
Biểu tình khắp nước Mỹ yêu cầu TT Donald Trump công khai thuế









GM ngưng hoạt động ở Venezuela sau khi cơ xưởng bị chiếm đoạt
DETROIT, Michigan (AP) – Công ty xe hơi General Motors cho hay ngưng hoạt động tại Venezuela sau khi chính quyền chiếm giữ cơ xưởng duy nhất của họ tại quốc gia này, một điều GM gọi là chiếm đoạt tài sản bất hợp pháp.
Cơ xưởng của GM bị chiếm hôm Thứ Tư trong lúc thành phần tranh đấu đòi dân chủ đụng độ với lực lượng an ninh trong quốc gia hiện đang gặp nhiều khó khăn kinh tế, kể cả khan hiếm thực phẩm và lạm phát lên tới hơn 270%.
Hôm Thứ Năm, GM nói rằng các tài sản khác của công ty như xe cộ cũng bị lấy đem đi, khiến gây ra thiệt hại không thể phục hồi cho công ty.
GM cáo giác rằng cơ xưởng bị chiếm đoạt mà không theo nguyên tắc pháp lý nào và cho hay sẽ kiện chính phủ Venezuela.
Công ty có khoảng 2,700 nhân viên tại Venezuela, nơi họ đứng đầu thị trường xe hơi trong hơn 35 năm qua. GM cũng có khoảng 79 đại lý với 3,900 nhân viên.
Các công ty cung cấp phụ tùng xe hơi cho GM chiếm khoảng hơn 50% thị trường này ở Venezuela.
Công ty GM làm ăn lỗ lã tại Venezuela trong mấy năm trở lại đây. Vào quý 2 của năm 2015, GM mất $720 triệu vì tiền tệ cùng tài sản nơi đây bị mất giá do kinh tế kiệt quệ.
Năm ngoái GM bán khoảng 583,000 chiếc xe tại thị trường Nam Mỹ, gồm cả Venezuela, chiếm khoảng 6%s số bán của công ty trên toàn thế giới. (V.Giang)
CIA và FBI săn lùng k3 rò rỉ tài liệu tối mật cho WikiLeaks
Đơn xin trợ cấp thất nghiệp Mỹ tăng lần đầu trong bốn tuần lễ
WASHINGTON, DC (NV) – Số người Mỹ nộp đơn xin trợ cấp thất nghiệp tăng tuần qua, lần đầu tiên trong bốn tuần lễ, nhưng vẫn ở mức thấp đủ để cho thấy thị trường việc làm ổn định.
Bản báo cáo do Bộ Lao Động Mỹ đưa ra tại Washington, DC vào sáng ngày Thứ Năm cho thấy số đơn xin trợ cấp thất nghiệp tuần qua tăng thêm 10,000 so với tuần trước đó, lên tới con số 244,000, cho tuần lễ chấm dứt vào ngày 15 Tháng Tư.
Các dữ kiện về đơn xin trợ cấp thất nghiệp thường lên xuống theo từng tuần lễ vì những lý do không hẳn liên quan đến hình hình kinh tế như nghỉ lễ hay thời tiết.
Một cách tính khác, ít bị các giao động bất thường này ảnh hưởng là mức trung bình của bốn tuần lễ. Con số này cho thấy có sự sút giảm 4,250, đưa số đơn xuống còn 243,000 tuần qua.
Các đơn xin trợ cấp thất nghiệp tiếp tục ở dưới mức 300,000 trong 111 tuần lễ liên tiếp. Đây là khoảng thời gian lâu nhất kể từ năm 1970, thời điểm mà dân số Mỹ và lực lượng lao động nhỏ hơn nhiều so với hiện nay.
Số đơn nộp hàng tuần nói chung đã giảm dần từ khi cuộc Đại Suy Trầm chấm dứt vào năm 2009.
Do đơn xin trợ cấp thất nghiệp thường cho thấy mức độ giảm nhân viên của các hãng xưởng, sự kiện có số đơn thấp là chỉ dấu cho thấy thị trường lao động phát triển đều đặn.
Nhìn chung, số người Mỹ xin trợ cấp thất nghiệp giảm 49,000, xuống còn 1.98 triệu người, con số thấp nhất kể từ Tháng Tư, 2000. Mức đơn nộp giảm 7.7% trong năm ngoái và mức thất nghiệp ở Mỹ hiện là 4.5%, mức thấp nhất trong gần một thập niên.
Các kinh tế gia cho rằng phục hồi kinh tế Mỹ tuy không nhanh như mong muốn, nhưng đều đặn và ổn định. Họ tiên đoán rằng mức phát triển của quý 1 năm 2017 sẽ chỉ vào khoảng 1%, do giới tiêu thụ có vẻ giảm chi sau khi tăng mạnh vào quý 4 của năm ngoái. (V.Giang)
CIA và FBI săn lùng k3 rò rỉ tài liệu tối mật cho WikiLeaks
Đi tìm Bác Sĩ David Đào
LOUISVILLE, Kentucky (NV) – Hành trình đi tìm bác sĩ David Đào bắt đầu khuya thứ Tư, ngày 12 tháng Tư, khi chúng tôi đáp chuyến bay đêm từ LAX đến Chicago, rồi từ đó bay tiếp đến Louisville, Kentucky, theo đúng lộ trình của bác sĩ David Đào hôm Chủ Nhật trước đó, khi ông bị an ninh ở phi trường Chicago dùng vũ lực lôi ra khỏi chiếc phi cơ của United Airlines.
Khúc phim chiếu hình ảnh ông với khuôn mặt bê bết máu, thân thể bị kéo sềnh sệch dưới sàn, được truyền đi khắp nơi, đã tạo một cơn sóng phẫn nộ và những bàn tán không dứt gần như trên khắp thế giới.
Tại phi trường Chicago rạng sáng 13 Tháng Tư, trong khi chờ chuyến bay đến Louisville, Kentucky, người ta cũng bàn tán về sự kiện bác sĩ David Đào, nhưng lần này dư luận không chỉ lên án United Airlines, mà còn chỉ trích dữ dội những cơ quan truyền thông đang đua nhau đào bới quá khứ của vị bác sĩ bỗng dưng trở thành một “người của công chúng” một cách bất đắc dĩ.
Trước khi lên máy bay tôi đã đọc qua những bài viết đang được nhiều độc giả phản ứng mạnh mẽ, được cho là “bôi nhọ nạn nhân” này.
Courier-Journal, một tờ báo địa phương tại Louisville, mở màn với bài: “A doctor with [a] troubled past” nhắm vào sự phạm pháp khi cho toa thuốc giảm đau trái phép của bác sĩ Đào năm 2003, Tờ New York Post, chạy tít hấp dẫn không kém: “Doctor dragged off flight was convicted of trading drugs for sex.” Theo sau là một loạt bài tương tự của những tờ TMZ, Washington Times, Chicago Sun Times, People Magazine, Daily Mail, và Metro, …
Người đàn ông bên trái tôi, chỉ vào bài viết “A doctor with [a] troubled past” của Courier-Journal trên ipad, phân bua với người bên cạnh: “Ai mà không có quá khứ? Họ lôi ra những sự kiện xẩy ra đã 14 năm, và mảy may chẳng liên quan gì đến cách cư xử dã man của United Airlines. Làm vậy với mục đích gì? Tấn công nạn nhân hay sao?”
Người phụ nữ trước mặt tôi lắc đầu biểu đồng tình, chỉ vào tablet của mình, “New York Daily News cũng có bài: ‘Doctor pulled from United Airlines flight previously convicted of drug crimes, stripped of medical license.’ phụ họa: “Thực không hiểu mấy tờ báo vô lương tâm này đang làm cái gì. Dù ông ta có làm gì, có là ai chăng nữa thì United Airlines cũng không thể đối xử với ổng như vậy. Chẳng có gì dính dáng cả!”
Bác sĩ David Đào thật sự là ai? Chỉ qua khúc phim ông bị bạo hành và xấp tài liệu của cơ quan cấp bằng hành nghề y khoa, chúng ta có thể nào biết rõ về cả một con người? Đó là lý do tôi đến Louisville tìm câu trả lời.

Căn biệt thự của gia đình Bác Sĩ David Đào tại Elizabeth Town. (Hình: Hà Giang/Người Việt)
Cộng Đồng Người Việt tại Louisville
Louisville, cách thành phố Elizabeth Town, nơi bác sĩ David Đào sinh sống khoảng 40 dặm, có cộng đồng người Việt lớn nhất tại tiểu bang Kentucky, nơi bác sĩ David Đào và vợ là bà Teresa Đào thường xuyên lui tới sinh hoạt.
Từ phi trường, ông Nguyễn Tiến Dũng, chủ tịch Cộng Đồng Người Việt tại Louisville, đưa tôi đến nhà hàng Vietnam Kitchen ở trung tâm của cộng đồng khoảng trên dưới 5,000 người này. Gọi là “trung tâm” cho oai, chứ thật ra tiểu bang đất rộng người thưa Kentucky không có một khu buôn bán nào tụ họp các cửa hàng Việt Nam. Các tiệm do người Việt Nam làm chủ ở đây rải rác, cách nhau hai, ba blocks đường dài cũng được cho là rất gần.
Là địa phương nhỏ nhưng tình người nồng ấm. Các thành viên ban chấp hành của cộng đồng, người bận rộn với công việc trong buổi sáng ngày thường, người đang lo chuẩn bị cho buổi văn nghệ Đêm Tri Ân để gây quỹ xây dựng tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ vào ngày 13 tháng Năm tới, nhưng ai cũng cố gắng đến gặp, rồi thu xếp thời khóa biểu để thay phiên nhau giúp đỡ người đến từ phương xa.
“Chị cứ mướn xe đi, vì từ Louisville qua Elizabeth Town lái xe mất gần một tiếng. Nhưng tụi tôi ai lúc nào có thời giờ sẽ tháp tùng chị, vì đường đi trong vùng Elizabeth Town hoang vắng quanh co lắm, buổi tối đi hơi sợ…” Ông Hùng Lê nói.
Sau buổi gặp gỡ ngắn ngủi tại Vietnam Kitchen, chúng tôi chia tay người nào việc nấy, nhưng hẹn sẽ gặp nhau tại đây lúc 3 giờ chiều để trao đổi tin tức. Vì bác sĩ David Đào nhất định “bế môn tỏa cảng,” không tiếp xúc với truyền thông báo chí, mà cũng không trả lời bạn bè thân thiết hỏi thăm, nên bà Trần Văn, phó chủ ngoại vụ của cộng đồng, đã giới thiệu chúng tôi với những bạn bè thân thiết nhất với gia đình vợ chồng bác sĩ David và Teresa Đào.
Cuối cùng thì sau thuyết phục qua điện thoại hơn 10 phút, chúng tôi cũng xin được một cái hẹn lúc 9 giờ tối, với vợ chồng Bác sĩ A. (xin được không dùng tên thật) một người bạn thân của Bác sĩ David Đào, nhà ở Elizabeth Town, cách nhà Bác sĩ David Đào không xa.

Câu chuyện ở Elizabeth Town
Elizabeth Town, nơi bác sĩ David Đào cư ngụ là một thành phố nhỏ, dân số khoảng 29,000 người, với những ngôi biệt thự to lớn, nằm rải rác trên những khu đất tư rất lớn. Biết tôi sẽ gặp khó khăn khi tìm đường vào buổi tối, vợ chồng bà Trần Văn tình nguyện đưa tôi đến tận nơi.
Mở đầu câu chuyện, bà B, vợ bác sĩ A cho biết bà rất quan tâm và lo lắng cho hai vợ chồng người bạn, nhưng đành chịu không làm gì được, vì “không thể nào liên lạc được với chị Dung (vợ bác sĩ David Đào) cứ như mình gọi phôn hay gửi email vào khoảng không.”
“Thương quá, chỉ là bạn thôi, mà nhìn khúc phim tôi cũng thấy xót xa, nếu là chồng mình thì chắc chết mất.” bà B tâm sự.
Ông Tùng, chồng bà Trần Văn cho biết sáng sớm hôm thứ Hai sau khi nhìn kỹ khúc phim ông quả quyết với vợ: “Bác sĩ Anh đây nè em, sao ảnh khổ vậy, người tốt mà sao cứ hết chuyện này chuyện kia xảy ra cho ảnh vậy?”
Nói về tình thân giữa hai bên, bà B cho biết chồng bà, bác sĩ A, học y khoa cùng với bác sĩ David Đào từ Việt Nam, và sau khi qua Mỹ, thì hai người trở nên gần gũi:
“Anh ấy giỏi lắm, ở Việt Nam vừa học y khoa vừa học nhạc. Ngày xưa học phổ nhạc với giáo sư Nguyễn Hữu Ba ở trường quốc gia âm nhạc… Chúng tôi thân thiết nhau thì từ ngày về đây, thành phố nhỏ chỉ có vài gia đình Việt Nam, con cái học cùng trường St. James. Họ không phải người công giáo, nhưng thích giáo dục của trường công giáo, sau biến cố năm 2003, thì họ theo đạo Công Giáo.”
Ông Tùng cho biết ông đã sinh hoạt với bác sĩ David Đào từ năm 1990, trong những lần tổ chức Trại Về Nguồn.
“Bác sĩ Đào Duy Anh tham dự trại chừng ba lần. Ảnh trình bày về quốc nhạc Việt nam, rất tha thiết với những sinh hoạt cộng đồng và với đất nước.”
Bác sĩ A trầm ngâm: “Tôi thì tôi thấy rằng là gia đình đó dạy dỗ con cái hay lắm, bốn đứa con là bác sĩ nha, chứ không phải chuyện thường.”
Bà B phụ họa: “Anh chị ấy cả hai người đi làm suốt ngày, không có nhiều thì giờ ở nhà với con, thế mà con cái cứ răm rắp nghe lời. Nói chung là cả gia đình có phúc. Còn những chuyện lỗi lầm này kia của ảnh, thì con người ai chẳng có lỗi lầm, mình không phán xét người ta.”
Rồi bà bâng khuâng: “Có thể ông ấy là người có nhiều khuyết điểm nhưng ông cũng có nhiều ý chí, biết khiêm tốn và có quyết tâm để trở lại với nghề. Tôi cảm phục điều ông ấy phấn đấu với cái tôi của mình để mà lấy lại được cái bằng với nghề anh ấy chọn. Nhưng người tôi cảm phục nhất vẫn là chị Dung, vợ anh ấy, qua biết bao nhiêu sóng gió vẫn đứng bên cạnh người chồng của mình. Đó cũng là phước của anh ấy.”
Nhắc lại chuyện ngày xưa, bà Trần Văn ngậm ngùi: “Hồi đó ảnh chạy mấy cái marathon lớn lắm. Mấy người đó nói là vì chạy marathon, ảnh bị đau, nên uống thuốc giảm đau rồi bị nghiền. Năm 2005, sau khi bị mất bằng, ảnh khổ tâm lắm. Cố gắng hết sức để xin được cấp lại bằng.”
“Một lần, sau một buổi trình diễn với cộng đồng, ảnh thiệt vui, gọi phôn nói với em là từ giờ cả đời anh, anh sẽ làm việc cho cộng đồng… Vì qua sau bao biến cố ảnh đã nhìn đời khác trước…”
“Mới cách đây khoảng ba tuần, em còn mời ảnh tham dự một sinh hoạt cộng đồng. Ảnh nói anh chị sẽ tham dự, rồi ảnh nói anh bây giờ bận rộn lắm, được đi làm lại rồi.”

Một ngôi chợ Việt Nam ở Louisville. (Hình: Hà Giang/Người Việt).
Một quá khứ không liên quan?
Câu chuyện đến đây xoay qua việc báo chí moi móc quá khứ của bác sĩ David Đào. Là người theo dõi báo chí kỹ nhất, ông Tùng lên tiếng: “Quá khứ của ảnh thiệt không dính dáng gì đến vụ United Airlines, mà viết về những điều đó thì giá trị của tờ báo nó đi xuống, tôi sẽ có thành kiến với những tờ báo đó liền.”
“Ngày xưa vụ này cũng đã rùm beng lên, nhưng lúc đó là chuyện địa phương, có thể nhiều người không để ý. Còn bây giờ, báo chí đưa mấy cái tin này ra thì cả thế giới đều biết. Có phải là làm cho gia đình người ta đau khổ một lần nữa không. Mà có liên quan gì đến vụ này đâu chứ?”
Ông Tùng không phải là người Việt duy nhất ở Louisville bất mãn về sự kiện được cho là “bôi nhọ nạn nhân” của một số báo chí.
Buổi tối trước ngày rời Louisville, tôi có dịp được gặp những khuôn mặt trẻ rất năng nổ của Cộng Đồng Người Việt tại Louisville thì lại một lần nữa được nghe một cuộc tranh luận nẩy lửa giữa các em về vai trò của báo chí trong việc loan tin về quá khứ của bác sĩ David Đào. Đa số phản đối cách đưa tin về quá khứ của vị bác sĩ mà các em cho là không liên quan gì đến hành xử của United Airlines hiện đang được theo dõi.
Nhắc đến quá khứ của bác sĩ David Đào thì cũng không thể không nói đến tài liệu 130 trang của Kentucky Board of Medical Licensure, mà tờ Courier-Journal đã khai thác để viết về điều mà họ gọi là “quá khứ rắc rối” của ông.
Một cách tóm tắt, theo tài liệu nói trên, năm 2003 bác sĩ David Đào bị truy tố, và năm 2004 ông bị kết tội sử dụng và cho toa thuốc giảm đau trái phép, để trao đổi tình dục với một bệnh nhân, cũng là người bị kết cùng tội (co-defendant) cho toa thuốc giảm đau trái phép với ông. Năm 2005 bác sĩ David Đào tình nguyện trả lại (surrender) bằng bác sĩ cho tiểu bang Kentucky, và từ năm 2007 đã liên tục nộp đơn xin được cấp lại bằng hành nghề. Để được cấp lại bằng, bác sĩ David Đào đã trải qua nhiều cuộc trắc nghiệm về cả kiến thức y khoa, kỹ thuật khám và trị bệnh, lẫn những cuộc đánh giá về tâm lý. Năm 2015 bác sĩ David Đào được tiểu bang Kentucky cho phép hành nghề trở lại, và khiêm tốn nhận điều kiện chỉ được hành nghề mỗi tuần một ngày, dưới sự giám sát của một bác sĩ khác trong vùng. Trả lời câu hỏi là tại sao lại quá tha thiết và nhọc lòng với việc lấy lại bằng hành nghề, bác sĩ David Đào cho biết, với ông đây là “danh dự của gia đình.”
Buổi trưa hôm sau, một lần nữa gọi đến văn phòng của bác sĩ Teresa Đào nhưng vẫn không ai trả lời, tôi lái xe đến tận đây, thì thấy văn phòng vắng lặng, như đã lâu rồi không ai làm việc. Lái xe qua căn nhà to lớn của bác sĩ David Đào, ngồi chờ một lúc, cũng không thấy một bóng người. Trước đó, tôi được người trong vùng cho biết là nhìn thấy xe van của các hãng truyền thông qua lại đường vào nhà ông.
Được biết tuy đã xuất viện, hiện bác sĩ David Đào vẫn ở lại Chicago để chờ giải phẫu chỉnh hình, và vợ ông, bác sĩ Teresa Đào có lẽ vẫn đang sát cánh bên chồng.
___
Liên lạc tác giả: [email protected]
CIA, FBI săn lùng kẻ rò rỉ tài liệu tối mật cho WikiLeaks
WASHINGTON, DC (NV) – Hai cơ quan FBI và CIA hiện đang mở cuộc săn lùng một kẻ bị coi là có hành vi phản quốc ở ngay bên trong CIA vì rò rỉ các tin tức, tài liệu tối mật, theo hệ thống truyền hình CBS News.
Hai cơ quan này đang mở cuộc điều tra chung về một trong những vụ vi phạm an ninh trầm trọng nhất trong lịch sử của cơ quan tình báo CIA, qua việc hàng ngàn tài liệu tối mật liên quan đến cách CIA xâm nhập điện thoại thông minh, truyền hình thông minh và các hệ thống điện toán bị tiết lộ ra ngoài.
Bản tin của CBS News cho hay các nguồn tin thông thạo về cuộc điều tra nói rằng nghi can là một kẻ làm việc cho cơ quan này, có thể là nhân viên chính thức của CIA hay nhân viên làm việc theo giao kèo, và từng có dịp tham khảo những tài liệu đó.
CIA đến nay chưa cho biết là các tài liệu bị trộm lúc nào hoặc bằng cách gì.
Phần lớn các tài liệu bị coi là mật và được giữ trong một khu vực bảo vệ kỹ lưỡng của CIA, nhưng các nguồn tin thông thạo cho CBS News hay rằng có hàng trăm người từng sử dụng các tài liệu trên.
Các điều tra viên đang phải xem xét từng người trên danh sách đó.
WikiLeaks phổ biến các tài liệu này hồi Tháng Ba, nói rằng nhận được từ những người từng làm việc cho CIA.
Trong lời phát biểu chính thức đầu tiên kể từ khi lên giữ chức vụ giám đốc CIA, ông Mike Pompeo nói rằng: “Đã đến lúc phải gọi WikiLeaks theo đúng tên của nó— đó là một cơ quan tình báo thù nghịch không thuộc vào quốc gia nào, nhưng thường xuyên trợ giúp các quốc gia như Nga.”
Tuy CIA không bình luận về những tin tức có trong tài liệu, giới truyền thông cho hay CIA có thể xâm nhập vào máy truyền hình thông minh do Samsung chế tạo để biến microphone trong máy này thành dụng cụ thâu âm và chuyển cho người nghe bên ngoài. (V.Giang)
GM ngưng hoạt động ở Venezuela sau khi cơ xưởng bị chiếm đoạt
Điểm tin buổi sáng ngày 20 tháng 4 năm 2017
Sắc lệnh của TT Trump làm Emirates giảm chuyến bay đến Mỹ
Sáu trong 10 thành phố ô nhiễm nhất nước Mỹ đều ở California
Người dẫn chương trình “giờ vàng” Fox News Bill O’Reilly bị sa thải
Hệ thống phòng thủ chống hỏa tiễn của Mỹ có thể không hữu hiệu
Úc thay đổi chính sách nhập quốc tịch
Orange County có 29 trường được vinh danh ‘Gold Ribbon’ của California
SACRAMENTO, Califormia (NV) – Bộ Giáo Dục Califormia hôm Thứ Ba vừa công bố danh sách 275 trường học khắp tiểu bang được vinh danh “Gold Ribbon” trong đó có 29 trường ở Orange County và vùng Little Saigon.
“Những trường học tuyệt vời này đang dẫn đầu trong việc áp dụng các tiêu chuẩn học tập rất mới và cho các trường khác thấy họ giúp học sinh thành công như thế nào, trên con đường vào đại học và chọn nghề trong thế kỷ 21,” Bộ Trưởng Tom Torlakson được trích lời nói trong thông cáo báo chí. “Tôi sẽ đi đến một số nơi trong tiểu bang để vinh danh các trường này, và giúp chia sẻ các chương trình, phương pháp, và kỹ thuật trong việc giáo dục hiệu quả.”
Tại vùng Little Saigon, các trường được danh hiệu “Gold Ribbon” gồm có trung học Westminster thuộc Học Khu Huntington Beach; Alamitos Intermediate, Dr. Walter C. Ralston Intermediate, và Hilton D. Bell Intermediate thuộc Học Khu Garden Grove; Helen Stacey Middle School, Johnson Middle School, và Warner Middle School thuộc Học Khu Westminster.
Giải thưởng “California Gold Ribbon Schools Award” được lập ra để vinh danh các trường học, thay thế cho giải thưởng “California Distinguished Schools Program,” hiện đang bị gián đoạn trong khi tiểu bang đánh giá lại chương trình này.
Năm nay, có 477 trường nộp đơn xin giải thưởng.
Các trường nộp đơn dựa trên chương trình kiểu mẫu hoặc thực tế của trường đó.
Giải thưởng “California Gold Ribbon Awards” được trao cho các trường học áp dụng các nội dung học tập và các tiêu chuẩn thực hành, được Hội Đồng Giáo Dục Tiểu Bang chấp nhận. Các tiêu chuẩn này bao gồm tiêu chuẩn dạy Anh Ngữ, Nghệ Thuật, và Toán, cùng các tiêu chuẩn khác. (Đ.D.)
Nhóm Hương Thời Gian hát tưởng niệm Tháng Tư Đen
WESTMINSTER, California (NV) – Buổi tưởng niệm Tháng Tư Đen bằng một chương trình cùng nhau hát tình ca quê hương vừa được nhóm Hương Thời Gian tổ chức tại giảng đường nhà thờ Jesus of Later Day Saints, Westminster, chiều Thứ Bảy, 15 Tháng Tư.
Mỗi Tháng Tư về lại khiến người Việt tị nạn Cộng Sản khắp nơi trên thế giới tổ chức những buổi tưởng niệm để nhắc nhở nhau và cho thế hệ con em biết đến biến cố 30 Tháng Tư, 1975, là một biến cố đau thương nhất trong dòng lịch sử dân tộc.
Hơn 25 triệu người Việt miền Nam bị thay đổi cuộc đời đến tận gốc rễ. Hàng trăm ngàn Quân Cán Chính VNCH phải bị vào tù Cộng Sản cả hơn chục năm trời. Hàng triệu người phải bỏ nước ra đi dù hiểm nguy “chín chết một sống.” Hàng chục năm trời cả đất nước tối tăm mù mịt, đói khổ không bút nào tả xiết.
Nhóm Hương Thời Gian, một nhóm anh chị em nghệ sĩ tài tử, là một trong những tổ chức hằng năm vào dịp Tháng Tư Đen vẫn đứng ra tổ chức những buổi tưởng niệm.
Buổi tưởng niệm của nhóm không có những bài diễn văn phát biểu mong đốt lên khí thế, nhưng là những tâm tình của người dân Việt trải dài theo dòng lịch sử từ ngày có sự xuất hiện bí mật của Cộng Sản từ năm 1932 và công khai dưới lớp vỏ kháng chiến Việt Minh từ năm 1945.
Từ trước năm 1945, tuổi trẻ Việt Nam được khích lệ lòng yêu nước do Nguyễn Thái Học và Việt Nam Quốc Dân Đảng đứng lên khởi nghĩa. Cuộc khởi nghĩa không thành công lật đổ được chính quyền thực dân Pháp, nhưng đã là ngọn lửa cứu nước rực đỏ trong tâm hồn tuổi trẻ Việt Nam để tiến tới cuộc khởi nghĩa 19 Tháng Tám, 1945, của toàn dân mà Cộng Sản đã nhanh tay cướp đoạt công trạng.
Dòng tân nhạc Việt Nam phôi thai trong bối cảnh này. Những bài ca lịch sử ra đời. Các tác giả là những sinh viên đã sáng tác những bài ca yêu nước mượn oai linh từ các anh hùng dân tộc Việt Nam để tránh sự bắt bớ của mật thám Pháp. Những ca khúc lịch sử ấy nhanh chóng lan truyền trong dân chúng.
“Bóng Cờ Lau” nhắc đến anh hùng Đinh Tiên Hoàng có công thống nhất đất nước khi dẹp xong loạn 12 sứ quân. “Bạch Đằng Giang” nhắc đến vua tôi nhà Trần ba lần thắng quân Nguyên bên Trung Quốc sang xâm lược.
Rồi toàn quốc kháng chiến chống Pháp. Những bản nhạc nức lòng chiến đấu của các tác giả Văn Cao, Đỗ Nhuận, Phạm Duy,… thi nhau ra đời. Đó là nhạc thời kháng chiến mà Cộng Sản chưa dám lộ mặt, đã đóng một vai trò vào công cuộc hy sinh cứu nước chống ngoại xâm.
Cuộc kháng chiến kết thức với đất nước bị chia hai. Các nhạc sĩ trong vùng tự do miền Nam đã thể hiện nỗi đau của dân tộc qua nhiều bản nhạc nói về hai bờ Nam Bắc chia miền Bắc cho Cộng Sản Việt Nam khiến toàn dân bị bức màn tre độc tài phủ chụp.
Còn miền Nam tự do là miền đất sinh sôi nảy nở những sáng tác theo dòng thời sự. Gọi là theo dòng thời sự nhưng không khô cứng như nhạc ở miền Bắc do chủ trương tuyên truyền, khích động chiến tranh của đảng Cộng Sản, mà là những tình cảm chân thực của người Việt Nam muốn tỏ lòng thương yêu đất nước quê hương.
Trong một chiều dài lịch sử 20 năm ở miền Nam, ca nhạc miền Nam trăm hoa đua nở, nhưng nở rộ nhất là thời gian Cộng Sản phát động chiến tranh tàn khốc để Mỹ phải đưa quân vào miền Nam. Đó là nhạc thời chinh chiến, nó đã sống mãi, vượt thời gian vì tính nghệ thuật và vì sự trung thực thể hiện được tâm tình của người dân miền Nam chan hòa tính nhân bản.
Nhóm Hương Thời Gian đã nỗ lực tối đa để thể hiện dòng nhạc lịch sử cận đại Việt Nam qua một chương trình gồm 25 ca khúc gần như tiêu biểu được cho từng thời gian như Áo Anh Sứt Chỉ Đường Tà, Về Miền trung, Anh Đi Chiến Dịch, Bên Bờ Đại Dương, Gánh Lúa… (tiêu biểu cho thời gian toàn dân kháng chiến chống Pháp), Người Tình Không Chân Dung, Chiều Trên Phá Tam Giang, Đêm Nguyện Cầu, Cờ Bay Trên Thành Phố Thân Yêu… (tiêu biểu cho thời gian chiến tranh chống Cộng Sản Bắc Việt xâm lược), Đêm Chôn Dầu Vượt Biển, Khi Tôi Chết Hãy Đem Tôi Ra Biển, Chút Quà Cho Quê Hương, Con Đường Tôi Về, Em Vẫn Mơ Một Ngày Về… (tiêu biểu cho thời gian di tản tị nạn).
Hơn 20 ca sĩ, không là những ca sĩ chuyên nghiệp nhưng là những nghệ sĩ có tâm huyết với quê hương, với đất nước nên lời ca rất truyền đạt làm rung động đến những trái tim người đến tham dự.
Hơn 300 khán giả ngồi chật phòng hội lớn của nhà thờ Jesus of Later Day Saints lắng nghe từng đoạn nhạc, từng ca sĩ trình diễn, từng lời giải thích của hai MC Minh Ngọc và Nguyễn Phú Hùng.
MC Nguyễn Phú Hùng lôi cuốn được khán giả vì những lời giải thích về thời gian các tác giả sáng tác những ca khúc được trình diễn trong chương trình, và qua trình diễn của các ca sĩ Bùi Thiện, Vũ Anh, Ngọc Quỳnh, Bích Thủy, Phương Mai, Phương Thảo, Túy Hoa và các nghệ sĩ Bác Sĩ Vương Đức Hậu, nhà văn Chu Tất Tiến…
Dân Đồng Tâm vẫn giữ 20 công an, cán bộ
Little Saigon có một nơi tập thiền để chữa bệnh
LITTLE SAIGON, California (NV) – Ở Little Saigon hiện nay có nhiều lớp dạy thiền, không ngoài mục đích giúp mọi người thoát khỏi những đau khổ, trong đó bệnh là một trong những khổ đau của con người, cả thân và tâm.
Đại Đức Thích Phổ Đức, phó trụ trì thiền viện Chánh Tâm, Anaheim, giải thích: “Mục đích của thiền tập là hướng dẫn cho mọi người nói chung và Phật tử nói riêng, hiểu biết đúng về thân, về tâm và nhìn đúng về sự việc bên ngoài. Thiền là một phương pháp giúp biết sống thật, từ xưa giờ con người sống không thật cho chính mình, khi tập thiền mới thấy là cái gì thật, cái gì không thật.”
Một ngày thiền tập
Tại thiền viện Chánh Tâm, bắt đầu của thời khóa thiền tập mỗi Chủ Nhật là sám hối, sau đó là ngồi thiền, nghe pháp, hỏi đáp và chia sẻ với nhau những kinh nghiệm thiền tập.
Theo vị phó trụ trì, thiền viện thành lập 10 năm nay, là một chi nhánh của thiền viện Đại Đăng, theo thiền phái Trúc Lâm, do Hòa Thượng Thích Thanh Từ truyền thừa từ dòng thiền Việt Nam của Phật Hoàng Trần Nhân Tông.
“Cuộc sống như dòng nước tuôn chảy, muốn lội ngược lại cũng không được, đó là chuyện vô lý, nhưng nếu là người hiểu biết, sẽ dẫn dòng nước chảy vào những ngõ ngách có lợi hơn. Người nông dân, thay vì ngăn chận, bằng cách be bờ đắp đập, dẫn nguồn nước đi vào đồng ruộng, sẽ được lợi lạc hơn,” đại đức giảng giải.
Bằng một thí dụ nữa, đại đức nói: “Như con rối trong một vở diễn, thể hiện những động tác múa may quay cuồng trên sân khấu, mọi người vỗ tay khen con rối hay, nhưng không ai hiểu rằng con rối chỉ là một dụng cụ, tự nó không làm gì được hết, mà chính người điều khiển nó từ bên trong, diễn cho người xem mọi sự vui buồn thương ghét mới là chính.”
“Xưa nay con người thường lấy cái sự biểu hiện bên ngoài mà chạy theo, nắm bắt nó, để thỏa mãn, hoặc không chấp nhận, từ đó tạo ra bất an. Nguồn gốc của sự bất an đó do cái nhìn sai lầm của chính mình tạo ra, để rồi đeo đuổi theo. Từ sai lầm này sinh ra những sai lầm khác, nên sinh ra những buồn vui khổ não. Do vậy, thiền sẽ giúp không xa rời cuộc sống,” đại đức nói thêm.

Phật tử Tuệ Giám chia sẻ: “Khi tu tập thiền tôi thấy mình ngày càng nhiều lỗi hơn, phải tu sửa thêm nhiều hơn nữa. Hơn nữa, qua thời gian thiền tập, sự phiền não càng bị bào mòn dần đi, cái ngã của mình càng bớt đi.”
Còn Phật tử Tuệ Thông nhận xét: “Có sự tiến triển trong thiền tập, tham sân si trong cuôc sống thấy bớt nhiều, sự suy nghĩ và cách giải quyết vấn đề có khác hơn lúc trước, biết rõ hơn tánh thật của sự việc.”
Thiền chữa bệnh cho thân
Mang một sắc thái khác, tại Đạo Đường Thể Dục Dưỡng Sinh Hồng Gia Khí Công Tâm Pháp, Garden Grove, phần đông là các vị cao niên, với ít nhất là một bệnh trong người. Buổi tập thật an nhiên tự tại bằng những động tác võ thuật thật nhẹ nhàng nhưng tràn đầy khí lực.
Sư huynh Võ Thiện Hiếu, phụ trách đạo đường, cho biết phương pháp thở khí công được sư phụ Lý Hồng Thái phối hợp với Như Lai Thiền truyền thụ.
“Thở vào biết đang thở vào, thở ra biết đang thở ra. Buông xả thân tâm chú ý theo dõi hơi thở, hít thật sâu đầy bụng, phình bụng lên, nén khí xuống vùng bọng đái, nín thở một giây, quán hơi thở xuống xương cùng đi theo sống lưng lên dần tới đỉnh đầu, cong lưỡi lên nướu trong hàm trên, ngậm miệng, từ từ thở ra nhẹ nhàng bằng mũi,” ông hướng dẫn.
Theo ông. đây là cách “quán khí,” một thuật ngữ của thiền để chỉ phương pháp buông xả, đầu óc cần trống rỗng, chỉ theo dõi cái biết của hơi thở bằng sự tưởng tượng (quán tưởng). Tập lâu dần sẽ thành phản xạ tự nhiên, đi đứng nằm ngồi đều làm được, thả lỏng toàn thân, quán sự phồng xẹp của bụng, hít vào thở ra cảm nhận thân tâm buông xã, cũng là chiêu thức để làm dịu cơn phiền não lo âu, tránh được tâm bệnh.
Ông Lý Bình cho biết: “Trước khi tập, vai phải tôi bị đau nhức không đưa cánh tay lên được. Sau thời gian tập hiện nay sức khỏe rất tốt, đi đứng gần như bình thường.” Để chứng minh, ông tập gần 1 giờ vẫn thấy khỏe. Không ai biết được ông mắc bệnh Parkinson hơn 10 năm mà khỏe như thế!
Bà Trần Thị Huệ, từ tiểu bang Minnesota qua, nói: “Tôi bị đau đầu gối, thấp khớp đi không nổi, cao máu, tiểu đường, lại bị té rất nặng. Sau khi tập hai năm, nhận thấy các bệnh trên giảm nhẹ hẳn, đi đứng mạnh dạn, rất yêu đời, không hổ danh với biệt hiệu ‘người đẹp lão nhất’ mà các bạn cùng tập đặt cho!”
Còn tại phòng tập thiền chuyển tâm công, yoga, chuyển tâm đao tự trị bệnh của võ sư Chu Tất Tiến lại chú trọng nhiều hơn về thiền như một cách tự chữa bệnh, mà đa số người tập ở đây là những vị cao niên.
Võ sư Chu Tất Tiến cho biết “Chuyển Tâm Công” có nghĩa là tự tâm của mình, phải thay đổi quan niệm của mình, phải hòa hợp với cuộc đời, với tha nhân, với vũ trụ, thiên nhiên, con người mới thật sự khỏe mạnh được. Trọng tâm chính là trong khi tập, dùng phương pháp hít thở thật sâu trong phương pháp thiền.
Sinh hoạt tại đây, ông Nguyễn Viết Nghĩa cho biết bị bệnh Parkinson hơn ba năm, sau khi theo lớp tập, nay thấy bệnh không nặng thêm nữa, có vẻ như dừng lại, ông mừng lắm và cho biết sẽ siêng năng tập luyện nhiều hơn nữa.
Còn ông Trần Văn Ngôi, tập hơn ba năm cho biết: “Tôi bị bệnh gout mấy mươi năm rồi, đem theo từ Việt Nam qua đây, hai đầu gối đau nhức lắm, không ngồi xổm được. Sau khi theo tập ba tháng thì đầu gối mềm đi. Ba năm nay có thể ngồi xuống đứng lên nhẹ nhàng hơn, nhất là không thấy bệnh trở lại.” Ông cho biết vừa tập vừa uống thuốc vẫn tốt hơn, nếu bỏ tập thì bị đau lại, ông rất sợ.
Bà Nguyễn Ngọc Dung, lớp trưởng, cho biết bà có bệnh “ba cao,” và chồng bà bị gout, nhưng “Sau ba năm tập, giờ thấy bình thường, thiệt là mừng,” bà nói.
Mời độc giả xem điểm tin buổi sáng ngày 19 tháng 4 năm 2017
Làng lụa Mã Châu đang dần lụi tàn
QUẢNG NAM, Việt Nam (NV) – Cơ sở lụa Mã Châu, thị trấn Nam Phước, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam, nơi kế thừa nghề nuôi tằm, dệt lụa danh tiếng trong và ngoài nước bậc nhất của xứ Quảng một thời, hiện đang dần lụi tàn.
Trước đây, lụa Mã Châu, thứ lụa mà hàng trăm năm trước được các thương buôn Nhật, Tây phương… ghé Hội An, đi thuyền nhỏ theo sông Thu Bồn đến tận làng trồng dâu dệt lụa để đưa các sản phẩm dệt tơ lụa nổi tiếng như đoạn, lĩnh, gấm, vóc, trườu, sa… của xứ Đàng Trong đi khắp thế giới.
Về phẩm chất các làng lụa xứ Quảng, danh nhân Lê Quý Đôn đã viết trong Phủ Biên Tạp Lục rằng: “Người Phủ Thăng, Phủ Điện dệt được các loại the, đoạn, lụa, là hoa hòe chẳng kém gì Quảng Đông.”
Vậy mà giờ đây cơ sở lụa đã thưa dần tiếng khung cửi, tiếng nói cười của công nhân, và chỉ vài tấm lụa trắng đang phơi phất phơ.
Ông Trần Hữu Phương, người duy nhất còn sống chết với nghề lụa Mã Châu, kể: “Cùng thời với tôi vào những năm bao cấp, Hợp Tác Xã Lụa Mã Châu có hơn 300 người làm nghề, nhưng bây giờ thì không còn ai.”
Ông là cháu đời thứ 17 của một nghệ nhân quê ngoài Bắc, ông bà ôm cả tro cốt thân nhân vào định cư làm nghề nuôi tằm dệt lụa Mã Châu. Bà tổ truyền nghề dệt cho làng này cũng từ miền Bắc vào, tên bà là Mã Chấu, sau gọi trại đi thành Mã Châu.

Chỉ vào máng nhuộm, ông chân thật nói: “Chúng tôi nhuộm bằng phẩm màu công nghiệp. Còn loại lụa nhuộm bằng màu tự nhiên thì thỉnh thoảng mới làm vì giá thành cao nên ít khách hàng. Ai cũng biết lụa Mã Châu nếu được nhuộm bằng màu có gốc từ cây cỏ tự nhiên là nhất hạng. Ví như một xấp lụa màu vàng nhuộm hoa hòe đủ may một cái áo dài chỉ có giá khoảng 1.4 triệu đồng (khoảng $75).”
Nói về cách làm các loại màu tự nhiên truyền thống của làng nghề, ông chỉ vào cái nia tre, nơi có các loại vỏ cây, hạt cỏ, cho biết: “Các màu căn bản có gốc thiên nhiên của lụa Mã Châu như màu xanh chàm, từ vỏ cây già (cây chỉ có ở Quảng Nam), màu vàng từ hoa hòe, màu cà rốt từ quả cau, màu đỏ tươi từ cà rốt và đất phèn, màu xanh dương đậm từ lá trà, màu xanh ngọc từ đậu đen xanh lòng, màu đen từ lá bàng…”
“Có người hỏi lụa Mã Châu có gì khác biệt, tôi thưa với họ, hiện nay chỉ có lụa Mã Châu được kéo tơ dệt thẳng từ kén tằm, mà tơ tằm sống cũng có đặc tính sinh học như con tằm, luôn đề kháng với các biến đổi bất thường bên ngoài môi trường nên phần nào giúp bảo vệ sức khỏe của người mặc lụa,” ông chia sẻ.
Cầm trên tay xấp lụa Mã Châu chúng tôi cảm nhận được vẻ đẹp quý phái không gì có thể so sánh, nhưng buồn thay mình lụa này lại không phải là thứ được các bà, các cô ưa chuộng so với các loại vải hàng hiệu, thậm chí các loại lụa công nghiệp thời thượng mà vô duyên của Trung Quốc hay Nam Hàn.

Bà Thanh Thúy, một khách hàng, nói: “Từ hồi biết được các đặc tính quý giá của lụa Mã Châu, tôi cố hết sức giúp quảng bá để tìm khách hàng nhưng phải nói là khó. Phải chăng thị hiếu của chúng ta ngày nay thay đổi đến mức không còn nhìn ra vẻ đẹp của mình khi mặc lụa Việt Nam?”
Cả làng lụa Mã Châu lừng danh một thời vậy mà hiện nay mỗi tháng chỉ sản xuất lụa tơ tằm tự nhiên không hơn 300 mét, người dệt lụa thu nhập chỉ hơn ba triệu đồng một tháng (khoảng $135) và các mảnh đất phì nhiêu để trồng dâu nuôi tằm cũng bị “cưỡng chế” cho các mục đích khác.
Rời làng lụa Mã Châu, chúng tôi đi viếng lăng mộ Hiếu Chiêu Hoàng Hậu còn gọi là Đoàn Quý Phi. Bà là chánh phu nhân của chúa Nguyễn Phúc Lan, thân mẫu của chúa Nguyễn Phúc Tần, là vị quốc mẫu nhân đức với công gầy dựng nghề ươm tơ dệt lụa vang danh của xứ Đàng Trong được người đời xưng tụng là Bà Chúa Tằm Tang.
Nhìn ngôi mộ uy nghi giữa núi rừng hoang vu vắng lạnh của bà, không thể không liên tưởng đến nghề nuôi tằm dệt lụa ở xứ Quảng và cả nước đang ngày một lụi tàn. Không thể đổ thừa là thời đại này nhu cầu thị hiếu của người Việt đã khác.
Có lẽ, nếu các tấm lụa tuyệt mỹ Mã Châu có thể lên tiếng về số phận của mình, hẳn nó cũng sẽ có chung tiếng nói với mọi người Việt: Chính hàng hóa giá rẻ và độc hại từ Trung Quốc đã đẩy nghề dệt lụa và các nghề thủ công tinh hoa của dân tộc vào chỗ kêu cứu mãi mà không có tiếng phản hồi.
Dân Đồng Tâm vẫn giữ 20 công an, cán bộ










