‘Ðừng nghe những gì cộng sản nói…’

Về “Bộ mặt thật của Thủ Tướng”



“Ðừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm”.


Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu – VNCH muôn năm!


biendong


 


***


Chừng nào mà bọn Việt cộng còn cầm quyền thì chính sách độc tài toàn trị vẫn còn đất sống. Cộng sản và độc tài như hình với bóng. Tuy hai mà một, tuy một mà hai. Bất cứ ai vẫn còn ảo tưởng thằng hay con Việt cộng nào lên thay Dũng – dù già hay trẻ, dân Bắc, Trung hay Nam- hễ là đảng viên cộng sản thì cũng không bao giờ có chuyện thay đổi đâu. Cộng sản chỉ có thể bị đạp đổ và bị thay thế chứ không thể thay đổi được những bộ óc sệt mùi bùn thối và cặn bã được. Ðừng tin những gì Việt cộng nói luôn luôn là chân lý.


Manh Ho


 

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 47)

 


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 47


 


Hắn cúi xuống và nháy mắt.


– Có thể tôi cũng sẽ thấy bà góa, hắn lẩm bẩm.


Thượng Ðế, lợi ích của công ty và góa phụ hòa hợp với nhau trong tâm trí Zorba. Tôi nghe thấy bước chân nhẹ nhàng của hắn dời xa. Tôi đứng phắt lên. Sức quyến rũ đã mất linh nghiệm, tâm hồn tôi lại bị giam cầm trong ngục tù của xác thịt.


Tôi mặc quần áo và đi xuống mé nước. Tôi đi thật nhanh. Tôi vui vẻ như thể thoát khỏi một nỗi nguy hiểm hay một tội lỗi. Ước vọng tọc mạch do thám và tìm hiểu tương lai trước khi nó sinh ra sáng nay đột nhiên hiện ra với tôi như một tội phạm thượng.


Tôi nhớ một buổi mai khi tôi khám phá thấy một con kén trong lần vỏ một thân cây, ngay lúc con bướm đục rách màng bọc và sửa soạn chui ra. Tôi đợi một lát nhưng nó chậm quá mà tôi thì hấp tấp vội vàng. Bực tức, tôi cúi xuống và thổi vào để sưởi ấm nó. Tôi cố sưởi ấm nó càng nhanh càng hay, và phép lạ bắt đầu hiện ra trước mắt tôi, theo một nhịp điệu nhanh hơn tự nhiên. Màng bọc mở, con bướm từ từ lết ra, và không bao giờ tôi quên được nỗi kinh sợ của tôi lúc ấy: đôi cánh của nó chưa mở và nhăn nheo; toàn thân run rẩy, nó cố gắng khép cánh lại. Cúi mình trên con bướm, tôi trợ giúp nó bằng hơi thở của tôi. Vô ích. Một sự nẩy nở kiên nhẫn là điều cần thiết và sự mở phơi đôi cánh phải là một quá trình tiệm tiến trong ánh mặt trời. Bây giờ thì đã quá muộn. Hơi thở của tôi đã thúc bách con bướm xuất hiện, nhăn nheo, trước hạn kỳ. Nó dãy giụa, tuyệt vọng, vài giây sau, chết trong lòng tay tôi.


Cái thi thể nhỏ bé đó, tôi tin rằng đó là cái gánh nặng nhất trên lương tâm tôi. Bởi vì ngày nay tôi ý thức được rằng cưỡng bách những định luật vĩ đại của thiên nhiên là một trọng tội. Chúng ta không được vội vàng, chúng ta không được bất nhẫn, nhưng chúng ta phải tuân theo cái nhịp điệu vĩnh cửu một cách tin tưởng.


Tôi ngồi trên một tảng đá lặng lẽ nghiền ngẫm tư tưởng đầu năm mới này. A! Ước gì con bướm nhỏ bé đó có thể bay lượn chập chờn trước mặt để chỉ đường cho tôi mãi mãi.


 


11


 


Tôi đứng lên sung sướng như thể nhận được quà tặng năm mới. Gió lạnh, trời trong vắt và biển sáng ngời.


Tôi theo con đường về làng. Lễ mi-sa hẳn đã chấm dứt. Trong khi bước đi, tôi băn khoăn tự hỏi, với một cảm xúc phi lý, ai là kẻ thứ nhất – Hên hay sui? – tôi sẽ gặp đầu năm mới này. Ước gì là một đứa trẻ tay ôm đầy đồ chơi năm mới, tôi nghĩ, hay một cụ già tráng kiện với chiếc áo chemise trắng tay thêu, hài lòng và kiêu hãnh vì đã làm tròn bổn phận trên đời một cách can đảm. Tôi càng tiến lên, càng về gần đến làng bao nhiêu, tôi càng bối rối bấy nhiêu.


Thốt nhiên đầu gối tôi muốn quỵ xuống: trên đường làng, dưới rặng ô-liu, đi với một bước đi nhún nhẩy, quần áo đỏ, tấm khăn choàng đen trên đầu, sương phụ hiện ra với dáng người duyên dáng, thanh thanh.


Dáng đi uyển chuyển của nàng đúng là dáng đi của một con báo đen và trong không khí dường như phảng phất có mùi hắc của xạ hương. “Ước gì ta có thể trốn thoát!” tôi nghĩ. Tôi cảm thấy rằng khi con mãnh thú này nổi giận lên nó sẽ tàn bạo vô cùng và cách hay nhất là chạy trốn. Nhưng chạy trốn bằng cách nào? Góa phụ lại gần. Sỏi đá trên đường hình như nghiến lạo xạo như có một đoàn quân đi qua. Nàng trông thấy tôi, nghiêng đầu, tấm khăn choàng đầu của nàng tuột xuống và tóc nàng phô ra, đen mướt như mun. Nàng đưa mắt say đắm não nùng nhìn tôi và mỉm cười. Cặp mắt nàng có vẻ dịu dàng man rợ. Vội vàng nàng sửa lại khăn, như thể xấu hổ vì đã để cho người thấy sự bí ẩn sâu thẳm nhất của người đàn bà: tóc nàng.


Tôi muốn nói, chúc nàng năm mới, nhưng cổ họng tôi tắc nghẹn, như ngày hầm mỏ bị sụp và đời tôi bị nguy khốn. Lau lách quanh vườn nàng rung động, mặt trời mùa Ðông rơi trên những trái chanh ửng vàng và những trái cam lá xanh thẫm. Cả khu vườn rực rỡ như thiên đàng.


Góa phụ dừng lại, vươn cánh tay ra, xô cổng. Ðúng lúc đó, tôi đi qua nàng. Nàng quay lại, cau mày nhìn tôi thật nhanh.


Nàng để ngỏ cổng và tôi thấy nàng khuất sau rặng cam, đong đưa hông háng khi bước đi.


Vượt qua cánh cổng đó, cài then cửa, chạy theo nàng, ôm lấy eo nàng, lẳng lặng không nói một lời kéo nàng tới cái giường góa phụ rộng thênh thang của nàng, như thế gọi là hành động như một người đàn ông! Ông nội tôi chắc đã làm vậy, và tôi cũng mong cháu tôi sẽ làm như vậy. Nhưng tôi đứng ngây ra đó, cân nhắc và suy nghĩ…


“Trong cuộc đời khác, tôi vừa lẩm bẩm vừa mỉm cười cay đắng, trong một cuộc đời khác ta sẽ khu xử khá hơn!”

Chủ cơ sở thương mại nên có súng hay không?

                  


Từ 01 Tháng 8 đến 15 Tháng 8, 2012





Lời Người Điều Hợp:


Vụ chủ nhân của tiệm đồng hồ Tick Tock trong khu thương xá Phước Lộc Thọ ở Little Saigon nổ súng vào một trong hai nghi can cướp của hôm 30 tháng Bảy vừa qua gây xôn xao trong dư luận người Việt không chỉ ở Nam California mà cả Hoa Kỳ.


Ông Hồng Quang Tân, chủ nhân tiệm đồng hồ Tick Tock, được cảnh sát Westminster khen ngợi là “người có nhiều sáng kiến và can đảm bảo vệ khách hàng”.


Tuy nhiên, vẫn theo lời cảnh sát, “ông chủ Tik Tock cũng rất may mắn khi không bị bọn cướp bắn trước”.


Vụ cướp xảy ra tại tiệm đồng hồ Tick Tock cũng khiến nhiều người đặt câu hỏi là chủ nhân của các cơ sở thương mại Việt Nam nên có súng hay không?


* Nên có súng


Dù ông Hồng Quang Tân nhiều lần nhắc đi nhắc lại rằng, vụ ông và người trong gia đình chống lại các nghi can cướp là ‘Nhờ ơn trên giúp gia đình tôi’. Nhưng ông cũng không phủ nhận là nhờ hai cây súng.


Ông Tân nói: “Ðối với tôi, ai cũng có quyền dùng súng, ở tiệm cũng như trong nhà của mình. Nếu không có giấy phép mang súng ra ngoài thì không nên mang ra ngoài. Tôi nghĩ mọi người nên có súng để bảo vệ gia đình, cũng như bảo vệ con cái và thân nhân, nhất là nhân viên và khách hàng của mình.”


Ông nói thêm, “Tôi tin là đối với cộng đồng Việt Nam mình nói chung thì chuyện súng đạn cũng có rất nhiều chuyện xảy ra rồi, nên họ cũng không quan tâm, đến nỗi mà bên trong có nổ súng mà bên ngoài còn đứng nhìn vào coi. Và không có gì lo lắng về chuyện đó.”


Một độc giả thì email cho phóng viên Đỗ Dzũng, tác giả bài phỏng vấn ông Tân, góp ý: ‘Theo như ông Jimmy Nguyễn (khách uống cà phê Lee ‘s sandwiches) chứng kiến, lúc Cảnh Sát chưa tới, nhân viên an ninh của Phước Lộc Thọ bỏ chạy hết vì họ không có súng. Security cho một khu thương mại với vô số tiệm vàng như thế mà không có súng thì security với ai?’


* Không nên


Cũng một độc giả gởi email cho phóng viên Đỗ Dzũng nói rằng, ‘Ở Mỹ các ngân hàng hay bị trộm cướp nhưng họ không thuê bảo vệ hay dùng súng để bắn lại tên cướp. Tôi sẽ không bao giờ dám đến một ngân hàng nào nếu tôi biết sẽ có đấu súng vì cướp. Bởi vì,’kẻ cướp và những người chủ dùng súng trong lúc hoảng hốt, có thể bắn trúng mình.’


Theo độc giả này thì ‘Nên tìm bảo hiểm cho cửa hàng là tốt nhất.’


Bà Loan Phạm, chủ một của tiệp tạp hóa 99 cents ở Santa Ana, thì thẳng thắn: ‘Tôi sẽ không mua và trang bị súng. Khi hữu sự tôi sẽ tìm mọi cách cho cảnh sát và sẵn sàng làm theo những gì mà bọn cướp yêu cầu.’


Bà Loan nói thêm, ‘súng ống là vũ khi giết người, hậu quả của việc dùng súng cả nước Mỹ này đâu có ai không biết. Hãy phó mặc cho cảnh sát vậy!’


Vậy ý kiến của quý độc giả về vấn đề này ra sao, xin vui lòng bỏ phiếu và góp ý cho diễn đàn lần này.



Vậy ý kiến của độc giả về vụ này ra sao, xin bỏ phiếu và góp ý kiến.





Ý kiến độc giả 



Ngày 13 tháng 08



Chỉ nên có súng nếu:
1/ Có được huấn luyện về an toàn, chính xác, bình tĩnh khi sử dụng súng.
2/ Có mua bảo hiểm rủi ro để nếu có người vô tội bị lạc đạn thì khỏi bị sập tiệm vì đền.
3/ Có ghi danh, giấy phép lận súng… cầm súng khơi khơi coi chừng vong mạng.
Nếu thiếu mấy khoản trên thì không nên, nhiều khi lại thêm rắc rối, “gậy ông lại đập lưng ông!”.
Quietime



Ngày 12 tháng 08



Theo ý kiến riêng của tôi , nơi đây không phải là vùng tam giác vàng hay miền viễn tây cả trăm năm trước , mà chúng ta phải tự chiến đấu để bảo vệ tài sản của mình. Đây là Little Sàigòn hòa bình và thân thiện! Tôi cho là không nên dùng súng để bắn lại bọn cướp, hãy để cho cảnh sát bảo vệ chúng ta, vì đó là nhiệm vụ chính của cảnh sát! Tuy nhiên, cảnh sát trong tình trạng “nước xa không cứu được lửa gần ” không có mặt ở hiện trường, nhưng tôi tin rằng những nghi can đó sẽ bị bắt và bị trừng trị. Tôi cảm thấy rất may mắn khi gia đình tôi đựơc sinh sống ở Mỹ , nơi mà luật lệ rõ ràng, an toàn cá nhân được coi trọng, an ninh môi trừơng chung quanh đựơc xếp vào loại tốt nhất trên thế giới. Tôi xin mượn một câu nói của “Bố Già” một ông trùm gangsters trong tác phẩm The Godfather của tác giả Mario Puzo: “Ba trăm tên cướp liều mạng và chuyên nghiệp đựơc trang bị vũ khí tối tân tới tận răng , cuối cùng cũng sẽ thua một ông luật sư chỉ cầm một cái cặp táp!”. Câu nói này lúc nào cũng đúng! Mỹ là một đất nước pháp trị , hãy để cho luật pháp trừng trị kẻ vi phạm pháp luật . Chúng ta hãy sống theo tinh thần “thượng tôn pháp luật ” hãy mua bảo hiểm tài sản thật tốt, gắn thêm camera, thuê mướn thêm bảo vệ. Nếu lỡ chẳng may bị cướp , chúng ta nên làm theo những gì bọn cướp yêu cầu để bảo toàn mạng sống cho mọi người. Những nghi can đó không phải là chuyên nghiệp và có vẻ ngớ ngẩn, nếu gặp một bọn cướp chuyên nghiệp , bắn nhanh hơn, hung bạo hơn thì chuyện gì sẽ xảy ra ? Giết người thì bị người giết! Đó là một quy luật tất yếu. Cho dù chúng ta bắn vào kẻ đe dọa chúng ta để tự bảo vệ, nhưng chưa chắc chúng ta làm đúng tất cả các điều qui định, vì luật pháp của Mỹ rất chi tiết và phức tạp! Ngoài ra, chủ tiệm có thể sẽ bị trả thù và bị thưa kiện, phải mất rất nhiều thời gian ra tòa. Những hệ lụy tiếp theo thật không thể lường hết được! Cám ơn Báo Người Việt đã mở ra một đề tài thiết thực và thú vị! Cám ơn đã đọc được nhiều ý kiến có chất xám!
Người sống ở Little Saigon.



Ngày 07 tháng 08



Ngưòi nào cần có súng ,nên có súng. Người nào không cần có súng thì không nên có súng. Vì có súng mà không dám bắn cũng bằng ” 0″ ; riêng có súng mà bắn lạc cũng bằng ” 0″.Hai cái “0” chồng chất lên nhau sẽ trở thành số 8 …
“Tám” thì nhiều chuyện để nói lắm.
Tám – Còng



Ngày 06 tháng 08



***
Chủ cơ sở thương mại nên phải có vũ khí để bảo vệ nhân viên cũng như tài sản của họ.
NGUYEN




***
dĩ nhiên là phải có súng rồi vì nếu không ai là người bảo vệ cho mình nhanh bằng cách tự vệ, một khi kẻ cướp tấn công thì chỉ có mình tự bảo vệ cho mình và nhân viên kể cả gia đình mình là tốt nhất, nhưng với điều kiện là phải trải qua khoá học và có bằng cấp mang súng.
nguoi viet tu do





 


Ngày 05 tháng 08



***
Quyền trang bị vũ khí của tấc cả mọi công dân Mỹ là quyền có ghi rõ trong constitution, đó là second amendment. Ai là công dân Mỹ trên 18 tuổi, không vi phạm pháp luật điều được quyền có súng để tự vệ khi hữu sự. Sở dĩ cái quyền tự do ngôn luận 1st amendment còn tồn tại tới ngày nay là nhờ vào cái second amendment, nếu 2nd amendment mà mất đi thì cái tu chính án số một cũng tiêu luôn. Sở dĩ USA còn tồn tại đến ngày nay là nhờ tu chính án số 2, USA tự chế ra súng đạn, tự bảo vệ vận mệnh tổ quốc của chính họ, không lệ thuộc nhờ vã vào các thế lực ngoại bang nào bảo vệ cả, cho nên nền tự do của USA mới tồn tại tời ngày nay (nhìn lại VNCH không có súng thua Việt Cộng buồn quá). Thật là nực cười khi các nghị sĩ như Dianne Feinstein ra sức chống phá 2nd amendment nhưng họ lại trang bị và sở hữu vũ khí súng ống, bà này còn vi phạm pháp luật mang súng ra ngoài public khi không có concealed carry permit. Biết rõ về vấn đề An toàn khi có súng thì bất cứ ai cũng nên mua súng. Có súng thì nên tập luyện tại range thường xuyên để sử dụng quen thuộc và thành thạo. Nên mua 1 cây shot gun 12 gauge 5 viên cho home defense, một cây súng ngắn 9 ly nhỏ gọn như cây Rugger LC9, và một cây súng dài AR15 báng xếp cho gọn. Ông chủ tick tock làm rất đúng, nếu ông không bắn tên cướp thì nó sẽ bắn chết hết tất cả mọi người để thủ tiêu tang chứng vì mấy người này thấy và nhận dạng tụi nó. Nhưng ông chủ tick tock bây giờ nên cẩn thận đề phòng tụi nó quay lại trả thù, ông nên làm đơn xin concealed permit đi, cơ hội có permit rất cao. Mấy người nào trông chờ sự bảo vệ của cảnh sát sẽ thất vọng ê chề, cảnh sát cũng có family vậy! không ai ngu lãnh đạn của rober đâu, xong chuyện rồi tụi nó chạy tới làm giấy tờ và hốt xác.
Pedro the NRA forever



***
Tổ quốc lâm nguy vì giặc Tàu xâm lược đem 23 ngàn tầu cá xuống biển đông hòng muốn uy hiếp dân Việt trong khi bọn cầm quyền Việt cộng hèn nhát, không hề dám đưa ra một phản ứng nào,mà lại rắp tâm đàn áp, bắt bỏ tù những người dân yêu nước đi biểu tình chống Tàu cộng xâm lược. Cũng vậy giữa lúc dầu sôi lửa bỏng của hiện tình đất nước,báo Người Việt tỉnh bơ đi bàn chuyện vớ vẩn có súng với chẳng có súng. Không biết báo Người Việt có còn là Người Việt nữa hay không.Riêng bọn Việt cộng Hànội thì tuy nói tiếng Việt nhưng chúng đã hành xử như giặc Tàu từ lâu rồi.Câu nói:”Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”, hoặc là “Ceux qui ressemble ensemble” có thể đúng trong trường hợp này.
Dân quèn Orange county.



Ngày 04 tháng 08



***
Theo ý-kiền riêng cũa tôi. Tất cả các cơ-sở thương-mại cũng nên trang-bị súng cá-nhân cho mình, để đề-phòng khi có bọn cướp tấn-công. Thường xuyên xảy ra vụ cướp tại các tiệm Seven Eleven, Wawa, các trạm xăng có cữa tiệm, và các tiệm tạp-hóa nhỏ. Các vụ cướp xảy ra các tiệm vàng thì rất ít, vì các tiệm vàng đã có trang-bị hệ-thống cữa, và báo-động. Nếu có cướp xông vào, thì bọn cướp nẩy có nghiên-cứu trước. Như các tiệm vàng tại Philadelphia, hay New York City, thì bọn cướp khó thể nào hành-động được.
Người Xa Xứ




***
Xin hỏi quý vị vài câu cho phải lẽ.? Nếu Tàu vào VN thì sao?Có sắm súng phi đạn bắn vào đầu chúng không?Bọn cuớp tài sản ở Mỹ quý vị bảo có súng để hộ thân ,còn Tàu chệt vào nhà nguời cuớp biển,đảo ,đất,rừng ,bở biển ,chúng còn mở hàng ngàn shop tri đông y thì làm sao? Còn nữa những thằng ăn cuớp nhà ,đất đai,ruộng vuờn ông cha để lại thì làm sao ?mỗi nguởi VN có cần mua súng để tư vệ không?chẳng những tự vệ mà đánh giết cái bọn cuớp kia có nên làm không?
Vietweekly



Ngày 03 tháng 08



***
Cuớp tại Mỹ chỉ vài ba tên có súng thì có đáng gì .Thằng Tàu chệt cuớp VN có tới 20,000 tàu ghe đi cuớp một lần mới là kinh chứ !Như vậy nguời Việt phải cần có súng không? Chúng cuớp đất VN làm thinh,chúng cuớp biển cũng làm thinh chịu trân .Chúng cuớp đảo,bờ biền Cam-ranh ,rừng cao nguyên ,chúng đào bới Tây nguyên cũng chỉ sủa bấy vài câu rồi đâu vào đó .Vậy quý vị so sánh xem cái cuớp nào quan trong hơn?????? Nếu cái cuớp nuớc, đất,biển,đảo quan trong thì dân Việt nêm sắm súng A.K hoặc M16 liên thanh thì chống chắc ăn hơn .đúng không?
BolsaTV



***
Nên trang bị vủ khí . Điều ưu tiên là phải biết sử dụng thành thạo và thứ đến là phải thật sự bình tỉnh . Cố gắng rèn luyện để có thói quen tốt , để áp dụng lúc hửu sự ./.
NGỌC TRUNG.



Ngày 02 tháng 08


Hôm cướp vào PLT, nếu sơ suất hay tên cướp gan lì, cô cháu của chủ tiệm (người đang bị tên cướp chĩa súng vào) sẽ bị nguy hiểm đến tính mạng. Nếu ông chủ tiệm là nhân viên của tôi, ông sẽ bị đuổi việc ngay sau đó vì việc làm của ông quá nguy hiểm cho nhân viên của ông. Một cái đồng hồ Rolex bao nhiêu tiền, có đáng đổi một mạng người hay không. Việc dấu súng chắc chắn sẽ gây thiệt hại cho cả khách hàng đang có mặt tại PLT hôm đó. Cứ trao đồng hồ cho tên cướp, sau đó sẽ hô hoán lên, tôi nghĩ một tên cướp dại chưa có tay nghề mới vào ăn cướp tại PLT vì không có đường rút lui. Súng sẽ gây đổ máu, chưa biết cho bên nào. Ông chủ tiệm có vẻ “đắc ý” khi hai cha con cùng rút súng ra, nhưng đây là dịp may, nhưng lần khác, trời ơi, biết cái gì xẩy ra đây?
Hương (Irvine CA)



***
Chủ thương mại cần có súng để tự vệ tại Mỹ . Còn ở VN cũng cần có súng chờ giặc Tàu vào nhà cuớp nhà ,cuớp nuơc thi phải bắn ngay kẻ cuớp,không cần phải chờ CS ,chính phủ tà quyền nào cả.Đuợc không?nếu không đuợc thì cho ý kiến.
Nguời nói lẽ phải.



Ngày 01 tháng 08



Những tiệm vàng của người VN ,nói chung cần phải có súng..vì bất kỳ người nình ông nào bước vào tiệm của họ ,đều bị họ nhìn với cặp mắt “canh me”.
NG NG.



***
Rất nên và các gia chủ cũng nên thế. Cần phải nên tập bắn thường xuyên để đặt đạn chính xác vào đầu bọn cướp ngay phát đầu tiên như ông chủ Tick Tock và tốt nhất nên bắn cho chết như các cơ quan công lực khi đối đầu với bọn nầy để tránh thưa kiện nếu có hay tầm thù về sau.. Phải để cho bọn cướp hiểu rằng. Dân V.N thích sống hòa bình không thích bạo động. Nhưng sẳn sàng chết dù là phái nữ, để bảo vệ bản thân, gia đình, tài sản có được sau nhiều năm vất vả tạo được cũng như của các khách hàng quan trọng của họ. Dân Việtsanh ra và đã trưởng thành trong khói lửa chiến tranh, súng đạn triền miên. Và súng đạn trong tay người tốt- kHÔNG PHẢI để giết người, mà chỉ bảo vệ và phục vụ cộng đồng, our Ameria khi có yêu cầu bởi chính quyền. Đừng chờ các cơ quan công lực đến giúp. Đôi khi quá trể. Nhất là khi biết bọn cướp có súng.Họ đến khi mọi việc over và chở xác chúng ta đi. Ở PLT có rất nhiều anh Security. Họ ở đâu khi xãy ra sự việc???.Họ chỉ lo bảo vệ các tiệm vàng trên lầu mà thôi sao? Chỉ có dân Bolsa ra tay. Bình thường trông họ rất oai phong. Đụng chuyện như là những con rùa rút đầu. Đề nghị ban quản lý thay đổi toàn bộ cái đám Security vô tích sự, chỉ giõi hù kẽ homeless tại đó mà thôi và cần phải cho lời giãi thích với các chủ tiệm tại đó. Where they are???? Mess with the Best ( any Asian community such as Vietnamese, Korean, Chinese- All they know and good fight)- All bad guys will go to the hell. They should know that and have stay away our community. Người quét rác.
Người quét rác



***
Tùy theo mỗi cơ sơ thương mại..nếu ai đã từng vào tiệm cầm đồ của người bản xứ thì rõ ,mỗi nhân viên đều trang bị súng ống rất “ngầu” , còn riêng tiệm bán trái cây thì không nên có súng ,cứ bày thật nhiều sầu riêng ra trước cừa cũng đủ xua đuổi được bọn cướp.
Bà Tư bán hàng

Tin Luot

Việt Nam


Giới chức y tế Sài Gòn nghi ngờ một bé trai sáu tuổi ở quận Bình Thạnh qua đời vì bệnh ‘amip ăn não người”.


 


Chỉ riêng khu vực gần phi trường Tân Sơn Nhất ở Sài Gòn có tới 50 quán bán các món ăn của người miền Bắc.


 


Việt Nam hiện có khoảng 300 ngàn gia đình, tức 2 triệu người, dân tộc thiểu số đang thiếu đất để sản xuất hay để làm nhà ở.


 


Sợ nhiễm độc thuốc trừ sâu hay hóa chất, nhiều người dân Sài Gòn đã tận dụng đất trống trong nhà hay sân thượng để tự trồng ‘rau sạch’.


 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


Cựu giám đốc Phòng Thương Mại Dana Point Nichole Chambers, bị tuyên án một năm tù, trả lại $129,000 tiền đánh cắp và 5 năm quản chế, theo tin của văn phòng biện lý quận Cam.


 


Một vụ hỏa hoạn có tiếng nổ lớn xảy ra tại cơ sở Franco’s Safe and Vault, lúc 3:20 chiều Thứ Hai, gần trường Century High School, Santa Ana, khiến phải điều động 60 lính cứu hỏa đến để dập tắt ngọn lửa, chưa rõ nguyên nhân.


 


Huấn luyện viên Mark Schubert – một người từng tám lần hướng dẫn toán vận động viên bơi lội giải Olympic của Ðại Học Golden West, bị người phụ tá là Dia Randa cáo buộc tại Tòa Thượng Thẩm Orange County rằng ông đã mướn Bill Jewell làm huấn luyện viên dù biết ông này đang bị điều tra về tội lạm dụng tình dục vận động viên nữ vị thành niên.


 


Hoa Kỳ


Tử tội ở Ohio sắp bị đem ra xử, cân nặng 480 lbs, xin được hoãn thi hành án vì cho rằng mình quá mập.


 


Lạm dụng rượu bia và ma túy là một phần của văn hóa lịch sử của quân đội Mỹ. Binh lính làm vậy để tiêu sầu, giảm stress và chia sẻ tình huynh đệ chi binh.


 


Hỏa hoạn tại một nhà kho nằm trên đường S. Grand Avenue ở Santa Ana vào chiều Thứ Hai. Cảnh sát cho biết có nhiều tiếng nổ phát ra và chưa rõ có thương vong nào không.


 


Thế Giới


Giới chức Dominican cảnh báo giới tiêu thụ là một cuộc thử nghiệm cho biết loại đường nhập cảng từ Brazil gần đây bị trộn lẫn với cát.


 


Biên tập viên Michael O’Kane của tờ Irish Daily Star bị tạm ngưng việc trong khi chờ đợi việc điều tra tại sao những tấm hình Công Nương Kate ở trần được đăng trên tạp chí Pháp.


 


Vài ngày sau khi iPhone 5 ra đời, có tin Samsung đang chuẩn bị tung ra thị trường phiên bản mới của Samsung Galaxy S, một sản phẩm cạnh tranh trực tiếp với iPhone của công ty Apple.


 


Sau cuộc cãi vã trước đó, thiếu niên 16 tuổi ở Tustin rưới xăng lên bà mẹ đang nằm ngủ định đốt nhưng bị cha ghẻ ngăn kịp. Cậu bị bắt với tội danh tình nghi có âm mưu sát nhân.

Phố ‘cơm trắng’ giữa lòng Sài Gòn

SÀI GÒN (NV) Giữa Sài Gòn phồn hoa đô hội trên đường Nguyễn Thông, quận 3, gần ga Sài Gòn, có một dãy quán cơm dành cho người nghèo và tại đây chỉ bán cơm trắng, tức không có thức ăn.









Một góc phố ‘cơm trắng’. (Hình: Báo Người Ðưa Tin)


Theo báo Người Ðưa Tin, “Phố cơm trắng không bao gồm những dãy nhà san sát mà chỉ có mấy chiếc xe đẩy thô sơ kê bán gần nhau. Thế nhưng, vào những buổi trưa, nơi đây đúng là ‘thiên đường ẩm thực’ của người nghèo.”


“Những con người luôn mơ đến cơm trắng thuộc nhiều ngành nghề khác nhau, có thể là anh xe ôm, chị bán hàng rong, vài đứa trẻ bán báo, đánh giày hay những trí thức nghèo đang theo đuổi con đường học vấn.”


Báo Người Ðưa Tin dẫn lời chị Hồng, chủ một quán cơm trắng tại đây cho biết: “Bán được nhất là vào giữa trưa. Vì với người nghèo, bữa sáng thì không ăn rồi, ăn bữa trưa cho no để có sức mà làm tới chiều tối”.


“Cửa hàng” của chị Hồng là chiếc xe đẩy, đầy ắp mấy nồi hấp cơm trắng, thêm hai bình gas loại 12kg vừa đủ diện tích chiếc xe con tự chế. Nhiều xe còn kèm thêm vài hũ dưa mắm, cải chua được ngâm ướp tỉ mỉ dùng để ăn kèm với cơm trắng cho đỡ nhạt miệng.


Người bán cơm trắng trên con phố gần ga Sài Gòn không bao giờ mơ ước giàu lên bằng nghề này. Bởi chính họ chứ không ai khác hiểu hết cái khó cái khổ của kẻ nghèo. Những ký cơm trắng họ bán đi mang theo niềm hy vọng no ấm cho người đồng cảnh ngộ.


Mỗi ký cơm trắng, người bán chỉ lãi từ được 500-1,000 đồng nên không đủ tiền thuê nhân công. Ða số người bán cơm trắng chỉ lấy công làm lãi.


Tuy thế, nghề này cũng không mấy lúc được thảnh thơi. Nhìn những xe hàng của họ tuy đơn giản chỉ là bán cơm trắng nhưng cũng thức khuya dậy sớm, cũng nặng nhọc vất vả. (K.N.)

Thủy điện Sông Tranh 2 lắc liên miên, dân sống trong thấp thỏm

QUẢNG NAM (NV)Chỉ trong ngày 17 tháng 9, 2012, có hai trận động đất nhẹ xảy ra ở khu vực huyện Bắc Trà My nơi có đập thủy điện Sông Tranh 2 đang có nhiều vấn đề an toàn nhưng chờ lệnh để tích nước hoạt động.







Phía thượng lưu đập chính thủy điện Sông Tranh 2, nơi xảy ra những trận dư chấn động đất vừa qua. (Hình: VNExpress)


Theo truyền thông Việt Nam, khoảng 0 giờ 37 phút, xảy ra một trận động đất nhẹ nhưng đến khoảng 5 giờ sáng thì có một cơn chấn động mạnh hơn, đo được 2.7 độ Richter.


“Lúc đó tôi đang dọn hàng trái cây lên sạp để bán sớm. Ðộng đất làm mọi thứ chao đảo, quầy hàng rung lắc dữ dội như muốn đổ sập, trái cây rơi vãi tứ tung. Nhiều người dọn hàng sớm ở đây hoảng loạn chạy nháo nhác”. Bà Lê Thị Hằng, tiểu thương tại chợ Bắc Trà My kể lại trên báo Tuổi Trẻ.


Khoảng một năm qua, người dân thuộc huyện này và nói chung 1.5 triệu người ở hạ du đập thủy điện Sông Tranh đang sống trong nỗi âu lo thường trực bởi nguy cơ kép. Ðập thủy điện Sông Tranh 2 bị rò rỉ nghiêm trọng từ các vết nứt hồi tháng 3 vừa qua. Trong khi đó, suốt từ năm ngoái đến nay, có tới 52 trận động đất đã xảy ra ở khu vực này, tức là gần như hàng ngày.


Có tới 6 trận động đất xảy ra nội buổi tối ngày 3 tháng 9, 2012 mà cơn chấn động mạnh nhất là 4.2 độ Richter.


“Từ khi lòng hồ thủy điện Sông Tranh 2 tích nước đã có hàng chục cơn dư chấn xảy ra trên địa bàn huyện. Những đợt dư chấn liên tiếp tối 3 tháng 9 xảy ra với cường độ mạnh nhất từ trước đến nay, có đợt dư chấn vang rền kéo dài khoảng 5 giây như tiếng sấm”. Ông chánh văn phòng UBND huyện Bắc Trà My Lê Văn Tuấn nói với báo VNExpress ngày 4 tháng 9, 2012.


Nhiều nhà của người dân đã bị nứt. Một số công trình công cộng như trường học cũng nứt.


Hồi tháng 3, nước chảy xối xả như thác nhỏ từ thân đập, qua các khe nứt hoặc lỗ rò rỉ từ trần và hai bên vách trong đường hầm xuyên qua đập Sông Tranh 2. Lúc đầu thì nhét giẻ, nhét ít chất nhựa, đóng cọc thấy không ăn thua phải mời một số chuyên viên tư vấn từ nước ngoài tới. Sau nhiều tháng trời, ngày 30 tháng 8 năm 2012, ban quản lý Dự Án Thủy Ðiện 3 (quản lý Thủy Ðiện Sông Tranh 2) thông báo đã “xử lý xong”. Thấy nói ban đầu lượng nước rò rỉ 75 lít/giây chỉ còn khoảng 5 lít/giây vào ngày 10 tháng 8, 2012.







Ðộng đất từng xảy ra ở khu vực gần công trình thủy điện Sông Tranh 2 làm nứt nhà dân ở huyện Bắc Trà My vào năm 2011. (Hình: VNExpress)


Nhiều nhà khoa học trong nước đã nêu ra nhiều dẫn chứng để nói đập này không an toàn và nguy cơ vỡ đập khá cao. Tuy nhiên, ông Vũ Huy Hoàng, bộ trưởng công thương ngày 14 tháng 6 trả lời cuộc chất vấn ở Quốc Hội vẫn cả quyết cái đập an toàn.


Trước đó 3 tháng khi hiện tượng rò rỉ làm dân chúng lo sợ, Hoàng Quốc Vượng, thứ trưởng Bộ Công Thương nói “Tôi chịu trách nhiệm khi nói đập thủy điện Sông Tranh 2 an toàn”.


Nhưng độ rung lắc của nền đất cả vùng huyện Bắc Trà My làm cho cả những người cầm đầu tỉnh Quảng Nam và huyện cũng trở nên sốt ruột. Ngày 16 tháng 9 năm 2012, báo CAND nói ông Nguyễn Ðức Hải, bí thư tỉnh Quảng Nam “đề nghị chủ đầu tư thủy điện Sông Tranh 2 phải sửa chữa ngay các công trình bị hư hỏng, nhất là đối với các công trình là trường học, để tránh những sự cố chết người đáng tiếc có thể xảy ra.”


Ít nhất có 4 trường học và 20 nhà của dân bị nứt nẻ vì động đất.


Dân sống thấp thỏm, thấy rung lắc là vội chạy ra khỏi nhà. Một số cư dân địa phương là người sắc tộc thiểu số đã bỏ nhà chạy trốn vào rừng sâu.


“Nếu lãnh đạo bảo an tâm thì đó là chuyện lạ vì động đất cứ ầm ầm.” Ông Hải nói với báo Pháp Luật và muốn “Hy sinh công trình thủy điện Sông Tranh 2” nếu không thấy an toàn.


Theo VNExpress, “Sáng 4 tháng 9 năm 2012, tại cuộc họp với hội đồng nghiệm thu nhà nước, đại diện ban quản lý dự án Thủy điện 3 cho biết, rung chấn mấy ngày qua không ảnh hưởng đến an toàn của thủy điện Sông Tranh 2”.


Tuy nhiên “để có kết quả đánh giá chính xác, bộ trưởng xây dựng, chủ tịch hội đồng nghiệm thu nhà nước các công trình xây dựng Trịnh Ðình Dũng đã yêu cầu các chuyên gia phản biện độc lập đánh giá chất lượng đập thủy điện sau khi xử lý sự cố. Ông cũng yêu cầu hội đồng nghiệm thu nhà nước cử chuyên gia đến hiện trường, kiểm tra, đánh giá mức độ ảnh hưởng của rung chấn tới đập thủy điện lớn nhất miền Trung này.”


Chưa biết đập thủy điện Sông Tranh 2 sẽ được phép tích nước để phát điện hay không với một cái án tử treo lơ lửng trên đầu 1.5 triệu người. (T.N.)

Thủ lãnh Hezbollah chủ xướng cuộc mít tinh chống Mỹ

BEIRUT (AP) Trong một cuộc xuất hiện hiếm hoi, thủ lãnh nhóm dân quân Hezbollah hôm Thứ Hai khích động hằng trăm ngàn ủng hộ viên tiếp tục phong trào chống lại cuốn video xúc phạm đạo Hồi, vốn đã gây nên những cuộc bạo động và phẫn nộ đối với Hoa Kỳ trên khắp thế giới Hồi Giáo.







Thủ lãnh tổ chức Hezbollah, Sheik Hassan Nasrallah (trái), hô hào trước hằng ngàn ủng hộ viên, kêu gọi tiếp tục phong trào chống lại cuốn video xúc phạm đạo Hồi. (Hình: AP/Hussein Malla)


Lời kêu gọi tiếp tục chống đối của Sheik Hassan Nasrallah, thủ lãnh của nhóm Hezbollah nhiều quyền uy ở Lebanon, càng tạo thêm phẫn nộ đối với cuốn video “Innocence of Muslims,” tạm dịch là “Sự ngây thơ của tín đồ Hồi Giáo”.


Sau trận chiến chống Israel kéo dài cả tháng trời vào năm 2006, ông Nasrallah hiếm khi xuất hiện ở nơi công cộng vì sợ bị người Do Thái ám sát. Kể từ đó ông chỉ liên lạc với thuộc hạ hoặc triệu tập các buổi họp qua đường link của satellite.


Hôm Thứ Hai, ông Nasrallah nói chuyện khoảng 15 phút trước một đám đông cuồng nhiệt, mà theo ước lượng của cảnh sát có đến nửa triệu người, nhiều người quấn khăn trùm đầu màu lục và vàng, là màu của tổ chức Hezbollah, trên đó có hàng chữ “Sẵn sàng phục vụ đấng tiên tri của Thượng Ðế”.


Ông Nasrallah cảnh cáo sẽ đáp trả đích đáng nếu Hoa Kỳ không ra lệnh cấm lưu hành cuốn phim, cũng như lấy xuống khỏi Internet. Ông tuyên bố: “Ngày nào chúng ta còn máu trong cơ thể, ngày đó chúng ta sẽ không ngồi yên trước sự xúc phạm đấng tiên tri của chúng ta.” Ông kêu gọi tiếp tục mở hằng loạt các cuộc biểu tình trong tuần này. Ông Nasrallah xuất hiện lần cuối nơi công cộng vào tháng 12, 2011, để đánh dấu ngày lễ Ashoura linh thiêng của giáo phái Shiite.


Liên quan đến phản ứng chống lại cuốn video ở khắp Trung Ðông và các nơi khác, tại Pakistan, hằng trăm người xuống đường biểu tình ở thị trấn Wari, đốt cháy một câu lạc bộ báo chí và một tòa nhà chính phủ, dẫn đến cuộc đụng độ với cảnh sát, khiến một người chết và nhiều người khác bị thương. Hằng trăm người xô xát với cảnh sát sang ngày thứ hai ở Karachi, khi họ tìm cách tiến đến gần Tòa Lãnh Sự Mỹ. Cảnh sát bắn hơi cay và súng chỉ thiên vào nhóm sinh viên cánh tả Jamaat-e-Islami, đồng thời bắt giữ 40 sinh viên.


Tại Afghanistan, nhiều cuộc biểu tình biến thành bạo động bên ngoài một căn cứ Mỹ ở Kabul, nơi 800 người chống đối đốt cháy xe hơi và ném đá vào căn cứ Camp Phoenix. Cảnh sát bắn chỉ thiên ngăn không cho họ tiến về các tòa nhà chính phủ ở trung tâm thủ đô. Hơn 20 cảnh sát bị thương nhẹ vì bị ném trúng gạch đá.


Ở Indonesia, hàng trăm người đụng độ với cảnh sát ở bên ngoài Tòa Ðại Sứ Mỹ ở Jakarta. Họ ném đá và bom xăng, cũng như đốt cháy các vỏ xe. Ðây là vụ bạo động đầu tiên xảy ra nơi đất nước có dân số theo đạo Hồi cao nhất thế giới này.


Lãnh tụ hàng đầu Iran thúc giục phương Tây hãy tôn trọng Hồi Giáo bằng cách cấm chiếu cuốn phim. Giáo Chủ Ayatollah Ali Khamenei nói rằng các lãnh tụ Tây phương phải chứng tỏ họ không “hợp tác” với một “tội ác tày trời”.


Ahmed Ashoush, một tổ chức thánh chiến jihad của Ai Cập có liên hệ với al-Qaeda, vừa đưa ra một công bố có tính cách tôn giáo gọi là fatwa, theo đó họ kêu gọi giết chết kẻ nào có nhúng tay vào việc thực hiện cuốn phim.


Tại West Bank, vài trăm người Palestine mở cuộc mít tinh ôn hòa tại thành phố Ramallah. Trong khi đó ở xứ United Arab Emirates, cơ quan truyền thông chính phủ chận không cho vào xem cuốn video ở trên Internet và thúc giục cư dân mạng báo cho chính quyền ở đâu họ thấy có xem được cuốn phim này. (T.P.)

“Chiếm Wall Street” biểu tình đánh dấu kỷ niệm một năm

 


 


 




NEW YORK, NY – Kỷ niệm một năm phong trào Occupy Wall Street ra đời tại thành phố New York, dân biểu tình tụ tập tại công viên Manhattan’s Battery Park để bày tỏ sự bất mãn về điều họ cho là một hệ thống kinh tế bất công, chỉ làm lợi cho các đại công ty và những người giàu có thay vì dân thường. (Hình: John Moore/Getty Images)

Nhớ món bánh chuối miền Nam

 


Trần Tiến Dũng/Người Việt


 


SÀI GÒN (NV) Nói về cây chuối ở miền Nam, người ta có thể nêu ra nhiều giống nào là chuối già, chuối cao, chuối sáp, chuối chà bột, chuối hột… Nhưng nếu kể về các loại bánh làm từ trái chuối thì chỉ duy nhất một giống chuối xứ, còn được gọi là chuối xiêm là chính hiệu làm nên hương vị độc đáo của các loại bánh chuối miền Nam.








Một quán chuối chiên có thể giúp một gia đình nghèo kiếm sống qua ngày. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)


Từ đầu các tỉnh miền Ðông cho đến tận cuối các tỉnh miền Tây, những ai có ký ức tuổi thơ gắn liền với bụi chuối sau hè thì hẳn sẽ không bao giờ nguôi thèm nhớ các món bánh chuối.


Vào tháng mưa dầm dề, chỉ cần ra sau hè đốn một quày chuối xứ, lựa trong quày nải nào mới chín hườm, bẻ từng trái, lột vỏ nướng trên lò than. Từng trái chuối nướng còn dính chút vỏ xơ non sẽ bắt mùi lửa, mùi khói tạo nên một hương vị ngọt nguyên sơ hiếm có trên đời.


Nếu ai đó cho rằng thứ chuối nướng đơn giản đó sao có thể gọi là hiếm có trên đời được, nói như vậy thì chắc rằng người đó không có duyên sanh ra là con nông dân Nam kỳ. Chỉ ai từng là con nhà nông dân mới chọn chuối vừa hườm để nướng. Trái chuối hườm nướng bếp lửa chính là sự hòa huyện làm nên hương vị tinh hoa của cây trái nguyên sơ và lửa, khói hàm dưỡng sự sống.


Trong cách nướng chuối ở miền Nam còn có món chuối nướng nếp. Năm trước chúng tôi đi chợ Hòa Hưng vẫn còn thấy hai vợ chồng nghèo đem lò nướng chuối nếp ra gốc tường cạnh nhà thờ để bán. Họ bán đắt hàng lắm, nhưng giờ bị công an rượt đuổi lưu lạc nơi nào chẳng biết. Bây giờ mỗi buổi xế chiều, trời ui ui chuyển mưa là nhớ món chuối nướng nếp của họ.








Món chuối chiên quen thuộc của người miền Nam. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)


Chuối nướng nếp là món tinh hoa của các loại bánh chuối. Người quê tôi ngày trước ai khéo tay bếp, muốn khoe tay nghề mới làm món này để được khen nức nở.


Trước tiên phải chọn nếp ngon nấu với nước cốt dừa, người quê tôi lột vỏ chuối chín, đắp xôi lên chuối rồi quấn thêm bên ngoài một vòng lá chuối mỏng đưa lên bếp nướng.


Bạn biết không, khi chuối chín, nếp chín, lá chuối chín; sẽ là lúc bạn biết đến một món ăn hài hòa của vị ngọt mật của chuối, mùi tinh dầu thơm của lá chuối, vị dẻo bùi khen khét của nếp; nhưng đâu đã hết, lúc ăn chuối nếp người quê tôi thường rưới thêm nước cốt dừa béo ngậy và đậu phộng béo giòn.


Một món bánh chuối khác là chuối hấp. Món này mấy cô gái của quê tôi lúc mới học gia chánh đều xúm vô làm để đãi bạn trai, với hy vọng có anh chàng nào đó sáng mắt khen khéo tay.


Cái món này dễ ợt, ai làm cũng được, chỉ cần ra vườn hái vài nải chuối xứ, lột vỏ, xắt chuối thành miếng bỏ vô thau bột gạo pha bột năng quậy đều, múc vô khuôn nhôm, đưa lên bếp hấp cách thủy rồi ngồi chờ bánh chuối chín. Khi bánh chín, cắt ra thành miếng hình tam giác, rưới nước cốt dừa đưa lên mời khách.


Bánh chuối hấp chỉ có vậy thôi nhưng nếu cô gái mới lớn nào mà hấp bánh chuối không chín, làm nước cốt dừa không béo béo, bùi bùi, mằn mặn thì giống như là chuyện nấu cơm bị sượng, kể như dễ ế chồng. Nếu hỏi là bánh chuối hấp có ngon không thì thay gì trả lời tôi sẽ cho người đó một số địa chỉ bán bánh chuối hấp ở Sài Gòn. Bánh chuối hấp phải ngon người ta mới còn bán tới đời bây giờ, còn ngon cỡ nào thì ai là người miền Nam có nhớ, có thèm mới đủ ký ức khẩu vị mà thẩm định.


Người miền Nam, nói về các món bánh chuối mà không nói đến món chuối chiên thì có khi cả xứ Nam kỳ, các vườn chuối sẽ buồn rầu mà chết vàng chết héo hết trơn hết trọi…


Một nhà thơ kể về món chuối chiên. Anh vốn là con nhà lính VNCH, nhà đông con nên con lính cũng được hưởng trợ cấp theo cha. Tuy vậy, có lúc kinh tế miền Nam Việt Nam cũng lạm phát vật giá đắt đỏ. Má anh vốn là người vợ lính chân chất nên bày một hàng bán chuối chiên để phụ kinh tế gia đình và anh là người bưng chuối chiên đi bán rong. Với anh nhà thơ, hàng chuối chiên của má là nỗi vất vả mưu sinh, nhưng với anh mâm chuối chiên là niềm tự hào vì tuổi thơ biết phụ giúp với gia đình.


Anh kể. “Ông biết không, thời đó đến món chuối chiên cũng chế biến bằng mỡ trừu hàng viện trợ Mỹ, ngon lành chưa!” Kể về món chuối chiên thì phải phân biệt chuối chiên bột gạo và chuối chiên bột khoai mì. Chiên chuối bằng bột gạo thì đơn giản, nhưng chiên sao cho lớp bột áo bên ngoài trái chuối vàng, giòn chớm khét thì phải khéo tay, tinh mắt canh dầu canh lửa. Chuối chiên bằng bột khoai mì thì công phu hơn. Củ khoai mì tươi phải lột vỏ, ngâm qua đêm, sau đó phải bào nhuyễn thành bột, đắp lên trái chuối đưa vào chảo chiên. Nhiều người sành ăn thích ăn chuối chiên khoai mì hơn vì khi chín, lớp bột khoai mì khô ráo ít ẩm ướt dầu chiên, nhờ vậy mà vị ngọt mềm của trái chuối chín đậm đà hơn.


Cây chuối, trái chuối đã gắn liền với lịch sử và văn hóa của người miền Nam. Trong khẩu phần ăn hàng ngày, trái chuối không chỉ là một món trái cây tráng miệng mà được chế biến, sáng tạo thành những món bánh gắn bó qua từng thế hệ.


Trong cơn lũ các loại món ăn “quốc tế” đang được quảng cáo và chiếm lĩnh cái lưỡi của người Việt, thì hôm nay nhắc về các món bánh chuối, món ăn của con nhà bình dân cũng là trên tinh thần ngưỡng mộ cô giái Việt kiều Christian Hà, người vừa đoạt giải vua đầu bếp Mỹ năm 2012. Nếu Christian Hà đưa món cá kho tộ và cơm tấm sườn, ốp la chinh phục được các vị giám khảo sành ăn và khó tính hàng đầu nước Mỹ, thì có khi các món bánh chuối miền Nam ta cũng tràn trề hy vọng lọt vào menu thượng hạng của giới ẩm thực toàn cầu.


Xin được đại diện các món bánh chuối mà nói rằng: Các món bánh chuối vẫn hàng ngày hiện hữu trong đời sống thì đâu cần đánh thức ai, níu kéo ai tìm đến vị ngon đất nước – con người nhiệt đới đặc trưng. Có chăng là mọi người muốn thưởng thức món ngon này thì hãy tự tìm đến, kẻo khẩu vị thiệt thòi ráng chịu.

Bà QP Nguyễn Văn Trị

Ông Đoàn Văn Bình

Bà Hồ Thị Ngọc Diệp

Ông Đoàn Văn Bình

Ông Lê Hồng Diệp

Trung Quốc chặn bạo loạn trong biểu tình chống Nhật

BẮC KINH (AP) Trung Quốc hôm Thứ Hai có nỗ lực ngăn chặn không để cho các cuộc biểu tình chống Nhật đi quá đà, sau một cuối tuần xảy ra các cuộc bạo loạn, cảnh cáo sẽ bắt giữ kẻ phạm pháp và xóa các trang web đăng tải hình ành và những bài viết liên quan đến biểu tình.









Nhân viên của một nhà hàng Nhật dùng quốc kỳ Trung Quốc và vải đỏ phủ mặt tiền
cửa tiệm trước ngày dự đoán sẽ có biểu tình lớn tại Beijing, sáng Thứ Hai,
16 Tháng Chín. Phản đối việc Nhật Bản mua lại quần đảo Senkaku, dân Trung Quốc
ồ ạt xuống đường biểu tình, trong khi đó, một số cơ quan truyền thông nhà nước
Trung Quốc còn kêu gọi dân chúng chứng tỏ lòng yêu nước bằng cách tẩy chay
hàng hóa Nhật và hủy các chuyến du lịch Nhật. (Hình: AP)


Các cuộc biểu tình rầm rộ và đầy phẫn nộ đã diễn ra khắp các thành phố lớn ở Trung Quốc hồi cuối tuần qua, đưa đến các vụ đập phá cướp bóc cửa hàng bán sản phẩm Nhật, cũng như tấn công xe cộ mang nhãn hiệu Nhật trên đường phố. Một số cơ quan truyền thông nhà nước Trung Quốc còn kêu gọi dân chúng chứng tỏ lòng yêu nước bằng cách tẩy chay hàng hóa và hủy các chuyến du lịch Nhật.


Tại Tokyo, bộ trưởng quốc phòng Mỹ, ông Leon Panetta, kêu gọi cả hai phía hãy giải quyết vấn đề qua đường lối ngoại giao, nói rằng Washington không đứng về phía nào trong cuộc tranh chấp chủ quyền lãnh thổ.


“Chúng tôi lo ngại về các cuộc biểu tình, và chúng tôi cũng lo ngại về cuộc tranh chấp,” ông Panetta nói sau cuộc họp với bộ trưởng quốc phòng Nhật, ông Satoshi Morimoto.


Chính quyền Trung Quốc ít khi nào cho phép dân chúng tổ chức biểu tình và các đợt xuống đường vừa qua rõ ràng là có sự đồng ý ngầm của nhà nước. Tuy nhiên, giới hữu trách hiện cũng rất cẩn thận để cho dân có cơ hội xả ra những giận dữ của mình nhưng cũng cùng lúc không để tình hình đi quá đà và trở thành biểu tình chống chế độ.


Tại Trường An, công an ra thông cáo cấm biểu tình gần các khu thương mại, nơi có đông đảo dân cư sinh sống hay văn phòng chính phủ. Bản thông cáo cũng cho hay loan truyền tin tức để tổ chức biểu tình bất hợp pháp là điều bị cấm.


Tại Quảng Châu, công an nói đã bắt giữ bảy người về tội tấn công xe cộ trên đường và ba người khác về tội đập phá cửa tiệm. (V.Giang)

Bài Nhật dâng cao tại Trung Quốc, nhiều công ty Nhật đóng cửa

HỒNG KÔNG Bị ảnh hưởng bởi phong trào bài Nhật tại nhiều nơi ở Trung Quốc hồi cuối tuần qua do tranh chấp tại các hòn đảo ở biển Ðông, một số công ty lớn của Nhật phải đóng cửa các nhà máy của họ vào hôm Thứ Hai. Công nhân được kêu gọi nên ở nhà và hàng quán tránh mở cửa, theo tin của Wall Street Journal.







Một nhân viên hệ thống dây chuyền nhà hàng của Nhật dán che lại bảng hiệu của tiệm mình, trước khi diễn ra vụ biểu tình bài Nhật lớn, dự trù diễn ra vào hôm Thứ Ba. Tiệm này nằm gần Tòa Lãnh Sự Mỹ ở Thượng Hải. (Hình: AP/Eugene Hoshiko)


Panasonic Corp. đóng cửa nhà máy ở Thanh Ðảo, tỉnh Sơn Ðông, sau khi bị người biểu tình đập vỡ cửa kính vào cuối tuần. Một số máy móc bị phá hư và đốt cháy.


Honda Motor Co. loan báo ngưng hoạt động trong hai ngày Thứ Ba và Thứ Tư, tại ba nhà máy ở Quảng Châu và hai ở Vũ Hán. Trong khi Mazda Motor Corp. ngưng sản xuất tại nhà máy ở Nam Kinh trong bốn ngày, bắt đầu từ Thứ Ba.


Vì lý do an ninh, Canon Inc. cũng ngưng hoạt động tại ba trong bốn nhà máy sản xuất máy chụp hình, photocopier và máy in, trong hai ngày Thứ Hai và Thứ Ba.


Fast Retailing Co., với 145 cửa tiệm bán áo quần mang thương hiệu Uniqlo cũng tạm đóng cửa bảy tiệm vào hôm Thứ Hai. Họ hy vọng sẽ đóng thêm nhiều hơn vào ngày hôm sau.


Cuộc biểu tình bùng phát vào cuối tuần rồi về các hòn đảo đang tranh chấp ở biển Ðông, được xem là cuộc phản kháng chống Nhật lớn nhất xảy ra ở Trung Quốc, vào lúc mà nhiều công ty Nhật đang hướng đến các nước ở Ðông Nam Á, khi chi phí lao động ở Trung Quốc đang ngày mỗi cao. Tuy nhiên, Trung Quốc không những vẫn là bạn hàng lớn nhất của Nhật mà còn là thị trường tiêu thụ đang tăng trưởng mạnh đối với nhiều ngành kinh doanh của Nhật.


Kyohei Morita, trưởng kinh tế gia Nhật tại Barclays nói: “Tinh thần bài Nhật tăng cao có thể trở thành một tác nhân để cho các công ty Nhật càng muốn rút ra khỏi Trung Quốc, để hướng đến các quốc gia ở Ðông Nam Á.”


Ngay trước khi xảy ra những vụ chống đối gần đây, các công ty Nhật đang bắt đầu cảm thấy Trung Quốc ít hấp dẫn hơn vì đồng lương tăng và dân số trong tuổi lao động lại giảm lần. (T.P.)

Ðúng luật kiểu này thì chưa thấy

 


Về “Chủ tiệm nail trở thành người chủ đất cho thuê booth, station,”



Tôi có đi dự buổi hội thảo này. Thấy rõ ràng là những cách đang được xài trong cộng đồng nail Việt là sai tét bét. Những người mà áp dụng kiểu cho thợ ký một hợp đồng giả bộ thuê thì có, chứ mà kiểu đúng luật theo hội thảo là phải hoàn toàn cho thuê thực thụ. Ðúng luật kiểu này thì chưa thấy. Có điều sau khi đi dự về tôi thấy lo quá xá vì trả lương kiểu 1099 như hiện tại, chánh quyền cũng bắt phạt tiền, mà thợ khi biết rõ cũng kiện chủ như chơi chưa kể đi tố cáo được thưởng nữa. Chắc bỏ nghề quá.


Thomas Thu Dinh


 


Tui thấy cách này là cho mướn thật chứ không phải là “hình thức” như bạn Kim Nguyễn nói. Mà thật thì có thanh tra thì có gì mà sợ. Tui đồng ý với KN là thợ sẵn sàng xách dũa đi chỗ khác nếu kêu họ chịu trách nhiệm, họ chỉ biết lãnh tiền, thây kệ chủ lãnh búa với sở thuế. Nhưng nếu luật áp dụng cho mọi tiệm và tất cả mọi chủ đều phải hành động vì nếu không thì sẽ vướng luật pháp, tới lúc đó thợ đi đâu cũng vậy.


Minh Nguyen


 


 

Kỷ niệm 40 năm chiến thắng Quảng Trị

Nguyên Huy/Người Việt


 


Chiều tối hôm Chủ Nhật 16 Tháng Chín, tại nhà hàng Hoàng Sa Paracel Seafood, Hội Ðồng Ðiều Hành của Tập Thể Chiến Sĩ VNCH đã tổ chức lễ kỷ niệm 40 năm chiến thắng Quảng Trị của QLVNCH.







Ðại diện Liên Quân QLVNCH cử hành lễ chào Quốc Quân kỳ trong lễ kỷ niệm 40 năm chiến thắng Quảng Trị. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Tham dự trong buổi lễ kỷ niệm này có mặt hầu hết đại diện các quân binh chủng, nghĩa quân và địa phương quân của QLVNCH. Ðiều này được nhận rõ khi MC Phạm Ðình Khuông “điểm danh” các đơn vị, quân binh chủng thì đều có rất nhiều tiếng đáp lại.


Dõi theo tiếng giới thiệu của MC Phạm Ðình Khuông thì thấy có đủ mặt các quân binh chủng VNCH từ Không Quân, Hải Quân, Biệt Ðộng Quân, Cảnh Sát Quốc Gia, Quân Cảnh, Quân Cán Chính Hải Ninh, Gia Ðình Mũ Ðỏ, Nữ Quân Nhân, Pháo Binh, Thiếu Sinh Quân, Thủy Quân Lục Chiến, Võ Bị Quốc Gia, Võ Khoa Thủ Ðức, Nha Kỹ Thuật, Thiết Giáp, Truyền Tin, Chiến Tranh Chính Trị cho đến Bộ Binh, Ðịa Phương Quân và Nghĩa Quân.


Nhiều đại diện đến từ xa như Trung Tâm Tây Bắc Hoa Kỳ, Hội Võ Bị Bắc Cali, Liên Hội Cựu Chiến Sĩ San Diego. Một số hội đoàn đồng hương cũng đến tham dự như Hội Ðồng Hương Quảng Trị, Hội Ðồng Hương Quảng Nam-Ðà Nẵng, Hội Ðồng Hương Bạc Liêu, Ban Ðại Diện Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia, Viện Việt Học.


Sau nghi lễ chào Quốc Quân kỳ được đại diện Liên Quân QLVNCH cử hành, trưởng ban tổ chức, KQ Bùi Trí Dũng mở đầu buổi lễ bằng một bài diễn văn ngắn. Không theo thông lệ của những bài diễn văn khai mạc là cám ơn sự hiện diện của các “quan chức” trong cộng đồng, kể công trạng của ban tổ chức, v.v… Không Quân Bùi Trí Dũng đi ngay vào điểm mà người lính không quân này muốn nhắc nhở trong buổi lễ kỷ niệm chiến thắng này. Ðó là hàng ngàn người dân vô tội đã bị quân cộng sản tàn sát khi nã hàng chục ngàn quả đạn cối dõi theo bước chân trốn chạy cộng sản trên quốc lộ I của người dân xứ Quảng.


Ông nói: “Chiến thắng Quảng Trị là chiến thắng oai hùng của QLVNCH nhưng cũng là một chiến thắng trong đau thương vì hàng ngàn đồng bào đã hy sinh. Hôm nay, kỷ niệm 40 năm chiến thắng Quảng Trị, xin tất cả hãy cùng tưởng niệm đến đồng bào nạn nhân trong cuộc chiến và chia sẻ nỗi đau thương mất mát cùng với thân nhân của những nạn nhân đã hy sinh cùng các chiến sĩ QLVNCH để có chiến thắng này”.


Tiếp đó KQ Bùi Trí Dũng nhắc lại cuộc chiến oai hùng của những người lính trong QLVNCH khi phải chiến đấu trong thế bất quân bình về quân số với 2,500 chiến sĩ VNCH chống lại 10,000 quân chính quy CSBV. Trận chiến được các vị chỉ huy dự trù 80 ngày phải dứt điểm nhưng chỉ 60 ngày “quân ta đã tiêu diệt được những ổ kháng cự cuối cùng của cộng quân trong cổ thành Quảng Trị, tiến vào cắm ngọn cờ chính nghĩa trong tiếng reo vui của quân dân miền Nam suốt vùng hỏa tuyến”.










KQ Bùi Trí Dũng, trưởng ban tổ chức đang nhắc đến chiến thắng Quảng Trị, nhưng
là chiến thắng trong đau thương vì hàng chục ngàn người dân lành đã bị
quân CSBV tàn sát trên quốc lộ I được mệnh danh là Ðại Lộ Kinh Hoàng.
(Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Dứt bài diễn văn mở đầu buổi lễ, Thủy Quân Lục Chiến Nguyễn Phục Hưng trong ban tổ chức đã mời mọi người tham dự cùng hướng lên những màn hình lớn quanh nhà hàng để theo dõi một số hình ảnh cuộc tái chiếm cổ thành Quảng Trị. Trận chiến được ghi lại những gian lao khổ cực của người lính VNCH giành từng tấc đất với địch quân khi tiến về cổ thành Quảng Trị. Nhìn lại hình ảnh những người lính VNCH trong trận chiến này không ai là không ngăn được lòng cảm phục, thương yêu. Trên lưng là một chiếc ba lô đầy chặt quân dụng cá nhân lại còn vũ khí đạn dược cơ hữu dùng cho không phải trong một cuộc chiến đấu mà là trong một chiến dịch nhiều ngày. Thế mà không một người lính nào tỏ ra sự mệt mỏi, trái lại trên từng khuôn mặt người lính cận ảnh đều toát lên vẻ quyết chiến. Tất cả những nét khắc khổ quả cảm ấy đã làm nên chiến tích lừng danh, tái chiếm cổ thành Quảng Trị ngăn chặn được nhiều sư đoàn chính qui CSBV đã vượt qua sông Bến Hải, sông Mỹ Chánh bằng mọi giá để xâm lược miền Nam. Nhiều phân tích gia quân sự và chính trị cho rằng nếu QLVNCH thất bại trong trận chiến này thì CSBV đã tiến chiếm được miền Nam từ năm 1972.


Kế tiếp, nhiều đại diện của các quân binh chủng từng tham dự trận tái chiếm Quảng Trị đã lên phát biểu ý kiến.


Không Quân Nguyễn Duy Diệm, đại diện cho những chiến sĩ không quân từng tham dự trận đánh cho biết: “Về không quân, đã đóng góp vào cuộc chiến thắng này trong ba điểm, thứ nhất là quan sát và bám sát chiến trường cung cấp cho các vị chỉ huy ra được những quyết định chính xác. Thứ hai, không quân đã tiệu diệt được phần lớn xe tăng T.54 của địch. Thứ ba là trong ngày đầu tái chiếm, các không đoàn trực thăng đã không vận cho nhảy dù đáp xuống chính xác ngay trên đầu địch trong lưới lửa phòng không của chúng mà vẫn bảo toàn được quân sĩ và phi cơ. Chiến thắng Quảng Trị đã là một chiến thắng tổng hợp của các quân binh chủng QLVNCH”.


Nhảy Dù Mai Ðức Vy cũng đại diện anh em Nhảy Dù từng tham dự trận chiến này cho biết: “Trên đường hành quân đến mặt trận chúng tôi đã được chứng kiến hàng chục ngàn dân chạy trốn cộng sản. Ðâu cũng có tiến reo hò ‘Nhảy Dù đã đến rồi, dừng lại thôi không phải chạy đi đâu nữa’. Nhiều nơi dân chúng còn chia cả chút nước uống, gói mì của mình dành dụm trên đường trốn chạy CS cho anh em chúng tôi đúng như tình quân dân cá nước. Từ những chứng kiến ấy chúng tôi hết thảy đều mủi lòng, nước mắt lưng tròng mà thề quyết tâm chiến đấu giành lại quê hương bản quán cho đồng bào”.


Sau phần phát biểu của một số cựu quân nhân đã có mặt trong trận tái chiếm Quảng Trị 1972, ban tổ chức đã giới thiệu các thành phần của Tập Thể Chiến Sĩ VNCH. Chủ tịch Hội Ðồng Ðại Diện là Giáo Sư Nguyễn Xuân Vinh, chủ tịch Hội Ðồng Giám Sát là KQ Nguyễn Văn Ức, chủ tịch Hội Ðồng Ðiều Hành là Chiến Hữu Trần Quan An với hai phụ tá là KQ Bùi Trí Dũng và chiến hữu Trần Vệ, Võ Bị Quốc Gia.


Phát biểu với chúng tôi trong một cuộc phỏng vấn ngắn, cựu Trung Tá TQLC Ðoàn Trọng Cảo cho biết: “Trận tái chiếm Quảng Trị năm 1972 có thể nói là một trận chiến của hỏa lực. Trong vai trò là một sĩ quan chỉ huy pháo binh Thủy Quân Lục Chiến, chúng tôi đã dọn chiến trường từ bờ sông Mỹ Chánh rải ra phía Bắc trong nhiều ngày trước. Một ngày theo lệnh hành quân chúng tôi phải rải đều lên chiến trường sông Mỹ Chánh 80,000 pháo 155 ly và 105 ly. Trong khi đó thì bên cánh trái chúng tôi có 3 tiểu đoàn pháo binh dù được tăng phái cũng đều đều với chúng tôi nã hàng ngàn quả từ những đại bác 105. Về phía Bắc sông Mỹ Chánh, nơi 3 sư đoàn quân CSBV đã vượt qua sông Bến Hải tiến về sông Mỹ Chánh thì B.52 và hải pháo của Hoa Kỳ bắn từ biển vào suốt ngày đêm trung bình mỗi ngày 7 ngàn quả, theo tôi được biết. Ngoài ra còn có những cuộc oanh tạc của Không Quân chiến thuật Hoa Kỳ và Không quân của QLVNCH. Ðúng ngày 28 Tháng Sáu, lệnh xuất phát được ban ra hẹn trong 90 ngày phải dứt điểm chiến trường chiếm lại cổ thành Quảng Trị nhưng mới chỉ 68 ngày sau, ngày 16 Tháng Chín, những người chiến sĩ của QLVNCH đã chiếm xong cổ thành Quảng Trị và những người lính TQLC đã dựng ngọn cờ Vàng trong cổ thành Quảng Trị. Sau trận chiến, cả một vùng không còn gì nguyên vẹn, chỉ còn là những đóng đổ nát trừ nhà thờ La Vang và một ngôi chùa mà tôi không còn nhớ tên. Tất cả đã thành bình địa. Trận này TQLC chúng tôi bị hy sinh mất 3,500 chiến sĩ, 8,000 bị thương. Hôm nay kỷ niệm chiến thắng Quảng Trị, lòng chúng tôi bỗng chùng xuống khi nhớ đến những đồng ngũ đã hy sinh”.


Trong suốt cuộc chiến Việt Nam trước năm 1975, QLVNCH đã từng lập nên nhiều chiến tích oai hùng nhất là sau khi Hoa Kỳ đã quyết định rút quân trong kế hoạch “Việt Nam hóa chiến tranh” của họ. Còn lại một mình đương đầu với quân CSBV dốc toàn lực với sự hỗ trợ tối đa của khối cộng sản, QLVNCH đã làm ngạc nhiên những chiến lược gia những nhà quân sự Hoa Kỳ và thế giới. Nhưng bàn cờ thế giới đã sắp sẵn, VNCH phải hy sinh cho thế chiến lược của Hoa Kỳ để Hoa Kỳ phá đổ khối cộng sản quốc tế. QLVNCH đã phải chiến đấu trong thiếu thốn quân trang quân dụng và đạn dược nhưng vẫn còn kiêu hùng làm cản trở chiến lược toàn cầu của Hoa Kỳ nên Quốc Hội Hoa Kỳ đã cắt hoàn toàn viện trợ cho VNCH trong khi khối cộng sản thì ngược lại viện trợ tối đa cho quân CSBV, kể cả quân giữ nhà miền Bắc cho CSVN dốc toàn lực quân đội vào Nam xâm chiếm bằng được phần đất tự do mà khối tự do vừa dứt bỏ.


____


Liên lạc tác giả: [email protected]

Mỹ, Nhật đồng ý bố trí hệ thống chống hỏa tiễn thứ nhì

BẮC KINH (NYT) Loan báo cho hay Mỹ và Nhật đã đạt được thỏa thuận nhằm bố trí thêm hệ thống tối tân chống hỏa tiễn thứ nhì trên lãnh thổ Nhật đã bị Trung Quốc lên tiếng chỉ trích ngay lập tức, giữa khi Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ Leon E. Panetta đến quốc gia này và sẽ có cuộc họp với Tập Cận Bình (Xi Jinping), người được coi là sẽ lên nắm quyền ở Trung Quốc vào cuối năm nay.









Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ Leon E. Panetta, trái, bắt tay với Bộ Trưởng Quốc Phòng Nhật Bản Satoshi Morimoto, tại Bộ Quốc Phòng Nhật ở Tokyo hôm Thứ Hai. (Hình: AP Photo)


Cuộc họp này chỉ được loan báo khi ông Panetta trên đường đến Bắc Kinh, và cho thấy rằng ông Tập Cận Bình nay đã “bình phục”, vốn làm cho ông ta vắng bóng trước công chúng trong hai tuần qua, tạo các tin đồn cho rằng có thể ông sẽ không được giữ nhiệm vụ lãnh đạo.


Trong cuộc họp báo ở Tokyo trước khi lên đường đi Trung Quốc, ông Panetta cho hay hệ thống chống hỏa tiễn rất tối tân và không nhắm vào Trung Quốc, mà chỉ giúp chống lại mối đe dọa từ Bắc Hàn.


Tuy nhiên, phía Trung Quốc có phản ứng mạnh mẽ, nói rằng hệ thống này không chỉ nhằm đối phó với Bắc Hàn mà cả với Trung Quốc. Hai giới chức cao cấp trong cơ quan bang giao quốc tế của Trung Quốc cũng nói rằng hệ thống này khiến Nhật có sự tự tin để đối đầu với Trung Quốc trong cuộc tranh chấp biển đảo ở khu vực Diaoyu/Senkaku.


Cuộc họp với ông Panetta trong bối cảnh này có thể là điều khiến Tập Cận Bình dễ bị tấn công vì từ trước đến nay vẫn bị coi là thân Mỹ. Ðiều này cũng tạo cơ hội cho Hồ Cẩm Ðào tiếp tục giữ chức vụ chủ tịch quân ủy trung ương, chỉ huy quân đội thêm một thời gian nữa sau khi từ bỏ chức vụ chủ tịch nước và tổng bí thư đảng. (V.Giang)

Giáo chức Chicago đình công tuần thứ nhì

CHICAGO (NYT)Cuộc đình công của giáo chức ở Chicago nay sang đến tuần thứ nhì, sau khi thỏa thuận giữa các lãnh tụ nghiệp đoàn nhà giáo và giới chức điều hành các khu học chánh chỉ được sự ủng hộ yếu ớt từ các nhà giáo trong cuộc họp hồi cuối tuần qua.







Chưa có sự thỏa thuận giữa lãnh đạo nghiệp đoàn và học khu, cuộc đình công của giáo chức ở Chicago nay sang đến tuần thứ nhì. (Hình: Scott Olson/Getty Images)


Nhiều người dân thành phố Chicago, nơi có khoảng 350,000 học sinh, đã hy vọng rằng trường học sẽ mở cửa lại vào ngày Thứ Hai, chấm dứt cuộc tranh chấp gay gắt thời gian qua.


Tuy nhiên, cuộc họp kín của các đại diện nghiệp đoàn hôm Chủ Nhật đã không đạt được sự đồng ý thống nhất, vì một số muốn châm dứt đình công và quay trở lại làm việc ngay lập tức, trong khi nhiều người khác muốn có thêm thời gian để xem xét thỏa thuận vừa đạt được. Lại cũng có nhiều người khác không đồng ý với các điều khoản mới trong giao kèo, cho thấy việc sớm có được một giải pháp không phải dễ dàng.


Quyết định tiếp tục đình công của nghiệp đoàn giáo chức đã khiến cho các giới chức chính quyền thành phố không hài lòng. Thị Trưởng Emanuel cho hay ông ra lệnh cho các luật sư của thành phố tìm biện pháp để buộc nghiệp đoàn chấm dứt đình công. Ông Emanuel cho hay ông không thể đứng yên nhìn “trẻ em bị sử dụng như quân cờ” trong cuộc tranh chấp nội bộ của nghiệp đoàn. (V.Giang)

Tin mới cập nhật