Sĩ quan cao cấp tình báo Bắc Hàn đào tị sang Nam Hàn


SEOUL, Nam Hàn (AP)
Các giới chức chính phủ Seoul hôm Thứ Hai tiết lộ một đại tá thuộc cơ quan tình báo Bắc Hàn hồi năm ngoái đã đào thoát và xin tị nạn tại Nam Hàn.


Biên giới Nam-Bắc Hàn. (Hình: Chung Sung-Jun/Getty Images)

Tiết lộ này được đưa ra ba ngày sau khi Seoul cho biết có 13 nhân viên một nhà hàng của Bắc Hàn ở ngoại quốc đã đồng loạt bỏ trốn và xin tị nạn ở Nam Hàn. Ðây là vụ đào thoát tập thể lớn nhất kể từ khi lãnh tụ Kim Chính Vân lên cầm quyền ở Bắc Hàn vào năm 2011. Nguồn tin từ các cơ quan truyền thông Nam Hàn cho hay nhà hàng này ở thành phố Ningbo ở phía Ðông Trung Quốc.

Tin tức về các vụ đào thoát thường khiến chế độ Bình Nhưỡng giận dữ mỗi khi được tiết lộ và chính quyền Nam Hàn trước đây vẫn tránh không đề cập, nhất là những vụ có tính cách quan trọng.

Phía đối lập ở Nam Hàn cáo buộc rằng chính phủ của nữ Tổng Thống Park Geun-hye đã cho tiết lộ các tin tức này để lấy phiếu từ thành phần chống chế độ Bình Nhưỡng trước cuộc bầu cử Quốc Hội tuần này. (V.Giang)

Chính phủ Pháp tìm cách hạ nhiệt sinh viên ‘Thức Suốt Ðêm’


PARIS, Pháp (NV)
Chính phủ Pháp hôm Thứ Hai loan báo sẽ để ra nửa tỉ Euros để trợ giúp thành phần sinh viên, nhằm giảm bớt sự bất mãn của giới trẻ, tuy nhiên thành phần tranh đấu vẫn cho hay sẽ tiếp tục kéo tới tập trung ở một quảng trường tại trung tâm Paris đêm thứ 12 liên tiếp.


Sinh viên Paris “thức suốt đêm,” Paris, 11 Tháng Tư. (Hình: Dominique Faget/AFP/Getty Images)

Phong trào “Thức Suốt Ðêm – Nuit Debout” đã có sự tham dự của hàng ngàn người trẻ, đa số thuộc thành phần tả khuynh, đến quảng trường Place de la Republique, bày tỏ sự bất mãn của họ đối với một số chính sách của chính phủ xã hội hiện do Tổng Thống Francois Hollande lãnh đạo.

Các cuộc biểu tình trên đường phố lúc đầu nhằm chống một dự thảo cải cách lao động, nay đã mở rộng sang các vấn đề khác.

Thủ Tướng Manuel Valls trong cuộc họp với đại diện các hội sinh viên đã loan báo chương trình trợ giúp các sinh viên đã tốt nghiệp mà chưa kiếm được việc làm, trị giá từ $455 triệu tới $568 triệu. Ông Valls nói rằng “chính phủ đang lắng nghe và hiểu sự lo lắng của giới trẻ.” (V.Giang)

University of Texas: Sinh viên được mang súng vào trường


AUSTIN, Texas (AP)
Viện trưởng đại học University of Texas ở Austin, là Greg Fenves, tuyên bố rằng trường sẽ không thay đổi chính sách cho nhân viên và sinh viên mang súng trong người vào khuôn viên trường mặc dù, hồi tuần trước, có một sinh viên trong trường đã bị giết.


Người ủng hộ súng chuẩn bị tuần hành gần đại học University of Texas, 2015. (Hình: Drew Anthony Smith/Getty Images)

Luật tiểu bang đòi hỏi các trường công lập tại Texas, kể từ ngày 1 Tháng Tám, phải để cho các cá nhân được phép mang súng một cách kín đáo vào trường.

Trường University of Texas dự trù để cho những cá nhân đó được mang súng vào hầu hết các lớp học và tòa nhà trong khuôn viên đại học, chỉ trừ tại cư xá đại học mà thôi. Tuy nhiên, những người có súng bán tự động sẽ không được phép để đạn lên nòng sẵn khi bước vào trường.

Tuần trước, nữ sinh viên ngành vũ Haruka Weiser, 18 tuổi, đã bị một thiếu niên vô gia cư, là Meechaiel Criner, 17 tuổi, hạ sát rồi bỏ xác tại một con lạch gần một tòa nhà của trường University of Texas. (V.P.)

San Francisco: Nhiều người gốc Phi Châu lờ ticket giao thông


SAN FRANCISCO, California
Bản báo cáo của một tổ hợp văn phòng luật sư tại San Francisco cho biết, mặc dù người Mỹ gốc Phi Châu chỉ chiếm chưa tới 6% dân số thành phố, họ lại chiếm gần phân nửa số cư dân bị cảnh sát bắt vì không chịu trả tiền phạt vi phạm lưu thông, theo tin của tờ San Francisco Chronicle.


Hình minh họa. (Hình: Paul J. Richards/AFP/Getty Images)

Bản báo cáo này, được công bố vào hôm Thứ Hai, dường như cho thấy có lằn ranh chủng tộc rất rõ rệt trong số những cư dân San Francisco bị bắt giữ vì không chịu nộp tiền phạt về các vụ vi phạm luật giao thông hoặc không thi hành lệnh đòi ra hầu tòa cũng như cứ tiếp tục lái xe sau khi bằng lái đã bị cảnh sát thu hồi.

Các luật gia cho biết sự chênh lệch có tính cách chủng tộc đó bắt nguồn từ sự thể đa số những người lái xe da màu đều có lợi tức thấp nên không đủ tiền trả các giấy phạt quá cao, gây ra tình trạng họ bị bắt giữ nhiều hơn những kẻ vi phạm thuộc các chủng tộc khác, đồng thời cũng khiến họ phải chịu thêm nhiều áp lực xã hội.

Theo lời Elisa Della-Piana, giám đốc luật pháp của Hội Ðồng Luật Gia Vì Dân Quyền tại San Francisco, những vụ phạt tiền vì phạm luật lưu thông cũng cho thấy có 2 tầng lớp trong xã hội: một lớp người thì trả tiền phạt rất dễ dàng, con lớp người kia thì không đủ tiền trả để rồi lại bị bắt giữ.

Trong khi gần 50% trong tổng số 855 cư dân San Francisco bị bắt giữ vì không chịu trả tiền phạt vi phạm lưu thông là người Mỹ gốc Phi Châu, chỉ có 19% người gốc Latino bị bắt giữ trong trường hợp này và 23% người da trắng.

Bản báo cáo nói trên cũng cho thấy các tài xế người Mỹ gốc Phi Châu và người Latino dễ bị khám xét mỗi khi bị cảnh sát chận lại trên đường hơn là các tài xế người da trắng hoặc người Mỹ gốc Á Châu.

Sau vụ cảnh sát giết một thiếu niên da màu không võ trang dẫn tới các cuộc biểu tình và bạo động tại Ferguson, Missouri, hồi năm 2014, Hiệp Hội Các Nhà Quản Lý Xe Hơi tại Hoa Kỳ đã lên tiếng chỉ trích rằng việc treo bằng lái của những ai không trả tiền phạt vi phạm luật giao thông hoặc không chịu ra hầu tòa về vấn đề này đã gây thiệt hại cho nền an ninh công cộng. (V.P.)

Ông New York dùng dao rạch cảnh sát, bị bắn chết

AMSTERDAM, New YorkNhà chức trách cho hay một cư dân New York đã bị cảnh sát bắn chết sau khi anh ta dùng dao rạch vào người một nhân viên cảnh sát, đài CBS New York đưa tin.

Tờ Times Union of Albany cho biết cảnh sát đã được gọi tới một ngôi nhà trên đường Roberta Road ở Amsterdam vào khoảng 11 giờ rưỡi sáng hôm Chủ Nhật để dàn xếp một vụ xung đột trong gia đình.

Lúc cảnh sát vừa tới nơi, một người đàn ông từ trong nhà xông ra và dùng dao rạch vào người một cảnh sát viên. Người cảnh sát bị dao rạch đã nổ súng bắn chết kẻ tấn công mình.

Hàng xóm cho biết, trước đó, họ nghe có tiếng cãi vã ầm ĩ giữa 2 mẹ con bên trong ngôi nhà, và dường như người con trai lúc ấy đang nổi cơn khùng điên.

Vết thương của cảnh sát viên bị dao rạch không đến nỗi nguy đến tính mạng. (V.P.)

Số cọp trên thế giới tăng lần đầu tiên trong 100 năm


WASHINGTON DC (NV)
Sau một thế kỷ bị giảm hẳn, lần đầu tiên số cọp trên thế giới có gia tăng phần nào trong sáu năm qua, theo tường thuật của tuần san Newsweek.

(Hình minh họa: Getty Images/Jean-Francois Monier)

Vào năm 2010, ước chừng có khoảng 3,200 con cọp sống ở nơi hoang dã.

Ước tính mới cho thấy con số hiện nay lên gần 3,900.

Từ xưa đến nay, cọp bị săn để lấy da, cũng như xương cốt được đem dùng trong Đông Y, mặc dù không có chứng cớ nào cho thấy chúng có giá trị về y học.

Môi trường sống bị thu hẹp, cộng với xung đột với người do chúng bị giết khi đi lạc vào nơi dân cư, là những yếu tố khác góp phần vào việc số cọp bị giảm dần.

Số cọp gia tăng được thấy ở Ấn Độ, Nga, Nepal và Bhutan.

Mục tiêu hiện nay là làm sao để đạt được tổng số cọp vào khoảng 6,000 con trước năm 2022, đúng vào năm Dần của âm lịch.

Một kết quả nghiên cứu đăng trên tập san Science Advances số ngày 1 Tháng Tư nhận thấy rằng, nhờ nhiều khu rừng vẫn còn nguyên vẹn khiến số cọp tăng gấp đôi là điều hy vọng có thể đạt được, nếu chúng tiếp tục được bảo vệ.

Theo Hội Nghị Á Châu Bảo Tồn Loài Cọp lần thứ ba của 13 quốc gia có cọp, được tổ chức tại New Delhi, Ấn Độ, cần có sự hợp tác tích cực giữa các nước này, trong đó có Malaysia và Indonesia.

Cambodia là nước không còn cọp trong thiên nhiên nhưng chính phủ cam kết qua loan báo hồi Tháng Tư, rằng họ sẽ mang cọp về nuôi lại trong nước.

Số cọp hy vọng sẽ sinh sản nhanh nếu đừng ai đụng đến môi trường sống của chúng.

Điều này có thể chứng minh ở Nepal, nơi số cọp gia tăng 63% so với thăm dò 5 năm về trước.

Săn lậu cọp vẫn còn là mối đe dọa và sẽ còn hiệu hữu chừng nào một số nước như Trung Quốc vẫn còn nhu cầu về sản phẩm từ cọp.

Hiện Ấn Độ là nước có nhiều cọp nhất với 2,226 con, theo sau là Nga với 433; Indonesia, 371; Malaysia, 230; Nepal, 198; Thái Lan, 189; Bangladesh, 106; Bhutan, 103; Trung Quốc, hơn 7; Việt Nam, dưới 5; Lào, 2; và Cambodia, 0. (TP)

4 tố chất để trở thành người yêu lý tưởng của phụ nữ

NEW YORK CITY, New York (NV) – Theo trang mạng Elite Daily, có bốn tố chất để phân biệt giữa người đàn ông đúng nghĩa và những thanh niên chưa trưởng thành. Và đây cũng chính là đặc điểm mà mọi phụ nữ thường mong muốn người đàn ông của mình đều có.

Đàn ông cần có sự tự tin, lòng trắc ẩn, tính hài hước và cầu tiến để có thể đem lại cảm giác an toàn cho phụ nữ. (Hình minh họa: Sakeed/AFP/Getty Images)

1. Sự tự tin
Sự tự tin ở đây là gì? Là khi người đàn ông sẵn sàng đưa ra lý tưởng, suy nghĩ hay ý kiến của mình mặc dù phải đối mặt với khả năng bị từ chối cao. Đây là người sẽ không vì nỗi sợ hãi mà bỏ qua cơ hội tiếp cận người phụ nữ mà anh ta cảm mến. Một người đàn ông tự tin là người đàn ông hấp dẫn và là người đáng để phụ nữ chờ đợi.

Người đàn ông tự tin là khi anh ấy không quan tâm đến việc mình từ đâu tới, mình trông như thế nào, mình có bao nhiêu tiền trong tài khoản ngân hàng mà luôn tự tin là chính mình ở mọi hoàn cảnh.

2. Óc hài hước
Một số đàn ông thường cứng ngắc tuân thủ theo tính cách nghiêm túc, lạnh lùng để tỏ ra nam tính hơn. Nhưng những người này đã lầm, vì phụ nữ thường dễ bị cuốn hút bởi người có tính hài hước. Đôi khi người đàn ông có óc khôi hài sẽ làm phụ nữ mỉm cười và cảm thấy thoải mái hơn.

3. Lòng trắc ẩn
Có bao giờ bạn tự hỏi tại sao phụ nữ dễ xao động với người đi dạo cùng chó con hay những người đối xử tốt với trẻ em? Vì họ luôn thích những người có lòng trắc ẩn và từ bi.

Lòng trắc ẩn chính là phải biết kiên nhẫn, yêu thương, nuôi dưỡng tâm hồn và vị tha. Phụ nữ mong rằng người đàn ông sẽ biết khi nào họ đang bị tổn thương, cô đơn hay buồn tủi. Đôi khi phụ nữ chẳng mong chờ người đàn ông bảo vệ hay giúp đỡ, mà họ chỉ cần người yêu của mình lắng nghe và chia sẻ.

4. Cầu tiến
Câu hỏi dành chó phái nam đó là: Bạn có mục tiêu không? Bạn có khao khát, đam mê và lý tưởng trong cuộc sống của bạn hay không? Bạn có kế hoạch cho tương lai của mình không? Nếu câu trả lời là có, thì bạn đã hội đủ tố chất cầu tiến mà người phụ nữ thường hay tìm kiếm ở người yêu của mình.

Người cầu tiến chính là người biết làm việc chăm chỉ, tiết kiệm này dành cho kế hoạch tương lai sau này như mua nhà hay đầu tư thay vì ăn xài thoải mái mà không lo nghĩ. Phụ nữ muốn cảm thấy an toàn khi ở bên cạnh người đàn ông của mình. Một người có mục tiêu sẽ luôn hướng tới những gì tốt đẹp cho tương lai. (N.A)

Man pleads guilty in the death of his fiancee; sentenced to 16 years in jail

Ken Stone/City News Service

Philip Ngoc Nguyen accepted a plea deal that dropped a murder charge that could have seen him get sentenced to 40 years to life had he been convicted at trial.

Senior Deputy District Attorney Troy Pino said there was “insufficient evidence of malice” in the case, so proving the defendant was guilty of second-degree murder would have been difficult.


Philip Ngoc Nguyen was sentenced to 16 years in prison after pleading guilty to the shooting death of his fiancee. (Photo via Orange County Distric Attorney’s Office)

Much of the problem involves the fact that investigators have only Nguyen’s version of what happened on Feb. 25, 2011. Nguyen told police that he had indicated to his fiancee, 27-year-old Uyenni Ton, that he wanted to take his own life.

He said that when he pulled out a gun, a struggle over the weapon led to the shooting, Pino said. Nguyen was living with his parents in their Fountain Valley trailer at the time, and Ton was visiting, Pino said. The couple had been together for about three years, the prosecutor said.

Nguyen, who had no prior criminal record, is expected to finish his sentence in about 10 years, Pino said.

To read more, click here:
http://mynewsla.com/orange-county/2016/04/08/said-he-was-suicidal-but-killed-fiancee-instead-16-year-sentence/

Farewell thy naked model photos– in Vietnam that is

Ngu Yen/Thanh Nien News

Vietnam is going one step further to restrict nudity content with a new rule that will ban models and winners of beauty contests from taking nude photos and publishing them online.



A model checks her make-up backstage before during the 2015 Kuala Lumpur Fashion week. (Photo: Manan Vatsyayana/AFP/Getty Images)


The rule, which will take effect on May 15, has been introduced by the culture ministry. It also goes as far as prohibiting “offensive clothes that expose sensitive body parts.”

Those violating the rule will face working ban and have their beauty titles stripped.

Vu Khanh, chairman of Vietnam Association of Photographers, said artists have been taking nude photos all the time.

“Nudity is not encouraged in Vietnam, but it has never been banned.”

An official from the fine arts department at the culture ministry dismissed the rule as “a violation to personal freedom” which will affect both photographers and models.

To read more, click here:
http://www.thanhniennews.com/arts-culture/vietnam-doubles-down-on-nudity-content-restriction-with-controversial-ban-61015.html

Cựu Nghị Viên Andy Quách bị bắt vì trái lệnh cảnh sát

 


Linh Nguyễn/Người Việt


TULARE, California (NV)Cựu Nghị Viên Andy Quách của thành phố Westminster bị bắt giữ lúc 10 giờ 06 đêm Thứ Sáu, 8 Tháng Tư, tại Tulare County, California, vì bị tình nghi không tuân theo lệnh cảnh sát. Ông Andy Quách được tại ngoại hôm Thứ Bảy và chờ ra Tòa Thượng Thẩm Porterville ngày 3 Tháng Năm, theo nguồn tin từ Sở Cảnh Sát Tulare County.









Cựu Nghị Viên Andy Quách. (Hình: Người Việt)


“Ông Andy Quách, 44 tuổi, cư dân Westmnister, bị bắt gần cây xăng Gasco ở Delano trên ranh giới của Tulare County. Trên xe có một phụ nữ đi cùng. Theo phúc trình số 1600007380 của cảnh sát Tulare County, nhân viên công lực được báo, vì tình nghi có vụ ồn ào xảy ra, nhưng người gọi đã bỏ đi trước khi nhân viên công lực tới nơi,” bà Teresa Douglass, phát ngôn viên Sở Cảnh Sát Tulare County, nói với nhật báo Người Việt.


Bà cho biết: “Bản phúc trình của cảnh sát ghi cả ông Andy Quách và người đi cùng, đều vi phạm luật California Penal Code 148 ‘không tuân lệnh nhân viên công lực,’ một tội tiểu hình (misdemeanor).”


“Ông Andy Quách, tại hiện trường, có hành động bất hợp tác với cảnh sát. Khi được hỏi danh tánh, ông đưa căn cước với chức vụ phó thị trưởng Westminster. Người phụ nữ cùng đi trên xe với ông tên là Celine Vu. Tôi không rõ liên hệ của hai người, nhưng phụ nữ này cũng chống cự lại cảnh sát,” bà Douglass nói thêm.


Tulare County nằm phía Đông của xa lộ I-5, và xa lộ 99, giữa Bakersfield về phía Nam và Fresno về phía Bắc, bao gồm tám thành phố, trong đó có Porterville và Tulare.


Được hỏi về kết quả thử máu, bà phát ngôn viên nói: “Không có thử máu, vì tội không liên quan.”


Trong quá khứ, cựu nghị viên Andy Quách từng bị bắt giữ về tội say rượu lái xe. Một lần vào năm 2014. Một lần vào năm 2009, khi ấy xe ông Quách tông gãy cột đèn và sập tường một căn nhà, làm khoảng 300 gia đình mất điện.


Ông Andy Quách đắc cử Nghị Viên Westminster lần đầu vào năm 2002, tái đắc cử hai lần.


Sau 12 năm làm nghị viên, ông quyết định không ra tái ứng cử trong cuộc bầu cử năm 2014.


Ông từng tham gia Hải Quân Hoa Kỳ, theo lý lịch cá nhân phổ biến.



Liên lạc tác giả: [email protected]

Tổng thống Mỹ sẽ đến Hà Nội cuối tháng 5 năm 2016

HÀ NỘI (NV) Tổng Thống Mỹ Barack Obama sẽ đến thăm Việt Nam vào khoảng cuối tháng 5 năm 2016, theo lời ngoại trưởng CSVN, ông Phạm Bình Minh, nói trên tờ VNEconomy hôm 11 tháng 4.


Từng có tin ông Obama đến Việt Nam hồi tháng 11 năm ngoái nhưng lại rất cận ngày với cuộc thăm viếng của Chủ Tịch Nước Trung Quốc Tập Cận Bình nên đã bị hoãn lại.








Tổng Thống Mỹ Barack Obama đến Philippines ngày 28 tháng 4, 2014 được dân chúng Manila đón rước niềm nở nhân dịp kỷ niệm Hiệp Ước Tăng Cường Củng Cố Hợp Tác Quốc Phòng được 10 năm giữa hai nước. (Hình: Getty Images)


Nếu ông Obama đến Việt Nam vào cuối tháng 5, đây là lần đầu tiên ông thăm viếng Việt Nam và vào cuối nhiệm kỳ thứ hai trước khi rời Tòa Bạch Ốc. Khi ông đến Việt Nam thời điểm này, có thể nhà cầm quyền CSVN đã tổ chức xong cuộc bầu cử Quốc Hội mà các ứng cử viên độc lập không do đảng CSVN đưa ra đều bị chế độ dùng các trò bẩn gạt ra ngoài.


Mấy ngày vừa qua, đảng CSVN do ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đứng đầu đã dàn dựng sắp xếp xong guồng máy cầm quyền để đón tiếp tổng thống Mỹ.


Theo tờ VNEconomy kể lại lời ông Ngoại Trưởng Phạm Bình Minh, nội dung chuyến thăm viếng của ông Obama và những gì hai bên sẽ nói với nhau hiện còn đang được thảo luận nhưng “mục tiêu cao hướng tới là tiếp tục làm cho quan hệ đối tác toàn diện giữa hai nước sâu sắc hơn, trên tất cả các lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa; kể cả vấn đề duy trì hòa bình, ổn định.”


Trong thời ông Obama làm tổng thống, mậu dịch hai chiều giữa hai nước ngày thêm phát triển. Ông cũng cho gỡ bỏ một phần lệnh cấm bán võ khí sát thương cho Việt Nam nhưng giới hạn ở phạm vi giúp Việt Nam tăng cường khả năng phòng vệ biển.


Các lãnh tụ Hà Nội trong mọi dịp gặp ông đều mong muốn được bỏ lệnh cấm bán võ khí sát thương toàn diện và đều chưa thấy kết quả. Liệu chuyến thăm viếng của ông tại Hà Nội có dẫn đến khả năng đó không còn phải chờ xem. Chính phủ cũng như Quốc Hội Hoa Kỳ đều nêu thành tích nhân quyền tồi tệ của nhà cầm quyền CSVN như cái cớ để từ chối.


Việt Nam rất muốn mua một số máy bay săn tàu ngầm và tuần tra biển cũng như các bộ phận thay thế cho các máy bay trực thăng do Mỹ sản xuất bị bỏ lại sau khi cuộc chiến chấm dứt năm 1975.


“Về vấn đề duy trì, hòa bình, ổn định, những diễn biến trên biển, câu chuyện Biển Ðông cũng sẽ được đề cập. Nhưng đặc biệt, hiện tại, Việt Nam hết sức quan tâm đến vấn đề giải quyết hậu quả chiến tranh để lại như vấn đề chất độc da cam, những vấn đề nhân đạo của cả hai bên.” Báo VNEconomy thuật lời ông Phạm Bình Minh.


Sau khi Mỹ thiết lập quan hệ ngoại giao với Hà Nội năm 1995, đã có nhiều tổng thống Mỹ tới thăm Việt Nam. Tổng Thống Bill Clinton đến Việt Nam vào tháng 11, 2000. Rồi 6 năm sau, Tổng Thống George W. Bush đã có chuyến thăm Việt Nam vào tháng 11, 2006.


Chuyến thăm viếng của Tổng Thống Obama sẽ giúp Hà Nội thêm mạnh mẽ trong chính sách đối ngoại đu dây giữa hai cường quốc ở hai bên bờ Thái Bình Dương.


Về phía CSVN, nguyên Thủ Tướng Phan Văn Khải, nguyên Chủ Tịch Nước Nguyễn Minh Triết cũng đã thăm Hoa Kỳ khi đang đương nhiệm vào các năm 2005 và 2007. Ông nguyên Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã đến đây một số lần.


Ngay trong nhiệm kỳ 2011-2016, ông Tổng Bí Thư Ðảng CSVN Nguyễn Phú Trọng cũng đã thăm Hoa Kỳ vào tháng 7, 2015. Dư luận cho đây là chuyến thăm “lịch sử” vì ông Trọng chỉ là lãnh tụ một đảng, không phải lãnh tụ cầm quyền một nước dù trên thực tế có thể khác.


Ông nguyên Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang cũng đã đến Hoa Kỳ khi còn đương nhiệm (tháng 7, 2013). Trong chuyến thăm này, hai bên đã chính thức ký tuyên bố chung nâng cấp quan hệ song phương lên đối tác toàn diện.


Tất cả những ông này đến Tòa Bạch Ốc đều bị cộng đồng người Việt biểu tình đả kích trong khi các lãnh tụ Mỹ đến Việt Nam đều được dân chúng hân hoan chào đón. (TN)

Tuyên bố chung của hội nghị G-7 ‘quan ngại’ về Biển Ðông

HIROSHIMA (NV) Ngoại trưởng các cường quốc kinh tế thuộc nhóm G-7 tuyên bố quan ngại những diễn biến xảy ra trên các khu vực biển Hoa Ðông và Biển Ðông, kêu gọi giải quyết tranh chấp bằng đàm phán hòa bình.

“Chúng tôi quan ngại về tình hình tại biển Hoa Ðông và Biển Ðông, đồng thời nhấn mạnh đến sự quan trọng nền tảng của việc quản lý và dàn xếp các tranh chấp một cách ôn hòa.”


Ðại diện các nước tham dự hội nghị cấp ngoại trưởng G-7 ngày 11 tháng 4, 2016 đặt vòng hoa tưởng niệm các nạn nhân đã chết hồi Thế Chiến Thứ Hai tại đảo Hiroshima. (Hình: Kazuhiro Nogi/AFP/Getty Images)

Bản tuyên bố chung của hội nghị cấp ngoại trưởng G-7 viết như thế sau hai ngày hội họp tại Hiroshima, Nhật Bản, theo sự tường thuật của hãng tin Bloomberg. Tham dự hội nghị G-7 lần này ngoài nước chủ nhà còn có các ngoại trưởng Hoa Kỳ, Ý, Anh quốc, Ðức, Canada, Pháp và đại diện Liên Âu.

“Chúng tôi mạnh mẽ chống lại bất cứ hành động đe dọa, ước hiếp hay khiêu khích đơn phương nào có thể thay đổi nguyên trạng và làm gia tăng căng thẳng. Ðồng thời chúng tôi thúc giục tất cả các nước kềm chế các hành vi như bồi đắp đảo nhân tạo, bao gồm cả các vụ bồi đắp quy mô lớn, xây dựng tiền đồn cũng như sử dụng chúng cho các mục đích quân sự, hành xử theo luật lệ quốc tế kể cả các nguyên tắc về tự do hàng hải và hàng không.” Bản tuyên bố chung nói trên viết.

Bản tuyên bố chung của Hội Nghị G-7 không nói thẳng ra nhưng ai cũng hiểu là nhắm vào các hành động ngang ngược bá quyền của Trung Quốc lâu nay trên cả hai vùng biển Hoa Ðông và Biển Ðông.

Ở phía Bắc, Trung Quốc không ức hiếp được một nước Nhật Bản hùng cường mọi mặt. Nhưng trên Biển Ðông, Việt Nam, Philippines, Indonesia và Malaysia đều là những nước nhỏ yếu về quân sự. Bắc Kinh đã cướp quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974 rồi đến năm 1988 cướp thêm 6 bãi đá ngầm tại quần đảo Trường Sa. Bây giờ, họ đã bồi đắp chúng thành những căn cứ quân sự khổng lồ trên biển để không chế toàn bộ Biển Ðông.

Trước sự lần dần của Bắc Kinh, Việt Nam chỉ đưa ra những lời bản đối suông trong khi Philippines còn dám đưa Trung Quốc ra kiện tại tòa án quốc tế.

Bị các nước G-7 lên án, Bắc Kinh trơ trẽn đả kích rằng hội nghị này không nên “thổi phòng” vụ việc theo “lợi ích ích kỷ” của một số nước.

Theo nhận định của ông Malcolm Davis, một phân tích gia tại Viện Chính Sách Chiến lược của Úc tại Canberra, thì hành động của Hội Nghị G-7 là muốn cho Bắc Kinh thấy nếu Bắc Kinh có thêm những hành vi nào khác sẽ có những hậu quả phải nhận lãnh.

Hoa Kỳ lâu nay vẫn vận động cộng đồng quốc tế hậu thuẫn chính trị, làm áp lực với Bắc Kinh trong vấn đề tranh chấp Biển Ðông. Những ngày tới đây, Tòa án Quốc tế tại The Hague sẽ đưa ra phán quyết về đơn kiện của Philippines kiện tuyên bố đường “lưỡi bò” của Trung Quốc. Cái “lưỡi bò” ngang ngược này chiếm hơn 80% Biển Ðông mà nhiều đoạn lấn sâu vào các vùng biển đặc quyền kinh tế của các nước khác, đặc biệt là Việt Nam và Philippines.

Tân Hoa Xã hôm Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2016 viết một bài bình luận đả kích Nhật Bản là “bắt cóc” Hội Nghị G-7, cáo buộc chính phủ Nhật là “kẻ tạo ra sóng làm lật thuyền.” (TN)

‘Trào nước mắt khi thấy người Việt tỵ nạn trở về Bidong’


Cựu nhân viên y tế Malaysia từng cứu giúp thuyền nhân Việt






Lê Hữu Thành (Gởi cho Người Việt từ Philippines)


MALAYSIA (NV) Tổ chức Văn Khố Thuyền Nhân Việt Nam vừa tổ chức chuyến “Về Bến Tự Do” trùng tu các di tích trên đảo Bidong từ 29 Tháng Ba đến 31 Tháng Ba, 2016. Khi ra bến tàu Redang để chuẩn bị ra đảo Bidong vào ngày thứ nhất, chúng tôi tình cờ gặp được ông Thammo, nhân viên y tế, một trong những người Malaysia đầu tiên cứu giúp thuyền nhân Việt Nam khi họ cập cửa sông Kuala Terengganu, Malaysia vào năm 1977.

Thật là một sự tình cờ, hiện nay ông là nhân viên an ninh của Resort Redang Island, chỉ cách đảo Pulau Bidong khoảng 30 phút tàu cao tốc, ông nghe những người thuyền nhân trong đoàn Văn Khố Thuyền Nhân nói tiếng Việt, vì vậy ông tới hỏi thử và bất ngờ khi gặp lại người xưa.








Ông Thammo (trái) và ông Trần Ðông (phải), đại diện Văn Khố Thuyền Nhân, gặp nhau tại cầu cảng Redang. (Hình: Lê Hùng)


*Người Malaysia tham gia xây dựng trại tỵ nạn Bidong


Lê Hữu Thành: Chào ông Thammo, ông có thể cho biết một chút câu chuyện của ông với thuyền nhân Việt Nam?

Ông Thammo: Vào Tháng Tám năm 1977, chiếc thuyền đầu tiên chở 360 người tỵ nạn Việt Nam cập cửa sông Kuala Terengganu. Lúc bấy giờ tôi làm việc trong Văn Phòng Sĩ Quan Ðặc Biệt của bang Terengganu, từ đó tôi chuyển những thuyền nhân này đến một nơi tên là Chabang Tiga, nơi chúng tôi để cho họ ở.

Nhưng sau đó có nhiều chiếc thuyền nữa cập bến, chúng tôi chuyển họ đến đảo Pulau Besar ở Marang. Những chiếc thuyền vượt biển không dừng lại mà đến ngày một nhiều hơn, và chúng tôi quyết định chọn đảo Pulau Bidong làm nơi trú ẩn tạm thời cho họ.

Tôi đã ở trên chiếc thuyền đầu tiên tới đảo Bidong với khoảng 60 thuyền nhân. Chúng tôi mang theo dụng cụ chặt cây dọn những ngọn đồi và xây dựng nhà cửa. Từ con số 01 vào năm 1983, số lượng những người tị nạn Việt Nam có lúc lên đến 38 ngàn người.

Tôi đã thấy mặt tốt và mặt xấu của tất cả mọi chuyện, nhưng nói chung chúng tôi đã có một thời gian rất tươi đẹp.

Lúc đó tôi biết nói rất nhiều thứ tiếng, tôi biết nói tiếng Anh, tiếng Hoa và một số người Việt đã dạy tôi nói tiếng Việt, nhưng sau một thời gian dài không dùng tới, giờ tôi cũng quên hết rồi. (cười).


*Ra đi 60, khi đến chỉ còn 40








Cầu Jetty và Cánh Buồm Tự Do trên đảo Bidong. (Hình: Lê Hữu Thành)


Lê Hữu Thành: Ông có kỷ niệm nào đáng nhớ đối với người thuyền nhân Việt Nam?

Ông Thammo: Một vài chiếc thuyền trước khi đến được đây họ đã bị cướp ở trên biển bởi ngư dân Thái Lan. Họ đã bị đày đọa dã man trên biển, phụ nữ bị tra tấn. Khi họ đến được đây họ đã ở trong tình trạng rất là thê thảm. Họ bị thương trên người, hầu hết phụ nữ đều bị hiếp ở trên biển bởi cướp biển Thái Lan. Cướp biển người Thái đã gây rất nhiều thiệt hại cho người tỵ nạn Việt Nam. Tôi làm việc rất lâu nhưng chưa bao giờ nghe đến việc ngư dân Malaysia chúng tôi làm điều tệ hại đó.

Khi người tỵ nạn đến, chúng tôi phải tiếp tế rất nhiều thuốc men cho họ, họ đã ở trong tình trạng hết sức tồi tệ.

Những chiếc thuyền khi họ cập bến, họ không có thức ăn, không có cả nước uống. Khi họ đến được trại Pulau Bidong họ thậm chí không thể đứng được nữa vì chiếc thuyền chỉ có sức chứa 20 người nhưng có đến 60 người trên thuyền và đi từ 7-10 ngày.

Có cả những người trẻ ở trên thuyền, họ quá yếu để đi xuống, chúng tôi đã phải khiêng họ từ thuyền xuống. Và từ từ họ mới có thể duỗi thẳng chân ra được và bắt đầu những bước đi đầu tiên. Họ không có thức ăn, một vài người thậm chí còn uống nước biển. Tất cả đồ ăn mà họ mang theo từ Việt Nam chỉ là vài cái bánh quy mỏng manh và một lọ nước. Họ lúc nào cũng cầu nguyện cho có mưa xuống để có nước uống. Một vài người trong số họ đã chết giữa biển, họ phải ném xác xuống biển. Ðó là lý do tại sao đôi khi có những chiếc thuyền ra đi với 60 người nhưng khi cập bến còn chỉ có 50, hoặc thậm chí là 40 người.

Khi họ cập bến Pulau Bidong, nó giống như là thiên đường. Chúng tôi đã chuyển bị mọi thứ sẵn sàng cho họ. Dần dần ở nơi này mọc lên những sàn nhảy, rồi tiệm cắt tóc, chùa chiền, nhà thờ, tất cả mọi thứ,… Nó là một ngày tươi đẹp ở Pulau Bidong đối với họ cho đến khi người cuối cùng rời khỏi và chúng tôi nói lời chia tay.


*Thương xót thuyền nhân Việt Nam








Những người trong đoàn Văn Khố Thuyền Nhân Việt Nam sơn lại Cánh Buồm Tự Do. (Hình: Lê Hữu Thành)


Lê Hữu Thành: Vì sao ông lại cứu giúp thuyền nhân Việt Nam?

Ông Thammo: Bởi vì tôi cảm thấy thương xót cho họ, hồi đó tôi mới chỉ là một cử nhân thôi, chưa phải là một bác sĩ. Trong thực tế vào những ngày cuối tuần, tôi thường mua thuốc men và đem xuống cho những người tỵ nạn và tôi giúp đỡ họ bằng mọi cách có thể.

Ngày hôm nay tôi thật bất ngờ, bạn có thể thấy tôi trào nước mắt khi thấy người tỵ nạn trở về Bidong. Bởi vì tôi đã gắn bó với họ một thời gian dài, đối với tôi thuyền nhân Việt Nam giống như gia đình của mình vậy.

Ngày hôm nay tôi thực sự bất ngờ vì gặp được họ. Họ còn khỏe mạnh và về thăm lại Pulau Bidong. Tôi thấy thật tuyệt vời.


***


Theo Wikipedia, Pulau Bidong trong tiếng Malaysia, nghĩa là “đảo Bidong.” Ðây là hải đảo nhỏ ở phía Nam biển Ðông, thuộc bang Terengganu của Malaysia.

Ðảo Bidong là trại tạm cư cho người Việt tỵ nạn trong những đợt vượt biên liên tiếp của thuyền nhân từ năm 1975 đến năm 1991.

Trại tỵ nạn do Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc (UNHCR) điều hành từ 8 Tháng Tám năm 1978, được dùng làm nơi chuyển tiếp cho những người đợi đi định cư sang các nước thứ ba, phần lớn là đi Mỹ, Canada, Úc và Pháp.

Ðến ngày 30 Tháng Mười năm 1991 khi trại đóng cửa thì nơi đây đã tiếp đón 250,000 người tỵ nạn. Vào thời điểm đó, khoảng 9,000 người với hồ sơ không giải quyết được đều bị buộc trở về Việt Nam.

Canada tiếp tục thúc đẩy chương trình Nhập Cư Nhanh


VANCOUVER
Bộ trưởng Nhập Cư Canada khuyến khích giới chủ sử dụng chương trình Nhập Cư Nhanh (Express Entry), thay vì chương trình Nhập Cư Công Nhân Nước Ngoài (Temporary Foreign Workers) để tìm kiếm nguồn nhân lực cho mình.

Tại Vancouver, Bộ Trưởng John McCallum nói với một nhóm các luật sư di trú rằng ông muốn nghe ý kiến của họ trong khi chính phủ đang tiếp tục xem xét cải thiện chương trình Nhập Cư Nhanh.

Hiện nay trong thứ tư ưu tiên, đứng đầu danh sách là chương trình nhập cư lao động nước ngoài tạm thời, kế đó là chương trình nhập cư của các tỉnh bang, cuối cùng mới là chương trình nhập cư nhanh, một trật tự chính phủ Tự Do hiện muốn đảo ngược lại.

Chương trình Nhập Cư Nhanh được cựu chính phủ Bảo Thủ đề ra trước đây để đáp ứng nhu cầu lao động của Canada bằng cách bảo đảm quyền được thường trú cho người nước ngoài có tay nghề cao trong thời gian sáu tháng hoặc ít hơn.

Trước đó, ông McCallum đã công bố rằng chính phủ Tự Do đang đánh giá lại chương trình này và hy vọng sẽ làm cho nó trở nên dễ dàng hơn cho giới sinh viên quốc tế trở thành thường trú nhân sau khi tốt nghiệp các chương trình hậu trung học ở Canada.

“Thách thức với tôi là cần phải cải thiện chương trình nhập cư nhanh để làm cho nó trở nên linh hoạt, dễ tiếp cận, hấp dẫn hơn đối với các doanh nghiệp muốn đem người nhập cư vào đất nước này,” McCallum cho biết hôm Thứ Sáu tuần qua.

Trong những thay đổi đang được cân nhắc, ông cho biết chính phủ sẽ xem xét những ưu tiên trong các chương trình nhập cư, vốn đang dành cho những công nhân có tay nghề, và cả việc sẽ thêm điểm cho các sinh viên muốn nhập cư theo chương trình Nhập Cư Nhanh.

“Tôi cho rằng nguồn nhập cư tốt nhất của Canada là sinh viên quốc tế… vì họ biết tiếng Pháp, tiếng Anh, họ biết Canada, còn đang đi học và họ còn rất trẻ,” McCallum nói. “Chúng ta nên thu hút họ. Chúng ta nên khuyến khích họ đến đây.”

Cũng trong buổi tiếp xúc với các chuyên viên, giới luật sư về di trú tại Vancouver, Bộ Trưởng McCallum cho biết chính phủ đang xem xét việc hạn chế hoặc loại bỏ việc sử dụng các đánh giá tác động của thị trường lao động (labour market impact assessments) trong tiêu chuẩn xét duyệt của chương trình Nhập Cư Nhanh. Ðánh giá này là những tài liệu, chứng từ mà người chủ cần nộp để chứng minh rằng họ cần phải tìm thuê một nhân công nước ngoài vì không một ai trong địa phương Canada có thể làm được. Bản đánh giá này rất quan trọng vì thường mang lại số điểm quyết định trong bảng điểm xét duyệt.

Chương trình Nhập Cư Nhanh (Express Entry) được áp dụng từ đầu năm 2015 nhằm nhanh chóng giải quyết đơn xin thường trú cho những người nhập cư đáp ứng được một số tiêu chuẩn nhất định. Mục đích là để đáp ứng nhu cầu cung cấp lao động nhập cư thích hợp với kỹ năng ở Canada.

Theo chương trình này, có 5 nghề được ưu tiên: Nhân viên dịch vụ thực phẩm, đầu bếp, chuyên viên phân tích hệ thống thông tin, kỹ sư phần mềm và chuyên viên lập trình điện toán. (L.Q.T.)

Ngoại Trưởng Kerry xúc động khi thăm viếng Hiroshima


TOKYO, Nhật (AFP)
Ngoại Trưởng Mỹ John Kerry hôm Thứ Hai cho hay ông vô cùng xúc động sau lần viếng thăm đài tưởng niệm nạn nhân vụ thả bom nguyên tử ở Hiroshima, đồng thời kêu gọi Tổng Thống Barack Obama cũng hãy viếng thăm nơi này.








Vòng hoa viếng đài tưởng niệm nạn nhân Hiroshima của Ngoại Trưởng Hoa Kỳ John Kerry, 11 Tháng Tư. (Hình: AP Photo/Mari Yamaguchi)



Ngoại trưởng Mỹ, cùng đi với các ngoại trưởng khác trong khối G7, là giới chức cao cấp nhất của Mỹ đến địa điểm mà phi cơ Mỹ mở cuộc tấn công nguyên tử đầu tiên hơn bảy thập niên trước đây.


Các giới chức Washington cho hay ông Obama đang dự tính sẽ viếng thăm Hiroshima vào cuối tháng tới, vào thời gian có cuộc họp thượng đỉnh của khối G7 ở một địa điểm khác tại Nhật.


Chuyến viếng thăm của ông Obama sẽ là một biểu tượng vô cùng quan trọng vì là lần đầu tiên một tổng thống Mỹ tại chức đến nơi này.


Ông Kerry hôm Thứ Hai cho báo chí hay ông muốn bày tỏ sự xúc động mãnh liệt của cá nhân ông về những gì được xem trong bảo tàng viện nơi này.


Trước khi ông Kerry đến nơi đây đã có các nguồn tin nói rằng ông sẽ lên tiếng xin lỗi về việc thả bom nguyên tử trước kia, nhưng điều này đã nhanh chóng bị bác bỏ. (V.Giang)

Tổng Thống Obama: Vụ Libya là lỗi lầm lớn nhất


WASHINGTON (NV)
Tổng Thống Mỹ Barack Obama cho hay việc không chuẩn bị cho tình hình ở Libya sau khi lật đổ nhà độc tài đại tá Muammar Gaddafi là lỗi lầm lớn nhất của chính phủ ông.

Ông Obama cho đài truyền hình Fox News hay như trên trong một cuộc phỏng vấn mới đây về những thành quả cũng như thất bại trong hai nhiệm kỳ tổng thống của ông.


Muammar Gaddafi thời còn đương chức. (Hình: Jeff Zelevansky/Getty Images)

Tuy nhiên, ông Obama cũng khẳng định rằng việc can thiệp vào Libya là điều đúng.

Mỹ và các quốc gia khác đã cùng nhau mở các cuộc oanh kích nhằm bảo vệ thường dân trong cuộc nổi dậy năm 2011.

Tuy nhiên, sau khi Gaddafi bị giết, quốc gia Libya lâm vào cảnh hỗn loạn với các nhóm dân quân tranh giành quyền lực và lãnh thổ, dẫn đến việc có hai chính phủ và hai quốc hội đối đầu nhau.

Thành phần ISIS cũng nhân cơ hội xâm nhập nơi này, và Libya sau đó trở thành một địa điểm xuất phát quan trọng cho người di dân muốn tới Âu Châu.

Một chính phủ đoàn kết có sự hậu thuẫn của EU đã trình diện tại thủ đô Tripoli hồi đầu tháng này nhưng vẫn chưa khởi sự điều hành đất nước.

Ðây không phải là lần đầu tiên ông Obama bày tỏ sự hối tiếc về sự không chuẩn bị kỹ càng hơn cho việc can thiệp vào Libya. Hồi tháng qua, ông nói với tạp chí Atlantic rằng cuộc hành quân ở quốc gia này tiến hành đúng theo sự trông đợi của ông, nhưng nay Libya trở thành một đống bầy hầy.

Trong cuộc phỏng vấn đó, ông Obama cũng chỉ trích Pháp và Anh, nói rằng Thủ Tướng Anh David Cameron đã không tiếp tục chú ý tới tình hình Libya sau khi có các hành động can thiệp quân sự.

Ông Obama nói với đài Fox rằng thành quả lớn nhất của ông trong thời gian qua là “cứu vãn được nền kinh tế để không lâm vào tình trạng đại suy thoái.” (V.Giang)

Trung tá Hải Quân Mỹ gốc Ðài Loan bị cáo buộc ‘gián điệp’


WASHINGTON (NV)
Một trung tá hải quân gốc Ðài Loan nhập tịch Mỹ đang bị cáo buộc tội gián điệp và âm mưu gián điệp cùng liên hệ với gái mại dâm, trong một vụ án rất nhạy cảm, trong đó ông ta bị coi là đã cung cấp tài liệu mật cho Trung Quốc và có thể cả Ðài Loan, theo giới hữu trách Mỹ.

Bản tin của tờ Washington Post cho hay Hải Quân Mỹ đã xem xét các cáo buộc nhắm vào Trung Tá Edward C. Lin trong phiên tòa quân sự sơ khởi hôm Thứ Sáu tuần qua. Danh tánh ông ta không được chính thức tiết lộ nhưng cơ quan thông tấn USNI News loan báo sự liên hệ của Trung Tá Lin trong vụ này hồi cuối tuần.

Hải Quân Mỹ, trong khi không nêu tên Trung Tá Lin, nói rằng người sĩ quan này phục vụ tại bộ chỉ huy lực lượng không quân tuần thám của Hải Quân Mỹ, vốn điều hành các phi cơ tuần tiễu và do thám trên biển như P-8A Poseidon và P-3C Orion cũng như phi cơ do thám không người lái MQ-4C Triton.

Bản cáo trạng, được bôi đen nhiều đoạn vì lý do an ninh, cho thấy trung tá này bị hai tội gián điệp và ba tội âm mưu gián điệp. Ông bị cáo buộc chuyển giao tin tức mật cho một quốc gia khác, thuê bao gái mại dâm, ngoại tình vì có quan hệ tính dục với người không phải vợ mình, không khai việc đi ra ngoại quốc như quy định an ninh và nói dối sau khi bị hỏi về việc này.

Vào năm 2008, Hải Quân Mỹ đã phổ biến chi tiết về lễ nhập tịch Mỹ của ông Lin tại Honolulu, tiểu bang Hawaii. Ông Lin và gia đình đến Mỹ lúc ông ta 14 tuổi và không biết tiếng Anh.

Theo bản tin của Hải Quân Mỹ lúc đó thì đây là một câu chuyện tiêu biểu về thành công và hội nhập của người di dân, với ông Lin bày tỏ sự cám ơn các thành viên quân đội Mỹ đã giúp cho quốc gia này được an toàn.

Ông Lin hiện bị giam trong quân lao ở Chesapeake, tiểu bang Virginia, sau khi bị bắt tám tháng trước đây.

Vụ này đang được an ninh Hải Quân Mỹ và cơ quan FBI tiếp tục điều tra.

Các giới chức cao cấp Hải Quân Mỹ, kể cả Bộ Trưởng Hải Quân Ray Mabus và tư lệnh hành quân hạm đội, Ðô Ðốc John Richardson, đều từ chối không bình luận về việc này. (V.Giang)

Thề không phản bội quê hương


Chi Lan
(Viết theo Hùng)

Không bao giờ chúng ta có thể ngờ được có ngày 30 tháng 4, 1975 và không bao giờ, trước đó, chúng ta nghĩ rằng ngày 30 tháng 4, 1975 chính là ngày vành khăn tang phủ lên đầu Bà Mẹ Việt Nam.

Ðơn vị chúng tôi đang đùa giỡn với địch quân tại vùng ngoại ô Sài Gòn, khu xa lộ Ðại Hàn nối liền từ ngã tư Quân Vận (Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung) đến xa cảng Phú Lâm. Ðược lệnh nguyên tiểu đoàn phải về phòng thủ dọc theo Quốc Lộ 1 từ ngã tư Quân Vận đến ngã ba Bà Quẹo trong đêm 27 tháng 4, 1975. Thưa quý vị độc giả vì vài lý do riêng mà lý do chính vẫn là anh em đồng ngũ của chúng tôi, một số đông vẫn còn trong vòng kiềm tỏa của bọn Cộng Sản khát máu, vậy những tên tuổi trong cốt truyện này chỉ là tên giả cũng như tên của đơn vị chúng tôi xin được tạm quên, trong câu chuyện đầy đau thương thống khổ, cười ra, mà nước mắt lại là máu huyết của chúng tôi, vì chúng tôi tan hàng trong lúc địch quân đang bạt vía kinh hồn không hiểu chúng tôi đang ở đâu, không hiểu chúng tôi còn hay rã, nên bước chân vào Sài Gòn mà vẫn còn run rẩy.

Nếu không được bọn ăn cơm Quốc Gia thờ ma Cộng Sản chỉ lối đưa đường thì chúng cũng chưa có hoàn hồn khi bước chân vào Dinh Ðộc Lập. Và sau đó nhân loại đâu có ngờ được những sự dã man, tắm máu khô, khủng khiếp đang bao trùm lên dân tộc tôi, những đơn vị Mũ Ðỏ, những đứa con chỉ biết sống chết cho vinh quang của đất nước, chết để bảo vệ quê hương “Quê Mẹ Việt Nam” đành phải gạt nước mắt tan hàng trong ngỡ ngàng, trong đau đớn tột cùng, trong tiếng cười khan pha lẫn máu bạn bè, đồng đội. Với 15 tiểu đoàn tác chiến (chắc có người lấy làm lạ): Vâng đúng như vậy, 15 tiểu đoàn tác chiến, 4 tiểu đoàn pháo binh, 4 đại đội Trinh Sát, 15 đại đội đa năng với kỷ luật cao độ, tác phong đứng đắn, lúc nào cũng hiên ngang đùa giỡn với tử thần, và châm ngôn “Thân dân, bảo vệ dân và giúp đỡ dân” được chúng tôi ghi khắc trong tâm hòa khẩu hiệu “Cố Gắng” để hoàn thành mọi vấn đề khó khăn trầm trọng.

Chúng tôi không sao quên được những cánh tay gầy guộc của bà mẹ Trị Thiên đã ôm chúng tôi run run dâng lệ vì sung sướng khi thấy chúng tôi trở lại Trị Thiên năm 1972. Các bà mẹ, các em gái đón chúng tôi tại đầu đường, không do chính quyền tổ chức mà do tình cảm của con người đối với con người: của các bà mẹ, của các em gái đón những đứa con yêu, những người anh can trường mang thân mình để bảo vệ đồng bào, quê hương đọa đày. Ôi những em bé Huế dưới làn mưa đạn của quân thù đã đem đến cho chúng tôi những nắm cơm sấy trong biến cố Mậu Thân. Những vòng hoa chiến thắng của nữ sinh Quảng Ngãi đã choàng cho chúng tôi trong dịp Xuân 1966 sau Liên Kết 81, miền Trung đậm đà, miền Nam thương yêu, ở bất cứ chiến trường nào chúng tôi cũng tôn trọng kỷ luật của quân đội và kỷ luật sắt thép của binh chủng là phải tôn trọng dân được dân mến, dân thương thì chiến thắng quân thù chỉ còn là bước chân nhẹ nhàng để đón nhận vinh quang.

Tại những vùng tiền tuyến, đi đâu dân cũng mến, dân cũng thương đoàn quân Mũ Ðỏ. Tại chiến trường cam go Quy Nhơn, Bình Ðịnh đoàn quân nào ngoại quốc tới đó cũng khựng lại, nhưng đoàn quân Mũ Ðỏ dễ dàng lấn chiếm các mật khu mà chúng tự cho là đời đời bền vững. Tại miền Ðông chiến khu D, tam giác sắt trở thành những vùng quang đãng, thanh bình sau khi những cánh Thiên Thần lướt qua. Tại miền Tây Cầu Kè đến U Minh, Ðồng Tháp, nơi nào ngập lụt, nơi nào khó khăn nhất, chúng tôi ít nhất cũng qua đó một lần trong vinh quang.

Vậy mà năm 1975, chúng tôi phải tan hàng, phải tù tội phải chịu đựng mọi sự trả thù thấp hèn, đốn mạt dã man mà loài người không tưởng tượng nổi. Chúng tôi không một oán hờn với những người lầm đường lạc lối, nhưng nay đã thức tỉnh. Chúng tôi không một ngạo mạn với những bạn bè cùng chung chí hướng, những ân tình của dân chúng đã vun đắp chúng tôi thành một ý chí sắt đá nguyện đem tấm thân còn lại trở về quê hương. Xin hãy đừng vơ đũa cả nắm, xin hãy dành một ý niệm tốt cho những thanh niên miền Nam Việt Nam, những người đã dâng hiến cả cuộc đời thanh xuân của mình cho quốc gia dân tộc, quyết không bao giờ lừa dối, man trá được. Xin hãy dùng tất cả mánh lới thủ đoạn, dù lớn hay nhỏ, dù hời hợt hay sâu xa cho quân thù. Xin linh hồn bạn bè hãy soi sáng cho đường đi lối về của những người con yêu của đất nước, xin hãy bỏ bớt những trò múa may quay cuồng, để gồm thâu tình nghĩa gần lại với quê hương dân tộc, xin hãy lấy tâm gan cộng tác với nhau, xin đừng gièm pha xấu xa, con đường trở về thiên nan, vạn nan, đầy dẫy những chướng ngại của quân thù. Xin đừng giúp quân thù cài thêm chướng ngại cho chiến hữu, bạn bè.

***

Ðúng 10 giờ sáng ngày 30 tháng 4, 1975, tôi nhận được lệnh rút lui, lúc đó đại đội của tôi là tuyến đầu của tiểu đoàn tại vùng ngã tư Quân Vận đến cầu Tham Lương cách hãng dệt Vinatexco 300 mét về hướng Hóc Môn. Cùng lúc đó đứa con đầu đàn của tôi báo cáo đoàn xe địch đang di chuyển vào phòng tuyến xin lệnh tôi. Tôi xin lệnh trên, được lệnh vắn tắt (“Tiêu diệt xong rút về Lăng Cha Cả chờ lệnh kế tiếp. Không thu chiến lợi phẩm, bảo toàn lực lượng”). Tôi cũng xin nói thêm tiểu đoàn chúng tôi rải quân như sau: Ðại đội thứ 4 của tôi từ ngã tư Quân Vận đến cầu Tham Lương, Ðại đội thứ 3 khu Bình Thới đến ngã ba Bà Quẹo, Ðại đội thứ 2 từ ngã ba Bà Quẹo đến ngã tư Bảy Hiền, Ðại đội thứ 1 từ ngã tư Bảy Hiền đến Lăng Cha Cả và Trương Minh Ký. Tôi cho lệnh chi tiết cho Chuẩn Úy Nhiên, trung đội tTrưởng Trung Ðội 1 của tôi, Nhiên nhanh nhẹn trả lời, “Hiểu và thi hành.”

Ðoàn xe địch dẫn đầu bằng 3 chiếc PT 76 thư thả tiến vào Sài Gòn không gặp một sức kháng cự nào, qua ngã tư Quân Vận, qua khu gia binh của Liên Ðoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù. Tôi đưa ống nhòm theo dõi từng vết xích của chiến xa dẫn đầu đang nghiền nát quê hương tôi. Hai cột khói nâng bổng hai chiến xa dẫn đầu kèm theo tiếng nổ của mìn chống chiến xa, một loạt hỏa tiễn M72 phóng ra, 3 chiến xa dẫn đầu tan nát, kèm theo 10 xe vận tải chở đầy bộ đội Bắc Việt bị lật nghiêng. Ðoàn xe sau đụng nhau dồn cục gây thêm một số thương vong cho chúng. Những cán ngố chĩa súng bắn loạn xạ, nhưng chúng không thấy chúng tôi. Chúng tôi rút về tới ngã ba Bà Quẹo, một giờ vất vả và vô sự. Ðúng lúc đó địch quân cũng đã hoàn hồn và tiếp tục di chuyển, lần này chúng thận trọng di chuyển thật chậm, vừa đi vừa bắn những chỗ chúng khả nghi. Ðơn vị chúng tôi tiếp tục di chuyển về ngã tư Bảy Hiền. Một số phóng viên ngoại quốc bu lấy tôi hỏi đủ chuyện. Lúc đầu tôi trả lời bằng tiếng của họ, “Tôi không biết,” nhưng sau đó một phóng viên ngoại quốc hỏi tôi bằng tiếng Việt: “Anh thuộc đơn vị nào?” – “Nhảy Dù” – “Tôi muốn hỏi anh thuộc tiểu đoàn nào?” – “Anh cứ biết một tiểu đoàn Nhảy Dù đủ rồi.” Thấy tôi không muốn trả lời họ không hỏi nữa. Họ thi nhau chụp hình đơn vị đang rút của tôi rồi bỏ đi về hướng tiền quân.

Nhảy Dù! Không hiểu ai đặt ra cái luật khắt khe, “Không được tự ý trả lời phóng viên dù là tên của mình.” Quý vị thấy những đơn vị bạn có những tên thật đẹp như Cọp Vằn, Hắc Báo, Kình Ngư… Nhưng Nhảy Dù có những tên vô cùng đẹp như: Con Gà tử mị, Sư Tử mắc nước, Con Cù lần, v.v… Còn tên các tiểu đoàn trưởng như: trưởng ấp, xã trưởng, bồi bàn, cao bồi v.v… đại đội trưởng: T…sốt rét, N. Lai h… ghẻ, v.v… Có một đại đội trưởng may mắn hơn có cái tên đẹp Út Bạch Lan. Thường những tên như vậy cấp dưới biết nhưng không ai dám gọi cả. Mặc dầu địch quân tiến thật chậm, và thận trọng nhưng chúng tôi nhất định không tha, nếu chúng nắm vững tình hình tiến chậm hai giờ nữa để đơn vị chúng tôi rút lui xong, thì chắc chắn chúng sẽ vào Dinh Ðộc Lập như vào chỗ không người. Khi tới gần Vinatexco, 2 thiết giáp đi đầu bắn xả vào những “lô cốt” trong phi trường, nhưng các lô cốt này đã bỏ trống, đơn vị phòng thủ phi trường đã bỏ ngõ từ lúc trưa ngày 29 tháng 4, 1975. Các loại súng trên thiết giáp thi nhau nhả đạn vào những chỗ chúng nghi ngờ. Chúng đâu có ngờ một pháo đội ngụy trang kín đáo tại vị trí vãng lai của TÐ1 PB đang sẵn sàng tiêu diệt chúng, 4 viên đạn chống chiến xa ra khỏi nòng súng 105 ly các pháo thủ đầy kinh nghiệm chiến trường rang muối thêm 2 con cua sắt và 2 vận tải. Lần này chúng có kinh nghiệm, chúng không bị dồn cục, nên không bị tổn thất thêm, nhưng đau cho chúng là chúng không biết từ đâu để bắn lại trả thù. Xong nhiệm vụ các pháo thủ Mũ Ðỏ cũng rút lui sau khi phá hủy súng.

Ðối với chúng tôi, đánh giặc phải tiêu diệt chúng xong, chiếm mục tiêu, thu chiến lợi phẩm thì đơn vị mới có tổn thất, còn diễn trò như hôm nay, gây cho chúng tổn thất rồi mình chạy làng, thì không bao giờ anh em chúng tôi phải hy sinh. Nhưng trò đùa này của chúng tôi cũng làm chúng điên đầu nhức óc, mỗi lần như vậy, chúng lại phải điều quân lại, tổ chức lại đội hình thật lâu chúng mới dám dè dặt tiến quân tiếp. Chúng bắn tứ tung, mất tinh thần thấy rõ, chính vì vậy mà những đơn vị của chúng ta trước đây mỗi khi đi hành quân bảo vệ đồng bào, nếu không cẩn thận dễ bị tổn thất, vì địch không đương đầu chống lại, chúng vừa đánh vừa rút, hoặc phải đương đầu với ta là vì chúng không còn ngõ để chạy nữa. Nhất là những vùng rừng núi rộng rãi chỗ cho chúng chạy thì: Kỹ thuật tác chiến yếu, tinh thần suy sụp là đơn vị hành quân rất dễ bị nướng lắm.

Từ ngã 3 Bà Quẹo dân chúng còn lại, hối hả chạy dọc theo đường hướng về phía Sài Gòn, sự sợ hãi, hốt hoảng lộ ra trên nét mặt, không còn một nụ cười trên môi các thiếu nữ, không còn tiếng nô đùa trên miệng các em bé vui tươi. Nhìn những khuôn mặt ngây thơ đầy u uất, lòng tôi se lại trong đớn đau nát da, đứt ruột. Ðồng bào tôi đây, đang cần sự che chở của Quân đội, của chúng tôi, nhưng chúng tôi lại “khiếp nhược” rút lui! Không thể được, việc trước mắt như cứu lửa, phải bảo vệ đồng bào như một phản ứng tự nhiên. Có bao giờ chúng tôi phải rút lui cay đắng như thế này đâu? Có bao giờ đồng bào nhìn chúng tôi xong lặng lẽ chạy tiếp đâu? Bây giờ giặc đã đến ngõ cụt của thủ đô. Những giọt mồ hôi quái ác làm mắt tôi cay cứng lấy tay áo quệt mồ hôi; mặc dù chưa rõ tình hình chung, nhưng tôi biết đây là trận chiến cuối cùng để dân tộc này, quê hương này sẽ đi vào con đường u tối miên man, không một ánh sáng cuối đường hầm.

Chúng tôi cố tình trì hoãn rút lui để đồng bào chúng tôi đi được một khoảng cách xa an toàn, tôi cho lệnh rút lui tiếp tục, đứa con đầu của tôi, trước cổng Hoàng Hoa Thám chậm chạp di chuyển về phía sau đồng bào. Tôi đang từ Trung Ðội 4 trước Hội Ðồng Xã Tân Sơn Hòa lướt qua Trung Ðội 3, những anh em chiến hữu của tôi đã xả thân tại khắp các chiến trường đất nước, từng làm quân thù bạt vía kính hồn từ trận nhỏ đến trận lớn. Tôi nhìn vào tận mắt của từng người như cầu van tha thứ cho tôi, “Vì đã cho lệnh họ rút lui trước quân thù”; nhưng những ánh mắt nhìn tôi như oán hờn, như trách móc. Tôi cúi mặt tránh những ánh mắt thân thương, lầm lũi bước đi trên đường Lê Văn Duyệt quen thuộc, trước cổng trại Thạch Văn Thịnh (TÐ II Nhảy Dù) con đường rộng thênh thang, không còn bóng người dân di chuyển, chỉ còn lại chúng tôi và một số phóng viên ngoại quốc.

Tới cổng Hoàng Hoa Thám tự nhiên chân tôi chùn lại, tưởng như một khối chì nặng nề níu chân lại. Ðứng lại trong thế nghiêm tự nhiên, cay đắng nhìn cổng trại thân yêu, cách đây 10 năm tôi vui mừng rạng rỡ bước qua để chính thức trở thành một quân nhân Mũ Ðỏ, chiếc cổng vô tri này nhưng ma lực của nó đã có sức hút vô cùng mạnh mẽ đối với biết bao thanh niên anh hùng ở lứa tuổi đôi mươi. Hình ảnh chiếc cổng hoang tàn với hàng rào Concertina ngổn ngang như hoang phế lâu ngày, nhìn sâu vào trong trại, tôi thấy thấp thoáng những bạn bè, chiến hữu chúng tôi đang vội vã di chuyển trong đó.
Tôi không hiểu tôi đang là một thứ người gì, nhưng tôi đang đứng sững nghiêm chỉnh trước chiếc cổng như đại diện cho đơn vị, đơn vị tôi tôn thờ như thánh thần trong tâm khảm. Những ngày tung hoành ngang dọc nào có mơ ước gì hơn là tiêu diệt kẻ thù để đồng bào được yên ổn làm ăn. Tôi đưa tay chào chiếc cổng thân yêu, các phóng viên muốn thu hình này nhưng quá muộn, tôi lững thững bước đi như xác không hồn.

Nước mắt tôi giàn giụa xen lẫn mồ hôi cay đắng, cơn nấc nghẹn ngào làm tôi nghẹt thở. Giã từ Hoàng Hoa Thám, giã từ đơn vị thân yêu, đơn vị đã được chúng tôi dâng trọn cuộc đời thanh niên cho Hoàng Hoa Thám, dâng trọn cho đoàn quân Mũ Ðỏ. Bây giờ với cái thân tàn tạ, hèn nhát này, dẫn đơn vị rút lui, dù theo lệnh trên, nhưng trước sức tấn công ào ạt của địch quân vào thủ đô. Ôi những chiến tích nức lòng dân như: A Châu, A Lưới, Tân Cảnh, Quảng Ngãi, Chương Thiện, Tây Ninh, Kiến Phong, Bình Long, Kom Tum, Quảng Trị, v.v… có chăng chỉ còn là một cơn gió thoảng qua trong cơn nóng nung lửa của tâm hồn. Sự dằn vặt tột cùng của sự tháo lui. Ôi cấp chỉ huy của tôi ơi! Ôi bạn bè của tôi ơi! Ôi những chiến hữu Mũ Ðỏ kiêu hùng của tôi ơi! Chúng ta đã chạy thật hay sao đây? Ðồng bào của chúng ta kia! Quê hương của chúng ta đó! Doanh trại của chúng ta đây! Hồn thiêng của bạn bè ẩn hiện đâu đây có ai cảm thông nỗi thống khổ này? Những khuôn mặt của Hiền, Ðược, Khiêm, Nhượng, Tống, Hùng, Hòa và hàng ngàn các chiến hữu Mũ Ðỏ đã ra đi giận dữ nhìn tôi. Tôi nhắm mắt bước đi theo đoàn quân chậm chạp rút lui như tử tội nặng nề bước chân lên bực thang máy chém.

Tôi cố gắng im lặng để thanh thản bước đi nhưng hình ảnh anh em bạn bè, họ là những chiến sĩ vô danh cứ soi mói nhìn tôi như oán trách, như căm hờn. Bảy điều tâm niệm khi mới bước chân vào quân ngũ tôi vẫn còn thuộc lòng từng câu từng chữ: Luôn nêu cao danh dự của quân đội… Phải thân dân bảo vệ dân và giúp đỡ dân. Nhưng giờ đây lúc này không phải một điều nào chúng tôi cũng giữ được, thế hệ sau sẽ nguyền rủa. Chúng tôi không phủ nhận, xin nhận tất cả tội lỗi nhưng phải làm gì khác hơn đây. Từ ngày bước chân vào quân ngũ là đã sẵn sàng chấp nhận tấm poncho gói ghém thân mình, hay vinh hạnh hơn nữa là “lá Quốc kỳ phủ lên thân,” sống chết chẳng qua là cuộc đổi đời, quan niệm như vậy nên sự sống, sự chết đối với những người Mũ Ðỏ thật cụ thể và nhiệm vụ quân đội, nhân dân giao phó mới đáng kể, nhưng bây giờ nhiệm vụ của quân đội giao phó là rút lui hay sao đây? Lằn tên nào cản được bước chân chúng tôi, bom đạn nào làm chùn chân chúng tôi, quân thù nào ngang cấp số với đơn vị dám đương đầu. Thân xác chúng tôi ai mà chẳng có vết tích của chiến tranh để lại trên thân thể. Thương xót cho bạn bè, cho đồng bào, cho dân tộc không biết sẽ phải đi về đâu đây?

“Thưa Ðích Thân ‘Ba’ vừa đánh cháy thêm hai chiến xa nữa.” Tiếng của Hòa người mang máy cho tôi. (Hiện nay Hòa đang ở Úc Châu.) “Ở đâu? Tôi hỏi vắn tắt.” – “Ngã ba Bà Quẹo.” Tôi vừa băng qua Ðại Ðội 1 của đơn vị, được lệnh trực chỉ theo đường Trương Minh Giảng về hướng Sài Gòn đến ngã 3 Trương Tấn Bửu chờ lệnh.

Dọc theo bên đường dân chúng ngơ ngác nhìn chúng tôi, người chạy theo lên hướng Sài Gòn, người ngơ ngác đứng nhìn. Tôi vừa dừng chân tại Trương Tấn Bửu, trước bót cảnh sát. – “Hai” đánh cháy 1 chiến xa và 3 xe vận tải tại ngã tư Bảy Hiền, “Ba” đã qua Lăng Cha Cả, cùng Bộ Chỉ Huy Tiểu Ðoàn. “Một” còn nằm tại chỗ. Tôi im lặng nghe Hòa báo cáo. “Thưa Ðích Thân, ‘Hai’ đã qua Lăng Cha Cả.” Cùng lúc đó tôi nhận được lệnh kiếm chỗ trống trải để tập họp cả Tiểu Ðoàn. Trung Ðội 4 của Hạnh cho biết có sân trường Ðại Học Vạn Hạnh có thể tập họp được. Năm phút sau Hạnh báo cáo có một xe Jeep mang huy hiệu Biệt Ðộng Quân, nhưng do bọn mang băng đỏ bên tay trái lái. Tôi cho lệnh chận xe đó lại khai thác tin tức. Trung Ðội 4 báo cáo xe đó là của một trung tá BÐQ nhà gần đó bị bọn mang băng đỏ (Sau này đồng bào gọi là bọn 30-4 ) cướp sử dụng, trên xe có 6 tên đa số là sinh viên của Ðại Học Vạn Hạnh. Chúng sử dụng súng của Nhân Dân Tự Vệ. Ðồng bào thấy chúng tôi mồ hôi nhễ nhãi, người tiếp tế nước đá lạnh, người mang ra bình trà, có người mang cả đồ ăn. Lúc đó mặc dầu khát dữ dội nhưng cầm ly nước lạnh, không sao tôi có thể nuốt trôi được; Tôi đang căm tức bọn băng đỏ, bọn đê tiện phản bội. Ý tưởng thịt bọn chúng lẩn quẩn trong đầu tôi, nhưng tôi nghĩ sau này có thể bị xuyên tạc và dân chúng sẽ hiểu lầm đơn vị, hiểu lầm binh chủng. Một điều chúng tôi tối kỵ, làm gì cũng được, nhưng nếu danh dự binh chủng bị xúc phạm, dù có chiến thắng hay lợi lộc mấy đi chăng nữa, chúng tôi cũng phải suy xét lại.

Tôi nhớ Tết Mậu Thân, đơn vị chúng tôi trên đường về giải cứu cố đô Huế, tiểu đoàn của tôi bị tiểu đoàn VC bố trí trên Cổ Thành Huế chận lại; trong khi chúng tôi ở dưới thấp lại còn vướng một dẫy lạch sâu trồng sen chung quanh Cổ Thành này. Thành cao không thể leo lên dễ dàng, khó khăn không thể nào vượt qua, nhưng vị chỉ huy của chúng tôi cầm chiếc “nón đỏ” và nói: “Ðây là lần đầu tiên nón đỏ này bị ô nhục.” Ðơn vị nghe thấy máu nóng bừng bừng ai cũng tưởng như mình thêm cánh, thêm sức. Không đầy 30 phút sau sức lực huyền bí dũng mãnh của tinh thần bảo vệ danh dự đơn vị bùng lên, những thiên thần sát Cộng đã hiên ngang bay qua từng chốt của địch diệt trọn phòng tuyến chính để vào Thành Nội Huế. Chính nhờ vậy chúng tôi tiếp cứu được Bộ Tư Lệnh Sư Ðoàn I BB trong trại Mang Cá Huế. Cùng lúc đó Hòa báo cáo “1 vừa đánh cháy một chiến xa tại Lăng Cha Cả và 2 xe vận tải.”

Vào khu Ðại Học Vạn Hạnh, tôi cho lệnh đứa con thứ tư của tôi đóng chốt giữ an ninh chung quanh khu đại học và từng đơn vị vào sân Ðại Học Vạn Hạnh tập họp chờ lệnh. Tôi thấy bọn băng đỏ lố nhố trong khuôn viên ÐHVH, chúng có vũ khí nhưng không một tên nào dám nhố nhăng, vì sau chúng có anh em của tôi kềm súng sẵn sàng hỏi tội chúng. Ý tưởng phải thanh toán hết bọn này lại hiện ra trong trí. Nhưng vị anh cả của chúng tôi im lặng, lầm lì quan sát, tôi thấy môi anh mím chặt, cặp mắt giận dữ nhìn chúng nhưng chưa một phản ứng, thì một tên mặc áo tu hành Phật Giáo tay cầm loa đưa ngang miệng dõng dạc trong câu nói điên rồ: “Ðất nước đã thống nhất, yêu cầu các anh em Nhảy Dù hãy buông súng trở về với cách mạng, cách mạng sẽ khoan hồng cho anh em.” Phản ứng tự nhiên, tôi rút súng chĩa về phía hắn, hắn thụt lùi vào trong hành lang, và hàng trăm cây súng sẵn sàng nhả đạn. Nhìn lên những anh em trên cao ốc, tôi thấy anh em đều chĩa súng sẵn sàng chờ lệnh. Tôi biết rằng nếu tôi siết cò súng là súng nổ rền trời ngay lập tức, để đưa bọn Cộng con về với thiên đường Cộng Sản. Nhưng thấy chúng cụp đuôi khiếp vía chạy trốn tôi cho súng vào bao, thầm nghĩ may mắn cho chúng gặp tôi, chứ gặp đơn vị khác thì hẳn là ÐHVH này chắc chắn phải trở thành ÐH “Bất Hạnh” ngay lập tức…

Anh cả của chúng tôi im lặng, đứng sững như trời trồng, sau đó anh cho lệnh Ðại Ðội 1 tìm bãi đất trống trải để tập họp tiểu đoàn, và cả đơn vị rút ra khỏi khu ÐHVH. Ðơn vị tôi là đơn vị sau cùng ra khỏi khu Vô Hạnh này. Tôi không thể hiểu nổi ngay tại nơi huấn luyện đào tạo ra lớp người Tổ Quốc mong cho mai sau lại có đuôi chồn đỏ như thế này hay sao? Thua địch quân không đau, buông súng không tủi bằng phải thua ngay những người mình hằng quý mến. Người tình lang mất người yêu chắc cũng chỉ đau đớn thấm thía như chúng tôi lúc này. Quê Hương ơi! Tổ Quốc ơi! Ðồng bào ơi! Lỗi tại ai đây? Tại chúng tôi hèn nhát? Tại chỉ huy tồi? Tại vận nước suy đồi? Hay nó đã ruỗng ra từ bên trong…! Chúng tôi chỉ còn là cái vỏ mỏng bên ngoài làm sao chống đỡ nổi đây? Ðại đội tôi đi sau cùng và vừa ra khỏi khu phản bội được 3 trung đội, trung đội sau cùng và tôi rút ra khỏi khu Vô Hạnh mà phải đi giật lùi như trong vùng địch, cẩn tắc biết đâu chúng giở trò cắn trộm.

Tâm hồn tôi chùng xuống xen lẫn cơn giận vô bờ. Bọn chồn đỏ lại ló đầu ra, tôi định cho đơn vị khai hỏa, vì cơn giận trong tôi lại bừng lên, nhưng cùng lúc đó danh dự của đơn vị trồi lên lấn át, tôi cho súng vào bao cho lệnh đơn vị tiếp tục rút lui ra vùng tập trung mới. May cho bọn chúng nếu không nghĩ đến danh dự có thể sẽ bị hiểu lầm, bị nguyền rủa thì chắc chắn chúng phải đền tội. Nếu không thì tôi, phải chính tôi, vì căm hận chắc chắn không thù hằn, nhưng vì uất ức trước sự phản bội phũ phàng, một phút không kềm hãm được sự nóng giận, tôi chỉ cần nhẹ nhàng vẫy tay thôi bọn chúng sẽ phải theo Cáo Hồ của chúng. Ôi danh dự của đơn vị sao cao siêu quá, sao dũng mãnh quá, chế ngự được tất cả. Tôi không hiểu bọn chúng có biết rằng chúng vừa thoát chết hay không? Chúng có hiểu rằng nếu danh dự của đơn vị không chế ngự được chúng tôi thì hậu quả sẽ đến với chúng như thế nào?! Những dòng chữ này chắc chắn sẽ được một hay nhiều tên trong bọn chúng tại chốn Vô Hạnh hôm đó đọc được, để chúng hiểu rằng hôm đó không may súng nổ: Chính là vì chúng đã không khôn ngoan, đã phản bội trắng trợn, đã ngoại tình đê tiện hèn hạ trước mặt người yêu thương quý mến mình.

Bước ra khỏi khu đê hèn, hai trung đội trưởng của tôi có ý trách móc tại sao tôi không giết bọn chúng. Tôi im lặng, tôi muốn anh em giải bày để vơi đi niềm uẩn ức của những anh em đang bị phản bội trắng trợn đê hèn. Bọn vô lương tâm đó ngày nay không hiểu chúng có còn được như Trịnh Công Sơn hay đang lần mò trong những trại giam cầm cho đáng đời bọn xảo trá gian manh. Vùng tập họp mới của chúng tôi ngay tại ngã tư Yên Ðổ và Trương Minh Giảng. Chúng tôi vừa vào hàng ngũ, đơn vị nghiêm chỉnh trình diện anh cả của đơn vị. Huynh trưởng của đơn vị gương mặt thểu não nói trong nghẹn ngào. Tôi có cảm tưởng như tiếng nói của anh bị đứt đoạn nhiều lần vì tiếng nấc đau thương: “Tôi xin chào tạm biệt các anh em. Xin báo cho các anh em biết chúng ta đã nhận được lệnh buông súng đầu hàng từ cấp chỉ huy tối cao của chúng ta. Cấp chỉ huy trực tiếp của chúng ta hoàn toàn mất l/l từ ngày hôm qua. Nhưng chúng ta không thể đầu hàng chúng được, vì danh dự của đơn vị tôi điều động anh em đến đây để bảo với anh em một lệnh cuối cùng: Chúng ta chào tạm biệt nhau tại đây ai về nhà nấy; tất cả quân trang, quân dụng tùy anh em định liệu; quyền chỉ huy của tôi đến đây đã chấm dứt.”

Cả đơn vị im lặng không một tiếng xì xào bàn tán. Chúng tôi lặng người trong ngỡ ngàng tột độ, những lời lẽ thiếu mạch lạc của vị huynh trưởng phát ra từ xúc động. Tiếng nói của anh chấm dứt sau 5 phút đơn vị vẫn đứng im, từ trên xuống dưới không ai muốn xa nhau, không ai muốn tan hàng. Cái im lặng xa vắng, cái im lặng khủng khiếp. Tôi cũng đã biết giờ phút này phải đến, nhưng không ngờ nó đến trong bẽ bàng thế này! Nhìn hàng quân oai hùng, súng đạn còn đủ dùng, mặt mũi âu sầu. Cặp mắt mọi người đỏ hoe, tất cả đều gục mặt như mặc niệm bạn bè, mặc niệm đơn vị. Cơn đau đớn ê chề xâm chiếm dần dần như làn hơi thổi vào chiếc bong bóng tới độ không chịu được phải phát nổ. Sự phản bội từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài như cơn lốc bạt ngàn tạt vào mặt chúng tôi, cả hàng quân đang im lặng; vị huynh trưởng vẫn còn đứng đó, anh đang cúi mặt chận cơn đau đại nạn. Tôi biết hàng ngày anh ăn nói rất văn hoa, nhưng hôm nay làm sao lời anh cộc lốc. Anh còn muốn nói nhiều, có lẽ anh còn muốn nói thật to, gào thét thật lớn, để một lần, một lần thôi rồi không bao giờ được tâm sự nữa.

Thình lình Trâm, một trung đội trưởng của tôi, nước mắt giàn giụa nhảy ra ngoài hàng quân. Trâm dơ cao trái lựu đạn quát to: “Xin các vị huynh trưởng kính mến của tôi hãy ra về. Các anh em của tôi hãy tan hàng, để một mình Trâm ở lại thôi. Tôi đã thề không đội trời chung với bọn vô thần, chúng vào đây thì tôi phải đi.” Trâm vừa nói xong khoảng 10 anh em vừa bước tới chỗ Trâm vừa nói: “Ðể tụi tao (tụi em) chơi chung với. Chúng ta không đầu hàng và cũng không tan hàng. Nhảy Dù chỉ có tiến không có lùi.” Hoàng – đại đội trưởng đại đội thứ nhất – la lớn: “Ðể tao chơi chung với tụi bay.” Vị huynh trưởng cũng chạy lại chỗ Trâm. Tiếng Trâm sang sảng nhưng nghẹn ngào đứt quãng: “Không được Ðích Thân còn nhiều việc phải lo, còn nhiều việc phải làm, nhất là gia đình của Ðích Thân.” – “Ai cũng có gia đình tao chỉ biết có Gia Ðình Mũ Ðỏ, Gia Ðình của Mũ Ðỏ là gia đình của chính tao.” Một số anh em khác từ từ rời bỏ hàng ngũ, súng đạn, quân phục vứt ngổn ngang. Nhất là những anh em lớn tuổi, từ từ rời bỏ bãi tập họp mỗi người một phương, tôi không biết họ có mang theo vũ khí hay không, hay bỏ lại những gì? Còn lại từng tốp một ôm nhau nói chuyện. Tôi không biết họ đang nói gì nhưng nhìn khuôn mặt ai ai cũng chứa đựng đầy uất hận hiện rõ ràng trên khóe mắt đỏ ngầu rực lửa.

Trên bãi súng đạn, ba lô, nón sắt nằm ngổn ngang và trải dọc theo bốn hướng ngã tư. Con phố hiền hòa của Ðô Thành nay lại chứng kiến cảnh tan hàng của một đơn vị. Tôi chắc rằng đây là một đơn vị lớn nhất và là đơn vị sau cùng của Biệt Khu Thủ Ðô giã từ vũ khí, đi theo mệnh lệnh của dân tộc. Ðơn vị đã tan hàng có trật tự và kỷ luật của đơn vị thực sự bãi bỏ sau tiếng nói nghẹn ngào của một huynh trưởng đơn vị. Tôi quyết định phải khuyên Trâm và anh em chúng tôi đang bu lại quanh Trâm. Tôi linh cảm thấy, chậm trễ sẽ xảy ra hậu quả không lường được. Tôi chen vào đám đông và la lớn: “Chúng ta đàng nào cũng chết, nhưng phải chết cho xứng đáng mới được. Chúng ta hãy l/l với nhau trở về Long Khánh. Lâm Ðồng rồi cùng chiến đấu. Trâm đưa trái lựu đạn cho anh.” Trâm đưa trái lựu đạn cho tôi sau một hồi giằng co. Chúng tôi cùng thỏa thuận hãy tan hàng rồi kiếm kế sau. Bất chợt hai tiếng lựu đạn nổ chát chúa ở gần bức tường cuối bãi. Chúng tôi chạy vội lại quan sát. Tổng cộng 11 anh em đã ôm nhau từ giã, mắt người nào cũng mở như gửi lại những thông điệp bất khuất, không đội trời chung với Cộng Sản.

Trong số 11 anh em, cấp bậc lớn nhất là thiếu úy trung đội trưởng, người cấp bậc nhỏ nhất là binh nhì khinh binh. Không có thì giờ cùng địa điểm để chôn cất họ, chúng tôi chỉ còn biết sắp xếp họ nằm ngay ngắn, cùng nhau nghiêm chỉnh chào họ. Anh em đã tự chọn con đường vinh quang cho mình, tôi thầm khấn nguyện trước mặt anh em: “Chúng tôi cần phải sống, vì chắc chắn chúng tôi vẫn còn phải tranh đấu với bọn quỷ hại nước hại dân.”

Sau này tôi được tin Trâm về Bảo Lộc hoạt động nhưng bị nội phản, bị xử tử tại đó. Hoàng về Xuân Lộc hoạt động cũng bị tử thương, còn tôi lưu lạc khắp nơi, nhất quyết không trình diện bọn chúng, tôi vượt biên bằng đường bộ qua Khe Sanh, Lao Bảo, Hạ Lào. Hỡi các bạn trong Gia Ðình Mũ Ðỏ Việt Nam; Thưa các bạn quân nhân QLVNCH; Bạn bè chúng ta đã chết, một số đang bị đầy đọa cực hình, Quê hương chúng ta còn trong tay bọn quỷ đỏ. Xin các bạn đừng vì xe hơi, nhà cao cửa rộng, ham chơi phù phiếm, mà quên đi những người thân yêu, những Vong Hồn bạn bè đã khuất, những cô nhi tử sĩ đang đón chờ từng giờ từng phút, mong mỏi bước chân nhịp nhàng của quý bạn tiến về quê hương. Hỡi các bạn thanh niên, lịch sử 4.000 năm văn hiến không lúc nào, không thời đại nào dân tộc chúng ta khiếp vía trước móng vuốt tàn ác của quân thù, không khi nào thanh niên Việt Nam lại đê hèn, quên đi gông cùm đỏ dã man đang siết chặt dân tộc ta. Xin hãy cùng nhau bước lên tiếng tới và đừng bao giờ quên bọn quỷ đỏ đang lẩn khuất đâu đây đang ra sức ngăn cản bước chân oanh liệt của chúng ta. Nghiêm ơi, Trâm ơi, Hoàng ơi, linh hồn các bạn có linh thiêng hãy soi sáng bước chân chúng tôi, máu của các bạn đã chảy, thân xác của các bạn đã nằm xuống, nhưng tấm gương can đảm của các bạn sẽ còn mãi mãi. Trận chiến vừa qua chúng ta tạm lùi, tạm thua giặc. Nhưng chúng ta không đầu hàng giặc, đơn vị chúng ta không buông súng để qui hàng giặc. Tinh thần chúng ta còn đó, chúng ta bỏ nước ra đi bằng áp lực của ma quỷ. Xin hãy hứa cùng nhau, “Chúng Ta Sẽ Trở Về.”

Mỹ sản xuất bom không kịp để xài


WASHINGTON DC (NV)
Những cuộc chiến đang diễn ra ở Trung Đông khiến kho đạn dược của Ngũ Giác Đài cạn đến không ngờ, trong khi Washington lại phản ứng chậm trước tình trạng thiếu hụt này.

 
 Binh sĩ Mỹ gắn hỏa tiễn Hellfire lên trực thăng Apache. (Hình: Getty Images/Jung Yeon-je)

Theo trang mạng PRI, Washington phải mất hằng tháng mới giải quyết xong vấn đề.

Tướng Tham Mưu Trưởng Không Quân Mark Welsch hồi Tháng Mười Hai nói: “Chúng ta tiêu thụ bom đạn nhanh hơn mức chúng ta có thể bổ xung.”

Từ đó, Bộ Trưởng Quốc Phòng Ash Carter yêu cầu Quốc Hội bổ xung 45,000 bom tinh khôn cho ngân sách Quốc Phòng năm 2017.

Ông Roman Schweizer, nhà phân tích chính sách quốc phòng và không gian thuộc tổ chức Guggenheim Securities ở Washington, nói: “Hoa Kỳ thường duy trì đều đặn một kho dự trữ bom và hỏa tiễn, phòng khi có chiến tranh toàn diện. Nhưng hai năm rưỡi cuộc chiến chống ISIS và việc tiếp tục dội bom ở Afghanistan khiến vượt quá mức tiêu thụ dự liệu.”

Trong cuộc chiến chống ISIS do Hoa Kỳ lãnh đạo, Mỹ đảm nhận hầu hết các phi vụ dội bom đánh các mục tiêu của ISIS ở Iraq bằng các loại bom và hỏa tiễn như bom dẫn đường bằng laser và GPS, hỏa tiễn không đối địa Hellfire, mà giá đơn vị vào khoảng từ $25,000 đến gần $400,000.

Ông Schweizer ghi nhận: “Vào thời gian đầu của chiến dịch ở Syria, Hải Quân bắn một số lượng lớn hỏa tiễn Tomahawk mà tổng giá trị vào khoảng $1 triệu.”

Trong năm 2015, Hoa Kỳ thả hơn 20,000 bom và phi đạn dẫn đường ở Iraq và Syria.

Vào những tháng gần đây, Mỹ chuyển thêm một số lượng bom khác cho các đồng minh trong khu vực.

Liên minh quân sự do Saudi Arabia lãnh đạo, có sự yểm trợ của Mỹ, đã mở những cuộc dội bom ở Yemen, với bom đạn do các công ty Mỹ sản xuất, gồm Raytheon, Boeing, General Dynamics và Lockheed-Martin.

Trong hơn một thập niên, Saudi mua bom và phi đạn tinh khôn qua những cuộc thương lượng trung gian với Bộ Ngoại Giao.

Sau hội nghị thượng đỉnh tại Camp Davis vào Tháng Năm 2015, Mỹ đồng ý một đợt bán bom mới cho Saudi, trị giá đến $1.29 tỉ, dự trù thay thế số bom đã dùng trong cuộc chiến tranh Yemen.

Ngoài ra Mỹ cũng đồng ý bán bom dẫn đường trị giá $380 triệu cho United Arab Emirates.

Theo ông Schweizer, “chúng ta sử dụng bom đạn ở mức chúng ta không hề dự liệu trước, và chúng ta cũng chưa biết được mức độ hiện tại sẽ còn tiếp tục đến bao lâu.” (TP)

Các món hàng nên và không nên mua ở Target

NEW YORK CITY, New York (NV) –Target là một trong những chuỗi cửa hàng siêu thị lớn nhất và được yêu thích ở Mỹ. Tuy nhiên, theo bà Kristen Cook, chủ bút của tờ báo mạng Ben’s Bargain, không phải tất cả món đồ bạn nên mua ở đây mà đôi khi, một số nơi khác lại bán giá phải chăng hơn.

“Đôi khi bạn sẽ kiếm được nhiều món hàng hay ho và giá phải chăng ở Target, tuy nhiên một số món thì bạn nên mua ở nơi khác,” bà Kristen nói.

Hãy cùng tìm hiểu các món hàng nên và không nên mua ở Target mà bà Kristen gợi ý nhé!

* Các món hàng nên mua


Target là một trong những chuỗi cửa hàng bán lẻ lớn nhất ở nước Mỹ. (Hình minh họa: Scott Olson/ Getty Images)

1. Đồ chơi trẻ em
Theo trang mạng Ben’s Bargains, mặt hàng đồ chơi ở Target rất mạnh. Thông thường vào tháng Mười Một và Mười Hai, mặt hàng này được khuyến mãi khác hấp dẫn so với các nơi khác. Ngoài ra, chương trình đại hạ giá mặt hàng đồ chơi có khi kéo dài đến tháng Một năm sau. Đó là dịp để các gia đình sắm sửa đồ chơi giá rẻ nhưng chất lượng cho con cái của mình.

2. Thực phẩm
Khi đi mua sắm ở Target, bạn dường như sẽ bị lạc vào “mê cung” về thực phẩm đủ loại được bày bán ở đây. Các nhãn hiệu như Market Pantry hay Archer Farms của Target cung cấp các sản phẩm chất lượng và đa dạng. Ngoài ra, theo bà Kristen, ứng dụng điện thoại của Target là Cartwheel hay có những chương trình khuyến mãi đặc biệt dành riêng cho mặt hàng thực phẩm hay đưa ra các coupon như mua $50 cho thực phẩm được giảm $10.

3. Sản phẩm nội thất
Target thường hay đưa ra các chương trình khuyến mãi dành riêng cho các sản phẩm trang trí nội thất như các mã code giảm giá nếu như bạn mua trên trang mạng hay chương trình giảm 5$ khi xài $50. Mặc dù một số người cho rằng đồ nội thất của Target không có chất lượng cao, nhưng đối với những gia đình trẻ, hay những người thuê nhà thì đây là giá chấp nhận được.

4. Trò chơi điện tử/ đĩa phim Blu-ray
Thông thường, Target hay có chương trình khuyến mãi như “Mua 1 tặng 1” ở mặt hàng bán đĩa trò chơi điện tử và đĩa phim, đặc biệt là trong các dịp lễ.

5. Đồ dùng trong nhà
Bạn muốn mua giấy toilet cho nhà tắm, giấy ăn trong nhà bếp hay tã giấy cho em bé? Tất nhiên là ở cửa hàng nào cũng có các sản phẩm này, nhưng Target thường hay tặng khách hàng thẻ quà tặng như “Mua $10 được giảm $5”. Ngoài ra, nếu bạn đăng ký chương trình mua hàng hóa hằng tháng trên Target, bạn sẽ được giảm 5% trên các sản phẩm dùng trong nhà và được hàng được vận chuyển miễn phí.

*Các sản phẩm không nên mua

Theo chủ bút trang mạng Ben’s Bargain, bạn không nên mua mặt hàng tivi hay đồ dùng điện tử ở Target. (Hình minh họa: Chris Hondros/ Getty Images)



1. TV hay các thiết bị điện tử khác
Nếu như không phải là ngày khuyến mãi Black Friday, thì bạn không nên mua tivi hay các thiết bị điện tử ở Target. Theo bà Kristen, khách hàng sẽ kiếm được nhiều món hàng điện tử với giá phù hợp hơn ở các cửa hàng bán lẻ khác như BestBuy, Frys hay trên trang mạng Ebay.

Đây có lẽ là vấn đề của Target. Năm ngoái, lượng mua sắm mặt hàng điện tử ở Target giảm xuống rõ rệt trong khi các món đồ công nghệ đang trên đà phát triển mạnh.

2. Phụ kiện điện thoại
Các sản phẩm phụ kiện dành cho điện thoại như tai nghe, đồ sạc pin hay vỏ điện thoại thường bán rẻ hơn trên các trang mạng như Amazon hay Ebay. Đôi khi bạn có thể tiết kiệm được hơn $10 nếu như mua ở trên mạng với cùng một món phụ kiện mua ở Target.

3. Giày dép
Chủ bút của trang mạng Ben’s Bargain cho rằng các thiết kế giày dép ở Target không thể làm nâng giá thành phẩm lên cao so với các đối thủ cạnh tranh khác như  Macy’s hay Walmart.

Tuy nhiên, đầu tư vào lĩnh vực thời trang cũng đem lại nhiều lợi nhuận cho Target. Mặc dù mặt hàng giày dép có giá thành cao so với các cửa hàng bán lẻ khác, thì quần áo, đặc biệt là thời trang nữ ở Target, lại thu hút rất nhiều khách hàng. Với mẫu mã đẹp, thời thượng và giá cả phải chăng, lượng mua sắm mặt hàng này ở Target tăng lên đáng kể trong mấy năm nay.

4. Dụng cụ thủ công
Mặc dù đồ dùng thủ công ở Target rất đa dạng nhưng bà Kristen cho rằng, khách hàng có thể kiếm được nhiều thứ khác hay ho hơn ở Jo-Ann Fabric hay Michaels, nơi thường xuyên có những coupon giảm giá cho mặt hàng này.

5. Thẻ quà tặng
Nếu bạn muốn mua thẻ quà tặng để làm quà, thì bạn nên kiếm trên trang mạng như Raise hay Costco, vì những nơi này luôn có khuyến mãi giảm giá các thẻ quà tặng. (N.A)

Tin mới cập nhật