Châu Long (Kỳ 54)

 




LGT:
Lưu Bình-Dương Lễ là một truyện cổ tích quen thuộc của người Việt Nam, đã được dựng thành những vở chèo, tuồng, và kể lại qua 788 câu thơ lục bát. Nhà văn Mai Khanh đã tiểu thuyết hóa thành truyện Châu Long, mà Người Việt hân hạnh giới thiệu cùng quý vị độc giả trên trang báo và mạng Người Việt Online.


 

Kỳ 54

 

Nàng tiên nữ như hiểu tâm lý của Bình, mỉm cười nói:

– Lưu Bình! Ta vâng mệnh Thượng Ðế… Xuống giúp ngươi chuộc tội ở thế gian, nếu ngươi không chợt tỉnh mà sửa mình, theo đòi học tập cho vinh hiển mẹ cha, thì phụ lòng trời còn thương kẻ biết tâm hối hận… Ta sẽ luôn luôn ở cạnh ngươi.

Lưu Bình vì muốn giữ nàng tiên nữ ở lại, nên đã hứa rất nhiều…

Mà anh cũng chẳng nhớ là mình đã hứa gì… Anh muốn hỏi tên, tuổi, quê quán của nàng… Mà không dám… Anh lặng lẽ nhìn nàng… Mờ dần… Mờ dần… Trong làn sương sớm. Tiếng nhạc lạo réo rắt trong tai anh. Gió thổi cây nghiêng ngả… Lá rụng tơi bời.

Những đóa hoa kiều diễm cũng theo nàng tiên nữ mờ mờ biến mất.

Lưu Bình tỉnh dậy, anh tiếc giấc mơ lạ lùng, ngó quanh quẩn, như tìm ai, nét mặt của nàng tiên nữ còn in trong óc anh, tiếng nói dịu dàng còn văng vẳng trong tai anh, ô hay nhhỉ, sao mà Thượng Ðế lại nghĩ đến ta? Người không biết tính ta sao? Mà lại sai một nàng tiên nữ xuống trần giúp ta? Mà nàng sẽ làm thế nào mà giúp ta nhỉ?

Rồi anh mơ ước một mình… Nếu thật là Thượng Ðế thương ta… Thì ta hứa sẽ cố tâm học lại… Nhưng bây giờ ta phải lo sinh kế, ta làm gì có thì giờ mà đi học nữa? Ta đi làm cực nhọc, chỉ đủ nuôi thân một ngày hai bữa, hôm nào không kiếm ra được việc làm… Ta lại nằm khoèo nhịn đói. Trông đến quần áo, vừa cũ, vừa rách, chỉ còn đầu anh… Thân tuy tiều tụy, mặt mũi vẫn sáng sủa như xưa, hơi gầy một chút, nhớ đến nàng tiên nữ, vô tình anh dơ tay lên vuốt lại mái tóc như là nàng còn đứng bên cạnh…

Ðã từ lâu lắm… Lưu Bình không nhớ đến Dương Lễ. Tự nhiên hôm nay anh nhớ tới người bạn ngày xưa, không biết bây giờ anh chàng làm gì? Ở đâu? Ngày xưa anh ta học gạo lắm kia mà!

Lỗi tại ta mà hắn hỏng thi hai bận! Vì thế ta đi biệt tích… Cho hắn khỏi bận tâm vì ta mà cố học. Từ khi ta đi… Không biết anh ta còn đi học hay cũng nản chí đi làm nuôi thân? Nếu ta tìm thấy Dương Lễ…

Lưu Bình lại tự nhủ: Ngày xưa, nhà ta giầu có, ta bảo bọc hắn, nếu ngày nay hắn làm nên, mà ta tìm đến… Sợ hắn tưởng là ta đến ăn bám, hay đòi nợ chăng?

Mà nếu hắn có muốn tiếp ta… Ðường đường là một thân nam nhi… Khi nào ta chịu! Anh lại nghĩ đến những lời cha căn dặn trước khi vào kinh học tập (cha mẹ chỉ có một mình con… Chỉ mong làm sao cho con công thành danh toại, dù cha mẹ có chết đi… Cũng được ngậm cười nơi chín suối) nghĩ đến đây, Bình hối hận quá! Anh đã phung phí hết cả tiền mà cha mẹ anh đã làm ra bằng mồ hôi, nước mắt, nay cả hai cùng già cả… Ta thẹn không dám về… Ðạo thần hôn đã lỗi, chí nam nhi chưa thành.

Bình chán nản quá, định lấy chút rượu rót ra chén… Thì hồ rượu đã cạn khô… Bụng đói như cào! Anh lại phải ra chợ kiếm việc gồng gánh thuê, hay dọn dẹp những căn hàng khi tan chợ, đời sống vô vị của anh như thế mấy năm nay không thay đổi.

Bây giờ anh quyết định phải về quê, quỳ xuống đất xin lỗi cha mẹ, rồi anh sẽ ra sức làm ruộng cầy cấy đỡ cha mẹ, lúc ấy có lẽ anh sẽ có thì giờ đèn sách học hành…

***

Ðứng trước cổng nhà… Cửa đóng then cài, cỏ cây um tùm rập rạp, như nhà bỏ hoang đã từ lâu, Bình tưởng là cha mẹ đã chết rồi, anh muốn òa ra khóc, xong mà linh tính báo cho anh biết là người còn sống, phiêu bạt nơi nào?

Bình hỏi quanh hàng xóm… Không ai biết hai cụ đi đâu? Anh buồn bã quá, bây giờ bóng chim tăm cá… Biết ở đâu mà tìm.

Hàng xóm, láng giềng cũng không còn nhớ tới anh nữa!!! Thì ra câu (Bần cư trung thị vô nhân vấn) các cổ nhân nói hay thật!

Khi Lưu Bình hỏi tin Dương Lễ… Thì mọi người kính cẩn nói khẽ: Quan trấn thủ họ Dương đã làm nên danh vọng. Người đã về mang mộ phần cha mẹ lên Lạng Sơn để khỏi khói lạnh hương tàn ở đây.

Lưu Bình tủi thân quá! Ngày xưa anh là cậu con trai độc nhất của Cụ Lưu… Giầu có nhất làng, ai mà chẳng biết anh… Ngày nay anh về làng cũ… Không những họ không biết hai Cụ Lưu đi đâu… Họ cố tình không nhận ra Lưu Bình nữa!!!

Còn Dương Lễ ngày xưa… Nhà nghèo, đi chăn trâu, cắt cỏ thuê, mà không ai dám nhắc đến quá khứ của ngài!

Ôi lòng người đen bạc… Sự thế mỉa mai! Anh không biết rằng nếu Dương Lễ gặp anh có (cố) quên Lưu Bình không?

Hay là Lễ đã đọc sách thánh hiền… Còn trọng những điều hiếu nghĩa?

Lưu Bình biết là Dương Lễ nhậm chức ở Lạng Sơn… Anh nhất định đi tìm bạn… Ta không đòi hỏi gì… Ta chỉ tới chào… Xem lòng anh ta ra sao?

Bình phải vừa đi vừa kiếm tiền độ nhật, thành ra rất vất vả… Ðường xa… Bụng đói, quần áo tả tơi… Trông anh quả thật là khách phù thế… Không dấu nổi nét mặt phong trần, nắng đã làm rám da mặt anh, gió bốn phương đã gieo lên mái tóc xanh của anh nhiều hàng chỉ bạc… Vì thiếu ăn… Thiếu ngủ nên thân hình anh đã gầy như con hạc mùa đông! Nếu anh nhìn thấy thân hình anh trong kính… Thì dù anh có gan vàng dạ đá cũng phải mủi lòng!

Anh cũng chẳng nhớ là đi từ làng tới Lạng Sơn mất bao nhiêu ngày… Tính ngày tháng mà làm gì? Ðối với anh thời gian như mai mỉa. Anh làm gì có hy vọng mà đếm tới ngày mai?

***

Xa xa trên chòi gác… Một giọng hát vọng ra ngoài… Anh bước lại gần, ngó lên trên gác chòi… Thấy một chú lính canh, thân hình vạm vỡ… Mặt đen như củ súng, chú ngồi trên cái ghế bằng tre, tay gõ nhịp xuống bàn, hát như phường trò:

Ðất này đây… Ðất có thanh lịch… Ðất có hữu tình. Có đường vô sảnh… Có dinh quan lưu đồn. Lưu thì đồn… Lưu thì đồn… Ba năm ta trấn thủ lưu đồn… Ngày thì canh điếm… Tối dồn việc quan… Chém tre, đẵn gỗ… Trên ngàn… Hữu thân, hữu khổ, phàn nàn cùng ai! Miệng ăn măng trúc, măng mai…

Chú lính tằng hắng, rót chén nước vối, uống một hơi cạn chén.

Cao hứng, Lưu Bình hát theo… Những giang… Cùng nứa… Biết ai bạn cùng…

Nước giếng trong con cá nó vẫy vùng…

Chú lính ngóng cổ ra ngoài trời, trông thấy Lưu Bình tiều tụy, tả tơi như người ăn mày.

Chú quát to:

– Này gã kia! Sao dám ngạo mạn vào dinh Quan Trấn thủ mà hát láo như vậy? Có khôn hồn thì đi ra ngay, kẻo ta xuống chòi thì… Hối không kịp đâu!

Lưu Bình vòng tay cúi đầu, nói với hắn rất là lễ phép:

– Kính chào thầy quyền! Chẳng hay Quan Trấn thủ ở đây tên chi vậy?

Chú lính nhìn Lưu Bình từ đầu đến chân. Biết là người ở xa mới đến… Gã nói:

– À nhà người ở xa mới tới… Mới không biết quý danh Quan Trấn thủ chứ! Các vùng này, ai mà không biết tiếng của ngài…

Rồi hắn hạ giọng kính cẩn nói, tên ngài là Dương Lễ.

Lưu Bình nghe hai tiếng Dương Lễ… Như sấm động bên tai.

Dương Lễ bạn ta… Dương Lễ Quan trấn thủ… Dương Lễ, một vị minh quan, dân yêu, lính trọng, nếu Lễ gặp ta… Anh nghĩ bụng, không biết mình có nên nói với chú lính này là quan trên của chú… Là bạn ta không?

Hay chú tưởng là ta điên rồ nói nhảm!

Bình nghiêm giọng:

– Tôi nhờ thầy quyền vào thưa với Quan trấn thủ có Lưu Bình, bạn học ngày xưa. Muốn xin yết kiến ngài.

Tình báo và chính sách

 

Mới đây ông Paul R. Pillar viết một bài về tình báo đăng trong Tạp chí Foreign Policy số Tháng Giêng – Hai, 2012 đề cập đến quan hệ giữa Tình Báo và Chính Sách nhan đề “Think Again: Intelligence”. Ông Pillar là phó giám đốc Trung Tâm Chống Khủng Bố thuộc Cơ Quan Trung Ương Tình Báo Hoa Kỳ (CIA) từ 1997 đến 1999. Ông hiện là giáo sư của Chương trình Nghiên cứu An ninh (Security Studies Program) của đại học Georgetown. Ông là tác giả của cuốn “Intelligence and U. S. Foreign Policy: Iraq, 9/11, and Misguided Reform”. Bài viết của ông có mục đích đặt lại cái nhìn chung mà ông cho là không đúng, rằng Tình báo sao thì chính sách vậy, nghĩa là các nhà lãnh đạo chính trị lúc nào cũng dựa vào báo cáo của cơ quan tình báo để lấy quyết định. Ông dẫn chứng nhiều trường hợp nhà lãnh đạo có chính sách đúng mà không cần tình báo, thậm chí đôi khi ngược lại với cái khuyến cáo của bên tình báo. Ðọc bài viết của ông Pillar, độc giả có cảm tưởng rằng tình báo đối với nhà lãnh đạo như một con dao bén đối với thức ăn do một đầu bếp nấu. Không có con dao bén thức ăn bầm giập không ngon. Nhưng con dao bén không phải là tất cả. Chất liệu, gia vị, và trên hết tài nghệ của người đầu bếp là chính.

Sau đây là các nét chính bài viết của giáo sư Paul Pillar (Think again: Intelligence by Paul R. Pillar). 

Ông David Petraeus, giám đốc CIA, tại một buổi điều trần ở Quốc Hội, bị một số người phản đối. (Hình: Mark Wilson/Getty Images)

Trần Bình Nam lược dịch

Có phải các vị tổng thống Hoa Kỳ đều dựa vào tình báo để làm chính sách không? 

Không. Mỗi năm Hoa Kỳ chi tiêu 80 tỉ Mỹ kim cho tình báo. Hằng tuần ông tổng thống nhận được một báo cáo phân tích tỉ mỉ tình hình chống khủng bố và khả năng quân sự của Trung quốc và những tin tức tình báo cần thiết khác giúp cho ông tổng thống có cái nhìn bao quát vào thực trạng . Cách xử lý công việc hằng ngày (TBN: thí dụ khi trả lời một câu hỏi của báo chí…) bị ảnh hưởng bởi các báo cáo này. Tuy nhiên các báo cáo này không ảnh hưởng bao nhiều đến các chính sách lớn, như mở một trận chiến (thí dụ đánh Iraq năm 2003) hay thay đổi chính sách ngoại giao đối với một vùng chiến lược (như Tổng Thống Obama đang tính thay đổi chính sách tại Trung Ðông). Các chính sách lớn thường có sẵn trong đầu các ông tổng thống khi các ông ấy bước vào Tòa Bạch Ốc, do kinh nghiệm chiến lược riêng, do kinh nghiệm bản thân, do những gì đã học học hỏi được, do nhu cầu trước mắt của quốc gia, do dư luận của các học giả (conventional wisdom) và quan trọng hơn cả do tâm trí (neurosis) của ông tổng thống.

Tổng Thống Johnson nhận được nhiều báo cáo tình báo và quân sự cho biết chính phủ Nam Việt Nam khó đứng vững trước sức công phá của cộng sản và Hoa Kỳ sẽ phải trả giá đắt cho chính sách can thiệp vào Nam Việt Nam. Tuy nhiên vì sợ Ðông Nam Á và Nam Á sẽ bị tràn ngập bởi làn sóng đỏ (domino theory – a conventional wisdom) nên Tổng Thống Johnson cứ tiếp tục chính sách can thiệp. Tổng Thống Harry Truman quyết định nhảy vào cuộc chiến Triều Tiên vì rút kinh nghiệm đồng minh do dự khi Hitler lấn chiếm Âu Châu đã làm nổ ra trận Thế giới Chiến tranh II, cũng như sự can thiệp thành công của đồng minh chận đứng sự lấn lướt của cộng sản tại Hy Lạp và Berlin. Tổng Thống Nixon, mặt khác, đã mở cửa bắt tay với Trung Quốc vì ông ta là người từng ấp ủ mộng chơi trò chơi lớn. Và hiện nay tổng thống Obama cảnh giác về hiểm họa nguyên tử của Iran vì nhu cầu nội bộ chứ không do một báo cáo tình báo quan trọng nào cả. 

Có phải tình báo kém đã đưa đến cuộc chiến Iraq không? 

Không. Các báo cáo tình báo không đóng góp gì đến quyết định của Tổng Thống Bush khởi động cuộc chiến tranh tại Iraq, mặc dù lúc đó ai cũng có cảm tưởng như vậy. Trên thực tế nếu rút một kết luận gì do các bản báo cáo tình báo mang lại thì đó là nên tránh gây chiến tranh tại Iraq. Báo cáo tình báo năm 2001 sau khi Tổng Thống Bush nhậm chức không nói gì đến Saddam Hussein có vũ khí nguyên tử hay vũ khí vi trùng và hóa học. Trong năm 2002 Tòa Bạch Ốc không yêu cầu CIA cho biết ý kiến về vũ khí “không quy ước” của Iraq. Và, hình như Tổng Thống Bush và bà cố vấn an ninh quốc gia Condoleezza Rice cũng không buồn đọc báo cáo của năm 2002, vì một lẽ đơn giản là lúc CIA đang viết bản báo cáo này bộ máy chiến tranh đánh Iraq đã được chuyển bánh.

Nếu tổng thống Bush đọc báo cáo năm 2002 của CIA thì ông ta sẽ thấy chính sách đánh Iraq là đi ngược lại với mọi kết luận của bên tình báo. Bản báo cáo đánh giá rằng nếu Iraq có vũ khí không quy ước, Saddam Hussein cũng không dùng hay cung cấp cho quân khủng bố để đánh Hoa Kỳ, ngoại trừ Hoa Kỳ tấn công Iraq. Giới tình báo cũng không tin Saddam Hussein có dính líu gì với al Qaeda (như Tổng Thống Bush hay nhắc đi nhắc lại), và rằng việc xây dựng dân chủ tại Iraq sẽ rất khó khăn. Các báo cáo trước chiến tranh (Iraq) viết rõ rằng xây dựng một chế độ chính trị mới tại Iraq sẽ rất “khó khăn, lâu dài và chắc là sinh ra nhiều nhiễu loạn” (nguyên văn: long, difficult and probably turbulent) và rằng bất cứ chính quyền nào thiết lập sau Saddam Hussein sẽ phải đối diện với “một xã hội chia rẽ, và các nhóm tranh chấp quyền lực trong nước sẽ đâm chém nhau, trừ phi có một lực lượng bên ngoài ngăn cản” (nguyên văn: deeply divided society with a significant chance that domestic groups would engage in violent conflicts with each other unless an occupying force prevented them from doing so). Những gì chúng ta đã nghe như quân đội Hoa Kỳ sẽ được chờ đón bằng những chùm hoa, và cuộc chiến sẽ không tiêu tốn gì (TBN: vì sẽ có dầu hỏa bù lại) chỉ là những thứ có trong hoang tưởng. 

Sự thất bại của tình báo làm hỏng chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ 

Cũng không chắc. Trong thế kỷ trước tình báo Hoa Kỳ đã không tiên đoán chính xác tình hình quốc tế trong nhiều trường hợp. Nhưng có những tiên đoán đúng cũng đã không thay đổi được gì. CIA đã tiên đoán cuộc tấn công năm 1967 của Do Thái đánh các nước A Rập, nhưng Tổng Thống Johnson cũng đã không làm gì để ngăn cuộc tấn công. Trái lại năm 1973 CIA không tiên đoán được Ai Cập sẽ đánh Do Thái, nhưng nhờ có cuộc chiến đó Tổng Thống Nixon mới hòa giải được với Do Thái và làm cho khối Arab xích lại gần với Tây phương hơn.

Năm 1979 CIA không tiên đoán được cuộc cách mạng tại Iran. Nhưng dù có tiên đoán trước cũng không làm thay đổi cách suy nghĩ của Tổng Thống Carter và bộ tham mưu của ông. Bộ tham mưu của ông Carter không chút quan tâm đến những biến chuyển tại Iran khi ông Shah gần chết. Và ngay cả khi dân Iran ồ ạt xuống đường tại Teheran Tòa Bạch Ốc vẫn dành thì giờ ưu tiên cho cuộc thương thuyết Ai Cập-Do Thái và lo lắng đến cuộc cách mạng của nhóm Sandinista tại Nicaragua. Tổng Thống Carter và cố vấn an ninh quốc gia Brzezinski không hề cho triệu tập một buổi họp cao cấp nào để thảo luận tình hình Iran. Sau này ông Brzezinki nói rằng lúc đó chính phủ bị tràn ngập bởi các chuyện quan trọng khác!

Việc CIA không tiên đoán được sự sụp đổ của Liên Bang Xô Viết cũng không là một điều gì quan trọng. Trong thập niên 1980 chính sách của Hoa Kỳ đối với Liên Bang Xô Viết không do các bản báo cáo tinh báo mà do “trực giác” của Tổng Thống Reagan. Từ khi vào Bạch Ốc, Tổng Thống Reagan đã nghĩ rằng đế quốc Liên xô là một đế quốc ma quỷ phải sụp đổ.

 

Tình báo Hoa Kỳ đánh giá thấp Al Qaeda trước cuộc khủng bố 9/11

 

Không đúng. Tình báo Hoa Kỳ đã tiên đoán và cảnh giác sự đe dọa của Al Qaeda đúng mức. CIA chỉ thất bại ở chỗ không tiên đoán dứt khoát Al Qaeda sẽ thực hiện một cuộc tấn công qui mô như vậy. Năm 1996 CIA đã thành lập một bộ phận theo dõi hoạt động của al Qaeda. Và theo khuyến cáo của CIA, năm 1998 Tổng Thống Clinton đã ký một quyết định mật (A finding) cho phép CIA bắt Osama bin Laden trước khi al Qaeda đánh bom 2 tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Phi Châu. Khi trao quyền cho Tổng Thống Bush, bộ phận phụ trách an ninh quốc gia của Tổng Thống Clinton đã cảnh giác phía Tổng Thống Bush về sự đe dọa của al Qaeda. Cố vấn an ninh quốc gia Sandy Berger nói với bà Rice, cố vấn an ninh quốc gia mới rằng: “Trong 4 năm tới bà sẽ mất nhiều thì giờ lo lắng nạn khủng bố đặc biệt là sự đe dọa của al Qaeda hơn bất cứ vấn đề gì khác” (nguyên văn: You are going to spend more time during your four years on terrorism generally and al Qaeda specially than on any other issues). Tóm lại báo cáo tình báo tháng 2/2001 không nói gì đến vũ khí không quy ước của Iraq (TBN: vì không có gì để nói) nhưng đã ưu tiên nhấn mạnh đến khủng bố và al Qaeda trước khi nói đến sự lan truyền vũ khí nguyên tử và sự lớn mạnh của Trung quốc. 

Tình báo Hoa Kỳ là một tổ chức khép kín và không chịu thay đổi 

Không có gì sai sự thật bằng. Cơ quan CIA đã thực hiện nhiều cải tổ nội bộ để đáp ứng với tình hình quốc tế nhưng không công bố rộng rãi trên báo chí như các cơ quan chính phủ khác. CIA đã gộp hai phòng phân tích tình báo phụ trách Ðông & Tây Ðức làm một trước khi Ðức thật sự thống nhất (năm 1990). Cải tổ lớn khác vào năm 1986 khi CIA thành lập Trung Tâm Chống Khủng Bố và thay đổi chương trình huấn luyện chuyên viên giải đoán tình báo và đặt nặng nhu cầu ngoại ngữ (như tiếng A Rập) để đáp ứng với thế giới Hồi Giáo.

Cuộc cải tổ sâu rộng nhất do quyết định của Quốc Hội dựa vào khuyến cáo của Ủy ban Ðiều tra 9/11, đặt 16 cơ quan tình báo Hoa Kỳ dưới một vị giám đốc chung, và thành lập Trung Tâm Quốc Gia Chống Khủng Bố (National Counterterrorism Center) không nằm trong CIA. Thực tế các cải tổ này chỉ làm nặng nề thêm bộ máy tình báo và không làm cho sự phối hợp tình báo hữu hiệu hơn để nắm bắt kịp thời sự các mối đe dọa. Bằng chứng là Umar Farouk Abdulmutallab xuýt làm nổ một chuyến bay hàng không dân sự từ nước ngoài bay đến Detroit vào dịp Christmas năm 2009 (TBN: chận được nhờ bố mẹ thông báo cho Hoa Kỳ biết thái độ bất thường của hắn).

 

Tình báo Hoa Kỳ sau vụ 9/11 hữu hiệu hơn

 

Ðúng vậy. Nhưng chính yếu do tình báo được tự do hành động, có nhiều tiền hơn và được Tòa Bạch Ốc đặt ưu tiên cao hơn. Nhờ ngân sách rộng rãi CIA mua được nhiều tin tức giá trị và theo dõi hữu hiệu các tay khủng bố trên thế giới. Và nhờ chính phủ Hoa Kỳ đặt ưu tiên cao nên sự quan hệ của CIA với các cơ quan tình báo nước ngoài được dễ dàng hơn, nhất là sự hợp tác quốc tế nhằm ngăn chận nguồn tài chánh và sự lưu thông tiền bạc của bọn khủng bố.

Hiện nay nỗi kinh hoàng của vụ 9/11 bắt đầu đi vào quên lãng, sự hợp tác tình báo giữa Hoa Kỳ và các nước khác (TBN: đặc biệt giữa Hoa Kỳ và Pakistan) bắt đầu lỏng lẻo. Nhưng bài học của vụ 9/11 là: chính sách đối ngoại là một yếu tố rất cần thiết cho một bộ máy tình báo hữu hiệu. 

Tình báo sắc bén giúp chúng ta tránh khỏi sự bất ngờ 

Hy vọng vậy. CIA đã không tiên đoán vụ “Mùa Xuân Arập”. Ðầu tháng 2 /2011 khi các cuộc biểu tình tại Cairo sắp lật đổ Tổng Thống Mubarak, Thượng Nghị Sĩ Dianne Feinstein (Dân Chủ, California), chủ tịch Ủy ban Tình báo Thượng nghị viện trong một buổi điều trần của CIA mỉa mai rằng: “Tổng thống, bộ trưởng ngoại giao và Quốc Hội làm chính sách Ai Cập dựa vào báo cáo kịp thời của cơ quan tình báo… thì hình như quý vị đã không làm tròn nhiệm vụ này”.

Không phải một mình bà Feinstein chỉ trích cơ quan CIA trong vụ này. Nhưng họ quên rằng tình báo chỉ có thể vẽ một bức tranh lớn, chứ không thể tiên đoán trước mọi sự việc có tính bất ngờ .

Sau vụ tấn công Trân Châu Cảng năm 1941, người ta chê tình báo Hoa Kỳ dở. Do đó trong 70 năm qua tình báo đã luôn luôn cố gắng cải thiện để có thể làm tốt hơn. Nhưng thực tế là dù có tưởng tượng ra cả trăm thế trận để nghiên cứu cũng không thể tiên đoán trước cái gì sẽ xẩy ra. Có trời mới đoán được Mohamed Bouaziza, một người đàn ông trung niên bán rau cải trên đường phố của thành phố Sidi Bouzid ở Tunisia sẽ tự thiêu vì bất mãn một vụ phạt vạ của cảnh sát và vụ tự thiêu đã tạo ra trận bão đòi dân chủ tại Trung Ðông.

Tình báo có thể giải đoán tình hình, nêu ra những gì có thể biết, và những gì không thể biết. Các nhà lãnh đạo chính trị cần phải chấp nhận thực tế đó và chuẩn bị tinh thần chờ đón sự bất ngờ.

Ông Donald Rumsfeld từng nói (TBN: có lẽ để biện minh cho sự thất bại của ông tại Iraq) đại ý rằng, chẳng những chúng ta không có câu trả lời đúng cho mọi vấn đề, chúng ta còn không có khả năng đặt những câu hỏi đúng.

Trần Bình Nam

[email protected]

www.tranbinhnam.com

Ðòi mua xú chiêng cho đào nhí 13 tuổi, kép Hùng Cương bị ăn đòn

 


Cải lương ba điều bốn chuyện


 


Ngành Mai 


Trong làng cải lương thỉnh thoảng lại xảy ra những chuyện lẩm cẩm, nghe qua thật là buồn cười, vậy mà người ta lại thích nghe mấy chuyện như thế trong những buổi “trà dư tửu hậu”. Khi xưa báo chí kịch trường đã có những câu chuyện, mà thấy cái tựa là độc giả chẳng khi nào bỏ qua, như là cái tựa “đòi mua xú chiêng cho đào nhí 13 tuổi…” của bài viết này vậy. Và câu chuyện như sau:


Số là đào cải lương Ngọc Giàu nhờ giọng ca vọng cổ trời cho nên mới 10 tuổi đã gia nhập làng cải lương. Ðến năm 13 tuổi về đoàn Hoàng Kinh-Ngọc Ðán thì Ngọc Giàu được giao vai đào chính. Ngọc Giàu nói:


– Ðúng là cái tuổi chưa biết gì! Tôi vừa lùn vừa xấu, thân hình chưa có chỗ nào nở nang coi cho được, chỉ nhờ có giọng ca trời phú mà đóng cặp với Hùng Cường.








Bức hình cặp đào kép Ngọc Giàu-Hùng Cường chụp vào khoảng năm Mậu Thân. Lúc bấy giờ Ngọc Giàu đã lớn, có thể tự mình chọn mua xú chiêng, chớ không đợi Hùng Cường mua cho mình. (Hình: Bộ sưu tập của Ngành Mai)


Trong đêm diễn Roméo và Juliette, tôi và Hùng Cường nằm chết dưới mồ sâu. Anh đã thủ thỉ:


– Em lùn quá, anh phái sắm cho em đôi giày cao gót để đóng cặp với anh cho xứng. Bước ra sân khấu mà em lùn tịt, anh cao nghệu, coi hỏng có được. Bộ có hơi ca là đủ cho khán giả châm chế hết sao? Còn phải diễn nữa chớ!


Phải chi Hùng Cường nói tới đây rồi ngưng lại thì không có chuyện gì xảy ra, đằng này anh lại chê tôi:


– Ngực em lép xẹp, đóng chung với anh coi hổng được. Anh sẽ mua cho em cái áo nịt, mặc bên trong. Con gái gì coi tệ quá!


Tôi cũng thấy đúng. Nào dè anh Ba tôi đang nằm nghỉ ở sau tấm phông hậu trường. Anh nghe rõ từng lời một nên nổi xung thiên, vụt ngồi dậy đứng chờ ở bên hông cánh gà.


Tôi và Hùng Cường vừa mới bước vào, anh đã thộp ngực Hùng Cường đấm túi bụi:


– Thằng khốn nạn! Nó là con nít mới 13 tuổi mà mày cũng dê. Tao đập bể đầu mày.


Hùng Cường chưng hửng la lớn:


– Nói cái gì tầm bậy vậy?


– Mày dụ dỗ con Ngọc Giàu. Mày đòi sắm giày, mua xú chiêng cho nó.


Tôi cũng lên tiếng binh vực Hùng Cường:


– Hổng phải vậy đâu anh Ba, đừng hiểu lầm, anh Hùng Cường muốn giúp em mà.


– Giúp cái khỉ gì, mua xú chiêng cho mày hả? Oánh thấy mẹ nó chớ giúp cái gì.


Người anh Ba của Ngọc Giàu nói nhiều câu nghe chói tai, rồi tiếp tục chửi mắng và đấm đá Hùng Cường. Hai tiếng “xú chiêng” khiến cho mọi người hiểu lầm cười rần rần. Hùng Cường ức lòng không nhịn nữa. Thế là hai bên ẩu đả lung tung, không còn ai can thiệp nổi. Ngọc Giàu chỉ biết ôm mặt khóc. Hai người đánh nhau đã đời mới chịu cho anh em trong đoàn can ra. Rồi từ đó không nhìn mặt nhau nữa, mối thù dai dẳng không biết tới lúc nào mới dứt.


Lúc ấy có người trong giới nói rằng chỉ tại anh của Ngọc Giàu nóng tính, thấy Hùng Cường quá hào hoa, nhiều nữ khán giả mê, nên dè dặt, bảo vệ cô em gái mới 13 tuổi, chớ đâu có ác cảm chi với Hùng Cường.


Thời giữa thập niên 1960 người viết bài này từng nghe qua câu chuyện trên, và đã nhớ lại lúc Ngọc Giàu ra hải ngoại trình diễn trên sân khấu nhỏ của một nhà hàng ở Nam California.


Vừa xem Ngọc Giàu diễn lớp tuồng Lục Vân Tiên, tôi vừa tính nhẩm, giờ đây Ngọc Giàu khoảng 60 cái xuân. Thời gian đi nhanh thế!

Moscato ngọt ngào

 

Năm ngoái, trong một chuyến du Xuân chớp nhoáng, người viết đã vù lên miền Bắc. Chỉ vì theo chân những người ưa rượu chát mình cũng đi thăm các vườn nho như quý ông sành điệu.

Trong chuyến đi, bỗng lại nghe thấy tiếng thì thầm về cái chất lả lơi của Phạm Duy!

Không! Chúng tôi chỉ nói về nhạc, về lời ca của người nhạc sĩ thôi. Mà cũng chẳng nói về bài “Cỏ Hồng” nổi tiếng khêu gợi của ông. Chỉ vì có người lấp lánh cái kính trên mũi phán ra một câu xanh rờn, còn hơn cả những ruộng nho bạt ngàn hai bên sườn đồi.

Những người phàm thường hát trệch bài Cỏ Hồng để chứng tỏ sự tinh ma của họ. 

Em ơi! Ðây con đồi dài
Như bao nhiêu mộng đời
Nghiêng nghiêng nghe mặt trời yêu đương. 

Mấy ông đó hát trệch chữ “con đồi dài” thành một thiếu nữ khêu gợi và coi đó là thông minh! Còn Phạm Duy lại rất chân phương viết về vẻ đẹp của Mẹ Việt Nam với nét họa của Modigliani trong một bức tranh khỏa thân. Trong phần Ðất Mẹ, người nhạc sĩ hát ra nét xinh đẹp của Mẹ như sau:

Ðôi má tươi hồng, má tươi hồng, với bàn tay trắng
Nhỏ người vai lẳn, vú căng tròn, tròn lưng ong,
Mẹ nằm phơi gió trăng.
 

Các cụ nho mình ngày xưa có thể ưa thích cô đầu hoặc “ban đêm quan lớn tần mần như ma”, mà trong nhà đều tránh dùng hay chữ “gió trăng” hay “trăng gió”. Và nhiều người nệ cổ thì không đặt tên con gái với những chữ như tuyết, nguyệt, phong, hoa, nhất là tên các loài hoa! Bây giờ, Phạm Duy lại viết ra bạch văn cho chúng ta hát hỏng rằng “Mẹ nằm phơi gió trăng”! thì có đáng tội không nào?

Mà tội nhất là mấy câu sau đó…. 

Mẹ Việt Nam!
Bên bờ đại dương
Mẹ duỗi chân dài chờ mưa tuôn!
 

Hoặc 

Mẹ Việt Nam!
Mẹ mong, mong chồng
Cũng như là ruộng sâu nông….
 

Người viết xin tạm ngưng ở đó để ngày Xuân quý độc giả có thể tưởng tượng thêm phần Xuân sắc của Mẹ, nó rất gần với thơ lãng mạn của Hồ Xuân Hương. Và xin trở lại ruộng nho.

Chỉ vì trong chuyến đi có người so sánh hai thung lũng Napa và Sonoma với đôi chân của Mẹ Xinh Ðẹp. Bắc ngang ở giữa là một rặng núi phải vượt qua bằng con đường đèo khúc khuỷu. Ðúng là hôm thử rượu xong từ bên Napa rồi chạy qua Sonoma mới dám liều lĩnh như vậy.

Ðây là một trung tâm sản xuất rượu nho của California, tức là của Hoa Kỳ vì rượu nho Cali đứng đầu nước Mỹ và có lẽ cả thế giới nếu tính về số lượng.

Dù chỉ là trong chuyến đi chớp nhoáng và ghé vài hãng rượu với phong cách “cưỡi ngựa xem hoa”, Quỳnh Giao cũng nhấp thử vài ly như thiên hạ. Và với khả năng nhậu nhẹt của kẻ chuyên đi phá mồi của các ông, mình chấm ngay chai Moscato Red của nhà Sutter Home là “hợp với khẩu vị đàn bà con nít”! Với tư cách bị chê là nít nôi đó, xin tạp ghi vài hàng về loại rượu này vì nay mai thôi, Moscato sẽ là loại rượu ăn khách nhất!

Học sinh lớp đồng ấu về rượu chát có thể biết rượu nho là kết quả của men và chất đường trong quả nho. Khi trái nho được ép lấy nước và châm thêm men thì dung dịch ấy cho ta chất cồn của rượu. Loại càng mạnh hay càng nặng thì càng có độ cồn cao hơn. Loại nho Moscato cho ta rượu có vị ngọt, mềm môi dễ uống cho người chưa lậm quá sâu vào thế giới của Lưu Linh mà lại có độ cồn rất thấp nên uống nhiều vẫn chưa nói bậy bạ!

Với các bà, loại công dân chiếu dưới trong thiên đình nhậu nhẹt của các ông, rượu Moscato còn có ưu điểm là thoang thoảng hương thơm của đào và mơ. Sành hơn một chút, các bà có thể thấy loại rượu này hơi sủi tăm như rượu Champagne, lại có cái giá rất “mềm”, chỉ từ năm đồng đến chục bạc là uống được rồi. Không cháy lưỡi mà cũng chẳng cháy túi thì còn gì hơn?

Chúng ta biết rằng rượu là kết quả của thổ ngơi, nơi có thể trồng nho, và mỗi nhà châm thêm một số bí quyết để chinh phục cả thị giác, khứu giác và vị giác của chúng ta ở màu, hương và vị. Loại nho Moscato hay Muscat có thấy trồng tại Ý, Tây Ban Nha, Argentina hay Australia, nhưng đều bị người Mỹ huy động về đất California với kế hoạch sẽ đưa rượu Moscato này vào thị trường của dân mê rượu. Nhưng chỉ là những người mê rượu ở trình độ phàm tục, nghĩa là rất đông!

Như phản ứng bị chê là nít nôi của người viết, họ uống Moscato làm rượu khai vị là uống trước khi ăn để đánh thức con tì con vị. Sau đó, họ lại uống Moscato như rượu tráng miệng, uống sau khi ăn và uống chung với bánh mứt, trái cây hay kem. Vị chi là uống hai lần!

Trong chuyến đi thực tập đó, mình còn được các nhà sản xuất thành thật trình bày là họ mới chỉ để ý và chế cất loại rượu này từ ba bốn năm gần đây thôi. Trước tiên là do sáng kiến của hai nhà Gallo và Sutter Home. Khi thấy dân Hoa Kỳ bất ngờ hưởng ứng, họ lập tức lao vào cuộc, lùng sục tìm ra những nơi có trái nho thích hợp và sẽ gieo trồng chế cất với khả năng kinh doanh đáng sợ của người Mỹ. Loại Moscato d’Asti lừng danh trên đất Piedmond của Ý quả thật là đang bị động đất vì sự chiếu cố của các nhà sản xuất Hoa Kỳ.

Ðã lỡ bước qua hàng rào của các ông mà nói về rượu thì cũng xin đầu năm liều mình nói tiếp!

Năm xưa, nhiều người Mỹ đã cải đạo mà tu tiên theo môn phái Lưu Linh sau khi xem phim “Sideway”, xuất hiện năm 2005. Tác phẩm điện ảnh đó đẩy mạnh loại rượu Pinot Noir trên thị trường thành một hiện tượng. Rồi bị lãng quên. Riêng trong nhà thì người viết vẫn có Pinot Noir vì một lý do rất kinh tế: Như Bourgogne của Tây, uống với thịt và cá đều được chứ khỏi đổi chai đổi ly cho thêm phần nhiêu khê rắc rối!

Bây giờ đến lượt Moscato, uống rất mát từ khi nhập cuộc đến lúc giãn tuồng đều được cả. Nó là loại rượi thịnh hành trong tuổi nhập môn, từ hai đến ba chục, khi thành phần đó giã từ chai bia để leo lên một bậc cao hơn của thói nhậu nhẹt! Họ cũng là thành phần bắt đầu kiếm ra tiền mà hơn phân nửa lại là phụ nữ!

Ngẫm lại như vậy thì chuyện các hãng rượu đang có manh tâm “phục rượu chúng ta”. Cái mưu đó và cách ngợi ca Mẹ Xinh Ðẹp của Phạm Duy, cái nào đáng tội hơn?

Thư riêng tiết lộ tham nhũng ở Vatican

 

VATICAN CITY (AP)Thư riêng của một viên chức cao cấp Tòa Thánh Vatican bị một đài truyền hình Ý tiết lộ, phanh phui một vụ tham nhũng ở Vatican liên quan tới hàng triệu đô la và nỗ lực đẩy viên chức này đi ngoại quốc để giấu nhẹm.

Ðức Giáo Hoàng Benedict XVI tại Vatican. Thư do một cựu viên chức cao cấp Tòa Thánh gửi Ðức Giáo Hoàng bị tiết lộ ra tố cáo có sự tham nhũng trong đấu thầu tại đây lên tới hàng triệu đô la. (Hình: Andreas Solaro/AFP/Getty Images)

Một chương trình trên truyền hình La 7 hôm Thứ Năm trình chiếu thư của Tổng Giám Mục Carlo Maria Vigano gởi cho Ðức Giáo Hoàng Benedict XVI và Quốc vụ khanh Hồng Y Tarcisio Bertone về quyết định đẩy ông qua Hoa Kỳ làm sứ thần Tòa Thánh.

Vào lúc viết những thư này, Tổng Giám Mục Vigano là nhân vật số 2 trong hệ thống hành chánh Vatican. Tuy chức vụ sứ thần Tòa Thánh tại Hoa Kỳ là một chức vụ nhiều thanh thế, nhưng điều này khiến Tổng Giám Mục Vigano không thể lên hàng đầu, một chức vụ đi kèm với tước Hồng Y.

Trong thư, Tổng Giám Mục Vigano tiết lộ ông đã phanh phui những vụ toa rập để trúng các khoản thầu lớn của Tòa Thánh.

Vì vậy, kẻ thù của ông lập mưu đẩy ông đi chỗ khác, ông viết. “Việc thuyên chuyển tôi đi vào lúc này sẽ gây hoang mang và thất vọng cho những ai nghĩ rằng chúng ta có thể sửa sai được nhiều thứ,” ông viết trong một bức thư tháng 3 năm 2011.

Trong những bức thư này, Tổng Giám Mục Vigano cho rằng khi mới nhậm chức, ông khám phá ra chỉ có một nhóm nhỏ vài công ty chiếm trọn hầu hết hợp đồng với Tòa Thánh, và Vatican phải trả giá cao gấp đôi cho hàng hóa và dịch vụ tương tự.

Ðáp trả chương trình này, Tòa Thánh Vatican nói chương trình tin tức này chỉ nói lên có “một phần” và hành chánh tại Vatican vẫn tiếp tục trong tinh thần “đúng đắn và minh bạch mà đã là nguồn cảm hứng cho Ðức Cha Vigano.”

Bố ráp băng đảng ở San Diego, bắt hơn 100 người


 


SAN DIEGO (San Diego Union Tribune) – Hơn 100 thành phần tình nghi băng đảng tại Quận San Diego vừa bị bắt trong một cuộc bố ráp lớn lao hôm Thứ Tư và sẽ bị truy tố tội “gian nhân hiệp đảng-racketeering” và các tội khác trong một loạt các truy tố của chính quyền liên bang.


 



Một băng đảng ma túy Mexico bị cảnh sát bắt giữ tại Mexico City hôm 23 tháng 1, 2012. (Hình: AP Photo/Christian Palma)


 


Biện Lý Liên Bang Laura Duffy loan báo việc bắt giữ này hôm Thứ Tư, cùng với các giới chức công lực khác, nói rằng đây là vụ bố ráp băng đảng lớn nhất trong lịch sử quận từ trước đến nay.


Lực lượng cảnh sát của các thành phố trong Quận San Diego cùng cảnh sát tiểu bang California và cơ quan an ninh liên bang cùng tham dự cuộc hành quân khai diễn vào lúc sáng sớm, bắt giữ 104 nghi can thành viên băng đảng. Có 15 thành viên băng đảng khác có tên trong trát truy nã đã lọt lưới lần này.


Trong số những người bị bắt có hai người được coi là thành viên cao cấp băng Mexican Mafia, gồm các tay anh chị tuy bị bắt vào tù nhưng vẫn điều khiển đàn em trên đường phố bên ngoài.


Biện Lý Duffy cho hay có tám người thuộc thành phần chỉ huy băng Mexican Mafia có nhiệm vụ điều động, bán ma túy và “thu thuế” cũng bị bắt trong lần này.


Các vụ bắt giữ trong cuộc hành quân bố ráp là kết quả của ba cuộc điều tra do giới hữu trách vùng North County, East County và Central San Diego cùng thực hiện trong hơn một năm qua. (V.Giang)

Sập 3 cao ốc ở Brazil, nhiều người chết, mất tích


RIO DE JANEIRO (AP) –
Ba cao ốc thình lình bị sập ở trung tâm thành phố Rio de Janeiro, Brazil vào lúc 8 giờ 30 tối Thứ Tư, khiến ít nhất 3 người chết, nhiều người bị thương và khoảng 21 vẫn còn mất tích.


Tai nạn xảy ra tại trung tâm thành phố, cạnh bên Municipal Theater, nhà hát đẹp xưa gần một thế kỷ, và cũng là nơi mà Tổng Thống Barack Obama đến nói chuyện trước các nhân vật quan trọng của Brazil trong cuộc viếng thăm hồi năm ngoái.



Nhân viên cấp cứu tìm kiếm người sống sót sau khi 3 cao ốc ở Rio de Janeiro bị sập hồi tối Thứ Tư. Ðến nay chưa rõ số người bị nạn là bao nhiêu và nguyên nhân nào dẫn đến tai nạn. (Hình: AP/Felipe Dana)


 


Thị Trưởng Eduardo Paes nói cấu trúc của tòa nhà có khuyết điểm có thể là nguyên nhân khiến cao ốc 20 tầng bị sụp, kéo hai cao ốc nhỏ hơn nằm gần bên. Nguyên nhân đang còn điều tra, trong khi lính cứu hỏa vẫn tiếp tục tìm kiếm người mất tích mà họ hy vọng sẽ tìm được người sống sót.


Theo Wall Street Journal, thảm họa này chắc chắn sẽ khiến người ta phải nhìn lại hạ tầng cơ sở quá xuống cấp của Brazil, để rồi bắt đầu lo nghĩ đến chuyện nâng cấp, trước khi đứng ra tổ chức các biến cố thể thao quốc tế quan trọng sẽ diễn ra trong vài năm tới.


Rio de Janeiro là thành phố lớn ở Brazil, nơi sẽ chủ trì các trận chung kết giải World Cup 2014 và kỳ tranh tài Thế Vận Hội năm 2016.


Các phi trường, xa lộ và hệ thống hạ tầng của thành phố nay đã quá cũ kỹ nhưng lại ít được bảo trì, do hậu quả của kinh tế yếu kém trong các thập niên qua. Giới chức thành phố hy vọng nhân các biến cố thể thao này và tiền quỹ dồi dào hơn nhờ kinh tế đang tăng trưởng mạnh, để có thể thay đổi lại bộ mặt cho thành phố. (TP)

Hậu holidays


 


Gác Xép


(Nguồn: nguyenthienthanh-gcxp.blogspot.com)


 


Ðầu năm đi làm lại. Oải. Ðược nghỉ ngơi cả chục ngày. Không chịu ngủ. Ðến khi đi làm lại thì ngủ gục. Thiệt tình.


Mọi người được nghỉ holidays. Ai cũng sợ gain weigh. Còn mình thì không. Sau đợt nghỉ. Sụt gần 5 pao. Tức là hao hơn 2 kí.


Gọi là ăn chơi xả láng. Nhưng mà hông có ăn. Toàn là uống. Từ uống cafe sáng đến chiều thì uống biutiful vàng, uống ken dầu gió xanh đến rượu chát đỏ.


Chơi thì chơi tới sáng. Ðêm đánh bài. Ngày đánh banh cà na. Rồi bị hangover, thấy cơm là lơ. Bụng đói đi ăn phở, húp chút nước. Tính tiền. Ðứng dậy.


Mùa lễ toàn cho chó ăn chè. Không sụt cân mới là lạ. Hahaha..


Vậy mà, ngày đầu tiên vô làm. Nghía tờ lịch. Ðến tận Tháng Năm mới có ngày nghỉ lại. Chờ đến nửa năm. Xa ngút ngàn.


Anh bạn làm chung hãng nói vui: Qua 42 mà thấy khác hẳn với 41 liền ha. Giảm thấy rõ. Hehehe…


Thêm một năm. Ðời ngắn lại.


Chơi cho hết ngày nắng của mùa Ðông.

Bill Gates tặng $750 triệu giúp chống AIDS, lao, sốt rét

 



DAVOS, Thụy Sĩ – Tổ chức Bill & Melinda Gates sẽ chi $750 triệu cho cơ quan chống AIDS, lao phổi và sốt rét, có tên Global Fund. Ông Bill Gates, nhà đồng sáng lập công ty nhu liệu Microsoft, loan báo hôm Thứ Năm tại Diễn Ðàn Kinh Tế Thế Giới.



Ông Bill Gates, nhà đồng sáng lập công ty nhu liệu Microsoft, loan báo hôm Thứ Năm tại Diễn Ðàn Kinh Tế Thế Giới việc trao tặng cho cơ quan Global Fund $750 triệu, để giúp chống bệnh AIDS, lao phổi và sốt rét. (Hình: AP)


 


Sự hiến tặng này đến dưới hình thức một tờ cam kết chứ không bằng tiền mặt, mà theo Gates Foundation, “khiến cho Global Fund có đủ sự linh động và quyền hạn trong việc phân phối tiền quỹ một cách hữu hiệu dựa theo nhu cầu cấp thời.”


Qua một văn bản, ông Gates phát biểu: “Bằng cách yểm trợ cho Global Fund, chúng ta có thể giúp thay đổi vận số của các quốc gia nghèo khó nhất thế giới. Theo tôi không còn việc nào quan trọng hơn.”


Trong cuộc họp báo tại Diễn Ðàn Kinh Tế Thế Giới ở Davos, ông Gates nói, quỹ này có thể đem dùng ngay để “cứu sinh mạng, có thể bằng mùng màn (để ngừa muỗi truyền bệnh sốt rét) hoặc chữa trị bệnh lao phổi.”


Số tiền này góp thêm vào $650 triệu mà Gates Foundation đã đóng góp vào lúc Global Fund mới thành lập cách đây 10 năm. (TP)

Pháp bắt 2 lãnh đạo công ty chế túi silicon độn ngực

 



PARIS (AP) – Vụ tai tiếng liên quan đến đồ độn ngực mà hằng chục ngàn phụ nữ trên khắp thế giới bị ảnh hưởng, nay đi đến khúc quanh mới. Vào rạng sáng Thứ Năm, cảnh sát Pháp tiến hành bắt giữ hai cựu tổng giám đốc của công ty chế tạo sản phẩm.


Jean-Claude Mas, 72 tuổi, người sáng lập và điều hành công ty Poly Implant Prothese, và Claude Couty, người từng là nhân vật số hai, cùng bị bắt giữ trong cuộc điều tra về tội ngộ sát và gây thương tích cho người khác.



Hình do cảnh sát Pháp công bố hôm 26 tháng 1, 2012, chụp nghi can Jean-Claude Mas, 72 tuổi, người sáng lập và điều hành công ty Poly Implant Prothese (Hình: AP Photo/ Interpol)


 


Ðồ độn ngực bị thu hồi khỏi thị trường tại nhiều nước ở khắp Âu Châu và các nơi khác vì e chúng có thể bị rách, khiến silicone ngấm vào cơ thể. Sản phẩm này làm từ chất silicone dùng trong kỹ nghệ thay vì loại dùng trong y khoa.


Ông Mas bị bắt lúc rạng sáng tại nhà riêng ở thành phố nghỉ mát Six Fours Les Pages, nằm bên bờ Ðịa Trung Hải.


Cho đến giờ phút này, chưa có bị cáo nào được nêu đích danh, tuy nhiên theo một giới chức có hiểu biết về cuộc điều tra, ông Mas có thể bị truy tố trong phiên sơ thẩm vào cuối ngày Thứ Năm tại Marseille.


Thẩm Phán Annaick Le Goff bắt đầu mở cuộc điều tra sau khi một phụ nữ ở khu vực Gers, nằm ở phía Tây Nam nước Pháp, nộp đơn kiện. Con gái của bà này chết vào năm 2010 vì ung thư, do được giải phẫu độn ngực với loại sản phẩm này. Từ đó có thêm đơn kiện của khoảng 3,000 nạn nhân khác.


Cùng được độn ngực bằng sản phẩm của PIP, phỏng chừng ở Anh có hơn 42,000 phụ nữ, hơn 30,000 ở Pháp, 9,000 ở Úc và 4,000 ở Ý. Ngoài ra gần 25,000 sản phẩm này được bán ở Ba Tây. (TP)

Saigon Villas bán đấu giá $10 triệu, không ai mua

 

Hà Giang/Người Việt 

SANTA ANA (NV) Mới 8:45AM sáng, một người phụ nữ ăn mặc chỉnh tề, đã đứng trước giữa cửa của Orange Civic Center, mắt cắm cúi nhìn vào màn ảnh của cái laptop để trên một bục cao trước mặt, điện thoại cầm tay áp sát vào tai, sẵn sàng làm việc.

Quang cảnh của buổi bán đấu giá khu Saigon Villas, chung cư sang trọng tại vùng Little Sài Gòn, vào sáng Thứ Năm tại Orange County Civic Center, vì chủ nhân nợ nhà băng 30 triệu mà không trả được. (Hình: Hà Giang/Người Việt)

Chung quanh cô khoảng mười người đứng rải rác trên khoảng sân rộng, trên tay đa số mọi người đều cầm một sấp hồ sơ, trên ghi chú những chữ chằng chịt hay khoanh vòng.

Một người đàn ông đến chậm, tự giới thiệu là Ernie Rivas, Director của công ty JH Real Estate Partners, Inc. hỏi những người xung quanh:

“Ðây có phải là chỗ bán đấu giá Saigon Villas ở Westminster?”

“Vâng!”

Người phụ nữ gật đầu trả lời, rồi cho biết cô tên là Heather, đại diện cho Priority Posting & Publishing, một công ty cung ứng dịch vụ bán đấu giá cho thị trường bất động sản bị xiết nợ. Heather từ chối không cho biết cô họ gì.

Một bà cụ người Việt Nam, khoảng 60 tuổi, quay qua người đàn ông đứng tuổi bên cạnh thì thào:

“Saigon Villas, đúng rồi!”

Bà cụ cho phóng viên nhật báo Người Việt cụ và gia đình ở gần khu Saigon Villas, đọc báo nghe nói hôm nay có bán nhà đấu giá ở đây nên “đến xem cho biết.”

Ðúng 9 giờ sáng, cô Heather bắt đầu đọc tên danh sách các căn nhà được hoãn bán đấu giá tới một ngày khác vì nhiều lý do như “khai bankruptcy,” “hai bên đang thương lượng”…

Ðến phần bán đấu giá, không khí trở nên sôi động hẳn lên.

Theo yêu cầu của Priority Posting & Publishing tất cả những ai muốn tham dự, phải mang theo sẵn Cashier Checks thì mới được trả giá. Khoảng 5, 6 người lần lượt đến gần hé phong bì cho cô Heather thấy Cashier Checks của họ.

Qua một vài căn nhà được trả giá từng trăm một, và những người mua được mừng rỡ nhận đơn làm thủ tục, căn kế tiếp là Saigon Villas.

Heather, người phụ trách cuộc đấu giá, lại đọc một loạt những dữ kiện về bất động sản này, như địa chỉ, lô đất, v.v…

Rồi cất cao giọng, cô hỏi:

“Nhà băng đặt giá thấp nhất là mười triệu, có ai muốn mua không?”

Mọi người im lặng.

Cô hỏi thêm một lần nữa, một lần nữa, không ai nhúc nhích.

“Rồi, Saigon Villas như vậy sẽ trở về với người thụ hưởng,” cô tuyên bố, ý nói người chủ nợ.

“Có mười triệu mà cũng không ai mua” Mọi người bàn tán.

Số phận của Saigon Villas, một khu chung cư sang trọng gồm 144 căn hộ, được xây trên đường Moran, kế thương xá Phúc Lộc Thọ, giữa lòng khu Little Saigon, tại thành phố Westminster, đã long đong từ những ngày mới được xây.

Dù được cho là khu nhà xây rất sang trọng, lịch sự, ai vào xem cũng khen, nhưng từ lúc mới xây xong, không ai muốn mua Saigon Villas, chủ nhân chỉ bán được tám căn.

Sau một thời gian thăng trầm, hạ giá, đổi “zone” xin thành phố bỏ điều kiện chỉ được bán cho người cao niên trên 55 tuổi, đổi tên, biến thành khu cho thuê, cuối cùng đã bị ngân hàng tịch thu vì không trả được nợ.

Tại buổi họp Hội Ðồng Thành Phố Westminster tháng 12, 2010, bà Kathy Buchoz, đại diện công ty Bridgecreek, xin hủy bỏ quy định tuổi để dễ bán hơn.

“Vì tình hình kinh tế khó khăn, chúng tôi không thể bán được. Vì thế, chúng tôi xin thành phố gỡ bỏ quy định tuổi tác để chúng tôi có thể bán cho tất cả mọi người,” bà Buchoz nói tại buổi họp.

Hội đồng thành phố đã bỏ phiếu 5-0 chấp thuận đề nghị này.

Việc Saigon Villas được đổi zone đã gây sôi động trong khu Little Sài Gòn một thời, khi một số thương gia và cư dân quanh vùng viết thư khiếu nại với thành phố, vì họ cho là biến khu này thành khu gia cư cho những gia đình có trẻ con sẽ không an toàn cho các em.

Trong khi đó, sau khi biết chủ nhân của Saigon Villas xin đổi zone mà không thông báo với California Department of Real Estate, cơ quan này đã gửi một thư yêu cầu chấm dứt việc bán.

Dù vậy, Saigon Villas cũng không hấp dẫn khách hàng. Trong khi đó, một số doanh gia trong khu vực Little Saigon có tổ chức một cuộc họp báo phản đối quyết định của thành phố.

Vào Tháng Bảy, 2011, Saigon Villas được đổi tên thành Jasmine Place và trở thành khu chung cư cho thuê cho đến ngày bị tịch thu.

Theo Notice of Trustee’s Sale được nộp tại văn phòng Orange County Clerk-Recorder hôm 29 tháng 12 năm 2011, Saigon Villas bị tịch thu vì nợ nhà băng khoảng 30 triệu mà không trả.

Hôm nay, một lần nữa người ta lại thấy là không ai muốn Saigon Villas.

 

––––––––––-

Liên lạc tác giả: [email protected]

Nhân viên Cambodia bị tòa xử Khmer Ðỏ cắt lương

 

PHNOM PENH (AP) Khoảng hơn 300 nhân viên người Cambodia làm việc cho tòa án xử thành phần lãnh đạo Khmer Ðỏ sẽ không được trả lương tháng này, và một số đã phải làm việc không lương từ Tháng Mười năm ngoái vì ngân quỹ do các quốc gia khác cung cấp nay đã cạn, theo lời một phát ngôn viên tòa hôm Thứ Năm.

Báo chí theo dõi cuộc xử Khmer Ðỏ qua truyền hình nội bộ. Tòa xử Khmer Ðỏ đã ngưng trả lương cho nhân viên người Cambodia vì hết ngân sách. (Hình: Tang Chhin Sothy/AFP/Getty Images)

Các nhân viên quốc tế do Liên Hiệp Quốc trả lương vẫn sẽ tiếp tục lãnh lương. Tuy nhiên, lương của các nhân viên bản xứ đến từ nguồn tài trợ của các quốc gia cấp viện, theo lời Huy Vannak, một phát ngôn viên tòa.

“Tuy chưa có quốc gia cấp viện lớn nào hứa hẹn có thêm các trợ giúp tài chánh, tòa vẫn tiếp tục làm việc như bình thường,” ông Vannak cho hay.

Tòa án quốc tế này đang tìm công lý cho khoảng 1.7 triệu người chết vì tra tấn, bỏ đói, hay thiếu sự chăm sóc y tế trong thời gian Khmer Ðỏ cầm quyền ở Cambodia trong thập niên 1970. Tòa khởi sự hoạt động năm 2006 sau nhiều năm tranh cãi giữa Cambodia và Liên Hiệp Quốc. Ðến nay, chỉ có một vụ xử duy nhất được hoàn tất.

Sự trì trệ kéo dài này đã tạo ra nhiều phí tổn và gây sự lo ngại là công lý sẽ khó đạt được vì tuổi các bị cáo ngày càng cao.

Trở ngại mới nhất nhất hiện nay là bất đồng ý kiến giữa Liên Hiệp Quốc và chính quyền Cambodia liên quan đến việc bổ nhiệm một thẩm phán mới.

Khoảng 2/3 trong số 480 nhân viên tòa án quốc tế xử lãnh đạo Khmer Ðỏ là người Cambodia. Các thẩm phán và công tố viên Cambodia bị ngưng trả lương từ Tháng Mười trong khi những người còn lại, đa số làm công việc hành chánh, sẽ không được trả lương trong tháng này. (V.Giang)

Tổng thống Iran: Sẵn sàng thảo luận vấn đề nguyên tử


 



TEHRAN, Iran (AP) – Iran hiện sẵn sàng để tái tục thảo luận với các cường quốc thế giới, theo lời Tổng Thống Mahmoud Ahmadinejad hôm Thứ Năm, trong khi các biện pháp trừng phạt đang được siết chặt để buộc Tehran hủy bỏ chương trình nguyên tử của mình.


 



Tổng Thống Mahmoud Ahmadinejad của Iran (Hình: AP)


 


Tuy nhiên, ông Ahmadinejad nhấn mạnh rằng các áp lực quốc tế sẽ không làm cho Iran chấm dứt các đòi hỏi từng đưa ra, kể cả quyền được tiếp tục tinh luyện uranium, từng đưa đến bế tắc trong việc đàm phán hồi năm ngoái.


Mỹ và các đồng minh muốn Iran phải ngưng chế tạo nguyên liệu nguyên tử, vốn có thể được dùng vào việc chế tạo võ khí nguyên tử.


Iran nói rằng chương trình nguyên tử của họ chỉ nhắm mục đích hòa bình như tạo năng lượng và chất phóng xạ đồng vị dùng điều trị ung thư.


Khối Liên Âu gồm 27 quốc gia thành viên hôm Thứ Hai đã đồng ý đưa ra biện pháp phong tỏa dầu hỏa nhắm vào Iran, một phần trong các nỗ lực trừng phạt nhằm giới hạn khả năng bán dầu của quốc gia này, vốn chiếm khoảng 80% nguồn thu nhập ngoại tệ của Iran.


Hiện chưa rõ là khi nào cuộc thương thảo giữa Iran và năm thành viên thường trực của Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc cùng với Ðức có thể diễn ra.


Các cuộc thương thảo trước đó chấm dứt trong bế tắc hồi tháng 1 năm 2011 và Iran sau đó bác bỏ đề nghị đưa kho chứa uranium của họ ra ngoại quốc. (V.Giang)

Con tin Mỹ ở Somalia bị hải tặc di chuyển liên tục



MOGADISHU, Somalia (AP) – Một nhóm đang cầm giữ một con tin Mỹ ở Somalia đã di chuyển người này ít nhất ba lần trong ngày sau khi có cuộc đột kích của Hải Kích Mỹ giải cứu một người Mỹ và một Ðan Mạch đồng thời hạ sát chín kẻ bắt cóc, theo tin từ thành phần hải tặc hôm Thứ Năm.


Nguồn tin này nói rằng họ sẽ giết con tin nếu bị tấn công.


 



Hải tặc Somalia.



Cuộc giải cứu hồi sáng sớm ngày Thứ Tư ở Somalia đưa ra câu hỏi rằng liệu nhiều con tin Tây Phương còn đang bị giữ có cơ hội được thả nhiều hơn hay là trong tình trạng nguy hiểm hơn.


“Nếu họ tìm cách tấn công, tất cả mọi người sẽ cùng chết,” theo lời Hassan Abdi, một hải tặc có liên hệ với nhóm cầm giữ công dân Mỹ.


“Giữ con tin Mỹ là điều khó khăn vì là chọn lựa giữa cái chết hay có được nhiều tiền. Tuy nhiên chúng tôi sẽ giữ nguyên kế hoạch của mình và sẽ không bao giờ thả ông ta trừ phi có được tiền chuộc mạng.”


Hải Kích Mỹ nhảy dù vào Somalia sáng sớm Thứ Tư rồi sau đó tấn công bọn bắt cóc hai con tin Jessica Buchanan, 32 tuổi, người Mỹ; và Poul Hagen Thisted, 60 tuổi, người Ðan Mạch.


Buchanan và Thisted hôm Thứ Năm đã được đưa về căn cứ Hải Quân Mỹ ở Sigonella, Sicily, Ý để chuẩn bị đoàn tụ với gia đình. (V.Giang)

Xe bom tự sát tại Afghanistan giết 4, làm bị thương 34

 


LASHKAR GAH, Afghanistan (AFP)Một xe bom tự sát tấn công đoàn xe của NATO trong thành phố Lashkar Gah nằm về phía Nam Afghanistan hôm Thứ Năm đã làm thiệt mạng ít nhất bốn thường dân và làm bị thương 34 người khác, kể cả ba người ngoại quốc, theo giới hữu trách.








Viên chức Afghanistan khám xét hiện trường nơi xảy ra vụ xe bom tự sát ở Lashkar Gah. (Hình: AP Photo/Abdul Khaleq)


Vụ tấn công nhắm vào đoàn xe của một toán tái thiết tỉnh (PRT) gần Ty Giáo Dục ở thủ phủ tỉnh Helmand, nơi thường xuyên xảy ra các cuộc tấn công của thành phần Taliban.


“Một kẻ tấn công tự sát lái chiếc Toyota Sedan chở đầy chất nổ đâm vào một xe bọc thép,” theo lời Daoud Ahmadi, phát ngôn viên tỉnh trưởng Helmand cho báo chí hay.


“Có bốn người thiệt mạng và 34 người bị thương trong cuộc tấn công này.”


Có một đứa trẻ trong số người chết và có một số trẻ nhỏ cùng phụ nữ bị thương, theo ông Ahmadi. Ông cũng cho hay có 17 chiếc xe dân sự bị sức ép của vụ nổ làm hư hại.


Có ba người Tây Phương, gồm hai đàn ông và một phụ nữ, trong chiếc xe bọc thép thuộc đoàn PRT, bị thương nhẹ. Ông Ahmadi không cho biết quốc tịch của những người này.


Lính Anh và Ðan Mạch thuộc Lực Lượng Quốc Tế Trợ Giúp An Ninh (ISAF), gồm khoảng 130,000 quân, đang hoạt động trong tỉnh Helmand, nơi PRT đang giúp chính phủ Afghanistan tái thiết khu vực này. (V.Giang)


 

LIRS muốn nối kết người tị nạn Việt Nam

 


Ðỗ Dzũng/Người Việt


 


BALTIMORE, Maryland (NV) Tổ chức Lutheran Immigration & Refugee Service (LIRS) đang có một dự án nối kết tất cả người tị nạn Việt Nam mà họ giúp hội nhập vào xã hội Hoa Kỳ trong hơn 30 năm qua để tiếp tục giữ liên lạc với nhau, chia sẻ kinh nghiệm, tìm hiểu nguồn gốc của mình và gia đình, cũng như giúp những người tị nạn khác.








Căn hộ đầu tiên của một gia đình tị nạn Việt Nam tại Mỹ năm 1975. (Hình: LIRS cung cấp)


Nói chuyện với phóng viên nhật báo Người Việt, cô Lauren Rymer, phụ tá giám đốc phát triển của LIRS, cho biết: “Chúng tôi nối kết tất cả những người tị nạn Việt Nam mà chúng tôi từng giúp hội nhập vào cuộc sống khi họ mới từ Việt Nam đến Hoa Kỳ. Chúng tôi muốn tái liên lạc với họ bằng cách mời họ tham gia nhóm những người tị nạn cũ (alumni). Chúng tôi muốn biết họ sống ra sao, muốn nghe những câu chuyện của họ. Chúng tôi làm việc này để chuẩn bị kỷ niệm 75 năm thành lập trong hai năm tới.”


Ðể trở thành một thành viên “alumni” của LIRS, chỉ cần đóng một chi phí $30/năm, theo cô Lauren cho biết. Khi đã là thành viên, mỗi người sẽ được nhận một “news letter” thường xuyên và được chọn trao học bổng tham dự Ngày Tị Nạn Thế Giới hàng năm ở Washington, DC.


Cô Lauren cho biết, mỗi năm, LIRS chọn tám người tị nạn đến thủ đô Hoa Kỳ để gặp thành viên Quốc Hội, hoặc tiếp xúc giới chức Tòa Bạch Ốc, để “nhắc nhở họ đừng quên giúp người tị nạn khắp nơi trên thế giới” như họ từng giúp người Việt Nam.








Cô Lauren Rymer chỉ cho anh Daniel H. Vũ xem những tấm hình về người Việt tị nạn. Anh từng gọi điện thoại đến LIRS nhờ tìm thông tin về gia đình thời kỳ tị nạn năm 1975. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)


Nhóm “alumni” của LIRS, được thành lập năm 2011, hiện có hơn 700 thành viên.


“Chúng tôi hy vọng năm 2012 này sẽ có thêm ít nhất 2,000 thành viên nữa,” cô cho biết.


Trong 73 năm qua, LIRS bảo trợ khoảng 375,000 người tị nạn tại Hoa Kỳ, theo đại diện LIRS cho biết. Trong số này, có khoảng từ 50,000 đến 100,000 người là người Việt.


“Tôi còn nhớ, khi còn là nhân viên, chúng tôi bảo trợ những người Việt Nam ở bốn trại đầu tiên ở Camp Pendleton (California), Fort Chaffee (Arkansas), Fort Indiantown Gap (Pennsylvania) và Eglin Air Force Base (Florida) năm 1975. Sau đó, chúng tôi cũng bảo trợ những người Việt Nam trong các trại tị nạn ở Ðông Nam Á,” cô Lauren Rymer kể tiếp.


Theo cô Lauren, sau khi được Hoa Kỳ chấp nhận vào Mỹ, người tị nạn Việt Nam lúc đó phải được một cá nhân hoặc tổ chức bảo trợ.


“LIRS là tổ chức tôn giáo bảo trợ người tị nạn lớn thứ nhì tại Mỹ, chỉ sau Giáo Hội Công Giáo Hoa Kỳ,” cô Lauren cho biết. “Thông thường, người tị nạn Việt Nam được giao cho chúng tôi, hoặc chúng tôi chọn họ. Sau đó, chúng tôi tìm một nhà thờ Lutheran ở Mỹ để lo cho người tị nạn những vấn đề cần thiết ban đầu như nhà ở, trường học, việc làm, thực phẩm, cách sử dụng đồng đô la Mỹ, đi chợ… Nói chung là LIRS giúp họ hội nhập cuộc sống mới.”








Hình ảnh người tị nạn Việt Nam khi mới đặt chân đến Mỹ năm 1975. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)


LIRS hiện giữ rất nhiều thông tin và hình ảnh của người tị nạn Việt Nam những ngày đầu bước chân đến Hoa Kỳ.


“Có nhiều người gọi điện thoại đến LIRS để tìm thông tin người thân. Chúng tôi đang sắp xếp lại cho quy củ hàng ngàn thông tin và hình ảnh lưu trữ. Trong thời gian tới, LIRS sẽ hoàn tất ‘thư viện’ thông tin này. Khi người tị nạn, hoặc con cháu của họ, muốn tìm thông tin, chỉ cần đóng một chi phí nhỏ, chúng tôi sẽ tìm ra ngay,” cô Lauren cho biết.


Tại hội chợ Tết ở công viên Garden Grove năm nay, LIRS sẽ có một gian hàng để tiếp xúc người tị nạn Việt Nam, mang số W 14, tọa lạc phía sau, bên trái, làng Việt Nam. LIRS là tổ chức bảo trợ và cũng sẽ có mặt tại Hội Chợ Tết Los Angles, được tổ chức trong hai ngày 4 và 5 Tháng Hai, tại Whitter Narrows Regional Park, El Monte.


“Chúng tôi thật sự muốn liên kết tất cả mọi người tị nạn Việt Nam. Hy vọng họ đến và ủng hộ công việc của chúng tôi. Chúng ta vẫn còn rất nhiều người tị nạn cần được giúp đỡ. Xin mời những ai từng được LIRS bảo trợ ghé gian hàng chúng tôi tại Hội Chợ Tết,” cô Lauren kêu gọi.


Trên trang mạng của mình, LIRS cho biết họ hoạt động rất mạnh mẽ để bảo đảm người tị nạn đến Hoa Kỳ có cuộc sống đầy đủ. Kể từ năm 1939, LIRS, có văn phòng chính tại Baltimore, Maryland, và chi nhánh khắp Hoa Kỳ, cũng tranh đấu không mệt mỏi để bảo đảm Hoa Kỳ mở cửa cho tất cả mọi người bị đàn áp tại quốc gia của họ và đi tìm một cơ hội mới. LIRS là một tổ chức bất vụ lợi, phục vụ người tị nạn thuộc mọi chủng tộc, tôn giáo và nguồn gốc quốc gia.


Mọi chi tiết về LIRS, xin vào trang mạng www.lirs.org.


 


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Ai Cập cấm công dân Mỹ rời khỏi nước

 


CAIRO (AP)Viên chức trách nhiệm nhân quyền tại Bộ Ngoại Giao Mỹ hôm Thứ Năm cho hay nhà chức trách Ai Cập hiện đang cấm một số công dân Mỹ rời khỏi quốc gia này. Trong số những người bị đưa vào danh sách “cấm bay” có cả con trai của Bộ Trưởng Giao Thông Ray LaHood.








Thứ Trưởng Michael Posner hôm Thứ Năm nói rằng hành động này của giới hữu trách Ai Cập đang tạo sự lo ngại về tiến trình chuyển đổi dân chủ ở quốc gia này và có thể ảnh hưởng tới viện trợ Mỹ.


Một nguồn tin thông thạo cho hay Sam LaHood, người đứng đầu tổ chức International Republican Institute ở Ai Cập, mới đây vừa bị cấm không cho lên phi cơ rời khỏi Ai Cập.


Tổ chức của ông LaHood ở trong số 10 tổ chức phi chính phủ (NGO) bị cơ quan an ninh Ai Cập vào lục soát hồi tháng qua, lấy lý do là để điều tra xem họ có hoạt động bất hợp pháp hay không.


Nguồn tin này cũng cho hay nhiều giới chức cao cấp Mỹ, kể cả Tổng Thống Barack Obama, Ngoại Trưởng Hillary Rodham Clinton, Bộ Trưởng Quốc Phòng, Leon Panetta.. đều đã liên lạc với giới chức cao cấp nhất ở Ai Cập nhưng không có kết quả nào. (V.Giang)

Việt Nam ‘tiến một bước mậu dịch, là nuốt lời hứa về nhân quyền’

Dân Biểu Loretta Sanchez gặp đại diện thương mại, vận động nhân quyền Việt Nam


 


 


Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) “Mỗi lần Việt Nam được một thành tựu trong mậu dịch, như PNTR trong thương mại song phương với Mỹ, WTO, hay vào Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, là một lần Việt Nam nuốt lời hứa về nhân quyền và đàn áp nhiều hơn thay vì tự do nhiều hơn.” Nhận định này của Dân Biểu Loretta Sanchez là điều mà bà nói với vị đại diện thương mại Hoa Kỳ về việc đàm phán với Việt Nam trong hiệp định thương mại TPP.








Dân Biểu Loretta Sanchez. (Hình: Abby Brack/Getty Images)


Cuộc gặp gỡ giữa Dân Biểu Sanchez với Ðại Sứ Ron Kirk diễn ra hôm Thứ Tư, và được dân biểu này thuật lại trong một cuộc họp báo qua điện thoại với báo chí Việt ngữ hôm Thứ Năm.


Ðại Sứ Kirk, đại diện mậu dịch Hoa Kỳ, hiện đang thương thuyết với 9 nước vùng Thái Bình Dương cho một hiệp định ngoại thương giảm bớt các loại thuế xuất nhập cảng trong vùng. Hiệp định này, mang tên tắt TPP và tên tiếng Anh là Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement, có tên tiếng Việt là Hiệp định Ðối tác Kinh tế Chiến lược xuyên Thái Bình Dương.


Cả Việt Nam lẫn Mỹ đều đang thương thuyết để gia nhập TPP. Trả lời câu hỏi của báo Người Việt là nếu Mỹ cũng chỉ đang thương thuyết để gia nhập TPP thì những yêu cầu của Mỹ có sức nặng tới đâu, Dân Biểu Sanchez quả quyết:


“Ðúng là chúng ta chỉ là 1 trong 9 quốc gia TPP, nhưng chúng ta là thị trường lớn nhất. Hoa Kỳ là thị trường tiêu thụ lớn nhất trong các nước này.”


Cuộc gặp giữa Dân Biểu Sanchez và Ðại Sứ Kirk xoay quanh vấn đề nhân quyền tại Việt Nam và những lần thất hứa của Việt Nam sau những bước tiến thương mại và ngoại giao.


Bà nói bà thuật lại cho Ðại Sứ Kirk những gì Việt Nam đã vi phạm trong quá khứ.


“Việt Nam ngày càng bỏ tù nhiều người, không chỉ các vị lãnh đạo tôn giáo hay những người tranh đấu đòi dân chủ, mà cả những người trẻ lên Internet nói lên những vấn đề của đất nước, như nhạc sĩ Việt Khang,” Dân Biểu Sanchez nói.


“Sau bình thường hóa mậu dịch (PNTR) với Mỹ, sau khi vào WTO, sau khi có ghế trong Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, Việt Nam không tuân thủ những điều họ hứa về nhân quyền. Ngược lại, nhân quyền bị đàn áp, nhắm vào những hoạt động trên mạng và các cư dân Internet.


Riêng về mậu dịch, là việc chuyên môn của Ðại Sứ Kirk, Dân Biểu Sanchez nói bà nêu vấn đề sở hữu trí tuệ, nạn làm hàng nhái, và những vụ buôn người mà được ngân hàng tại Việt Nam tài trợ.


Ðại Sứ Kirk cho biết ông rất quan tâm tới sự minh bạch của hệ thống luật pháp và các vấn đề quyền lợi của người lao động. Ông nói ông cũng quan tâm tới thương mại trên mạng và với vấn đề Việt Nam đặt tường lửa gây khó khăn cho các trang mạng.


Tuy nhiên, vì Việt Nam cứ hứa cải thiện nhân quyền rồi sau đó không thực hiện, Dân Biểu Sanchez đặt vấn đề với Ðại Sứ Kirk là nên bắt Việt Nam thực hiện trước rồi mới ký. Tuy Ðại Sứ Kirk không trả lời rõ ràng về đề nghị này, nhưng theo bà Sanchez, “Chúng ta vẫn có thể đặt điều kiện vào các hiệp định mậu dịch để các nước sẽ gặp khó khăn nếu không thực hiện những điều họ hứa.”


Ðề tài này được nhắc lại một lần thứ nhì trong cuộc điện đàm, khi ký giả Vanessa White báo Viễn Ðông hỏi bà Sanchez nghĩ gì về ý kiến cho rằng càng mậu dịch nhiều thì càng dễ dẫn tới dân chủ.


Bà Sanchez đồng ý có bằng chứng ở một số nơi rằng khi hệ thống kinh tế tư bản càng phát triển thì người dân càng đòi hỏi thêm tự do. Tuy nhiên, bà nói “đối với tôi, trong trường hợp Việt Nam, chúng ta thấy ngược lại, là có sự đàn áp nhân quyền sau PNTR, WTO, Hội Ðồng Bảo An, v.v…”


“Nếu tôi là tổng thống, tôi sẽ đòi hỏi họ cải thiện trước khi ký. Ðó là điều tôi nói với ông Kirk, nhưng câu trả lời của ông không rõ ràng,” bà nói.


Trả lời cơ quan truyền thông Chúa Cứu Thế về những gì Hoa Kỳ có thể làm được khi Việt Nam bắt giữ người đối kháng, Dân Biểu Sanchez cho biết bà và văn phòng bà làm việc trực tiếp với Tòa Ðại Sứ Mỹ tại Việt Nam để vận động cho tự do. “Nhiều khi các nhà ngoại giao của chúng ta đến gặp những người bị bắt, có khi gặp họ ở nhà nếu bị quản thúc tại gia, và có cả trường hợp gặp họ trong tù.”


Dân Biểu Sanchez cũng vận động đưa Việt Nam trở vào danh sách CPC. “Chúng ta có CPC thời Tổng Thống Bush, nhưng rồi khi tới vụ WTO thì Tổng Thống Bush rút tên Việt Nam ra khỏi CPC. Chúng tôi đang vận động Bộ Ngoại Giao và Ngoại Trưởng Clinton để đặt Việt Nam vào lại.”


Ðại Sứ Kirk, đại diện mậu dịch Hoa Kỳ, là cựu thị trưởng Dallas. Chức vụ Ðại diện Mậu dịch Hoa Kỳ là một chức vụ ngang hàng bộ trưởng nhưng không nằm trong nội các.


 

Nông dân Bắc Giang bị công an đánh chết

 


BẮC GIANG (NV)Một nông dân ở tỉnh Bắc Giang chống lại lệnh cưỡng chế đất đã bị công an đánh thương tích trầm trọng rồi chết mấy ngày sau đó.


Theo BBC và RFA, nông dân Nguyễn Văn Hùng, 50 tuổi, ở thôn Quyết Tiến, xã Tiền Phong huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang đã chết vào ngày mùng 4 Tết Nhâm Thìn, tức ngày Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012 dương lịch. Ðây là hậu quả của trận đòn mà công an hành hung khi ông chống lệnh cưỡng chế.








Ðoàn người dân xã Tiền Phong biểu tình chống cưỡng chế đất ở xã Tiền Phong, huyện Yên Dũng, Bắc Giang. Hình chụp từ phía đầu cầu sông Thương, của ngõ vào thành phố. (Hình: TTXVA)


Gia đình ông Hùng là một trong khoảng hơn 500 gia đình nông dân của xã Tiền Phong đã bị nhà cầm quyền cưỡng chế đất ruộng, giao cho tập đoàn Thạch Bàn làm nhà máy sản xuất gạch.


Tập đoàn Thạch Bàn là một công ty quốc doanh trực thuộc Bộ Xây Dựng Việt Nam.


Trong lời kể của bà Thân Thị Bình, vợ nạn nhân Nguyễn Văn Hùng, ông Hùng đã bị đánh khi cùng với các nông dân ngăn cản cưỡng chế đất ngày 10 tháng 1, 2012 vừa qua. Ông đã bị đám người cưỡng chế đánh bằng dùi cui, ăn không được, chỉ ho ra máu và đi tiểu cũng ra máu.


Tuy thương tích trầm trọng, bà Bình không dám đưa chồng đi bệnh viện chữa trị vì nhà nghèo, chỉ còn ít tạ thóc để ăn. Bán đi lấy tiền đi chữa thương tích cho ông thì gia đình không còn gì để ăn. Bởi vậy, gia đình chỉ mua cao về dán cho ông nên đã không qua khỏi.








Nông dân xót xa nhìn đất dự án Vinashin đang bỏ hoang. (Hình: Dân Việt)


Theo nguồn tin, ngoài ông Nguyễn Văn Hùng bị đánh thương tích trầm trọng đến chết, còn có 3 người khác cũng bị đánh nặng trong vụ cưỡng chế ngày 10 tháng 1, 2012.


Trước đó, công an và nhà cầm quyền địa phương cũng đã tổ chức cưỡng chế ngày 23 tháng 12, 2011.


Vụ cưỡng chế lấy đất cho công ty sản xuất gạch đẩy tất cả các gia đình nông dân vào đường cùng. Ðất ruộng của họ trồng hai vụ lúa và một vụ hoa màu ngắn hạn. Nếu bị lấy mất hết đất sản xuất, họ sẽ hết đường sinh sống.


Trước khi có vụ cưỡng chế lấy 25 ha đất cho tập đoàn Thạch Bàn, dân ở địa phương này cũng đã bị nhà nước cưỡng chế 3 đợt vào các năm 2003, 2005 và 2007, tổng cộng 60 ha đất cho các dự án của các công ty Vinashin và công ty kinh doanh nhà Hoàng Hải. Những khu đất này, suốt nhiều năm qua vẫn bị bỏ hoang trong khi nông dân mất đất sản xuất. 


* Người nông dân tuyệt vọng 


Trong bản tin ngày 17 tháng 1, 2012 báo Dân Việt dẫn lời người nông dân tuyệt vọng vì chính sách cưỡng chế đất đai, triệt đường sống của người dân.


Ðưa ký giả báo Dân Việt đi thăm cánh đồng đang trồng khoai tây vụ Ðông sắp trở thành khu công nghiệp, ông Nguyễn Văn Biếm ở thôn Quyết Tiến, xã Tiền Phong (Yên Dũng) xót xa cho biết: “Từ 2003 đến nay đã có 3 dự án, lấy mất 4 sào ruộng nhà tôi, nếu tính cả dự án xây dựng nhà máy gạch của Công ty Cổ phần Tập đoàn Thạch Bàn sẽ lấy tiếp 2 sào ruộng nữa thì gia đình chẳng còn đất canh tác. Giờ chúng tôi đã ngoài 50 tuổi rồi, chỉ biết làm ruộng nên nếu không còn đất cũng chẳng biết làm gì để sống.”


Lý do tại sao lại lấy đất sản xuất nông nghiệp của nông dân làm dự án sản xuất gạch trong khi 60 ha đất ruộng của nông dân đã cưỡng chế hiện vẫn đang bỏ hoang, Nguyễn Thế Cường – Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn Thạch Bàn cho biết:


“Chúng tôi là doanh nghiệp nên cần tính toán tới lợi nhuận kinh tế, khi vào đầu tư, Thạch Bàn cũng có đàm phán với Vinashin và Hoàng Hải, nhưng họ đòi giá cao quá nên mới đề xuất lấy đất chưa giải phóng mặt bằng để giá thành rẻ hơn. Chúng tôi đề xuất và tỉnh đồng ý thì chúng tôi làm.”


Theo nhận định của báo Dân Việt, “Nghị quyết về việc giữ 3.8 triệu ha đất lúa của Quốc Hội bị UBND tỉnh Bắc Giang bỏ qua chỉ vì quá ‘chiều’ doanh nghiệp! Hơn 500 hộ dân tại xã Tiền Phong đang lâm vào cảnh mất đất canh tác bên những mảnh đất bị bỏ hoang.”


Bí thư tỉnh ủy tỉnh Bắc Giang hiện nay là Nông Quốc Tuấn, con trai nguyên Tổng bí thư đảng CSVN Nông Ðức Mạnh.


Khi Nông Quốc Tuấn vừa được “cơ cấu” làm bí thư tỉnh ủy chưa được bao lâu thì xảy ra vụ công an huyện Tân Yên đánh chết một người dân.


Nguyễn Văn Khương, 21 tuổi, chạy xe máy không đội mũ “bảo hiểm” thì bị bắt về cơ quan giam giữ ngày 23 tháng 7, 2010 rồi chết ở đó với rất nhiều thương tích trên thân thể.


Gia đình đã đưa xác nạn nhân tới trụ sở “Ủy Ban Nhân Dân” tỉnh bắt vạ với hàng ngàn người biểu tình hậu thuẫn.


Trong năm 2011, công an đã đánh chết 9 người không kể nhiều người khác bị đánh thương tích trầm trọng. (TN)

Anh em ông Ðoàn Văn Vươn bị đánh trong tù

 


Cá trong đầm bị cướp sạch, vợ con không còn chỗ ở


 


HẢI PHÒNG (NV)Anh em ông Ðoàn Văn Vươn bị giam giữ và bị đánh trong tù sau vụ chống cưỡng chế trái luật gây sôi nổi dư luận trong ngoài nước. Trong khi đó, vợ con ông dựng lều bạt ở tạm trong thời tiết lạnh buốt thì những người lạ mặt đã tới vơ vét hết cua cá dưới đầm, trái cây trên vườn trong khu đất của gia đình.








Gia đình ông Ðoàn Văn Vươn, Ðoàn Văn Quý dựng lều tạm để ở trên nền căn nhà bị nhà cầm quyền san bằng. (Hình: Blog Nguyễn Quang Vinh)


Theo một thông tin trên blog của nhà văn Nguyễn Quang Vinh ngày 26 tháng 1, 2012 thuật lời bà Phạm Thị Báu (tức Hiền) cho biết ông Ðoàn Văn Vươn và Ðoàn Văn Quý bị đánh trong tù.


Các ông này cùng người anh lớn và người cháu bị tống giam ngày 6 tháng 1, 2012 sau vụ cưỡng chế đất đầm của họ ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng diễn ra một ngày trước đó. Ðoàn cưỡng chế với đầy đủ súng đạn hàng trăm người đã bị cản đường bằng mìn và súng hoa cải. Bốn công an và 2 bộ đội đã bị thương.


Ngôi nhà gạch 2 tầng đã bị san bằng và căn nhà lợp bổi bị đốt cháy dù các tài sản này không nằm trong phạm vi đất bị cưỡng chế.


“Hôm qua chúng em đến gặp một anh từng bị giam cùng phòng với anh Vươn, anh Quý. Anh ấy kể chuyện trong phòng giam cho chúng em nghe. Không biết thực hư thế nào, nhưng mà khi mới vào trại giam chồng của chúng em bị đánh anh ạ. Ăn uống thì anh ấy nói đồ ăn như cho chó ăn, chúng em xót lắm.” Bà Nguyễn Thị Thương kể trên Blog của nhà văn Nguyễn Quang Vinh.


Bản tin của tờ Thanh Niên hôm Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012 cho hay bà Phạm Thị Báu tự Hiền, vợ ông Ðoàn Văn Quý, em ông Ðoàn Văn Vươn đi Hà Nội để kêu cứu cho chồng. Bà kể cho nhà báo hay là ngay sau khi lực lượng cưỡng chế đã rút đi, ngày 29 Tết tức 21 tháng 1, 2012, Gia đình hai bà Nguyễn Thị Thương (vợ ông Vươn) và gia đình bà Phạm Thị Báu (tự Hiền) đã được một số người dân cho ít tấm nylon nên đã dựng một cái lều để ở tạm.


“Mãi hôm 29 Tết, những người của xã rút đi, đến sáng mùng 1, chúng em xuống lại khu đầm để dựng tạm căn lều bạt, em và chị Thương ở đó từ mùng 1 Tết.” Bà Phạm Thị Hiền nói với báo Thanh Niên.


Dịp này bà kể cho biết tài sản của nhà bà đã bị vét sạch.


Bà Hiền được báo Thanh Niên kể lại thì “toàn bộ 5,000 con cá vược loại 1-1.5 kg/con; 7,000 con cá trắm, trọng lượng 2-3 kg/con; 3,000 con cua giống đã bị đánh bắt hết. Tính tổng trị giá cá nuôi đã lên tới hơn 1.5 tỉ đồng, chưa kể cua, tôm tự nhiên và hàng ngàn buồng chuối.”


“Khi em về thì người ta đã đánh bắt gần hết, trong đầm bây giờ em không thấy tăm cá, cua nào ngoi lên. Chính những người từng mua cua, cá nhà em những năm trước đã đến đây mua của họ,” bà Hiền nói.


Ký giả báo Thanh Niên hỏi “họ” là ai, bà Hiền cho biết, đó là người nhà gia đình T.K, một chủ đầm gần đó. “Chính nhà này đã cho người xuống tiếp quản đầm nhà em ngay sau khi anh Vươn bị bắt,” bà Hiền nói.


Trong khi đó, ông H., một chủ đầm ngay cạnh đầm nhà ông Ðoàn Văn Vươn cũng xác nhận với nhà báo là: “Sáng hôm 6 tháng 1 (vụ cưỡng chế xảy ra sáng 5 tháng 1), tôi tỉnh dậy thì thấy đầm nhà anh Vươn đã bị tháo nước, hôm sau thì thấy nhiều người bắt cá, tôm. Có hôm tôi thấy 3 người dùng kích điện để bắt cá ở khu đầm này.”


Ông Ðoàn Văn Vươn đã khiếu kiện suốt nhiều năm về chuyện cưỡng chế khu đầm nuôi cá và vườn cây trái mà gia đình ông đã dầy công xây dựng từ một bãi bồi hoang vu. Những gì được ông viết trên các đơn thư khiếu nại cho thấy nhà cầm quyền huyện Tiên Lãng đã thỏa thuận rồi lật lọng dẫn đến cưỡng chế.


Ðứng trước tương lai mờ mịt vì bị cướp đoạt hết tài sản, công lao mồ hôi nước mắt gần hai chục năm trời đổ ra, anh em ông đã chống lại.


Nhiều bài viết, nhiều ý kiến trên các báo ở trong nước đã chứng minh nhà cầm quyền huyện Tiên Lãng đã hoàn toàn sai trái nên đã dẫn tới vụ nổ súng. Tuy nhiên, cho tới nay, chỉ có anh em ông Vươn bị tống giam trong khi những kẻ đầu mối gây ra vụ việc thì chưa thấy nhà cầm quyền ở cấp cao hơn đụng chạm đến. (TN)

Tin mới cập nhật