Sử dụng quy tắc 20% khi mua nhà


(NerdWallet)
Khi mua nhà, có thể bạn khó nắm vững các con số liên quan đến lãi suất, các tỉ lệ bách phân và điểm tín dụng – đặc biệt bởi vì chúng thay đổi không ngừng.

Nhưng có một con số mà bạn nên nhớ nằm lòng: 20%.

Hãy ghi nhớ quy tắc 20% khi bạn xem xét việc mua nhà. Ðiều này sẽ giúp bạn chủ động về tài chánh, sự linh động và an toàn. Quy tắc đó hoạt động như thế nào?


Nếu bạn còn trẻ, hãy mua một căn nhà rộng hơn 20% so với nhu cầu của bạn ngay bây giờ. (Hình minh họa: Getty Images)


Vay 20% ít hơn

Bạn cảm thấy đã sẵn sàng để làm chủ một căn nhà. Bạn đã đưa các con số vào máy tính để ước lượng khả năng ngân sách của bạn. Bạn đã được chấp thuận trước để vay một món thế chấp.

Bây giờ bạn hãy nhớ quy tắc thế chấp rất quan trọng này: Bất kể ngân hàng nói bạn được vay bao nhiêu, hãy vay ít hơn 20%.

Ðúng vậy: Nếu ngân hàng chấp thuận cho bạn vay một món thế chấp $500,000, bạn chỉ nên vay $400,000. Bằng cách vay bớt đi 20%, khả năng tài chánh của bạn sẽ không bị đẩy tới mức tối đa. Ðiều này sẽ giúp bạn có thể tiết kiệm nhiều hơn và dành một ít tiền mặt để thực hiện những cải tiến cho căn nhà, trang bị đồ đạc, trả các chi phí tiện ích, bảo trì, và bất cứ chi phí bất ngờ nào khác có thể phát sinh.

Dù ngân hàng nghĩ rằng bạn đủ sức trả nợ, nên tránh khoản nợ phụ trội 20% đó cùng với tiền lời trên món nợ. Trong tương lai bạn sẽ biết ơn quyết định của mình.


Ðặt cọc 20%

Sau cuộc suy thoái kinh tế vừa qua, luật lệ cho vay trở nên chặt chẽ hơn, những món thế chấp “chỉ trả tiền lời” và các chương trình cho vay với tiền đặt cọc từ 0% đến 10% hiện giờ khá hiếm hoi – điều đó tốt cho nền kinh tế và cho cả bạn nữa.

Khi bạn đặt cọc 20%, bạn sẽ vay ít hơn. Ðiều này giúp bạn thanh toán tiền thế chấp hàng tháng dễ dàng hơn và giảm bớt số tiền lời phải trả trong cuộc đời của món vay. Ðiều này cũng giúp bạn làm chủ ngay lập tức một phần trị giá của căn nhà và giúp bạn một nơi an toàn để giữ tiền mặt của bạn khi thị trường tăng giá sau này.

Thêm 20% không gian cho chính bạn

Các chuyên viên địa ốc sẽ nói với bạn rằng bạn chỉ nên mua một căn nhà nếu bạn có thể cam kết ở lại trong căn nhà đó từ 5 đến 7 năm. Ðó là thời gian cần thiết, tính trung bình, để các chủ nhà thu hồi các phí tổn hoàn tất vụ mua bán và phí tổn dọn nhà nhờ trị giá nhà bình thường gia tăng.

Nhưng bất kể bạn đang ở giai đoạn nào trong đời, 5 năm đến 7 năm là một thời gian dài. Bạn không thể thực sự tiên đoán được những gì sẽ xảy ra trong khung thời gian đó, kể cả những thay đổi về số người trong gia đình của bạn.

Ðó là lúc áp dụng quy tắc 20%: nếu bạn còn trẻ, hãy mua một căn nhà rộng hơn 20% so với nhu cầu của bạn ngay bây giờ. Bạn nên có một ít chỗ cựa quậy để thích ứng với một gia đình đang phát triển.

Bạn cũng có thể áp dụng quy tắc này nếu bạn đã quá tuổi nuôi con nhỏ, bằng cách mua căn nhà nhỏ hơn 20% so với nhu cầu trước đây của bạn. Ðúng, có thể bạn muốn có chỗ cho trẻ con và cháu bé khi chúng tới thăm, nhưng hàng ngày, bạn sẽ phải sưởi ấm, làm mát, dọn dẹp và bảo trì thêm 20%. Ðiều đó sẽ giúp bạn có thêm tự chủ về tài chánh để vui hưởng cuộc sống bên ngoài bốn bức tường của căn nhà đối với bất cứ lợi tức nào.

Với bất cứ thị trường địa ốc nào, 20% là một con số quan trọng mà bạn cần nhớ. Hãy gắn bó với nó, để bạn có thể mua nhà một cách an toàn và vững chắc. (n.n)

Ca Nhạc Vào Hè với những giai điệu cổ điển

Lâm Hoài Thạch/Người Việt


GARDEN GROVE, California (NV)
Buổi trưa Thứ Bảy, 23 Tháng Tư, chương trình Ca Nhạc Vào Hè do nhà văn Huy Trâm tổ chức tại Thư Viện Việt Nam, Garden Grove, đã gợi lại không khí ấm cúng qua những giai điệu êm dịu của nhạc cổ điển. 

Cô Trần Mỹ Tiên, hướng dẫn chương trình và cũng là người học trò học đàn dương cầm của nhà văn Huy Trâm, cho biết đây là một chương trình ca nhạc không có chuẩn bị trước về những người hát và bài nhạc, ai muốn hát thì cứ ghi tên và hát theo thứ tự.


Nhạc sĩ Huy Trâm ngỏ lời chào mừng mọi người đến tham dự chương trình Ca Nhạc Vào Hè. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Khán giả đến tham dự, cũng như những giọng hát được mời đến hát, phần nhiều là bạn bè và thân hữu của nhà văn Huy Trâm, người cũng biết chơi đàn dương cầm.

Có những người từng làm việc chung với ông từ trước năm 1975, những bạn văn nghệ đã thân quen đi trình diễn âm nhạc chung với nhau trong thời xưa cũ, gần hơn hết, là những học trò được ông hướng dẫn đánh đàn dương cầm. Vì thế, Ca Nhạc Vào Hè gần như có tính cách gia đình, và ban nhạc duy nhất chỉ có ông với cây đàn organ.

Tuy rằng không có một giọng hát nào đúng nghĩa chuyên nghiệp, và cũng tuy rằng chương trình không có sự xếp đặt trước, nhưng với tiếng đàn của nhà văn, ông đã đưa người nghe trở về nơi bến cũ qua những âm điệu cổ điển.

Các tiếng hát của Hồng Tước trong bài “Come Back to Sorrento” (Trở Về Mái Nhà Xưa); Xuân Hương trong bài “Tình Ca” của cố nhạc sĩ Phạm Duy… đều được nhà văn Huy Trâm đệm với đầy cảm hứng, tạo một không khí nhẹ nhàng trong tâm hồn người thưởng lãm.

Cứ thế mà chương trình tiếp tục, hết bài này đến bài kia.

Nhà văn Huy Trâm chẳng những dùng sự điêu luyện lối đệm nhạc theo cổ điển mà ông còn dùng những tiết tấu và âm giai cổ điển để hòa nhập vào những bài nhạc mới ngày nay, như bài “Nắng Có Còn Xuân,” nhạc Ðức Trí, với tiếng hát của Ly Mai. Người nghe tưởng chừng như không phù hợp, vì bài nhạc có những giai điệu nhanh, nhưng ông vẫn để người hát theo giai điệu chậm và rời rạc như điệu Ballad.

Có những bài nhạc ngoại quốc ông biên soạn theo điệu Rock Ballad như bài “Casablanca” với tiếng hát của Quỳnh Hương. Bài này, ông đệm theo điệu chậm cổ điển và pha một chút Jazz trong đó để cố giữ những tiết tấu theo lối cổ điển, mà có lẽ chính ông đã phá cách đệm đàn theo lối riêng của mình.

Luật Sư Ðỗ Ðức Hậu, ngoài nghề luật, còn viết nhạc, và ông đã thực hiện được hơn 20 bài, và hát một trong những bài này là “Ðường Xa Anh Vẫn Ði.”

“Sang đây, sở dĩ tôi soạn nhạc cũng vì buồn, vì nhớ nhà, và cũng có những tâm sự cá nhân, thành ra tôi mới làm bài này, cũng có nghĩa là tôi vẫn còn đi hoài, vui cũng đi mà buồn cũng đi. Nếu mối tình tan vỡ thì mình cứ đi một mình, và mối tình còn tốt đẹp thì tôi với người cứ cùng đi chung nhau một con đường,” ông chia sẻ.

Ông nói tiếp, “Tôi và anh Huy Trâm đã quen nhau 20 năm rồi, từ khi anh sang Mỹ, thấy anh là một người rất yêu nhạc, văn nghệ và biết rất nhiều về các vấn đề liên quan đến Việt Nam. Vì thế, hai chúng tôi rất thông cảm cho nhau. Và chúng tôi cũng có nhiều kỷ niệm với nhau trong ngành luật pháp và tư pháp lúc chúng tôi còn ở Việt Nam.”

Những tiếng hát đóng góp cho chương trình là Minh Chúc, Ly Mai, Xuân Hương, Hồng Tước, Kim Cương, Quỳnh Hương, Huy Trâm, Lê Khoát, Ðỗ Ðức Hậu, Mỹ Tiên, Chu Tất Tiến, Vũ Khiêu, Rudy Nguyễn, Nguyễn Minh Phương, Lan Phương…

Tỉ phú Trung Quốc: Apple hết thời rồi


BẮC KINH, Trung Quốc (NV)
Apple “đã hết thời” và mất hấp lực ở Trung Quốc, phát biểu của tỉ phú doanh nghiệp Jia Yueting với CNBC trong chương trình phỏng vấn quốc tế.

 
 Tỉ phú Jia Yueting trong buổi ra mắt chiếc xe tự hành chạy hoàn toàn
bằng điện LeSEE, tại Bắc Kinh hôm 20 Tháng Tư. (Hình: gas2.org)

Ông Jia là giám đốc điều hành kiêm chủ tịch tập đoàn LeEco, được biết đến như là “Nexflix của Trung Quốc,” nơi sản xuất từ smartphone đến TV, xe đạp, và gần đây luôn cả xe hơi chạy điện.

Tuần trước, LeEco cho ra mắt chiếc xe tự hành thông minh LeSEE, được thiết kế để cạnh tranh với kiểu Model X của công ty Tesla ở Hoa Kỳ.

Trong một biến cố tại Jinan, ông Jia nói: “Giữa chúng tôi với Apple có một sự khác biệt rất lớn. Apple là công ty chế tạo điện thoại di động, chú trọng vào phần cứng và phần mềm, trong khi LeEco nhắm đến Internet trước tiên, rồi đến nhu liệu và sau cùng là phần cứng.”

Ông Jia thêm: “Sản phẩm thiết kế của Apple cũng đã hết thời rồi.”

Theo ông Jia, sức bán sản phẩm của Apple ở Trung Quốc, thị trường lớn thứ nhì trên thế giới của Apple, đang xuống dốc.

Ông Jia nói: “Một trong những lý do đưa đến thương vụ yếu của Apple là sản phẩm của họ không có gì mới mẻ hơn. Ví dụ, hồi tháng trước Apple tung ra sản phẩm mới iPhone SE. Theo nhãn quan của giới kỹ nghệ, sản phẩm này có trình độ kỹ thuật rất thấp. Theo chúng tôi đó là điều họ không nên làm.”

Nói về sản phẩm xe chạy điện LeSEE, ông Jia phát biểu: “Đối với chúng tôi, chiếc xe hơi chẳng qua chỉ là một dụng cụ di động thông minh chạy bốn bánh, không khác gì với một cellphone hay tablet. Chúng tôi hy vọng sẽ qua mặt được Tesla và dẫn đầu kỹ nghệ này bước vào một kỷ nguyên mới.”

Trang mạng The Verge trích thuật báo cáo của Apple hôm Thứ Ba, cho thấy doanh thu của công ty lần đầu tiên bị tụt dốc trong 13 năm.

Trong năm 2016, doanh thu của Apple trong tam cá nguyệt thứ nhì là $50.6 tỉ và lợi nhuận là $10.5 tỉ, so với doanh thu $58 tỉ và lợi nhuận  $13.6 tỉ vào cùng kỳ năm ngoái, tức giảm 13% về doanh thu.

ipad thoạt đầu có vẻ là một sản phẩm đầy hứa hẹn với sức bán đạt đỉnh điểm vào năm 2014, rồi từ đó đi xuống dần.

Apple Watch, sản phẩm mới nhất sau cùng của công ty, nhanh chóng trở thành kinh doanh bạc tỉ, nhưng không thu hút được mạnh mẽ như từng xảy ra đối với iPod, MacBook và iPhone.

Doanh thu từ các sản phẩm của Apple giảm trên khắp toàn cầu, kể cả ở Trung Quốc, nơi vốn là động cơ chính giúp cho sự tăng trưởng của Apple.

Tệ hơn nữa, theo Investor Place, hồi đầu tháng này, Trung Quốc đưa ra lệnh cấm dịch vụ iBook Store và iTunes Movies của Apple, những sản phẩm gắn liền với iPhone và iPad để giữ khách hàng trở lại với sản phẩm của Apple.

Điều cho thấy mọi trở ngại đối với những dịch vụ của Apple hiển nhiên có ảnh hưởng xấu đến doanh thu của Apple. (TP)

Phiến quân Hồi Giáo chặt đầu con tin Canada ở Philippines


MANILA, Philippines (NV)
Thành phần phiến quân Hồi Giáo quá khích ở Philippines vừa chặt đầu một con tin gốc Canada, tạo lo ngại về sự an toàn của khoảng hơn 20 con tin ngoại quốc đang bị cầm giữ trên các đảo hẻo lánh, trong khi cảnh sát và quân đội Philippines hôm Thứ Ba khẳng định sẽ tiêu diệt thành phần này, theo AFP.


Ông John Ridsdel (phải) là người được thủ tướng Canada xác nhận bị chặt đầu. (Hình: Militant Video via AP Video)

Ðầu của người đàn ông gốc Canada được tìm thấy hôm Thứ Hai, vứt bên ngoài tòa thị chánh đảo Jolo, nơi có nhiều rừng rậm và núi cao ở vùng cực Nam Philippines và cũng là một cứ địa vững chắc của nhóm Hồi Giáo quá khích Abu Sayyaf.

Thủ tướng Canada, ông Justin Trudeau, và giới hữu trách Philippines cho hay nạn nhân tên John Ridsdel, người đã nghỉ hưu, năm nay ngoài 60 tuổi.

Ông Ridsdel bị bắt cóc bảy tháng trước đây trên một chiếc thuyền buồm nhỏ, cùng với một người Canada khác, một người Na Uy, và một phụ nữ Philippines.

“Ðây là một hành động sát nhân trắng trợn và những kẻ bắt cóc ông phải nhận trách nhiệm,” ông Trudeau cho hay ở Ottawa.

Cả bốn người bị bắt cóc tại một bến đậu du thuyền gần thành phố Davao, nằm cách Jolo chừng 500 km.

Sáu tuần sau đó, các tay súng này công bố đoạn video có hình ảnh các con tin bị giữ trong rừng, đòi phải trả tiền chuộc mạng là $21 triệu mỗi người ngoại quốc.

Các nam con tin bị buộc phải van xin tha mạng trước máy thu hình. Các hình ảnh công bố ít tháng sau đó cho thấy các con tin ngày càng gầy yếu hơn.

Trong đoạn video mới nhất, ông Ridsdel cho hay sẽ bị giết hôm 25 Tháng Tư nếu số tiền chuộc mạng $6.4 triệu không được trả.

Mấy giờ sau khi quá hạn, cảnh sát Philippines cho biết có hai người đi xe gắn máy thả chiếc đầu trước cửa tòa thị chánh Jolo. (V.Giang)

Pháp thắng thầu $40 tỷ chế tàu ngầm cho Úc


SYDNEY, Úc (NV)
Pháp đã đánh bại Nhật và Ðức để giành chiến thắng trong cuộc đấu thầu trị giá $40 tỷ để đóng hạm đội tàu ngầm thế hệ mới, gồm 12 chiếc, cho Hải Quân Úc.

Thủ tướng Úc, ông Malcolm Turnbull, loan báo kết quả của cuộc đấu thầu này, được coi là một trong các giao kèo quốc phòng lớn lao nhất thế giới, hôm Thứ Ba.


Xưởng đóng tàu ngầm của DCNS Group ở Pháp. (Hình: Charly Triballeau/AFP/Getty Images)

Theo hãng thông tấn Reuters, chiến thắng này của công ty đóng tàu quốc doanh Pháp DCNS Group cho thấy khả năng cạnh tranh của họ và là một thất bại nặng cho chính sách phát triển khả năng xuất cảng hàng quân sự của Thủ Tướng Nhật Shinzo Abe.

“Ðề nghị từ Pháp cho thấy khả năng tốt nhất để đáp ứng nhu cầu đặc biệt của Úc,” theo ông Turnbull, khi phát biểu với báo chí ở Adelaide, nơi các tàu ngầm này sẽ được đóng.

Trong một bản thông cáo, Tổng Thống Pháp Francois Hollande nói rằng thỏa thuận này đánh dấu một bước quyết định trong mối quan hệ chiến lược giữa hai nước.

Phần của công ty Pháp trong giao kèo này sẽ vào khoảng $9.02 tỷ.

Tổng giám đốc DCNS, ông Herve Guillou, cho hay hợp đồng này sẽ tạo thêm được 4,000 công việc làm ở Pháp, giúp duy trì các xưởng ở Lorient, Brest, Nantes và Cherbourg.

Úc hiện đang gia tăng ngân sách quốc phòng để bảo vệ quyền lợi kinh tế thương mại và vị thế chiến lược của mình ở vùng Á Châu-Thái Bình Dương. (V.Giang)

Ðể tìm một căn nhà hợp với túi tiền


(RealtyTimes)
Mua một căn nhà là một trong những kinh nghiệm xứng đáng nhất mà một người có thể đã trải qua trong đời. Khi người ta nhận thấy rằng họ có khả năng mua một căn nhà, họ có thể dễ dàng trở nên phấn khích. Cũng như với những kinh nghiệm khác, sự sôi nổi đôi khi có thể làm cho người ta không đưa ra những quyết định tốt nhất. Tuy nhiên, nếu bạn làm theo những lời khuyên được liệt kê sau đây, bạn có thể dễ dàng tìm được một căn nhà phù hợp với giới hạn túi tiền của bạn.


Ðừng bao giờ nhìn vào những căn nhà vượt quá ngân sách của bạn. (Hình minh họa: Getty Images)


Theo đuổi một giá cố định

Ðối với hầu hết mọi người, trước khi khởi sự tìm mua một căn nhà, họ thường tới một ngân hàng hoặc công ty thế chấp để xác định họ có thể đủ sức mua một căn nhà với giá bao nhiêu. Tiếc thay, phần lớn người ta quên rằng ngân hàng sẽ cho họ biết số tiền tối đa mà họ có thể vay mượn. Ðể tránh việc mua một căn nhà mà họ có thể không đủ sức mua, các chủ nhà tương lai phải ghi nhớ mọi thói quen chi tiêu của họ. Vay mượn tối đa có thể làm cho họ không còn tiền để chi tiêu theo những thói quen trước đây. Sau khi xem xét mọi chi phí, bạn có thể đi tới một con số về giá nhà nằm trong giới hạn ngân sách của bạn. Ðừng bao giờ nhìn vào những căn nhà vượt quá ngân sách của bạn.

Nói chuyện với các địa ốc viên

Các địa ốc viên là những người bạn thực sự của các chủ nhà tương lai. Ðiều quan trọng là bạn lúc nào cũng phải liên lạc với các địa ốc viên và cho họ biết bạn có thể đủ sức mua một căn nhà giá bao nhiêu. Ðịa ốc viên sẽ chỉ giới thiệu với bạn những căn nhà nằm trong tầm giá của bạn.

Tìm nhà cho chính bạn

Ðôi khi, người mua sẽ tìm kiếm những căn nhà tương tự như những căn nhà của thân nhân hoặc bạn bè. Ðây là một sai lầm khổng lồ. Khi tìm mua một căn nhà, người mua không bao giờ nên so sánh những căn nhà mà họ tính mua với nhà của những người khác.

Tìm những căn nhà cần sửa chữa

Những căn nhà cần sửa chữa đôi chút cũng sẽ cho phép người mua nằm trong giới hạn ngân sách của họ. Với những loại nhà này, người mua có thể thương lượng với người bán để giảm giá. Ngoài ra, điều này cũng giúp người mua một cơ hội để tự mình tô điểm cho chính căn nhà của mình. Như vậy, họ có thể biến một căn nhà đổ nát thành căn nhà mà họ mơ ước.

Tiết kiệm cho một món tiền đặt cọc

Mặc dù có vài ngân hàng đề nghị tài trợ đầy đủ, hầu hết các ngân hàng sẽ đòi hỏi người mua có một hình thức đặt cọc nào đó (như tiền hiến tặng của gia đình, bạn bè). Nếu tiền đặt cọc lớn, tiền thanh toán hàng tháng sẽ thấp hơn và người vay dễ kham nổi hơn. Người mua nên tìm cách đặt cọc ít nhất 20% giá mua của căn nhà để khỏi phải trả lệ phí bảo hiểm thế chấp tư.

Mua một căn nhà là một kinh nghiệm thực sự xứng đáng. Tuy nhiên, mọi người mua tương lai nên bảo đảm nằm trong giới hạn ngân sách của họ trước khi mua một căn nhà. Như vậy, các chủ nhà sẽ vui hưởng căn nhà của họ trong nhiều năm tới. (n.n)

Giảng viên bị ngưng dạy vì bị cáo buộc làm tình với khóa sinh

WASHINGTON, DC (NV)Một thiếu tá TQLC Mỹ và cũng là giảng viên môn sử tại Học Viện Hải Quân Mỹ đã vừa bị ngưng dạy sau khi giới chức nhà trường biết về các tố cáo cho rằng ông có cuộc làm tình tay ba với một nữ khóa sinh và một thiếu tá TQLC giảng viên khác vào năm 2011, trước khi ông vào dạy trong trường.


Thiếu Tá Michael Pretus. (Hình: Facebook Michael Pretus)

Bản tin của tờ Washington Post cho hay Thiếu Tá Michael Pretus được thông báo về việc ngưng dạy này hồi tháng qua, theo Trung Tá John Schofield, phát ngôn viên Học Viện Hải Quân Mỹ.

Việc thuyên chuyển Thiếu Tá Pretus xảy ra sau khi các điều tra viên TQLC Mỹ mở lại cuộc điều tra về trường hợp của Thiếu Tá Mark Thompson, một giảng viên khác của học viện, bị kết tội năm 2013 là làm tình với hai nữ khóa sinh, theo tờ báo Washington Post.

Ðến nay, Thiếu Tá Thompson vẫn cho rằng mình vô tội. Ông bị bản án 60 ngày tù quân, phạt $60,000 và bị thư khiển trách trong hồ sơ binh nghiệp, nhưng không bị đuổi khỏi quân đội.

Thiếu Tá Pretus trước đây từng là nhân chứng cho Thiếu Tá Thompson để bác bỏ cáo buộc hiếp dâm của nữ khóa sinh Sarah Stadler, đã tốt nghiệp, và một nữ khóa sinh khác trẻ tuổi hơn.

Thiếu Tá Pretus sau đó bị điều tra khi nguyên cáo Stadler tại tòa đã nhận ra ông là người thứ ba trong cuộc làm tình tay ba gồm cô, Thompson và Pretus.

Phát ngôn viên Schofield nói rằng việc một sĩ quan làm tình với một nữ khóa sinh là hành vi tội phạm, theo bộ luật quân sự.

Luật cũng cấm việc thực hiện các hành vi tính dục khi có thêm một người khác trong phòng, cũng theo phát ngôn viên Schofield.

Thiếu Tá Pretus bị ngưng dạy ngay lập tức sau khi các điều tra viên TQLC thông báo với giới chức nhà trường về cáo buộc liên quan tới vai trò của ông trong mối quan hệ giữa ông Thompson và cô Stadler.

Bản tin của tờ Washington Post cho hay Thiếu Tá Thompson nay đồng ý làm nhân chứng cho phía công tố trong việc truy tố Thiếu Tá Pretus. (V.Giang)

Hạ Viện California thông qua luật cấm hút thuốc trong đại học

SACRAMENTO, California (AP)Hạ Viện California hôm Thứ Hai chấp thuận dự luật cấm hút thuốc trong tất các trường đại học ở tiểu bang California và nay đang chờ biểu quyết của Thượng Viện.

   (Hình minh họa: Getty Images/Helen H Richardson)

Dự Luật AB1594 do Dân Biểu Kevin McCarty (Dân Chủ-Sacramento) đề nghị được thông qua với tỉ số 41-23.

Luật cấm áp dụng đối với mọi sản phẩm thuốc lá, trong đó gồm cả thuốc nhai, thuốc điện tử, trong khuôn viên 136 trường đại học trên toàn tiểu bang, nơi có khoảng 2.5 triệu sinh viên theo học và chừng 100,000 nhân viên làm việc.

Luật cho phép nhà trường đưa ra quyết định số tiền phạt có thể lên đến tối đa $100.

Ông McCarty nói: “Biện pháp này sẽ tạo một môi trường an toàn và lành mạnh cho việc học của sinh viên.”

Giới ủng hộ tán đồng khi cho rằng dự luật giúp làm giảm bớt sự độc hại của nicotine cũng như tránh được tình trạng người không hút phải bị hít thở khói thuốc lá.

Dân Biểu Donald Wagner (Cộng Hòa-Irvine) phản đối.

Giới lập pháp California hôm Thứ Sáu trình lên Thống Đốc Jerry Brown sáu đề nghị về hạn chế thuốc lá, gồm việc nâng tuổi hút thuốc hợp lệ từ 18 lên 21.

Những đề nghị khác có việc kiểm soát thuốc lá điện tử, cho phép áp đặt thuế thuốc lá ở cấp địa phương, đặt lệ phí cấp giấy phép bán thuốc lá hằng năm, khuyến khích tất cả trường tư cũng trở thành nơi cấm thuốc lá và mở rộng nơi làm việc không có thuốc lá sang phạm vi cơ sở kinh doanh nhỏ, phòng tiếp tân khách sạn. (TP)

‘Lá Thư Báo Tử Muộn Màng’

Trần Tiến Dũng/Người Việt


SÀI GÒN (NV)
Sài Gòn, những ngày cuối Tháng Tư, thời tiết khô nóng, nhiệt độ và nhịp sống đầy các vấn nạn có lúc vượt quá sự chịu đựng của con người. Cũng chính trong những ngày trung tuần Tháng Tư này, bà quả phụ cố thiếu tá binh chủng Nhảy Dù quân lực VNCH, bà Nguyễn Thị Hồng, lại rơi vào cơm trầm cảm nặng nề.


Sĩ quan Dù Ðặng Ðình Tựu và người yêu Nguyễn Thị Hồng. (Hình: Gia đình cung cấp)

Người con gái út của cố Thiếu Tá Ðặng Ðình Tựu, cô Ðặng Nguyễn Uyên Quỳnh, sinh năm 1973, kể: “Khi biết tin ba mất, mẹ phát bệnh trầm cảm và mất ngủ suốt từ đó đến bây giờ. Còn khi chưa biết tin, mẹ vẫn đinh đinh ba còn sống, rằng ông chỉ mất tích hay đi tù cải tạo thôi và có ngày ông sẽ về với gia đình.”

Trớ trêu thay, tin tức về người sĩ quan binh chủng Nhảy Dù VNCH làm tròn phận sự với tổ quốc chỉ được đến từ một bài báo, được viết bởi một đồng đội đang định cư ở Hoa Kỳ. Bài báo viết vào năm 1995, tựa đề “Lá Thư Báo Tử Muộn Màng,” như một cách báo tin cho bà Nguyễn Thị Hồng.

Từ khi tiếng súng của trận đánh cuối cùng ở phi trường Thành Sơn, Phan Rang, nơi Thiếu Tá Ðặng Ðình Tựu và đồng đội nằm lại với những ngọn đồi khô cằn sỏi đá, phải 20 năm sau biến cố 1975, người vợ và hai đứa con gái bé nhỏ của ông mới chính thức được biết chồng và cha mình đã hy sinh.


Bà quả phụ Nguyễn Thị Hồng trong những ngày Tháng Tư, 2016. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)


Người quả phụ và giấc mơ

Trong căn nhà chung cư của cô con gái út nhìn ra hướng cầu Chữ Y, bà quả phụ Nguyễn Thị Hồng tiếp chúng tôi với nụ cười nhân hậu của một người chị lớn. Cảm xúc đầm ấm từ nụ cười của bà dường như có năng lực khiến chúng tôi, hai cô con gái và anh con rể út của bà, như được trở ngược lại quá khứ.

Bà Hồng, nói bằng giọng Bắc: “Năm 1965, tôi quen anh Tựu lúc còn là học sinh ở Quảng Ngãi. Anh ấy cũng là người Bắc di cư, sau đó chúng tôi lại có duyên gặp nhau ở Sài Gòn. Năm 1969 thì cưới. Là vợ quân nhân, anh ấy đi trận suốt, mỗi khi về phép thì về ở nhà bố mẹ tôi, chúng tôi nào đã có nhà riêng gì đâu.”

Những ngày đầu Tháng Tư 1975, bà không còn nhận được tin về chồng. Ôm con nhỏ trên tay bà lên xuống Bộ Tư Lệnh sư đoàn hỏi tin chồng nhưng không ai biết, nhưng chưa bao giờ bà tin chồng mình đã tử trận.

Niềm tin đó mãnh liệt tới mức vào những năm đầu khi Sài Gòn sống dưới chế độ chuyên chế và bao cấp kinh tế, ngày thường bà làm công nhân một hãng dược, ngày nghỉ bà cặm cụi đạp xe đạp xuống tận Long An để mua bán trong cảnh giấu giếm từng ký gạo để có thêm ít tiền nuôi con. Có khi bị xét bắt hết sạch vốn, bà ngồi khóc một mình, rồi bà lại chắt chiu từng đồng lương công nhân để có vốn mà tiếp tục đạp xe mua “gạo lậu” nuôi con. Những năm tháng khắc nghiệt ấy, dù bà con họ hàng có gợi ý nhưng chưa bao giờ bà nghĩ mình sẽ bước thêm bước nữa để có người đỡ đần.


Bà Nguyễn Thị Hồng và cô con gái út, Ðặng Nguyễn Uyên Quỳnh. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)

Ðột nhiên bà hướng về chúng tôi, nói như người mộng du: “Tôi còn giữ tờ báo ấy đấy, bao năm thì tôi không nhớ, nhưng tôi còn giữ bài báo ấy đấy.”

Theo lời cô con gái út, từ ngày nhận được bài báo với sự xác nhận của đồng đội về cái chết của Thiếu Tá Ðặng Ðình Tựu, đêm nào bà Hồng cũng khóc. Sự rõ ràng về cái chết của chồng, có lẽ không phải để cuộc đời bà lật sang trang khác mà khiến bà sống lại những tháng ngày hạnh phúc cũ.

Bà Hồng kể bằng giọng nghẹn ngào: “Trước đấy tôi không nằm mơ thấy anh, nhưng từ ngày đọc bài báo, đêm nào tôi cũng mơ thấy anh về. Anh vẫn mặc đồ lính, anh nói với tôi, anh còn bận hành quân chưa về được, hôn con giúp anh. Rồi anh đi. Ðêm nào tôi cũng thấy cùng giấc mơ ấy.”

Lúc bà Hồng kể, chúng tôi nhìn thấy hai bàn tay gầy guộc của bà run rẩy. Cô Quỳnh, cô con gái út của bà Hồng, không giấu được xúc động, nói với mẹ. “Mẹ ơi! Con chưa bao giờ biết mặt bố, con thèm được gọi một tiếng bố biết bao nhiêu!”


Bản sao tờ báo in ở Hoa Kỳ năm 1995, do đồng đội của Thiếu Tá Ðặng Ðình Tựu viết như một cách báo tin cho bà Hồng biết rằng chồng đã hy sinh. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)

Nhờ một chân công nhân mà gia đình neo đơn của bà Hồng có được căn nhà 20 mét vuông để đùm bọc nhau tồn tại.

Cô Quỳnh kể, lúc đi học, trong lý lịch học sinh cô khai là bố mất tích và luôn được sự đồng cảm của thầy cô. Lớn lên nghe mẹ và họ hàng kể về bố và tìm hiểu thêm về binh nghiệp của bố, cô rất tự hào về bố mình.

Những thế hệ thanh niên miền Nam sau chiến tranh có thể do sợ hãi và bị tuyên truyền nên những thập niên đầu sau biến cố 1975 họ có phần nào đó mặc cảm, nhưng cái thời ấy đã qua rồi, lý tưởng Tự Do và chính nghĩa Quốc Gia mà những người thân yêu họ phụng sự lại trao cho họ điểm tựa và đức tin.

Khi chúng tôi tạm biệt bà quả phụ của cố Thiếu Tá Ðặng Ðình Tựu thì được biết hàng năm gia đình lấy ngày 16 Tháng Tư làm ngày giỗ ông.

Hơn 40 năm sau chiến tranh, luôn có những ngày giỗ các tử sĩ VNCH trong các gia đình để kính tưởng các anh linh. Không ai lại đi so sánh hơn kém nỗi buồn đau ngay trong thời chiến tranh hay nỗi buồn đau kéo dài suốt thời hậu chiến. Nhưng người ta có thể biết chắc một điều là tình yêu và nghị lực từ nỗi đau mất người thân của các gia đình VNCH đang sống trong nước cứ lớn dần mỗi lần làm giỗ và đó là cách giữ cho người sống hôm nay ký ức về người thân và lý tưởng họ phụng sự, và cây cầu ký ức đó sẽ không bao giờ gãy trong ánh sáng của sự thật lịch sử.

Liên lạc tòa soạn: [email protected]



Cái Am Ở Thôn Núi Ngỗng

Nhóm thiện nguyện Nhảy Dù VNCH (thực hiện)


Sau nhiều năm tìm kiếm và dò hỏi, kể cả nhờ nhiều anh em ở địa phương tỉnh Ninh Thuận, kẻ bỏ công, người bỏ của, giúp đỡ tìm kiếm hộ, hôm nay, ngày 17 Tháng Ba, 2013, chúng tôi gồm:

Chị Xa (Vợ anh Tr/Tá Trần Văn Sơn – Lữ Ðoàn Phó LÐ2ND)

Anh Nhân TÐ3PB/ND (em vợ anh Th/Tá Ðặng Ðình Tựu – Sĩ quan Ban 3 TÐ1PB/ND)

Anh Cho, đại diện gia đình anh Ð/Úy Ngô Văn Khiêm, Pháo Ðội Trưởng PÐ A1- TÐ1PB/ND

và Nhóm Thiện Nguyện Mũ Ðỏ.

Chúng tôi đã đến thôn Núi Ngỗng, xã Ninh Sơn, tỉnh Ninh Thuận trong ngày trên. Nơi đây ngày xưa là sân tập bắn của Ðịa Phương Quân/Nghĩa Quân thuộc Tiểu Khu Ninh Thuận.

Lần mò theo hướng dẫn của một em người Thượng, ngày đấy em 14 tuổi (năm nay đã 52 tuổi), em kể lại: Chính em chứng kiến 2 xe tải nhà binh của phi trường chở những hòm gỗ trong đó đựng xương cốt của những người đã chết ở phi trường Thành Sơn vào ngày 16 tháng 4, 1975. Những anh em này đã được chôn tại chỗ nhưng không biết vì lý do nào đó họ lại đào lên, dùng những thùng gỗ đạn pháo binh và những thùng sắt đựng tất cả những xương cốt nhặt được của những anh em đã hy sinh và họ dùng 2 xe nhà binh chở ra chôn trở lại tại chân Núi Ngỗng (theo lời em Thượng thuật lại) hiện là nơi chúng tôi đang đứng.

Trước mặt chúng tôi là một bãi đất trống dưới chân Núi Ngỗng, khoảng 80 mét vuông. Theo em người Thượng chỉ: Ðây là nơi chôn những hòm gỗ và thùng đạn đó! Em quả quyết rằng: Hàng ngày em thả dê trừu vào chân núi này nên em rất rõ địa điểm nơi đây, không sao lầm lẫn được.

Ðúng vào lúc 9 giờ sáng ngày 17 Tháng Ba, 2013, sau khi chúng tôi và ông thầy cúng thắp nhang khấn vái Thổ Thần, Thổ Ðịa, vong hồn 3 anh và các anh em đã bỏ mình tại phi trường Thành Sơn và cũng nhờ em người Thượng khấn vái tiếng Chàm, chúng tôi cũng cầu mong là tất cả những lời khấn vái của anh em đều hữu hiệu và linh ứng.

Khi bổ những nhát cuốc xuống chỗ em người Thượng đã đánh dấu từ trước khoảng 30 cm thì lộ ra một hòm gỗ đúng như em người Thượng đã tả và nói từ trước. Chúng tôi cào lớp mặt đất và dỡ nắp thùng đạn ra (thùng đạn gỗ đã mục nát) thì nhiều lớp xương cốt đã phân hủy không cầm lên được, tuy nhiên tóc vẫn còn nhiều.

Ðến đây thì ông thầy cúng khuyên chúng tôi nên đậy nắp thùng đạn và lấp đất lại. Và chúng tôi bây giờ khẳng định và chắc chắn rằng dưới chân chúng tôi đang đứng là nơi chôn vùi xương cốt của tất cả những anh em đã bỏ mình tại phi trường Thành Sơn, Tháp Chàm, Phan Rang.

Ông thầy cúng nói rằng các anh muốn làm gì thì cũng phải chờ đến ngày Thanh Minh (24 Tháng Hai Âm Lịch) mới tiếp tục được.

Sau khi hội ý cùng 3 gia đình và theo lời chỉ dẫn của ông thầy cúng, chúng tôi dự định đúng vào ngày Thanh Minh nói trên sẽ lập một cái Trang cùng Bia Tưởng Niệm để các anh sau này có nơi trú nắng trú mưa vì nhiều anh em quá không thể lấy cốt được, hơn nữa cho đến bây giờ cũng không còn biết là của ai. Và cũng để cho thân nhân những người đã mất và những người còn lại biết rằng: Nơi đây là nơi an nghỉ của những anh em đã anh dũng hy sinh tại phi trường Thành Sơn, Tháp Chàm, Phan Rang, đã được chôn cất tại nơi đây.

Trong công việc này nhiều năm nay chúng tôi đã cố gắng hết sức và tự lo chi phí lấy mới được kết quả như ngày hôm nay. Mọi thắc mắc hoặc những chi tiết cần thiết thêm, xin liên lạc với CÀ TẼM: số phone xxxxxx 3011.

Ðể thực hiện theo dự tính như kế hoạch đã dự định trước đây, vào ngày 8 Tháng Tư, 2013, chúng tôi xây dựng một cái am và đặt một tấm bia tại thôn Núi Ngỗng, xã Ninh Sơn, Ninh Thuận, ghi tên những anh em đã bỏ mình trong cuộc chiến tại phi trường Thành Sơn, Tháp Chàm, Phan Rang, trước hết để anh em tử trận có nơi trú nắng trú mưa, sau nữa để thân nhân của anh em tử trận biết nơi chôn cất sau này hằng năm còn thăm viếng và nhang khói vì nhiều người quá không thể nào lấy cốt được.

Như vậy xin thông báo: Ðây là nơi an nghỉ của 3 anh:

Trần Văn Sơn (Tr/Tá – Lữ Ðoàn Phó/LÐ2ND)

Ðặng Ðình Tựu (Th/Tá – Sĩ quan Ban 3/TÐ1PB/ND)

Ngô Văn Khiêm (Ð/Úy – Pháo Ðội Trưởng/TÐ1PB/ND),

cùng nhiều anh em đã bỏ mình tại phi trường Thành Sơn, Tháp Chàm (phần đông là Mũ Ðỏ) đã được an táng tại đây.


‘Bà quả phụ Trung Tá Dù’ nuôi 9 đứa con mồ côi


Câu chuyện bà quả phụ Trung Tá Dù, Trần Văn Sơn







Trần Tiến Dũng/Người Việt



SÀI GÒN (NV)
Không ai nghĩ trong con hẻm nhỏ trên đường Lý Chính Thắng, quận 3, lại có cái chợ. Có khi chính những cái chợ nhỏ kiểu này là nơi nuôi sống nhiều gia đình công chức, sĩ quan của chính thể VNCH và những ai bị mất tất cả sau biến cố 30 Tháng Tư, 1975.


Trong con hẻm này, chúng tôi gặp bà quả phụ Nguyễn Thị Xa, vợ cố trung tá sư đoàn Dù, quân lực VNCH, Trần Văn Sơn.








Bà quả phụ Nguyễn Thị Xa trong những ngày Tháng Tư năm 2016 ở Sài Gòn. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)



Bà Xa, ở tuổi ngoài bảy mươi, sức khỏe kém và trải qua hơn 40 năm buôn bán lam lũ kiếm sống nuôi 9 người con khi người chồng tử trận, vẫn giữ cốt cách của một phu nhân lữ đoàn phó, Lữ Ðoàn 2, thuộc một sư đoàn VNCH tinh nhuệ.


Nói bằng giọng người Bắc-Sài Gòn trầm ấm, bà Nguyễn Thị Xa cho biết, bà là người Bắc, gia đình vào Nam năm 1942, còn cố Trung Tá Trần Văn Sơn người tỉnh Quảng Trị.


Bà là nữ sinh trường Nguyễn Văn Khuê, ông học trường Sĩ Quan Bộ Binh Thủ Ðức và như các mối tình của những người thanh niên yêu lý tưởng quốc gia và chính thể Dân Chủ-Tự Do, họ lập gia đình trong thời chiến, chấp nhận mọi hiểm nguy một lòng phụng sự lý tưởng “Tổ Quốc Trên Hết.”



Tìm chồng trong ngày tàn chiến cuộc



Khi nhớ về chuyện xưa, bà Nguyễn Thị Xa kiềm nén xúc động, kể: “Ở tận Gio Linh, Quảng Trị, anh Sơn bị thương một mắt. Tôi hỏi, giờ anh đã là thương binh anh ở nhà với vợ con em, đừng đi trận nữa. Anh cười nhìn tôi rồi nhìn mấy đứa con nhỏ, lặng lẽ gật đầu nhưng ánh mắt anh lại nhìn về hướng khác. Sau đó anh lại đi. Tôi buồn nhưng không trách anh, thời chiến mà biết làm sao được!”


Cố Trung Tá Trần Văn Sơn sinh năm 1940, là sinh viên sĩ quan Thủ Ðức khóa 11, là sĩ quan của binh chủng Nhảy Dù, đời binh nghiệp của ông trải suốt các điểm nóng trong giai đoạn ác liệt nhất của cuộc chiến.


Bà quả phụ Nguyễn Thị Xa kể tiếp: “Tôi nhớ vào khoảng đầu Tháng Tư, 1975, tôi không còn tin tức gì về anh nhưng không biết anh đã mất. Tôi lên Bộ Tư Lệnh Sư Ðoàn và căn cứ ở Long Bình để hỏi nhưng họ cũng không biết. Sau đó có đồng đội ảnh cho biết là ngày 15 Tháng Tư ảnh có nói chuyện trên đài. Tôi lại lên Bộ Tư Lệnh sư đoàn để đón những người chạy về hỏi tin tức. Không ai biết cả.”








Chân dung cố Trung Tá Trần Văn Sơn, lúc còn mang lon trung úy. Theo bà Xa, gạch trắng dưới hai bông mai trong tấm ảnh chân dung này của ông là do gia đình thêm vào để lấy làm ảnh thờ tại gia. (Hình: Trần Tiến Dũng chụp lại)



“Ở gần nhà tôi là nhà ông lữ đoàn trưởng, cùng là vợ lính nên bà lữ đoàn trưởng cho tôi biết chồng bà và chồng tôi đã hy sinh. Sau đó, Bộ Tư Lệnh sư đoàn có nói là sẽ đón gia đình tôi đi di tản, nhưng tôi không đi vì không tin chồng mình hy sinh. Tôi nhủ lòng tiếp tục đợi anh, hơn nữa lúc đó cả đàn con còn nhỏ quá, tôi lại đang mang bầu đứa út, không thể đi. Rồi tôi gặp một ông đại tá, ông cho tôi hy vọng khi nói chồng tôi còn sống, đang bị giam ở đầm Bà Thìn, tôi mừng quá và tin là anh đã qua khỏi hiểm nguy.”


Vẫn theo lời bà Xa: “Sau 30 Tháng Tư, tôi có xin phép chính quyền Việt Cộng để đi Phan Rang tìm anh. Họ không cho giấy phép nhưng tôi liều đi đại. Tôi đón xe balua chở hàng đến Phan Rang. Tôi kiếm anh ở mọi nhà thương, nhà tù, nhà thờ, nhà chùa. Không ai biết gì về anh. Ði đâu cũng nghe người ta nói: Người chết nhiều quá làm sao biết ai với ai.”


Ở Phan Rang, tôi mừng muốn phát điên khi gặp một chiếc xe Jeep có huy hiệu binh chủng Nhảy Dù bị lật bên đường, không hiểu sao tôi tin trong chiếc xe đó có tin về anh. Nhưng rồi tôi lại tuyệt vọng khi người dân ở đây nói: “Dân quanh đây chôn lính mình nhiều lắm, có đọc được tên trên áo cũng không nhớ nổi, mà cũng đâu có ai giữ thẻ bài làm gì.”



Tảo tần nuôi 9 người con



Sau khi biết không cách nào giữ được căn nhà gần bệnh viện Vì Dân, ở Sài Gòn, bà quả phụ Nguyễn Thị Xa dắt 9 đứa con đi kinh tế mới ở Cụ Bị, Bà Rịa.


Bà Nguyễn Thị Xa cho biết chỉ ở kinh tế mới 5 năm. Sau đó về lại Sài Gòn và tiếp tục mua bán để nuôi con. Chúng tôi hỏi, được biết bà trải qua tất cả mọi nghề mua gánh bán bưng, có lúc làm cả nghề mua bán ve chai để nuôi con. Bà nhìn chúng tôi, ánh mắt của người mẹ già như đang tìm lại được ánh sáng tinh anh từ nghị lực ngày trước.


Bà nói: “Anh đừng nói tôi mua bán ve chai, cứ nói chung chung là tôi mua bán đồ cũ là được rồi. Tôi may mắn có mấy đứa con trai đầu biết phụ mẹ nuôi em. Cực khổ lắm anh. Họ xét lý lịch, đâu cho con mình học hành tới nơi tới chốn, phải lao động thuê mướn cho người ta khổ cực ngàn lần hơn mới kiếm sống được.”








Giấy thăng cấp cố Trung Tá Trần Văn Sơn được gia đình gìn giữ. (Hình: Trần Tiến Dũng chụp lại)



Ðồi Con Ngỗng và nguyện vọng người quả phụ



Những câu chuyện về chiến tranh, nhất là chiến tranh Việt Nam, hầu như được kể lại từ nhiều phía. Bỏ qua yếu tố tô son trét phấn của bên thắng cuộc, dư luận công chính luôn ý thức rằng: Chính nghĩa của cuộc chiến tranh không thuộc về bên chiến thắng với những chiếm đoạt, phân biệt đối xử tồi tệ với người lính thua cuộc và gia đình họ.


Cách khác, sự tồn tại và vươn lên từ đống tro tàn cuộc chiến của gia đình những quân nhân VNCH đã buông súng trong suốt thời hậu chiến mới là người thật sự chiến thắng, chiến thắng của phẩm giá và quyền con người trong nghịch cảnh đau thương nhất.


Trong câu chuyện của mình, bà quả phụ Nguyễn Thị Xa luôn nhắc đến những đồng đội của chồng. Bà tế nhị nói: Tôi không rõ chồng tôi ăn ở thế nào với cấp dưới, nhưng mấy chục năm qua các ông ấy dù ở nước ngoài hay trong nước luôn quí trọng anh và nhớ đến gia đình tôi. Bây giờ các ông ấy người đã mất, người thì già rồi nhưng vẫn mong giúp tôi tìm được kỷ vật nào đó của anh để an ủi gia đình.


Cách nay hai năm, tôi và một vài gia đình có đến Ðồi Con Ngỗng ở Phan Rang để tìm lần nữa tin tức hay kỷ vật về anh Sơn.


“Theo chỉ dẫn của một người địa phương, chúng tôi cúng và thắp hương ngay trên đồi cho các tử sĩ VNCH rồi khấn nguyện, nhưng khi đào lên thì cũng chỉ thấy mấy thùng đạn, trong đó là phần xương thịt đã là cát bụi của các anh. Không có bất cứ kỷ vật nào. Nhưng với chúng tôi, cái am thờ bé nhỏ mà chúng tôi chung lòng dựng nên nơi đấy thật sự có ý nghĩa cho cả người đã khuất và người luôn tưởng nhớ.”


Khi được hỏi về nguyện vọng cuối đời, ban đầu bà im lặng, phải một lúc sau mới bùi ngùi nói: “Phần tôi thì chẳng mong muốn gì, có chăng là mong các chị em quả phụ khác, nhất là những người có hoàn cảnh khổ hơn cả tôi được quan tâm hơn.”


Chiến dịch Phan Rang-Xuân Lộc là một trong những trận chiến ác liệt cuối cùng của cuộc chiến tranh ác liệt nhất thế kỷ 20. Chính thể VNCH đã bị xâm đoạt và rồi đây lịch sử sẽ minh bạch phán xét. Nhưng ngày nay vẫn còn đó những con người, những gia đình VNCH với nghị lực phi thường, bất kỳ có sự giúp đỡ nào vẫn phải cô độc hàng ngày, hàng giờ cố chữa lành vết thương chiến tranh trên thân xác và tâm hồn để tồn tại. Những ai sống ở trong nước dưới chế độ chuyên chế, nhất là những năm đầu sau biến cố 1975, mới có thể biết các trường hợp như bà quả phụ cố Trung Tá Lữ Ðoàn 2, Binh Chủng Nhảy Dù, quân đội VNCH, để tồn tại được, là khó đến mức nào!

Liên lạc tòa soạn: [email protected]







Cái Am Ở Thôn Núi Ngỗng

Nhóm thiện nguyện Nhảy Dù VNCH (thực hiện)



Sau nhiều năm tìm kiếm và dò hỏi, kể cả nhờ nhiều anh em ở địa phương tỉnh Ninh Thuận, kẻ bỏ công, người bỏ của, giúp đỡ tìm kiếm hộ, hôm nay, ngày 17 Tháng Ba, 2013, chúng tôi gồm:


Chị Xa (Vợ anh Tr/Tá Trần Văn Sơn – Lữ Ðoàn Phó LÐ2ND)


Anh Nhân TÐ3PB/ND (em vợ anh Th/Tá Ðặng Ðình Tựu – Sĩ quan Ban 3 TÐ1PB/ND)


Anh Cho, đại diện gia đình anh Ð/Úy Ngô Văn Khiêm, Pháo Ðội Trưởng PÐ A1- TÐ1PB/ND


và Nhóm Thiện Nguyện Mũ Ðỏ.









Chúng tôi đã đến thôn Núi Ngỗng, xã Ninh Sơn, tỉnh Ninh Thuận trong ngày trên. Nơi đây ngày xưa là sân tập bắn của Ðịa Phương Quân/Nghĩa Quân thuộc Tiểu Khu Ninh Thuận.


Lần mò theo hướng dẫn của một em người Thượng, ngày đấy em 14 tuổi (năm nay đã 52 tuổi), em kể lại: Chính em chứng kiến 2 xe tải nhà binh của phi trường chở những hòm gỗ trong đó đựng xương cốt của những người đã chết ở phi trường Thành Sơn vào ngày 16 tháng 4, 1975. Những anh em này đã được chôn tại chỗ nhưng không biết vì lý do nào đó họ lại đào lên, dùng những thùng gỗ đạn pháo binh và những thùng sắt đựng tất cả những xương cốt nhặt được của những anh em đã hy sinh và họ dùng 2 xe nhà binh chở ra chôn trở lại tại chân Núi Ngỗng (theo lời em Thượng thuật lại) hiện là nơi chúng tôi đang đứng.


Trước mặt chúng tôi là một bãi đất trống dưới chân Núi Ngỗng, khoảng 80 mét vuông. Theo em người Thượng chỉ: Ðây là nơi chôn những hòm gỗ và thùng đạn đó! Em quả quyết rằng: Hàng ngày em thả dê trừu vào chân núi này nên em rất rõ địa điểm nơi đây, không sao lầm lẫn được.


Ðúng vào lúc 9 giờ sáng ngày 17 Tháng Ba, 2013, sau khi chúng tôi và ông thầy cúng thắp nhang khấn vái Thổ Thần, Thổ Ðịa, vong hồn 3 anh và các anh em đã bỏ mình tại phi trường Thành Sơn và cũng nhờ em người Thượng khấn vái tiếng Chàm, chúng tôi cũng cầu mong là tất cả những lời khấn vái của anh em đều hữu hiệu và linh ứng.


Khi bổ những nhát cuốc xuống chỗ em người Thượng đã đánh dấu từ trước khoảng 30 cm thì lộ ra một hòm gỗ đúng như em người Thượng đã tả và nói từ trước. Chúng tôi cào lớp mặt đất và dỡ nắp thùng đạn ra (thùng đạn gỗ đã mục nát) thì nhiều lớp xương cốt đã phân hủy không cầm lên được, tuy nhiên tóc vẫn còn nhiều.


Ðến đây thì ông thầy cúng khuyên chúng tôi nên đậy nắp thùng đạn và lấp đất lại. Và chúng tôi bây giờ khẳng định và chắc chắn rằng dưới chân chúng tôi đang đứng là nơi chôn vùi xương cốt của tất cả những anh em đã bỏ mình tại phi trường Thành Sơn, Tháp Chàm, Phan Rang.









Ông thầy cúng nói rằng các anh muốn làm gì thì cũng phải chờ đến ngày Thanh Minh (24 Tháng Hai Âm Lịch) mới tiếp tục được.


Sau khi hội ý cùng 3 gia đình và theo lời chỉ dẫn của ông thầy cúng, chúng tôi dự định đúng vào ngày Thanh Minh nói trên sẽ lập một cái Trang cùng Bia Tưởng Niệm để các anh sau này có nơi trú nắng trú mưa vì nhiều anh em quá không thể lấy cốt được, hơn nữa cho đến bây giờ cũng không còn biết là của ai. Và cũng để cho thân nhân những người đã mất và những người còn lại biết rằng: Nơi đây là nơi an nghỉ của những anh em đã anh dũng hy sinh tại phi trường Thành Sơn, Tháp Chàm, Phan Rang, đã được chôn cất tại nơi đây.


Trong công việc này nhiều năm nay chúng tôi đã cố gắng hết sức và tự lo chi phí lấy mới được kết quả như ngày hôm nay. Mọi thắc mắc hoặc những chi tiết cần thiết thêm, xin liên lạc với CÀ TẼM: số phone xxxxxx 3011.


Ðể thực hiện theo dự tính như kế hoạch đã dự định trước đây, vào ngày 8 Tháng Tư, 2013, chúng tôi xây dựng một cái am và đặt một tấm bia tại thôn Núi Ngỗng, xã Ninh Sơn, Ninh Thuận, ghi tên những anh em đã bỏ mình trong cuộc chiến tại phi trường Thành Sơn, Tháp Chàm, Phan Rang, trước hết để anh em tử trận có nơi trú nắng trú mưa, sau nữa để thân nhân của anh em tử trận biết nơi chôn cất sau này hằng năm còn thăm viếng và nhang khói vì nhiều người quá không thể nào lấy cốt được.


Như vậy xin thông báo: Ðây là nơi an nghỉ của 3 anh:


Trần Văn Sơn (Tr/Tá – Lữ Ðoàn Phó/LÐ2ND)


Ðặng Ðình Tựu (Th/Tá – Sĩ quan Ban 3/TÐ1PB/ND)


Ngô Văn Khiêm (Ð/Úy – Pháo Ðội Trưởng/TÐ1PB/ND),


cùng nhiều anh em đã bỏ mình tại phi trường Thành Sơn, Tháp Chàm (phần đông là Mũ Ðỏ) đã được an táng tại đây.







Tưởng nhớ ông Nguyễn Thế Phi



Nhớ ông nhiều lắm

* Cháu nội Bo – Nguyễn Thế Phong Quang

Ông ra đi
Khi mùa xuân vừa sang
Như chiếc lá trên cành rơi rụng
Về xa nỗi nhớ
Từ cả nhà trao đến
Cho ông về bình an
Con ngồi đây,
Nhớ kỷ niệm xa xưa
Những tiếng khóc đau đớn trong tim
Đành thôi chịu đựng,
Cảnh không có ông ở bên
Như lúc ông cháu mình bên nhau
Vui vẻ trên cả cuộc đời
Giờ ông biến mất trên đời
Con khóc sâu trong nỗi nhớ
Của người ông con yêu
Nhưng giờ ta đã cách xa
Xa ông, xa rời nụ cười
Niềm vui và tươi đẹp
Con giờ đang nhớ
Giờ chắc ông hạnh phúc.
Nơi vĩnh hằng trên cõi Phật
Có chăng vượt qua nỗi đau
Không vui như xưa
Yêu ông mong ông yên lành
Bên Phật xa xôi
Sẽ đến bên ông thôi
Mất ông đau lắm!
Biết ông ra đi,
Con nhận lấy nỗi đau trong lòng
Nhớ ông nhiều lắm…


* Cháu ngoại Tina-Quách Uyên Thi

My Ông Ngoại
I met him 2007 at the age of 4.  I didn’t know that he would have a big impact on my life. My grandpa, a person who will always be my role model, was incredible. He taught me so many things including drawing and writing. He spent hours and days helping me improve on my handwriting. He would stay up late at night helping with my homework and projects.  My Grandpa motivated me to be in the Math Bee in 3rd grade and Pentathalon in 6th grade. I will never forget the smile on his face when I show him my achievements.  Our family made a lot of memories with him daily. As the years go by he was in the hospital many times and was able to push through it. However this time he couldn’t and passed away on April 17, 2016. He was a fighter; he lasted as long as he could. We can no longer see his smile, hear his talk or hear his laugh. He not only meant a lot to the family but also to many that had met him. He may be gone off this world but I knew he is looking down on us from above. He will see us continue going through life even if he is not next to us. Rest in peace Grandpa. I love you very much.


*Cháu ngoại Misa-Quách Uyên Vy

I miss you very much Ông Ngoại!
On October 5, 2007 was the first time I met my grandpa  Nguyễn ThếPhi, my Ông Ngoại. I was two years old not knowing much and how my grandpa. Soon later impacted my life. I had so much memories with him! Now let’s talk about somethings about him. One thing I know about my grandpa is that he got an AA degree at age79 which is impressive. I also know that my grandpa was in the jail in Vietnam when he was working as a journalist, this happen when the communist took over. People that were with him in jail told my family that he always had a positive attitude even thought he was going through hard time in his life. Now you can cry all day since my grandpa; a husband, father, father in-law, a brave strong man who never give up die! But have a positive attitude set the negative feelings away and think positive like my grandpa did when he was in jail. Be happy that he is happy and isn’t suffering. I promise he is in good hands. He’s in heaven and we all know that. He can now reunite with his parents and siblings. He is with Buddha and following Buddha! I bet you he is very happy. So you can be sad or happy, maybe even both, but think about he is living a better life. Buddha didn’t want him to suffer so Buddha had to take him. So my Grandpa will not feel any pain, for him to always be happy.  Rest in peace Ong Ngoai, we love you very much!
April 24, 2016


Thương nhớ Ba
   
Dẫu biết rằng sinh lão bệnh tử là quy luật của trời đất, nhưng lòng chúng con và bà con thân hữu gần xa không khỏi bàng hoàng xót xa khi Ba chóng vánh ra đi. Giờ đây chúng con chỉ biết ôn lại những kỷ niệm xưa cũ, những ký ức không thể xóa nhòa về một người chồng, người cha, người ông để vơi đi nỗi đau biệt ly này. Cuộc đời như một giấc mơ, đến rồi đi, gặp gỡ rồi chia ly, âu cũng là nhân duyên chốn hồng trần.

Hôm nay chúng con xa Ba, nhưng trong lòng tất cả chúng con luôn luôn thương nhớ đến người Cha khả kính của chúng con.  Chúng con xin tạm biệt Ba thân yêu của chúng con, Xin quỳ lạy cầu nguyện Trời Phật độ trì cho hương hồn Ba về nơi Tây Phương Cực Lạc.

Nam Mô A Di Đà Phật.
April 24, 2016

Mưa bão có thể lại kéo đến Houston

HOUSTON, Texas (NV) Mưa lớn, gió mạnh cùng mưa đá có thể lại kéo tới Houston trong ngày Thứ Tư và có thể tạo thêm khó khăn cho khu vực nay đã sũng nước này.


Trận bão này dự trù sẽ đến vùng Houston vào khuya ngày Thứ Ba và sáng sớm Thứ Tư, kéo dài đến trưa, theo Sở Khí Tượng Quốc Gia (NWS).








(Hình minh họa: Eric Kayne/Getty Images)


Bản tin của tờ báo địa phương Houston Chronicle nói rằng một loạt trận bão đi kèm với sấm chớp đang di chuyển về phía Nam từ khu vực phía Bắc tiểu bang Texas, tuy nhiên có thể yếu đi khi đến Houston.


Các chuyên gia khí tượng tiên đoán là phần lớn các nơi trong khu vực Houston sẽ có khoảng 1 đến 2 inch nước mưa, nhưng một số nơi có thể nhận tới 4 inch.


Tờ Chronicle cho hay hiện chưa biết rõ ràng là nơi nào sẽ có mưa lớn nhất, nhưng các chuyên viên khí tượng nói rằng mưa phần lớn sẽ rơi xuống khu vực phía Bắc ngoại ô Houston, giữa College Station và Dallas.


Ngoài ra, cũng có thể có mưa đá và gió mạnh.


Thành phố Houston có thể bị nhiều mưa hơn nữa vào cuối tuần này khi trận bão khác kéo tới, theo ông Brian Kyle, một chuyên gia khí tượng.


Ngày Chủ Nhật cuối tuần này trời sẽ khô ráo ở Houston nhưng mưa có thể trở lại đầu tuần sau.


Ðe dọa của mưa bão đến chỉ một tuần sau khi mưa như trút nước làm ngập nhà cửa, đường sá ở Houston trong mấy ngày liền.


Nhiều nơi ở vùng Tây Bắc Harris County vẫn còn ngập vì nước rút chậm. (V.Giang)

Tàu du lịch Walt Disney vớt ba người đào tẩu ngoài khơi Cuba

NEW ORLEANS, Louisiana (AP)Một tàu du lịch của công ty Walt Disney mới đây đã vớt được ngoài khơi bờ biển Cuba ba người đào tẩu bị truy lùng ở New Orleans.


Chiếc tàu du lịch của Walt Disney. (Hình minh họa: David Roark/Disney via Getty Images)

Ông Amos Rojas Jr., một giới chức cảnh sát liên bang, cho hay trong bản thông báo gửi đến báo chí rằng hôm Thứ Năm tuần trước, chiếc tàu Disney Fantasy đã nhìn thấy ba người đào tẩu này đang bám vào một chiếc thuyền bị lật.

Ông cho hay cả ba bị truy lùng ở thành phố New Orleans vì vi phạm các quy luật trong thời gian được tạm thả để chờ ngày xử các tội bị truy tố trước tòa liên bang, về vấn đề gian lận thẻ tín dụng.

Luis Rivera-Garcia, 26 tuổi, Juliet Estrada-Perez, 23 tuổi, và Enrique Gonzalez-Torres, 23 tuổi, sau đó được giao cho giới chức công lực ở Florida.

Những người này gốc Cuba, nhưng đã sống ở Mỹ.

Ông Rojas cho hay giới hữu trách tin rằng cả ba tìm cách trốn về Cuba để khỏi bị ra tòa tại Mỹ. (V.Giang)

California có mưa vào giữa tuần

SACRAMENTO, California (NV)Một trận bão di chuyển chậm sẽ mang lại những cơn mưa trong vài ngày ở vùng Tây Nam Hoa Kỳ, bắt đầu vào giữa tuần, theo báo cáo của trang mạng AccuWeather.

   (Hình minh họa: Getty Images/Frederic J Brown)

Theo dự liệu, mưa rào sẽ có ở Bắc California vào sáng Thứ Tư, trước khi lan dần xuống miền Trung và Nam California, Nevada, Utah và Bắc Arizona vào khuya cùng ngày và tiếp tục sang ngày Thứ Năm.

Chuyên viên khí tượng Evan Duffey nói: “Các vùng Central Valley và Sierra Nevada sẽ có mưa liên tục, tuy nhiên ở miền Nam California cũng như sâu trong nội địa chỉ có mưa từng chặp.”

Ông Duffey tiếp: “Khác với những trận bão trong những tuần trước đây, trận bão này dự liệu có thể tiến sâu hơn về hướng Nam.”

Los Angeles và San Diego có thể chứng kiến những cơn mưa rào từng chặp.

Mây nhiều và mưa sẽ đưa nhiệt độ từ trên dưới 80 và 90 xuống khoảng trên dưới 60 và 70 độ Farenheit ở miền Trung California vào giữa tuần.

Ông Duffey nhận định: “Với hầu như 90% California đang trong tình trạng hạn hán ở mức vừa phải và toàn miền Nam bị hạn hán nặng, dù một lượng mưa nhỏ cũng vẫn đỡ phần nào cho tiểu bang.” (TP)

Xôi đậu phộng và chiếc võng ầu ơ

 

Diệp Bảo Khương


 


LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]




Mười ba tây Tháng Tư năm nay không rơi vào ngày Thứ Sáu, như một ngày Thứ Sáu mười ba đầy nước mắt của bốn năm về trước.


Chiều nay đi làm về, Nó ghé chợ mua ít trái cây hoa quả về rồi thắp nhang châm nước cúng, để tưởng nhớ đến ngày Má mất.










Xôi đậu phộng cúng Má (Hình: Diệp Bảo Khương)


Lúc còn sinh thời, Má Nó rất thích những món ăn được nấu bằng nếp, trong đó có xôi đậu phộng, cho nên nó mua thêm bịch đậu, rồi hai cha con xúm xít bắt nồi lên luộc, chờ đậu chín rồi bóc vỏ để lát nữa vợ về nấu xôi, rang muối mè cúng Má. Vừa làm Nó vừa kể cho con nghe những chuyện về cái thuở xa lắc xa lơ nào đó, cũng món xôi đậu phộng này, nó từng làm trận làm thượng khi bà xới cho Nó một chén xôi thơm mềm vừa chín tới. Ngạc nhiên khi thấy thằng con bưng chén đứng như trời trồng, hỏi lại thì Nó mếu máo “Má cho con ít đậu, con hổng thèm ăn!”


Lặng nhìn dĩa xôi trên bàn thờ nghi ngút khói, Nó trầm ngâm ngắm di ảnh của Má, để rồi từng hình ảnh của ngày xưa lại về.


Ông bà nội chỉ có Má là dâu, tất cả việc giỗ quảy Tết nhất đều một tay bà quán xuyến, và hầu như việc gì Má làm cũng đều có Nó xớ rớ một bên, cho nên những công đoạn làm ra chiếc bánh, nấu thành nồi xôi ra sao nó vẫn còn nhớ như in, mặc dù nó chỉ biết ăn thôi chứ không hề biết làm gì cả.


Nhớ nhiều nhất là lúc bó gối nhìn Má Nó nấu xôi chè. Bà tẩn mẩn vích từng miếng xôi dẻo quẹo óng nâu màu cánh gián, trong đó nào là đường, là đậu phộng, mè, vỏ quýt đã được nấu chín lên cái sàng tre lót lá chuối xanh mươn mướt. Rồi bà cầm vỏ chai bia con cọp lăn đều lên miếng xôi còn nóng hôi hổi cho dẹp ra. Bà nhìn thằng con đang lom lom nhễu nước dãi, ngắt cho Nó một miếng, kèm theo lời dặn “xôi chè phải để cho thiệt nguội mới ăn được nghen, con. Nhưng đừng có lén ăn, Má nấu để làm đám giỗ đó!” Nhắc chừng vậy thôi, chứ bà biết tỏng thằng con thế nào cũng chẳng nghe lời. Thiệt là không còn gì ngon bằng ăn vụng.


Nhớ nhiều lắm, nỗi nhớ nào về Má cũng đều như có cái gì đè nặng lồng ngực nó. Mang theo những gì sâu lắng miên man chảy trong đầu, nó leo lên võng, bồi hồi gõ những dòng chữ này, và nghe ra câu hát vọng về từ trong tiềm thức làm nó ứa nước mắt “Mẹ ngồi ru con đong đưa võng buồn, đong đưa võng buồn…”


Chiếc võng đang nằm là của Má Nó để lại, đã bao lần phải vá mặt võng, hoặc cố sửa lại chiếc khung sút ốc văng bù lon nhưng Nó vẫn nhất định không chịu quăng đi.










Chiếc võng là của Má Nó để lại, đã bao lần phải vá mặt võng” (Hình: Diệp Bảo Khương)


Giờ thì Nó đã lờ mờ hiểu tại sao Nó thích nằm võng đến kỳ lạ. Đi đâu về là lại leo lên võng. Coi TV, đọc sách hay viết lách tào lao, thậm chí cả ăn cũng đều ngồi hay nằm trên võng, đong đưa.


Nghe kể lại từ những ngày Nó chưa biết nói, Má bận buôn bán nên Nó được giao cho đứa cháu trông coi. Cháu gọi Nó bằng cậu mặc dầu cháu lớn hơn cậu gần… mười hai tuổi.


Việc của cháu là đưa võng ru cậu ngủ. Quái đản ở chỗ cứ võng vừa ngừng là cậu giật mình rồi ré lên. Thế là cháu lại nghe bà rầy.


Cháu khóc thút thít vì bị oan: “Con tưởng cậu ngủ rồi nên mới ngừng đưa. Con mỏi, mới ngưng có chút xíu mà cậu cứ khóc hoài!”


Lúc về chịu tang cho má, Nó có gặp lại cô cháu. Câu đầu tiên khi cậu cháu gặp nhau sau hơn hai mươi mấy năm xa cách là “Cậu K còn nhớ cháu hông? Con Khen nè, cái đứa từng đưa võng ru cậu ngủ nè!”


Nó vừa thấy vui vui mà cũng vừa xốn xang bùi ngùi.


Bà thì nay đã đi xa rồi, cậu không còn là đứa nhỏ hay khóc nhè nữa, và cháu thì cũng già đi theo năm tháng.


 


***


 


Hình như mỗi chúng ta ai cũng đều lớn lên trong nhịp võng qua tiếng ru nhẹ nhàng của mẹ. Nhưng mấy ai còn nhớ nổi từng câu hát lời ru.


Cũng vậy, Nó chỉ có thể mơ hồ nhớ những lần được Má tắm hay đút cho ăn là giỏi lắm rồi. Tuy nhiên, Nó vẫn biết rõ một điều là hôm nay ngày vọng mẹ, đang nằm nghe tiếng kẽo kẹt võng đưa mà ngỡ như đang lắng nghe giọng ầu ơ tha thiết êm đềm của ngày xưa, sao mà mộc mạc như dĩa xôi đậu phộng mà Nó nấu lên để cúng, để nhớ về Má của Nó.

26 người chết vì ngộ độc thực phẩm ở Pakistan

LAHORE, Pakistan (NV)Hai mươi sáu người, phần nhiều trong cùng một gia đình, bị thiệt mạng và hằng chục người khác phải nhập viện ở Pakistan, sau khi ăn phải một loại bánh ngọt có trộn thuốc trừ sâu, theo tường thuật của CNN.

   Laddu, bánh ngọt làm từ lúa mì, bột nhão và đường, thịnh hành ở Ấn Độ và Pakistan. (Hình: Wikipedia)

Giới y tế địa phương cho hay, các bệnh nhân sống sót phải được chuyển đến các bệnh viện ở Lahore hoặc Karachi vì cơ sở địa phương không có đủ phương tiện để súc ruột.

Sự kiện này xảy ra tại làng Karor Lal Esan ở tỉnh Punjab, cách Lahore chừng 400 cây số về hướng Đông.

Ông Umer Hayat mua năm ký bánh ngọt Laddu tại tiệm bánh Tariq Hotel & Sweet để mừng sinh nhật đứa cháu nội, Abdullah.

Laddu là thứ bánh ngọt làm từ lúa mì, bột nhão và đường, thịnh hành ở Ấn Độ và Pakistan, được dùng trong các lễ lạt như đám cưới, sinh nhật và cúng kiếng.

Hôm Thứ Năm, mọi người bắt đầu cảm thấy đau bụng dữ dội.

Ông Hayat đang trong tình trạng nguy kịch tại bệnh viện, trong khi sáu người anh em trai, một em gái và hai trẻ em trong cùng gia đình ông, là trong số 26 người bị thiệt mạng.

Ông Muhammad Sajjad, cha của bé Abdullah, may mắn sống sót nhưng đang được điều trị.

Theo các nhà điều tra, người làm của tiệm bán bánh xác nhận đã vô ý trộn thuốc trừ sâu vào bột khi làm bánh.

Được biết, thuốc trừ sâu tìm thấy trong bánh là chất bị cấm ở Pakistan, không tiệm nào được phép bán, nhưng người dân địa phương cho biết, họ có thể mua bất cứ nơi đâu để dùng trong việc trồng trọt.

Tiệm bánh bị đóng cửa, hai người anh em chủ tiệm bị bắt sau đó, và cảnh sát đang tiếp tục điều tra. (TP)

Tin mới cập nhật