Thuế má, trong mùa bầu cử

Từ Hoa Thịnh Ðốn

 

 

Nguyễn Văn Khanh

 

“Ðã khai thuế chưa?” “Lấy lại hay phải đóng thêm?” “Lấy về được bao nhiêu, đóng thêm nhiều hay ít?” Ðó là những câu mà người dân Hoa Kỳ đang hỏi nhau mỗi khi gặp mặt. Lý do vì hạn chót của ngày phải khai thuế hàng năm đã thật gần kề.

Với các chính trị gia nước Mỹ, năm nay là năm bầu cử nên thuế má là chuyện chắc chắn phải được nhắc tới. Không chỉ hai ông Dân Chủ Barack Obama hay ông Cộng Hòa Mitt Romney nói đến điều này mà ngay chính các vị dân cử Thượng và Hạ Viện tiểu bang cũng không ngớt lời nói chuyện thuế.

Thử tưởng tượng mới sáng sớm Chủ Nhật đã nhận được thông báo từ văn phòng ông Chủ Tịch Hạ Viện John Boehner cho biết sau 2 tuần nghỉ lễ, Thứ Hai quay về lại thủ đô để làm việc tiếp, và “luật lệ về thuế sẽ nằm trong những điểm Hạ Viện sẽ bàn tới.” Vẫn theo tin từ văn phòng ông Boehner, Thứ Năm tuần này Hạ Viện sẽ bỏ phiếu thông qua dự luật giảm 20% thuế cho những công ty có dưới 500 nhân viên, giúp cơ hội cho 99.9% cơ sở thương mại Hoa Kỳ có thêm tiền trang trải chi phí hay dùng tiền thuế được giảm cho kế hoạch khuếch trương cơ sở.

Bên Thượng Viện cũng cho biết sẽ làm điều tương tự. Ngay từ sáng Thứ Hai, các ông bà nghị sĩ sẽ bắt đầu bàn cãi về dự luật do ông nghị Dân Chủ Sheldon Whitehouse của tiểu bang Rhodes Island đưa ra. Dự luật mang tên “Buffett Rule” có 2 điểm chính: thứ nhất bắt buộc những cá nhân hay gia đình thu nhập từ 2 triệu USD/năm trở lên phải đóng tối thiểu 30% thuế liên bang, thứ nhì là những cá nhân hay gia đình có mức thu nhập từ 1 triệu USD/năm trở lên sẽ bị đánh mức thuế cao hơn mức thuế đang phải đóng hiện giờ.

Ðiều đáng nói ở đây là cả 2 dự luật được nói tới, bỏ phiếu trong tuần này đều không đi đến đâu cả. Dự luật ở Hạ Viện cánh Cộng Hòa đang làm chủ sẽ được sự ủng hộ của các vị dân cử Cộng Hòa, nhưng phía Thượng Viện mà cánh Dân Chủ chiếm đa số sẽ không ngó ngàng gì tới. Dự luật “Buffett Rule” sẽ được thông qua dễ dàng ở Thượng Viện bởi những lá phiếu của các nghị sĩ Dân Chủ nhưng sẽ bị Hạ Viện Cộng Hòa lắc đầu.

Không những vậy, các kinh tế gia khi được hỏi cũng bảo cả 2 dự luật này chẳng giúp ích gì cho nền kinh tế quốc gia, cũng chẳng tạo thêm được công ăn việc làm cho dân chúng, nhưng các ông bà dân cử của cả 2 đảng đều muốn đưa ra chỉ với mục đích kêu gọi cử tri ủng hộ đảng của họ, nhắc nhở chỉ có họ mới là người thật sự nghĩ đến quyền lợi của dân và công bằng thuế vụ. Nói rõ hơn: chỉ nằm trong sách lược kiếm phiếu trong mùa bầu cử.

Kiếm phiếu nhưng vẫn dựa trên nhưng cơ sở rất căn bản. Một cách đơn giản, cả 2 bên đồng ý tiếp tục những khoản khấu trừ dành cho các gia đình có con nhỏ, nhưng không đồng ý với nhau ở những khoản khác. Phía Cộng Hòa chủ trương tiếp tục theo đuổi chủ trương giảm thuế được thực hiện từ thời ông George W. Bush (trên nguyên tắc sẽ hết hiệu lực kể từ Tháng Giêng năm tới), cho rằng giảm thuế để giúp dân có thêm tiền tiêu xài, giúp kinh tế phát triển và những người may mắn giầu có sẽ có thêm tiền đầu tư, tạo thêm việc làm giữa thời buổi khó khăn.

Bên Dân Chủ không hoàn toàn đồng ý với lời giải thích đó, đưa ra lập luận cánh Cộng Hòa xưa nay chỉ binh vực người giầu có, quên đi yếu tố quan trọng là phải tạo công bằng xã hội, có nghĩa là cánh nhà giầu phải đóng nhiều thuế hơn nhà nghèo hoặc giới trung lưu. Song song với điểm này, các vị dân cử Dân Chủ cũng tán thành ý kiến của Tổng Thống Obama, bỏ bớt nhiều quyền lợi thuế vụ mà các đại công ty đang được hưởng, nhắm thẳng vào những công ty bỏ vốn đầu tư ở nước ngoài và những công ty đang hoạt động trong kỹ nghệ dầu hỏa và hơi đốt…

Ðiều này được thể hiện rõ trong bài nói chuyện của Tổng Thống Obama hôm Thứ Tư tuần trước khi ông lên tiếng kêu gọi cử tri ủng hộ “Buffett Rule.” Ông Obama nói rằng lịch sử Hoa Kỳ cho thấy sự thịnh vượng của quốc gia “chẳng bao giờ được xây dựng bằng một số nhỏ người giầu có,” mà được xây dựng từ dưới đi lên “bằng công sức của thành phần trung lưu.” Vì thế, ông Obama kêu gọi “đã đến lúc Quốc Hội Liên Bang đứng lên tranh đấu cho tập thể trung lưu và làm sao để hệ thống thuế của nước Mỹ công bằng hơn,” đừng tránh chuyện như ông tỷ phú Waren Buffett “đóng thuế ít hơn cô thư ký của ông ta.”

Lời kêu gọi này không được phe đối lập đồng ý. Dân Biểu Công Hòa Eric Cantor nhắc lại bài học căn bản của nền kinh tế Hoa Kỳ: “Ðược xây dựng bởi tiểu thương, chúng tôi muốn giảm thuế cho những người đang làm chủ cơ sở thương mại tiểu thương để họ có thêm tiền thuê thêm người làm, tạo thêm việc làm.” Ông Cantor chê bai chính sách của bên Dân Chủ là chính sách “thu thêm thuế để tiền lọt vào túi chính phủ, chính sách của Cộng Hòa chúng tôi là tiền thuế lọt vào túi người dân.”

Cả 2 bên đều đưa ra lý lẽ để bênh vực lập trường của mình. Câu hỏi cử tri đặt ra cho mùa bầu cử năm nay là bên nào đúng, bên nào sai? Tại sao đúng, tại sao sai?

“Cả 2 bên đều có lý, nhưng chưa đủ để cử tri nghiêng hẳn về phía bên này hay phía bên kia,” theo nhận xét của bà Martha Stevenson, cựu giáo sư môn kinh tế học thuộc Ðại Học Northwestern University. “Buffett Rule được sự ủng hộ của dân chúng dựa theo tiêu chuẩn nhà giầu phải đóng thuế nhiều hơn, nhưng bên Cộng Hòa cũng có lý khi nghĩ đến chuyện giảm thêm thuế cho giới chủ nhân tiêu thương thêm tiền mở rộng cơ sở.”

Nhưng trên thực tế, cả 2 điều này “chẳng giúp gì thêm cho kinh tế cả,” bà Stevenson nói tiếp. “Nợ cả bảy ngàn tỷ, chục năm nữa mới thu được thêm 47 tỷ thuế của dân nhà giầu thì cũng chẳng bõ, giới tiểu thương không bán được hàng thì họ cũng chẳng dám tính đến chuyện thuê mướn thêm người.”

Nhưng cả 2 đảng sẽ tiếp tục nói chuyện tiền thuế trong mùa bầu cử. Trả lời phỏng vấn của đài truyền hình Univision, ông Obama cho rằng “các ứng viên tranh cử tổng thống phải công bố hồ sơ thuế cá nhân của mình,” ý muốn nói đối thủ Romney không dám cho dân chúng biết mỗi năm kiếm được mấy triệu USD nhưng chỉ đóng có 15% tiền thuế, thấp hơn mức thuế người dân trung bình phải đóng. Tức khắc bà phát ngôn viên Andrea của ông Romney phản pháo, đại để cho rằng ông Obama đang chơi trò “nhỏ nhặt.”

Thú vị nhất là chính các chiến lược gia cả các 2 bên đều nói trận chiến thuế má chỉ mới bắt đầu. Ông Mike McKenna của đảng Cộng Hòa bảo đây sẽ là một “trận đấm hạng nặng” nhưng “đang ở hiệp đầu; ông Alan Secrest của đảng Dân Chủ tin rằng “chưa bên nào hơn bên nào,” đồng thời nhắc lại: người đắc cử kỳ này là người dân chúng tin sẽ có kế hoạch tạo thêm việc làm.

Trong thời gian chờ đợi xem những diễn biến mới về trận chiến thuế má và cuộc bầu cử năm nay, người dân Hoa Kỳ tiếp tục hỏi nhau, “Ðã khai thuế chưa?” “Lấy lại hay phải đóng thêm?” “Lấy về được bao nhiêu, đóng thêm nhiều hay ít?” đi kèm với lời dặn dò đừng quên, Thứ Ba, 17 Tháng Tư 2012, là hạn chót để khai thuế.

Ông Nguyễn Đình Bông

 

Anh Nguyễn Ngọc Trường

 

Thượng đỉnh châu Mỹ nhóm họp


CARTAGENA, Colombia (AP) –
Ðoàn vũ dân tộc trình diễn tại buổi lễ khai mạc hội nghị thượng đỉnh Nam Bắc Mỹ ở Cartagena, Colombia hôm Thứ Bảy. Hội nghị quy tụ tổng thống, thủ tướng các nước từ Canada, Hoa Kỳ, vùng biển Caribbean, và Châu Mỹ La Tinh.

Tuy nhiên, một vụ tố cáo nhân viên Secret Service Mỹ có liên hệ tới mại dâm khiến một số nhân sự bảo vệ tổng thống bị thuyên chuyển và nhân viên khác được thay vào. (Hình: AP Photo/Fernando Vergara)

Chính quyền sắp xử Ðiếu Cày, Anh Ba SG, Tạ Phong Tần



Dân quyền Thụy Ðiển chọn Ðiếu Cày là nhân vật của tháng


 


SÀI GÒN (NV) Ngay trong lúc chính quyền cộng sản tại Việt Nam đang chuẩn bị đưa các blogger Ðiếu Cày, Anh Ba SG và Tạ Phong Tần ra tòa với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước,” một tổ chức báo vệ dân quyền tại Thụy Ðiển nêu gương blogger Ðiếu Cày là “nhà bảo vệ nhân quyền” của tháng.









Trang web của tổ chức “Civil Rights Defenders” tại Thụy Ðiển,
hoạt động 30 năm nay trên khắp thế giới,
chọn Ðiếu Cày là “nhà bảo vệ nhân quyền” của tháng.
(Hình: civilrightsdefenders.org/Người Việt)


Ba nhân vật làm trang web “Câu lạc bộ Nhà báo Tự do” sẽ bị đưa ra tòa sắp tới đây. Một thân hữu của ba blogger này cho báo Người Việt biết ngày xử được cho là 17 tháng 4, nhưng tới nay vẫn chưa có thông báo chính thức theo luật định.


Trong khi đó, Tổ chức Bảo vệ Dân Quyền “Civil Rights Defenders” tại Thụy Ðiển vinh danh Ðiếu Cày, tên thật Nguyễn Văn Hải, là “Human rights defender of the month.” Tổ chức này viết:


“Ông Nguyễn Văn Hải được coi là một trong những blogger có ảnh hưởng lớn nhất Việt Nam. Với bút hiệu ‘Ðiếu Cày’, ông là người tiên phong khi phong trào viết blog bắt đầu xuất hiện tại Việt Nam năm 2007. ‘Ðiếu Cày’ là vật dụng thường ngày dùng để hút thuốc của nông dân, và ông đã mượn tên này như để đại diện cho tầng lớp nông dân, những người nghèo và thiệt thòi nhất tại Việt Nam.”


Tổ chức này, hoạt động 30 năm nay trên khắp thế giới, cũng nhắc tới việc ông và thân hữu sắp bị đưa ra tòa. Họ viết:


“Họ đã giam giữ ông sau song sắt từ năm 2008, và trong 18 tháng qua, gia đình và luật sư của ông đã không được tiếp cận với ông. Tháng 4 này, ông sẽ bị đưa ra xét xử lần thứ hai với tội danh về an ninh quốc gia do việc ông đã viết blog một cách ôn hòa.”







Blogger Ðiếu Cày (thứ tư từ trái) và Anh Ba SG (thứ nhì từ phải) biểu tình chống Trung Quốc trước cửa Nhà hát Thành phố, tại Sài Gòn, tháng 1, 2008. (Hình: Blog cũ Nguyễn Tiến Trung)


Các blogger Nguyễn Văn Hải (Ðiếu Cày), Phan Thanh Hải (Anh Ba SG) và Tạ Phong Tần – có trang blog Công Lý & Sự Thật sau này đổi thành Sự Thật & Công Lý – đang bị truy tố tội “Tuyên truyền Chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo điều 88 Bộ luật Hình sự.


Cả ba người đều cùng tham gia làm trang web Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, quy tụ nhiều người viết. Hầu hết các tác giả trên trang web này đều có quan điểm bảo vệ chủ quyền Việt Nam tại Hoàng Sa, Trường Sa – một điều khiến họ bị chính quyền nghi ngờ, theo dõi và hạch sách.


Ðể chuẩn bị truy tố ba blogger này, Sở Văn Hóa tại Sài Gòn làm giấy “giám định” các bài viết trên trang mạng Câu lạc bộ Nhà báo Tự do và cho rằng nhóm này “cố thể hiện mình như là thế lực mới đang được hình thành và từng bước trưởng thành trong lòng chế độ Cộng sản ở Việt Nam,” theo kết luận giám định được trích trên báo Người Lao Ðộng.


“Thế lực mới” này, Sở Văn Hóa viết thêm, có “âm mưu diễn biến, lật đổ trước mắt và lâu dài.”


Bài báo Người Lao Ðộng cũng tiết lộ thêm lý do mà 3 blogger này bị cho là chống nhà nước:


“Ngoài ra, 3 bị can còn lợi dụng các sự kiện chính trị, tổ chức và tham gia các cuộc biểu tình vơ i danh nghi a chống Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa-Trường Sa và tẩy chay Olympic Bắc Kinh khi rước đuốc qua TPHCM,” báo Người Lao Ðộng viết. Bài báo Người Lao Ðộng cũng cho rằng hai ông Ðiếu Cày và Anh Ba SG từng tham dự cuộc huấn luyện của đảng Việt Tân tại Thái Lan.


Các blogger Ðiếu Cày, Anh Ba SG, Tạ Phong Tần nằm trong số những người hăng hái nhất trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc khi nước này thiết lập hệ thống hành chánh cho quần đảo Hoàng Sa năm 2007.


Tại Sài Gòn, cuộc biểu tình thu hút hàng ngàn người xuống đường chật hết khu vực gần nhà thờ Ðức Bà, đối diện tòa Tổng Lãnh Sự Trung Quốc khi đó tọa lạc tại góc Nguyễn Thị Minh Khai (Hồng Thập Tự cũ) và Phạm Ngọc Thạch (Duy Tân cũ).


Sau đợt biểu tình năm 2007, chính quyền bắt đầu siết dần. Nhiều người bị an ninh chính trị tới gặp tại chỗ làm, khiến chủ nhân sợ mà phải cho nghỉ việc. Nhiều người bị ép đuổi học.


Blogger Anh Ba SG thi đậu bằng hành nghề luật sư nhưng Bộ Tư Pháp từ chối không cấp bằng hành nghề mà cũng không cho biết lý do.


Tới năm 2008, chính quyền dựng lên một vụ án “trốn thuế” và tuyên án ông Nguyễn Văn Hải tức Ðiếu Cày 2 năm rưỡi tù. Các công điện của tòa Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ báo cáo về Washington DC, và sau này bị Wikileaks tiết lộ ra, đánh giá phiên tòa này là “trò đùa” và cho rằng Ðiếu Cày bị vu cáo.


Tổng Lãnh Sự Kenneth Fairfax, trong công điện đề ngày 11 tháng 9, 2008, miêu tả Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do là viết những sự thật mà báo chí nhà nước chưa tường thuật, hoặc tường thuật chưa đầy đủ. Ông nêu thí dụ: “Vụ sập cầu Cần Thơ, đình công, Công Giáo đòi lại đất ở Hà Nội và các đề tài khác.”


Chính vì vậy, Ðiếu Cày và bạn hữu trong nhóm CLBNBTD bị chính quyền soi mói,” TLS Fairfax viết.


Hạn tù vì tội danh “trốn thuế” kết thúc vào tháng 10 năm 2010 nhưng chính quyền Việt Nam tự tiện tiếp tục giam Ðiếu Cày, và cho tới gần đây không đưa ra lý do gì và cũng không cho gia đình gặp mặt.


Công điện của tòa Tổng Lãnh Sự cũng nhắc tới trường hợp Luật gia Phan Thanh Hải “vợ ông có lần bị an ninh thường phục dọa sẽ cho ‘tai nạn chết người.’” Ông bị bắt tháng 10 năm 2010 mà không có lý do, bị giam cho tới nay.


Blogger Tạ Phong Tần, ngoài trang blog Công Lý & Sự Thật, cũng viết nhiều bài phóng sự về người nghèo, về người dân quê, cho BBC Việt ngữ và cho báo Người Việt.


Cô cũng là một tín đồ Công Giáo mới theo đạo và viết nhiều bài tường thuật những việc xảy ra tại giáo xứ Thái Hà và những sinh hoạt ở Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn.


Báo Người Lao Ðộng nói Nguyễn Văn Hải và Tạ Phong Tần “chống đối quyết liệt, không khai báo, không thừa nhận hành vi của mình.”

FBI săn bắt gián điệp ngoại quốc trong đại học Mỹ

 

Lê Tâm (theo Bloomberg)

 

Viện trưởng đại học Michigan State University Lou Anna K. Simon liên lạc với CIA vào cuối năm 2009 với một câu hỏi khẩn cấp.

Chi nhánh của trường ở Dubai đang cần tiền để có thể tiếp tục hoạt động và tự nhiên có một vị ân nhân lạ mặt bất ngờ xuất hiện: một công ty ở Dubai sẵn sàng cho tiền và còn giúp đưa sinh viên đến học.

Bà Simon thoạt đầu rất lấy làm phấn khởi về đề nghị trên. Nhưng tìm hiểu thêm, bà biết công ty có thành phần đầu tư ở Iran và cũng dự trù thu hút sinh viên ở quốc gia này. Bà lo ngại đây có thể là một bình phong của chính quyền Iran. Và nếu như vậy, một thỏa thuận với công ty có thể vi phạm luật cấm vận của chính phủ liên bang Mỹ và mở cửa cho gián điệp ngoại quốc vào nhà.

Cơ quan CIA không thể xác nhận rằng công ty kia có phải là cánh tay nối dài của chính quyền Iran hay không. Sau cùng, bà Simon quyết định từ chối đề nghị trợ giúp và đóng cửa chương trình học cấp cử nhân ở Dubai, chịu lỗ số tiền $3.7 triệu.

Như đang trở lại những nghi ngại của thời Chiến Tranh Lạnh, tình trạng ngày càng có nhiều chỉ dấu cho thấy có gián điệp trong các đại học Mỹ đang làm cho giới chức an ninh quốc gia lo lắng. Do các trường đại học ngày càng có tính cách toàn cầu hơn về địa điểm và thành phần sinh viên, truyền thống sinh hoạt cởi mở và cộng tác quốc tế đã khiến các trường ngày càng dễ thành nạn nhân của các cuộc đánh cắp công trình nghiên cứu thực hiện cho chính phủ cũng như kỹ nghệ Mỹ.

“Chúng tôi có tin tức tình báo và cả những trường hợp cho thấy các đại học Mỹ trở thành mục tiêu xâm nhập của các cơ quan tình báo ngoại quốc.” theo lời Frank Figliuzzi, phụ tá giám đốc Cơ Quan Ðiều Tra Liên Bang (FBI) đặc trách phản gián, cho hay trong cuộc phỏng vấn tại Washington hồi Tháng Hai năm nay.

Tuy không nhiều bằng các vụ gián điệp đánh cắp tài liệu kỹ nghệ, nỗ lực xâm nhập của các cơ quan tình báo ngoại quốc vào đại học Mỹ đã tăng cao trong năm năm qua, theo ông Figliuzzi. Cơ quan FBI và giới chức đại học, vẫn thường đối đầu và nghi kỵ nhau, nay cùng hợp tác để đối phó với mối đe dọa này.

Nỗ lực của các quốc gia vùng Ðông Á, kể cả Trung Quốc, để có được tài liệu mật hay các dữ kiện cần giữ kín, qua cách thức yêu cầu được xem các công trình nghiên cứu đại học hay xin vào học với một giáo sư nào đó, đã tăng gấp tám lần trong năm 2010 so với một năm trước, theo bản báo cáo của Bộ Quốc Phòng Mỹ năm 2011. Ðặc biệt, các yêu cầu loại này từ vùng Trung Ðông đã tăng gấp đôi.

“Ðưa các học giả vào các trung tâm nghiên cứu Mỹ dưới dạng nghiên cứu cho họ nhiều cơ hội thu thập tin tức,” trong các lãnh vực như tin học, laser, không gian và người máy sử dụng dưới nước, theo bản báo cáo.

Việc chào đón các tài năng hàng đầu thế giới vào đại học Mỹ giúp nước Mỹ giữ được thế bá chủ về khoa học và kỹ thuật, theo lời chủ tịch đại học University of Maryland, ông Wallace Loh. Ông cũng là trưởng ban cố vấn cho Bộ Nội An Mỹ về các vấn đề liên quan đến đại học, vốn dự trù sẽ thảo luận các vấn đề như theo dõi sinh viên quốc tế.

Các quốc gia khác “không thể nào có khả năng cạnh tranh chỉ bằng cách đi đánh cắp,” ông nói. “Một khi người ta sử dụng hết kỹ thuật nào đó, thì lại phải khởi sự phát triển một thế hệ kỹ thuật mới.”

Người ngoại quốc đến Mỹ bằng chiếu khán tạm thời đã chiếm 46% trong số sinh viên tốt nghiệp cao học ngành khoa học và kỹ thuật ở Ðại Học Georgia Institute of Technology và Michigan State cũng như 41% ở học viện kỹ thuật lừng danh Massachusetts Institute of Technology năm 2009, theo kết quả một cuộc nghiên cứu của chính phủ Mỹ. Trung Quốc gửi 76,830 sinh viên bậc trên cử nhân vào các đại học Mỹ trong niên khóa 2010-2011, nhiều hơn bất cứ quốc gia nào khác và tăng khoảng 16% so với một năm trước đó.

Tuy đa số các sinh viên ngoại quốc, các nhà nghiên cứu và các giáo sư đến Mỹ vì các lý do chính đáng, các trường đại học Mỹ là nơi “lý tưởng” để các cơ quan tình báo ngoại quốc “tuyển người, đánh cắp tài liệu nghiên cứu hay đưa các nhân viên vào nằm vùng,” theo bản báo cáo năm 2011 của FBI.

Trong một trường hợp được kể lại trong bản báo cáo, ban tổ chức một cuộc họp quốc tế mời một nhà nghiên cứu Mỹ đến để trình bày một đề tài. Khi bà phát biểu ở cuộc họp, họ xin một bản sao, gắn một “thumb drive” vào máy điện toán xách tay của bà và lấy xuống hết tất cả những hồ sơ bà có trong máy. Trong một vụ khác, một sinh viên bậc cao học Á Châu đưa các nhà nghiên cứu ở quốc gia mình vào thăm phòng thí nghiệm của một đại học Mỹ, nơi họ chụp hình không xin phép các máy móc dụng cụ nơi đây để có thể thiết lập một phòng thí nghiệm tương tự trong nước.

Và mối liên hệ giữa các khoa học gia ngoại quốc với quân đội quốc gia họ cũng không phải là điều dễ nhận ra. Mấy năm trước đây, Giáo Sư Daniel J. Scheeres không ngần ngại chấp thuận một yêu cầu của Yu Xiaohong để được học và nghiên cứu dưới sự hướng dẫn của ông tại đại học University of Michigan. Lúc đầu nữ khoa học gia này chỉ cho hay một cách chung chung là muốn học với Giáo Sư Scheeres vì các nghiên cứu của ông về các vật thể không gian.

Người này cho biết có sinh hoạt trong Hàn Lâm Viện Khoa Học Trung Quốc, một cơ quan dân sự, theo Giáo Sư Scheeres. Tuy nhiên, địa chỉ ở Bắc Kinh mà nữ nghiên cứu gia Yu đưa ra cho Ðại Học Michigan lại là một học viện nơi huấn luyện các sinh viên sĩ quan và sĩ quan Trung Quốc. Giáo Sư Scheeres cũng cho hay ông không hề biết mối liên hệ của bà Yu với quân đội Trung Quốc cũng như việc bà viết về đề tài cải thiện khả năng chính xác của võ khí chống vệ tinh vào năm 2004.

Sau khi đến trường, bà Yu bắt đầu hỏi các câu hỏi làm Giáo Sư Scheeres cảm thấy không thoải mái trả lời, và vì lý do đó, ông nay chấm dứt việc nhận các học giả từ Trung Quốc.

“Tôi thấy rõ ràng là những điều bà ta chú ý đều có thể sử dụng vào vệ tinh quân sự,” Giáo Sư Scheeres cho hay. “Một khi tôi thấy điều này, tôi không nói với bà ta điều gì mới và không thảo luận cặn kẽ điều gì nữa.”

Các đại học Mỹ cũng từng huấn luyện các nhà nghiên cứu Trung Quốc nhưng rồi sau đó họ có hành vi gián điệp kỹ nghệ. Hanjuan Jin, một cựu kỹ sư nhu liệu ở Motorola Inc, bị kết án hồi Tháng Hai tại một tòa án liên bang Mỹ về tội đánh cắp các bí mật kỹ nghệ của công ty này, nhưng được tha bổng tội làm gián điệp cho quân đội Trung Quốc.

David Major, cựu nhân viên FBI, chủ tịch Trung Tâm Nghiên Cứu Phản Gián và An Ninh, có trụ sở đặt tại Falls Church, tiểu bang Virginia, cho hay Trung Quốc “có rất nhiều sinh viên, hoặc bị ép buộc hoặc tình nguyện, thu thập tin tức cho nhà nước.”

Bên cạnh đó, Trung Quốc cũng có hơn 3,000 công ty bình phong ở Mỹ “chỉ có mục đích duy nhất là đánh cắp kỹ thuật của chúng ta,” theo cựu nhân viên CIA, ông S. Eugene Poteat, chủ tịch Hiệp Hội Các Cựu Nhân Viên Tình Báo ở McLean, Virginia.

Các đại học ở Mỹ và Canada thu về khoảng $2.5 tỉ năm 2011 là tiền cho sử dụng các bằng sáng chế của mình, so với con số $222 triệu năm 1991, theo tài liệu của Hiệp Hội Các Nhà Quản Trị Kỹ Thuật Ðại Học ở Deerfield, tiểu bang Illinois.

Các trường đại học “có thể không biết rõ là họ đang cung cấp các dữ kiện về bằng sáng chế của họ cho ai,” theo lời ông Figliuzzi. “Các công ty này có thể là bình phong của một cường quốc, và thường là như vậy. Chúng tôi chia sẻ một số tin tức với một số vị chủ tịch trường đại học và giúp họ nhận ra một số điều.”

Học ngành business? Cần xét lại

 

Lê Tâm (theo WSJ)

 

Hiện nay cứ năm người tốt nghiệp cử nhân ở Mỹ thì có hơn một người ra trường trong ngành business – thương mại. Thế nhưng nhiều người cho rằng ngành học này nay đã giảm giá trị, có thể không đáng để nhiều người theo đuổi như vậy.

Hiện có hơn 20% sinh viên cử nhân ở Mỹ đang theo đuổi ngành thương mại, gần như gấp đôi con số theo các ngành nhiều người học khác như khoa học xã hội.

Ðiều đáng nói là tỷ lệ như vậy đã duy trì đều đặn từ 30 năm nay, nhưng lúc này các giáo sư giảng dạy, các giới chức điều hành nhà trường, và ngay cả giới tuyển mộ của các công ty cũng đang đặt vấn đề về giá trị của văn bằng thương mại cấp cử nhân.

Ðiều bị nhiều người than phiền nhất là chương trình đào tạo cử nhân thương mại chú trọng quá nhiều về khía cạnh chuyên môn của tài chánh và kế toán mà không phát triển được tinh thần suy luận phán đoán cũng như khả năng giải quyết vấn đề qua các bài luận văn, qua các cuộc tranh luận trong lớp cũng như các phương cách huấn luyện khác thường thấy trong các ngành về khoa học nhân văn.

Các công ty Mỹ nay cho hay họ cần những người có tinh thần suy nghĩ uyển chuyển, với các ý tưởng mới và sự hiểu biết rộng rãi nhờ học qua nhiều môn khác. Và trong khi các giới chức tuyển mộ không hoàn toàn bỏ qua các sinh viên ngành thương mại, các công ty trong kỹ nghệ tư vấn, kỹ thuật và ngay cả tài chánh cũng nói rằng họ muốn kiếm những ứng viên có học vấn rộng rãi hơn.

William Sullivan, người từng nêu lên vấn đề phải duyệt xét lại cách giáo dục của ngành thương mại bậc cử nhân, nói rằng sự phân biệt giữa ngành thương mại và khoa học nhân văn vô hình trung làm hại sinh viên vì cho họ ý tưởng là ngành thương mại của họ đứng riêng ra đối với các ngành học khác.

Và các đại học nay cũng thấy có nhu cầu phải thay đổi. Các trường thương mại tại các đại học như George Washington University, Georgetown University, Santa Clara University và nhiều trường khác, nay đang thay đổi chương trình giảng dạy để đưa sự hiểu biết về lịch sử, cách viết các bản báo cáo, phân tích, cùng là tinh thần đạo đức vào các lớp về tài chánh và tiếp thị.

Cùng với hơn 20 trường đại học thương mại khác ở Mỹ và Âu Châu, những trường này hồi tháng qua đã họp tại Ðại Học George Washington để thảo luận phương cách hòa nhập giáo dục khoa học nhân văn vào chương trình thương mại.

Những thay đổi này nhiều phần sẽ làm hài lòng giới tuyển mộ của các công ty, vốn đang tìm kiếm những ứng viên từ các ngành học khác với sự hiểu biết hài hòa như Anh văn, kinh tế và kỹ sư. Ngay cả các công ty trong kỹ nghệ tài chánh cũng cho hay các sinh viên này thường có khả năng suy luận vững vàng và phương cách giải quyết các vấn đề gặp phải mà người học ngành thương mại thường thiếu.

“Các công ty nay tìm kiếm người có tài năng. Họ không chỉ kiếm những người có sự hiểu biết về một nội dung nào đó,” theo lời Scott Rostan, người sáng lập công ty Training the Street Inc., chuyên cung cấp các lớp huấn luyện dành cho các nhân viên mới được thu nhận.

Facebook Inc., một công ty mà nhiều sinh viên mơ ước được nhận vào làm việc, cho hay họ không tuyển mộ dựa trên một ngành học nào nhất định. “Ðây không phải là về những gì bạn đã học hay chưa học tới,” theo lời Kristen Clemmer Meeks, một giới chức tuyển mộ của Facebook. Bà cho biết thêm là tuy một số loại việc đòi hỏi có sự hiểu biết về phân tích, những người được nhận cho công việc này có thể đến từ các ngành như thương mại, kinh tế, toán hay các ngành học khác.

Vàng Ðen (Kỳ 67)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.

 

Kỳ 67

 

Không kịp hết câu, Phong ngã bật ra sau, chiếc ống liên hợp bay bổng trên không. Choáng váng chống tay ngồi dậy, Phong cảm thấy bất lực hoàn toàn, nguyên bên vai trái như rũ liệt. Bàng hoàng không biết đứa nào lại dám đấm vào vai mình một cái quá mạnh, Phong ngất đi vài mươi giây, tai loang thoáng nghe tiếng la ơi ới của người lính truyền tin.

-Sơn Hà, Sơn Hà đích thân của tui bị rồi.

Rồi mơ hồ như có người nào đó ôm chầm lấy mình, rưng rức khóc.

Phong mơ hồ thấy những hình ảnh thân ái cùng Phong Sương đang xô đẩy, chen lấn nhau chạy về. Chúng chen lấn nhau thật hung bạo làm Phong thấy đau nhói bên vai, đồng thời tỉnh dậy. Người lính truyền tin của Phong đang lần lưỡi lê cắt lớp vải áo bên vai trái, Phong Sương quýnh quáng, loay hoay tìm cái gì đó trong chiếc sắc đeo vai của cô nàng. Phong hỏi:

-Sao vậy?

-Ðích thân bị viên đạn qua vai, may không trúng xương, nó trổ thịt ra ngoài luôn rồi.

Phong Sương quay lại mếu máo nhìn Phong nhưng không dám nói. Tiếng súng vẫn lác đác nổ xa xa.

-Ðưa máy truyền tin.

Cầm ống liên hợp, Phong gọi Sơn:

-Sơn Hà, Sơn Hà đây Phong Vân.

-Alô, Phong Vân có sao không?

-Bị vai, qua thịt, trổ ra ngoài luôn rồi, đừng quan tâm. Ðến đâu rồi.

-Trình Phong Vân, mấy thằng em tôi đi lượm mấy thằng còn lại. Tụi nó chết lủ khủ.

-Mình bị nặng không?

-Sơ khởi, tôi bị nướng hai thằng em, còn bị ghẻ cũng kha khá. Còn phía ông Trí, tôi chưa biết.

Tiếng già Trí lại nheo nhéo trong máy:

-Alô, thằng già này chưa chịu chết đâu. Dưới trướng vẫn còn y nguyên. Không ngờ mấy cậu chơi khá thế. Gặp tớ, chắc tớ cũng đái trong quần rồi, hế hế.

Khi người lính vừa băng bó xong cho Phong, tiếng súng cũng dứt hẳn. Già Trí cũng lần mò về đến nơi Phong ngồi. Báo cáo sơ khởi của Sơn làm Phong suy nghĩ không ít.

-Trình Phong Vân, tụi phục kích mình lẫn lộn cả tụi Jamaica nói tiếng Mỹ, đến từ Mỹ và tụi Thái. Tất cả không đứa nào mặc quân phục. Ô, alô, trình Phong Vân, tụi nhỏ của tôi dẫn về thêm thằng Mỹ trắng. Tôi cho tụi nhỏ giải lên Phong Vân.

-Ðược, đ.m. đưa lên tao.

Buột miệng trả lời Sơn xong, Phong mới ý thức rằng, suốt trận chiến cho đến giờ, Phong lấy lại được phong độ cũ, ngôn ngữ cũ. Mày, tao loạn cả lên.

Ðám bốn tên bị bắt được giải đến Phong cùng lượt toán kích của Rật lục tục mò về.

Hỏi người lính truyền tin của Rật vì ngại Rật phải mở miệng trước mặt Phong Sương:

-Ðốn hết không?

-Trình đích thân, không sót một con, hoàn toàn chơi dao.

-Tụi nó giống mấy thằng này không?

-Chính nó.

Ngắm nhìn tên Mỹ trắng từ đầu đến chân, trông hắn cũng đầu bò, đầu bướu. Tay, chân, mặt, mũi đều lằng ngoằng những hình xâm.

Dùng Anh ngữ, Phong hỏi chuyện hắn:

-Mày tên gì?

-…

-Ðù mẹ, đừng cứng đầu, tụi tao có cả chục con ngựa chết dưới kia còn nóng hổi, khoét một cái lỗ, lấy bộ đồ lòng ra đâu có khó. Nhét tụi mày vào từng con một cũng dễ ớn. Ðù má, mày tên gì?

Câu cuối cùng Phong hét lớn.

-Ron.

Hắn thấm đòn ngay, như vậy chính tụi hắn đã chơi hai tên Lào con. Tự nhiên, một chất gì lợn cợn, thật đắng đưa lên ngang cổ họng. Phong hét lên:

-Fuck you. (đ.m. mày)

Tên Mỹ trắng đứng ngơ ngác nhìn, ba tên Jamaica còn lại đứng cúi gầm mặt. Một tên chừng bị thương nặng ở đùi, trông hắn cúi gập người xuống khiến Phong ái ngại.

-Băng bó cho nó.

-Khoan, để đó tôi.

Già Trí nhẩy vào, trong tay lưỡi dao quắm sáng loáng theo đà vung vẩy, bất chợt bay ngang cần cổ tên Jamaica bị thương, hớt theo cái đầu. Ðến khi thấy máu phun ra có vòi từ cần cổ, Phong Sương mới nhận thức được cái gì vừa xẩy ra. Cô nàng hét lên một tiếng lớn, đưa tay che mặt khóc. Già Trí làm nhanh và táo tợn quá khiến Phong không còn một phản ứng, chỉ đứng sững nhìn. Ðầu lâu đã bay xuống đất, phải vài giây sau cái thây còn lại mới gục đổ. Lưỡi dao quắm lại vung vẩy tiếp. Sợ già Trí lại phang thêm thằng nữa, đồng thời cũng sợ già Trí mất mặt trước đám thủ hạ của ông ta, Phong chỉ hắng giọng:

-Già Trí, tôi cần tụi nó.

-Tôi có giết nữa đâu, địt mẹ, bây giờ có muốn hỏi gì, cha nó chết rồi, nó cũng móc lên cho mà coi. Hỏi đi. Tớ không biết tiếng Anh.

-Tại sao tụi mày giết hai thằng nhỏ của tao dã man như vậy?

-Chúng tôi không có giết.

-Ai giết?

-Lệnh đưa xuống.

-Ai đưa lệnh xuống?

-Cao cấp hơn tôi.

Phong hét lớn:

-Ai?

Bán kết UEFA Champions League


Barcelona: chiếc cầu quá xa đối với Chelsea?

Bayern có thể chận đường tiến của Real Madrid?

 

Thanh Diễm/Người Việt

 

TỔNG HỢP – Giải vô địch bóng tròn cấp Câu Lạc Bộ Châu Âu (còn được gọi là Cúp C1) gần đến hồi kết thúc với bốn đội còn lại là Bayern Munich đón tiếp Real Madrid và Barcelona làm khách trên sân Stamford Bridge của Chelsea trong hai trận bán kết lượt đi vào ngày Thứ Ba và Thứ Tư tới đây.

Ðội bóng Barcelona trước trận đấu với Bayern 04 Leverkusen lưọt về vòng 16 Champions League diễn ra trên sân Camp Nou, Barcelona ngày 7 Tháng Ba, 2012. (Hình: David Ramos/Getty Images)

Hai trận lượt về sẽ diễn ra vào hai ngày 24 và 25 Tháng Tư và dân chúng Ðức có cơ hội chứng kiến trận chung kết giữa hai đội thắng bán kết trên sân Allianz Arena tại Munich vào ngày 19 Tháng Năm, 2012.

 

Bayern có thể chận đứng sức mạnh của Real Madrid?

 

Trên sân đấu bán kết, hai đối thủ quen mặt nhau FC Bayern Munich lại gặp Real Madrid. Lịch sử đối đầu của hai đội này cho thấy ưu thế nghiêng về Bayern Munich, nhưng đó là chuyện quá khứ và thực tế hiện tại liệu các cầu thủ Bayern Munich có thể ngăn chận được các học trò của Jose Mourinho trên đà thăng hoa có sức mạnh không kém cạnh gì với Barcelona?

Real Madrid của “Người Ðặc Biệt” José Mourinho trên đường tiến vào vòng bán kết UEFA Champions League với thành tích không hề nếm mùi thất bại và ghi được 32 bàn thắng. Nhưng chắc chắn rằng đây là trận đấu rất gay go khi kẻ thù cũ là một đội bóng sừng sỏ nhất của làng bóng tròn Ðức. Trong quá khứ Bayern Munich là một trong số ít đội bóng từng đá bại Madrid tại giải đấu này.

Các cầu thủ Real Madrid trong hình sẽ có mặt trong trận đấu bán kết lượt đi UEFA Champions League với Bayern Munich diễn ra vào ngày 17 Tháng Tư, 2012. (Hình: Rafa Rivas/AFP/Getty Images)

Cách đây 10 năm, Bayern và Real Madrid là hai lực lượng hùng mạnh thống trị làng bóng tròn Châu Âu. Bayern Munich hai lần có mặt ở trận chung kết trong khoảng thời gian mà Real Madrid đăng quang lần thứ bảy (năm 1998, dưới sự dẫn dắt của huấn luyện viên Bayern Munich hiện thời là Jupp Heynckes), lần thứ tám (năm 2000) và lần thứ chín (2002). Trong hai lần vào chung kết này, Bayern chiếm chức Á quân năm 1999 và giơ cao cúp vô địch năm 2001.

Tuy nhiên, kể từ đó, sự thành công của cả hai đội này ở giải Champions League gần như bị khựng lại. Chỉ một lần duy nhất mà Bayern có mặt ở trận chung kết 2010 nhưng lại ngã ngựa trước Inter Milan trong khi Real Madrid lại không thể tiến sâu hơn chỉ biết nhìn “đối thủ truyền kiếp” của mình là Barcelona lập cú hat trick vô địch vào những năm 2006, 2009 và 2011.

Lần này hai đối thủ quen thuộc lại gặp nhau. Từ trước đến nay cả hai gặp nhau nhiều lần ở giải Châu Âu (nhưng không lần nào đối đầu ở trận chung kết) trong đó cả hai đều có những lần lên ngôi vô địch.

Hiện tại, Madrid dưới sự dẫn dắt của Mourinho, trở thành sức mạnh đáng sợ với những ngôi sao lừng lẫy trong đó có siêu sao từng đoạt giải cầu thủ xuất sắc nhất thế giới Cristiano Ronaldo giống như Messi, đang có phong độ cực tốt. Real Madrid đã ghi bàn thắng thứ 100 ở giải La Liga.

Dù Bayern Munich tự tin khi so tài với Real Madrid nhờ quá khứ đối đầu đầy ấn tượng của họ nhưng theo giới chuyên môn đều có chung nhận định là Real Madrid vẫn chiếm nhiều ưu thế hơn.

Chính huấn luyện viên Arsene Wenger của đội bóng Arsenal cũng đồng ý là Real Madrid mạnh hơn so với Bayern Munich. Ông cho biết: “Theo tôi, Real Madrid có nhiều ưu thế hơn. Họ có những cầu thủ có đẳng cấp thế giới, mạnh về thể lực. Nhất là từ đầu giải Champions League đến nay, họ chưa từng nếm mùi thất bại. Cơ hội vào chung kết sẽ nghiêng về Real Madrid nhiều hơn.”

Nhưng như nhiều lần đề cập trước đây, tất cả chỉ là dự đoán, bất ngờ có thể xảy ra, chỉ khi nào tiếng còi trọng tài kết thúc trận đấu mới biết kẻ thắng người bại.

Các cầu thủ đội Bayern Munich trước trận đấu tứ kết lượt về với Marseille (Pháp) diễn ra tại Munich, ngày 3 Tháng Tư, 2012. (Hình: Thomas Kienzle/AFP/Getty Images)

Nhắc lại ngày Thứ Ba, 17 Tháng Tư, 2012: Bayern Munich gặp Real Madrid trận bán kết lượt đi trên sân Munich được đài Fox Soccer Channel trực tiếp truyền hình lúc 11 giờ 30 trưa giờ California. Lượt về vào ngày 25 Tháng Tư trên sân nhà của Real Madrid.

 

Chelsea sẽ phục thù được Barcelona?

 

Mạng lưới UEFA.com có đặt dấu hỏi liệu đội bóng câu lạc bộ Chelsea FC dưới sự dẫn dắt của huấn luyện viên tạm thời Roberto Di Matteo sẽ thất bại trước đối thủ của mình là đương kim vô địch Barcelona? Như vậy sẽ không có cơ hội phục thù được trận thua cũng ở giải đấu này vào năm 2009?

Trong số bốn đội bóng xứ sở sương mù dự Champions League lần này chỉ có Chelsea là đội duy nhất có mặt ở bán kết còn ba đội Manchester United, Manchester City và Arsenal đều rơi rụng hết.

Ðiều may mắn cho Chelsea trong suốt đoạn đường chạy đua đến đích, là chỉ gặp địch thủ ngang cơ hoặc yếu hơn mình: Từ vòng bảng Chelsea đứng đầu trước các đội Bayer Leverkusen, Valencia và Genk.

Bước vào vòng 16 đấu loại trực tiếp, gặp Napoli của Ý, Chelsea bị đội chủ nhà Napoli đá bại 3-1 trong Tháng Hai khiến cho huấn luyện viên đội này là André Villas-Boas phải khăn gói ra đi và trong trận lượt về Chelsea đã chơi thật xuất sắc khi đè bẹp Napoli 4-1 trên sân nhà Stamford Bridge vừa đủ để bước vào vòng tứ kết gặp Benfica của Bồ Ðào Nha.

Dưới sự dẫn dắt của huấn luyện viên tạm thời Roberto Di Matteo, Chelsea chơi khởi sắc hơn, thắng đối thủ Benfica cả hai trận tứ kết lượt đi 1-0 và lượt về 2-1, để tiếp tục cuộc chạy đua đến đích Champions League.

Nhưng lần này gặp Barcelona, một trong hai đội bóng mạnh nhất thế giới hiện nay và đang hồi cực thịnh với các ngôi sao thượng thặng và đặc biệt là siêu sao Lionel Messi ở đỉnh cao của phong độ liệu Chelsea có vượt qua nổi không? Hay là chiếc cầu Barcelona quá xa, quá tầm tay với đối với Chelsea?

Ðây là lần thứ sáu trong 9 mùa bóng mà Chelsea có mặt ở bán kết. Lần sau cùng là trận đấu lượt về đầy kịch tính trên sân Stamford Bridge vào ngày 6 Tháng Năm 2009. Sau trận lượt đi hòa nhau 0-0, trận này ngày từ phút thứ 9 Michael Essein ghi bàn thắng đưa Chelsea dẫn trước còn Barcelona sau đó lại mất thêm cầu thủ Eric Abidal vì bị thẻ đỏ. Tuy nhiên, ở giờ đấu bù thêm hiệp hai, bàn tung lưới đầy oan nghiệt của Andres Iniesta giúp đội bóng xứ bò tót quân bình tỷ số và Chelsea bị loại tức tưởi ở bán kết do bàn thắng trên sân khách.

Thừa thắng xông lên, đoàn quân của Josep Guardiola đá bại luôn đội Manchester United ở trận chung kết sau đó, đánh dấu sự khởi đầu của thời kỳ thống trị đội bóng này ở Châu Âu cho đến hiện tại chỉ bị ngắt quảng bởi đội FC Internazionale Milano của José Mourinho trong năm 2010.

Ðội Chelsea trước trận đấu tứ kết lượt về UEFA Champions League với Benfica diễn ra trên sân Stamford Bridge, ngày 4 Tháng Tư, 2012. (Hình: Glyn Kirk/AFP/Getty Images)

Tại giải đấu La Liga của Tây Ban Nha, nếu trước đây Barcelona kém Real Madrid đến 13 điểm nhưng giờ đây, Barcelona sừng sững đứng ngay sau Real Madrid chỉ kém 4 điểm với 10 trận thắng liên tục.

Thực vậy, đương kim vô địch Champions League đã không thua bất cứ trận nào trong bất cứ cuộc tranh tài nào kể từ đầu tháng Hai và nhất là siêu sao ba năm liên tiếp đoạt giải cầu thủ hay nhất thế giới Lionel Messi có phong độ thời kỳ đỉnh cao nhất. Trong khi đó, Chelsea, lại chịu đựng những chuỗi thất bại liên tiếp, hiện lọt khỏi danh sách top four của Premier League Anh Quốc và đang toát mồ hôi lo lắng cho tình trạng thể lực và phong độ của thủ quân John Terry, không biết có cơ hội ra sân cho hai trận bán kết này không nữa.

Như vậy liệu đoàn quân của Di Matteo có vượt qua được cây cầu Barcelona này không hay là vẫn còn quá xa để với tới?

Dù thực tế là vậy, nhưng hy vọng có bất ngờ xảy ra và biết đâu lần này đội quân áo xanh sẽ làm nên điều kỳ diệu? Chờ xem.

Nhắc lại trận bán kết lượt đi giữa Barcelona và Chelsea sẽ diễn ra vào ngày Thứ Tư, 18 Tháng Tư, 2012 trên sân Stamford Bridge và lượt về vào ngày 24 Tháng Tư, 2012.

Quân đội Trung Quốc kêu gọi đoàn kết

 


BẮC KINH (AP, Washington Post) – Các sĩ quan cao cấp trong lãnh đạo quân đội cộng sản Trung Quốc, nhất là thành phần chính ủy, hôm Thứ Sáu đã phụ họa theo guồng máy tuyên truyền lớn lao của đảng tiếp tục kêu gọi đoàn kết sau vụ thanh trừng Bí Thư Thành Ủy Trùng Khánh và sau khi công an phải huy động để vãn hồi trật tự ở thành phố này.










Hình biểu tình ở Trùng Khánh được giới microblogger đưa lên mạng và các trang khác của người Hoa ở hải ngoại đăng lại. (Hình: Molihua.org/weibo.com)


Cuộc biểu tình khởi đầu vào tối Thứ Ba, gần như cùng lúc báo chí nhà nước loan tin Bí Thư Bạc Hy Lai (Bo Xilai) bị loại ra khỏi Bộ Chính Trị, và vợ ông bị bắt giữ vì tình nghi giết một công dân Anh.


Hàng ngàn người biểu tình bạo động, ẩu đả với công an, cảnh sát, trong quận Wansheng, một quận nghèo ở Trung Khánh.


Một viên chức địa phương, từ chối nói tên, cho rằng vụ biểu tình và vụ thanh trừng không liên quan tới nhau. Ông này cho rằng người dân quận Wansheng bất bình vì quận của họ bị sáp nhập vào quận Qijiang khiến tình hình kinh tế tệ hại hơn.


Nhiều đơn vị quân đội phải đưa đến trợ giúp công an vãn hồi trật tự.


Mức độ ồn ào của việc kêu gọi đoàn kết nội bộ đảng đang tạo ra nhiều câu hỏi hơn là giúp trấn an sự hoang mang của dân chúng.


Trên trang mạng của quân đội Trung Quốc, Pan Yong, chính ủy quân đội vùng Meishan, thuộc tỉnh Tân Cương, cho hay “việc vừa xảy ra là sự báo động cho cán bộ và đảng viên, khiến chúng ta phải ngăn chặn những ý tưởng sai lạc và chiều hướng nguy hiểm ngay từ lúc đầu, cũng như chống tham nhũng và suy thoái đạo đức.”


Một chính ủy khác, Li Xilou, thuộc quân khu Bắc Kinh, nói rằng “việc này khiến chúng ta phải tỉnh táo và vững vàng về mặt chính trị.”


Yin Fanglong, chính ủy quân đoàn pháo binh số 2, đơn vị hỏa tiễn nguyên tử chiến lược, hôm Thứ Sáu cũng viết một bài bình luận dài đăng tải trên báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng Sản Trung Quốc, khẳng định rằng, “chúng ta phải tẩy chay mọi tư tưởng sai lầm và phản bác những lời nói như ‘quân đội không thể do đảng lãnh đạo.’”


Trong khi đó, tại Trùng Khánh, chính quyền địa phương tuyên bố trên trang mạng của thành phố là sẽ bảo đảm tiền hưu và bảo hiểm y tế cho cư dân quận Wansheng sau khi sáp nhập.


Trên Internet, những chữ liên quan tới vụ này – Wansheng, Qijiang, Trùng Khánh – bị chặn trên các trang microblog, nhưng vẫn có người đưa được hình ảnh cuộc biểu tình lên mạng. (V.Giang)

Phỏng vấn Luật Sư Trần Khánh Hưng

‘Nam Vương & Hoa Hậu Người Việt Hoàn Cầu 2012 rất có tầm vóc’

 

Ngọc Lan/Người Việt (thực hiện)

 

LTS – Ðại hội tuyển chọn Nam Vương & Hoa Hậu Người Việt Hoàn Cầu 2012 do công ty NextBeauty tổ chức lần đầu tiên tại Planet Hollywood Resort & Casino, Las Vegas, nhân dịp Lễ Ðộc Lập 2012 đang tạo nên sự chú ý của cộng đồng người Việt khắp nơi vì qui mô tổ chức cũng như giá trị giải thưởng đề ra. Nhân dịp này, phóng viên Người Việt có cuộc phỏng vấn với Luật Sư Trần Khánh Hưng, đại diện ban tổ chức, về một số vấn đề liên quan đến cuộc thi hứa hẹn nhiều thú vị này.

 

Ngọc Lan (NV): Xin luật sư giới thiệu đôi nét về ban tổ chức cuộc thi tuyển chọn Nam Vương & Hoa Hậu Người Việt Hoàn Cầu 2012.

Luật Sư Trần Khánh Hưng: Ban tổ chức cuộc thi có anh Nguyễn Tiến Huy và anh Minh Chánh. Anh Nguyễn Tiến Huy làm bên ngành thẩm mỹ, có một viện thẩm mỹ, cũng là người có kinh nghiệm làm việc lâu năm trong ngành này. Anh Minh Chánh là người có kinh nghiệm trong việc tổ chức một số giải hoa hậu trước đây. Tuy nhiên, giải Nam Vương và Hoa Hậu lần này mang tầm vóc hơn nhiều.

Vì đây là cuộc thi lớn và có tầm vóc quốc tế nên chi phí cũng rất cao, mà chỉ có người như anh Nguyễn Tiến Huy mới có đủ khả năng tài chánh để tổ chức một giải cho thật hoàn hảo, bất kể chi phí.

NV: Mục đích của cuộc thi tuyển này là gì?

Luật Sư Trần Khánh Hưng: Mục đích của cuộc thi này là bởi vì trong ngành thẩm mỹ, Tiến Huy rất coi trọng nét đẹp, mong muốn tổ chức một cuộc thi hoa hậu, không chỉ giới hạn trong nước Mỹ mà có tầm vóc quốc tế, để người Việt mình có cơ hội, trước hết là nối lại nhịp cầu ở khắp mọi nơi, cho các thanh nữ, thanh nam có chiều cao, có sắc đẹp có dịp phô trương vẻ đẹp của mình ra.

Thứ hai là phải chọn địa điểm nào để người Việt từ khắp năm châu có thể đến họp mặt, để bên cạnh việc được nhìn ngắm vẻ đẹp của nam thanh nữ tú, khán giả còn có dịp du ngoạn thắng cảnh ở nơi được xem là kinh đô giải trí của toàn thế giới là Las Vegas. Nơi được chọn tổ chức là khách sạn Planet Hollywood.

Không chỉ vậy, ngoài chuyện đi xem một cuộc thi Nam Vương và Hoa hậu, tại hí viện sang trọng có sức chứa 7,000 chỗ này, còn có dịp xem thêm cả một chương trình ca nhạc lớn, với Khánh Hà, Quang Dũng, Ðan Trường, Tuấn Hưng, Trần Thu Hà, Linda Trang Ðài, Tommy Ngô, Lệ Quyên, Mạnh Ðình, Phi Nhung,… Ðây sẽ là một chương trình rất đặc sắc và độc đáo. Nhất là tuần lễ diễn ra cuộc thi này đúng vào tuần lễ có ngày Lễ Ðộc Lập, nên nguyên tuần đó, quý vị ở những nơi xa vừa có thể đi du lịch vừa có thể theo dõi chương trình vào chiều Thứ Bảy, 7 Tháng Bảy, bắt đầu từ lúc 6 giờ chiều.

NV: Thí sinh sẽ trải qua các vòng thi như thế nào?

Luật Sư Trần Khánh Hưng: Số thí sinh tham dự cuộc thi này được dự trù là sẽ rất đông. Các em tập trung về Las Vegas từ ngày Thứ Hai, 2 Tháng Bảy, và bắt đầu các chương trình chụp ảnh, tập luyện, và thi các vòng sơ khởi từ ngày Thứ Ba.

Ðến chiều Thứ Bảy, 7 Tháng Bảy, tại vòng chung kết của cuộc thi, chỉ có 25 thí sinh nam và 25 thí sinh nữ được chọn tham dự mà thôi.

NV: Có bao nhiêu thí sinh tham gia cuộc thi này?

Luật Sư Trần Khánh Hưng: Hiện giờ ban tổ chức đang bắt đầu nhận đơn, chưa biết số lượng chính xác, nhưng chúng tôi hy vọng các em nên ghi danh tham gia cuộc thi này.

Những thanh niên, thanh nữ có vóc dáng đẹp chúng tôi khuyến khích nên nộp đơn dự thi. Trong số 25 người đẹp thì chỉ có một người thắng thôi, nhưng cuộc thi và chuyến đi của các em sẽ là một chuyến đi ý nghĩa, nhiều kỷ niệm để đời, vì các em có cơ hội đến với nơi được xem là kinh đô giải trí của thế giới, có cơ hội tiếp xúc với bạn bè năm châu. Những hình ảnh, những kỷ niệm đẹp đó sẽ theo các em cả đời.

NV: Ai sẽ tham gia trong thành phần ban giám khảo?

Luật Sư Trần Khánh Hưng: Ban giám khảo gồm những người rất đặc sắc, nhưng chúng tôi chưa muốn công bố tên họ ngay trong lúc này. Chúng tôi sẽ công bố thành phần ban giám khảo đến với mọi người trước ngày tuyển chọn.

Với mong muốn cuộc thi này tất cả mọi thứ đều được danh ngôn chính thuận, nên thành phần ban giám khảo chúng tôi mời đều là những người có tầm vóc tên tuổi để tuyển chọn hoa hậu cũng như nam vương một cách kỹ càng.

Không chỉ kỹ càng trong việc chọn thành phần giám khảo, mà vì đây là cuộc thi trực tiếp thu hình nên chúng tôi cũng đầu tư kỹ càng về âm thanh, sáng sáng. Ðó là một nhóm từ Hollywood từng làm nên thành công cho cách chương trình lớn như X Factor, American Music Awards, Miss USA, Miss American Idol. Sân khấu của Planet Hollywood có tầm vóc chứa được 7,000 người cũng là nơi từng có nhiều ca sĩ nổi danh của Mỹ từng trình diễn.

NV: Một vài cuộc thi hoa hậu trước đây do người Việt tổ tại Mỹ đã có ít nhiều lời phàn nàn, điều tiếng không hay trong việc tổ chức, chấm thi. Vậy, ở cuộc thi tuyển chọn Nam Vương & Hoa Hậu Người Việt Hoàn Cầu 2012, được xem là có tầm vóc lớn lao này, ban tổ chức có dự trù làm sao để tránh khỏi những điều tiếng như vậy chưa?

Luật Sư Trần Khánh Hưng: Vì không muốn nghĩ là cuộc thi này không được danh ngôn chánh thuận hay là có sự sắp xếp, cho nên khi mời ban giám khảo, chúng tôi phải đắn đo mời những người có danh tiếng, cũng như sẽ tìm ra những phương cách tuyển chọn như thế nào để cho có sự công bằng nhất.

Hôm thi vòng chung kết, ban giám khảo sẽ có cuộc tuyển chọn ngay trên sân khấu. Chắc chắn sẽ không có dư luận để nói rằng cuộc thi này chỉ là hình thức hay đã có sự lựa chọn từ trước. Qua những gì diễn ra vào tối hôm đó, khán giả sẽ thấy được đó là cuộc lựa chọn đúng đắn, không có chuyện sắp xếp, tránh những dư luận bên ngoài.

Chúng tôi sẽ tổ chức để cuộc thi này mang tính chất công bằng, làm cho người đi xem và thí sinh có cảm giác hài lòng. Và tất cả thí sinh dự thi sẽ có được kỷ niệm về một chuyến đi khó quên tại Las Vegas.

NV: Cùng trong một cuộc thi nhưng tại sao giải thưởng hoa hậu nhiều hơn giải thưởng dành cho nam vương?

Luật Sư Trần Khánh Hưng: Cũng dễ hiểu vì trước đây thường các cuộc thi này chỉ dành cho phái nữ nên những sự bảo trợ dành cho họ nhiều hơn là cho phái nam. Tuy nhiên, khi mình có thiếu nữ đẹp, thì mình cũng có thanh nam tuấn tú cho nên chúng tôi muốn chọn ra một giải làm chung như thế để mà không chỉ giới hạn cho phái nữ thôi, mà còn dành cho cả phái nam. Ðây là năm đầu tiên có giải cho phái nam nên sự bảo trợ có ít hơn cho thiếu nữ. Hy vọng năm tới, chúng tôi sẽ có thêm nguồn tài trợ để cho mọi người khỏi thắc mắc.

NV: Xin nói thêm về thể lệ cuộc thi?

Luật Sư Trần Khánh Hưng: Những ai đã đoạt giải trong kỳ thi trước sẽ không được tham dự trong lần này. Nội qui chung là thí sinh phải độc thân (chưa bao giờ lập gia đình), với giải hoa hậu thì tuổi từ 18 đến 28, với giải nam vương thì tuổi từ 18 đến 35.

NV: Ðây là cuộc thi hoa hậu và nam vương toàn cầu, vậy có bắt buộc thí sinh phải nói được tiếng Việt không?

Luật Sư Trần Khánh Hưng: Ðây là điều chúng tôi mong muốn. Vì là người Việt Nam mình cũng nên còn giữ lại một nguồn gốc của người Việt, dù chúng tôi không mong đợi các em nói tiếng Việt trôi chảy, nhưng cũng nói được tiếng mẹ đẻ của mình không ít thì nhiều.

NV: Tại sao cuộc thi này lại có nhiều luật sư tham gia đến như vậy?

Luật Sư Trần Khánh Hưng: Có thể chỉ là sự trùng hợp thôi. Ở một góc cạnh nào đó thì thường mọi người chỉ thấy luật sư ra hầu tòa, ra cãi trước tòa, phải là người nắm vững luật pháp. Nhưng qua cuộc thi này, mọi người có thể nhìn thấy Luật Sư Nguyễn Hoàng Dũng, Luật Sư Trịnh Hội, cùng Hoa Hậu Jennifer Phạm, cũng là những người có tài trên phương diện nghệ thuật.

Không chỉ có luật sư không thôi mà trong cuộc thi này còn có bác sĩ nữa, như Bác Sĩ Huỳnh Gia Bảo tham gia trong vai trò là một “host” của chương trình.

NV: Với riêng Luật Sư Trần Khánh Hưng, ông có suy nghĩ như thế nào khi lần đầu tiên tham gia vào ban tổ chức cuộc thi?

Luật Sư Trần Khánh Hưng: Trước đây tôi đã từng đi xem vài cuộc thi hoa hậu. Nhưng thiết nghĩ những cuộc thi hoa hậu trước đây do người Việt tổ chức chỉ mang tính cách ở trong nước Mỹ hoặc miền Nam Califonria thôi. Nên lần này tham gia trong một chương trình có tầm vóc như thế này, nhất là với uy tín của anh Nguyễn Tiến Huy, tôi thấy có vẻ hứng thú và muốn coi xem các thí sinh từ năm châu đến sẽ như thế nào. Tôi cũng cảm thấy chờ đợi xem lần đầu tiên giải nam vương được tổ chức hay ra sao. Lại có thêm một chương trình biểu diễn của nhiều ca nghệ sĩ tên tuổi nên tôi cũng hồi hộp và mong đợi đón xem.

Hy vọng chắc chắn sẽ có nhiều kỷ niệm.

Thị trưởng Newark xông vào nhà cháy, cứu được hàng xóm


NEWARK, New Jersey (AP) –
Thị trưởng Newark, thành phố lớn nhất tiểu bang New Jersey, hôm Thứ Sáu kể lại rằng ông tưởng mình có thể chết khi xông vào đám lửa cháy cứu được bà láng giềng từ căn phòng ngủ ở tầng 2.

Thị Trưởng Cory Booker thành phố Newark (trái) trong tấm hình chụp tháng 3, tiếp Thủ Tướng Anh David Cameron. Thị Trưởng Booker xông vào một căn nhà bị cháy, cứu được người hàng xóm. (Hình: John Moore/Getty Images)

Ông Cory Booker, 42 tuổi, chỉ bị phỏng ở bàn tay phải sau khi cứu thoát bà láng giềng Zina Hodge, 47 tuổi.

Lửa cháy từ dưới nhà bếp và khói lên dày đặc. Khi ông Booker đến nơi, hai nhân viên bảo vệ của ông đã cứu được nhiều người khác trong gia đình nhưng bà mẹ cho biết người con gái còn kẹt trên lầu. Ông liều mạng xông lên và kéo được Hodge ra khỏi giường trong tình trạng gần hôn mê vì ngạt khói. Booker cố gắng cõng nạn nhân lên nhưng không tìm thấy đường thoát.

Hai nhận viên bảo vệ sau đó giúp ông đưa bà Hodge xuống thang và ra ngoài. Những người lính cứu hỏa chỉ tới nơi mấy phút sau đó đem hai người vào bệnh viện.

Thị Trưởng Cory Booker quấn băng bàn tay phải, cầm cuốn băng video hướng dẫn về an toàn hỏa hoạn cho trẻ em, do một người dân Newark tặng sau khi ông cứu bà láng giềng. (Hình: AP/Mel Evans)

Ông thị trưởng chỉ phỏng nhẹ nhưng ngộp khói còn phải lưu lại bệnh viện Saint Barnabas ở Livingston cho đến ngày Thứ Sáu. Bà Hodge tình trạng được coi là trầm trọng vì thương tích phỏng ở lưng, cổ và ngạt khói.

Thị Trưởng Booker khiêm nhượng phủ nhận hành động anh hùng của mình, nói: “Tôi chỉ nghĩ đây là việc mà người nào cũng phải hành động trong hoàn cảnh như thế. Ðó là cứu người bạn láng giềng với mình.” (HC)

Hôn ghế thần tượng

 

Tạp ghi Huy Phương

 

 

Hết chuyện công an lấy ghế che mặt để khỏi nhận diện, bây giờ lại đến một chuyện “ghế” khác là ngửi và hôn ghế thần tượng. Nguồn tin từ Hà Nội cho biết nam ca sĩ Nam Hàn Bi Rain đã đến Việt Nam tham gia hai buổi trình diễn tại nhà hát Quân đội vào ngày 19 tháng 3 và một tại nhà hát lớn Hà Nội vào ngày 21 tháng 3.

Truyền thông Việt Nam bao vây chiếc xe chở Angelina Jolie khi nữ tài tử này đến thăm Sài Gòn năm 2007. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)

Trong một đêm lưu diễn của ca sĩ nhạc Pop này, một số nam nữ trẻ tuổi hâm mộ cuồng nhiệt của đất Hà Nội, nơi gọi là “đỉnh cao trí tuệ của nhân loại” đã quì xuống để ngửi và hôn hít chiếc ghế mà thần tượng của mình vừa ngồi. Ðó là những gì lớp trẻ bây giờ sống và lớn lên trong cái gọi là xây dựng nếp sống văn hóa mới của xã hội chủ nghĩa, vượt hơn hẳn Saigon, dù là khi ca sĩ Pháp gốc Ý Dalida nổi danh, thần tượng của nhiều người đến Saigon vào năm 1964.

Chúng ta cũng đã thấy tuổi trẻ đua đòi văn minh vọng ngoại của Hà Nội năm 2009, khi Micheal Jackson qua đời, đã tụ tập với nhau ở công viên, lập bàn thờ ông Hoàng này và ôm nhau khóc như cha chết, khiến nhân gian có câu:

“Thương thay con cháu bác Hồ

Nước mất không khóc, khóc Mai-Cồ Rắc-Xơn!”

Dư luận trong nước nhận xét, phê phán đây là sự xuống cấp của đạo đức và phẩm giá con người và cho rằng tuổi trẻ Việt Nam ngày càng “mất nết”. Thật ra, vì mê thần tượng dưới ánh đèn sân khấu, chúng ta đã thấy những lớp trẻ trong các buổi trình diễn đã phấn khích reo hò, nhảy múa, khóc lóc, vật vã đến điên cuồng. Họ chạy theo, níu xe chở thần tượng hằng trăm thước hoặc sẵn sàng nhận diễm phúc ngủ với thần tượng qua đêm.

Ca sĩ nổi danh thường phải có cận vệ, để ngăn cản người hâm mộ đến gần, tránh những việc không hay như nắm tay, nắm chân, ôm hôn thắm thiết hay xé áo xé quần, và cũng để bảo vệ người ca sĩ khỏi bị sát hại. Yêu thần tượng, người ta có thể giết luôn thần tượng như trường hợp Mark David Chapman, đã ám sát John Lennon của ban nhạc huyền thoại The Beatles năm 1980 vì những ám ảnh bất thường trong tâm lý và bệnh ích kỷ, điên rồ muốn chiếm hữu thần tượng cho riêng mình. Từ Tây sang Ðông cũng không thiếu người tự sát vì quá yêu thần tượng, mà phần đông người đi tìm cái chết này là phụ nữ.

Ca dao Việt Nam đã có câu: “Yêu ai yêu cả bàn chân…” Bạn đã có lần nào hôn bàn chân của người yêu chưa? Bàn chân chắc hẳn thơm tho hơn nhiều nơi khác. Không những bàn chân thơm tho mà cái vật nâng niu, ôm ấp bàn chân cũng thơm tho, nên bên Tây, người hào hoa đã dùng dày của mỹ nhân thay cốc để uống champagne, chứng tỏ tình yêu say đắm của mình.

Thật ra chuyện mê mệt thần tượng không phải chỉ xảy ra ở các nước văn minh hay chỉ dành cho lớp trẻ, mà ở một nước lạc hậu nghèo đói như Việt Nam ngày trước cũng đã xảy ra. Muốn hướng dẫn ngu dân người ta cũng tạo ra thần tượng, suy tôn thần tượng, bằng cách dùng bọn văn công đặc trách tuyên truyền nhồi sọ ngay từ lớp trẻ ở trong nhà trường. Trẻ con không mơ hoa, mơ bướm, mơ bà Tiên, ông Bụt mà mơ bác Hồ “râu bác dài, tóc bác bạc phơ”, mơ “em âu yếm hôn lên má bác” (trong khi theo những hình ảnh ghi lại thì bác đã ôm ghì lấy đầu em và hôn môi em!) Ðã tạo nên thần tượng, thì khi thần tượng chết, tiếc thương phải khóc lóc, hơn cả cha chết, từ hoạt cảnh Hồ Chí Minh Việt Nam cho đến Kim Nhật Thành hay Kim Chính Nhật ở Bắc Hàn. Hơn cả cha chết vì thương cha thương mẹ chỉ một, nhưng thương thần tượng Staline đến mười.

Ở Trung Cộng thì ngay khi Mao Trạch Ðông thở hắt ra hơi thở cuối cùng, nhiều trăm triệu dân ngoài đường vẫn tiếp tục hát bài “Suy Tôn Mao Chủ Tịch Sống Lâu Muôn Tuổi”. Tôi không nghĩ là trong các nước Cộng Sản nghèo đói, nhân dân đổ xô ra đường khóc thảm thiết khi cha già hay thần tượng chết để có nửa cân khoai mì hay một lạng đường, nhưng vì cái hệ thống “loa-báo” một chiều trong các nước này với sự dâng hiến hết mình của hằng trăm nhạc sĩ, thi sĩ, kịch sĩ… đã thành công lải nhải ngày đêm từ năm này qua năm khác, từ trong xưởng máy đến ngoài chợ làng, ca tụng, tâng bốc, suy tôn lãnh tụ đến mây xanh làm cho đám dân lành ngây thơ, man rợ trở thành đàn cừu của Panurge làm theo nhau mà không hề hỏi mình đang làm cái trò gì!

Khi mà Cộng Sản Việt Nam nợ cơm áo, nợ lương khô, nợ súng đạn đàn anh thì không những cá nhân Staline, Mao Trạch Ðông là thần tượng mà cả những đất nước Liên Xô, Trung Quốc kia cũng là những gì vĩ đại, cao cả, tuyệt đối kiểu “đỉnh cao chói lọi”, nếu không, trong “kho tàng văn học cách mạng” đâu có những ví von lố bịch kiểu “trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ, đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ!”

Tác giả Nhọ của nguồn Dân Luận đã cho rằng: “Chúng ta chướng mắt khi giới trẻ Việt quì xuống hôn ghế một thần tượng âm nhạc nước ngoài, nhưng hãy nhìn cái quì suốt dòng lịch sử của các thế hệ đi trước!” và “Hãy nhìn lại tư thế khúm núm, xum xoe, khăm khẳm mùi nịnh bợ mà đại thi hào Tố Hữu – nguyên ủy viên Bộ Chính Trị, phó chủ tịch hội đồng bộ trưởng kiêm bí thư ban chấp hành trung ương – đã dành cho cái ghế quyền lực dưới mông hai thần tượng của mình là Mao Trạch Ðông và Staline.”

Vậy theo ông thì hành động ngu ngốc của lũ trẻ ngày nay không nguy hiểm và tồi tệ bằng những bậc tiền bối của chúng? Vậy thì nên tha thứ cho lũ trẻ vì hình ảnh này chỉ là phiên bản một thứ ngửi, hôn những chiếc ghế đã ôm ấp “chỗ ngồi” của những thần tượng ngày trước, đã có công đem đất nước vào chỗ khốn nạn hôm nay, phải không, thưa ông?

Ðọc ‘Blossom on the Wind’ của Juliet Lac

 


Hà Giang/Người Việt


 


Trả lời câu hỏi của phóng viên nhật báo Người Việt về điều mình tự hào nhất, Juliet Lac nói không do dự: “Cuốn sách của em!”










Sách “Blossoms on the Wind” của tác giả Juliet Lac, xuất bản ở Mỹ và Scotland. (Hình: Hà Giang/Người Việt)


Rồi ngập ngừng một chút, Juliet liếc nhìn cuốn sách đặt trên bàn vừa nói vừa hỏi: “Chị phải công nhận nó là một thành quả?”


Chắc chắn rồi! Và Juliet có lý do chính đáng để tự hào.


Vì viết cho xong và cho thành một cuốn sách tuy khó, nhưng có lẽ làm sao cho sách được một nhà xuất bản dòng chính chọn phát hành khó hơn rất nhiều.


Thế mà cuốn hồi ký “Blossoms on the Wind” (tạm dịch là Cánh Hoa Trong Gió), nguyên tác Anh ngữ của Juliet Lac, không chỉ được một chi nhánh của nhà xuất bản Random House trình làng tại Scotland và Anh vào Tháng Giêng, 2008, mà đến năm 2009 thì được nhà xuất bản Piemme tại Ý chuyển ngữ để phát hành ở Ý, rồi sau đó lại được nhà xuất bản Citadel Press phát hành ở Mỹ và Canada.


Trong cuốn hồi ký dài hơn 200 trang, Juliet Lac, (tên Việt Nam là Dung Nguyễn) sinh năm 1967, ghi lại cuộc đời mình, một phụ nữ Việt Nam sinh ra và lớn lên trong chiến tranh, có cha là lính VNCH tử nạn trong cuộc chiến. Sau biến cố 1975, Juliet theo mẹ, vượt biên tìm tự do vào năm 1978, bỏ lại sau lưng một đất nước điêu tàn.


Và như nhiều câu chuyện thuyền nhân quen thuộc khác, chiếc tàu đánh cá chở hai mẹ con Juliet chen chúc cùng 300 người nữa, bị bão đánh chìm sau 8 ngày lênh đênh trên biển. Juliet và mẹ may mắn nằm trong số hơn 100 người sống sót. Sau những ngày tạm trú tại một trại tị nạn tại Indonesia, hai mẹ con Juliet bắt đầu đối diện với khó khăn của việc xây dựng lại cuộc đời với hai bàn tay trắng tại California.


Ở đây, lạc loài trong một nền văn hóa mới, bên cạnh một người mẹ có vấn đề và hành trình riêng của mình, Juliet khao khát tình thương, sự ổn định, và sớm lập gia đình với một người mình không yêu, mà cũng không yêu mình, chỉ vì muốn thoát ly gia đình.


Nhưng sự tương tự dừng lại ở đó. Quãng đời còn lại của Juliet là hành trình, kinh nghiệm của riêng Juliet.


Lấy chồng xong chẳng bao lâu, Juliet có hai đứa con trai với người chồng chẳng bao giờ có mặt ở nhà. Hai lần sinh con là hai lần bị lâm chứng trầm cảm nặng, Juliet phải gửi con qua Paris, Pháp, cho gia đình chồng nuôi. Thất bại trong vai trò làm mẹ, khiến Juliet lún sâu vào trầm cảm, và lại rơi sâu thêm mỗi khi gặp khó khăn trong cuộc sống.


Với giọng văn mộc mạc, thân tình như tâm sự, Juliet viết rất thành thật, chê mình thẳng cánh đến độ đôi khi tàn nhẫn, chẳng hạn kể rằng mình “mập,” “đen,” không đẹp, không giỏi, không khôn ngoan, có những “quyết định không sáng suốt.”


Ðọc “Blossoms on the Wind” đôi lúc người ta phải chau mày chép miệng vì có cảm tưởng Juliet thích than thân trách phận. Lúc khác lại bực mình vì cho rằng những cam go khó khăn của đời sống Juliet, một phần là do phán đoán và lựa chọn của Juliet mà ra.


Thế nhưng, trái tim đôn hậu, sự kiên trì và sức phấn đấu mãnh liệt của Juliet khiến người đọc tiếp tục muốn biết thêm về cuộc đời của cô bé hay than thân trách phận này. Và cuối cùng mỉm cười, khi ở lứa tuổi 30, trong cơn tuyệt vọng, Juliet chuyển qua Paris, và chính ở đây đã trưởng thành.


Juliet bảo “ở Paris người ta trọng nghệ sĩ và những ai có óc sáng tạo.” Và không biết có phải tại thức ăn, rượu vang hay không khí của Paris hay không, mà Juliet cũng trở nên sáng tạo hơn.


Tại Paris, Juliet gia nhập một số tổ chức như International Women’s Club, Women of American Church, cùng một số bạn bè thành lập tạp chí Paris Woman Journal, sau đó thành lập trang web www.pariswomen.com, và bắt đầu viết bài cho trang web của mình để chia sẻ những kinh nghiệm của một người phụ nữ nước ngoài sống ở Paris.


Qua trang web này, Juliet có dịp quen biết và kết thân với nhiều phụ nữ khắp nơi, và tìm thấy chính mình, tìm thấy bình an cho tâm hồn, và lần đầu tiên trong đời, tìm được sự đón nhận Juliet hằng mong mỏi.


Năm 2006, với niềm tự tin và nghị lực mới, Juliet trở lại Hoa Kỳ, viết sách kể chuyện đời mình.


Lý do viết sách của Juliet cũng rất đơn giản. Viết vì bạn bè, bất cứ ai nghe một ít chi tiết nào đó về cuộc đời Juliet cũng bảo “phải viết thành sách.”


Ừ, viết thì viết. Thế là Juliet viết!


Khi viết “Blossoms on the Wind,” Juliet không có tham vọng ghi lại lịch sử cuộc chiến, hay chi tiết của cuộc di tản vĩ đại đã khiến nhiều người vùi thân xuống biển, cũng không muốn khuyên người đọc điều gì, mà chỉ đơn giản kể lại cuộc đời mình, chia sẻ nỗi niềm khi đối diện với những mất mát không gì bù đắp, sự phấn đấu liên tục, hành trình đi tìm bản sắc trong một thế giới không ngừng thay đổi. Diễn tiến của cuộc đời Juliet vô tình nhưng hùng hồn nói lên được khả năng phục hồi phi thường của tinh thần con người.










Tác giả Juliet Lac (Dung Nguyễn). (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


“Khi em bắt đầu viết thì ký ức cứ tuôn trào, không dừng được.” Juliet tâm sự.


Cả một cuộc đời viết vèo thành một bản thảo dài khoảng 100 trang. Juliet gửi bản thảo đi cho hơn 80 nhà xuất bản mà một người bạn ở Paris cho danh sách. Chờ một tháng, hai tháng rồi bản thảo lục tục bị khắp nơi trả về.


Cuối cùng, thì “hình như có một người bạn nào đó ngầm giúp đỡ,” Juliet nhận định, và cho biết nhờ đó, một nhà xuất bản viết thư cho Juliet nói “chúng tôi có thể làm được.” Những gì xẩy ra sau đó là lịch sử.


Sau sáu tháng làm việc với biên tập viên của nhà xuất bản, chuyện đời của Juliet từ 100 trang biến thành hơn 200 trang. Juliet bảo thích nhất là hai chương đầu, tả về thời thơ ấu và cuộc chiến Việt Nam, vì đó là những điều người ngoại quốc “chỉ nghe nói tới nhưng không biết rõ chi tiết.”


Với chút ngậm ngùi, Juliet bảo “mẹ em già rồi, không đọc được tiếng Anh” nên không đọc được cuốn sách của em.


Nhưng hai đứa con của Juliet, 25 và 19 tuổi, thì rất thích, vì nhờ sách mà “hiểu được Việt Nam,” mà “hiểu được đời của mẹ.”


Juliet đã ly dị, và đang làm việc tại Insphere Insurance Solutions ở Costa Mesa, một hãng bảo hiểm có trụ sở tại North Richland Hills, Texas.


“Em phải cật lực làm việc chị ạ. Ở tuổi 44 mà một lần nữa lại trắng tay, phải làm lại tất cả, và em nhất định phải thành công!” Juliet tâm sự.


Tâm sự về cuộc hôn nhân tới thì Juliet bảo “nhất định phải có tình yêu.”


Về lời khuyên cho những ai muốn viết sách, Juliet bảo: “Muốn viết thì cứ viết và phải viết, viết cho xong, và phải nhất định tìm cách xuất bản cho bằng được, phải làm cho được!”


Nhất định rồi!


 


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Nhật Bản, mùa hoa anh đào

 



Chủ nhân mới chưa chắc chắn dùng thị trấn Buford vào việc gì

 


 


Bấm vào xem diễn đàn: Ông Nguyên mua thị trấn Buford làm gì?
 


HÀ NỘI (AP) – Doanh gia Việt Nam Phạm Ðình Nguyên sang Hoa Kỳ lần đầu đã đến một thị trấn bé nhỏ chỉ có một cư dân, Buford, Wyoming, và với $900,000 mua được cho mình một mảnh trong giấc mơ về nước Mỹ.










Ông Phạm Ðình Nguyên (phải) và ông Don Sammons, chủ nhân cũ của thị trấn Buford. (Hình: AP Photo/Tuoi Tre Newspaper)


Tên của Nguyên không được loan báo tuần trước khi thắng cuộc đấu giá ở Buford, nhưng sự việc này đã thu hút sự chú ý của truyền thông Việt Nam và những trang mạng xã hội. Một số người hoan nghênh ông đã chứng tỏ cho thế giới là Việt Nam đã tiến xa khỏi chiến tranh và nghèo khó.


Phạm Ðình Nguyên, 38 tuổi, làm giám đốc International Distribution Services, một công ty thương mại phân phối hàng hóa, trụ sở tại Sài Gòn. Ông cho biết chưa có một ý định chắc chắn là sẽ dùng thị trấn bên cạnh xa lộ liên bang 80 Buford vào việc gì, nhưng dự trù có thể để bán những sản phẩm của Việt Nam.


Ông nói: “Một cách thẳng thắn, tôi mới chỉ coi Buford là một phần nước Mỹ, một thị trường lớn có tiềm năng cho sản phẩm Việt Nam. Buford giống như một nhà triển lãm cho những thứ ấy”.


Trần Thanh Tùng, một doanh nhân ở Hà Nội, hôm 13 Tháng Tư nói với phóng viên AP rằng việc Nguyên mua Buford gây ấn tượng cho nhiều người “và làm tôi ngạc nhiên nhưng cũng hãnh diện”. Theo Tùng: “Ðây là chuyện mà ít năm trước không ai có thể nghĩ đến”.


Thị trấn Buford nằm trên đường từ thành phố Cheyenne phía Ðông đi đến Laremie phía Tây, diện tích 10 acres (25,000 m2), chỉ có một trạm xăng, một tiệm tạp hóa, một trường học cũ từ 1905, một cabin, một garage và căn nhà 3 phòng ngủ.


Thị trấn thành lập vào thập niên 1860 trong thời kỳ làm đường xe lửa xuyên lục địa Hoa Kỳ. Ðã có lúc 2,000 người ở đây cho đến khi đường xe lửa được chuyển qua hướng khác và đến nay tấm bảng địa danh đặt bên đường ghi: “Buford, Dân số 1, Cao độ 8,000 feet”.


Nguyên kể lại rằng khi đến thị trấn này lần đầu “hơi lạnh cắt da lùa vào mặt tôi” và nói thêm “Tuy nhiên tôi không nao núng vì lòng ao ước làm chủ thị trấn này”.


Nguyên đã đạt cọc $100,000 và có 30 ngày để thanh toán nốt số tiền còn lại. Ông cho biết gia đình ở Hoa Kỳ có thể giúp tài trợ đầu tư này và như thế vượt qua được những thủ tục phức tạp từ Việt Nam mà theo luật muốn mua địa ốc ở nước ngoài phải có sự chấp thuận của nhà nước và giấy phép chuyển ngân.


Không phải tất cả mọi người ở Việt Nam đều cho rằng việc mua Buford là khôn ngoan. Nguyễn Hoàng, sinh viên ở Hà Nội, nói: “Ðầu tư một số tiền lớn như thế để mua một thị trấn giữa miền hoang vắng là điều vô nghĩa. Ðể tiền ấy đầu tư ở Việt Nam tạo công ăn việc làm cho đồng bào có ý nghĩa hơn”.


Chủ nhân cũ của Buford là ông Don Sammons, đã tự coi là “thị trưởng” và bây giờ cho biết có ý định viết một cuốn sách nói về cuộc sống hơn 20 năm tại đây.


Summons đã phục vụ một nhiệm kỳ trong chiến tranh Việt Nam từ 1968 đến 1969 với vai trò bộ binh truyền tin.


Phạm Ðình Nguyên tuyên bố: “Thành thật tôi không có kế hoạch nào cho thị trấn này. Nhưng tôi nghĩ người Việt Nam không nên cảm thấy tự ti. Không điều gì là không thể được”. (H.C.)


 

Nhiếp ảnh gia gốc Việt đoạt giải chụp ảnh hoa dại


ANAHEIM, California (OCR)
Ông Tuan Le vừa đoạt giải Cuộc Thi Chụp Ảnh Hoa Dại lần thứ 4 do nhật báo The Orange Count Register và Câu Lạc Bộ Ði Bộ Leo Núi Orange County tổ chức.

Tấm ảnh “Calla Lily” của ông Tuan Le, 51 tuổi, cư dân Anaheim, cho thấy một con ong đang hút nhụy một cánh hoa huệ tây, được các giám khảo chấm điểm thắng giải trong cuộc thi có 434 ảnh dự thi. Ông Tuan Le, hiện là kỹ sư làm việc tại Irvine, sẽ được thưởng một tấm plaque và $100. Trong hình, tác phẩm đoạt giải của ông Tuan Le. (Hình: Tuan Le)

Bầu cử BÐD Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Nam California

 

Nguyên Huy/Người Việt

 

Chủ Nhật tuần này 15 tháng 4, tại miền Nam California lại có tổ chức bầu cử người vào Hội Ðồng Ðại Diện. Theo Ban Tổ Chức Bầu Cử nhiệm kỳ này cho biết thì có tới 19 địa điểm đặt phòng phiếu.

  

Quang cảnh buổi tranh luận của hai liên danh Vì Dân và Thăng Tiến tại Thư Viện Việt Nam, Garden Grove. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

Ðó là những cơ sở tôn giáo như chùa Bảo Quang, Bát Nhã, Diệu Quang, Dược Sư, Huệ Quang, Liên Hoa, Hội Quán Phật Giáo Hòa Hảo, Thánh Thất Cao Ðài và Trung Tâm Công Giáo.

Tại các siêu thị ABC, Á Ðông, Ðà Lạt, Green Farm, Mom, Mỹ Thuận, Saigon Supermarket, Saigon City, Thuận Phát I và II cũng có những phòng phiếu.

Ngoài ra, tại Pomona cũng có phòng phiếu tại chợ Hòa Bình, San Bernadino, có tại Trung Tâm Huấn Luyện và Tu học Quảng Ðức, San Fernando Valley, có tại Trụ Sở Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia và ở San Diego thì có tại chùa Phật Ðà.

Có hai liên danh ứng cử vào Hội Ðồng Ðại Diện. Ðó là Liên Danh Vì Dân do Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa làm thụ ủy gồm các thành viên trong liên danh là các ông Richard Ðẹp Bùi, Trần Sơn Hà, James Trương và Trần Quốc Ân.

Liên Danh Thăng Tiến do ông Nguyễn Tấn Lạc làm thụ ủy gồm có bà Vũ Thùy Nhân, ông Mai Bá Ðiền, bà Huỳnh Thị Ty (Kathy) và ông Nguyễn Thanh Tân.

Ngoài hai liên danh ứng cử vào Hội Ðồng Ðại Diện còn có 6 ứng cử viên vào Hội Ðồng Giám Sát 5 người, gồm các ông Nguyễn Mạnh Chí, Nguyễn Tấn Dược, Phạm Ngọc Khôi, Trần Thanh Phong, Lê Nguyễn Thiện Truyền, Hồ Trọng Thăng.

Cả hai liên danh ứng cử vào Hội Ðồng Ðại Diện đã có hai cuộc tranh luận vào Chủ Nhật tuần vừa qua, và Chủ Nhật tuần trước nữa.

Theo sự phổ biến trong những cuộc tranh luận này thì cả hai liên danh đều có lập trường kiên quyết chống cộng sản, xây dựng vững chắc một cộng đồng người Việt quốc gia nhằm tạo nên sức mạnh cho cộng đồng để tranh đấu hữu hiệu và bảo vệ quyền lợi chính đáng của đồng hương đồng thời góp phần cho công cuộc tranh đấu giành tự do, dân chủ và nhân quyền và toàn vẹn lãnh thổ cho Việt Nam.

Cuộc bầu cử nhiệm kỳ 2010-2012 vào tháng 4, 2010 đã có tới 18 ngàn đồng hương ở Nam California tham dự tạo ra một cơ hội thuận lợi cho Ban Ðại Diện Cộng Ðồng.

Nỗi kinh hoàng của một người thoát khỏi ‘trại tế bần’ Ðà Nẵng


Phi Khanh/Người Việt


 


ÐÀ NẴNG – Nhà cầm quyền thành phố Ðà Nẵng đang thực hiện chính sách ‘làm sạch thành phố’ bằng cách bắt tất cả những người ăn xin, nhặt rác, bán hàng rong mà nhiều người trong số đó bị đưa vào trung tâm bảo trợ xã hội thành phố.










Bị hất ra khỏi thành phố, những người nghèo lại tiếp tục với đời sống lang thang ở vùng quê bán mua độ nhật. (Hình: Phi Khanh/Người Việt)


Trung tâm bảo trợ xã hội này tọa lạc tại tổ 8, Ðà Sơn, Ðà Nẵng, nơi có nhiều công an, cán bộ quản lý cửa đóng then cài… Nơi này có thể chứa vài trăm người, nếu cần, nó sẽ chứa cả ngàn người. Ai vào đây cũng chỉ hy vọng một điều duy nhất: Ðược ra ngoài!


Hai người thuộc hội viên Hội Người Mù Ðiện Bàn tên là Hùng và ông Tân, cùng nhiều người bán hương đèn, chiếu, chổi khác tại lễ hội Quán Thế Âm tại chùa Quán Thế Âm, Ngũ Hành Sơn hôm 19 tháng 2 Âm lịch đã bị bắt vào đây.


Ông Hùng, vừa thoát ra khỏi trại, kể: “Chúng tôi là hội viên Hội Người Mù Ðiện Bàn, Quảng Nam, thì cũng như mọi năm thôi, cứ đến lễ hội, chúng tôi lại bán hương, bán chổi. Nhưng năm nay ác nghiệt quá!”


“Hai anh em tôi vừa dắt nhau đến chỗ đường vào cổng chùa, vừa ngồi xuống bán, chưa kịp bán bó hương nào đã bị bắt, họ viện lý do là những người mua bán như chúng tôi làm mất mỹ quan thành phố, mất đẹp lễ hội… Họ nói là chúng tôi lợi dụng mua bán để xin ăn.”


Nói đến đây, ông Hùng tức tưởi, ông nói thêm rằng cuộc đời ông chưa bao giờ ngửa tay xin ai, làm một người sống qua hai chế độ, nếm trải không biết bao nhiêu hạnh phúc và khổ nhục, ông luôn giữ tư cách và lương tâm của mình trong sạch, vậy mà những người bắt ông đã “ngậm máu phun người”.


 


Hốt lên xe, lùa vào trại…


 


“Ðược chừng mươi phút, họ nói với tôi là mời tôi lên xe bus đi đến địa điểm khác, nói xong ba bốn ông công an, dân phòng xúm vào kéo tôi lên xe, vừa đến chỗ xe, tôi sờ tay vào xe thì nhận ra đó không phải là xe bus mà xe bít bùng của công an dùng chở tội phạm, tôi hoảng hồn, níu tay vào cửa xe, cố ghì lại…”


“Họ kéo tôi không được, thì bấm vào xương sườn tôi đến đau nhói, một người dùng giày giẫm lên chân tôi, đau quá, tôi gượng không được, cuối cùng phải buông tay, và họ đưa tôi về nhốt ở trại Ðà Sơn, thật là khủng khiếp!”


Nhấp một ngụm nước suối cho đỡ lạc giọng, ông Hùng kể tiếp: “Khi tôi vào trại, cùng đi với tôi có mấy người lang thang cơ nhỡ, rồi nhậu đêm ngủ đường cũng bị bắt vào, trong hội người mù thì có thêm anh bạn trẻ tên Tân, anh này cũng mù mắt, cụt tay, còn nặng hơn tôi…”


“Ở trong trại, kinh hơn cả địa ngục, vì khi mới bước vào trại, câu đầu tiên người ta ‘chào khách’ với tôi là: ‘Mấy người kia còn trẻ, có thể ra trại sớm, riêng với ông, thì thôi mút mùa lệ thủy, đừng mong có ngày ra!”


“Cuối cùng, tôi phải nhờ mấy người bà con làm việc ở phường Hải Châu, Ðà Nẵng xin bảo lãnh tôi ra, mới có ngày đi kiếm cơm hôm nay, mấy người còn lại, có lẽ sẽ bị nhốt ít nhất là đến ngày 1 tháng 5, qua lễ hội pháo bông Ðà Nẵng mới được thả ra”.


“Mà cũng đúng vậy, với đội ngũ công an, cán bộ và chó săn, có con nặng cả trăm ký, dày đặc như thế, cổng cao vòi vọi, đóng im ỉm suốt ngày, nội bất xuất, ngoại bất nhập, cứ tới giờ thì người ta gọi đi ăn cơm, ngoài ra, ai còn sức lao động thì đi làm tăng gia, ai già thì nằm chờ cơm, mình vừa nhớ nhà, vừa sợ đủ thứ hết, nghe người ta ho mình cũng sợ”…










Ông Hùng và vết thương do bị công an 113 bấm huyệt vào xương sườn để lôi lên xe hôm bắt vào trại. (Hình: Phi Khanh/Người Việt)


“Vì trong trại chỉ phân biệt khu nam riêng, nữ riêng, còn lại thì người điên, người mù, người đi ăn xin, người bán hàng rong… trẻ già gì nhốt hết vào một trại như thế, mình nghe mấy thằng điên nó ho mình cũng hoảng sợ, không biết nó đánh mình giờ nào, tự dưng thấy tủi thân và nhục nhã vô cùng. Nói là trung tâm cho nghe sang chứ thật ra còn nhục hơn cả trại tế bần!”


Nói đến đây, ông Hùng thở dài, cảm giác như ông đang chất cả thế sự, đời ông trong tiếng thở.


Ông Hùng còn cho biết thêm là hiện tại, trong trại chứa chừng 160 người, có người ở Quảng Ngãi ra, người từ Thừa Thiên, Huế vào, người Quảng Trị… Những người này đều bán hàng rong, đi lượm rác, đi làm thuê độ nhật, tối ngủ vỉa hè… Họ đều là lao động chính, và một khi họ bị đưa vào trại, cả một gia đình khốn khó của họ trở thành con tàu mắc cạn.


 


Trại tế bần? Trung tâm bảo trợ xã hội? Hay là trại tập trung?


 


Có lẽ đây là câu hỏi mà bất kì người nào đã từng vào trung tâm bảo trợ xã hội Ðà Nẵng đều nghĩ đến, và là nỗi ám ảnh của họ.


Bởi, nếu là trung tâm bảo trợ xã hội thì chí ít phải có tính nhân đạo của nó, nó cho người vào đây sống một cảm giác thoải mái, một niềm tin rằng mình còn có chỗ dựa trong xã hội và xã hội mình đang sống là tốt đẹp.


Nhưng rất tiếc là cái nơi này luôn cho người vào đây một cảm giác duy nhất: Mình là thứ bỏ đi của xã hội, mình đã hoàn toàn nằm ngoài lề cuộc đời và không có cơ hội tiếp xúc xã hội.


Nếu đã vậy, thì cũng không thể gọi nó là trại tế bần, càng không thể gọi nó như cái tên nó đã ghi trên bảng, mà nó gần với một trại giam.


Và, một khi nó tồn tại, hiện hữu như một mối đe dọa với người nghèo, thì liệu cái thành phố chứa nó có phải là thành phố văn minh?

Ðốt tiền



Ngô Nhân Dụng


 


Ðiều bất ngờ sau khi hỏa tiễn Bắc Hàn nổ tung sau khi bay được 100 cây số, là chính quyền Bình Nhưỡng công nhận cuộc đốt pháo bông kỷ niệm 100 năm sinh nhật Kim Nhật Thành đã thất bại.


Bản tin đọc trên ti vi cho 23 triệu dân chúng nghe nói không úp mở là vệ tinh nhân tạo không bay được lên quỹ đạo. Năm 2009 khi Kim Chính Nhất còn sống, một vụ phóng vệ tinh khác được các đài quan sát quốc tế xác nhận là bất thành; nhưng chính quyền cộng sản vẫn loan báo họ thành công mỹ mãn. Tại sao cậu Kim Chính Ân lại thành thật hơn ông bố?


Có thể giải thích là ba năm trước Kim Chính Nhất đang bệnh nặng và chưa chính thức đưa đứa con nào lên kế vị, cho nên không dám loan tin xấu, sợ dân coi là điềm gở. Năm nay, Kim Chính Ân đã chính thức lên ngôi, và mới được suy tôn đủ các chức vụ cao nhất nước không khác gì ông bố, cho nên không cần kiêng cữ nữa. Sau khi đã được “bầu” làm chủ tịch nước, bí thư thứ nhất của đảng, Tháng Mười Hai vừa rồi được suy tôn làm tổng tư lệnh đứng đầu đạo quân 1 triệu 200 ngàn người, trong tuần này Kim Chính Ân đã được đưa lên chức “chủ tịch thứ nhất Quân Ủy Trung Ương,” một chức vụ không thể thiếu.


Nhưng thực sự địa vị của Kim Chính Ân có chắc chắn hay không? Một gia đình nắm tất cả guồng máy đảng, quân đội, công an trong tay có bảo đảm chàng thanh niên dưới 30 tuổi ngồi vững trên ngai vàng như ông nội và bố hay không?


Chúng ta biết là đời ông bố Kim Chính Nhất đã được chuẩn bị hàng chục năm, từ lúc được chỉ định làm đông cung thái tử cho đến khi lên ngôi. Trong thời gian đó, Kim Nhật Thành đủ thời giờ rèn luyện, che chở, bảo đảm bá quan văn võ phải phục tùng đứa con sắp kế vị. Còn Kim Chính Ân vừa quá trẻ lại vừa mới được chỉ định hai năm thì bố chết, trước khi chết Kim Chính đã phải ủy thác việc khuông phò ấu chúa cho cô em gái Kim Kyong Hui và ông em rể Chang Sung Taek. Nhưng trong đám tướng lãnh, toàn những cụ già chung quanh tuổi 70, không chắc ai cũng phục tùng cậu lãnh tụ mặt búng ra sữa này.


Ðảo chính là một chuyện khó xẩy ra trong một chế độ cộng sản, vì tất cả những người chỉ huy các đơn vị quân đội đều bị các chính trị viên kiểm soát chặt chẽ. Nhưng nếu chính một nhóm người đang phụ trách cơ chế kiểm soát đó nảy sinh ý “tạo phản” thì vẫn có thể đảo chính. Tại Nam Hàn, Tổng Thống Phác Chính Hy đã bị ngay người được ông đưa lên cầm đầu trung ương tình báo (KCIA) sát hại và đảo chính. Tại Trung Cộng, Lâm Bưu cũng âm mưu đảo chính không thành, sau khi đã được Mao Trạch Ðông công khai phong làm người kế vị, chính thức ghi vào cương lĩnh đảng. Trong một chế độ độc tài, các lãnh tụ không tin được nhau, vì không có một cơ chế nào giám sát và giới hạn quyền hành. Dù được đưa lên làm kế vị nhưng Lâm Bưu biết số phận của mình vẫn được quyết định bởi một người, Mao Trạch Ðông. Bất cứ lúc nào Mao đổi ý kiến cũng được, và chỉ trong giây phút là người kế vị cũng mất mạng. Lâm Bưu đã từng thấy một đồng chí lâu năm của Mao, cũng được coi là người kế vị, là Lưu Thiếu Kỳ, bị hành hạ đến chết, vợ con cũng khốn khó. Ðảo chính trong một nước cộng sản có thể tiến hành dễ dàng, chính vì chính sách suy tôn lãnh tụ. Nếu Lâm Bưu thành công, bắt cóc được Mao Trạch Ðông, thì chỉ cần nhân danh Mao Chủ tịch là có thể trị được cả thiên hạ.


Cho nên, Kim Chính Ân phải lo có người đang nhòm ngó địa vị của mình, trong đó có thể có chính ông chồng bà cô, hoặc một tướng lãnh trong hàng ngũ lãnh đạo. Cuộc đảo chính ở một nước cộng sản dễ thi hành vì tất cả mọi quyết định quan trọng nhất đều nằm trong tay một nhóm người họp kín với nhau, toàn dân không ai biết gì chuyện nội bộ của họ. Như Beria đã âm mưu cướp chính quyền sau khi Stalin chết, và Beria bị nhóm đối lập treo cổ, tất cả các biến cố đó diễn ra đằng sau sân khấu cả. Chính vì các lãnh tụ độc tài không cho phép ai dưới quyền được phép nổi lên trước công chúng, cho nên cũng không ai có địa vị và tư cách để đứng ra chống đảo chính.


Cho nên, việc chính quyền Bắc Hàn công khai thú nhận việc phóng vệ tinh thất bại có thể là một phản ứng bất đắc dĩ vì lo lắng có thể một, hai người đang âm mưu chống chế độ gia đình trị của họ Kim. Một lý do là cái hỏa tiễn mới phóng lên, bay chưa được mươi phút đã phát nổ giữa trời, là một hình ảnh rất khó xóa bỏ, khó che đậy. Nhiều cơ quan dân sự và quân sự nắm trong tay các đoạn phim xấu hổ đó, có thể vài cá nhân cũng chụp được đầy đủ. Cho nên, đối với gia đình Kim, thà rằng công khai thú nhận thất bại còn hơn để các tay chống đối tiết lộ, rỉ tai đồn đại, vào đúng lúc họ thấy có lợi nhất. Công khai nói đến vụ thất bại là tước của các phe trong nội bộ một vũ khí có thể dùng để xóa bỏ “thần tượng” Kim nhỏ. Trong khi đó, ông vua mới vẫn đứng ra khán đài chủ tọa một cuộc biểu tình mừng sinh nhật và khánh thành hai pho tượng mới của ông nội và bố.


Công khai hóa thất bại phóng vệ tinh cũng có thể tạo cơ hội cho Kim Chính Ân thanh toán nội bộ, đổ tội làm hỏng việc cho những người nào có khả năng chống đối nhất. Một thủ đoạn của các nhà độc tài là lâu lâu cách chức một nửa số đàn em, hay nhiều hơn. bằng cách đó, vừa diệt được các bè phái đang có thể thành hình, vừa đe dọa những người còn ở lại, khiến họ lo sợ hơn, không dám có ý “phản phúc.” Trong mấy tháng tới, tình trạng đó sẽ diễn ra ở Bình Nhưỡng.


Mặt khác, để gỡ thể diện, Kim Chính Ân có thể thúc giục bộ máy quan sự cho nổ thêm một trái bom hạch tâm trong những ngày sắp tới. Bom nổ ngầm dưới đất, không ai biết thành công hay thất bại, rất dễ nói dối. Tổng cộng chi phí cho việc phóng vệ tinh và thử bom lên tới hàng tỷ đô la Mỹ. Chế độ độc tài không bao giờ ngần ngại đốt tiền để củng cố ngai vàng của các lãnh tụ! Trong khi đó, một phần tư dân chúng sống nhờ thực phẩm viện trợ.


Ðốt tiền, không cần phải làm rùm beng như cộng sản Bắc Hàn, khi họ sử dụng tài nguyên của quốc dân để ‘đốt pháo.” Nhìn vào các chế độ cộng sản khác, chúng ta có thể thấy họ cũng “đốt tiền thường xuyên;” đốt tiền mà không thấy lửa, không thấy khói, bằng các dự án, công trình lớn nhỏ.


Bắc Kinh đã đốt hàng trăm tỷ đô la với dự án đường xe lửa cao tốc, đến nay đã trở thành một vết ô nhục sau khi cách chức một loạt người chỉ huy về tội tham nhũng. Việt Nam đã lập tập đoàn Vinashin, chỉ trong mấy năm đã vỡ nợ, không trả được 4 tỷ đô la tiền vay nợ. Số tiền vay các ngân hàng quốc tế này được bảo đảm bằng tất cả ngân sách quốc gia. Tức là 80 triệu dân Việt Nam sẽ phải đưa cổ ra trả nợ, đời này chưa trả được thì đời con cháu ông Ðoàn Văn Vươn sẽ tiếp tục trả. Làm sao người ta có thể đốt được bốn tỷ Mỹ kim trong một thời gian kỷ lục như vậy? Coi như ông Nguyễn Tấn Dũng đã phóng bốn cái hỏa tiễn, vượt xa ông Kim Chính Ân bên Bắc Hàn! Dân Bắc Hàn còn có người được trông thấy khói phun và lượm những mảnh vụn từ trên trời rớt xuống. Ở Việt Nam, cả bốn cái hỏa tiễn và vệ tinh nhân tạo hoàn toàn chìm trong màn bí mật, chỉ các đồng chí biết đồng tiền đã chạy đi những đâu mà thôi! Vinashin chỉ là một vụ “tầu nổi.” Còn bao nhiêu vụ “tầu ngầm” khác, không biết họ đã đốt biết bao nhiêu tiền của dân?


Nhạc sĩ Tô Hải mới viết một bài về “Một Nghìn Lẻ Một Cách Nói Dối,” ông đặt mấy câu hỏi về nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ, “chơi trò chữ nghĩa” để che giấu sự thật. Tô Hải viết:


Nhiều “sai phạm” trong quản lý đất đai ở Sóc Trăng… nhưng chỉ có bốn cơ quan và 5 cá nhân không được phép nêu tên được… đề nghị kiểm điểm!


Tập đoàn Sông Ðà “sai phạm” hơn 10,000 tỉ đồng! Sai phạm? Sai phạm là cái quái gì??? Là biển thủ? Ăn Cắp? Thất thoát? Lãng phí?… tất cả đang còn bỏ ngỏ…!


“Thanh tra tập đoàn dầu khí – Xử lý tài chính trên 18,200 tỉ đồng.” Xử lý tài chính là cái trò gì? Thu hồi? Bắt đền? Hay phân phối lại? Mười tám ngàn hai trăm tỷ (18,200,000,0000) đồng của dân mà viết cứ ỡm ờ như xử lý qua quít vài cân thịt siêu nạc bắt quả tang ở Ðồng Nai!


Một món tiền ông Tô Hải kê ra trên đây cộng lại lên thành nhiều tỷ Mỹ kim. Những chữ như “Sai phạm, xử lý tài chính” đều là ngôn ngữ xã hội chủ nghĩa cả. Chúng ta có dịch sang tiếng Việt Nam là Ðốt Tiền! Các quan phóng bao nhiêu cái hỏa tiễn trên đầu người dân, chẳng thấy hình nào lên ti vi cho dân coi hết!

Tin mới cập nhật