Thư độc giả
Về “Tại California, người ta có quyền nghỉ để ăn và giải lao tại chỗ làm”
Luật và thực tế hoàn toàn khác xa nhau. Thưa kiện đòi được vài đồng nhưng tốn vài ngàn tiền luật sư phí…
TV
Thư độc giả
Về “Tại California, người ta có quyền nghỉ để ăn và giải lao tại chỗ làm”
Luật và thực tế hoàn toàn khác xa nhau. Thưa kiện đòi được vài đồng nhưng tốn vài ngàn tiền luật sư phí…
TV
Ngọc Lan/Người Việt
NINH THUẬN (NV) – “Muốn khi người ta đến Ninh Thuận thì cũng biết là hồi xưa có một ông tổng thống cũng là dân Ninh Thuận.”
Ngôi nhà cũ của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ở vùng biển Ninh Thuận. (Hình: Internet)
Ông Võ Ðại, phó chủ tịch tỉnh Ninh Thuận, nói với báo Người Việt như vậy trong một cuộc trả lời phỏng vấn qua điện thoại vào hôm 20 Tháng Chín, 2012, về việc tỉnh này muốn trùng tu căn nhà cũ của cố Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu thành nơi đón du khách.
“Tư nhân và người Việt Nam ở hải ngoại đều có thể đầu tư để trùng tu căn nhà này kinh doanh du lịch.” Ông Võ Ðại cho biết thêm.
Trước đó, hôm 12 Tháng Chín, ông Võ Ðại ký một chỉ thị yêu cầu “Sở Văn Hóa, Thể Thao và Du Lịch phối hợp với huyện Ninh Hải nghiên cứu, đề xuất phương án quản lý và sử dụng căn nhà của ông Nguyễn Văn Thiệu làm điểm tham quan du lịch.”
Văn bản nói rằng, phải được hai cơ quan trên báo cáo lại cho nhà cầm quyền tỉnh trước ngày 20 Tháng Chín năm 2012.
Căn nhà cũ của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu nằm sát bãi biển xã Tân Hải, huyện Ninh Hải, Ninh Thuận, là nơi ông và gia đình trú ngụ trong mỗi chuyến nghỉ mát, thăm quê trước đây. Sau ngày 30 Tháng Tư, 1975, căn nhà này bị tịch thu.
Chỉ thị này cũng đề cập đến hai căn nhà cũ của ông Hoàng Ðức Nhã và ông Trần Ðình Thống mà nhà cầm quyền đã cấp cho cán bộ trú ngụ sau ngày 30 Tháng Tư năm 1975. Ông Hoàng Ðức Nhã là em họ và cũng là bí thư của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, bộ trưởng Thông Tin Dân Vận và Chiêu Hồi VNCH. Còn ông Trần Ðình Thống là cựu công chức VNCH.
Người Việt đã tìm cách liên lạc với bà quả phụ cố TT Nguyễn Văn Thiệu thông qua một người thân cận với bà, và được biết là bà không muốn trả lời về việc này.
Dưới đây là cuộc phỏng vấn của Người Việt với ông Võ Ðại, phó chủ tịch tỉnh Ninh Thuận.
Người Việt (NV): Thưa ông, nguyên do gì mà ông lại có quyết định muốn biến ngôi nhà của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu thành một điểm du lịch?
Ông Võ Ðại (VÐ): Thật ra thì ba ngôi nhà này, hai cái kia thì xuống cấp, còn một cái này (nhà cố TT Nguyễn Văn Thiệu) vẫn còn được. Cho nên quan điểm của tỉnh là muốn giao ba ngôi nhà này lại cho địa phương để họ quản lý để làm thành các công trình công cộng chứ không nó xuống cấp trầm trọng.
Riêng hai căn nhà kia thì tôi đã giao cho thôn rồi để biến thành nhà mẫu giáo hay trụ sở thôn, hay hội người cao tuổi.
Ðối với căn nhà của ông Nguyễn Văn Thiệu thì người dân và khách du lịch hay đến hỏi thăm, nên nếu xã hội hóa được, doanh nghiệp nào đứng ra làm thì nhà nước sẽ cho thuê để tự bỏ vốn liếng ra đầu tư làm, nhưng đến nay thì Sở Văn Hóa, Thể Thao và Du Lịch chưa có báo cáo lại cho tỉnh.
NV: Với tư cách cá nhân là một người dân Ninh Thuận, ông có suy nghĩ gì về cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu?
VÐ: Không, không có suy nghĩ gì. Mình cũng là dân Ninh Thuận thôi, nên nhà ông Nguyễn Văn Thiệu thì là nhà trước đây ông sinh sống ở đó, cũng là nhân dân thôi. Cũng muốn khi người ta đến Ninh Thuận thì cũng biết là hồi xưa có một ông tổng thống cũng là dân Ninh Thuận.
Vấn đề đặt ra chỉ là, người dân đến Ninh Thuận cũng hiếu kỳ vì biết Ninh Thuận có một tổng thống, nên người ta đến xem muốn biết ngôi nhà đó như thế nào. Việc đó là việc của người dân. Còn quan điểm của nhà nước, của tỉnh là nếu nhu cầu tham quan mà mình biến điểm này thành một điểm du lịch được, thì nên làm.
NV: Người thân của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu có còn liên quan gì đến ngôi nhà này nữa không?
VÐ: Không còn liên quan nữa. Thời gian vừa rồi thì có cho một vài hộ ở trong đó để giữ nhà thôi. Nhà đó giờ do nhà nước quản lý.
NV: Thưa ông, người dân địa phương có quan tâm đến quyết định này không?
VÐ: Người dân bình thường! Vì việc này nếu xã hội hóa, một doanh nghiệp đứng ra thực hiện việc này, dân địa phương vẫn bình thường. Chứ để ba căn nhà này cho những gia đình đang ở giữ thì nó xuống cấp.
Ông Võ Ðại, phó chủ tịch tỉnh Ninh Thuận. (Hình: Cổng TTÐT Ninh Thuận)
NV: Vậy tư nhân có được thuê căn nhà đó để kinh doanh du lịch không?
VÐ: Ðược. Tại vì nhà của ông Nguyễn Văn Thiệu không phải là một di sản văn hóa, nên nhà nước sẽ không đầu tư vào đó. Người dân đến Ninh Thuận để du lịch thì thường đến đó xem vì ai cũng biết nơi này có một ngôi nhà của ông Nguyễn Văn Thiệu. Nên nếu một doanh nghiệp nào có tiền, nhà nước sẵn sàng cho thuê nhà đó để đầu tư phát triển kinh tế cho địa phương.
NV: Còn nếu người Việt ở hải ngoại muốn về đầu tư thì sao?
VÐ: Ðược chứ. Vẫn chấp nhận chứ. Bất cứ một doanh nghiệp nào muốn về đầu tư phát triển kinh tế thì là một chuyện bình thường.
NV: Xin cảm ơn ông đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn này!
———–
Liên lạc tác giả: [email protected]
Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.
Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.
Nguyễn Hữu Hiệu
Kỳ 52
Tôi nhìn Zorba dưới ánh trăng và thán phục thái độ gan dạ và đơn giản hắn thích nghi với thế giới xung quanh, cách thân thể và tâm hồn hắn hợp thành một toàn thể hòa điệu, và tất cả mọi sự, đàn bà, bánh, nước thịt, giấc ngủ, kết hợp một cách hân hoan với xác thịt hắn và trở thành Zorba. Chưa bao giờ có một cuộc giao hảo thân thiện đến thế giữa một người và vũ trụ.
Vầng trăng lúc này sắp lụn tàn, tròn và xanh xao. Một vẻ dịu dàng khôn tả bao trùm mặt biển.
Zorba liệng mẩu thuốc lá, vươn tay lấy cái giỏ, lấy ra dây, cuộn chỉ, mấy mảnh gỗ nhỏ, thắp ngọn đèn dầu và lại bắt đầu thí nghiệm đường sắt treo. Cúi mình trên món đồ chơi nguyên sơ, chìm đắm trong những con toán chắc hẳn phải khó khăn lắm, vì hắn luôn luôn gãi đầu một cách điên cuồng và chửi thề.
Ðột nhiên, hắn chán ngấy. Hắn đá đường sắt treo và nó sụp đổ trên mặt đất.
12
Giấc ngủ xâm chiếm tôi. khi tôi thức dậy, Zorba đã đi rồi. Trời lạnh, tôi không muốn bước xuống giường chút nào. Tôi với tay lấy một cuốn sách tôi thích và đã mang theo để trên kệ sách đầu giường: tập thơ Mallarmé. Tôi đọc chậm rãi và ngẫu nhiên. Tôi gấp sách lại, lại mở ra và cuối cùng ném xuống. Lần đầu tiên trong đời tôi, tất cả những thứ đó dường như thiếu máu, vô vị, vô hương và không có chất người. Những chữ xanh xao trống rỗng, treo trong khoảng không. Một thứ nước cất hoàn toàn tinh khiết, không có vi trùng, nhưng cũng không có dưỡng chất. Vô sinh.
Cũng như trong những tôn giáo đã mất những hơi thở sáng tạo buổi đầu, thần thánh chỉ còn là những thi tứ hay những vật trang trí tô điểm cho nỗi cô độc của con người và tường vách, thứ thi ca này cũng vậy. Hứng khởi mãnh liệt của tâm hồn chất chứa đất đai và hạt giống đã trở thành một trò chơi trí thức hoàn toàn, một kiến trúc hư không, bác học và phức tạp.
Tôi lại giở cuốn thơ ra và bắt đầu đọc. Tại sao những bài thơ này đã đầu độc tôi trong bấy nhiêu năm? Thi ca thuần túy! Cuộc đời trở thành một trò chơi sáng suốt, trong trẻo, không vấy một giọt máu. Môi trường nhân loại nặng trĩu dục vọng, vẩn đục, bất tịnh – nó được cấu tạo bởi tình yêu, xác thịt, tiếng kêu gào tuyệt vọng. Hãy để nó thăng hoa thành ý tưởng trừu tượng và, trong cái nồi nấu của tinh thần, bằng nhiều quá trình của khoa luyện kim, hãy để nó bị lọc mất tính cách vật chất và bốc hơi!
Tất cả những thứ này ngày xưa đã mê hoặc tôi bao nhiêu, sáng hôm nay chỉ còn là những trò leo dây múa rối tinh thần và xảo thuật lừa bịp khéo léo đối với tôi bấy nhiêu! Luôn luôn, vào buổi suy tàn của tất cả mọi nền văn minh, nỗi khắc khoải của con người chấm dứt như vậy – bằng những trò lường gạt ảo thuật khéo léo: thi ca thuần túy, âm nhạc thuần túy, tư tưởng thuần túy. Con người cuối cùng – kẻ đã giải thoát mình khỏi mọi đức tin, mọi ảo tưởng không chờ đợi gì nữa, không sợ hãi gì nữa – thấy đất sét mà mình được nặn ra bị giản lược vào tinh thần, và tinh thần này không còn mảnh đất nào buông rễ để hút mầu mỡ và tự nuôi dưỡng. Con người cuối cùng đã tự làm trống rỗng mình; không còn hạt giống, không còn phân, không còn máu. Tất cả mọi sự đều trở thành danh từ, tất cả mọi danh từ đều trở thành những xảo thuật âm nhạc. Con người cuối cùng còn đi xa hơn thế nữa: hắn ngồi trong nỗi cô đơn tuyệt đối và phân tích âm nhạc thành những phương trình toán học.
Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.
Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.
Nguyễn Hữu Hiệu
Kỳ 51
Zorba đi vào tay khua cây gậy.
– Ngủ rồi hả? Hắn hỏi khi nhìn thấy mụ. Con đĩ nó ngủ rồi hả?
– Vâng, thưa quan Thổ Nhĩ Kỳ Zorba, tôi trả lời. Mụ được bác sĩ Voronoff chuyên cải lão hoàn đồng – giấc ngủ – mang đi rồi. Bây giờ, mụ mới có hai mươi tuổi và mụ đang đi dạo ở Alexandria, Beirut…
– Cho mụ cút xéo đi cho rảnh mắt, con đĩ thối tha, Zorba càu nhàu và nhổ xuống đất. Nhìn nó cười kìa! Không biết nó cười cái gì, con đĩ rạc dài? Chúng ta đi thôi ông chủ, đi!
Hắn chụp mũ lên đầu và mở cửa. Tôi nói:
– Ăn uống như heo rồi sau đó bỏ đi để mụ trơ trọi một mình. Làm như thế coi không được chút nào!
– Mụ không trơ trọi một mình đâu. Zorba gào lên, mụ đang ở bên quan Suleiman, ông không thấy sao? Mụ đang ở trên chín tầng mây, đồ đàn bà bẩn thỉu! Ði, ông chủ. Ði ngay khỏi nơi này!
Chúng tôi ra ngoài gió lạnh. Mặt trăng đang lướt qua một bầu trời quang đãng.
– A, đàn bà! Zorba kêu lên một cách khinh bỉ. Hừ! Nhưng không phải lỗi họ, đó là lỗi của chúng ta, của những tên khờ dại, những tên ngốc nghếch, những tên Suleiman và những tên Zorba!
Hắn nói tiếp một cách giận dữ sau khi ngừng một lát:
– Không, cũng không phải lỗi của chúng ta nữa, đó là lỗi của một kẻ duy nhất, một kẻ Khờ Dại Ngốc Nghếch vĩ đại, tên quan Thổ Nhĩ Kỳ Suleiman Vĩ Ðại… ông có biết đó là ai không?
– Nếu ngài hiện hữu, tôi trả lời, nhưng nếu ngài không hiện hữu thì sao?
– Chúa ơi, thế thì chúng ta lãnh đủ chứ sao?
Chúng tôi lặng lẽ bước nhanh một lúc lâu. Chắc chắn Zorba đang nghiền ngẫm những ý nghĩ tàn bạo trong đầu vì hắn lấy cây gậy đập tung mấy hòn sỏi và nhổ bọt không ngừng.
Thình lình hắn quay sang tôi:
– Ông nội tôi – mong cụ an nghỉ! – hắn nói, cụ biết nhiều về đàn bà. Cụ yêu họ lắm, tội nghiệp cụ, và họ khiến cụ điên đảo. Cụ nói với tôi: “Cháu Alexis, ông khuyên cháu một điều: Hãy nghi ngờ đàn bà. Khi Chúa Trời muốn tạo ra một người đàn bà với một cái xương sườn của Adam, ma quỉ biến thành con rắn và nó nhẩy lên ăn trộm cái xương sườn và chạy trốn. Chúa Trời rượt theo, nhưng con rắn luồn qua kẽ ngón tay và chỉ để lại cho ngài cặp sừng. “Một người nội trợ giỏi, Chúa Trời nói, có thể khâu bằng cái thìa! Ta sẽ tạo ra một người đàn bà với cặp sừng của quỉ!” Và ngài làm như vậy; vì lẽ đó ma quỉ thắng tất cả chúng ta, Alexis! Bất cứ chỗ nào chúng ta đụng tới một người đàn bà, chúng ta đều vớ phải sừng ma quỉ. Hãy nghi ngờ đàn bà, con! Người đàn bà còn ăn trộm táo vườn Ðịa Ðàng và giấu vào ngực áo và bây giờ ưỡn ngực ra nhởn nhơ đi qua đi lại. Ðồ mắc dịch! Nếu con ăn những trái táo đó con sẽ hư mất. Nếu con không ăn, con còn hư mất hơn nữa. Vậy ông có thể khuyên con điều gì, hả con? Làm cái gì con thích!” Ông nội tôi nói với tôi như vậy, nhưng tôi không trở nên khôn ngoan đến cỡ đó. Tôi cũng đi con đường như ông tôi – tôi đi với ma quỉ!
Chúng tôi vội vã vượt qua làng. Ánh trăng rối loạn. Hãy tưởng tượng bạn đang say sưa, ra ngoài hóng gió, và bạn thấy thế giới đột nhiên biến đổi. Những con đường đã trở thành những dòng sông sữa, những hố sâu, những vết bánh xe lún sâu đầy vôi, đồi núi tuyết phủ. Tay, mặt, cổ người ta phát quang như bụng một con đom đóm. Và vầng trăng treo trên ngực, người ta tựa một tấm huy chương ngoại quốc.
Chúng tôi lặng lẽ rảo bước. Say sưa vì ánh trăng, say sưa vì rượu, chúng tôi không cảm thấy chân mình chạm mặt đất. Ðằng sau chúng tôi làng mạc ngủ yên, chó trèo lên mái nhà sủa trăng. Tự nhiên không hiểu vì sao, chúng tôi cũng muốn vươn cổ ra và tru lên…
Bây giờ chúng tôi đi qua nhà mụ góa, Zorba dừng lại. Rượu, đồ ăn ngon, trăng đã làm hắn điên đảo. Hắn vươn cổ ra và, bằng giọng con lừa, hắn hí lên một đôi câu tục tĩu, mà trong lúc hứng khởi, hắn ứng khẩu ra:
Tôi yêu thân thể xinh đẹp của em, từ trên xuống dưới!
Nó nhận được cây kim và làm nó trở nên vô dụng ngay!
– Lại một cái sừng ma quỉ, hắn nói. Chúng ta đi thôi, ông chủ!
Ngày sắp rạng khi chúng tôi về đến lều. Tôi ngã xuống giường, mệt lả. Zorba rửa mặt, châm lò và pha café. Hắn ngồi xổm trước cửa, đốt một điếu thuốc và bắt đầu hút một cách bình thản, thân thể ngay ngắn, bất động, và nhìn ra biển. Nét mặt hắn trang nghiêm và tư lự. Hắn giống một bức tranh Nhật Bản mà tôi khổ hạnh sư, mặc y phục mầu da cam ngồi xếp bằng; khuôn mặt bóng lọng như gỗ rắn chắc đẽo khắc tỷ mỉ, đen đúa vì mưa; cổ vươn thẳng, mỉm cười, vô úy, nhìn vào đêm tối trước mặt…
Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.
Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.
Nguyễn Hữu Hiệu
Kỳ 50
Hắn nâng ly lên và trịnh trọng quay về phía nương tử của hắn.
– Chúc em mạnh khỏe, Bouboulina của tôi, hắn nghiêm trang nói. Tôi mong em năm nay mọc vài cái răng, và đôi mày thanh nhã, da dẻ tươi mát như một trái đào! Và em sẽ liệng đi mấy giải băng lôi thôi này đi! Tôi cũng chúc em có một cuộc cách mạng khác ở Crete và Tứ Cường lại trở lại với hạm đội của họ, Bouboulina yêu quí, và mỗi hạm đội có một thủy sư đô đốc râu quăn và thơm tho. Và em, ngư nữ của tôi, em lại trồi lên mặt sóng một lần nữa, hát điệu hát mê hồn của em. Và mong sao những hạm đội đó tan tành trên hai trái núi đá tròn trĩnh và hoang dã này!
Nói đoạn, hắn đặt bàn tay hộ pháp lên bộ ngực chẩy xệ và mềm nhẽo của mệnh phụ phu nhân.
Zorba lại sôi nổi trở lại, giọng nói của hắn trở nên ồ ồ vì dục vọng. Tôi cất tiếng cười. Một hôm, trong rạp chiếu bóng, tôi thấy một ông quan Thổ Nhĩ Kỳ đùa giỡn trong một quán rượu ở Paris. Ông ta đặt một cô bán hàng tóc vàng trên đùi. Khi ông ta say, búp tua len trên mũ fez từ từ nâng lên, bất động khi nó nằm ngang, và đột nhiên vọt thẳng lên.
– Ông cười gì đó, ông chủ? Zorba hỏi.
Nhưng mệnh phụ phu nhân hãy còn nghĩ đến điều Zorba nói hồi nãy.
– Ồ, anh cho rằng có thể thế được không? Mụ hỏi. Tuổi trẻ qua đi… không bao giờ trở lại.
Zorba xích lại gần hơn nữa, hai cái ghế kề nhau.
– Nghe anh nói đây, cưng, hắn vừa nói vừa đồng thời cố cởi cái cúc thứ ba, cái cúc quyết định của tấm áo cánh của mụ Hortense. Nghe đây, để anh nói về món quà vĩ đại mà anh sắp cho em; có một bác sĩ mới – bác sĩ Voronoff – biết làm phép lạ, họ nói vậy. Ông ta cho em một phương thuốc, chẳng biết thuốc nước hay thuốc bột, khiến em sẽ trở lại tuổi đôi mươi, cùng lắm là hai mươi lăm. Em đừng khóc, em yêu, anh sẽ gửi sang Âu Châu mua cho em…
Mụ ngư nữ già giật nẩy mình lên. Da đầu đỏ nhạt của mụ sáng bóng qua mớ tóc thưa. Mụ quàng hai cánh tay mập mạp quanh cổ Zorba.
– Nếu là thuốc nước, cưng của em, mụ vừa nói vừa dụi vào Zorba như một con mèo cái, nếu lá thuốc nước, anh gửi mua cho em một bình. Nếu là thuốc bột…
– Một bao lớn, Zorba miệng nói, tay cởi cái nút thứ ba.
Những con mèo, im tiếng một lát, lại bắt đầu kêu gào. Một giọng than thở và van nài, một giọng tức giận và đe dọa.
Mệnh phụ phu nhân của chúng ta ngáp và cặp mắt trở nên đờ đẫn.
– Anh có nghe thấy mấy con vật dơ dáy đó không? Chúng biết mắc cỡ… mụ vừa thì thầm vừa ngồi lên đùi Zorba.
Mụ ngồi tựa lưng vào người hắn và thở dài. Mụ hơi quá chén và mắt mụ mơ màng.
– Em đang nghĩ gì đó, con miêu con của anh? Zorba hỏi, hai tay chụp lấy ngực mụ.
– Alexandria… mụ ngư nữ phiêu bạt lẩm bẩm. Alexandria… Beirut… Constantinople… dân Thổ Nhĩ Kỳ, dân Ả Rập, kem nước đá pha rượu, dép mạ vàng, mũ fezz đỏ…
Mụ lại thở dài.
– Khi Ali Bey ở lại đêm với em – trời ơi ria, lông mày, cánh tay! – chàng gọi bọn đánh trống thổi sáo đến, ném tiền cho họ qua cửa sổ và họ chơi trong sân nhà em mải cho tới tảng sáng. Hàng xóm ghen ghét muốn chết: “Ali Bey đêm nay ở lại với bà…”
“Sau đó, ở Constantinople, quan Thổ Suleiman không cho em ra ngoài ngày Thứ Sáu. Y sợ Hoàng đế Thổ Nhĩ Kỳ đi lễ đền thờ thấy em và bị lóa mắt bởi sắc đẹp của em, cướp em đi mất. Buổi sáng, khi y ra đi, y cắt ba tên mọi khổng lồ canh cửa không cho một người đàn ông nào lại gần em… A! Suleiman yêu quí của em!”
Mụ lấy trong áo ngực ra một chiếc khăn tay lớn kẻ ô vuông và ngậm nó, thở phì phì như con rùa nước.
Zorba gỡ mụ ra bằng cách đặt mụ lên cái ghế bên cạnh và tức tối đứng dậy. Hắn đi đi lại lại trong phòng hai ba lần và hắn cũng thở phì phò; căn phòng đột nhiên trở nên quá chật chội đối với hắn. Hắn lượm cây gậy, lao ra ngoài sân, bắc thang dựa vào tường và tôi thấy hắn leo lên thang, hai bậc một như điên cuồng.
– Bác định đập ai đó, Zorba? Tôi la, quan Thổ Nhĩ Kỳ Suleiman hả?
– Mấy con mèo trời đánh, hắn gào lên, chúng không chịu để tôi yên một lát!
Và phóc một cái, hắn nhảy lên mái nhà.
Mụ Hortense say bí tỉ, đầu tóc rũ rượi, bây giờ đã nhắm nghiền cặp mắt được hôn biết bao lần lại, và một tiếng ngáy đứt đoạn phát ra từ cái miệng móm của mụ. Giấc ngủ đã nâng mụ lên và đưa mụ tới những kinh thành Ðông Phương -trong những khu vườn rào kín, những khuê phòng thâm u của những quan Thổ Nhĩ Kỳ đa tình. Giấc ngủ để mụ đi qua tường và mang lại cho mụ những giấc mộng. Nó đưa mụ vượt biển và mụ thấy mình đang câu. Mụ quăng xuống bốn dây câu và bắt được bốn chiếc thiết giáp hạm vĩ đại.
Ngáy và thở ầm ầm, mụ ngư nữ già mỉm cười sung sướng trong giấc ngủ, và có vẻ tươi mát vì tắm trong biển.
Tạp Ghi Quỳnh Giao
Ðọc báo chí, người viết bỗng thấy lòng bâng khuâng. Từ tuần này và trong ba tháng liền, thành phố Paris sẽ có cuộc triển lãm tại Tòa Thị Sảnh Hôtel de Ville về một đề tài độc đáo. Ðó là về Paris, nhưng mà dưới con mắt của Hollywood.
Vì sao mà mình lại bâng khuâng khi thấy có cuộc triển lãm này?
Chỉ vì lý do khá đặc biệt là dù đất nước có liên hệ lâu dài và nhiều khi không vui với nước Pháp, đa số người Việt mình cũng gặp những hình ảnh đầu tiên về thủ đô Paris là qua phim ảnh Mỹ. Ngày xưa, chúng ta nhìn vào Paris qua ống kính Hoa Kỳ, với tên Tây và nghe đối thoại qua chuyển âm sang tiếng Pháp. Nhiều người cứ thế mà mơ mộng tiếp về “Kinh Ðô Ánh Sáng.”
Nếu sau này mà tòa tổng lãnh sự hoặc cơ quan văn hóa Pháp lại hợp tác với thành phố Paris để tổ chức cuộc triển lãm đó tại Los Angeles hay Hollywood, có lẽ nhiều người trong chúng ta cũng sẽ đi xem. Ðến nơi để nhớ lại thời xa xưa với những cuốn phim đen trắng về “Anh Gù Nhà Thờ Ðức Bà” hay Trà Hoa Nữ “La Dame Aux Camélias” hoặc loạt phim từ đen trắng đến tô màu về “Ba Người Ngự Lâm Pháo Thủ” lấy từ truyện võ hiệp của Alexandre Dumas. Rồi đến những phim của thời hiện đại hơn.
Qua báo chí thì mình mới biết Hollywood đã có 800 tác phẩm điện ảnh lấy Paris làm trọng điểm. Các nhà sản xuất và đạo diễn Hoa Kỳ đến tận nơi để thu hình hay là dựng lại một góc Paris trong phim trường ở nhà vì truyện phim liên hệ đến thủ đô Pháp. Còn có sự xưng tụng nào đẹp hơn là 800 cuốn phim?
Nhìn từ trên cao xuống thì với dân chúng Hoa Kỳ, Tháp Eiffel mới là biểu tượng của Paris nhờ một người Mỹ. Số là từ bên Mỹ qua Paris tham dự Hội Chợ Ðấu Xảo Hoàn Vũ năm 1900, ông Thomas Edison thấy quá đẹp nên thu ngay vào ống kính công trình kiến trúc độc đáo của Pháp. Nhà phát minh đó của Hoa Kỳ đã in vào tâm trí dân Mỹ cái hình ảnh tiêu biểu của thủ đô Pháp vào đầu thế kỷ 20, các nay đã hơn trăm năm rồi. Với nhiều người thì Nhà Thờ Ðức Bà tại Paris còn có thể trùng với các Vương Cung Thánh Ðường khác, chứ Tháp Eiffel thì rõ ràng là biểu tượng của Paris.
Nhớ lại chuyện xưa, mình có thể đoán rằng Paris đã chinh phục các nhà làm phim Hoa Kỳ vì cái không khí lịch sử mà nước Mỹ chưa có và cũng vì loại âm mưu chính trị vẫn còn xa lạ kỳ bí với dân Mỹ. Ðó là thời phim câm của Hoa Kỳ với nhiều tác phẩm đặt trọng tâm vào cuộc Cách Mạng Pháp và Hoàng Ðế Napoléon cùng những mối tình khét lẹt của ông ta.
Nhưng về sau, phim ảnh Mỹ cũng thay đổi với loại phim nói, còn Paris thì trỗi dậy sau đại chiến và mở ra Thời Hoàng Kim, “La Belle Époque.” Kinh đô hoa lệ và phụ nữ yêu kiều của Pháp khiến Hollywood say mê và dựng lên những phim lãng mạn và nóng bỏng làm nhiều nhà đạo đức Hoa Kỳ phải chau mày.
Bây giờ chúng ta mới để ý đến loại hình ảnh đặc biệt trong phim ảnh Viễn Tây của Mỹ là các cô gái tung váy nhảy múa trên sân khấu. Có lẽ loại nghệ thuật cuồng nhiệt này xuất phát từ khu Montmartre của Paris vào cuối thế kỷ 19, như trong một nhạc khúc của Jacques Offenbach. Hơn nửa thế kỷ sau, các cô gái lả lơi với loại vũ khúc French Cancan mới trở lại màn ảnh Hollywood trong phim “Moulin Rouge” về không khí Paris.
Trận Ðại Chiến Thứ Hai và việc binh lính Mỹ tham gia cuộc chiến rồi để lại những mối tình trên đất Pháp lại khiến Hollywood tìm về Paris với loại phim như “An American in Paris.” Cuốn phim này lấy cảm hứng từ vở nhạc và thơ của nhạc sĩ George Gershwin, trong đó thấp thoáng có tình bạn của Gershwin với Maurice Ravel tại Paris.
Nhưng hình ảnh diễm lệ nhất về Paris qua ống kính Hollywood thì phải do Audrey Hepburn đảm nhiệm trong phim “Sabrina” vì nàng mặc trang phục của nhà Givenchy mà còn hát bài “La Vie En Rose” quá nổi tiếng của Edith Piaf. Sau đấy, Paris cũng là sân khấu của nhiều phim trinh thám đầy bạo động của Hollywood với nhiều cảnh đuổi bắt quanh đại lộ Champs-Élysées, trên khu Montmartre hay tại công trường Trocadéro dưới chân Tháp Eiffel.
Qua cuộc triển lãm, khán giả có thể xem trích đoạn, mô hình hoặc trang phục hay phân cảnh kỹ thuật từ nhiều cuốn phim nổi tiếng của Hollywood về Paris. Ðôi khi những hình ảnh đó không phản ảnh thủ đô Paris trong tâm tư người Pháp, nhưng lại nói lên những mơ ước trong tiềm thức của kinh đô điện ảnh về Kinh Ðô Ánh Sáng.
Mở đầu bài tạp ghi này, Quỳnh Giao mượn thơ Nguyên Sa trong bài ca nổi tiếng là “Paris Có Gì Lạ Không Em?” Lý do chính là nỗi bùi ngùi của người viết khi nhớ đến Hà Nội!
Sài Gòn năm xưa của mình có mơ ước về Paris qua phim ảnh Hollywood. Nhưng nhiều nghệ sĩ của ta chẳng cần bước qua phim ảnh mà vẫn viết về Paris. Có những người đã sống tại Paris như Nguyên Sa, Hoàng Anh Tuấn, Phạm Duy hay Phạm Trọng Cầu hoặc Cung Trầm Tưởng. Họ để lại cho chúng ta giấc mơ của chính họ về Paris. Có vui có buồn mà hình như là buồn nhiều hơn vui. Ga Lyon ủ dột đèn vàng, còn mùa Thu Paris thì suốt đời làm chia ly.
Ngoại lệ có lẽ là Nguyên Sa.
Ông tốt nghiệp Triết Học tại Paris, về nhà dạy học mà lại rất ít vẻ Tây và làm thơ thì nhớ về Hà Nội! Riêng có một nhà thơ chưa đặt chân tới Paris mà đã để lại dấu ấn khó phai. Ðó là Thanh Tâm Tuyền. Ít người còn nhớ đoạn thơ sau đây trong bài “Dạ Khúc” đầy nét siêu thực của ông.
Ði đi chúng ta đến công viên
Nơi anh sẽ hôn em đắm đuối
Ôi môi em như mật đắng
Như móng sắc thương đau
Ði đi anh đưa em vào quán rượu
Có một chút Paris
Ðể anh được làm thi sĩ
Hay nửa đêm Hà Nội
Anh là thằng điên khùng
Ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới.
May cho chúng ta là có Phạm Ðình Chương.
Cách nay đúng 45 năm, ông phổ thơ của bạn, còn đùa nghịch với nhà thơ khi chêm vào đề tựa cái tên của Thanh Tâm Tuyền, thành ra bài “Dạ ‘Tâm’ Khúc.” Ca khúc trở thành bất hủ với đoạn chuyển cung dồn dập: “Ði đi anh đưa em vào quán rượu – Có một chút Paris để anh được làm thi sĩ!” Với nhiều nghệ sĩ của chúng ta, Paris có khu Montmartre cho các họa sĩ, và những quán rượu cho người làm thơ. Nhưng phải chăng giấc mơ sâu kín nhất của nhiều người vẫn là Hà Nội?
Phải chăng vì mình đã mất Hà Nội năm xưa mà nhớ và hát về Paris của những ngày chưa tới?
Ngành Mai
Dĩa hát Hoành Sơn với 3,000 chiếc dĩa hát đầu tiên từ bên Pháp gởi về phải chịu tình trạng không bán ra được thị trường, đành nằm một chỗ chịu trận, bởi vì hầu hết các nhà buôn từ chối nhận bán. Lý do cạnh tranh trên thương trường, ông Năm Mạnh chủ hãng dĩa Asia đã “hạ độc thủ” bằng cách cảnh báo tất cả các đại lý không được bán dĩa Hoành Sơn, nếu không muốn bị cúp phân phối dĩa Asia của ông.
Thật là ngặt nghèo, đoạn trường cho những ai bước vào địa hạt dĩa hát làm ăn ở thời ấy, thủ đoạn của người làm thương mại nghệ thuật đâu có thua gì những ngành nghề khác. Trước tình trạng bị bóp nghẹt như thế, ông Ba Bản chưa tìm được lối thoát, thì một dịp may đưa đến giúp cho dĩa Hoành Sơn thoát ra được vòng đai vô hình. Nói về vô vi thì có lẽ do tổ nghiệp cải lương phò độ.Ðệ nhứt danh ca Út Trà Ôn. (Hình: Bộ sưu tập của Ngành Mai)

Số là thời bấy giờ ở vùng Sài Gòn, Chợ Lớn, Bà Chiểu, Gia Ðịnh trên các vỉa hè đường phố, những nơi có nhiều người qua lại, người ta thường thấy những cái thùng vuông đóng bằng cây gỗ, phần trên lộng kiếng vẽ chữ “sửa đồng hồ máy hát,” bên trong treo bày những đồng hồ cũ, một vài dụng cụ máy hát, tại nơi đó luôn có người thợ ngồi sửa hai thứ ấy. Có điều là hai thứ này chẳng liên hệ gì với nhau về công dụng, cũng như hình dáng, nhưng có lẽ do hai thứ đều có “dây thiều” nên hễ chỗ nào có sửa đồng hồ là có sửa máy hát, hay ngược lại, chỉ có cái là dây thiều máy hát lớn hơn dây thiều đồng hồ.
Lúc ấy ở Chợ Cũ, Sài Gòn, trên vỉa hè đường Chaingneau (đường Tôn Thất Ðạm sau này) có cái thùng kiếng sửa đồng hồ máy hát của ông Ðức Ðạt. Từ bao lâu nay ông này vẫn ngồi sửa hai thứ đó kiếm cơm hàng ngày chứ đâu có khá giả gì được ở cái nghề thủ công này.
Rồi một ngày nọ, có lẽ ngày mà cái số của ông Ðức Ðạt đã qua “cơn bỉ cực đến hồi thới lai” rồi chăng? Ðồng thời cũng là cái ngày mà dĩa hát Hoành Sơn thoát khỏi sự kiềm tỏa, nên đã khiến cho chiếc máy hát hiệu Columbia loại nhứt của ông Ba Bản bị đứt dây thiều, mang đến cho ông thợ Ðức Ðạt nhờ sửa.
Ngồi chờ sửa xong, ông Ba Bản lấy chiếc dĩa “Ngày Về Cố Quận” ra hát để thử xem chiếc máy chạy tốt hay không, chớ chẳng có ý định gì hết. Nào ngờ đâu khi dĩa hát chạy, giọng ca Út Trà Ôn phát ra, thiên hạ đi đường dừng lại nghe mỗi lúc một đông hơn, có vài người còn hỏi dĩa bán ở đâu chỉ cho họ đi mua.
Sau khi biết dĩa hát này là của ông Ba Bản sản xuất, tức thì ông Ðức Ðạt đề nghị để vài bộ dĩa tại đây cho ông bán. Dĩ nhiên là ông Ba Bản đồng ý và cho giá 18 đồng một dĩa để bán ra 25 đồng (tức mỗi dĩa lời 7 đồng). Dĩa hát có sẵn trên xe, ông Ba Bản giao cho ông thợ 10 bộ, và ông này lấy chiếc máy ra để trên vỉa hè quay dây thiều cho hát, đồng thời viết tấm bảng đề giá bán 25 đồng một dĩa. Thiên hạ bao quanh nghe chẳng khác coi hát Sơn Ðông, và chỉ một lúc là bán hết 10 bộ dĩa.
Ông Ba Bản vẫn còn ở tại đây quan sát tình hình chứ chưa đi khỏi, và nhận thấy dấu hiệu tốt đẹp nên ông chạy xe về nhà lấy thêm vài chục bộ dĩa nữa mang đến. Ông Ðức Ðạt tiếp tục cho máy chạy, và không đầy một tiếng đồng hồ thì mấy chục bộ dĩa vừa mang đến cũng bán hết luôn. Ông Ba Bản lại về lấy thêm dĩa, và cứ như thế mà từ 11 giờ trưa đến chiều tối tất cả 3,000 chiếc dĩa “Ngày Về Cố Quận” đã bán hết không còn dĩa nào.
Tiếng đồn lan rộng ra từ Sài Gòn đến miền Tây và cả miền Trung, miền Bắc, những người có giàn máy hát đến các nhà buôn hỏi mua dĩa Hoành Sơn, mà không chịu mua dĩa Asia nữa, dù rằng dĩa mới đã về. Tóm lại là những người có máy hát quay dây thiều đã chuyển sang mua dĩa Hoành Sơn. Do đó mà một số nhà buôn dĩa hát xé rào, tiếp xúc với ông Ðức Ðạt mua dĩa về bán, và kể từ đó nhà buôn nào cũng tươi cười khi ông Ðức Ðạt mang dĩa hát đến, chớ không lắc đầu từ chối như trước kia.
Sự kiện trên những người am tường nói rằng, sự thành công tốt đẹp của dĩa hát Hoành Sơn là nhờ kỹ thuật máy móc thu thanh làm dĩa của Hoành Sơn trội hơn Asia, và làn hơi ca vọng cổ của Út Trà Ôn được khai thác đúng mức.
Trước đây khi ông Ba Bản chưa ra nghề, thì Út Trà Ôn đã từng ca thu thanh vô dĩa Asia của ông Năm Mạnh. Lúc ấy bà con yêu thích cổ nhạc đâu có gì để so sánh, có thứ nào mua thứ nấy mà thôi. Cũng thời Út Trà Ôn ca mà mấy bộ dĩa của Asia như: Tôn Tẫn Giả Ðiên, Ngưu Cao Tế Mộ, Bao Công Ðình Long Giá, Bao Công Luận Án Bàng Hồng. Âm thanh mấy bộ dĩa này kém quá, nếu đem so sánh với Sầu Vương Biên Ải hay Ðò Ðưa Chinh Khách của Hoành Sơn thì thua xa, một trời một vực, đến đỗi có người còn nói không phải Út Trà Ôn ca. Và như đã nói máy móc của Asia là mua đồ cũ của hãng Pathé bên Ðức phế thải loại ra, còn máy thu thanh của Hoành Sơn là hàng mới của Nhựt. Về kỹ thuật làm dĩa của Asia thì quá xưa, khi chạy nghe tiếng sè sè pha lẫn với âm thanh lời ca, đâu có trong trẻo như dĩa Hoành Sơn làm tại Pháp, kỹ thuật tinh vi hơn nhiều
Dù thị trường tiêu thụ dĩa hát có một tiềm năng rộng lớn, đầy hứa hẹn, nhưng mỗi khi muốn in dĩa lại phải gởi sang Pháp. Chỉ nội gởi đi mang về cũng mất nhiều thời gian, lại tốn tiền vận chuyển, nên ông Ba Bản quyết định thiết lập nhà máy làm dĩa hát để không còn bị lệ thuộc trong việc sản xuất, cũng như hạ thấp giá thành, giúp bà con dễ mua hơn.
Pao Lâm (sưu tầm)
Café Sài Gòn
Vẫn là café nhưng thưởng thức café ở Sài Gòn không lãng đãng, mơ màng như ở Ðà Lạt hay pha chút hoài niệm, trầm mặc như ở Hà Nội mà mang hương vị của sự hiện đại, trẻ trung.
Một góc café Du Miên buổi tối. (Hình: Ciao Travel cung cấp)

Sau một vài lần lang thang café, tôi rút ra cho mình một “triết lý café” thú vị giữa hai miền Nam Bắc. Với café, người Hà Nội không quan trọng vị trí ngồi ở đâu, quán café lớn hay nhỏ, xấu hay đẹp nhưng café thì nhất nhất cần phải thơm, ngon đúng chất. Với Sài Gòn đôi khi uống café chỉ là cái cớ để được ngồi bên nhau, được ngắm nghía một không gian đẹp hay đơn giản chỉ là tận hưởng riêng mình những giây phút yên bình. Vì thế, Sài Gòn sở hữu nhiều quán café hiện đại đầy tiện nghi với wifi, máy lạnh, hoặc những không gian xanh mướt, mang phong cách độc đáo giữa những khu vườn đẹp tĩnh lặng. Dành một buổi tối café ở Sài Thành là ý tưởng tuyệt vời cho những giây phút thư giãn và cảm nhận một Sài Gòn xưa và nay.
Café trên cao, café của Sài Gòn nay
Thật thú vị khi vừa nhâm nhi một ly café, vừa ngắm toàn cảnh thành phố náo nhiệt, đầy sắc màu về đêm. Cái nóng oi ả của Sài Gòn không còn nữa, thay vào đó là những cơn gió lồng lộng, mát rượi giữa một không gian lơ lửng, thoáng đãng và sang trọng.
Café SkyView: Tầng 13 Diamond Plaza, 34 Le Duan, Q.1.
Phong cách của Skyview phù hợp với những vị khách thích không gian lịch sự, yên tĩnh. Hãy chọn một chỗ ngồi sát ô cửa kính, có thể ngắm nhà thờ Ðức Bà và Dinh Ðộc Lập lung linh bên dưới.
Nhà thờ Ðức Bà nhìn từ café SkyView. (Hình: Ciao Travel cung cấp)

Panorama Café: Tầng 33, Saigon Trade Center, số 37 Ton Duc Thang, Q.1.
Tọa lạc trên tầng cao nhất của khu trung tâm thương mại Sài Gòn, Panorama là một trong những quán café trên cao, hiện đại đầu tiên trên đất Sài Thành. Phong cách thiết kế của Panorama không thực sự đặc sắc với không gian khá náo nhiệt. Tuy nhiên, đây lại là địa điểm lý tưởng để ngắm toàn cảnh sông Sài Gòn uốn lượn và một Sài Gòn thu nhỏ rực sáng trong đêm lung linh, huyền ảo.
Café Cát Ðằng: 387-389 Hai Bà Trưng, Q.3.
Với mức giá hợp lý mà vẫn có thể ngắm phố phường Sài Gòn từ tầng 7 trong một không gian trẻ trung, tách biệt với ồn ào và khói bụi, Café Cát Ðằng là lựa chọn thú vị cho quý vị muốn thưởng thức café đậm nét Sài Gòn và hòa cùng không khí của giới trẻ nơi đây.
Mới đến Sài Gòn dễ khó chịu với cái nóng và sự đông đúc, náo nhiệt. Hãy thử một lần thưởng thức café từ trên cao để thấy một Sài Gòn khác rất đẹp, lãng mạn và không kém phần kiêu sa như một thành phố nào đó ở Châu Âu.
Nhà hát thành phố nhìn từ trên cao. (Hình: Ciao Travel cung cấp)

Café vườn, café của Sài Gòn xưa
Sự năng động và hiện đại dễ khiến người ta lầm tưởng Sài Gòn chỉ có ồn ào và “khô cứng,” sự cởi mở và nồng nhiệt của người Sài Gòn dễ bị hiểu lầm “thiếu chiều sâu.” Những phán đoán ban đầu đó sẽ được xóa nhòa nếu thử một lần đến với những quán café mộc mạc, đầy tinh tế ẩn mình trong những không gian riêng biệt để thấy một Sài Gòn khác; rất sâu lắng và đậm chất thơ. Và chẳng nơi đâu hào phóng như Sài Gòn khi luôn dành những ngôi vườn đẹp nhất với các phong cách lạ nhất cho café.
Café Du Miên: 48/9A Hồ Biểu Chánh, P.11, Q. Phú Nhuận.
Du Miên là cái tên quá quen thuộc với người dân Sài Gòn. Du Miên cuốn hút bởi vì lối thiết kế độc đáo, sang trọng và ấm cúng. Không gian ở Du Miên xanh mướt với hồ nước, thảm cỏ, vòm cây. Nếu đã thấm mệt với với một ngày làm việc thì một góc bình yên ở Du Miên sẽ mang đến những giây phút thư thái hiếm hoi giữa Sài Thành phồn vinh, náo nhiệt. Tuy nhiên, café không phải là thứ ngon nhất ở đây. Phải thử một ly nước được chế biến từ hoa vô thường, đó chính là đặc sản của Du Miên.
Café Cõi Riêng: 334A Nguyễn Trọng Tuyển, P.2, Q. Tân Bình.
Nhâm nhi ly café ở Cõi Riêng khiến đôi lúc nhầm tưởng đang lãng du đâu đó ở miền cao nguyên dịu mát bởi vì những vệt lá vàng lơ đãng dưới chân và màu xanh rợp mát. Ðúng như tên gọi, dường như ai cũng tìm thấy một “cõi riêng” của mình tại góc nhỏ nào đó ở đây.
Café Huyền Thoại: 39, Nhất Chi Mai, P. 13, Quận Tân Bình.
Lối vào Huyền Thoại Café. (Hình: Ciao Travel cung cấp)

Phỏng theo kiến trúc và phong cách của tòa lâu đài cổ kính Chateau de Chillon nổi tiếng của Thụy Sĩ, café Huyền Thoại trữ tình và lãng mạn theo đúng phong vị của một Châu Âu cổ xưa. Một thoáng Châu Âu kiêu kỳ giữa Sài Gòn giản dị sẽ mang đến những kỷ niệm thú vị nho nhỏ.
Vẫn còn một số lựa chọn khác mang phong cách café vườn rất riêng của Sài Gòn như Serenata Piano (329/15 Nguyễn Trọng Tuyển, P.10, Q. Phú Nhuận), Cà phê Bản Sonate (52 Ðặng Dung, P. Tân Ðịnh, Q.1) hay đến quán café Sỏi Ðá để vừa thưởng thức café vừa nghe nhạc sống.
Bên trong Huyền Thoại Café. (Hình: Ciao Travel cung cấp)

Nếu muốn thưởng thức sự dân dã và thuần hậu rất riêng của Sài Gòn, quý vị có thể đến khu café Thanh Ða với vô vàn lựa chọn như café Gió, Sông Trăng… Café khu Thanh Ða không có sự quý phái, tinh tế của café vườn nhưng lại mang đến những giây phút hoài niệm, ấm cúng. Một ly café bên bờ sông Sài Gòn lộng gió, ngắm những con thuyền hờ hững gối đầu sẽ thấy một Sài Gòn êm ả sau những hối hả xa xa.
(Còn tiếp)
Ciao Travel
Add: 1st Floor, 3 Phan Huy Ich Street, Hanoi, Vietnam
Tel: 84-4-39290270; Fax: 84-4-39290271
E-mail: [email protected]
Website: www.ciaotravels.com
Medicare và SSI
Yến Tuyết
Hỏi: Tôi qua Mỹ 10 năm nay nhưng chỉ làm hơn một năm rồi bị bệnh nên xin tiền SSI và hiện đang có MediCal.
Tôi sẽ 65 tuổi vào tháng 12 năm nay nên muốn biết tôi có phải đi xin Medicare 3 tháng trước sinh nhật 65 tuổi của mình hay không để tránh bị phạt.
Ông V. Lưu (Santa Ana)
Ðáp: Thông thường, những người đang hưởng SSI như ông khi 65 tuổi sẽ được tự động ghi tên vào Medicare chứ không cần phải đi xin hưởng bảo hiểm này.
Tuy nhiên, nếu không nhận được thẻ Medicare trước tháng 12, 2012, khoảng một tuần lễ trước ngày sinh nhật 65 tuổi, ông có thể đến Sở An Sinh Xã Hội (Social Security Administration) để ghi danh xin Medicare với điều kiện (with condition) bảo hiểm MediCal sẽ giúp ông trả lệ phí của Medicare phần A và phần B.
Chỉ có những người từng đi làm ở Mỹ từ 10 năm trở lên và có đóng tiền Social Security, nếu đến 65 tuổi mà họ không xin Medicare (trong khi họ cũng không có một bảo hiểm y tế nào khác để thay thế cho Medicare) thì sau này khi xin Medicare, họ mới bị phạt.
Còn trường hợp của những người như ông, không đi làm đủ 10 năm, và không hề đóng tiền An Sinh Xã Hội, thế nhưng, vì quí vị đang hưởng SSI, do đó, quý vị sẽ được bảo hiểm y tế MediCal của tiểu bang, qua chương trình Medicare Saving Program giúp trả lệ phí của phần A và B để có được Medicare. Vì vậy, quý vị không bị ảnh hưởng về việc ghi danh Medicare trễ và sẽ không bị phạt.
Hỏi: Tôi bảo lãnh Mẹ tôi qua Mỹ đã ba năm nhưng bà không xin được tiền già SSI, chỉ có MediCal mà thôi.
Làm sao Mẹ tôi xin hưởng Medicare cũng như SSI vì năm nay bà đã 70 tuổi rồi mà tôi phải chi trả cho mẹ tôi mọi thứ từ nơi ăn, chốn ở cho đến mua quần áo, di chuyển…
Bà V. Nguyễn (Westminster)
Ðáp: Một trong những điều kiện căn bản để một người được hưởng Medicare phải là thường trú nhân ở Mỹ 5 năm liên tục, hay là công dân Hoa Kỳ.
Còn điều kiện để hưởng phụ cấp an sinh xã hội (SSI) dành cho người già, mất khả năng làm việc thì họ phải là công dân Hoa Kỳ.
Mẹ của bà không hội đủ các điều kiện nói trên nên không được hưởng phúc lợi SSI cũng như bảo hiểm Medicare.
Rất may là bà cụ được hưởng MediCal là bảo hiểm y tế dành cho người lớn tuổi và được trả hầu hết các chi phí y tế và thuốc men.
Còn về phần các chi phí khác như chỗ ở, tiền ăn uống, quần áo, di chuyển… của Mẹ, thì tôi trộm nghĩ đương nhiên khi là con, bà có bổn phận phụng dưỡng cha mẹ già khi bà cụ chưa đủ điều kiện hưởng được những chương trình trợ cấp xã hội của chính phủ.
Theo tôi biết, khi ký giấy bảo lãnh Mẹ của bà qua Mỹ, có lẽ bà đã chấp thuận chu cấp các điều kiện sinh hoạt tối thiểu ấy nên chính phủ Mỹ mới cho phép bà bảo lãnh.
Bà có thể thử xin cho bà cụ hưởng thêm chương trình Cal Fresh, thường được biết dưới tên Food Stamps, tại Sở Xã Hội (Social Services Agency) địa phương mình cư ngụ để giúp thêm chi phí về thức ăn.
Yến Tuyết là cố vấn của HICAP- Health Insurance Counseling and Advocacy Program (Chương trình Cố vấn và Hỗ trợ Bảo hiểm Y tế) thuộc cơ quan tư nhân vô vụ lợi Council On Aging of Orange County. Những câu trả lời của chúng tôi trong mục này chỉ có tính cách tổng quát vì mỗi trường hợp cá nhân đều khác biệt. Nếu cần sự hướng dẫn chi tiết hơn, xin gọi HICAP ở đường dây điện thoại tiếng Việt (714) 560-0035 từ Thứ Hai đến Thứ Sáu, 8Am-4PM.
Văn phòng HICAP ưu tiên phục vụ cho cư dân ở quận Cam. Và bắt đầu từ 1 tháng 10, chúng tôi giúp cố vấn thêm cho cư dân của hai quận hạt Riverside và San Bernardino trong khi chờ đợi hai văn phòng này có nhân viên người Việt Nam.
Xin quí vị vui lòng gọi đường dây điện thoại miễn phí 1-800-434-0222 để tìm văn phòng HICAP hay SHIP-State Health Insurance Program ở địa phương mình cư ngụ.
Lưu ý: Mời quí độc giả đến tham dự buổi hội thảo về Medicare do văn phòng nữ Dân Biểu Loretta Sanchez và HICAP tổ chức vào 9AM-12PM Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012 tại Acacia Adult Center, số 11391 Acacia St., Garden Grove, CA 92840.
SANTA ANA (NV) – Cơ quan Bầu Cử Orange County vừa thông báo cần tuyển nhiều nhân viên Dịch Vụ Khách Hàng (Customer Service Agent) làm việc ngắn hạn cho cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 6 Tháng Mười Một tới đây.
Nhân viên Dịch Vụ Khách Hàng tại trung tâm điện thoại trong ngày bầu cử. (Hình: Chụp từ video của Orange County Registrar of Voters)

Các nhân viên này sẽ làm việc tại trung tâm điện thoại phục vụ công chúng và các phòng phiếu. Thời gian làm việc khoảng 40 tiếng mỗi tuần, và có thể làm ngoài giờ hành chánh (kể cả ban đêm và cuối tuần).
Mức lương được ấn định là $15.21 mỗi giờ. Những người dự tuyển hội đủ điều kiện giỏi song ngữ Việt-Anh được cộng thêm 40 cent/giờ. Việc sử dụng Việt ngữ là cần thiết trong công việc này.
Ðây là công việc tạm thời cho nên các nhân viên không được hưởng trợ cấp, cũng không được hưởng lương trong thời gian nghỉ việc, đau ốm hoặc ngày lễ.
Xin vui lòng gửi resume đến địa chỉ email [email protected], ghi tựa đề là “Customer Service Agent-Vietnamese.”
Thời gian nhận đơn bắt đầu từ hôm nay cho đến 5 giờ chiều Thứ Ba, 25 Tháng Chín. (Ð.D.)
GARDEN GROVE (NV) – Thành phố Garden Grove và Garden Grove Community Foundation mời cộng đồng cùng tham gia vào chương trình “Food for Thought” lần thứ 14, sẽ được tổ chức từ 11 giờ 30 sáng đến 1 giờ trưa, Thứ Năm, 11 Tháng Mười, tại khách sạn Marriott Suites, 12015 Harbor Blvd., Garden Grove, CA 92840, với sự tham dự của cô Leah Cecil, đương kim hoa hậu California 2012 và là cựu hoa hậu Garden Grove, thông cáo báo chí của thành phố cho biết.
Cô Leah Cecil, lúc đăng quang hoa hậu California, sẽ tham dự chương trình “Food for Thought.” (Hình: City of Garden Grove cung cấp)

Trong dịp này, hoa hậu Leah Cecil sẽ cùng chia sẻ những kinh nghiệm trong cuộc sống cũng như gởi những lời khích lệ đến với 225 học sinh của Học Khu Garden Grove.
Chương trình “Food for Thought” nhằm tạo một nhịp cầu giữa khách mời và những thương gia trong cộng đồng đến với thầy cô giáo và các em học sinh trong học khu. Ðây là một chương trình có ý nghĩa để cộng đồng cùng tham dự.
Học Khu Garden Grove hy vọng các cơ sở kinh doanh, cá nhân, hội đoàn trong cộng đồng có thể bảo trợ các em học sinh tham gia hoạt động này.
Hoạt động này do thành phố Garden Grove, Sở Vệ Sinh Garden Grove và công ty GKN Aerospace bảo trợ.
Giá vé ủng hộ hoặc bảo trợ cho một em học sinh tham dự là $25/người và xin gọi điện thoại (714) 741-5280, để đặt chỗ trước. (Ð.D.)
Bỏ đam mê, bán bớt tài sản
SÀI GÒN (NV) – Thời hoàng kim của nhiều “đại gia” ở Việt Nam nay không còn nữa khi bây giờ họ “trở nên co cụm, rúm ró, thu hẹp kinh doanh, rút bớt ngành hoạt động. Thậm chí, có những ông chủ còn nợ lương, phải sa thải bớt công nhân hay từ bỏ những dự án vốn đầy kỳ vọng.
Những chiếc xe siêu sang ở Việt Nam từng được các đại gia khoe và quảng cáo rùm beng. (Hình: Internet)

Báo Tuần Vietnamnet cho hay như vậy và nói thêm rằng, “Trái ngược với tình trạng tốt khoe, xấu che trong những năm trước đây, cuộc khủng hoảng dường như đang khiến nhiều doanh nhân vốn có máu mặt một thời giờ đây đã có những thay đổi.”
Theo lời tờ báo, “không còn khoe xe mới này, dự án mới nọ, họp báo quảng cáo rùm beng, giờ đây các ông chủ tỏ ra thận trọng, thật thà hơn bao giờ hết. Những gì là khó khăn, là xấu xa đối với doanh nghiệp được công khai thừa nhận – một biểu hiện của sự minh bạch hóa tình hình tài chính, nhưng cũng có thể là để tránh sức ép từ cổ đông.”
Báo này dẫn chứng rằng, “Hành Trình Siêu Xe 2012, Car Passion 2012 hơn 2 tháng rưỡi sau khi sự kiện được mong đợi nhất trong năm của giới mê xe đáng nhẽ đã được tổ chức ngày 28 tháng 6, không một thông tin mới nào về sự kiện này được công bố.’”
Một chương trình được biết đến khá nhiều, cũng như nhân vật được xem là “cha đẻ” của nó – ông Nguyễn Quốc Cường, biệt danh Cường ‘đô la’, bỗng chốc kín tiếng tới lạ thường. Thông tin công bố về hủy sự kiện cũng không có, đóng cửa chương trình cũng không hay thời hạn lùi chương trình tới bao giờ cũng không thấy đâu.”
“Như vậy, Hành Trình Siêu Xe lần thứ 2 nhằm năm 2012 có lẽ sẽ không được tổ chức sau khi đã bị hoãn tới hai lần và lần hoãn này là vô thời hạn, không ai biết thông tin gì. Những siêu xe đình đám như Lamborghini Aventador LP700-4 vàng, Gallardo, BMW M650i độ đen mờ, Audi R8, Ferrari F430… cùng hình ảnh đại gia Cường ‘đô la’ nhỏ nhắn tươi cười bên dàn mô tô lạ mắt như thường thấy có thể sẽ không được trình làng trong năm nay, và cũng có thể không trong các năm sau nữa.”
“Lý do cho sự trì hoãn hay hủy bỏ này cũng không ai biết, chỉ nghe đâu đó trong giới mê xe bàn tán lung tung về sự thận trọng, sự lo lắng của một số chủ xe. Họ sợ cái đớp ‘khoe xe, khoe của’ có thể sẽ lại dẫn đến kịch bản giống như trường hợp của đại gia Diệu Hiền, với công ty thủy sản Bianfishco rơi vào tình trạng phá sản chỉ sau một đám cưới hoành tráng với dàn siêu xe diễu hành của con trai.”
Quốc Cường Gia Lai, Ðồng Tâm và Licogi 16… là những công ty còn đang hoạt động, nhưng với công ty Hanic (SHN) của Chủ Tịch HÐQT Ðinh Hồng Long thì tình hình bi đát đã nhiều tháng nay.
Ông Long thậm chí còn tiết lộ “công ty của ông đang lâm vào tình trạng rất xấu, mất thanh khoản và dễ bị đổ vỡ,” và “đang hội đủ những yếu tố dễ dẫn đến phá sản.” Những tuyên bố chua chát cho thấy doanh nghiệp dường như đã “hết cách” và đang chờ sự chia sẻ của cổ đông.
Trên thị trường tài chính, giới đầu tư đang thấy sự thoái vốn của gia đình đại gia Ðặng Thành Tâm khỏi một số lĩnh vực, trong đó có ngân hàng. Thông tin gần nhất cho biết, vợ ông Tâm muốn bán 14.82 triệu cổ phiếu Navibank. Chính ông Tâm cũng bất ngờ bán 22 triệu cổ phiếu SQC.
Các đại gia tên tuổi khác trong nhiều lĩnh vực cũng đang bán cổ phiếu của chính doanh nghiệp mình như một hình thức co gọn hoạt động đầu tư của cá nhân.
‘Như vậy, thay vì mở rộng đầu tư, lấn sang các lĩnh vực khác, mua thêm cổ phần để nâng cao vị thế… rất nhiều đại gia trong năm 2012 đang đi ngược lại. Ðây là hiện tượng hiếm gặp trong rất nhiều năm nay.’
TRIPOLI, Libya (VOA) –Ông William Burns, thứ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ, vừa đến Libya để hội đàm với các giới chức cao cấp liên quan đến cuộc tấn công gây tử vong hồi tuần trước tại tòa Lãnh Sự Mỹ ở Benghazi.
Thứ Trưởng William Burns đọc một bài diễn văn bên cạnh hình cố Ðại Sứ Christopher Stevens ở Tripoli, Libya. (Hình: Mahmud Turkia/AFP/GettyImages)

Ông Burns cũng sẽ tham dự một buổi lễ vinh danh đại sứ Hoa Kỳ, ông Christopher Stevens, và ba nhân viên ngoại giao Mỹ bị thiệt mạng trong cuộc tấn công ở thành phố lớn nhất phía Ðông Libya.
Hãng tin Reuters cho biết bộ trưởng ngoại giao Libya, ông Ashor Bin Khayyal, xin lỗi lần nữa về vụ tấn công này và nói với ông Burns rằng Ðại Sứ Stevens là một “người bạn của Libya.”
Hôm Thứ Tư, giám đốc cơ quan chống khủng bố của Hoa Kỳ nói rằng vụ tấn công ở Benghazi là một “cuộc tấn công khủng bố.”
Ông Mathew Olsen, giám đốc Cơ Quan Chống Khủng Bố của Mỹ, nói với một ủy ban Thượng Viện Mỹ rằng cuộc tấn công này là một “cuộc tấn công của những người cơ hội” đã “diễn tiến và leo thang qua nhiều giờ.”
Ông nói có dấu hiệu cho thấy al-Qaida hay một tổ chức có liên hệ với al-Qaida đã can dự vào vụ tấn công, nhưng không có bằng chứng cho thấy là được hoạch định trước.
Hôm Thứ Năm, Bộ Trưởng Ngoại Giao Hillary Clinton thảo luận với các nhà lập pháp về cuộc tấn công này, trong một buổi thuyết trình riêng về tình báo.
Hôm Thứ Ba, bà Clinton nói rằng Bộ Ngoại Giao Mỹ không có thông tin tình báo nào cho thấy có một kế hoạch tấn công nào được dự trù hoặc sắp xảy ra. (Ð.D.)
Việt Nam
Cộng Ðồng/Ðịa Phương
Hoa Kỳ
Thế Giới
NAM NINH (NV) – Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng và Phó Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình gặp nhau bên lề Hội chợ Hiệp Hội ASEAN-Trung Quốc (CAEXPO) tổ chức ở thành phố Nam Ninh tỉnh Quảng Tây, trao đổi các ý kiến về tranh chấp Biển Ðông.
Tập Cận Bình và Nguyễn Tấn Dũng bắt tay khi gặp nhau bên lề Hội chợ ASEAN-Trung Quốc ở thành phố Nam Ninh tỉnh Quảng Tây ngày 20 tháng 9, 2012. (Hình: Tân Hoa Xã)

Theo bản tin Tân Hoa Xã, Việt Nam và Trung Quốc đồng ý áp dụng những điều đã được lãnh tụ hai nước đồng thuận để giải quyết tranh chấp Biển Ðông khi Hồ Cẩm Ðào và Nguyễn Phú Trọng gặp nhau hồi tháng 10 năm ngoái ở Bắc Kinh.
Tức là giải quyết tranh chấp “xuyên qua đàm phán và đối thoại.”
Tân Hoa Xã thuật lời Tập Cận Bình nói vấn đề Biển Ðông không những tượng trưng toàn diện cho mối quan hệ giữa hai nước mà cũng tác động đến mối quan hệ nếu không được đối phó đúng cách.
Tân Hoa Xã cũng thuật lời Tập Cận Bình nói “hai lãnh đạo đã đạt nhiều thỏa hiệp quan trọng liên quan tới biển và hai nước nên sốt sắng áp dụng chúng.” Tuy nhiên Tân Hoa Xã không nêu ra cho biết những thỏa hiệp đó là gì.
Về phía Hà Nội, bản tin của Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN) viết rằng trong cuộc gặp mặt của hai ông Nguyễn Tấn Dũng và Tập Cận Bình, “Hai bên nhất trí cho rằng cần kiên trì giữ gìn hòa bình, ổn định tại Biển Ðông, giải quyết thỏa đáng mọi vấn đề thông qua đàm phán hòa bình và xuất phát từ tầm cao chiến lược của quan hệ hai nước.”
TTXVN thuật lời ông Dũng kêu gọi “hai bên cần thực hiện nghiêm chỉnh nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai nước, tuân thủ nghiêm túc thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển, giải quyết thỏa đáng tranh chấp và những vấn đề mới nảy sinh thông qua đàm phán hữu nghị, trên cơ sở luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển 1982 và tinh thần Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Ðông (DOC), tiến tới Bộ Quy tắc ứng xử của các bên tại Biển Ðông (COC).”
TTXVN không hề nói gì tới những “thỏa hiệp trên biển” như Tân Hoa Xã đã hé lộ chút ít ngoài rất nhiều lời ca ngợi như là, “Hai nhà lãnh đạo nhất trí cho rằng tình hữu nghị Việt Nam-Trung Quốc do các thế hệ lãnh đạo tiền bối và nhân dân hai nước dày công vun đắp là tài sản vô cùng quý giá của hai đảng, hai nước và nhân dân hai nước, hai bên cần phải có trách nhiệm kế thừa, gìn giữ và phát huy.”
Trong chuyến đến Bắc Kinh của ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, ngày 11 tháng 10, 2011 Việt Nam-Trung Quốc ký bản “Thỏa thuận các nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết các vấn đề trên biển.”
Bản thỏa thuận này viết ở điều 3 rằng, “Ðối với tranh chấp trên biển giữa Việt Nam-Trung Quốc, hai bên giải quyết thông qua đàm phán và hiệp thương hữu nghị. Nếu tranh chấp liên quan đến các nước khác, thì sẽ hiệp thương với các bên tranh chấp khác.”
Và tại điều 4 thì, “Trong tiến trình tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài cho vấn đề trên biển, trên tinh thần tôn trọng lẫn nhau, đối xử bình đẳng, cùng có lợi, tích cực bàn bạc thảo luận về những giải pháp mang tính quá độ, tạm thời mà không ảnh hưởng đến lập trường và chủ trương của hai bên, bao gồm việc tích cực nghiên cứu và bàn bạc về vấn đề hợp tác cùng phát triển theo những nguyên tắc đã nêu tại điều 2 của thỏa thuận này.”
Và tại điều số 5 của bản thỏa thuận thì kêu gọi, “Giải quyết các vấn đề trên biển theo tinh thần tuần tự tiệm tiến, dễ trước khó sau.”
Bản thỏa thuận này cũng như bản tuyên bố chung ngày 15 tháng 10, 2011 toàn là những lời lẽ mơ hồ nên Bắc Kinh liên tiếp có các hành động khiêu khích, lấn tới trong khi vẫn cao giọng kêu gọi Hà Nội tôn trong các sự “đồng thuận” của các lãnh tụ cấp cao.
Bắc Kinh vẫn ngang nhiên cấm đánh cá, vẫn bắt ngư dân Việt, vẫn mở thầu dò tìm dầu khí ngay ở các vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Không những vậy, Bắc Kinh còn tuyên bố thành lập thành phố và bộ quân sự “Tam Sa” cấp huyện đặt bộ chỉ huy tại đảo Phú Lâm trong quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.
Không thấy TTXVN đưa tin gì cho thấy ông Nguyễn Tấn Dũng có đặt vấn đề gì đối với những hành động bá quyền của Trung Quốc hay không. Báo chí Trung Quốc thì luôn luôn đưa ra các lời đe dọa dùng võ lực để “dạy Việt Nam” bài học mỗi khi có chuyện căng thẳng về tranh chấp biển đảo. (TN)
SÀI GÒN (NV) – Trên một số con đường ở Sài Gòn xuất hiện nhiều người bán gà con mới nở có màu sắc sặc sỡ, mà người bán gọi là gà lông vũ, gà lông nhung, gà bảy màu… với giá mắc hơn gấp 3 đến 4 lần.
Một người phụ nữ mua gà về nuôi và cho con chơi. (Hình: Báo Thanh Niên)

Báo Thanh Niên cho hay, chỉ riêng tại khu vực Mũi Tàu đường Trường Chinh, phường 15, quận Tân Bình có khoảng 10 điểm bán loại gà này và thu hút khá nhiều người mua. Chỉ trong vòng chừng 10 phút đã có 5 người ghé mua. Người mua ít cũng một cặp, nhiều đến 5, 7 con.
Một người bán gà con nói với báo Thanh Niên rằng, “Chị chỉ được mua gà qua đầu mối, không được mua tận gốc. Lúc mới ra mỗi ngày chị bán khoảng 100 con, giờ bán chỉ 20-30 con. Giá mua gà về là 6,000 đồng/con và bán ra 15,000 đồng, có khi bán 20,000 đồng.”
Báo này kể rằng, khi khách hàng hỏi lông gà tự nhiên hay nhuộm, chị này quảng bá “nhà sản xuất giống đã tiêm một loại thuốc vào trong trứng, khi trứng nở ra có màu như vậy và màu này sẽ như vậy vĩnh viễn.”
“Thế nhưng, tại một điểm khác người bán nói đây là gà nhuộm lông, khi lớn sẽ mọc lông khác…”
Báo Thanh Niên dẫn lời một cán bộ thú y cho hay, loại gà này được nhập từ Trung Quốc. Do được nhuộm phẩm màu nên có thể gây độc hại.
Ðể kiểm chứng, phóng viên báo Thanh Niên nhỏ một ít nước lên lông một con gà rồi dùng khăn giấy lau thì màu trên khăn có màu giống y màu lông gà.
Tờ báo kết luận, “Như vậy, từ một con gà công nghiệp bình thường bán giá 3,000-4,000 đồng, chỉ bằng thủ thuật nhuộm thêm một ít màu nó đã được bán giá gấp mấy lần…” (KN)
Ngọc Lan/Người Việt
GARDEN GROVE (NV) –“Bắt đầu sửa từ ngày 25 Tháng Sáu, họ treo thông báo đến ngày 5 Tháng Chín sẽ xong. Nhưng bây giờ họ lại tự đổi bảng thành 15 Tháng Mười mới hoàn tất. Tính ra như vậy mất cả gần bốn tháng trời!”

Sửa đường Westminster chậm trễ hơn dự tính do “phải thay đổi công trình xây dựng lại gần như từ đầu.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
Ông Tài Bửu, chủ nhân nhà hàng Tài Bửu trên đường Westminster, đến tòa soạn báo Người Việt phàn nàn một cách bực tức về tình trạng sửa đường khiến công việc làm ăn của cả dãy phố bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Ông than: “Mà họ đào lên rồi thấy để đó, không làm gì hết. Ði hỏi hết chỗ này đến chỗ khác, từ nhà thầu xây dựng, đến các nghị viên gốc Việt, cả văn phòng Giám Sát Viên Janet Nguyễn, mà không chỗ nào có câu trả lời thỏa đáng cho chúng tôi. Trong khi doanh thu giảm gần cả 70% mà tiền nhà vẫn phải đóng đủ, thuế vẫn phải đóng đủ. Thiệt khổ cho chúng tôi quá!”
Vắng khách, chủ nhân thương mại kêu than
Theo thông báo từ Sở Công Chánh Garden Grove gửi đến các cơ sở thương mại nằm trên các con đường được sửa chữa về tình trạng “giao thông sẽ bị chậm trễ trong ba tháng sửa đường” thì việc sửa đường Westminster đoạn từ Bushard đến Brookhurst sẽ bắt đầu vào ngày 25 Tháng Chín và hoàn tất khi “trường học khai giảng vào mùa Thu.”
Cũng theo thông báo này thì trong thời gian sửa đường, mỗi bên đường chỉ có một làn xe lưu thông, và giờ sửa đường là từ 8 giờ sáng đến 4 giờ chiều, từ Thứ Hai đến Thứ Sáu.
Tình trạng đóng đường chỉ còn một làn cho xe di chuyển, dẫn đến tình trạng kẹt xe trầm trọng, nhất là vào giờ cao điểm, và đó là nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng buôn bán ế ẩm của những doanh nghiệp trên con đường này.
Bà Liễu Nguyễn, chủ nhân tiệm nem nướng Khánh Hòa, cho biết tiệm của bà “thu nhập giảm khoảng 50% đến 55% kể từ ngày họ bắt đầu sửa đường.”
Bằng thái độ bất mãn, bà Liễu chia sẻ: “Ðâu có ngờ là bị ảnh hưởng đến mức như vậy. Mà không hiểu sao họ báo là đầu Tháng Chín xong, rồi giờ lại để bảng là 15 Tháng Mười, mà sao không thấy họ làm gì hết! Chỉ lâu lâu thấy họ xuất hiện chỗ đầu đường Bushard làm gì một chút rồi thôi, rồi lâu lâu lại đến để xe ủi như thế không cho mình quẹo. Người ta đi làm chật chội kẹt xe như vậy, phải nhích từng chút một thì thì ai cũng lo lật đật chứ đâu có vô ăn đâu.”
“Vài tháng nữa chắc là không còn tiền trả tiền nhà nữa quá, mới hai tháng mấy mà thấy chới với rồi. Ngày nào bán cũng thấy lỗ chứ có lời đâu, vì mình vẫn phải trả tiền nhân viên, tiền nhà, mỗi ngày cũng mất mấy trăm, mua bán giảm hơn 50%. Tiền nhà vẫn y như vậy, không bớt chút nào hết.” Bà Liễu nói thêm.
Ông Tài Bửu cho rằng: “Tiệm vắng khách, thu nhập giảm gần cả 70% thì bắt buộc chúng tôi phải cho nhân viên nghỉ bớt. Như vậy tức là có thêm bao nhiêu người bị mất việc nữa vì chuyện sửa đường này.”
Ông băn khoăn: “Tại sao tốc độ làm việc lại chậm đến như vậy? Có phải vì khu phố này toàn là khu thương mại của người Việt nên bị đối xử như vậy không?”
“Chúng tôi đã gọi lên ông Kamyar Dibaj, phụ trách việc sửa đường, gọi lên nhà thầu R.J. Noble Company, gọi cho chủ đất, nhưng tất cả đều nói sẽ xem xét, rồi gọi lại, nhưng đến nay vẫn không nghe thấy gì cả, chỉ biết là thiệt hại mình phải gánh chịu. Mà tại sao họ đào lên rồi bỏ đó không làm gì hết?” Ông Tài Bửu bực bội.
Chủ tiệm Thanh Sơn Tofu cũng nhìn nhận là “công ăn việc làm của người ta kém khách đi. Cả dãy phố đều bị ảnh hưởng hết. Ảnh hưởng cũng phải 60%.”
Chỉ ra con đường Westminster trước mặt được rào chắn khắp nơi, nhưng không hề có bóng dáng một người công nhân sửa đường nào đang làm việc vào lúc khoảng 3 giờ chiều ngày Thứ Ba, 18 Tháng Chín, chủ tiệm Thanh Sơn Tofu nói: “Tình trạng không có người làm và cứ để yên như vậy là lâu rồi. Buôn bán cứ vậy mà xuống dốc.”
Cũng cùng dãy phố đó là tiệm An Water, vừa sửa quần áo, vừa cho đổi nước. Ông Hùng Trần, người phụ trông coi tiệm, chia sẻ: “Nãy giờ ngồi đây mấy tiếng đồng hồ nhưng tuyệt nhiên không có người khách nào vô hết, trước đây thì không có tình trạng này.”
Giải thích của thành phố
Từ những phàn nàn của người dân, phóng viên Người Việt đã gọi điện thoại nói chuyện với ông Mark Uphus, một kỹ sư thuộc Sở Công Chánh Garden Grove.
Khi được hỏi, ông cho biết: “Ước lượng là sẽ làm xong mặt đường vào chiều ngày Thứ Hai sắp tới, 24 Tháng Chín.”
“Có nghĩa là vào sáng Thứ Ba xe cộ có thể lưu thông trên ba làn xe mỗi chiều, thay vì chỉ có một làn xe mỗi bên như bây giờ,” ông Uphus nói.
Liên quan đến việc tăng thêm thời gian sửa đường mà không giải thích, khiến nhiều chủ nhân cơ sở thương mại trong vùng lo lắng không biết bao giờ xong, người kỹ sư này trình bày: “Chúng tôi rất hiểu quan tâm của người dân và các doanh gia trong vùng. Nhưng sẽ không có chuyện dự án này kéo dài sau ngày 15 Tháng Mười. Thật ra chúng tôi dự trù là khoảng đầu Tháng Mười thì giao thông và sinh hoạt trên khúc đường này sẽ coi như trở lại bình thường. Nhưng sở dĩ chúng tôi để bảng ngày 15 Tháng Mười mới xong là vì còn phải rửa đường, sơn các lằn kẻ, v.v…”
Sửa đường, vắng khách, chủ nhân thương mại bị thiệt hại. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Lý do có sự chậm trễ đến gần sáu tuần lễ như vậy, theo ông Mark Uphus, là vì: “Khi đào khúc đường này lên rồi thì mới khám phá ra là khúc đường cũ xây bằng xi măng ở dưới đó lớn hơn khổ mà chúng tôi ước lượng khá nhiều. Ðiều này khiến chúng tôi phải thay đổi công trình xây dựng lại gần như từ đầu, tạo ra sự chậm trễ không tính trước được.”
Sở Công Chánh thành phố Garden Grove cũng thừa nhận là việc trì hoãn này không được thông báo cho các doanh gia trong vùng, “nhưng đều giải thích cho tất cả những cơ sở thương mại gọi điện thoại đến văn phòng để hỏi.”
“Chúng tôi thành thật lấy làm tiếc là đã không thể hoàn tất dự án theo đúng thời khóa biểu vì những bất ngờ không lường trước được, và hiểu là mỗi một ngày chậm trễ đều có thể ảnh hưởng đến các cơ sở thương mại trong vùng. Chúng tôi đang hết sức dồn mọi nỗ lực để hoàn tất cho xong khúc đường này, và như đã nói, đến đầu Tháng Mười thì lưu thông có thể trở lại gần như bình thường,” ông Mark Uphus nói.
Nhật báo Người Việt cũng gọi điện thoại đến nhà thầu R.J. Noble Construction Company và để lại lời nhắn, nhưng chưa liên lạc được.
––-
Liên lạc tác giả: [email protected]
BENTONVILLE, Arkansas – Ðại công ty bán lẻ Walmart vừa phát động một sáng kiến trong việc chống nạn đói với việc mở chương trình khuyến khích “Golden Spark” (Tia Lửa Vàng) $2.5 triệu để cho người tiêu dùng cơ hội thắng các giải thưởng, để giúp tài trợ cho các chương trình chống đói cho trẻ em trong cộng đồng của mình, thông báo của công ty cho biết.

Một cửa hàng Walmart ở North Carolina. Ðại công ty bán lẻ này vừa phát động chương trình chống đói tại Mỹ. (Hình minh họa: Nicholas Kamm/AFP/Getty Images)
Chương trình này chỉ là một phần của sáng kiến mùa Thu “Cùng Chống Nạn Ðói” của công ty, giúp người tiêu dùng, cộng tác viên, Feeding America, và năm công ty thức ăn lớn nhất trong nước – ConAgra Foods, General Mills, Kellogg Company, Kraft Foods, và Unilever – cùng nhau cung cấp các bữa ăn trên toàn quốc.
Chiến dịch này khởi động trong “Tháng Hành Ðộng Chống Ðói,” khi các chương trình cổ vũ chống đói hàng đầu thúc giục các cá nhân giúp chống nạn đói trong cộng đồng địa phương của mình. Sau đây là những cách thức người tiêu dùng có thể tham gia:
-Sáng kiến mùa Thu “Cùng Chống Nạn Ðói” bắt đầu vào lúc báo cáo của Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ (USDA) được đưa ra, cho biết vào một lúc nào đó trong năm, hơn 50 triệu người Mỹ không biết ngày mai có bữa ăn hay không, nghĩa là một trong số sáu người Mỹ.
Ngoài ra, mùa Thu này, nước Mỹ sẽ gặp nạn hạn hán tồi tệ nhất trong năm thập niên, và đối mặt với tình trạng nguồn cung cấp thức ăn giới hạn và giá thức ăn tăng lên.
“Báo cáo USDA lại cho thấy thêm bằng chứng là hàng triệu người Mỹ đang đối mặt với thực tiễn khắt khe của nạn đói trong năm nay, và vấn đề này càng trở ngại hơn nữa vì đợt hạn hán lịch sử và các ảnh hưởng của tỉ lệ thất nghiệp cao,” bà Sylvia Mathews Burwell, chủ tịch Walmart Foundation, được thông báo trích lời nói. “Walmart cam kết chống nạn đói ở Mỹ mỗi ngày. Bằng cách kêu gọi các hãng hợp tác tham gia và cung cấp các cơ hội độc đáo và sáng tạo để khách tiêu dùng và cộng tác viên tham gia vào việc chống đói, chẳng hạn như chiến dịch này, chúng tôi biết chúng tôi có thể tạo ảnh hưởng lớn hơn và giúp các cộng đồng địa phương trải qua giai đoạn nguy ngập này.”
Trong khi con số thống kê của USDA cho thấy nạn đói gia tăng, các giám đốc ngân hàng lương thực cũng đưa ra thông điệp tương tự. Thực ra, trong một khảo sát toàn quốc, hơn 65% giám đốc điều hành Ngân Hàng Lương Thực Feeding America tiên đoán có sự giảm sút về nguồn cung cấp thức ăn và sự gia tăng về nhu cầu, và hơn phân nửa giám đốc báo cáo là nguồn cung cấp thức ăn của họ hiện này rất yếu kém và dưới mức trung bình.
“Một khảo sát gần đây của các giám đốc điều hành Ngân Hàng Lương Thực Feeding America cho thấy nguồn cung cấp thức ăn cực kỳ thấp, và bởi vì hạn hán, viễn cảnh tương lai của việc trao tặng thức ăn càng ít lạc quan hơn,” ông Matt Knott, chủ tịch và tổng giám đốc Feeding America, cho biết. “Sáng kiến mùa Thu này, do Walmart và một số công ty thức ăn hàng đầu quốc gia phát động, xảy ra vào thời điểm rất quan trọng cho các ngân hàng lương thực của chúng tôi và hàng triệu người Mỹ dựa vào các nguồn hỗ trợ của chúng tôi để mang thức ăn về cho gia đình.”
Sáng kiến mùa Thu “Cùng Chống Nạn Ðói” là một phần trong cam kết $2 tỉ của Walmart và Walmart Foundation cho đến năm 2015 để chống nạn đói. Như một phần của cam kết này, Walmart và Walmart Foundation cam kết tặng hơn 1.1 tỉ pounds thức ăn từ các cửa hàng Walmart, trung tâm phân phối, và địa điểm Sam’s Club, trị giá $1.75 tỉ, cũng như $250 triệu dưới dạng chương trình tài trợ để hỗ trợ các tổ chức cứu đói.
Ðể tham gia hoặc tìm hiểu thêm về cam kết của Walmart, xin vào trang web www.walmart.com/hunger.