Khách thập phương đến Little Saigon vui Xuân: ‘Chỉ ở đây mới thấy Tết!’

Đoan Trang/Người Việt 

LITTLE SAIGON, California (NV) – “Cứ Tết là phải bay qua California, vì chỉ có California, mà đặc biệt là Little Saigon, mới tổ chức Tết cho người Việt mình vui, náo nhiệt, tưng bừng nhất mà thôi,” chị Bửu Anh, thay mặt một đoàn gồm 14 người từ Houston, Texas, du lịch tới Nam California nói với nhật báo Người Việt sáng 12 Tháng Hai, nhằm ngày Mùng Ba Tết Giáp Thìn.

Đoàn du khách từ Houston, Texas, sang Little Saigon du Xuân, chụp hình trước thương xá Phước Lộc Thọ. (Hình: Đoan Trang/Người Việt)

Little Saigon “ăn Tết” sung túc quá!

Trong khi mọi người trong đoàn “hú” nhau tập trung trước thương xá Phước Lộc Thọ, Westminster, để chụp hình kỷ niệm, chị Bửu Anh nói thêm: “Tụi mình mới đáp máy bay tới California lúc 5 giờ sáng nay đó. Năm nào tụi mình cũng tổ chức một đoàn, kéo nhau qua California ‘ăn Tết’ và ‘trạm dừng chân’ luôn luôn phải là thương xá Phước Lộc Thọ.”

Anh Dương Cường, thành viên trong đoàn, nhận xét: “Năm nay kinh tế khó khăn, cứ tưởng Tết sẽ đìu hiu lắm, ai dè Little Saigon tổ chức Tết sung túc quá đi chớ. Nhớ mấy năm đại dịch COVID-19, buồn… thấy thương luôn.”

Chị Bửu Anh cho biết, vì đoàn của chị đi du Xuân hàng năm, nên Bolsa, Little Saigon, không còn xa lạ gì.

“Tụi này đi nát nước rồi,” chị nói. “Thường thì khi bay qua, tụi này sẽ ở Bolsa trước, rồi đi chơi loanh quanh, có khi đi San Diego sáng đi chiều về, buổi tối là kéo nhau vô vũ trường Quốc Vương, hay các quán có ‘hát với nhau,’ vì tụi này thích hát hò, khiêu vũ.”

Cũng có mặt tại thương xá Phước Lộc Thọ sáng Mùng Ba Tết, cô Quy Hồ, 63 tuổi, cho biết đoàn của cô gồm 19 người từ Việt Nam sang, mới đáp máy bay xuống là được chở tới Phước Lộc Thọ liền.

“Đây là điểm đầu tiên trong chuyến hành trình năm ngày ở California,” cô Quy, tự giới thiệu là người Đăk Lăk, nói. “Đây cũng là lần đầu tiên tôi được đặt chân đến nước Mỹ. Ôi chu choa, sao mà bên Mỹ ăn Tết lớn dữ thần ta! Đông người và vui quá! Vui hơn Tết bên Việt Nam luôn!”

Tôi hỏi cô, Tết ở quê Đăk Lăk của cô thế nào? Cô trả lời ngắn gọn: “Như ngày bình thường mà thôi.”

Chị Mai Đỗ, cư dân Chicago, Illinois, cũng lần đầu tiên sang California ăn Tết, luôn miệng khen nức nở: “Người Việt ở đây đông quá, thân thiết quá, tôi không cảm thấy xa lạ, phân biệt gì cả, thậm chí còn vui hơn là về Việt Nam ăn Tết nữa ấy chứ. Mà các nhà thờ ở bên California có nhiều lễ, mình lỡ giờ này, sẽ có lễ giờ khác. Thích thật!”

Du khách vui Xuân ghé chùa Bảo Quang, Santa Ana, lễ Phật ngày Mùng Hai Tết. (Hình: Đoan Trang/Người Việt)

Vợ chồng chị Mai bay sang California tối 30 Tết, được bạn là anh chị Kim Trần, cư dân Westminster, đưa đi chơi và mua sắm. Chị Kim kể, thấy chị mặc bộ áo dài lộng lẫy mà chỉ mua với giá $50, chị Mai trợn mắt: “Sao mà rẻ dữ vậy! Rẻ, mà đẹp như may bên Việt Nam.”

Chị Mai hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên nọ, khi biết áo dài thường đẹp không kém, cũng chỉ có giá $10/áo, vì trước khi bay, chị lên mạng xem, thấy áo dài ở Bolsa bán giá toàn trên $100.

Thật ra áo dài may tay đắt hơn là đúng, nhưng theo chị Mai “không cần biết may tay hay may máy, miễn đẹp mà rẻ là thích rồi.”

Từ áo quần, trái cây tươi, đến thức ăn Việt, cái gì chị Mai cũng mê, mà mê nhất là được thưởng thức chả lụa mới ra lò, thơm phức, nóng hổi, vừa thổi vừa ăn, tấm tắc khen ngon: “Sướng quá, bên kia làm gì có chả lụa bốc khói thế này!”

Chị tiếc là Mùng Ba Tết phải trở về Chicago, nhưng hứa hẹn: “Mình cũng sẽ quay lại nữa cho mà coi.”

“Ăn Tết” California, nhớ nhà, nhớ quê

Thấy một ông khá lớn tuổi đứng ngắm mãi cái bảng “Phở Thìn” trên đại lộ Bolsa, tôi tới bắt chuyện: “Bác ơi, chắc bác từ tiểu bang khác sang phải không?” “Không phải, bác ở tận bên Đức, cô ạ,” bác cười nhẹ, trả lời, giọng Hà Nội.

Ông tên Bình Phạm, 85 tuổi, nói sống bên Đức với người con trai lớn mấy chục năm nay, đây là lần đầu được con đưa sang Mỹ chơi với đứa út ở El Monte.

Cô Quy Hồ, người dẫn một đoàn 19 người từ Việt Nam sang ăn Tết ở Little Saigon. (Hình: Đoan Trang/Người Việt)

“Sáng nay chúng nó chở bác ra đây ăn phở. Thấy tấm bảng ‘Phở Thìn’ bác nhớ quá cô ạ. Trước khi đi Đức, bác với bác gái tuần nào chẳng ra ăn phở Thìn ở Hà Nội. Giờ lớn tuổi, con nó không cho về Việt Nam, nhìn thấy quán này mà ngậm ngùi. Phải chi bác gái còn, thì vui biết mấy, cô nhỉ,” ông Bình nói.

Ông Bình kể thêm, sáng Mùng Một ông được người con đưa đi xem diễn hành ở Bolsa, rồi Mùng Hai thì ghé chùa Bảo Quang ở Santa Ana lễ Phật.

Ông nói: “Thích lắm cô ạ. Mà cứ thấy cảnh múa lân, đốt pháo, mùi hương khói ở chùa, bác lại càng nhớ nhà, nhớ quê. Nhớ lắm cơ!”

Người già thì nhớ, còn trẻ con thì vui… hơn Tết.

Anh chị John Huỳnh và Tiffany Nguyễn từ Arizona lái xe đưa hai con nhỏ qua California ăn Tết với ông bà ngoại, tuy có ba mẹ sống ở Garden Grove, nhưng chỉ từ năm ngoái, khi hai con lớn lớn một chút, anh chị mới cho đi chơi.

“Mình có tiệm, mà con còn nhỏ, nên đi đâu cũng khó,” chị Tiffany nói. “Nhưng năm ngoái, lúc con bé út được 4 tuổi, tụi này chở qua chúc Tết ông bà, rồi đi chơi, tụi nhỏ thích quá, năm nay lại đòi đi nữa, mà phải tới chỗ ‘bự thiệt bự, đẹp thiệt đẹp và có nhiều đồ ăn ngon.’”

Cái chỗ “thiệt bự, thiệt đẹp” đó là Hội Tết Sinh Viên ở Costa Mesa.

“Ngay cả mình lớn rồi còn thích, huống chi là con nít. Nhìn thấy bảng ‘Làng Việt Nam’ là cảm giác cứ lâng lâng, thân thương làm sao,” chị Tiffany nói. “Các bạn sinh viên bên này giỏi quá, trang trí thật là đẹp, từ ngoài vào trong, có đầy đủ hình ảnh văn hóa Việt Nam, bán nhiều món ăn vặt, bánh tráng trộn, boba này nọ, vợ chồng mình khoái lắm.”

Ông bà Phạm Thái và Nguyệt Hoàng, cư dân Dallas, Texas. (Hình: Đoan Trang/Người Việt)

Cần đổi mới, sửa sang, thêm chỗ đậu xe

Cũng vui với mọi người, nhưng vợ chồng ông bà Phạm Thái và Nguyệt Hoàng, cư dân Dallas, Texas, nhận xét: “Ở thương xá Phước Lộc Thọ năm nay… chán rồi nhe, không thấy cái gì mới, không có gì thay đổi cả.”

Năm nào cả hai cũng sang thăm, chúc Tết gia đình bên California, nên ông bà quá quen thuộc với Chợ Hoa Phước Lộc Thọ, nói: “Vẫn biết thời tiết năm nay khắc nghiệt, nên hoa lèo tèo, không đẹp, nhưng ít ra cũng phải có cái gì mới lạ, để khách từ xa như chúng tôi đến còn có cái để xem, để ngắm chứ! Hơn nữa, chỗ đậu xe mới kinh hoàng. Vợ tôi lớn tuổi, đâu có đi bộ được.”

Chuyện kẹt xe, đậu xe mấy ngày Tết là “vấn đề” của cư dân địa phương, và tất nhiên là cả du khách. Nhiều người rất… ngán khi phải đi ngang đại lộ Bolsa, hoặc đậu xe ở các khu chợ, khu thương mại, quán ăn dọc tuyến đường này.

Thấy ông Thái chuẩn bị ra lấy xe, tôi nhắc: “Chụp hình ba ông Phước Lộc Thọ làm kỷ niệm nè cô chú.” Ông Thái khoát tay: “Thôi, năm nào cũng chụp, có bấy nhiêu đó à, chán rồi!”

Nói xong, chắc cảm giác có gì đó… áy náy, ông góp ý: “Tết nhất đi chơi, thưởng ngoạn, mà không có chỗ đậu xe thì làm sao mà ngắm nghía gì được. Các khu thương mại, chợ búa cần có thêm chỗ đậu xe, còn thương xá Phước Lộc Thọ này nên thay đổi, xây cao tầng, mở rộng để phục vụ mọi người. Thương xá giờ cũ kỹ, xuống cấp quá!

“Nhưng nói gì nói, tôi vẫn thấy thích ghé Little Saigon mấy ngày này, vì chỉ ở đây, mới thấy Tết,” ông nói thêm. [đ.d.]

—–
Liên lạc tác giả: [email protected]

Viết về nhiếp ảnh gia Lê Quang Xuân

Hơn hai mươi năm trước, tôi được biết nhiếp ảnh gia Lê Quang Xuân trong một kỳ triển lãm Ảnh Nghệ thuật Quốc tế tại Montréal, Canada. Lúc đến xem triển lãm, tôi có dịp bắt tay chào tác giả rồi rảo một vòng nhìn những tấm ảnh nghệ thuật được trang trí bắt mắt trên tường với lòng  ngưỡng mộ. Giống như một người “cỡi ngựa xem hoa”, thấy hoa nào đẹp thì dừng lại ngắm  nghía, trầm trồ mà chưa có lời bình luận nào thỏa đáng.

Bẵng đi một dạo, cách nay hơn mười năm, nhờ những kỳ Đại hội Giáo chức làm cầu nối, tôi và  anh đã thật sự quen biết nhau. Mối duyên văn nghệ nầy ngày càng gắn bó. Trong dịp phúng  viếng một người bạn đã từ giã cuộc chơi, chúng tôi đến nhà anh cựu Hội trưởng Hội Giáo chức theo lời mời của anh ấy, để mạn đàm thế sự, tửu hậu trà dư.

Tôi mến anh Lê Quang Xuân bởi cái xiết tay rất chặt ấm nồng tình bạn, bởi sự cởi mở thân thiện – nhứt là cái đồng điệu thật thà đặc quánh Nam Kỳ Lục tỉnh. Hôm ấy, trong một kỳ Đại hội Giáo chức, chúng tôi có cuộc trò chuyện, đại khái như sau:

-Chào anh Thiết, nghe nói anh rất thích sách, nếu anh muốn, tôi sẽ tặng anh một số sách  để làm kỷ niệm. 

-Cám ơn anh đã “gãi đúng chỗ ngứa”. Tôi rất mê sách từ nhỏ. Nếu anh có hảo ý như  vậy, tôi sẽ nhận cuốn sách nào mình cần, số còn lại để dành cho người khác. 

 Sau đó anh đã gởi điện thư kèm ảnh bìa sách chào hàng vô điều kiện mấy mươi cuốn sách gồm  đủ mọi thể loại, tôi vô cùng cảm kích. Tôi “chấm” cuốn nào anh sẽ giữ lại cuốn ấy dành tặng tôi.  Sau nhiều lần thư đi tin lại, tôi chọn một số sách và hẹn ngày đến nhận.

Chúng tôi định hẹn nhau đến một quán phở để nhận sách và hàn huyên tâm sự nhiều hơn. Nhưng vì đại dịch Covid bùng phát, tôi chỉ hẹn đến nhà anh để nhận sách mà chưa có dịp ngồi lại tâm tình với nhau. Từ sự quen biết rồi thân tình với nhiếp ảnh gia thứ dữ, đối với tôi là một hân hạnh lớn.

Tôi không dám  lạm bàn về tiểu sử “nặng ký” của một nhiếp ảnh gia mà ảnh của anh đã xuất hiện nhiều trên các  bìa sách và tạp chí Việt ngữ tại hải ngoại cũng như đã đoạt được nhiều huy chương và bằng khen cao quý trong các cuộc triển lãm ảnh Quốc tế.

Từ cuối năm 2020 đến nay, tôi đã nhận khoảng 30 quyển sách và 10 ảnh nghệ thuật do nhiếp ảnh gia quốc tế Lê Quang Xuân ưu ái trao tặng. Ở mỗi quyển sách, anh đã chịu khó viết lời đề tặng, ký tên và  đóng dấu triện son rất trang trọng: “Thân tặng nhà thơ Trúc Lan với lòng quý mến- Thu 2020”. 

Nhưng đặc biệt trong số sách tôi đã nhận là cuốn Ảnh nghệ thuật Việt Nam Quê Hương Tôi do nhà Nắng Mới phát hành tại Montréal năm 1993. Tập ảnh nghệ thuật nầy còn được các Thư khen của: Thủ tướng Canada Jean Chrétien, Bộ trưởng Québec John Ciaccia và Chủ tịch Hiệp hội  Nhiếp ảnh Hoa Kỳ Pauline Sweezey.

Minh họa: brie-odom-mabey-Unsplash

Theo lời giới thiệu của nhà xuất bản “Tác phẩm ảnh nghệ thuật của nhiếp ảnh gia Lê Quang Xuân gồm 70 ảnh màu, ghi lại từ những cảnh sông núi bờ biển miền Trung đến những kinh rạch ruộng nương miền đồng bằng sông Cửu Long”, trong đó “có một số thơ văn của nhiều thi văn hữu cảm xúc sáng tác”. Có thể nói tập ảnh nghệ thuật dày hơn 160 trang bìa cứng, chữ mạ vàng in trên giấy quý gồm 70 ảnh màu về quê hương là đề tài  gợi hứng cho các văn thi hữu trong việc sáng tác, phẩm bình.

Về văn đã có sáu cây bút tên tuổi  viết bài nhận xét, đánh giá, bình phẩm với sự trang trọng, chẳng hạn như: Phạm Thăng, Hứa  Hoành, Võ Kỳ Điền, Hồ Đình Nghiêm, Nguyễn Văn Ba. Về thơ có thể nói là nơi hội tụ của các  thi sĩ có tầm cỡ cảm xúc sáng tác sau khi xem tập ảnh. Mở đầu là câu thư pháp lục bát với chữ ký  và triện son của tác giả: “Ảnh người chan chứa bao tình. Tha hương cứ tưởng quê mình đâu đây.  Vũ Hối 4.94”.

Tiếp theo trên từng trang giấy láng đẹp, 30 thi sĩ đã trổ tài nhả ngọc phun châu. Có nhiều nhà thơ sáng tác hai bài (Phan Ni Tấn, Hoàng Xuân Sơn, Vũ Kiện); có mấy người ba bài (Xuân Vũ, Luân Hoán, Lưu Nguyễn, Thái Tú Hạp); có một người cảm tác bốn bài (Hồ Trường An); đặc biệt một thi sĩ phóng bút tới năm bài chiếm ngôi vị số một (Lâm Hảo Dũng).

Sự tán thưởng nầy chứng tỏ mối giao tình giữa nhiếp ảnh gia và các văn thi hữu thật đậm sâu tình cảm,  tràn ngập quý thương. Bao nhiêu bài văn, bao nhiêu vần thơ là bấy nhiêu cái tình giữa những người yêu văn nghệ. Họ đến với nhau bằng tình yêu nghệ thuật, mỗi người biểu đạt mỗi vẻ theo từng cung bậc của sợi đàn tâm đồng điệu.

_________________

Tôi mân mê tập ảnh nghệ thuật ấy do anh Lê Quang Xuân trao tặng vào cuối mùa Đông năm qua. Mặc dầu trải qua mấy độ phong sương, bìa sách đã cong queo, giấy đã lùi xùi, nhưng tôi vô  cùng trân quý. Đặc biệt, anh đã viết lời đề tặng tôi: “Bản riêng tặng bạn hiền Nguyễn Kiến Thiết  với những tình cảm rất chân thành và sự quý mến của Tác giả Lê Quang Xuân. 3/21” rồi ký tên,  đóng dấu triện son cẩn thận.

Tôi đoán anh phải mất khoảng 3 tiếng đồng hồ để ký tặng sách và  ảnh nghệ thuật đó. Tôi trân quý những món quà tinh thần mà anh đã chắt chiu gìn giữ để tặng tôi.  Tôi xếp sách vào một nơi trang trọng trên kệ sách gia đình.

Đặc biệt hai tấm ảnh khổ lớn “Hoa Phong Lan” và “Hoa Hoàng Hậu” đã từng triển lãm, tôi lộng kiếng cẩn thận và treo ở hai nơi bắt  mắt nhứt tại phòng khách. Trong một điện thư ngỏ ý cám ơn anh, tôi có viết: “Thật vô cùng cảm  động về những món quà tinh thần mà bạn hiền Nhiếp ảnh gia Lê Quang Xuân đã dành tặng tôi  với ngôn ngữ đậm đà tình cảm. Làm sao tôi có thể viết mấy lời cho bạn hiền để biểu đạt tình cảm  của mình, trong khi những cây bút thứ dữ đã đề cập đến rồi, đã nói đầy đủ quá rồi!”.

Để đáp tạ phần nào món nợ tinh thần nầy, tôi cảm tác 10 bài thơ gồm đủ mọi thể loại sau khi xem ảnh nghệ thuật. Xin chép bài thơ Hoa Hoàng Hậu do Trúc Lan tôi sáng tác sau khi xem ảnh ở trang 58 vẫn còn bỏ ngõ vì chưa có thơ của bất cứ thi sĩ nào cảm tác:

Hoa Hoàng Hậu 

Nàng tên Hoa Hoàng Hậu 

Thuần khiết và cao sang  

Chính loài hoa vương giả 

Lộng lẫy nét đài trang 

Từng tràng hoa xòe cánh 

Màu tím nhạt trinh trong 

Phô nhị hoa tím thẫm  

Tô điểm cuộc tình hồng

Viết về Lê Quang Xuân còn nhiều điều để nói bởi hai chúng tôi đã vun quén một thứ tình bạn chân thành, cao quý. Đem cái tình đáp lại cái tình thì tình cảm của chúng tôi sẽ nhân lên, nhân lên mãi. Tôi viết về anh không phải với cái nhìn của một nhà nhiếp ảnh hay hội họa, mà là  với cái nhìn, cái “thấy” của người thưởng thức những tác phẩm nghệ thuật có sức rung động  mãnh liệt. Nói khác đi đó là Kỷ Niệm Không Quên- một bài thơ do tôi sáng tác khi xem ảnh  chụp chung với anh mười năm trước.

Trúc Lan và Lê Quang Xuân chụp nhân kỳ Đại hội Giáo chức năm 2020. (ảnh tác giả gởi)

 _____________

Kỷ Niệm Không Quên 

Đôi ta chưa phải là tri kỷ 

Đã quen nhau – và quý mến nhau  

Từ đây cho đến mai sau 

Thời gian rồi sẽ nhuộm màu tri âm. 

Trúc Lan  

Và đến hôm nay sau mười năm, thời gian đã thật sự “nhuộm màu tri âm” cho tình bạn giữa Lê  Quang Xuân và tôi.

Ngày đầu Xuân, thăm người dưới mộ

Kalynh Ngô

Ngày đầu năm mới của Tết Nguyên Đán, nghĩa trang Westminster (Memorial Park Cemetery) ở Little Saigon tràn ngập không khí mùa Xuân. Cũng pháo nổ đì đùng, hoa tươi rực rỡ. Đây là một địa điểm mà vào những dịp lễ lớn của nước Mỹ hoặc ngày Tết truyền thống của dân tộc Việt Nam, cộng đồng Việt tỵ nạn, từ người địa phương cho đến khách phương xa đều ghé đến.

Một ông cụ với mái tóc không còn sợi đen, ngồi xếp bằng theo kiểu kiết già trước một nấm mộ. (Hình: Kalynh)

Không biết những cộng đồng khác thế nào, chứ người Việt tỵ nạn thật hay. Họ cùng nhau ly hương, vượt thoát, cùng nhau tề tựu, tạo thành một cộng đồng ngày càng to mạnh theo nhiều thế hệ. Rồi khi nằm xuống, họ cũng chọn nằm gần với nhau. Họ ra đi mang theo văn hoá “xóm giềng” của người Việt Nam, cả khi về với đất.

Có gia đình mang theo những chiếc ghế nhỏ rồi ngồi quanh, ở giữa là một tấm bảng khắc tên người dưới mộ. Họ luôn có nhau.

Một ông cụ với mái tóc không còn sợi đen, ngồi xếp bằng theo kiểu kiết già trước một nấm mộ. Ban đầu, tôi tưởng đó là…vợ của ông. Tôi hỏi, “người nằm đây là…”

– Mẹ của tôi. Bà mất năm 2006.
– Năm nay ông bao nhiêu tuổi?
– Tôi 82 tuổi.
– Ông đến đây bằng gì?
– Tôi đi xe bus đến đây. Họ thả tôi gần đây.
– Có một mình ông thôi sao?
– Mấy đứa con tôi nó đi là ngày này.

Ông cụ loay hoay tìm bật lửa để thắp nhang. Sáng hôm đó gió khá mạnh. Không dễ để đốt cháy những bó nhang. Tay ông thì lại run. Cái bật lửa không chịu nghe lời ông lão tên Tư, 82 tuổi, đi viếng mộ mẹ.

Nghĩa trang Westminster tọa lạc ngay trung tâm của thủ đô người Việt tỵ nạn. Bốn năm trước, có một người quen nói với tôi rằng: “Những ngày cận Tết, ra nghĩa trang Westminster vui lắm.” Thật lòng khi ấy, tôi chưa cảm nhận được đó là cái sự vui gì? Nhưng chiều hôm ấy, tôi nhớ đâu khoảng 27, 28 Tết, tôi đến nghĩa trang Westminster, và thật sự là “Vui.”

Ngày đầu năm mới của Tết Nguyên Đán, nghĩa trang Westminster (Memorial Park Cemetery) ở Little Saigon tràn ngập không khí mùa Xuân (Hình: Kalynh)

Hiện diện trong nghĩa trang là người nhà của người nằm dưới mộ. Họ đến để lau chùi bia mộ, thay hoa mới, trò chuyện với gia đình người nằm bên cạnh. Có cả những người từ tâm lau chùi sạch sẽ nấm mộ gần đó không có (hoặc chưa có) người thân đến thăm. Khi ấy, tôi đã hiểu cái sự vui ấy là gì.

Bốn năm sau, vẫn là truyền thống ấy, và càng vui hơn vì hôm đó là mùng Một Tết. Gia đình con cháu, bạn bè trong trang phục áo dài, mang những bó hoa đẹp nhất đến chúc Tết người đã khuất. Họ mang theo cả pháo để đốt trong nghĩa trang. Những bó hoa lay ơn hiện ra rực rỡ trong làn khói pháo. Nói theo niềm tin của người châu Á, “người thân của mình đang về trong làn khói.”

Cũng pháo nổ đì đùng, hoa tươi rực rỡ. (Hình: Kalynh)

Trong khuôn viên với diện tích rộng hơn 150 mẫu của nghĩa trang Westminster là nơi yên nghỉ của khá nhiều văn nghệ sĩ, như nhà thơ Du Tử Lê, nhà văn Mai Thảo, người sáng lập nhật báo Người Việt, ký giả Đỗ Ngọc Yến, người sáng lập trung tâm Thúy Nga, ông Tô Văn Lai…Có những khách thập phương, nếu muốn thăm một văn nhân, nhạc sĩ yêu thích nào đó, thì người trong nghĩa trang có thể chỉ ngay đường đến “nhà.”

“Ông Mai Thảo nằm đằng kia kìa. Rồi đi thẳng, quẹo phải, đi chút xíu nữa là gặp vợ chồng nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ bên tay phải.”

Như truyền thống mấy năm nay, gia đình cố thi sĩ Du Tử Lê đi thăm nhà thơ ngày đầu Xuân. Những năm tháng còn sống, hai ông, Du Tử Lê và Mai Thảo là bằng hữu chí thân. Khi về “chốn nhân gian không thể hiểu” thì cũng ở cùng khu xóm. Từ “nhà” thi sĩ qua “nhà” của nhà văn Mai Thảo không xa. Gia đình ông thi sĩ không quên ghé đến chúc Tết người bạn văn.

Mộ của nhà văn Mai Thảo. (Hình: Kalynh)

Mặt trời đã lên cao. Nghĩa trang Westminster vẫn tấp nập xe ra vào. Mùi khói pháo vẫn phảng phất đâu đó trong gió Xuân. Người nằm dưới mộ đón thêm một mùa Xuân.

“Thế giới có triệu điều không hiểu
Càng hiểu không ra lúc cuối đời
Chẳng sao, khi đã nằm trong đất
Đọc ở sao trời, sẽ hiểu thôi.”
(Nhà văn Mai Thảo, 1927-1998)

Sài Gòn tiến

Du Uyên/SGN

Tai tôi điếc nhạc nên không biết “Tiến về Sài Gòn” của nhạc sĩ Lưu Hữu Phước có thật sự là một nhạc phẩm hay không nhưng bản thân tôi không thích bài hát này, vì tôi yêu Sài Gòn khi nó còn tên là Sài Gòn và tôi cũng không nhiều thiện cảm với số đông người đã “Tiến về Sài Gòn” vào thời điểm 1975 và sau 1975. Dĩ nhiên cũng có rất nhiều người thật sự tốt đã “Tiến về Sài Gòn” nhưng theo cảm nhận cá nhân tôi thì “Thạch Sanh thì ít, Lý Thông quá trời” – người tốt chiếm tỷ lệ rất ít trong số đông nhập cư vào vùng đất này, một thời mệnh danh “Hòn ngọc Viễn Đông”…

Qua 48 năm “bên thắng cuộc” “Tiến về Sài Gòn”, dòng người “Sài Gòn tiến” không dừng lại. Điều này tạo nên một bức tranh hài hước: Khi người Nam ra Bắc thì toàn nghe tiếng miền Bắc, khi người Nam về Nam thì cũng… nghe tiếng người “Bắc 1975”. Ngoài ra, việc người ta thích Nam tiến, cụ thể hơn là Sài Gòn tiến, đã làm nước chảy chỗ trũng – đây là lý do mà nhiều người trách chánh quyền đương thời “đào Nam lấp Bắc”, khi người ta đi ra miền Bắc và có cảm nhận thực tế là ngoài miền Bắc có rất nhiều xa lộ rộng lớn nhưng không có người đi, không có xe chạy. Trong khi Sài Gòn, miền Tây Nam Bộ huyết mạch kinh tế lại kẹt xe muôn lối, tại đường xá không mở mang nhiều. Tôi không biết đường ngoài Bắc vắng do người Bắc tràn vào Nam, hay đường trong Nam đông là do chưa được xây dựng nhiều?

Sài Gòn hàng rong (ảnh: nhung-young-unsplash)

Tuy nhiên, tôi biết trong thời đại của tôi, một cô gái Sài Gòn nào đó mà lấy chồng Bắc, rồi ra Bắc làm dâu, chắc chắn là một sự kiện “trọng đại”, vì điều đó nó lạ trong tiềm thức mỗi người. Trước giờ, nhứt là từ sau 1975, người ta Nam tiến chứ có bao giờ Bắc tiến đâu. Chưa kể, Sài Gòn là một cái tên rất là… “thần tài”. Bằng chứng là:

Thứ nhất, tôi đi bất cứ tỉnh thành nào cũng thấy những tiệm ăn đặt tên gắn với địa danh Sài Gòn, ví dụ như “cơm tấm chuẩn vị Sài Gòn” ở Hà Nội, “bánh mì Sài Gòn” ở Đà Nẵng, “cà phê Sài Gòn” ở Vũng Tàu, “khách sạn Sài Gòn” ở Đà Lạt… dầu người bán là người địa phương chứ không phải dân Sài Gòn.

Thứ nhì, giới nghệ sĩ đa phần phải “Sài Gòn tiến” mới tìm ra danh vọng và những thứ khác (sau đó họ mới có thể “Tây tiến”, “Mỹ tiến”). Hiếm ai có tài năng muốn thành danh lại dám vỗ ngực nói “không thèm Sài Gòn tiến”. Miền đất này là nơi chắp cánh tài năng, danh vọng của con người.

Thứ ba, bất cứ ai viết về Sài Gòn đều sẽ rất dễ được đón nhận. Có điều đặc biệt là đa số những tác giả ra sách về Sài Gòn đều là người nhập cư, hiếm có ai ở Sài Gòn “thâm căn cố đế” và nói giọng Sài Gòn.

Thứ tư, không cần tra Google cũng biết dầu Sài Gòn luôn có nhiều điều phức tạp, nhưng cũng là mảnh đất lành khiến chim muốn đậu. Mỗi năm có không biết bao nhiêu người liều mạng để mua được đất Sài Gòn, để có hộ khẩu Sài Gòn, để mở tiệm hoặc chi nhánh công ty tại Sài Gòn…

Hồi dịch Covid, nhìn từng dòng người rời Sài Gòn mới biết mảnh đất này đã còng lưng gồng gánh thế nào. Mỗi ngày, có không biết bao nhiêu cuộc tranh luận trên mạng về việc thế nào là người Sài Gòn? Tại sao phải phân biệt người Sài Gòn cũ hay người Sài Gòn mới? Tại sao phải phân biệt người đó là người Sài Gòn chánh gốc hay là người Sài Gòn nhập cư? Tất cả chỉ cho thấy: Hai chữ Sài Gòn có giá trị cao, về mặt tinh thần, ý nghĩa văn hóa đến cả khái niệm vật chất.

Thứ năm, vùng đất này yêu chánh nghĩa nhưng không thích bạo lực, bởi vậy mà lâu lâu du nhập vài quán “bún chửi, cháo mắng” là bị ghét ra mặt ngay, rồi lâu lâu ra đường mà bị hỏi “biết bố mày là ai không” – người ta biết chắc đây là “hạng người văn minh” mới “Sài Gòn tiến”, vì người Sài Gòn nào giờ không thích sự vô lại đó.

Sài Gòn đêm (ảnh: chinh-le-duc-unsplash)

Tôi đọc được nhiều bài viết của người “Xứ Đàng Ngoài” cho rằng người Sài Gòn hay tự hào ảo, hay tự tôn vinh quê mình, hay tự “nâng bi” với cái danh Sài Gòn đã rơi vào dĩ vãng… Nhưng, hãy nhìn xem, sự thật luôn là sự thật. Tôi không biết nếu “ngày xưa” 1975 đó người ta không “Tiến về Sài Gòn” thì Sài Gòn ngày nay sẽ như thế nào? Nhưng tôi chắc chắn là từ kinh tế, chính trị tới văn nghệ, văn hóa… Sài Gòn luôn là thứ gì đó khác biệt. Tôi tin rằng thậm chí chính trị gia miền Bắc cũng rất muốn chinh phục thị dân Sài Gòn.

Tại sao người ta tiếp tục “Sài Gòn tiến”? Chỉ cần nhắm mắt là có thể tìm ra thứ gì đó dễ thương ở Sài Gòn, từ những món đồ, lời nhắc nhở lẫn ân tình miễn phí mà dân Sài Gòn dễ dàng cho nhau. Sài Gòn gọi nhau bằng “cưng” mà. Chúng ta cũng dễ dàng tìm thấy tình yêu thương của người Sài Gòn với súc vật, cây cối dầu chúng không biết nói năng, không biên bài “nâng bi” Sài Gòn như… tôi được. Hồi dịch, Sài Gòn bị phong tỏa, một người bạn trên Facebook đã tả lại cảnh mấy người đàn ông cao niên chăm sóc cây ngoài… đường:

“Người Sài Gòn vẫn cứ luôn có một cái gì đó rất hào sảng, rất phóng khoáng, thoải mái… Dạo gần đây vừa có cơn mưa đầu mùa, rất hầm và nóng. Vô tình bắt gặp hình ảnh mấy chú này câu nước từ trong nhà chỉ để… tưới cây công cộng. Chỗ đó cứ hay bị lật mấy viên đá lên, bong tróc vì người ta cứ chạy xe lên lề. Mấy chú này ra trồng cây tại đó luôn, thành một cái vườn tiểu cảnh xanh mát giữa mùa COVID-19 căng thẳng nóng hừng hực này…”

Giới chức Pakistan thừa nhận có thao túng trong bầu cử

ISLAMABAD, Pakistan (NV) – Một viên chức cấp cao tại Pakistan cho biết ông ta thông đồng trong gian lận bầu cử ở Pakistan, một tuần sau khi các cuộc thăm dò bị vấy bẩn bởi những cáo buộc thao túng dẫn tới kết quả về người đắc cử vẫn chưa rõ ràng, Al Jazeera đưa tin.

Hôm Thứ Bảy, 17 Tháng Hai, Liaqat Ali Chattha, ủy viên thành phố đồn trú Rawalpindi thuộc tỉnh bang Punjab, nơi đặt trụ sở chính của quân đội hùng mạnh của Pakistan, cho biết ông sẽ quy hàng cảnh sát và từ chức.

“Chúng tôi biến những kẻ thua cuộc thành những người chiến thắng, đảo ngược tỷ lệ chênh lệch 70,000 phiếu bầu ở 13 ghế của quốc hội,” ông nói với phóng viên, đồng thời ám chỉ nhà lãnh đạo ủy ban bầu cử và thẩm phán hàng đầu Pakistan.

Ủng hộ viên các đảng phái ở Pakistan chặn xa lộ Quetta-Sibi ở Balochistan hôm 18 Tháng Hai, 2024, biểu tình chống gian lận bầu cử (Hình: BANARAS KHAN/AFP/Getty Images)

Theo tờ báo địa phương Dawn News của Pakistan, Ali Chattha thừa nhận ông “nhúng tay sâu vào tội ác nghiêm trọng như gian lận bầu cử rầm rộ trong năm 2024” và nói rằng việc “đâm sau lưng quốc gia” làm ông ăn không yên ngủ không ngon.

Sau lời thông báo của Chattha, Kamran Asghar, giám đốc cấp cao đảm trách lực lượng cảnh sát thành phố Rawalpindi, nói với tờ báo Dawn rằng Chattha chưa bị bắt vì không có vụ án nào chống lại ông.

Cùng lúc đó, ủy ban bầu cử Pakistan bác bỏ cáo buộc của Chattha nhưng cho biết trong một tuyên bố rằng họ sẽ “tiến hành điều tra.”

Trong một thông cáo báo chí, cơ quan giám sát bầu cử cũng cho biết chưa có viên chức nào của họ từng đưa ra bất kỳ mệnh lệnh nào cho Chattha để “thay đổi kết quả bầu cử.”

Nhưng một nhóm vận động bầu cử hàng đầu, Ủy Ban Nhân Quyền Pakistan, nói rằng lời thú nhận này tiết lộ “sự nhúng tay của bộ máy nhà nước quan liêu vào hoạt động gian lận bầu cử ở Pakistan đang bắt đầu bị đưa ra ánh sáng.”

Ở một diễn tiến khác vào ngày Thứ Bảy, hàng ngàn người tổ chức tuần hành tại hơn chục thành phố, trong đó có thủ đô Islamabad, với lý do cuộc bầu cử bị gian lận.

Đưa tin từ Islamabad, phóng viên tờ báo Al Jazeera cho biết hàng chục ngàn người đổ ra đường biểu tình bất chấp thực tế là chính phủ áp đặt lệnh hạn chế tụ tập nơi công cộng.

“Công chúng từ mọi tầng lớp trong xã hội. Phụ nữ, trẻ em và cả gia đình… quần tụ tại Câu Lạc Bộ Báo Chí ở Islamabad. Họ nói rằng họ bị tước đoạt quyền bỏ phiếu và chính phủ đang cố gắng đưa một chính phủ bất hợp pháp lên nắm quyền nhưng lại thất bại trong cuộc bầu cử.”

Sau gần một tuần diễn tiến chính trị kịch tính kể từ cuộc bỏ phiếu ngày 8 Tháng Hai, một liên minh sáu đảng do Liên Đoàn Hồi Giáo Pakistan-Nawaz (PMLN) lãnh đạo giành được 75 ghế và Đảng Nhân Dân Pakistan (PPP), với 54 ghế được sắp xếp để thành lập chính phủ kế nhiệm.

Tuy nhiên, theo kết quả chính thức, Pakistan Tehreek-e-Insaf (PTI), đảng phái của cựu Thủ Tướng Imran Khan, hiện đang bị giam giữ vì nhiều tội trạng, nổi lên là đảng giành chiến thắng rõ rệt trong cuộc bầu cử, giành được tổng cộng 93 ghế.

Trong một bài viết trên X, từng là Twitter vào Thứ Bảy, Liên Đoàn PMLN gọi hành động của Ủy Viên Rawalpindi là “một hành động xấc xược diễn ra vài ngày trước khi ông nghỉ hưu” và là “một chiến thuật công khai rẻ mạt.” Chattha dự trù nghỉ hưu vào ngày 13 Tháng Ba.

Người này cáo buộc rằng các ứng cử viên Liên Đoàn PMLN bị gây áp lực để dẫn trước 70, 70,000, trong khi sự thật hoàn toàn khác với lời buộc tội của ông ta,” Đảng PMLN cho biết.

“Tuyên bố của Chattha là sự tiết lộ rành rành về hành vi thao túng kết quả bầu cử có đầu dây mối nhợ trên toàn Pakistan, trong đó những nhà lãnh đạo quan trọng của Đảng PTI gặp phải sự dối trá tạo nên những tổn thất, tước bỏ quyền bầu phiếu hợp pháp của người dân, không chỉ trong Quốc Hội mà còn ở các Hội Đồng Cấp Tỉnh,” cựu Thủ Tướng Khan nói trong một bài viết trên nền tảng truyền thông xã hội X.

Viên chức cấp cao Đảng PTI, Ali Muhammad Khan, cũng nói với các phóng viên tại Islamabad rằng tuyên bố của Chattha cho thấy đảng phái của ông bị lừa. “Chúng tôi phải được trả lại quyền bầu phiếu của mình,” Muhammad Khan nói. (TTHN)

Cái chết của Navalny làm sáng tỏ khác biệt giữa Trump và Biden

WASHINGTON, DC (NV) – Tin về cái chết của nhà bất đồng chính kiến Alexey Navalny tại Nga vào hôm Thứ Sáu đã làm sáng tỏ khác biệt giữa Tổng Thống Joe Biden và cựu Tổng Thống Trump về cách thế đối phó với Tổng Thống Nga Vladimir Putin, Đài CNN loan tin hôm Thứ Bảy, 17 Tháng Hai.

Cái chết của ông Navalny bên Nga là dịp để người ta có thể thấy rõ sự khác biệt của hai nhà lãnh đạo mới và cũ của nước Mỹ thông qua phản ứng khác biệt của họ đối với một biến cố có tầm vóc quốc tế như vậy.

“Xin chớ có để mình bị gạt: Putin phải chịu trách nhiệm về cái chết của Navalny. Putin phải nhận lấy trách nhiệm. Những gì xảy ra cho Navalny chỉ đưa thêm bằng chứng về sự tàn bạo của Putin. Đừng ai để mình bị đánh lừa cả,” Tổng Thống Biden tuyên bố từ Phòng Roosevelt tại Tòa Bạch Ốc vào hôm Thứ Sáu, mạnh mẽ trút mọi tội lỗi lên đầu “Putin và quân ác ôn dưới tay ông.”

Người biểu tình giăng biểu ngữ bên ngoài Tòa Đại Sứ Nga tại Washington, DC, hôm 16 Tháng Hai, 2024 sau khi nghe tin lãnh tụ đối lập Alexei Navalny chết trong tù (Hình: DANIEL SLIM/AFP/Getty Images)

Trong khi đó, cựu Tổng Thống Trump lại chẳng nói gì về số phận của lãnh tụ phe đối lập tại Nga trong một bài đăng về phản ứng chính thức của ông đối với cái chết của ông Navalny. Thay vào đó, ông Trump lại dùng cả buổi sáng hôm đó để đưa ý kiến của mình lên trang mạng Truth Social đến hơn 20 lần, liên quan tới các vụ án hình sự của ông, tới tỷ lệ ông được bao nhiêu cử tri ưa chuộng, tới vấn đề di dân tại Hoa Kỳ, tới chuyện ứng cử viên tổng thống Nikki Haley đang kình chống ông, tới nghiệp đoàn lao động Teamster, và tới lời chứng của Biện Lý Khu Vực Quận Fulton Fani Willis tại Georgia.

Đối với phe Dân Chủ tại Mỹ và một số ít các đảng viên Cộng Hòa, những kẻ luôn luôn chủ trương phải có sự hiện diện mạnh mẽ của Hoa Kỳ tại Âu Châu trong khuôn khổ Liên Minh Phòng Thủ NATO, cái chết của Navalny khơi gợi nỗi ám ảnh về sự tàn bạo của ông Putin và sự cần thiết phải có một nỗ lực chung do Hoa Kỳ cầm đầu để cô lập hóa Moscow trên trường quốc tế.

Nhưng đối với những kẻ mang tư tưởng hoài nghi bên trong phe cánh của ông Trump thì ngay cả cái chết trong trại trừng giới của nhà đối lập hàng đầu của ông Putin cũng không thể nào làm thay đổi được quan điểm cứng nhắc rằng cuộc xâm lược của Nga vào Ukraine không cần phải được Tây Phương đáp trả mạnh mẽ đến thế, và rằng tổ chức minh ước phòng thủ đã có từ gần 80 năm qua tại Âu Châu do Hoa Kỳ cầm đầu thì tới nay coi như đã lỗi thời rồi. (TTHN)

Giá nhà ở Dallas-Fort Worth tăng cao vào cuối năm 2023

DALLAS, Texas (NV) – Giá nhà trung vị (median) ở miền Bắc tiểu bang Texas là $376,200 trong quý thứ tư năm 2023.

Theo báo The Dallas Morning News, giá nhà ở Dallas-Fort Worth (D-FW) hiện nay hầu như không cao hơn so với trong quý thứ tư trong khi giá nhà trên toàn quốc đã tăng 3.5% so với một năm trước đó.

Một căn nhà rao bán ở Texas. (Hình minh họa: Brandon Bell/Getty Images)

Dữ liệu mới từ Hiệp Hội Môi Giới Địa Ốc Quốc Gia (NAR), giá bán nhà trung vị ở khu vực D-FW chỉ tăng 0.3% so với cùng kỳ năm ngoái trong ba tháng cuối năm 2023.

Một căn nhà có giá trung vị trong khu vực được bán bởi địa ốc viên có giá $376,200 trong quý thứ tư. Trong khi đó, giá nhà trung vị quốc gia trong cùng thời kỳ là $391,700.

Giá nhà ở miền Bắc Texas đạt đỉnh vào năm 2021 với hơn $400,000 và đã giảm kể từ đó do lãi suất thế chấp tăng cao hơn và doanh số bán nhà chậm lại.

Giá nhà biệt lập trong quý thứ tư cao hơn ở 86% trong số 189 khu vực đô thị mà NAR theo dõi hàng quý.

Lawrence Yun, kinh tế gia trưởng của NAR, cho biết trong báo cáo: “Các chủ nhà được hưởng lợi từ việc tích lũy tài sản nhà ở. Tuy nhiên, nhiều người mua nhà đã bị sốc trước chi phí nhà ở cao, với khoản thanh toán thế chấp hàng tháng thông thường tăng từ $1,000 ở thời điểm ba năm trước lên hơn $2,000 vào năm ngoái.”

“Việc tăng gấp đôi chi phí nhà ở đối với những người mua nhà gần đây không được đưa vào tính toán lạm phát chỉ số giá tiêu dùng chính thức và góp phần gây ra cảm giác không hài lòng về nền kinh tế.”

Các khu vực đô thị có mức tăng giá nhà lớn nhất trong quý thứ tư so với cùng kỳ năm trước gồm có Dayton, Ohio (19.9%); Kingsport-Bristol, Tennessee-Virginia (19.2%); và Fond du Lac, Wisconsin (18.6%).

Giá nhà giảm mạnh nhất là ở Jackson, Mississippi (-14.1%); Cleveland (-8.6%); và Naples, Florida (-5.9%).

Giá nhà giảm 4.3% so với cùng kỳ năm ngoái ở San Antonio và giảm 2.6% ở Austin. Giá nhà ở Houston đã giảm 0.4% so với quý thứ tư năm 2022.

NAR đã liệt kê Austin và Dallas-Fort Worth là hai trong số những thị trường nhà ở hàng đầu của Mỹ trong năm 2024. (Ng.Tr) [kn]

Hội chợ y tế do TNS Janet Nguyễn tổ chức thu hút nhiều cao niên

Đằng-Giao/Người Việt

GARDEN GROVE, California (NV) – Mới 9 giờ sáng Thứ Bảy, 17 Tháng Hai, nhiều người đã sắp hàng tham dự hội chợ y tế miễn phí do Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn tổ chức tại Concorde Carrer College, Garden Grove.

Từ sớm đã có hàng dài chờ vào ghi danh tham dự hội chợ y tế. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

“Đây là lần thứ 11 Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn tổ chức hội chợ y tế như thế này và lần nào cũng được đông đảo người dân, gồm đa số là người gốc Việt nhưng cũng có người da trắng cũng như người gốc Hispanic tham dự,” ông Peter Nguyễn, thành viên ban tổ chức, nói. “Lần đầu từ năm 2009, rồi sau đó, có năm không làm, năm khác lại làm hai lần.”

Chặng đầu tiên khi bước chân vào khuôn viên Concorde Carrer College là ghi danh với các thiện nguyện viên nhanh nhẹn, vui vẻ rồi người tham dự được hướng dẫn vào bên trong, ngay trước cửa phòng khám.

Mọi thủ tục giấy tờ cần phải chu đáo. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Bên trong có độ ấm thích hợp nên mọi người ngồi đợi một cách thoải mái.

Theo ông Peter, trung bình mỗi hội chợ y tế của bà Janet Nguyễn thu hút được chừng 500 người, đa số là cao niên. Đây là hội chợ hoàn toàn miễn phí cho mọi người nên không ai cần có bất kỳ bảo hiểm gì, kể cả Medi-Cal.

Lần này, hội chợ y tế cung cấp ba dịch vụ là y khoa, nhãn khoa, và nha khoa.

Phòng nha khoa rộng rãi, sáng sủa. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Y khoa là dịch vụ khám tổng quát, nhãn khoa gồm khám và đo mắt, và nha khoa gồm trám và nhổ răng.

“Hôm nay, các chú, các bác có thể được tặng miễn phí kiếng cận và kiếng lão. Đo mắt xong, chỉ ngồi chờ họ cắt kiếng rồi nhận liền tại chỗ,” cô Diane Nguyễn, thành viên ban tổ chức, cho biết.

Khám miễn phí nhưng các bác sĩ cùng làm việc rất tận tâm. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Bà Đỗ Thị Nhàn, ở Garden Grove, khoe: “Tôi có mặt ở đây từ sớm lắm và tôi thấy cô Janet [Nguyễn] tới với mấy người khác nữa. Đây là lần đầu tiên tôi gặp cô bên ngoài. Mấy lần trước tôi cũng có đến [hội chợ y tế] nhưng không gặp cô.”

Bà Nhàn đến đây để khám mắt vì mấy tháng nay, bà nhìn không rõ, gọt trái cây cứ bị đứt tay hoài.

“Tôi phải nhờ người nhà cắt móng tay vì sợ quá,” bà nói. “Hy vọng bữa nay có kiếng đeo.”

Khi hỏi mắt bà bị mờ thì sao mà thấy bà Janet Nguyễn ở xa, bà Nhàn cười ngặt nghẽo: “Thì nói cho ‘le’ thôi vì tôi nghe mấy người đứng gần nói vậy.”

Ông Nguyễn Thái, ở Garden Grove, đến chờ nhổ răng.

“Họ làm việc nhanh lắm, tôi đến đây chừng 45 phút là sắp vô nhổ răng rồi,”ông nói.

Ở ghế ngồi ngoài sân, em Ricky Trần, nói: “Cháu chở ngoại với bạn của ngoại tới khám tim vì ngoại hay mệt lắm. Mà ngoại không thích bác sĩ. Bữa nay có bạn, ngoại mới đi ‘nhìn’ bác sĩ đó.”

Bà Nancy Yến Hoàng, ở Westminster, cho biết bà chở cụ thân sinh đến khám răng.

“Mẹ tôi bị lung lay răng nhiều nên đến nhờ bác sĩ cho biết thủ tục niềng răng như thế nào. Tôi hiểu họ không làm dịch vụ này miễn phí nhưng muốn hỏi cho biết phải làm thế nào thôi,” bà Nancy nói.

Nhìn số người ngồi chờ đến lượt khám bệnh càng lúc càng đông, bà Nancy bình tĩnh nói: “Coi vậy chứ họ giải quyết nhanh lắm. Hai năm trước, mới nhìn cảnh này tôi thấy ngán lắm, nhưng thực ra, họ làm cái ‘rụp’ là xong ngay.”

Hội chợ hôm nay được sự ủng hộ của 85 chuyên viên y tế, trong đó có 20 bác sĩ chuyên khoa, đa số là gốc Việt nhưng cũng có da trắng và gốc Hispanic nữa. Ngoài ra, cũng có sự góp sức của rất đông đảo thiện nguyện viên.

Càng trưa, người vào càng đông nhưng sẽ được giải quyết nhanh chóng. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

“Tùy năm, có khi thượng nghị sĩ [Janet] tổ chức hai ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật. Kỳ này chỉ một ngày Thứ Bảy thôi,” cô Diane Nguyễn cho hay. “Tuy chưa chắc chắn, nhưng tôi nghe nói đến Tháng Chín hay Tháng Mười sẽ có một kỳ [hội chợ y tế] nữa.” [đ.d.]


Liên lạc tác giả: [email protected]

Có thật là Tesla Cybertruck bị rỉ do nước mưa?

QUẬN CAM, California (NV) – Đa số người đọc tin trên mạng xã hội thích tin “giật gân,” đúng hay sai chưa cần biết. Càng hấp dẫn khi có liên quan đến những nhân vật nổi tiếng như Taylor Swift. Còn nếu về xe, tin Tesla lúc nào cũng là tâm điểm.

Theo trang mạng xe hơi motortrend.com, mới đây “thiên hạ sự” trên mạng lại xôn xao về tin những chiếc xe pickup điện Tesla Cybetruck bị rỉ do nước mưa. Theo trang tin tức Business Insider, ít nhất có hai chủ nhân cho biết những chiếc Cybertruck của họ đã xuất hiện các vết rỉ sét do mưa. Mẫu xe mới tinh, tốn không biết bao giấy mực để quảng cáo của Tesla này mà bị rỉ? Khi Elon Musk giới thiệu Cybertruck vào năm 2019, ông cho biết thân xe làm bằng thép không rỉ, với “khả năng chống đạn theo đúng nghĩa đen!”

Một chiếc Cybertruck tại phòng trưng bày Tesla. (Hình: Hung Doan/Người Việt)

Thực hư ra sao? Theo MotorTrend, sự thật phức tạp hơn những gì đồn đoán. Và cũng cần đòi hỏi một chút kiến thức về kim loại. Thân của Cybertruck làm bằng thép không rỉ (stainless steel), có khả năng chống ăn mòn cao, nhưng không phải là tuyệt đối. Thép không rỉ là một hợp kim trên nền sắt, có chứa một tỷ lệ chrome nhất định. Thép không rỉ tạo thành một lớp oxy hóa rất mỏng bên ngoài, nhưng chrome sẽ ngăn chặn sự ăn mòn sâu thêm vào bên trong. Khi tiếp xúc thường xuyên với những điều kiện ăn mòn khác nhau, thí dụ như các hóa chất mạnh, thuốc tẩy…, thép không rỉ cũng có thể bị rỗ và rỉ sét.

Business Insider đưa tin dựa theo diễn đàn câu lạc bộ chủ sở hữu Cybertruck, cho rằng sự ăn mòn đang hình thành ở bên ngoài xe sau khi tiếp xúc với mưa. Các hình ảnh đưa trên mạng cho thấy các chiếc Cybertruck có những đốm màu nhỏ. Nhưng thép không rỉ có khả năng chống ăn mòn với những cơn mưa thông thường. Giả sử hình ảnh là chính xác, có vẻ như có một điều gì khác tạo ra những đốm rỉ này.

Một giả thuyết được đưa ra là bụi sắt trong không khí. Thí dụ, mạt sắt đường ray có thể bị tung lên không khí bởi bánh xe lửa chạy trên đường ray. Hoặc do các nguồn kim loại mài mòn khác. Chúng có thể tụ lại trên các bề mặt, và có thể bị rỉ sét trong một số điều kiện nhất định.

Chủ nhân những chiếc Cybertruck “bị rỉ” này cho biết đã dễ dàng loại bỏ các đốm rỉ bằng các tấm lau chùi xe (clay bar). Điều này củng cố thêm độ tin cậy của giả thuyết nói trên. Sự ăn mòn thực sự ở trên bề mặt thép không rỉ sẽ không dễ chùi sạch như vậy.

Một điểm cần lưu ý thêm: thép không gỉ, đặc biệt là khi không có lớp phủ bảo vệ, là một loại vật liệu khó giữ được vẻ ngoài đẹp đẽ. Nếu ai có tủ lạnh làm bằng thép không rỉ ở nhà sẽ dễ dàng kiểm chứng điều này. Muốn cho chúng luôn sáng loáng, cần phải lau chùi thường xuyên.

Sổ tay hướng dẫn sử dụng của Cybertruck ghi rõ ràng rằng bình thường xe sẽ không có lớp phủ bảo vệ cho thân xe. Không có lớp bảo vệ này, việc làm bóng thân xe là khó khăn; dầu mỡ và vết trầy xước có thể khó loại bỏ hơn. Sổ tay hướng dẫn Cybertruck khuyên chủ xe nên chùi sạch các chất có khả năng ăn mòn như muối, bụi công nghiệp… trên thân xe ngay khi có thể. Còn nếu làm biếng? Hãy chọn thêm tùy chọn có lớp bảo vệ chống trầy xước cho thân xe khi mua.

Nói tóm lại, những chiếc Tesla Cybertruck chắc không bị rỉ sét một cách dễ dàng và nhanh chóng như tin tức đang lan truyền trên mạng. Nhưng điều này cho thấy rằng để giữ cho thân xe Cybertruck được đẹp đẽ, chủ nhân cần phải siêng năng lau chùi hơn. Hoặc là phải tốn tiền phủ lớp bảo vệ cho chúng. (HD)

Dấu ấn Việt kiều trên màn bạc

Lâm Lê/SGN

Charlie Nguyễn, Victor Vũ, Hàm Trần, Lê Văn Kiệt, Johnny Trí Nguyễn, Dustin Nguyễn, Ngô Thanh Vân, Kathy Uyên… là những cái tên chủ lực của điện ảnh Việt Nam.

Họ có một điểm chung: Đều là những đạo diễn, diễn viên Việt kiều trở về quê hương với khát vọng kể những câu chuyện mang hương sắc Việt Nam bằng ngôn ngữ điện ảnh. Nhìn ở một góc độ, chính họ là những người thật sự tạo nên một diện mạo mới mẻ với một thứ ngôn ngữ riêng cho làng điện ảnh Việt Nam sau 1975…

THẾ HỆ ĐẠO DIỄN VIỆT KIỀU ĐẦU TIÊN: MÙA NẮNG, MÙA MƯA & MÙA HY VỌNG

Phải hơn 10 năm sau 1975 mới có những đạo diễn hải ngoại trở về nước làm phim. Đạo diễn Việt kiều đầu tiên đặt chân về Việt Nam có thể nhắc đến Hồ Quang Minh, vốn là một tiến sĩ vật lý sống ở Thụy Sĩ. Hồ Quang Minh gây tiếng vang với hai bộ phim thời đầu của anh là Con thú tật nguyền và Bụi hồng – đều được thực hiện trong những năm cuối 1980 và đầu thập niên 1990. Con thú tật nguyền, với sự tham gia của tài tử Trần Quang, ngôi sao nổi tiếng của Sài Gòn trước 1975, gây tiếng vang khá lớn khi tham dự vài Liên hoan phim quốc tế.

Nhưng phải đến năm 1993, với Mùi đu đủ xanh, phim đầu tay của đạo diễn Pháp gốc Việt Trần Anh Hùng giành được Camera D’or tại LHP Cannes và sau đó được đề cử Oscar phim nói tiếng nước ngoài hay nhất, giới làm phim Việt kiều mới bắt đầu gây ấn tượng mạnh.

Mùi đu đủ xanh là một hồi ức đẹp về Sài Gòn những năm đầu thập niên 1960, được kể lại qua con mắt thuần khiết của Mùi, một cô bé nông thôn lên Sài Gòn giúp việc cho một gia đình trung lưu và chứng kiến những thăng trầm của gia đình này. Mùi đu đủ xanh gây kinh ngạc với những hình ảnh duy mỹ, đánh thức giác quan, khiến khán giả chìm đắm vào vẻ đẹp hoài cổ.

Cyclo – một trong những phim bị cấm chiếu chẳng vì lý do gì

Hai năm sau, với Xích lô (1995) – tái hiện một Sài Gòn với hiện thực khốc liệt đầu thập niên 1990, nơi ống kính không ngần ngại phơi bày những mặt tối xã hội, đặc biệt thế giới băng đảng và sự tha hóa của một lớp người dưới đáy – Trần Anh Hùng đã vươn lên đỉnh cao sự nghiệp khi giành được giải cao nhất – Sư tử vàng, tại LHP Venice 1995.

Mặc dù đoạt được một trong những giải danh giá nhất thế giới, Xích lô lại bị cấm chiếu tại Việt Nam mà không lý do nào được đưa ra từ cơ quan kiểm duyệt. Năm 2000, Trần Anh Hùng hoàn thiện “trilogy” (bộ ba) về đề tài Việt Nam với Mùa hè chiều thẳng đứng, cũng được chọn tham gia LHP Cannes. Phim không đoạt giải, dù được giới phê bình đánh giá cao về mặt nghệ thuật.

Khi Mỹ dỡ bỏ cấm vận Việt Nam năm 1994, một số đạo diễn Việt kiều Mỹ bắt đầu về nước làm phim, trong đó có hai anh em Tony Bùi và Timothy Linh Bùi. Năm 1996, họ trở về Sài Gòn để quay bộ phim Ba mùa (Three Seasons). Đây được coi là bộ phim Mỹ đầu tiên được quay tại Việt Nam sau khi kết thúc chiến tranh. Ba mùa có cấu trúc lạ với câu chuyện đa tuyến nhưng có một điểm chung là các nhân vật đều đi tìm sự cứu rỗi và niềm hy vọng. Phim có sự tham gia của dàn diễn viên Mỹ-Việt, trong đó có Harvey Keitel, Đơn Dương, Ngọc Hiệp, Mạnh Cường…

Ba mùa – với bối cảnh chính ở Sài Gòn – là mùa nắng, mùa mưa và mùa hy vọng. Bộ phim lập tức gây tiếng vang khi tranh giải LHP Sundance – một LHP độc lập hàng đầu tại Mỹ – và giành chiến thắng với ba giải quan trọng: Giải thưởng lớn của Ban giám khảo, giải Khán giả bình chọn và giải Quay phim xuất sắc nhất vào năm 1999.

Điểm dễ thấy của thế hệ đạo diễn Việt kiều đầu tiên là họ tái hiện những câu chuyện hoài cổ về một thời đã qua hoặc góc nhìn trực diện về hiện thực. Dòng phim họ chọn thường là độc lập (indie) hoặc nghệ thuật (arthouse); và mang đi tranh giải tại các LHP quốc tế danh giá hơn là dành cho khán giả nội địa.

Một số đạo diễn Việt kiều sau này tiếp nối tinh thần nghệ thuật của thế hệ đi trước cũng tạo dựng được thành công quốc tế, có thể kể đến Nguyễn Võ Nghiêm Minh với Mùa len trâu (2004), Lưu Huỳnh với Áo lụa Hà Đông (2006) và Leon Le với Song Lang (2018). Điểm khác biệt là ở các đạo diễn sau, mặc dù vẫn kế thừa phong cách làm phim nghệ thuật nhưng họ bắt đầu có sự thay đổi đáng kể trong cách kể chuyện cũng như xu hướng tiếp cận thị trường để gần khán giả nội địa hơn.

Cảnh trong ‘Song Lang’

LÀN SÓNG VIỆT KIỀU THỨ HAI: CHIẾM LĨNH THỊ TRƯỜNG

Đầu những năm 2000, khi thị trường nội địa khởi sắc sau thành công của một số bộ phim giải trí như Gái nhảy (2003) của đạo diễn Lê Hoàng, Những cô gái chân dài (2004) của Vũ Ngọc Đãng và Nụ hôn thần chết (2006) của Nguyễn Quang Dũng…, làn sóng đạo diễn Việt kiều thứ hai bắt đầu xuất hiện.

Điểm khác biệt của thế hệ thứ hai là đa số đều trở về từ Mỹ và nhanh nhạy nắm bắt thị hiếu khán giả. Mục tiêu của họ là chinh phục điện ảnh nội địa, một thị trường tiềm năng với hơn 90 triệu dân và có lượng khán giả trẻ chiếm tỷ lệ cao. Tuy nhiên, không dễ dàng để chinh phục khán giả trẻ vì trình độ thưởng thức của họ đã cao hơn, nhờ tiếp cận những bộ phim giải trí đến từ Hollywood cũng như những nền điện ảnh phát triển ở châu Á.

Đó là lý do khiến một số đạo diễn Việt kiều, được đào tạo bài bản và nhiều tham vọng, nhưng chưa có nhiều trải nghiệm về văn hóa bản địa, đã thất bại đau đớn.

Đó là những trường hợp của hai đạo diễn trẻ Nguyễn Nghiêm Đặng Tuấn với 1735km, phim hành trình (roadtrip) của một đôi bạn trẻ từ Hà Nội vào Sài Gòn; hay Ringo Le với Saigon Love Story, được dựng theo phong cách nhạc kịch, có sự tham gia của hai diễn viên trẻ đang lên lúc đó là Ngô Thanh Vân và Hứa Vĩ Văn. Một đạo diễn khác, xuất thân từ dân làm quảng cáo – Othello Khanh – cũng thất bại thê thảm với Sài Gòn nhật thực.

Mắt Biếc – một trong những bộ phim thành công của Victor Vũ

Dòng phim giải trí của thế hệ đạo diễn Việt kiều thứ hai chỉ thực sự khởi sắc với sự xuất hiện của Charlie Nguyễn và Victor Vũ. 15 năm qua, từ lúc đặt chân về Việt Nam đến nay, họ vẫn là hai đạo diễn thành công nhất, bắt đầu với phim hành động dã sử Dòng máu anh hùng (The Rebel) năm 2007 của anh em đạo diễn, diễn viên Charlie Nguyễn và Johnny Trí Nguyễn.

Charlie Nguyễn, trước đó được biết đến nhờ những phim hài anh thực hiện cho Vân Sơn; trong khi đó Johnny Trí Nguyễn đã thành danh với tư cách một cascadeur cho nhiều phim bom tấn Hollywood. Khát vọng anh em Nguyễn là thực hiện những phim hành động võ thuật để tiếp nối giấc mơ của cha họ – một võ sư nổi tiếng trước 1975 tên Nguyễn Chánh Sử, cũng như của người chú – diễn viên Nguyễn Chánh Tín.

Dòng máu anh hùng, bộ phim đầu tay của anh em Nguyễn, được đầu tư với $1 triệu, một con số rất lớn thời điểm năm 2007, tạo được tiếng vang tức thì. Kịch tính, hấp dẫn với phong cách làm phim hành động đậm đặc chất Hollywood trên nền một câu chuyện dã sử lấy cảm hứng thời kháng chiến chống Pháp, Dòng máu anh hùng thực sự nâng tầm điện ảnh giải trí Việt Nam. Đáng tiếc, ở thời điểm phim ra mắt, thị trường điện ảnh Việt Nam còn quá nhỏ, với số rạp chiếu ít ỏi.

Đó là lý do khiến phim thua lỗ. Tuy nhiên, chính sự thất bại doanh thu của Dòng máu anh hùng đã khiến anh em Nguyễn chuyển sang dòng phim hài với kinh phí sản xuất thấp, và họ đạt được thành công lớn, với Để Mai tính, Cưới ngay kẻo lỡ, Long ruồi, Tèo em, Để Hội tính…; rồi những phim do Charlie Nguyễn sản xuất như Em chưa 18 (từng lập kỷ lục ăn khách với hơn 170 tỷ đồng), Chàng vợ của em

Đạo diễn Victor Vũ (Facebook)

Năm 2014, Charlie và Johnny Trí Nguyễn quay trở lại với giấc mơ làm phim hành động võ thuật. Bụi đời Chợ Lớn – bộ phim đầy tham vọng với kinh phí đầu tư lớn – phải chịu một cái kết đắng khi giới kiểm duyệt cấm chiếu với lý do “bạo lực và có nhiều cảnh đâm chém”.

Chậm hơn anh em Nguyễn một chút, Victor Vũ “chào sân” với bộ phim lãng mạn hài Chuyện tình xa xứ (Passport to Love) năm 2009. Đây là phim được quay ở Mỹ và Việt Nam, với sự tham gia của Huy Khánh, Bình Minh và Kathy Uyên. Chuyện tình xa xứ, dù không gây tiếng vang như Dòng máu anh hùng, nhưng phong cách làm phim chuyên nghiệp và cách nắm bắt thị hiếu khán giả thông minh của Victor Vũ, đã đủ để giới thiệu một đạo diễn Việt kiều tiềm năng tại Việt Nam.

Diễn viên-nhà sản xuất Kathy Uyên (Facebook)

Sau scandal phim Giao lộ định mệnh (được cho là copy một kịch bản phim hình sự của Hollywood), Victor Vũ nhanh chóng lấy lại được tên tuổi nhờ Cô dâu đại chiến và Scandal – Bí mật thảm đỏ. Hai bộ phim thuộc hai thể loại – một hài (Cô dâu đại chiến), một hình sự kinh dị (Bí mật thảm đỏ) – đều có điểm chung là phong cách kể chuyện hấp dẫn.

Sự thành công tại phòng vé (và cả những giải thưởng điện ảnh) cho thấy Victor Vũ là một đạo diễn thông minh và nhanh nhạy. Điều đó đã được chứng minh bằng loạt phim thành công như Thiên mệnh anh hùng; và Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh, Mắt biếc (hai phim chuyển thể từ tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh)…

Sau Charlie Nguyễn và Victor Vũ, nhiều đạo diễn và nhà làm phim Việt kiều lần lượt trở về như Hàm Trần, Dustin Nguyễn, Lê Văn Kiệt… Trong số này, không thể không kể hai gương mặt nữ nổi trội là Kathy Uyên và Ngô Thanh Vân. Kathy Uyên bắt đầu được biết đến với vai trò diễn viên trong Chuyện tình xa xứ (2009).

Hơn 10 năm qua, cô khá thành công ở một số bộ phim như Âm mưu giày gót nhọn (đạo diễn Hàm Trần) hoặc giữ vai trò đạo diễn, nhà sản xuất với bộ phim Chị chị em em. Gần đây, Kathy Uyên còn mở một trung tâm đào tạo diễn xuất.

Ngô Thanh Vân trong ‘Cô Ba Sài Gòn’

Ngô Thanh Vân, một người đẹp trở về từ Na Uy, bắt đầu bước vào lĩnh vực giải trí với hình ảnh người mẫu, ca sĩ hồi đầu những năm 2000 rồi lấn sân sang điện ảnh. Nghệ thuật thứ bảy mới là lĩnh vực mà Ngô Thanh Vân thành công nhất, với hình tượng “đả nữ” qua các phim hành động như Dòng máu anh hùng, Truy sát

Cô cũng là nữ diễn viên gốc Việt hiếm hoi xuất hiện trong một số phim Hollywood. Ngô Thanh Vân còn là nhà sản xuất và đạo diễn rất thành công về mặt thương mại với công ty Studio 68, nơi sản xuất nhiều phim thắng lớn như Tấm Cám – Chuyện chưa kể, Cô Ba Sài Gòn hay Hai Phượng, bộ phim mà cô vừa là diễn viên chính vừa là nhà sản xuất, lập kỷ lục phòng vé khi thu hơn 200 tỷ đồng…

Đến nay, một lần nữa, có thể nói, điện ảnh Việt Nam sau 1975 đã tồn tại với sự đóng góp đáng kể của những đạo diễn-diễn viên Việt kiều. Dĩ nhiên họ làm ăn. Họ có tính toán. Tuy nhiên, dù bị kiểm duyệt khống chế, họ vẫn xoay sở để tạo ra một thế giới riêng biệt bằng phong cách làm phim tự do trong chừng mực có thể, bằng ngôn ngữ ít nhiều không bị bó buộc vào khuôn khổ thuần túy phục vụ tuyên truyền cho chế độ cầm quyền.

Hàng trăm người giành manh chiếu Mùng Tám Tết ở Vĩnh Phúc để ‘đẻ con trai’

VĨNH PHÚC, Việt Nam (NV) – Ít nhất hàng trăm người tụ tập ở đình Phù Liễn, huyện Tam Dương, tỉnh Vĩnh Phúc, vào sáng 17 Tháng Hai, tức Mùng Tám Tết, với hy vọng giật được manh chiếu giúp “đẻ con trai nối dõi tông đường.”

Theo loạt hình do báo VNEXpress đăng tải, nhà chức trách địa phương đã phải điều động 150 công an viên đến sân đình để vãn hồi trật tự, giảm nguy cơ hỗn loạn do tranh giành manh chiếu.

An ninh viên thu lại chiếu để ngăn cảnh giành giật manh chiếu. (Hình: VNExpress)

Hoạt động này được mô tả là “diễn ra theo truyền thống tại lễ hội Đúc Bụt.”

Theo tập tục, vào Mùng Tám Tết hằng năm, dân làng cử ba thanh thiếu nên vào vai “Bụt sống,” được cột khăn vải trên đầu.

Sau khi tế lễ, người dân hộ tống ba “Bụt sống” ra giếng cổ của làng để tắm, rồi đưa ra cánh đồng đắp bùn.

Tiếp đó, ba “Bụt sống” được đưa về đình trong lúc bị người dân quây kín, hò hét, sờ vào người “Bụt” để lấy may.

Ngay khi các “Bụt” về tới, cánh cửa đình đóng lại để hạn chế người dân tràn vào gây náo loạn.

Tại đây, các “Bụt sống” được chụp chiếu cói lên đầu trước khi cái chiếu được ném ra sân để người ta giành giật.

Những năm trước, các báo ở Việt Nam mô tả sự kiện này là “cướp chiếu.”

Năm nay, để tránh tái diễn cảnh này, ban tổ chức chuẩn bị sẵn 300 túi giấy chứa các sợi cói, manh chiếu để phát cho người dân.

Theo ghi nhận của phóng viên, ngay khi cảnh giành giật vừa diễn ra, các an ninh viên đã lập tức thu lại cái chiếu, trong lúc hàng trăm người đứng ngoài sân liên tục hò hét, đu bám vào các cánh cửa gỗ để xin manh chiếu.

Thậm chí, lực lượng an ninh viên được bố trí đứng giữ cửa để đám đông không tràn vào bên trong ngôi đình.

Một số người tỏ vẻ vui sướng khi giật được manh chiếu. (Hình: Dân Trí)

Cũng tường thuật sự kiện nêu trên, báo Dân Trí hôm 17 Tháng Hai viết: “Từ nhiều đời qua, người dân thôn Phù Liễn tương truyền rằng người nào có được những mảnh sợi cói, nhất là chiếc chiếu cắm bó mạ xanh trên đỉnh thì năm đó vợ chồng họ sẽ sinh con trai. Vì vậy, nhiều người dân thò tay qua khe cửa đình mong muốn xin được một phần của manh chiếu.”

Bản tin dẫn lời bà Nguyễn Thị Linh, 34 tuổi, người dân địa phương: “Những manh chiếu cói giành được dù dính bùn đất cũng phải giữ nguyên, mang về để dưới gối trên đầu giường, sau đó gia đình làm lễ tạ. Nhà tôi đã có hai bé gái, nay mong muốn có thêm một bé trai.” (N.H.K) [qd]

Hai anh em ở Riverside County lừa Bưu Điện hơn $2.3 triệu

RIVERSIDE COUNTY, California (NV) – Hai anh em sống Riverside County nhận tội ăn cắp hơn $2.3 triệu từ Sở Bưu Điện bằng cách tạo âm mưu lừa đảo qua việc gửi bưu kiện, theo đài KTLA 5..

Theo Bộ Tư Pháp Mỹ, hai anh em này được xác định danh tánh là Anwer Fareed Alam, 35 tuổi, và Yousofzay Fahim Alam, 31 tuổi.

Bưu kiện gửi qua bưu điện. (Hình minh họa: Aaron P. Bernstein/Getty Images)

Từ Tháng Mười, 2016, đến Tháng Năm, 2019, nhà chức trách cho biết hai anh em đã mua các thùng gửi hàng và bưu phí từ USPS, trong đó có tùy chọn bảo hiểm $100 cho hàng bị mất hoặc hư hỏng.

Các giới chức cho biết, nghi can Anwer đã gói các thùng hàng trống hoặc chứa các mặt hàng ít giá trị và gửi qua đường “priority mail” đến những người nhận không tồn tại ở các địa chỉ giả.

Nghi can Yousofzay sau đó đã gửi yêu cầu đòi bồi thường bảo hiểm thông qua trang web USPS, nói rằng các gói hàng gửi đi bị thất lạc hoặc hư hỏng trong quá trình vận chuyển. Nghi can khẳng định các gói hàng chứa những món đồ có giá trị cao hơn thực tế.

Theo tài liệu của tòa án, nghi can cũng đính kèm các hóa đơn giả và hình ảnh của những món hàng được cho là không bao giờ có trong các gói hàng đã được gửi.

Hai anh em đã sử dụng bí danh và tên doanh nghiệp giả để che giấu số lượng yêu cầu bảo hiểm mà họ đã gửi.

Họ đã được Sở Bưu Điện đền bù bằng những tấm ngân phiếu giá trị lên tới $100 cộng với chi phí vận chuyển.

Theo các công tố viên, thông qua phương pháp này, hai anh em đã gian lận để đòi ít nhất là $2,367,033.

Ngân phiếu được gửi đến nhiều địa chỉ khác nhau ở Temecula, bao gồm địa chỉ nhà riêng, địa chỉ doanh nghiệp và khoảng 15 hộp thư bưu điện khác nhau tại hai địa điểm bưu điện khác nhau.

Sau đó, hai anh em đưa các tấm ngân phiếu mà bưu điện bồi thường vào tài khoản ngân hàng của họ.

Cả hai nghi can đều nhận tội về một tội lừa đảo qua thư.

Phiên tòa tuyên án dự kiến diễn ra vào ngày 1 Tháng Mười Một. Nếu bị kết tội, họ có thể phải đối mặt với mức án 20 năm tù. (MPL) [qd]

Trump tung dòng giày thể thao mới ra thị trường

PHILADELPHIA, Pennsylvania (NV) – Cựu Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Bảy, 17 Tháng Hai, trình làng dòng giày thể thao của ông tại sự kiện Sneaker Con ở Philadelphia, Pennsylvania, theo AP.

Sneaker Con là hội chợ triển lãm các loại giày thể thao, bắt đầu tại New York từ năm 2009, và được tổ chức trên 40 thành phố toàn thế giới.

Cựu Tổng Thống Donald Trump tại buổi trình làng loại giày thể thao mới ở sự kiện Sneaker Con tại Philadelphia, Pennsylvania, hôm 17 Tháng Hai. (Hình: Chip Somodevilla/Getty Images)

Sự việc cựu tổng thống ra mắt dòng giày mới này diễn ra chỉ một ngày sau khi một chánh án ở New York ra phán quyết ông Trump phải trả số tiền phạt khổng lồ $355 triệu vì đã nói dối về sự tài sản của mình trong nhiều năm, âm mưu lừa đảo các ngân hàng, công ty bảo hiểm và những người khác bằng cách thổi phồng các con số trên những báo cáo tài chính.

Cựu Tổng Thống Trump đối diện với những tiếng la ó cũng như tiếng reo hò cổ vũ tại trung tâm Philadelphia Convention Center khi ông tiết lộ đôi giày chính thức đầu tiên của mình. 

Đôi giày, giày cao cổ màu vàng với chi tiết cờ Mỹ ở mặt sau, với tên “The Never Surrender High-Tops” được treo với giá $399 trên một trang web, còn đôi giày thể thao có chữ “T” và số 45 ở hai bên có giá $199, đồng thời bán nước hoa “Victoria 47” mang nhãn hiệu Trump với giá $99 một chai.

Trang web này cho biết không có mối liên hệ nào với ban tranh cử của ông Trump, mặc dù các giới chức ban tranh cử đã quảng bá sự xuất hiện này trong các bài đăng trên mạng

Trang web bán loại giày thể thao mới của cựu tổng thống cho biết vốn được CIC Ventures LLC điều hành, một công ty mà ông Trump sở hữu trong báo cáo tài chính năm 2023 của ông.

Chưa rõ dòng sản phẩm giày thể thao mới của ông Trump được sản xuất ở Trung Quốc hay ở các quốc gia khác. (MPL) [qd]

Bác Sĩ Vũ Gia Ân

Cụ Bà Nguyễn Thị Thanh Trà

Tòa Anh yêu cầu VietJet Air không ngăn chặn việc thu hồi phi cơ

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Một tòa án ở Anh ra lệnh cho hãng hàng không VietJet Air không được gây trở ngại cho việc thu hồi các phi cơ mà hãng này nợ tiền của bên cho thuê.

Theo hãng tin Reuters hôm 16 Tháng Hai, đây là diễn biến mới nhất của vụ tranh chấp liên quan đến hãng VietJet Air và đối tác ngoại quốc.

Phi cơ của hãng hàng không VietJet Air. (Hình: ZNews)

FW Aviation (FWA) sở hữu bốn phi cơ Airbus A321 mà hãng VietJet thuê, tuyên bố rằng hãng hàng không này vi phạm điều khoản trong hợp đồng vì không trả tiền thuê kể từ năm 2021.

Bên cho thuê cáo buộc VietJet trong một phiên điều trần trực tuyến hôm 16 Tháng Hai “tìm cách cản trở quá trình thu hồi bốn chiếc phi cơ đang đậu tại Việt Nam.”

Vụ tranh chấp nêu trên đã diễn ra từ nhiều tháng qua tại các tòa án ở London, Singapore và Hà Nội và được coi là phép thử về quyền của bên cho thuê ở Việt Nam, quốc gia có hàng trăm phi cơ Airbus và Boeing được thuê.

Luật Sư Akhil Shah của FWA nói với Tòa Án Tối Cao London: “Chúng tôi có quyền sở hữu và kiểm soát những chiếc phi cơ này và đưa chúng ra khỏi Việt Nam.”

Trong khi đó, Luật Sư Alexander Milner của VietJet phủ nhận hãng này đang tìm cách ngăn chặn việc đưa những phi cơ tranh chấp ra khỏi Việt Nam, đồng thời viện dẫn các lập luận pháp lý để nêu lý do tại sao VietJet không chịu trách nhiệm trước tòa án Anh về vấn đề giữa FWA và cơ quan hải quan Việt Nam.

Hoạt động cho thuê phi cơ chiếm khoảng một nửa phi đội trên toàn thế giới và khả năng bên cho thuê di chuyển phi cơ từ nơi này sang nơi khác trong trường hợp không tuân thủ hợp đồng là một yếu tố quan trọng của Công Ước Cape Town năm 2001, nhằm củng cố ngành cho thuê phi cơ.

Các hãng hàng không ở các quốc gia thành viên bị coi là vi phạm quy định có thể phải đối mặt với khoản lãi suất tài chính cao hơn cho phi đội của họ trong tương lai.

Phía FWA khẳng định VietJet đã âm thầm liên lạc với chính quyền Việt Nam để có trong tay các bức thư giữa bên cho thuê và cơ quan hải quan Việt Nam.

Liên quan vụ này, nhóm Công Tác Hàng Không (Aviation Working Group), cơ quan đặt trụ sở tại Anh chuyên giám sát việc cho thuê phi cơ, hồi năm ngoái đã đưa Việt Nam vào danh sách theo dõi việc tuân thủ Công Ước Cape Town.

Đến nay, các báo ở Việt Nam giữ im lặng gần như tuyệt đối về vụ tranh chấp của VietJet.

Hồi trung tuần Tháng Mười năm ngoái, báo Thanh Niên đột ngột gỡ bản tin “4 máy bay bất ngờ vướng tranh chấp, VietJet đề nghị được bảo vệ pháp lý” sau vài giờ đăng tải.

Hãng hàng không VietJet Air thuộc sở hữu của bà Nguyễn Thị Phương Thảo (giữa). (Hình: ZNews)

Theo bản tin hiện không còn truy cập được, hãng hàng không VietJet Air cầu cứu nhà chức trách, đề nghị được hỗ trợ để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp trong vụ tranh chấp thương mại “có nhiều dấu hiệu không minh bạch của một quỹ ngoại quốc.”

Thoạt đầu, cơ quan quản lý của Việt Nam đã đồng ý hủy ghi danh bốn chiếc phi cơ của VietJet Air, nhưng vào Tháng Hai năm ngoái, một tòa án Hà Nội đã hủy bỏ quyết định sau một vụ kiện từ một trong những cổ đông của hãng hàng không này. (N.H.K) [qd]

Một khách bộ hành bị cán chết tại Santa Ana

SANTA ANA, California (NV) – Nhà chức trách cho biết một người thiệt mạng sau khi bị một chiếc xe hơi cán tại Santa Ana vào sáng sớm Thứ Bảy, 17 Tháng Hai, theo đài KTLA 5.

Thông cáo báo chí của Sở Cảnh Sát Santa Ana cho biết một người đàn ông đang lái xe trong khu vực đường Orange Street và đường Edinger Avenue ngay trước 4 giờ 30 phút sáng đã tấp xe vào lề đường sau khi nghĩ rằng mình “đã cán qua một vật thể nào đó.”

Cảnh sát phong tỏa bằng dây vàng. (Hình minh họa: Frederic J. Brown/AFP via Getty Images)

Khi ra khỏi xe, người đàn ông này phát hiện một khách bộ hành bị nằm kẹt bên dưới làn xe của mình.

Cảnh sát và nhân viên y tế của Sở Cứu Hỏa Orange County tuyên bố người đi bộ đã chết tại hiện trường. Danh tính của nạn nhân và người lái xe chưa được tiết lộ.

Tài xế vẫn ở lại hiện trường và hợp tác với nhà chức trách.

Cảnh sát Santa Ana cho biết: “Tại thời điểm xảy ra tai nạn, rượu hoặc ma túy dường như không phải là yếu tố gây ra. Nguyên nhân vụ tai nạn vẫn đang được điều tra.”

Bất kỳ ai có thông tin liên quan đến vụ va chạm hãy liên lạc với Trung Sĩ R. Shin của Sở Cảnh Sát Santa Ana theo số 714-245-8200. (MPL) [qd]

Tưởng niệm 17 Tháng Hai: Chỉ có cựu ‘tứ trụ’ viếng nghĩa trang Vị Xuyên

HÀ GIANG, Việt Nam (NV) – Ông Trương Tấn Sang, cựu chủ tịch nước Việt Nam, được ghi nhận đến thắp nhang tại nghĩa trang Vị Xuyên ở tỉnh Hà Giang hôm 17 Tháng Hai, nhân tưởng niệm 45 năm cuộc chiến Việt-Trung.

Theo tường thuật của báo Tuổi Trẻ cùng ngày, ông Sang đi cùng vợ, và ông Nguyễn Chí Dũng, bộ trưởng Kế Hoạch và Đầu Tư; ông Nguyễn Mạnh Dũng, quyền bí thư Hà Giang, và một số quan chức khác.

Ông Trương Tấn Sang, cựu chủ tịch nước Việt Nam, thắp nhang tại nghĩa trang Vị Xuyên ở tỉnh Hà Giang hôm 17 Tháng Hai. (Hình: Vũ Tuấn/Tuổi Trẻ)

Nghĩa trang Vị Xuyên là nơi an nghỉ của 1,800 liệt sĩ chống quân xâm lược Trung Quốc từ năm 1979-1989.

Việc ông Sang, cựu giới chức “tứ trụ” đến viếng nghĩa trang Vị Xuyên chứ không phải bất kỳ đương kim nào trong số này, cho thấy Việt Nam tưởng niệm ngày 17 Tháng Hai ở mức độ “vừa phải,” để không làm phật ý Trung Quốc.

Trước ông Sang, theo báo Tuổi Trẻ hồi cuối Tháng Năm năm ngoái, ông Phạm Minh Chính, thủ tướng, ghé thắp nhang tại nghĩa trang Vị Xuyên, nhân có “chuyến công tác tại Hà Giang,” chứ không phải đúng dịp 17 Tháng Hai.

Theo giới quan sát, trong dịp tưởng niệm 45 năm cuộc chiến Việt-Trung, các báo ở Việt Nam được Ban Tuyên Giáo Trung Ương chỉ đạo đưa tin theo các cấp độ khác nhau.

Chẳng hạn, các báo địa phương như Yên Bái, Quảng Trị thì được viết rõ ràng rằng hồi năm 1979, binh lính Việt Nam chống lại quân xâm lược Trung Quốc.

Trong khi đó, một số báo như VOV của đài Tiếng Nói Việt Nam và Sài Gòn Giải Phóng thì mô tả chung chung rằng quân Việt Nam chống lại “đối phương,” “kẻ địch” trong cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc.

Đáng nói, trang chủ của báo Nhân Dân và Quân Đội Nhân Dân hôm 17 Tháng Hai không đưa tin bài nổi bật về cuộc chiến tranh này.

Giữa lúc báo nhà nước và chính quyền giành độc quyền tưởng niệm hôm 17 Tháng Hai, giới xã hội dân sự đánh dấu ngày này một cách lặng lẽ.

Nghĩa trang Vị Xuyên là nơi an nghỉ của 1,800 liệt sĩ chống quân xâm lược Trung Quốc. (Hình: Tuổi Trẻ)

Vài ngày trước, một số người chia sẻ bản tuyên bố chung của các tổ chức xã hội dân sự kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam “đánh giá đúng và không lãng quên [ngày 17 Tháng Hai] vì lịch sử tự vệ của Việt Nam chống Trung Quốc xâm lược là máu xương của toàn dân tộc.”

Trong bản tuyên bố, các tổ chức Lập Quyền Dân, Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự, Câu Lạc Bộ Nguyễn Trọng Vĩnh… cũng yêu cầu nhà nước đưa cuộc chiến tranh tự vệ 1979 vào sử sách như Bạch Đằng, Đống Đa…; giảng dạy trong các nhà trường; cho báo chí, truyền hình đưa tin rộng rãi… về ngày 17 Tháng Hai.

Như mọi lần, nhà cầm quyền không đưa ra phản hồi về yêu cầu của các tổ chức xã hội dân sự. (N.H.K) [qd]

‘Xuân Và Tuổi Trẻ,’ ca khúc mừng Xuân vượt thời gian của La Hối và Thế Lữ

Vann Phan/Người Việt

SANTA ANA, California (NV) – Cũng như nhạc phẩm “Ly Rượu Mừng” của Phạm Đình Chương, ca khúc “Xuân Và Tuổi Trẻ” của La Hối và Thế Lữ nằm trong số hai ca khúc tiên phong và mang tính kinh điển về mùa Xuân dân tộc, Xuân quê hương trên đất nước Việt Nam mến yêu.

Nhạc phẩm “Xuân Và Tuổi Trẻ” của La Hối và Thế Lữ. (Hình: Tài liệu)

Cả hai bài hát mừng Xuân này đều phát xuất từ miền Nam tự do, nơi có nền văn hóa hết sức nhân bản và một thể chế chính trị đầy dân chủ và tự do ngay cả trong thời Chiến Tranh Việt Nam.

Thời điểm này trong lịch sử là lúc toàn thể miền Nam đang đắm chìm trong khói lửa chiến chinh, một tình thế đòi hỏi phải có một chế độ chính trị “độc tài sáng suốt” cỡ Lý Quang Diệu bên Singapore hoặc “độc tài chuyên chính” cỡ Phác Chánh Hy tại Đại Hàn Dân Quốc, khiến Việt Nam Cộng Hòa thật khác xa với các lân quốc và đồng minh của mình.

Một điểm son của “Xuân Và Tuổi Trẻ” là nhạc phẩm này ra đời trước “Ly Rượu Mừng” tới gần cả một thập niên, giữa lúc nền tân nhạc Việt Nam đang ở vào giai đoạn phát triển chứ chưa bước vào hoàn chỉnh.

La Hối sáng tác bản nhạc Xuân của mình vào năm 1944, khi đây đó trên toàn quốc đang nổi lên phong trào kháng chiến chống quân phiệt Nhật.

Trong khi đó, Phạm Đình Chương viết bản nhạc Xuân của mình vào năm 1952, khi Quân Đội Quốc Gia Việt Nam, tiền thân của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đang cùng với Quân Đội Liên Hiệp Pháp chiến đấu chống Cộng Sản tại nhiều mặt trận từ Nam chí Bắc, kể cả trận Điện Biên Phủ (1954), trước khi đất nước bị chia đôi thành miền Nam tự do và miền Bắc Cộng Sản sau Hiệp Định Geneva 1954.

Về mặt nội dung, niềm vui Xuân được diễn tả qua nhạc phẩm “Ly Rượu Mừng” vẫn là niềm vui không trọn vẹn vì Việt Nam thời đó đã khởi sự có chiến tranh giữa các lực lượng Việt Minh Cộng Sản được Cộng Sản Quốc Tế ủng hộ và Quân Đội Quốc Gia Việt Nam còn non trẻ và được sự yểm trợ mạnh mẽ của Quân Đội Liên Hiệp Pháp.

Nhưng niềm vui Xuân trong ca khúc “Xuân Và Tuổi Trẻ” thì thật là trọn vẹn, đến độ tác giả phải thúc giục mọi người, nhất là giới trẻ chưa đến nỗi bị cuốn hút một cách tàn nhẫn vào cuộc chiến, hãy “vui sướng đi cho đời tươi sáng, vui sướng đi cho lòng thêm tươi.”

Nói cách khác, “Xuân và Tuổi Trẻ” lúc nào cũng tràn đầy niềm vui sướng của một dân tộc chưa thật sự bị chiến tranh vùi dập, với hàng hàng lớp lớp những người trai trẻ phải vui ra đi rồi không ước hẹn ngày về…

“Ngày thắm tươi bên đời Xuân mới/ Lòng đắm say bao nguồn vui sống/ Xuân về với ngàn hoa tươi sáng/ Ta muốn hái muôn ngàn đóa hồng.”

Mùa Xuân mới quay trở về trên quê hương, đất nước thật là rực rỡ và đẹp tươi, với muôn ngàn đóa hoa tươi thắm nở rộ trên muôn vạn nẻo đường, khiến cho lòng người cảm thấy say sưa yêu đời, và ai cũng muốn muốn đưa tay ngắt mấy nụ hồng cho đời thêm rạng rỡ sắc Xuân.

“Ngày thắm tươi bên đời Xuân mới/ Lòng đắm say bao nguồn vui sống/ Xuân về với ngàn hoa tươi sáng/ Ta muốn luôn luôn cười với hoa.”

Đất, trời và lòng người cùng hòa chung niềm hoan lạc trong cuộc đổi mới, với mùa Xuân hoa nở trên ngàn cây nội cỏ, với những ngày tươi thắm muôn chim đua hát tưng bừng, khiến người người đều cảm thấy chính đời mình như cũng đang nở hoa.

“Xuân thắm tươi, én tung bay cao tít trời/ Vui sướng đi, cao tiếng ca mừng vui reo/ Đừng để lòng thổn thức tình mê đắm/ Ta trẻ vui, ta trẻ vui đời Xuân thắm tươi/ Xuân thắm tươi, én tung bay cao tít trời/ Vui sướng đi, cao tiếng ca mừng reo/ Đừng để lòng thổn thức tình mê đắm/ Ta trẻ vui, ta trẻ vui đời Xuân thắm tươi.”

Ngày Xuân con én đưa thoi, con én tung bay khắp trời. Ta đừng để lòng mình phải thổn thức làm gì mà hãy vui lên, hãy tươi trẻ lên, bởi vì ý Xuân và tình Xuân nay quá đậm đà, quá thắm tươi.

Bìa nhạc phẩm “Xuân Và Tuổi Trẻ” của La Hối và Thế Lữ. (Hình: Tài liệu)

“Vui sướng đi cho đời tươi sáng/ Vui sướng đi cho lòng thêm tươi/ Ta hát ca đón mừng Xuân mới/ Ta hát ca cho lòng thêm hăng hái.”

Ta hãy vui sướng đi để cho lòng thêm tươi và đời thêm sáng. Hãy để cho nhạc lòng réo rắt những cung điệu ngất ngây. Hãy cất tiếng hoan ca để đón mừng mùa Xuân mới và để cho lòng người thêm hân hoan, phấn khởi, say sưa và hăng hái lên đi nào!

“Hát vang lên đời ta thắm tươi/ Tiết Xuân huy hoàng muôn sắc hoa/ Tiết Xuân êm đềm muôn tiếng ca/ Hát vang hòa lòng thêm hăng hái/ Hát vang lên đời ta thắm tươi/ Tiết Xuân huy hoàng muôn sắc hoa/ Tiết Xuân êm đềm muôn tiếng ca/ Xuân tưng bừng…”

Nào, ta hãy cùng nhau hát lên vì đời ta luôn thắm tươi giữa tiết Xuân huy hoàng và giữa ngàn hoa lá rực rỡ. Bởi vì tiếng hát với cung đàn sẽ khiến cho Xuân sang không hững hờ tình duyên ta mơ giữa mùa Xuân tưng bừng, tươi thắm…

***

Nhạc sĩ La Hối, tên thật là La Doãn Chánh, sinh năm 1920 tại Hội An, Quảng Nam, trong một gia đình người Hoa gốc Quảng Đông đã định cư nhiều đời tại Việt Nam. Ông mất năm 1945, khi mới 25 tuổi.

Sinh trưởng trong một gia đình phong lưu, mà phần đông con cái đều có ít nhiều năng khiếu về nghệ thuật, nên ngay từ nhỏ ông đã thể hiện năng khiếu về âm nhạc.

Chớm lớn lên, La Hối tiếp xúc ngay với âm nhạc Tây phương, phần nhiều là ca vũ khúc và những nhạc vui trẻ của màn ảnh.

Nhạc sĩ La Hối tự học, tự nghiên cứu những bộ sử âm nhạc Đông, Tây. Chỉ một thời kỳ ngắn, từ năm 1936 đến năm 1938, La Hối học ở Sài Gòn, tiếp xúc với ít nhiều giáo sư âm nhạc, và đây là khoảng thời gian ông có dịp học hỏi, trau giồi môn âm nhạc cổ điển Tây phương.

Năm 1939, La Hối và các bạn thành lập Hội Hiếu Nhạc (Société Philharmonique) do ông làm hội trưởng. Một số nhạc sĩ nổi tiếng bây giờ như Dương Minh Ninh (tác giả ca khúc “Đường Chiều”), Lê Trọng Nguyễn (tác giả “Nắng Chiều”), Lan Đài (tác giả “Chiều Tưởng Nhớ”)… đã từng được ông hướng dẫn âm nhạc.

Trang sau của nhạc phẩm “Xuân Và Tuổi Trẻ” do nhà xuất bản Đón Gió, Sài Gòn, xuất bản Hè 1954, viết về tiểu sử của La Hối, cho biết năm 1939-1945, Nhật xâm chiếm Trung Hoa và cả miền Đông Nam Á, La Hối gia nhập một tổ chức gián điệp của Trung Hoa kháng Nhật tại Việt Nam. Trong thời kỳ này nhạc sĩ La Hối thường nghiên cứu âm nhạc Trung Hoa, nhất là những hành khúc hùng mạnh.

Năm 1944, nhạc sĩ La Hối phải trốn qua Lào để tránh tai mắt của Hiến Binh Nhật. Nhưng nhiệm vụ thiết yếu, nhạc sĩ phải trở về hoạt động tại Hội An, Đà Nẵng. Tổ chức bí mật vỡ lở, Hiến Binh Nhật bắt rất nhiều thanh niên Trung Hoa tại miền Trung Việt Nam giam cầm, tra tấn.

Năm 1945, La Hối gia nhập và trở thành một trong những nhà lãnh đạo các tổ chức chống phát xít Nhật. Ông cùng những người đồng chí hướng in truyền đơn, nổ bom, phá đường, phá cầu, phục kích các lực lượng quân đội Nhật.

Nhạc sĩ La Hối. (Hình: Tài liệu)

Vào Tháng Năm, 1945, lúc La Hối được 25 tuổi, ông và 10 chiến hữu bị Hiến Binh Nhật bắt. Sau khi bị tra tấn tàn nhẫn, tất cả cùng bị xử bắn và chôn chung vào một ngôi mộ tập thể tại chân núi Phước Tường, Đà Nẵng. Về sau, người nhạc sĩ tài hoa nhưng bạc mệnh này đã được cải táng về khu tưởng niệm Chống Phát xít Nhật ở Hội An.

Nhạc sĩ La Hối sáng tác “Xuân Và Tuổi Trẻ” trong thời kỳ hoạt động kháng Nhật, chứa đựng một nguồn vui lành mạnh và một ý chí đấu tranh vì tự do, là phản ảnh tâm hồn nghệ sĩ và tấm lòng yêu nước của nhạc sĩ.

Nhạc phẩm “Xuân Và Tuổi Trẻ” của La Hối vốn do Diệp Truyền Hoa đặt lời tiếng Hoa. Sau khi La Hối mất, nhà thơ Thế Lữ đến Quảng Nam và biết được gương hy sinh dũng cảm của ông nên xúc động mà đặt lời Việt cho “Xuân Và Tuổi Trẻ.”

Ngoài nhạc phẩm để đời này ra, La Hối còn có hai ca khúc khác được người đời biết đến, là “Gió Thiêng Liêng” và “Xuân Sắc Quê Hương.” (Vann Phan) [qd]


Nhạc phẩm “Xuân Và Tuổi Trẻ” của La Hối và Thế Lữ

Ngày thắm tươi bên đời Xuân mới
Lòng đắm say bao nguồn vui sống
Xuân về với ngàn hoa tươi sáng
Ta muốn hái muôn ngàn đóa hồng.

Ngày thắm tươi bên đời Xuân mới
Lòng đắm say bao nguồn vui sống
Xuân về với ngàn hoa tươi sáng
Ta muốn luôn luôn cười với hoa.

Xuân thắm tươi, én tung bay cao tít trời
Vui sướng đi, cao tiếng ca mừng vui reo
Đừng để lòng thổn thức tình mê đắm
Ta trẻ vui, ta trẻ vui đời Xuân thắm tươi.

Xuân thắm tươi, én tung bay cao tít trời
Vui sướng đi, cao tiếng ca mừng reo
Đừng để lòng thổn thức tình mê đắm
Ta trẻ vui, ta trẻ vui đời Xuân thắm tươi.

Vui sướng đi cho đời tươi sáng
Vui sướng đi cho lòng thêm tươi
Ta hát ca đón mừng Xuân mới
Ta hát ca cho lòng thêm hăng hái.

Hát vang lên đời ta thắm tươi
Tiết Xuân huy hoàng muôn sắc hoa
Tiết Xuân êm đềm muôn tiếng ca
Hát vang hòa lòng thêm hăng hái.

Hát vang lên đời ta thắm tươi
Tiết Xuân huy hoàng muôn sắc hoa
Tiết Xuân êm đềm muôn tiếng ca
Xuân tưng bừng…


 

5 căn phòng khách sạn xa xỉ nhất Paris

PARIS, Pháp (NV) – Một số khách sạn đã trở thành tâm điểm thăm thú khi đi du lịch — và những khách sạn có bề dày lịch sử lâu đời nhất tại Paris chắc chắn nằm trong danh sách đó. Dưới đây là những phòng khách sạn đắt đỏ nhất ở Paris, từ $15,000 tới $50,000 một đêm, trong đó có những cung điện nguy nga và các địa danh kiến trúc, thiết kế gây trầm trồ của chúng kể những câu chuyện về lịch sử Paris. Các nghệ sĩ, nhà văn, minh tinh điện ảnh, gia đình hoàng tộc và nhà thiết kế thời trang danh tiếng góp phần tô điểm thêm cho những khách sạn này khi đặt chân tới và cũng để lại dấu ấn. Những khách sạn này sở hữu một vài nhà hàng và quán rượu ngon nhất thành phố, được cư dân địa phương và khách du lịch ưa thích.

Phòng Suite Impériale tại khách sạn Ritz Paris

Trong nhóm những phòng khách sạn đắt đỏ nhất Paris, phòng này thống trị. Ritz là khách sạn được Hemingway và Coco Chanel (và cũng là thành viên của tổ chức Khách Sạn Hàng Đầu Thế Giới) lựa chọn, và khách sạn này cũng nhận được khoản cải tạo $450 triệu rất được mong đợi của Thierry Despont vào năm 2016 nhằm mục đích khôi phục danh tiếng là khách sạn tốt nhất thế giới. Quầy Bar Hemingway và trường dạy nấu ăn lâu đời và Ritz Escoffier được cải tạo mới tinh cùng những điểm mới lạ như Salon Proust—đặt theo tên của tiểu thuyết gia huyền thoại người Pháp thường dùng bữa tại Ritz—cũng được thêm vào. Vào năm 2021, khách sạn xây cất thêm một quán rượu lấy cảm hứng từ chiêm tinh và vào năm 2022, Ritz Paris Club & Spa được hồi sinh với một diện mạo mới.

Khách sạn có 13 dãy phòng sang trọng, trong đó có dãy phòng được đặt tên theo Chanel và Proust, nhưng căn phòng nên thuê là Suite Impériale với tầm nhìn ra công trường Place Vendôme. Phòng Suite này rộng 3,600 foot vuông có ba phòng ngủ, trong đó có một phòng mô phỏng theo phòng ngủ của nữ hoàng Pháp Marie Antoinette tại Versailles, có giường ngủ bọc lụa. Ba phòng tắm có vòi hình thiên nga màu vàng đặc trưng của khách sạn. Đồ cổ trong phòng có một cặp đèn tường năm nhánh thời Louis XVI, đèn chùm và một cái đồng hồ điêu khắc. Phòng có giá từ $53,563 một đêm.

Phòng Suite Impériale tại khách sạn Ritz Paris (Hình: Ritz)

Phòng Suite Haute Couture tại khách sạn Hôtel Plaza Athénée

Khai trương năm 1913, khách sạn Plaza Athénée khẳng định danh tiếng là địa điểm thời trang cao cấp của Paris nhờ vị trí đắc địa trên phố mua sắm trứ danh Avenue Montaigne và mối liên hệ lâu dài với Christian Dior, người mở cửa hàng Avenue Montaigne vào năm 1947 để được ở gần các quan khách sành điệu của khách sạn. Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi phòng suite này được săn đón nhiều nhất (và đắt tiền) là Haute Couture Suite, được điểm xuyết bằng đồ nội thất màu xám và hồng (màu của Dior), đèn chùm pha lê, đường viền tô điểm công phu và các chi tiết lá bạc. Với nét thiết kế tinh tế, chiếc khung trang trí công phu giúp làm đẹp cửa sổ với tầm nhìn tuyệt hảo nhất hướng ra Tháp Eiffel của suite. Du khách có thể tận dụng tất cả những gì khách sạn đưa ra, gồm có chăm sóc da mặt tại Dior Institut, cocktail tại quầy rượu sang trọng ở tầng trệt và các phần ăn tại Jean Imbert au Plaza Athénée náo nhiệt. Phòng có giá từ $15,818 một đêm.

Suite Belle Etoile tại khách sạn Le Meurice

Khách sạn ban đầu là cung điện tại Paris tọa lạc trên đường Rue de Rivoli vẫn rực rỡ hơn bao giờ hết nhờ vào việc làm mới không gian dành cho công chúng vào năm 2016 của Philippe Starck, người tìm đến các tác phẩm của danh họa Salvador Dalí—một vị khách thường xuyên lui tới—để tìm cảm hứng. Nghệ sĩ siêu thực có một căn phòng dành riêng cho ông tại Le Meurice, nhưng những vị khách muốn ở nơi tuyệt đỉnh nên đặt trước phòng Suite Belle Étoile tráng lệ, được Lally & Berger cải tạo vào năm 2019 và có sân hiên nhìn ra bảo tàng Louvre, bảo tàng Musée d’Orsay, Tháp Eiffel và Vương Cung Thánh Đường Sacré-Coeur. Phòng khách, phòng ăn, phòng ngủ và tủ quần áo được trang trí bằng các loại vải dệt phong phú của Rubelli, Dedar và Toyin Sellers, bên cạnh những chiếc đèn chùm đặt riêng của Maison Lucien Gau và tác phẩm nghệ thuật đương đại của Carole Benzaken. Phòng tắm lát đá cẩm thạch rộng thênh thang có ba bức tường có cửa sổ đón ánh nắng tự nhiên tràn vào, chiếu sáng bồn nước nóng. Du khách phải thử thưởng thức món bánh ngọt trái cây trompe l’oeil của đầu bếp bánh ngọt từng đoạt giải thưởng Cédric Grolet. Phòng có giá từ $21,400 một đêm.

Phòng tắm trong Suite Belle Etoile của khách sạn Le Meurice, Paris (Hình: The Dorchester Collection)

Nhà Penthouse tại khách sạn Four Seasons George V

Với ba nhà hàng đạt tiêu chuẩn năm sao Michelin, khách sạn Four Seasons Hotel George V sang trọng tọa lạc ở quận 8 thuộc tầng lớp danh gia vọng tộc với nội thất của Pierre-Yves Rochon là một địa danh theo kiến trúc Art Deco được xây cất vào năm 1928. Phòng ốc kết hợp nét cổ điển và hiện đại, đặc biệt là phong cách Art Deco, với căn chung cư Penthouse rộng 1,630 foot vuông. Với đồ thủy tinh pha lê Baccarat, ghế hoa tulip Eero Saarinen và kệ chứa đầy sách cổ, căn phòng này sẽ làm hài lòng những vị khách sành điệu. Ngắm nhìn khung cảnh bao quát từ bất kỳ sân hiên nào trong số bốn sân hiên và ngâm mình trong bồn tắm vô cực trước khi bước xuống cầu thang để thưởng thức bữa tối trang nhã tại nhà hàng Le Cinq ba lần nhận được sao Michelin, do đầu bếp trứ danh Christian Le Squer đảm trách. Phòng có giá từ $26,364 một đêm.

Những căn chung cư lớn tại khách sạn Hôtel de Crillon, thuộc nhóm Rosewood Hotel

Vào thời điểm khách sạn Hôtel de Crillon mang tính biểu tượng tại công trường Place de la Concorde mở cửa trở lại vào năm 2017 sau một cuộc cải tạo lột xác hoàn toàn, nó không chỉ tân trang cách sắp xếp và trang trí của cung điện ban đầu được xây cất bởi kiến trúc sư thế kỷ 18 Ange-Jacques Gabriel cho quốc vương Louis XV, mà còn giới thiệu Grands Appartements lộng lẫy của Karl Lagerfeld, một trong bốn nhà thiết kế cộng tác trong đề án. Đúng như tên gọi, về căn bản đây là một căn chung cư gồm có hai dãy phòng phủ đầy tông màu xám trầm lấy cảm hứng từ “ánh sáng bạc của Paris.” Lagerfeld thiết kế đồ nội thất theo yêu cầu riêng, treo những tấm hình của riêng mình, lắp đặt phòng thay y phục ẩn sau giá sách và tạo ra một bồn tắm bắt mắt được chạm khắc từ một khối đá cẩm thạch khổng lồ. Ông cũng thiết kế một căn phòng sinh động dành riêng cho con mèo tên Choupette của ông. Mặc dù việc đặt dịch vụ ăn uống tại phòng cũng rất hấp dẫn nhưng quý vị sẽ muốn hòa nhập cùng cư dân địa phương ở tầng dưới tại nhà hàng náo nhiệt Nonos par Paul Pairet, một quán bia phong cách Paris hiện đại trên nền cổ điển. Phòng có giá từ $50,809 một đêm. (TTHN)

Tin mới cập nhật