
Một lão nông suốt 18 năm ngán cơm, chỉ uống trà đá
CẦN THƠ (NV) – Một lão nông ở quận Thốt Nốt, thành phố Cần Thơ suốt 23 năm qua “ngán” cơm, hàng ngày chỉ ăn toàn những thực phẩm lặt vặt và 18 năm nay ông chuyển hẳn sang mỗi ngày uống 2 ngụm trà đá đường.

Ông Phan Tấn Lộc. (Hình: Báo Dân Việt)
Báo Dân Việt kể như vậy về ông Phan Tấn Lộc, sinh năm 1944, ở phường Phước Thới, quận Ô Môn, thành phố Cần Thơ. Ông là nông dân “rặt ri”, khuôn mặt phúc hậu, trong cuộc sống hàng ngày chưa làm điều gì mất lòng ai nên hàng xóm rất quý mến.
Theo báo Dân Việt, tuy không ăn nhưng sức khỏe ông Phan Tấn Lộc vẫn bình thường.
Báo này dẫn lời ông Lộc kể, “Sau khi lấy vợ, sinh con, sức khỏe ông vẫn bình thường, vẫn lao động như những thanh niên khác. Ðiều lạ là năm 22 tuổi, khẩu vị ưa thích của ông là những món chay chứ không thích ăn mặn.”
“Gia đình tôi thờ Phật và cúng ông bà tổ tiên như những gia đình khác. Tự dưng tôi thích ăn chay, khẩu vị nó vậy chứ không phải vì tu tịnh” – ông Lộc nói.
Cũng theo lời kể của ông Lộc, ông ăn chay trường cho đến năm 45-46 tuổi thì bỗng dưng không thích ăn cơm nạc (gạo), dù có cố gắng đến mấy cũng không nuốt được. Sau khi ngán cơm nạc, ông “chuyển tông” sang dùng cơm cháy nhưng ăn không được nhiều.
Ông kể: “Những lúc có khách thì tôi cũng ngồi vào mâm, gỡ một hai miếng cơm cháy ăn thôi chứ cả ngày không thấy đói bụng”. Ðiều lạ bắt đầu xuất hiện, sau khoảng 2-3 năm chỉ duy nhất ăn được cơm cháy thì bỗng dưng ông không thèm cơm cháy nữa mà chuyển sang thèm ăn duy nhất món… dừa khô.
Nhưng ăn dừa khô cũng chỉ được 4-5 năm rồi món dừa độc nhất cũng bị cái miệng “chê”, ông Lộc chuyển sang thèm ăn kẹo đậu phộng.
Từ kẹo đậu phộng, ông lại chuyển sang ăn món đậu phộng rang cũng được vài năm. Hết đậu phộng rang, món tiếp theo là cà phê đá. “Suốt cả ngày cứ uống cà phê đá mà không hề dùng gì khác. Nhà tui lúc nào cũng thủ sẵn vài kilôgam cà phê để pha uống” – ông nói.
Suốt 4 năm trời uống duy nhất cà phê có lẽ chán nên ông chuyển tiếp qua món mới là trà đá đường. Ðây là thực phẩm duy nhất hàng ngày mà ông dùng lâu nhất, đến nay đã 18 năm. Nhưng điều lạ, lúc đầu uống được vài ly thì những năm gần đây, ông chỉ uống mỗi ngày 2 ngụm nước trà đá mà vẫn sống, vẫn đi lại bình thường.
Ông Phan Tấn Lộc nói, “Tôi chỉ mong muốn các nhà bác học, y học giải đáp chính xác tôi bị bệnh gì, lúc đó có chết cũng thỏa mãn”. (K.N.)
Vua Thái Lan ra khỏi Bangkok lần đầu sau nhiều năm
BANGKOK (AP) –Nhiều ngàn người dân Thái Lan hôm Thứ Sáu đứng chật đoạn đường từ thủ đô Bangkok đi cố đô Ayutthaya để bày tỏ sự kính mến dành cho nhà vua 84 tuổi của quốc gia này khi ông lần đầu tiên ra khỏi Bangkok trong gần ba năm nay.

Dân Thái đứng chật đường ở cố đô Ayutthaya chờ được thấy dáng Quốc Vương Bhumibol Adulyadej trong chuyến đi đầu tiên ra khỏi thủ đô Bangkok hôm Thứ Sáu từ sau khi bị bệnh phải nhập viện năm 2009. (Hình: AP Photo)
Vua Bhumibol Adulyadej được chào đón bằng các bài hát, điệu vũ và cuộc diễn hành của đàn voi, tạo ra bầu không khí vui tươi trong quốc gia gặp nhiều khó khăn chính trị trong những năm gần đây.
Vua Bhumibol, vị vua trị vì lâu năm nhất thế giới, trong nhiều thập niên qua từng có nỗ lực giúp đỡ dân nghèo ở vương quốc Thái Lan nhưng coi như không còn xuất hiện trước công chúng kể từ khi ông phải vào bệnh viện Tháng Chín năm 2009 vì sưng phổi.
Từ đó đến nay, ông gặp phải nhiều chứng bệnh khác nhau và nay sống trong khu vực dành riêng ở bệnh viện Siriraj ở Bangkok, rất hiếm khi rời khỏi bệnh viện và luôn luôn phải ngồi xe lăn.
Chuyến đi ngày Thứ Sáu của nhà vua gồm có việc đến thăm một cánh đồng lúa nhà vua từng thăm hồi năm 1996 và là một phần của kế hoạch chống lụt lội ở cố đô Ayutthaya. Trận lụt lớn hồi năm ngoái đã làm chìm ngập phần lớn nơi này, làm hư hại các đền cổ, mùa màng và hàng trăm cơ xưởng. (V.Giang)
Chiến hạm Anh, Tây Ban Nha đối đầu nhau tại eo Gibraltar
GIBRALTAR (CSMonitor) – Tàu chiến của Anh và Tây Ban Nha tuần này đối đầu nhau tại vùng biển Gibraltar vì có cuộc tranh chấp liên quan đến quyền đánh cá nơi đây. Phía Tây Ban Nha cho rằng họ chỉ nhượng đảo Gibralta cho Anh chứ không nhượng vùng biển chung quanh.

Tuy đây không phải là cuộc đối đầu lần đầu tiên ở biển giữa Tây Ban Nha và Anh Quốc, nhưng đây là vụ được coi là trầm trọng nhất từ nhiều thập niên qua. Tân chính quyền địa phương ở Gibraltar cho rằng thỏa thuận ký kết năm 1999 cho Tây Ban Nha có quyền đánh cá là điều bất hợp hiến và ra lệnh đuổi tàu cá Tây Ban Nha đi nơi khác. Phía Tây Ban Nha nhất định duy trì thỏa thuận 1999 và không chịu thương thuyết với Gibraltar.
Việc tranh chấp này ảnh hưởng đến mối giao hảo giữa hoàng gia hai nước khi Hoàng Hậu Tây Ban Nha từ chối không sang Anh dự lễ 60 năm ở ngôi của Nữ Hoàng Anh Elizabeth Ðệ Nhị để phản đối chuyến viếng thăm Gibraltar dự trù diễn ra trong tháng tới của Hoàng Tử Edward và vợ là Công Nương Sophie.
Ngoại Trưởng Tây Ban Nha José Manuel García-Margallo, người sẽ gặp Ngoại Trưởng Anh William Hague ở London tuần này, cho hay một giải pháp ngoại giao cho vấn đề là điều cần thiết, nhưng nói rằng Tây Ban Nha sẽ bảo vệ các tàu đánh cá của mình. Bộ Nội Vụ Tây Ban Nha nói rằng các tàu của họ sẽ không để bị đe dọa hay làm nhục. (V.Giang)
Công an Vĩnh Phúc bám theo người dân đi tố cáo
HÀ NỘI (NV) – Công an tỉnh Vĩnh Phúc đã bám sát chân một số người dân tỉnh Vĩnh Phúc đến tận báo Tầm Nhìn ở Hà Nội khi những người dân này tới tờ báo để trình bày những điều liên quan tới tham nhũng đất đai.

Ngày Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012, báo Tầm Nhìn (tờ báo của Liên Hiệp Các Hội Khoa Học và Kỹ Thuật Việt Nam) đăng tải một bức thư của tòa soạn “gửi nhân dân Vĩnh Phúc và bạn đọc” trần tình về vai trò của tờ báo “cập nhật thông tin về nhiều vụ việc liên quan đến vấn đề an sinh xã hội đối với nông nghiệp, nông dân, nông thôn cả nước trong đó có Vĩnh Phúc đã thu hút sự quan tâm của bạn đọc.”
Trong vụ việc này, một số loạt bài liên quan đến sự dính líu của một số quan chức từ cấp xã đến cấp tỉnh khi biến một dự án nông nghiệp “trang trại Ðồng Tâm” thành một dự án xây dựng đô thị. Sự phù phép của quan chức các cấp không ngoài lý do cướp đất của dân rồi đền bù một số tiền rất nhỏ, sau “chuyển mục đích sử dụng” để bán đất xây dựng đô thị, kiếm lời chia nhau.
Theo thư trần tình của tamnhin.net, vì các loạt bài về tham nhũng tại Vĩnh Phúc, “Lãnh đạo Tamnhin.net là nhà báo Nguyễn Mai Thu và người trực tiếp tác nghiệp là nhà báo Hà Tuấn Ngọc đã liên tục bị khủng bố bằng tin nhắn có nội dung đe dọa tính mạng, thậm chí đe dọa sẽ bắt cóc con cái… từ các số máy: 0167265315x; 0124236132x, 0165245481x, 0165245476x…”
Báo Tầm Nhìn nói buổi sáng ngày 25 tháng 5, 2012, “nhân dân và bạn đọc lại có mặt tại trụ sở Tamnhin tại 76/106 Hoàng Quốc Việt Hà Nội để chuyển đơn thư phản ánh và trình bày nội dung về các vụ việc khác đã và đang diễn ra ở Vĩnh Phúc, nhưng theo sau nhân dân và bạn đọc là một số cán bộ chiến sĩ an ninh và cảnh sát công an Vĩnh Phúc (hai đồng chí có tên theo lời giới thiệu và biển số hiệu đeo trên ngực là Ð/C Nguyễn Công Hoan cán bộ CA an ninh và Ð/C Nghiêm Xuân Thành CB CS CA VP (số hiệu 357-554).”
Tờ báo viết tiếp rằng, “Sự xuất hiện của số cán bộ cảnh sát công an Vĩnh Phúc tại tòa soạn với lý do không rõ ràng. Ðiều này phần nào cho thấy có dấu hiệu của sự mất dân chủ trong đời sống xã hội ở Vĩnh Phúc và dấu hiệu muốn bưng bít thông tin, không muốn cho báo chí là cầu nối giữa bạn đọc (nhân dân) với Ðảng và nhà nước của công an Vĩnh Phúc.”
Trước các sự việc đã diễn ra mà tờ báo nói rằng, “Ðến nay số đơn thư, phản hồi từ các comments của bạn đọc đến tòa soạn đã vượt quá chức năng của một cơ quan báo chí đồng thời do có sự chỉ đạo của cơ quan có thẩm quyền nay BBT Tamnhin.net tập hợp và chuyển toàn bộ đơn thư, phản hồi của bạn đọc để các cơ quan này làm căn cứ điều tra làm rõ, để có thể bóc dỡ những vụ án lớn đang tiềm ẩn làm mất ổn định trật tự trị an xã hội, làm mất lòng tin của nhân dân.”
Liên quan đến dự án Ðồng Tâm ở tỉnh Vĩnh Phúc, đã có 8 quan chức bị truy tố. Nguyễn Anh Quân, người đứng bình phong của dự án Ðồng Tâm hiện đang bị chính phủ Mỹ giam giữ khi từ Ðức đến thủ đô Hoa Thịnh Ðốn ngày 23 tháng 2, 2012.

Ký giả ở Việt Nam, dù là cán bộ, đảng viên của các cơ quan truyền thông phục vụ chế độ nhiều khi cũng không thoát khỏi các sự đe dọa, khủng bố.
Một ký giả của tờ Tuổi Trẻ, Hoàng Khương, đang bị truy tố về tội về tội “đưa hối lộ” liên quan đến một vụ gài bẫy viên chức công an nhận hối lộ. Ký giả này đã từng viết nhiều loạt bài phơi bày sự những nhiễu của công an.
Một ký giả khác của tờ Tuổi Trẻ cùng một ký giả báo Thanh Niên đã bị kết án cách đây mấy năm chỉ vì hăng hái viết tường thuật về vụ án tham nhũng ở Bộ Giao Thông Vận Tải dính cả đến tướng công an. (TN)
Hào khí Nhân Văn Giai Phẩm
Bình luận
Ngô Nhân Dụng
Chuyện chỉ có thể xảy ra tại Việt Nam. Một đám công an ở Nha Trang đánh đá, tra tấn một phụ nữ làm công. Chỉ vì bà này bị người chủ nhân giàu có nghi ngờ và tố cáo bà lấy trộm tiền.
Nạn nhân là bà Trần Thị Lan bị “đánh đá bằng cả tay chân, bằng dùi cui và cả bằng roi điện suốt ba ngày, mang thương tích khắp người,” phải điều trị hàng tuần lễ trong bệnh viện.
Trong thế giới văn minh cảnh sát công an không phải là những người quyết định ai có tội hay không có tội. Vì phán xét này thuộc thẩm quyền của tòa án, là ngành tư pháp. Trong thế giới văn minh nếu có một người bị kết tội ăn cắp thì cũng chỉ bị phạt tù hay phạt tiền; không ai “trừng phạt” một người ăn trộm món tiền trị giá “hơn một ngàn đô la” bằng dùi cui, roi điện. Mà nếu có ai bị tòa kết án thì việc trừng phạt không phải là nhiệm vụ của công an. Chỉ dựa vào lời tố của chủ nhân mà đánh đấm dã man một người lao động làm công, đám công an này chứng tỏ họ sẵn sàng làm tay sai cho những người giàu sang, và khinh rẻ người lao động nghèo khó, coi như súc vật. Ðánh đấm người ta đến bầm tím là hành động của côn đồ, du đãng, người có tư cách không ai làm. Năm thằng đàn ông xúm lại đánh đấm một phụ nữ tay không là hành vi hèn hạ đáng xấu hổ. Ðám công an Nha Trang này vừa vi phạm luật pháp, vừa làm trái với đạo lý sơ đẳng của loài người, vừa làm cho chính họ nhục nhã.
Với tất cả các thành tích như thế, đại úy công an Trần Bá Tuấn vừa được tòa phúc thẩm tha bổng, xóa bỏ bản án 9 tháng tù treo.
Chuyện này chỉ có thể xảy ra dưới chế độ cộng sản. Bởi vì chế độ cộng sản từ bản chất vẫn công nhiên trà đạp trên các nguyên tắc sơ đẳng của pháp luật, vẫn quen thói bất chấp đạo lý làm người. Chắc Ðại úy Trần Bá Tuấn và đám công an Nha Trang cũng không nghĩ là họ phạm pháp. Họ chỉ làm theo thói quen, như lối các lãnh tụ cộng sản vẫn làm kể từ khi cướp chính quyền ở nước ta. Thái độ và hành vi “bất chấp pháp luật” đã được Hồ Chí Minh, Trường Chinh đặt thành khuôn mẫu ngay từ thời họ phát động Cải cách Ruộng đất, dưới sự chỉ đạo của các cố vấn Trung Cộng. Vụ cướp ruộng, cướp nhà “long trời lở đất” này đã giết oan hàng trăm ngàn người dân Việt Nam, trong đó có những người đã đóng góp rất nhiều cho cuộc kháng chiến chống Pháp.
Sau thời gian xảy ra vụ này, những nhà trí thức Việt Nam đã cảnh cáo tình trạng bất chấp pháp luật của chế độ cộng sản. Sớm nhất, là trong nhóm Nhân Văn Giai Phẩm với các ông Phan Khôi, Nguyễn Hữu Ðang, và Giáo Sư Nguyễn Mạnh Tường. Ngày 30 tháng 10 năm 1956, sau khi Trường Chinh ra trước Mặt Trận Tổ Quốc thú nhận các lỗi lầm về chiến dịch Cải cách Ruộng đất, Luật gia Nguyễn Mạnh Tường đã dõng dạc nêu lên các nguyên tắc của luật pháp để cho ông tổng bí thư đảng cộng sản nghe một bài học. Trong bài thuyết trình lâu 6 giờ đồng hồ, ông nói: “Khi thi hành chính sách này (Cải cách Ruộng đất) người ta đã vi phạm luật pháp.” Vì đảng cộng sản chủ trương “thà giết chết oan 10 người còn hơn bỏ sót một địa chủ,” trong khi nguyên tắc của pháp lý là “thà bỏ sót 10 người có tội còn hơn là kết tội oan một người”. Nguyễn Mạnh Tường đã dũng cảm phê phán các lãnh tụ đảng lúc đó: “Những người lãnh đạo có trách nhiệm vụ Cải cách Ruộng đất không thể chỉ đứng ra xin lỗi, nhận đảng đã sai lầm. Xin lỗi không phải là một hành động của luật pháp. Giết người rồi, không thể chỉ xin lỗi mà xí xóa được.” Với tư cách một luật gia (ông đã có hai bằng tiến sĩ, luật và văn chương ở Pháp từ năm 1932, lúc 22 tuổi) Nguyễn Mạnh Tường đề nghị phương pháp giải quyết: Quốc Hội phải lập một ủy ban điều tra vụ Cải cách Ruộng đất, rồi đưa ra tòa án; “(T)òa sẽ phân xử, kết án, tùy theo trách nhiệm nặng, nhẹ của mỗi người, từ lãnh đạo cao nhất trở xuống.”
Nhà nghiên cứu văn học Thụy Khuê, trong cuốn sách mới xuất bản về vụ Nhân Văn Giai Phẩm đã tinh tế nhận xét rằng các lời lẽ “Giết người rồi, không thể chỉ xin lỗi mà xí xóa được” và “từ lãnh đạo cao nhất trở xuống” đã tấn công thẳng vào Hồ Chí Minh cũng như toàn bộ lãnh đạo đảng cộng sản. Vì sau vụ Cải cách Ruộng đất, Hồ Chí Minh chỉ đứng ra xin lỗi. Hồ cất chức Trường Chinh để chính ông ta kiêm nhiệm chức tổng bí thư, còn Võ Nguyên Giáp thì đọc bản kiểm thảo các sai lầm. Không một lãnh tụ cộng sản nào chịu trách nhiệm pháp lý trong vụ Cải cách Ruộng đất cả! Họ đã tạo ra thói quen “ngồi lên trên pháp luật” làm gương cho các cán bộ, như đại úy công an Trần Bá Tuấn ở Nha Trang bây giờ!
Phong trào Nhân Văn Giai Phẩm quy tụ những người trí thức can đảm nhất ở miền Bắc Việt Nam trong thời đại của họ. Sau bài thuyết trình của Nguyễn Mạnh Tường, trong hai số báo Nhân Văn vào tháng 11 năm 1956, Nguyễn Hữu Ðang đã hai lần nêu cao chủ trương phải thiết lập một chế độ pháp trị. Ông nêu ra những điều trong hiến pháp năm 1946 bảo đảm các công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do xuất bản, tự do hội họp, tự do cư trú, tự do đi lại, vân vân. Ðiều 11 nói: “Tư pháp chưa quyết định thì không được bắt bớ giam cầm người công dân Việt Nam” nhưng ngay trong thời đó các nhà trí thức như Phan Khôi, Nguyễn Mạnh Tường, Ðặng Ðình Hưng cũng bị đi “cải tạo” không thời hạn; các văn nghệ sĩ như Trần Dần, Tử Phác vô cớ bị bắt giam. Thật không khác gì bà Trần Thị Lan ở Nha Trang ngày nay. Họ còn cơ cực hơn bà Lan, vì sau đó họ bị tù đày, bị cô lập, cắt hết cả việc làm, nghề nghiệp, không thể nào kiếm cơm gạo nuôi vợ con hàng mấy chục năm trời, nhiều người khốn khổ cho đến lúc chết.
Trên báo Giai Phẩm Mùa Thu, Nguyễn Hữu Ðang đã mở cuộc phỏng vấn để các nhà trí thức khác có dịp lên tiếng: Trần Ðức Thảo đòi phải có tự do ngôn luận, tự do nghiên cứu, tự do phê bình; Ðặng Văn Ngữ viết: “Dưới một chế độ độc tài không ai dám chỉ trích chính phủ thì còn đâu mà thấy khuyết điểm về tự do dân chủ?” Ðào Duy Anh kêu gọi giới trí thức phải “đấu tranh” cho tự do, quyết chống lại bệnh giáo điều và sùng bái cá nhân; Phan Khôi viết “bàn về lãnh đạo văn nghệ” để phê bình toàn thể việc lãnh đạo xã hội.
Cũng can đảm như Nguyễn Mạnh Tường, trong bài trên Phan Khôi dám phơi bày sự thật là triều đình cộng sản cực kỳ phong kiến. Ông nêu thí dụ đám cầm đầu văn nghệ lúc đó đả kích thơ Trần Dần viết hoa chữ “Người” là phạm tội, vì chữ “Người” viết hoa chỉ được dùng để nói đến Hồ Chí Minh thôi. Phan Khôi mỉa mai so sánh cảnh tượng đó không khác gì cảnh một ông quan trong triều đình phong kiến đứng ra tố cáo một ông quan khác đã viết chữ theo kiểu “đài;” lối này chỉ được dùng khi viết đến ông vua mà lại dùng để khi viết về một thường dân!
Phong trào Nhân Văn Giai Phẩm chứng tỏ giới trí thức Việt Nam không bao giờ lãng quên trách nhiệm với lịch sử. Ngay từ đầu thời Pháp thuộc các Nho sĩ như Nguyễn Ðình Chiểu, Phan Ðình Phùng, Nguyễn Cao đã bảo vệ tiết tháo sáng ngời. Thế hệ sau có những Trần Quý Cáp, Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh noi gương họ. Ðọc cuốn sách của Thụy Khuê viết về Nhân Văn Giai Phẩm chúng ta còn được nhắc nhở để không quên thế hệ tiếp nối với những Phan Văn Trường, Nguyễn An Ninh, Hoàng Ðạo, Phan Khôi. Tác phẩm vẽ ra hình ảnh sôi nổi của những Trần Dần, Lê Ðạt, Phùng Cung, các kẻ sĩ giữa thế kỷ 20.
Người trí thức Việt Nam không bao giờ quên nhiệm vụ của mình là tranh đấu cho tự do và cho sự thật. Trong báo Nhân Văn, Trần Ðức Thảo viết “Người trí thức hoạt động văn hóa cần tự do như khí trời để thở.” Người trí thức phải đỏi hỏi các quyền tự do được phát triển (mở rộng) vì đó là “nhiệm vụ số một của mình cũng như của toàn dân”.
Các thế hệ thanh niên Việt Nam, nhất là các nhà văn, nhà báo bây giờ và trong hàng trăm năm nữa vẫn có thể cảm thông với bầu máu nóng của Trần Dần khi ông viết: “Biểu hiệu cao nhất của trách nhiệm người viết là thái độ tôn trọng, trung thành với sự thực… Tôn trọng, trung thành với sự thực vừa là trách nhiệm, vừa là lập trường, vừa là phương pháp làm việc của người viết… Nếu như sự thực ngược lại chính sách, chỉ thị, thì phải viết sự thực chứ không phải là bóp gò sự thật vào (cho đúng) chính sách!” Trần Dần đã viết những hàng trên trong bản dự thảo để trình bày trước một hội nghị giới văn nghệ trong quân đội năm 1955. Tất nhiên bản dự thảo đó không bao giờ được công bố, nhưng nó cho thấy Trần Dần đúng là một chiến sĩ. Lê Ðạt đã dùng những câu thơ để lên án chế độ độc tài chuyên chế: “Ðem bục công an máy móc đặt giữa tim người – Bắt tình cảm ngược xuôi theo đúng luật đi đường nhà nước!” Ngày nay không thấy người cầm bút nào trong quân đội bầy tỏ được sĩ khí rực rỡ như vậy.
Ngày nay không phải chỉ trong giới viết văn làm báo mà ngay cả giới thanh niên ở Việt Nam đa số vẫn cúi đầu khúm núm đi “theo lề đường” do đảng cộng sản chỉ định. Người ta đăng những bản tin công an đánh người, công an giết người vô tội vạ, mà không gây nên một nỗi phẫn uất nào trong công chúng đô thị! Một vụ Ðoàn Văn Vươn đã đưa tới những vụ Văn Giang, Vụ Bản, dấy lên ở khắp các vùng nông thôn đau khổ. Nhưng thanh niên thành phố còn mê man đi ôm hôn ghế ngồi của các ca sĩ thần tượng ngoại quốc! Người thành thị chạy theo lôi sống xa hoa và sa đọa của bọn nhiều quyền và nhiều tiền, đã quên mất đồng bào nông dân cũng là bà con ruột thịt của mình đang khốn khổ! Cuộc sống đô thị đưa tới cảnh đồi trụy tinh thần! Nếu ở một quốc gia dân chủ tự do thì sau khi Ðại úy Trần Bá Tuấn và đám công an hành hung một chị làm công Trần Thị Lan tàn nhẫn như thế chỉ vì chị bị chủ nhân giàu có nghi ngờ, thì thanh niên, sinh viên, học sinh ở Nha Trang đã xuống đường phản đối nhiều lần rồi! Trí thức đâu cả rồi? Sĩ khí đâu mất rồi?
Thanh niên Việt Nam ngày nay cần đọc lại những vần thơ như Lê Ðạt viết. Ông diễn tả khát vọng của tuổi trẻ thời 1955, lời thơ nay đọc lại vẫn còn làm náo nức lòng người: “Phải quét sạch mây đen / cho khung trời rộng mở – Chặt hết gông xiềng / cho những cánh bay lên – Ngày và đêm / mộng bay đầy cuộc sống – Khát vọng theo khát vọng – Không gì ngăn cản được con người!” Khi đọc lại câu chuyện cuộc tranh đấu “trứng chọi đá” của giới trí thức Việt Nam trong phong trào Nhân Văn Giai Phẩm, chúng ta hãnh diện làm người Việt Nam. Nhìn lại những tấm gương của họ, chúng ta thấy còn hy vọng. Bầu máu nóng của các nhà tranh đấu dân chủ ngày nay đang sôi lên để tiếp nối chí khí bất khuất của Phan Khôi, Trần Dần, Nguyễn Hữu Ðang. Họ cho phép chúng ta hy vọng hào khí dân tộc sẽ còn sáng mãi.
Vinashin, Vinalines… không chỉ là thiệt hại về kinh tế
Song Chi/Người Việt
Sau vụ “con tàu đắm” Vinashin kéo theo hơn trên dưới 100 nghìn tỷ đồng Việt Nam (tương đương 4.5 tỷ đô la Mỹ) tiền ngân sách nhà nước, cũng chính là tiền thuế của nhân dân, đổ ra sông ra biển, nay lại đến vụ Vinalines làm ăn thua lỗ, thất thoát hàng nghìn tỷ đồng.
Hàng loạt bài báo về vụ Vinalines trong tuần qua khiến người đọc phát sốt với cung cách làm ăn vô trách nhiệm đến mức phá hoại, thói vung tay đốt tiền chùa, tiền thuế của dân một cách vô tội vạ của các tập đoàn, tổng công ty nhà nước. Cũng như sự quản lý quá sức sơ hở, lỏng lẻo trong hệ thống điều hành quản lý kinh tế vĩ mô ở VN.
Dư luận bức xúc. Những phiên họp tại kỳ họp thứ ba của Quốc Hội khóa XIII tổ chức vào tháng 5 này nóng lên xung quanh vụ Vinalines. Hàng loạt câu hỏi được các đại biểu Quốc Hội thay mặt người dân đặt ra.
Như vì sao lại có thể xảy ra những chuyện như thế này, các doanh nghiệp làm ăn trong một lĩnh vực quan trọng là ngành kinh tế biển, được đánh giá là đầu tàu của ngành, mà từ việc bổ nhiệm người, điều hành, quản lý, thanh tra, kiểm tra… cứ như trò đùa. Rằng còn những ai nữa phải chịu trách nhiệm sau tất cả những chuyện này, và liệu sẽ còn có những tập đoàn hay tổng công ty nào nữa sẽ bị sụp đổ?…
Nếu chúng ta nhớ lại thì thật ra tâm trạng của người dân cũng như những câu hỏi này đã từng được đặt ra sau khi vụ Vinashin bị đổ bể cách đây hơn một năm.
Vào những ngày tháng đó, không khí nghị trường tại kỳ họp thứ 8 Quốc Hội khóa XII tháng 11, 2010 nóng đến mức có đại biểu như Giáo Sư Nguyễn Minh Thuyết còn đòi xem xét trách nhiệm cả ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. Sức ép của dư luận căng đến nỗi ông Nguyễn Tấn Dũng phải giải trình trước Quốc Hội, thừa nhận:
“Những việc làm sai trái của lãnh đạo Tập đoàn Vinasin đã gây hậu quả nghiêm trọng.” Và: “Là người đứng đầu chính phủ, tôi xin nhận trách nhiệm về những hạn chế yếu kém nêu trên của chính phủ” (“Chính phủ nhận trách nhiệm về Vinashin,” VNMedia).
Tưởng như cái ghế thủ tướng của ông Dũng cũng đi đong luôn sau vụ Vinashin. Nhưng không, người VN đã được mục sở thị cú lội ngược dòng ngoạn mục của ông Nguyễn Tấn Dũng.
Kết thúc Ðại Hội XI của đảng cộng sản VN, ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn vững vàng trụ lại ở ghế thủ tướng thêm một nhiệm kỳ 5 năm nữa, bất chấp “thành tích” điều hành quản lý kinh tế quá yếu kém, bất chấp lời hứa, “Nếu không trị được tham nhũng, tôi sẽ từ chức” khi thực tế diễn ra hoàn toàn ngược lại.
Không những thế, phe cánh của ông Dũng còn đông hơn, mạnh hơn, từ ông Phó Thủ Tướng Nguyễn Sinh Hùng nay trở thành chủ tịch Quốc Hội, và rất nhiều bộ trưởng là thuộc về phe ông Dũng, trong đó Bộ Trưởng GTVT Ðinh La Thăng là một ví dụ.
Tình thế xoay chuyển đến mức tại kỳ họp thứ 9 Quốc Hội khóa XII vào tháng 3, 2011, ông Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng tuyên bố:
“Căn cứ kết quả kiểm phiếu và theo quy định của điều lệ Ðảng, Bộ Chính Trị đã quyết định không xử lý kỷ luật đối với các tập thể và cá nhân, yêu cầu nghiêm túc rút kinh nghiệm, tiếp tục chỉ đạo tái cơ cấu Vinashin.” (“Vụ Vinashin: Bộ Chính Trị quyết định không xử lý kỷ luật,” báo Dân Trí).
Trong khi đó, ông Nguyễn Tấn Dũng ngồi phía dưới nhịp nhịp tay như đang đi xem hát!
Vụ Vinalines rồi cũng thế, thậm chí còn thua cả vụ Vinashin. Trong vụ Vinashin ít ra cũng có vài con chốt như Nguyễn Thanh Bình-nguyên chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị kiêm tổng giám đốc Vinashin cùng với một số thuộc cấp phải vào tù lãnh án. Còn lần này, ông Dương Chí Dũng nguyên chủ tịch HÐQT Vinalines đã kịp thời tẩu thoát mất tiêu.
Rốt cuộc, chỉ có nhân dân là khốn khổ khốn nạn. Cứ phải còng lưng đóng thuế nuôi cái bộ máy kinh tế nhà nước toàn những quan to quan nhỏ làm ăn theo kiểu phá hoại và trả nợ thay cho họ, hết đời mình, đến đời con đời cháu.
So với vụ PMU18, những vụ như Vinashin, Vinalines chứng tỏ mức độ tham nhũng và phá hoại càng ngày càng nghiêm trọng hơn, mức độ thiệt hại và hậu quả để lại cho nền kinh tế vốn đã oặt ẹo của VN cũng nặng nề hơn.
Ngược lại, những sai lầm đã được nói đến từ lâu, từ việc quá ưu tiên cho các tập đoàn kinh tế quốc doanh, cung cách quản lý, hệ thống giám sát, thanh tra, kiểm tra không hiệu quả thì vẫn không hề được thay đổi, cải thiện. Và nếu cứ như thế này thì sẽ còn có những vụ Vinashin, Vinalines khác nữa xảy ra.
Chính cái tình trạng “muôn năm không chịu thay đổi này” đã làm cho niềm tin, sự hy vọng mỏng manh, kể cả sự tức giận của người dân cũng bị bào mòn đi theo năm tháng.
Người VN bây giờ nghe nói đến những vụ thua lỗ, thất thoát hàng trăm nghìn tỷ đồng VN, tức hàng tỷ đô la Mỹ cứ như chuyện mất cắp vài ba chục ngàn đồng bạc lẻ. Nếu giả sử sắp tới có xảy ra thêm vài vụ nữa, thêm vài con số không phía sau nữa, người ta cũng không cảm nhận được sự khác biệt, mức độ thiệt hại lớn lao như thế nào.
Với những con người mà mỗi tháng kiếm chỉ được vài trăm ngàn đồng, cả đời không bao giờ cầm được vài triệu bạc VN thì làm sao hiểu được con số thất thoát kia lớn bao nhiêu đã đành, nhưng với những người khác cũng vậy. Ðó là sự khởi đầu của căn bệnh vô cảm. Không chỉ trước tệ tham nhũng. Mà trước mọi thứ phi lý tồi tệ đang xảy ra hàng ngày hàng giờ, năm này qua năm tháng,với mức độ ngày càng tệ hại hơn và không hề có dấu hiệu gì của sự thay đổi.
Như vô vàn kiểu tai họa khác nhau đang đổ lên đầu người Việt, khiến mạng sống con người sao mà quá nhỏ bé, như ruồi muỗi.
Từ tai nạn giao thông đang giết chết hàng chục ngàn người Việt mỗi năm, nạn ô nhiễm môi trường, thực phẩm mất vệ sinh, độc hại dẫn tới những căn bệnh khác nhau giết thêm một lượng không nhỏ mạng người nữa. Hay tình trạng tội ác đang ngày càng nhiều hơn, dã man hơn, kẻ thủ ác cũng ngày càng muôn mặt, bình thường hơn – có thể là bất kỳ ai, chưa từng phạm tội trước đó, và cũng ngày càng trẻ hóa hơn.
Trong khi sức chịu đựng của người dân VN ngày càng cao – có thể chấp nhận và sống quen với mọi thứ tồi tệ phi lý nhất, chúng ta cũng ngày càng trở nên vô cảm, mất dần tính nhân bản bên trong mà không hay biết.
Song song với quá trình vô cảm hóa này của người dân, bản thân cái nhà nước – nguyên nhân của mọi sự tồi tệ đang diễn ra trong xã hội, cũng ngày càng trở nên trơ tráo lì lợm hơn. Có thể làm bất cứ điều gì, gây ra bất cứ sự thiệt hại to lớn cỡ nào cho đất nước, nhân dân mà không hề xấu hổ, không muốn sửa chữa cũng không sợ phãi lãnh trách nhiệm hay hậu quả. Bởi họ biết tâm lý, tình cảm, lẫn tinh thần của nhân dân đã bị “đóng băng” rồi.
Như một người bị cho xài thuốc ngày một nặng đô hơn đến mức nhờn thuốc. Cả người dân và nhà nước VN hiện nay là như vậy.
Bao giờ tình trạng lạm thuốc, đờ đẫn này qua đi, người VN tỉnh thức để nhận ra những gì mình đang phải chịu đựng là bất thường, không thể hình dung cũng không thể chấp nhận trong một xã hội bình thường khác?
Bắt đầu của một kết thúc cho đảng Cộng Sản Trung Quốc?
Việt Nguyên
LTS: Từ Bàn Viết Houston là cột mục bàn về các vấn đề thời sự từ chính trị tới kinh tế, văn hóa… do nhà báo Việt Nguyên trong ban biên tập Ngày Nay phụ trách. Ông cũng là một bác sĩ làm việc tại Houston.
“Chưa bao giờ tình hữu nghị Mỹ-Trung thắm thiết như ngày hôm nay”. Tôi đã phải bật cười khi nhìn bà Ngoại Trưởng Hillary Clinton, người luôn luôn có bộ mặt đăm đăm không cười, nói một câu khôi hài duyên dáng sau chuyến viếng thăm Trung cộng đầu tháng 5 năm 2012.
Nhà thơ T.S. Elliot có câu nổi tiếng: “Tháng 4 là tháng độc ác nhất trong năm”. Tháng 4 năm 2012 không tử tế lắm với xã hội hài hòa của Hồ Cẩm Ðào và sao quả tạ chiếu xuống phơi bày bộ mặt trái đảng Cộng Sản Trung Quốc từ trong ra ngoài. Tháng 4, 2012, chẳng những bang giao giữa Hoa Kỳ và Trung Hoa căng thẳng mà Trung Cộng còn phải đối phó với các quốc gia khác; các nhà đấu tranh môi sinh chiếm tòa đại sứ Trung Cộng ở Quito, cộng hòa xích đạo Ecuador, biểu tình chống Trung Cộng xây đập nước Myitsone ở Bắc Miến Ðiện, công nhân hãng dầu Trung Hoa bị bắt cóc ở Sudan và biển Ðông vẫn tiếp tục dậy sóng với sự khiêu khích của Hải quân Trung Cộng. Tự hào về cách dùng quyền lực mềm mỏng, chính quyền Trung Cộng cũng đã bị phản đối mạnh mẽ ở Luân Ðôn ngày hội báo chí, họ bị các nhà văn quốc tế phản đối mạnh mẽ về vấn đề kiểm duyệt báo chí và thông tin ở Trung Hoa.
Biến cố Trùng Khánh
Giao đoạn chuyển tiếp yên ổn từ Giang Trạch Dân qua Hồ Cẩm Ðào không thấy đến cho tân Hoàng Ðế Tập Cận Bình và Tướng Lý Khắc Cương trong năm 2013 qua kỳ đại hội đảng Cộng Sản Trung Quốc lần thứ 18, 91 năm thành lập đảng, vào Mùa Thu năm nay.
Các nhà quan sát thời cuộc đã xem biến cố Trùng Khánh là biến cố quan trọng nhất kể từ biến cố Thiên An Môn năm 1989. Ngày 14 tháng 3 được nhớ là ngày đàn áp đẫm máu ở Tây Tạng trước kỳ thế vấn hội 8 thánh 8, 2008 nay lại ngày đánh dấu biến cố Trùng Khánh. Với sự thanh trừng bí thư đảng Bạc Hy Lai, biến cố Trùng Khánh trùng với ngày lễ Kinh Trập của người Hoa, kéo dài từ ngày 5 đến ngày 20, mặt trời di chuyển từ kinh tuyến 345 độ đến 360 độ, thời tiết nóng, sâu bọ thức dậy. Biến cố Trùng Khánh cho cả thế giới thấy sâu bọ làm người.
Câu chuyện bắt đầu từ ngày 6 tháng 2, khi Vương Lập Quân cảnh sát trưởng Trùng Khánh, chạy 200 dặm từ Trùng Khánh đến Thành Ðô ở Tứ Xuyên, vào tòa lãnh sự Mỹ trú ẩn. Cả hai phía Hoa Kỳ và Trung Cộng cho đến nay đều không tiết lộ chi tiết. Hoa Kỳ nói họ Vương đến tòa lãnh sự có hẹn trước và ngày hôm sau tự ý rời lãnh sự nhưng cảnh sát công an đứng đợi sẵn để bắt giam ông Vương. Quốc Hội Hoa Kỳ đã la ó, phàn nàn tòa lãnh sự đã bỏ lỡ cơ hội khai thác tài liệu họ Vương đã đem đến trong đó có nhiều chi tiết về chín ông hoàng trong Bộ Chính Trị trung ương đánh nhau tranh quyền.
Tất cả câu chuyện từ cảnh sát trưởng họ Vương cho đến Bí Thư Bạc Hy Lai đến bà Cốc Khai Lai vợ ông Bạc đầu độc thương gia Neil Hywood cho đến nay đều đến từ tin đồn và giống như những tin đồn của những cuộc đảo chánh “thật giả khó phân”. Trong tin đồn thật có câu chuyện tranh chấp quyền hành giữa Bạc Hy Lai và Bộ Chính Trị trung ương với tham vọng thành một trong chín ông hoàng trong kỳ đại hội đảng Cộng Sản Trung Quốc sắp đến. Câu chuyện tham nhũng của họ Bạc, lương cán bộ có con đi học trung học Harrow ở Luân Ðôn, vào trường Oxford và Harvard, lái xe Porch, là câu chuyện bình thường của cán bộ cộng sản. “Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan” vừa cướp đêm lẫn cướp ngày là bí thư đảng cộng sản ai cũng rõ. Chuyện buôn bán giữa bà Cốc Hy Lai với tình nhân người Anh cũng chưa có bằng cớ chính xác có tin đồn họ Vương đã đưa tài liệu vì vậy bị Cốc phu nhân hăm giết. Ông Neil Hywood, mang tiếng thương gia nhưng không tiền, nên bị nghi là gián điệp cơ quan phản gián MI6 vì lái xe Porche mang bảng số 007 nhưng tài ba không bằng James Bond nên cái chết bị nghi là đầu độc chứ không vì rượu hồi tháng 11 năm 2011. Cả đời không biết uống rượu, sau khi chết xác bị thiêu ngay nên sự nghi ngờ đầu độc có thể tin nhưng chính quyền Anh phủ nhận ông Hywood là gián điệp. Tin đồn còn cho là chỉ huy quân đội Trùng Khánh Chu Dung Khang và họ Bạc âm mưu đảo chính chính quyền Bắc Kinh. Họ Bạc biến mất sau cuộc thanh trừng.
Tình, tiền, thù, chuyện không có gì lạ trong thời chế độ quân chủ chuyên chế từ Pháp với bà Medicis qua Anh với Lady McBeth cho đến Tàu đời nhà Hán 202 trước Thiên Chúa, khi Vương Thái Hậu nắm quyền, cậu vua con có nàng hầu eo nhỏ, người mỏng manh nhẹ như con chim se sẻ nhảy trên bàn tay đô lực sĩ, sau bà đầu độc giết con thành lệ truyền xuống sau nghìn năm đến thời Từ Hy Thái Hậu.
Bạc Hy Lai là người có hai bộ mặt. Những người ủng hộ họ Bạc gọi ông là “người hùng ngã ngựa” vì đương đầu với Hồ-Ôn, những nhà tranh đấu nhân quyền tố cáo Vương Lập Quân làm việc cho họ Bạc đã giết trên 2,000 người không đem ra tòa từ đảng viên tham nhũng hối lộ, đối lập và giết tù nhân kể cả tù nhân Pháp Luân Công bán nội tạng nhiều hơn các thành phố khác. Hai sự kiện rõ rệt sau những tin đồn: Lãnh tụ địa phương làm loạn, đạp trên luật lệ (điều không có gì lạ với những ông quan thời cộng sản) và khác biệt chính trị.
Trùng Khánh là một trong 4 thành phố trung ương tập quyền ở Trung Hoa ngoài Bắc Kinh, Thượng Hải và Thiên Tân. Trong thập niên 1930 và 1940, Trùng Khánh là nơi chế tạo vũ khí cho Quốc Dân Ðảng, hiện nay Trùng Khánh là trung tâm kinh tế 32 triệu dân ở vùng Tây Nam Trung Hoa.
Mô hình Trùng Khánh bắt đầu từ năm 2007 khi Bạc Hy Lai về làm bí thư (sau khi ông bố, một trong Bát Ðại lão của Mao Trạch Ðông, mất cùng năm) được cả nước chú ý nhất là những năm sau này.
Hai mươi năm trước, khi Tổng Bí Thư Ðặng Tiểu Bình thăm các tỉnh miền Nam kêu gọi phải cải tổ nhanh hơn thì kinh tế đã phát triển mạnh, công ty quốc doanh được tư nhân hóa nhưng lại sinh ra thất nghiệp, lạm phát, cán bộ cướp nhà cướp đất, sự gia tăng khác biệt giữa người giàu và nghèo gia tăng. Trung Hoa phải đối diện với ba ngọn núi mới “học phí cao, giá nhà gia tăng quá mức và chi phí y tế không kham được”. Ðến thời Hồ Cẩm Ðào và Ôn Gia Bảo, họ chỉ lo củng cố địa vị, nói cải tổ chính trị nhưng không thực hiện, vẫn một đảng Mafia. Thủ Tướng Ôn Gia Bảo có một bộ mặt thân thiện với các chính quyền Âu Mỹ nhưng là cánh tay mặt của Hồ Cẩm Ðào.
Mô hình Trùng Khánh bắt đầu năm 2007, trùng với khủng hoảng kinh tế thế giới, khác với mô hình Bắc Kinh. Mô hình kinh tế Trùng Khánh nhắm vào sự đầu tư thương mại và phát triển, nhắm vào bình đẳng, cán bộ được khuyến cáo “ăn, sống và làm việc giống như dân”, chống các tội ác có tổ chức, mọi người được khuyến khích phát biểu ở các buổi họp công cộng. Các quan sát viên thế giới công nhận mô hình Trùng Khánh là một cải tổ sâu rộng nhất từ ngày Mao Trạch Ðông chết năm 1978. Mô hình Trùng Khánh luôn luôn thay đổi, nhắm vào công lý, phân chia đất đai, dân được cấp bằng khoán đất, giá nhà chung cư không đắt đỏ, các công ty thương mại nhắm chiều hướng toàn cầu.
Ngày 18 tháng 3 năm 2012, ủy ban cải tổ Bắc Kinh do nhóm “tân tả” nhắm vào tư hữu hóa giáo dục, xe hỏa, y tế, truyền thống, điện lực, v.v… đã nhắm vào Trùng Khánh. Với dáng điệu đẹp trai, Bạc Hy Lai là một cái gai cho Bắc Kinh nhất là đối với hai bí thư.
Trùng Khánh tiền nhiệm Vương Dương đương kim tỉnh trưởng Quảng Ðông sẽ là 1 trong 9 ông hoàng và Hẹ Quốc Giang giám đốc kỷ luật của đảng cầm đầu cuộc điều tra vợ chồng họ Bạc. Thủ Tướng Ôn Gia Bảo họp báo ngày 14 tháng 3, 2012 sau hai buổi họp ở Quốc Hội và hội nghị chính trị đã công nhận sự thành công của Trùng Khánh nhưng sau đó đổi giọng chỉ trích Bạc Hy Lai dính líu với cách mạng văn hóa. Họ Ôn không cho ký giả đặt câu hỏi. Cùng ngày công an đến Trùng Khánh. Ngày 15 tháng 3, Phó Thủ Tướng Giang đến Trùng Khánh cách chức họ Bạc. Không khí chính trị giống như biến cố Lâm Bưu năm 1971. Tin tức được lựa chọn hay giả tạo được phóng ra cùng lúc, các tin tức của New York Times, Financial Times và Wall Street Journal cũng như Ðại Kỷ Nguyên (Epoch Times của Pháp Luân Công) loan tin không khác các báo và tin mạng lưới của chính quyền Trung Cộng. Ðặc biệt là mạng Weibo bị đóng nhưng mạng tin chống chính quyền vẫn bị cấm của Pháp Luân Công ngày hôm đó lại không bị chận. Có lẽ đảng Cộng Sản Trung Quốc muốn cho thấy bộ mặt xấu của Bạc Hy Lai giết đệ tử Pháp Luân Công nhưng ai cũng hiểu Hồ Cẩm Ðào và Ôn Gia Bảo đối xử độc ác với đối lập không kém Bạc Hy Lai.
Các nhà đấu tranh nhân quyền
Biến cố Trùng Khánh đưa bộ mặt cướp đất cướp tiền của đảng Cộng Sản Trung Quốc ra ánh sáng chưa hết dư âm thì bộ mặt cướp quyền làm người, cướp quyền sống của đảng Cộng Sản Trung Quốc lại được đưa ra công chúng trước ngày bà Ngoại Trưởng Hillary Clinton đến Bắc Kinh qua vụ Luật Sư Trần Quang Thành (Chen Guangcheng). Tin tức về Trần Quang Thành rõ hơn vụ Bạc Hy Lai, không phải là tin đồn. Nhà luật sư mù từ nhỏ sau một cơn sốt (có lẽ biến chứng bệnh viêm màng óc) năm nay 41 tuổi, tự học luật sau khi hành nghề Ðông y sĩ, được đảng ca ngợi đưa ra làm gương học tập nhưng đảng trở mặt bỏ tù 4 năm về tội “phá hoại tài sản công“ “tụ tập cản trở lưu thông” năm 2006. Ra khỏi tù, Trần Quang Thành bị giam tại gia từ 2010. Họ Trần làm đảng cộng sản khó chịu khi yêu cầu Thủ Tướng Ôn Gia Bảo phải bảo vệ an ninh cho vợ con ông và cho Ôn Gia Bảo “một cơ hội chót cải tổ hệ thống chính trị độc đảng”. Ngày 22 tháng 4 năm 2012, Trần Quang Thành đợi đến tối lén ra khỏi nhà, leo tường trốn, trước đó ông đào hầm nhưng thất bại. Nhờ nhóm đấu tranh nhân quyền giúp, nhà đấu tranh nhân quyền cho phụ nữ và chống ép phá thai Trần Quang Thành đến tị nạn tại Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ ở Bắc Kinh cách 300 dặm.
Trần Quang Thành đã nổi tiếng năm 2007, được giải nhân quyền Ramon Magsaysay thường được gọi là giải Nobel Hòa Bình của Châu Á và là một trong 180 người, được tuần báo Time chọn, thay đổi bộ mặt thế giới. Ngày phát giải vợ của Trần Quang Thành, là Hu Jia bị lấy thông hành, điện thoại di động bị tịch thu. Giống như trường hợp của Lưu Hiểu Ba, không ai đại diện Trần Quang Thành nhận giải, chiếc ghế bị bỏ trống.
Sau 6 ngày thương lượng, Luật Sư Trần Quang Thành được đưa ra khỏi Tòa Ðại Sứ Mỹ đến chữa bệnh tại một bệnh viện ở Bắc Kinh và sẽ đi du học Hoa Kỳ trái với ước muốn của anh nhưng đây là một thất bại của bà Clinton. Thủ Tướng Ôn Gia Bảo được giữ mặt mũi bằng cách chứng minh cho thế giới biết Trần Quang Thành chỉ bị chính quyền địa phương quấy nhiễu, đẩy được những nhà đấu tranh nhân quyền ra khỏi nước là ước muốn của đảng cộng sản. Ra ngoại quốc, theo thời gian tiếng nói các nhà đấu tranh tắt dần như trường hợp Ngụy Kính Sinh, linh hồn bức tường dân chủ, đến Mỹ năm 1997 nay ở trong bóng tối, sống nhờ trợ giúp bạn bè, tiền đọc diễn văn. Ða số những nhà lưu vong vắng tiếng vì thiếu lãnh đạo.
Vương Lập Quân trong cơn khủng hoảng chạy vào tòa lãnh sự, Trần Quang Thành vào tòa đại sứ có tính toán. Con đường vào tòa lãnh sự không phải là con đường tị nạn khỏi Trung Cộng, không chuyến máy bay nào có thể rời khỏi Bắc Kinh qua vòng vây cảnh sát. Trong quá khứ, chỉ có một người trốn vào tòa đại sứ Hoa Kỳ ở Bắc Kinh được đưa ra khỏi nước sau 13 tháng ở căn phòng chung cư dưới hầm tòa đại sứ.
(Có hai khu nhà của tòa đại sứ, một ở bên trong và một vòng ngoài dưới sự kiểm soát của Bắc Kinh, khi vụ Trần Quang Thành xảy ra người ta không thấy cảnh sát bao vây chung cư bên ngoài nên đã biết Trần Quang Thành ở chung cư dưới hầm.) Giáo Sư Phương Lệ Chi (Fang Lizhi) một ngày sau thảm sát Thiên An Môn, trốn vào tòa đại sứ Mỹ. Sau 13 tháng điều đình, để gỡ mặt mũi cho Ðặng Tiểu Bình, Tiến Sĩ Kissinger yêu cầu giáo sư Fang viết tờ tự khai, bản tự khai của ông không có nghĩa nhận tội, giúp Hoa Kỳ đưa ông qua Anh, từ Anh về Arizona làm giáo sư Vật lý không gian. Giáo Sư Fang gia nhập đảng cộng sản, đảng viên xuất sắc nhưng cũng bị tố trong kỳ cách mạng văn hóa, đi học tập cải tạo ở vùng mỏ than, ông học lý thuyết vật lý không gian sau khi cải tạo vì chỉ có ngành này mới theo đuổi được mà không cần dùng đến vật liệu trong thời kỳ cộng sản.
Làm viện trưởng viện kỹ thuật khoa học ở An Huy trong thời Ðặng Tiểu Bình khi ông này chủ trương “Hiện đại hóa với đặc tính Trung Hoa” (có nghĩa là hiện đại với quyền lợi đảng, không chia sẻ đều cho mọi người) ông giáo sư đã nhái hỏi sinh viên: “Liệu các anh có tin Vật lý với đặc tính Trung Hoa?” Vì những câu nói châm chọc như vậy năm 1987 ông bị đuổi ra khỏi đảng, ngược lại ông trở nên nổi tiếng trong giới trí thức khắp nơi trong nước.
Giáo Sư Phương Lệ Chi, Lưu Hiểu Ba, Hồ Bình, Trần Quang Thành thuộc giới trí thức đấu tranh nhân quyền có chung một đặc điểm: Bắt đầu với lý tưởng xã hội chủ nghĩa, vào đảng cộng sản rồi về sau cảm thấy cay đắng vì lý tưởng bị phản bội, họ chỉ trích chế độ rồi bị ở tù hay bị đày lưu vong nước ngoài. Riêng Giáo Sư Phương Lệ Chi, khoa học đã dẫn ông vào con đường tranh đấu nhân quyền vì năm lý do: 1. Khoa học bắt đầu bằng sự nghi ngờ, nhờ nghi ngờ khoa học tiến bộ trong khi đám đảng viên của Mao Trạch Ðông chỉ có một niềm tin cứng ngắc Marx Lenin lỗi thời. 2. Khoa học dựa vào những phán đoán độc lập không phán xét một cách hồ đồ như những con người cộng sản. 3. Khoa học bình đẳng đưa đến xã hội bình đẳng. 4. Khoa học cần tin tức, cần thông tin dự kiện chính xác đầy đủ không bị giấu nhẹm như tin tức tuyên truyền cộng sản. 5. Khoa học tìm ra sự thật, sự thật được phơi bày, sự thật như nhân quyền, phổ thông ở khắp nơi không thay đổi vì chính trị.
Nhờ Giáo Sư Phương Lệ Chi mà từ cuối thập niên 1980 chữ nhân quyền được dân Trung Hoa biết đến và nhân quyền phổ thông từ miệng người dân qua đến mạng lưới thông tin.
Sau ngày thảm sát Thiên An Môn 4 tháng 6 năm 1989, Giáo Sư Phương Lệ Chi bị đảng cộng sản Trung Quốc xem là “bàn tay đen” nổi tiếng nhất trong giới trí thức cần phải bịt miệng ngược lại những năm gần đây Luật Sư Trần Quang Thành nổi tiếng trong giới bình dân.
Giáo Sư Phương Lệ Chi mất ở Arizona Hoa Kỳ ngày 6 tháng 4 năm 2012, ông vẫn mang trên vai bản án chống phá cách mạng.
Ngày bà Ngoại Trưởng Clinton rời Bắc Kinh, báo chí của chính quyền Trung Cộng hậm hực với ông Gary Locke “chính đại sứ là kẻ gây rối loạn”. Trong vụ Trần Quang Thành, ông đại sứ Hoa Kỳ kín tiếng, nhưng hình ảnh ông tân đại sứ Mỹ gốc Hoa mang ba lô, tự mua ly cà phê Starbucks ở phi trường không cận vệ không người hầu hạ khác hẳn các ông quan cộng sản ở Bắc Kinh, đã in đậm vào lòng dân Trung Hoa thèm khát dân chủ.
Ly cà phê Starbucks màu nhiệm đã kéo cựu Chủ Tịch Giang Trạch Dân 85 tuổi ra ánh sáng sau nhiều tin đồn đảng Cộng Sản Trung Quốc dấu tin ông đã chết. Mỗi sáng trước khi đến bệnh viện tôi ghé qua Café Starbucks, nhưng tôi không ngờ ly cà phê trên tay ông đại sứ Gary Locke lại nguy hiểm cho đảng Cộng Sản Trung Quốc hơn là viên thuốc của Bạc phu nhân đầu độc ông Neil Hywood!
Việt Nguyên
7 tháng 5, 2012
Phi thuyền tư nhân Dragon cặp bến trạm không gian
CAPE CANAVERAL (AP) – Công ty tư nhân SpaceX hôm Thứ Sáu đi vào lịch sử không gian khi phi thuyền không người lái Dragon của họ cặp vào Trạm Không Gian Quốc Tế (ISS). Trong hình, phi thuyền Dragon (trên) nối vào với cánh tay người máy của trạm không gian.

Ðây đánh dấu lần đầu tiên một công ty tư nhân đưa tàu tiếp tế lên trạm vũ trụ.”
Có rất nhiều điều có thể gặp trở ngại nhưng cuối cùng mọi sự đều hoàn hảo,” nhà tỉ phú trẻ Elon Musk, người sáng lập công ty SpaceX vui mừng tuyên bố với báo chí.” Tôi thật sự nghĩ rằng điều này phải được coi là một bước tiến lịch sử trong lãnh vực thám hiểm không gian,” ông cho hay. (Hình: AP Photo/NASA)
Giao lộ nhiều tai nạn: Bolsa và Dillow
Ðỗ Dzũng/Người Việt
WESTMINSTER (NV) –Mỗi khi lái xe trên đại lộ Bolsa, ngay trung tâm Little Saigon, Westminster, hướng từ Bushard về Magnolia, vào ban ngày, ai cũng nhận ra tình trạng giao thông chậm chạm và thỉnh thoảng gặp tai nạn, nhất là chỗ băng qua đường Dillow.

Có lần, một chiếc xe van phóng lên lề đường Bolsa, đâm vào nhà hàng Zen Vegetarian Restaurant, tọa lạc tại ngã ba này.
Cảnh sát viên Mark Lauderback, thuộc Sở Cảnh Sát Westminster, cho biết, “trong 5 năm qua, có tổng cộng 29 tai nạn tại ngã tư Bolsa và Dillow, và không có trường hợp nào tử thương.”
Trong khi đó, ông Adolfo Ozaeta, kỹ sư giao thông Westminster, cho biết: “Thống kê do Ủy Ban Giao Thông Westminster cho thấy, trong hai năm gần nhất, có tổng cộng 41 tai nạn giao thông trên đại lộ Bolsa, đoạn giữa Bushard và Magnolia.”
Ngã ba Bolsa và Dillow nằm giữa hai đường Bushard và Magnolia, và không có đèn giao thông cho xe qua lại. Khi chạy trên đường Bolsa, nếu bị kẹt, người lái xe không được đậu ở giữa giao lộ, chắn lối ra vào của đường Dillow. Còn nếu chạy từ trong Dillow ra Bolsa, người lái xe phải dừng lại, vì có bảng “Stop,” trước khi cho xe lăn bánh trong điều kiện an toàn.
Ngoài ra, đoạn giữa giao lộ này có sơn hàng chữ “Keep Clear” trên mặt đường, và cả hai hướng đi trên đường Bolsa đều có một bảng giao thông với hàng chữ “Do Not Block Intersection.”
Kẹt xe và tai nạn
Ông Adolfo Ozaeta cho biết, trung bình, mỗi ngày có 32,000 xe đi qua đoạn đường nêu trên của đại lộ Bolsa, “nhưng nhờ sự điều chỉnh đèn giao thông của thành phố, mức độ kẹt xe giảm khá nhiều.”
“Có xe chạy là có tai nạn, và với mức độ xe nhiều như vậy, nhất là cuối tuần, mức độ tai nạn như vậy không phải là cao,” ông Ozaeta nói thêm.
Ông cho biết thêm, trước đây, trong ngày cuối tuần, một xe chỉ chạy được trung bình 22 dặm/giờ trên đoạn đường này, nhưng bây giờ có thể chạy tới 30 dặm/giờ.
“Ðó là nhờ thành phố có hệ thống máy thu hình đặt tại trung tâm điều hành giao thông để điều chỉnh tất cả 70 giao lộ có đèn giao thông trong thành phố, sao cho xe chạy thông suốt hơn,” ông Ozaeta nói. “Ðiều này có nghĩa là, khi có nhiều xe, chúng tôi điều chỉnh để đèn đỏ lâu hơn. Khi đường vắng xe, chúng tôi điều chỉnh để đèn đỏ đổi thành đèn xanh mau hơn. Mỗi ngày, chúng tôi điều chỉnh ba lần, sáng, trưa và chiều.”
Tuy vậy, đoạn giữa Moran và Dillow vẫn là đoạn bị kẹt nhiều nhất, so với các đoạn còn lại trên đại lộ Bolsa.
Nhà báo Lý Kiến Trúc, chủ nhân nhà hàng Zen Vegetarian Restaurant, tọa lạc ngay góc Bolsa và Dillow, cho rằng góc đường này kẹt xe vì nhiều lý do khác nhau.
“Thứ nhất, ngã ba Bolsa và Dillow trên thực tế là một ngã tư, vì không chỉ có xe đi từ trong Dillow ra Bolsa, mà cả xe từ trong khu mobilehome Bolsa Verde ra nữa,” ông Lý Kiến Trúc nói: “Thứ nhì, bảng ‘Do Not Block Intersection’ trên đường Bolsa nhỏ quá, người lái xe không thể thấy rõ được, thành ra có nhiều xe đậu ngay giao lộ (trên hàng chữ ‘Keep Clear’).”
Ông cũng cho rằng, đèn xanh quẹo phải tại giao lộ Bolsa vào Asian Garden Mall (đối diện thương xá Phước Lộc Thọ) chuyển qua màu đỏ nhanh quá, làm xe bị kẹt từ đây qua luôn đường Moran, xuống tới đường Dillow, có khi xuống tới đường Bushard luôn.
Ông nói thêm: “Nói chung, giao lộ Bolsa và Dillow có rất nhiều tai nạn, may mà chưa có ai chết.”
Ông Minh Nguyễn, chủ nhân tiệm Zip Post, cũng tọa lạc tại giao lộ Bolsa và Dillow, nói đoạn đường ngày kẹt xe kể từ khi thành phố đặt đèn giao thông tại ngã tư Bolsa và Moran, cách đó 300 feet.
Ông nói: “Từ khi bắt đèn ở Moran đoạn đường này mới kẹt xe, từ Bushard cho đến Phước Lộc Thọ.”
“Riêng về tai nạn, tôi nghĩ rằng vì không có đèn giao thông. Trong khi đó, từ trong đường Dillow ra mà quẹo trái trên Bolsa, người lái xe phải qua 3 làn xe, khó thấy hết toàn cảnh, và dễ bị đụng,” ông Minh nói tiếp.
Ðề nghị
Ðể bớt tai nạn giao thông, nhà báo Lý Kiến Trúc đề nghị: “Nên có thêm bảng ‘Do Not Block Intersection’ hoặc làm bảng to hơn, để người lái xe dễ thấy, hoặc có thể để bảng cho biết số tiền bị phạt nếu vi phạm, để nhắc nhở người lái xe.”
Ông Trúc cũng đề nghị, nếu không gắn thêm bảng, thành phố nên gắn đèn giao thông tại “ngã tư” Bolsa và Dillow.
Ông cũng đề nghị đèn xanh quẹo phải ở Asian Garden Mall nên được điều chỉnh kéo dài hơn, để có nhiều xe được quẹo vào trong khu thương mại này, làm giảm bớt số xe nuối đuôi chờ trên đại lộ Bolsa, nhất là làn xe trong cùng, giáp với lề đường.
Ông Minh đề nghị thành phố nên cho phép xe chạy trên đại lộ Bolsa, hướng đi về Bushard, được “U Turn” ngay đường Moran, thì xe sẽ bớt kẹt tại giao lộ Bolsa và Dillow.
“Vì không cho ‘U Turn’ ở Moran, người ta phải ‘U Turn’ chỗ Dillow, thành ra xe lại càng nhiều hơn và dễ bị dụng hơn,” ông Minh giải thích. “Nói chung phải làm sao để giao lộ Bolsa và Dillow bớt kẹt xe, bớt tai nạn.”
Cả ông Trúc và ông Minh cũng đề nghị làm sao để xe không nối đuôi nhau quá dài, từ thương xá Phước Lộc Thọ đến đường Bushard, nhất là làn xe trong cùng, giáp lề đường. Ví dụ, có thể để mũi tên “chỉ quẹo phải” (Right Turn Only) cho xe quẹo phải vào Dillow, vì hiện nay, nhiều xe tập trung vào làn đường trong cùng, trong khi hai làn đường kế bên thì trống không.
Phần lớn những người lái xe tập trung vào làn xe này vì họ muốn quẹo phải vào Dillow, Moran, và Asian Garden Mall.
Giải pháp
Khi được nhật báo Người Việt nêu ra các vấn đề liên quan đến giao thông tại giao lộ Bolsa và Dillow, ông Adolfo Ozaeta nói: “Có một giải pháp có thể giúp giảm bớt tai nạn tại giao lộ này là không cho xe trên đại lộ Bolsa quẹo trái vào Dillow, hoặc ‘U Turn.’ Ðiều này có nghĩa là muốn vào Dillow, xe phải chạy xuống Bushard, rồi ‘U Turn’ ở đây, chạy một đoạn, rồi quẹo phải vào Dillow.”
“Tuy nhiên, theo thăm dò của thành phố, như vậy sẽ giảm lưu lượng xe vào các khu thương mại gần giao lộ Bolsa và Dillow, và các doanh nghiệp không ủng hộ giải pháp này,” ông Ozaeta giải thích.
Ðặt thêm đèn giao thông cho giao lộ Bolsa và Dillow là “không hiệu quả,” theo ông Ozaeta, “vì theo nguyên tắc giao thông, chỉ nên có hai điểm có đèn giao thông trong 500 feet.”
“Chỗ thương xá Phước Lộc Thọ và đường Moran đã có đèn giao thông rồi, nên không thể đặt thêm ở giao lộ Bolsa và Dillow, vì lưu lượng xe qua lại ở hai nơi này lớn hơn,” ông Ozaeta nói. “Hơn nữa, đặt thêm đèn giao thông trên thực tế chỉ làm luồng giao thông chậm lại, chứ không nhanh hơn.”
Ðối với trường hợp làn xe trong cùng trên đại lộ Bolsa có quá nhiều xe nối đuôi nhau, ông Ozaeta cho biết có hai khó khăn.
Thứ nhất, Bolsa là đại lộ được Cơ Quan Giao Thông Orange County (OCTA) quy định là trục lộ chính cho tuyến xe bus, trong chương trình “Congestion Management Program,” phải có 6 làn xe thông suốt, vì thế “thành phố không thể làm gì được.”
Thứ nhì, nếu những xe muốn quẹo phải trên đại lộ Bolsa, hướng từ Bushard về Magnolia, không được đi ở làn xe trong cùng, khi muốn quẹo vào, họ phải chuyển làn xe, có thể gây nguy hiểm cho những xe khác.
“Tôi đoán đây những người lái xe này đa số là khách du lịch ở nơi xa đến, chưa quen đường sá, hoặc nếu là cư dân địa phương, họ lái xe chưa được vững lắm,” ông Adolfo Ozaeta nhận xét.
Còn cho phép “U Turn” trên đại lộ Bolsa, ngay giao lộ với Moran là “rất nguy hiểm, vì lượng xe ở ngã tư này rất lớn, chưa kể xe cứu hỏa ở gần đó và xe trong các khu thương mại ở bốn góc đường ra vào thường xuyên,” theo vị đại diện Ủy Ban Giao Thông Westminster.
Ðể tránh tai nạn tại giao lộ Bolsa và Dillow, theo ông Ozaeta, mỗi khi quẹo từ Bolsa vào Dillow hoặc từ Dillow ra Bolsa, “người lái xe nên quan sát kỹ hơn, cẩn thận hơn, trước khi quẹo.”
“Mỗi người có khả năng lái xe khác nhau, nên tai nạn là điều không tránh khỏi. Nhiều khi, vấn đề bị hiểu sai,” ông Ozaeta giải thích. “Tôi xin kể một câu chuyện mới xảy ra ở Bolsa Chica. Có một tai nạn giao thông làm một người thiệt mạng. Cư dân gần đó gọi điện thoại đến chúng tôi phàn nàn là xe ở đây chạy nhanh quá, thành phố phải có biện pháp. Sau khi coi hồ sơ cảnh sát, chúng tôi phát hiện tài xế bị thiệt mạng vì lái xe sau khi say rượu.”
Khi được hỏi về giải thích của thành phố, nhà báo Lý Kiến Trúc cho rằng: “Về giao thông, thực sự tôi không rành lắm. Nhưng với những gì tôi quan sát hàng ngày, tại giao lộ Bolsa và Dillow, tôi nghĩ thành phố phải điều chỉnh đèn dựa trên lượng xe lưu thông, chứ không phải khoảng cách theo nguyên tắc. Chỗ nào nhiều xe thì cho đèn xanh lâu hơn. Chỗ nào ít xe thì cho đèn xanh ít hơn.”
Ông Minh Nguyễn không đồng ý với hệ thống đèn giao thông của thành phố.
“Tôi không cần biết họ làm gì, nhưng từ khi gắn thêm đèn giao thông ở góc Bolsa và Moran, tự nhiên kẹt xe nhiều hơn, kéo dài tới tận Bushard,” ông Minh nói. “Nếu làm hay, tôi khen hay. Còn làm dở, tôi chê dở. Tôi nghĩ nhân viên giao thông thành phố làm biếng, không điều chỉnh đèn giao thông kịp thời, thành ra ngày nào cũng kẹt xe.”
––
Liên lạc tác giả: [email protected]
Truy tố nghi can giết em bé 6 tuổi trước đây 33 năm
NEW YORK (AP) – Nghi can giết em bé Etan Patz 33 năm trước, hôm Thứ Sáu đã được kiểm tra tâm thần để sẽ bị truy tố trước tòa án.

Etan Patz, 6 tuổi, mất tích ngày 25 tháng 5 năm 1979 không có dấu vết gì lưu lại. Bố mẹ em, Stan và Julie Patz, hôm đó là lần đầu tiên cho em đi bộ ra nơi đón xe bus nhà trường, cách hai khu phố, trong khu Mahattan, New York, rồi không bước lên đến xe bus.
Sau hàng chục năm nhà chức trách không tìm ra manh mối. Khoảng năm 1981, nghi can nói với thân nhân là anh ta “đã làm một việc xấu” và giết một em nhỏ ở New York City. Nhưng mãi tới tháng trước có người đọc bản tin trên báo về việc tìm kiếm di cốt ở tầng hầm ngôi nhà gần nhà em bé không có kết quả, đã mật báo với cảnh sát và cuối cùng cảnh sát bắt giữ được nghi can.
Nghi can Pedro Hernandez, 18 tuổi năm 1979, là nhân viên ở một tiệm bán nhu yếu phẩm gần trạm xe bus trường học, ít lâu sau vụ em bé bị giết đã rời qua New Jersey, và không bị cảnh sát thẩm vấn như các nhân viên làm việc trong cửa hàng bán rượu kế cận.
Hiện nay 57 tuổi, Hernandez khai với cảnh sát là đã dụ em bé vào tiệm uống nước ngọt rồi sau đó đưa xuống tầng hầm đè cho ngạt thở và bỏ xác vào một bao cùng với rác cách đó một khu phố. Cảnh sát không bao giờ tìm ra xác em nhỏ.
Hernandez bị truy tố ra tòa ngày Thứ Sáu, ngày kỷ niệm trẻ em bị mất tích ở Mỹ. Trước đó nghi can đã được đưa đi trắc nghiệm tâm thần ở Bellevue Hospital. Luật Sư Harvey Fishbein được tòa chỉ định bào chữa cho Hernandez, từ chối các câu hỏi của phóng viên vì chưa bao giờ gặp thân chủ. Tuy nhiên ông đề nghị họ tôn trọng các thân nhân có mặt ở tòa, bao gồm vợ, con gái và một người đàn ông chưa rõ liên hệ.
Cảnh sát trưởng Raymond Kelly cho biết các nhân viên điều tra vẫn chưa xác định được nguyên nhân em bé Etan Patz bị hạ sát, nhưng đã có các lời khai và bằng cớ của những lời Hernandez nói với thân nhân. (HC)
Ðộc giả Mỹ khắp nước ủng hộ Diane Tran
HOUSTON (NV) – Chỉ ít lâu sau khi tin nữ sinh Diane Tran bị bỏ tù lan ra, nhiều độc giả Mỹ trên mạng tỏ ý ủng hộ cô gái lớp 11 này. Hai độc giả, một gốc Hoa, một gốc Hàn ở California lập thỉnh nguyện thư yêu cầu tòa bãi bỏ vụ án.

Diane Trần trên đài KHOU-11 ở Houston. (Hình: KHOU/Người Việt)
Diane Trần là một học sinh giỏi trường Willis High School, Texas. Cô có điểm cao, lấy lớp AP (lớp trình độ cao) và lớp dual credit, tức là lớp được tính điểm đại học.
Tuy nhiên, cha mẹ cô ly dị bất thình lình và bỏ đi tỉnh khác. Diane phải đi làm 2 chỗ, một chỗ toàn thời gian và một chỗ bán thời gian.
Mệt mỏi, cô vắng mặt nhiều lần, bị ra tòa. Thẩm Phán Lanny Moriarty ra lệnh cấm cô vắng mặt lần nữa, nhưng tới khi cô lại không tới lớp, tòa gọi cô lên và bắt bỏ tù cô ngay tại chỗ.
Ngay khi tin này được đài truyền hình địa phương KHOU-11 tung ra, nhiều độc giả trên khắp nước Mỹ lên tiếng ủng hộ.
David Byrne, ở Woodlands, Texas, nhận xét, “Bây giờ cô gái này có tiền án, điều này sẽ gây cản trở cho cô suốt đời. Phản ứng đầu tiên của tôi là chuyện này sai trái, bởi vậy tôi mới gọi quý vị (đài KHOU).”
Trên trang mạng Change.org, có tới 2 thỉnh nguyện thư yêu cầu xóa án đối với Diane. Một thỉnh nguyện thư do Irving Ling ở Fullerton lập ra, một do Samuel Oh lập ra. (Ðể tìm hai thỉnh nguyện thư này, độc giả có thể vào trang Change.org và tìm “Diane Tran”.)
Hai thỉnh nguyện thư gởi tới Thẩm Phán Lanny Moriarty yêu cầu rút lại bản án.
Khi đài KHOU liên lạc Thẩm Phán Moriarty, ông nói ông sẽ về sớm nên chưa quyết định chuyện đó. “Tôi chưa nghĩ tới chuyện đó,” Thẩm Phán Moriarty nói, “vì nó làm tôi lưỡng lự giữa ‘ông ấy dễ dãi quá’ và ‘không lẽ ông ấy không làm gì cả.’”
Thẩm Phán Moriarty cho biết thêm ông ra về sớm, lúc 11:30 sáng Thứ Sáu, nên sẽ không quyết định gì hết.
Một số độc giả cũng cho rằng lỗi ở cha mẹ Diane bỏ con cái đi.
Ðiều này lại khiến Diane cảm thấy áy náy. Ðài KHOU trích lời bạn bè cô, nói “Diane bây giờ lại cảm thấy cô đã bêu xấu cha mẹ.” (H.N.V.)
‘Xuống sữa,’ nghề sắp đi vào quên lãng
Phương Minh/Người Việt
QUẢNG NAM (NV) – Có lẽ không mấy người từng nghe đến cái nghề này, nhưng đó là một nghề đã được lưu truyền hàng mấy trăm năm nay trên đất nước hình chữ S. Gần đây, đặc biệt là các loại thuốc và sữa có nguồn gốc Trung Quốc xâm chiếm thị trường, nghề “xuống sữa” đang đi vào quên lãng.
Dùng xôi nếp gói trong bao nilon xoa lên bầu sữa vốn là bí quyết của bà Gan khi làm nghề “xuống sữa.” (Hình: Phương Minh/Người Việt)
Bà Gan, năm nay 76 tuổi, vốn là hộ lý của một bệnh viện huyện ở tỉnh Quảng Nam của gần hai mươi năm trước, sống qua hai chế độ. Hiện nay bà vừa đi bán bánh mì buổi sáng trong bệnh viện huyện Ðiện Bàn, vừa kiêm nghề xuống sữa và nổi tiếng mát tay trong nghề này.
Cũng có thể nói bà Gan là một trong những người “xuống sữa” cuối cùng còn theo nghề.
Nói về nghề, bà cho biết: “Tôi làm nghề đã gần bốn mươi năm nay, đây là cái nghề vừa kết hợp yếu tố tâm linh vừa có khoa học thường thức. Thậm chí, người làm nghề này phải tự nuôi dưỡng tâm hồn mình trong sạch và có một triết lý sống riêng.”
Với đơn giản hai bịch xôi nếp gói trong giấy nilon, dùng để xoa đều lên hai bầu sữa mẹ, tạo cho sữa nhiệt độ để chín, có màu trắng ngà nhưng bà Gan lại nói thêm rất nhiều, đầy vẻ triết lý. Chúng tôi đâm ra thắc mắc và hoài nghi.
Bà Gan giải thích: “Chú nên nhớ, đứa bé mới ra đời, đặc biệt là con so (con đầu lòng) thì yêu cầu về nguồn sữa mẹ là không có gì sánh bằng. Trong trường hợp người mẹ không có sữa, nguy cơ đứa bé đó sau này lớn lên sẽ vô cảm hoặc thiếu kháng thể là có thật. Chính vì vậy mà rất cần một người biết xuống sữa.”
“Người xuống sữa, có thể nói ai cũng làm được, nhưng làm một cách có nghề thì rất ít người, tôi luôn khuyên những người trong gia đình của đứa bé nên tự tay xuống sữa, vì nó bảo đảm tình thương gửi gắm trong đó. Nhưng phần lớn họ không dám làm nên phải nhờ đến tôi.”
“Khi xuống sữa, tâm thế của người làm việc này phải hết sức tập trung, nghĩ đến điều tốt đẹp và cầu nguyện trời đất phù hộ cho đứa bé mau ăn, chóng lớn, khôi ngô, đẹp đẽ, nếu là bé gái thì cầu nguyện nó được bình an trên đường đời.”
Chúng tôi đặt câu hỏi với công việc luôn bề bộn như vậy, mỗi ngày xuống sữa cho cả mấy mươi người mẹ, liệu có khi nào bà Gan đâm ra mệt mỏi và làm theo thói quen, không cần cầu nguyện? Và việc cầu nguyện có ý nghĩa như thế nào?
Bà Gan thổ lộ: “Không có lần nào là làm qua loa lấy lệ như chú nghĩ đâu, vì tôi mang niềm tin tâm linh rất lớn trong công việc, thầy tôi, cũng là mẹ tôi trước đây cũng làm nghề này, bà thường dạy tôi phải dọn rửa tâm linh thật sạch sẽ, nghĩ đến điều thiện lành trong lúc xuống sữa, có như vậy nguồn sữa được xuống mới thơm, ngọt và trong lành, đứa bé bú vào mới tránh được tính dữ tợn sau này….”
Lòng yêu thương ký thác nơi dòng sữa
“Toàn bộ phẩm chất sữa của người mẹ tùy thuộc vào tâm lý của người mẹ và những tương tác tình cảm chung quanh, nếu như người mẹ gặp phải một loại điện trường xấu, do bởi ghen ghét, đố kỵ, ích kỷ… thì đứa con bú vào cũng ảnh hưởng theo. Trong lúc tôi dùng nếp xôi xoa hai bầu sữa của người mẹ, tôi bắt buộc phải thả tâm hồn thật thư thái, nghĩ đến điều tốt để tạo ra điện trường lành tính.”
Bà Gan ngừng nói trong giây lát để gói hai nắm xôi vào bịch nilon, bà giải thích thêm là trước đây mẹ bà gói xôi trong lá chuối, an toàn hơn bịch nilon. Nhưng sau này, lá chuối dễ có kiến hoặc trong môi trường khí hậu xấu, nó không cho hiệu quả tốt nên dùng bao nilon cho có trung tính, xoa vào tạo nhiệt mà không làm trầy bầu sữa mẹ…
Về việc dùng xôi để xuống sữa, bà cho biết: “Xôi giữ nhiệt lâu, hơn nữa, trong triết lý phồn thực của người Chăm (nghề này do người Chăm truyền cho tổ tiên tôi, nhưng hình như bây giờ họ đã thất truyền) thì xôi là thứ mang ngẫu tính rất cao, nó tượng trưng cho sự sống, cho sữa mẹ và lòng yêu thương. Không bao giờ tôi dùng cơm hoặc chất khác thay thế.”
“Mỗi gói xôi nếp thơm phải có đậu, mè và một ít hành, tỏi phi lên bỏ vào trong đó, gói trong lúc còn nóng hâm hấp, ủ giữ nhiệt mười phút và bắt đầu dùng xuống sữa. Cứ xoa tròn hai gói xôi một cách nhẹ nhàng lên hai bầu vú, thường thì khi mới sinh con, người mẹ không có sữa ngay mà chỉ có một ít sữa sống, màu trong như nước lã, loại này không dùng để nuôi con lâu dài được.”
“Trong lúc có sữa màu trong veo như vậy, người mẹ nên cho con bú chút đỉnh để nó ị hết phân xu màu đen ra ngoài và tạo kháng thể cho ruột, sau đó phải xuống sữa ngay, nếu không, cho bú loại sữa trong lâu dài sẽ làm hư hệ tiêu hóa đứa bé. Trong trường hợp không kịp xuống sữa, có thể bị khô sữa luôn, có nhiều đứa bé phải bú hoàn toàn sữa công nghiệp vì không biết xuống sữa cho bà mẹ.”
“Có nhiều phương pháp xuống sữa như dùng men trộn với rượu thoa quanh bầu sữa, cũng có trường hợp dùng nước nóng chườm khăn… Nhưng tất cả các phương pháp này đều không ổn, có nguy cơ cho hai bầu vú. Trong lúc xuống sữa, người có nghề còn phải biết đánh thật điêu luyện để đề phòng khối u cho người mẹ. Nhưng phải đảm bảo sau này nhìn hai bầu vú tròn trịa, săn chắc và đẹp. Ðó là bí quyết nghề của tôi.”
Nói đến đây, bà Gan cầm hai bịch xôi nóng, miệng lẩm bẩm khấn vái điều gì đó và bắt đầu xoa hai bịch xôi chạy tròn lên bầu sữa của người mẹ vừa sinh con, được chừng mười lăm phút, cả bà Gan và người mẹ trẻ đều cười rất tươi nhìn hai bầu vú căng tròn, sữa trắng ngà, dẻo thơm tuôn chảy ào ạt.
Bà Gan gật đầu, thêm một lần mãn nguyện.
Chút niềm tin sót lại
Hình ảnh một người đàn bà “xuống sữa” với mỗi lần làm việc chỉ lấy 20 ngàn đồng tiền công (nhỉnh hơn giá hai gói xôi của bà một tí nếu tự mua nếp về nấu) trở nên hiếm hoi và lạ lẫm.
Ðổi lấy một chút tiền công nhỏ nhoi đó, người đàn bà xuống sữa phải luôn nhắc nhở mình hành thiện, luôn lấy yêu thương làm gốc, phải cầu nguyện cho dòng sữa những người mẹ dung dưỡng điều tốt lành, thiện căn, để sau này những đứa bé lớn lên cùng lòng yêu thương, bao dung, để những đứa bé kia tránh được sự lạnh lùng, vô cảm của cái xã hội mà nó sắp tiếp xúc…
Âu đó cũng là cái nghề thanh liêm còn sót lại giữa đất nước đầy rẫy băng hoại này!
Garden Grove mở chiến dịch bắt lái xe không gài dây an toàn
GARDEN GROVE (NV) – Sở Cảnh Sát Garden Grove cảnh cáo những ai lái xe từ chối không đeo dây an toàn. Bắt đầu Mùa Hè năm nay, nhằm bảo toàn mạng sống, chiến dịch “Click It or Ticket” sẽ bắt đầu từ 21 Tháng Năm đến ngày 3 Tháng Sáu, cảnh sát sẽ bắt những ai không thắt dây an toàn, để giúp cứu mạng sống cư dân.

Lái xe không đeo dây an toàn sẽ bị phạt lần đầu tiên ít nhất là $142.
Sở Cảnh Sát Garden Grove sẽ cùng các cơ quan công lực khác của tiểu bang và địa phương thi hành chiến dịch kiểm soát thắt dây an toàn 24 giờ một ngày.
Theo Cơ Quan An Toàn Giao Thông Quốc Gia (NHTSA), trong năm 2010 trên toàn quốc, 61% trong 10,647 người lái xe đã thiệt mạng trong xe vì tai nạn giao thông xe xảy ra ban đêm đã không đeo dây an toàn khi xảy ra tai nạn gây tử vong, so với 42 % tai nạn xảy ra vào ban ngày.
“Có quá nhiều tài xế và người đi chung xe đã không thắt dây an toàn vào ban đêm nên bị tử vong khi tai nạn xảy ra”. Trung sĩ cảnh sát Whitney nói “Mục tiêu của chúng tôi là để cứu mạng sống nhiều hơn, do đó, Sở Cảnh Sát Garden Grove sẽ kiểm tra luật thắt dây an toàn 24 giờ đồng hồ.”
Sử dụng dây đai an toàn cứu hàng ngàn người trên khắp nước Mỹ mỗi năm và Sở Cảnh Sát Garden Grove giúp truyền đạt số liệu thống kê của NHTSA cho thấy chỉ tính riêng trong năm 2010, dây an toàn đã cứu khoảng 12,546 người trên toàn quốc.

Tuy nhiên, nhiều người lái xe vẫn cần một lời nhắc nhở nghiêm khắc. Trong năm 2010, có 22,187 người đã thiệt mạng vì tai nạn xe, theo NHTSA, và 51% trong số đó đã không đeo dây an toàn tại thời điểm tai nạn gây tử vong xảy ra.
Nạn nhân thường là trẻ tuổi và là phái nam. Dữ liệu cho thấy rằng trong số người lớn trẻ tuổi lái xe trong năm 2010, tuổi từ 18-34, là những nạn nhân thiệt mạng vì tai nạn giao thông, 62% không mang dây an toàn tại thời điểm tai nạn xảy ra – tỷ lệ phần trăm cao nhất của bất kỳ nhóm tuổi nào. (L.N.)
Dự luật Prop 29 tăng thuế thuốc lá bị giảm mức ủng hộ
WESTMINSTER (NV) – Chỉ trong hai tháng, mức ủng hộ dự luật 29 ở California giảm từ 67% xuống còn 53%, sau khi gặp phải sự chống đối của các hãng thuốc lá.

Dự luật 29 sẽ được cử tri California bỏ phiếu vào ngày bầu cử sơ bộ 5 tháng 6. Ðề luật này muốn tăng thuế thuốc lá $1 mỗi gói để lấy tiền nghiên cứu chữa ung thư.
Vào tháng 3, mức ủng hộ cho dự luật 29 là 67%, và mức chống là 30%, theo thăm dò của Public Policy Institute of California, một cơ quan phi đảng phái.
Nhưng tới tháng 5, sau hai tháng vận động kịch liệt của kỹ nghệ thuốc lá, mức ủng hộ giảm xuống 53% và mức chống tăng lên 42%.
Trong hai tháng đó, các hãng thuốc lá trút $42.7 triệu chống dự luật 29, trong khi phía ủng hộ chỉ nhận được có $11.1 triệu.
Kết quả thăm dò của PPIC cho thấy cử tri không chống thuế thuốc lá, mà chỉ chống dự luật 29.
Khi được hỏi có nên “tăng thuế thuốc lá,” số người ủng hộ là 63%, cao gần bằng mức ủng hộ dự luật 29 thời tháng 3. (TP)
Facebook IPO làm giảm tin cậy của các nhà đầu tư chứng khoán
NEW YORK (Bloomberg) – Hôm Thứ Sáu, chứng khoán Facebook lên 3.2% tới giá $33.03 nhưng vẫn còn là thấp hơn khoảng $5 so với trị giá một cổ phiếu phổ thông (IPO) được ấn định khi bắt đầu đưa ra trao đổi trên thị trường chứng khoán New York cuối tuần trước.

Chứng khoán Facebook chỉ lên cao hơn giá IPO là $38 trong ít giờ đầu tiên ở thị trường NASDAQ rồi sau đó tiếp tục mất giá, tới 19% trong ngày Thứ Tư.
Những trục trặc ngay trong phiên giao dịch thứ nhất các cổ phiếu Facebook làm cho giới mua bán dè dặt trong khi những cơ quan môi giới nói rằng họ bị lỗ tổng cộng tới $100 triệu, và đã lập hồ sơ kiện NASDAQ.
Việc trả giá trao đổi chứng khoán của các nhà đầu tư lẻ, trên nguyên tắc phải được xử lý tức khắc trong một phần giây đồng hồ, nhưng hôm Thứ Sáu tuần trước khi Facebook IPO ra thị trường, việc này đã chậm trễ gần 2 giờ vì hệ thống máy điện toán của NASDAQ trục trặc.
Mặt khác có tin nói là một phân tích gia của Morgan Stanley, ngân hàng chính bao tiêu các cổ phiếu Facebook, đã báo cho một số nhà đầu tư ưu đãi biết là thâu nhập của Facebook đang giảm sút không tới mức như đã loan báo. Quy định của thị trường chứng khoán đòi hỏi mọi thông tin phải được phổ biến đồng đều cho tất cả mọi nhà đầu tư lớn nhỏ.
Zack Shepard, giám đốc điều hành Matson Money Inc Mason, một cơ quan quản lý khoảng $3.1 tỷ cho những nhà đầu tư cá nhân, nói rằng IPO thường rất đắt và nhiều rủi ro, bình thường phải đợi khoảng một năm mới an toàn để đầu tư vào những công ty cổ phần công cộng. (H.C.)
CD ‘Không Phải tại Chúng Mình’ – tiếng hát Quang Lê có mặt khắp nơi
Ðức Tuấn/Người Việt
WESTMINSTER (NV) – “Tại sao ‘Không Phải tại Chúng Mình?’” ca sĩ Quang Lê cười vang, anh trả lời bằng giọng nửa đùa, nửa thật: “Thì tại vì lỡ rồi, đâu ai muốn đâu, bởi vậy mới ‘không phải tại chúng mình!’”
Ca sĩ Quang Lê. (Hình: Ca sĩ cung cấp)
Ðó cũng là chủ đề tác phẩm CD mới nhất của ca sĩ Quang Lê vừa được trình làng cách đây không lâu.
Sau một thời gian đi tour nhiều quốc gia Á Châu, ca sĩ Quang Lê trở lại quận Cam và anh đã có cuộc tiếp xúc với phóng viên nhật báo Người Việt.
Buổi nói chuyện khá dài vì ca sĩ Quang Lê kể lại rất nhiều chuyện vui buồn trong chuyến đi tour vừa qua, trong đó có những “lời ong tiếng ve” về chuyện đi hát, tiền cát sê, và xen lẫn là câu chuyện về tác phẩm CD “Không Phải Tại Chúng Mình”.
Cầm album CD “Không Phải Tại Chúng Mình” trên tay, Quang Lê cười hỏi tôi: “Anh thấy hình bìa đẹp không?” Tôi chưa kịp trả lời, Quang Lê đã vội vàng giải thích: “Tấm ảnh đó là em chẳng kịp chuẩn bị, lúc đang ngồi suy nghĩ chút việc, tự dưng ông phó nhòm gọi lớn, làm em giật mình quay ngang thế là ông bấm náy, chụp thế hóa ra lại hay anh hả?”
Quang Lê cho biết để hoàn thành tác phẩm CD này anh đã phải tốn gần nửa năm kể từ giai đoạn bắt đầu chọn bài, đến bước vào phòng thu rồi mời các ca sĩ hát “duet” với mình, anh nói: “Giai đoạn nào cũng nhiêu khê hết anh ơi!” Nhiêu khê không phải vì khó khăn chọn bài hát hay mời mọc các ca sĩ đồng nghiệp cùng tham gia mà khó khăn vì thời gian eo hẹp quá, “Em bận suốt, hết đi show trong nước Mỹ, rồi lại Canada, Úc Châu, Âu Châu và Á Châu” bởi vậy đối với Quang Lê chọn được một thời gian thích hợp để bước vào phòng thu là cả một vấn đề nan giải.
CD “Không Phải Tại Chúng Mình” gồm 12 ca khúc: Về Ðâu Mái Tóc Người Thương, Hạ Buồn, Trộm Nhìn Nhau & Ai Khổ Vì Ai, Hai Chuyến Tàu Ðêm, Không Phải Tại Chúng Mình, Mưa Nửa Ðêm & Ai Cho Tôi Tình Yêu, Không Giờ Rồi, Về Quê Ngoại, Phải Lòng, Chiều Nước Lũ, Hai Lối Mộng, Thói Ðời.
12 ca khúc là 12 chuyến đò tình được chuyên chở qua dòng sông âm nhạc, giọng hát Quang Lê ngọt ngào, tình cảm, chất giọng ngọt như “đường cát mát như đường phèn”, bà Quý Trịnh, cư dân San Diego nói “giọng hát của Quang Lê đẩy đưa lắm” đẩy đưa thì không biết đưa đẩy đến cỡ nào nhưng rõ ràng dường như người nghe bị quyến rũ, hút hồn, rõ ràng nghe một lần cuốn CD đó lại muốn nghe thêm một lần nữa vì “nghe bài này sao hay quá” hoặc “bài nọ nghe lạ quá”.
Quang Lê tâm tình trong 12 bài anh chọn lọc, có 3 nhạc phẩm anh ưng ý nhất, trong đó phải kể đến Về Ðâu Mái Tóc Người Thương, Không Phải Tại Chúng Mình, (liên khúc) Mưa Nửa Ðêm & Ai Cho Tôi Tình Yêu.
Nhạc sĩ Thành Hammer nói trong tổng thể chừng ấy bài nhạc ông thích nhạc phẩm “Phải Lòng”, với phần trình bày của Quang Lê và Hà Phương vì “Hình như bài này mới đúng thiệt là ‘kiểu’ của Hà Phương, nghe nũng nịu, dịu dàng sao đó!” mà quả thật chứ, trong suốt 12 nhạc phẩm chọn lọc để gom lại thành tác phẩm CD “Không Phải Tại Chúng Mình” Quang Lê mời Hà Phương hát chung 2 bài, và cả 2 bài đều đạt chất lượng “tốt”, phải công nhận “Cô ca sĩ, tài tử điện ảnh Hà Phương này lắm tài thật” chữ có tài ở đây muốn nhắc lại ngày xưa, trước khi rời Việt Nam cô đã từng là một trong những giọng hát hàng đầu về loại nhạc trữ tình quê hương qua những tác phẩm Mưa Bụi và Tình Xuân do trung tâm Kim Lợi sản xuất, nhà báo Kỳ Phát nói vê Hà Phương như một thán phục người trẻ, đầy nhiệt huyết, tài năng.
Nguyên Lê, người anh ruột của Quang Lê, trong tác phẩm này phần đóng góp chung của Nguyên Lê với em trai mình khá tốt, hai anh em có giọng hát và thể loại nhạc chọn giống nhau, nhưng mỗi người mỗi vẻ, nghe người nào hát cũng được cả.
“CD ‘Không Phải Tại Chúng Mình’ đã được gửi bán tại tất cả những cửa hiệu bán CD, DVD xung quanh vùng Bolsa rồi đó anh,” Quang Lê nói điều đó như một nhắc nhở CD của anh đã chính thức trình làng khắp nơi.









