Bình Thuận: Điều tra vụ tráo máy nông cụ dỏm cho nông dân nghèo

BÌNH THUẬN, Việt Nam (NV) – Thay vì giao cho những hộ nông dân nghèo ở xã máy nông cụ của Nhật, ủy ban xã La Dạ “hợp đồng” với một cơ sở để rồi bị đánh tráo bằng máy Trung Quốc có giá bán chưa tới phân nửa.

Báo Pháp Luật TP.HCM dẫn tin, ngày 14 Tháng Hai, ông Nguyễn Ngọc Hai, chủ tịch tỉnh Bình Thuận, có văn bản gởi công an tỉnh này yêu cầu “nghiên cứu báo cáo của ủy ban huyện Hàm Thuận Bắc về việc nhiều hộ dân nghèo ở huyện bị đánh tráo nông cụ của Nhật thành hàng Trung Quốc mà báo chí đã phản ảnh để tham mưu, đề xuất ủy ban tỉnh xem xét, giải quyết. Nếu phát hiện có dấu hiệu tội phạm thì tiến hành điều tra. Kết quả thực hiện vụ việc phải phúc trình ủy ban tỉnh trước ngày 5 Tháng Ba.”

Tin cho biết, đầu năm 2017, ủy ban xã La Dạ cùng đại diện các ban, ngành của huyện Hàm Thuận Bắc cấp phát nông cụ trị giá 5 triệu đồng/hộ cho hơn 300 hộ nghèo ở xã. Tuy nhiên, khi ký nhận máy mang về nhà thì mọi người phát hiện hầu hết các nông cụ đã nhận đều là vỏ của hãng Honda nhưng ruột là của Trung Quốc, thậm chí có nhiều máy cũ và mang nhãn hiệu rất lạ.

Tức giận, nhiều người đi dò thử giá và biết được nếu là máy cắt cỏ, máy xịt thuốc hoặc máy bơm nước của Trung Quốc cũng chỉ có giá bán khoảng từ 1.5- 2.2 triệu đồng/cái. Nhiều hộ dân nghèo đã yêu cầu cán bộ xã/huyện làm rõ việc đánh tráo và ăn bớt tiền của dân. Sau khi báo chí phản ánh, thủ tướng cũng yêu cầu làm rõ sự việc.

Theo phúc trình của tỉnh Bình Thuận, cuối năm 2016, ủy ban xã La Dạ đã ký hợp đồng với cơ sở nông cơ Minh Thắng để mua máy móc, nông cụ sản xuất phát cho dân. Tổng giá trị hợp đồng hơn 1.5 tỷ đồng.

Sau khi ký hợp đồng, ông Hồ Minh Thắng, chủ cơ sở nông cơ Minh Thắng, đến cơ sở nông cơ Tôn Sơn, huyện Đức Linh, tỉnh Bình Thuận, để mua máy móc nông cụ theo hợp đồng với tổng số tiền 812 triệu đồng. Cuối Tháng Mười Hai, 2016, ủy ban xã La Dạ đã chi trả trực tiếp bằng tiền mặt toàn bộ số tiền theo hợp đồng đã ký cho ông Thắng.

Sau khi cấp phát máy và người dân phát hiện vỏ của hãng Honda nhưng ruột là của Trung Quốc, ông Thắng kiểm tra và thừa nhận “không đúng như trong hợp đồng.”

Để né tội, ông Thắng đến cơ sở nông cơ Tôn Sơn mua mới và đổi lại máy móc nông cụ cho dân. Việc mua máy móc nông cụ giữa ông Thắng và cơ sở nông cơ Tôn Sơn (hai lần) không có hợp đồng và hóa đơn bán hàng theo quy định. Trong khi đó, cơ sở nông cơ Tôn Sơn không thừa nhận có bán số máy móc trên cho ông Thắng.

Nổ xưởng cơ khí ở Nha Trang, 1 người chết, 2 bị thương

Trả lời với báo Pháp Luật TP.HCM về một số vấn đề cần phải làm rõ như có dấu hiệu “ăn chặn” hay không? Vì sao ông Thắng “tự khắc phục” đổi lại máy nông cụ với số lượng lớn trong khi chỉ một vài hộ dân phát hiện máy không đúng chất lượng? Vì sao cơ sở Tôn Sơn không thừa nhận việc có bán máy cho ông Thắng?… thì ủy ban tỉnh Bình Thuận cho biết “để trả lời những câu hỏi trên phải chờ công an làm rõ.” (Tr.N)

Little Saigon: Nhạc hội mừng Đạo Luật Bánh Chưng thành công

GARDEN GROVE, California (NV) –  Đại Nhạc Hội Mừng Xuân Đinh Dậu và chào mừng Đạo Luật SB 969 do Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn tổ chức lúc 4 giờ chiều Chủ Nhật, 12 Tháng Hai, trên đường Main, trong khu phố cổ, Garden Grove, diễn ra thành công, có sự hiện diện của nhiều đồng hương, các vị dân cử, và nghệ sĩ.

Chương trình bắt đầu với hồi trống hào hùng của đoàn trống Thiên Ân trong tiết mục Hào Khí Việt Nam.

Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn nói: “Vì thời tiết, chúng tôi không thể tổ chức đại nhạc hội này vào tháng trước. Hôm nay tôi rất hân hoan chào mừng đồng hương đến đây tham gia cùng tôi đón Xuân Đinh Dậu.”

Ông Lê Hồng Quang, đến từ Houston, Texas, cùng ba người bạn, nói: “Dân Little Saigon ăn Tết cả tháng. Chúng tôi lái xe đến đây hồi tuần trước, định coi diễn hành rồi về ngay. Nhưng khi nghe người người nhà nói rằng vẫn còn ‘Đại Nhạc Hội Janet Nguyễn,’ chúng tôi quyết định ở lại ăn Tết ‘kiểu Little Saigon’ luôn.”

Ngoài mục đích mừng Xuân, buổi đại nhạc hội này còn là dịp Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn chia sẻ với cộng đồng người Việt thành quả tốt đẹp vì đạo luật SB 969, còn được biết đến qua tên Đạo Luật Bánh Chưng/Bánh Tét, do chính bà soạn thảo và bỏ nhiều công sức vận động để được thông qua, vừa được thống đốc ký ban hành hồi tháng Tám, 2016.

“Đây là đạo luật đầu tiên trong lịch sử California, được soạn thảo để giải quyết nhu cầu đặc biệt của cộng đồng người Mỹ gốc Việt,” bà Janet Nguyễn nói.

Đạo Luật SB 969 cho phép bánh chưng/bánh tét được bày bán ở nhiệt độ bình thường lên đến 24 giờ, thay vì chỉ có 4 giờ như trước.

Ông Larry Nguyễn, cư dân Westminster, nói: “Luật này không chỉ nói về bánh chưng mà thôi. Nó biểu hiện cho chiến thắng của văn hóa ẩm thực Việt Nam.”

Rất đông người ủng hộ TNS Janet Nguyễn. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)
Rất đông người ủng hộ Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Bà Nguyễn Thị Sinh, cư dân Garden Grove, nói: “Phải nói đạo luật này là một sự hãnh diện của cộng đồng. Trước đây, người ta vẫn bán bánh chưng/bánh tét để ở ngoài vài ba ngày như thường. Nhưng đó là lén lút. Bây giờ, mình có quyền chưng bày bánh một cách công khai. Có dân cử nào làm được cho dân như bà Janet Nguyễn không?”

Bà Linda Cơ Nguyễn, cư dân Garden Grove, nói: “’Miếng giữa làng, bằng một sàng xó bếp.’ Bà Janet Nguyễn đã làm cả cộng đồng Việt Nam nở mày, nở mặt vì không bị người ngoại quốc nghĩ rằng mình ăn đồ cũ, đồ thiu nữa. Nhờ bà, người ta phải công nhận mình có văn hóa và ăn uống có vệ sinh.”

Ông Nguyễn Công Thắng, cư dân Anaheim, nói: “Bà Janet Nguyễn ăn ở rất hay, rất đúng. Bà xuất thân từ Garden Grove nên bây giờ, để mừng thắng lợi, bà cũng tổ chức ngay tại Garden Grove. Đây là một sự thủy chung hiếm có.”

Ngoài Đạo Luật Bánh Chưng/Bánh Tét ra, một đóng góp khác cho văn hóa Việt Nam của bà Janet Nguyễn là được tiểu bang công nhận Tháng Năm là “Tháng Áo Dài,” vinh danh tà áo dài cổ truyền của người Việt.

Đến chung vui với Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn có một số vị dân cử như Thị Trưởng Garden Grove Steve Jones, Phó Thị Trưởng Garden Grove Phát Bùi, Phó Thị Trưởng Fountain Valley Michael Võ, và Chánh Lục Sự Orange County Hugh Nguyễn. Các nghị viên Garden Grove gồm Stephanie Klopfenstein, Kim Bernice Nguyễn, Thu-Hà Nguyễn, và John O’Neill. Nghị viên Santa Ana có Juan Villegas. Ngoài ra, cựu nghị viên Westminster Tony Lâm cũng hiện diện.

Đại nhạc hội có chương trình văn nghệ đặc sắc với các ca sĩ Lâm Thúy Vân, Phi Khanh, Công Thành & Lynn, Trúc Quỳnh, Mỹ Thúy, Helen Elena, Andy Chris, Lan Ngọc, Thanh Hoàng, Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ, và Đoàn Múa Dân Tộc Việt Cầm. MC Quốc Thái điều phối chương trình.

Để ủng hộ sự thành công của Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn trong công cuộc duy trì và bảo vệ nền văn hóa Việt Nam trên đất Mỹ, những cơ sở sau đây đã bảo trợ cho Đại Nhạc Hội Mừng Xuân Đinh Dậu và Chào Mừng Đạo Luật SB 969: Central County Foundation, Hiệp Hội Doanh Nghiệp Trung Tâm Garden Grove, trường thẩm mỹ Advance Beauty College, 24/7 Care at Home, công ty PepsiCo, siêu thị ABC, Images Luxury Nails Lounge, Lee’s Sandwiches, Bánh Mì Chè Cali, Hiệp Hội Cứu Hỏa Garden Grove PAC, Hiệp Hội Cảnh Sát Santa Ana.

Liên lạc tác giả: [email protected]

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 14 tháng 2 năm 2017

Ngày lễ Tình Nhân ở Việt Nam

A vendor sells heart-shaped balloons on Valentine's Day in Hanoi on February 14, 2017. / AFP / HOANG DINH NAM (Photo credit should read HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images)
Ngày lễ Valentines ở Việt Nam diễn ra với không khí êm đềm nhẹ nhàng không ồn ào như những năm trước. Một thanh niên đang rao bán những chiếc bong bóng hình trái tim trên đường phố Hà Nội.
Roses are displayed for sale along a street on Valentine's Day in Hanoi on February 14, 2017. / AFP / HOANG DINH NAM (Photo credit should read HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images)
Những bó hoa ngày tình nhân đang chờ khách với những bóng xe gắn máy vụt qua vô tình…
Vendors sell roses for Valentine's Day in Hanoi on February 14, 2017. / AFP / HOANG DINH NAM (Photo credit should read HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images)
Những người bán hoa hồng dọc theo đường phố Hà Nội đang chờ khách mua hoa trong ngày lễ Valentines.
A couple walks with heart-shaped balloons at a public park on Valentine's Day in Hanoi on February 14, 2017. / AFP / HOANG DINH NAM (Photo credit should read HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images)
Đôi bạn trẻ với hai chiếc bong bóng hình quả tim đón ngày Valentines với hạnh phúc đơn giản dễ thương của họ.
A vendor waits for customers at her stall selling heart-shaped chocolate boxes for Valentine's Day in Hanoi on February 14, 2017. / AFP / HOANG DINH NAM (Photo credit should read HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images)
Những chiếc hộp quà trong “Ngày tình nhân” mang hình quả tim trên một góc phố vắng vẻ.
A vendor arranges her stall of chocolates and flowers for Valentine's Day in Hanoi on February 14, 2017. / AFP / HOANG DINH NAM (Photo credit should read HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images)
Chiếc xe bán quà Valentines trắng xinh xắn phía trước Nhân hàng Vietcombank. ( Hình ảnh : Getty Images )

Trần Nguyên Thắng, người chu du khắp năm châu lục

Quốc Dũng/Người Việt

FOUNTAIN VALLEY, California (NV) – Vốn nghĩ du lịch là tốn kém nên chưa bao giờ ông có suy nghĩ “xách ba lô lên và đi.” Một dịp tình cờ, khi đang làm kỹ sư cho một hãng Nhật thì ông được một suất đi du lịch sang Canada, lúc ấy ông 34 tuổi. Chuyến du lịch đầu tiên trong đời đã làm ông thay đổi mọi suy nghĩ của mình. Và từ chuyến đi đó, số lần đi du lịch của ông mỗi năm mỗi nhiều, đến nỗi ông không nhớ hết mình đã đi qua bao nhiêu quốc gia. Nhưng ông biết rằng, ông đã chu du khắp năm châu lục!

Ông Trần Nguyên Thắng, người thích đi du lịch để khám phá suốt 30 năm qua, cũng ngót nghét gần bằng tuổi mà ông có chuyến du lịch đầu tiên vào năm 1988, cho biết: “Trừ Bắc Cực và Nam Cực tôi chưa có cơ hội đi, còn lại mỗi châu lục tôi đặt chân đến, mỗi vùng đất đều có điểm nổi bật riêng khiến tôi lúc nào cũng muốn đi nữa. Có lẽ vì vậy mà vừa làm chính ở hãng, nhưng tôi vẫn mở một văn phòng du lịch. Cuối cùng thì nghề tay trái lại là nghề tay phải giúp tôi ổn định cuộc sống đến bây giờ.”

Bước chân không mệt mỏi

Ông cho hay: “Phần lớn những đất nước ở Âu Châu và Á Châu tôi đi khá nhiều. Riêng những đất nước xa xôi ít người đặt chân tới như Phi Châu, Nam Phi, Ai Cập, Morocco, Zimbabwe… thì tôi cũng đi tới rồi. Từ quốc gia phát triển đến quốc gia chậm phát triển, với tôi, mỗi nơi có một cái hay riêng. Về văn hóa, thiên nhiên, con người… thì mỗi quốc gia đều có điểm nổi bật riêng, không có nước nào hay hơn nước nào.”

“Chẳng hạn, thắng cảnh thiên nhiên thì không có thắng cảnh thiên nhiên nào giống nhau giữa các quốc gia. Ví dụ đơn giản nhất, nói đến biểu tượng của Nhật chắc chắn mọi người đều biết đến ngọn núi Phú Sĩ cực kỳ nổi tiếng. Nhưng có dịp đến Nam Phi, tôi lại biết đến núi Table, thuộc thành phố Cape Town, là ngọn núi rất đặc biệt,” ông nói.

Ông kể: “Gọi là ngọn núi, nhưng ngọn Table Mountain không có đỉnh núi nhọn, ‘đỉnh núi’ chỉ là một mặt phẳng kéo dài suốt từ Đông qua Tây dài đến gần 3 km. Ngoài ra, triền núi Table Mountain thẳng đứng từ chân núi lên đỉnh, nên từ xa nhìn hình dáng của Table Mountain không khác gì ‘một cái bàn’ đặt lừng lững đứng giữa lưng trời.”

“Mây trắng không bay trên trời cao mà mây lại bay sát ôm ấp mơn trớn lấy mặt núi phẳng. Bay qua khỏi mặt núi, mây không bay lên cao như bình thường mà mây vẫn bay ôm dọc theo triền núi và đổ xuống chân núi rồi từ từ tan biến vào không gian. Hình ảnh này đã làm tôi sững sờ trước kiến tạo lạ lùng của thiên nhiên, một hình ảnh mà tôi chưa từng được thưởng ngoạn ở các nơi khác,” ông chia sẻ.

Nhận xét về những người ông đã tiếp xúc trong suốt hành trình du lịch của mình, ông nói: “Con người ở mỗi địa phương, mỗi khu vực đều có những nét văn hóa riêng. Và mỗi điểm văn hóa đó đều ảnh hưởng đến đời sống con người của khu vực đó, thành thử có những nét đặc biệt của nó.”

“Nói về văn hóa nhân văn, con người càng lúc càng đi lên cao thì phải nói một trong những đất nước mà tôi rất yêu quý, đó là Nhật. Bởi vì người Nhật tạo cho tôi thấy được một sự văn minh vượt bậc. Trong cái văn minh đó tôi cảm nhận được sự hài hòa giữa thiên nhiên và con người, cảm nhận được cái trật tự của con người, cảm nhận được cái đời sống của con người xứng đáng với sự liên kết, liên đới nhau. Người Nhật hoàn toàn tự giác, mà không có sự ràng buộc của pháp luật,” ông nói tiếp.

“Hay ở quốc gia nghèo nàn, chưa có nơi nào tôi nhớ bằng Nepal và Ấn Độ. Đây cũng là quê hương của Đức Phật và sự giác ngộ. Nepal là một trong những nước nghèo nhất trên thế giới với tỉ lệ thất nghiệp khá cao. Đặc biệt, tôi đã đến Bagmati, con sông linh thiêng nhất của người Nepal, như sông Hằng của người Ấn. Nằm bên bờ Bagmati còn có ngôi đền Hindu lớn nhất Nepal là Pashupatinath, đây cũng là ngôi đền thờ thần Shiva quan trọng nhất đất nước này,” ông chia sẻ.

Ông kể một cách thú vị: “Một trong điểm chính của ngôi đền thu hút sự hiếu kỳ của tôi là ‘nghi lễ thiêu xác’ cho những tín đồ Hindu mới qua đời. Nơi ấy có một văn hóa mà người ta cho rằng sau khi chết thì thân xác con người sẽ trở về với dòng sông mẹ. Sông mẹ đó chính là sông Hằng. Người ta cho rằng sông Hằng là suối tóc của một vị thần trong tôn giáo Hindu, đó là thần Shiva. Nên khi chết thì người Nepal mong thân xác họ được thiêu để trở lại với dòng sông mẹ. Đó là một tập tục, và qua đó tôi thấy những người chết đều được thiêu bên cạnh sông Hằng và tất cả tro bụi đều được hất thẳng xuống sông.”

Câu chuyện ông kể lại tăng thêm kịch tính khi ông giải thích: “Bên cạnh những thân xác đang dần tan thành tro bụi trên giàn thiêu là hình ảnh những đứa bé hồn nhiên tắm lội nô đùa giữa dòng sông Bagmati. Hình ảnh tương phản này đã giúp tôi nhìn sự chết một cách bình thản hơn. Sống chết chỉ là một cách gọi để phân biệt giữa một thân xác bất động và một thân xác hoạt động. Tôi cảm nhận sinh hoạt của những đứa bé tắm trên dòng sông, mà phía bên trên là giàn thiêu, đó là sự sống và sự chết rất cạnh nhau. Nó cạnh nhau đến mức, người ta có thể vui đùa mà không nghĩ ngợi gì, người ta vẫn bình thản giữa sự sống và sự chết. Đây là một điều rất đáng suy ngẫm.”

Chuyến đi đến công viên động vật hoang dã Safari, Nam Phi. (Hình: Trần Nguyên Thắng cung cấp)
Chuyến đi đến công viên động vật hoang dã Safari, Nam Phi. (Hình: Trần Nguyên Thắng cung cấp)

Kinh nghiệm khi đi du lịch

Thời gian đi du lịch của ông Trần Nguyên Thắng cũng là thời gian để một chàng thanh niên bước vào độ tuổi chín muồi, 30 tuổi! Có lẽ vì vậy, với kinh nghiệm của mình, ông tạm chia làm hai dạng đi du lịch, đó là một dạng là du khách và một dạng là lữ khách.

“Du khách là dạng đi theo nhóm, dự định đi một số điểm để thăm viếng thắng cảnh thiên nhiên, di tích lịch sử, đền đài… sau đó về nhà với những tấm hình kỷ niệm. Tuy nhiên, đi với tính cách là du khách thì thường không học hỏi được nhiều, tức không được đào sâu chi tiết. Đó là chưa kể, phần lớn mọi người đi du lịch chủ yếu muốn được thưởng thức món ăn ngon, thích cảnh đẹp, thích tiện nghi… là chính,” ông nói.

“Dạng thứ hai, đó là lữ khách. Đây là những người thực sự muốn tìm hiểu về văn hóa, thiên nhiên, con người một cách chi tiết hơn trong chuyến hành trình. Và thường thì dạng lữ khách là những người trẻ thích đi cá nhân, đi để tìm hiểu, đào sâu vấn đề,” ông nói tiếp.

Ông cho biết: “Mua tour du lịch thì cũng có ba bảy đường. Do đó, điều cần nhất của du khách là nên đi theo một công ty du lịch tương đối có uy tín. Bởi vì không đi như vậy thì du khách dễ bị hiểu sai lệch về một kiến thức văn hóa, hoặc không được hướng dẫn đúng một đền đài cần xem.”

“Đó là chưa kể, những tour du lịch rẻ tiền thì phần lớn họ chỉ đưa du khách đến những cửa hiệu buôn bán đắt đỏ để lấy tiền hoa hồng, thay cho đến những cửa hiệu bán đúng giá. Và cũng một phần vào du khách, bởi vì có một số du khách đi du lịch cũng chỉ muốn mua sắm, thích được hưởng sự tiện nghi, thoải mái,” ông nói thêm.

Ông nhắn nhủ: “Khi mua tour du lịch, du khách phải biết mình muốn gì. Sau đó phải nghiên cứu kỹ bằng cách đọc qua các thông tin quảng cáo mà công ty du lịch giới thiệu. Bởi vì nhiều tour du lịch họ viết rất hay, nhưng không có nghĩa họ bao gồm cả những điều đó trong chương trình. Ví dụ, có tour quảng cáo đến Paris sẽ được thưởng thức ngọn tháp Eiffel, nhưng không có nghĩa du khách sẽ lên được ngọn tháp, mà chỉ đi ngang cho xem thôi. Do đó du khách phải hỏi thật kỹ trước khi mua tour.”

“Điều quan trọng không kém đó là hành lý, đây là vấn đề nhức đầu. Nam giới tương đối thoải mái hơn nữ giới, bởi vì hành lý của phụ nữ thường nặng nề với đồ trang điểm, giày, quần áo rất nhiều… Đi du lịch chúng ta nên gọn, nhẹ. Một chuyến du lịch hai tuần chỉ nên mang theo bốn đến năm quần, khoảng 10 áo, một đôi giày là đủ,” ông chia sẻ.

Khoác lên người bộ kimono truyền thống Nhật Bản. (Hình: Trần Nguyên Thắng cung cấp)
Khoác lên người bộ kimono truyền thống Nhật. (Hình: Trần Nguyên Thắng cung cấp)

Du lịch để mở mang tầm mắt

Ông Trần Nguyên Thắng tâm sự: “Trước đây tôi không thích đi du lịch, vì tôi nghĩ mất thời gian và tốn kém. Tuy nhiên, chuyến đầu tiên tôi đi du lịch đến Canada khoảng năm 1988-1989, thì tôi mới nhận thấy du lịch thật sự cần thiết, bởi vì nó tạo cho tôi một cái nhìn, một kiến thức mới hơn. Thật sự sau khi đi một chuyến du lịch thì tôi thấy đồng tiền trả rất xứng đáng cho sự hiểu biết của mình, cho tôi mở mang tầm mắt và đầu óc của mình.”

“Và cũng từ những chuyến đi đó, tôi đến với nghề du lịch rất tình cờ. Tôi mở một văn phòng du lịch song song với thời gian làm việc chính là kỹ sư của một hãng Nhật. Dần dần gầy dựng văn phòng thì tôi nghỉ làm ở hãng, và tôi quyết định làm luôn về du lịch từ năm 1996 đến nay. Cuối cùng thì nghề tay trái là nghề tay phải cho đến bây giờ,” ông chia sẻ.

Ông giám đốc công ty du lịch ATNT Tours có địa chỉ tại 9106 Edinger Ave., Fountain Valley, CA 92708, điện thoại: (714) 841-2868, gợi ý: “Nếu tài chánh không bị eo hẹp và có sức khỏe thì du lịch là một trong những cách giúp cho con người thăng tiến rất nhiều. Nhưng thế giới bây giờ xảy ra nhiều chuyện khủng bố, bệnh dịch… nên những điều đó khiến người muốn đi lại ngại. Tuy nhiên, nếu bạn dự định đi du lịch thì cứ đi, đừng nên sợ hãi chuyện xấu sẽ xảy đến với mình. Bởi vì những gì mình sợ điều này hay điều kia xảy ra với mình thì nhiều khi chính những điều đó là rắc rối xảy ra cho mình hơn là chuyến đi du lịch.” (QUỐC DŨNG)

—–

Liên lạc tác giả: [email protected]

Mời độc giả xem chương trình: Sun Moon Lake – Hồ Nhật Nguyệt

TT Trump bắt đầu ‘nếm’ thực tế trong chính sách đối ngoại

Người ta đã có thể bắt đầu hiểu rõ hơn về chính sách đối ngoại của Tổng Thống Donald Trump sau hơn hai tuần nhậm chức, và chắc chắn là không giống như dự đoán qua những gì ông từng nói trước kia.

Sụ kiện đó là tự nhiên, vì từ trước đến nay, tầm nhìn của tất cả các tổng thống Mỹ khi vào Tòa Bạch Ốc đều khác những gì nghĩ hay nói trong thời gian tranh cử. Ông Trump không thoát ra ngoài quy luật ấy, thể hiện bằng sự sửa đổi và uyển chuyển trong một số chủ trương đối ngoại.

Thoạt đầu, hành động để chứng tỏ ý chí chuyển đổi hoàn toàn thực trạng và trật tự nước Mỹ, như lời hứa khi tranh cử, ông Trump đã có một số quyết định cùng hành động gây ra rắc rối hơn là đạt tới kết quả. Đó là vụ tổng thống Mexico hủy bỏ chuyến thăm Tòa Bạch Ốc đã dự định và sắc lệnh hạn chế nhập cảnh Mỹ bị tòa kháng án phán quyết tạm ngưng thi hành.

Qua tuần lễ thứ nhì, Tổng Thống Trump có những thay đổi trong chính sách ngoại giao. Dấu hiệu quan trọng nhất về sự rời khỏi chủ trương cô lập hóa và cứng rắn là việc ông Trump đấu dịu với ông Tập Cận Bình và khẳng định Mỹ duy trì chính sách “Một Trung Quốc.”

Một tín hiệu đáng chú ý khác là ông Trump cũng thay đổi thái độ đối với Israel. Ban đầu, ông tỏ ra là người mạnh mẽ bênh vực Thủ Tướng Benjamin Netanyahu trong các vấn đề thành lập những khu định cư của dân Do Thái và chuyển tòa đại sứ Mỹ về Jerusalem.

Nhưng bây giờ, ông Trump nhắc nhở Israel là việc phát triển những khu định cư “không đóng góp cho tiến trình hòa bình.” Ông cùng các cố vấn quan tâm đến ý kiến của các nhà lãnh đạo Ả Rập như Jordan, Saudi Arabia, và có vẻ quay trở về đường lối của các tổng thống tiền nhiệm từ Bill Clinton qua George W. Bush đến Barack Obama.

Không như lời ông Trump đã tuyên bố trong thời gian tranh cử là sẽ xóa bỏ thỏa hiệp nguyên tử mà chính quyền Obama và các cường quốc đã ký kết với Iran, các cố vấn Tòa Bạch Ốc nói với bà Federica Mogherini, phó chủ tịch kiêm ủy viên đối ngoại/an ninh Liên Âu, là Mỹ có thể vẫn hoàn toàn tôn trọng thỏa hiệp.

Những cuộc hội đàm của ông Trump với Thủ Tướng Shinzo Abe của Nhật và Thủ Tướng Justin Trudeau của Canada cũng cho thấy ông Trump hiểu rằng nước Mỹ ở trong thế cần đến các đồng minh, chứ không dễ dàng đòi hỏi Âu Châu và Nhật “phải chịu chia phí tổn nếu muốn duy trì các hiệp ước liên phòng thủ.”

Khi chưa nhậm chức, hồi Tháng Mười Hai năm ngoái, cuộc điện đàm giữa ông Donald Trump và bà Thái Anh Văn, tổng thống Đài Loan, gây sôi nổi trong dư luận thế giới. Người ta dự đoán Mỹ thay đổi chính sách, cúng rắn với Trung Quốc và thậm chí có thể sẵn sàng đi đến chiến tranh như sự mong đợi của một số phần tử diều hâu hiếu chiến. Tất cả những suy đoán ấy hầu như đã bỏ qua thực tế về vai trò của Trung Quốc đối với nước Mỹ trong mối quan hệ chính trị, kinh tế và quốc tế.

Cuộc điện đàm hôm Thứ Năm tuần trước do Tổng Thống Donald Trump chủ động gọi cho Chủ Tịch Tập Cận Bình đã xóa tan lập luận hoang tưởng về thế đối đầu giữa hai cường quốc. Ông Jared Kushner, chồng cô Ivanka Trump, con rể của Tổng Thống Trump, và cũng là cố vấn của ông, là người đã dàn xếp chuyện này, sau khi đến gặp Đại Sứ Thôi Thiên Khải tại tòa đại sứ Trung Quốc ở Washington, DC. Ông Trump khẳng định với ông Tập là nước Mỹ tôn trọng chính sách “Một Trung Quốc” đã thi hành từ 48 năm qua.

Không nên lầm lẫn “chính sách Một Trung Quốc” và “nguyên tắc Một Trung Quốc” của chính quyền Cộng Sản. Theo Bắc Kinh, Trung Quốc là một đất nước thống nhất về lãnh thổ bao gồm lục địa, đảo Đài Loan chỉ là một tỉnh còn do “những phần tử phản động” kiểm soát từ năm 1949. Họ không bao giờ thừa nhận nhà cầm quyền Đài Loan là một chính phủ.

Về mặt công pháp quốc tế và ngoại giao, các quốc gia trên thế giới chỉ công nhận có một chính quyền hợp pháp của Trung Quốc – hoặc là chính quyền ở Bắc Kinh của Cộng Sản hoặc là chính quyền ở Đài Bắc của Đài Loan. Từ thời kỳ Chiến Tranh Lạnh, Mỹ chỉ công nhận chính quyền Đài Loan, không công nhận chính quyền Cộng Sản, và bằng quyền phủ quyết ở Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, ngăn cản không cho Trung Quốc trở thành thành viên Liên Hiệp Quốc.

Chính quyền Tổng Thống Richard Nixon ký kết thông cáo chung Thượng Hải năm 1972, nhìn nhận Đài Loan là một phần của Trung Quốc, nhưng không thay đổi chính sách. Tới năm 1979, Tổng Thống Jimmy Carter cắt đứt quan hệ ngoại giao với Đài Loan và chỉ công nhận một nước là Trung Quốc.

Chính sách ấy có nhiều điểm mập mờ, tuy nhiên, được minh định rằng Đài Loan không là một quốc gia có chủ quyền, Trung Quốc không có chủ quyền ở Đài Loan, và Mỹ “thừa nhận” chính sách “Một Trung Quốc” đối với cả hai phía bên eo biển Đài Loan. Do Mỹ chỉ bang giao chính thức với Bắc Kinh nên không có tòa đại sứ ở Đài Loan, liên lạc ngoại giao với đảo quốc này chỉ là qua các phái bộ liên lạc.

Tàu do thám Nga lảng vảng vùng biển miền Đông nước Mỹ

Sau cuộc điện đàm với bà Thái Anh Văn, Tổng Thống Tân Cử Donald Trump lúc đó nói là “sẽ thương thuyết về vấn đề Trung Quốc và Đài Loan.” Tuy nhiên, sau khi Trung Quốc khẳng định là sẽ không có thương lượng nào về bất cứ vấn đề gì với Mỹ, nếu Mỹ không tôn trọng điều kiện tiên quyết về chính sách “Một Trung Quốc,” Tổng Thống Trump đã phải đồng ý chấp nhận đấu dịu.

Sự chấp nhận ấy không có nghĩa là chính sách bang giao với Trung Quốc đã được minh định. Còn rất nhiều vấn đề mà Mỹ cần giải quyết với Trung Quốc, bao gồm từ vấn đề kinh tế, tiền tệ, mậu dịch đến chuyện Bắc Hàn, Biển Đông.

Tuy nhiên, có một điều chắc chắn là Mỹ hay Trung Quốc đều không thể có một lập trường cứng nhắc định sẵn khi phải đối diện với thực tế.

Hal Moore, tác giả của ‘We Were Soldiers Once,’ vừa qua đời

AUBURN, Alabama (NV) – Ông Hal Moore, cựu trung tướng Lục Quân Mỹ, người chỉ huy một trong những trận đánh đẫm máu nhất hồi chiến tranh Việt Nam, tác giả của cuốn sách, sau được dựng thành phim cùng tựa đề “We Were Soldiers Once…And Young,” vừa qua đời ở tuổi 94.

Washington Post trích lời của gia đình ông loan tải trên Facebook, rằng ông qua đời hôm 10 Tháng Hai tại nhà riêng ở Auburn, tiểu bang Alabama, sau khi trải qua một cơn suy tim hồi tuần trước.

Đời binh nghiệp của ông trải qua ba cuộc chiến trên nhiều lục địa khác nhau.

Ông tạo được tiếng tăm nhờ tài lãnh đạo tài tình trong Cuộc Chiến Triều Tiên và trong thời kỳ đầu của Chiến Tranh Việt Nam, qua trận đánh ở thung lũng Ia Drang, trận giao chiến quan trọng đầu tiên giữa lực lượng Mỹ và Bắc Việt.

Trận Ia Drang bắt đầu vào ngày 14 Tháng Mười Một, 1965.

Không lâu sau khi Tướng Moore, bấy giờ cấp bậc trung tá, cùng 457 quân đổ bộ xuống thung lũng ở cao nguyên trung phần của Nam Việt Nam để truy tìm bộ chỉ huy một đơn vị lớn của địch, và bấy giờ mới khám phá ra rằng họ đang đối đầu với hơn 3,000 quân Bắc Việt, đang ẩn núp trong vùng địa thế hiểm trở.

Các sử gia sau này viết rằng tình thế của ông không khác gì của Trung Tá George Custer, khi quân ông này bị bao vây một cách bất ngờ và bị tàn sát trong trận Little Bighorn vào năm 1876.

Áp dụng chiến thuật “ai đến trước, rút lui sau,” Tướng Moore đích thân chỉ huy cuộc tấn công thẳng vào vị trí địch, và ở ngay tuyến đầu cho đến khi tiểu đoàn ông được cứu viện sau ba ngày cận chiến ác liệt.

Trong lúc giao tranh ông ba lần từ chối rời khỏi mặt trận để về gặp các tướng lãnh ở Sài Gòn.

Sau trận này ông được trao tặng huy chương “Distinguished Service Cross” do “trong suốt đợt tấn công đầu tiên, Đại Tá Moore không ngừng xả thân trước hỏa lực kinh hồn của địch để bảo đảm sự an toàn cho quân bạn có thể đến tăng viện.”

Theo cuốn sách do ông viết, kết quả trận chiến, quân Mỹ có 79 tử trận, 121 bị thương, phía quân Bắc Việt có khoảng 1,800 chết hoặc bị thương.

Trung Tá Bruce P Crandall, người về sau được Huy Chương Danh Dự nhờ dùng máy bay xông qua lửa đạn để tiếp tế đạn dược và nước uống cho binh sĩ của ông Moore, cũng như vận chuyển binh sĩ bị thương ra khỏi trận tiền, miêu tả với báo Washington Post hồi năm 2007 rằng trận đánh này là một “địa ngục trần gian.”

Trong cuốn sách, Tướng Moore ca ngợi thành tích của trực thăng UH-1, thay vì kỹ năng chiến thuật của bản thân ông, nhờ chúng mà bảo đảm được sự tồn vong của đơn vị ông.

Ông nói, không có trực thăng tải thương và tiếp liệu, quân lính của ông “hẳn cũng bị tàn sát như đội kỵ binh của Trung Tá George Armstrong Custer trong trận Little Bighorn, do bị cắt đường rút quân, và bị lực đông đảo của đối phương bao vây, tràn ngập và tàn sát đến người lính cuối cùng.”

Tuần duyên Mỹ ngưng kiếm thủy thủ đoàn tàu đánh cua mất tích

Cuốn sách do ông viết về sau được đạo diễn Randall Wallace dựng thành phim, với tài tử Mel Gibson thủ vai của ông.

Sau Việt Nam, Tướng Moore chỉ huy một sư đoàn bộ binh ở Nam Hàn, rồi về phục vụ ở khu vực Washington, DC với tư cách phó tham mưu trưởng về nhân sự tại Bộ Lục Quân.

Ông giải ngũ trong danh dự vào năm 1977, với huy chương “Distinguished Service Medal,” ba huy chương “Legion of Merit,” bốn huy chương “Bronze Star Medal” và huy chương “Purple Heart.”

Nhiều năm về sau, ông làm giám đốc điều hành tại khu nghỉ mát trượt tuyết Crested Butte Ski Resort ở Colorado.

Bắt đầu từ đầu thập niên 1990, ông nhiều lần trở lại chiến trường xưa ở Ia Drang cùng các binh sĩ dưới quyền, đích thân gặp lại những cấp chỉ huy Bắc Việt từng đánh nhau với ông, và ít nhất một lần cùng họ cắm trại ngủ tại bãi chiến trường dưới bầu trời sao.

Về đất nước Việt Nam, ông nói: “Chúng ta cố xây dựng một quân đội Nam Việt Nam theo hình ảnh của quân đội Hoa Kỳ.”

Đối với Iraq, ông nói: “Chúng ta đang lập lại lịch sử ấy.”

Người vợ ông chung sống suốt 55 năm, bà Julia Compton, qua đời vào năm 2004.

Ông giã từ cõi đời, để lại năm người con, 11 cháu và bốn chắt. (TP)

Ấn Độ chỉ mua chiến đấu cơ do Boeing sản xuất tại nước họ

WASHINGTON, DC (NV) – Boeing Co. và Lockheed Martin Corp. hứa mở nhà máy sản xuất ở Ấn Độ nếu chiến đấu cơ và vũ khí họ sản xuất được quốc gia đông dân này chọn.

Theo Bloomberg News, cam kết này được hai tập đoàn xuất cảng vũ khí đề nghị trước khi Tổng Thống Donald Trump đưa ra lời kêu gọi “Nước Mỹ Trước Hết.”

Tuần này sẽ là một thử thách đối với lời hứa đó khi những tập đoàn này của Hoa Kỳ, cùng với các công ty MiG Corp. của Nga, và Airbus SE của Âu Châu, trưng bày sản phẩm của họ tại một hội chợ máy bay tổ chức ở Bengaluru, thuộc miền Nam Ấn Độ.

Bà Alyssa Ayres, thành viên cao cấp thuộc Hội Đồng Quan Hệ Quốc Tế về Ấn Độ, Pakistan và Nam Á ở Washington, DC, nói rằng tất cả mọi người đều có thể hình dung ra phản ứng của ông Trump về vấn đề này. “Ông ấy từng nói rất rõ qua những tweet ông gửi ra và nhắn nhủ với các công ty Hoa Kỳ rằng ông muốn bảo đảm, không ai được đưa các cơ sở sản xuất ra ngoại quốc và phải tạo thêm việc làm ở trong nước.”

Bộ Trưởng Quốc Phòng Manohar Parrikar của Ấn Độ sẽ dùng hội chợ máy bay để đưa ra kế hoạch của Thủ Tướng Narenda Modi, trong đó ông muốn đẩy mạnh kỹ nghệ quốc phòng bằng cách giao thầu cho các công ty ở địa phương, đồng thời yêu cầu các nhà sản xuất nước ngoài cùng hợp tác với các công ty Ấn Độ.

Thủ Tướng Modi hứa chi ra $250 tỷ trong những năm tới cho việc mua chiến đấu cơ, tàu ngầm, đại bác, và nón sắt, để hiện đại hóa quân lực, và tất cả phải là “Made in India.”

Nắm lấy cơ hội này, các tập đoàn địa phương như Tata Group, Mahindra & Mahindra Ltd., và Larsen & Toubro Ltd. mở rộng thêm khu vực quốc phòng, đồng thời phối hợp với các công ty quốc tế.

Ấn Độ, vốn có truyền thống lệ thuộc vào Nga trong việc trang bị chiến đấu cơ, nay quan hệ với Hoa Kỳ ngày càng nồng ấm hơn.

Trong lần điện đàm đầu tiên với đối tác Parrikar, Bộ Trưởng Quốc Phòng James Mattis cam kết xây dựng trên nền tảng “hợp tác quốc phòng song phương vốn đã thực hiện được trong những năm gần đây.”

Chương trình chế tạo trong nước của ông Modi là trọng tâm chính của chính sách kinh tế của ông, nhằm đẩy tổng sản phẩm quốc nội (GDP) từ 18% hiện nay lên đến 25% trước năm 2022, và nhằm tránh phải lệ thuộc vào thiết bị của nước ngoài, đặc biệt vào lúc có chiến tranh.

Lockheed đề nghị chế tạo cho Ấn Độ chiến đấu cơ F-16, sau khi Ấn Độ bác bỏ đề nghị ban đầu với công ty Pháp Dassault Aviation SA trong việc cung cấp 126 máy bay, thay vì vậy chỉ mua trực tiếp 36 chiếc từ Pháp.

Điều này có nghĩa là Ấn Độ vẫn còn thiếu nhiều chiến đấu cơ, một cơ hội để làm ăn bạc tỷ.

Ông Pratyush Kumar, chủ tịch của Boeing India, nói trong cuộc phỏng vấn rằng chính phủ Trump muốn xem xét một số đề nghị của Lockheed, gồm kế hoạch chế tạo F-16 ở Ấn Độ, trong khi những đặt hàng trước đây của Ấn Độ giúp tạo việc làm cho Boeing ở Hoa Kỳ.

Khoảng một phần ba trong tổng số 650 máy bay của Ấn Độ hiện nay đều hơn 40 tuổi và dự liệu sẽ được cho về hưu vào thập niên tới.

Boeing và công ty Saab AB của Thụy Điển đều đề nghị đưa một số bộ phận sản xuất sang Ấn Độ vì họ muốn được trúng thầu.

Trong khi đó, vào thời gian gần đây, cả Boeing lẫn Lockheed cùng bị ông Trump chỉ trích vì không giúp tạo thêm công việc làm ở Hoa Kỳ.

Tàu do thám Nga lảng vảng vùng biển miền Đông nước Mỹ

Ông Anit Mukherjee, cựu thiếu tá quân đội Ấn Độ và cũng là phụ tá giáo sư khoa Nghiên Cứu Quốc Tế tại trường Rajaratnam School ở Singapore, nói: “Nếu các công ty như Lockheed và Boeing cứ tiến hành với việc thực hiện sản phẩm ‘Made in India’ ắt khó lòng tránh khỏi sự can thiệp của ông Trump.”

Tuy nhiên, theo ông Ankur Gupta, phó chủ tịch bộ phận hàng không và quốc phòng tại công ty dịch vụ chuyên môn đa quốc gia Ernst & Young, chủ trương bảo hộ mậu dịch của ông Trump có vẻ chỉ nhắm đến sản phẩm tiêu thụ ở Hoa Kỳ chứ không vào những việc làm tạo ở ngoại quốc để yểm trợ một thị trường ngoại quốc.

Nhưng “đối với ông ấy (Trump) thì điều này khó mà tiên liệu được,” ông Mukherjee nhận định và theo ông, tốt nhất cần có sự thảo luận giữa giới chức thẩm quyền của hai nước. (TP)

Ảnh chụp Ivanka Trump ngồi ở bàn làm việc tổng thống gây thắc mắc

NEW YORK CITY, New York (NV) – Tấm ảnh chụp cô Ivanka Trump ngồi tại bàn làm việc của tổng thống ở Phòng Bầu Dục trong Tòa Bạch Ốc khiến một số cư dân mạng Twitter phải nhíu mày.

Theo CBS News, bức hình do chính tay cô Ivanka gửi tweet hôm Thứ Hai, cho thấy cô đang ngồi trên ghế, với Thủ Tướng Canada Justin Trudeau, và cha cô, Tổng Thống Donald Trump, đứng hai bên phía sau.

Tấm hình cô gửi tweet có kèm thêm vài lời chú thích: “Cuộc thảo luận với hai lãnh đạo thế giới về tầm quan trọng của phụ nữ có một chỗ ngồi nơi bàn làm việc của tổng thống.”

Sau khi tấm ảnh được công bố, một số người phản đối hoặc dùng nó để chỉ trích cô Ivanka.

Một cư dân mạng tên FaustMN viết: “Phòng Bầu Dục không thể lấy làm hậu cảnh để con gái một tổng thống tạo dáng chụp hình.”

Một người khác lấy tên SLClawyer nói: “Cô không có việc gì ở Tòa Bạch Ốc cả. Đất nước chúng ta không thuộc chế độ gia đình trị.”

Phụ nữ tên AlexSoFLA phản đối: “Có ai bầu cho cô đâu.”

Tuy vậy, cũng có người hoan nghênh cô như cư dân mạng Cheewawa: “Tốt lắm cô Ivanka và Tổng Thống Trump ạ!”

Đây không phải là lần đầu tiên một người thường được ngồi vào chiếc ghế dành riêng cho tổng thống.

Nhiều hình chụp thời Tổng Thống Barack Obama cho thấy một số trẻ em được cho ngồi vào bàn làm việc của tổng thống ở Phòng Bầu Dục. (TP)

Tàu do thám Nga lảng vảng vùng biển miền Đông nước Mỹ

Máy bay của tài tử Harrison Ford suýt đụng Boeing 737 khi hạ cánh

SANTA ANA, California (AP) – Chiếc máy bay nhỏ của tài tử Harrison Ford khi hạ cánh ở phi trường John Wayne, suýt gây tai nạn với một phi cơ của hãng hàng không American Airlines.

Hôm Thứ Hai, ông Ford, 74 tuổi, đáp chiếc máy bay một động cơ xuống phi trường ở Orange County, nhưng do nhầm lẫn đã đáp xuống phi đạo khác song song với phi đạo được chỉ định, và xẹt qua trên đầu một chiếc Boeing 737.

Chuyến bay 1456 của American Airlines với 110 hành khách và phi hành đoàn sáu người, vài phút sau đó đã cất cánh an toàn bay qua Dallas.

Cơ quan điều hành hàng không FAA không thể xác nhận có phải ông Ford là người điều khiển chiếc máy bay nhỏ Aviat Husky hay không và cũng không cho biết đã bay qua đầu chiếc Boeing ở khoảng cách nào.

Nội vụ đang được FAA điều tra.

Tài tử Ford chuyên sưu tập máy bay xưa và từ lâu có thành tích lái máy bay tốt.

Hồi Tháng Ba, 2015, ông bị thương nặng khi chiếc máy bay huấn luyện thời Thế Chiến 2 của ông bị rớt tại một sân chơi golf ở Los Angeles do bị tắt máy ngay khi vừa cất cánh.

Năm 1999, chiếc trực thăng ông lái bị rớt trong một cuộc tập dượt, khi ông và huấn luyện viên dợt lộn vòng tự động trên vùng trời Ventura County, ở Tây Bắc Los Angeles. Cả hai đều thoát nạn không thương tích gì. (TP)

Tuần duyên Mỹ ngưng kiếm thủy thủ đoàn tàu đánh cua mất tích

Hoa Khôi Liên Trường 2017: ‘Kết nối thế hệ đi trước là việc cần làm’

WESTMINSTER, California (NV) – Chiều Thứ Bảy vừa qua, Amber Lan Anh Nguyễn, hoa khôi Liên Trường 2017, đến nhà thờ Westminster phụ các soeur Hội Dòng Mến Thánh Giá Los Angeles làm và bán bánh mì chuối gây quỹ thực hiện sứ mạng giúp người nghèo khó.

Tháng Năm tới đây, các soeur sẽ về Việt Nam, đến những vùng quê, giúp người dân xây nhà, khám chữa bệnh, tổ chức dạy học… bằng những đồng tiền chắt chiu từ những ổ bánh tình nghĩa này.

Đây không phải công việc Amber mới nhận sau ngày đăng quang. Ngoài việc giúp các soeur Hội Dòng Mến Thánh Giá Los Angeles hai năm nay, Amber còn gắn bó với Hội Sinh Viên Công Giáo do hai linh mục Bill Cao và Tạ Anh Kiệt làm tuyên úy, với vai trò tổ chức sự kiện.

Đoạt danh hiệu hoa khôi trong cuộc thi Hoa Khôi Liên Trường 2017 do Tổng Hội Sinh Viên Nam California tổ chức Tết vừa qua, đối với Amber đây là một “bất ngờ lớn.” Bởi lẽ, khi ghi danh tham gia, cô chỉ muốn qua cuộc thi này có dịp tìm hiểu thêm về truyền thống văn hóa dân tộc, đồng thời học hỏi các bạn, các anh chị trong ban tổ chức, và từ các trường khác.

Nhưng “thần may mắn” lại đứng về phía Amber, giúp cô đoạt được danh hiệu hoa khôi qua phần trả lời trong phần thi vấn đáp với câu hỏi: “Chủ đề Xuân Đinh Dậu năm nay là Xuân Thanh Bình. Chủ đề này có ý nghĩa gì đối với em. Là một người Mỹ gốc Việt, em cảm thấy em phải đối diện với thử thách nào, và làm thế nào em khắc phục được thử thách đó trong thời điểm hiện tại?”

Amber trả lời: “Hai chữ Thanh Bình, chủ đề của Xuân năm nay rất là có ý nghĩa với em, vì em được may mắn sinh ra và lớn lên trong một giáo xứ có tên gọi là Thanh Bình (giáo phận Đà Lạt, Lâm Đồng), của người di cư từ vùng Thanh Hóa và Ninh Bình vào Nam năm 1954. Tại vùng đất mới, họ ráp lại thành hai chữ Thanh Bình, nói lên niềm mong ước của tất cả những người dân xứ đạo mong muốn sự yên bình trong tâm hồn giữa thời loạn lạc, chiến tranh.”

Hoa Khôi Liên Trường Amber Lan Anh Nguyễn. (Hình: Jennifer Nghiem Visuals)
Hoa Khôi Liên Trường Amber Lan Anh Nguyễn. (Hình: Jennifer Nghiem Visuals)

“Ngay từ khi còn bé, ba mẹ, ông bà đã dạy cho em biết Thanh Bình có ý nghĩa như thế nào đối với cuộc sống từng người, đặc biệt là thế hệ chúng em sau này. Đối với người Mỹ gốc Việt trẻ như chúng em, thì em nghĩ là điều trở ngại nhất đối với em là cái khoảng cách giữa thế hệ đi trước và thế hệ đi sau, vì chúng em là những người lớn lên ở Mỹ, hình như chúng em đang dần quên mất đi cội nguồn của mình, quên mất đi là ông bà chúng ta đã phải khổ sở như thế nào, phải rời bỏ đất nước, quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn đi đến một đất nước xa lạ, làm lại từ đầu. Chúng em đang dần quên đi những việc đó,” cô nói.

“Bản thân em nghĩ để khắc phục điều đó thì không còn cách nào hay hơn là chúng em cần phải kết nối với thế hệ đi trước nhiều hơn bằng cách nói chuyện, tham gia những hoạt động của Tổng Hội Sinh Viên, Hội Sinh Viên Công Giáo, hoạt động cộng đồng, để từ đó tìm hiểu thêm cội nguồn của mình, cũng như để tiếp nối sự đáng tự hào mà ông cha ta đã làm trong quá khứ, để tiếp tục phát huy,” cô kết luận.

Được biết, Amber mới cùng gia đình định cư tại Hoa Kỳ được ba năm. Cô tốt nghiệp đại học kinh tế trong nước, hiện theo học tại Santa Ana College, và dự định lấy bằng dược sĩ.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 14 tháng 2 năm 2017

Thú vị trong lễ trao giải âm nhạc Grammy 2017

LOS ANGELES, California (NV) – Lễ trao giải thưởng âm nhạc uy tín nhất thế giới Grammy lần thứ 59 vừa diễn ra tối Chủ Nhật, 12 Tháng Hai, tại Trung Tâm Staples, Los Angeles. Lễ trao giải âm nhạc lần này vinh danh những nghệ sĩ và sản phẩm âm nhạc ra mắt công chúng trong thời gian từ 1 Tháng Mười, 2015, tới 30 Tháng Chín, 2016.

Adele lên ngôi “nữ hoàng”

Ban tổ chức “chào đón” quan khách bằng ca khúc “Hello” do “họa mi nước Anh” Adele, thể hiện. Quyết định đó như lời tiên đoán “Hello” sẽ làm nên lịch sử. Và đúng như thế, “Hello” này “ẵm” luôn hai giải quan trọng: “Ca khúc của năm” và “Thu âm của năm.”

Adele cũng giành giải “Trình diễn solo nhạc pop xuất sắc” qua ca khúc này. Chưa dừng ở đó, giải “Album của năm” và giải “Album nhạc pop xuất sắc” lại được trao cho album “25.” Vẫn của Adele!

Một mình lãnh năm giải thưởng cao quý, Adele bước lên ngôi “nữ hoàng.” Tuy nhiên, trong đêm Grammy, “nữ hoàng” Adele lại khiến nhiều người hâm mộ không hài lòng khi buộc miệng chửi thề trước một trục trặc kỹ thuật trong khi trình diễn ca khúc “Fast Love” nhằm tưởng nhớ ca sĩ George Michael vừa qua đời năm ngoái (mà cho đến nay vẫn chưa được chôn cất). Cô đã hát lại ca khúc này và gởi lời xin lỗi đến khán giả.

George Michael không phải là nghệ sĩ duy nhất được tri ân trong lễ trao giải thưởng Grammy lần thứ 59. Bruno Mars hóa trang thành Prince, trình bày liên khúc “Let’s Go Crazy,” “Jungle Love” và “The Bird” để tưởng nhớ huyền thoại quá cố này.

Nhưng Beyoncé vẫn là số 1

Ca sĩ Beyoncé trong trang phục ánh kim trên sân khấu Grammy 2017. (Hình: Kevork Djansezian/Getty Images)
Ca sĩ Beyoncé trong trang phục ánh kim trên sân khấu Grammy 2017. (Hình: Kevork Djansezian/Getty Images)

Beyoncé Knowles lập nên kỷ lục mới trong lịch sử giải thưởng âm nhạc lớn nhất hành tinh, với tổng cộng 62 đề cử và cô từng có tới 20 lần giành chiến thắng. Tại Grammy lần này, cô nhận được 11 đề cử, nhưng chỉ giành được hai giải: “Album Urban của năm” cho album “Lemonade,” và “Video ca nhạc hay nhất” cho video “Formation.”

Với màn trình diễn ca khúc “Love Drought” và “Sandcastles” trong album “Lemonade,” Beyoncé nhận được nhiều tràng vỗ tay vang dội khi cô vừa chuyển tải thông điệp về tình mẹ, vừa khoe bụng bầu song sinh trên sân khấu.

Chính Adele, ca sĩ thành công nhất trong đêm trao giải, cũng phải lên tiếng ca ngợi Beyoncé, khi bẻ đôi chiếc loa vàng (giải thưởng của album “25”) như muốn chia một nửa vinh dự này cho Beyoncé.

“Tôi không thể chấp nhận giải thưởng này. Album ‘Lemonade’ của Beyonce mới là tuyệt nhất, đẹp nhất. Beyoncé luôn là người cho tôi cảm hứng và lay động trái tim tôi mỗi ngày. Nhân cách của chị khiến cho chúng tôi, và những người bạn da màu của tôi thấy được giá trị của bản thân. Tôi luôn luôn yêu chị,” Adele nói.

Hành động bẻ đôi giải thưởng, lời ca ngợi của Adele đã khiến cho Beyoncé rơi nước mắt từ ghế khán giả.

Josh Dun và Tyler Joseph phô trương quần lót

 

Hai ca sĩ Josh Dun (trái) và Tyler Joseph (nhóm Twenty One Pilots) “khoe” quần lót khi lên nhận giải “Cặp song ca nhạc pop xuất sắc nhất” với bản “Stressed Out.” (Hình: Larry Busacca/Getty Images for NARAS)
Hai ca sĩ Josh Dun (trái) và Tyler Joseph (nhóm Twenty One Pilots) “khoe” quần lót khi lên nhận giải “Cặp song ca nhạc pop xuất sắc nhất” với bản “Stressed Out.” (Hình: Larry Busacca/Getty Images for NARAS)

Ca khúc “Stressed Out” được trích từ album “Blurryface” ra mắt từ giữa năm 2015, nhưng vẫn giữ được sức sống cho đến tận đầu năm nay. Còn từ Tháng Tám năm ngoái, nhóm Twenty One Pilots lại tiếp tục khuấy động thị trường âm nhạc qua ca khúc “Heathens” trong album “Suicide Squad.”

Khi lên nhận giải “Cặp song ca nhạc pop xuất sắc nhất,” Josh Dun và Tyler Joseph bất ngờ cởi quần dài khoe quần lót trên sân khấu. Hành động này khiến cả khán phòng ồ lên kinh ngạc. Chẳng thể phân biệt được đâu là tiếng hoan hô, đâu là tiếng la ó chê bai.

MC James Corden cũng chẳng “thua kém” về trang phục

 

James Corden với trang phục chẳng giống ai. (Hình: Kevin Winter/Getty Images for NARAS)
James Corden với trang phục chẳng giống ai. (Hình: Kevin Winter/Getty Images for NARAS)

Điều hợp chương trình Grammy lần này là MC nổi tiếng James Corden ngay từ đầu, anh đã tạo sự nổi bật bằng các tình huống được sắp đặt sẵn như trèo lên sân khấu, rồi sau đó lại té nhào xuống cầu thang đến rơi một chiếc giày. Sau đó, chắc thấy chưa nổi bật nhất, anh cởi luôn chiếc giày kia, và chiếc quần dài, như thay đổi trang phục. Một trang phục chẳng giống ai! (V.Đ.T.)

Tuần duyên Mỹ ngưng kiếm thủy thủ đoàn tàu đánh cua mất tích

ANCHORAGE, Alaska (AP) – Lực lượng tuần duyên Mỹ tối Thứ Hai cho hay họ ngưng cuộc tìm kiếm thủy thủ đoàn gồm sáu người trên một chiếc tàu đánh cua bị mất tích trong vùng biển lạnh giá, sóng lớn Bering Sea.

Chiếc tàu đánh cua có tên “Destination,” dài khoảng 30 mét, bị mất tích vào lúc sáng sớm ngày Thứ Bảy, sau khi giới hữu trách nhận được tín hiệu cấp cứu từ một máy định vị mang mã số của tàu.

Tín hiệu này phát ra từ một nơi nằm cách đảo St. George chừng 2 dặm, và cách đảo Kodiak Island chừng 650 dặm về phía Tây.

Phó Đô Đốc Michael McAllister, chỉ huy trưởng Tuần Duyên Vùng 17, ngỏ lời chia buồn với gia đình những người mất tích, cho hay quyết định ngưng tìm kiếm là điều rất khó khăn và đã được thi hành với tất cả sự cẩn trọng.

Phát ngôn viên Mike Barcott, đại diện cho các chủ tàu, nói rằng những người mất tích đều là thủy thủ tàu đánh cua chuyên nghiệp, lão luyện.

Các tàu cấp cứu khi đến khu vực có tín hiệu chỉ thấy vết dầu, cùng một số phao nổi.

Một phi cơ C-130 tham dự cuộc tìm kiếm cùng tàu tuần duyên Morgenthau cho hay sức gió nơi đây lên tới 48 km/giờ, sóng cao từ 1.5 mét tới 2.5 mét và nhiệt độ ngoài trời là 20 độ F.

Tuần Duyên Mỹ cho hay việc họ không nhận được lời cầu cứu nào cho thấy là chiếc tàu gặp nạn bất ngờ hoặc có trở ngại lớn.

Anh cùng cha khác mẹ của Kim Jong Un bị ám sát ở Malaysia

Nước biển đóng băng ở nhiệt độ từ 26 độ F tới 28 độ F và các tàu đánh cua hoạt động vùng lạnh thường hay đổi hướng để sóng đánh vào cả hai bên thành tàu.

Thủy thủ đoàn sau đó dùng gậy đánh bóng chày để đập bể băng đá bám vào, vì nếu quá nặng sẽ làm mất cân bằng và có thể khiến tàu bị lật. (V.Giang)

Thỏa thuận mua nhà tại California sẽ dễ hiểu hơn

(RealtyTimes) – Thỏa thuận mua nhà tiêu chuẩn tại California (Residential Purchase Agreement hay RPA) là một tài liệu tám trang giấy. Đó không phải là một tài liệu dễ tiếp thu.

Các địa ốc viên phụ trách bán nhà thường được yêu cầu tóm tắt các đề nghị của người mua mà thân chủ của họ nhận được.

Một mẫu cung cấp một đề nghị được tóm lược sẽ là một công cụ hữu ích mà một địa ốc viên phải có. Hiện giờ, nhờ có Ủy Ban Cố Vấn các Mẫu Tiêu Chuẩn của Hiệp Hội Địa Ốc California (CAR), một mẫu như vậy được cung cấp.

Mẫu tóm lược thỏa thuận (SUM-RPA) được công bố vào Tháng Mười Hai, 2016, và đã được thảo luận rộng rãi tại những cuộc họp mới đây của các giám đốc thuộc CAR trong Tháng Giêng vừa qua.

Bản tóm lược thỏa thuận trình bày 11 trong số các điều khoản chính của một đề nghị trong một bảng dễ đọc gồm ba cột. Cột 1: tên của điều khoản, cột 2: số tiền hoặc sự mô tả, và cột 3: các thông tin phụ trội. Thí dụ: cột 1 có tên là giá mua, cột 2 cho biết số tiền, và cột 3 cho biết thêm số tiền đó hoàn toàn là tiền mặt.

Các điều khoản được liệt kê trong bảng gồm có: (1) Giá mua, (2) Số tiền ký thác sơ khởi, (3) Tiền ký thác thêm, nếu có, (4) Số tiền vay (5) Đóng escrow, (6) Ngày sở hữu, (7) Ngày bãi bỏ điều khoản dự phòng về món vay, (8) Ngày loại bỏ điều khoản dự phòng về việc thẩm định giá nhà, (9) Thời kỳ điều tra của người mua, (10) Điều khoản dự phòng về vụ bán nhà của người mua, nếu có, và (11) Những điều khoản khác được bao gồm trong việc mua bán.

Những điều khoản này được tự động bao gồm trong bản tóm lược thỏa thuận (SUM-RPA) khi thỏa thuận mua được soạn thảo bằng điện tử. Ngoài ra, cũng có chỗ trống cho các điều khoản khác được điền thêm vào bản tóm lược.

Trong ngành môi giới địa ốc, chắc chắn sẽ cần một thời gian để SUM-RPA trở nên thông dụng. Đó là một tài liệu có vẻ như chính yếu dành cho người bán nhà. Nó cung cấp một bản tóm lược đề nghị của người mua đã được gởi cho họ. Nhưng bản tóm lược thỏa thuận mua nhà (SUM-RPA) do địa ốc viên của người mua khởi sự soạn thảo. Các chỗ trống của nó được điền thêm khi địa ốc viên của người mua điền vào mẫu RPA để được trình bày với người bán.

Vài địa ốc viên của người mua có thể sẽ bao gồm bản tóm lược cùng với bản RPA đầy đủ được gởi cho người bán. Nhưng họ không bắt buộc phải làm như vậy.

Địa ốc viên của người bán có hai lựa chọn. Họ có thể đòi hỏi rằng một bản tóm lược phải được bao gồm cùng với một đề nghị của người mua; hoặc họ có thể, ngay sau khi duyệt xét đề nghị, tự mình điền bằng tay mẫu tóm lược đó.

Trong bất cứ trường hợp nào, địa ốc viên của người bán, những người muốn thân chủ của họ có một bản tóm lược SUM-RPA, sẽ cần phải duyệt xét tài liệu một cách cẩn thận trước khi trình bày với người bán.

Mẫu Tóm Lược Đề Nghị là một ý kiến tốt và nhiều người sẽ thấy nó hữu ích. Chắc chắn nó sẽ được cắt xén và điều chỉnh theo thời gian. (N.N.)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 14 tháng 2 năm 2017

Vài rủi ro khi vay tiền thế chấp với thời hạn 15 năm

(fool.com) – Loại thế chấp với thời hạn trả nợ 15 năm không phải thích hợp với bất cứ ai. Trong khi các món thế chấp 15 năm ít thông dụng hơn loại 30 năm, chúng cung cấp một số lợi ích.

Trên một phương diện, các món vay 15 năm thường có lãi suất thấp hơn các món vay 30 năm, và thời gian trả nợ ngắn hơn có nghĩa bạn sẽ trả tiền lời tổng cộng ít hơn theo thời gian. Hơn nữa, việc trả dứt nợ mua nhà của bạn trong 15 năm thay vì 30 năm có nghĩa bạn có nhiều hy vọng sẽ không mắc nợ khi bước vào tuổi nghỉ hưu. Và khi bạn sống bằng một lợi tức cố định, việc loại bỏ gánh nặng đó có thể là một ưu điểm lớn.

Nhưng trong khi các món thế chấp 15 năm có những lợi điểm của chúng, chúng cũng đi kèm một bất lợi lớn: Bạn sẽ phải trả hằng tháng những món tiền lớn hơn. Với bất lợi đó, chắc chắn chúng không thích hợp với tất cả mọi người.

Sau đây là một vài lý do khác để bạn nên tránh một món thế chấp 15 năm và chọn một món vay 30 năm.

1-Lợi tức của bạn không chắc chắn

Có thể bạn đang làm việc với lợi tức dựa trên tiền hoa hồng, hoặc bạn làm chủ một cơ sở kinh doanh với thu nhập lên xuống bất thường. Dù rơi vào trường hợp nào, nếu lợi tức của bạn không ổn định và không đoán trước được, một món thế chấp 15 năm có thể gây rắc rối bởi vì khoản thanh toán hằng tháng cao hơn mà nó áp đặt lên bạn.

Hãy tưởng tượng có một vài tháng trong đó bạn chỉ đem về nhà một nửa lợi tức mà bạn thường kiếm được. Nếu bạn có một khoản thanh toán thế chấp cao hơn, có thể bạn gặp khó khăn trong việc trang trải những chi phí khác, điều sẽ mở cửa cho loại nợ nần thẻ tín dụng, thường có lãi suất cao. Và nếu sự không may của bạn tiếp tục kéo dài nhiều tháng, bạn có thể có nguy cơ mất căn nhà của bạn.

Nếu không có các phiếu lương đều đặn, đáng tin cậy, tốt hơn hết bạn nên duy trì các phí tổn về nhà ở của bạn càng thấp càng tốt, và điều đó có nghĩa bạn nên vay tiền với thời hạn trả nợ 30 năm để có những khoản thanh toán hằng tháng thấp hơn.

2-Quỹ khẩn cấp của bạn không đủ

Mặc dù mọi người Mỹ đều nên có đủ tiền tiết kiệm cho các trường hợp khẩn cấp để trang trải ít nhất ba tháng chi phí sinh hoạt, với tư cách một chủ nhà, điều quan trọng hơn nữa là bạn cần phải có những khoản tiền mặt dự trữ dồi dào. Nếu bạn không tiết kiệm đủ cho trường hợp khẩn cấp, bạn nên tìm cách để những khoản thanh toán hằng tháng thấp hơn: Bạn nên vay một món thế chấp 30 năm và dành riêng số tiền phụ trội cho việc xây dựng quỹ khẩn cấp của bạn. Nếu không có một quỹ khẩn cấp để dự phòng, bạn sẽ gặp rắc rối to nếu bạn mất việc trong khi phải đối phó với những khoản thanh toán tiền nhà cao hơn.

3-Bạn muốn linh động hơn trong ngân sách của bạn

Như một nguyên tắc tổng quát, phí tổn nhà ở của bạn không bao giờ nên vượt quá 30% lợi tức mà bạn đem về nhà. Nếu vay một món thế chấp 15 năm làm cho bạn vượt quá giới hạn này, có thể bạn nên xét lại. Việc duy trì các chi phí gia cư dưới mức giới hạn 30% sẽ giúp bạn bạn thêm khả năng xoay xở trong ngân sách của bạn. Điều này có nghĩa bạn sẽ ít bị dồn nén về tài chánh nếu bạn phải sửa xe, trả phí tổn săn sóc sức khỏe, hoặc có chi phí bất ngờ nào khác.

Nhưng hơn thế nữa, việc duy trì phí tổn gia cư ở mức thấp sẽ giúp bạn sự linh động để hưởng thụ nhiều hơn với số tiền khó kiếm của bạn. Nếu bạn thuộc loại thích du lịch và đi ăn ngoài, những khoản thanh toán tiền nhà thấp hơn sẽ phục vụ lối sống đó tốt hơn.

4-Những mục tiêu tài chánh khác của bạn bị trở ngại

Trả những món thế chấp hằng tháng cao hơn có thể giúp bạn trả dứt nợ cho căn nhà nhanh hơn, nhưng với cái giá như thế nào?

Nếu bạn có những mục tiêu khác liên quan đến tiền bạc quan trọng đối với bạn, như trả nợ tiền học hoặc gây dựng một quỹ nghỉ hưu, một món thế chấp 15 năm cuối cùng sẽ là một cản trở lớn.

Chẳng hạn, hãy tưởng tượng một món thế chấp 15 năm tốn kém thêm $600 mỗi tháng so với một món thế chấp 30 năm. Và bạn trả số tiền phụ trội $600 đó trong 15 năm cho tới khi con bạn bắt đầu học đại học. Trong thời gian đó, bạn đã chi tiêu thêm $108,000 ($600 x 12 x 15) về tiền vay mua nhà, số tiền đó đáng lẽ có thể được sử dụng để trả tiền học hoặc các chi tiêu khác.

Dĩ nhiên, việc trả thêm mỗi tháng cuối cùng sẽ tiết kiệm cho bạn một khoản tiền lời. Nhưng nếu số tiền tiết kiệm đó khiến bạn không thực hiện được các mục tiêu khác, nó có thể không đáng để bạn thực hiện.

Trong khi những món thế chấp 15 năm có những lợi ích của nó, chúng không nhất thiết là một lựa chọn đúng. Nếu lợi tức của bạn không đều đặn, bạn không có nhiều tiền tiết kiệm, và bạn muốn có sự linh động để chi tiêu cho những mục khác, một món thế chấp 30 năm là một lựa chọn tốt hơn nhiều. (N.N.)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 14 tháng 2 năm 2017

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN:26-4499492
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714)539-3545, (714)590-8534, (714)371-7967, (714)530-3853, (714)721-0758
Email: [email protected]; [email protected];
[email protected]
Website: http://www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu trợ TPB&QPVNCH

Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội
(tính đến ngày 6-2-2017):

Loan Vũ, Garden Grove, CA $500 (Con của O. Vũ Mạnh Sơn Nhị Hoàng K.10 TVBQGVN)
Linh Lê, Irving, TX $500
Huyen Gwen Trần, Sacramento, CA $1,000 ] c/o Bùi Vũ Trung
Trung Nguyễn, Sacramento, CA $500 ] -nt-
O. Don Cao, Wealthy Investments Inc., Pearland TX $500
Bà Thu Ninh, Pearland, TX $500
Ky Nguyễn, Apple Valley, MN $265
Lương Văn Mai, Monterey Park, CA $240
Tina Võ, Westminster CA $100
Bùi C. Thang, Milpitas, CA $100
OB. Nguyễn Văn Bằng, Rockville. MD $100
Tiền phúng điếu Cố TrT Nguyễn Công Luận do Bà Quả phụ Hà Đức Thúy tặng,
c/o Cựu SVSQ Thi Lê K.29 TVBQGVN, San Jose, CA, gồm:
Thi Lê, San Jose, CA $2,775
My Loan T. Trần, Santa Clara, CA $1,000
Sonria LLC, San Antonio, TX $500
Nhóm bạn Gia Long C2, c/o Kim D. Nguyễn, San Jose, CA $350
Tùng Thanh Ngô, Alameda, CA $250
Chan Văn Nguyễn, Santa Clara, CA $200
John K. Ngô, San Jose, CA $200
Khanh Trần, San Jose, CA $200
Neil N. Trần, Milpitas, CA $200
Maria Nguyễn Faulkner, c/o Lê Thi, $200
Vy Nguyễn, Hayward, CA $200
Hà Huỳnh, San Jose, CA $200
Derrick B. Trịnh, San Jose, CA $100
Trang M. Nguyễn, ,Phật $100
Dawn H. CHuỳnh, Los Altos, CÁz
Ngan & Dung, c/o Michelle Nguyễn, Anaheim, CA $100
Phương Lan Nguyễn, Anaheim, CA $100
Michael H. Nguyễn, San Jose, CA $100
Tam Thị Lữ, Milpitas, CA $100
Tuấn Q. Nguyễn, San Jose, CA $100
Trương Thanh Minh Y, c/o Thi Lê, $100
Thomas Gia Nguyễn, San Jose, CA $100
Khôi N. Phạm, Santa Clara, CA $100
Khanh Kim Phạm, Oakland, CA $60
Quan H. Đinh, Castro Valley, CA $50
Trần Khắc Huyên, c/o Richard K. Trần, Anaheim, CA $50
Đỗ Duy Huệ K.13 TVBQGVN, c/o Steven H. Đỗ, San Jose, CA $50
Jacqueline Võ, San Jose, CA $50
Thomas Bùi, Milpitas, CA $50
San Q. Huỳnh, San Jose, CA $50
Tổng cộng: $7,735
Elizabeth Ytzaina (to honor Nguyễn Công Luận), St. Louis, MO $100
Thuan Lý (99 Discount Variety), Tucson, AZ $50
Thiet Nguyễn, Honolulu, HI $20
Phạm Hoạt, Fountain Valley, CA $20
Phước Đặng & Đức Trần, Burnsville, MN $20
Trang M. Lê, Bowling Green, KY $25

Danh sách ân nhân đại nhạc hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 10:

Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Arkansas, Fort Smith, AR $7,841
Ngọc Đoàn (Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Arkansas), Fort Smith, AR $100
Kim Anh Thị Phạm, Charlotte, NC $100
Nguyễn G. Hoàng, Oklahoma City, OK $100
Mỹ Linh Nguyễn, Seattle, WA $100
Tâm V. Nguyễn, Lutz, FL $50
Chương Trần, San Jose, CA $50
Chương Trần, San Jose, CA $50
Chương Trần, San Jose, CA $50 Hiếu Đỗ, c/o Hoàng Anh Lạc Phan, Houston, TX $50
Thanh Nguyễn, Slidell, LA $50
Tony Phan, La Puente, CA $50
Tuyên Lê, Telford, PA $50
Văn Nguyễn, Springfield, VA $50
Đào Nguyễn, New Orleans, LA $40
Hoàng Cúc Garden Grove, CA $30
Phạm Đinh Phương Anh c/o San V. Phạm, El Monte, CA $40
GĐ Quân Cán Chính VNCH Buffalo c/o Kỳ Phạm, Buffalo, NY $2,000
Minh T. Hồ, Tustin, CA $400
Sung C. Phạm, Panorama City, CA $300
Ky Châu c/o Thu Nguyệt Ninh, Pearland, TX $200
Thìn T. Lê, Portland, OR $200
Leon Trang, Phoenix, NY $200
Văn Đỗ c/o Thu Thảo Phạm, Arlington, TX $200
Chi Hữu Phùng MD Inc., Garden Grove, CA $200
Nguyễn Lương $50 + Nguyễn Sơn & Chay $150, Blaine, MN $200
Cô Lâm Thị Yến, Sacramento, CA $100
Huỳnh Lai, San Jose, CA $100
Trung Nguyễn, Chula Vista, CA $100 (còn tiếp)

Danh sách thương phế binh VNCH đã được giúp đỡ:

Trần Huỳnh, Quảng Ngải, SQ:40/568925/TS ĐPQ. Cụt chân trái.
Phạm Văn Sinh (Sơn), Quảng Ngãi, SQ:76/200400/HS/CLQ. Gẫy chân phải.
Nguyễn Nguyên, Quảng Ngải, SQ:188574/NQ. Cụt chân trái.
Vỏ Ngạnh, Quảng Ngải, SQ:62/211230/B1/CLQ. Cụt bàn chân trái.
Huỳnh Tấn Sang, Quảng Ngãi, SQ:69/208152/TrU/CLQ. Bị thương ở bụng, đùi.
Cao Thanh Thủy, Quảng Nam, SQ:50/523407/B1/ĐPQ. Mù mắt phải, đứt động mạch trái.
Đặng Ngọc Hà, Quảng Ngãi, SQ:70/215090/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Ngô Thanh Tùng,Quảng Ngãi, SQ:56/806722/ĐPQ. Cụt bàn chân trái.
Trần Văn Công, Quảng Ngải, SQ:43/609891/B1/ĐPQ. Cụt chân trái.
Huỳnh Thoảng, Quảng Nam, SQ:59/203026/CB. MDVV 30%.
Phạm Hội, Quảng Ngãi, SQ:187811/NQ. Cụt chân trái.
Lê Tấn Phước, Quảng Nam, SQ:73/208442/BĐQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Hy, Quảng Nam, SQ:44/370956/HS/ĐPQ. Cụt bàn chân trái.
Trịnh Lạc, Quảng Ngãi, SQ:138954/NQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Hữu Như, Quảng Nam, SQ:49/371984/HS/ĐPQ. Cụt chân trái.
Lê Chín, Quảng Nam, SQ:45/593301/B2/ĐPQ. Cụt chân trái.
Bùi Hoành, Quảng Nam, SQ:113081/NQ. Cụt chân trái. Mù mắt trái.
Phạm Thành, Quảng Nam, SQ:68/200505/CLQ. Cụt bàn chân trái.
Lê Đình Bê (Minh), Quảng Nam, SQ:55/C06204/NQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Hạnh, Quảng Ngải, SQ:47/203024/CLQ. Cụt chân trái, liệt chân phải.
Võ Hồng Hạnh, Quảng Ngãi, SQ:72/105593/B1/ND. Gẫy vai phải.
Nguyễn Tùng, Quảng Ngãi SQ:60/214946/B1/CLQ. Mờ 2 mắt.
Nguyễn Văn Khoa, Tây Ninh, SQ:51/775102/B2/ĐPQ. Cụt bàn chân trái.
Nguyễn Văn Nên, Tiền Giang, SQ:47/458637/B1/ĐPQ. Cụt chân phải.
Phạm Văn Hai, Tiền Giang, SQ:69/003518/HS/CLQ. Cụt chân trái.
Huỳnh Văn Đâu, Bến Tre, SQ:38/208657/HS/ĐPQ. Huỳnh Văn Đâu, Bến Tre, SQ:38/208657/HS/ĐPQ.
Ngô Văn Khỏi, An Giang, SQ:70/521880/BĐQ. Cụt tay trái.
Tống Văn Đớm, Bến Tre, SQ:51/N00685/NQ. Cụt chân phải.
Huỳnh Văn Sang, CầnThơ, SQ:885558/NQ. MDVV 40%.
Nguyễn Văn Cảnh, Đồng Tháp, SQ:851940/NQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Năm, Vĩnh Long, SQ:52/486446/HS/ĐPQ. Cụt chân trái.
Trần Văn Xê, Cà Mau, SQ:70/510455/CLQ. Cụt chân phải.
Thạch Sol, Sóc Trăng, SQ:51/890208/B2/ĐPQ. Cụt chân trái.
Võ Văn An, Trà Vinh, SQ:55/M07293/NQ. Cụt chân phải.
Trần Công Đào, Cần Thơ, SQ:32/732102/TS/ĐPQ. MDVV 35%.
Chau Cọp, An Giang, SQ:62/511807/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Ba, Tiền Giang SQ:28/9/2013/B1/ĐPQ. Cụt chân phải.
Lê Văn Tưởng, Đồng Tháp, SQ:60/166559/HS1/CLQ. Gẫy gót chân trái.
Võ Văn Tôm, Vĩnh Long, SQ:423656/NQ. Gãy chân trái.
Nguyễn Văn Có, SócTrăng, SQ:496578/NQ. Nguyễn Văn Có, SócTrăng, SQ:496578/NQ.
Nguyễn Văn Sô, Sóc Trăng, SQ:448697/NQ. Cụt bàn chân phải.
Nguyễn Văn Ngọ, Long An, SQ:55/E01882/NQ. Nguyễn Văn Ngọ, Long An, SQ:55/E01882/NQ.
Võ Xuân Lộc, Tiền Giang, SQ:42/107075/TS1/ĐPQ. Gẫy hai tay
Nguyễn Văn Bảo, Long An, SQ:71/601236/B2/CLQ. Nguyễn Văn Bảo, Long An, SQ:71/601236/B2/CLQ.
Đặng Văn Xuôn, Cần Thơ, SQ:72/509824/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Đặng Văn Mầu, An Giang, SQ:502591/TSI/CLQ. Mù mắt trái.
Nguyễn Văn Đức, An Giang SQ:46/257965/HS/ĐPQ. Gẫy chân trái. Bị thương ở bụng, tay.
Bị thương ở bụng, tay.Mù 1 mắt. Cụt 1 tay.
Đặng Hữu Thành, Vỉnh Long, SQ:71/123077/B1/CLQ. Đặng Hữu Thành, Vỉnh Long, SQ:71/123077/B1/CLQ.
Nguyễn Văn Ngành, Sóc Trăng, 454835/NQ. Cụt bàn chân trái.
Trần Văn Năm, Long Xuyên HS1/CLQ.- 68/504.756. Bị thương ở tay, chân. MDVV 40%.
Phạm Văn Đủ, Vĩnh Long, SQ:57/M02117/NQ. Cụt chân trái.
Đổ Chí Công, Cà Mau, SQ:63/186485/ĐU/CLQ. Tàn phế 20%.
Nguyễn Văn Nhỏ, Trà Vinh, NQ.- 481.781. Cụt chân trái.
Huỳnh Quang Vinh, Trà Vinh, B1/CLQ.- 68/103.176. Cụt chân trái.
Phan Mạnh Hồng, Sóc Trăng, SQ:68/134935/CLQ. Cụt chân trái.
Lê Văn Tư, Vĩnh Long, 6SQ:3/154.306/HS1/CLQ. Cụt chân trái.
Lý Văn Xê, Sóc Trăng, SQ:819.035. NQ. Bị thương ở mặt. Liệt tay chân.
Lê Văn Búp, Vĩnh Long, SQ:52/743.001 B1/ĐPQ. Bị thương ở đầu.
Kim Manh, Vĩnh Long, BKQ. Cụt chân trái.
Tào Lương Tấn, Sóc Trăng, SQ:62/506708/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Vốn, Cần Thơ, SQ:47/282909/HS/ĐPQ. Cụt tay trái.
Nguyễn Văn Niếu, Vĩnh Long, SQ:66/501800/TS/CLQ. Liệt tay phải, bị thương bụng.
Huỳnh Ngọc Minh, Vĩnh Long, SQ:471571/NQ. Cụt chân trái.
Dương Văn Châu, Trà Vinh, SQ:477754/NQ. Gẫy gót chân phải.
Đặng Văn Phùng, Vĩnh Long, SQ:M02101/NQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Ngọc Ẩn, An Giang, SQ:53/742952/HS/ĐPQ. Cụt bàn chân phải.
Phạm Văn Điền, Hậu Giang, SQ:846717/NQ. Cụt chân trái.
Huỳnh Văn Luông, Cần Thơ, SQ:72/700863/CLQ. Nhiều vết thương trong người.
Nguyễn Thanh Thu, Sóc Trăng, SQ:67/206855/CU/CLQ. Cụt chân phải.
Huỳnh Thanh Minh, Vĩnh Long, SQ:74/147263/CU/ĐPQ. Bị thương ở chân trái.
Nguyễn Văn Quan, CầnThơ, SQ:458347/ĐPQ. Bị thương ở gót chân trái.
Nguyễn Văn Tất, Long Xuyên SQ:68/515341/HS/CLQ. Gẫy tay phải.
Hồ Kỳ Hiền, Cần Thơ, SQ:60/500157/TSI/CLQ. Cụt chân trái.
Lâm Văn Bảy, Sóc Trăng, SQ:448683/NQ. Cụt chân trái.
Đổ Văn Liêm, An Giang, SQ:52/500562/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Bé, An Giang, SQ:63/176364/B1/CLQ. Cụt chân phải.
Huỳnh Văn Tấn, Vĩnh Long SQ:71/516712/TS/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Vương, Kiên Giang, SQ:254367/B1/ĐPQ. Mù mắt trái.
Dương Văn Bé, Đồng Tháp, SQ:69/510563/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Hồ Văn Khanh, Cần Thơ, SQ:75/509783/B1/CLQ. Mủ mắt phải.
Lê Văn Sắc, An Giang, SQ:180116/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyển Văn Huyện, Hậu Giang, SQ:491730/NQ. Cụt chân trái.
Lê Văn Thổ, Vĩnh Long, SQ:42/480614/NQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Lợi, Vĩnh Long, SQ:899391/NQ. Cụt chân trái.
Lê Văn Yên, Vĩnh Long, SQ:824200/NQ. Gẫy tay trái.
Nguyễn Văn Bụng, Vĩnh Long, SQ:837000/NQ. Gãy chân trái. (còn tiếp)

Người hùng Harold Gregory của thung lũng Ia Drang từ trần

Trung Tướng Lục Quân (hồi hưu) Harold Gregory (Hal) Moore Jr. từ trần hôm Thứ Sáu, 10 Tháng Hai, 2017, hưởng thượng thọ 94 tuổi, tại Auburn, Alabama…

Ông là vị Trung Tá, tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn 1, Trung Đoàn 7 Kỵ Binh Không Vận (1st Battalion, 7th Cavalry Regiment), trước khi tham dự trận chiến lớn, đầu tiên với quân chính quy xâm lược Cộng Sản tại thung lũng Ia Drang vào ngày 14 Tháng Mười Một, 1965, đã nói: “When we go into combat, I will be the first man on the ground, and the last man out, and I will leave no man behind.” Ông đã giữ đúng lời hứa…

Trận chiến sau đó đã được viết thành sách: “We Were Soldiers Once, and Young,” và làm thành phim: “We Were Soldiers” vào năm 2002.

Trận Ia Drang (từ 28 Tháng Mười, 1965 đến 18 Tháng Mười Một, 1965)

Sau khi liên quân Việt-Mỹ đánh bật Cộng Sản Bắc Việt (CSBV) ra khỏi vòng đai căn cứ Pleime và giải vây cho đơn vị trú phòng, ngày 27 Tháng Mười, 1965, Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn 2 đã phối hợp với Bộ Tư Lệnh Lực Lượng Hoa Kỳ tại Quân Khu 2 mở một cuộc hành quân quy mô tổng truy kích ba trung đoàn 32, trung đoàn 33 và trung đoàn 66 CSBV ở vùng núi Chu Prong. Nỗ lực chính trong cuộc hành quân này là một số đơn vị bộ chiến của Sư Đoàn 1 Không Kỵ (1st Air Calvary Division) Hoa Kỳ, trong đó có năm tiểu đoàn của các Trung Đoàn 7, 8, và một thành phần của trung đoàn 9. Cuộc hành quân xuất phát từ Pleiku trải rộng về hướng biên giới Miên Việt. Chỉ huy trực tiếp lực lượng xung kích của cuộc hành quân giai đoạn đầu là Đại Tá Harlow Clark, lữ đoàn trưởng của Lữ Đoàn I thuộc Sư Đoàn 1 Không Kỵ. Nhiệm vụ chính của Lữ Đoàn là thực hiện các cuộc hành quân bộ chiến theo phương thức các đơn vị tác chiến được trực thăng vận (không kỵ) nhảy xuống trận địa từ trực thăng của các Đại Đội Trực Thăng cơ hữu để truy lùng và tiêu diệt địch quân.

Giai đoạn I: (All the Way: từ ngày 28 Tháng Mười, 1965 đến ngày 8 Tháng Mười Một, 1965)

Ngày 28 Tháng Mười, 1965, Lữ Đoàn I Không Kỵ được trực thăng vận chở đến phía Tây trận địa Plei Ia Priêng, Quynh Kla và suối Ia Mơ, nơi mà chiến đoàn VNCH trước đây bị phục kích trong trận công đồn đã viện Pleime của CVBV. Bộ Chỉ Huy Lữ Đoàn đóng tại đồn điền trà Catecka, nằm trên quốc lộ 19 và cách quốc lộ 14 độ 4km. Vùng hành quân rộng lớn đến 120 km2 được chia làm 3 khu vực nhỏ mang tên ba vị Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng Hoa Kỳ: Shoe, Jim, Earl.

Ngày 1 Tháng Mười Một, 1965 lúc 7 giờ 30, các trực thăng thám thính phát giác sự hiện diện của cán binh Việt Cộng khoảng một trung đội lẩn khuất trong vùng thung lũng tại 10 cây số Tây Nam của trại Pleime. Lữ Đoàn 1 Không Kỵ ngay lập tức thả xuống một Đại Đội Trinh Sát chận đánh. Sau một cuộc chạm súng, quân Cộng Sản bị bất ngờ nên hốt hoảng bỏ chạy để lại 20 xác chết cùng 19 tên bị bắt sống. Cuộc hành quân tảo thanh liền được khai triển tiếp theo và quân Mỹ đã khám phá một bệnh viện dã chiến cấp Trung Đoàn tại phía Tây của trại Pleime khoảng 9km. LĐIKK đã đột kích bắt gọn toàn thể nhân viên và tịch thu nhiều tấn các trang bị, thuốc men và dụng cụ giải phẫu chế tạo tại các nước Cộng Sản còn mới nguyên tổng cộng trị giá khoảng $40,000.

Đến chiều, trong khi việc di tản chiến lợi phẩm bằng trực thăng tiếp diễn, một đơn vị Cộng quân cấp Tiểu Đoàn thuộc Trung Đoàn 33 âm thầm di chuyển tới gần và mưu toan bao vây và tấn công các vị trí đóng quân của Mỹ ngay tại bệnh viện (CSBV muốn cứu thoát một đại tá Cộng Sản, có thể là Đại Tá Hà Vi Tùng, đang bị thương nằm điều trị tại đây). Lữ Đoàn 1 KBKV tức thời điều động các đơn vị bao vây khu vực. Giao tranh ác liệt kéo dài suốt năm giờ liền. Đến gần sáng Cộng quân rút lui bỏ lại tại trận 250 xác, 44 tù binh, phỏng đoán có đến 200 bị thương rút về hướng biên giới Miên Việt. Trong trận nầy, phía Hoa Kỳ có 12 binh sĩ tử trận, 51 người bị thương, 8 trực thăng bị hư hại. Chiều ngày 2 Tháng Mười Một, các đơn vị Mỹ rút khỏi khu bệnh viện và tiếp tục truy lùng tàn quân Cộng Sản quanh quẩn lẩn khuất đâu đó.

Khu vực hành quân giai đoạn 1 của LĐIKK Hoa Kỳ

Chiếm được bệnh viện dã chiến của địch là một khám phá lớn của Sư Đoàn Không Kỵ, ngoài việc hủy diệt các lực lượng Việt Cộng, nó cũng đã cung cấp các tài liệu tình báo quý giá, đặc biệt là một bản đồ ghi rõ các đường tiếp liệu và tiến quân trong chiến dịch của CSBV.

Ngày 3 Tháng Mười Một, 1965, lúc 9 giờ đêm, Tiểu Đoàn 1/9 KBKV hành quân phục kích ngay trung tâm của vùng Chu Prông – Ia Drang đã chạm địch và tiêu diệt một đơn vị vận chuyển vũ khí cấp Đại Đội của Trung Đoàn 33 CSBV. Đến 9 giờ đêm, Tiểu Đoàn 8 thuộc Trung Đoàn 66 CSBV (Trung đoàn nầy vừa mới xâm nhập vào Nam từ Tỉnh Quảng Ninh sau hai tháng lội bộ) trở lại bao vây và tấn công Tiểu Đoàn 1/9 tại bãi đáp Mary, lực lượng hành quân chống trả mãnh liệt, giao tranh kéo dài đến 4 giờ sáng, Việt Cộng rút lui bỏ lại 112 chết (đếm được xác), hơn 200 khác ước tính chết và bị thương và 30 vũ khí tịch thâu.

Sáng ngày 4 Tháng Mười Một, 1965, hai Đại Đội B và D của Tiểu Đoàn 1/8 KBKV được trực thăng vận đến thay thế các đơn vị chạm địch từ hôm qua để truy kích địch quân và thu dọn chiến trường tìm thấy 22 xác Việt Cộng thuộc Trung Đoàn 33 chính quy.

Trong khi đó, Đại Đội B của TĐ2/12 KBKV cũng chạm địch tại gần vị trí bệnh viện đã khám phá một kho chôn giấu vũ khí quân trang quân dụng và thực phẩm tại 5 cây số phía Tây của Trại Pleime, gần cạnh sông Ia Meur. Việt Cộng bỏ lại tại trận địa 72 xác chết và một tù binh thuộc Trung Đoàn 66/SĐ304 chính quy CSBV vừa vượt biên giới vào Nam. Về phía Mỹ có 4 tử thương, 25 bị thương.

Lực lượng hành quân tiếp tục truy kích địch qua phía Bắc của bệnh viện dã chiến của Việc Cộng, các cuộc đụng độ gia tăng, Việc Cộng bắn sẻ vào các đơn vị của Tiểu Đoàn 2/8. KBKV, chiến sự giảm cường độ khi trời tối. Trong khi đó các tù binh bắt được khai báo Trung Đoàn 33 đang di chuyển về núi Chu Prong.

Ngày 5 Tháng Mười Một, 1965, Tiểu Đoàn 2/8 Cavalry được lịnh hành quân chận địch và Pháo binh yểm trợ được di chuyển từ Cavalair đến Falcon. Nhiều trận đụng độ đẫm máu xảy ra tại phía Bắc của sông Ia Meur giữa các đơn vị của Tiểu Đoàn 2/8 KBKV với Tiểu Đoàn 6 Trung đoàn 33 Cộng Sản kéo dài tới ngày 7 Tháng Mười Một mới chấm dứt. Tiểu Đoàn 6 thuộc Trung Đoàn 33 gần như bị tiêu diệt với 77 xác bỏ lại chiến trường (đếm được xác) gần 400 khác ước tính bị giết và bị thương. Mỹ phải dùng đến 3 chiếc Chinook để chở chiến lợi phẩm.

Từ ngày 6 Tháng Mười Một, 1965, Lữ Đoàn 1 KBKV tập trung cả 3 Tiểu Đoàn trực thuộc càn quét vùng chạm địch có diện tích khoảng 2,500 km2 trong ba ngày liên tiếp, hy vọng tiêu diệt các Trung Đoàn 32 và Trung Đoàn 33 CSBV, nhưng trong các cuộc đụng độ thực hiện trên, không thấy tăm hơi Trung Đoàn 32. Mặc dù con số tổn thương Việt Cộng, gồm cả số trong đợt đầu lên tới 1,500 người, lại tìm thấy thêm một trung đoàn – Trung Đoàn 66 – đã được đưa thêm vào thế trận.

Giai đoạn II: (Silver Bayonet: từ ngày 9 Tháng Mười Một, 1965, đến 17 Tháng Mười Một, 1965)

Cuộc hành quân của Lữ Đoàn I Không Kỵ không đánh trúng được tâm điểm trú ẩn của lực lượng CSBV, BTL lực lượng tham chiến Hoa Kỳ dựa vào các thông tin tình báo thiếu sót nên đánh giá có thể là các đơn vị của Trung Đoàn 32 đã chuồn mất về hướng Đông, do đó Tướng Kinnard cho các đơn vị thuộc SĐIKBKV tiến về phía Đông và Nam của Trại LLĐB Pleime để truy lùng quân địch. Ngày 9 Tháng Mười Một, 1965, LĐ3KBKV do Đại Tá Thomas “Tim” Brown chỉ huy được lịnh không vận vào vùng để thay thế LĐ1 của Đại Tá H.Clark và cuộc hành quân của LĐ3KBKV được chuyển trọng tâm từ Tây sang Đông bắt đầu vào ngày 10 Tháng Mười Một, 1965.

Trong khi tin tức tình báo VN của Quân Đoàn II thì cho biết Trung đoàn 66 CSBV gồm 3 Tiểu Đoàn 7, 8 & 9 vừa mới từ Bắc Việt xâm nhập vào Tây Nguyên đang ém quân đóng thành hàng dọc theo sông Ia Drang (làng Tung, phía Tây của Plei Me) mà chờ lệnh sẽ rùng rùng ào ra. – Trung Đoàn 32 đang ở phía Bắc sông Ia Drang trong cùng vùng – Trung Đoàn 33 cũng đang ém quân tại các vị trì kế cận làng Anta (theo danh xưng Việt Cộng), các cánh quân nầy đều đang ở vị trí phía Đông của rặng núi Chu Prông (tức là phía Tây của Plei Me).

Theo cung từ của một sĩ quan chính trị viên hàng binh (Thiếu Úy CSBV Bùi Văn Cường – đã đầu hàng lúc 8 giờ 44 ngày 7 Tháng Mười Một): Sáng ngày 11 Tháng Mười Một, Bộ Tư Lệnh Tiền Phương B3 của CSBV sẽ triệu tập một buổi họp các trung đoàn trưởng, kể cả chỉ huy trưởng của Trung Đoàn 66 mới đặt chân tới chiến trường để điều nghiên kế hoạch cho một cuộc tái tân công một mặt trận mới. Mục tiêu chính của cuộc tấn công nầy là hủy diệt trại LLĐB Plei Me. Vì tin chắc các lực lượng hành quân của Mỹ và VNCH đã đánh mất vết tích của các đơn vị của họ, Mặt Trận CSBV của Chu Huy Mân khởi động thế trận nầy để lấy lại ưu thế bằng một cuộc tập kích lần thứ hai vào trại LLĐB Pleime được ấn định vào ngày 16 Tháng Mười Một với sự tham dự của cả ba Trung đoàn cũng như một tiểu đoàn pháo 120 ly và một Tiểu đoàn súng phòng không hai nòng 14.5 ly. Cả hai đơn vị này đang trên đường xâm nhập và dự tính sẽ tới nơi kịp thời.

Nhưng kế hoạch của Chu Huy Mân sẽ chẳng bao giờ có dịp được đem ra thực hiện vì chỉ vài ngày sau đó, ngày 13 Tháng Mười Một, 1965, BTL Sư Đoàn KBKV đã sử dụng tin tức tình báo của VNCH cung cấp về vị trí của quân Việt Cộng ẩn nấp tại rặng núi Chu Prong và quyết định đánh vào nơi mà quân CSBV đang nằm phục kích chờ đó. Rặng Chư Prong cao độ 720 mét có thể quan sát kiểm soát quanh vùng Ia-Drang. Lữ Đoàn 3 KBKV đã đánh thốc trở lại hướng Tây

Ngày 12 Tháng Mười Một, 1965, lúc 1 giờ 15, một đơn vị đặc công CSBV gồm 26 bộ đội trong toán tiền kích trang bị 4 súng cối có du kích địa phương hướng dẫn, đột kích thử sức vào hậu cứ Lữ Đoàn 3 tại đồn điền trà Catekca, (mặc dầu có một thiếu tá Dù VNCH đã cảnh cáo là quân của CSBV thường đánh sau lưng Bộ Chỉ Huy trong lúc đơn vị vừa hoán đổi). Nhưng nhờ có chó canh phòng quân khuyển nên cuộc đột kích này không thành công. Kết quả địch quân đã bỏ xác tại trận 6 tên, bên Hoa Kỳ chết 7 người và bị thương 23 người. Tìm được hơn 100 gói bánh chất nổ bộc phá của địch bỏ lại để liệng vào trực thăng và bồn nhiên liệu quanh đó.

Phóng đồ trận đánh tại Lz Xray do Ban Sử của West Point vẽ lại

Bãi đáp X-Ray ngày 14 Tháng Mười Một, 1965

Chu Prong với địa thế núi rừng trùng điệp, căn cứ của bộ tư lệnh B3 tiền phương gần sát biên giới Miên-Việt có các đơn vị yểm trợ với nhiều kho tiếp liệu. Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn 66 và Tiểu Đoàn 7 chiếm một khu lều trại nối tiếp nhau ở mặt phía Đông, Tiểu Đoàn 8 đóng ngay trong thung lũng Ia Drang cách đó 8km. Mặc dù mỏi mệt và đói khát vì đoạn đường bôn tập, bộ đội CSBV phải làm ngay lều trại, đào công sư phòng thủ, chuyên chở gạo nước đạn dược từ các hầm tiếp vận của mặt trận B3. Trung đoàn nầy được coi là đầy đủ quân số.

Mỗi tiểu đoàn CSBV có khoảng 500 bộ đội, mỗi đại đội có từ 100 đến 120 người, trang bị súng trường tự động AK-47, SKS, tiểu liên, trung liên, súng phóng lựu RPG, súng cối 82 ly và súng không giật. Phần lớn các bộ đội chưa quen với địa thế.

Sáng sớm ngày 14 Tháng Mười Một, vào lúc 4 giờ rưỡi sáng, Sư Đoàn 1 KBKV đã phát giác ra vị trí của Tiểu Đoàn 9 thuộc Trung Đoàn 66 tại sườn núi Chu Prông. Do đó , Tiểu Đoàn 1/7 KK với quân số khoảng 450 người, do Trung Tá Harold G. Moore chỉ huy được trực thăng vận vào vị trí bãi đáp X-Ray dưới chân rặng núi Chu Prong với nhiệm vụ tìm và diệt địch. (Trung Tá Harold G.Moore, 42 tuổi, xuất thân trường võ bị West Point lớp 1945)

Địa thế vùng này không nhiều cây to nhưng khá um tùm và đặc biệt nhiều cỏ voi cao ngang đầu người bao quanh nhiều gò mối khổng lồ, to như một căn nhà chòi.

Sau 30 phút, hỏa lực pháo binh, hỏa tiễn, không quân cày nát bãi đáp, 16 chiếc trực thăng chuyển quân được trực thăng võ trang hộ tống bắt đầu đổ Đại Đội B/1/7 (quân số 109 người) xuống bãi đáp Xray, cách Pleime khoảng 14km về phía Tây. Bãi đáp chỉ tiếp nhận mỗi đợt bốn chiếc trực thăng đổ quân, đến 2 giờ chiều, sau hơn 3 tiếng chỉ chuyển vận được 3/4 tiểu đoàn. Tiểu Đoàn Trưởng, Trung Tá Harold G. Moore, thân chinh cùng Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn, đại đội xung kích – Đại Đội B – đổ bộ đúng 10 giờ 48. Đại Đội Trưởng Đại Đội B, Captain John Herren lo thiết lập an ninh bãi đáp, ra lệnh các Trung Đội lục soát các khu vực chung quanh và đã tập kích bất ngờ vào vị trí Tiểu Đoàn 9/66 trong thế chưa sẵn sàng ứng chiến. Vào khoảng 11 giờ 20, Tiểu Đội của Trung Sĩ John Mingo bất ngờ bắt được một tù binh CSBV (không võ trang), tên này khai là chỉ ăn chuối thay cơm trong năm ngày qua và cho biết có ba Tiểu Đoàn thuộc Trung đoàn 66 CSBV hiện đóng quanh núi Chu Prong.

Lúc 12 giờ 10, các Đại Đội A, quân số 106 người do Đại Úy Tony Nadal chỉ huy, và C Captain Bob Edwards chỉ huy, cũng lần lượt được thả xuống. Sau khi đổ quân các đơn vị được bung rộng ra lục soát chung quanh bãi đáp X-ray. Trung Tá Moore điều động Đại Đội C (Charlie) thủ mặt Tây, ĐĐ A (Alfa) thủ phía Tây Bắc, và ĐĐB (Braovo) thủ mặt Đông Bắc. Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn trấn thủ phía Đông Nam. Một dòng suối cạn chạy dài từ Tây Nam ôm sát bãi đáp lên hướng Đông Bắc gần tới bãi đáp Albany xa khoảng 3 dặm.

Khi chiếc trực thăng đầu tiên bay đến, các tay chỉ huy Trung Đoàn 66 và Tiểu Đoàn 9 CSBV đang đi điều nghiên địa thế ở bờ Sông Ia Drang, cách nơi đóng quân hàng chục cây số. Chính ủy trung đoàn 66 là Nguyễn Ngọc Châu và tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn 9 cũng không có mặt ở Bộ Chỉ Huy.

Từ Bộ Tư Lệnh mới thiết lập trên đỉnh Chu Prong, Nguyễn Hữu An chỉ huy mặt trận B3 tiền phương tỏ ra mất tinh thần khi thấy máy bay và pháo binh Mỹ tàn phá nơi đóng quân Tiểu Đoàn 9 với những đợt trực thăng nhào xuống phía bên kia núi.

Dưới trận mưa bom, các trạm tiền tiêu của tiểu đoàn nầy đã bị tiêu diệt gọn, Tiểu Đoàn 9 không phát hiện ra là lính Mỹ đang tiến tới, cho đến khi còn cách độ 100 mét họ mới biết. Quân Mỹ chia thành hai cánh, một tiến thẳng vào đại đội 11 của Tiểu Đoàn 9 và một đánh thẳng vào bộ chỉ huy tiểu đoàn.

Khoảng 12 giờ 45, các trung đội tiền đồn của Đại đội B (1st Platoon, Lieutenant Al Devney; 2nd Platoon Lieutenant Henry Herrick and the 3rd Platoon, Lieutenant Dennis Deal) bắt đầu chạm địch trong một cuộc đọ súng với tầm mức tương đối nhẹ và Cộng quân cũng bắt đầu pháo vào vị trí đóng quân.

Cuộc nổ súng bắt đầu, Tiểu Đoàn 9 CSBV gần như bị tê liệt. Riêng đại đội trưởng Đại Đội 11 cố gắng chống đỡ cuộc tấn công, nhưng chính trị viên tiểu đoàn hoảng sợ, người tạm thay tiểu đoàn trưởng chỉ huy, hắn chôn chân dưới hầm, tiểu đoàn coi như không có người chỉ huy. Tiểu đoàn trưởng từ bờ Sông Ia Drang chạy trở về đơn vị, gặp Đại Đội 11 khoảng một giờ sau, nhưng không liên lạc được với ai trong đơn vị.

(Trận đánh tại bãi đáp X-Ray là trận đánh kinh hoàng nhất cho đời Trung Tá H.G. Moore mà sau nầy ông thăng lên cấp thiếu tướng vẫn không tài nào quên được, Tiểu Đoàn 1/7 mà ông là tiểu đoàn trưởng, đơn vị chủ yếu trong trận đánh X-Ray mà phim ảnh Hollywood gọi là “We were Soldiers” sau 37 năm họ dựng lại một đoạn đánh để đời của Trung Tướng H.G Moore.)

Vào lúc 2 giờ chiều, Nguyễn Hữu An ra lịnh cho hai tiểu đoàn 7 & 9 của Trung Đoàn 66 đồng loạt tấn công ba mặt vào bãi đáp X-Ray. Ngay lúc đó, Đại Đội Trưởng Đại đội B báo cáo bị ít nhất hai đại đội địch tấn công. Cộng quân tập trung hỏa lực bắn xối xả vào hai trung đội đi đầu và đã gây thiệt hại khá nặng cho hai trung đội này và Trung Đội 2B1/7 của Trung Úy Henry Herrick bên cánh phải đả đuổi theo một đám địch quân ẩn hiện phía cạnh sườn phải và đã tiến xa hơn 100 thước, nên bị tách rời khỏi đại đội. Khi tới một khoảng trống, trung đội bất ngờ chạm trán hơn 50 địch quân. Herrick bình tĩnh chỉ huy trung đội tấn công và gây thương vong cho hơn phân nửa số địch mà không bị tổn thất nào đáng kể. Cộng quân sau đó bu lại bao vây và chia cắt Trung Đội 2B1/7 cách xa tiểu đoàn bởi một lực lượng Việt Cộng đông đảo. Cuộc chạm súng gia tăng cường độ, Herrick cấp tốc liên lạc với đại đội, đồng thời thiết lập chu vi phòng thủ tại một gò đất. Trong vòng 25 phút giao tranh, đã có 5 quân Mỹ bị tử thương trong đó có Trung Đội Trưởng Herrick. Trước khi hy sinh viên thiếu úy này còn đủ bình tĩnh báo cáo số anh em bị thương vong cho đại đội, trao quyền chỉ huy lại cho Trung Sĩ Palmer, và ra lệnh phá hủy mật mã, đồng thời vẫn còn tỉnh táo gọi pháo binh bắn yểm trợ rồi buông máy ra đi. Nhưng cũng không lâu sau đó cả hai Trung Sĩ Palmer và người phụ tá là Trung Sĩ Stoke cũng bị đạn địch đốn ngã. Trung Sĩ Nhất Savage lên chỉ huy và liên tục kêu pháo binh nhả đạn chính xác vào quân địch đang bao vây tứ bề. Tới lúc này trung đội đã có tám người chết, 13 người bị thương. Nhưng nhờ sự bình tĩnh chỉ huy của Savage cũng như lòng can trường của y tá Charlie Lose, liều chết bò trườn dưới lằn đạn của địch để băng bó thương tích cho đồng đội. Trung đội được mệnh danh là “xé lẻ” đã giữ vững vị trí chiến đấu trong suốt thời gian bị Cộng quân Bắc Việt bao vây và tấn công.

Những Binh Sĩ của Đại Đội B/1/7th Cavalry lục soát khu vực quanh X-Ray

Khoảng 2 giờ 30, Đại Đội D (Delta) do Đại Úy Ray Lefebvre chỉ huy với quân số đầy đủ được trực thăng vận đổ xuống, như vậy là TĐ 1/7 đã có mặt cả 4 đơn vị cấp đại đội A, B, C, D. Đại Đội D đã nhanh chóng xen vào cùng 3 đại đội kia lập tuyến phòng thủ. Trong khi đó pháo cối 60 và 81 ly của địch tiếp tục rót xuống bãi đáp, Cộng quân ngày càng tấn tới từ phía núi. Đại Đội A liền được điều động di chuyển sang bên cánh trái của Đại Đội B để bảo vệ cạnh sườn. Đại Đội C được lệnh chiếm một vị trí ngăn chận bên ngoài bãi đáp về phía Nam và Tây Nam để tránh cho bãi đáp khỏi bị tràn ngập và cũng để bảo vệ cạnh sườn trái của Đại Đội A. Tiểu Đoàn Trưởng Moore cũng đã gọi pháo binh và không quân yểm trợ tối đa. Hỏa lực không yểm và pháo yểm được lệnh bắn phá vào phần ven triền núi và tiến dần lên núi để chận đường viện quân của địch tới bãi đáp từ hướng Tây và Nam.

Đợt dội bom của không quân vừa dứt, Cộng quân với khoảng 400 tên từ Chu Prong tràn xuống dọc theo dòng suối cạn, chia làm hai cánh tấn công trực diện Đại Đội A và đánh thốc vào cạnh sườn Đại Đội C với ý định chẻ lực lượng Mỹ ra làm hai.

Một lực lượng Việt Cộng ít nhất cũng một đại đội tiến dọc theo ven phía Tây của bãi đáp tấn công trực diện vào Đại Đội A. Giao tranh bùng nổ dữ dội, nhờ hai khẩu đại liên M.60 do các binh nhất Ladner và Adams là xạ thủ, cách nhau không quá 10 thước.

Ngay khi cuộc giao tranh với Đại Đội A bùng nổ, một lực lượng khác gồm từ 175-200 địch quân tiến tới bãi đáp và đánh thẳng vào Đại Đội C. Địch quân bị chận đứng và nhiều bộ đội đã bị ngã gục dưới hỏa lực của các khẩu đại liên khi cố xông tới chiếm cứ bãi đáp. Cuộc giao tranh kéo dài khoảng một tiếng rưỡi cho đến khi địch bị rối loạn đội hình buộc phải tháo lui dưới hỏa lực không kích và pháo kich, lôi theo nhiều xác chết và quân sĩ bị thương.

Trận đánh tại bãi đáp X-Ray

Lúc 3 giờ 30 chiều, hỏa lực địch bắt đầu thuyên giảm dưới sức phản công của hai đại đội C và D. Cuộc tấn công của họ bị khựng lại vì tổn thất khá nhiều. Chúng rút lui về phía rừng cây sau những đám cỏ voi.

Rảnh tay, Tiểu Đoàn Trưởng Moore ra lệnh các đơn vị lo di tản thương binh tu sửa vị trí phòng thủ và tái phối trí lực lượng. Sau đó, điều động một cuộc tấn công để tiến tới giải cứu Trung Đội 2B1/7 của Herrick đang vị bao vây. Hai đại đội tiến quân được chừng 70 thước dọc theo bờ suối thì bị một tổ đại liên của địch bố trí sau một gò mối, khai hỏa ồ ạt, gây nhiều tử thương cho binh sĩ. Thiếu Úy Marm, một mình lẻn ra phía sau gò mối, tung từng đợt lựu đạn và bắn rỉa M.16 vào tổ đại liên địch, hạ sát tại chỗ 12 tên, trong đó có tên sĩ quan chỉ huy của chúng.

Tới lúc này khoảng 5 giờ 40, chiều núi rừng đổ xuống thật mau. Trung Tá Moore ra lệnh cho hai đại đội quay trở lại vị trí xuất phát cố thủ qua đêm. Tạm thời kiểm điểm quân số thì Đại Đội B thiệt hại 47 (kể cả 1 Sĩ Quan), Đại Đội A bị 34 (3 Sĩ Quan), Đại Đội C bị tấn công nặng nhất nhưng chỉ bị thiệt hại có 4 người. Về phía Cộng quân thiệt hại rất lớn, xác địch ngổn ngang chung quanh vị trí của tiểu đoàn không kịp đếm.

Khoảng 6 giờ chiều, Đại Đội B thuộc Tiểu Đoàn 2/7 đổ bộ để tăng cường cho Tiểu Đoàn 1/7. Pháo Binh tác xạ bảo vệ tuyến phòng thủ cho các đơn vị suốt đêm kể cả trung đội đang bị bao vây. Lợi dụng bóng đêm, cộng quân đã tấn công trung đội nầy ba lần, nhưng đều bị đẩy lui vì súng, lựu đạn mặc dù quân số trung đội nầy chỉ còn bảy người khỏe mạnh với 13 bị thương và 9 tử trận. Cộng quân đã dùng “Tù Và” thổi để thúc quân, hòng uy hiếp tinh thần và mong dứt điểm đối phương. Từ nơi xa, pháo đội bạn đã bắn đến viên đạn thứ 4 ngàn trong đêm.

Ngày 15 Tháng Mười Một, 1965

Vì bị tổn thất nặng vào buổi chiều, địch chỉ đánh dạm nhẹ xung quanh chu vi phòng thủ vào ban đêm. Còn trung đội bị cô lập thì bị ba đợt tấn công riêng rẽ nhưng nhờ vào hỏa lực pháo cận phòng liên tục, khi trời sáng, nhiều xác địch nằm ngổn ngang xung quanh trung đội.

Thượng Tá Nguyễn Hữu An tức giận hai Tiểu Đoàn tấn công quân Mỹ khi chưa kịp tổ chức phòng thủ mà không làm gì được nên tung thêm một tiểu đoàn của Trung Đoàn 33 tập kích gấp rút để tấn công vào quân Mỹ lúc 2 giờ sáng, nhưng đơn vị nầy ờ khoảng cách xa, đi lạc đường và lộ mục tiêu vì dùng đèn pin chiếu sáng khi di chuyển nên bị phi cơ Mỹ phát giác và oanh kích.

Khi mặt trời vừa ló dạng, địch quân tái xuất hiện và đồng loạt tấn công từ ba phía Nam, Tây Nam và Đông Nam. Vào khoảng 7 giờ 30, hai Tiểu Đoàn 7/66 CSBV và H15 tấn công vào tuyến phòng thủ của các Đại Đội A, C & D. Địch quân đã di chuyển gần sát chu vi phòng thủ mặc dù bị pháo binh, bích kích pháo và không kích tiếp cận gây tổn thất nặng nề. Có nhiều cuộc đánh xáp lá cà xảy ra. Lúc 8 giờ hơn, hai phản lực cơ F-100 bay đến yểm trợ, oanh tạc lầm vào đơn vị bạn làm chết thêm một số người.

Vào khoảng 9 giờ 10, theo lời yêu cầu của Trung Tá Moore Đại Đội A /TĐ 2/7do Đại Úy Joel Sugdinis chỉ huy được trực thăng vận tới tiếp viện. Đại đội nầy được điều động trám vào khoảng trống tiếp theo Đại Đội C.

Sau gần 2 tiếng rưỡi giao tranh, quân Cộng Sản rút lui. Xác địch, vũ khí và quân cụ nằm ngổn ngang đầy ven bờ và phía trước chu vi phòng thủ. Có dấu vết chỉ cho thấy nhiều xác địch và thương binh địch được lôi kéo ra khỏi khu vực giao tranh.

Đơn vị thiệt hại nhất thuộc quyền Trung Tá Moore là Đại Đội Cộng quân số tại hàng khi chưa đụng trận thì đại đội C nầy gồm có năm sĩ quan và 106 binh sĩ. Đến 2 giờ trưa ngày 15 Tháng Mười Một, khi kiểm điểm tình hình thì toàn thể sĩ quan Đại Đội C đều hy sinh, binh sĩ 42 tử thương và 20 bị thương.

Lúc 11 giờ 30, Lữ Đoàn 3 tung Tiểu Đoàn 2/5 do Trung Tá Bob Tully chỉ huy đổ bộ từ bãi đáp Victor rồi tiến sát tới bãi đáp X-ray lúc 12 giờ 5 để giải cứu Trung Đội 2B 1/7 đang vị bao vây. Địch quân chỉ kháng cự nhẹ và trung đội được giải thoát lúc 3 giờ 10. Đơn vị nầy gồm 29 người còn lại 7 người khỏe mạnh 13 người bị thương, tình thần còn tốt và chỉ bị 9 chết kể cả trung đội trưởng và trung đội phó. Tất cả những người bị thương và chết đều được di tản.

Đêm đến, lực lượng Mỹ lại bố trí phòng thủ qua đêm thứ nhì. Tiểu Đoàn 2/5 CAV được giao cho phòng thủ một nửa chu vi cứ điểm.

Ngày 16 Tháng Mười Một, 1965

Ngày nầy lực lượng phòng thủ đã có hai tiểu đoàn, những tưởng địch quân sẽ tháo lui vì thiệt hại quá nhiều, yếu tố bất ngờ, lấy nhiều đánh ít đã thất bại… Nhưng Chu Huy Mân ra lệnh đánh tiếp.

Đêm trải qua yên tĩnh đến 4 giờ sáng, hệ thống mìn tự động và trái sáng quanh vị trí phòng thủ bị kích hỏa, pháo binh bắn cận phòng suốt đêm cũng không ngăn được địch quân với một lực lượng gồm 250-300 người len qua màng lưới thép tấn công từ phía Đông Nam. Phi cơ thả trái sáng được gọi đến. Địch quân liên tục tấn công bốn đợt, giao tranh cận chiến đẫm máu cho đến 7 giờ sáng. Trung Tá H.G Moore yêu cầu pháo binh bắn vào khu vực hàng rào kẽm gai quanh trại. Loạt đạn nổ chụp quanh rào làm tất cả các địch quân đang tiến vào doanh trại đều bị tử thương cách hàng rào phòng thủ không đầy 3 mét. Như vậy pháo binh đã bẻ gãy cuộc đột kích và gây tổn thất nặng nề cho đối phương.

Lúc 8 giờ sáng, công cuộc tìm và càn quét quanh căn cứ được thực hiện bởi tất cả các đơn vị trong phạm vi phòng thủ. Xác địch bỏ tại trận trên 200 nằm la liệt khắp cùng khu vực và thu lượm được vô số vũ khí. Đại Đội B/1/7 có chín binh sĩ bị thương.

Tổng kết toàn trận đánh kéo dài liên tục trong 48 tiếng đồng hồ, địch quân tổn thất tại X-Ray gồm:

Chết đếm được xác: 634 . Chết xác mang đi (ước tính): 1215

Bị bắt: 6

Vũ khí bị tịch thu: 141

Vũ khí bị phá hủy: 100

Về phía Tiểu Đoàn 1/7 CAV thì 79 quân sĩ bị thiệt mạng và 121 bị thương được lịnh lui về Pleiku để chỉnh trang. Lúc 3 giờ chiều, Tiểu Đoàn 1/7 bàn giao X-Ray lại cho Tiểu Đoàn 2/7 do Trung Tá Robert Mac Dade và Tiểu Đoàn 2/5 được gởi đến thay thế.

Trung Đoàn 66 CSBV bị tổn thất nặng nề trong trận đánh X-Ray là vì họ bị Tiểu Đoàn 1/7 tấn công bất ngờ (pháo binh tác xạ ngoài rào phòng thủ) và các cán bộ chỉ huy đã không khéo sử dụng địa thế. Các chiến thuật của họ hầu như dựa vào “biển người” và họ quá tự tin là cuộc tấn công của họ sẽ làm cho Tiểu Đoàn 1/7 rã ngũ rất mau chóng. Họ đã không sử dụng các vũ khí cộng đồng trong khi tấn công (Thật ra các khẩu súng cộng đồng và 18 khẩu súng phòng không của họ đều đã bị chiến đoàn QL-VNCH giải vây Pleime tiêu diệt).

Trận đánh Ia Drang của SĐ1 Kỵ Binh Không Vân

Ngày 17 Tháng Mười Một, 1965

Từ chiều ngày 15 Tháng Mười Một, các phóng pháo cơ B52 đã tham gia vào trận đánh với ít nhất năm phi vụ oanh tạc mỗi ngày tại rặng núi Chu Prông. Ngày 17 Tháng Mười Một, các mục tiêu oanh tạc trải thảm của pháo đài bay B52 cũng bao gồm quanh khu vực núi Chu Prong luôn cả bãi đáp X-ray. Hai tiểu đoàn 2/7 và 2/5 được lệnh di chuyển ra cách bãi đáp 3 cây số về hướng Bắc và hướng Đông Bắc tới hai bãi đáp khác gọi là LZ Albany và LZ Columbus .

Việc di chuyển cũng dựa trên ước tính là địch đã rút lui về hướng đó. Vào buổi chiều ngày hôm trước, một trực thăng đã bị bắn rớt trên vùng đó, sự di chuyển của địch cũng nhắm tấn công vị trí pháo binh nằm phía Đông bãi đáp X-Ray, đã từng yểm trợ hữu hiệu cho tiểu đoàn 1/7 trong hai ngày chót. Vào khoảng 9 giờ sáng, hai tiểu đoàn bắt đầu di chuyển theo hai hướng khác nhau, TĐ2nd/7th dưới sự chỉ huy của Trung Tá Robert McDade di chuyển đến LZ Albany khoảng 3km về hướng Bắc-Đông Bắc và TĐ2nd/5th do Trung Tá Bob Tully chỉ huy di chuyển về LZ Columbus khoảng 3km hướng Đông Bắc.

Sau khoảng 3 giờ di chuyển TĐ2/5 đến được mục tiêu LZ Columbus. Trong khi đó, Tiểu Đoàn 2/7 do Trung Tá McDade chỉ huy cũng vừa đến vị trí Albany vào lúc 1 giờ 30 trưa thì bị lọt vào ổ phục kích của các đơn vị Cộng Sản rất đông quân số đang nằm chờ nơi đó từ lâu. Các đơn vị Cộng Sản nầy gồm có Tiểu Đoàn 1/Trung Đoàn 33 CSBV, BCH/Trung Đoàn 33 cùng với TĐ8/Trung Đoàn 66 một đơn vị trừ bị còn sung sức của Chu Huy Mân.

Bộ chỉ huy của TĐ2/7 đi đầu cùng với trung đội Trinh Sát bảo vệ, khi tới nơi, toán trinh sát bắt được 2 tên Việt Cộng đóng chốt đang nằm ngủ. Bắt được tù binh Trung Tá Mc Dade cho lệnh đoàn quân dừng chân nghỉ mệt rồi ông đích thân thẩm vấn hai tên Việt Cộng. Chúng khai rằng Tiểu Đoàn 8/66 hiện đang có mặt quanh đây. Trung Tá Mc. Dade gọi các Đại Đội Trưởng đến họp để ban lệnh. Ngay khi tiểu đoàn đang họp thì Cộng quân nhất loạt xung phong tấn công vào quân Mỹ.

Lợi dụng lúc quân Mỹ đang nằm ngồi ngổn ngang nghỉ mệt, Cộng Quân hàng trăm tên đồng loạt xung phong. Một cánh đánh trực diện đơn vị dẫn đầu của Tiểu Đoàn 2/7 và cánh khác đánh vào cạnh sườn phía bên phải hay phía Đông trong một đội hình phục kích chữ L. Cộng quân tấn công dữ dội vào phòng tuyến Mỹ bằng đủ loại vũ khí và luôn cả đánh xáp lá cà.

Bộ chỉ huy Tiểu Đoàn 2/7 hoàn toàn bị tê liệt, bị cả một lực lượng đông đảo địch quân tấn công. Trong giờ phút đầu tiên bị tấn công, Lữ Đoàn hay tin nhưng không thể liên lạc được.

Trận chiến kéo dài cho đến trời tối, địch quân đã cắt Tiểu Đoàn 2/7 ra thành từng mảng. Các Binh Sĩ Hoa Kỳ phải ẩn mình trong các vị trí kín đáo để tự chiến đấu. Cộng quân đã gây thiệt hại 50% quân số cho Tiểu Đoàn 2/7. Lúc này quân sĩ Hoa Kỳ gần hết đạn vì hầu hết tất cả quân nhân Hoa Kỳ khi mới đụng trận vào giờ phút đầu thì họ bắn hết phân nửa số đạn mang theo. Quân sĩ Hoa Kỳ thường ỷ y khi đánh trận, bắn cho hết ga, bắn cho sướng tay, càng bắn nhiều thì địch càng chết nhiều. Rồi trực thăng sẽ chở đạn dược đến không cần phải lo. Nhưng khi trực thăng bị lưới phòng không phủ chụp xuống thì việc tiếp tế không thể thực hiện được.

Lúc 3 giờ chiều, Đại Đội B của Tiểu đoàn 1/5 Kỵ Binh do Đại Úy Buse Tully được lịnh di chuyển từ LZ Columbus vào phía sau của Tiểu Đoàn 2/7 cách đó khoảng hai dặm (3km). Lúc 4 giờ 30 chiều, họ đã tiếp cận được với Đại Đội A/2/7 của Đại Úy George Forrest. Một trực thăng tản thương đã hạ cánh an toàn và những thương binh đã được sơ tán. Lúc 6 giờ 25 chiều, các đơn vị nầy đã nhận được lệnh tổ chức vị trí phòng thủ đêm chu vi hai đại đội.

Các Đại Đội C và A bị mất 70 người ngay trong những phút đầu. Đại Đội C thiệt hại nặng nhất, 45 người chết và hơn 50 người bị thương. Các phóng pháo cơ A-1E Skyraider được gởi đến yểm trợ thả bom napalm. Tuy nhiên, do sương mù và sự xen kẽ của quân hai bên đánh xáp lá cà, nên cuộc không kích kém hiệu quả.

Tiểu Đoàn 2, Lữ Đoàn 7 đã gom lại một chu vi nhỏ tại Albany bao gồm những người sống sót của Đại Đội A, trung đội Trinh Sát, Đại Đội C, Đại Đội D và BCH Tiểu Đoàn. Cách xa khoảng 500m về phía Nam là Đại Đội A/2/7 của Đại Úy George Forrest, và Tiểu Đoàn 1/5 Kỵ Binh. Vào khoảng 10 giờ đêm, các trực thăng tản thương đã đáp được xuống Albany để di tản Những thương binh mặc dù đạn phòng không của địch quân dầy đặc.

Đêm về toán địch quân đi thanh toán chiến trường. Tất cả tử thi đều bị địch quân đâm suốt từ tim ra sau lưng, dù tử thi đã chết từ lâu. Thiếu Úy G.A. Custer bị miểng pháo cắt ngang chân, đang nằm chờ chết. Xung quanh anh toàn là người chết xếp lớp. Anh diễn tả khi nghe địch quân “đi thanh toán chiến trường” như sau:

“Họ đi hàng ngang, lưỡi lê kéo dài rất nhọn từ súng AK-47, họ đến từng người lật ngửa xác ra và chĩa lưỡi lê vào ngay tim rồi ấn xuống. Có xác chết từ lâu thì tiếng lưỡi lê hay cây sắt nhọn đâm vào tim, tiếng nghe rất giòn: “Sụt sụt… Ọt ọt,” có nạn nhân đang hấp hối bị đâm suốt vào tim thì người sẽ cong lên và hét lớn lần cuối.” Tiếng thét này đeo đẳng theo Thiếu Úy G.A. Custer suốt đời, từ Ia-Drang đến tận Chicago nơi mà thiếu úy về an dưỡng cuộc đời phế binh 37 năm sau.

Khi đến cách thiếu úy chừng vài mét thì có cuộc trải thảm của B-52 nên Thiếu Úy Custer nghe tiếng kèn thổi lui quân của địch. Và từ đó ông không còn nghe gì nữa cho đến ba tuần sau tại phòng Hồi Sinh của bệnh viện Hoa Kỳ đóng tại phi trường Cù Hanh Pleiku.

Ngày hôm sau, 18 Tháng Mười Một, các đơn vị Mỹ bắt đầu kiểm kê lại trận đánh tại LZ Albany, xác chết đôi bên nằm la liệt trên chiến địa. Tổng kết phía Mỹ thiệt hại 155 tử thương, 124 bị thương và còn lại 171.

Về phía địch quân 403 xác đếm được, tịch thu 147 súng đủ loại. Và sau hết lực lượng Mỹ rút khỏi LZ Albany.

Trận đánh Ia-Drang từng được xưng tụng là chiến thắng ngoạn mục của quân đội Hoa kỳ, nhưng theo nhiều nhà bình luận cho là một thảm họa mà trong đó khoảng 300 bộ binh Mỹ thiệt mạng vì cấp chỉ huy quờ quạng vụng về. Với hỏa lực yểm trợ hùng hậu từ B52, khu trục, phản lực cơ và pháo binh cộng với tốc độ chuyển quân thần tốc của trực thăng vận và lòng dũng cảm chiến đấu kiên cường của người lính, từng ấy ưu điểm đáng lý phải đè bẹp đối phương. Vậy mà để rồi cứ bốn lính Mỹ tham chiến tại IA Drang thì có 1 người bỏ mạng, thế chủ động chiến trường tan theo mây khói và niềm tin vào một thế thượng phong của Hoa Kỳ cũng triệt tiêu.

Trở lại phần phân tích trận chiến, nhiều người đồng ý là lỗi lầm đầu tiên của các tiểu đoàn trưởng là đã không thu thập tin tức tình báo về bãi đáp X-Ray và điểm tới LZ Albany. Các ông cần phải biết rõ về địch tình, địa thế và thời tiết. Các ông chỉ lo tìm vị trí bãi đáp và không để ý đến địch quân dù rằng quân số địch ước tính cả trung đoàn. Họ chọn bãi đáp đỗ quân cho cuộc hành quân rất gần nơi địch quân đang ẩn núp trong dãy núi Chư-Prong. Tình báo chiến trường của họ cho biết là chắc chắn quân địch đang ở biên giới Cambodia từ lâu rồi, vì quanh núi Chư-Prong đoàn phi cơ thám thính không thấy dấu hiệu địch quân như: dấu chân trên cát hay cỏ, không có dấu hiệu khói nấu ăn, không có cành cây gãy khi đại quân đi qua, tất cả an toàn cho bãi đổ quân. Nhưng tất cả đã lầm.

Nơi đây tiểu đoàn hành quân đã chạm địch ác liệt, đến nỗi họ phải kêu pháo đài bay B-52 giội bom lửa sát phòng tuyến của họ. Lệnh này được lập lại ba lần thì phi công B-52 mới dám thi hành. Sau đó các phi vụ B52 đánh bom đến 18 lần trong ngày. B-52 được lệnh từ Pleiku trải thảm bom toàn thể núi Chư Prong chận địch quân đánh xuống khu vực Hoa Kỳ vừa đổ quân và đồng thời cũng chận bít con đường rút quân của Tướng Chu Huy Mân chạy trốn sang Cambodia.

Trích trong “Binh Chủng Nhảy Dù – 20 Năm Chiến Sự:” phần Chiến dịch Ia Drang 1965

Phỏng vấn nhà soạn nhạc Giáo Sư Phan Quang Phục (1/2)

Giáo sư Tiến sĩ Phan Quang Phục là giáo sư ngành Sáng Tác tại trường nhạc Jacobs School of Music, thuộc trường đại học Indiana University, Bloomington, tiểu bang Indiana. Ông được biết đến với tác phẩm grand opera đầu tiên tên “Câu Chuyện Bà Thị Kính” về đề tài văn hóa Việt Nam được dàn dựng trên sân khấu ở Mỹ. Người Việt TV có buổi trò chuyện với Giáo sư Phan Quang Phục về cuộc sống và sự nghiệp âm nhạc của ông.

Phỏng vấn nhà soạn nhạc Giáo Sư Phan Quang Phục (2/2)

Giáo sư Tiến sĩ Phan Quang Phục là giáo sư ngành Sáng Tác tại trường nhạc Jacobs School of Music, thuộc trường đại học Indiana University, Bloomington, tiểu bang Indiana. Ông được biết đến với tác phẩm grand opera đầu tiên tên “Câu Chuyện Bà Thị Kính” về đề tài văn hóa Việt Nam được dàn dựng trên sân khấu ở Mỹ. Người Việt TV có buổi trò chuyện với Giáo sư Phan Quang Phục về cuộc sống và sự nghiệp âm nhạc của ông.

Thành phần tự nhiên chăm sóc da của phái nữ Nam Hàn

 

NEW YORK CITY, New York (NV) – Xu hướng làm đẹp và chăm sóc da của phụ nữ Hàn luôn được xem là đi đầu trong xu hướng của thế giới. Ngành công nghiệp làm đẹp của Hàn chú trọng vào các thành phần tự nhiên trong sản phẩm, và phụ nữ Hàn chứng minh rằng, nó là những thành phần hiệu quả giúp làn da mịn màng và khỏe mạnh. Trang mạng Byrdie có cuộc phỏng vấn với hai chuyên gia làm đẹp gốc Hàn Sarah Lee và Charlotte Cho về các thành phần tự nhiên được dùng phổ biến trong thói quen làm đẹp của phái nữ xứ Kim Chi.

1. Sáp ong
Một trong những thành phần tự nhiên ưu thích của chuyên gia làm đẹp Sarah Lee chính là sáp ong. Theo Sarah Lee, sáp ong giúp da giữ ẩm và đào thải các vi khuẩn ra khỏi làn da.

Trong các sản phẩm chăm sóc da của Hàn Quốc, sáp ong được dùng để giúp làn da mềm mại và phủ sương. Sáp ong hợp với tất cả mọi loại da, đặc biệt là đối với da nhạy cảm và dễ bị mụn.

2. Bột ngọc trai
Phụ nữ Hàn từ thời xa xưa đã sử dụng ngọc trai để chăm sóc da. Theo chuyên gia làm đẹp Charlotte Cho, bột ngọc trai thúc đẩy da tăng trưởng, chữa lành mụn trứng cá và thu nhỏ lỗ chân lông.

“Bột ngọc trai từ lâu đã được sử dụng rộng rãi trong việc chăm sóc sắc đẹp truyền thống và nó chính là thành phần chủ chốt trong các sản phẩm chăm sóc da nổi tiếng của Hàn,” cô Charlotte Cho cho biết. “Các khoáng chất và thuộc tính trong ngọc trai làm chậm quá trình lão hóa và giúp làn da có đủ lượng ẩm cần thiết.”

3. Nấm tremella
Phụ nữ Hàn thường hay dùng essence (là bước dưỡng da sau bước dùng nước hoa hồng) có chiết suất từ nấm tremella. Loại nấm này có tính kháng khuẩn và kháng virus đặc tính, giúp cho làn da không bị khô và hạn chế mụn xuất hiện.

4. Yuza
Yuza là loại trái cây họ cam quýt chỉ có ở đảo Jesu ở Nam Hàn. Yuza có hàm lượng vitamin C cao, gấp ba lần so với chanh hay cam thông thường. Người Hàn dùng yuza trong sản phẩm làm đẹp vì nó giúp kích thích sản xuất collagen, giúp làn da trẻ hóa và tươi tắn hơn.

5. Chiết suất từ cây bạch dương
Chiết suất bạch dương được xem là thành phần có chứa nhiều protein và chất chống oxy hóa. Theo cô Charlotte Cho, các sản phẩm có chiết suất này phù hợp với làn da khô, đặc biệt khi bạn sống trong vùng khí hậu khô hạn. (N.A)

Tàu do thám Nga lảng vảng vùng biển Miền Đông nước Mỹ

Theo tin của Reuters, một tàu do thám Nga hiện đang lảng vảng trong khu vực bờ biển Miền Đông nước Mỹ. Chiếc SSV-175 Viktor Leonov được nhìn thấy ở khu vực nằm cách bờ biển Delaware chừng 70 dặm, trong khu hải phận quốc tế và di chuyển về hướng Bắc.

Tin mới cập nhật