Cụ Cố Bà Maria Nguyễn Mùi

 






Ông Vincent Trần Văn Phủ

 






Ông Giesu Trịnh Hiệp Tấn

 






Cụ Bà Maria Nguyễn Kim Thìn

 






Nhạc sĩ Nhật Ngân

 






Bà Quả phụ Nguyễn Văn Mùi

 






Nhạc sĩ Nhật Ngân

 






Bà Quả phụ Nguyễn Ðình Thừa

 






Nguyễn Thị Diệu Tâm

 






Nhạc sĩ Nhật Ngân

 






Ông I-Nha-Si-Ô Vũ Long Mão

 





Collaborators

 

Quang Tường 

Trong Thế Chiến Thứ Hai, Phát-xít Ðức xâm chiếm các quốc gia Âu Châu như Pháp, Bỉ, Hòa Lan, Ðan Mạch, Tiệp Khắc, Ba Lan, Na-Uy, v.v… Tại các quốc gia bị chiếm đóng, các chính phủ bù nhìn hợp tác với quân đội Phát-xít Ðức ở nhiều mức độ khác nhau. Sử sách gọi chung các thành phần hợp tác này là Nazi collaborators.

Trại tập trung Drancy ở Pháp, ngoại ô Paris, nơi người Do Thái bị giam cầm trước khi chuyển đi các trại tập trung khác. (Hình: gfh.org.il)

Ðể thi hành những chính sách, luật lệ do quân xâm lược Phát-xít Ðức đề ra, các chính phủ bù nhìn phải nhờ đến lực lượng cảnh sát, mật vụ bản xứ. Mức độ tuân hành của các lực lượng này có khác biệt nhau tùy theo quốc gia. Ở Na-Uy, lực lượng cảnh sát chọn thái độ thụ động, hững hờ, làm chiếu lệ. Nếu có lệnh của Phát-xít Ðức bắt giữ những người tình nghi có liên hệ đến lực lượng kháng cự thì cảnh sát Na-Uy sẽ gọi điện thoại trước đến nhà những người này và thông báo là có lệnh bắt họ và yêu cầu họ có mặt ở nhà ngày mai để cảnh sát đến bắt. Dĩ nhiên là khi cảnh sát đến nhà họ thì các nhân sự liên hệ đã trốn vào rừng hay đã đi biệt tích!

Ở một thái cực hoàn toàn khác với cảnh sát Na-Uy là lực lượng cảnh sát (gendarme) và mật vụ Pháp của chính phủ bù nhìn Vichy dưới thời chiếm đóng của Phát-xít Ðức từ 1940-1945. Sự tuân lệnh, tận tụy, cần mẫn của lực lượng cảnh sát và mật vụ Pháp vượt quá sự mong đợi của chính các viên chức Phát-xít Ðức. Cảnh sát Pháp rất sốt sắng để lùng sục, lùa bắt dân Pháp gốc Do Thái và những người dân Âu Châu gốc Do Thái đang tỵ nạn tại Pháp để đưa vào các trại tập trung trước khi chuyển giao cho Phát-xít Ðức. Sau đó, số mệnh những người gốc Do Thái đáng thương này ra sao thì cả thế giới đã biết. Trong thời gian chiếm đóng nước Pháp của Phát-xít Ðức, có gần 100 ngàn người gốc Do Thái bị lùa vào các trại diệt chủng. Cảnh sát Pháp hưởng hoàn toàn “công trạng” này.

Tệ hơn nữa, mật vụ Pháp cũng cần mẫn không kém trong việc lùng bắt quân kháng chiến Pháp. Họ ra tay tra tấn, khảo hạch các partisan (tên gọi các thành viên lực lượng kháng chiến Pháp chống xâm lược Ðức) để tìm ra manh mối các ổ kháng cự để lập công với Phát-xít Ðức. Có thể nói không ngoa là tại Pháp, lực lượng cảnh sát và mật vụ Pháp đã thay mặt Phát-xít Ðức để làm công việc bình định và duy trì sự chiếm đóng của Ðức Quốc Xã trên đất Pháp.

Cũng vì thế mà sau ngày giải phóng nước Pháp, chính người dân Pháp vì quá phẫn nộ đã ra tay trả thù thành phần collaborators này. Có gần 10 ngàn collaborators bị thủ tiêu trước khi chính phủ lâm thời của Tướng De Gaulle ra lệnh chấm dứt tình trạng trả thù ngoài vòng pháp luật này.

Cho đến nay, đối với người Pháp nhắc đến chữ “collaborator” vẫn đánh thức một mối nhức nhối ở cấp quốc gia. Với truyền thống cách mạng và nền văn minh mà người Pháp luôn tự hào, lại sản sinh một thành phần “collaborator” với giặc như thế là một điều vô cùng nhục nhã.

Nhiều sử gia đánh giá rằng sự hợp tác thành khẩn của thành phần collaborators tại Pháp là một sự việc chưa từng thấy trong lịch sử…

… Cho đến 70 năm sau có lẽ người ta mới thấy lại một tình trạng collaboration như thế tại Á Châu.

Trước sự trỗi dậy của Trung Quốc với tham vọng bành trướng tại Á Châu, các quốc gia lân cận từ Nam Hàn, Nhật Bản, Ðài Loan xuống đến Phi-líp-pin, In-đô-nê-xi-a, Singapore, Mã Lai, Miến Ðiện, Thái Lan, Việt Nam đều phải e dè.

Chính sách, thái độ, và phản ứng của mỗi quốc gia cũng có khác biệt nhau về mức độ. Nhưng không đâu bằng phản ứng của nhà nước Việt Nam. Ðối với sự xâm lấn biển đảo thuộc chủ quyền Việt Nam, đối với sự hiếp đáp ngư dân Việt Nam của hải quân Trung Quốc, nhà nước Việt Nam không có phản ứng cứng cỏi của một chính quyền độc lập như các quốc gia lân cận, mà ngược lại có thái độ nhu nhược và phản bội dân tộc của một chính phủ bù nhìn như chính phủ Vichy dưới thời chiếm đóng của Phát-xít Ðức.

Tại Hồng Kông, nay đã thuộc chủ quyền của Trung Quốc, nhưng mỗi năm đến ngày kỷ niệm vụ thảm sát Thiên An Môn, dân chúng lại kéo xuống đường rất đông. Giới cầm quyền và cảnh sát Hồng Kông vẫn để yên cho dân biểu tình và chỉ đóng vai giữ trật tự. Trong khi đó tại Việt Nam, một quốc gia độc lập, những người biểu tình yêu nước chỉ muốn tuyên xưng chủ quyền đất nước cho Hoàng Sa, Trường Sa lại bị chính công an Việt Nam đàn áp thẳng tay ngay trên đường phố.

Sự tận tụy, cần mẫn của lực lượng công an, mật vụ Việt Nam ngày nay trong việc đàn áp những người yêu nước chống bá quyền Trung Quốc chắc hẳn vượt quá sự mong đợi của chính các lãnh đạo Bắc Kinh. Với đà nhu nhược và phản bội này của nhà cầm quyền Việt Nam – mà nhiều người gói gọn trong 6 chữ Hèn với giặc Ác với dân – để bóp nghẹt lòng yêu nước của dân tộc, thì khi đất nước rơi hoàn toàn vào tay bá quyền Trung Quốc, quân xâm lược Bắc Kinh đã có sẵn một thành phần cung cúc, tận tụy với chủ mới; đó chính là lực lượng công an, mật vụ Duỵn-Nàn (Việt Nam), hãnh diện đóng vai ngôi sao thứ sáu trên màu cờ đỏ rực của đế chế Trung Quốc.

Sử gia gọi thành phần hợp tác với Phát-xít Ðức 70 năm về trước là Nazi collaborators. Ngày nay tên gọi thành phần collaborators với Trung Quốc ngay trên đất Việt là gì? Kính nhờ bạn đọc đặt tên tiếng Việt giùm thay cho tác giả.

Mỹ công khai nhận công bác sĩ Pakistan giúp bắt bin Laden

 

 

WASHINGTON (AP) Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon Panetta lần đầu tiên công khai xác nhận một bác sĩ Pakistan đã cung cấp cho Hoa Kỳ thông tin quan trọng, nhờ vậy toán biệt kích SEAL thực hiện thành công vụ đột kích và hạ sát Osama bin Laden hồi Tháng Năm năm ngoái.

Lực lượng an ninh Pakistan hôm 27 tháng 1 xem xét vùng đồi núi ở Abbottabad, gần căn nhà bin Laden bị hạ sát, sau khi trường quân sự cao cấp tại đây bị tấn công bằng hỏa tiễn. Bộ trưởng quốc phòng Mỹ xác nhận một bác sĩ Pakistan có công giúp Hoa Kỳ hạ sát thành công bin Laden. (Hình: Adnan Qureshi/AFP/Getty Images)

Qua cuộc phỏng vấn truyền hình trong chương trình “60 Minutes” của đài CBS, dự trù được phát vào ngày Chủ Nhật, Bộ Trưởng Panetta nói, ông Shakil Afridi là người từng cung cấp tin tình báo cho cuộc đột kích vào căn nhà trùm khủng bố bin Laden trú ngụ ở Abbottabad, trên lãnh thổ Pakistan.

Nhờ ông Afridi bày ra chương trình chủng ngừa trong khu vực, CIA mới có thể thu thập được mẫu DNA và xác nhận chính bin Laden đang ở trong căn nhà đó. Sau biến cố này, bác sĩ Afridi bị Pakistan kết tội phản quốc. Ông Panetta nói, ông rất quan ngại cho số phận của ông Afridi.

Bộ Trưởng Panetta còn thêm, ông vẫn tin chắc trong chính quyền Pakistan có một số người “ý thức” rằng một người đáng quan tâm đang ở trong ngôi nhà đó. Tuy nhiên ông nói ông không có chứng cớ là Pakistan biết đích xác người ấy là bin Laden.

Chính quyền Pakistan hy vọng giải quyết vụ Bác Sĩ Afridi trong âm thầm. Theo lời của hai giới chức Pakistan, chừng nào báo chí bớt chú ý, có lẽ ông ta sẽ được giao cho Hoa Kỳ. Họ yêu cầu được giấu tên vì cuộc điều tra về việc ông Afridi bị cáo buộc tội phản quốc vẫn đang tiến hành. (T.P.)

5 nước trong khu vực đồng Euro bị hạ điểm tín nhiệm

 

FRANKFURT, Ðức (AP)Fitch, công ty thẩm định tài chính của Mỹ hôm Thứ Sáu loan tin họ hạ điểm tín nhiệm về khả năng thanh toán nợ công dài hạn của năm nước sử dụng đồng tiền Euro, gồm Ý, Tây Ban Nha, Bỉ, Cyprus và Slovenia.
 

Công ty thẩm định tài chính Fitch duy trì điểm tối đa AAA đối với 6 nước Ðức, Áo, Phần Lan, Pháp, Luxembourg và Hòa Lan. Tuy nhiên lại hạ điểm tín nhiệm của 5 nước khác cũng trong khu vực đồng Euro là Ý, Tây Ban Nha, Bỉ, Cyprus và Slovenia. (Hình: Philippe Huguen/AFP/Getty Images)

Sự kiện này xảy ra tiếp sau vụ hạ điểm vào ngày 13 Tháng Giêng của công ty thẩm định tài chánh Standard & Poor’s.

Fitch nói, các quốc gia này đang trực diện với khó khăn về tài chính lẫn kinh tế, do cơn khủng hoảng nợ công của khu vực đồng Euro, khiến họ khó có khả năng chịu nổi gánh nặng nợ nần.

Theo RFI, điểm tín nhiệm của Ý bị hạ hai nấc, xuống A-trừ, Tây Ban Nha và Slovenia chỉ còn là điểm A sau khi cũng bị hạ hai nấc. Bỉ mất một hạng, còn AA và Cyprus rơi một nấc, xuống BBB+. Các thang điểm mới này đều đi kèm với đánh giá tiêu cực về triển vọng, có nghĩa là không loại trừ khả năng tiếp tục bị hạ điểm trong tương lai.

Ðối với Fitch, chưa thể hoàn toàn loại bỏ nguy cơ tan vỡ khu vực đồng Euro, cho dù nhiều tiến bộ đã đạt được qua các hội nghị thượng đỉnh của Châu Âu. Công ty này hy vọng các lãnh đạo Châu Âu sẽ đạt được những cam kết cụ thể trong hội nghị thượng đỉnh vào ngày 30 Tháng Giêng tới đây.

Từ đầu cuộc khủng hoảng cho đến hôm 27 Tháng Giêng, Fitch chưa hề hạ điểm tín nhiệm của Ý, Bỉ, nhưng đã hai lần hạ điểm của Cyprus, và hạ một lần đối với Slovenia và Tây Ban Nha.

Hiện nay, Fitch vẫn duy trì mức điểm tối đa AAA đối với sáu nước trong khu vực đồng Euro, gồm Ðức, Áo, Phần Lan, Pháp, Luxembourg và Hòa Lan. (T.P.)

 

Vũ khí tương lai của Mỹ gồm cả đồ cũ tái tạo

 

WASHINGTON (AP)Những vũ khí mà Ngũ Giác Ðài chọn cho phù hợp với chiến lược quốc phòng mới của Tổng Thống Barack Obama, được gọi là “Ưu Tiên Quốc Phòng của Thế Kỷ Thứ 21,” gồm cả những tàn tích của quá khứ để lại.

Chiến lược quốc phòng mới của Tổng Thống Barack Obama, có tên “Priorities for 21st Century Defense,” công bố hôm Thứ Năm, gồm cả những tàn tích của quá khứ như pháo đài bay B-52, phi cơ trinh sát U-2, v.v. (Hình: Jason Smith/Getty Images)

Các đồ cũ ngày trước gồm pháo đài bay B-52, vốn bắt đầu đi vào hoạt động khi Tổng Thống Obama vừa mới ra đời. Ngoài ra còn có phi cơ dọ thám U-2, bay lần đầu tiên vào năm 1955 và tạo tiếng vang lớn hồi Tháng Năm 1960, khi Francis Gary Powers bị bắn rơi trên bầu trời của Liên Bang Xô Viết.

Khi Tổng Thống Obama đến Ngũ Giác Ðài hôm 5 Tháng Giêng để loan báo chiến lược mới, ông tuyên bố Mỹ chuyển hướng từ thập niên chiến tranh ở Iraq và Afghanistan qua sự “loại bỏ những hệ thống đã lỗi thời của kỷ nguyên Chiến Tranh Lạnh”. Nhưng khi những chi tiết đầu tiên về ngân sách của Ngũ Giác Ðài cho năm 2013 được công bố hôm Thứ Năm, rõ ràng là một số những thứ đã dùng từ thời Chiến Tranh Lạnh vẫn còn được đem ra dùng tiếp.

Ngoài B-52 và U-2, còn hệ thống chiến lược răn đe bằng nguyên tử, bắn lên từ đất, biển và cả trên không. Khái niệm mà nhiều người ca ngợi đã giúp ngăn được cuộc xung đột hạch nhân suốt thời Chiến Tranh Lạnh. Nhưng nay một số chuyên gia về kiểm soát vũ khí cho là đã lỗi thời, mà Mỹ cần phải dẹp bỏ.

Mỹ hiện còn 5,000 vũ khí nguyên tử đang còn hoạt động, hết phân nửa có từ một thập niên trở về trước.

B-52 từng được tối tân hóa nhiều lần và đang được sử dụng trong nhiều vai trò, ngoài chuyên chở vũ khí nguyên tử, còn dùng để yểm trợ quân bộ chiến, bắn hỏa tiễn, rải bom và mìn. (T.P.)

 

Cháy trung tâm cai nghiện ở Peru, 26 chết

 

LIMA, Peru (AP)Một trận hỏa hoạn xảy ra tại một trung tâm cai nghiện tư nhân, nằm trong khu dân nghèo ở thủ đô của Peru hôm Thứ Bảy. Cảnh sát cho biết có 26 người chết và 10 bị thương.

Xác nạn nhân hỏa hoạn đặt nằm bên ngoài trung tâm cai nghiện “God Is Love,” bị cháy lúc 9 giờ sáng Thứ Bảy 28 Tháng Giêng. Có ít nhất 26 người chết và 10 bị thương. (Hình: AP/Juan Contreras)

Lửa bùng phát vào lúc 9 giờ sáng tại trung tâm “God Is Love,” dành riêng cho người nghiện rượu và ma túy, ở khu Zarate, nằm ở phía Ðông Lima. Hiện chưa rõ nguyên nhân.

Gianfranco Huerta, một người trẻ đang được điều trị tại trung tâm, kể lại với đài truyền thanh địa phương RPP, rằng anh đang ăn điểm tâm khi trông thấy lửa bốc lên từ tầng trệt và phải nhảy từ lầu hai xuống để thoát thân. Anh Huerta nói:

“Cửa khóa kín, không có cách gì thoát ra được.”

Theo cảnh sát trưởng Clever Zegarra, có ít nhất 26 người chết và 10 bị thương.

Truyền thông địa phương tường thuật rằng trung tâm “God Is Love” trị cai nghiện bằng cách giảng dạy kinh thánh. (T.P.)

 

Thật khó trả lời – Lê Phan

 

Lê Phan 

Ngay ngày đầu năm tôi nhận được một email của một đồng nghiệp. Sau nhiều năm đi lang thang các nơi trên thế giới, anh lại được đưa trở về làm phóng viên Ðông Nam Á. Bức email thật dài, mang tâm sự của một nhà báo đã hơn 10 năm nay mới trở lại Ðông Nam Á mà anh bảo có những điều thay đổi đến ngạc nhiên nhưng có những sự vẫn như cũ.

“Bạn còn nhớ không,” anh viết “hồi đó chúng mình phải ‘lén’ vào Miến Ðiện với visa du khách mặc dầu ai cũng biết SLORC nhẵn mặt đám nhà báo chúng mình ở Bangkok. Giờ đây thì khác hẳn, mặc dầu vẫn vào với visa du lịch, chính quyền ‘dân sự’ mới đã sẵn sàng giúp đỡ. Ðiều ngạc nhiên nhất là con đường đi vào nhà Daw Suu Kyi (Anh dùng lối xưng hô kính nể của người Miến). Hồi đó con đường đầy ổ gà, với một nút chặn lớn ngay đầu đường. Ngôi nhà bên hồ ẩn hiện trong lùm cây điêu tàn cũ kỹ. Xe taxi chỉ dám chạy qua, không dám chần chờ trước cửa. Ngày nay con đường đã được sửa sang lại. Ngôi nhà đã được sơn phết lại và xe cộ ra vào tấp nập.” Anh vẫn tỏ ra nghi ngờ về thực sự chuyện gì sẽ xảy ra cho Miến Ðiện nhưng kết luận “Cũng chỉ biết chúc họ may mắn. Dân tộc bất hạnh đó đáng được hưởng một chút hạnh phúc.”

Nhớ lại hồi năm 1999 khi chúng tôi còn chạy lựu đạn cay của cảnh sát công an Indonesia trong những ngày tháng ngay trước khi ông Habibie bị Quốc Hội bất tín nhiệm, anh viết “Indonesia thay đổi nhiều hơn là tôi tưởng. Ở xa, tuy vẫn để mắt đến nhưng tôi không ngờ Indonesia ngày nay khác xưa rất nhiều. Thật nực cười nhưng quả là nền dân chủ Indonesia đã trưởng thành. Dĩ nhiên có nhiều điều vẫn như cũ, tham nhũng cộng với cái tính xuề xòa cố hữu khiến mọi sự ở một khía cạnh nào đó vẫn chẳng có bao nhiêu thay đổi.”

Ðột nhiên đến đó anh viết tiếp “Nhưng thật ra tôi viết cho bạn chính là để hỏi về Việt Nam.” Anh công nhận Việt Nam thay đổi rất nhiều, ít nhất là về bề ngoài. Lần cuối chúng tôi còn ngồi ghế thấp, ăn bún chả, và cả Hà Nội có mỗi một tiệm icecream thì quả là đã có quá nhiều thay đổi.

“Xin lỗi hỏi thẳng nhưng chuyện gì đã xảy ra cho Việt Nam,” anh viết. “Hồi cuối thế kỷ trước, Việt Nam là con cưng của các nhà đầu tư, Việt Nam là con rồng con tương lai và Việt Nam ‘can do no wrong’. Giờ đây các nhà đầu tư ở Singapore, Tokyo, Seoul, Ðài Bắc và ngay cả đến Bangkok cũng lắc đầu bảo Việt Nam nhức đầu lắm. Khi tôi hỏi Broadfoot (ông giám đốc công ty tư vấn kinh doanh PERC ở Hồng Kông) thì hắn bảo Việt Nam là chuyện cũ rồi.”

Chưa hết, anh còn thắc mắc “Trong những năm của thập niên 1990 và đầu thập niên 2000, khi tiền đổ vào Việt Nam như nước, tại sao chính quyền không học được bài học của các quốc gia Ðông Á sau cuộc khủng hoảng năm 1997, lo để dành tiền để có một dự trữ ngoại tệ khả dĩ có thể đối phó khi hoạn nạn?”

Anh cũng thắc mắc về thái độ của chính quyền với Trung Quốc. Anh viết “Tôi có cái cảm tưởng là chính quyền đang có một chính sách hai mặt: Một bên thì tìm đủ mọi cách để tăng cường chống lại Trung Quốc, nhưng một bên thì lại cũng tìm đủ mọi cách để chiều lòng Bắc Kinh. Phải chăng tôi lầm?”

Và sau cùng anh viết “Còn một việc nữa tôi cảm thấy vô cùng khó hiểu đó là tại sao các lãnh tụ của Việt Nam cứ về hưu là trở thành đối lập. Sở dĩ tôi thắc mắc là vì một người bạn ở Hà Nội gửi cho tôi bản dịch cuộc phỏng vấn với Tướng Lê Ðức Anh về giáo dục trong đó ông tướng thay vì nói chuyện giáo dục chỉ lớn tiếng chỉ trích chính đảng của mình và chế độ của mình. Tôi còn nhớ hồi đó hình như ông Võ Văn Kiệt cũng trở thành một thứ ‘đối lập’ thì phải?”

Ngẫm nghĩ vài ngày tôi viết email trả lời. “Thú thật với anh có nhiều điều tôi quả cũng không biết nói sao nhưng cũng cố giải thích.”

Về đầu tư, Việt Nam sở dĩ bây giờ không còn là con cưng của các nhà đầu tư quốc tế nữa chính là vì họ đã đụng phải quá nhiều vấn đề. Một trong những than phiền đầu tiên họ đưa ra là Việt Nam không nhất quán về luật lệ và luôn thay đổi hay đúng hơn là thay đổi luật lệ một cách rất tùy tiện. Hơn thế, như một ông doanh gia người Úc mà tôi gặp đã ví von: ‘Việt Nam như một củ hành, càng bóc càng cay, càng vào sâu càng khóc nhiều!’ Ấy là chưa kể hệ thống giáo dục khiến Việt Nam rất thiếu chuyên viên cũng như thợ chuyên môn. Intel khi bắt đầu tuyển nhân viên cho cơ sở đầu tư một tỷ đô la của họ, đã sững sờ khi thấy là hai trường đại học kỹ thuật tốt nhất của Việt Nam không cung cấp đủ cho họ số kỹ sư họ cần.

Về vấn đề dự trữ ngoại tệ thì vấn đề có lẽ là vì chính phủ Việt Nam đã không bị ảnh hưởng bao nhiêu của cuộc khủng hoảng tài chánh Ðông Á năm 1997 nên đã không học được bài học cay đắng của Thái Lan và các nước trong vùng. Chính vì vậy họ đã sống trong một ảo tưởng là đồng tiền đầu tư sẽ tiếp tục đổ vào vĩnh viễn. Họ cũng đã đi vào vết xe đổ của nhiều quốc gia mà ngày nay đang sống dở chết dở ở Âu Châu này. Cũng như Hy Lạp, Cộng Hòa Ireland, tiền bạc đổ vào nhiều quá làm họ tưởng là nó sẽ không bao giờ hết. Ở một khía cạnh nào đó, tài chánh của họ là một hình thức Ponzi, mà người Việt gọi là ‘lấy ngắn nuôi dài’.

Về vấn đề với Trung Quốc thì cái mà anh thấy là chính sách hai bộ mặt đó có lẽ phản ảnh một sự chia rẽ trong nội bộ giới cầm quyền. Sự tranh cãi quanh quẩn vẫn là ở vấn đề giữa đi với Mỹ thì bảo vệ được đất nước nhưng có thể mất đảng, còn đi với Bắc Kinh thì có thể mất nước nhưng bảo vệ được đảng.

Riêng câu hỏi cuối cùng của anh tôi quả thật không có câu trả lời. Hiện tượng đó tôi đã thấy lâu rồi. Từ hồi còn sống ở Sài Gòn, chúng tôi đã thấy là các ông cựu chính là những ông hăng hái chỉ trích nhất. Chính tôi cũng vô cùng ngạc nhiên khi thấy ông Ðại Tướng Lê Ðức Anh dám nói “Việc chúng ta năm nào cũng nói đến việc thắng pháp, mỹ trong các cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc thì có đúng không? Theo tôi là chưa đúng. Pháp, Mỹ đều là các siêu cường cả về khoa học, kỹ thuật, quân sự đến Liên Xô thắng được phát xít Ðức cũng phải nể. Thời điểm đó, mình thắng Mỹ làm sao được, mình là một nước nông nghiệp lạc hậu, chưa có vũ khí gì hết, không làm ra được 1 chiếc ô tô, xe máy. Ðó là chúng ta bảo vệ được độc lập và Pháp, Mỹ phải rút quân. Sự thực như thế nào nói như thế, không được nói dối.”

Anh bạn tôi đã viết trả lời “Dầu sao chăng nữa các lãnh tụ của Việt Nam như vậy là những người thật vô trách nhiệm. Khi cầm quyền họ không lo giải quyết vấn đề. Khi rời khỏi quyền lực họ ngồi chỉ trích. Vậy làm sao khá được!”

Thật khó trả lời lắm thay.

 

Diễn hành Tết Bolsa: Nhộn nhịp, tưng bừng

 


Ngọc Lan/Người Việt


WESTMINSTER (NV)“Năm nào có diễn hành là năm đó tôi có ra coi.” Một người đàn ông trên dưới 70, kê ghế ngồi trước khu vực ngân hàng Cathay Bank, nói với phóng viên Người Việt. Ông tên là An Lưu, nhà ở Garden Grove, ông có mặt trên đại lộ Bolsa từ lúc 8 giờ 30 sáng để chờ xem diễn hành Tết.









Những chiếc xe Velo Solex từ mấy mươi năm trước nay xuất hiện trên
đường Bolsa trong lễ diễn hành Tết Nhâm Thìn 2012 khiến bao người ngẩn ngơ nhớ
về một thời đã xa. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Xem thêm hình ảnh Diễn hành Tết tại đây


Trong lúc đó, bé Sarah Trần, 9 tuổi, tóc dài rối trong gió, mặc áo dài vàng, bận bịu với chú chó trên tay, hồn nhiên cho biết, “Con mang con chó này ra đây để cho nó nhìn thấy anh con đi diễn hành trong đoàn taekwondo. Con chó cũng hơi sợ nhưng mà nó được nhìn thấy anh con rồi nên con vui lắm!”


Ngay khu vực tập trung để xuất phát của các đoàn diễn hành, em Trương Minh Hồ, đang là học sinh lớp 10 trường Trung học La Quinta “cảm thấy rất là vui khi lần đầu tiên được tham gia diễn hành Tết và được làm Ông Ðịa dẫn đầu cho phần biểu diễn của trường em.”


Ðó là một vài hình ảnh ai cũng có thể tìm thấy trong không khí nhộn nhịp, tưng bừng chen giữa tiếng lân, tiếng trống, tiếng kèn, tiếng còi xe chào mừng tại cuộc Diễn Hành Tết Nhâm Thìn 2012 trên đại lộ Bolsa, ngay trung tâm little Saigon vào sáng Thứ Bảy, 28 tháng 1, tức Mùng 6 Tết.








Các sinh viên vừa đoạt giải Hoa Khôi Liên Trường 2012 tham gia diễn hành Tết. Từ trái: Kymberly Ngọc Nguyễn, 20 tuổi, Á Khôi, sinh viên UC Irvine, Nguyễn Hằng Ny, 22 tuổi, Hoa Khôi, sinh viên West Coast University, và Ngô Thùy An, 21 tuổi, Á Khôi, sinh viên UC Irvine. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


***


Dù nền kinh tế Hoa Kỳ đang trong giai đoạn khắc nghiệt nhất, nhưng sự tham gia diễn hành Tết Nhâm Thìn của 88 đơn vị diễn ra trong tiết trời rực rỡ nắng vàng và mơn man gió, bắt đầu từ lúc 9 giờ 30 sáng kéo dài đến 12 giờ trưa, trước sự chứng kiến của nhiều ngàn người dân gốc Việt lẫn người dân của các sắc tộc khác, cho thấy sức sống của cộng đồng người Việt nơi đây vẫn giữ được sự sung mãn của mình.


88 đơn vị tham gia diễn hành bao gồm những người đứng đầu thành phố Westminster như Thị Trưởng Margie Rice, các nghị viên thành phố Westminster, nghị viên các thành phố quanh vùng Little Saigon, các dân biểu, thượng nghị sĩ các cấp, các học khu, các hội đoàn, các cơ sở thương mại, các trường học, các trung tâm võ thuật, các chùa chiền…


Bác Sĩ Tâm Nguyễn, chủ tịch Phòng Thương Mại Việt-Mỹ, một trong bốn người điều khiển chương trình lễ diễn hành Tết 2012, cho biết, “Sự tham gia diễn hành của 88 đơn vị thuộc đủ mọi thành phần khác nhau khiến tôi cảm thấy cộng đồng mình thật sự sinh động, và chứng tỏ được giá trị của nền văn hóa Việt Nam.”








Bé Sarah Trần, 9 tuổi, “Con mang con chó này ra đây để cho nó nhìn thấy anh con
đi diễn hành trong đoàn taekwondo.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt
)


“Ðó cũng là cách hay nhất để đưa cộng đồng Việt Nam vào sinh hoạt của dòng chính.” Chủ tịch Phòng Thương Mại Việt-Mỹ nói thêm.


Ðiều Bác Sĩ Tâm còn cảm nhận được nữa là “diễn hành năm nay rất vui, có rất nhiều những người trẻ tham gia trong lần diễn hành này”.


Người xem diễn hành thích thú trước các màn biểu diễn võ thuật của võ sinh thuộc các trung tâm Vovinam Việt Võ Ðạo Nguyễn Bá Học, Võ Ðường Võ Lâm Việt Nam (chùa Liên Hoa), Hapkido, Thiếu Lâm Thất Sơn,… Các màn múa cờ, biểu diễn trống, kèn, đàn của học sinh các trường La Quinta, Bolsa Grande, Westminster High School, Mc Garvin…


Người xem cũng vỗ tay khi nhìn thấy đoàn diễn hành xe mô tô, đoàn xe “thiết giáp” đại diện cho nhiều binh chủng của quân đội VNCH, hay mô hình chiếc tàu HQ-10 Nhật Tảo đã đi vào lịch sử giữ nước của Hội Ðồng Hương Quảng Ngãi, xe hoa mang dòng chữ “Vietnam War Memorial”. Nhiều người cũng chợt xuýt xoa khi nhìn thấy hàng chục chiếc xe “Velo Solex” của tiệm “Kevin’s Auto Body and Paint” được chạy trên con phố Bolsa…








Diễn hành Tết của trung tâm Việt Ngữ với những hàng chữ rất dễ thương, như “Cám ơn ba má”, “Em thích học tiếng Việt,” “Em biết nói tiếng Việt”… (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Và người xem cũng cảm thấy thật vui khi nhìn thấy có rất nhiều người lớn lẫn các bé mặc áo dài đi xem diễn hành.


Lần thứ 3 liên tiếp, đoàn người Việt Nam đồng tính tham gia diễn hành Tết. Tuy nhiên, khác với những lần trước, không có sự chống đối khi họ tuyên bố tham gia và cũng không có chống đối khi họ diễn hành.


***


Trong khi có nhiều người dân như ông An Lưu xem diễn hành rất nhiều lần, hay đã xem được hai, ba lần, thì cũng có người “lần đầu tiên mới mang con ra xem diễn hành Tết, dù nhà ngay Little Saigon” như vợ chồng anh Phương chị Yến, hay “lớn lên tại thành phố này” như Huy Trần, sinh viên trường Golden West College.


Ðang phải đẩy xe bán thức uống của tiệm Lee’s Sandwiches đi bán lòng vòng cho những người đứng xem diễn hành, Huy Trần cũng dừng lại chia sẻ cùng phóng viên Người Việt, “Con lớn lên ở đây nhưng con không hề biết có cái này ngoài đây. Con chỉ biết Hội Chợ Tết thôi vì anh và chị con phụ việc ngoài đó. Ðây là lần đầu tiên đi làm nên con mới biết có diễn hành.”








Ðoàn cờ và ban nhạc diễn hành của trung học Westminster High School. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Huy cho biết “đẩy xe đi bán có nhiều người mua” và “nhìn thấy đông người, rồi nghe người ta nói chuyện” nên Huy “thấy thích lắm” và quyết định “năm sau con sẽ đi tới coi nữa”.


Cũng vừa xem diễn hành, vừa phải làm công việc của người bán thức uống cho tiệm Lee’s Sandwiches là Mãnh Mai, đang là sinh viên trường Cal State Fullerton. “Diễn hành năm nay có nhiều người hơn, nhiều xe của những cơ sở thương mại hơn, vui hơn.” Mãnh so sánh, sau khi đã được xem lần diễn hành đầu tiên hồi năm ngoài.


Ðứng chen lẫn trong đám đông trước thương xá Phước Lộc Thọ là vợ chồng bà Phương Nguyễn từ Colorado lần đầu tiên sang California.


“Vui quá! Tôi cảm thấy rất vui, rất vinh hạnh khi được đi xem diễn hành như thế nào, vì bên Colorado chưa bao giờ tôi nhìn thấy cảnh này.” Bà Phương nói bằng giọng hồ hởi.


Trong khi tay vẫn cầm máy quay phim, mắt không rời khỏi hình ảnh ông đang chăm chú thu cho bằng hết vào ống kính để dành làm kỷ niệm, chồng bà Phương Nguyễn nói, “Ở đây là số một. Little Saigon là số một, không nơi đâu được.”


Bà Kim Nguyễn nhà ở Westminste vừa đứng xem diễn hành vừa tiếc nuối, “Tôi đứng đây mà lòng không vui lắm vì cứ thấy tiếc, thấy thương cho hai đứa cháu phải ở nhà, không ra đây được để xem truyền thống của người Việt Nam.”


Lý do bà Kim không mang hai đứa cháu ra được là vì “xe cộ đông quá, mà đi bộ thì xa quá!”


Các em Trần Thanh Trang, Nhi Dương, Tiffany Nguyễn, Jennifer Lê, cùng học lớp 8 trường trung học Mc Garvin, lại tỏ ra rất hồi hộp lẫn thích thú khi được mặc trên người những chiếc áo dài vàng, đỏ, đủ màu chuẩn bị đi đầu trong toán diễn hành cho ngôi trường các em đang học.


Hòa trong dòng người đi xem diễn hành là gia đình họ Dương lần đầu tiên đến xem diễn hành bằng xe đạp từ thành phố Anaheim. Bốn người trên bốn chiếc xe đạp đạp vòng quanh khu vực dành cho người đứng xem diễn hành trông rất ngộ nghĩnh và hay ho. Chị Dương cho biết đây là lần đầu gia đình chị ra đến tận nơi diễn hành, trong khi những năm trước chỉ ngồi nhà xem qua TV.


***


Một trong những xe diễn hành đi đầu là xe của bà thị trưởng thành phố Westminster, Margie Rice. Trong bộ áo dài đỏ rực mà người dân quanh đây vẫn quen nhìn thấy bà thị trưởng mặc mỗi khi Tết đến, bà Rice nói câu “Chúc mừng năm mới” bằng tiếng Việt khá rành rọt.


“Tôi rất vui khi có mặt tại đây cùng mọi người. Tôi trở thành thị trưởng thành phố này cũng là vào năm con Rồng cách đây 12 năm. Tôi sẽ về hưu vào tháng 12 này, nghĩa là tôi cũng ra đi vào năm con Rồng. Tôi cám ơn về những chia sẻ mà tôi có được rất nhiều từ cộng đồng người Việt trong 12 năm qua. Tôi tự hào về thành phố này, tự hào vì công việc thị trưởng mà tôi đã làm.” Bà thị trưởng nói một cách xúc động.


Trong khi đó, thượng nghị sĩ tiểu bang California, ông Lou Correa, vẫn giữ nguyên được sự thân tình, gần gũi khi đi dài theo con phố Bolsa để bắt tay những người dân đứng bên đường vẫy chào ông, vẫy chào đoàn diễn hành.


“Chúc mừng năm mới! Tôi muốn gửi đến quý vị lời chúc sức khỏe, thịnh vượng, và may mắn trong năm con Rồng này.” Thượng Nghị Sĩ Lou Correa nói bằng tiếng Việt xen tiếng Anh.


Chứng kiến hình ảnh này, cô Hoàng Thị Ngọc Thúy, nhà văn có bút hiệu Hoàng Quân, đến từ Tây Ðức, nói, “Rất là gần gũi. Tụi tôi ở bên Ðức chỉ biết những vị dân cử này qua màn hình thôi chứ đâu có dịp mà đến gần họ để mà bắt tay hoặc để biết đó là những người đại diện của dân đâu.”


Chính vì cảm thấy thích hình ảnh này mà cô Ngọc Thúy cho biết vợ chồng cô cũng “chen lấn ra xem, để được bắt tay, chụp hình với họ,” bởi như nhà văn đến từ Tây Ðức này cảm nhận, “Thấy rất là hay.”


Dù đã đến Mỹ nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên cô Ngọc Thúy được tham dự Hội Tết Sinh Viên và xem diễn hành Tết. “Có cảm tưởng như mình đang ở Việt Nam, chỉ khác là dưới lá cờ vàng ba sọc đỏ thôi.” Cô nhận xét.


____


Liên lạc tác giả: [email protected]


 

Ðảng, tên đày tớ phản phúc! – Huy Phương

 


Tạp ghi Huy Phương 


Ngày 5 tháng 1, 2012 ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng, gia đình ông Ðoàn Văn Vươn bị dồn vào đường cùng, đã chống lại việc cưỡng chế đất đai vô lý, bắn bị thương 4 công an và 2 bộ đội. Ðể trả thù, chính quyền đã phá sập ngôi nhà của anh dù nằm ngoài khu đất tranh chấp, nhưng phó chủ tịch thành phố Hải Phòng Ðỗ Trung Thoại trong một cuộc họp báo đã tráo trở nói rằng, “Việc phá nhà ông Vươn là do ‘nhân dân’ bất bình không đồng tình với việc làm của ông Vươn!”


Thật tội nghiệp cho “nhân dân”. Nhân dân là cái bóng ma mà chế độ Cộng Sản luôn luôn nhân danh để lấy lòng dân đen cả nước, nhưng cũng là một thứ bóng ma để đem ra hù dọa mọi người, vì cái gì nhân dân làm, cái đó là chính nghĩa. Nhà nước và đảng làm, xong cứ đổ tội cho nhân dân là xong chuyện. Chuyện lớn như Tết Mậu Thân ở Huế thì cũng chính nhân dân nổi dậy mà chôn sống 6,000 người, chuyện nhỏ như phá nhà, hôi của của ông Ðoàn Văn Vượn thì cũng do nhân dân “bức xúc” mà làm! Chính quyền, công an, bộ đội luôn luôn công minh, chính đại, có bàn tay sạch sẽ, không hề bẩn mà cũng chẳng bao giờ dính máu.


Một danh từ khác để đổ tội cho “nhân dân” là danh từ “quần chúng tự phát”. Tại giáo xứ Mỹ Lộc nhà cầm quyền bố trí hàng trăm công an, an ninh, dân phòng mặc thường phục tấn công, đánh đập đồng bào ở đây rất dã man, làm mười một người phải vào bệnh viện, nhưng lại đổ cho đó là “quần chúng tự phát,” nghĩa là chính phủ hoàn toàn không chịu trách nhiệm những điều gì do “nhân dân” làm. Gần đây nhà nguyện Con Cuông ở Vinh bị đặt bom, lại có hai người đi xe máy tới nhà thờ lúc 2 giờ sáng, quăng bom tự chế vào nhà thờ. Ðó cũng là “quần chúng tự phát!”


“Ðảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ” là khẩu hiệu mà người dân dưới chế độ Cộng Sản đã thuộc nằm lòng. Thậm chí chúng còn giương cao biểu ngữ: “Ðảng là người đày tớ của nhân dân!” Và vì dân ngu, được ôm cái bằng khoán cũng như cái bản tuyên dương được làm chủ, nhưng như trong một công ty, ban lãnh đạo quyết định, chỉ đạo hết mọi chuyện, nhà nước là anh thủ kho ôm hết tài sản, còn nhân dân là anh chàng hữu danh vô thực, có tiếng mà không có miếng. Nếu công ty thua lỗ, ban lãnh đạo cấu kết với thủ kho chia nhau tẩu tán tài sản đi nữa, thì anh nhân dân làm chủ cũng chẳng có miếng nào. Dưới chế độ Cộng Sản, đất nước như một nhà máy, đảng là ban giám đốc, chính phủ là ban quản lý, có tài sản, nhà cao cửa lớn, xe đời mới, còn công nhân là những người làm thuê với đồng lương rẻ mạt, ở nhà ổ chuột, còng lưng đi xe đạp. Nhân danh nhân dân là nghề của Cộng Sản. Cái gì cũng của nhân dân, từ bộ đội nhân dân, công an nhân dân, bệnh viện nhân dân… chỉ trừ những nơi có hơi xôi thịt là của nhà nước như ngân hàng, cục dự trữ và ủy ban chứng khoán…


Tản Ðà trong bài cảm đề tiểu thuyết “Tờ chúc thư” đã có câu rằng:


“Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn


Cho nên quân nó dễ làm quan.”


Dân ngu vì dưới chế độ chẳng ra gì, có khôn ngoan, bị đối xử bất công cũng chẳng biết kiện tụng, cậy nhờ vào ai như câu chuyện của Ngu Công sau đây:


Tề Hoàn công đi săn, đuổi theo con hươu. Hươu sợ quá chạy vào một cái hang. Thấy một ông lão gần đấy, bèn hỏi:


– “Hang này tên gọi là gì?”


– “Bẩm, đấy là hang Ngu Công”.


– “Tại sao lại có cái tên lạ thế? Ta xem ngươi đâu phải là kẻ ngu!”


– “Thưa, tại tôi đây mới có cái tên ấy. Nguyên tôi có một con bò cái đẻ được một con bê. Khi bê lớn, tôi đem ra chợ bán và mua một con ngựa con đem về nuôi chung với con bò cái, chờ lớn để kéo xe. Một hôm có tên du côn đến nói: ‘Vô lý! Bò làm sao đẻ ra ngựa được!’ rồi y bắt ngựa của tôi mang đi. Tôi bị ép chế, nhưng sợ họ gây chuyện, đành chịu mất, chớ biết kêu vào ai bây giờ! Từ đó mọi người cho tôi là ‘ngu’ và gọi cái hang gần chỗ tôi ở là hang Ngu Công.


Buổi thiết triều hôm sau, Tề Hoàn công thuật lại chuyện này cho quan Tướng quốc là Quản Trọng nghe, Quản Trọng bèn tâu:


– Nếu được một đấng minh quân như vua Nghiêu, được một tể tướng như Cao Dao thì làm gì mà có kẻ dám ngỗ ngược chiếm đoạt ngang nhiên như thế được. Ngu Công mất ngựa, nhưng biết rõ hình pháp nước ta không ra gì, chẳng ai phân xử cho phân minh, đành chịu cắn răng mà làm kẻ ngu. Xin bệ hạ kịp thời chỉnh đốn các chính sách, hình luật lại.”


Bắt chước lời Quản Trọng, chúng ta cũng có thể nói: Những người như dân oan bị cướp đất cướp nhà, đành chịu thiệt vì pháp luật bất nghiêm, giềng mối (*) lỏng lẻo, không ai phân xử vì cường quyền bạo ngược, phủ bênh huyện, huyện binh phủ cũng được gọi là dân ngu. Nông dân bị xã ấp chèn ép, dùng công an, bộ đội khống chế như trường hợp Ðoàn Văn Vươn, mà không biết dùng súng đạn chống lại, đành chịu thiệt một bề, thì cũng gọi là dân ngu. Dân càng ngu thì chính phủ càng lộng quyền, áp chế. Dân ngu vì không biết tin cậy vào ai. Chính phủ, tòa án, Quốc Hội cũng một phường.


Qua cuộc thảo luận tại Quốc Hội VN vừa qua về luật biểu tình, dân biểu Hoàng Hữu Phước, khẳng định là “khi nào trình độ dân trí cao hơn thì mới có thể ban hành luật biểu tình”. Có nghĩa là dân còn ngu, đâu cần đến luật lệ. Có luật còn chẳng làm gì, huống chi không luật, cứ việc tùy tiện mà đối xử với dân ngu là xong. Mạnh Tử chủ trương “dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh”. Cộng Sản Việt Nam lại chủ trương “đảng vi quý, xã tắc thứ chi, dân vi khinh”. Hai vế đầu thì chúng ta đã thấy “thà mất nước còn hơn mất đảng,” vế cuối “dân vi khinh” thì chúng ta đã thấy rõ, cảnh cướp nhà cướp đất làn cho nhân dân cơm đùm gạo bới từ Hậu Giang, miền Trung ra đến Hà Nội gặp “ông chính phủ” để kêu oan với lời gọi thống thiết: “Hỡi ông chính phủ, về cứu lấy nhân dân!”


Không khinh dân sao dân bị bợp tai đá đít, bị lôi đi như con chó, bị đạp vào mặt, bị đánh chết vô tội vạ, nói chung là bị tước đoạt hết quyền làm người. Phóng viên RFA đã ghi nhận lời một người trong nước, ông Lê Duy Bắc: “Bây giờ nhà cầm quyền họ thích đâm, thích chém, thích giết ai thì họ giết. Người dân trong tay không tấc sắt thì làm gì được.”


Ðúng! Ðảng là người đày tớ của nhân dân! Nhưng nhân dân hiện nay đang gặp phải tên đày tớ phản phúc!


 


(*) Trong cuốn “Quản Tử” tương truyền là tác phẩm của Quản Trọng (mất năm 645 BC) có nói đến “quốc hữu tứ duy”, nghĩa là nước có bốn giềng mối: lễ-nghĩa-liêm-sỉ; một giềng mối đứt thì nghiêng, hai giềng mối đứt thì nguy, ba giềng mối đứt thì đổ, bốn giềng mối đứt thì mất.

Nhiều tai nạn dọc quốc lộ 1A sau Tết

 

 

SÀI GÒN 28-1 (NV) Tai nạn chết người xảy ra nhiều vào dịp Tết khi người ta hối hả từ các tỉnh hay vùng quê đổ về các trung tâm công nghiệp đi làm trở lại.

Nơi xảy ra tai nạn ở Hà Tĩnh. (Hình: Bee.net)

Tin tức cho hay các tai nạn đã xảy ra dọc theo quốc lộ 1A từ Hà Tĩnh đến Bình Thuận làm ít nhất 3 người thiệt mạng và nhiều người bị thương.

Theo báo điện tử Bee.net, ngày 28 tháng 1 năm 2012, tại khu vực cầu Rong, xã Xuân Hồng, Nghi Xuân (Hà Tĩnh), đã xảy ra một vụ tai nạn nghiêm trọng liên hoàn giữa 3 xe hơi khiến 1 người trọng thương, và một xe hơi hư hỏng nặng.

Nhân chứng ở địa phương cho biết, một chiếc xe 4 chỗ chạy theo hướng Hà Tĩnh-Vinh, khi đến Cầu Rong thì bị “mất lái”, đã đâm thẳng vào xe ca đi ngược chiều.

“Không chịu dừng chiếc xe còn tiếp tục lao thẳng vào chiếc xe 14 chỗ chạy hướng Hà Nội-TP. Sài Gòn mới chịu dừng lại”.

Chiếc xe khách bị bẹp rúm. (Hình: Bee.net)

Theo nguồn tin, tai nạn khiến người tài xế ngồi trên xe hơi 4 chỗ bị trọng thương và chiếc xe cũng bị hư hỏng nặng. Tai nạn làm giao thông qua đoạn đường này kẹt đường kéo dài.

Cũng trong ngày 28 tháng 1 năm 2012, trên Quốc lộ 1A, đoạn qua xã Phổ Thạnh, huyện Ðức Phổ (Quảng Ngãi) xảy ra vụ tai nạn liên hoàn giữa 3 xe đò (xe khách) làm 3 người chết và 6 người bị thương nặng.

Nguyên nhân dẫn đến tai nạn là một chiếc cố vượt qua một chiếc khác thì đụng với xe khác chạy chiều ngược lại, gây tai nạn dính chùm.

Mặt khác, theo báo Người Lao Ðộng, đồng thời trong ngày 28 tháng 1, 2012 một chiếc xe đò đã đâm vào xe container trên quốc lộ 1A khu vực Bắc Bình Thuận. Chỉ có tài xế xe đò bị thương nặng được đưa đi cấp cứu.

Theo cơ quan cảnh sát giao thông đường bộ ở Việt Nam, chỉ trong 4 ngày Tết đã có 137 người thiệt mạng vì các tai nạn giao thông, chưa kể những người bị thương và thiệt hại tài sản.

 

Tin mới cập nhật