Syria đưa thêm quân đánh vào vùng nổi dậy


BEIRUT (AP) –
Quân đội Syria hôm Thứ Hai đưa thêm chiến xa và các đơn vị chiến đấu khác đến tăng viện cho lực lượng đang tấn công đàn áp dân chúng nổi dậy ở thành phố Homs, có vẻ mở đầu cho chiến dịch của chế độ Bashar Assad nhằm chiếm lại các khu vực do phía nổi dậy chiếm đóng, theo các nhà tranh đấu.









Phiến quân thuộc Quân Ðội Tự Do Syria đứng gác ở Idlib, Syria, gần biên giới Thổ Nhĩ Kỳ, hôm Thứ Hai. Damascus đưa thêm quân đánh vào vùng nổi dậy, nhất là Homs ở trung tâm Syria. (Hình: Bulent Kilic/AFP/Getty Images)


Nhà tranh đấu Mustafa Osso ở Syria cho báo chí hay ông không nghĩ rằng chế độ có thể giành lại quyền kiểm soát thành phố Homs qua biện pháp quân sự, vì dân chúng nơi đây sẵn sàng “chiến đấu đến người cuối cùng.” Ông cho biết thêm là thành phố Homs nay “đang bị pháo kích dữ dội, bất kể là mục tiêu dân sự hay quân sự.”


Rami Abdul-Rahman, người đứng đầu tổ chức tranh đấu Syrian Observatory for Human Rights có trụ sở đặt tại Anh, cho hay chế độ sẽ tìm cách chiếm lại khu vực Baba Amr thuộc tỉnh Homs. Nhiều người dân Syria gọi Baba Amr là “Misrata của Syria.” Misrata là thành phố ở Libya nơi dân chúng từng chống lại cuộc bao vây tấn công của quân của nhà độc tài Moammar Gadhafi trong nhiều tuần lễ hồi năm ngoái.


Các cuộc giao tranh giữa thành phần nổi dậy võ trang và quân đội Syria đang ngày càng xảy ra thường xuyên hơn. Phía nổi dậy đã chiếm được một số khu vực nhỏ ở phía Bắc cũng như trong tỉnh Homs, vốn là tỉnh lớn nhất ở Syria, kéo dài từ biên giới phía Tây với Lebanon tới Iraq và Jordan ở biên giới phía Ðông.


Chế độ Assad có thể tìm cách chiếm lại Homs, một cứ địa quan trọng của các nhóm nổi dậy, trước khi có cuộc trưng cầu dân ý ngày Chủ Nhật về bản Hiến Pháp mới của Syria.


Bản Hiến Pháp này sẽ cho phép giới đối lập có quyền tranh cử chống lại đảng Baath của Assad, vốn kiểm soát Syria sau cuộc đảo chánh năm 1963.


Tuy nhiên giới lãnh đạo cuộc nổi dậy kéo dài 11 tháng nay cho hay cuộc trưng cầu dân ý chỉ là một trò dàn cảnh của chế độ.


Tại Kabul, hai nghị sĩ cao cấp đảng Cộng Hòa trong Ủy Ban Quốc Phòng Thượng Viện, đã lên tiếng kêu gọi có sự hợp tác của cộng đồng quốc tế để võ trang cho phía nổi dậy ở Syria cũng như cung cấp các trợ giúp khác. Tuy nhiên, Nghị Sĩ John McCain, thuộc tiểu bang Arizona, và Nghị Sĩ Lindsey Graham, thuộc tiểu bang South Carolina, đều không kêu gọi có sự tham chiến trực tiếp của quân đội Mỹ. (V.Giang)

Ðất nhiễm mặn, nông dân lo thiếu gạo ăn


CẦN THƠ (NV) –
Phúc trình của Viện Khoa Học Thủy Lợi Miền Nam vừa lên tiếng báo động, nông dân đồng bằng sông Cửu Long đang ngồi đứng không yên vì tỉ lệ nhiễm mặn đồng ruộng miền Nam năm nay tăng vọt.










Ðất nhiễm mặn làm lúa chết non. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)


Phúc trình được báo Tuổi Trẻ trích dẫn nói rằng tỉ lệ nhiễm mặn vùng đồng bằng sông Cửu Long năm nay không dưới 4%. Viện này còn ước tính, vùng đất liền bị nhiễm mặn tính từ cửa biển vào sâu hơn 50 cây số, so với năm trước đây là 30 km. Tỉ lệ nhiễm mặn đo được tại các vùng dọc theo các sông Cửa Tiểu, Cửa Ðại, Hàm Luông, Cổ Chiên… còn lên tới 10%.


Theo nguồn tin riêng của Người Việt, mùa mưa đến chậm vì Tháng Tư nhuần cũng là nguy cơ chậm rửa mặn cho đồng ruộng. Một số nông dân đang lo vì vụ lúa Ðông Xuân đồng bằng sông Cửu Long còn một tháng nữa mới đến mùa thu hoạch mà mùa khô kéo dài có nhiều nguy cơ mất mùa.


Ðồng ruộng bị mặn hóa là thiên tai gây thất mùa đáng sợ đối với nông dân miền Nam hiện nay, đặc biệt tại tỉnh Bến Tre. Một nông dân huyện Ba Tri cho biết, nước mặn xâm nhập sâu vào đồng ruộng làm lép lúa chưa kịp trổ bông.


Cũng theo báo Tuổi Trẻ, nông dân vùng đất trù phú của tỉnh Sóc Trăng là huyện Cù Lao Dung cũng đang sốt vó vì nước mặn làm mía chết non. Tình trạng nhiễm mặn cũng đã khiến nông dân huyện này chỉ có thể xuống giống được 70% mía trồng trong năm nay so với năm rồi. Một số nông dân còn cho hay, trời nắng nóng kéo dài năm nay và nước mặn xâm nhập sâu vào nội đồng khiến mía chết non tràn lan tại nhiều xã chuyên canh mía của huyện.


Nước nhiễm mặn đầu năm nay còn gây thiệt hại trầm trọng cho người dân xã Phước Minh thuộc tỉnh Ninh Thuận ở miền Trung. Tuy nhiên, tai họa này lại do con người gây ra.


Theo nông dân xã Phước Minh, dự án đưa nước mặn vào nhà máy sản xuất muối trong vùng đã làm nhiễm mặn tất cả giếng nước của nông dân. Ông Lê Văn Thể, đại diện nông dân xã Phước Minh nói: “Suốt 4 năm qua, kể từ khi nhà máy này đi vào hoạt động, cây cối chết khô, đất bị khô cằn, vật dụng trong nhà bị hư hỏng vì hơi nước mặn… Chúng tôi bị cạn cả nguồn nước ngọt để uống.”


Người ta còn chưa quên từ tháng 4 năm rồi, độ mặn các sông Sài Gòn, Ðồng Nai tăng cao đe dọa nguồn nước sinh hoạt của cư dân cả vùng Sài Gòn.


Cũng theo báo Tuổi Trẻ, tỉ lệ nhiễm mặn tăng vọt tại hầu hết các tỉnh Tiền Giang, Bến Tre, Trà Vinh, Sóc Trăng, Cà Mau, Kiên Giang… kéo dài từ năm rồi cho đến năm nay.


Sự báo động về tình hình nhiễm mặn tồi tệ hơn mới đây cho thấy miền Nam có thể bị thiếu gạo trong năm nay. (PL)

Bị rạch mặt chỉ vì đùa


KHÁNH HÒA (NV) –
Vì đùa dai, một nữ sinh lớp 12 bị một nhóm bạn học cùng lớp đánh “hội đồng” dã man. Cô gái bị rạch bằng lưỡi lam và đâm bằng kéo vào mặt tối 18 tháng 2 tại huyện Cam Lâm, tỉnh Khánh Hòa.










Cô gái bị rạch mặt. (Hình: VNExpress)


Theo VNExpress, nạn nhân là cô Trần Nữ Diễm Trinh, học sinh lớp 12B1 trường trung học Trần Bình Trọng thuộc tỉnh Khánh Hòa.


Theo lời trình báo của cô Trinh thì sự việc xảy ra sau lúc cô đứng nhìn một nhóm bạn trong lớp đánh bài trong giờ nghỉ.


Vì tính đùa dai, cô Trinh giấu điện thoại di động và ví tiền của một cô bạn học trong cặp táp của hai nam sinh khác.


Việc đùa giỡn vô lối này làm xảy ra cãi vã giữa đôi bên suýt chút nữa đi đến xô xát. Ðến tối 18 tháng 2, cô Trinh được yêu cầu đến ngã tư chợ Cam Ðức ở gần trường để nói lời xin lỗi cô bạn bị giấu tiền và điện thoại di động.


Cô Trinh không ngờ bị mắc bẫy của nhóm bạn. Họ dụ cô đến để sau đó cùng đánh “hội đồng.” Cô Trinh bị rạch một đường dài trên mặt bằng lưỡi lam. Nhóm bạn kia còn dùng kéo đâm vào mặt, đầu, cổ của nạn nhân.


Sự việc hiện còn trong vòng điều tra.


Người ta chưa quên một vụ rạch mặt xảy ra trước đó tại bến Phạm Thế Hiển, quận 4 nhắm vào một nữ nhân viên quán nhậu. Nạn nhân là cô Ng. 20 tuổi bị rạch nát mặt bằng dao lam.


Cô này được đưa vào bệnh viện may 70 mũi trên mặt suốt 2 tiếng đồng hồ.


Nguyên nhân khiến nạn nhân bị rạch mặt dã man, theo lời khai của hung thủ, chỉ nhằm để trả thù cô nữ nhân viên “ăn hiếp” vợ của mình.


Dư luận cho rằng rạch mặt hiện là chiêu trả thù tàn bạo nhắm vào phụ nữ, đôi khi vì lý do tiền bạc chứ không phải vì ghen tuông. (PL)

Giá gas tăng, dân Hà Nội trở lại xài than


HÀ NỘI (NV) –
Giá khí đốt tăng 10% chỉ trong mấy ngày đầu năm, dân Hà Nội “lăm le” bỏ gas để xài than “vò viên.” Với phương cách này, mỗi gia đình cư dân Hà Nội có thể tiết kiệm tối thiểu nửa triệu đồng mỗi tháng.










Giá gas mắc mỏ khiến dân Hà Nội trở về với bếp than “truyền thống.” (Hình: VNExpress)


Theo báo mạng VNExpress, giá gas tăng vọt khiến nhiều gia đình Hà Nội quay sang mua than “vò viên” về xài. Với giá bán một thùng 12 viên khoảng 45,000 đồng, tương đương 2.1 đô, loại than vò viên bán chạy như tôm tươi tại Hà Nội.


Một bà cụ tên Loan cho biết, gia đình bà khoảng 5 người chỉ tốn vài chục ngàn mua than vò viên về xài thay vì tốn gần nửa triệu bạc mua hai bình gas loại 13kg.


Hiện nay ở Hà Nội đang bày bán loại than vò viên mà người sản xuất cho đó là “than sạch” chứ không phải loại than tổ ong đã làm chết ngộp gần nửa chục mạng người trong thời gian gần đây. Tin rằng đó là “than sạch,” rất nhiều cư dân Hà Nội nhảy qua dùng loại than vò viên này.


Chủ một cửa hàng bán “than sạch” cho biết sản lượng than bán ra tại cửa hàng của ông tăng vọt kéo theo lợi tức hầu như nhiều gấp đôi. Ông chủ này tin rằng giá gas còn tăng thì cửa hàng ông tràn đầy hy vọng “buôn bán phát đạt.”


Tuy nhiên, nhiều gia đình khác thì lại không muốn rời bỏ cái bếp gas tiêu biểu cho lối sống văn mình, “tân kỳ” để quay lại cái bếp than “cổ lỗ sỉ.”


Bà Vũ Quỳnh Như, cư dân Hà Nội cho rằng “xài than sạch không phải là thượng sách.”


Không chỉ bất tiện với cách nhóm lửa, mà cách xài bếp than cũng cực nhọc vì đã đốt lò thì phải nấu liên tiếp cho đến khi than tàn để không lãng phí.


Nhiều người theo khuynh hướng chuộng bếp gas chứ không thích bếp than thì nay nghĩ đến việc áp dụng một số phương cách tiết kiệm gas. Giờ đây họ phải siêng năng “vệ sinh” bếp, giữ cho ngọn lửa gas có màu xanh để không hao phí.


Những người này cũng cho rằng xài than thì nhất định phải độc hại, dù nhà sản xuất cho đó là “than sạch.” (PL)

Có phải VN bị kỳ thị?

 


P.V.


 


Chúng tôi một số cao niên vẫn thường tới sinh hoạt tại một trung tâm phục vụ người tị nạn, vì ở đây có nhiều chương trình phục vụ rất tốt cho giới cao niên (trên 60 tuổi): Taichi, dancing exercise, Yoga, lớp computer, ESL,…


Chúng tôi rất cám ơn trung tâm đã cung cấp những dịch vụ trên hoàn toàn miễn phí cho giới cao niên. Nhưng có điều chúng tôi cảm thấy bất bình khi bà giám đốc trung tâm có vẻ kỳ thị người Việt Nam, ví dụ nhân dịp lễ Tạ Ơn vừa qua, lớp chúng tôi tổ chức tiệc mừng để cám ơn trung tâm, trong phần văn nghệ chúng tôi tập một số bài hát Việt Nam và Mỹ. Bà chỉ cho phép hát bài hát Mỹ và cấm hát bài hát VN, dù chúng tôi đã tập rất công phu, và 90% cao niên đến sinh hoạt là VN. Ðiều này khiến chúng tôi rất bất bình, vì nhờ số đông cao niên VN đến sinh hoạt tại đây nên trung tâm mới xin được ngân sách của chính phủ để hoạt động!


Nhân dịp Tết VN, lớp chúng tôi tổ chức liên hoan Tết với nhau và trang hoàng lớp bằng một số hình ảnh Tết VN, hình con Rồng năm Nhâm Thìn… Một lần nữa bà lại ra lệnh phải tháo bỏ xuống. Trong khi đây là một trung tâm đa văn hóa, nhưng bà GÐ đã không biểu hiện tôn trọng văn hóa VN!


Chúng tôi không hiểu đây có phải là một hình thức kỳ thị VN không? Và nếu đó là một hình thức kỳ thị, chúng ta phải làm gì để chấm dứt sự kỳ thị đó??

‘Ðêm Nay Ai Ðưa Em Về’ của ai?

 



Theo tôi được biết thì bài “Ðêm Nay Ai Ðưa Em Về” là của tác giả Nguyễn Ánh 9, còn trong bài báo này thì nói là của nhạc sĩ Nhật Ngân. Không biết có phải cả hai là đồng tác giả hay có sự nhầm lẫn nào chăng?


Hanh


 


Tòa soạn trả lời: Xin cám ơn quý độc giả Hanh đã góp ý. Có hai bài tương tự nhau, một bài của Nguyễn Ánh 9 và một bài của Nhật Ngân.


Bài của nhạc sĩ Nhật Ngân mang tựa đề “Ðêm Nay Ai Ðưa Em Về” và có những câu như: “Ðêm xưa tôi đưa em về / Từng đêm khi vui đã tàn / Kề vai ta đi nhè nhẹ / Mình cùng dìu vào trong giấc mơ.”


Còn bài của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 mang tựa đề “Ai Ðưa Em Về” thì có câu “Ðêm nay tôi đưa em về / Ðường khuya sao trời lấp lánh / Ðêm nay tôi đưa em về / Mắt em sao chiếu long lanh.”


 


 

Nước sáng rực như lửa


YOSEMITE NATIONAL PARK (AP) –
Mỗi năm vào cuối tháng 2, trái đất và mặt trời nằm ở vị trí đặc biệt, nên nắng hoàng hôn chiếu vào con thác Horsetail ở rừng quốc gia Yosemite đúng một góc độ đặc biệt, làm con thác sáng rực lên như lửa cháy.



 Hiện tượng tự nhiên này xảy ra chỉ đúng một lần trong khoảng 2 tuần cuối tháng 2. Các nhà săn ảnh đổ về Yosemite trong mùa này chỉ để chụp tấm hình độc đáo. (Hình: AP Photo/Yosemite National Park Service, Bethany Gediman)

Ẩu đả trong vũ trường New York, hoàng tử Monaco bị thương


NEW YORK (AP) –
Một hoàng tử Monaco bị đánh chảy máu trong một vụ ẩu đả tại một quán bar ở New York hôm Thứ Bảy, phải vô bệnh viện.









Pierre Casiraghi (trái) tại đám cưới ông Hoàng Albert II và Công chúa Charlene của Monaco, năm 2011. Hoàng tử Pierre bị dính vào một vụ ẩu đả trong một vũ trường tại New York hôm Thứ Bảy. (Hình: Valery Hache/AFP/Getty Images)


Hoàng tử Pierre Casiraghi bị thương trên mặt, được đưa đến bệnh viện băng bó và sau đó thả ra. Hoàng tử Pierre là con Công chúa Caroline, cháu ngoại cố Công chúa Grace và cháu gọi ông Hoàng hiện thời của Monaco, Albert II, bằng cậu.


Vụ xô xát diễn ra ở vũ trường Double Seven trong Manhattan. Cựu chủ nhân Adam Hock bị truy tố tội tấn công Hoàng tử Pierre, 24 tuổi, và 3 người bạn đi cùng.


Luật sư của Hoàng tử Pierre nói ông “không khởi sự chuyện gì” để bị tấn công.


Tuy nhiên, ông Hock nói với báo New York Post, cậu hoàng tử và bè bạn “rất là vô lễ,” xỉa xói các phụ nữ đi cùng với ông.


Trong nhóm cũng bị đấm trong vụ ẩu đả này là Stavros Niarchos III, một người con gia đình đại gia hàng hải Hy Lạp.

Ðem lân đi đánh xứ người

 


 


 


Mai Hoàng


Ðoàn Lân Hùng Vương thuộc cộng đồng người Việt MN đã được mời tham dự chương trình “Hot Air Balloon” của thành phố Hudson, Wiscounsin. Ðây là một công tác đầy ý nghĩa, có thể giúp người Mỹ hiểu thêm về văn hóa Việt Nam nói chung và người Việt ở Minnesota nói riêng. Chương trình đã được tổ chức vào Thứ Sáu, 3 tháng 2 năm 2012.


Tiêu đề năm nay gồm thêm cả phần “The Year of the Dragon.”


Bên cạnh nhiều tiết mục như chạy bộ 5k, thả 40 bong bóng loại lớn (hot air balloon), hội chợ thủ công nghệ, văn nghệ, hát karaoke, nhảy múa vũ điệu dân tộc và đặc sắc nhất là phần trình diễn của đội lân Hùng Vương. Trên 20 hội viên của đoàn lân Hùng Vương đã thay phiên biểu diễn những màn múa điêu luyện, làm nổt bật và tạo ra được nhiều ngưỡng mộ cho hàng ngàn người tham dự. Bà Evy Nerbonne, trưởng ban Tổ Chức: “Cuộc trình diễn múa lân của quý vị thật vô cùng ngoạn mục, chúng tôi rất tán thán sự hợp tác của quý vị. Tôi nghĩ rằng cả cộng đồng này đã vui vẻ thưởng ngoạn buổi trình diễn múa lân.”


(“The show was wonderful and we so appreciate you working with us to make it possible. I think the entire commnuty enjoyed the show.”)


Nhiều người trong số tham dự viên cho biết đây là lần đầu tiên họ trực tiếp thấy múa lân. Chương trình múa lân được mở đầu bằng một tràng pháo nổ lớn và sau đó các con lân ra nhảy múa theo nhịp trống hùng hồn. Bên cạnh múa lân còn có biểu diễn võ thuật.


Các trẻ em và cha mẹ đều vỗ tay khen thưởng và ban tổ chức rất hài lòng cho cả chương trình múa lân và biểu diễn võ thuật của đoàn lân Hùng Vương.

Giới thiệu thương mại: Nhà hàng Super Buffet City



 


 


 


Mai Hoàng


 


Nhà hàng Super Buffet City được nằm trong một địa điểm lý tưởng – trung tâm thành phố, khu thương xá thị tứ, bãi đậu xe rộng rãi.


Ðây là một chọn lựa kỹ càng về địa điểm, vì ngoài yếu tố thị tứ của trung tâm thương mại, nhà hàng cũng nằm trên giao điểm của 2 đường chính 85 và 152.


Ông Sheng Vang, chủ nhân nhà hàng cho biết: “Chúng tôi cố gắng phục vụ thực khách Việt Nam với món phở Bắc thuần túy và những món đặc biệt hợp khẩu vị như cua, crawfish, tôm, cá.” Nhìn chung thì nhà hàng cũng cung cấp đầy đủ loại thức ăn gồm thịt thà, rau cải, đồ biển và trái cây.


Trong thời gian khai trương (expires 2/29/2012), nhà hàng bớt giá $1 cho lunch buffet và $2 cho dinner buffet. Ngoài ra nhà hàng sẽ bớt giá thường xuyên 1 phần ăn cho nhóm 10 người và bớt giá nửa phần ăn ăn cho nhóm 5 người.


Ðịa điểm:


Super Buffet City


8525 Edinburg Centre Dr.


Brooklyn Park, MN 55443


Phone: 763-657-0488


Fax: 763-657-0580

Giới thiệu sách: Dăm bài thơ trầm tư – Contemplative Poems

 


Trăng Vàng


 



 


Ðây là tập thơ thứ ba trong ba tập thơ của tác giả Lê Hoàng Long ( 2 tập thơ trước đã giới thiệu ở hai số báo trước).


Trong cuộc sống, ai cũng có lúc vui, lúc buồn, thành công hay thất bại. Thường người ta vui vì thành công, buồn vì thất bại. Có người thành công, nhưng lại chưa vui vì niềm vui không trọn vẹn. Ðể thể hiện tâm trạng này, nhạc sĩ hay nhà văn đã diễn đạt qua bài hát hay bài văn. Với tác giả Lê Hoàng Long, thơ của Ông xuất phát từ sự nhìn nhận cuộc đời dựa vào trạng thái tinh thần của chính tác giả: vui, buồn, cô đơn, bất mãn… Ông sáng tác thơ để ghi lại dấu vết những gì đã trôi qua do Ông cảm nhận, nghe, thấy.


Trăng Vàng xin được giới thiệu tập thơ trầm tư của Lê Hoàng Long mang tựa đề Dăm Bài Thơ Trầm Tư Contemplative Poems Lê Hoàng Long.


Sách dầy 130 trang, gồm những bài thơ song ngữ Việt-Anh, in khổ giấy vừa tay cầm.


Muốn nhận sách hoặc biết thêm chi tiết, liên lạc qua số: 262-544-1651.

Bài viết của 1 bạn trẻ 20 tuổi trong nước

 


*Tuổi 20


 


Bao năm rồi không còn nhớ, nhưng quê hương tôi cứ mỗi độ Xuân về thì cụ đồ râu tóc bạc phơ ngồi viết câu đối đỏ bên đường nay đã vắng bóng, thay vào đó người ta trơ trẽn, đem ra treo đầy đường, vẽ đầy phố những khẩu hiệu tuyên truyền mà chẳng ai thèm để ý: “Mừng Xuân, mừng đảng quang vinh.”


Những năm trước họ còn kệch cỡm vô học đến độ dám để cả đảng đứng trên mùa Xuân của đất trời, dân tộc. Năm nay, những đỉnh cao sở thú học làm người đôi chút đã biết đưa Xuân lên hàng đầu, nhưng cũng chỉ đến đó thôi, trình độ văn hóa bổ túc công nông cả mà. Chẳng may phải sống trong môi trường ô nhiễm cực kỳ của cái gọi là CNXH.


Chẳng may mỗi khi ra đường phải nhìn thấy khắp nơi cờ đỏ búa liềm và một ngôi sao vàng chìm ngập trong biển máu của mầu cờ đỏ. Chẳng may cứ mỗi khi mở TV lại thấy xuất hiện những khuôn mặt no căng béo mỡ, húp híp mắt mở không ra của các ủy viên.


Bộ Chính Trị, của ngài thủ tướng “Vinashin.” Ôi tuổi trẻ Việt Nam, chúng tôi bị đầu độc, nhồi nhét trong gần 70 năm nay nơi ao tù XHCN, biết bao giờ chúng tôi mới bơi được ra biển khơi đây?


Trong đêm giao thừa 2012, khai bút đầu năm, trước tiên tôi xin cám ơn nhân loại, và đặc biệt cám ơn những người đã sáng tạo ra hệ thống Internet nhờ đó mà thế hệ trẻ Việt Nam không còn bị giam giữ trong ngục tù ngu dốt của đảng CSVN nữa. Cám ơn Bill Gates, Steve Jobs nhờ quý vị mà ngày hôm nay chúng tôi thênh thang lướt mạng ngay trước mũi bọn công an. Những bức màn tre, màn sắt trước đây giam giữ cha anh chúng tôi bây giờ chỉ là trò cười cho thế hệ @. Khi những hàng rào ngăn cấm tư tưởng con người bị phá bỏ bằng công nghệ thông tin, khi những bức tường lửa (firewall) trở thành bất lực trước khát vọng tự do, đấy là lúc dân chủ khai sinh. Tuổi trẻ Việt Nam sẽ đồng khởi vùng lên để trả lại tên đường Tự Do, chúng tôi sẽ Nam Kỳ Khởi Nghĩa để đem lại Công Lý, cái gì của Cesar hãy trả lại cho Cesar.


Chúng con xin cám ơn cha mẹ đã cho con khối óc chắp cánh bay lên những vì sao cao nhất, và nhận thức được sự giẫy chết của CNXH thay vì chủ nghĩa tư bản như người ta nói. Cha mẹ đã dạy chúng con biết thế nào là dân chủ thực sự khi cho phép chúng con nói lên những điều khiến cha mẹ lo nhiều, sợ hãi nhiều, cha mẹ không bịt miệng chúng con và bắt chúng con phải suy nghĩ một chiều như đảng vẫn làm. Chúng con biết tóc cha mẹ đang bạc đi vì sợ hãi để cho tuổi xanh chúng con vươn lên dưới ánh mặt trời. Xin cha mẹ yên tâm, nếu một mai con phải vào tù thì chế độ hôm nay cũng sẽ chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa để giam giữ con, bạn bè, và anh chị em chúng con sẽ hàng hàng lớp lớp như thác đổ triều dâng phá đi khung cửa ngục tù, và ngày đó cũng không xa. Tại Việt Nam hôm nay làm gì có tự do, chỉ có nhà tù lớn hay nhà tù nhỏ mà thôi. Sợ hãi chính là tên cai tù nguy hiểm nhất cho mỗi người chúng ta, nhưng khi vượt qua được nỗi sợ hãi thì chính là lúc kẻ thù của chúng ta lo sợ. Con không còn sợ nữa, bạn bè con không còn sợ nữa, chúng con đang tỉnh thức sau đêm dài u mê. Bây giờ là lúc đảng CSVN sợ hãi, chính vì sợ hãi nên chúng ra tay bắt bớ giam cầm bất cứ ai, như con chó điên cắn càn trước khi nhận viên đạn thi ân và bị vất xuống cống.


Các đỉnh cao Bắc Bộ Phủ cứ bắt hết đi, nhớ mà giữ Bùi Thị Minh Hằng thêm vài chục năm nữa, cho cái gan dũng khí của cô ta phải héo hon trong lao tù – Hãy giam Cù Huy Hà Vũ cho đến ngày mọt gông – Hãy bịt miệng Linh Mục Nguyễn Văn Lý cho đến khi không còn hơi thở để cả thế giới thêm ghê tởm cái chế độ – Hãy cô lập Hòa thượng Thích Quảng Ðộ để cho nhân loại biết thế nào là tự do tôn giáo tại Việt Nam – Trí thức như Trần Huỳnh Duy Thức là cái gai đâm vào mắt đảng hãy nhổ tận gốc, diệt tận ngọn – Và hằng ngàn tiếng nói bất khuất khác đang bị đảng cô lập! Nhà báo Hoàng Khương là kẻ bôi bác cách mạng chưa kể tội cả gan gài bẫy công an đảng, cần phải biệt giam. Ðêm giao thừa năm nay, hòa cùng niềm vui xuân của dân tộc, qua mạng Internet, qua Dân Làm Báo tôi đã thấy ngọn lửa sấm sét từ nòng súng của anh hùng Ðoàn Văn Vươn, những phát súng, những viên đạn, những quả mìn tự chế bằng uất hận đã làm rung chuyển thành trì xhcn. Tôi đã thấy từ đầu que diêm uất hận của mỗi người dân Việt bay lên màn đêm góp lại cùng nhau thành đám cháy rừng quét sạch cái đảng bán nước, hại dân. Hãy nhóm lên hằng triệu que diêm khác, súng hãy nổ khắp nơi, một cánh chim không thể nào bay xa được, cả triệu cánh chim chúng ta sẽ đủ sức quét đảng cộng sản “Hèn với giặc, ác với dân” này ra Biển Ðông. Trong quá khứ, đảng đã đẻ ra một anh hùng Lê Văn Tám giả tạo lịch sử sẽ phán xét, nhưng trong hiện tại đảng đang tạo ra những Thánh tử đạo cho đất nước oai hùng, bắt thêm nữa đi, nhốt cho chật nhà tù, tuổi trẻ chúng tôi cần thần tượng để tôn thờ.


Hỡi bạn bè yêu thương của tôi, hỡi tuổi trẻ kiêu hùng Việt Nam, hỡi những ai không còn sợ hãi nữa, tôi cảm phục vô cùng khi hằng tuần thấy các bạn rủ nhau với laptop bên cạnh và đọc Dân Làm Báo trước mũi bọn công an ngụy quyền cộng sản. Tôi ngưỡng mộ vô cùng khi các bạn dõng dạc đọc tuyên ngôn Hoàng Sa, Trường Sa ngay giữa thủ đô Hà Nội, xin cho tôi được ngả mũ kính phục tất cả. Các bạn là Việt Nam và Việt Nam là các bạn. Tôi xin cúi đầu trước lòng dũng cảm của chị Trần Thị Nga và cháu bé còn trên tay mẹ đi biểu tình chống Trung Quốc, chị oai hùng gấp vạn lần Nguyễn Chí Vịnh, Phùng Quang Thanh.


Hỡi đám công an ngu dốt, mặt mày vênh váo ngồi thành từng nhóm với điện đàm quấn trong những tờ báo, có gì đâu sợ hãi mà phải giấu diếm, chỉ cần nhìn cái khuôn mặt lấm la lấm lét như chó ăn vụng bột các ông đã tự giới thiệu mình là ai rồi. Không cần phải đem máy phá sóng đến để ngăn ngừa chúng tôi dùng điện thoại liên lạc rủ nhau đi biểu tình, qua Internet chúng tôi đang gửi thông điệp cho cả nước, cho cả thế giới là tuổi trẻ Việt Nam đang đứng lên và chúng tôi sẽ là sóng thần quét sạch chế độ cộng sản Việt Nam. Chúng tôi hiên ngang làm việc đó ngay trước mũi các ông đấy, mở mắt ra, thông minh một chút cho vợ con đỡ tủi thân. Các ông dùng bộ đàm tầm sóng không quá vài cây số để liên lạc, xin chỉ thị, chúng tôi sử dụng iPhone, iPad gửi thông điệp đi toàn cầu qua vệ tinh. Chúng tôi đọc báo phản động ngay trước mũi các ông, nhiều khi còn dễ hơn đọc ở nhà vì sợ cha mẹ không cho. Các ông lù lù ngoài ánh sáng, khệnh khạng coi trời bằng vung, chúng tôi âm thầm làm dòng nước ngầm xoáy đổ chế độ, đố các ông giữ được nước trong lòng bàn tay. Các ông mù quáng bảo vệ một chế độ giẫy chết, chúng tôi nhìn xa trông rộng hướng về một ngày mai đất nước không còn cộng sản. Các ông ăn lương của dân chúng nhưng quay lại cắn chủ, chúng tôi được cha mẹ nuôi và dạy cho đâu là bạn đâu là thù. Các ông là Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, chúng tôi là Quang Trung, Trần Hưng Ðạo, Bà Triệu, Hai Bà Trưng. Các ông quỳ lạy trước bá quyền Ðại hãn, chúng tôi chuẩn bị ống đồng cho con cháu Tôn Sĩ Nghị. Các ông cắn cỏ ngậm rơm xin gắn thêm một sao vào cờ Trung Quốc, chúng tôi sẽ quét sạch những sao trên mầu cờ đỏ. Các ông ức hiếp dân, tịch thu nhà cửa đất đai, đào mồ mả gia tiên, chúng tôi nổ súng ở Tiên Lãng, đặt bom nhà Ðại tá công an tại Thái Nguyên. Các ông ở nhà cao cửa rộng, con cái đi xe hơi vênh váo cập kè chân dài cổ cao, chúng tôi là hằng triệu triệu xe gắn máy, đi bộ có, chen chúc trên xe buýt có và chúng tôi đông như ong như kiến… tất cả đang hướng về các ông cho ngày phán xét. Các ông ngu đần tin là đảng muôn năm, chúng tôi sáng suốt tin là Dân Vạn Ðại. Các ông là thuyền, là Vinashin, Vinalines, chúng tôi là sóng và sóng đã đánh chìm thuyền. Các ông tình nguyện làm khuyển mã cho 14 con khỉ đột, chúng tôi là con cái của 90 triệu dân. Các ông nhìn trước mắt “còn đảng, còn mình” hoặc trung với đảng trước cả hiếu với dân, chúng tôi nhìn lâu dài, đất nước quê hương là muôn năm muôn đời và đảng là một bọn thảo khấu cướp ngày không hơn không kém. Các ông là những con lừa bị che mắt chỉ thấy một hướng, chúng tôi là cánh hạc bay trên trời cao nhìn thấy năm châu bốn bể. Hãy tỉnh thức trước khi chúng tôi phải hành động, hãy đứng về chính nghĩa thay vì bạo quyền, hãy trả thẻ đảng và về với nhân dân. Khi sóng nổi, khi bão đến chớ có dại dột mà chống lại ý trời và lòng dân.


Hãy dẹp ngay đám dân phòng vô học, thất nghiệp, đeo băng đỏ ngang tay. Bọn cỏ đuôi chó đó chỉ khiến chúng tôi khinh bỉ chế độ và nuôi căm hờn dâng cao mà thôi. Một cú đấm vào mặt người dân, một điếu thuốc ngậm miệng, ngạo mạn của tên dân phòng già sắp chết hùng hổ trên cung Thánh nhà thờ Thái Hà sẽ được trả lời bằng trăm bài viết trên Dân Làm Báo với hằng triệu người khắp thế giới xem và họ sẽ chuyển tin đến hằng triệu người khác. Chúng tôi liệu có thông minh hơn các ông không, hỡi những đỉnh cao trí tuệ. Các ông theo ý đảng, chúng tôi vâng ý trời toại lòng dân. Các ông là thiểu số, chúng tôi là toàn dân.


Tuổi trẻ chúng tôi bị che mắt bằng khăn quàng đỏ đã bao nhiêu năm rồi, chúng tôi bị tẩy não bằng một chủ nghĩa ngoại lai đã và đang bị cả nhân loại ném vào sọt rác. Chúng tôi bị bắt phải ca ngợi một xác chết, vâng nếu đêm qua em mơ gặp bác Hồ thì sáng nay, ngày mùng Một Tết 2012 xin cho chúng tôi được đồng ca bài hát ân tình “Làm sao giết được người trong mộng.” Ðừng ảo tưởng mà bắt 90 triệu người sống phải tôn thờ một xác chết!


Một nhạc sĩ gia nô nào đó viết: “Ðảng đã cho ta một mùa Xuân…” và nhiều bạn trẻ chúng tôi phải công nhận là bài hát này đã trở thành một liều thuốc xổ công hiệu nhất cho những ai bị táo bón, cứ nghe đến thì trong cơ thể chỗ nào có đường thoát là mọi thứ trong người đều tuôn ra như ba dòng thác cách mạng không cách nào kềm hãm được. Giá mà đảng đừng mộng mơ cao làm chính trị, thay vào đó đi bán thuốc sơn đông, cao hổ cốt, thuốc trị táo bón thì lời to.


Năm mới, nói chuyện Xuân, cho phép tôi được chia sẻ cùng các bạn những mùa Xuân tù ngục “Gulag” mà đảng đã cho chúng ta và mỗi người hãy tự suy nghĩ xem liệu có còn ai muốn những mùa Xuân kinh hoàng đó không?


Mùa Xuân Cải Cách Ruộng Ðất. Chế độ CSVN có thể che giấu những tội ác tầy trời của họ qua sự kiểm soát chặt chẽ báo chí, thông tin và tuyên truyền. Nhưng họ không thể nào che nổi ánh sáng mặt trời mang tên lịch sử. Xin mời các bạn trẻ hãy vào Google và đánh hàng chữ cải cách ruộng đất các bạn sẽ thấy đảng quang vinh như thế nào trong việc chôn sống đồng loại. Hitler, nhà độc tài Ðức Quốc Xã đi vào lịch sử là tên đồ tể của nhân loại, nhưng Hitler chỉ giết người Do thái chứ hắn không giết người cùng chủng tộc. Bác Hồ noi gương bác Mao quay về giết ngay chính đồng loại, dậy con đấu tố cha mẹ, bắt người làm công đem chủ ra chôn sống, thậm chí giết chính những người đã giúp đỡ, nuôi nấng, che giấu mình khi còn hoạt động trong bí mật như câu chuyện bà Nguyễn Thị Năm. Cho đến nay, vẫn chưa có con số chính thức nào cho biết có bao nhiêu nạn nhân bị đấu tố và chôn sống trong cuộc cách mạng CCRÐ ô nhục này, nhưng ước lượng không dưới 250,000 người, khi mà dân số miền bắc vào thời điểm đó chỉ 16 triệu người. Ông Hồ quả là vĩ đại hơn Hitler trong thành tích giết người đồng chủng!


Ngày hôm nay, chính quyền Cambodia và Tòa án Quốc tế đem ra xử bè lũ Pol Pot với tội danh diệt chủng. Trong khi đó, đảng csVN vẫn tiếp tục cưỡng bức cả nước phải thờ cái xác chết Hồ Chí Minh. Vâng, lịch sử cũng ghi là ông Hồ đã khóc và xin lỗi toàn dân về sai lầm của một số cán bộ trong khi thi hành chính sách CCRÐ. Có thế thôi sao, trên dưới 1/2 triệu người chết đưa đến hằng triệu gia đình tan nát và chỉ một lời xin lỗi của lãnh tụ là xóa đi tất cả! Ôi mùa xuân tuyệt vời đảng đã cho ta! Ôi sinh mạng người Việt dưới chế độ xhcn rẻ hơn cả bèo, hơn một phần tư triệu xác chết đổi lấy vài giọt nước mắt cá sấu của tên già đồ tể.


Mùa xuân Trăm Hoa Ðua Nở. Không la hét đấu tố ồn ào như CCRÐ, lần này bác và đảng thâm hiểm, mưu mô và quỷ quyệt hơn rất nhiều. Hãy khuyến khích cho trăm hoa đua nở cho trăm nhà lên tiếng. Từ đó, một Trần Dần xuất hiện, “Tôi đi không thấy phố không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên mầu cờ đỏ,” cứ thế hằng trăm văn nghệ sĩ ưu tú của miền bắc lần lượt xếp hàng vào trại cải tạo, để học tập để thấm được thế nào là “mưa sa trên mầu cờ đỏ.” Ðảng đã bước đầu thành công trong chiến dịch triệt hạ tư tưởng con người. Những cha ông chúng tôi ở miền bắc vào thăm gia đình sau năm 1975 kể lại cuộc sống sau mức màn sắt là mọi người sợ hãi, nghi kỵ lẫn nhau, gia đình có làm thịt một con gà cũng phải đóng kín cửa và chôn giấu lông gà nếu không muốn bị hàng xóm tố cáo. Ngồi tròn mắt nghe các cụ kể chuyện mà người tôi nổi cả da gà và từ đó tôi mới nhận thức được không phải chỉ có riêng miền nam khổ cực trong 37 năm qua đâu, mà người dân miền bắc đã phải cắn răng chịu đựng gần 70 năm nay rồi. Thành quả lớn nhất mà đảng đã đạt được trong chiến dịch trăm hoa đua nở này là tạo ra một sự phân hóa, nghi kỵ, bất tín giữa người dân với nhau.


Khi dân chúng không còn ai tin ai thì họ sẽ không còn sức kháng cự nữa và họ sẽ bị đảng “thuần thục,” xin lỗi khi phải dùng từ “thuần thục” là ngôn ngữ chỉ dùng cho loài vật được người huấn luyện, tôi chỉ mượn hai chữ này từ cửa miệng ông Ðại Tá Ðỗ Hữu Ca, giám đốc công an Hải phòng vừa phát biểu về vụ anh Ðoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng đã dùng súng bắn vào công an, bộ đội khi đám thảo khấu bu đến cưỡng đoạt đất đai mà mồ hôi và nước mắt của anh Vươn và gia đình đã đổ ra trong hằng chục năm qua để chiến đấu với biển với sóng. Viên đại tá công an nói: “Khi chúng tôi cưỡng chế, người dân nơi đây rất đồng tình. Tuy nhiên vụ việc có cái dở đó là tổ công tác khá chủ quan, không lường hết được các tình huống. Từ sau hòa bình đến nay, người dân Tiên Lãng khá thuần nên huyện nghĩ rằng không có việc chống đối như thế.” 70 năm tư duy người cộng sản có khác gì đâu, họ vẫn xem dân không phải là người mà chỉ cần thuần hóa như những đàn súc vật không hơn không kém.


Ðảng đã cho ta gần 70 mùa Xuân “khá thuần” cho nên khi những anh chị em ngư dân của chúng ta bị Trung Quốc đem tầu hải giám xâm phạm lãnh hải, bắt cóc đòi tiền chuộc và giết hại, đa số chỉ biết lặng câm khi đọc trên báo hoặc nghe những người phát ngôn của chính phủ gọi là “tầu lạ.” Ðảng đã thuần hóa chúng ta giống như những con đà điểu chỉ biết vùi đầu trong cát khi gập giông bão. Ðảng hèn hạ không dám đối đầu với bọn bá quyền Trung Quốc thì cũng hiểu đươc, nhưng cả 90 triệu người trong nước đều im lặng trước lối giải thích “lạ” về “tầu lạ” thì không thể nào không khen cuộc cách mạng xhcnVN đã thành công trong mức độ thuần hóa con người như thế nào? Ðảng đã thuần hóa người dân để mọi người chấp nhận những sự “phi lý” từ nay trở thành “có lý,” đảng thành lập Dân Quân Biển để cùng nhau bảo vệ khi bị tầu lạ quấy rối, thế thì lực lượng hải quân, không quân với tầu ngầm Kilo và máy bay hiện đại để làm gì? Ðảng dùng ống đu đủ thổi vào hậu môn của những Hiệp sĩ đường phố ở Bình Dương và lợi dụng nhiệt huyết của họ để chống tội phạm, trong khi đó thì sử dụng công an đi hiếp dân, bắt chẹn, ăn hối lộ. Quân đội nhân dân thì lo xây sân golf trong phi trường, đi làm kinh tế thậm chí mở nhà nghỉ, khách sạn, phòng massage nuôi béo bọn tướng tá. Công an thì nay bẻ cổ dân, mai giải tỏa nhà, đi đến đâu ngửa tay xin tiền đến đó. Công chức phường khóm thì hậm họe khó dễ cho đến khi lòi ra phong bì. Ôi những mùa xuân vắng bóng công lý đảng đã cho ta! Mùa Xuân nào cũng chỉ ở cùng chúng ta vài ba tháng, nhưng mùa Xuân của trăm hoa đua nở, trăm nhà lên tiếng đã bắt chúng ta phải ngậm miệng đến gần 70 năm qua.


Ðộc lập ở đâu khi mà mảnh đất quê hương đang bị người nước lạ hằng ngày đào phá beauxit, độc lập chỗ nào khi lòng dân sôi sục vì biển đảo bị chiếm đoạt bởi một lũ lạ người lạ ngợm, nói thẳng ra là bè lũ Ðại Hán Trung Quốc, ấy thế mà viên chức cao cấp của Bộ Ngoại Giao Việt Nam lại nói rằng “Yêu cho roi, cho vọt,” yêu kiểu đó thì tại sao quân đội nhân dân Việt Nam lại không dám “yêu lại” nhỉ? Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa họ có sợ đâu? Hay chính sách của đảng CS bây giờ là độc lập bằng miệng còn đất đai thì cứ từ từ bán, chẳng ma nào biết. Bọn Trung Quốc đã ở khắp đất nước rồi đó, chúng có mặt ở cao nguyên, chúng nằm ngay Lâm Ðồng, chúng ngồi chồm hổm trong Bộ Chính Trị. Hàng hóa made in China ngự trị từ Mống Cái đến Cà Mâu, phim Tầu chiếu hết bộ này qua bộ khác trên TV do nhà nước kiểm soát. Có độc lập không khi đảng bắt những em bé gái mặc quần áo tầu đứng dưới trời giá lạnh cầm cờ sáu sao đón quan Thái Thú Tập Cận Bình?


Tự do theo nghĩa nào mà người dân chỉ mới nói đến hai tiếng thân yêu Hoàng Sa và Trường Sa là đủ để công an đạp vào mặt, bắt bỏ tù, lôi kéo trên đường phố như súc vật. Tự do đâu mà Ðiếu Cày, người đã từng phục vụ chế độ trong hàng ngũ quân đội nhân dân bị giam quá hạn tù và cho đến nay vợ con vẫn không biết sống hay chết! Ấy thế mà bà giáo sư, phó chủ tịch nước người có nhan sắc làm nhục tất cả phụ nữ Việt Nam lại còn nhe hàm răng vẩu cho rằng đất nước ta dân chủ gấp vạn lần bọn tư bản giẫy chết. Liêm sỉ là điều không bao giờ có ở bọn đứng đầu ngụy quyền cộng sản Việt Nam. Tự do ở chỗ nào mà cả nước có 700 nhật báo, tuần báo, đài phát thanh, đài truyền hình và tất cả đều nằm trong tay đảng? Cái thứ tự do trong tù ngục, tự do giữa bốn bức tường giam, tự do được kiểm soát bởi bọn cai ngục.


Hạnh phúc, có thật là chúng ta được hạnh phúc không? Còn tùy theo cái nhìn của mỗi người, nhưng tại sao chúng ta không hỏi Trịnh Kim Tiến về mảnh khăn tang chị quàng trên đầu bên di ảnh người cha ông Trịnh Xuân Tùng đã bị tên Trung tá Công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết, CHXHCNVN quả là ưu việt, công an đánh chết người chỉ bị tuyên án 4 năm (tôi dùng chữ chỉ ở đây có nghĩa là tên Ninh rất có nhiều cơ hội được giảm án sau một hai tháng tù, và được tha sau một năm vì có hành vi tốt) chưa biết chừng hắn sẽ được âm thầm chuyển công tác về một địa phương khác với chức vụ cao hơn, những tên đao phủ như Nguyễn Văn Ninh là vốn quý của đảng! Muốn biết rõ hơn nữa, hãy hỏi chị Thanh Tuyền và câu chuyện đau thương về người chồng bị giết chết ngay trong đồn công an Bình Dương. Hạnh phúc hay không cứ nhìn vào gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn và nữ anh thư đất Việt Huỳnh Thục Vy, họ chỉ có một tội là dám viết lên sự thật và đảng thì chỉ thích nói dối quanh co. Tôi không thể nào quên được hình ảnh chị Trần Thị Nga tay bồng con nhỏ đi biểu tình chống Trung Quốc và cái đảng hèn hạ này đã nhanh chóng xù lông nhe nanh vuốt, đưa công an đến khóa trái cửa nhà chị Nga, chúng nhốt người ngay tại nhà như nhốt con vật trong sở thú. Hạnh phúc như thế nào khi người vợ anh Ðoàn Văn Vươn ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng nghẹn ngào trong nước mắt “Gia đình tôi năm nay không có Tết,” vì nhà cửa đã bị chính quyền địa phương giật sập. Hạnh phúc trên vành khăn tang đảng đã đem lại mùa xuân cho Trịnh Kim Tiến… Thanh Tuyền, một mùa Xuân uất nghẹn vắng cha mất chồng. Hạnh phúc được sống cảnh màn trời chiếu đất, đảng đã mang lại mùa Xuân cho gia đình người kỹ sư Ðoàn Văn Vươn. Hạnh phúc trong bốn bức tường lao lý là quà của đảng gửi cho Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Lý. Hạnh phúc được tự nhiên vào trại phục hồi nhân phẩm hai năm không cần ra tòa đảng đã tặng cho Bùi Thị Minh Hắng. Những hạnh phúc đắng như thuốc bắc và cay gấp vạn lần ớt hiểm.


Ôi dân tộc tôi và những uất hận của 70 mùa Xuân đảng đã đem về!


Mùa xuân Mậu Thân 1968. Lịch sử Việt Nam sẽ không thể nào quên mùa Xuân tang tóc 1968. Chúng tôi được nhồi nhét tại học đường về nhà thơ vĩ đại Hồ Chí Minh, khi nghe thầy cô chính trị khen thơ đầy mùi nước mắm con thuyền Nghệ An của ông cả bọn chúng tôi chỉ biết nhìn nhau với ánh mắt cười đểu. Nhưng khi nghe thế hệ cha anh và đặc biệt là mấy bác người Huế bạn của ba mẹ tôi kể về biến cố Tết Mậu Thân 1968 tại Huế và các tỉnh thành miền nam. Kể về hình ảnh những sinh viên dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa như Nguyễn Ðắc Xuân, anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan đi theo cách mạng và quay về đeo súng chạy trên đường phố Huế giết người không gớm tay (theo tôi, những tên này cần phải đem ra Tòa án Quốc tế Nuremberg để xử như bè lũ Pol Pot). Nhưng có lẽ tên tội phạm lớn nhất của đất nước Việt Nam sẽ không ai khác hơn là nhà thơ và đồng thời là cái xác chết ở Ba Ðình hôm nay. Hy vọng lịch sử sẽ công minh và chắc chắn sẽ phải là như thế thôi. Năm 1968, ông Hồ đã gửi đi mệnh lệnh giết người qua đài phát thanh Hà Nội với bốn câu thơ:


 


“Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua,


Thắng trận tin vui khắp nước nhà,


Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ.


Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta!”


 


Lịch sử văn chương thế giới chưa có bài thơ nào mà lại giết nhiều người như thơ ông Hồ. Ðảng đã cho ta một mùa xuân đầy uất nghẹn, đó là mùa xuân 1968 khăn tang phủ trùm trên một nửa đất nước. Hãy tạm cất trái tim vào ngăn kéo vài giây và thử đếm xem số nạn nhân bị quân Mỹ thảm sát ở Mỹ Lai so với thành quả đảng CSVN giết người năm Mậu Thân 1968, Mỹ Lai sẽ chẳng thể nào so sánh bằng và đó là sự thật. Hơn 5,000 người dân Huế đã bị vùi dập trong những ngôi mộ tập thể, tiếng khóc vang tận trời xanh.


Năm 1968 đã mở màn cho cả thế giới thấy một hình ảnh thật của bộ đội cụ Hồ chân đi dép râu, đầu đội nón tai bèo điên cuồng lùng diệt những người họ đi giải phóng, và giải phóng thật sự cho họ về thế giới bên kia. Nói cho công bằng thì bộ đội miền bắc vào đánh miền nam năm Mậu Thân 1968 cũng tử trận với một con số cực kỳ cao, chiến thắng đã không đứng về phía kẻ xâm lăng nhưng vết thương hằn mãi trong lòng dân tộc.


Ðêm 28 Tết mới đây, tôi cùng bạn bè đi chợ hoa trên đường Nguyễn Huệ, Saigon và tôi không khỏi uất hận khi thấy xuất hiện trên đường phố những bảng tuyên truyền về chiến thắng Mậu Xuân 44 năm trước. Cho đến nay, 2012 đảng vẫn còn say men trong tiệc máu đồng loại, tại sao đảng lại không kỷ niệm cuộc đại cách mạng cải cách ruộng đất nhỉ? Trưng bầy những biểu ngữ ca ngợi chiến thắng Mậu Thân cho chúng ta thấy rất rõ ràng là đảng chưa bao giờ đứng về phía nhân dân cả. Bất cứ người Việt có tâm hồn nào ở hai miền Bắc và Nam nếu còn lương tâm chắc sẽ phải hổ thẹn về thành tích Mậu Thân, anh em cùng cha cùng mẹ, cùng máu đỏ da vàng giết nhau. Tôi được biết qua tìm hiểu, tại Hoa Kỳ sau trận nội chiến Bắc Nam người Mỹ đã chôn chiến sĩ hai miền chung một nghĩa trang Arlington xóa đi hận thù, quên đi quá khứ. Tại Việt Nam cái đảng cầm thú 44 năm sau Tết Mậu Thân vẫn còn hô hào chiến thắng người miền bắc giết người miền nam và nghĩa trang Quân đội Biên Hòa của chế độ Việt Nam Cộng Hòa vẫn còn trong hoang phế, với hình ảnh trên bia mộ người đã khuất bị đục mắt, đục tên. Cầm thú cũng chưa bao giờ thù xác chết và việt cộng còn cao hơn cả cầm thú trên ý nghĩa này.


Máu anh em hai miền đã thấm vào đất Mẹ, xương đã khô trên đồi quê hương. Nhưng cho đến ngày hôm nay giải khăn tang vẫn còn trắng xóa trên đầu Trịnh Kim Tiến… Thanh Tuyền và nước mắt vẫn còn tuôn trong hằng ngàn trại tù cải tạo khắp nơi trên cả nước cùng thân nhân và gia đình họ. Tội ác diệt chủng.


Mùa xuân GIAN DỐI 1976. Ngày 30 tháng 4, 1975 khi những chiếc xe tăng Nga và các anh bộ đội chân dép râu giẫm nát đời son trẻ, nón tai bèo che khuất nẻo tương lai tiến vào thành phố Saigon niềm vui đâu chưa thấy, chỉ nửa tháng sau một thông báo ngắn gọn của Ủy Ban Quân Quản được ký bởi tên Ðại tá Công an Cao Ðăng Chiếm kêu gọi các sĩ quan, binh sĩ, nhân viên chế độ VNCH đi trình diện học tập cải tạo 3 ngày, 10 ngày, hoặc một tháng tùy theo cấp bậc và chức vụ. Người miền Nam chưa bao giờ sống và hiểu cộng sản cả, gần một triệu thành viên quân cán chính VNCH đã ra trình diện và cái 10 ngày đã trở thành 10 năm hoặc hơn thế nữa, chưa kể nhiều người đã chết trong tù.


Ðây là vết nhơ lịch sử, là sự gian dối vĩ đại nhất mà không một chính quyền có lương tâm và đạo đức nào làm. Nhưng đây cũng là đạo đức thật của Hồ Chí Minh. Ðất nước Việt Nam sau 37 năm đến nay vẫn còn anh em bắc nam hận thù nhau cũng chỉ vì vậy. Mẹ tôi kể, một người bà con bên ngoại gia đình ở Bắc vào Nam thăm và được biết bố tôi phải đi học cải tạo, người dì ngoài bắc đã khóc thật to giữa nhà và nói:


-Sao bố mày dại thế, tin được chúng nó à. Tao ở ngoài đó năm 1972 khi Mỹ đánh bom 12 ngày đã tưởng quân Saigon ra giải phóng rồi, khổ thân, sao lại để chúng nó vào đây?


Bây giờ dân miền Nam chúng tôi nói riêng và cả nước nói chung đã hiểu các ông rồi!


Tôi viết những hàng này trong đêm giao thừa thiêng liêng của dân tộc. Không dám thay mặt ai, nhưng tôi một công dân tên “Tuổi 20” xin dõng dạc trả lại đảng những mùa xuân tang tóc, đầy uất hận. Và cho tôi gửi đến đảng CSVN thông điệp đêm Giao thừa 2012, đó là: Ngày phán xét sẽ đến.


1) Tuổi trẻ Việt Nam ngày hôm nay đã quen với thế giới @, iPhone và iPad, sẽ không dễ bị che mắt, bịt mặt và lừa đảo như thế hệ cha anh chúng tôi. Nếu 14 ông bà bộ chính trị, những đỉnh cao của sở thú còn tin vào quyền năng vô hạn của hơn 700 tờ báo, đài phát thanh, và truyền hình các vị có thể định hướng, dẫn dắt chúng tôi. Hãy tỉnh thức, Việt Nam hôm nay có hằng triệu triệu người trẻ không buồn đọc báo, không thèm nghe đài và đang âm thầm cùng nhau xây thêm ống cống đủ cỡ cho các vị, và các quan tham. Chúng tôi sẽ thi đua mừng (đảng quang vinh) bằng cách làm vượt chỉ tiêu những ống cống thật to và thật chắc, bảo đảm (muôn năm). Hatka đã thay mặt chúng tôi gửi quà Tết đến 14 con khỉ đột Bộ Chính Trị, nếu những ống cống đó còn quá nhỏ với xác thân mỡ màng của 13 con đực và 1 con cái, xin vui lòng cho biết chúng tôi sẽ thay thế bằng ống cống to hơn. Ngày phán xét sẽ đến.


2) Tuổi trẻ chúng tôi hôm nay không sinh ra trong rừng, cũng không tốt nghiệp bổ túc hay chuyên tu, cho nên đảng CSVN chớ có dại dột lầm tưởng chúng tôi là bầy cừu non dễ bảo, dễ nghe. Chính cái hệ thống xã hội và giáo dục thấp kém của CNXH do quý vị lập ra đã khiến chúng tôi trở thành nhiều loại người nổi loạn mang đặc thù khác nhau. Loại tuổi trẻ thứ nhất nổi loạn, ăn chơi đàn điếm, lái xe sang trọng hằng tỷ đồng, uống rượu ngập đầu trong các nhà hàng sang đó chính là con cháu quý vị được xã hội gọi là “bọn 5 C” (con cháu các cụ cả), loại này là thứ dòi bọ lớn lên trong đám phân và họ không thể đại diện cho chúng tôi. Thành phần tuổi trẻ thứ hai, bị gia đình và xã hội bỏ rơi và từ đó cuốn lốc vào tội phạm cướp của giết người như tên Lê Văn Luyện, đây là thành phần cháu ngoan bác Hồ, chúng tôi cũng xin phép đứng xa với tất cả sự tiếc nuối vì chẳng qua họ chỉ là những hạt giống ngây thơ bị gieo trồng trong mảnh đất xhcn vô cảm, nơi công an giết người vô luật vô pháp, nơi cảnh sát giao thông ngày đêm cướp cạn của dân, nơi Phó Giám Ðốc Sáu Lèo tỉnh Sóc Trăng đánh bạc thua hằng tỷ. Trưởng thành trên mảnh đất tồi tệ đó thì tuổi trẻ Việt Nam có thêm một Lê Văn Luyện thì cũng không phải là điều ngạc nhiên, họ là những sản phẩm đặc trưng của cnxh, những quái thai của thiên niên kỷ. Chúng tôi không thuộc hai loại tuổi trẻ trên, xin đừng lầm.


Chúng tôi là tuổi trẻ mặc áo NO U, chúng tôi là Hoa hậu Biểu tình Trịnh Kim Tiến, chúng tôi là binh nhì Nguyễn Tiến Nam, chúng tôi là anh thư Phạm Thanh Nghiên, chúng tôi là Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Thị Thanh Bình, chúng tôi là anh hùng Ðoàn Văn Vươn, khi chúng tôi dám ngăn biển đắp đê thì phát súng của chúng tôi chắc chắn sẽ không thua gì sóng biển vang âm toàn thế giới. Súng đã nổ và cuộc chiến đã khởi đầu trên cả nước.


Tuổi trẻ chúng tôi không súng không đạn, không máy bay Sukhoi, không tầu ngầm Kilo nhưng khác với hải quân của quý vị chúng tôi không sợ Tầu cộng. Chúng tôi không đeo quân hàm tướng tá, nhưng sẽ không bao giờ hèn như các ông tướng phường tuồng Phùng Quang Thanh hay Nguyễn Chí Vịnh hèn hạ khép nép trước quan Thái thú Tầu. Thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay chiếm hơn 2/3 dân số và chúng tôi đang mỗi ngày góp lửa để đốt sạch cái chủ nghĩa CS hết thời trên quê hương Việt Nam. Hôm nay chúng tôi chỉ là những ngọn nến nhỏ, khi góp lại chúng tôi thành sức mạnh Thái Hà, thành đêm tỉnh thức nơi nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế. Hôm nay, tiếng nói của chúng tôi có vài triệu người xem trên Dân Làm Báo, ngày mai tiếng nói đó sẽ thành sóng biển Ðông cuốn trôi chế độ bạo tàn. Ngày phán xét sẽ đến.


3) Tuổi trẻ chúng tôi không thích những kẻ loạn ngôn, chúng tôi lợm giọng và buồn nôn khi thấy quý vị ngu dốt, trơ trẽn và vô liêm sỉ đến tột cùng khi tiếp tục lải nhải “Ðảng CSVN quang vinh muôn năm.” Có ai lại tôn vinh cái đảng mà bàn tay thấm máu dân mình, cái đảng xây nhà tù nhiều hơn trường học, cái đảng dựng phòng massage nhiều hơn nhà thương. Cái đảng đem con gái ra trần truồng phơi bầy trước người Ðài Loan, Hàn Quốc để họ sờ nắn như đi mua gà vịt với một hy vọng mong manh là sớm được thoát ra khỏi thiên đàng XHCN. Muôn năm thế nào được khi những ông bà quan tham, lúc chưa có quyền hành thì năm anh việt cộng đu cành đu đủ cũng không gẫy, khi có chức quyền chỉ một hai năm sau béo no, béo tròn, mắt mũi húp híp mở không ra, không tin, cứ nhìn các quan phường xã trở lên thì sẽ rõ. Xin đừng lộng ngôn mang cái đảng 4 triệu người hèn với giặc, ác với dân ra và bắt gần 90 triệu còn lại phải tung hô “muôn năm,” chúng tôi không phải dân Bắc Triều Tiên!


Ðừng ru ngủ chúng tôi bằng những hội hè, đình đám. Ðừng mang những ca sĩ, người mẫu chân tay như bộ xương khô và bao nhiêu thịt (kể cả silicon đổ dồn vào ngực) và bảo đó là tuổi trẻ Việt Nam. Ðảng CSVN dưới sự chỉ đạo của 14 bộ óc “siêu nhỏ bé” vừa qua đã làm nhục cả dân tộc qua hình thức vận động “ăn gian” bình bầu cho Vịnh Hạ Long trở thành kỳ quan của thế giới, ăn gian vì bất cứ một cuộc bầu cử chân chính nào mỗi người chỉ được phép sử dụng một phiếu, nhưng với Việt Nam thì khác, ăn gian ăn quỵt công khai không biết ngượng, cả một hệ thống tuyên truyền hùng hổ của nhà nước cổ động mỗi người bầu hằng trăm hay thậm chí ngàn lần! Bảo khối óc của quý vị là “siêu nhỏ bé” thật không ngoa, cứ xem hình ảnh cháu của ông bộ trưởng Thông Tin và Du lịch, ngồi chưa vững mấy tháng tuổi mà đã biết cầm điện thoại bình bầu cho vịnh Hạ Long thì đủ thấy cái khôi hài, kệch cỡm như thế nào? Còn gì nữa về những khối óc “siêu nhỏ bé” của 14 đỉnh cao trí tuệ, cái tổ chức bình bầu kỳ quan thế giới đó là tổ chức tư nhân NOW, không được Liên Hiệp Quốc công nhận. Làm sao mà một đảng ưu tú với hơn ba triệu đảng viên mà lại ăn phải quả lừa lớn như thế? Ngôn ngữ Việt rất phong phú, nếu mang chữ “con người” tách ra làm hai thì mọi người sẽ thấy thành quả của đảng quang vinh đã huấn luyện cho chúng ta thành “con” nhiều gấp vạn lần thành “người.” Sau gần 70 năm trong tăm tối, chúng tôi đã tỉnh thức hãy chờ và xem. Ngày phán xét sẽ đến.


Tuổi trẻ Việt Nam, bạn bè quen và chưa quen của tôi đừng sợ hãi! Chúng ta không cần lãnh tụ, vì mỗi người trong chúng ta đã là người điều hành chính bản thân mình. Việc làm đơn giản nhất các bạn có thể làm là hãy phổ biến Dân Làm Báo và bài viết này đến bạn bè, người thân của mình.


Nếu bạn ở nước ngoài, không cần giấy phép tác quyền hãy phiên dịch bài viết này, người viết chỉ xin bạn đừng sửa hoặc thêm bớt và gửi cho chính phủ, Thủ tướng, Tổng thống, Thượng nghị sĩ, Dân biểu, chính quyền địa phương nơi bạn đang sống. Hãy cất lên tiếng nói của tuổi trẻ Việt Nam. Một tiếng nói không ai nghe, nhưng hằng ngàn, trăm ngàn, và hằng triệu người cùng nói, nhân loại sẽ nghe.


Sống trong nước, tuổi trẻ Việt Nam khôn ngoan hơn chúng ta sẽ cất lên tiếng nói khác, âm thầm nhưng vũ bão. Chỉ cần các bạn tự mình và thuyết phục gia đình cùng nhau “rút tiền” ra khỏi tất cả các ngân hàng trong nước và thay vào đó mua vàng để phòng thân. Chỉ cần 24 tiếng đồng hồ thôi, chiến dịch “xiết hầu bao” nay sẽ đánh ngay vào tử huyệt nền kinh tế của chế độ. Tết sẽ qua, chi tiêu sẽ bị thâm thủng vì quà cáp, lì xì, hội hè đình đám, đây là thời điểm tuyệt vời để “rút tiền.” Việt kiều ở nước ngoài hãy gọi điện thoại về quê nhà khuyến khích thân nhân rút tiền vì không phải ai cũng có điều kiện đọc bài viết này.


Tôi đã góp ý cùng ba mẹ và các cụ sẽ làm ngay sau Tết, các cụ cũng sẽ rỉ tai bạn bè. Chúng ta không đánh chế độ bằng súng đạn, máu Việt Nam đã đổ ra trong hằng bao năm qua. Chúng ta hãy đánh bọn động vật hoang dã bằng khối óc của tuổi trẻ. Tại sao chúng ta phải cứ nai lưng nộp tiền nuôi những người cướp nhà, cướp đất của chúng ta?


Tuổi trẻ Việt Nam cùng các thế hệ cha anh cả nước đứng lên, chúng ta đã quỳ gối bao năm rồi. Chúng ta cần đóng cửa các ngân hàng trong nước, nên nhớ bọn tham quan của chế độ cùng vây cánh đang dùng tiền chúng ta gửi ngân hàng để quay về giết chúng ta, câu chuyện người anh hùng Ðoàn Văn Vươn là một điển hình. Nhân danh nhà nước (có ai biết nhà nước là ai đâu?) chúng thu hồi đất đai để bán cho tư bản đỏ, và tư bản đỏ vay tiền ngân hàng nơi chúng ta ký gởi.


Ðừng suy nghĩ sai trái là tôi gửi ngân hàng có vài trăm ngàn, rút ra sẽ chẳng nghĩa lý gì. Bạn đang lầm to ngân hàng trong nước hiện nay đang sống bằng những đồng tiền nhỏ bé của bạn đấy, lấy thí dụ: Bạn gửi khoảng 200,000 trong ngân hàng và có 100 người như bạn ngân hàng sẽ thu vào 20,000,000, cứ thế mà nhân ra và tiền của bạn sẽ được chuyển thẳng vào tay tư bản đỏ dưới hình thức cho vay. Các đại gia “tư bản đỏ” sẽ dùng số tiền của bạn gửi ngân hàng để quay lại mua ruộng vườn, nhà cửa đất đai của bạn với giá rẻ hơn bèo sau khi đã hối lộ bọn quan tham địa phương. Chúng nó mượn đầu heo nấu cháo, chúng nó uống rượu, chơi gái bằng đồng tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta, hãy tỉnh thức.


Kế tiếp, tình hình lạm phát ở Việt Nam hiện nay cao nhất Châu Á và đứng hàng thứ hai trên thế giới, đây là lời tuyên bố của ông Phạm Quang Nghị, bí thư Thành Ủy Hà Nội, ủy viên Bộ Chính Trị, có nghĩa là đồng tiền Việt Nam sẽ càng ngày càng mất giá. Ðể kiểm nghiệm điều này, bạn hãy so sánh giá một bó rau muống, một cân thịt hoặc một tô phở của năm trước với năm nay bạn sẽ thấy ngay. Vật chất là tô phở, bó rau muống, ký thịt thì vẫn không thay đổi, chỉ có giá tiền là tăng lên thôi, đó là chứng minh hùng hồn của đồng tiền Việt Nam ngày càng mất giá. Tiền bạn gửi ngân hàng hôm nay có thể mua được 10 tô phở và năm sau lấy ra cộng cả tiền lời do ngân hàng trả lúc đó đừng nghĩ đến 10 tô phở nữa kẻo sẽ thất vọng to. Chính vì thế, ngân hàng và tư bản đỏ cấu kết với nhau dùng tiền của chúng ta ngay từ bây giờ để làm giầu, hãy tỉnh thức. Rút tiền ra khỏi ngân hàng.


Chúng ta đã câm lặng trong 70 năm qua. Chúng ta đã bị bóp cổ bóp miệng trong 70 năm qua. Chúng ta đã bị lợi dụng trong 70 năm qua. Xương máu hai miền đã đổ ra chỉ để nuôi bầy thú dữ! “Rút tiền ra khỏi ngân hàng” chúng ta sẽ khai tử chế độ cộng sản Việt Nam trong vòng một tuần lễ. Ngày phán xét sẽ đến.

Cao Bá Quát, vị thánh về những vần thơ ngông


Tản Mạn Thơ Văn


 


Lê Hoàng Long


 


Chúng tôi xin đa tạ sự đóng góp của quý vị độc giả khắp nơi. Vườn hoa thơ văn sẽ khởi sắc với muôn mầu, muôn vẻ nhờ những áng thơ của quý vị với tiết tấu truyền cảm và những văn thể đanh thép, cương cường, ngọt ngào, lãng mạn, trữ tình, châm biếm, dí dỏm, khôi hài, v.v.


Ðể đóng góp, xin quý vị gởi về emails dưới đây:


[email protected]hay [email protected]


Khi đóng góp, xin đề “Mục Tản Mạn Thơ Văn”


***


Dưới đây là một số bài thơ quý vị độc giả đóng góp:


 


 


 


Vào thế kỷ 19, hai nhà thơ, Nguyễn Văn Siêu và Cao Ba Quát nổi tiếng trong giới văn chương Thang Long, Hà Nội. Tài văn chương của hai người được vua Tự Ðức ca tụng.


Văn như Siêu, Quát vô tiền Hán.


Thi đáo Tùng, Tuy thất Thịnh Dương.


(So với văn chương của Nguyễn Văn Siêu và Cao Bá Quát, văn chương của các văn nhân thời tiền Hán không sánh bằng. So với thơ văn của Tùng Thiện Vương và Tuy Lý Vương, thơ văn của Thịnh Dương chẳng ra chi).


Cao Bá Quát sinh năm 1809 tại làng Phú Thị (bây giờ, làng Phú Thị, huyện Phú Thị, quận Gia Lâm, Hà Nội) và lớn lên ở khu Ðình Ngang, phần phía Nam Thăng Long. Gia đình ông có truyền thống lâu dài trong khoa bảng, có nhiều đại quan năm chức vụ quan trọng khác nhau trong triều như là Cao Dương Trạc thời Lê Trung Hưng và Cao Huy Diệu thời Gia Long. Tuy vậy, cha của ba người chỉ là giáo học hiểu biết Khổng học.


Thời nhỏ tuổi, Cao Bá Quát có tiếng về trí thông minh và sự xuất sắc. Từ 1832, Cao Bá Quát dự kỳ thi Hội nhiều lần nhưng không đậu vì ông phạm luật khảo thí. Sau mười năm thi cử không thành, đến năm 1841 Cao Bá Quát được vời lại vào cố đô Huế và được bổ nhiệm chức quan nhỏ trong Bộ Lễ. Vào Tháng Tám, năm 1841 ông được chỉ định làm quan khảo hạch trong cuộc thi Trạng Nguyên ở trường thi Thừa Thiên.


Trong khi làm giám khảo, ông xét thấy vài bài thi hay nhưng xúc phạm vài tên húy. Vì thế ông và bạn ông sửa lại cho đúng. Ðiều này bị phơi bầy, và ông bị xử án tử hình. Về sau vụ án được cứu xét lại, ông bị cách chức và bị tù ba năm.


Năm 1847, ông Cao Bá Quát được mời làm việc trong Quốc Tử Giám triều đình ở Huế, và chú trọng vào việc thu thập văn chương. Cảm động về sự giúp đỡ của hai vị quan Tùng Thiện Vương và Tuy Lý Vương, ông tham dự Mạc Vân Thi Xã, thi Hội do hai vị quan này sáng lập.


Mặc dù có phần trong giới quan lại, ông Cao Bá Quát vẫn nghèo, và sống trong túp lều tranh, mặc áo bạc mầu ông thương cảm giới bình dân.


Có cá tính ngay thẳng, quân tử, và thông minh, Cao Bá Quát chọn cho chính mình lối sống ngông, khinh thường kẻ bợ đỡ và những hành động nhu nhược của các vị quan lại thời đó. Qua thơ văn, cuộc sống của ông có vẻ bất cần, bụi đời, lang thang, pha chút bất mãn về thân phận.


Sau đây mời quý vị thưởng thức dăm bài thơ của nhà thơ Cao Bá Quát:


 


Uống say, ngủ ở điếm canh bên sông


 


Uống rượu bên cầu với gió đông.


Chùa vắng, điếm canh cũng trống không.


Mặc kệ sương rơi, ta cứ ngủ.


Nhờ rượu, chuông kêu chẳng bận lòng.


***


 


Nghe tiếng sáo


 


Sáng sớm đầu sông rộn tiếng ca.


Xế chiếu sáo trúc thổi ngân nga.


Tiếng sáo tỉ tê bên gối mỏng,


Làm khách tha phương chạnh nhớ nhà.


***


 


Qua đò sông Gianh giữa trời mưa


 


Sương biển phủ mờ bãi cát nông.


Xa xa lởm chởm núi hình cong.


Theo dọc hai bờ cơn gió thổi.


Buồm như chiếc lá, cứ xoay vòng.


***


 


Ðại hàn


 


Người nghèo sợ rét sớm.


Người giàu không thích hè.


Mặc người yêu, người ghét,


Năm mới lặng lẽ về.


***


 


Chiều tà, uống rượu say, trở về


 


Uống say, nghiêng ngả, tự về nhà.


Một dải sông mờ phía xa xa.


Xuống ao khẽ hỏi bông sen đỏ:


“Liệu có đỏ bằng mặt của ta?”


***


 


Chơi phố Hội An, gặp đào hát người Vị Thành


 


Tiếc gặp nhau đã muộn,


Lại đất khách thế này.


Xa quê, nghe đàn hát


Dưới trăng vàng đêm nay.


Ðèn sáng, lửa lòng tắt.


Lệ khô, rượu còn đầy.


Bạn bè giờ đã ít,


Tiếc gì bài hát hay!


***


 


Ðêm ngồi một mình


Nhà thị thành, chật hẹp.


Người vừa ốm vừa già.


Suốt một đời vất vả.


Thua từ lúc sinh ra.


Hết lụt lại đến hạn.


Dân đói khổ, kêu ca.


Muốn giúp đời, không được,


Thẹn mình là nho gia.


***


 


Nỗi cảm nhớ trên đường xa


 


Quán rượu, cờ xanh, dương liễu xanh.


Dừng xe hít thở khí trong lành.


Bay ngược chiều nhau, bầy én nhỏ.


Trong lồng líu ríu mấy con oanh.


Ði đường đã mệt, còn mưa bụi.


Xa quê, hoa nở, ngắm không đành.


Ngẫm nghĩ chuyện xưa thêm não ruột.


Xốp nhẹ như mây, mộng chẳng thành.


***


 


Vịnh núi Tản Viên (1)


 


Núi thiêng truyền tụng mãi xưa nay.


Tròn trịa bốn bề tựa tán cây.


Muôn bậc vươn cao, khinh nước lụt.


Sao trời như thế dưới tầm tay.


Có vị tiên già đang ẩn dật,


Xa lánh cõi trần, giữa khói mây.


Vua Ðường khiếp đảm, Cao Biền nản (2).


Trấn giữ phương Nam ngọn núi này.


 


Chú thích:


1. Nằm ở huyện Bất Bạt, tỉnh Sơn Tây, vì hình núi tròn nên gọi là Tản Viên. Theo truyền thuyết thần núi Tản Viên vẫn còn ngự trên núi.


2. Vua Ðường nghe đồn Tản Viên là nơi linh thiêng, sợ để vậy sẽ sinh ra người tài giỏi hậu họa khôn lường, bèn sai Cao Biền, là thầy địa lý nổi tiếng thời ấy sang làm An Nam đô hộ sứ để yểm bùa. Cao Biền yểm không nổi, bèn cho người về tâu rằng “Thần núi Tản Viên rất thiêng, không làm gì được.”

Tìm bạn tên Sâm


Trước 1975 làm việc ở Trung Việt Ngân Hàng, Ðà Nẵng, sau công tác ở Ngân Hàng Saigon đường Nguyễn Huệ.


Nghe nói vượt biên khoảng năm 1979-80. Bạn nhận được tin này xin liên lạc về 714-487-8327. Mong tin bạn.

Xe Nhật dẫn đầu danh sách xe đáng tin cậy nhất


DETROIT, Michigan –
Nếu quí vị đang lùng mua một chiếc xe các đời mới sau này, hãy mua xe Nhật, nếu thích xe Mỹ thì chọn tùy kiểu tùy hãng, còn xe Âu Châu thì nên thật cẩn thận, theo tường thuật của LA Times.









Prius, một trong tám loại xe của Toyota được JD Power & Associates xếp hạng nhất về độ tin cậy. (Hình: S 400 Hybrid/Wikipedia)


Trên đây là lời nhắn nhủ của công ty nghiên cứu JD Power & Associates, qua khảo sát thực hiện trong năm 2012, dựa vào mức đáng tin cậy của xe đời 2009 đã bán ra thị trường.


Xe chế tạo tại Nhật đứng đầu bảng. Xe Ford của Mỹ cũng tốt không kém. Tuy nhiên, mọi xe của Chrysler đều bị xếp vào cuối bảng, cùng với xe Âu Châu, ngoại trừ Mercedes ở trên mức trung bình.


Nói chung, xe cộ ngày càng tốt hơn. Người mua xe đời mới không cần phải bỏ công nghiên cứu nhiều. Khảo cứu của JD Power & Associates là công cụ tốt cho người mua xe cũ mà thôi.


JD Power liên lạc với người có xe đời mới ba năm về trước, hỏi họ về các vấn đề họ gặp phải trong 12 tháng qua. Chủ xe đời 2009 có 132 vấn đề trung bình cho mỗi 100 chiếc, giảm từ 151 so với một năm trước.


David Sullivan, phân tích gia của công ty AutoPacific, Inc., một công ty tư vấn kỹ nghệ, nhận định các công ty chế tạo xe hơi ngày nay trang bị thêm vào xe những kỹ thuật hiện đại, nối kết điện thoại tinh khôn vào hệ thống Bluetooth của xe, điều khiển bằng tiếng nói, cung cấp phương tiện định hướng, kể cả cho khách hàng chọn thêm hệ thống giải trí mới ở trong xe. Các xe đời cũ hơn không có những hệ thống dữ kiện phức tạp như vậy.


Nói về xe cũ, Lexus được chấm là xe dẫn đầu của 32 kiểu xe, chỉ có 86 vấn đề trung bình cho mỗi 100 chiếc. Xe Porsche của Ðức đứng nhì với con số 98. Chiếc xe xa xỉ Cadillac của GM cùng giữ hạng ba với Toyota ở 104, và kiểu xe tiết kiệm của Toyota là Scion về hạng 5 với số 111.


Xe của hãng Chrysler tệ nhất với 192 vấn đề trung bình cho mỗi 100 chiếc. Dodge về nhì tính từ dưới lên với 183, Jeep 179 và Jam 174. Xe Jaguar đắt tiền của Anh đứng hạng năm từ cuối bảng.


Toyota vượt mọi hãng chế tạo xe hơi nào khác trong tám hạng mục của năm 2012. Các xe dẫn đầu gồm Lexus ES 350, đồng hạng với Lincoln MKZ đối với xe xa xỉ hạng rẻ nhất (entry-level luxury). Về loại luxury crossover có Lexus RX 350. Scion tC cho loại thể thao gọn nhỏ (sporty compact), Scion xB cho loại xe đa năng, Prius cho loại xe du lịch hạng nhỏ. Sienna cho minivan, Tundra cho xe tải pickup loại lớn và Yaris cho loại subcompact.


Ford dẫn đầu ở ba hạng mục. Ford Explorer đồng hạng với Nissan Murano đứng đầu về xe SUV, Ford Fusion cho xe du lịch và Lincoln MKZ.


Kiểu Buick Lucerne của GM đã ngưng sản xuất dẫn đầu về loại xe lớn, và Chevrolet Equinox đứng đầu về xe small crossover và SUV. Nissan Frontier đứng đầu danh sách xe pickup hạng trung. Huyndai Genesis được điểm cao nhất về xe xa xỉ hạng trung.


Nghiên cứu này dựa theo phúc đáp của 30,000 chủ nhân xe đời 2009 sau thời gian sử dụng ba năm. (TP)

Vàng Ðen (Kỳ 13)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của nhật báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 


Kỳ 13


 


-Hiện em đang làm ăn với tụi Rồng Vàng, em phải làm việc với cả hai để bảo đảm có hàng đều đặn.


-Tụi Rồng Vàng sẽ không còn hiện hữu nữa và trên thị trường cũng sẽ chấm dứt luôn loại hàng giả.


-Chị muốn nói tụi Rồng…


-Em không cần thắc mắc về tụi Rồng Vàng nữa. Chị nghĩ, đã đến lúc mình có thể chia tay nhau. Em sẽ không gặp lại chị nữa, một gã da trắng sẽ liên lạc trực tiếp với em và hắn sẽ cho chị biết những gì em cần.


-À khoan chị, khi chưa biết em, chị đòi tiền trước, nay biết em rồi, chị có thể cho em trả bằng cách tiền trao cháo múc được không?


Vẫn thật lạnh lùng, người đàn bà gấp tờ báo, chuyển thế đứng dậy. Một tờ giấy hai chục Mỹ kim đã được kín đáo gài dưới đáy của ly nước ngọt.


-Chị tin em. Chào em.


Một chiếc Jaguar không biết từ đâu, đã kín đáo đậu xề ngay trước cửa tiệm ăn, người đàn bà với y phục đen biến theo chiếc Jaguar. Người thiếu nữ cũng rời khu tiệm ăn trong chiếc xe thể thao đỏ cùng đoàn xe tháp tùng để bảo vệ.


Trời vẫn mưa, tiệm ăn vẫn sinh hoạt thật bình thường; Bình thường và thản nhiên đến nỗi, người quản lý của tiệm ăn không biết mình vừa tiễn chân một người chúa đảng của một băng đang làm mưa gió khắp miền Tây Hoa Kỳ, vì người thiếu nữ đẹp, lịch sự, nói chuyện vô cùng nhã nhặn vừa bước ra khỏi tiệm, không ai khác hơn.


Những chiếc vòi rồng xối xả bắn những tia nước thật mạnh, phủ đè trên ngọn lửa. Không một chút suy suyển, ngọn lửa ngạo nghễ còn bốc vọt lên, liếm luôn phòng lái chính của chiếc tầu hàng khổng lồ, như chừng thách đố.


Chiếc tầu hàng của hãng vận tải Thanh Thanh vừa cập bến Seattle chiều nay, bốc cháy dữ dội dù chưa kịp qua thủ tục quan thuế của Mỹ. Ba chiếc tầu nhỏ, chuyên dùng để cứu hỏa ở dưới nước, đang quần quanh chiếc tầu hàng, dùng nước biển bắn những luồng nước cực mạnh lên ngọn lửa. Trên bến, những chiếc xe cứu hỏa của thành phố cũng không kém, cũng đang thổi xuống những lượng nước khổng lồ lên biển lửa. Quả thật, lửa đã lan ra thành biển.


-Tôi cần gấp hai mươi người tình nguyện, kiếm cho tôi liền hai mươi người tình nguyện. Trên tầu còn sót 22 người, đang bị trói. Lẹ lên.


Người trưởng toán cứu hỏa gào lên trên chiếc máy truyền tin đang cầm nơi tay. Cảnh sát vừa cho ông biết, họ nhận được một cú điện thoại, trên tầu còn 22 thủy thủ đoàn bị trói tại đầu mũi tầu.


Ba chiếc thang dài từ ba chiếc xe cứu hỏa được bắc dựa lên thành tầu. Hơn chục người lính cứu hỏa tình nguyện nối đuôi nhau leo lên. Hiện giờ, với người trưởng toán, việc cứu người còn khẩn cấp hơn việc cứu hỏa nữa. Tuy ngọn lửa thật dữ dội, ông vẫn ước tính được khoảng hai tiếng nữa, ông sẽ dập tắt được nó. Việc trước mắt, phải cứu thoát ngay đám thủy thủ còn bị kẹt trên tầu.


Khoảng hai dặm Anh, cách chiếc tầu hàng đang bị cháy, trên một chiếc du thuyền khá lớn đang đậu cặp bến tầu. Vài người đàn ông Việt Nam đang ngồi run rẩy trong những tấm chăn quấn quanh người. Chai Hennessy trên chiếc bàn nhỏ đã vơi quá nửa.


-Ðm., bay chơi cú này được lắm.


Một người đàn ông tầm thước, khoảng gần năm mươi, vừa nói,vừa đưa tay kéo vạt áo lên lau chiếc ông nhòm, rồi lại đưa lên tiếp tục nhìn chiếc tầu hàng đang cháy. Vẫn trong phòng khách của chiếc du thuyền, một toán người Ấn Ðộ đang nghiêng ngả đùa giỡn, có lẽ tiếng Việt Nam được phổ thông trên thế giới nên họ chỉ dùng toàn tiếng Việt. Ðám Ấn Ðộ chừng như ở Việt đã lâu, nên phát âm giống in hệt người Việt. Nhìn chán qua chiếc ống nhòm, người đàn ông đứng tuổi gieo phịch người xuống một chiếc ghế gần đó và nói:


-Tụi nó cứu được rồi. Thôi, bay sửa soạn đi, chẳng lẽ ngủ đêm đây sao? Còn mấy thằng kia, bộ hà bá nhát hay sao mà còn run hoài vậy?


-Trời, đại úy, ông có ở dưới đó ông mới biết, nước mùa này lạnh còn hơn nước đá nữa.


-Ờ, ờ, thôi được rồi, nốc thêm vài hớp nữa là hết liền. Ê, còn mấy thằng kia, tụi bay muốn về Ấn ăn cà ri hay sao? Còn chưa chịu cởi bộ đồ. Tụi bay lo liệu đó, thằng nào lái thì lái, tao đi ngủ à. Nhớ gọi về cho ông thầy biết tin là tất cả đều tốt đẹp nghe.


Nửa giờ sau, chiếc du thuyền xuôi Nam, trực chỉ về California.


Dưới cái rét căm căm ngoài bến tầu, người đại úy cảnh sát của quận Seattle vẫn kiên nhẫn chờ. Ðám thủy thủ vừa giải cứu được trên chiếc tầu hàng Thanh Thanh hoàn toàn người Trung Hoa, chúng đang chơi trò giả mù sa mưa. Không một ai nói được câu tiếng Anh, ngay cả tên thuyền trưởng cũng bẻ không được một chữ. Ông đang chờ một nhân viên cảnh sát gốc Hoa của ông đến để lấy khẩu cung.


Biết thừa đây là một vụ phá hoại có tính toán, nhưng ông vẫn phải hù nhẹ chúng một câu:


-Tụi bay đốt tầu để lấy bảo hiểm phải không?


Có một câu hỏi nhỏ vậy thôi mà tụi nó đã thề sống, thề chết. Dĩ nhiên tụi nó đời nào dám đem đánh đu sinh mạng của chúng để đổi lấy mớ tiền bảo hiểm không vào tay chúng.


-Tụi bay nói rằng, tụi bay bị đột kích bất ngờ, chúng bắt trói tụi bay lại, có đúng không?


Sau lời người thông ngôn, cả bọn gật đầu lia lịa. Ðưa hết cả đám về văn phòng, người đại úy đã móc riêng tên thuyền trưởng lên phòng hỏi cung.


-Theo như những lời anh nói, tụi nó tấn công bất thình lình các anh bằng hai ngả. Một bọn đã lặn từ dưới nước, leo lên bằng ngả hông tầu, kiềm chế các anh, đoạn một bọn khác đem theo chất nổ lên bằng ngả cầu thang từ bến tầu. Chúng đặt chất nổ tại hầm dầu cặn và hầm chứa hàng. Có đúng không?


Hắn lại gật.


-Anh diễn tả chúng mặc quân phục, quấn khăn trên đầu và y phục hoàn toàn đen từ đầu đến chân. Có phải như thế này không?

Thầy giáo cứa cổ cô giáo chỉ bị phạt 1.5 triệu đồng


PHÚ YÊN 19-2 (NV) –
Thầy giáo dạy toán cứa cổ cô phó hiệu trưởng một trường trung học cấp 2 không bị truy tố hình sự mà bị phạt hành chính với số tiền 1.5 triệu đồng.

Cô giáo Nguyễn Thị Thủy đang được điều trị trong bệnh viện. (Hình: Dân Trí)

Bee.net thuật lời của phóng viên tờ báo cho biết ngày 18 tháng 2 công an huyện Sơn Hòa tỉnh Phú Yên đã quyết định “không khởi tố vụ án, khởi tố hình sự đối với ông Cao Văn Hậu”.

Ông Hậu, 42 tuổi, giáo viên môn toán, cư trú tại thôn Thạnh Hội, xã Sơn Hà, huyện Sơn Hòa đã cứa cổ bà Nguyễn Thị Thủy, 39 tuổi, là phó hiệu trưởng trường THCS xã Sơn Hà.

Vụ việc xảy ra ngày 15 tháng 2, trong một lần cãi vã giữa hai người tại phòng làm việc của bà Thủy, ông Hậu đã “rút con dao Thái Lan mang theo, khóa chặt hai tay bà Thủy rồi dùng dao cứa vào cổ”, theo tin báo Dân Trí kể lại. Bà Thủy đã được đưa đi cấp cứu ở bệnh viện đa khoa huyện Sơn Hòa.

Báo Dân Trí thuật theo lời kể của một số giáo viên, ông Hậu và bà Thủy “có quan hệ yêu đương”. Chuyện xảy ra vì ông Hậu “nghi cô Thủy có người yêu mới”.

Lý do được nêu ra để không truy tố hình sự ông Hậu, theo Bee.net, vì “bà Thủy không yêu cầu xử lý ông Hậu mà tạo điều kiện cho ông Hậu đi chữa bệnh”.

Cơ quan điều tra thì kết luận “thời gian gần đây ông Hậu rối loạn tâm thần do trầm cảm nên sau khi có men rượu đã bức xúc”.

Bể hụi bạc tỉ, hàng chục người nghèo điêu đứng


SÀI GÒN 19-2 (NV) –
Ham lãi cao, nhiều người nghèo đưa tiền cho một người chủ hụi ở Gò Vấp, đến nỗi trở thành tay trắng khi chủ hụi trốn mất.

Hàng chục người dân tụ tập trước căn nhà khóa kín của bà Nguyễn Thị Kiều Hương. (Hình: Thanh Niên)

Theo báo Thanh Niên, buổi sáng ngày 19 tháng 2, “hàng chục người dân ngụ ở hẻm 105, đường Nguyễn Văn Công (P.3, Quận Gò Vấp) kéo đến nhà chủ hụi Nguyễn Thị Kiều Hương đòi nợ. Họ cầm trên tay những tờ giấy mượn nợ từ vài triệu đến vài trăm triệu đồng.”

Theo nguồn tin “Số tiền trên là cả một tài sản lớn với những người dân lao động nghèo”, những người đã tin vào sự lương thiện của bà Hương.

Tại quán cà phê đầu con hẻm 105, hàng chục người mất tiền ngồi trầm ngâm nhìn về phía căn nhà của bà Nguyễn Thị Kiều Hương “với đôi mắt buồn rười rượi”.

Theo những người cho bà Hương mượn tiền, giữa năm 2011, bà Hương có mượn nợ của nhiều người dân và hứa hẹn trả lãi suất cao. Ðến ngày 17 tháng 1, bà Hương tiếp tục vận động nhiều người trong xóm đóng tiền chơi hụi ngày.

“Ðể củng cố lòng tin, bà ‘trùm hụi’ trong xóm nghèo để két sắt tiền ngay trước nhà, bên trong chất đầy tiền và vàng. Hễ thấy người dân gần đó đến chơi, bà Hương mở két sắt ‘khoe’ tiền, vàng.” Báo Người Lao Ðộng kể. “Chỉ hơn 1 tháng, hàng chục người đã lao vào đường dây hụi do bà Hương làm chủ. Ðến thời hạn hốt hụi như đã hứa, mọi người kéo nhau đến nhà bà Hương thì thấy căn nhà đã bị khóa cửa bên ngoài. Nhiều người dân bán tính bán nghi, nháo nhào gọi vào số máy của ‘chủ hụi’ nhưng đầu dây bên kia luôn trong tình trạng… không liên lạc được. Ðến lúc này, mọi người biết rằng đã bị lừa nên làm đơn tố cáo lên cơ quan chức năng.”

Một nạn nhân, bà Nguyễn Thị Lang, 59 tuổi, kể: Bà bị giựt nợ 6 triệu đồng. Ðó là số tiền rất lớn đối với gia đình bà.

“Ðưa tay gạt nước mắt, bà Lang nghẹn lời cho biết, hằng ngày vợ chồng bà sống nhờ vào tiệm tạp hóa bé xíu tại nhà. Bản thân bà bị bệnh ung thư, người chồng già phải chạy thận thường xuyên. Số tiền trên được hai vợ chồng dành dụm một thời gian dài để chữa bệnh”.

Một nạn nhân khác, anh Khôi, 21 tuổi, cho hay, anh “tham gia đường dây hụi của bà Hương hơn 1 năm qua. Hai vợ chồng hy vọng tích lũy được số tiền kha khá để dành lo cho vợ sinh. Nhận được tin chủ hụi trốn, anh Khôi hụt hẫng. Hai vợ chồng anh từ vùng đất Bạc Liêu dắt díu nhau lên Sài Gòn để tìm kế sinh nhai. Người vợ đi làm công nhân tại khu công nghiệp mỗi tháng chỉ được gần 2 triệu đồng. Bản thân anh Khôi lái xe ôm bữa được bữa không. Số tiền ‘nuôi’ hụi khoảng 35 triệu đồng ‘bốc hơi’ nên vợ chồng anh gần như trắng tay.”

Theo những người đến đòi nợ bà Hương, số tiền bà này vay mượn của người dân nghèo lên đến hàng tỉ đồng.

Lễ hội Mardi Gras


NEW ORLEANS (AP) –
Bất kể trời mưa lạnh, lễ hội Mardi Gras ở New Orleans vẫn diễn ra tưng bừng trong cuối tuần qua, với cuộc diễn hành 27 xe hoa tối Thứ Bảy và sẽ còn lập lại hàng đêm tới hết tối thứ Ba mới kết thúc.



Theo truyền thống, lễ hội Mardi Gras diễn ra vào trước mùa Chay của đạo Công Giáo và thu hút nhiều chục ngàn người khắp nơi tới dự. (Hình: AP Photo/The Times-Picayune, Michael DeMocker)

Phó chánh án xài bằng giả, bị kỷ luật, tự khen, được lên lương


CÀ MAU 19-2 (NV) –
Ông Trần Trọng Hữu, phó chánh án “tòa án nhân dân” tỉnh Cà Mau dù xài bằng giả, bị kỷ luật, nhưng đã “tự đề xuất” khen thưởng cho mình và đề nghị tăng lương trước hạn kỳ.

Quyết định kỷ luật của TAND tối cao đối với ông Hữu. (Hình: Người Lao Ðộng)

Câu chuyện “may mắn hy hữu” này được báo Người Lao Ðộng kể hôm Chủ Nhật.

Theo nguồn tin, năm 2006, ông Hữu từng bị “Tòa án Nhân dân Tối cao” quyết định kỷ luật “bằng hình thức khiển trách do có hành vi sử dụng bằng tốt nghiệp bổ túc trung học phổ thông bất hợp pháp từ năm 1999-2005 để bổ sung hồ sơ cán bộ”.

Ðiều quái đản là ông Hữu không bị rút lại bằng đại học như nhiều trường hợp sử dụng dùng bằng trung học giả để học đại học khác mà cái bằng Ðại học Luật của ông Hữu vẫn được công nhận. Sau đó ngày 28 tháng 6 năm 2006, ông Hữu lại “tiếp tục bổ sung vào hồ sơ giấy chứng nhận tạm thời tốt nghiệp bổ túc THPT” và mọi chuyện kể như êm xuôi.

Báo Người Lao Ðộng nói kết thúc năm 2010, “ông Hữu với chức vụ bí thư chi bộ, chủ tịch hội đồng thi đua khen thưởng TAND tỉnh Cà Mau, đã tự đề xuất TAND tối cao khen thưởng ‘5 năm hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong công tác thi đua khen thưởng’”.

Không những vậy “ông Hữu còn đề xuất cho cấp dưới là ông Châu Thanh Dũng, chánh văn phòng TAND tỉnh Cà Mau, cùng được nhận bằng khen của TAND tối cao ngay trong thời gian ông Dũng đang thụ án kỷ luật”.

Tờ báo đem câu chuyện hỏi ông Trương Thành Ký, nguyên chánh án TAND tỉnh Cà Mau. Ông Ký khi còn là chánh án và toàn thể cán bộ, nhân viên cơ quan “đều không hay biết việc tự đề xuất khen trên. Chỉ khi có quyết định của TAND tối cao về việc tặng bằng khen 5 năm hoàn thành xuất sắc công tác thi đua khen thưởng giai đoạn 2005-2010 cho ông Hữu thì mọi người mới vỡ lẽ”. “Khi đó, tôi đã báo cáo sự việc lên TAND tối cao nhưng không thấy giải quyết”, ông Ký nói.

Chuyện chưa hết. Nói chuyện với phóng viên Báo Người Lao Ðộng, ông Trương Văn Bình, chánh án đương nhiệm TAND tỉnh Cà Mau, nói: “Việc ông Hữu và ông Dũng từng bị kỷ luật là có. Tuy nhiên, không liên quan đến việc hai ông này nhận bằng khen, vì đó là bằng khen có tính chất hoạt động phong trào, không liên quan đến chuyên môn nghiệp vụ và không làm căn cứ để xét nâng lương trước thời hạn”.

Bởi vậy “nhờ vào tấm bằng khen này mà ông Hữu đã được chính thức nâng lương trước thời hạn, kể từ tháng 2 tháng 2012”.

Tháng 10 năm ngoái, thẩm phán Nguyễn Thanh Mộng, phó văn phòng “Tòa án Nhân dân” tỉnh Cà Mau đã là đề tài diễu cợt của dư luận.

Ông Mông bị gia đình một phụ nữ có chồng hành nghề xe ôm bắt quả tang, chụp hình, khi “vào nhà nghỉ” với phụ nữ 24 tuổi này. Ông Mộng “giải trình là vào nhà nghỉ để ‘tư vấn pháp luật.’”

Tin mới cập nhật