Garden Grove cho gắn bảng quảng cáo xe, dù cư dân phản đối




Linh Nguyễn/Người Việt


 


GARDEN GROVE (NV) –Tiệm bán xe Huyndai vừa được Ủy Ban Quy Hoạch Garden Grove bỏ phiếu 3/2 đồng ý dự án cho dựng hai bảng quảng cáo điện tử cao 59 feet, trong phiên họp tối Thứ Năm, dù có sự chống đối của một số cư dân.










Ủy Viên Joseph Pak (trái) phát biểu trước khi bỏ phiếu. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)


Theo dự trù, hai bảng này sẽ được dựng ở góc Ðông Nam và góc Tây Nam của ngã tư Brookhurst và Trask.


Dù có 7 thành viên, buổi họp tối Thứ Năm chỉ có 5 người bỏ phiếu. Ba ủy viên Michael Silva, Gary Lazenby, và Jennifer Cabral bỏ phiếu thuận. Hai ủy viên Joseph Pak và George Brietigam bỏ phiếu chống. Ủy Viên Joe Dovinh vắng mặt. Ủy Viên Phát Bùi không được tham gia bỏ phiếu vì nhà của ông tọa lạc trong vòng 500 feet cách dự án.


Và ông Phát Bùi phản đối quyết định này, trong vai trò cư dân, theo ông cho biết.


Ông nói: “Chúng tôi rất bất bình vì cư dân không hề được dealer xe cho biết ý định của họ và chúng tôi là nạn nhân. Mai đây các dealer xe khác trên đường Trask và các cơ sở thương mại khác cũng muốn có billboard thì thành phố cũng cho sao? Nhãn quan thành phố ảnh hưởng đến đời sống cư dân không là vấn đề sao?”


Ông cho biết đã hỏi luật sư của thành phố và được biết người dân có thể khiếu nại quyết định này trong vòng hai tuần lễ.


“Chúng tôi và cư dân trong vùng sẽ yêu cầu Hội Ðồng Thành Phố xét lại quyết định của Ủy Ban Quy Hoạch,” ông Phát Bùi nói thêm.


Theo luật thành phố, các quyết định của Ủy Ban Quy Hoạch được chuyển cho Hội Ðồng Thành Phố bỏ phiếu phê chuẩn hoặc xét lại nếu có sự kháng cáo trong vòng hai tuần. Sau đó, quyết định của ủy ban mới có hiệu lực và được thi hành.









Ông Jared Hardin, chủ nhân tiệm xe Huyndai, nói kỹ thuật mới cho phép dùng nhu liệu để kiểm soát độ sáng tới 5%. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)


Trước cuộc bỏ phiếu tối Thứ Năm, đại diện của tiệm xe Huyndai và một số cư dân có mặt có một số phát biểu thuận và chống.


Ông Jared Hardin, chủ nhân tiệm bán xe, nói: “Với hai bảng quảng cáo điện tử dùng LED, kỹ thuật mới, chúng tôi hy vọng được khách hàng chú ý chiếu cố và đem lại thương vụ cho chúng tôi, gián tiếp đem lại lợi nhuận cho thành phố Garden Grove.”


Ông Phát Bùi phản đối rằng: “Góc Trask và Brookhurst hiện đã có nạn kẹt xe thường xuyên, billboard mới sẽ làm kẹt xe thêm. Tài xế sẽ bị chia trí vì theo dõi quảng cáo, và có thể gây thêm tai nạn vì xe chạy vận tốc 40-45 dặm. Thương vụ hay lợi nhuận cũng phải nghĩ đến sự an toàn trước hết.”


“Ngoài xe cộ, chúng tôi còn quan tâm đến phẩm chất của đời sống. Sự chói chang của ánh sáng theo chúng tôi đến khi đi ngủ. Con cái đi bộ đến trường hay trên đường về có thể rủi ro bị tai nạn vì nạn kẹt xe. Giá trị nhà cửa có thể bị xuống vì khu vực kém an toàn gây cho tiền thuế thu của thành phố giảm theo,” ông Phát Bùi nói thêm.


Ông Jared Hardin nói rằng: “Kỹ thuật mới cho phép chúng tôi dùng nhu liệu để kiểm soát độ sáng tới 5%, và điều chỉnh góc độ xác định hướng của bảng quảng cáo.”


“Nghiên cứu của Caltrans cho thấy các billboard được dựng lên ở Anaheim không gây thêm nai nạn,” ông nói thêm.


Ba Mai Lương và bà Kim Ngô, cả hai đều là cư dân Garden Grove, lên trình bày những lý do tương tự và trao cho các ủy viên thỉnh nguyện thư phản đối billboard có 250 chữ ký của cư dân trong vùng.


Bản thỉnh nguyện chống dự án viện dẫn các kết quả nghiên cứu về tai nạn do billboard gây ra do các hiệp hội về an toàn giao thông thực hiện.


Ba em học sinh cũng lên phát biểu chống lại dự án, lo sợ tai nạn xảy ra cho các em sẽ cao hơn vì ngoài sự lơ đễnh hiện có do “tài xế nói chuyện điện thoại, gởi tin nhắn khi lái xe,” nay thêm sự chia trí có thể lạc tay lái khi “họ xem quảng cáo trên billboard lúc lái xe!” Các em học sinh yêu cầu ủy ban bỏ phiếu chống vì không biết các billboard ấy sẽ tồn tại đến bao giờ để gây thêm tai nạn.


Ủy Viên Joseph Pak thắc mắc về tốn phí xây dựng một billboard và hỏi tiệm xe Huyndai có tiếp xúc với cư dân trong vùng trước khi tiến hành thủ tục xin phép không.


“Chúng tôi không có cuộc tiếp xúc nào với cộng đồng và đáng lẽ ra chúng tôi nên làm điều đó. Tốn phí cho một billboard là khoảng $500,000,” chủ nhân của tiệm xe Huyndai trả lời.


Giải thích cho sự bỏ phiếu thuận của mình, Ủy Viên Michael Silva nói: “Tiệm xe Huyndai đầu tư số tiền lớn như vậy chứng tỏ ý định chín chắn và muốn khuếch trương thương vụ của họ và làm lợi cho thành phố.”









Em Ashley Lê, một học sinh trường Jordan, Garden Grove, phát biểu chống dự án. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)


Ủy Viên Jennifer Cabral cho rằng: “Diễn trình điều trần có sự hiện diện của cư dân tối nay là cơ hội để chúng tôi nghe cả hai phía. Thành phố Garden Grove thông thường sẽ cứu xét ngay, khi quyền lợi của người dân bị vi phạm và họ cần nói lên nguyện vọng của mình.”


Ủy Viên Joseph Pak nêu lên sự an toàn của học sinh các trường gần địa điểm tiệm xe Huyndai và sự khác biệt giữa bảng quảng cáo điện tử mới và bảng quảng cáo hiện có của tiệm xe Volkwagen gần đó.


Ông Hardin đáp: “Nghiên cứu của cơ quan Caltrans cho thấy không thêm tai nạn và độ sáng của bảng mới có thể điều chỉnh theo ý muốn bằng kỹ thuật mới, trong khi bảng kia thì không.”


 


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Quê hương nơi miền đất mới



Ðoàn Thanh Liêm


 


Ðây là bài thứ năm trong loạt bài ký sự về cuộc viếng thăm bà con trong thân tộc và bằng hữu của tôi tại Úc Châu vào cuối năm 2011 vừa qua. Trong suốt một tháng sinh sống tại nhà của bà con cư ngụ tại hai thành phố lớn nhất của Australia là Melbourne và Sydney, tôi đã có nhiều thời gian trao đổi chuyện trò thân mật với cả trăm người già trẻ, lớn bé thuộc cả ba thế hệ trong gia đình người Việt, mà phần đông đã định cư tại đất nước này đến 30 năm nay.










Hội Chợ Tết Nhâm Thìn 2012 tại Victoria, Úc. (Hình: hoilatraloi.blogspot.com)


Thế hệ thứ nhất là lớp các ông bà, thì nay đã vào lứa tuổi từ 70 trở lên và hầu hết thì đã về nghỉ hưu. Trong số này, nhiều người thân thiết của tôi đã trút hơi thở cuối cùng và đang an giấc ngàn thu nơi các nghĩa trang tại xứ này. Cháu Tống Ngọc Lân hiện ở khu vực Footscray đã chở tôi đến thăm mộ của mẹ cháu mất năm 1994 và được an táng tại nghĩa trang gần sát với phi trường Melbourne. Mẹ của cháu Lân là cô em dâu của tôi.


Thế hệ thứ hai là lớp các con, thì phần đông đã ở vào lứa tuổi 50, mà lúc rời Việt Nam thì đã tới 20-30 tuổi, nên vẫn còn nhiều kỷ niệm với quê hương đất nước. Nhưng sau khi định cư tại Úc trên vài chục năm, thì nay họ đã có được công ăn việc làm ổn định và sắm được nhà cửa tươm tất, con cái được đi học ở những trường có danh tiếng. Nhờ vậy mà cuộc sống gia đình coi như được bảo đảm vững vàng nơi xứ sở Úc Ðại Lợi này.


Thế hệ thứ ba là lớp các cháu, thì hầu hết đều sinh trưởng, học hành tại Úc và nói tiếng Anh thông thạo như người bản xứ, nên đã dễ dàng hội nhập tự nhiên êm thấm với dòng chính của xã hội địa phương. Mặt khác, vì nhờ có sự sinh hoạt thường xuyên và gắn bó trong đại gia đình gồm cả ba thế hệ nói trên, nên các cháu ở thế hệ thứ ba phần đông còn nói được tiếng Việt và giữ gìn được nền nếp đạo đức văn hóa trong gia tộc của ông bà cha mẹ mình.


 


I. Cảm nghĩ sau các chuyến về thăm quê hương Việt Nam


 


Với khoảng cách tương đối gần, đi máy bay chỉ mất chừng 8 giờ, nên bà con ở Úc Châu đi lại Việt Nam thường xuyên và thật dễ dàng. Nhất là lớp người trung niên, thì hay tìm cách dẫn con cái về thăm lại quê hương bản quán, để các cháu có dịp tìm hiểu cho rõ ràng hơn về nơi miền đất cội nguồn của cha mẹ ông bà mình.


A. Tôi chú ý đến nhận xét của các cháu thuộc thế hệ thứ ba – ở vào tuổi trên dưới 20 đang còn là sinh viên đại học – sau những chuyến theo cha mẹ về thăm Việt Nam. Vì hầu hết các cháu đều sinh trưởng tại Úc nên không hề có thành kiến hay kỷ niệm vui buồn gì liên quan đến quê hương Việt Nam của bố mẹ mình. Do vậy mà ý kiến của các cháu dễ có tính cách khách quan hơn là của thế hệ cha bác vốn đã từng là nạn nhân của chế độ độc tài cộng sản ở trong nước.


Ðại khái các cháu cho biết là không có mấy thiện cảm với những điều chính bản thân các cháu chứng kiến bằng tai nghe mắt thấy tại Việt Nam trong thời gian vài ba năm gần đây.


Khi được hỏi liệu có cháu nào dự tính sẽ về lập nghiệp ở Việt Nam chăng ? Thì không một cháu nào tỏ ý muốn về sinh sống lâu dài ở nơi đó cả. Phần lớn các cháu chỉ về VN một vài lần vì tò mò muốn đích thân quan sát để cho biết thực tế ra làm sao vậy thôi. Và xem ra qua những gì đã chứng kiến trong chuyến về thăm đó, thì các cháu đều cho là mình không thể sống thoải mái, hòa đồng tự nhiên trong cái môi trường xã hội hỗn độn xô bồ phức tạp, mà lại thiếu vắng sự thông cảm chân tình của những người xung quanh với mình.


B. Còn đối với thế hệ thứ hai là những người nay đã ở vào cỡ tuổi 40-60, thì có sự hiểu biết chi tiết hơn về tình hình sinh hoạt trong xã hội ở Việt Nam, họ có thể nhận ra sự thay đổi rõ rệt trong xã hội hiện nay so sánh với thời kỳ 25-30 năm trước – vào lúc họ vẫn còn sinh sống ở trong nước. Qua sự quan sát tại nhiều nơi trong nước và nhất là qua sự gặp gỡ trao đổi tâm sự chân tình với thân nhân bạn hữu, họ có nhận định rằng tuy về mức sống vật chất có sự cải thiện nào đó, nhưng về phương diện tinh thần, thì vẫn còn ngộp thở bí bức thế nào ấy, chứ không có được sự thoải mái cởi mở hồn nhiên như trong xã hội nước Úc là nơi họ đã định cư từ 30 năm nay.


Luật Sư Phước quê ở Cần Giuộc đã tốt nghiệp ở trường Luật Saigon từ trước năm 1975, thì cho biết rằng cái lề lối quản lý xã hội ở Việt Nam hiện nay đã bóp nghẹt mọi sáng kiến về cải tiến xã hội của những người có ưu tư đến vận mệnh của dân tộc. Vì thế mà trong lớp người tỵ nạn như chúng em đã đến lập nghiệp tại Úc Châu từ 30 năm nay, thì chẳng một ai mà còn nghĩ đến chuyện đưa gia đình trở về lại Việt Nam sinh sống nữa. Cô Oanh là bà xã của Phước thì cũng nói thêm vào: “Anh thử coi xem mấy đứa con của chúng em nay đã ở độ tuổi 30, và đã có công ăn việc làm ổn định nơi đây rồi, thì chẳng cháu nào mà lại có ý định về lập nghiệp ở Saigon đâu. Như vậy là cả ba thế hệ trong gia đình tụi em thì nhất quyết bám trụ lại ở xứ sở Úc Châu này như là quê hương thứ hai vậy – và Việt Nam chỉ còn lại như là một kỷ niệm sâu sắc trong tâm hồn những người cỡ tuổi chúng em mà thôi. Chứ đối với các cháu sinh trưởng ở bên Úc hay rời Việt Nam lúc còn quá nhỏ, thì rõ ràng là tụi chúng không thể có được cái ký ức thân thiết như thế hệ chúng em được.”


 


II. Chúng tôi đi mang theo quê hương


 


Chuyện lập lại cuộc đời tại một xứ sở xa lạ như ở nước Úc, tuy vậy mà cũng không đến nỗi vất vả khó khăn chật vật lắm, bởi lẽ kể từ thập niên 1980 trở đi, thì đã có số khá đông bà con người Việt được cho nhập cư một cách dễ dàng và chính phủ Úc cũng đã phát động rộng rãi chính sách “Úc Châu đa chủng tộc & đa văn hóa” (muti-ethnic & multi-cultural Australia). Hiện nay đã có đến con số 280,000 người gốc Việt sinh sống trên lãnh thổ Úc Châu, mà đa số định cư tại hai tiểu bang đông dân nhất là Victoria với thành phố Melbourne và New South Wales (NSW) với thành phố Sydney.


A. Ngoài ảnh hưởng của đại gia đình ra, thì phải kể đến các tổ chức tôn giáo là những cơ sở tinh thần thiết yếu cho việc phát huy và bảo tồn văn hóa và đạo đức truyền thống Việt Nam.


Với sinh hoạt gặp gỡ thường xuyên trong đại gia đình gồm cả ba thế hệ ông bà, cha mẹ và con cháu, thì ngay cả thế hệ thứ ba sinh ra trên đất Úc cũng vẫn còn nói được tiếng Việt và nhất là còn giữ vững được tinh thần đạo đức cốt yếu thuộc bản sắc dân tộc Việt Nam. Và tại các chùa, nhà thờ nào, thì cũng có những lớp dạy tiếng Việt cho các em nhỏ vào những ngày cuối tuần, và các cơ sở tôn giáo này cũng đều tạo dịp cho cả ba thế hệ trong gia đình cùng hợp lại quây quần sinh hoạt chung với nhau trong các buổi cầu kinh và cử hành nghi lễ tôn giáo bằng tiếng Việt – hoặc có kèm thêm bằng tiếng Anh để lớp trẻ dễ dàng tiếp thu hơn. Tôn giáo còn có mặt thường xuyên và gắn bó mật thiết trong các sinh hoạt vui buồn của mọi gia đình tín đồ – cụ thể như trong các lễ đám cưới, lễ an táng, v.v…


Nhất là trong việc chăm sóc, an ủi, viếng thăm các cụ già yếu bệnh hoạn phải ở một mình tại các nursing home, mà con cháu vì bận rộn chuyện làm ăn, nên không thể lo lắng chu đáo mọi bề cho cha mẹ được. Thủy là bà xã của cháu Lân làm nghề y tá điều dưỡng ở Melbourne, thì cháu có trao đổi với tôi về những khó khăn của các cụ già sống cô đơn lủi thủi trong nursing home, và tôi đã góp ý với Thủy là các tổ chức nhân đạo từ thiện của cộng đoàn tôn giáo có thể góp phần tích cực hơn trong vấn đề chăm sóc tinh thần cho các cụ già ở đây, nhất là vận động cho giới trẻ như học sinh, sinh viên tổ chức những cuộc viếng thăm an ủi thường xuyên tại các nursing home – để hợp cùng với gia đình các vị bô lão trong việc tạo dựng được bầu không khí ấm cúng thân mật trong cuộc sống tại cơ sở y tế xã hội này.


B. Vai trò của các tổ chức văn hóa xã hội thiện nguyện khác.


Trong một xã hội dân chủ cởi mở như ở Úc Châu, người dân được toàn quyền tự do đứng ra thành lập các hội đoàn hiệp hội nhằm theo đuổi các mục đích văn hóa xã hội cũng như thể thao giải trí. Các đơn vị này được gọi là tổ chức phi chính phủ, bất vụ lợi (non-governmental/non-profit organisations). Những hiệp hội đoàn thể này cũng như các tổ chức nhân đạo từ thiện do các tôn giáo điều hành, thì đó chính là thành phần cốt lõi của khu vực Xã hội Dân sự. Nhân viên trong chính quyền nhà nước Úc Châu không hề tìm cách can thiệp, hạn chế hay thao túng đối với sinh hoạt của các tổ chức tư nhân đó – điều này khác biệt hẳn với chế độ độc tài chuyên chế như tại các nước do đảng cộng sản nắm giữ quyền bính.


Nói chung, thì khu vực Xã hội Dân sự – do tập thể bà con người gốc Việt gầy dựng và duy trì trong hơn 30 năm qua – hiện đang góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa ngôn ngữ riêng biệt Việt Nam tại miền đất mới ở phía Nam bán cầu. Ðiển hình là trong các Hội Chợ Tết – với hàng nhiều vạn người tham dự để vui chơi thưởng thức nhiều tiết mục đa dạng về phong cách trình diễn nghệ thuật, âm nhạc, đánh cờ, múa lân võ thuật – và nhất là các món ăn truyền thống Việt Nam – thì luôn luôn được nhiều đoàn thể hiệp hội tích cực tham gia khiến phát động được bầu không khí náo nhiệt phấn khởi tương tự như trong những Lễ Hội Dân Gian (Folk Festival) tại quê hương từ thuở xa xưa. Cụ thể như trường hợp của anh Nguyễn Văn Thuật là một Trưởng Hướng Ðạo Sinh kỳ cựu hiện ở Sydney. Anh Thuật luôn ưu tư về việc phải đưa sắc thái văn hóa Việt Nam vào trong các cuộc tập hợp vui chơi giải trí của người Việt như trong những Hội Chợ Tết (Tết Fair) hay như Lễ Hội dành riêng cho Thiếu Nhi (Children’s Festival) được tổ chức vào dịp Trung Thu, mà lại dành cho các em thuộc mọi sắc dân – chứ không chỉ dành cho giới trẻ Việt Nam của mình như thường thấy tại các nơi khác. Lễ Hội Thiếu Nhi này đã được tổ chức hàng năm vào Tháng Chín từ trên 10 năm qua và được sự hưởng ứng nồng nhiệt của cộng đồng các sắc dân tại nhiều thành phố xung quanh Sydney. Và các Hướng Ðạo Sinh Việt Nam luôn tự nguyện đóng vai trò chủ chốt trong việc tổ chức và điều hành các buổi sinh hoạt có quy mô thật lớn lao này. Người viết sẽ trình bày chi tiết hơn về loại lễ hội độc đáo này trong một bài khác.


C. Khu vực thị trường kinh doanh (The Marketplace)


Tôi chưa có dịp tìm hiểu chi tiết về quy mô lớn lao của các cơ sở kinh doanh sản xuất hay thương mại của người Việt tại Úc, nhưng qua những cuộc viếng thăm nhiều khu buôn bán làm ăn tiêu biểu xung quanh Melbourne như Footscray, Richmond, Springvale hay khu lân cận với Sydney như Cabramatta, Bankstown,… thì rõ ràng là đã có sự sầm uất phồn thịnh xuyên qua các cửa hàng đầy ắp sản phẩm phù hợp với thị hiếu đặc trưng của người Việt xưa nay. Có thể nói tại hàng ngàn, hàng vạn các quán ăn cũng như tại các cửa hàng rất tấp nập trong các khu thương mại này, thì hầu như không hề thiếu một món nào so với ở quê nhà Việt Nam mà bà con vẫn ưa thích.


Bà con cho biết là tại tiểu bang Queensland ở phía Bắc của New South Wales, thì nhờ có khí hậu nóng và nhiều mưa, nên việc trồng rau, trái cây rất phát triển để có thể cung ứng dồi dào đến tay người tiêu thụ những sản phẩm của xứ nhiệt đới – không thua kém gì so với nông sản xuất phát từ Việt Nam. Nhờ vậy mà trong các bữa cơm gia đình, hầu như không bao giờ thiếu vắng những món ăn đặc sản phổ biến mà bà con vẫn ưa thích khi còn ở bên quê nhà.


Nói vắn tắt lại, nhờ tinh thần năng động tháo vát trong lãnh vực kinh doanh cũng như trong việc phát triển sinh hoạt đa dạng của Xã hội Dân sự, nên cái Không gian Xã hội của người Việt tại Úc Châu đã đạt tới trình độ hết sức linh động khởi sắc – vừa giữ được tính chất truyền thống cố hữu của bản sắc văn hóa dân tộc, vừa tiếp thu được những cái mới lạ độc đáo tiến bộ trong nếp sống đã có sẵn tại địa phương bản xứ.


Thành ra bộ mặt quê hương Việt Nam – mà tập thể gần 300,000 người Việt Nam tỵ nạn tại Úc đã chung sức kiên trì xây dựng từ trên 30 năm qua – đã có những nét thật tươi đẹp rạng rỡ khiến cho ngay cả đến các giới chức lãnh đạo xã hội bản xứ cũng phải bày tỏ sự khâm phục mến chuộng trước những cố gắng hội nhập cũng như những đóng góp tích cực với quốc gia Úc Châu của sắc dân Việt Nam.


Và quả thật, tập thể người Việt tại Úc Châu đã tạo ra được một nét son độc đáo trong việc đem một phần tinh hoa của quê hương Việt Nam tháp nhập êm thấm vào với xã hội nước Úc và cũng đã đem lại niềm tự hào cho toàn thể dân tộc chúng ta nữa vậy.

Tìm anh Hải Râu


Tù ở Long Giao năm 1975, đã làm cho tôi hai đôi dép râu.


 Nay ở đâu, cho bạn là Binh tại số phone (864)246-6675 hoặc email về: [email protected]. Mong tin anh.

Tìm em Ngô Ðình Thắng


Trước ở An Lăng, Huế, Việt Nam. Năm 1993 trên chuyến tàu hỏa từ Sài Gòn ra Huế, đã chuyển giúp một cuốn sổ hộ khẩu về Huế để đóng dấu.


  Hình như năm 1996, cậu Thắng có một cháu gái đầu lòng. (Năm 1996 có ghé về thăm cậu một lần). Và cậu cũng có một người chị sống tại Mỹ. Nay cậu ở đâu, nhận được tin nhắn xin liên lạc [email protected]; điện thoại 1.864-246.3173 hoặc 1.864.230-2554.

Học sinh gốc Việt chơi kèn trong ban nhạc Disneyland

 


Hà Giang/Người Việt


 


Danny Nguyễn, một học sinh gốc Việt, 16 tuổi, hiện đang học lớp 11 trường trung học Santiago High School, Garden Grove, vừa được vinh hạnh chọn biểu diễn kèn “tuba” cùng với ban nhạc Disneyland Band trong hai buổi trình tấu mới đây tại Don Wash Auditorium của trung học Garden Grove.









Danny Nguyễn chơi kèn Tuba trong một buổi trình tấu của các ban nhạc trung học tại trường Bolsa Grande High School năm ngoái. (Hình: Danny Nguyễn cung cấp)


Ngoài Danny Nguyễn, còn có ba học sinh khác được chọn để tham dự buổi trình tấu cùng các nhạc công của Disneyland Band, trong chương trình đại hòa tấu với Orange County Philharmonic Society, dành cho các học sinh lớp 2 trong vùng. Mục đích của buổi trình tấu là để tạo hứng khởi và đam mê âm nhạc cho học sinh từ bậc tiểu học.


Tiếp xúc với phóng viên nhật báo Người Việt, Danny cho biết em “rất vui và hãnh diện” được thầy dạy nhạc để được đại diện trường tham dự buổi trình tấu đặc biệt này, và “đếm từng giờ phút” đến ngày trình diễn.


Danny kể em sinh ra tại Hoa Kỳ, mê nhạc và chơi nhiều nhạc cụ khác như Saxophone, Guitar, và Electric Bass, từ tám năm nay.


Thầy dạy nhạc của em là nhạc trưởng Paul Banagas của trường Santiago cho biết là Danny rất giỏi và ngoan nữa, vì trước kia em chơi Saxophone, nhưng sau vì ban nhạc của trường thiếu người chơi kèn Tuba, nên đã vui lòng đáp ứng yêu cầu của thầy để học một nhạc cụ mới.


Theo thầy Banagas, đây “không phải là một chuyển đổi dễ dàng” vì Saxophone tạo ra âm thanh nhờ sự rung của miếng “dăm kèn” (reed), trong khi đó người chơi kèn Tuba phải dùng môi để tạo ra âm thanh.


Thế mà chỉ trong vòng hai năm, Danny chơi khá đủ để được chọn trình tấu cùng với ban nhạc Disneyland Band.


Danny khoe là chỉ “trong vòng hai tuần em đã có thể chơi được kèn Tuba khá thoải mái.”


Tuy mê nhạc và âm nhạc là “một phần lớn của đời sống,” Danny cho biết em khi lên đại học em sẽ theo ngành kỹ sư cơ khí vì sau này muốn mở một tiệm sửa xe hơi.


Ðược thành lập năm 1955, Disneyland Band trình diễn trong khu giải trí Disneyland từ những ngày đầu tiên. Các học sinh trung học được chọn trình tấu với ban nhạc này sẽ có cơ hội được Disneyland College Band mời tham dự để trình diễn trong Disneyland toàn thời gian. Mỗi năm, ban nhạc này chỉ mời hai học sinh của mỗi tiểu bang cộng tác và làm việc như một nhạc công chuyên nghiệp.


Thầy Banagas cho biết đây là một “sự kiện quan trọng” vì trong 11 năm huấn luyện các ban nhạc cho trường, đây là lần thứ hai ông có học trò được tham dự Disneyland Band.


Trong ngày trình diễn, Danny và ba học sinh khác của trường Santiago mặc đồng phục của trường.


 


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Are you a Nguyễn? You are not alone


 Photo courtesy of www.everydayviet.com


 


 


From Wire Reports


 


 


So just how common is the last name “Nguyn”?


 


According to a recent report published by The World Geography, it ranks behind the other Asian names but well ahead names of Spanish and American descent.


 


More than 36 million people worldwide have the last name of Nguyn, according to the report. About 40 percent of Viet Nam’s residents are Nguyns, and it’s the seventh-most common surname in Australia and the 54th-most common in France, according to the report.


 


In the United States, it is the 57th-most common family name according to the 2000 Census, as well as the most common exclusively Asian surname.


 


The report listed Zhang and Li/Lee as the most common surnames worldwide, each named for more than 100 million people. Zhang is among the most common Chinese surnames used around 4,000 years ago, while Li/Lee both use the same Chinese character but Li is a widespread surname in China while Lee the second-most common South Korean surname, after Kim.


 


Wang, another popular Chinese family name that means “king” or “monarch,” is shared by more than 93 million people.


 


Other popular names include García, meaning “the young” and Gonzalez, two Spanish surnames each used by more than 10 million people; Hernandez, which means “son of Hernan,” a Spanish and Portuguese surname of more than 8 million people.


 


Smith, originating in England, now is used by more than 4 million people. Smirnov is the most common surname in Russia, used by more than 2.5 million people, and derived from an adjective meaning “quiet, gentle, still, meek.” Mueller meaning “miller” as a profession, is a German surname used by more than 1 million people.


 


  

A heavenly dish from Hue


Photo courtesy of www.dungxdang.files.wordpress.com


 


 


From Wire Reports


 


The central town of Hue often provokes people into asking about its cuisine, which not only boasts many exotic delicacies, but also some weird names.


 


And names do not come any weirder than cơm âm phủ (hell rice). The name causes curiosity, even a feeling of anxiety, among visitors who nevertheless always order for it when they see it on the menu.


 


It is actually a simple dish, made from ingredients like pork, shrimp, egg, and vegetables.


 


There are various stories about the origin of the name.


 


The most vivid is about the rice being served at “Hell Restaurant” in Hue more than 80 years ago. The eatery was situated in a large field and opened only at night. The simple place had just oil lamps to dispel the pitch dark, the wind blew from all sides, causing an eerie, somber atmosphere. Its clientele was mainly workers, prostitutes and their clients.


 


In the past, hell rice was a simple but tasty dish combining hot rice and ingredients such as braised fish, pickled bean sprout, shrimp and pork.


 


Am Phu (Hell) Restaurant is now located at 35 Nguyen Thai Hoc Street opposite the stadium in Hue, but is not the apocryphal place with bamboo tables and oil lamp. It is a restaurant with electrical bulbs and reasonable tables and chairs.


 


The dish has become more elaborate than in the past. It still has hot rice, but also contains many items that are cut into thin strips to give it an attractive look.


 


Cơm âm phủ requires delicious and fragrant rice made in a rice cooker. To make the rice soft and prevent it from becoming dry, it needs to be soaked in water for two hours before cooking.


 


Next, thin omelets are made from duck eggs without the addition of any condiments, and cut into strips.


 


Some prawns are peeled and pounded with a mortar and pestle after their heads are removed. A pan is heated, some oil added to it, and the prawn paste is put in. The paste is stirred over medium-low heat until the shrimp turns color, indicating it is dried and done.


 


Depending on the taste of a customer, one can add other ingredients such as pork sausage, barbecued pork, boiled chicken or lean pork paste, which are cut into thin strips.


 


One can also add vegetables such as cucumber and pickled carrot radish, and scallion heads, again all sliced into thin strips.


 


Cơm âm phủ is eaten with a dipping sauce made by mixing fish sauce with lime, chili, garlic and sugar.


 


The result is an explosion of colors and flavors.


 


 

Was reality show staged?


Le Nguyen Quynh Anh and her mom Nguyen Thi Ngo. Photo courtesy of www.talkvietnam.com


 


 


From Wire Reports


 


Nguyen Thi Ngo has become a YouTube sensation http://www.youtube.com/watch?v=t45jcBFqh80 since she climbed on the “Viet Nam’s Got Talent” stage to criticize judges who had just eliminated her daughter.


 


Singer Le Nguyen Quynh Anh’s performance, aired on Feb. 12, was preceded by a clip of her family praising her talent in a way that many audience members felt was “rude” and “cocky.”


 


Ngo, Anh’s mother, stood up for her daughter on stage and has since taken her case to the local media to get her point across.


 


She says that footage of the family was edited to make them look bad and that Anh was treated unfairly through the whole competition. Ngo suspects her daughter’s fate had been predetermined by producers.


 


“We were really shocked, and feel like we’ve been cheated,” the mother told news website VietNamNet, recalling watching the show with the family on national television.


 


“I could not imagine they had arranged Anh’s case that carefully to create such a big scandal.”


 


Ngo said that she did not intend to step on the stage to argue with the judges about the elimination of her 15-year-old daughter, but emcee Quyen Linh, one of Viet Nam’s most popular event hosts, “pushed me to go on stage.”


 


She said that when she appeared displeased with the judges’ decision backstage, Linh told her that “you have to say it here, you have the right to. Please go on stage.”


 


“Quyen Linh encouraged me to go on stage,” said Ngo. “I was not stealing the stage like people said.”


 


But Quyen Linh said he had nothing to do with it.


 


“The mother is being criticized not because she stepped on the stage but for what she said,” Linh told Giao Duc Viet Nam (Viet Nam Education). “I cannot control what people say.”


 


On stage, Ngo said: “I was surprised with the decision because a number of previous singers were worse than Quynh Anh but still made it to the next round.”


 


She told the judges that she was not “begging for an award,” but she just wanted young people with a gift and passion to be given a better chance at success.


 


The mother told VietNamNet that she intended to talk to the show’s producers not only because she wanted another chance for her child, but because she was angry with the thought that her daughter was being used for a preplanned scenario.


 


Ngo said her family was originally very enthusiastic about sending their daughter to the show. Everyone in the family was a fan of the show, she said.


 


But things didn’t feel right soon as Anh entered the competition, according to Ngo.


 


When the girl first came to try her voice offstage on Nov. 5, 2011, there were no judges, songwriters or singers, only a director of the show named Thanh, said Ngo.


 


Then a group of cameramen and photographers filmed the family, asking them to talk about Anh’s singing talent and list her achievements, Ngo said.


 


She said the film crew told Anh to say out loud that “I’ve got talent” and she refused as she thought it made her sound arrogant. But she was told that all contestants on the show have to say the same thing.


 


Anh’s brother also was interviewed in the introductory clip before her performance, but was quoted out of context, according to the family.


 


The brother told VietNamNet that he told the camera crew that “my family has four brothers and sisters, all are gifted artists, but as for singing, my youngest sister is the top of the top.”


 


But the show cut the quote to: “As for singing, my youngest sister is the top of the top.”


 


The brother said that he was just comparing Quynh Anh to other people in the family, but the show made it look like he was praising her to the sky.


 


Ngo said her family had followed every instruction issued by the organizers – what to say and how to say it – only to be made to look arrogant and become the target of public criticism.


 


“We feel hurt and insulted that our enthusiasm and innocence were used to attract viewers to the show.


 


“Quynh Anh is just a child, a student. How brutal is it to make her suffer this public criticism?”


 


Ngo said some people even pretended to be her or Quynh Anh to post comments on YouTube and online forums, which only made things worse.


 


But she said she did not blame the public as they were tricked by the show’s organizers and she was not blaming the emcee or the judges, as they also had to follow the plan.


 


Ngo said that after the incident, her husband, who always wanted Quynh Anh to become a professional singer, has withdrawn the wish.


 


In contrast to the bad publicity, Nguyen Thanh Long, a local viewer, defended the family.


 


Long told Vietweek: “This is simply a business. And I’d call upon the public to stay calm and smart in order not to be drawn into the plan of the organizers which only serves to make them more profit.”


 


Several editorials in the local media have said that the controversy was the only interesting thing to happen on “Viet Nam’s Got Talent,” which has been widely panned by critics as boring.


 


The organizers themselves have denied Ngo’s accusations of manipulation.


 


“‘Viet Nam’s Got Talent’ did not use the case of contestant Quynh Anh to attract the public,” they said in a statement to local media.


 


They said the fact that Anh’s performance went viral was completely out of their hands.


 


Meanwhile, people in Viet Nam’s reality-show industry said both the mother and the public were overreacting.


 


Phan Anh, the host of “Viet Nam Idol,” said the mother should not have hurled such accusations at the producers.


 


“Each game has its own regulations, some are even unfair. But if you agree to play, you have to accept the rules,” Anh told news website iOne.


 


“We all know the power of the editors… It’s not wrong of them to want to attract viewers, but how they do it is a long story and we can not blame the producers anytime their commercial intention has a negative effect.”


 


But Anh also said that the public was being unnecessarily judgmental of Ngo and her daughter Quynh Anh.


 


Designer Do Manh Cuong, a judge for “Viet Nam’s Next Top Model,” told the news website that conflicting public opinion is one element that makes a reality show interesting.


 


But he argued that criticisms should not be so harsh on such a young and inexperienced girl.


 


Cuong said Viet Nam’s viewers are still unfamiliar with the style of reality shows, in which both the good and bad sides of contestants must be revealed.


 


He took examples from his own show, whose audience complained when the contestants began having conflicts with each other when living together.


 


“They sharply criticized the contestants’ bad habits, which are actually very common in the daily life of each one of us,” he said.


 


“Vietnamese audiences still want to see only the gentle and beautiful things in art and cultural shows. I think people should receive reality shows in a more relaxed and comfortable state of mind.”


 


 

TRUNG TAM THUY NGA – Kich SO DO

 

TRUNG TAM THUY NGA – Kich SO DO

 

Bà Cao Thị Tốt

 

Anh Nguyễn Hữu Ái

  

Cụ Bà Nguyễn Thị Ngọc

 

Bà Cao Thị Tốt

 

Vàng Ðen (Kỳ 25)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 


Kỳ 25


 


Phong Sương chỉ linh cảm thấy, Diana dường như có một thực lực cũng rất đáng kể, không thuần túy nhúng tay vào vụ thuốc phiện để điều tra và chặn đứng. Ðằng sau đó, nó còn ẩn chứa một cái gì cũng ghê gớm lắm. Vì đã hơn mười năm làm việc chung, Phong Sương chẳng thấy bao giờ cô nàng nhắc đến chuyện kết thúc vụ ma túy.


Ngược lại, Diana cũng biết rất rõ, ngoài số tiền lương thật lớn, Phong Sương được lãnh hàng tháng, Phong Sương còn làm ra nhiều tiền gấp bội số lương đó. Chỉ nội lấy hàng từ Khung Sa đem về đến tay của Diana cũng đã thành tiền, chưa kể những đường dây nhỏ khác, lợi tức hoàn toàn vào thẳng tay Phong Sương.


Thật hiếm hoi mới thấy Diana thể hiện tình cảm bằng những cuộc vui chơi. Không hiểu vì tình cờ hay một trùng hợp ngẫu nhiên.


Lần đầu tiên rủ được Diana đi nhẩy, cũng là lần cuối cùng. Cuộc vui được tổ chức tại dinh của hoàng thân Souvano Xithôn. Cả hai đã xuất hiện thật lộng lẫy với sự trầm trồ của nam phái. Phong Sương đã không từ chối bất cứ bản nhạc nào, vì không còn ai ghiền nhẩy bằng Phong Sương.


Chuyện xẩy ra từ lúc một tên mặc bộ quần áo phi công thật kệch cỡm mời hai cô nhẩy. Lớp áo bằng vải dù kéo ghì chiếc bụng phệ, lủng lẳng thêm cây súng bên nách trái biến hắn thành một kẻ đầy lố bịch. Chỉ nhìn thấy đôi mông nẩy phè sau làn vải, trên thân người ngắn ngủi, đã khiến Phong Sương lợm giọng.


Hai mắt láo liên hết nhìn Phong Sương lại nhìn Diana.


-Sáo duồn suối chình chình. (Con gái Việt Nam đẹp đẹp.)


Hắn mời Diana nhẩy sau khi bị Phong Sương từ chối. Diana khẽ lắc đầu. Hắn chồm người nắm tay Diana như muốn kéo ra sàn nhẩy.


Không hiểu bằng cách nào, hắn đã tự ngã bật ngửa lên một chiếc bàn phía sau lưng. Bàn đổ, ly tách rơi loảng xoảng. Mọi người đã ngưng nhẩy, quay lại nhìn hắn. Hoàng thân Xithôn len lỏi đám đông để đến gần, trong khi gã lồm cồm ngồi dậy.


-Chuyện gì vậy?


-Con gái Việt Nam đẹp đẹp, dữ dữ.


Câu chuyện tưởng đã êm sau khi hoàng thân Xithôn vỗ tay giải tán mọi người cũng như gia nhân đã nhanh nhẹn dọn dẹp ly tách vỡ.


-Chị biết hắn là ai không?


-Sàvonson, em của Xithôn, hắn lưu manh lắm.


Phong Sương đã nghe nói nhiều đến hắn, một tên dâm loạn, chuyên cùng đàn em bắt cóc gái đẹp trong vùng để cưỡng hiếp. Phong Sương không ngờ phản ứng của Diana lại mãnh liệt như vậy. Chỉ thấy Diana đưa chân móc chân hắn, tay đẩy mạnh, khối thịt phì nộn đã bay ngay xuống đất. Thể nào cũng có chuyện, Phong Sương tự nghĩ.


-Hai cô gái Việt Nam, tối nay hai cô phải lại nhà hoàng thân Sàvonson, xe đã chờ ngoài cổng, đi ra xe.


Sự tự nghĩ của Phong Sương nó đến cấp kỳ, hai thanh niên Lào nhăn nhở đến nói những câu thật trắng trợn như muốn bắt cóc hai người đàn bà. Phản ứng của Diana không còn mãnh liệt như trước nữa, nó khốc liệt.


Ly rượu sau khi tạt thẳng vào mặt tên đứng gần nhất, đã được đập vỡ đôi nơi cạnh bàn, bay lên theo cánh tay, chém xéo ngay mặt hắn. Miệng chiếc ly vỡ đã xẻ từ trán xuống má trái những lằn song song, từ đấy, máu tuôn ra xối xả.


Tên còn lại rút ngay một khẩu súng với nòng thép xanh biếc, chĩa về phía Diana, nhưng ngần ngừ, không dám bắn. Bốn người im lặng nhìn nhau, từ kẻ bị thương rũ như con mèo ướt đến người gây tổn thương đang lạnh lùng bỏ chiếc ly vỡ dính máu xuống sàn.


Cả bốn nhường sự kêu rú, la hét lại cho đám đông. Hoàng thân Xithôn phải chấm dứt ngay buổi dạ tiệc, đích thân cho cận vệ đưa Phong Sương và Diana về tận nhà cùng biệt phái hai cận vệ ở lại bảo vệ nguyên đêm cho cả hai.


Sáng hôm sau, cả Vạn Tượng xôn xao về cái chết của Souvano Sàvonson cùng đám cận vệ. Người ta nhìn thấy xác của cả năm người bị thắt cổ, treo trần truồng trên những cành lớn của cây phượng đỏ trước cổng dinh của chính Sàvonson. Ðiểm kinh hãi nhất, tất cả xác đều bị mổ ruột cho đến chết, trước khi treo.


Mặc dù có sự va chạm tối hôm trước với hai người đàn bà, nhưng không thể nào kết tội hai người đã ra tay ám hại, vì cả hai được chính người của hoàng thân Xithôn bảo vệ cả đêm, lại nữa, cuộc giảo nghiệm sơ khởi cho biết, cả năm đã bị giết cùng lúc Phong Sương và Diana trên đường về. Phong Sương chắc chắn đã không làm chuyện đó, Diana lại còn không nữa, cả đêm cô nàng đã ngủ cùng phòng với Phong Sương.


Lúc cả hai biết được câu chuyện do cô Lụa kể trong lúc cả ba ăn sáng, cũng là lúc hoàng thân Xithôn đang bối rối bước những bước dài trong phòng khách tại tư dinh. Nhà sư già ngồi trên một chiếc bồ đoàn, trong một góc phòng, hai tay chắp trước ngực, mắt nhắm nghiền như đang tham thiền, nhập định.


-Nhà sư nghĩ sao? Làm sao lại có thể xẩy ra chuyện như thế này?


-Ðó cũng là do cái nghiệp của hoàng đệ phải chịu.


-Trời ơi, tôi không hỏi nhà sư về những nghiệp chướng, những luân hồi quả báo. Tôi muốn nhà sư cho tôi biết phải làm gì bây giờ. Tôi sẽ trả lời với báo chí ra sao? Nhà sư nghĩ là nhóm nào đã làm?

Hỏa hoạn thiêu rụi 100 xe gắn máy


KONTUM (NV) –
Một vụ hỏa hoạn xảy ra vào sáng sớm 3 tháng 3 tại cửa hàng bán xe gắn máy Vĩnh Tín, đường Trần Phú, thành phố Kon Tum lan rất nhanh, thiêu rụi khoảng 100 xe gắn máy.










Hiện trường vụ hỏa hoạn. (Hình: Báo Dân Trí)


Theo báo Dân Trí, dù lực lượng phòng cháy, chữa cháy Công an tỉnh Kon Tum đã điều 3 xe cứu hỏa đến phun nước dập lửa, không cho lửa cháy lan sang các ngôi nhà lân cận nhưng thiệt hại rất nặng.


Tin cho biết, do ngọn lửa cháy lớn nên toàn bộ ngôi nhà đã bị lửa thiêu rụi, ước có khoảng 100 xe máy hiệu Yamaha bị cháy trụi, còn trơ lại bộ khung sắt.










Khoảng 100 chiếc xe gắn máy chỉ còn trơ khung sắt. (Hình: Báo Dân Trí)


Theo báo Dân Trí, chủ nhân cửa hàng xe máy Vĩnh Tín bị cháy là ông Lê Văn Nam. Ông này từ Gia Lai lên Kon Tum mở cửa hàng kinh doanh xe máy vài năm nay. (KN)

‘… Ðoàn người vẫn đi’

 


Tạp ghi Huy Phương


 


 


 


Việt khang là một cái tên chúng ta mới biết. “Anh là Ai” là một bản nhạc chúng ta mới nghe. Hôm nay trên toàn thế giới, trong cộng đồng người Việt lưu vong hay không lưu vong, tị nạn hay không tị nạn, có nợ nần hay không nợ nần với VNCH, có thù hận hay không thù hận chủ nghĩa cộng sản, bài hát đơn giản có ba tiếng, đã tỏa rộng, lan xa.


Lời hát xót xa như nỗi thống khổ bật lên tiếng kêu (bất bình tắc thanh), tiếng kêu đó nghẹn ngào từ một cổ họng đang bị bóp nghẹt, với một thân thể đang bị gông cùm. Tôi đã nghe mọi người hát theo Việt Khang, từ đứa trẻ lên ba cho đến ông già, từ những ca sĩ trẻ tuổi cho đến những công nhân, dù đã lớn lên trong hay sau cuộc chiến. Ai trong chúng ta lại không có tấm lòng yêu nước, thương nòi để một lúc nào đó một dòng lệ trào ra khóe mắt.


Chỉ những con người vô cảm mới không xúc động vì một lời nói yêu nước. Tôi còn nhớ một câu trong Tâm Hồn Cao Thượng: “Con ơi! Bây giờ con đã hiểu thế nào là lòng ái quốc. Ðó là một điều rất to tát, thiêng liêng!”


Từ tiếng hát Việt Khang, chúng ta, những người Việt bỏ nước ra đi, tự do như những cánh chim trời, không bị ô nhục, không bị tù đày, không bị trấn áp, đâu thể nào quay mặt làm ngơ với số phận những người bất hạnh hơn chúng ta. Tại Hoa Kỳ, phong trào vận động cho nhân quyền Việt Nam, khi bài báo này đến tay bạn đọc, đã có hơn 100,000 chữ ký Thỉnh Nguyện Thư gửi đến Tòa Bạch Ốc. Ðây là cuộc vận động rộng lớn chưa từng thấy tại Hoa Kỳ đã lan xa đến Liên Hiệp Quốc, Canada và Úc. Sự đồng lòng và đoàn kết của đồng bào hải ngoại chưa bao giờ đầy khí thế như hôm nay. Sự kiện này làm xúc động tất cả những ai có tấm lòng với quê hương đất nước không phân biệt chúng ta đang ở đâu.


Không kể hết tên tuổi những nhà tranh đấu trong nước đồng tình và xúc động trước tấm lòng hải ngoại đã phát biểu: “Không quên những người trong nước,” “những người tranh đấu trong nước được tiếp sức,” “tri ân đồng bào hải ngoại,” “những người dân trong nước vô cùng xúc động và được cổ vũ mạnh mẽ từ những việc làm cụ thể của những trái tim nơi hải ngoại,” “một việc làm cho anh chị em tranh đấu trong nước và đồng bào quốc nội hết sức phấn chấn.”


Trong lịch sử đấu tranh cho tự do, dân chủ và quyền làm người, hải ngoại đoàn kết với khí thế chưa từng thấy, nhưng cũng tại nơi này, một loạt đánh phá dữ dội đã bắt đầu trong mấy tuần qua làm cho những người thành tâm, thiện chí phải nản lòng. Tôi không vội cho những nguồn đánh phá xung kích này phát xuất từ trong nước, qua những “sai nha” của chúng ở hải ngoại, vì không có bằng chứng và cũng quá vội vàng, với lối chụp mũ nhau lâu nay chúng ta vẫn thường dùng để tấn công những người chúng ta không ưa thích.


Nhưng rõ ràng là những vụ chửi bới, vu oan, mạt sát này phát xuất từ trong đám đông gần gũi của chúng ta, vô tình tiếp tay với chiến dịch quấy nát cộng đồng hải ngoại của cộng sản. Dù câu chuyện đã xưa, chúng tôi cũng xin nhắc lại:


“Có hai người đi câu cua bên bờ biển, ngồi gần nhau, một người Mỹ và một người Việt Nam. Giỏ cua của người Mỹ thì có nắp đậy và được cột rất chặt vì sợ cua bò ra, trái lại giỏ cua của anh Việt thì để tênh hênh không có nắp. Anh chàng Mỹ rất ngạc nhiên, hỏi lý do thì người Việt bình thản trả lời rằng: ‘Cua của tôi không con nào bò lên tới miệng giỏ được, hễ con này bò gần tới thì những con kia trong giỏ cặp càng kéo xuống trở lại, như vậy chẳng con nào lên nổi, thì việc gì phải đậy nắp!’”


Câu chuyện nghe rất thường mà muốn chảy nước mắt. Anh nào mà có làm được một tí gì trong cộng đồng thì thế nào cũng có vài ba anh xúm nhau lại chửi bới. Trong chúng ta hễ ai làm được việc gì thì cũng có năm ba người chê bai, dè bỉu; người nào thành công thì cũng có dư luận nói xấu hay xoi mói vào đời tư.


Hễ một người xây được thì có ba người tới đập đổ. Như vậy, không có ai giỏi bằng mình, thành công bằng mình, đạo đức bằng mình, nghĩa là thói đời có cái nhìn “mục hạ vô nhân” (dưới mắt ta chẳng có thằng nào đáng mặt con người cả!) Trong cuốn “Người Trung Quốc Xấu Xí,” ông nhà văn Bá Dương đã cho cái lối đó là “bản thân mình là đáng khen, còn những người khác đối với họ là cứt chó hết.” Trong tiếng Hoa, các thành ngữ kiểu: “Trí thức khinh nhau” (Văn nhân tương khinh), “Cùng nghề hay ghen nhau” (Ðồng hành tương kỵ), “Cùng tính thì hay khích bác nhau” (Ðồng tính tương xích)… nhiều không sao kể xiết!


Trong trường hợp này, nếu có một nhân vật ngoại quốc đầy uy thế đến hỏi: “Theo ông ai là người có thể đại diện cho người Việt hải ngoại?” thì tôi chỉ có cách là chỉ vào ngực tôi là: “Ðâu có ai xứng đáng hơn, chính tôi đây thưa ông!”


Những con cua ở trong cái giỏ tự do, con này có quyền bò lên miệng giỏ thì con cua khác cũng có quyền kéo cẳng xuống. Kết luận của bầy cua đang nhao nhao hiện nay là: “Tao mà chưa bò lên được miệng giỏ, thì đố con nào bò lên được với tao! Tao không có khả năng (hay dốt nát) làm được như mày, nhưng tao đủ sức, dài hơi để đánh phá mầy đến cùng!”


Một vài nhân vật có thành tích chửi bới, đánh phá lâu nay ở hải ngoại, đổ tràn lên “net” những lời nhục mạ ấu trĩ, vô căn cứ, trước mắt, đã đối chọi với hơn 100,000 tấm lòng yêu nước trong sáng. Hơn cả chuyện “đoàn người vẫn đi” mà đây là khí thế của “một con tàu đã chuyển động,” đang đè nát và bỏ lại những rác rưởi trên con đường sắt mà đoàn tàu đi qua.

ASEAN-Trung Quốc bàn ‘Quy tắc ứng xử ở Biển Ðông’


ÐÀ NẴNG (NV) –
Các nước thành viên Hiệp Hội Ðông Nam Á (ASEAN) trong đó có Việt Nam đã họp với Trung Quốc ở Ðà Nẵng trong 3 ngày tiến đến xây dựng một bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Ðông (COC) trên căn bản luật pháp quốc tế và Công ước Luật Biển LHQ 1982 (UNCLOS).








 

Bản đồ với các vạch nối lại thành hình “Lưỡi Bò” mà Bắc Kinh ngang nhiên tuyên bố 80% Biển Ðông là của Trung Quốc. (Hình: Internet)


Tin tức từ Ðà Nẵng của Vietnamnet cho hay, phiên họp cấp thứ trưởng giữa các nước ASEAN và Trung Quốc diễn ra từ mùng 1 đến 3 tháng 3, 2012 bàn thảo “cam kết thực hiện đầy đủ và hiệu quả Tuyên bố về Cách ứng xử của Các bên ở Biển Ðông (DOC); duy trì đối thoại ở các cấp và tích cực phối hợp để triển khai bản Quy tắc Hướng dẫn thực hiện DOC được thông qua tháng 7, 2011; hướng tới xây dựng Bộ quy tắc Ứng xử ở Biển Ðông (COC) trên cơ sở luật pháp quốc tế và Công ước Luật Biển LHQ 1982 vì mục đích thúc đẩy an ninh, hòa bình và ổn định ở khu vực.”


Hiểu như vậy, sau nhiều năm tháng dạo đờn, một bộ COC vẫn chưa thỏa thuận được ngoài những lời “cam kết thực hiện đầy đủ” một cái chưa có.


Một chi tiết thấy được nêu ra trong bản tin này là Việt Nam là nước đóng vai trò “điều phối quan hệ ASEAN-Trung Quốc.”


Trong tuần này, Việt Nam lên tiếng phản đối Trung Quốc hai lần đều liên quan tới khu vực quần đảo Hoàng Sa. Một lần ngày 23 tháng 2, 2012, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao CSVN yêu cầu Trung Quốc “dừng xâm phạm chủ quyền của Việt Nam” tại Hoàng Sa khi Bắc Kinh có nhiều hoạt động nhằm mở rộng hoạt động mọi mặt ở quần đảo này. Một lần vào ngày 29 tháng 2, 2012 phản đối tàu tuần Trung Quốc đã bắt giữ, tịch thu thủy sản, ngư cụ và trang bị hải hành của một tàu đánh cá tỉnh Quảng Ngãi.


Việt Nam yêu cầu Bắc Kinh không để tái diễn hành động này cũng như đòi bồi thường cho ngư dân Việt Nam trong khi Bắc Kinh phủ nhận có chuyện đối xử ngang ngược với ngư dân Việt.


Mới ngày 2 tháng 3, 2012, TTXVN loan tin Việt Nam và Trung Quốc “khai trương đường dây nóng ngoại giao” giữa hai nước.


“Chiều 2 tháng 3, Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao Hồ Xuân Sơn và Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao Trung Quốc Trương Chí Quân đã điện đàm chính thức khai trương đường dây nóng giữa hai Bộ Ngoại Giao,” TTXVN viết. “Tại cuộc điện đàm, hai bên khẳng định sẽ phối hợp chặt chẽ thực hiện tốt nhận thức chung giữa lãnh đạo cấp cao hai nước về việc tăng cường hơn nữa quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc. Hai bên cũng khẳng định triển khai các cơ chế đàm phán về vấn đề trên biển, kịp thời xử lý các vấn đề nảy sinh, cùng nhau duy trì hòa bình ổn định ở Biển Ðông.”


Những cuộc thảo luận ngoại giao hay các lời tuyên bố chung thì như vậy nhưng những gì diễn ra trên thực tế hoàn toàn khác hẳn.


Trong tuần này, Bắc Kinh đe dọa Philippines khi nước này loan báo sẽ cho mở thầu dò tìm và khai thác dầu khí ở khu vực Bãi Rong (Reed Bank) chỉ cách tỉnh Palawan từ 72 hải lý đến 80 hải lý. (TN)

Bác sĩ cho thuốc quá liều, 3 bệnh nhân chết


Có một bệnh nhân gốc Việt


 


ROWLAND HEIGHTS, California – Một bác sĩ ở Nam California vừa bị bắt và bị truy tố tội sát nhân cấp hai, sau khi cho toa thuốc quá liều, khiến ba bệnh nhân bị thiệt mạng, trong đó có một người gốc Việt, theo SanRamonExpress.










Nhân viên công lực khám một tiệm thuốc ở Miami, Florida, bị tố cáo bán thuốc Oxycodone không cần toa bác sĩ. (Hình minh họa: Joe Raedle/Getty Images)


Theo báo cáo, Bác Sĩ Hsui-Ying “Lisa” Tseng từng viết toa gồm những thuốc gây nghiện cao, như OxyCotin và Xanar, mà chỉ hỏi han và khám bệnh nhân qua loa.


Ðúng ra Bác Sĩ Tseng đã bị cơ quan cấp bằng hành nghề “State Medical Board” và cơ quan Quản Lý Dược Phẩm (DEA) thẩm vấn và điều tra từ năm 2008, sau khi một tiệm thuốc tây báo cáo những thuốc do bác sĩ này kê toa thật đáng khả nghi. Bác sĩ này được cho là viết khoảng 25 toa mỗi ngày trong suốt ba năm.


Joey Rovero, 21 tuổi, sinh viên trường đại học Arizona State University, qua đời vì uống thuốc quá liều vào hôm 18 Tháng Mười Hai, 2009. Thuốc Rovero được cho uống là 90 viên Oxycodone liều mạnh loại 30mg, 90 viên Soma và 30 viên Xanax. Mẹ của nạn nhân cho biết, con bà mỗi ngày phải uống một viên Xanax, ba viên Soma và ba viên Oxycodone.


Bà Tseng đang bị truy tố tội sát nhân liên quan đến cái chết của Rovero, Vu Nguyễn, 29 tuổi, và Steven Ogle, 25 tuổi. Bà hiện bị giam với số tiền thế chân được tòa định là $3 triệu và có thể lãnh án 45 năm tù nếu xét thấy có tội.


Bà Tseng, 42 tuổi, dự trù sẽ bị luận tội về 21 tội danh đại hình vào Thứ Sáu tới, bốn trong số những tội này là viết toa bất hợp lệ cho một nhân viên DEA giả dạng đóng vai bệnh nhân. Cơ quan DEA rút giấy phép không cho bà Tseng viết toa cho bệnh nhân từ năm 2010, và cơ quan cấp bằng nắn xương chỉnh gân “Osteopathic Medical Board of California” cho biết bà Tseng tự ý trả bằng hành nghề y khoa. (TP)

Tin mới cập nhật