Mỹ áp lực Việt Nam phóng thích tù chính trị


WASHINGTON (NV) – Mỹ áp lực nhà cầm quyền CSVN thả tù chính trị trước khi Tổng Thống Barack Obama đến thăm Việt Nam dự trù cuối tháng 5 sắp tới.



Cộng đồng người Việt biểu tình trước Tòa Bạch Ốc ngày 7 tháng 7, 2015 tố cáo tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam khi Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đến đây. (Hình:Getty Images)


Hôm 25 tháng 4, một cuộc đối thoại nhân quyền giữa hai chính phủ tại Washington DC và đây là cái gai trong mối quan hệ giữa hai nước đã kéo dài từ suốt nhiều năm qua mà một nhà ngoại giao Mỹ từng than rằng đối thoại nhân quyền với chế độ Hà Nội giống như “đối thoại giữa hai người điếc.”


Hồi năm ngoái, sau khi đến Hà Nội đối thoại về nhân quyền, phụ tá ngoại trưởng Tom Malinowski, từng cho rằng ông thấy có sự giảm thiểu đáng kể về các vụ bắt bớ và kết án các người đòi hỏi nhân quyền một cách ôn hòa.


Nhưng hôm qua ông nói với hãng thông tấn AP rằng hiện đang có sự gia tăng các vụ bắt bớ những người vận động dân quyền và các bloggers trong năm nay. Vì vậy mà ông nêu vấn đề này với phái đoàn CSVN trong cuộc đối thoại mà ông gọi là “thẳng thắn, cởi mở.”


Ông cho hay phía Hoa Kỳ “bầy tỏ hy vọng rằng điều đó được tiếp nhận và có thể một số trường hợp tồn tại lâu nay sẽ được giải quyết.”


Nhà cầm quyền CSVN chỉ đưa Vũ Anh Quang, vụ trưởng vụ các tố chức quốc tế của Bộ Ngoại Giao đi “đối thoại” nhân quyền cho người ta thấy sự đánh giá của Hà Nội về sự nghiêm chỉnh của vấn đề thế nào.


Tổng Thống Barack Obama, dự trù đến Hà Nội vào nửa sau của tháng 5, 2016, là vị tổng thống Mỹ thứ tư đến Việt Nam sau khi thiết lập bang giao với một nước Việt Nam thống nhất trong chế độ Cộng Sản. Mối quan hệ song phương càng ngày có vẻ sâu rộng hơn về mọi mặt, nhất là trước chính sách bá quyền bành trướng của Bắc Kinh trên Biển Đông.





Xem thêm video: Mỹ thúc Việt Nam thả tù nhân chính trị


Mỹ muốn các nước ASEAN cùng một lập trường với mình trong vấn đề Biển Đông, đối phó với Trung Quốc. Việt Nam muốn thi hành Hiệp định Xuyên Thái Bình Dương (TPP) để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế và cần sự hậu thuẫn của Mỹ.


Hiệp Định TPP đòi hỏi chế độ Hà Nội cho phép tự do nghiệp đoàn thay vì như hiện nay chỉ có hệ thống công đoàn do đảng CSVN nắm đầu, thi hành các mệnh lệnh chính trị của đảng, không phục vụ quyền lợi chính đáng của công nhân. Tuy nhiên, liệu Hà Nội có để cho giới công nhân tự do thành lập nghiệp đoàn hay không, vẫn là một câu hỏi rất lớn.


Một số người vận động giúp giới công nhân đấu tranh đòi quyền lợi đang bị nhà cầm quyền Việt Nam bỏ tù như Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng với các bản án rất nặng.


Theo một bản phúc trình gần đây, tính đến cuối năm 2015, nhà cầm quyền Việt Nam còn giam giữ 95 tù chính trị. Tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền (HRW) hồi Tháng Ba cáo buộc rằng nội trong tháng này, Hà Nội đã kết án tù 7 người là các bloggers và vận động nhân quyền, trong đó có nhà báo độc lập Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và người cộng sự Nguyễn Thị Minh Thúy, vu cho họ tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ…”


Gần hai tuần trước, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ công bố bản phúc trình nhân quyền thế giới hàng năm vẫn cáo buộc CSVN đàn áp nhân quyền nghiêm trọng khi đưa ra rất nhiều các trường hợp cụ thể điển hình mà Hà Nội bảo là “không khách quan.”


Giữa tháng 12 năm ngoái, nhà cầm quyền Việt Nam bắt giam luật sư nhân quyền Nguyễn Văn Đài chỉ 10 ngày sau khi ông đến Nghệ An hội thảo về hiến pháp, luật pháp Việt Nam và vấn đề nhân quyền. Ông bị vu cho tội “Tuyên tuyền chống nhà nước…” một tội danh ông từng bị ngồi tù 5 năm trước đây.


Trong cuộc đối thoại nhân quyền vừa diễn ra ở Hoa Thịnh Đốn, ông Malinowski cho hay Hoa Kỳ cũng theo dõi sát tiến bộ về vấn đề cải thiện luật pháp tại Việt Nam. Theo ông, các dự luật về biểu tình, luật tôn giáo tín ngưỡng có thể sẽ được quốc hội của chế độ đem ra biểu quyết trong năm nay, có thể có tác động mạnh đến sự tôn trọng nhân quyền.


Tuy nhiên, các tổ chức xã hội dân sự, các tổ chức tôn giáo tại Việt Nam đều lên tiếng đả kích kịch liệt các dự luật đó vì tất cả vẫn cột chặt trong quy chế “xin cho” và không tôn trọng cái “quyền” của người dân. Họ còn cho rằng cái luật sắp thông qua còn tệ hại hơn những cái đang có.


Tuần trước, 13 dân biểu thuộc cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ ký tên chung trong một bức thư gửi Tổng Thống Obama hối thúc ông khi đến Việt Nam phải lên tiếng mạnh mẽ về vấn đề vi phạm nhân quyền trầm trọng của họ. (TN)

Người dùng Skype tại Việt Nam dính mã độc


HÀ NỘI (NV) – Ngày 25 tháng 4, một chiến dịch phát tán mã độc nhắm vào người dùng Skype tại Việt Nam đang lây nhiễm mạnh mẽ, khiến các doanh nghiệp và người dân thiệt hại.



Nhiều nạn nhân bị dính mã độc tự động phát tán tiếp tục liên kết chứa mã độc đến người khác (Hình: Tuổi Trẻ)


 


Theo tin của báo Tuổi Trẻ, ngày 27 tháng 4, nhiều người dùng Skype trên Windows tại Việt Nam cùng nhận được một tin nhắn có liên kết dạng rút gọn (bit.ly) từ người quen trong danh bạ Skype gửi đến và nhấn vào để xem vô tình trở thành nạn nhân trong chiến dịch phát tán mã độc của tội phạm mạng.


Hàng ngàn người dùng Skype lây nhiễm mã độc tiếp tục trở thành công cụ phát tán mã độc đến những người khác có trong danh bạ Skype.


Ghi nhận của Tuổi Trẻ chiều ngày 25 tháng 4, một số hệ thống máy tính nội bộ của các doanh nghiệp tại Việt Nam đang dùng Skype trao đổi liên lạc trở thành nạn nhân của chiến dịch lây nhiễm mã độc này.


Ông Lê Bá Thiên, quản trị Công Nghê Thông Tin một doanh nghiệp ở Hà Nội cho biết, chỉ trong vòng từ sáng đến trưa cùng ngày, có hàng trăm máy tính nội bộ bị nhiễm mã độc mới do các nhân viên dùng Skype trao đổi công việc thường xuyên đã bất cẩn nhấn vào liên kết trong tin nhắn đồng nghiệp gửi.


Theo ông Nguyễn Minh Đức, chuyên gia an ninh CyRadar cho biết, chiến dịch phát tán mã độc này chỉ nhắm đến người dùng Skype tại Việt Nam vì những câu mời chào nhấn vào liên kết (link) dạng rút gọn bit.ly dẫn đến lây nhiễm mã độc đều là tiếng Việt như “phim,” “bức tranh của tôi,” “nhìn vào hình ảnh này”… Khi người dùng bấm vào liên kết, mã độc sẽ được tải về máy tính của họ, tiếp tục giải né ra vài tập tin dạng.exe (file) khác, tập tin ảnh nền (.scr) và thậm chí tải thêm một file tên skyplex.exe.


Trong khi đó, tại Việt Nam “Hiện chỉ mới có một số phần mềm diệt virus nhận diện được mã độc này,” ông Đức nói.


Ông Đức cũng nhấn mạnh về mức độ nguy hiểm của loại mã độc này, chúng không chỉ mở đường cho tội phạm mạng xâm nhập vào máy tính nạn nhân mà còn tải thêm mã độc mã hóa dữ liệu tống tiền nạn nhân (ransomware).


Microsoft Skype có vài trăm triệu người dùng trên thế giới, thường được sử dụng trong môi trường công việc nên cũng là mục tiêu tấn công của tội phạm mạng. Đây không phải là lần đầu tiên người dùng Skype trên Windows gặp nguy cơ mã độc. Hiện chưa rõ nguồn gốc kẻ gian phát tán mã độc trên. (Tr.N)

Cá tiếp tục chết, biển miền Trung tàn tạ


HUẾ (NV) – Cá vẫn tiếp tục chết ở một số tỉnh miền Trung, mới nhất là Đà Nẵng, trong khi hoạt động buôn bán và đánh bắt đã bị ngưng trệ.



Ngư dân Quảng Bình neo thuyền không thể đánh bắt từ khi cá chết nghi nhiễm độc bán không ai mua. (Hình: Thanh Niên)


Theo tin Thanh Niên, ngày 27 tháng 4, 2016, hiện tượng cá chết tại tỉnh Thừa Thiên – Huế chỉ còn lẻ tẻ nhưng xuất hiện những con rất lớn nên người dân lo lắng. Trong sáng 26 tháng 4, xác một con cá vẩu khoảng 35kg dạt vào gần bờ biển xã Lộc Vĩnh, huyện Phú Lộc. Trước đó, một con cá voi khoảng 100kg cũng chết và trôi dạt vào vùng này.


Không bán được cá biển, nhiều ngư dân đành cho tàu thuyền nằm bờ. Cảng cá tại thị trấn Thuận An, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên – Huế đìu hiu khác thường.


Ông Nguyễn Thanh Sơn, phó giám đốc cảng cá tỉnh Thừa Thiên – Huế, cho biết, thời điểm này những năm trước, trung bình mỗi ngày có từ 60-70 tàu cập cảng với khoảng 40-50 tấn cá nhưng hiện chỉ rải rác 1-2 tàu vào bờ, hệ thống phụ trợ nghề cá cũng “đóng băng.” Thương lái chỉ thu mua cá sống ở tầng nổi. Nhiều thương lái mua cá về chỉ trữ lạnh và phải tạm ứng tiền cho những người bốc vác cá thuê không có việc làm.


Dọc bờ biển tỉnh Quảng Bình, mùi cá chết hôi tanh nồng nặc. Nhiều nhà hàng, quán hải sản vốn nổi tiếng nay không còn một bóng khách. Các bãi tắm Đá Nhảy, vùng biển Lý Hòa, huyện Bố Trạch; bãi biển Nhân Thọ, thị xã Ba Đồn của tỉnh Quảng Bình lại xuất hiện tình trạng cá chết.


“Nếu không sớm kết luận để có biện pháp ngăn chặn tình trạng cá biển chết bất thường thì thiệt hại vô cùng to lớn, không chỉ riêng về kinh tế, xã hội mà cả an ninh quốc phòng,” ông Nguyễn Văn Kỳ, phó giám đốc Sở Văn Hóa Du Lịch tỉnh Quảng Bình, nói.


Tương tự, tại tỉnh Hà Tĩnh, vùng biển các xã Kỳ Lợi, Kỳ Nam, Kỳ Phương, thị xã Kỳ Anh… biển vắng lặng, các hoạt động đánh bắt vẫn chưa phục hồi. Dọc bờ biển, nhiều tàu thuyền neo đậu trên bờ. Hàng loạt nhà hàng ở khu vực biển thị xã Kỳ Anh đều rơi vào cảnh đìu hiu.


Một tiểu thương cho hay, trước đây trung bình mỗi ngày bán được khoảng 30kg tôm bộp và tôm he trắng thì nay chỉ khoảng 4-5kg/ngày. Nhiều chủ tài khoản Facebook chuyên cung cấp hải sản tươi sống từ các địa phương như Nghệ An, Thanh Hóa, Hải Phòng cũng than phiền sức bán giảm mạnh do tâm lý sợ hãi của người dân. (Tr.N)

Thất tình, cô gái mắc ‘bệnh’ chích thuốc ngủ mới tỉnh táo


SÀI GÒN (NV) – Một cô gái trẻ sau cú sốc tình cảm đã mắc chứng bệnh khác thường lần đầu xuất hiện ở Việt Nam là phải chích thuốc ngủ liều cao thì mới tỉnh táo, tiếp xúc được.



Lần đầu tiên Việt Nam nhận ca bệnh hiếm lạ này. (Hình: Người Lao Động)


Báo Người Lao Động dẫn lời, ngày 27 tháng 4, ông Lê Minh, bác sĩ chuyên khoa Nội Thần Kinh bệnh viện đại học Y Dược Sài Gòn, cho biết, nơi đây đang điều trị cho chị NTN (28 tuổi) mắc chứng hiếm gặp.


Theo ông Minh, từ trước đến nay ông chưa từng gặp ca bệnh hiếm lạ như thế này. Chị N mắc chứng động kinh không co giật cục bộ phức tạp. Thuốc sử dụng cho bệnh nhân này là loại thuốc ngủ liều cao mà ở người bình thường chỉ cần chích một tỉ lệ nhỏ sẽ ngủ ngay tức thời, còn ở trường hợp này thì ngược lại phải chích thuốc ngủ liều cao thì mới tỉnh táo bình thường, nhưng khi giảm liều hay ngưng thuốc ngủ thì bệnh trạng bệnh nhân tái trở lại trạng thái như cũ.


Lúc nhập viện, chị N trong tình trạng sinh hiệu ổn định nhưng co giật, thẫn thờ, mất ý thức và không tiếp xúc được với xung quanh. Các bác sĩ chẩn đoán bị “loạn thần cấp tính” và điều trị theo chuyên khoa tâm thần.


Diễn tiến trong một tuần từ lúc nhập viện, mỗi ngày bệnh nhân lên 2 cơn co cứng toàn thân, trợn mắt xen kẽ kích động la hét biểu hiện liếm môi. Tình trạng này khiến bệnh nhân gãy 2 răng cửa do tự cắn cán muỗng.


Trước ca bệnh “đau đầu” lần đầu xuất hiện ở Việt Nam này, bệnh viện đã phải hội chẩn với chuyên gia ngoại quốc để tìm phương cách cứu chữa. Sau hơn 1 tháng điều trị bằng cách chích thuốc ngủ dạng liều cao, bệnh nhân mới trở lại trạng thái bình thường, được ngưng thuốc động kinh và không còn cơn co giật tái phát.


Người nhà bệnh nhân cho hay, sau cú sốc tình cảm, chị N xuất hiện các triệu chứng giảm trí nhớ, không hiểu lời nói, trở nên chậm chạp, hay nhìn thẫn thờ, đôi lúc cười vô cớ một mình. Triệu chứng kèm theo mất ngủ, bỏ ăn, hay khóc, có lúc than thở nhớ người yêu. (Tr.N)

Cá chết từ vùng biển nhiễm độc suýt lên bàn ăn

QUẢNG BÌNH (NV) – Mặc dù biết cá chết bất thường tiềm ẩn nguy hiểm, song nhiều người ở Hà Tĩnh vẫn lén lút vào Quảng Bình thu gom cá chết, cá lờ đờ dọc các bờ biển đem bán.

Cá đục nhiễm độc bị cơ quan chức năng Quảng Bình thu giữ khi ngư dân Hà Tĩnh bắt đem bán. (Hình: Dân Việt)

Truyền thông Việt Nam loan tin, ngày 27 tháng 4, 2016, Chi Cục Quản Lý Thị Trường Quảng Bình cho biết, tại thị xã Ba Đồn, cơ quan chức năng đã bắt một chiếc xe đông lạnh đang chở 800kg cá đục được thu gom từ các vùng biển có cá chết đi tiêu thụ.

Ông Nguyễn Văn Lào, chủ tịch xã Thanh Trạch, huyện Bố Trạch xác nhận, trong mấy ngày qua, trên địa bàn có một số xe đông lạnh trực tiếp đến thu mua cá từ những thuyền thúng vớt các loại cá lờ đờ và những loại cá chết dạt vào bờ nhưng để làm gì thì không thể biết.

Chủ hàng là bà Hoàng Thị Thanh, ở thị xã Ba Đồn đã thu mua số cá nhiễm độc chết hoặc sắp chết chở đi tiêu thụ ở các xã vùng cao huyện Tuyên Hóa và Minh Hóa.

Xem thêm video: Mỹ thúc Việt Nam
thả tù nhân chính trị

Theo tin Dân Việt trước đó, chiều ngày 26 tháng 4, sau khi nhận được tin có nhiều thuyền cá của ngư dân huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh cố tình vào vùng biển ven bờ Quảng Bình, để vớt cá đục đã chết, để bán cho các thương lái. Để tránh cơ quan chức năng, thương lái thường chọn lúc mờ sáng hoặc xế chiều để thu mua cá chết.

“Họ mua rồi thuê nhân công làm vảy, ướp lạnh, nhập cho các lái buôn dùng làm gì không rõ,” một ngư dân ở xã Thanh Trạch nói với báo Dân Việt.

Lính biên phòng tỉnh Quảng Bình đã đưa Hải Đội 2 tổ chức lực lượng kiểm tra, kiểm soát, tiếp cận 7 thuyền nan của ngư dân Hà Tĩnh và phát hiện các thuyền này đang thu gom cá đục đã chết và nổi lờ đờ trên biển. Đồng thời, thu giữ số cá chết để xử lý, buộc số ngư dân nói trên cam kết không thu gom cá chết để bán và trở về Hà Tĩnh. (Tr.N)

Công sở Venezuela mở cửa 2 ngày một tuần vì thiếu điện

CARACAS, Venezuela (AP) – Các công chức Venezuela nay chỉ làm việc ngày Thứ Hai và Thứ Ba trong tuần do tình trạng thiếu điện trầm trọng.

(Hình minh họa: AP Photo/Fernando Llano)

Tổng Thống Nicolas Maduro hôm Thứ Ba loan báo là chính quyền của ông sẽ giảm giờ làm việc của công chức trong ít nhất hai tuần lễ để tiết kiệm điện.

Ông nói rằng mực nước tại đập lớn nhất của quốc gia này đã xuống gần tới mức thấp nhất vì tình trạng hạn hán trầm trọng. Các chuyên gia kỹ thuật nói rằng thiếu chuẩn bị và không tu bổ thường xuyên cũng là lý do dẫn đến tình trạng hiện nay.

Chính quyền chủ nghĩa xã hội hiện nay ở Venezuela đã ra lệnh cho gần 3 triệu công chức nghỉ ngày Thứ Sáu hồi đầu tháng này, và hôm Thứ Hai khởi sự kế hoạch cắt điện 4 giờ mỗi ngày trên cả nước.

Chính phủ nay mở rộng việc nghỉ ngày Thứ Sáu cho các trường tiểu học dù rằng các bệnh viện cũng như các cửa hàng thực phẩm do nhà nước điều hành vẫn phải làm việc.

Người dân Venezuela bày tỏ sự bất bình trước việc phần lớn các công chức nay được nghỉ ở nhà mà vẫn ăn lương.

Những người được nghỉ ngày Thứ Sáu nay dùng ngày này để sắp hàng mua thực phẩm và các món cần thiết khác. Những người khác ở trong nhà xem TV và vặn máy lạnh vì trời quá nóng, khiến lại có thêm chỉ trích nói rằng cho công chức ở nhà không phải là biện pháp tốt.

Tình trạng thiếu điện là điều xảy ra thường xuyên ở quốc gia xuất cảng dầu hỏa này.

Người tiền nhiệm của ông Maduro là Hugo Chavez từng hứa hẹn sẽ giải quyết vấn đề năm 2010 nhưng không đi tới đâu. (V.Giang)

Ông Cruz chọn bà Fiorina làm ứng cử viên phó tổng thống

INDIANAPOLIS, Indiana (AP) – Để tái tạo khí thế cho cuộc tranh cử sau thất bại ở năm tiểu bang miền Đông Bắc, hôm Thứ Tư, ông Ted Cruz, ứng cử viên tổng thống Cộng Hòa, loan báo chọn bà Carly Fiorina làm người đứng cùng liên danh trong chức vụ phó tổng thống.

Ông Ted Cruz giới thiệu bà Carly Fiorina tại Indiana. (Hình: AP Photo/Michael Conroy)

Vị thượng nghị sĩ Texas cùng xuất hiện với bà Fiorina, 61 tuổi, cựu tổng giám đốc công ty Hewlett-Packard và là ứng cử viên tổng thống đã rút lui, trong cuộc vận động nói chuyện trước cử tri ở Indiana.

Trong nỗ lực ngăn chặn ông Donald Trump, hôm Chủ Nhật, ông Cruz đã thỏa thuận liên minh với ông John Kasich. Một số đồng minh của ông Cruz ca ngợi sự hợp tác này, tuy nhiên, họ hoài nghi về kết quả có thể tạo ra cho quỹ đạo đang đi xuống của những người chống ông Trump.

Cho đến nay, ông Trump đã thu được 954 đại biểu, nghĩa là 77% số đại biểu cần thiết để được đảng Cộng Hòa đề cử, ông Cruz mới chỉ có 562 đại biểu, và ông Kasich được 153.

Ông Cruz và ông Kasich không thể gom đủ số đại biểu để được đề cử, nhưng vẫn còn khả năng ngăn cản ông Trump đạt túc số 1,237 đại biểu, với hy vọng đại hội ở Cleveland sẽ quyết định qua nhiều vòng bỏ phiếu theo kiểu gọi là “đại hội môi giới.”

Ông Trump như vậy còn thiếu 283 đại biểu, khoảng 46% số đại biểu còn lại ở 10 tiểu bang chưa bầu cử. Đây là lần đầu tiên nhu cầu của ông Trump xuống dưới 50% đại biểu còn lại, vì trước kia lúc nào cũng trong khoảng từ 54% đến 60%. Như vậy, nếu hai đối thủ của ông không thắng hoặc tạo được thành tích rất cao ở tiểu bang nào nữa, ông Trump chắc chắn sẽ đi đến thành công.

Trong ngày bầu cử vào Thứ Ba, 3 Tháng Năm, Indiana có 57 đại biểu, bầu theo thể thức “winner-take- all,” trong đó, cấp tiểu bang có 30 đại biểu và cấp địa hạt dân biểu liên bang có 27 đại biểu (9×3). Theo các thăm dò, ông Cruz thua kém ông Trump.

California là tiểu bang quan trọng cuối cùng, sẽ có bầu cử sơ bộ vào ngày 7 Tháng Sáu. Thể thức phân phối đại biểu ở đây là “winner-take most” (winner-take-all ở hai cấp; tiểu bang và địa hạt dân biểu liên bang). Số đại biểu của California là 172. Tiểu bang này có 53 địa hạt dân biểu liên bang, thắng mỗi địa hạt chiếm được 3 đại biểu và thắng toàn tiểu bang chiếm 13 đại biểu.

Về phía đảng Dân Chủ, một người cần phải có 2,383 đại biểu để được đề cử. Cho tới nay, bà Hillary Clinton được 2,164 đại biểu (kể cả 520 siêu đại biểu), ông Bernie Sanders 1,355 đại biểu (kể cả 39 siêu đại biểu). Với kết quả này, gần như chắc chắn bà Clinton sẽ được đảng Dân Chủ đề cử. (HC)

Nồi kho quẹt mùa mưa

Tạ Phong Tần


Nông thôn miền Nam mùa mưa, thường được hiểu, là mùa no đủ thức ăn của nông dân. Nước tràn đầy hồ ao đồng ruộng, cây cối tốt tươi, rau mọc đầy đồng, cá lội tung tăng. Nhưng ít ai để ý rằng, no đủ là khi đã vào mùa mưa, được chừng hơn một tháng. Lúc này nước mưa đã xăm xắp, con cá con cua đã lớn, ăn được. Cọng rau mọc ngoài đồng đủ độ dài để nấu canh, ăn sống, bóp gỏi, làm dưa chua. Chớ đầu mùa mưa công việc đồng áng, chuẩn bị cho mùa lúa mới thì nhiều và nặng nhọc, mà cái ăn thì lại thiếu thốn chất tươi, bởi mưa chưa đủ cho cua cá sinh sôi, rau mọc chưa đủ lớn. Đây chính là khoảng thời gian người nông dân bắt đầu giở mắm mặn trộn thính, được làm từ cá tát đìa cuối mùa mưa năm ngoái, ra chế biến đủ kiểu để ăn hằng ngày. Nhà nào “bèo” quá không đủ mắm cá ăn thì ăn tạm bằng món kho quẹt, được kho trong nồi đất.

Hình minh họa: Nguyễn Thị Hợp

Kho là một trong những món ăn quen thuộc, dân dã nhất của người Việt Nam. Kho, có thể có nước nhiều (thịt kho Tàu, cá kèo kho lạt, cá khoai kho lạt), nước ít hoặc chỉ sền sệt. Kho quẹt tức là làm cho nước trong món kho, từ sền sệt cho tới khô rang luôn. Món kho quẹt có thể để dành được hàng tuần, mà không cần để tủ lạnh.

Kho quẹt là tên gọi quen thuộc, chỉ món nước mắm kho của miền Tây. Đổ nước mắm vào nồi nấu cho quánh sệt lại. Khi ăn, không thể dùng đũa gắp món nước mắm kho, vì nó là một chất sệt. Chỉ có thể dùng đầu đũa quẹt cho dính một chút, rồi đưa đầu đũa vào miệng mút.

Sau này, người ta gọi chung tất cả các món kho khô sền sệt, đóng nước mắm khen khét chung quanh cái nồi đất, khi ăn phải lấy đầu đũa quẹt quẹt vào chỗ khét khét đó, rồi mút mút là món kho quẹt. Chỗ nước mắm khét khét này thơm ngon đến mức độ, nhiều lúc mọi người tranh nhau quẹt lấy quẹt để chỗ khét khét đấy, mà chê món thịt, cá trong nồi. Kho quẹt phải kho trong nồi đất, nước mắm cô đặc lại, đóng chung quanh nồi bay mùi thơm phức, để cả tuần cũng ngon như thường. Còn kho trong nồi kim loại, mới hai ngày thôi, thì món ăn đã có mùi tanh kim loại, gặp loại nồi nhôm thường bị ra “teng” (tức kim loại bị oxy hóa) trắng trắng, nhìn thấy ớn, hết muốn ăn.

Muốn kho quẹt ngon, trước tiên, ta phải có cái nồi đất ngon lành. Chọn mua loại nồi thuần đất sét (nồi gốm), bên trong không tráng men gì hết. Nồi màu đỏ gạch đều từ trong ra ngoài, thành và đáy dày, tròn đều, nắp nồi hơi nhỏ hơn miệng nồi chừng vài li, vừa vặn úp kín lên miệng nồi là được. Đừng lấy nồi có màu trắng ngà ngà vàng hay loang lỗ, đen xám, là nồi nung bị lép lửa hay nung chưa chín, gốm bở, gặp nước mau nứt, mau bể. Nồi bên trong có tráng lớp men bóng nhìn đẹp đẽ, sang trọng, mắc tiền chớ không tốt. Men đó không chịu được nhiệt, đốt nóng là nứt, làm cho thấm nước và mau bể. Còn loại nồi đất Trung Quốc, Hàn Quốc không biết họ sản xuất bằng vật liệu gì, cầm lên nặng, trong ngoài bóng láng như thủy tinh, đẹp nhưng kho không có mùi thơm, để lâu thức ăn bị chảy nước. Thường thì ta phải chọn cái nồi đất to hơn gấp đôi số thực phẩm ta muốn kho, để lúc kho gần cạn, nước mắm không văng tứ tung ra ngoài mà bám hết vào thành nồi.

Nồi đất đem về phải đốt lại lần nữa, nếu không, khi nấu ăn nồi bị thấm nước từ trong nồi ra ngoài, và thức ăn có mùi hôi của đất. Hồi xưa người ta đốt nồi đất bằng cám. Lấy cám gạo bỏ vô đầy nồi, đậy nắp lại, bắc nồi lên bếp lửa đốt đến khi nào cám trong nồi cháy hơn phân nửa, tức cháy đen hết phần cám vòng quanh thành nồi, đáy nồi, còn lại phần cám chính giữa là được. Đốt nhiều quá nồi sẽ bị nứt. Mục đích của việc đốt cám là làm cho chất béo trong cám chảy ra trám kín vào nồi, làm cho mặt trong nồi không thấm nước, và cám sẽ làm thơm nồi. Phương pháp này có ưu điểm là bạn đốt luôn được mặt trong cái nắp nồi mà không làm cháy mặt ngoài nắp nồi, nắp nồi vẫn giữ được màu đỏ gạch đẹp.

Ở Sài Gòn, tìm mua cám hơi bị… khó, nên để đơn giản, người ta dùng một cục mỡ heo còn sống bằng ba ngón tay để đốt nồi. Ghim cục mỡ này vô cái nĩa lớn. Nồi rửa sạch bằng nước lã rồi bắc lên bếp, chờ cho nồi nóng, cầm cái nĩa có ghim cục mỡ chà xát liên lục khắp mặt trong nồi, cho mỡ chảy ra thấm vào nồi, đến khi nào thấy mặt trong nồi đổi thành màu đen láng bóng là được. Có thể lật ngửa cái nắp nồi đặt lên bếp, rồi lấy cục mỡ hồi nãy chà xát mặt dưới nắp, để nắp nồi mất mùi đất. Tuy nhiên, làm thế này thì mặt ngoài nắp nồi bị lửa đốt cháy thành quằn quện, xấu xí. Nhắc nồi xuống để nguội, rửa nồi lại cho hết mùi hôi, sau đó mới dùng nấu thức ăn được.

Nếu không có mỡ heo sống thì dùng cỡ nửa chén dầu ăn (cho nồi kho quẹt được 300 gram thịt) đổ vào nồi. Khi dầu sôi lên, dùng cái dá có cán dài, múc dầu rưới từ miệng nồi trở xuống, sao cho dầu thấm đều tất cả mặt trong nồi. Rưới dầu cho đều và liên tục, đến khi nào thấy toàn bộ mặt trong nồi đổi thành màu đen bóng, thì nhắc nồi xuống, để nguội rồi rửa sạch, là xong.

Thông thường, người ta kho quẹt bằng thịt heo nạc xắt nhỏ, cá con, tép, cua, ghẹ, ốc, nghêu, sò. Chưa thấy ai kho quẹt bằng thịt bò hay thịt trâu cả. Món kho quẹt ngon nhờ nước mắm ngon và gia vị (muối, đường, dầu ăn hoặc mỡ nước, gừng, nghệ, tỏi, ớt, tiêu…) tùy khẩu vị riêng từng người.

Tẩm ướp thực phẩm với số lượng gia vị, thường là nước mắm, bột ngọt và chừng một muỗng café đường. Khi tan ra, hỗn hợp gia vị sẽ ngập tới mặt lượng thực phẩm sử dụng. Không thêm nước, nấu nhỏ lửa cho đến khi nước kho quánh sệt lại, và bọc kín món ăn được kho một lớp dày gia vị. Cho thêm mỡ nước hoặc dầu ăn, tóp mỡ, vài tép tỏi sống đập dập, kho lửa riu riu lần nữa. Rắc thêm tiêu, hoặc ớt bằm, hành lá cắt nhỏ lên trên mặt, là ta có nồi kho quẹt ngon lành. Cách kho này nói chung, thường rất đậm vị mặn ngọt (nêm tùy khẩu vị), nhiều dầu mỡ. Sau khi nước mắm đã rút còn sền sệt, có người còn chắt một ít nước cơm sôi từ nồi cơm mới nấu vào, rồi kho lại lần nữa cho nước kho trong nồi đặc sệt, như có pha bột.

Món kho quẹt này dễ làm, ai cũng có thể “trổ tài” được cả, vừa rẻ tiền lại vừa ngon. Kho quẹt ăn với rau muống, rau lang, rau dền, rau trai, rau chóc, đọt bầu, đọt bí, đậu rồng luộc, là ngon nhất. Cũng có thể ăn với món gỏi chuối ghém, bông súng bóp dấm hay cải xanh (loại để làm dưa), dưa leo đèo, ngó sen, bông điên điển muối chua, canh chua bông so đũa nấu cơm mẻ, đều phù hợp.

Mỗi độ mưa về, không khí bên ngoài lạnh và ẩm ướt. Sau một buổi làm việc nặng nhọc, người nông dân bụng đói cồn cào trở về nhà, mở nắp nồi cơm trắng bốc khói nóng hổi trên bếp. Xới cơm ra ăn với kho quẹt nóng, rau luộc nóng, dưa chua hay canh chua cơm mẻ, vừa thổi phù phù cho bớt nóng, vừa lùa cơm vào miệng, người khỏe mạnh ăn liền một lúc năm sáu chén lớn, vẫn chưa muốn thôi. Ăn rồi ra đồng cày cấy, làm cỏ, lật đất… băng băng, hổng ai bịnh tật, ốm đau chi hết. Người xưa có câu: “Trời sinh voi sinh cỏ,” “Trời sinh Trời nuôi,” chắc cũng có nguyên nhân từ những bữa cơm kho quẹt nghèo nàn, giản dị này.

‘Bún chả là đây có phải không?’

Bài và hình: Văn Lang/Người Việt

VIỆT NAM – Nhà văn Thạch Lam, trong “Hà Nội 36 Phố Phường,” viết: “Có một ông đồ cuồng chữ ở nhà quê, một hôm khăn gói lên Hà Nội, đã ứng khẩu đọc hai câu thơ khi ngửi thấy mùi khói chả:

Ngàn năm bửu vật đất Thăng Long,
Bún chả là đây có phải không?…”

Một quán bún chả gần chợ Bến Thành, Sài Gòn.

Kể từ 1954, bún chả Hà Nội theo chân đoàn người di cư vào Nam.

Nhưng không rõ vì lý do gì, bún chả không trở thành phổ quát như Phở.

Bún chả trước 1975, thường chỉ có ở một số nơi như khu ngã ba Ông Tạ, hẻm Casino đường Pasteur; một số khu chợ lớn như chợ Bến Thành, chợ Phú Nhuận…

Sau 1975, thời kỳ đói kém, ăn độn khoai mì, bo bo…, bún chả càng vắng bóng.

Phải tới cuối thập niên 80, đầu 90, bún chả Hà Nội mới xuất hiện trở lại. Từ lúc ban đầu lác đác, cho tới bây giờ đã gần như “nở rộ” thành món ăn Bắc ở đất Sài Gòn. Có lẽ “vai vế” của bún chả có thể sánh ngang với những món ăn miền Bắc đã phổ quát như Phở, bánh cuốn, bún riêu… Và dĩ nhiên, bún chả có hương vị độc đáo riêng.

Sự “lên ngôi” của bún chả Hà Nội, không biết hữu ý hay vô tình, đã cùng với thời kỳ mai một dần của một món ăn xưa kia rất phổ quát của người miền Nam, là món bánh hỏi thịt heo quay!

Một tác giả người miền Nam mô tả việc ăn bánh hỏi như sau: “Bánh hỏi, rau sống cho vào chén, hoặc tộ. Xếp miếng thịt heo quay cỡ ngón tay cái cho vừa miệng và. Chan nước mắm chua cay ngọt một lượt vào gần ngập bánh hỏi. Dùng đũa trộn thịt quay, rau thơm, bánh hỏi. Tất cả hòa quyện, và…”

Cách ăn bún chả Hà Nội, khác với cách ăn bún thịt nướng của người miền Nam và người miền Trung.

Rau thơm, rau muống bào, rau tía tô được ngắt bỏ vào trong chén. Gắp một đũa bún bỏ lên trên rau, rồi gắp một miếng chả băm (toàn thịt heo nạc), cho thêm miếng chả nướng thơm lừng là thịt ba chỉ (ba rọi) lên trên. Rồi chan nước mắm chua ngọt, mà phần giấm chua hơn hẳn phần ngọt, ngập lên khỏi phần chả nướng. Và kèm theo là phần đồ chua, bao gồm cà rốt xắt tròn tỉa hoa, su hào (vô Nam đôi khi thay bằng đu đủ)… Tất cả “và” một miếng, vừa miệng.

Chả của món bún chả phải được nướng bằng “nẹp” tre mới ngon.

Bún chả Hà Nội vốn dĩ không phải là món “cao lâu – tửu lầu” gì ráo, mà chỉ là món quà rong của người Hà Nội xưa. Như Vũ Ngọc Phan, tác giả “Nhà Văn Việt Nam hiện đại,” mô tả trong cuốn “Những Năm Tháng Ấy”: “Hàng bún chả đỗ ở đâu là thơm nức ở đó, cô hàng bún chả quạt chả trên than hồng đựng trong cái hộp sắt tây, chả cháy xèo xèo, khói bay nghi ngút. Có ba xu hoặc năm xu là đã được ăn bún chả thơm ngon, nhà làm thì tốn hơn vì kềnh càng lắm.”

Bún chả Hà Nội xưa, trong ký ức của nhà phê bình văn học Vũ Ngọc Phan là vậy.

Còn bún chả ngày nay, chỉ là một loại “fast food.” Người ta nướng thịt ở đâu, khi nào không rõ, lúc dọn ra thì tất cả đã nguội ngắt. Làm gì có cảnh khói bốc lên thơm lừng, trong tiếng mỡ cháy xèo xèo…

“Bí kíp” để làm một món bún chả ngon, đầu tiên phải kể đến cách tẩm ướp gia vị. Sao cho khi nướng lên, mùi vị vừa “cháy sém” thơm điếc lỗ mũi, mà không có cảm giác ghê ghê của mùi thịt bị khét. Cái hương vị của chả nướng thơm lừng phải do hai thứ tạo ra là hành tím ngon và đường ướp vừa đủ, cộng thêm tay nghề “quạt chả,” sao cho miếng chả chín đều, hơi cháy sém bề mặt mà chưa kịp khét. Nhiều nơi thay đường bằng mật ong, dễ tạo mùi thơm quyến rũ, lại không lo thịt bị khét. Nhưng kỳ thực, “độ thấm” của mật ong không bằng đường, do vậy khi ăn miếng chả ướp mật ong, khách không mấy khoái khẩu.

Bún chả Hà Nội là món ăn rất… tốn nước chấm, đúng ra là rất tốn nước… chan (như chúng tôi đã mô tả ở phần trên).

Nước mắm chua ngọt để ăn bún chả, nó nói lên sự tinh tế của chính chủ nhân.

Chân dung một chủ quán bún chả bên hông chợ Bến Thành.

Dù công thức hay những gia vị cho nước mắm chua ngọt này cũng chỉ đơn giản, bao gồm giấm gạo, đường, tỏi, ớt… Nhưng quan trọng là tỉ lệ gia giảm, sao cho phần giấm phải lấn lướt phần đường, nhưng vẫn giữa được vị chua thanh để trung hòa phần béo của miếng chả thơm ngậy. Hợp cùng với cái vị sần sật ngon ngọt của su hào, cà rốt, cái thơm nồng của rau thơm, tía tô…

Người Nam thường cho rằng người Bắc không biết làm, cũng như không biết ăn nước mắm chua ngọt, mà chỉ quen ăn nước mắm… mặn.

Kỳ thực, có ba món mà người Bắc phải pha chế nước chấm. Đó là món bún chả, món cháo gỏi vịt, và món ốc (bao gồm cả bún ốc); với hai món sau thì nước chấm là nước mắm gừng.

Với ba loại món ăn trên, nói không ngoa, việc pha chế nước chấm cho hợp khẩu vị một cách tinh tế đã quyết định tới 40% thành công của món ăn.

Ngày nay, để tìm lại hương vị ngon ngọt của những món ăn xưa, quả là rất khó, nếu không muốn nói là không thể.

Là vì, cho dù có tìm được hậu duệ của những gánh hàng xưa. Như là, bà Ba Bùng bán gánh bún rong trên đường Lê Thánh Tôn, hay con cháu của bà Chung (người có thâm niên bán bún chả sau bà Ba một chút). Hiện bà Chung đã 88 tuổi, đã đi định cư tại Úc, người con dâu của bà Chung là người miền Nam, vẫn bán quán bún chả gần chợ Bến Thành. Vẫn dùng que tre, là những cật tre già để kẹp nướng chả trên những vỉ than hồng…

Nướng chả bằng “nẹp” tre ngay trên đường phố Sài Gòn.

Nhưng con heo ngày nay, là heo “kinh tế,” nó được chích thuốc tăng trưởng, chích thuốc tạo thịt siêu nạc. Thì miếng chả nướng bây giờ, làm sao có thể thơm ngon như miếng chả nướng ngày xưa?

Triết lý về món ăn ngon, có ba điều đơn giản. Thứ nhất – vì đói, ăn món gì cũng thấy ngon. Thứ hai – thói quen, lâu ngày gặp lại bạn cố tri, tay bắt mặt mừng là điều cố nhiên. Thứ ba – có điều kiện, được đi đó đây, gặp gỡ người này người kia, tiếp xúc với nhiều nền văn hóa ẩm thực khác nhau.

Tất cả những đế quốc xưa nay trên thế giới, không chỉ hùng mạnh về quân sự -kinh tế, mà còn là những cường quốc về văn hóa – ẩm thực.

Sự đa dạng trong ẩm thực cũng là cơ sở văn hóa của một nền dân chủ. Vì một người chỉ biết “ru rú xó nhà,” yêu tiếng nói, món ăn của vùng miền mình. Không biết tới những ai khác, những gì khác trên cõi đời này, sao có thể chung sống cùng với bao nhiêu thiên hạ khác màu da, tiếng nói?

Một người đã bảo thủ từ trong miếng ăn, thì chắc chắn một điều là sẽ không bao giờ trở thành một người dân chủ. Dù cho có nói – Miếng ăn là thói quen, nhưng dân chủ chắc chắn không phải là thói quen, nó là văn hóa chứ không phải phong hóa.

Canada quyết không trả tiền chuộc cho khủng bố


OTTAWA, Canada (NV) – Thủ Tướng Justin Trudeau tuyên bố một lập trường kiên quyết chống lại những kẻ bắt cóc khủng bố, thề rằng Canada sẽ không bao giờ trả tiền chuộc để đổi lấy việc con tin được thả tự do.



Ông Robert Hall (trái) và ông John Ridsdel. (Hình: Militant Video via AP Video)


Trong bối cảnh những suy đoán về việc liệu chính phủ có thể trả tiền chuộc để cứu mạng hai người khác vẫn còn đang bị giam giữ (công dân Canada Robert Hall và công dân Na Uy Kjartan Sekkingstad, người mà một quan chức chính phủ từng khẳng định là thường trú nhân của Canada), ông Trudeau cho biết ông muốn tuyên bố “rất rõ ràng” rằng: “Canada không và sẽ không trả tiền chuộc, trực tiếp hoặc gián tiếp cho khủng bố.”


Thủ Tướng Trudeau đã tuyên bố như trên trong cuộc họp báo ngày 25 Tháng Tư, sau hội nghị ba ngày của đảng Tự Do tại Kananaskis Alberta.


Ông cũng khẳng định với các phóng viên ở Alberta rằng thông tin trên các phương tiện truyền thông nói rằng ông và một bộ trưởng đã tham gia đàm phán với Abu Sayyaf, nhóm khủng bố đã giết chết con tin Canada, ông John Ridsdel, ở Philippines hôm Thứ Hai là sai sự thật.


“Có nhiều lý do rất trực tiếp và cụ thể cho điều này,” ông Trudeau nói thêm. “Trước hết, rõ ràng đây là một nguồn ngân sách quan trọng đối với các tổ chức khủng bố, cho phép họ tiếp tục duy trì hành vi bạo lực nguy hiểm đến những người vô tội khác trên thế giới.


“Nhưng quan trọng hơn, việc trả tiền chuộc, cho người Canada, sẽ gây nguy hiểm cho sinh mạng của từng người trong hàng triệu dân Canada đang sinh sống, làm việc và đi du lịch khắp thế giới mỗi năm,” ông nhấn mạnh.


Thủ Tướng Trudeau cũng trao đổi lời chia buồn với Thủ Tướng Anh David Cameron vì ông John Ridsdel, người bị nhóm Abu Sayyaf chặt đầu, là một công dân song tịch Canada và Anh. Hai nhà lãnh đạo cùng đồng ý lúc này là thời điểm để thiết lập một số nguyên tắc căn bản nhằm đối phó với nhu cầu đòi tiền chuộc toàn cầu.


Ông Ridsdel bị bắt cóc cùng với ông Robert Hall, người Canada, ông Kjartan Sekkingstad, người Na Uy, và bà Marites Flor, người Philippines, tại một khu nghỉ mát trong quần đảo Philippines hồi Tháng Chín năm ngoái.


Theo hãng tin AP, trong năm 2009, một khoản tiền chuộc khoảng $1 triệu đã được trả cho al Qaeda để đổi lấy tự do cho ông Robert Fowler, một nhà ngoại giao Canada.


Đầu tháng này, một con tin người Ý đã được Abu Sayyaf trả tự do. Theo tin địa phương cho biết, nhóm khủng bố nhận được $640.000 tiền chuộc. (L.Q.T.)

Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ xác nhận duy trì hiến pháp thế tục

ANKARA, Thổ Nhĩ Kỳ (NV) – Thủ Tướng Ahmet Davutoglu của Thổ Nhĩ Kỳ hôm Thứ Tư khẳng định rằng bản hiến pháp tới đây sẽ tiếp tục bảo đảm chủ nghĩa thế tục vốn đã có từ lâu nay và không áp đặt một tôn giáo nào lên người dân ở quốc gia với đa số theo Hồi Giáo này.

Ông Ismail Kahraman, chủ tịch Hạ Viện Thổ Nhĩ Kỳ. (Hình: Adem Altan/AFP/Getty Images)

“Chủ nghĩa thế tục vẫn sẽ được duy trì trong bản hiến pháp mới mà chúng ta đang soạn thảo để bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng của mọi công dân và để chính quyền có khoảng cách giống nhau với mọi tôn giáo,” ông Davutoglu cho hay trong bài diễn văn được trực tiếp truyền hình.

Ông nói rằng chủ trương thế tục và dân chủ của Thổ Nhĩ Kỳ “không là điều để bàn cãi” dưới chính phủ của đảng Công Lý và Phát Triển (AKP), vốn đã cầm quyền từ năm 2002 tới nay.

Chủ Tịch Hạ Viện Ismail Kahraman hôm Thứ Hai tuyên bố rằng quốc gia này “phải có một hiến pháp với đường hướng tôn giáo,” tạo sự lo ngại rằng chính quyền AKP đang tính tới việc Hồi Giáo hóa quốc gia theo truyền thống vẫn duy trì chủ nghĩa thế tục này.

Lời phát biểu khiến có các cuộc biểu tình phản kháng ở các thành phố lớn.

Tại Ankara và Istanbul, cảnh sát đã phải bắn lựu đạn cay và đạn cao su để giải tán đám đông.

Lời tuyên bố của ông Kahraman cũng bị các đảng đối lập lên tiếng phản đối, khiến ông phải đưa ra bản thông cáo cho hay chỉ phát biểu ý kiến của riêng mình chứ không phải của AKP, mà ông là một thành viên.

Người được coi là cha đẻ của quốc gia Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay, ông Mustafa Kemal Ataturk, đã đặt ra lằn ranh phân biệt rõ ràng giữa tôn giáo và quốc gia. (V.Giang)

Mitsubishi thú nhận gian dối thử nghiệm xe từ năm 1991

TOKYO, Nhật (AP) – Mitsubishi Motors Corp., công ty xe hơi Nhật hồi tuần qua thú nhận đã cố tình nói dối về mức độ tiêu thụ nhiên liệu của một số kiểu xe, nói rằng cuộc điều tra nội bộ cho thấy tình trạng này xảy ra từ năm 1991 tới nay.

Tổng Giám Đốc Tetsuro Aikawa trong cuộc họp báo. (Hình: Tomohiro Ohsumi/Getty Images)

Công ty Mitsubishi cũng bị cơ quan kiểm soát môi trường Mỹ buộc phải có thêm các cuộc thử nghiệm để kiểm chứng mức tiêu thụ xăng của các loại xe bán ra trên thị trường này.

Tổng Giám Đốc Tetsuro Aikawa cho báo chí hay hôm Thứ Ba rằng cuộc điều tra nội bộ vẫn đang được tiến hành, nghĩa là có thể có thêm các hành vi sai trái khác.

“Chúng tôi hiện chưa biết rõ toàn bộ vấn đề và đang trong tiến trình xác định điều này,” ông cho hay trong cuộc họp báo tại bộ giao thông.

Ông Aikawa cũng cho hay hiện có quá nhiều điều họ chưa biết nên không thể nói là sẽ có biện pháp gì.

Ông nói không hiểu vì sao nhân viên công ty lại có hành động như vậy.

Mitubishi hiện bán năm loại xe trên thị trường Mỹ, với ba loại xe thường và hai loại SUV. (V.Giang)

Hơn 50 năm, nhìn lại một đời người, 1963-2016



Phạm Thăng Long


Để tưởng niệm người anh, Phạm Đỗ Hùng, vừa khuất bóng ở San Francisco và tro bụi sẽ theo ngọn lửa thiêu vào đúng ngày 30 tháng 4, 2016 này, mong tìm được dòng nước trở về quê hương lần đầu từ 41 năm nay.

***

Gần dịp 30 tháng 4 mỗi năm, chúng ta ở hải ngoại có thói quen làm một cuộc “hành hương tâm linh,” nhìn lại kỷ niệm tha hương và viết cho bạn bè người thân. Bài này tập hợp nhiều đoạn văn rời, đi kèm các hình ảnh ghi lại trong tâm trí từ mùa hè 1963 lúc người viết còn là học sinh lớp Đệ Tam trường Chu Văn An (lớp 10 bây giờ), vừa đủ “lớn” để biết ghi nhận sự việc quanh mình và sửa soạn vào đời trong bầu không khí dầu sôi lửa bỏng lúc đó của miền Nam do biến cố Phật Giáo. Và kéo dài đến bây giờ vào tháng 4, 2016, hay 41 năm sau cơn dâu bể 1975 đã làm Sài Gòn đổi tên đổi chủ, làm cả cuộc đời thanh niên của mình thay đổi theo “vận nước” để đi vào tuổi “lão niên” lúc nào không biết!

Nhưng hơn thế, bài này mong ghi lại những mảnh đời, trong một thời gian dài của thế hệ lớn lên ở miền Nam rồi ra nước ngoài, do hoàn cảnh ở hai không gian hoàn toàn khác biệt. Bài viết cũng nhằm ghi lại vài nét chấm phá cho những bức ảnh lịch sử, ghi nhận nhiều sự kiện trong con mắt chủ quan.

Thế hệ đó nay thuộc vào giới tuổi hưu. Vì đã lớn lên trong chiến tranh ở miền Nam, thuở niên thiếu đã mang nặng hình ảnh và day dứt của cuộc chiến, không có được những bình yên trong ý nghĩ tuổi thơ và cái hồn nhiên mê đá bóng hay đua xe máy như lớp thiếu niên cùng thành phố lớn lên sau này ở quê nhà. Những ám ảnh về cuộc chiến trở thành một hành trang nặng nề lúc ra đi sống ở nước ngoài. Vì thế luôn ấp ủ chút kỷ niệm đẹp về tuổi thơ ở quê nhà, nâng niu từng hình ảnh với người thân trong gia đình và bạn bè lúc còn sống ở đó.

Ra đi và đã sống ở nhiều nước trên thế giới: Canada, Mỹ và vài nước khác do công việc đòi hỏi. Nhưng tâm tư vẫn luôn quay về chốn cũ, hoài niệm những tia nắng ấm quê hương trong cái giá buốt của tuyết lạnh Bắc Mỹ, nhớ lại những dòng sông nơi quê nhà mỗi lần đứng nhìn sông Potomac chảy qua Washington, D.C, ngay cả lúc sang đến tận Phi Châu làm việc, chịu cơn nóng thiêu đốt vì thiếu mưa, vẫn còn bâng khuâng nhớ đến những cơn mưa dài của Sài Gòn thuở nào.

Người viết đã giữ lại nhiều hình ảnh xứ người, nhưng lại chủ ý ghi dấu tâm tư so sánh với quê nhà, tựu chung cũng là để “tìm lại khoảng thời gian đã mất,” như Marcel Proust đã viết. Đôi khi thiếu khách quan vì đã ca tụng quê hương mình thái quá.

Rồi nhờ các cơ hội nghề nghiệp, được thỏa mộng viễn du qua các chuyến công tác, để từ đó luôn ghi vội hình ảnh những chuyến đi, những gì đã thấy đã nghe. Và trong cái sôi nổi được thấy cảnh mới người lạ, cùng óc cầu tiến của người trẻ, thấy cái gì của bên ngoài cũng hay cũng đáng học. Những băn khoăn, mong ước cho một đất nước Việt Nam tươi sáng phú cường, cùng những ước vọng và dự phóng tương lai cho quê hương hình thành từ đó.


Sài Gòn 1963-64

Trừ những lúc có cơn mưa nặng hột và dài thường xuyên đổ xuống xối xả, trời Sài Gòn oi bức lạ thường Hè năm đó, do không khí chính trị ngột ngạt của miền Nam với biến cố Phật Giáo và những năm tháng cuối cùng của Chính Phủ Ngô Đình Diệm. Các trường trung và đại học cùng tham gia vào không khí sôi nổi đó một cách bộc phát mà không suy nghĩ sâu xa. Nhưng sau một đời người nhìn lại và đọc nhiều sách lịch sử mới hiểu lúc đó mình chỉ là những con chốt nhỏ bị giật dây trong những hoạt động chính trị đầu đời.

Những phố phường còn vắng, các ngôi nhà cao tầng xây cất giản dị, tuy Sài Gòn đang mang danh “Hòn Ngọc Viễn Đông,” nơi các phố Nguyễn Huệ, Tự Do, Lê Lợi luôn tràn đầy khách du lịch hạng sang từ vài nước láng giềng, nhất là từ Singapore khao khát ngắm cảnh lạ đến Sài Gòn tìm mua các mặt hàng xa xỉ.

Từ nhiều năm, thành phố đã hưởng sự yên bình đáng kể, đời sống kinh tế khá sung túc ổn định. Đã qua những cái Tết 1956-63 an vui tràn đầy, với những cành mai vàng khoe sắc, với tiếng pháo nổ ran từ giữa đêm giao thừa và xác pháo đỏ ngập đường phố ba ngày Tết. Tuy đời sống vật chất hàng ngày còn tương đối đạm bạc.

Nhưng sự ổn định chấm dứt sau cuộc chính biến 1 tháng 11, 1963, Chính Phủ Ngô Đình Diệm được thay bằng nhiều chính phủ lâm thời từ 1964, có khi chỉ kéo dài vài tháng. Các xáo trộn kinh tế, xã hội, giáo dục nặng nề nhiều năm sau đó, đã là hệ quả tất nhiên của cuộc thay đổi chính trị này mà lịch sử mấy chục năm sau mới giải thích được.


Các năm 1965-1975

Một số thanh niên du học đã rời nước ra đi trong hoàn cảnh đó, nhìn lại đất nước quê hương từ xa như chứng nhân bất đắc dĩ.

Những chính phủ quân nhân hay dân sự trên đã làm rối đi chính trường miền Nam. Cuộc chiến đồng thời leo thang trầm trọng, rồi thành khốc liệt trong suốt 12 năm tiếp nối khi miền Bắc gia tăng áp lực. Rồi kéo theo sự hỗ trợ của Hoa Kỳ và đồng minh. Cuộc chiến bước sang giai đoạn hủy diệt, thay đổi toàn bộ xã hội miền Nam. Những tang tóc đau thương hằn lên dấu vết cho từng gia đình. Từ bên kia trái đất, chúng tôi theo dõi qua truyền hình hàng đêm tin tức chiến sự quê nhà, rồi thao thức trằn trọc thâu đêm.

Biến cố Mậu Thân 1968 đã là biến cố gây đậm nét đau thương nhất trong vài năm đầu xa quê hương. Vài bạn từ Huế có hung tin ngay từ sớm, đem tang chung cho cộng đồng sinh viên du học, mối âu lo kéo dài nhiều ngày. Cảnh các nhóm túm tụm nhau trong vài phòng “dormitory,” bỏ học và uống bia say suốt đêm trong nỗi nhớ nhà và âu lo cho an ninh gia đình, đã là kỷ niệm khó quên gần suốt đời du học.

Cuộc chiến đi vào khốc liệt hơn từ sau 1971, với sự đổ vỡ mất mát toàn diện cho miền Nam từ biến cố tháng 4, 1975 như một cuộc đổi đời. Đám sinh viên tốt nghiệp trở thành lạc lõng, mất định hướng hoàn toàn trên xứ người, rải rác ở nhiều nước trên thế giới. Nhiều người lại nặng gánh, phải lo cho cả gia đình mới sang định cư. Hình ảnh Việt Nam xa mờ dần, rất đông tự nhủ cố gắng “xin nhận nơi này làm quê hương” trên các miền đất hứa, coi như từ nay chia tay vĩnh viễn miền đất bên kia địa cầu.

Nhưng rồi cũng đến một ngày đòi hỏi nhiều thay đổi ở Việt Nam. Vì nhu cầu kinh tế cấp bách, miền đất đó phải thay đổi phần nào các chính sách. “Đổi Mới” là tên gọi cho hai thập niên mở cửa nền kinh tế, áp dụng các chính sách thị trường dù còn hạn hẹp. Kết quả là đã có những tiến bộ vật chất nhất định, như các chỉ số tăng trưởng, bộ mặt đời sống được cải thiện ở những thành thị, dù nông thôn còn chìm đắm trong cái nghèo khó cố hữu.

Một số người chợt quyết định muốn trở về nhìn lại quê hương, dù trong tâm tư “Từ Thức về làng.”


Những năm sau 1975: Còn đó nỗi buồn

Tôi trở về Sài Gòn nhiều lần trong đầu thập niên 90 do công việc đang làm với một tổ chức tài chính quốc tế, mới chợt tìm thấy một lúc muốn ngồi xuống bình tâm viết lại vài xúc cảm về thành phố đã ôm ấp biết bao kỷ niệm đẹp của tuổi mới lớn.

Vốn sinh ra ở Hà Nội, thời trung học tôi nâng niu những quyển sách Tự Lực Văn Đoàn của các nhà văn kể chuyện về đất Thăng Long. Những năm gần đây nhất, đọc bao tùy bút và hồi ký ở hải ngoại phần lớn nói về Hà Nội, tôi cũng tưởng mình sẽ chỉ muốn viết về thành phố huyền thoại ấy. Nhưng sau nhiều chuyến công tác ngắn ghé thăm Việt Nam, tuy Hà Nội có quyến rũ, thơ mộng nhưng tôi chợt nhận ra sự gần gũi chỉ tìm thấy ở Sài Gòn.

Đó mới là “thành phố của tôi,” trở về mà không phải cần bản đồ để tìm đường, không phải nhờ người hướng dẫn du lịch, chỉ chỗ xem phong cảnh hay vài chỗ ăn uống nổi tiếng. Những con đường quen thuộc, chỉ đổi tên mới, vẫn còn đó. Những hàng me ướt lá sau cơn mưa chiều vẫn còn nguyên vẹn nét trữ tình, chờ đợi… Mái tóc kẻ bộ hành bây giờ đã ngả dần sang hai mầu, khác xa những ngày tháng cũ thuở trung học tóc còn mướt đen ướt đẫm vì chạy vội dưới cơn mưa rào.

Lần đầu tiên trở về trong niềm xôn xao khó tả trong lòng, từ lúc phi cơ đáp xuống Tân Sơn Nhất, thấy những ngôi nhà cũ, các hầm trú bê tông cho máy bay từ thời chiến tranh, đến lúc ở giữa dòng giao thông đông đúc chạy theo con đường Công Lý. Rồi rẽ trái Dinh Độc Lập ra đường Thống Nhất, qua khu nhà thờ Đức Bà về khách sạn Caravelle ở trung tâm thành phố gồm những địa danh cũ: Tòa nhà Quốc Hội, rạp ciné Rex, khách sạn Continental, hiệu kem Givral góc đường Tự Do và Lê Lợi, đường Nguyễn Huệ tráng lệ chạy dài từ Tòa Đô Chính ra đến bến Bạch Đằng gồm những kiosques bán hoa, băng nhạc, mứt rượu Đà Lạt… Bây giờ những quán này đã được gỡ bỏ, làm cho con đường trở thành sạch rộng hơn trước nhiều, nhưng lại mất vẻ thân quen cho khách xưa.

Cái nóng oi bức, bụi khói của những chiếc xe Honda vẫn là bức tranh khó quên của đường phố Sài Gòn dạo trước. Sau hơn hai mươi năm với dân số tăng gần gấp ba, số nhà cửa, xe cộ làm thành phố chật hẹp di nhiều và làm lộ rõ áp lực nạn nhân mãn của các đô thị Á Châu bây giờ. Khu vực công trường ở trước nhà bưu điện chính bao quanh nhà thờ Đức Bà vẫn còn vẻ đẹp uy nghi, giữ lại nét diễm lệ của thành phố.

Ngày xưa mỗi chủ nhật tôi vẫn thường phóng mobylette đến khu vực này để tìm mua những ổ bánh mì Bưu Điện ngon, bọc sạch sẽ trong giấy màu trắng ngà của quán Hương Lan, mà bây giờ không còn tìm thấy nữa.

Những ngày trở lại Sài Gòn tuy ngắn ngủi, nhưng tôi đã bỏ khá nhiều thì giờ tản bộ trên những hè phố quanh khu trung tâm Tự Do-Nguyễn Huệ-Lê Lợi. Đặc biệt mỗi sáng sớm, tôi có thói quen đi dạo từ khu khách sạn “mini” ở đường Tự Do xuống nhà thờ Đức Bà, qua công trường “con Rùa” nơi có viện Đại Học. Rồi trở lại đường Duy Tân, tôi qua trường Luật tìm ngôi nhà cũ của mình ở góc Hiền Vương. Con đường cây dài bóng mát ngày xưa bây giờ đã khác đi nhiều, đã mất bớt cây cối và chật hẹp bẩn hơn vì những quán hàng la liệt hai bên vỉa hè. Ngày xưa con đường này chỉ toàn những villa nhà ở sang trọng, bây giờ mở những cửa hiệu nhỏ, hay được đập đi thành những khu văn phòng cho người ngoại quốc thuê.

Góc Lê Lợi và Tự Do.

Dừng lại trước địa chỉ cũ của ngôi nhà dấu yêu, nơi tôi đã sống những ngày thơ ấu, tôi bàng hoàng khi thấy căn nhà đó biến mất và được thay thế bằng cao ốc trụ sở của một ngân hàng lớn bây giờ. Cảm xúc vì tiếc nuối, ngỡ ngàng dâng lên mãnh liệt, nhắc nhở thực tại Từ Thức về chốn cũ. Tôi bắt đầu những ngày ở Sài Gòn chỉ đi tìm về những nơi hay lui tới dạo trước, cố quay lại những khúc phim cũ trong ký ức để so sánh với những cái mình thấy bây giờ.

Một nơi khác mà tôi cũng cố tìm tới là khu nhà thờ Ngã Sáu ở Minh Mạng thăm lại ngôi trường Chu Văn An cũ. Tôi bước vào lớp học cũ, nhìn lại từng dãy xe đạp, bâng khuâng hoài niệm những khuôn mặt thầy bạn cũ của một thời làm báo học trò, của những mối tình si nhẹ nhàng lúc bỏ sang trường Trưng Vương thả hồn theo các tà áo trắng trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm.

Tìm mãi mà tôi không nhận ra đâu là khu nhà nhỏ của bác gác gian nổi tiếng của trường, nơi vẫn bán xôi lạp xưởng và chè đậu đen đầy kỷ niệm cho hàng bao thế hệ Chu Văn An. Tôi chỉ còn nhớ căn buồng dùng làm khu sinh hoạt học đường trong dãy nhà ngoài cùng nơi vẫn đến tập múa hát hay hội họp làm báo. Ba năm trung học với những kỷ niệm hoạt động học đường, lo lắng thi cử, những tình yêu học trò chợt đến chợt đi. Vài mộng mị lý tưởng cho tuổi mới lớn khi tình yêu quê hương vừa hình thành một cách đứng đắn, đan kết bởi những dằn vặt suy tư của một thế hệ lớn lên trong bối cảnh chiến tranh thời đó.

Cắt ngang là đường Bà Huyện Thanh Quan êm đềm với chùa Xá Lợi giờ đây trông nhỏ bé quạnh hiu. Khác với chùa Xá lợi, chùa Vĩnh Nghiêm ở đường Công Lý trông bề thế, nhộn nhịp hơn, lúc nào cũng khói hương nghi ngút với số người đi lễ đông nghẹt gần như thường trực. Chùa Vĩnh Nghiêm và Vương Cung Thánh Đường gần như là hai “thắng cảnh” đặc biệt cho những người ở xa về.

Nhưng tôi xúc cảm nhiều hơn lúc đi theo đường Trương Minh Giảng, vượt qua cầu và ngôi chợ nhỏ. Tìm đến ngôi chùa Pháp Hoa rất nhỏ, đặt nén hương cho những người thân nằm đó trong bình yên vĩnh cửu. Người đàn ông 65 chợt thấy mắt nhạt nhòa trước hai khung ảnh gắn trên bình tro của bà nội tôi và ba tôi. Bao người xưa đã nằm xuống, một số khác đã đi ngoại quốc, bạn bè thân đã bỏ mình hay tản mát nơi đâu sau mấy chục năm?

Tôi quay về đây chợt thấy lạc lõng dù đó là thành phố mộng tưởng của các năm dài sống ở bên Mỹ. Những ngày ở khách sạn Sài Gòn, ba buổi đi tìm hiệu ăn. Thiếu vắng một bữa cơm nóng đơn giản trong ngôi nhà quen thuộc, đã làm cho tôi nhận rõ cảm tưởng chua chát mình chỉ là khách du lịch ngay trên quê hương, dù vài người thân họ hàng vẫn niềm nở tiếp đãi. Không khí ngày Tết hay Giáng Sinh có nhộn nhịp chào đón và gợi cảnh cũ, tôi vẫn thấy mình đếm rõ từng bước cô đơn trên các hè phố cũ quen thuộc.

Trong ánh mắt nhìn của đa số họ hàng, bạn bè vẫn còn chút tò mò tìm hiểu kẻ lạ trước mặt là tôi. Và dù muốn tự dối mình, tôi cũng không thể xuất hiện như những người bình thường trong cuộc sống hàng ngày ở đây. Tôi vẫn là “người lạ,” càng cố làm ra vẻ tự nhiên hòa đồng lại càng thấy ngượng nghịu, có chút tính chất “kịch” trong đó. Ở vài nơi tiếp xúc làm việc, tôi càng nhận ra điều đó. Tôi đã được đào tạo trong môi trường khác, với cách suy nghĩ hoàn toàn xa lạ với những anh em đồng nghiệp chung quanh.

Nếu tôi đến họ với tư cách doanh nhân hay đại diện một cơ quan nước ngoài, công việc có phần thuận lợi hơn trong cách cư xử. Nhưng nếu tôi muốn trở về “nhập cuộc” trong một cơ sở Việt Nam như một nhân viên bản xứ, sự hội nhập sẽ khó khăn và gần như không tưởng. Hiệu năng làm việc sẽ rất khiêm tốn vì những hàng rào ngăn cách trong công việc và giao tế. Tôi ngỡ ngàng khi nhận ra điểm đó sau vài chuyến về nhà. Nếu tôi còn bị xa lạ như thế sau khi đã trưởng thành ở Việt Nam và không bị khó khăn về ngôn ngữ đối thoại, làm sao các thế hệ con em có cơ hội trở về khi chúng chỉ bập bẹ tiếng Việt, đọc chữ không thông, đừng nói gì đến quay về sống và làm việc. Liệu quê hương sẽ chỉ là một địa danh du lịch hấp dẫn trong tâm tưởng nhóm con em ở hải ngoại này không?

Những ý nghĩ trên càng đi sâu vào trong tâm tư như một nỗi buồn gậm nhấm trong các chuyến về kế tiếp.

Quán Brodard 1955-56.

Mỗi lần trở về Mỹ, tôi ít có dịp kể lại đầy đủ các chuyện trên cho bạn bè, nhất là nếu chưa đủ thân thiết, vì đa số những lập luận hay câu chuyện đều hướng về công việc làm ăn hay những dự định tậu nhà, mua xe mới cho đời sống “bên này.” “ Bên kia” chỉ nên được coi như là thiên đường đã mất hay trong trí tưởng. Lý luận của bạn bè hay họ hàng chắc nịch như vậy nên tôi cả nể thường im lặng, chỉ kể qua loa về nếp sống ở Sài Gòn sau những chuyến công tác hay thăm viếng ngắn. Tôi chỉ quyết định viết những điều dài dòng này về Sài Gòn sau khi đọc rất nhiều sách báo về Hà Nội, và cảm thấy ẩn nhẫn bất công cho Sài Gòn, nơi đã cho tôi bao kỷ niệm đẹp thơ ấu và còn cho tôi sự quen thuộc gần gũi mỗi lần trở về, dù phần lớn chỉ để hoài niệm những ngày tháng đã qua trong thành phố thân yêu ấy.

Và có lúc tôi đã muốn kêu to: Sài Gòn, ôi tình nhân đã khuất!

Và hôm nay 2016

Những năm thay đổi đã cho Sài Gòn một bộ mặt mới hào nhoáng hơn nhiều, tiêu biểu nhất là trong những bức hình của khu trung tâm Eden ở quận Nhất ngày xưa. Tòa nhà có quán cà phê Givral nổi tiếng đã được thay thế bằng một building mới sang trọng như ở Paris, London… Ngồi lại trong chiếc ghế của quán mới, khó ai nghĩ mình không đang ở một thành phố lớn hiện đại của trời Âu.

Trung tâm Eden mới.

Nhưng, người biết rõ xã hội miền Nam ngày trước có mặt hôm nay, không thể không nói đến cái giá đắt phải trả. Người thanh niên trẻ của xã hội mới không thể dấu mọi chuyện với người bạn thế hệ cũ mới gặp.

Đất nước hôm nay chứng kiến sự băng hoại của cả một xã hội cũ trong cái hào nhoáng mới hình thành. Con người đã thay đổi quá nhiều, đức tính thành thật trong giao tiếp hàng ngày gần như đã mất. Các giá trị tinh thần được đánh giá bằng các thước đo vật chất.

Lý tưởng thanh niên đang bị lung lay không chỗ dựa. Người ta có thể vội vàng nhận xét nhóm người tuổi trẻ hôm nay chỉ sống vội, ồn ào theo đuổi vật chất, và gần như vô cảm. Nhưng thật sự họ là những người cô đơn nhất. Một đất nước có thống kê chỉ rõ tuổi trung bình là 24, và 65% dân số dưới tuổi 35, nhưng lại ít chú ý chăm sóc giới trẻ nhiều tiềm năng đó qua giáo dục và phát triển tinh thần.

Hiện trạng của đất nước không tạo được cảm hứng hay nuôi dưỡng các ý tưởng phục vụ cho thế hệ trẻ hôm nay. Tương lai với họ như thiếu chắc chắn, vì các giá trị dân chủ, công bằng và nhân ái cần thiết cho một xã hội hiện đại đều thiếu vắng. Ngay cả sự tiến bộ kinh tế, điểm sáng được ca tụng trên sách báo của bốn mươi năm qua, cũng đang trở thành mong manh tạm bợ.

Tăng trưởng đã chậm lại rõ rệt từ vài năm nay do sự bế tắc chính sách, điển hình nhất là do sự chi phối của các bè nhóm vì lợi ích riêng tư. Đồng thời phẩm chất cuộc sống đi xuống, nhiễm độc môi trường và thức ăn trở thành mối đe dọa trực tiếp hàng ngày cho đời sống của mọi giai tầng xã hội. Trên tất cả, nền kinh tế bị đe dọa sụp đổ từ 2-3 năm nay, khi hệ thống ngân hàng có thể vỡ bất cứ lúc nào với mức nợ xấu quá mức chịu đựng, nếu không có các chính sách thích hợp cấp thời. Nợ xấu tư nhân khổng lồ làm tê liệt hệ thống tín dụng ngân hàng và gánh nặng nợ công lớn không kém có lẽ đang tạo thành một “thế vỡ trận” tài chính trong tương lai gần. Gánh nặng hình như đang được đẩy cho các thế hệ tương lai phải chịu, với sự dồn món nợ công hiện tại thành những món nợ lớn tương lai qua giải pháp phát hành trái phiếu công dài hạn trong và ngoài nước.

Nhiều chuyên gia đang bàn đến các giải pháp kinh tế xã hội ngắn hạn. Nhưng trong con mắt chuyên viên, khó có thể có một “quick fix” (sửa chữa nhanh) hay “a sugar high” (một ảo tưởng), mà phải là những thay đổi thể chế và chính sách kinh tế cơ bản dài hạn, cộng thêm việc tái lập các giá trị nhân văn căn bản qua giáo dục và hướng dẫn cho tuổi trẻ.

Thế hệ trẻ biết rõ nhưng vẫn thờ ơ với viễn ảnh tương lai đó. Thiếu niềm tin, họ đang trả lời bằng sự chán chường những giá trị sống hiện tại, dồn đam mê đời sống vào các mác xe máy đắt tiền và những chiếc điện thoại thông minh thời trang, tỏ lộ hừng khí tuổi trẻ đơn giản bằng các cuộc đua xe tốc độ hàng đêm trên những đường vắng, hay khá hơn, chỉ biết diễn tả lòng yêu nước đơn giản bằng cổ vũ chiến thắng đá bóng cuồng nhiệt trong các trận “thư hùng” với các đội quốc gia vùng.

Nhưng Sài Gòn 2016 chợt thành ngột ngạt thêm vì những biến cố thời cuộc, và sự sôi sục của cả thế hệ thanh niên muốn nói lên tiếng nói yêu nước của mình. Cùng lúc các ức chế xã hội cộng thêm những khó khăn về đời sống hàng ngày hình như đã góp phần gây thêm những tội phạm xã hội ngày càng cao hơn, cho các dấu hiệu của một xã hội đang trên đà xuống dốc trầm trọng.

Nhưng hơn 50 năm qua nhìn lại vào dịp 30 tháng 4 năm nay, quê hương vẫn còn đó, là dòng sông Hồng, là nhánh Cửu Long, là Hương giang, và ở bất cứ đâu nhìn dòng nước lặng lờ trôi, lòng nhận biết mình vẫn thuộc về nó: một quê hương không bao giờ mất.

Biết ơn và không quên những người đàn anh thế hệ trước đã hy sinh, tôi thấy mình vẫn còn tự nói lên được tiếng nói hãnh diện của cả một thế hệ tuổi trẻ miền Nam, hay của bên tạm bị ví von thời thượng là “Bên Thua Cuộc.” Theo chiều dài lịch sử của cả một đất nước và một dân tộc, hôm nay bên thắng bên thua có lẽ chưa ngã ngũ là ai vì chưa rõ được hồi chung cuộc, nhưng ít nhất thế hệ chúng tôi có thể nhớ lại nhiều điểm son.

Tuổi thanh thiếu niên dưới hai nền Cộng Hòa miền Nam trước đây tràn đầy lý tưởng. Không khí học hành sôi nổi, các trường thi đua trong các kỳ thi tổ chức qui củ. Giấc mơ du học hình thành. Ý tưởng học xong trở về nước phục vụ luôn ngút ngàn. Nền tảng tổ chức một xã hội công dân bắt đầu hình thành, cho thanh niên mới lớn giấc mơ giản dị là sẽ phục vụ đất nước bằng con đường học vấn, giống như bất cứ người trẻ nào trong các nước láng giềng. Quốc gia đang còn ở trong giai đoạn “hình thành” (“nation building”) với những căn bản phôi thai về dân chủ nhưng đã biết tôn trọng các nguyên tắc nhân quyền quốc tế công nhận. Xã hội nói chung còn mang vài nét phong kiến cũ rơi rớt lại, nhất là dưới thời Tổng Thống Diệm, nhưng đã được xây dựng chắc chắn trên căn bản “nhân nghĩa lễ trí tín” của dân tộc Việt từ ngàn năm. Tiếc là cơ cấu tốt đẹp đó không được kéo dài!

Vài đàn anh lớn đi trước, đã tốt nghiệp hoặc đã đi dậy trên bục giảng đường đại học ngoại quốc, nhưng đa số mới bắt đầu lên đường năm thứ nhất, tạo phong trào cho các thế hệ đàn em vài năm sau đó. Nền giáo dục miền Nam vẫn bị chỉ trích thường xuyên dạo đó do sự cầu tiến, nhưng công bằng mà nói, những sinh viên phát xuất từ những ngôi trường Nam Việt Nam, đã xuất sắc ở những trường Âu Mỹ vào các kỳ thi tốt nghiệp sau này, là chứng cứ cho thành tích đáng kể của nền giáo dục VNCH nhìn lại.

Mong ước xây dựng một Nam Việt Nam trù phú hùng cường từ những năm 1960, tương tự giấc mơ của Nam Hàn trong ba thập niên sau, nung nấu tâm can những người trẻ, dù việc thực hiện giấc mơ đó được hay không sau này mới hiểu là do “thiên định.”

Từ 1963, hai Nền Cộng Hòa của miền Nam Việt Nam đã bị đánh đổ, gây ra hai Cơ Hội Bỏ Lỡ (lost opportunities) và đẩy miền Nam vào vị trí “bên thua cuộc” tháng 4 năm 1975.

Lớn lên và mãi hơn 50 năm sau, mới hiểu các phù thủy chính trị và “bàn tay lông lá” đã triệt hạ chế độ Tổng Thống Diệm để đánh đổ Đệ Nhất Cộng Hòa của miền Nam (2 tháng 11, 1963) như thế nào, gây ra Cơ Hội Bỏ Lỡ lần thứ nhất để xây dựng một Việt Nam độc lập phú cường như của Nam Hàn sau này, đủ sức chống lại sức mạnh từ phương Bắc và biết đâu thay đổi cả vận mệnh và lịch sử đất nước?! Ông Henry I (Henry Cabot Lodge, đại sứ Mỹ năm 1963) đã được bạn “đồng minh” Mỹ giao nhiệm vụ nhạc trưởng lật Tổng Thống Diệm và ông em. Mười hai năm sau, 30 tháng 4, 1975, mặc dù sau cuộc chiến dài tàn phá quê hương với nhiều lý do phức tạp hơn, đồng minh lại quay lưng phản bội làm đổ nốt nền Đệ Nhị Cộng Hòa miền Nam. Cơ Hội Bỏ Lỡ lần thứ hai này do Ông Henry II (Henry Kissinger) đạo diễn với tư cách ngoại trưởng chính phủ Mỹ từ bên kia nửa địa cầu. (*)

Ông Henry I đã nằm yên bên này xứ Mỹ, như hai ngôi mộ “Huynh” và “Đệ” của hai người anh em được chôn bên cạnh nhau trong một nghĩa địa Lái Thiêu hoang vắng ở bên kia sau ngày 2 tháng 11, 1963, mà hàng năm chỉ có một dúm người nhỏ đến thắp hương thăm viếng tưởng niệm!

Với ông Henry II, dù vẫn tại thế viết thêm những cuốn sách hay bài diễn thuyết hùng hồn của một “đại trí thức” để giải thích chối lỗi, tiếp tục gian dối cả nước Mỹ chứ không riêng gì cộng đồng dân tộc Việt, trách nhiệm ông còn rành rành qua kho tài liệu lịch sử và các chứng nhân Việt-Mỹ. Gần 2 triệu người chúng tôi đã tức tưởi nằm xuống, hay chìm sâu trong lòng biển trên đường tìm tự do, hay gửi thân vào tro bụi theo ngọn lửa thiêu cuối đời tha hương nhọc nhằn bất đắc dĩ, mong theo dòng nước các đại dương lớn trôi dạt nửa trái đất về bến bờ xa cũ… Tâm tư đó còn rất sâu đậm trong lòng mỗi người Việt tha hương mỗi dịp ngày 30 tháng 4 trở lại.

Trong nén hương lòng đó, người viết mong tìm đến một dòng sông nhỏ, hay một chiều Sài Gòn đi dạo mưa dưới những hàng me lá đổ, vẫn còn cố tìm về “quê hương trong tâm tưởng,” dù thời gian có trôi qua và các khuôn mặt cũ đã khuất bóng như người anh vừa nằm xuống. Và chợt tìm thấy lại niềm hạnh phúc và hy vọng mãnh liệt ở đó, vì các thay đổi lớn khác sẽ phải đến: Những con người, định chế hiện tại sẽ theo luật thời gian.

Một đất nước sẽ mãi trường tồn bên những biển dâu, những người trẻ Việt Nam hôm nay sẽ tìm lại được niềm tin của các thế hệ đàn anh thuở nào. Họ sẽ tiếp nối ngọn lửa nhỏ tuy thực tế chỉ còn le lói trước mặt, để có một ngày biến thành bó đuốc chói sáng cho vận hội mới của cả dân tộc Việt, không thể là kẻ “thua cuộc” mãi mãi được, nhất là trước hiểm họa xâm lăng gần kề của Hán tộc!

 



(*) Tôi được đọc cách gọi 2 đao phủ Henry I và II này trong một quyển sách giá trị của Giáo Sư Nguyễn Tiến Hưng về lịch sử Việt Nam 1955-75, hy vọng sẽ được tác giả cho ra mắt dịp gần đây.

Cách làm bánh chuối hấp

Ngọc Quỳnh (thực hiện)

Nguyên liệu: Cho 4 người ăn.

-Bột gạo ngon: 100gr

-Bột năng: 200gr

-Dừa nạo: 300gr

-Đường cát nhuyễn: 100gr

-Chuối sứ: 1 nải (khoảng 13-14 trái)

-Lá dứa: 3 lá

-Đậu phộng, mè, dầu ăn, muối…

 

Cách làm:

Chuẩn bị:

Chọn chuối sứ quả chín, vỏ mỏng vàng đều, không dập. Trước tiên lột sạch vỏ bỏ vào thố pha nước + 1/2 muỗng café muối. Ngâm khoảng 5 phút cho chuối ra hết chỉ trên quả chuối, xong rửa lại sạch để ráo.

Cắt chuối đã rửa ra từng miếng vào thố sạch, xong cho 50gr đường cát vào trộn đều rồi để yên trong thời gian là 20 phút cho đường tan hết.

Cho bột gao và bột năng + 1/2 muỗng café muối ăn trộn đều với 2 chén nước lọc. Nhồi hỗn hợp bột cho tan, không lợn cợn, bột sền sệt không lỏng, mịn màng hơi nặng tay chút là được.

Cho 400ml nước ấm vào dừa nạo, nhồi mạnh và đều tay cho dừa ra hết nước cốt. Sau đó dùng ray lọc bỏ xác dừa, vậy là có nước cốt dừa.

Đậu phộng rang bóc vỏ lụa. Mè rang vàng.

Lá dứa rửa sạch cắt khúc (chừa lại ít lá dứa cột túm).

Khuôn bánh rửa sạch để ráo rồi cho dầu ăn thoa đều chung quanh khuôn bánh.

 

Tiến hành:

Khi thấy đường trong thố chuối tan hết, cho bột từ từ vào thố rồi trộn đều.

Cho hỗn hợp chuối và bột vào khuôn bánh, rồi đặt vào nồi hấp, nước dưới nồi hấp bỏ vài cọng lá dứa (đã cột túm) cho thơm. Để lửa hấp vừa vừa không lớn quá. Trong thời gian đợi bánh chín, thường xuyên mở nắp kiểm tra bằng cách dùng đầu đũa xăm bánh, khi thấy bột không dính đũa thì bánh đã chín, thông thường thời gian hấp chín bánh khoảng 30-40 phút.

Hòa 1 muỗng canh bột năng với 1/2 chén nước cho tan bột.

Bắt nồi nước cốt dừa + lá dứa cắt khúc lên bếp đun nhỏ lửa, cho 50gr đường cát còn lại vào nêm vừa ăn. Khi thấy nồi nước cốt sắp sôi hơi lăn tăn (tránh sôi bùng), cho tiếp chén bột năng đã hòa nước – khuấy đều tay theo một chiều. Chừng nào thấy nồi nước cốt sánh lại và mùi thơm của lá dứa tỏa ra, có thể bắt xuống được rồi.

Đậu phộng, mè rang vàng đâm to nhỏ tùy ý cho chút muối vào mặn mặn thơm thơm.

Hoàn tất:

Khi bánh chín, lấy khuôn ra để nguội chút rồi hãy cắt miếng, vì khi còn nóng bánh chưa ra hết hơi khó cắt và cắt không đẹp.

Bày bánh ra đĩa, cắt miếng chan nước dừa rồi rắc miếng mè, đậu phộng đâm nhuyễn.

Vị bánh ngọt ngọt của chuối ,dai dai của bột, béo béo của nước cốt dừa, mặn của muối đậu mè và thơm ngát mùi lá dứa… thật ngon miệng.

Ông Phạm Đỗ Hùng

Đa số người Mỹ tin rằng đề cử ứng cử viên tổng thống có sắp đặt

NEW YORK, New York (NV) – Hơn một nửa cử tri Mỹ tin rằng hệ thống hiện được các đảng phái ở Mỹ sử dụng để chọn ứng viên đại diện cho đảng ra tranh cử vào Tòa Bạch Ốc đã có sự sắp đặt sẵn và có hơn 2/3 muốn thay đổi tiến trình này, theo kết quả một cuộc thăm dò dư luận mới đây do Reuters/Ipsos thực hiện.

Nhiều người cho rằng bà Hillary Clinton được thành phần cốt cán của đảng Dân Chủ ủng hộ. (Hình: Justin Sullivan/Getty Images)

Bản tin của hãng thông tấn Reuters cho hay các kết quả có được phù hợp với những than phiền mà ứng cử viên hàng đầu của đảng Cộng Hòa, ông Donald Trump, cũng như ứng cử viên Bernie Sanders đưa ra, theo đó cho rằng hệ thống hiện nay là nhằm ngăn cản họ và tạo sự thuận lợi cho các ứng cử viên có mối quan hệ chặt chẽ với giới lãnh đạo đảng – một điều đang gây ra cuộc tranh luận ở Mỹ là liệu rằng tiến trình này có công bằng hay không.

Mỹ là một trong số rất ít quốc gia cho phép cử tri có tiếng nói trong việc chọn ứng cử viên tranh cử tổng thống.

Tuy nhiên, cách thức chọn lựa ở mỗi tiểu bang cũng rất phức tạp.

Các cuộc tranh cử sơ bộ trong quá trình lịch sử trước đây vẫn thường là những hoạt động bên trong đảng, và tuy số cử tri ngoài đảng đã có thêm nhiều ảnh hưởng từ giữa thế kỷ 20 tới nay, các đảng phái vẫn giữ nhiều phần quyết định về việc này.

Ông Trump trong thời gian qua đã liên tiếp đả kích các quy luật của đảng, gọi đây là điều thiếu dân chủ.

Sau khi các giới chức đảng Cộng Hòa tại tiểu bang Colorado trao hết số đại biểu cho ông Ted Cruz, ông Trump nói rằng “hệ thống tuyển chọn đã bị các giới chức của đảng sắp xếp với những đại biểu sẵn sàng phủ nhận quyết định của cử tri.”

Ông Reince Priebus, chủ tịch Ủy Ban Quốc Gia Đảng Cộng Hòa, bác bỏ lời đả kích này của ông Trump và cho hay sẽ không có thay đổi nào về quy luật trước đại hội đảng Cộng Hòa vào Tháng Bảy tới đây.

Về phía đảng Dân Chủ, ông Sanders, một thượng nghị sĩ thuộc tiểu bang Vermont, đã lên tiếng phản đối việc đảng này dùng các “siêu đại biểu,” gồm hàng trăm người thuộc thành phần cốt cán trong đảng, có thể bỏ phiếu chọn bất cứ ai tại đại hội đảng và năm nay đại đa số hỗ trợ bà Clinton.

Bà Clinton đáp trả rằng bà đang đánh bại ông Sanders, cả về số phiếu bầu cũng như số đại biểu cam kết vốn có được qua kết quả các cuộc bỏ phiếu vừa qua, do đó, điều ông Sanders than phiền không có nghĩa lý gì.

Ông Larry Sabato, giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu Chính Trị tại đại học University of Virginia, cho hay hệ thống đề cử ứng cử viên tranh cử tổng thống Mỹ có lẽ cần có thay đổi ở một số điểm, nhưng cũng đưa ra nhận xét rằng ảnh hưởng của giới lãnh đạo đảng thường chỉ là vấn đề được thấy trong những cuộc tranh cử quá khít khao. (V.Giang)

Cựu chủ tịch Hạ Viện Denis Hastert lãnh án 15 tháng tù

CHICAGO, Illinois (AP) – Ông Denis Hastert (Cộng Hòa-Illinois), cựu chủ tịch Hạ Viện Hoa Kỳ, ngồi xe lăn ra khỏi tòa án liên bang Chicago trưa Thứ Tư và được giúp lên một chiếc SUV sau khi lãnh án 15 tháng tù trong phiên tòa kéo dài 2 giờ.

Ông Denis Hastert. (Hình: Win McNamee/Getty Images)

Ông Hastert không nói điều gì với các phóng viên tập trung đông đảo trong và trước cửa tòa án.

Các luật sư nói rằng cựu dân biểu 74 tuổi sức khỏe rất kém sau lần suýt chết vì nhiễm trùng máu.

Lệnh và ngày giờ trình diện sẽ được tòa quyết định sau.

Ông nhận tội đã phạm luật ngân hàng khi tìm cách trả $3.5 triệu cho một người nào đó.

Theo các công tố viên, đấy là tiền đấm mõm nhằm bưng bít hành động xâm phạm tính dục một học sinh vào thời gian ông Hastert làm giáo viên và huấn luyện viên thể thao ở trường trung học.

Chánh Án Thomas M. Durkin gọi ông Hastert là “một kẻ liên tục xâm phạm tính dục trẻ em,” quyết định án phạt 15 tháng tù, hai năm quản chế và bồi thường $250,000 cho các nạn nhân.

Như vậy, qua lịch sử Mỹ, cựu Chủ Tịch Hạ Viện Dennis Hastert là một trong những chính trị gia cao cấp nhất bị lãnh án tù.

Ông từng là chủ tịch Hạ Viện lâu năm nhất của đảng Cộng Hòa, và theo Hiến Pháp là nhân vật đứng hàng thứ nhì có thể thay thế tổng thống. (HC)

Tin mới cập nhật