Nông dân gì thế này?

 


Về “Nông dân Việt Nam gởi thư cho thủ tướng Thái Lan”



Người nông dân VN nầy quả thật có nhiều ý kiến hay, tuy nhiên giữa Thái Lan và VN là hai thể chế chính trị khác nhau nên điều hành quốc gia theo khuynh hướng khác nhau. Thái Lan theo quân chủ lập hiến, dân chúng Thái Lan được hưởng nền dân chủ theo kiểu Tây phương còn VN theo thể chế của Trung cộng nên dân chúng phải chịu luật lệ theo Trung cộng. Cái luật lệ Trung cộng đó là làm cho 1 tỉ 3 triệu dân nghèo đói. May nhờ tư bản phương Tây, tư bản Nhật, tư bản Nam Hàn vì tham nhân công rẻ, lợi nhuận nhiều nên đổ tiền của vào Trung cộng đầu tư, tạo nên khí thế cho Trung cộng để rồi tư bản Mỹ đang sợ Trung cộng xanh mặt.


Kimhoangnguyen


 


Nông dân Ðồng Tháp mà viết hay thế, nông dân gì thế này? Dễ hiểu thôi, người dân nghèo VN khiếu nại bị cướp đất, tống tiền, bị công an đánh chết, bị lừa đi nước ngoài mắc nợ, bị bỏ rơi bên nước khác; tổng lãnh sự VN không giúp đỡ, đi khiếu nại tại tòa án và công an thành phố không trả lời… và bị bắt. Cho nên người dân nghèo tưởng mấy ông cán bộ chính quyền VN không hiểu tiếng Việt, cho nên họ phải gửi thư khiếu nại tới thủ tướng nước Thái Lan (vì nghe đâu thủ tướng Thái Lan biết tiếng Việt rành hơn thủ tướng VN).


hung



Anh ‘giai’ ơi, nông dân nước CHXHCNVN đấy à!!! Ở đấy, thạc sĩ, tiến sĩ, kỹ sư, bác sĩ, v.v. chạy đầy đường…


No question, chỉ cần ‘quét sân’ làm lại từ đầu.


Phạm


 

Bị mất việc vì tố cáo vụ hối lộ cho Lương Ngọc Anh

MELBOURNE (NV) –Người tố cáo công ty thầu in tiền Securency và công ty in tiền của chính phủ Úc (NPA) giao dịch và hối lộ cho một đại tá tình báo của công an CSVN, đã bị yêu cầu im lặng rồi cho nghỉ việc.









Ông Brian Hood, một cựu giám đốc của Securency bị mất việc vì đã chống đối vụ hối lộ quan chức ngoại quốc để giành thầu in tiền giấy nhựa polymer cho Việt Nam và một số nước khác. (Hình: Sydney Morning Herald)


Những lời khai của ông Brian Hood, một giám đốc của Securency, với Cảnh Sát Liên Bang Úc trong cuộc điều tra đặt ra nghi vấn là có phải các viên chức của Quỹ Dự Trữ Liên Bang Úc (RBA) đã có phạm luật không khi nói dối Quốc Hội (trong các buổi điều trần), bao che tham nhũng hay đã trừng phạt kẻ đã đứng ra tố cáo sự sai trái.


Tám viên chức của Securency và NPA đang ra tòa để trả lời cho các cáo buộc liên quan tới hối lộ viên chức ngoại quốc để giành thầu in tiền giấy nhựa polymer. Tại Việt Nam, người bị tố cáo đứng bình phong cầm $20 triệu Úc kim chia lại cho sếp lớn ở Ngân Hàng Nhà Nước CSVN và có thể các cấp cao hơn, là Lương Ngọc Anh, tổng giám đốc Công ty Phát triển Công nghệ AFTD ở Hà Nội.


Theo bản tin của báo The Age nêu ra hôm Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012, ông Hood đã khai với cảnh sát rằng năm 2008 ông đã nêu vấn đề quan ngại về tham nhũng nhưng phó thống đốc RBA là Bob Rankin lại báo cho ông biết là việc làm của ông không còn nữa.


Một cựu phó thống đốc khác, Ric Battellino, tức người mà ông Hood báo động về các người môi giới tham nhũng, đã nói với ông rằng đừng bao giờ nêu vấn đề hối lộ. Sau đó, khi ông Rankin trở thành chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị của cả Securency và NPA thì thông báo cho ông Hood nghỉ việc vì “thừa người.”


Những lời khai báo của ông Hood trái ngược với những lời điều trần ở Quốc Hội của ông Thống Ðốc Glenn Stevens rằng các chức sắc cao cấp của RBA không biết gì về chuyện hối lộ quan chức ngoại quốc.


Lời khai của ông Hood cho biết không những vậy, ông đã nêu sự quan ngại với Phó Thống Ðốc Frank Campbell năm 2007 về những vụ hối lộ liên quan đến cả hai công ty NPA và Securency. Ông nói cả với ông Phó Thống Ðốc Mattellino, kiểm toán chính của RBA là ông Paul Apps và bà Helen Brown, luật sư nội bộ của RBA.


Qua lời khai của ông Hood thì từ trên xuống dưới, dấu hiệu cho thấy cả các cấp cao nhất của RBA đã biết vụ việc từ lâu nhưng cố tình ém nhẹm để giữ mối thầu in tiền cho Việt Nam và các nước khác.


Một ngày trước, báo chí Úc đưa tin Cựu Thủ Tướng Úc Paul Keating khi làm tư vấn cho một công ty Úc (Armaguard) được Cục Xúc Tiến Thương Mại Úc (Austrade) giới thiệu với Lương Ngọc Anh năm 2008 để nhờ tay này giới thiệu với các quan chức cao cấp của Việt Nam, nhắm mối thầu tư vấn về quản trị tài chính. Tuy nhiên, công ty Armaguard không tiến tới.










Cựu Thủ Tướng Úc Paul Keating. (Hình: The Age)


Việc này diễn ra dù một năm trước cơ quan Austrade đã gửi một bức thư “tuyệt mật” gửi Securency cho biết tòa Ðại Sứ Úc ở Hà Nội đã điều tra và nói “Lương Ngọc Anh có thể là một viên chức cao cấp ở Bộ Công An hoặc một cơ quan trực thuộc.”


Tuần trước, báo chí Úc tường thuật phiên tòa ngày 6 tháng 9, 2012 cũng cho biết một phái đoàn của Ngân Hàng Nhà Nước CSVN sang Úc cuối năm 2007 đã được cung cấp gái điếm mà chi phí do Securency trả. Trong đó một viên chức trong phái đoàn CSVN còn đòi cung cấp gái “tóc vàng.” (TN)

Người bị công an đạp vào mặt tuyên bố ‘bỏ đảng’

‘Không được sống thật với lương tâm mình’


 


HÀ NỘI (NV) – Ông Nguyễn Chí Ðức, người bị công an đạp vào mặt hồi tháng 7 năm ngoái khi bị bắt trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội, vừa tuyên bố ra khỏi đảng cộng sản Việt Nam.









Ðảng viên Nguyễn Chí Ðức bị đại úy công an tên Minh đạp vào mặt khi bị khiêng lên xe ngày 17 tháng 7, 2011 lúc đi biểu tình chống Trung Quốc. (Hình: Dân Làm Báo)


Ông Ðức năm nay 36 tuổi, vào đảng cộng sản Việt Nam từ năm 24 tuổi, tức cách đây 12 năm khi ông còn là sinh viên của Ðại Học Bách Khoa Hà Nội.


Hôm 13 tháng 9 năm 2012, ông Nguyễn Chí Ðức nộp đơn cho Chi Bộ Phòng Ðiều Hành thuộc Trung Tâm Dịch Vụ Khách Hàng-Viễn Thông Hà Nội, thông báo quyết định ra khỏi đảng với lý do “không còn phù hợp để đứng trong hàng ngũ của đảng cộng sản Việt Nam.”


Ông Ðức nói trong lá đơn về việc ra khỏi đảng là sau “một quá trình dài suy nghĩ nghiêm túc trước khi quyết định.”


Ông Nguyễn Chí Ðức là người đột nhiên nổi tiếng hồi năm ngoái khi đi biểu tình chống Trung Quốc ở trung tâm thành phố Hà Nội cùng với nhiều người khác vào ngày 17 tháng 7.


Khi đàn áp người biểu tình, ông Ðức bị một nhóm công an mặc thường phục bắt giữ, khiêng và ném lên xe buýt. Ðồng thời ông bị một đại úy an ninh tên Minh dùng chân đạp vào mặt.


Hình ảnh cùng video clip của cảnh này ngay sau đó được phổ biến nhanh chóng và rộng rãi trên mạng Internet toàn cầu khiến dư luận vô cùng phẫn nộ vì hành xử hung bạo của công an đối với những người biểu tình chống bá quyền Trung Quốc.


“Dùng từ ‘đánh’ trong ngoặc là còn nhẹ đấy. Em là thằng trong bức hình đó đây, em đã bị khống chế như con lợn… nhưng mấy đồng chí công an này còn đạp (sút) tổng cộng 4 phát. Ðạp từ trên đạp xuống trong lúc mình đang còng queo.” Nguyễn Chí Ðức trả lời trên blog Nguyễn Xuân Diện sau vụ việc.


Trong thư thông báo bỏ đảng, Nguyễn Chí Ðức gián tiếp cho hiểu, qua một số câu hỏi tự đặt ra, ông bất bình trước đường lối độc tài của đảng khiến các đảng viên phải giả dối.


Không muốn tiếp tục như vậy, ông đã “có những hành động, phát ngôn, bài viết, gặp gỡ một số đối tượng trái với cương lĩnh, điều lệ đảng.”


Vì vậy, “Mặc dù đã được đảng ủy, chi bộ ‘giáo dục’ và chiếu cố nhưng tôi cảm thấy thực sự mình không còn phù hợp để đứng trong hàng ngũ của ÐCSVN nữa. Nếu sự việc còn tiếp tục kéo dài thì điều đầu tiên tôi tự làm khổ và không sống thành thật với lương tâm của chính mình.”


Ông Ðức cho hay, ông không muốn góp ý xây dựng, chỉnh đốn đảng làm gì vì “trong quá khứ đã có nhiều cựu tướng lãnh, lão thành cách mạng, trí thức tên tuổi có nhiều cống hiến cho chế độ đã viết thư ngỏ/phát biểu nhằm bày tỏ thiện chí xây dựng đảng nhưng đều hoài công vô ích thì ý kiến của một đảng viên tầm thường như tôi chỉ tổ lố bịch thêm.”


Cuối cùng Nguyễn Chí Ðức viết trong thư là những người trẻ tuổi của Việt Nam ngày nay “tuổi trẻ của họ rất can đảm dấn thân không hề vụ lợi, sợ hãi ngục tù, phần lớn cuối cuộc đời họ vẫn giữ được đức tính trong sạch, giản dị. Ðó là những yếu tố căn bản cho người thanh niên có ý định góp phần cải tạo xã hội, tham gia các hoạt động chính trị nói chung.”


Con số đích thực đảng viên đảng CSVN hiện nay là bao nhiêu, không có con số thống kê đáng tin cậy nào được công bố. Số đảng viên gia nhập đảng hay bỏ đảng hàng năm, hiếm hoi thấy đưa tin nhưng cũng không mấy ai tin đó là những con số thật.


Tháng 4 vừa qua, Nguyễn Chí Ðức gửi một bức thư ngỏ đến Bộ Chính Trị (nói rõ là ngoại ‘trừ Nguyễn Tấn Dũng’) phổ biến trên Blog Ðông Hải Long Vương “yêu cầu lưu tâm đến uy tín của đảng đối với quần chúng.”


Bức thư ngỏ phản ứng về một loạt những bài viết trên báo “lề phải” đả kích, dựng đứng để bêu xấu bà Bùi Minh Hằng, một thành viên tích cực đi biểu tình chống Trung Quốc bá quyền rồi bị nhốt ở cơ sở “giáo dục” Thanh Hà ở tỉnh Vĩnh Phúc, thực chất là một nhà tù của công an.


Ông Ðức cảnh cáo rằng, “Khi người ta vượt qua nỗi sợ hãi, vượt qua sự đau thương, vượt qua sự u mê ngu tối thì người ta không còn sợ nữa khi đó một cuộc cách mạng về tư tưởng sẽ diễn ra. Ban đầu, tự thân mỗi người dân tự giác ngộ, trong ÐCSVN thì các đảng viên tự diễn biến đến một lúc chín muồi, đủ lượng thì cái gì đến nó sẽ phải đến.”


Nay thì Nguyễn Chí Ðức dứt khoát chọn lấy đường đi cho mình. (TN)


 

Phở Gà Nhân Sâm – Món ăn mới tại Philadelphia


Người Việt Ðông Bắc


PHILADELPHIA (NVĐB) – Tiệm Phở Hà Sài Gòn trong khu siêu thị Bến Thành (Oregon Supermarket) vừa cho lên thực đơn một món ăn lạ kết hợp giữa hương liệu Sâm Hoa Kỳ và thịt gà tươi, đặc hữu tại Philadelphia.










Chủ tiệm Long Gà-Woodland đang nói về giống gà “ngon nhất thế giới” – Gà Trĩ Trân Châu.


Sau những ngày tháng tìm tòi chế biến, chị Hà chủ tiệm đã tìm ra công thức Phở Gà Nhân Sâm (Nhân Sâm Kê Phấn) được các giới thưởng thức khen là một sự sáng tạo độc đáo, hương vị tỏa ngát thơm ngon không thể nào bỏ qua được trong mùa Thu này.


Hương vị Nhân Sâm Hoa Kỳ kết hợp với món gà hầm là một khoa ẩm thực rất phổ biến trong Trung Y. Gà hầm nhân sâm chính ra là một vị thuốc có tính chất bồi bổ thể trạng. Khi kết hợp này xảy ra trong món phở gà là một sự thích ứng nguyên liệu cao cấp đã sẵn có trên đất Hoa Kỳ. Nhân Sâm Hoa Kỳ trồng ở Wisconsin có hương vị nồng hậu, đặc biệt là không tạo màu sắc để phá hỏng màu trong sáng của nước phở gà.









Ca sĩ Bằng Kiều trước tiệm phở Thanh Thanh khi đến diễn ở Philadelphia. Thanh Thanh được xem là một trong những tiệm phở gà tươi đặc sắc nhất trong thành phố.


Theo chị Hà, hương vị nấu phở thường dùng từ quế và thảo quả nhưng hai thứ này đều tạo nên màu đen hoặc vàng do đó rất khó để tạo nên hương vị và màu sắc hoàn hảo. Bí quyết “khử màu” của chị Hà đã gói trọn trong gói hương liệu “Quả Cầu Bà Hà” mà nhiều tiệm phở khác đang mua dùng. Tuy nhiên, khử phở bằng Sâm Hoa Kỳ mới là một nét ẩm thực mới, có thể biến Phở Sâm thành một món ngon, đưa văn hóa Phở lên một giai điệu mới.


Pennsylvania là một tiểu bang cho bán gà vịt tươi, giết mổ ngay tại tiệm. Nhiều tiệm phở ở Philadelphia bán phở Gà Tươi như là món chánh. Ðặc sản này đã biến nhiều du khách Việt Nam đi xuyên bang trên I-95 dừng chân tại Philadelphia chỉ ăn món phở gà rồi đi tiếp. Nhiều tiệm phở gà Philadephia, thực khách phải đứng sắp hàng vì “thực sự nó ngon” hơn phở gà California. Có những tiệm phở cố tình mọc ngay sát bên tiệm gà sống để ghi lại ấn tượng với thực khách rằng là gà ở đây là tươi nhất vì có tiệm gà nằm bên cạnh. Thực khách ăn phở xong lại sang tiệm mua gà vịt sống coi như là hai tiệm bổ sung thương vụ cho nhau. Sức cạnh tranh của các tiệm phở, tiệm gà sau này vì thế càng tăng mạnh.










Gà trĩ Trân Châu


Nhiều thực khách cho rằng phở gà ở Philadelphia còn ngon hơn bất cứ tiệm phở gà nào ở Việt Nam. Ca sĩ Bằng Kiều trong một chuyến lưu diễn ở Philadelphia nhất định phải đi ăn Phở Gà Thanh Thanh dưới gầm cầu chứ không ăn món nào khác và cũng thừa nhận điều này phở gà ở Philadelphia là ngon nhất thế giới vì điều kiện nguyên liệu của nó.


Ngoài ra Philadelphia còn có bán một loại gà sao mà các chủ tiệm thường gọi tên là Gà Trĩ Trân Châu. Ðây là một chủng loại gà rừng (bán thuần hóa) được nông trại đem về nuôi thả giới hạn để ăn. Ðặc sản này không phổ thông trong văn hóa ẩm thực của Hoa Kỳ. Theo chị Bảnh, chủ tiệm gà sống ở đường Woodland cho biết, đây mới là loại gà ngon nhất thế giới, Việt Nam không có. Trong loại gà này có hương thơm ngọt ngào như mùi của gà rừng, nhưng các thớ thịt mềm và dai một cách đặc biệt. Cũng theo bà chủ tiệm gà sống thì bí quyết để có hương vị gà như thế này là do nông trại để gà trĩ phối giống với gà nhà đã được thuần hóa lâu đời hơn. Ðến đời “Gà Trân Châu” nó vẫn còn biết bay cho nên chăn nuôi loại này rất khó. Tuy nhiên, thịt Gà Trân Châu này là “Thiên Hạ Ðệ Nhất Kê” rất phổ biến trong cộng đồng người Việt tại Philadelphia. Nhiều khi đi xuyên bang, tặng bà con bạn bè món gà Trân Châu thực sự là một cử chỉ quý hóa tình cảm.


Thế rồi, đặc sản sẵn có, Phở Gà Nhân Sâm như là một khai phá tầm cao của phở, chắc chắn sẽ trở thành trào lưu. Cũng theo chị Hà, nhiều người tìm cách nấu phở bằng các hương liệu cao lương mỹ vị như bằng bò Kobe của Nhật Bản. Theo chị, nguyên liệu như thế này là không thực chất. Nếu hầm bằng bò Kobe là một sự lãng phí ghê gớm, còn tái bằm tái nạm bằng bò Kobe thì không đúng cách ăn. Ngoài ra, chưa nói đến thứ thịt bò cao cấp này là sản phẩm mang tính huyền thoại trên thị trường ngoài Nhật Bản.









Chủ tiệm Phở Hà Sài Gòn đang nói về bí quyết Phở Gà Nhân Sâm (Nhân Sâm Kê Phấn) theo sự điều chỉnh hương liệu đặc biệt, điều vị theo cao lương mỹ vị của thuốc Bắc. Chị Hà là người Việt gốc Hoa từng mở năm tiệm phở tại Philadelphia.


Cũng theo chị Hà, nhân sâm Hoa Kỳ cũng là một đặc sản tối quý trong hàng tứ quý “Sâm-Nhung-Quế-Phụ.” Sâm Hoa Kỳ trồng tại Hoa Kỳ của bang Wisconsin có hương vị đặc biệt của mùi bạch sâm nhẹ nhàng thanh thoát. Tuy nhiên, nếu điều chỉnh lệch nồng độ là hỏng ngay tô phở.


Chị Hà tin rằng Phở Gà Nhân Sâm sẽ là sức cạnh tranh mới trong văn hóa nấu phở. Phở Việt Nam sang tới California đã thành danh. Nhiều người Việt không biết rằng trong phố Tàu thường có các tiệm xưng Phở Vua California (Gia Châu Phấn Vương) do người Hoa làm chủ, chính là một phát triển vượt xa khỏi ẩm thực Việt Nam.


Chị cũng tin rằng, Phở Gà Nhân Sâm dùng sâm Wisconsin đặc hữu có USDA bảo chứng sẽ đưa “Quả Cầu Bà Hà” trở thành một thương hiệu mới cho các cửa tiệm sau này.


 

Thăm lại tuyến đầu

 


 Cao Mỵ Nhân/Người Việt Utah


 


Bài thơ Tháng Sáu tặng riêng anh


Tâm sự ngàn phương trải quách thành


Ngắm mãi bình minh soi dĩ vãng


Ðường xưa, tưởng nhớ khúc quân hành


 


Quốc quân kỳ rực rỡ hồn mơ


Sinh nhật anh, đơn vị ngóng chờ


Mười chín, âm vang hồi trống lệnh


Phút “khai quân hiệu” đẹp lòng thơ


 


Thành đang rêu phủ khói sương bay


Em đã về ư, chứng tích này


Doanh trại Nguyễn Tri Phương uất hận


Tóc anh trắng bạch tựa bè mây


 


Mồ hôi, nước mắt, ướt vai nhau


Thấp thoáng bên sông ở tuyến đầu


Những dấu chân buồn tan nát cũ


Người đi, kẻ ở, vẫn cùng đau


 


Mấy mươi năm gởi lại quê hương


Trận mạc mênh mông lắm đoạn trường


Lửa đạn buồn tênh hiu hắt khói


Nơi nào đất nước cũng tang thương.

Tay đua chết trong cuộc đua xe đạp Utah-Wyoming

 


* Người Việt Utah


 


TETON COUNTY, Wyoming Một cua-rơ tham dự cuộc đua trên chặng đường từ Logan ở Utah tới Jackson Hole ở Wyoming đã bị té xe trên một cây cầu ở Wyoming rồi rơi từ độ cao 35 feet xuống sông Snake River và tử nạn.


Sở Cảnh Sát Quận Teton cho hay vào chiều hôm Thứ Bảy, tay đua xe đạp Robert Verhaaren, 42 tuổi, người ở Mesa, Arizona, trong lúc tham gia cuộc đua thường niên LoToJa trên xa lộ 89, đã lách tránh một ổ gà trên đường rồi té ngã tại một nơi chỉ còn cách mức đến có 8 dặm.


Theo lời phát ngôn viên ban tổ chức cuộc đua LoToJa, là David Ber, các tay đua tham dự chặng đua dài 206 dặm này cũng còn gặp một số tai nạn khác tại Idaho và Wyoming, khiến cho 2 tay đua phải nằm nhà thương, đồng thời khoảng 200 cua-rơ tham dự đã bị bể bánh xe trên chặng đường đua gian nan. (Theo Associtated Press)

Một thời đã yêu

 


Cao Mỵ Nhân/Người Việt Utah


 


Một trong số rất ít vị sĩ quan cao cấp phải đi bộ từ Phú Bổn về Tuy Hòa, nhưng tôi thật nhớ rõ ràng, anh tôi, Ðại Tá Cao Văn Ủy, chức vụ cuối cùng là liên đoàn trưởng Ðoàn 2 Biệt Ðộng Quân, trong cuộc triệt thoái cao nguyên mùa Xuân năm 1975, chính là người thầm lặng nhất, khi tôi hỏi anh sau này, từ Úc qua Mỹ năm 1999 rằng anh là một chứng nhân… sống nhất, anh thấy chung quanh anh, trên quốc lộ 21 ấy, tất nhiên không có cấp tướng rồi, thì còn bao nhiêu đại tá tiếp sức ngày đêm, để chia sẻ gian lao cùng với lính, rồi Chudron đất đỏ, về Ðà Rằng cát nổi mơ hồ.


Ðại Tá Cao Văn Ủy cười hòa đồng với tất cả những ai muốn biết thêm, về chuyến lui quân quanh vòng vùng 2 lãnh thổ.


– Cô đã có lần rời nhà chú (là Ba tôi) ở Ban Mê Thuột lên Pleiku, cô có nhớ cái cánh rừng già, lá cây được phủ bụi mù như mặc áo, vô sâu bên tay mặt, và tấm bảng nhỏ, để chữ Phú Bổn, đó là quận lỵ Chudron thời Pháp đấy.


Tới năm 1956, nếu tôi nhớ không lầm, thì Ngô Tổng Thống đã nâng vùng đất đai này lên hàng tỉnh, tỉnh Phú Bổn từ ngọn nguồn phía Tây, chạy ngang, xuống tới quốc lộ 1, thì gặp tỉnh Phú Yên, tức Tuy Hòa, Quốc lộ số 21, xem như một vĩ tuyến nối liền hai trạm Tây Ðông như nêu trên, nó, quốc lộ 21 ấy, được kể song song với hai quốc lộ xẻ ngang đất nước khác, là đường 19 nối từ Pleiku xuống Qui Nhơn, và đường 23 nối từ Ban Mê Thuột xuống Ninh Hòa (ngoài Nha Trang).


– Trên bản đồ thì biết vậy, nhưng ngoài thực tế, và trọng điểm cuộc rút quân đương nêu, bắt đầu và kết thúc làm sao?


– Thì sao không đọc cuộc triệt thoái cao nguyên của Phạm Huấn, ông sĩ quan chiến tranh chính trị đã mở màn cho cuốn phim lịch sử đó lâu nay rồi.


– Thưa anh, Ðại Tá Cao Văn Ủy, tất nhiên là ai cũng đã đọc, thậm chí còn đọc trên nhiều trang báo từ ngay sau cuộc triệt thoái, ngay cả khi quân và dân ta rời phố núi, về duyên hải, từ cái năm 1975 ở trong nước kia, nhưng biết anh hiện diện nơi đoàn người lũ lượt đó, em muốn anh kể lại xem có gì khác lạ không?


– Khác lạ không về phương diện gì? Cô nên nhớ là với 17, 18 năm tù của tôi, Ðại Tá Ủy, tôi đã bị mài mòn trí nhớ, đến nỗi đôi khi muốn có dịp nào, đi lại con đường đó.


– Ðể làm gì?


– Ðể xem thử mình có khóc được không, khóc thế nào, khóc thống thiết hay mắt căng ra, cho lệ chảy thành sông, khổ lắm, hận lắm, tủi lắm. Nói chung thì cường độ đau buồn với tôi lúc này, nó đã tiềm ẩn thành khối băng, lạ lắm, không mừng và không tất cả, không, không, thôi đừng hỏi nữa.


– Tại sao vậy? Lẽ ra anh phải viết lại cho thật rõ.


– À, thì cô cứ nhớ điều này nhé, ông tướng Phạm Tất chỉ huy trưởng Biệt Ðộng Quân của chúng tôi, là người duy nhất trên trực thăng, theo sát đoàn lữ hành di tản, cứ 15 phút lại đậu xuống một lần, để quan sát tình hình, ngay trong ngày đầu, tôi không biết ví như thế nào, bởi vì tiền bạc hay lời hứa thăng thưởng, không cần thiết nữa, chúng tôi chỉ muốn đi mau, đi nhanh để về vùng trời… an nghỉ, phải nói là mệt, mệt đứt hơi ra.


Tôi dẫu đầu đoàn người khổ cực đó, nhìn lại đằng sau, lính và dân lẫn lộn, nhưng sắc áo lính nhiều hơn, con đường vẫn có đoạn còn dấu vết tráng nhựa xa xưa, nhưng nó đã bị bỏ quên lâu rồi, vì không cần thiết lắm, có đoạn cây, dây leo như ở giữa lòng rừng, và mọi người vừa đi, vừa khai phá, giống hệt đoàn thám hiểm khổng lồ.


– Thế anh còn nhớ ai đã đồng hành với anh năm đó, đang ở đây.


– Ðể cô tìm gặp người ta à, tôi đã nói với mọi người hơn một lần là, chúng ta nếu có điều kiện, một là nói rõ hơn, hai là không nói gì hết. Bạn đồng hành của tôi ở đây nhiều lắm, và hồi đó, chết nhiều lắm.


– Nói rõ hơn như thế nào, theo ý anh?


– Lẽ ra phải quay trọn một cuốn phim, suốt thời gian di chuyển đó, nhưng chúng tôi có định đóng phim đâu. Ồ, mà ngoài cô cũng có những cuộc di tản chiến thuật sôi nổi, như từ Huế vô Ðà Nẵng, từ Quảng Ngãi về Chu Lai,. v.v… nhất là trên 21 cây số từ suốt đèo Hải Vân, người ta đã đẩy nhau xuống vực, để có lối thoát nhanh hơn, sao cô không ghi lại, mà hỏi tôi về hành trình bi thảm này.


Ðại Tá Cao Văn Ủy, liên đoàn trưởng Liên Ðoàn 2 Biệt Ðộng Quân, xuất thân từ Khóa 1 sĩ quan Nam Ðịnh, đã từng tham gia tác chiến trên nhiều chiến trường Nam, Bắc… có thời làm chỉ huy trưởng trường Hạ Sĩ Quan Nha Trang, là người đoạt chức vô địch súng trường của toàn quân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, bên cạnh đó, bạn tôi, võ sư Thiếu Úy Hạ Quốc Huy vô địch súng colt, nên mỗi lần nhắc tên hai vị vô địch, tôi thường kể ra như để không thiếu sót.


Ông là người trong năm vị thuộc Bộ Tham Mưu hành quân sáp chiến, bị bắt ở Phan Rang, khi vừa tan cuộc binh đao. Rồi các vị đó bị tù đày từ lúc chớm mùa… cải tạo, cho tới khi chiến dịch HO được khai thông, anh tôi không đi Mỹ mà ông tới Úc, vì gia đình đã định cư ở đó.


Hơn 20 năm, kể từ năm 1953, tới năm 1975, Ðại Tá Cao Văn Ủy sớm xếp bút nghiên (trường Chu Văn An Hà Nội) theo việc đao cung Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, ông đã sinh nghề, cứ xem như sống và chiến đấu, nhưng không tử nghiệp, kể cả không chết ở chốn lao tù, khổ sai, biệt giam, mà lại chết giữa bầu trời ấm áp nơi cuộc sống đã tạm yên, chỉ vì mũi kim chích vô tình chạm thần kinh tọa.


Ngày ông qua Mỹ thăm họ hàng, và chủ yếu là chiến hữu các cấp binh chủng Biệt Ðộng Quân, ông đã phải chống một cây gậy do bệnh viện X. Úc cấp. Ông nói người ta đang lập hồ sơ giùm ông, để kiện… cái gọi là vô tình làm chân ông suy thoái, nhưng ông nôn nóng gặp lại những vị đã từng đội mũ nâu, và mang huy hiệu cọp rừng nhe răng trên tay áo, ôi, một thời đã yêu, và một thời nhớ mãi…


Nhưng, chẳng còn dịp nào nữa, vì ít lâu sau, đại tá liên đoàn trưởng Liên Ðoàn 2 Biệt Ðộng Quân, anh Ủy của chúng tôi đã trở về cát bụi, con đường quốc lộ 21 hoang hóa, buồn tênh có thể nào một lần trước khi nhắm mắt, anh thấy lại nó trong tâm tư người lính già trên tuổi tác, tai ương, song trẻ mãi cùng hồn thiêng sông núi…


Những người lính có bổn phận hy sinh xương máu để hồn thiêng sông núi linh hiển đến muôn sau.

Ðịnh mệnh tình yêu

 


Nguyên Bình/Người Việt Utah


 


Có những lúc anh thấy mình hụt hẫng


Giữa dòng đời bao nghiệt ngã chông chênh


Em đã đến ngẫu nhiên hay định mệnh


Mà cuộc tình cứ còn mãi lênh đênh


 


Ðừng hỏi anh tại sao thức thâu đêm


Em có nhớ nụ hôn đầu hôm ấy?


Ðã cho nhau trong men say tình ái


Ðể bây giờ thương nhớ nỗi niềm riêng


 


Ðêm lẻ loi sao trống vắng muộn phiền


Chờ em đến như mây ngày biển cả


Bão táp về vỡ tan bờ sỏi đá


Ðể mình anh nhặt đá vá thời gian


 


Chờ đợi em trong nỗi nhớ muôn vàn


Viết cho em mấy hàng thơ tình ái


Gửi cho em trái tim này hoang dại


Chút men say sưởi ấm kẻ si tình


 


Giữa cuộc vui anh đang say hay tỉnh


Gởi cuộc đời theo định mệnh thời gian


Chút đau thương trong hạnh phúc dâng tràn


Giờ xa cách trong muôn ngàn nhung nhớ…

Tin tức cộng đồng người Việt Utah

 


Phóng viên Người Việt Utah thực hiện


 


Chùa Phổ Quang tổ chức Khóa Tu Bát Quan Trai: Thứ Bảy ngày 15 tháng 9 năm 2012


Ðể tăng trưởng niềm an lạc và hạnh phúc cũng như làm quen với nếp sống tu tập tâm linh của người Phật tử tại gia, chùa Phổ Quang sẽ tổ chức Khóa Tu Bát Quan Trai vào lúc 9 giờ 30 sáng Thứ Bảy ngày 15 tháng 9 năm 2012 tại Chùa Phổ Quang, 1185 West 1000 North, Salt Lake City, Utah dưới sự hướng dẫn và thuyết giảng của Thượng Tọa Thích Thông Triết, đến từ Thiền Viện Chánh Pháp tại Oklahoma.


Ðây là một duyên lành để chúng ta cùng nhau tu tập, trau dồi trí tuệ, học hiểu Phật Pháp, mong đạt được sự an lành và hạnh phúc. Kính mời tất cả quý đồng hương Phật tử xa gần hãy cố gắng nhín chút thì giờ và thông báo rộng rãi đến bạn hữu gần xa cùng về chùa tu học.


Quý vị xem thư mời trong số báo này để biết thêm chi tiết.


Ðịa chỉ liên lạc Chùa Phổ Quang:


P.O. Box 161092


1185 West 1000 North


Salt Lake City, UT 84116


Ðiện thoại: (801) 328-2701


 


Ðêm giới thiệu thí sinh Hoa Hậu Á Châu Utah và Hoa Hậu Liên Hiệp Quốc USA tại Khách Sạn Red Lion Hotel: Thứ Bảy ngày 15 tháng 9, 2012


Tổ chức USAsia Rising Star Productions sẽ có đêm giới thiệu các thí sinh dự thi Hoa Hậu Á Châu Utah (Miss Asia Utah) và Hoa Hậu Liên Hiệp Quốc USA (Miss United Nations USA) vào Thứ Bảy, ngày 15 tháng 9 năm 2012, tại Red Lion Hotel, 161 West 600 South, Salt Lake City, Utah. Chương trình bắt đầu vào lúc 6 giờ chiều đến 11 giờ 30 tối.


Chương trình gồm có: Từ 6:00 PM đến 7:00 PM – Ghi danh, từ 7:00 PM đến 8:00 PM – Ðấu giá/Ăn tối, từ 8:00 PM đến 9:00 PM – Trình diễn ra mắt thí sinh, từ 9:00 PM đến 11:30 PM – Văn nghệ/Khiêu vũ.


Giá vé là $25/người. Xin mặc trang phục dạ hội. Mọi chi tiết xin liên lạc Agnes Higley (801) 842-5674, Eunice (801) 231-3338, Dana (801) 680-2971.


 


Hội Chợ Sức Khỏe Gia Ðình miễn phí do Bộ Y Tế Utah tổ chức: Thứ Sáu ngày 28 tháng 9, 2012


Bộ Y Tế tiểu bang Utah (Utah Department of Health) sẽ tổ chức Hội Chợ Sức Khỏe Gia Ðình 2012 từ 10 giờ sáng đến 2 giờ chiều Thứ Sáu, ngày 28 tháng 9 năm 2012, tại Health Clinics of Utah/Family Dental Plan, địa chỉ tại 168 North 1950 West #201, Salt Lake City, UT 84116.


Hội chợ sức khỏe có chích ngừa cảm cúm (flu shot) với giá $10 cho người lớn, ngoài ra còn có khám miễn phí huyết áp, cholesterol, lượng đường trong máu, v.v… Mọi chi tiết xin liên lạc (801) 715-3500

Lễ Hội Hy Lạp (Greek Festival) thành công tốt đẹp

 


* Phóng viên Người Việt Utah


 


Lễ hội hàng năm của người Hy Lạp (Greek Festival) đã được tổ chức trong 4 ngày vừa qua; từ Thứ Năm ngày 6 tháng 9, 2012 đến Chủ Nhật ngày 9 tháng 9, 2012 tại khuôn viên nhà thờ Holy Trinity, 279 South 300 West, Salt Lake City, Utah đã thành công tốt đẹp.









Lễ Hội Hy Lạp tổ chức từ ngày 6 tháng 9, 2012 đến 9 tháng 9, 2012 vừa qua tại khuôn viên nhà thờ Holy Trinity, Salt Lake City, Utah. (Hình: Nguyên Bình)


Ðây là hội chợ lần thứ 37 của cư dân Hy Lạp tại Utah, và thường được tổ chức vào mỗi tháng 9 hàng năm. Trong gần bốn thập kỷ qua, lễ hội Hy Lạp đã nỗ lực để giới thiệu đến bạn bè, những người ủng hộ, và cộng đồng xung quanh về di sản văn hóa của người Hy Lạp.


Lễ hội có nhiều tiết mục trình diễn âm nhạc và biểu diễn các vũ khúc Hy Lạp, các trò chơi ngoài trời, ẩm thực đặc sắc thuần túy của Hy Lạp, và rất nhiều hoạt động dành cho gia đình.


Theo Ban Tổ Chức cho biết, lễ hội hàng năm của người Hy Lạp tại Salt Lake City, Utah là lễ hội gây quỹ lớn nhất của họ. Tất cả số tiền thu được đã giúp cho cộng đồng của họ có thể hỗ trợ kinh phí bảo trì và cải thiện hai cơ sở nhà thờ của người Hy Lạp, kinh phí phục vụ các dịch vụ, các hoạt động của cộng đồng.

Lá thư chủ nhiệm

 


Ðại hội, đại hội và đại hội


 


Năm 2012 có một sự tình cờ về đại hội. Cuối tháng 8 là Ðại Hội Ðảng Cộng Hòa, đầu tháng 9 Ðại Hội Ðảng Dân Chủ và 21-23 tháng 9, phe ta (người Việt ở Mỹ) có Ðại Hội National Congress of Vietnamese Americans (Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt tại Hoa Kỳ-Nghị Hội).


Chúng tôi xin nêu lên vài điểm chính của các đại hội nhằm chia sẻ mộạt số dữ kiện căn bản cùng quý độc giả để tiện bề theo dõi, tham gia.


Những cương lĩnh của đảng Cộng Hòa qua đại hội là chống phá thai, không tán đồng cho việc cưới nhau giữa người cùng phái, đầu tư vào tiểu thương, kỹ nghệ để tạo công ăn việc làm cho dân, giảm thâm thủng nợ nần và hòa bình trong sức mạnh. Ðảng Dân Chủ thì cho phép phá thai, cho tự do cưới hỏi giữa người cùng phái, mượn tiền để kích thích kinh tế và giữ hòa bình qua ngoại giao thương thuyết.


Nghị Hội là một tổ chức cộng đồng nên chương trình đại hội không đi vào cương lĩnh đảng phái nêu trên mà chỉ chú trọng vào việc nâng cao đời sống của tập thể người Việt ở Mỹ như tham gia bầu cử, nêu cao “Tiếng nói miền Nam,” phát triển thương mại hoặc hình thành hững phim tài liệu để nói lên sự thật quê hương đất nước. Ngoài ra còn cung ứng những tham luận về sự xung đột ở Biển Ðông và đại họa mất nước.


Xin quý độc giả tìm thêm tài liệu để cùng nhau góp sức cho việc thăng tiếng cộng đồng và có tiếng nói mạnh mẽ có thể can thiệp những vấn đề then chốt trong nước như nhân quyền và bảo toàn lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam.


Trân trọng


Huỳnh Sĩ Nghị


Chủ Nhiệm

Tản mạn thơ văn

 


Nhớ má… ta xưa


 


Thơ Chân-Trời-Chân-Mây


Tặng ý thơ “Khép Lòng” của Hương Quế *


 


Bánh bèo kẽo-kẹt gần xa,


Con bên đầu gánh… gáy gà trong veo.


‘Ba bom’ lầm-lũi ‘Má bèo’,


Con bên đầu gánh… ngồi theo tháng ngày.


 


Bom gầm đây đó… inh tai,


Bom rơi, bom tự né hoài… dĩ nhiên!


Ba về… tưởng nước hồn thiêng,


Luyến-lưu, con chạy cà riềng… reo vui.


 


Cầu hang Gò Vấp vọng còi,


Ba theo vợ bé, thôi rồi… nước rong!


Thương thân lệ xuống ròng ròng,


Ba mê vợ bé… hết mong lối về!


 


Vào chùa Má khóc tỉ-tê,


Quanh ta, thân tộc… bốn bề cô-liêu!


Má hiền vun gốc cây xiêu,


Lớn lên, cây nẩy ra đều nhánh xanh.


 


Chim khôn tự chấp cánh mình,


Tự tra móng vuốt, đấu-tranh lẽ đời!


Mai sau con cháu nhớ lời,


Ðừng mê bóng sắc… tơi-bời lòng ta!…


 


(Vạn Hồ, Hồng Ân Tịnh lầu, Maple Grove, 9 tháng 9, 2012)


_____________


 


Mẹ Tôi


 


Thơ Mỹ Trinh


 


Ðã lâu mẹ khép cửa lòng


Không đi chiều dọc chiều ngang nữa rồi


Có không như nước đã trôi


Như xuân vào hạ để rồi phai đi


Hình như ngày tháng chia ly


Nuôi con con lớn hiểu chi mẹ già


Mưa trên trời đổ mái nhà


Mẹ vui an phận câu ca một mình


Không đòi hỏi nghiệp thân vinh


Không xa hoa cõi lặng thinh mẹ về


Mất còn như đã chán chê


Thanh tịnh mẹ giữ bộn bề trong tim


Trưởng thành con đã như chim


Bay cao mẹ dạy không phiền rủi may


Mẹ đi cho hết tháng ngày


Xuân thu đông hạ phôi phai mấy hồi


Còn hoài bóng dáng mẹ tôi


Khắc trong tim nhỏ suốt đời thân thương


_______________


 


Từ nơi… nồi da xáo thịt


 


Thơ Chân-Trời-Chân-Mây


(Kính Ðức Bà Hồng-Tâm Trúc Lâm Nương)


 


Từ nơi… người, vật như nhau,


Về khi Mẹ tịnh trên lầu không-gian.


Tôi không nôn nóng vội vàng,


Thăm quanh cây lá mơ-màng, bạn quen


 


Cúi nhìn hoa nhỏ ngoi từ nước,


Ðẹp làm tôi khoái một vài phen.


Dẫu đau biết mấy trận tiền,


Xem hoa, hoa đã làm nghiêng anh-hùng!


 


Chén trà tẩy bụi ung-dung,


Mẹ tôi xuống nấu tấm lòng: Cơm chay!


Chiều ơi, thắp ngọn đèn cầy,


Nhìn sâu ánh mắt như cười bao-dung.


 


Lời kinh máu trái tim hồng,


Lời kinh giọt nến đoanh tròng bao năm!


 


Tôi ngùi ngậm miệng thương ngầm,


Mở đôi mưa lệ ướt đầm ngước lên.


 


Mẹ quỳ lụa trắng mông-mênh,


Áo xiêm dáng tượng trong đền thuở xưa!


(Chùa Hồng Môn, giữa thập niên 1960)


_________________________


 


Tặng bạn lòng


 


Thơ Sa Giang Trần Tuấn Kiệt


(Tặng Chân-Trời-Chân-Mây)


 


Mặt mày xưa như Phật,


Bây giờ mắt đỏ gay.


Dự, hơn, trăm trận đánh,


Về thăm nhau một ngày!


 


Uống trà với bạn đêm trăng,


Nhìn thiên cổ rụng sông Hằng xa khơi.


Một ngày luyến bạn về chơi,


Rồi mai đưa tiễn ra nơi chiến-trường!


(Bạn nào biết SG TTK nay ở đâu xin báo giùm. Phone (612) 562-1371. Mong lắm.)


______________________


 


Vu Lan thăm mẹ


 


Thơ Mỹ Trinh


 


Ðâu phải mùa Vu Lan con nhớ mẹ


Tháng bảy dường ngừng lại trong trái tim


Có một giọt máu đong thành hạt lệ


Mẹ đã cho con từ thuở chào đời


 


Ðâu phải Vu Lan con ngồi nhớ mẹ


Mỗi một ngày khi thức dậy mẹ ơi


Mẹ là mặt trời gọi con bốn bể


Mẹ là biển tình điệp khúc trùng khơi


 


Ðâu phải Vu Lan lòng con thổn thức


Ðêm những từng đêm tưởng bóng mẹ hiền


Mẹ là vầng trăng soi miền ký ức


Xoa dịu cuộc đời mưa nắng luân phiên


 


Ðâu chỉ làm thơ trả ơn cho mẹ


Vắt lệ thương yêu mừng tủi con về


Con vẽ nụ cười viền môi chớm nở


Cánh hoa hồng thơm ngát một chiều quê


 


Con sung sướng với bao niềm hãnh diện


Hoa nồng nàn cài áo ngực giàu sang


Gia tài của mẹ ngàn năm dâng hiến


Dành hết đàn con tim mẹ đại ngàn


______________________


 


Thiết tha… lời em nói


 


Thơ Chân-Trời-Chân-Mây


 


Khóc ai như khóc ta vừa ngất,


Vì ai tạo nghiệp họa trùng lai!


Ngây thơ: Trăng trốn tìm vô tội,


Ta buồn đau ngấm lá vàng say!


 


Hỏi coi, ai muốn người yêu phụ?!


Viết ra chữa trị nỗi đau lòng!


Viết ra không phải chờ thương hại,


Dù sao tình đẹp đã thương vong!


 


Bạn ba mươi bảy năm về trước,


Ôm nhau cười khóc chiều hôm qua!


Huống chi thơ nhạc đang dìu-dặt,


Ai đành cạn máu đoạn tình ca!…


 


Buồn vui cười khóc đông hồng ngọc,


“Thiên-Nhiên-Thành-Tượng” sóng triều thương.


Thì xin giáng bút Thơ kiều-diễm,


Giày nhung lướt-thướt cỏ mờ sương!


 


Xin hãy ban cho… lời nói nữa,


Là lời thần nhập… chữ xuyên tim!


Là lời hạnh-phúc… từ cay-đắng,


Anh thiết-tha chờ… tiếng nói em!


Thơ văn hồi trước hiền thơm thảo,


Chén chè phân nửa, rượu cưa hai.!*


 


Thu sang dịu mát ươm vàng nắng,


Dáng điệu như là gái Liễu-Trai!


Mây ghé nhà xưa theo địa-chỉ,


Nhà trong cổ-tích chữ mờ sai!!!


(Vạn Hồ, Hồng Ân Tịnh Lầu, Maple Grove, 4 tháng 9, 2012)


 


* Nhà văn Lê V. Trương lục tủ, chỉ còn một chén chè, bèn dùng đũa phân ra rồi trao cho tôi “Ðệ phân nửa, huynh phân nửa nhé” (Ðầu 1960, nhà ngói trong hẻm Bùi Viện-SG)


*Nhà Thơ Bùi Giáng cưa hai ly rượu giải nhiệt trên đường cùng tôi thăm Hoài Khanh ở Biên Hòa. Tôi nêu lên tỏ lòng ái mộ, chứ không phải khoe. Xin đừng kê kích mà mang thêm tội.

Hồn Việt trên xứ người

 


* Chu Lynh


 


Nếu tôi ngã xuống


Hãy cầm lá cờ lên


Hãy hôn lên cờ, và tiếp tục chiến đấu


(Omar Torrijos Herrera)


 


Một ngày trước khi ra đi, tôi nhận được email ngắn gọn của nhạc sĩ Lê Văn Khoa viết từ Kiev: “Mọi việc đã chuẩn bị xong.”










Ban nhạc National Presidential Orchestra Ukraine.


Chuyến đi này, tôi có một cảm giác kỳ lạ. Dường như lòng nặng hơn hành lý. Nôn nao pha lẫn thích thú, và cũng không thiếu lo lắng, mặc dù anh Khoa đã tới Kiev trước 5 ngày để lo nơi ăn chốn ở, phương tiện đưa đón, và xem lại phần hòa âm với ban nhạc.


Máy bay rời phi trường Dulles thì trời bắt đầu tối. Ghé London hai tiếng, lòng vòng khá lâu với thủ tục quan thuế trước khi lên chuyến bay British Airways đi Kiev. Máy bay tràn ngập vận động viên Ukraine trở về sau Olympic, với đồng phục sặc sỡ, và một thứ ngôn ngữ lạ tai. Nhìn nét mặt bình thản của họ, tôi chẳng biết họ đang vui hay buồn về kết quả tranh tài của Ukraine tại Olympic.


Lần đầu tiên, tôi đến Ukraine, một xứ sở đã tách khỏi Nga sau khi khối cộng sản sụp đổ. Nghe nói, dù thân Tây phương, nhưng quốc gia này vẫn chưa hoàn toàn thoát ra khỏi quá khứ. Một quá khứ kinh hoàng dưới thời cộng sản thống trị, với nạn đói giết chết hằng triệu người và những cuộc tàn sát tập thể dưới thời Stalin.


Ðón tôi tại phi trường Kiev là nhạc sĩ Lê Văn Khoa, nước da trắng bóc, đâu có khác gì dân địa phương, khiến tôi ngờ ngợ khi tiến lại gần. Bên cạnh là một người da trắng, được giới thiệu là người duy nhất nói tiếng Anh trong những người chúng tôi sẽ tiếp xúc. Anh tỏ ra thân mật ngay trong cái bắt tay đầu tiên. Cao ráo, đẹp trai, Taras có vẻ như một người Mỹ hơn là người Nga. Tôi thầm nghĩ, nếu người thanh niên bốn mươi tuổi này là nhân vật chính trong chương trình “Bachelor,” lắm cô ứng viên sẽ khóc như mưa nếu không được chọn vào chung kết.


Taras đưa chúng tôi về chung cư ở trong thành phố Kiev, thủ đô của Ukraine. Cũng như các chung cư vừa lướt qua trên đường, xem ra tuổi tác tòa nhà này đã già lắm rồi. Taras đã khéo léo sắp xếp cho vợ con về quê thăm gia đình, nhường căn hộ ba phòng cho ba người Việt Nam. Thật bất ngờ được gặp chị Ngọc Hà, đúng hơn là ca sĩ Ngọc Hà, người bạn đời của nhạc sĩ Lê Văn Khoa.


Anh Khoa cho biết, so với dân địa phương, sở hữu căn hộ ba phòng, với chiếc xe hơi dù đã cũ, Taras có thể coi là loại khá giả. Ðừng so sánh với những apartment tiện nghi ở Mỹ, thì căn hộ này đối với ba người Việt Nam trong hoàn cảnh này, quả là một nơi trú ngụ lý tưởng.


Taras là bạn nghề nghiệp của anh Khoa, trong những lần người nhạc sĩ này qua Kiev thực hiện những chương trình về âm nhạc. Taras xem ra hiểu khá về người Việt Nam, và cũng thích thú món phở cấp kỳ do chị Ngọc Hà đứng bếp.


Nghe nói anh rất ngoan đạo, trong gia đình anh đã có hai người làm linh mục. Ngoài chức vụ nhạc trưởng, anh còn là người đi tìm hợp đồng cho các ban nhạc của Ukraine. Vợ anh cũng là nhạc sĩ, hằng năm hai vợ chồng thay nhau đi trình diễn tại Âu Châu, Canada và cả Hoa Kỳ.


 


Taras đã lo liệu mọi thứ, kể cả Internet. Ðặc biệt với người độc thân tại chỗ như tôi, Taras chăm sóc tận tình, buổi sáng có ly cà phê, buổi tối được dọn chỗ ngủ. Khi tôi cám ơn, Taras nói đây là cách anh phục vụ Chúa.


Sắp xếp dặn dò xong, anh cáo từ chúng tôi đến tham dự buổi Kinh Chiều tại một nhà thờ Chính Thống Giáo nào đó. Ba người chúng tôi ăn xong là xem lại những công việc đã chuẩn bị và chương trình sắp đến.


Cũng xin nói đôi điều về Vietnam Film Club. Câu lạc bộ này được thành lập tháng 10 năm 2011. Với nhân sự và những điều kiện có được, mục tiêu của câu lạc bộ là thực hiện một số phim tài liệu về giai đoạn lịch sử cận đại. Một trong những dự án đã đi được hơn nửa đoạn đường, là cuốn phim Hồn Việt, nói về Quốc Kỳ và Quốc Ca Việt Nam. Ða phần tài liệu dựa theo tác phẩm nghiên cứu công phu của cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy.


Những phân đoạn nói về cuộc chiến dựng cờ vàng trên thế giới, đặc biệt tại Hoa Kỳ. Cuốn phim kể lại những câu chuyện xúc động liên quan đến lá cờ. Ðó là người thanh niên đã âm thầm vận động chính quyền địa phương dựng cờ vàng lâu dài tại Sundre Calgary, Canada. Hay ông Craig Van Hoy, nhà leo núi chuyên nghiệp đã cắm Quốc Kỳ Việt Nam trên đỉnh Everest, ngọn núi cao nhất thế giới.


Thật lý thú khi kể câu chuyện về cô sinh viên Nguyễn Vũ Hoàng Anh đã đấu lý với ông viện trưởng trường Ðại Học ACU, để cuối cùng ông cho thay lá cờ đỏ bằng lá cờ vàng. Cô sinh viên đã vẽ ra cho chúng ta một viễn ảnh: cờ đỏ sẽ bị hạ xuống tại Việt Nam, cũng như cờ đỏ đã biến mất khỏi Ðông Âu và Nga Xô, quê hương của chủ nghĩa cộng sản.


Nhưng xúc động hơn hết là buổi chào cờ cuối cùng trên đất Nam ngày 30 tháng 4, 1975 của những em Thiếu Sinh Quân Vũng Tàu, trước khi ngôi trường lọt vào tay cộng sản. Nhà văn Hải Triều đã đưa câu chuyện này vào danh sách những trận đánh không tên trong quân sử, có thể nói đã đi vào lịch sử.


Cuốn phim cũng không bỏ qua sự thất bại của các tòa đại sứ cộng sản không ngừng vận động các chính quyền sở tại hủy bỏ các nghị quyết công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ, là biểu tượng của Tự Do (Flag for Freedom) tại những nơi có người Việt tỵ nạn cộng sản cư ngụ.


Trong phim sẽ xuất hiện một người con gái Sài Gòn, cô sinh viên Phan Thị Bình, đã cất tiếng hát đầu tiên bàn Sinh Viên Hành Khúc, mà nay là Quốc Ca Việt Nam tại giảng đường Hà Nội ngày 14 tháng 3, 1942. Người con gái ấy nay đã bước vào tuổi chín mươi.


70 năm sau, ngày 16 tháng 8, 2012, tại một đất nước vừa thoát khỏi bóng ma cộng sản, bản Quốc Ca Việt Nam được trỗi lên bởi một ban nhạc nổi tiếng của Ukraine, với những nhạc sĩ chuyên nghiệp đã từng đi biểu diễn trên thế giới. Ban nhạc Ukrainian National Presidential Orchestra.


Ðây là một phần của dự án cuốn phim Hồn Việt. Thực hiện cuốn phim này, Vietnam Film Club nhằm mục đích tưởng nhớ tiền nhân đã khổ công gầy dựng giang sơn, đã đổ máu để bảo vệ bờ cõi qua hằng nhiều thế hệ, và tưởng niệm những người đã nằm xuống dưới ngọn cờ Dân Tộc.


Còn nhớ, trong một buổi hội luận trên PalTalk tháng 10 năm 2011, về đề tài Quốc Kỳ Quốc Ca Việt Nam, chúng tôi đã hứng khởi hứa với diễn đàn sẽ thực hiện một video về lá cờ vàng ba sọc đỏ. Tưởng chừng còn lâu mới giữ được lời hứa.


Thế mà hôm nay dự án đang đi vào giai đoạn cuối. Sau gần bốn tháng trao đổi, sắp xếp, Ukrainian National Presidential Orchestra đồng ý thực hiện hợp đồng trình diễn. Câu hỏi đầu tiên dành cho anh Lê Văn Khoa, người trực tiếp lo việc này: tại sao không thực hiện tại Mỹ hay một nước khác mà phải lặn lội qua Ukraine?


Thật ngạc nhiên khi nghe anh nói. Chi phí tại Mỹ rất cao, chưa nói các khoản khác như Insurance cho nhạc sĩ, tiền thuê Studio. Anh cũng đã thử trao đổi với Úc Châu, nhưng không kết quả. Tình cờ có người giới thiệu Kiev Symphony Orchestra với giá phải chăng, anh mừng như vớ được vàng… bốn số 9.


Ngày Thứ Ba, trời mưa lất phất. Theo chương trình sắp sẵn, Taras chở chúng tôi đi thăm một vài nơi. Anh hỏi tôi thích chỗ nào. Tôi cần đến các đài tưởng niệm nạn nhân cộng sản. Bia tưởng niệm những người chết vì nạn đói năm 1932-1933 nằm ngay trước nhà thờ St. Michael. Nơi đây, người ta người ta trưng bày hình ảnh những nạn nhân chết đói, trần truồng bị vất xuống hố sâu như những con thú. Ðiều trớ trêu, lúc đó Ukraine là một phần đất phì nhiêu cho hoa màu.


Một đài tưởng niệm nạn nhân cộng sản khác cũng gần đó, kiến trúc rất mỹ thuật và tối tân. Tiếc rằng chúng tôi không có thì giờ vào bên trong. Ngồi trên xe, tôi đặt đủ thứ câu hỏi về đất nước và con người Ukraine, Taras từ tốn trả lời.


Lịch sử của Ukraine là những trang sử bị ngoại xâm chiếm đóng. Trước tiên là Batu-Khan, con trai của Chenghis-Khan đã cho vó ngựa giẫm nát Kiev và phá hủy hầu hết các ngôi đền. Trong quá khứ, đất nước này cũng đã là miếng mồi ngon cho Ba Lan, Nga và đế quốc Ottoman.


Cũng không thể quên Hiến Pháp Âu Châu đã được viết ra tại Ukraine. Dấu mốc bi thảm nhất trong lịch sử Ukraine là suốt hai năm 1932-1933, Stalin đã thu gom lương thực để nuôi quân và xuất cảng. Kế hoạch này đã giết hơn 8 triệu người dân quê Ukraine. Và thảm kịch sau cùng của thế kỷ 20 là tai họa lò nguyên tử Chernobyl năm 1986.


Sau khi giành độc lập năm 1991, Ukraine phục hồi lại kinh tế, nhưng phải đối phó với nạn tham nhũng và một chính sách thiếu hiệu quả. Những vấn nạn về kinh tế, xã hội, đạo lý của quá khứ đã làm phân hóa xã hội vẫn chưa biến mất.


Ukraine đang hồi sinh, dù bước đi rất chậm. Khi tôi bày tỏ lạc quan về đất nước Ukraine, có vẻ như Taras ngần ngại chưa muốn đồng tình, vì lý do nào đó. Sau đó, anh cho biết cách đây vài năm, vì những khó khăn về kinh tế, một số người đã biểu tình đòi hỏi chính phủ quay trở lại với búa liềm của Nga Xô. Nhưng bây giờ thì hiện tượng đó không còn nữa.


Sau đó, Taras dẫn đến một tu viện rộng lớn, tu viện Kiev Pechersk Lavra Monastery được xây cất vào thế kỷ 11 với những ngôi đền thờ Orthodox, vòm mái lát vàng. Taras chỉ một ngôi nhà thờ rất đẹp cùng kiến trúc như những nhà thờ chung quanh. Anh giải thích, dưới thời Staline, ngôi nhà thờ này bị phá hủy hoàn toàn, nay đã được xây lại với kiến trúc nguyên thủy.


Lác đác vài tu sĩ đang rảo bước dưới cơn mưa. Chúng tôi vào một nhà nguyện đang cử hành thánh lễ. Suốt buổi lễ, những người tham dự làm dấu thánh rất nhiều lần. Tiếp đến là nhà thờ St. Sophia, nhưng vì không có thì giờ, nên cũng chỉ đứng ngoài mà ngắm.


Dù phải đối phó với những bất ổn chính trị, nhưng Ukraine lại phát triển nhanh về tôn giáo. So với các nước hậu cộng sản thuộc khối Nga Xô, hiện nay Ukraine được coi như một ốc đảo của tự do tôn giáo. Chính Thống Giáo chiếm đa số, nhưng các tôn giáo khác vẫn tiếp tục phát triển.


Ngày Thứ Tư, trời vẫn mưa rả rích. Ðường phố Kiev qua làn mưa mang vẻ bình yên nhưng lại rất buồn, một nỗi buồn quen thuộc với tôi. Hay tại tôi nhớ cơn mưa phùn ngoài Bắc? Dân chúng đi lại thưa thớt. Dáng đi của họ bình thản và khó hiểu. Hay đó là nét cố hữu của dân tộc họ từ xa xưa?


Hôm nay chúng tôi đến Kiev Radio Studio. Ðó là một tòa nhà bảy tầng. Taras cho biết đây là Studio lớn thứ nhì của Châu Âu.


Cũng như mọi kiến trúc trong thành phố, mặt tiền tòa nhà không cần trang điểm. Nhìn bên ngoải chẳng có gì nghệ thuật. Như thể dân Ukraine không quan tâm vẻ bên ngoài. Nhưng khi vào bên trong mới thấy họ trang trí rất mỹ thuật. Một hành lang dài trưng bày những bức ảnh về âm nhạc. Chị Ngọc Hà nhận ra một vài bức hình rất xưa của những ca sĩ gạo cội của thế kỷ 20…


Taras dẫn chúng tôi đến Studio chính. Anh Khoa lấy làm tiếc vì Studio chính đang sửa chữa, nên ban nhạc sẽ dùng một Studio khác nhỏ hơn. Nếu chúng tôi dời lại chuyến đi hai tháng, Studio sửa xong, thì show của mình sẽ được trình diễn một nơi tuyệt vời về không gian và những trang trí nghệ thuật. Nhưng vì nhiều lý do, chúng tôi không thể hoãn lại chuyến đi.


Hôm nay ban nhạc Kyivsk Kamareta tập dợt để thu âm cho CD cho chị Ngọc Hà. Vì không có thu hình nên toàn ban nhạc ăn mặc tự do. Tập dợt và thu âm kéo dài gần bốn giờ chiều.


Ra khỏi Studio, Taras lại rủ đi ăn. Nhưng chúng tôi muốn về nhà, vì chị Ngọc Hà đã làm sẵn đồ ăn trước khi ra đi. Taras cũng nhào vô bếp nấu vài món địa phương.


Ngày Thứ Năm, chính thức thu âm và thu hình cho Vietnam Film Club. Chúng tôi đến rất sớm.


Khoảng 11 giờ, ban nhạc, đúng hơn ban Quân Nhạc Ukrainian National Presidential Orchestra trực thuộc Phủ Tổng Thống lần lượt bước vào Studio với lễ phục đen và nhạc cụ riêng của họ. Taras cho biết họ là những nhạc sĩ chuyên nghiệp, được đào tạo từ nhỏ, có kỷ luật. Ban nhạc nầy chuyên trình diễn trong các lễ nghi của chính phủ.










Kiev, Ukraine.


Trước khi tập dợt nhạc của Vietnam Film Club, ban nhạc thu âm thử giọng của chị Ngọc Hà với bài Quốc Ca Hoa Kỳ. Sau đó, họ lần lượt tập dợt từng nhóm nhạc cụ theo từng bài: Nhạc mở đầu, Chiêu Hồn Tử Sĩ, Quốc Thiều Việt Nam. Không như hôm qua, lần này cuộc tập dợt không kéo dài lâu.


Qua khung cửa kính của Control room, đứng bên cạnh Sound engineer, chúng tôi quan sát ban nhạc trình diễn. Tôi nghĩ anh chàng sound engineer nầy có đôi tai thiên phú. Không cần đeo headphone, vẫn kiểm soát được các nhạc sĩ, thỉnh thoảng ra lệnh ngưng trình diễn và giải thích những chỗ sai cho họ.


Nhìn anh Khoa đi lại từng bước lắng nghe sơ sót của ban nhạc, mới thấy người nhạc sĩ Việt Nam này đã miệt mài làm công việc nghệ thuật trong suốt mấy tháng nay, hầu có thể hoàn tất theo dự tính việc soạn hòa âm và phối khí cho ban nhạc.


Tập dợt chấm dứt, cũng là lúc hai cameramen bước vào. Rất may, hai bạn trẻ này nói tiếng Anh khá trôi chảy. Chúng tôi trao đổi với nhau về vị trí các máy quay. Ðặc biệt, họ dùng hai máy Canon nhỏ vừa chụp hình vừa quay video, loại camcorder chuyên nghiệp mới.


Thoạt đầu, chăm chú vào máy quay, tôi không rõ mình đã có những cảm giác nào. Nhưng gần đến phần kết thúc bản Quốc Thiều, khi các nhạc cụ cùng trỗi lên mạnh mẽ, mới thấy một cảm giác rúng động toàn thân. Có gì đó linh thiêng tiềm tàng trong âm thanh bản Quốc Thiều. Hồn Việt!


Nơi đây, đất lạ quê người, nhưng âm thanh này lại liên quan đến đất nước và dân tộc tôi. Âm thanh như xoáy vòng trong căn phòng. Như từ quá khứ vọng về. Như cùng chảy theo ba dòng sông quê hương, lướt trên những cánh đồng lúa chín bạt ngàn. Tiếng nhạc như toát ra nỗi căm hờn những kẻ được đất nước nuôi dưỡng, nhưng lại đi bán chính đất đai của tổ tiên mình. Tiếng nhạc như tiếng chiêng trống cảnh báo và thúc giục: Hồn Việt!


Hồn Việt! Như một tiếng dội của lịch sử.


Chúng tôi, những trái tim Việt Nam đến đây để nhờ những người bạn Ukraine đánh lên âm vang Hồn Việt của đất nước mình. Quốc Ca của lịch sử, của vận mệnh đất nước, của dân tộc triền miên đau khổ, của miệt mài đấu tranh, và của triển vọng ngày mai về lại quê hương.


Tôi nhớ lại cuộc phỏng vấn nhân chứng Phan Thị Bình nói về buổi trình diễn bản Sinh Viên Hành Khúc lần đầu tiên tại Nhà Hát Lớn Hà Nội năm 1942. Bà nói, khi ban nhạc Marine của Pháp trổi lên bản nhạc này, mọi người trong rạp hát đều nổi gai óc. Bảy mươi mươi năm sau, tại một đất nước xa lạ, bản Quốc Thiều lại được trỗi lên, tôi có cảm tưởng lịch sử đang tái diễn.


Cờ vàng đang bay phất phới những nơi nào trên thế giới có người Việt tỵ nạn cộng sản cư ngụ. Cờ vàng lên tận đỉnh cao Everest của dãy Hy Mã Lạp Sơn. Cờ vàng uy nghi trên bàn thờ Tổ Quốc. Cờ vàng rộn rã trong các lễ hội, trang trí trên chiếc dù che nắng, nổi bật trên chiếc cà vạt. Cờ vàng thi gan cùng mưa nắng trên mái nhà. Cờ vàng có mặt trên chiến hạm Hoa Kỳ, và cũng hòa với cát bụi trên chiến trường Iraq. Quốc Kỳ Việt Nam, di sản của người Việt tỵ nạn cộng sản!


Cờ vàng phải được dựng lại ngay trên quê hương. Bởi lá cờ không vay mượn của một đất nước nào, mà chính là màu cờ của dân tộc Việt Nam, đã có từ trong lịch sử và hôm nay tràn ngập trong tim mỗi người Việt Nam trên thế giới.


Những gì thuộc về lịch sử không thể thay đổi, không thể bóp méo, cũng không thể tô vẽ như thần thánh. Ngày hôm nay, sức mạnh, sự linh thiêng, và giá trị lịch sử của Quốc Kỳ phải được lưu lại cho thế hệ đi sau, để họ hiểu ra, cha ông của họ đã một đời chiến đấu và hy sinh dưới ngọn cờ Dân Tộc. Hãy tìm hiểu ý nghĩa mô hình “con ong” được chọn để xây dựng Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa, mới thấu hiểu được vì đâu cha ông họ đã hy sinh mạng sống của mình.


Tôi trung không thờ hai chúa


Người lính chỉ chết cho một ngọn cờ


Nhưng nơi đâu, dưới lòng đất lạnh hay đang mòn mỏi những ngày còn lại nơi đất khách quê người, họ vẫn tràn đầy khát vọng thấy con cháu ngày mai dựng lại lá cờ Dân Tộc trên quê hương Việt Nam.


 


Phi trường Kiev


 


Taras đưa tôi đến tận khu kiểm soát hành lý. Anh không muốn tôi bị trở ngại nào khi làm thủ tục lên máy bay. Nhìn Taras sánh đôi với người nhạc sĩ Việt Nam rời thang máy, tôi muốn nói với người bạn Ukraine mới quen: chúng tôi đã để lại Hồn Việt trên đất nước của anh – Ukraine – xứ sở của âm nhạc và của hồi sinh.

Giới thiệu thương mại: Nhà hàng Tây Hồ

 


Mai Hoàng phụ trách


 



 


Tọa lạc trong khu thương mại người Việt của thành phố St. Paul và nằm trong khu Little Mekong, nhà hàng Tây Hồ có nhiều ưu điểm về địa thế.



Chúng tôi xin được giới thiệu các đặc điểm của nhà hàng này, ngõ hầu bạn đọc chiếu cố khi nghĩ đến các món ăn thuần túy Việt Nam.


Ðược thành lập từ năm 2005, qua sự điều hành của người chủ khả ái Hải Ngô,Tây Hồ đã mang đến cộng đồng nhiều cảm tình sâu đậm qua sự tiếp đãi nồng hậu, thức ăn ngon miệng, không khí ấm cúng và nhất là giá cả phải chăng.


Món Bún Bò Huế rất đúng hương vị bên cạnh các món phở, hủ tiếu và nhiều món thông thường khác không kém phần thơm ngon. Ðặc biệt cuối tuần còn có Bánh Cuốn và Bún Riêu nổi tiếng.


Ðược hỏi về bí quyết thành công, bà Hải Ngô cho biết “sạch sẽ, chiều khách, và giữ thức ăn lúc nào cũng đúng tiêu chuẩn là các việc cần thiết của Tây Hồ.”


Ðịa chỉ: Nhà hàng Tây Hồ


302 University Avenue W.


St. Paul, MN 55193


651-228-7218

Giới thiệu sách: Trắng Trên Ðen

 


Trăng Vàng phụ trách


 


Trắng Trên Ðen


Ruben David Gonzalez-Gallego


 


Vũ Thư Hiên


dịch từ nguyên bản tiếng Nga


 


Trắng Trên Ðen là một tác phẩm nguyên bản tiếng Nga của nhà văn Ruben David Gonzalez-Gallego được Vũ Thư Hiên chuyển ngữ tiếng Việt để bạn đọc, những ai còn khả năng thông cảm với nỗi đau của đồng loại, quên đi nỗi đau của chính mình.


“Trắng Trên Ðen” là truyện tự sự, là chuyện phiêu lưu của một đứa bé ra đời năm 1968 tại một bệnh viện sang nhất Liên Xô. Nó là đứa bé sống sót trong hai đứa sinh đôi, nhưng lại vô phúc mang dị tật não từ khi mới ra đời… Vượt qua số phận nghiệt ngã của thân phận tật nguyền, tứ cố vô thân, đứa bé đã trở thành nhà văn Ruben David Gonzalez-Gallego, tác giả đoạt giải viết sách bằng tiếng Nga hay nhất với tác phẩm best-seller hiện nay “Trắng Trên Ðen.”


Trăng Vàng hân hạnh giới thiệu đến quý bạn đọc tác phẩm “Trắng Trên Ðen” của Ruben David Gonzalez-Gallego Vũ Thư Hiên dịch từ nguyên bản tiếng Nga.


Sách dày 232 trang, in trong khổ giấy vừa cầm tay, Tiếng Quê Hương xuất bản.

Tin ngắn Song Thành

 


Tin ngắn Song Thành


 


Hội thảo hướng dẫn ghi danh & thể thức bầu cử


Ngày giờ: Thứ Sáu ngày 21 tháng 9, 2012 lúc 10AM


Ðịa điểm: Grace Lutheran Church, 7800 County Road 42, Apple Valley, MN 55124.


Chỗ ngồi và ẩm thực giới hạn xin ghi danh trước với quý ông: Vĩnh Ðại (612) 532-9396, hoặc Phạm Ðể (952) 261-3612 Trí Tang (612) 501-3615.


 


Lớp Việt Ngữ


Hột Thánh Tin Lành Việt Nam tại Song Thành sẽ khai giảng trở lại các lớp dạy tiếng Việt từ ngày 9 tháng 9, 2012.


Chi tiết như sau:


– Thời gian: Từ 12g30 trưa tới 1:30 chiều mỗi ngày Chúa Nhật


– Ðịa điểm: Hội Thánh Tin Lành Việt Nam Minnesota, 3100 Grand Avenue S., Minneapolis, MN 55408


– Các lớp học:


Lớp Thiếu nhi 1 (từ 6-8 tuổi)


Lớp Thiếu nhi 2 (từ 9-12 tuổi)


Lớp Thiếu nhi 3 (từ 13 tuổi trở lên)


– Liên lạc: Quốc Phạm- 651-338-2152 để biết thêm chi tiết hoặc vào mạng: http://www.tinlanhmn.org/ui/home/Programvietnameseclass.aspx


 


Tết Trung Thu I


Thời gian: 4pm-6pm , Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012


Ðịa điểm: Landmark Center, 175 W. 5th St., St. Paul MN 55102


Chương trình: Vũ cổ truyền, Múa lân, Bán Sản phẩm, Ðấu giá, Ăn bánh Trung thu, kể chuyện.


Liên lạc: Phước Trần 612-543-6206


 


Thu Hát Cho Người


Thời gian: 6:30pm-9:30pm, Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012


Ðịa điểm : Mai Village Restaurant – 394 University A. W., St. Paul, MN 55103


Chương trình: Hát, Diễu, Xiệc


Liên lạc: Ceillia Mai 651-290-2585


 


Âm Nhạc Sẽ Nói Tất Cả


Thời gian: 2pm, Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012


Ðịa điểm: Pohlad Hall, MPLS Central Library- 300 Nicollet Mall, Minneapolis, MN.


Chương trinh: Ca sĩ Ðạt Nguyễn


Liên lạc: 612-543-8000


 


Tết Trung Thu II


Thời gian: 2pm-8:30pm, Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012


Ðịa điểm: Mall of America- Rotunda, Bloomington MN


Chương trình: Triển lãm văn hóa VN, Múa cổ truyền, Bếp nhà ta nấu,Trình diễn Âm nhạc, Vui tết Trung thu, Múa lân, Làm thủ công thi thố tài năng.


Liên lạc: Phước Trần 612-543-6206 hoặc Hưng Phùng 952-681-5205


 


Ủy Ban Yểm Trợ Phim Tài Liệu Việt Nam


Qua 2 buổi thuyết trình của GS Nguyễn Ngọc Bích, chủ tịch nghị hội vào ngày 30 tháng 3, 2012 và đạo diễn phim Chu Lynh, giám đốc Câu Lạc Bộ Phim Tài Liệu Việt Nam vào ngày 3 tháng 5, 2012 tại Cơ Quan Xã Hội Việt Nam/MN, Các thiện nguyện viên trong cộng đồng Việt Nam MN dã ủng hộ dự án phim tài liệu bằng cách thành lập Ủy Ban YTPTLVN với thành phần như sau:


Trưởng ban: Phạm Văn Vy, Phó TP: Vĩnh Ðại, Thủ quỹ: Lisa lan Thái, Thư ký: Trần An, Cố Vấn: Cha Minh


Ủy Viên; Phạm Văn Yến, Dương Văn Ngự, Bùi Ngọc Tuấn, Trần Phước, Phan Thanh Tâm, Nguyễn Minh Phan, Phạm Vinh, Phạm Ðễ, Nguyễn Văn Tom, Khánh Vân và Huỳnh Sĩ Nghị.


Phiên họp ngày 16 tháng 6, 2012 ủy ban đã được tường trình nhiều tiến triển khả quan từ Ủy Ban cũng như Câu Lạc Bộ Phim Tài Liệu Việt Nam như phim Quốc kỳ và Quốc ca Việt Nam Cộng hòa đồng thời bàn thảo nhiều vấn đề then chốt về sự liên hệ giữa Ủy Ban và Câu Lạc Bộ Phim Tài Liệu Việt Nam. Phiên họp 14 tháng 7, 2012 rất khích lệ cho các sinh hoạt tương lai.


Phiên họp kế là ngày Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012 lúc 11AM tại Cơ Quan Xã Hội Việt Nam/MN với các tài liệu và phim bản đặc biệt.


Những chương trình sinh hoạt sẽ được chọn lựa vào phiên họp Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012 tại CQXHVN/MN.


Ðể biết thêm chi tiết về sinh hoạt của nhóm, Xin liên lạc: Huỳnh Sĩ Nghị 651-755-6864, [email protected]


 


Vũ cầu Mùa Hè


Thời gian: Chủ Nhật Và Thứ Tư, 6/10/12-9/2/12.


Ðịa điểm: Kennedy Activity Center, 150 E 98th st., Bloomington, MN 55420.


Liên lạc: Hội Vũ Cầu Việt Nam Minnesota: www.mnvbc.com; [email protected]


 


Chương trình ca nhạc gây quỹ trợ giúp thương phế binh QLVNCH


Thời gian: 18 giờ Thứ Bảy, ngày 20 tháng 10 năm 2012.


Ðịa điểm: Nhà hàng Hoa Biển, 1105 University Avenue W, St. Paul, MN 55104.


Chương trinh: Ca nhạc, ẩm thực và khiêu vũ.


Vé ủng hộ: $25.00.


Liên lạc: Ông Ngô Trọng Phục 952-457-0365 Hội Cựu Chiến Sĩ QLVNCH/MN

Khúc ruột bắt đầu cạn

 


Tâm Việt


 


-Năm 2010, với 8 tỷ 26 đô la đổ về, Việt Nam là nước nhận được nhiều ngoại tệ từ nước ngoài gởi về đứng thứ 9 trong các nền kinh tế đang phát triển nhận được loại tiền đó.


-Năm 2011, Việt Nam nhận được 9 tỷ đô la ở ngoài nước gởi về, giúp bù đắp đến 92% cán cân thương mại bị hụt.


-Tiền gửi từ nước ngoài về bao giờ cũng đóng một vai trò rất quan trọng trong việc phát triển nền kinh tế quốc gia. Những con số thống kê sơ khởi cho thấy là ít nhất 4.7 tỷ đã đi vào thị trường địa ốc ở trong nước.


-Tuy nhiên, số tiền do người Việt hải ngoại gởi về trong sáu tháng đầu năm 2012 đã hạ xuống đáng kể tới 23%, đánh dấu một “mùa tiền ngoại gởi về khá bết” cho toàn năm 2012.


 


Nói không được


 


Trên đây là phần mở đầu của một bài báo mới đây ở trong nước viết bằng tiếng Anh trên mạng VietNamNet Bridge (ngày 5 tháng 9, 2012).


Như chúng ta đều biết, tiền người Việt hải ngoại gởi về là tiền “rất ngon” đối với ở trong nước. Vì sao? Vì không phải làm gì mà tiền cứ như trên trời rớt xuống. Người nhà nhận được tiền đã vui, nhà nước VNCS lại còn vui hơn nữa bởi tiền thì trước sau gì cũng phải chuyển thành tiền VN không mấy giá trị trong khi đô la gởi về thì Nhà nước thu vào ngân hàng Nhà nước nếu chưa đi vào túi tham của các quan CS. Do đó nên quan dân đều rất “hồ hởi,” dân nhắc gia đình bạn bè ngoài này gởi về, Nhà nước ung dung đút túi. Mà đâu phải chuyện nhỏ, bạc tỷ đấy các bạn!


Muốn thấy sự thành công của chính sách Nhà nước CS “rút ruột… mấy khúc ruột xa ngàn dặm” này, ta chỉ cần nhìn vào mấy con số: Nếu trong những năm của thập niên 1990 thì chỉ có vài chục triệu mỗi năm thì sau khi Mỹ bãi bỏ cấm vận (1994) rồi tái lập bang giao (1995), con số đó đã nhảy vọt lên đến:


1.34 tỷ đô năm 2000


2 tỷ năm 2001


2.7 tỷ mỗi năm trong hai năm 2002 và 2003


3.2 tỷ năm 2004


4 tỷ năm 2005


4.8 tỷ năm 2006


7 tỷ 2 năm 2008


6.8 tỷ năm 2009 (có xuống một chút)


8.26 tỷ năm 2010


9 tỷ năm 2011


nghĩa là nhân lên gấp gần 7 lần trong 12 năm (2000-2011).


Như vậy, ta có thể thấy là chính sách của một số hội đoàn, tổ chức ngoài này kêu gọi bà con “không gửi tiền về, không đi du lịch về VN” v.v. là gần như thất bại hoàn toàn. Dù như ai cũng biết là nếu ta tắt cái vòi nước đô la chuyển về đó chỉ cần vài tháng là CS ở nhà ngất ngư.


 


Tương đương với cái gì?


 


Muốn biết tầm quan trọng của số tiền đồng bào hải ngoại gởi về thì ta thử đem so sánh với một vài món tiền khác xem sao. Theo một nghiên cứu của tổ chức MPI (Migration Policy Institute) thì 9 tỷ do đồng bào gởi về trong năm 2011 tương đương với:


Gần gấp đôi (= 183%) số tiền chính thức các nước (tất cả các nước trên thế giới) viện trợ cho VN để phát triển (ODA, Official Development Assistance).


Hơn (= 121%) số xuất cảng dịch vụ thương mại (Commercial Services Exports).


Bằng 90% số tiền ngoại quốc đầu tư thẳng vào VN (Foreign Direct Investment).


Bằng 12% tổng số hàng xuất cảng trong năm, và


Bằng 7% tổng sản lượng quốc gia (GDP, Gross Domestic Product).


Tóm lại, số tiền “chùa” mà 3 triệu bà con ngoài này gởi về một năm bằng số tiền làm quần quật của hơn 6 triệu người (7% dân số) làm đầu tắt mặt tối ở trong nước. Thế thì làm gì Nhà nước chẳng khoái? Nhất là khi đồng bào gởi về là gởi đô la hay Euro hay tiền Nhật, tiền Ðại Hàn… toàn thứ tiền cứng chứ không phải tiền Hồ mà không ai chịu nhận nếu đem ra khỏi nước.


Không trách nhiều người bực mình hay đau xót với ý thức chính trị còn thấp kém của đa phần người Việt hải ngoại gởi về nhiều khi vô tội vạ để cho người trong nước phè phỡn ăn chơi (chớ không phải để giúp gia đình hay bạn bè cho những việc thực sự cần thiết)!


         


Sự thực, đồng bào cũng có phần ý thức


 


Sự thực, đồng bào cũng có phần ý thức chứ không phải không. Bằng chứng là VNCS đã có luật đầu tư từ nước ngoài từ năm 1987 nhưng nếu ta thấy là ngoại quốc đã bỏ vào hàng trăm tỷ đầu tư trong mọi lãnh vực ở trong nước thì đồng bào ta ở ngoài này đã dè dặt hơn nhiều. Học được bài học CS chỉ thích ăn cướp của dân (như qua mấy lần đổi tiền hay vụ đánh tư sản mại bản), đồng bào hải ngoại đã rất rón rén khi đầu tư vào trong nước. Chẳng thế mà trong 25 năm (từ 1987 đến giờ), người Việt hải ngoại vẫn chưa đầu tư đến 2 tỷ bạc vào các dự án làm ăn với chính quyền CS ở trong nước nghĩa là chưa bằng 1/4 số tiền tươi họ gửi về trong nước trong một năm (2011).


Thế tiền họ gởi về đi đâu, các bạn có thể hỏi. Không lẽ người ở trong nước lại có thể ngồi đó mà “ăn” hết số tiền bà con ngoài này gởi về, dù như người ta có câu “ăn không thì đến núi cũng lở.”


Không, người Việt ngoài này cũng hiểu là ta ở xa, khó lòng mà ăn có với những tên CS lưu manh có quyền có thế ở quê nhà. Những gương tầy liếp như anh em Nguyễn Gia Thiều (ở Pháp về) hay Trịnh Vĩnh Bình (ở Hòa Lan về) còn sờ sờ ra đó: nó để cho mình ăn một lúc rồi nó cướp mình trắng tay.


Do đó nên nhiều người cho rằng mình khôn thì mình không về, chỉ cần gởi tiền về cho người nhà đi đầu tư vào những món hời là tốt rồi. Người nhà ở tại chỗ, quen lối làm ăn chụp giựt của CS rồi, quen biết những chỗ phải bôi trơn, hối lộ thì chắc sẽ thành thạo hơn, không sợ bị “tiền mất tật mang.” Nói cách khác, nếu người Việt không trực tiếp đầu tư thì lại gián tiếp đầu tư trong nền kinh tế đó qua trung gian của người nhà, người quen.


Ðã tưởng thế là khôn nhưng chính ra vẫn còn dại. Bởi người nhà thì cũng không qua mặt được những cái cú cáo, móc nối, phe phẩy của bọn “bán trời không văn tự.” Bỏ tiền vào thị trường chứng khoán ư? Nhất là khi tiền lãi nhiều khi nghe chóng mặt! Chẳng cần làm nhiều, chỉ cần bỏ vào nhà băng là cũng có tiền lời 15 16% rồi. Ai mà không ham?


Rồi nếu còn tham hơn nữa thì bỏ vào địa ốc với giá nhà, giá đất lên vùn vụt (có chỗ ở trung tâm Hà nội, một thước vuông có thể đắt gấp mấy lần đất ở Tokyo) làm sao mà lỗ vốn được? Ðó là lối suy nghĩ “ăn xổi ở thì” mà nhiều người cho là khôn ngoan, ăn chắc.


 


Bong bóng địa ốc bể


 


Ðó là thảm trạng của không biết bao nhiêu người “ốm dở, khóc dở” ngày hôm nay, cả ở Trung Quốc lẫn ở Việt Nam.


Khi giá nhà lên thì người ta đổ xô vào xây nhà, mua nhà, đầu tư vào địa ốc. Nhưng đến khi kinh tế chậm lại (như ở Trung Quốc là tỷ lệ tăng trưởng đang ở mức 10 11% bỗng xuống 9% hay thấp hơn nữa, còn ở VN thì đang ở 6 7% thụt xuống còn có 4%) thì tiền trả nhà băng kiếm cũng không ra, vay thì giá quá đắt (tiền lãi lên đến hơn 20%, có khi đến 23-24%), thế là vỡ nợ, bỏ của chạy lấy người. Và những vụ như vậy thường có hiệu quả dây chuyền, đỡ không nổi.


Chẳng thế mà cũng bài báo nói trên mách cho ta thấy là “ít ra 4 tỷ 7 đô la,” nghĩa là hơn một nửa số tiền 9 tỷ đồng bào gởi về, đã “đổ vào thị trường địa ốc.” Và 4.7 tỷ này thì chẳng mấy lúc ra mây ra khói khi cái bong bóng địa ốc bị bể gần như khắp nước, không chỉ ở Hà Nội, Sài Gòn mà còn ở cả Cần Thơ, Ðà Nẵng, v.v.


Có người ác miệng thì bảo “đáng kiếp!” Lúc bảo thì không nghe, đến khi tiền thành mây khói rồi thì ngồi đó mà khóc!


Thì ra Ðức Phật sáng suốt biết bao, có nhân thì có quả, có tham sân si thì có ngã, có vấp! Ai giàu ba họ, ai khó ba đời? Những “đại gia” hôm nay có thể ăn ngập miệng, tiền vất ra ngoài cửa sổ, nhưng có lẽ cũng không lâu sẽ phải trả giá cho những sung sướng đó bằng tù tội, bằng chết chóc, không thể lường được.


Ở trên ta đã thấy là tiền hải ngoại gởi về đã xuống gần 1/4 trong sáu tháng đầu năm nay. Riêng ở Sài Gòn, tiền bà con gởi về đã sụt nửa tỷ (= 500 triệu) trong sáu tháng đầu năm đang là một mối lo khắc khoải mà nhà cầm quyền đang chưa biết cách nào chống đỡ hay bù đắp.


Có lẽ người ở ngoài này cũng đã học được bài học khi bị bỏng tay. Chính quyền CS đang nghĩ cách bù đắp bằng cách kêu gọi tăng cường số người du lịch vào Việt Nam. Khổ nỗi, nếu tiền tươi bà con gởi về lên đến 9 tỷ trong năm 2011 thì cùng năm, ngành du lịch chỉ mang về có 5.1 tỷ thôi. Trong khi mọi nơi đều xuống cấp thì không hiểu làm sao mà có thể mong du lịch mang về chỗ thiếu hụt khi đồng bào đã hết tin tưởng và không còn muốn đầu tư lối dốt nát như trước đây?

Orange County nóng đến 100 độ F cuối tuần này

 


ORANGE COUNTY, California (OCR) – Thời tiết nóng sẽ trở lại Orange County vào đúng ngay các ngày cuối tuần. Sở Khí Tượng Quốc Gia cho biết, nhiệt độ ở vùng nội địa có thể trong khoảng từ 97 đến 102 độ, vượt qua mức kỷ lục thế kỷ của cùng thời gian trong năm vào ngày Thứ Sáu này.









Cháy rừng ở State Route 241, gần thành phố Orange, hồi Tháng Hai 2006. Cuối tuần này do nắng nóng và luồng khí di chuyển ra hướng biển, gia tăng mối quan ngại về nạn cháy rừng trong khu vực, đặc biệt ở vùng núi non. (Hình: David McNew/Getty Images)


Sự kết hợp của nắng nóng với luồng khí di chuyển ra phía biển gia tăng thêm mối quan ngại về nạn cháy rừng, chính yếu ở vùng núi Santa Ana Mountains và các khu vực ở sâu trong nội địa, trong các ngày Thứ Năm, Thứ Sáu và có lẽ cả Thứ Bảy nữa.


Ngày Thứ Năm bắt đầu với những mảng sương mù dày đặc, kết hợp với khối khí tập trung bên trên đại dương, mang lại một bầu trời đầy mây. Tuy nhiên, đến chiều mây bị luồng khí từ trong nội địa di chuyển ra hướng biển đẩy lùi. Nhiệt độ trong đất liền lên đến từ 91 đến 96 độ, trong khi ở dọc duyên hải mát hơn với 76 đến 81 độ.


Thứ Sáu sẽ nắng nóng sau khi có nhiều mây mù vào buổi sáng, với nhiệt độ ở nội địa trong khoảng từ 97 đến 102 độ, và 83 đến 88 độ ở dọc duyên hải.


Sang Thứ Bảy, trời nắng nóng, nhiệt độ ở trong đất liền từ 94 đến 99 độ, và từ 83 đến 88 độ ở miền biển.


Nắng nóng và cây cỏ khô héo có nghĩa là nguy cơ cháy rừng càng cao trong suốt ngày Thứ Bảy, đặc biệt ở các vùng núi non.


Nhiệt độ vào ngày Chủ Nhật sẽ trong khoảng 85 đến 90 độ ở nội địa và 73 đến 78 độ ở dọc biển. (TP)

Putin xác nhận vụ ông bay với bầy hạc là dàn dựng

SOCHI, Nga – Tổng Thống Nga, ông Vladimir Putin, vừa xác nhận vụ ông bay máy lượn, dẫn theo bầy chim hạc, là có sự xếp đặt cẩn thận từ trước. Tuy nhiên, ông thêm rằng, đó là điều đúng vì thu hút được sự chú ý của quần chúng về các dự án bảo tồn thiên nhiên quan trọng, theo tường thuật của Reuters.









Ông Vladimir Putin, hồi còn làm thủ tướng, ở trần cỡi ngựa bên ngoài thị trấn Kyzyl ở miền Nam Siberia, được phát lên truyền hình hồi năm 2009, bị cho là phô trương hình ảnh cho mình. (Hình: Alexsey Druginyn/AFP/Getty Images)


Hình ảnh ông bên cạnh nào cọp, nào cá voi, được phát trên hệ thống truyền hình Nga bấy lâu nay, phô diễn hình ảnh Putin như là “người đàn ông thứ thiệt,” nhưng lại cũng lôi kéo không ít lời chỉ trích chế giễu, ví lối phô trương này không khác gì lối tuyên truyền kiểu Xô-Viết.


Trước đây ông Putin có biểu diễn một màn bắn cọp bằng thuốc gây mê, và lập tức các nhà môi trường tố cáo con cọp này là cọp của sở thú, được mang ra cho ông Putin bắn để chiếu lên đài truyền hình.


Ông thú nhận: “Ðó là ý của tôi đưa ra. Tôi biết con vật đã bị bắt từ trước, nhưng điều quan trọng nhất là thu hút được sự chú ý của quần chúng về sự săn bắn thú hoang.”


Ông Putin bào chữa thêm: “Mọi việc tôi làm trong lãnh vực này không có ý đồ chính trị nào cả. Thật khó giải thích đối với một người đứng ở địa vị như tôi.”


Ông cũng thú nhận màn biểu diễn lặn xuống biển Hắc Hải và mang lên một bình cổ cũng do dàn dựng. Ông giải thích: “Tại sao tôi lặn xuống biển? Không phải để phô trương mà để nhắc nhở người ta phải học về lịch sử. Dĩ nhiên đây cũng là việc có xếp đặt trước cả.” (TP)

Thêm nhiều đồn đoán về sự vắng mặt của Tập Cận Bình

BẮC KINH (AP)Nhiều tin đồn mới cho rằng ông Tập Cận Bình, người có nhiều khả năng thay thế chức lãnh đạo đảng Cộng Sản Trung Quốc, đang bị trọng bệnh. Trong khi đó, truyền thông nhà nước vẫn im tiếng không bình luận về tình trạng của ông cũng như cho biết hiện ông đang ở đâu, sau khi ông không xuất hiện từ 12 ngày qua.








Ảnh chụp hôm 29 Tháng Chín, khi ông Tập Cận Bình tiếp Tổng Thống Ai Cập Mohammed Morsi, tại Tòa Ðại Sảnh Nhân Dân ở Bắc Kinh. Không thấy ông xuất hiện từ đó đến nay. (Hình: AP/How Hwee Young)


Truyền thông chính thức lần đầu tiên có nhắc nhở đến tên ông nhưng chỉ sơ sài vài dòng. Nhật báo Quảng Tây đăng tải việc ông Bình, Chủ Tịch Hồ Cẩm Ðào và vài quan chức cao cấp khác, bày tỏ niềm thương tiếc về sự ra đi hồi tuần qua của cựu Tướng Huang Rong, 102 tuổi. Báo cáo tương tự cũng xuất hiện trên trang mạng của đảng và Tân Hoa Xã.


Sự vắng mặt kéo dài và không lời giải thích của ông Bình, tạo nên nhiều đồn đoán và nghi vấn về tình trạng ổn định của tiến trình trao đổi quyền lực. Trong bốn ngày liên tiếp, phát ngôn viên nhà nước Hồng Lỗi từ chối không cung cấp thông tin nào về ông Bình.


Mới đây có tin đồn cho rằng ông bị thương ở lưng do bơi lội hoặc chơi đá banh. Vài ngày sau, lời đồn về sức khỏe của ông nghiêm trọng hơn như trụy tim, đột quỵ, hay giải phẫu cấp cứu.


Hôm Thứ Năm, trung tâm thông tin về nhân quyền và dân chủ ở Hồng Kông loan tin, ông Bình được chẩn đoán có khối ung thư nhỏ ở trong gan, và hiện đang được giải phẫu cắt bỏ tại bệnh viện quân đội 301 ở Bắc Kinh. Trung tâm này cũng thêm rằng, ông Bình dự trù sẽ xuất hiện trở lại vào tuần tới. (TP)

Tin mới cập nhật