Bị xe đảng ủy tông, 4 tháng sau gia đình nạn nhân mới được biết

QUẢNG TRỊ (NV)Một thanh niên bị xe của cơ quan đảng ủy khối doanh nghiệp tỉnh Quảng Trị tông, bị thương nặng, hơn bốn tháng sau gia đình mới biết nhờ Facebook, nay đang ở bệnh viện Huế.


Hôm Chủ Nhật, 12 Tháng Sáu, trong một đoạn video clip có cuộc phỏng vấn ông Lê Văn Ðiều được phổ biến trên Youtube và chia sẻ lại trên mạng xã hội. Ông nói ông là cha của anh Lê Văn Hòa, 20 tuổi, bị xe hơi của cơ quan nêu trên đụng ở quê nhà, chỉ cách nhà khoảng 2 km nhưng hơn bốn tháng sau mới được biết tông tích nhờ mạng Facebook.








Lê Văn Hòa được đưa ra viện tới thẳng cổng công an Hải Lăng đòi trả lời, tại sao tai nạn xảy ra ngay trong xã mà gia đình hơn bốn tháng sau mới hay. (Hình: FB LN Hương Trà)


Theo ông, các cơ quan chính quyền địa phương, từ xã đến huyện, đều đổ lỗi cho nhau, nhưng không ai có thể tin được về chuyện không tìm được thân nhân của nạn nhân dù nạn nhân có giấy tờ tùy thân trên người. Thậm chí, nếu không có giấy tờ, chỉ cần lấy vân tay của một người đã được cấp chứng minh nhân dân là có thể truy tìm lý lịch và nơi cư ngụ không mấy khó khăn.


Chuyện tuy đã xảy ra từ ngày 29 Tháng Mười năm ngoái, mới được báo Người Lao Ðộng đề cập trong một bản tin ngày 29 Tháng Năm. Trong video clip, ông Lê Văn Ðiều bày tỏ sự phiền muộn vì không thấy các cơ quan chức năng nào thông báo cũng như chia sẻ trong khi trên mặt báo thì phía “gây tai nạn” và công an nói khác. Còn bệnh viện thì chỉ coi là một trường hợp phải điều trị cho một bệnh nhân “vô danh.”


Trên bản tin của tờ Người Lao Ðộng, tai nạn và vụ mất tích rất khó hiểu của Lê Văn Hòa được kể lại như sau:


“…khoảng 14 giờ ngày 29 Tháng Mười 2015, khi lưu thông qua xã Hải Thượng, anh Hòa bị ô tô của cơ quan đảng ủy khối doanh nghiệp tỉnh Quảng Trị tông. Lúc xảy ra tai nạn, trên xe ngoài lái xe còn có bà Lê Thị Xuân, chánh văn phòng đảng ủy khối doanh nghiệp tỉnh Quảng Trị. Bà Xuân cùng lái xe dùng chiếc xe này chở anh Hòa đến bệnh viện đa khoa Triệu Hải gần đó sơ cứu rồi thuê xe cấp cứu chở lên bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Trị.”


Báo Người Lao Ðộng kể thêm: “Khi vào bệnh viện, anh Hòa bị đa chấn thương, hôn mê, được tích cực cứu chữa, sau năm tháng điều trị mới tỉnh táo.”


“Do trước đó không có thông tin gì về nhân thân nên anh Hòa thuộc diện vô danh, bệnh viện mở một tài khoản ‘âm’ để tạm ứng kinh phí điều trị. Tổng kinh phí điều trị trên 113 triệu đồng nhưng chỉ thu được 77 triệu đồng. Khi đưa người vào cấp cứu thì phía gây tai nạn để lại số điện thoại của lái xe và bà Xuân, đồng thời nộp gần 31 triệu đồng.”


Nguồn tin trên thuật lại rằng, “Ông Hồ Văn Chính, phó bí thư cơ quan đảng ủy khối doanh nghiệp tỉnh Quảng Trị, khẳng định trách nhiệm thuộc lái xe nhưng đơn vị này đã huy động cán bộ, nhân viên cơ quan chăm sóc nạn nhân.”


“Khoảng 20 ngày đầu, chúng tôi thay phiên nhau túc trực tại bệnh viện, kêu gọi mọi người đóng góp hỗ trợ. Do công việc và gia đình lái xe khó khăn nên chúng tôi có công văn gửi bệnh viện hỗ trợ chăm sóc nạn nhân, trích nguồn kinh phí nhân đạo để điều trị cho bệnh nhân đến khi công an tìm được nhân thân. Sau đó, thi thoảng lái xe và cán bộ trong cơ quan cũng đến thăm, cả khi lễ, Tết. Sau khi hai cha con nạn nhân đoàn tụ, lái xe và chúng tôi đã nhiều lần đến thăm hỏi, hỗ trợ thêm tiền,” ông Chính được báo Người Lao Ðộng thuật lời nói.


Vẫn theo tờ Người Lao Ðộng, “Nhận được đề nghị của đảng ủy khối doanh nghiệp tỉnh Quảng Trị, ngày 20 Tháng Mười Một 2015, bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Trị có công văn phúc đáp khẳng định bệnh viện không có nguồn kinh phí nào để hỗ trợ nên đề nghị đơn vị này làm việc với công an để có phương án tốt nhất trong chăm sóc và chi trả viện phí cho bệnh nhân.”


Trên Youtube, ông Lê Văn Ðiều nói rằng, “Gia đình rất buồn. Cháu bị tai nạn tại làng, tại xã, tại huyện mà cháu thì đầy đủ giấy tờ tùy thân.”


Về chuyện các cơ quan chức năng đổ thừa là trong hơn bốn tháng con ông mất tích, ông không có đến trình báo đến các cơ quan nào, ông nói rằng, “Vô lý vì con tôi đã 18, 19 tuổi đã trưởng thành, đã đi làm ăn thì có giấy tờ tùy thân đầy đủ nhưng không may xảy ra tai nạn là cái điều đáng tiếc. Không muốn xảy ra mà đã xảy ra. Mà xảy ra tại quê, tại làng thì quá phi lý.”


Hiện Lê Văn Hòa đã được đưa tới tiếp tục điều trị tại bệnh viện trung ương Huế, nằm tại phòng số 5 tầng 2, khoa vật lý trị liệu, chưa biết tương lai thế nào. Ðiện thoại của ông Lê Văn Ðiều: 093-514-2371. (TN)

Những món đồ không nên mua ở Amazon

 

Mua hàng trên mạng Amazon đang ngày càng trở nên quen thuộc, gần gũi và tiện dụng với nhiều người. Tuy nhiên, không phải lúc nào nơi đây cũng có những “good deals” để bạn có thể click chuột vài cái, ghi số thẻ tín dụng là mua được ngay như ý muốn.


Dưới đây là một số mặt hàng bạn không nên mua trên mạng Amazon



1. Quần áo


Bạn có thể tìm được nhiều mặt hàng có giá tốt trên Amazon, nhưng riêng với quần áo thì nên có sự so sánh giá trước khi mua. Trong khi hầu hết các nơi có chung một giá cho các kích cỡ hay màu sắc, thì Amazon lại có giá riêng cho mỗi cỡ, mỗi màu khác nhau, đó là chưa tính đến tiền shipping cũng cần nên lưu ý.


Cũng đừng nghĩ đến chuyện tìm giá rẻ cho quần áo “hàng hiệu” trên Amazon, vì ngay cả khi giảm giá thì cũng không bao giờ quá 20%.




2. Pin










(Hình minh họa: Getty Images)


Mua pin thì thường mua số lượng nhiều để có giá rẻ. Trong khi cũng trên online, bạn mua 2 vĩ pin Duracell loại AA, mỗi vĩ 40 cục, với giá $29.98/2 vĩ, “free shipping”, thì ở Amazon bán mỗi vĩ 40 cục là $16.70, cộng thêm tiền gửi là $6.99. Tính ra mua ở Amazon mắc hơn nhiều, mà pin thì được hãng Duracell bảo đảm đến 10 năm.



3. Các sản phẩm giấy


Một trong những chương trình nổi tiếng của Amazon là Subscribe & Save, tức là bạn cho phép công ty gửi các sản phẩm giấy, đồ trẻ em hay các vật dụng gia đình đến nhà bạn theo lịch lên sẵn mỗi tháng. Dĩ nhiên bạn sẽ được giảm giá khi tham gia chương trình này. Tuy nhiên, không phải mặt hàng nào tính ra cũng rẻ hơn khi mua ở ngoài.


Lấy ví dụ như giấy “paper towels”. Một gói 12 cuộn hiệu Bounty Select-A-Size Huge Rolls được bán với giá $28.99 ở Amazon khi mua 1 lần. Nếu bạn tham gia chương trình Subscribe & Save thì giá còn $27.54, và nếu bạn “subscribe” từ 5 món trở lên cho mỗi tháng thì sẽ được giảm thêm 15% tổng cộng, như vậy, bạn chỉ phải trả $23.41.


Thế nhưng, nếu bạn chịu khó lái xe đến Target để mua thì cũng gói paper towels đó giá chỉ $18.79, gặp lúc đang “sale” thì chỉ $14.99. Nếu làm biếng chạy xe, bạn vào mua trên online của Target, mua $25 thì được gửi về nhà miễn phí. Như vậy, cũng với số tiền như mua bên Amazon, thì mua bên Target, ngoài gói giấy, bạn còn có thể mua được thêm lô dĩa giấy nữa, và “free shipping.”










(Hình minh họa: Getty Images)


4. Thức ăn cho chó


Một bao thức ăn cho chó khá nặng được mang thẳng đến nhà quả là tiện lợi, dĩ nhiên là bạn phải trả tiền cho sự tiện lợi đó khi mua ở Amazon. Một bịch 31 pounds thức ăn cho chó hiệu Purina ONE Chicken and Rice Adult Formula Amazon bán giá $45.66, free shipping. Trong khi đó, Target bán giá $29.99, Walmart có giá $31.46.



5. Một số mặt hàng rau quả


Amazon bán cho bạn một hộp cốm có 48 thanh hiệu Kellogg’s Nutrigrain giá $23.79, cộng thêm tiền gửi. Trong khi đó, bạn mua ở Jet chỉ với giá $13.74, free shipping 2 ngày tới.



6. Dụng cụ học sinh










(Hình minh họa: Getty Images)


Mua dụng cụ học tập trên Amazon cũng mắc hơn khi vào mùa khai trường bạn mua ở Walmart đến 221%.


Ở Amazon, mua một quyển tập 100 tờ giá $8.86 cộng thêm tiền gửi (nếu mua trên $49 thì free). Trong khi cũng quyển tập y chang như vậy ở Walmart chỉ có $2.76. Một hộp 5 cây bút “highlighter” hiệu BIC ở Walmart bán $3.29, trong khi Amazon bán $6.96. (N.L)

JetBlue tặng vé máy bay cho gia đình nạn nhân vụ Orlando

NEW YORK CITY, New York (NV)Hãng hàng không giá rẻ JetBlue vừa đưa ra đề nghị, tặng vé máy bay cho gia đình nạn nhân vụ thảm sát ở Orlando hôm Chủ Nhật.

   Một máy bay của hãng hàng không JetBlue Airways. (Hình: AP/Chris O’Meara)

USA Today trích dẫn lời xác nhận của ông Doug McGraw, phát ngôn viên của JetBlue.

Thông cáo có đoạn viết: “JetBlue cung cấp ghế ngồi miễn phí trên các chuyến bay ra vào Orlando đối với thành viên gia đình và người chung sống với các nạn nhân, là những người bị sát hại hoặc bị thương.”

JetBlue đồng thời cũng miễn tính lệ phí đối với khách hàng ở Orlando muốn đổi ngày giờ bay do hậu quả của thảm kịch.

Hành khách bay ở Orlando trong thời gian từ Chủ Nhật đến Thứ Ba sẽ được phép thay đổi lịch trình bay mà không phải trả thêm tiền phạt.

Hãng JetBlue, trụ sở chính ở thành phố New York, hiện diện đáng kể tại Orlando, nơi họ đặt các cơ sở hoạt động và bảo trì.

Qua một trang blog, JetBlue viết: “Chúng tôi muốn dự phần của mình vào việc giúp đỡ các nạn nhân của thảm kịch này, cũng như yểm trợ cộng đồng của Orlando qua giờ phút khó khăn này.” (TP)

Cụ ông gốc Việt với bí quyết sống lâu 100 tuổi

 


Linh Nguyễn/Người Việt




VAN NUYS, California (NV)Xã hội với đời sống tất bật như ở Hoa Kỳ, làm sao để được sống lâu trăm tuổi, là niềm mơ ước của nhiều người, nhưng lại là điều giản dị với một cụ già gốc Việt.









Cụ Võ Thiện Gia sắp mừng sinh nhật 100 tuổi. (Hình: Gia đình cung cấp)


“Ngày 25 Tháng Sáu tới đây là tôi được tròn 100 tuổi. Theo tôi, bí quyết giúp tôi sống lâu gồm bốn món ‘ham.’ Đó là ham mần (làm), ham ăn rau cải, ham tập thể thao và ham vui vẻ,” cụ Võ Thiện Gia, cư dân Van Nuys, California, nói với nhật báo Người Việt.


Cụ Võ Thiện Gia sanh năm 1916 tại làng Bình Chánh, tỉnh Long An. Hiện nay cụ ở với người con thứ chín là bà Kim Vân, 60 tuổi.


Cụ cho biết không mong gì ở các con, ngoài tấm chân tình, lòng nhân từ và đức hạnh.


Cụ Gia kể về cuộc sống mà cụ từng trải qua: “Năm 1975 tôi qua đây, vì có cô con gái làm sở Mỹ (DAO). Khi ấy tôi mới hơn 60 tuổi. Tôi vào ngay nghề buôn bán cây khô cho công nghệ thủ công trong 10 năm ở Florida.”


Cụ kể tuy làm việc tay chân, nhưng cụ ít ăn cá, thịt, mà chỉ ăn nhiều rau. Thậm chí nếu con cái làm thịt kho hay cá kho, cụ chỉ ăn nước, chứ không ăn nhiều thịt, cá.


“Đó là hai bí quyết rồi đó. Tôi cứ thế, ngày qua ngày, ham làm mà mười mấy năm trôi qua, tôi mới được đoàn tụ với bà xã tôi. Tôi ham ăn rau cải và vui với vườn bông sau nhà,” cụ tâm sự.









Cụ Gia tìm vui với vườn tược. (Hình: Gia đình cung cấp)


Cụ nói nhờ thế mà chân tay khỏe mạnh, dẻo dai.


“Nhớ chơi thể thao, tập tay chân cho khỏe. Để tập hai tay, tôi hít đất mỗi ngày. Tập từ đầu tới chân. Hồi xưa tôi tập mỗi ngày cả tiếng đồng hồ. Bây giờ chỉ tập 30 phút thôi cũng đủ rồi!” cụ kể.


“Đừng quên làm sao cho tâm trí khỏe khoắn, ai nói gì cũng được. Hãy ít nói, khoái nghe. Mỗi ngày ăn một củ khoai lang tím, uống một ly sữa. Đừng uống cà phê, vì sẽ không cảm thấy đói,” cụ nhắn nhủ.


Chị Quế Hương, con gái thứ tám của cụ, từng là hội trưởng Hội Cựu Nữ Sinh Trung Học Gia Long năm 2010 và 2012, cho biết: “Sáng nào, ngoài củ khoai tím, món ăn tinh thần của ba tôi là đọc báo Người Việt.”


“Tôi học nhiều điều trên báo. Tôi đọc mục y học, ghi tên thuốc rồi tới bác sĩ xin toa. Tôi tự biên, tự diễn. Khi thì xin thuốc đau bụng, khi xin thuốc đau ruột. Thế mà thân thể khỏe, ít bệnh tật nên không cần nhiều đến thuốc như những người khác,” cụ Gia hãnh diện kể.









Cháu chắt xếp hàng nhận tiền cụ Gia lì xì ngày Tết. (Hình: Gia đình cung cấp)


Cụ cho biết đôi khi gặp tên thuốc mà Medicare không trả tiền nhưng bác sĩ cho thuốc tương tự.


Cụ cho biết khi xưa, song thân của cụ có tiệm cầm đồ ở Sài Gòn nên cụ thích buôn bán từ đó.


Năm 17 tuổi cụ lập gia đình. Cô dâu năm ấy mới 15 tuổi.


“Bà xã tôi qua đời năm 87 tuổi tại Mỹ năm 2007. Nếu còn sống, năm nay bà ấy cũng 98 tuồi rồi,” cụ nói về người vợ.


“Hai vợ chồng tôi có tổng cộng mười người con, sáu trai, bốn gái. Còn cháu, chắt, chít thì không sao đếm được. Tháng nào nhà con gái tôi cũng tổ chức sinh nhật, không con thì cháu. Con cháu tụ họp quây quần. Vui lắm,” cụ hãnh diện khoe.


Cụ kể bí quyết sau cùng để sống thọ là ham vui.


“Tôi nói ham vui là ham vui vẻ, chứ không phải ‘ham vui’ kiểu khác đâu nhe. Con cháu quây quần là vui vẻ. Không chấp nhất, khó chịu hay bắt bẻ ai. Đó là ham vui kiểu của tôi!” cụ cười nói.


Cụ kể những khi còn ở tuổi lục tuần, cụ thường về Việt Nam làm từ thiện.


“Tiền bạc với tôi không cần lắm, nhưng cần lòng nhân từ, đức hạnh. Tôi còn nhớ khi thăm người già hay cô nhi viện ở Việt Nam, vùng quê của tôi, khu Bình Chánh, Long An, thấy người nghèo khổ, tôi không chịu được. Bây giờ thì tuổi già, bác sĩ không cho đi máy bay, nên tôi không về Việt Nam nữa,” cụ kể.


Chị Quế Hương, có hai người con trai năm nay cũng đã 28, 30 tuổi, nhắc kỷ niệm vui khi thân phụ chị dạy các cháu: “Đứa nào khôn hãy theo gương tao nè. Chớ có ham tứ đổ tường, nhưng ham ‘mần’, ham vui, đi đây, đi đó và đối xử nhân từ với bạn bè. Ăn ở có đức, mặc sức mà ăn. Sống lâu trăm tuổi.”


Chị cũng cho biết văn phòng Tổng Thống Barack Obama cho biết đã nhận lý lịch và ngày sanh của cụ Gia.


“Hy vọng ba tôi sẽ nhận được thư chúc mừng của Tổng Thống Obama cho cụ vui với kỷ lục sống lâu 100 tuổi,” chị nói.





Liên lạc tác giả: [email protected]













Phó thống đốc Texas xóa câu ‘gieo gió gặt bão’ sau vụ thảm sát

HOUSTON, Texas (NV)Hôm Chủ Nhật, sau khi Phó Thống Ðốc Dan Patrick đưa câu “ai gieo gió thì gặt bão” (“reap what you sow”) lên Twitter chỉ vài giờ sau vụ 49 người bị bắn chết tại một hộp đêm của giới đồng tính luyến ái ở Florida rồi gặp phản ứng bất lợi của cư dân mạng, ông đã lật đật xóa câu này đi, tờ Houston Chronicle đưa tin.


Phó Thống Ðốc Dan Patrick. (Hình: Bob Levey/Getty Images)

Vào lúc 7 giờ sáng hôm Chủ Nhật, ông Patrick đưa lên Twitter câu thơ trích trong Galatians 6:7 của Thánh Kinh Cơ Ðốc Giáo, trong đó có đoạn “hễ ai gieo gió thì gặt bão.”

Nhiều cư dân mạng đã lên tiếng đả kích câu Thánh Kinh này do ông Patrick viện dẫn, bảo rằng nói như thế là bất xứng và vô cảm khi một biến cố kinh hoàng và có tầm vóc lớn như vậy vừa xảy ra tại Hoa Kỳ.

Một người dùng trang mạng xã hội Twitter đã đặt câu hỏi: “Bộ ông phó thống đốc không biết xấu hổ sao?”

Ðảng Dân Chủ Texas đã lên tiếng đòi Phó Thống Ðốc Patrick phải xin lỗi. Ông Gilberto Hinojosa, chủ tịch đảng Dân Chủ Texas, đưa ra một bản tuyên bố xin mọi người hãy cầu nguyện cho cộng đồng người đồng tính, lưỡng tính và chuyển đổi giới tính qua biến cô đau thương kia.

Cố vấn của Phó Thống Ðốc Patrick, ông Allen Blakemore, đưa ra một bản tuyên bố giải thích rằng lời lẽ trên Twitter của vị phó thống đốc hồi sáng hôm Chủ Nhật không nhằm đáp ứng vụ thảm sát ở Florida, và đây chỉ là một sự trùng hợp đáng tiếc về thời điểm mà thôi, bởi vì những lời đó đã được soạn ra từ hôm Thứ Năm tuần rồi. (V.P.)

Bà Trần Quang Minh

Cảnh sát viên thứ 5 ở Oakland nghỉ việc vì tai tiếng tình dục

OAKLAND, California (NV)Hôm Chủ Nhật, các giới chức Sở Cảnh Sát Oakland cho hay một nhân viên thứ 5 của sở này đã bị cho nghỉ việc để điều tra hành chánh giữa lúc vụ tai tiếng về mối quan hệ tình dục giữa một số nhân viên cảnh sát và một cô gái vị thành niên ngày càng trở nên phức tạp, đài NBC Bay Area đưa tin.


Cảnh Sát Trưởng Sean Whent từ chức trong lúc có vụ tai tiếng tính dục liên quan đến con gái một cảnh sát viên. (Hình: ww2.kqed.org)

Sở cảnh sát không tiết lộ danh tánh của nhân viên vừa bị cho nghỉ việc, nhưng vụ này xảy ra chỉ mấy ngày sau khi Cảnh Sát Trưởng Sean Whent bất ngờ từ chức.

Theo tờ East Bay Express và tờ East Bay Times, cô gái vị thành niên trong vụ bê bối tình dục này là con của một nhân viên trong sở cảnh sát.

Cô Celeste Guap tiết lộ rằng cô đã quan hệ tính dục với cả thảy 14 bạn đồng nghiệp của cha mình, trong đó có một số người đã chỉ dẫn cho cô biết cách tránh né sao cho khỏi bị buộc tội làm gái mại dâm.

Hồi năm ngoái, cô gái này còn gọi điện thoại cho bà vợ của Cảnh Sát Trưởng Whent để kể cho bà này nghe về mối quan hệ của mình với các nhân viên thuộc cấp của chồng bà.

Cô Guap cũng cho hay, hồi Tháng Tám năm rồi, khi được 18 tuổi, cô vẫn tiếp tục quan hệ tình dục với các nhân viên ngành công lực, lần này với một số người thuộc Sở Cảnh Sát Richmond, Sở Cảnh Sát Alameda County, Sở Cảnh Sát Livermore và một nhân viên công lực làm việc tại Stockton.

Cô gái này còn cho biết, qua trang mạng Facebook, cô đã kể ra hết các mối quan hệ chằng chịt đó và không tìm cách giấu giếm điều gì. (V.P.)

Trung Tướng Ngô Quang Trưởng – Ðại biểu chính phủ tại Vùng I

 
Lê Xuân Nhuận

Tư Lệnh Quân Ðoàn I & Quân Khu I Ngô Quang Trưởng được hầu hết mọi người khâm phục. Ông đã dành nhiều tâm trí, công sức, và thì giờ vào các cuộc hành quân hơn là vào công việc văn phòng. Ông thường xuyên mặc chiến phục, đội mũ sắt, mang áo giáp, bay đến tận từng đồn+chốt khắp Quân Khu, để quan sát, nghiên cứu tình hình tại chỗ, và kiểm tra tác phong kỷ luật của các cấp quân nhân. Bản thân ông ít thích truy hoan, nên cấm sĩ quan thuộc quyền đến khiêu vũ ở các nhà hàng ca vũ nhạc, khiến các tỉnh trưởng và thị trưởng tại Quân Khu I cấm luôn cả các phòng trà ca nhạc tổ chức khiêu vũ cho bất cứ giới khách hàng nào.


Trung Tướng Ngô Quang Trưởng

Ðó là tóm tắt những nét chính về Tướng Trưởng được nhiều người nhận thấy hoặc đồn miệng với nhau.

Riêng đối với tôi, ông còn là đại biểu chính phủ, tức Thủ Hiến, của Vùng I, nhất là sau khi Tòa Ðại Biểu Chính Phủ đã bị giải tán, chức vụ phụ tá hành chánh cho tư lệnh Quân Khu cũng bị bãi bỏ luôn. Tư lệnh Quân Ðoàn/Quân Khu cử nhiệm các tiểu khu trưởng và đặc khu trưởng kiêm nhiệm tỉnh trưởng và thị trưởng. Tư lệnh Quân Ðoàn/Quân Khu trực tiếp điều khiển chỉ huy trưởng cảnh lực vùng sở tại, đồng thời cũng là chủ tịch Hội Ðồng Bình Ðịnh & Phát Triển cầm đầu công tác chuyên môn của đa số các bộ quan trọng thuộc chính quyền trung ương thực hiện trong lãnh thổ quân khu mình. Tóm lại, Trung Tướng Ngô Quang Trưởng là trưởng chính quyền tại miền Trung.

Tôi trích sao riêng gửi cho ông biết điều khoản trong sắc lệnh của thủ tướng quy định việc tôi, giám đốc ngành đặc biệt cấp vùng, trực tiếp báo cáo tình hình lên tư lệnh Quân Khu, liên quan đến an ninh và chính trị nội bộ, thuộc thẩm quyền của đại biểu chính phủ, là chức vụ mà ông kiêm nhiệm hiển nhiên.

Sau đó, tôi chính thức tường trình lên ông những vấn đề nội chính của Quốc Gia.
 
Vấn đề quân nhân vô kỷ luật
 
Khi người lính ở trong quân sở hoặc quân cứ thì quân phong quân kỷ có thể được xem là việc riêng trong gia đình Quân Lực; nhưng một khi người lính đã đi ra ngoài thì mọi ngôn ngữ cử chỉ dù nhỏ nhặt cũng ít nhiều ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa Quân và Dân.

So với tổng số quân nhân tại ngũ thì tỷ lệ cá nhân vô kỷ luật chỉ là một con số nhỏ; nhưng những việc làm sai quấy của số ít này đã gây bất bình và ác cảm không ít trong dân nhân đối với binh giới nói chung, tạo thành một vấn đề trong lãnh vực chính trị nội bộ của chế độ Việt Nam Cộng Hòa.

Khi nào có một người nào vi phạm luật pháp hoặc luật lệ hiện hành mà mặc quân phục rõ ràng hoặc tự xưng là quân nhân, thì cảnh sát chỉ cần báo cho quân cảnh đến chấp lý mà thôi. Thế là cảnh sát, ở đây, là cảnh sát sắc phục, không theo dõi, thống kê, phân loại, so sánh tăng/giảm, tìm hiểu nguyên nhân, v.v…; vả lại, dù có muốn cũng không làm được, vì không biết rõ tính danh, số quân tịch, cấp bậc, đơn vị, nội dung sự phạm pháp, cách giải quyết, và kết quả thế nào.

Nhưng đó lại là một vấn đề nội chính. Nó thuộc phạm vi nghiên cứu của Ngành Ðặc Biệt (Cảnh Sát Ðặc Biệt); nó xảy ra trong vùng sinh hoạt của người dân, là vùng mà tôi đã đề nghị và Bộ Tư Lệnh Quân Khu sở quan đã đồng ý giao cho Ngành Ðặc Cảnh chịu trách nhiệm về an ninh chung; và nó cũng là một mục tiêu hoạt động hàng ngày của chính Trung Tướng Ngô Quang Trưởng.

Phải bảo toàn hình ảnh tốt đẹp của người chiến sĩ đang hy sinh xương máu trên chiến trường; phải duy trì mối tình khắng khít cá nước quân dân; phải xóa sạch mọi tỳ vết, không để cho kẻ thù khai thác vơ đũa cả nắm chê bai hàng ngũ Quốc Gia chúng ta.

Lần đầu tiên là vào cuối năm 1973, tôi nêu đề tài này lên trong một buổi họp đặc biệt của nhóm người tạm gọi là Ủy Ban Phối Hợp Tình Báo Quân Khu I, mà Trung Tướng Ngô Quang Trưởng giao cho Ðại Tá Hoàng Mạnh Ðáng, tham mưu trưởng, đại diện, chủ tọa các buổi họp hằng tuần. Tôi lấy Quốc Lộ số I là con đường bộ huyết mạch nối liền từ thủ đô Sài Gòn ra các tỉnh miền Trung và miệt ngoài, đoạn từ Sa Huỳnh cực Nam của tỉnh Quảng Ngãi ra đến đèo Hải Vân cực Bắc của tỉnh Quảng Nam, trong đó có thị xã Ðà Nẵng, để làm bối cảnh điển hình. Trên con đường này, không những chỉ có sự đi lại của mọi tầng lớp và thành phần dân nhân, các loại ngoại kiều, mà còn có sự hiện diện thường xuyên và tập trung hoạt động của mọi cơ quan và đơn vị thi hành luật pháp và duy trì an ninh trật tự chung. Vào thời điểm đó, trung bình hai tháng là có một vụ quân nhân dùng súng bắn bừa vào xe đò chở đầy hành khách đang chạy trên Quốc Lộ số I, gây thương tích cho một vài thường dân.

Trong phòng làm việc của Ðại Tá Ðáng có một bộ phận giống như chi nhánh của hệ thống nội đàm mà tôi đoán là máy chính nằm trong phòng làm việc của Trung Tướng Trưởng. Có lẽ ông đã mở máy mà nghe ủy ban chúng tôi thảo luận những gì.

Lần họp kế sau, Ðại Tá Ðáng khéo léo nhắc chúng tôi đừng đề cập nhiều những vấn đề nội bộ, ý nói vì có Người Bạn Ðồng Minh (viên chức CIA cố vấn của Ðặc Cảnh) và thông dịch viên cùng nghe.

Tôi còn nhớ ngày xưa, khi tôi còn làm giám đốc chương trình phát thanh “Tiếng Nói Quân Ðội” tại Ðệ Nhị Quân Khu, tôi phải đệ trình bản thảo bài xã luận của tôi viết hằng ngày lên cho Thiếu Tướng (sau này là trung tướng) Lê Văn Nghiêm, tư lệnh Quân Khu, duyệt trước, để được đọc trên đài vào chiều cùng ngày và được đăng trên báo “Tin Tức” phổ biến khắp Quân Khu vào sáng hôm sau. Có một lần, bài xã luận của tôi nhắc nhở tài xế quân xa tuân giữ luật lệ lưu thông khi lái xe trên đường thành phố.

Tôi quan niệm rằng: khi một người lính, dù là hạng chót (binh nhì), đứng gác ở một cổng đồn, anh ta có quyền chận đường một ông bộ trưởng; khi một nhân viên Quan Thuế (dù là hạ đẳng) soát hàng ở một phi trường, anh ta có quyền lục xách một viên đại tướng; vậy thì, khi một đại diện Cảnh Sát (dù là sơ cấp) kiểm soát xe cộ, tại sao anh ta lại không có quyền chỉ dẫn đúng luật đi đường cho các tài xế quân xa?

Tướng Nghiêm phê vào bên lề bản thảo của tôi hai chữ “con cú.” Phòng Năm chúng tôi đoán ý ông cho rằng bài xã luận ấy có phần cay cú hoặc xoi mói như “cú vọ” (?), nên đã xếp bỏ.

Phần đông cấp trên không muốn nghe người khác nói đến khuyết điểm của cấp dưới thuộc phần trách nhiệm của mình.

Tuy nhiên, việc của tôi thì tôi vẫn phải làm. Ngoài tư lệnh Quân Khu ra, tôi còn báo cáo lên trưởng ngành Ðặc Biệt Trung Ương, là Chuẩn Tướng Huỳnh Thới Tây. Nơi đây chuyển lên tư lệnh Cảnh Lực Quốc Gia kiêm đặc ủy trưởng Trung Ương Tình Báo, là Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình, để ông trình tiếp lên Tổng Thống. Như thế thì Trung Ương vẫn biết đến vấn đề đó như thường.

Sau đó, tôi không trình bày sự việc nói trên trong các buổi họp như thế nữa. Tôi làm công văn báo cáo hằng tháng lên tư lệnh Quân Khu.

So sánh thì thấy, vào cuối năm 1973, trung bình hai tháng mới có một vụ, gây thương tích cho một vài thường dân; nhưng đến mấy tháng đầu năm 1975, liền trước ngày thất thủ Quân Khu địa đầu này, tổng số thống kê mỗi tháng đã lên đến cả chục vụ, gây cả tử thương cho nhiều hành khách, trong đó có một số là quân nhân, và có lần cho cả một tu sĩ của đạo Kitô.
 
Vấn đề kiểm soát các cựu can & cựu cán Việt Cộng
 
Phong trào phản đối Chiến Tranh Việt Nam ở Hoa Kỳ và một số nước khác đã mở đường cho Hiệp Ðịnh Paris 1973. Hậu quả trầm trọng và cụ thể nhất là Mỹ giảm bớt dần dần để rồi chấm dứt hẳn viện trợ cho Việt Nam Cộng Hòa.

Sau vụ Việt Cộng tổng tấn công Tết Mậu Thân năm 1968, hoạt động của Quân Lực cũng như của Ðặc Cảnh gia tăng tối đa; do đó, số cán bộ, bộ đội, và cơ sở địch bị bắt cũng gia tăng rất nhiều. Chính quyền phải xây cất thêm trại tạm giam ở mỗi tỉnh, một số trại giam thuộc Trung Ương, và một trại tập trung tại mỗi Vùng Chiến Thuật, để gom lại các phần tử nguy hiểm được đưa từ các tỉnh về.

Thực sự, trách nhiệm của ngành Ðặc Cảnh chỉ giới hạn trong việc bắt hung thủ và nghi can, điều tra, lập hồ sơ truy tố trước Ủy Ban An Ninh, hoặc chuyển nội vụ qua Tòa Án Quân Sự Mặt Trận; còn thì chỉ đích thân tạm giữ một số ít đối tượng đặc biệt trong một thời gian ngắn cần thiết cho việc hỏi cung hoặc xây dựng thành mật viên, tại Trung Tâm Thẩm Vấn là nơi hội đủ các điều kiện tiêu chuẩn tối thiểu được sự cố vấn và yểm trợ trực tiếp của các chuyên gia Hoa Kỳ.

Ngoài ra, chế độ giam giữ và đối xử trước khi thành án thì thuộc phần đảm trách của các trại tạm giam ở phía sắc phục của Bộ Chỉ Huy Cảnh Lực, Trung Tâm Cải Huấn thuộc Bộ Nội Vụ, hoặc trại giam tù binh Cộng Sản Việt Nam thuộc Bộ Quốc Phòng; và sau khi thành án thì do Tổng Nha Cải Huấn hoặc Bộ Tổng Tham Mưu quản lý và kiểm soát cho đến ngày các đương nhân được trả tự do.

Tuy thế, ngành Ðặc Cảnh vẫn là cái đích chính của mọi sự chỉ trích liên quan đến tù và trại giam. Do đó, ngành Ðặc Cảnh bị đặt trong một tình trạng tiến/thoái lưỡng nan.

Một mặt thì hứng chịu phần lớn dư luận công kích là chế độ có quá nhiều tù và trại giam: trại giam thì thiếu tiện nghi, mà tù thì bị ngược đãi, thậm chí tiếng lóng “bị nhốt chuồng cọp,” là một hình thức kỷ luật áp dụng ở đâu ngoài ngành Ðặc Cảnh, cũng bị dịch sai và hiểu lầm một cách có ác ý là tù bị nhốt chung chuồng với cọp.

Một mặt thì phải rút ngắn thời gian điều tra, lập hồ sơ; riêng tại trung tâm thẩm vấn thì phải đi trước các trại giam khác về việc: tăng thêm thức ăn; trổ thêm cửa sổ; tăng thêm hệ thống ánh sáng và vệ sinh, y tế; giảm bớt số người giam chung trong mỗi phòng, nghĩa là tăng thêm phòng giam, nhưng đồng thời lại phải giảm bớt tổng số phòng giam!

Tình hình chung được đặt dưới sự kiểm soát thường xuyên và bất thần của vô số tổ chức và nhân vật: trong chính quyền thì ngoài các thanh tra nội bộ từ cấp trung ương xuống đến cấp vùng còn có biện lý, các phái đoàn viện giám sát, dân biểu, các cơ quan y tế, xã hội, v.v…, ngoài chính quyền thì có các tu sĩ thuộc mọi giáo hội, các hội đoàn từ thiện, các nhà báo, v.v…, chưa kể áp lực từ các nhóm tranh đấu, như “Phong Trào Ðòi Cải Thiện Chế Ðộ Lao Tù,” v.v…

Căng nhất là vào cuối năm 1972, giai đoạn chuẩn bị gấp rút cho Hiệp Ðịnh Paris 1973, chính quyền trung ương trù liệu giảm bớt trại giam bằng cách đóng cửa, hoặc bỏ bớt một số phòng, và giảm thiểu tù bằng nhiều cách: chỉ giữ lại một số can phạm quan trọng và nguy hiểm nhất, còn thì trả tự do cho những cá nhân được sự bảo lãnh của thân nhân là công chức hoặc sĩ quan cao cấp của Việt Nam Cộng Hòa; cho những phần tử có khai báo thật thà được hưởng quy chế hồi chính viên; chuyển những cán+cơ hoạt động có vũ trang qua diện tù binh để trao trả cho đối phương; phóng thích, nhưng chỉ định cư trú, một số đông những cựu can, cựu cán có tiền án tiền tích hoạt động cho Việt Cộng, tuy không hội đủ yếu tố để bị kết tội giam lâu nhưng bị xét thấy có hại cho an ninh chung, và những cán binh tuy xin ra hồi chánh nhưng tránh né khai báo và có chỉ dấu là trá hàng, v.v…

Ngoại trừ các tù nhân đang còn thụ án và các tù binh đang chờ được trao trả cho bên kia, tất cả các thành phần trên đều là đối tượng cho ngành Ðặc Cảnh giám thị, theo dõi, và nếu cần thì đương đầu.

Nhưng ngành Ðặc Cảnh lại không được hỏi ý kiến về nơi chỉ định cư trú cho các đối tượng này.

Thời gian đó, nhiệm sở của tôi là Vùng II. Một hôm, trong một buổi họp của Bộ Tư Lệnh Quân Khu II, tại Nha Trang, phó tư lệnh là Ðại Tá Nguyễn Ðứt, chủ tọa, đã ra lệnh cho Bộ Tham Mưu thuộc quyền hội ý với các tỉnh trưởng để chọn một tỉnh trong Quân Khu làm địa hạt chỉ định cư trú chung cho tất cả các cựu can, cựu cán và hồi chính viên đặc biệt nói trên tập trung về từ các tỉnh và thị xã khác khắp Quân Khu.

Bộ Tư Lệnh Quân Khu II không mời Bộ Chỉ Huy Cảnh Lực Vùng II cùng dự buổi họp này.

Bản thân tôi vốn có những quan hệ công vụ chặt chẽ với các sĩ quan cao cấp đứng đầu các cơ quan Quân Báo và Quân An ở cấp Quân Ðoàn và Quân Khu, nên tuy không được mời đến nhưng tôi vẫn lợi dụng điều đó để đến dự các buổi họp nội bộ của họ mỗi sáng sớm tại Bộ Tư Lệnh Quân Ðoàn/Quân Khu.

Qua chỉ thị của Bộ Tư Lệnh Quân Khu II, tôi thấy rõ là trung ương muốn thay thế các trại giam hữu hình, mà diện tích chỉ xấp xỉ một ô phố, bằng những trại giam vô hình, mà sức chứa là lãnh thổ của cả một tyỉnh, vô vàn rộng lớn hơn. Biện pháp ấy chắc chắn sẽ bị đả phá dữ dội hơn, nhất là bởi giới truyền thông nước ngoài, tai hại vô cùng cho chế độ miền Nam.

Không thể im lặng đồng tình, tôi đã đứng lên phát biểu ý kiến:

– Tôi tin là sẽ không có một tỉnh trưởng nào, nếu thật sự là tỉnh trưởng, mà lại thuận nhận cho tỉnh mình trở thành một địa phương quản thúc tù.

Ðại Tá Ðứt bất bình, nhìn thẳng mặt tôi:

– Anh tưởng là tôi không trừng phạt được các tỉnh trưởng nào không tuân lệnh của Quân Khu sao?

Cũng như phần đông các nhà lãnh đạo ở cấp quốc gia, ông quan niệm mỗi tỉnh trưởng chỉ là một tiểu khu trưởng, nên lấy con mắt quân sự mà nhìn chính sự, và áp đặt mệnh lệnh hành pháp bằng kỷ luật nhà binh.

Sau khi nghe ý kiến của tôi qua thông dịch viên, các viên chức cao cấp trong Bộ Tư Lệnh Cố Vấn Quân Sự và Viện Trợ Kinh Tế của Hoa Kỳ (MAC CORDS) đã đưa ngón tay cái chĩa lên trời về phía tôi mà gật gật đầu. Thấy thế, tôi không nói gì thêm.

Sau đó, không có tỉnh nào được chọn làm lãnh thổ quản thúc tù chính trị cho toàn Vùng II.

***

Biện pháp áp dụng từ đó cho đến sau ngày đã có Hiệp Ðịnh Paris là cho trở về quê cũ, người nào làng nấy, cư trú cố định và hạn chế đi lại, các cựu can cựu cán và hồi chính viên đặc biệt mà tin tức tình báo cũng như nhận xét của các giới chức Cải Huấn thuộc Bộ Nội Vụ và Phục Hoạt thuộc Bộ Chiêu Hồi đã xếp vào loại “mìn ngụy trang,” “khổ nhục kế,” chưa cho phép tự do hoàn toàn.

Tùy theo sự xếp loại, các phần tử ấy phải đến trình diện mỗi tháng, mỗi hai tuần, hoặc mỗi tuần, tại Phòng Ðặc Cảnh quận sở tại; tại đây, nhân viên chuyên trách có lập một cuốn sổ, để các đương nhân khi đến thì ghi tên, tuổi, địa chỉ, ngày giờ đến trình diện, và ký tên vào, làm bằng chứng đã được kiểm soát để lưu hồ sơ.

Tại Vùng I, tin tức nội tuyến cho biết có một số phần tử thuộc diện nói trên đã tái hoạt động cho Việt Cộng. Tôi liền đích thân đến thử một số xã thuộc Tỉnh Quảng Nam để tìm hiểu tại chỗ xem sao.

Về việc trình diện: có một số người liên hệ đã ăn nên làm ra, hoặc đã trở thành đảng viên quan trọng của Việt Nam Quốc Dân Ðảng, không còn đến trình diện tại Phòng Ðặc Cảnh Quận hoặc Cuộc Cảnh Sát xã nữa, mà chính nhân viên hữu trách phải mang sổ đi tìm, bất cứ ở đâu, lúc nào, có khi gặp rồi mà còn phải chờ chực, để được đối tượng ký chỉ vào sổ trình diện, cho có hình thức là đã kiểm soát họ rồi.

Về việc chỉ định cư trú và hạn chế đi lại: dân chúng được tự do đi lại và cư trú; trừ một ít trường hợp đặc biệt, Cảnh Sát không soát xét tờ khai gia đình; Cảnh Sát cũng ít phối hợp công tác với xã trưởng. Do đó, có một số phần tử nguy hiểm đã rời khỏi địa phương; họ được các chủ tịch Ủy Ban Hành Chánh xã nguyên quán cấp giấy phép cho chính thức ra đi, nhất là vào các thị xã, đặc biệt là vào Ðà Nẵng, là những nơi họ bị cấm đến, để thoát khỏi sự kiểm soát của cơ quan an ninh và dễ tái hoạt động sau khi đã đổi vùng. Lúc đầu thì ít, về sau thì càng ngày càng nhiều.

Cả một vấn đề hệ trọng như thế, mà mấy năm trời không ai hay biết gì.
 
Vấn đề dân quê bỏ làng đi theo Việt Cộng
 
Vào khoảng cuối năm 1973, trung bình vài tháng mới có một vài thanh nam miền quê vắng nhà lâu ngày; điều tra thì được biết họ đã lén lút vào rừng theo Cộng quân.

Tôi cũng cho lập bảng thống kê hàng tháng về sự kiện này thì thấy con số mỗi ngày một gia tăng.

Cũng như đối với các vấn đề khác, tôi ra lệnh cho cấp dưới ghi nhận, báo cáo, lập bảng thống kê, rồi so sánh mức độ và cường độ tăng/giảm thế nào, không phải chỉ để biết suông mà thôi.

Tôi đã chỉ thị cho các Sở Ðặc Cảnh Tỉnh/Thị trình lên tỉnh trưởng sở tại với đề nghị có biện pháp ngăn+trừng. Tôi cũng đã trình lên tư lệnh Quân Khu, đồng thời trình lên trưởng ngành Ðặc Cảnh Trung Ương, để các nơi này trình tiếp lên cho tổng thống được biết về vấn đề này.

Về phần Cảnh Lực thì tại mỗi xã cũng như mỗi phường đều có một Cuộc Cảnh Sát, nhưng chỉ là Cảnh Sát Sắc Phục, kiểm soát vệ sinh, điều khiển lưu thông, kiểm tra dân số, chấp lý các vụ vi phạm luật lệ hình sự và thể lệ hành chánh hiện hành. Ðúng ra thì họ cũng có bổn phận ngăn chận không để người dân từ vùng Quốc Gia di chuyển qua vùng cộng sản, vì là vi phạm quy định hành chánh; nhưng phần lớn họ chỉ giới hạn nhiệm vụ trong việc thỉnh thoảng xét hỏi giấy tờ những người khả nghi, còn những gì hằng ngày có liên quan đến Cộng Sản, tức là chính trị, thì họ phó mặc cho ngành Ðặc Cảnh đảm đương.

Vậy mà Trung Ương không thiết lập cơ cấu Ðặc Cảnh xuống thấu cấp xã, mặc dù Việt Cộng từ xưa đã biết xây dựng cơ sở từ cấp Tổ Tam Tam leo lần lên cấp khóm thôn, trong từng xã một, rồi tiến lên cấp cao hơn.

Ðể đối phó với Việt Cộng ở cấp xã, Bộ Tư Lệnh Cảnh Lực Quốc Gia chỉ định trưởng Cuộc Cảnh Sát xã kiêm nhiệm đại diện ngành Ðặc Cảnh tại địa phương mình; nhưng hầu hết các viên chức này không am thạo, mà cũng không ham thích, công tác chính trị và phản gián, vả lại không có nhân viên đặc trách tại cuộc để giữ phần hành chuyên môn, nên tuy có đại diện mà cũng gần như không.

Dù theo lý thuyết thì mỗi cuộc đều có một vài nhân viên phụ trách chương trình “Phụng Hoàng,” xem như để đương đầu với Việt Cộng, nhưng trên thực tế thì đa số các nhân viên này chỉ là những thư ký văn phòng, lấy tài liệu từ Ủy Ban Phụng Hoàng Quận, hầu hết do ngành Ðặc Cảnh cung cấp, để lập hồ sơ, thống kê, biểu đồ, về tình hình hạ tầng cơ sở địch, chỉ để thuyết trình mỗi khi có phái đoàn đến thanh tra hoặc mang đi họp, chứ hiếm khi tự mình thu thập tin tức hoặc tự mình tìm bắt tên Việt Cộng nào.

Về phần chính quyền xã thì tuy có một Ủy Ban Hành Chánh nhưng nhiều nơi mọi việc đều do một mình xã trưởng nắm trong tay.

Thật ra, các vấn đề quan trọng đều do chính quyền quận chủ trì. Xã trưởng chỉ dự họp, dự lễ, ký các loại hộ sự chứng thư; cũng có nơi thì lập danh sách nhận tiền trợ cấp di tản, bồi thường thiệt hại chiến tranh, v.v…

Hầu hết xã trưởng đều không quan tâm đến việc dân làng bỏ trốn theo đối phương; nhưng, dù có bận lòng thì cũng không làm gì được, vì không có lực lượng, không chỉ huy được Cảnh Sát hay Nghĩa Quân. Ða số xã trưởng chỉ có mặt trong xã vào ban ngày, còn ban đêm thì về ngủ ở quận lỵ hoặc tỉnh lỵ cho được an toàn.

Trong tình trạng chiến tranh, nòng cốt của chính quyền xã là một trung đội Nghĩa Quân, do một hạ sĩ quan thuộc Chi Khu biệt phái đến chỉ huy. Lực lượng quân sự này canh gác một số yếu điểm vào ban đêm.

Từ năm 1973, Quân Lực thành lập thêm một tổ chức lãnh thổ cấp xã, gọi là Phân Chi Khu, do một sĩ quan đứng đầu, chỉ huy đơn vị Nghĩa Quân nói trên.

Phân Chi Khu hầu như là một văn phòng tham mưu hơn là một bộ chỉ huy hành quân. Và không phải phân chi khu trưởng nào cũng ở lại tại xã vào ban đêm.

Phân chi khu trưởng, có lính dưới quyền, trở thành một thế lực mâu thuẫn với xã trưởng.

Trong một đại hội Phân Chi Khu thuộc Quân Khu I tại Trung Tâm Huấn Luyện Nghĩa Quân Hòa Cầm, ở ngoại ô Ðà Nẵng, do Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu chủ tọa, nhiều phân chi khu trưởng đã chỉ trích các xã trưởng là già yếu, học lực thấp, thiếu năng động, v.v… trong lúc không có mặt các xã trưởng.

Tổng Thống Thiệu đã gợi ý cho các phân chi khu trưởng kiêm nhiệm xã trưởng thay thế các người này.

Báo chí đã tường thuật cái nhíu mày của đại sứ Hoa Kỳ, và đặt câu hỏi: tổng thống nghĩ gì khi đòi xóa bỏ tư cách dân cử của xã trưởng, là nhân vật được dân bầu vào Hội Ðồng Xã và Hội Ðồng này cử ra, trong lúc Hội Ðồng Xã là một đơn vị dân cử cơ bản trên đường dân chủ hóa để còn tiến tới bầu cử quận trưởng, tỉnh trưởng, thị trưởng, là các cấp còn lại trong hệ thống chính quyền Quốc Gia?

Dân làng bỏ theo Việt Cộng là một căn bệnh truyền nhiễm. Chính quyền đã không ngừa bệnh mà cũng không chữa bệnh đúng cách. Chế độ không chịu nhìn thấy những nguyên nhân đánh mất niềm tin của người dân, và cũng không chịu chọn những phương sách thích ứng để khôi phục lại niềm tin ấy, vì đã đặt quân sự lên trên chính trị và dân sự, cả sau khi tình hình đất nước đã mở vận hội cho thế đối đầu quân sự được bổ sung thêm bằng thế đấu tranh chính trị trực diện với kẻ thù. Vấn đề này đã vượt lên trên khả năng và trách nhiệm của một tư lệnh Quân Khu, tức chính quyền vùng, đặc biệt là Tướng Trưởng, viên tướng biên thùy không có tham vọng chính trị nên giới hạn cái nhìn tình hình trong con mắt nhà binh.

Riêng tại Vùng I, vào những tháng cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa, trung bình mỗi tháng đã có hàng chục vụ dân làng bỏ vùng Quốc Gia vào rừng núi sống với Việt Cộng: không còn lẻ tẻ từng người lâu lâu lén lút một lần, mà là cả gia đình, nhiều gia đình đồng loạt, công khai chuyển nhượng nhà đất và thanh toán tài sản, ồn ào chuẩn bị, và ngang nhiên kéo đi, cả giữa ban ngày, trước mắt các cơ cấu chính quyền và đơn vị quân lực tại hương thôn.

***

Trong các buổi họp tại Quân Khu, các cấp lãnh đạo không đề cập gì đến các vấn đề then chốt mà tôi đã nêu ra như trên.

Dù phía Việt Nam Cộng Hòa có cố giữ kín trong nội bộ, nhưng chắc gì phía Hoa Kỳ đã không nắm được những điểm khuyết/nhược đó trong sách lược và thực lực của Ðồng Minh mình…

Lễ Hội Á Châu ở Utah 2016 tôn vinh nền văn hóa đa dạng

SALT LAKE CITY, Utah (NV) Hôm Thứ Bảy, các cộng đồng Á Châu tại Utah đã cử hành Lễ Hội Á Châu năm 2016 tại Trung Tâm Triển Lãm South Towne Exposition Center ở Sandy, thuộc ngoại ô thành phố Salt Lake City, tờ The Salt Lake Tribune loan tin.


(Hình minh họa: heritage.utah.gov)

Ðây là năm thứ 39 lễ hội này được tổ chức tại Utah, với các cuộc trình diễn những ca khúc và vũ điệu dân tộc, thời trang, ẩm thực, và triển lãm văn hóa, nghệ thuật, trong đó có một cuộc diễn hành, một màn múa lân mừng năm mới âm lịch, và một cuộc biểu diễn thuyền rồng trên hồ của khoảng 15 quốc gia vùng Ðông Á.

Các nền văn hóa Á Châu được giới thiệu tại lễ hội năm nay rất đa dạng, bao gồm Cambodia, Trung Hoa, Philippines, Hawaii, Ấn Ðộ, Indonesia, Nhật, Triều Tiên, Lào, Ðài Loan, Thái Lan, Tây Tạng, và Việt Nam.

Có tới 500 thiện nguyện viên từ các cộng đồng Á Châu tại tiểu bang Utah cùng đóng góp công sức vào việc tổ chức lễ hội năm nay. Các cơ quan và tổ chức tại Utah, như Vườn Bách Thú, Nghệ Thuật và Công Viên Salt Lake County và Hội Ðồng Nghệ Thuật Utah, đã tích cực yểm trợ lễ hội miễn phí này để cho mọi cư dân Utah thuộc nhiều nền văn hóa khác nhau có thể cùng đến tham dự và chung vui.

Lễ Hội Á Châu ở Utah được tổ chức lần đầu tiên hồi năm 1977 khi hằng trăm người Việt Nam, Cambodia, Lào, và Hmong tị nạn Cộng Sản khởi sự công cuộc tái định cư của họ tại tiểu bang. (V.P.)

Bangladesh bắt giữ 8,000 người quá khích giết người

DHAKA, Bangladesh (NV) Cảnh sát Bangladesh hôm Thứ Hai cho hay họ đã bắt giữ hơn 8,000 người trong chiến dịch bố ráp trên toàn quốc nhằm ngăn chặn làn sóng giết tróc nhắm vào thành phần thiểu số cũng như các nhà tranh đấu đòi duy trì chính quyền thế tục.


Hai người quá khích bị cảnh sát Bangladesh còng tay đưa đi. (Hình: AP Photo)

Giới hữu trách Bangladesh đang gặp nhiều áp lực quốc tế để ngăn chặn các cuộc tấn công khiến gần 50 người thiệt mạng trong ba năm qua, với đa số bị chém chết bằng mã tấu.

Hồi cuối tuần qua, nữ Thủ Tướng Sheikh Hasina nói rằng sẽ bắt tất cả mọi kẻ sát nhân và hôm Thứ Hai, phát ngôn viên cảnh sát Kamrul Ahsan cho biết có 3,245 nghi can bị bắt, nâng tổng số lên 8,192 kể từ ngày Thứ Sáu tuần qua.

Phía đối lập cáo buộc chính phủ là nhân cơ hội có cuộc bố ráp sát nhân để đàn áp đối lập chính trị.

Phó tổng giám đốc cảnh sát quốc gia Bangladesh, ông Shahidur Rahman, nói rằng phần lớn những kẻ bị bắt là nghi can tội phạm có trát truy tố và chỉ một số ít là thành phần Hồi Giáo quá khích.

Chiến dịch bố ráp diễn ra sau khi có năm người tình nghi là Hồi Giáo quá khích bị bắn chết trong các cuộc chạm súng với cảnh sát.

Hồi tuần qua, một giáo sĩ đạo Hindu thiệt mạng vì bị chặt đầu trong một thửa ruộng, trong khi một chủ tiệm tạp hóa theo đạo Thiên Chúa Giáo bị chặt đầu gần nhà thờ.

ISIS lên tiếng nhận trách nhiệm trong các cuộc tấn công này.

Bangladesh theo Hiến Pháp có chính quyền thế tục, nhưng khoảng 90% trong số 160 triệu người dân nơi đây theo Hồi Giáo. (V.Giang)

California: Bắt nghi can có súng và hóa chất làm bom

SANTA MONICA, California (AP)Nhà chức trách đang tìm hiểu lý do tại sao một
người đàn ông lái xe, vượt 2,000 dặm, từ Indiana qua California, trên xe
có ba khẩu súng tấn công và hóa chất dùng để chế bom.

   James Wesley Howell, 20 tuổi. (Hình: AP/Santa Monica Police Department)

Theo báo St Louis Post Dispatch, sau khi bị bắt, James Wesley Howell, 20 tuổi, khai với cảnh sát rằng anh đang hướng đến cuộc diễn hành LA Pride của giới đồng tính, tổ chức tại Hollywood, nơi thu hút hằng ngàn người mỗi năm.

Tuy nhiên, cả cảnh sát lẫn FBI đều chưa rõ ý định của đương sự.

Anh Howell, cư dân Jeffersonville, Indiana, bị bắt vào khoảng 5 giờ sáng Chủ Nhật, sau khi cư dân ở Santa Monica báo cảnh sát về hành vi khả nghi của một người lái chiếc Acura màu trắng, đậu xoay đầu ngược chiều.

Khi cảnh sát đến nơi, họ trông thấy một khẩu súng tấn công để bên ghế cạnh ghế tài xế.

Khi xét xe, cảnh sát tìm thấy thêm hai cây súng khác và nhiều băng đạn loại cực mạnh, cùng với một thùng năm gallon đựng hóa chất, có thể được dùng để chế bom.

Bà Jacqueline Seabrooks, cảnh sát trưởng Santa Monica, thoạt đầu nói rằng, đương sự khai với cảnh sát, rằng đương sự muốn “phá hoại” cuộc diễn hành của người đồng tính, nhưng sau đó bà cải chính, rằng đương sự chỉ muốn đến xem.

Howell bị bắt chỉ vài giờ sau khi ít nhất 49 người bị bắn chết tại một hộp đêm dành riêng cho người đồng tính ở Orlando, Florida, nhưng cảnh sát không tìm thấy chứng cớ hai sự kiện có liên quan với nhau.

Đương sự dự trù sẽ ra trình diện trước tòa ở Los Angeles vào Thứ Ba.

Hồi Tháng Tư, ở Louisville, đương sự từng bị truy tố tội chạy ẩu, quá tốc độ và bỏ chạy khi cảnh sát chận hỏi.

Tại Clark County, Indiana, hồi Tháng Mười, đương sự bị truy tố tội chĩa súng vào một người khác kèm với lời đe dọa.

Bạn của đương sự, Joseph Greeson, 18 tuổi, cho biết đương sự không có ác cảm với người đồng tính.

Tại California, cuộc diễn hành của người đồng tính vẫn diễn ra như bình thường. (TP)

Hiep Van Le charged with killing daughter and her husband

Washington Post

A Vietnamese-American man has been charged with murder after police say he shot and killed his daughter and her husband in Annandale, Virginia.



Hiep Van Le, 67, seized by US police on Wednesday for killing his daughter and her husband. (Fairfax County Police Department)


Hiep Van Le, 67, has been charged with two counts of second-degree murder, local news website wtop quoted Fairfax County police as saying. According to investigators, an argument began between Le and his son-in-law, 45-year-old Dang Ngo around Tuesday midnight, and escalated when his daughter, 40-year-old Sophia Le, became involved.

Hiep Van Le then allegedly pulled out a gun and started shooting. Ngo was struck and killed outside the home, and police say Sophia Le was injured inside the home.

Reports of the shooting Wednesday triggered a heavy police response – patrol officers, SWAT, police dogs and a police helicopter – to the scene at around 1:30 p.m.

Police then found Sophia Le injured inside the home. She was taken to Inova Fairfax Hospital, but later died from her injuries.

Hiep Van Le was also found inside the home and taken into custody. Two young girls and a teenaged boy were home at the time. Police say they were not injured.

https://www.washingtonpost.com/local/public-safety/fairfax-county-police-arrest-suspect-in-annandale-area-shooting/2016/06/08/731ada74-2da4-11e6-b5db-e9bc84a2c8e4_story.html

Thêm con tin người Canada bị khủng bố chặt đầu ở Philippines

TORONTO (NV)Robert Hall, con tin người Canada vừa bị nhóm khủng bố Philippines Abu Sayyef sát hại hôm nay, ngày Thứ Hai, 13 Tháng Sáu.

Nhóm Hồi Giáo cực đoan Abu Sayyef đã cảnh báo sẽ giết Robert Hall ngày hôm nay nếu không nhận được $8 triệu tiền chuộc.


Quân đội Philippines trong một cuộc truy lùng khủng bố Abu Sayyef. (Hình: Getty Images)

Khi thời hạn sắp hết, Abu Raami, một phát ngôn viên của nhóm Abu Sayyaf, nói với tờ Philippines Daily Inquirer:

“Không gia hạn nữa. Chúng tôi đã thông báo trước và tất cả các lãnh đạo của chúng tôi quyết định không gia hạn.”

Nguồn tin thân cận với tình hình ở đảo Jolo, nơi nhóm khủng bố Abu Sayyef có liên kết với al-Qaeda, trong phạm vi an ninh của Philippines đã xác nhận với CBC News cái chết của Hall vào sáng sớm Thứ Hai.

Phát ngôn viên Abu Rami cho biết thi thể của ông Hall sẽ được tìm thấy đâu đó trong thị trấn Jolo hôm Thứ Hai.

Nạn nhân, ông Robert Hall, từ Calgary, đã bị bắt cóc từ ngày 21 Tháng Chín năm 2015, một trong bốn con tin trong đó có một người Canada khác, John Ridsdel, từng bị nhóm phiến loạn này sát hại vào cuối Tháng Tư. Cả hai Ridsdel và Hall đã bị bắt cóc từ khu nghỉ mát bên bờ biển cùng với một phụ nữ người Philippines và một người đàn ông Na Uy.

Tháng trước, Thủ Tướng Justin Trudeau kêu gọi các nhà lãnh đạo G7 cùng chối từ việc trả tiền chuộc để đổi lấy tự do và sinh mạng cho các con tin.

Theo phóng viên Sasa Petricic, CBC News, Canada đã không đàm phán với nhóm khủng bố và đã hỗ trợ quân đội Philippines tiến hành các hoạt động chống lại nhóm này trong những tuần gần đây. (L.Q.T)

Càng ngày tôi càng bị lép vế

 

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

Thưa cô Nguyệt Nga, tôi về Việt Nam, rồi lấy vợ, rồi mang cô ấy qua, cũng đã 10 năm.

Cô ấy tuy nhỏ nhưng thật sự đảm đang và hiếu thảo, thường xuyên gọi thăm bố mẹ tôi ở xa, mua quà cáp cho bố mẹ tôi… Cô ấy chịu khó vừa đi học vừa đi làm, rất chăm lo gia đình, tôi rất hài lòng và mừng thầm mình có phước.

Bố mẹ tôi ban đầu cũng e ngại chuyện biết bao cô gái qua đây bỏ chồng khi có vây cánh. Nhưng sau đó cũng yêu thương cô, có phần còn hơn cả tôi.

Cô thấy thật sự là người vợ tốt, nhưng chỉ là những năm tháng đầu mới qua. Khi tôi còn việc làm và cô ấy thì còn đi học nghề.

Nay cô ấy đã ra trường có việc làm, và tôi thì bị mất việc, chúng tôi có một con. Vì hoàn cảnh, tôi ở nhà trông con, gia đình sống nhờ vào đồng lương của cô ấy. Và tôi có cảm tưởng đây lại là lúc xảy ra mọi chuyện. Chúng tôi thường xuyên gây gỗ nhau, nhiều khi chẳng đâu vào đâu. Cô ấy hay càu nhàu mỗi khi về nhà thấy con bày bừa bộn. Đến độ mỗi khi nhìn đồng hồ thấy vợ gần về thì tôi vội vã dọn dẹp nhà cửa. Trong hành động đó tôi thấy mình hèn hèn làm sao. Dù biết rằng vợ mình cằn nhằn là đúng, và cũng biết là vợ mình mệt lắm khi về đến nhà và càng mệt thêm nếu thấy nhà cửa bê bối.

Mới đây, nhờ làm ăn khá, dành dụm được tiền vợ tôi sang được một tiệm nail và tự làm chủ lấy. Mới 10 năm, từ một cô nhà quê không biết nửa chữ tiếng Anh, vậy mà giờ đây, cô ấy có trong tay cả chục người thợ Việt có Mỹ có. Tôi thầm phục tài làm ăn buôn bán của vợ, nhưng vẫn cảm thấy không thoải mái vì ăn bám vào đồng lương của vợ. Càng ngày tôi càng lép vế trước mọi quyết định của vợ.

Chuyện mới xảy ra đã làm cho ly nước tràn. Số là trong ngày trả lương, một cô nhân viên xin được trả tiền mặt thay vì lãnh check. Vợ tôi nói, nếu muốn lấy tiền mặt thì vợ tôi sẽ bớt 1 đồng/ giờ. Cô ấy khóc, tôi thấy không nỡ và thấy vợ mình cay nghiệt với người làm quá. Tôi thấy nhẫn tâm nên đã rút tiền túi ra trả cho cô gái số tiền sai biệt.

Tôi không suy nghĩ gì xa xôi về việc làm này, nhưng ngay sau đó vợ tôi hét ầm lên trong tiệm, và nói trước mặt nhân viên những lời rất thô tục rằng tôi đã có tình ý với cô gái và yêu cầu tôi cho biết là đã quan hệ bất chính bao lâu rồi… Tôi thật ngỡ ngàng trước sự nóng giận quá mức đó. Lúc về nhà vợ tôi đòi ly dị.

Tôi không biết tại sao cô ấy như vậy? Nhiều lần cô ấy cũng hay cho tiền người ngày người kia, tại sao tôi chỉ cho tiền mà biến câu chuyện thành một cuộc ngoại tình? Sao vợ tôi có thể quá quắt, dựng chuyện như vậy? Sau đó vợ tôi gọi về cho gia đình và kết án tôi bỏ bê con cái, không biết phụ vợ, chưa hết, cô ấy gọi cho bố mẹ tôi và vẫn cái luận điệu kỳ cục đó. Tôi thì đã một lần ly hôn, nên rất hiểu cảnh tình của những cặp vợ chồng bỏ nhau, chưa kể con tôi còn nhỏ quá. Mà tôi nghĩ hoài không ra, sao kỳ quá vậy. Thật sự tôi muốn cho cô ấy hiểu tôi không có chút tình ý nào với cô thợ, nhưng không làm sao tôi có thể đề cập đến chuyện này mà không làm cho vợ tôi nhảy đổng lên. Tôi rất mong quí độc giả góp ý giúp tôi trong chuyện này.

K. Lê

Độc giả góp ý:


*Le Chi Phuong:

Thật là tội nghiệp cho người chồng bị mất việc, bị cô vợ lên chân. Thật ra, anh đã xử sự không đúng nguyên tắc khi anh cho tiền cô thợ nầy lúc đó. Vì như vậy là anh đã vô tình coi thường nguyên tắc vợ anh đặt ra. Đúng là đàn ông thì vô tâm hời hợt. Nếu anh bất nhẫn về cách xử sự cay nghiệt của vợ, thì anh về nhà bàn thảo chứ không nên làm như vậy trước mặt thợ, và cô ta nổi quạu lên là phải rồi. Bà chủ mà! Phải có oai trước mắt thợ chứ.

Cô vợ anh bây giờ ngon lành rồi, nên trở mặt với anh đó thôi. Nếu như không có anh về cưới qua đây thì suốt đời cô ta cũng chỉ là một người đàn bà nhà quê, chân lấm tay bùn, giỏi lắm vì vớ được một thằng Đài Loan, Hàn Quốc nào đó thôi.

Thành thật chia buồn cùng anh và không biết phải khuyên ra sao.

Vì coi bộ cô ta kiếm chuyện để bỏ anh thôi. Cũng có thể cô ta đã có ý định này từ lâu, và nhân cơ hội này thì làm lớn chuyên để ra đi cho dễ. Bọn đàn bà ở Việt Nam sau này tồi tệ như thế thôi anh ạ! nếu có ly dị, thì anh phải xin tòa tiền cấp dưỡng vì cô ta có tiệm nail. Nếu cô ta cà chớn, thì anh kiện thôi. Từ giờ trở đi, tôi khuyên anh nên thu thập tất cả các chứng cớ về chuyện làm ăn của cô ta, để sau này có nắm dao thì có cái chuôi để nắm.

*Cô Thi:

Ngay khi, có bài này lên báo, tôi đem ra hỏi ông chồng, vì muốn coi thử suy nghĩ của người đàn ông trong trường hợp này ra sao. Tôi hỏi: Nếu anh là người đàn ông trong trường hợp này, anh có cho tiền cô gái không? Ông trả lời rất nhanh: Cho. Tôi hỏi: Vì sao? Ông nói: Thấy tội nghiệp.

Sau đó tôi phân tích, anh làm như vậy là làm nhục vợ anh. Thì ông cãi đong đỏng: Đâu có, anh đời nào có ý đó v.v…

Trở lại chuyện của cậu, tôi thấy cậu làm vậy cũng có thiếu tế nhị, nhưng để vì chuyện đó mà vợ cậu đong đỏng lên như vậy thì thật là quá đáng. Nếu nói cậu đã làm nhục vợ trước mặt nhân viên thì vợ cậu có hơn gì trong thái độ chửi chồng này nọ trước mặt cô gái.

Cậu ơi! Tôi cũng chia buồn với cậu, cái thứ đàn bà mồm miệng như vậy thì chẳng qua:

Ví dầu tình bậu muốn thôi,

Bậu gieo tiếng ác cho rồi bậu đi.

Vợ cậu muốn “bậu đi” đó. Cậu lo thân cậu đi.

*Chiêu Trần:

Thưa anh K Lê, theo em thì, vấn đề không nằm ở chỗ anh cho tiền cô nhân viên đâu. Đó chỉ là giọt nước tràn ly. Mà anh cũng thấy ra điều đó từ ngày anh mất việc.

Nói chung thì anh đã “phạm lỗi” ngay từ trứng nước, lúc quyết định “rước nàng dzề dzinh” Bao nhiêu tấm gương đem vợ từ Việt Nam qua anh không chứng kiến sao, anh phạm phải thì nayy phải hứng thôi anh à.

Vấn đề mới:

Người ta nói phụ nữ khó hiểu, nay em mới thấy không những khó hiểu mà là cực-kỳ-khó-hiểu.

Chuyện xảy ra cho em, cũng thường tình không có gì đặc biệt, nhưng kết cục của nó thì quá lạ lẫm, nó khiến em rối mù trong hoàn cảnh của mình.

Thưa cô Nguyệt Nga, cách nay 2 năm, em có quen một cô gái, cô xinh đẹp, giỏi làm ăn, một mình lo 3 cái bussiness nhỏ. Cô ấy đầy nam tính, nói chuyện thẳng thắn, rõ ràng, không ẻo lả quanh co như bao thiếu nữ khác. Cô ấy tâm sự, đã có gia đình, nhưng vì không hợp với tính khí thô bạo của người chồng (đã từng đánh cô đến sẩy thai, em cũng được coi hình chồng cô và cả hình vết tích bị đánh…) nên cô đã ly dị. Nay cô ấy muốn có một đứa con với em. Cô ấy cũng thẳng thắn nói, cô ấy đã một lần lấy chồng nên giờ sợ lắm những ràng buộc. Cô ấy chỉ muốn quen nhau như bạn, nhà ai nấy sống, và cô ấy muốn có con. Cô ấy cũng nói trước là cô ấy sẽ không phiền hà gì đến em, từ tinh thần đến vật chất. Cô ấy sẽ chăm con mình ên, không cần và không muốn làm phiền em một tí ti nào cả.

Nghe thì cũng nghe, nhưng em biết phụ nữ ưa nói mạnh vậy, nhưng thật ra khi có con thì khác. Do đấy em vẫn quyết “giữ thân”, để không để dính bầu. Nhưng rồi cô ấy nói hoài làm em thấy rõ cô ấy thành thật. Chừng một năm sau thì cô ấy báo cho em biết là đã dính bầu. Quả thật, em cũng hơi lo, nhưng thấy cô ấy vững vàng lắm, nên cũng an tâm. Em cũng chở cô đi bác sĩ, cũng mua những thức ăn bổ dưỡng cho cô ấy… Nói chung là em làm đầy đủ bổn phận của một người cha. Hai đứa em cũng đặt tên cho con, tên đi học là Thành Nhân, tên ở nhà là Tito. Thời gian vẫn bình thường trôi qua, nhưng bất cứ lúc nào đụng chuyện thì cô ấy đều nhắc lại chắc mẫm rằng, cô ấy sẽ nuôi con một mình, không muốn dính gì đến em cả. Cô ấy nói, phải khẳng định như vậy để sau này đừng… dành con. Em nghe để mà nghe thôi, em biết sẽ chẳng bao giờ điều đó xảy ra. Đàn bà con gái, ai mà muốn nuôi con một mình, ai mà muốn “đi biển” một mình.

Rồi đến ngày cô ấy sinh. Ngay khi biết tin, em chạy vào thăm. Trời ơi! Đứng trước cửa phòng mà em bủn rủn tay chân. Trong phòng, trên giường sinh, cô ấy nằm, còn chồng cô ấy thì ôm đứa bé trên tay. Người chồng “vũ phu”, “đã ly dị” đang ôm con… của em vào lòng. Em không biết phải ra sao nữa. Em nhắn tin cho cô ấy thì cô trả lời: Không tiện! Em chạy về nhà, trên đường mấy lần tưởng đụng xe.

Qua mấy hôm sau, khi tỉnh người, em mới vào fb của cô ấy mày mò để tìm hiểu, thì trời ơi!, em khám phá ra fb của người chồng. Trong đó tràn đầy hình ảnh chồng chồng, vợ vợ, con con… Nào là “bé Tito được 1 ngày tuổi” “Bé Tito 2 ngày” “Bé Tito và mommy”…

Vậy là sao trời? Tại sao cô ấy dối em như vậy? Để làm gì? Rồi lâu nay khi bên em thì người chồng ở đâu? Đứa nhỏ là con của ai? Em thấy rất nhiều hình ảnh của gia đình hạnh phúc và ấm cúng? Tên đứa bé là tên do em đặt cho!

Thật là điên cái đầu. Thưa cô Nguyệt Nga, giờ em phải làm sao? Em muốn đứa con đó, em thấy nó rất giống em lắm. Sao cô ấy kỳ vậy? Giúp em với!

Thiên Vũ

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi: [email protected]

Những người chết sau cùng trong cuộc chiến


Triều Phong

Tín Võ giới thiệu:

Tác giả ghi lại những gì diễn ra trước mắt mình, ngay trước nhà mình, ngay trong khu phố mình sống, những giờ phút cuối cùng của miền Nam.

Ngày ấy, tác giả vừa tròn 15 tuổi.

Viết cho ngày 30 Tháng Tư năm ấy.

Viết cho những người lính cấp bậc nhỏ, nhưng hy sinh lớn.

Viết cho những người lính vô danh,

Vị quốc vong thân lúc thành mất nước tan.

Ai cũng sống cả một đời, nhưng chết chỉ một lần.

Các anh, những người lính nhỏ,

Các anh, những người lính vô danh, nhưng hy sinh vĩ đại!

Suốt 40 năm qua, tôi đã đọc, đã nghe và cũng đã xem nhiều về những hy sinh của các tướng lãnh, sĩ quan cao cấp Việt Nam Cộng Hòa khi nước mất nhà tan vào tay Cộng Sản trong ngày 30 Tháng Tư đau buồn của năm 1975. Lúc ấy tôi được 15 tuổi, chưa trưởng thành, chưa đủ khôn và đủ hiểu biết chuyện đời, nhất là chuyện thời cuộc.

Ở tuổi này, tuy chưa đủ lớn, ký ức mình cũng đủ “già dặn” để không quên điều xảy ra.

Và trong ý nghĩ đó, có một câu chuyện cho đến giây phút này vẫn còn in đậm trong ký ức của tôi.
Mấy mươi năm qua, tôi cho đó là “chuyện nhỏ.” Sau này, tôi chợt nhận thức, rằng chuyện nhỏ này lại có ý nghĩa vô cùng to lớn mà hôm nay tôi muốn ghi lại và chia sẻ với những ai quý tự do, yêu độc lập và chuộng hòa bình.

Lúc ấy là 9 giờ sáng ngày 30 Tháng Tư, 1975!

Nhiều tiếng khóc sụt sùi vỡ ra bởi lời lẽ chân thành của bà già.

Cảm thấy quá đau lòng trước thảm cảnh thương tâm ấy, tôi thẫn thờ bước ra, chợt trông thấy người lính trẻ còn đang đứng dựa cột nơi quán cơm tháng của Dì Mười, khóc rấm rức như trẻ thơ. Ôi, còn đâu người chiến sĩ anh dũng ngày nào!

Ôi, còn đâu bộ đồ trận kiêu hùng một thuở! Ðôi vai run run theo tiếng nấc của anh làm tôi bùi ngùi…

Thời khắc ấy cách đây đúng 40 năm, trong cảnh hỗn mang của ngày tàn cuộc chiến, trong xóm tôi ở Ngã Năm Bình Hòa-Gia Ðịnh, bỗng xuất hiện bốn năm người lính Nhảy Dù. Họ chạy lúp xúp men theo vách tường nhà Dì Sáu của tôi rồi dừng lại trước nhà tôi.

Tất cả đều còn rất trẻ và người họ mang đầy súng ống đạn dược. Áo quần họ bám đầy bụi đỏ. Chỉ cần nhìn thoáng qua, ai cũng biết những người lính này mấy ngày trước đây đã từng xông pha trận mạc. Họ đứng trước khoảng đất trống, ngó dáo dác một đỗi, thì người lính có mang một bông mai trên cổ áo nói, như ra lệnh:

– Anh em đào ở đây đi.

– Tuân lệnh thiếu úy!

Một người trong họ trả lời. Thế là các anh tháo gỡ trên vai xuống mấy cái xẻng cá nhân. Với thao tác nhanh lẹ, phút chốc họ đã biến chúng thành những cái cuốc và bắt đầu đào hố cá nhân.

Trong nhà, má tôi lo lắng ra mặt. Bà đang phân vân chẳng biết có nên di tản không và nếu đi thì chưa biết phải đi đâu. Bất ngờ, bây giờ thấy lính tráng chuẩn bị hầm hố chiến đấu trước cửa nhà, bà thêm hoảng sợ.

Tuổi thiếu niên đang lớn, hiếu kỳ, tôi tò mò bước ra sân, tiến gần đến khoảng đất trống ngồi chồm hổm xem mấy người lính làm việc. Lâu lâu có tiếng đại bác vọng về, tiếng súng bắn lẻ tẻ vang lên đây đó làm cho bầu không khí chết chóc thêm ngột ngạt, hình ảnh chiến tranh thêm rõ nét.

Dân trong xóm tôi nhốn nháo chạy tới chạy lui, mặt mày ai nấy đều lấm la lấm lét khi đi ngang qua nơi mấy người lính đang làm việc.

Bộ mặt của thành phố Sài Gòn lúc đó như người bệnh nặng sắp mất. Ðộ chừng nửa tiếng sau, khi hố được đào khá sâu, một người lính đứng lên, mồ hôi nhễ nhại trên mặt. Anh đưa cánh tay lên cao, quẹt lấy mớ tóc bê bết trên trán để lộ một cái sẹo thật to nơi đuôi mắt phải, đoạn nhìn tôi:

– Em trai chạy vô nhà lấy cho anh xin miếng nước uống đi em.

Tôi đứng dậy co giò phóng vào nhà. Ít phút sau tôi mang ra cho các anh một ca nước đá bự, một cái ly và một ít kẹo đậu phọng với bánh in mà má tôi đưa thêm. Họ ăn, họ uống, họ nói cười vui vẻ, cơ hồ như không có chuyện gì xảy ra. Chỉ có người thiếu úy là không ăn uống gì cả.

Người thiếu úy này cũng còn trẻ và đẹp trai như Tây lai nhưng dáng dấp rất phong trần, uy dũng. Tôi đoán chừng tuổi đời anh chỉ khoảng 23, 24 gì thôi. Anh có vẻ như đang lo lắng trước tình hình chiến sự lan rộng nên nét mặt luôn phủ một lớp sương mờ căng thẳng.

Nắng lên khá cao…

Bỗng một tiếng nổ lớn từ đâu dội lại rung chuyển cả mặt đất. Tôi hoảng hốt. Mấy người lính ngưng đào, ngẩng đầu nhìn quanh. Viên thiếu úy ngó về cuối xóm một thoáng rồi nói với đồng đội:

– Anh em cứ tiếp tục đi, để tôi xuống dưới này xem sao.

Người thiếu úy xốc khẩu M-16 đang mang trên vai lên cao và bỏ đi trong tư thế sẵn sàng tác chiến.

Bên trong, má tôi gọi tôi vào và không cho ra khỏi nhà, vì sợ đạn lạc.

Xế trưa, lúc ông Dương Văn Minh ra lệnh cho binh sĩ buông vũ khí và đầu hàng vô điều kiện thì má tôi vội vã kêu tôi cầm cái radio-casette hiệu Sanyo ra cho những người lính bên ngoài nghe.

Trong khi họ còn sững sờ thì viên thiếu úy từ dưới đang vội vã đi lên. Một anh lính trẻ giơ chiếc radio về viên sĩ quan, hớt hải, nghẹn ngào. Anh nói như sắp khóc:

– Thiếu úy, thiếu úy, ông Minh đầu hàng rồi. Mình thua rồi!

Viên sĩ quan khựng lại một lúc rồi chăm chú nhìn vào cái radio trong im lặng não nề. Tiếng ông Minh kêu gọi đầu hàng cứ được lập đi lập lại hoài khiến người sĩ quan trẻ nổi cáu:

– Ð.m. sao chưa đánh đấm gì đã lo đầu hàng?

Người thiếu úy giận dữ quát tháo, gương mặt đan xen nỗi đau và buồn. Sau một đỗi phân vân, cuối cùng thiếu úy hạ giọng:

– Thôi đi.

Thế là họ bỏ chiến hào đang đào dang dở và hấp tấp chạy trở ra đường. Ðộ chừng một tiếng đồng hồ sau, người ta nghe nhiều tiếng súng AK-47 nổ giòn giã rồi tiếng M-16 bắn liên thanh đáp trả. Lẫn lộn trong đó thỉnh thoảng có cả tiếng súng M-79 đệm vào.

Ðứng trong sân nhà nhìn ra, tôi thấy có vài cột khói đen bốc lên cao. Từ bên ngoài, vài người trong xóm tôi tất tả chạy về. Gặp má tôi đang đứng lấp ló nơi cửa, họ báo:

– Ðang đánh nhau ở ngoài Ngã Năm dữ lắm cô Ba.

Ngã Năm Bình Hòa là giao điểm của năm con đường từ năm hướng khác nhau. Năm Mậu Thân 1968, nhiều trận đánh đã diễn ra ở đây khi Lực Lượng Bảo Vệ Biệt Khu Thủ Ðô của quân đội VNCH ngăn chặn các mũi tiến công của cộng quân từ bên ngoài đổ về qua mấy cửa ngỏ như Gò Vấp, Cầu Bình Lợi, Lò Vôi hay Ðồng Ông Cộ,… nên nó trở thành một trọng điểm chiến lược vì là một trong những lộ chính tiến vô thủ đô Saigon.

Chiều cùng ngày, khi lịch sử đã an bài, dân chúng bắt đầu túa ra đường phố. Lớp thì đón quân “Giải Phóng,” lớp khác lại mừng đất nước “Ðộc Lập,” trong khi tôi thì tò mò theo người cậu họ ra xem tình hình ngoài ngõ.

Nghe thiên hạ bàn tán xôn xao có lính chết ở chỗ Ngã Năm Bình Hòa, cậu cháu tôi lần bước tới quan sát. Một đám đông đang vây quanh trước Nhà Thuốc Tây Tiến Thành, là nhà thuốc của má thằng bạn tôi.

Cố gắng chui vào đám người hiếu kỳ ấy và luồn lách một tí, tôi tới được bên trong. Giữa vòng người nọ là xác một người lính nhảy dù nằm chết cứng. Ngực thủng một lỗ lớn, chiến bào loang đầy máu và đã chuyển sang nâu sậm nhưng đôi mắt anh vẫn mở trừng trừng. Nhìn kỹ, tôi chợt giật mình: người đó chính là viên thiếu úy ban sáng! Ðang còn ngỡ ngàng, tôi bỗng thấy có một thanh niên vẹt đám đông bước lại gần xác người thiếu úy. Anh mặc một chiếc quần tây đen ngắn củn và áo thì rộng lùng thùng như đồ của ai cho chớ không phải của anh vậy. Anh khom người xuống, giơ tay vuốt nhẹ nhàng lấy khuôn mặt lạnh vô hồn kia. Ðôi mắt từ từ nhắm lại và nơi khóe miệng một dòng máu nhỏ rỉ ra bên mép.

Dường như chàng thanh niên lâm râm khấn vái điều gì đó nho nhỏ, đoạn anh đứng lên, bước ra với đôi mắt đẫm lệ. Tôi nhận ra ngay anh chính là người lính xin nước tôi lúc sáng, nhờ vết sẹo to nơi đuôi mắt.

Thiên hạ bàn tán sôi nổi khi dòng máu tươi nơi khóe miệng của thi hài đã lâu kia rỉ ra.

Người miền Nam vốn duy tâm, thiên hạ tin rằng đấy là một điều linh thiêng vì vị sĩ quan này có lẽ còn có chuyện chi oan ức.

Ðột nhiên, chị Bảy bán tạp hóa sau lưng tôi lên tiếng kể lể với những người xung quanh:

– Ông thiếu úy này và mấy người lính của ông ta nấp ở vách tường bên kia kìa. Ðứng trong cửa sổ nhà nhìn qua, tui thấy mấy ổng bắn xuống phía mấy ông “Việt Cộng” ở dưới Ðồng Ông Cộ quá trời. Cuối cùng chắc thấy không xong, ổng biểu mấy người lính của ổng chạy đi còn ổng thì vẫn ở lại. Rồi hình như ổng bị thương sao đó nên bò sang nấp vô Cổng Ðình Thần Bình Hòa này nè. Hai bên còn bắn nhau một lúc lâu nữa và khi không còn nghe tiếng súng thì tui dòm ra thấy ổng lết tới đây rồi chết luôn.

– Hết chiến tranh rồi mà chết, tội nghiệp quá! Không biết có gia đình vợ con gì không? Thân nhân mà hay được chắc là buồn lắm.

Ông già bên cạnh chị Bảy nói theo làm mọi người mủi lòng trước sự hy sinh oai hùng của viên thiếu úy.

Chợt một bà cụ cầm tấm chăn, không biết từ đâu, tách đám đông bước vô phủ trùm lên xác người thiếu úy và mếu máo:

– Dù con không có họ hàng gì với bà nhưng bà thấy con chết thảm bà thương quá.

Tội nghiệp, con cái nhà ai vậy không biết nữa. Thôi con chết rồi, con hãy thanh thản ra đi và nếu hồn con có thiêng thì phù hộ cho bà con nơi đây được nhiều an lành nha con!

Nhiều tiếng khóc sụt sùi vỡ ra bởi lời lẽ chân thành của bà già. Cảm thấy quá đau lòng trước thảm cảnh thương tâm ấy, tôi thẫn thờ bước ra, chợt trông thấy người lính trẻ còn đang đứng dựa cột nơi quán cơm tháng của Dì Mười khóc rấm rức như trẻ thơ. Ôi, còn đâu người chiến sĩ anh dũng ngày nào! Ôi, còn đâu bộ đồ trận kiêu hùng một thuở! Ðôi vai run run theo tiếng nấc của anh làm tôi bùi ngùi.

Ngẩng mặt lên bắt gặp tôi đang nhìn anh trân trối, anh vụt bỏ đi.

Ngó cho đến khi bóng dáng xiêu vẹo của anh khuất nơi cuối chợ, tôi thấy lòng nao nao buồn. Cảm khái trước một nỗi niềm mất mát bao la của tình đồng đội thiêng liêng cao quý lẫn tiếc nuối cuộc đời binh nghiệp nữa đường gãy đổ, tâm hồn tôi tràn ngập cả một sự chua chát to lớn.

Nhưng tôi đâu biết rằng, đó chỉ là khởi điểm của một trang sử đau thương cho dân tộc, cho hàng vạn sinh linh sau này.

(Charleston, South Carolina)

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH
(Disabled Veterans aND. Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492
P. O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 590-8534, (714) 371-7967, (714) 530-3853, (714) 721-0758
Email:
[email protected], [email protected], nhutnguyen12@gmail. com
Website: http:
www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH


Ðại nhạc hội ngoài trời “Cám Ơn Anh Người Thương Binh VNCH” Kỳ 10

Ngày Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2016, từ 12g trưa đến 8g tối
Tại Trường Trung Học Los Amigos:
16566 Newhope St., Garden Grove, CA 92708
Do sự phối hợp tổ chức của:
– Hội H.O. Cứu Trợ TPB & QP/VNCH
– Lien Hội Cựu Chiến sĩ Nam California
– Trung Tâm Ca Nhạc Asia & Ðài Truyền Hình SBTN
– Tổng Hội Sinh Viên
Cùng nhiều hội đoàn và cơ quan truyền thông báo chí hải ngoại
Vé đồng hạng $10
Chi phiếu bảo trợ xin ghi: ÐNH Cám Ơn Anh Kỳ 10, và gửi về:
* Hội H.O. Cứu Trợ TPB & QP/VNCH P.O Box 25554, Santa Ana, CA 92799
* Ðài SBTN & TT ASIA P.O Box 127, Garden Grove, CA 92842


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:
(Tính đến ngày 5 tháng 10, 2016)

Bà Tuyết Thị Nguyễn, Westminster, CA, c/o:
 – Hà Thị Nguyễn, Corona Del Mar, CA (để giúp 5 TPB do bà Tuyết bảo trợ) $1,000, và
 – Văn Lương Nguyễn & Kim Oanh Nguyễn, Brooklynn, NY (để giúp 3 TPB theo DS) $500
M.C. Phạm (IMAC Lending), Irvine, CA $1,000
Vinh Q. Nguyễn, S. Seatac, WA $970 (để giúp 4 TPB)
Rev. Nguyễn Ðăng Ðệ, Fountain Valley, CA $200
Thuan V. Lê, Houston, TX $200
Cô Lan Lê Trần, Belmont, NC $100
Lệ Hoa Nguyễn, Sacto, CA $100
ÔB Hồng, Garden Grove, CA $70
Huyền Anh T. Phan, Campbell, CA $60
Hung Lê & Mai Vũ, Stanton, CA $50
Julie B. Lieu, Lorton, VA $50
Lê Bảo (Travelers Support Center Matching Fund), Newington, CT $50
Tien Nguyễn, San Diego, CA $40
Thiet Nguyễn, Honolulu, HI $20
Tô Ðàm, Colorado, CO $20
Gai Morgan, Bay St. Louis, MS $20
Ms. Cecile Nguyễn, Glendale, CA $20
 
Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh” kỳ 8:

  
Ô Nguyễn H. Mitchell Sr. , Phoenix, AZ $50
ÔB Diệp Bảo Dũng, Reseda, CA $100
ÔB Chu Nam, Sacramento, CA $100
ÔB Nguyễn Văn Quỳnh, San Diego, CA $100
Mr. Cam Corporation, Santa Ana, CA $100
Mai Bích Nguyệt, San Jose, CA $100
Ô. Nguyễn Văn Phước, Fresno, CA $100
Ô. Trương B. Michael, Las Vegas, NV $100
ÔB Lê Minh Lý, Fountain Valley, CA $100
ÔB Lê Văn Khang, Aliso Viejo, CA $100
ÔB Nguyễn V. Can, San Jose, CA $100
Nguyễn Anthony, $100
ÔB Trần Công Bình, Sunnyvale, CA $100
Ô. Lê Ðức Hung, Gilbert, AZ $100
Vương Thanh Yến, Redondo Beach, CA $100
Ngô T. Sương, San Jose, CA $100
Nguyễn L. Chrissy, San Francisco, CA $100
Dư Sao Hương, Las Vegas, NV $100
Passaro Trần Mai, Las Vegas, NV $100
Mai Han, San Diego, CA $100
ÔB Nguyễn Văn Nga, Santa Ana, CA $100
ÔB Nguyễn Phúc Julie, Orange, CA $100
Bà Phạm Thị Trinh, Vista, CA $100
Cao A Dung, San Jose, CA $100
ÔB Ninh Phúc Thi, San Jose, CA $100
GÐ họ Ðào, San Francisco, CA $100
Cô Nguyễn Thị Mộng Cầm, Oakdale, CA $100
Ô. Mai Văn Lương, Monterey Park, CA $120
Tôn Nữ Bội Hoàn, San Jose, CA $150
ÔB Võ Anh Tuấn, San Ramon, CA $200
Vũ Phương, $200
Ô. Bùi X. Dăng & Cô Huệ, Westminster, CA $200
ÔB Lương Kim Hoàn, Monterey Park, CA $200
Trần Hoàng, San Jose, CA $200
ÔB Nguyễn V. Bang, San Jose, CA $200
ÔB Ngô Văn Tuấn, Cypress, CA $200
LD Nail, Oakdale, CA $200
Du Vĩnh Phúc, Las Vegas, NV $300
Nguyễn Hiên, Citrus Heights, CA $20 (còn tiếp)
    
Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh” Kỳ 9:
 
Võ Văn Nhân, VA $100
Quyền Nguyễn, Morton, PA $60
Hà Lê, $100
John Phan, Rochester, MN $200
Loan Nguyễn, CA $100
Faye Tran – Trần Văn Phố, Orlando, FL $500
Quỳnh Ngô, $100
Thu Văn Nguyễn, Santa Ana, CA $200
Jeanny Trần Lê, $200
Vũ Nguyễn, $150
Mai Nguyễn, $100
Vương Ðào, $150
Sonne Lam, $100
Thánh thất Cao Ðài Tây Ninh, $600 (Hà Phạm)
Steve Trần, $200
Phạm Văn Tuệ Chí, $100
Hạnh Trương, $100
Lê Thu Hương, $50
Bà QP. Cao Chánh Hựu, $1,000
Tông Ðồ Fatima, giáo xứ Ngôi Lời, Houston, TX $250
GÐ. Lê Vĩnh Hải, Huntington Valley, PA $500
Hu Tsing, Fullerton, CA $40
Lanh Nguyễn, Midway City, CA $50
Diệu Trần, Carmel $100
Thang Lai, Houston, TX $100
Hà Nguyễn, $100
Tú Nguyễn, $100
Nga Hoàng, $200
Tuyết Kreste, CA $300
Le Ly Nguyễn Houston, TX $200 (ÔB Thái Thành Cương)
Nguyễn Ðức Hồng, CA $200
Mã Tố Thanh, $300
Hà Thiên Huynh, Canada $1,000
Châu Ngô, New Hope City, MN $100
Christine Phương, $200
Trương Thị Bạch Tuyết, TN $100
Nguyễn Văn Ðài, TX $200
Lạ Ðức, CA $100
Phạm Chi, NY $100
Liêm Văn Nguyễn, $200
Trần Thiện, Toronto, Canada $200
Phan Quang Phạm, GA 240
Trần Thọ (Linh Trần), NC $100
Hoa Trương, MA $200 (còn tiếp)

Danh sách Thương Phế Binh VNCH đã được giúp đỡ:

Phan Hà, Thừa Thiên, SQ:200170/B1/CLQ. Gãy chân phải.
Hồ Tấn Lai, Thừa Thiên, SQ:57/226797/HS1/CLQ. Cụt chân phải.
Ngô Viết Ðạo, Thừa Thiên, SQ:73/201527/CLQ. Mắt trái. teo nhãn cầu.
Lê Lim, Thừa Thiên, SQ:66/105396/TS1/ND. Mù mắt. Bị thương ở bụng.
Nguyễn Văn Phong, Quảng Trị, SQ:65/203172/HS/CLQ. Gãy tay chân phải, teo cơ.
Nguyễn Duyệt, Quảng Trị, SQ:57/205110/TS/TG. Cụt chân trái.
Nguyễn Phước Dinh, Ðà Nẵng, SQ:68/209264/TrU/CLQ. Liệt cột sống, đau bao tử.
Trần Thuận, Quảng Ngãi, SQ:68/207025/TrU/CLQ. Cụt chân phải.
Trần Chung, Thừa Thiên, SQ:74/214992/TS/KQ. Cụt chân trái.
Võ Quốc Việt, Thừa Thiên, SQ:74/210477/TS/CLQ. Cụt tay trái.
Lê Văn Búa, Thừa Thiên, SQ:55/210731/HS1/CLQ. Gẫy chân trái.
Cái Chư, Thừa Thiên, SQ:67/203569/B1/CLQ. Mù 1 mắt, điếc, cháy cả người, đứt 3 ngón tay.
Nguyễn Tranh, Quảng Trị SQ:xxxxxx/TU. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Sẻ, Thừa Thiên, SQ:54/200891/HS/CLQ. Gãy tay phải.
Hồ Văn Quang (Huyến), Thừa Thiên, SQ:54/696807/B1/ÐPQ. Cụt chân, tay phải.
Huỳnh Ðức Kỳ, Thừa Thiên, SQ:72/203078/HS/CLQ. Liệt tay, chân phải.
Trần Như Tri, Thừa Thiên, SQ:61/203205/HS/CLQ. Cụt chân trái.
Lê Thơ, Thừa Thiên, SQ:55/201990/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Quang Truyền, Thừa Thiên, SQ:41/090955/TS1/ÐPQ. Cụt chân trái.
Trần Quang Phú, Thừa Thiên, SQ:52/466333/HS/ÐPQ. Cụt chân trái. Liệt chân phải.
Trương Văn Ngọc, Thừa Thiên, SQ:153250/NQ. Bị thương ở bụng.
Bạch Văn Ðịnh, Thừa Thiên, SQ:75/200723/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Tất, Thừa Thiên, SQ:61/215712/HS1/CLQ. Co rút tay phải, thần kinh.
Lê Lực, Thừa Thiên, SQ:64/202746/HS/CLQ. Mù 1 mắt, gẫy tay phải.
Phan Phú, Thừa Thiên, SQ:72/203986/HS/PB. Cụt tay trái.
Lê Trọng Hồng, Quảng Trị, SQ:66/209781/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Cao Hữu Chớ, Thừa Thiên, SQ:64/200900/TrU/CLQ. Liệt bán thân.
Lê Văn Thảo (Ðoàn), Thừa Thiên, SQ:72/203314/B1/CLQ. Cụt chân phải.
Phan Hồng, Thừa Thiên, SQ:72/212009/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Còn, Thừa Thiên, SQ:57/230915/HS/CLQ. Bị thương ở đầu, mù mắt trái.
Hoàng Ngọc Tâm, Thừa Thiên, SQ:106998/NQ. Cụt chân phải.
Phạn Thái, Thừa Thiên, SQ:54/534164/HS/ÐPQ. Cụt 1/2 bàn trái.
Trần Văn Việt, Quảng Trị, SQ:102460/B2/CLQ. Cụt 1 chân.
Nguyễn Nên, Thừa Thiên, SQ:206931/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Lê Phương (Niếu), Thừa Thiên, SQ:66/204316/B1/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Dục, Thừa Thiên, SQ:66/202621/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Hường, Thừa Thiên, SQ:66/203298/HS1/ÐPQ. Bị thương ở tay phải. Cụt chân phải.
Nguyễn Toan Thừa Thiên, SQ:75/211437/TS/CLQ. . Cụt chân phải.
Trần Dũng Quảng Trị, SQ:74/202914/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Hồ Minh, Thừa Thiên, SQ:75/203908/HS/CLQ. Bị thương đầu, mù mắt trái.
Nguyễn Văn Kế, Thừa Thiên, SQ:69/209457/TU/CLQ. Bị thương bụng+cột sống.
Phan Tuấn, Thừa Thiên, SQ:55/697558/B1/ÐPQ. Cụt chân trái.
Hà Văn Môn, Thừa Thiên, SQ:66/207714/HS1/CLQ. Cụt chân trái. (còn tiếp)

Dầu thô đang quay lại với dưới $40/thùng


NEW YORK CITY (NV)Giá dầu thô có thể hạ trở lại xuống dưới $40/thùng do việc nhập cảng dầu của Trung Quốc đã đụng đến trần, CNBC trích lời của ông Matt Smith, giám đốc nghiên cứu hàng hóa của ClipperData.





 

 Tàu chở dầu khổng lồ đang được đóng tại xưởng đóng tàu ở Dalian, Trung Quốc. (Hình: Getty Images/Qilai Shen)
Từ mức thấp của mùa Đông, giá dầu đã tăng hơn 90 phần trăm, lên đến khoảng $50/thùng, nhưng theo ông Smith, thị trường đang mất điều gì đó tại Trung Quốc.

Ông nói: “Trung Quốc đang nhập cảng quá nhiều dầu thô, điều hết sức điên rồ. Họ nhập khoảng một triệu thùng mỗi ngày, nhiều hơn lượng họ thực sự cần để tiêu thụ.”

Trong tam cá nguyệt thứ nhất, Trung Quốc mỗi ngày cho chuyển 787,000 thùng dầu vào kho dự trữ.

Theo ước tính của ông Smith, Trung Quốc đã tích trữ tổng cộng khoảng 135 triệu thùng dầu thô, và vấn đề, theo ước tính lạc quan nhất, là kho dự trữ của họ có khả năng chứa đến 155 triệu thùng.

Theo lý thuyết, Trung Quốc có thể sẽ đạt đến khả năng tối đa nội trong 20 đến 30 ngày, và tại thời điểm đó, việc nhập cảng dầu sẽ giảm mạnh.

Trong khi đó, Saudi Arabia, Iran và Iraq lại đang tăng gia sản xuất và giá dầu đang cao khiến các hãng khoan dầu của Mỹ cũng đáp ứng tương tự.

Dữ kiện hằng tuần cho thấy việc sản xuất dầu ở Mỹ lần đầu tiên nhích lên nhiều hơn trong ba tháng.

Những yếu tố trên khiến giá dầu thô có thể sẽ rớt xuống dưới $40/thùng, và có thể đến cả ở mức $30/thùng. (TP)

Năm màu tóc mùa hè 2016


NEW YORK CITY, New York (NV) – Hè đến là cơ hội để chị em phụ nữ chúng ta có dịp làm mới bản thân qua việc thay đổi màu tóc. Trang mạng thời trang Elle đưa ra năm màu tóc mốt và thời thượng cho mùa hè năm nay. Chúng ta cùng tìm hiểu nhé!


1. Màu nâu vàng ombré









Nữ ca sĩ Jennifer Lopez với màu tóc nâu vàng. (Hình: Slaven Vlasic/ Getty Images)


Nếu như tóc của bạn màu tối và bạn không có thời gian để chăm sóc tóc thường xuyên, chuyên gia tóc David Adams tư vấn rằng bạn có thể nhuộm hai đến ba màu từ đậm đến nhạt dần. Bạn có thể nhuộm theo kiểu ombré, và trộn các màu tối ở đỉnh đầu và dần dần nhạt dần đến ngọn.


2. Màu mật ong









Diễn viên Katerina Graham đón hè với mái tóc màu mật ong giúp cô trông trẻ trung nhưng không kém phần quyến rũ. (Hình: Ian Gavan/ Getty Images)


Nếu như màu nâu hạt dẻ đã theo suốt bạn từ đó đến nay, thì đây là lúc bạn thêm một chút màu mật ong (là màu không quá vàng nhưng cũng không quá nâu) trên tóc để đỡ nhàm chán hơn. Màu vàng nâu này không chỉ giúp bạn nổi bật nhưng vẫn giữ được vẻ cổ điển vốn có.


3. Màu vàng









Ellie Goulding với mái tóc vàng đặc trưng của mình. (Hình: Gustavo Caballero/ Getty Images)


Nếu như bạn thích tóc vàng nhưng ngại không biết là màu này có thật sự phù hợp với mình hay không, bạn hãy thử nhuộm lai thay vì nhuộm hết một màu lên đầu, hoặc bạn nhuộm một vài chỗ sáng điểm xuyến trên tóc, chẳng hạn phần đuôi tóc.


4. Mái cầu vồng









Nữ người mẫu Amber Le Bon tham dự sự kiện Chopard’s Happy Diamonds với phần mái tóc được nhuộm màu cầu vồng pastel. (Hình: Harold Cunningham/Getty Images).


Bạn bắt đầu cảm thấy nhàm chán với mái tóc một màu hay kiểu ombre từ đậm đến nhạt dần? Hãy thử kiểu tóc với phần mái được nhuộm nhiều màu như cầu vồng. Các ngôi sao Hollywood như Keke Palmer vừa mới xuất hiện tại một sự kiện ở Los Angeles với phần mái được nhuộm màu xanh đậm nhạt xen kẽ, hay ca sĩ Zendaya vừa đăng tấm ảnh của mình trên trang mạng xã hội với phần mái được nhuộm màu neon nổi bật.


5. Màu ronze









Nữ minh tinh Julianne Moore với màu tóc “ronze” hot nhất hè năm 2016. (Hình: Tristan Fewings/Getty Images)


Đây là màu mới nhất có mặt trong năm 2016, và thích hợp cho các chị em phụ nữ có màu tóc đỏ. Theo chuyên gia tóc George Papanikolas, “ronze” là sự kết hợp của màu đỏ và màu vàng nâu, được ghép từ chữ “red” và “bronze”. (N.A)

Nhiều cơ xưởng mang việc làm từ hải ngoại về cho nước Mỹ


NEW YORK CITY, New York (NV)Sự thất thoát công việc sản xuất của Mỹ ra nước ngoài là chủ đề chính của nhiều ứng cử viên tổng thống; tuy nhiên, khuynh hướng xuất khẩu công việc ra ngoại quốc có thể đang chậm lại dần.





 

 Công nhân làm việc tại nhà máy sản xuất xe SUV của hãng General Motors Co. ở Arlington, Texas. (Hình: Getty Images/Matthew Busch)

Trang mạng 247WallSt, trích thuật báo cáo của Reshoring Initiatives, một tổ chức vận động vô vụ lợi, việc đưa việc làm ra nước ngoài khiến Hoa Kỳ mất khoảng 220,000 công việc từ năm 2000 đến năm 2003.

Tuy nhiên, theo tổ chức này, nước Mỹ cũng thêm được nhiều công việc nhờ đầu tư của ngoại quốc lẫn nhờ sự quay trở về của công việc thất thoát từ năm trước.

Kinh tế trục trặc và đồng lương tăng cao ở Trung Quốc là một trong những động lực chính dẫn đến khuynh hướng quay về nội địa gần đây.

Chi phí lao động thấp và ít luật lệ tại những nước như Trung Quốc khiến các công ty ở Hoa Kỳ chuyển sang đó sản xuất, hậu quả là ngành chế tạo Mỹ bị ảnh hưởng lớn.

Một nghiên cứu của viện Economic Policy Institute nhận thấy, Mỹ thất thoát khoảng 2.4 triệu việc sản xuất sang Trung Quốc trong thời gian từ năm 2000 đến 2013.

Tuy nhiên, cũng chính những lực thị trường này mà việc làm của nước Mỹ ở hải ngoại nay lại dần mang một số quay trở về.

Gần đây, chi phí lao động ở nhiều nơi như Trung Quốc đang tăng cao, và khi kết hợp với chi phí vận chuyển từ nước ngoài về, việc sản xuất ở ngoại quốc không còn là nguồn lợi hấp dẫn như lúc trước.

Gần đây, General Electric chuyển việc sản xuất máy làm nước nóng từ Trung Quốc về một xưởng ở Louisville, Kentucky. Quyết định này mang lại hằng trăm việc làm cho công nhân chế tạo và kỹ sư tại Hoa Kỳ.

Trong khi mang công việc trở về nội địa chính yếu là phó sản phẩm của chi phí lao động cao ở nước ngoài và chi phí chuyên chở mắc, nhưng hành động này cũng có lợi cho bộ mặt của công ty tại Hoa Kỳ.

Ví dụ hệ thống siêu thị Wal-Mart hợp đồng với General Electric để sản xuất bóng đèn năng suất cao tại các nhà máy ở Ohio và Illinois, nằm trong kế hoạch khuyến khích tạo lại nhãn “Made in USA.”

Tương tự, Farouk Systems, Inc. cũng khẳng định hình ảnh của công ty là lý do chính khiến họ đưa công việc trở về, và công ty này được xếp hạng nằm trong số các công ty mang nhiều công việc trở lại từ ngoại quốc nhiều nhất.

Hơn nữa, đưa công việc sản xuất trở về Hoa Kỳ cũng cải tiến được chất lượng của sản phẩm hơn. (TP)

Ông Trump có thuận lợi vì ‘khủng bố’

Nguyễn Văn Khanh

Giữa Tháng Hai năm nay, tại buổi vận động có hàng ngàn người ủng hộ tham dự ở Florida, tỷ phú Donald Trump dõng dạc bảo với mọi người ông sẽ “tiêu diệt hết bọn khủng bố Nhà Nước Hồi Giáo ISIS.”

Theo lời ông, “Tôi sẽ giội bom cho chúng chết, tôi sẽ ra lệnh mưa bom để tiêu diệt chúng, đánh cho chúng chạy vãi c… ra.” Cũng trong cuộc tiếp xúc với những người ủng hộ đó, ông ứng cử viên của đảng Cộng Hòa bảo thêm “ISIS đã ra tay giết cả trăm người ở Paris,” chê bai chính quyền Barack Obama “là chính quyền không có chiến lược” ngăn chận khủng bố, đồng thời lớn tiếng chỉ trích đối thủ chính trị Hillary Clinton “không dám nhìn sự thật, không dám công nhận nước Mỹ đang bị đe dọa bởi những tên Hồi Giáo cuồng tín quá khích.”

Không thể chối cãi chính những lời tuyên bố đã giúp ông Trump thành công, số người ủng hộ ông ngày một nhiều hơn trước. Trên tờ The Washington Post, một cư dân Florida nói rằng “Hoa Kỳ cần một nhà lãnh đạo thật cứng rắn” chọn ông Trump “là nhân vật có lập trường cứng rắn đối với khủng bố mà nước Mỹ đang cần.” Trên trang mạng xã hội, số người chia sẻ quan điểm với ông Trump không phải là ít, cho rằng Hoa Kỳ chỉ thành công “nếu nhà lãnh đạo Mỹ cương quyết không nhân nhượng bọn ISIS,” “chúng ta phải tiêu diệt hết bọn chúng (ISIS),” hay “chúng ta phải đặt an ninh nước Mỹ lên trên hết, không cho tế nhị ngoại giao có chỗ đứng trong kế hoạch giết sạch bọn gian.”

Lần này, tin khủng bố mới tấn công một hộp đêm dành cho người đồng tính ở Orlando, Florida, khiến các nhà quan sát bầu cử cùng nhau nêu câu hỏi: liệu vụ này có tạo thuận lợi cho ông Trump hay không?

“Tôi không vội nói hiểm họa khủng bố sẽ giúp đưa ông Trump vào Tòa Bạch Ốc, nhưng cứ mỗi lần có chuyện khủng bố xảy ra là thế nào số người ủng hộ ông ta cũng tăng,” theo nhận xét của ông Thomas Wright, tác giả loạt bài viết nói về sự thành công của ông Trump trong vòng bầu cử sơ bộ. “Có thể ông ta thành công vì người dân đang lo âu, nên họ sẵn sàng ủng hộ ứng cử viên nào nói giọng cương quyết nhất.” Người đó, “chính là ông Trump, vì chẳng ai nói mạnh như ông ta.”

Nhận xét đó cũng là điều nhà phân tích Rachel Martinez nói đến trong cuộc tiếp xúc bỏ túi với một số nhà báo ngay tại thủ đô Washington D.C. “Tôi để ý thấy sau biến cố Paris hồi cuối năm ngoái, uy thế của ông Trump tăng vọt, sau đó đến biến cố Brussels uy thế của ông ta lại nhích thêm chút ít. Bây giờ, biến cố Orlando là biến cố xảy ra ngay tại nước Mỹ, chắc chắn cử tri Hoa Kỳ sẽ nghĩ ngay đến ông Trump và những lời phát biểu đầy cương quyết ông ta đã đưa ra từ giữa tháng Sáu năm ngoái tơi giờ.” Cam kết này, bà Marnitez nhắc lại “là đảm bảo an ninh cho nước Mỹ, từ xây bức tường ngăn chia biên giới với Mexico, đến hứa hẹn đánh cho chết bọn ISIS, tạm thời không cho người Hồi Giáo vào Mỹ, còn nói rằng khi lên làm tổng thống, ông sẽ cho phép nhân viên điều tra trấn nước bọn khủng bố để buộc chúng khai mọi chuyện. Không rõ ông ta có làm đúng lời hứa hay không, nhưng ít nhất, một số không ít cử tri Hoa Kỳ đang nghĩ rằng nếu ông Trump làm tổng thống, nước Mỹ sẽ yên ổn hơn.”

An ninh quốc gia và nguy cơ khủng bố “tửng ảnh hưởng đến cuộc bầu cử 2004 giữa ông Geogw W. Bush và ông John Kerry,” theo lời kể của ông Robert Shrum, cố vấn chính trị cho ông Kerry thời đó. Ông Shrum kể lại vào những ngày đến sát cuộc bỏ phiếu, al-Qaeda tung ra đoạn video ngắn ghi hình ảnh Osama Bin-Laden với lời đe dọa sẽ tấn công nước Mỹ một lần nữa, “tức khắc được chiếu đi chiếu lại trên TV, khiến người dân Hoa Kỳ thắc mắc trong tình huống đó, có nên thay ngựa giữa đường hay không?” Kết quả: ông “W” đắc cử nhiệm kỳ thứ nhì, vì cử tri Mỹ “tin rằng ông có kinh nghiệm đối phó với khủng bố.”

Tuy nhiên, vẫn theo ông Shrum, chuyện 2004 “sẽ không tái diễn ở cuộc bầu cử năm nay,” lý do: cử tri Hoa Kỳ tin rằng “quốc gia cần người có kinh nghiệm” để giúp giải quyết những khó khăn quân khủng bố đe dọa hay có thể gây nên, và người có kinh nghiệm “chính là bà Hillary Clinton chứ không phải ông Donald Trump của đảng Cộng Hòa,” nhấn mạnh “hồi 2004 ông Bush được cử tri giữ lại vì là vị tổng thống đương nhiệm, bà Clinton là người có kinh nghiệm điều hành, trong khi ông Trump là một ứng cử viên hoàn toàn mới, chưa từng có một ngày làm việc với chính phủ, chưa từng phải đối phó với những tình huống khó khăn như bà Clinton từng trải qua.”

Ý kiến đó có đủ để những người ủng hộ bà Clinton an tâm hay không? Câu trả lời đúng nhất: chưa chắc!

Trong một bài viết đăng tải trên tờ Daily Mail xuất bản ở London, nhà báo nổi tiếng Piers Morgan cho rằng “bạn có quyền ghét ông Trump tới mức độ nào cũng được, nhưng phải nhớ rằng ông ta được nhiều người ủng hộ vì có lập trường cứng rắn (về an ninh quốc gia), bao gồm cả kế hoạch chống khủng bố ISIS mà ông ta nói tới.” Bà Jenifer Merolla, đồng tác giả quyển sách mang nhan đề “Dân Chủ Ðang Lâm Nguy: Ðe Dọa Của Quân Khủng Bố Ảnh Hưởng Thế Nào Ðến Quần Chúng” (“Democracy at Risk: How Terrorist Threats Affect the Public”) công nhận bà Clinton là người có nhiều kinh nghiệm, nhưng các cuộc nghiên cứu cho thấy chưa chắc thành phần “cử tri lo âu” sẽ bỏ phiếu chọn người có kinh nghiệm, “mà họ sẽ dồn phiếu cho người giúp họ an tâm.”

Bà Merolla nói thêm “đừng quên bà Clinton là một phụ nữ, thông thường, khi phải đối phó với những vấn đề nghiêm trọng như khủng bố, người ta thường nghĩ đàn ông sẽ cứng rắn, quyết liệt hơn.”

Tin mới cập nhật