Con út trút gia tài

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

Thưa cô Nguyệt Nga, em may mắn được cha mẹ chia cho một gia tài khá lớn ngay lúc cha mẹ còn sống. Ngày em đi ký giấy tờ để nhận, em vui vô kể. Năm đó em chỉ mới 21 tuổi, chưa có người yêu. Gia đình em có tất cả 5 anh chị em, em là con út. Cha mẹ chia đều của cải cho 5 người, dĩ nhiên nói là đều nhưng vẫn không đều chính xác được. Tuy nhiên ngay lúc đó tụi em đứa nào cũng vui, nhận phần của mình mà không hề dòm ngó, kèn cựa đến những anh chị em khác.

Khi bố mẹ em qua đời, chị em chúng em bắt đầu khấu ó nhau, đứa nào cũng cho rằng phần của đứa kia lớn hơn, ngon hơn phần của mình.

Cái khổ của em là, tất cả các anh chị khác đều đồng ý phần của em rõ ràng là được cha mẹ đặc biệt ưu tiên. Họ nói ra nói vào, dè bĩu, “con út trút gia tài”. Mà có “trút” gì đâu, nếu con út mà “trút” thì họ chẳng bao giờ có được nhà cao cửa rộng như ngày nay. Từ khi những điều này xảy ra, em gần như tìm cách tránh xa tất cả các anh chị mình. Những buổi Tết lễ, thậm chí ngày giỗ bố mẹ, em cũng tìm cách để đừng giáp mặt gia đình. Việc làm này càng ngày càng gây khó chịu cho các anh chị của em, nó như lửa được thêm dầu, sự chống đối càng ngày càng gia tăng, đến độ các cháu con anh chị cũng không muốn nhìn em. Mọi người làm như em cướp của, giành nhà đất của họ. Chuyện gần nhất xảy ra cho em là, một người chị đã gặp người bạn trai của em, để nói rằng, nếu có ý “đào mỏ” thì tránh xa em ra, vì gia đình không để yên đâu.

Em thật ngán ngẫm cho tình đời. Em chỉ muốn sống an phận, nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

Hiện nay, bạn trai em không gặp em nữa, cũng không nhận phone và trả lời text của em. Anh ấy mặc cảm nhà nghèo, mồ côi dù cho em có giải thích thế nào.

Em kính xin cô giúp ý dùm em.

Hà Trương

Góp ý của độc giả:

*Thành:

Em Hà Trương thân mến, ở đời được cái này thì mất cái kia. Em được một tài sản lớn mà không tốn công sức tạo nên, thì em cũng phải mất đi một cái gì. Đó là điều công bằng trong cuộc sống. Hiểu như thế thì mình mới an vui mà sống. Em nhìn chung quanh, biết bao người không có hạnh phúc trong tình yêu, mà họ còn phải chật vật kiếm ăn từng bữa. Ở đây em sống thoải mái với của cải cha mẹ để lại, thì việc hiểu lầm của người bạn trai cũng không có gì là ghê gớm. Nếu em vẫn tha thiết với mối tình của em, nếu em vẫn không thay lòng đổi dạ thì về lâu về dài, bạn trai của em sẽ nhận ra, và anh ấy sẽ thay đổi cách đối xử với em. Ăn thua lòng em chứ mười lời dèm pha từ người khác cũng đâu ăn thua gì.

Chúc em vững lòng.

*Chị Nhàn:

Thế mới biết có tiền không phải mua tiên cũng được. Chuyện của bạn trai em, chỉ là lòng tự ái nhất thời của người đàn ông. Thời gian và tấm chân tình của em, anh ấy sẽ thấy ra và sẽ cư xử đúng hơn.

Trong trường hợp, anh ấy vẫn cố chấp và nhất định chấm dứt tình em, thì theo chị, em cũng nên cho “đi luôn”, đừng tiếc loại đàn ông cố chấp, tự ái như vậy. Từ chuyện đó, sau này sẽ phiền toái dài dài khi đã là chồng em. Họ sẽ luôn mặc cảm và sẽ giày vò, chì chiết em, rất mệt. Em giàu không phải là cái tội, nhưng cái giàu nó làm cho em khó khăn trong việc kiếm bạn. Vì ngay với bản thân mình rồi đây em cũng sẽ e dè, sẽ tìm hiểu, sẽ đắn đo… trong vấn đề chọn người yêu, để khỏi bị lợi dụng tiền của. Giàu cũng phiền toái em nhỉ! Sau này em sẽ phải đối diện với vấn đề môn đăng hộ đối, phiền, phiền và còn phiền nhiều đó em.

*Bác Tư:

Bác đọc thư cháu mà thấy tội nghiệp. Làm cha mẹ Việt Nam, cứ muốn ra sức làm, làm, làm… để khi nằm xuống, để lại cho con chút ít tiền, với ước mong đời con không vất vả như đời mình, để lại càng nhiều càng tốt, càng yên chí nhắm mắt ra đi. Không bậc cha mẹ nào nghĩ đến chuyện những của cải đó sẽ gây phiền hà cho con. Cũng có người nói, không nên để cho con tiền bạc, mà nên dùng tiền bạc đó cho con học hành, trang bị cho con kiến thức thì tốt hơn. Nhưng nói gì thì nói chứ khi nằm xuống mà mỗi con có một căn nhà thì cha mẹ nào cũng yên tâm nhắm mắt.

Trường hợp của cháu, chuyện anh bạn chỉ là chuyện nhỏ, không có anh bạn này thì có anh bạn khác. Cái đáng lo sợ là tình thân giữa mấy chị em, nồi da xáo thịt. Chuyện giữa mấy chị em với nhau là chuyện cháu cần giải quyết trước chứ không phải chuyện anh bạn trai. Nếu cháu giải quyết sớm để mấy chị em thân thiết với nhau thì sẽ chẳng bao giờ có chuyện người chị đi gặp cậu bạn trai của cháu. Vậy nên cháu nên giải quyết cái gốc thay vì cái ngọn.

Chúc cháu thành công.

Vấn đề mới:

Kính gởi Cô Nguyệt Nga.

Thưa Cô, khi đọc bài “Vợ chồng tôi đi tuyên thệ nhập tịch Mỹ” đăng trên Nhật Báo Người Việt, tôi thấy lòng nhẹ nhõm hẳn đi. Bởi vì tôi cũng đã nộp đơn và chỉ chờ ngày phỏng vấn.

Sau gần một năm chờ đợi thì cũng đến ngày tôi được gọi. Tôi đã hồi hộp và mất ngủ nhiều đêm liền. Tôi đến sớm hơn 15 phút để trấn tỉnh tinh thần. Phỏng vấn tôi hôm ấy là một thanh niên khoảng trên dưới 30 tuổi, vẻ mặt nghiêm nghị và lạnh lùng. Tôi thầm nghĩ, chắc mình không gặp may rồi!

Từ chỗ cậu ta đứng gọi tên tôi, đến phòng làm việc của cậu ấy, cũng đi qua nhiều dãy phòng. Cậu ta không hề chào hỏi tôi một câu như ” Hi” hoặc “Good Morning” như trong những video mà tôi đã coi trên Google để thực tập.

Với vẻ mặt lầm lì, cậu ta chỉ cho tôi cái ghế và bảo ngồi xuống. Lúc này tôi mới thấy cái thẻ cậu ấy đeo trên cổ. Qua tên họ của cậu ấy, tôi biết cậu ấy là người Tàu.

Cậu ấy đưa tôi tờ giấy có một dòng chữ và bảo tôi đọc, một tờ giấy bảo tôi viết, sau đó là những câu hỏi. Cậu ta hỏi tôi chừng 6 hoặc 7 câu. Cậu ta cũng không nói gì cho đến khi cậu ta cầm form N400 lên và bắt đầu hỏi thì tôi mới biết được mình đã qua phần đọc, viết và trả lời câu hỏi.

Và đây mới thực sự là cuộc “thẩm vấn” Tôi không biết những cuộc phỏng vấn của mọi người như thế nào, hỏi các cháu tôi thì nó nói họ không hỏi nhiều. Vậy tôi xin ghi lại vắn tắt cuộc phỏng vấn của tôi để nhờ mọi người coi thử có giống những cuộc phỏng vấn khác không?

– Bà sống với ai?

– Con gái

– Còn ai nữa không?

– Con rể và 2 đứa cháu

– Nhà có mấy phòng?

– 2 phòng

– Vậy làm sao mà ngủ, ngủ ở đâu?

– Tôi ở phòng nhỏ, phòng lớn có 1 giường nhỏ và 1 cái nôi cho 2 cháu, con gái, con rể ngủ giường lớn.

– Tại sao không sống với chồng mà sống với con?

– Con gái tôi cần tôi giúp trông con, chồng tôi làm việc ở tiểu bang khác.

– Có thu nhập không?

– Không

– Có nợ thuế không?

– Không

– Có khai thuế không?

– Có

– Không có thu nhập làm sao khai thuế? (hằng năm lúc khai thuế, chồng tôi có khai tên của tôi vào nên tôi trả lời như vậy không biết có đúng không? Với câu hỏi này, tôi không biết làm sao để trả lời)

– Có nói láo không?

– Không

– Chồng làm gì?

– Công nhân

– Làm công vịệc gì?

– Đóng gói (chồnng tôi làm cho 1 hãng của Mỹ chuyên gia công những dung cụ gì đó nhưng chỉ vặn vít và đóng gói vào thùng)

– Đóng gói cái gì?

Đến đây thì tôi không còn bình tĩnh và không trả lời được nữa. Với vốn Tiếng Anh bì bõm, tôi chỉ có thể trả lời được như vậy.

Cậu ta gấp hồ sơ lại và bảo tôi sẽ có cuộc phỏng vấn thứ nhì. Tôi hỏi cậu ta là cho tôi biết tôi phải học những gì cho lần phỏng vấn tới. Cậu ta nói tôi phải học nói đúng và hiểu tiếng Anh như mọi người. Tôi vớt vát một câu. Tôi năm nay gần 65 tuổi, tôi chỉ mới học lại tiếng Anh một vài năm nên không thể hiểu hết như những người trẻ được. Cậu ta đứng dậy, mở cửa và chỉ tay cho tôi ra khỏi phòng.

Tôi ra về mà lòng hậm hực vô cùng, không phải hậm hực vì bị đánh rớt. Tôi không giỏi tiếng Anh, cậu ta có quyền đánh rớt tôi nhưng cậu ta không có quyền cư xử thô lỗ và khinh thường tôi như vậy. Cậu ta không có được văn hóa lịch sự đối với người đáng tuổi mẹ mình. Suốt tuần qua, tôi không ăn và cũng không ngủ được, tôi cứ bị ám ảnh bởi khuôn mặt khinh khỉnh của cậu ta. Tôi ước gì mình được đến Mỹ khi còn trẻ hơn, tiếng Anh giỏi hơn thì đâu có bị khinh thường như vậy. Trước ngày mất nước cũng có học được vài năm, khi mất nước và gia đình rơi vào tù tội, phải lo cơm áo gạo tiền từng ngày nên bao nhiêu chữ học được đã “sạch sẽ”.

Thôi thì kính nhờ Cô Nguyệt Nga. Cô Bác hoặc Anh Chị nào đã trải qua kỳ thi quốc tịch xin chỉ giúp tôi vài kinh nghiệm và giải đáp giùm những điều mà tôi chưa được rõ. Tôi xin cám ơn.

1- Bao lâu nữa thì tôi sẽ có cuộc phỏng vấn thứ nhì? Cậu ta là người phỏng vấn lại tôi hay là một người khác?

2- Nếu phỏng vấn lần thứ nhì không được thì có lần thứ ba không hay là phải nộp lại hồ sơ?

3- Nếu thẻ xanh 10 năm hết hạn mà chưa vô quốc tịch thì có được ở lại Mỹ hơp pháp không?

Tôi xin cảm ơn rất nhiều

H. Nguyen

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi: [email protected]

Một thoáng hương Xuân

Thụy khẽ cựa mình, nghiêng người sang một bên… Mắt vẫn nhắm nghiền. Anh chưa tỉnh hẳn. Cái lạnh dìu dịu còn sót lại trong những ngày cuối Đông của Cao Nguyên đất đỏ khiến anh chẳng muốn kéo tấm chăn mỏng đang trùm kín đầu xuống. Miệng nhạt thếch, đẩu óc lãng đãng, bồng bềnh sau một giấc ngủ dài, dưới tác dụng của thuốc mê. Anh không biết là mình thiếp đi bao lâu, sau khi được làm phẫu thuật. Tất cả ý niệm về thời gian đã ra khỏi tầm kiểm soát của anh.

Trong mơ hồ, Thụy vẫn nghe tiếng nói ríu rít như chim hót, tiếng chim ròn rã những sớm mai, lúc đơn vị dừng chân ở một vùng núi đồi yên tịnh – rất hiếm hoi – nào đó, pha lẫn tràng cười tựa pha lê vỡ chập chờn lúc gần, lúc xa. Sau cái cựa mình của anh, những âm thanh ấy vụt tắt. Cả không gian im lìm, cô đọng, chỉ có tiếng quạt máy đang quay những vòng uể oải trên trần nhà. Anh cảm nhận được mùi ethel trộn với alcon thoang thoảng trong không khí trầm mặc ấy. Thụy nghĩ đến màu trắng của những bức tường Quân Y Viện và nhớ lại mấy vần lục bát mới đọc được hôm nào:

Bỗng từ khoảng trống mông mênh.

Chợt quay về kiếp bồng bềnh nổi trôi.

Súng gươm bạn cũ đâu rồi?

Ta còn ta với thân tơi tả sầu.

Trắng tay, trắng cả mái đầu.

Nghe hồn giãy chết giữa màu tóc tang…

Phải! Anh đang nằm đây, giữa màu trắng tang tóc của Quân Y Viện Pleiku với một viên đạn AK xuyên vào bắp đùi, chỉ mới sáng hôm qua đây thôi. Viên đạn nhỏ nhoi, chỉ lớn bằng ngón tay út, thế mà có thể làm thay đổi mạng số của một con người. Oái oăm thay, nó lại do chính con người tạo ra. Chiến tranh thật tàn nhẫn, và súng đạn thật vô tình. Những âm thanh véo von ấy tiếp tục nổi lên, dường như có sự kềm chế về cường độ, đã dứt anh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man:

-Em nghĩ anh ta chưa tỉnh mô!

Giọng một cô gái vang lên nhè nhẹ.

Tiếng người thanh niên nói giọng miền Bắc:

-Đúng thế, sớm lắm thì trưa nay anh ấy mới tỉnh dậy. Nhưng chẳng biết đâu chừng, nên em cũng phải giữ ý một chút…

-Con ni lúc mô mà chẳng rứa, anh nói với hắn chi cho mệt.

Giọng cô gái lúc đầu chen vào.

-Tau mần răng?

-Mi lúc mô cũng láu ta, láu táu chứ mần răng!

-Mi thì hiền như ma gia hỉ?

Người con trai xen vào giảng hòa:

-Tôi thật sự lấy làm lạ, tính tình hai cô xung khắc như nước với lửa mà có thể là bạn thân với nhau lâu dài như thế! Bao nhiêu năm rồi nhỉ?

-Hơn mười năm rồi đó anh à! Từ hồi mới vô lớp mẫu giáo lận tề!

-Em với hắn là oan gia đó anh Chính ơi!

À! thì ra người con trai tên là Chính!

-Sao ngộ vậy?

Chính lên tiếng.

-Anh nghĩ coi, hai đứa có rất nhiều cái không hợp nhau …

-Thí dụ…

-Em thích màu vàng, hắn thích màu xanh… -Cô gái có giọng nói nhẹ nhàng khẽ lên tiếng. Em thích xem phim tình cảm, hắn thì chỉ thích những loại phim chưởng! Em thích toán, hắn lại ưa văn chương… Và còn nhiều thứ khác nhau lắm. Anh Chính biết không Phụng giỏi toán lắm đó. Kỳ mô thầy ra bài tập hắn cũng được mười chín, hai mươi điểm không hà!

-Còn Thanh thì giỏi văn chương lắm đó anh Chính! Lần mô có tập làm văn, bài của hắn cũng được giáo sư đọc cho mọi người nghe. Hắn còn mần thơ với thẩn nữa chứ! -Cô gái có giọng nói sôi nổi nhắc đến hai tiếng thơ thẩn cố ý kéo dài ra, nghe thật buồn cười.

Ồ! Như thế là trong phòng này ngoài anh thì còn có thêm hai người con gái Huế -rất Huế nữa là đàng khác-: Một cô tên Phụng có giọng nói rất mạnh mẽ, dứt khoát; một cô tên Thanh nói năng từ tốn, và một người thanh niên-mà anh đoán có lẽ cũng là thương binh như anh, tên Chính. Như vậy, đây là phòng đôi! Ra vào cái Quân y viện này đã vài ba lần nên anh cũng có chút ít hiểu biết về sự sắp xếp ở đây. Và chắc chắn rằng một trong hai người con gái ấy là người yêu của Chính… Sự suy đoán của anh đã được xác nhận không lâu sau đó. Chính lên tiếng:

-Nhưng, ngẫm lại có khi đó lại chính là những yếu tố để hai cô giữ được tình bạn bền vững! -Anh nói răng lạ rứa! Phụng cất tiếng hỏi liền.

-Này nhé! Hai cô có sở trường khác nhau thì bổ túc cho nhau, nếu có chung thì sẽ trở thành đối thủ rồi, chứ đâu còn là bạn nữa và hai cô chơi với nhau càng lâu thì càng tập được các đức tính tốt.

-Đức tính chi rứa anh? Thanh hỏi nhỏ.

-Các cô biết sống cho người khác, biết chiều bạn mà hy sinh đi sở thích của mình… -Em vẫn chưa hiểu…

-Thí dụ khi muốn đi xem phim chung với nhau, một trong hai cô phải chấp nhận cái điều mà mình không thích…

Thụy cảm thấy nực cười với lối giải thích vừa có tính hài hước và nghe ra cũng hợp lý của người con trai. Hai cô gái im lặng, dường như để chiêm nghiệm câu nói ấy.

-Rứa mà hắn muốn em làm phụ dâu cho hắn đó anh Chính. Tiếng Thanh mang vẻ diễu cợt.

-Con quỷ ni! Mi bán đứng bạn bè hả!

Chính xen vào, giả đò ngạc nhiên:

-Phụng sắp lập gia đình à? Vậy mà anh không biết chi hết. Ủa! Mà chú rể là ai vậy há?

-Thì ông Thiếu Úy Thiết Giáp tên Trần Ngọc Chính chứ còn ai trồng khoai đất nì. Thanh vừa cười vừa nói.

-Anh thiệt không biết chú rể là ai hỉ? -Phụng hỏi có vẻ hờn trách.

Chính vội giả lả:

-Anh nói đùa thôi mà! Đừng có nhũng nhẽo quá người ta cười chết. Ừ! Thì mình nhờ Thanh làm phụ dâu! Nhưng biết tìm đâu ra phụ rể đây nhỉ?

-Trong Chi Đoàn anh không có ai sao? Phụng nói, giọng đã bớt vẻ giận dỗi.

-Có chứ! Nhưng người lớn thì lớn quá, mà người trẻ thì quá trẻ.

-Trời ui! Chứ con Thanh thì lớn với ai mà anh lo!

-Chứ mi lớn lắm hỉ? Thanh cãi lại.

-Tau sắp lập gia đình mà còn chưa lớn răng?

-Mi cứ tưởng lập gia đình là lớn rồi hỉ, mi nghe nì:

“Lấy chàng từ thuở mười ba.

Đến năm mười tám thiếp đà năm con.

Ra đường thiếp hãy còn son.

Về nhà thiếp đã năm con cùng chàng.”

-Ê! Tau hơn mười bảy, gần mười tám rồi nhe…

-Ai mà chẳng biết mi mười bảy bẻ gẫy sừng trâu.

-Thanh thuộc nhiều thơ văn nhỉ. Nhưng thôi! Hai cô đừng đấu khẩu nữa. Để cho anh bạn giường bên nghỉ ngơi! Chính chuyển đề tài.

-Qua chừ không thấy ai vô thăm anh ni hả anh Chính? Tiếng Thanh hỏi nhè nhẹ.

-Có đó chứ! Tối qua, khi các cô ra về rồi, có mấy người vào thăm!

-Cha mẹ hay… người yêu? Phụng tò mò hỏi.

-Không phải, hình như toàn là vợ lính không hà.

-Sao anh biết?

-Nghe cách xưng hô anh biết liền! Nếu là người thân thì đâu cần mở miệng ra là một điều Thiếu Úy hai điều Thiếu Úy.

Thanh chen vào:

-Chắc ông ni đối xử với thuộc cấp tốt lắm, nên khi bị thương mới được họ chăm sóc như rứa, anh Chính hỉ!

-Thanh nhận xét đúng đó, lúc mấy bà vào thăm, mặc dù lúc anh ấy vẫn còn mê man, nhưng họ tỏ ra chăm sóc như lo cho người thân vậy.

-Chứ không có ai khác à?

-Tôi nghĩ anh ấy là người Sài Gòn nên chẳng có thân nhân ở đây!

-Tội nghiệp quá hỉ? Tiếng Thanh có vẻ xót xa.

-Tội nghiệp thì mi chăm sóc cho en đi.

-Con nhỏ ni nói năng dị òm! Quen biết chi mô mà chăm sóc.

-Chừ chưa quen, nhưng mai kia không chừng lia thia quen chậu…

Nằm nghe người ta nói về mình, đôi khi cũng cảm thấy là lạ, nhưng không muốn để các cô quá xa, Thụy khẽ cựa mình một lần nữa, khiến câu nói nửa chừng của Phụng tắt ngấm… Cả căn phòng lại chìm trong im lặng. Một lát sau, anh nhè nhẹ kéo tấm chăn mỏng xuống khỏi đầu. Mở mắt he hé…

Một luồng ánh sáng ban mai rực rỡ lùa vào thị giác, khiến anh phải nhấp nháy khá lâu mới đón nhận được chúng. Bên phải anh là khung cửa sổ rộng nhìn ra khu vườn hoa của bịnh viện được chăm sóc tỉ mỉ và ngăn nắp. Dưới ánh nắng đầu xuân, những đóa mai vàng khoe sắc rực rỡ, pha lẫn màu đỏ của thược dược, mòng gà tạo nên một bức tranh tuyệt mỹ về màu sắc và hài hòa về bố cục… Bên trái, cách khoảng hơn ba thước là một giường bệnh khác. Cuối phòng là cánh cửa ra vào. Nhìn thằng ra dãy hành lang dài hun hút. Liếc mắt nhìn sang giường bên, anh vờ lắc nhẹ đầu, như mới tỉnh giấc. Nhờ đầu giường đã quay lên cao, nên anh dễ dàng quan sát.

Chính, người thanh niên có giọng nói miền Bắc, trạng tuổi anh, ngồi dựa lưng vào tường, cánh tay phải được băng bó kỹ lưỡng, đeo lên cổ bằng một sợi dây trắng. Kế bên là một cô gái, mặc cái áo dài màu vàng hoàng yến, có khuôn mặt sáng như trăng rằm, nước da hồng hào làm nổi rõ đôi mắt to, đen tròn, lộ nét thông minh, lanh lợi. Cạnh giường, trên cái ghế dành cho khách, là một cô gái có mái tóc cắt lỡ cỡ, buông xõa xuống bờ vai thon nhỏ, và che hờ khuôn mặt trái xoan xinh xắn, nhưng mang nét buồn vương vất… Nhất là đôi mắt, đôi mắt trong vắt như nước hồ Thu. Sau khi đã xác nhận được từng người, anh khẽ nhếch môi cười, gục gặc đầu ra dáng chào hỏi…

-Anh tỉnh rồi hả? -Người thanh niên mau miệng hỏi-Thấy trong người ra sao? Có cần gọi y tá không?

Thụy lắc đầu, liếm môi… Chính hiểu ý nên nói tiếp:

-Cô nào rót giúp anh ấy ly nước… Mới tỉnh dậy nên môi còn khô lắm…

Phụng, cô gái ngồi một bên Chính, anh đoán như thế, và quả không sai, lên tiếng:

-Thanh! Lại giúp anh ấy đi…

Cô gái tên Thanh nguýt khẽ Phụng một cái, nhưng cũng đứng dậy, bước đến bên chiếc bàn nhỏ nơi đầu giường. Dáng người thanh mảnh, bó sát trong chiếc áo dài xanh màu da trời, may thật khéo, bước đi nhẹ nhàng như bước chân của loài sáo nhỏ… Rót lưng cốc nước, cô khẽ luồn tay đỡ đầu anh dậy, kê ly nước vào miệng một cách rất khéo léo… Một mùi thơm thanh khiết từ người cô tỏa ra, nhè nhẹ len vào khứu giác, khiến anh cảm thấy ngầy ngật tâm hồn, nhấp chút nước lọc mà như vừa hớp một ngụm rượu mạnh. Cái cảm giác ấy nó chạy dài khắp châu thân anh, lan tỏa đến từng đường gân, thớ thịt. Chưa bao giờ anh có cái xúc động lạ lùng như thế này, Thụy lắp bắp:

-Cám ơn cô… Thanh…

Cô gái mỉm cười, quay gót. Một nụ cười vừa e ấp vừa cởi mở, như anh đã thấy nó tự lúc nào. Khi tiếp xúc gần gũi như thế, anh phát giác: phía dưới, bên bờ trái của đôi mắt hồ Thu ấy có một chấm nút ruồi đen nho nhỏ, mà chỉ khi nhìn kỹ người ta mới thấy được. Thụy nghĩ thầm: “Nốt ruồi Thương Phu Trích Lệ… cô gái này rồi sẽ khổ về đường chồng con đây…” Anh lên tiếng:

-Tôi là Thụy, Thiếu Úy Biệt Động Quân, xin chào ba vị!

Dường như có một sự xúc động nào đó trong tâm hồn Thanh, khi nghe Thụy xưng tên, nhưng chẳng mấy ai lưu ý.

-Tôi là Chính Thiếu Úy Thiết Giáp, người vừa rót nước cho anh là cô Thanh, còn đây là Phụng…

-Vị hôn thê của anh Chính! Thanh chen vào trong lúc Chính còn ngập ngừng.

Một lần nữa Thụy gật đầu ra dấu chào hỏi hai cô gái. Trong lúc đó, trí óc anh làm việc cật lực. Giọng nói và khuôn mặt của người thanh niên này khá quen, nhất là đôi mắt lé kim rất có duyên, dường như anh đã gặp gỡ ở đâu đó… Trườn người lui về phía sau, để ngẩng đầu cao hơn chút nữa, anh quan sát kỹ người thanh niên và nói:

-Hình như mình đã gặp nhau ở đâu rồi thì phải?

Chính cũng ngạc nhiên nói:

-Phải! Tôi cũng thấy anh quen lắm!

-Hay mình đã cùng đi hành quân chung?

-Không phải, vì tôi làm chuyên môn, nay thiếu quân số, tôi mới ra tham dự hai cuộc hành quân thì bị thương.

-Anh có thường uống cà phê Dinh Điền, hay đến Phượng Hoàng nhảy nhót gì chăng?

-Cà phê, tôi không thích mấy. Còn chuyện vũ trường, thì bây giờ tôi có Phụng Hoàng rồi, nên không đi Phượng Hoàng nữa…

Anh vừa nói vừa liếc mắt nhìn Phụng, khiến cô gái mắc cỡ đỏ mặt:

-Cái anh ni! Nói năng chi dị òm!

-Thì từ hồi làm lễ đính hôn với em, anh đâu có la cà như trước nữa…

-Anh xuất thân từ quân Trường nào? Thụy lại lên tiếng lôi anh chàng đang mơ mộng trở về thực tại.

-Tôi khóa 7/68 Thủ Đức.

-Mình không cùng khóa… Trước đây anh học ở đâu?

-Luật khoa mới năm đầu thì có lịnh Tổng Động Viên.

-Tôi muốn hỏi thời Trung Học kìa! Ở Sài Gòn hay Tỉnh?

-Tôi học Sài Gòn và học Trường Tư không hà!

-Trường nào? Kiến Thiết, Nguyễn Bá Tòng, Hưng Đạo, Phan Sào Nam…?

Chợt cả hai cùng la to và cùng cười ha hả:

-Phan Sào Nam, Đệ Tam Bê Bối.

-Mày là Thụy thơ thẩn.

-Mày là Chính Lé X13.

Tràng cười sảng khái lại vang lên, mặc cho hai cô gái ngồi nhìn một cách ngơ ngác. Quả là sự tái ngộ bất ngờ. Phụng e dè lên tiếng:

-Hai anh là bạn học hỉ?

Chính mau mắn đáp

-Đúng thế! Bọn anh học chung lớp đệ Tam B4. Cũng bằng lớp các cô năm nay. Nhưng phá như quỷ nhà chay nên bị gọi trại thành Tam Bê Bối. Mới đó mà đã năm sáu năm rồi Thụy nhỉ!

Họ đã đổi cách xưng, hồn nhiên như thời còn cắp sách đến trường.

-Ừ! Mau thật! Sau đó mày học ở đâu?

-Tao về Hưng Đạo, còn mày?

-Tao qua Trường Sơn. Hết năm đệ nhất, vào Văn Khoa chỉ cà lơ phất phơ đến ngày đi lính.

Phụng lại chen vào:

-Lạ hỉ! Các anh là bạn học chung một lớp mà không nhận ra nhau.

Chính giải thích:

-Em ơi! Sài Gòn đâu có giống như ở đây. Từ nhỏ đến lớn các em học chung một trường, thậm chí chung một lớp. Sài Gòn hằng hà sa số trường. Nhất là bọn học sinh trường tư tụi anh, nay trường này mai trường khác. Hơn nữa, lại là năm Đệ Tam chơi nhiều hơn học, cúp cua thường hơn đến lớp mà… Chỉ chơi thật thân với nhau mới nhớ mà thôi. Thụy góp tiếng:

-Hoặc những người nổi bật như Chính đây nè! Hồi ấy hắn rất giỏi toán! Kỳ nào thầy cho bài về nhà làm, hắn cũng được điểm cao và lên bảng sửa bài cho cả lớp. Ngoài ra, còn có tài kể chuyện kinh dị nữa nên mọi người đặt cho biệt danh là X13.

Chính cũng hào hứng kể:

-Còn Thụy thì rất khá về văn chương. Mấy năm trước đó, nó đã có thơ đăng báo cơ nay.

Bấy giờ mới thấy Thanh chen vào:

-Ngộ hỉ! Răng giống như em với Phụng vậy.

-Ừ ! Giống thật! Thụy cũng có những bài thơ được thầy giáo đọc cho cả lớp nghe. Lần ấy, hắn làm bài Song Thất lục bát, giống thơ ngụ ngôn, được thầy đọc lên, có một cô gái bỏ học hai ba tuần lễ giờ Việt Văn. Tao còn nhớ lõm bõm mấy câu đầu:

“Một buổi sáng trong vườn ngoạn cảnh.

Nhìn khóm mai, lòng chạnh ý hay

Buột mồm Mai đẹp lắm thay.

Nhưng mai có biết rằng ngày trôi nhanh…”

-Gì nữa Thụy?

-Thôi ! Chuyện đó làm tao áy náy mãi, mày còn nhắc làm chi!

-Nhưng anh cũng nên nói cho tụi em biết đầu đuôi câu chuyện chứ! Phụng chen vào có vẻ rất thân mật.

-Ừa! Anh nói nghe thử đi! Thanh cũng đồng tình.

-Nếu các cô muốn thì tôi cũng xin kể: Năm Đệ Tam sau, khi nhập học được vài ba tuần, có một cô gái từ trường khác chuyển đến, được xếp ngồi ở dẫy bàn ngay cạnh tôi. Chỉ biết tên là Nguyễn Thị Mai, chứ chưa một lần tiếp xúc. Nhà nghèo, lại ở ngoại ô, nên tôi phải đạp xe hàng chục cây số đến trường. Buổi trưa nọ, tình cờ thấy cô đứng đón xe Lam ở ngã ba Bình Thới, tôi dừng lại toan thăm hỏi đôi điều, dè đâu, cô quá tự cao, ngoảnh mặt đi hướng khác, không thèm nói năng chi. Tôi quê quá, tuổi trẻ bồng bột, máu tự ái nổi lên, nhất là khi ấy có thằng Nghĩa đầu bạc đạp xe đi cùng. Nhân khi thầy cho đề tài thể thơ song thất lục bát, tôi bèn viết bài thơ có tựa đề: Nói Với Mai. Đọc lên, chỉ là một bài thơ ngụ ngôn bình thường nhưng người trong cuộc thì hiểu, và nhất là cái mồm thằng Nghĩa mày còn lạ gì! Thế là cả lớp biết và cô ấy đã bỏ học giờ Việt Văn đúng ba tuần lễ.

-Anh đọc hết bài cho tụi em nghe đi! Phụng háo hức.

-Tôi cũng không còn nhớ hết đâu chỉ vài ba câu đại ý thôi nhé:

“Một buổi sáng, trong vườn ngoạn cảnh.

Nhìn khóm mai lòng chạnh ý hay.

Buột mồm mai đẹp lắm thay.

Nhưng mai có biết rằng ngày trôi nhanh.

Giờ đang độ xuân xanh vừa chớm.

Hãy hưởng đi sương sớm cuộc đời.

Chứ đừng ngạo mạn khinh người.

Tỏa hương, khoe sắc, cợt cười thế nhân.

Năm tháng qua, tuổi xuân đâu nữa?

Năm tháng qua, tuổi xuân đâu nữa?

Chỉ còn lại cánh tàn mai!

Vất vào thùng rác, chẳng ai ngó ngàng…” Đó! Đại khái là như thế…

-Bài thơ anh làm như rứa, ở vào trường hợp của em, có lẽ em phải nghỉ lớp học đó luôn chứ không phải chỉ và ba tuần lễ mô. Thanh nói trong vẻ đăm chiêu.

-Tôi biết! Lúc ấy đã quá bồng bột, nông nỗi, nên sau hai tuần lễ cô ấy vắng mặt, tôi đã phải tìm đến nhà để nhận lỗi… Và tôi cũng muốn quên đi bài thơ đó…

-Văn thơ là người, anh sinh một đứa con tật nguyền, anh đâu có quyền chối bỏ nó. -Thanh vẫn chưa bằng lòng.

-Bài thơ đọc cho cả mấy chục người nghe, còn anh đến nhà, nhận lỗi với riêng cô ấy thì đâu có công bằng. -Phụng lại láu táu chêm vào.

Thấy cuộc tranh luận có vẻ đi đến chỗ gay cấn, Chính vội giàn hòa:

-Thôi bỏ qua đi! Hơn nữa, Anh thấy Thụy chẳng có lỗi gì cả, trên đời đầy dẫy chuyện ngụ ngôn, ai cảm thấy giống trường hợp mình thì bắt đền tác giả à?

Hai cô gái còn có vẻ ấm ức, nhưng có lẽ nghe lời Chính nên không nhắc đến chuyện ấy nữa. Thụy cười làm hòa:

-Hai cô là bạn mà giống như chị em…

-Anh nói giống chỗ mô?-Phụng chộp liền-Về vóc dáng, về tánh tình hay cái chi khác nữa? -Đâu có cần phải giống nhau mới là chị em, năm nay các cô đang học ôn Kim Vân Kiều mà, phải không?

-Ý ảnh muốn nói hai chị em Thúy Kiều, Thúy Vân đó. -Thanh góp tiếng.

-Phải! Các cô thấy hai nhân vật ấy có điểm nào giống nhau đâu.

“Vân xem trang trọng khác vời,

Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang.

Hoa cười ngọc thốt đoan trang,

Mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da.”

Thanh đọc tiếp:

“Kiều càng sắc sảo mặn mà.

So bề tài sắc, lại là phần hơn.

Làn thu thủy, nét xuân sơn.

Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh.”

Chính vừa cười vừa nói:

-Mày chỉ khéo nịnh đầm.

-Tao nói thật đó chứ. Hai cô đều xinh xắn và có những nét y chang thi hào Tố Như diễn tả.

-Anh ví von như rứa không khéo vận vào người tụi em nớ!

-Dĩ nhiên tôi chỉ nói về nhan sắc thôi chứ về số mệnh thì, nào dám…

Chính lại chuyển đề tài:

-Thụy và Thanh có vẻ hợp nhau đấy, cùng thích và cùng giỏi về văn chương.

-Không chừng anh chẳng phải đi tìm phụ rể ở xa mô.

Phụng vừa cười vừa nói, trong lúc Thanh xí một cái dài sọc. Chính chuyển qua hỏi Thụy:

-Mày ra đây lâu chưa? Có một mình thôi à?

-Hơn hai năm rồi, chẳng một mình thì với ai?

-Em gái Hậu Phương đâu?

Không hiểu sao, lúc ấy anh lại nói dối về mối tình mà anh đã yêu say đắm vài năm trước. -Ai thèm chờ đợi thứ lính trấn thủ lưu đồn như tao với mày đây mà hỏi cho mất công. Trước kia cũng có quen một vài cô, nhưng từ khi tao đổi ra đây thì coi như bặt tin… Đâu có may mắn như mày, có người chăm lo săn sóc…

-Từ ngày ra trường, tao được thuyên chuyển ra đây và quen biết với Phụng, rồi thấy hợp, nên chúng tao đã đi đến quyết định sẽ thành hôn sau khi Phụng thi xong phần một. -Xin chúc mừng hạnh phúc của mày…

-Không chừng phải nhờ đến mày làm phụ rể đó.

-Sẵn sàng thôi! Tao mơ ước ngày nào đó được làm Rể chính chứ không chỉ làm rể phụ đâu.

-Tao sẽ tiếp tay với mày…

Câu nói của Chính bị cắt ngang, vì một đám lính đồ bông ùa vào phòng. Đi đầu là Trung Sĩ Nhất Hạnh, Trung Đội Phó Trung Đội 1; mang máy truyền tin, An lùn; Lễ, liên lạc viên; và Khiết, y tá.

-Thiếu Úy tỉnh rồi kìa.

-Khỏe không dzậy ông thầy?

Thụy đưa tay ngón tay trỏ lên môi ra dấu cho mọi người nói nhỏ nhẹ lại.

-Cám ơn anh em. Tôi khỏe rồi. Hôm nay không có công tác gì hay sao mà kéo cả vào đây vậy?

-Hôm nay được nghỉ xả hơi chuẩn bị đón Tết, nên tụi tui vô thăm Thiếu Úy. Hồi nãy ghé đây thấy ông chưa tỉnh, mấy đứa bèn kéo nhau đi thăm thằng Thái Bắc Kỳ trước.

-Tình trạng Thái ra sao hả anh Hạnh?

-Dạ, còn mê man, nhưng bác sĩ nói có thể đã qua thời kỳ nguy hiểm rồi. Lưng nó bị hằng chục mảnh đạn, may là không trúng chỗ nghiệt.

-Khi trái đạn nổ, Thái đã lấy thân mình để che cho tôi mà. Nó có mệnh hệ nào, chắc tôi ân hận suốt đời. Vì tôi mà lãnh nguyên một trái B40.

Hạnh an ủi:

-Ông đừng nghĩ ngợi như thế, ai ở trong hoàn cảnh ấy, thì cũng phải xử trí như thằng Thái thôi. Thấy cấp chỉ huy trúng đạn ngã xuống mà lặng im đứng nhìn à? Tôi nhớ cách đây hơn một năm, chính ông cũng đã chạy ra cõng Thượng Sĩ Thành về trong mưa đạn đó là thì sao.

Câu nói của Trung Sĩ Nhất Hạnh khiến ánh mắt Thanh bừng lên một niềm vui khó tả. -Tôi ân hận vì nguyên ủy ban đầu kìa, nếu tôi nghe lời ông Đại Đội Trưởng đừng xung phong ra thì đâu nên nỗi, và Thái chẳng cần chạy ra cõng tôi, để bị thương nặng như thế.

-Chính nhờ ông ra như vậy, mới phát giác rằng địch quân đã áp sát mình rồi, chúng định thanh toán Đại Đội mình để làm qua mừng Xuân. Ai dè khi ông xung phong, chúng tưởng đã bị lộ ý đồ, nên mở đợt tấn công luôn, trong khi pháo binh của chúng chưa sẵn sàng.

-Dẫu gì thì tôi cũng thọ ơn cứu mạng của Thái. Kết quả ngày hôm qua ra sao? Đơn vị mình có thiệt hại nhiều không?

-Bị thương hết mấy em, sau đó Không Quân lên vùng và pháo binh yểm trợ rất hữu hiệu, nên đến trưa thì chúng rút, bấy giờ mới tải thương Thiếu Úy cùng các anh em khác, rồi chuẩn bị bãi đáp để bốc Đại Đội về luôn.

-Bị trái B40 nổ ngay trên đầu may nhờ Thái che chở, nhưng tôi cũng mê man cho đến lúc về tới Quân Y Viện, vừa tỉnh dậy lại bị gây mê để giải phẩu, nên chẳng còn biết gì nữa.

-Cuối năm, bị bám sát, tưởng đụng trận nặng, mà chỉ bị thương có vài người là may mắn lắm rồi, ông đừng nghĩ ngợi vẫn vơ nữa, hãy tịnh dưỡng cho mau lành để trở về với anh em.

-Cám ơn anh!

Lễ bấy giờ mới lên tiếng:

-Tụi nó ganh với mình đó Thiếu Úy!

-Ganh làm sao?

-Tại nó thấy mình được về thành phố ăn Tết, nên phá rối mình thôi chứ có gì đâu! Mọi người đều cười xòa, ngay cả Chính và hai cô gái nãy giờ im lặng theo dõi cuộc trao đổi của mấy thày trò Thụy, cũng phải bật cười trước ý tưởng ngộ nghĩnh của chú lính sữa Lễ. Lễ có biệt danh là “lính sữa” vì trông cậu ta còn rất trẻ con, nói năng từ từ tốn, da trắng môi hồng, nhỏ nhắn người, trông rất Babilac.

-Thôi tụi tui đến thămThiếu Úy chút, giờ còn ghé vài anh em khác nữa. Nếu mai không có công việc gì bận tụi tôi lại vô.

-Ừ thôi anh em về đi! Cám ơn đã vào thăm tôi. Chuyển lời thăm hỏi của tôi đến tất cả mọi người nhé! Anh có biết ai đã mang cam với nho vào cho tôi không vậy?

-À! Của vợ Hạ Sĩ Can với vợ Trung Sĩ Tốt đó. Chiều hôm qua, khi đơn vị về đến hậu cứ, các bà ấy nghe ông bị thương đã vội vã vào thăm ông ngay đó.

-Tội nghiệp các bà, công việc nội trợ bề bộn, còn con mọn nữa mà cũng chịu khó vào thăm tôi. Nhắn với mấy bả là tôi xin cám ơn và bảo đừng lặn lội đi như thế nữa. -Bi chừ không có mấy mụ nớ vô thăm, ông thày cũng không cảm thấy cô đơn nữa mô!

An vừa lém lỉnh nói vừa liếc nhìn hai cô gái, khiến các cô ửng hồng đôi má. Trong khi ấy, Thụy lại rất vô tình lên tiếng:

-Đúng vậy, Thiếu Úy Chính nằm giường bên là bạn học của tôi ở Saigon ngày xưa đó.

Mọi người cùng quay sang chào Chính và tuần tự rút lui. Trước khi rời phòng bệnh, An còn cố nói thêm một câu:

-Nhờ các chị chăm sóc giùm ôn thày của em nhe!

Hai cô gái lại một lần nữa, đỏ bừng đôi má. Thanh nhỏ nhẹ:

-Chừ cũng trưa rồi, em xin phép anh Chính đi về, kẻo mẹ trông.

Chính hỏi trong tiếng cười:

-Chỉ xin phép anh thôi sao?

-Chỉ xin phép anh thôi sao?

-Chiều nay Cô Thanh có vào thăm… anh… Chính không?

Phụng chêm vào:

-Anh Chính đã có em thăm rồi. Hắn có vô thăm là thăm người khác tề.

Thanh cự nự:

-Con ni nói năng ốt dột quá đi thôi! Em sẽ trở vô, nếu nhà không có chi bận.

Chính than thở:

-Sắp tới giờ cơm rồi, Thụy lại chưa đi đứng được, ai sẽ lo cho nó ăn uống đây cơ chứ?

Chỉ tay vào chai nước biển treo lủng lẳng trên đầu giường Thụy, cô nói:

-Anh ấy chưa ăn uống được mô! Có thể là chiều ni mới cần đến thực phẩm.

Bước tới bên giường Thụy cô nói khẽ, với một nụ cười thật thân thiện, qua ánh mắt ấy, Thụy ngầm hiểu được những gì cô muốn trao gửi đến anh:

-Anh ráng tịnh dưỡng, em sẽ vô thăm anh thật sớm!

Quay sang Phụng cô tiếp:

-Mi ở lại, tau về!

Phụng tiễn bạn ra cửa. Thụy cố trườn người lên, ngóc cao đầu hơn chút nữa, để nhìn theo tà áo dài xanh đang bay phất phơ trong gió Xuân lồng lộng, và khuất dần ở cuối dẫy hành lang dài hun hút.

***

Những tiếng động khe khẽ ngay bên tai, khiến Thụy choàng tỉnh giấc. Sau khi cô y tá thay bình nước biển mới, anh lại chìm vào giấc ngủ thật sâu. Và một giấc mơ hồng đã đưa anh đến những cảm giác mênh mang, tuyệt vời. Anh tự hỏi tại sao mỗi lần mình nằm mơ thấy những điều hạnh phúc thì thế nào cũng bị ai đó phá vỡ. Còn khi thấy ác mộng thì chỉ một mình anh gánh chịu? Đời quả thật có quá nhiều điều bất công. Anh kéo tấm chăn mỏng khỏi mặt, mở mắt ra, và chưng hững vì một khuôn mặt đàn ông xa lạ đang đứng sát đầu giường anh.

-Bác… bác cần chi?

-Bác… bác cần chi? Thiếu Úy không nhận ra tui răng?

-Bác là…?

-Tui là Thượng Sĩ Thành, Thường Vụ Đại Đội 3 nì!

-Ồ! Thượng Sĩ Thành, nhưng ông đã giải ngũ sau cái lần bị thương ở Đồi Chư Xang cách nay hơn một năm rồi cơ mà!

-Đúng như rứa! Nhưng lần nớ không nhờ ông chạy ra cõng tui vô, thì nay tui đã xanh cỏ rồi chứ còn mô mà vô đây thăm ông!

Thụy nhắc lại cậu nói mà Trung Sĩ nhất Hạnh mới nói với anh sáng nay:

-Chuyện cũ xì ông nhắc lại làm chi! Ai ở vào trường hợp đó cũng phải làm như tôi mà thôi! Huynh Đệ Chi Binh mờ. Ủa! Sao ông biết tôi bị thương mà vào thăm vậy?

Ông già mỉm cười không nói, quay lại phía sau gọi khe khẽ:

-Thanh! Vô đây con!

Cô Thanh bằng xương bằng thịt từ ngoài cửa bước vào, chứ không phải như trong giấc mộng mà anh mới bị phá vỡ lúc nãy.

-Cô Thanh đây là…

-Nó là con gái út của tui! Sáng nay, ở Quân Y Viện về, nó cho biết có một ông Thiếu Úy Tiểu Đoàn 11 Biệt Động Quân bị thương mới nhập viện trưa hôm qua mà tên sao giống cái tên ba thường nhắc nhở trong gia đình. Tôi bảo nó tả nhân dạng thì biết chắc đó là ông chứ không còn ai khác nên bảo mạ nó chuẩn bị nấu nướng một ít thức ăn đem vô cho ông dùng đỡ.

Thảo nào nụ cười sang nay của cô, khiến anh có cảm giác quen thuộc. Quay ra cửa ông gọi tiếp:

-… Mạ nó đâu rổi hỉ! Mang thức ăn vô đây kẻo Thiếu Úy đói bụng! Vì tui biết ổng còn độc thân mà gia đình lại ở tận trong Sài Gòn lận tề.

Một bà trung niên, ăn vận trang nhã bước vào. Tay sách một cái giỏ to. Có lẽ cũng sấp sỉ tứ tuần nhưng vẫn chưa phai mờ nét đẹp của thời xuân sắc.

-Đây là mạ con Thanh, còn đây là Thiếu Úy Thụy, người đã cứu cái mạng già này! Mà tui thường nhắc cho bà cùng sấp nhỏ nghe nớ!

Bà bước đến khẽ gật đầu chào Thụy ánh mắt mang một sự nể vì khó tả, khiến Thụy thấy vô cùng áy náy vì anh vẫn phải nằm để tiếp chuyện với khách. Bà nhẹ nhàng sắp xếp thức ăn lên đầy cái bàn nhỏ. Thụy thật sự ngỡ ngàng vì những diễn biến xảy ra dồn dập.

Cách nay hơn một năm. Khi chạy ra khỏi phòng tuyến cõng Thượng Sĩ Thành, mặc dù lúc ấy hỏa lực của địch rót về hướng đơn vị vô cùng khốc liệt, anh chẳng hề nghĩ rằng nó lại có một cái kết cuộc bất ngờ như hôm nay. Người chiến sĩ khi đối diện quân thù là những mãnh hỗ tung hoành chốn rừng xanh, lúc đứng trước bạn bè, chiến hữu thì lại đầy ắp tình thương yêu, che chở. Đó là cái nhân bản của những người lính chiến đấu vì lý tưởng và có chính nghĩa.

Chẳng riêng Thụy ngỡ ngàng mà Chính và Phụng từ nãy giờ cũng ngồi im lặng để chứng kiến những bất ngờ đang diễn tiến như trong một cuốn phim chiếu chậm, và họ cùng quay nhìn Thanh đang đứng khép nép một bên giường bệnh. Ánh mắt cô nhìn anh chứa chan tình cảm, khiến Thụy thấy nao nao trong lòng.

Ông già lại quay sang nói tiếp:

-Con lại lo cho Thiếu Úy ăn uống đi! Trong suốt thời gian tui nằm ở đây, một tay nó chăm sóc nên rành về chuyện nuôi bịnh lắm!

Thì ra thế! Hèn gì khi rót nưóc cho anh uống, cô rất thành thạo.

-Hôm nay là ngày đưa ông Táo, ông chưa đi đứng được, nên đành chịu! Chiều ba mươi, tui và mẹ con nó vô đón ông dìa nhà ăn tết với gia đình… Quay sang con gái, ông nói tiếp:

-Con còn nghỉ học đến qua Tết, nên từ hôm nay trở đi, mỗi ngày con vô đây chăm sóc cho Thìếu Úy. Có chi trở ngại không rứa con?

Cô khép nép trả lời:

-Dạ thưa cha không có chi mô!

-Như rứa là tốt rồi!

-Thượng Sĩ… Thưa bác đừng bắt cô ấy làm như thế khiến tôi áy náy lắm…

-Có chi mô mà áy náy. Tui mong được báo đền một chút ơn nghĩa của ông mà chờ mãi đến nay mới có dịp…

-Đó là tình đồng đội của người lính với nhau xin bác đừng coi như chuyện thi ân…

-Tui biết! Thi ân bất cầu báo, nhưng người thọ ân mà không nhớ thì có khác chi loài vật. Chắc hẳn Thiếu Úy không muốn tui bị mang tiếng như rứa phải không nì?

Bà mẹ cũng chen vào khiến anh hết đường chống đỡ:

-Nếu Thiếu Úy không chê nhà nghèo thì xin đừng từ chối lời mời của chúng tui! Chính cũng phụ họa thêm:

-Mày không có thân nhân ở đây! Đến đón Tết với gia đình hai bác cho đỡ nhớ nhà cũng tốt, hơn nữa mày chẳng từng mơ ước là chú rể đó sao!

Thụy quay sang cằn nhằn bạn:

-Mày đừng đùa cợt trước mặt người lớn.

Ông Thành quay sang Chính hỏi:

-Ủa, hai ông biết nhau hay sao?

Chính vội giải thích:

-Dạ! Hai đứa cháu là bạn học ở Sài Gòn, mới nhận được nhau sáng nay thôi.

-Rứa thì quý hóa qua rồi!

Quay lại Thụy, ông hỏi:

-Thiếu Úy nghĩ răng?

-Thượng Sĩ… hai… bác… đã có lòng như thế thì… cháu… cháu… đâu dám từ chối.

Căn phòng oà vỡ những tràng cười rộn rã khiến Thụy và Thanh cùng ửng hồng đôi má: Những tràng cười mang niềm vui của sự kết hợp, hòa trong tiếng pháo chuan bị đón Xuân từ ngoài xa văng vẳng đến khiến mọi người có cảm giác hương Xuân đang tràn ngập khắp nơi. Hương xuân cũng đã hòa quyện trong tâm hổn đôi bạn trẻ mà: Tình trong như đã, mặt ngoài còn e…

 

 

 

Pennsylvania: Bị cắn đứt tai vì cãi nhau về Donald Trump

PITTSBURGH, Pennsylvania (NV) – Cảnh sát Pittsburgh, Pennsylvania, cho biết, một người đàn ông 30 tuổi bị cắn đứt phần tai bên phải sau khi cãi nhau về chuyện Tổng Thống Donald Trump.

Theo báo Washington Post, vào khoảng 6 giờ 45 sáng Thứ Hai, cảnh sát đến một cây xăng ở East Liberty, thuộc khu ngoại ô phía Đông của thành phố Pittsburgh, khi nhận được báo cáo có một nạn nhân từ chung cư chạy ra đường kêu la cầu cứu.

Biên bản điều tra của cảnh sát viết rằng anh Marco Ortiz và một người đàn ông khác cãi nhau về chính sách di dân của tân tổng thống.

Lúc đầu họ lời qua tiếng lại rồi dẫn đến xô xát mà hậu quả là anh Ortiz bị cắn đứt tai bên phải.

Nạn nhân được đưa ngay đến bệnh viện, hiện đang trong tình trạng ổn định.

Cảnh sát thu hồi được phần tai bị đứt của anh Ortiz ở trong khu chung cư nhưng kẻ tấn công đã cao chạy xa bay.

Theo lời nạn nhân, anh và kẻ tấn công đều là người ở chung một căn hộ.

Vào khoảng 2 giờ rưỡi sáng Thứ Hai, anh Ortiz từ ngoài đi về, trông thấy người cùng phòng đang vừa uống bia vừa xem truyền hình chiếu về ông Trump.

Người cùng phòng với nạn nhân xuất xứ từ Mexico, sau khi nghe ông Trump có kế hoạch trục xuất ngay lập tức từ 2 triệu đến 3 triệu di dân không có giấy tờ hợp lệ, đặc biệt đối với những ai có tội hình sự, khiến đương sự luôn phập phồng lo sợ.

Nạn nhân trích lời người ở cùng phòng từng nói rằng “nếu Donald Trump tống cổ tôi thì tôi sẽ giết thật nhiều người trước đã, rồi sau đó tôi sẽ bị người ta giết, như vậy tôi mới thỏa lòng.”

Điều tra rửa tiền, tịch thu $20 triệu giấu dưới nệm ở Massachusetts

Nạn nhân kể rằng anh bị người cùng phòng vặn gãy ngón tay và hăm giết chết.

Hình ảnh truyền thông phổ biến vào hôm Thứ Hai cho thấy nạn nhân với nhiều vết cắt trên mặt, ngón tay băng bó và một phần tai bên phải bị trầy trụa và được bọc lại bằng miếng vải.

Nạn nhân trích lời các bác sĩ nói rằng họ sẽ khâu lại cho anh phần tai bị đứt. (TP)

Xuân Xưa

 Hàng năm, cứ Tết đến, nhìn cặp bánh chưng xanh, nhìn những rộn ràng mua sắm, lòng tôi lại bâng khuâng nhớ về những ngày tháng cũ, những ngày tháng êm đềm, vui vẻ dưới mái ấm gia đình với một bầy anh chị em đông đúc, quây quần bên cha mẹ, và nhớ xót xa về bà nội tôi, bố tôi, những người đã ngàn trùng xa cách.

Cứ bắt đầu sang Tháng Chạp, trời hơi se lạnh là mẹ tôi đã lo sửa soạn sắm tết. Trước hết hai mẹ con tôi đi rảo chợ An Đông và chợ Bến Thành để mua vải. Mẹ và tôi, là chị lớn của bầy em, lo cắt may cả tuần mới xong cho cả nhà, mỗi người hai bộ quần áo mới và bộ màn cho các cửa sổ và cửa ra vào. Sau ngày Rằm mẹ tôi xuống chợ Cầu Ông Lãnh mua rau cải, hành về muối dưa; mấy loại củ về phơi làm dưa món; gạo, nếp, đậu, vài ống giang… sửa soạn cho nồi bánh chưng; đồ khô như nấm, bóng, miến, tôm, mực… để nấu cỗ.

Chúng tôi thích nhất nồi bánh chưng ngày Tết. Thuở mới di cư, nhà ít người, chúng tôi còn bé nên nồi bánh nhỏ. Khi tôi lớn lên, nhân số gia tăng dần, bố tôi đặt một cái thùng tôn thật to hình khối vuông, cao cả thước để sắp bánh cho dễ. Sau Tết, thùng đó được để ở gầm cầu thang, chứa các thứ đồ khô cho khỏi chuột. Sát ngày gói bánh mẹ tôi mới mua lá cho tươi.

Bữa ăn trưa ngày Hai Mươi Sáu Tết vừa xong là nhà tôi bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên. Bà nội tôi chỉ huy việc gói bánh chưng. Chị Tư, người giúp việc cùng mấy chị em tôi tíu tít nghe lệnh của bà, trong khi mẹ tôi lặng lẽ ngồi chẻ lạt. Mẹ chẻ lạt rất khéo, mẹ chọn mua mấy ống giang thẳng, không già lắm, đã được ngâm nước mấy hôm cho dễ chẻ. Mẹ pha ra từng thanh, bản to bằng sợi lạt rồi cứ thế mẹ chẻ thanh giang ấy làm hai rồi lại làm hai, làm hai nữa cho đến khi tước thành sợi lạt mỏng tanh. Chả mấy chốc, mấy ống giang đã trở thành mấy bó lạt trắng phau, mềm mại.

Một thau nếp đã được vo để ngâm, thau đậu xanh còn nguyên vỏ ngâm nước, để ngay bên cạnh. Chúng tôi xúm vào rửa lá. Bà chia mỗi đứa một cái khăn nhỏ để rửa từng chiếc lá dong. Bà nói lá phải rửa thật sạch và lau thật khô thì gói bánh mới ngon và không bị hỏng. Lá sạch đươc cột thành từng bó để dốc lên cho róc nước. Nồi hình vuông nên rất dễ xếp bánh, chị Tư phải rửa nồi sẵn sàng và bố tôi đã xếp sẵn mấy cục gạch ngay gần bờ giếng bên hông nhà để làm ông Táo, ông xếp củi sẵn sàng theo thứ tự củi nhỏ, củi lớn để củi dễ bắt lửa chuyến đầu tiên. Khi củi cháy đều người có phận sự ngồi canh chỉ việc bỏ tiếp củi để giữ lửa cho đến khi chín bánh. Nhà con đông lại thêm tục lệ biếu Tết nên mỗi năm nhà tôi gói hơn sáu chục chiếc bánh, cứ một cặp bánh kèm với một hộp trà tàu hoặc một chai rượu tây là thành một phần quà.

Sáng sớm hôm sau mẹ tôi đi chợ thật sớm để lấy thịt đã được đặt sẵn ở sạp thịt quen, không quên mua cho bà tai và mũi heo để bà gói giò thủ, mấy cái chân giò để hầm với măng khô. Trong khi chờ vớt gạo, đãi đậu, bà và mẹ tôi pha thịt bỏ vào một thau đầy, ướp nước mắm ngon và tiêu trắng xay nhuyễn. Mũi và tai heo cũng được cạo rửa, luộc chín sẵn sàng để bà sẽ thái ra xào với nấm hương, mộc nhĩ, tiêu muối để gói giò.

Đậu xanh đãi vỏ xong, bà rắc muối vào rồi bảo xóc đều lên trước khi bỏ vào chõ hấp. Bà chả cần phân lượng, cứ nhắm nhắm, liệu chừng, thế mà ít khi sai lạc. Sau khi đậu chín nhừ bà nói chị Tư lấy muỗng đánh đậu thật tơi rồi nắm lại thành từng cục tròn vừa cho một cái bánh, làm xong xếp cả vào một rổ lớn. Nếp vo sạch, vớt ra mấy cái rá to, bà cứ thò tay vào hũ muối bốc rồi rắc vào rá gạo và sai đứa nào ở gần xóc lên cho đều muối và ráo nước.

Mọi thứ sửa soạn sẵn sàng bà hối thúc mọi người làm cho nhanh để luộc bánh cho kịp vớt không để quá khuya. Thường thì phải nấu liên tục tám tiếng nhưng nồi to nên bà bắt sau khi nước sôi phải để hơn mười tiếng cho bánh chín kỹ. Ba chục cặp bánh gói xong, xếp đầy trên tấm phản gỗ, bà không quên gói mấy xâu bánh tép, những chiếc bánh chưng con con cho các cháu.

Bao nhiêu đầu, đuôi và cuống lá cắt ra được bỏ hết vào đáy thùng để lót, sau đó bà và mẹ tôi xếp bánh thật chặt chẽ vào thùng, khiêng lên bếp mà bố tôi đã xếp sẵn, đổ nước ngập bánh rồi nổi lửa. Bà gọi chị Tư lấy nồi măng khô đã ngâm từ mấy hôm trước rửa thật sạch, đổ đầy nước, để chèn lên mặt bánh vả một nồi nước to cũng đổ nước thật đầy để lên cạnh nồi măng.

Khi nước bắt đầu sôi ùng ục trong nồi bà dặn canh giờ và cứ nước hơi cạn xuống là lấy cái xoong nhỏ có cán làm gáo để múc nước trong nồi chèn đổ xuống nồi bánh rồi lại tiếp nước mới vào nồi chèn. Mùi lá, mùi bánh đã tỏa ra thơm ngát, không gian đã đượm mùi tết.

Chúng tôi ngồi quanh chiếc phản xem bà gói giò thủ. Mấy miếng mũi heo và gần chục cái tai đã được luộc chín mềm, bà thái mỏng hết cho vào một thau, thái mộc nhĩ và nấm hương thành sợi trộn vào, cho tiêu, muối, nước mắm và một ít tiêu còn để nguyên hột. Ướp khoảng nửa tiếng rồi cho vào chiếc chảo to, đặt lên bếp xào kỹ, còn nóng bà đổ vào xấp lá dong đã trần sơ, lau sạch, cứ thế bà vừa gói vừa nắn cho cây giò tròn đều và chắc, rồi lấy lạt buộc chặt . Thoáng một cái là xong mấy đòn giò thủ, bà buộc thành từng cặp và treo lên xà bếp.

Thuở chúng tôi còn bé, buổi tối ngồi canh nồi bánh chưng bà kể truyện cổ tích, có những truyện nghe đến thuộc lòng mà vẫn thích nghe bà kể đi, kể lại. Lớn lên một chút bà dạy chơi tam cúc. Bà có cỗ bài bé chả biết mua từ bao giờ, mỗi năm cứ đến Tết mới giở ra chơi.

Sống ở quê hương mới thấy sự thiêng liêng của ngày Ba Mươi Tết. Từ sáng, mẹ cho tháo hết màn cửa cũ xuống, quét màng nhện, lau cửa sổ, lau sàn nhà thật sạch bóng. Bố tôi lo quét dọn bàn thờ, sai trẻ con đánh bộ lư hương, chân nến bằng đồng sáng choang. Năm nào nhà tôi cũng được chú Tám, lính cũ của bố tôi nay đã về hưu, nhà ở Bình Dương có vườn cây cảnh đem biếu một cành Mai thật đẹp. Bố tôi đốt gốc cắm ngay vào cái lọ độc bình. Hoa nở tưng bừng đúng sáng mùng một. Sau khi lo xong nồi bánh chưng, tối Hai Mươi Bảy và Hai Mươi Tám Tết nào chị em tôi cũng rủ nhau đi chợ hoa, kén mua cho được một đôi cúc đại đóa thật đẹp và hai chậu quất, quả trĩu cành. Sáng Ba Mươi tôi được phân công lên chợ hoa phía sau chợ An Đông mua một bó hoa lay ơn đỏ tươi và mấy bó huệ trắng để trưng bàn thờ.

Buổi chiều, ngoài đường vắng hoe, gần như không có người qua lại. Sau khi dọn dẹp, treo màn cửa mới, trang hoàng nhà xong mẹ tôi lo bầy mâm ngũ quả trên mấy bàn thờ, bà lo mâm cơm đón tổ tiên, ông bà. Thông thường cỗ phải đủ bốn món đĩa, bốn món bát, có canh bóng, miến, nấm, bí. Tôi nhớ mãi bà tôi thường nói, con gà chặt ra làm hai, nửa luộc, nửa quay, lòng mề nấu miến, cổ cánh nấu bí. Ngày xưa thật tiện tặn, có một con gà mà pha ra nhiều món thành ra nồi nước dùng phải thêm mực, thêm tôm khô, các loại củ tỉa hoa làm chân tẩy cho ngọt nước. Mâm cúng Ông Táo có cỗ mũ hàng mã và cũng xôi thịt, bánh trái. Sau khi cúng đón Táo Quân và cúng mời tổ tiên, ông bà về ăn Tết với con cháu, bà tôi xoay ra lo chiếc bàn thiên.

Bàn thiên bày giữa sân thượng, bà tôi muốn mọi thứ phải tố hảo để tế lễ trời đất, chào đón Chúa Xuân, cho năm mới được nhiều may mắn, an khang, thịnh vượng. Con gà trống thiến được buộc thành hình con gà quỳ dáng đẹp, cổ thẳng, mỏ ngước lên trời. Sau khi luộc cẩn thận, con gà ngậm bông hoa tươi đặt nằm trên mâm xôi gấc. Đĩa trái cây đủ năm thứ trái và bình hoa lay ơn đỏ thắm. Không kể các món đặc biệt tết như bánh chưng, giò chả, mứt, hạt dưa và rượu mùi…

Gần đến Giao Thừa, đèn nến lung linh, Giao Thừa là lúc tống cựu, nghinh tân, lúc trời đất giao hòa, chúa Xuân về ngự trị. Bà và bố mẹ tôi mặc quần áo tề chỉnh, sẵn sàng đợi đúng mười hai giờ đêm là thành tâm khấn vái. Tôi đứng sau cảm được sự linh thiêng, ngước mặt lên trời để làn gió lành lạnh mơn man làn da. Cùng đồng loạt pháo nổ rền vang, rộn rã…Tàn một tuần nhang bà tôi lễ tạ, bố mẹ tôi chúc thọ bà, bà chúc lại bố mẹ tôi rồi bắt chúng tôi đi ngủ để sáng sớm sẽ mặc quần áo mới chúc Tết và được tiền lì xì. Tôi còn ở lại sân thượng hưởng gió Xuân, hít thở khí trời linh thiêng lúc trời đất giao mùa.

Đã hơn ba mươi năm xa quê hương, bà và bố tôi đã qua đời. Tôi vẫn nhớ về những kỷ niệm xưa, vẫn nhớ những ngày tết rộn ràng nơi ngôi nhà ấm cúng, vẫn nhớ những giây phút thiêng liêng khi tiễn năm cũ đi, đón năm mới tới nơi sân thượng yêu dấu cũ, của một thời mộng mơ, trẻ dại…

Tiếng Việt của con và mùa Xuân của mẹ

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

***

Với tay tắt ti vi, nhìn đồng hồ gần 6 giờ chiều, tôi uể oải bước vào bếp sửa soạn cơm chiều . Thấy hai đứa con gái đang bày một đống giấy trên bàn, keo dán, viết tô màu. Su và bé An đang chăm chỉ cắt bông hoa đủ màu.

Bước lại gần tôi hỏi:

-Hai đứa đang làm gì vậy?

Bé An nhanh nhẩu trả lời:

-Mình làm thiệp gởi ‘bà quại.’ Mình muốn gởi cho bác Phi, Phượng, Vân, cậu Sơn, Hải, Hà, nhân dịp năm mới.

Trời đất mấy đứa nhỏ để ý ghê, tôi thấy mắc cỡ mà không dám nói ra. Thời buổi này, con người ta sống lệ thuộc vào máy tính nhiều quá. Chia vui, chia buồn, chúc sinh nhật, mừng thượng thọ, lên chức gì tất tần tật. Mọi thứ đều ngồi vào máy tính, viết vài dòng, nhấn chuột gởi đi, chỉ vài phút, chẳng tốn công, tiết kiệm thì giờ, khỏi phải chạy xuống phố lựa thiệp hay ra bưu điện đứng xếp hàng gởi thơ đi.

Mấy bữa trước, tiện việc tôi đã gởi email điện tử chung cho tất cả chị em trong gia đình, bạn bè ” Chúc mừng năm mới,” cứ nghĩ xong bổn phận.

Vậy mà hai đứa con gái của tôi, giờ này cuối tuần thay vì chơi game, nói chuyện với bạn bè trên computer hay chí ít giống má nó dán mắt lên TV xem đoạn phim yêu thích. Tụi nhỏ dành thì giờ ngồi với nhau cắt, dán, làm những tấm thiệp bằng tay, gởi cho ông bà ngoại, bác, cô, cậu.

Đang miên man suy nghĩ, nghe bé An hỏi với:

-Mẹ ơi, năm nay là năm con gì?

Lại thêm ngạc nhiên, tụi nhỏ sinh ra, lớn lên ở xứ Đức này, sao mà cũng nhớ tục lệ của người Việt mình. Chu kỳ mười hai con giáp, mỗi con thay phiên, tuần tự tượng trưng cho mỗi năm.

Đang cố lục lội trong trí óc ngày càng xuống dốc của mình, xem năm ngoái là năm con gì, tôi ỡm ờ trả lời:

– Ừ, để mẹ tính nhé, để xem, năm ngoái là năm con…, à con rồng, vậy năm nay, chờ chút nhé, giơ tay tôi lẩm bẩm tính Tí, Sửu, Dần, Mẹo, ….

Áng chừng Mẹ tính hơi lâu, con gái kế út gõ vào Google tìm

-Ồ ra rồi bé An, năm nay là năm con gà.

Hai chị em hí hoáy vẽ thêm hình con gà vào tấm thiệp đầy màu sắc rực rỡ, xen kẽ những bông hoa xinh xinh, be bé được tô màu cẩn thận viền quanh.

Lay hoay thái thịt, xào rau, bé An bước đến gần, ôm vai mẹ, vui mừng khoe:

-Mẹ ơi, sáng mai mua giùm con bao thư, để mấy tấm thiệp này vào, gởi bưu điện cho ‘Quại’ nhen.

Đón mấy tấm thiệp từ tay Su, giọng bé An nôn nóng:

-Mẹ một tấm thiệp té xuống kìa.

-Bé An, chữ té dùng cho người, còn đồ vật thì ta nói nó rớt xuống.

Miệng thì sửa đúng từ cho bé An, còn mắt tôi thì dán chặt vào tấm thiệp với hàng chữ ghi nắn nót bằng tiếng Việt của con: “Xin chào bà, bà mgoại khẻo không, con thoung bà lam, ngoại dẹp, ngoại coi trẽ hơn bé An, chuc ngoại sóng lau nhe, chúc mung nam mói.”

Bật cười vì con nhỏ viết sai lỗi chính tả, mà còn biết nịnh bà ghê nơi, khen bà đẹp, trẻ hơn bé An, còn cụm từ nào so sánh thi vị hơn!

Bà Ngoại đọc được mấy lời này sẽ tủm tỉm cười vì hạnh phúc, rồi sẽ rươm rướm nước mắt xúc động vì con cháu ở xa, vẫn nghĩ đến cội nguồn, hiểu được rằng ông bà vui biết chừng nào khi nghe cháu trò chuyện bằng chính tiếng Việt hẳn hoi.

Xuân này nữa, là bao nhiêu Mùa Xuân trôi qua? Mẹ tôi 80 tuổi, phải đón Tết ở một nơi không phải quê hương của mình, thiếu mất cái thiêng liêng vào đêm Giao Thừa. Mẹ bày mâm trái cây cúng trời đất trước sân nhà, giữa làn hương khói bay phảng phất, mẹ xì xụp khấn vái mong đất nước, gia đạo an bình. Tiếng pháo nổ vang rền chào đón năm mới, mẹ bận áo dài đi bộ ra đền Đức Thánh Trần đầu ngõ, đốt nhang, xin lộc, nhớ quá phải không mẹ?

Vậy thì năm nay, mong những tấm thiệp mà các cháu tự làm, ghi lời chúc bằng tiếng Việt, gởi gấm cả tình cảm thật thà, thương yêu trong đó, sẽ đem lại niềm vui nho nhỏ, ý nghĩa cho ông bà ngoại, dẫu Mùa Xuân thiếu mai vàng, thiếu nắng Xuân, câu đối đỏ và cả đền Đức Thánh Trần thiêng liêng đã xa mù khơi, chỉ còn trong nỗi nhớ.

Tổng Thống Trump vẫn ‘khó chịu’ vụ thua phiếu phổ thông

WASHINGTON, DC (AP) – Ngay cả trong lúc cố gắng tạo sự hậu thuẫn cho các kế hoạch điều hành quốc gia, qua việc tạo mối quan hệ với các nhà lập pháp, doanh gia, và lãnh đạo nghiệp đoàn, Tổng Thống Donald Trump vẫn có những phát biểu sai lạc về vấn đề gian lận trong cuộc bầu cử vừa qua.

Trong cuộc gặp gỡ các nhà lập pháp thuộc cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa tại Tòa Bạch Ốc vào chiều tối ngày Thứ Hai, ông Trump nói rằng lý do ông thua bà Clinton về số phiếu phổ thông là vì có khoảng 3 triệu trong số 5 triệu người di dân sống bất hợp pháp ở Mỹ đã đi bầu.

Tuy nhiên, đến nay không hề có chứng cớ nào để hỗ trợ cho cáo buộc này của Tổng Thống Donald Trump.

Phát biểu đó cũng có vẻ là một phần về thái độ đang hình thành của Tổng Thống Trump và chính phủ của ông, là đưa ra các phát biểu sai lạc khiến gây cản trở cho nỗ lực tạo sự hợp tác cùng hậu thuẫn trong việc cầm quyền.

Sau một cuối tuần nhiều đôi co cự cãi, ông Trump hôm Thứ Hai mở ra nhiều cuộc gặp gỡ tại Tòa Bạch Ốc với các đại diện doanh gia, lao động, và giới lãnh đạo ở Quốc Hội Mỹ.

Sang ngày Thứ Ba, ông tiếp tục nỗ lực vươn tới các nhóm khác tại Mỹ khi gặp thành phần lãnh đạo kỹ nghệ chế tạo xe hơi.

Trong bản tweet gửi ra lúc sáng sớm, ông Trump cho hay sẽ chú trọng vào việc tạo ra việc làm cũng như giữ việc làm ở Mỹ.

Điều tra rửa tiền, tịch thu $20 triệu giấu dưới nệm ở Massachusetts

“Tôi muốn cơ xưởng mới được xây ở đây để ráp các xe bán tại đây,” ông viết.

Cũng trong ngày Thứ Ba, Tổng Thống Trump dự trù sẽ có cuộc điện đàm với Thủ Tướng Ấn Độ Narendra Modi và gặp ông Mike Pompeo, tân giám đốc CIA.

Phát biểu của ông Trump về số phiếu phổ thông cũng giống như những gì ông từng cáo buộc trên Twitter hồi cuối Tháng Mười Một năm ngoái, rằng ông “đại thắng” trong cuộc bỏ phiếu của Cử Tri Đoàn và “thắng cuộc bỏ phiếu phổ thông nếu người ta loại bỏ hàng triệu người đi bầu bất hợp pháp.”

Bà Hillary Clinton, tuy thua ở Cử Tri Đoàn, lại hơn ông Trump khoảng gần 2.9 triệu phiếu phổ thông.

Cho đến nay không có bằng cớ nào cho thấy sở dĩ có sự kiện này là vì gian lận đầu phiếu. (V.Giang)

Thơ Trần Tuấn Kiệt

Hạc Thần

Em nằm nghe Hạc về khuya
Tấm thân hồng ngọc sầu chia mộng tàn
Đồi Thiên địa – Cõi Dung nhan
Hồn say bát ngát nguồn ân ái này

Chim Hồng cao ngất chân mây
Đắm say vọt đỉnh trời tây nguyệt hồng
Từ ta trút bỏ bụi trần
Bay cùng cánh Hạc lượn vòng ngàn năm

Chút hương rơi rụng bên ngàn
Thiên nhiên vĩnh thể kết thành càn khôn
Nhân gian xây tượng kêu Cồn
Thời gian tiết điệu xô dồn bãi xanh.

Lão Hạc

Rượu bầu thơ túi càn khôn
Sớm nay Lão Hạc giong buồm viễn khơi

Ngàn năm mây trắng bên trời
Ngẩn ngơ nàng đứng ngậm ngùi bãi xanh

Dung nhan đổ nước nghiêng thành
Nước trong bóng nhỏ Hạc huyền đầu tiên.

Vóc Hạc

Tặng Tú Kếu
Ngủ đi năm tháng hao gầy
Bạc phơ vóc hạc cho đầy túi thơ
Vong niên từ đó đến giờ
Véo von tiên nữ sang bờ thinh không
Trung thu thiên địa nối vòng
Ngàn năm cánh Hạc phiêu bồng biển dâu

Hạc Đậu

Bến hồng bóng hạc về khuya
Nghe như băng giá trời chia bến bờ
Trăng sao thu khói tỏa mờ
Nhành cao Hạc đậu bên bờ lau không.

Bụi Hồng

Em đứng đó Cồn Tiên gió nổi
Bóng thiên thai sáo thổi lưng trời
Tân Qui cát bụi mù khơi
Lắng theo giòng nước ửng ngời trăng thu
Lòng thiên địa vân du trường tại
Khói sương lan tỳ hải không bờ
Cõi người thực tại viễn mơ
Chút hương thần thể thu mờ phủi tay.

Mỹ Linh

Xa rồi vóc hạc nguồn thơ
Vong niên em hỡi bến bờ tồn sinh
Đêm say hồn mộng thanh bình
Gió bay lớp áo viễn hành xa xăm
Muôn thu bồi đắp chưa thành
Nguồn ân bể ái lụy mình là đây.

Đất Thơ Sagiang
Và Hồng Hạc

Đất cũ Sagiang Hồng Hạc lại
Ngàn năm dâu biển sóng thu mờ
Bến trời ngưng tụ tinh anh mới
Vỗ cánh muôn trùng vẽ tứ thơ
Xứ sở thi ca Hạc nhẹ nhàng
Chở tình thiên địa mấy tinh sương
Nguồn thơ xếp cánh nghiêng bờ nước
Hồng hạnh đua nhau nở dị thường
Em hát bên bờ bến Cửu long
Rẽ bao nhiêu sóng đến bên lòng
Người thơ thiên cổ đêm nay lại
Thả chút hồn thiêng cánh Hạc hồng.
Trung thu 96.

Các cuộc biểu tình của nữ giới chống Trump có tạo ra thay đổi?

DENVER, Colorado (AP) – Hơn một triệu người tham gia các cuộc biểu tình tuần hành trên khắp nước Mỹ hôm Thứ Bảy vừa qua để bày tỏ sự chống đối chương trình điều hành nước Mỹ của Tổng Thống Donald Trump, một cuộc biểu dương lực lượng mạnh mẽ tạo hy vọng cho phía cấp tiến sau khi kết quả bầu cử khiến họ mất quyền kiểm soát của mọi cơ chế chính quyền.

Nay vấn đề là liệu rằng năng lực đó có thể tiếp tục được duy trì và tạo ra ảnh hưởng chính trị thật sự hay không?

Từ các cuộc biểu tình chống cuộc chiến Iraq năm 2003 tới phong trào “Chiếm Đóng Wall Street,” những cuộc biểu tình lớn lao này không đưa được kết quả nào trong thế giới đời thường.

Một thí dụ khác là ở tiểu bang Wisconsin, hàng chục ngàn người kéo về tràn ngập thủ phủ tiểu bang năm 2011 để phản đối việc Thống Đốc Scott Walker có hành động làm suy yếu nghiệp đoàn.

Ông Walker sau đó tái đắc cử chức vụ thống đốc.

Ông Trump cũng đạt chiến thắng tại tiểu bang này hồi Tháng Mười Một và phía Cộng Hòa nay gia tăng sự kiểm soát của họ tại các cơ quan chính phủ cấp tiểu bang, như từng thấy trong những năm gần đây.

Những người trong ban tổ chức cuộc biểu tình tuần hành hôm Thứ Bảy hứa hẹn sẽ có thêm 10 cuộc vận động khác trong 100 ngày đầu của chính phủ Donald Trump.

Tới nay, họ chỉ có được hành động duy nhất là kêu gọi người ủng hộ viết thư gửi tới các dân biểu và thượng nghị sĩ.

Một số người tham dự cuộc biểu tình, như cô Saudi Garcia, 24 tuổi, sinh viên đại học New York University, nói rằng họ phải có được các hoạt động giống như giới Tea Party vào năm 2009.

Tổng thống Trump vẫn “khó chịu” vụ thua phiếu phổ thông

“Những người này làm việc không ngưng nghỉ, xuất hiện ở các cuộc họp của thành phố, ở khắp mọi nơi,” theo cô Garcia.

Ông Stan A. Veuger, thuộc viện American Enterprise Institute, người có cuộc nghiên cứu về các cuộc biểu tình trên toàn quốc đưa đến phong trào Tea Party và tạo uy thế chính trị cho họ, nói rằng đây không phải là điều tự nhiên mà có.

Ông cho hay các thành phần tranh đấu thuộc Tea Party về quê nhà của họ và tham gia vào các tổ chức địa phương, giúp thay đổi kết quả bầu cử từ gốc.

“Các cuộc biểu tình chính trị có thể có ảnh hưởng,” ông Veuger nói. “Tuy nhiên, không có gì là bảo đảm.” (V.Giang)

Quân đội Nhật phóng vệ tinh truyền tin đầu tiên

TOKYO, Nhật (AP) – Nhật hôm Thứ Ba thành công trong việc phóng vệ tinh truyền tin quân sự đầu tiên, được chế tạo nhằm tăng cường khả năng thông tin liên lạc trong hoàn cảnh có những đe dọa ngày càng gia tăng từ phía Trung Quốc cũng như từ hỏa tiễn của Bắc Hàn.

Vệ tinh mang tên Kirameki-2, được hỏa tiễn loại H-2A phóng đi từ Trung Tâm Không Gian Tanegashima ở vùng Nam nước Nhật.

Nguồn tin từ Bộ Quốc Phòng Nhật nói rằng vệ tinh sau đó tách ra khỏi hỏa tiễn và vào quỹ đạo dự trù.

Đây là vệ tinh đầu tiên trong hệ thống gồm ba vệ tinh, sẽ thay thế các vệ tinh dân sự hiện được quân đội Nhật sử dụng.

Các vệ tinh mới cũng sẽ giúp các đơn vị quân đội Nhật liên lạc với nhau qua mạng nhanh chóng hơn.

Hệ thống mới này cũng nhằm tăng cường khả năng đối phó với thiên tai, theo dõi các hoạt động hàng hải của Trung Quốc từ vùng Nam nước Nhật tới Biển Đông, cùng là mối đe dọa của hỏa tiễn Bắc Hàn.

Các đơn vị quân đội Nhật đang làm nhiệm vụ bảo vệ hòa bình ở Nam Sudan và ngoài khơi bờ biển Somalia cũng đều sử dụng hệ thống này, theo bản tin của hãng thông tấn Kyodo News.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 24 tháng 1 năm 2017

Vệ tinh Kirameki-1 dự trù được phóng lên hồi Tháng Bảy, 2016, nhưng bị hư hại trong khi vận chuyển đến giàn phóng ở French Guiana.

Vệ tinh này đang được sửa chữa và dự trù sẽ phóng lên quỹ đạo vào năm 2018. (V.Giang)

FHA giảm lệ phí, nhưng số đơn vay tiền không thay đổi

(cnbc.com) – Lãi suất thế chấp thấp nhất trong một tháng đã không có tác dụng gì nhiều để thúc đẩy những đơn vay tiền mới trong tuần trước.

Tổng số đơn vay tiền thế chấp trên căn bản không thay đổi, tăng 0.8% trên một căn bản đã được điều chỉnh theo mùa so với tuần lễ trước đó, theo Hiệp Hội Ngân Hàng Thế Chấp (MBA). Tuy nhiên, đơn vay tiền ít hơn một năm trước khoảng 14%, một dấu hiệu nổi bật của tình hình thị trường. Cả những vụ tái tài trợ lẫn những vụ mua bán nhà đều bị kềm hãm giữa lúc lãi suất tăng và sự bất trắc về chính phủ mới làm giảm niềm tin của người tiêu thụ đối với thị trường nhà đất.

Đơn tái tài trợ một món vay mua nhà đã sụt giảm đáng kể sau vụ bầu cử tổng thống, khi lãi suất tăng vọt. Tuần trước thì khác. Số đơn tái tài trợ tăng 7% trong tuần, rõ ràng bị thúc đẩy bởi lời loan báo của Bộ Trưởng HUD sắp ra đi, ông Julian Castro, rằng FHA sẽ giảm lệ phí bảo hiểm thế chấp hàng năm một tỉ lệ 0.25% điểm. Phần của FHA trong tổng số đơn vay tiền đã từ 11.7% tăng lên tới 13.1% trong tuần trước.

Số đơn tái tài trợ vẫn giảm mạnh so với cuối năm 2016, tiếp tục dưới 13% so với mức từ bốn tuần trước, theo ông Mike Fratantoni, kinh tế gia trưởng của MBA.

Những người mua nhà không bị ảnh hưởng bởi hành động giảm lệ phí bảo hiểm của FHA. Đơn vay tiền thế chấp để mua một căn nhà giảm 5% trong tuần và hiện giờ thấp hơn 1% so với một năm trước. Lãi suất thế chấp giảm một chút, nhưng vẫn còn cao hơn so với một năm trước.

Lãi suất trung bình theo hợp đồng đối với những món thế chấp cố định 30 năm với những món vay hợp thức ($424,000 hoặc ít hơn) từ 4.32% giảm còn 4.27%, với điểm từ 0.41 giảm còn 0.39 (gồm cả lệ phí khởi động việc vay tiền) đối với những món vay có tỉ số tiền vay trên trị giá nhà là 80%.

Lãi suất thế chấp lại thấp hơn một chút hôm Thứ Ba (17 Tháng Giêng), nhưng quan điểm chiếm ưu thế vẫn cho rằng lãi suất sẽ tăng trở lại, một khi chính phủ Trump được thành lập. Những người mua nhà vốn đang đứng trước giá nhà cao hơn và số nhà bán bị eo hẹp. Nếu lãi suất tiếp tục tăng, chúng có thể ảnh hưởng tới những người bán nhà hơn là những người mua nhà.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 24 tháng 1 năm 2017

Đối với những người bán, đó là một vấn đề khác hẳn, đặc biệt nếu họ đã mua vào lúc giá rẻ nhất trong năm 2012. Họ có thể tái tài trợ với một lãi suất mới thực sự thấp, sau đó họ có nhiều lựa chọn. Họ có thể cho thuê hay tân trang bất động sản đó. Dù họ chọn giải pháp dọn nhà, họ vẫn có thể giữ bất động sản đó như một khoản đầu tư thực sự vững chắc. Đó là những gì đã xảy ra hai năm trước, khi lãi suất tăng sau khi rất thấp.

Nếu điều đó xảy ra, nó sẽ chỉ làm cho tình trạng thiếu nhà trầm trọng hơn. Giới xây dựng nhà hiện không gia tăng việc xây dựng để đáp ứng nhu cầu mới, và những căn nhà họ đang xây dựng không phải là loại nhà mà thị trường đang cần cho những người mua nhà lần đầu. (n.n.)

Lời khuyên cho những cặp vợ chồng mới khi mua nhà

(RealtyTimes) – Theo một cuộc khảo sát của EstatesDirect.com vào năm 2,000, việc mua hoặc bán một căn nhà còn căng thẳng hơn việc ly dị, khai phá sản hoặc bị mất việc. Do đó, nếu bạn cảm thấy bị choáng ngợp vì việc mua nhà cùng với người yêu của bạn, bạn không phải là người duy nhất cảm thấy như vậy. Việc hình dung đường lối để hòa nhập lối sống, ngân sách và những ước vọng của bạn có thể khó khăn, nhưng không nên để công việc đó trở thành một kinh nghiệm đáng buồn. Sau đây là vài lời khuyên có thể được áp dụng để bạn bắt đầu và chủ động vụ mua nhà của bạn.

Lựa chọn khu phố phù hợp với ngân sách

Hãy phát động việc tìm mua nhà bằng cách thăm dò những khu phố phù hợp với lối sống và ngân sách của bạn. Nhớ xem xét ra ngoài những phí tổn của món thế chấp và bảo hiểm nhà của bạn. Các chi phí tiện ích, trả nợ mua xe, tiền vay thời sinh viên, thực phẩm, đồ đạc, nợ thẻ tín dụng và bất cứ chi phí cố định nào khác phải được tính vào ngân sách của bạn. Đừng quên cộng thêm các phí tổn sửa chữa hàng năm, cũng như một ít tiền cho việc vui chơi để thực sự hưởng thụ căn nhà mới của bạn.

Hãy nhìn vào các khu phố hấp dẫn đối với bạn, từ vấn đề thời gian để đi lại tới các phương tiện giải trí được cung cấp. Những người thích hoạt động ngoài trời và thích đi bộ sẽ có những tiêu chuẩn hoàn toàn khác với những người thích đời sống ban đêm của thành thị, và sự lựa chọn nào cũng ảnh hưởng tới ngân sách của bạn.

Cỡ nhà phù hợp với đời sống của bạn

Khi những cặp vợ chồng mới cưới mua căn nhà đầu tiên, họ đặt nhiều hy vọng và háo hức vào những năm sắp tới. Chẳng bao lâu bạn sẽ khởi sự nghĩ tới chuyện làm thế nào để nó có thể trở thành căn nhà vĩnh viễn của bạn và đủ sức chứa con cái và khách khứa như bạn mơ ước. Nhưng trên thực tế, bất cứ căn nhà nào mà bạn mua cũng phải có cỡ phù hợp với đời sống hiện nay của bạn hoặc không khác xa với tương lai.

Chẳng hạn, việc mua một căn nhà cho năm đứa con như bạn muốn là chuyện tốn kém với rất nhiều phí tổn bảo trì và những chi phí bất ngờ. Bạn có thể quyết định gác lại việc có con trong một vài năm hoặc thay đổi các kế hoạch. Thay vào đó, hãy chú trọng vào căn nhà mà bạn cần trong năm hoặc sáu năm tới, có thể thích hợp một cách thoải mái với hai vợ chồng bạn. Một phòng phụ trội cho khách khứa, một phòng cho trẻ sơ sinh hoặc một văn phòng tại nhà có thể thêm vào sự linh động cần thiết cho căn nhà mới của bạn.

Lúc nào cũng phải tích cực trong vấn đề an toàn

Vài cặp vợ chồng có thể chọn một khu phố không tốt lắm để bù lại phí tổn vay tiền mua nhà. Điều đó có thể phù hợp với tình trạng tài chánh của bạn, nhưng không nên làm hại sự an toàn của bạn. Trong khi đó, những cặp vợ chồng dọn vào những khu phố an toàn với ít hoạt động tội phạm có thể đưa tới sự thỏa mãn với chính mình. Luôn luôn bạn phải bảo vệ căn nhà và sự an toàn cá nhân bất kể môi trường sống của bạn như thế nào.

Hãy khởi sự bằng cách lắp đặt một hệ thống máy ảnh an ninh để bạn có thể theo dõi căn nhà từ nơi bạn làm việc. Việc tham gia vào hoạt động canh chừng khu phố hoặc các nhóm cộng đồng online có thể giúp theo dõi hoạt động đáng ngờ.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 24 tháng 1 năm 2017

Luôn luôn mở rộng sự liên lạc

Việc bảo trì nhà và những công việc vặt đang diễn ra có thể nhanh chóng tạo những khuấy động trong một cuộc hôn nhân và ảnh hưởng tới mối quan hệ của bạn. Hãy mở rộng những liên lạc và ấn định những trông mong một cách sớm sủa. Hãy phân chia công việc và trở thành một người cộng tác đáng tin cậy – người sẽ tôn trọng sự thỏa thuận đến cùng. Điều cũng quan trọng không kém là chấp nhận sự linh động.

Những đòi hỏi của người bạn đời sẽ gia tăng gấp bội, hoặc bạn có thể thù ghét những công việc lặt vặt mà bạn đã cam kết thực hiện. Đừng để cho căn nhà của bạn trở thành một mối quan tâm thường xuyên đè nặng lên đời sống. Cuối cùng, bạn muốn căn nhà của bạn là một nơi an toàn cho tình yêu và sự thông cảm. (n.n.)

Philadelphia cấm giới chủ nhân hỏi mức lương cũ

PHILADELPHIA, Pennsylvania (AP) – Dù rằng có đe dọa sẽ bị công ty cáp Comcast kiện, thành phố Philadelphia vừa ra lệnh cấm giới chủ nhân hỏi những người họ định mướn về các mức lương lãnh trước đó, một điều mà giới ủng hộ nói rằng sẽ giúp thu hẹp khoảng cách lương bổng giữa nam và nữ giới.

Thị Trưởng Jim Kenney ký ban hành luật này hôm Thứ Hai và nói rằng ông tin tưởng là luật sẽ chống lại được các thử thách pháp lý.

“Tôi biết rằng Comcast và cộng đồng doanh gia muốn chấm dứt việc kỳ thị lương bổng, và tôi hy vọng rằng tới đây chúng ta sẽ có một mối quan hệ tốt đẹp hơn về vấn đề này cũng như các vấn đề khiến giới chủ nhân và nhân viên cùng quan tâm,” ông Kenney nói. “Đây không nên là việc ‘có hoặc không,’ bởi vì điều gì tốt cho người dân Philadelphia cũng tốt cho phía doanh gia,” ông Kenney cho biết thêm.

Công ty Comcast và Phòng Thương Mại Philadelphia nói rằng thành phố đi quá đà trong việc can dự vào cách giới chủ nhân liên hệ với những người họ định thuê mướn.

Hội Đồng Thành Phố Philadelphia hồi Tháng Mười Hai đồng thanh chấp thuận thông qua đạo luật này.

Những người ủng hộ cho rằng từ trước đến nay nữ giới luôn bị trả lương thấp hơn nam giới, và việc hỏi mức lương trước đó giúp tiếp tục duy trì tình trạng này.

Điều tra rửa tiền, tịch thu $20 triệu giấu dưới nệm ở Massachusetts

Nữ giới ở Pennsylvania thường chỉ được trả 79 xu cho mỗi đô la trả cho nam giới, theo báo cáo của cuộc kiểm tra dân số năm 2015.

Đối với thành phần nữ giới trong cộng đồng người da đen và Hispanic (nói tiếng Tây Ban Nha), khoảng cách này còn lớn hơn nữa. (V.Giang)

Cứu vãn TPP, Úc đề nghị cho Trung Quốc tham dự

CANBERRA, Úc (NV) – Chính phủ Úc hôm Thứ Ba nói rằng họ đang có nỗ lực để thay đổi thành phần các quốc gia tham dự Hiệp Đinh Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) khi không còn có sự hiện diện của Mỹ, và mở cửa cho Trung Quốc bước vào sau khi Tổng Thống Donald Trump loan báo hủy bỏ thỏa thuận này.

Thỏa thuận TPP có sự tham dự của khoảng một chục quốc gia quanh bờ Thái Bình Dương, với tổng sản lượng nội địa chiếm khoảng 40% của nền kinh tế thế giới.

Tuy nhiên, ông Trump hôm Thứ Hai loan báo chấm dứt sự tham dự của Mỹ vì theo ông thỏa thuận này gây nguy hại cho công việc làm trong nước, theo AFP.

Chính quyền Canberra hiện đưa ra ý tưởng “TPP 12 trừ một,” khi Thủ Tướng Malcolm Turnbull nói rằng chính phủ ông hiện đang có “các cuộc thảo luận” với các thành viên khác, gồm cả Nhật, Tân Tây Lan và Singapore về cách làm sao duy trì được thỏa thuận.

“Có thể là lập trường của Mỹ rồi sẽ thay đổi, như từng thấy ở các thỏa thuận khác,” theo lời ông Turnbull khi cho báo chí hay ở Canberra, nói thêm rằng Ngoại Trưởng Mỹ Rex Tillerson và nhiều người thuộc đảng Cộng Hòa ủng hộ TPP, bản tin AFP cho hay.

“Và cũng có khả năng là TPP tiếp tục đi tới mà không có Mỹ,” ông Turnbull cho biết thêm. “Rõ ràng là có khả năng Trung Quốc sẽ gia nhập TPP.”

Thỏa thuận TPP, lớn nhất trong lịch sử các thỏa thuận thương mại, được coi là nhằm chống lại ảnh hưởng kinh tế ngày càng lớn mạnh của Trung Quốc. (V.Giang)

Ngành thép Việt Nam vẫn tả tơi vì thép Trung Quốc

Phi trường Tân Sơn Nhất trộm cắp từ trong ra ngoài

Theo tin của báo Người Lao Động, cảng hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất loan báo, có tình trạng kẻ gian trà trộn khu vực nhà ga phi trường để lấy cắp tư trang, hành lý của hành khách khi nhu cầu đi lại gần Tết ngày càng cao.

Điều tra rửa tiền, tịch thu $20 triệu giấu dưới nệm

Ngay cả trong lúc cố gắng tạo sự hậu thuẫn cho các kế hoạch điều hành quốc gia, qua việc tạo mối quan hệ với các nhà lập pháp, doanh gia, và lãnh đạo nghiệp đoàn, Tổng Thống Donald Trump vẫn có những phát biểu sai lạc về vấn đề gian lận trong cuộc bầu cử vừa qua.

Tổng thống Trump vẫn “khó chịu” vụ thua phiếu phổ thông

Một công dân Brazil bị bắt sau khi cảnh sát khám phá $20 triệu tiền mặt giấu dưới nệm trong một chung cư ở Massachusetts.

Dấu hiệu chàng sẵn sàng kết hôn

NEW YORK CITY, New York (NV) – Làm thế nào để chàng ngỏ lời cầu hôn sau một thời gian dài hẹn hò? Nếu như phụ nữ thường hay suy nghĩ rằng phải có nhiều yếu tố từ bản thân mình để người đàn ông quyết định gắn bó lâu dài thì theo trang mạng Your Tango, quyết định đó đơn giản hơn nhiều, và bắt nguồn từ những điều mà chị em phụ nữ ít để ý đến.

Lý do duy nhất và cũng là quan trọng nhất khiến người đàn ông muốn cưới và gắn bó lâu dài với người phụ nữ của mình là vì người phụ nữ đó khiến anh ấy trở nên tốt hơn.

Bạn sẽ nhận ra một điều là xe của mình bỗng dưng sạch hơn, nhà cửa hai người ở chung cũng gọn gàng hơn. Chàng quan tâm muốn biết bạn làm gì và ở đâu. Xe của bạn bỗng dưng một ngày được lau chùi sạch sẽ hay xe tự dưng đầu xăng, những điều đơn giản và nhỏ nhoi mà chàng chưa bao giờ để ý đến sẽ trở nên thường xuyên hơn.

Chàng để ý đến cảm giác và suy nghĩ của bạn hơn là trông bạn như thế nào.

Đối với chị em phụ nữ, có lẽ bạn nghĩ trong đầu rằng, “làm sao để nó xuất hiện?”. Sự thật là bạn chẳng thể làm gì để nó có thể xảy ra nhưng bạn có thể cho phép nó xảy ra.

Có một điều mà phụ nữ hay quên rằng, một người đàn ông yêu người phụ nữ yêu họ, nhưng không phải là yêu thương rồi quên và đánh mất bản thân mình. Theo trang mạng Your Tango, tự tin là những gì bạn có thể làm, và yêu thương chúng ta chính là cách là chính mình! Và chỉ có khi là chính mình bạn mới có sức hút!

Thứ hai, chính là bạn phải cảm thấy xứng đáng và thoải mái được chàng quan tâm và chăm sóc, không phải là những gì bạn làm, mà vì đó là bạn. Cho phép mình được yêu thương chính là hãy để cho anh ấy kiểm tra xe cho bạn, nếu anh ấy tình nguyện đổ xăng cho bạn, đừng bảo tự mình làm được mà vui vẻ để anh ấy làm. Để một người đàn ông trở nên tốt hơn, anh ấy cần thời gian và không gian cũng như cơ hội để thể hiện.

Nói tóm lại, người đàn ông sẽ sẵn sàng gắn bó cuộc đời của mình với bạn khi anh ấy tin rằng bạn làm cho cuộc sống anh ấy trở nên tốt đẹp hơn, và quan trọng nhất là, bạn cho phép anh ấy được thể hiện sự quan tâm và lo lắng cho bạn. (N.A)

Thị trường nhà đất Hồng Kông đắt nhất thế giới

370,000 cases of traffic violations discovered

the online newspaper Vietnamplus reported that more than 370,000 cases of traffic violations have been discovered and fined for one month nationwide, totaling VNĐ227.2 billion (US$10 million). Some 2.300 cars, more than 47,000 motorbikes and hundreds of other vehicles that violated traffic laws were seized.

VN rice exports set to face another tough year

Despite facing difficulties, Việt Nam will strive to achieve rice exports of more than 5 million tonnes this year, according to the the Việt Nam Food Association.

Luật pháp ở Việt Nam: ‘Đã nghèo thì phải có tội!’

SÀI GÒN (NV) – Cô Thạch Thị Bé Trúc, 23 tuổi vừa được phóng thích sau mười tháng bị tạm giam với cáo buộc “vi phạm các quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ.”

Cho đến nay, chuyện cô Trúc vào tù sau khi là nạn nhân của một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng vẫn làm công chúng Việt Nam hoang mang và phẫn nộ.

Cô Trúc ngụ ở Trà Vinh, lên Sài Gòn làm công nhân cho một nhà máy tọa lạc ở xã Tân Thông Hội, huyện Củ Chi. Vào tối ngày 27 Tháng Ba, 2015, cô Trúc chở đồng nghiệp là cô Nguyễn Thị Ngọc về nhà. Đến một ngã tư gần nhà, xe hai bánh gắn máy do cô Trúc điều khiển va chạm với một chiếc xe hơi, cả hai ngã ra đường và cùng bị trọng thương. Sau đó cô Ngọc tắt thở tại bệnh viện vì chấn thương não.

Vài tháng sau, cô Trúc bị khởi tố. Theo công an và Viện Kiểm Sát huyện Củ Chi thì lý do cô Trúc bị truy cứu trách nhiệm hình sự vì điều khiển xe hai bánh gắn máy trên 50cc không có giấy phép lái xe, khi từ đường nhánh ra đường chính không nhường quyền ưu tiên cho xe hơi. Người lái xe hơi cũng được xem là có lỗi khi điều khiển xe đến ngã tư mà không làm chủ tay lái nhưng lỗi này không cần truy cứu trách nhiệm hình sự.

Đúng một năm sau ngày xảy ra tai nạn, hồi Tháng Ba, 2016, sau khi hoàn tất cáo trạng, Viện Kiểm Sát huyện Củ Chi ra lệnh tạm giam cô Trúc, bất kể Luật Tố Tụng Hình sự hiện hành của Việt Nam không cho phép tạm giam nếu tội mà bị cáo phạm phải không thuộc loại nghiêm trọng, bị cáo không bỏ trốn và đang phải nuôi con dưới ba tuổi (cô Trúc đang nuôi hai đứa con còn nhỏ, một đứa dưới 36 tháng tuổi).

Từ Tháng Ba, 2016, cho đến cuối năm ngoái, tòa án huyện Củ Chi đã đưa cô Trúc ra xử ba lần. Lần nào tòa cũng trả hồ sơ yêu cầu công an phải trưng cầu giám định tốc độ xe hơi vào thời điểm xảy ra tai nạn và phải thu thập lời khai nhân chứng. Cần lưu ý thêm là tại tòa, cô Trúc liên tục lặp đi lặp lại là xe hơi liên quan đến vụ tai nạn đã chạy với tốc độ rất cao, không mở đèn và kẻ gây ra tai nạn không phải nhân vật mà công an cũng như Viện Kiểm Sát huyện Củ Chi xác định là “người lái.”

Một điểm khác cũng đáng lưu ý là công an không đáp ứng yêu cầu nào của tòa. Sau thời gian “điều tra lại,” “điều tra thêm,” hồ sơ được chuyển qua tòa vẫn thiếu các yếu tố để có thể xử cô Trúc. Đó cũng là lý do tòa án huyện Củ Chi ra lệnh phóng thích cô Trúc.

Cô Trúc không phải là trường hợp duy nhất khiến dân chúng Việt Nam hoang mang và phẫn nộ khi “đã nghèo thì phải có tội” trở thành tiêu chí của hệ thống tư pháp Việt Nam.

Tháng trước, vào ngày 16 Tháng Mười Hai, 2016, bà Phan Thúy Hằng, 49 tuổi, ngụ tại Bến Lức, Long An, kiếm sống bằng giúp việc nhà cho một gia đình ở Gò Vấp, Sài Gòn đã bị tòa án huyện Bến Lức phạt 12 tháng tù nhưng cho hưởng án treo với cùng một tội danh như cô Trúc.

Vào ngày 12 Tháng Tư, bà Hằng chở một người bạn về thăm mẹ của bà ở Bến Lức. Đến nơi, bà Hằng băng qua đường (tỉnh lộ 832) rồi tấp vào lề. Trong lúc bà Hằng và bà Thúy chuẩn bị xuống xe để dắt vào nhà thì ông Hà Tấn Phong, 40 tuổi, điều khiển một xe hai bánh gắn máy khác đâm thẳng vào họ…

Nhiều nhân chứng khẳng định, họ tận mắt chứng kiến ông Phong chạy với tốc độ rất cao, đâm thẳng vào xe của bà Hằng, khi đó đã dừng sát lề. Cú va chạm mạnh đến mức bà Thúy bị hất văng ra giữa đường, bà Hằng gục xuống tại chỗ và bị chiếc xe hai bánh gắn máy đè lên người. Riêng ông Phong thì quờ quạng nhưng không phải do tác động của tai nạn mà vì quá say!

Sau tai nạn, cả bà Hằng và bà Thúy cùng bất tỉnh. Năm ngày sau bà Thúy tắt thở, bà Hằng hôn mê hai ngày và nằm liệt một chỗ trong 21 ngày.

Siết chặt quản lý người nước ngoài khi lưu trú ở Việt Nam

Luật pháp Việt Nam cấm người có nồng độ cồn trong máu quá 0.25mg/1 lít khí thở điều khiển phương tiện giao thông. Những biên bản được lập sau khi xảy ra tai nạn ghi nhận nồng độ cồn trong máu của ông Phong là 0.679mg/1 lít khí thở, gấp gần bốn lần mức cho phép.

Đó có thể là lý do ông Phong tự tìm đến gia đình bà Hằng và bà Thúy xin bãi nại. Ông Phong đã đưa cho thân nhân bà Thúy 50 triệu đồng để lo ma chay, đưa cho bà Hằng 15 triệu đồng để trả tiền điều trị. Bà Hằng kể rằng cả bà lẫn gia đình bà Thúy đều tin rằng, tai nạn là vận mạng, chưa kể họ không muốn đẩy một người cũng có gia đình vào tù nên cùng ký giấy bãi nại.

Thế nhưng chuyện không ngừng ở đó. Ba tháng sau ngày xảy ra tai nạn, công an huyện Bến Lức giao cho bà Hằng quyết định khởi tố vụ án trong đó bà Hằng là… bị can. Bất kể lời khai của các nhân chứng, cả công an lẫn Viện Kiểm Sát huyện Bến Lức cùng lập luận, tai nạn xảy ra là do bà Hằng băng qua đường không an toàn

Ông Phong được hệ thống tư pháp xem là vô can. Chuyện ông Phong say rượu lái xe, tông vào bà Hằng và bà Thúy được xác định là chỉ cần xử phạt hành chính! (G.Đ)

Tin mới cập nhật