Việt Nam mua 64 xe tăng hiện đại nhất của Nga

HÀ NỘI (NV) – Báo chí tại Việt Nam và báo Nga Sputnik đưa tin Việt Nam đã đặt mua của Nga 64 xe tăng hiện đại nhất của Nga phiên bản T-90S, dự trù giao hàng vào cuối năm nay.

Các nguồn tin vừa kể thuật lại lời một viên chức Bộ Quốc Phòng Nga xác nhận tin bán xe tăng cho Việt Nam nhân cuộc triển lãm võ khí MAKS-2017 do Nga tổ chức tại Moscow mới đây. Nga cho Việt Nam vay số tiền này.

Đầu Tháng Bảy vừa qua, tạp chí thông tin an ninh quốc phòng Jane’s Defense dẫn tin tức từ nhà sản xuất xe tăng Uralvagonzavod liệt kê trong bản tường trình hằng năm là họ đã nhận được đơn đặt hàng từ Việt Nam để mua xe tăng phiên bản T-90S/SK.

Phiên bản T-90S là phiên bản căn bản cho xuất cảng trong khi phụ âm K là ký hiệu của phiên bản chỉ huy điện tử.

Theo giới thiệu của tập đoàn Uralvagonzavod được tờ Đất Việt đăng tải một số chi tiết kỹ thuật: “Phiên bản T-90S được trang bị những công nghệ tối tân nhỉnh hơn cả phiên bản T-90A Nga dùng và không hề thua kém phiên bản T-90MS. Thân xe và tháp pháo của T-90S bọc giáp theo ba giải pháp, giáp composit nhiều lớp, giáp cán và giáp tấm ghép lại.”

“Hai bên sườn xe lắp đặt ba tấm thép với giáp phản ứng nổ mỗi bên. Giáp phản ứng nổ là loại Contact-5, trên tấm giáp mũi xe là 12 khối giáp, trên tháp pháo phía trước và trên mặt là tám khối giáp phản ứng nổ, trên các tấm chắn sườn xe là sáu tấm chắn,” báo này viết.

“Trên phiên bản T-90S xuất khẩu cho Việt Nam được trang bị pháo 125 mm nòng trơn – ống phóng tên lửa chống tăng bắn qua nòng pháo 2A46M-4. Góc tầm ngắm -6…+13.5 độ. Tốc độ bắn: – 7 phát/phút (nạp đạn tự động),” báo này cho hay.

Trị giá lô xe tăng Việt Nam mua của Nga giá bao nhiêu không được tiết lộ nhưng được Jane’s ước lượng khoảng $250 triệu, tức khoảng gần $4 triệu mỗi chiếc. Lực lượng thiết giáp của bộ binh quân đội CSVN phần lớn là xe tăng T-54/T-55 đã quá cũ và lỗi thời, khó sống sót với các loại hỏa tiễn chống tăng hiện đại.

Cùng với việc cải tiến lực lượng tăng thiết giáp, gần đây thấy có các tin tức nói Việt Nam cũng nhắm mua bốn hệ thống phòng không S-400 và máy bay khu trục đa năng Mig-35 của Nga để thay thế cho hơn 30 chiếc máy bay Mig-21 cũng đã quá già cũ, đúng ra đã phải thải loại từ lâu. Con số máy bay Mig-35 Việt Nam muốn mua bao nhiêu, không thấy tiết lộ nhưng điều chắc chắn họ cần phải tăng cường khả năng của không quân.

Việt Nam là một trong những khách hàng ngoại quốc chính yếu của công nghệ quốc phòng Nga. Việt Nam đã mua của Nga hai tiểu đoàn hỏa tiễn phòng không S-300PMU-1, 35 máy bay chiến đấu đa năng Su-30MK2, hai hộ tống hạm trang bị hỏa tiễn Gepard-3.9 và hai tàu tiếp theo loại này đang chờ bàn giao vào cuối năm nay sang đầu năm tới, hai tiểu đoàn hỏa tiễn phòng thủ bờ biển Bastion-P, cùng sáu tàu ngầm diesel-điện Kilo 636.1 và nhiều trang bị vũ khí khác. (TN)

Chiến đấu cơ Trung Quốc ngăn chặn trinh sát cơ Mỹ ở Biển Hoa Đông

Nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm qua đời, hưởng thọ 87 tuổi

SAN JOSE (NV) – Nhạc Sĩ Vũ Đức Nghiêm, tác giả “Gọi Người Yêu Dấu,” vừa qua đời tại San Jose, miền Bắc California, vào sáng Thứ Hai, 24 Tháng Bảy 2017, hưởng thọ 87 tuổi.

Ông Vũ Ngọc Bích, bào đệ của nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm cho báo Người Việt biết tin này.

Nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm sinh ngày 30 Tháng Sáu năm 1930 tại Nam Định. Ông gia nhập quân đội năm 1951, theo học khóa 1 trường Sĩ Quan Trừ Bị Nam Định, cấp bậc cuối cùng là Trung Tá, Huấn Luyện Viên Tiếp Vận, Trường Chỉ Huy & Tham Mưu Đà Lạt- Long Bình, quân đội VNCH.

Sau 1975, nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm bị tù trại tập trung của cộng sản suốt 13 năm. Cuối năm 1990, ông cùng gia đình sang Hoa Kỳ theo diện cựu tù nhân chính trị.

Sau khi định cư ở Hoa Kỳ, trong những năm gần đây nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm đã thực hiện các CD Tôn Vinh Ca và 2 CD: Mùa Xuân Thung Lũng Hoa Vàng và Dòng Sông Đứng Lại (cộng tác với nhạc sĩ Phạm Anh Dũng).

Năm 2002, nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm được thành phố Santa Clara, California, tuyên dương và trao giải thưởng đặc biệt dành cho những nghệ sĩ cao niên đã phục vụ nghệ thuật trên 50 năm, đã tạo thành tích ở Việt Nam và tiếp tục sau khi định cư ở Hoa Kỳ.

Nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm qua đời vì bệnh ung thư máu, sau một thời gian dài chữa trị. (HP)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 25 tháng 7 năm 2017

Nữ lãnh chúa ma túy Miến Ðiện và CIA

MUSE – Bà Olive Yang nữ thủ lãnh một nhóm dân quân phiến loạn thiểu số ở Myanmar (Miến Ðiện), nhân vật của khu Tam Giác Vàng từng được CIA bí mật trợ giúp tương tự như Tướng Vang Pao ở Lào, đã qua đời tuần trước tại thành phố Muse gần biên giới Trung Quốc, tờ The New York Times loan tin.

Kể từ khi Miến Ðiện được Anh trao trả độc lập năm 1948, nội chiến không ngừng giữa chính quyền trung ương Miến Ðiện với các bộ tộc thiểu số ở vùng rừng núi miền Bắc, vì nhiều nguyên nhân chính trị, xã hội và tôn giáo.

Bà Olive Yang, tên chính thức Yang Kyin Hsiu, là một trong 11 người con thuộc gia đình tộc trưởng của nhóm dân thiểu số gốc Hoa ở khu bán tự trị Kokang tiểu bang Shan, miền Bắc Miến Ðiện.

Từ nhỏ Yang đã tỏ ra có nam tính, không chịu bó chân như mọi phụ nữ gốc người Hoa, thích ăn mặc như con trai. Lúc 25 tuổi, Yang đã trở thành chỉ huy trưởng một nhóm gần 1,000 dân quân phiến loạn, luôn luôn đeo bên hông hai khẩu súng lục do Bỉ chế tạo.

Ðó là thời gian Cộng Sản Trung Quốc chiếm được toàn thể lục địa và một số tàn quân Quốc Dân Ðảng không chạy được về Ðài Loan đã tràn qua Ðông Dương hay Miến Ðiện.

Quân Quốc Dân Ðảng chạy sang Miến Ðiện hãy còn là những đơn vị tương đối đầy đủ hơn, có thể tổ chức lại và bổ xung lực lượng bằng số tuyển mộ thêm ở các bộ tộc thiểu số địa phương với sự trợ lực của các sứ quân như Olive Yang.

Cuối năm 1951, lực lượng Trung Hoa Quốc Dân Ðảng ở Miến Ðiện có khoảng 6,000 quân, hy vọng có thể mở chiến dịch tái giải phóng Vân Nam. Nhưng sau hai lần tấn công về nước đều thất bại, tướng chỉ huy trưởng Li Mi thay đổi chiến lược với sự cố vấn của người Mỹ, nhắm trọng tâm vào việc lập phòng tuyến ngăn chặn Hồng quân Trung Quốc tiến xuống trợ lực cho quân giải phóng nhân dân (Cộng Sản Miến Ðiện). Lúc này Quốc Dân Ðảng đã tổ chức được một hệ thống sản xuất và buôn bán thuốc phiện, có cơ sở ở khu Tam Giác Vàng để chuyển tới các thị trường tiêu thụ ma túy từ Ðông Dương, Á Châu đến Âu Châu, Mỹ Châu.

Cảnh sát biên phòng Thái Lan tuần tra trên sông Mekong, đoạn gần ranh giới giữa ba nước Myanmar, Thái Lan, Lào, vùng được quen biết với tên “Tam Giác Vàng.” (Hình: Getty Images)

Dưới triều đại nhà Thanh, cây thuốc phiện được các bộ tộc thiểu số trồng ở miền đồi núi tỉnh Vân Nam. Từ thập niên 1930 khi chính quyền Trung Hoa Dân Quốc cấm, việc trồng thuốc phiện phát triển qua khu vực Kokang và vùng cao nguyên miền Bắc Miến Ðiện.

Trong tình thế cuộc Chiến Tranh Lạnh, bằng chiến dịch mang mật danh là “Operation Paper” CIA bí mật trợ giúp cho mạng lưới sản xuất và vận chuyển ma túy của những nhóm của bà Olive Yang ở Kokang cũng như ở của Tướng Vang Pao ở Lào. Không phải tất cả các nhóm phiến loạn ở Miến Ðiện đều dính dáng đến ma túy, nhưng các dân quân của Olive Yang dùng lừa và xe vận tải bí mật chở ma túy qua biên giới Thái Lan và tiền thu được trong công tác kinh tài này sử dụng để mua vũ khí.

Năm 1952, chính quyền Miến Ðiện khiếu nại trước Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, đệ nạp hình ảnh và tài liệu cho thấy dân quân của Olive Yang đưa thuốc phiện qua biên giới đến một phi trường ở miền Bắc Thái Lan. Tại đây các máy bay C-46 và C-47 của CAT (Civil Air Transport, hãng hàng không do CIA điều hành), không sơn cờ và dấu hiệu, từ Ðài Loan đến chở theo vũ khí và nhận ma túy đưa đi.

Năm 1959, người anh của Olive Yang bị nhà cầm quyền Miến Ðiện bắt cóc cùng với nhiều thủ lãnh bộ tộc khác ở tiểu bang Shan, bà Yang nắm quyền lãnh chúa vùng Kokang. Tới 1963, một năm sau khi Tướng Ne Win đảo chính rồi trở thành nhà lãnh đạo độc tài trong suốt 28 năm kế đó, bà Olive Yang bị chặn bắt khi đi trên xe cùng với người phụ tá Lo Hsing Han từ biên giới Thái Lan trở về. Bà bị giam giữ tra tấn ở nhà tù Insein, thành phố Mandalay, cho tới 1968, với tội danh trợ giúp quân đội Quốc Dân Ðảng Trung Hoa qua biên giới vào Miến Ðiện.

Ra tù, Olive Yang sống lặng lẽ trong nhiều năm ở một ngôi nhà lớn mới xây dựng tại trung tâm Yangon, thành phố cảng lớn nhất Miến Ðiện. Nhưng tới năm 1989, ở tuổi trên 60, dù đã nghỉ hưu nhưng vẫn còn uy tín trong những dân thiểu số, Giám Ðốc Tình Báo Miến Ðiện Khin Nyunt yêu cầu bà và người phụ tá cũ Lo Hsing Han trợ giúp đàm phán đạt một thỏa hiệp ngừng bắn với các nhóm phiến loạn. Thỏa hiệp hòa bình được duy trì trong 20 năm cho đến 2009 và sau đó tới 2015 xung đột tái phát dữ dội trở lại.

Trong đời sống riêng tư, bà Olive Yang lấy chồng năm 21 tuổi nhưng ly dị hai năm sau và có một con trai duy nhất. Dư luận cho rằng bà là người đồng tính, thể hiện qua mối quan hệ thân mật với nhiều nghệ sĩ, ca sĩ nổi tiếng đặc biệt là nữ diễn viên điện ảnh Miến Ðiện Wa Wa Win Shwe.

Năm 2002, ở tuổi 77, Olive Yang bị đột quỵ, phải ngồi trên xe lăn. Trong những năm cuối cùng, bà trở về Kokang và từ trần ngày 13 Tháng Bảy, 2017, thọ 90 tuổi, tại thành phố Muse sau một cuộc đời từng tham gia trong ván bài phức tạp thời Chiến Tranh Lạnh của CIA ở Châu Á. (HC)

Mời độc giả xem bình luận “Trump nên gặp Un” (Phần 2)

Ông Thomas Phạm Quang Tiệp

Xôi mặn

Nguyên Liệu

3 cup nếp hiệu Ba Cô Gái
1 củ cải muối, xắt sợi thật nhuyễn
100 gram chả lụa, xắt sợi
100 gram lạp xưởng, chiên chín, xắt lát mỏng
1/2 chén tôm khô
2 củ hành hương, lột vỏ, bằm nhuyễn
Bột súp gà, đường, dầu ăn
Nước tương, đậu phộng rang, hành phi

Cách Nấu Xôi
Nếp vo sạch, cho vào nồi cơm điện. Cho vào nồi từ 1 muỗng canh bột súp gà + 1 muỗng canh dầu ăn + 2.5 cup nước nóng. Bật điện nấu cho xôi chín (giống như nấu cơm).
Cách Xào Nhân
Trong một tô nhỏ, cho vào củ cải muối + tôm khô + 2 muỗng canh đường + 1/2 cup nước nóng, trộn đều, để khoảng 30 phút cho tôm khô nở mềm.
Bắt chảo lên bếp, để lửa lớn, chảo nóng, cho vào 1 muỗng canh dầu ăn, kế đến cho hành hường vào xào cho hành vừa vàng, cho hỗn hợp tôm khô/củ cải muối vào nồi, trộn đều đến khi khô nước.
Khi nước trong nồi đã khô, cho lạp xưởng, chả lụa vào trộn đều.

Khi xôi chín, xới đều, múc xôi ra dĩa, bên trên để nhân và một nhúm đậu phộng, ăn kèm nước tương.

Trường hợp sau khi xôi nấu xong mà nếp vẫn còn sống, múc xôi ra dĩa lớn hoặc hộp lớn, đậy kín, cho vào microwave nấu thêm khoảng 6 phút cho đến khi nếp chín hẳn.

Thơ Thọ Khương

Tình ủ kín

Khóc đi em một lần dang dở
Vai rũ gầy nét gẫy ngày thơ
Trách hờn ai sao mãi hững hờ
Tình tuyệt vọng chìm sâu mắt tối

Dấu chân ai một thời quên lối
Mang nhịp sầu hoa tắt trên môi
Héo hắt trôi mây ngả chân đồi
Chiều tủi bước hồn tan nắng rã

Vỗ về nhau nghe đời xa lạ
Nhặt giọt buồn se sắt chia xa
Sương đẫm rơi hay nước mắt ngà
Ngày khập khễnh thềm loang bóng vỡ

Giữ cho nhau cuộc tình trăn trở
Ký ức tìm về chốn bơ vơ
Ta vẫn yêu, ta mãi mong chờ
Ngày vụt tắt tình nhân lại đến

Hãy bên nhau đêm dài thắp nến
Sáng tạ từ sỏi đá kêu tên
Hoa tuyết rơi phơi sắc trắng thềm
Tình ủ kín ngàn thu dĩ vãng.


Mộng úa vàng

Thì thầm em nói tiếng yêu anh
Nụ xuân nào hé mở trên cành
Trời đem nắng về đan lụa
Để suối hồn anh mộng mãi xanh

Em quện vòng tay vốn rất mềm
Duỗi tình vương ướt sợi tơ êm
Cho ngàn nỗi nhớ đêm thao thức
Thả tóc mây trôi cuộn bóng thềm

Anh nhớ chiều mưa em đến thăm
Dịu dàng gót gõ nhịp xa xăm
Chiều len mây tím vào trong mắt
Giẫm nát yêu thương một chỗ nằm

Em đã đi rồi bao xót xa
Triền tình hoang vắng gót chân ngà
Đường xô lá úa nằm yên nhớ
Chỉ một mình ta quá thật thà

Cho đến bây giờ anh vẫn tin
Cuộc tình đã cũ ngẩn ngơ tìm
Còn trong ký ức đời phiêu lãng
Một cõi đi về đơn cánh chim

Anh biết mùa hoa đã héo tàn
Muộn màng thoi thóp nhịp tim tan
Xin dành nỗi nhớ chôn năm tháng
Hóa kiếp rong rêu mộng úa vàng.

Bình Thuận đề nghị dùng bùn thải nhiệt điện Vĩnh Tân làm kè biển

BÌNH THUẬN, Việt Nam (NV) – “Để vật chất nạo vét vào trong những kè biển, một mặt chống xói lở, mặt khác giải quyết được chất nạo vét chứ không đưa xuống biển.”

Đó là một trong những nội dung trong văn bản của Tỉnh Ủy Bình Thuận gửi giới lãnh đạo chóp bu của đảng CSVN xin ý kiến về việc công ty Điện Lực Vĩnh Tân 1 xin nhận chìm 1 triệu mét khối bùn thải sau nạo vét xuống biển Vĩnh Tân.

Chiều 24 Tháng Bảy, ông Nguyễn Mạnh Hùng, bí thư Bình Thuận, cho biết sau khi nhận được thông tin Bộ Tài Nguyên-Môi Trường cấp giấy phép nhận chìm gần 1 triệu mét khối chất nạo vét ở khu vực bến nước trước nhiệt điện Vĩnh Tân 1, đã có nhiều ý kiến khác nhau của các chuyên gia, nhà khoa học nên Tỉnh Ủy Bình Thuận đã có văn bản xin ý kiến của trung ương.

Ông cho hay, Bình Thuận có giới thiệu đến kế hoạch dùng bê tông cốt thép làm kè chắn lấn biển ở những khu vực bị sạt lở ven bờ, sau đó đổ chất nạo vét vào đây.

“Chúng ta để vật chất nạo vét vào trong những kè biển, một mặt chống xói lở, mặt khác giải quyết được chất nạo vét chứ không phải đưa xuống đáy biển, phương án này có nhiều mặt lợi hơn,” bí thư Bình Thuận giải thích với báo điện tử Zing.

Theo báo Tuổi Trẻ, ngoài ra, Tỉnh Ủy Bình Thuận cũng đề nghị chưa vội cấp phép nhận chìm 2.4 triệu mét khối vật chất cho một đơn vị khác ở cụm nhiệt điện Vĩnh Tân (Tổng Công Ty Phát Điện 3 thuộc Tập Đoàn Điện Lực Việt Nam – đại diện chủ đầu tư dự án nhà nhiệt điện Vĩnh Tân 4 và 4 mở rộng) mà Bộ Tài Nguyên-Môi Trường đang xem xét cấp phép.

“Hiện nay, việc nhận chìm đang có nhiều ý kiến khác nhau nên chúng tôi đề nghị bộ dừng việc cấp phép này lại để xem xét một cách cẩn trọng hơn,” ông nói.

Trả lời báo Tuổi Trẻ về câu hỏi nguy cơ gây ô nhiễm nguồn nước, nguy cơ dẫn đến thiệt hại đối với ngư dân đánh bắt hải sản gần bờ và những doanh nghiệp nuôi tôm giống ở Vĩnh Tân, ông Hùng cho biết tỉnh đã trao đổi lại với Bộ Tài Nguyên-Môi Trường và bộ này nói đã có tính toán.

Tuy nhiên, theo ông Hùng, tính toán cụ thể như thế nào, có phù hợp với thực tế hay không thì phải có kiểm nghiệm cụ thể. Do đó, Bình Thuận đã đề nghị tăng thêm hơn 10 điểm quan trắc nữa (ngoài 10 điểm trước đây theo kế hoạch đã được duyệt) và yêu cầu quan trắc trước, trong và sau khi thực hiện để có các số liệu so sánh, đối chứng (quan trắc là theo dõi, khuyến cáo kịp thời các diễn biến bất thường hay các nguy cơ ô nhiễm, suy thoái môi trường).

Trước đó, ngày 23 Tháng Sáu, Bộ Tài Nguyên-Môi Trường đã cấp phép cho công ty Điện Lực Vĩnh Tân 1 nhận chìm 1 triệu mét khối bùn cát thu được sau nạo vét, vụ việc đã dấy lên lo ngại ảnh hưởng đến môi trường biển, đặc biệt là khu vực nhận chìm chỉ cách khu bảo tồn biển Hòn Cau 10 km.

Nhiều nhà khoa học đã lên tiếng phản đối dự án trên. Hiệp Hội Nghề Cá Việt Nam cũng đã có công văn kiến nghị chính phủ cho tạm dừng thực hiện khẩn cấp giấy phép của bộ này. (Q.D.)

70% mẫu nước dùng lọc thận tại bệnh viện không đạt chuẩn ở Việt Nam

Ông Phêrô-Maria Vũ Đức Khỏa

Cụ Bà Trần Ngọc Hoàn

Một thoáng Sài Gòn

Tôi như nhiều người không sinh ra tại Sài Gòn nhưng suốt học trình từ tiểu học lên đại học được sống với thủ đô của miền Nam, qua tên gọi mỹ miều là “Hòn Ngọc Viễn Ðông.” Tôi suy tư về nguồn gốc các danh từ Sài Gòn và Hòn Ngọc Viễn Ðông.

Theo sự truy nguyên, Sài Gòn thuở ban đầu là đất của người Khờ-me, nguyên là một làng đánh cá tên đầu tiên Prey Nokor: Prey là thánh thần (dieu, god) và Nokor là thành phố hay đô thị (la ville; town, city), mang ý nghĩa “thành phố thánh thần. ”

Năm 1862, khi miền Nam Việt Nam thành thuộc địa của Pháp, người Pháp đặt tên chính thức là Saigon: Do theo âm ngữ Trung Hoa (Thầy Ngòn, Xi Coóng) hay Miên ngữ “Prey Nokor,” từ đó tên được Việt hóa là Sài Gòn. Thành phố này được Pháp xây dựng rất tối tân, mới lạ, được xem là bậc nhất của vùng Ðông Nam Á vào thời bấy giờ. Dân các xứ xung quanh gọi đó là Hòn Ngọc Viễn Ðông (la Perle de l’Extrême-Orient, the Pearl of the Far East), và người Pháp ví von là Paris Phương Ðông (Paris de l’Orient, Paris in the Orient) để ám chỉ là một thành phố phồn thịnh, lịch lãm nhất của Pháp ở vùng Ðông Nam Á.

Giả thuyết khác như theo Phủ Biên Tạp Lục của Lê Quý Ðôn viết năm 1776, năm 1674 Thống Suất Nguyễn Dương Lâm vâng lệnh Chúa Nguyễn đánh Cao Miên và phá vỡ “Lũy Sài Gòn” (theo tài liệu này viết là “Sài Côn,” chữ “Gòn” được dùng thế cho “Côn”). Ðây là lần đầu tiên chữ “Sài Gòn” xuất hiện. Như vậy, ngay từ năm 1674 đã có địa danh Sài Gòn, không phải đợi đến năm 1778 khi người Tàu ở Cù Lao Phố bị quân Tây Sơn tiêu diệt rồi chạy xuống lập nên Thầy Ngòn tức Ðề Ngạn, hay Xi Coóng tức Tây Cống.

Dù sao thì Sài Gòn và Hòn Ngọc Viễn Ðông vẫn là một nơi quyến rũ, ấp ủ con tim bao thế hệ dân gốc Âu hay Á. Trước khi tôi rời Sài Gòn vì biến cố chính trị 1975, những kỷ niệm lưu luyến với Sài Gòn hay Hòn Ngọc Viễn Ðông có nhiều lắm. Thuở ấy thời sinh viên sao mà đẹp đẽ… Thời gian trôi qua như cái chớp mắt nay đã gần 4 thập niên ly hương, nhìn lại thấy mình không còn ở lứa tuổi hai mươi của Sài Gòn mộng mơ. Không còn nữa kỷ niệm đêm đêm tản bộ hóng mát dọc theo bờ sông Sài Gòn, hướng mắt về mái nhà lồng bên kia là Thủ Thiêm từ bến đò, bến bắc, gió thổi mát rượi từ mé sông. Không còn nữa kỷ niệm Sài Gòn mưa lãng mạn mà ta phải luồn lách giữa những vũng nước không tên, trong cái giá lạnh khi lượn xe gắn máy chạy trong cơn mưa rào xối xả từ trời cao nước mưa bắn văng tung tóe… Sài Gòn cũng đã chìm khuất vào dĩ vãng xa xôi. Rồi khi kỷ niệm trở về chỉ còn lại những nỗi nhớ đáng yêu bằng nước mắt ấm đầy ắp những lưu luyến yêu thương trong tâm tưởng… Cơ hồ như Sài Gòn đã sống dậy mãnh liệt trong tiềm thức cũ, mãi mãi theo ta những nhớ nhung không nguôi như bài ca:

“Sài Gòn bây giờ trời mưa hay nắng?
Tà áo em bay theo giọt nắng vàng
Con đường ta đi dòng sông kỷ niệm
Nỗi nhớ trong em nỗi nhớ dịu dàng

Sài Gòn bây giờ mưa giăng ngập lối
Hai đứa bên nhau âu yếm không rời
Ðôi mắt yêu thương làn môi chờ đợi
Từng đợt mưa rơi… bối rối bồi hồi

Sài gòn bây giờ lòng ai vương vấn
Mai anh đi rồi còn nhớ em không?
Ðôi mắt nai tơ buồn xa vời vợi
Cơn gió vô tình đuổi lá vàng rơi

Sài gòn bây giờ có buồn không em?
Mưa vẫn rơi rơi… từng giọt êm êm
Suối tóc thơm bay hương tình dịu nhẹ
Ngây ngất dạt dào con phố về đêm”
(Sài Gòn Niềm Thương Nỗi Nhớ; Tác Giả: Võ Tá Hân, Trần Ngọc)

Sài Gòn gắn bó với tôi bắt đầu bằng những thơ ngây cũ nơi mà thành phố như một chốn phồn hoa đô hội. Người ta có thể bị choáng ngợp với một đô thị mang dáng vẻ Tây phương, như người con gái kiều diễm, kiêu sa, đài các… Ở một góc nào đó Sài Gòn ủ dột của phố đêm, lầy lội của xóm nghèo, trong nét bình dân của tiếng rao hàng, những con kinh nước đen,…

Nhiều người sống với Sài Gòn, dù mưa hay nắng, ban ngày hay ban đêm, bận rộn tất bật hay nhàn rỗi rong ruổi với phố xá của nó. Thưởng thức những món ngon mà cả nhóm bạn tôi khoái khẩu. Nào là Mì Cây Nhãn, Mì Chú Hỏa, mì La Cay Nguyễn Tri Phương. Nào hủ tiếu gà cá chợ cũ, hủ tiếu saté Lệ Thanh Chợ Lớn… Lề đường Sài Gòn xưa có hàng me Nguyễn Du, có hàng sao cao vút khúc Võ Trường Toản, Trưng Vương.

Tôi nhớ rõ có những hàng phượng vĩ và hoàng điệp trong sân trường Petrus Ký. Sài Gòn có trường Gia Long với món bò bía, xe đậu xanh đậu đỏ. Có trường Luật Khoa trên đường Duy Tân với xe nước dừa uống môi em ngọt. Có trường Dược khoa, Văn khoa trên đường Cường Ðể chạy thẳng xuống bờ sông Sài Gòn, Bến Bạch Ðằng,… Sài Gòn có những quán kem, quán cà-fê, quán ăn vỉa hè,…

Những sinh hoạt bình dị có quán cơm Bà Cả Ðọi, quán Bắc Bà Ba Bủng… để thưởng thức những món Sài Gòn khoái khẩu với hệ quả Pavlov cồn cào dạ dầy, sau những buổi tan học ngày cũ bạn bè rủ nhau đi ăn hàng Sài Gòn. Tôi nhớ con hẻm kín đáo Casino Sài Gòn nào những bún chả, bánh cuốn Thanh Trì, bánh tôm Cổ Ngư; những gánh hàng rong, những xe bán thức ăn của khu Bàn Cờ, khu Nguyễn Thiện Thuật, Chợ Vườn Chuối, Chùa Kỳ Viên, Chợ Ðũi,… Xen kẽ trong trí nhớ có nhiều lưu niệm trong ký ức xưa, có những nhà hàng, những điểm hẹn hò: Passage Eden, Casino Sài Gòn, Mini Rex, La Pagode, Pôle Nord, Givral, Brodard, khu thương xá Tax,… Nhắc đến Sài Gòn có những nơi như Continental, Caravelle, Majestic,… Lề đường Sài Gòn còn có những gánh hàng rong. Thương nhớ làm sao kỷ niệm Sài Gòn có nước mía Viễn Ðông có thịt phá lấu, có gỏi đu đủ gan cháy khô bò, có bánh bột chiên, có món bánh cay gần khu Chùa Chà Và mà nhà văn Thinh Quang nhắc tôi hôm nọ. Những thực khách của những nhà hàng sang trọng theo cung cách kiểu Tây phương của Sài Gòn… Chính họ cũng là giới hâm mộ thường trực tại các quán cóc trên vỉa hè Sài Gòn. Ðó là những nét đặt thù của Sài Gòn, của người Sài Gòn, hay thuật ngữ phương Tây “Saigonais,” “Saigonese.”

Nhớ Sài Gòn, làm sao quên nổi những góc phố, những con đường của nơi ấy nhỉ? Năm 1865, Phó Ðô Ðốc Pierre Paul Marie de la Grandière (1807-1876) đại diện cho chính quyền Pháp tiến hành việc đặt tên cho 26 con đường trên địa bàn của Sài Gòn mà trước đó chỉ được đánh số thứ tự. Trải qua hơn 300 năm xây dựng và phát triển, Sài Gòn đã có hơn 1,500 con đường lớn, nhỏ và từ lâu các tên đường đã bao lần thay đổi do yếu tố chính trị: Thời Pháp thuộc đường Tự Do xưa của ta là đường Catinat… Pháp đã đặt Charner cho tên đường Nguyễn Huệ, Mac Mahon là Công Lý sau đó. Bonard thành Lê Lợi, Mossard là Nguyễn Du… Ðường mang tên Phó Ðô Ðốc HQ Pháp De La Grandlière ta thay bằng tên vua, đường Gia Long. Paul Blanchy tên ta là Hai Bà Trưng. Mayer thành đường Hiền Vương… Và đại lộ Boulevard de la Somme phe ta đặt tên vua, đại lộ Hàm Nghi… Nhà tôi ở đường mang tên Tây D’Espagne sau thành Lê Thánh Tôn.

Những khách sạn thời Pháp thuộc tọa lạc ngay trung tâm Sài Gòn cũng đã là nhân chứng cho bao năm binh biến, vật đổi sao dời. Khách sạn Continental đã được kiến trúc sư Pháp thiết kế và xây dựng vào năm 1880 và nay là khách sạn lâu đời nhất Việt Nam. Continental từng đón tiếp nhiều nhân vật nổi tiếng, như nhà thơ Nobel của Ấn Ðộ là Rabindranath Tagore, văn hào Pháp André Malreaux là tác giả của La Condition humaine(Thân phận con người 1933), sau làm bộ trưởng Văn Hóa Pháp (1959-1969); văn hào Anh Graham Greene(tác giả của sách bestseller “The Quiet American” – Người Mỹ Trầm Lặng); cựu Tổng Thống Pháp Jacques Chirac, và nữ tài tử điện ảnh Catherine Deneuve (thủ diễn trong các phim đoạt giải điện ảnh Indochine, Le Dernier Métro, Belle de Jour),…

Chủ nhân đầu tiên của Continental là Pierre Cazeau, nhà sản xuất vật liệu xây dựng, sau được bán lại cho Công Tước De Montpensier. Chủ sau nữa là Mathieu Francini. Ngoài ra, Continental còn có tên là “Radio Catinat,” nơi mà giới báo chí truyền thông tụ hội, trao đổi, thu nhặt tin tức thời sự “nóng“nhất, sai có, đúng có.

Nhà hàng kỳ cựu sau Continental là Majestic, thành lập năm 1925, nằm ở góc đường Catinat và Luro(sau là Cường Ðể) nhìn ra bờ sông Sài Gòn, do một thương nhân người Tàu giàu có và nổi tiếng nhất nhì Sài Gòn thời bấy giờ là Hui Bon Hoa (tức chú Hỏa) xây dựng theo đồ án thiết kế của một kiến trúc sư người Pháp. Suốt gần 90 năm tuổi của mình, Majestic đã đón tiếp nhiều nhân vật quốc tế: Tổng Thống Pháp Mitterrand, Thái Tử Nhật Akishino, Thủ Tướng Lý Hiển Long của Singapore, Thái Tử Ðan Mạch Henrick, Thái Tử Anh Andrew, Công Chúa Thái Lan Maha Chakri Sring Dhorn.

Các quán cà phê như La Pagode là nơi hội tụ của giới thơ văn, báo chí Sài Gòn một thuở như tụ quán Caffe Trieste nằm trên Vallejo Street (góc đường Grant) hướng Bắc của phố San Francisco, chủ nhân là một người Ý di cư, nhưng quán cà phê này là nơi mà giới tao nhân mặc khách, những nghệ sĩ lui tới gặp gỡ nhau… Nó còn là phòng hội của những nhà văn Lawrence Ferlinghetti, Alan Watts, Jack Kerouac, Allen Ginsberg, Richard Brautigan, Bob Kaufman, Gregory Corso, Michael McClure, Kenneth Rexroth, Neeli Cherkovski,… nhà thơ nổi tiếng Jack Hirschman, nghệ sĩ Peter Le Blanc, Don Moses và nhiếp ảnh gia giải Pulitzer là Joe Rosenthal, rồi những Jimo Perini, Bill Cosby, Paul Kantner, Liam Mayclem, Joey Reynolds và Mal Sharpe,… Trieste còn là nơi thi sĩ gốc Nga giải Nobel văn chương Joseph Brodsky lui tới trau chuốt thơ của mình. Còn nữa. Rồi ở góc phòng còn phảng phất bóng dáng của nhà đạo diễn nổi danh Francis Ford Coppola ngồi đọc và đánh bóng kịch bản phim “The Godfather” những năm 70.

Paris có Café de Flore, ở ngay ngã tư của Boulevard Saint-Germain và đường St. Benoit, nơi gặp gỡ ngày xưa của văn và triết gia như André Breton, Francoise Sagan, André Malraux, Francois Mauriac, Jean-Paul Sartre, Simone de Beauvoir, Albert Camus,…

Cái chung của La Pagode của Sài Gòn, Caffe Trieste của San Francisco, hay Café de Flore của Paris là những địa điểm tụ họp của giới văn hóa nghệ thuật, những nơi có lịch sử riêng biệt của chính nó.

Sài Gòn có thơ Nguyên Sa, có nhạc Ngô Thụy Miên… Hỡi những ai đã từng đi dưới cơn nắng của Sài Gòn, bạn còn nhớ chứ?

“Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Ðông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng…”

Nhà thơ Vũ Uyên Giang cho bài thơ nhớ Sài Gòn xưa, Sài Gòn nhớ nắng, nhớ mưa:

“Nhớ quá Sài Gòn của thuở xưa
Ta từ Bưu Ðiện bước ngang qua
Nhà thờ Ðức Mẹ nằm im lặng
Con phố Hàn Thuyên nắng nhạt nhòa…

Nhớ đến Sài Gòn một thuở xưa
Buổi chiều nhạt nắng lại rơi mưa
Gọi thầm khe khẽ tên ai đó
Ðất khách trong lòng đang đổ mưa.”

Sài Gòn qua nỗi nhung nhớ của nhà văn Trần Mộng Tú:

Âm thanh của những tiếng động hàng ngày, như tiếng chuông nhà thờ buổi sáng, tiếng xe rồ của một chiếc xích lô máy, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng chuông leng keng của người bán cà rem, tiếng gọi nhau ơi ới trong những con hẻm, tiếng mua bán xôn xao khi đi qua cửa chợ, vẻ im ắng thơ mộng của một con đường vắng sau cơn mưa… Làm lên một Sài Gòn bềnh bồng trong nỗi nhớ.

“Sài Gòn mỗi tháng, mỗi năm, dần dần đổi khác. Chúng tôi lớn lên, đi qua thời kỳ tiểu học, vào trung học thì chiến tranh bắt đầu thấp thoáng sau cánh cửa nhà trường. Ðã có những bạn trai thi rớt Tú Tài phải nhập ngũ. Những giọt nước mắt đã rơi xuống sân trường. Sau đó, với ngày biểu tình, với đêm giới nghiêm, với vòng kẽm gai, với hỏa châu vụt bay lên, vụt rơi xuống, tắt nhanh, như tương lai của cả một thế hệ lớn lên giữa chiến tranh.

“Sài Gòn như một người tình đầu đời, để cho ta bất cứ ở tuổi nào, bất cứ đi về đâu, khi ngồi nhớ lại, vẫn hiện ra như một vệt son còn chói đỏ. Sài Gòn như một mảnh trầm còn nguyên vẹn hương thơm, như một vết thương trên ngực chưa lành, đang chờ một nụ hôn dịu dàng đặt xuống.”

Thi sĩ Phạm Sĩ Trung nhớ Sài Gòn:

“Sài Gòn ơi Sài Gòn
Những con đường thân quen
Hàng cây cao bóng mát
Tình yêu thật êm đềm

Sài Gòn ơi Sài Gòn
Nơi tôi đã lớn lên
Nhớ thương buồn vời vợi
Suốt đời chẳng sao quên”

(Nguồn: VietHai Tran: [email protected])

Mời độc giả xem phóng sự “Vườn cảnh Nhật Bản độc đáo tại Sài Gòn”

Ông Phạm Văn Vinh

Santa Ana: Bị cảnh sát rượt đuổi, cha thiệt mạng, con gái nguy kịch

SANTA ANA, California (NV) – Một người đàn ông 43 tuổi thiệt mạng, con gái chín tuổi bị thương nặng sau khi xe của họ đâm vào cột điện trong lúc bị cảnh sát rượt đuổi vào tối Chủ Nhật, 23 Tháng Bảy, theo The Orange County Register.

Cảnh sát tìm thấy $13,000 tiền mặt, nửa pound chất kích thích và một khẩu súng bên trong chiếc xe này.

Vụ rượt đuổi xảy ra khi cảnh sát nhận được một cuộc gọi báo rằng có người đàn ông chĩa súng vào một nhân viên bảo vệ sau khi họ đánh nhau tại nhà hàng Hector’s Mariscos, nằm giữa đường McFadden và Standard, theo Sở Cảnh Sát Santa Ana. Người gọi điện mô tả chiếc xe của nghi can khi rời hiện trường vào lúc 10 giờ 20 phút tối.

Phía cảnh sát cho biết, họ nhìn thấy chiếc xe đi về hướng Nam trên đường Grand Avenue từ đường Edinger Avenue. Cảnh sát cố gắng bắt chiếc xe ngừng lại, nhưng tài xế tắt đèn xe và tiếp tục chạy.

Người này chạy với tốc độ 85 dặm/giờ, cố né một chiếc xe gần góc đường Warner Avenue và Bristol Street, nhưng sau đó tông vào một cột điện và bức tường trên đường West Warner.

Tài xế chết tại chỗ, người con gái chín tuổi bị kẹt ở ghế hành khách sau xe. Cảnh sát xác nhận người đàn ông này là Juan Rodriguez, cư dân Costa Mesa.

Bé gái chín tuổi được đưa đến bệnh viện Children’s Hospital of Orange County trong tình trạng nguy kịch. (Kh.L.)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 25 tháng 7 năm 2017

Cụ Bà Nguyễn Quang Hà

Tai nạn giao thông gần Knott’s Berry Farm, một người chết

BUENA PARK, California (NV) – Một người đàn ông bị thiệt mạng sau vụ tai nạn giao thông xảy ra vào sáng Thứ Hai, 24 Tháng Bảy, tại thành phố Buena Park, gần khu vui chơi Knott’s Berry Farm, theo nhật báo The Orange County Register.

Theo nguồn tin này, cảnh sát đang điều tra vụ tai nạn xảy ra trên đường Western Avenue, nằm giữa El Ferrol Way và El Escorial Way, sau khi tài xế lái chiếc SUV đâm vào một xe khác và bị lật ngược.

Cả hai chiều trên đường Western Avenue, từ hướng La Palma và Orangethrope, đều bị đóng và được mở lại vào lúc 1 giờ 30 chiều cùng ngày.

Vụ va chạm giữa ít nhất hai chiếc xe, xảy ra vào lúc 8 giờ 30 phút sáng, với một người chết và chiếc xe BMW Sedan màu xám bị hư hỏng nặng. Tài xế của chiếc Sedan trao đổi thông tin với điều tra viên tại hiện trường, theo OCR.

Phía cảnh sát cho biết, tài xế lái chiếc SUV đang đi về hướng Nam trên đường Western Avenue, nhưng sau đó không rõ nguyên nhân gì, chiếc xe này đổi chiều đâm vào chiếc xe Sedan khi ấy đang đi theo hướng Bắc. Chiếc xe SUV sau đó tông vào một cột điện rồi bị lật ngược.

Lính cứu hỏa có mặt tại hiện trường để mang thi thể ra khỏi chiếc xe bị lật. Tài xế xe Sedan không bị thương tích nghiêm trọng, nhưng vẫn được đưa đến bệnh viện để thẩm định tình trạng sức khỏe. (Kh.L.)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 25 tháng 7 năm 2017

Santa Ana Collection: Nhà mới gần Little Saigon, thích hợp với lối sống hiện đại

Tiện nghi – Cổng an toàn – Ðiện hoàn toàn dùng năng lượng mặt trời

SANTA ANA, California (NV) – Người Việt ta có câu “An cư, lạc nghiệp” để nói lên sự ưu tiên quan trọng của việc sở hữu một căn nhà trong đời sống. Thật vậy, theo lệ thường ai cũng nghĩ rằng phải có một nơi ở an ninh, thoải mái trước đã, rồi mới có tâm trí để đi làm, mang lại hạnh phúc cho gia đình.

Santa Ana Collection là khu nhà mới, hội đủ những điều kiện mà giới “professional” đòi hỏi trong lối sống mới. Ðó là sự tiện nghi, hiện đại và an toàn; là điều phải có khi họ mua nhà.

“Kể từ khi khai trương vào Tháng Giêng năm 2017, chúng tôi đã bán được 52 trong tổng số 79 căn town-home mới xây. Mười hai gia đình đang sống tại đây và 8 gia đình nữa sẽ dọn vào trong Tháng Tám,” cô Jenna Walker, quản lý tiếp thị, nói với nhật báo Người Việt về sự ủng hộ mạnh mẽ của khách mua nhà.

“Hiên nay chúng tôi có một căn, plan 3, giá từ $499,990 đến $629,990 và khách mua có thể nâng cấp, chọn các trang bị tốt hơn,” cô đưa ra một thí dụ về một căn town-home trong khu nhà bán.

Ngoài ra, cô còn cho biết còn 4 căn, plan 1, giá bắt đầu từ $499,990, trong tình trạng sẵn sàng để chủ nhân dọn vào.

Phòng ăn. (Hình: Santa Ana Collections)

Ðặc điểm của SANTA ANA COLLECTION

-Tính năng nhà thông minh (West Thermostat, khóa cửa không cần chìa khóa).

-Nhà bếp rộng rãi, phòng ăn thoáng mát. Phòng khách và phòng ngủ ấm cúng.

-Phòng giặt, nằm kín đáo giữa các phòng tắm, rất tiện cho việc giặt giũ.

-Cổng an toàn trong khu riêng biệt.

-Hệ thống năng lượng mặt trời tính chung trong hợp đồng mua nhà.

-Gần khu ăn uống, mua sắm và giải trí, Starbucks Coffee, Ross, Walmart, Disneyland, Centennial Park, Wells Fargo Bank, v.v…

-Gần các xa lộ 22, 405 và 5.

-Gần đại học Santa Ana College, bệnh viện Garden Grove, văn phòng bác sĩ, nha sĩ Việt Nam; cũng như gần chợ và nhà hàng Việt Nam.

Plan 1: 1,237 sqft, 2 phòng ngủ, 2.5 phòng tắm. Giá từ $499,990 – $509,990 (tùy vị trí).

Plan 2: 1,573 sqft, 3 phòng ngủ, 3 phòng tắm. (Ðã bán hết)

Plan 3: 1,798 sqft, 3 phòng ngủ, 3 phòng tắm. Giá $574,990 (Lot 45).

Plan 4: 1,881 sqft, 3 phòng ngủ, 2.5 phòng tắm + gác lửng (loft). Giá $629,990 (Lot 25 và 37)

Phòng ngủ chính. (Hình: Santa Ana Collections)

Hiện nay còn 10 căn đặc biệt affordable housing (*), từ 2 đến 3 phòng ngủ, garage 2 xe, giá từ Low $400,000. Rộng 1,200 sqft đến 1560 sqft.

(* Xin liên lạc văn phòng để xem tiêu chuẩn và điều kiện về thu nhập)

Ðịa điểm thuận lợi – Khung cảnh gia đình

Santa Ana Collection tọa lạc tại số 1010 S. Harbor Blvd., Santa Ana, CA 92704 (góc S. Harbor và W. Kent Ave.), gồm 79 căn town-home, 2-3 tầng, do nhà thầu City Ventures xây cất, hoàn toàn sử dụng năng lượng mặt trời, với 4 cách thiết trí (plan) khác nhau để khách chọn lựa. Tất cả đều có garage cho hai xe, sân chơi banh bocce, lò nướng, khu cho trẻ em chơi và đường để dẫn chó đi chơi.

Mẹ con cùng làm bánh. (Hình: Santa Ana Collections)

Tiết kiệm chi phí năng lượng

Ðây là khu nhà mới tại một vị trí thuận lợi, nhưng giá cả so ra lại rất phải chăng. Nhà được xây cất dựa trên căn bản tiết kiệm, nhưng vẫn giữ được những vẻ hiện đại hiếm có của khu thị tứ, như cổng an toàn, kiến trúc vẻ dáng Âu Châu. Chủ nhân tương lai biết chắc sẽ không bao giờ phải lo về tiền điện, vì toàn thể khu nhà được thiết kế sử dụng năng lượng mặt trời.

Bảng thu ánh sáng tạo năng lượng mặt trời. (Hình: Santa Ana Collections)

Thuế thổ trạch thấp

Thuế thổ trạch khoảng 1.12%, rất hiếm thấy trong khu nhà mới, vì không bị thuế Mellow Roos.

Trường học tốt trong Học Khu Garden Grove

Khi chọn mua nhà, cặp vợ chồng nào cũng nghĩ đến tương lai con cái trước tiên. Vì thế, người Việt thường tìm hiểu xem con cái sẽ đi học trường nào gần nhà, học khu có tốt không. Câu trả lời là con em của quý vị sẽ có thể theo học các trường của Học Khu Garden Grove nổi tiếng có những chương trình Gates hay các lớp đặc biệt gần nhà, như Tiểu Học Newhope (Mẫu Giáo đến lớp 6), Trung Học cấp 1 Fitz (lớp 7-8), hay Trung Học Los Amigos (Lớp 9 đến lớp 12).

Tiết kiệm tiền bảo hiểm hỏa hoạn

Ðặc biệt tiền Home Owner Association chỉ có $179 một tháng, được dùng để tu bổ mặt ngoài của toàn khu, các khu công cộng, tiền rác, thiết kế cây cảnh. Phần lớn còn lại được dành để trả tiền bảo hiểm hỏa hoạn, mái nhà, sơn phết bên ngoài. Chủ nhà không phải mua bảo hiểm hỏa hoạn như khi mua một căn nhà đơn lập.

Hoa Hướng Dương như tương lai tươi sáng. (Hình: Santa Ana Collections)

Hỗ trợ tài chánh

Có nhiều chương trình tài trợ và người mua được biết kết quả 7 ngày sau khi nộp đơn. Xin liên lạc cố vấn Jessica Cao NMLSR ID # 450802 tại điện thoại (949) 567-5527, hoặc (714) 254-5582 (Cell).

Giờ mở cửa

Văn phòng mở cửa từ 10AM-5PM, cả bảy ngày trong tuần. Xin liên lạc cô Jenna Walker (714) 673-0738, địa chỉ: 1010 S. Harbor Blvd., Santa Ana, CA 92704.

Trang web: www.LoveLiveSantaAna.com


SANTA ANA COLLECTION
1010 S. Harbor Blvd., Santa Ana, CA 92704
Jenna Walker, Marketing Manager
Phone: 949-241-6674
www.LoveLiveSantaAna.com


 

Trái tim em, lồng ngực anh

Ðây không phải là chuyện tình lâm ly ướt át, mặc dù câu chuyện có thật và cảm động: Cô gái đã trao trọn trái tim mình cho chàng trai, dù hai người không hề quen biết nhau.

Cô gái tên Abbey Conner, 20 tuổi. Chàng trai tên Loumonth Jack, 21 tuổi. Abbey đã từ biệt thế gian này để về một thế giới khác, thế nhưng trái tim cô mãi mãi thuộc về chàng trai, và chàng sẽ chẳng bao giờ quên được nàng suốt phần đời còn lại. Câu chuyện này từng được Bill Conner, ông bố của cô gái, kể lại nhiều lần cho nhiều người, những ai từng đọc thấy hàng chữ “Abbey’s Ride for Life” trên tấm biển gắn đàng sau chiếc xe đạp Trek của ông.

Ông Conner có hai người con, Abbey và anh trai cô là Austin, 23 tuổi. Trong chuyến vacation hơn 5 tháng trước đây, cả hai được tìm thấy nằm bất tỉnh, úp mặt sâu xuống nước trong hồ bơi của một khách sạn ở Cancun, Mexico. Người ta chỉ cứu được Austin, riêng Abbey bị tổn thương não nghiêm trọng. Cô được chuyển tới bệnh viện Broward Health Medical Center ở Fort Lauderdale, Florida. Tại đây, sau những cố gắng một cách tuyệt vọng, các bác sĩ tuyên bố cô đã chết não và đi tới quyết định giải phẫu để lấy nội tạng và các mô sinh học mà cô tự nguyện hiến tặng năm 16 tuổi khi cô mới thi lấy bằng lái xe.

Cũng trong ngày ông Conner choáng váng nhận được thông báo về quyết định này, cách đó 670 miles đường chim bay, tại Lafayette, Louisiana, bố mẹ của một thanh niên da màu cũng được các bác sĩ ngậm ngùi thông báo về số phận không may của con trai mình. Jack đang nằm chờ chết trên giường bệnh vì chứng suy tim trầm trọng sau hai lần trụy tim. Sự sống chỉ còn đếm được từng ngày trên những đầu ngón tay, ngoại trừ phép lạ.

Và “phép lạ” đến với anh thật. Trái tim còn tươi rói của Abbey được cấy ghép kịp thời vào trong buồng ngực của Jack. Anh như được tái sinh.

Một người chết đi cho một người được sống. Trái tim Abbey dọn về nơi cư ngụ mới. Không chỉ trái tim thôi, cô hiến tặng đến bốn nội tạng, giúp cho bốn người trong độ tuổi từ 20-60 giành lại được sự sống trong cuộc chiến đấu với tử thần. Cô còn tặng cả đôi mắt đẹp của mình cho người khiếm thị ngắm nhìn được cuộc sống tươi đẹp muôn màu muôn vẻ.

Trái tim còn đập nghĩa là vẫn còn sự sống. Ông Conner tin chắc như vậy. Abbey, con gái ông, vẫn đang sống ở một nơi nào đó. Bằng mọi giá, ông phải tìm gặp đứa con yêu của mình.

Ông muốn rời khỏi nhà, tìm đến một nơi nào đó thật xa xôi để mong làm nhẹ bớt nỗi buồn phiền đè nặng trong lòng. Hơn thế nữa, ông còn muốn làm điều gì đó để tôn vinh cuộc sống ngắn ngủi và cao đẹp của con mình.

“Tôi muốn làm cách nào để mọi người nhận thức được ý nghĩa, sự cần thiết, tầm quan trọng và lòng nhân ái của việc hiến tặng nội tạng mình khi lìa đời.” Conner chia sẻ điều này với những người thân và nảy ra ý tưởng: với chiếc xe đạp Trek của mình, ông sẽ thực hiện chuyến đi suốt chiều dọc nước Mỹ, từ Madison, Wisconsin, quê nhà ông, đến tận Ft. Lauderdale, Florida, nơi ông nhìn mặt con gái mình lần cuối để quảng bá, vận động mọi người hưởng ứng việc làm tốt đẹp này.

“Tại sao không?” Conner nói. “Có gì ghê gớm lắm đâu, và chẳng thấm thía gì so với nghĩa cử của con gái tôi. Tôi thực sự mong muốn ngày càng có thêm nhiều người tham gia vào việc hiến tặng nội tạng như Abbey đã làm.”

Với ý chí mạnh mẽ và tình yêu không bờ bến của ông bố, Conner quyết định thực hiện cho bằng được việc này. Một mình một ngựa (sắt), ông lên đường ngày 22 Tháng Năm, ngay sau ngày dự lễ ra trường của Austin, con trai ông, tại University of Wisconsin-Milwaukee.

“Tôi tin rằng Abbey cũng muốn tôi làm điều ấy,” ông nói.

Khi Jack được Louisiana Organ Procurement Agency thông báo về cuộc hành trình “Abbey’s Ride for Life” của ông Conner, anh tìm cách liên lạc với ông và nói rằng gia đình anh rất vui mừng được đón tiếp ông trong chuyến đi miệt mài ấy.

Sau bốn tuần lễ rong ruổi, vượt 1,400 dặm đường, ông Conner đã gặp được Jack tại Baton Rouge Louisiana vào đúng ngày Chủ Nhật, Father’s Day. Trước mắt ông là chàng thanh niên da màu, vóc dáng thư sinh, tóc tai cắt ngắn, quần áo chỉnh tề. Trông Jack có vẻ hiền lành, dễ mến và ông có cảm giác thật gần gũi như từng quen biết nhau tự bao giờ.

Cả hai như bị hút vào nhau trong cái ôm dài đến hơn một phút. Nước mắt họ ứa ra.

Jack lần lượt giới thiệu gia đình mình, ông bà, bố mẹ, anh chị em, những đứa cháu… Hai ông bố, da trắng và da màu, ôm chặt lấy nhau, rưng rưng dòng lệ.

Da màu, thì đã sao! Ngay lúc này đây, ông Conner và mọi người ở quanh ông không ai nghĩ tới chuyện da trắng, da vàng, da đen, da nâu. Hơn lúc nào hết, chuyện màu da, màu tóc, màu mắt… hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì. Ðiều thực sự có ý nghĩa là, trái tim Abbey trong lồng ngực Jack đã mang hai gia đình xa lạ lại gần với nhau.

Ðấy không phải là tính cách của Abbey đó sao? Conner còn nhớ, cô bé từng kể ông nghe một cảnh trong cuốn phim mà cô xem đến hai lần, “To Sir, with Love.” Ông thầy giáo bị đứt tay và cô nữ sinh tỏ vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy máu của ông thầy da đen cũng màu đỏ tươi giống như máu cô vậy.

Trái tim Abbey và hình hài Jack cũng thế thôi, cũng cùng chung dòng máu. “Happy Father’s Day!” Jack mỉm cười bước đến bên ông, trên tay cầm gói quà.

Conner đón lấy, mở ra. Một chiếc stethoscope – ống nghe của bác sĩ. Ông thoáng ngạc nhiên nhưng rồi hiểu ra. “Cám ơn cháu. Cái này hay đấy.” “Với cái này,” Jack nói, “Bác sẽ nghe rõ tiếng đập của con tim cô ấy.”

Conner lặng người đi mấy giây. Ông bật ra một tiếng nấc không giấu được, đưa cườm tay quệt ngấn nước mắt. Jack cởi tung nút áo để lộ vết sẹo dài chạy dọc trước ngực. Conner gắn ống nghe vào hai tai, áp đầu dây bên kia vào ngực Jack, đúng chỗ trái tim cậu. Không, trái tim con gái ông. Ông nhắm mắt lại, chăm chú lắng nghe… Lát sau, ông gỡ ống nghe, lặng im vài giây như cố trấn tĩnh, rồi buột miệng:

“Well, it’s working.” “Oh yeah, definitely!” Jack đáp.

Không chỉ nghe rõ nhịp đập đều đều của trái tim, Conner còn nghe được cả tiếng thì thầm quen thuộc của Abbey, “Bố đến thăm con đấy phải không? Con vẫn ổn mà, Bố đừng lo cho con. Chỗ này, buồng ngực của Jack đấy, tốt lắm Bố à. Bố con mình vẫn gần nhau mà, phải không?”

Ông đã bao lần ôm chặt con mình vào lòng, bao lần nghe hơi thở con, nhịp tim con đập rộn ràng như thế này. Ông đã bao lần ôm ấp đứa con yêu, từ thuở cô còn bé bỏng, từ thuở mẹ cô còn sống, và cả những lần hai bố con xa nhau rồi gần nhau như thế này.

Conner cúi đầu thật sâu, hai mắt nhắm nghiền, nước mắt lại muốn ứa ra. “Ðúng thế Abbey,” ông cũng thì thầm. “Bố đến thăm con đây. Bố đến thăm con để xem con đã ‘sống’ như thế nào kể từ ngày xa Bố. Sau cùng thì bố con mình đã gặp được nhau, phải không, ‘baby girl’ của Bố?”

“Baby girl,” ông Conner nhớ từng gọi con bé như vậy. ”Cám ơn cháu,” ông ngước lên, mỉm cười với Jack.” Thật là một phép lạ,” Jack nói. “Abbey giống như là bà tiên có phép mầu trong chuyện cổ tích. Cháu đã chết đi, rồi được sống lại. Cháu mang ơn cô ấy nhưng không có cách nào để trả ơn.”

“Ðừng nghĩ đến chuyện đền ơn đáp nghĩa,” ông Conner mỉm cười với chàng trai. “Cách trả ơn tốt nhất là hãy sống tốt. Ðơn giản là vậy. Sống như Abbey vậy, giúp đỡ người khác và mang niềm vui đến cho mọi người.” “Cháu hiểu,” Jack nói nhỏ. “Cháu còn phải cám ơn bác nữa.” “Bác phải cám ơn cháu chứ,” Conner lại mỉm cười. “Nhờ có cháu mà bác được gặp lại Abbey. Bác thật hạnh phúc.”

Conner ngắm nhìn chàng trai trạc tuổi con ông. Ông nhìn xuống chiếc ống nghe vẫn cầm trên tay, món quà đặc biệt Jack tặng cho ông. Trong đời mình, quả là ông chưa bao giờ nhận được quà tặng Father’s Day nào ý nghĩa hơn thế.

Nhờ có Jack, ông Conner biết được rằng trái tim con gái ông chưa có phút giây nào ngừng đập, có điều trái tim ấy đã dọn sang hình hài khác. Abbey đã cho không trái tim quý giá của mình. Cô đã cho không, không điều kiện, không có bất cứ sự lựa chọn nào. Dẫu cho hình hài ấy, da dẻ kia có như thế nào thì trái tim cô vẫn rộn ràng những nhịp đập yêu thương.

Abbey lìa xa bố khi tuổi cô vừa tròn đôi mươi, tuổi tươi đẹp nhất của một đời người. Trái tim cô đang tràn đầy nhựa sống, tràn đầy ước mơ. Cô khao khát sống và thiết tha yêu đời. Cô theo đuổi ngành học Public Relations tại trường University of Wisconsin-Whitewater với ước mong có cơ hội mở rộng giao tiếp với nhiều người và cũng giúp được nhiều người.

Với Conner, con gái ông vẫn đang sống; hơn thế nữa, cô thực hiện được điều ước muốn là làm đẹp cho cuộc sống. Còn gì hơn thế nữa.

Với Jack, anh bắt đầu lại cuộc sống. Anh yêu cuộc sống hơn bao giờ. Jack sẽ trở lại trường học, sẽ nối lại những giấc mơ còn dở dang vì phải bỏ dở chuyện học hành. Anh sẽ đi tiếp con đường Abbey đã đi; hay nói một cách nào đó, anh đi theo tiếng gọi của con tim nồng ấm đang nằm gọn trong lồng ngực anh.

Chia tay gia đình Jack, ông Conner lần lượt ôm hôn từng người một trong gia đình anh. Sau cùng, ông lại ôm chặt lấy Jack, gục đầu lên vai anh, ngỡ như đang ôm ấp đứa con yêu quý của mình.

Và rồi Conner lại leo lên lưng chiếc xe đạp, lại tiếp tục lên đường. Ông phải đi cho hết cuộc hành trình. Lần này, ông có thêm bạn đồng hành là băng ghi âm tiếng nhịp đập con tim của Abbey mà gia đình Jack gửi tặng ông. Conner như được tiếp sức, ông cảm thấy sung sức hơn bao giờ.

Conner dự kiến ngày 10 Tháng Bảy tới đây sẽ chạm “mức đến,” Broward Health Medical Center tại Ft. Lauderdale, Florida, là nơi Abbey đã được các bác sĩ giải phẫu lấy nội tạng. Nơi đây, ông sẽ thực hiện nốt việc sau cùng là rải tro con mình xuống lòng biển khơi, như một dấu chấm hết cho cuộc hành trình dài mãi đến 2,600 dặm trường.

Abbey yêu biển, cô sẽ về lại với thiên đường “biển xanh, cát trắng, nắng vàng” của Florida.

Trả lời các phóng viên báo chí về cuộc “hành trình đơn độc” trên lưng con ngựa sắt, ông Conner nói, “Tôi không hề đơn độc. Lúc nào Abbey cũng ở cạnh tôi. Một khi bạn làm điều gì có ý nghĩa, bạn sẽ không cảm thấy đơn độc.”

Conner tin tưởng một cách mạnh mẽ sẽ có nhiều người cùng đồng hành với ông. Trong lá thư ngỏ gửi cho báo chí kể về cuộc hành trình “Abbey’s Ride for Life” dọc nước Mỹ nhằm vận động việc ghi danh online để trở thành người hiến tặng nội tạng, có đoạn ông viết: “Thật là ích kỷ khi bạn nhất định chôn theo bạn những gì có thể cứu vớt được mạng sống con người. Bạn không mất gì cả trong lúc mang được hạnh phúc đến cho những kẻ xấu số. Vậy tại sao bạn lại từ chối hay ngần ngại? Sớm muộn gì thì bạn và tôi cũng phải chết mà, làm sao tránh khỏi được. Vậy tại sao không làm cho cái chết của mình không vô nghĩa và phí phạm?” “Nếu bạn muốn để lại một di sản,” ông viết ở một đoạn khác, “không có di sản nào quý giá hơn là giúp cho người khác được tiếp tục sống, một cuộc sống ý nghĩa.”

Phần tôi, rất lấy làm “tâm đắc” đoạn cuối lá thư của ông Conner: “Bạn vẫn đến nhà thờ, nhà nguyện để cầu nguyện sau khi chết sẽ được lên thiên đường, phải không? Vậy tại sao bạn không làm việc đó? Lời nguyện cầu của bạn sẽ sớm được cứu xét. Hãy trao tặng cho người khác những gì Thượng Ðế đã ban tặng cho bạn. Ðấy là lẽ công bằng. Bạn đâu cần phải mang theo tất cả, một khi thân xác bạn nhẹ nhàng thì bạn cũng dễ… bay lên tới thiên đường.”

(Nguồn: [email protected]; qua [email protected])

Mời độc giả xem chương trình Người Việt Bếp Việt “Ăn phở bò Kobe Pasteur”

Thơ Thành Tôn

Hồi âm

Ngày anh đi, tôi vẫn còn bé dại
chỉ biết cười thôi, dù buổi chia ly
nhưng vẫn nhớ, khi thuyền nan quay lái
dòng sông xanh dậy sóng tiễn người đi
anh say hải hồ, tôi mê học hỏi
tình cảm chúng mình nào đã… tàn phai
lời tiếc thương anh nhắn về thăm hỏi
bắt trí tôi ôn lại tháng năm dài
ừ nhỉ, ngày xưa, cái gì lưu luyến
dòng sông xanh. Trăng thắm. Lũy tre làng
bến nước đò ngoan, núi chờ mây quyện
pháo đỏ, rượu nồng… Giỗ, Tết xênh xang
tất cả ngày xưa, chừ là kỷ niệm
bến Trâu Dầm, cầu Bà Ðội… tang thương!
vì bởi thời gian một lòng quyết chiếm
cả chúng mình, cả bướm, cả muông chim
nào Bích, nào Ngân, nào Hà, nào Tố
đã không còn vết tích của ngày xanh
mà lại Ngọc Bích, Thu Hà… rất ngộ
đang bôn ba trên mấy nẻo kinh thành
và những Ðào tong, Thi gầy, Hải móm
cũng lên đường dẹp loạn giữ quê hương
như anh biết tre tàn măng sẽ nhóm
câu hát: à ơi… vẫn quyện trong sương
chưa rượu tao phùng đã nhiều ngây ngất
khi ngày xưa sống dậy ở trong tôi
tiếng hát ru con, ru tình thứ nhất
tiếng quê hương hay tiếng nói cuộc đời
tôi phục tài anh, ngày xưa, còn nhớ
và mối tình gắn bó với quê làng
muốn ngỏ đôi lời, nhưng sao vẫn ngại
anh có buồn khi người ấy sang ngang?


Nói với con gái

1.
Con thức dậy cùng con chim sẻ non
hé mồm trên mái hiên
Con nhện rề rà chăng lưới
dưới chiếc nôi đung đưa
Bóng tối thẹn thùng giấu mặt
Nước đái con tinh khiết chan hòa
Con thức dậy
cùng lúc con mèo thì thầm cùng con chuột nhắt
Con chó con đùa bỡn với chiếc đũa bếp
Bà nội đang vo nước gạo
trong xanh vào lòng thau trắng
Mẹ nhóm đốm lửa hồng
cho một ngày rực rỡ.

2.
Con thức dậy với đôi mắt dịu dàng
của tuổi thơ cha không có
Ðôi má mũm mĩm của ấu thời mẹ đánh rơi
đôi môi hồng hào ngọt dịu
của thiên thần bỏ quên đêm hợp cẩn
đôi tay hào hoa vẽ vào chân không
vùng trời ảo tưởng
đôi chân son thì thào gió sớm
Con thức dậy và nằm đó cùng mặt trời
Con hãy khóc lên cùng với ngày rạng rỡ
Con hãy cười cùng ánh sáng ngụy hình
hãy khóc, hãy cười cùng bà, cùng mẹ đi con.

3.
Cha cũng thức dậy trên chiếc giường
đung đưa của bệnh xá
Trong khi những người bạn
chuyền tay cây súng lạnh vọng canh ngoài
Ðúng lúc tiếng súng ì ầm cùng với đất
Cha thức dậy cùng quê hương ta
chan hòa máu đỏ.

4.
Con thức dậy cùng cha
Thức dậy cùng cha
Thức dậy để quê hương ta cùng thức.


Nói với cô bé ngồi quán
(Tặng các bạn hội quán: Ðán, Lâm, Danh)

Vào đây, ghế quạnh, khuya người
Quán như địa phủ, nhạc đời nhân gian
Quầy trơ, mắt bé ngỡ ngàng
Thuyền ai đổ bến, lòng nàng bâng khuâng
Hồn ta trải gió đầy sân
Tình ta, mây cũng mấy lần thu nao
Vào đây bàn nhẵn, câu chào
Quen như thân thể, lạ nào chén ly
Ðời nhau, khói thuốc quên đi
Bên tai cổ nhạc lầm lỳ canh tân
Trên kia dáng bé tần ngần
Lời yêu chậm nói, tình gần tay trao
Vào đây đèn đủ hanh hao
Bóng ai theo đến kẻ nào quay lui
Cuối đời trên chén ly, khuya
Mắt nhau một hướng, tình chia mấy trùng
Ngồi thầm, góc quán mông lung
Xa nghe lời kẻ, gần chùng dáng ai
Vào đây nhạc đĩa đầy vai
Vòng quay nhịp lặp, kim mài giọng quen
Mòn hao sợi tóc trăm năm
Khuya, mưng máu chậm. Tình, bầm tim mau
Ngậm lòng, quán vắng, ơn nhau
Ly trơ ghế nóng, bé chau mắt nhìn
Vào đây như một đức tin
Khói tan đốm thuốc, đời vin tay nào
Miệng cười kín nụ lao đao
Tình chia nghĩa sớt, câu chào riêng ai
Trách gì ý lỡ, lời sai
Cho nhau góc quán đêm dài dung thân
Thôi em trả đó tình gần
Ta xin bóng chiếc, đời cần nhau, đâu?
Vào đây, ghế quạnh, khuya nhàu
Tình như cổ tích đời sau kể thầm.

(Nguồn: Thơ Tình Miền Nam.Thư Quán Bản Thảo 2008, qua Tran Yen Hoa, [email protected])

Thơ Lan Thảo

Phi mã đạo

Con đường tuổi lên ba
Liếc nhìn qua hàng xóm:
“Con mèo này đuôi dài,
Qua là ‘đục’, nghe chưa”

Con đường tuổi lên năm,
Nắm chặt tay mẹ bước
Con đường vào siêu thị,
Đến hàng K.F.C

Con đường tuổi hai mươi
Dưới hàng me nhiều lá
Anh chờ bàn chân nàng
Nghe lòng buồn mênh mang

Thế rồi tuổi ba mươi
Chững chạc tay cầm lap
Tay bồng thằng cu Tèo
“Nhanh!Đừng sợ nghe con”

Thoáng giật mình trong gương
Thế là ngũ tuần đấy
“Đi rồi mà chóng về,
Kẻo trời lạnh nghe anh”

Hai vợ chồng ngồi nhìn
Bóng chiều lặn trong sương
Nhẹ cầm tay bà xã
Lòng dâng bao yêu thương

Thế rồi cuộc đời là
Cánh diều chợt bay qua
Con đường xa đằng trước
Đừng buồn khi anh qua



Gió – Cát

Năm tháng cũ, rất xa rồi, thưở ấy
Đến nơi này vào một sớm mù sương
Ta in dấu gót giày lên cát trắng
Kỷ niệm nào, nay tơ vẫn còn vương…

Bao năm tháng đã qua rồi, gió cát
Cặm cụi in, rồi xoá dấu chân người…
Bao kỷ niệm gửi vào nơi bãi biển
Sóng vẫn ca, đưa đón bước chân người…

Ta lại đến, mơ về ngày tháng cũ
Lòng rộn ràng, nhìn thấy dấu giày quen
“Ai lại đến? Phải đời như điệu vũ,
Xa rồi gần, quen rồi lạ, rồi quen?”

Ôi không phải, dấu mới, tình đã cũ
Xa thật rồi, gió đã xoá từ lâu…
Dấu giày cũ, cát in, rồi gió xoá
Ta ngậm ngùi,nghe sóng hát: “Về đâu?”


Vạn vật

Nhìn qua cửa sổ,
Thấy chú bướm vàng,
Ca vang: “Trời mát,
cỏ xanh, nắng vàng”

Bay ngang hoa nở
Chuồn chuồn xuýt xoa:
“Ôi chao đẹp quá,
La là lá la”

Gió buồn cười quá
Khẽ réo: “u…u…”
Chuồn chuồn đậu lá,
Như ngồi xích đu

Bọ dừa nhún nhảy,
Cười sái quai hàm
Té vào vũng nước
Càm ràm, càm ràm

Mặt trời nháy mắt :
“Đi ngủ chút đây,
Cô Mây ra múa,
Cả nhà giải khuây”

“Đừng soi gương mãi,
Áo đẹp quá rồi”
Cầu vồng hấp háy:
“Mau lên đây ngồi”


Hoa nắng

Cắt bìa cứng hình hoa
Anh treo ngoài hiên vắng:
“Nắng chiếu sẽ thành hoa,
nhắc em chuyện đôi ta”

Cuộc đời thấy bao la,
Ai học đâu chữ ngờ
Anh đi ra tiền tuyến,
Ngày về luôn mịt mờ

Mỗi lần ngắm nhìn hoa
Em lại buồn thiết tha:
“Vắng anh, trời không nắng
Hoa nắng… xa rồi… xa”

Anh về bằng băng ca
Một chiều đầy những hoa
Em đi, mà không thấy…
Mọi thứ chừng rất xa…

Hôm nay, tiết thanh minh
Đến thăm mộ nhân tình
Trời nắng ôi là nắng
Thấy mình cười một mình…

Hoa nắng vẫn tươi nguyên
Chúc một ngày bình yên
Chỉ lòng ta vụn vỡ :
“Nhủ quên, mà có quên?”

Thơ Nguyễn Hữu Phú

Con đã về đây

bên ngoài ô cửa
tiếng rao đêm
lảnh lót
khều khào
bàn tay gầy
bàn chân gầy
nức nẻ
cong như đòn gánh
từng mảng sương dày
trắng phếu hàng cây
từng cơn bấc
quất vào manh áo phong phanh nhầu úa
mồ hôi vẫn chảy đầm đìa
theo từng bước liêu xiêu

bóng ngã nghiêng đổ dài hơn
con đường phía trước

từng giây trôi đi
con thấy quê hương mình dần rõ hiện về

ở thành phố
con muốn mua thứ gì bước ra đường là có
nhưng Mẹ ơi! lời ru vỗ về
con tìm mãi
nát
cả ngày đêm

cuộc sống phố thị ồn ào hào nhoáng thị phi
mệt mỏi lắm
con muốn về được yên bình nơi lòng Mẹ
sau bao năm con trở về
cây cói im lìm
nhà cửa cũng lặng im
chỉ có tiếng chuột chạy
gián kêu
nhện đan đầy lối
Mẹ ơi!… Mẹ
Mẹ đâu rồi con không thấy
văng vẳng trong gió chiều
vang lại tiếng…Mẹ ơi!

con mở cửa chạy ra sau nhà
theo con bướm gầy dẫn lối
Mẹ hãy về với con
con đã về đây!

Mỹ ‘phí phạm’ $28 triệu trang bị quân phục cho lính Afghanistan

WASHINGTON, DC (NV) – Giới chức trách nhiệm ở Ngũ Giác Đài tuần này sẽ phải ra điều trần trước quốc hội về kế hoạch cung cấp quân trang cho lính chính phủ Afghanistan, với loại vải ngụy trang màu cây rừng, trong một quốc gia với đa số lãnh thổ là sa mạc.

Bản tin của USA Today cho hay Thượng Nghị Sĩ Claire McCaskill (Dân Chủ, Missouri) hôm Thứ Sáu gửi thư tới Ngũ Giác Đài về bản báo cáo của Thanh Tra Đặc Biệt Chương Trình Tái Thiết Afghanistan, theo đó nói rằng Ngũ Giác Đài có thể phí phạm $28 triệu bằng cách mua quân phục cho lính chính phủ mà không thử nghiệm sự hữu hiệu trước tiên.

Các bộ quân phục này dùng loại vải ngụy trang màu cây rừng, trong khi các khu vực rừng cây chỉ chiếm khoảng 2% diện tích quốc gia này.

Trong khi đó, một tiểu ban thuộc Ủy Ban Quân Vụ Hạ Viện sẽ họp hôm Thứ Ba để nghe báo cáo của ông John Sopko, chánh thanh tra, người hồi Tháng Sáu đả kích quân đội Mỹ mua các bộ quân phục mà cũng dùng zipper tốn kém thay vì dùng nút thường.

Bà McCaskill, thượng nghị sĩ cao cấp nhất phía Dân Chủ trong Ủy Ban Nội An Thượng Viện, cũng yêu cầu Ngũ Giác Đài giải thích lý do cấp giao kèo mà không qua đấu thầu. (V.Giang)

Tin mới cập nhật