Bắt giữ tài xế tình nghi DUI trong tai nạn làm 3 người chết trên xa lộ 10

ONTARIO, California (NV) – Một tài xế xe tải bị bắt vì bị tình nghi bị ảnh hưởng của thuốc ngủ khi lái xe (DUI) trong tai nạn làm ba người chết và bốn người bị thương trên xa lộ 10, đoạn thuộc thành phố Ontario, California, chiều Thứ Ba, 21 Tháng Mười.

Trang Facebook của Cảnh Sát California (CHP) cho biết tai nạn xảy ra khoảng 1 giờ chiều, trong làn xe đi về hướng Tây, gần giao lộ với xa lộ 15, nhưng chưa rõ nguyên nhân làm cho sự việc xảy ra.

Hiện trường tai nạn trên xa lộ 10 thuộc thành phố Ontario, California. (Hình: Chụp từ màn hình đài KTLA)

CHP cho biết cảnh sát nói có hai người chết tại chỗ, năm người bị thương được đưa vào các bệnh viện gần đó, và một trong những người này qua đời sau đó.

Cảnh sát chưa cho biết tình trạng của những người bị thương. Tất cả nạn nhân đều là người lớn, theo các nhân viên Sở Cứu Hỏa Ontario.

Hình ảnh trên truyền hình cho thấy hiện trường tai nạn bao gồm bốn xe tải kéo thùng dài, hai xe tải nhỏ, và một số xe hơi.

Nhân viên CHP nói rằng một trong những tài xế xe tải bị bắt vì bị tình nghi DUI do ảnh hưởng của thuốc ngủ, và không cho biết thêm chi tiết. (Đ.D.) [kn]

Bí mật giày chạy cho phái nữ: Thế giới này của đàn ông! 

NEW YORK, NY (NV) – Một điều đáng chú ý đến mức khó tin vừa được các nhà khoa học phát hiện: Giày chạy bộ dành cho phụ nữ, thứ tưởng chừng như vô hại và được sản xuất hàng loạt, hóa ra lại được thiết kế dựa trên… bàn chân của đàn ông. 

Vâng, bạn không nghe nhầm đâu. Thế giới của những đôi giày chạy, một kỹ nghệ hàng tỷ đô la nhưng đã dành gần như toàn bộ thời gian và công sức để phục vụ… bàn chân đàn ông.


(Hình minh hoạ: Jean-Philippe Ksiazek/AFP via Getty Images)

Các nhà nghiên cứu công bố trên tạp chí BMJ Open Sports & Exercise Medicine đã đặt câu hỏi: Tại sao một ngành công nghiệp đông đảo người dùng nữ lại có thể bỏ qua những khác biệt rõ ràng về giải phẫu cơ thể, sinh học cơ thể, và cả nhu cầu riêng biệt của mỗi giai đoạn trong đời sống phụ nữ?

Hóa ra, câu trả lời đơn giản đến mức khó tin: Các hãng chỉ thu nhỏ và đổi màu “hồng” giày nam để làm giày nữ nhưng không hề tạo ra một thiết kế độc lập cho nữ giới, theo tạp chí Newsweek.

Bạn có thể tưởng tượng được không? Những đôi giày mà hàng triệu phụ nữ chạy bộ, tập luyện mỗi ngày, kỳ vọng vào sự thoải mái và bảo vệ đôi chân mình, lại không thực sự được làm ra cho họ.

Các vận động viên nữ trong nghiên cứu từ Vancouver nêu rõ: Họ cần giày với mũi chân rộng hơn, gót chân hẹp hơn, nhiều đệm hơn—những điều cơ bản để giảm chấn thương và tăng hiệu quả. Nhưng những yêu cầu cơ bản này vẫn bị bỏ qua trong suốt nhiều thập niên.

Câu chuyện không còn là chuyện về giày dép nữa mà là một biểu hiện của sự coi thường lịch sử và nhu cầu riêng biệt của phụ nữ trong xã hội. Việc này phản ánh một mô hình thiết kế, một hệ thống mà ở đó “bình thường” có nghĩa là “của đàn ông.” Yêu cầu đặt ra không phải là những bản vá víu nhỏ xíu, mà là sự tôn trọng và thừa nhận sự khác biệt thực sự giữa hai phái-một bước nhảy vọt trong tư duy thiết kế.

Đây là một sự bất công không thể bỏ qua cho những người phụ nữ, những vận động viên, những người đã mang sức mạnh của mình lên đường chạy mỗi ngày. Khi các hãng giày vẫn từ chối thiết kế thực sự dành cho phụ nữ, họ không chỉ bỏ quên khách hàng, một lượng khách chính là cả một nửa dân số thế giới.

Đó không phải là một lỗi kỹ thuật, mà là một câu chuyện về quyền được tôn trọng và được làm chủ chính cơ thể mình, ngay cả trong từng bước chạy, ngay cả trong những chi tiết nhỏ nhất.

Nếu bạn từng nghĩ rằng một đôi giày chỉ đơn giản là một đôi giày, thì câu chuyện này sẽ khiến bạn phải suy nghĩ lại.

Đó là sự thật phũ phàng đằng sau những bước chạy không dễ dàng như chúng ta tưởng. (MPL) [kn]

Ukraine chưa xong, giờ tới Trung Đông làm Trump nhức đầu

play-rounded-fill
Ukraine chưa xong, giờ tới Trung Đông làm Trump nhức đầu

Tổng Thống Donald Trump đang phải đối diện với việc làm sao kiến tạo hòa bình cho cả Ukraine và Trung Đông, một công việc không dễ.

Trump muốn nhập thịt bò Argentina, bất chấp cảnh báo dịch lở mồm, long móng

WASHINGTON, DC (NV) – ​​Chính quyền Tổng Thống Donald Trump cảnh báo rằng ngành chăn nuôi bò của Argentina có thể đang đối mặt với vấn đề dịch bệnh, tuy nhiên Mỹ vẫn có thể nhập cảng thịt bò từ nước này nhằm giảm giá trong nước.

Ông Brooke Rollins, bộ trưởng nông nghiệp,  xuất hiện trên đài truyền hình CNBC hôm Thứ Ba, 21 Tháng Mười, cho biết tổng thống “đang đàm phán với Argentina” về việc này, nhưng ông khẳng định Argentina đang có “vấn đề bệnh lở mồm long móng,” theo tạp chí Time.

Ông Trump đón ông Javier Milei, người đồng cấp Argentina, tại Tòa Bạch Ốc hôm 14 Tháng Mười, năm 2025. (Hình: Kevin Dietsch/Getty Images)

Kế hoạch nhập cảng thịt bò Argentina của Tổng Thống Trump nhằm hạ giá thịt bò Mỹ vốn đang cao kỷ lục và hỗ trợ nền kinh tế đang khó khăn của Argentina. Tuy nhiên, đề nghị này gặp nhiều phản ứng mạnh mẽ từ nông dân và các nhóm nông nghiệp Mỹ, coi đây là sự hỗ trợ bất công cho nông dân nước ngoài trong khi thị trường nội địa đang chịu áp lực.

Ông Colin Woodall, tổng giám đốc Hiệp Hội Chăn Nuôi Quốc Gia, cảnh báo kế hoạch sẽ tạo ra “hỗn loạn” cho người chăn nuôi Mỹ vào thời điểm quan trọng trong năm mà không giúp giảm giá thịt tại các cửa hàng.

Các chuyên gia kinh tế cho rằng dù Mỹ nhập cảng thêm thịt bò Argentina thì cũng khó có tác động đáng kể đến giá trong nước bởi vì Argentina chỉ chiếm khoảng 2% tổng lượng thịt bò nhập cảng của Mỹ. Việc này còn có thể làm các nhà sản xuất Hoa Kỳ nản lòng vì việc tăng đàn bò mất ít nhất hai năm để đạt sản lượng tối ưu.

Tổng Thống Trump nhấn mạnh việc nhập cảng chỉ là một phần nhỏ, mục tiêu là hỗ trợ Argentina, một nước đồng minh của Mỹ, đồng thời giảm giá thịt bò đang tăng cao tại thị trường nội địa Mỹ.

Cảnh tiêu hủy bò bị dịch lở mồm long móng. (Hình: Gerry Penny/AFP via Getty Images)

Đây là vấn đề đang được dư luận Mỹ đặc biệt quan tâm, giữa lúc nông dân trong nước vừa thất vọng vì mất thị phần đậu nành cho Argentina trong các thương vụ với Trung Quốc, trong khi giá thịt bò tiếp tục tăng cao gây áp lực cho người tiêu dùng.

Một vấn đề bất thường khác nữa là Tổng Thống Trump cam kết ít nhất $20 tỷ để cứu nguy kinh tế cho Argentina, với triển vọng lên tới $40 tỷ nếu thêm một “cơ chế tài chính” từ khu vực tư nhân và quỹ đầu tư quốc gia được triển khai.

Theo thông tin từ Bộ Tài Chính Mỹ, khoản đầu tiên là một dòng hoán đổi tiền tệ (currency swap) trị giá $20 tỷ với Ngân Hàng Trung Ương Argentina nhằm ổn định đồng peso đang sụt giá.

Ngoài ra, đang được soạn thảo một khoản $20 tỷ khác thông qua các ngân hàng lớn và quỹ đầu tư quốc tế, nếu triển khai sẽ đưa tổng mức hỗ trợ lên tới $40 tỷ.

Việc Tổng Thống Trump thúc đẩy chi ít nhất lên tới $40 tỷ cho Argentina cho thấy một nghịch lý chính sách.

Kế hoạch hỗ trợ cho Argentina này hiện đang đặt ra nhiều câu hỏi về tính ưu tiên và hiệu quả của chính sách kinh tế-ngoại giao: Vì sao hỗ trợ một nước có xuất cảng đậu nành đang khiến nông dân Mỹ bị thiệt hại? Trong khi đó, nông dân Mỹ mất thị phần ở Trung Quốc vì cuộc chiến thuế quan của ông Trump dấy lên.

Và làm như thế có phù hợp với chủ trương “nước Mỹ trên hết?” (MPL) [kn]

Người thợ đóng giày giữ hồn của những đôi chân Hollywood huyền thoại

By Deborah Netburn/Los Angeles Times
Mai Phi Long/Người Việt (chuyển ngữ)

LTS: Bắt đầu từ Tháng Giêng, 2024, nhật báo Los Angeles Times hợp tác với nhật báo Người Việt dịch và đăng những bài viết của LA Times qua nhiều đề tài. Ngược lại, LA Times cũng được phép đăng những bài của tờ báo này. Bài viết sau đây có tựa đề tiếng Anh là “How one man in East L.A. ended up with the world’s most famous feet,” được đăng hôm 24 Tháng Chín.

Ông Chris Francis tại xưởng đóng giày của mình ở East Los Angeles. (Hình: Allen J. Schaben/Los Angeles Times)

Trong một con đường nhỏ của khu East Los Angeles, ánh sáng vàng nhạt lọt qua khung cửa sổ bụi phủ của một xưởng đóng giày rọi xuống cho thấy những hàng kệ cao đến tận trần. Trên đó, hàng ngàn chiếc hộp giày nằm lặng im, ngả màu thời gian. Mỗi chiếc hộp mang một cái tên: Dean Martin. Liza Minnelli. Robert De Niro. Sarah Jessica Parker. Những tên tuổi huyền thoại của kinh đô điện ảnh Hollywood. 

Ở giữa căn phòng chật hẹp đó, ông Chris Francis, với đôi cánh tay được xăm trổ kín, vươn lấy một chiếc hộp. Mỗi hình xăm, mỗi đường mực như kể một câu chuyện lang bạt – từ thời rong ruổi trên tàu hàng, đến những đêm treo biển quảng cáo trên các cao ốc ở Las Vegas, của người thanh niên một thời mơ làm siêu sao nhạc rock.

Ông mở nắp hộp, trong đó là một tờ giấy cũ, hai khuôn bàn chân bằng gỗ đã sẫm màu với mảnh giấy bọc vàng theo thời gian mang đôi dòng chữ nghiêng nghiêng, như hơi thở còn sót lại từ một thời xa xưa.

Những hộp giày của các nhân vật nổi tiếng như Nancy Sinatra, Kim Novak, Joe Pesci and Madeline Kahn…(Hình: Allen J. Schaben/Los Angeles Times)

Trên manh giấy cũ là dòng chữ: “To Pasquale. My happy feet shall thank you. Anjelica Huston.” (Tặng Pasquale, Đôi chân hạnh phúc của tôi xin cảm ơn ông. Anjelica Huston).

Ông Francis khẽ cười, và nói: “Mỗi lần mở một chiếc hộp giống như thế này, chắng khác như mở quà Giáng Sinh.”

Di sản bị lãng quên

Những chiếc hộp ấy vốn từng thuộc về ông Pasquale Di Fabrizio, người thợ đóng giày huyền thoại của Hollywood. Từ thập niên 1960, ông đóng giày cho những ngôi sao lớn nhất, những người mà tên tuổi của họ được khắc trên Đại Lộ Danh Vọng. Bàn chân họ được ông đo từng ly, từng đường gân, từng chỗ lồi lõm nơi xương bàn chân để rồi tạo ra khuôn bằng gỗ.

Trong tiệm nhỏ trên đường 3rd Street, ông thợ Pasquale cắt từng miếng da, ghép từng lớp, khâu từng mũi kim. Mỗi đôi giày là một bản giao hưởng của sự tỉ mỉ, một lời nguyện thầm của người thợ với cái đẹp. Ông buộc những dải ruy-băng xanh, trắng, đỏ quanh mỗi hộp – như đóng dấu linh hồn nước Ý, quê hương gốc của mình, lên từng tác phẩm.

Những khuôn giày bằng gỗ mà Pasquale Di Fabrizio để lại. (Hình: Allen J. Schaben/Los Angeles Times)

Rồi người thợ đóng giày già đi, rồi mất.

Những hộp giày bị bỏ quên. Những dải ruy-băng phai màu.

Tên tuổi của ông trôi dần vào ký ức, như những bước chân ngừng lại.

Người đến sau

Chris Francis không sinh ra để đóng giày. Ông từng là nghệ sĩ chơi nhạc rock, là kẻ du mục, là người thích đứng trên mép mái nhà để nhìn xuống thành phố Los Angeles rực sáng. Nhưng rồi, trong một đêm tiệc ở Hollywood, ông nhận ra mình yêu những đôi giày thuộc da, yêu cách mũi kim xuyên qua từng thớ vật liệu, như thể thời gian có thể được khâu lại bằng tay.

Ông tự học. Không thầy, không trường lớp. Chỉ có những người thợ giày người Ý, Armenia, Iran, Iraq, Nga, Syria nhập cư chỉ cho ông từng bí quyết nhỏ.

“Đây là cách may mũ giày không để lộ đường chỉ.”

“Đây là cách tạo độ cong cho gót.”

“Shoe Machine,” một tác phẩm nghệ thuật của ông Chris Francis. (Hình: Allen J. Schaben / Los Angeles Times)

Mỗi người dạy ông một “mẹo”, và ông nối các mẹo ấy thành một kỹ thuật/nghệ thuật đóng giày riêng của mình.

Ông mở xưởng đóng giày ở East Los Angeles – nơi giày không được làm bằng máy, không dùng máy tính.

Âm nhạc trong xưởng là đĩa bằng nhựa của thập niên 1960. 

Mùi da, mùi dầu bóng, mùi sáp ong hòa vào nhau thành thứ hương cổ xưa làm vương vấn…

Cuộc gặp giữa hai thế giới

Năm 2022, khi nghe tin di sản của Di Fabrizio bị vứt trong sân sau một ngôi nhà ở Burbank, ông Francis lập tức đến. Những chiếc hộp phủ bạt, nấm mốc, mưa gió ăn mòn chữ viết tay. Nhưng với ông, đó không phải là rác. Đó là di vật, là ký ức của một bậc thầy đóng giày, một nghệ nhân.

Ông không có đủ tiền.

Ông mang đến hai tác phẩm nghệ thuật, hai đôi giày tác phẩm chính mình – đổi lấy toàn bộ kho lưu trữ.

Trong chuyến xe đầu tiên chở về xưởng, ông nhìn thấy những cái tên viết nguệch ngoạc trên hộp: Wayne Newton. Ginger Rogers. Burt Reynolds. Sylvester Stallone.

“Tôi cảm thấy mình nóng bừng lên như bị bốc cháy vì vui sướng,” ông xúc động kể lại.

Ông mất nhiều tuần để phân loại, lau chùi, cứu lấy những khuôn còn nguyên vẹn.

Một số đã hỏng, bị mục, phải bỏ đi. 

Ông nói, giọng trầm xuống: “Tôi cố giữ lại những tên tuổi lớn, nhưng vẫn còn nhiều thứ tôi không thể cứu. Đau lòng lắm.”

Những khuôn chân gỗ kể chuyện

Giờ đây, mỗi sáng, ông Francis lại đứng giữa hàng ngàn khuôn gỗ. Có khuôn to đến mức “phải dùng da của nửa con bò để làm một đôi giày,” như Di Fabrizio từng làm cho cầu thủ bóng rổ Wilt Chamberlain với cỡ giày số 15. 

Có khuôn nhỏ xíu, dành cho người thấp bé – nhóm khách mà Pasquale luôn dành sự tôn trọng hiếm thấy.

Ông Chris Francis cầm ni giầy mà lần cuối cùng ông Pasquale Di Fabrizio làm cho tài tử Robert De Niro. (Hình: Allen J. Schaben/Los Angeles Times)

Đôi khi, ông mở một hộp, nhìn thấy tên người đã mất. Ông im lặng rất lâu.

“Đó là lời nhắc nhở,” ông nói. “Rằng cuộc sống là dành cho người đang sống. Chúng ta phải dạy lại, chia sẻ, và để lại thứ gì đó.”

Giữa thời đại công nghiệp lạnh lùng, ông Francis vẫn ngồi khâu tay từng đường giày. Một đôi giày của ông có giá ít nhất $1,800 nhưng với các nhạc sĩ, đó là vũ khí, là phong cách, là phần nối dài của cơ thể của họ biểu hiện trên sân khấu.

Người giữ hồn nghệ thuật đóng giày truyền thống

Ban đêm, khi đường phố im lặng chìm vào bóng tối, ánh đèn xưởng hắt qua khung kính, nhìn vào sẽ thấy ông Chris Francis lại cúi xuống, đo, cắt, dán, khâu. Ở góc phòng, những “hộp mới” của ông xuất hiện – lần này buộc bằng ruy-băng đỏ, trắng, xanh lam – dấu ấn Ireland.

Ông nói: “Pasquale có những hộp của ông. Còn tôi, tôi đang tạo nên những chiếc hộp của mình.”

Ngoài kia, Los Angeles vẫn ồn ào, vẫn chạy đua với công nghệ, với tốc độ, với AI. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, thời gian chậm lại – ở đó, tiếng búa nhẹ gõ, tiếng kim xuyên qua da, và âm nhạc từ chiếc máy quay đĩa cũ vang lên âm thanh rè rè, khe khẽ.

Thế giới đang mất dần linh hồn của đôi bàn tay điêu luyện. 

Nhưng ở East Los Angeles, có một người vẫn kiên nhẫn giữ lấy nó – từng đôi giày, từng ký ức, từng bước chân của quá khứ. [đ.d.]

Đa số dân Mỹ ủng hộ công nhận nhà nước Palestine, ngược với Trump

WASHINGTON, DC (NV) Một cuộc thăm dò mới của Reuters/Ipsos cho thấy đa số người dân Mỹ, bao gồm 80% đảng viên Dân Chủ và 41% đảng viên Cộng Hòa, cho rằng Hoa Kỳ nên công nhận nhà nước Palestine, cho thấy lập trường của Tổng Thống Donald Trump đang đi ngược với ý kiến của công chúng.

Cuộc khảo sát kéo dài sáu ngày, kết thúc hôm Thứ Hai, cho thấy 59% người tham gia ủng hộ việc Mỹ công nhận Palestine, 33% phản đối, và phần còn lại không chắc chắn hoặc không trả lời, Reuters cho biết hôm Thứ Tư, 22 Tháng Mười.

Một nhóm người Do Thái Chính Thống xuống đường ủng hộ Palestine ở viên Lafayette Park trước Tòa Bạch Ốc. (Hình: Tasos Katopodis/Getty Images)

Khoảng một nửa đảng viên Cộng Hòa (53%) phản đối, trong khi 41% nói họ ủng hộ.

Số liệu này được đưa ra trong bối cảnh ngày càng nhiều quốc gia đồng minh của Mỹ (gồm Anh, Canada, Pháp và Australia) đã chính thức công nhận nhà nước Palestine, gây phản ứng dữ dội từ Israel, quốc gia được thành lập năm 1948 và đã khiến hàng trăm ngàn người Palestine phải rời bỏ quê hương.

Sau cuộc tấn công bất ngờ của Hamas vào tháng 10 năm 2023, Israel đã tiến hành hàng loạt cuộc không kích, san phẳng nhiều khu dân cư ở Gaza.

Khoảng 60% người Mỹ được hỏi cho rằng phản ứng của Israel là “quá mức cần thiết”, trong khi 32% không đồng ý.

Dù vậy, một phần lớn công chúng vẫn sẵn sàng ghi nhận công lao của Trump nếu ông đạt được thỏa thuận hòa bình lâu dài. Khoảng 51% người được hỏi nói rằng Trump “xứng đáng được ghi nhận” nếu hòa bình thành công, trong khi 42% phản đối.

Tuy chỉ có 5% đảng viên Dân Chủ ủng hộ toàn bộ nhiệm kỳ của Trump, nhưng 1/4 trong số họ cho rằng ông nên được khen ngợi nếu thỏa thuận ngừng bắn được duy trì. 

Tuy nhiên, viễn ảnh hòa bình vẫn rất mong manh.

Các cuộc đụng độ bạo lực cuối tuần qua đe dọa phá vỡ thỏa thuận đình chiến mới chỉ kéo dài một tuần, buộc các nhà ngoại giao Mỹ phải gây sức ép với cả Israel và Hamas để đưa kế hoạch của Tổng Thống Trump trở lại quỹ đạo.

Những vấn đề cốt lõi, như việc Hamas giải giới, quân Israel rút khỏi Gaza và chính quyền tương lai của vùng lãnh thổ Palestine, vẫn chưa có đáp số. (MPL) [kn]

Arizona kiện Hạ Viện Mỹ vì trì hoãn tuyên thệ cho bà Adelita Grijalva

PHOENIX, Arizona (NV) – Bà Kris Mayes, bộ trưởng tư pháp Arizona, đã đệ đơn kiện vào hôm Thứ Ba, 21 Tháng Mười, nhằm phản đối việc lãnh đạo Đảng Cộng Hòa tại Hạ Viện Mỹ từ chối tuyên thệ cho một nữ dân biểu mới đắc cử, theo trang tin The Hill.

Đơn kiện yêu cầu một thẩm phán liên bang tại Washington D.C. tuyên bố rằng bà Adelita Grijalva là thành viên hợp pháp của Hạ Viện, đồng thời cho phép người khác có thể làm lễ tuyên thệ nếu Chủ Tịch Hạ viện Mike Johnson (Cộng Hòa- Louisiana) từ chối thực hiện.

Dân Biểu Đắc Cử Adelita Grijalva (Dân Chủ-Arizona). (Hình: Rebecca Noble/Getty Images)

Trong đơn kiện, bà Mayes viết rằng “vấn đề ở đây là liệu một người đã được bầu hợp lệ vào Hạ Viện có thể bị tước quyền nắm giữ chức vụ chính đáng của mình, chỉ vì chủ tịch Hạ Viện quyết định giữ cơ quan này ngoài “phiên họp chính thức” hay không.”

“Nếu chủ tịch Hạ viện được trao quyền như vậy, ông ta đã huỷ hoại ý chí của cử tri, những người đã bầu ra người đại diện cho họ, bằng cách từ chối không cho họ có đại diện trong một phần đáng kể của nhiệm kỳ hai năm được Hiến Pháp quy định,” đơn kiện nêu rõ và nhấn mạnh, “Rất may là Hiến Pháp không trao quyền đó cho chủ tịch Hạ Viện — hay cho bất kỳ ai khác.”

Bà Adelita Grijalva, cựu giám sát viên quận hạt, đã thắng trong cuộc bầu cử đặc biệt tháng trước để kế nhiệm ghế của người cha là cố Dân Biểu Raúl Grijalva (Dân Chủ – Arizona). Khu vực bầu cử của bà bao gồm phần lớn biên giới phía Nam của Arizona và một phần thành phố Tucson.

Tuy nhiên, Chủ Tịch Hạ viện Mike Johnson đã trì hoãn tuyên thệ và biện minh rằng ông “chỉ đang tuân theo truyền thống lâu đời của Hạ Viện,” vốn chỉ tổ chức lễ tuyên thệ trong các phiên họp chính thức.

Trong tuyên bố gửi báo chí, Grijalva cho rằng hành động cản trở của Johnson đã vượt xa giới hạn của chính trị đảng phái: “Đây là một hành vi vi hiến và vi phạm nghiêm trọng tiến trình dân chủ.” 

“Cử tri miền Nam Arizona đã bày tỏ ý chí của họ, nhưng suốt bốn tuần qua, ông ấy từ chối không tuyên thệ cho một dân biểu được bầu hợp pháp, tước đi quyền đại diện hiến định của người dân Arizona,” bà Grijalva nhấn mạnh.

Hạ viện Hoa Kỳ đang đứng ở ngưỡng bước ngoặt: một kiến nghị đặc biệt (discharge petition) nhằm buộc thông qua một dự luật yêu cầu tung toàn bộ hồ sơ liên quan đến cố tỷ phú Jeffrey Epstein đã đạt 217 chữ ký, chỉ còn thiếu một chữ ký nữa để đạt con số 218, mức tối thiểu để buộc Hạ Viện tổ chức biểu quyết. 

Người được nhiều bên xem là sẽ là chữ ký quyết định đó chính là bà Adelita Grijalva. Tuy nhiên, Hạ Viện chưa tổ chức lễ tuyên thệ cho bà Grijalva.

Việc Chủ Tịch Hạ Viện Johnson từ chối triệu tập phiên họp để làm điều này cho đến khi chính phủ mở cửa trở lại khiến làm dấy lên nghi vấn rằng việc trì hoãn lễ tuyên thệ có thể là chiến thuật nhằm trì hoãn chữ ký thứ 218 cần thiết để đưa dự luật hồ sơ Epstein ra biểu quyết.

Trong khi Johnson khẳng định rằng việc không tuyên thệ là do tình trạng đóng cửa chính phủ và không liên quan tới dự luật hồ sơ Epstein, các nhà lập pháp và chuyên gia phản đối cho rằng đây là một hành động có chủ ý chính trị nhằm trì hoãn “ngày biểu quyết.”

Dự luật hồ sơ Epstein hiện được đề xuất bởi hai nghị sĩ: Thomas Massie (Cộng Hoà-Kentucky) và Ro Khanna (Dân Chủ- California). 

Johnson cho rằng Hạ Viện chỉ cần ủy ban điều tra là đủ và dự luật này “không cần thiết.” (MPL) [kn]

 

Bessent: Cứu trợ $20 tỷ cho Argentina trong lúc chính phủ Mỹ đóng cửa là ‘cần thiết’

WASHINGTON, DC (NV) – Hoàn tất khoản cứu trợ trị giá $20 tỷ cho Argentina bằng tiền thuế của người dân Mỹ trong thời gian chính phủ đóng cửa là việc làm thiết yếu, ông Scott Bessent, bộ trưởng Tài Chính Mỹ, nói hôm Thứ Ba, 22 Tháng Mười, theo CNN tường thuật.

Ông Bessent đưa ra nhận định này là để đáp lại lá thư của Thượng Nghị Sĩ Elizabeth Warren (Dân Chủ-Massachussets), thành viên Ủy Ban Tài Chính Thượng Viện, gửi cho ông Bessent một tuần trước đó trong đó yêu cầu ông giải thích lý do tại sao Bộ Tài Chính đang tìm cách “tiếp máu” cho Argentina trong thời gian chính phủ liên bang bị đóng cửa khiến các nguồn lực của Mỹ bị hạn chế.

Tổng Thống Donald Trump (trái) đón ông Tổng Thống Javier Milei của Argentina tại Tòa Bạch Ốc hôm 14 Tháng Mười. (Hình minh họa: Kevin Dietsch/Getty Images)

“Chúng tôi buộc phải ưu tiên những nỗ lực quan trọng cho mục tiêu cần thiết để thực hiện các nhiệm vụ của tổng thống theo Hiến Pháp – bao gồm an ninh quốc gia và ổn định tài chính toàn cầu,” ông Bessent viết cho bà Warren, trong lá thư hồi âm được bà chia sẻ với CNN.

Khuôn khổ gói cứu trợ mang tính sống còn cho Argentina trị giá $20 tỷ mà ông Bessent công bố hồi đầu tháng này được gọi là “hoán đổi tiền tệ.” Nó cho phép Ngân Hàng Trung Ương Argentina đổi đồng peso lấy đồng đô la Mỹ với Bộ Tài Chính Mỹ. Làm vậy có thể giúp ổn định thị trường tài chính bằng cách bơm thêm thanh khoản. Tuy nhiên, trên thực tế, đó là khoản vay của chính phủ Mỹ cho Argentina.

Đồng peso Argentina mất giá đáng kể so với các đồng tiền khác kể từ khi Tổng Thống Javier Milei, đồng minh thân cận của Tổng Thống Donald Trump, hứng chịu thất bại lớn trong các cuộc bầu cử địa phương. Điều này dấy lên nghi ngờ liệu ông Milei có giữ nổi thế đa số trong Quốc Hội vào đợt bầu cử giữa kỳ cuối tháng này hay không. Tuần trước, ông Trump cho biết những nỗ lực sắp tới để củng cố nền kinh tế Argentina sẽ phụ thuộc vào kết quả bầu cử giữa kỳ.

Nhưng ngoài những câu hỏi mà ông Trump phải đối mặt để giải cứu nền kinh tế của nước láng giềng Nam Mỹ, một câu hỏi nữa cũng sẽ được đặt ra là liệu nỗ lực này có thành công hay không.

Bà Warren cũng chất vấn kế hoạch của Bộ Tài Chính là vận động các ngân hàng tư nhân để tìm kiếm một khoản vay $20 tỷ cho Argentina bên cạnh gói cứu trợ $20 tỷ của chính phủ Mỹ. (NNL) [đ.d.]

Họa sĩ Huê Nguyễn sắp triển lãm tại Little Saigon, giúp trẻ sứt môi có nụ cười

Văn Lan/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Họa sĩ Huê Nguyễn sẽ triển lãm tranh trong hai ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật, 25 và 26 Tháng Mười, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, Westminster, với mục đích giúp trẻ em sứt môi có nụ cười.

Họa sĩ Huê Nguyễn bên bức tranh “Thiếu Nữ Việt Nam,” khổ lớn, tại xưởng vẽ của ông. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Tranh của họa sĩ Huê Nguyễn theo trường phái tự do, vẽ con người trong sinh hoạt đời thường, ngoài đường phố, như ở San Francisco, với những khu Chinatown, với những người Hispanic ngồi xe lăn chơi guitar, hoặc những em bé hồn nhiên chơi với nhau ngoài công viên, hoặc cảnh trí của những xứ Châu Âu, Việt Nam, hoặc cảnh trí nước Mỹ.

Ông nói, ông thích những gì thật sự đang diễn ra, sẽ sống động trung thực hơn khi vẽ lên tranh.

Như những lần triển lãm trước, mục đích của triển lãm tranh kỳ này vẫn là những đề tài xã hội, qua nghệ thuật hội họa, sẽ thu được một số tiền nào đó, giúp trẻ em không may mắn khi bị sứt môi ở những làng quê nghèo, khắp nơi trên thế giới.

Ông bộc bạch: “Tôi không giúp được những chuyên môn về y khoa như các vị bác sĩ, chỉ dùng khả năng của mình qua sáng tác tranh vẽ bán lấy tiền để giúp mang lại niềm vui, sự tự tin khi các em bé sứt môi tìm lại được nụ cười hồn nhiên của tuổi thơ.”

Bức tranh khổ lớn “New York Skyline” của họa sĩ Huê Nguyễn sẽ được trưng bày tại triển lãm sắp tới. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Ông chia sẻ: “Thử nghĩ xem, những em bé sứt môi sống mãi trong tình trạng xấu hổ, mất tự tin vì khuyết tật của mình, không dám bước ra ngoài xã hội dù có tài năng.”

Ông cho biết một duyên may đưa đến khi mười mấy năm về trước, ông tình cờ tìm thấy một địa chỉ nằm trên góc nhỏ của nhật báo The Los Angeles Time, đó là tổ chức từ thiện Smile Train.

Ông kể: “Tôi thấy hay quá vì trong tương lai, tôi có thể triển lãm tranh, lấy chút ít tiền giúp các em nhỏ sứt môi. Tất cả tiền bán tranh, tôi gởi hết cho Smile Train nhằm giúp các trẻ em khắp thế giới. Lần đầu tiên bán tranh chỉ được $1,200, đến nay đã khá hơn, người mua tranh ủng hộ nhiều khiến tôi có thêm nhiều sáng tác hơn nữa. Lần vừa rồi bán được $4,700, tôi bỏ thêm vô cho đủ $5,000 là vui lắm rồi.”

Tôi nghĩ người mua tranh có tính nhân đạo trong việc góp phần giúp hoạt động xã hội, đó cũng là cùng nhau giúp những hoàn cảnh khắc nghiệt của các em nhỏ khuyết tật.

Tác phẩm “Flower & Mountain” của họa sĩ Huê Nguyễn. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Ông giải bày thêm: “Người vô gia cư nếu họ xin tiền, được người qua đường giúp đỡ chút ít cũng tốt, nhưng nếu không có người cho thì họ cũng có ngân sách của chính phủ giúp về nhà ở, tiền ăn ở hàng tháng, và những chu cấp khác, nhưng chỉ vì những người ấy họ thích tự do thôi. Nếu không ai giúp họ, đã có chính phủ lo.”

“Nhưng các trẻ em sứt môi ở những xứ nghèo không có bác sĩ và ngân sách, không ai biết được các em đó ở đâu. Nếu các em không được may mắn ra khỏi hoàn cảnh bị mặc cảm trong đời sống, không có điều kiện giao tiếp với thế giới bên ngoài, thì cuộc đời các em rất khổ sở khi không dám bước ra với xã hội, lớn lên không có bạn, không có gia đình. Suốt cuộc đời các em chỉ là bóng tối.”

“Với $250, chúng ta có thể đem một em bé sứt môi ra ánh sáng, cứ thế mà nhân lên, dù sao cũng là cách giúp các em trở lại cuộc sống bình thường ở những nước nghèo trên thế giới,” ông chia sẻ thêm.

Cuộc triển lãm lần thứ 13 này, với khoảng 45 bức tranh sơn dầu trên bố, khổ nhỏ nhất 16×20, lớn nhất là 48×50, với định giá từ 250$ đến 2,000$/bức, tùy theo khổ tranh.

Họa sĩ Huê Nguyễn bên bức tranh “San Francisco.” (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Đa số tranh của họa sĩ Huê Nguyễn ghi lại những cảm nhận của thị giác, cái nhìn đa đạng và phong phú trong hội họa được ông chuyển qua tranh sơn dầu bền vững với thời gian, vì thế ông chuyên về sơn dầu, với những hình ảnh ông bắt gặp đâu đó qua những chuyến đi, từ Châu Âu êm đềm thơ mộng, đến xứ sương mù London cổ kính, hoặc vẽ ở làng quê Việt Nam hoặc Hoa Kỳ, nơi ông đang sống.

Bức tranh “New York Skyline,” khổ lớn 48×50, cho thấy một không gian với nhiều tòa nhà chọc trời, rất nhiều kích cỡ cao thấp với nhiều sắc màu khác nhau, nhưng rất bắt mắt với bố cục thị giác của cái nhìn không gian ba chiều nổi bật.

Tuy mới thoạt nhìn thấy lộn xộn nhưng nhìn kỹ sẽ thấy cách sắp đặt thật hài hòa, qua bàn tay khéo léo của các kiến trúc sư tài ba, đang vẽ lại một trật tự mới cho một trong những thành phố hàng đầu thế giới.

Họa sĩ Huê Nguyễn tại xưởng vẽ của ông hồi năm 2022. (Hình minh họa: Đằng-Giao/Người Việt)

Bức tranh “Flowers & Mountain” cho thấy một phong cảnh hùng vĩ với những đồi núi chập chùng của đảo Catalina Island, với sắc màu đỏ thắm của hoa Poppy bao quanh, nhìn thật lâu mới thấy khung cảnh yên bình với mấy chú bò đứng gặm cỏ.

Một bức khác diễn tả những chiếc thuyền thúng ở miền biển Qui Nhơn xanh ngắt.

Họa sĩ Huê Nguyễn sinh năm 1941 tại Ba Tri, Bến Tre, Việt Nam. Ông từng học trường Mỹ Thuật Gia Định vào thập niên 1960. Ông đến Mỹ năm 1975 cùng vợ, bà Điệp Nguyễn, và con trai Lê Nguyễn. Hiện ông đầu tư thời giờ nghỉ hưu của mình cho vẽ tranh, mong bán kiếm tiền để giúp đem lại niềm vui cho trẻ em sứt môi.

Triển lãm tranh sơn dầu của họa sĩ Huê Nguyễn mở cửa đón khách yêu tranh trong hai ngày, từ 10 giờ sáng đến 7 giờ tối Thứ Bảy, 25 Tháng Mười, và từ 9 giờ sáng đến 6 giờ tối Chủ Nhật, 26 Tháng Mười, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683. [đ.d.]

Trump rốt cuộc cũng đoạt ‘giải Hòa bình,’ dù không phải Nobel

video
play-rounded-fill
Trump rốt cuộc cũng đoạt ‘giải Hòa bình,’ dù không phải Nobel
Tổng thống Donald Trump cuối cùng đã nhận được “giải hòa bình” vào tối thứ Ba tại Tòa Bạch Ốc, chỉ là không phải giải Nobel Hòa Bình như ông hằng mong muốn

Bão Fengshen sẽ dội ‘bom nước’ vào miền Trung, gây lụt lớn

ĐÀ NẴNG, Việt Nam (NV) – Bão Fengshen (bão số 12) khi vào đất liền giảm thành áp thấp nhiệt đới, song kéo theo lượng mưa lên tới 800-900 mm đến khu vực miền Trung, nguy cơ gây ngập lụt, sạt lở ở nhiều nơi.

Báo VNExpress hôm 22 Tháng Mười dẫn lời ông Mai Văn Khiêm, giám đốc Trung Tâm Dự Báo Khí Tượng Thủy Văn Quốc Gia, cho biết mưa lớn sẽ chia làm hai đợt.

Miền Trung Việt Nam đối mặt với đợt mưa lũ do mưa to trong nhiều ngày. (Hình: T.L/Tuổi Trẻ)

Đợt một từ đêm 22 đến 24 Tháng Mười, do ảnh hưởng của hoàn lưu bão, không khí lạnh và gió Đông, khiến khu vực từ Quảng Trị đến Đà Nẵng dự báo mưa 400-600 mm, cục bộ trên 800 mm. Còn khu vực Hà Tĩnh, Quảng Ngãi mưa 100-250 mm, cục bộ trên 400 mm.

Đợt mưa thứ hai từ ngày 25 đến 27 Tháng Mười, với hai nơi là Quảng Trị, Huế với lượng 200-300 mm, cục bộ trên 500 mm. Trong khi Hà Tĩnh, Đà Nẵng, Quảng Ngãi mưa 100-200 mm, có nơi trên 300 mm.

Do mưa lớn và dồn dập trong thời gian ngắn và có thể kéo dài đến hết Tháng Mười, lũ các sông ở Quảng Trị, Huế, Đà Nẵng và Quảng Ngãi dự báo sẽ vượt báo động ba từ 0.3-1.5 mét, có thể gây ngập lụt, lũ quét, sạt lở đất ở hơn 150 xã, phường.

Theo đó, từ đêm 22 đến ngày 28 Tháng Mười, các sông từ Quảng Trị-Quảng Ngãi sẽ xuất hiện một đợt lũ.

Cụ thể, tại Quảng Trị, lũ sông Gianh tại Mai Hóa lên báo động hai, ba; sông Kiến Giang tại Lệ Thủy trên báo động ba 1.5 mét; sông Hiếu tại Đông Hà, sông Bến Hải tại Hiền Lương báo động hai, ba; sông Thạch Hãn ở mức báo động ba.

Do vậy, nguy cơ lũ quét, sạt lở đất ở Quảng Trị được cảnh báo mức cao tại 41/78 xã, phường.

Tại Huế, lũ sông Bồ tại Phú Ốc, sông Hương tại Kim Long vượt báo động ba 0.2-0.5 mét. Nguy cơ lũ quét, sạt lở đất mức cao tại 14/40 xã, phường; ngập lụt nghiêm trọng ở 30/40 xã phường.

Tương tự, tại Đà Nẵng, lũ sông Vu Gia tại Ái Nghĩa, sông Thu Bồn tại Câu Lâu, sông Tam Kỳ vượt báo động ba từ 0.1-0.5 mét. Nguy cơ lũ quét, sạt lở đất và ngập lụt nghiêm trọng ở mức cao tại 31/94 xã, phường.

Còn tại Quảng Ngãi, lũ sông Trà Bồng, Vệ trên báo động ba. Nguy cơ lũ quét, sạt lở đất, ngập lụt nghiêm trọng tại 31/54 xã, phường.

Để bảo toàn tính mạng, hơn 200 người dân xã Ba Vinh, tỉnh Quảng Ngãi, đã khăn gói đến nhà văn hóa xã trú tạm đề phòng sạt lở núi Gò Oát lấp nhà.

Trong khi đó, người dân thành phố Đà Nẵng chủ động di chuyển xe hơi, xe gắn máy, tài sản giá trị… đến các vị trí cao, an toàn để tránh ngập, hư hỏng. Một số gia đình còn dùng bạt bọc kín xe hơi với hy vọng “nước ngập đến đâu, xe nổi đến đấy.”

“Tôi chuẩn bị sẵn nhiều tấm hợp kim, có gioăng cao su để khi nước lên sẽ gia cố thêm ngoài cổng, có thể ngăn được nước cao 1.4 mét. Thiên tai ngày càng khó lường, càng chủ động sẽ càng giảm được thiệt hại,” anh Trần Thanh Nguyên, 34 tuổi, ở phường Thanh Khê, cho biết.

Tại thành phố Huế, công viên Trung Tâm Hành Chính ở phường Vỹ Dạ nằm trên đồi cao trở thành điểm đậu xe hơi tránh lũ cho hàng chục người dân.

Ngoài địa điểm trên, nhiều con đường nền cao như Điện Biên Phủ, Phan Bội Châu, dốc cầu chợ Dinh và cầu vượt Thủy Dương đều kín xe hơi tránh lũ.

Người dân ở Đà Nẵng dùng tấm bạt lớn để bọc kín xe hơi chống ngập nước gây hư hỏng. (Hình: Nguyễn Đông/VNExpress)

Anh Nguyễn Văn Quang, 39 tuổi, ở phường Vỹ Dạ, cho biết khi mưa lớn kéo dài, đường Hoàng Lanh, Vũ Thắng gần các khu chung cư Vicoland, Aranya, Xuân Phú thường bị ngập. Những năm trước, lũ từ sông Như Ý tràn vào, nhiều xe hơi bị ngâm nước, hư hỏng.

Hiện Cục Cứu Hộ Cứu Nạn Bộ Tổng Tham Mưu Quân Đội Việt Nam duy trì gần 62,500 lính, hơn 200,000 dân quân cùng 6,000 phương tiện ứng trực, chốt giữ tại nơi nguy cơ ngập lụt, chia cắt, sẵn sàng ứng phó.

Thiên tai từ đầu năm đến nay ở Việt Nam đã làm 241 người chết, mất tích, 389 người bị thương; 261,000 nhà bị hư hỏng, tốc mái; 594,000 hécta  lúa, hoa màu, cây trồng khác bị ngập úng; 30,800 gia súc, 2.7 triệu gia cầm bị chết, cuốn trôi… Tổng thiệt hại kinh tế trên 53,800 tỷ đồng (hơn $2 tỷ) và con số này có thể còn tăng thêm. (Tr.N) [kn]

Y đức ở đâu khi bệnh viện để nạn nhân chết tức tưởi

Chuyện Vỉa Hè

Đặng Đình Mạnh

Ngày 12 Tháng Mười vừa qua, mạng xã hội lan truyền thông tin gây phẫn nộ về cái chết của một nam sinh viên 19 tuổi, em Đ.Đ.Q.T, sinh viên năm thứ nhất của một trường đại học, sau vụ tai nạn giao thông.

Hình ảnh nam sinh bị tai nạn giao thông tại thời điểm được đưa vào bệnh viện đa khoa Bà Rịa để cứu cấp. (Hình cắt từ clip/VNN)

Từ lời thuật kể của người thân, sự việc tưởng chừng chỉ là một tai nạn đáng tiếc, lại trở thành một bi kịch cho gia đình và cho y đức khi mà nạn nhân bị bỏ mặc nhiều giờ trong tình trạng nguy kịch tại Bệnh Viện Đa khoa Bà Rịa, chỉ vì lý do “chưa có người nhà đến làm thủ tục.”

Đằng sau cái chết tức tưởi của nam sinh là câu hỏi lớn về y đức, trách nhiệm nghề nghiệp và cả chế độ quản lý bệnh viện công, nơi đáng lẽ phải đặt sinh mạng con người lên hàng đầu.

Câu chuyện đau lòng của một sinh viên trẻ

Chiều, khoảng 15 giờ 30 ngày 12 Tháng Mười, T. gặp tai nạn giao thông trên đường từ quê trở lại Sài Gòn sau khi dự sinh nhật mẹ. Sau sơ cứu tại trung tâm y tế địa phương, em được chuyển đến Bệnh Viện Đa Khoa Bà Rịa để cấp cứu. Tuy nhiên, từ 6 giờ 30 tối đến 5 giờ sáng hôm sau, nạn nhân vẫn nằm bất động tại khoa Cấp Cứu, không được xử trí y tế thích đáng.

Gia đình cho biết, vì công an giữ điện thoại và căn cước công dân của T. để làm hồ sơ vụ tai nạn, nên bệnh viện không thể liên lạc thân nhân, và lấy lý do “chưa có người nhà làm thủ tục, chưa có bảo lãnh viện phí” để từ chối điều trị. Khi gia đình hay tin và chạy đến, mọi sự đã quá muộn.

Dư luận đặt câu hỏi: Vì sao một bệnh viện đa khoa cấp tỉnh, nơi được giao nhiệm vụ cứu người, lại có thể bỏ mặc một bệnh nhân nguy kịch chỉ vì thiếu giấy tờ hành chính? Câu trả lời, nếu chỉ dừng lại ở quy trình, là sự biện minh phi lý một lỗi lầm cố ý và mang tính chất tội phạm.

Cấp cứu không cần thủ tục, nguyên tắc căn bản của y học

Luật Khám Bệnh, Chữa Bệnh (sửa đổi năm 2023, có hiệu lực từ 1 Tháng Giêng, 2024) quy định rất rõ tại Điều 53:

“Cơ sở khám bệnh, chữa bệnh có trách nhiệm tiếp nhận, khám và cấp cứu ngay cho người bệnh trong tình trạng cấp cứu, không được từ chối hoặc trì hoãn việc cấp cứu vì bất kỳ lý do gì.”

Trước đó, Luật Khám Bệnh, Chữa Bệnh 2009 cũng nêu tương tự tại Điều 38, khẳng định rằng mọi thủ tục hành chính, kể cả việc thanh toán, bảo hiểm hay nhận dạng, đều được thực hiện sau khi đã đảm bảo người bệnh qua cơn nguy kịch.

Nói cách khác, nguyên tắc đầu tiên của nghề y – cứu người trước, thủ tục sau – không chỉ là đạo lý mà còn là nghĩa vụ pháp lý. Nếu bệnh viện Bà Rịa viện dẫn lý do “chưa có người nhà đóng lệ phí” hay “chưa có giấy tờ tùy thân” để không xử trí y tế cho một người đang hấp hối, thì đó không chỉ là vô cảm, mà còn vi phạm pháp luật hình sự.

Bộ Luật Hình Sự Việt Nam 2015, sửa đổi năm 2017, tại Điều 132 – Tội không cứu giúp người đang ở trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng, quy định rõ:

“Người nào thấy người khác đang ở trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng mà có điều kiện mà không cứu giúp, dẫn đến hậu quả người đó chết, thì bị phạt tù đến na8m năm.”

Nếu hành vi này được thực hiện bởi người có nghĩa vụ cứu giúp theo nghề nghiệp, hình phạt có thể lên tới bảy năm tù. Với trường hợp Bệnh Viện Đa Khoa Bà Rịa, đây không còn là lỗi hành chính hay sự chậm trễ quy trình, mà là hành vi tắc trách có dấu hiệu tội phạm.

Khi y đức bị giới hạn bởi cơ chế hành chính

Một câu hỏi khác cần được đặt ra: Vì sao bác sĩ, điều dưỡng, nhân viên trực cấp cứu, những người được đào tạo để “đặt tính mạng bệnh nhân lên trên hết” lại có thể làm ngơ trước một sinh mạng đang nguy kịch?

Câu trả lời phần nào nằm ở cơ chế quản lý bệnh viện công lập hiện nay, nơi mà tư duy hành chính và tài chính lấn át hoàn toàn y đức. Trong nhiều bệnh viện, thủ tục hành chính được thiết lập như một “hàng rào trách nhiệm,” chỉ khi có hồ sơ, có người bảo lãnh, có tiền tạm ứng thì mới được y học can thiệp. Hệ thống ấy vô hình trung biến bệnh nhân thành “khách hàng có điều kiện,” chứ không còn là con người cần được cứu sống.

Sự thương mại hóa trong y tế công dưới danh nghĩa “tự chủ tài chính” đã khiến nhiều nơi quên rằng cấp cứu không phải là một dịch vụ có thể mặc cả. Nó là nghĩa vụ đạo đức và pháp lý. Một bệnh viện từ chối cấp cứu không khác nào cảnh sát từ chối cứu nạn nhân đang bị tấn công vì “chưa có biên bản trình báo.”

Nếu hệ thống y tế công quyền vận hành bằng sự vô cảm như thế, thì niềm tin của người dân vào bệnh viện sẽ sụp đổ, và khái niệm “y đức” đã bị bức tử hoàn toàn.

Trách nhiệm không chỉ thuộc về cá nhân

Trong vụ việc này, trách nhiệm đầu tiên dĩ nhiên thuộc về kíp trực cấp cứu của Bệnh Viện Bà Rịa. Nhưng nếu dừng ở đó, xã hội sẽ chỉ “chặt ngọn mà không nhổ gốc.” Bởi lẽ, vấn đề không nằm ở một bác sĩ, mà ở toàn bộ hệ thống quản lý y tế địa phương. Câu hỏi cần đặt ra:

Quy trình nội bộ của bệnh viện có được thiết kế đúng với tinh thần pháp luật, hay đang “ưu tiên thủ tục hơn sinh mạng”? Ban giám đốc bệnh viện có thường xuyên kiểm tra và giám sát quy trình cấp cứu, hay phó mặc cho bộ phận hành chính? Sở Y Tế Bà Rịa-Vũng Tàu có thanh tra, giám sát đạo đức nghề nghiệp hay chỉ chú trọng đến chỉ tiêu tài chính và báo cáo định kỳ?

Một vụ việc đau lòng như thế không thể xem là “sai sót cá nhân.” Nó phản ánh sự mục ruỗng trong văn hóa công vụ và quản trị y tế, nơi thủ tục được ưu tiên hơn con người, và “trách nhiệm” bị hòa tan trong sự sợ hãi, né tránh, vô cảm.

Cần một cuộc điều tra và cải cách thực chất

Để tránh lặp lại những bi kịch như thế này, cần những hành động mạnh mẽ và thực chất từ cả cơ quan quản lý và xã hội. Kể cả, xem xét trách nhiệm của ca trực với tinh thần xem đây là vụ việc có dấu hiệu hình sự, cụ thể là tội “không cứu giúp người trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng”. Mọi biện minh về “quy trình” hay “thiếu thông tin” đều không thể che đậy bản chất của hành vi từ chối trách nhiệm nghề nghiệp.

Thứ hai, Bộ Y Tế cần rà soát lại toàn bộ quy trình cấp cứu tại các bệnh viện công, bảo đảm nguyên tắc “tiếp nhận ngay, điều trị ngay, làm thủ tục sau” được quán triệt tuyệt đối. Cùng với đó, cần thiết lập đường dây nóng độc lập để người dân phản ánh trực tiếp các trường hợp tắc trách y tế.

Thứ ba, về mặt đạo đức, các trường đại học y khoa phải xem lại cách giáo dục y đức cho sinh viên – không chỉ bằng lời dạy, mà bằng thực tế thực tập, bằng trách nhiệm và kỷ luật nghề nghiệp. Một bác sĩ không còn rung động trước sự sống và cái chết, thì dù giỏi đến đâu, cũng không xứng đáng khoác áo blouse trắng.

Cứu người là thiên chức, không phải thủ tục

Vụ việc tại Bệnh Viện Đa Khoa Bà Rịa là một vết nhơ không chỉ của một cơ sở y tế, mà của cả hệ thống quản lý bệnh viện công, nơi con người bị đặt sau những tờ giấy hành chính. Nó nhắc lại một bài học xót xa: y đức không thể tồn tại khi lòng trắc ẩn bị thay thế bởi sợ trách nhiệm và thói vô cảm.

Khoa cấp cứu của bệnh viện Bà Rịa, nơi một nam sinh không được cứu chữa nên thiệt mạng. (Hình: Dân Trí)

Một sinh viên 19 tuổi, ở độ tuổi đẹp nhất của đời người đã ra đi không phải vì vết thương quá nặng, mà vì một cánh cửa cấp cứu bệnh viện khép lại trước mặt em. Đó không còn là tai nạn, mà là bi kịch của một xã hội đang đánh mất giới hạn đạo đức căn bản.

Cứu người không phải là một dịch vụ, cũng không cần đợi người nhà ký tên hay đóng phí. Cứu người là bổn phận thiêng liêng của y học, là trách nhiệm pháp lý của ngành y, và trên hết, là nghĩa vụ lương tâm của con người với con người.

Hơn nữa, mục tiêu của mọi khoa cấp cứu là cứu người. Có đặt ra quy trình gì đi nữa cũng không có quyền hạn chế mục tiêu cứu người. Và trong mọi trường hợp, sự bỏ mặc bệnh nhân cần cấp cứu đều phải xem là tội ác.

Nếu không thể bảo vệ những giá trị mang tính nguyên tắc ấy, thì mọi khẩu hiệu “vì sức khỏe nhân dân” sẽ chỉ là những dòng chữ lạnh lùng, vô cảm treo trên tường, còn niềm tin của nhân dân, như sinh mạng của em T., sẽ mãi nằm lại nơi phòng cấp cứu bị bỏ quên ấy.

Nhân viên phi trường lục hành lý, trộm tiền hành khách ở Tân Sơn Nhất

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Lợi dụng trong lúc sắp xếp hành lý tại phi trường Tân Sơn Nhất, Sài Gòn, một nhân viên vận chuyển hành lý của hãng hàng không VietJet Air đã lục hành lý ký gửi của khách hàng để trộm cắp tiền.

Tối 21 Tháng Mười, Công An Thành Phố Hà Nội cho biết Đồn Công An Phi Trường Quốc Tế Nội Bài đã bắt giữ nghi can Trần Anh Phương Vũ, 26 tuổi, ở phường Tân Sơn Nhì, Sài Gòn, về tội “trộm cắp tài sản.”

Nghi can Trần Anh Phương Vũ lúc bị bắt. (Hình: Người Lao Động)

Theo báo Người Lao Động, trước đó, hôm 17 Tháng Chín, Đồn Công An Nội Bài tiếp nhận trình báo của một hành khách đi chuyến bay của hãng VietJet Air từ phi trường Tân Sơn Nhất đi Nội Bài, về việc bị mất 50 triệu đồng ($1,897) tiền mặt trong hành lý ký gửi.

Qua điều tra, đến hôm 14 Tháng Mười, Đồn Công An Nội Bài đã xác định nghi can lấy trộm tiền là nhân viên Trần Phương Anh Vũ.

Tại đồn công an, nghi can Vũ khai lợi dụng sơ hở trong lúc phục vụ hành lý tại phi trường Tân Sơn Nhất đã lục lọi hành lý của khách hàng để lấy trộm tài sản.

Hiện Đồn Công An Nội Bài đã bàn giao nghi can và tang vật cho Công An Phường Tân Sơn Hòa tiếp tục điều tra, xử lý theo thẩm quyền.

Trước vụ này, nhiều hành khách đi máy bay cũng đã bị trộm cắp tài sản khi qua lại tại các phi trường ở Việt Nam.

Báo Công Thương hôm 20 Tháng Giêng vừa qua dẫn tin từ Bộ Công An cho biết, trong năm 2024, trên các chuyến bay đến/đi từ các phi trường quốc tế tại Việt Nam đã xảy ra hàng chục vụ trộm cắp tài sản của hành khách.

Theo đó, tại phi trường Tân Sơn Nhất đã xảy ra 22 vụ; phi trường Đà Nẵng tám vụ, giới hữu trách đã bắt giữ 33 nghi can, chủ yếu là người ngoại quốc.

Một nhân viên sắp xếp hành lý ký gửi tại phi trường Nội Bài, Hà Nội. (Hình: H.M/Thanh Niên)

Đáng lưu ý, từ hôm 20 đến 27 Tháng Mười Hai, 2024, Cục Quản Lý Xuất Nhập Cảnh đã phối hợp với các cơ quan hữu trách bắt bốn nghi can người ngoại quốc trộm cắp tài sản của hành khách trên máy bay của các hãng hàng không Việt Nam.

Theo ông Đào Bá Thống, trưởng Phòng An Ninh Trên Không, Cục Quản Lý Xuất Nhập Cảnh thuộc Bộ Công An, thủ đoạn hoạt động phạm tội của những kẻ trộm rất tinh vi, chúng hoạt động theo nhóm, có sự phân công nhiệm vụ cụ thể (trộm cắp tài sản, tẩu tán, che giấu tài sản trộm cắp).

Cục Quản Lý Xuất Nhập Cảnh khuyến cáo, hành khách khi đi máy bay ở Việt Nam “cần nâng cao tinh thần cảnh giác trước âm mưu, thủ đoạn của nghi can và chủ động tố giác tội phạm với cơ quan hữu trách khi phát hiện có dấu hiệu phạm tội.” (Tr.N) [kn]

Đà Nẵng: Một ông bị gấu tấn công, thoát chết trong gang tấc

ĐÀ NẴNG, Việt Nam (NV) – Trên đường từ rẫy đi về nhà, một ông người Thượng ở xã Hùng Sơn, Đà Nẵng, đã bị gấu rừng tấn công phải nhập viện cấp cứu.

Xác nhận với báo Lao Động tối 21 Tháng Mười, ông Bhnướch Đèn, trưởng Công An Xã Hùng Sơn, cho biết khoảng 6 giờ 30 phút sáng cùng ngày, một số người dân phát hiện ông Pơloong Nhương, 48 tuổi, người Cơ Tu, trưởng thôn A Tu 1, xã Hùng Sơn, bị thương nặng nằm bên vệ đường gần một tiếng, trên người có nhiều vết thương cắn xé, cào rách,  nghiêm trọng ở mặt, bụng, chân, tay nên đã khiêng về thôn sơ cứu.

Hiện trường nơi tìm thấy thi thể ông MVT ở bìa rừng, bên cạnh có dấu chân của voi rừng. (Hình: H.T/Tuổi Trẻ)

“Ông Nhương cho biết bị gấu hoang tấn công trên đường đi làm rẫy về,” ông Bhnướch Đèn nói.

Theo ông Đèn, công an xã đã đưa ông Nhương đến Trạm Y tế Ch’Ơm sơ cứu, nhưng do nạn nhân bị rách môi dưới và một vết thương dài ở cổ, may mắn không trúng động mạch nhưng không thể nói chuyện, cần được chuyển đến bệnh viện tuyến trên. Do vậy, giới hữu trách đã liên lạc với Trung Tâm Y Tế Khu Vực Tây Giang xin điều xe cấp cứu chở nạn nhân về đó để tiếp tục điều trị.

Sau sự việc, nhà chức trách khuyến cáo người dân trong khu vực không nên đến gần khu rừng giáp biên giới Lào, nơi ông Pơloong Nhương bị gấu tấn công.

Trước năm 2020, khu vực Tây Giang cũng đã từng xảy ra trường hợp tương tự.

Liên quan đến thú rừng có thể tấn công người dân, hôm 22 Tháng Mười, Ủy Ban Nhân Dân Xã Đắk Wil, tỉnh Lâm Đồng, phát thông báo khuyến cáo người dân không đến, không ngủ đêm trong rừng hoặc các nương rẫy trong khu vực có voi xuất hiện để tránh xảy ra xung đột giữa voi và người.

“Trường hợp voi xâm lấn, hủy hoại cây trồng, tài sản, người dân chỉ nên sử dụng kẻng, loa phóng thanh, đèn chiếu sáng, đốt lửa để xua đuổi. Trong lúc xua đuổi voi, người dân không tụ tập đông người, không được trêu chọc khiến voi nổi giận, cũng như không xâm hại, gây thương tích cho voi,” thông báo nêu.

Nói với báo Dân Trí, ông Hoàng Văn Tám, chủ tịch xã Đắk Wil, cho biết cơ quan hữu trách ghi nhận có ba con voi rừng thường xuyên xuất hiện ở khu vực vườn rẫy của người dân tại thôn 18 và thôn Đồi Mây, xã Đắk Wil. Đáng lưu ý, đàn voi này đã quật chết người đi thu hái măng.

Trước đó, khoảng 1 giờ trưa 17 Tháng Mười, ông MVT, 66 tuổi, ở xã Đắk Wil, vào rừng hái măng nhưng qua một đêm không trở về nhà, gia đình đã trình báo với địa phương để hỗ trợ tìm kiếm.

Nhận tin báo, Công An Xã Đắk Wil phối hợp người dân tổ chức tìm kiếm và sau một ngày đã lần theo dấu vết, tiếp cận được hiện trường.

Kiểm tra ban đầu, trên cơ thể nạn nhân có một số vết bầm không giống các vết va đập thông thường. Bên cạnh thi thể nạn nhân, lực lượng hữu trách ghi nhận có dấu chân voi để lại.

“Chúng tôi thật sự rất lo lắng. Thiệt hại về hoa màu, cây cối không đáng kể nhưng lo nhất là an toàn của phụ nữ, người lớn tuổi đi làm rẫy. Họ hay bị luống cuống, chậm chạp, dễ gặp nguy hiểm khi voi rừng ra rẫy,” ông Trần Văn Hiệp ở thôn Đồi Mây, xã Đắk Wil, lo lắng nói. (Tr.N) [kn]

3 anh em điều hành đường dây cờ bạc $4 tỷ ở Sài Gòn xin giảm án

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 22 Tháng Mười, Tòa Án TP.HCM đã nhận được đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt của ba anh em ruột điều hành đường dây đánh bạc tỷ đô ở Sài Gòn, gây chấn động dư luận hồi tháng trước.

Theo đó, ba bị cáo Huỳnh Long Nhu, 32 tuổi; Huỳnh Long Tứ, 27 tuổi (em trai Nhu); Huỳnh Long Bạch, 34 tuổi (anh trai Nhu), và bảy đồng phạm đã có đơn kháng cáo xin giảm án.

Bị cáo Huỳnh Long Nhu tại tòa sơ thẩm. (Hình: Huỳnh Thơ/Pháp Luật TP.HCM)

Báo Pháp Luật TP.HCM cho hay, hồi cuối Tháng Chín vừa qua, tòa sơ thẩm đã tuyên phạt các bị cáo Huỳnh Long Nhu 13 năm tù; Huỳnh Long Tứ 11 năm rưỡi tù, và Huỳnh Thị Hạ Tây, em gái Nhu, chín năm rưỡi tù, về các tội “tổ chức đánh bạc và đánh bạc.”

Riêng bị cáo Huỳnh Long Bạch lãnh tám năm tù về tội “tổ chức đánh bạc.”

Ngoài ra, 39 bị cáo còn lại bị tòa sơ thẩm tuyên phạt từ ba năm tù cho đến 10 năm rưỡi tù treo về tội “đánh bạc” hoặc “tổ chức đánh bạc.”

Trước đó, hồi giữa Tháng Ba vừa qua, bị cáo Huỳnh Long Nhu và ba anh em ruột bị cáo buộc lập đường dây đánh bạc núp bóng đầu tư tiền USDT, ETH, Naga.

Kết quả điều tra của Công An TP.HCM cho thấy, từ đầu năm 2020, tổng cộng có hơn 25,000 danh khoản được tạo trên các trang web do anh em bị cáo Nhu điều hành, trong đó trang Nagaclubs có hơn 5,076 tài khoản. Số tiền người chơi dùng để đánh bạc lên đến $3.8 tỷ.

Anh em bị cáo Nhu lôi kéo người chơi bằng cách kêu gọi đầu tư tiền kỹ thuật số theo mô hình đa cấp, hứa hẹn lợi nhuận từ 1%-1.5% mỗi ngày. Nếu ghi danh chơi cá cược có bảo hiểm, khi thua sẽ được hoàn lại tiền, người chơi trước sẽ được hưởng hoa hồng theo cấp đại lý nếu giới thiệu, lôi kéo được càng nhiều người chơi mới tham gia.

Để tham gia, các con bạc phải tạo danh khoản trên web Swiftonline.live, sau đó mua USDT trên các sàn Remintano, Binance… hoặc mua từ người chơi khác.

Tiếp đó, họ chuyển tiền USDT vào ví điện tử trên sàn Swiftonline.live.

Hệ thống sàn Swiftonline.live sẽ nạp USDT vào tài khoản game để người chơi đánh bạc trực tuyến dưới nhiều hình thức.

Các bị cáo trong đường dây đánh bạc tỷ đô. (Hình: Huỳnh Thơ/Pháp Luật TP.HCM)

Điều kiện để được tham gia cá cược là các danh khoản game phải có tối thiểu 20 USDT. Nếu người chơi thắng hoặc không muốn chơi nữa, thì họ có thể rút tiền về bằng cách chuyển từ tiền USDT trên sàn Swiftonline.live về các ví tiền ảo trên sàn Remitano, Binance… hoặc mua bán với những người chơi khác.

Công an cáo buộc, bị cáo Nhu thu được $1.5 triệu và 18 tỷ đồng ($705,466), bị cáo Huỳnh Long Bạch, thu $2.5 triệu. Các bị cáo dùng số tiền này để mua nhà đất, xe hơi hạng sang và chuyển tiền ra ngoại quốc để tẩu tán.

Trong vụ án này, bị can Bhatia Mohit, quốc tịch Ấn Độ, được cho là “ông trùm” của đường dây cùng nhiều bị can khác đã bỏ trốn nên đang bị công an truy nã, khi nào bắt được sẽ xử lý sau. (Tr.N) [kn]

Hà Nội: Chủ lò mổ cấu kết kỹ sư thú y mua bán hàng chục tấn heo bệnh

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hôm 22 Tháng Mười, Phòng Cảnh Sát Kinh Tế Công An Thành Phố Hà Nội đã khởi tố vợ chồng bị can Bùi Thị Hoài Phương, Phạm Văn Đồng và bị can Lê Phú Hiệp, chủ trang trại, để điều tra về tội “vi phạm quy định về an toàn thực phẩm.”

Báo VNExpress dẫn điều tra từ công an cho biết, vợ chồng bị can Phương-Đồng hành nghề giết mổ heo để bán cho một số công ty lấy thịt heo làm thực phẩm cho công nhân và giao thịt cho các quầy hàng bán lẻ tại chợ.

Bị can Bùi Thị Hoài Phương bị bắt quả tang đang bán thịt heo nhiễm dịch tả heo Châu Phi ở chợ Xuân Mai, Hà Nội. (Hình: Công An Nhân Dân)

Từ đầu năm 2025 đến nay, do khó khăn về kinh tế, hai vợ chồng bị can bàn nhau đi thu gom mua heo nhiễm dịch bệnh, heo chết từ các trang trại ở huyện Chương Mỹ, Mỹ Đức, Hà Nội trước đây và tỉnh Hòa Bình với giá 25,000 đồng (94 cent)/kg hoặc chỉ rẻ bằng một nửa nếu heo đã chết, trong khi heo khỏe bình thường có giá tới 60,000 đồng ($2.2)/kg.

Rạng sáng 14 Tháng Mười, giới hữu trách bắt quả tang vợ chồng bị can Phương-Đồng đang mua bán, giết mổ heo chết do dịch bệnh.

Kiểm tra quầy bán hàng tại chợ Xuân Mai và nhà của hai vợ chồng bị can ở thôn Thanh Trì, xã Phú Nghĩa, Hà Nội, công an thu giữ tám con heo đã giết mổ, trong đó một số con đã bốc mùi hôi thối và hơn 200 kg thịt cùng nội tạng, với tổng trọng lượng 837 kg.

Hai vợ chồng bị can khai, toàn bộ số heo trên là heo nhiễm bệnh dịch tả heo Châu Phi, trong đó một phần thu mua từ trang trại của bị can Lê Phú Hiệp ở thôn Yên Lạc, xã Hòa Phú.

Khai với công an, bị can Hiệp cho biết mình là kỹ sư chăn nuôi thú y, đồng thời là chủ trang trại nuôi heo thịt.

Gần đây, bị can Hiệp phát hiện heo ở trang trại bị dịch tả heo Châu Phi nên phải báo chính quyền địa phương để xét nghiệm, tiêu hủy.

Song, sợ thua lỗ, bị can Hiệp đã bán heo sắp chết cho vợ chồng bị can Phương-Đồng đem về mổ bán cho người dân mua ăn.

Heo chết do nhiễm dịch tả heo Châu Phi bị thu giữ tại lò mổ của vợ chồng bị can Phương-Đồng. (Hình: VNExpress)

Công an xác định, toàn bộ mẫu thu giữ của vợ chồng bị can Phương-Đồng và trang trại của bị can Hiệp đều dương tính với virus dịch tả heo Châu Phi. 723 con heo mắc dịch bệnh có tổng khối lượng hơn 61 tấn của trang trại nhà bị can Hiệp đã được bàn giao cho giới hữu trách để tiêu hủy.

Liên quan đến kinh doanh heo bệnh, hôm qua 21 Tháng Mười, Công An Tỉnh Phú Thọ đã khởi tố, bắt giữ bị can Phan Văn Phòng, 60 tuổi, chủ lò mổ ở xã Vĩnh Hưng, vì găm cất giữ trong năm kho lạnh 38 tấn thịt nhiễm dịch tả heo Châu Phi chờ bán ra thị trường để thu lợi bất chính.

Dịch tả heo Châu Phi có nguồn gốc đầu tiên từ Châu Phi, lây lan nhanh, tỷ lệ chết gần như 100% với heo bị nhiễm bệnh. Virus có khả năng tồn tại lâu trong thịt và các sản phẩm chế biến từ thịt heo, thường từ vài tuần đến vài tháng. Tuy không lây sang người nhưng người là một tác nhân phát tán bệnh. (Tr.N) [kn]

Truy tố 11 người buôn lậu hơn 540 kg vàng từ Trung Quốc về Việt Nam

LÀO CAI, Việt Nam (NV) – Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Bộ Công An đề nghị truy tố 11 bị can trong vụ “buôn lậu, vi phạm quy định về kế toán” xảy ra tại tỉnh Lào Cai liên quan đến nhiều công ty và các tổ chức ở vài tỉnh, thành.

Theo báo Dân Trí hôm 22 Tháng Mười, hai bị can gồm Trần Thị Hoàn, “trùm” kinh doanh vàng bạc ở Lào Cai, và Phạm Tuấn Hải, cựu giám đốc công ty Kinh Doanh Thương Mại và Dịch Vụ Thăng Long, cùng các nhân viên công ty Hoàn Huế gồm Trần Thành Hiếu, Lương Thị Bích Hà, Liềng Thị Thực, Nông Thị Thùy Linh và Nguyễn Thị Phương Nga bị truy tố về tội “buôn lậu.”

Nhóm bị can buôn lậu vàng ở Lào Cai. (Hình: VNExpress)

Cùng vụ án, ba bị can thuộc công ty Cổ Phần Đầu Tư Kinh Doanh Vàng Việt Nam là Trần Như My, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị; Phùng Thị Thuyết, phó tổng giám đốc và Nguyễn Thị Hợp, kế toán trưởng, bị truy tố về tội “vi phạm về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng.”

Theo kết luận điều tra, từ Tháng Chín đến Tháng Mười Hai, 2024, bị can Hoàn thỏa thuận với người có biệt danh “Bà Béo” và bị can Hải tổ chức hai đường dây buôn lậu hơn 564 kg vàng (một kg vàng tương đương khoảng 26.6 lượng) trị giá 1,208 tỷ đồng ($45.8 triệu) từ Trung Quốc về Việt Nam.

Vàng đều được chuyển qua cửa khẩu quốc tế Lào Cai. Trong đó số này, bị can Hoàn mua của “Bà Béo” hơn 97.3 kg vàng, trị giá 208 tỷ đồng ($7.89 triệu) và mua của bị can Hải 449 kg vàng, trị giá gần 1,000 tỷ đồng ($37.9 triệu).

Để thực hiện việc mua bán vàng lậu, “Bà Béo” và bị can Hải thuê một số người nhận vàng tại Trung Quốc, rồi cất giấu trong người hoặc giày để chuyển qua cửa khẩu Quốc Tế Lào Cai về trụ sở công ty Hoàn Huế.

Tại đây, nhân viên công ty Hoàn Huế sẽ kiểm tra trọng lượng rồi dùng lửa khò lên bề mặt để xóa thông tin nguồn gốc, xuất xứ Trung Quốc trên bề mặt thỏi vàng.

Phần lớn vàng được mang về Hà Nội giao cho khách hàng.

Khi mua bán vàng lậu, nhóm bị can lập và sử dụng tài khoản cá nhân để làm trung gian thanh toán tiền.

Trong vụ án này, hai bị can Hoàn và Hải bị cáo buộc giữ vai trò chủ mưu, cầm đầu. Các bị can còn lại là đồng phạm giúp sức.

Trong khi đó, tại công ty Vàng Việt Nam, hai bị can Trần Như My và Phùng Thị Thuyết đã trực tiếp liên hệ, thỏa thuận mua bán vàng nguyên liệu với nhiều khách hàng. Trong đó, nhiều nguồn hàng không có hóa đơn, chứng từ.

Vàng được nhét vào giày vận chuyển lậu từ Trung Quốc vào Việt Nam. (Hình minh họa: Dân Trí)

Đối với các giao dịch này, việc thanh toán được thực hiện bằng tiền mặt hoặc thông qua tài khoản của 30 người thân, quen của hai bị can My và Thuyết cho mượn, sau đó chỉ đạo kế toán không hạch toán vào báo cáo thuế, mà chỉ giao cho nhân viên kinh doanh hoặc thủ quỹ quản lý cập nhật, theo dõi riêng trên phần mềm quản lý vàng.

Ngược lại, đối với các giao dịch có hóa đơn, chứng từ hợp pháp, hai bị can My và Thuyết chỉ đạo bị can Hợp hạch toán vào phần Vacom, sử dụng tài khoản của công ty để thanh toán, đồng thời loại bỏ toàn bộ giao dịch không có chứng từ trên báo cáo thuế.

Nhà chức trách cho rằng, toàn bộ giao dịch mua bán vàng không có hóa đơn chứng từ bị loại bỏ được để ngoài sổ kế toán, không kê khai thuế đã gây thiệt hại về thuế cho nhà nước hơn 5 tỷ đồng ($189,775).

Hiện người có biệt danh “Bà Béo” chưa xác định được nhân thân nên chưa thể bắt giữ, truy tố. (Tr.N) [kn]

Rửa xe tự động có làm hỏng lớp sơn bóng?

QUẬN CAM, California (NV) – Trong thời đại tự động hóa hiện nay, những công việc trước đây thường do con người thực hiện được thay thế bằng máy móc. Rửa xe là một ví dụ. Đối với nhiều người, cách nhanh nhất và dễ nhất để làm sạch chiếc xe của mình là đến tiệm rửa xe gần nhà. Câu hỏi đặt ra là liệu rửa xe tự động có gây hại cho xe nhiều hơn là có lợi không?

Theo trang mạng tin tức usatoday.com, Bloomberg đánh giá rửa xe tự động là một ngành công nghiệp trị giá hơn $14 tỷ tại Hoa Kỳ. Hiện có hơn 60,000 tiệm rửa xe tự động trên toàn quốc (vẫn theo Bloomberg), giúp tài xế dễ dàng sử dụng dịch vụ. Tuy nhiên, rửa xe tự động có thể gây thiệt hại nếu chủ nhân có ý định bán hoặc đổi xe còn mới.

Hiện có hơn 60,000 tiệm rửa xe tự động trên toàn quốc. (Hình: HD/Người Việt)

Rửa xe tự động có làm hỏng lớp sơn xe không? Câu trả lời ngắn gọn là có, theo Scotty Kilmer, một thợ máy 57 năm kinh nghiệm và là YouTuber nổi tiếng về xe hơi. Tạp chí Car Magazine của Vương Quốc Anh cũng đồng tình với quan điểm này, cho rằng rửa xe tự động là nguyên nhân chính gây hư hại lớp sơn.

Điều này cũng không quá khó hiểu. Những chiếc chổi khổng lồ quét sạch bụi bẩn bám trên xe trông có vẻ thú vị, nhưng chúng lại không hề tốt cho lớp sơn và lớp hoàn thiện. Nhiều video của các chuyên gia ngành xe hơi mô tả chi tiết những tác hại việc rửa xe tự động. Tạp chí Capital One khẳng định rửa xe tự động có khả năng làm trầy xước và tạo vệt xoáy trên lớp sơn, do bụi bẩn tích tụ trên chổi theo thời gian. Một số chủ xe nhận ra những vết xước và xoáy nhẹ trên nóc, nắp capo và nắp cốp xe.

Thật ra, những vết xước và xoáy vi tế trên sơn của những chiếc xe cũ không phải là “chuyện lớn”. Nhưng với những người muốn bán xe cũ với giá trị cao nhất, chúng có thể góp phần làm giảm giá trị xe. Những chiếc xe được giữ trong tình trạng lớp sơn còn tốt có thể được bán với giá cao hơn đáng kể. Lớp sơn và vẻ ngoài đóng vai trò khá lớn trong việc định giá một chiếc xe đã qua sử dụng.

Ở Mỹ có hai dạng rửa xe chính: rửa tự động và rửa thủ công. Dịch vụ rửa xe thủ công, đúng như tên gọi, chỉ dựa vào sức người để rửa xe. Đây là lựa chọn tốt nhất để bảo vệ lớp sơn và lớp hoàn thiện. Rửa xe tự động phổ biến hơn nhiều. Một số người cho rằng chúng là lựa chọn tốt nhất do tốc độ và các qui trình chuyển động làm sạch được tối ưu hóa. Điều quan trọng là tiết kiệm được nhiều tiền và thời gian.

Để kết luận, rửa xe thủ công chắc chắn là lựa chọn tốt hơn cho những người kỹ tính, muốn giữ nguyên lớp sơn và lớp hoàn thiện ban đầu của xe. Nhưng nó không dành cho tất cả mọi người. Nếu không có ý định bán xe, hoặc không phiền hà với những vết xước nhẹ trên một chiếc xe cũ, rửa xe tự động là lựa chọn hợp lý. (HD)

Tin Người Việt TV buổi sáng 22 Tháng Mười, 2025

play-rounded-fill
Tin Người Việt TV buổi sáng 22 Tháng Mười, 2025

California muốn nới lỏng quy định xây thêm nhà, nhưng Los Angeles phản đối kịch liệt

ORANGE COUNTY, California (NV) – Thống Đốc California Gavin Newsom,  hôm 10 Tháng Mười, ký ban hành một đạo luật được các nhà vận động cho rằng có thể giúp giải quyết cuộc khủng hoảng nhà ở của tiểu bang. Nhưng giới lãnh đạo Los Angeles lại không đồng ý.

Theo báo The Wall Street Journal hôm 10 Tháng Mười, đạo luật mới, trước đây mang tên SB79, được thiết kế nhằm giúp các nhà phát triển nhà ở dễ dàng xây dựng các khu chung cư nhiều tầng gần các trạm xe buýt hoặc ga tàu điện lớn.

Một khu dân cư ở Los Angeles, California. (Hình minh họa: Frederic J. Brown/AFP via Getty Images)

Những người ủng hộ tin rằng đạo luật này sẽ thúc đẩy một làn sóng xây dựng mới, góp phần giúp giải quyết tình trạng thiếu hụt nhà ở giá phải chăng vốn đang rất nghiêm trọng.

“Tất cả người dân California đều xứng đáng có một nơi ở hợp túi tiền – gần nơi làm việc, trường học và nhiều cơ hội,” Newsom phát biểu. “Nhà ở gần phương tiện công cộng đồng nghĩa với quãng đường đi làm ngắn hơn, chi phí thấp hơn và nhiều thời gian cho gia đình hơn.”

Dự luật này chỉ vừa được Quốc Hội California, do đảng Dân Chủ kiểm soát, thông qua với tỉ lệ sít sao vào tháng trước, nhưng sau đó đã vấp phải sự phản đối mạnh mẽ từ Los Angeles và các thành phố ven biển khác, nơi giá nhà thuộc vào nhóm cao nhất nước Mỹ.

Giới chức địa phương cho rằng luật mới sẽ tước bỏ quyền kiểm soát đất đai của họ tại những khu vực bị nhắm đến để xây dựng nhà ở.

Karen Bass, thị trưởng Los Angeles, kêu gọi Newsom phủ quyết dự luật, nói rằng: “Những thời hạn cứng nhắc và hạn chế sự linh hoạt trong SB79 đang gây ra gánh nặng không cần thiết cho cộng đồng Los Angeles. Tôi ủng hộ mục tiêu thúc đẩy phát triển nhà ở trên toàn tiểu bang, nhưng cách diễn giải của dự luật hiện tại làm giảm vai trò đóng góp của khu phố trong quy hoạch và phân vùng.”

Bà Traci Park, nghị viên Hội Đồng Thành Phố Los Angeles, viết trong thư gửi cử tri tháng trước rằng dự luật SB79 sẽ “mở toang cánh cửa cho giới đầu tư bất động sản, kéo theo tình trạng người dân bị đẩy đi và khu phố bị thay đổi hoàn toàn.”

Bà cho rằng dự luật này có thể cho phép xây những khu chung cư cao đến bảy tầng mà không hề xem xét đến tác động lên giao thông, hạ tầng, môi trường, lối thoát hiểm, an toàn công cộng,  phẩm chất cuộc sống hay bản sắc của cộng đồng.

Cuộc xung đột giữa tiểu bang và thành phố lớn nhất của mình phản ánh một trong những trở ngại phức tạp nhất đối với việc giải quyết khủng hoảng nhà ở của California.

Tiểu bang cần thêm nhiều nhà ở, nhưng các lãnh đạo địa phương thường muốn kiểm soát chặt chẽ cách thức thực hiện. Trong khi đó, nhiều chủ nhà phản đối việc cho phép xây chung cư nhiều tầng trong khu dân cư nhà biệt lập, nếu cư dân đang sinh sống ở đó không được quyền lên tiếng.

California hiện có giá nhà cao nhất nước Mỹ. Giá nhà trung vị (median) trong Tháng Chín là $748,500, cao hơn 76% so với trung vị quốc gia, theo Hiệp Hội Môi Giới Địa Ốc Quốc Gia (NAR). Thu nhập hộ gia đình trung vị vào năm ngoái là $100,600, khiến việc mua nhà hay condo đều trở nên ngoài tầm với của nhiều người.

Theo báo The Wall Street Journal, để được thông qua, dự luật phải trải qua nhiều thỏa hiệp lớn. Phạm vi áp dụng được thu hẹp chỉ còn tám trong số 58 quận của California, tập trung ở các khu đô thị lớn như Los Angeles, San Diego và vùng Vịnh San Francisco. Các tiêu chuẩn nghiêng về phía công đoàn – vốn từng làm giảm hiệu quả của các dự luật nhà ở trước đó – được loại bỏ đối với hầu hết các công trình thấp tầng.

SB79 là phần mới nhất trong chuỗi biện pháp thúc đẩy xây dựng nhà ở. Trước đó vào Tháng Bảy, ông Newsom đã ký một đạo luật nới lỏng quy định môi trường nghiêm ngặt vốn thường được các nhóm phản đối dùng để trì hoãn dự án phát triển nhà ở trong nhiều năm.

Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang Scott Wiener, thuộc đảng Dân Chủ và là tác giả của dự luật SB79, cho biết dự luật này – kết hợp với việc nới lỏng quy định xét duyệt môi trường – sẽ biến năm 2025 thành cột mốc quan trọng nhất trong lịch sử California về cải tổ chính sách nhà ở.

“Ở California, chúng ta thường nói nhiều về những nơi không muốn xây nhà, nhưng hiếm khi bàn đến nơi nên xây – cho đến bây giờ,” ông Wiener nói trong một tuyên bố.

Các chuyên gia cho rằng việc địa phương kiểm soát quá chặt là một nguyên nhân khiến California rơi vào khủng hoảng nhà ở.

Vào năm 1972, Sở Quy Hoạch Los Angeles ước tính thành phố có thể chứa 9.9 triệu dân theo quy hoạch; đến năm 2010 con số này giảm còn 4.3 triệu do mở rộng vùng nhà biệt lập và các thay đổi khác theo các nhà nghiên cứu của Đại Học UCLA.

Các nhà nghiên cứu của Đại Học UC Berkeley cho thấy 74% đất ở Los Angeles hiện được quy hoạch cho nhà biệt lập.

Khu vực Los Angeles mở rộng cấp phép ít hơn 63% so với Dallas – dù dân số cao hơn tới 58%. Theo dữ liệu của Sở Thống Kê Hoa Kỳ, khu vực này đang trên đà cấp phép số lượng nhà chung cư thấp nhất kể từ năm 2011.

“Người ta đùa rằng chiến lược nhà ở giá rẻ của Los Angeles là… Phoenix,” ông Matthew Lewis, phát ngôn viên của nhóm California YIMBY, ám chỉ về làn sóng người California chuyển đến các thành phố có giá nhà thấp hơn. Nhóm này tổ chức tiệc ăn mừng sau khi Newsom ký luật, gọi ông là “một trong những nhà lãnh đạo cải cách nhà ở có tầm ảnh hưởng nhất trong lịch sử California.”

Tuy nhiên, tác động của SB79 sẽ chưa thể thấy tức thì, do chi phí đất, lao động, vật liệu và lãi suất đều ở mức cao, theo Cecily Barclay, luật sư của hãng luật Perkins Coie ở San Francisco. “Đây là một trong những dự luật có tầm ảnh hưởng lớn nhất,” bà nói. “Nhưng mức độ phát triển thực tế còn tùy thuộc nhiều vào tình hình kinh tế.”

California có ít đất phù hợp để xây nhà hơn các tiểu bang miền Nam nước Mỹ. Mùa khô dễ gây cháy rừng tại vùng đồi phía Đông các thành phố ven biển, trong khi Central Valley là vùng nông nghiệp trù phú. Vì vậy, giới hoạch định chính sách cho rằng xây dựng theo chiều cao thay vì mở rộng ra ngoại vi là lựa chọn hợp lý nhất.

Tại khu Rancho Park ở phía Tây Los Angeles, hầu hết đất quanh trạm Metro mở năm 2016 được quy hoạch cho nhà biệt lập. Sau khi SB79 thông qua, các tòa nhà cao đến 65 feet có thể được phép xây trong phạm vi 1/4 dặm quanh trạm, hoặc 55 feet trong phạm vi 1/2 dặm.

Ý kiến của người dân quanh khu vực trạm Metro chia rẽ rõ rệt. Một phụ nữ sống ở khu này 40 năm cho biết bà lo rằng việc nhiều nhà hơn sẽ kéo theo nhiều cư dân hơn và nhiều tội phạm hơn. Trong khi đó, vài người đi làm bằng tàu và xe buýt lại cho rằng xây chung cư gần điểm giao thông công cộng là hợp lý.

“Phần lớn cư dân khu này phản đối gay gắt,” Annette Mercer, 65 tuổi, người đã sống ở Rancho Park 30 năm, nói khi đang nhặt rác.

“Chuyện này phức tạp. Không thể áp dụng một mô hình chung cho tất cả. Nhưng nếu cứ giữ mãi khu nhà biệt lập trong khi người không có nhà để ở ngày càng nhiều thì cũng không ổn chút nào.” (Ng.Tr) [kn]

Tin mới cập nhật