Pacific Shores Medical Group, Inc.

 

FIFA điều tra trận Brahain thắng Indonesia 10-0


TỔNG HỢP –
Liên Ðoàn Bóng Tròn Thế Giới FIFA vừa cho biết là sẽ mở cuộc điều tra về trận đấu giữa Brahain và Indonesia tại Manama với kết quả Brahain nghiền nát đối thủ của mình 10-0. Trong trận đấu này, thủ môn đội khách bị thẻ đỏ phải rời khỏi sân chỉ sau hai phút bắt đầu trận đấu.










Cầu thủ Sayed Dhia (trái) của Bahrain tranh bóng cùng với Diego Michiels của Indonesia trong trận đấu lượt thứ ba của vòng loại World Cup khu vực Á Châu diễn ra trên sân Bahrain National, Rifaa ngày 29 Tháng Hai, 2012. (Hình: Adam Jan/AFP/Getty Images)


Bahrain bước vào cuộc tranh tài ở đợt thứ ba vòng loại World Cup 2014 khu vực Á Châu muốn đi tiếp phải cần thắng đối thủ của mình ít nhất chin bàn trong bảng để có thể hy vọng vượt qua được Qatar, có mặt ở đợt thi đấu cuối cùng của vòng loại World Cup hầu tìm kiếm chiếc vé đến Brazil năm 2014.


Tuy nhiên việc Qatar thủ hòa với Iran 2-2 trong trận đấu diễn ra tại Tehran, Iran đủ để loại Bahrain bất kể kết quả ra sao.


Trong một bảng tuyên bố được đưa ra, FIFA cho biết: “Với kết quả bất thường 10-0 so với kết quả được mọi người mong đợi và lịch sử đối đầu của hai đội và những mối quan tâm duy trì sự công bằng trong trận đấu buộc Ủy Ban An Ninh FIFA sẽ mở ra cuộc điều tra về trận cầu này và cả kết quả.”


Hai cầu thủ Mohammed Tayeb và Sayid Dhiya đều lập hat trick trong trận thắng đậm 10-0 tưởng đã loại Qatar nhưng bất ngờ tiền đạo Mohammed Kasola khi còn bốn phút mãn trận đấu ở Tehran đã ghi bàn gỡ hòa 2-2 cho Qatar trước đội chủ nhà Iran.


Với kết quả này đủ để cho Qatar cùng với Iran có mặt ở vòng thi đấu cuối cùng để chọn ra bốn đội có vé thông hành đến Brazil 2014. (TD)

Reyna, Meola được vinh danh tại US Soccer Hall of Fame

 


– Tuyển U-23 Hoa Kỳ thắng Mexico 2-0


 


TỔNG HỢP Cựu thủ quân tuyển Hoa Kỳ Claudio Reyna và cựu thủ môn Tony Meola, từng có mặt tại ba kỳ World Cup là hai trong số bốn người được chọn đặt tên và hình tại National Soccer Hall of Fame Class of 2012.










Cựu thủ quân đội tuyển Hoa Kỳ, Claudio Reyna. (Hình: Getty Images)


Cùng với Reyna và Meola được vinh danh trong năm 2012 này là Desmond Armstrong từ bình chọn của Veteran và Tony DiCico từ Builder.


Reyna và Meola được vào danh sách cầu thủ được bỏ phiếu bình chọn lần đầu tiên, và chiếm 96% và 90% số phiếu. Còn Armstrong được 54% của bỏ phiếu Veteran và DiCicco có 61% của Builder.


Reyna, hiện là giám đốc kỹ thuật Chương trình Ðào tạo Tài năng trẻ Bóng tròn Hoa Kỳ (US Soccer’s Youth Technical Director), từng thi đấu cho đội tuyển Hoa Kỳ từ 1994 đến 2006 và trong thời gian này nhiều lần giữ vai trò thủ quân. Ngoài ra ông cũng có tên trong thành phần bốn đội tuyển World Cup của FIFA.


Meola cũng có mặt trong đội tuyển Hoa Kỳ tham dự World Cup, trấn giữ khung thành đội tuyển trong năm 1990 và trong cuộc tranh tài World Cup 1994. Trong suốt thời gian 12 năm từ 1994 đến 1999, Meola 100 lần ra sân trong màu áo tuyển Hoa Kỳ.


Armstrong với 81 lần thi đấu trong đội tuyển suốt thời gian từ 1987 đến 1994 và DiCicco cũng từng là huấn luyện viên đội tuyển nữ Hoa Kỳ từ 1994-1999, và đoạt giải vô địch Thế Giới 1999.


Buổi lễ tuyên dương đặt tên và hình tại National Soccer Hall of Fame sẽ diễn ra vào mùa Hè năm nay.


 


Tuyển U-23 Hoa Kỳ thắng Mexico 2-0


 


Trong chương trình chuẩn bị tranh vòng loại Olympic khu vực CONCACAF, đội tuyển U-23 Hoa Kỳ có trận giao hữu với đội tuyển Olympic Mexico vào đêm Thứ Tư vừa qua diễn ra trên sân FC Dallas, ở Frisco, Texas với kết quả Hoa Kỳ đá bại Mexico 2-0.


Ngày Leap Day này (ngày 29 Tháng Hai) là ngày vui của làng bóng tròn Mỹ khi cả ba đội tuyển nam và nữ Hoa Kỳ đều giành được chiến thắng.


Ðầu tiên là tuyển nữ Hoa Kỳ mở đầu tranh vòng bảng B giải Algarve Cup ở Bồ Ðào Nha đã nghiền nát tuyển nữ Ðan Mạch 5-0. Sau đó là tuyển nam Hoa Kỳ đã gây chấn động, tạo nên cú sốc lịch sử khi lần đầu tiên trong hơn 78 năm qua, đá bại tuyển Italy, trên đường chuẩn bị cho vòng chung kết Euro 2012, 1-0. Và cuối cùng là đội tuyển U-23 Hoa Kỳ.


Cầu thủ Mix Diskerud, ghi một bàn thắng và kiến tạo đường chuyền trong vòng hai phút của hiệp đầu đưa tuyển U-23 Hoa Kỳ dẫn trước 2-0 trong trận giao hữu này.


Bàn thắng của Diskerud xảy ra ở phút 36 sau khi đường banh sút của Freddy Adu sát vùng cấm địa trúng chân trái Diskerud và bay vào góc phải khung thành.


Trước đó, ngay phút 35, từ quả phạt góc ở cánh phải, Diskerud giao banh bổng vào và Juan Agudelo nhảy lên đánh đầu đưa banh vào góc trái ấn định tỷ số chung cuộc lên 2-0.


Trận giao hữu đêm Thứ Tư là trận chuẩn bị cho cả hai đội Hoa Kỳ và Mexico trước khi bước vào cuộc tranh tài vòng loại Olympic khu vực CONCACAF để kiếm hai vé đến London trong năm nay.










Thủ môn Tony Meola số 1 của New York Red Bulls bắt dính banh trong trận cầu giải MLS giữa Chivas USA và Red Bulls diễn ra trên sân Home Depot Center ngày 29 Tháng Tư, 2006. (Hình: Victor Decolongon/Getty Images)


Tuyển U-23 Hoa Kỳ nằm trong bảng B sẽ gặp Cuba trong trận đầu tiên ở Nashville, Tennessee và Mexico sẽ so tài với Trinidad and Tobago vào ngày 23 Tháng Ba tại Carson, California.


Về phía Mexico, cầu thủ Ricardo Bocanegra hầu như có được bàn thắng cho Mexico khi tung cú đá volley bằng chân phải ngay sát rìa vùng cấm địa nhưng thủ môn Hoa Kỳ Bill Hamid đã xuất sắc bay người cứu thua quả banh này.


Thủ môn Hamid chỉ giữ khung thành Hoa Kỳ trong hiệp đầu và hiệp hai được thay thế bởi thủ môn Sean Johnson.


Tiền đạo Mexcio, Marco Fabian, hiện thi đấu cho đội bóng CD Chivas tại Mexico, đang là tầm nhắm của các đội Manchester United và FC Barcelona, không thi thố được gì, chỉ một lần tung cú sút từ khoảng cánh 35 yards vào phút 65 nhưng thủ môn Johnson dễ dàng đón bắt. (TD)

Lee Nguyen: Chưa đá đã bị sa thải

 


– Vì chế giễu đồng đội Brad Knighton là dân đồng tính trên Twitter?


 


VANCOUVER –Ngày Thứ Năm vừa qua, đội bóng câu lạc bộ Vancouver Whitecaps chính thức từ chối nhận tiền vệ tấn công Lee Nguyen chỉ 11 tuần lễ sau khi chọn cầu thủ này từ cuộc rút thăm của Major League Soccer trước đây.










Lee Nguyen trong lúc tập trung huấn luyện với đội Vancouver Whitecaps. (Hình: Arlen Redekop, PNG)


Nói một cách khác là Lee Nguyen đã bị đội bóng này sa thải.


Trong suốt thời gian tập trung huấn luyện trước mùa giải, Lee Nguyen, hiện có hai quốc tịch Mỹ/Việt, dù chứng tỏ được khả năng và phong độ nhưng lại bị cho là không đủ tiêu chuẩn để thu nhận anh vào thành phần thi đấu trong mùa giải tới đây.


Với số lượng tiền vệ hiện chơi rất tốt qua một tuần lễ tập trung huấn luyện tại Florida vừa qua, đủ cho huấn luyện viên Martin Rennie của Vancouver Whitecaps quyết định không thu nhận Lee Nguyen.


Những tiền vệ như Michael Nanchoff, Matt Watson, Russell Teibert, Davide Chiumiento cùng với những cầu thủ khác đã chứng tỏ khả năng của mình trong thời gian tập huấn và điều này khiến cho Lee Nguyen thành kẻ bị hy sinh.


Rennie cho biết trong ngày Thứ Năm: “Chúng tôi rất vui khi làm việc với Lee Nguyen kể từ khi bắt đầu thời gian tiền giải mùa. Nhưng cuối cùng, chúng tôi cảm thấy anh cũng giống như những cầu thủ khác mà chúng tôi đã có sẵn trong đội hình vì thế chúng tôi buộc phải có quyết định dựa trên căn bản đó.”


Nhiều người cho rằng lý do thầm kín để sa thải Lee Nguyen là vì anh đã cho đăng tải trên Twitter những lời lẽ “tệ hại” chế giễu đồng đội Brad Knghton là dân đồng tính.


Trên Twitter, Nguyen đã gọi Knighton là “fagggggg” (dân gay) xúc phạm đến những người theo dõi và những giới chức trong đội bóng Whitecaps.


Tuy Lee Nguyen đã nhanh chóng lên tiếng xin lỗi và tháo bỏ những lời lẽ đầy xúc phạm này nhưng vết nhơ vẫn còn.


Và tuy ban lãnh đạo đội bóng mà đại diện là huấn luyện viên đội Martin Rennie chấp nhận lời xin lỗi, cho rằng đây là một lần sai phạm nhưng cũng là một trong những lý do để họ quyết định cho Lee Nguyen ra rìa trong khi họ có sẵn những tiền vệ hay khác.


Dù huấn luyện viên Rennie khẳng định là vấn đề trên không dính dáng gì đến việc sa thải Lee Nguyen.


Ông nói: “Không phải vậy. Ðây chỉ là thuần túy về quyết định bóng tròn mà thôi.” Nhưng liệu điều khẳng định này có phải là sự thật?


Lee Nguyen, cư dân Texas, 25 tuổi đã có ba mùa bóng chơi cho các đội thuộc V-League ở Việt Nam và vào ngày 15 tháng 12 năm rồi, sáu đội bóng của MLS đã tham dự cuộc rút thăm để chọn anh.


Nguyen ghi được 14 bàn trong 25 lần ra sân ở giải V-League và là cầu thủ từng được trả lương cao nhất tại Việt Nam trước đây.


Trước khi về Việt Nam, Lee Nguyen từng đầu quân đội PSV Eindhoven của Hòa Lan nhưng không ra sân thường xuyên. Sau đó anh về đá cho đội Randers FC của Ðan Mạch trong hai mùa.


Nguyen từng ba lần xuất hiện trong thành phần đội tuyển Hoa Kỳ khi anh tròn 20 tuổi vào năm 2007.


Không được nhận vào đội Whitecaps FC, Lee Nguyen sẵn sàng cho sự chọn lựa của các đội bóng khác mà không được rút thăm trước đây. Cùng chung số phận với Lee Nguyen là tiền vệ Nizar Khalfan cũng vừa mới bị đội Philadelphia Union mời đi chỗ khác. (TD)

Medicare Hỏi và Ðáp


Yến Tuyết


 


Hỏi: Tôi năm nay 63 tuổi, đã đi làm việc ở Mỹ được 20 năm. Hai năm trước đây tôi bị bạo bệnh nên được hưởng tiền bệnh (SSDI- Social Security Disability Insurance). Sau khi nghỉ việc, sở làm cũ tiếp tục cung cấp bảo hiểm cho tôi qua chương trình COBRA, vẫn có hiệu lực cho đến cuối năm nay.


Cách đây một tháng, tôi nhận được thẻ Medicare Part A và B, sẽ có hiệu lực kể từ ngày 1 tháng 3, 2012. Trước đó, Sở An Sinh Xã Hội có gởi cho tôi một mẫu đơn “Extra Help Low Income Subsidy” để xin ghi tên vào chương trình thuốc phần D, giúp tôi trả tiền thuốc vì cứ 3 tháng tôi phải đi thử máu và mua thuốc rất đắt. Tôi đã điền đơn và gửi đi. Xin cho biết:


1. Có phải như vậy tôi đã ghi tên vào chương trình thuốc phần D rồi hay không?


2. Tôi có thể xin hưởng bảo hiểm y tế của tiểu bang là MediCAL không?


3. Bảo Hiểm Phụ Medigap là gì?


H. Trần (Fullerton)


 


Ðáp:


1. Mẫu đơn mà ông đã điền và gởi trả lại cho Sở An Sinh Xã Hội là để xin hưởng chương trình “Phụ giúp trả thêm tiền thuốc dành cho người có lợi tức thấp” (Extra Help Low Incone Subsidy). Ðó không phải là đơn ghi danh vào chương trình thuốc phần D.


Ðể được hưởng chương trình giúp trả tiền thuốc (Medicare Part D Extra help Low Income Subsidy-LIS), lợi tức tối đa của một người là $1,381/tháng và trong nhà băng có dưới $13,000; hay 2 vợ chồng là $1,898/tháng và trong nhà băng có dưới $26,000. Sau khi hội đủ điều kiện hưởng LIS, ông phải ghi tên vào một chương trình thuốc phần D trước để sử dụng phúc lợi LIS nói trên. Có 33 chương trình thuốc phần D với lệ phí hàng tháng từ $15.10 đến $107.30.


Một khi ghi danh vào một chương trình thuốc phần D, vì có LIS, ông sẽ được chương trình này giúp trả tối đa lệ phí hàng tháng ở mức giới hạn là $31.90/một tháng. Do đó, nếu ông ghi tên vào chương trình thuốc phần D có lệ phí trên mức đó, ông phải trả số tiền sai biệt. Ðiều quan trọng nhất là ông cần so sánh và chọn lựa chương trình phần D căn cứ trên thuốc men mà ông sử dụng để biết chắc là chương trình mình ghi tên vào có bao trả các thứ thuốc đó hay không? Mỗi chương trình thuốc part D có một danh sách thuốc mà họ bao trả (Formulary) cho nên ông cần biết rõ họ có trả thuốc mình đang dùng hay không trước khi ghi tên.


2. Ðể được hưởng thêm MediCAL là bảo hiểm của tiểu bang, bên cạnh bảo hiểm Medicare, lợi tức của ông phải thấp dưới mức ấn định để được xem là thành phần nghèo của Sở Xã Hội (Powerty Level).


Theo tin tức mà tôi được biết thì nếu lợi tức tối đa của một người độc thân là $1,133/tháng và trong nhà băng không có quá $2,000; hay vợ chồng có lợi tức hàng tháng là $1,525 và nhà băng không có quá $3,000 thì có thể được hưởng MediCAL. Ông nên liên lạc với Department of Social Services lo về MediCAL để có câu trả lời chính xác nhất về trường hợp của mình.


Nếu hội đủ điều kiện hưởng MediCAL, ông còn được giúp trả 20% chi phí y tế và lệ phí của phần B là $99.90 qua chương trình tiết kiệm Medicare (Medicare Saving Program).


3. MediGap là một chương trình Bảo Hiểm Phụ của tư nhân mà khi ghi danh vào, ông phải trả lệ phí hàng tháng. Chương trình Medigap này sẽ giúp ông trả 20% mà Medicare căn bản không trả. Có tất cả 10 chương trình MediGap mang mẫu tự từ A đến N. Lệ phí hàng tháng sẽ thay đổi tùy phúc lợi mà nó cung cấp cho ông nhiều hay ít. Nếu cần sự giải thích chi tiết, xin làm hẹn với cố vấn của HICAP.


Xin nhắc ông là kể từ 1 tháng 3, 2012, tiền SSDI của ông sẽ bị tự động trừ lệ phí của Medicare phần B là $99.90/tháng. Ông nên gọi COBRA để chấm dứt bảo hiểm này vì ông bắt đầu có Medicare kể từ 1 tháng 3, 2012 và có thể tiết kiệm lệ phí hàng tháng trả cho COBRA , mà tôi đoán cao hơn Medicare rất nhiều.


 


Yến Tuyết là cố vấn Medicare có đăng ký với Bộ Cao Niên của tiểu bang California thuộc Chương Trình HICAP (Health Insurance Counseling and Advocacy Program), của Cơ quan Tư nhân Vô vụ lợi Council On Aging of Orange County.


Những câu trả lời của chúng tôi trong mục này có tính cách tổng quát và áp dụng riêng cho người đặt câu hỏi mà thôi vì mỗi cá nhân là một trường hợp riêng biệt. Nếu cư dân quận Cam có thắc mắc liên quan đến Medicare, xin liên lạc với HICAP ở đường dây điện thoại tiếng Việt (714) 560-0035 từ 8AM-4:30PM, từ Thứ Hai đến Thứ Sáu. Hay gọi Medicare 1-800-633-4227 có nhân viên tiếng Việt giúp quí vị 24 giờ/ngày, 7 ngày một tuần.


Quí độc giả ở ngoài quận Cam, xin vui lòng liên lạc với văn phòng cố vấn Medicare SHIP (State Health Insurance Program) ở địa phương mình cư ngụ bằng cách gọi số 1-800-434-0222.

Vĩnh biệt Bush House

Lê Phan


 


Trong năm nay Thế Giới Vụ đài BBC rời khỏi Bush House, trụ sở của Thế Giới Vụ từ năm 1941. Vì vấn đề tài chánh, thế giới vụ không còn đủ sức để có cơ sở riêng, và sẽ dọn về ở chung với các bộ phận phát thanh khác của hệ thống BBC ở Broadcasting House.


Xuất thân từ Ðế Quốc Anh, Thế Giới Vụ đã trở thành một cái gì độc đáo, một đài phát thanh mà tiếng nói được tín nhiệm trên toàn thế giới.


Cách đây 80 năm, khi Ðế Quốc Anh còn là “một đế quốc mà mặt trời không bao giờ lặn” phủ trùm thế giới, phát thanh lúc đó thật là mới mẻ, còn mới hơn cả Internet đối với chúng ta ngày nay. Nhưng ban quản trị đài BBC, một hệ thống phát tuyến độc đáo, không tài trợ trực tiếp bởi công quỹ mà gián tiếp qua một thuế đánh trên những máy vô tuyến và sau này máy tivi, đã quyết định sử dụng phương tiện tân kỳ này để nối những vùng đất xa xôi của đế quốc qua một chương trình mang tên là Ðế Quốc Vụ (Empire Service). Ðó là năm 1932, và việc phát tuyến đã thành công được nhờ một kỹ thuật tân kỳ, làn sóng ngắn, vốn có thể dội vòng quanh thế giới.


Lúc đầu Ðế Quốc Vụ phát thanh từ Broadcasting House. Vào ngày khởi đầu, tổng giám đốc đài BBC John Reith đã phải đọc lại năm lần một bài diễn văn 12 phút để có thể đến được các múi giờ từ Úc, Ấn Ðộ, Nam Phi, Tây Phi và Canada. Sáu ngày sau đó, một truyền thống mới ra đời, Hoàng Ðế George V đã đọc một thông điệp cho thần dân. Ông Reith ghi lại trong cuốn nhật ký của mình là “Nhà vua đã được nghe rõ một cách đáng ngạc nhiên trên toàn thế giới.”


Mục đích của chương trình này dĩ nhiên là để đoàn kết cộng đồng nói tiếng Anh trên toàn thế giới. Nhưng đến Tháng Giêng năm 1938, Arabic trở thành ngôn ngữ ngoại quốc đầu tiên. Ðế Quốc Vụ được đổi tên hành Hải Ngoại Vụ Tháng Mười Một năm 1939. Khi Ðệ Nhị Thế Chiến khởi sự, chương trình tiếng Ðức bắt đầu phát thanh. Ðến năm 1941, một ban Âu Châu vụ đã được mở ra để phát thanh cho hầu hết các thứ tiếng của Âu Châu. Năm 1952, chương trình phát thanh Việt ngữ đầu tiên mở ra.


Vào ngày 8 tháng 12 năm 1940, một quả bom rơi trúng khu vực của Hải Ngoại Vụ ở Broadcasting House và chương trình phải dọn về Bush House. Phải mãi đến năm 1965 thì cái tên BBC World Service mới ra đời, nhưng chính thức mãi đến năm 1988 mới được công nhận.


Phải nói Thế Giới Vụ trưởng thành trong khói lửa chiến tranh. Ở một trong những hầm của tòa nhà Bush House vẫn còn một cái studio nơi trong những năm chiến tranh Tướng De Gaulle phát thanh cho nước Pháp. Lời mở đầu của chương trình phát thanh đó “Ici Londres! Les Francais parlent aux Francais”, đã có thời là niềm hy vọng của nước Pháp bị chiếm đóng. Chính từ những chương trình này, mật mã được gửi cho các toán kháng chiến chuẩn bị cho cuộc đổ bộ Normandy. Chương trình này là một vũ khí quan trọng trong cuộc chiến tuyên truyền của Phong Trào Pháp Tự Do chống lại với đài phát thanh của chính phủ Vichy. Tại studio đó, Tướng De Gaulle đã kêu gọi nhân dân Pháp nổi lên khởi nghĩa chống lại kẻ xâm lăng.


Ðiều có lẽ không mấy ai biết về Bush House là người xây dựng ra tòa nhà này là một doanh gia người Mỹ tên là Irving T. Bush. Năm 1919, ông bắt đầu xây dựng một trung tâm thương mại khổng lồ trên đường Aldwych. Mục đích của ông là lôi cuốn các nhà mậu dịch quốc tế vì khu này nằm ngay gần khu thương mại của thành phố The City. Và chính ông Bush đã đặt pho tượng nổi tiếng nối tay nhau trên mái vòm ở cổng chính tiêu biểu cho Anh Quốc và Hoa Kỳ, và lời khắc về tình bạn của những dân tộc nói tiếng Anh “To the friendship of the English speaking peoples”. Tòa nhà đã làm ông Bush phá sản trở thành tòa nhà mắc tiền nhất thời đó tốn đến 10 triệu đô la.


Nhưng có lẽ quan trọng hơn cả là ở Bush House, Thế Giới Vụ đã dựng lên một chương trình phát thanh mà cho đến ngày nay vẫn còn được kính nể. Hiện nay chẳng hạn, mặc dầu các chương trình ngôn ngữ chỉ còn lại có 27 ngôn ngữ, nhưng chương trình truyền hình phát thanh cho Iran đã được vô cùng ái mộ và có đến 6 triệu khán và thính giả, hầu hết là qua Internet.


Cái điều kỳ lạ của Bush House là bầu không khí trong tòa nhà đó. Khi bước vào phòng tin chẳng hạn, một bầu không khí chuyên nghiệp nhưng khá nhộn nhịp lúc nào cũng bao phủ cái khu gọi là phòng tin, một phòng rộng lớn chiếm đến cả một tầng lầu. Và đó là một trong những cái thành công của Thế Giới Vụ, tin tức phát xuất từ cùng một nguồn. Mỗi buổi sáng tất cả các đại diện của mọi ban và vùng đến họp để bàn xem hôm đó tin gì quan trọng nhất trong khu vực của mình. Nhưng dữ kiện đó được chủ biên tin tức ngày hôm đó thu nhận và nhiệm vụ của phòng tin là viết ra những bản tin về các sự kiện đó.


Chỉ có một lần phòng tin đã khựng lại. Ðó là ngày 11 tháng 9. Ðó là lần đầu tiên những nhà báo lão luyện lâu đời trở về phòng tin sững sờ. Bầu không khí im lặng trong một giây lát rồi ai cũng đều nói một lúc. Và cũng chính trong giây phút đó người chủ bút của phòng tin đã chứng tỏ tài năng của mình. Một giọng nói trầm tĩnh nổi lên từ góc phòng nhắc nhở đây là tin lớn nhất thời đại chúng ta, và chúng ta có nhiệm vụ phải làm tin!


Từ những Studio Manager, những chuyên viên kỹ thuật điều khiển chương trình, đến những producer, các chương trình ở Bush House mang một bầu không khí đặc biệt. Công việc của các studio manager, ở các chương trình phát thanh bình thường rất đơn giản, nhưng ở Bush House nó trở thành một nghệ thuật. Họ và các phát thanh viên đã chế ra một lô những dấu hiệu để nói chuyện với nhau bởi các chương trình phát thanh ngôn ngữ họ có hiểu ý nghĩa gì đâu. Ấy vậy mà mọi sự vẫn yên ổn.


Ở tầng hầm của Bush House còn một “định chế” nữa độc đáo, đó là BBC Club, nơi các nhân viên có thể vào uống ly rượu, xem một trận đấu thể thao trên truyền hình, và dĩ nhiên bàn chuyện. Một cựu nhân viên Bush House, một nhà báo ở New Zealand, đã blog “đó là nơi có sự tụ tập của những nhà trí thức thực sự, một thứ think tank hổ lốn nơi mà chữ ‘think’ đã thực sự có nghĩa là THINK”.


Nhưng cũng như mọi định chế đã sống đến 80 tuổi, đã có những vết già nua trong Bush House. Một số cựu nhân viên vẫn còn chua xót khi trong một lần sửa chữa, cái studio nổi tiếng nơi Tướng De Gaulle đã từng nói chuyện cho nhân dân Pháp đã bị dỡ bỏ. Hơn thế, với người Anh không còn có nhiều khả năng ngôn ngữ nữa, các trưởng ban ngôn ngữ đã chuyển sang cho người bản xứ, một việc mà một số nhân viên kỳ cựu nghĩ đã làm cho Thế Giới Vụ nhiều khi mất đi tính khách quan vốn được chờ đợi.


Khi được tin Thế Giới Vụ thực sự rời khỏi Bush House một anh bạn đồng nghiệp cũ nay đang lang thang ở ngoại quốc gửi tôi một email “All good things will have to end”. Mọi sự tốt đẹp rồi cũng kết thúc. Chúng ta đã có được một cuộc du hành ngoạn mục. Tương lai có lẽ không còn ở báo chí nữa. Nhưng tôi sẽ không quên Bush House. Có lẽ chính vì làm việc trong cái vĩ đại của tòa nhà kiến trúc ở tầm cỡ của tiền bán thế kỷ thứ 20 đó đã khiến chúng ta suy nghĩ khác hơn, rộng rãi hơn và bao dung hơn. Sợ là tinh thần đó sẽ mất khi rời Bush House.

Nét xưa làng cổ Ðường Lâm

 


 


Pao Lâm (sưu tầm)


 


Thời gian như ngưng đọng ở làng cổ Ðường Lâm hay còn gọi là làng hai vua. Ngôi làng hơn 300 năm tuổi vẫn vẹn nguyên những nét kiến trúc, sinh hoạt của ngôi làng cổ điển hình Bắc bộ.










Ðường vào làng cổ Ðường Lâm. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Cách trung tâm Hà Nội khoảng 50km, làng cổ Ðường Lâm, thuộc thị xã Sơn Tây, nằm trong vùng chân núi Ba Vì, gần các con sông Hồng, sông Ðà, sông Tích, sông Ðáy. Làng gồm chín thôn, là tập hợp các làng Việt cổ truyền vùng trung du Bắc bộ với các khu vực bán sơn địa, làng xóm tụ cư, bố trí quanh đồi gò và ven sông. Nhiều địa danh còn in dấu của những đồi gò và cánh rừng xưa.










Cổng làng cổ Ðường Lâm. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Trong tâm trí của những người xa quê, hẳn không ai không nhớ đến ký ức ngôi làng thân yêu nơi quê nhà với cây đa, giếng nước, sân đình, cổng làng và những con đường làng quanh co thơm mùi rơm rạ mỗi vụ mùa. Ðó cũng chính là kiến trúc tiêu biểu của làng Việt cổ vùng Bắc bộ với trọng tâm là đình làng, nơi thờ thần hoàng. Có thể nói đình làng là trái tim của mỗi ngôi làng. Người dân Việt tin rằng đất có thổ công, sông có hà bá, núi có sơn thần, làng có thành hoàng. Dân phải thờ phụng thần linh, để các ngài phù hộ, độ trì cho được bình an, khỏe mạnh, may mắn, tốt lành.











Ðền Ngô Quyền ở làng cổ Ðường Lâm. (Hình: Ciao Travel cung cấp)



Thành hoàng làng thường là những nhân thần có công lao với làng. Có những vị mà sự nghiệp hiển hách, công đức rõ ràng, hoặc u linh u hiển, dậy tiếng đồn, đâu đâu cũng biết, nhưng cũng có nơi thành hoàng chỉ là một người dân thường chết vào giờ linh, đã báo ứng cho dân làng thờ phụng. Có khi thành hoàng là một vị sơn thần, hoặc cũng có khi người đang còn sống, vì một lý do nào đó, được dân làng thờ phụng tại đình, làm thành thần hoàng sống.


Vì là trái tim và biểu tượng của làng nên đình làng đóng vai trò quan trọng trong tất cả các hoạt động và đời sống của người dân trong làng, là nơi công quán để đón quan chức khi tiếp xúc với dân làng, là dịch đình cho khách bộ hành dừng lại nghỉ ngơi, là nơi dán cáo thị của làng, là hương quán (nơi dàn xếp những sự tranh chấp hoặc xử kiện của dân làng…) Ðình làng cũng có thể là trường học cho những lớp ấu nhi, tiểu học và là nơi sinh hoạt văn hóa, tôn giáo, tín ngưỡng của cả làng. Với tầm quan trọng của mình, nhắc đến làng Việt cổ là nhắc đến những ngôi đình làng.










Tháp chùa Mía. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Làng cổ Ðường Lâm giữ được tất cả các nét kiến trúc điển hình của một ngôi làng cổ truyền thống với cổng làng xinh xắn, nép mình dưới gốc đa già cổ thụ, những giếng nước trong vắt được xây dựng bằng những khối đá ong từ vài thế kỷ trước và những ngôi đình làng uy nghiêm, cổ kính. Các con đường, ngõ nhỏ, lát gạch đỏ quanh làng rộng rãi, chạy theo hình xương cá, ngoằn ngoèo, uốn lượn. Dọc hai bên đường là tường hậu của các nhà dân xây bằng đá ong, hay gạch mộc càng mang đậm nét rêu phong cổ kính.


Làng cổ Ðường Lâm nổi tiếng với nhiều ngôi đền và chùa cổ. Chùa Mía, còn có tên là Sùng Nghiêm Tự, nằm trên khu đất cao của thôn Ðông Sàng. Ðây là ngôi chùa cổ rất thuần Việt. Trong chùa còn bảo lưu một hệ thống tượng Phật rất phong phú, đa dạng và vô cùng quý giá, bao gồm 287 pho và nhiều di vật quý. Chùa Mía cùng với đền Phủ, chùa Viễn, bến phà Hà Tân, chợ Mía, cổng làng Ðông Sàng, rạch Phủ, là những công trình gắn liền với công lao to lớn của bà Ngọc Dong (Ngọc Dao), một người con của quê hương và là cung phi của Thanh Ðô Vương Trịnh Tráng. Ðến với chùa Mía để được hòa mình vào cõi linh thiêng, u tịnh, thanh cao nơi đất Phật với những huyền tích rất ly kỳ của các vị Phật qua những năm tháng khổ luyện, thành tâm đến ngày thành đạt.










Cổng nhà dân trong làng cổ. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Cái thú lớn nhất khi đến với Ðường Lâm là được đi dạo trên những con đường làng thanh bình, mát rượi. Ghé thăm những ngôi nhà cổ hơn 300 năm tuổi mà chỉ cần bước qua cái cổng gỗ giản dị là cả một khoảng không gian quá khứ hiện về. Một khoảnh sân nhỏ lát gạch đỏ, những chum nước, vại tương, xếp hàng ngay ngắn trước hiên nhà, những mái hiên chạm trổ phủ bóng thời gian và đặc biệt là bàn thờ gia tiên với sập, gụ, hoành phi, câu đối uy nghiêm, trầm mặc. Thưởng thức ly trà xanh hay cốc nước vối trong ngôi nhà cổ, nhẩn nha ngắm những tia nắng nhảy nhót ở góc sân và lắng nghe tiếng chim hót líu lo trong khu vườn nhỏ trước nhà. Tất cả như quyện hòa và tan chảy cùng vị ngọt của món chè lam, giòn tan của kẹo lạc, để thấy như thời gian đang quay ngược về với thời thơ ấu chân trần, dãi nắng mỗi trưa hè.










Giếng làng. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Người làng Ðường Lâm rất tự hào với tên gọi “Làng Hai Vua”. Ngôi làng đã sản sinh ra hai vị vua cho đất Việt: Bố Cái Ðại Vương Phùng Hưng với công lao thống lĩnh quân dân đánh bại nhà Ðường để lập nên nhà nước độc lập và Ngô Vương Quyền (Ngô Quyền) với chiến công Bạch Ðằng hiển hách. Thong thả đạp xe trên con đường láng mịn thoảng hương hoa đồng nội để đến với hai ngôi đền giản dị nép dưới những rặng cây, thắp nén nhang thơm để tưởng nhớ công lao của các vị anh linh, thánh hiền tiên tổ âu cũng là cái tâm của con cháu với các vị tiền bối, vĩ nhân. Bên rặng ruối cổ thụ cạnh lăng Ngô Quyền là nơi mà hai vị vua đã buộc voi, ngựa chiến, khi xưa, nay giống như thành trì cây vững chắc, đan ken vào nhau tỏa bóng mát rượi. Ngồi dưới tán râm mát, tận hưởng những làn gió rì rào qua kẽ lá, phóng tầm mắt ra những cánh đồng lúa, nương ngô, đương thì “con gái” với màu xanh mượt mà, ngắm nhìn những chú bò đang nhởn nhơ gặm cỏ, mà như thấy thời gian ngưng đọng lại nơi đây, nơi mà không ai lớn lên ở vùng quê Bắc bộ lại không có một tuổi thơ như thế:










Ðặc sản chè lam. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


“Thủa còn thơ ngày hai buổi đến trường


Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ


Ai bảo chăn trâu là khổ


Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao.”


Ðến với làng cổ Ðường Lâm, quý vị sẽ có dịp được thưởng thức những món ăn dân dã, làng quê đậm chất hồn cổ người Việt. Ðó là các món ăn rất bình dị, mộc mạc, bằng những sản vật từ chính miền quê dung dị này. Thịt gà Mía, xôi nếp, bánh tẻ, chè kho, chè lam, rượu, cá kho tương, đậu phụ, cà bung… Ðặc biệt là “món” tráng miệng với bát nước chè tươi, củ khoai lang vàng nghệ, hoặc một vài loại hoa quả đặc trưng như ổi găng, ổi tây, mít, xoài, hồng xiêm, đu đủ, chuối, dứa, hay ngô luộc cùng bát nước luộc sánh thơm còn vương vấn những sợi râu ngô. Những món ăn quen thuộc, đơn giản, mà lại ngon đến lạ, có lẽ bởi vì nó mang cả hương vị của tấm lòng những con người nơi đây, những con người thuần Việt.










Vại tương trong một ngôi nhà ở làng cổ Ðường Lâm. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Về làng cổ Ðường Lâm như chuyến đi của những người hoài niệm để tìm lại ký ức thời gian hay đơn giản là chuyến đi để tìm sự yên bình trong cảnh quê trù phú, yên bình đẹp như bức họa giữa những lo toan, xô bồ của của sống hiện đại và tìm lại hơi ấm giữa những con người nồng hậu, chan chứa tình làng, nghĩa xóm. Dù với lý do nào thì làng cổ Ðường Lâm cũng là bến đậu của những tâm hồn Việt và của những trái tim đang tìm kiếm giây phút bình yên.


 





CIAO TRAVEL


Add: 1st Floor, 3 Phan Huy Ich Street, Hanoi, Vietnam


Tel: 84 4 39290270; Fax: 84 4 39290271


E-mail: [email protected]


Website: www.ciaotravels.com



 

Chợ Bà Quẹo, ‘lối xưa, xe ngựa’ một thời



Nguyễn Ðạt/Người Việt


 


SÀI GÒN –Chợ Bà Quẹo tọa lạc trên đường Trường Chinh (đường Lê Văn Duyệt nối dài cũ, sau 30-4 đổi là Cách Mạng Tháng Tám, sau lại đổi là Trường Chinh), đoạn gần ngã ba Âu Cơ, thuộc phường 14, quận Tân Bình.










Mặt trước chợ Bà Quẹo, nay là chợ Võ Thành Trang. (Hình: Nguyễn Ðạt/Người Việt)


Ðây là ngôi chợ khá đặc biệt của Sài Gòn; và với chúng tôi, chợ Bà Quẹo đã để lại kỷ niệm khó quên về người đánh xe thổ mộ, còn gọi là người xà ích.


Chợ Bà Quẹo thành lập từ năm 1967, trên khoảng diện tích hơn 2,000 m2; nhà lồng chợ nằm lọt sâu giữa hai lối nhà cửa là những quán tiệm sạp hàng; trước mặt chợ, một diện tích khá rộng rãi mở ra tới giáp mặt đường.


Hôm nay người dân Sài Gòn vẫn gọi ngôi chợ này là chợ Bà Quẹo; dù rằng sau 30 tháng 4, 1975, chợ Bà Quẹo bị đổi tên thành chợ Võ Thành Trang vào năm 1978.


Có thể nói chợ Bà Quẹo là “ngôi chợ 2 trong 1”; nghĩa là có hai bộ mặt khác hẳn nhau của cùng ngôi chợ.


Ban ngày, chợ Bà Quẹo họp chợ như mọi ngôi chợ lớn nhỏ của Sài Gòn. Ban đêm, từ 1 giờ khuya tới 5 giờ sáng, chợ Bà Quẹo mang không khí khác biệt hẳn.


Ðấy là cảnh tấp nập rộn rã giữa thinh lặng đêm khuya: hoạt động bốc dỡ-chuyển hàng-sắp xếp-giao nhận rau quả của một chợ đầu mối. Hàng rau quả là nông sản từ các vùng ngoại thành như Hóc Môn, Củ Chi, Thủ Ðức, Long An; chuyên chở về nhà vựa tại chợ Bà Quẹo. Nhà vựa là những tiểu thương có quầy, sạp bán rau quả trong chợ Bà Quẹo; cũng có nhiều người chỉ tới đây buôn bán rau quả từ lúc nửa đêm tới mờ sáng mà thôi.


Những người mua hàng rau quả ở chợ đêm Bà Quẹo là những tiểu thương bán lẻ mặt hàng này, ở những chợ lân cận thuộc các quận Tân Bình-Tân Phú-Phú Nhuận-Bình Tân thuộc nội ô Sài Gòn.


Cũng khoảng thời gian đêm hôm khuya khoắt này, hình ảnh đặc biệt ở mặt tiền chợ Bà Quẹo, là những người bán rong rau quả trong thành phố. Họ đi xe đạp tới chợ Bà Quẹo; ở yên sau xe đạp của họ là 2 lồng sắt gắn chặt chẽ vững vàng để chất chứa rau quả. Trong rổ đặt phía trước ghi-đông xe là cái cân đồng hồ để bán hàng; trên ghi-đông và quanh sườn xe máng móc đầy những túi những bao bịch ni-lông.


Cảnh tượng trên diễn ra trong khoảng thời gian nhất định, từ 1 giờ khuya tới 5 giờ sáng như nói trên; sau đó lâu nhất là nửa giờ, chợ đêm trả lại hoàn toàn cho chợ ngày; như thể chưa từng có chợ đêm trước đó ở Bà Quẹo. Trước mặt chợ Bà Quẹo lúc sáng tinh mơ ấy sạch sẽ tinh tươm; có thể nói, không một cọng rác cọng rau nào còn vương vãi trên nền đất láng trơn như mới tráng xi-măng.


Gần ba mươi năm trở về trước, chúng tôi thường tới uống cà phê ở khu vực chợ Bà Quẹo. Trong quán cà phê bình dân mở khuya trên đường phố, đối diện chợ Bà Quẹo, tôi uống ly cà phê vợt (còn gọi là cà phê bít-tất) và ngắm nhìn cảnh tượng chợ đêm khuya. Thời gian ấy thật thú vị; chú mục nhất, không gì khác hơn những chiếc xe thổ mộ. Ðấy là những chiếc xe ngựa thồ hàng, từ Hóc Môn chuyên chở rau quả tới chợ Bà Quẹo.


Ở Sài Gòn khoảng thời gian gần ba mươi năm trở về trước, chỉ có ở vùng chợ Bà Quẹo, chúng tôi còn được ngắm nhìn những chiếc xe thổ mộ, những người đánh xe ngựa, và những con ngựa.


Chúng tôi không thể quên một buổi sáng tinh mơ, một buổi sáng trong khoảng thời gian cách đây gần ba mươi năm; ngồi uống cà phê cùng một bàn với bác xà ích đã trọng tuổi. Con ngựa phía trước xe thổ mộ đậu dưới tàng cây lớn gần quán cà phê. Con ngựa gầy còm đứng cúi đầu, cái bụng căng phồng. Tôi nói với bác xà ích: “Con ngựa của bác ăn no quá sức!” Bác xà ích cười nhẹ, nói: “Nó có thai đó.” Rồi bác xà ích nhìn tôi, cái nhìn thiện cảm, hỏi có phải tôi là nhà văn hay không.


Tôi lắc đầu, nói với bác xà ích rằng tôi không phải nhà văn; nhưng là một độc giả rất mê đọc văn chương. Bác xà ích lộ hẳn vẻ vui mừng, nói: “Chú em có tin tui cũng biết làm văn không? Mà tui chỉ biên những bài văn ngắn, bài nào cũng ngắn ngủn. Tui chỉ làm văn về ngựa không hà. Chú thử nghe bài tui mới biên…”


Nói xong, bác xà ích lấy ngay cuốn tập vở để trong túi áo nhà binh của quân đội Việt Nam Cộng Hòa, đưa tôi đọc một trang mở sẵn, hình như bác xà ích vừa viết xong. Tôi còn giữ bài văn này, vì sau đó bác xà ích đã dọc rời trang viết để tặng tôi; có ký tên (và lời đề tặng) dưới bài văn là Phạm Văn Vạng, ở Hóc Môn.










Nhà lồng chợ Bà Quẹo. (Hình: Nguyễn Ðạt/Người Việt)


Gần ba mươi năm, thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ da diết bùi ngùi về bác xà ích ấy. Tôi không thể biết bây giờ bác xà ích ấy ở chốn nào; bác xà ích ấy còn trên cõi đời này, hay đã trở thành người thiên cổ?


Sau buổi nhận bài văn của bác xà ích tặng, tôi không có dịp gặp bác xuất hiện lần nào nữa; cũng như một thời gian không lâu sau, tôi cũng không thấy chiếc xe thổ mộ nào thồ hàng rau quả tới chợ Bà Quẹo.


Và mỗi khi tôi nhắc hai tiếng xà ích, ai cũng hỏi tôi xà ích là cái gì. Ðã từ lâu, thồ hàng rau quả tới chợ Bà Quẹo là những xe có động cơ, nghĩa là xe hơi bốn bánh trở lên; kém nhất cũng là xe hai bánh có gắn máy.


Quán cà phê bình dân tôi từng ngồi ở đối diện chợ Bà Quẹo mất dạng từ nhiều năm rồi. Các quán cóc quanh chợ cũng không còn quán nào pha chế cà phê bằng vợt nữa.

Moscow Tháng Sáu



Trần Nguyên Thắng/ATNT Tours & Travel


 


Liên Bang Nga là một đất nước rộng lớn nhất thế giới nằm về phía Bắc Á Châu và chiếm một phần lãnh thổ Âu Châu. Thời tiết băng giá là một trong những nét đặc thù của Liên Bang Nga.











Ðiện Kremlin và sông Moscow ở Moscow. (Hình: ATNT Tours & Travel)



Mùa Hè thường thì xuất hiện vào từ tháng 6 đến cuối tháng 8 và cả hai thành phố Moscow và St. Petersburg đều có một thời tiết tuyệt hảo cho những ai muốn thưởng ngoạn những nét đẹp của nước Nga.


Moscow đã từng là thủ đô của nước Nga vào cuối thế kỷ 14 nhưng dưới thời Peter Ðại đế vào thế kỷ 18 thì thủ đô Moscow của nước Nga được dời đến St. Petersburg. Sau khi Nga Sa Hoàng Nicolas II bị lật đổ vào năm 1917 thì Moscow lại trở về làm thủ đô của Liên Bang Xô Viết. Chính vì thế trải dài theo lịch sử thành phố Moscow mang rất nhiều nét văn hóa và kiến trúc của nước Nga.










Nhà thờ St. Basil tại Quảng Trường Ðỏ, Moscow. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Khu vực trung tâm thành phố Moscow là nơi có rất nhiều di tích lịch sử suốt từ thế kỷ 16 đều tụ lại khu Quảng Trường Ðỏ (Red Square). Một trong những công trình kiến trúc nổi bật là ngôi nhà thờ St. Basil (Thánh Vasily) với 9 mái vòm, có hình dáng như những giọt nước mắt đã trở thành biểu tượng của nước Nga, những màu sắc của các mái vòm tuy rực rỡ nhưng không làm người xem hoa mắt là một công trình kiến trúc đáng để du khách tìm hiểu và thán phục. Tháng 6 thường thì thời tiết trong xanh mây trắng, bớt đi được những cơn mưa bất chợt để du khách dễ bắt gặp không gian dễ chịu của Quảng Trường Ðỏ và điện Cẩm Linh.


Quảng Trường Ðỏ được xây dựng vào khoảng cuối thế kỷ 15, Ðỏ ở đây không có nghĩa hoàn toàn là màu đỏ mà trong ngôn ngữ cổ của nước Nga “krasnaya” có 2 nghĩa “màu Ðỏ” và còn có nghĩa bóng là “Ðẹp.” Vì thế quảng trường Ðỏ còn có nghĩa là quảng trường Ðẹp vì quả thật quảng trường này rất đẹp, du khách đến Moscow mà không đến thăm quảng trường Ðỏ là chưa đến Moscow. Nhất là nơi đây có sự hiện diện của ngôi nhà thờ Chính Thống Giáo St. Basil đầy màu sắc rực rỡ. Trong lịch sử cận đại dưới thời Xô Viết, Quảng trường Ðỏ là nơi hằng năm diễn ra các buổi diễn binh vĩ đại vào các ngày lễ Cách Mạng Tháng Mười, lễ Lao Ðộng 1 Tháng Năm.


Ðối diện ngôi nhà thờ St. Basil vào cuối quảng trường là viện Bảo Tàng Lịch Sử Moscow, kiến trúc của viện bảo tàng này cũng rất là lạ mắt trong quần thể khu vực. Nối liền ngôi nhà thờ St. Brsil với viện Bảo Tàng Lịch Sử là tường thành của Ðiện Kremlin với bức tường đỏ tượng trưng cho uy lực. Sát với tường thành và khoảng giữa quảng trường là Lăng Lenin màu đỏ thẫm, thiết kế theo kim tự tháp cụt, 3 tầng hình vuông. Thoạt nhìn, ít ai nhận ra được đó là lăng mộ. Xác ướp ông Lenin vẫn còn trong đó nhưng hình như không biết còn mấy ai quan tâm đến ông nữa hay không? Sau lưng Lăng Lenin và sát bờ tường thành Kremlin là những ngôi mộ của các tổng bí thư đảng Cộng Sản Liên Bang Xô Viết đều được chôn cất ở đây. Không biết mai này khi nằm xuống ông cựu tổng bí thư Xô Viết cuối cùng Gobachev sẽ được chôn cất ở đâu?


Ðiện Kremlin không những chỉ là trung tâm của Moscow mà còn là biểu tượng và trung tâm quyền lực chính trị văn hóa kinh tế của Liên Bang Nga. Ðây cũng là nơi làm việc của tổng thống nước Nga. Mặt chính của điện Kremlin nhìn ra Quảng Trường Ðỏ và một phần tường nằm dọc theo sông Moscow. Về mặt lịch sử, khu vực điện Kremlin hiện nay là một nhà bảo tàng lớn nhất thế giới, những viện bảo tàng vũ khí và nữ trang kim cương vàng ngọc, những ngôi nhà thờ và lăng mộ của các Nga Sa Hoàng đều được lưu giữ ở đây.


Từ điện Kremlin nhìn về phía bên kia Quảng Trường Ðỏ là khu Shopping GUM rộng lớn đang được chuyển thành một shopping Mall sang trọng và đắt đỏ nhất ở Moscow. Có vào đây người ta mới nhận thấy được chủ nghĩa kinh tế cộng sản đã chết hẳn ngay trong lòng đất nước đã khai sinh ra nó. Cạnh đó những khách sạn 5 sao đã được xây cất, thay thế những khách sạn nghèo nàn kiến trúc theo phong thái Stalin của những thập niên 1950-60. Moskva đã vươn mình lên qua các kiến trúc mới hiện đại.


Nhưng Quảng Trường Ðỏ không phải chỉ đẹp về ban ngày mà du khách còn phải trở lại đây vào ban đêm! Có như thế người ta mới nhìn thấy thực sự cái đẹp rực rỡ của quảng trường này. Ánh đèn và màu sắc của ngôi đại giáo đường St. Basil, của ngọn tháp đồng hồ số Một Spasskaya, của cổng tháp Phục Sinh và viện bảo tàng lịch sử, của shopping mall GUM, v.v. các màu sắc ánh đèn trộn lẫn vào nhau, biến không gian Quảng Trường Ðỏ theo đúng nghĩa của nó là quảng trường rất đẹp!










Một nhà ga xe điện ngầm tại Moscow. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Cách Quảng Trường Ðỏ không xa lắm là ngôi nhà thờ Chúa Cứu Thế vĩ đại được xây dựng từ năm 1839 theo phong cách Russia-Byzantin và được hoàn thành vào năm 1883 trong ngày đăng quang của Nga Hoàng Nicolas I. Ngôi thánh đường gồm có 5 mái vòm, một mái vòm ở trung tâm và 4 mái vòm vây quanh với 14 quả chuông lớn và 600 chiếc giá thắp nến. Có nhiều huyền thoại linh thiêng về ngôi nhà thờ Chúa Cứu Thế này dưới thời cộng sản, chế độ cộng sản đã cho phá hủy ngôi Thánh đường và muốn xây dựng một hồ tắm lớn thay thế ngôi nhà thờ nhưng họ đã không thành công. Sau khi chế độ cộng sản sụp đổ, ngôi nhà thờ Chúa Cứu Thế đã được xây dựng lại và hoàn thành vào năm 1995. Ðứng từ vị trí ngôi nhà thờ Chúa Cứu Thế, người ta có thể nhìn thấy được toàn cảnh của ngôi nhà thờ St. Basil, điện Kremlin và dòng sông Moscow uốn mình chạy dài qua thành phố để thấy được vẻ đẹp vừa dịu dàng, vừa hiện đại của thủ đô Liên Bang Nga ngày nay.


Nhưng Moscow không chỉ có thế! Hệ thống nhà ga metro xe điện ngầm của Moscow là một công trình khác mà du khách không thể thiếu trong chuyến thăm viếng Moscow. Hệ thống nhà ga này được xây dựng từ những năm 1932. Hệ thống xe điện ngầm được xây dựng không chỉ để giải quyết vấn đề giao thông mà còn được dùng tuyên truyền chứng tỏ tính ưu việt của chủ nghĩa cộng sản tại thời điểm đó, nên nhà nước Liên Xô trước kia đã không tiếc tiền để xây dựng những nhà ga metro như những cung điện ngầm dưới đất. Các họa sĩ, kiến trúc sư nổi tiếng nhất thời đó đã được mời đến để trang trí cho những nhà ga metro này. Mỗi nhà ga metro của Moscow là một công trình kiến trúc, không nhà ga nào giống nhà ga nào. Bây giờ người ta đang bỏ công sức và tiền bạc trùng tu lại những nhà ga metro để biến thành các địa điểm du lịch của Moscow.


Những ai đã có dịp đến Moscow vào những thập niên trước 1999, bây giờ nếu có dịp trở lại thành phố này, có lẽ không có ai có thể ngờ được rằng Moscow từ một thành phố hấp hối, nghèo kém của 30-40 năm trước, ngày nay đã lột xác tận cùng để vươn vai đứng dậy cùng với thế giới thị trường tư bản. Sự tan rã của đế quốc Xô Viết không phải chỉ trong phần vật chất, lãnh thổ mà còn là sự sụp đổ trong tư duy về nền kinh tế chỉ huy bao cấp của chủ nghĩa cộng sản. Cứ nhìn vào nền kinh tế nghèo kém của các xứ cộng sản cũ thì nhận ra ngay sự thay đổi lớn lao đó.










Ngôi nhà thờ Chúa Cứu Thế tại Moscow. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Ðể chứng tỏ sự dứt khoát với chủ nghĩa cộng sản, Moscow đã cho thay đổi lại rất nhiều tên quảng trường, tên đại lộ đường sá ngày xưa, tượng đài của các nhân vật lừng lẫy trong thế giới cộng sản cũng bị sụp đổ theo chủ nghĩa của một thời đã qua. Ngay cả những building có những kiến trúc như những nhà tù dưới Staline cũng đang được phá đi hoặc thay đổi hoàn toàn các phòng ốc phía trong để trở thành những khách sạn 4-5 sao theo tiêu chuẩn quốc tế. Càng ngày càng có nhiều thêm các hotel mới, các tòa nhà chọc trời cũng mọc lên như nấm trong thành phố Moscow ngày nay. Ngày xưa dưới thời Xô Viết, shopping GUM (từ thời Nga Sa Hoàng) đã bị trưng dụng để làm nơi hội họp của các ông viên chức cộng sản cao cấp Xô Viết. Ngày nay, bạn không cần phải sang Paris để mua các món hàng như Louis Vutton hay Channel nữa, bạn cũng không cần phải sang New York để tìm kiếm Coach, Gucci hay bất cứ hàng hiệu nào của Hoa Kỳ. Còn bạn muốn tìm bất cứ loại đồng hồ Thụy Sĩ nổi tiếng nào, bạn cũng đều có thể tìm thấy trong shopping Mall GUM.










Diễn binh bên trong khu điện Kremlin. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Từ bây giờ đến 2016, Moscow sẽ phải thay đổi toàn diện bộ mặt để ganh đua với tất cả các thành phố hiện đại nhất trên thế giới. Người ta bỏ ra 10 tỉ dollars mỗi năm để tân trang lại bộ mặt già nua thiếu son phấn của Moscow. Tình trạng kẹt xe trong thành phố cũng là một nan giải đau đầu cho những người quyền cao chức trọng của thành phố. Thời Xô Viết xe hơi chẳng có bao nhiêu mà đường sá thênh thang. Vừa mới chạy theo kinh tế thị trường 20 năm Moscow đã có đến 4 triệu chiếc xe hơi. Ðường sá nào mở rộng theo kịp với đà tăng trưởng xe hơi như thế! Thế mới biết con người vẫn thích tư bản giãy chết hơn là thiên đường cộng sản. Vài năm nữa Moscow sẽ thay đổi! Bạn muốn du ngoạn một Moscow ngày xưa còn lại một ít dấu vết thời cộng sản thì hãy đến Moscow ngay, không chần chờ gì nữa. Còn bạn muốn thăm viếng một Moscow hiện đại như New York, Paris hay Tokyo thì xin hãy chờ thêm ít năm nữa.


Tháng 6, tháng 7 là những tháng có ngày dài đêm ngắn, cộng thêm với thời tiết ấm áp là những tháng tuyệt vời nhất để chúng ta du ngoạn xứ đã có một thời được mệnh danh là thủy tổ của chủ nghĩa cộng sản.


 





Liên Bang Nga-Ðan Mạch-Na Uy-Thụy Ðiển-Phần Lan (13 ngày)


Moscow-St. Petersburg-Helsinki-Stockholm-Oslo-Copenhagen


Tour 1: Jun. 14 – 26, 2012 *White Night


Tour 2: Jul. 05 – 17, 2012 *White Night


Tour 3: Aug. 14 – 26, 2012


 


Ba Lan-Hungary-Áo-Tiệp-Slovakia-Slovenia-Croatia-Ðức (15 ngày)


Warsaw-Krakow-Banska Bystrica-Budapest-Karlovy Vary-Prague-Zagreb-Budapest-Ljubljana-Postojna-Vienna-Munich.


Tour 1: May 29 – June 12, 2012


Tour 2: Jul. 29 – Aug. 12, 2012


Tour 3: Sep. 20 – Oct. 04, 2012


 


Anh-Pháp-Ý-Thụy Sĩ-Monaco (15 ngày)


London-Paris-Zurich-Lucerne-Nice-Monaco-Piza-Venice-Florence-Rome-Vatican


Tour 1: Jun. 16 – 30, 2012


Tour 2: July. 06 – 20, 2012


Tour 3: Aug. 10 – 24, 2012


 


Tour Washington, DC, hoa anh đào (6 ngày 4 đêm)


DC-Philadelphia-Atlantic City-New York, khởi hành: 22 Mar – 27 Mar, 2012


ATNT Tours & Travel bán vé máy bay và tổ chức hướng dẫn nhiều tour du lịch khắp thế giới.


Xin quí khách liên lạc ATNT Tours để biết thêm chi tiết.


9126 Edinger Ave., Fountain Valley, CA 92708.


Tel: (714) 841-2868/(888) 811-8988


www.atnttravel

Nữ nghệ sĩ Hương Chung Thủy con nhà nòi

 


Ngành Mai


 


Nữ nghệ sĩ Hương Chung Thủy tên thật là Quách Thanh Thủy, sinh năm 1958, tại Sài Gòn, là con của danh hề Văn Chung (Quách Văn Chung) và nữ nghệ sĩ Thanh Hương, danh ca làn dĩa hát, từng nổi tiếng với bài ca “Cô Bán Ðèn Hoa Giấy”.










Nữ nghệ sĩ Hương Chung Thủy. (Hình: Bộ sưu tập của Ngành Mai)


Hương Chung Thủy được cha mẹ nuôi dưỡng theo đoàn hát, và đến năm 3 tuổi thì nỗi bất hạnh đã đến với cô: Cha mẹ cô đã ly dị không còn chung sống với nhau nữa, và cô phải về sống với bà, chị của ông ngoại (bà Nguyễn Thị Giàu, chị thứ ba của nghệ sĩ Năm Châu) tại trại Phước Chung ở phía bên kia Cầu Bông.


Hương Chung Thủy được bà nuôi ăn học cho đến năm cô được 10 tuổi, thì năm đó lại xảy ra biến cố Mậu Thân, nữ nghệ sĩ Thanh Hương đột nhiên trở về thành phố mang con gái đi theo đoàn. Thanh Hương định bụng khi tình hình yên ổn, cô sẽ đem con về Sài Gòn cho tiếp tục học chớ không cho đi theo con đường nghệ sĩ cải lương. Tuy nhiên, Hương Chung Thủy lại thích hát quá, cứ xin mẹ cho theo nghề này, và rồi Thanh Hương vẫn cương quyết không cho. Thế nhưng, khi đoàn thiếu vai đào con, Thanh Hương cũng phải tập cho con gái ra sân khấu hát.


Thế rồi đến năm 1973, khi nữ nghệ sĩ Thanh Hương lâm bịnh, Hùng Minh đã dạy nghề cho Hương Chung Thủy để ra sân khấu hát. Cô đã thay thế vai của Thanh Hương qua hai vở Long Nữ Thần Ðao (vai Long Nữ) và Ðộc Nhãn Hiệp Hành (vai nữ hiệp). Thấy khán giả chịu, Hùng Minh lại dạy nghề thêm cho cô và từ ngày ấy cô mang nghệ danh là Hương Dạ Thủy.


Năm 1974, nữ nghệ sĩ Thanh Hương qua đời, nghệ sĩ Hùng Minh mấy tháng sau đó đoàn hát giải tán. Cuộc đời đi hát của Hương Dạ Thủy phải một thân một mình phấn đấu kể từ ngày ấy.


Năm 1982, Hương Dạ Thủy về cộng tác với đoàn Tiếng Hát Long Xuyên do nữ nghệ sĩ Kim Chưởng làm trưởng đoàn (cô Kim Chưởng từng hát chung sân khấu với Thanh Hương trước đây).


Ngày nọ, cô Kim Chưởng gọi Hương Dạ Thủy lại nói:


-Bên nội, bên ngoại cháu hiện thời chỉ có một mình cháu là đi theo nghề cải lương. Vậy cháu nên cố gắng để xứng đáng là cháu ngoại của nghệ sĩ Năm Châu, Tư Sạng, và con của Văn Chung, Thanh Hương. Từ nay cháu mang nghệ danh có tên cha mẹ là: Hương Chung Thủy. Cháu phải cố gắng học nghề, vì Kim Chưởng này không còn ở sân khấu bao lâu nữa.


Thế là từ ngày ấy Hương Dạ Thủy mang nghệ danh mới là Hương Chung Thủy, cô Kim Chưởng đã tận tình truyền nghề cho Hương Chung Thủy, nâng đỡ cô tối đa ở sân khấu Tiếng Hát Long Xuyên. Hai tháng sau đó, nhân dịp Kiều Minh Trang nghỉ đoàn, Hương Chung Thủy được giao cho hát chánh luôn. Và một năm sau đoàn đổi lại bảng hiệu là đoàn cải lương Châu Long, diễn viên và những vở hát của đoàn vẫn giữ y nguyên như cũ. Tuy vắng mặt thầy là Kim Chưởng, nhưng Hương Chung Thủy vẫn là diễn viên trụ cột của đoàn Châu Long từ ngày ấy cho đến năm 1987.


Hương Chung Thủy có một ước vọng duy nhất với sự phấn đấu duy nhứt là xứng đáng con cháu nối nghề của cha mẹ, và ông bà theo lời khuyên của nữ nghệ sĩ tiền phong Kim Chưởng, nhưng chẳng biết rồi đây niềm mơ ước của cô có trở thành hiện thực hay không? Côi cút từ nhỏ, khi lớn lên đơn thân đi vào nghề, sau hơn hai 20 năm ca hát ở sân khấu trải qua rất nhiều đoàn hát. Ðến năm ấy (1993) Hương Chung Thủy cũng chỉ một mình với hai bàn tay trắng, không nhà cửa, không danh vọng, kém bạc tiền, chỉ còn có niềm say mê nghề nghiệp, niềm vui duy nhất với ánh đèn sân khấu hàng đêm.


Cái ngày mà Hương Chung Thủy vào nghề là lúc cải lương đã suy thoái nặng nề, cho đến sau này cũng chẳng hơn gì, thật là đáng buồn. Tuy vậy, Hương Chung Thủy vẫn cố gắng bước đi trên con đường nghệ thuật của ông bà cha mẹ, dù cho có gặp chông gai trắc trở, cô chỉ mong mình xứng đáng đi trên con đường nghệ thuật đó dù cho có thiếu thốn, bơ vơ, đau khổ trong cuộc đời…

Diễn viên vắng mặt


Tạp ghi Quỳnh Giao


 


 


 


Khi theo dõi lễ trao giải Oscar năm nay, Quỳnh Giao bỗng nhớ đến Vũ Thành.









Tài tử Jean Dujardin của Pháp vui mừng với giải Oscar 2012 cho nam tài tử xuất sắc nhất qua phim “The Artist”. (Hình minh họa: Martin Bureau/AFP/Getty Images)


Trong chốn thân tình, với đầy kính trọng, người viết được gọi nhạc sĩ rất khó tính này bằng chú, dù là ở trong đài phát thanh, ông cứ “toi moi” như với một người bạn.


Có một lần, Vũ Thành phát biểu một câu hơi lạ. Không chỉ phát biểu, ông còn ghi âm vào cuốn băng “Hát Cho Kỷ Niệm” do Quỳnh Giao thực hiện lấy một cách rất thủ công nghệ từ mấy chục năm trước để làm kỷ niệm.


Ông cho rằng một ca khúc là lá thư, người đọc lá thư đó là ca sĩ. Người nhận thư hiển nhiên là thính giả.


Vũ Thành phát biểu như vậy để than phiền là nhiều người đã trình bày sai tác phẩm, có thể là về nhạc, có khi là về lời. Ông là người khó tính chứ không xuề xòa như Phạm Duy khi có người hát sai ca khúc của mình. Nhưng nhạc sĩ Phạm Duy lại có cái tật phát biểu rất chướng với người nào ông không thích, theo cái kiểu cười khẩy mà Quỳnh Giao đã tạm gọi là “đánh đuổi chầu rìa”.


Cái tật ấy khiến ông lãnh búa rìu không ít trước và sau khi ông “về quê”, trong nghĩa đen!


Trở lại Vũ Thành và xâu chuỗi “người viết thư-kẻ đọc thư-người nhận thư” như ông ví von, chúng ta thật không biết rằng “người nhận thư”, là các thính giả, nghĩ sao về lá thư. Chỉ đoán rằng họ thích, nhất là ca khúc bị hát sai nhiều nhất của ông là Giấc Mơ Hồi Hương! Ðúng là Vũ Thành quá khó tính, hay là người sinh bất phùng thời.


Sở dĩ Quỳnh Giao lại nhớ đến ông khi theo dõi giải thưởng Oscar vì nghĩ đến những người đưa thư khác. Là các nghệ sĩ trình diễn.


Ðiện ảnh là một bộ môn nghệ thuật chết!


Chết rồi, không khéo mình lại phát biểu như những nhạc sĩ xuất chúng vừa nhắc đến ở trên!


Sự thật thì khi trình diễn, các nghệ sĩ của điện ảnh không có khán giả trước mặt, hoặc rất ít mà toàn là đồng nghiệp cả, như đạo diễn, nhà sản xuất hay các chuyên viên thu hình, những người lo âm thanh, ánh sáng, v.v… Sau khi tác phẩm hoàn tất và được phổ biến, khán giả mới có cơ hội thẩm định, khen chê hoặc mua vé mua đĩa hay không.


Ðiện ảnh là nghệ thuật chết vì không có luồng nhân điện nối kết người viết thư, kẻ đọc thư và những người nhận thư.


Kịch nghệ thì khác, đó là một bộ môn sống!


Trong âm nhạc cũng thế, khi trình diễn ca khúc live, tức là “sống”, trước một cử tọa ngồi trước mặt, các nghệ sĩ là nhạc công hay ca sĩ có sự giao cảm với người đọc thư nên trình diễn khác hẳn khi họ thu băng, ghi âm hay làm đĩa.


Giải Oscar và câu nói của Vũ Thành mới dẫn người viết về những ghi chép tạp nhạp của tuần này.


Khi trực tiếp trình bày một tác phẩm trước cử tọa, chúng ta thường chú ý đến người trình diễn, như kịch sĩ hay ca sĩ. Nhưng thật ra một kẻ trình diễn khác cũng có mặt mà mình không biết. Ðó là khán giả, hay quần chúng thưởng ngoạn. Khán giả có thể không biết vai trò của họ, chứ nghệ sĩ trình diễn thì phải biết.


Hãy nghĩ đến các buổi tập dượt sau hậu trường, khi khán giả chưa có mặt.


Khi ấy, mọi nghệ sĩ trình diễn, kịch sĩ hay ca sĩ, đều là diễn giả. Tức là diễn không có thật, chẳng có thần, may lắm thì chỉ có kỹ thuật cho chuyên viên âm thanh ánh sáng hoặc cho dàn nhạc có thể biết vào ra thế nào ở câu mở đầu, hay ở khúc coda để dứt điểm vào lúc cuối.


Trong những buổi tập dượt ấy, mọi sự đều rất luộm thuộm khiến người yếu bóng vía đều vò đầu bứt tai.


Ðến buổi tổng dượt thì hình như mọi chuyện đã có nét hơn. Ca sĩ thuộc lời hơn, kịch sĩ thuộc vở hơn và đối đáp nhuần nhuyễn hơn. Âm thanh, ánh sáng hoặc trang phục đã có vẻ như thật. Nhưng vẫn chưa là thật.


Người trình diễn bồng bềnh trong cõi hư hư ảo ảo, cứ như thật mà vẫn không thật! Khi đó, người xấu lo, và thật ra thì ít kinh nghiệm, đã có thể cằn nhằn xỉa xói đồng nghiệp làm nhiều người muốn bật khóc. Quỳnh Giao có chứng kiến những chuyện đó. Nào là tiếng đàn chưa ngọt, khúc ngân còn méo, màn kéo quá nhanh, v.v… Nhưng ở dưới kia, người đạo diễn hay nhạc trưởng và một số cử tọa thu hẹp đã nhìn thấy cái khác. Nghệ sĩ trình diễn có thần hơn.


Ðến khi mở màn thì mọi sự mới hoàn toàn đổi khác, nhờ sự xuất hiện của đám diễn viên ngồi dưới, của khán thính giả!


Thành phần này thật ra không biết rằng mình góp phần đáng kể cho một tác phẩm nghệ thuật mà họ đang thưởng ngoạn. Sự kỳ diệu ở đây là người trình diễn bắt được cái thần bị lạc, trói được tiếng ngân rất tròn và tung lên cái đỉnh cao nhất, trong tiếng nhạc du dương của một dàn nhạc nay mới thật là nhạc sống! Sự hiện diện chăm chú, ánh mắt trong tĩnh lặng, cái đầu nghiêng nghiêng và tiếng vỗ tay rộn ràng đã len vào sân khấu và dẫn dắt người trình diễn lên nấc thang vòi vọi của nghệ thuật.


Ðiều bất công trong cả màn trình diễn này là cách phân phối lợi lộc!


Người nghệ sĩ có thể nhận tiền thù lao và tiếng vỗ tay, đôi khi còn có đóa hoa nữa mà không phải là do người nhà đưa lên. Chứ người trình diễn thụ động và “vô tình” ở dưới thì phải trả tiền mà không biết rằng mình vừa đóng vai trò quan trọng cho một sinh hoạt nghệ thuật.


Hình như chúng ta thiếu sự giao cảm cần thiết giữa nghệ sĩ trình diễn và quần chúng thưởng ngoạn.


Người chủ quan có máu độc tài thì nghĩ ngay đến việc chỉ đạo văn nghệ, phải lãnh đạo cả người sáng tác lẫn quần chúng thưởng ngoạn để nghệ thuật thể hiện đúng hướng cách mạng. Người thực tiễn thì nghĩ đến két bạc: Quần chúng ưa gì thì xin cứ làm như vậy, đây không phải là lúc bàn cãi về nghệ thuật vì người tiêu thụ mới là vua.


Chung quy, người viết thư và kẻ đưa thư hay đọc thư đều lệ thuộc vào một thành phần thờ ơ nhất là người nhận thư. Khán giả mới là người quyết định về trình độ cao thấp của nghệ thuật. Ý muốn và trình độ của họ mới là mệnh lệnh vô hình giúp chúng ta nói đến sự thịnh suy của văn hóa hay nghệ thuật.


Khi quần chúng thưởng ngoạn ngày nay của chúng ta lại thích những chuyện họ đang coi là thời thượng nhất thì mình đã có thể kết luận về cái lẽ thịnh suy của nghệ thuật. Với đôi chút ngậm ngùi.


May là Vũ Thành không còn nữa!

Ai là bạn, ai là thù của đảng?

 


Blog Huỳnh Ngọc Chênh


 


Diễn văn khai mạc hội nghị xây dựng đảng của ông Nguyễn Phú Trọng nói rằng, đợt xây dựng chỉnh đốn đảng lần này rất cấp bách bởi bốn lý do trong đó có hai lý do nhắc đến vấn đề bạn và thù.


Tuy không nói rõ ra trong bài phát biểu của mình, nhưng cách ông Trọng nhắc đến làm mọi người hiểu rằng ai là bạn của đảng. Người bạn lớn đầu tiên ông nhắc đến là đảng CS Liên Xô với 21 triệu đảng viên, dù bây giờ chỉ còn là hồn ma vất vưởng nhưng sự tự sụp nhào trong chốc lát của bạn cũng rút ra bài học máu xương cho lần xây dựng chỉnh đốn này của đảng. Người bạn lớn thứ hai là đồng chí Trung Cộng. Ông Trọng nói rằng người bạn ấy ‘trong cải cách, mở cửa cũng luôn luôn khẳng định dứt khoát phải kiên trì vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản’. Và ông thú nhận: “Trong những lần trao đổi với chúng ta, bạn thường nhấn mạnh không để bị ‘Tây hóa’, ‘tha hóa’, ‘thoái hóa.’”


Nghĩa là đảng của Trung Cộng nhiều lần nhắc nhở đảng Việt Nam không để bị “Tây hóa”. Ðiều nầy hơi lạ. Ðảng Cộng Sản xây dựng trên cơ sở chủ nghĩa Mác-Lênin là của phương Tây 100% mà bảo rằng đừng Tây hóa là sao? Cộng Sản không theo kiểu Tây nghĩa là Cộng sản theo kiểu phương Ðông tức là cộng sản theo kiểu Mao – ít. À đúng rồi, bạn nhắc nhở ta phải bám cứng theo Mao, đừng có mà Tây hóa.


Một người bạn nữa được nhắc tới là đảng Cộng Sản Cuba, dù đang đổi mới vẫn kiên quyết khẳng định vai trò lãnh đạo của đảng Cộng Sản, không chấp nhận đa nguyên, đa đảng.


Như vậy là đảng xác định có ba bạn nhưng đã tiêu tùng một bạn nên bây giờ chỉ còn có hai bạn. Không thấy nhắc đến Bắc Triều Tiên và Lào. Có lẽ anh Bắc Triều Tiên nầy “chuyên chính” quá thành thật không một chút che đậy, tạo cớ cho thế giới bêu riếu làm xấu hổ lây cho cả khối cộng sản nên bị lờ đi không dám nhận là bạn chăng? Còn Lào thì quá nhỏ bé và mờ nhạt nên bị quên chăng?


Tóm lại trong thế giới rộng lớn nầy đảng chỉ còn hai người bạn chí cốt mà thôi. Ðó là Trung Cộng và Cuba.


Còn kẻ thù?


Cả thế giới còn lại, dù độc tài hay dân chủ, dù Hồi Giáo hay không Hồi Giáo… thì cũng đều đi theo ý thức hệ tư bản hoàn toàn trái ngược với ý thức hệ của đảng nên không thể là bạn được. Nhưng cũng không thể xem họ là thù, bởi họ không những không có ý định xâm lấn nước ta mà phần lớn trong số họ còn quan hệ làm ăn, cho ta vay vốn và giúp ta vươn lên văn minh thoát khỏi đói nghèo như ngày nay. Hiện nay trên thế giới chỉ còn một nước duy nhất đang xâm lấn một phần lãnh thổ của ta và đang đe dọa tiếp tục xâm lấn nữa, là Trung Cộng. Nhưng khổ nỗi, đảng đã xác định nó là bạn rồi thì không thể xem nó là kẻ thù được nữa. Rất trớ trêu!


Do vậy cái việc xác định kẻ thù hiện nay là rất khó cho đảng. Nhưng như ông Trọng nói có 4 lý do liên quan đến “sự tồn vong của đảng và chế độ” (không phải là sự tồn vong của dân tộc và đất nước đâu nhé) thì trong ấy có một lý do là có kẻ thù chống phá đảng, muốn tiêu diệt chủ nghĩa xã hội.


Vậy phải xác định cho ra kẻ thù ấy là ai chứ. Có rồi. Ðó là các thế lực thù địch, phản động.


Ông Trọng nói lý do thứ tư để chỉnh đảng như sau: “Bốn là, sự chống phá điên cuồng và quyết liệt của các thế lực thù địch, phản động. Âm mưu cơ bản, lâu dài của chúng là xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta, xóa bỏ sự lãnh đạo của đảng Cộng Sản, xóa bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh. Ðể thực hiện được âm mưu cơ bản đó, các thế lực thù địch đã áp dụng lần lượt hết chiến lược này đến chiến lược khác, hết chiến dịch này đến chiến dịch khác, rất kiên trì, kiên quyết, xảo quyệt. ‘Diễn biến hòa bình’ là một chiến lược nằm trong hệ thống chiến lược phản cách mạng của chủ nghĩa đế quốc, là ‘thủ đoạn hòa bình để giành thắng lợi’. Nhiều chuyên gia và chính khách phương Tây còn gọi đây là phương pháp ‘chuyển hóa hòa bình’, ‘biến đổi hòa bình’, ‘cách mạng hòa bình’ và gần đây là ‘cách mạng nhung’, ‘cách mạng màu’, ‘cách mạng đường phố’”…


Ðọc kỹ đoạn văn đó chúng ta thấy rõ kẻ thù là các thế lực thù địch, phản động với những âm mưu cực kỳ xảo quyệt của chúng nhưng lại hoàn toàn không biết bọn chúng là ai, ở đâu, đe dọa đến sự an nguy của đảng và chế độ từ phương trời nào?


Vì không xác định rõ chúng nó là ai và ở đâu nên có thể hiểu rằng chúng có thể bất kỳ là ai và ở bất cứ nơi đâu.


Mà trên thế giới, như đã phân tích ở trên, không có ai là kẻ thù của ta rồi, kể cả Trung Cộng.


Vậy thì kẻ thù chỉ có thể ở ngay trong nước và ở ngay trong nhân dân mà thôi.


Như vậy thì nguy quá rồi.

Vàng Ðen (Kỳ 24)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 


Kỳ 24


 


Quanh quẩn cũng đã hơn mười năm, từ ngày Phong Sương trở lại Lào cùng cô Lụa.


Cô Lụa đã ôm Phong Sương khóc sướt mướt. Cái chết của cả gia đình cô, khiến cô cảm thấy chán nản tất cả. Những gì hiện hữu chung quanh cô không còn ý nghĩa gì nữa. Nhà cửa, tiền bạc không còn là điều thiết tha với cô. Tất cả đều là phù du. Có đấy, mất đấy.


Cô nghiệm ra, đời là một cái vòng tròn. Vòng tròn được khởi đầu bằng tiếng khóc chào đời, đi hết vòng tròn là hơi thở cuối cùng. Chồng cô, con, cháu của cô đã không được đi hết những cái vòng tròn ấy một cách bình thường. Do đó cô phải sống, phải yêu cái thân xác của cô, một ngày nào đó, nó cũng sẽ tan rữa sau khi đi đến hết cái vòng tròn.


Cô Lụa yêu đời. Sự xác nhận trở về của Phong Sương, để ở luôn với cô, đã như một hơi thuốc phiện, len vào từng ô nhỏ trong phổi, chuyền lên hệ thần kinh, làm cô tỉnh hẳn người. Cái tỉnh của một người đang sùi bọt mép, chân tay run rẩy, ruột đau như dao cứa, mắt đã thất thần. Bỗng đâu được hít tràn trề vào hai lá phổi một lượng thuốc phiện vừa đủ.


Phong Sương chính là hơi thuốc đó. Cô phải vun xới cho hoàn hảo hơn đường dây thuốc phiện do chính cô đã gầy dựng từ nhiều năm qua; Tháng vừa rồi, cô định bỏ vì cảm thấy đã quá đủ. Cô muốn hưởng chút nhàn hạ, khi tuổi già đang đến. Vô phúc cho cô, cô không được hưởng cái nhàn hạ với những đồng tiền cô kiếm được từ thuốc phiện. Cô gặt hái được vài cái vòng tròn. Ðể tìm kiếm kẻ nào đã tặng cô những vòng tròn oan nghiệt đó. Cô phải tạo lại thế mạnh, cô cần thêm người thân tín. Phong Sương với khả năng như cô đã từng biết, chắc chắn sẽ có thể gánh hết cho cô toàn đường dây thuốc phiện.


Qua vài cuộc đổi đời, vai trò và vị trí của cô vẫn luôn luôn ở một chỗ khá cao tại tam giác vàng. Hiện nay Khun Sa đang làm một kỷ nguyên mới tại đó, biến nó thành một tiểu quốc hẳn hoi. Cách thức quản trị, làm việc cũng tinh vi hơn những người trước rất nhiều. Do đó thuốc đến tay cô đúng thời hạn hơn. Sự đúng thời hạn cùng phẩm chất tốt của hàng đã giúp cô phát triển đường dây chuyển vận thuốc phiện, bạch phiến của cô càng ngày, càng chằng chịt. Từ Vạn Tượng, cô nhận chuyển thuốc đi mọi nơi.


Cô đã chiếm lại được thị trường ở khá nhiều tỉnh tại Căm Bốt, sau nhiều năm gián đoạn vì chiến tranh. Hiện cô phải mở rộng thêm địa bàn hoạt động trên toàn nước Việt. Con sông Cửu Long đã chẩy qua đến Căm Bốt, tại sao lại ngừng tại Việt Nam. Phong Sương sẽ lo thêm việc đó, dù cháu gái của cô chưa từng đặt chân đến Việt Nam. Cô sẽ không chịu làm con thuyền dừng một chỗ trên dòng nước ngược, cô sẽ bị đào thải theo định luật thiên nhiên đã có sẵn.


-Công việc buôn bán hồi này ra sao hả cô?


-Không có cháu về, cô và cô Hai sẽ không biết xoay xở ra sao. Cô muốn cháu sẽ làm lại thời huy hoàng ngày xưa của nhà mình. Cô vừa sểnh tay có hơn một tháng trời, mà tụi nó đã chia năm, xẻ bẩy. Cô muốn cháu phải tổ chức lại cho thật chặt chẽ. Ông Khun Sa vẫn rất tin tưởng cô.


Phong Sương đã giẫy nẩy:


-Trời ơi, cô. Cháu mới chân ướt, chân ráo về đến nơi, cô giao hết cho cháu, làm sao cháu làm nổi.


-Cháu đừng lo. Khi xưa cháu đã từng làm, bây giờ có khác gì đâu. Cháu được ra ngoại quốc sống bao nhiêu năm, kiến thức của cháu phải khá hơn chứ.


Quả thật, cô Lụa không còn gì phải bận tâm. Cô biết Phong Sương còn hơn cha mẹ ruột của Phong Sương nữa. Người cháu này đã ở với cô suốt thời thơ ấu. thuận thảo người trên, nhường nhịn kẻ dưới. Chỉ phải một tội, hơi nghịch, thích làm đỏm.


Phong Sương đã vật vã cùng cô Lụa để chiếm lại thị trường cô Lụa làm mất. Không có cuộc chiến nào lại không đổ máu. Máu đã đổ tại xứ chùa tháp. Xứ của ngàn voi phục. Cuộc chiến này không ồn ào như một cuộc thánh chiến nhưng nó thật tàn bạo, thật đẫm máu.


Phong Sương không ngờ mãnh lực đồng tiền lại ghê gớm như vậy, dù xưa kia cũng đã hiểu qua những cuộc mua bán sau hậu trường.


Phong Sương hay Conchita, vài năm gần đây Phong Sương đã lấy thêm một tên nữa cho dễ gọi vì sự giao thiệp đã lớn hơn, đã không được nhìn thấy tất cả những khủng khiếp, ghê gớm nhất của cuộc chiến quanh vòng ma túy, vì mãnh lực đồng tiền đãche đi hết. Nhưng cũng chính cái mãnh lực ấy đã đâm thủng không biết bao nhiêu trái tim chân chính của những người cách mạng Lào. Những người cách mạng có lòng, tha thiết nhất với tiền đồ dân tộc cũng phải đổ nghiêng vì sức mạnh ấy. Khó ai từ chối được những mối lợi lớn đến từ á phiện. Hai cô cháu đã chấp nhận trải giấy xanh khắp mọi nơi. Kết quả vô cùng khả quan cộng với sự tiếp tay của Diana.


Diana cũng đã đến Lào sau Phong Sương một vài tuần. Thuốc phiện hay bạch phiến được trao tay ngay cho Diana, sau mỗi lần Phong Sương nhận được trực tiếp từ Khun Sa. Cô nàng chỉ xuất hiện trong những lần nhận hàng, ngoài ra Phong Sương cũng không bao giờ biết được, Diana Nguyễn đã ở đâu và sẽ ở đâu, đôi khi chỉ lưu lại với hai cô cháu một đêm ngắn ngủi, dù với thời gian hơn mười năm làm việc. Cả hai đối với nhau thật quý mến, thật gần gũi qua những chuyến hàng thông suốt, nhưng vẫn có một cái gì thật lạ, thật vô hình ngăn cách tình bạn của cả hai.


Phong Sương biết chắc rằng, Diana ở Mỹ nhiều hơn ở Lào, mỗi lần phải nhận hàng, Diana đều có những món quà cho Phong Sương. Tất cả những món quà đều có nhãn hiệu từ Mỹ. Phong Sương cũng nhiều khi tự hỏi, không hiểu cô ta và những kiện hàng biến đi đâu, sau khi đã nhận. Tại sao cô ta giỏi, tháo vát như vậy lại không tìm cách liên lạc thẳng với Khun Sa, hay cô ta muốn ở trong bóng tối để rình bắt Khun Sa.

Mỹ đông cử nhân nhất lịch sử


Lê Tâm (theo NYT)


 


Hơn 30% người Mỹ nay có bằng Cử Nhân, lần đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ, và nữ giới hiện sắp vượt qua nam giới về thành quả học tập, theo các dữ kiện của cơ quan thống kê dân số U.S. Census đưa ra.










(Hình: Christopher Furlong/Getty Images)


Các dữ kiện trên cũng cho thấy sự gia tăng về tỉ lệ dân số đi học đại học bắt đầu vào giữa thập niên 90, sau một thời gian ngắn bị trì trệ vào thập niên 70. Các con số có được cũng cho thấy sự gia tăng về số người có bằng cử nhân trong khắp mọi chủng tộc tại Mỹ, nhưng người da đen và Latino không chỉ tiếp tục đứng sau người da trắng một quãng xa, mà khoảng cách này lại lớn hơn trong thập niên qua.


Tính tới Tháng Ba năm 2011, có khoảng 30.4% người trên 25 tuổi ở Mỹ có ít nhất một bằng Cử Nhân, và 10.9% có bằng trên Cử Nhân, tăng cao so với con số 26.2% và 8.7% khoảng 10 năm trước đó.


Trong nhiều năm qua, các trường đại học thu nhận và đào tạo nhiều nữ sinh viên hơn là nam sinh viên và mức vượt trội truyền thống của nam giới về sĩ số trong lãnh vực học vấn nay coi như bị xóa bỏ. Năm 2001, nam giới hơn nữ giới khoảng 3.9% về bằng Cử Nhân và 2.6% về các bằng trên Cử Nhân. Tới năm ngoái, cả hai sự khác biệt này giảm xuống còn 0.7%.


Trong cộng đồng Hispanics, số người lớn có bằng Cử Nhân tăng từ 11.1% năm 2001 lên đến 14.1% năm ngoái, và trong số người da đen, con số này tăng từ 15.7% lên thành 19.9%. Tuy nhiên, sự gia tăng này được thấy mạnh mẽ hơn trong thành phần người da trắng không phải là Hispanics (nói tiếng Tây Ban Nha), từ 28.7% lên 34%.


Cộng đồng người Mỹ gốc Á Châu vẫn là nhóm có học thức cao hơn hết, với 50.3% có bằng Cử Nhân, và 19.5% có bằng trên Cử Nhân.


Các dữ kiện trên đến từ cuộc Kiểm Tra Dân Số Thường Niên và được công bố cùng với các dữ kiện từ một cuộc kiểm tra khác đang tiến hành là Kiểm Tra Cộng Ðồng Mỹ (American Community Survey). Một dữ kiện thu thập được cho thấy khi xem xét về ngành học thì ngành Kỹ Sư và Khoa Học chiếm đa số trong các bằng Cử Nhân, vào khoảng 34.9% tổng số.


Và sự độc quyền của nam giới trong các ngành này cũng đang sút giảm dần, một chiều hướng quan trọng vì các kỹ sư và giới có khả năng khoa học thường kiếm được việc làm dễ dàng hơn và lương cao hơn mức trung bình. Trong số những người tốt nghiệp đại học hiện 65 tuổi hay lớn tuổi hơn, chỉ vào khoảng 23% trong số có bằng Kỹ Sư hay Khoa Học là phụ nữ. Trong số người từ 40 tuổi đến 64 tuổi, con số phụ nữ là 36%. Và trong số từ 25 đến 39 tuổi, phụ nữ chiếm 45.9%.


Bản báo cáo cũng cho hay những người có bằng kỹ sư và khoa học thường tập trung ở khu vực Miền Ðông và Tây nước Mỹ, với con số đông nhất ở vùng D.C. (District of Columbia), California, Washington và Maryland.

Hải Quân Việt Nam nhận thêm hai tàu chiến của Nga


VIỆT NAM (NV) –
Việt Nam vừa tiếp nhận hai chiếc tàu tuần của Nga vào hôm 1 tháng 3 và đặt tên là HQ-264 và HQ-265.










Hai chiếc HQ-264 và HQ-265. (Hình: Báo QÐND)


Báo Quân Ðội Nhân Dân cho hay, hôm 1 tháng 3, Bộ Tư Lệnh Vùng 5 Hải Quân tổ chức lễ tiếp nhận hai tàu Hải quân HQ-264 và HQ-265, được biên chế về Lữ Ðoàn 127, thực hiện nhiệm vụ huấn luyện, tuần tiễu, quản lý, bảo vệ chủ quyền vùng biển đảo Tây Nam của tổ quốc.


Theo báo Quân Ðội Nhân Dân, tại buổi lễ tiếp nhận, có Phó Ðô Ðốc Trần Thanh Huyền, chính ủy quân chủng hải quân.


Báo này cho biết, “Ðây là loại tàu chiến đấu được trang bị hệ thống vũ khí có ưu thế về tự động điều khiển, góp phần nâng cao sức chiến đấu, cũng như năng lực tìm kiếm cứu nạn, cứu hộ trên biển xa…”


Hai tàu này đã được nhà máy đóng tàu Almaz ở thành phố Saint Petersburg ký kết bàn giao cho Việt Nam vào tháng 10 năm 2011.


Trước đó, năm 2002, Nga đã chuyển cho Việt Nam hai chiếc tàu tuần tra lớp Svetlyak khác, phiên bản Projekt 10410, mà Việt Nam đặt số hiệu là HQ-261 và HQ-263. (K.N.)

Ông Nguyễn Phước Thuật Xáng

 

Việt Nam ứng cử vào Hội Ðồng Nhân Quyền


Hạ Viện Mỹ chuẩn bị nghị quyết đòi Việt Nam bỏ điều luật 79 và 88


 


GENEVA (NV) –Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN) loan tin Việt Nam nộp đơn ứng cử vào “Hội Ðồng Nhân Quyền” của tổ chức Liên Hiệp Quốc (LHQ) nhiệm kỳ 2014-2016.









Cán bộ nhà nước đang cưa bỏ thánh giá trên nóc một nhà nguyện Tin Lành ở Kontum, ngày 15 tháng 9, 2011. (Hình: chuacuuthe.com)


Bản tin này tường thuật lời phát biểu của Lê Lương Minh, thứ trưởng Ngoại Giao Việt Nam tham dự cuộc họp của Hội Ðồng Nhân Quyền LHQ đang diễn ra tại Geneva, Thụy Sĩ, tuyên truyền rằng “Việt Nam cam kết thực hiện đầy đủ các quyền của người dân”.


Bản tin TTXVN thuật lời tuyên truyền của ông Lê Lương Minh tại diễn đàn LHQ là “Chính phủ Việt Nam dành ưu tiên cao cho cải cách luật pháp, hành chính và tư pháp nhằm đảm bảo tăng cường hơn nữa quyền của người dân cả trong luật pháp và thực tiễn, bao gồm cả quyền giám sát việc thực hiện pháp luật, tiếp cận thông tin. Phát triển kinh tế, đảm bảo công bằng xã hội và xây dựng nhà nước pháp quyền là ba trụ cột trong chiến lược phát triển của Việt Nam.”


Những gì diễn ra trong thực tế hoàn toàn ngược lại với sự tuyên truyền này. Các bản phúc trình nhân quyền hàng năm của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, Liên Âu, các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế đều lên án chế độ Hà Nội tiếp tục đàn áp nhân quyền không nương tay.


Nhiều tù nhân chính trị và tôn giáo hiện đang bị giam giữ trong các nhà tù dù người ta chỉ đấu tranh một cách ôn hòa cho quyền làm người mà CSVN đã cam kết tôn trọng.


CSVN đã ký vào bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền cũng như bản Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị. Tuy nhiên những vụ bắt giữ người dân và kết án trong các phiên tòa một chiều vẫn tiếp diễn trong khi nhà cầm quyền vẫn chối.


Hồi năm ngoái, 15 thanh niên công giáo bị bắt giam. Một số người bị quy chụp liên quan đến chính trị. Một số người không biết bị bắt về tội gì. Hầu hết thân nhân của họ không được gặp mặt. Vụ án Cù Huy Hà Vũ nổi tiếng trong ngoài nước hồi năm ngoái là một điển hình cho tình trạng bất chấp luật lệ hình sự do chính chế độ Hà Nội đẻ ra.


Công an được dung dưỡng cho bắt người, dùng nhục hình đến chết người nhưng hầu hết bọn công an đều không bị truy tố dù có những bằng chứng hiển nhiên. Ða số những vụ công an giết người này đều vu cho nạn nhân “chạy lung tung, đập đầu vào tường”, “sốc ma túy”, “tự tử”, “có tiền sử bệnh tim,” v.v… dù thân nhân của nạn nhân cả quyết họ hoàn toàn mạnh khỏe và không có biểu hiện gì bất thường về sức khỏe.


Phiên họp của UƯy Ban Công Ước Chống Phân Biệt Chủng Tộc của LHQ ngày 26 tháng 2, 2012 đã kêu gọi chế độ Hà Nội Nam chấm dứt đàn áp các dân tộc thiểu số và tôn giáo. Một số chuyên viên đã trình bày các bằng chứng chứng minh CSVN đàn áp tín đồ Phật Giáo sắc tộc Miên, các sắc dân thiểu số theo đạo Tin Lành và Thiên Chúa Giáo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất thì bị đàn áp thường xuyên.


Mỗi khi bị đả kích về đàn áp nhân quyền, tôn giáo, Hà Nội luôn luôn phủ nhận và do đó dựa trên “những thông tin thiếu khách quan” “thông tin sai lệch” “không phản ảnh chính xác tình hình” dù có bằng chứng hiển nhiên.









Công an chìm CSVN đạp mặt người biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội ngày 19 tháng 7, 2011 khi người này bị bắt và đang bị khiêng lên xe buýt. (Hình: Dân Làm Báo)


Mặt khác, tại Hoa Thịnh Ðốn, hiện một số dân biểu thuộc cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa đang chuẩn bị đưa biểu quyết một bản nghị quyết kêu gọi chế độ Hà Nội bãi bỏ các điều luật 79 và 88 của Bộ Luật Hình Sự. Các điều luật này được nghị quyết gọi là “mơ hồ” để chế độ Hà Nội lạm dụng, bắt bỏ tù những ai can đảm tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền.


Ðiều 79 quy chụp người dân “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền” trong khi điều 88 quy chụp người dân “tuyên truyền chống nhà nước”.


Bản nghị quyết nêu ra một số trường hợp điển hình đã bị chế độ Hà Nội dùng các điều luật vừa kể để bỏ tù như LM Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Văn Hải (Ðiếu Cày) Nguyễn Xuân Nghĩa, Phạm Thanh Nghiên, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Ðịnh, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, Cù Huy Hà Vũ, Vi Ðức Hồi, Phan Thanh Hải, v.v…


Hiện một cuộc vận động chữ ký của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ đã đạt được hơn 100,000 chữ ký kêu gọi Tổng Thống Barack Obama thúc đẩy Việt Nam trả lại cho người dân quyền làm người và đặc biệt trả tự do cho những người mới bị bỏ tù hay bắt giam gần đây không biết bao giờ mới kết án. (T.N.)

Ðám cưới ‘siêu sang’: Dâu, rể quấn trên cổ 60 cây vàng


HÀ TĨNH (NV) –
Ðừng tưởng dân Hà Tĩnh chỉ toàn những người nghèo đói cần được chính phủ gửi gạo tới cứu đói như mấy tờ báo loan tin hồi năm ngoái. Cũng đừng nghĩ dân ở đây không biết chơi sang.










Cô dâu chú rể quấn 60 lượng vàng trên cổ. (Hình: Ðất Việt)


Theo báo Ðất Việt hôm Thứ Năm 1 tháng 3, 2012 “Một đám cưới siêu xa xỉ vừa diễn ra rầm rộ tại phố núi Hương Sơn (Hà Tĩnh) chiều tối qua (29 tháng 2) khiến dư luận không khỏi ‘choáng’ về sự ‘khoe của’ của gia đình đại gia này.”


Theo nguồn tin, cả trăm chiếc xe “siêu sang” được dùng cho đám cưới và trên cổ cô dâu và chú rể, người ta thấy họ khoe của, khoe giầu với những sợi dây chuyền, vòng vàng nặng tổng cộng tới 60 lượng vàng. Không những vậy, để cho thêm phần sang trọng, một số ca sĩ nổi tiếng ở Việt Nam và hải ngoại cũng được mời đến hát giúp vui.


Theo bài báo trên, “chú rể Nguyễn Huy Hoàng, sinh năm 1987, con của một nữ đại gia buôn bán xuyên quốc gia và cô dâu Lê Thu Loan, sinh năm 1992, con một đại gia ở Hà Nội, được biết là đối tác làm ăn của mẹ chú rể”.


Không thấy nguồn nêu tên “công ty buôn bán xuyên quốc gia” và “đại gia ở Hà Nội” là ai. Buôn bán kinh doanh ở Việt Nam, muốn trở thành giầu có nhanh chóng, phải dựa trên sự móc ngoặc, hậu thuẫn của những kẻ có quyền ký trên các tờ giấy phép. Nó là một liên minh ma quỷ bất di dịch để thành công ở Việt Nam hiện nay.


Ðất Việt nói rằng “Ðám cưới đình đám này được cả phố núi háo hức đón chờ, như một sự kiện lớn. Sự háo hức bất thường ấy xuất phát từ những thông tin lan truyền rất nhanh về kinh phí tổ chức cực “khủng” lên tới khoảng hơn 25 tỷ đồng, trong đó riêng chi phí cho rượu ngoại đã là hơn 2 tỷ; chi phí cho phần âm nhạc, ca sĩ là hơn 60,000 USD (khoảng 1.2 tỷ đồng)…”


Tờ báo kể tiếp rằng “Không chỉ trình diễn hàng loạt xe xịn khi đi rước dâu (vì làm như thế thì không có gì là mới, nhiều đám cưới giàu có trước kia đã từng làm), đám cưới này còn ‘chịu chơi’, thuê cả những ngôi sao ca nhạc trong nước và hải ngoại đến để phục vụ khách mời. Trong đó, có tên tuổi đang rất nổi hiện nay như Ðàm Vĩnh Hưng cùng các ca sĩ hải ngoại Phi Nhung, Mạnh Quỳnh, Quang Lê… Ngay cả MC dẫn chương trình cho đám cưới cũng lại là một gương mặt nổi tiếng: Lê Anh. Riêng độ ‘chịu chơi’ này chứng tỏ chủ nhân của bữa tiệc không ngại ngần dốc tiền để đám cưới thêm ‘độc’.










Nữ ca sĩ hải ngoại Phi Nhung đến hát giúp vui. (Hình: Ðất Việt)


Chưa dừng lại ở đấy, nhiều người còn không khỏi ‘xôn xao’ khi thấy cô dâu, chú rể đeo ‘cả tấn’ trang sức giá trị. Có nhiều dự đoán cho thấy, tổng trọng lượng số vòng trang sức mà cô dâu, chú rể đeo cổ phải lên đến 60 cây vàng.


Tại đám cưới đình đám này, người ta còn được chiêm ngưỡng dàn xe khủng siêu đắt đỏ của các nhãn hiệu nổi tiếng như Ferrari, Bentley Continental Flying Spur, Rolls-Royce, Phantom… Ðặc biệt, chiếc xe đón dâu Ferrari màu đỏ tươi sang trọng cũng rất tương xứng với giá trị của lễ cưới đình đám này.” (T.N.)

Trung Quốc chối không bắn tàu cá Việt Nam


HÀ NỘI (NV) –
Bộ Ngoại Giao Trung Quốc vừa lên tiếng chối rằng đã không bắn tàu đánh cá và đánh đập ngư dân Việt Nam như phía Việt Nam cáo buộc.









Tàu đánh cá của ông Ðặng Tằm, Quảng Ngãi, bị tàu tuần Trung Quốc bắn, rồi kéo về đảo Phú Lâm, cướp đoạt hết ngư sản, đồ nghề, trang bị hải hành rồi thả cho về. (Hình: Bee.net)


Trong cuộc họp báo ở Bắc Kinh ngày 1 Tháng Ba 2012, phát ngôn viên Hồng Lỗi nói rằng “Trung Quốc không dùng võ lực khi thực thi pháp luật và không lên tàu Việt Nam. Các thông tin liên quan đến vụ việc không phù hợp với sự việc”.


Hồng Lỗi đưa ra lời phản ứng sau khi phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao CSVN cáo buộc tàu tuần Trung Quốc đã bắn đuổi, bắt giữ, đánh đập ngư dân và tịch thu hết ngư cụ, dụng cụ hải hành, ngư sản khi kéo tàu của ông Ðặng Tằm về đảo Phú Lâm, rồi mới thả ra.


Ông Ðặng Tằm, ngư dân tỉnh Quảng Ngãi sau khi về tới địa phương ngày 24 Tháng Hai 2012, trả lời phỏng vấn kể chi tiết vụ việc đã xảy ra cho tàu đánh cá của ông vào ngày 22 Tháng Hai 2012 vừa qua. Trên tàu của ông còn dấu vết đạn bị lính Trung Quốc bắn.


Ngày 29 Tháng Hai 2012, Lương Thanh Nghị, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam cho hay đại diện Bộ Ngoại Giao Việt Nam đã gặp đại diện tòa đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội phản đối vụ việc. Ông Nghị phản đối việc tàu tuần Trung Quốc xâm phạm chủ quyền lãnh tổ của Việt Nam cũng như bắt giữ, đánh đập và cướp tài sản, dụng cụ hành nghề của ngư dân Việt Nam.


Ông đòi hỏi phía Trung Quốc chấm dứt những hành động tương tự, tôn trọng chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam và bồi thường cho ngư dân Việt Nam.


Việt Nam “hoàn toàn không thể chấp nhận được việc công dân Việt Nam lại bị sách nhiễu ngay trên vùng biển của nước mình”. Ông Nghị nói.


Từ khi cướp được quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974 đến nay, ngư dân Việt Nam đến gần quần đảo này đánh bắt hải sản đều bị tàu tuần Trung Quốc bắt giữ, cướp đoạt tài sản. Một số trường hợp bị kéo về đảo Phú Lâm rồi đòi tiền chuộc. Một vài trường hợp tệ hại còn đâm chìm tàu hay bắt chết ngư dân Việt Nam.


“Việt Nam có chủ quyền không tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Việc ngư dân Việt Nam hoạt động nghề cá tại các vùng biển thuộc hai quần đảo này là việc làm bình thường… phù hợp với các quy định của luật pháp quốc tế, trong đó có công ước của Liên Hiệp Quốc về Luật Biển năm 1982”. Ông Nghị nói trong cuộc họp báo.


Nhưng trong cuộc họp báo ở Bắc Kinh, phát ngôn viên Hồng Lỗi, cũng như các phát ngôn viên khác của họ, lại luôn luôn cả quyết các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung Quốc.


“Gần đây, ở các vùng biển xung quanh quần đảo Hoàng Sa, một cách hợp pháp, Trung Quốc đã xử lý các hoạt động đánh bắt cá bất hợp pháp của người Việt Nam, và đã trục xuất những người này ra khỏi khu vực. Ðó là những việc làm hoàn toàn hợp pháp”. Hồng Lỗi nói một cách tổng quát và chối chuyện đánh đập ngư dân và cướp đoạt tài sản, ngư cụ của ngư dân Việt. Họ chưa hề nhìn nhận một vụ đánh đập, cướp đoạt tài sản nào của ngư dân Việt Nam dù rất nhiều vụ đã xảy ra trong những năm gần đây gần quần đảo Hoàng Sa.


Mới ngày 21 Tháng Hai 2012, thông tấn xã TTXVN đưa tin hai công dân Trung Quốc trôi dạt trên biển Ðông được ngư dân Việt Nam cứu sống ngày 11 Tháng Hai 2012 khi chiếc tàu tên Quế Phòng của họ chết máy.


“Cục Lãnh Sự, Bộ Ngoại Giao đã thông báo cho đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội phối hợp với các cơ quan chức năng của tỉnh Quảng Ninh làm thủ tục tiếp nhận 2 công dân Trung Quốc và tàu nói trên. Ðại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội đã cảm ơn Bộ Ngoại Giao và các cơ quan chức năng của Việt Nam đã cứu hộ kịp thời tàu Quế Phòng 21558 và tạo điều kiện thuận lợi để 2 công dân Trung Quốc về nước,” TTXVN kể.


Những năm gần đây, báo chí ở Việt Nam loan tin hàng đoàn tầu đánh cá Trung Quốc xâm nhập sâu vào vùng biển Việt Nam để đánh cá. Tàu tuần hay cảnh sát biển của Việt Nam chỉ dám tới xua đuổi mà không có một vụ nào bắt giữ. (T.N.)

Khi giáo chủ Iran đối đầu với tổng thống

 


Triệu Phong/Người Việt


 


Khi những lời công kích lẫn tán dương thốt ra từ cửa miệng của một diễn giả có bộ râu bạc trắng, vang vọng như lời rao giảng của nghi lễ, trong khi hằng ngàn người Iran tập trung tại trường Ðại Học Tehran hôm 3 Tháng Hai, để dự buổi lễ cầu kinh ngày Thứ Sáu, đánh dấu 33 năm kỷ niệm ngày cách mạng Hồi Giáo của đất nước, Lãnh Tụ Tối Cao Ayatullah Ali Khamenei, người từng chủ tọa buổi lễ như vậy trong suốt 23 năm qua, mạnh lời xỉ vả Israel lẫn Hoa Kỳ, đồng thời tán dương chương trình nguyên tử của đất nước. Những gì ông nói đều được đám đông thính giả ngồi bên dưới tán thưởng nhiệt liệt.









Tổng Thống Mahmoud Ahmadinejad đang có một cuộc đối đầu với Giáo Chủ Ayatullah Ali Khamenei. (Hình: Aamir Qureshi/AFP/Getty Images)


Bài diễn thuyết của ông đột nhiên xoay sang cuộc bầu cử nghị viện sắp diễn ra vào ngày 2 Tháng Ba (hôm nay). Ông cảnh cáo: “Các cán bộ đừng mù quáng nghe theo âm mưu lừa phỉnh của kẻ thù. Ứng cử viên nào không được dồn phiếu nên cẩn thận đừng để bị lừa phỉnh như những người thua phiếu (trong cuộc bầu cử tổng thống hồi năm 2009). Tất cả ứng cử viên lẫn những người ủng hộ, đều có trách nhiệm phải bảo đảm an ninh khi trực diện với âm mưu thâm độc của kẻ địch.”


Ðây không phải là lời đe dọa nhắm thẳng vào phong trào Xanh của phe chống đối, vốn đã bị cho ra rìa, lãnh tụ của họ bị quản thúc tại gia và hằng trăm người ủng hộ phong trào bị giam giữ. Ðể ngăn sự lập lại những cuộc phản kháng tương tự sau cuộc bỏ phiếu năm 2009, Giáo Chủ Khamenei chĩa mũi dùi thẳng vào người từng một thời là đứa con cưng chính trị của mình, Tổng Thống Mahmoud Ahmadinejad, người đang ngồi trên dãy ghế đầu, dành riêng cho các tay cỡ bự, mặt không lộ một chút cảm xúc.


Trong bối cảnh Hoa Kỳ và đồng minh đang gia tăng áp lực đòi hỏi Iran phải ngưng chương trình nguyên tử, cuộc bầu cử diễn ra ở Cộng Hòa Hồi Giáo này đang cho thấy một cuộc xung đột chính trị nội bộ, có tác động đến đường lối Tehran phải theo, để đối phó với các kẻ thù ở nước ngoài. Một mặt, ông Khamenei đang lo củng cố quyền lực một cách thô bạo, mặt khác, Tổng Thống Ahmadinejad, người bao năm vẫn kiên định lập trường chống Tây phương, không muốn hòa hoãn với Hoa Kỳ tí nào. Sự gấp rút đối với tham vọng nguyên tử của Iran gia tăng vào hôm 22 Tháng Hai, khi các phái đoàn thanh tra của Cơ Quan Nguyên Tử Năng Quốc Tế (IAEA) bỏ ngang cuộc kiểm tra, sau khi chính quyền Iran không cho phép họ vào quan sát một căn cứ quân sự, cũng như từ chối không nói rõ vai trò của quân đội trong chương trình nguyên tử đến đâu.


Ít người đánh cuộc vào Tổng Thống Ahmadinejad. Ông Karim Sadjadpour, thuộc tổ chức Carnegie Endowment for International Peace, nói: “Iran đã trở thành một hệ thống độc đảng, đảng của ông Khamenei. Ðể dễ được tiến cử vào Quốc Hội, không việc làm nào tốt hơn là lo lấy lòng lãnh tụ tối cao.”


Nhưng một khu vực quan trọng trong cơ cấu quyền lực của Tehran đang tỏ dấu hiệu cho thấy có sự bất kham, đó là Vệ Binh Cách Mạng, lực lượng quân sự thống lĩnh cả đất nước Iran, với 120,000 binh sĩ, cũng là cơ quan đang nắm kiểm soát cả một nguồn kinh doanh rộng lớn. Dù lực lượng này không thống nhất một khối, nhưng đã từng được sự ủng hộ của Giáo Chủ Khamenei từ khi ông lên nắm chức lãnh tụ tối cao vào năm 1989. Tuy nhiên, giờ đây, một số tư lệnh Vệ Binh Quốc Gia, đứng trước cảnh quốc tế đang ban ra những biện pháp cấm vận mới, đang gia tăng chỉ trích chính sách “bên miệng hố chiến tranh” của ông Khamenei. Nếu Tổng Thống Ahmadinejad và đồng minh của mình giành được đa số trong 290 ghế nghị viện, một lần nữa, ông sẽ tìm cách xén bớt quyền hành của Giáo Chủ Khamenei, có lẽ ngay cả tạo chính sách cấp tiến, như nói chuyện với Hoa Kỳ, hoặc minh bạch hơn trong cuộc thương thảo về chương trình nguyên tử.


Không phải Tổng Thống Ahmadinejad thương mến gì Washington, mà ông chỉ đánh cuộc rằng hầu hết cử tri Iran đều muốn thấy có một sự cải tiến về các quan hệ ngoại giao. Năm 2002, lần thăm dò cuối cùng về chủ đề Iran, thống kê cho thấy 74% người trả lời thăm dò nói họ muốn có quan hệ ngoại giao bình thường. Từ đó, không ai làm lại cuộc thăm dò khác vì người chịu trách nhiệm thực hiện cuộc thăm dò đã bị vào tù. Dù sao thì đó cũng là dấu hiệu cho thấy người dân Iran khao khát làm mới lại quan hệ ngoại giao. Tổng Thống Ahmadinejad nhắc nhở rằng Iran sẵn sàng đối thoại với Hoa Kỳ, gần như trong mỗi cuộc phỏng vấn khi ông trên đường tới New York để dự phiên họp của Liên Hiệp Quốc. Tuy vậy, chính trị gia thận trọng này vẫn không tỏ vẻ nhân nhượng chút nào về chương trình nguyên tử của Iran, một dấu hiệu cho thấy sự nồng ấm của ông đối với Mỹ là để nhắm vào cử tri quốc nội, vốn cũng rất tự hào về chương trình nghiên cứu nguyên tử.


Giáo Chủ Khamenei từ lâu vẫn ngăn chận không để Tổng Thống Ahmadinejad vươn ra với Tây phương, e rằng việc này sẽ mang lại cho ông này lợi thế chính trị to lớn ở trong nước. Nếu phe trung thành với ông Khamenei giành được nhiều phiếu hơn trong cuộc bỏ phiếu, điều mà các quan sát viên đều tin tưởng, họ sẽ tiến hành việc bãi chức ông Ahmadinejad trước khi nhiệm kỳ của ông kết thúc vào năm tới. Mohsen Sazegara, thành viên thành lập Vệ Binh Cách Mạng, người đang ủng hộ phong trào Xanh, nhận định: “Ahmadinejad và Khamenei đang thèm máu của nhau. Vòng thân cận của ông Khamenei đang chờ dịp để tấn công ông Ahmadinejad. Ðây là một cuộc đối đầu đáng gờm.”


Sự việc xảy ra như thế nào? Dù ông Khamenei ủng hộ mạnh mẽ ông Ahmadinejad sau cuộc bầu cử tổng thống đầy tranh cãi vào năm 2009, khiến Iran bị tê liệt vì những cuộc chống đối, không lâu sau đó, mỗi người đi mỗi ngả. Ông Ahmadinejad táo bạo tìm cách thu hẹp bớt quyền hành của giới tăng lữ, một hành động được xem là đáng nguyền rủa đối với lãnh tụ tối cao. Tổng thống bắt đầu tự vạch chính sách kinh tế lẫn bang giao quốc tế, không cần hỏi ý kiến của giáo chủ. Chuyện xảy ra không lâu trước khi ông Ahmadinejad bắt đầu thanh lọc các tay chân trung thành với ông Khamenei khỏi nội các. Cuộc đụng độ trở thành công khai vào Mùa Xuân vừa qua, khi Tổng Thống Ahmadinejad tìm cách cho Bộ Trưởng Tình Báo Heydar Moslehi nghỉ việc, ông này vốn là một đồng minh thân cận của ông Khamenei. Ông Moslehi liền được Giáo Chủ Khamenei cho phục hồi chức vụ, và Tổng Thống Ahmadinejad tỏ sự bất đồng bằng cách tránh mặt các cuộc họp nội các trong hơn một tuần lễ.


Thế rồi sự kiện trở nên kỳ quặc. Số là vào Mùa Xuân vừa qua, phe trung thành với ông Khamenei tố cáo nhiều đồng minh của Tổng Thống Ahmadinejad, trong đó có Tham Mưu Trưởng Quân Ðội Esfandiar Rahim Mashaei, đã dùng phép ma thuật và cầu thần linh, những sinh vật huyền bí hiện hữu ở một thế giới khác. Nhiều người trong nhóm này bị báo chí bảo thủ gán cho tội có “khuynh hướng đi lệch hướng” và bị bắt. Riêng ông Mashaei đang đối diện với án tù vì bị tố có liên hệ đến vụ biển thủ lên đến $2.6 tỉ, được xem là lớn nhất trong lịch sử của Iran.


Áp lực chấm dứt. Vào đầu Tháng Hai, Nghị Viện Majlis của Iran đòi Tổng Thống Ahmadinejad đến trình diện vào giữa Tháng Ba, để trả lời về việc không tuân theo lãnh tụ tối cao và về việc quản lý tồi tệ nền kinh tế của cả nước. Ðây là lần đầu tiên một tổng thống đang tại chức bị gọi đến nghị viện để nghe chất vấn. Buổi điều trần để đàn hặc tổng thống có thể được bắt đầu trước khi tân nghị viện mở phiên nhóm đầu tiên vào Mùa Hè này.


Trong khi đó, các đồng minh của Tổng Thống Ahmadinejad cũng vẫn tiếp tục bị bố ráp. Tháng rồi, cố vấn báo chí hàng đầu của tổng thống, ông Ali Akbar Javanfekr, bị kết án một năm tù giam vì tội phỉ báng Giáo Chủ Khamenei trong một trang mạng. Ông Javanfekr đang chống án thì vào giữa Tháng Hai lại bị lãnh một bản án sáu tháng tù vì tội danh viết bài báo chỉ trích luật bắt buộc phụ nữ phải mang đồ che kín đầu. Bộ máy kiểm duyệt chính phủ cũng chận không cho truy cập vào một số trang mạng ủng hộ ông Ahmadinejad, một số công khai chế nhạo ông Khamenei.


Trước tình cảnh tàn khốc như thế, tay chân của Tổng Thống Ahmadinejad khó lòng mà vận động cho cuộc bầu cử nghị viện. Thật vậy, Hội Ðồng Giám Hộ, một bộ phận của chính phủ có nhiệm vụ xem xét chặt chẽ từng ứng cử viên, đã bác đơn ứng cử của một số người ra tranh cử. Nhiều người ủng hộ Tổng Thống Ahmadinejad quay sang cải danh thành các liên danh khác, ra tranh cử với tính cách độc lập. Ông Mehdi Khalaji, một thành viên cao cấp của Viện Nghiên Cứu Sách Lược Vùng Cận Ðông ở Washington, nhận định: “Bộ Tình Báo cùng các cơ quan an ninh khác rất nhạy cảm về ‘các xu thế đi lệch hướng’. Những người ủng hộ ông Ahmadinejad khó lòng công khai ra ứng cử, ngoại trừ phải dùng một cách luồn lách nào đó.”


Ðồng minh của Tổng Thống Ahmadinejad chỉ có thể công khai ứng cử ở các thành phố nhỏ cùng các vùng thôn quê, nơi tổng thống vẫn giữ được nhiều cảm tình. Ngoài ra, ông Ahmadinejad cũng dùng chiến thuật chính trị để củng cố sự hậu thuẫn chính trị, đó là cho tiền. Hồi Tháng Mười Hai, 2010, chính phủ của ông Ahmadinejad phát động một chương trình rộng rãi nhằm cắt bớt phụ cấp vào xăng dầu, thực phẩm, cùng các nhu yếu phẩm khác. Sau đó, chính phủ dùng số tiền tiết kiệm được này để trả về cho người dân Iran, khoảng $20 mỗi đầu người mỗi tháng, tuy không là bao đối với thành thị nhưng đáng kể đối với vùng nông thôn nghèo khó.


Ông Fereydoun Khavand, một chuyên gia về Iran, đang dạy kinh tế tại Ðại Học Ren Descartes ở Paris, nhận xét: “Một số vùng nghèo nhất trong xã hội Iran trở nên hoàn toàn sống nhờ vào những phụ cấp này. Người dân ở đây tự cảm thấy mình mang ơn mắc nợ với ông Ahmadinejad, khiến họ có thể bỏ phiếu cho ông trong cuộc bầu cử.”


Về phần mình, Giáo Chủ Khamenei có thể trông cậy vào sự trung thành của người dân Iran sùng đạo, những người xem ông như là lãnh tụ của thế giới Hồi Giáo. Trong số những người ủng hộ cốt cán của ông có hàng ngàn người trẻ trong tổ chức Basij, tổ chức dân quân hành động như tay chân của lãnh tụ tối cao. Dân quân Basij từng đóng một vai trò quan trọng trong cuộc đàn áp những người chống đối thuộc phong trào Xanh hồi năm 2009, và chắc chắn sẽ được dùng đến nếu có rối ren trở lại trong cuộc bầu cử kỳ này. Thù ghét Mỹ là cột trụ nền tảng của cuộc cách mạng Hồi Giáo dưới con mắt nhóm cực kỳ bảo thủ này. Ông Khamenei thừa biết, mọi sự tiếp cận với Washington của ông đều làm mất sự ủng hộ của họ dành cho ông.


Dù sao, Iran cũng đang ở trong cuộc khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng, mà cả hai ông Ahmadinejad lẫn Khamenei đều không có khả năng nhắc nhở đến. Giá trị đồng riel mất còn phân nửa so với đồng đô la Mỹ trong tháng qua, giá thịt tăng gần gấp ba lên đến gần $30/kg, và giá trà tăng gấp đôi. Trong mấy tuần qua, các công ty Iran trễ hạn trong việc thanh toán tiền mua hàng ngàn tấn gạo lẫn ngũ cốc. Trong cơn tuyệt vọng, chính quyền Iran đề nghị trao đổi hàng hóa với một số công ty, đặc biệt ở Ấn Ðộ, nơi dầu và vàng sẽ được đổi lấy thực phẩm, để né tránh lệnh cấm vận. Mọi sự rồi ra sẽ còn tồi tệ thêm, khi Liên Âu bắt đầu thi hành lệnh cấm mua dầu của Iran, có hiệu lực từ Tháng Bảy sắp đến. Ðể trả thù, Tehran tuyên bố sẽ ngưng bán dầu cho Anh và Pháp. Tuy nhiên, hai nước này vốn chỉ mua dầu của Iran ở mức tối thiểu.


Lệnh cấm vận không những thế cũng ảnh hưởng đến cả Vệ Binh Cách Mạng, lực lượng quân sự làm chủ nhiều ngành kinh doanh, từ sản xuất xe hơi đến đồ điện tử lẫn khai thác mỏ thiếc. Hồi Tháng Giêng, ông Hossein Alai, cựu chỉ huy cao cấp của hải quân Vệ Binh Cách Mạng, trong một đề mục chưa hề thấy viết trước đây và được đăng trong nhật báo Etelaat, ghi nhận sự tương đồng về tình hình Iran hiện nay với những ngày trước khi chế độ Shah bị sụp đổ. Ông Sazegar, một cựu chỉ huy của Vệ Binh Cách Mạng, nói: “Có những phe phái trong nội bộ của Vệ Binh Cách Mạng đang hết sức bất mãn về sự cấm vận kinh tế. Ông Khamenei hiểu được mối hiểm nguy này. Con dao lần này đã cắm phập đến tận xương tủy, và thật sự là một mối đe dọa đối với nền Cộng Hòa Hồi Giáo.”


Dù đấu đá bên trong, chế độ vẫn duy trì một mặt trận thống nhất chống lại sự đe dọa gây chiến của Thủ Tướng Benjamin Netanyahu của Israel và điệp khúc của Tòa Bạch Ốc là “mọi chọn lựa đều nằm trên bàn thương thuyết”. Chiến thắng trong ngày 2 Tháng Ba chỉ làm sâu đậm thêm sự đề kháng của áp lực từ bên ngoài, nếu không muốn nói phe bảo thủ của ông Khamenei càng to mồm thêm mà thôi. Nếu khiêu khích được một cuộc tấn công, lãnh tụ tối cao sẽ được hưởng lợi khi lôi kéo được cả nước tập hợp quanh ông vì tinh thần ái quốc. Ông Marwan Muasher, cựu bộ trưởng ngoại giao của Jordan, nhận xét: “Một cuộc tấn công vào Iran chỉ làm cho chế độ đang giẫy chết sống lại.”


–––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Tin mới cập nhật