
Syria: Hơn 100 người bị giết ở Houla
BEIRUT (AP) – Syria bác bỏ tố cáo là quân lực họ tàn sát hàng trăm thường dân kể cả phụ nữ và trẻ em, nhưng Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc sau một buổi họp khẩn cấp lên án chính quyền nước này pháo kích vào khu dân cư.
Nhiều nước trên thế giới đồng loạt lên án chính quyền Tổng Thống Bashar Assad trong vụ giết hại hơn 100 người ở Houla, sự kiện đẫm máu nhất trong 15 tháng nổi dậy ở Syria, nhưng giữa các cường quốc có sự bất đồng về việc quy trách nhiệm cho phía chính quyền.

Hình ảnh do người dân chụp và cung cấp cho đài truyền hình Shaam News Network cho thấy tử thi nạn nhân sau vụ tàn sát ở Houla, Syria. Chính quyền Syria bác bỏ tố cáo quân lực họ đã gây ra vụ giết người này và quy trách nhiệm cho “hàng trăm người võ trang” đã tấn công đồn lính trong vùng. Hội Ðồng Bảo An lên án vụ tàn sát này, sự kiện đẫm máu nhất trong 15 tháng nổi dậy ở Syria. (Hình: AP Photo/Shaam News Network)
Hội Ðồng Bảo An trong một văn bản báo chí gửi ra hôm Chủ Nhật “lên án một cách mạnh mẽ nhất” vụ tàn sát ở Houla. Văn bản này tố cáo quân lực chính phủ Syria pháo kích và đem xe tăng bắn vào khu nhà ở của người dân. Văn bản cũng lên án những vụ giết người “bằng cách bắn cận chỗ và bằng bạo lực nặng nề” – nhưng riêng trong chuyện này thì văn bản tránh không nói ai chịu trách nhiệm.
Hội Ðồng Bảo An lên án những hành vi vi phạm luật quốc tế và những lời hứa hẹn của Syria trước đây với Liên Hiệp Quốc, và nói “những kẻ gây ra bạo lực sẽ phải chịu trách nhiệm” và yêu cầu đoàn quan sát viên tại Syria và Tổng Thư Ký Ban Ki-moon điều tra và báo cáo lại cho Hội Ðồng Bảo An.
Anh và Pháp muốn nêu trách nhiệm trực tiếp cho Syria, nhưng Nga yêu cầu họp khẩn cấp để nghe tường trình của Tướng Robert Mood, chỉ huy trưởng đoàn quan sát viên.
Video của người dân quay và đưa lên mạng cho thấy hàng mấy chục tử thi của nạn nhân, nhiều người là trẻ em, được xếp thành hàng thẳng thắn với vết thương và máu chảy. Một video khác cho thấy tử thi này được quấn vải trắng và đặt vào mộ tập thể rộng mênh mông.
Tướng Mood nói với Hội Ðồng Bảo An là đoàn quan sát viên tại chỗ ước lượng có 108 người bị giết ở Houla, trong đó có 49 trẻ em và 34 phụ nữ.
Người dân Houla nói quân đội nã pháo vào làng và xông vào đánh nhau với phiến quân địa phương, sau khi người dân biểu tình hôm Thứ Sáu. Một số người nói sau đó chính quyền cho côn đồ tràn vào, bắn hạ đàn ông trên đường phố và vào nhà đâm chết phụ nữ và trẻ em.
Tuy nhiên, chính quyền Syria bác bỏ cáo buộc này và tường thuật một câu chuyện khác hẳn.
Nói với báo chí ở Damascus, Ngoại Trưởng Jihad Makdissi nói quân đội Syria đang ở trong căn cứ khi họ bị “hàng trăm người võ trang nặng nề” tấn công, dẫn đến trận đánh kéo dài 9 tiếng khiến 3 quân nhân bị chết và 16 bị thương.
Lính Syria phản công tại chỗ, nhưng không hề rời khỏi căn cứ, Ngoại Trưởng Makdissi nói.
“Không xe tăng hay trọng pháo nào của Syria vào đến nơi vụ tàn sát xảy ra,” ông nói. “Lực lượng an ninh không rời chỗ của họ vì họ đang trong tư thế tự vệ.”
Ông quy trách nhiệm vụ tàn sát cho những tay võ trang này, và tố cáo báo chí cũng như các viên chức phương Tây phun ra “một cơn bão dối trá” để có thể can thiệp vào nội bộ Syria.
Makdissi không cung cấp hình ảnh hay video và cũng không ước lượng số người chết ở Houla. Ông nói chính phủ đã lập một ủy ban điều tra và sẽ chia sẻ kết quả này cho Ðặc Sứ Liên Hiệp Quốc Kofi Anan.
Ðoàn quan sát viên Liên Hiệp Quốc công bố video quay ngày hôm sau vụ tàn sát, cho thấy đoàn này gặp gỡ phiến quân địa phương và quan sát người dân thu thập xác chết đem chôn. Video này cũng cho thấy hai chiếc xe thiết giáp bị phá hủy, cho thấy sức kháng cự của phiến quân cũng mạnh hơn là họ thú nhận.
Trước phiên họp kín của Hội Ðồng Bảo An, phó đại sứ Nga tại Liên Hiệp Quốc Alexander Pankin nói với báo chí rằng, “có nhiều cơ sở để tin rằng đa số nạn nhân bị giết là bị chém, bị cắt bằng dao, hoặc bị bắn ngay sát người.”
Tuy nhiên, ông nói thêm, “Chúng ta phải xác định xem có phải chính quyền Syria đã làm chuyện này trước khi có thể đồng ý được.”
Văn bản báo chí của Hội Ðồng Bảo An là một văn bản không thuộc hồ sơ chính thức của Hội Ðồng Bảo An. Tuy nhiên, ngay cả một văn bản báo chí cũng phải được toàn bộ 15 thành viên đồng ý, nên được xem là phản ảnh quan điểm của Hội Ðồng Bảo An.
Cầu Golden Gate kỷ niệm 75 năm
SAN FRANCISCO (AP) – Một chiếc tàu cứu hỏa bơm nước phun lên trời hôm Chủ Nhật trong lễ mừng kỷ niệm 75 năm khánh thành cây cầu Golden Gate ở San Francisco.

Buổi lễ kỷ niệm còn có cuộc diễn hành thuyền cổ và bắn pháo bông vào buổi tối. (Hình: AP Photo/Noah Berger)
Morong, Bataan
Ði và học
Trịnh Hội
(Nguồn: VOA)
Ðối với trên 400,000 người Việt tỵ nạn hiện đang định cư trên khắp 5 châu, chắc có lẽ phần lớn vẫn còn nhớ đến hai cái tên này: Morong, Bataan. Vì đây từng là một trong hai trại tỵ nạn lớn nhất ở Phi Luật Tân trong suốt hai thập niên.

Tác giả trước cổng chùa Vạn Hạnh, dựng tại Bataan.
Từ đầu thập niên 1980 cho đến giữa thập niên 1990 khi những người Việt tỵ nạn cuối cùng ở trại Bataan được chuyển về trại Palawan, chấm dứt hành trình tìm đường vượt biển của người Việt tỵ nạn sang Phi.
Hôm thi đấu xong cả nhà vẫn ở lại Subic chơi cả ngày. Ðến hôm sau trên đường về nhà mọi người mới quyết định ghé vào thăm trại Bataan cách khu cảng Subic chỉ trên dưới 10 cây số. Tính ra thì thấy tôi cũng hên thật vì từ trước đến nay, mặc dù tôi đã ở Phi trên 10 năm, nhưng tôi lại chưa bao giờ có dịp ghé vào thăm khu trại này. Một khu trại mà chỉ cần nghe qua tên hay thấy tấm hình của chiếc cổng chùa Vạn Hạnh nay đã bị bỏ hoang mà tôi vừa chụp lại đăng trên trang mạng Facebook là vô số người đã cho biết họ vẫn còn nhớ rõ khu nào, kể ra ở đâu họ từng sinh hoạt, chung sống trước khi đi định cư ở Úc, ở Mỹ.
Nhưng điều mà làm cho tôi ngạc nhiên nhất sau khi bước vào cổng trại là cho đến nay một số khu di tích như nhà thờ, chùa cũ và đền thờ quốc tổ vẫn được giữ gìn rất kỹ lưỡng, trân trọng. Kể cả chiếc tàu vượt biển năm xưa từng được đặt ở ngay giữa trại nay vẫn tiếp tục được trùng tu và đặt bên trong khu nhà bảo tàng với đầy đủ các hình ảnh, chi tiết của một thời tỵ nạn Bataan.
Không những thế một số nhà hảo tâm người Phi còn cho xây lại khu di tích nhà thờ nơi Ðức Giáo Hoàng John Paul II từng ghé qua thăm những người Việt tỵ nạn đầu tiên ở trại Bataan vào năm 1981. Ðiều này hơn hẳn trại tỵ nạn Palawan ở cực Nam nước Phi nơi hiện nay không còn nhiều di tích để lại. Cũng như các trại khác ở Hồng Kông, Thái Lan.
Bước vào khu vực chùa Vạn Hạnh nay đã bị bỏ hoang, cảnh vật đầu tiên đập vào mắt tôi là tượng đứng của Phật Bà Quan Âm to cao, nhìn thẳng về phía cổng chùa. Và sau lưng tượng là cả một thung lũng rộng lớn chảy dài cho đến cuối rặng núi ở phía xa. Với dòng suối lớn cắt dọc ngang theo thung lũng mà tôi tin chắc rằng có rất nhiều người, rất nhiều đã từng đứng nơi tôi đang đứng để hồi tưởng lại quãng đường gian khổ mà họ đã vừa bước qua. Ðể cảm nhận và ghi nhớ câu nói cho đến nay vẫn còn được khắc ghi trên tảng đá nằm cạnh:
Never forget this:
The bones of countless people lie on the sea-bed.
People who bought freedom, just like you but who were not successful.
Freedom is a priceless treasure. Understand it. And guard it well;
Do not abuse it. Or waste it.
Ðừng bao giờ quên điều này:
Những nắm xương tàn của biết bao người đang nằm dưới đáy biển.
Những người đã mua tự do, cũng như bạn, nhưng họ đã không thành công
Tự do là một bảo vật vô giá.
Hãy cảm nhận nó. Cố bảo vệ nó.
Ðừng lạm dụng nó. Hay hoang phí.
Ðối với đa số người Việt tỵ nạn được nhận cho đi định cư ở Mỹ trong suốt thời gian này, phần lớn mọi người đều được chuyển vào trại Bataan (từ các trại tỵ nạn khác ở Ðông Nam Á) trung bình khoảng 6 tháng để được học sơ qua về con người và văn hóa của nước Mỹ (acculturation). Vì vậy có thể nói hầu hết những ai sang Mỹ giữa thập niên 1980 và 1990 từ các trại tỵ nạn ở Hồng Kông, Mã Lai, v.v… đều đã có dịp sinh sống ở các khu 5, khu 7 nơi cổng chùa Vạn Hạnh và đền thờ quốc tổ vẫn còn được giữ nguyên cho đến nay.
Ðấy là chưa kể đến nhóm con lai và gia đình của họ mà tôi biết là khoảng gần 100,000 người đã được nhận qua chương trình nhân đạo đặc biệt được gọi là Amerasian Homecoming Act kể từ năm 1989. Họ cũng đã phải trải qua một thời gian khá dài ở trại tỵ nạn Bataan.
Nếu có dịp tôi mong là các bạn đọc, bất kể là các bạn đã có từng sống qua ở Bataan hay không, hiện đang ở Mỹ hay ở Việt Nam, sẽ tìm đến nơi này. Vì chắc chắn một điều là sau khi rời khỏi trại để trở về với cuộc sống thường nhật, các bạn sẽ hiểu rõ hơn về di sản của những người Việt tỵ nạn hiện đang sinh sống khắp năm châu. Họ đã phải trải qua những khó khăn nào, trăn trở với các hệ lụy trong suốt hơn ba thập niên qua ra sao, v.v… tất cả đều có thể trả lời một cách gián tiếp qua những hình ảnh, di tích của những tháng ngày tỵ nạn không nhà, không cửa.
Ðây cũng có thể là lý do tại sao vẫn có một số người Phi muốn gìn giữ những trải nghiệm của một thời của một giống dân mà so ra họ không có nhiều điểm tương đồng, trong lịch sử cũng như văn hóa đất nước.
Thế nhưng, có phải chăng họ mới là người muốn tìm hiểu thêm và trân trọng những giá trị nhân bản đề cao sự tương trợ, khát khao tự do, dân chủ? Vì trong quyển sách lưu niệm chữ ký của những người ghé vào thăm trại trong thời gian vừa qua, tôi chỉ thấy toàn là tên họ của những người ngoại quốc. Tuyệt nhiên không có được một cái tên Việt Nam.
Mặc dù có gần nửa triệu người Việt đã từng lưu lạc đến nơi này.
Cộng đồng Hồi Giáo phẫn nộ vì bị cảnh sát New York do thám
TRENTON, N.J. (AP) – Giới lãnh đạo Hồi Giáo ở New Jersey nói họ rất phẫn nộ vì bộ trưởng Tư Pháp tiểu bang cho rằng cảnh sát New York không phạm luật khi do thám các giáo đường, cơ sở thương mại, và những nhóm sinh viên Hồi Giáo.

Ðạo Trưởng Hồi Giáo Mustafa El-Amin, trái, và luật sư, cùng những đại diện cộng đồng Hồi Giáo, trả lời câu hỏi của các phóng viên sau cuộc họp với bộ trưởng Tư Pháp New Jersey hôm Thứ Năm, về vấn đề cảnh sát New York do thám dân Hồi Giáo. (Hình: AP/Mel Evans)
Nhiều nhà lãnh đạo các giáo đường tham dự cuộc họp tuần qua với Bộ Trưởng Jeffrey S Chiesa, nói là họ kinh ngạc vì ông bộ trưởng không coi là vi phạm pháp luật và nhân quyền những hành động dò xét vô lý mà theo họ chỉ căn cứ trên gốc gác tôn giáo.
Cảnh sát chìm và mật báo viên thu hình, nghe lén các quán cà phê Hồi Giáo, theo dõi những buổi thuyết pháp dù chưa có bằng chứng phạm tội hình sự. Thống Ðốc Chris Christie cũng chấp thuận những hoạt động như vậy và ông chỉ quan tâm đến vấn đề cảnh sát New York có thông báo cho New Jersey biết những gì họ làm hay không. Bộ Trưởng Tư Pháp Chiesa giải thích là New Jersey không có luật cấm cơ quan an ninh tiểu bang khác hoạt động trong tiểu bang mình.
Tuy nhiên thị trưởng Newark, ông Cory Booker, và các viên chức hàng đầu FBI ở New Jersey, chỉ trích chiến thuật này.
Cảnh sát trưởng New York City, ông Raymond Kelly, mới đây đã có một cuộc họp với nhiều cơ quan an ninh các thành phố New Jersey để phối hợp hành động. Thị trưởng New York City, ông Michael Bloomberg nói rằng cảnh sát New York có thể thu thập tình báo ở bất cứ nơi đâu nếu là cần thiết để bảo đảm an ninh cho dân chúng.
Ðạo Trưởng Hồi Giáo Mustapha El-Amin ở Newark đồng ý về nhu cầu an ninh và tình báo, nhưng muốn rằng hành động của nhân viên công lực phải có lý do cụ thể. Ông nói: “Chúng tôi không tán thành cách làm việc của họ. Người Hồi Giáo chúng tôi cảm thấy luật pháp và dân quyền bị vi phạm, chỉ bởi vì chúng tôi là Hồi Giáo.” (HC)
Tuyến Trần: Hơn 20 năm làm thiện nguyện giúp người nghèo
‘Sống trên đời phải biết cho đi một chút gì’
Ngọc Lan/Người Việt
WESTMINSTER (NV) – “Từ đầu tôi đã là người homeless nên tôi biết thân phận người homeless. Tôi hiểu cái lạnh làm mình không ngủ được, cái đói làm mình không ngủ được. Tôi cũng biết mình đã vui như thế nào khi có người đến thăm lúc còn ở trên đảo hoang, dù họ không cho tôi bất cứ cái gì nhưng họ khiến tôi nghĩ rằng vẫn còn có người nghĩ đến tôi.”

Ông Tuyến Trần, người hơn 20 năm cung cấp bữa ăn cho người vô gia cư tại quận Cam, “sống trên đời phải có một chút gì cho đi. Một chút đó chính là cái mình cố gắng.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
Khởi đi từ những suy nghĩ đơn giản như vậy mà ông Tuyến Trần cùng các bạn bè, đồng sự của mình đã bền bỉ hơn 30 năm qua trong công việc cung cấp sách báo cho người dân ở trại tị nạn hàng tháng và thức ăn miễn phí cho người vô gia cư tại khu Civic Center vào mỗi chiều Thứ Ba và Thứ Năm hàng tuần.
Không chỉ vậy, từ 3 năm nay, sau khi người vợ thân yêu qua đời, mỗi tuần ông còn đến bệnh viện UCI để làm thiện nguyện công việc an ủi, động viên tinh thần, cầu nguyện giúp cho những bệnh nhân cô độc tìm lại được niềm tin vào cuộc sống.
Tìm hiểu câu chuyện của ông Tuyến Trần cũng chính là dịp để mỗi người chiêm nghiệm thêm về quan niệm nhân sinh “Sống là phải cho đi.”
Từ câu chuyện những ngày trên đảo hoang
Tuyến Trần là một người đàn ông trên dưới 70 tuổi, có dáng dấp cao ráo, mái đầu bạc trắng và một gương mặt thân thiện.
“Tôi vượt biên năm 1976. Lúc đó chưa có trại tị nạn, nên tôi sống như một người ‘homeless’ ở Indonesia khoảng một năm. Họ cho tôi ở nhưng không cho tôi đồ ăn. Vì cách của họ là muốn đuổi tôi đi. Thành ra từ đầu tôi đã là người ‘homeless’ nên tôi biết thân phận của người homeless.” Bằng giọng nói trầm, rõ từng tiếng, ông Tuyến bắt đầu những hồi ức về cuộc đời mình.
Theo lời ông Tuyến, thuyền ông đến một hòn đảo nhỏ ở Indonesia. “Họ đồng ý cho chúng tôi ở lại, nhưng không cung cấp thức ăn và canh chừng chúng tôi 24/24. Chúng tôi chỉ có thể sống trên thuyền và trên hòn đảo đó mà thôi.”
Ðể có thể sống còn, ông Tuyến dùng thuốc tây đổi cho người địa phương để lấy gạo và thức ăn, nước uống.
“Những người dân đó cũng nghèo lắm nhưng họ đã giúp tôi, sẵn sàng cho tôi ngọn rau, củ mì, sẵn sàng đổi cho tôi mấy viên thuốc lấy con cá, lấy tí gạo để tôi có thể sống qua gần 6 tháng, trước khi có sự giúp đỡ từ một hội thánh ở Ðức.” Người đàn ông nói trong lúc những hai bàn tay đan nhau trước mặt, nhớ lại một đoạn đời đã qua.
Ngoài sự thiếu thốn về vật chất, những ngày tháng ở đảo, ông Tuyến Trần còn thấu hiểu hơn ai hết sự trống vắng về tinh thần.
Ông tiếp tục câu chuyện, “Tôi còn nhớ khi tôi nhận được lá thư của một người nào đó gửi đến thì tất cả mọi người đều chia nhau đọc lá thư đó, vì ai cũng muốn chia sẻ tin tức, muốn đọc được chữ Việt Nam.”
Không chỉ vậy, người thuyền nhân năm xưa còn nhớ “có một người đến thăm lúc tôi ở hoang đảo.”
“Cho dù người này không cho tôi cái gì, nhưng tôi cảm động vì nghĩ mình ở trong xó rừng đảo hoang như vậy mà cũng có người tốt quá tới thăm mình. Ðiều đó giúp tôi tin rằng cuộc đời này dù có như thế nào chăng nữa cũng có những người nghĩ đến mình, cũng có những người tốt nhớ tới mình.”
Từ những tâm tư đó, sau khi đặt chân tới Mỹ không bao lâu, người đàn ông mang nặng những suy nghĩ đầy tính nhân bản này đã cùng bạn bè bắt tay ngay vào công việc giúp đỡ tinh thần cho những người vượt biên còn đang ở các trại tị nạn.
Từ sách báo cho các trại tị nạn đến bữa ăn cho người vô gia cư
Thấu hiểu sự thiếu thốn về mặt tinh thần là như thế nào, ông Tuyến Trần cùng bạn bè bắt tay vào thực hiện “chiến dịch gửi tặng sách báo cho đồng bào vượt biển” từ năm 1979 đến tận năm 1991 mới chấm dứt “do các trai tị nạn đóng cửa.”
Ông Tuyến cho biết, “Tụi tôi làm tờ nguyệt san Ðường Sống và in sách học tiếng Anh, tiếng Pháp, mỗi lần cũng đến mấy mươi ngày bản copy để gửi sang 9 nước Ðông Nam Á. Sách thì tụi tui gửi sang Hải Quân Hoa Kỳ để họ chuyển đến các trại tị nạn giùm. Còn báo thì tụi tôi tự gửi lấy.”
Chi phí cho việc in ấn sách báo và gửi đi cho đồng bào vượt biên được chắt cóp từ “việc đi nhặt ống lon, báo cũ” với sự chung tay của các giáo dân từ các thánh đường quanh vùng Orange County.
Sau hơn 10 năm thực hiện, công việc tặng sách báo này chấm dứt khi các trại tị nạn đóng cửa. Thế nhưng tấm lòng mẫn cảm với những cảnh đời không may dường như chẳng bao giờ khép lại trong con người ông.
Ông Tuyến kể tiếp:
“Sau khi hết làm việc gửi sách báo, có một ngày tôi xem tivi, cũng là mùa Ðông năm 91, tôi thấy người ‘homeless’ sao khổ quá! Tôi nhớ lại thân phận tôi lúc ở trại tị nạn. Tôi nghĩ chắc cần phải làm cái gì.”
Vậy là ông bàn với vợ, khởi đầu cho một công việc thiện nguyện mà nhiều người Việt Nam sau này cũng noi theo: cung cấp bữa ăn cho người vô gia cư.
Thoạt đầu vợ chồng ông chỉ xin được “donut” và cà phê mang ra mời mấy chục người homeless vào buổi tối, nơi góc đường Walnut và First.
Ông lại trăn trở khi “thấy họ tội nghiệp và đáng thương quá, chỉ ăn ‘donut’ thôi thì làm sao mà ngủ được.”
Vậy là “vợ chồng tôi đi chợ, đọc báo và cắt những ‘coupons,’ hễ người ta giảm giá cái gì thì mua cái nấy, như nuôi, thịt hộp hay những loại bánh gì mình có thể làm được thì mua về làm. Bà vợ tôi cứ nấu hai, ba chậu to đem ra mời người ta. Tôi nghĩ họ ăn như vậy mới no.”
Những người vô gia cư nhận phần ăn miễn phí do nhóm của ông Tuyến Nguyễn phục vụ tại Civic Center vào chiều Thứ Ba và Thứ Năm hằng tuần. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
Cứ vậy vợ chồng ông, cùng với sự giúp đỡ của một số bạn bè, cứ âm thầm làm công việc “cho ăn” khoảng 40 đến 60 người mỗi tuần tại góc đường Walnut và First trong khoảng thời gian 2, 3 năm, trước khi chuyển đến khu vực Civic Center, nhường địa điểm kia lại cho một nhóm Việt Nam khác cũng muốn thực hiện việc làm có ý nghĩa này.
Từ ngày đó, như đã thành lệ, hằng tuần cứ vào chiều Thứ Năm, sau khi đi làm ra, ông Tuyến chạy về nhà chở những nồi thức ăn vợ ông đã nấu sẵn cho khoảng 200 phần, mang ra góc đường Civic Center để phục vụ bữa ăn miễn phí cho những người vô gia cư sống quanh khu vực đó, mà phần đông là người bản xứ, rất hiếm có người gốc Việt.
“Tôi nghĩ đây không phải là cho, mà chỉ là làm cho đời sống tinh thần người ta được an ủi, làm cho người ta thấy trong một xã hội đầy rẫy những tranh đua như vậy mà cũng có những người nghĩ đến người ta.” Ông Tuyến nói về công việc mình đã và đang làm trong một suy nghĩ giản dị như thế.
Việc mang chút lòng của mình ra san sẻ với những người cơ nhỡ, gặp khó khăn, là chuyện không ít người làm, nhất là vào những dịp lễ Tết. Nhưng để có thể bền bỉ làm công việc này, như ông Tuyến Nguyễn và người vợ quá cố, cùng những bạn bè thân quen của ông đã làm, đều đặn hằng tuần, từ hơn 20 năm qua, không phải là điều ai cũng theo đuổi được.
“Ðiều gì khiến ông có đủ tinh thần và sự kiên trì để thực hiện việc làm mang tính thiện nguyện này trong suốt ngần ấy năm?” Tôi nêu câu hỏi.
Ông Tuyến nghĩ ngợi vài giây trước khi trả lời:
“Có những ông già bà cả không có tiền bạc gì cả nhưng mỗi lần thấy tôi ra thì họ cũng cố đưa cho tôi 1, 2 đồng bảo ‘Cầm lấy đi để mua đồ ăn cho những người khác.’ Những cử chỉ như vậy làm mình lên tinh thần. Bởi mình thấy có người trân trọng công việc của mình.”
“Thêm một điểm nữa làm tôi nghĩ đến là cộng đồng Việt Nam phải có san sẻ với người ta lúc họ cùng khốn, bởi người ta đã giúp mình lúc ban đầu, lúc mình cùng khốn, thì bây giờ mình cũng san sẻ với người ta một chút. Tôi nghĩ như vậy nên tôi cố tôi làm.” Ông chậm rãi nói tiếp.
Những kỷ niệm vui buồn qua những bữa ăn mang đến cho người ‘homeless’
Trong bất kỳ công việc gì, khi người ta đã nặng lòng với nó, xem nó là một phần trong đời sống của mình, không thể khác, thì bao giờ người ta cũng tìm được nhiều kỷ niệm, nhiều niềm vui, để từ đó mà họ có thể tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn.
Ông Tuyến Trần cũng không ngoại lệ.
Một cặp vợ chồng lấy nhau ngay trên vỉa hè. Ðể rồi vài năm sau trở lại giúp ông, người đàn ông trong đám cưới năm nào đã cho rằng, “Ðây không phải là hè phố mà là Thánh đường.”
Một người phụ nữ homeless muốn được giúp công việc rót nước trong ngày phát thức ăn chỉ với hy vọng “ông cho tôi vài chục cents mua ice cream ăn, vì hôm nay là ngày sinh nhật tôi.”
Một đứa bé 15, 16 tuổi ra xếp hàng thay bố lấy thức ăn vì “chân bố tôi bị thương” và bị vợ đuổi ra đường, cho ông niềm xúc cảm về tình thương của cô bé đối với người cha bất hạnh của mình.
Một người đàn bà homeless bị xe lửa cán chết vì chạy vào đường ray cứu con chó, đã được những người homeless cùng nhau đốt nến cầu nguyện cho, bởi sự luyến tiếc và quý mến mà mọi người đã dành cho người đàn bà vô gia cư này…
Những câu chuyện như vậy, những kỷ niệm như vậy đã khiến người đàn ông này nhớ, khiến ông suy nghĩ, trăn trở về cuộc đời, về con người, nhiều hơn là việc chỉ đưa một bữa ăn đến cho những người chọn lề đường, góc phố làm chốn nương thân trong cảnh túng cùng.
Ông nói, “Có lần tôi hỏi những bạn trẻ làm chung rằng nếu có những người không phải homeless cũng ra ăn luôn thì làm sao? Mấy em bảo ‘thôi bác, mình ra đây là muốn đưa tình thương đến mọi người. Cho nên nếu họ đã đến xếp hàng thì kệ cứ để người ta ăn, mình không đặt vấn đề homeless hay không homeless.”
Ðồng lòng cùng nhau như vậy, nên không ai còn phân biệt đâu là homeless, đâu không là homeless, một khi họ có mặt đứng trong hàng, tức họ cần có cái ăn, cần có tình thương.
Tuy nhiên, “tinh thần người bản xứ ở đây rất đáng tự trọng” cũng là điều khiến ông Tuyến suy tư.
Ông kể, “Trước đây tôi hay nói rằng ai không phải homeless thì vẫn được ăn nếu tôi còn thức ăn, nhưng phải nhường cho người homeless ăn trước. Nghe vậy nhiều người tự động ra xếp hàng phía sau. Hay nhiều lúc tôi cho những phần quà như kem đánh răng, bàn chải, xà bông, thấy người nào ngồi tôi cũng đưa, thì có nhiều người bảo ‘tôi có rồi, ông giữ lại đưa cho người khác.’ Những điều như vậy giúp tôi tiếp tục đi tới mặc dù có rất nhiều khó khăn.”
Một kỷ niệm cũng đáng nhớ của ông là vào “một năm thời tiết rất lạnh,” “Khoảng 2 giờ sáng tôi thấy quá lạnh, mà trong nhà tôi lại có rất nhiều chăn. Thế là tôi đem chăn đi đắp cho những người homeless lúc giữa đêm như vậy. Tôi đắp một thời gian như vậy, cho tới hết mùa Ðông.”
Câu chuyện “người đàn ông mang chăn đi đắp cho người vô gia cư lúc đêm khuya” được kể ra từ người này qua người kia nghe như “chuyện hoang đường.” Thế nhưng “công ty Hyatt Hotel nghe chuyện đó và họ gọi cho tôi.”
Thế là người đàn ông viết nên câu chuyện thần thoại đắp chăn trong đêm được công ty Hyatt Hotel tặng cho “610 cái chăn rất dày và đẹp” để ông tiếp tục mang đi tặng lại những người bất hạnh.
“Sự cho đi là điều quan trọng”
Ông Tuyến Trần chia sẻ bằng giọng tâm tình:
“Có những lần tôi chạy xe mang thức ăn đến, chưa kịp đậu lại, tôi đã nhìn thấy người ta đói quá phải lục thùng rác lấy tí đồ ăn thừa bỏ vào miệng. Nhìn cảnh đó, tôi thấy nếu mình có đầy đồ ăn đây mà mình không mang ra thì mình có điều gì bất ổn rồi. Tôi cố làm là vì lý do có những người cần như vậy. Cuộc đời có nhiều đau khổ, mình làm thì ít ra mình cũng nâng đỡ ít nhất một người.”
Tôi hỏi, “Từ công việc đã làm, ông nhìn về con người, nhìn về cuộc sống như thế nào?”
“Tôi nghĩ người ta nhìn tôi nhiều hơn là tôi nhìn người ta.” Ông trả lời.
Tại sao?
Ông giải thích, “Vì lúc ở trại tị nạn, những người gần tôi cũng là những người nghèo lắm, nhưng họ giúp tôi, họ sẵn sàng cho tôi ngọn rau, củ mì, sẵn sàng đổi cho tôi mấy viên thuốc lấy con cá, lấy tí gạo. Thì đấy là những người đã nhìn tôi. Từ cái nhìn của những người đó, đưa sang cho tôi một cách nhìn đối với người khác. Tôi học được ở người khác cách đối xử với con người, và giờ tôi cũng chỉ thực hiện việc nối dài tình thương đó thôi.”
Ngoài công việc cung cấp bữa ăn cho người vô gia cư, từ 3 năm nay, sau khi người vợ thân yêu qua đời, mỗi tuần ông còn đến bệnh viện UCI để làm thiện nguyện công việc an ủi, động viên tinh thần, cầu nguyện giúp cho những bệnh nhân cô độc tìm được niềm tin vào cuộc sống.
Ông Tuyến Nguyễn (bìa phải): “Sự cho đi là điều quan trọng.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
“Tôi nhớ mãi câu của ông Winston Churchill, ‘we make a living by what we get, but we make a life by what we give.’ Và tôi tự nhủ sống trên đời phải có một chút gì cho đi. Một chút đó chính là cái mình cố gắng.”
“Sự cho đi là điều quan trọng.” Người đàn ông có mái tóc trắng xóa, và nụ cười ấm áp nói, trong lúc đôi mắt chứa đầy những yêu thương đang hướng nhìn về hàng người homeless xếp hàng dài dằng dặc chờ nhận những đĩa thức ăn đầy ăm ắp.
Gió chiều Tháng Năm thổi bay những cánh phượng tím rụng đầy một góc Civic Center, mang theo trong nó những nụ cười thân thiện lẫn hàm ơn của cả người cho lẫn người nhận, những ân tình của cuộc đời, chứa chan.
––-
Liên lạc tác giả: [email protected]
Nhà con bí thư tỉnh ủy Hải Dương: Làm 100 năm chưa chắc có
Tư Ngộ
HẢI DƯƠNG (NV) – Khu “vườn thượng uyển” đang xây dựng dở dang mà con trai ông bí thư tỉnh ủy tỉnh Hải Dương nhận là của mình được ước tính trị giá nhiều tỉ đồng. Nếu đúng là vậy, ông ta phải vắt “trí tuệ” và nhịn ăn tiêu cả trăm năm mới có.

Dư luận vẫn đang “băn khoăn” về cái “biệt điện” đang được xây dựng suốt năm qua mà ông Bùi Thanh Tùng, 32 tuổi, trả lời báo điện tử nhận là của ông. Ông có được cái dinh thự và vườn cảnh “sinh thái” xây dựng đồ sộ, công phu, tốn kém với hồ nước, giả sơn, cổ thụ đó bằng khả năng cá nhân.
“Ông Tùng cũng phân trần rằng, số tiền mà ông có được để bỏ ra xây dựng ngôi nhà tọa lạc trên khu đất hơn 4,000m2 này là tiền mồ hôi, nước mắt, xuất phát từ trí tuệ, vận động cá nhân chứ không phải là dựa dẫm vào bất kỳ ai, vào mối quan hệ nào.” báo VietnamNet ngày 24 tháng 5, 2012 thuật lời ông Bùi Thanh Tùng.
Dịp này, ông phủ nhận mấy gốc cổ thụ trong vườn là “cây sưa,” một loại cây được các đại gia ở Việt Nam săn lùng.
“Tôi khẳng định trong vườn nhà mình không có gỗ sưa, mà chỉ có cây hương vườn. Nếu sai, tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật. Khi cơ quan chức năng vào cuộc, sẽ làm sáng tỏ được ngay đó là loại gỗ gì,” ông Tùng nói với nhà báo.
Thật ra, theo một tài liệu được VietnamNet trưng ra, cây “hương vườn” chỉ là tên khác của “cây sưa” ở miền Trung, tùy theo vùng miền.
Báo Phụ Nữ Today ngày 27 tháng 5, 2012 làm vài con tính giản dị để chứng minh rằng ông Bùi Thanh Tùng, trong cương vị “trưởng phòng” của Sở Lao Ðộng tỉnh Hải Dương, phải làm suốt 100 năm, nhịn ăn nhịn tiêu tất cả, chưa chắc đã có nổi số tiền để xây cái “vườn thượng uyển sinh thái” ở thôn Ðồng Tân, huyện Ninh Giang.

Ông Bùi Thanh Tùng bắt đầu được “cơ cấu” vào Sở Lao Ðộng-Thương Binh-Xã Hội từ năm 2002, tức cách đây 10 năm. Không có tin tức ông bắt đầu với chức vụ gì, chỉ thấy ông được thăng chức từ phó phòng lên trưởng phòng An Toàn Lao Ðộng vào ngày 11 tháng 4, 2012.
Lương căn bản của một trưởng phòng LD-TB-XH là 1,050,000 đồng nhân với hệ số 2.34. Công với phụ cấp trưởng phòng 0.3 và các khoản phụ cấp khác, mỗi tháng ông ta chỉ được khoảng 3 triệu đồng. Với nhiều thứ linh tinh khác, ông ta một năm được lĩnh khoảng 40 triệu đồng. Suốt 10 năm trời (giả sử tính đổ đồng số tiền nhiều hơn lên cho gọn) ở Sở LÐ-TB-XH Hải Dương, ăn chay (cũng không ăn) và nằm đất, ông ta cũng chỉ có được 400 triệu đồng.
Cái tài sản với dinh thự xây dựng chạm trổ tinh vi và vườn “sinh thái” đó ước tính khoảng 4 tới 5 tỉ đồng. Vậy ông Bùi Thanh Tùng cần ít nhất 100 năm mới có nổi tiền mà làm. Bởi vậy, người ta đặt nghi vấn cái dinh thự ở thôn Ðông Tân đứng tên ông quan trẻ Bùi Thanh Tùng chỉ là cái bình phong.

Khi hình ảnh khu “vườn thượng uyển” được tung lên mặt báo khiến dư luận sôi nổi và nói là của ông Bí thư Tỉnh ủy Bùi Thanh Quyến, ông đã phủ nhận. Người dân địa phương thì quả quyết đó là cơ ngơi của ông Quyến. Không những vậy, ông còn là chủ của hai tòa nhà lầu ở Hải Dương cũng rất hoành tráng.
Là bí thư tỉnh ủy, ông Quyến còn là “đại biểu nhân dân” của tỉnh hải Dương nữa.
Nói tóm, cộng cả lương bổng của cả hai bố con ông Bùi Thanh Quyến (cho là của ông Quyến gấp 3 lần con) hơn nửa thế kỷ cũng không thể đủ để xây dựng cái dinh thự “khủng” như thế nếu không phải là tiền tham nhũng mà ông Quyến có được nhờ cái ghế bí thư tỉnh ủy.
39 thợ Việt lậu bị Trung Quốc trục xuất
AN HUY (NV) – Ngày 26 tháng 5, ba mươi chín người Việt Nam làm việc “chui” và sống “lậu” tại tỉnh An Huy đã bị nhân viên thẩm quyền của Trung Quốc áp giải đến cơ quan biên phòng của nước này.

Ðây là những người thợ Việt Nam – di dân lậu làm việc cho công ty sản phẩm kim loại Huề Thành tại thành phố Vu Hồ bị phát giác hồi đầu tháng này. Tân Hoa Xã dẫn lời người đứng đầu phòng ngoại vụ của Sở An Ninh Công Cộng thành phố Vu Hồ là Hồ Trường Âm xác nhận nguồn tin này.
Ông này cho biết có hai phụ nữ trong số 39 di dân lậu người Việt Nam đã được tuyển mộ đến làm việc tại một xưởng đúc của công ty nói trên. Ông Hồ Trường Âm cũng nói đa số họ thuộc độ tuổi dưới 22. Tất cả đều đã bị áp giải đến trạm canh phòng biên giới thuộc vùng tự trị Quảng Tây Choang sát biên giới Việt-Trung. Hồ Trường Âm cũng nói giám đốc điều hành công ty nói trên đã bị cảnh sát địa phương bắt giữ.
Cũng theo Tân Hoa Xã, các nhà máy Trung Quốc tuyển mộ công nhân lậu từ các quốc gia láng giềng đến Trung Quốc làm việc với đồng lương rẻ mạt vì lương của thợ địa phương hiện đang tăng vọt. Ông này cho rằng công nhân lậu đe dọa sự ổn định xã hội của Trung Quốc.
Một tháng trước đây, Thứ Trưởng An Ninh Công Cộng Dương Hoàn Ninh cam kết sẽ siết chặt việc tuyển mộ di dân lậu đến làm việc và sinh sống tại Trung Quốc. Ông này cho biết các biện pháp ngăn chận nạn di dân lậu tràn sang Trung Quốc bằng cách cải tiến chính sách cấp hộ chiếu, tăng cường kiểm soát biên giới, trục xuất di dân lậu về nước và thành lập nhiều vùng cưỡng bức trú ngụ dành cho di dân lậu.
Hồi giữa tuần này, chính quyền Bắc Kinh đã mở cuộc bố ráp di dân lậu băng qua biên giới, trú ngụ và làm việc tại đây với lý do “duy trì an ninh công cộng trong vùng.”
Ðược biết thêm, hôm 20 tháng 3 vừa qua, cảnh sát biên giới ở phía Nam tỉnh Quảng Ðông, Hoa Lục đã trục xuất 115 di dân lậu Việt Nam tìm việc làm. Nguồn tin lực lượng quốc phòng tỉnh Quảng Ðông nói số di dân lậu này gồm 88 nam và 27 nữ bị bắt đã lén lút vượt biên giới tiến vào vùng tự trị Quảng Tây Choang ba ngày trước đó. Tất cả đều trong độ tuổi từ 17 đến 28 tìm sang Trung Quốc để tìm kiếm cơ hội việc làm.
Cảnh sát cũng bắt 6 tài xế người Trung Quốc dự phần vào việc đưa di dân Việt Nam nhập cư chui.
Nhiều lý do thúc đẩy các công ty Trung quốc thuê mướn di dân lậu thay vì mướn người địa phương. Rất nhiều loại việc cực nhọc, nguy hiểm mà lương thấp người Trung quốc chê không làm. Thêm nữa, luật lao động của Trung quốc buộc phải trả gấp đôi hay gấp 3 lần cho những giờ làm phụ trội. Mướn di dân lậu sẽ tha hồ ép lương thấp bên dưới cả lương tối thiểu, không trả phụ trội, và muốn đuổi lúc nào cũng được, không bị ràng buộc bởi luật lệ.
Khỏe thành tàn tật vì mê massage
SÀI GÒN (NV) – Trung bình mỗi năm có ít nhất 5 người được đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy cứu chữa vì bệnh… mê massage. Ðó là nhận định của khoa Ngoại Thần Kinh bệnh viện này.
Vietnam Net cho biết, trường hợp mới nhất xảy ra hôm 22 tháng 5 vừa qua. Nạn nhân là ông Trần Văn N. 53 tuổi, cư dân quận Tân Bình, Sài Gòn bị liệt cả hai chân đến nỗi không đi đứng được chỉ vì thường xuyên đi massage.
Bác Sĩ Nguyễn Ngọc Khang, phó trưởng khoa Ngoại Thần Kinh bệnh viện Chợ Rẫy, người trực tiếp điều trị bệnh ông N. quả quyết rằng cứ vài tháng lại có một-hai người được đưa vào bệnh viện để chữa trị “di chứng” của những lần đi massage “xoa bóp chữa bệnh.” Bác Sĩ Khang cũng cho rằng còn nhiều người khác nữa không dám đến bệnh viện điều trị vì e ngại.
Bác Sĩ Khang kể lại trường hợp của ông N. và nói rằng ông N. đã được nhân viên massage dùng chân nhấn các đốt sống. Khi thấy đau, ông N. mới yêu cầu nhân viên massage dừng lại và tự động bỏ về nhà. Chỉ bốn tiếng đồng hồ sau thì hai chân của ông N. bị yếu hẳn, sau đó thì ông không đi đứng được nữa.
Theo các bác sĩ bệnh viện Chợ Rẫy, ông N. bị “chèn ép ở tủy xương ngực” và bị tụ máu ở màng cứng từ đốt sống số 6 đến đốt sống số 10.
Ông N. đã được mổ cắt bỏ hai cung của hai đốt sống và lấy máu bầm tụ. Ðến nay, ông N. đã thoát khỏi nguy cơ tàn phế. Ông có thể cử động được hai chân trở lại và hiện còn tiếp tục chữa bệnh tại trung tâm y tế ở gần nhà.
Một nạn nhân khác của nạn “mê massage” là một cư dân quận 5, Sài Gòn khoảng 40 tuổi. Ông này bị “giãn dây chằng cổ và tổn thương khớp đốt sống ngực” mà lỗi hoàn toàn thuộc về nhân viên massage.
Bác Sĩ Khang chỉ trích việc nhân viên massage dùng ngón chân nhấn vào khớp nối giữa các đốt sống để làm giãn dây chằng, mang lại cảm giác dễ chịu cho khách hàng. Theo ông, động tác đó là phản khoa học.
Bác Sĩ Khang hô hào người dân đừng để nhân viên massage giẫm lên lưng và cũng không nên bảo trẻ em chạy nhảy trên lưng của mình. Theo ông, điều đó có thể làm tổn thương cột sống và biến người khỏe mạnh thành kẻ tật nguyền.
Bác Sĩ Nguyễn Văn Thắng của bệnh viện Chấn Thương Chỉnh Hình tại Sài Gòn nói: “Giẫm lưng không đúng cách có thể làm hai mấu gai đốt sống dập lên nhau, nát mô mềm, vỡ mạch máu, làm tổn thương dây thần kinh.” Theo ông, người được massage kiểu phản khoa học nói trên có thể bị liệt tạm thời nếu bị nhẹ và nếu bị đứt ngang tủy sống thì coi như sẽ lâm vào tình trạng liệt suốt đời.
Cá mập dài 2m mắc lưới sát bờ Quy Nhơn
BÌNH ÐỊNH (NV) – Một con cá mập trắng dài gần hai mét, nặng khoảng 80kg “sa lưới” ngư dân ở vùng sát bờ biển Qui Nhơn, Bình Ðịnh sáng ngày 27 tháng 5. Ðây là vụ cá mập bị mắc lưới ngư phủ Qui Nhơn mới nhất nhưng không phải vụ đầu tiên từ đầu năm đến nay.

Cá mập trắng mắc lưới ngư dân tại Qui Nhơn. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)
Ngư phủ câu được con cá mập trắng khá lớn này là ông Nguyễn Thanh Hải 36 tuổi, cư dân thành phố Qui Nhơn. Ông Hải cho biết đã thả lưới bắt cua và ghẹ tại bãi tắm Hoàng Hậu, phường Ghềnh Ráng, cách bờ khoảng 200m nhưng lại bắt được cá mập.
Báo Tuổi Trẻ cho biết, trong hai năm 2009 và 2010, hơn 10 du khách tắm biển bị cá mập tấn công tại bãi biển Ghềnh Ráng. Các vụ cá mập cắn người chỉ dừng khi Viện Hải Dương Học Nha Trang phối hợp với một số tổ chức khác thả lưới câu để bẫy cá mập tại vùng biển Qui Nhơn hồi đầu năm 2011. Từ đó đến nay, ít nhất hàng chục con cá mập trắng đã bị mắc lưới ngư phủ Qui Nhơn.
Báo Tuổi Trẻ dẫn lời ông Nguyễn Văn Nhẫn 55 tuổi, ngư dân nhiều năm kinh nghiệm nói đó là loại cá mập dữ tợn mới xuất hiện trong vùng từ ba năm trở lại đây.
Báo Tuổi Trẻ cũng cho biết, mới hôm 5 tháng 3 vừa qua, một ngư dân Qui Nhơn cũng đã bắt được 3 con cá mập, nặng trên 100kg tại vùng biển thuộc xã đảo Nhơn Châu, Cù Lao Xanh. Ngư dân này tên Nguyễn Văn Lại cho biết, trong vòng ba năm trở lại đây, năm nào ông cũng câu được ít nhất 20 con cá mập con.
Ông Lại cũng xác nhận đó là loài cá dữ thỉnh thoảng vào bờ tấn công du khách. Khi sa lưới ngư dân, các chú cá mập này trở thành loại thương phẩm có giá bán khoảng 100,000 đồng, tương đương 5 đô mỗi kg.

Tàu ngư dân Qui Nhơn bắt được 3 cá mập trắng. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)
Báo Tuổi Trẻ còn cho biết thêm, từ tháng 4 năm nay, Viện Hải Dương Học Nha Trang đã thực hiện một số đề tài nghiên cứu việc ngăn chận cá mập tiến vào bờ tấn công du khách ở biển Qui Nhơn.
Theo kế hoạch này, chính quyền Qui Nhơn sẽ lắp đặt các lồng lưới sắt và dùng lưới chắn kín chặn cá mập tiến vào bãi tắm cắn người.
Cựu xã đội trưởng giết cha mẹ chủ tịch xã rồi tự sát
LÂM ÐỒNG (NV) – Bị cha mẹ chủ tịch xã chỉ trích việc đắp đập ngăn nước, cựu xã đội trưởng dùng súng bắn chết hết cả hai rồi tẩu thoát. Sau năm ngày lẩn lút trong rừng sâu, sáng ngày 26 tháng 5, hung thủ đã tự kết liễu đời mình bằng một phát súng lục.

Cựu xã đội trưởng giết người rồi tự sát. (Hình: VNExpress)
Theo báo mạng VNExpress, hung thủ tên Ngô Xuân Thượng, cựu xã đội trưởng xã Hòa Bắc, huyện Di Linh, tỉnh Lâm Ðồng.
Trước đó, ông Thượng định xây một đập chặn dòng suối đưa nước vào ao nhà xài riêng cho gia đình mình. Tuy nhiên, ông Thượng không thực hiện được dự tính vì sự ngăn cản của ông Nguyễn Cao Ðà và bà Ðoàn Thị Tâm, cùng 76 tuổi. Hai cụ ông, cụ bà này là song thân của ông Nguyễn Quốc Ðịnh, chủ tịch xã Hòa Bắc. Cả hai cho rằng việc đắp đập sẽ làm ảnh hưởng đến vườn cà phê nhà họ nên nhất định cản ngăn. Tiếng nói của cha mẹ của chủ tịch xã khiến ông Thượng đành thúc thủ.
Theo VNExpress, để tâm thù hận vì sự ngăn cản này, chiều ngày 23 tháng 5, ông Thượng đến tận nhà bắn chết cả hai vợ chồng ông Ðà.
Sau khi hành động xong, ông Thượng vất lại khẩu súng còn ba viên đạn trong nòng, bỏ trốn biệt dạng.
Hai ngày sau, ngày 25 tháng 5, chính quyền huyện Di Linh huy động khoảng 200 người truy lùng sát thủ bị nghi đang lẩn trốn trong rừng.
Tuy nhiên, suốt 5 ngày qua, cuộc lùng kiếm không có kết quả. Ông Thượng vẫn biệt tăm. Một số nhân chứng nói rằng ông Thượng từng là cán bộ quản lý rừng xã Hòa Bắc và huyện Di Linh nên tránh né tài tình các cuộc lùng soát của chính quyền. Ông Thượng cũng đã lãnh án tù 10 năm về tội giết người và mới mãn hạn tù được hai năm nay.
Cuộc điều tra cũng cho biết, ông Thượng đã nã tổng cộng 4 phát súng vào vợ chồng ông Nguyễn Cao Ðà khiến cả hai gục chết liền tại chỗ.
Sáng 26 tháng 5, người dân xã Hòa Bắc nghe một tiếng súng nổ vang từ xa.
Cũng theo cuộc điều tra, đó là tiếng súng mà ông Ngô Xuân Thượng dùng để tự kết liễu đời mình sau 5 ngày lẩn lút trong rừng sâu.
Thiếu an toàn, nhiều trạm xăng cháy
SÀI GÒN (NV) – Hai vụ cháy xảy ra nội trong tháng 5 khiến chính quyền cộng sản Việt Nam phải lên tiếng báo động về tình trạng hoạt động cẩu thả tại các trạm xăng.

Cháy trạm xăng ở huyện Bù Ðốp. (Hình: Báo Thanh Niên)
Vụ hỏa hoạn xảy ra chiều ngày 21 tháng 5 tại tiệm sửa xe sát trạm xăng ở đường Nguyễn Oanh, quận Gò Vấp mới đây đã làm một trẻ em thiệt mạng.
Theo báo Thanh Niên, tài xế xe bồn bơm xăng vào hầm đã sơ suất để xăng rỉ chảy dài sang tiệm sửa xe bên cạnh lúc đó lố nhố người đứng đụt mưa.
Cuộc điều tra ban đầu dự đoán rằng có người đụt mưa hút thuốc và ném mẫu tàn xuống đất gây ra tiếng nổ long trời lở đất. Lửa bùng cháy tiệm sửa xe và nhà kho là nơi trú ngụ của bà Nguyễn Thị Lựu cùng hai bé trai, trong đó có con ruột của bà tên Vũ Mạnh Duy 4 tuổi.
Lúc hoảng loạn, bà Lựu bồng đứa nhỏ chạy ra ngoài, bỏ lại bé Duy đang say ngủ và chết cháy trong đống lửa.
Trước đó, chiều ngày 10 tháng 5, trạm xăng Thảo Lan ở huyện Bù Ðăng, tỉnh Bình Phước cũng phát hỏa đột ngột làm hai phụ nữ tên Ðào Thị Nhị 50 tuổi và Nguyễn Thị Hương 38 tuổi bị phỏng nặng. Bà Nhị là vợ và bà Hương là em dâu của ông chủ trạm xăng được đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy cứu chữa.
Người ta đang điều tra nguyên nhân vụ cháy.
Báo Thanh Niên cho biết, vụ cháy sát trạm xăng Gò Vấp xảy ra ngay sau khi chính quyền Sài Gòn kết thúc đợt kiểm soát tình trạng an toàn tại các trạm xăng dầu ở thành phố này. Phúc trình của đợt kiểm soát này nói rằng phần lớn các trạm xăng không bảo đảm “hành lang an toàn,” đặc biệt trong khi các xe bồn bơm xăng vào hầm. Phần lớn trạm xăng được xây dựng sát đường giao thông đông đảo xe cộ qua lại, hoặc nằm giữa khu dân cư cũng là nguyên nhân đe dọa sinh mạng người dân.

Cháy tiệm sửa xe cạnh trạm xăng ở Gò Vấp. (Hình: Báo Thanh Niên)
Phúc trình này còn nói rằng tình trạng cháy nổ có thể xảy ra bất cứ lúc nào, đặc biệt lúc xe bồn bơm xăng vào hầm chứa tại các trạm xăng. Một số nhân chứng cho biết đông đảo người đi và đến trạm trong lúc xe bồn bơm xăng là tác nhân gây hỏa hoạn.
Dư luận thì cho rằng đó là đợt kiểm soát để… kiểm soát, cho nên ngay sau đó xảy ra liền vụ cháy tại trạm xăng ở Gò Vấp làm chết người.
Cần Thơ: Hai mẹ con khỏa thân để chống cưỡng chế đất
CẦN THƠ (NV) – Tuyệt vọng, cùng đường, không biết phải làm gì hơn để đòi lại được lô đất bị nhà cầm quyền cưỡng chế, hai mẹ con nông dân đã tới cản trở các người xây dựng dự án “Khu dân cư Hưng Phú” ở quận Cái Răng (Cần Thơ) với thân thể trần truồng không một mảnh vải che thân.
Hai phụ nữ không mặc gì đang giằng co với bảo vệ. (Hình: Người Ðưa Tin)

Theo tin của báo điện tử Người Ðưa Tin hôm Thứ Bảy, bà Phạm Thị Lài, 52 tuổi, ngụ ở phường Hưng Thạnh và con gái là Hồ Nguyên Thủy, 33 tuổi, tới cản trở hoạt động xây dựng mà họ cả quyết đã bị công ty này chiếm đoạt một cách thiếu minh bạch.
Theo Người Ðưa Tin, hai mẹ con bà Lài “đã bị đám vệ sĩ lôi trên cát, bãi cỏ và các đống vật liệu trong tình trạng khỏa thân dưới cái nắng gay gắt.”
Kể với báo Người Ðưa Tin, bà Lài nghẹn lời: “Ðất này gia đình tôi bỏ tiền mua để cất nhà sinh sống mấy chục năm. CIC 8 tự đưa giá rồi ép chúng tôi nhận tiền mà không cho chúng tôi quyền được thỏa thuận mua bán. UBND quận Cái Răng dùng lực lượng CA cưỡng chế đất giao cho CIC 8. Chồng tôi sức yếu thế cô, uất ức quá nên đã một lần uống thuốc sâu tự tử để phản đối. Giờ mẹ con tôi biết làm gì ngoài việc lột đồ, chịu nhục để phản đối?!”
Theo tìm hiểu của báo trên, giá bồi hoàn do phía nhà đầu tư CIC 8 đưa ra bị nhiều người dân trong khu vực phản đối, vì theo chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ, những dự án kêu gọi nhà đầu tư và thuộc dạng dự án kinh doanh sinh lợi, thì phía chủ đầu tư phải tiến hành tự thỏa thuận giá bồi thường thiệt hại với người dân.
Ðiều này cho thấy nhà cầm quyền địa phương đã lạm dụng quyền lực để cướp đất của dân, ăn chia với nhà đầu tư.
Gia đình nhà bà Lài bị cưỡng chế 3 lần. Hiện giá đất mà CIC 8 đang chào bán ngay tại vị trí đất của hộ bà Lài là hơn 5 triệu đồng/m2. Trong khi theo bà Lài, Cty này chỉ bồi thường cho gia đình bà chỉ 500,000 đồng/m2 và cũng không được bố trí tái định cư.
Syria không tiếp phụ tá đặc sứ Kofi Annan
CAIRO (AP) – Một viên chức cao cấp Liên Ðoàn Ả Rập cho hay Syria từ chối không cấp chiếu khán cho một phụ tá của đặc sứ Kofi Annan đến Damascus.
Viên chức này nói rằng phía Syria nói rõ quyết định của họ không cấp chiếu khán cho cựu ngoại trưởng Palestine Nasser al-Kidwa không phải vì lý do cá nhân nhưng để chứng tỏ là không muốn thảo luận với Liên Ðoàn Ả Rập.
Ông Annan dự trù sẽ đến Damascus hôm Thứ Hai. Liên Ðoàn Ả Rập đề cử ông Al-Kidwa làm phụ tá của ông Annan hồi Tháng Ba vừa qua.
Syria, nơi gần 10,000 người thiệt mạng kể từ khi có cuộc nổi dậy của dân chúng chống lại chế độ độc tài của Tổng Thống Bashar Assad hồi năm ngoái, nói rằng Liên Ðoàn Ả Rập nay trở thành công cụ của các quốc gia Tây Phương.
Cũng hôm Chủ Nhật, chính quyền Syria lên tiếng bác bỏ tố cáo cho rằng lính chính phủ đã pháo kích vào một số làng mạc, làm thiệt mạng hơn 90 người, trong số có hàng chục trẻ nhỏ. Phía Damascus nói rằng các vụ tàn sát này là do “hàng trăm kẻ võ trang hùng hậu” gây ra và cũng từng tấn công quân chính phủ trong khu vực.
Cuộc tấn công của quân đội Syria vào Houla, một khu vực nằm về phía Tây Bắc của thành phố Homs, được coi là đẫm máu nhất trong cuộc nổi dậy kéo dài đã 15 tháng qua. Liên Hiệp Quốc cho hay có khoảng 32 trẻ em dưới 10 tuổi bị thiệt mạng. Liên Hiệp Quốc và các tổ chức quốc tế khác đã ra thông cáo cho rằng chính quyền Syria phải chịu trách nhiệm về việc này. (V.Giang)
Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê ra mắt
Ðỗ Dzũng/Người Việt
WESTMINSTER (NV) – Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê sẽ chính thức ra đời qua một thánh lễ tạ ơn và một buổi tiệc ra mắt ban điều hành hội vào ngày Chủ Nhật, 3 Tháng Sáu.
Ba linh mục linh hướng Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê, từ trái, Nguyễn Ngọc Sơn, Phạm Ngọc Tuấn, Phạm Ngọc Quang và ông hội trưởng, Bác Sĩ Ðoàn Văn Phước. (Hình Dân Huỳnh/Người Việt)
Thánh lễ sẽ được cử hành vào lúc 5 giờ 30 chiều tại nhà thờ Westminster (Blessed Sacrament Church), 14072 S. Olive St., Westminster, CA 92683. Buổi tiệc sẽ được tổ chức vào lúc 7 giờ tối tại nhà hàng Paracel Seafood, 15583 Brookhurst St., Westminster, CA 92683.
Mục đích của hội là cùng nhau loan báo Tin Mừng của Chúa cho thế giới.
Tiếp xúc với nhật báo Người Việt, Linh Mục Phạm Ngọc Tuấn, chánh xứ giáo xứ Westminster và là linh hướng của hội, nói: “Mục đích của Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê là cổ vũ cho hội viên trở nên chứng nhân Tin Mừng sống động của Ðức Giêsu Kitô và hỗ trợ các tác viên Tin Mừng trong sứ mạng loan báo Tin Mừng cho mọi người Việt Nam.”
“Bản thân tôi ngày xưa không biết Chúa, bây giờ biết niềm vui này tôi không thể giữ được, không thể ích kỷ,” Linh Mục Phạm Ngọc Tuấn, một người từng ngoại đạo trước khi trở thành linh mục, nói thêm. “Khi trúng số, người ta thường la lớn. Còn tôi, khi biết Chúa, còn hơn trúng số nữa. Niềm vui đến với con người rồi đi, khi người ta nằm xuống. Nhưng niềm vui con cái Chúa tồn tại muôn đời.”
Một điều đáng ngạc nhiên ở đây là sáng kiến thành lập Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê không phải xuất phát từ những tu sĩ.
Linh Mục Nguyễn Ngọc Sơn, thư ký thường trực Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam và cũng là một linh mục linh hướng khác của hội, chia sẻ: “Ðiểm đặc biệt trong vấn đề thành lập hội ở đây là sáng kiến của anh em tín hữu phối hợp với Cha Tuấn. Và sáng kiến này phù hợp với thời đại và hoàn cảnh hiện nay, vì Tháng Mười năm nay có hội nghị Thượng Hội Ðồng Giám Mục ở Roma, với mục đích loan báo Tin Mừng.”
Linh Mục Sơn cho biết thêm, trong thời gian qua, công tác loan báo Tin Mừng chưa đạt kết quả tốt.
“Ví dụ, năm 1960, số tín hữu Công Giáo rao giảng Tin Mừng trên toàn thế giới là 18.2%. Ðến năm 2010, số tín hữu này còn 17.4%. Tín hữu loan báo Tin Mừng tại các quốc gia Công Giáo cũng giảm,” Linh Mục Nguyễn Ngọc Sơn nói.
Theo linh mục, năm 1885, số người theo đạo Công Giáo tại Việt Nam chiếm 7% dân số. Sau 127 năm, con số này vẫn là 7%, “và có thể còn thấp hơn nữa. Vì thế, loan báo Tin Mừng là công việc cấp thiết.”
“Dù rằng chúng ta có nhiều linh mục hơn, nhiều giáo dân hơn, nhưng tỉ lệ này cho thấy chưa ổn định,” Linh Mục Sơn nói thêm.
Linh Mục Phạm Ngọc Quang, thuộc Giáo Phận Kontum và là linh mục linh hướng thứ ba của hội, chia sẻ kinh nghiệm rao giảng Tin Mừng tại các vùng người dân mới theo đạo.
“Là một người đạo gốc, khi sống chung với người dân tộc, mới thấy họ cảm nhận Tin Mừng như thế nào,” Linh Mục Quang nói. “Khi họ biết được Thiên Chúa, họ đi rao giảng Tin Mừng, và họ cũng muốn trao đổi kinh nghiệm với mình.”
Hơn nữa, theo Linh Mục Quang, với tình hình xã hội ngày nay, khi chủ nghĩa cá nhân ngày càng lớn, trong thế giới toàn cầu hóa, nhiều người chỉ biết sống cho riêng mình, mất nền tảng xã hội, nhiều giáo xứ rời rạc.
“Vì thế, rao giảng Tin Mừng là một điều cấp thiết để xây dựng giáo hội. Thành ra, hội được thành lập để loan báo Tin Mừng mạnh mẽ và rõ rệt hơn,” Linh Mục Phạm Ngọc Quang nói thêm.
Không những thế, loan báo Tin Mừng còn là cách đưa con người đến việc làm tốt.
Bác Sĩ Ðoàn Văn Phước, hội trưởng Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê, nói: “Khi thành lập hội, chúng tôi suy nghĩ ‘Tại sao Kitô hữu chỉ đi nhà thờ? Tại sao không chú trọng truyền giáo?’ Chúng ta có thể loan báo Tin Mừng qua đàm đạo, cầu nguyện, với sự cố vấn của các cha, nhất là năm nay là Năm Ðức Tin, là năm mà mọi người tham gia truyền giáo. Công việc này không giới hạn ở tu sĩ, mà là công việc của giáo dân.”
Ông Phước cũng cho biết, trước mắt, hội lập nhóm nhỏ, rồi từ từ phát triển, hy vọng ngày càng lớn hơn sau này.
Hai linh mục Nguyễn Ngọc Sơn và Phạm Ngọc Quang cho biết sẽ sang Mỹ thường xuyên, soạn bài giảng để làm Tin Mừng sống động, để thu hút nhiều người tham gia, qua các khóa tập huấn, qua Internet.
Ðể làm thành viên của hội, theo Linh Mục Phạm Ngọc Tuấn, không nhất thiết phải đóng tiền, mà “quan trọng hơn hết là lối sống và việc làm, thực hiện lời Chúa, chia sẻ trong gia đình, nơi làm việc, và làm theo lời Chúa.”
“Làm sao cho mọi người ý thức hơn cuộc sống qua Tin Mừng của Chúa, nhất là trong cuộc sống hàng ngày,” linh mục chánh xứ Westminster nói.
Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê là một hội bất vụ lợi, được liên bang Hoa Kỳ công nhận, với quy chế miễn trừ thuế khi đóng góp, số 45-41719.
Ngoài ba linh mục linh hướng, Ban Thường Trực hội còn bao gồm các ông bà Vicentê Ðoàn Văn Phước, Thêrêsa Vũ Thị Loan, Martha Nguyễn Thị Mỹ Hạnh và Thêrêsa Bùi Minh Tâm.
Mọi chi tiết về Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê, xin vào trang web www.hoitruyengiao.net.
Mọi đóng góp xin ghi: Hội Truyền Giáo Phanxicô Xaviê, và gởi về địa chỉ: PO Box 2207, Westminster, CA 92684.
Ðể tham dự buổi tiệc vào lúc 7 giờ tối Chủ Nhật, 3 Tháng Sáu, xin gọi điện thoại phúc đáp trước ngày 30 Tháng Năm với các vị Ðoàn Văn Phước (714-651-6861), Nguyễn Công Tạo (714-414-2169), Lê Văn Chiếm (714-839-5621) và Nguyễn Thị Mỹ Hạnh (714-334-8264).
––
Liên lạc tác giả: [email protected]
Vatican rối ren sau khi quản gia Ðức Giáo Hoàng bị bắt
VATICAN CITY (AP) – Cuộc điều tra của Vatican nhằm xem ai là kẻ tiết lộ các tài liệu mật đã có được nghi can đầu tiên với việc bắt giữ quản gia của Ðức Giáo Hoàng, tuy nhiên điều này cũng có thể trở thành một vụ tai tiếng lớn lao làm xấu mặt Tòa Thánh, do việc đưa ra các bằng chứng cho thấy có đấu tranh quyền lực cục bộ, tham nhũng và sai trái trong thành phần lãnh đạo cao cấp ở Vatican.

Việc bắt giữ quản gia Paolo Gabriele, một trong số ít người phục vụ riêng cho Ðức Giáo Hoàng, đánh dấu một trong những tuần lễ rối ren nhất cho Tòa Thánh Vatican trong lịch sử hiện đại. Ðiều này cũng khiến Vatican gặp khó khăn trong nỗ lực chứng tỏ cho thế giới thấy rằng thật sự muốn đi theo các quy luật quốc tế về minh bạch tài chánh.
Vụ khủng hoảng khởi sự với việc phát hành tuần qua của một cuốn sách trong đó tiết lộ các văn kiện mật của Vatican kể cả thư từ, giấy tờ qua lại giữa Ðức Giáo Hoàng và người thư ký riêng của ngài. Vụ này lên cao điểm hôm Thứ Năm khi chủ tịch Ngân Hàng Vatican bị giải nhiệm. Và sang đến ngày Thứ Bảy có sự xác nhận rằng chính quản gia của Ðức Giáo Hoàng Benedict XVI là người chuyển các tài liệu mật cho báo chí Ý nhằm hạ uy tín của người phụ tá thứ nhì của Ðức Giáo Hoàng.
Quản gia Paolo Gabriele, 46 tuổi và có ba con, hiện đang bị giam trong Vatican kể từ hôm Thứ Tư sau khi các điều tra viên của Vatican tìm thấy tài liệu của Tòa Thánh trong căn chung cư của ông ta. Phát ngôn viên Vatican, Ðức Ông Federico Lombardi, nói rằng ông Gabriele đã gặp luật sư của ông ta và cuộc điều tra đang diễn ra theo hệ thống pháp lý của Vatican. (V.Giang)
Thủ tướng Áo: Gặp Ðạt Lai Lạt Ma là quyền của tôi
Vienna bác bỏ đe dọa của Bắc Kinh
VIENNA (AFP) – Khoảng 10,000 người tham dự một buổi lễ đón tiếp Ðức Ðạt Lai Lạt Ma hôm Thứ Bảy tuần qua sau khi chính quyền Vienna bác bỏ đe dọa từ Trung Quốc rằng mối quan hệ với Bắc Kinh có thể bị ảnh hưởng vì cho phép vị lãnh đạo tinh thần Phật Giáo Tây Tạng đến nơi này.

Trung Quốc nói rõ rằng họ phản đối việc Ðức Ðạt Lai Lạt Ma, người từng được trao giải Nobel Hòa Bình, gặp giới lãnh đạo Áo, nhưng Thủ Tướng Werner Faymann nói rằng quyết định gặp gỡ là quyền của ông.
Ðức Ðạt Lai Lạt Ma hiện đang trong chuyến viếng thăm kéo dài 11 ngày ở Áo, đi cùng với thủ tướng chính phủ lưu vong Tây Tạng, ông Lobang Sangay, xuất hiện khoảng 30 phút trước đám đông chừng 10,000 người ở quảng trường Heldenplatz, theo ban tổ chức.
Ðức Ðạt Lai Lạt Ma nhấn mạnh về sự quan trọng của việc bảo vệ văn hóa Phật Giáo, môi trường và nhân quyền.
Trước đó, ông Sangay nói rằng các biến chuyển chính trị trên thế giới, từ Mùa Xuân Ả Rập cho tới Myanmar, cho thấy thời điểm của tự do dân chủ đang tới.
Ðức Ðạt Lai Lạt Ma gặp Thủ Tướng Faymann hôm Thứ Bảy, một ngày sau khi nói rằng ngài sẵn sàng thảo luận với phía Trung Quốc và kêu gọi thực sự có quyền tự trị cho người Tây Tạng. (V.Giang)
Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ: Afghanistan diễn tiến tốt đẹp
WASHINGTON (AP) – Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon Panetta hôm Chủ Nhật lên tiếng bênh vực kế hoạch của chính phủ Obama rút lui khỏi cuộc chiến kéo dài hơn một thập niên ở Afghanistan, nói rằng hiện đang “đi đúng hướng.”
“Chúng ta vẫn còn phải tiếp tục chiến đấu,” ông Panetta phát biểu trong chương trình “This Week” của hệ thống truyền hình ABC hôm Chủ Nhật.
“Người dân Mỹ cần phải biết điều này. Thế giới cần phải biết điều này… nhưng chúng ta đang đi đúng hướng,” ông nói thêm.
Tuần qua, khối NATO xác nhận kế hoạch sẽ chấm dứt các cuộc hành quân chiến đấu trong lãnh thổ Afghanistan vào cuối năm 2014. Phía đảng Cộng Hòa, gồm cả ứng cử viên tổng thống Mitt Romney, chỉ trích Tổng Thống Barack Obama về việc đưa ra một thời khóa biểu nhất định cho việc rút quân vì sẽ khuyến khích địch quân chờ đợi đến khi đồng minh rút lui.
Ông Panetta nói những người chỉ trích kế hoạch này cần nhớ rằng thời khóa biểu rút quân được khoảng 50 quốc gia đồng minh tại Afghanistan thỏa thuận.
Ông nói thêm rằng cách duy nhất để có thể rút khỏi Afghanistan là đưa ra thời điểm rõ ràng.
Bộ Trưởng Panetta cũng lập lại lời chỉ trích việc một bác sĩ Pakistan cộng tác với CIA trong việc săn lùng Osama bin Laden đã bị bản án tù 33 năm.
Sự căng thẳng trong mối quan hệ giữa Washington và Islamabad một lần nữa được cho thấy tại cuộc họp của NATO ở Chicago tuần qua, trong đó ông Obama không kể đến tên Pakistan trong danh sách các quốc gia ông cám ơn vì giúp đưa hàng hóa tiếp liệu vào chiến trường Afghanistan. (V.Giang)
Không tăng được thuế, các tiểu bang Mỹ tìm cách tận thu
MONTPELIER, Vermont (AP) –Nha Sĩ Frank Illuzzi bàng hoàng khi sở thuế tiểu bang Vermont đòi ông phải trả 6% tiền thuế bán hàng về trị giá của các món như kem và bàn chải răng ông tặng cho khách hàng.
Giám đốc trung tâm cao niên Jay Grimes cũng ngạc nhiên không kém khi nhận giấy đòi số thuế $350,000 là tiền thuế nhà hàng 9% cho các bữa ăn ông dọn cho các thực khách trong phòng ăn của trung tâm.
Vermont, cũng như một số tiểu bang đang thiếu hụt trầm trọng khác, đang có nỗ lực mạnh mẽ để tận thu đủ mọi loại thuế, chỉ vì không một chính trị gia nào muốn có hành động tăng thuế.
Các tiểu bang khác như Idaho, Oklahoma, New York, cũng đều có nỗ lực tương tự qua việc thuê thêm nhân viên phân tích và đòi tiền thuế. Tiểu bang California còn có một biện pháp khác là bêu riếu thành phần thiếu thuế: đưa tên các cá nhân và công ty bị coi là thiếu thuế lên trang web.
Giới chuyên gia thuế cho hay việc tận thu thuế sẽ ngày càng gay gắt hơn ở các tiểu bang giữa khi tình trạng kinh tế chưa phục hồi. Nhưng điều này cũng khiến dân chúng nhiều nơi có phản ứng, liên lạc với các nhà lập pháp để tìm cách ngăn chặn điều mà họ coi là quá đáng của sở thuế tiểu bang. (V.Giang)
Bạn trung học: Obama hút cần sa thời học sinh
WASHINGTON (USA Today) – Ứng cử viên tổng thống đảng Cộng Hòa Mitt Romney lâu nay bị chiếu cố về chuyện ăn hiếp người khác thời trung học, nay đến phiên Tổng Thống Barack Obama phải đối diện với việc hút cần sa, cũng vào thời cắp sách đến trường ấy, theo tường thuật của USA Today.

Trong cuốn “Barack Obama: The Story” sắp xuất bản vào ngày 19 Tháng Sáu, tác giả David Maraniss kể rõ về hoạt động của chàng thanh niên Barry Obama cùng các bạn bè.
Có đoạn ông Maraniss viết: “Một nhóm bạn chọn chơi với nhau tại trường Punahou, say mê bóng rổ và sống hưởng, tự xưng danh là nhóm Choom Gang. Choom là một động từ, có nghĩa là ‘hút cần sa’.”
Nhắc đến Obama và “Choom Gang,” Maraniss viết:
“Là một thành viên của Choom Gang, Barry Obama được biết bắt đầu lân la dần với cần sa. Thoạt đầu được gọi là ‘TA’, viết tắt từ chữ ‘total absorption,’ tạm dịch là ‘ngập tới bến.’ Ðặt vào ngữ cảnh thể chất và chính trị của một thanh niên khi lớn lên sẽ trở thành tổng thống, TA là một phản đề so với Bill Clinton, khi ông cựu tổng thống này xác nhận, hồi học ở Oxford ông có thử hút cần sa nhưng không hề hít vô phổi.
“Ngoài TA, Barry còn nổi tiếng với ý niệm ‘đụng trần,’ đó là mỗi khi vào xe hút thì phải quây kiếng lên hết để khói không thoát ra ngoài, và khi đã hút hết rồi thì ngẩng đầu lên để hít hết khói còn đọng trên trần xe.
Barry còn có tiếng chơi chận nữa. Khi điếu cần sa đang được chuyền tay, mặc dù Barry đã kéo vài hơi trước đó nhưng vẫn chen vào nửa chừng, miệng la lớn: ‘chen vào!’ để kéo vài hơi nữa, mặc dù chưa đến lượt mình. Bạn bè cũng chẳng ai màng đến.” (TP)






