Ðại gia chân đất chết sình sau nhà

 

 

BÌNH DƯƠNG (NV) Một đại gia chân đất được hàng xóm phát giác chết sình phía sau nhà lúc nào không hay, nghi đã bị giết dã man.

Ông Nguyễn Thành Nhơn nằm chết phía sau nhà. (Hình: VietNamNet)

Theo báo mạng VietNamNet, sáng sớm ngày 23 tháng 6, một số cư dân thị xã Thủ Dầu Một, hàng xóm của ông Nguyễn Thành Nhơn 50 tuổi nghe mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Lùng sục và nghi mùi thối bốc ra từ nhà của ông Nhơn, người ta bắc ghế nhìn vào, trông thấy ông Nhơn chết nằm sấp, úp mặt xuống đất.

Công an địa phương đến nơi lập biên bản điều tra sự việc, cho biết ông Nhơn đã chết ít nhất một ngày trước đó, nằm trên vũng máu khô trước nhà vệ sinh ở sân sau. Ðó là căn nhà khang trang, lúc nào cũng có 2-3 chiếc xe hơi đậu trước sân.

Người ta nghi đây là một vụ án mạng. Cuộc điều tra nói rằng có thể ông Nhơn đã bị giết chết dã man và thi thể của ông bắt đầu bị phân hủy, phồng rộp, đầu và tay chân cháy đen…

Trong khi đó, theo VNExpress, ông Nhơn là giám đốc công ty địa ốc tư nhân Mai Trung, đặt trụ sở tại tỉnh Bình Dương. Ông Nhơn đang làm chủ dự án xây dựng khu kỹ nghệ Mai Trung rộng 50 ha ở huyện Bến Cát với tổng vốn đầu tư lên tới 80 tỉ đồng, tương đương 4 triệu đô.

Dư luận xôn xao vì vụ đại gia bị giết. (Hình: VNExpress)

Theo dư luận trong vùng, ông Nhơn được người dân địa phương kính nể vì giàu có và con gái ông mới đỗ thủ khoa kỳ thi tốt nghiệp trung học vừa rồi.

Cũng theo VNExpress, vợ con của ông Nhơn đã về quê ngoại vài ngày trước đó để săn sóc mẹ già đang lâm bệnh.

Trước khi xảy ra vụ án mạng khoảng ba ngày, người trong gia đình còn nhìn thấy ông Nhơn đi lại khỏe mạnh, bình thường.

Hai người tự thiêu vì thua cá độ

 

SÀI GÒN (NV) Tuy giải vô địch túc cầu Âu Châu là của Âu Châu với nhau nhưng ảnh hưởng đến cả xã hội tại Việt Nam. Theo tin báo mạng Bee.net, trước sau chừng vài mươi phút đồng hồ, hai vụ tự thiêu lạ lùng xảy ra tại Sài Gòn và Ðà Nẵng, trong đó có một trường hợp nghi thua cá độ túc cầu.

Một vụ tự thiêu xảy ra tại quận Hoàn Kiếm, Hà Nội trước đó. (Hình: Internet.jpg)

Nguồn tin cho biết rạng sáng ngày 23 tháng 6, một người đàn ông thình lình tẩm xăng tự thiêu tại đường Thích Quảng Ðức, quận Phú Nhuận, Sài Gòn. Một số nhân chứng cho biết trông thấy ông này đột ngột dựng xe gắn máy lại bên đường, mở nắp thùng xăng chở theo, đổ trút từ đầu đến chân rồi châm lửa. Toàn thân ông này bốc cháy như cây đuốc. Khi người ta dập tắt được ngọn lửa thì người đàn ông này đã chết. Chiếc xe gắn máy cũng cháy thành đống sắt vụn.

Nạn nhân để lại giấy tờ cho biết tên Phan Văn Hiệp 38 tuổi, ngụ tại quận Phú Nhuận.

Cũng vào ngày giờ nói trên, người đàn ông thứ hai cũng đã dùng xăng tự thiêu tại nhà riêng ở đường Lê Ngô Cát, thành phố Ðà Nẵng. Ông này bị phỏng nặng, chết tại bệnh viện vài tiếng đồng hồ sau.

Người nhà nạn nhân cho biết người đàn ông nói trên tên Lê H. 42 tuổi.

Theo dư luận, ông H. đã bán sạch mấy căn nhà trước đó vì thua cá độ túc cầu mùa giải Euro. Có thể vì nguyên nhân này mà ông Lê H. tự thiêu.

Xin tiền không cho, giết chết cha mẹ

 

 

HÀ NỘI (NV) Thảm sát rùng rợn xảy ra giữa phố Hà Nội rạng sáng 24 tháng 6 gây chấn động dư luận: Con trai giết cả cha mẹ ruột bằng dao chỉ vì họ không chịu cho tiền. Hai bậc sinh thành đáng thương này là ông Lưu Văn Dơi 50 tuổi và bà Nguyễn Thị Gái 49 tuổi, cư dân quận Hoàng Mai, Hà Nội.

Vụ con trai giết cha mẹ gây chấn động dư luận Hà Nội. (Hình: Báo Dân Trí)

Lưu Văn Thắng 26 tuổi, con trai út của cả hai nạn nhân đã nhận tội giết cha mẹ vì anh ta xin tiền mà họ không cho.

Theo báo Dân Trí, vào khuya đêm 23 tháng 6, Thắng đến gặp bố mẹ xin tiền để trả nợ vay của người khác. Thắng khai đang túng quẫn, bố mẹ không chịu cho tiền mà còn chửi bới nặng lời và đuổi ra khỏi nhà.

Quá bực tức đến mức không ngủ được, rạng sáng 24 tháng 6, Thắng thủ dao trong người, trèo tường và mở cửa vào nhà. Cửa không khóa, Thắng đi một mạch vào, trong lúc cả hai ông bà Dơi và Gái còn đang say ngủ.

Nghe tiếng động, ông Dơi thức giấc. Nhìn thấy Thắng cầm dao lăm lăm tiến đến, ông Dơi giằng lấy dao dẫn đến xô xát giữa hai người. Vì sức yếu và bị tấn công bất ngờ, ông Dơi bị Thắng đâm vào bụng gục ngã tại chỗ.

Ðúng lúc đó, bà Gái tỉnh giấc nhào tới bênh vực chồng, giằng lấy con dao đẫm máu trong tay con trai. Ðiên cuồng, Thắng đâm loạn đả cả hai người khiến cả hai ông bà chết liền tại chỗ.

Cũng theo báo Dân Trí, giết hết cha mẹ xong, Thắng bỏ về nhà thay quần áo định trốn đi. Tuy nhiên, khi y chưa kịp rời khỏi nhà thì bị bắt.

Ũng cử viên Huynh Ðệ Hồi Giáo đắc cử tổng thống

 

 

CAIRO (AP) – Người dân đứng trên lan can nhìn xuống Quảng trường Tahrir phất cờ Ai Cập mừng ứng cử viên Mohammed Morsi đảng Huynh Ðệ Hồi Giáo đắc cử tổng thống hôm Chủ Nhật. Morsi, tổng thống đầu tiên của Ai Cập thuộc một đảng Hồi Giáo, thắng khít khao cựu thủ tướng của thời Mubarak trong cuộc bầu cử tự do nhất của nước này. (Hình: AP Photo/Amr Nabil)

Hà Nội-Bắc Kinh tiếp tục khẩu chiến về biển đảo

 

 

HÀ NỘI 24-6 (NV) Khẩu chiến tiếp tục giữa Hà Nội và Bắc Kinh sau khi Quốc Hội Việt Nam thông qua đạo luật về biển.

Ðảo Trường Sa Lớn trong quần đảo Trường Sa. (Hình: Internet)

Hôm Thứ Bảy, nhà cầm quyền thành phố Ðà Nẵng và tỉnh Khánh Hòa ra bản tuyên bố cả quyết các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trực thuộc sự quản trị của họ và là “các bộ phận không thể tách rời của lãnh thổ Việt Nam”.

Thay vì Bộ Ngoại Giao Hà Nội đưa kháng thư phản đối một cách chính thức ở cấp chính phủ với Bắc Kinh, TTXVN đưa tin nhà cầm quyền Hà Nội lại cho thành phố Ðà Nẵng (cơ quan quản lý quần đảo Hoàng Sa) và tỉnh Khánh Hòa (quản lý quần đảo Trường Sa) lên tiếng “hết sức bất bình” về việc nhà cầm quyền Bắc Kinh quyết định thành lập thành phố Tam Sa cấp huyện, bao gồm cả hai quần đảo vừa kể của Việt Nam.

Ngày 21 tháng 6 Quốc Hội Việt Nam trước ngày chấm dứt khóa họp đã biểu quyết thông qua “Luật Biển”. Trong đạo luật này có điều khoản khẳng định các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Tàu bè quốc tế, kể cả hải quân, qua các khu vực này phải thông báo cho chính quyền Việt Nam.

Ngay lập tức, Bắc Kinh cho Thứ Trưởng Ngoại Giao Trương Chí Quân triệu hồi đại sứ của Việt Nam (Nguyễn Văn Thơ) đến phản đối. Ðồng thời, Bắc Kinh cho phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao loan báo tin này và nói bất cứ nước nào tuyên bố chủ quyền đối với Hoàng Sa và Trường Sa là “bất hợp pháp và vô căn cứ”. Báo chí Trung Quốc nhao nhao phản đối và đưa một tướng lãnh ra hù dọa.

Một ngày sau, Ủy Ban Ðối Ngoại Quốc Hội Trung Quốc ra một văn bản gửi Ủy Ban Ðối Ngoại Quốc Hội CSVN đòi hỏi “tôn trọng chủ quyền của Trung Quốc” và “sửa chữa ngay lập tức các hành động sai trái” để duy trì “quan hệ đối tác chiến lược toàn diện” với Trung Quốc.

Cả Việt Nam và Trung Quốc đều luôn luôn tuyên bố chủ quyền không thể tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam đã bị Trung Quốc cưỡng chiếm năm 1974 sau một trận hải chiến với Hải quân VNCH. Ðến năm 1988 và mấy năm sau đó, Trung Quốc mới cho Hải quân tới cướp một số đảo nhỏ và bãi đá ngầm ở quần đảo Trường Sa.

Ðồng thời với việc phản đối ngoại giao, nhà cầm quyền Bắc Kinh cũng lập tức ra văn bản hành chính nâng cấp “thành phố Tam Sa” lên thành thành phố cấp huyện.

Tam Sa theo các xác định của Bắc Kinh gồm ba quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam và Trung Sa. Cơ sở hành chính đầu não của thành phố Tam Sa đặt tại đảo Phú Lâm trong quần đảo Hoàng Sa.

“Cần khẳng định lại rằng Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lý và chứng cứ lịch sử để khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Việc Luật Biển Việt Nam đề cập đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là sự tiếp nối một số quy định trong các luật đã có trước đây của Việt Nam. Ðây không phải là vấn đề gì mới và không ảnh hưởng đến quá trình tìm kiếm giải pháp cơ bản, lâu dài cho các tranh chấp ở biển Ðông.” Bộ Ngoại Giao CSVN ra bản tuyên bố hôm 21 tháng 6, 2012. “Việt Nam trước sau như một chủ trương giải quyết các bất đồng, tranh chấp ở biển Ðông bằng biện pháp hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển năm 1982 và tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở biển Ðông (DOC).”

Bản tuyên bố này còn những lời lẽ xoa dịu rằng “Việt Nam luôn coi trọng quan hệ với Trung Quốc, sẵn sàng cùng Trung Quốc thúc đẩy mối quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện theo phương châm “16 chữ” và tinh thần “4 tốt” vì lợi ích của nhân dân hai nước, vì hòa bình, ổn định và hợp tác trong khu vực và trên thế giới.”

Theo sự nhận định của một nhà vận động dân chủ ở Hà Nội yêu cầu không nêu tên, mối quan hệ “16 chữ vàng” và “4 tốt” giữa Việt Nam và Trung Quốc có dấu hiệu ngày một rạn nứt.

Khi người Trung Quốc không chuộng người gốc Á

 

Triệu Phong/Người Việt

 

Bạn nói được chút đỉnh tiếng Anh và cần thay đổi chỗ làm? Chỉ cần bạn là người da trắng, là bạn đủ điều kiện để trở thành giáo viên dạy Anh ngữ ở Trung Quốc. Ðó là lời mở đầu của một bài viết của Brittany Tom, đăng trong mục “Behind the Wall” của trang mạng MSNBC.

Hai cụ bà ở Bắc Kinh học tiếng Anh. Không chỉ trong việc dạy Anh ngữ, mà trong nhiều lãnh vực khác người Trung Quốc chuộng người da trắng hơn, bất kể khả năng thật sự ra sao. (Hình: China Photos/Getty Images)

Các trung tâm dạy ngoại ngữ ở Trung Quốc đang không ngừng tuyển chọn giáo viên dạy tiếng Anh, vì số học sinh muốn học ngoại ngữ này đang ngày càng gia tăng. Ðây là cơ hội kiếm tiền dễ dàng, mà bạn chỉ cần biết chút ít tiếng Hoa hay không biết cũng chẳng sao.

Mà tiêu chuẩn chọn người dạy, thay vì dựa trên khả năng, lại hầu hết dựa trên màu da, và da trắng dù nói tiếng Anh dở vẫn dễ được tuyển hơn màu da khác.

Mike Lee từ Mỹ và Will Evans từ Canada, nộp đơn xin dạy Anh văn qua một cơ quan tuyển giáo viên ở Bắc Kinh có tên New Development School. Cả hai đều lưu loát tiếng Anh nên họ đều tin tưởng mình là ứng viên sáng giá.

Có điều cả hai không biết là, người ta không dựa theo khả năng lưu loát hay thành tích dạy dỗ của họ, mà chủ yếu chỉ trông coi theo hình dạng bên ngoài.

Khi cả hai đứng cạnh nhau, trước mặt người nhân viên tuyển việc, người này chỉ sang phía Evan và nói: “Chúng tôi chọn anh.” Rồi qua sang Lee, nói tiếp, “nhưng không chọn anh này. Rất tiếc là phụ huynh các em học sinh ở đây không muốn một người gốc Á dạy tiếng Anh cho con em của mình.”

Thế là, Lee, một người Mỹ gốc Hàn, đã bị trường này từ chối không nhận cho vào dạy tiếng Anh, mặc dù anh có kinh nghiệm dạy ESL, chương trình dạy Anh ngữ dành cho di dân ở Hoa Kỳ, có tiếng mẹ đẻ không phải là tiếng Anh. Trong khi Evans, một người Canada da trắng, anh được nhận không chút đắn đo.

 

Ưu tiên cho da trắng hay người gốc caucasia

 

Phân biệt chủng tộc là một thực tế phũ phàng trong kỹ nghệ ESL ở Trung Quốc. Tại đây tiêu chuẩn chọn lựa ưu tiên của nhân viên tuyển mộ phải là, người Mỹ tóc vàng mắt xanh, kế đến là người Anh, Úc và dân các nước nói tiếng Anh có cùng ngoại hình tương tự. Ngoài ra tóc nâu cũng được, nhưng điều kiện diện mạo phải là da trắng.

Byron Vogue, làm việc cho công ty dạy tiếng Anh Stanford English, nói rằng, nhân viên tuyển mộ ở Trung Quốc chỉ thích mướn ứng viên gốc caucasia hơn là người không phải da trắng. Ông nói: “Ở Trung Quốc, người ta quan niệm rằng phụ huynh cho con đi học tiếng Anh, chỉ mong sao con họ được người da trắng dạy, thay vì người Mỹ gốc Á hay da đen.”

Một bài viết của Vogue, đăng trên một diễn đàn ăn khách nói rằng, các công ty ở Trung Quốc tìm người dạy tiếng Anh theo thứ tự ưu tiên như sau:

1. Người Mỹ hay Canada da trắng.

2. Người Anh da trắng.

3. Người Úc, New Zealand và Nam Phi da trắng.

4. Người Mỹ gốc Âu, người Mỹ hay người Anh da đen.

5. Người Mỹ gốc Á hay người Úc da đen, người New Zealand bản địa, Philippines hay Phi Châu.

Evans nhận xét, sở dĩ có sự kỳ thị như thế vì giới phụ huynh ở Trung Quốc không tin là người không phải da trắng lại có thể nói được tiếng Anh chuẩn hơn người có tiếng mẹ đẻ là tiếng Anh. Bởi vậy tiêu chí để tuyển giáo viên dạy Anh ngữ ở đây là, cứ chọn người da trắng là cách đơn giản và dễ dàng nhất để bảo đảm rằng ứng viên này mới là người lưu loát tiếng Anh thật sự.

Evans nói: “Tôi nghe nói phụ huynh học sinh rất sung sướng khi thấy có sự hiện diện của người ngoại quốc hoặc người da trắng ở trong trường.” Evans thêm rằng, anh được nhà trường khuyên nên thỉnh thoảng ra ngoài để chào hỏi phụ huynh học sinh.

Các quảng cáo đăng trên báo chí ở Trung Quốc, dùng lời lẽ phân biệt công khai, khỏi cần giấu diếm. Thử tìm từ “giáo viên tiếng Anh” trong mục quảng cáo của báo The Bejingers, có thể thấy ngay hằng chục hàng rao vặt như “Cần giáo viên người Mỹ hay Canada da trắng” hoặc “Ưu tiên cho người da trắng”.

Kỹ nghệ dạy chương trình ESL không phải là thị trường việc làm duy nhất ở Trung Quốc, mà người gốc caucasia mới được ưu tiên chọn lựa.

Việc ưu tiên chọn nhân viên gốc caucasia, khiến nhiều người Mỹ gốc Á cũng như những sắc tộc Á Châu nói tiếng Anh khác nổi giận.

Lee nói: “Ðiều đó làm tôi thấy như mình bị coi ra rìa. Chúng tôi đến đây trên cùng một chuyến tàu, vào cùng một thời điểm, tìm kiếm cùng một cơ may. Thế mà tôi đâu có ngờ màu da của tôi mới là yếu tố quyết định. Tôi thấy mình là người gốc Á mà lại bị kỳ thị ngay trên lục địa Châu Á, quả là điều hết sức kỳ quặc.”

 

Cần bán một mặt hàng gì đó ở Trung Quốc? Hãy mướn một người da trắng

 

Việc mướn người da trắng tạm thời làm nhân viên giả hiệu, vì cần có sự hiện diện của họ trong các buổi sinh hoạt hay hội thảo kinh doanh, cũng nở rộ không kém tại Trung Quốc, theo một bài viết khác của LisAurel Winfree.

Cần người: Cần người Tây phương giả bộ nói thành thạo về một đề tài mà họ hoàn toàn mù tịt. Không cần kinh nghiệm. Trả lương hậu.

Ðúng vậy, bạn không nghe lầm đâu, đó là một hình thức mướn người mới ở Trung Quốc, mà người ngoại quốc gọi tên là “face job”. Ðây chẳng qua là người bản xứ “chọn mặt để gửi vàng” đó thôi.

Tại đây, mỗi khi có buổi họp quan trọng, người Trung Quốc cần có sự hiện diện của người ngoại quốc, để cho bầu không khí thêm long trọng. Thế là họ mướn một ông bà “Tây” vào ngồi làm vì cho có. Người Tây phương được xem là giàu có, bởi thế các công ty Trung Quốc thường mướn vào ít nhất một người mắt xanh mũi lõ để tạo ấn tượng rằng, họ có môi giới làm ăn ở ngoại quốc, công ty họ là công ty có uy tín và thanh danh.

Người được mướn làm việc “face job” không khác gì một diễn viên. Công ty tuyển việc sẽ trao cho họ bài viết soạn sẵn, tập dượt thử qua video và được trang bị cả với một xấp danh thiếp. Có người đóng vai một chủ tịch điều hành công ty, có người là bác sĩ chuyên khoa, có người là chuyên viên tài chính. Bài diễn thuyết của họ thường chỉ hời hợt trên bề mặt của vấn đề chứ không đi sâu vào đề tài.

Một người chỉ xưng tên là Jake kể rằng, ông được mướn để nói chuyện về thị trường bán đồ xa xỉ, bao gồm việc bán nữ trang và thuyền buồm. Trong buổi họp, phóng viên báo chí và camera hướng cả vào ông, khiến ông có cảm giác mình chẳng khác gì một VIP thứ thiệt. Ðược hỏi thêm thì Jake cho biết, trong buổi họp có sự hiện diện của nhiều cán bộ nhà nước cao cấp, theo ông, có thể nhờ sự hiện diện của người ngoại quốc mà việc ký kết hợp đồng giữa công ty với chính phủ được chóng vánh hơn.

Ông Jake kết luận: “Tôi sẽ không bao giờ làm những việc như thế này nữa. Nói diễn văn thực thụ hay giả hiệu, không tôi không muốn làm như vậy. Theo tôi, ai ao ước đến Trung Quốc để tìm việc làm, họ sẽ thấy đó là điều không tốt.”

____

Liên lạc tác giả: trieu.phong@ngươi-viet.com

Vương Quốc Na Uy

 

 

 

 

Trịnh Hội

 

Tôi đến Oslo, thủ đô của vương quốc Na Uy lần đầu tiên cách đây đúng 10 năm. Lúc ấy tôi vẫn còn đang học cao học bên Anh nên nhân tiện bay qua Na Uy để tranh đấu cho một số người Việt tỵ nạn ở Phi được sang đoàn tụ với gia đình ở bên này. Tôi chỉ ở Oslo được một tuần nhưng có thể nói vương quốc nhỏ bé này đã để lại cho tôi nhiều ấn tượng nhất. Ðặc biệt là cách xử sự giữa người với người.

Tác giả (thứ 3 bên phải) gặp lại người tỵ nạn tại Na Uy. (Hình: Trịnh Hội/VOA)

Như tôi đã có lần chia sẻ với các bạn đọc, chưa bao giờ tôi bị hố đậm như lần gặp chính người dân biểu trẻ tuổi, Heikki Holmas, tiếp đón tôi ngay tại sảnh đường của Quốc Hội Na Uy. Chân đi giày thể thao, mặc quần jeans, áo sơ mi trắng, Hekki trông quả thật chẳng giống quan to tí nào. Ðể tôi tưởng lầm ông chỉ là người thư ký được phái dắt tôi đến phòng họp.

Ðể gặp chính ổng!

Và bây giờ chỉ 10 năm sau, ông đã trở thành một bộ trưởng của đất nước giàu có nhất thế giới. Cũng với cách ăn mặc giản dị như thế.

Tôi cũng còn nhớ những lần tôi được người bạn từng thân thiết đi tranh đấu với tôi, Diễm Kiều, dắt tôi đi gặp các quan chức ở Bộ Ngoại Giao, Bộ Di Trú. Và những dân biểu còn nặng lòng với đất nước Việt Nam. Như ông Lars Rise người đã từng bay sang Việt Nam để tự mình đi tìm hiểu về xã hội và cuộc sống của con dân xứ Việt. Ðể tự đích thân đến gặp Cha Nguyễn Văn Lý, Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ. Ðể rồi sau đó ông bị bắt, bị hù dọa, giam lỏng 3 ngày trước khi bị trục xuất ra khỏi Việt Nam.

Hôm gặp lại Lars ở Quốc Hội Na Uy cùng với một số anh chị em tỵ nạn mới sang định cư sau này, cả hai chúng tôi đã cùng nhau ôn lại những kỷ niệm khó khăn của một thời. Vì ở vào thời điểm ấy, không phải ai ở Na Uy cũng ủng hộ giải pháp nhân đạo mà Lars đưa ra để cứu giúp những người Việt tỵ nạn cuối cùng còn kẹt ở Phi Luật Tân.

Ðứng ngay giữa đại sảnh Quốc Hội Stortinget, Lars hồi tưởng nhớ lại ngày cả Quốc Hội và tất cả các đảng lớn nhóm họp để biểu quyết. Ông vẫn còn nhớ như in trước khi bỏ phiếu là phe ông sẽ không thể nào có đủ số phiếu để thông qua dự luật đặc biệt này. Nhưng trong bài phát biểu cuối cùng trước khi bỏ phiếu, ông đã nói lên tất cả những gì ông phải nói. Ông nhấn mạnh là đã đến lúc một đất nước phú cường như Na Uy nên ra tay cứu vớt những thuyền nhân Việt Nam cuối cùng sau hơn 16 năm chờ đợi trong mòn mỏi. Ðể họ được đoàn tụ với gia đình, với bà con thân quyến. Ðể con cái họ có được một tương lai tươi sáng, tốt đẹp hơn.

Và cuối cùng điều không tưởng đã xảy ra. Chiếc đồng hồ trên tường đã ghi nhận tất cả các số phiếu đã được đếm. Với phần thắng nghiêng về phía ông: 51-49.

Cả đại sảnh Quốc Hội đã vỡ òa trong cơn xúc động. Những tiếng vỗ tay vang trời cùng với sự reo hò, mừng vui của dân chúng, của các bạn bè, người thân những người tỵ nạn có mặt ngay tại phòng họp, đã làm cho ông nhạt nhòa nước mắt không thể đọc tiếp chương trình thảo luận của Quốc Hội đang nằm ngay trên tay ông.

Ông không nhớ rõ những gì xảy ra ngay sau đó. Mà chỉ còn thoang thoáng nhớ là chính chủ tịch Quốc Hội (Speaker of the House) phải lớn tiếng kêu gọi tất cả các dân chúng phải ngồi xuống, không được làm ồn, vì luật trong đại sảnh Quốc Hội không cho làm vậy. Vì đấy chỉ là lần thứ ba trong lịch sử Na Uy có tiếng vỗ tay ngay trong Quốc Hội.

Lần thứ nhất là khi người đàn bà đầu tiên của Na Uy bước vào để nhậm chức dân cử. Lần thứ hai là khi nhà đấu tranh dân chủ nổi tiếng khắp thế giới, ông Nelson Mandela, từ Nam Phi đến thăm. Và lần thứ ba là những tiếng vỗ tay trong nhạt nhòa nước mắt cho con dân xứ Việt.

Ðứng nhìn ông tường thuật lại từng chi tiết của ngày hôm ấy, thấy đôi mắt ông long lanh nước mắt như đang chực tràn, được nghe tận tai những giây phút hồi hộp, căng thẳng và sau đó là niềm hạnh phúc ngập tràn cả trung tâm quyền lực tối cao của Na Uy, tôi chợt nghĩ cuộc sống phải là thế. Nó phải thanh cao, trong sáng như thế. Nó phải có những con người đầy lòng từ tâm, sự bao dung, cảm thông với đồng loại. Nó phải vượt khỏi, thoát hẳn ra những biên giới, dị kiến tầm thường của loài người. Ðể chứng minh rằng ở bất cứ nơi nào, trong tất cả mọi hoàn cảnh, những hành động nhân bản, sự tử tế đối với những kẻ khốn cùng sẽ luôn là thước đo cho sự văn minh và lòng trân trọng của mọi người trong xã hội.

Chứ không phải là những lời lẽ xấc xược, những hành động vô văn hóa, người có quyền chỉ biết chà đạp, đàn áp những ai không đồng ý với họ. Như Lars đã chia sẻ với tôi, Quốc Hội phải là nơi biết lắng nghe tất cả mọi nguyện vọng của người dân. Và phải biết tự mình sửa đổi để xã hội ngày càng được yên ấm.

Mười năm trước tôi rời Oslo với nhiều ấn tượng ngọt ngào. Mười năm sau hình như nó vẫn thế. Nếu không muốn nói là sâu đậm hơn. Tôi đã gặp lại được những người bạn Na Uy luôn thật lòng với đất nước và con người Việt Nam. Tôi cũng gặp lại được những anh chị em tỵ nạn đã từng một thời chia sẻ ngọt bùi với tôi trên bước đường tỵ nạn. Họ đã và đang là động lực mạnh nhất giúp tôi luôn vững tin vào lý tưởng của mình. Mặc dù họ chỉ vừa mới được đặt chân lên vùng đất hứa hôm qua, nhưng hôm nay họ đã biết quay lại để giúp đỡ những người kém may mắn hơn họ. Hơn những gì mà tôi nghĩ họ có thể làm được. Từ Oslo sang Vancouver. Từ Sydney, Melbourne sang đến tận Houston, Boston, hay ngay tại thủ đô Little Saigon của người Việt tỵ nạn. Nơi đâu tôi cũng thấy được tận mắt nghĩa cử này.

Ðối với nhiều người có thể Na Uy được cho là một đất nước giàu nhất, văn minh nhất, đắt đỏ nhất. Bạn sẽ phải chi đến những 25 đô cho một bát phở hạng xoàng. Nơi mà vào Mùa Hè như hôm tháng trước tôi sang, trời không bao giờ tối hẳn mặc dù đồng hồ đã báo 2 giờ sáng.

Thế nhưng đối với riêng tôi, Na Uy là nơi đã để lại cho tôi nhiều kỷ niệm nhất về sự chân thành và lòng tử tế. Của những người như Lars Rise, Diễm Kiều, Hekki Holmas, những anh chị em trong nhóm tỵ nạn Palawan như Tú, Trường, Lộc, Nhân, vợ chồng Yến Hòa, v.v. và những người bạn mà tôi vừa mới quen. Hải và Mi Vân. Vợ chồng Hải chủ tiệm ăn Xích Lô nằm sát cạnh Quốc Hội. Và hàng chục, hàng trăm tấm lòng khác. Nếu không có các bạn, chắc chắn tôi sẽ chẳng làm được gì.

Cảm ơn các bạn thật nhiều. Rất nhiều. Cảm ơn đất nước Na Uy đã một lần nữa cho tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc lớn lao khi chúng ta cùng làm việc thiện.

Ông Đỗ Mậu Quỳnh

 

Hawaii chuẩn bị đón tiếp cuộc thao dượt quân sự RIMPAC

 

 

HONOLULU (Honolulu Star-Advertiser)Bắt đầu từ tuần này, đông đảo tàu bè và thủy thủ đoàn từ 22 quốc gia trên thế giới sẽ tụ tập về Hawaii, đặc biệt là cảng Pearl Harbor và khu vực Waikiki, để tham dự cuộc thao dượt quân sự vùng Thái Bình Dương (Rim of Pacific – RIMPAC) lớn nhất từ trước đến nay, với các cuộc hành quân trên cả mặt biển lẫn đất liền quanh quần đảo này.

Một chiếc LCAC của Thủy quân Lục chiến đổ bộ lên bãi biển Bellows Beach trong cuộc tập trận RIMPAC năm 2004 ở Hawaii. Cuộc thao dượt quân sự này lại trở lại Hawaii năm nay. (Hình: Marco Garcia/Getty Images)

Cuộc thao dượt RIMPAC năm nay, lần thứ 23 kể từ khi khởi sự năm 1971, sẽ diễn ra từ Thứ Tư đến ngày 7 Tháng Tám, với sự tham dự của 48 chiến hạm, trong số có 6 tàu ngầm, cùng hơn 200 phi cơ và với tổng cộng 25,000 người.

Hai chiến hạm lớn của hải quân Mỹ, hàng không mẫu hạm Nimitz và dương vận hạm đổ bộ Essex, sẽ có vai trò quan trọng trong cuộc thao dượt để phóng ra các phi cơ chiến đấu, ngăn chặn các cuộc tấn công bằng tàu ngầm và hỏa tiễn.

Chiếc Essex sẽ là nơi xuất phát của các đơn vị Thủy Quân Lục Chiến, đổ bộ vào đất liền trên các thủy thiết vận xa với sự yểm trợ của trực thăng võ trang.

Ðây cũng là cơ hội để hải quân Mỹ cũng như các quốc gia khác thử nghiệm những kỹ thuật mới của mình, từ nhiên liệu cho đến liên lạc viễn thông.

Tại tiểu bang Washington tuần qua, tàu tiếp tế dầu của hải quân Mỹ, chiếc Henry J. Kaiser, nhận vào 900,000 gallons dầu chạy máy, gồm trộn lẫn của 50% dầu loại thường và 50% là dầu tái chế từ dầu nấu ăn và dầu rong biển, để thử nghiệm kế hoạch “Hạm Ðội Xanh” trong thời gian có RIMPAC.

Hai khu trục hạm trang bị hỏa tiễn có bến nhà ở Pearl Harbor là USS Chung-Hoon và USS Chafee sẽ ở trong số các chiến hạm thử nghiệm loại dầu “biofuel” này.

Úc, Canada, Chile, Colombia, Pháp, Nhật, Mexico, Tân Tây Lan, Nam Hàn, Nga, Singapore và Mỹ ở trong số các quốc gia có chiến hạm tham dự RIMPAC năm nay.

Các giới chức quân sự Ấn Ðộ, Indonesia, Malaysia, Hòa Lan, Na Uy, Peru, Philippines, Thái Lan, Tonga và Anh cũng sẽ tham dự.

Nga, Ấn Ðộ, Mexico, Philippines, Tân Tây Lan, Na Uy và Tonga là những quốc gia lần đầu tiên hiện diện ở RIMPAC, theo lời phát ngôn viên hạm đội thứ 3 của Mỹ, Trung Tá Charlie Brown.

Trung Quốc không được mời tham dự hay gửi quan sát viên, theo Trung Tá Brown, vì hiện có một số giới hạn đối với quốc gia này liên quan đến hoạt động của quân đội Mỹ. (V.Giang)

Tàu Trung Quốc húc chìm thuyền đánh cá Philippines gần bãi đá Scarborough

 

 

MANILA (AFP)Chính phủ Philippines hôm Chủ Nhật nói rằng một tàu Trung Quốc đã húc phải một thuyền đánh cá quốc gia này ở khu vực phía Bắc đảo đá ngầm Scarborough Shoal trong biển Ðông, khiến một người chết và bốn người mất tích.

Người Philippines biểu tình trước tòa lãnh sự Trung Quốc ở Manila hồi tháng 5, khẳng định chủ quyền trên bãi đá Scarborough. Một chiếc thuyền đánh cá của Philippines bị tàu Trung Quốc đâm trúng hôm Chủ Nhật ngay gần bãi đá này. (Hình: Ted Aljibe/AFP/GettyImages)

Chiếc thuyền đánh cá này rời cảng Bolinao thuộc tỉnh Pangasinan ở phía Bắc Philippines hôm Thứ Hai tuần qua và bị húc chìm hai ngày sau đó, theo một giới chức chính quyền Manila, ông Benito Ramos, cho báo chí hay.

“Trong số tám người trên chiếc thuyền này, có bốn người được cứu hôm Thứ Bảy, nhưng một người chết tại bệnh viện,” ông Ramos nói. “Có bốn người khác hiện vẫn còn mất tích.”

Các thuyền viên được cứu cho hay họ tin rằng chiếc tàu ủi vào họ là của Trung Quốc, theo ông Ramos, tuy rằng điều này chưa thể kiểm chứng.

Tòa đại sứ Trung Quốc ở Manila hôm Chủ Nhật không bình luận gì về nguồn tin trên.

Ông Ramos cho biết vụ này xảy ra ở phía Bắc đảo đá ngầm Scarborough Shoal, nơi Philippines và Trung Quốc đối đầu với nhau kể từ Tháng Tư tới nay.

Tổng thống Philippines, ông Benigno Aquino, hồi đầu tháng này ra lệnh cho hai tàu Philippines rời khỏi khu vực đá ngầm trong lúc biển động do bão, một hành động phía Trung Quốc nói rằng sẽ làm giảm sự căng thẳng trong vùng.

Tuy phía Trung Quốc cho hay sẽ yêu cầu ngư dân họ rời khỏi khu vực, họ nhấn mạnh rằng không có ý định rút tàu hải giám ra khỏi nơi đây.

Theo Bộ Ngoại Giao Philippines, đến cuối tuần qua, vẫn còn có khoảng 7 tàu Trung Quốc ở Scarborough Shoal. (V.Giang)

Lạm phát Việt Nam thấp nhất từ hơn năm qua

 

 

HÀ NỘI 24-6 (NV)Mức độ lạm phát tại Việt Nam giảm xuống mức thấp nhất kể từ hơn một năm qua khi nền kinh tế chậm lại.

Hai phụ nữ bán dạo nhãn lồng trên hè phố Hà Nội. Lạm phát tại Việt Nam giảm xuống mức thấp nhất từ một năm qua, theo con số của Tổng Cục Thống Kê. (Hình: HOANG DINH NAM/AFP/GettyImages)

Con số thống kê của Tổng Cục Thống Kê phổ biến cho thấy mức lạm phát của tháng 6 năm 2012 gia tăng 6.9% so với thời gian này của năm ngoái. Nếu tháng 6 so với tháng 5 trước đó chỉ bị lạm phát gia tăng 0.23%. Lạm phát của tháng 5 năm 2012 là 8.34% và 10.54% của tháng 4.

Nếu tính đổ đồng cho 6 tháng đầu năm nay, lạm phát tại Việt Nam trung bình 12.2% so với nửa năm đầu của 2011.

Lạm phát tại Việt Nam lên đến hơn 23% hồi tháng 8, 2011 buộc nhà cầm quyền Hà Nội phải siết chặt tín dụng và giảm bớt nhập cảng. Tuy nhiên, các biện pháp đối phó với lạm phát lại làm cho nền kinh tế khựng lại. Các công ty lớn nhỏ, kể cả đám quốc doanh cũng khó vay tiền trong khi nhiều loại sản phẩm làm ra đã không bán được. Nền kinh tế đình đốn từ sản xuất đến tiêu thụ hàng hóa.

Nền kinh tế Việt Nam chỉ tăng trưởng 4% trong quý đầu năm 2012, mức tăng trưởng thấp nhất trong vòng 3 năm qua. Tăng trưởng kinh tế của Việt Nam năm ngoái là 5.9%, nhà cầm quyền Hà Nội đặt chỉ tiêu tăng trưởng cho cả năm nay từ 6% đến 6.5%, trong khi Ngân Hàng Nhà Nước dự báo tăng trưởng khoảng 5.8%.

Hàng chục ngàn công ty đã đóng cửa vì nền kinh tế đình đốn và không vay được tiền. Ðể đối phó, Ngân Hàng Nhà Nước CSVN đã cắt giảm lãi suất căn bản tới 4 lần trong 6 tháng.

Trong khi đó, hệ thống ngân hàng thương mại tại Việt Nam ôm những khối nợ khó đòi khổng lồ. Ngân Hàng Nhà Nước loan báo đã bơm vào thị trường tới 300,000 tỉ đồng. Một nửa dùng để mua lại $9 tỉ USD ngoại tệ, một nửa cứu các ngân hàng thiếu thanh khoản và các biện pháp tài chính khác. Tuy vậy, vẫn chưa có các tín hiệu tích cực.

Dù Ngân Hàng Nhà Nước bơm một khối lượng tiền khổng lồ vào thị trường, có đến hai phần ba các công ty xí nghiệp cho hay không thể tiếp cận tín dụng. Các ngân hàng đòi hỏi thế chấp tài sản chặt chẽ mới cho vay, một điều kiện họ không thể đáp ứng.

Khi lạm phát lên cao hồi năm ngoái, các định chế tài trợ quốc tế đã thúc hối Việt Nam đặt trọng tâm vào việc chống lạm phát, thay vì cố thúc đẩy tăng trưởng bằng mọi giá.

Trung Tâm Nghiên Cứu Kinh Tế và Chính Sách của Hà Nội dự báo lạm phát cho cả năm nay tại Việt Nam có thể tụt xuống tới 4.6% nếu nền kinh tế tiếp tục đình đốn, hàng hóa sản xuất bán không được.

Euro 2012 tại nhật báo Người Việt

Quốc Việt Foods, Inc. vẫn tài trợ cà phê sáng


 


WESTMINSTER (NV)Khán giả đến xem hai trận tứ kết cuối của giải bóng đá Euro 2012, giữa Anh và Ý, trực tiếp truyền hình tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt hôm Chủ Nhật tiếp tục được các cơ sở thương mại đài thọ phần ăn uống.







Lee’s Sandwiches Las Vegas và West Covina tài trợ bánh mì và cà phê sữa đá trận tứ kết giữa Anh và Ý hôm Chủ Nhật. (Hình: Khoa Vũ/Người Việt)


Lee’s Sandwiches Las Vegas và West Covina tài trợ bánh mì và cà phê sữa đá trong lúc giải lao. Quốc Việt Foods, Inc. tài trợ cà phê sáng trước trận đấu.


Cả hai tiệm Lee’s Sandwiches này đều do gia đình doanh gia Nguyễn Trọng Ðức làm chủ. Ông cũng là một mạnh thường quân lớn trong cộng đồng.


Tiệm đầu tiên mà gia đình ông Ðức khai trương tại Las Vegas, Nevada, nằm trên đại lộ Spring Mountain, ngay sát đại lộ trung tâm Las Vegas Boulevard, với nhiều sòng bài nguy nga tráng lệ, là nơi quen thuộc của cộng đồng Châu Á, mở cửa 24/24, và rất thành công.


Tiệm Lee’s Sandwiches tại West Covina, California, khai trương từ Tháng Tám, 2011, nhằm phục vụ cư dân địa phương và các thành phố lân cận, nơi ngày càng có nhiều người Việt và người gốc Châu Á đến cư ngụ.


Ngoài hai tiệm này, gia đình ông Ðức còn sở hữu hai tiệm Lee’s Sandwiches khác, một tọa lạc tại Henderson, Nevada, và một tại Monterey Park, California.


Doanh gia Nguyễn Trọng Ðức đang dự trù mở thêm một tiệm nữa, cũng ở Nevada.







Cô Loan Huỳnh, nhân viên nhật báo Người Việt, đem bánh mì thịt Lee’s Sandwiches đến từng người. (Hình: Khoa Vũ/Người Việt)


Trong một lần nói chuyện với nhật báo Người Việt, ông Ðức cho biết: “Lee’s Sandwiches không còn là của riêng người Việt Nam, mà đã trở thành tên gọi quen thuộc của nhiều sắc dân tại Hoa Kỳ.”


Lee’s Sandwiches hiện có 45 tiệm tại năm tiểu bang, California, Oklahoma, Nevada, Texas, và Arizona.


Và nói đến Lee’s Sandwiches thì ai cũng biết bánh mì và cà phê sữa là hai trong số những món “độc chiêu” của họ.







Vừa uống cà phê Quốc Việt Foods, Inc. vừa đọc “Trước giờ bóng lăn” của Tư Túc Cầu trên trang Euro 2012 của nhật báo Người Việt. (Hình: Khoa Vũ/Người Việt)


Khi trận đấu giữa Anh và Ý đang diễn ra, nhân viên Lee’s Sandwiches đã đem đến nhiều bình cà phê sữa và 450 ổ bánh mì thịt.


Sau đó, nhân viên nhật báo Người Việt mang bánh mì đến tận từng người đang xem bóng đá, dù ngồi hoặc đứng, trong hoặc ngoài phòng sinh hoạt.


Ngay khi trọng tài thổi còi kết thúc hiệp một, những khán giả này lại được phục vụ cà phê sữa bên dưới cái lều lớn trước phòng sinh hoạt.


Xin cảm ơn Lee’s Sandwiches Las Vegas và West Covina, cũng như Quốc Việt Foods, Inc. vẫn tiếp tục tài trợ phần ẩm thực cho khán giả xem Euro 2012 tại nhật báo Người Việt.







Khán giả xếp hàng chờ lấy bánh mì Lee’s Sandwiches bên ngoài phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt. (Hình: Khoa Vũ/Người Việt)


 


 





Lee’s Sandwiches, Las Vegas
3989 Spring Mountain Rd. (cạnh phở Kim Long)Las Vegas, NV 89102
Ðiện thoại: (702) 331-9999, Fax: (702) 485-1999



Giờ mở cửa:
24/24 (7 days/week)


Lee’s Sandwiches, West Covina
1465 Plaza Drive
West Covina, CA 91790
Ðiện thoại: (626) 338-1888, Fax: (626) 338-0999


Giờ mở cửa:
Mon-Sat: 8AM-9:30PM
Sun: 9AM-7:30PM






Ý thắng Anh bằng loạt đá luân lưu, vào bán kết

 

 

KIEV, Ukraine (NV) Ý thắng Anh 4-2 qua loạt đá luân lưu, sau khi không bên nào mở được tỉ số trong suốt 120 phút thi đấu của trận tứ kết cuối cùng của Euro 2012, trên sân Kiev, Ukraine, hôm Chủ Nhật. Với chiến thắng đầy kịch tính này, Ý sẽ gặp Ðức trong trận bán kết.

Tiền vệ Alessandro Diamanti (số 22) vui mừng sau khi sút thành công cú đá phạt luân lưu, tung lưới thủ môn Joe Hart (số 1), nâng tỉ số lên 4-2 cho Ý, trong trận tứ kết Euro 2012 tại sân Kiev, Ukraine. (Hình: Jeff Pachoud/AFP/GettyImages)

Ðây cũng là trận đầu tiên của Euro 2012 kết thúc với tỉ số 0-0.

Ngay từ khi trận đấu bắt đầu, hai bên thay phiên nhau tấn công qua lại. Ðội tuyển Anh đã chơi một trận hay khác hẳn với ba trận trước đó.

Phút thứ 3, tiền vệ Daniele De Rossi (số 16) của Ý từ khoảng cách xa vùng cấm địa tung cú sút thật mạnh, bóng trúng cột dọc, dội trở ra trong khi thủ môn Hart của Anh thất thủ. Ý mất cơ hội mở tỷ số.

Phút thứ 5, hậu vệ Glen Johnson (số 2) của Anh sút bóng ngay sát khung thành Ý, nhưng thủ môn Gianluigi Buffon đón bắt được.

Phút thứ 14, trong một đợt tấn công của Anh, bóng được đưa vào trước khung thành Ý, tiền đạo Wayne Rooney (số 10) lao tới đánh đầu nhưng hụt, banh ra cuối sân.

Phút thứ 17, Ý được hưởng quả phạt trực tiếp ngang vùng cấm địa, bóng được đá vào, nhưng bị phía Anh phá ra ngoài.

Phút thứ 25, tiền đạo Mario Balotelli (số 9) của Ý, một mình có bóng ngay trước vùng cấm địa, đối diện thủ môn Joe Hart, nhưng lại chần chờ, nên bị một hậu vệ của Anh kịp thời phá ra.

Phút thứ 32, Balotelli lại có bóng trước khung thành Anh, đá móc vào, nhưng thủ môn Hart bắt được.

Ngay sau đó, Anh mở cuộc tấn công nhanh, Rooney chuyền chính xác cho Danny Welbeck (số 22), nhưng cầu thủ này lại sút ra ngoài.

Phút thứ 41, nguy hiểm xảy ra trước khung thành Anh, nhưng cú sút của Balotelli lại bị hậu vệ John Terry (số 6) cản phá, bóng bay khỏi xà ngang.

Thủ môn Gianluigi Buffon (trái) của Ý bắt bóng ngay trước mặt tiền đạo Wayne Rooney (số 10) của Anh. (Hình: Martin Rose/Getty Images)

Hiệp đầu kết thúc với tỷ số hòa nhau 0-0 cho đôi bên.

Sang hiệp hai, hai bên vẫn thay phiên nhau tấn công, nhưng không bên nào mở được tỉ số.

Các cầu thủ Anh có dấu hiệu thấm mệt, trong khi đội tuyển Ý vẫn giữ đúng mức độ như trong hiệp một.

Vì thế, Ý tấn công nhiều hơn và tạo ra nhiều pha nguy hiểm. Tuy nhiên, thủ môn Joe Hart đã chơi một trận xuất sắc, không để thủng lưới lần nào.

Gần cuối trận đấu, hai bên bắt đầu thay cầu thủ.

Qua 90 phút thi đấu, tỉ cố vẫn là 0-0.

Hai đội phải đá hai hiệp phụ, mỗi hiệp 15 phút, để phân thắng bại.

Phút thứ 115, Ý tung lưới Anh, nhưng trọng tài không công nhận, vì một cầu thủ Ý bị việt vị.

Sau 120 phút thi đấu, tỉ số vẫn không thay đổi.

Trọng tài cho hai bên đá phạt luân lưu, mỗi bên được đá 5 lần.

Ý được đá trước.

Kết quả đá phạt luân lưu

-Mario Batoletti (Ý): đá vào (1-0)

-Steven Gerrard (Anh): đá vào (1-1)

-Riccardo Montolivo (Ý): đá ra ngoài (1-1)

-Wayne Rooney (Anh): đá vào (1-2)

-Andrea Pirlo (Ý): đá vào (2-2)

-Ashley Young (Anh): trúng xà ngang (2-2)

-Antonio Nocerino (Ý): đá vào (3-2)

-Ashley Cole (Anh): thủ môn Buffon bắt được (3-2)

-Alessandro Diamanti (Ý): đá vào (4-2)

Kết quả: Ý thắng Anh loạt đá luân lưu với tỉ số 4-2, vào bán kết, và sẽ gặp Ðức tại sân Warsaw, Ba Lan, ngày Thứ Năm, 28 Tháng Sáu.

Thành phần hai đội:

Anh (áo trắng):

Hart (số 1, thủ môn), Johnson (2), Cole (3), Terry (6), Lescott (15), Gerrard (4, thủ quân), Young (11), Milner (16), Parker (17), Rooney (10), Welbeck (22).

Ý (áo xanh dương):

Buffon (số 1, thủ môn, thủ quân), Balzaretti (6), Abate (7), Barzagli (15), Bonucci (19), Marchisio (8), De Rossi (16), Montolivo (18), Pirlo (21), Balotelli (9), Cassano (10).

Trước giờ bóng lăn

 

 

TƯ TÚC CẦU

 

Hôm qua là trận tứ kết cuối cùng giữa hai đội tuyển Anh và Ý với kết quả Ý đá bại Anh 4-2 bằng những quả đá phạt đền luân lưu. Trước đó, ba đội có mặt bán kết là Bồ Ðào Nha, Tây Ban Nha và Ðức.

Bà Hoàng Vĩnh, phó tổng giám đốc công ty Người Việt, nói chuyện với khán giả trước trận tứ kết giữa Anh và Ý. Bên trái là nhà báo Ðỗ Dzũng, tổng thư ký nhật báo Người Việt, bên phải là anh Quang Nguyễn, một nhân viên nhật báo Người Việt. (Hình: Tư Túc Cầu/Người Việt)

Như vậy, hai trận bán kết sẽ diễn ra giữa Bồ Ðào Nha gặp Tây Ban Nha vào Thứ Tư và Ðức đấu với Ý Thứ Năm. Hai đội thắng hai trận này sẽ tranh ngôi vô địch Euro 2012 vào ngày Chủ Nhật 1 Tháng Bảy tới đây.

Ngày hôm kia, mặc dù lo âu là Pháp sẽ không thể nào chống cự nổi Tây Ban Nha, nhưng các cổ động viên đội bóng Tam Tài hy vọng đội nhà sẽ chơi bừng sáng ở trận đấu và thực hiện được chiến thắng ngoạn mục cho đội đương kim vô địch giải trở thành cựu vô địch. Nhưng hy vọng thật sự tắt ngấm khi ở phút 19, Pháp để bị thủng lưới do hậu vệ số 2 của Pháp bị trợt té khi truy cản cầu thủ Tây Ban Nha ngay gần sát vùng cấm địa để cầu thủ này trống trải tạt banh vào ngay trước khung thành cho Xabi Alonso lao tới đánh đầu đưa banh vào lưới.

Dù chỉ bị dẫn trước một bàn mong manh, các cầu thủ áo trắng vẫn không thể nào xuyên thủng hàng phòng thủ áo đỏ xứ bò tót để san bằng tỷ số, và lại thua thêm bàn thứ hai ở phút 90 trận đấu với quả phạt đền cũng do chính Alonso đá vào. Thôi thì… cũng đành chịu vì số phận đã an bài.

Ông “Bờ Lăn” ơi! Chắc là ông đang thầm than thở: “Không biết số phận mình ra sao khi trở về Pháp”. Ông còn tiếp tục ngồi trên chiếc ghế huấn luyện viên cho tới World Cup 2012 hay lại phải đi tìm một nơi nào đó để nương thân?

Vừa xong trận đấu Pháp và Tây Ban Nha, điện thoại Tư tui có ngay tin nhắn của cô cháu Hương thầy cò: “Chú ơi, Pháp thua rồi, một chầu ăn trưa nha chú! Nhớ nha!”

Ôi! Tin nhắn sao mà đến nhanh vậy!

Chiều Thứ Bảy, nhà Tư tui thật đông người, gặp nhau ngồi quanh bàn tròn ai nấy cũng chuyện trò rôm rả về chuyện “Ơ rô”.

Một người bạn của gia đình Tư tui nói: “Bác ơi, Tây Ban Nha tuy thắng nhưng chơi không hay như trận Bồ Ðào Nha thắng Czech. Gặp lại Bồ ở bán kết không chắc được yên thân, có thể theo chân Pháp đi về cũng nên.”

“Bác cũng nghĩ vậy!”

Một cậu bạn trẻ khác cũng thêm vào: “Không biết trận Anh và Ý ra sao? Hai đội này đá gần như giống nhau. Anh có Rooney vào sân trận rồi nhưng không có gì đặc biệt. Liệu không biết qua nổi Ý hay không?”

“Ý thắng vì Ý thủ chắc hơn Anh.”

“Nhưng hàng thủ Anh có John Terry cũng vững lắm mà.”

Hiện giới cá cược đều cho rằng Ý sẽ hơn Anh nên cho là kèo trên bắt chấp tiền chứ không chấp trái.

Ðến báo Người Việt trước trận đấu 45 phút, nhưng Tư tui thấy khán giả đến đông quá, bên trong phòng sinh hoạt gần chật kín người và bên ngoài xếp hàng dài để lấy cà phê uống.

Bữa ăn trưa hôm qua là bánh mì thịt và cà phê sữa đá do Lee’s Sandwich Las Vegas và West Covina đài thọ còn cà phê sáng là của công ty Quốc Việt Foods, Inc. khoản đãi.

Ðọc bài viết của Thanh Diễm trong mấy số báo vừa rồi, Tư tui thấy ông này dự đoán trật lất khi nói đừng hy vọng trận đấu này là trận tẻ nhạt.

Nhưng sự thật khác hẳn, trận đấu hấp dẫn cho đến tận quả phạt đền luân lưu cuối cùng được đá. Ðội tuyển Ý chơi một trận quá hay gần như kiểm soát hẳn khu trung tuyến. Tuy vậy, cầu thủ đen thui Balotelli của Ý cũng không sao đưa banh qua khỏi hàng phòng ngự tuyển Anh rất vững chắc với John Terry và Gerrard lẫn Johnson… để đưa banh vào lưới thủ môn Hart.

Nếu như trận bán kết gặp Ðức vào Thứ Năm tới đây mà Ý vẫn đá như thế này quả thật sẽ rất khó chịu cho Ðức lắm và chưa chắc “mèo nào cắn mỉu nào”.

Giải “Ơ rô” chỉ còn ba trận là kết thúc rồi, chị phó tổng Vĩnh của Người Việt tuy có xuất hiện ngay từ những ngày đầu tiên cùng với các anh chị em nhân viên lo phục vụ cà phê cũng như các bữa ăn trưa cho quý vị khán giả, nhưng mãi đến hôm qua, vào phòng sinh hoạt trước khi trận đấu bắt đầu Tư tui mới thấy chị với chiếc áo dài tha thướt trông thật đẹp cùng với anh Ðỗ Dzũng có vài lời với khán giả về buổi ăn trưa, trước khi nhường “mi cờ rô” cho anh Luân Vũ.

Vì anh Dũng Taylor không có mặt nên anh Luân Vũ “bao thầu trọn gói”. Nhưng với tài ăn nói rất có duyên, anh đã tạo bầu không khí khi xem trận đấu, lúc nào cũng sôi động, hào hứng và rất hồi hộp, hấp dẫn. Hoan hô anh Luân Vũ rất nhiều. Lẽ dĩ nhiên không thiếu vắng những lời nói ví von của nhà báo Nguyễn Văn Khanh trực tiếp từ Ba Lan và Ukraine giúp cho khán giả xem từ phòng sinh hoạt Người Việt cảm nhận phần nào những gì đang xảy ra tại hai quốc gia tổ chức Euro này.

Trở lại trận đấu giữa Anh và Ý, hai bên suốt 120 phút không bên nào ghi bàn nên phải giải quyết bằng những quả phạt đền luân lưu hên xui may rủi. Ý may mắn hơn, nên đã thắng Anh 4-2 để vào bán kết.

Tuy trái bóng chưa lăn, nhưng Tư tui bắt kèo dưới chọn Ý với Ðức chấp một trái. Hôm qua, huề không phải móc hầu bao và cũng không ai bao mình nên Tư tui bắt độ tiếp nhất định sẽ không giống như nhà báo Nguyễn Văn Khanh dự đoán từ trước đến nay trận nào cũng đều… trật lất. Hẹn quý vị ngày mai.

 

Hoàng Minh Hoan tìm nhóm bạn

Tôi tên Hoàng Minh Hoan đang sống tại Sài Gòn, cần tìm những người bạn cũ học tại trường Saint Thomas (nhà thờ 3 Chuông, Phú Nhuận), lớp Ðệ Nhị A1 khóa 1969-70 (lớp sáng, ban A, lớp cạnh phòng thầy giám thị Hoàn): Nguyễn Văn Lạc, Ðỗ Thị Quỳnh Hoa (cô 9), Nguyễn Thị Hạnh, Vũ Ngọc Thúy, Nguyễn Thị Hậu, Nguyễn Thị Phước (nhà Bà Quẹo), Nguyễn Thiếu Phượng (cha là pilot dân sự HKVN, anh ruột Minh). Hoan sẽ đến Los Angeles du lịch 7 ngày, trên chuyến bay CI 6 02JUL TPE-LAX 16:40-14:05. Rất mong gặp được các bạn. Hoan +02391953 hoặc email: [email protected]; [email protected].


 

Xin thẻ xanh khi người phối ngẫu qua đời

 


 


Darren Nguyen Ngoc Chuong, Esq.


 


 




Luật di trú Hoa Kỳ là loại luật rất phức tạp, do đó, theo yêu cầu của đa số bạn đọc cần am tường và thấu hiểu về luật này, tòa soạn nhật báo Người Việt mời Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong phụ trách mục “Tìm Hiểu Luật Di Trú,” đăng hàng tuần trên Người Việt. Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong là người Việt Nam đầu tiên và duy nhất tại Orange County, California được Luật Sư Ðoàn Tiểu Bang California công nhận chuyên môn về ngành Luật Di Trú Hoa Kỳ. Hiện nay California có trên 232,000 luật sư nhưng chỉ có 167 luật sư có bằng chuyên môn về Luật Di Trú. Ngoài ra, Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong từng phục vụ lâu năm tại Sở Di Trú Hoa Kỳ (INS) nên rất có kinh nghiệm trong việc thiết lập hồ sơ và thường đại diện thân chủ trước các tòa án di trú. Ông là một luật sư đầy kinh nghiệm và uy tín, chuyên trách giải quyết và phục vụ đồng hương Việt Nam về lãnh vực di trú nhiều năm tại California và khắp các tiểu bang Hoa Kỳ.


 


Ðề tài: Xin thẻ xanh khi người phối ngẫu qua đời


 


Trước đây thì góa phụ/góa vợ được self-petition (tức là tự làm đơn lấy) và xin thường trú nếu: 1. hôn nhân được ít nhất 2 năm khi người công dân qua đời; 2. góa phụ/góa vợ phải làm đơn trong vòng hai năm sau khi người công dân qua đời; và 3. góa phụ/góa vợ chưa tái hôn.


Sự đòi hỏi hôn nhân được ít nhất 2 năm khi người công dân qua đời đã bị bãi bỏ vào ngày 28 tháng 10 năm 2009 trong Department of Homeland Security Appropriations Act of 2010, Public Law 111-83 (tạm dịch là Bộ Luật An Ninh Nội Ðịa Bổ năm 2010). Bởi vì đạo luật loại bỏ các từ “cho ít nhất 2 năm” trong bộ luật di trú, cho nên góa phụ/góa vợ của công dân Hoa Kỳ đã kết hôn với bất kỳ độ dài của thời gian có thể tự nộp đơn I-360, nhưng vẫn phải nộp đơn trong thời hạn hai năm lúc người công dân qua đời. Ngoài ra, nếu người phối ngẫu của người công dân Hoa Kỳ nộp đơn I-130 trước khi chết, đơn I-130 được tự động chuyển đổi sang đơn I-360 sau cái chết của người bảo lãnh. Ðây là một thay đổi vĩnh viễn của pháp luật, và trường hợp liên quan đến một cái chết xảy ra vào hoặc sau khi sự thông qua của đạo luật vào ngày 28 tháng 10 năm 2009 phải được xét xử phù hợp. Còn sự yêu cầu các góa phụ/góa vợ không tái hôn không có gì thay đổi.


Ðạo Luật Public Law 111-83 này có một giai đoạn chuyển tiếp cho các trường hợp tử vong xảy ra trước ngày 28 tháng 10 năm 2009, có hiệu lực cung cấp cơ hội cho bất kỳ góa phụ/góa vợ kết hôn chưa đầy hai năm, tại bất kỳ thời điểm nào trong quá khứ, để nộp đơn I-360 trong vòng hai năm thông qua đạo luật. Vì giai đoạn chuyển tiếp này, một góa phụ/góa vợ có vợ hoặc chồng chết bất cứ lúc nào trước khi 28 tháng 10 năm 2009 có thời hạn cuối được làm tự làm đơn là 28 tháng 10 năm 2011. Ðây là một thời hạn quan trọng bởi vì nếu cái chết xảy ra cách đây hơn 2 năm, người góa phụ/góa vợ đó sẽ không thể đủ điều kiện tự làm đơn nếu người đó bỏ lỡ thời hạn.


Ðiển hình, một góa phụ/góa vợ có vợ hoặc chồng chết vào năm 1985 và lúc người công dân qua đời hôn nhân chưa đủ 2 năm, người góa phụ có thể nộp đơn xin theo tình trạng thân nhân trực thuộc (tức là immediate relative) trên mẫu đơn I-360 trước ngày 28 tháng 10 năm 2011. Tuy rằng mẫu đơn I-360 phải được nộp trước thời hạn ngày 26 tháng 10 năm 2011, người góa phụ không cần thiết phải hoàn thành quá trình nhập cư theo ngày đó.


Lưu ý: Giai đoạn chuyển tiếp chỉ áp dụng đối với các góa phụ/góa vợ kết hôn dưới 2 năm tại thời điểm cái chết. Những góa phụ/góa vợ nào kết hôn trên 2 năm phải tự làm đơn trong vòng 2 năm sau khi người công dân qua đời.


Có một số trường hợp ngoại lệ với thời hạn cho những trường hợp được coi là “pending” vào ngày luật ban hành là ngày 28 tháng 10 năm 2009. Sở Di Trú đã ban hành hướng dẫn để hỗ trợ trong việc xác định trường hợp nào là “pending” và trường hợp nào yêu cầu phải nộp đơn I-360 mới. Nếu hồ sơ nào được coi là “pending” thì đương đơn không cần phải nộp đơn lại và Sở Di Trú sẽ tự động chuyển hồ sơ bảo lãnh đó sang hồ sơ self-petition theo mẫu đơn I-360. Vì ngày 28 tháng 10 năm 2011 là thời hạn chót và sau đó người góa phụ sẽ không được hưởng bất cứ quyền lợi nào hết, cho nên nếu đương đơn có thể nộp mẫu đơn I-360 mới thì nên nộp trước thời hạn chót để bảo vệ quyền lợi của mình.


 


Bản tin chiếu khán


 


Theo sự yêu cầu của quí bạn đọc, sau đây là bản thông tin chiếu khán cho tháng 7 năm 2012.


 


Ưu tiên 1 – priority date là ngày 8 tháng 7 năm 2005, tức là ưu tiên được dành cho những người con trên 21 tuổi chưa có gia đình của công dân Hoa Kỳ.


Ưu tiên 2A – priority date là ngày 15 tháng 2 năm 2010, tức là ưu tiên được dành cho vợ, chồng, hoặc con độc thân dưới 21 tuổi của thường trú nhân.


Ưu tiên 2B – priority date là ngày 1 tháng 5 năm 2004, tức là ưu tiên được dành cho con độc thân trên 21 tuổi của thường trú nhân.


Ưu tiên 3 – priority date là ngày 15 tháng 4 năm 2002, tức là ưu tiên được dành cho con đã có gia đình của công dân Hoa Kỳ.


Ưu tiên 4 – priority date là ngày 22 tháng 1 năm 2001, tức là ưu tiên được dành cho anh, chị hoặc em của công dân Hoa Kỳ.


Quí vị có thể tự theo dõi bản thông tin chiếu khán cho hàng tháng tại website của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP tại: http://www.nguyenluu.com/vn/vnbulletin/2012-7%20luatditru_banchieukhan_dienthannhan.html.


Ghi chú: Ðể am tường về việc nhập cảnh Hoa Kỳ đầy phức tạp, mời quý vị đón đọc mỗi tuần mục “Tìm Hiểu Luật Di Trú” và mục “Giải Ðáp Thắc Mắc” trên nhật báo Người Việt phát hành ngày Thứ Hai ở trang Ðịa Phương, do Luật Sư Di Trú Darren Nguyen Ngoc Chuong phụ trách.


Mọi thắc mắc xin liên lạc: Luật Sư Darren C. N. Nguyen hoặc Luật Sư Thuong T.C. Luu của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP địa chỉ số 1120 Roosevelt, Irvine, CA 92620. Website www.NguyenLuu.com. Ðiện thoại (949) 878-9888.

Quan thuế LAX bắt được thuốc phiện trong nồi cơm điện

 

 

LOS ANGELES (NV)Nhân viên Quan Thuế Mỹ (CBP) tại phi trường quốc tế Los Angeles vừa bắt một người đàn ông giấu 5.3 pound thuốc phiện trong một nồi cơm điện, cùng với 1,934 viên thuốc lắc trong một cái lọ, khi khám xét hành lý của nghi can hôm 20 Tháng Sáu, thông cáo báo chí của cơ quan công lực này cho biết.

Thuốc phiện giấu dưới đáy nồi cơm điện, bị quan thuế LAX tịch thu. (Hình: CBP cung cấp)

Ông Sam Saeed Shariat, 63 tuổi, bay từ Iran qua Thổ Nhĩ Kỳ, trước khi vào Hoa Kỳ, bị bắt tại phi trường LAX với số ma túy trị giá khoảng $109,800.

Trong khi khám xét hành lý của ông, nhân viên quan thuế thấy một hộp giấy đựng nồi cơm điện, để cạnh một túi tỏi tươi. Thoạt tiên, có vẻ không có gì bên trong nồi cơm điện. Tuy nhiên, khi lật úp nồi và mở nắp dưới đáy ra, nhân viên quan thuế thấy một miếng giấy bạc. Khi mở ra, họ thấy nhiều gói nhỏ, bên trong có thuốc phiện, được bọc bằng bột quế, tất cả nặng chừng 3 pound.

Ngoài ra, khi khám xét vali của ông Shariat, nhân viên quan thuế thấy một lọ thủy tinh, bên trong có lượng thuốc phiện nặng chừng 2.3 pound.

Khi khám xét một túi xách khác của nghi can, nhân viên quan thuế phát hiện 1,934 viên thuốc lắc, bao gồm 985 viên methadone, 810 viên alprazolam và 139 viên valium.

“Ý nghĩ buôn lậu thuốc phiện và qua mặt quan thuế Hoa Kỳ là một suy nghĩ sai lầm,” ông Todd C. Owen, giám đốc quan thuế tại LAX, được thông báo trích lời nói. “Nhân viên quan thuế Mỹ được huấn luyện kỹ lưỡng và có khả năng khám phá tất cả mọi cách giấu hàng hóa buôn lậu.”

Sau khi bị bắt, ông Sam Saeed Shariat, công dân Mỹ, được chuyển giao cho cơ quan điều tra liên bang. (Ð.D.)

Câu chuyện tị nạn của một giáo dân Cồn Dầu

 

 

 

 

Câu chuyện tị nạn của một giáo dân Cồn Dầu

 

 

 

Ngọc Lan/Người Việt

 

LOS ANGELES (NV) Chưa từng bước chân ra khỏi vùng đất Cồn Dầu, chưa bao giờ có trong đầu ý định trở thành người tị nạn. Vậy mà chỉ trong khoảnh khắc, cuộc đời cô gái 19 tuổi bước sang một trang mới, lạ lẫm.

Nguyễn Thị Như Huỳnh: “Chưa bao giờ nghĩ là em sẽ đi xa như thế này và cũng chưa bao giờ có một ý định là trở thành một người tị nạn nữa.” (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Cô gái đó là Nguyễn Thị Như Huỳnh, một giáo dân Cồn Dầu đến Mỹ vào giữa Tháng Sáu, theo qui chế tị nạn chính trị, sau khi chạy trốn khỏi Ðà Nẵng, qua Lào, sang Thái Lan trước khi đặt chân đến Hoa Kỳ.

Chuyến đi không dự tính trong cuộc đời của Như Huỳnh, được cô kể lại, ngay những giờ phút đầu tiên đến mảnh đất tự do.

 

Bước ngoặt

 

“Không bao giờ em nghĩ là mình đi hết, tại vì là hồi nhỏ giờ cũng chưa bao giờ bước ra khỏi đất Cồn Dầu, chỉ là đi học qua bên phố, chiều về nhà thôi. Chưa bao giờ nghĩ là em sẽ đi xa như thế này và cũng chưa bao giờ có một ý định là trở thành một người tị nạn nữa.” Vừa đưa tay lau nước mắt, Như Huỳnh vừa nói.

Cuộc đời cô sinh viên nhỏ nhắn này thay đổi đột ngột chỉ trong một buổi sáng đầu Tháng Năm, 2010, tại tang lễ cụ bà Maria Ðặng Thị Tân.

Theo lời kể của Như Huỳnh, khi có người trong giáo xứ qua đời, ai cũng đi dự đám tang, mà Như Huỳnh là thành viên ca đoàn của giáo xứ Cồn Dầu, nên “ngày hôm đó, em đứng gần quan tài của cụ Tân”.

Khi đám tang biến thành cuộc xô xát giữa người dân và lực lượng công an, Như Huỳnh đã “bị hai cảnh sát cơ động dùng ba-ton đánh vào vai, đá vào hông và tiếp tục xách nách quăng xuống đường”.

Cùng lúc ấy, cô gái 19 tuổi này nhìn thấy mẹ mình bị đẩy lên một chiếc xe khác và “bị đánh rất dã man”. Giữa tiếng la hét, tiếng súng nổ, tiếng khóc ré của người lớn và trẻ con, Như Huỳnh vùng chạy thoát khỏi tay những người cảnh sát đang nắm giữ mình.

Và cô bắt đầu chạy.

“Em cứ cắm đầu chạy miết, chạy miết. Vừa chạy vừa khóc, và chạy xuống ruộng núp gần 2 tiếng. Em không còn biết gì hết. Người em run lên. Ðầy sự hoảng sợ.”

Không dám về nhà, Như Huỳnh chạy lên nhà anh rể ở Ðà Nẵng. Từ đây, cô nhận được điện thoại của cha, “Mẹ bị bắt rồi. Con không được về nhà, phải tìm cách trốn khỏi Ðà Nẵng.”

Sáng sớm hôm sau, với “hộ chiếu do bố gửi lên và gần 1 triệu đồng tiền Việt do anh rể đưa cho, em tự đón xe qua Vientiane”.

 

Chạy trốn

 

Từ một cô gái mỗi ngày sống trong sự chăm sóc của gia đình, đến trường cùng bạn bè, trong một chốc, Như Huỳnh bị biến thành “kẻ có tội,” buộc phải thoát khỏi gia đình cha mẹ, bước vào cuộc sống không biết trước ngày mai.

“Em đi qua Lào mà không hề biết tiếng gì hết, chỉ biết là có nhiều người Cồn Dầu sang Lào làm ăn. Ngồi trên xe chỉ khóc và khóc. Ðóng dấu hộ chiếu gì thì mấy người phụ xe làm giùm hết.” Như Huỳnh nhớ lại.

Từ lời chỉ dẫn của những người trên xe, cô tìm đến quán cà phê của một phụ nữ Việt Nam sang Lào làm ăn sinh sống từ mấy mươi năm trước, để tìm sự giúp đỡ. “Thật là mừng và may mắn khi sang đó, em gặp thêm một số người từ Cồn Dầu cũng chạy sang.”

Có điều, chỉ sau một đêm ở Lào, Như Huỳnh “nghe tin từ Việt Nam là công an sẽ tiếp tục truy bắt qua Lào nên tất cả nhóm gồm 12 người lại bắt đầu chạy sang Thái Lan bằng xe bus”.

Từ ngày đó, Như Huỳnh sống triền miền trong nỗi sợ hãi, âu lo ở Thái Lan suốt “hai năm một tháng” trước khi tới Mỹ định cư theo qui chế tị nạn chính trị.

 

Lo âu và sợ hãi

 

Hơn hai năm sống ở Thái Lan với tám lần phải chuyển chỗ ở, có một lần phải chuyển ngay trong đêm để tránh sự theo dõi của công an, có lần phải trốn trên mái nhà, có lần bị công an chặn ngay trên đường đi phỏng vấn, và cuộc phỏng vấn dài 3 tiếng rưỡi “không khác gì hỏi cung”… là những điều không thể nào quên đối với Như Huỳnh.

Bằng giọng nói đặc trưng quê mình, Như Huỳnh kể về kỷ niệm “nhớ nhất và sợ nhất”.

“Lúc ở Thái Lan hơn một tháng, chưa biết tiếng, chỉ biết hỏi giá tiền thôi. Khi đó khoảng 5 giờ chiều, mười mấy người tụi em đang ngồi trong căn phòng rộng 5m2, chưa chuẩn bị nấu ăn thì nghe công an đi tuần. Vợ chồng chủ nhà người Thái tốt bụng, dù không biết tiếng Việt, họ cũng chạy lên ra dấu cho biết công an tới bắt. Phải leo lên mái nhà trốn. Một cô trong nhóm sợ run đến xỉu luôn. Trốn gần 2 tiếng. Sợ lắm. Khi đó công an vô bắt được một số người da đen, còn nhóm Việt Nam do chủ nhà cho lên trốn trên kia nên thoát.”

Như Huỳnh chia sẻ, “Ngày nào cũng sống trong hồi hộp, âu lo, và sợ hãi. Những lúc bình yên nhất là mình được các phái đoàn đến thăm vì cảm giác như có ai đó bảo vệ và che chở cho mình.”

“Hầu như ngày nào em cũng khóc, nhưng khóc nhiều nhất là ngày mẹ được ra khỏi tù. Khóc vì hạnh phúc.” Như Huỳnh rưng rưng nước mắt kể.

Ði gặp phái đoàn Hoa Kỳ để phỏng vấn cũng là một kỷ niệm không quên với cô gái này.

Là người trẻ nhất, và lẻ loi nhất trong số những người từ Cồn Dầu chạy trốn, Như Huỳnh được Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc sắp xếp cho đi phỏng vấn trước.

“Ngày em đi phỏng vấn là ngày không chỉ em mà tất cả mọi người đều hồi hộp chờ đợi, bởi nếu em đậu thì hy vọng của mọi người sẽ được tăng thêm.” Như Huỳnh kể.

Thế nhưng, sau cuộc phỏng vấn kéo dài gần 3 tiếng rưỡi, “không khác gì màn hỏi cung,” tức là cũng bị nạt nộ, bị hỏi phủ đầu “tại sao nói dối…” xoay quanh chuyện mẹ Như Huỳnh bị bắt, bị tra tấn như thế nào, cô có tận mắt chứng kiến không… Như Huỳnh đã bị từ chối thẳng thừng qui chế tị nạn vì “họ không tin được chuyện đó là sự thật”.

Cô nhớ lại, “Em không chỉ buồn, và khóc cho mình, mà còn mang nặng nề tâm trạng làm mọi người mất đi niềm hy vọng nữa.”

 

Sự can thiệp của BPSOS

 

Cuối năm 2011, Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Thắng, giám đốc điều hành BPSOS, nơi giúp đỡ hồ sơ pháp lý cho những giáo dân Cồn Dầu đang tị nạn, bay sang Thái Lan. “Nhân dịp này, tôi cũng đi vận động mở lại hồ sơ cho Như Huỳnh để cô được phỏng vấn và được chấp thuận đi định cư tại Mỹ.” Tiến Sĩ Thắng cho biết.

Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Thắng nói thêm về cách thức người tị nạn được phỏng vấn đến Hoa Kỳ, “Một khi vào phỏng vấn với phái đoàn Hoa Kỳ do sự giới thiệu của Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc mà họ được chấp nhận thì sau khi các thủ tục bảo trợ, khám sức khỏe xong xuôi, bộ phận IOM sẽ thông báo cho biết ngày giờ chuyến bay. Lúc đó người tị nạn bên Thái Lan mới được giao cho Sở Di Trú Thái Lan và họ phải vào trong tù một tuần, đóng tiền phạt mỗi người $200, vì họ nhập cảnh bất hợp pháp. Rồi sau đó mới được cảnh sát Thái hộ tống ra phi trường.”

Tuy nhiên, Như Huỳnh không phải “đi tù một tuần” bởi vì “cô ấy một thân một mình mà còn quá trẻ nên cao ủy đặc miễn cho điều đó và điều đình để cô ấy phải đóng tiền thế chân $500 để không bị đi tù.” Giám đốc điều hành BPSOS giải thích.

***

“Mẹ ơi, con đến nơi rồi, mẹ có mừng không?” Như Huỳnh nghẹn ngào hỏi mẹ qua điện thoại, ngay khi vừa đến Los Angeles, trong lúc chờ chuyến bay chuyển tiếp đến một tiểu bang khác.

“Em không thể nào ngờ có ngày em lại đi xa như thế này. Những gì đã mất, em sẽ tìm lại được ở đất nước tự do này. Ước mơ lớn nhất của em hiện giờ chỉ là mong đến ngày đoàn tụ được với bố mẹ em vì lúc bỏ chạy, em còn chưa kịp ôm lấy bố lấy mẹ được một cái nào.” Cô nói trong nước mắt lẫn nụ cười.

Nguyễn Thị Như Huỳnh, giờ đây 21 tuổi, giáo dân Cồn Dầu thứ năm đến Hoa Kỳ, đang bắt đầu cuộc đời mới của mình tại tiểu bang Tennessee, khép lại những nỗi sợ hãi của những ngày tháng qua.

––-

Liên lạc tác giả: [email protected]

Nhậu say bị lột truồng, nằm cạnh sếp

 

 

 

SÓC TRĂNG (NV) Thêm một ông sếp lớn của tỉnh Sóc Trăng bị tố cáo xúc phạm nhân phẩm nữ thuộc cấp.

Theo báo Thanh Niên, đơn vị thụ lý vụ xâm phạm phụ nữ mới nhất này là Sở Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn tỉnh Sóc Trăng. Người đại diện sở này cho biết, chiều 21 tháng 6 đã nhận được đơn tố cáo của một nữ nhân viên trạm cấp nước Giồng Chùa, tọa lạc tại thị trấn Vĩnh Châu, Sóc Trăng.

Cảnh sếp lớn “quan hệ bất chính” với nhân viên bị tung lên mạng. (Hình: Báo Nông Nghiệp Việt Nam)

Cô nhân viên – xin được giấu tên, tố đã bị ông NTD, giám đốc Trung Tâm Nước Sạch và Vệ Sinh Môi Trường tỉnh Sóc Trăng “làm nhục” trong lúc cô say rượu đến nỗi không còn biết gì.

Ngay sau khi đệ đơn tố cáo ông NTD, cô gái này cũng đồng thời nộp đơn xin nghỉ việc.

Ðơn tố cáo của cô gái kể cho biết vào tuần trước, cô nhận lời đi hát karaoke với ông sếp NTD. Ham vui và vì uống quá nhiều rượu, cô say mèm đến nỗi gục luôn tại chỗ. Tỉnh dậy sau đó, cô gái hốt hoảng khi thấy mình không một mảnh vải che thân và lại đang nằm cạnh ông sếp NTD.

Báo Thanh Niên cũng cho biết, Sở Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn tỉnh Sóc Trăng đã yêu cầu ông NTD làm “bản tường trình” sự việc. Nghe đâu ông này nhìn nhận có đi hát karaoke với cô nhân viên nhưng chối vụ làm nhục cô.

Ðây là vụ “xì căn đan tình dục” thứ hai gây xôn xao dư luận.

Vụ đầu tiên xảy ra hồi cuối tháng 5 vừa qua khiến ông giám đốc trung tâm Y tế đường bộ 2 thuộc Bộ Giao Thông-Vận Tải Cộng Sản Việt Nam bị lột chức.

Ông này bị một nữ bác sĩ, nhân viên của ông tung clip sex cho thấy ông đòi bà phải “quan hệ bất chính”.

Theo bà bác sĩ thì ông này “trù dập,” không giao việc làm cho bà chỉ vì trước đó bà không chịu “quan hệ bất chính” với ông. Bị ép quá, bà bác sĩ phải đưa ông này vào tròng, lén quay phim “nóng” với ông rồi tung lên mạng tố cáo.

Sử dụng contact lens nên cẩn thận khi dùng thuốc rửa

 


 


Một tổ chức quan tâm đến sự an toàn của bệnh nhân vừa cho hay, ngày càng có nhiều báo cáo việc người mang contact lens bị phỏng mắt, kể cả phải vào cấp cứu ở bệnh viện. Nguyên do là nhà sản xuất chất rửa contact lens đã không có chỉ dẫn cẩn thận, khuyến cáo người sử dụng sản phẩm có thể bị nguy hiểm nếu không dùng đúng cách, theo MSNBC.


Institute for Safe Medication Practices (ISMP), một cơ quan bất vụ lợi, vốn vận động hành lang trong suốt hai năm, đòi hỏi công ty chế tạo thuốc rửa contact lens phải ghi chú các khuyến cáo rõ ràng hơn. Cơ quan này cho biết, nhãn dán trên lọ Clear Care của công ty Ciba Vison, một thương hiệu rất được giới tiêu dùng ưa chuộng, không có chỉ dẫn đầy đủ, để nhắc nhở người sử dụng nên ý thức rằng, 3% dung dịch hydrogen peroxide không nên để tiếp xúc trực tiếp vào mắt.


Năm ngoái Clear Care có thực hiện vài thay đổi, nhưng theo ông Michael R Cohen, chủ tịch cơ quan ISMP, rằng báo cáo người dùng bị vô ý để phỏng mắt vẫn không ngưng. Ông nói: “Quả là hoàn toàn chưa đầy đủ. Ðây không phải là những báo cáo nhỏ giọt mà có tính cách ồ ạt.”


Ông Cohen nói, ông từng nghe, thấy, và kể cả xem xét hằng trăm đơn khiếu nại về hiệu năng của Clear Care từ năm 2010.


Bà Sarah Clark-Lynn, phát ngôn viên của Cơ Quan An Toàn Thuốc và Dược Phẩm (FDA), lại nhận định: “Chúng tôi tin họ thay đổi như thế là quá đủ để người sử dụng ý thức được lời khuyến cáo rồi.”


Các lọ thuốc nay có thêm hàng chữ khuyến cáo màu đỏ “Quan Trọng,” với những chỉ dẫn rõ ràng chỉ dùng trong trường hợp đặc biệt và không để cho sản phẩm tiếp xúc trực tiếp vào mắt.


Bà Elizabeth Power, phát ngôn viên của Novartis, nói: “Bao bì và nhãn mới đều có ghi rõ thành phần 3% của hydrogen peroxide, đồng thời nhắc nhở hậu quả có thể xảy ra nếu sử dụng không đúng cách, như phỏng và xốn mắt.” Bà Power còn thêm rằng sản phẩm này đã được tiêu thụ trong 30 năm.


Ít nhất có đến 110 báo cáo từ năm 2000 về vấn đề ở mắt do Clear Care gây nên, qua hệ thống theo dõi MAUDE của FDA, trong đó hơn một chục thuộc thời gian nửa năm cuối của 2011 và đầu năm 2012, là thời gian sau khi bao bì có sự thay đổi.


Nhiều báo cáo của MAUDE miêu tả sự lẫn lộn của người tiêu dùng, vì các lọ Clear Care trông tương tự và được bán cạnh các dung dịch đa dụng cho contact lens khác, dùng để rửa và ngâm lens. Những sản phẩm đó lại có thể dùng trực tiếp vào mắt mà vẫn vô hại.


Một lá đơn khiếu nại do một người tiêu dùng nộp ngày 26 Tháng Bảy, 2011, trong đó có đoạn: “Mắt tôi đóng sập ngay lập tức như vừa chạm phải acid, và tôi phải mất đến 5 phút mới tống khứ chúng ra hết khỏi mắt. Theo tôi họ nên dùng một hàng tựa lớn để khuyến cáo người sử dụng.”


Nhiều người báo cáo họ được đưa gấp đến phòng cấp cứu do bị phỏng vì hóa chất, loét giác mạc và các vấn đề khác.


Bà Nancy Metcalf, một chủ biên của Consumer Reports, kể về trường hợp của cô con gái 24 tuổi, xảy ra cách đây chừng hai năm, khi cô từ trường về thăm nhà và tình cờ sử dụng Clear Care trực tiếp vào mắt.


Bà Metcalf hồi tưởng: “Tôi nghe tiếng nó hét lớn từ trong phòng tắm vọng ra. Tôi dí đầu nó ngay vào vòi nước và sau đó mắt nó phỏng suốt mấy ngày.”


Bà Metcalf vẫn còn dùng Clear Care, mà theo bà là sản phẩm tẩy dơ contact lens rất tốt, tuy nhiên, bà nhắc nhở là phải cẩn thận đừng lẫn lộn với các dung dịch đa năng dùng cho contact lens khác.


Bác Sĩ Thomas Steinemann, giáo sư nhãn khoa tại MetroHealth Medical Center ở Cleveland, công nhận hydrogen peroxide có thể làm cho mắt bị phỏng.


Ông nói: “Nếu quí vị mới rửa lens bằng hydrogen peroxide rồi đặt ngay vào mắt, thì chẳng khác gì quí vị đốt lửa vào mắt.”


Theo ông Steinemann, tốt nhất là tham khảo với một chuyên viên về săn sóc mắt trước khi dùng bất kỳ sản phẩm mới ra nào.


Ông nói: “Tôi ghét phải nói ra rằng gánh nặng trách nhiệm đều nằm nơi người tiêu dùng. Nếu quí vị không rõ mình đang làm gì thì đừng nên làm là tốt nhất.” (T.P.)

Tin mới cập nhật