Tiếng Việt Dấu Yêu

 


Những nhân vật thầm lặng phía sau Giải Khuyến Học 2012



Ban Giám Khảo Giải Khuyến Học kỳ 24-2012.



Thầy Nguyễn Hữu Hòa kiểm đề thi vào giờ thứ 25.



Thầy Cô Nguyễn Hồng Chi, ban kỹ thuật và Thầy Mai Thái Bằng.



Cô Nguyễn Thị Kiều Hạnh, phó trưởng ban của GKH.



Cô Mai Khôi (trái) và cô Ngọc Trâm, giám thị.



Cô Nguyễn Thị Kim Ngân dặn dò các thí sinh.



Thầy Phúc, lo âm thanh từ sáng sớm với Thầy Chi.



Mong gặp lại các em và thân hữu của GKH năm tới.



Phụ huynh đan áo len trong khi hồi hộp theo dõi các cháu dự thi.



Cô giáo TTVN Chánh Pháp nhắc nhở các em cố gắng đem chiến thắng về nha!


———————


 


EM VIẾT VĂN VIỆT


Những bài viết của học sinh các trường Việt ngữ


 


Nhằm tạo một diễn đàn cho các em tập viết tiếng Việt, Ban Biên Tập trang Tiếng Việt Dấu Yêu kêu gọi quý phụ huynh và quý thầy cô khuyến khích các em viết văn, diễn tả bằng tiếng Việt những cảm nghĩ và ước vọng trong đời sống của các em. Ước mong nơi đây một sân chơi được mở ra và khu vườn văn hóa Việt sẽ được quý phụ huynh và quý thầy cô góp tay vun trồng, khuyến khích.


Trong các bài nhận được và chọn để đăng, chúng tôi cố ý giữ nguyên văn những gì các em viết. Vì thế, khi đọc đến những ngôn từ, lỗi chính tả và sai văn phạm, chúng tôi mong được phụ huynh và thầy cô chia sẻ và sửa chữa cho các em tại nhà hay trong lớp học.


Tất cả các bài viết dưới dạng MSWord, font Unicode; và hình ảnh dạng .jpg, xin gởi về địa chỉ email: [email protected](Xin đừng gởi dạng .pdf vì không tiện cho việc layout).


Trân trọng cảm ơn quý vị.


Nguyễn Việt Linh


 


Ðề tài:


Các em đặt câu với những từ cho sẵn


 


Trương Thị Mai Vy


Thí sinh lớp Hai


Giải Khuyến Học Viet Olympiad-2012


 


1. Mỗi bàn tay của mình có năm ngón.


2. Con chim làm tổ để đẻ trứng


3. Hoa mai khi nở có màu vàng tươi


4. 4Con Vịt, ngỗng và gà là những loại gia cầm.


5. Khi mẹ đi vắng,em phải ở nha chăm sóc cho em của em.


6. Con voi rất bự và có cái vòi thật dài.


7. Em phải học thật giỏi để mai sau giúp nước.


8. Mỗi Chủ Nhật em đi học để không quên tiếng Việt.


9. Các học sinh lúc nào cũng phải chăm chỉ học bài.


10. Em của em rất là lanh lợi.


–––––––––––––––––––––-


Tâm Tình Thầy Cô


 


Thầy trò già


 


Nhành Lan


 


Ngày tôi ra trường, cầm sự vụ lệnh, nhận nhiệm sở tại một quận lỵ nhỏ bé, nghèo nàn, nước mắt phải đong bằng thùng.


Bà nội thương tôi quá, bà muốn bán đôi vòng khuyên, ngày xưa ông tặng bà trong ngày cưới, cho tiền tôi để tôi bồi hoàn tiền học bổng, và khỏi phải đi đến nơi đồng không cỏ cháy, ngập đầy bom đạn. Tôi không nỡ lấy đi của bà món quà quý giá ấy, và quan trọng, tôi không muốn bỏ nghề. Thế là một cô bé nhút nhát, một thân một mình, chưa một mảnh kinh nghiệm vắt vai, khăn gói quả mướp lên đường về Quận C. C., tỉnh Hậu Nghĩa.


Tôi được ông giám học sắp xếp dạy cấp lớp 10. Thật là may mắn, các em học sinh của tôi thật ngoan, thật hiền, thật siêng năng và lễ phép. Các em rất nghe lời tôi dù tuổi đời cũng xấp xỉ với tôi. Biết tôi xa nhà, các em săn sóc tôi chu đáo, nhất là các em nữ sinh. Vài con cá kho tiêu, vài trái ổi xanh, vài trái xoài chín…. luôn luôn nằm trên bàn làm việc, mà tôi chẳng biết xuất xứ (tôi ở trọ, nên các em gửi chủ nhà). Lâu lâu tôi đi câu cá, hái cọng bông súng, nhặt “rau đắng sau hè” vào các ngày Chủ Nhật (Thứ Bẩy các em vẫn đi học). Thầy và trò cùng nấu nồi bún mắm, và cùng ăn thật vui vẻ, đầm ấm… thời gian qua mau… “có kẻ theo chồng bỏ cuộc vui”…


Tôi về Sài Gòn, tất bật với cuộc sống, không chỉ dạy tại các trường công, mà tôi còn có mặt tại các trường bán công, trường tư… “rồi tang điền biến vi thương hải,” tôi trôi nổi nơi xứ người, còn đâu nữa những “ngày xưa thân ái”…


Một hôm điện thoại reng và bên tai tôi vang lên một giọng nữ: “Thưa giáo sư, GS là trưởng ban GKH?”


Tưởng là một phụ huynh, tôi nhanh nhẹn:


-Vâng ạ.


-Thưa tôi xin phép được nói một câu chuyện ngoài GKH!


-Vâng mời chị.


-Thưa có phải ngày xưa, giáo sư ở đường T.Q.T gần chợ Bàn Cờ không?


Tôi hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp:


-Vâng.


-Ngày xưa, GS dạy trường Trung học C.C.


Tôi hơi bối rối, tôi qua đây, không ai biết tôi dạy trường này, tuy thế vẫn đáp:


-Vâng.


-MC ơi, Xuân đây! Tụi này tìm MC quá trời, không ai biết MC ở đâu. Xuân và các bạn biết MC vượt biên, nhưng không ai có tin tức gì nữa.


Tôi đứng không vững, người bạn cùng dạy môn Việt Văn, bao năm rồi bây giờ mới được nghe lại giọng trầm ấm.


-Xuân ơi, MC đây, sao Xuân có số này?


-Ngọc Huệ, NH lớp 10 Pháp văn, NH cố công tìm Châu lâu lắm rồi. Nó vào whitepage tìm ra một người tên CMC, nhưng gọi thì lại không được. Hôm rồi nó thấy hình MC trên báo, nhưng nó nói không biết có phải không, Xuân liền vào web GKH, thấy số này gọi thử, không ngờ lại đúng. N.H nó đòi đăng báo “tìm trẻ lạc.” Thôi để Xuân báo cho N.H và các bạn khác biết…


Tôi chưa hết ngẩn ngơ thì điện thoại reng:


-Thưa cô, em là N. H. em học với cô lớp 10 niên khóa 1972-1973.


Thầy và trò hàn huyên không dứt. biết tôi đang sinh hoạt tại Viện Việt Học, sáu người bạn và cô học trò già vội vã đến viện thăm tôi.


Tôi cảm động vô ngần khi ôm trong vòng tay em học trò năm xưa. Thầy và trò cùng phá cười khi cùng nhìn thấy màu trắng khá nhiều trên mái tóc của nhau.


Cuộc sống của tôi thêm một chút màu hồng, tôi quên đi rất nhiều đen bạc của cuộc đời.


Tôi tìm lại được một tình thân chân chật, và những nụ cười cởi mở của những tháng năm cũ…


Chỉ mới 2 tuần, thầy và trò đã ăn cơm chung 6 lần, trò đưa thầy đi chơi bất cứ chỗ nào đi được: cả biển, cả núi. Chúng tôi nấu lại nồi bún mắm như ngày xưa, ăn lại món khổ qua dồn cá thác lác hầm và nhắc lại những kỷ niệm xưa cũ. Thật hạnh phúc và ấm lòng khi cô học trò “bé” nhắc lại những câu ca dao “chế” của tôi, những đoạn văn tôi bình giảng, những tác giả tôi thích…


Thầy trò chúng tôi ríu rít trên phone mỗi ngày… nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ…


Cám ơn, cám ơn… cuộc đời vẫn còn tình người, chứ không phải toàn vôi…

Giá thực phẩm California bị ảnh hưởng bởi hạn hán

 


LOS ANGELES (LAT) – California có thể không ở trong tình trạng khô cằn như nhiều nơi khác trên nước Mỹ lúc này, tuy nhiên với tình trạng cạn kiệt nguồn nước ngày càng trầm trọng, tiểu bang ngày cũng không thoát khỏi các ảnh hưởng gián tiếp không kém nặng nề.









Hạn hán đẩy giá thực phẩm California lên cao. Hình minh họa. (Hình: Scott Olson/Getty Images)


Hạn hán đang đẩy cao giá thịt và sữa cùng các loại sản phẩm sữa đối với người tiêu thụ ở California. Ðiều này xảy ra vì chi phí nuôi các đàn gia súc ở California, từ gà đến heo, đều lên trong lúc các nông trại ở vùng Trung Tây nước Mỹ sản xuất không đủ bắp và đậu nành, hai nguyên liệu chính dùng trong việc biến chế thức ăn cho gia súc.


Giá cả lên cao sẽ không nhìn thấy trên các quầy hàng thêm ít tháng nữa. Nhưng khi điều này xảy ra, giới tiêu thụ sẽ phải trả thêm từ 10% đến 15% cho sữa, thịt bò và thịt gà theo giới nông gia cũng như kinh tế gia. Tuy nhiên, ngay cả việc tăng giá cũng có thể không đủ cung cấp nguyên liệu cho tất cả các chủ trại nuôi gia súc lấy thịt hay lấy sữa.


“Ðiều này sẽ có ảnh hưởng lớn đến cả kỹ nghệ chăn nuôi, với nền nông nghiệp California và với dân chúng. Ðiều này sẽ ảnh hưởng đến túi tiền của người tiêu thụ,” theo Jonathon Beckett, một chuyên gia về chăn nuôi bò ở San Diego. (V.Giang)

Ðể giảm kẹt xe Thái Lan

 


Quốc vương thay luật di chuyển xe hoàng gia


 


BANGKOK (AP) – Tình trạng kẹt xe nổi tiếng thế giới ở thủ đô Bangkok của Thái Lan nay có thể giảm bớt phần nào do một quyết định của quốc vương nước này.










Một cảnh kẹt xe ở Bangkok, thủ đô Thái Lan. (Hình: Nicolas Asfouri/AFP/Getty Images)


Một quy luật mới được thông báo cho cảnh sát và giới hữu trách hôm Thứ Sáu liên quan đến việc điều hành lưu thông mỗi khi có đoàn xe của hoàng gia di chuyển.


Giới chức hoàng gia hy vọng các thay đổi này sẽ chấm dứt các phản ứng chống đối ngấm ngầm hay các diễu cợt ở nơi mà sự chỉ trích công khai nhắm vào hoàng gia bị coi là bất hợp pháp và có thể bị tù tới 15 năm.


“Mỗi khi có kẹt xe là người ta lại thắc mắc không hiểu có phải vì đoàn xe hoàng gia đi ngang qua hay không,” theo lời một viên chức hoàng cung, Chantanee Thanarak cho hay trong một buổi huấn luyện tại Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia ở Bangkok.


Cho đến thời gian gần đây, cảnh sát sẽ chặn xe ở cả hai đầu đường và nhiều góc phố trước khi đoàn xe đến nơi. Người di chuyển trên các cầu vượt xa lộ cũng bị chặn, không chỉ vì lý do an ninh mà cũng vì không được đứng trên đầu hoàng gia. Các biện pháp này gây tình trạng kẹt xe trầm trọng, đòi hỏi lực lượng cảnh sát giao thông đông đảo và bị dân chúng ngấm ngầm than phiền là quá đáng.


Quy luật mới sẽ cho phép giao thông tiếp tục trên cầu vượt và trên lằn đường ngược chiều với đoàn xe hoàng gia. Việc chặn đường sẽ ngắn hơn và không dùng quá nhiều cảnh sát để đóng đường. (V.Giang)

Nhưng chống Trung Quốc bằng cách nào?

 


Ngô Nhân Dụng


 


Câu tự đề trên đây là ý kiến của một vị độc giả sau khi đọc bài trước trên mục này: “Ai cũng biết Việt Nam đang bị Trung Quốc làm nhục, nhưng chống Trung Quốc bằng cách nào?”


Ðó cũng là ý kiến của Thái Úy Trần Nhật Hiệu, vào thế kỷ 13.


Năm 1257 Hốt Tất Liệt, sau khi xóa tan nước Ðại Lý, sai quân tấn công nước ta vì vua nhà Trần không chịu qua Vân Nam khấu đầu quy phục. Ðạo quân Mông Cổ phá đổ hàng phòng thủ đầu tiên do Trần Quốc Tuấn chỉ huy; rồi đánh bại đạo quân chính do Trần Thái Tông trực tiếp lãnh đạo; tiến tới chiếm thành Thăng Long, “cướp phá, giết tất cả nam phụ lão ấu ở trong thành,” như Trần Trọng Kim ghi trong Việt Nam Sử Lược. Triều đình chạy về Hưng Yên, Thái Tông hỏi ý kiến mọi người. Thái Úy Trần Nhật Hiệu cầm sào viết xuống nước hai chữ: Nhập Tống (xin vào nước Tống). Lúc đó Tống còn là tên gọi cả nước Trung Hoa; mặc dù vua quan nhà Tống chỉ còn làm chủ một mẩu đất ở vùng Quảng Ðông, hai năm sau mới bị quân Mông Cổ tiêu diệt. Nếu theo lời khuyên của Thái Úy Trần Nhật Hiệu thì vua nhà Trần đã xin hàng. Nhưng Thái sư Trần Thủ Ðộ có ý kiến khác: “Ðầu tôi chưa rơi xuống đất thì xin bệ hạ đừng lo.” Cuối cùng nước Việt Nam không bị nhục.


Vị độc giả trên còn lý luận: “Chưa thấy ai nói đến phương thức chống Trung Quốc bành trướng một cách có hiệu quả. Chỉ có những cuộc biểu tình ồn ào, không kết quả.”


Năm 1285 chắc cũng có người nghĩ như vậy. Trước mối đe dọa quân Nguyên sang tấn công lần thứ ba, Thái thượng hoàng Thánh Tông và vua Trần Nhân Tông mời các vị già cả trong nước vào họp ở điện Diên Hồng để tham khảo. Ðại Việt Sử Ký Toàn Thư viết: “Các phụ lão đều nói ‘Ðánh,’ vạn người cùng hô một tiếng, như bật ra từ một cửa miệng.”


Ðiện Diên Hồng có lẽ không đủ rộng để chứa đến một vạn người. Nhưng dù chỉ có hàng ngàn thì không khí cuộc họp chắc cũng đủ “ồn ào,” náo nhiệt, “muôn người cùng hô một tiếng, như bật ra từ một cửa miệng,” không khác gì trong các cuộc biểu tình trước tòa đại sứ Trung Quốc gần đây. Những “phụ lão” thời nhà Trần chắc cũng chỉ trên dưới 50 tuổi, còn quá trẻ so với những “cụ” Nguyễn Quang A đi biểu tình ở Hà Nội, hay Hòa Thượng Thích Chí Thắng mới xuống đường ở Huế. Các phụ lão thời đó chắc chỉ vào tuổi cho các cô Trịnh Kim Tiến, Huỳnh Thục Vy gọi là chú thôi! Nhưng cuộc “biểu tình” trong điện Diên Hồng đã có kết quả. Cuộc họp mặt hào hùng đó cho thấy một cách “chống Trung Quốc bành trướng.” Phương thức duy nhất có kiệu quả là: Toàn dân một lòng bảo vệ danh dự quốc gia. Nhờ thế, sau cùng nước Việt Nam không bị quân Mông Cổ chiếm mất. Nếu vua và dân nhà Trần đều run sợ mà chịu nhục thì có thể từ đó nước ta đã biến thành một tỉnh hay một quận của nước Trung Hoa cho tới bây giờ, không khác gì tỉnh Vân Nam.


Vị độc giả trên đây còn lo sợ: “Dùng quân sự không thể thắng Trung Quốc, Hải quân ta quá yếu… Trung Quốc đã chế được tàu vũ trụ, Việt Nam ta (chỉ) tổ chức được (thi) Hoa Hậu Thế Giới. Cán cân đã ngã ngũ. Xin đừng bàn vấn đề này như truyện kiếm hiệp Kim Dung, chỉ nhục thêm.”


Không ai muốn “nhục thêm,” nhưng phải hỏi: Nếu có hai còn đường phải chọn, một bên là im lặng hèn nhát, bên kia là chống cự đến cùng, thì con đường nào nhục nhã hơn? Không người Việt Nam nào muốn gây chiến tranh với Trung Quốc. Nhưng bị lấn ép mãi mà không dám đối đầu thì chắn chắn nhục nhã. Mà trong tình thế hiện nay, Trung Quốc không dám đánh Việt Nam, vì những quyền lợi thiết yếu của họ.


Vào đời nhà Trần, cán cân lực lượng giữa nước ta và nhà Nguyên cũng chênh lệch không khác gì với Trung Cộng bây giờ. Có thể nhà Trần còn yếu hơn nhiều vì cả trăm năm người Việt không biết đến chiến tranh. Quân Mông Cổ thì vừa mới chinh phục tất cả nước Trung Hoa sau khi làm cỏ suốt vùng Trung Á, sang đến Nga và Ðông Âu; đạo quân bách chiến tới đâu tàn sát đó rồi đặt người mới cai trị. Dân số Việt Nam lúc đó được mấy triệu và quân đội nhà Trần có được bao nhiêu người? Vua nhà Nguyên sai một đạo quân trăm ngàn lính thiện chiến sang đánh, cuối cùng chỉ còn 20 ngàn tơi tả chạy về. Nhờ đâu nhà Trần giữ vững được bờ cõi nước ta? Vì toàn dân trên dưới một lòng: Thà làm quỷ nước Nam! Chúng ta cũng đừng quên rằng các vị vua nhà Trần đều là dòng dõi người Việt gốc Hoa, qua nhiều đời họ đã hóa thành dân tộc Ðại Việt; nhưng khi cần chống ngoại xâm thì họ vẫn được toàn dân ủng hộ.


Vị thế của Trung Quốc bây giờ chắc chắn không mạnh bằng thời nhà Nguyên. Vào thế kỷ thứ 13, Trung Quốc chiếm địa vị bá chủ trong vùng Á Ðông, về chính trị, kinh tế, và quân sự. Chưa có những nước Nhật Bản, Nam Hàn giầu mạnh, chưa có khối Ðông Nam Á cùng lo lắng trước đế quốc Trung Hoa mới. Chưa có nước Nga đè nặng phía Bắc. Cũng chưa hạm đội thứ bẩy của Mỹ và một ông tổng thống khẳng định vì quyền lợi nước Mỹ sẽ duy trì sự có mặt ở Á Châu Thái Bình Dương.


Nhà Nguyên cũng không cần tiền đầu tư ngoại quốc đổ vào, không lệ thuộc các tài nguyên, nhiên liệu từ các nước Á Châu, Phi Châu và Nam Mỹ để phục hồi kinh tế, không lo việc dân chúng đòi tự do dân chủ, không sợ bị cả thế giới ngưng giao thương nếu có hành động hiếu chiến, xâm lăng.


Trung Cộng bây giờ mang đầy những mối lo tâm phúc đó! Hải Quân Trung Cộng không dám đánh chiếm đảo Ðiếu Ngư đang bị Nhật chiếm đóng; vì Bắc Kinh không muốn dân Nhật Bản nổi giận yêu cầu chính phủ tái võ trang, lập lại quân đội. Tầu thuyền Trung Cộng phải rút khỏi vùng biển tranh chấp với Philippines vì nếu có chiến tranh thì các nước trong vùng sẽ phải cùng nhau xin liên kết với Mỹ chặt chẽ hơn. Bắc Kinh cần giữ hòa bình trong vùng biển Ðông nước ta vì nếu con đường giao thông qua đó bất an thì cả nền kinh tế Trung Quốc sẽ lo không có đủ nguyên liệu và nhiên liệu để chạy bình thường. Chính Bắc Kinh sẽ lo tránh đụng độ nhiều hơn nước ta, vì nếu thêm một trăm ngàn dân thất nghiệp thì chế độ cộng sản sẽ sụp đổ!


Nhà Nguyên có thể đem quân đánh Việt Nam vì vào thế kỷ 13 nước ta hoàn toàn cô lập. Cũng giống như năm 1979 Trung Cộng đã “dạy một bài học” cho Lê Duẩn về tội phản phúc vì Cộng Sản Việt Nam đang bị cả thế giới tẩy chay. Tình trạng thế giới ngày nay hoàn toàn khác. Không nước nào lo bị cô lập nữa, mà Trung Quốc cũng không còn địa vị độc quyền bá chủ nữa. Nước Mỹ, Châu Âu cũng như Ấn Ðộ, Nhật Bản, và các nước Ðông Nam Á sẽ phản ứng mãnh liệt nếu Trung Cộng gây chiến với Việt Nam. Họ sẽ ngăn cản đến cùng, vì quyền lợi của chính họ chứ chẳng cần họ phải thương yêu gì nước mình! Ý nghĩ cho rằng Trung Cộng muốn làm gì thì làm, các nước nhỏ chung quanh phải sợ sệt như giun như dế mới thật là hoang tưởng. Ðó mới là sống trong “truyện kiếm hiệp Kim Dung!”


Nhưng vị độc giả có lòng còn lo ngại, viết rằng nếu “Dùng chánh trị (chống lại Trung Cộng thì sẽ) lệ thuộc Mỹ hoặc phương Tây.”


Ðó cũng là một điều hoang tưởng. Thế giới bây giờ không ai còn phải lo bị lệ thuộc như vậy, dù lệ thuộc Mỹ hay lệ thuộc Tàu, nếu tự mình biết khôn ngoan và quyết tâm bảo vệ nền độc lập. Năm 1940, các nước Anh, nước Pháp đã nhờ quân Mỹ sang đánh quân Ðức Quốc Xã, sau đó các nước này bị lệ thuộc nước Mỹ hay không? Nếu không có Mỹ bảo vệ thì Nam Hàn và Ðài Loan đã biến mất từ lâu rồi, nhưng bây giờ ai dám nói rằng các nước này lệ thuộc Mỹ? Nếu thân với Mỹ mà dân nước họ giầu có, được sống trong dân chủ tự do được thì tại sao họ không kết thân? Trên thế giới bây giờ không một nước nào lo phải lệ thuộc nước khác, vì tất cả các nước đều tùy thuộc vào nhau trong nền kinh tế toàn cầu hóa. Có ai bắt Singapore phải mở cửa cho tầu chiến Mỹ vào bến tu bổ, có ai bắt họ phải ký hiệp ước tự do thương mại với Mỹ hay không? Chẳng qua là vì Singapore thấy các hành động đó có lợi cho dân họ!


Vị độc giả nêu những ý kiến trên đây có thể vì tấm lòng lo cho đất nước thật. Nhưng các ý kiến đó cũng là luận điệu để bào chữa cho thái độ khiếp nhược, sợ hãi một cách vô lý trước các hành động gây hấn và lấn áp của Cộng Sản Trung Quốc. Ðó cũng là luận điệu mà Bắc Kinh muốn người mình truyền cho nhau nghe. Ðể cho cả nước Việt Nam chết nhát! Người Việt Nam không hèn nhát như vậy, ngay từ thời Hai Bà Trưng, bà Triệu.


Không thể chấp nhận những luận điệu hèn nhát, chưa chi đã lo nước Việt Nam không đủ sức chống lại Trung Cộng. Những kẻ đưa ra các luận điệu đó chỉ làm trò “rung cây nhát khỉ” để phục vụ Bắc Kinh và biện minh cho những thái độ khiếp nhược của họ. Nếu mỗi lần Trung Cộng tấn công tầu đánh cá Việt Nam, bắt cóc các ngư dân nước mình, thì một chính quyền Việt Nam biết trọng danh dự đã hành động trả đũa liền. Có thể quyết định tống xuất một ngàn công nhân Trung Quốc làm việc không giấy phép ở trong nước ta ngay sau khi “tầu lạ” đánh dân mình. Ðang có hàng chục ngàn di dân lậu trong đám các công nhân Trung Quốc, một đêm là có thể tìm ra một ngàn người dễ dàng. Trục xuất di dân lậu là một việc làm hợp pháp, hợp đạo lý, quốc tế phải công nhận là đúng lẽ phải. Liệu Trung Cộng có dám vì thế mà đem quân sang đánh nước ta hay không? Thế giới có ngồi im cho họ hành động ngang ngược như vậy hay không? Dân Việt Nam đã hèn nhát từ bao giờ vậy?


Năm 1974 ông Nguyễn Văn Thiệu đã ra lệnh Hải Quân Việt Nam chống cự đến cùng khi quân Trung Cộng tiến đánh Hoàng Sa. Lúc đó ông tổng thống Việt Nam Cộng Hòa chắc phải biết rằng những người lính sắp ra trận sẽ phải chịu hy sinh. Dù biết như vậy, ở địa vị người lãnh đạo một quốc gia, ai cũng phải ra lệnh tử chiến. Họ không thể chỉ nghĩ đến kế an toàn cho mỗi người lính. Vì phải bảo toàn danh dự quốc gia, vì còn phải nghĩ đến tổ tiên và con cháu.


Những người lính Việt Nam bảo vệ thành phố Lạng Sơn năm 1979 có biết rằng họ sắp bỏ mình trước biển người quân Trung Cộng hay không? Tại sao họ vẫn cầm súng chống cự tới cùng? Thiếu Tá Ngụy Văn Thà khi cùng các chiến sĩ Hải Quân Việt Nam chống cự tới cùng đến lúc chỉ còn lưỡi lê trên đầu súng, họ có biết là họ sắp hy sinh hay không? Tại sao họ vẫn bám lấy mảnh đất Hoàng Sa cho đến chết? Tất cả những người lính Việt Nam, dù ở miền Nam hay miền Bắc, đều biết họ sẽ chết, nhưng chết cho tổ quốc Việt Nam. Vì bổn phận với tiền nhân bao đời trước. Vì biết còn bao nhiêu thế hệ con cháu đời sau. Người Việt Nam xưa nay không khiếp nhược.

Dân California mua súng nhiều kỷ lục

 


SACRAMENTO (SF Chronicle) –Người dân California cũng thích mua súng như dân chúng ở các nơi khác trên nước Mỹ và hiện đang sắp sửa lập một kỷ lục về số súng mua hợp pháp, cũng như mấy năm trước.










Hình minh họa. (Hình: Alex Wong/Getty Images)


Các chuyên gia tại Bộ Tư Pháp tiểu bang California tiên đoán dân tiểu bang sẽ mua khoảng 725,000 khẩu súng lục, súng trường và súng bắn đạn ghém (shotgun) trong năm 2012, gần gấp đôi con số mua năm năm trước đây.


Trong cả thập niên vừa qua, mỗi năm số súng mua đều vượt quá năm trước đó dù rằng nền kinh tế có suy kém hơn và số tội phạm cũng giảm nhiều.


Trong số các lý do giải thích sự mua súng có việc đòi hỏi giới hạn mua và làm chủ súng cũng như sự lo ngại là cơ quan công lực không đủ khả năng bảo vệ cho dân. (V.Giang)

Ông giấu tiền trong lò, bà nướng thịt cháy tiêu

 


SYDNEY (AP) – Một người đàn ông ở thành phố Sydney, Úc, tuần qua bán chiếc xe của mình được khoảng $15,562 và dự định sẽ dùng để trả tiền nhà và các món tiêu dùng khác. Ông tạm thời đem giấu số tiền này vào trong lò nướng, nơi ít khi sử dụng.


Nhưng ngay ngày hôm đó bà vợ quyết định nướng thịt gà mà không biết chồng mình giấu tiền trong lò. Và dĩ nhiên là tiền cũng bị nướng cùng với gà.


Cả hai vợ chồng đều lo lắng đau buồn khi khám phá ra việc này. Ông chồng liên lạc với ngân hàng để nhờ giúp đỡ. Ngân hàng cho hay người này nhiều phần sẽ lấy lại được gần đủ số tiền của mình vì chỉ cần chứng minh cho thấy mấy mảnh của một tờ giấy bạc là sẽ được cho đổi lấy tiền mới. (V.Giang)

Giáo sư Carl Thayer nói về chuyến đi Mỹ của Nguyễn Chí Vịnh

Việt Nam cải thiện nhân quyền, Mỹ mới bán vũ khí


 


Nam Phương-Hà Giang/Người Việt


 


CANBERRA, Úc (NV) – Thứ Trưởng Quốc Phòng CSVN Nguyễn Chí Vịnh đi Mỹ 10 ngày bắt đầu từ 14 tháng 7, 2012 có 4 mục tiêu chính gồm: xin Mỹ viện trợ kỹ thuật để rà phá bom mìn; Mỹ viện trợ cho Việt Nam tham gia lực lượng bảo vệ hòa bình Liên Hiệp Quốc; thảo luận với các cơ quan LHQ về sự tham dự của Việt Nam trong lực lượng bảo vệ hòa bình thế giới, và vận động gỡ bỏ lệnh cấm vận bán võ khí cho Việt Nam.










Thứ Trưởng Quốc Phòng CSVN Nguyễn Chí Vịnh. (Hình: AFP/Getty Images)


Ðó là nhận định của Giáo Sư Carlyle Thayer, chuyên viên các vấn đề Việt Nam của Học Viện Quốc Phòng Hoàng Gia Úc. Ông cũng có một công ty tư vấn chính sách chính trị quốc phòng. Báo chí quốc tế rất hay tìm phỏng vấn ông, nhờ ông viết bài phân tích, để biết ý kiến của một chuyên viên có nhiều kinh nghiệm và hiểu biết sâu xa về khu vực Ðông Nam Á nói chung và Việt Nam nói riêng.


Nhân chuyến đi Mỹ của thượng tướng, thứ trưởng Quốc Phòng CSVN mới kết thúc, báo Người Việt phỏng vấn GS Carl Thayer về chuyến đi này.


-Người Việt: Chuyến thăm mới diễn ra của ông Nguyễn Chí Vịnh có liên quan đến việc Việt Nam muốn mua võ khí của Hoa Kỳ cũng như muốn Mỹ bãi bỏ lệnh cấm vận bán võ khí sát thương hay không?


-GS Thayer: Tôi cho rằng có 4 lý do trong chuyến thăm Mỹ của Trung Tướng Vịnh.


Trước hết, tiếp nối theo những đồng ý hai bên đã đạt được nhân chuyến thăm Hà Nội của Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon Panetta, đặc biệt là sự trợ giúp của Hoa Kỳ giúp đối phó với hậu quả của chiến tranh như chất độc Da Cam, rà phá bom mìn chưa nổ. Tướng Vịnh có thể xin yểm trợ kỹ thuật và trang bị liên quan đến phá hủy bom mìn.


Thứ hai, muốn được Mỹ cam kết nhiều hơn trong sự trợ giúp Việt Nam tham gia lực lượng bảo vệ hòa bình thế giới của LHQ. Ðiều này cũng liên quan đến việc đánh giá của chính phủ Mỹ là khi nào và ở chỗ nào Việt Nam nhiều phần sẽ đóng góp lực lượng tham dự.


Thứ ba, thảo luận lực lượng bảo vệ hòa bình thế giới với các cơ quan liên hệ của LHQ kể cả Sở Bảo Vệ Hòa Bình của LHQ (UN Department of Peacekeeping).


Thứ tư, Tướng Vịnh gặp một số dân cử. Ông có thể đã thăm dò họ về các kềm chế trong Nghị Ðịnh (Kiểm Soát Mua Bán) Vận Chuyển Võ Khí Quốc Tế ITAR (International Trafficking in Arms Regulations) của chính phủ Mỹ, hiện đang giới hạn việc bán võ khí và dịch vụ quân sự cho Việt Nam.


Nhu cầu nội bộ của Việt Nam về rà phá bom mìn và tham gia lực lượng bảo vệ hòa bình thế giới có lẽ là những vấn đề dễ nhất để xin Quốc Hội Mỹ gỡ bỏ một số trong những lệnh cấm. Thêm nữa, hành động đối với ITAR có thể được xem là trả giá, cho đi cái này lấy được cái kia để Việt Nam nâng sự hợp tác quốc phòng với quân đội Hoa Kỳ.


-NV: Việc thương lượng của Việt Nam để mua võ khí Mỹ bây giờ đã đến đâu?


-GS Thayer: Việt Nam coi tất cả các trang bị Mỹ (sản xuất) để lại Việt Nam sau khi chiến tranh chấm dứt là chiến lợi phẩm và trở thành tài sản của họ. Việt Nam muốn mua bộ phận thay thế cho trực thăng Huey và các thiết vận xa. Các điều cấm trong Nghị định ITAR được chính phủ Bush điều chỉnh tháng 4, 2007 cho phép bán dịch vụ quân sự và các trang cụ không sát thương trên căn bản từng trường hợp một. Việc bán võ khí sát thương vẫn bị cấm cũng như việc cấm bán các trang bị kiểm soát đám đông (chống biểu tình) và máy nhìn ban đêm (night goggles) dùng cho lực lượng quân sự nhưng cũng dùng cho cả lực lượng công an. Việt Nam có thể nộp đơn xin giấy phép mua một số bộ phận rời cho các chiến lợi phẩm mà Mỹ sản xuất.


-NV: Có phải Mỹ đặt điều kiện buộc Việt Nam phải cải thiện nhân quyền mới chịu bán võ khí không?


-GS Thayer: Chắc chắn như vậy. Ðây là điều được nhắc lại rõ rệt nhiều lần. Nguyên Ðại Sứ Michael Michalak khi xuất hiện trên truyền hình Việt Nam kỷ niệm 15 năm bình thường hóa bang giao (11 tháng 7, 2010) ông được hỏi, “Tại sao, trong khi quan hệ quốc phòng giữa Việt Nam và Hoa Kỳ đã phát triển mạnh mẽ, lệnh cấm vận bán võ khí vẫn còn hiệu lực?” Ðại Sứ Michalak đã trả lời, “Ðó là một trong những lãnh vực mà vấn đề nhân quyền có ảnh hưởng. Chúng tôi rất muốn phát triển quan hệ quân sự gồm cả việc bán võ khí, nhưng chừng nào chúng tôi chưa cảm thấy yên tâm với vấn đề nhân quyền tại Việt Nam, thì khi đó (vấn đề bãi bỏ cấm vận bán võ khí) vẫn chưa có thể xảy ra.”


Lập trường này được Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon Panetta lập lại khi ông đến thăm Hà Nội gần đây để thảo luận với đối tác đồng cấp, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh. Hồi đầu năm cũng thông điệp này được các nghị sĩ John McCain và Joseph Lieberman nêu ra khi họ đến Hà Nội.


Ngoại Trưởng Hillary Clinton đã nói rộng rãi hơn khi bà muốn đưa mối quan hệ song phương lên tầng cao hơn và ngay cả vấn đề phát triển đối tác chiến lược. Nhưng bà chỉ ra rằng trừ phi thành tích nhân quyền của Việt Nam cải thiện thì điều đó không thể đạt đến.









Giáo Sư Carl Thayer trong một buổi hội thảo về Biển Ðông tại Hà Nội vào tháng 11 năm 2011. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)


-NV: Việt Nam đòi những điều kiện gì để Mỹ được phép tiếp cận căn cứ Cam Ranh nhiều hơn?


-GS Thayer: Năm 2009, Thủ Tướng Nguyễn Tân Dũng loan báo (Việt Nam) mở cơ sở thương mại tại Cam Ranh cho hải quân tất cả các nước. Hoa Kỳ là nước đầu tiên hưởng ứng đề nghị này. Cho đến nay, đã có 3 tàu tiếp liệu quân sự đã đến sửa chữa. Ðó là những dịch vụ bảo trì sửa chữa nhỏ với phí tổn từ $400,000 đến $500,000 USD. Dường như không có giới hạn nào với cho số lần sửa chữa đối với loại tàu này. Các tàu này được điều khiển bởi một thủy thủ đoàn dân sự và chúng là các tàu tiếp liệu, không phải tàu chiến.


Việt Nam sẽ không cho phép chiến hạm Mỹ đến quân cảng Cam Ranh. Ðây vẫn là khu vực quân sự bị cấm tiếp cận. Hoa Kỳ, như các nước khác, chỉ được chấp thuận cho một chuyến thăm viếng (hải quân) mỗi năm. Hai bản Sách Trắng Quốc Phòng vừa qua mà bản mới nhất ra năm 2009, đặt ra chính sách mà tôi gọi là chính sách “3 không.” Không có căn cứ ngoại quốc ở Việt Nam, không liên minh quân sự với một nước khác và không dùng một nước nào để chống lại nước thứ ba. Nói tóm, Việt Nam sẽ từ khước cho phép các chiến hạm Mỹ đến Cam Ranh trong tương lai gần trước mặt.


-NV: Xin cám ơn ông về cuộc phỏng vấn này!

Olympic khai mạc đơn giản nhưng văn hóa

 


LONDON, ENGLAND – Pháo bông trên bầu trời sân vận động Olympic Stadium trong lễ khai mạc Thế Vận Hội Luân Ðôn 2012, ngày 27 Tháng Bảy.



Ðây là lần thứ ba thành phố này được vinh dự tổ chức Olympic. Hai lần trước đó là vào năm 1908 và 1948. (Hình: Chris McGrath/Getty Images)

Ông Lê Kim Thọ

Bà Chu Thị Thình

Vận chuyển ma túy, lãnh án tử hình vì… nghèo

 


NGHỆ AN (NV) – Tòa án Việt Nam vừa xử hai bị cáo vận chuyển, mua bán ma túy xuyên quốc gia, trong đó có một bị cáo lãnh án tử hình.









Nữ bị cáo lãnh án tử hình về tội vận chuyển ma túy từ Cambodia về Sài Gòn. (Hình: Báo Lao Ðộng)


Theo báo Lao Ðộng, phiên tòa mở tại tỉnh Nghệ An sáng ngày 27 tháng 7 đã kết án bị cáo Hoàng Văn Khánh 51 tuổi, cư dân huyện Thanh Chương, Nghệ An hai mươi năm tù về tội mua bán ma túy.


Hồ sơ xét xử của tòa Nghệ An nói rằng ông Khánh thường xuyên vận chuyển ma túy từ Lào về Việt Nam.


Báo Lao Ðộng cho biết, giữa tháng 4 vừa qua, ông Khánh bị bắt khi đang mang trong người một kí lô “hàng đá” định đưa đến nơi tiêu thụ tại huyện Hưng Nguyên. Ông này cho biết đã dự phần vào đường dây vận chuyển và mua bán ma túy để kiếm “siêu lợi nhuận”.


Trước đó một ngày, tòa Sài Gòn cũng đã y án tử hình một phụ nữ cư dân tỉnh An Giang về tội “vận chuyển ma túy”.


Báo mạng VTC News cho biết, bị cáo trong vụ này tên Phan Thị Huệ 42 tuổi chỉ nhận tội “giữ giùm hai đôi dép cho một người đàn bà cùng đi chung chuyến xe buýt từ Phnom Penh, Cambodia về Sài Gòn”. Khi bị bắt, bà Huệ mới hay hai đôi dép này có bọc bên trong 1.2 kí chất gây nghiện.


Bà Huệ khai chỉ biết người đàn bà lạ mặt đó tên Phan Thị Hằng, cư dân Thừa Thiên-Huế. Bà Hằng đã nhanh chân trốn thoát trước khi bà Huệ bị bắt.


Bà Huệ còn nói rằng “sang Cambodia để tìm việc làm, vì không tìm được việc nên quay trở về Việt Nam”.


Bà nói: “Trên chiếc xe buýt từ Nam Vang về Sài Gòn, tôi ngồi cạnh bà Hằng. Bà này nhờ tôi cất giùm hai đôi dép nhựa trong giỏ xách tay, bảo đến Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh thì trao lại.”


Mặc dù chối phăng âm mưu vận chuyển ma túy từ Cambodia về Sài Gòn, bà Huệ không chứng minh được sự vô tội của mình. Vì vậy, bà này bị tòa án tỉnh An Giang kết án tử hình.


Bà Huệ kháng cáo, nhưng tòa cao hơn ở Sài Gòn y án tử hình. (P.L.)

Dân Hà Nội ăn gà phế thải từ Trung Quốc

 


HÀ NỘI (NV) –Một phúc trình của ngành Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Việt Nam cho biết mỗi ngày có hơn 10 tấn gà phế thải từ Trung Quốc vào Hà Nội.










Gà phế thải từ Trung Quốc tràn sang Hà Nội, giá rẻ như bèo. (Hình: báo Tiền Phong)


Báo Sài Gòn Tiếp Thị trích phúc trình của Sở Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Hà Nội hôm 26 tháng 7 xác nhận mỗi ngày có ít nhất 10 tấn gà phế thải Trung Quốc được bày bán tại chợ gia cầm Hà Vỹ, ở huyện Thường Tín, Hà Nội.


Phó giám đốc sở này là ông Nguyễn Huy Ðăng cho biết tất cả số “gà phế thải” này đều đã “quá lứa,” chứa rất nhiều chất kháng sinh, kích thích tố, không còn đủ phẩm chất dinh dưỡng. Ðược các trạm chăn nuôi ở Trung Quốc thải ra, thương lái Trung Quốc tìm cách đẩy về Hà Nội để bán cho các nhà hàng, quán ăn và các bà nội trợ.


Ông Nguyễn Huy Ðăng còn ước lượng số gà được bày bán tại thị trường Hà Nội mỗi ngày khoảng 70,000 con, trong đó gà Trung Quốc “phế thải” chiếm chừng 70%.


Cũng theo ông Nguyễn Huy Ðăng, người Trung Quốc không ăn gà phế thải vì gà được nuôi để đẻ trứng, cho ăn toàn chất kích thích tố nên độc hại cho người. Các trạm chăn nuôi ở Trung Quốc chỉ dùng loại gà phế thải này chế biến thành thức ăn gia súc.


Trong khi đó thì người Việt Nam ham rẻ nên mua lại của thương lái Trung Quốc với giá 6,000 đồng, tương đương 30 cent mỗi ký mang về Việt Nam bán lại với giá gấp cao gấp ba. Các nhà hàng ở Hà Nội chỉ mua loại gà này để chế biến các món ăn vì giá rẻ, lời nhiều.


Ðáng lo là người dân Hà Nội ăn thịt gà độc hại “thoải mái” mà không hay.


Báo Sài Gòn Tiếp Thị còn cho biết, Sở Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Hà Nội thú nhận đã “bó tay trước vấn đề nan giải này.”


Ông Nguyễn Huy Ðăng còn nói: “Xe chở gà dởm chạy ngày chạy đêm, chúng tôi không sao kiểm soát hết được. Hơn nữa, gà không nói được tiếng… Trung Quốc nên chúng tôi làm sao có bằng cớ để xác định đó là gà nhập lậu để xử?” (PL)

OLYMPIC LUÂN ĐÔN 2012 KHAI MẠC

Nữ hoàng Elizabeth II chủ tọa lễ khai mạc với sự tham gia của 95 quốc khách là nguyên thủ quốc gia cùng với 60,000 khán giả ở vận động trường Olympic.

Phía Hoa Kỳ có sự hiện diện của Đệ nhất Phu nhân Michelle Obama.

[toggle title=” “]

Thế vận hội London 2012 chính thức khai mạc lúc 9 giờ tối Thứ Sáu 27 tháng 7, tức là 2 giờ chiều giờ California, Hoa Kỳ.

Tay đua xe đạp Vô địch Vòng Pháp Quốc Bradley Wiggins rung quả chuông năng 23 tấn đã được đưa vào vận động trường Olympic,

báo hiệu giờ khai mạc Thế Vận Hội London 2012

Lễ khai mạc do đạo diễn và nhà sản xuất phim nổi tiếng từng đoạt giải Oscar, ông Danny Boyle,

là người thiết kế và điều khiển toàn bộ chương trình với nhiều màn trình diễn độc đáo hết sức hoành tráng.


Vận động trường Olympic trong lễ khai mạc, nhìn từ trên không.

Các nghệ sĩ mặc y phục như Marry Poppins, nhân vật trong bộ sách trẻ con do P.L. Travers viết, xuất bản từ 1934 đến 1988.

Hầu hết trong số 10,500 vận động viên của 204 quốc gia sẽ tham gia cuộc diễn hành vào sân vận động.

Trong hình là đoàn Argentina

Đoàn Úc.

Đoàn Hoa Kỳ.

 Buổi lễ khai mạc sẽ kết thúc lúc 12 giờ đêm bằng cuộc đốt pháo bông ngoạn mục. (Hình: AFP/Getty Images và AP)

 

[/toggle]

 

Bên lề Olympic: Chúa ơi, chuyện… không chỉ xảy ra ở London

 


Nguyễn Văn Khanh (tường trình từ London)


 


“Chúng tôi không chấp nhận chuyện làm ăn luôm thuộm như vậy,” trưởng đoàn Bắc Hàn là ông Choe Nam Hyok bực bội nói.


“Tôi không nghĩ là Ban Tổ Chức cố ý, tôi chấp nhận chuyện sai lầm có thể xảy ra, nhưng sai lầm to tát như thế này thì chẳng riêng mình tôi mà cả thế giới không ai chấp nhận được cả.”









Cờ Bắc Hàn (giữa) được treo lên tại sân vận động Hampden Park, Glasgow, Scotland trong trận đấu đầu tiên vòng bảng G ngày 25 Tháng Bảy, 2012. Trận đấu phải hoãn lại hơn một tiếng vì ban tổ chức treo nhầm cờ Nam Hàn. (Hình: Stanley Chou/Getty Images)


Những lời phát biểu mang tính giận dữ này được đưa ra trước khi trận banh giữa hai đội tuyển nữ Bắc Hàn và Colombia bắt đầu tối Thứ Tư vừa rồi trên sân Glasgow ở Scotland. Lúc đó cầu thủ hai bên đang kéo nhau ra sân tập dượt nhẹ vài phút trước khi tranh tài, và đây là trận mở màn “sớm” cho Olympic London 2012. “Sớm” là vì tối Thứ Sáu lễ khai mạc Olympic 2012 mới bắt đầu, nhưng vì cuộc thi của môn bóng đá kéo dài nên các đội tuyển phải ra sân sớm hơn 48 tiếng đồng hồ.


Ra sân sớm không sao, thắng bại ở trận đầu vòng bảng chưa hẳn đã quan trọng cho bằng chuyện ban tổ chức chiếu hình các cầu thủ bên cạnh cờ… nước khác để giới thiệu với khán giả. Hình ảnh mọi người có mặt ở sân vận động nhìn thấy là hình ảnh của các nữ cầu thủ Bắc Hàn, nhưng lá cờ đứng bên cạnh tấm ảnh lại là lá cờ của miền Nam. Cả thế giới đều biết hai nước láng giềng anh em này chẳng ưa nhau, nên “mang râu ông nọ cắm cằm bà kia” là điều không ai có thể chấp nhận hay tha thứ được, “kể cả Ban Tổ Chức chúng tôi,” theo như lời ông Paul Deighton, trưởng Ban Ðiều Hành Olympic London 2012. Thông cáo của Ban Tổ Chức về chuyện kỳ cục này cũng đưa ra lời hứa sẽ chấn chỉnh, cố gắng mọi cách “để chuyện tương tự không xảy ra.”


Sự thật, trở ngại “kỳ cục” này không chỉ xuất hiện ở London. Lịch sử đã cho thấy ít nhất vài ba lần Ban Tổ Chức và Liên Ðoàn Olympic Quốc Tế (IOC) phải thẹn thùng cúi mặt. Lần đầu tiên xảy ra hồi 1908 khi London được trao vinh dự tổ chức, lá cờ của Hoa Kỳ không bay phất phới bên cạnh cờ của những nước khác trong buổi lễ khai mạc chỉ vì “chúng tôi tìm mãi mà không biết cất ở đâu” theo lời than thở của Ban Tổ Chức. Sự thật đúng sai thế nào không cần biết, phái đoàn lực sĩ Mỹ nhất định phản đối bằng hành động: không hạ thấp lá cờ họ cầm trong tay khi đi ngang qua khán đài danh dự dành riêng cho hoàng gia.


Lần thứ nhì liên quan đến chuyện cờ quạt xảy ra tại Olympic Barcelona 1992, trong buổi lễ trao huy chương của môn đua xe đạp nước rút. Nữ lực sĩ Erica Salumae của Estonia nghẹn ngào cúi người nhận chiếc huy chương vàng đầu tiên cho quốc gia của cô, và chỉ vài chục giây đồng hồ sau đó cô đưa tay bụm miệng để cản tiếng… hét khi nhìn thấy lá cờ nước mình bị treo… ngược. Trong cuộc họp báo sau đó, cô lực sĩ này vẫn nhìn nhận “thấy khó chịu về chuyện đó,” nhưng cũng bảo thêm là “không giận hờn, dù vẫn còn bực mình… tí tí” về chuyện mà cô gọi là “hơi… kỳ kỳ!”


Hết chuyện cờ thì đến chuyện quốc ca, và sơ hở cũng mới xảy ra ở… London hồi tháng trước, hôm Ban Tổ Chức cho diễn tập lần cuối cùng. Hôm đó lúc lá cờ của Nam Phi được kéo lên, bản quốc ca nước này cũng trỗi lên, đến khi ban nhạc đã đánh tới một nửa thì mới có người phát hiện, la thật to “sai rồi.” Thì ra đó là bản quốc ca tên “Die Stem” của thời Nam Phi còn áp dụng chế độ kỳ thị chủng tộc, lúc người da đen còn nằm dưới quyền cai trị của người da trắng, chứ không phải bản quốc ca được nhà tranh đấu Nelson Mandela và dân chúng Nam Phi bỏ phiếu chọn sau ngày họ làm chủ đất nước.


Hết lầm lỡ về chuyện quốc kỳ, quốc, Ban Tổ Chức Olumpic London cũng đang điên đầu về chuyện in ấn những cuốn chương trình được bày bán cho khách mua giữ làm kỷ niệm. Chuyện đang được nói tới nhiều nhất là chuyện cả trăm ngàn quyển in hình ảnh của đội tuyển bóng tròn Anh Quốc, trong đó có hình anh cầu thủ hàng trung vệ Joe Allen sinh trưởng ở Xứ Wales lại bị ghi nhầm là sinh tại Anh Quốc. Bản thông cáo mới nhất của Liên Ðoàn Olympic Anh đại ý cho biết để sửa chữa sai lầm này, “sẽ in ngày in đêm” để có cuốn chương trình bán cho khách vào ngày Chủ Nhật tới đây, khi đội tuyển Anh ra sân đá trận thứ nhì.









Huấn luyện viên đội tuyển nữ Bắc Hàn (giữa) và các cầu thủ của ông không chịu ra sân thi đấu với đội tuyển nữ Colombia cho đến khi vụ treo nhầm cờ Nam Hàn được giải quyết xong. (Hình: Graham Stuart/AFP/Getty Images)


Trở lại với chuyện đội tuyển bóng tròn nữ Bắc Hàn giận dữ nhất quyết không tranh tài và chỉ đồng ý ra sân trở lại sau khi Ban Tổ Chức hết lời năn nỉ, một độc giả của tờ London Evening Standard đưa ra nhận xét như sau: “Tôi chẳng ngạc nhiên tí nào khi nhìn thấy khuôn mặt bực bội của toán cầu thủ và dàn huấn luyện viên Bắc Hàn, ngay cả sau khi Ban Tổ Chức xin lỗi và năn nỉ họ ra sân. Tôi hiểu tại sao họ giận dữ, nhưng đồng thời cử chỉ của họ cũng khiến tôi hiểu rõ hơn về nước cộng sản được gọi là khép kín nhất thế giới: đó là xứ sở của những người chỉ biết nhăn nhó chứ không biết cười. Họ không biết cười thì đừng mong họ tha thứ cho lỗi lầm của người khác.”


Ông (hay bà) độc giả này đúng là người khó tính. Ðồng ý cả chuyện cờ quạt lẫn thái độ của đội tuyển bóng tròn nữ Bắc Hàn đều là những chuyện không nên để xảy ra, nhưng trong không khí tưng bừng của Olympic, có lẽ nên quên những chuyện… kỳ cục này đi.


Let the games begin.

Thời tiết nóng nực, dân miền Bắc ùn ùn kéo nhau xuống biển

 


VIỆT NAM (NV) – Trời nắng nóng khiến người dân ở khắp nơi đổ ra biển, bất chấp nguy hiểm chực chờ.









Bãi tắm tự phát mọc lên ở bến phà Bãi Cháy, thành phố Hạ Long. (Hình: Báo Thanh Niên)


Báo Thanh Niên cho biết, nhiều vùng biển chưa từng là bãi tắm trước đây bỗng dưng trở thành địa điểm hấp dẫn người dân, đặc biệt trong những ngày hè hiện nay.


Riêng tại tỉnh Quảng Ninh, nhiều bãi biển ở các quận Ðông Triều, Quảng Yên, Hạ Long, Cẩm Phả, Vân Ðồn… đầy người đến bơi lội, lặn hụp trong những ngày nóng bức.


Báo Thanh Niên còn cho biết, người dân còn đổ ra sông để tắm, bơi lội, bất chấp khúc sông sâu, nước chảy xiết.


“Ở đâu có nước thì người ta nhào đến… bơi lội,” một số nhân chứng cho biết. Một số cư dân lâu năm tại thành phố Hạ Long, Bãi Cháy nói đã cảnh cáo người dân về sự nguy hiểm của vùng biển Vựng Ðông và bến phà Bãi Cháy cũ. Hai nơi này đang là địa điểm ‘lý tưởng,’ thu hút đông đảo người dân đến bơi lội, lặn hụp mỗi ngày mặc dù bãi cát mềm dọa lún sụt và có nhiều dòng nước xoáy bất ngờ mà không ai kịp trở tay.


Phúc trình của Sở Lao Ðộng-Xã Hội tỉnh Quảng Ninh cho hay, có đến 40 trẻ chết đuối tại hai vùng nói trên, riêng trong năm 2010. Từ đầu năm 2012 đến nay, số trẻ em chết đuối tại bến phà Bãi Cháy đã lên tới 18.


Theo Sở Lao Ðộng-Xã Hội Quảng Ninh, người dân ùn ùn kéo đến bến phà Bãi Cháy cũ để bơi lội, biến khu vực này thành bãi tắm “tự phát” liền sau khi bến phà tạm ngừng hoạt động. Còn phía chính quyền sở tại thì không hề có biện pháp ngăn chận để bảo vệ sinh mạng của người dân.


Tại khu vực bến phà Bãi Cháy cũ, khi thấy trẻ em kéo nhau đến tắm, cư dân gần đó lập tức dựng bãi… giữ xe thu tiền, bất chấp bảng cấm. Có công ty còn trút hàng tấn cát lấn biển làm bãi tắm nhân tạo kéo dài.


Chính quyền thành phố Hạ Long thì nhìn nhận sự yếu kém vì thiếu người coi sóc các bãi biển và “chưa kịp thời mở lớp dạy bơi cho thiếu nhi trong vùng.” (PL)

Tại sao độc tài thích côn đồ?

 


Lê Phan


 


Hồi còn mồ ma nhà độc tài Haiti Papa Doc Duvalier, ông có một nhóm côn đồ mà ông gọi là dân quân tự nguyện cho an ninh quốc gia, nhưng dân chúng thì gọi đám đó là Tonton Macoutes, dựa trên tiếng Creole chỉ một kẻ “bogyman”, một tên ngoáo ộp.


Cái tên Tonton Macoutes ở vùng Caribbean quả thật đã trở thành đồng nghĩa với côn đồ của chính quyền.


Nhưng nào phải ông Duvalier là người duy nhất. Hiện nay chẳng hạn là trường hợp ông Bashar al-Assad. Ông có thiếu gì cách để giết dân mình. Ông đã cho phép trực thăng vũ trang và xe tăng bắn vào lực lượng nổi dậy ngay trong thủ đô của mình. Tòa Bạch Ốc còn khuyến cáo Syria đừng sử dụng vũ khí hóa học. Hội Hồng Thập Tự Quốc Tế đã tuyên bố cuộc chiến ở Syria là một cuộc “nội chiến”.


Nhưng ngay cả khi bạo động đang ngày càng gia tăng ở Syria, vũ khí tệ hại nhất trong kho súng của ông Assad rất thô sơ, rõ ràng là low-tech. Có quá nhiều lần rồi tiến trình diễn tiến giống hệt nhau: Ðầu tiên quân đội chính quy pháo kích, bỏ bom vào các làng xóm theo phe nổi dậy cho đến lúc họ không còn sức kháng cự nữa. Lúc đó chính quyền tung vào đám dân quân Alawite, một đám chiến binh chẳng có đồng phục, chẳng có chỉ huy, nhưng rất có tài giết người.


Ðược gọi là “Shabiha”, tiếng Ả Rập có nghĩa là “ma”, họ đã trở thành tiêu biểu cho sự tàn bạo của chế độ Assad. Sở dĩ họ được gọi như vậy là vì nơi nào có những vụ thảm sát thì thường nơi đó có sự xuất hiện của những Shabiha. Cách đây vài tuần, ở làng Tremseh, các Shabiha được nói đã tham gia trận chiến và để lại nhiều trăm người thiệt mạng. Các quan sát viên Liên Hiệp Quốc đã cáo buộc họ trực tiếp dính đến vụ thảm sát 108 người ở Houla hôm tháng 5, khoảng nửa trong số đó là trẻ em. Toán dân quân này của ông Assad cũng đã bị tố cáo nhúng tay vào một vụ đổ máu kinh hồn ở Mazrat al-Quber, gần Hama, không lâu sau đó.


Theo những người biết về Syria, đây là một lực lượng được tổ chức lỏng lẻo tùy theo nơi sinh, lực lượng Shabiha đứng ngoài hệ thống chỉ huy của quân đội. Người ta nghĩ là họ chịu trách nhiệm trực tiếp với gia đình Assad.


Nhưng tuy những gì chúng ta biết được về Shabiha, hầu hết qua các video được post lên Internet, thật là kinh hồn, và sự tàn bạo của họ đến mức có lẽ phải nói là trở thành thú tính, nhưng họ không phải là toán duy nhất.


Trên toàn miền Trung Ðông và ở nhiều quốc gia độc tài khác, những tên côn đồ của chính quyền, không phải là quân đội, đang đàn áp, sát hại và hành hạ dân chúng.


Ở Sudan, không được mấy ai biết đến, họ có cái tên là Rabattah. Những toán dân sự được tung ra trên đường phố Khartoum hay Omdurman để đàn áp những ai chống lại chính quyền Sudan cũng tàn nhẫn không kém. Chính phủ Iran thường xuyên sử dụng một lực lượng khổng lồ những tình nguyện viên Basij chống lại những người chống đối. Chúng ta hẳn vẫn còn chưa quên được hình ảnh của những Basij dùng “ống nước, dùi cui, thanh sắt và đôi khi súng để đánh đập hành hạ sinh viên biểu tình”. Ở Yemen, đám côn đồ của ông Ali Abdullah Saleh trước khi ông bị lật đổ tên là Baltajiya. Ở Ai Cập dưới thời ông Hosni Mubarak thì họ là Baltageya. Tên tuổi của họ có thể khác nhưng chiến lược chính trị của việc sử dụng những đám côn đồ có tổ chức để đàn áp đối lập thật hết sức giống nhau.


Hiện tượng này phổ biến quá ở vùng Trung Ðông khiến tạp chí Foreign Policy đặt câu hỏi “Các nhà độc tài Trung Ðông, vốn chi ra không biết bao nhiêu tiền để mua võ khí, lập quân đội tối tân, họ cũng có một đạo quân lớn và nhiều tổ chức an ninh, vậy tại sao họ lại ‘outsource’ việc đàn áp cho một đám mà thực ra chỉ là du côn đạo tặc hay băng đảng đường phố.”


Giáo Sư Adel Iskandar của viện Ðại Học Georgetown giải thích “Họ được thuê làm những việc bẩn thỉu mà cảnh sát không làm nổi.” Khi đàn áp chống đối, các định chế chính thức có giới hạn của nó. Một nhà độc làm sao, chẳng hạn khi cảnh sát và quân đội của ông ta cũng phát xuất từ cùng một sắc tộc hay một giáo phái như những người đang chống lại ông ta? Câu trả lời là đi thuê thêm tay chân từ thế giới tội phạm. Những nhà tranh đấu ở Sudan chẳng hạn nói là những cảnh sát thường, lương ít, ngần ngại đàn áp người biểu tình. Thành ra bạo hành đối với người biểu tình đã được trao cho lũ côn đồ, và dĩ nhiên sau đó họ sẽ đòi tiền mãi lộ của nhà nước.


Ở Syria chẳng hạn, Shabiha phát xuất từ các băng đảng ở thành phố Latakia, vốn là thành trì của nhóm giáo phái thiểu số Alawite vốn đã cai trị quốc gia này từ nhiều năm nay. Thành phố này là sào huyệt của một băng đảng do ông chú của ông Bashar tên là Jamil cầm đầu. Ông Jamil kiếm tiền bằng cách buôn lậu và bán dâm. Ở Syria đám Shabiha sống tương đối vương giả nhờ chính quyền làm ngơ cho làm ăn. Ðiều kết hợp họ chính là sự sợ hãi vì họ là một thiểu số nhỏ xíu trong một quốc gia mà đại đa số không cùng giáo phái.


Ở Iran, đám Basij thường được tuyển từ các xóm nghèo, các ổ chuột quanh thành phố hay từ các vùng quê nghèo khổ. Hoàn cảnh này khiến họ vốn có thành kiến với các nhà chống đối, những người biểu tình. Ông Ali Alfoneh, một chuyên gia về Iran của viện nghiên cứu American Enterprise giải thích “Những thành viên Basij không có liên hệ xã hội với dân đô thị, trong khi họ lại vốn âm thầm thù ghét, thành ra họ có khả năng đàn áp dã man cuộc nổi dậy mà đa số là từ giai cấp trung lưu.” Ở Ai Cập, đám Baltageya được tuyển từ khu xóm nghèo khổng lồ của Cairo và các thành phố lớn khác. Trong những khu này, sự kết hợp của nghèo đói lâu năm và trộm cắp lặt vặt đã tạo nên một tinh thần địa phương thách đố và hận thù, rất dễ để chính quyền chuyển sang chống lại kẻ sống bên ngoài thế giới đó.


Hơn thế, côn đồ không thích mặc đồng phục, một việc cũng tiện cho nhà nước có thể chối không nhận những bạo động mà đám này tạo nên.


Và có vẻ như chính quyền độc tài ở Hà Nội và Bắc Kinh cũng đã học được bài học đó. Ở Bắc Kinh thì họ là những tên gọi là thành quản. Ðây là những tên du côn được chính quyền địa phương thuê để đánh đập hành hạ quấy phá gia đình nhà tranh đấu Trần Quang Thành. Họ là đám đã được thuê để bắt những người dân quê lên Bắc Kinh khiếu kiện đất đai, đem nhốt họ ở những nhà tù bất hợp pháp một thời gian rồi bắt cóc họ đưa về nguyên quán.


Và ở Việt Nam đó là đám dân phòng hay “nhân dân tự nguyện”, hay ngay cả “thương phế binh” đã được chính quyền mang ra để uy hiếp, đàn áp và nếu cần hành hung các nhà tranh đấu mà đa số là trí thức và sinh viên học sinh. Họ quả là sẵn sàng làm những việc mà ngay chính công an cũng hổ thẹn không dám làm như ném mắm tôm vào nhà đối lập chẳng hạn.


Thế ra độc tài nào cũng chỉ có một sách.

Tám triệu người ở Việt Nam bị bệnh gan

 


VIỆT NAM (NV) – Phúc trình của Tổ chức Y Tế Thế Giới (WHO) công bố hôm 27 tháng 7 cho biết Việt Nam đang có khoảng 8 triệu người bị nhiễm virus viêm gan B, C và ung thư gan.










Bệnh viêm gan khó ngăn chận ở Việt Nam. (Hình: Việt Nam Plus)


WHO cũng nói rằng bệnh gan là nguyên nhân thứ hai làm chết người nhiều nhất tại Việt Nam, đặc biệt ở phái nam.


Báo mạng Việt Nam Plus trích dẫn phúc trình của WHO nói rằng mặc dù bệnh nhiễm virus viêm gan tiếp tục lây lan, tác động xấu đến phẩm chất sống xã hội nhưng nhiều người dân Việt Nam không nhận thức được vấn đề này.


WHO trong dịp này cũng đưa ra lời khuyến cáo người dân Việt Nam nên tránh sử dụng “kim chích và các sản phẩm máu không an toàn.”


Tuy nhiên theo dư luận, thực tế cho thấy có không ít người bị nhiễm virus viêm gan B và C sau một đợt giải phẫu tại bệnh viện. Ðây là số người vô tình bị nhiễm bệnh viêm gan trong khi đang chữa một bệnh thông thường khác.


Một số nhân chứng xin được giấu tên còn kể cho biết thân nhân của họ bị nhiễm virus siêu vi gan B và C sau ca mổ cắt bỏ tử cung và buồng trứng tại một bệnh viện lớn ở Sài Gòn.


Hiện nay ở Việt Nam, tình trạng lây nhiễm virus viêm gan B và C vì sự tắc trách của nhân viên bệnh viện khá phổ biến. Tuy nhiên, hầu như không có đơn vị nào đứng ra nhận trách nhiệm. Còn người bệnh thì thường giữ thái độ chấp nhận “số phận không may của mình,” im lặng và âm thầm chịu đựng. (PL)

Elderly Hanoian does his part to keep city clean

From
WIRE REPORTS


            A
70-year-old man in Ha Noi walks about three miles every day to remove numerous
ads illegally posted on utility posts and walls in his neighborhood, and hopes
to make his city cleaner, greener and more beautiful.

            Nguyen
Van Minh, a war veteran living in Thanh Xuan District, started the “trivial”
job 10 years ago.

            The
illegal ads irritated Minh, who was born in the capital and grew up with clean
streets and uncluttered surroundings.

            “In
those days Ha Noi was very clean; there was nothing like this chaos of
advertisements, as every shop had just one signboard,” the man said.

            Minh
said he decided to take on the task of removing the illegally posted ads,
thinking that since he was too old to contribute anything big to the society,
this “small” job would partly help keep his city green and clean.

            Every
morning he rides a bicycle along Nguyen Trai Street to check places where ads
are newly posted as well as popular places for the illegal ads. He often can be
seen around the University of Social Sciences and Humanities, and the So intersection
where factories, supermarkets and universities are located.

            At
4.30 p.m. he leaves his home again for a walking exercise and removes ads along
the way with a knife.

            “People
now use glue or ink that is terribly sticky, so I always have a knife in my
pocket,” the man said. “On each round trip, I can remove ads on both sides of
the street.”

            At
the end of the day Minh goes home with his pockets full of papers. He said
every 10 days he collects all the papers and sells them to a scrap trader for some
47 cents to spend on treats.

            Even
though Minh does the job every day, his families and friends are totally
unaware of it. For motorbike taxi drivers and street cleaners, however, he is a
regular sight.

            “Generally
no one knows and I don’t want to tell anyone about it. The job is not that
sophisticated,” he said.

            “I’m
old already, so recognition does not mean anything. What matters is that I live
healthily and do something good for my family and the society.”

            However,
things have changed since a couple of months ago when young netizens posted
photographs of Minh doing his job online. They called on young people to remove
any illegally posted ads whenever they see them.

            Minh
said he was surprised when a journalism student came to ask permission to follow
him as he removed street ads, and then it became “tiring” when newspapers and
TV stations came to take photos and film him.

            He
said many people must think that he is crazy to do such a “useless thing,”
because after he removes the ads, others will be posted again.

            “But
I think differently: when I remove the ads, the street becomes cleaner.
Passers-by would love to see a clean tree or utility post rather than those
dirtied with messy ads.”

            He
said he hoped that the government will hunt down people who illegally posted
ads in the street and fine them, and that in every neighborhood some other
veterans will do the same job of keeping local streets clean.

            Minh
may not be aware of it, but he has inspired many young people.

            Vu
Viet Tuan, a junior student from the Academy of Journalism and Communication,
said he does not know who first posted the photo of Minh on social networks,
but many young people appreciate it and have left positive comments.

            “Honestly,
my first thought was that [Minh] must have quite a lot of spare time. But after
meeting and talking to him, I truly respect him,” Tuan said.

            “Perhaps
we young people are so into our busy life that we ignored many things. [Minh]
is an example for all of us to follow.”

 

‘Bún mắng cháo chửi’ ở Hà Nội

 


Nguyễn Hưng Quốc (Blog VOA)


 


Gần đây, trên tờ Giáo Dục Việt Nam có một loạt bài khá thú vị về phong cách phục vụ tại một số tiệm ăn ở Hà Nội.


Về đề tài này, trước, tôi đã từng viết, nhưng nay, đọc các bài thảo luận trên Giáo Dục, tôi không thể kiềm chế được sự “ngứa ngáy,” nên xin bàn tiếp.


Loạt bài do nhiều người viết. Giới nghiên cứu có; giới phóng viên có; giới độc giả cũng có. Nhiều người kể lại những kinh nghiệm cụ thể mà mình từng mắt thấy tai nghe hoặc có khi chính mình là nạn nhân của thứ văn hóa “bún mắng cháo chửi” ấy.


Một người kể: Ðang đứng tần ngần chọn món để gọi, ông bị chủ quán mắng ngay: “Ðứng chầu mồm à? Ăn không thì bảo?” Ông vội vàng trả lời: “Chị cho xin một tô.” và lại bị mắng tiếp: “Tô, tô cái gì? Ra đây phải gọi là bát nhá!” Lại chịu đựng. Lại đứng tần ngần. Và lại nghe chủ quán mắng tiếp: “Vậy ông ăn bằng miệng hay ăn bằng tai? Ăn bằng miệng thì ngồi xuống. Bà kia! Xích cái đít mỡ ra một chút cho người ta ngồi.”


Một người khác, gốc Hà Nội, so sánh phong cách phục vụ trong các tiệm ăn ở Hà Nội và ở Sài Gòn:


“Trong khá nhiều lần đi công tác vào miền Nam, khi vào sử dụng dịch vụ ở các nhà hàng tại Sài Gòn, tôi nhận thấy rằng, thái độ phục vụ, dù chỉ là những anh bồi bàn thôi thì cũng đã rất dễ chịu, lịch sự, thân thiện, tôn trọng khách hàng, khác xa so với ở ngoài Hà Nội.


“Ở những nhà hàng, cửa hàng ở Sài Gòn mà tôi đã từng đặt chân đến, dù là đông khách hay vắng khách thì những nhân viên ở đây vẫn tạo cho tôi cảm giác được chào đón hết sức nồng nhiệt.


“Những nụ cười cùng những lời đề nghị hết sức lịch thiệp là điều mà chúng tôi luôn thấy ở các nhân viên phục vụ dù rằng phải tiếp đón một lượng khách lớn, rất mệt mỏi. Họ cũng sẵn sàng giúp đỡ, chỉ dẫn tận tình cũng như giải thích nhẹ nhàng, cặn kẽ với những gì chúng tôi còn thắc mắc, chưa hiểu.


“Khi chúng tôi có những lời góp ý họ luôn dành nụ cười và lời cảm ơn chân thành. Tôi cũng nhận thấy, trong cung cách phục vụ ở đây, những nhân viên, quản lý nếu sai thì sẽ sẵn sàng xin lỗi khách hàng và nếu khách hàng có sai thì họ cũng nhẹ nhàng chứ không bao giờ có những lời lẽ theo kiểu ‘dạy dỗ’ như ở không ít nhà hàng tại Hà Nội…


“Tôi là một người cũng khá khó tính trong việc ‘chấm điểm’ cung cách phục vụ của các nhân viên dành cho mình nhưng quả thật, tôi cũng đã phải móc hầu bao để thưởng thêm cho một anh chỉ là bồi bàn tại một nhà hàng ở Sài Gòn vì thái độ phục vụ quá chu đáo, nhiệt tình, tôn trọng khách… Ðiều đó, cũng xin thưa rằng, ở Hà Nội tôi chưa bao giờ làm cả, vì thấy nó không xứng đáng…”


Số người đồng ý với nhận xét ở trên nhiều đến độ báo Giáo Dục viết hẳn một bài tổng kết với nhan đề “Ai cũng công nhận rằng văn hóa phục vụ ở Hà Nội kém xa Sài Gòn.”


Ðào sâu vào những sự so sánh như thế chắc chắn là một điều thú vị và bổ ích. Nhưng xin hẹn một dịp khác. Ở đây, tôi chỉ xin tập trung vào hai vấn đề:


Thứ nhất, tại sao người Hà Nội lại có thứ văn hóa phục vụ thô lỗ, hỗn láo và tục tằn đến độ quái gở như thế?


Thứ hai, tại sao người dân Hà Nội lại có thể chịu đựng được thứ văn hóa phục vụ khủng khiếp đến như thế?


Trong hai câu hỏi ở trên, theo tôi, câu hỏi thứ hai quan trọng và cần thiết hơn câu hỏi thứ nhất.


Bình thường, người bán hàng lịch sự và dễ thương với khách không hẳn là vì tâm tính của họ vốn vậy. Lý do chủ yếu là vì lợi. Ở Tây phương, người ta thường cho rằng để bán hàng chạy, cần có ba điều kiện chính: một, địa điểm; hai, chất lượng; và ba, phong cách phục vụ. Ðiều kiện thứ ba đặc biệt quan trọng trong lãnh vực dịch vụ, nhất là dịch vụ ăn uống. Chính vì vậy, khi tuyển nhân viên phục vụ trong các tiệm ăn và các quán cà phê, người ta thường chú ý nhiều đến ngoại hình; trong ngoại hình, yếu tố được chú ý nhất là gương mặt; trên gương mặt, yếu tố được chú ý nhất là nụ cười. Những nụ cười thân thiện của chủ quán và của những nhân viên phục vụ được xem là một trong những nguyên tắc chiến lược tạo nên sự thành công của việc buôn bán: Chúng đẻ ra tiền. Biết thế, ngay cả những người bẳn tính nhất, khi làm việc, cũng trở thành hòa nhã với khách.


Ở Hà Nội, ngược lại, người ta không tôn trọng khách, không cần khách, sẵn sàng chửi thẳng vào mặt khách. Tại sao? Một số người trả lời: Vì đó là những người nhập cư, đến từ các tỉnh lẻ, vốn ít học và thiếu văn hóa. Chắc chắn đó không phải là câu trả lời chính xác. Ở đâu lại không có người nhập cư? Tỉ lệ dân nhập cư ở Sài Gòn chắc chắn phải cao hơn hẳn Hà Nội. Nhưng tại sao Sài Gòn có thể “văn hóa hóa” họ được mà Hà Nội lại không? Vả lại, nói thế cũng đồng nghĩa với việc đánh giá thấp người dân ở nông thôn, những người tuy không được xem là lịch sự nhưng lại nổi tiếng là thân thiện và dễ mến.


Câu trả lời, tôi nghĩ, một phần nằm trong văn hóa hợp tác xã từng ngự trị ở miền Bắc, đặc biệt tại Hà Nội, trong suốt mấy chục năm, từ năm 1954 đến ít nhất cuối thập niên 1990. Ở các hợp tác xã ấy hầu như lúc nào cũng có bảng hiệu “Vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi,” nhưng trên thực tế, đó là những trung tâm quyền lực, ở đó, nhân viên tha hồ tác oai tác quái và khách hàng chỉ biết năn nỉ ỉ ôi để được mua từng chút, từng chút nhu yếu phẩm cho sự tồn tại của bản thân và gia đình. Chính các hợp tác xã ấy đã quan liêu hóa lãnh vực kinh doanh và dịch vụ khiến người bán hàng xem khách là những kẻ ăn xin chứ không phải là nguồn lợi của mình.


Nhưng vấn đề là: Tại sao khách lại chịu đựng những sự nhục mạ như vậy? Ngày xưa, thời bao cấp, sự chịu đựng như vậy là điều dễ hiểu. Không chịu đựng được thì đói. Nhưng còn bây giờ? Hàng quán ê hề, ở đâu cũng có, không vào tiệm này thì vào tiệm khác, vậy tại sao người ta vẫn cứ tiếp tục bước vào các tiệm “bún mắng cháo chửi” để chịu nhục? Thức ăn ở các tiệm ấy ngon ư? Nhưng, thứ nhất, liệu cái ngon ấy có đáng được trả giá bằng sự nhục nhã không? Thứ hai, tại sao dù nhục nhã như vậy, người ta vẫn không thấy nghẹn trong họng và vẫn thấy ngon?


Chủ quán và nhân viên phục vụ thô lỗ và thô bỉ có thể là do bản tính. Nhưng chấp nhận bước vào các tiệm có thứ văn hóa phục vụ thô lỗ và thô bỉ như vậy lại là sự chọn lựa của khách hàng. Ðó không phải là sự chọn lựa giữa tiệm này và tiệm khác, giữa món ăn này và món ăn khác. Mà là sự chọn lựa giữa miếng ăn và lòng tự trọng.


Ðến đây, chúng ta không thể không tự hỏi: chẳng lẽ lòng tự trọng của người Hà Nội – xin lỗi, của một số người Hà Nội – lại yếu đến vậy sao?


Chỉ một số thôi ư? Chắc hẳn đó phải là một số không nhỏ. Nếu không, các hàng quán “bún mắng cháo chửi” ấy đã phải đóng cửa rồi.


Ðóng cửa từ lâu rồi.

Quân Syria bắn chết bé 6 tuổi đang trốn sang Jordan

 


RAMTHA, Jordan (AP) – Một gia đình lén băng qua khu nông trại trong đêm tối, hướng về phía biên giới Jordan, thì bị binh sĩ chính phủ Syria nổ súng.









Một người thân ôm xác bé trai 6 tuổi khi làm lễ tang cho em ở Ramtha, Jordan, hôm 27 Tháng Bảy, 2012. Em bị trúng đạn của lính canh Syria khi theo cha mẹ và hai em chạy qua biên giới Jordan lúc đêm khuya. (Hình: AP/Mohammad Hannoh)


Nhân chứng khai rằng, đạn bay vèo chung quanh khi họ phóng thật nhanh. Bé trai 6 tuổi đang nắm tay mẹ bỗng buông ra rồi chạy tới trước. Em trúng một viên vào cổ lúc vừa đến sát biên giới.


Cậu bé Bilal el-Lalbabidi bị chết vào sáng sớm Thứ Sáu, là người Syria đầu tiên bị lính canh bắn chết lúc đang tìm cách trốn qua nước láng giềng Jordan, để tránh cảnh đổ máu trên quê hương trong 17 tháng nổi dậy, chống lại chế độ của Tổng Thống Bashar Assad.


Cuối cùng người mẹ qua được biên giới với hai bé trai khác nhỏ tuổi hơn em Bilal, trong khi người cha đã chạy ngược trở lại khi có súng nổ. Bà mẹ của em bé xấu số nói qua hàng nước mắt đầm đìa:


“Em nay là một người tuẫn đạo và đang ở trên thiên giới.” Bà tát liên hồi vào mặt mình than khóc, “Bashar đang giết dân nhưng cả thế giới ngồi đưa mắt nhìn mà chẳng làm gì cả.” Bà kể thêm rằng, gia đình gồm hai vợ chồng và ba con trai, trốn sang Jordan từ thị trấn Daraa, ở miền Nam Syria. Ðây là nơi cuộc nổi dậy bắt đầu cách đây 17 tháng, và vẫn còn là chỗ giao tranh giữa phe nổi dậy với quân chính phủ. Cha của bé Bilal là một hạ sĩ trong quân đội Syria nhưng ông đã quyết định đào ngũ.


Tính đến nay, con số người Syria tị nạn ở vương quốc Jordan đã lên đến 140,000. (T.P.)

Tin mới cập nhật