Thủ hòa 0-0, Pháp dắt Thụy Sĩ vào vòng 16


Pháp và Thụy Sĩ thủ hòa 0-0 trong trận đấu ở bảng A tối Chủ Nhật 19 tháng 6 trên sân Pierre Mauroy thành phố Lille miền Bắc nước Pháp.



Thủ môn Yann Sommer nhảy cao đánh trái banh sút váo lưới Thụy Sĩ bay qua xà ngang. (Hình: Getty Images)


Thành phần ra sân của hai đội (và cầu thủ thay thế trong hiệp hai).


Thụy Sĩ (4-2-3-1): Sommer; Lichtsteiner, Schar, Djourou, Rodriguez; Behrami, Xhaka; Shaqiri (76′ Fernandez) Dzemaili, Mehmedi (86′ Lang), Embolo (74′ Seferovic)


Pháp (4-3-3): Lloris; Sagna, Rami, Koscielny, Evra; Sissoko, Cabaye, Pogba; Coman (63′ Payet), Gignac, Griezmann.(79′ Matuidi)


Hai đội cầm cự suốt 90 phút không bên nào ghi được bàn thắng. Kết quả Pháp 2 thắng 1 hòa 7 điểm đứng đấu bảng, Thụy Sĩ 1 thắng 2 hòa 5 điểm hạng nhì.


Trong trận đấu cùng giờ Albania thắng Romania 1-0. Do đó Albania 1 thắng 2 thua 3 điểm, Romania 1 hòa 2 thua 1 điểm.


Thụy Sĩ có mối lo ngại là nếu thua chỉ được 4 điểm và có thể ngang điểm với Romania (nếu Romania thắng Albania) và phải so sánh hiệu số bàn thắng bại. Còn với Pháp thắng hay hòa thì đứng đầu bảng, thua thì đứng hạng nhì, không có gì phải lo lắng. Vì thế rõ ràng Thụy Sĩ nỗ lực hơn Pháp ở trận này. Thụy Sĩ kiểm soát bóng 58%, Pháp 42%.


Nhưng Thụy Sĩ không lãnh thẻ vàng nào trong khi Pháp bị hai thẻ vàng. Tuy nhiên đội tuyển Pháp tỏ ra ưu việt hơn, tấn công nhiều hơn, 9 lần sút bóng vào khung thành với 4 lần chính xác, nhưng thủ môn trẻ Sommer rất vững vàng cứu thua được tất cả. Thụy Sĩ chỉ có 3 làn sút vào khung thành nhưng không lần nào chính xác và thủ môn Lloris không cần đụng tay.


Pháp mát nhiều cơ hội ghi bàn. Paul Pogba vẫn chơi xuất sắc, nhưng hai lần sút đụng xà ngang hiệp đầu và Dimitri Payet vào thay Coman ở phút 63 cũng sút đụng xà ngang ra ngoài giống như vậy, Nhưng hòa là tốt cho cả hai đội bất kể kết quả trân cùng giờ kia là như thế nào. Do đó chắc chắn Pháp không có gì nuối tiếc với tỉ số 0-0.


Do sự phức tạp của thể lệ vào vòng 16, ngoài 12 đội nhất và nhì trong 6 bảng còn vớt thêm 4 đội hạng ba khá nhất (chọn căn cứ theo điểm, hiệu số bàn thắng bại, số bàn thắng, v.v…)


Vì vậy Pháp sẽ gâp đội hạng ba ở bàng C, D hoặc E ở vòng 16, cho đến bây giờ chưa xác định được. Còn Thụy Sĩ thì chắc chắn sẽ gặp đội hạng nhì bảng C. (HC)

90 triệu người Việt Nam dùng ‘smart phone’ vào năm 2021


HÀ NỘI (NV) – Số người tại Việt Nam sử dụng điện thoại thông minh (smart phone) sẽ gia tăng gấp ba lần vào năm 2021 so với con số 30 triệu người hiện nay.



Một số sinh viên đã dùng điện thoại thông minh chụp hình khi Tổng Thống Mỹ Barack Obama nói chuyện ở Sài Gòn trong cuộc viếng thăm Việt Nam ngày 25 tháng 5, 2016. Số người dùng điện thoại thông minh dự báo tăng gấp 3 vào năm 2021. (Hình: Jim Watson/AFP/Getty Images)


Theo một bài phân tích thị trường điện thoại di động của hãng sản xuất điện thoại Ericsson, Việt Nam là một nước có tỉ lệ gia tăng sử dụng điện thoại thuộc hàng nhanh nhất tại khu vực Đông Nam Á. Các con số thống kê nói rằng năm 2015, Việt Nam có 30 triệu người sử dụng điện thoại thông minh trên tổng số 92 triệu dân.


Bản phân tích của tổ chức Ericsson ConsumerLab căn cứ vào các cuộc điều tra thăm dò trực tiếp tại Việt Nam nói rằng hơn 30% những người có điện thoại thông minh và vào Internet hàng tuần đã sử dụng các ứng dụng của loại điện thoại này hàng ngày như mạng xã hội, trò chuyện trực tuyến, xem video trực tuyến.


Đi vào chi tiết, cuộc nghiên cứu cho thấy trên căn bản hàng ngày, 70% những người tham gia có dùng mạng xã hội, hơn 50% sử dụng dịch vụ trò chuyện trực tuyến và hơn 40% sử dụng dịch vụ video miễn phí hay video trên phương tiện truyền thông xã hội.


Khi có những biến cố thời sự “nhậy cảm chính trị,” nhà cầm quyền Hà Nội có thói quen phá sóng hay dùng kỹ thuật tường lửa để ngăn chặn người dân chuyển tải thông tin hoặc nhận tin trên các mạng xã hội, đặc biệt là Facebook.


Hoàn toàn khác với loại điện thoại di động “ngu” của nhiều năm trước chỉ dùng để nghe và nói, điện thoại thông minh có rất nhiều ứng dụng từ nhắn và nhận tin, chụp hình, quay phim, vào Internet để nhận và chia xẻ thông tin qua các mạng xã hội. Càng ngày, với đã tiến nhanh của kỹ thuật điện tử, điện thoại thông minh trở thành một thứ phương tiện giao tiếp xã hội không phải chỉ có ở các thành phố mà ngay cả những khu vực hẻo lánh tại Việt Nam.


Hiện nhà cầm quyền CSVN vẫn có những luật lệ khắt khe kiểm soát sự sử dụng Internet dù trên hiến pháp vẫn nói người dân có quyền tự do thông tin, tự do ngôn luận và hội họp. (TN)

Gà nhà đá nhau: Ba ‘đội Anh’ trong Euro 2016


Ba trong bốn đội tuyển Anh có mặt ở Euro 2016 là Anh, Wales và Bắc Ireland.


“Anh,” cũng như “Mỹ,” chỉ là lối quen gọi, không diễn tả trọn vẹn đặc điểm của mỗi quốc gia. Danh xưng chính thức của nước Anh là Vương Quốc Liên Hiệp (United Kingdom, hay đầy đủ: United Kingdom of Great Britain and Northern Ireland, viết tắt UK). UK là một nước liên hiệp mà các thành viên phần nào có quy chế tự trị khác nhau và thay đổi nhiều lần qua lịch sử.



Wayne Rooney, cầu thủ trụ cột của đội tuyển Anh. (Hình: Getty Images)


Lãnh thổ UK gồm 4 thực thể chính: England phía Nam, Scotland phía Bắc, Wales phía Tây đảo Great Britain; Northern (Bắc) Ireland trên phần phía Bắc đảo Ireland; và một số hải đảo nhỏ kế cận.


Liên Hiệp Vương Quốc về mặt chính trị là một quốc gia thống nhất, nhưng trong lãnh vực bóng đá, cả 4 vùng lãnh thổ đều có đội bóng đá quốc gia độc lập và là thành viên Liên Đoàn Bóng Đá Âu Châu UEFA. Ủy Hội Thế Vận Quốc Tế (IOC) không chấp nhận điều này và nước Anh chỉ có một đoàn vận động viên tại Thế Vận Hội Brazil 2016.


Môn thể thao bóng đá xuất phát từ Anh nhưng điều trớ trêu là đội tuyển Anh không có nhiều thành tích trong những giải đấu quốc tế, chỉ một lần duy nhất vô địch FIFA Word Cup 1966 và hai lần khác chiếm hạng tư, ở giải Euro chỉ một lần năm 1968 đứng hạng 3.


Đội tuyển bóng đá quốc gia Scotland là thành viên FIFA từ 1950, chín lần vào World Cup nhưng chưa lần nào tiến xa hơn vòng bảng. Scotland ít tham gia Euro và không có thành tích đáng kể.


Đội Wales chỉ một lần vào vòng chung kết World Cup 1958 và tiến tới trận tứ kết và lần đầu tiên vào Euro 2016. Đài BBC nói rằng Wales tràn trề hy vọng với lần đầu tiên được dự một giải quốc tế lớn. Ở vòng loại để tới Euro 2016, Wales đã thắng 6 trận hòa 3 và thua 1 và lập được kỷ lục 414 phút không bị lọt lưới.


Miền Nam Ireland thành quốc gia độc lập từ 1921 nhưng cho tới thập niên 1950, Liên Đoàn Bóng Đá Ireland mới tách riêng thành hai cơ chế độc lập mang tên: đội tuyển quốc gia Cộng Hòa Ireland và đội tuyển quốc gia Bắc Ireland. Đội tuyển Bắc Ireland ba lần vào World Cup với thành tích cao nhất là tiến tới trận tứ kết năm 1958, và lần đầu tiên được vào vòng chung kết Euro 2016.


Như vậy sẽ có tới 3 đội của nước Anh cùng tranh tài trong Euro 2016.


Anh, Wales, Nga, Slovakia trong bảng B.


Nước Anh có những câu lạc bộ bóng đá danh tiếng thuê mướn nhiều cầu thủ ngoại quốc, nhưng những đội tuyển quốc gia thường không đạt đến thành tích cao trong những giải quốc tế dù với một vài cầu thủ ngôi sao như David Beckham hay Wayne Rooney.


Rooney đã tham dự 3 kỳ World Cup từ 2006, 3 kỳ Euro từ 2004, thành tích cá nhân cho đến nay là đá 109 trận quốc tế ghi 51 bàn, nếu tính chung thành tích câu lạc bộ, Rooney đã có 300 bàn thắng. Sau nhiều kinh nghiệm quốc tế cũng như câu lạc bộ, cầu thủ 30 tuổi này tính tình đã thuần thục hơn và huấn luyện viên Roy Hodgson chọn làm đội trưởng cho đội tuyển Anh tại Euro 2016. (HC)

Đằng sau ‘ngư dân mất tích và thương vong trên biển’ là gì?

Phạm Chí Dũng

Tình cảm bất ngờ

“Hơn 4,000 tàu cá Việt Nam gặp nạn với hơn 2,300 ngư dân thương vong, mất tích trên biển chỉ trong hơn hai năm qua” – vào đầu Tháng Sáu, một quan chức phụ trách các vấn đề liên quan tới ngư dân – ông Vũ Văn Tám, thứ trưởng Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn, đột biến bày tỏ mối quan tâm qua một phát ngôn trên mặt báo chí.

Tình cảm quan tâm được coi là chưa từng có này bất chợt phát lộ chỉ ít ngày sau chuyến công du Việt Nam của Tổng Thống Barack Obama và món quà bất ngờ của người Mỹ về dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí sát thương đối với chính quyền Việt Nam. Cùng lúc, báo chí quốc tế ồn ào tin tức về khả năng tàu sân bay Mỹ có thể tiếp cận càng quân sự Cam Ranh của Việt Nam không chỉ một lần mỗi năm – một nguyên tắc trong “Sách Trắng” của quân đội nhân dân nước này.

Điểm nhấn khá kỳ quặc là cùng với mối quan tâm đột xuất về tình cảm đánh bắt xa bờ của ngư dân, không phải những quan chức áo quần lượt là của Bộ Ngoại Giao mà vẫn là công chức Vũ Văn Tám khi cho rằng “cần phải thiết lập đường dây nóng giữa các quốc gia trong khu vực” để bảo vệ ngư dân, và Việt Nam hiện đã lập một đường dây với Philippines, nhưng muốn có thêm với Thái Lan, Cambodia, Brunei, Malaysia và Indonesia.

Vì sao lại có mối quan tâm hiếm có trên?

Phải chăng chính thể Việt Nam nổi tiếng về trạng thái đu dây chính trị bắt đầu thành tâm lo lắng cho số phận của “ngư dân bám biển hải quân bám bờ,” hay bức bối bởi động cơ nào khác?

Vì sao?

Nếu là thành tâm, vì sao sau vụ giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc lao vào án ngữ ở Biển Đông năm 2014 và khiến hàng ngàn tàu cá của ngư dân Việt phải chịu cảnh nằm bờ treo niêu, lực lượng cảnh sát biển và hải quân Việt Nam lại không có động tác gì để hộ tống ngư dân ra khơi như cách người Philippines và người Nhật đã làm đúng thiên chức “quân với dân như cá với nước?”

Không những tư thế “bám bờ” vẫn kiên định một cách phủ phục đến khó tưởng tượng, những hứa hẹn của chính phủ “cho ngư dân vay tiền đóng tàu sắt” từ giữa năm 2014 đã trôi ngược lên Trung Nam Hải. Sau một thời gian tuyên truyền lẫn tuyên giáo như thể nhà nước sẽ làm tất cả cho ngư dân của mình, một lần nữa trong rất nhiều lần người dân lại mất nốt những hy vọng xót xa còn lại. Bị giới ngân hàng chỉ biết “còn đảng còn tiền” bày ra vài chục loại thủ tục và ngâm hồ sơ đến cả năm trời, chỉ có khoảng 10% ngư dân được giải ngân. Nhiều ngư dân khác đã phải nuốt giận rút hoặc hủy hồ sơ vay vốn. Kế hoạch “đóng tàu sắt” của Việt Nam cho tới nay có thể xem như bị phá sản, ngược lại với thực tế hàng chục ngàn tàu sắt của ngư dân Trung Quốc được Bắc Kinh trang bị đến nơi đến chốn để ồ ạt đánh bắt cá ở Biển Đông.

Và nếu là thành tâm, vì sao đã nửa năm sau khi ngư dân Trương Đình Bảy bị “tàu lạ” giết chết trên biển, chính quyền Việt Nam vẫn không hề đoái hoài đến việc tìm ra thủ phạm? Tất cả những gì được coi là “sẽ điều tra làm rõ” của các cơ quan chức năng Việt Nam vẫn là không công bố được bất kỳ manh mối nào về kẻ thủ ác, vẫn cấm khẩu đến mức đáy lương tâm.

Cần nhắc lại, vụ ngư dân Trương Đình Bảy bị bắn chết xảy ra ở khu vực Trường Sa vào tháng Mười Một, 2015, hai tuần sau vụ một tàu Trung Quốc chĩa súng AK vào tàu hải quân Việt Nam.

Một khả năng rất lớn là những kẻ trên “tàu lạ” gây ra cái chết của ngư dân Trương Đình Bảy chính là người Trung Quốc, cho dù một tờ báo nhà nước đã mau mắn đưa tin rằng ngư dân Việt nhận thấy những người lạ mặc quần áo giống người Philippines. Khi đó, chính Đà Nẵng lại phát hiện ra bằng chứng đầu tiên: “tàu lạ” bắn giết ngư dân Việt treo cờ Trung Quốc.

Chưa hết, chỉ một ngày sau khi Việt Nam tổ chức kỷ niệm sự kiện 17 Tháng Hai, thời điểm nổ ra cuộc tấn công của quân đội Trung Quốc vào biên giới phía Bắc Việt Nam, vào ngày 18 Tháng Hai, một tàu cá của ngư dân Quảng Bình bị “tàu lạ” thả neo làm chìm khiến ba ngư dân mất tích gần đảo Hải Nam, Trung Quốc. Thế nhưng cho tới nay đã không có bất cứ cuộc điều tra nào của các cơ quan chức năng Việt Nam để “làm rõ” kẻ nào là thủ phạm.

Đến giữa Tháng Sáu, lại một tàu cá của ngư dân Việt bị “tàu lạ” húc chìm khiến một ngư dân rơi xuống biển mất tích. Nhưng đòn đánh hiểm này không phải xảy ra xa tít ngoài Biển Đông mà cách Côn Đảo không xa.

Rõ ràng từ cuối năm 2015 đến nay, quan hệ Việt – Trung đã “nồng ấm” thấy rõ. Nếu trước đây, tàu hải giám và tàu cá Trung Quốc chỉ dừng ở mức độ áp sát, ngăn cản, hoặc tấn công đánh đập ngư dân Việt, húc lật thuyền Việt… chứ không trực tiếp bắn thẳng vào ngư dân Việt, thì về sau này, chuyện tàu Trung Quốc bắn chết ngư dân Việt không còn là quá hiếm.

Chưa bao giờ trong lịch sử 41 năm kể từ ngày “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước,” ngư dân Việt lại lâm vào cảnh khốn cùng như những thời khắc này. Mất biển xa để đánh cá, nhưng ngay cả biển gần cũng bị trở nên tang thương bởi vụ “cá chết Formosa.”

“Bảo vệ sự bình yên của vùng biển quê hương”

Giờ đây, ở vào thế phải đối mặt với mối nguy hiểm rất cận kề của pháo phòng không và tên lửa đất đối không Trung Quốc đặt tại đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa, chính quyền Việt Nam không còn cách nào khác là phải tìm cách liên minh với người Mỹ – chỗ dựa duy nhất về mặt quân sự, cũng như tìm mối đồng cảm từ những quốc gia trong khối ASEAN. Đó hẳn là nguồn cơn vì sao giới quan chức Việt “bỗng dưng” quan tâm đến tình trạng hiểm nguy của ngư dân, để từ đó đưa ra mục tiêu “bảo vệ ngư dân” và có thể sẽ bắt đầu đưa tàu hải quân cùng tuần tra với tàu chiến các nước trong khu vực lẫn tàu tuần tra của Mỹ ở khu vực Biển Đông.

Cần nhắc lại, vào Tháng Hai, đã xuất hiện dấu hiệu cho thấy Việt Nam đang buộc phải ngả hơn về Hoa Kỳ, trong lúc xa rời hơn quỹ đạo Bắc Kinh. Trước sự kiện một tàu quân sự Mỹ áp sát đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa và bị phía Trung Quốc lên án dữ dội, phía Việt Nam đã lần đầu tiên tỏ ra “can đảm” khi tuyên bố sự kiện này là “Tàu Mỹ đi qua vô hại.”

Cũng vào Tháng Hai, cuộc diễn tập quân sự chung giữa Nhật và Việt Nam đã kết thúc tại Đà Nẵng. Tin tức về cuộc tập trận chung này chỉ được phát ra bởi hãng tin Kyodo của Nhật. Hãng tin này cho biết lực lượng phòng vệ biển Nhật Bản (MSDF) và hải quân Việt Nam đã có đợt tập dượt chung ba ngày từ 16 – 18 Tháng Hai ngoài khơi Đà Nẵng. Cuộc tập trận này diễn ra trong bối cảnh Trung Quốc đã triển khai tên lửa đất đối không trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa mà Việt Nam cũng tuyên bố chủ quyền.

Kịch bản có thể diễn ra vào những tháng tới là trên danh nghĩa “bảo vệ ngư dân,” một số tàu chiến của hải quân và lực lượng cảnh sát biển Việt Nam sẽ tiến hành tuần tra biển cùng với các “đồng minh” người Nhật và người Philippines. Hoặc nếu khả quan hơn, Việt Nam sẽ cùng tuần tra với các tàu chiến của Hạm Đội 7 Hoa Kỳ để “bảo vệ sự bình yên của vùng biển quê hương.”

Đức Đạt Lai Lạt Ma đọc diễn văn trước Quốc Hội California

SACRAMENTO, California (NV) – Đức Đạt Lai Lạt Ma sẽ đọc diễn văn trước lưỡng viện Quốc Hội California vào lúc 1 giờ trưa Thứ Hai, 20 Tháng Sáu, thông cáo báo chí của Văn Phòng Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn cho biết.

Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn (trái) trao tặng Đức Đạt Lai Lạt Ma bằng tưởng lục của Thượng Viện California nhân dịp ngài dự Đại Lễ Lạc Thành chùa Điều Ngự. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Theo thông cáo, sự kiện này do vị dân cử gốc Việt sắp xếp và phối hợp trong nhiều tháng trước đây.

Trước đó, Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn vinh dự được gặp Đức Đạt Lai Lạt Ma vào Tháng Sáu, 2015, nhân dịp sinh nhật thứ 80 của ngài, và sau đó lại có cơ hội gặp ngài để thảo luận về những cố gắng quảng bá sự thiện tâm tại California và nhân quyền tại Việt Nam, cũng theo thông báo.

Đến Tháng Ba năm nay, Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn chính thức mời Đức Đạt Lai Lạt Ma cùng đến thủ phủ Sacramento với bà để chia sẻ thông điệp thiện tâm và lòng vị tha tại lưỡng viện Quốc Hội nói riêng và người dân California nói chung.

Sau khi được Đức Đạt Lai Lạt Ma chấp nhận lời mời, Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn đã làm việc với hai nhà lãnh đạo Quốc Hội California là Thượng Nghị Sĩ Kevin De Leon, lãnh tụ đa số Thượng Viện, và Dân Biểu Anthony Rendon, chủ tịch Hạ Viện, để có sự xuất hiện hiếm hoi của vị lãnh đạo tinh thần người Tây Tạng trước lưỡng viện Quốc Hội.

“Ngài là hiện thân của hòa bình và độ lượng khắp thế giới,” Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn được trích lời phát biểu. “Thật là vinh dự cho Quốc Hội California được đón tiếp ngài tại thủ phủ Sacramento. Đây là cơ hội để chúng ta học hỏi thêm về cuộc sống mẫu mực của ngài.”

Cũng theo thông báo, Thống Đốc Jerry Brown sẽ tổ chức một bữa ăn trưa dành riêng cho Đức Đạt Lai Lạt Ma, Thượng Nghị Sĩ Kevin De Leon, Dân Biểu Anthony Rendon, và Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn.

Bài diễn văn của Đức Đạt Lai Lạt Ma sẽ được trực tiếp truyền hình qua hai trang web của Thượng Viện và Hạ Viện, cũng như trên trang web CalChannel tại địa chỉ http://www.calchannel.com/live-webcast/, theo thông cáo. (Đ.D.)

Buổi điểm danh cuối cùng

Tạp ghi Huy Phương

Ngày mới bước chân đến Mỹ, với tuổi mới trên 50, lo chuyện dựng vợ gả chồng cho con cái, tham gia niềm vui của con cháu mình và con cháu bạn bè, tháng nào chúng tôi cũng phải tham dự một hai tiệc cưới. Bây giờ suýt soát tuổi 80, sắp lên chức “cố,” cả năm không còn khăn áo chỉnh tề, lên xe “phó hội” ký tên vào sổ vàng, tươi cười đóng hụi chết, mà áo trắng, cà vạt đen, mặt mày buồn thảm đi viếng tang cũng khá nhiều.

(Hình minh họa: David McNew/Getty Images)

Bạn bè, đơn vị cũ, một thời chinh chiến hay là long nhong thời thơ ấu, ông thì nằm trong nhà hưu dưỡng đã hơn năm, ông thì đi gậy chống, walker hay ngồi xe lăn, ông thì đã thành tro bụi chứa trong cái hũ có khắc tên để trên chùa, hay ra nằm ngoài nghĩa địa với bia mộ đề tên!

Bây giờ không còn vào nhà hộ sinh để thăm cháu ra đời, hay chúc mừng hôn lễ của ai nữa, mà toàn đi nhà dưỡng lão, bệnh viện hay tang nghi quán!

Có người bạn mới gặp ở quán cà phê, tươi vui, yêu đời, vài hôm sau vừa nghe tin đột quỵ. Sau một vài tuần ở bệnh viện và trung tâm phục hồi trở về, bây giờ không còn nói được, tay chân lẩy bẩy, gặp nhau, ứa nước mắt, mà không khóc, sợ bạn buồn nản chí.

Trong nhà hưu dưỡng, đi thăm một người bạn khác, gặp một người bạn biến chứng tiểu đường, mắt đã mù, nằm ở đây đã bốn năm, còn nhớ tiếng nói của bạn mà mừng, nhưng không còn trông thấy nhau nữa. Rồi có người mang ống dẫn tiểu, có người mang tã, có người sống nhờ thức ăn chuyền thẳng vào bao tử, mà phải sống không chối từ, không thể dễ dàng chọn cái chết dù muốn chết.

Tôi cũng biết có trường hợp, anh nằm đây đã trên 10 năm, sau lần “tai biến.” Anh mở lớn đôi mắt nhìn tôi, anh nhớ tôi hay không, tôi không rõ, đôi mắt đờ đẫn, mệt mỏi, đầy những chịu đựng. Lần nào vào thăm anh, tôi cũng thấy chị ngồi đó, theo anh suốt một cuộc hành trình dài lâu, mà vẫn như đi một mình. Nhan sắc chị đã tàn phai, thân gầy như xác ve, sức tàn, lực kiệt. Chỉ sợ một ngày nào đó, chị ra đi, bỏ anh lại cho ai? Rồi một ngày, nghe tin anh mất, buồn, nhưng mừng cho chị, từ nay được giải thoát.

Nhưng chỉ ít lâu sau thôi, nghe tin chị cũng theo anh. Chút dầu còn lại trong cây đèn nhỏ đã cạn!

Tuần rồi vào bệnh viện thăm một thằng bạn thời niên thiếu, cái thuở bạn bè mùa Hè nào cũng rong chơi, tinh nghịch mà vô tư, có đêm ngủ lại nhà nhau, mà bây giờ nó nằm đó, hôn mê. Cũng một thời hạnh phúc, cũng một thời đau khổ, cũng vật vã trong chiến tranh, cũng tủi nhục trong tù đày, giờ này đâu còn gì vui buồn mang theo nữa. Thôi ra đi bình yên!

Những người lính cũ dự định tổ chức họp khóa, thời còn sung mãn, một năm một lần, bây giờ ba năm chưa muốn gọi nhau. Ngày trước tập họp vài ba trăm có dư, nay là vài ba chục cũng khó kiếm. Trong điện thoại, ở xa, có bạn nói thều thào không ra hơi, có anh điếc ù phải đeo máy, có người kêu than đau chân đi không nổi, thì làm sao mà họp khóa, điểm danh với anh em được. Ở gần thì đau mắt, không lái xe được, cũng có nhớ bạn thương bè, nhưng sức đã tàn, lực đã kiệt, cũng chẳng còn vui thú gì những lúc gặp gỡ anh em. Thôi đành một tiếng “xin lỗi” là xong!

Trước đó, thăm một anh bạn cùng khóa nhà binh, tuy già yếu, đau ốm trên giường bệnh, nhưng thấy còn lạc quan vui tươi: “Thế nào tháng sau, họp khóa, tôi cũng đến! Lâu quá không gặp anh em!” Lời hứa vui vẻ ấy không ngờ không bao giờ thực hiện được. Chúng tôi “họp khóa” năm ba thằng với anh tại nhà quàn trong ngày tiễn đưa. Rõ ràng là anh có hẹn với chúng tôi là anh sẽ đến, nhưng ở một nơi khác.

Hôm nay họp khóa, chị đã trở thành bà quả phụ, nhận bó hoa từ anh em, nhắc lại như một lời chia buồn. Lần “điểm danh” này, vắng mặt quá nhiều anh em, trong đó có anh. Vắng mặt có lý do – Miễn tố!

Quân số hôm nay đã hao hụt nhiều, phần lớn bất khiển dụng, hoặc được xếp loại 2, nhưng không bao giờ được bổ sung!

Chắc các bạn còn nhớ giờ điểm danh cuối cùng, hay là buổi chào cờ cuối cùng trong đơn vị vào cái Tháng Tư nghiệt ngã của đất nước, rồi anh em, mỗi người một nơi. Có anh em may mắn trôi giạt, sống sót đến xứ người, có người thất thân lâm cảnh tù đày. Đã có bao người chết trong trại tù hung hãn, bao nhiêu người chìm sâu xuống đáy biển oan khiên.

Bây giờ quê người lận đận, mà vẫn có đồng đội, rỗi công đi tìm người thất tán, tái cấu trúc, hay tái bố trí, gọi là đồng môn cùng quân trường, là khóa học, là binh chủng, là đơn vị! Họ gặp nhau, già yếu hơn xưa, tóc đã bạc phơ, câu chuyện ngày cũ, nhớ nhớ, quên quên. Họ gặp nhau mà nước mắt lưng tròng. Nhưng những lần tập họp thưa thớt dần, xa dần, mệt mỏi dần trong ngày tháng phai tàn.

Không phải là một lời nói bi quan, đây có thể là lần điểm danh cuối cùng. Ở tuổi ngoài bảy mươi, cuộc đời còn lại chỉ có thể tính bằng giờ. Nhiều đồng đội đã bỏ anh em đi xa, nhiều người đã không đến. Con số người mất cũng lớn bằng người còn. Răng, tóc, trí nhớ cùng với bạn bè đã bỏ chúng ta ra đi biền biệt.

Tướng MacArthur đã để lại một câu nói để đời: “Old soldiers never die; they just fade away” (Người lính già không chết; họ chỉ phai nhạt dần đi).

Tôi thích và yêu kính những người lính chết trận. Tôi không thích những người lính sống cũng như chết, sống như cái bóng ma. Phải có sự khác biệt của một người lính hy sinh trên chiến địa ngày xưa và một người lính cũ chết trong nhà dưỡng lão. Không thể coi họ như nhau.

Sống mà phai nhạt dần, cho đến một ngày nào đó, không ai còn nhớ đến mình nữa, thì cuộc đời này buồn biết mấy!

Mà thôi, chuyện gì rồi cũng qua, cái gì rồi cũng đến!

‘So much I see my mummy!’

Bùi Bảo Trúc

Một lần cách đây không lâu ở Trung Quốc có xẩy ra một trận động đất tuy không lớn lắm nhưng cũng làm thiệt mạng một số người, khoảng hơn 200 mạng gì đó. Bản tin ấy đến với chúng tôi trong bữa ăn tối ở nhà người bạn. Một phụ nữ trong bàn ăn nghe thấy bản tin truyền hình vọng từ phòng khách vào đã ngậm ngùi và nói với chủ nhà rằng bà thấy rất tội nghiệp cho các nạn nhân, rồi cứ thế mà “thương quá đi cơ chứ… tội quá… sao mà lại khổ đến như thế…” Tôi tưởng nàng sắp buông bát xuống, bỏ ngang bữa cơm và gục xuống bàn khóc như trời thảm đất sầu đến nơi. Nếu nàng làm đúng như vậy thì tôi, lúc ấy đang ngồi trước mặt nàng, sẽ phải phản ứng như thế nào? Phải phụ họa vài ba câu nghẹn ngào, đứng dậy đến bên nàng, đặt tay lên vai nàng đang rung lên và an ủi mấy câu chăng?

May mà tôi đã không làm những việc đó. Nhưng may hơn nữa là tôi đã tự kiềm chế được để không đặt mạnh chai bia xuống bàn ăn và buông ra đôi ba lời thô tục. Rất thô tục. Và hét lên câu này: “That served them well! I hate them so much I see my mummy! They deserved it!” Tuy thế, nghĩ lại, không lẽ lúc nào cũng… lôi mẹ mình ra nên lại thôi. Nhưng sự thực là tôi ghét chúng nó… thấy mẹ luôn.

Chúng nó là bọn hàng xóm cực kỳ khốn nạn của chúng ta. Đi thuê nhà, bị thằng hàng xóm mất dậy thì dọn nhà đi chỗ khác. Bán anh em xa mua láng giềng gần nhưng khổ cho dân tộc chúng ta, đâu có phải cứ thấy thằng hàng xóm đểu giả là chúng ta kiếm chỗ khác mà dọn đi được đâu. Trên thế giới này thiếu gì những nước sống yên bình hiếu hảo với nhau. Gần với chúng ta thì như Lào và Thái Lan. Xa xôi thì như Pháp, Thụy Sĩ với Bỉ hay Ý. Xa hơn nữa là như Úc và Tân Tây Lan chẳng hạn. Cũng có những nước từng có thời xung đột với nhau nhưng rồi lại vượt lên trên những xích mích đó để lại sống hòa hoãn với nhau như Hoa Kỳ với Canada và Anh.

Nhưng Trung Quốc là một nước vô cùng đểu giả và khốn nạn với Việt Nam. Không có một lúc nào Trung Quốc đối xử tử tế với Việt Nam. Cho dù là dưới triều đại nào đi chăng nữa. Bất kể là Hán, Nguyên, Minh hay Thanh… hay gì gì đi nữa. Chúng nó lúc nào cũng chỉ muốn chiếm lấy Việt Nam, tiêu diệt nền văn minh, văn hóa của Việt Nam. Cái gì của chúng, chúng giữ làm của riêng cho chúng, không bao giờ để lọt vào tay những dân tộc khác. Trong khi đó, chúng tìm đủ mọi cách để chiếm đoạt những thứ của các nước khác. Chúng cậy lớn bắt nạt Việt Nam, bắt phải trao nộp các sách vở của người Việt, cống các học trò giỏi, các bộ óc của chúng ta. Đến như trái bắp chúng cũng giữ riêng nếu không nhờ một sứ thần Việt Nam lén mang được vài cái hạt giống về nước thì chúng ta cũng sẽ chẳng bao giờ có được cái bắp ngô.

Nếu như hai nước đang ở trong những xung đột, tranh chấp với nhau mà nó đối xử với chúng ta như thế thì cũng có thể tạm hiểu được đi, mặc dù những vụ xung đột đó không xẩy ra vì những khiêu khích đến từ phía Việt Nam. Có bao giờ một nước nhỏ là Việt Nam lại dại dột đem quân đánh một nước lớn, ngoại trừ những toan tính không thành của Lý Thường Kiệt và Quang Trung nhắm đòi lại những vùng đất chúng chiếm của Việt Nam.

Những ý đồ khốn nạn nhất của Bắc Kinh lại đang được đẩy mạnh tối đa vào lúc này.

Không may cho Việt Nam, những âm mưu tàn độc đó lại được tiếp tay rất tích cực của những người bán nước ở Hà Nội. Không bán thì chúng nhường, cho không, không cho không thì cho thuê với những điều kiện gần như không là một điều kiện nào hết. Và khi người Tầu khốn nạn ngang nhiên chiếm lấy những hải đảo, những vùng hải phận của chúng ta thì những tay sai chỉ biết câm miệng trước hành động của những thái thú mới. Dân chúng, nếu có nói lên thái độ yêu nước, thì họ đàn áp tàn bạo. Đến nỗi bênh vực cho biển, cho cá cũng không được phép.

Trong khi đó, người Tầu, thường dân thôi nhé cũng đang tiến hành những kế hoạch giết dần người Việt một cách qui mô. Những thương lái tìm đủ mọi cách thâm độc để tàn phá nền nông nghiệp của người dân trên cạn, cộng thêm vào đó là việc đánh phá nền ngư nghiệp và đời sống của các ngư dân Việt. Họ đưa vào Việt Nam những sản phẩm độc hại cho sức khỏe của người Việt. Không chỉ các loại hóa chất để chế biến thực phẩm gây bệnh tật cho người tiêu dùng, mà ngay cả những quần áo, giầy dép trẻ em, phụ nữ đầy độc chất gây các loại bệnh hiểm nghèo cũng được đổ sang Việt Nam để về lâu về dài tạo ra những tác hại vô cùng độc hại cho dân tộc chúng ta.

Người Tầu đã trở thành một giống dân vô cùng nguy hiểm, độc ác đặc biệt với Việt Nam. Họ cũng hết sức khốn nạn với luôn cả các quốc gia khác trên thế giới. Họ bị khinh bỉ và thù ghét ở khắp mọi nơi, cho đó là Âu, Mỹ hay Phi Châu. Họ là một giống dân tàn ác và đểu giả ở trong chính nước họ cũng như khi họ đi du lịch ở nước ngoài. Một số nơi đã công khai ghê tởm những du khách vô văn hóa này và thẳng tay cấm cửa họ.

Thế thì việc gì mà tôi phải phí vài ba giọt nước mắt của một người mà “tuổi già gạt lệ như sương/hơi đâu chuốc lấy đôi hàng chứa chan.”

Thế bộ không xót thương cả những đứa bé bị chôn sống, thiệt mạng trong trận động đất ở Trung Quốc hay sao? Không cần. Chỉ phí nước mắt. Tôi nhìn những người Tầu khốn nạn đang tàn phá, tiêu diệt đất nước chúng ta và biết ngay và rất rõ là trước đây họ cũng đã từng là những người Tầu nhỏ cả đấy chứ!

Vì thế, để những xót thương của chúng ta cho những đứa bé của các tỉnh miền Trung đang khốn khổ vì Formosa, những đứa bé sắp đói khát ở đồng bằng sông Cửu Long, những phụ nữ Việt bị bán sang Trung Quốc làm nô lệ thì hơn.

Những nạn nhân trong trận động đất thì kệ họ. Vẫn ghét họ thấy mẹ luôn!

Kim Thánh Thán, nhà phê bình văn học đời nhà Thanh, có lần kể là buổi sáng thức dậy thấy trong nhà xôn xao tiếng người, hỏi ra mới biết là tối hôm trước có một kẻ độc ác nhất trong tỉnh vừa lăn cổ ra chết. Ông phải thốt lên rằng: “Chẳng cũng khoái ư!”

Vậy thì (tuy không “ác” như Kim Thánh Thán), tôi không khoái, nhưng nói là xót thương thì không bao giờ!

Hàng trăm nhà hư hại vì giông lốc ở An Giang


LONG XUYÊN (NV) – Hàng trăm căn nhà đã bị thiệt hại nặng khi mưa kéo dài kèm giông, lốc đêm 18 tháng 6, rạng sáng 19 tháng 6 tại thành phố Long Xuyên và huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang.



Gần 300 nhà dân bị sập, tốc mái vì lốc xoáy . Nhà cửa của người dân bị tốc mái và sập. (Hình: Tuổi Trẻ)


Theo tin báo Dân Trí, vào khoảng 23 giờ 30 phút ngày 18 tháng 6, 2016, “những cơn gió lốc nổi lên cuồn cuộn, càn quét tất cả các khu phố, phường, xã thuộc thành phố Long Xuyên và huyện Thoại Sơn. Ở những nơi cơn lốc đi qua, nhà cửa và cây cối đều bị cuốn phăng, thậm chí nhiều nhà bị tốc mái, gió lốc cuốn bay xa hàng trăm mét.”


Nguồn tin nói giông lốc xảy ra vào đêm tối đã khiến người dân hoảng loạn, bỏ chạy tứ tung để thoát thân. Tuy nhiên, nguồn tin nói, rất may không có thiệt hại về người.


Theo tờ Dân Trí thuật lời ông Trần Anh Thư, giám đốc Sở Nông Nghiệp và Phát Triển tỉnh An Giang cho biết, địa phương bị thiệt hại nặng nề nhất là thành phố Long Xuyên với 446 căn bị thiệt hại, trong đó có 36 căn bị sập hoàn toàn, 143 căn nhà bị tốc mái 100%, 248 tốc mái một phần. Huyện Thoại Sơn có 270 căn nhà bị thiệt hại, trong đó có 17 căn sập hoàn toàn.


Giữa tháng 4, một trận lốc xoáy chỉ diễn ra trong vòng 10 phút chiều 17 tháng 4, 2016, đã làm 320 ngôi nhà tại huyện Phong Điền, Thừa Thiên-Huế tốc mái, thiệt hại khoảng 3.8 tỷ đồng, theo tờ Tuổi Trẻ tường thuật.


 Cũng ngày này, tờ Tuổi Trẻ còn nói rằng một trận mưa đá kèm lốc xoáy xảy ra tại huyện Krông Pa tỉnh Gia Lai đã làm cho 50 ngôi nhà bị thiệt hại hoàn toàn. (TN)

Hai trận cùng giờ và tình thế khó khăn của Nga

Euro 2016 – Bảng B, Thứ Hai, 20 Tháng Sáu

Số phận của đội tuyển Nga, và 3 đội khác trong bảng B, sẽ tùy thuộc vào kết quả tương quan của cả hai trận ngày 20 Tháng Sáu. Vì vậy Euro 2016 đã áp dụng thể lệ hai trận đấu cùng giờ để tranh việc các đội có thể thỏa thuận dàn xếp trước.

Thủ môn Joe Hart của Anh trong trận gặp Nga ngày 11 tháng 6, thủ hòa 1-1. (Hình: Jean Catuffe/Gatty Images)

Nga gặp Wales trên sân Stadium de Municipal ở Toulouse và cả hai đội chỉ có mục tiêu đoạt chiếc vé thứ nhì của bảng B để vào vòng 16 đội.

Nga là đội duy nhất trong bảng chưa có trận thắng nào, sau hai khi hòa Anh 1-1 và thua Slovakia 1-2. Hiện tại chỉ Anh đã có 4 điểm, Slovakia và Wales cùng 3 điểm, Nga 1 điểm.

Nga buộc phải thắng Wales thì mới có 4 điểm để tránh bị loại tức khắc và chờ coi kết quả trận Anh – Slovakia. Các tình huống sẽ xảy ra như sau: (a) Anh thắng, Anh 7 điểm, Slovakia vẫn chỉ 3 điểm. (b) Slovakia thắng, 6 điểm, Anh 4 điểm. (c) Hai đội hòa: Anh 5 điểm, Slkovakia 4 điểm.

Như thế trong trường hợp (a) Nga đương nhiên nhì bảng, còn (b) và (c) thì phải so sánh hiệu số bàn thắng bại, với Anh hay với Slovakia. Vậy không những Nga phải thắng Wales mà cần thắng với tỷ số cao, nếu thấp Nga sẽ chỉ chiếm hạng ba và hy vọng cuối cùng là lấy được 1 trong 4 vé vớt vào vòng trong.

Cầu thủ Denis Glushakov (áo đỏ) là một trong các chân sút của Nga. (Hình: Getty Images)

Huấn luyện viên Leonid Slutskiy sẽ chỉ thiếu một cầu thủ Igor Denisov trong sự sắp xếp đội hình gặp Wales. Cầu thủ dự bị Denis Glushakov, được đưa vào sân ở hiệp nhì đã giúp Nga ghi 1 bàn danh dự trong trận thua Slovakia 1-2 có lẽ sẽ là người thay thế nếu không phải là Golovin.

Đội hình ra sân của Nga dự đoán sẽ là: (4-2-3-1) Akinfeev – Smolnikov, Berezutski , Ignashevich, Schennikov – Golovin, Neustadter – Kokorin, Shatov, Smolov – Dzyuba.

Về phía Wales Joe Ledley chấn thương nhẹ trong trận gặp Anh và Chris Coleman đã bình phục có lẽ sẽ vào trận ngay từ đầu: (3-4-3) Hennessey – Chester, Williams, Davies – Gunter, Ledley, Allen, Taylor – Ramsey, Robson-Kanu, Bale.

Khác với hoàn cảnh ngặt nghèo của Nga, Wales chỉ cần thủ hòa là đã có thể hy vọng vào vòng 16. Chỗ yếu của cả hai đội là ở khả năng ghi bàn. Trong hai trận đầu cả hai chỉ thi đấu ở mức trung bình nếu không phải là tầm thường. Đội nào thể hiện được sự chuyển biến có hiệu quả – cho dù chưa được như Chile trong trận tứ kết Copa America hạ Mexico 7-0 – sẽ là đội không về nước sớm.

Trong quá khứ, Nga chiếm ưu thế trong những lần gặp Wales. Nhưng Wales có hàng phòng thủ vững, trong khi nhu cầu của Nga là phải tăng sức tấn công.

Theo dự đoán của Leaguelane.com, triển vọng thắng của Wales là 39%, Nga là 32%, thủ hòa 29%; trên 2.5 bàn thắng 62%, dưới 2.5 bàn thắng 38%.

Wales là đội được coi là có hàng thủ vững vàng. (Hình: Getty Images)

Như đã phân tích ở trên, tình hình bảng B sẽ định đoạt do trận Nga-Wales hơn là trận Anh-Slovakia. Cũng theo dự đoán của Leaguelane.com, triển vọng thắng của Anh là 48%, Slovakia 29%, thủ hòa 23%.

Đội hình ra sân Pierre-Mauroy ở thành phố Lille của hai đội dự đoán sẽ là:

Anh (4-3-1-2): Hart – Rose, Cahill, Smalling, Walker – Dier, Wilshere, Alli – Rooney – Sterling, Vardy.

Slovakia (4-2-3-1): Kozacik – Hubocan, Durica, Skrtel, Pekarik – Hrosovsky, Kucka – Weiss, Hamsik, Mak – Nemec. (HC)

Tìm hiểu Luật Ngân Hàng

Luật Sư LyLy Nguyễn

Luật Sư LyLy Nguyễn chuyên về Luật Khánh Tận Chương 7, 11, 13 cho cá nhân và cơ sở thương mại, xóa hết các loại nợ, tranh tụng trước Tòa Khánh Tận và khai phá sản hủy bỏ nợ thuế. Về Hoạch Định Tài Sản, Luật Sư LyLy chuyên thảo di chúc và tín mục (trust), ủy quyền điều hành tất cả tài sản, dặn dò săn sóc y tế khi bất lực và hoạch định kế nghiệp. Về Luật Thuế, Luật Sư LyLy đại diện cho thân chủ trường hợp bị kiểm thuế, xin ngưng tịch thâu tài sản vì thiếu thuế, đại diện biện hộ trước Tòa Án Thuế và điều đình xin giảm nợ thuế. Về Luật Thương Mại, Luật Sư LyLy giúp thành lập công ty và tổ hợp hùn hạp. Ngoài ra Luật Sư LyLy còn rất giàu kinh nghiệm về thuế lợi tức cá nhân, thuế trả nhân công, thuế mua bán và thuế tài sản ở hai cấp liên bang và tiểu bang. Luật Sư LyLy Nguyễn được chứng nhận hành nghề tại Supreme Court of California, United States District Court, United States Court of Appeals for the Ninth Circuit và United States Tax Court. Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 10221 Slater Avenue, Suite 216, Fountain Valley, California 92708. Điện thoại: (714) 531-7080. website: www.lylylaw.com

Như đã trình bày kỳ trước, ngân hàng là một nghiệp vụ tối quan trọng bắc cầu giữa giới có tiền và giới cần tiền. Ngân hàng đóng vai trò rất cần thiết trong nền kinh tế tại Hoa Kỳ cũng như các nước văn minh tân tiến khác. Tuy nhiên vì ngân hàng có ảnh hưởng đặc biệt với sinh hoạt kinh tế và thương mại cho nên đã trở thành một lãnh vực có yếu điểm dễ phát sinh lạm dụng.

Vì nhận thức tầm nguy hại của nguy cơ nhũng lạm và quản trị sai lạc vốn cố hữu trong hệ thống ngân hàng cho nên cả liên bang lẫn tiểu bang đều có “Luật Ngân Hàng và Cơ Sở Tài Chánh “ (Banking and Financial Institutions Law) chi phối mọi giao dịch ngân hàng và cơ sở cho vay trên toàn quốc.

Một khi ngân hàng được giấy phép thành lập thì các giới chức thẩm quyền đều có rất nhiều phương thức và phương tiện để kiểm soát hoạt động của ngân hàng. Mục tiêu của luật ngân hàng là ngăn ngừa ngành hối đoái tiền tệ sụp đổ mà trong quá khứ đã từng có lần gây tai họa cho nước Mỹ trong cuộc “đại khủng hoảng kinh tế” (the Great Depression) xẩy ra thời tiền bán thế kỷ 20 khiến hàng loạt hệ thống ngân hàng phải đóng cửa vì phá sản. Ngày nay nhờ sự giám sát chặt chẽ các ngân hàng thương mại và với bảo đảm của chính phủ liên bang trên số tiền ký thác tại hầu hết ngân hàng cho nên tín nhiệm vào hệ thống ngân hàng đã được nâng cao nhiều hơn; đồng thời cũng tạo tác dụng ngăn ngừa hoang mang cho quần chúng vốn là nguyên nhân chính gây ra thảm họa sụp đổ kinh tế Hoa Kỳ trước kia.

Theo luật hiện hành có rất nhiều cơ quan chính quyền được ủy nhiệm việc giám sát ngân hàng. Quan trọng hàng đầu là “Cơ Quan Quản Trị Tiền Tệ Hoa Kỳ” (U.S. Office of the Controller of Currency) trực thuộc Bộ Ngân Khố Liên Bang (U.S. Department of Treasury). Cơ quan này có quyền lực pháp lý trên hàng ngàn ngân hàng quốc gia (national banks) trên toàn quốc. Cơ quan Quản Trị Tiền Tệ chuẩn cấp giấy phép thành lập và có thẩm quyền giám sát ngân hàng quốc gia. Nhiều trách vụ khác nhau của cơ quan được thi hành do sáu “sở hành chánh vùng” (regional administrative offices) đặt trên toàn lãnh thổ Hoa Kỳ. Tiểu bang California được chỉ định vào quận Tây (Western District) có trụ sở chính đặt tại San Francisco. Sở này là nguồn cung cấp chính xác mọi chi tiết về luật lệ liên bang liên quan đến ngân hàng. Tại California cơ quan quản trị tiền tệ còn đặt nhiều chi nhánh thường trực tại Los Angeles và Orange County.

Ngoài cơ quan quản trị tiền tệ việc giám sát và thanh tra ngân hàng cũng còn được nhiều cơ quan chính quyền khác thi hành do viên chức của Federal Deposit Insurance Corporation (viết tắt là FDIC) và Federal Reserve System đã đề cập kỳ trước. Riêng tại California, có giới chức “Giám Sát Ngân Hàng California” (California Superintendent of Banks) kiểm soát các chi nhánh ngân hàng quốc gia hoạt động tại California cùng các ngân hàng tiểu bang (state banks) và ấn định lãi suất tối đa đối với vài loại tiền vay.

Ngân hàng và các cơ sở cho vay đồng thời cũng chịu dưới quyền tài phán của hàng loạt cơ quan kiểm tra khác thuộc liên bang và tiểu bang. Thí dụ Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ (U.S. Department of Justice) có quyền ngăn cản các vụ sáp nhập ngân hàng nếu giới chức ở đây nghĩ rằng việc sáp nhập có thể gây ra ra nạn độc quyền tại vùng nào đó. Một cơ quan khác là Ủy Ban Trao Đổi Chứng Khoán (Security and Exchange Commission viết tắt là SEC) có qui định ngân hàng và cơ sở tài chánh nếu có bán chứng khoán ra ngoài công chúng thì phải lập tờ tường trình báo cáo định kỳ lên ủy ban. Ngoài ra ngân hàng và cơ sở tài chánh nào có tham gia vào một vài chương trình cho vay của chính phủ thì đều phải chịu nhiều kiểm tra kỹ lưỡng của các cơ quan có liên hệ khác thuộc nhiều phân bộ khác nhau, thí dụ như Cơ Quan Hành Chánh Cựu Chiến Binh (Veteran Administration) hoặc các Bộ Lao Động (U.S. Department of Labor), Phát Triển Gia Cư và Đô Thị (Housing and Urban Development), hoặc Nha Sức Khỏe và Phục Vụ Nhân Bản (Health and Human Services), v.v… Thêm vào đó, ngân hàng và cơ sở tài chánh cũng như mọi nghiệp vụ khác còn bị ảnh hưởng các đạo luật liên bang và tiểu bang về vấn đề đặc biệt liên quan đến việc làm công bằng (employment equal opportunity), kỳ thị trong việc cho vay (discrimination in lending), báo cáo hồ sơ tín dụng không thiên vị (fair credit reporting), tín nhiệm cho vay (truth in lending) và các thủ tục đòi nợ trễ hạn một cách hợp pháp.

Theo định kỳ các ngân hàng và cơ sở cho vay đều bắt buộc phải tường trình chi tiết tình trạng tài chánh lên các thẩm quyền giám sát. Những báo cáo này nộp từng tam cá nguyệt do các ngân hàng cỡ trung bình trở lên và sáu tháng cho các ngân hàng hay cơ sở nhỏ. Riêng với các ngân hàng đang gặp khó khăn thì bắt buộc phải lập phúc trình đặc biệt nhất là đối với ngân hàng hay cơ sở nào gần sụp đổ phải lập báo cáo liên tục cho đến khi thay đổi tình trạng.

Ngoài việc lập báo cáo định kỳ, các ngân hàng còn phải chịu các cuộc thị sát định kỳ của nhiều toán thanh tra khác nhau để bảo đảm rằng ngân hàng hoạt động theo đúng theo luật lệ pháp định và tôn trọng các nguyên tắc căn bản về ngân hàng, cũng như không phát hiện kỳ thị nào xẩy ra cho mọi tầng lớp khách hàng. Thông thường các cuộc thị sát này đều bất ngờ không loan báo trước. Các giới chức thanh tra thi hành trách vụ duyệt xét mọi hồ sơ lưu trữ của ngân hàng, đích thân kiểm điểm từng hồ sơ, thử nghiệm hệ thống điện toán, duyệt lại nguyên tắc và thủ tục cho vay tiền, đếm lại tiền mặt hiện hữu. Hai lãnh vực mà các giới chức thanh tra thường lưu ý tới nhất là tình trạng của các món nợ chưa trả xong và kết toán danh mục tổng số tiền cho vay.

Đối với tình trạng các món nợ chưa trả xong, thanh tra ngân hàng sẽ lượng định tầm cỡ của từng món tiền mà ngân hàng đã cho vay rồi đánh giá khả năng trả tiền của người nợ. Mỗi ngân hàng được phê điểm căn cứ trên tầm cỡ của trọn hồ sơ cho vay. Để lượng định các món nợ, giới chức thanh tra kiểm xét các món thế chấp cho từng món nợ, lưu lượng tiền mặt của người nợ đã trả hàng tháng. Trong giai đoạn kiểm tra này điều chính yếu ngân hàng phải có đầy đủ hồ sơ chính xác. Vì lý do đó đã khiến ngân hàng thường đối xử khắt khe với khách hàng trong việc chấp thuận cho vay tiền, luôn luôn đòi hỏi phải có đầy đủ giấy tờ liên hệ rồi mới cho vay, cho dù đối với khách quí.

Ngân hàng còn phải chuẩn bị trình hồ sơ tiền cho vay (loan porfolio) cho giới chức thanh tra duyệt xét. Trên nguyên tắc hồ sơ tiền cho vay của ngân hàng sẽ được đánh giá là “hồ sơ cho vay cân bằng” nếu các món vay được trải đều cho nhiều loại mục đích vay khác nhau, thí dụ như vay cho địa ốc, kỹ nghệ sản xuất, các ngành cung cấp dịch vụ hay vay tiền mua xe hơi. Hồ sơ với tiền cho vay cân bằng sẽ có khả năng đứng vững và sẽ thoát được tình trạng kinh tế trồi sụt bất thường xẩy ra cho kỹ nghệ nào đó và được đánh giá mạnh hơn hồ sơ cho vay nặng về một kỹ nghệ mà thôi.

Thẩm quyền thanh tra ngân hàng nằm trong tay nhiều cơ quan khác nhau cho nên nhiều cuộc thanh tra liên tiếp gây tốn phí rất nhiều cho chính phủ và trở thành gánh nặng quá mức cho ngân hàng. Để giảm bớt nhiều cuộc thanh tra trùng hợp không cần thiết, các giới chức thanh tra thuộc nhiều cơ quan khác nhau đều dùng chung một hệ thống tính điểm gọi là “Hệ Thống Đánh Giá Ngân Hàng Đồng Nhất cho Liên Cơ Quan” (The Uniform Interagency Bank Rating System). Hệ thống này cho điểm kiểm tra ngân hàng trên năm lãnh vực căn bản là ngân hàng có (1) đầy đủ vốn, (2) tài sản đáng giá, (3) khả năng quản lý (4) thành tích gây lời (5) khả năng thanh toán tiền mặt. Cả năm yếu tố này được gộp chung thành một tên gọi là CAMEL (chữ viết tắt của Capital, Asset, Management, Earning, Liquidity). Mỗi ngân hàng sẽ được phê điểm mỗi yếu tố của CAMEL từ 1 đến 5, theo đó số 1 là thứ hạng cao nhất xuống tới số 5 là hạng thấp nhất. Hạng 1 biểu thị ngân hàng xuất sắc, hạng 2 là ngân hàng khá chỉ có ít sai sót nhỏ không đáng kể, hạng 3 cho biết ngân hàng có sai sót nghiêm trọng trong địa hạt nào đó và được yêu cầu chỉnh đốn, hạng 4 ám chỉ ngân hàng đang gặp rắc rối khó khăn nên đang nhận lệnh chỉnh đốn nghiêm trọng hơn, và hạng 5 dành cho ngân hàng đang trên đà sụp đổ đang tìm biện pháp giải quyết hay tìm ngân hàng khác để sáp nhập hay bán đi.

Cả luật liên bang lẫn tiểu bang đều nắm giữ việc kiểm soát lãi suất mà ngân hàng được phép đánh trên tiền cho khách hàng vay. Các đạo luật này cung cấp một loạt giới hạn mức phân xuất tiền lãi hợp pháp tối đa. Ngân hàng có quyền tự do tính lãi khách hàng bất cứ phân xuất lãi nào miễn là nằm trong phạm vi được luật ấn định tùy theo tiêu chuẩn riêng của ngân hàng. Các tiêu chuẩn này tùy thuộc yếu tố khả năng trả tiền đều của người vay, tiền lãi mà ngân hàng phải trả cho người ký thác và áp lực cạnh tranh trên thị trường hối đoái tiền tệ, luật liên bang cũng như tiểu bang cũng ấn định giới hạn tối đa mà cá nhân hoặc một nghiệp vụ có quyền vay. Giới hạn này được ấn định tùy thuộc chính yếu vào số vốn căn bản của ngân hàng.

Cả luật liên bang lẫn tiểu bang đều đặt một số điều khoản hạn chế ngân hàng trong việc sử dụng ngân sách của chính mình. Những luật này đều rất phức tạp, rắc rối mà chỉ có các chuyên gia kinh nghiệm mới có đủ khả năng giải đáp thắc mắc thỏa đáng cho ngân hàng dựa trên nguyên tắc căn bản như sau. Trước hết các ngân hàng quốc gia và ngân hàng tiểu bang đều bị cấm chỉ không được phép đầu tư vào lãnh vực địa ốc ngoại trừ sử dụng cho nhu cầu của mình. Thêm nữa, tổng số trị giá địa ốc dùng làm cơ sở không được vượt quá số tiền vốn căn bản. Ngoài ra các ngân hàng quốc gia và tiểu bang cũng còn bị cấm không được phép đầu tư tất cả vốn liếng vào chứng khoán. Tuy nhiên có ngoại lệ đặc miễn giới hạn cho các cơ sở phụ thuộc có chức năng hoạt động ngân hàng, chứng khoán do Bộ Ngân Khố phát hành và nghĩa vụ tổng quát đối với chính quyền tiểu bang và địa phương. Ngân hàng thông thường cũng bị ngăn cản không được đầu tư vào những khu vực kinh tế không thuộc về tài chánh, thí dụ như khu vực kỹ nghệ sản xuất hay kỹ nghệ săn sóc sức khỏe. Riêng trong khu vực tài chánh, ngân hàng không được đầu tư vào một số ngành bảo hiểm hay cam kết tài trợ chứng khoán. Những giới hạn này được kiểm tra rất kỹ càng, tuy nhiên gần đây quốc hội đang tái xét việc nới lỏng hay hủy bỏ những giới hạn này cho các ngân hàng.

Cũng như thường lệ người viết xin xác nhận nội dung của những loạt bài tìm hiểu luật pháp này chỉ có mục đích sử dụng với tính cách thông tin (information) giúp quí độc giả một vài kiến thức tổng quát về luật pháp Hoa Kỳ mà thôi và không thể coi như liên hệ của luật sư với thân chủ (attorney-client relationship). Do đó nếu có vấn đề liên quan đến luật, quí độc giả vẫn cần thảo luận với một luật sư chuyên môn về trường hợp của quí vị.

Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở địa chỉ 10221 Slater Avenue, Suite 216, Fountain Valley, CA 92708. Điện thoại: (714) 531-7080. Website: lylylaw.com.

Chừng nào thì nên nói lời chia tay với chiếc xe cũ?

Tư Mỏ Lết

Lái xe mà bị chết máy, nằm đường thì không có gì chán cho bằng! Điều này đặc biệt đúng với quí phụ nữ. Lái xe cũ thì thường gặp vấn nạn này. Nếu bị hoài, thì phải nói lời chia tay thôi!

(Hình minh họa: Sebastien Bozon/AFP/GettyImages)

Một câu hỏi được đặt ra đối với chủ nhân của các chiếc xe cũ, là lúc nào thì mình nên cho con ngựa sắt của mình về hưu (retire)? Cho xe về hưu như thế nào là lợi nhất? Một số người dân ở Cali có nghe loáng thoáng là mình có thể bán một chiếc xe cũ cho chính phủ, và bỏ túi được $1,500. Chương trình này thực hư ra sao? Những tiêu chuẩn nào để được hưởng tài trợ từ chương trình này?

Anh Hùng – chủ nhân của tiệm sửa xe James Auto Repair – đã cung cấp một số thông tin, để những ai quan tâm đến chuyện thanh lý xe cũ tham khảo thêm.

Đầu tiên là việc chừng nào thì một chiếc xe cũ nên cho về hưu. Người Mỹ tuổi về hưu là 65 tuổi. Còn xe Mỹ thì… có qui định không? Hình như là không. Nhưng ở tiểu bang Cali, một chiếc xe cũ không vượt qua được kỳ xét nghiệm về yêu cầu khí thải (smog check) thì sẽ không được lưu hành. Đây là một qui định quan trọng, có thể dùng làm tiêu chuẩn để cho về hưu một chiếc xe.

Ngoài smog check, những yếu tố khác như đời xe, mileage cũng hay được xem xét. Tuy nhiên, những yếu tố này chỉ mang tính tham khảo, và khác nhau khá nhiều tùy vào từng trường hợp. “Xe bền tại người.” Anh Hùng cho biết tiệm của anh vẫn còn bảo trì cho một chiếc xe 400,000 miles, vẫn chạy tốt! Hoặc có những chiếc xe Nhật đời 80s vẫn đang được chủ nhân lái hằng ngày. Nếu xe được bảo trì thường xuyên và đúng cách, vẫn có thể có một chiếc xe cũ chạy an toàn.

Một vài yếu tố nữa có thể dùng để đưa ra quyết định thanh lý một chiếc xe cũ:

-Khi mà chi phí sửa xe cao hơn giá trị còn lại của nó. Thí dụ: xe cần đại tu tốn $2,000, mà giá bán lại chỉ được $1,000, thì nên nói lời chia tay!

-Khi vỏ động cơ bị nứt, chuyện sửa chữa không phải dễ. Có khi đòi hỏi phải thay thế bằng một động cơ khác hoàn toàn, chắc chắc sẽ tốn kém.

-Khi một chiếc xe bị hư hại do bị tai nạn, đặc biệt là khi phần khung sườn xe bị hư hại. Nếu công ty bảo hiểm đã đánh giá chiếc xe là “salvage,” thì nên cho nó đi phế thải.

-Bị rỉ sét bên ngoài. Rỉ sét giống như virus, sẽ tiếp tục phá hoại thân xe nhanh chóng.

-Phụ tùng khó mua và mắc: đối với những model đã ngưng sản xuất một thời gian lâu, việc mua phụ tùng sẽ khó khăn và đắt hơn. Lúc đó thì không nên giữ chiếc xe nữa.

Cho xe về hưu cách nào là có lợi nhất? Thông thường, các chủ xe sẽ gọi cho các công ty chuyên mua xe cũ đến thanh lý chiếc xe của mình, được từ vài chục đến vài trăm đô la.

Người dân California thì sướng hơn, vì có một chương trình trợ giúp từ chính phủ tiểu bang, có thể:

-Tài trợ cho chủ xe $1,000 khi phải cho chiếc xe cũ về hưu vì không đạt tiêu chuẩn smog check. Trong trường hợp chủ xe thuộc diện có thu nhập thấp, số tiền trợ giúp lên đến $1,500.

-Tài trợ cho chủ xe có thu nhập thấp số tiền tối đa $500, để sửa chiếc xe không đạt tiêu chuẩn smog check.

Sở dĩ dân California được hưởng quyền lợi này, là vì tiểu bang California rất quan tâm đến vấn đề môi trường. California không muốn những chiếc xe xả khói thoải mái làm ô nhiễm bầu không khí, vốn đã không được sạch sẽ cho lắm, vì đang có quá nhiều xe đang lưu hành. Nhưng cũng vì thế, xin lưu ý cho rõ: chỉ khi nào chiếc xe cũ không đạt kỳ kiểm tra smog check thì mới được tài trợ. Còn xe cũ bị hư máy, hư hộp số, đề không nổ… thì không được chính phủ cho tiền đâu.

Một số điều kiện cụ thể để một chiếc xe về hưu lọt vào chương trình tài trợ này:

-Xe không đạt tiêu chuẩn smog check.

-Xe phải đăng bạ tại tiểu bang California trong thời gian tối thiểu hai năm liên tục. Tem đăng bạ dán trên bảng số xe vẫn còn trong hạn.

-Xe tự khởi động được, và có thể chạy được tối thiểu 10m bằng chính động cơ của nó.

Người chủ xe sẽ phải điền đơn, gởi đến Bureau of Automative Repair (BAR), Consumer Assistance Program để xét duyệt. BAR sẽ trả lời trong vài tuần.

Nhân nói đến chuyện smog check, có một số điều cũng cần biết liên quan đến các tiệm smog check, để chọn chỗ đem xe đi làm cho đúng. Có những tiệm Test Only, có nghĩa là chỉ được quyền check mà không được sửa. Có những tiệm Test & Repair, thì vừa được quyền check và sửa khi xe không đạt yêu cầu. Và loại tiệm sau cùng là Star Certified, có được sự tín nhiệm đặc biệt hơn của DMV, cho nên được quyền làm một số việc mà hai dạng đầu không được làm. Lưu ý khi DMV gởi giấy về yêu cầu đóng tiền đăng bạ và đi smog check, có một số trường hợp giấy ghi rõ là Star Certified Required, thì chiếc xe đó phải được đem đến một tiệm Star Certifed để check, và nếu không đạt yêu cầu thì cũng phải sửa tại đây. Nếu đem đến tiệm thường sửa sẽ không được DMV chấp nhận. Và trong chương trình chính phủ tài trợ $500 để sửa xe không đạt tiêu chuẩn smog check, chủ xe cũng chỉ được sửa ở những Star Certified Station. Nên để ý những tiệm Star Certified gần nhà, để cần đến đó cho được việc.

Lời khuyên sau cùng, làm sao để giữ chiếc xe cũ lâu về hưu? Thanh lý một chiếc xe cũ, đồng nghĩa với việc phải mua một chiếc xe mới, tốn tiền mua và tiền bảo hiểm cao hơn. Điều này không phải gia đình nào cũng có khả năng chi trả. Đó là chưa kể đến yếu tố tình cảm đối với chiếc xe cũ, nhiều người có những kỷ niệm khó quên với chiếc xe quen thuộc của mình. Cách duy nhất để kéo dài tuổi thọ và độ an toàn của một chiếc xe: bảo trì nó theo định kỳ, và hư hỏng lặt vặt là phải sửa ngay. Đừng để khi xe đã báo đèn đòi bảo trì mà vẫn ráng chạy thêm cả tháng. Khi xe đã nằm ăn vạ, đem đi sửa thì đã hư thêm những thứ khác, sửa tốn tiền hơn, và xe chắc chắn cũng mau về hưu non.

Xe bền tại người là vậy.

Thông tin được cung cấp bởi James Auto Center, 10711 Garden Grove Blvd., Garden Grove, CA 92843. Cần biết thêm chi tiết, xin liên lạc anh Hùng: 714-251-4118.

Hai xe khách đâm nhau gần Đà Lạt, 7 người chết


ĐÀ LẠT (NV) – Hai xe chở hành khách đã đâm vào nhau trên đèo gần thành phố Đà Lạt đã làm cho 7 người chết và nhiều người bị thương. Một trong những nguyên nhân là sửa đường “không có biển cảnh báo.”



Tai nạn tại đèo Prenn, giải cứu các nạn nhân bị thương ra ngoài, chuyển đến bệnh viện. (Hình: VnExpress)


Nhiều tờ báo loan tin tai nạn xảy ra khoảng 10 giờ 30 sáng Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2016, tại khu vực đèo Prenn trên quốc lộ 20 dẫn tới thành phố du lịch Đà Lạt.


Chiếc xe khách 45 chỗ ngồi mang biển số Đồng Nai của công ty du lịch Lê Mỹ từ Sài Gòn đi Đà Lạt. Tới khu vực nói trên, tài xế xe này vội vàng lấn sang mé trái để tránh công nhân làm đường thì tông vào chiếc xe khách 29 chỗ của hãng Thanh Lịch chạy chiều ngược lại.


Theo tường thuật của VnExpress, sau cú va chạm, xe công ty du lịch Lê Mỹ trôi tự do chừng 20 mét, lật nghiêng vào vách núi bên đường. Nam công nhân làm việc trên đường và 6 hành khách đi trên ô-tô Thanh Lịch tử vong, hàng chục người bị thương.


VnExpress nói đoạn đèo xảy ra tai nạn đang được sửa chữa, mặt đường chỉ còn 2/3 so với bình thường. Sau tai nạn, cả hai xe đều bị hư hỏng nặng, trong đó xe Lê Mỹ biến dạng phần đầu. Quốc lộ 20 bị ùn tắc nghiêm trọng. Trên báo mạng Zing, ông Khuất Việt Hùng, phó chủ tịch Ủy Ban An Toàn Giao Thông Quốc Gia, cáo buộc “sự lỏng lẻo của đơn vị thi công khi không lắp đặt biển cảnh báo từ xa.”


“Khu vực đèo Prenn quanh co, nguy hiểm. Tôi đến kiểm tra hiện trường nhưng không hề thấy biển cảnh báo. Thay vào đó là các cọc tiêu. Đối với tuyến đường này, đơn vị sửa chữa phải đặt biển từ xa để tài xế điều khiển phương tiện biết,” ông Hùng được thuật lời nói trên Zing.


Theo tờ Tuổi Trẻ, trong số các nạn nhân thiệt mạng, có 3 cô giáo cùng là giáo viên của trường trung học phổ thông Phan Bội Châu ở thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận. Cô giáo Lê Uyên Quỳnh dạy văn, cô giáo Lê Thị Thanh Liên dạy giáo dục công dân, còn cô Nguyễn Thị Ngọc Dung dạy toán. Một cô giáo khác là Nguyễn Thị Thanh Thủy dạy toán bị thương.


Việt nam là một nước có tỉ lệ tai nạn giao thông trầm trọng nhất thế giới. Hàng năm có khoảng 10,000 chết vì tai nạn giao thông, chưa kể số người bị thương nhiều hơn và các thiệt hại tài sản vật chất.


Nội trong ngày Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2016, người ta thấy báo chí tại Việt Nam loan tin một số tai nạn xảy ở những nơi khác trong cùng ngày.


Một người đã thiệt mạng, cũng trên quốc lộ 20 thuộc huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng, khi chiếc xe khách chở 24 người đã lao xuống mương trên đường từ Đà Lạt về Sài Gòn, sau khi đâm vào chiếc xe máy chạy cùng chiều, theo báo Tuổi Trẻ.


Theo tờ Dân trí, khoảng hơn 16 giờ chiều Chủ Nhật, một chiếc xe tải đã tông “cực mạnh” vào một xe chở hành khách trên quãng đường Đăk Lăk. Vụ va chạm mạnh khiến hai người bị thương nặng phải nhập viện cấp cứu. May mắn không có người thiệt mạng. Phần đầu 2 chiếc xe bị bẹp dúm, chiếc xe khách văng sang rẫy cây cao su bên đường, còn chiếc xe tải nằm trên đường quốc lộ. Nguyên nhân được mô tả là do “lấn đường.”


Trong một bản tin khác của tờ Dân Trí, cũng trong ngày Chủ Nhật, một chiếc xe hơi 4 chỗ người đã “lật chổng 4 vó và cháy rụi” tại Đà Nẵng, may mắn cả 5 người trên đó đều thoát chết. (TN)

‘Sạch’ thì khác gì với ‘an toàn’ thưa ông giám đốc?

Cao Huy Huân
(Nguồn: VOA)

Có lẽ chưa bao giờ câu chuyện hải sản nhiễm độc lại nóng như năm 2016. Trước đây, khi xảy ra những vụ bê bối có liên quan đến thịt heo, thịt bò hay thịt gà như thịt lượng kháng sinh, thuốc tăng trọng ở quá mức cho phép,… thì người dân thường chuyển sang ăn cá. Nhưng mới đây, sau vụ cá miền Trung chết hàng loạt chưa rõ nguyên do, thì phát hiện ra thêm hàng chục tấn cá nục nhiễm độc nặng, và nhà chức trách đã đưa ra những lời tuyên bố gây hoang mang.

Theo tin tức báo chí thì trong quá trình kiểm tra, lực lượng chức năng Quảng Trị phát hiện 25 tấn cá nục đông lạnh tại một kho đông lạnh của một hộ kinh doanh ở thị trấn Cửa Tùng và đã tiến hành niêm phong. Lực lượng liên ngành tỉnh Quảng Trị tiến hành lập biên bản niêm phong 25 tấn cá nục bị nhiễm chất Phenol cực độc. Số cá nục thuộc lô hàng thu mua ngay sau thời điểm cá chết đã phát hiện có hàm lượng Phenol 0.037mg/kg. Một lãnh đạo của Chi Cục An Toàn Vệ Sinh Thực Phẩm cho biết Phenol là một chất cực độc và tuyệt đối không được có trong thực phẩm. Chính ông Hồ Sỹ Biên, chi cục trưởng Chi Cục An Toàn Vệ Sinh Thực Phẩm tỉnh Quảng Trị cho biết trên báo VTC News của Việt Nam, rằng chất phenol là loại chất cực độc, có thể gây chết người trong khoảng thời gian sau 10 ngày sử dụng. Đây là loại chất cấm khi đóng gói bao bì thực phẩm và tuyệt đối không được có trong thực phẩm.

Trước tin này, không một người dân nào không hoang mang, ngay cả những người không có thói quen ăn cá nục nói riêng và hải sản nói chung. Tôi cho rằng mọi người dân cần được biết thông tin chính xác, minh bạch về nguồn gốc của lô cá thu này, cũng như xác minh của ngành chức năng về khả năng dính líu đến vụ cá chết xảy ra sát thời điểm lô cá được thu mua. Ngoài ra, việc giải thích tại sao lô cá được cấp giấy chứng nhận hải sản đánh bắt xa bờ và giấy chứng nhận hải sản an toàn cũng cần được giải thích một cách thỏa đáng.

Bản thân người dân không hề muốn quy chụp trách nhiệm, với điều kiện thông tin phải hoàn toàn hợp lý, có cơ sở, có chứng cứ, có điều tra. Còn nếu chưa có, thì ngành chức năng phải lên tiếng để người dân biết và chờ đợi trong một thời gian hợp lý, trước khi thông tin trên các trang mạng xã hội nhiễu loạn khiến dân chúng đã lo lại càng lo hơn. Bài học xử lý khủng hoảng truyền thông từ vụ cá chết ở miền Trung mới đây cần được các ngành chức năng ghi nhớ: đó là trong khi người dân khát thông tin từ phía ngành quản lý, thì thông tin một chiều về cá chết, nguyên nhân (được đồn đoán) cá chết,… tràn lan, trên khắp các tờ báo, dẫn đến tình trạng khủng hoảng thông tin, khiến dân chúng rối loạn, hoảng sợ.

Trở lại câu chuyện cá nục nhiễm độc, trong khi nhiều đại diện ngành chức năng liên quan khẳng định chất Phenol là cực độc và là chất cấm, tuyệt đối không được có trong thực phẩm thì trả lời phóng viên VTC News chiều ngày 11 tháng 6, ông Võ Văn Hưng, giám đốc Sở Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Quảng Trị lại cho rằng, việc cấp giấy chứng nhận hải sản đánh bắt xa bờ và giấy chứng nhận hải sản an toàn chỉ mang tính tương đối. Tôi không thể hiểu ông suy nghĩ như thế nào, dựa vào căn cứ gì, lập luận ra sao mà lại cho rằng: “Cấp giấy để chứng nhận cá sạch chứ an toàn hay không thì chưa biết.” Đã vậy, vị này còn nói rằng “ngành nông nghiệp không theo dõi về tiêu chí Phenol trong thực phẩm. Theo quy định đối với ngành nông nghiệp và Chi Cục Quản Lý Chất Lượng thì không theo dõi về tiêu chí này.”

Tôi xin phép hỏi lại ông giám đốc, rằng “sạch và an toàn khác nhau như thế nào?” Tại sao nói là sạch nhưng không thể an toàn? Tôi chưa từng nghe (hay do khả năng của tôi giới hạn) rằng thực phẩm sạch thì chưa chắc đã an toàn. Hay cơ quan ông chỉ quản lý sạch, còn an toàn thì phải chuyển cho một cơ quan khác thẩm định, thưa ông? Một số Facebooker nói đùa khi hỏi ông “tại sao sạch chưa chắc ăn toàn? Ông nói vậy là có… động cơ gì?” Hay khái niệm thực phẩm sạch của ông nằm ở chỗ mắt nhìn thấy cá tươi, tay sờ thấy cá tươi là đủ, còn việc mổ xẻ và kiểm định thì không cần hay lại là chuyện khác.

Cũng giống như lời phát ngôn (vạ miệng) rằng “chọn cá hay chọn thép,” việc nói rằng “sạch chưa chắc an toàn” như ông giám đốc không khéo lại sinh ra thêm một khâu cấp giấy chứng nhận thực phẩm an toàn, thay vì chỉ cần cấp chứng nhận thực phẩm sạch là đủ. Hay ngay như việc ông giám đốc nói Ngành Nông Nghiệp không theo dõi nồng độ Phenol trong cá, vậy nhiệm vụ này là của ai, mong ông phải thẳng thắn chỉ ra, chứ không thể phủ nhận trách nhiệm và rồi để ngỏ câu trả lời để người dân phải tự kiếm tìm, tra cứu.

Về các ngành chức năng, thiết nghĩ phải giải quyết rốt ráo hai vấn đề quan trọng. Một là điều tra nguồn gốc thực tế của số cá nục nhiễm độc, chỉ ra nguyên nhân nhiễm độc (cá tự nhiên chức chất Phenol, hay do tẩm ướp bảo quản, hay do nhiễm từ môi trường nước, hay vì bất kỳ một nguyên nhân nào đó được tìm thấy). Hai là phải làm sáng tỏ tại sao “cá sạch nhưng không an toàn,” tức là cá có giấy chứng nhận hẳn hoi nhưng lại nhiễm độc cực nguy hiểm. Tôi không đồng tình rằng việc cấp giấy đánh bắt xa bờ và chứng nhận thực phẩm an toàn lại mang tính tương đối như lời ông Hưng đã phân trần. Tại sao ư? Tại vì như kết luận, chất Phenol cực kỳ nguy hiểm, 30 tấn cá nục có thể giết chết biết bao nhiêu người trong vòng 10 ngày sau khi ăn phải, như vậy không thể lấy nhân mạng số đông để đánh đổi hai chữ nhẹ như lông hồng – “tương đối” – mà ông Hưng nói ra. Mọi thứ phải tuyệt đối, nhất là sinh mạng của con người, mà nhất là dân mình, đồng bào mình.

Người ta hay bảo nhau rằng “lưỡi không xương nhiều đường lắt léo.” Không rõ trường hợp ông giám đốc Hưng có như vậy hay không, nhưng rõ là việc nói “sạch nhưng chưa chắc an toàn” thì không còn gì để bàn về “miệng quan” khi phát ngôn. Ông giám đốc làm tôi nhớ cũng từng có vị quan khác nói “đa số thực phẩm là an toàn nhưng người dân không biết.” Không chừng đến khi có người nhiễm Phenol gặp nạn, lại nghe đến kết luận của ông giám đốc rằng cá đó sạch nhưng chưa được kiểm định an toàn thì có lẽ chỉ còn ngẩn mặt lên than trời khi biết rằng họ chết vì… số mạng.

Tàu cá Việt Nam lại bị tàu Trung Quốc tấn công


QUẢNG NGÃI (NV) – Tàu đánh cá mang số hiệu QNg 95821, do ông Nguyễn Tuấn, ngụ tại xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi vừa bị tàu công vụ mang số hiệu 31102 của Trung Quốc đâm vỡ mạn phải.



Ông Tuấn giới thiệu phần tàu bị tàu công vụ của Trung Quốc đâm vỡ. (Hình: Tuổi Trẻ)


Ông Tuấn vừa trình báo sự kiện vừa kể với lực lượng biên phòng của tỉnh Quảng Ngãi. Theo đó, sáng 16 tháng 6, 2016, khi thấy tàu 31102 xáp lại, ông Tuấn đã lái tàu đánh cá của mình tránh đi nơi khác. Tàu 31102 đi theo khoảng vài tiếng rồi đột ngột tăng tốc và đâm vào mạn phải tàu của ông Tuấn. Sau đó tàu 31102 lùi lại và theo dõi động tĩnh trên tàu của ông Tuấn thêm một lúc nữa rồi bỏ đi.


Tàu của ông Tuấn ra khơi ngày 23 tháng 5 và đến đánh bắt tại vùng biển quanh các đảo Phú Lâm, Bom Bay, Linh Côn thuộc quần đảo Hoàng Sa. Suốt từ đó cho đến ngày bị tàu 31102 đâm vào mạn phải, tàu của ông Tuấn liên tục bị ba tàu công vụ của Trung Quốc rượt đuổi. Những tàu này mang các số hiệu: 31102, 37102, 44044.


Đáng lưu ý là sau khi bị đâm vào mạn phải, ông Tuấn đã gọi điện cho Ban Chỉ Huy Tìm Kiếm-Cứu Nạn của tỉnh Quảng Ngãi và Trung Tâm Tìm Kiếm-Cứu Nạn Hàng Hải của Việt Nam nhờ giúp đỡ nhưng không nhận được sự giúp đỡ nào. Những nơi này chỉ báo cáo cho Ủy Ban Tìm Kiếm-Cứu Nạn của Việt Nam rồi thôi.


Sợ tàu bị bể, ông Tuấn phải vội vàng lái tàu vào bờ. Ngày 18 tháng 6, tàu của ông Tuấn cập cảng Sa Kỳ. Đến lúc đó, biên phòng tỉnh Quảng Ngãi mới kiểm tra thiệt hại và thông báo sẽ lập hồ sơ gửi cho các cơ quan hữu trách cấp trên.


Như vậy là chỉ trong vòng chưa đầy mười ngày, có tới ba tàu đánh cá của Việt Nam bị tàu công vụ của Trung Quốc tấn công, cưỡng đoạt hải sản, tài sản, đập phá ngư cụ.


Hôm 10 tháng 6, 2016, bốn tàu công vụ mang các số hiệu 589, 3103, 35101, 64501 của Trung Quốc tiếp cận tàu đánh cá mang số hiệu QNg 90657, do ông Nguyễn Văn Phú, cũng ngụ tại xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi làm thuyền trưởng, khi tàu này đang thả neo ở vùng biển cách đảo Bom Bay, thuộc quần đảo Hoàng Sa khoảng 14 hải lý.


Nhân viên thi hành công vụ của Trung Quốc đã leo lên tàu đánh cá QNg 90657, buộc ngư dân Việt Nam phải chuyển sáu tấn hải sản mà họ đã đánh bắt được trong chuyến hải hành kéo dài 21 ngày sang tàu Trung Quốc. Trong ba giờ vận chuyển hải sản sang tàu Trung Quốc, nhiều ngư dân Việt đã bị đánh vì “chậm chạp.”


Cưỡng đoạt xong hải sản, nhân viên thi hành công vụ của Trung Quốc còn tịch thu nhiều thiết bị (máy định vị, radar tầm ngư, hệ thống liên lạc vô tuyến, các bộ đàm), nhiên liệu (5 phuy dầu), đồ lặn, hủy hoại nhiều ngư cụ (dây dẫn hơi, dây neo),… rồi bỏ đi.


Trước nữa, vào ngày 7 tháng 6, các tàu công vụ của Trung Quốc đã đuổi một tàu đánh cá mang số hiệu QNg 95193, do ông Nguyễn Trung Kiên, cũng ngụ tại xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi làm thuyền trưởng ra khỏi vùng biển cách đảo Bom Bay, thuộc quần đảo Hoàng Sa khoảng năm hải lý. Sau đó cũng những tàu công vụ này của Trung Quốc dùng vòi rồng xịt vào tàu đánh cá QNg 95193. Vòi rồng đã khiến 2/14 ngư dân của tàu đánh cá QNg 95193 bị thương.


Cho đến nay, chỉ mới có Hội Nghề Cá Việt Nam phản đối những hành động mà tổ chức này khẳng định là “ngang ngược và phi nhân,” đồng thời “yêu cầu Trung Quốc chấm dứt ngay những hành động sai trái, bồi thường thiệt hại cho ngư dân Việt Nam.”


Hội Nghề Cá Việt Nam cũng đã đề nghị các cơ quan hữu trách “phản đối và có biện pháp ngăn chặn hành động phi lý và ngang ngược của Trung Quốc, hỗ trợ ngư dân khi đánh bắt trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam.”


Cần nhắc lại rằng, “lệnh cấm đánh cá ở Biển Đông” của Trung Quốc đang có hiệu lực. Lệnh này vẫn được Trung Quốc công bố hàng năm và “có hiệu lực” từ 16 tháng 5 đến 1 tháng 8. Hồi thượng tuần tháng 5, một viên thứ trưởng của Bộ Nông Nghiệp Trung Quốc từng tuyên bố sẽ tổ chức thực thi nghiêm ngặt “lệnh cấm đánh cá ở Biển Đông” và hai lực lượng: hải cảnh, kiểm ngư của Trung Quốc sẽ đảm trách chuyện này.


Năm nào, Bộ Ngoại Giao Việt Nam cũng phủ nhận “lệnh cấm đánh cá ở Biển Đông” vì nó xâm phạm chủ quyền của Việt Nam ở Biển Đông. Tuy nhiên việc phủ nhận chỉ ngừng ở mức… tuyên bố.


Trừ việc khuyến khích ngư dân Việt tiếp tục ra biển đánh bắt hải sản để khẳng định chủ quyền, chính quyền Việt Nam chưa bao giờ thực thi bất kỳ hành động cụ thể nào tại Biển Đông để vô hiệu hóa “lệnh cấm đánh cá ở Biển Đông” của Trung Quốc và ngăn Trung Quốc “diễu võ, giương oai” với ngư dân Việt. (G.Đ)

Việt Nam: Khó có hy vọng ‘con cha’ xử ‘cháu ông’


HÀ NỘI (NV) – Ông Trịnh Xuân Thanh không còn là phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang và Bộ Công Thương đang kiểm tra lại việc điều động – bổ nhiệm cán bộ nhưng dân chúng không tin mà chỉ thêm ngao ngán.



Tháng 11 năm 2015, ông Vũ Huy Hoàng lúc đó vẫn là bộ trưởng Công Thương, tặng hoa chúc mừng ông Phan Đăng Tuất, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Kiêm Tổng Giám Đốc Sabeco được rút về làm một vụ trưởng ở Bộ Công Thương. (Hình: Dân Trí)


Cuối tuần qua, ông Trịnh Xuân Thanh “cáo bệnh” nên khi đại biểu Hội Đồng Nhân Dân tỉnh Hậu Giang khóa mới họp phiên đầu tiên, họ không bầu ông ta làm phó chủ tịch tỉnh trở lại.


Ông Thanh không bị cách chức mà tự vạch ra một con đường để rút lui êm thấm.


Ông Thanh, 50 tuổi, sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, sau khi tốt nghiệp đại học kiến trúc năm 1990, ông Thanh sang Đông Âu “làm ăn.” Năm 1995, ông Thanh quay về Việt Nam và năm 1996 được bổ nhiệm làm lãnh đạo một công ty của “Ban Chấp Hành Trung Ương Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh.”


Đến năm 2000, ông Thanh chuyển qua làm phó giám đốc Chi Nhánh Hà Nội của Tổng Công Ty Sông Hồng, sau đó được đề bạt làm phó tổng giám đốc rồi làm tổng giám đốc của Tổng Công Ty Sông Hồng cho đến năm 2007, ông Thanh chuyển qua Tổng Công Ty Xây Lắp Dầu Khí Việt Nam (PVC).


Năm 2010, PVC được vinh danh là một trong mười “Sao vàng Đất Việt.” Giữa năm 2013, người ta phát giác PVC thua lỗ 3,200 tỷ đồng! Ông Thanh lúc đó là chủ tịch Hội Đồng Quản Trị của PVC đột nhiên được rút khỏi PVC để về làm trưởng văn phòng đại diện của Bộ Công Thương ở miền Trung. Vài tháng sau, vào đầu năm 2014, thủ tướng Việt Nam chỉ đạo điều tra – xử lý các sai phạm khiến PVC thua lỗ nghiêm trọng, nhiều thuộc cấp của ông Thanh bị tống giam, còn ông Thanh thì quay trở về Hà Nội làm… chánh văn phòng Ban Cán Sự Đảng của Bộ Công Thương.


Năm 2015, ông Thanh được “luân chuyển” về tỉnh Hậu Giang. “Luân chuyển” là bước khởi đầu của tiến trình chuẩn bị cho việc bổ nhiệm các viên chức đã được lựa chọn trước để đảm nhận những chức vụ cao hơn và quan trọng hơn (từ trước đến nay, chính quyền Việt Nam gọi tiến trình lựa chọn trước về nhân sự lãnh đạo từ trung ương đến địa phương là “quy hoạch cán bộ”).


Trong trường hợp của ông Thanh, “luân chuyển” từ Bộ Công Thương về tỉnh Hậu Giang là bước khởi đầu để trở thành một trong các viên chức lãnh đạo chính quyền Việt Nam.


Tháng trước, ông Thanh trở thành “bia” cho báo chí “bắn” vì tiêu lòn với công an Hậu Giang, kiếm một biển số loại chỉ dành cho công xa, gắn lên xe riêng để được ưu tiên trong chuyện đi lại. Áp lực của dư luận đã khiến ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN yêu cầu phải điều tra về những vấn đề có liên quan đến ông Thanh.


Trong khi những thắc mắc về việc điều động, bổ nhiệm cá nhân ông Trịnh Xuân Thanh chưa được trả lời thì mới có thêm những thắc mắc nữa về ông Vũ Quang Hải, 30 tuổi, con trai ông Vũ Huy Hoàng, cựu bộ trưởng Công Thương Việt Nam, vừa nghỉ hưu hồi tháng 4 vừa qua.


Tuần trước, Hiệp Hội Các Nhà Đầu Tư Tài Chính Việt Nam – thường được gọi tắt là VAFI, đã gửi văn bản đề nghị Bộ Công Thương giải thích tại sao bộ này lại bổ nhiệm ông Hải làm thành viên Hội Đồng Quản Trị, kiểm soát phần vốn của nhà nước (90%) tại Tổng Công Ty Bia Rượu Nước Giải Khát Sài Gòn – thường được gọi tắt là Sabeco. Vì là thành viên Hội Đồng Quản Trị nên ông Hải được sắp đặt để đảm nhận vai trò phó tổng giám đốc của Sabeco.


VAFI vạch ra nhiều điểm bất thường trong con đường thăng tiến của ông Hải. Năm 24 tuổi dù không hề có kinh nghiệm quản lý – điều hành, ông Hải vẫn được bổ nhiệm làm tổng giám đốc Tổng Công Ty Đầu Tư Tài Chính của Công Đoàn Ngành Dầu Khí Việt Nam – một trong những doanh nghiệp do cha của ông chỉ đạo. Trong hai năm làm tổng giám đốc của doanh nghiệp vừa kể, ông Hải tạo ra khoản lỗ khoảng 200 tỷ đồng.


Sau đó, ông Hải được Bộ Công Thương rút về làm cục phó Cục Xúc Tiến Thương Mại và chỉ một năm sau, ông được đưa về Sabeco. VAFI thắc mắc, Bộ Công Thương căn cứ vào đâu để đưa một người như ông Hải về Sabeco.


Sau khi VAFI chất vấn, một vài tờ báo Việt Nam tiết lộ, trước khi “điều động” ông Hải về Sabeco. Ông Hoàng – cha ông Hải đã điều động ông Võ Thanh Hà, thư ký của mình về làm chủ tịch Hội Đồng Quản Trị của Sabeco!


Ông Hoàng phân trần việc điều động ông Hà – thư ký riêng của mình và ông Hải – con trai của mình về Sabeco là do ông Phan Đăng Tuất, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị kiêm tổng giám đốc Sabeco gửi công văn xin hỗ trợ nhân sự cho Sabeco trước khi ông Tuất rời khỏi Sabeco và công văn nêu đích danh ông Hà, ông Hải.


Trước đó, đa số dân chúng chỉ biết ông Hải là con ông Hoàng. Khi chuyện này trở thành lùm xùm, dân chúng có cơ hội biết thêm ông Hà là con ông Võ Hồng Phúc, cựu bộ trưởng Kế Hoạch – Đầu Tư. Ông Phan Đăng Tuất, cựu chủ tịch Hội Đồng Quản Trị kiêm tổng giám đốc Sabeco, nhân vật xin ông Hà và ông Hải về Sabeco (nơi thu nhập của mỗi viên chức lãnh đạo khoảng 1.5 tỷ đồng/năm), không phải thế chỗ cho ông Tuất và một số nhân vật khác của Sabeco nghỉ hưu mà là để họ… lên làm lãnh đạo Bộ Công Thương. Rời Sabeco, ông Tuất trở thành vụ trưởng chỉ đạo Ban Đổi Mới và Phát Triển Doanh Nghiệp, dưới quyền ông Hoàng!


Ông Tuất cũng thuộc loại có gốc gác. Ông là em ruột của sui gia với ông Nguyễn Tấn Dũng, người chỉ mới rời chức thủ tướng Việt Nam hồi tháng trước.


Sự phẫn nộ của dân chúng đã khiến ông Trần Tuấn Anh, tân bộ trưởng Công Thương phải chỉ đạo kiểm tra lại việc điều động – bổ nhiệm cán bộ. Ông Trần Tuấn Anh cũng là một “Thái tử Đảng.” Cha ông Anh là ông Trần Đức Lương, cựu chủ tịch Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam!


Thật ra chuyện các viên chức lãnh đạo đảng, lãnh đạo chính quyền từ trung ương đến phường, xã sử dụng “quy hoạch cán bộ” để sắp đặt con cháu, thân nhân kế nhiệm mình đã trở thành bình thường. Không phải tới bây giờ dân chúng, báo giới mới phản ứng.


Những phản ứng trước đó đều chẳng tới đâu vì kết quả các cuộc kiểm tra đều giống nhau: Đó là việc sắp đặt nhân sự luôn luôn “đúng quy trình.”


So với trước, sự khác biệt chỉ nằm ở chỗ, các băng nhóm đang thao túng hệ thống công quyền Việt Nam không còn khoanh gọn trong phạm vi một ngành hay một địa phương mà đan xen chằng chịt giữa nhiều ngành, nhiều cấp. (G.Đ)

Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc kêu gọi gia tăng trợ giúp Hy Lạp

LESBOS, Hy Lạp (NV) – Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc hôm Thứ Bảy lên tiếng kêu gọi có thêm trợ giúp cho Hy Lạp để quốc gia này có thể đương đầu với cuộc khủng hoảng di dân.

Ông Ban Ki-moon hỏi thăm một di dân tại Hy Lạp. (Hình: Angelos Tzortzinis/AFP/Getty Images)

Có chừng 1 triệu người đã từ Thổ Nhĩ Kỳ kéo sang Hy Lạp hồi năm ngoái, nhiều người dùng các thuyền bè ọp ẹp để đến các đảo của Hy Lạp, nơi họ xin tị nạn để sau đó được vào EU.

Hàng ngàn người khác vẫn còn kẹt trên các đảo này cũng như trên đất liền.

Trong chuyến viếng thăm các di dân cùng với thủ tướng Hy Lạp hôm Thứ Bảy, ông Ban Ki-moon nói rằng ngày càng có nhiều người tị nạn bị lạm dụng, đặc biệt là các thiếu nữ, khi họ tìm cách đến các quốc gia trong khối EU.

Ông cũng cho hay có khoảng 450 di dân thiệt mạng trên biển Địa Trung Hải mỗi tháng.

Nhiều người được chôn trong các nghĩa trang dành cho người vô thừa nhận trên đảo Lesbos, khi thi thể của họ giạt vào bờ.

Ông Ban nói rằng cộng đồng quốc tế phải có thêm nỗ lực để giải quyết tình trạng chiến tranh và các vấn đề đưa đến việc những người dân này phải bỏ nước họ ra đi. (V.Giang)

Trung Quốc tố cáo Indonesia bắn tàu cá, làm bị thương ngư dân

JAKARTA, Indonesia (NV) – Trung Quốc hôm Chủ Nhật cáo buộc Indonesia bắn vào tàu đánh cá của họ và làm bị thương một ngư dân, trong vụ đối đầu mới nhất giữa hai quốc gia ở Biển Đông.

Ngư dân Trung Quốc bị hải quân Indonesia bắt vì đánh cá trái phép. (Hình minh họa: Abimata Hasibuan/AFP/Getty Images)

Bản tin của hãng thông tấn AFP cho hay Bộ Ngoại Giao Trung Quốc đưa công hàm phản đối mạnh mẽ về việc mà họ gọi là sự quấy nhiễu của hải quân Indonesia với các ngư dân Trung Quốc.

Công hàm này nói rằng một số chiến hạm Indonesia nổ súng bắn vào các tàu cá Trung Quốc trong cuộc đối đầu liên quan đến khu vực đánh cá có tranh chấp hôm Thứ Sáu.

Một ngư dân Trung Quốc bị thương, theo công hàm, nhưng không cho biết chi tiết, trong khi một tàu đánh cá cùng bảy thuyền viên bị bắt.

“Trung Quốc mạnh mẽ phản đối và lên án việc sử dụng võ lực,” theo nữ phát ngôn viên Hua Chunying của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc trong bản thông cáo được hãng thông tấn nhà nước Tân Hoa Xã loan tải.

Hải quân Indonesia xác nhận vụ đối đầu này, cho hay một tàu cá Trung Quốc bị giữ nhưng nói không ai bị thương tích gì.

Nguồn tin này nói rằng hải quân Indonesia chặn 12 tàu Trung Quốc đánh cá bất hợp pháp trong hải phận họ và các tàu này bỏ chạy khi chiến hạm Indonesia tới gần.

Tàu Indonesia đuổi theo và bắn mấy phát cảnh cáo, cho tới khi một tàu Trung Quốc bị chặn lại.

Hồi Tháng Ba, các tàu tuần duyên Trung Quốc kéo tới giải cứu một tàu cá của họ đang bị hải quân Indonesia kéo vào bờ. (V.Giang)

Mỹ tăng cường võ trang tàu tác chiến cận duyên


BATH, Maine (AP) – Hải quân Mỹ từng chi ra hàng trăm triệu đô la từ tiền thuế của dân để nghiên cứu và chế tạo loại tàu chiến có khả năng chạy thật nhanh dọc theo ven biển.



Một tàu tác chiến cận duyên của Mỹ. (Hình: US Navy/General Dynamics Bath Iron Works via Getty Images)


Nhưng chỉ sau vài năm, họ đã học được bài học là chạy nhanh quá mà võ trang kém sẽ chẳng có lợi gì mà còn tạo nguy hiểm cho thủy thủ đoàn.


Do đó, nay hải quân Mỹ có quyết định là loại chiến hạm này sẽ có vỏ dày hơn, võ trang mạnh mẽ hơn, dù có phần chậm hơn khi trước.


Phó Đô Đốc Peter Fanta, có trách nhiệm về tác chiến mặt biển, cho hay mục tiêu của sự thay đổi này là gia tăng sức mạnh tấn công của tất cả các chiến hạm, từ lớn nhất tới nhỏ nhất.


Riêng đối với loại tàu tác chiến cận duyên, điều này sẽ khởi sự với việc lắp đặt hỏa tiễn bắn ngoài tầm nhìn vào mùa Hè này.


“Mỗi chiến hạm mà tôi có hiện nay, tôi sẽ phải tạo cho chúng có khả năng nguy hiểm hơn với kẻ địch, vì tôi không thể đóng nhanh hay có đủ số để đối phó với mọi tình thế,” ông Fanta cho báo chí hay


Loại chiến hạm tác chiến cận duyên của Mỹ trước đây có thể chạy tới 50 dặm/giờ trên biển hoặc nhanh hơn nữa, nhưng gặp nhiều chỉ trích vì võ trang kém cỏi và khó tồn tại nếu bị trúng đạn địch.


Vào mùa Hè năm nay, hải quân Mỹ sẽ khởi sự gắn hệ thống phóng hỏa tiễn có tầm xa hơn 80 km lên các chiến hạm này, cũng như một hệ thống thứ nhì vào mùa Thu.


Điều này, cộng với việc tăng độ dày của vỏ tàu sẽ khiến chiến hạm có phần chậm lại, tuy nhiên Phó Đô Đốc Fanta cho rằng cũng sẽ làm cho kẻ địch không dám tiến gần. (V.Giang)

Một ông bị bắt vì sờ soạng thiếu nữ trên phi cơ


PORTLAND, Oregon (NV) – Một người đàn ông ở tiểu bang Oregon vừa bị bắt và truy tố tội sờ soạng một thiếu nữ 13 tuổi, đi một mình trong chuyến bay của hãng hàng không American Airlines từ Dallas về Portland.



(Hình minh họa: Josep Lago/AFP/Getty Images)


Bản tin của đài CNN cho hay, ông Chad Cameron Camp, 26 tuổi, bị bắt sau chuyến bay tối ngày Thứ Tư, theo hồ sơ tòa án.


Một tiếp viên phi hành trước đó đã nói với ông Camp rằng có các ghế trống khác, nhưng ông ngồi vào ghế giữa, cạnh một cô gái 13 tuổi, theo hồ sơ tòa.


Ông Camp sau đó gợi chuyện với cô gái này, rồi dựa vào cô, lấy cùi chỏ thúc vào người cô, rồi đặt tay lên đầu gối và đùi ít cô nhất ba lần, theo hồ sơ truy tố.


Một tiếp viên phi hành khi phân phát thức ăn vặt đã nhìn thấy tay của ông đặt ở giữa hai đùi cô gái, theo hồ sơ tòa.


Người tiếp viên này khai rằng thấy cô gái khóc và ra lệnh cho ông Camp phải đổi ghế và sau đó thông báo cho phi công. Phi công liên lạc với cảnh sát ở phi trường Portland và nghi can bị bắt ngay sau khi phi cơ đáp xuống.


Nghi can hiện đang bị giam tại nhà tù Multnomah County và không được đóng tiền thế chân.


Hãng American Airlines đòi gia đình những trẻ vị thành niên bay một mình phải đóng thêm $150 là tiền trông nom, hướng dẫn trong suốt chuyến bay. (V.Giang)

Thiếu niên ở New York bị đâm chết khi cho tiền người vô gia cư

NEW YORK, New York (NV) – Một thiếu niên 17 tuổi ở khu New York vừa bị đâm chết vì lòng thương người của mình.

Bản tin của tờ báo địa phương New York Daily News nói rằng Carl Ducasse, 17 tuổi, sau khi cho một người vô gia cư số tiền $2, đã bị một người khác đâm chết vì cho rằng số tiền này quá ít, theo lời của người mẹ nạn nhân hôm Thứ Bảy.

(Hình minh họa: Rob Kim/Getty Images)

Ducasse, dự trù sẽ tốt nghiệp trung học tháng này và có ước muốn trở thành luật sư, đã bị đâm nhiều nhát dao vào ngực tối ngày Thứ Sáu và nghi can hiện vẫn còn lẩn trốn, theo nguồn tin cảnh sát.

“Người vô gia cư kia muốn nhiều tiền hơn nữa,” theo lời bà mẹ, tên là Angela Ducasse, khóc kể. “Con tôi chết vì cho người ta $2. Tôi không thể tin được là điều này xảy ra.”

Cảnh sát cho hay một người đàn ông vô gia cư tiến đến gần Ducasse để xin tiền, sau khi nạn nhân đưa $2 đã có cuộc cãi cọ và sau đó một người đàn ông thứ nhì cầm dao tiến tới đâm vào thiếu niên này. Cảnh sát cho biết hiện chưa có ai bị bắt.

Bà Angela Ducasse nói rằng con trai mình, sau khi đưa tiền, cúi xuống nhặt điện thoại bị rơi thì bị đâm. Nghi can đã lấy máy điện thoại của thiếu niên này sau khi anh ngã quỵ xuống đường.

Cha của Ducasse nói rằng các nghi can kia sống trong một căn nhà dành cho người vô gia cư gần đó. (V.Giang)

Tin mới cập nhật