Ngạt khí độc, 4 phu đào vàng chết thảm

QUẢNG NAM (NV) – Thấy nhóm công nhân đang làm dưới hầm bị ngạt, nhiều người định lao xuống cứu nhưng không được và cũng không dám báo công an do khai thác vàng lậu, khiến 4 người chết.

Một trong số nạn nhân đã chết được đưa ra khỏi miệng hầm. (Hình: VnExpress)

Truyền thông Việt Nam dẫn lời ông Huỳnh Sông Thu, phó giám đốc công an tỉnh Quảng Nam, ngày 13 tháng 4, cho biết, nhóm phu vào hầm để đào vàng lậu ở thị trấn Thạnh Mỹ cho nổ mìn để làm vàng. Do mìn nổ đốt cháy hết không khí bên trong khiến 4 người chết ngạt và một người bị thương.

Theo tin Tiền Phong, khoảng 17 giờ ngày 12 tháng 4, một nhóm phu vàng nhiều người đang khai thác vàng lậu dưới hầm sâu ở thị trấn Thạnh Mỹ, huyện Nam Giang thì bị ngạt khí. Các phu vàng làm ở trên miệng hầm bị ngạt khí nhẹ cố lao xuống hầm để cứu bạn nhưng bất thành do trong hầm có luồng khí độc.

Do nhóm này khai thác vàng lậu nên không dám báo với công an để cứu nạn. Mãi đến 2 tiếng sau, cơ quan chức năng huyện Nam Giang mới hay tin, điều xe cứu thương, bác sĩ cùng lực lượng cứu hộ đến hiện trường bơm khí oxy suốt nhiều giờ xuống dưới hầm để đưa người xuống cứu các nạn nhân.

Đến khoảng 23 giờ cùng ngày, lực lượng cứu hộ đã đưa 5 nạn nhân bị ngạt khí ra ngoài, nhưng trong đó 4 người gồm 3 anh em ruột là Cút Văn Hiếu (32 tuổi); Cút Văn Sơn (35 tuổi); Cút Văn Nam (20 tuổi) dân tộc Khơ Mú, trú xã Bảo Thắng, Kỳ Sơn, Nghệ An và Nguyễn Kim Vui (27 tuổi), thị trấn Thạnh Mỹ, đã chết. Nạn nhân sống sót còn lại được cấp cứu tại bệnh viện Nam Giang.

Ông Chrưm Thanh Vòm, giám đốc trung tâm y tế huyện Nam Giang, cho biết, đây là vụ giải cứu chưa từng xảy ra tại địa phương, hiện trường khi tiếp cận rất khó khăn do vùng rừng núi hiểm trở nên mất nhiều thời gian, trong khi đó nạn nhân ngạt khí có thể đã chết trong vòng 10-15 phút trước đó.

“Hầm này khi trực tiếp vào, tôi thấy chỉ cách miệng núi 10 mét, song nó nằm trong ngách lại nhiễm khí nên tiếp cận rất khó khăn,” ông Vòm nói.

Hiện công an đã có mặt tại bệnh viện đa khoa Bắc Quảng Nam để khám nghiệm hiện trường và lấy lời khai các nhân chứng. (Tr.N)

Miền Tây bị sông, biển ‘nuốt’ 500 héc ta đất mỗi năm

MIỀN TÂY (NV) – Mỗi năm, sạt lở đã “ngoạm” mất 500 héc ta đất của vùng đồng bằng sông Cửu Long, làm người dân ở nhiều tỉnh mất nhà và phập phồng lo “chạy lở.”

Một phần căn nhà của ông Lai Tấn Đủ đã bị sóng biển đánh sập. (Hình: Người Lao Động)

Người Lao Động ngày 13 tháng 4, dẫn tin từ Bộ Nông Nghiệp cho biết, với trên 700 cây số bờ biển, khu vực miền Tây hiện có 265 điểm sạt lở bờ sông, bờ biển với tổng chiều dài 450 cây số, trong đó có 20 địa điểm đang sạt lở liên tục. Sạt lở đã ăn 500 héc ta đất của vùng miền Tây với tốc độ dọc theo bờ biển lên đến 30-40 mét/năm.

Tại cửa biển Gành Hào, huyện Đông Hải, tỉnh Bạc Liêu, cách đây hơn 20 năm, từ bờ kè chắn sóng hiện tại đi xuyên qua một cánh rừng phòng hộ, rồi thêm một dải đất trống khoảng hơn 500 mét nữa mới thấy được nước biển, nhưng giờ đây, sóng biển ngoạm mất đất đai, rừng phòng hộ và tiến vào sát thị trấn đông đúc này, đe dọa cuộc sống của 4,000 hộ dân. Trong khi đó, đoạn kè chắn sóng hàng trăm tỷ đồng được xây từ năm 2000 dường như không còn đủ sức chống chọi với những cơn sóng hung tợn.

Tình trạng xói lở bờ biển ở tỉnh Kiên Giang cũng ngày càng diễn ra nghiêm trọng do diện tích rừng phòng hộ bị thu hẹp. Nhiều hộ dân đã mất nhà cửa hoặc phải dời nhiều lần để tránh thiệt hại. Mới đây, cả nhà ông Lai Tấn Đủ, ngụ xã Vân Khánh, huyện An Minh, đang ngủ say thì một phần căn nhà bị sóng đánh sập xuống bờ biển. Cũng do xói lở bờ biển mà ở xã Kim Quy, huyện An Minh phải dời sâu trong đất liền 500 mét.

Tương tự, mũi Cà Mau từng là vùng bãi bồi, hàng năm lấn biển hàng chục, hàng trăm mét thì giờ phía bờ Đông đang bị sạt lở nghiêm trọng, có những nơi lên đến 50 mét.

Ngoài bờ biển, bờ sông Tiền và sông Hậu cũng xảy ra sạt lở nghiêm trọng vào đầu và cuối mùa lũ tại các khu vực nóng, như: Thị trấn Tân Châu, tỉnh An Giang; thị xã Sa Đéc, thị trấn Hồng Ngự; xã An Hiệp, huyện Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp; thành phố Vĩnh Long, tỉnh Vĩnh Long; khu vực Châu Đốc, thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang…, với quy mô sạt lở từ vài trăm mét đến vài cây số.

Thậm chí, sạt lở còn diễn ra trong cả mùa khô, không chỉ xảy ra trên các sông chính mà ngay cả các kênh rạch lớn như: kênh Xáng Xà No chạy qua Cần Thơ và Hậu Giang; kênh Vĩnh Tế, An Giang…

Tin cho biết, do nằm đầu nguồn sông Tiền nên tỉnh Đồng Tháp luôn chịu thiệt hại nặng nề nhất ở khu vực miền Tây về tình trạng sạt lở bờ sông xảy ra ở nhiều nơi. Ông Lê Thanh Hùng, chi cục trưởng Chi Cục Thủy Lợi tỉnh Đồng Tháp, cho biết, các ngành chức năng đang cùng địa phương vận động di dời 1,000 hộ dân vùng sạt lở đến các cụm, tuyến dân cư mới.

Trong khi đó, ông Hoàng Văn Tuấn, phó giám đốc Sở Nông Nghiệp tỉnh Kiên Giang, khẳng định, xói lở xảy ra ở hầu hết các huyện ven biển trong tỉnh. Hiện 2 đoạn đai rừng phòng hộ ở huyện An Minh chỉ còn rất mỏng, khoảng 30-100 mét, gây ảnh hưởng đến đời sống của ngàn hàng hộ dân.

Theo ông Nguyễn Hữu Thiện, chuyên gia nghiên cứu độc lập về sinh thái miền Tây, lượng phù sa đổ về đồng bằng sông Cửu Long trước đây khoảng 160 triệu tấn bùn cát/năm. Sau khi Trung Quốc xây các đập ở thượng nguồn sông MêKông, lượng phù sa chỉ còn 75 triệu tấn/năm. Nếu Lào và Cambodia xây thêm đập thì tương lai lượng phù sa này chỉ còn 42 triệu tấn/năm khi đổ về ĐBSCL. Thiếu phù sa sẽ sinh ra hiện tượng “nước đói” nên lòng sông sẽ “cạp” 2 bên bờ sông, bờ biển để bù vào, sinh ra sạt lở. Do vậy, vùng này sẽ còn tiếp tục bị mất đất trong thời gian tới. (Tr.N)

Hạ Viện phàn nàn subway Thủ Đô yếu kém

 

WASHINGTON (AP)Một Dân Biểu Cộng Hòa hôm Thứ Tư nói rằng Quốc Hội có lẽ sẽ không chấp thuận cứu nguy cho hệ thống xe điện ngầm ở thủ đô Washington sau một loat những trục trặc trong việc điều hành.

Trạm xe điện ngầm McPherson Square Metro Station ở Washington. (Hình: AP /Pablo Martinez Monsivais, File)

Dân Biểu John Mica tiểu bang Florida, cho biết $700 triệu tài trợ liên bang để cải thiện hệ thống Metro ở Washington chưa được dùng tới do sự kém cỏi trong vấn đề quản lý. Dân Biểu Mark Meadows tiểu bang North Carolina, chủ tịch tiểu ban giao thông, trong một bản thông cáo đưa ra nói rằng Metro “đồng nghĩa với phục vụ kém, chậm trễ và thiếu an toàn.”

Ban giám đốc hệ thống Metro thủ đô Washington hôm Thứ Tư điều trần trước hai tiểu ban Hạ Viện. Tổng Giám Đốc Paul Wiedefeld nói là cuộc thanh tra tìm thấy nhiều vấn đề khiếm khuyết trong hệ thống bảo trì đường sắt, giây điện và toa tàu. Ông đã quyết định cho hệ thống Metro ngưng chạy một ngày vào tháng trước sau khi xảy ra hỏa hoạn tương tự như vụ cháy hồi năm ngoái làm một hành khách thiệt mạng.

Chủ tịch hội đồng điều hành Metro, ông Jack Evans, cho rằng một phần lý do trong những yếu kém của Metro là thiếu tài trợ liên bang để sử dụng cho công tác bảo trì. (HC)

‘Nữ quân nhân tác chiến là điều không thể thay đổi’

CAMP PENDLETON, California (AP) – Trong buổi gặp gỡ khoảng 1,500 quân nhân thủy quân lục chiến và hải quân tại căn cứ Pendleton gần San Diego hôm Thứ Ba, Bộ Trưởng Hải Quân Mỹ Ray Mabus khẳng định rằng quyết định để nữ quân nhân tham gia vào nhiệm vụ tác chiến là điều không thể thay đổi.

Bộ Trưởng Ray Mabus (trái) tại một cuộc điều trần trước Quốc Hội, 2016. (Hình: Chip Somodevilla/Getty Images)

Ông Mabus cũng khẳng định chính sách cho phép quân nhân công khai đồng tính được tiếp tục phục vụ trong quân đội.

Đây là chuyến viếng thăm thứ ba của ông Mabus đến một căn cứ lớn của thủy quân lục chiến để giải thích vấn đề này cho các quân nhân các cấp, kể từ khi bộ trưởng quốc phòng Ash Carter hồi Tháng Mười Hai loan báo sẽ để cho các nữ quân nhân có cơ hội tham gia vào nhiệm vụ tác chiến.

Ông Mabus cũng liên tiếp xác nhận rằng các tiêu chuẩn tuyển lựa sẽ không bị hạ thấp chỉ để tạo cơ hội cho nữ quân nhân.

“Chúng ta đã qua thời gian quyết định. Bộ trưởng Quốc Phòng đã có quyết định. Nay chúng ta phải thi hành,” ông Mabus nói.

Giới chỉ huy cao cấp thủy quân lục chiến Mỹ không muốn để nữ quân nhân tham gia vào một số vị trí chiến đấu, nói rằng các cuộc nghiên cứu cho thấy các đơn vị hỗn hợp nam nữ không chiến đấu hiệu quả như các đơn vi chỉ gồm nam giới. Ông Carter, với sự hậu thuẫn của ông Mabus, bác bỏ lập luận này. (V.Giang)

FBI trả tiền hacker mở khóa iPhone

WASHINGTON (NV) – Sở Điều Tra Liên Bang Mỹ (FBI) đã mở được khóa điện thoại của kẻ khủng bố ở thành phố San Bernardino, tiểu bang California, nhờ sự trợ giúp của một số chuyên gia xâm nhập hệ thống điện toán, thường được gọi là hacker, vốn đã tìm ra ít nhất là một khe hở trong nhu liệu của Apple và chỉ cho cho FBI hay, theo các nguồn tin thông thạo.

Thông báo của FBI là một thất bại cho Apple. (Hình: AP Photo/Carolyn Kaster)

Bản tin của tờ báo Washington Post hôm Thứ Ba nói rằng các dữ kiện có được dùng để tạo ra nhu liệu để giúp FBI mở được mật mã cá nhân của máy mà không khiến khởi động việc xóa các dữ kiện trong máy điện thoại này.

Các tay hacker nói trên, thường không muốn được nhiều người biết tới, chuyên tìm kiếm những khe hở trong nhu liệu hoặc hệ thống điện toán và có khi sau đó đem bán những hiểu biết này cho chính các công ty liên hệ hoặc cho chính phủ. Trong vụ này, họ được chính phủ Mỹ trả một số tiền cho sự trợ giúp nói trên.

Bản tin Washington Post nói việc mở khóa chỉ cần có 26 phút, nhưng đây không phải là điều khó khăn cho FBI. Vấn đề chính là làm sao làm tê liệt một biện pháp bảo mật của máy, vốn sẽ xóa hết dữ kiện sau 10 lần đánh sai mã số mở khóa.

Cơ quan FBI trong vụ này đã không cần nhờ tới sự trợ giúp của công ty Cellebrite tại Israel, như một số nguồn tin cho hay trước đây.

Chính phủ Mỹ hiện đang tính xem có nên thông báo các khe hở tìm ra cho công ty Apple hay không.

Giám đốc cơ quan FBI, ông James B. Comey, cho hay giải pháp mở khóa vừa tìm ra chỉ hiệu quả với loại iPhone 5C, dùng hệ thống iOS 9. Công ty Apple hồi tuần qua nói rằng sẽ không kiện chính phủ để biết được là làm sao có thể mở được khóa iPhone của họ. (V.Giang)

Mưa đầu Xuân


Bùi Bích Hà


Bây giờ ở Việt Nam đang là cuối Xuân đầu hạ. Hôm qua, ngày âm lịch là mùng 3 tháng 3, tiết Thanh Minh. Ở quê nhà ngày xưa, chập này các nghĩa trang tấp nập người lui tới, khệ nệ mang theo lễ vật cúng mộ thân nhân. Đèn nhang, hoa, trái, xôi, gà, đồ mã cho người đã khuất, cả lễ vật tam sên và rượu trắng để cáo thổ thần thổ địa, tạ ơn bảo vệ người dưới mộ tuy không lạc nghiệp nữa nhưng cũng cần an cư.


Đó đây trong các nghĩa trang, bóng vợ hiền, con thảo lui cui bày biện, khấn khứa trong làn khói hương mờ ảo. Trước đó, họ đã lui cui nhổ cỏ khắp bốn xung quanh, lau rửa mộ chí, có khi sơn phết lại, quét sạch rác và lá khô rơi rụng khiến những nấm mộ được chăm sóc nhân tiết Thanh Minh hớn hở trút bỏ nét đông xuân vội vàng, ủ dột, khoác lên mình xiêm áo mới. Lũ trẻ loắt choắt, nghèo đói, chân đất, quần cụt, áo rách bươm, mặt mũi sạm đen, tóc cháy nắng vàng khè, khô như rơm, sống trong ngôi làng gần nghĩa trang, mỗi năm một lần, chờ đón ngày này để túa ra như ong vỡ tổ. Chúng chạy nhanh như những con chuột ngày giữa các hàng mộ đang có thân nhân khấn khứa, sì sụp lễ, chỉ chờ nhang tàn và ánh mắt cho phép của gia chủ là chúng xô vào nhau giành giật đồ ăn. Người lớn gọi chúng là đám cô hồn sống.


Thật ra theo tục lệ, nhà nào cũng vui lòng ban phát phẩm vật đã dâng cúng thân nhân cho lũ trẻ thèm ăn như một cách bố thí để cầu phước. Người Huế gọi nghi lễ này là “chạp mộ.” Người miền Bắc gọi là “tảo mộ.” Sinh ra và lớn lên ở Huế tới tuổi ngoài hai mươi, Thanh Minh với tôi là tất cả những gì tôi vừa kể theo trí nhớ mình, thực sự chưa một lần nào được chiêm ngắm cảnh trí ngày hội Đạp Thanh nô nức như mô tả trong truyện Kiều của cụ Tiên Điền Nguyễn Du: …Thanh minh trong tiết Tháng Ba, Lễ là tảo mộ, hội là Đạp Thanh, Gần xa nô nức yến anh, Chị em sắm sửa bộ hành chơi Xuân, Dập dìu tài tử giai nhân, Ngựa xe như nước, áo quần như nen, Ngổn ngang gò đống kéo lên, Thoi vàng vó rắc, tro tiền giấy bay… Không biết có nơi nào khác trên quê hương chúng ta Thanh Minh đẹp và náo nhiệt như vậy không hay đại thi hào của chúng ta đã chỉ mô phỏng từ câu chuyện Thanh Tâm Tài Nhân của Trung Hoa, xảy ra tại một địa danh đâu đó mà bây giờ ở tuổi cổ lai hy, tôi nghiệm ra, thấy được, lồng trong cảnh trí nên thơ dưới ngòi bút tài hoa của cụ Tiên Điền, cái hay, cái mới lạ và nhân bản, đã kết nối, diễn đạt, không thể nào toàn vẹn hơn sự sống và sự chết luôn kề cận nhau như bóng với hình, như ngày với đêm.


Chẳng phải cũng chính ở một nơi có những huyệt mộ im lìm chôn giấu những người đã khép mắt, xuôi tay vĩnh viễn rời bỏ cõi đời này mà duyên nợ đa đoan bỗng khiến xui Kim Trọng nhác thấy “hai Kiều e lệ nép vào dưới hoa,” mở màn cho cuộc tình oan trái làm rơi nước mắt nhiều thế hệ hậu sinh ư? Thế kỷ 20, nhạc sĩ Phạm Duy đã viết lời cho một bản thiền ca của ông với ý niệm tử sinh như nhân gian thường cảm nhận: …Người đi trong không gian, nhịp xe uốn vòng tử sinh. Bánh xe tang ngoại ô, chiếc nôi trong vườn hoa… Nơi này trái vừa hái, bông hoa vừa tàn rơi, nơi kia nụ non, lộc biếc chào đời. Và như thế, đời sống vừa tươi mới vừa cạn khô, như mặt đất vừa thấm mưa rồi sẽ thấm nắng, liên lỷ trong thời gian vô tận của Thiên nhiên huyền nhiệm không có lúc bắt đầu, không có lúc kết thúc so với vòng quay ngắn ngủi đời người.


Nửa đêm chủ nhật, thức giấc trong tiếng mưa rơi nhẹ bên ngoài cửa sổ, xao xác, buồn ơi nỗi nhớ nhà! Nằm gắng, lắng nghe tiếng cơn mưa xuân thì thầm lẫn với tiếng thở của chính mình trong đêm vắng, hình dung ra sự mong manh của kiếp người. Lại chợt nhớ Thiền Ca Phạm Duy: “Người đi trong không gian, thở hơi gió từ ngàn năm,” thân tứ đại ủ gió trong từng tế bào tràn trề sức sống nên mong manh cũng là vững chãi. Sáng sớm ra vườn, những sợi mưa trong veo vẫn còn lướt thướt mái hiên và trên những tàu cau nhà hàng xóm. Thảm cỏ Augustin vừa trở lại lấm tấm màu xanh mạ non, có vẻ sởn sơ dưới cơn mưa đầu xuân. Mấy bụi hồng uống no nước, có cành sà thấp gần chạm đất, mang nặng đâu kém mẹ hiền chín tháng cưu mang? Cận ngày sanh nở, mẹ nghèo vẫn quang gánh ì ạch, lần từng hạt gạo cho bữa cơm chiều. Mẹ ít nghèo hơn vẫn tay nâng bụng, tay vịn cầu thang để tới chỗ ngồi làm việc, chắt chiu ngày nghỉ cho con thơ cần mẹ nhiều hơn 8 tuần hộ sản. Ở Mỹ, văn minh và tiện nghi nhất thế giới thì cả hai mẹ con đều cố thu mình trên ghế lái, cho mẹ chạy nốt những chuyến đi/về làm cuối của thai kỳ.


Trời mát. Tiếng đàn sẻ ríu rít mừng mưa sau những ngày khô nỏ, lông lá như quần áo cũ treo trong tủ lâu ngày bám bụi, sáng nay được mẹ trời tắm giặt sạch sẽ. Một chú hay một cô không biết chim gì, có mào nhọn trên đầu, cổ khoang màu nâu đậm và nâu nhạt, tung tăng nhẩy trên bờ tường, một mình mà xem ra hạnh phúc lồ lộ. Không biết giữa người và chim, phía nào tán thưởng tự do nhiều nhất nhỉ? Hình như chim vì lồng son, cóng sứ không làm chúng vui, cũng không cầm chân chúng, sểnh cửa là chúng bay vút đi ngoại trừ đàn chim két ở Disneyland đã bị tẩy não và được huấn luyện để trở thành những con thú nhỏ trình diễn giúp vui quần chúng. Chim một mình vẫn ca hát véo von cùng mặt trời. Người một mình hay ủ rũ than thân trách phận nhưng hai mình chưa chắc đã vui.


Tôi ở Cali 30 năm, rất ít kỷ niệm với mưa Cali. Tất nhiên vì Cali ít mưa, chưa kể 4 năm nay, Cali bị hạn hán nặng. Có những ngày bầu trời ẩm sẫm, tưởng chừng sẽ mưa nhưng rồi đến xế trưa lại hửng nắng. Chẳng bù với Huế của tôi những năm xưa mưa thối đất, những cơn mưa ào ạt, những cơn mưa dai đẳng, buồn thê thiết, trẻ con đi học cả ngày mình mẩy. quần áo không bao giờ khô. Tôi rất quen với những đêm mùa đông rét mướt ngồi học bài khuya rồi đi ngủ trong tiếng mưa rơi không ngớt ngoài vườn, thỉnh thoảng ì ọp tiếng vài con ễnh ương kêu ở bờ ruộng trước mặt nhà, đem nỗi quạnh hiu và tịch mịch vào lòng. Bây giờ, căn nhà tôi ở rất gần với sông Santa Ana. Hai chiếc cầu bắc qua sông trên đường Fairview và đường First hiếm khi được soi bóng nước vì lòng sông cạn khô, trắng xóa xi măng, khiến tôi nhớ sông Hương ở cái thành phố làm nên tuổi thơ của tôi mà bây giờ nhớ về nó, tôi hình dung ra cả cái bụng sông tưởng chừng êm ả nhưng sâu bên dưới, nước cuồn cuộn bên này bên kia bờ. Tôi đã bao nhiêu lần đi trên những chiếc cầu bắc qua những dòng sông riêng biệt ở quê hương, tay vuốt mặt hai mùa mưa nắng, những giọt mồ hôi và những giọt lệ trời, không biết có một dòng sông vô hình khác mải miết cuốn đi năm tháng của đời mình cũng hệt như nước chảy chân cầu, chẳng biết trôi về đâu, tới đâu?


Tôi đã đi qua và dừng lại, có những buổi sáng, buổi chiểu ngồi trên bờ sông Tiền, sông Hậu, sông Cửu Long, yêu cuộc đời nồng nàn hương vị và sức sống của dân tôi thể hiện đậm nét trên các con sông ấy những năm tháng yên bình, những năm tháng chiến tranh, một sức sống hồn nhiên, vạm vỡ, bền bỉ, kiên trì, chạm mặt và giải quyết mọi thử thách hàng ngày không một lời than vãn. Xa quê hương rồi, những dòng trường lưu quê người nghe chừng mênh mông hơn, hung hãn hơn nhưng cũng xa vắng hơn và vô cùng lạ mặt, làm gì có cảnh trên bến dưới thuyền thương buôn mua bán tấp nập, tiếng nói, tiếng cười, tiếng kêu réo sải đi trên sông nước màu mỡ phù sa. Giữa dòng, những đoàn ghe máy chở khẳm nối vào nhau chậm rãi trôi, khói thổi cơm chiều từ cái cà ràng phía sau tỏa bay mùi cơm gạo mới, mùi khô nướng, mùi tép rang thơm quen làm cồn cào gan ruột và làm thèm chảy nước miếng.


Tôi ngồi đây, là một trong những khán giả còn lại của sân khấu đời sắp vãn cuộc, nhìn nhiều cảnh trí thay đổi, nhiều diễn viên ra vào sàn diễn đã làm xong vai trò của họ và vẫy tay chào tạm biệt. Mỗi người ra đi, lui vào hậu trường lần cuối, mang theo một chút gì của tôi có lúc buồn vui cùng họ nên sự hao hụt ngày càng nhiều, tiếc thương ngày càng chồng chất và nhớ nhung khôn nguôi.


Cảm ơn cơn mưa đầu xuân sáng nay, đến như một người bạn cũ thân tình. Dù vóc vạc, dung mạo, ngôn ngữ ít nhiều đã khác nhưng chút tình cố cựu và sự chia sớt dịu dàng vẫn còn nguyên vẹn giành cho nhau, giây phút này cũng sẽ là mãi mãi…

Angry birds going green!


Hình như là Donald Trump có lý!

NATO – Liên Âu và Hoa Kỳ

Hùng Tâm/Người Việt

Trong cuộc tranh cử tổng thống Hoa Kỳ năm nay, ứng cử viên Donald Trump bên Cộng Hòa có biệt tài nói nhảm và gây phản ứng cho mọi người.

Bên trong nước Mỹ, nỗi lo về kinh tế và sự bực bội về xã hội có thể khiến nhiều người gay gắt phản ứng, khi chống đối hoặc ủng hộ ông Trump. Với thế giới bên ngoài, tình trạng náo loạn và không khí hực lửa của cuộc tranh cử lại như được ông Trump đổ thêm dầu, cho nên người ta càng e ngại viễn ảnh Hoa Kỳ sẽ có tổng thống thứ 45 là Donald Trump.

Nhưng, theo quy tắc “đôi khi người nói trăm điều tối cũng có một câu sáng,” việc Donald Trump phê phán Minh Ước Phòng Thủ Bắc Đại Tây Dương NATO và phần đóng góp thiếu công bằng của các nước Âu Châu cho tổ chức này lại không hoàn toàn sai. Nhìn xa hơn vậy, vai trò của NATO, hay của Hoa Kỳ trong minh ước quân sự này, lại là vấn đề mà Tổng thống Mỹ sẽ phải giải quyết trong tương lai.

Hồ Sơ Người Việt xin nói về hồ sơ đó.

Sức nặng của áo giáp

Được thành lập vào Tháng Tư năm 1949 trong thời Chiến Tranh Lạnh, NATO là minh ước quân sự có mục tiêu bảo vệ các nước Tây Âu trước đà bành trướng của liên bang Xô Viết, sau khi Liên Xô thôn tính các nước Đông Âu trong cái trớn thắng lợi của Thế Chiến II. Sáng kiến thành lập xuất phát từ Hoa Kỳ, cường quốc đã đại thắng và đang yểm trợ việc tái thiết Tây Âu. Ngày nay, NATO có 28 thành viên là hai nước Bắc Mỹ (Hoa Kỳ và Canada) và 26 nước Âu Châu, kể cả Cộng Hòa Thổ Nhĩ Kỳ ở Trung Đông. Quy tắc liên phòng được điều 5 của Hiến Chương ghi rõ là tấn công một thành viên là tấn công cả tổ chức nên các thành viên kia đều có nhiệm vụ tham gia bảo vệ.

Minh Ước NATO đã thành công trong nửa thế kỷ là bảo vệ được Tây Âu mà khỏi dụng binh trước mấy chục sư đoàn trong khối Warsaw của Cộng Sản, với sự yểm trợ và thực tế là chỉ đạo của Liên Xô. Thành công đến nỗi có khi bị diễu là không hành mà chỉ ngôn, không đánh mà chỉ nói, “no action talk only.”

Lần đầu tiên NATO ra quân là vào năm 1999 vì mục tiêu nhân đạo với hậu quả ngoại giao là để bảo vệ thiểu số Hồi Giáo tại Kosovo trước nguy cơ tàn sát và diệt chủng của Serbia khi Cộng hòa Liên bang Nam Tư tan rã. Khi ấy, Liên Xô đã tiêu vong và hậu thân của đế quốc này là liên bang Nga đang bị khủng hoảng, gặp nguy cơ vỡ nợ. Ngày nay, đến lượt NATO cũng bị khủng hoảng.

Hãy nói về trách nhiệm đan giáp.

Hoa Kỳ có dân số 320 triệu người, với sản lượng kinh tế hơn 18 ngàn tỷ đô la một năm. Tại Âu Châu, tổ chức Liên Hiệp Âu Châu thành hình từ Thỏa Ước Maastricht vào năm 1994 nay quy tụ 28 quốc gia có dân số là 508 triệu và sản lượng kinh tế là 18 tỷ rưỡi. Nói về sức mạnh kinh tế thì hai khối Âu-Mỹ này bằng nhau dù Âu Châu đông dân hơn đến 200 triệu. Như vậy, trên mệnh giá chính thức thì hai bên có thể chia sẻ trách nhiệm đồng đều để duy trì hệ thống phòng thủ ấy.

Khi thành lập vào thập niên 50 của thế kỷ trước thì các nước Âu Châu bị tàn phá có thể đóng góp ít hơn và trông cậy vào bậc trưởng tràng là Hoa Kỳ. Nhưng Âu Châu đã phục hồi và phát triển mạnh để có sản lượng kinh tế còn cao hơn nước Mỹ, vì sao Hoa Kỳ vẫn gánh vác nhiều nhất cho việc duy trì minh ước đó?

Từ đã lâu rồi, phía Hoa Kỳ đề nghị các thành viên NATO là mỗi nước đóng góp 2% tổng sản lượng của mình cho hệ thống phòng thủ chung mà chỉ có vài nước, trước tiên là Anh và Pháp, còn cố gắng. Hầu hết đều châm ít tiền hơn cho việc mua ổ khóa hay đan áo giáp để tự vệ, trong khi nước Mỹ chi ra 2.7% tổng sản lượng. Tính chất thiếu công bằng mà Donald Trump nói ra được phản ảnh từ mấy con số trừu tượng đó.

Nhưng vấn đề không chỉ là kế toán!

Ý chí tự vệ bằng quyền lực mềm

Khi Minh Ước NATO được thành lập, Hoa Kỳ là cường quốc giàu và mạnh nhất nên gánh vác trọng trách cho việc phòng thủ chung trước nhu cầu tái thiết và phát triển của Tây Âu. Cái thế bất cân xứng ấy là điều có thể hiểu được và vì quyền lợi của mình Hoa Kỳ cũng có nhu cầu ngăn ngừa Liên Xô thôn tính luôn Tây Âu để chiếm đoạt cả bán đảo Âu Châu trên đại lục địa Âu-Á. Thà như vậy còn hơn Mỹ lại phải đổ quân vào Âu Châu như đã từng làm trong hai thế chiến.

Nhưng hai chuyển động đã thay đổi bài toán an ninh và kinh tế này. Liên Xô tan rã từ cuối năm 1991 và Liên Âu ra đời sau đó, từ 1994. Nhìn từ quan điểm quyền lợi của Hoa Kỳ, cái thế bất cân xứng ấy hết lý do tồn tại và việc Âu Châu đóng góp nhiều hơn là một yêu cầu hợp lý. Nhiều giới chức quân sự Hoa Kỳ dưới các chính quyền Cộng Hòa lẫn Dân Chủ đều đã phàn nàn về sự đóng góp quá ít của Âu Châu.

Thật ra, vấn đề còn phức tạp hơn vậy.

Thứ nhất, Liên Âu không là một thực thể thống nhất về chính trị – không có thực quyền trong nhiều quyết định sinh tử cho cả khu vực, nổi cộm nhất là thực quyền về chánh sách kinh tế, với 19 nước là thành viên của hệ thống tiền tệ thống nhất, là khối Euro đang bị khủng hoảng. Thứ hai, chẳng là một “Hợp Chủng Quốc Âu Châu” như Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, United States of America, Liên Âu không thể có hệ thống phòng thủ quân sự thống nhất và từng nước vẫn có Bộ Quốc Phòng và quân đội riêng do một chính quyền dân cử điều động cho việc tự vệ. Bên trong, cường quốc kinh tế số một là Cộng Hòa Liên Bang Đức còn chểnh mảng hơn nữa với nhu cầu quốc phòng, chứ không bằng Anh và Pháp.

Về tổ chức chính trị, Liên Âu đã rời rạc như thế, về tinh thần hay văn hóa thì còn thê thảm hơn.

Sau hai thế chiến trong thế kỷ 20, các nước Âu Châu đều mệt mỏi với chiến tranh. Không chỉ thiếu quân, thiếu đạn và võ khí, Âu Châu thiếu ý chí tự vệ, nhưng định chế hóa sự nhu nhược đó với chủ trương khai thác “quyền lực mềm” làm sức mạnh. Quyền lực mềm là tất cả những gì có thể làm để khỏi dụng binh: Quyết định trừng phạt kinh tế, phong trào vận động dư luận, hay những thỏa thuận ngoại giao mà không cần tới súng đạn. Âu Châu muốn có sức mạnh tinh thần thay cho sức mạnh vật chất để bảo đảm cái thế cường quốc của mình.

Nhân đó Âu Châu lại nói tới nếp văn hóa hiếu hòa trước sự hung hăng của Hoa Kỳ, như một anh cao bồi lúc nào cũng muốn giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực, trong khi vẫn dựa vào sức mạnh quân sự của nước Mỹ. Khi cuộc khủng hoảng bùng nổ trong thế giới Hồi giáo tại Trung Đông và tràn vào Âu Châu đang lúng túng với đà quật khởi của liên bang Nga tại Georgia năm 2008 rồi Ukraine năm 2014 thì Âu Châu phát giác là quyền lực mềm của mình quá mềm – và sẽ oặt!

Âu Châu không còn khả năng quân sự để bảo vệ an ninh của mình nữa.

Manh giáp tanh bành

Vì khái niệm quyền lực mềm của Âu Châu, Minh Ước NATO bị khủng hoảng khi tổ chức và mục tiêu không còn như xưa.

Sự sụp đổ của Liên Xô khiến nhiều nước Đông Âu (nhìn theo trục Đông-Tây) hay Trung Âu (nhìn theo trục Nam-Bắc) đã thoát khỏi chế độ Cộng Sản ngoại lai, vừa cộng sản vừa ngoại lai vì là chế độ Xô viết của Nga. Các quốc gia nạn nhân này bèn tham gia vào minh ước NATO vì hai lý do. Càng ở gần liên bang Nga thì càng thấy lý do phòng thủ là quan trọng. Các nước ở xa hơn thì thấy NATO là bậc thềm Âu hóa: Được hội nhập vào khối Âu Châu tự do và thịnh vượng hơn.

Sự thể rất tế vi và phức tạp ấy giải thích việc các quốc gia nạn nhân của Cộng Sản Xô Viết muốn hội nhập vào Liên Âu và NATO.

Khốn nỗi, NATO là một minh ước quân sự, nơi mà các thành viên phải xử lý việc sử dụng bạo lực với quân trang quân cụ và lính tráng. Các quốc gia nằm dưới tầm đạn của liên bang Nga còn có thể chú ý đến khía cạnh kém vui đó và muốn NATO là áo giáp cho mình. Các nước kia thì chưa chắc, nhất là khi viễn ảnh chiến tranh lại ở xa, chứ nỗi băn khoăn về kinh tế mới là ưu tiên thiết thực.

Huống hồ ngay trong khối Liên Âu, các nước Bắc Âu hay Tây Âu cũ cũng có quan niệm khác.

Tại Bắc Âu, kể cả Anh Quốc, các nước vẫn còn gắn bó với tinh thần Đại Tây Dương nguyên thủy và tương đối gần với quan điểm của Hoa Kỳ. Tại Tây Âu, cường quốc kinh tế số một là nước Đức không nhìn liên bang Nga của lãnh tụ Valdimir Putin với cùng quan điểm tương tự như các quốc gia Đông Âu là Ba Lan hay ba nước Cộng hòa vùng Baltic. Với Đức, nước Nga là một lợi thế kinh tế vì là nguồn cung cấp năng lượng và một thị trường đầu tư và xuất cảng.

Do vị trí và toan tính riêng, ngần ấy quốc gia Âu Châu đều nhớ tới thành viên kia của NATO, là Hoa Kỳ. Nước Mỹ có bổn phận bảo vệ họ như đã từng bảo vệ trong thời Chiến Tranh Lạnh. Qua ngần ấy tuyên bố ngang ngược và nhảm nhí, Donald Trump lại làm được một việc có ích: cảnh báo Âu Châu rằng Hoa Kỳ cũng mệt mỏi rồi!

Nhưng ra khỏi không khí bát nháo của cuộc tranh cử tại Hoa Kỳ, ta thấy vấn đề không thu gọn vào hồ sơ NATO hay vào yêu cầu góp tiền mua súng trừ gian. Vấn đề là chuyện gì lớn hơn vậy mà nguy hơn vậy, là quan hệ giữa Hoa Kỳ và Âu Châu.

Chẳng những nền móng của NATO đã thay đổi mà thực thể Liên Âu có thể bị khủng hoảng rồi chia thành ba bốn khối, mỗi khối lại cố giật một mảnh của manh giáp NATO. Dù là vất vả, các thành viên còn khả năng cải sửa lại cơ chế và tổ chức của NATO, nhưng các nước Liên Âu chẳng thể quyết định về tương lai của chính mình. Cuộc trưng cầu dân ý vào ngày 23 Tháng Sáu này tại Anh Quốc, để xem dân Anh có còn muốn là thành viên Liên Âu nữa hay chăng, là một nhắc nhở.

Kết luận ở đây là gì

Khi Liên Âu chưa biết là sẽ đi về đâu thì Hoa Kỳ có thể làm gì?

Chẳng lẽ lại vượt biển để khuyên giải Âu Châu về lẽ tử vong?

Anh cao bồi này có tư cách gì?

Hóa ra Donald Trump cũng được việc!

Ký ức mắm cá linh

Tạ Phong Tần


Tháng Bảy, Tháng Tám âm lịch hàng năm, nước từ thượng nguồn sông MêKông đổ về phía hạ lưu theo con sông Tiền và sông Hậu. Rồi mùa lũ, nước từ Biển Hồ (Cambodia) đổ về Hồng Ngự (Đồng Tháp) để tuôn ra các con kinh, sông lớn nhỏ ở miền Tây. Thường thì khu vực Đồng Tháp trũng thấp nước chảy không kịp, đọng lại dâng lên ngập hết đồng ruộng, ao hồ, nhà cửa, người dân kêu là mùa nước nổi.

Hình minh họa: Ðông Nguyên

Trôi theo dòng nước từ thượng nguồn MêKông và Biển Hồ là vô số loại cá tràn về, theo dòng thủy lưu, chúng vừa đi vừa lớn lên, vừa sinh sản. Trong số cá tràn về miền Tây này, nhiều nhất là cá linh. Dựa vào đặc điểm hình dạng bên ngoài, người dân đặt cho chúng các tên để phân biệt gồm: linh rìa, linh ống, linh cám… Đầu mùa, cá linh còn bé, khoảng bằng đầu đũa ăn cơm, người ta kêu bằng cá linh non, ăn không cần bỏ xương vì xương cá rất mềm. Hồi xưa, nghe nói cá nhiều đến mức độ người ta lấy vợt xúc đổ vào chứa trong xuồng, chèo xuồng đi trúng luồng cá thì xúc một lát đã đầy xuồng cá.

Cá linh tuy nhỏ nhưng thịt ngọt, xương mềm, dùng nấu canh, kho tương ăn cả đầu lẫn đuôi không bỏ thứ gì. Cá linh mà nấu canh chua bông điên điển, canh chua bông so đũa với cơm mẻ làm chất chua thì ngon tuyệt vời. Cho nên, dân miền Tây có câu: “Canh chua điên điển cá linh/ Ăn chỉ một mình thì chẳng biết ngon.” Ăn một mình không biết ngon là vì cá linh nhỏ, làm hơi tốn công, mà ngồi lặt bông nấu canh cũng tốn nhiều thời gian nữa, một mình làm các việc tỉ mỉ xong đến khi có nồi canh thì mệt quá, dù sơn hào hải vị ăn cũng hết nổi, nói gì cá linh. Cho nên, bắt được cá linh thì cả nhà xúm vô, người làm cá, người đi hái bông, người lặt bông, người kiếm mẻ, người nấu, người kiếm trái ớt hiểm dầm nước mắm mặn… một loáng là xong nồi canh bốc khói, bưng ra ăn với nước mắm dầm ớt cay xé miệng, vừa ăn vừa hít hà vui vẻ, nói cười xôm tụ, vậy mới thấy ngon.

Khoảng Tháng Chín, Tháng Mười âm lịch thì cá linh đã “già.” Lúc này, cá mập béo, nhiều thịt, to cỡ ngón chân cái, vây và đuôi màu vàng nhạt. Người dân đi xúc cá bán cho các ghe lớn đong cá linh bằng giạ (thùng 40 lít) như đong lúa. Cá tươi nhảy xoi xói trắng xóa cả một vùng. Cá bán ăn tươi không hết, người dân phải làm mắm, làm nước mắm để dành.Cá linh non nhỏ bằng chiếc đũa, dùng ăn tươi, còn cá linh già lớn con hơn mới làm mắm.

Làm nước mắm cá linh cũng đơn giản. Sau khi lượm sạch rác, rêu bị lẫn trong cá, người ta rửa cá để ráo nước rồi đổ vô lu, rắc muối vào trộn cứ một giạ cá là ba ký muối hột để làm nước mắm. Nước mắm cá linh thơm ngon đặc biệt, có màu đỏ tươi nhờ ủ bằng cá tươi. Bây giờ muốn ăn nước mắm cá linh ngon phải cất công đến Thoại Sơn (An Giang) hay Hồng Ngự (Đồng Tháp), nhờ người quen biết mua mới có, chớ nước mắm cá linh không bán trên thị trường thành phố.

Làm mắm cá linh thì cầu kỳ hơn, mất công sức nhiều hơn làm nước mắm. Phải đánh vảy, mổ bụng cá móc bỏ ruột, rửa sạch cá để ráo nước rồi mới làm mắm. Hồi xưa làm mắm cá linh cực lắm, phải đánh vảy bằng tay. Còn bây giờ, người làm một ít mắm để trong gia đình ăn vẫn làm như xưa, người làm mắm chuyên nghiệp để bán họ sắm máy đánh vảy. Họ mổ bụng cá, móc ruột cho sạch rồi đổ vào máy đánh vảy cho nhanh, sau đó đó mới rửa cá để ráo nước rồi ướp muối. Giai đoạn này người ta kêu là làm mắm xổi. Đem mắm xổi đổ vào lu mái đầm ém chặt, cắt lá chầm vanh tròn bằng miệng lu đậy lên, gài chặt lại bằng cọng lá dừa hay nan tre rồi dằn đá nặng lên. Đổ lên trên một lớp nước muối thật mặn rồi để chừng một tuần đem mắm bỏ ra thau cho “ăn thính.” Thính là gạo lức rang quá lửa xay nhỏ. Người ta chắt lấy nước muối cho mắm khô rồi trộn thính vào mắm xong lại cho mắm trở vào lu ém lại, đổ nước muối chắt ra ban đầu vào như cũ. Để mắm khoảng một tháng nữa thì chao đường vô. Đường sử dụng là đường thốt nốt hoặc đường thẻ, hay đường thùng. Đường được thắng trong chảo, có cho thêm ít cháo nếp và cơm rượu. Mắm miệt Cà Mau làm chao rất ít đường, thường chỉ đủ cho thịt mắm có màu đỏ đẹp mắt, gọi là mắm mặn. Mắm Châu Đốc, An Giang chao đường ngọt hơn.

Mắm cá linh có thể đem kho nước ăn với các loại rau đồng như bông súng, bông điên điển, rau dừa, rau nhút, rau mác, rau cù nèo, lá hẹ, rau đắng biển. Cá linh thịt mềm, béo, xương cũng mềm, nếu còn răng tốt khi ăn cứ nhai hết nguyên xương, không cần bỏ miếng nào.

Hồi xưa, mắm làm xong lấy từ trong lu ra con mắm khô rang, xé lớp da ra thấy thịt cá màu nâu đỏ rất đẹp, nhìn là biết khi làm mắm cá còn tươi xoi xói, nếu thịt mắm màu xám xỉn thì rõ ràng cá không tươi (cá chết, cá sình). Bây giờ, không hiểu sao người ta làm mắm mà chan thêm nước mật đường (loại hàng thứ phẩm mua ở mấy lò làm đường mía), làm cho con mắm ngọt xớt, ướt nhẹp, lỏng bà lỏng bỏng trong thùng đựng mắm, lại còn cho thêm màu hóa học đỏ cam, nhìn ớn óc. Có lẽ cá dùng làm mắm không phải cá tươi, nên mới dụng “hạ sách” này?

Mắm cá linh làm bằng cá tươi bây giờ hiếm lắm, mà hình như không có nữa, đi bất cứ chợ nào ở Sài Gòn, vào gian hàng bán mắm cũng đều nhìn thấy một thứ mắm ướt nhèm nhẹp và màu đỏ cam hóa chất. “Qua sông thì phải lụy đò”, có mắm cá linh ăn còn hơn nhịn thèm. Tôi mua mắm cá linh ở chợ về phải lấy giấm nuôi rửa cho bớt ngọt đi, xé nhỏ theo chiều dọc con cá, thêm chút muối, chút bột ngọt, gừng non xắt chỉ, ớt hiểm bằm nhỏ, tỏi ta bằm nhỏ, chuối hột xanh, khế chua xanh hoặc trái cóc non xắt mỏng vào trộn đều rồi cho vào hũ nhựa đậy kín, ba mươi phút sau mắm thấm là bưng ra “tráp” với cơm nguội được rồi. Nếu thích, khi ăn có thể thêm một dĩa bự bún tươi, bánh tráng, chuối chát, khóm, khế, rau đồng. Dùng bánh tráng cuốn mắm, bún, rau chung với nhau rồi ăn như người ta ăn gỏi cuốn. Hoặc cứ gắp mắm trộn như vậy chấm vào chén giấm ớt rồi ăn với cơm nguội rất ngon. Hũ mắm trộn này cho vào tủ lạnh để ăn dần đến cả năm, mắm vẫn ngon như thường.

Cái nóng ngày một tăng, nước sông cạn kiệt, con người làm cho môi trường ô nhiễm, các đập thủy điện ở phía thượng lưu chặn hết nguồn nước, làm cho năm ngoái xứ An Giang, Đồng Tháp đến tháng Tám rồi mà chưa có mùa nước nổi, cá linh cũng không về. Tại chợ An Giang, người ta lấy cá trôi Ấn Độ (tên khoa học là Labeo rohiat, tên tiếng Anh là Rohu) giả làm cá linh non bán giá một trăm rưỡi ngàn một ký, trong khi giá thật của cá trôi là hai chục ngàn một ký. Người đi chợ thấy cá linh thì mừng quá, mua mà không để ý kỹ, về nhà coi lại mới biết bị lừa.

Người dân Thái biểu tình, nộp đơn kiện, đấu tranh mạnh mẽ đòi hủy bỏ dự án xây đập Xayaburi để bảo vệ nguồn nước của sông.Tổng Thống Thein Sein quyết định đình chỉ xây dựng đập thủy điện Myitsone do Trung Quốc tài trợ, thể hiện Myanmar đang từng bước giảm bớt sự phụ thuộc vào đối tác Trung Quốc, thì phía nhà cầm quyền Việt Nam cho rằng 11 cái đập thủy điện Trung Quốc xây trên sông Mê Kông là “không đáng kể.”

Nghe thiệt đau lòng cho đất nước mình, xứ cá linh giờ đã hết cá linh!

Cứu sống phụ nữ 72 tuổi lạc 9 ngày trong vùng hoang dã

 

TUCSON, AZ. (AP)Một phụ nữ 72 tuổi ở Arizona bị lạc đường, được cứu thoát sau khi sống sót 9 ngày trong  vùng hoang dã.

Dấu hiệu HELP tren sa mạc được trực thăng cấp cứu tìm thấy trong vùng White Montains, Araizona. (Hình: Arizona Department of Public Safety va AP)

Bà Ann Rodgers hôm Thứ Tư cho biết bị lạc đường khi lái xe từ Tucson đến Phoenix, Arizona để thăm các cháu cuối tháng Ba. Bà đi lầm vào một đường nhỏ và chạy loanh quanh không tìm thấy lối ra và chiếc xe hết xăng. Nhờ kinh nghiệm là một người thích “hiking,” bà đã sống được chín ngày trong vùng hoang mạc cho đến khi toán cấp cứu tìm thấy.

Bà Rodgers nói rằng đêm đầu tiên bà ngủ lại trên xe và mặc nhiều lớp quần áo để giữ ấm thân thể. Sau đó bà bỏ xe và đi bộ tìm lối thoát, để lại những dấu hiệu trên đường với hy vọng có thể hướng dẫn người ta tìm ra. Trong 9 ngày bà sống bằng cách uống nước đọng trong khu đất trũng, ăn lá cây và có lúc cả một con rùa.

Cuối cùng bà được tìm thấy trong khu đất của bộ lạc da đỏ Apache trong vùng White Montain miền Đông tiểu bang Arizona. Sức khỏe của bà Rogers được xem là ổn định và tốt. Hôm Thứ Hai tuần này bà đã có thể tiếp tục đi “hiking.” (HC)

Độc đáo Sài Gòn: ‘Chiêu Cà Phê Sách’

Nguyễn Đạt/Người Việt


SÀI GÒN
– Từ mấy năm nay Sài Gòn xuất hiện quán cà phê Chiêu, phục vụ khách uống cà phê và đọc sách, do nhà thơ Chiêu Anh Nguyễn chủ trương thực hiện, lấy tên quán là CHIÊU CÀ PHÊ SÁCH.

Nội thất “Chiêu Cà Phê Sách.” (Hình: Nguyễn Đạt/Người Việt)

Thời gian đầu chỉ là quán nhỏ đặt ở một đường phố chật hẹp gần khu vực chung cư Tân Bình tại quận Tân Bình. Sau đó Chiêu Cà Phê Sách phát triển thành 3 quán cà phê rộng rãi bề thế, gồm 2 quán gần kề nhau trên đường Hoàng Sa – quận Nhất, và một quán ở phía trong khu vực này.

Chúng tôi thường uống cà phê ở một trong hai quán Chiêu Cà Phê Sách gần kề nhau trên đường Hoàng Sa, con đường chạy dài theo dòng kênh Nhiêu Lộc, dòng kênh chảy giữa quận Nhất và quận Phú Nhuận. Đường Hoàng Sa khởi từ con dốc dưới chân cầu Kiệu, đi khoảng trăm mét tới hai quán Chiêu Cà Phê Sách.

Cả hai quán Chiêu Cà Phê Sách mang sức thu hút với vẻ mỹ quan của những quán cà phê phương Tây. Trên hàng hiên rộng rãi trước quán, những bộ bàn ghế xinh xắn kiểu cổ điển của Pháp được bày ra, khách vừa ngồi nhâm nhi cà phê vừa nhìn ra dòng kênh xuôi chảy trước mặt. Dòng kênh Nhiêu Lộc được cải tạo nạo vét trong nhiều năm, làn nước đã trở nên trong sạch, bờ kênh cây lá cỏ hoa tươi tốt, là công trình lớn của thành phố hoàn thành trong năm 2014 -2015.

Quán cà phê sách không phải là phương thức đầu tiên của Chiêu Cà Phê Sách. Trước khi nhà thơ Chiêu Anh Nguyễn mở quán Chiêu Cà Phê Sách, công ty văn hóa Phương Nam đã thực hiện từ trước đó nhiều năm. Tuy nhiên cà phê & sách của công ty văn hóa Phương Nam chủ yếu giới thiệu những sách do công ty này in ấn phát hành. Sách của quán cà phê Chiêu là một cố gắng đáp ứng mong mỏi của những người muốn được đọc những gì mình chờ đợi, thậm chí những gì khó được đọc tại Sài Gòn và nói chung trong cả nước.

Tại “Chiêu Cà Phê Sách,” khách có thể đọc được các tác phẩm do “Giấy Vụn” xuất bản. (Hình: Nguyễn Đạt/Người Việt)

Muốn đọc sách, khách sẽ ngồi uống cà phê phía trong quán. Phía trong quan khá rộng, bàn ghế đặt có khoảng cách để khách thoải mái trầm ngâm với quyển sách mình đang đọc. Chúng tôi cảm động khi đứng trước một kệ sách phía trong quán, trên kệ sách có khung hình in một trích đoạn thơ trong bài thơ Ta Về của Tô Thùy Yên. Bên cạnh trích đoạn bài thơ Ta Về của Tô Thùy Yên, hình ảnh một chiếc thuyền của thuyên nhân Việt Nam vượt biển tìm tự do, đang bập bềnh trên sóng nước mênh mông.

Trích đoạn bài thơ Ta Về của Tô Thùy Yên:

Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
Cảm ơn hoa đã vì ta nở
Thế giới vui từ mỗi lẻ loi
Ta về như lá rơi về cội
Bếp lửa nhân quần ấm tối nay
Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
Giải oan cho cuộc bể dâu này…

Cũng trong quán Chiêu Cà Phê Sách, chúng tôi được đọc lại kiệt tác Darkness At Noon của Arthur Koestler, qua bản dịch Việt ngữ “Vòng Tròn Ma Thuật” của Phạm Nguyên Trường. Đây là một trong những quyển sách xuất bản không có giấy phép của nhà nước, do nhà xuất bản ngoài luồng “Giấy Vụn” thực hiện.

Mặt tiền quán cà phê độc đáo. (Hình: Nguyễn Đạt/Người Việt)

Chị Chiêu Anh Nguyễn, chủ quán Chiêu Cà phê Sách là người có sinh hoạt văn nghệ, làm thơ phổ biến trên các báo mạng Tiền Vệ, Da Màu… và quan hệ rộng rãi. Những quyển sách do chị tìm kiếm, được thân quen bằng hữu gửi tặng, nên số sách của quán ngày một phong phú, và phần lớn là những tác phẩm văn nghệ. Khách uống cà phê tại đây có thể đọc những tác phẩm của các nhà thơ – nhà văn – nhà biên khảo Việt Nam đang sống ở hải ngoại, những tác phẩm xuất bản tại Hoa Kỳ, Canada, Autralia…

Chúng tôi xúc động khi thấy những quyển sách của Thư Ấn Quán do nhà văn Trần Hoài Thư và nhà văn Phạm Văn Nhàn chủ trương thực hiện tại Hoa Kỳ. Những quyển sách này là công trình lưu giữ di sản văn hóa văn nghệ của miền Nam tự do, trong đó bao gồm 2 Tuyển Tập Thơ Miền Nam Thời Chiến; 1 tuyển tập thơ lục bát; 1 tuyển tập truyện ngắn…

Chiêu Cà Phê Sách mang sức thu hút với vẻ mỹ quan của quán cà phê phương Tây. (Hình: Nguyễn Đạt/Người Việt)

Sách của quán Chiêu Cà Phê Sách còn được tăng cường nhiều tác phẩm nổi tiếng thế giới từ thế kỷ trước, do họa sĩ Nguyễn Thuyên (tức Nguyễn Xuân Trung, nguyên đại úy Tiểu Đoàn 33 Biệt Động Quân) sang định cư tại Hoa Kỳ, trao tặng quán. Thật vui mừng khi vào uống cà phê được đọc lại những quyển sách mà chúng tôi và bạn đồng liêu Nguyễn Xuân Trung từng một thời say mê. Như tác phẩm Le Grand Meaulnes, tiểu thuyết duy nhất của nhà văn Pháp Alain Fournier; có cả bản dịch “Anh Môn” của nhà văn Mặc Đỗ kèm theo. Như Lord Jim và Typhoon của Joseph Conrad, nhà văn Anh gốc Ba Lan…

Riêng tôi càng cảm động khi thấy tác phẩm Lord Jim, bởi quyển sách làm tôi nhớ những ngày trước 1975, lần tôi giới thiệu anh Đỗ Đình Tuân, nguyên giáo sư Anh ngữ tại trường đại học văn khoa Sài Gòn, với nhà thơ Tô Thùy Yên, chủ trương Nhà xuất bản Kẻ Sĩ, để dịch tác phẩm này cho nhà xuất bản. Khi anh Đỗ Đình Tuân dịch xong quyển sách thì xảy ra biến cố lịch sử 30 Tháng Tư, 1975, và tôi vẫn giữ bản thảo bản dịch “Ngài Jim” của anh Đỗ Đình Tuân. Tiếc thay sau đó bản thảo bản dịch ấy đã thất lạc. 

Cách làm bánh xèo


Ngọc Quỳnh (thực hiện)


Nguyên liệu: Cho 6 người ăn.


-Bột gạo ngon : 300gr


-Bột năng : 50gr


-Bột mì : 50gr


-Bột nghệ : 1/2 muỗng canh (có thể mua bột pha sẵn)


-Dừa nạo : 250gr


-Thịt ba rọi : 300gr


-Tôm tươi : 300gr




-Đậu xanh cà : 100gr


-Giá sống : 500gr


-Cà rốt : 1 củ


-Hành tây : 2 củ lớn


-Rau ăn kèm bao gồm xà lách, cải xanh, rau thơm, rau sống các loại…


-Hành lá, hành tím, tỏi ,tiêu, đường, mắm, muối, dầu ăn, ớt, chanh…


 


Cách làm:


Chuẩn bị:


-Hành tỏi rửa sạch, băm nhuyễn


-Dừa nạo cho vào thau + 500 ml nước ấm, nhồi mạnh tay cho ra hết nước nhớ cho chút muối, xong vắt lấy nước cốt dừa bằng cách cho qua ray lọc bỏ xác.


-Hành lá cắt nhuyễn.


-Hành tây cắt múi cau.


-Đậu xanh ngâm nước ấm rồi đãi vỏ, xong hấp chín.





-Thịt rửa qua rồi thái mỏng ướp chút hành tỏi băm + muối (1 muỗng café) + đường (1 muỗng cafe) và chút tiêu.


-Tôm tươi rửa sạch cắt bỏ phần đầu và đuôi cũng ướp như trên.


-Bột gạo, bột mì, bột năng và bột nghệ hòa với 500ml nước cốt dừa và thêm khoảng 100ml nước lọc là vừa. Khi hòa tan bột xong, cho vào chút muối và hành lá cắt nhuyễn vào, để bột yên đó, tiến hành làm các bước khác.


-Giá rửa sạch.


-Rau rửa sạch.


-Cà rốt cạo vỏ rửa sạch cắt sợi.


 


Tiến hành:


-Dùng chảo dầu xào thịt ba rọi đã ướp.


-Vẫn sử dụng chảo trên, cho thêm chút dầu xào sơ tôm.


-Bắc chảo lên bếp (chảo sạch và cũ hoặc chảo không dính), nếu sử dụng được bếp than thì bánh sẽ ngon hơn, còn như sử dụng bếp gas thì chú ý lửa phải vừa đủ nóng. Nhớ khi chảo được bắt lên, trước tiên cho dầu ăn vào tráng nóng cả lòng chảo, đến khi chảo đủ nóng đều, cho chút hành tỏi và vài miếng hành tây vào, rồi đến vài miếng thịt, tôm vào đảo nhanh (vì tôm và thịt đã qua sơ chế rồi). Sau đó múc 1/2 chén bột (chú ý khuấy đều trước khi múc) lên chảo, nhanh tay tráng đều bằng cách nghiêng chảo để bột tráng mỏng đều cả lòng chảo sao cho bánh thật mỏng.Cuối cùng cho đậu xanh + giá vào đậy nắp khoảng 3 phút , nhớ đảo nghiêng vòng chảo cho cháy phần rìa.





-Lần lượt làm đến hết phần bột, dùng sạn khều nhẹ phần rìa bánh cho khéo rồi gấp bánh lại sao cho nhân bánh nằm lọt vào giữa, rồi đem ra khỏi chảo bày ra đĩa ăn ngay khi bánh còn nóng.



Nước mắm:


Hỗn hợp đường (1 muỗng canh) + nước (5 muỗng canh) + dấm hoặc chanh (3/4 muỗng canh) khuấy tan, sau đó cho nước mắm ngon (1 muỗng canh ) vào khuấy đều. Tỏi + Ớt băm nhuyễn cho vào hỗn hợp vừa pha tùy khẩu vị.




Hoàn tất: Bánh đem ra đĩa khi vừa chín tới , ăn nóng kèm với rau và nước mắm.

Hòa giải hòa hợp tự tâm hay tính toán chính trị?

Bùi Tín
(Blog VOA)


Đã hơn 40 năm nay, cứ gần đến ngày 30 tháng 4, tôi lại băn khoăn suy nghĩ, đau xót và cay đắng về chuyện hòa giải hòa hợp dân tộc đã bị lãng quên và vô vọng chưa biết đến bao giờ mới thành hiện thực. Theo dõi Hội Nghị Paris họp từ cuối năm 1968, trong các bài phát biểu và các văn kiện của các bên, những chữ và hòa giải hòa hợp (HGHH) được lặp đi lặp không biết bao nhiêu lần. Trong hiệp định cuối cùng năm 1973, còn có một chương riêng về HGHH, lập Hội Đồng HGHH Dân Tộc. Vấn đề này theo riêng tôi là vấn đề lớn nhất, đáng trân trọng nhất trong các vấn đề được nêu.

Tôi cố tìm hiểu, vì sao như vậy? Có lẽ vì từ trong gia đình và dòng họ Bùi của tôi, tình nghĩa họ hàng luôn được coi rất trọng. Các anh chị em chú bác của tôi đều coi nhau như anh chị em ruột thịt, thương yêu nhau hết lòng, không một chút phân biệt. Nhà tôi và nhà hai ông Bác ruột tuy ở cùng một ngõ, cách nhau vài trăm thước, nhưng luôn gọi là “Nhà Trong,”“Nhà Giữa”và “Nhà Ngoài,”cứ như chung sống dưới một mái nhà vậy. Nghĩa tình dân tộc đi từ tình nghĩa gia đình, dòng họ, rồi tình đồng hương, đồng học, đồng nghiệp, đồng bào, đồng loại. Mẹ tôi theo đạo Phật rất sâu sắc, có giọng hát và ru con đặc biệt hay, thường dạy chúng tôi khi còn nhỏ, trước lớp vỡ lòng, những câu: Tình đồng loại, nghĩa đồng bào, tứ hải giai huynh đệ, thương người như thể thương thân, thấy người nghèo đói thì thương, thấy người tàn tật lại càng xót xa, rồi lá lành đùm lá rách, miếng khi đói bằng gói khi no, nhân chi sơ tính bản thiện, ở hiền gặp lanh, tích phúc tích đức cho con cháu… Lớn lên tôi vào Hội Hướng Đạo, được luyện thêm về tình thương con người, cứu giúp người nghèo khổ, hàng ngày làm việc thiện, bênh vực kẻ nghèo khổ, học băng bó cấp cứu người bị nạn, chết đuối…

Cho nên khi tham gia các cuộc họp Ban Liên Hợp Quân Sự 4 bên trong sân bay Tân Sơn Nhất đầu năm 1973, lần đầu gặp các sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa, tôi cảm thấy gần gũi hơn so với các sĩ quan Mỹ, nói chuyện cởi mở, thân mật, không có ý thức thù hận. Đến ngày 30 tháng 4, 1975, khi gặp các nhân vật cao nhất trong Dinh Độc Lập, tôi bảo anh chiến sĩ mang súng dài không cần vào phòng lớn, chỉ có tôi và nhà báo Nguyễn Trần Thiết vào gặp. Sau khi nói vài lời có vẻ xã giao, tôi hỏi chuyện thân mật ngay với ông Dương Văn Minh, về người em ruột ông trong quân đội miền Bắc, về chuyện ông còn chơi quần vợt thường ngày không và về collection phong lan của ông. Chúng tôi ngồi nói chuyện thân mật, có thể nói chan hòa. Với Thủ Tướng Vũ Văn Mẫu cũng vậy.

Tôi rất xúc động và nhớ mãi là sau khi Phó Thủ Tướng Nguyễn Văn Hảo gặp riêng và thông báo chính thức: “Chúng tôi đã giữ lại trong ngân khố hơn 16 tấn vàng mong ông báo cho ngoài đó cho người vô tiếp nhận,” ông thân mật nói: “Bọn tôi chỉ mong từ nay chúng ta coi nhau như anh em ruột thịt, chung lòng chung sức thì nước Việt Nam ta sẽ phát triển rất nhanh, rất mạnh, không thua một nước nào trong khu vực này.”

Một suy nghĩ đúng đắn, một nguyện vọng chân thành, đẹp đẽ, vậy mà bị lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) quên khuấy, lờ tịt, thực hiện điều trái ngược là vẫn coi nhau là thù địch, không thể HGHH được với nhau. Tôi cho đây là sai lầm tệ hại nhất, là tội ác lớn nhất suốt hơn 40 năm nay, là món nợ lịch sử lớn nhất của đảng CSVN đối với dân tộc, với đồng bào mình. Sau này tôi gặp nhiều anh em từng ở phía bên kia, như các Tướng Nguyễn Văn Hinh, Trần Văn Đôn, Lý Tòng Bá, Nguyễn Khánh… cũng vậy, còn kết rất thân với Đinh Quang Anh Thái, Đại Tá Lợi, Phan Nhật Nam, Vương Văn Đông, Nguyễn Văn Huy… như bạn thân lâu năm.

Tôi vẫn không sao hiểu nổi sao lãnh đạo CSVN lại nuốt lời hứa trịnh trọng về HGHH dân tộc do chính họ từng đưa ra tại các cuộc đàm phán?

Vì sao vậy? Vì sao họ lại nhẫn tâm và mê muội từ bỏ HGHH tuyệt vời để lao mãi vào con đường anh em ruột thịt thù địch nhau cho đến muôn đời? Tại sao họ mù quáng, dại dột đến thế? Ngu dại cũng phải có chừng mực chứ!

Thế rồi nỗi băn khoăn kéo dài ấy được giải tỏa gần đây.

Đó là khi cô Phạm Thanh Nghiên nhận được yêu cầu đi tìm bia và danh sách anh em tù nhân chính trị trại Ba Sao-Nam Hà bị giết và chết từ năm 1975 đến năm 1988, một điều bí mật mà lãnh đạo CSVN rất lo bị tiết lộ. Cô Nghiên liền tự mình đi lên Nam Hà, tìm cách tiếp cận trại Ba Sao rộng lớn, gian khổ tìm được ngôi chùa nhỏ trong rừng, gần đó có một cái am nhỏ có một chiếc bia nhỏ có 4 dòng; Bia thờ – 626 Linh Hồn – Tử vong tại trại Ba Sao – (1975-1988). Cô vui mừng chụp hình chiếc bia, nhưng đau buồn vì chưa có được danh sách 626 oan hồn, để có thể gửi ra nước ngoài cho thân nhân các nạn nhân của Cộng Sản. Cô cho biết người từng bí mật xây bia và chăm sóc thắp hương tại am là một người cai tù (giấu tên) trại Ba Sao và một cô Phật tử tên Thu Hương sống trong vùng. Viên cai tù hiếm có và cô Thu Hương cũng có tinh thần HGHH tự tâm.

Trong tư duy cô Phạm Thanh Nghiên có thể không có quan điểm, lập luận, lý sự chính trị hay đạo đức gì rõ về HGHH dân tộc Nhưng quan điểm đó nằm sâu trong máu thịt, tim óc cô, do tiếp thu lẽ phải từ tấm bé, do cha mẹ, nhà trường răn dạy bằng thực tế, nên yêu thương đồng bào ta, đồng loại – tứ hải giai huynh đệ – là lẽ sống tự nhiên của cô gái bé nhỏ này. Cô yêu thương các anh sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa bị Cộng Sản giết chết oan uổng không chút đắn đo, suy tính vụ lợi, so sánh thiệt hơn, coi việc đi tìm am miếu anh em là việc cần làm, phải làm, là nghĩa vụ, không chút do dự. Cô hiểu ngay rằng nhiều bà con ta ở hải ngoại mong ước có được tấm hình bia đó và cả danh sách nữa thì càng tốt, và cô tự nhủ sẽ trở lại đây để dò tìm nữa.

Tôi hiểu rằng lãnh đạo CSVN từ Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ cho đến Nguyễn Văn Linh, nay là Nguyễn Phú Trọng là những con người không giống ai trong cộng đồng dân tộc, đã bị học thuyết đấu tranh giai cấp, chuyên chính vô sản và bạo lực, coi chiến tranh là động lực cách mạng, giết chết tình đồng loại, nghĩa đồng bào. Trong tâm huyết và lý trí họ không có khái niệm dân tộc Việt Nam, bà con Việt Nam, nhân dân Việt Nam, mà chỉ có giai cấp đối kháng, dân tộc đối kháng, nâng căm thù lên thành khoa học căm thù, học thuyết căm thù được giảng dạy trong các trường đảng. Họ sẵn sàng làm thịt “ân nhân” Nguyễn Thị Năm, bắt con gọi bố bằng “thằng địa chủ” trong cải cách ruộng đất, đầy ải không chút do dự hàng trăm ngàn quân nhân viên chức Việt Nam Cộng hòa là do những học thuyết phi nhân quái gở như thế.

Họ không hề biết sau nội chiến Bắc – Nam ở Mỹ, quân miền Bắc chiến thắng đã dàn chào các tướng miền Nam thua trận, coi nhau là anh em, các liệt sĩ hai bên được chôn chung nghĩa trang, quân lính miền Nam giải ngũ còn được mang theo ngựa về quê để cày cấy. Còn ở nước ta, lãnh đạo CSVN lên cơn điên, kiểu đồng bóng Cộng Sản, hô hào anh em giết nhau đi, giết cho thật nhiều, càng nhiều càng vui càng sướng, càng ăn mừng in trên báo chữ đỏ lòm, thưởng huân chương bừa bãi cổ võ thi đua “giết ngụy,” “ám sát ngụy,” coi các “địa chủ dân tộc,” “tư sản dân tộc, nhân sĩ dân tộc, trí thức dân tộc là thù địch tuốt,”chỉ liên minh từng giai đoạn ngắn.

Tất cả lũ người mù quáng ấy đều như không còn dòng máu Việt tộc trong huyết quản, đều đặt những tên đồ tể quốc tế Lênin, Stalin, Mao Trạch Đông, Tập Cận Bình… lên trên các anh hùng dân tộc Ngô Quyền, Quang Trung, Trần Hưng Đạo… Họ chỉ coi HHHG dân tộc là một thuật ngữ chính trị nhằm mưu lợi riêng theo chiến thuật phe đảng ngắn hạn, khi không cần, không có lợi về chính trị đảng phái thì bỏ đi, vứt vào sọt rác. Chính trên cơ sở như thế mà mấy đời lãnh tụ, mấy đời Bộ Chính Trị đều hèn kém, kém xa một cô gái nhẹ cân mang bản chất Việt Nam Phạm Thanh Nghiên, có tâm hồn dân tộc sâu đậm cao quý. Tôi có thể nói thẳng không chút ngại ngùng rằng trên tư thế yêu nước, thương đồng bào một cách tự nhiên sâu đậm, họ đều không thể nào so sánh được với cô gái Phạm Thanh Nghiên vậy.

Cho nên trong vấn đề HHHG dân tộc, đến nay, sau hơn 40 năm tôi mới ngộ ra một cách sâu sắc rằng có hai cách đối xử với HGHH hoàn toàn khác nhau, đối lập nhau, đó là quan niệm HGHH dân tộc thấm sâu trong tim gan một cách tự nhiên, có thể nói là HGHH tự tâm, và một kiểu trái ngược là coi HGHH dân tộc là một mưu đồ chính trị, phương tiện cơ hội, vụ lợi thấp hèn, phản dân tộc phản nhân dân.

Vì thế tôi rất tâm đắc với đường lối chính trị của Tập Họp Dân Chủ Đa Nguyên và tạp chí Thông Luận coi HHHG không phải là một tính toán chính tri, thủ thuật chính trị, mà là một vấn đề sống còn, một nguyên tắc, một chiến lược cần thiết, thiêng liêng để khôi phục tình nghĩa Việt Nam ruột thịt một nhà, tăng lực vô tận cho công cuộc đấu tranh giành độc lập trọn vẹn, bảo vệ lãnh thổ và lãnh hải quê hương, xây dựng một nước Việt Nam Dân Chủ, bình đẳng, phát triển và hòa nhập với thế giới Dân Chủ văn minh.

Clinton, Sanders ủng hộ đình công của 40,000 nhân viên Verizon


NEW YORK (AP)
Ứng cử viên Bernie Sanders được hoan nghênh nồng nhiệt khi bất ngờ xuất hiện trong cuộc biểu tình ở khu Brooklyn, New York, của một số trong gần 40,000 công nhân Verizon đình công hôm Thứ Tư. 

Công nhân đình công biểu tình trước trụ sở công ty viễn thông  Verizon ở Brooklyn, New York City hôm 13 tháng Tư. (Hình: Spencer Platt/Getty Images)

Ông ca ngợi những công nhân “can đảm đứng lên bảo vệ công bằng chống lạị sự tham lam của các đại công ty xí nghiệp.”

Trước đó ban tranh cử của bà Hillary Clinton cũng đã đưa ra một thông cáo phê phán ban giám đốc Verizon và xác định đứng về phía các công nhân đình công. Theo bà Clinton, “Verizon phải tiếp tục trở lại cuộc thương lượng và đưa ra những đề nghị công bằng hợp lý cho công nhân của họ.” Bà nói thêm: “Để duy trì sự thăng tiến của tầng lớp trung lưu Mỹ, cần phải bảo vệ mức lương bổng và phúc lợi tốt kể cả tiền hưu liễm. Chúng tôi sẽ làm mọi việc có thể để bảo đảm việc làm có lương xứng đáng ở New York.”

Các công nhân ngành truyền thông và điện thuộc hai nghiệp đoàn CWA (Communications Workers of America) và BEW (International Brotherhood of Electrical Workers) khởi sự đình công từ 6 giờ sáng Thứ Tư, tập trung biểu tình tại trung tâm Manhattan và hơn 20 địa điểm khác từ Massachusetts đến Virginia. Hợp đồng làm việc cũ mãn hạn vào tháng Tám và ban gám đốc Verizon chưa thỏa thuận trong việc thương thuyết các điều kiện thỏa đáng mới.

Chưa thể biết cuộc đình công sẽ kéo dài bao lâu. Verizon đã huấn luyện một số nhân sự và chuyên viên kỹ thuật để tạm thời thay thế cho hoạt động khỏi bị gián đoạn.

Hai ứng cử viên Dân Chủ đều phải lên tiếng về cuộc đình công Verizon trong khi cuộc tranh cử đang gay go tại New York. Tiểu bang New York bầu cử sơ bộ vào ngày Thứ Ba sắp tới để phân phối 291 đại biểu đảng Dân Chủ và 95 đại biểu đảng Cộng Hòa, con số quan trọng cho các ứng cử viên.

Số đại biểu của ông Sanders còn thua kém bà Clinton rất xa, nên hy vọng một kết quả khả quan ở New York có thể giúp thu ngắn cách biệt và làm căn bản tranh đấu ở những tiểu bang miền Đông kế tiếp như Connecticut, Pennsylvania, Maryland.

Hôm Thứ Tư ông Sanders vận động tranh cử, nói chuyện với cử tri  tại công trường Washington Square Park thành phố New York. Vừa được thêm sự ủng hộ của TNS Dân Chủ Jeff Merkley tiểu bang Oregon, ông lạc quan tuyên bố sẽ thắng tại New York, dù rằng thăm dò dư luận mới nhất cho biết bà Clinton 55% ông Sanders 41%. 

Trong khi đó bà Clinton chú trọng tới sức mạnh của khối cử tri da đen tại New York, nói chuyện trong một cuộc tập họp do hiệp hội của mục sư Al Sharpton tổ chức tại khu Bronx.

Về phía đảng Cộng Hòa. Ông Donald Trump cũng hy vọng chiến thắng tại New York sẽ giúp phục hồi được đà tiến sau thất bại trước TNS Ted Cruz ở Wisconsin và Colorado. Thăm dò dư luận tại tiểu bang này cho biết Trump 54%, Kasich 21%, Cruz 18%. (HC)

Những điều chưa biết về Đồi Thông Hai Mộ

Đã từ bao năm nay vẫn tồn tại những sự tích ly kỳ về cau chuyện tình mang tên “Đồi thông hai mộ “. Nằm cách trung tâm Thành Phố ĐaLatkhoảng 5km về phía Đông trên đường đi về ấp Thái Phiên..Trước kia Hồ có tên là hồ sương mai . Truyền thuyết về hai ngôi mộ này là một câu chuyện tình buồn của đôi trai tài gái sắc yêu nhau nhưng không đến được với nhau chỉ bởi khái niệm “Môn Đăng Hộ Đối”.

Người Việt TV (c) 2016 – http://NGUOIVIETTV.com
Người Việt Online – http://NGUOI-VIET.com

Từ vụ Minh Béo: Dự luật từ chối tiền tại ngoại

 

Ngọc Lan/Người Việt

WESTMINSTER, Calif. (NV) – Từ trường hợp bị bắt giam của Minh Béo, một diễn viên hài đến từ Việt Nam, Thượng Nghị Sĩ (TNS) tiểu bang California, Janet Nguyễn, đề nghị một dự luật Tu Chính Hiến Pháp mang tên SCA13, cho phép chánh án được quyền từ chối yêu cầu đóng tiền tại ngoại đối với người bị tố cáo phạm tội hình sự, nếu người này có thể trốn khỏi Hoa Kỳ.

Dự luật được sự ủng hộ của Chánh Biện Lý Quận Cam, Tony Rackauckas, và được công bố tại buổi họp báo sáng Thứ Tư, 13 Tháng Tư, tại hội trường Nhật Báo Người Việt.

TSN Janet Nguyễn (phải), Chánh Biện Lý Quận Cam Tony Rackauckas và cô Jacqueline Trinh Ôn, 

phiên dịch cho buổi họp báo giới thiệu Dự Luật SCA13 (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Ông Chánh Biện Lý Orange County mở đầu cho việc giới thiệu dự luật SCA13 bằng chính trường hợp của Minh Béo.

“Chúng tôi hiện diện hôm nay có liên quan đến trường hợp của Minh Béo. Với những vụ án như Minh Béo, thông thường tiền tại ngoại hậu tra vào khoảng $100 ngàn. Tuy nhiên, với trường hợp này thì chúng tôi đề nghị mức tiền tại ngoại cao hơn, lên đến $1 triệu, cho những người từ nơi khác đến, có nhiều cơ hội trốn thoát khỏi Mỹ,” ông Rackauckas nói.

Theo ông, “Luật hiện hành tại California không cho phép từ chối đóng tiền tại ngoại, California chưa có dự luật nào để giữ nghi can ở lại nước Mỹ. Chính vì vậy, tôi đã nói với TNS Janet Nguyễn cần có một dự luật giữ các nghi can ở lại đây để ra tòa chịu xét xử.”

Dự luật Thượng Viện SCA13 do TNS Janet đưa ra có nội dung, “Năm 1984, Liên Bang thông qua đạo luật gọi là ‘Đạo Luật Cải Tổ Đóng Tiền Tại Ngoại’. Theo đó, tòa án có quyền ra lệnh giam giữ nghi can bị tố cáo phạm tội và không cho đóng tiền tại ngoại nếu ‘người này có nhiều khả năng trốn được’. Tuy nhiên tiểu bang California lại không có đạo luật tương tự.”

Đây chính là lý do mà TNS Janet cùng ông Rackauckas quyết định giới thiệu dự luật, tu chính Hiến Pháp California SCA13.

Buổi họp báo không chỉ thu hút sự quan tâm của truyền thông Việt ngữ lẫn báo đài dòng chính 

mà một số nghị viên của thành phố Garden Grove, Westminster cũng tham dự. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

“Trong trường hợp phạm tội như trường hợp này, đặc biệt là đối với những người bị tố cáo lạm dụng tình dụng trẻ em, tôi tin chắc rằng cá nhân đó phải đối diện với pháp luật, để tòa phán xét xem nghi can có tội hay vô tội. Điều không may ở đây là luật hiện hành không cho phép ‘từ chối đóng tiền tại ngoại’ như trong trường hợp Minh Béo. Đó là lý do tại sao tôi quyết định giới thiệu một dự luật, tu chính hiến pháp California SCA13,” TNS Janet phát biểu.

TNS Janet giải thích, “Do SCA13 là một dự luật Tu chính Hiến pháp nên nó phải được Lưỡng Viện Quốc Hội California thông qua với 2/3 số phiếu. Tuy nhiên, nếu được thông qua, luật này không cần chữ ký của thống đốc, nhưng phải được cử tri California chấp thuận và có thể được đưa ra trong cuộc trưng cầu dân ý vào năm 2018. Cho nên dự luật này không ảnh hưởng đến trường hợp diễn viên Minh Béo.”

“Dự luật này cho thấy sự cần thiết đối với các trường hợp tương tự trong tương lai. Đó là tòa án có thể không cho đóng tiền tại ngoại nếu xét thấy nghi can có nhiều khả năng tẩu thoát. Tôi muốn khẳng định một điều là tôi không đưa ra bất cứ phán xét nào về diễn viên Minh Béo có tội hay vô tội, mục đích của tôi chỉ là giới thiệu dự luật này để bảo đảm rằng nghi can và nạn nhân phải được tòa án xét xử để hai phía có cơ hội đưa ra bằng chứng của mình. Là một người mẹ có hai con nhỏ và là một người ủng hộ an toàn cộng đồng, tôi tin rằng đây là điều nên làm và tôi hy vọng cộng đồng chúng ta sẽ cùng hợp lực để thực hiện công việc này,” nữ TNS nhấn mạnh.

Anh chị ruột Minh Béo từ Việt Nam và Úc sang Mỹ để thăm hỏi và tìm hiểu thêm những điều liên quan đến em mình. Tuy nhiên, cả hai không có mặt tham dự buổi họp báo.

Diễn viên hài ‘Minh Béo,’ tên thật là Hồng Quang Minh, bị bắt tại Quận Cam hôm Thứ Năm, 24 Tháng Ba và bị giam giữ tại nhà tù Theo Jail, Orange, với các cáo buộc ấu dâm và toan có hành vi dâm ô với trẻ vị thành niên.

Ngày 25 Tháng Ba, Biện Lý Quận Cam, California, truy tố Minh Béo ra Tòa Thượng Thẩm California, Orange County, về ba tội danh: thứ nhất, quan hệ tình dục bằng miệng với một nam thiếu niên dưới 18 tuổi; thứ hai, toan có hành động dâm ô với trẻ em dưới 14 tuổi, và thứ ba, hẹn hò gặp gỡ với dự tính có hành động dâm ô với trẻ vị thành niên.

Số tiền tại ngoại hậu tra được đề nghị cho Minh Béo là $1 triệu.

Minh Béo sẽ ra tòa đầu tiên vào sáng Thứ Sáu, 15 Tháng Tư, 2016, tại nhà tù Central Jail.

—-

Liên lạc tác giả: [email protected]

Tin mới cập nhật