DB Travis Allen kêu gọi bầu cử tự do tại Việt Nam

SACRAMENTO, California (NV) Hôm Thứ Ba, 5 Tháng Tư, ông Travis Allen, dân biểu tiểu bang California, đã gửi thư cho ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, thúc giục ông ra lệnh chấm dứt ngay lập tức tất cả các hành vi phản dân chủ và chấm dứt tiến trình không lành mạnh trong cuộc bầu cử Quốc Hội vào Tháng Năm tới, thông cáo báo chí của văn phòng vị dân cử này cho biết.


Dân Biểu Travis Allen. (Hình: Văn Phòng Travis Allen cung cấp)

“Tại Hoa Kỳ và các quốc gia yêu chuộng tự do khác, tất cả công dân có quyền được tự do ứng cử và bầu cử miễn sao họ có đủ điều kiện theo luật định. Các cử tri có thể tự do lựa chọn những người đại diện của mình mà không bị chính quyền địa phương can thiệp,” Dân Biểu Travis Allen được trích lời nói. “Việc hành xử thô bạo của nhà cầm quyền Việt Nam trong cuộc bầu cử này cho thấy CSVN rõ ràng chống lại các lý tưởng dân chủ, trắng trợn vi phạm quyền tự do căn bản của công dân của mình.”

Theo ông Allen, hiện nay Việt Nam có 48 ứng cử viên độc lập ghi danh tranh cử vào Quốc Hội. Các ứng cử viên phải đối mặt với nhiều vấn đề khó khăn, chẳng hạn như bị phỉ báng cá nhân qua các phương tiện truyền thông do chính quyền kiểm soát. Hơn nữa, nhà cầm quyền Việt Nam cho phép một số quan chức cấp cao tự do bêu xấu các hoạt động của các ứng cử viên độc lập, và gán ghép họ rằng những ứng cử viên độc lập do “thế lực thù địch” giật dây.

“Là một đại diện của khu vực có cử tri gốc Việt đông nhất tại Hoa Kỳ, tôi sẽ cùng với cộng đồng người Việt theo dõi, quan sát cuộc bầu cử vào Tháng Năm tại Việt Nam, để xem cuộc bầu cử này có bất kỳ hành động phi dân chủ hoặc không công bằng nào đối với các nguyện vọng của người Việt Nam trong và ngoài nước,” ông Allen cho biết tiếp.

Cũng theo ông, Việt Nam đã gia nhập WTO, với ràng buộc về nhân quyền mà các quốc gia ký kết phải tuân theo. Tuy nhiên, cho đến thời điểm này, Việt Nam không tuân thủ các điều khoản đã cam kết. Việt Nam tiếp tục đàn áp dân oan, bỏ tù những người bất đồng chính kiến, những người ủng hộ dân chủ, những người ôn hòa kêu gọi sự tôn trọng các quyền cơ bản của con người. Gần đây, Việt Nam cũng đã ký kết TPP, cũng đòi hỏi tôn trọng nhân quyền và quyền thành lập công đoàn tự do. TPP chỉ có hiệu lực sau khi nhận được sự chuẩn thuận của Quốc Hội Hoa Kỳ. Nếu Việt Nam không dân chủ hóa hệ thống chính trị riêng của mình và tiếp tục tiến hành một cuộc bách hại, chống lại công dân của mình, thì TPP đối Việt nam có thể sẽ gặp khó khăn. (Ð.D.)

Phụ nữ Việt mất tích ở Westminster đã về nhà

WESTMINSTER, California (NV) Bà Tammy Phương Phạm mất tích hôm Chủ Nhật, 3 Tháng Tư, ở Westminster, đã về nhà, con gái của bà là cô Quyên Ðặng cho nhật báo Người Việt biết hôm Thứ Ba, 5 Tháng Tư.

“Chúng tôi tìm được mẹ rồi. Cảm ơn quý vị rất nhiều,” cô Quyên text cho nhật báo Người Việt.









Bà Tammy Phương Phạm mất tích hôm Chủ Nhật, 3 Tháng Tư, ở Westminster. (Hình: Sở Cảnh Sát Westminster)



Hôm Thứ Hai, cảnh sát Westminster thông báo cho biết một phụ nữ gốc Việt bỏ nhà đi mất tích, và kêu gọi ai thấy bà này hoặc chiếc xe bà lái ở đâu gọi 9-1-1 hay điện thoại báo cho cảnh sát.

Trong lúc bà Tammy mất tích, chồng và các con bà lo lắng, vì không ai trong gia đình, kể cả bạn bè, biết bà ở đâu.

Khi biết tin, cô con gái của bà có nhờ báo Người Việt đưa tin này lên trang Facebook để tìm bà. (Ð.D.)

Voi giẫm chết 5 người trong cùng một gia đình ở Ấn Độ

GUWAHATI, Ấn Độ (NV)Một con voi rừng giết chết năm người trong cùng gia đình, gồm một em bé chín ngày tuổi, tại một khu làng xa xôi nằm ở gần biên giới phía Đông Bắc Ấn Độ.

   Dân Ấn Độ đứng xem sau khi con voi rừng bị trúng tên thuốc mê sau lưng,
tại đường phố ở Silliguri. (Hình: Getty Images/Diptendu Dutta)

AFP trích thuật lời giới chức địa phương, nói rằng gia đình nạn nhân bị giẫm chết lúc đang ngủ trong túp lều vào sáng sớm Thứ Ba ở khu rừng Behali, cách thủ phủ Guwahati của tiểu bang Assam chừng 256 cây số.

Hai vợ chồng và ba đứa con thiệt mạng, trong khi đứa con gái ba tuổi của họ may mắn sống sót và được đưa đi điều trị tại một bệnh viện với thương tích nhẹ.

Nhân viên kiểm lâm địa phương cho biết, con voi có vẻ tách khỏi bầy khi tấn công gia đình nạn nhân và biến mất khỏi hiện trường ngay sau đó.

Theo giới chuyên môn về thú hoang thì sự đụng độ giữa người và voi ngày mỗi gia tăng tại những vùng thôn quê ở Ấn Độ do môi trường sống của chúng bị tàn phá dần.

Tháng trước, một bầy voi rừng quậy phá trong suốt một giờ ở vùng ngoại ô West Bengal, làm chết năm người và gây hư hại xe cộ và nhà cửa trước khi bị chặn đứng bằng tên thuốc mê. (TP)

Con gái dùng cán chổi đánh để ‘dạy’ mẹ già

BÌNH DƯƠNG (NV)Một video clip dài hơn 3 phút ghi lại cảnh con gái liên tiếp dùng cán chổi đánh mẹ già được đăng trên mạng xã hội đã gây ra sự phẫn nộ, phản ánh tình trạng xuống cấp đạo đức nghiêm trọng ở Việt Nam.








Hình ảnh con gái dùng cán chổi đánh người mẹ già còng lưng gây “sóng” dư luận. (Hình: Dân Trí cắt từ clip)


Sáng 3 tháng 4, trên một số trang mạng xã hội đã đăng tải đoạn clip dài hơn 3 phút ghi lại cảnh một phụ nữ trẻ tuổi cầm cán chổi quát tháo, tra hỏi và vụt liên tiếp vào người một bà cụ.


“Chưa biết sự thật như thế nào, nhưng hành động của người đàn bà này đối với người già là không thể chấp nhận được. Nếu đó đúng là mẹ của cô ta thì không còn gì để nói,” ông Vũ Ðức Ðộ (32 tuổi) ngụ quận 12, tức giận chia sẻ sau khi xem đoạn clip.


Ðể tìm hiểu rõ hơn, phóng viên báo Dân Trí đã đi xác minh và cho biết vụ việc xảy ra ở ấp Tân Hiệp, phường Tân Bình, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương. Theo người dân địa phương, người dùng cán chổi đánh bà cụ là bà N., con gái ruột của bà cụ.


Nói với phóng viên Dân Trí ngày 5 tháng 4, ông Ðặng Văn Năm, chủ tịch phường Tân Bình xác nhận, có sự việc trên xảy ra tại địa phương “người dùng chổi đánh bà cụ là bà N, con gái ruột của người bị đánh,” ông Năm nói.


Tin cho biết, qua làm việc với giới chức địa phương, bà N. thừa nhận trong lúc bực tức đã có dùng cán chổi đánh mẹ mình do “tại mẹ ngu nên phải dạy.” Do bà N. đang mang bầu nên các giới chức chỉ lập biên bản “để có hướng xử lý.”


Liên quan đến vụ việc này, sau khi biết thông tin bà cụ bị bạo hành, một người con khác của bà cụ đã đến đón mẹ về chăm sóc. Hàng xóm xung quanh nhà bà N. cho biết, việc bà N chửi bới mẹ ruột diễn ra “như cơm bữa” và kéo dài nhiều tháng nay. (Tr.N)

Chủ tịch xã bị cách chức vì xài bằng giả

HÀ TĨNH (NV) Dù chưa tốt nghiệp, song ông chủ tịch xã Hương Ðiền vẫn kê khai trong hồ sơ là có bằng tốt nghiệp trung học hệ bổ túc để “nâng cao trình độ văn hóa, chuyên môn nghiệp vụ.”








Bằng cấp giả ở Việt Nam được rao bán đầy trên mạng Internet. (Hình: VNExpress)


Loan báo với truyền thông Việt Nam, chiều 5 tháng 4, ông Võ Ðình Thông, phó phòng nội vụ huyện Vũ Quang cho biết, vừa cách chức, chuyển công tác ông Trần Việt Hà, chủ tịch xã Hương Ðiền vì “sử dụng bằng tốt nghiệp trung học phổ thông(cấp 3) không hợp pháp.”


Theo nhà chức trách, trong quá trình làm việc, ông Hà bị tố cáo kê khai hồ sơ, lý lịch cá nhân thiếu trung thực, sử dụng bằng cấp 3 hệ bổ túc (không chính quy) không hợp pháp để nâng cao trình độ văn hóa, chuyên môn nghiệp vụ. Việc làm này làm giảm uy tín, gây dư luận không tốt trong cán bộ và người dân.


Nói với VNExpress, cùng ngày, ông Võ Ðình Quang, chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm Tra huyện Vũ Quang cho biết thêm, bằng tốt nghiệp cấp 3 của ông Hà là bằng giả vì ông này chưa tốt nghiệp. “Quá trình kiểm tra, ông Hà thừa nhận sai, đồng thời khai báo tấm bằng không hợp pháp đã mất rồi. Vì thế không cần xác minh nguồn gốc của tấm bằng đó,” ông Quang nói.


Ngoài việc bị cách chức chủ tịch xã, ông Hà cũng không được đưa vào danh sách bầu đại biểu hội đồng xã nhiệm kỳ 2016-2021. (Tr.N)

Ban Tổ Chức Ðại Lễ Phật Ðản Phật Lịch 2560 họp báo


Văn Lan/Người Việt

SANTA ANA, California (NV)Ban Tổ Chức Ðại Lễ Phật Ðản Phật Lịch 2560 vừa có một cuộc họp báo tại chùa Bát Nhã, Santa Ana, nói về đại lễ năm nay, được tổ chức vào ngày Chủ Nhật, 1 Tháng Năm, tại Mile Square Regional Park, Fountain Valley.

Buổi họp báo do chư tôn đức trong ban tổ chức chủ tọa, cùng với sự tham dự của các nghệ sĩ ban văn nghệ, các huynh trưởng Phật Tử, và đông đảo giới truyền thông Việt Ngữ.


Hòa Thượng Thích Nguyên Siêu (trái), trưởng Ban Tổ Chức Ðại Lễ Phật Ðản 2560, phát biểu tại buổi họp báo. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Hàng năm, Ðại Lễ Phật Ðản do Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ cộng tác với các tự viện, các trường học tại miền Nam California tổ chức.

Năm nay, ban tổ chức đề cử Hòa Thượng Thích Nguyên Siêu làm trưởng ban.

Ban tổ chức Ðại Lễ Phật Ðản năm nay bao gồm Hòa Thượng Thích Nguyên Siêu, viện chủ chùa Phật Ðà và tu viện Pháp Nguyên, San Diego, tổng thư ký Hội Ðồng Ðiều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ, trưởng ban; Hòa Thượng Thích Nguyên Trí, phó chủ tịch nội vụ Hội Ðồng Ðiều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ, viện chủ chùa Bát Nhã Santa Ana, California, phó ban tổ chức.

Các thành viên ban tổ chức bao gồm Hòa Thượng Thich Tín Nghĩa, chủ tịch Hội Ðồng Ðiều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ, viện chủ Tổ Ðình Từ Ðàm, Dallas, Texas; Hòa Thượng Thích Nguyên An, phó chủ tịch ngoại vụ Hội Ðồng Ðiều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ, tổng vụ trưởng Tổng Vụ Tăng Sự, đến từ Seattle, Washington; Ni Sư Thích Nữ Diệu Tánh, tổng vụ phó Tổng Vụ Kinh Tế Tài Chánh, thủ quỹ giáo hội, thủ quỹ ban tổ chức đại lễ.

Hòa Thượng Thích Như Minh, viện chủ chùa Việt Nam Los Angeles, làm cố vấn ban tổ chức.

Riêng huynh trưởng Quảng Phước Huỳnh Tấn Lê, tổng vụ trưởng Tổng Vụ Pháp Chế, chủ tịch Hội Ðồng Ðiều Hành Tổng Hội Cư Sĩ Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ, được cử làm trưởng ban điều hành đại lễ.

Theo Thông Báo số 1 của Ban Tổ Chức Ðại Lễ Phật Ðản Phật Lịch 2560, chương trình năm nay rất phong phú và lợi lạc, như thuyết pháp, văn nghệ cúng dường Phật Ðản, xe hoa trưng bày diễn hành trên đại lộ Bolsa, cúng dường trai tăng tạo phước cho đồng hương Phật Tử, nghi thức Khánh Ðản với sự chứng minh và hành lễ của hàng trăm chư tôn đức tăng ni tại miền Nam California cũng như từ các tiểu bang Hoa Kỳ và nhiều nơi khác trên thế giới đến.


Hai nghệ sĩ Triệu Mỹ Ngân (bìa trái) và Ðỗ Thanh (thứ nhì từ trái) giới thiệu chương trình văn nghệ cúng dường Phật Ðản 2560. (Hình:Văn Lan/Người Việt)

Chương trình Ðại Lễ sẽ kéo dài từ 8 giờ sáng đến 9 giờ tối, đặc biệt có nhiều gian hàng văn hóa Phật Giáo và gian hàng phân phối thức ăn chay miễn phí cho đồng hương, văn nghệ cúng dường Ðức Phật Ðản Sanh.

Chương trình văn nghệ bắt đầu lúc 9 giờ sáng, cúng dường trai tăng lúc 11 giờ, nghi lễ chính thức mừng Khánh Ðản sẽ diễn ra lúc 12 giờ trưa, và nghi thức hành chánh diễn ra lúc 1 giờ chiều, sau đó là chương trình văn nghệ tiếp tục đến 9 giờ tối.

Chương trình văn nghệ cúng dường Phật Ðản sẽ do nhạc sĩ Nam Hưng, ban hợp xướng Hải Triều Âm phụ trách phần chào cờ và quốc ca, cùng với hơn 40 nghệ sĩ và bốn vũ đoàn phụ trách.

Ngoài ra, sau khi các chư tôn đức tăng ni phát biểu và Hòa Thượng Thích Tín Nghĩa ban đạo từ, Hòa Thượng Thích Nguyên Trí chính thức thông báo là chùa Bát Nhã đã được thành phố cấp giấy phép cho xây cất, bây giờ chỉ chờ ngày 19 Tháng Tư là ngày chót để đấu thầu, ngày 20 là ban phụ trách xây dựng chùa sẽ duyệt xét chọn dự án nào phù hợp nhất về tài chánh. Như vậy, khoảng hai tháng nữa, chùa Bát Nhã sẽ chính thức khởi công xây dựng.

Hai nghệ sĩ Ðỗ Thanh và Triệu Mỹ Ngân giới thiệu phần văn nghệ cúng dường Phật Ðản năm nay thật phong phú, đặc biệt là vở cải lương diễn lại sự tích cuộc đời Ðức Phật với những diễn viên trong trang phục cổ Ấn Ðộ, cùng chương trình ca nhạc với các ca nghệ sĩ, các vũ đoàn sẽ cống hiến cho Phật Tử trong ngày đại lễ kính mừng Ðức Phật Ðản Sanh.

Ban tổ chức cũng cho biết trong kỳ đại lễ lần này, sẽ có các thành phần giới trẻ tham dự gồm các tăng, ni trẻ, học sinh sinh viên tham gia thật đông, để chuẩn bị tiếp nối công việc thay thế những trách vụ của Phật Tử và phần cúng dường thực phẩm cho ngày đại lễ có thể tạm đủ.

Tuy nhiên, ban tổ chức cũng kêu gọi quý đồng hương và Phật Tử phát tâm hỗ trợ về tinh thần, tài chánh, công sức để góp phần công đức cúng dường Ðại Lễ Phật Ðản.

Ban tổ chức cùng chuyển lời mời đại diện các tôn giáo bạn, các đoàn thể và hội đoàn, các cơ quan truyền thông đến tham dự.

Thơ Viên Dung

Nắng, có quên không


Dang nắng với anh, mẹ nhịn, con khờ


Hồn nhiên em, nối bóng mơ
Hứa lòng dạm hỏi. Ðâu ngờ
Bây giờ mơ gọi. Bến bờ em đâu


Nét chữ tròn dấu, thơm câu
Trang thư em viết tím màu
Bây giờ tuồng chữ qua cầu phương nao


Ðùa với em, nắng xôn xao
Mình vui tim động thế nào
Nắng, anh tình động, lòng nào em không?


Mắt môi nọ. Chiêm bao hồng
Mà em dáng dấp tình không
Tim anh nhẩm dấu vặn lòng chông chênh


Trăng tròn thẹn nét tênh hênh
Nét son rạng sáng cung đền
Em lên phố thị. Hẹn. Quên lối về


Nắng. Hương huệ trắng, đầy quê
Thắng tuồng, vận mới. Quên thề
Nghe trong hương nắng vắng bề em mong


Mai. Em hỏi. Nắng quên không
Bóng xưa buồn nhắc trong lòng
Bé quê dang nắng đèo bòng theo anh


Cố hương dời đổi chẳng lành
Mảnh tình cố giấc long lanh
Về trong kỷ niệm nắng xanh dấu tình


Không gian nắng. Chở chúng mình
Không sợ nắng ăn. Làm thinh
(15.11.2015)

Thơ Phượng Các Vũ Thị Mưu

Chiều Tím


Chiều nay sao không qua đường cũ
Có cả đợi chờ lẫn thương đau
Anh quên đâu biết tình ngóng đợi
Suốt cả đêm ngày bao nhớ nhung
Thời gian sao mãi trôi nhanh quá
Mới đứng chờ ai nắng đã nhòa
Thu về gió lạnh trời xanh ngắt
Mỗi lá vàng rơi mỗi nhớ hoài




Kỷ niệm qua rồi


Nhìn con lớn thấy mình luống tuổi
Dáng thanh niên thay bước ngập ngừng
Con ngày xưa học trường bé xíu
Sáng đòi quà chiều lại khoai chiên


Hai mẹ con ngày ngày xe đạp
Dốc cao nào mẹ cố qua mau
Những chiều mưa gió chớp mịt mù
Con ôm chặt cúi đầu tránh nước


Cuộc đời đổi thay vần xoay thế sự
Bao nhọc nhằn cay đắng chất cao
Nhớ hôm nao bên luống thơm gầy
Ðôi ngực nặng sữa căng nhức nhối


Thế mà con ở nhà chịu đói
Cháo nấu nhừ thay thế sữa tươi
Nói làm chi một thời trĩu nặng
Mai con về đem lại đời vui.




Ngày còn đi học
(Tặng trường Ðại Học Khoa Học Saigon)


Tiếng lá rơi trong nắng chan hòa
Trường xưa ta nhớ ngày yêu cũ
Của tuổi học sinh tuổi ngọc ngà
Thời gian trôi như dòng nước chảy
Tóc bạc màu giữa mái trường xưa
Cây phượng đỏ da mồi ôm gốc
Mảnh tường kia loang dấu rêu mòn…


Nhắm mắt lại tưởng hoài lớp học
Tiếng lao xao tranh chỗ giảng đường
Chồng cours học sao mà trĩu nặng
Lá me bay thi đến bao giờ…
Qua sân vắng nỗi buồn đá sỏi
Thời sinh viên thương mến mượt mà.

Thơ Trần Ngọc Hưởng

Tay thương


Tay nào bùa phép hiển linh,
Tay thương tay nhớ tay tình tay ai?
Tay nồng rượu thấm men cay,
Mùa yêu xao động rót say đất trời.


Trong đời dẫu một thoáng thôi,
Tay em chạm nóng tay tôi ngỡ ngàng.
Khơi bùng lên lửa bếp tàn,
Lạc trong mộng mị mịn màng tóc tơ.


Tay yêu như sóng đập bờ,
Choàng ôm vỡ vụn cơn mơ xuân tình
Em còn níu mộng ngày xanh,
Sau cơn khổ nạn duyên thành tình ta.


Tay ôm đắm đuối làn da,
Ngực bồng nhan sắc em là tình yêu
Buồn chăng mới sớm đã chiều,
Dẫu qua trăm lũng nghìn đèo vấn vương.


Tay tình tay nhớ tay thương,
Em nhen bếp ấm cuối phương trời nào?
Nâng anh vào giấc chiêm bao,
Mùa xuân trần thế ngọt ngào tay thương.




Trước biển


Biển ngực trần khao khát,
Sóng lùi xuống chồm lên
Dạt dào ôm bãi cát,
Khỏa lấp vết chân mềm


Nồng nàn mà lặng lẽ,
Giấu biển trong mắt mình
Một mảnh hồn thơ trẻ,
Say hoài sóng biển xanh.


Biển cồn cào thả sóng,
Em cồn cào tơ vương.
Thực hòa chung với mộng
Ngây ngất một cánh buồm


Biển gửi tình vào sóng,
Em gửi tình vào thơ
Bãi cát trưa cháy bỏng,
Bọt tung trắng bến bờ.


Dáng em tuy bé nhỏ,
Giữa rộng lớn dòng đời
Ðối diện em anh ngỡ
Ôi! muôn trùng biển khơi…

(Nguồn: sangtao@org)

Thơ Trần Huy Sao

Thơ tình đầu đông


những ngày cuối năm không thấy lạnh
vẫn nắng đôi khi rất nắng Hè
thi thoảng có sương pha rất nhẹ
đủ vừa cho dáng ngủ nằm co


như chiều nay mặt trời ráng đỏ
là biết ngày mai nắng chưa đi
đi chi cho mệt đường vạn lý
cứ ở lì đây trọn một năm


qua năm không chừng mưa về thăm
lại cứ thầm thương thèm nhớ nắng
khi nắng lịm rồi bên hiên vắng
giọt dài giọt ngắn giọt mưa ơi


mùa thu khánh tận mùa đông tới
lá vàng khô hoa nở hoa tàn
ngày đi tháng trượt rồi năm tận
đâu có gì chung thủy với nhau


chỉ có tình yêu mới ở lâu
tới nỗi da nhăn đầu bạc tóc
tới nỗi hôm qua em ngồi đọc
hình như có gởi cái liếc thầm…




Bữa tiệc sui gia


ngày giáng sinh qua nhà sui út
anh chị có lòng thì tui có bụng
ủa!. Mà sao gọi là sui út!
tại, vì, là ba má chồng tương lai của con út


anh chị sui vốn là người cùng quê
phải nai nịt gọn gàng chớ có mà ba trợn
Huế hương hoa nắm nghĩa nắm lễ
đừng tưởng qua đây rồi xí xóa hết trơn


con anh con tui gặp tiếng-sét-ái-tình
anh có biết mô tui có biết đâu
cho tới lúc tụi nó cùng toan tính
đưa đẩy hai nhà thành sui gia


bữa cơm trưa không có món Tây
chỉ rặt món ngon ba miền đất nước
anh chị cho chi thì tui ăn vậy
ngồi bên Tây gắp món bên Ðông, cũng được


gắp món nào cũng thấy tình thơm thảo
là quí vô cùng nghen anh chị sui
con anh con tui rồi cũng con mình cả
tụi trẻ có tình yêu thì tuổi già mình vui…

(Nguồn: sangtao@org)

Thơ Hồ Huy

Thí dụ…


Thí dụ tình yêu em là rượu mạnh
Rượu thơm nồng nhưng cay xé đầu môi
Làm ngây ngất nhưng cũng làm bất tỉnh
Vừa đau tim cũng vừa rất tuyệt vời


Ta lưu linh nên uống nhiều loại rượu
Biết loại nào có chất lượng thâm sâu
Biết loại nào chỉ màu mè làm dáng
Uống vài ly thì đã bị đau đầu


Trong cuộc sống nhiều thăng trầm- bất cập
Ðời màu hồng nhưng có lúc màu đen
Ta giang hồ nên bao phen bầm giập
Dù ngất ngư nhưng khí phách không hèn


Ta nói với em như lời tâm sự
Hãy biết nâng niu- trân trọng- vui mừng
Làn mây trắng vẫn trôi đời lữ thứ
Mây lỡ bay rồi – nước mắt rưng rưng…

(Ngày Valentine 2016)

Hồ Chí Bửu




Ðêm Xuân chờ


Nửa đêm mưa ngủ dưới chân đồi
đàn chim buồn thôi vỗ cánh
phố không em vắng cả nụ cười
tôi đứng chờ xuân
bên hiên nhà ai vắng lặng.


Chiều thứ bảy giáo – đường chuông đổ
những lần bên Chúa và Huyền
tình em treo phai đầu ngõ
nhớ hoài băng giá con tim.


“Trái Cấm” nửa đêm đóng cửa ngậm ngùi
từ lúc xa người tháng năm đứng nhớ
ngoài sân hoa khế rụng rơi
màu tím trong vườn sao buồn quá đỗi.


Bước em qua gõ sầu guốc mộc
em về thay lại áo lưng ong
em còn lung linh đuôi mắt
ngó ngang tôi quá đỗi vô-cùng.


Em giờ hai má còn hồng
nụ hôn cũ ai đành quên bỏ lại
để tôi về canh giữ cô-đơn
hạnh-phúc quay lưng và lang thang đi mãi.


Có lẽ ngoài trời xuân rồi đó
tôi cầm tình mong-đợi-chờ ai
em chắc giờ tóc pha sương bạc
bên ấy hỏi em còn có ngậm-ngùi.


Mùa xuân vội vàng băng bó vết thương
mới đó mà cuộc đời chín rụng
dâu bể chôn một quá-khứ buồn
trên cây những chiếc lá vàng lơ lửng.


Có phải em mang mùa xuân đi mất
để tôi loanh quanh phố cũ đi tìm…

Huy Uyên


(Nguồn: Son Ng.’[email protected])

Thơ Giao Yên

Rồi lại Nguyên Tiêu


Tết về đêm chẳng có trăng
Mà đường thôn vẫn sáng trưng khắp làng
Thì ra đèn điện sáng choang
Ðêm xuân quên lửng hỏi han chị Hằng
Rồi nguyên tiêu loáng đèn giăng
Soi thêm rộ những nỗi lòng từ khi…




Rượu mềm môi xuân


Tiếng chim chiêm chiếp ru lòng
Lòng rung tiếng dế bỗng trầm ngày đêm
Tiếng ve làm vợi nỗi niềm
Nhạc từng mùa khiến rượu mền môi xuân
Ta nghe mà nhẹ cõi trần
Hồn lên tới núi xanh tầng mây bay
Tiêu tan buồn bực… khéo bày
Biết bao quay quắt từ ngày oái oăm.




Xuân gây nhớ


Xuân gây nhớ bạn quê nhà
Nhớ thơ hòa rượu khề khà trăng trong
Thơm dĩa chim sẻ, kỳ nhông
Hương đồng chơn chất thắm lòng bên nhau
Từ khi đời thấy quá đau!
Cụng ly cho vợi dàu dàu tức ngang
Từ khi trời đất ngỡ ngàng
Cụng ly tìm phút cười vang cơ cầu
Nơi này mình dễ nguôi đâu
Nhớ khi uống tới cạn màu trăng rơi.




Màu xuân niên thiếu của em


Màu xuân niên thiếu của em thuở đó
Ôi! Những ngày cận Tết rất bôn chôn
Cha mẹ đã ra đồng từ sáng sớm
Người mang theo cái hộp quẹt tim gòn
Mưa bay – Em mặc áo mưa bằng lá
Ði xin lửa về cho bếp ấm lên
Hiên mưa biết em âm thầm hớn hở
Khói ngát thơm quanh nồi bánh chưng thơm..


Dẫu ngày Tết em vẫn đi chân đất
Không dép giày – Mòn lấm cả gót son
Nhớ nét lá tre trên tờ giấy bổi
Nhớ cái cặp vải ta đã quá sờn!…


Ðêm thầm nhớ người thiếu niên cùng lớp
Nhà người thương xuân chẳng sắm gì trơn!

Sách mới: Tiếp Nối Dòng Cảm Thức Văn Học Sau Năm 1975

 









Sách mới: Tiếp Nối Dòng Cảm Thức Văn Học Sau Năm 1975
của Trần Văn Nam; Tác giả tự xuất bản.
548 trang, giá $22:00 USD
L/L: 755 Rocking Horse Rd., City of Walnut, CA 91789, USA


 

Email từ Ðức: Cầu Bình Tây


Truong Sinh Chung


Hôm trước bá láp về truyện Kim Dung với ông prof. Trọng bên Tây, tôi có nhắc đến thời ngày xưa chúng mình còn bé.

Từ ngày gia đình tôi đi tầu há mồm vào Saigon, thì vẫn ở khu Bình Tây, một cái phường khá đặc biệt thuộc Quận 7, sau đổi là Quận 6, Saigon.








Nhắc đến chuyện đi học và thời mới lớn, tôi không thể quên ngôi chợ có tên là Chợ Lớn Mới với cây cầu Bình Tây, tức cây cầu nối liền Bình Tây với “đất liền,” cây cầu ở ngay trước tòa hành chánh quận và dưới chân cầu có 1 cây me rất lớn che rợp cả 1 góc phố; dưới cây me, có 1 tiệm cà-phê bí tất, hàng hủ tiếu mì, hàng cơm tấm bì, hàng xôi, và 1 chiếc “xe” gỗ thùng cũ kỹ và chắc chắn. Dựa dưới gốc cây là chỗ sửa xe đạp, ở đó có 1 sợi dây bằng dây xích xe đạp cũ nối nhau treo tòn ten trên cành cây thấp nhất, nhưng to hơn eo ếch người ta. Cuối sợi dây có cái móc đôi chữ u để ông thầy sửa xe móc sau yên xe đạp, hay vào ghi-đông cho xe “hỏng giò” để tháo bánh sau hay bánh trước, để căn lại cái căm nào bị “ méo.” Ðây chính là ổ “thiếu lâm tự,” nơi tôi học “kỹ thuật” sửa xe đạp, từ công tác lấy ruột xe ra cà giấy nhám, thoa keo vá ruột, đến “tăng” que căm, thay “líp” sau, tăng dây xích, hạ ghi-đông, thay yên xe, vân vân và vân vân, thập bán ban võ nghệ, kể cả “nối” dây cáp, nối dây xích và “lót” vỏ xe khi vỏ bị lủng 1 lỗ to…

Không xa hàng sửa xe đó lắm là 1 tiệm gồm 1 cái thùng gỗ to như cái vali nhưng cao chừng 60 cm, mặt trên bằng có thể tháo ra được (để tối tháo ra đem về!). Ðó là cái “Bureau” của 1 ông chuyên viết đơn cho những ai cần đơn đúng kiểu hành chánh: Dân cư khu Bình Tây người Hoa nhiều, vốn chỉ đủ tiếng Việt để năn nỉ Mã-tà. Viết đơn mướn là nghề được nhà văn Tiểu Tử diễn tả khá tỉ mỉ trong truyện Người Viết Mướn,… Người ta đến nhờ ông viết mướn đủ thứ đơn xin, xong là băng qua bên kia đường là tòa hành chánh liền. Rất tiện lợi. Bên dưới chân cái Bureau có 1 cái bàn ủi bằng gang đốt than, trên bàn có đóng cứng 1 nửa sợi dây Fermature bằng đồng (hồi đó chưa có plastic nhiều!), đồ nghề của ông “Thư Ký… Lẻ” (người ta gọi ông là thế). Ông ta chuyên “ép” plastic lại cho những giấy tờ quan trọng, như Sổ Gia Ðinh, thẻ căn cước (bọc lần nữa cho chắc ăn!), thẻ bầu cử và mấy thứ “quan trọng” khác như giấy chứng nhận có… chích ngừa!

Cái “văn phòng” đó là bắt đầu lối đi lên cây cầu, qua bên kia khu Chợ Lớn Mới. Cầu dốc, cao, phải đủ cao để các chiếc ghe chuyên chở nông phẩm hay tĩnh nước mắm từ Lục Tỉnh qua rạch Lò Gốm, dưới Saigon có thể xuyên qua gầm cầu mà vào đổ hàng ở Chợ Lớn Mới. Vì cầu dốc nên ngay cả những chiếc xe mobylette đời xưa, một thời ông Trọng lẫn tôi đã có, muốn qua cầu thì phải lấy trớn và đạp thêm thì mới đủ lực lên cầu. Ngay cả đi xe đạp cũng không phải ai cũng đủ sức đạp qua cầu được… Bạn còn nhớ, Nguyễn Khắc Vỵ cũng hay than, qua bên kia cầu thăm mày sao cực quá!

Nên thường thì người ta nhẩy xuống đẩy bộ đi lên, còn các xe như ba gác, xích lô đến đó thì nhất định phải xuống xe đẩy từ từ mà lên cầu. Nhờ vậy mới nẩy sinh ra 1 nghề mới cho mấy đứa trẻ con cỡ từ 14, 16 tuổi là đứng dưới chân cầu, chờ mấy chiếc xe ba-gác chở đầy hàng mà phải qua cầu, xe nặng, người phu xe đẩy 1 mình không nổi thì phải nhờ mấy đứa trẻ đó đẩy phụ, cứ 1 “cuốc” như vậy là được 1 đồng, có khi nặng quá phải nhờ đến 2 đứa mới đẩy nổi. Một buổi sáng làm ăn như thế có khi phụ tới gần 10 cuốc. 10 đồng hồi ấy to ghê lắm. Làm cái job này chừng một mùa Hè là đám nhỏ đủ tiền mua mấy thứ mình thích: Từ giầy Bata, cây vợt ping-pong hay có khi là cả 1 chiếc xe đạp cũ (lúc đó chỉ chừng 100-200 đồng, tùy model và số tuổi. Những xe đạp xuất xưởng từ những năm 30 thường thắng bằng cây sắt như đũa là rẻ nhất, vì nó… cù lần, chỉ chừng 100 đồng. Hối đó bố tôi mua cho tôi 1 chiếc như thế để đi học!).

Cây cầu Chợ Lớn Mới đó (sau đổi thành cầu Bình Tây) cũng được ông Thông Què (người Hoa ở Chợ Lớn gọi ông Quách Ðàm như thế!) xây vào năm 1924. Tôi còn nhớ rõ, vì thành cầu có ghi năm 1924 rất to ở ngoài “lan can.” Hồi đó, cuối 50 đầu 60, tôi qua cầu này gần như ngày 2 lần, đi và về, nên thuộc nằm lòng. Thật ra nhà vẫn ở đấy nên suốt thập niên 60, cho đến những ngày chưa đi lính, còn ở Saigon, tôi cứ phải qua cầu này gần như hàng ngày…

Sáng nay nhớ Saigon, nhớ Bình Tây nhớ thời làm con nít nên tìm được một cái clip trên Youtube, nói về Chợ Lớn Mới: Cho đến ngày hôm nay, những người gốc Hoa sống ở Chợ Lớn từ trước vẫn gọi chợ này là Chợ Lớn Mới!…

(Nguồn: [email protected])

Ðá mòn nhưng dạ chẳng mòn


Tiểu Tử


Vợ chồng tôi dọn về ở trong cái làng nhỏ này đã hơn ba tháng. Mấy đứa con của chúng tôi nói: “Ba má già rồi mà ở trong Paris đâu có tốt. Nội cái không khí ô nhiễm cũng đủ làm cho ba má bịnh lên bịnh xuống hoài.” Vậy là chúng nó kiếm mua một cái nhà ở xa Paris…

Nhà có đất chung quanh, có mấy cây pomme, mấy cây cherry. Hồi dọn về là đầu mùa Xuân, mấy cây đó trổ bông màu hường màu trắng đầy cành. Ở mấy nhà hàng xóm cũng vậy, hoa nở rộ hầu như cùng một lúc, nên trông thật là đẹp mắt.








Sen mọc từ bùn mà vẫn sạch! Cho thấy Tánh Giác của chúng ta. Từ lúc mới nhú nụ, hoa đã mang sẵn trái trong lòng chớ không như các loài hoa quả khác hoa phải tàn mới sinh ra trái. Giáo lý nhà Phật đã đề cập đến hoa sen là luật “Nhân Quả Ðồng Thời” để chỉ cho thấy hậu quả của việc làm, chúng ta sẽ gặt cái quả đúng theo cái nhân đã gieo trồng. Sen là loài hoa tinh khiết có mùi thơm mà không quyến rũ đàn ong lũ bướm. Ðó chính là tánh không vướng mắc không tham đắm, là cội nguồn của giải thoát. (Võ Hoài Nam/Uyên Hạnh)


Biết là mùa Xuân nhờ hoa nở và chồi non, chớ thật ra thời tiết ở Pháp mấy năm gần đây đi… trật lất. Mùa Xuân mà cứ tưởng như mùa Thu, cứ mưa lất phất rồi hết mưa là trời đổ sương mù. Cứ như vậy kéo dài đến bây giờ, theo trong lịch, là đã đầu mùa Hè mà vẫn còn nghe lành lạnh!

Hôm nay tự nhiên trời bỗng trở nắng. Nắng thật ấm, thật trong. Người ta vội vã mang đồ ra phơi đầy sân: quần áo, drap, mền… Ðủ màu sắc, đủ cỡ, coi vui nhộn như một ngày lễ!

Tôi cũng thấy phấn khởi, bèn rủ nhà tôi đi chơi một vòng. Bởi vì từ ngày dọn về đây, ngoại trừ những lúc phải “xẹt” ra tiệm thịt, lò bánh mì, hàng rau cải v.v… chúng tôi cứ ru rú ở trong nhà vì thời tiết xấu. Nhà tôi không chịu đi, nên tôi đi mình ên…

Làng này tuy nhỏ nhưng ngăn nắp, sạch sẽ. Ở đâu cũng thấy trồng bông: dọc theo vỉa hè, ở các ngã ba ngã tư, mặt tiền nhà phố… Giữa làng là một nhà thờ nho nhỏ nằm trên một vuông đất cao hơn mặt đường gần một mét, cũng trồng đầy bông.

Chảy ngang qua làng là một con suối nhỏ, rộng độ mươi thước, chui dưới cây cầu đá rối uốn khúc quanh quanh trước khi rời làng xuôi về phía dưới. Hai bên bờ suối là hai con đường tráng xi-măng chạy dọc theo hai hàng cây.

Rải rác, có mấy băng gỗ đóng thô sơ, nhưng vẫn nằm giữa những lùm bông đầy màu sắc. Có nơi, không hiểu sao người ta đặt băng gỗ nằm cạnh bờ nước giống như làm chỗ ngồi cho người đi câu!

Tôi ngồi xuống một cái băng cạnh bờ nước. Vì không nằm dưới tàn cây nên ở đó đầy nắng. Tôi đốt điếu thuốc rồi nhìn quanh: chẳng có ai hết. Nhớ lại, dân trong làng chỉ đổ ra đường vào ngày Chủ Nhựt, bởi vì ngày đó nhóm chợ lộ thiên và lại là ngày phải đi lễ nhà thờ. Còn ngày thường thì chỉ có mấy ông già bà già đi khệnh khạng trên hè phố hay dọc bờ suối khi nào trời tốt. Hôm nay, trời tốt đó chớ, nhưng sao chẳng thấy ai đi. Tự nhiên, tôi cảm thấy bơ vơ lạc lõng. Lại nhìn quanh, chỉ thấy xa dưới kia là gác chuông nhà thờ một mình đứng cao lêu nghêu!

Con suối không sâu, nước trong nhìn thấy đáy. Dòng nước chảy nhanh nhanh. Khi gặp mấy tảng đá lớn, nước bắn lên trắng xóa coi thật sinh động, nhìn không chán.

Lòng suối đầy đá cuội tròn tròn. Cũng có những cục đá to nhưng chẳng có viên đá nào còn góc cạnh. Viên nào cũng nhẵn thín.

Nhìn nước chảy, nhìn đá mòn, tôi bỗng nhớ đến hai câu chót của bài học thuộc lòng thuở nhỏ :

“Ðá mòn nhưng dạ chẳng mòn,
Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ…”


Hai câu thơ đó không có gì hết, vậy mà nó làm tôi ứa nước mắt! Không phải nó chỉ nhắc tôi thời thơ ấu, thuở học vui học buồn bằng quyển “Quốc Văn Giáo Khoa Thư,” mà nó còn nhắc tôi một cái gì sâu đậm hơn là kỷ niệm, một cái gì to rộng mênh mông hơn là không gian thời gian, một cái gì mà trong cuộc đời lưu vong này tôi vẫn mang mểnh trong tâm tư, giống như một chất ma túy: nó nhắc tôi quê hương, cái quê hương xa cách ngàn trùng!

Tính ra, tôi bỏ xứ ra đi đã hơn hai mươi bốn năm. Một phần tư thế kỷ! Trôi nổi đó đây với nhiều âu lo dằn vật, thêm tuổi đời cứ chồng chất mãi lên… nên ký ức bị xói mòn theo năm tháng. Ðến nỗi chuyện gì xảy ra hôm tuần rồi, hôm tháng trước… có khi không nhớ! Vậy mà hình ảnh của quê hương vẫn còn nằm nguyên đâu đó ở trong lòng, với những kỷ niệm vụn vặt của năm sáu chục năm về trước! Chỉ cần một chất xúc tác là nó bật lên rõ rệt, không thiếu một chi tiết, làm như mình đang sống trong đó mới hôm qua hôm kia… Tình yêu quê hương sao mà kỳ diệu như vậy được?

Nơi tôi sanh trưởng cũng là một cái làng nho nhỏ. Nó không ngăn nắp sạch sẽ, không được trang hoàng bằng những bông hoa đầy màu sắc như ở đây. Cũng không có con suối nhỏ chảy ngang để hai bờ được nối với nhau bằng cây cầu đá…

Làng tôi nằm bên tả ngạn một con sông lớn, quá lớn nên thấy cái làng như nhỏ xíu! Con sông đó có cái tên chẳng chút gì “văn chương” sông Vàm Cỏ. Trong làng chỉ có một con đường tráng nhựa: đó là đường liên tỉnh, cũng còn được gọi là “con lộ cái” nối xóm trên xóm dưới. Ngoài ra, toàn là đường đất mà tiền thân của chúng nó là những con đường mòn, nối xóm Nhà Máy, xóm Lò Heo qua xóm Lò Gạch, xóm Chùa… Cho nên những con đường trong làng đều chạy cong cong quanh quanh!

Làng tôi cũng có chợ nhà lồng, ngày nào cũng nhóm nhưng chỉ nhóm có buổi sáng. Nằm cạnh chợ là “Nhà Việc,” nơi… làm việc của những “nhà chức trách” trong làng. Xế xế về phía con lộ cái là trường tiểu học với hàng rào cây bông bụp, lá xanh um láng mướt.

Làng tôi không có nhà thờ nhưng có một “kiểng” chùa nằm trên một khu đất cao, có rào tre xanh chung quanh. Hồi tôi còn nhỏ, chùa cũng nằm xa dân chúng, vắng vẻ u tịch (hồi đó, tôi ít dám đi ngang qua đó một mình vì… sợ ma!)

Về sau, dân chúng càng ngày càng đông, nhà cửa cứ xây cất tiếp nối nhau kéo dài ra hướng chùa, rồi “đi” xa hơn về phía con lộ cái. Vì vậy, chùa bị lọt chũm giữa khu nhà dân, không còn biệt lập như trước.

Nhà cửa trong làng nhỏ lớn gì cũng có hàng rào. Phần nhiều là hàng rào cây xương rồng và cây bông bụp (cũng gọi là bông lồng đèn) Xương rồng cũng trổ bông lai rai, hoa trắng nõn nà mỏng manh như lụa, khác hẳn với thân cây mang đầy gai góc! Còn bông bụp thì cứ nở thè lè đỏ cây… Ðó! Làng tôi đó! Quê trân! Chẳng chút màu mè. Vậy mà sao tôi vẫn thương… Thương những con đường đất mà hai bên là bờ cỏ may. Ðến mùa, cọng cỏ may đưa bông lên tua tủa tím ngắt, chỉ chực bám đầy ống quần nào bất chợt đi ngang… Thương những đoạn đường quằn, mùa mưa nước ngập phải xăn quần tém áo để đi qua, trong lúc trẻ con một lũ ở truồng nằm lăn chập chũm, tóe nước nhau cười vui như hội… Thương bờ sông Vàm Cỏ với những cây dừa trồng không thẳng hàng, cũng không chia đều khoảng cách, giống như “mạnh ai nấy trồng”! Mấy cây dừa đó, nằm quá gần bờ nước nên rất nhiều cây thiếu đất để giữ gốc, chúng nằm dài ra phía sông cách mặt nước độ một đôi thước rồi uốn mình đưa ngọn đứng thẳng lên cao. Vậy mà cũng đơm bông kết trái! Trẻ con thường trèo lên đó để phóng xuống nước nô đùa lặng hụp, và dân ở dọc bờ sông hay đem mền chiếu ra vắt lên đó để phơi… Thương con đường lên chùa có hai bờ tre xanh lả ngọn giao nhau làm cho con đường giống như một cái hang mát rượi. Ở đó, mỗi trưa đứng bóng, những người dọn hàng từ chợ về nhà thường dừng chân núp nắng, và chiều chiều đường vắng cũng thấy thẩn thơ một cặp gái trai.

…Thương cả cây phượng nằm bên bờ đường trước nhà ông Cả. Thân nó to bằng ba người ôm, gốc rễ lấn luôn ra mặt đường. Ai đi qua cũng phải bước vòng để tránh! Ðó là cây phượng độc nhứt ở trong làng. Không biết ai trồng và tại sao lại trồng ở đó? Chỉ biết hằng năm vào mùa thi là cây trổ hoa đỏ trời. Sau đó là hoa rụng đỏ đất.

…Và còn thương nhiều thứ nữa, kể biết bao giờ cho hết!

Nhà tôi ở trong Xóm Mới. Gia đình tôi nghèo. Cha tôi trồng rau cải, mẹ tôi hằng ngày gánh xôi ra ngồi bán ngoài chợ. Cha mẹ tôi chỉ có hai đứa con trai: tôi và thằng Cu, nhỏ hơn tôi sáu tuổi. Cha tôi chết bịnh hồi mẹ tôi sanh thằng Cu… Nhớ hoài, thời tôi học tiểu học. Sáng nào, sau khi húp tô cháo với miếng đường thẻ, tôi ôm cặp đựng sách vở mà ông nội tôi làm bằng giấy dầu để khỏi bị ướt nước mưa, đi theo mẹ tôi ra chợ. Vì phải đem thằng Cu theo – lúc đó nó được hơn hai tuổi – mẹ để nó ngồi trong một cái thúng, gióng ở đầu đòn gánh phía trước, còn lá chuối, xôi, nhưn dừa nạo, v.v… vồn trong một thúng gióng ở đầu sau. Mẹ gánh như vậy mà bước chân đi sai sải. Ðòn gánh nhún lên nhún xuống làm thằng Cu khoái lắm. Lâu lâu, mẹ đổi vai, đầu đòn gánh nhún xuống hơi sâu và tưng lên hơi cao làm anh ta cười hắc hắc để lòi bốn cái răng cửa nhỏ xíu. Những lúc đó, anh ta thường gọi tôi để khoe: “Hai! Hai! Coi nhè! Coi nhè!”

Tôi học chỉ có buổi sáng. Mẹ tôi bán ở chợ cũng vậy. Trưa, chợ tan sớm hơn trường học, mẹ gánh thằng Cu đến ngồi đợi tôi dưới cây trứng cá gần cổng trường. Thấy tôi ra, thằng Cu đứng lên, vừa nhảy tưng tưng trong cái thúng vừa la “Hai! Hai!” Anh ta ở truồng – lúc nào cũng ở truồng – bên trên bận áo bà ba vải đen của bà nội may cho, đầu đội cái nón hình chóp bằng lá chuối mẹ xếp rồi ghim bằng cọng chân nhang… Mẹ đưa tôi gói xôi (đã thành lệ, ngày nào mẹ cũng chừa cho tôi một gói) tôi ngồi xổm cạnh mẹ, vừa ăn vừa đút cho thằng Cu. Ăn xong, tôi chạy qua bên kia đường xin một gáo nước ở nhà thầy giáo Hiển rồi mang cho ba mẹ con uống (vì trong trường chỉ có một lu nước, không đủ cho đám học trò nên thầy Hiển đặt trước nhà thêm một lu. Vào giờ ra chơi, học trò bu qua đó đông như kiến). Uống xong, mẹ gánh thằng Cu bước đi thong thả, tôi lon ton chạy theo song song…

Hồi đó, vì phải chạy lúp xúp nên có lần tôi nhìn xuống bước chân của mẹ, coi mẹ đi cách nào mà mình cứ phải chạy theo lúp xúp! Mẹ đâu có bước lẹ, mẹ bước đều. Mẹ đi chân không, mỗi bước chân của mẹ giậm xuống làm tung lên một chút bụi đường. Tôi nhìn chỉ thấy có như vậy. Bây giờ, hơn sáu chục năm sau, ngồi ở trời Tây này, tôi đâu cần nhìn mà sao vẫn thấy được – thấy rõ – hai bàn chân của mẹ. Hai bàn chân to bề ngang, mấy ngón chân chè bè không bao giờ xếp lại được. Hai bàn chân xấu xí đó chưa từng đụng tới đôi giày đôi dép. Hai bàn chân chỉ biết có đôi guốc dong khi rửa chân đi ngủ, hay khi đi dự đám giỗ, đám tang… Hai bàn chân đó đã bám lấy đất để đứng vững một mình nuôi hai thằng con, hỏi sao không chè bè cục mịch cho được?

Tôi bồi hồi nhớ lại lần tôi lau rửa đôi bàn chân của mẹ. Ðó là hồi mẹ tôi mất sau một thời gian dài nằm bịnh ở nhà thương (Mẹ ngã bịnh từ ngày hay tin thằng Cu chết trận ở Ðắc Lắc…) Tôi lau chân mẹ lần đó là lần đầu và dĩ nhiên cũng là lần cuối cùng. Tôi lau gót chân nứt nẻ. Tôi lau lòng bàn chân chai mòn. Tôi lau những ngón chân tròn cứng như những hòn sỏi. Tôi lau chân mẹ bằng suối nước mắt và bằng tất cả sự thận trọng như khi lau một món đồ thật là trân quí…

Tôi đốt điếu thuốc, thở một hơi khói dài. Lại nhớ hồi học lớp nhứt, có hôm tôi bắt chước bạn bè lén hút thuốc. Mẹ tôi thấy được, lôi tôi vào nhà bắt đứng khoanh tay để “hỏi tội”: “Hai ! Ai cho mầy hút thuốc, hả? Ai dạy mầy hút thuốc, hả? Mầy bắt chước ai, nói tao nghe coi? Mới có bây lớn đó mà bày đặt hút thuốc!” Rồi mẹ chụp cây chổi chà dựng gần đó: “Tao phải đánh mầy cho mầy chừa.” Mẹ vừa nói, “Chừa nè!” vừa đập cây chổi lên đít tôi thật mạnh. Cứ mỗi một câu “Chừa nè!” là một phát chổi. Mẹ đánh một lúc rồi liệng cây chổi, trèo lên bộ ván, ngồi co chân, rút cái khăn rằn đấp lên mặt khóc. Tôi đứng chết điếng, nghe mồ hôi chảy dài theo xương sống, không thấy đau ở đít mà đau ở đâu trong lòng. Bởi vì đó là lần đầu tiên tôi làm cho mẹ tôi khóc. Tôi mếu máo, rặn ra mấy tiếng: “Dạ… con xin chừa.”

Vậy mà lớn lên, khi ra đời, tôi đã… không chừa! Tôi tập tành hút thuốc hồi tôi đi lính, bởi vì “ở tiền đồn trời khuya đêm lạnh, ta chia nhau điếu thuốc ấm lòng”… Mỗi lần về phép, chẳng bao giờ tôi dám hút ở nhà vì trận đòn chổi chà thuở nhỏ vẫn còn đeo theo ám ảnh! Tôi hút ngoài đường…

Một hôm, đang đứng hút thuốc với mấy thằng bạn cùng xóm, bất thần mẹ tôi đi qua. Tôi vội vã liệng điếu thuốc xuống đất. Mẹ tôi dừng lại, mỉm cười: “Mầy làm cái gì vậy, Hai? Mầy lớn rồi chớ bộ còn con nít sao. Bây giờ, mầy có hút thuốc, tao cũng đâu có bắt mầy chừa!” Rồi bỏ đi một nước!

Mẹ tôi như vậy đó. Quê mùa mộc mạc như làng của tôi, vậy mà tôi vẫn thương. Tôi thương, đâu cần mẹ tôi phải đẹp, quê hương tôi phải sang. Tôi thương, vì tất cả đều gắn liền với tôi từ thuở tôi ra chào đời. Tôi đã quen thở, quen sống trong vòng tay của mẹ, giữa lòng quê hương; đã lớn lên trong cái thật thà chân chất đó. Cho nên hình ảnh của mẹ, của quê hương đã ghi sâu vào lòng tôi đến độ khi thiếu vắng, tôi thương tôi nhớ. Và tình thương đó vẫn chưa thấy mòn, mặc dầu bây giờ tôi đã ngoài bảy mươi.


***


Mặt trời đã lên cao. Thấy có vài người hứng nắng bên bờ suối. Tôi đứng lên đi về nhà mà miên man nghĩ: “Những hình ảnh mà mình vừa gợi lại khi nãy sao mà dễ thương như vậy. Mình phải viết ra để cho nó có chỗ đứng bên ngoài ký ức, cho các con các cháu của mình thấy và hiểu tại sao hơn hai mươi bốn năm sống trên đất Pháp, cha và ông của chúng nó không nói ‘thương nước Pháp’ mà cứ nhắc hoài người mẹ đi chân đất và cái làng quê mùa không có đến hai con đường tráng nhựa!”

Vào nhà, tôi đi thẳng lại bàn viết. Vợ tôi chắc đang nấu bếp nên nghe phất ra thơm phức mùi thịt kho tiêu. Tôi lấy xấp giấy trắng, không cần đốt điếu thuốc, không cần hớp mấy ngụm nước trà để trợ hứng. Bởi vì cái hứng đang ở ngay trong tôi, căng đầy…

Tôi cầm bút nắn nót viết cái tựa bằng chữ hoa: “ÐÁ MÒN NHƯNG DẠ CHẲNG MÒN.”

(Nguồn: [email protected])

Về nhà giáo Nguyễn Ngọc Bích


Ðặng Ðình Khiết


Sự ra đi của anh Nguyễn Ngọc Bích là một mất mát rất lớn cho cộng đồng người Việt về nhiều phương diện, văn hóa, chính trị, lịch sử, và đặc biệt về giáo dục. Anh, và hiền thê, Tiến Sĩ Ðào Thị Hợi, đã có nhiều đóng góp rất sớm vào chương trình giảng dạy và soạn thảo các tài liệu dùng trong các lớp Anh ngữ và song ngữ Việt-Anh cho học sinh tị nạn tiểu học và trung học thuộc khu học chánh quận Arlington, tiểu bang Virginia.

Trước 1975, tôi không quen anh, chúng tôi cách nhau chừng chục tuổi và có hai quá khứ khác nhau. Vào lúc anh đã là một viên chức cao cấp của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa tôi hãy còn là một sĩ quan Không Quân trẻ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Biến cố 30 Tháng Tư, 75 làm thay đổi cuộc đời của rất nhiều người, trong đó có tôi. Từ một sĩ quan Không Quân, tôi quyết định làm lại cuộc đời của mình bằng con đường giáo dục. Những năm trong chiến tranh, tôi có dịp bay về nhiều vùng quê ở Việt Nam và Cam bốt quan sát đời sống của người dân, tôi nhận thấy giáo dục là chìa khóa cải thiện sự nghèo khổ và thăng tiến đời sống con người.

Cuối năm 78, sau khi xong chương trình cử nhân ở Missouri, tôi quyết định di chuyển về vùng Hoa Thịnh Ðốn và định cư lâu dài ở đây. Thật may mắn, tôi được chương trình Teacher Corps cấp một học bổng toàn phần trong 2 năm để học về cao học giáo dục. Teacher Corps là một chương trình tái huấn luyện các giáo chức người thiểu số (Blacks, Native Americans, Spanish Speakers) trong hệ thống giáo dục từ tiểu học đến trung học trong các đô thị. Ðây là sáng kiến của cố Tổng Thống Johnson nhằm giúp tăng phẩm chất của nền giáo dục và cải thiện xã hội. Sau đợt huấn luyện lần này, chương trình Teacher Corps toàn quốc cũng đóng lại vĩnh viễn các hoạt động của họ được thành lập từ thập niên 60. Nói là may mắn thật không ngoa, vì lúc nhận được tin tức về chương trình học bổng này thì cũng là lúc những viên chức trách nhiệm của chương trình quyết định dời lại hai ngày nữa để nhận thêm những ứng viên mà họ mong muốn. Kết quả trong số hơn 20 ứng viên trong danh sách cuối cùng, 4 ứng viên được nhận gồm 2 Việt và 2 thuộc nhóm nói tiếng Spanish.

Ngoài những viên chức người Mỹ, người nói tiếng Tây Ban Nha, người Ðại Hàn, chúng tôi được gặp anh Nguyễn Ngọc Bích và chị Ðào Thị Hợi. Cả hai cũng là những viên chức nòng cốt của Teacher Corps trong khu học chánh Arlington. Anh Bích lo phần cộng đồng, chị Hợi phụ trách phần hướng dẫn tiểu luận trong chương trình cao học của Ðại Học Trinity cho cả 4 người interns.

Liên hệ giữa anh Bích, chị Hợi và tôi từ đó trở thành gần gũi và gắn bó. Quan trọng hơn hết, đối với tôi, đó là sự học hỏi từ những dịp được làm việc chung với anh trong vài project khác nhau. Anh Bích rời chương trình Teacher Corps vào năm 1980 để về đóng trụ tai Trung Học Wakefield với chức vụ Vietnamese Resource Specialist. Trong cương vị này, anh, cùng với một số giáo sư Mỹ và Việt (phía Việt có GS Ðỗ Diễn Nhi và tôi) soạn thảo chương trình song ngữ Lịch Sử Mỹ/Việt Ðối Chiếu Ðại Cương để dùng giảng dạy trong chương trình Social Studies/Khoa Học Xã Hội của bậc trung học của quận Arlington. Ngoài ra, anh, và những giáo sư khác như: Nguyễn Tự Cường, Bùi Nhật Huy, Trần Quý Phiệt… còn có sáng kiến đưa một số bài dân ca, hình ảnh văn hóa và những trò chơi trong dân gian Việt vào các buổi hội nghị đa văn hóa các sắc dân hàng năm tổ chức trong hệ thống các trường học của quận. Anh rất nổi tiếng với bài “Là Hụ Là Khoan…” một thời được các thầy cô người Mỹ và các sắc dân khác rất ưa thích. Anh chỉ cho họ cách vừa hát vừa làm những động tác y như là mình đang kéo gỗ hay kéo lưới đánh cá. Hát xong, ai nấy thoải mái lăn ra cười vui vẻ vừa kịp lúc món chả giò trong chảo nóng của chị Hợi cũng bắt đầu tỏa mùi thơm.

Tuy là một quận có địa dư rất nhỏ, so với các quận khác như Fairfax hay Alexandria, nhưng Arlington lại có một số lượng học sinh Việt tị nạn rất đông. Ðông đến mức không đủ chỗ cho học sinh ngồi học trong các lớp Anh ngữ ESL/ESOL và song ngữ tại trung học Wakefield. Mấy năm đầu trong học đường Mỹ của học sinh tị nạn sự nổi bật lên là các vấn đề ngôn ngữ, văn hóa khác nhau giữa thầy/cô hay học sinh người bản xứ, nhất là sự kỳ thị do hậu quả người Mỹ thua trận trong cuộc chiến Việt Nam. Ðây là những vấn đề đôi khi gay gắt xẩy ra ngay bên trong các lớp học nơi có những học sinh Việt tị nạn đang học. Thế nên, những sáng kiến trao đổi văn hóa qua các bài dân ca, các Hội Tết, và văn hóa ẩm thực như vừa kể trên, và kế đến là việc thành lập các hội học sinh Việt Nam khuyến khích các em tham gia vào các lễ hội Ngày Học Sinh Quốc Tế tại một số trường, các thầy/cô, như: Bích, Hợi, Phiệt, Cường, Nguyên, Nhi… tiếp nối nhau tạo nên những cầu nối, tạo nên sự hiểu biết mới đã làm thay đổi những định kiến không mấy lành mạnh trước đây.

Thêm vào đó, chỉ trong vòng vài năm, thành quả học vấn nổi bật và sự chăm chỉ, hạnh kiểm của con em tị nạn đã khiến cho giới chức giáo dục và ngay cả các phụ huynh và học sinh của Mỹ bắt đầu ngạc nhiên và quý mến. Có lẽ nói không ngoa, sự khởi đầu từ quận học chính Arlington rồi lan rộng ra các quận học chính khác trong vùng Hoa Thịnh Ðốn đã là những nguyên nhân hình thành Hội Phụ Huynh Học Sinh Việt Nam với Ngày Nhớ Ơn Thầy/Cô, một hoạt động nhằm vinh ranh giới chức giáo dục Mỹ, Việt do quý vị: Nguyễn Ngọc Liệu, Phạm Khắc Trí, Kim Oanh Cook, Vân Nga, Kim Lê, Hoàng Mỹ Hiền… khởi xướng với sự tiếp tay không kể công sức của anh Nguyễn Ngọc Bích đã mang lại cho đời sống giáo dục Mỹ/Việt trong khu vực thủ đô nước Mỹ một không khí mới trong mấy thập niên 80 và 90.

Sau đó ít lâu, Anh chuyển hẳn vào lãnh vực văn học và chính trị , vận động cho dân chủ, nhân quyền và tự do cho Việt Nam. Trong lãnh vực mới này, chuyện cầm lá cờ tiên phong ra vào Quốc hội, Bộ Ngoại Giao, và Tòa Bạch Ốc…gần như là một công việc hàng ngày của anh.

Với những hiểu biết và đóng góp quan trọng kể trên, anh trái lại là một người rất giản dị, xuề xòa. Dáng người hơi thấp và tròn tròn, mái tóc trắng xóa, ít năm gần đây cái bụng của anh hơi to ra, Anh có nụ cười dường như lúc nào cũng nở trên gương mặt. Anh thường đem đến cho mọi người một cảm tình và sự tin cậy ngay lần đầu mới gặp. Ði đâu anh cũng mang theo vài quyển sách đang đọc dở, Anh đọc rất nhanh với một trí nhớ khủng khiếp. Có lần tôi nói đùa với anh, “Anh Bích ơi, ngày nào anh mất đi tôi đề nghị người ta giữ lấy bộ óc của anh để nghiên cứu nhé.” Anh cười, một nụ cười hơi chút bẽn lẽn của một con người khiêm nhường có cái bút danh Tâm Việt và pháp danh Tâm Thiện.

Ở tuổi 79, tôi tin chắc rằng anh chưa hề nghĩ đến ngày nghỉ ngơi hay ra đi. Một tuần trước khi mất, chị Hợi còn kể, “Ông ấy vừa khoe về kết quả khám sức khỏe tổng quát… Bác sĩ nói cái gì cũng tốt.” Anh cười rất vui.

Anh mất đi, là một mất mát gần như sẽ không có người thay thế. Sự hiểu biết, vai trò, và những kinh nghiệm mà anh đã đóng góp cho cộng đồng và các vấn đề Việt Nam không phải ai cũng làm được như anh. Riêng tôi, cả mấy tuần qua, kể từ lúc được tin anh đột ngột ra đi trên chuyến phi cơ trên đường đến Hội Nghị Biển Ðông mà anh và những bạn bè tổ chức liên tiếp trong 2 năm qua (2015 và 2016), tại Phi Luật Tân, khiến tôi thật lao đao.

Nhớ anh, đốt nén tâm hương và xin viết ít hàng để nói về vài sự đóng góp tiêu biểu của Nhà Giáo Nguyễn Ngọc Bích cho thế hệ con em người tị nạn trong những năm đầu của cộng đồng người Việt vùng thủ đô nước Mỹ. Ðối với riêng tôi, vừa mất đi mãi mãi một người anh, người thầy, và một người bạn lớn.
Falls Church, Virginia, ngày 23 tháng 3 năm 2016.

(Nguồn: [email protected])

Thiếu ngủ có thể làm cho tăng cân

CHICAGO, Illinois (NV)Thiếu ngủ có thể đưa đến nguy cơ bị tăng cân, tình trạng tương tự như người hút cần sa, vì lúc thiếu ngủ, não bộ chúng ta tạo ra endocannabinoids, hóa chất tìm thấy trong cần sa.

   (Hình minh họa: Getty Images/Vanderlei Almeida)

Tạp chí Consumer Report trích thuật lời Bác Sĩ Erin Hanlon, chuyên gia về giấc ngủ của đại học University of Chicago, người thực hiện cuộc nghiên cứu, vừa được đăng trên tập san Sleep.

Bác Sĩ Hanlon nói: “Những hóa chất này sinh ra hiệu ứng thèm ăn, khiến người ta tìm những thức ăn khoái khẩu có nhiều chất béo, đường và muối.”

Ông tiếp: “Khi chúng ta thiếu ngủ, hóa chất này tích tụ nhiều trong máu, khiến trong ngày, chúng ta khó cưỡng lại khi trông thấy một lọ bánh qui, thứ thực phẩm làm cho chúng ta lên cân. Rõ ràng là một dây liên hệ giữa sự thiếu ngủ với sự gia tăng nguy cơ bị mập phì.”

Bác sĩ Hanlon cùng các phụ tá thử nghiệm giả thuyết về sự gia tăng chất endocannabinoid khi thiếu ngủ, qua nghiên cứu đối với 14 người được chia thành hai nhóm.

Một nhóm ngủ 8.5 giờ và một nhóm chỉ ngủ 4.5 giờ mỗi đêm trong suốt bốn đêm liên tiếp.

Xét nghiệm máu của họ hằng giờ cho thấy mức endocannabinoid trong nhóm người ngủ 8.5 giờ tăng cao nhất vào giờ trưa rồi hạ xuống nhanh chóng khoảng hai giờ sau.

Ngược lại, nhóm người ngủ 4.5 giờ có mức endocannabinoid lên cao nhất vào lúc 2 giờ trưa và đứng yên như vậy đến tối.

Đồng thời hai nhóm được theo dõi về lượng calorie trong thực phẩm họ tiêu thụ trong ngày.

Cả hai cùng dùng lượng calorie bằng nhau ở giờ ăn trưa, nhưng từ trưa đến giờ ăn tối, nhóm ngủ đầy đủ tiêu thụ khoảng 600 calorie, trong khi nhóm thiếu ngủ lại dùng đến hơn 1,000 calorie.

Ngoài ra, người ngủ ít khó cưỡng lại với thức ăn khoái khẩu và tiêu thụ gấp đôi lượng chất béo và chất đạm, so với người ngủ đầy đủ.

Không thể biết rõ số giờ ngủ chính xác để có thể tránh bị tăng lượng endocannabinoid vì nhu cầu ngủ thay đổi khác nhau đối với mỗi cá nhân.

Tuy nhiên, theo tổ chức National Sleep Foundation, người ở tuổi trưởng thành nên ngủ từ 7 đến 9 giờ mỗi đêm. (TP)

First two cases of Zika virus confirmed in Vietnam

Reuters

Mosquitoes have infected two women with the Zika virus in Vietnam, making it  the country’s first cases of a disease linked in Brazil to thousands of suspected cases of microcephaly, a rare birth defect.

A 64-year-old woman in the beach city of Nha Trang and a pregnant 33-year-old in Ho Chi Minh City fell sick in late March, and three rounds of tests have confirmed they are Zika-positive, health officials said.


In this Jan. 18, 2016 file photo, a researcher holds a container of female Aedes aegypti mosquitoes at the Biomedical Sciences Institute at Sao Paulo University in Brazil. (AP Photo/Andre Penner, File)

The sufferers are in stable condition and no further infections have been found among their relatives and neighbors, the health ministry said in a statement.

Health officials have quarantined the living areas of the patient’s families and taken samples from others living nearby for further tests, said Nguyen Chi Dung, head of Ho Chi Minh City’s department of preventive medicine.

The World Health Organization is working closely with Vietnam, a WHO official told a health ministry meeting to announce the infections.

Zika is carried by mosquitoes, which transmit the virus to humans.

The WHO says there is a strong scientific consensus that Zika can cause microcephaly as well as Guillain-Barre syndrome, a rare neurological disorder that can result in paralysis, though conclusive proof may take months or years.

Read more at
http://newsdaily.com/2016/04/two-vietnamese-women-contract-zika-virus-first-in-vietnam-government/#JFW5Ec1wEQ8DRiFe.99

Mua lại nước Việt Nam

 


Ngô Nhân Dụng


Trong Hồ Sơ Panama có người nào họ Nguyễn không? Hoặc họ Trần, hay họ Lê, họ Phùng cũng được. Nhiều người chắc sẽ thất vọng nếu trong số 140 nhân vật được nêu tên trong hồ sơ này không có người Việt nào cả. Và tất nhiên cũng có một số người vui mừng.


Người vui mừng có lý do. Thứ nhất là họ không thấy tên mình. Có tên trong bảng vàng đó không danh giá chút nào. Tất cả các tên tuổi được nêu ra trong danh sách đều giầu sụ nhưng nguồn gốc tài sản thì không biết ở đâu ra. Nghĩa là khả nghi: Người ta sẽ hỏi, đây là tiền ăn trộm ăn cướp, ăn hối lộ hay buôn lậu? Tại sao ông Vladimir Putin có hai tỷ đô la Mỹ? Có tỷ phú nào đó hâm mộ ông, mỗi năm đến Tết lại xách một túi tiền đến tặng ông chăng? Tiền đâu mà ông em vợ Tập Cận Bình lại làm chủ những công ty ở ngoại quốc trị giá hàng trăm triệu đô la? Nhiều đảng viên Cộng Sản Việt Nam chắc cũng mừng nếu thấy không có đồng chí lãnh tụ nào của họ dính trong hồ sơ mới bị tiết lộ từ công ty cố vấn pháp luật Mossack Fonseca tại Panama. Vì rút dây động rừng, thằng trên dính cấp trên thì thằng dưới sẽ dính, cấp thấp hơn.


Rất nhiều người sẽ thất vọng khi không thấy tên Việt Nam nào dính, trong khi ai cũng biết bọn tham quan đã vơ vét hàng triệu, hàng tỷ đô la nhờ độc quyền lãnh đạo của đảng Cộng Sản. Ai cũng muốn vạch mặt chỉ tên bọn chúng! Nhưng nếu nước Việt Nam không có ai góp mặt trong danh sách Panama này thì cũng dễ hiểu: Nước mình còn nghèo. Trong một nước nghèo thì ngay đến phường trộm cắp cũng nghèo, các cô gái giang hồ cũng nghèo hơn người ta. Bọn “cướp ngày là quan” cũng khó tích tụ được tài sản hàng tỷ Mỹ kim nếu mỗi trận đánh lớn như Vinashin nếu ăn cắp được bạc tỷ thì cũng phải chia trên chia dưới, anh ăn nhiều nhất cũng chỉ nuốt được mấy trăm triệu. Chưa đủ giầu để thuê công ty Mossack Fonseca rửa tiền giúp.


Hãy coi cả nước Tàu, dân đông hơn 10 lần nước mình, đảng Cộng Sản Trung Quốc vẫn được Cộng Sản Việt tôn làm thầy, thế mà cũng chưa có đến 10 tên Trung Hoa trong danh sách 140 người. Nhưng nhìn vào các tên tuổi đó người ta cũng thấy một đặc tính, là các lãnh tụ Cộng Sản không những chỉ ăn cướp để lo cho đời mình mà còn lo cho con, cho cháu, chắt và anh chị em nữa. Trong danh sách ngoài tên của em vợ Tập Cận Bình ra, còn có tên cô con gái của Lý Bằng, viên cựu thủ tướng đã tàn sát sinh viên và công nhân tại Thiên An Môn năm 1989; còn tên một cháu nội hay cháu ngoại của Giả Khánh Anh, một thành viên thường vụ Bộ Chính Trị Trung Cộng.


Ðúng là một truyền thống Á Ðông: Một người làm quan cả họ được nhờ!


Các lãnh tụ Cộng Sản cố bám lấy quyền hành là để bảo vệ các quyền lợi cho gia đình, tới đời con, đời cháu còn được hưởng. Những tay ăn trên ngồi trốc này muốn đảng Cộng Sản tiếp tục nắm quyền, ít nhất trong đời họ, để bảo vệ tài sản “đời cha gian khổ củng cố đời con.”


Nhưng còn các đảng viên Cộng Sản cấp thấp, không có khả năng ăn hối lộ hàng triệu Mỹ kim, họ có thấy cần bảo vệ độc quyền cai trị của đảng hay không?


Một độc giả Người Việt gần đây mới viết thư nhắc tới mối lo lắng của nhiều đảng viên lớn tuổi trong đảng Cộng Sản Việt Nam: Họ lo lắng về cái sổ lương hưu. Suốt đời họ phục vụ đảng, nghĩ rằng họ đang phục vụ đất nước. Ðến tuổi già, họ chỉ trông cậy vào sổ lương hưu. Bọn tham quan còn có những nguồn lợi mánh mung được; để của tới đời con, đời cháu còn dư dả. Nhưng các đảng viên bình thường thì chỉ có sổ lương hưu. Họ lo sẽ không còn được lãnh lương hưu nếu chế độ Cộng Sản sụp đổ. Vì vậy, dù chán ngấy cái chế độ độc ác đang lụn bại, nếu nó cứ tiếp tục cai trị, ít nhất cho đến khi họ qua đời, thì họ an tâm hơn. Họ không dám đấu tranh thay đổi chế độ.


Nhiều đảng viên Cộng Sản khác còn mang nỗi lo lắng lớn hơn quý vị lão thành về hưu kể trên. Không những lo mất tài sản, tiền bạc, nhiều người còn lo mạng sống, lo cả cho con cháu! Con cái rồi không biết mình làm được nghề ngỗng gì ngoài cái nghề đảng viên, nghề cấp ủy cha truyền con nối.


Cho nên dù biết thế giới này sẽ không còn chế độ Cộng Sản nào nữa, nhiều đảng viên bình thường vẫn cố bảo vệ cho nó sống càng lâu càng tốt, trong khi chính họ tìm đường hạ cánh an toàn. Khẩu hiệu “Ðảng còn thì mình còn” không phải chỉ đúng trong giới công an.


Vì vậy, bây giờ là lúc nên nhắc lại một đề nghị đã được đưa ra tại Ba Lan trong thập niên 1980: Mua lại đất nước đang bị đảng Cộng Sản chiếm làm vật sở hữu. Chúng tôi đã nhắc tới đề nghị này trong cuốn Ðổi Mới Kinh Tế, ký tên Vương Hữu Bột, in năm 1989 trước khi bức tường Berlin sụp đổ. Trong thập niên 1980, người Ba Lan đã nảy ra sáng kiến này: Mặc cả với đảng Cộng Sản để mua lại nước Ba Lan. Trả giá nào thì hai bên có thể thuận mua, vừa bán?


Các giáo sư kinh tế học hồi đó đã tính toán, theo phương pháp thuần túy nghề nghiệp của họ: So sánh phí tổn với lợi ích. Làm cách mạng lật đổ chế độ sẽ tốn kém rất nhiều, cả mạng người lẫn tài sản bị phá hủy. Nếu các lãnh tụ Cộng Sản đồng ý trả lại nước Ba Lan cho người dân tự quyết định chọn người quản trị, thì sẽ tránh được những phí tổn đó. Nhưng đổi lại, họ sẽ nhận được cái gì? Nói cách khác, cái giá mà dân Ba Lan phải trả để cho các lãnh tụ Cộng Sản rời khỏi chính quyền là bao nhiêu? Nếu cái giá đó thấy rất thấp so với phí tổn nếu làm cách mạng, thì nên mua!


Công cuộc chuyển giao quyền hành ở Ba Lan từ năm 1989 không phải là kết quả của một cuộc thương lượng theo kế hoạch “mua lại” kể trên, nhưng có thể cũng chịu ảnh hưởng của ý kiến này.


Trước khi bàn đến giá cả trong cuộc mua lại nước Việt Nam từ tay đảng Cộng Sản, phải giải thích tại sao chính các đảng viên Cộng Sản, cả những lãnh tụ đang hốt bạc và sắp hốt bạc, lại có thể đồng ý tham dự cuộc mặc cả mua bán này.


Chúng tôi xin phân tích theo lối kinh tế học, do thói quen nghề nghiệp. Bất cứ ai, khi phải lựa chọn nhiều con đường kinh doanh, cũng muốn chọn đường nào ít rủi ro nhất. Phải đem so sánh lợi nhuận có thể đạt được cùng một lúc với những may rủi sẽ phải chấp nhận.


Ðối với các đảng viên Cộng Sản đang có cơ hội khai thác doanh lợi nhờ đảng nắm quyền, thì có hai con đường trước mắt họ: Một là cố bám lấy quyền hành của đảng. Hai là chuyển nhượng quyền cho dân Việt Nam tự cai trị lấy. Còn nắm quyền tức là còn thu lợi, lợi rất lớn. Nhưng cũng rất nhiều rủi ro. Một mối lo là không biết lúc nào đảng có thể tan rã, mất chính quyền vì dân uất ức, rồi đảo chính, rồi cách mạng. Rủi ro cụ thể hơn nữa là chế độ Cộng Sản vẫn còn nhưng mình và phe cánh mình mất quyền. Vụ này cũng không biết lúc nào xẩy ra. Ðang làm chủ tịch nước, đang làm thủ tướng, làm bộ trưởng, vụ trưởng, đùng một cái chúng nó bảo mình xuống, cho đứa khác lên ngồi! Bao nhiêu ông thầy bói không ông nào báo trước cho cái biến cố bất ngờ đó!


Không những mất cơ hội làm giầu, tài sản có thể mất nếu chúng nó giở trò chống tham nhũng ra truy tầm nguồn gốc tài sản của mình, mạng mình cũng có thể mất nữa. Một lãnh tụ Cộng Sản dùng chính sách thuê bọn côn đồ đánh người, cũng không biết đến lúc nào sẽ có đứa nó cũng thuê côn đồ đánh vợ mình, con mình!


Cho nên ngay trong hàng ngũ các cán lớn, cán nhỏ, ai cũng muốn tìm xem có con đường nào cho cuộc sống bớt rủi ro hơn. Những lãnh tụ và đảng viên giầu nhất cũng có thể đồng ý đem bán lại chính quyền cho đám dân bị trị, họ chấp nhận hưởng lợi nhuận thấp hơn nếu tránh được hoặc ít nhất bớt được rủi ro.


Những người có tài sản đều muốn sống trong một xã hội có pháp luật, bảo vệ tài sản tư nhân. Tài sản càng lớn thì nhu cầu đó càng cao. Con mình nó còn giữ được chức vụ đấy, vẫn có thể làm ăn được đấy, nhưng có lo bị chúng nó dùng thủ đoạn chặn đầu chặn đuôi, rồi đè con cháu mình xuống tới đất đen hay không? Xã hội Cộng Sản là nơi bất trắc nhất đối với những người có tiền. Chính các đảng viên Cộng Sản khá giả cũng muốn thoát!


Một cách tránh rủi ro thông dụng nhất hiện nay là đi, dậy mà đi… ra nước ngoài. Nhiều lãnh tụ, quan chức Trung Cộng và Việt Cộng đã đưa con cái qua Mỹ qua Úc, Canada sống, chuyển tài sản ra gửi ngân hàng nước ngoài. Nhưng đa số vẫn còn kẹt cứng trong chế độ cộng sản! Nếu có cơ hội thay đổi, chính họ cũng muốn thay đổi, miễn là họ có thể hạ cánh an toàn.


Cho nên, ý kiến “Mua lại nước Việt Nam” có thể thực hiện được. Có người đã bắt đầu bàn đến giá cả mua bán ra sao. Chẳng hạn, một cái giá được tung lên như trái bóng thử khí tượng, là chấp nhận cho đảng Cộng Sản tiếp tục hoạt động sau khi dân Việt Nam được tự do cai trị lấy mình, không bị đứa nào đè đầu xuống. Ðiều kiện này có thể tính ra coi tương đương với bao nhiêu tiền. Chắc ai cũng đồng ý “giá tối thiểu” là tất cả các đảng viên, cán bộ sẽ được tiếp tục lãnh lương hưu, và đồng lương hưu sẽ tăng lên kịp với tỷ lệ lạm phát. Có lẽ đồng bào chúng ta nên bắt đầu thảo luận về vấn đề này, càng sớm, càng nhanh và càng nhiều người góp ý càng tốt. Cần làm nhanh, vì chúng ta có thể bị cạnh tranh. Luôn luôn đề cao cảnh giác sẽ có người hiến giá cao hơn mình, đó là ông Tập Cận Bình!

Việt Nam Quốc Dân Ðảng ra mắt tân ban chấp hành


Nguyên Huy/Người Việt

GARDEN GROVE, California (NV)Trong không khí long trọng, các tổ chức hệ phái Việt Nam Quốc Dân Ðảng (VNQDÐ) vừa làm lễ ra mắt Tân Hội Ðồng Lãnh Ðạo tại hội trường lớn của khách sạn Sheraton trong thành phố Garden Grove, hôm Chủ Nhật, 3 Tháng Tư.

Tham dự cuộc ra mắt này không chỉ có đại biểu các tổ chức VNQDÐ từ khắp nơi về mà còn có hầu hết các đảng phái, đoàn thể, tổ chức tranh đấu trong cộng đồng người Việt tại Nam California như Ðại Việt Quốc Dân Ðảng, Việt Tân, Tập Thể CSVNCH Tây Nam Hoa Kỳ…


Các thành viên trong Hội Ðồng Lãnh Ðạo VNQDÐ ra mắt trước các đảng viên và cộng đồng. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

Ðại hội cũng có mặt một số chức sắc tôn giáo và dân cử như Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, viện chủ chùa Bảo Quang, Santa Ana; Bà Janet Nguyễn, thượng nghị sĩ tiểu bang California; Ông Tạ Ðức Trí, thị trưởng Westminster; Các vị trong hai ban đại diện cộng đồng người Việt ở Nam California; Các hội ái hữu đồng hương như Quảng Ngãi, Quảng Nam-Ðà Nẵng, một số gia đình Phật Tử, Hội Liên Trường Việt Nam Nam California…

Sau nghi thức khai mạc, ông Phan Thanh Châu, đại diện ban tổ chức, ngỏ lời chào mừng, cảm ơn quan khách tới tham dự đông đảo.

Kế đó, ông Châu đề cập ngay đến ý nghĩa của buổi lễ này.

Ông cho biết: “Hội Ðồng Lãnh Ðạo VNQDÐ là sự thống nhất và đoàn kết các tổ chức VNQDÐ để VNQDÐ sẽ là một tổ chức chính trị vững mạnh trong cuộc tranh đấu chung của người Việt Nam. Kể từ nay, tất cả quy về một mối, chỉ có một VNQDÐ duy nhất.”

Lời phát biểu của ông Châu được toàn thể mọi người vỗ tay mừng rỡ, làm vang cả hội trường.

Tiếp đó, ông Châu cho biết, sau ba ngày vừa qua tại thủ đô của người Việt tị nạn, các đại biểu của các tổ chức VNQDÐ từ khắp nơi về đã liên tục họp bàn, thảo luận và đã đi đến kết quả thống nhất hành động dưới sự chỉ đạo của Hội Ðồng Lãnh Ðạo VNQDÐ và hôm nay được ra mắt các đồng chí trong đảng cùng là đồng hương người Việt hải ngoại.

Ông Châu nói tiếp: “Từ nay VNQDÐ sẽ là một khối, có sức mạnh cùng các đoàn thể khác đấu tranh để giải thể chế độ CSVN. Sự tham dự đông đảo của các đoàn thể bạn trong buổi ra mắt hôm nay là một sự khích lệ lớn lao không chỉ cho VNQDÐ mà chung cho chúng ta đang cần sự thống nhất đoàn kết.”

Ngay sau đó, ông Phan Thanh Châu xin được nêu tên các vị được đại hội đảng bầu vào Hội Ðồng Lãnh Ðạo VNQDÐ, gồm có ông Lê Thành Nhân, ông Trần Tử Thanh, ông Lê Quốc Việt, ông Nguyễn Khắc Ninh, ông Lê Trung Khương, ông Trần Việt Ðạo, và cá nhân ông.

Ðại diện cho bảy vị có mặt, ông Lê Thành Nhân chào mừng quan khách và đồng hương cùng các đồng chí trong đảng. Ông nhắc đến 87 năm trước đảng trưởng Nguyễn Thái Học đã cùng 12 đồng chí hiên ngang ra pháp trường của thực dân Pháp sau cuộc nổi dậy bất thành. Nhưng dù bất thành biến cố đó đã đánh thức lòng yêu nước toàn dân nhất là tuổi trẻ, nối tiếp sự hy sinh của VNQDÐ cho tổ quốc.


Ông Lê Thành Nhân phát biểu trong buổi lễ ra mắt Hội Ðồng Lãnh Ðạo VNQDÐ. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

Ông nói: “Sau biến cố 30 Tháng Tư, 1975, từ trong nước cũng như hải ngoại, VNQDÐ vẫn tiếp tục con đường chống Cộng Sản cứu nước. Hôm nay các đại biểu của VNQDÐ tụ về nơi được coi là thủ đô của người Việt tị nạn, để thống nhất tổ chức đảng để từ nay chỉ còn một danh xưng chính thức.”

“Với quyết tâm của toàn dân trong khí thế đoàn kết thì trong tương lai không xa nữa, cờ vàng sẽ tung bay trên khắp miền đất nước. Công việc của chúng ta là phải triệt hạ được hai kẻ thù là Việt Cộng và Trung Cộng. Việt Cộng thì hèn với giặc mà ác với dân. Còn Trung Cộng thì đang tiến hành tham vọng bành trướng mà Việt Nam và Biển Ðông là nhữngbước khởi đầu. Ở trong nước, cuộc đấu tranh rất gian khổ nhưng đó là cuộc đấu tranh của chính nghĩa nên trước sau cũng sẽ thắng,” ông Nhân nói tiếp.

Kết thúc bài phát biểu ra mắt, ông Lê Thành Nhân kêu gọi mọi người “cùng đứng lên tranh đấu mà không thể nào hòa hợp được với Cộng Sản dù để chống ngoại xâm. Kinh nghiệm hòa hợp hòa giải với Cộng Sản của VNQDÐ năm 1945 đã phải trả bằng một giá đắt. Nên hãy đoàn kết cùng nhau tiêu diệt Cộng Sản thỉ mới cứu nước cứu dân được.

“Tổ quốc đang lâm nguy! Dân tộc đang khốn quẫn,” ông nói.

Cũng trong buổi ra mắt Tân Hội Ðồng Lãnh Ðạo VNQDÐ, một nghị quyết của đại hội cũng được phổ biến đến mọi người tham dự. Ông Nguyễn Khắc Ninh, đại diện hội đồng, tuyên đọc tuyên đọc nghị quyết gồm sáu điểm.

Ðiểm đầu tiên là “Ðại hội toàn đảng VNQDÐ là đại hội thống nhất các hệ thống, các cơ sở độc lập và các đảng viên sinh hoạt riêng rẽ dưới một danh xưng duy nhất VNQDÐ. VNQDÐ quyết tâm duy trì truyền thống cách mạng Yên Bái, đấu tranh để thực hiện lý tưởng dân tộc, độc lập, dân quyền tự do, dân sinh hạnh phúc, giữ gìn và phát huy thành quả của đại hội này.”

Năm điểm còn lại là nguyện sát cánh cùng đồng bào trong ngoài nước, các chính đảng và các đoàn thể đấu tranh cùng chung lập trường đấu tranh trên mọi mặt trận giải thể Cộng Sản, chống hòa hợp hòa giải, biểu tình chống CSVN và Trung Cộng…

Một số quan khách tham dự đã được ban tổ chức mời lên phát biểu ý kiến. Hầu hết đều ca ngợi sự thống nhất đoàn kết của VNQDÐ.

Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, đại diện Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Trên Thế Giới, tỏ lởi hoan nghênh nhiệt liệt đến tinh thần đoàn kết thống nhất của VNQDÐ.

Buổi ra mắt được kết thúc, nhưng quan khách và đồng hương đến tham dự còn lưu lại để thăm hỏi các đàng viên VNQDÐ từ các nơi xa về cho mãi đến hơn 6 giờ chiều mới tan.

Tin mới cập nhật