Sư Tây Tạng tự thiêu, dân mang thi thể đi biểu tình

 


THANH HẢI, Trung Quốc (AP) Xác nhà sư Tây Tạng tự thiêu được hàng trăm người Tây Tạng khiêng qua các đường phố ở Thanh Hải, một thành phố nằm ở phía Tây Bắc Trung Quốc, báo cáo này được công bố vào hôm Thứ Hai. Ðây là vụ mới nhất trong hàng loạt vụ tự thiêu chống lại chính sách cai trị của Trung Quốc.








Lãnh tụ tinh thần của dân Tây Tạng, Ðức Ðạt Lai Lạt Ma, phủ nhận lời tố cáo của Trung Quốc, rằng ông xúi giục các vụ tự thiêu mới xảy ra trong thời gian gần đây ở vùng Tứ Xuyên. Ông tái xác nhận sự chống lại mọi hình thức bạo động. (Hình: Yasuyoshi Chiba/AFP/Getty Images)


Ðài Á Châu Tự Do nói, hàng trăm người Tây Tạng nổi giận buộc công an trao trả thi hài của nhà sư tên Sopa, 42 tuổi, rồi mang đi tuần hành qua các đường phố ở Dari, thuộc tỉnh Thanh Hải.


Thoạt đầu công an không chịu trả xác của nhà sư nhưng cuối cùng phải nhượng bộ, sau khi “người chống đối đập phá cửa sổ và cửa lớn của đồn công an”.


Tân Hoa Xã nhận diện nhà sư tự thiêu tên là Nyage Sonamdrugyu. Lý do vì sao có sự không đồng nhất về tên tuổi của người này thì chưa được rõ.


Tân Hoa Xã trích thuật lời một phát ngôn viên ẩn danh của đảng bộ địa phương nói rằng, điều tra sở khởi cho thấy nhà sư tự thiêu vì xấu hổ về “chuyện tình bí mật giữa ông với một phụ nữ địa phương bị chồng bà này phát giác.”


Trong khi đó một nguồn tin không tiết lộ xuất xứ cho RFA biết, trước khi tự thiêu, nhà sư leo lên một ngọn đồi, đốt nhang và cầu nguyện, trước khi rải các tờ rơi với nội dung nói rằng, ông hành động “không phải vì lợi ích cá nhân mà cho Tây Tạng và vì hạnh phúc của người dân Tây Tạng”.


Nhà sư này là người Tây Tạng thứ ba tự thiêu trong vòng ba ngày và cũng là người thứ 15 trong năm qua. Hầu hết đều hô trả tự do cho Tây Tạng và đòi hỏi Ðức Ðạt Lai Lạt Ma trở về, trước khi nổi lửa tự thiêu. (T.P.)

Bà Bùi Thị Minh Hằng tuyệt thực 2 lần

Thân nhân kêu cứu Hội Hồng Thập Tự quốc tế 


HÀ NỘI (NV) Bà Bùi Thị Minh Hằng, người tham gia nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội đang bị giam trong một “cơ sở giáo dục Thanh Hà” tại tỉnh Vĩnh Phúc đã tuyệt thực 2 lần.









Bà Bùi Minh Hằng đi biểu tình chống Trung Quốc bá quyền ở Hà Nội ngày 24 tháng 7, 2011. (Hình: Hoàng Ðình Nam/AFP/Getty Images)


Bùi Trung Nhân, con trai bà Bùi Thị Minh Hằng cho hay như vậy trong bức thư cầu cứu gửi tới “Hội Chữ Thập Ðỏ Việt Nam” và “Hội Chữ Thập Ðỏ Quốc Tế” đề ngày 9 tháng 1, 2012.


“Khi tôi lên thăm lần đầu ngày 16 tháng 12, 2011 đã được bà cho biết, để phản đối việc bắt giữ bà đưa vào cơ sở giáo dục cải tạo một cách trái pháp luật, mẹ tôi đã tuyệt thực 15 ngày. Sau thời gian tuyệt thực, mẹ tôi không ăn được cơm nên đã yêu cầu được ăn cháo. Tuy nhiên trại đã không đáp ứng yêu cầu chính đáng này của mẹ tôi. Không chỉ thế, mẹ tôi còn bị giam chung với những người bị nhiễm HIV.”


Anh Bùi Trung Nhân viết trong bức thư gửi các Hội Chữ Thập Ðỏ nói thêm rằng, “Do lo sợ bị lây nhiễm, mẹ tôi đã đề nghị được chuyển sang phòng kỷ luật nhưng cũng không được đáp ứng”.


Theo bức thư viết, lần đến thăm mẹ ngày 29 tháng 12, 2011 thì không được gặp vì ban quản lý lấy cớ “không có sổ thăm nuôi” dù nơi đây trên nguyên tắc không phải là nhà tù. Ðến ngày 7 tháng 1, 2012 anh Bùi Trung Nhân đến thăm mẹ thì được biết bà đã tuyệt thực thêm lần nữa, tức là tuyệt thực hai lần trong vòng chưa tới một tháng.


“…Mẹ tôi vốn có tiền sử bị bệnh tụt huyết áp, nếu tình trạng này còn tiếp tục kéo dài sẽ vô cùng nguy hiểm đến tính mạng của bà”, Bùi Trung Nhân viết trong thư và cho biết “Sau lần thăm tiếp theo ngày 7 tháng 1 năm 2012, mẹ tôi có các triệu chứng của bệnh ngoài da như ban và lở loét. Cùng với khí hậu rét đậm của vùng Tam Ðảo, các bệnh thường xuyên làm mẹ tôi đau như thấp khớp, cặn thận, tay tím tái.”


“Cơ sở giáo dục Thanh Hà” đã cho chích thuốc và một ít viên thuốc nhưng khi bà Hằng hỏi loại thuốc gì và tác dụng của nó thì không được cho biết. Do đó, bà đã ngưng dùng thuốc.


“Tôi thiết tha kính đề nghị quý hội hãy khẩn cấp tìm hiểu thực tế hiện trạng của mẹ tôi, can thiệp kịp thời với cơ sở giáo dục Thanh Hà yêu cầu làm đúng trách nhiệm, chức năng trong việc đảm bảo sức khỏe và tính mạng một cách nhân đạo tối thiểu mà mẹ tôi có quyền được hưởng.”


Anh Bùi Trung Nhân viết trong lá đơn gửi Hội Hồng Thập Tự. “Rất mong quý hội thể hiện vai trò nhân đạo theo đúng tiêu chí của Hội Chữ Thập Ðỏ, để không một công dân nào trên đất nước Việt Nam phải chịu sự đày đọa về thể xác cũng như tinh thần”. 


* Biểu tình yêu nước


Bà Bùi Thị Minh Hằng, 47 tuổi, là một trong những người hăng hái biểu tình từ giữa tháng 6 đến giữa tháng 8, 2011 ở Hà Nội chống Trung Quốc xâm phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam. Bà từng bị bắt giam nhiều lần, mỗi lần một ít ngày, trong các cuộc biểu tình này dù chỉ biểu lộ lòng yêu nước.


Ngày 27 tháng 11 năm 2011, bà bị bắt khi đứng biểu tình ở bên hông Nhà Thờ Ðức Bà, Sài Gòn, để ủng hộ những người biểu tình ở Hà Nội bị đàn áp khi họ ủng hộ đề nghị của ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng làm luật biểu tình.


Việc bắt giam bà Hằng suốt nhiều ngày, không ai biết bà bị giữ ở đâu. Con bà đi tìm ở nhiều cơ quan công an cũng không ai cho biết gì, thậm chí còn bị giam 2 ngày. Hơn 10 ngày sau thì “Cơ Sở Giáo Dục Thanh Hà” tỉnh Vĩnh Phúc mới gửi giấy về địa chỉ nhà bà ở Vũng Tàu nói bà bị giam ở đây 2 năm theo lệnh của nhà cầm quyền thành phố Hà Nội.


Luật Sư Hà Huy Sơn, căn cứ vào luật lệ CSVN, đã tố cáo việc giam giữ bà Hằng là trái pháp luật.


Việc bắt nhốt một người dân không qua xét xử của tòa án dù người ta chỉ hành xử quyền công dân một cách ôn hòa cho thấy “mặt trái của cái gọi là luật pháp tại Việt Nam”, Phil Robertson, phó giám đốc khu vực Á Châu của Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền (HRW) phát biểu khi hay tin bà Hằng bị giam ở Vĩnh Phúc.


Ngày 5 tháng 1, 2012 chính phủ Hoa Kỳ qua tòa đại sứ ở Hà Nội kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do cho bà Hằng.


Trong một cuộc phỏng vấn của đài RFI, Giáo Sư Carl Thayer của Học Viện Quốc Phòng Hoàng Gia Úc nêu ra 4 giả thuyết về lý do bà Hằng bị bắt.


Thứ nhất, có thể bà Hằng bị bắt vì chế độ Hà Nội muốn “thực hiện tốt” lời cam kết với Trung Quốc phải ngăn cấm các hành động chống Trung Quốc của người dân, ảnh hưởng tới mối quan hệ hai nước.


Thứ hai, “các quan chức Việt Nam tính toán rằng ý định của Hoa Kỳ muốn lôi kéo Việt Nam vào việc ngăn chặn Trung Quốc tại biển Ðông sẽ xóa nhòa các mối quan tâm của Mỹ về nhân quyền. Trong trường hợp đó, phản ứng của đại sứ quán Mỹ trong vụ bà Minh Hằng chỉ mang tính chiếu lệ mà thôi”.


Thứ ba, chế độ Hà Nội lo ngại bất ổn xã hội do tác động của ba vấn đề: Hiện trạng kinh tế của Việt Nam, bất ổn chính trị ở Trung Quốc và tác động tiềm tàng của các cuộc cách mạng ở Tây Phi và Trung Ðông.


Thứ tư, sự cương nghị của bà Hằng thách đố trực tiếp đến quyền uy của chế độ. (T.N.)

7 người bị bắt trong vụ nổ súng chống cưỡng chế đất

Ðoàn Văn Vươn từng được ca ngợi là ‘kỳ tài đất Tiên Lãng’


HẢI PHÒNG (NV) Gia đình vợ con, anh em của ông Ðoàn Văn Vươn đã bị bắt giam tất cả 7 người, tính đến ngày 9 tháng 1 năm 2012, theo các tin của một số báo ở Việt Nam sau cuộc nổ súng chống cưỡng chế ở một thôn ven biển thuộc xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng ngày 5 tháng 1 năm 2012 vừa qua.









Người dân địa phương đứng chật con đê dài 2 cây số và đường lộ xem vụ “đấu súng” chống cưỡng chế. (Hình: Culangcat blog)


Chỉ một ngày sau hôm sau xảy ra vụ việc, công an đã bắt giam chủ đầm Ðoàn Văn Vươn, Ðoàn Văn Tịnh (em ông Vươn), Ðoàn Văn Vệ (cháu ông Vươn), Ðoàn Xuân Quỳnh (con trai ông Vươn), Nguyễn Thị Thương (vợ ông Vươn), Phạm Thị Hiền (em dâu ông Vươn). Ðoàn Văn Quý, em trai ông Vươn, bị nói là người nổ súng, ra trình diện hôm 7 tháng 1, 2012 và cũng đang bị giam giữ để điều tra.


Khi lực lượng đông hơn 100 người đến cưỡng chế khu ao hồ nuôi thủy sản và vườn cây trái rộng khoảng 50 ha của đại gia đình ông Vươn, họ đã bị chống trả với mìn và súng bắn đạn hoa cải. Có 4 công an và 2 bộ đội bị thương. Những người chống cưỡng chế đã bỏ trốn khi thấy lực lượng cưỡng chế quá đông. Căn nhà gạch có lầu của ông Quý cũng như căn nhà lợp bổi của ông Vươn đã bị đoàn cưỡng chế bắn xối xả trước khi giật sập.


Nếu anh em ông Vươn bị truy tố theo điều 82 của Bộ Luật Hình Sự với tội danh “Tội bạo loạn”, hình phạt có thể lên đến tử hình. Nhưng nếu chỉ bị truy tố theo điều 257 “Chống người thi hành công vụ”, và điều 232, 233 về tàng trữ, sử dụng vật liệu nổ và vũ khí thô sơ, có thể chỉ bị tù từ 1 năm đến chung thân.


Báo Ðất Việt ngày 9 tháng 1 năm 2012 dựa theo thông tin từ cơ quan điều tra nói rằng trước vụ cưỡng chế xảy ra “anh em ông Quý, Vươn và một số đối tượng khác đã bàn bạc, thống nhất hành động”.


Khi nhà cầm quyền địa phương ra quyết định truy tố “vụ án giết người và chống người thi hành công vụ” dù không có ai chết, cho người ta hiểu là anh em ông Vươn đang đối diện với các bản án rất nặng, dù chưa biết ở cấp độ nào.

* Nhất định giữ đất

Báo Dân Trí thuật theo cơ quan điều tra thì sau 2 ngày lẩn trốn, ông đoàn Văn Quý “khai do không đồng tình với việc khu đất của gia đình bị cưỡng chế, Quý cùng các thành viên trong gia đình đã bàn nhau quyết định giữ đất. Trước đó, các thành viên trong gia đình Quý đã làm đơn khiếu nại gửi các cơ quan chức năng ở huyện Tiên Lãng. Sau 8 lần hòa giải không thành công, cuộc cưỡng chế được thực hiện”.








Chủ đầm Ðoàn Văn Vươn sau bao năm bám biển nay bị cưỡng chế thu hồi đất. (Hình: PLTP)


Sau 5 ngày xảy ra vụ việc, nhiều tin tức xuất hiện trên nhiều nguồn khác nhau đã cho người ta một thứ hình ảnh khá rõ rệt về bản chất sự việc. Một vụ cưỡng chế nhằm cướp đoạt mồ hôi nước mắt của một đại gia đình đã có công biến một vùng bờ biển hoang vu thành một khu đầm nuôi tôm nuôi cá và vườn cây ăn trái. Họ đã bỏ công sức suốt hai chục năm, nay vẫn còn nợ nhiều tỉ đồng, bị cưỡng chế không được bồi thường, họ không còn gì để sống.


Theo nhà báo Huy Ðức viết trên Facebook và được một số báo mạng đăng tải lại “Theo Ðiều 67 của Luật Ðất đai: ‘Khi hết thời hạn, người sử dụng đất được nhà nước tiếp tục giao đất, cho thuê đất nếu có nhu cầu tiếp tục sử dụng, chấp hành đúng pháp luật về đất đai… ’ ’ Chắc bởi chính quyền địa phương lấy đất đầm của ông Ðoàn Văn Vươn giao cho người khác nên mới xảy ra cơ sự vậy. Mặt khác, cũng theo Ðiều 67, ‘Trường hợp đất được nhà nước giao, cho thuê trước ngày 15 tháng 10, 1993 thì thời hạn giao đất, cho thuê đất được tính từ ngày 15 tháng 10, 1993’. Tính từ 15 tháng 10, 1993 thì thời hạn được thuê của ông Vươn còn gần hai năm nữa, 15 tháng 10 năm 2013, thu bây giờ là sai luật rồi. Các nhà báo nên điều tra kỹ trước khi viết”.


Blogger Culangcat bình luận rằng dù chưa đến hạn phải trả đất mà “huyện đã nuốt lời, bần cùng hóa một người lương thiện đến vô ơn”.


Một số người tìm lại được bài viết “Kỳ tài đất Tiên Lãng và cuộc chinh phục lời nguyền của biển” của báo Pháp Luật và Ðời Sống viết ngày 22 tháng 7, 2010 nay đã bị xóa. Bài ký sự mô tả Ðoàn Văn Vươn là một “bộ đội phục viên” năm 1986, con của một đảng viên, vừa làm nông dân vừa ghi tên học canh nông. Ðỗ đại học không kiếm chức quyền vừa nhàn hạ vừa có cơ hội tham nhũng mà lại quyết chí đi ngăn biển lấy đất, làm ao nuôi cá.


Sau nhiều năm trời kiên trí, khoảng 20,000m3 đất đá cũng đã tạo được bờ kè chắn sóng lấn biển để gia đình anh em ông có cơ ngơi như ngày nay.


Bây giờ, công lao đội đá lấn biển của ông và anh em gia đình nhà ông sắp được thưởng những bản án rất có thể đến tử hình.



* Lấy chứ không đền bù



Trong cuộc phỏng vấn của đài BBC hôm 9 tháng 1 năm 2012, bà Trần Thị Mịn, em dâu ông Ðoàn Văn Vươn nói rằng gia đình họ hiện đang nợ hơn 10 tỉ đồng. “Họ lấy trắng chứ không đền bù cái gì nên gia đình mới cố giữ để sinh nhai, giả nợ.” Bà Mịn nói. “Trước kia anh Vươn làm đơn ở tòa án thành phố, tòa yêu cầu giả lại mặt bằng cho anh rồi. Chủ tịch huyện đồng ý cho ký kết hợp đồng lại, nhưng hai năm nay lại bắt dừng đầu tư. Có nộp sản cũng không lấy, không hiểu làm sao”.


Bà Mịn kể trong cuộc phỏng vấn rằng con trai ông Vươn và mấy phụ nữ trong gia đình đã bị đánh đập dã man.


Trong một bản tin khác của báo Ðất Việt ngày 9 tháng 1 năm 2012, nhà cầm quyền đã dồn đại gia đình anh em ông Vươn, ông Quý vào đường cùng nên họ đã “quẫn trí” mà hành động chống cưỡng chế.


Theo tìm hiểu của tờ Ðất Việt, “Sáng 8 tháng 9 năm 2009, tại buổi làm việc với lãnh đạo Bộ GTVT, lần đầu tiên lãnh đạo UBND TP. Hải Phòng mới đề xuất với chính phủ phương án xây dựng sân bay cấp vùng duyên hải phía Bắc ở khu vực Tiên Lãng, thay thế cho sân bay Cát Bi sau năm 2025 và là sân bay hỗ trợ cho sân bay quốc tế Nội Bài. Thứ trưởng Bộ GTVT kiêm cục trưởng Cục Hàng Không Phạm Quý Tiêu cho rằng, nếu Hải Phòng có 2 sân bay dân dụng là không ổn về mặt kinh tế. Và Hải Phòng vẫn có kế hoạch nâng cấp sân bay Cát Bi đến năm 2015 và 2025.”


Thế rồi “Mãi đến ngày 28 tháng 4, 2011 vừa qua, thủ tướng chính phủ mới ký quyết định 640/QÐ-TTg phê duyệt quy hoạch vị trí cảng hàng không quốc tế Hải Phòng. Theo đó, vị trí quy hoạch cảng hàng không mới sẽ nằm ở 4 xã Vinh Quang, Tiên Hưng, Ðông Hưng, Tây Hưng của huyện Tiên Lãng. Tức là cho đến nay, sau khi có sự đồng ý này, Bộ GTVT mới bắt tay vào việc lập quy hoạch sân bay. Trong khi đó, ngay từ 2005 người dân đã khiếu nại, 2007 đã khởi kiện ra tòa về quyết định thu hồi đất của UBND huyện Tiên Lãng.” (T.N.)

Ðơn giản hóa thủ tục bảo lãnh, liệu TT Obama có được ủng hộ?

WASHINGTON (CSMonitor) Tổng Thống Barack Obama vừa đơn giản hóa thủ tục để một số di dân được bảo lãnh để từ bất hợp pháp được thành hợp pháp, tháo gỡ rào cản do phía Cộng Hòa đưa ra trước đây. Ðiều này có thể giúp ông có được sự ủng hộ của cử tri gốc Mỹ La tinh, nhưng cũng có thể gây chia rẽ trong dư luận dân chúng.








Hàng rào biên giới phân chia giữa Nogales, Arizona, và Nogales, Mexico. Tổng thống Obama quyết định đơn giản hóa thủ tục bảo lãnh vợ chồng, cha mẹ, con cái khi người này là di dân không giấy tờ, đang bị một số người chống đối. (Hình: Scott Olson/Getty Images)


Cuối tuần trước, Tòa Bạch Ốc công bố quyết định của tổng thống thay đổi thủ tục để công dân Mỹ bảo lãnh vợ chồng, cha mẹ, hay con cái đang là di dân không giấy tờ.


Hiện nay, những người này sẽ phải rời nước Mỹ trước khi nộp đơn xin đặc miễn để hợp pháp hóa, và thời gian gia đình tách rời có thể kéo dài tới 10 năm. Ông Obama thay đổi thủ tục để người di dân không giấy tờ được phép ở lại Mỹ trong lúc nộp đơn xin đặc miễn, và sau đó mới phải rời Mỹ rồi có thể quay lại ngay lập tức sau khi xin visa ở quê nhà.


Quyết định mới của Tổng Thống Obama chỉ là thay đổi về thủ tục, và để được đặc miễn người di dân bất hợp pháp vẫn phải chứng minh là gia đình sẽ chịu khó khăn nếu họ bị trục xuất.


Quyết định này cũng ngay lập tức bị cho là có tính toán để có được sự hậu thuẫn của cử tri gốc Mỹ La tinh trong năm bầu cử.


Những người chống đối gọi đây là một hình thức mặc nhiên ân xá để mở đường cho thành phần phạm pháp trở thành công dân Mỹ.


Trong một chỉ dấu khác cho thấy chính phủ Obama đang giảm thiểu khó khăn trên con đường trở thành công dân Mỹ, có đến một phần tư các nhân viên di trú Mỹ báo cáo là họ bị cấp chỉ huy áp lực để bỏ qua các điểm nghi ngờ trên đơn xin vào quốc tịch, theo một bản dự thảo báo cáo được Văn Phòng Thanh Tra Bộ Nội An công bố hôm Thứ Sáu.


Ðiều này khiến Nghị Sĩ Charles Grasley, Cộng Hòa, tiểu bang Iowa, cáo buộc là Giám Ðốc Sở Công Dân và Di Trú, Alejandro Mayorkas, không coi trọng vấn đề an ninh của nước Mỹ.


Các quan sát viên cho rằng hành động của Tổng Thống Obama nhằm giảm bớt sự bất mãn của cử tri gốc Latino về việc con số di dân bất hợp pháp bị trục xuất gia tăng, và cũng để chứng tỏ với họ rằng chính sách của ông nhân đạo hơn phía Cộng Hòa, vốn vẫn bị coi là khát khe và tàn nhẫn. (V.Giang)

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


(Disabled Veterans and Widows Relief Association)


A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492


P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799


Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967


Email: [email protected]; [email protected]


Website: http://www.camonanhtb.com


Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH


 


Trước thềm năm mới 2012 và Nhâm Thìn, xin kính chúc quý đồng hương, quý ân nhân, cùng gia đình các thương phế binh và quả phụ VNCH một năm bình an, may mắn, và mọi điều tốt đẹp.


 


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ


Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh


 


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội (tính đến ngày 1-1-2012):


 


Hue N. Lê, Raleigh, NC $200


Huỳnh Quế Chi, Los Angeles, CA $200


OB. Tuấn (Thụy Sĩ) c/o Thanh Toàn, Santa Ana, CA $500


Thuận Lê, Houston, TX $200


Hội Ái Hữu Quân Cán Chính VNCH Morgan City, c/o Thu Văn Phạm, Morgan City, LA $400


Khanh Trần, San Jose, CA $500


Tăng Mỹ Dung $1,000, Tăng Mỹ Ngọc $1,000, Trần Kim Huê $200, Huỳnh Ngọc Thu $100,


Huỳnh Thị Sáu $100, c/o Tuyết Huỳnh (Kristine Huỳnh), Friendswood, TX, cộng: $2,400


Canh Quang c/o Cương Nguyễn, Houston, TX $200


Tan T. Ngọc Yen & M. Nguyễn, Burke, VA $110


Phi Ðặng & Demi Ðặng, Woodbridge, VA $100


Timothy Blair, Westminster, CA $20


Van Thanh Huang, Santa Ana, CA $20


Hung Chau, Portland, OR $100


Nguyễn Xuân Vân, Suwanee, GA $150


Ngọc Văn Nguyễn, San Bernadino, CA $200


Phước Lê, Ashburn, VA $50


Vang Nguyễn, Garden Grove, CA $20


Chau Lê, Columbia, MO $20


Stephanie Nguyễn, Burnsville, MN $90


Trần Thị Diệu Hương, El Monte, CA $10


Tu V. Lê, Albany, NY $50


Thanh Nguyễn, Everett, WA $50


Võ Tá Lộc, Conroe, TX $50


Minh Trương, Orange Park, FL $35


Tony Nguyễn, Wildomar, CA $25


Sương Võ c/o Phương U.P. Ðinh, Seattle, WA $50


 


Danh sách ân nhân ủng hộ ÐNH “Cám Ơn Anh” Kỳ V


 


OB. Lâm Hưng, Oxnard, CA $300


Bà Tôn Nữ Mai, Milpitas, CA $100


OB. Bách V. Chiến, San Jose, CA $300


Phạm Huy Chính, Fountain Valley, CA $100


OB. Lê Chơn Thành, San Jose, CA $100


OB. Nguyễn An Christopher, San Diego, CA $100


2 Người Tỵ Nạn Cộng sản, Rosemead, CA $100


OB. Nguyễn Văn Phụng, Escondido, CA $125


OB. Nguyễn M. Quỳnh, El Monte, CA $100


OB. Nguyễn Văn Thà, Nashville, TN $100


OB. Nguyễn D. Trinh, Pflugerville, TX $100


OB. Lý Văn Ðịch, Silver Spring, MD $100


OB. Lê M. Diệu, Canoga Park, CA $100


Ngô Trần Hoàng Bảo, Huntington Beach, CA $100


Lê Thanh Tuyên, Anaheim, CA $200


OB. Nguyễn Ðình Tăng, Lake Balboa, CA $200


OB. Nguyễn Văn Hoàng, Anaheim, CA $100


OB. Quách Văn Di, Chicago, IL $100


Bà Nguyễn Thị Bích Vân, Santa Ana, CA $100


Nguyễn Lê Thạch Tự, San Jose, CA $300 (2 lần)


OB. Nguyễn Hiếu Thương, Pflugerville, TX $100


OB. Nguyễn Hữu Diên, Bayou La Batre, AL $100


Bà Nguyễn Catherine, Tracy, CA $100


AB Furniture, Houston, TX $100


OB. Nguyễn V. Bàng, San Jose, CA $200


OB. Nguyễn Hữu Thông, Cleverland, OH $100


Hàng Duyên Hương, Garden City, KS $150 (gồm Tạ Choi $20, Trần Thị Tư $20, Trần Thị Sáy $20, Lê Thu Thủy $20, Huỳnh Anh $20, và Hàng Hương $50)


Nguyễn Mỹ, Wylie, TX $100


OB. Nguyễn Vi, Harvey, LA $100


Phạm Ngọc Ân & Ryan, Auburn, WA $100


Phạm Thị Huế, Kent, WA $200


Bà Nguyễn Thị Thanh, Canoga Park, CA $120


OB. Hà Q. Hải, Garden Grove, CA $100


OB. Nguyễn Minh Michael, Canoga Park, CA $200


Hồ T. Thúy, Margate, FL $100


O. Nguyễn V. Hiệu, Gretna, LA $110


OB. Trần Hào Peter, Long Beach, CA $200


OB. Huỳnh Ngọc Cần, Seattle, WA $200


OB. Văn Diên Thanh, Anaheim, CA $200


OB. Chung Ðình Huy David, Vista, CA $100


 


Danh sách TPB/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Võ Ðến, Lâm Ðồng, HS1 CLQ Sq:412.651. Cụt chân phải. Gãy chân trái.


Nguyễn Văn Hóa. Lâm Ðồng, HS CLQ Sq:103.981. Cụt chân trái.


Cao Minh Thành, Lâm Ðồng, B2 ÐPQ Sq:698.064. Cụt chân phải.


Lê Mãi, Kontum, B1 ÐPQ Sq:113.863. Cụt chân trái.


Trịnh Xa, An Giang, TS CLQ Sq:211.639. Cụt tay trái.


Trần Ngoan, Thừa Thiên, HS CLQ Sq:218.061. Mù mắt phải. Mờ mắt trái.


Nguyễn Khôi, Thừa Thiên, HS ÐPQ Sq:533.726. Cụt chân phải.


Nguyễn Thiện Thẩm, Huế, TS CLQ Sq:201.035. Bị thương ở ngực, bụng.


Nguyễn Bào, Bình Thuận, B2 PB Sq:201.737. Cụt chân phải.


Võ Quốc Thanh, Bình Thuận, TU CLQ Sq:239.395. Tù binh VC.


Trần Văn Ðệ, Bình Dương, B2 CLQ Sq:124.786. Cụt chân trái.


Lê Văn Cho, Saigon, B2 ÐPQ Sq:436.646. Bị thương ở bàn tay phải.


Nguyễn Văn Hải, Saigon, HS CLQ Sq:806.551. Cụt tay phải.


Nguyễn Thành Long, Tây Ninh, HS CLQ Sq:180.781. Gãy chân trái.


Trịnh Văn Khen, Cà Mau, NQ Sq:499.606. Cụt chân trái.


Lê Văn Nhân, Vĩnh Long, B1 ÐPQ Sq:574.301. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Minh, Vĩnh Long, TU CLQ Sq:270.737. Bị thương ở bụng.


Hoàng Văn Phòng, Lâm Ðồng, B2 BÐQ Sq:141.541. Cụt chân trái.


Trương Quang Bình, Saigon, ChU CLQ Sq:138.097. Cụt chân phải.


Nguyễn Tuyết, Ðồng Nai, B2 CLQ Sq:104.016. Bị thương ở đầu.


Phan Văn Tòng, Tiền Giang, TS ÐPQ Sq:214.115. Mù.


Nguyễn Văn Xay, Bến Tre, HS1 CLQ Sq:103.330. Mù 2 mắt.


Võ Văn Út, Vĩnh Long, TS ÐPQ Sq:186/797. Gãy chân phải.


Thạch Hiền, Tiền Giang, B2 BÐQ Sq:100.379. Cụt chân phải.


Trần Văn Thanh, Saigon, B1 BÐQ Sq:175.659. Cụt 2 chân.


Nguyễn Hiền, Saigon, Bị thương loại 2


Nguyễn Trọng Ðịnh, Ðà Nẵng, TU CLQ Sq:138.328. Cụt chân phải. Ðiếc.


Trương Ngọc Minh, Khánh Hòa, Sq:507.033. Cụt chân trái.


Hoàng Mạnh Hùng, Saigon, TS TQLC Sq:132.655. Cụt chân trái.


Nông Thị Thanh Nga, Saigon


Nguyễn Thị Lan, Saigon.


Nguyễn Thành Long, Vĩnh Long, ÐU CLQ Sq:152.003. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Nghệ, Bình Dương, B2 ÐPQ Sq:364.296. Cụt 2 chân.


Lê Văn Chớ, Tiền Giang, TS ÐPQ Sq:347.390. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Thành, Sóc Trăng, HS1 ÐPQ Sq:031.650. Cụt chân phải.


Lâm Sở Nam, Sóc Trăng, HS CLQ Sq:500.068. Gãy chân trái.


Trần Văn Ty, Bà Rịa-Vũng Tàu, B1 ÐPQ Sq:184.023. Bị thương ở chân phải.


Nguyễn Văn Tư, Tiền Giang, HS ÐPQ Sq:394.367. Cụt Ệ bàn chân phải.


Nguyễn Văn Lưỡng, Cần Thơ, B2 ÐPQ Sq:559.630. Cụt chân trái.


Lê Văn Nguyên, Saigon, B2 CLQ Sq:110.930. Cụt 2 chân.


Phan Văn Khánh, Ðồng Tháp, HS CLQ Sq:504.980. Mù 2 mắt.


Nguyễn Văn Phát, Vĩnh Long, B2 ÐPQ Sq:318.086. Gãy tay phải.


Lê Văn Tỷ, Vĩnh Long, B1 ÐPQ Sq:312.832. Gãy chân trái.


Nguyễn Văn Hai, Cà Mau, B1 ÐPQ Sq:434.191. Cụt chân trái.


Võ Xuân Hạp, Hậu Giang, HS BÐQ Sq:508.872. Cụt chân phải.


Phạm Văn Bảy, Bình Phước, B2 BÐQ Sq:136.564. Cụt tay trái.


Trà Văn Hằng, Cà Mau, NQ Sq:450.487. Cụt chân trái.


Phùng Thái Chương, Ðồng Nai, TPB. Sq:101.806.


 


Danh sách QP/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Nguyễn Thị Hoa, Phú Yên, Quả Phụ Cố TS1 ÐPQ Mai Hữu Lộc. Tử trận năm 1973.


Nguyễn Thị Hoa, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả Phụ Cố HS Trần Văn Tha. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Ðúng, Vĩnh Long, Quả Phụ Cố B1 ÐPQ Ðinh Văn Bé. Tử trận năm 1971.


Nguyễn Thị Oanh, Vĩnh Long, Quả Phụ Cố NQ Huỳnh Hữu Danh. Mất năm 2003.


Lương Thị Ấn, An Giang, Quả Phụ Cố B2 Võ Thanh Tùng. Tử trận năm 1970.


Thái Kiêm Trước, Vĩnh Long, Quả Phụ Cố ThS1 Trần Văn Lữ. Mất vì quân vụ năm 1970.


Ðặng Thị Ngôi, Long An, Quả Phụ Cố NQ Võ Văn Thiên. Tử trận năm 1974.


Lê Thị Cho, Khánh Hòa, Tổ phụ Cố HS 1 CLQ Nguyễn Văn Hè. Mất năm 1973.


Thân Thị Thời, Lâm Ðồng, Quả Phụ Cố B1 CLQ Hoàng Văn Quyên. Tử trận năm 1970.


Lê Thị Lực, Khánh Hòa, Quả Phụ Cố HS1 CLQ Nguyễn Xe. Mất năm 1970.


Trần Ngọc Lệ, Bình Thuận, Quả Phụ Cố TS1 Dương tấn Ðạt. Tử trận năm 1973.


Nguyễn Thị Xuân, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả Phụ Cố ChU Trần Ðình. Tử trận năm 1975.


Võ Thị Xem, Vĩnh Long, Quả Phụ Cố HS ÐPQ Huỳnh Văn Chinh. Tử trận năm 1974.


Huỳnh Thị Lĩnh, Long An, Quả Phụ Cố TS TQLC Phạm Văn Ðẩu. Tử trận năm 1966.


Phạm Thị Khéo, Vĩnh Long, Quả Phụ Cố B2 CLQ Lương Hữu Trụ. Tử trận năm 1973.


Hoàng Thị Kim, Saigon, Quả Phụ Cố ThS Nhảy Dù Mạc Văn Châu. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Chanh, Saigon, Quả Phụ Cố TSq ÐPQ Trần Văn Cam. Tử trận năm 1972.


Huỳnh Thị Yến, Cần Thơ, Mẹ Cố TS1 Nguyễn Văn Lâm. Tử trận năm 1971.


Ngô Thị Của, Tiền Giang, Mẹ Cố TS TPB Ngô Văn Hiển. Mất năm 1976.


Hoàng Thị Thúy, Saigon, Quả Phụ Cố HS Hoàng Quy Thạch. Mất năm ???


Nguyễn Thị Ðẹt, Long An, Quả Phụ Cố NQ Lê Văn Chí. Tử trận năm 1973.


Nguyễn Thị Phiến, Cần Thơ, Quả Phụ Cố NQ Trần Văn Mót. Tử trận năm 1973.


Lê Thị Hồng, Bình Phước, Con Cố QN Lê A. Tử trận năm 1963.


Nguyễn Thị Ngát, Ðồng Nai, Quả Phụ Cố TS Nguyễn Ðăng Linh. Tử trận năm 1974.


Nguyễn Thị Ngà, Saigon, Quả Phụ Cố ThS1 Nguyễn Văn Phong. Tử trận năm 1969.


Ðiểu Thị De, Ðồng Nai, Quả Phụ Cố HS ÐPQ Ðiểu Gi. Tử trận năm 1971.


Nguyễn Thị Sang, Gia Lai, Quả Phụ Cố TS1 Nguyễn Thê. Tử trận năm 1974.


Nguyễn Thị Ðược, Saigon, Quả Phụ Cố HS1 Nguyễn Văn Hồng. Tử trận năm 1972.


Ðinh Thị Cảnh, Khánh Hòa, Quả Phụ Cố TrU Nguyễn Chi Mẫn. Tử trận năm 1974.


Nguyễn Thị Ngỡi, Kiên Giang, Quả Phụ Cố NQ Phạm Văn Thi. Tử trận năm 1972.


Ðinh Thị Lệ, Khánh Hòa, Quả Phụ Cố HS TQLC Dương Thanh An. Tử trận năm 1964.


Nguyễn Thị Bông, Khánh Hòa, Quả Phụ Cố QN Nguyễn Văn Tư. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Còn, Cần Thơ, Quả Phụ Cố HS Phạm Văn Quân. Tử trận năm 1969.


Trần Thị Thất, Saigon, Quả Phụ Cố QN Nguyễn Văn Sanh. Tử trận năm 1968.


Phan Thị Nê, Ðồng Nai, Quả Phụ Cố HS Ngô Huỳnh, Tử trận năm 1967.


Huỳnh Thị Thu, Cần Thơ, Quả Phụ Cố QN Ðinh Văn Ðậu. Tử nạn.


Hồ Thị Ðược, Saigon, Quả Phụ Cố TS TQLC Lê Văn Cát. Tử trận năm 1973.


Lê Thị Hòa, Long An, Quả Phụ Cố ChU CLQ Nguyễn Phát. Tử trận năm 1968.


Nguyễn Thị Chính, Saigon, Mẹ Cố B2 Võ Văn Hải. Tử trận năm 1973.


Nguyễn Thị Hào, Saigon, Quả Phụ Cố TrT CLQ Ðỗ Thái Mai. Mất sau khi ra tù .


Nguyễn Thị Ðẩu, Cần Thơ, Quả Phụ Cố NQ Danh Hôm. Tử trận năm 1968.

DB Loretta Sanchez, Dana Rohrabacher gặp đối lập Afghanistan

Kêu gọi cải cách, bỏ trung ương tập quyền 


BERLIN (NV) Một phái đoàn dân biểu Hạ Viện Hoa Kỳ gặp lãnh tụ đối lập Afghanistan ở Berlin và ra bản tuyên bố yêu cầu cải cách toàn bộ chính quyền nước này để chỉnh đốn tình trạng tham nhũng lạm quyền hiện nay. Trong phái đoàn 4 người này có hai dân biểu đại diện khu vực gần Little Saigon là Loretta Sanchez, đảng Dân Chủ, và Dana Rohrabacher, đảng Cộng Hòa.








Dân Biểu Loretta Sanchez (trái), Dân Biểu Dana Rohrabacher (giữa), và ông Ahmad Zia Massoud, chủ tịch Mặt trận Quốc gia Afghanistan, họp báo sau cuộc hội thảo giữa phái đoàn Hạ Viện Hoa Kỳ và một số lãnh tụ đối lập Afghanistan ở Berlin hôm Thứ Hai. (Hình: AP Photo/Ferdinand Ostrop)


Cuộc gặp gỡ diễn ra ở Berlin mặc dù Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ khuyến khích họ nên họp ở Afghanistan.


“Chúng tôi tin rằng tốt nhất là các dân biểu nên gặp rộng rãi nhiều nhân vật lãnh đạo chính trị Afghanistan, thay vì chỉ một ít,” phát ngôn viên Victoria Nuland nói với thông tấn xã AP. “Tuy nhiên, chuyện họ gặp bất cứ ai là quyền của họ.”


Trong cuộc họp báo sau đó, Tướng Abdul Rashid Dostum, lãnh tụ Phong Trào Quốc Gia Hồi Giáo Afghanistan, cho rằng thật “ngây thơ” nếu cho rằng không có khả năng Taliban dùng cuộc hòa đàm hiện nay chỉ để vuốt ve Hoa Kỳ trong lúc đang rút quân, để rồi “vùng dậy trở lại” sau khi quân rút hết vào cuối năm 2014.


Các lãnh tụ đối lập tham dự cuộc họp này từng lãnh đạo Liên Minh Phương Bắc kháng chiến chống Taliban.


Dân Biểu Rohrabacher, chủ tịch tiểu ban giám sát của ủy ban đối ngoại Hạ Viện, nói ông lo ngại là Taliban sẽ dùng hòa đàm để “đi ngõ sau” để vào chính quyền Afghanistan mà không phải qua bầu cử.


Ông nói với báo OC Register, “Chúng tôi muốn ngăn chặn việc Taliban tham gia nắm quyền mà không qua bầu cử tự do. Ðiều đó sẽ là một thảm họa và sự phản bội với những người đã đánh bại Taliban.”


“Nếu Taliban muốn ra tranh cử, thì được,” ông nói, “nhưng họ phải được dân bầu vào”.


Quân đội Hoa Kỳ đang rút dần và dự trù sẽ rút ra hẳn năm 2014.


Phái đoàn hạ viện Hoa Kỳ và đại diện đối lập Afghanistan công bố một văn bản chính sách kêu gọi cải tổ chính quyền Afghanistan.


Văn bản này “kêu gọi đối thoại toàn quốc để sửa đổi Hiến pháp, chỉnh sửa những lỗi trong hệ thống quyền lực hiện nay bằng cách phân tán hệ thống chính trị, thích hợp hơn với tính đa dạng về chính trị, xã hội và văn hóa của Afghanistan.”


Trong số những đề nghị này, là thiết lập chính quyền do Quốc Hội cầm đầu thay vì do tổng thống đứng đầu như hiện nay. Một đề nghị khác là để cho dân bầu tỉnh trưởng thay vì do tổng thống bổ nhiệm.


Văn bản này chỉ trích hệ thống trung ương tập quyền hiện này “dẫn tới tham nhũng lan tràn”.


Ngoài hai dân biểu Sanchez và Rohrabacher, phái đoàn Hạ Viện còn có Dân Biểu Louie Gohmert của Texas và Dân Biểu Steve King của Iowa, cả hai thuộc đảng Cộng Hòa. (H.N.V.)

Anjolie Phượng


Cô Anjolie Phượng muốn tìm việc phụ tá tiệm bán thuốc Tây (pharmacy technician). Cô cho biết cô tốt nghiệp chương trình này năm 2010 từ trường Westminster Advanced Institute, Westminster.


Cô nói cô từng thực tập tại tiệm thuốc Tây CVS và có kinh nghiệm phụ tá văn phòng cho các tiệm bán điện thoại di động ở Little Saigon. Cô biết sử dụng máy điện toán và biết về nhu liệu MSOffice. Cô cũng có kinh nghiệm điều hành tiệm giặt ủi (dry clean).


Công ty hay tiệm thuốc Tây cần mướn nhân viên, hoặc bất cứ công việc gì, xin liên lạc cô Anjolie Phượng tại điện thoại số (714) 299-1133.

Sắm Tết ở Bolsa, cái gì cũng có

 


Huy Phương/Người Việt 


Ðúng ra phải nói Nam Cali, Quận Cam, nhưng người ở xa thường gọi tắt, lấy tên một con phố, một tên đường để nói đến một vùng đất, như Phước Lộc Thọ (một khu thương xá nổi tiếng của người Việt) hay là khu Bolsa (một tên đường tiếng Tây Ban Nha), là con đường có đông phố xá, hàng quán người Việt.

Những người Việt tị nạn, di dân ở trên đất Mỹ hay ở các nước khác ít ra cũng đã hơn một lần về thăm Bolsa, nơi họ thường có bạn bè hay bà con để thăm viếng hay dự một buổi lễ cưới của con cháu. Các cựu quân nhân các binh chủng của Quân Ðội VNCH, thì có cơ hội về họp mặt hằng năm do các đơn vị quân đội tổ chức hay các buổi hội ngộ của các bạn tù “cải tạo” trại này hay các trại khác.

Rồi các cựu học sinh, đồng hương các tỉnh thành ngày trước vài năm một lần cũng có dịp gặp gỡ nhau tại đất Bolsa trong các buổi hội ngộ. Ban tổ chức nào cũng chọn địa điểm Nam Cali để tổ chức các buổi họp vì nhân số đông, ít ra cũng nắm chắc con số thành phần tham dự.









Hình: Ngọc Lan/Người Việt


Từ ngày phải rời bỏ quê hương đến nay, người Việt tại miền Nam California không năm nào không tổ chức ăn Tết bằng nhiều hình thức khác nhau: Diễn Hành trên đường Bolsa, Hội Chợ Tết Sinh Viên, Chợ Hoa Tết, v.v. Những hình thức trên đã quá quen thuộc với đồng hương tại đây, nhưng nhiều người từ các phương xa về Nam Cali ăn Tết với thân nhân, rất thích thú được có cơ hội tham gia các lễ hội này.


Bolsa cái gì cũng có


Bolsa có nhiều khu thương mại tập trung, tuy không liên tục, sầm uất cùng trên một con đường như khu Caramatta của Sydney, nhưng cũng không rải rác xa xôi như ở thành phố Houston hay Dallas của Texas. Về Bolsa mùa nào cũng thích nhờ khí hậu ấm cúng, nên “long weekend” hay Giáng Sinh, New Year, ngày Tết Âm lịch, vừa đi chơi vừa mua sắm (thức ăn Việt Nam,) nên lúc về, ai cũng tay xách tay mang, lúc thì nem Huế, chả lụa, nem nướng, lúc khô bò… có người bạn ở Hawaii còn mang bánh cuốn tráng tay mang về. Ðồng bào ở Arizona, Los Angeles, San Bernadino… một hai tuần đều về Bolsa đi chợ mua thức ăn chở về nhà.


Ông Tiêu Văn Chi đến từ Nevada nói rằng vợ chồng ông mới qua Mỹ đoàn tụ với các con được một năm tại Las Vegas, nhưng ở Las Vegas ít đồng bào Việt Nam sinh sống, không có cái không khí tấp nập vui tươi như ở đây. Nhân dịp sắp đón mừng năm mới Nhâm Thìn, ông bà về đi chợ hoa, mua sắm và nhất định ngày cuối năm sẽ trở lại đây để tham dự các sinh hoạt văn hóa. Ông Chi nói: “Ở đây có không khí Tết giống như ở bên nhà, chợ hoa thì đủ loại, hoa thật, hoa giả khó mà phân biệt, hoa nào cũng đẹp hết. Ở Las Vegas đồng bào mình làm ăn quanh năm theo các sinh hoạt của sòng bài, không thấy gì là không khí Tết. Qua đây tôi thấy mình được sống lại cái không khí ấm cúng của ngày Tết như ở quê hương, thật là thú vị”.


Chị Nguyễn Thị Lan (vợ ông Chi): “Qua đây thích quá, vô chợ thì chợ nào cũng có đủ mứt bánh, mà giá cả tương đối dễ mua, còn ra đây thì hoa quá là nhiều, nhất là hoa Lan. Tôi thấy nhiều chậu hoa Mai, hoa Ðào đầy nụ có lẽ sẽ trổ bông đúng ngày mùng một Tết. Tôi rất thích hoa Lan, có nhiều loại tôi chưa thấy bao giờ nên chắc cũng phải mua vài chậu về cho các cháu chưng trong mấy ngày Tết.”








Hình: Ngọc Lan/Người Việt


Chị Trinh Ngọc, chủ nhân một sạp bán hoa cho biết, từ hôm qua đến nay nhiều người ở các nơi xa về đây đã ghé sạp hoa của chị, ai cũng trầm trồ và họ đều nói, ở Little Saigon này đâu có khác gì ở thủ đô Saigon bao nhiêu, cũng đủ loại Mai, Lan, Cúc, Trúc chả thiếu thứ gì, nên Tết đến ai cũng muốn về đây ăn Tết để khỏi nhớ nhà


Ông Trần Minh Châu một H.O. cao niên ở Denver thì cho rằng, Nam Cali có nhiều bạn bè, không khí văn nghệ và các lễ hội văn hóa nên một năm ông đến đây cũng ít nhất cũng đôi ba lần. Năm nào đi chơi về cũng lên cân, đến đây bạn bè hết rủ đi ăn món này lại được đãi đằng món nhậu khác, từ món nước như bún mắm, bún riêu, bún ốc cho đến món nhậu như bê thui, lòng heo, tiết canh… Mấy bạn trẻ trung, thì đi cà phê “tươi mát” như các “thương hiệu” Cali, Dễ Thương, Dĩ Vãng… Ông cũng có nghe đến “foot massage” nhưng chưa có thời giờ ghé qua. Một cách dí dỏm, ông nói đùa: “Nếu chịu khó đi kiếm, tôi nghĩ Bolsa cái gì cũng có!”


Anh Michael Hải và cô Jennifer Loan là hai bạn học chung một trường tại Chicago, vừa rủ nhau về Bolsa, thăm bà con và luôn tiện “ăn Tết”. Gặp một đôi bạn trẻ đứng xem thi gói bánh chưng trong khu Phước Lộc Thọ, cả hai cho biết ở Chicago mới qua được hai ngày. Anh Michael Hải nói: “Ðây đúng là thủ đô của người Việt tỵ nạn, cái gì cũng có, chúng cháu qua đây rất thích không khí Tết của người Việt mình, chúng cháu còn trẻ nên chưa hiểu hết ý nghĩa của ngày Tết, nay thấy họ tổ chức thi có hỏi những câu hỏi về ý nghĩa của bánh Chưng, bánh Tét thấy rất hay, giúp người trẻ chúng cháu hiểu được phong tục của người Việt mình”. Cô Loan nói: “Cháu nghe nói ở đây có diễn hành và hội chợ nữa, chú có biết ngày nào không? Ðể cháu ở lại coi, bên Chicago chúng cháu không có mấy vụ này!” Cô cũng cho biết cô dược bà con dẫn đi ăn món ngon đủ ngày ba bữa, “mệt nghỉ,” rất khó mà từ chối!


Mới rằm Tháng Chạp, chợ Tết “Phước-Lộc-Thọ” trên đường Bolsa mới mở được mấy hôm, cũng như chợ hoa lan “Euro Asian-Furnishings” tại Fountain Valley vừa khai mạc tại đã có đông người lui tới và đã có rất nhiều người bắt đầu mua hoa về nhà. Theo dự báo thời tiết, những ngày giáp Tết ở Bolsa năm nay, sẽ có những cơn mưa nhỏ, trời sẽ trở lạnh vừa đủ cho quý cô, quý bà lên áo ấm, khăn san.

‘Ðại Bàng’ và ‘Cô Gái Vàng’ nói gì về Hướng Ðạo?

 

Ngọc Lan/Người Việt

GARDEN GROVE (NV) Thân thiện, cởi mở, nói năng lưu loát và toát lên được sự tự tin, là điều có thể dễ dàng nhận ra ngay khi tiếp xúc, trò chuyện với Jamie Thuy, Annie Yam, Kenny Ngô và Kevin Nguyễn, những em vừa được nhận giải “Eagle Scout” và “Girl Scout Gold Award,” giải thưởng cao nhất dành cho hướng đạo sinh tại Hoa Kỳ, hồi tháng 12 vừa qua.

 

Cả bốn em này đều thuộc Liên Ðoàn Hướng Ðạo Hoa Lư.

Nhìn Kenny Ngô, chàng trai có vẻ mặt khôi ngô, dễ mến, khó mà nghĩ rằng em là sinh viên năm thứ nhất đại học Cal State Long Beach. Khi nhìn Kevin Nguyễn, ít ai nghĩ rằng cậu bé đang học lớp 10 trường Northwood High School ở Irvine này lại có thể nói chuyện một cách chững chạc, đầy thuyết phục đến như vậy.

Trong khi Kenny Ngô và Kevin Nguyễn có thể tự hào về giải thưởng “Eagle Scout” mình nhận được, thì hai cô gái học cùng trường Fountain Valley High School, Jamie Thuy và Annie Yam, rất vui mừng khi được giải “Girl Scout Gold Award”.

Nếu Jamie mang cho mình một vẻ bề ngoài nhỏ nhắn, điềm đạm, nghiêm trang, thì đằng sau sự cao lớn của Annie lại có điều gì đó rất thật thà, ngây thơ.

***

Cùng sinh hoạt chung một liên đoàn, nhưng thời điểm tham gia Hướng Ðạo của các em rất khác nhau. Kenny Ngô “vào Hướng Ðạo từ năm học lớp 7, sau khi ‘đi’ Thiếu Nhi Thánh Thể”. Annie và Jamie đến với Hướng Ðạo khi đang học lớp 9. Riêng Kevin thì lại biết đến Hướng Ðạo lúc mới… 2 tuổi.


Annie Yam, học sinh lớp 12 Fountain Valley High School, “Em cảm thấy rất tự hào và cảm giác là đã hoàn thành sứ mạng khi thực hiện được những điều đã làm.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Ða phần các em được cha mẹ cho tham gia sinh hoạt hướng đạo, chứ không phải chính các em chọn lựa. Chính vì thế, thời gian đầu Annie “không có thích, vì con không biết nó là cái gì, không biết làm gì, không biết ai hết”.

Tuy nhiên, theo thời gian, cách nhìn của các em hoàn toàn thay đổi.

“Khi vô đây rồi thấy mình biết nhiều điều hơn, có nhiều điều để học hỏi hơn so với thời gian sinh hoạt trong Thiếu Nhi Thánh Thể,” Kenny nhận xét.

Trong khi đó, “vui vì có nhiều bạn và được đi ‘camping’” lại là lý do níu chân Jamie, Annie và Kevin những năm tháng qua.

Khi đã thấy vui, thấy thích rồi thì cũng chính là lúc các em học được cách sắp xếp thời gian của mình sao cho hợp lý giữa chuyện học và chuyện chơi.

“Có những ngày Chủ Nhật bạn bè rủ đi chơi, nhưng em nghĩ nếu em nghỉ một buổi đi Hướng Ðạo thì em sẽ bỏ lỡ nhiều bài học hay, nên thôi, em đi lúc khác.” Jamie nói.

Annie thì cho rằng, “Ngày Chủ Nhật giờ đó đã đi Hướng Ðạo rồi thì những chuyện kia em phải làm vào lúc khác, không tính tới nữa.”

“Vào hướng đạo, mình học được cách sắp xếp thời gian. Như tuần sau mình đi cắm trại mà tuần sau mình cũng có bài thi nữa thì mình phải biết sắp xếp học bài từ bây giờ để tuần tới đi ‘camping’ mà không phải lo lắng gì.” Kenny chia sẻ thêm.

***

“Vui nhất là những lúc đi cắm trại. Vậy thì chán nhất là điều gì khi tham gia Hướng Ðạo?” phóng viên nhật báo Người Việt hỏi.

“Học điều lệ là chán nhất.” Cô bé Annie trả lời đầu tiên.

“Chủ Nhật nhiều khi con chỉ muốn ngủ thêm, nhưng phải thức dậy để đi sinh hoạt, vừa muốn đi vừa muốn ngủ. Ðó là cái chán nhất.” Kevin vừa cười vừa cho biết.

“Con thấy những khi phải học lại những gì mình đã biết rồi, như khi tập lại những điều căn bản nhất của ‘Morse-code’ thì chán lắm.” Chàng sinh viên năm thứ nhất nói ra điều khiến mình chán.

Riêng với Jamie thì khác hẳn, “Hỏi con chán cái gì con không biết đâu. Bởi vì con thích mọi thứ nên không thấy có cái gì chán hết.”

“Vậy thì điều gì là khó nhất với hướng đạo sinh?” Tôi thắc mắc.

Kevin trả lời không chút đắn đo, “Thực hiện dự án để được công nhận ‘Eagle Scout’ là khó nhất.”

Jamie cũng đồng ý với điều Kevin đưa ra. “Với Girl Scout cũng vậy. Tụi em phải thật kiên nhẫn để thực hiện mọi điều cho dự án đó, như phải biết học cách giao tiếp, phải dành nhiều thời gian, tiền bạc, và phải nỗ lực, thực sự nỗ lực.”

“Mình phải làm sao nói chuyện với một cơ sở thương mại, phải nói làm sao để lấy được một cái ‘discount’ để họ giúp mình kiếm được tiền để thực hiện cho xong dự án.” Kevin nói thêm.

Kenny giải thích chi tiết hơn, “Mình phải tập cách nói chuyện với người quản lý của mấy doanh nghiệp, hỏi làm sao để họ giúp cho dự án của mình có tiền để thực hiện những công trình tại nhà thờ hay chùa. Mà không chỉ có nói chuyện, mình còn phải biết tập hợp mọi người giúp mình thực hiện hoàn chỉnh dự án đó, chứ không phải là đến giúp một chút rồi đi, tức là mình phải làm việc chỉ huy cho một nhóm hoạt động. Những cái đó là chuyện khó.”


Kenny Ngô, sinh viên năm thứ nhất đại học Cal State Long Beach, “Cách duy nhất để chứng minh bản thân mình xứng đáng với tên gọi của giải thưởng là biết sống một cuộc sống trung thực và danh dự.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Cái khó đó chính là điều quyết định khả năng của một hướng đạo sinh. Theo thống kê, chỉ có khoảng 4% đến 5% các em tham gia hướng đạo đạt được đẳng cấp “Eagle Scout” hoặc “Girl Scout Gold Award”.

Trưởng Nguyễn Trí Tuệ, tổng thư ký Hội Ðồng Trung Ương Hướng Ðạo Việt Nam, cho biết, “Ðây là những đẳng cấp cao nhất mà các em có thể đạt được khi tham gia sinh hoạt Hướng Ðạo. Ðể đạt được thành tích đó, các em phải trải qua nhiều giai đoạn huấn luyện, từ một Sói Con trở thành một người có trách nhiệm, biết cách bàn thảo, phân tích, chia việc và quản lý. Các em đã được huấn luyện để trở thành những người lãnh đạo biết cách chỉ huy và biết cách điều hành.”

“Ðiều khó nhất đối với các em được giải là thực hiện một dự án phục vụ cộng đồng. Dự án này khá cam go vì nó phải được Hội Hướng Ðạo Hoa Kỳ chấp nhận. Sau đó, các em phải có kế hoạch đi gây quỹ để thực hiện dự án. Ðiều quan trọng là các em là người lên chương trình cho toàn bộ công việc này để các bạn cùng làm chứ không phải tự em làm một mình. Dự án đó phải phục vụ cho một tổ chức bất vụ lợi. Thường những dự án này có giá trị từ $500 đến $3,000, có khi lên đến $5,000, tùy theo khả năng của các em. Ý nghĩa của các dự án là tập các em làm người lãnh đạo.” Trưởng Tuệ giải thích thêm.

Có hình dung ra mức độ “khó khăn và cam go” như thế mới thấy được sự xúc động và niềm tự hào của các hướng đạo sinh khi đạt được giải “Eagle Scout” và “Girl Scout Gold Award”.

“Ngay lúc này em cảm thấy rất hạnh phúc, bởi vì em đã trải qua một buổi lễ với những điều khiến em thực sự tự hào.” Jamie Thuy chia sẻ sau khi lãnh giải.

Kenny Ngô cho biết, “Em thì dường như lặng đi vì sửng sốt, và xúc động. Giống như lần đầu tiên em vươn tới đỉnh cao hay nhận được thành tích này, vì vậy em thực sự tự hào về tất cả cùng một lúc.”

Kevin Nguyễn, cậu bé nhỏ tuổi nhất trong những người đạt được đẳng cấp cao trong lần này, phát biểu một cách đĩnh đạc, “Em thực sự thấy mình trưởng thành so với ngày ba dẫn em đến sinh hoạt hướng đạo khi mới 2 tuổi.”

“Em cảm thấy rất tự hào và cảm giác là đã hoàn thành sứ mạng khi thực hiện được những điều đã làm, để từ đây em hy vọng vào điều mà em có niềm đam mê trong việc giúp đỡ những em bé và hy vọng đạt được điều đó trong tương lai.” Annie Yam, người ước mơ trở thành bác sĩ nhi khoa, nói.

***

“Tại sao giải thưởng của con trai và con gái lại khác nhau, và có vẻ như của con trai lại quan trọng hơn?”

Em Jamie nói, “Khi con làm giải ‘Girl Scout Gold Award’ thì con chỉ làm thôi, vì, một là nó tốt cho việc nộp đơn vào các trường đại học của con, hai là con thấy vui khi giúp được những đứa trẻ nhỏ.”

Cô gái có vẻ “hiền” nhất nhóm nêu suy nghĩ, “Girl Scout làm nhiều chuyện hoàn toàn khác hẳn với Boy Scout. Con nghĩ bên nào cũng là giải thưởng lớn nhất, thì cũng không có bên nào quan trọng hơn bên nào.”

Kevin chững chạc giải thích, “Các bước thực hiện cho ‘Girl Eagle Project’ hay ‘Boy Eagle Project’ có hơi khác nhau nhưng mà mục đích của dự án nào cũng là để tạo nên sự giúp đỡ người khác, nên ‘Eagle Scout’ không có giỏi gì hơn ‘Girl Scout Gold Award’ đâu và ‘Girl Scout Gold Award’ cũng không giỏi hơn ‘Eagle Scout.’”


Kevin Nguyễn, học sinh lớp 10 Northwood High School, Irvine, “Em thực sự thấy mình trưởng thành so với ngày ba dẫn em đến sinh hoạt hướng đạo khi mới 2 tuổi.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Kenny trả lời đúng với sự trưởng thành của một chàng sinh viên, “Tên của giải không quan trọng. Ðiều mình học hỏi thêm được khi thực hiện dự án mới là cái quan trọng nhất. Còn giải thưởng cũng chỉ là cái tên thôi.”

Giải thưởng chỉ là một cái tên, nhưng làm thế nào để xứng đáng với tên của giải thưởng đó?

“Biết sống một cuộc sống trung thực và danh dự, biến mình thành tấm gương trong mắt bạn bè, cha mẹ, và mọi người,” như lời Kenny Ngô nói trong buổi lễ nhận danh hiệu “Eagle Scout”.

––

Liên lạc tác giả: [email protected]

Phản đối cải cách, công tố viên Ba Lan tự tử

Ðược cứu kịp 


WARSAW, Ba Lan (AP) Một công tố viên quân sự ở vùng Tây Ba Lan tự bắn vào đầu hôm Thứ Hai sau khi bênh vực hoạt động của văn phòng ông và bác bỏ các đề nghị cải cách, theo giới hữu trách và truyền thông Ba Lan hôm Thứ Hai.








Ðại Tá Mikolaj Przybyl thoát chết trong vụ nổ súng xảy ra ngay tại văn phòng ông ở thành phố Poznan, chỉ vài phút sau khi ông đọc bản tuyên cáo trước sự hiện diện của giới truyền thông rồi yêu cầu họ ra ngoài.


Ðại Tá Przybyl là chỉ huy phó văn phòng công tố ở Poznan và là người đứng đầu một ủy ban điều tra các tổ chức tội phạm trong quân đội.


Một đoạn video do đài truyền hình TVN24 chiếu cho thấy Ðại Tá Przybyl đi vào văn phòng rồi chợt nghe có tiếng súng nổ.


Giám đốc bệnh viện địa phương, Leslaw Lenartowicz, cho hay Ðại Tá Przybyl hiện tỉnh táo và trong tình trạng ổn định.


Cấp chỉ huy trực tiếp của ông, Krzysztof Parulski, cho hay Przybyl là người tài giỏi và có uy tín.


Các giới chức từ văn phòng Tổng Thống Bronislaw Komorowski và Bộ Trưởng Tư Pháp Jaroslaw Gowin cho hay đang theo dõi kỹ vụ này.


Một số nhà lập pháp yêu cầu có cuộc điều tra đặc biệt của Quốc Hội trong vụ này vì nghi rằng có vấn đề tham nhũng trầm trọng trong quân đội Ba Lan.


Trước khi tự tử hụt, ông Przybyl đọc tuyên cáo phản đối việc đặt văn phòng công tố quân đội dưới sự điều hành của giới chức dân sự. (V.Giang)

Nhắc lại trận hải chiến Hoàng Sa

 


Chính Biên


Nhắc đến trận hải chiến này, theo những tài liệu được hải quân VNCH viết ra cũng như một số những bài viết được phổ biến trước 1954, người đọc đều thấy được cái tinh thần bảo vệ đất nước của người lính VNCH dù trong hoàn cảnh rất bất lợi cho mình, phía địch mạnh hơn gấp bội và phía bạn thì dứt khoát bỏ mặc cho đồng minh chiến đấu đơn độc.


Trong một buổi nói chuyện với các cựu quân nhân trong Tập Thể Chiến Sĩ VNCH hải ngoại vào năm 2010, Phó Ðề Ðốc Hồ Văn Kỳ Thoại, vị Tư Lệnh Hải Quân vùng I vào thời gian ấy đã cho biết: “Ðánh giá tình hình phía cố vấn, tôi thấy rõ rệt hiện trạng Hoàng Sa ngay từ đầu năm 1974. Người bạn mình không để cho mình tham dự vào việc thương lượng, bàn tính cái gì cả mà mình (trong hòa đàm Paris), Tổng Thống Thiệu hoàn toàn trong bóng tối. Nếu ông đã biết cái điều gì thì chưa chắc ông đã có cái quyết định một cách lẹ làng như vậy (trong vụ Hoàng Sa). Là vì ông đã có cái phản ứng của người quân nhân, một vị Quốc Trưởng là phải giữ đất, không để cho mất một tấc đất nào. Chính ông cũng nói ngay trong buổi họp cũng vậy là vì ổng nói đúng ra là không phải vì chủ quan mà chính là làm cái bổn phận của một nguyên thủ quốc gia. Theo nhận định của người ngồi trong phòng họp, của một thuộc cấp thì tôi thấy ổng phản ứng rất là tự nhiên, phản ứng một cách theo nguyên tắc chứ không cân nhắc vì tình hình quốc tế. Nếu không thì ổng đã giải thích rồi. Ổng nói với tôi là nhiệm vụ của anh là thấy tầu lạ tới anh phải báo cáo là anh vô nhà tôi mời anh ra, không ra thì bắn trước mũi tầu cho người ta biết mà vẫn không ra thì phải tiêu diệt”.


Vẫn theo lời vị tư lệnh này thì khi phía tầu của HQ/VNCH ra lệnh bắn trước mũi tầu Trung Cộng thì một vị hạm trưởng có cho biết bây giờ tầu của hai bên quá gần nhau, 4 chiếc nằm trong thế răng lược, nếu bắn trước mũi tầu địch có thể trúng chiến hạm của mình, thành ra Tư Lệnh Hồ Văn Kỳ Thoại đã nghĩ rằng trước sau gì cũng nổ súng thôi, chi bằng mình nổ súng trước thì sự thiệt hại sẽ ít hơn là để họ bắn trước.


Nhắc về tình hình căng thẳng lúc bấy giờ, cựu Ðề Ðốc Hồ Văn Kỳ Thoại kể tiếp: “Tôi đến bên tổng thống nói nhỏ với ông là tình hình nó như vậy đó, thì tổng thống nói thôi được rồi bây giờ anh Thoại đi về đi, chuẩn bị thuyết trình cho tôi ngày mai 8 giờ sáng tôi sẽ qua Bộ Tư Lệnh duyên hải. Ðêm đó tôi đã phải thức tới 3 giờ sáng để tìm lịch sử về Hoàng Sa, về hiện tình lực lượng địch và hiện tình lực lượng ta. Sáng hôm sau, tổng thống tới cùng các tướng lãnh, tôi đã thuyết trình. Nghe xong Tổng Thống lấy giấy bút viết. ổng viết lâu lắm đến 15, 20 phút. Trong phòng họp êm ru, không ai biết ông viết gì. Xong, ông nói anh Thoại ra đây, đứng trước mặt tôi này và ông bảo tôi đọc cho kỹ, chỗ nào không hiểu thì hỏi ngay, không để sau lại thắc mắc hiểu lầm. Tôi đọc thấy cái phần đầu làm tôi hơi khó chịu vì dòng chữ bự ở trên rằng ‘Chỉ Thị cho Tư Lệnh vùng I Duyên Hải’. Phần dưới nơi trang thứ ba thì phải, mới chỉ thị cho thủ tướng chính phủ. Tôi ngạc nhiên là sao không chỉ thị cho Tư Lệnh Hải Quân hay cho Tư Lệnh Vùng. Tôi nghĩ ổng chỉ thị thẳng cho tôi vì ổng là tổng tư lệnh có quyền chỉ thị thẳng mà không cần qua hệ thống quân giai. Tôi vẫn thi hành dù rằng sau này có ra Tòa Án Quân Sự cũng sẽ là mình. Ðọc xong, tôi nói tôi hiểu. Ổng day qua hỏi các tướng lãnh có ý kiến gì không, mọi người êm ru. Lúc ấy ông tổng thống có nói một câu mà nhiều người nay còn nhắc tôi, đó là câu ổng nói ‘không để mất một tấc đất’. Ðêm hôm đó tôi có nói tình hình với Ðại tá Ngạc lúc ấy là hải đội trưởng đang đi thăm các chiến hạm và tình hình nhân viên, nhiên liệu chứ ông không là người chỉ huy tác chiến. Tôi cũng gọi về hỏi tư lệnh hải quân là Ðề Ðốc Trần Văn Chơn rằng bây giờ tổng thống chỉ thị như vậy thì tôi sẽ gửi thêm hai chiến hạm nữa ra và sẽ ra ngoài đó chỉ huy 2 chiến hạm này. Ðề Ðốc Trần Văn Chơn bảo tôi anh chờ tôi ra đã rồi mình tính. Tôi mới nhờ ông Ngạc ra thăm các chiến hạm. Bữa cơm tối đó chỉ có tôi với ông Ngạc. Chúng tôi tâm tình chuyện gia đình ít phút rồi nói đến tình hình và diễn tiến công việc thì ông Ngạc có hỏi tôi là tư lệnh có cần tôi không thì tôi mới nói nếu anh tình nguyện thì hãy xuống đi với 4 chiến hạm ra Hoàng Sa coi tình hình ra sao còn không, anh ở lại cũng không sao. Ông Ngạc có nói tư lệnh bảo thì tôi đi, linh tính báo cho tôi biết là sẽ nguy kịch. Chúng tôi tâm sự với nhau về tình hình này, bắn cũng chết mà bỏ chạy cũng chết vì tổng thống đã chỉ thị rõ ràng. Tôi có nói với ông Ngạc là anh ra, cố gắng ôn hòa đừng có nổ súng vội. Khi ông ra tới nơi ông thấy tình hình khiêu khích cố tình của địch thì ông có gọi về nói trước sau gì nó cũng sẽ nổ súng, hiện súng của chúng đã chỉa thẳng vào tầu mình rồi trong khi chúng làm đủ mọi hành động khiêu khích. Tôi nói anh đã sẵn sàng chưa, nếu xong thì anh cứ tự do khai hỏa. Trong máy, ông xin tắt máy khi chiến đấu, thì tôi đã nghe thấy tiếng nổ liên hồi cùng lúc ông báo về đã khai hỏa. Sau đó là im lặng đến rùng rợn. Một hồi sau, tin về cho biết tầu bị trúng đạn nặng có thể bị chìm. Tôi có bảo anh em cố cho tầu ủi vào bãi san hô để chiếc tầu nằm cho có dấu vết nhưng tầu mới đến cách bờ 1 hải lý thì chìm hẳn”.


Trong khi đó thì bạn đồng minh Hoa Kỳ có thái độ như thế nào thì cựu đề đốc cũng cho biết: “Mỹ họ cũng biết cái vị trí của Hoàng Sa vì nó là một vị trí chiến lược quan trọng trong vùng Ðông Nam Á. Nếu nói rằng Mỹ bất ngờ hay không biết trước thì tôi không tin. Có thể Mỹ đã sẵn sàng nhường cho Trung Cộng mà có sự đổi chác nào mình không biết. Bởi vì sao hồi còn Mỹ yểm trợ cho VNCH, Trung Cộng lại không lấy vì khi ấy chỉ có 24 Ðịa Phương Quân giữ 4 cái đảo. Việc càng rõ ràng hơn là sau cuộc hải chiến ấy, người Mỹ qua các cố vấn đã không tỏ một chút quan tâm nào đến độ làm cho tôi cũng tủi thân. Ngay cả đến nhờ cậy họ đi tìm vớt những hải quân bị lênh đênh tứ tán trên biển sau khi tầu chìm họ cũng không đáp ứng”.


Ba sáu nhăm năm nhìn lại trận hải chiến Hoàng Sa, chúng ta cùng ngậm ngùi thương tiếc những chiến sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ tự do, đặc biệt là các chiến sĩ hải quân trong trận hải chiến không cân sức này. Cuộc hải chiến ấy, so với thái độ của Cộng Sản VN hiện nay, cả quân lẫn dân sự, trước tình trạng Trung Cộng ngang nhiên lấn chiếm đất đai, vùng biển và hải đảo của VN thì đã thấy rõ bên nào, người quốc gia hay người cộng sản là những người yêu nước thực sự, dám cang cường bảo vệ từng tấc đất của ông cha chứ không vì quyền lợi cho một cái đảng của những người đang nắm quyền đè đầu cưỡi cổ người dân Việt.

Châu Long (Kỳ 37)


LGT:
Lưu Bình-Dương Lễ là một truyện cổ tích quen thuộc của người Việt Nam, đã được dựng thành những vở chèo, tuồng, và kể lại qua 788 câu thơ lục bát. Nhà văn Mai Khanh đã tiểu thuyết hóa thành truyện Châu Long, mà Người Việt hân hạnh giới thiệu cùng quý vị độc giả trên trang báo và mạng Người Việt Online.


 


Kỳ 37


 


Từ khi giả làm trai… chưa bao giờ nàng cảm thấy tâm hồn linh động, giá Châu Long mà là con trai thật thì không khỏi yêu Vân Lan!


Nàng tự nghĩ thầm: Giá ta ăn mặc kiểu đàn bà, chải đầu, bới tóc, quần là áo lượt… thì ta cũng chẳng kém gì tiểu thư đấy nhỉ?


Nghe như Vân Lan đã đính hôn cùng con trai ông bạn đồng khóa của quan Ngự Sử thì phải, vị hôn phu của Vân Lan thật đã tu tử mười kiếp trước nên kiếp này được kết hôn cùng nàng đó!


Châu Long đang vơ vẩn mỉm cười ý nghĩ ngộ nghĩnh của mình… thì tiểu thư cũng đang hái hoa… nhưng đưa mắt lên thư phòng như tìm kiếm ai!


Châu Long nóng lòng muốn gặp Vân Lan… Gọi:


– Em Mạnh Ðức ơi, học xong chưa?


– Em vừa học xong rồi… đang định rủ anh ra vườn chầy quả ổi chín để ăn… đêm hôm qua mưa nhiều. Chắc trên cây ổi nhiều quả chín lắm… rồi cậu phổng mũi lên hít… anh có ngửi thấy mùi ổi thơm không?


– Sáng nay mẫu thân em và Vân Lan đang ở ngoài vườn hái hoa cúng phật, em ra vườn một mình… anh ra không tiện!


Mạnh Ðức phụng phịu…


– Cây ổi cao thế, em trèo lên làm sao được? Anh ra với em đi.


Nói xong cậu kéo tay nàng lôi sền sệt ra ngoài.


– Ðừng kéo anh ra vườn như thế.


Tuy nói vậy, xong nàng cũng theo Mạnh Ðức…


Bà mẹ thấy cậu con lôi Châu Long sền sệt phải bật cười:


– Con ơi, sao con lại bắt nạt anh Lương như vậy? Ra đây với mẹ, để Châu Lương dọn dẹp thư phòng…


Mạnh Ðức kêu to:


– Con lôi mãi mới được anh ấy ra vườn con không bỏ tay đâu!


Vân Lan dừng chân xem mẹ và em đang nói nàng nhìn thấy Châu Lương đang kéo co với Mạnh Ðức, thì một con ong to… bay rè rè trên mặt nàng, nàng kêu:


– Mẹ ơi. Con ong này nó sắp đốt vào mặt con đây.


Tụi thị tỳ còn đang nhặt hoa ở đằng xa, chưa kịp lại thì Châu Long đã vồ lấy con ong, trượt chân suýt nữa ngã…


Mạnh Ðức cười ha há, bà mẹ giắt con trai vào trong nhà, còn lại Vân Lan và Châu Long. Không thẹn thùng Vân Lan nói:


– Cám ơn anh đã giết con ong… anh bị ngã có đau không?


Rồi nàng hạ giọng:


– Cám ơn anh đã trả lại tôi chiếc kim thoa…


Châu Long chỉ đợi có dịp nói với Vân Lan, nhân khi đã vắng người, nàng thưa:


– Thưa tiểu thư, khi tiểu sinh bắt được của rơi… đoán chắc là chỉ có của tiểu thư, lẽ cố nhiên là phải hoàn lại chủ của nó, chứ tiểu sinh có làm gì đặc biệt, mà dám nhận cám ơn của tiểu thư. Mấy cô thị tỳ đến, hai người lặng lẽ mỗi người đi một ngả…


Về đến thư phòng… Châu Long hơi luyến tiếc buổi gặp gỡ bất ngờ ấy.


Vân Lan vào thư phòng, ngơ ngẩn như mến tiếc cái gì… một sức mạnh vô hình sui nàng nhớ đến Châu Lương… nàng muốn biết tình cảnh của Lương, nhà cửa quê quán ở đâu? Cha mẹ là ai? Tại vì đâu mà phải làm thư đồng cho Mạnh Ðức?


Khi gặp mặt Lương ở ngoài vườn, nàng chưa trông kỹ nét mặt Lương, chỉ thoáng thấy trong đôi mắt đen huyền ấy đượm một vẻ buồn vô hạn. Chắc đời của Châu Lương có nhiều điều bí ẩn… dáng điệu anh ta không phải là một kẻ thường nhân. Vân Lan quên mình là một cô con gái yêu của ông quan Ngự Sử… là một vị hôn thê của con một trọng thần ở trong kinh thành, nàng chỉ muốn giúp đỡ Châu Lương.


Ngồi viết thư… lại xé đi… nàng muốn viết làm sao cho Lương không hiểu lầm mà coi nàng như (Chi nghênh nam bắc điểu… Ðiệp tống vãng lai phong…)


Lòng nàng ngay thẳng, nàng cầu xin trời phật chỉ đường dẫn lối cho nàng.


Tối hôm ấy, Châu Long không thấy đói, không buồn ngủ, ngồi bên giường của Mạnh Ðức, ngắm cậu bé con ngủ… mặt mũi hồng hào… môi đỏ như son, hơi thở đều đều… thỉnh thoảng lại mỉm cười ú ớ, như cậu đang nằm mơ… giấc mơ đẹp của đứa trẻ con được trời cho nhiều hạnh phúc, sinh trưởng trong nơi quyền quý… nàng lấy khăn thấm những giọt mồ hôi trộm chảy trên trán, ở ngoài, ai nhìn thấy cảnh êm đềm này, nhất định đoán nàng là người mẹ hiền, ngồi trông đứa con yêu ngủ…


Hơn một tháng nay nàng chăm chút Mạnh Ðức, mà nàng đã yêu nó như đứa em ruột, Mạnh Ðức cũng không vô tình với nàng, cậu yêu nàng như Vân Lan, hơn nữa, cậu coi nàng như người anh cả… Người anh có sức khỏe, để che chở cậu, dạy cậu học hành, đồng lõa với cậu và tha thứ khi cậu đã làm điều gì lầm lỗi…


Châu Long tìm những nét của Vân Lan trên mặt cậu bé, hai chị em Mạnh Ðức khá giống nhau. Cũng miệng cười, cũng đôi mắt dài thông minh hóm hỉnh. Mạnh Ðức bướng bỉnh, tò mò… không biết tính tình của Vân Lan có giống em không?


Nàng nhớ lại tiếng nói của Vân Lan nhẹ nhàng như gió thoảng, bất giác nàng lại muốn gặp Vân Lan…


Vài ngày sau, Chu Mạnh Tử phải đi kinh lý, chừng mươi bữa mới về. Ông muốn đem Châu Lương đi theo hầu. Ông hỏi ý bà vợ, bà bằng lòng, cho người xuống thư phòng của Mạnh Ðức gọi Châu Long.


Châu Long không biết vì sao mà buổi sáng sớm, cả hai ông bà chủ cùng gọi nàng lên hầu? Trong lòng lo sợ… Phải chăng là một thị tỳ của Vân Lan đã mách ông bà là nàng có nói chuyện với tiểu thư ở ngoài vườn?


Hay Mạnh Ðức đã buột miệng mà nói chuyện với mẹ là nàng đã viết thư, và gửi trả lại tiểu thư chiếc kim thoa chăng? Hay là… gì nữa nhỉ?


Một trăm câu hỏi trong đầu nàng… Quan Ngự Sử trị gia nghiêm lắm! Nếu ông biết chuyện, mặc dầu là chuyện không có gì quan trọng, đáng để ý… nhưng ai biết đâu…!!! Nếu vì lẽ gì oan uổng mà ông bà đuổi nàng ra, nghĩ đến đấy Châu Long buồn quá! Vì chưa giãi bày tâm sự cùng Vân Lan… Phải xa lìa Mạnh Ðức!


Thân phận nàng lại như bèo dạt, hoa trôi… xong đầu còn xanh, tuổi còn trẻ… nếu tạo hóa không éo le… sẽ chỉ đường dẫn lối cho nàng.


Còn Mạnh Ðức? Chắc cậu sẽ buồn lắm vì phải xa lìa người bạn duy nhất…


Nàng quả quyết, mình có làm gì lầm lỗi đâu mà sợ!


Rồi mạnh bạo theo người lính lệ lên tư thất của ông bà chủ.


Tay gõ cửa… tim đập mạnh! Tiếng của quan Ngự Sử vang:


– Ai đó? Lương đấy à? Vào đây con!


Chỉ có một câu (vào đây con) của ông quan đủ làm cho nàng trấn tĩnh, êm dịu trong lòng… nếu ông giận nàng khi nào ông lại nói dịu như thế?


Lần đầu tiên, Châu Long được hân hạnh đặt chân vào tư thất của một vị trọng thần… Lễ phép, nàng cúi đầu kính chào hai người chủ, rồi đứng thẳng khoanh tay đợi lệnh:


Chu Mạnh Tử:


– Con thu xếp hành lý đi theo hầu ta mười bữa, con không phải đem nhiều… chỉ đủ dùng thôi nghe!

Châu Long (Kỳ 36)


LGT:
Lưu Bình-Dương Lễ là một truyện cổ tích quen thuộc của người Việt Nam, đã được dựng thành những vở chèo, tuồng, và kể lại qua 788 câu thơ lục bát. Nhà văn Mai Khanh đã tiểu thuyết hóa thành truyện Châu Long, mà Người Việt hân hạnh giới thiệu cùng quý vị độc giả trên trang báo và mạng Người Việt Online.


 


Kỳ 36


 


Học xong Mạnh Ðức thích trí cười ha há nói:


– Anh Lương ơi, em học thuộc lòng rồi, em lên đọc cho chị Vân Lan nghe nhé, chị Vân Lan chắc thích lắm, em vẫn nói chuyện của anh cho chị em nghe!


Tò mò, nàng hỏi:


– Thế Mạnh Ðức nói chuyện vì về anh cho chị nghe nào?


– Em bảo là anh giỏi lắm, anh ngoan lắm, anh khỏe lắm, Vân Lan xem sách của em, bảo chữ của anh đẹp lắm, thân phụ, thân mẫu cũng khen anh luôn.


Nàng sung sướng vì vô tình Mạnh Ðức đã cho nàng biết là gia đình Chu Mạnh Tử yêu mình, nàng chỉ mong gặp được mặt Vân Lan một lần…


Một buổi sáng, nàng dậy sớm, ra vườn nhổ cỏ, bón cây, qua cụm hoa hồng, nàng dừng chân nhìn những giọt sương sớm trong vắt, còn đọng lại trên những cánh hoa hồng hàm tiếu, hoa đẹp làm sao! Nàng đi từng luống cây một, tới gốc cây Ngọc lan, ánh mặt trời buổi sớm còn dịu… chiếu xuống gốc cây, phản chiếu lên một vật gì lóng lánh, lấy tay bới vài cái lá rụng, trông thấy một kim thoa.


Nàng lấy vạt áo lau sạch, ngắm nghía mãi…


– À, chắc hôm qua Vân Lan ra vườn hái hoa cúng Phật, chiếc kim thoa này vướng vào bụi cây rơi mà nàng không biết. Ta phải mang trả lại nàng mới được.


Mà lại sợ là nếu mình đưa trả cho chủ mẫu, thì lại sợ Vân Lan bị quở chăng?


Trở về phòng, lấy giấy bút ra viết mấy chữ… rồi gói chiếc kim thoa lại, đợi Mạnh Ðức đi học về, nhờ đưa trả lại Vân Lan.


Vân Lan đang ngồi một mình trông ra vườn, nàng băn khoăn… không biết mình đánh mất chiếc kim thoa bao giờ? Ở đâu? Nếu ai nhặt được liệu có trả lại nàng không? Ðồ nữ trang ấy, khi cha ở kinh thành Huế về đã mua cho nàng làm quà… Nàng rất quý nó. Nay đánh mất thì biết nói làm sao với cha mẹ đây!


Mạnh Ðức đẩy cửa phòng vào… Nàng cũng chẳng buồn để ý đến em, cậu bé lấy hai bàn tay nhỏ tý bịt mắt chị. Nàng gỡ tay em ra.


– Mạnh Ðức! Ðừng trêu chị! Chị đang buồn đây.


Cậu bé quên là Châu Long đã gởi một gói để đưa cho chị, nói huyên thuyên:


– Chị buồn à? Ðể em đọc bài cho chị nghe nhé. Anh Lương mới dạy em tối hôm qua, rồi cậu đọc bài thơ con ếc cho chị nghe.


Vừa đọc vừa cười sằng sặc.


Vân Lan quên cả buồn, kéo em ngồi lên đùi rồi hỏi:


– Châu Lương dạy em học, em cười hay nghe anh ta giảng? Ngày xưa không có Lương, sao em ít khi học thuộc bài, mà bây giờ em học thuộc lòng những bài dài như vậy?


– Anh ấy cho em học những bài mà em thích. Còn những bài nào khó, khi em học xong, anh ấy cùng với em ra vườn vót cành cây, làm cung với nỏ để em chơi với anh ấy.


Vân Lan phục cách dạy học của Lương, nàng biết là em nàng rất thông minh, xong cả nhà chiều, nên cậu làm nũng học qua loa thôi.


Nay mượn được Châu Lương, chắc cha mẹ nàng cũng vui. Mà chưa bao giờ nàng gặp Châu Lương cả, chỉ nghe mẹ khen là Lương hiền lành giỏi văn, chữ tốt, và rất thương yêu Mạnh Ðức, nàng cũng định phải xem mặt anh ta như thế nào mới được.


Mà Vân Lan đường đường là một vị Thiên kim tiểu thư, làm sao mà lại phải nhìn trộm mặt người thư đồng của em nàng.


Bản tính tò mò… vẫn là một yếu điểm của cô con gái cấm cung, đang vơ vẩn nghĩ, thì Mạnh Ðức nhảy từ trên đùi nàng trượt ngã xuống đất, một gói nhỏ ở trong túi cậu rớt ra đất, câu kêu to:


– Ồ… suýt nữa em quên.


Cậu ghé miệng vào tai chị nói thầm:


– Ðấy… Châu Lương cho chị đấy.


Vân Lan đỏ mặt. Không biết vì thẹn hay vì giận. Thẹn vì nàng vừa nghĩ đến Châu Lương… em nàng đã nói đúng vào tâm lý nàng…


Giận là tại làm sao Châu Lương là tôi đòi… mà dám ngạo mạn gửi gói quà cho nàng?


Mạnh Ðức muốn biết ở trong cái gói giấy có gì? Hỏi:


– Kìa sao chị không mở ra mà xem đi… đưa đây em mở hộ chị!


Rồi cậu vồ lấy cái gói ở trong tay chị.


Vân Lan phải nói ngọt, cậu mới trả lại chị.


Tay hơi run run, mở gói ra thấy chiếc kim thoa của mình… nàng buột miệng nói:


– À Châu Lương trả lại ta chiếc thoa này…


– Sao anh Lương lại trả lại chị? Chị cho anh ấy tự bao giờ?


Vân Lan thẹn quá! Vì cậu em cứ hỏi dồn, nếu nàng không giảng rõ cho cậu và đuổi cậu ra ngoài… thì còn lâu nàng mới đọc được mấy hàng chữ mà Châu Lương đã kèm theo chiếc thoa, viết cho nàng.


Lấy gói kẹo lạc đưa cho em rồi phân trần:


– Không, hôm qua chị ra vườn với mẹ, để hái hoa tươi cúng phật, đánh rơi chiếc thoa này, Châu Lương nhặt được gửi trả lại chị. Chứ ai lại chị cho anh ta phải không em?


Em đừng nói với cha mẹ biết chuyện này… kẻo chị lại bị la nhé!


Mạnh Ðức vừa nhai kẹo vừa nói:


– Không nói với ai đâu, thôi em xuống vườn đây!


Nàng xoa đầu đứa em hóm hỉnh, cậu bé chào chị rồi chạy biến mất.


Ðợi em đi khỏi, nàng dở tờ giấy ra đọc:


Kính thưa tiểu thư,


Sáng nay, tiểu sinh rẽ lá, vạch hoa, vun bờ xén cỏ. Trông thấy vật báu này… tiểu sinh đoán là tiểu thư thất lạc, tiểu sinh nhờ Mạnh Ðức đem hoàn lại châu về hợp phố.


Kính lạy tiểu thư,


Châu Lương


Trên mảnh giấy có vài hàng chữ, mà ý tứ, lời lẽ, cao thượng, không chút hạ mình.


Không kiêu căng, nét chữ đẹp như rồng bay, phượng múa.


Vân Lan đọc đi, đọc lại, mấy lần, càng đọc nàng càng muốn biết dung nhan tính hạnh của người viết… cùng dưới mái nhà. Mà nam nữ hữu biệt. Nàng là một vị thiên kim tiểu thư, Châu Lương là kẻ tôi đòi, nàng thầm phục Châu Lương đã dám viết thư cho nàng, lại không tham của giữ lại chiếc kim thoa, đã thông minh tính toán, nhờ Mạnh Ðức trả lại cho nàng… Chắc vì cảnh ngộ gia đình mà phải đầy đọa tấm thân! Tả đoán chắc Châu Lương là con nhà gia giáo, nếu không, tại sao mà lại cư xử như người quân tử? Kẻ thường nhân làm sao mà theo kịp Châu Lương?


Ta nguyện sẽ gặp Châu Lương để hỏi cho ra manh mối…


Hôm nay ngày Phật đản… bà Chu Mạnh Tử, Vân Lan và mấy đứa thị tỳ đi sau cắp rổ, để hái hoa cúng phật, mẹ nàng đi đằng trước, trên những lối đi trải sỏi, hai bên trong đủ hết các thứ hoa thơm cỏ lạ, bà chỉ cho thị tỳ cắt những đóa hoa sớm nở, đặt vào trong rổ.


Vân Lan đi bên cạnh, xem những hoa lan… hoa sơ, hoa mộc, trăm thứ hoa buổi bình minh tỏa ra hương thơm ngào ngạt, tay búp măng trắng trẻo của nàng nâng những đóa hoa, rồi hái đặt trong rổ của cô thị tỳ…


Châu Long đứng trong thư phòng của Mạnh Ðức trông ra vườn… lần đầu tiên nàng nhìn thấy dung nhan của tiểu thư… quả là Vân Lan đẹp như bức tranh linh động, mày tầm, mắt phượng, má phấn, môi son, thân nàng mềm mại như liễu rủ bên mành.

Thuế liên bang năm nay được gia hạn thêm 2 ngày

 


Triệu phú bị IRS kiểm toán nhiều hơn 


NEW YORK (NV) Sở Thuế Liên Bang (IRS) vừa cho biết thời hạn chót nộp thuế liên bang năm nay được gia hạn thêm hai ngày. Ngoài ra, trong năm 2011, IRS thường kiểm toán người có thu nhập từ $1 triệu/năm trở lên nhiều hơn, theo một bản tin của CNN.








Giấy khai thuế để tại một bưu điện ở New York. (Hình: Spencer Platt/Getty Images)


Như vậy hạn chót để nộp thuế năm nay sẽ là ngày 17 Tháng Tư, thay vì 15 Tháng Tư theo luật định.


IRS gia hạn thêm hai ngày vì 15 Tháng Tư năm nay là Chủ Nhật. Trong khi đó, ngày Thứ Hai hôm sau lại là ngày “Emancipation Day” (Ngày Giải Phóng Nô Lệ), ngày mà thủ đô Washington DC tổ chức lễ kỷ niệm ngày nô lệ được giải phóng và mọi người được nghỉ.


Năm ngoái, hạn chót nộp thuế cũng được gia hạn tới 18 Tháng Tư cũng vì ngày “Emancipation Day”.


Ngoài ra, IRS cũng nhận hồ sơ đóng thuế qua hệ thống trên Internet vào ngày 17 Tháng Giêng. IRS nói đây là cách nhanh nhất và chính xác nhất.


Nếu ai muốn gia hạn nộp thuế cho năm 2011, có thể được chấp thuận đóng thuế trễ nhất ngày 15 Tháng Mười, IRS cho biết.


Cơ quan thu thuế liên bang này dự trù sẽ có hơn 144 triệu người Mỹ khai thuế năm nay, trong đó đa số sẽ nộp hồ sơ khai thuế đúng hạn vào ngày 17 Tháng Tư.


Theo thống kê của IRS, đăng trên báo The Los Angeles Times, một trong tám người kiếm được từ $1 triệu/năm trở lên bị kiểm toán trong năm 2011. Trong khi đó, chỉ có một trong 100 người có thu nhập dưới $200,000/năm bị kiểm toán.


Như vậy, trong năm ngoái 12% triệu phú ở Mỹ bị kiểm toán, so với 8% hồi năm 2010.


IRS cho biết tỉ lệ triệu phú bị kiểm toán cao là một cố gắng chứng minh thuế được áp dụng đồng đều cho mọi người. (Ð.D.)

Bớt tiêu xài để tiết kiệm

Bớt tiêu xài để tiết kiệm 


Kinh tế suy thoái khiến nhiều người Mỹ phải giảm bớt chi tiêu, thanh toán bớt nợ nần, và cố gắng dành dụm thêm. Trong khi sự phục hồi kinh tế vẫn đang còn èo uột, điều quan trọng là quí vị cần phải kiểm soát chi tiêu. Dù quí vị nghĩ là mình đã thắt lưng buộc bụng hết mức rồi, quí vị vẫn có thể tiết kiệm được thêm ít nhiều nếu đọc kỹ lời khuyên sau đây. 


Về bảo hiểm y tế 


– So sánh để thay đổi mỗi năm. Nếu quí vị có thể chọn lựa kế hoạch sức khỏe ở chỗ làm hoặc qua chương trình Medicare, duyệt lại hằng năm vào Mùa Thu. So sánh tiền khấu trừ, co-payment, cùng các chi phí khác ngoài tiền phải đóng hằng tháng. Nếu quí vị tự mua lấy bảo hiểm, nên vào trang mạng HealthCare.gov, nơi đây quí vị biết được các chương trình bán trong tiểu bang của mình.


– Tìm hiểu phương thức chữa trị ít tốn kém. Xem các loại thuốc có ghi toa trên BestBuyDrugs.org, một trang mạng của Consumer Report chuyên so sánh và liệt kê các loại thuốc giá rẻ và an toàn nhất thích hợp với tình trạng bệnh lý của mình.


– Mua thuốc ở các tiệm lớn. Giá thuốc không cần toa bán ở Target, Walmart, thường 50% rẻ hơn so với các siêu thị trên khắp nước Mỹ. Hai nơi này cũng cung ứng thuốc biên toa đủ dùng trong 30 ngày, do các hãng không danh tiếng bào chế, và quí vị chỉ phải trả $4. Ðể tiết kiệm hơn, lấy số thuốc dùng cho 90 ngày nhưng chỉ trả $10. Chương trình này có thể tìm thấy ở CVS, Kmart, Kroger, Rite Aid, Sam’s Club, và Walgreen.


– Xem kỹ giấy đòi tiền để tìm những sai sót. Nghiên cứu cho thấy 8 trong 10 bệnh viện thường bị sai sót khi gửi giấy đòi tiền (bill). Vậy quí vị nhớ xem kỹ. Khám phá sai sót không những tiết kiệm tiền cho quí vị mà một vài hãng bảo hiểm còn thưởng cho quí vị nữa. 


Về thực phẩm 


– Mua đồ ở siêu thị theo chu kỳ đại hạ giá. Thực phẩm như đồ ngũ cốc và thịt gà thường bán rẻ nhất mỗi 12 tuần. Ghi nhớ ngày bán đại hạ giá để lần sau đi mua lại.


– Ðơn giản hóa việc sưu tầm phiếu giảm giá. Hai trang mạng Coupons.com và SmartSource.com thường liệt kê mỗi lần đến 100 phiếu giảm giá (coupon), so với khoảng 30 trong các nhật báo.


– Mua thực phẩm mang nhãn hiệu của siêu thị. Mua đồ mang nhãn hiệu của siêu thị quí vị đi chợ, thường giúp tiết kiệm có khi trên 50%.


– Xài chung thẻ hội viên với người khác. Ở những nơi quí vị đi chợ đòi hỏi phải có thẻ hội viên (club card), quí vị nên chia sẻ chung với người khác, có vậy quí vị vừa chia sẻ chung lệ phí hằng năm mà còn chia bớt số lượng mà quí vị phải mua và chất đầy trong nhà. Ngoài ra giá cả cũng rẻ hơn so với khi mua ở các siêu thị thông thường.


 Về chi phí cho xe cộ 


– Cập nhật bảo hiểm hằng năm. Tiền bảo hiểm khi xe còn mới thường cao hơn khi xe cũ dần đi. Gọi hãng bảo hiểm mỗi năm một lần hỏi xem họ có thể điều chỉnh lại giá bảo hiểm không, nhất là trong năm qua quí vị không bị thêm một giấy phạt nào.


– So giá các hãng bảo hiểm. Quí vị gọi các hãng khác nhau để so sánh giá rẻ nhất, hoặc vào AccuQuote hoặc Insure.com để so sánh. Tuy nhiên nếu quí vị đã theo một công ty bảo hiểm trong nhiều năm, đổi hãng chưa chắc giúp tiết kiệm cho quí vị.


– Ðổ xăng ở đâu rẻ nhất. Vào FuelPrices.com, GasBuddy, Gas Price Watch, MapQuest, và MSN Autos có thể biết được ở đâu bán xăng rẻ trong địa phương quí vị sinh sống.


– Thay nhớt xe ít thường xuyên hơn. Mặc dù đại lý xe thường đề nghị quí vị thay nhớt mỗi 3,000 dặm, động cơ xe ngày nay được thiết kế có thể chạy đến 7,500 dặm hoặc lâu hơn mới phải đem thay nhớt, nếu xe được chạy trong điều kiện bình thường. Chỉ thay thường xuyên hơn khi nào xe chạy đường núi, nơi bụi bặm, kéo rờ-mọt, v.v. 


Sắm áo quần 


– Mua áo quần ở outlet. Quần áo giày dép không đúng mùa thường bán rẻ ở các outlet, tuy nhiên nhớ cẩn thận xem kỹ các khuyết điểm của từng món.


– Mua đồ không tính tiền cước phí. Nhiều nơi bán lẻ trên Internet bán quanh năm chứ không riêng gì vào các ngày lễ. Vào FreeShipping.org để xem danh sách hàng chục tiệm bán hàng mà không tính tiền cước phí.


– Ðọc kỹ nhãn hiệu trước khi mua. Áo quần làm từ sợi thiên nhiên như 100% cotton thường dễ giặt và lâu mòn hơn từ sợi vải pha với chất khác. Tránh mua hàng đòi hỏi phải hấp tẩy (dry clean) thêm tốn tiền phiền phức. 


Giải trí 


– Tải vào máy sách điện tử (ebook) miễn phí. Hàng trăm ngàn sách xuất bản trước năm 1923, gồm cả các sách cổ điển (classic), được Google hoặc Project Gutenberg chuyển qua kỹ thuật số (digitized), mà quí vị có thể tải xuống đọc miễn phí. Một số sách mới hơn có khi cũng được đọc miễn phí khi có chương trình khuyến mại. Có sách miễn phí dành cho người có các máy đọc sách điện tử như Kindle, Kobo, Nook, và Sony Reader. Nếu vào ngồi trong tiệm Barnes and Noble, quí vị có thể đọc sách miễn phí bằng máy Nook tối đa một giờ mỗi ngày. Và dĩ nhiên bạn có thể luôn luôn mượn sách, sách đọc qua băng thâu, và DVD ở thư viện địa phương của quí vị. (T.P.)

Cán bộ ngành thực phẩm sợ thực phẩm mùa Tết

 


VIỆT NAM (NV) Cục trưởng Cục An Toàn Vệ Sinh Thực Phẩm thuộc Bộ Y Tế Nguyễn Công Khẩn vừa lên tiếng thú nhận “chưa yên tâm về phẩm chất thực phẩm mùa Tết này”.








Một trong những cơ sở sản xuất củ kiệu dùng cho Tết với thuốc tẩy trắng. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)


Trả lời phỏng vấn của báo Tuổi Trẻ về nội dung “Tháng hành động vì phẩm chất vệ sinh và an toàn thực phẩm diễn ra vào đợt Tết,” ông Nguyễn Công Khẩn cho biết 10 đoàn thanh tra tại 21 tỉnh thành khám phá nhiều sự việc “rùng rợn quá sức”.


Ông Khẩn cũng xác nhận phần lớn thực phẩm “bẩn” đều được phát giác tại Hà Nội và Sài Gòn là hai thành phố tổ chức ăn uống tưng bừng trong dịp Tết này.


Ông Khẩn cùng nhìn nhận các vụ vận chuyển thực phẩm thiu ôi; sản xuất thực phẩm chứa đầy thuốc trừ sâu, thuốc bảo quản và biến thực phẩm quá hạn thành hàng mới nhập kho… lan tràn vì thái độ bao che của các viên chức thẩm quyền ở các địa phương.


Ông Khẩn cũng cho biết ngay cả các cơ quan nhà nước cũng giấu diếm, bưng bít thông tin liên quan đến thực phẩm độc hại vì sợ ảnh hưởng đến lợi tức của các nhà hàng, quán ăn và ảnh hưởng xấu đến uy tín của địa phương.


Nhận định này của ông cán bộ lãnh đạo Cục An Toàn Vệ Sinh Thực Phẩm được đưa ra sau hàng loạt vụ khám phá thực phẩm độc hại đang bày bán trên thị trường cho người tiêu thụ trong dịp Tết.


Cũng theo báo Tuổi Trẻ hôm 29 tháng 12, đội quản lý thị trường Hà Nội khám phá hàng ngàn thùng bánh kẹo, xúc xích, thịt nguội, phô mai… hết hạn sử dụng được “phù phép” thành hàng mới nhập kho.


Công an Hà Nội còn tìm thấy 20.8 tấn chân, đuôi và lòng bò đã bị bốc mùi đang trên đường đến các nhà hàng, quán ăn.








Cá được ngâm trong thuốc chống ôi trước khi được phơi làm cá khô. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)


Ông Nguyễn Công Khẩn thú nhận rằng chỉ có 3% số lượng thịt bày bán trên thị trường bảo đảm vệ sinh giết mổ.


Tại Sài Gòn mới đây, cũng theo báo Tuổi Trẻ, người ta khám phá vô số món ăn dùng trong mùa Tết gồm củ cải muối, cổ hữu dừa, củ kiệu… được ngâm trong hóa chất tẩy trắng và khử nấm mốc có thể gây ung thư.


Các giới chức thẩm quyền tại Sài Gòn cho hay, dù đã cố “bung” ra hoạt động nhưng cũng không xuể vì khó theo kịp hoạt động “thần tốc” của hàng ngàn nhà sản xuất “tại gia” các loại thực phẩm đe dọa sức khỏe của người tiêu thụ. (P.L.)

‘Ðại biểu quốc hội’ đụng người bỏ chạy

 


PHÚ YÊN (NV) Quốc Hội Việt Nam vừa mang tai tiếng vì vụ một ông đại biểu Quốc Hội đụng người bất tỉnh trên quốc lộ vào ban đêm rồi bỏ chạy luôn.










Ông Bình tại bệnh viện. (Hình: Báo Pháp Luật Sài Gòn)


Theo báo Thanh Niên, vụ “hit and run” này xảy ra hơn một tuần lễ trước đây nhưng bị giấu nhẹm. Cho đến khi gia đình nạn nhân lên tiếng, sáng ngày 8 Tháng Giêng, công an huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên, nơi xảy ra tai nạn mới xác nhận sự việc.


Trưởng công an huyện Tây Hòa xác nhận vụ một chiếc xe hơi tông hai người chở nhau trên xe gắn máy chạy chiều ngược lại té nhào tối 2 Tháng Giêng tại quốc lộ 29. Sau khi gây tai nạn, người lái xe là ông Y Thông, đại biểu Quốc Hội khóa 13 của tỉnh Phú Yên bỏ chạy luôn.


Nạn nhân là ông Nguyễn Văn Bình 41 tuổi và ông Nguyễn Văn Cần 54 tuổi, cư dân huyện Tây Hòa bị xe ô tô của ông Y Thông tông té nhào, ngất xỉu tại chỗ. Chiếc xe hơi do ông Y Thông cầm lái chở vợ là bà chủ tịch Hội Phụ Nữ huyện Sông Hinh, Phú Yên vội vã chạy biến đi. Không may cho ông này, người đi đường trông thấy ghi lại số xe sau đó báo cho công an biết. Còn hai nạn nhân được đưa vào bệnh viện cấp cứu.


Ông Cần bị bể đầu gối, gãy xương đùi và xương cẳng chân trái. Ông Bình mang thương tích nhẹ hơn nhưng cũng phải điều trị tại bệnh viện 4 ngày.


Theo ông Y Thông thì ông không có ý định bỏ chạy sau khi gây tai nạn mà phóng xe chạy luôn vì “không thấy người bị nạn”.


Trong khi đó, theo báo Người Lao Ðộng, ông Bình tố cáo ông Y Thông tông chiếc xe gắn máy của ông chỉ vì né ổ gà ở bên phải, gây tiếng động lớn thì không thể nào không biết đã gây ra tai nạn nguy hiểm cho người đi đường. Thay vì dừng xe để chưa người bị nạn đang nằm ngất xỉu vào bệnh viện, cả hai vợ chồng ông đại biểu Quốc Hội và bà cán bộ lãnh đạo hội phụ nữ huyện lại bỏ trốn, để mặc hai nạn nhân.


Vụ này đang gây xôn xao dư luận tỉnh Phú Yên.


Dư luận cho rằng nếu không nhờ người dân kịp thời phát giác thì thương tích của hai ông Bình và Cần có thể trở nặng và ông Y Thông thoát được tội đụng người bỏ chạy. (P.L.)

Giáo dục hay trừng phạt?

Phương Bích
(Nguồn: chimkiwi.blogspot.com)


Anh em bạn bè vừa theo Bùi Nhân lên tiếp tế cho Bùi Hằng về, nghe họ kể lại cho mọi người, ai nấy đều rất phẫn nộ. Tất cả các gói cháo, gói mì, gói bánh gói kẹo, nghĩa là tất cả những gì đóng gói trong bao bì đều bị họ cắt hết ra để kiểm tra. Bánh kẹo thì vài gói có thể buộc túm lại chứ cháo với mì ăn liền hàng mấy chục gói thế mà bị cắt hết ra thì bảo quản kiểu gì? Vì bị cắt hết ra như thế nên Bùi Hằng không nhận nữa. Nếu vậy thì lần trước không cho thằng con gặp Bùi Hằng, nhưng các vị ở trại vẫn nhận hết quà của chúng tôi gửi cho Bùi Hằng. Làm sao mà kiểm chứng được Bùi Hằng có nhận được tất cả những thứ đó hay không?








Mọi người ai nấy đều căm giận, chửi rủa cái quy định độc ác ấy hết lời. Ở đời thì ác giả ác báo. Quy định gì thì cũng phải có lý có tình, phải có lương tâm chứ. Ðến tù tạm giam cũng không đến nỗi bị đối xử như thế. Tôi nhớ trong Hỏa Lò người ta cũng không kiểm soát đến nỗi gắt gao như vậy. Nếu họ sợ người nhà nhét cái gì đó vào trong thì sao không dùng cái máy soi đồ thay vì cắt vụn nó ra thế. Cả một cái trại trông khang trang như thế mà không mua nổi một cái máy như vậy sao?


Chúng tôi chả rõ thẩm quyền của công an đến đâu. Những cái quy định này là do công an họ tự đặt ra, không thông qua một sự giám sát của một cơ quan lập pháp nào. Nếu vậy thì làm sao có thể khẳng định được cái quy định đó là đúng? Là không vi phạm hiến pháp? Ngay việc giáo dục cưỡng chế một người vốn có nhà cửa đàng hoàng hợp pháp ở Vũng Tàu đưa ra tít tận Vĩnh Phúc, cách xa hàng nghìn cây số để giam giữ cải tạo là trái với chính quy định của họ, mà họ cứ cố tình lờ đi. Luật sư của Bùi Hằng gửi đơn khiếu nại gần tháng nay họ cứ im lặng. Vậy có thể hiểu là họ cố tình không?


Hơn một tháng nay, thằng con trai của Bùi Hằng bỏ cả nhà cả cửa ở Vũng Tàu để ra ngoài này nhờ cậy luật sư và tìm cách gặp mẹ. Lần gặp thứ hai vừa rồi, nó nói mẹ nó tay bị sưng tím, khắp người bắt đầu lở loét và hắc lào. Nó nói khi mẹ nó yêu cầu được chữa bệnh, cán bộ trại có tiêm thuốc nhưng không nói tên thuốc cũng như xuất xứ và công dụng, thế là Bùi Hằng không đồng ý tiếp tục chữa bệnh nữa. Cô ấy cảnh giác như thế là phải, bây giờ chuyện bệnh nhân chết trong bệnh viện không phải là hiếm, huống hồ trong cái trại giam đèo heo hút gió này thì mạng người nó lại càng rẻ rúng bao nhiêu. Hôm đọc cái đơn của Bùi Nhân có đoạn cảnh báo về hậu quả của việc giam giữ cải tạo mẹ nó, tay đội trưởng phân khu 3 có vẻ quở trách trong đơn dùng từ nặng quá, nhưng rồi vẫn rất dõng dạc nói không sao, ý nói nặng thế chứ nặng nữa cũng chả là cái cóc khô gì đối với họ. Không khéo ngày ra trại, tinh thần không lo hỏng chỉ lo hỏng người. Không khéo sau khi được giáo dục về, ích lợi đâu chả thấy, tiến bộ đâu chả thấy, chỉ thấy mang thêm bệnh vào người – món quà duy nhất thu hoạch được nhờ ơn chính quyền gia ân ban tặng.


Hãy chứng minh cho sự nghi ngờ của tôi, rằng đây là sự trả thù của chính quyền đối với Bùi Hằng là không đúng đi. Tôi chắc hẳn không một kẻ gây rối trật tự công cộng nào bị kiểm soát chặt chẽ và gắt gao đến vậy. Họ muốn giáo dục cái gì khi một đề nghị chẳng cao sang gì lắm là được ăn cháo sau 15 ngày tuyệt thực cũng không được. Giáo dục kiểu gì mà dã man thế?


Sau khi mục sở thị cái cung cách thăm nuôi trại viên, tôi tự hỏi chính quyền có nhằm giáo dục thực không hay đó chỉ là sự trừng phạt? Việc giáo dục thì phải có chuyên ngành sư phạm, vậy mà các cơ sở này hoàn toàn do công an trực tiếp cai quản thì có nên gọi nó là cơ sở giáo dục cải tạo không? Trong các cơ sở giáo dục ấy, thay vì gọi là học viên thì người ta gọi là trại viên (vậy sao không gọi béng là trại cho rồi). Rồi trại viên chỉ được gặp người nhà trong một gian buồng có vách ngăn bằng tấm kính mờ. Họ nhìn nhau, nói chuyện với nhau qua những ô cửa tò vò be bé không khác gì nhà tù.


Khi nói giáo dục ai đó thì thường là câu người ta dành cho những kẻ bề dưới. Ví dụ như cha mẹ giáo dục con cái, thầy cô giáo dục học sinh chứ có bao giờ người ta nói ngược lại. Ðấy là cách nói chung về cái công việc giáo dục. Còn việc người nào, thành phần nào trong xã hội cần phải giáo dục thì người ta hiểu đó là những kẻ hư đốn. Nhưng ngay cả đến cái từ hư ấy người ta cũng chỉ dành cho bọn trẻ chứ ít khi dùng cho người lớn.


Thế nào là hư để bắt phải để xã hội giáo dục? Rồi ai là người đủ tư cách giáo dục ai lại là một câu hỏi có những đáp án không giống nhau khi ngày một nhiều quan chức phạm pháp, thiếu tư cách đạo đức bị phơi bày trên mặt báo. Ngày càng nhiều clip quay các vụ cảnh sát nhận hối lộ trưng lên trên mạng. Người ta có quyền nghi ngờ, đặt dấu hỏi về uy tín và tư cách của chính quyền, bởi trước khi bị bắt quả tang phạm tội thì họ chính là những người lớn tiếng giảng giải về bài học đạo đức cho xã hội nhất.


Cố lên Bùi Hằng ơi. Hãy dũng cảm chống đỡ lại bệnh tật. Hãy chứng minh cho họ thấy bà mạnh mẽ thế nào. Không một ai quên sự hy sinh của bà, và mọi người đang chờ đợi từng giây từng phút ngày được đón bà trở về.

Hai bộ giành trách nhiệm, xe vẫn ‘tự bốc cháy’ đều đều

 


VIỆT NAM (NV)Thêm ít nhất 5 vụ cháy xe trong lúc hai bộ hữu quan lên tiếng giành nhau trách nhiệm tại Việt Nam.










Chiếc xe chở kẹo dừa bị cháy “tiêu”. (Hình: Báo Tiền Phong)


Báo Tiền Phong cho biết, vụ cháy xe mới nhất của năm 2012 xảy ra khoảng 5 giờ rưỡi chiều ngày 9 Tháng Giêng trước đài truyền hình Việt Nam thuộc quận Ba Ðình, Hà Nội. Sở hữu chủ chiếc xe là bà Nguyễn Thị Lý cho biết khói “xì” ra ở yên xe trong khi bà đang phóng vun vút trên đường. Cũng may, bà Lý còn kịp mở cốp nắm lấy túi xách và tri hô cầu cứu, nhờ người dân cư ngụ gần đó giúp dập tắt ngọn lửa.


Còn theo báo Tuổi Trẻ, một chiếc xe vận tải chở kẹo dừa từ quận Tân Phú, Sài Gòn định hướng về Bến Tre thình lình phát hỏa hôm 7 Tháng Giêng tại đường rẽ vào đường cao tốc Trung Lương thuộc quận Bình Tân, Sài Gòn.


Chiếc xe bốc cháy dữ dội khiến không ai chế ngự được ngọn lửa, cuối cùng bị thiêu rụi hoàn toàn. Tài xế xe Nguyễn Văn Nghĩa cho biết vụ hỏa hoạn gây tổn thất khoảng 4,000 đô la.


Báo Tiền Phong còn cho biết, chiều ngày 6 Tháng Giêng trước đó, một chiếc xe chở hành khách chạy đường Sài Gòn-Ðà Lạt cũng phát hỏa thình lình tại quốc lộ 1A. Chiếc xe bị thiêu rụi hoàn toàn trong vòng 30 phút sau. Nhiều hành khách lung túng không thoát được ra ngoài, may nhờ người đi đường đập cửa lôi họ ra thoát nạn.


Hai hành khách bị ngất xỉu vì khói được đưa đến bệnh viện cứu cấp. Hành lý của tất cả hành khách trên xe đều bị cháy sạch.


Tài xế phụ Trần Duy Thanh cho biết chiếc xe đang ngừng ở ngã tư đèn đỏ thình lình bốc cháy dữ dội không sao kiểm soát được.








Chiếc xe chở khách đường Sài Gòn-Ðà Lạt cháy thình lình làm 2 hành khách ngất xỉu vì ngộp khói. (Hình: Báo Tiền Phong)


Riêng trong ngày 6 Tháng Giêng tại Hà Nội xảy ra hai vụ cháy xe gắn máy chỉ cách nhau trong vòng 5 tiếng đồng hồ, trong đó có chiếc xe S.H. mới mua hồi năm rồi.


Hàng loạt vụ cháy xe từ vận tải, xe chở hành khách cho đến xe gắn máy tiếp tục xảy ra trong những ngày qua, đúng vào lúc ông bộ trưởng Bộ Công Thương Việt Nam Vũ Huy Hoàng lên tiếng “nhận trách nhiệm, nếu đúng là xe cháy vì người tiêu thụ đổ nhằm xăng dầu dởm”.


Sáng ngày 8 Tháng Giêng, ông Vũ Huy Hoàng cho rằng Bộ Công Thương phải nhận trách nhiệm vì việc quản trị phẩm chất xăng dầu thuộc bộ này.


Ông Vũ Huy Hoàng cũng cam kết sẽ mở đợt tổng kiểm soát hệ thống phân phối để “xử lý” thỏa đáng các cơ sở bán xăng không đạt tiêu chuẩn.


Trước đó, ngày 4 Tháng Giêng, Bộ Trưởng Ðinh La Thăng của Bộ Giao Thông-Vận Tải Việt Nam cũng đã lên tiếng nhận trách nhiệm để xảy ra gần 100 vụ cháy nổ xe trong năm qua. Ông Ðinh La Thăng cũng trực tiếp gọi đích danh đơn vị chịu trách nhiệm là Cục Ðăng Kiểm Việt Nam.


Tuy nhiên, tình hình thực tế cho thấy trong khi hai bộ giao thông – vận tải và công thương giành nhau trách nhiệm thì các vụ cháy xe tiếp tục xảy ra có vẻ đều đặn hơn trong những ngày đầu năm.


Người ta còn lo việc Bộ Công Thương “giành trách nhiệm và hứa hẹn mở các cuộc tổng kiểm soát” có vẻ không hứa hẹn sẽ ngăn chận được tình trạng “đau khổ” này. Thay vào đó, việc kiểm soát xem ra chỉ là cơ hội để cán bộ tham nhũng “chấm mút” nhiều hơn. (P.L.)

Tàu du lịch Hạ Long bị ép sơn màu trắng

 


QUẢNG NINH (NV)Lần đầu tiên tại cuộc họp diễn ra sáng 9 Tháng Giêng, tất cả các chủ tàu du lịch vịnh Hạ Long đồng loạt phản đối quyết định của chính quyền tỉnh này buộc họ phải sơn trắng thân tàu.








Những con tàu du lịch màu cánh gián ở vịnh Hạ Long bị ép đổi màu trắng đồng loạt. (Hình: Báo Người Lao Ðộng)


Theo báo Người Lao Ðộng, mới đây chính quyền tỉnh Quảng Ninh cao hứng buộc các chủ tàu du lịch hoạt động tại vịnh Hạ Long đều phải sơn tàu màu trắng để gọi là “đổi mới và nâng cao chất lượng tàu tại thắng cảnh kỳ quan thiên nhiên thế giới”.


Trong văn bản buộc các chủ tàu phải đổi màu sơn vỏ tàu, chính quyền không loại trừ các con tàu mà người chủ cho rằng đã có “màu gỗ tự nhiên tuyệt đẹp”.


Quyết định của chính quyền tỉnh Quảng Ninh còn ra thời hạn cuối cùng phải thực hiện lệnh “đổi màu” hàng trăm con tàu ở vịnh Hạ Long là ngày 30 tháng 4 tới.


Cho rằng đây là quyết định “quái chiêu,” phản thực tế, hàng trăm chủ tàu lớn đều lên tiếng phản đối việc thi hành mệnh lệnh của chính quyền tỉnh Quảng Ninh tại cuộc họp diễn ra hôm 9 Tháng Giêng tại tỉnh này.


Các chủ tàu cho hay sẽ có đến 502 chiếc tàu bị buộc phải “đổi màu” tốn đến 40 tỉ đồng, tương đương 2 triệu đô la.


Một số chủ tàu cho biết rằng quyết định buộc phải sơn lại màu trắng trên 500 con tàu gây lãng phí lớn. Theo họ, điều quan trọng hơn là quyết định này đánh mất hình ảnh truyền thống của những chiếc tàu buồm có màu cánh gián nổi bật trên sắc xanh của biển cả và núi non vùng vịnh Hạ Long.


Giới chủ tàu cũng cho rằng màu sơn trắng sẽ chóng bẩn, lộ vết rạn, lộ chân đinh và “xuống sắc” nhanh chóng.


Thái độ phản đối được coi là đồng loạt và mạnh mẽ này chưa biết liệu có làm thay đổi quyết định “vững như đồng” của chính quyền tỉnh Quảng Ninh hay không.


Trước đó, Sở Văn Hóa và Thông Tin tỉnh Quảng Ninh cũng ra một quyết định tăng giá vé du lịch vịnh Hạ Long đúng vào mùa Tết có đông người đến thăm thắng cảnh này. Lần này thì tổ chức Hiệp Hội Du Lịch Sài Gòn tỏ thái độ phản đối quyết liệt.


Hiệp hội này, theo báo Người Lao Ðộng đã gửi văn bản phản đối việc tăng giá vé du lịch vịnh Hạ Long đúng vào lúc địa điểm này được người dân chọn là “kỳ quan mới của thế giới”.


Các công ty du lịch cho hay việc tăng giá vé du lịch thắng cảnh Hạ Long là một việc làm “phản khoa học,” quay lưng với du khách, gây khó khăn cho tính cạnh tranh của ngành du lịch Việt Nam. (P.L.)

Tin mới cập nhật