Tại sao dân chủ chưa đến với người dân Ai Cập?

 


Lý Thái Hùng


 


Sự bỏ trốn khỏi xứ Tunisia của Tổng Thống Ben Ali vào ngày 14 tháng 1 năm 2011, sau 23 năm độc quyền thống trị, đã không chỉ mang lại thắng lợi cho cuộc cách mạng dân chủ tại đây mà còn kích lên làn sóng dân chủ tại Ai Cập và nhiều quốc gia khác như Libya, Syria, Bahrain, Yemen… trong khối Á Rập.


  







Nhà độc tài cũ đã mất chức, dân chúng Ai Cập vẫn tiếp tục phải biểu tình đòi dân chủ. Tại sao? (Hình: AP Photo/Amr Nabil)


Tuy nhiên chỉ có diễn biến tại Ai Cập trải qua 18 ngày đấu tranh của hàng trăm ngàn người tại công trường Tahrir được coi là khí thế nhất và đúng như câu mà Wael Ghonim, một thanh niên đã sử dụng mạng Facebook để kêu gọi người dân Ai Cập theo gương Tunisia vùng dậy chấm dứt ách độc tài của Tổng Thống Mubarak đã đi vào lịch sử: “Quyền lực của người dân mạnh hơn người nắm quyền.” (The power of people is stronger than the people in Power).


Thế nhưng, những phức tạp của nội tình chính trị tại Ai Cập sau khi ông Mubarak ra đi, nhất là sự tiếp tục nắm quyền của phe quân đội trong một năm qua, khiến một số người cho rằng đây không phải là cuộc cách mạng dân chủ mà là cuộc đảo chánh khi phe quân đội lợi dụng sự bất mãn của người dân để lật đổ chính quyền Mubarak. Ðúng là trên bề mặt, phe quân đội vẫn còn nắm quyền nhưng các tướng lãnh đã không thể tập trung quyền lực vào trong tay một hay vài người để kiểm soát độc quyền như dưới thời Mubarak cách nay 3 thập niên.


Nói cách khác, các tướng lãnh trong quân đội Ai Cập tuy đang cầm quyền nhưng là sự cầm quyền chuyển tiếp để hình thành một chính quyền dân sự dựa trên ý chí của dân chúng, qua sự tham gia của các đảng phái. Những cuộc biểu tình diễn ra liên tục gần đây tại thủ đô Cairo và nhất là cuộc bạo động tại sân vận động khiến cho gần 80 người thiệt mạng tại thành phố Port Said hôm mồng 1 tháng 2 đã là tín hiệu biểu hiện sự bất mãn tột độ của người dân nếu quân đội không nhanh chóng chuyển giao quyền lực cho chính quyền dân sự vào cuối tháng 6 tới đây, sau khi tổ chức xong bầu cử tổng thống.


Tại sao những diễn tiến dân chủ hóa tại Ai Cập đã không xảy ra suôn sẻ như ở Tunisia hay tại Ðông Âu sau khi chế độ độc tài sụp đổ trong một năm vừa qua?


Ðể trả lời câu hỏi này, chúng ta cần điểm lại những diễn biến xảy ra trong 18 ngày: từ ngày 25 tháng 1 đến 11 tháng 2 năm 2011.


Sau vụ tự thiêu của sinh viên Mahamed Bouazizi vào ngày 17 tháng 12 năm 2010 ở Tunisia thì tại Ai Cập cũng có 3 vụ tự thiêu phản đối các đàn áp của chính quyền Mubarak xảy ra liên tục trong hai ngày 17 và 18 tháng 1 năm 2011. Tuy nhiên những cuộc tự thiêu này đã bị ém nhẹm và vì thế không tạo một làn sóng chống đối mạnh như ở Tunisia.


Chiều ngày 19 tháng 1, từ xứ Qadar, nơi mà Wael Ghonim làm việc với trách vụ giám đốc tiếp thị công ty Google tại vùng Trung Ðông đã bay về Thủ đô Cairo, Ai Cập, để cùng với một số bạn bè dùng trang Facebook “Tất cả chúng ta là Khaled Said” để vận động mọi người xuống đường tranh đấu. Ðây là trang Facebook mà Wael đã lập ra hồi năm 2010 để vinh danh thanh niên Khaled Said bị công an bắt giữ vì tham gia phong trào ủng hộ công nhân đình công và bị đánh chết trong lúc giam giữ ở thành phố Alexandria vào mùa Hè năm 2010.


Trên trang Facebook này, Wael Ghonim đã kêu gọi thanh niên sinh viên Ai Cập cùng tham dự buổi tưởng niệm sinh viên Khaled Said tại công trường Tahrir vào ngày 25 tháng 1 năm 2011. Trang Facebook “Tất cả chúng ta là Khaled Said” liền bị chính quyền Mubarak ra lệnh đóng cửa tức khắc.


Wael Ghonim không chịu thua, anh đã huy động bạn bè tiếp tục chuyển thông tin kêu gọi biểu tình lên Twitter, BlackBerry và các mạng Internet đến hàng triệu người. Vào lúc này mục tiêu chính của cuộc biểu tình là đòi bộ trưởng Nội Vụ từ chức vì đã đàn áp dân chúng và yêu cầu giới hạn nhiệm kỳ tổng thống.


Một số đảng phái, tổ chức chính trị đã lên tiếng ủng hộ và tham gia cuộc biểu tình ngày 25 tháng 1 gồm có Lực lượng Thanh niên cho Công lý và Tự do, Liên đoàn Thanh niên Cách mạng; Phong trào Dân chủ để Thay đổi; Ðảng Ghad El Thawara, Mặt trận Ðấu tranh Dân chủ; Huynh đệ Hồi giáo; Phong trào Trẻ 6 tháng 4.


Hơn 80 ngàn người đã tham gia cuộc biểu tình tại công trường Tahrir vào ngày 25 tháng 1, vượt ra ngoài sự ước tính của nhóm Wael Ghonim và nhất là của các đảng phái Ai Cập vào lúc đó. Lo sợ làn sóng chống đối có thể lan rộng khắp nơi, chính quyền Mubarak đã một mặt ra lệnh tắt mạng Internet và điện thoại cầm tay trong hai ngày 26 và 27 tháng 1, mặt khác bắt giữ Wael Gohmin dẫn đi mất tích.


Việc bắt giữ Wael Gohnim và ngăn chận Internet của chính quyền Mubarak đã bị phản ứng ngược khi hàng triệu người dân không thể truy cập mạng Internet và điện thoại di động, cùng nhau túa ra đường phản đối. Ngày 28 tháng 1, hàng trăm ngàn người đã cùng nhau tụ họp và chiếm đóng công trường Tahrir. Khẩu hiệu đưa ra vào lúc này chỉ có một nội dung duy nhất: “Mubarak phải từ chức.”


Khí thế đấu tranh của quần chúng có thể nói là ào ạt và lớn mạnh bất ngờ. Từ ngày 28 tháng 1 kéo dài cho đến khi Mubarak chấp nhận rút lui vào 6 giờ tối ngày 11 tháng 2, thủ đô Cairo hoàn toàn rơi vào tình trạng hỗn loạn. Hình ảnh hàng trăm ngàn người chiếm đóng công trường Tahrir đã trở thành điểm hội tụ không những trên toàn quốc Ai Cập mà cả Trung Ðông và trên toàn thế giới.


Thế nhưng, các đảng phái và tổ chức chính trị tại Ai Cập vào lúc đó không nghĩ là Mubarak sẽ từ nhiệm sớm khi quân đội vào lúc đó vẫn còn lên tiếng hậu thuẫn gia đình Mubarak. Ða số nghĩ rằng ông Mubarak sẽ cầm cự đến tháng 9 năm 2011 cho đến hết nhiệm kỳ và sau đó sẽ rút lui, tổ chức bầu cử tổng thống. Vì thế, nhiều đảng phái đã tham dự các cuộc họp với phó Tổng Thống Omar Suleiman, người được ông Mubarak bổ nhiệm vào ngày 28 tháng 1 để tìm biện pháp cải tổ chính phủ và chuẩn bị bầu cử tổng thống.


Ngày 6 tháng 2 năm 2011, trước áp lực của thế giới, Wael Ghonim được trả tự do, cục diện chính trị tại Ai Cập thay đổi sang một hướng khác. Nhóm thanh niên của Wael Ghonim và Phong trào Trẻ 6 tháng 4 đã liên kết kêu gọi mọi đảng phái, lực lượng chính trị chấm dứt các cuộc thương thảo với chính quyền Mubarak và đòi hỏi Murabak phải từ chức ngay tức khắc. Lời kêu gọi này đã làm phân hóa hàng ngũ lực lượng đối kháng với hai khuynh hướng: đa số thì đòi Mubarak từ chức; một số nhỏ tiếp tục tham dự các cuộc họp với phó Thủ Tướng Omar Suleiman.


Tuy nhiên, phía đòi hỏi Mubarak từ chức tức khắc càng ngày càng được quần chúng ủng hộ và đến ngày 10 tháng 2, số người chiếm đóng công trường Tahrir lên đến non nửa triệu người thì phía quân đội đã thay đổi thái độ, quay sang áp lực Tổng Thống Mubarak phải từ nhiệm.


6 giờ chiều ngày 11 tháng 2, Phó Tổng Thống Omar Suleiman tuyên bố ông Mubarak từ chức tổng thống và trao quyền điều hành quốc gia cho Thượng Hội Ðồng Quân Lực Ai Cập.


Những diễn tiến nói trên cho chúng ta rút ra ba điểm:


Thứ nhất là Wael Ghonim và những thanh niên Ai Cập đã khai dụng mạng xã hội để qua đó truyền đạt lời kêu gọi của họ đi kèm với hình ảnh và âm nhạc sống động nên đã có thể tác động một cách mạnh mẽ lên ý chí của quần chúng mà chính quyền Mubarak không thể nào ngăn cản được. Chính nhờ những kỹ thuật mới đã thu hút số đông quần chúng tham gia như sóng trào dâng một cách bất ngờ vượt ngoài ước tính của ban tổ chức.


Thứ hai là những đảng phái và lực lượng chính trị đối lập đã bị cuốn vào trong làn sóng nổi dậy của quần chúng, hoàn toàn không có sự chủ động ngay từ lúc đầu để điều hướng quần chúng theo những thế trận tấn công chính quyền Murabak. Ngay ở đoạn cuối khi cao trào đấu tranh lên cao điểm tại quảng trường Tahrir, những người lãnh đạo các đảng phái, tổ chức chính trị đã không tạo được thế liên kết khai dụng sức mạnh quần chúng áp lực Tổng Thống Mubarak và quân đội trao trả quyền lực cho người dân.


Thứ ba là quân đội đã giữ thế trung lập không tiếp tay chính quyền Mubarak để đàn áp người dân, dập tắt các cuộc biểu tình; nhưng khi thấy chính quyền Mubarak không trấn áp nổi cao trào nổi dậy của quần chúng, thì quân đội đã khôn ngoan chuyển quyền lực cho mình. Ðây là điều không tính trước của các đảng phái, lực lượng đối lập tại Ai Cập nên vì thế mà đã không chiếm được ưu thế chính trị sau khi ông Mubarak ra đi.


Sau cùng, nhìn lại diễn biến của 18 ngày tranh đấu, từ ngày khởi động cuộc xuống đường đầu tiên – 25 tháng 1 năm 2011 – đến lúc Tổng Thống Mubarak từ chức – 11 tháng 2 năm 2011, phải nói là nhờ những kỹ thuật vận động mới của mạng xã hội, phe dân chủ đã huy động làn sóng căm phẫn của người dân tuôn tràn quá nhanh; trong khi các đảng phái, lực lượng chính trị tại Ai Cập đã thiếu sự tổ chức để lãnh đạo ngay từ đầu, hầu điều hướng cuộc đấu tranh theo đúng sức bật của quần chúng. Do đó mà người dân Ai Cập sẽ còn phải mất nhiều nỗ lực để thu hồi lại quyền tự do dân chủ của mình hầu đưa tới cuộc bầu cử tổng thống công bằng và tự do vào tháng 6 tới đây.

Ấn tượng khó quên từ Úc Châu


Ðoàn Thanh Liêm


 


Trong ba bài trước đây, tôi đã trình bày chi tiết về sinh hoạt của bà con trong thân tộc và của bạn hữu thân thiết tại Úc Châu. Trong bài thứ tư này, tôi xin ghi lại một số ấn tượng khó quên phát xuất từ cuộc viếng thăm nước Úc vào cuối năm 2011 vừa qua, cụ thể là tại các thành phố Canberra, Sydney và Melbourne.










Quốc Hội Úc nhóm họp tại thủ đô Canberra. (Hình: Rick Rycroft-Pool/Getty Images)


1. Thành phố Canberra – thủ đô của Liên Bang Úc Châu


Vào đầu tháng 12, 2011, anh Nguyễn Bá Tùng và tôi được hai anh bạn là nhà báo Lưu Dân và huynh trưởng hướng đạo Hồ Văn Chánh hướng dẫn đi từ Sydney đến thăm viếng thủ đô Canberra. Ðường xa khoảng trên 250 km, xuyên qua vùng đất trong nội địa với dân cư thưa thớt, nên xe có thể chạy với tốc độ cao trung bình có thể lên tới cỡ 70-80 km/giờ.


* Dọc đường nhà báo Lưu Dân kể cho chúng tôi nghe nhiều chuyện ngộ nghĩnh lạ lùng về nước Úc, cụ thể như “khu nhà tù cẩn mật tối đa” (maximum security prison) nằm trong thành phố Goulburn, mà hiện chỉ có chừng 7-8 phạm nhân bị giam giữ tại đây. Trong số này có một tù nhân gốc Việt Nam mà vụ xét xử của tòa án đã gây ra sự tranh cãi rất sôi động giữa người bênh kẻ chống trong dư luận tại Úc Châu trong nhiều năm trước đây – đó là cựu Nghị Viên Ngô Cảnh Phương bị kết án chung thân khổ sai với bản án chung thẩm vào năm 2008. Ðây là một vụ ám sát vì lý do chính trị nghiêm trọng đầu tiên trong lịch sử nước Úc (political murder) khiến gây ra cái chết vào năm 1994 cho một vị dân biểu đương nhiệm có tên là John Newman người Úc ở thành phố Fairfield trong đó có khu vực Cabramatta là nơi rất đông người Việt định cư và kinh doanh buôn bán từ nhiều năm nay. Nhà báo Lưu Dân còn kể là phải qua 7 lần cửa kiểm soát thật nghiêm ngặt, thì mới vào thăm ông Phương được. Anh Lưu Dân nói: “Cả con ruồi cũng khó mà bay lọt qua 7 lần cửa ải đó!” Người dân nước Úc vốn có cuộc sống thanh bình trầm lặng và tương đối có ít những vụ phạm pháp nghiêm trọng so với dân tại nước Mỹ, ấy thế mà lại có loại nhà tù cẩn mật tối đa như thế này, thì đó phải kể là một trường hợp ngoại lệ đặc biệt khác thường vậy.


*Thủ đô Canberra thật là yên tịnh đẹp đẽ, xanh tươi với nét kiến trúc tổng thể đượm tính chất phong thủy rõ ràng với mấy ngọn đồi, sông hồ bao quanh những đại lộ chính yếu với các khu dinh thự công quyền, các tòa đại sứ, các khu dân cư, trường học, nhà bảo tàng, khu thương mại… xen kẽ với nhau một cách rất hài hòa hợp lý. Tôi đặc biệt chú ý đến tòa nhà Quốc Hội vừa mới được hoàn thành vào năm 1988 mà được xây cất và trang trí bằng các vật liệu hoàn toàn gom góp từ nội địa, nhằm kỷ niệm 200 năm ngày thành lập quốc gia Úc. Ðây là một kỳ công của một quốc gia vào thập niên 1980 lúc đó chỉ mới có chừng 20 triệu dân thôi – mà đã dám chi ra một ngân khoản lên đến 1,200 triệu dollar cho việc xây dựng được một tòa nhà thật là tân kỳ độc đáo mà lại uy nghi đồ sộ – để làm trụ sở cho cơ quan Lập pháp của liên bang như thế đó. Cơ sở này rõ ràng là một thắng cảnh thu hút rất đông du khách từ khắp nơi đến viếng thăm và cũng còn là một niềm tự hào cho dân tộc Úc nữa.


 


2. Từ Thế Vận Hội Melbourne 1956 đến Thế Vận Hội Sydney 2000


*Năm 1956, dân số nước Úc mới có chừng 10 triệu, ấy thế mà đã tổ chức thành công được cuộc tranh tài Thế Vận Hội thứ XVI và đặc biệt đoàn lực sĩ Úc Châu đã chiếm được rất nhiều huy chương vàng trong bộ môn bơi lội. Tổng kết thành tích: nước Úc với 35 huy chương, được xếp hạng thứ ba, chỉ đứng sau hai cường quốc là Liên Xô và Hoa Kỳ mà thôi.


Mặc dầu hồi năm 1956, tình hình thế giới rất căng thẳng với vụ khủng hoảng về kinh đào Suez và vụ Liên Xô đàn áp cuộc nổi dậy ở Hungary, thì Thế Vận Hội Olympics Melbourne – dù mới chỉ là lần đầu tiên do nước Úc đăng cai – cũng vẫn diễn ra rất tốt đẹp. Khi chở tôi đi thăm phố xá ở Melbourne, Luật Sư Trần Minh Phước đã chỉ cho tôi thấy nhiều dãy building được xây cất cho Olympics này, mà hiện được sử dụng làm các khu chúng cư dành ưu tiên cho lớp người di dân.


*Ðến năm 2000, một lần nữa nước Úc lại nhận trách niệm đứng ra tổ chức Olympics Sydney với sự thành công vượt bậc được cả thế giới ca ngợi. Kết quả là nước Úc với tổng số 58 huy chương, được xếp hạng thứ tư sau Hoa Kỳ, Nga và Trung Quốc. Vào năm 2000 này, thì dân số Úc Châu mới chỉ có 20 triệu, ấy thế mà vẫn đạt thành tích vượt xa những nước lớn hơn mà lại từng có có tên tuổi về thể thao như Anh, Pháp, Ðức, Nhật…


Anh bạn Ðặng Trung Chính ở Sydney còn cho tôi biết một chi tiết thật là phấn khởi như thế này, đó là có đến con số 50,000 thiện nguyện viên (volunteers) xin xung phong phục vụ trong mấy tuần lễ của Olympics thứ XXVII này. Họ phần đông là giới sinh viên học sinh tình nguyện tham gia các khóa huấn luyện, rồi được phân công trong các toán chuyên môn để phục vụ cho các sinh hoạt rất đa dạng của Olympics. Con số 50,000 thiện nguyện viên này quả là một biểu hiện của một trình độ văn hóa cao độ của người dân Úc.


Qua hai cuộc thế vận hội này, ta có thể nhận định rằng nước Úc tuy có một dân số tương đối còn ít ỏi – hiện vào năm 2012 thì chỉ mới có khoảng 22 triệu người – nhưng đã có được một cuộc sống khá năng động thoải mái để mà có thể duy trì được một địa vị rất khả quan trong bảng xếp hạng về thành tích thể dục thể thao trên thế giới. Và đó cũng là một đặc trưng tiêu biểu cho tinh thần đồng đội gắn bó trong nếp sinh hoạt tập thể của một dân tộc tại vùng Nam bán cầu này vậy.


 


3. Người tiếp tục sứ mệnh ngoại giao của người Việt Tự Do tại nước Úc


*Sau năm 1975, có rất nhiều viên chức có tên tuổi trong ngành ngoại giao của Việt Nam Cộng Hòa đã chọn đến định cư tại nước Úc, cụ thể như các vị Cựu Ðại Sứ Trần Văn Lắm, Ðoàn Bá Cang, các vị Sứ thần Nguyễn Triệu Ðan, Ðỗ Quang Năng v.v… Nhưng trong số đông các cựu viên chức ngoại giao này, thì người vẫn còn hoạt động năng nổ nhất tại Úc Châu lại là Luật Sư Lưu Tường Quang. Một phần vì vào năm 1975, ông Quang hãy còn trẻ – mới ở tuổi ngoài 30 – một phần vì ông đã có nhiều kinh nghiệm trong thời gian làm việc tại Tòa Ðại Sứ Việt Nam tại Úc, nên ông đã dễ dàng hội nhập vào với dòng chính của xã hội nước Úc.


Khởi đầu ông Quang đã tiếp tục học thêm để có bằng hành nghề luật sư ở Úc. Và đặc biệt ông Quang được chánh quyền nước Úc tín nhiệm để trao phó cho trách nhiệm điều hành Văn phòng Di trú của tiểu bang New South Wales và sau này ông còn được bổ nhiệm vào chức vụ tổng giám đốc hệ thống truyền thanh SBS của chánh phủ Liên Bang Úc Châu nữa. Và hiện nay ở vào tuổi 70, dù đã về hưu, ông Quang lại vẫn hoạt động trong lãnh vực từ thiện nhân đạo, cụ thể như cộng tác với cơ quan xã hội ActionAid trong chức vụ của một hội viên Hội Ðồng Quản Trị (Board Member). Ông Quang còn là một cư sĩ Phật tử tham gia sinh hoạt thường xuyên với cộng đồng Phật Giáo ở Úc Châu nữa. Ngoài ra ông Quang còn tham gia cả trong lãnh vực truyền thông với tư cách là một nhà báo cộng tác thường xuyên với các đài truyền thanh quốc tế như VOA, RFI nữa.


*Và đối với cộng đồng người Việt, thì ông Quang luôn hỗ trợ mọi công tác về văn hóa xã hội cũng như về ngoại giao chính trị, mỗi khi được bà con cần đến sự tiếp tay của ông trong việc liên lạc giao tiếp với các cấp chính quyền bản xứ. Ðiển hình như việc mới đây vào tháng 8, 2011, ông Quang đã hợp tác với giới chức lãnh đạo cộng đồng người Việt tại Úc Châu trong việc soạn thảo và đệ trình lên chính quyền nước Úc một tài liệu về tình hình vi phạm về Nhân quyền tại Việt Nam. Tài liệu này do tổ chức cộng đồng người Việt tại Liên Bang Úc Châu (Vietnamese Community in Australia – VCA National) đệ trình theo lời mời gọi của tiểu ban về nhân quyền thuộc Liên Ủy Ban về ngoại giao, quốc phòng và thương mại để góp phần vào Những Vòng Ðối Thoại về Nhân Quyền của chánh quyền Úc Châu với Trung Quốc và Việt Nam vào cuối năm 2011 (Australia’s Human Rights Dialogues with China and Vietnam). Bản văn dài trên 30 trang với nhiều chi tiết và hình ảnh minh họa trình bày về các vụ vi phạm tự do tôn giáo, đàn áp đối lập chính trị, hạn chế tự do ngôn luận, nạn buôn người, đàn áp các sắc dân thiểu số v.v…


*Ðặc biệt riêng đối với Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (MLNQ-VN) chúng tôi, thì vào ngày 6 tháng 12, 2011 ông Lưu Tường Quang đã hướng dẫn Tiến Sĩ Nguyễn Bá Tùng và tôi đến văn phòng của Viện Ðại Học Southern Cross ở trung tâm thành phố Sydney để viếng thăm và trao đổi với Luật Sư John Dowd hiện là viện trưởng của viện đại học này. Luật Sư John Dowd đã từng giữ chức vụ bộ trưởng Tư Pháp Tiểu Bang NSW và hiện là chủ tịch Hội Luật Gia Úc Châu và phó chủ tịch Hội Luật Gia Quốc Tế nữa.


Trong hơn một giờ tiếp chuyện với nhân vật này, anh Tùng và tôi đã có dịp trình bày chi tiết hơn về tình hình vi phạm nhân quyền vẫn còn rất trầm trọng ở Việt Nam hiện nay. Nhân dịp này, chúng tôi cũng trao tận tay ông John Dowd một bản tường trình năm 2011 của MLNQ-VN về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam vào lúc này.


Nhiều bạn hữu của tôi ở Úc Châu đều cho biết là ông Lưu Tường Quang là một nhân vật rất có uy tín đối với giới chức trong chánh quyền nước Úc và ông Quang đã thật xuất sắc trong vai trò làm nhịp cầu nối kết giữa cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản với dòng chính của xã hội Úc Châu nữa. Quả thật ông Quang là một trong những người vẫn tiếp tục sứ mạng ngoại giao của tập thể người Việt Tự Do tại Liên Bang Úc Châu này vậy.


California, tháng 2 năm 2012

Stockton có thể là thành phố lớn nhất khai phá sản



 


STOCKTON, California (AP) –Thành phố Stockton ở vùng nông nghiệp Central Valley của tiểu bang California hiện có mức nhà bị ngân hàng tịch thu cao hàng thứ nhì trên cả nước Mỹ và là một trong những nơi có mức tội phạm cùng thất nghiệp cao nhất. Thành phố này cũng hai lần được một tạp chí có tầm vóc quốc gia nêu tên là nơi có đời sống tệ hại nhất.









Thành phố Stockton, gần thủ phủ Sacramento của California, đang vỡ nợ và có thể là thành phố lớn nhất khai khánh tận. (Hình: Montyofarabia/Wikimedia/Creative Commons)


Và nay, giới hữu trách cho hay thành phố với 290,000 dân này đang tiến rất gần đến việc không còn tiền để điều hành và có thể là thành phố lớn nhất ở Mỹ cho tới nay phải khai phá sản theo diện Chapter 9 để có cơ hội tái tổ chức và phục hồi.


Hội Ðồng Thành Phố Stockton vào chiều ngày Thứ Ba bỏ phiếu thông qua việc sử dụng một đạo luật tiểu bang để khởi sự thương thảo với với các chủ nợ. Giới lãnh đạo thành phố nói rằng họ hy vọng kế hoạch sắp xếp lại việc trả nợ sẽ giúp Stockton tránh được việc khai phá sản.


Hàng chục người dân tham dự cuộc họp đã lên tiếng phản đối hành động này, nói rằng điều này sẽ có kết quả ngược lại.


“Nếu họ bỏ phiếu chấp thuận việc thương thảo thì đây sẽ là bước đầu tiến đến phá sản,” theo lời cựu giám đốc điều hành thành phố Dwane Milnes. “Ðiều đó có nghĩa rằng 1,000 người có thể bị mất quyền lợi hưu bổng.”


Stockton sẽ là thành phố đầu tiên ở California sử dụng luật AB 506, chỉ mới ban hành được chưa đầy hai tháng, theo đó đòi hỏi chính quyền địa phương phải có thương thảo hay mở cuộc họp với công chúng và tuyên bố tình trạng khẩn trương về ngân sách trước khi khai phá sản.


Trong mấy năm trở lại đây, hàng ngàn căn nhà mới đã mọc lên ở Stockton, một phần của cuộc bùng nổ địa ốc thu hút người mua từ nhiều nơi ở vùng Bắc California đổ về.


Tuy nhiên, khi nền kinh tế suy thoái và bong bóng địa ốc bị bể, Stockton phải đối phó với các cuộc tịch thu nhà, mất tiền thuế địa ốc cũng như các tiền lệ phí khác. (V.Giang)

Rác từ sóng thần Nhật có thể tới Hawaii


HONOLULU (AP)
Tủ lạnh, máy truyền hình cùng các loại vật dụng khác bị cuốn ra biển khi xảy ra một cuộc động đất lớn ở Nhật hồi Tháng Ba năm ngoái đưa đến sóng thần cao tới 40m ập vào đất liền, có thể sẽ trôi dạt tới các đảo san hô ở phía Bắc Hawaii vào cuối năm nay, và tới bờ biển miền Tây nước Mỹ năm 2013 và 2014, theo các chuyên gia.










Khoảng cách từ Nhật tới Hawaii.


Các mảnh đổ nát này lúc đầu kết thành một khối dầy trong vùng biển phía Ðông Bắc Nhật. Nhưng các dòng hải lưu đã phân tán chúng và nay trải rộng ra ở khoảng xa chừng 4,800 km bên kia bờ biển Thái Bình Dương.


Cơ Quan Ðại Dương và Khí Quyển Mỹ (NOAA) hôm Thứ Ba cho hay các mảnh đầu tiên sẽ dạt vào bờ mùa Ðông tới trên các đảo san hô ở về phía Tây Bắc của quần đảo Hawaii. Các mảnh khác dự trù sẽ tới bờ biển Oregon, Washington, Alaska và Canada từ Tháng Ba 2013 đến Tháng Ba 2014.


Hồi Tháng Chín, một tàu huấn luyện Nga nhìn thấy một tủ lạnh và một máy truyền hình cùng các vật dụng trong nhà ở khu vực Tây Hawaii. Ðến nay, các mảnh rác này đã bị phân tán ra khắp đại dương rộng lớn và chỉ còn nhìn thấy từng phần nhỏ, theo Nikolai Maximenko, một nhà nghiên cứu ở Ðại Học Hawaii và chuyên gia về hải lưu. (V.Giang)

Tìm bạn Bùi Ðức Trọng


Người Lào, trước học trường Sương Nguyệt Ánh, Saigon. Và các bạn hải quân Khóa 50 đi Mỹ tu nghiệp năm 1968 (San Diego).


Nay ở đâu, các bạn nhận được tin nhắn xin vui lòng liên lạc về Vĩnh Roger 714-739-2477.

Charles Dickens tròn 200 tuổi



Lê Mạnh Hùng


 


Một trong những điều khác biệt đáng ngạc nhiên mà người ta không ngờ tới là năm nay, trong lúc nước Anh rầm rộ kỷ niệm 200 năm ngày sinh của văn hào Charles Dickens thì tại Pháp, ngày sinh nhật ba trăm năm sinh nhật Jean Jacques Rousseau đã đi qua không mấy ai để ý tới.


Dickens có một vị thế khá đặc biệt trong văn học Anh. Giống như Jane Austen, và vì những lý do bao gồm cả tài khéo léo của những nhà đạo diễn của đài BBC trong việc truyền hình hóa tiểu thuyết, Dickens đã trở thành nhà văn định nghĩa thế nào là bản chất Anh cho những người không phải là sinh trưởng ra tại Anh. Dickens chắc chắn là “nhà văn nông cạn vĩ đại nhất” như lời của Henry James một nhà văn Mỹ – nhưng từ đó có thể kết luận rằng ông cũng là nhà văn được nhiều người đọc nhất. Thế nhưng những người mến phục ông luôn luôn ước muốn rằng ông là một nhà văn sâu sắc hơn.


Những sử gia lúc gần đây đã ồn ào bàn luận về một lá thư mới phát hiện do nhà văn Nga Dostoevsky viết vào năm 1878 trong đó Dostoevsky kể lại rằng chính Dickens nói với ông rằng, “tất cả những nhân vật tốt, ngây thơ trong các tiểu thuyết của ông như Little Nell hoặc ngay cả những kẻ hơi ngu đần như Barbaby Rudge đều là những người mà ông muốn trở thành trong khi những nhân vật xấu là những cái gì mà ông thấy trong chính người ông, những tàn nhẫn, những thù hận vô cớ mà ông cảm thấy đối với những người yếu đuối trông cậy vào sự đùm bọc của ông.” Dickens theo Dostoevsky cũng co lại và né tránh những người mà ông phải thương yêu. Ðiều đó khiến Dickens trở thành như một nhân vật trong chính những tiểu thuyết của Dostoevsky.


Nhiều người ca tụng Dickens như là nhà văn đầu tiên phê phán cơ cấu xã hội Anh từ dưới lên. Nhưng thực ra không phải. Tuy rằng Dickens rút ra nhiều kinh nghiệm về cuộc sống của những người nghèo sau khi trải qua nhiều tháng trời làm việc trong một xưởng sản xuất xi giầy khi ông 12 tuổi. Nhưng nhiều nhà văn Anh khác cũng đã thấy và sống một cách gần gũi hơn cuộc sống của những người cùng khổ. “Moll Flanders” của Daniel Defoe hoặc là “Amelia” của Henry Fielding cũng cho chúng ta những bức tranh chân thật không kém và còn có tình thương nhiều hơn về cuộc sống của những người bị kìm kẹp bởi nợ nần và tội phạm.


Không có một cuốn truyện nào quyến rũ tôi nhiều bằng Oliver Twist mà tôi bắt đầu đọc năm 15 tuổi khi còn ở trung học. Nhưng phải thú thật là sau này tôi cảm thấy khó khăn khi đọc lại Dickens. Ngay cả Balzac là một nhà văn mà tôi không thường đọc, tôi cũng thấy dễ đọc hơn là Dickens. Và đó là không phải không muốn. Tôi còn nhớ là cách đây vài tháng khi còn bệnh nằm nhà thương muốn đọc lại “Hard Times” và “Great Expectations” mà đài BBC năm nay đưa lên màn hình nhỏ nhưng đã phải bỏ dở giữa chừng.


Có hai chuyện làm tôi khó chịu khi đọc lại Dickens. Chuyện thứ nhất là nó chứng minh nhận xét của Henry James rằng tuy Dickens có thể là một “nhà nghệ sĩ thành thật đáng phục, nhưng ông ta đôi khi cho ta cái cảm giác giả dối.” Nói theo giọng Mỹ thông tục ta có thể coi như là đôi khi Dickens rất “phony.” Ðiều thứ hai làm người ta khó chịu hơn là đôi khi Dickens cho người đọc cảm giác rằng thái độ căn bản của ông đối với các nhân vật trong truyện – đối với con người nói chung – là một thái độ khinh miệt.


Thế nhưng Dickens không phải hoàn toàn như vậy. Oscar Wilde có lần mỉa mai rằng cần phải có một trái tim bằng đá mới đọc được đoạn tả cái chết của Little Nell trong “The Old Curiosity Shop” mà không phá lên cười. Thế nhưng phải nói đoạn tả sự trầm luân của ông nội Little Nell vào trong cái mà hiện nay chúng ta gọi là bệnh cờ bạc thì hay hơn là bất cứ một câu chuyện nào của Wilde và còn hay hơn cả Dostoevsky về tâm lý con bạc. Không phải là cái bản tính xấu mà chính cái bản tính thiện lương của ông già này, hướng dẫn một cách sai lạc đã đưa ông ra đến chỗ tiêu tan sự nghiệp. Ðó chính là nơi mà ta có thể tìm thấy cái sâu xa của Dickens – trong các quanh co của trái tim con người.


Ðiều đáng chú ý là câu chuyện nàng Little Nell mà Dickens bắt đầu viết vào năm 1840 đã khiến cho ông nổi tiếng tại Hoa Kỳ. Giống như tại Việt Nam trong những năm 1960, người ta chờ đợi máy bay từ Hồng Kông đến để đọc đoạn truyện võ hiệp mới của Kim Dung, tại Mỹ, độc giả tại Boston và New York đến chầu chực tại bến cảng đợi tầu Anh tới mang theo đoạn truyện mới nhất của Dickens. Và khi Dickens đến thăm Hoa Kỳ – lúc đó ông chưa đầy 30 tuổi – ông được đón tiếp như một thần tượng. Những bài báo kể lại chuyến đi của ông với những đám đông nồng nhiệt dự buổi đọc truyện và các bà các cô níu kéo, cắt một núm tóc của ông làm kỷ niệm làm tôi nhớ lại khi nhóm Beatles sang Mỹ hồi những năm 1960. Có lẽ có một lý do khiến người Mỹ thích Dickens hơn là người Anh là vì theo họ Dickens là điển hình của một nhà văn và quan trọng hơn nữa ông không có một chút gì là hình tượng của một người Anh điển hình. Sau cùng có thể rằng ông đã nói lên một cái gì về văn học Anh mà văn học Anh cho đến thời ông đã không sẵn sàng để nói lên.

Ca từ và bài kệ 1000 năm của Tăng Thống Khuông Việt



Viên Linh


 


Ngày 15 tháng 2 niên hiệu Thuận Thiên nhà Lý (nhằm ngày 22 tháng 3, 1011) vị Tăng Thống đầu tiên của Phật Giáo Việt Nam là Thiền Sư Khuông Việt Ngô Chân Lưu (933-1011) viên tịch. Khi sắp mất, người đọc bốn câu kệ cho đại đệ tử Ða Bảo, mà bài kệ đó đã trở thành bất tử trong 1000 năm qua:


 










Tháp Bình Sơn tại Vĩnh Phú, thế kỷ XI. (Hình: Encyclopedia Hanoi Vietnam through 1000 pictures)


Mộc trung nguyên hữu hỏa


Nguyên hỏa phục hoàn sinh


Nhược vị mộc vô hỏa


Toán tại hà do manh?


Trong cây vốn có lửa


Có lửa, lửa mới bừng


Nếu bảo cây không lửa


Cọ xát do đâu bùng.


 


Khuông Việt thiền sư người ấp Sóc Sơn, làng Trường Lạc, tỉnh Vĩnh Phúc, thọ giới Cụ túc (chấp qui từ 200 tới 500 giới luật để thành Tỳ kheo) tại chùa Khai Quốc tại kinh đô Hoa Lư. Sư được Vua Ðinh Tiên Hoàng (925-979) phong làm Tăng Thống lúc mới 40 tuổi, được dự việc nước, việc quân đến chục năm, thời vua Lê Ðại Hành từng tiếp sứ nhà Tống vào năm 986. Trong dịp này sư sáng tác một bài “ca từ” tiễn đưa Nguyễn Giác, nhan đề là “Vương lang qui” (Chàng Vương trở về). Theo học giả Lê Mạnh Thát, người nghiên cứu đến gốc ngọn tác phẩm Thiền Uyển Tập Anh, thì đây cũng là bài ca từ đầu tiên của văn học Việt Nam, và cũng có thể là một trong những bài từ đầu tiên của Trung Hoa nữa, trước cả ca từ của Tô Ðông Pha, Âu Dương Tu đời Tống. Từ là một thể ca dùng trong các cuộc đưa tiễn, thể loại này có 4 vế (mỗi vế 2 câu), câu đầu 7 tiếng, câu sau 5 tiếng, nhưng chỉ có 47 tiếng, vì trong vế thứ 3, câu đầu chỉ được dùng 6 tiếng. Nhưng cũng có những khác biệt.


Câu chuyện của sứ nhà Tống qua Việt Nam đã trở thành một giai thoại văn chương giữa hai nước, vì từ lúc tới cho đến khi về, sứ thần Nguyễn Giác đều làm thơ, cả thơ đối đáp, với các danh sĩ đời tiền Lê, (980-1009), lúc tới thì nghe thơ của pháp sư Ðỗ Thuận trong vai người lái đò, nên làm thơ tặng Ðỗ Thuận; khi về thì được mang về bài “Vương lang qui” của Khuông Việt:


 


Trời lành gió thuận, gấm buồm dương


Thần tiên về đế hương


Muôn trùng vạn dặm biển mênh mang


Trời xanh xa dặm trường


Tình day dứt chén lên đường


Bịn rịn sứ tình lang


Nguyện đem thâm ý vì Nam bang


Phân minh tâu Thượng hoàng.


(Theo Lê Mạnh Thát)


 


Trong tác phẩm “Ngàn Năm Lịch Sử qua Thơ Cổ,” nhà thơ Vô Ngã Phạm Khắc Hàm đã cho in cả phần Hán văn và phần phiên âm, trong khi trong các sách khác, như Tinh Tuyển Văn Học Việt Nam tập 3 (Văn Học Thế Kỷ X-XIV) của nhà xuất bản Khoa Học Xã Hội, 2004, chỉ in bản dịch Việt ngữ như trong sách của Lê Mạnh Thát. Sách của nhà thơ Phạm Khắc Hàm không có bản dịch bài từ của riêng ông, thay vào đó là bản dịch của Trần Thanh Mại, số câu chữ gần sát đúng, nhưng có tới 50 tiếng, chứ không phải 47, và tác giả Ngàn Năm Lịch Sử qua Thơ Cổ cho rằng đây là “bài từ duy nhất” trong suốt ba triều đại thơ ca Lê Lý Trần! Lại là một bài từ ngoại giao. Ông kết luận, cho biết, Thiền Sư Tăng Thống Khuông Việt quả là một người cao kiến: ông dùng thể “Từ” với sứ nhà Tống, vì thời nhà Tống, thể Từ thịnh hành nhất, điều ấy cho thấy không qua Tầu nhưng Khuông Việt thấu rõ văn học Tầu lúc đó, và dùng ngay sở trường của giặc (ta mới đánh Tống đại bại ở Ải Chi Lăng), để nói chuyện với họ. Ca từ và Kệ của Thiền Sư Khuông Việt trong văn học Việt Nam tới nay là 1000 năm đã vô cùng cao viễn, dù ít oi và lẻ loi.


(27 tháng 2, 2012)

‘Sáo thần’ Nguyễn Ðình Nghĩa


Du Tử Lê


 


Trong sinh hoạt cổ nhạc Việt Nam, nếu chúng ta có một Giáo Sư Nguyễn Hữu Ba, khi mới vừa 18 tuổi đã áp dụng hệ thống ký âm pháp Tây phương vào cổ nhạc Việt; sau đấy, ông cũng là người lập Viện Tỳ Bà nhằm phục hưng nền quốc nhạc (1); hoặc chúng ta có một nhà đồ cổ học nổi tiếng, Vương Hồng Sển, với trên 800 cổ vật ông sưu tập được, mà độc đáo nhất là đồ gốm men xanh, trắng thuộc các thế kỷ 17, 18 và 19 (2); hay chúng ta có một Trần Quang Hải, một đời đắm chìm trong nỗ lực sưu tầm, tìm hiểu công dụng, cách sử dụng các nhạc cụ cổ xưa để giới thiệu với thế giới; thì, chúng ta cũng có một Nguyễn Ðình Nghĩa, bậc thầy của các loại sáo trúc và đàn T’Rưng.










“Sáo thần” Nguyễn Ðình Nghĩa với một nhạc cụ đặc biệt. (Hình: nguyendinhnghia.net)


Khác hơn những người vừa kể, nơi Nguyễn Ðình Nghĩa là một phối hợp tuyệt vời giữa hai con người. Con người nghệ sĩ trình diễn, trung tâm của những ánh đèn nhiều nghìn watts, nơi những tiền trường sân khấu đông, tây: và con người nghiên cứu, sáng tác.


Ðược biết, họ Nguyễn đã mang tiếng sáo của ông tới những quảng trường đua tranh quốc tế ngay tự khi ông còn rất trẻ.


Nguyễn Ðình Nghĩa đã khiến những tên tuổi lừng lẫy, những chọn lọc cử tọa ở những quảng diễn tại Paris, Bangkok, Manila, Singapore, Cambodia, Laos, phải đứng dậy khi anh trình tấu “Phụng Vũ,” một tổ khúc cổ của triều đình Việt Nam, soạn cho tiêu sáo, bị thất truyền từ hàng trăm năm trước. Ông và những đứa con âm nhạc ưu tú, mang dòng họ Nguyễn của ông, cũng đã khiến cho những cử tọa chọn lọc của những trình diễn quốc tế ở New York, ở Maryland, phải nghiêng mình khi ông độc tấu sáo Mèo, Sáo Tiểu, độc tấu đàn T’Rưng và sáo Ensen cùng với sự phụ họa của những thành viên trong gia đình của mình.


Phải nói nghệ thuật Việt Nam, được thế giới biết đến như một thứ nghệ thuật của một dân tộc có chiều dầy lịch sử gần năm nghìn năm, một phần nhờ nơi tài năng và trí tuệ Nguyễn Ðình Nghĩa.


Chúng ta sẽ không thể thuyết phục được một ai, nếu chúng ta mang vác niềm tự hào gần năm nghìn năm lập quốc mà, không có một trưng dẫn cụ thể.


Chúng ta sẽ không thể khiến một ai lắng nghe, tin tưởng nơi độ dầy lớn lao của truyền thống văn hóa lạc Việt một khi chúng ta không thể trưng dẫn, trình diễn trước thế giới, những nhạc cụ cổ truyền vốn đã ăn ở, đã nuôi nấng tinh thần tổ tiên chúng ta, từ bao nghìn năm trước.


May mắn thay, vinh dự thay cho chúng ta, khi chúng ta có được một Nguyễn Ðình Nghĩa và, những đứa con của ông. Chính Nguyễn Ðình Nghĩa, với cây sáo cổ truyền của Việt Nam, đã mang lại niềm hãnh diện cho cộng đồng Việt tỵ nạn, khi họ Nguyễn được trao giải thưởng cao quý: Giải “The Indivisual Artist Award,” từ tay thống đốc tiểu bang Maryland, năm 1994, trong một cuộc thi quy tụ hầu hết những nhạc sĩ nổi tiếng nhất của tiểu bang này. Ðó là cuộc thi “The Best Musician of the Musical Instruments Performance.”


Bên cạnh con người nhạc sĩ trình diễn chói lòa tại các sảnh đường nghệ thuật thế giới, Nguyễn Ðình Nghĩa còn là một nhạc sĩ có công tái tạo và cải biến những nhạc khí cổ truyền của đất nước Việt Nam nữa.


Ðiển hình, trong thời gian chờ đợi giấy tờ đi định cư Hoa Kỳ, Nguyễn Ðình Nghĩa đã bỏ ra 9 năm sống với đồng bào Việt gốc Bahar và Rader ở cao nguyên trung phần để nghiên cứu âm nhạc cổ, các loại nhạc khí cổ mà đồng bào Việt gốc Bahar còn lưu truyền.


Kết quả họ Nguyễn đã tìm lại được chiếc đàn T’Rưng và, năm 1981, ông đã thành công trong nỗ lực cải tiến chiếc đàn này. Ông nâng tổng số ống chia âm độ của cây đàn T’Rưng lên tới con số 51 ống. Nhờ thế mà quãng cách khả dụng của chiếc đàn T’Rưng đã lên tới 4 bát độ. Trước đấy, ông cũng thành công trong nỗ lực cải tiến sáo trúc từ 6 lỗ bấm ra 11 lỗ, 16 lỗ, để có thể trình tấu các loại nhạc mà không ảnh hưởng đến đặc tính của cây sáo nguyên thủy.


Tháng 7 năm 1984, Nguyễn Ðình Nghĩa và gia đình tới Hoa Kỳ, cùng với cây đàn T’Rưng đã được ông nâng cấp.


Tôi không biết người nhạc sĩ tài hoa của chúng ta, “cây sáo thần” của Việt Nam trước khi từ trần đã mang theo ông về thế giới bên kia,bao nhiêu mơ ước, bao nhiêu sở nguyện chưa hoàn tất? Nhưng, có một sở nguyện lớn của họ Nguyễn, được nhiều người biết là, sinh thời, ông nuôi tham vọng tìm được và, dựng lại toàn bộ chiếc đàn được coi là cổ xưa nhất của Việt Nam đó là chiếc “Ðàn Ðá Nước.” Trong chỗ riêng tư, đôi lần ông từng tâm sự rằng, theo kết quả dò hỏi của riêng mình, ông được biết, các quốc gia như Pháp, Mỹ và Việt Nam, mỗi nơi hiện lưu giữ được một ít mảnh.


Bên cạnh những thao thức khôi phục nền cổ nhạc của dân tộc, để chứng minh với thế giới, ít nhất trong lãnh vực âm nhạc, dân tộc Việt có một lịch sử đáng kể, nếu không muốn nói là đáng được ngưỡng mộ, họ Nguyễn thời còn ở trong nước, cũng như khi đã ra tới nước ngoài, dường như chưa có một thời gian nào, ông ngưng hoạt động, từ nghiên cứu, sưu tầm, tới những nỗ lực không ngừng làm mới ở lãnh vực trình diễn, cũng như thu âm.


Những người yêu quý tài năng và trí tuệ Nguyễn Ðình Nghĩa còn nhớ năm 1996, họ Nguyễn đã cho ra đời đĩa nhạc “The Magic Flute, Nguyễn Ðình Nghĩa & Family in Concert.”


Gần như ngay tức thì, dư luận báo chí, truyền thông Hoa Kỳ ở vùng Ðông Bắc Mỹ đã đánh giá đĩa nhạc đó của Nguyễn Ðình Nghĩa và các con, là một tác phẩm có giá trị rất lớn về phương diện trình tấu nhạc cụ cổ truyền Việt Nam. Có tờ báo không ngần ngại cho rằng nhờ đĩa nhạc “The Magic Flute, Nguyễn Ðình Nghĩa & Family in Concert” mà những người Mỹ quan tâm tới lịch sử nền nhạc cổ truyền Việt Nam, hiểu độ sâu và mức cao của dòng nhạc dòng phong phú, lãng mạn này.


Nguyễn Ðình Nghĩa nổi tiếng sớm, nhưng đa số chúng ta không biết nhiều về tiểu sử của ông. Mãi khi ông từ trần ngày 22 tháng 12 năm 2005, tại tiểu bang Maryland, thì những chi tiết về tiểu sử của “tiếng sáo thần Nguyễn Ðình Nghĩa” mới được những người có lòng, bỏ công sưu tầm, biên soạn.


Dưới đây là một vài nét chính về tiểu sử của nhạc sĩ Nguyễn Ðình Nghĩa được ghi lại trên một số trang nhà, do trang mạng Bách khoa Toàn thư mở Wikpedia phổ biến:


Theo giấy tờ thì nhạc sĩ Nguyễn Ðình Nghĩa sinh 1943, nhưng sự thực ông sinh năm 1940, ngày 5 tháng 10. Thuở nhỏ ông được gia đình cho theo học chương trình Pháp, rất sớm ông đã cho có cảm ứng mãnh liệt với nhạc Việt. Cũng ngay khi còn tấm bé ông được trau dồi nghệ thuật thổi sáo, từ một nhạc sĩ người Trung Hoa. Từ bước khởi đầu này, không lâu sau, Nguyễn Ðình Nghĩa được nhiều người biết đến qua tài nghệ sử dụng tiêu, sáo, đàn tranh, đàn bầu. Cuối thập niên (19)60, ông mở lớp, và xuất bản sách sử dụng tiêu, sáo.


Không ít học viên theo học ông, cũng đã trở thành những nhạc sĩ trình diễn có hạng, sau này. Tính đến trước tháng 4, 1975, ông cũng là giáo sư thỉnh giảng về nhạc cổ Việt Nam tại các trường Quốc Gia Âm Nhạc và Ðại Học Vạn Hạnh. Trước đó, ông cũng thành công trong nỗ lực cải tiến sáo trúc từ 6 lỗ bấm ra 11 lỗ, 16 lỗ, để có thể trình tấu các loại nhạc mà, không làm đặc tính của cây sáo nguyên thủy.










Trong các năm 1994, 1998, 2000, 2002, nhạc sĩ Nguyễn Ðình Nghĩa đã được trao tặng giải thưởng “Nghệ Sĩ Xuất Sắc” của Hội Ðồng xét định Maryland State Council, tiểu bang Maryland.


Tưởng cũng nên lập lại rằng, ông cùng gia đình trình diễn tại hàng trăm hý viện nổi tiếng ở Hoa Kỳ cũng như Canada. Ðó là các hý viện như Wolf Trap, Kennedy Center, Carnegie Hall, New York, Liberty of Congress tại Washington DC, International Folk Festival, v.v…


Một người con của nhạc sĩ Nguyễn Ðình Nghĩa cho biết, trước khi gặp biến cố tai biến mạch máu não, (ngay trên sân khấu American History of Nature Museum” New York, ngày 11 tháng 5 năm 2003,) ông đã chuyển hóa tâm để vào cõi giới Thiền, với những ca khúc như “Cầu vồng ngũ sắc,” “Hành vân,” Lời một dòng sông,” vốn là một bài kệ của vua Lý Thái Tôn.


Nếu thỉnh thoảng chúng ta được nghe hay, đọc được ở đâu đó cụm từ “…là một mất mát không gì thay thế được,” thì ghi nhận này, ứng hợp hoàn toàn với tài năng và trí tuệ Nguyễn Ðình Nghĩa vậy.


(Tháng 2, 2012)


 


Chú thích:


(1) Nhạc sĩ Nguyễn Hữu Ba sinh năm 1914 tại Triệu Phong, Quảng Trị. Ông mất năm 1997 tại Sài Gòn.


(2) Học giả Vương Hồng Sển sinh năm 1902 tại Sóc Trăng. Ông mất năm 1996 tại Sài Gòn.

Vàng Ðen (Kỳ 22)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 


Kỳ 22


 


Quan niệm của bà, muốn chấm dứt tình trạng ma túy tại Hoa Kỳ, phải tận diệt tận gốc nguồn sản xuất ma túy. Gốc ấy đã bén rễ từ nhiều chục năm qua tại Tam Giác Vàng. C.I.A. đã đốn hụt cái gốc ấy.


  Không biết những nhân viên tình báo C.I.A. đã làm gì, nhưng sáng nay, cả thế giới đều biết, quân đội Miến Ðiện đã làm một cuộc trao đổi với tình báo Mỹ và đã thất bại. Quân đội của quân phiệt Miến Ðiện đã nhận một chuyến vũ khí chở đến bởi một chiếc vận tải cơ C130, gồm toàn loại tối tân nhất như M18 gắn phóng lựu và M 79, của C.I.A., để trả bằng một cuộc tấn công vào tam giác vàng của Khun Sa.


Ngay tại bìa làng Mongquat, quân đội Miến Ðiện đã bị thiệt hại nặng nề bởi những toán du kích Mongtai (quân đội Miến gọi: Phiến loạn quân). Những cơn mưa đầu mùa của miền tam biên giới đã không cho họ được những gì ưu tiên hơn lính của Khun Sa. Họ đã bị phục kích, bao vây cùng bị chẻ thành từng mảnh nhỏ. Tuy vậy, súng đạn vô tình, quân đội Miến cũng đã gây được một tiếng vang.


Cánh tay phải hữu hiệu nhất của Khun Sa, Khun Sít Sân Si A, sau khi đánh nát được toán quân Miến, cũng bị thương nặng, đã chết khi đem về được đến làng Mai Pang. Cái chết của cánh tay mặt của Khun Sa chỉ là một cớ để Miến Ðiện nuốt êm chỗ súng đạn của Mỹ, nhưng bà chánh biện lý của Nữu Ước không nuốt trôi được toàn thể câu chuyện.


Bà đã bắt buộc phải gọi thẳng đến tổng hành dinh của C.I.A., đòi gởi ngay người có thẩm quyền lại cho bà nói chuyện.


-Quý ông nghĩ sao về chuyện tam giác vàng?


-Thưa bà, thật tình chúng tôi có thiếu kiểm soát về khả năng tấn công của quân đội Miến Ðiện, nhưng thưa bà, bà an lòng, chúng tôi đã ký khế ước với một tụi đánh thuê rất chiến để giải quyết vụ này.


-Các ông muốn nói đến những quân nhân đánh thuê người Bỉ.


-Thưa bà không, chúng tôi thuê một tụi Việt Nam hiện đang ở miền Nam Cali. Tụi này bảnh hơn nhiều.


-Tôi hy vọng như vậy, tôi không muốn bị chỉ trích thêm một lần nữa. Mong các ông cố gắng.


-Thưa bà, chuyến này bà hãy đặt tin tưởng nơi chúng tôi. Chúng tôi đã cố gắng và sẽ cố gắng hơn nữa.


-Tôi chúc các ông thành công và rất cám ơn sự hiện diện của quý ông.


-Cám ơn bà, trước khi ra về, chúng tôi xin lưu ý bà về vấn đề tài chánh bà đã hứa vận động cho chúng tôi. Không có nó, chúng tôi thật sự hơi khó làm việc.


-Tôi đã xúc tiến và tôi sẽ có nó cho quý ông. Mong quý ông giữ kín đáo để công việc được bất ngờ và hữu hiệu hơn.


Sau khi hai người đàn ông rời căn phòng, bà chánh biện lý gọi nhân viên qua interphone:


-Cô Janet, cô có thể liên lạc tỷ phú P. cho tôi được không?


-Vâng, thưa bà.


Nghĩ đến người bạn tỷ phú bà đã quen trong một dạ tiệc tại Bạch Ốc, bà thấy nhẹ hẳn người, sau những phức tạp bà chạm phải từ sáng đến giờ. Với cái hào sảng của người này, thể nào bà cũng xin được số tiền bà muốn để diệt tụi trồng thuốc phiện.


-Alô, Blanca?


-Alô Blanca đây, ông anh có khỏe không?”


-Còn thừa sức ra ứng cử tổng thống kỳ tới, nào người đàn bà với trái tim thép, mình sắp sửa nói với nhau những chuyện gì nào?


-Sao lại gọi tôi, tim thép?


-Tụi tội phạm ở trên ấy nó gọi chứ có phải tôi đâu.


-Hôm trước tôi có nói qua với ông về chuyện diệt tụi trồng thuốc phiện tại tam giác vàng, tôi có ý tận diệt tụi đó, tôi cần có thêm một tài khoản khá hơn những gì bên C.I.A. đang có để làm việc đó, tôi nhờ ông giúp một tay. Tôi sẽ không quên ông trong chuyến ứng cử tới của ông. Ông nghĩ sao?


-Ðược chứ, được chứ, chuyện của bà cũng là chuyện của tôi vậy. Bà cần bao nhiêu?


-Tôi cần tạm thời là nửa triệu. Ðược không?


-Tôi sẽ lo ngay việc đó.


-Tôi mong ông kín đáo, tôi rất cám ơn ông.


Hai lần bà chánh biện lý yêu cầu kín đáo, hai lần bà được lời hứa giữ kín đáo. Nhưng bà có biết đâu cũng trong ngày hôm đó, tại một văn phòng ở tiểu bang Washington D.C. Hai cú điện thoại đã được gọi tới. Một đến từ một giọng nữ rất trẻ, một đến từ văn phòng của tỷ phú P.:


-Thưa ông, bà ta đã liên lạc với C.I.A. để đánh Khun Sa và bà ta đã liên lạc với tỷ phú P. để xin tiền.


-Anh phải lo cho khéo vụ này, con mụ già điên đang vận động tiền cho tụi tình báo dứt điểm thằng Khun Sa. Tôi đã thí cho mụ điên ấy năm trăm ngàn đô rồi. Chỉ có vậy thôi, anh lo cho khéo.


Bi đát hơn nữa, câu chuyện của bà và hai người tình báo Mỹ chấm dứt vào khoảng 11 giờ sáng tại Washington D.C., trong một căn phòng kín đáo của chánh biện lý, đã theo gió bay đến tận miền tam biên giới, chỉ khoảng hai tiếng đồng hồ sau.

Viet Nam forges ahead with nuclear plans as neighbors slow their pace


Asian nations have hesitated to expand their nuclear capability since the March 11, 2011, earthquake and tsunami in Japan led to a disaster at the Fukushima I Nuclear Power Plant. Despite that, Viet Nam officials say they will forge ahead. Photo courtesy of serc.carleton.edu



FROM WIRE REPORTS


           


Viet Nam is more committed than ever to meet its growing energy needs with nuclear power while its energy-hungry neighbors have become more cautious about the energy source after the Fukushima meltdown.


           


Construction of a two-reactor nuclear power station in the south-central province of Ninh Thuan is slated to begin next year, using Russian technology.


           


“Viet Nam is steadfast in its plans to build nuclear plants,” Prime Minister Nguyen Tan Dung said at a meeting with the Ministry of Science and Technology last month.


           


“Otherwise the country will face a dire power crunch in 2020,” Dung said.


           


 Viet Nam has chalked out an ambitious plan to supply 15 to 20 percent of its electricity needs from nuclear power by the year 2030. With the first nuclear plant set to come on stream in 2020, the country envisages having another 14 reactors by 2030.


           


 If things go as planned, Viet Nam will be the first Southeast Asian nation to commission a working nuclear plant, though other neighbors have talked about the idea for years.




Cautious neighborhood


           


Southeast Asia has no working nuclear power plants, but more than half of the countries in the region plan to develop nuclear power as a solution to looming energy shortages. Indonesia, Singapore, Thailand, Malaysia and the Philippines also are looking to build nuclear plants or restart non-operational ones in the next few decades.


           


But after Japan’s Fukushima nuclear meltdown that left at least 20,000 people dead or missing and created the world’s worst nuclear disaster in 25 years, some officials and activists in the Southeast Asian region are asking that the pursuit of nuclear power be rethought.


           


 Indonesia has been operating three research reactors for longer than 40 years and grooming qualified personnel, but the country has trailed far behind its own schedule of opening a working nuclear plant.


           


“There are many interest groups who are pushing the central government to delay the nuclear energy decision, either for economic reasons or political reasons, at least for the time being,” Ferhat Aziz, a spokesman for Indonesia’s National Nuclear Energy Agency, told Vietweek.


           


 “Generally the main reason is for fear of safety, while mentioning that other renewable energy sources are not fully utilized yet,” he said.


          


Indonesia originally planned to begin using nuclear energy for electricity between 2015 and 2019, but  decisions on the matter needed to be made at least eight to10 years before that.


           


“So, actually we are now well behind the preordained schedule,” Aziz said. “The decision cannot be delayed further.”


           


Singapore also has confirmed that any decision on whether or not to have nuclear energy in the city-state is a long way off.


           


S Iswaran, second minister for trade and industry, said his ministry is leading a multi-agency pre-feasibility study on nuclear energy.


           


 “The study is looking at key factors such as technological developments, safety and security issues, as well as the economics of nuclear energy,” Iswaran said.


           


“The aim is to inform the government’s understanding of the risks and possibilities arising from nuclear energy, given the global and regional developments in this space.”


           


Elsewhere, Thailand announced last April it would delay the commercial startup of five planned nuclear-power plants by three years because of safety concerns following the Japanese nuclear crisis.


           


In March 2011, the Filipino government jettisoned plans to activate the shelved Bataan reactor, which was built in the late 1970s but not commissioned because of “litigation concerning bribery and safety deficiencies.”


           


Also in March last year, Malaysia’s Energy, Green Technology and Water Minister Peter Chin Fah Kui said that a proposal to construct nuclear power plants in Malaysia had not yet been decided upon by the cabinet, according to a Journal of Energy Security report. He suggested a pause in any final decision until a full report on the Fukushima case is presented by Malaysia’s nuclear development agency under the Prime Minister, the report said.




Personnel puzzle


           


Vietnamese officials have pointed out that the biggest challenge facing the country is finding enough qualified personnel to manage reactors and regulate them.


           


“The human resource issue is the most crucial factor to warrant the operation of a nuclear plant,” PM Dung said. “If Viet Nam cannot guarantee the supply of human resources, it cannot go ahead with its nuclear development plans.”


           


 Experts in the field have sought to allay such fears.


           


“Other countries have faced similar challenges with qualified personnel, and Viet Nam is addressing this with the help of Russia and Japan,” Ian Hore-Lacy, director of public information at the London-based World Nuclear Association, told Vietweek.


           


 “In fact the challenge is less now than in 1950 to 60s, when less was known about the technology and no one had any real experience.”


           


Joonhong Ahn, a nuclear professor at the University of California at  Berkeley, cited the examples of Japan and South Korea, which did not have the necessary human resources nor institutional and regulatory systems for nuclear some decades ago.


           


 “They developed such infrastructure while they operated reactors,” Ahn said.




 But the analysts concurred that personnel training would not be achieved overnight.


           


“My suggestion is that a country should start small and grow gradually with support programs for human development and social development carefully matched with growth of nuclear capacity,” Ahn said.


           


A recent Reuters story quoted Richard Clegg, global nuclear director at Lloyd’s Register, as saying: “In order to operate a nuclear plant those people in charge ideally require 15 to 20 years of experience, and 15 or 20 years of experience only comes with 15 or 20 years of work.


           


 “You can’t really fast-track that considerably.”

Growing number of children living in poverty in U.S.


A
new Kids Count data snapshot from the Annie E. Casey Foundation indicates that
nearly 8 million, or 11 percent, of the nation’s children live in high-poverty
areas. High-poverty areas are communities in which at least 30 percent of
residents of live below the federal poverty threshold or 22,314 per year for a
family of four.

           

The
chance that a child will live in an area of concentrated poverty has surged in
the last decade. Since 2000, there has been a 25 percent increase in the number
of children living in high-poverty communities. These disadvantaged communities
are associated with undesirable outcomes for children; research shows that
growing up in a high-poverty neighborhood can affect a child’s ability to
succeed in school and can undermine a child’s chances of adult economic
security.

          

The
report highlights the children most likely to live in areas of concentrated
poverty. Overall, children living in rural areas and large cities are more
likely than those in the suburbs to live in high-poverty neighborhoods. States
with the highest rates of children are Mississippi (23 percent), New Mexico (20
percent) and Louisiana (18 percent). Among the country’s largest cities,
Detroit (67 percent) Cleveland (43 percent) and Miami (49 percent) have the
highest rates of kids living in disadvantaged neighborhoods. Additionally,
African American, American Indian and Latino children are six to nine times
more likely to live in areas of concentrated poverty than their white peers.

           

The
U.S. Census Bureau’s American Community Survey supplied the data, which can be
found at the Kids Count Data Center.
The Data Center allows users to create rankings, maps and graphs.

 

Taiwan’s eco-tourism programs attract international travelers


Photos courtesy of www.go2taiwan.net

LOS
ANGELES ― With lush-green mountains towering over 13,000 feet and a
sub-tropical climate weather, Taiwan offers a variety of incredible natural
resources. Recently named by Lonely Planet
as one of the “Top 10 Best Countries to Visit in 2012,” the island is
progressively transforming itself into a “Nature Wonderland” for international
travelers to enjoy. In March, Taiwan will host two popular green events ― the
International Orchid Show in Tainan from March 3 to 12, and Yilan Green
Exposition in Yilan from March 31 through May 20 ― to demonstrate its
commitment to eco-tourism.


“Taiwan’s mission to provide green
sustainable living has been recognized by our international peers,” said Trust
Lin, director of Taiwan Tourism Bureau Los Angeles. “Our island is considered a
‘green trendsetter’ because of our continuous effort to develop impactful
events focusing on green living. To us, this style of living is the only way to
preserve Taiwan’s natural treasures, and a healthy sustainable environment for
our people and travelers.”

The Taiwan International Orchid Show
in Tainan from March 3
– 12 has been considered the most popular
horticultural event for the past 10 years because the county has consistently
produced 40 percent of all orchids grown in Taiwan. Tainan’s rich botanical
resources for cultivating orchids has secured the island as the world’s largest
orchid exporter, and recognized by orchid collectors worldwide as the “Orchid
Kingdom.” And with an expected attendance of more than 3,000 international
floral exporters and buyers at the show, the “Orchid Kingdom” plans to unveil
its newly developed breeds ― Phalaenopsis and Oncidium (Dancing Lady Orchid) ―
for the world to admire.

           

In continuation of its commitment to
green living, the island is hosting the 13th annual Yilan Green Expo
from March 31 through May 20. Lasting two months, the popular expo plans to
incorporate the “organic” concept into three key exhibit areas: garden, food/lifestyle
and farm.

           

In the garden area, visitors will
learn the importance of how and which of the Five Chinese natural elements ―  metal, wood, water, fire and earth ―  define their personality. Then, the fun will
begin when they let their defined personalities guide them to experience and
enjoy a variety of food, music and gardening throughout the expo.


For the interactive visitors, the food/lifestyle
area will provide demonstrations on how to save food during the cooking
process. In addition, visitors can roll-up their sleeves to learn how to grow
an organic family garden through recycling kitchen waste.

           

As for visitors interested in
learning about how the traditional Taiwanese farmers lived, enjoyed and
maintained a true healthy sustainable green lifestyle, the farm area will
include a traditional farmstead mansion, a terraced field and a rice paddy field specifically designed and
built for the expo to educate local and international visitors on the various
aspects of farm life.

           

For
more information on Taiwan International Orchid Show, visit: http://www.tios.com.tw/2012/en/show01.php

           

For more
information on traveling to Taiwan, visit: www.go2taiwan.net.

 

 

John Wayne Airport posts high marks in survey

Photo courtesy of www.mouseplanet.com

SANTA
ANA, Calif.
― John Wayne Airport has announced
the results of its most recent passenger survey, conducted in 2011. The
biannual survey is conducted to measure traveler preferences and satisfaction.

         

The
2011 Passenger Survey confirmed that John Wayne Airport continued to earn very
high approval ratings from travelers, both visitors and residents alike. Based
on responses from both terminal and telephone surveys, findings include:


  • Ninety-five percent of telephone
    survey respondents (Orange County residents) and 93 percent of terminal
    respondents agreed with statement that the airport “provides excellent travel
    services and is a great asset to Orange County”;
  • Ninety-five percent of telephone
    survey respondents and 99 percent of terminal respondents gave the airport
    either an “A” or “B” for overall satisfaction;
  • Travelers continue to give the
    airport high marks for cleanliness of the terminal and parking structures and a
    feeling of safety and security within the terminal;
  • The percentage of in-terminal
    travelers reporting leisure/pleasure as the purpose of their trip decreased
    from 56 percent in 2009 to 47 percent in 2011. Business travel, as the purpose
    for travel was reported by 46 percent of in-terminal respondents traveling in
    2011, compared with 37 percent in 2009.

“Our
2011 survey confirms that passengers continue to count on John Wayne Airport to
deliver safe and convenient air travel,” said Alan L. Murphy, airport
director. “We appreciate the high marks that Orange County residents and
visitors have given us and look forward to keeping those ratings high with the
addition of the new Terminal C, new destinations and top-notch customer
service.”

         

To
view the survey in its entirety, click
here.
To learn more about John Wayne Airport, log on to
www.ocair.com.

MARK’S FLEET SERVICE


Dịch vụ chuyên nghiệp cung cấp và sửa chữa các loại xe tải


 


Bài và hình: Dan Huynh/Người Việt


 


Rất hiếm người Việt Nam trong cộng đồng thành công trên đất Mỹ với nghề đặc biệt này. Cái tên Mỹ Mark’s Fleet Service chuyên sửa chữa cho thuê các loại máy đầu máy kéo, xe truck các loại. Tên A&M Trucking hoạt động trên khắp mọi nẻo đường, qua khắp các tiểu bang của nước Mỹ, mà từ lâu, ít ai được biết, chủ nhân là người Sa Ðéc, miền quê hương sông nước miền Nam Việt Nam.










Anh chị Mong Ngô (Mark Ngo) & Mỹ Dung, chủ nhân của Mark’s Fleet Service, A&M Truck.


Anh Mong Ngô (Mark Ngo), chủ nhân của Mark’s Fleet Service và A&M Trucking cho biết:


“Tôi bước vào nghề này từ thời ở Việt Nam, và khi qua Mỹ tiếp tục theo nghề. Công ty A&M Trucking ra đời từ đó, thành lập đã trên 10 năm nay. Từ xưa đến nay nhận chuyển hàng từ Cali đến NewYork, hiện chúng tôi có gần 20 đầu xe truck, nếu kể cả owner là 30 đầu xe. MC của chúng tôi số 40 nay đã lên đến gần 80 ngàn. (Chú thích: MC là số doanh nghiệp đăng ký với tiểu bang. Số MC càng nhỏ, chứng tỏ doanh nghiệp đã hoạt động lâu đời).










Cơ sở và bãi xe rộng lớn của Mark’s Fleet Service.


Ngoài dịch vụ cho thuê đầu xe tải vận chuyển, chúng tôi cũng nhận vận chuyển xe RV, Mobile home… Hiện tại, chúng tôi cũng với 3 cơ sở rộng lớn ở 3 địa điểm: Chapman; Văn phòng chính ở Garden Grove & Hoover; và tại đây, trên đường Harbor, thành phố Santa Ana, là garage sửa chữa.”


Chị Mỹ Dung, phu nhân của anh Mong Ngô cũng cho biết thêm:


“Từ xưa đến nay công ty chúng tôi chuyên thầu vận chuyển cho các công ty của Mỹ, đa số đến 99% khách hàng chúng tôi là người Mỹ. Trước đây, chúng tôi cũng có một số khách hàng là các chợ của người Việt, nhưng khi chuyển về địa điểm này ít ai biết. Vì thế, chúng tôi muốn thông báo với cộng đồng người Việt mình rằng chúng tôi vẫn tiếp tục phục vụ cho bà con trong cộng đồng. Ðặc biệt là chúng tôi cũng chuyên về sửa chữa service các loại máy dầu như: Isuzu Diesel, Detroit Diesel, Caterpillar, Nissan Diesel, Hino, Cummins, v.v…”










Ông bà chủ nhân và đội ngũ nhân viên trẻ trung chuyên nghiệp.


Ðược biết, dù chị Mỹ Dung cùng chồng chuyên nghề về máy móc sửa chữa xe truck, đầu kéo, cả chục năm nay, nhưng ngoài đời, chị lại là một người hoạt động xuất sắc trong những chương trình về văn hóa, dân tộc của cộng đồng. Chị từng là diễn viên gắn bó trong các vở tuồng cổ múa, hát bội… của nghệ sĩ Ngọc Bày.









Mark’s Fleet Service chuyên sửa chữa, bảo trì các loại xe tải từ hạng nhẹ đến hạng nặng. Mục đích phục vụ khách hàng vối phẩm chất tốt nhất và giá phải chăng. Nhân viên chúng tôi hiểu rằng phải sửa xe cho chóng hoàn tất để xe của khách trở lại hoạt động khi khách có nhu cầu, và chúng tôi quyết tâm đáp lại nhu cầu của quý khách.










Garage sửa chữa và những người thợ kinh nghiệm tận tâm.


Những dịch vụ chúng tôi cung cấp:


ü Chẩn đoán bằng máy điện toán


ü Sửa máy lạnh (AC)


ü Rebuild Out Frame, In Frame Engine


ü 90 day inspection


ü Rebuild Trans


ü Vá vỏ xe


ü Bán vỏ xe cũ, mới


ü Oil change


ü Clutch


ü Bán battery


ü Brake service


Ðội ngũ thợ máy của chúng tôi chuyên nghiệp có trên 30 năm kinh nghiệm, nói được tiếng Mễ, Mỹ Việt và tận tâm.


Mark’s Fleet Service từng phục vụ trong thị trường Mỹ đủ nói lên uy tín, khả năng, để chúng tôi được phục vụ cho cộng đồng Việt Nam với tình đồng bào ruột thịt.









Các loại đầu kéo truck chuyên nghiệp của A&M Truck đang được sửa chữa bảo trì tại Mark’s Fleet Service.


Dịch vụ chuyên nghiệp cung cấp và sửa chữa các loại xe Truck của Mark’s Fleet Service sẽ đem đến cho quý khách sự hài lòng mỹ mãn, yên tâm khi đến với chúng tôi.


Mọi chi tiết, xin quý khách liên lạc Mark’s Fleet Service tại điện thoại số (714) 656-2032.


 





MARK’S FLEET SERVICE


1321 N. Harbor Blvd., Suite E


Santa Ana, CA 92703


Tel: (714) 656-2032


Email: [email protected]


Ngoài giờ làm việc: (714) 675-4112


Thứ Hai-Thứ Bảy: 9 giờ sáng – 6 giờ chiều


Chủ Nhật: Ðóng cửa



 

Chủ tịch nước Việt Nam sắp thăm Trung Quốc

 



HÀ NỘI (NV)Chủ tịch nước Việt Nam, ông Trương Tấn Sang sẽ sang Trung Quốc trong khoảng quý thứ hai năm nay, theo bản tin của báo điện tử VietnamNet hôm Thứ Ba, 28 tháng 2, 2012.


Hiện Thứ Trưởng Ngoại Giao Việt Nam Hồ Xuân Sơn đang có mặt ở Bắc Kinh để chuẩn bị cho chuyến đi này.


Tháng 10 năm ngoái, khi Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng cầm đầu một phái đoàn đông đảo sang Bác Kinh thì ông Sang cầm đầu một phái đoàn nhỏ hơn sang Ấn Ðộ. Ðiều này gây khó chịu cho Bắc Kinh không ít nếu không muốn nói là chọc tức. Ấn Ðộ bị Bắc Kinh đả kích là chen vào chuyện tranh chấp biển Ðông giữa Việt Nam và Trung Quốc.









Ông Trương Tấn Sang. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)


Sau đó, ông Sang còn sang thăm Philippines, ký kết hợp tác với nước này về Biển Ðông. Nay ông Sang đi Bắc Kinh có vẻ được hiểu ngầm như một chuyến đi giải thích cho chủ trương “đa phương hóa” đối tác chiến thuật của Việt Nam.


Trong chuyến đi của ông Nguyễn Phú Trọng tới Bắc Kinh, Việt Nam và Trung Quốc thỏa thuận “6 nguyên tắc cơ bản” dựa trên “đại cục quan hệ hai nước làm trọng” nhằm dùng làm “nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển.”


Hai tháng sau, Tập Cận Bình, phó chủ tịch Trung Quốc, tới Hà Nội. TTXVN đưa tin rằng, khi gặp ông Nguyễn Tấn Dũng, “hai bên nhất trí cho rằng cần nhanh chóng thành lập cơ chế trao đổi về việc triển khai ‘Thỏa thuận về các nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển’. Trên tinh thần đó, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đề nghị hai bên giao cho đoàn đàm phán chính phủ hai nước sớm gặp và trao đổi về việc triển khai thực hiện thỏa thuận trên.”


Trong khi Thứ Trưởng Hồ Xuân Sơn ở Bắc Kinh thì tin tức cho hay một thuyền đánh cá của ông Ðặng Tằm ngư dân tỉnh Quảng Ngãi đã bị tàu tuần Trung Quốc bắn đuổi, bắt giữ, kéo về đảo Phú Lâm trong quần đảo Hoàng Sa. Ngư dân thì bị đánh đập còn ngư cụ và cá thì bị tịch thu trước khi ngư dân và chiếc tàu được thả. Thiệt hại của tàu ngư dân Quảng Ngãi ước tính 500 triệu đồng. Không thấy nhà cầm quyền Hà Nội lên tiếng gì về chuyện này.


Cho đến nay, không có dấu hiệu gì Bắc Kinh chấp nhận thảo luận về chủ quyền quần đảo Hoàng Sa dù Hà Nội vẫn thường xuyên lên tiếng xác định Việt Nam có chủ quyền không thể tranh cãi về chủ quyền các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.


Tháng trước, nhà cầm quyền Bắc Kinh loan báo cấm đánh cá trên Biển Ðông từ giữa tháng 6 đến đầu tháng 8. Bây giờ, chưa tới tháng 6 nhưng ngư dân Việt Nam đã bị tàu tuần Trung Quốc khống chế và cướp đoạt tài sản.










Ngư dân chỉ vết đạn trên tàu do bị tàu tuần Trung Quốc bắn. (Hình: Tiền Phong)


Không thấy bản tin TTXVN hay một tờ báo nào cho hay liệu phái đoàn Thứ Trưởng Hồ Xuân Sơn đang ở Bắc kinh có nêu ra vấn đề cướp tàu ngư dân Ðặng Tằm mới đây?


Chỉ thấy TTXVN ngày 28 tháng 2, 2012 nói rằng: “Về vấn đề trên biển, hai bên nhất trí cho rằng việc triển khai thực hiện nghiêm túc các nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai nước và thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam-Trung Quốc có ý nghĩa quan trọng đối với việc duy trì hòa bình, ổn định ở Biển Ðông và sự phát triển lành mạnh, ổn định của quan hệ hai nước.”


Bản tin viết tiếp, “Trên tinh thần đó, hai bên nhất trí triển khai một số công việc sau:


1. Thành lập nhóm công tác cấp cục, vụ để đàm phán về việc phân định vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ và về việc hợp tác cùng phát triển tại vùng biển này.


2. Thành lập nhóm công tác cấp cục, vụ về việc hợp tác trong các lĩnh vực ít nhạy cảm trên biển, bao gồm bảo vệ môi trường biển, nghiên cứu khoa học biển, tìm kiếm, cứu hộ cứu nạn trên biển, phòng chống, giảm thiểu thiệt hại do thiên tai gây ra, v.v…


3. Khởi động đường dây nóng giữa hai Bộ Ngoại Giao để kịp thời trao đổi, xử lý thỏa đáng các vấn đề phát sinh trên biển.” (TN)


 

Bầu cử sơ bộ Cộng Hòa: Romney thắng ở Arizona và… Michigan

 


PHOENIX, Az./ DEARBORN, Mi. (AP) –Hãng thông tấn AP căn cứ trên thăm dò các cử tri từ phòng phiếu đi ra đã đi đến kết luận là trong cuộc bầu cử sơ bộ hôm Thứ Ba ông Mitt Romney thắng tại tiểu bang Arizona và Michigan, mặc dù còn 25% số phiếu tại Michigan chưa đếm, tính đến 8 giờ tối Thứ Ba, giờ California.










Anh Freddie Parker, một cử tri tự xưng Dân Chủ, đi bầu ở Southfield, Michigan, nói là bỏ phiếu cho Rick Santorum mong đánh bại Mitt Romney vì như vậy Tổng Thống Barack Obama sẽ dễ thắng cử Tháng Mười Một hơn. (Hình: Joe Raedle/Getty Images)


Các phòng phiếu ở hai tiểu bang đều đóng cửa vào lúc 9 giờ tối, giờ miền Ðông Hoa Kỳ (6 giờ chiều giờ California). Như đã dự đoán, số cử tri đi bầu ít, và cũng là bình thường trong giai đoạn bầu cử sơ bộ không hứa hẹn có nhiều bất ngờ hào hứng.


Tại Arizona, ông Romney, cựu thống đốc tiểu bang Massachussett, được sự ủng hộ của bà Thống Ðốc Jan Brewer và một số đáng kể cử tri giáo phái Mormon.


Ở Michigan, với 10% các thùng phiếu đã báo cáo, ông Rick Santorum, cựu thượng nghị sĩ Mỹ đại diện tiểu bang Pennsylvania, hơn 1%, tuy nhiên, kết quả sơ khởi này chưa cho thấy điều gì chắc chắn. Michigan có giá trị quan trọng hơn Arizona rất nhiều trong cuộc bầu cử.


Ông Romney sinh trưởng ở đây, cha ông đã từng là thống đốc, nên Michigan được coi là tiểu bang nhà. Thất bại của ông Romney sẽ còn phương hại về mặt tâm lý. Ông tung rất nhiều tiền vào cuộc vận động, nhưng các thăm dò trước bầu cử cho thấy ông chỉ ngang ngửa với ông Santorum và cuộc tranh đấu giữa hai người rất gay go quyết liệt.


Trong khi Arizona là bầu cử sơ bộ khép kín (closed primary) thì Michigan theo thể thức mở rộng (open primary) có nghĩa là cử tri Ðộc Lập cũng được tham gia bỏ phiếu. Vì vậy, một số phiếu Dân Chủ có ảnh hưởng đến kết quả. Khoảng 10% cử tri Dân Chủ đã đi bầu, nghĩa là tỷ lệ cao nhất so với những kỳ bầu cử sơ bộ mở rộng cho đến nay.


Hai ứng cử viên khác, Dân Biểu Ron Paul và cựu Chủ Tịch Hạ Viện Mỹ Newt Gingrich ít vận động ở Michigan cũng như Arizona. Các chiến lược gia của ông Gingrich cho rằng không nên chia bớt một số phiếu của ông Santorum để nếu ông ta thắng thì sẽ làm suy yếu vị trí hàng đầu của ông Romney trong giai đoạn kế tiếp của các cuộc bầu cử sơ bộ, đặc biệt là ngày “Thứ Ba siêu đẳng” (Super Tuesday) 6 Tháng Ba sắp tới với 10 tiểu bang cùng tổ chức bầu sơ bộ.


Ông Romney có một lợi thế quan trọng với những cử tri đi bầu sớm và bầu khiếm diện. Theo sự thăm dò, ông có thể thắng tới 50,000 số phiếu này.


Cho tới lúc 7 giờ tối, giờ California, với 59% phiếu được đếm ở Michigan, ông Romney vượt lên, với kết quả như sau: Romney 40%, Santorum 36%, Ron Paul 12%, và Gingrich 7%.


Kết quả cho đến lúc 8 giờ tối chứng tỏ ông Romney sẽ là người thắng mặc dầu phải đến nửa đêm mới có thể xác định chắc chắn. Với 75% phiếu đã kiểm, kết quả như sau: Romney 41%, Santorum 37%, Paul 12%, và Gingrich 7%.


Trong khi chưa có kết quả rõ ràng, ông Santorum đã qua vận động ở Ohio, một trong 10 tiểu bang bầu vào ngày “Thứ Ba siêu đẳng.” Ông Gingrich không có mặt tại Michigan tối Thứ Ba, mà đến Georgia, tiểu bang nhà của ông, để vận động. Georgina cũng sẽ bầu sơ bộ vào ngày “Thứ Ba siêu đẳng.” Ðây là tiểu bang sẽ đóng vai trò quyết định đối với ông Gingrich để xem liệu ông có thể còn tiếp tục tranh cử hay không.


Michigan được cử 30 đại biểu tham dự đại hội đảng Cộng Hòa, số đại biểu phân chia theo tỷ lệ phiếu của các ứng cử viên. Sau Arizona, ông Romney đã có 152 đại biểu, ông Santorum 72, ông Gingrich 32 và ông Paul 19, theo tính toán của hãng thông tấn AP. Ứng cử viên cần phải có 1,144 đại biểu để được đại hội tại Tampa, Florida, vào mùa Hè đề cử làm ứng cử viên tổng thống chính thức của đảng Cộng Hòa. (HC)

Nông dân mất đất lại biểu tình, đưa đơn ‘xin cứu đói’


HÀ NỘI (NV) –
Khoảng 100 nông dân Dương Nội (quận Hà Ðông, Hà Nội) và Văn Giang (tỉnh Hải Hưng) hôm 28 tháng 2 kéo về trụ sở Ủy Ban Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, số 46 Tràng Thi, thành phố Hà Nội biểu tình, đưa đơn xin cứu đói và đòi quyền lợi đất đai đã mất.










Những người dân mất đất tụ tập trước trụ sở Ủy Ban Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam đưa đơn xin cứu đói. (Hình: Blogger Nguyễn Lân Thắng)


Từ Hà Nội, Blogger Nguyễn Lân Thắng, người đi theo những người nông dân mất đất, cho báo Người Việt biết, “hầu hết những người kéo đến đây là nông dân bị thu hồi đất đai, tình cảnh rất bi đát.”


“Ða số họ chưa nhận được tiền đền bù và đền bù không thỏa đáng mà họ cũng không còn cách nào mà đòi nữa. Họ chạy ăn từng bữa, thưa kiện nhiều năm ròng rã, nhưng tất cả vẫn rơi vào im lặng.”


Nhiều nông dân đòi hỏi được đền bù một cách công bằng khi nhà nước lấy đất đai để xây dựng khu đô thị Ecopark, tỉnh Hưng Yên, cách Hà Nội khoảng 10 cây số.


Ông Nguyễn Lân Thắng kể rằng, “khi những người nông dân bị nhà nước lấy đất, họ được hứa hẹn sẽ đào tạo, dạy nghề… nhưng họ là nông dân, cả đời chỉ biết sống nhờ đất, nay mất đất coi như họ trắng tay hoàn toàn.”


Từ 10 giờ sáng đến 3 giờ chiều, những người nông dân này đã gởi đến Ủy Ban Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam một đơn xin cứu đói và một đơn yêu cầu giải quyết quyền lợi của các nông dân bị mất đất.


Tin cho hay, “sau khi được Mặt Trận Tổ Quốc tiếp nhận đơn, đến 3 giờ chiều, đoàn nông dân này đã rời đi đến Ðài Tiếng nói Việt Nam ở số 58 Quán Sứ để tiếp tục ‘biểu tình ngồi.’”


Mô tả về hoàn cảnh hiện tại của những nông dân này, Blogger Nguyễn Lân Thắng gọi họ là những người “hoàn toàn tuyệt vọng.”










Việc làm của họ được phóng viên quốc tế quan tâm trong khi nhà nước thì không. (Hình: Blogger Nguyễn Lân Thắng)


“Họ tuyệt vọng bởi đất đai họ bị mất đều là đất nông nghiệp, dù rằng nhiều người vẫn còn nhà để ở nhưng họ không biết phải làm gì để sống. Nhiều người cầm cự bằng cách đổ về trung tâm thành phố làm thuê hay lang thang tìm việc. Nhưng ngặt một nỗi, ngay cả những người trên 40-50 tuổi cũng không ai thuê mướn cả.”


Nhưng trong khi người dân đói, không có đất trồng trọt, thì đất đai bị nhà nước thu hồi để làm dự án lại bị bỏ hoang.


Vậy thì những là đơn kêu cứu của họ có được nhà cầm quyền ngó đến hay không? Theo lời ông Nguyễn Lân Thắng, “họ cố mà hy vọng việc làm của mình sẽ đánh động dư luận, nhất là sau vụ ông Ðoàn Văn Vươn giúp cho họ thêm mạnh dạn, thêm quyết tâm.” (KN)

Cụ Bà Phạm Sĩ Trữ

Bác Giuse Trần Ngọc Trí

Bạn Giuse Trần Ngọc Trí

Tin mới cập nhật