Nhiều ý kiến về ‘khiên cuỡng’

 


Về ‘Lôi Vũ, Lý Tiểu Long, và khiên cưỡng’


 


***


    


Việt Nam chưa từng có Hàn Lâm Viện về văn học, vì vậy việc định nghĩa một từ nói riêng, một phạm vi ứng dụng của nó nói chung, cũng không được công chúng hóa một cách minh bạch. Do đó nhiều khi có những từ “tự chế”  rồi phổ biến trong dân gian lâu ngày thành ra “vốn từ” cho văn học…, điều này chắc bạn đọc gần xa đều thừa nhận, rồi vì không có Hàn Lâm Viện nên một từ nào đó tuy đã phổ thông nhưng không được mang ra để hiệu chỉnh lại qua một cuộc hội thảo góp ý của các nhà chuyên môn.  


Tôi xin góp ý theo chiều hướng từ bối cảnh nêu trên. Khiên cưỡng lâu nay tôi hiểu là một sự miễn cưỡng lẽ ra không đáng có, hay là sự miễn cưỡng có thể tránh, hoặc sự miễn cưỡng do tự thân, do lý do tự bên trong mình tạo ra mà không do lý do từ bên ngoài tác động, bắt buộc. Do đó từ “khiên cưỡng” mà tác giả Ngọc Lan dùng ở đây là có ý vai diễn Phồn Y do ca sĩ Thanh Lan diễn trong vở kich là không hợp, miễn cưỡng không chính đáng, không đáng có…,vì có thể tránh được quyết định dó bởi còn rất nhiều diễn viên khác có khả năng đảm trách…


Đây chỉ là chút thiển ý cá nhân, có thể trúng mà cũng có thể trật. Xin đọc giả nào có cao kiến hãy góp ý để tăng cường vốn liếng từ vựng cho kho tàng văn chương Việt Nam. Thành thật cám ơn. Chim Gõ Mõ.


 


Chim Gõ Mõ


 


***


 


Thật ra chữ “khiên cưỡng” cũng không đến nỗi quá xa lạ gì, tôi cũng đã từng thấy qua và nó chỉ có nghĩa là “gò bó” hay “gượng ép” tức là có tính bị ràng buộc, o ép, không được tùy ý đầy đủ như mong muốn.


 


Doan Bui


 


***


 


Theo tôi :”kiên cưỡng” là áp đặt,ý tác gỉa mưốn nói là :”chọn lầm người khi giao cho vai này” nên diễn viên đã không diễn tả hết đươc tính cách của vai diễn nói nôm ma là diễn không đạt yêu cầu.


Cô Ngọc Lan dùng chữ này rất đúng chỗ và rất hay.Xin có lời chúc mừng Cô. Ở Mỹ mà sử dụng tiếng Việt như vậy thì là quá đạt rồi.


 


Tran Binh


 


***


Đây cũng là lần đầu tiên tôi nghe chữ khiên cưỡng, nhưng tôi cũng có thể đoán được ý nghĩa của chữ này sau khi đọc hết bài bình luận. Tôi nghĩ mỗi khi gặp một chữ gì mới, chúng ta hãy xem đó như là một cơ hội tốt để trau dồi thêm vốn từ vựng của chúng ta. Còn bạn Minh Hoa cho rằng việc xài từ này trong bài viết của NL đã cuốn đi tình cảm của bạn dành cho NL thì tôi thấy bạn Minh Hoa có tính khắt khe không giống người bình thường. Hơn nữa, chì vì một từ ngữ không liên quan đụng chạm gì tới ai mà có thể ảnh hưởng đến một tình cảm thì tôi nghĩ cái tình cảm đó không có gì đáng để người khác nhận, thôi thì bạn cứ giữ tình cảm của bạn lại đi nhé!


 


Van Nguyen


 


***


 


Độc giả Minh Hoa viết rất đúng, tôi chưa bao giờ biết hay nghe từ “khiên cưỡng”. Ngoài ra những từ như “chất lượng”, “bức xúc”, “đột xuất”…. lại thấy dùng rất nhiều trong những bài viết ở hải ngoại tại sao không dùng từ “PHẨM CHẤT” thay cho “chất lượng, “PHẪN NỘ” cho “bức xúc”,  “THÌNH LÌNH” hay “BẤT NGỜ” hay “ĐỘT NGỘT”  cho “đột xuất” có lẽ dễ nghe hơn.


 


RICHARD LAM


 


 ***


 


Khiên cưỡng đôi khi cũng nghe dùng  mà?? Không biết thì đừng vội vỗ ngực tự hào về “trình độ” tiếng Việt của mình và chê bai tác giả! Khiên cưỡng đôi khi được dùng thay cho miễn cưỡng. Nó là từ gốc Hán Việt. Có lẽ ít dùng, nên một số độc giả cho rằng tác giả bài báo viết sai.


 


Thịnh Nguyễn


 


***


 


Tôi là người Việt lớn tuổi, học hết trung học đệ nhị cấp thời đệ nhất cộng hòa, nghĩa là thông thạo chữ Việt, thế nhưng rất ít khi gặp chữ này (hoặc chưa từng gặp) trong suốt thời gian đi học cũng như đi làm cho tới năm 1975.  Nay thỉnh thoảng có đọc thấy chữ này và nhiều chữ khác rất lạ, thú thật tôi không hiểu nghĩa.  Vậy xin người viết trên sách báo tiếng Việt tại nước Mỹ, nếu được, hãy dùng đúng chữ Việt, còn nếu như cần phải dùng tiếng nước khác mà tự quí vị xem như tiếng Việt, xin làm ơn giải nghĩa dùm. Cảm ơn.


 


Ông Lê


  


 ***


Xin giải thích dùm “khiên cưỡng” là gì? Đây là lần đầu tiên đọc được trong bài viết này và thật tình không hiểu rõ ý tác giả. Có phải tác giả muốn nói Thanh Lan quá già dể đóng vai trẻ như vậy phải không? đó là tui đoán theo ý tác giả vì theo cách so sánh của tác giả bài viết. Nếu không phải thì xin bỏ qua dùm.


 


Phó Thường Dân


 ***


 


Về chữ khiên cưỡng, vì nó có chữ cưỡng nên tui hiểu là nó mang tánh áp đặt, miễn cưỡng mà làm. Miễn cưỡng vậy nên dĩ nhiên là nó khập khiễng, nó là đôi đũa lệch nên… so sao cho vừa, nhưng nếu kẹt quá xài gắp tạm thì cũng đặng! Ðây là tình huống hổng có thì phải dùng, khiên cưỡng mà dùng đỡ thôi. Trong tinh thần khiên cưỡng thì tiếng Việt đã có chữ miễn cưỡng, gượng gạo, gượng ép. Hai chữ cưỡng và gượng ni tui xài từ hồi nhỏ híu tới giờ, đúng và dễ hiểu hơn nhiều nha.


Nguồn: http://dactrung. net/phorum/tm. aspx?m=257191&mpage=8


Trùm Sò


 


***


 


Xin có ý kiến đối với văn hoá kịch nghệ hải ngoại Việt Nam .


Theo tôi nghĩ với hơn 1000 năm bị giặc Tầu đô hộ văn hoá Việt Nam bị mất rất nhiều chổ đứng trong lòng dân tộc và trong tình trạng hiện nay chúng ta đang bị bọn Tầu cộng khống chế, chiếm đóng, manh nha thôn tính một lần nữa mà nhạc sỹ Việt Khang có đoạn rất tan nát cõi lòng: … Việt Nam giờ đây còn hay đã mất! mà “giặc Tầu” lan tràn trên quê hương tôi !!!


Thiết nghĩ như thế cũng đã đủ cho văn hoá và người dân Việt Nam khốn đốn rồi thì những sinh hoạt có tính cách quảng bá, phát huy văn hoá Tầu chúng ta nên suy nghĩ lại.


Thành thật cảm ơn, “Lời thật mích lòng” .. hết cách!


 


Nguyên Nam


 


 ***


@ bạn Minh Hoa,


Theo tôi thì tác giả Ngoc Lan xử dụng từ “khiên cưỡng” là chính xác, tôi hơi ngạc nhiên khi bạn không biết từ này mặc dù bạn nói là đã học, đọc và viết tiềng Việt hơn 30 năm. trong trường hợp này thì “Khiên Cưỡng” có nghĩa như là sự gượng ép / gò ép khi cố gắng lồng ghép hai vế hay hai chủ đề không tương xứng nhau. Bạn có thể tham khảo thêm nghĩa của tiếng Việt trên Website: http://tratu.soha.vn/dict/vn_vn/


 


Phù Du


 ***


 


Trên các phương tiện thông tin đại chúng ở VN thuờng dùng tính từ “Khiên cưỡng”, xét về mặt từ ngữ theo âm Hán-Việt thi hoàn toàn đúng, dùng thuật ngữ này cũng không sao. Nhưng nghe nó có vẻ khó hiểu nhât là với những người không biêt tiếng Hán. Vậy chúng ta hãy tìm những từ đồng nghĩa hay hơn. “Khiên cưỡng” = gượng = gượng gạo = forced. Or, “Khiên cuỡng” = Miển cuỡng = Reluctant.  Any other definition, readers?  Minh Hoa ơi, please don’t “hate” Ngoc Lan.  She’s only doing her job.  Plus, this is a free country and she’s entitled to her opinion, whether you like it or not 😉  Ahh, the freedom of press!


 


Tintin


 


 ***


 


Khiên cưỡng. Tính từ  có tính chất gò ép, thiếu tự nhiên. Trả lời một cách khiên cưỡng, cách lập luận khiên cưỡng.


Đồng nghĩa: gượng ép


 


Vũ Anh Mai


 


***


 


Chúng tôi, Khương Diệp, xin được trả lời câu hỏi của độc giả Minh Hoa ” Khiên Cưỡng là gì?  “.


Theo Hán Việt Từ Điển của Đào Duy Anh thì Khiên có nghĩa là vác, gánh, đi đứng không tự do, bó buộc. Còn Cưỡng có nghĩa gắng sức, không tự nhiên. Vậy theo như từ diển này định nghĩa Khiên Cưỡng là tính từ chỉ một 1 việc làm có tính cách gò bó, không tự nhiên.


Cũng với chữ đó thì Từ Điển Tiếng Việt của Viện Ngôn Ngữ Học Việt Nam viết rằng: Khiên Cưỡng là có tính chất gò ép, không tự nhiên. Đó là trên từ điển “ giấy”.


Còn trên internet họ giải thích chữ Khiên Cưỡng rất nhiều . Chúng tôi chỉ xin nêu thêm 1 ví dụ điển hình để cho độc giả Minh Hoa rõ thêm thôi. Trong VNDIC. NET, chúng tôi thấy họ chú thích Khiên Cưỡng có nghĩa :gán ép.  Vậy thì chữ Khiên Cưỡng có nghĩa là làm một việc gì đó có tính chất gượng ép.


Thưa độc giả Minh Hoa, chúng tôi cũng rất có cảm tình với Phóng Viên Ngọc Lan vì Cô đã cho chúng ta thấy Cô là một nữ phóng viên giỏi dang, rất siêng năng với công việc. Bên cạnh đó Cô cũng là một người có một tấm lòng đôn hậu với tất cả mọi người mà cô đã có dịp gặp gỡ, tiếp xúc hay làm việc chung.


Nhưng chúng ta không vì thế mà dùng cảm tính đánh giá công việc làm hay cá nhân của Cô. Chúng ta nên góp, ý phê bình thẳng thắng với tính cách xây dựng. Việc gì sai nên nói cho Cô sửa. Việc gì đúng chúng ta nên khen để Cô thành công hơn. Đó là việc làm hữu ích cho chính chúng ta trước nhất.


Nếu chỉ vì những chữ cô viết chúng ta không hiểu hay không muốn hiểu mà ” cuốn đi tất cả những cảm tình của chúng tôi cho phóng viên Ngọc Lan”  thì rất không công bằng với Cô.


Vài hàng thưa chuyện với độc giả Minh Hoa. Chính chúng tôi cũng nhiều lần góp ý với các tờ báo hay đài truyền  thanh, truyền hình của người Việt mình khi họ dùng quá nhiều từ ngữ đặt sệt bọn dép râu nón cối mà chúng ta không cách gì cảm được.


Chúng độc giả Minh Hoa vui.


 


Khương Diệp


 

‘Chơi ngông lấy tiếng’

 


Về ‘Chủ nhân mới chưa chắc chắn dùng thị trấn Buford vào việc gì’


 


Cái nầy gọi là chơi ngông lấy tiếng của đám trẻ trí thức (ngu) sau nầy. Mốt mua xe sang (từ nguồn xe ăn cắp từ US đem về), mua máy bay của bầu Đức, tàu du thuyền tốc đỉnh thời bây giờ là xưa rồi.


Như lời anh Hoàng, một sinh viên ở HN nói, dùng tiền đó để tạo công ăn việc làm cho nhân dân ở VN có phải hơn không? Thế toàn cái đám Quả Đấm Thép kinh tế của phe nhóm NTD, phá hoại và lãng phí hàng ngàn tỷ đồng VN vẫn phè phỡn trên sự đói nghèo của nhân dân thì anh Hoàng nghĩ coi sinh viên trí thức VN nên làm gì? Chán mớ đời.


 


Jungle

‘Sự kiện đặc biệt cho vùng Little Saigon’

Về: 400 nhà sư khất thực trên đại lộ Bolsa mừng Phật Ðản


 


Thật là một sự kiện đặc biệt cho vùng Little Saigon. Phật tử toàn vùng Nam Cali hãy tham gia cúng dường đông đảo dọc theo 2 bên đường nơi những vị sư sẽ đi qua để nói lên tinh thần đoàn kết của Phật giáo. Hy vọng cuộc khất thực sẽ được thành công tốt đẹp và sẽ trở thành 1 truyền thống cho ngày lễ Phật Đản mỗi năm.   


 


Saigonmylove

‘Diễn xuất còn hơn diễn viên chuyên nghiệp’


Về: ‘Chị lại lo các em chuyện chồng con’



Tôi cũng là phụ nữ lớn tuổi giống như bạn, xin góp ý với bạn – nên có người để chia sẻ và chăm sóc nhau lúc cuối đời, và tìm hiểu kỹ người đàn ông có đạo đức không? Tôi cũng gặp người tưởng rằng đạo đức nhưng cuối cùng cũng chỉ là lừa tình, họ viết kịch bản , tự đạo diễn và diễn xuất còn hơn diễn viên chuyên nghiệp….cứ như thật, và cuối cùng, họ im lặng và về Mỹ bặt vô âm tín, dù có hôn thú và cưới hỏi đàng hoàng…


KP

‘Xạo Hết Chỗ Nói =XHCN’

Về:  ‘Chuyến thăm Brazil của ông Nguyễn Phú Trọng đột ngột bị hủy’

Ông Trọng đột ngột huỷ chuyển thăm Brazil hay Bazil huỷ? Theo tin tức chính thức từ TTXVN khi loan tin chuyến  thăm Brazil bị hủy là vì “khó khăn đột xuất của phía Brazil.”  Hay nói cách khác, vì chủ nhà gặp khó khăn đột xuất nên đã huỷ bỏ chuyến thăm chứ đâu phải phía Việt Nam huỷ bỏ? 
Ai cũng biết, huỷ bỏ và bị huỷ bỏ là 2 chuyện khác nhau.  Phân biệt 2 việc nầy là rất quan trọng, nhứt là trong lãnh vực ngoại giao.
Ngoài ra, cũng trong bản tin nầy Người Việt Online còn viết khi thăm Cuba “Ông Trọng khoe rằng “đi lên xã hội chủ nghĩa là khát vọng của nhân dân Việt Nam” là “phù hợp với xu thế phát triển của lịch sử” dù chỉ còn có một nhúm 5 nước cố bám víu lấy một thứ chủ nghĩa đã bị bỏ lại sau lưng. Nhân dân Việt Nam không hề được hỏi ý kiến là có muốn đi theo cái chế độ cộng sản hay không.”
Tôi nghĩ là khỏi cần hỏi, bởi vì khi còn làm Chủ Tịch nước, Ông Nguyễn Minh Triết đã tuyên bố, “bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát.”  Bỏ điều 4 Hiến Pháp tức là bỏ sự độc quyền cai trị đất nước của đảng cộng sản và chấp nhận đa nguyên đa đảng.  Hơn ai hết, người cộng sản biết rằng, trừ một số (một số chứ không phải toàn thể, bằng chứng là đã có nhiều đảng viên kỳ cựu đã bỏ đảng để phản đối sự độc quyền nầy và kêu gọi đa nguyên đa đảng) đảng viên và gia đình hưởng đặc quyền đặc lợi nhờ ơn đảng ra, toàn thể nhân dân Việt Nam đều chán ghét chế độ nên mới có lời than bi ai trên của vị cựu Chủ Tịch Nước.  Thế mà lúc nào cũng xoèn xoẹt cái miệng, “đi lên XHCN là khát vọng của nhân dân Việt Nam.”  Thật là mặt dày mày dạn đến độ vô liêm sỉ. Chả vậy mà một số người đã mai mỉa, “Xạo Hết Chỗ Nói=XHCN”.


Hoài Việt

Nam California: Hơn 10,000 người tham gia bầu cử cộng đồng


Đỗ Dzũng/Người Việt


 


GARDEN GROVE (NV) – Sau hơn 1 tiếng rưỡi đồng hồ đếm phiếu, ban tổ chức cho biết có 10,578 người tham gia bỏ phiếu trong cuộc bầu cử “Ban Đại Diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California” hôm Chủ Nhật 15 Tháng Tư.



Ông Nguyễn Phục Hưng, thành viên Ban Giám Sát Bầu Cử, mở thùng phiếu. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)


 


Các thiện nguyện viên đếm 48 thùng phiếu tại một phòng trong khu thương mại Mall of Fortune, Garden Grove, trước sự chứng kiến của hơn 100 đồng hương và giới truyền thông.


Dù kết quả người đi bầu không đông như lần trước, ban tổ chức cho biết đây là con số đáng khích lệ.


“Con số này rất khiêm nhường, nhưng rất khích lệ,” ông Phan Kỳ Nhơn, trưởng ban tổ chức, tuyên bố. “Chúng tôi nghĩ chỉ chừng 5,000 người đi bầu, nhưng con số này rất khích lệ đối với người tham gia và các thiện nguyện viên.”



Ông Phan Văn Chính, thành viên Ban Giám Sát Bầu Cử, đếm phiếu. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)


 


Ông Phan Tấn Ngưu, trưởng ban giám sát cuộc bầu cử, cho biết rất vui khi cuộc bầu cử chấm dứt.


“Chúng ta đã hoàn tất công việc cộng đồng giao phó,” ông Ngưu nói. “Chúng ta đã tránh được những trường hợp không hay xảy ra, nhờ các thiện nguyện viên ‘chạy cả ngày hôm nay’ để công việc hoàn tất tốt đẹp.”


Ông nói thêm: “Dù kết quả không được như hai năm trước, nhưng số người tham dự đáng khích lệ cho cộng đồng. Hy vọng liên danh nào thắng cũng sẽ phải làm việc tích cực hơn để lần tới chúng ta có nhiều người tham gia hơn.”


Công cuộc kiểm phiếu sẽ tiếp tục bắt đầu từ Thứ Hai để biết liên danh nào thắng cử, ông Nhơn cho biết.


Ông nói: “Bắt đầu Thứ Hai tuần tới, mỗi ngày, từ 10 giờ sáng đến 4 giờ chiều, các thiện nguyện viên sẽ kiểm phiếu tại văn phòng báo Diễn Đàn Giáo Dân trên đường Dillow, Westminster. Hy vọng sau bốn ngày chúng ta sẽ biết liên danh nào thắng cuộc.”


 



Cộng số phiếu của 48 thùng phiếu. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)


Không khí buổi đếm phiếu tối Chủ Nhật, từ 8 giờ tối đến 9 giờ 40 tối, rất sôi nổi. Nhiều đồng hương hồi hộp nhìn vào phòng đếm phiếu để biết bao nhiêu người đi bầu. Mỗi lần đếm xong một thùng phiếu, ban tổ chức lại thông báo khui thùng kế tiếp.


Mỗi lần có thùng phiếu mở ra, giới truyền thông lại chạy đến chụp hình, quay phim, tạo một không khí rất nhộn nhịp.


Ở một góc khác, thiện nguyện viên cắt thùng phiếu đã đếm xong và xếp lại gọn gàng.


Phía bên ngoài, một số đồng hương khác chờ đợi, bàn tán, và được ban tổ chức cung cấp thức ăn và nước uống.


Lúc tổng kết, mọi người tập trung lại, hồi hộp nghe cộng từng con số của 48 thùng phiếu.


Và ông Nhơn dõng dạc tuyên bố: “10,578 phiếu!”


 



Một thiện nguyện viên gấp thùng phiếu đã đếm xong. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)


 


Sau khi kết thúc đếm phiếu, ban tổ chức mời cả hai liên danh ứng cử và thiện nguyện viên chụp hình lưu niệm.


Trong cuộc bầu cử lần trước, tổ chức năm 2010, hơn 18,000 đồng hương tham gia bỏ phiếu, một con số kỷ lục trong lịch sử cộng đồng Việt Nam.


Cuộc bầu cử ban đại diện lần này, với nhiệm kỳ 3 năm, ngoài hai liên danh tranh cử, mỗi liên danh năm người, còn có sáu cá nhân khác tranh cử năm chỗ trong hội đồng giám sát.


Liên Danh Thẳng Tiến do ông Nguyễn Tấn Lạc thụ ủy. Liên Danh Vì Dân do Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa thụ ủy.


Cả hai ông đều là thành viên ban đại diện hiện nay, trong đó ông Nghĩa là chủ tịch và ông Lạc là thủ quỹ.


 


—-


Liên lạc tác giả: [email protected].


 


 

God bless Ninh Thuận!

Về  “Ðiện hạt nhân ở Ninh Thuận: Nỗi lo rình rập’



Ninh Thuận một Tỉnh thật nhỏ cuộc sống của người dân ở đây rất mộc mạc và hiền lành bao gồm rất nhiều người sắc tộc Chàm.
Dzậy mà mấy Cha cho xây tới 2 nhà máy điện Nguyên Tử? mấy Cha chi đi tham quan (cởi ngựa xem hoa) thì làm sao biết hết cái” không may xãy ra từ nhà máy” Rồi đây dân Phan Rang ăn cá dưới Biển cũng phải sợ! Cầu mong cho mấy Cha đổi ý chắc khó chỉ còn mong có thay đổi chính quyền mới vì hổng có ăn chia….mong lắm thay. God bless Ninh Thuận!


 Thay Tu

Hoạt động tưởng niệm Tháng Tư Ðen trong cộng đồng Việt Nam


LITTLE SAIGON (NV) –
Ðể đánh dấu 37 năm tị nạn và tưởng niệm Ngày 30 Tháng Tư hàng năm, Ủy Ban Tưởng Niệm Tháng Tư Ðen gồm các tổ chức cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể đấu tranh và đoàn thể trẻ Việt tại Nam California sẽ thực hiện một chuỗi sinh hoạt với chủ đề “Hải Ngoại Ðoàn Kết-Quốc Nội Vùng Lên,” để ghi nhớ Ngày Quốc Hận và kêu gọi tinh thần đoàn kết của toàn dân trong công cuộc đấu tranh cho một nước Việt Nam tự do và dân chủ, thông báo của ủy ban này cho biết.

Nghi thức chào cờ tại một lễ tưởng niệm Tháng Tư Ðen ở Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt-Mỹ, Westminster. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)

Chuỗi sinh hoạt tưởng niệm Quốc Hận 30 Tháng Tư bao gồm:

1. Khánh thành mô hình Bức Tường Ðen: 12 PM, Thứ Bảy, 21 Tháng Tư, trước thương xá Phước Lộc Thọ. Trình bày tội ác của Cộng Sản đối với đất nước và dân tộc suốt 37 năm qua.

2. Lễ xuất phát treo quốc kỳ Mỹ-Việt: 12 PM, trên các phố chính trong Little Saigon. Lễ xuất phát trước khu thương xá Phước Lộc Thọ (Cờ sẽ treo trong hai tuần, từ 21 Tháng Tư đến 6 Tháng Năm)

Ðơn vị thực hiện: Ban Tổ Chức Tưởng Niệm Tháng Tư Ðen. Liên lạc: Ông Trần Vệ (Trung Tâm Tây Nam), điện thoại (310) 800-5202.

3. Cuộc họp mặt “The Lucky Few:” 3 PM – 6 PM, Thứ Bảy, 21 Tháng Tư, tại Nhà Thờ Kiếng, 12141 Lewis Street, Garden Grove, CA 92840.

Ðơn vị thực hiện: Hiệp Hội Á Châu Thái Bình Dương Nam California.

4. Lễ treo cờ tại thành phố Rosemead: 5 PM – 7 PM, Thứ Sáu, 27 Tháng Tư.

Ðơn vị thực hiện: Cộng Ðồng Người Việt Los Angeles.

5. Ðại lễ Tưởng Niệm Quốc Hận 30 Tháng Tư: 6 PM – 9 PM, Thứ Bảy, 28 Tháng Tư, tại Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt-Mỹ, Westminster.

Ðơn vị thực hiện: Ủy Ban Tổ Chức Quốc Hận 30 Tháng Tư.

6. Lễ Kỷ Niệm 9 Năm Thành Lập Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt Mỹ: 11 AM – 2 PM, Chủ Nhật, 29 Tháng Tư, tại Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt-Mỹ, Westminster.

Ðơn vị thực hiện: Ủy Ban Xây Dựng Tượng Ðài.

7. Lễ Tưởng Niệm Thuyền Nhân năm thứ ba: 1 PM – 4 PM, Chủ Nhật, 29 Tháng Tư, tại Tượng Ðài Thuyền Nhân (bên trong Westminster Memorial Park).

8. Lễ Thắp Hương Tưởng Niệm 30 Tháng Tư: 12 PM, Thứ Hai, 30 Tháng Tư, tại sân cỏ trước thương xá Phước Lộc Thọ. Chào quốc kỳ và thắp hương tưởng niệm các chiến sĩ và đồng bào hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ miền Nam Việt Nam.

Ðơn vị thực hiện: Ban Tổ Chức Quốc Hận 30 Tháng Tư và đài Little Saigon Radio.

Năm nay, các tổ chức cộng đồng và hội đoàn đề cử cô Nguyễn Thu Hà, thuộc Ðoàn Thanh Thiếu Niên Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam Nam California (Vietnamese Young Marines), làm trưởng ban tổ chức.

Các phó ban là ông Nguyễn Quang Huy (Ủy Ban Xây Dựng Tượng Ðài Việt Mỹ), Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa (chủ tịch Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Nam California), ông Phan Tấn Ngưu (chủ tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ), và cô Trần Phương Châu (phó chủ tịch ngoại vụ Tổng Hội Sinh Viên Nam California).

Ủy Ban Tưởng Niệm 30 Tháng Tư bao gồm các tổ chức, hội đoàn như Cộng Ðồng NVQG Nam California, Cộng Ðồng Los Angeles, Liên Hội Cựu Chiến Sĩ, Trung Tâm Tây Nam Tập Thể Chiến Sĩ VNCH, UBXD Tường Ðài Việt Mỹ, Tổng Hội Sinh Viên Nam California, Liên Hội Học Sinh Việt Nam, Việt Nam Quốc Dân Ðảng Thống Nhất, Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Ðảng Nam California, Ðại Việt Cách Mạng Ðảng, Hội Ðồng Việt Nam Tự Do, Dân Xã Ðảng, Hội Cao Niên Việt Mỹ, Tiếng Nói Giáo Dân, Ðoàn Thanh Niên Phan Bội Châu, Vietnamese Young Marines, Ðoàn Thanh Niên Việt Mỹ, Ðại Ðạo Thanh Niên Hội, Văn Phòng Giới Trẻ Công Giáo Giáo Phận Orange, Ðoàn Thanh Niên Gia Ðình Phật Tử, Gia Ðình Phật Tử Miền Quảng Ðức, Ban Tù Ca Xuân Ðiềm, Gia đình XDNT, Hội Ðền Hùng Hải Ngoại, Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo, Ủy Ban Ðặc Nhiệm chống Tuyên Vận Cộng Sản, Ủy Ban Chống Cộng Sản và Tay Sai và một số hội đoàn khác. (Ð.D.)

Bầu cử Ban Ðại Diện Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Nam California

Nguyên Huy/Người Việt

 

WESTMINSTER (NV) –Sáng Chủ Nhật, trước thương xá Phước Lộc Thọ, Westminster, Ban Tổ Chức bầu cử “Ban Ðại Diện Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Nam California,” nhiệm kỳ 2012-2015, cùng hai liên danh tranh cử và các ứng cử viên hội đồng giám sát tham dự lễ chào cờ khai mạc phòng phiếu tại đây.

Ðồng hương tham gia bỏ phiếu vào lúc thùng phiếu mở cửa trước thương xá Phước Lộc Thọ. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

Ông Phan Kỳ Nhơn, trưởng ban tổ chức, một lần nữa kêu gọi đồng hương hãy tham gia thật đông cuộc bầu cử này để thắt chặt thêm tình đoàn kết ngõ hầu yểm trợ được vững mạnh hơn cho các cuộc tranh đấu đang diễn ra ở trong nước.

Có mặt trong buổi khai mạc thùng phiếu là Hội Ðồng Liên Tôn, hai liên danh Thẳng Tiến và Vì Dân, và một số ứng cử viên khác cùng một số thân hào nhân sĩ trong cộng đồng như cựu Thượng Nghị Sĩ Lê Châu Lộc, Ðại Tá Cổ Tấn Tinh Châu, Luật Sư Nguyễn Quốc Lân.

Hiền Tài Phạm Văn Khảm, thay mặt Hội Ðồng Liên Tôn, trong dịp này phát biểu: “Mỗi một lá phiếu của chúng ta hôm nay đã nói lên tinh thần yêu quê hương, đất nước của mình. Mỗi một lá phiếu của chúng ta hôm nay cũng là một thông điệp của người Việt hải ngoại, nói lên tinh thần của chúng ta cương quyết hỗ trợ cho đồng bào đấu tranh ở trong nước.”

Nói về cuộc kiểm phiếu, ông Phan Kỳ Nhơn cho biết: “Chúng tôi sẽ làm việc suốt đêm nay để kịp có kết quả sớm nhất. Cuộc kiểm phiếu sẽ bắt đầu từ lúc 8 giờ tối nay khi các thùng phiếu từ 26 phòng phiếu được mang về đầy đủ và hợp pháp.”

Lễ chào cờ khai mạc phòng phiếu trước thương xá Phước Lộc Thọ. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

Ban Tổ Chức nói ban kiểm phiếu là những thiện nguyện viên trong cộng đồng. Phần lớn họ đều xung phong vào các phần vụ kiểm và lưu trữ phiếu, các dữ kiện đếm phiếu vào trong hệ thống điện toán để dễ dàng kiểm soát hay kê cứu khi có khiếu nại.

Cho đến 12 giờ trưa, các phòng phiếu có đông đảo đồng hương đến bỏ phiếu và chưa có một sự việc đáng tiếc nào xẩy ra.

 

––-

Liên lạc tác giả: [email protected]

Ngàn Khơi hát gây quỹ, giúp Hope Today, Viet Heart

 

WESTMINSTER (NV) – Nhóm Ngàn Khơi vừa tổ chức một chương trình văn nghệ có tên “Hát Cho Quê Hương” tại hội trường Văn Lăng, Westminster, hôm Chủ Nhật, nhằm gây quỹ cho nhóm, đồng thời trợ giúp hai tổ chức thiện nguyện Hope Today và Viet Heart.

Chương trình bao gồm 25 tiết mục, đơn ca, song ca, tứ ca và hợp ca, với nhiều chủ đề như tình yêu, du ca, dân ca và quê hương, của nhiều nhạc sĩ tên tuổi. Trong hình, một tiết mục tứ ca trong chương trình “Hát Cho Quê Hương.” (Hình: Minh Phú/Người Việt)

Thaksin hẹn về lại Thái Lan


BANGKOK (AP) –
Cựu thủ tướng Thái Lan, ông Thaksin Shinawatra, người đang phải sống lưu vong sau khi bị quân đội đảo chánh năm 2006 và bị kết án 2 năm tù sau đó về tội lạm quyền, hôm Thứ Bảy tuyên bố sẽ sớm trở về nước.


Ông Thaksin đón mừng ngày lễ quan trọng nhất của Thái Lan ở quốc gia láng giềng Cambodia, nói với hàng ngàn người dân Thái vượt biên giới để đến tham dự cuộc tập họp chào mừng ông, rằng sẽ sớm chấm dứt lưu vong và trở về nước.


Trong cuộc tập họp đón mừng ngày lễ Songkran, ngày lễ đầu năm của Thái Lan, ông Thaksin đã phát biểu, hát trên sân khấu cũng như tiến vào trong đám đông dân chúng hân hoan chờ được bắt tay và chụp hình chung với ông.


Trong vài ngày qua, ông Thaksin cũng cho hay là sẽ trở về nước trong vài tháng sắp tới khi “mọi sự ổn định.”


Ông Thaksin viếng thăm bốn quốc gia láng giềng Thái Lan trong năm nay là Lào, Myanmar, Malaysia và Cambodia, có vẻ là để cho thấy mục tiêu của ông đang gần kề.


Các quan sát viên chính trị Thái Lan cho rằng phía quân đội và hoàng gia lo sợ sự ủng hộ của dân chúng dành cho ông Thaksin sẽ làm họ mất đi ảnh hưởng trong chính trường Thái Lan, nhưng các hành động bị coi là phản dân chủ của phía quân đội và bảo hoàng trong thời gian qua đã khiến họ khó ngăn cản được đà tiến này.


“Thực tế phũ phàng là cứ tổ chức bầu cử là đảng của ông ta lại thắng,” theo lời Thitinan Pongsudhirak, một giáo sư Khoa Học Chính Trị tại đại học Chulalongkorn University ở Bangkok.


Chính phủ Thái Lan, hiện do em gái út của ông Thaksin là bà Yingluck Thaksin lãnh đạo, đang đưa đề nghị ân xá tất cả mọi người tham gia vào các cuộc chính biến trong sáu năm qua. (V.Giang)

Bill Cosby: Án mạng Trayvon Martin là vấn đề súng

Không phải sắc tộc, ông nói trên CNN

 

WASHINGTON (AP) – Tài tử Bill Cosby nói cuộc tranh luận về án mạng giết Trayvon Martin cần phải chú trọng vào vấn đề súng, thay vì sắc tộc.

Tài tử Bill Cosby. Trên đài CNN hôm Chủ Nhật, Cosby cho là vấn đề quan trọng hơn trong vụ sát hại Trayvon Martin là về súng, không phải về sắc tộc. (Hình: AP Photo/Frank Franklin II)

Martin, 17 tuổi, bị George Zimmerman, một người tình nguyện canh gác khu phố bắn chết ở Florida.

Trả lời phỏng vấn trong chương trình “State of the Union” phát hình trên đài CNN hôm Chủ Nhật, Cosby nói tố cáo Zimmerman là kẻ kỳ thị không giải quyết được gì cả.

Cosby nói “vấn đề lớn hơn” là Zimmerman làm gì với khẩu súng đó, và ai dạy anh này cách hành xử với khẩu súng đó.

Cosby nói ông từng có một cây súng nhưng hiện nay không. Ông cho rằng phải có cách loại bỏ súng ra khỏi đường phố và người ta cần được huấn luyện dùng hết các biện pháp khác trước khi đụng đến súng.

Cuộc phỏng vấn được quay trước, vào chiều Thứ Năm.

Ăn Tết Thái Lan ở Mỹ


HOMESTEAD, Florida (AP) –
Trẻ em bắn nước vui đùa trong lễ hội Songkran diễn ra tại chùa Wat Buddharangs ở Homestead, Florida hôm Chủ Nhật.



Lễ hội Songkran là ngày Tết Thái Lan. Người Thái Lan tưới nước vào nhau vì cho rằng nước thanh tẩy xui xẻo, và người tưới nước vào người khác được xem như chúc lành cho người đó. (Hình: AP Photo/J Pat Carter)

iPhone, iPad không tạo việc làm cho người Mỹ

Hồ sơ

 

 

Charles Duhigg & Keith Bradsher/New York Times

Chuyển ngữ: Triệu Phong/Người Việt

 

Khi Tổng Thống Barack Obama cùng ăn tối với những nhân vật hàng đầu của Silicon Valley ở California hồi Tháng Hai, mỗi thực khách được yêu cầu nêu một câu hỏi với tổng thống. Nhưng khi Steven Jobs, tổng giám đốc điều hành công ty Apple, đang phát biểu thì tổng thống cắt ngang với một thắc mắc: “Việc sản xuất iPhone có mang lại gì cho nước Mỹ không?”

Khách xếp hàng bên ngoài tiệm Apple ở Germantown, Tennessee. Những sản phẩm nổi tiếng nhất của hãng này – iPhone, iPad – đều làm ở Trung Quốc, không làm ở Mỹ. (Hình: AP Photo/The Commercial Appeal, Kyle Kurlick)

Không lâu trước đây, Apple khoe rằng tất cả sản phẩm của họ đều là “Made in America.” Tuy nhiên, ngày nay ít thấy được cái nào chế tạo tại Hoa Kỳ. Hầu như tất cả 70 triệu iPhone, 30 triệu iPad và 59 triệu các sản phẩm khác của Apple bán ra hồi năm ngoái đều được sản xuất ở ngoại quốc.

Obama hỏi: “Tại sao lại không đưa những việc ấy về làm trong nước?”

Một thực khách có tham dự buổi tiệc hôm ấy kể lại, Jobs trả lời một cách mơ hồ: “Những công việc đó chưa trở lại Hoa Kỳ được.”

Thắc mắc của tổng thống chạm đúng tim đen của Apple: Không những thuê mướn công nhân ở hải ngoại rẻ hơn ở Hoa Kỳ, giới điều hành Apple còn tin tưởng vào qui mô to lớn của các cơ xưởng ở ngoại quốc, công nhân của họ làm việc linh động, cần cù và có kỹ năng, qua mặt hẳn đối tác của họ ở tại Mỹ, khiến “Made in the USA” không còn là chọn lựa để kinh doanh của họ có thể tồn tại được.

Apple trở thành một trong những công ty nổi tiếng, được ca ngợi và cũng bị mô phỏng theo nhiều nhất trên thế giới, một phần nhờ tài điều khiển các hoạt động trên toàn cầu. Năm ngoái, theo The New York Times, Apple kiếm được $400,000 trên mỗi công nhân của họ, qua mặt cả Goldman Sachs, Exxon Mobil hay Google.

Duy có điều làm ông Obama, các kinh tế gia cũng như các nhà làm chính sách bực mình là, Apple cùng một số công ty kỹ thuật cao khác, gần như chẳng hề màng đến chuyện tạo việc làm tại Hoa Kỳ như những công ty lừng danh đã từng làm vào thời cực thịnh nhất của họ.

43,000 người ở Mỹ và 20,000 ở ngoại quốc hiện làm việc cho Apple. Con số này chỉ là một phần nhỏ so với hơn 400,000 công nhân General Motors từng mướn vào thập niên 1950, hay hàng trăm ngàn ở General Electric vào thập niên 1980. Thực ra ra còn có thêm 700,000 kỹ sư, và công nhân chế tạo cũng như lắp ráp, làm việc cho các nhà thầu làm ăn với Apple, trong việc sản xuất iPhone, iPad cùng các sản phẩm khác của Apple. Có điều trong số đó không có ai làm việc cho các công ty ở Mỹ, nhưng cho các công ty ở Á Châu, Âu Châu cùng những nơi khác, tại những nhà máy mà các nhà thiết kế điện tử cần đến để làm ra các sản phẩm của họ.

Jared Bernstein, cố vấn kinh tế Tòa Bạch Ốc nhận định: “Apple là một ví dụ cho thấy tại sao khó có thể tạo được việc làm hạng trung cấp ở Mỹ vào lúc này. Nếu đây là thời điểm đỉnh cao của tư bản chủ nghĩa thì quả là điều chúng ta nên quan ngại.”

 

Ra ngoại quốc làm ăn là chọn lựa duy nhất

 

Theo một của Apple xin được giấu tên (vì chính sách kín miệng của Apple), ra ngoại quốc làm ăn vào lúc này chỉ là chọn lựa duy nhất. Một cựu giám đốc của Apple kể lại cho báo New York Times chuyện có lần vào phút chót trước khi xuất xưởng, công ty quyết định cho thay màn hình iPhone bằng một loạt mới thiết kế lại. Màn hình mới được chở đến nhà máy vào lúc trước nửa đêm. Một đốc công lập tức huy động 8,000 nhân công nội trú trong nhà máy chuẩn bị lên ca ngay. Họ được phát bánh mì và nước trà, rồi được hướng dẫn đến vị trí làm việc. Trong vòng nửa tiếng, họ bắt đầu ca làm việc kéo dài 12 tiếng và trong 96 giờ, nhà máy sản xuất được hơn 10,000 iPhone.

Người cựu giám đốc nói: “Tốc độ và sự linh động thật là không thể tưởng tượng nỗi. Không một cơ xưởng sản xuất nào ở Hoa Kỳ có thể sánh lại.”

Câu chuyện tương tự cũng có thể nghe được nơi hầu hết các công ty sản xuất đồ điện tử khác, và việc đưa công việc ra sản xuất ở ngoại quốc cũng trở nên quá phổ biến đối với hàng trăm ngành kỹ nghệ khác như kế toán, dịch vụ pháp lý, ngân hàng, chế tạo xe hơi và y dược.

Betsey Stevenson, cựu kinh tế trưởng tại Bộ Lao Ðộng cho đến Tháng Chín năm ngoái, nêu ý kiến với New York Times: “Có một thời nhiều công ty cảm thấy có bổn phận phải ủng hộ công nhân Hoa Kỳ, dù rằng đó không phải là một chọn lựa tốt nhất về mặt tài chính. Chuyện đó nay đã hết rồi. Lợi nhuận và hiệu năng kinh doanh đã thắng lướt lòng hào hiệp đó.” Các công ty và kinh tế gia đều đồng ý đó là một ý niệm ngây ngô.

Nhiều giám đốc công ty nói, mặc dù người Mỹ nằm trong số những công nhân có học thức nhất thế giới, nhưng đất nước này đã không còn đào tạo đủ người có kỹ năng ở hạng bậc trung mà các nhà máy cần đến.

 

Apple’s CEOs: Giải quyết nạn thất nghiệp không phải là việc của Apple

 

Theo các công ty, để phát triển, họ phải dọn đến nơi nào mang lại được đủ lợi nhuận, để họ có thể cải tiến thêm cho sản phẩm của mình. Làm ngược lại, nhiều công việc ở Mỹ chỉ gặp rủi ro thêm vì bị mất dần theo thời gian. Chứng cớ thấy được nơi các công ty một thời là niềm hãnh diện quốc gia như GM và nhiều đại công ty khác, đã bị co cụm trước sự cạnh tranh của những công ty mới trỗi lên có sự hoạt động khá linh hoạt.

Theo nhiều giám đốc của Apple, thế giới ngày nay đang thay đổi nhiều. Họ cho biết, đánh giá một công ty qua số công nhân làm việc như trước đây là điều lầm lẫn và nhấn mạnh thêm rằng thực ra Apple giúp mướn người ở Mỹ làm việc nhiều hơn bất kỳ lúc nào trước đây. Họ nói sự thành công của Apple mang lại nguồn lợi cho nền kinh tế Hoa Kỳ, như giúp cho các công ty thầu làm sản phẩm của Apple được lớn mạnh thêm, tạo công việc làm ở nhiều công ty chuyên cung cấp dịch vụ điện thoại di động, ngành kinh doanh vận chuyển sản phẩm của Apple. Nhưng nói cho cùng, theo các tổng giám đốc của Apple, giải quyết nạn thất nghiệp không phải là việc của Apple.

Một tổng giám đốc của Apple nói: “Chúng tôi bán iPhone đến hơn một trăm quốc gia. Bổn phận của chúng tôi không phải là giải quyết vấn đề của nước Mỹ. Ðiều bắt buộc duy nhất đối với chúng tôi là làm sao làm ra sản phẩm càng tuyệt hảo càng tốt.”

 

Chuyện cái màn hình của iPhone

 

Năm 2007, không hơn một tháng trước khi iPhone được bày bán trên thị trường, tổng giám đốc Jobs cho vời khoảng một chục nhân vật cao cấp dưới quyền vào văn phòng. Ông cho biết ông mang theo trong túi cái điện thoại di động đang thử nghiệm suốt nhiều tuần qua. Rồi ông giận dữ đưa chiếc iPhone lên, xoay nghiêng để mọi người có thể thấy được hằng chục vết trầy trên màn hình nhựa. Kế đó ông lôi chùm chìa khóa từ trong túi quần jean ra, và nói:

“Người ta mang theo điện thoại, để trong túi. Người ta mang theo chìa khóa và cũng để trong túi. Tôi không bán một sản phẩm có thể dễ bị trầy xước. Giải pháp duy nhất là phải có một màn hình bằng kiếng không thể trầy được. Tôi muốn có màn hình bằng kiếng và tôi muốn thấy iPhone phải hoàn chỉnh nội trong sáu tuần.”

Một giám đốc rời phòng họp và tức tốc bay qua Thẩm Quyến (Shenzhen), ở Trung Quốc. Nếu ông Jobs muốn hoàn hảo thì không nơi đâu để đi, ngoại trừ Trung Quốc.

Trong suốt nhiều năm, các hãng sản xuất điện thoại di động cố tránh không làm màn hình bằng kiếng vì đòi hỏi phải cắt và mài với độ chính xác cao, vốn là điều hết sức khó đạt được. Apple từng chọn Corning Inc., một công ty Mỹ để chế tạo những tấm kiếng chịu lực lớn. Nhưng trở ngại là làm sao từ đó có thể cắt ra thành hằng triệu màn hình nhỏ cho iPhone. Việc này đòi hỏi phải có một nhà máy để trống, chỉ dùng cho mỗi công việc cắt, và có sẵn hàng trăm mảnh kiếng dùng để thí nghiệm, cùng một đội quân gồm toàn kỹ sư có trình độ bậc trung. Tốn phí dĩ nhiên không phải nhỏ chỉ cho giai đoạn chuẩn bị mà thôi.

Thế rồi một cơ xưởng ở Trung Quốc đề nghị thầu làm việc này.

Khi một toán đại diện của Apple ghé qua, chủ nhân nhà máy đã cho nới rộng thêm xong một cánh của cơ xưởng. Người giám đốc nói, họ làm vậy phòng khi được Apple giao thầu, trong khi chính quyền Trung Quốc cũng đồng ý trợ cấp cho nhà máy. Họ có sẵn một nhà kho chứa đầy các mặt kiếng mẫu cho Apple thử nghiệm, các kỹ sư cũng túc trực sẵn, tất cả hoàn toàn miễn phí. Ngoài ra họ còn xây thêm một ký túc xá cho công nhân, nhờ vậy lực lượng lao động luôn luôn sẵn sàng 24 trên 24. Thế là nhà máy của Trung Quốc này trúng thầu.

Một giám đốc cao cấp của Apple nói: “Toàn bộ dây chuyền tiếp liệu bây giờ đều nằm ở Trung Quốc. Quí vị cần một ngàn miếng đệm cao su? Một nhà máy khác ở kế bên sẽ lo việc đó. Quí vị cần một triệu đinh ốc? Xưởng làm thứ đó chỉ cách một khu phố. Quí vị muốn thay đổi đinh ốc đó lại một chút đỉnh? Chỉ chờ ba tiếng thôi!”

 

Apple không thể đi đâu ngoài Trung Quốc

 

Cách nhà máy làm màn hình kiếng tám giờ lái xe là Foxconn City, tên gọi khu kỹ nghệ nơi iPhone được lắp ráp. Theo các chóp bu Apple, Foxconn City là chứng cớ cụ thể hơn cho thấy chỉ Trung Quốc mới cung cấp đủ nhân công làm việc, và sự cần cù của họ vượt hẳn công nhân người Mỹ.

Tại Foxconn City có 230,000 công nhân, phần nhiều làm 6 ngày mỗi tuần và thông thường là 12 tiếng mỗi ngày. Hơn một phần tư trong số đó ở lại trong ký túc xá của nhà máy và đa số chỉ lãnh $17 mỗi ngày. Khi một giám đốc Apple đến nơi vào lúc đổi ca, xe ông bị kẹt trong một biển người. Nhà máy phải mướn đến 300 bảo vệ để điều hòa lưu thông của dòng người đi bộ, để họ không bị đè bẹp nơi cổng vào. Nhà bếp chính của cơ xưởng phải nấu trung bình ba tấn thịt heo và 13 tấn gạo mỗi ngày cho công nhân. Trong khi đâu đâu cũng sạch sẽ không một vết dơ thì ở phòng giải khát, lại nồng nặc mùi khói thuốc.

Foxconn Technology có hằng chục cơ xưởng ở Á Châu, Ðông Âu, Mexico và Brazil. Họ lắp ráp cho 40% các đồ điện tử trên thế giới cho các khách hàng như Amazon, Dell, Hewlett-Packard, Motorola, Nintendo, Nokia, Samsung và Sony.

Jennifer Rigoni là người từng làm quản trị nhu cầu tiếp liệu toàn cầu cho Apple đến năm 2010. Bà nói: “Chỉ một đêm, họ có thể mướn vào 3,000 thợ. Ở Mỹ có hãng nào làm được như vậy không? Chưa kể thuyết phục được họ ở lại trong nhà máy.”

 

––––––-

Liên lạc tác giả: [email protected]

Tìm hiểu Luật Di Trú: Reentry Permit – Phần 2

 

Darren Nguyen Ngoc Chuong, Esq.

 

Luật Di Trú Hoa Kỳ là loại luật rất phức tạp, do đó, theo yêu cầu của đa số bạn đọc cần am tường và thấu hiểu về luật này, tòa soạn nhật báo Người Việt mời Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong phụ trách mục “Tìm hiểu Luật Di Trú,” đăng hàng tuần trên Người Việt. Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong là người Việt Nam đầu tiên và duy nhất tại Orange County, California được Luật Sư Ðoàn Tiểu Bang California công nhận chuyên môn về ngành Luật Di Trú Hoa Kỳ. Hiện nay California có trên 232,000 luật sư nhưng chỉ có 167 luật sư có bằng chuyên môn về Luật Di Trú. Ngoài ra, Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong từng phục vụ lâu năm tại Sở Di Trú Hoa Kỳ (INS) nên rất có kinh nghiệm trong việc thiết lập hồ sơ và thường đại diện thân chủ trước các tòa án di trú. Ông là một luật sư đầy kinh nghiệm và uy tín, chuyên trách giải quyết và phục vụ đồng hương Việt Nam về lãnh vực di trú nhiều năm tại California và khắp các tiểu bang Hoa Kỳ.

 

 

Như tôi đã trình bày vào kỳ trước, thường trú nhân nhập cảnh Hoa Kỳ được chia ra làm 2 loại: Loại thứ nhất là “thường trú nhân trở về” (tức là returning LPR) và loại thứ hai là “thường trú nhân xin nhập cảnh.”

Sự khác biệt của hai loại là: “thường trú nhân trở về” không cần xin phép nhập cảnh cho nên những điều luật cấm nhập cảnh không được áp dụng. Nhưng “thường trú nhân xin nhập cảnh” vì đương đơn đang xin nhập cảnh, Sở Di Trú được quyền áp dụng những điều luật cấm nhập cảnh. “Thường trú nhân trở về” chỉ cần có giấy thẻ xanh hoặc reentry permit. “Thường trú nhân xin nhập cảnh” là “thường trú nhân trở về” đã vi phạm một trong những trường hợp sau đây:

1. Bỏ rơi sự thường trú của đương sự.

2. Ðã vắng mặt ở Hoa Kỳ liên tục hơn 180 ngày.

3. Phạm pháp trong thời gian vắng mặt ở Hoa Kỳ, tức là phạm pháp ở ngoài Hoa Kỳ.

4. Rời khỏi Hoa Kỳ trong khi đang trong quá trình xét xử để trục xuất.

5. Ðã bị án những tội nêu trong phần 212(a)(2) của bộ luật di trú như: “Crimes of Moral Turpitude” như là ăn cắp (theft), gian lận (fraud), bạo động trong gia đình (domestic violence) v.v…; bị án 2 tội trở lên và tổng cộng thời gian án tù 5 năm trở lên; bị án việc buôn lậu ma túy; bị án mãi dâm; bị án việc chuyên chở người bất hợp pháp vào Hoa Kỳ, v.v…

6. Có dự tính nhập cảnh Hoa Kỳ ngoài những cửa khẩu chính thức công nhận bởi nhân viên Sở Di Trú hoặc đã bị từ chối nhập cảnh Hoa Kỳ.

Như quí bạn đọc thấy trong trường hợp thứ hai, thường trú nhân vắng mặt ở Hoa Kỳ liên tục hơn 180 ngày (tức 6 tháng) sẽ bị coi là “thường trú nhân xin nhập cảnh” và Sở Di Trú được quyền áp dụng những điều luật cấm nhập cảnh. Cũng có thể vì trường hợp thứ hai này mà chúng ta nghe nhiều người nói “thường trú nhân về Việt Nam dưới 6 tháng không cần reentry permit.” Nhưng câu nói đó không hoàn toàn đúng sự thật vì thường trú nhân vắng mặt Hoa Kỳ dưới 6 tháng vẫn có thể bị Sở Di Trú không cho phép nhập cảnh. Ngoài sự chứng minh đương đơn là thường trú nhân, đương đơn phải là người không có ý định bỏ rơi sự thường trú của mình. Vấn đề chính là người thường trú nhân phải chứng minh rằng họ không bỏ rơi sự thường trú của họ và những yếu tố để chứng minh người thường trú nhân có bỏ rơi sự thường trú của họ hay không là: liên hệ gia đình ở trong và ở ngoài Hoa Kỳ, tài sản ở trong và ở ngoài Hoa Kỳ, việc làm ở trong và ở ngoài Hoa Kỳ, Hoa Kỳ có phải chính thức được gọi là nhà hay không, lý do rời khỏi Hoa Kỳ, và thời gian ở ngoài Hoa Kỳ, v.v… Thẻ xanh hoặc reentry permit, chỉ chứng minh rằng đương đơn là thường trú nhân. Nếu Sở Di Trú có chứng cớ là đương đơn bỏ rơi sự thường trú của họ, dù đương đơn có thẻ xanh đi dưới 6 tháng hoặc có reentry permit vẫn bị từ chối nhập cảnh.

Tôi đơn cử một vài trường hợp đã xảy ra. Trường hợp thứ nhất là một thường trú nhân rời Hoa Kỳ 3 tháng, trở về lại Hoa Kỳ 1 tháng, rồi lại rời Hoa Kỳ 3 tháng nữa v.v… Như vậy người thường trú nhân này ở ngoài Hoa Kỳ nhiều hơn là ở tại Hoa Kỳ, không có tài sản ở Hoa Kỳ, không có việc làm ở Hoa Kỳ, không khai thuế ở Hoa Kỳ. Khi người thường trú nhân này trở về Hoa Kỳ, Sở Di Trú có thể từ chối không cho người thường trú nhân này nhập cảnh và đưa ra tòa để trục xuất, vì người thường trú nhân này đã bỏ rơi sự thường trú của họ.

Trường hợp thứ hai là thường trú nhân có việc làm ở Hoa Kỳ, làm chủ một căn nhà ở Hoa Kỳ, khai thuế hàng năm ở Hoa Kỳ và có vợ và con ở Hoa Kỳ. Người thường trú nhân này đi Việt Nam 9 tháng mới trở về Hoa Kỳ. Dù là người thường trú nhân này đi quá 6 tháng và không có reentry permit, họ vẫn được nhập cảnh Hoa Kỳ vì họ là thường trú nhân không có ý định bỏ rơi sự thường trú của họ.

Hai điển hình trên là cả hai người thường trú nhân đều rời Hoa Kỳ dưới 1 năm nhưng trường hợp thứ nhất đương sự bị đưa ra tòa trục xuất, trường hợp thứ hai đương sự không bị đưa ra tòa trục xuất như tôi đã trình bày ở trên.

Theo Luật Di Trú hiện nay, thường trú nhân rời Hoa Kỳ trên 1 năm, Sở Di Trú cho là người thường trú nhân đó đã bỏ rơi sự thường trú của họ. Nhưng có sự khác biệt giữa thẻ xanh và reentry permit là khi thường trú nhân có reentry permit (mà reentry permit thường có giá trị 2 năm), Sở Di Trú không thể dựa vào thời gian vắng mặt tại Hoa Kỳ khi reentry permit còn giá trị để xét người thường trú nhân đó có bỏ rơi sự thường trú của họ hay không. Sở Di Trú phải có lý do chính đáng, có bằng chứng cụ thể theo những yếu tố tôi đã trình bày trên để chứng minh rằng người thường trú nhân đó đã bỏ rơi sự thường trú của họ, thì khi đó Sở Di Trú mới có quyền đưa ra tòa trục xuất.

Ðể tóm tắt lại, thường trú nhân rời Hoa Kỳ thường xuyên nên có reentry permit và không nên đi quá 6 tháng. Thêm vào đó, nên để ý những yếu tố Sở Di Trú dùng để chứng minh thường trú nhân bỏ rơi sự thường trú của họ.

Quí bạn đọc nên lưu ý, những điều tôi đã trình bày trên chỉ nói về vấn đề thời gian rời Hoa Kỳ. Nhưng thời gian chỉ là một trường hợp trong sáu trường hợp nêu trên. Nếu thường trú nhân bị án như nêu trong trường hợp thứ năm, dù rời Hoa Kỳ một ngày vẫn bị coi là “thường trú nhân xin nhập cảnh” và Sở Di Trú được quyền áp dụng những điều luật cấm nhập cảnh với người thường trú nhân đó. Hiện nay Sở Di Trú chấp hành luật di trú hết sức khắt khe. Những thường trú nhân có tiền án không nên rời khỏi Hoa Kỳ trong thời gian khó khăn này. Nếu vì tình cảnh bắt buộc phải rời khỏi Hoa Kỳ, nên liên lạc với một luật sư am tường về luật di trú để tìm hiểu sự lợi hại khi nhập cảnh trở lại Hoa Kỳ.

 

Bản tin chiếu khán

 

Theo sự yêu cầu của quí bạn đọc, sau đây là bản thông tin chiếu khán cho tháng 5 năm 2012.

Ưu Tiên 1 – priority date là ngày 1 tháng 5 năm 2005, tức là Ưu Tiên được dành cho những người con trên 21 tuổi chưa có gia đình của công dân Hoa Kỳ.

Ưu Tiên 2A – priority date là ngày 15 tháng 11 năm 2009, tức là Ưu Tiên được dành cho Vợ, Chồng, hoặc Con độc thân dưới 21 tuổi của thường trú nhân.

Ưu Tiên 2B – priority date là ngày 22 tháng 2 năm 2004, tức là Ưu Tiên được dành cho Con độc thân trên 21 tuổi của thường trú nhân.

Ưu Tiên 3 – priority date là ngày 8 tháng 3 năm 2002, tức là Ưu Tiên được dành cho Con đã có gia đình của công dân Hoa Kỳ.

Ưu Tiên 4 – priority date là ngày 1 tháng 12 năm 2000, tức là Ưu Tiên được dành cho Anh, Chị hoặc Em của công dân Hoa Kỳ.

Quí vị có thể tự theo dõi bản thông tin chiếu khán cho hàng tháng tại website của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP tại: http://www.nguyenluu.com/vn/vnbulletin/2012-5%20luatditru_banchieukhan_dienthannhan.html

 

Ghi chú: Ðể am tường về việc nhập cảnh Hoa Kỳ đầy phức tạp, mời quý vị đón đọc mỗi tuần mục “Tìm hiểu Luật Di Trú” trên nhật báo Người Việt phát hành ngày Thứ Hai ở trang Ðịa Phương, do Luật Sư Di Trú Darren Nguyen Ngoc Chuong phụ trách.

Mọi thắc mắc xin liên lạc: Luật Sư Darren C. N. Nguyen hoặc Luật Sư Thuong T.C. Luu của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP địa chỉ số 1120 Roosevelt, Irvine, CA 92620. Website www.NguyenLuu.com. Ðiện thoại (949) 878-9888.

Kẹo kéo chạy

Duy Thức

 

Sau nhiều lần bắt chuyện với anh chàng bán kẹo kéo dạo, tôi mới để ý. Ðó là việc xe kẹo kéo không thong thả, chậm rãi đứng đó đợi khách như xưa nữa mà vừa bán vừa chạy, lúc ẩn lúc hiện trong những buổi sáng lúc thì nắng như đổ lửa, chiều thì mưa rào, lúc tạnh lúc lại mưa.

Ông hàng kẹo kéo thời nay hành nghề với chiếc xe đạp chạy rong chớ không côc ộ như mấy chục năm trước. (Hình: Duy Thức/Người Việt)

Xe kẹo kéo chạy đến rất nhanh rồi ngừng ở ngã ba, dưới cột đèn xi măng. Một ngày đi qua hẻm mấy lần. Thoạt tiên tôi không để ý, khi nghe vọng vào nhà tiếng nhạc, tôi cứ ngỡ đĩa nhạc bán dạo, họ đẩy xe ba bánh hoặc chạy xe gắn máy có gắn thùng loa, dán đầy quảng cáo phim ảnh và nhạc mới quanh thùng.

Khi ra cửa nhìn, tôi thấy chiếc xe bán kẹo kéo cũng khá giống như thế. Thùng bán kẹo phát ra loại nhạc rộn rã. Phần lớn người làm nghề này từ phía Bắc vào Sài Gòn làm ăn.

Ðể có thể kịp chạy đua buôn bán trong vô số con hẻm luồn lách của thành phố ngày càng nở phình ra, thì khác hẳn với trước kia, các xe ba bánh đẩy tay chậm rãi ít dần đi, mà hiện nay xuất hiện các loại hàng hóa đều được chở bằng xe đạp hay xe gắn máy. Như vậy, nếu nơi nào bán chậm, người bán có thể nhanh chóng di chuyển sang chỗ xa hơn. Phương thức bán rong chạy này mau chóng phổ biến từ đĩa nhạc, trái cây, rau cỏ đến nghêu hến… từ các chợ đầu mối túa ra khắp nẻo đô thị ồn ào náo nhiệt suốt ngày.

Tối đến thì xe gắn máy chở bánh chưng, bánh dầy, hay các loại cháo bán cho con nít, giữa đêm vài người vừa chạy xe đạp vừa khua rổn rẻng mấy chuỗi nút khoén cho biết chính là anh chàng đấm bóp giác hơi chứ chẳng ai lạ.

Sau cơn mưa dầm mát mẻ, người và xe túa ra như kiến. Anh chàng bán kẹo kéo cũng xuất hiện, nhanh nhẹn đẩy chiếc xe đạp qua hẻm phố chẳng khác nào một con sóc. Thường anh đứng ở ngã ba, tiếng nhạc vang lên suốt chiều dài các con hẻm như cất tiếng gọi lôi cuốn khách hàng. Ngừng đó một lúc vãn khách thì rời ngay chứ không dạo rong từ từ. Cho nên mấy lần nghe tiếng nhạc kẹo kéo, tôi từ trên gác xuống, ra tới nơi thì anh ta đã đi rồi, không đứng lại chần chừ quá lâu ở một chỗ.

Kẹo kéo cũng giống như bánh cam, bánh vòng, cốm bún cốm mì… là những món ăn cổ truyền. Trong khi những thứ bánh trên ngày càng hiếm thì kẹo kéo bằng mọi cách vẫn cố gắng giữ sự tồn tại của mình.

Kẹo kéo không chỉ an vị trước cổng trường cho trẻ con mà còn đi rong đường phố, ngõ hẻm, quán ăn, hàng nhậu để bán cho người lớn.

Ðể tiện lợi thì nhiều xe kẹo kéo, nhất là những xe có ca sĩ đứng cầm micro hát, đều bán những khúc kẹo đặt sẵn trong bao nylon hàn kín. Có các lò chuyên sản xuất kẹo kéo đóng bịch như thế ở miệt Gò Vấp hay chợ Bình Tây, người đi bán chỉ cần mua sỉ về mang đi bán rong. Kẹo lúc mới kéo ra, để ngoài không khí một lúc sẽ mềm đi, nhưng nếu đóng bao kín thì vẫn giữ nguyên được độ giòn.

Anh bán hàng cao ráo và nét mặt quắc thước này không bán khúc kẹo bẻ sẵn mà trên mặt chiếc thùng sơn trắng là nguyên khối kẹo trắng ngà cuộn trong bao nylon lớn. Khách mua tới đâu mới kéo ra tới đó.

Tôi chú ý tới tay kéo kẹo của anh ta. Một cánh tay vững chắc mạnh mẽ. Anh ta lót tấm khăn lông ẩm để vuốt dài đầu khối kẹo rồi ngắt mạnh rất nhanh thành khúc dài hơn ngón tay, quấn vào mảnh giấy quyến trắng đưa cho khách.

Tôi mua liền ba khúc kẹo nên anh ta vui vẻ sẵn lòng đứng nói chuyện một lúc:

-Tôi ở miền biển nên đi thuyền đánh cá. Thuyền nhỏ không đi xa được, mà gần bờ thì cá mú cạn kiệt, lại thêm xăng dầu tăng giá. Các chuyến ra khơi đều lỗ lã nên tôi xoay tạm qua nghề khác.

Anh ta thêm:

-Có lần tàu bị Indo bắt, đòi tiền phạt, nếu không có thì giam người và hủy tàu luôn. Nó cho mình gọi điện về nhà, bắt mang tiền đóng phạt ở tòa Ðại Sứ Indo, đóng rồi thì mới thả tàu thuyền về. Hai vợ chồng tôi vào Nam. Vợ tôi đi bán rau. Mướn nhà mỗi tháng một triệu bảy. Ăn uống tiết kiệm để dư ra hằng tháng gửi về quê nuôi hai con sống chung với ông bà nội.

Học được nghề làm kẹo từ người quen nên anh ta tự nấu kẹo lấy mang bán. Mỗi ngày nấu hai ký đường, nửa ký đậu phụng rang, vài muỗng dầu ăn. Mỗi mẻ kẹo chỉ dùng chừng ấy lượng đường, nếu nhiều quá thì khó quấy kỹ, mẻ kẹo dễ hư. Tính ra tiền vốn không bao nhiêu nhưng mất cũng khá công cho việc thắng đường và nhồi kẹo. Ðường thắng non thì chảy, đường già thì cứng cháy. Sau đó nhồi, tức là kéo dài kẹo ra rồi vắt lại nhiều lần. Thắng vừa tới, vắt kỹ thì đường mềm, chắc, dẻo nhưng ăn lại giòn. Ngày xưa người ta cho màu xanh đỏ vào chạy thành chỉ rất đẹp mắt nhưng bây giờ hàng quán hay dùng màu độc hại cho rẻ tiền, chứ không dùng đúng màu thực phẩm. Khách hàng nhìn màu mè đâm sợ nên kẹo kéo lại quay trở về màu trắng ngà nguyên thủy.

Anh nói rồi dợm đứng dậy phóng xe đi, tôi định hỏi thêm thì anh đã đi rồi. Qua hai ngày không thấy chiếc xe kẹo kéo có đóng thùng vuông màu trắng và tiếng nhạc văng vẳng, tôi ngỡ anh ta chuyển bán sang vùng khác.

Nhưng buổi tối hôm nay đã thấy anh ta đến, dựng chiếc xe cũ kỹ dựa cột đèn. Có lẽ con hẻm này là chặng đường cuối ngày. Ðặc biệt các thứ bánh bò, bánh bông lan, chè, kem… đều chỉ bán ban ngày, chiều sẩm là nghỉ, nếu còn ế để mai bán tiếp. Riêng kẹo kéo một mình bán tối cùng với bánh giò bánh chưng của người Bắc và bánh tét, bánh ú của người Nam. Mấy thứ bánh này có thể đỡ dạ vào lúc muộn sau bữa cơm tối một lúc nhưng kẹo kéo không hiểu sao cũng thuộc về quà tối.

Trên xe kẹo kéo có một ngọn đèn vàng nhỏ bằng đầu ngón tay cái nhưng sáng rực, đủ cho anh ta nhìn rõ kẹo để kéo.

Tảng kẹo ế chỉ còn bằng cườm tay nhỏ nằm như con cá trê trên mặt thùng rộng. Anh ta cố gắng bán hết hàng nội trong ngày mới về.

Trước đây, mỗi cây kẹo dài hơn ngón tay bán một ngàn, hai ngàn đồng. Gần đây, trong thời gian ngắn, vật giá leo thang phi mã, mỗi cây kẹo giá năm ngàn. Ðể khách khỏi kêu ca thì cây kẹo dài khoảng gang tay và mập hơn, cỡ ngón tay cái tôi cắn thử một miếng, kẹo cứng quá cắn không nổi vì thực ra hàm răng của tôi chỉ còn có hai cái răng cửa, hàm trên đã xệu xạo cả rồi.

Anh ta dặn:

-Nếu chưa ăn thì bác để trong tủ lạnh, kẹo vẫn cứng, chứ để ngoài nó sẽ mềm không ngon.

Trước kia ở Sài Gòn, người đi bán kẹo kéo rảo bán khắp nơi những chỗ đông đúc. Ngoài chợ, thế nào họ cũng rao véo von:

“Cô nào chồng bỏ chồng chê

Ăn cây kẹo kéo chồng mê tới già.”

Một số thanh niên bán kẹo ở quán ăn bình dân vỉa hè kèm ca hát và nhảy như ca sĩ cũng thu hút được khá đông khách mua.

Anh bán kẹo cho biết:

-Ða số nhà cửa thành phố bây giờ thường đóng cửa, mình rao họ ở trong nhà không nghe thấy. Tôi không biết rao theo kiểu đánh lô tô được. Mà rao dẻo như vậy mắc cỡ lắm lại rất mau đau cổ họng. Nhờ cái thùng gắn loa này nên bà con mua vài lần đã quen tiếng nhạc.

Quả đúng mỗi món hàng có tiếng rao riêng. Xe cà rem trung thành với tiếng chuông leng keng, thợ tẩm quất lắc chùm nút khoén kêu lắc xắc, xe bán đĩa nhạc phát ra các bản “nhạc hải ngoại”… và anh kẹo kéo với tiếng nhạc chạy vút qua. Ðặc biệt xe kẹo kéo thường ít chạy băng ca sĩ ca hát mà chỉ là điệu nhạc rộn rã, tươi vui.

Nhạc không thay đổi nay bản này, mai bản khác mà chỉ một bản. Vì thế khách hàng quen tai, không nhìn thấy mà chỉ cần nghe điệu nhạc quen thuộc, biết ngay hàng kẹo kéo, không thể lẫn vào hàng khác.

Kẹo kéo không phải là món ăn nhiều. Que kẹo ngọt đường thơm mùi vani với nhân là hạt đậu rang giòn bên trong chỉ ăn một que là đủ. Vì thế anh bán kẹo không ngừng lâu một chỗ. Chỉ hai, ba người khách mua xong là anh lại lên xe vội vã phóng đi. Một ngày rong ruổi không biết bao nhiêu đường sá.

Anh tâm sự không giấu diếm:

-Bán cho hết chỗ kẹo này thì cũng lời độ trăm rưởi. Mùa mưa nhằm hôm chạy tới khuya vẫn còn hàng ế tới hôm sau. Gần Tết, kẹo bán ế nên tôi nghỉ, xin lên tàu đánh cá làm thuê cho chủ mấy tháng.

Rồi anh nói một câu hóm hỉnh:

-Ngoài Bắc đất chật người đông, nhất là sau mỗi vụ thiên tai bão lụt, thiên hạ ùn ùn kéo vào Nam kiếm sống dễ hơn ngoài đó. Cho nên trước đây đi lính, người ta có câu Sinh Bắc Tử Nam, còn bây giờ thì phải nói lại, Sinh Bắc Sống Ở Nam mới đúng.

Làm sao tránh mua xe cũ bị ngập nước?

 

Phạm Ðình

 

Thị trường xe cũ có nhiều “good deals.” Nhưng để gọi là good deals, cái xe cũ mà bạn mua được với giá rẻ phải còn tốt hoặc rất tốt. Ðược như vậy người Việt mình gọi là “giá hời,” bằng không thì gọi là “của rẻ của ôi.”

Bài báo hôm nay không nói về “phương pháp mua xe cũ” là đề tài đã được thảo luận nhiều lần trước đây, mà chỉ xin tóm tắt một lời: Không bao giờ mua lại xe đã bị ngập nước, nhất là xe có Salvage Title vì cùng một lý do.

Nghe câu này, có thể nhiều bạn sẽ tự trấn an, “Khỏi phải khuyên, bởi vì địa phương tôi không lụt lội bao giờ!” Nhưng xin báo một tin buồn: Những cái xe cũ có thể “vượt biên” từ một vùng lụt lội xa xôi nào đó về địa phương của bạn với một cái nhãn hoàn toàn mới: Clean Title, có nghĩa là xe chưa hề bị Total Loss, chứ đừng nói đến bị ngập nước! Ai có thể đổi trắng thay đen được như vậy? Bạn không tin thì tùy bạn, nhưng theo báo cáo của các cơ quan chống tội phạm thương trường thì đó là sự thật. Vậy khi săn tìm good deals trong rừng xe cũ, làm thế nào để tìm ra những cái xe nhập cảng từ vùng lũ lụt. Hay, quan trọng hơn nữa, làm thế nào để tránh những cái xe đã từng total loss vì bị ngập nước?

 

Không bao giờ mua xe cũ?

 

Giải pháp thứ nhất là chẳng nên bao giờ đi mua xe cũ? Nói như vậy có khác gì như anh chàng kia thấy người ta bị “cắm sừng” thì mình bèn quyết tâm không bao giờ lấy vợ. Dại thế! Việc gì phải vơ đũa cả nắm như vậy, chỉ cần để ý một chút là bạn có thể phân biệt được vàng thau mà. Làm thế nào để kiếm vợ, rất tiếc không phải là đề tài của trang báo này. Nhưng làm thế nào để khỏi mua lầm một chiếc xe đã từng bị ngập nước thì chắc chắn là chuyện có thể bàn ở đây, xin đề nghị với bạn một vài qui tắc:

 

Truy tìm lý lịch xe:

 

Ðó là điều phải hỏi đến trước tiên. Chiếc xe nào cũng có một bản lý lịch, ghi lại từ ngày nó chào đời cho đến khi vào nghĩa địa, kể cả những lúc nó bị tai nạn, bị ngập nước hoặc được phục hồi (salvage) sau total loss.

Những trận lụt lớn gần đây đã gây nhiều thiệt hại cho các tiểu bang Hoa Kỳ. Sau trận bão Katrina năm 2005, tạp chí Automotive News ước lượng có khoảng 200 đại lý xe hơi trong các tiểu bang Alabama, Louisiana và Mississipi bị thiệt hại. Carfax, một công ty theo dõi lý lịch xe hơi tại Hoa Kỳ, cho biết có tới hơn 500,000 chiếc xe bị ảnh hưởng vì nước lụt trong đợt bão này. Các trận bão miền Trung Tây năm 2008 thì ít gây tàn phá hơn, nhưng con số xe thiệt hại cũng có thể kể tới vài trăm ngàn. Gần hơn cả là trận bão Hurricane Irene vào Tháng Tám 2011 tại các tiểu bang miền Ðông Bắc. Bình luận về trận bão này, ông Christopher Basso, phát ngôn viên Carfax cho biết, công ty của ông đang tích cực làm việc với các cấp chính quyền liên hệ để dán đúng nhãn hiệu cho các xe bị ảnh hưởng. Cụ thể là phải thay đổi thẻ chủ quyền để có thể phản ánh đúng tình trạng của xe, hòng cảnh giác những người sử dụng sau đó. Hiện nay, cái nhãn hiệu “Salvage Title” được áp dụng chung đối với những cái xe bị total loss rồi được phục hồi. Nhưng xe đã từng bị total loss vì lụt mà được phục hồi thì cần có dấu hiệu riêng trong giấy chủ quyền.

Theo ước lượng của ông Larry Gamache, giám đốc truyền thông Carfax, thì có tới hơn một nửa số xe mang Salvage Title được bán lại trên thị trường, trong số đó không ít xe đã từng bị total loss vì ngập nước. Ông Gamache báo động, “Rất tiếc, nhiều xe bị ngập nước đã được thương lái khoác cho một tấm áo mới để du lịch đến những nơi không còn ai có thể soi mói tới lý lịch cũ của chúng.” Có nhiều xe không hề bị ghi là “Salvage Title” mà thực ra đã bị total loss vì ngập nước. Tận dụng sự độc lập về quản lý thương trường của mỗi tiểu bang, họ đã xin được Clean Title cho những cái xe đã từng có tì vết ở tiểu bang quê nhà. Ông Gamache cũng nêu lên rằng những đại lý có tên tuổi không ai làm như vậy, tình trạng đó nếu có, thì chỉ xảy ra tại những nơi buôn bán nhỏ, không chính thức mà thôi.

Ông Philip Reed, trưởng phòng tư vấn khách hàng tại Edmunds.com, phát biểu, “Nhà chức trách phải có luật nghiêm nhặt về điều này, để những tì vết quá khứ phải ở lại với lý lịch của cái xe, cho dù chúng có đầu thai qua bao nhiêu tiểu bang chăng nữa.”

Hiện nay, Bộ Tư Pháp Liên Bang Hoa Kỳ đã dành riêng một cơ quan có tên National Motor Vehicle Title Information System để hỗ trợ khách hàng khi đi mua xe cũ. Với một lệ phí nhỏ (dưới $10), chúng ta có thể mua được một bản báo cáo chính thức về lý lịch thật của những chiếc xe đã từng lăn bánh trên đường phố Hoa Kỳ.

Thêm vào đó, còn có một số công ty tư nhân như Carfax hoặc Autocheck cũng làm công việc theo dõi lý lịch xe. Với lệ phí khoảng $30 một tháng, bạn có thể truy tìm nguồn gốc của tất cả những chiếc xe có mặt hợp pháp trên đất Mỹ.

 

Cảnh giác trước những dấu hiệu khả nghi

 

Bên cạnh những nỗ lực truy tìm lý lịch, bản thân người tiêu thụ cần phải cảnh giác (buyer beware) trước những dấu hiệu khả nghi của cái xe mà mình đang nhắm mua. Sau đây là những hướng dẫn của Hiệp Hội Ðại Lý Xe Hơi Toàn Quốc (National Automobile Dealers Association).

1. Mùi hôi bất thường từ trong xe: Nếu xe đã bị ngập nước, thì bộ phận trong lòng xe không thể nào tránh khỏi ảnh hưởng. Dù có khéo léo lau chùi hoặc ngụy trang đến đâu, người bán xe vẫn không thể xóa hết tàn tích, cái xe vẫn có mùi hôi mốc từ một góc bí ẩn nào đó xông ra. Mở cửa xe ra mà thấy có mùi dầu thơm rất mạnh xông vào mũi, đó là điều cần cảnh giác, bởi vì nó có thể là mánh khóe che lấp điều mờ ám. Nhớ phải cho chạy thử máy lạnh (AC) và để ý xem có nghe mùi mốc trong luồng gió quạt ra hay không.

2. Kiểm tra chất liệu bọc ghế, thảm: Da/vải bọc ghế có vết loang lớn trên không? Có chõi màu không? Nếu xe đã cũ mà thảm bọc ghế mới tinh, thì có phải là một dấu hiệu chủ nhân vừa mới thay bọc không? Tại sao thay? Có phải để phi tang dấu vết ngập nước không?

3. Tìm các “túi” nước đọng chung quanh xe: Nếu đã bị ngập nước thì đèn xe (headlight, taillight) có thể mờ sương, ẩm ướt hay có vệt bùn. Kiểm tra các “wheel well” (hộc bánh xe) để tìm nước đọng. Mở nắp đầu máy, mở nắp thùng xe tìm xem có hàng kẻ nước (water line), tức là dấu vết nước dâng lên cao đến đâu trong lúc xe bị ngập.

4. Kiểm tra gầm xe để tìm vết rỉ.

5. Ðặt dấu hỏi về những chỗ dơ ở vị trí bất thường: Ðó là những nơi như lớp thảm lót trên cao, ở dưới hộp đựng giấy tờ trong xe, hoặc trên mặt Dashboard.

6. Nếu xe đã vượt qua được những thử thách kể trên, thì sau cùng đừng quên mời một thợ máy độc lập đến kiểm tra. Nói với người đó về những dấu hiệu nghi ngờ nước lụt để người này có thể xem xét các kẽ hở ở trong máy một cách kỹ càng hơn.

Nói tóm lại, tìm mua xe cũ là đi tìm một “good deal,” một “giá hời,” một kho tàng ẩn giấu. Nhưng tuyệt đối tránh xa những chiếc xe đã từng bị hư hại vì ngập nước. Nếu nó lại có một cái “Salvage Title” thì một nửa con mắt cũng chẳng coi, dù xe có rẻ đến đâu chăng nữa.

Nếu vô tình khám phá được một chiếc xe bán với Clean Title mà thực ra đã bị ngập nước, thì xin báo cáo ngay với cơ quan thẩm quyền. Hãy gọi cho Cơ Quan Toàn Quốc Truy Lùng Tội Phạm Bảo Hiểm tại số (800) TEL-NICB (835-6422. Ðó là một cách làm đẹp xã hội và cũng là một hành động mã thượng với những người mua đến sau.

 

Phạm Ðình

[email protected]

Xe lột dên, xe kêu lóc cóc, xe rỉ nhớt…? Xin xem Cẩm Nang Bảo Trì Tập III đã phát hành. Cùng với Tập I, Tập II, mỗi tập $6.00 + $2.00 cước phí. Money Back Guarantee 3 tháng. Gửi cheque hoặc tiền mặt cho Phạm Ðình, PO Box: 9255, Fountain Valley, California 92728 – 9255. Tel: 714-837-1935. Cho biết điện thoại và email, nếu có. Có thể hỏi tại nhà sách Tú Quỳnh 714-531-4284; hoặc Tự Lực 714-531-5290.

Giặt ủi khô và PERC


Câu Chuyện Thầy Lang

 

 

Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức

 

Mới đây, các nhà chuyên môn về sức khỏe lại nêu ra rủi ro của một chất được dùng rất phổ biến trong việc giặt ủi khô. Ðó là hóa chất perchlorethylene viết tắt là PERC.

Chúng tôi xin cùng quý độc giả tìm hiểu về công dụng và rủi ro của chất này.

Khám phá ra phương pháp Giặt Khô (Dry Cleaning) cũng là chuyện tình cờ của ông thợ nhuộm người Pháp tên là Jean Baptiste Jolly vào năm 1855.

Số là cô gái giúp việc vô ý làm đổ ngọn đèn dầu hôi lên tấm khăn phủ bàn ăn. Khi mang đi giặt ông chủ thấy chiếc khăn sạch sẽ hơn vì chất dầu đã tẩy sạch các vết mỡ trên khăn. Từ nhận xét đó ông ta nghiên cứu thêm và đề ra phương pháp giặt khô bằng hóa chất hòa tan mỡ béo.

Nói là giặt khô nhưng thực ra quần áo mà ta vừa giao cho tiệm giặt được nhúng vào một dung dịch hóa chất. Thoạt kỳ thủy, người ta dùng dầu hôi và dầu xăng rồi đến các chất tổng hợp bốc hơi như tetrachloride và trichlorethylene. Ngày nay, 90% các tiệm giặt khô đều dùng hóa chất tổng hợp Tetrachloroethylene hoặc perchlorethylene, viết tắt là PERC.

Chất này được sử dụng rất nhiều trong việc giặt khô các hàng may mặc, vải vóc cũng như tẩy dầu mỡ trên dụng cụ bằng kim loại. Theo nhiều chuyên viên trong nghề, PERC an toàn nếu dùng đúng cách. Máy giặt cũng giản dị không choán nhiều chỗ, quần áo sạch hơn và thời gian giặt cũng mau hơn. Bộ phận giặt và vắt khô cũng như hóa chất đã dùng đều thu gọn trong một máy. Như vậy tránh được việc phế thải hóa chất ra hệ thống cống rãnh, gây ô nhiễm môi sinh.

 

Hóa chất PERC

 

Dưới nhiệt độ bình thường, PERC ở trạng thái lỏng không bắt lửa nhưng cũng rất dễ bay hơi và hòa lẫn trong không khí. Nhiệt độ càng lên cao thì sự bốc hơi càng mạnh và tạo ra một mùi khó chịu giống như chất ether.

Hóa chất này xâm nhập môi trường qua sự bốc hơi trong không khí khi được dùng trong kỹ nghệ hoặc ngấm vào đất, nước khi thất thoát từ máy giặt hoặc từ thùng chứa. Trước đây, các tiệm giặt ủi khô được phép xả nước dơ từ máy giặt vào hệ thống cống rãnh địa phương.

Theo chính quyền, tới 25% nước uống tại Hoa Kỳ bị nhiễm PERC. Mỗi năm có cả 200 triệu cân Anh PERC được gần 35,000 tiệm giặt ủi ở nước Mỹ dùng mà một số lớn hòa lẫn trong không khí cũng như vùng đất, nước chung quanh

Một số vật liệu gia dụng cũng có PERC như dung dịch không thấm nước xịt trên gỗ (Water repellent), hóa chất tẩy vết dơ, băng dính, hóa chất chùi gỗ.

Trong y học, PERC được dùng làm thuốc mê khi giải phẫu bệnh nhân vì nó làm bệnh nhân bất tỉnh. Ta có thể đo số lượng hơi PERC trong hơi thở, giống như đo hơi rượu ở người say.

 

PERC ảnh hưởng đến sức khỏe

 

Theo Cơ Quan An Sinh Nghề Nghiệp Hoa Kỳ (NIOSH), có khoảng 650,000 công nhân tiếp cận với hóa chất này ở nước Mỹ trong nghề giặt ủi khô. PERC có thể xâm nhập cơ thể qua đường hô hấp và qua lớp da. Số lượng hóa chất xâm nhập tùy theo:

-Thời gian ta tiếp cận với chúng;

-Hóa chất có nhiều hoặc ít trong không khí;

-Ta thở nhanh hay chậm, mạnh hoặc yếu trong không khí ô nhiễm PERC.

Từ cơ thể, hầu hết hóa chất thải ra bằng đường hô hấp và một số nhỏ trong nước tiểu. Khi được dùng đúng cách, PERC tương đối an toàn. Tuy nhiên hóa chất này cũng có nguy cơ gây ra một số rủi ro cho sức khỏe.

Tác dụng không tốt thường thấy của PERC là: nhức đầu, chóng mặt, buồn nôn; làm suy nhược hệ thần kinh trung ương; tổn thương cho gan, thận; giảm trí nhớ thoảng qua, mất định hướng; dị ứng và ngứa mắt, mũi, cuống họng; da khô, viêm.

Chuyên gia C Rotilio đã nêu ra trường hợp một nữ công nhân giặt ủi bị giảm thị giác vì hít thở hơi PERC quá lâu khi bà ta ủi quần áo giặt với PERC. Tác giả TL Vaughn đã thấy có hậu quả của PERC với ung thư miệng, cuống họng.

Vào năm 2009, ông José-Anne Bernard, 70 tuổi ở thành phố Nice bên Pháp qua đời vì sống kế cận một cơ sở giặt ủi dùng PERC. Giảo nghiệm tử thi cho hay tất các các bộ phận trong cơ thể của ông, ngoại trừ dạ dày, đã bị nhiễm nặng với hóa chất này.

Từ lâu, PERC đã được coi như chất gây ung thư cho súc vật và mới đây hóa chất này đã được xếp vào loại có thể gây ung thư cho loài người. Viện Quốc Gia Hoa Kỳ về An Toàn và Sức khỏe Nghề Nghiệp đang nghiên cứu thêm về ảnh hưởng gây ung thư này của PERC. PERC được xếp vào nhóm 2B, có nghĩa là có khả năng gây ung thư cho người. Nước uống có lẫn PERC đã được thấy trong ung thư máu, tụy tạng, cổ tử cung và bọng đái.

PERC cũng có ảnh hưởng không tốt cho sự sinh đẻ và kinh nguyệt của phụ nữ. Nhiều nghiên cứu cho thấy phụ nữ làm trong tiệm giặt khô có nhiều nguy cơ bị hư thai. PERC cũng lan vào sữa mẹ.

Ngoài ảnh hưởng không tốt cho sức khỏe của nhân viên làm trong nhà giặt, PERC còn mang rủi ro cho dân chúng sống gần tiệm giặt cũng như môi trường xung quanh. Do đó nhiều quốc gia đã ban hành biện pháp để giảm thiểu các rủi ro này. Theo Trung Tâm Kiểm Soát Bệnh Tật Hoa Kỳ (CDC), 75% dân chúng của quốc gia này đã có mức PERC khá cao trong máu.

Trong khi đó, Cơ Quan Bảo Vệ Mội Trường (EPA) cho hay nhân viên làm trong tiệm giặt khô có nguy cơ bị ung thư theo tỷ lệ 1/1000. Người sống trong cơ sở có nhà giặt khô có nguy cơ ung thư 1/2000 hoặc cao hơn nếu máy giặt không được bảo trì chu đáo. Nghiệp Ðoàn Người Tiêu Thụ (Consumers Union) ước lượng rằng cứ 1 trong 7000 người mặc quần áo giặt khô với PERC một lần trong một tuần suốt 40 năm sẽ có nguy cơ ung thư.

 

Phòng ngừa rủi ro vì hóa chất PERC

 

Hiện nay đã có nhiều cải tiến các máy giặt ủi, giảm thiểu rủi ro trong dịch vụ này nhưng đôi khi quá tốn kém nên các tiệm giặt nhỏ không đủ tài chánh để trang bị. Và họ vẫn tiếp tục dùng PERC. Họ cho rằng PERC không gây nhiều rủi ro cho sức khỏe nếu biết dùng đúng chỉ dẫn của nhà sản xuất. Giới giặt khô cũng đã ngồi lại với nhau để chống lại việc cấm dùng PERC trong nghề nghiệp của họ.

Ðể khuyến khích tiệm giặt ủi nhỏ, chính quyền vài tiểu bang Hoa Kỳ đã giảm thuế, cho họ vay tiền để trang bị máy giặt ít rủi ro. Ðó là vì nhu cầu khách tiêu thụ vẫn phải đưa quần áo cho tiệm giặt khô, vì tiện lợi, đưa đồ ngày trước ngày sau lấy lại được. Nhưng khi biết được rủi ro do PERC gây ra, chắc ta cũng cần suy nghĩ lại trước khi bỏ tiệm giặt khô.

Ta có thể, tránh rủi ro do PERC bằng cách:

-Không mua nhiều quần áo “chỉ giặt khô” (Dry clean only).

-Tìm hiểu xem quần áo “chỉ giặt khô” có thể giặt bằng xà bông và nước được không.

-Ðưa quần áo tới tiệm giặt bằng nước.

-Sau khi lấy quần áo giặt khô về nhà thì vứt bỏ túi bọc nylon, treo quần áo nơi thoáng khí để hơi PERC bay đi trước khi mặc.

-Giới tiêu thụ cần thảo luận với tiệm giặt khô, đề nghị họ thay đổi cách giặt để tránh rủi do cho sức khỏe vì PERC.

-Với tiệm giặt thì cần có trang bị máy móc để thanh lọc không khí và điều hòa nhiệt độ nơi làm việc để nhân viên không phải hít thở không khí ô nhiễm PERC. Các máy này thực ra không thể loại bỏ hơi nguy hại PERC nhưng cũng đưa một số hơi ra khỏi nơi nhân viên làm việc. Máy phải được thiết bị ngay tại nguồn phát ra hơi PERC.

Ngoài ra, để tránh các rủi do nghề nghiệp trong việc giặt ủi, cơ quan An Toàn Nghề Nghiệp Hoa Kỳ cũng đề ra các quy luật cho ngành nghề này như sau:

-Cơ quan đặt ra mức độ PERC trong không khí và nước không được vượt quá một tỷ lệ nhất định;

-Nhân viên phải thay phiên làm việc, có thời gian nghỉ để tránh làm những công việc có thao tác lập đi lập lại quá lâu;

-Thiết bị nâng đỡ bàn ủi để công nhân khỏi phải cầm nhấc bàn ủi liên tục;

-Thay đổi chiều cao của bàn làm việc để nhân viên khỏi phải với lên quá cao.

-Các động tác nhắc đi nhắc lại liên tục và lâu này có thể đưa tới tổn thương cho bắp thịt và khớp xương.

 

Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức

Texas- Hoa Kỳ

www.bsnguyenyduc.com

87% dân Việt Nam muốn kinh tế thị trường

 

Quan chức nhà nước cũng vậy

 

HÀ NỘI (NV) –Một cuộc thăm dò tại Việt Nam cho thấy hầu hết dân Việt Nam, kể cả viên chức nhà nước, đều mong muốn một nền kinh tế thị trường thay vì bất kỳ một mô hình nào khác.

Dây chuyền sản xuất cà phê hòa tan của công ty cà phê lớn nhất Việt Nam, Trung Nguyên, ở tỉnh Bắc Giang. Một năm Việt Nam xuất cảng khoảng 1.2 triệu tấn cà phê hột. Ðại đa số người Việt Nam muốn đất nước đi theo “kinh tế thị trường” thật sự. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)

Tỷ lệ 87% ưa chuộng thị trường được đưa ra trong một bản khảo cứu công bố ở Hà Nội hôm Thứ Sáu có tựa đề “Báo cáo nghiên cứu về cảm nhận của người dân Việt Nam về vai trò của nhà nước và thị trường ở Việt Nam (CAMS 2011).”

Nhóm tổ chức nghiên cứu đã mở cuộc thăm dò dư luận qua cuộc phỏng vấn 1,000 công ty lớn nhỏ, 500 cán bộ nhà nước, 100 đại diện báo chí và nhân viên các tổ chức quốc tế tại Việt Nam. Ðây là đợt thăm dò dư luận do Phòng Thương Mại và Công Nghiệp Việt Nam (VCCI) phối hợp với Ngân Hàng Thế Giới (World Bank) và Ðại Sứ Quán Ireland tại Việt Nam tổ chức.

Theo những gì thấy tường thuật trên một số tờ báo như Tuổi Trẻ, Thời Báo Kinh Tế Việt Nam, Lao Ðộng, thì “có đến 87% người trong tổng số hơn 1,000 người tham gia trả lời cho rằng mô hình kinh tế thị trường ưu việt hơn bất kỳ mô hình kinh tế nào khác.”

Ngược lại, “chỉ có gần 7% cho rằng mô hình kinh tế nhà nước ưu việt hơn mô hình kinh tế thị trường và hơn 6% cho rằng mô hình kinh tế nhà nước hay thị trường không quan trọng.”

Ðây là một sự trả lời rõ rệt cho nhà cầm quyền đang thực hiện các kế hoạch “kinh tế thị trường theo định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa” là người ta “ủng hộ mạnh mẽ đối với mô hình kinh tế thị trường.”

Bản tin tường thuật của TBKTVN phân tích ra cho thấy “Nhóm cơ quan báo chí có tỷ lệ ủng hộ cao nhất với 97% cho rằng kinh tế thị trường là ưu việt, tiếp theo là nhóm cơ quan chính phủ, các bộ, ngành và UBND và các sở ngành cấp tỉnh (92%), nhóm doanh nghiệp nhà nước (doanh nghiệp nhà nước) và các cơ quan đảng ở trung ương là tương tự nhau (86-87%).Tuy nhiên, chỉ có 75% số người trả lời của nhóm là đại biểu Quốc Hội và người làm việc tại các cơ quan của Quốc Hội cho rằng mô hình kinh tế thị trường là ưu việt, trong khi cũng chỉ có 83% số người thuộc nhóm doanh nghiệp gồm tư nhân trong nước và tư nhân nước ngoài ở Việt Nam cho rằng kinh tế thị trường là ưu việt; thấp hơn mức trung bình và thấp hơn khá nhiều so với nhóm thuộc kinh tế nhà nước.”

Chẳng vậy, bản khảo cứu chỉ ra cho thấy cứ 4 người thì chỉ có một người là tin tưởng “nên kinh tế Việt Nam cơ bản là nền kinh tế thị trường.”

Theo bà Phạm Chi Lan, một thành viên của nhóm nghiên cứu, có thể là phần lớn hàng hóa thiết yếu tiêu thụ bởi các hộ gia đình chủ yếu vẫn do các doanh nghiệp nhà nước kinh doanh độc quyền, thống lĩnh thị trường (như điện, xăng dầu, ngoại tệ, vàng, đất đai, các nguyên liệu cơ bản, dịch vụ tài chính, hàng không, đường sắt…) nên người dân lo ngại về hệ quả xấu, nếu nhà nước không có sự kiểm soát tốt. Ðây là một nghịch lý vì người dân quá điêu đứng bởi lạm phát nên lại muốn nhà nước can thiệp để “bình ổn giá.”

“Cảm nhận của người dân ở phần này của cuộc điều tra một lần nữa phản ánh bức tranh nửa sáng nửa tối của hệ thống kinh tế Việt Nam, trong đó vai trò của nhà nước và thị trường trong các hoạt động kinh doanh và trong việc quyết định giá cả không rạch ròi.

“Chính do thực tế nhà nước còn trực tiếp tham gia hoặc can thiệp vào rất nhiều hoạt động kinh doanh, quyết định giá cả của nhiều mặt hàng lớn, nên người dân nhìn nhận không rõ vai trò của thị trường, và tin vào sức mạnh của nhà nước khi can thiệp vào giá cả có thể bảo vệ cho mình khỏi những bất lợi do biến động thị trường.” Bản tin của TBKTVN viết. “Mặt khác, với hệ thống thông tin còn kém minh bạch hiện nay, phần lớn người dân cũng không có nhiều thông tin để biết được nguyên nhân cốt lõi của những biến động thị trường gây bất lợi cho họ là từ đâu, trong khi số lớn các quan chức nhà nước và truyền thông thường che giấu những khiếm khuyết của nhà nước và doanh nghiệp nhà nước trong các hoạt động kinh doanh và đổ trách nhiệm cho thị trường về những biến động tiêu cực.”

Theo nhóm nghiên cứu kết luận “rõ ràng sự can thiệp của nhà nước theo cách đã làm chưa hẳn đã là phương thuốc đúng và hiệu lực, hiệu quả để ổn định thị trường.”

Báo Lao Ðộng dẫn lời ông Nguyễn Minh Phong, một chuyên viên kinh tế, cho rằng phần lớn các công ty quốc doanh nắm độc quyền nhiều ngành từ sản xuất đến thương mại là “không chấp nhận cạnh tranh” và tiếp tục để quốc doanh “lũng đoạn giá cả.”

Việt Nam kéo Nga vào khoan dầu Biển Ðông

 

HÀ NỘI (NV) – Việt Nam đưa một công ty dầu khí của Nga vào khai thác dầu khí ở Biển Ðông, và khác với những lần trước, Bắc Kinh phản ứng nhẹ hơn hẳn.

Một dàn khoan của công ty khí đốt quốc doanh Nga Gazprom tại dự án ở đảo Sakhalin, Bắc Thái Bình Dương. (Hình: Gazprom)

Trước đây, các công ty Mỹ, Nhật, Ấn hay Anh hợp tác với Việt Nam dò tìm và khai thác dầu khí trên Biển Ðông cũng đều bị áp lực dữ dội của Trung Quốc.

Ngày 5 tháng 4, công ty dầu khí Gazprom của Nga loan tin đã ký với hãng dầu khí Petro Vietnam hợp đồng để mua lại 49% cổ phần các mỏ khí đốt và khí hóa lỏng nằm trong hai lô 5-2 và 5-3 thuộc bồn trũng Nam Côn Sơn thềm lục địa Việt Nam.

Hai mỏ khí Mộc Tinh (5-2) và Hải Thạch (5-3) đã được liên doanh của BP tìm thấy trữ lượng khí đốt và khí hóa lỏng rất lớn từ năm 2007, ước lượng khoảng 55.6 tỉ m3 khí đốt và 25.1 tỉ m3 khí hóa lỏng. Tuy nhiên, sau nhiều áp lực từ Bắc Kinh, BP đã rút lui sau khi đã cùng với công ty ConocoPhillips của Mỹ và công ty Idemitsu của Nhật cam kết đầu tư $2 tỉ USD vào các dự án vừa kể.

Tin tức được Wikileaks tiết lộ cho biết khi bỏ chạy, BP đã lỗ mất $200 triệu. Việt Nam nhận lại hai mỏ Mộc Tinh và Hải Thạch nhưng cũng không khai thác vì bị nằm ngay chỗ Trung Quốc gọi là biển của họ, với đường “lưỡi bò” nhiều tranh chấp.

Nay, chèo kéo được công ty Nga, Hà Nội hy vọng có thể có chỗ tựa khá hơn.

Năm 2008, khi xảy ra chuyện Bắc Kinh đe dọa ExxonMobil phải từ bỏ các hợp đồng dò tìm dầu khí ký với Việt Nam, một số nhà ngoại giao Nga đã hỏi dò các nhà ngoại giao Mỹ ở Hà Nội về vụ việc và cho biết các công ty dầu khí của Nga hoạt động rất quy mô tại Việt Nam không thấy bị ảnh hưởng, Wikileaks tiết lộ.

Tuần trước, khi hay tin Gazprom ký hợp đồng với Petro Vietnam, Bộ Ngoại Giao Trung Quốc loan báo có phản đối với Moscow một cách nhẹ nhàng. Những tờ như Nhân Dân Nhật Báo hay Hoàn Cầu Thời Báo thường có những bài viết đe dọa hung hãn Việt Nam, Philippines, Ấn Ðộ đều chỉ viết những lời rất lịch sự kiểu khuyên can đừng chen vào vùng tranh chấp chủ quyền của nước khác làm gì. Tuyệt nhiên không có những lời đe dọa như “chuẩn bị tinh thần nghe tiếng đại bác” hoặc “cho một bài học” hay “đừng đùa với lửa.”

“Chúng tôi hy vọng các nước liên quan (ám chỉ Việt Nam) làm việc với chúng tôi, tránh lôi kéo các nước bên ngoài khu vực Biển Ðông (mà họ gọi là biển Hoa Nam).” Lưu Vi Dân, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Bắc Kinh họp báo nói. “Chúng tôi cũng hy vọng những nước bên ngoài khu vực tôn trọng và hậu thuẫn cho các cuộc đối thoại và thương thuyết giữa Trung Quốc và các nước liên quan, và tránh đừng xía vào – sự tranh chấp.”

Như để các công ty Nga yên trí, Lương Thanh Nghị, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam tuần trước cũng tuyên bố trong cuộc họp báo ở Hà Nội rằng, “Việt Nam cam kết và có trách nhiệm bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp và chính đáng của các đối tác nước ngoài làm ăn với Việt Nam.”

Theo nhận định của Giáo Sư Carl Thayer, chuyên viên các vấn đề Việt Nam của Học viện Quốc phòng Hoàng gia Úc tên báo South China Morning Post ở Hongkong, người Nga tin rằng họ có mối quan hệ có tính hệ thống với Trung Quốc nên Bắc Kinh có thể không làm dữ với Gazprom hay đối tác của họ.

Ian Storey, chuyên viên nghiên cứu tại Viện Khảo Cứu Ðông Nam Á ở Singapore, cho rằng, dựa trên lợi ích rất lớn của Nga tại Việt Nam (qua các dự án liên doanh khai thác dầu khí Vietxovpetro), hợp đồng mới nhất của Gazprom tại 2 lô 5-2 và 5-3 sẽ đem đến những phức tạp mới.

“Nga sẽ không dễ dàng bị xô đẩy khi kinh doanh ở Việt Nam vì Trung Quốc cũng có mối quan hệ chiến lược với Moscow nên vấn đề trở nên rất phức tạp ở đây.” Storey nhận xét.

Thời còn Liên Xô, Nga từng cung cấp đủ mọi thứ cho Việt Nam để mở các cuộc xâm lăng từ Bắc vào Nam, lại còn giữ căn cứ hải quân Cam Ranh với cả chục ngàn quân đồn trú mãi tới năm 2002.

Mối quan hệ chiến lược giữa Nga và Việt Nam lại càng khắng khít vì hầu hết các trang bị quốc phòng của Việt Nam đều đến từ Moscow. Ngoài 20 chiếc máy bay đa năng Sukhoi SU 30MK2 mới nhận, Việt Nam cũng đã mua của Nga 6 tàu ngầm lớp Kilo mà chiếc đầu tiên sẽ nhận từ năm 2014. Nga cũng tân trang lại cảng quân sự nước sâu Cam Ranh, phục vụ cho đội tàu ngầm sắp nhận.

Tin mới cập nhật