Chủ tịch huyện ‘xin’ doanh nghiệp 10 tỷ đồng ‘trồng cây’

QUẢNG BÌNH (NV) Với lý do để “trồng cây xanh tại trung tâm huyện,” ông chủ tịch huyện Quảng Trạch đã “xin” tập đoàn FLC 10 tỷ đồng.


Truyền thông Việt Nam loan tin, ngày 20 tháng 3, 2016, ông Hoàng Ðăng Quang, bí thư tỉnh Quảng Bình đã ký giấy “phê bình và yêu cầu ông Phan Ngọc Duy, chủ tịch huyện Quảng Trạch, phải giải trình nghiêm túc trước việc ‘gây khó dễ’ cho doanh nghiệp.”








Ông Phan Ngọc Duy, chủ tịch huyện Quảng Trạch. (Hình: Người Lao Ðộng)


Tin Người Lao Ðộng dẫn nội dung văn bản cho biết, ông Phan Ngọc Duy đã gợi ý và tự làm văn bản “kêu gọi Tập đoàn FLC hỗ trợ kinh phí 10 tỷ đồng để thực hiện dự án trồng cây xanh tại trung tâm huyện.”


“Số tiền đó là tính toán sơ bộ ban đầu. 10 tỷ là số kinh phí dự trù cho dự án trồng cây trong các giai đoạn chứ không phải là huyện xin FLC 10 tỷ. Bên doanh nghiệp nếu họ có họ sẽ hỗ trợ cho một ít. Doanh nghiệp không có thì thôi cũng không có vấn đề gì, cái này hoàn toàn tự nguyện,” ông Duy lý giải.


Nói về việc dự án trồng cây có dự trù kinh phí tương đối lớn, ông Duy phân tích: “Trồng toàn cây to khoảng 3-4 mét khó trồng lắm, cây nhỏ trồng thì cũng không được, nắng sẽ bị chết, chi phí trồng rất lớn. Hiện nay 3-400 ha cát trắng, đường sá không có cây cối gì hết, sau này lên trung tâm đô thị loại 5 mà trung tâm đô thị huyện cũng đã có gì đâu.”


Giải thích về việc không phúc trình sự việc lên tỉnh trước khi ra văn bản “xin” tiền FLC, ông Duy cho rằng: “Mình không báo cáo lên tỉnh vì mình nghĩ rằng nó cũng bình thường thôi, xin hỗ trợ một phần, họ có thì cho mà không có thì thôi cũng không ảnh hưởng gì cả. Nếu mà tỉnh có ý kiến thì mình cũng xin rút kinh nghiệm, lần sau mà có chương trình xã hội hóa, xin doanh nghiệp cụ thể thì mình sẽ xin tỉnh ý kiến trước,” ông Duy nói thêm.


Tin cho biết, liên quan đến việc này, Tỉnh Ủy Quảng Bình cũng đã phê bình ông Phan Xuân Vinh, phó trưởng Ban Quản Lý khu kinh tế-trưởng đại diện khu kinh tế tại Hòn La và cho thôi chức trưởng đại diện khu kinh tế tại hhu kinh tế Hòn La để chuyển sang công tác khác vì “đã có hành vi phát biểu, ứng xử nóng nảy tạo ấn tượng không tốt với nhà đầu tư.” (Tr.N)

Obama và Raul Castro kêu gọi bỏ cấm vận Cuba

HAVANA, Cuba (NV) Cuộc phong tỏa kinh tế Cuba, đã có từ 54 năm nay, phải được chấm dứt, theo lời Tổng Thống Barack Obama và Chủ Tịch Nhà Nước Cuba Raul Castro hôm Thứ Hai, để có thể cải thiện mối quan hệ kinh tế giữa hai quốc gia.


Ông Obama đang có chuyến thăm lịch sử kéo dài 3 ngày đến Cuba và là tổng thống Mỹ đầu tiên đến Cuba kể từ năm 1928.








Tổng thống Mỹ và chủ tịch Cuba tại Havana hôm 21 Tháng Ba, 2016. (Hình: Getty Images)


“Cuộc phong tỏa kinh tế sẽ chấm dứt,” ông Obama nói. “Vào khi nào, là điều tôi chưa biết chắc… Lý do là vì những gì chúng tôi đã làm trong 50 năm qua không giúp cho quyền lợi của chúng tôi hay cho quyền lợi của người dân Cuba,” theo bản tin Reuters.


“Danh sách những gì chúng ta cần phải làm đang ngắn lại,” theo lời ông Obama, người nói rằng “trong hơn nửa thế kỷ, hình ảnh một tổng thống Mỹ ở Havana này là điều không thể tưởng tượng nổi.”


Ông Castro tuyên bố “có thêm nhiều điều khác có thể làm được nếu lệnh cấm vận của Mỹ được rút bỏ.” Tuy có nhiều tiến triển kể từ Tháng Mười Một năm 2014 để đưa hai quốc gia đến gần nhau hơn, ông Castro nói rằng “vẫn còn có những dị biệt lớn giữa hai quốc gia chúng ta sẽ không sớm chấm dứt,” bản tin Reuters cho biết tiếp.


Cả hai nhà lãnh đạo nói rằng sự khác biệt lớn lao nhất là về nhân quyền và tự do chính trị. Ông Obama cho hay “mối quan hệ giữa hai nước sẽ không thay đổi chỉ qua một đêm.” Ông nói Mỹ sẽ tiếp tục thúc đẩy có thêm dân chủ ở Cuba và cải thiện nhân quyền.


Ông Castro trả lời rằng “xin hãy cho tôi tên bất cứ một tù nhân chính trị nào, và chúng tôi sẽ thả người đó ra.”


Ông Obama nói nhân quyền không nhất thiết phải là vấn đề duy nhất mà lãnh đạo Mỹ và Cuba thảo luận trong tương lai, “nhưng đây là điều chúng tôi sẽ tiếp tục nhắc nhở.”


Trong cuộc họp báo chung của hai nhà lãnh đạo, các phụ tá của Castro đứng sau bức màn và thì thầm góp ý cho ông ta, theo Reuters.


Cuộc họp giữa Obama và Castro hôm Thứ Hai là lần gặp thứ ba của họ kể từ khi hai quốc gia khởi sự bình thường hóa quan hệ ngoại giao từ 15 tháng trước đây. (V.Giang)

Phó công an xã bị tố hiếp dâm cháu họ

HẢI PHÒNG (NV)Ông phó trưởng công an xã Lý Học bị tố đã nhiều lần đe dọa, bắt ép cháu họ là nữ sinh 15 tuổi đến nhà để giở trò đồi bại và hiện đang mang thai tháng thứ 7.


Trước dư luận về việc ông Ðỗ Tiến Ðạo (33 tuổi), phó trưởng công an xã Lý Học, huyện Vĩnh Bảo, thành phố Hải Phòng, bị tố cáo nhiều lần cưỡng bức khiến em Nguyễn Thị Hảo (16 tuổi) ở cùng xã, có thai 7 tháng, chiều 21 tháng 3, nói với truyền thông Việt Nam, ông Phạm Quang Thiện, trưởng công an huyện Vĩnh Bảo xác nhận sự việc.








Hậu quả của những lần bị hãm hiếp là cái thai 7 tháng trong bụng bé Hảo. (Hình: Dân Trí)


“Hiện nay cũng mới chỉ có thông tin tố cáo chưa có đơn trình lên. Chúng tôi đã tiến hành xác minh, kiểm tra, nhưng kết quả như thế nào thì phải dựa trên các bằng chứng thì mới có thể đưa ra các kết luận,” ông Thiện nói.


Dân Trí dẫn lời em Hảo kể lại, ông Ðạo là bác họ ở gần nhà nên thi thoảng ông này nhờ Hảo sang trông con nhỏ giúp mình. Khoảng tháng 7 năm 2015, lúc đang ôn thi vào lớp 10, Hảo bị ông Ðạo hãm hiếp lần đầu tiên. Tinh thần hoảng loạn, Hảo đã phải bỏ học, xin làm tại một xưởng sản xuất gấu bông trên huyện.


Hảo kể tiếp, đến ngày 28 tháng 12, năm 2015, khi em đang trong giờ làm thì ông Ðạo gọi điện bắt phải ra ngoài cổng nói chuyện. Khi em ra thì thấy có thêm 2 thanh niên lạ mặt ở đó đe dọa, ép Hảo phải đi nhà nghỉ Sông Chanh, xã Vĩnh Quang, huyện Vĩnh Bảo, với ông Ðạo. Do bị ông Ðạo đe dọa nên em không dám nói với ai. Sau lần đó, Hảo bị ông này hãm hiếp nhiều lần ở nhiều địa điểm khác nhau.


Khi thấy bụng Hảo to bất thường, gia đình gặng hỏi thì em mới kể lại mọi việc. Khi mọi chuyện vỡ lở, ông Ðạo cùng với chị gái sang nhà hứa sẽ đưa 15 triệu đồng để “giải quyết hậu quả.” Nhưng sau lần nói chuyện ấy, họ lại tỏ ra vô can, trốn trách nhiệm, lờ đi không thực hiện.” Ông ngoại nạn nhân cho biết.


Nói với phóng viên Dân Trí, ông Nguyễn Văn Phương, chủ tịch xã Lý Học cho hay, khoảng 6 ngày trước, trùng với thời điểm nhận được đơn tố cáo, ông Ðạo đã báo cáo vì sức khỏe yếu nên xin phép được đi khám kiểm tra. Từ đó đến nay không liên hệ được. Hiện, sự việc vẫn đang được công an huyện Vĩnh Bảo tiếp tục điều tra. (Tr.N)

Các doanh nghiệp Nhật ở Long An bị ‘khủng bố’

LONG AN (NV)Bị triệt đường sản xuất, Hiệp Hội Doanh Nghiệp Nhật Bản đã gởi đơn cầu cứu đến lãnh đạo tỉnh Long An, nhưng chính quyền tỉnh “bó tay,” nên phải kêu cứu đến tổng lãnh sự Nhật Bản…


Liên tục mấy tuần qua, hơn 30 doanh nghiệp nước ngoài, chủ yếu là Nhật Bản, ở khu công nghiệp Tân Ðức, huyện Ðức Hòa, đứng ngồi không yên khi chủ đầu tư khu công nghiệp (KCN) là công ty Tân Ðức liên tục dùng “chiêu lạ” để buộc doanh nghiệp thứ cấp chi tiền duy tu cơ sở hạ tầng.








Rào chắn và đống đất do công ty Tân Ðức đổ trước cổng đối tác Tango Candy. (Hình: báo Lao Ðộng)


Theo báo Lao Ðộng, sáng 21 tháng 3, Hiệp Hội Doanh Nghiệp Nhật Bản, (gồm 8 công ty Nhật Bản) và một số doanh nghiệp nước ngoài đang hoạt động tại khu công nghiệp Tân Ðức đã có buổi họp thống nhất ý kiến sẽ không đóng mức phí như công ty Tân Ðức yêu cầu. Ðồng thời, các doanh nghiệp Nhật Bản đã có đơn cầu cứu gởi tổng lãnh sự Nhật Bản tại Sài Gòn nhờ xem xét, can thiệp việc công ty Tân Ðức yêu cầu các doanh nghiệp thứ cấp trong khu công nghiệp phải đóng phí duy tu cơ sở hạ tầng là 10,018 đồng/mét vuông, thay vì 8,500 đồng.


Cho đến nay, bị thiệt hại nặng nhất là công ty Tango Candy (Nhật Bản) khi cả cổng chính lẫn cổng phụ thoát hiểm đều bị phía Tân Ðức cho xe ben dùng đất lấp phía trước. Cả tuần nay, xe cộ không thể vào được công ty, việc sản xuất bị đình trệ.


Ông Tango Hirosuke (77 tuổi), giám đốc công ty Tango Candy cho biết, công ty ông có diện tích 10,000 mét vuông. Mới đây, công ty Tân Ðức yêu cầu các doanh nghiệp thứ cấp trong khu công nghiệp phải đóng phí duy tu cơ sở hạ tầng là 10,018 đồng/mét vuông. Theo đó, số tiền mỗi năm công ty Tango Candy phải đóng là 100.2 triệu đồng thay vì chỉ có 85 triệu đồng mà chính công ty Tân Ðức đã đưa ra trước đó.


“Ðình trệ sản xuất, mỗi ngày tôi thiệt hại khoảng $15,000. Cả tuần qua tôi thiệt hại tiền tỷ, chưa tính tổn thất tinh thần, công nhân hoang mang. Chúng tôi đã gởi đơn cầu cứu tổng lãnh sự. Cần thiết thì tôi chấp nhận ngừng sản xuất chứ không thể chi tiền sai dù chỉ một đồng.” Ông Tango Hirosuke nói.


Nói với phóng viên Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Văn Ðược, phó chủ tịch tỉnh Long An, cho biết đây không phải là lần đầu phát sinh mâu thuẫn giữa khu công nghiệp Tân Ðức và các doanh nghiệp đang hoạt động trong KCN này.


Tuy nhiên, theo ông Ðược, do theo luật định, việc thỏa thuận phí này chỉ từ hai phía doanh nghiệp nên tỉnh không thể giải quyết trực tiếp được. Phía tỉnh chỉ có thể xử lý theo phương thức hòa giải.


“Trước mắt, ủy ban tỉnh sẽ mời công ty Tân Ðức cùng các doanh nghiệp chưa đóng phí làm việc, với mong muốn sẽ hòa giải được vấn đề này. Tạm thời đem lại môi trường làm việc ổn định tại đây,” ông Ðược nói. (Tr.N)

Cầu xây chậm 5 năm vừa làm lại đã sập

QUẢNG NINH (NV) – Bị ngưng thi công gần 5 năm, cây cầu có thiết kế kỹ thuật bê tông cốt thép vĩnh cửu, đầu tư 21 tỷ đồng vừa được khởi công lại thì đã bị sập dầm “do đơn vị thi công láo.” Tin từ Tiền Phong.


Ngày 21 tháng 3, ông Lô Ngọc Hòe, giám đốc ban quản lý dự án huyện Bình Liêu cho biết, lúc 16 giờ chiều 20 tháng 3, khi đơn vị thi công đang làm việc thì hai dầm bê tông cầu Hái Nạc đã bị sập xuống lòng suối gãy nhiều đoạn.








Hiện trường vụ sập dầm cầu Hái Nạc. (Hình: Tiền Phong)


Dự án cầu Hái Nạc nối xã Tình Húc với xã Hoành Mô, được tỉnh Quảng Ninh phê duyệt từ năm 2010 với tổng kinh phí đầu tư là 21 tỷ đồng, có thiết kế kỹ thuật bê tông cốt thép vĩnh cửu, gồm 3 nhịp, dài 100 mét, rộng 7 mét. Cầu khởi công từ năm 2011, dự tính hoàn thành trong năm 2012. Nhưng do thiếu vốn nên phải tạm dừng một thời gian và được tái thi công từ năm 2015.


Theo cơ quan chức năng huyện Bình Liêu, cầu sập xảy ra không gây thiệt hại về người, tuy nhiên 2 phiến dầm gẫy có giá trị ước tính khoảng 580 triệu đồng.


“Nguyên nhân ban đầu được xác định, do đẩy nhanh tiến độ thi công trước mùa mưa bão, đơn vị thi công là nhà thầu Hà Khánh đã triển khai lắp đặt dầm ẩu. Trong quá trình lắp đặt, thi công hàn neo, chống, xử lý điểm tiếp xúc giữa gối cao su và mặt tiếp giáp của dầm cầu chưa bảo đảm. Ðồng thời, nhà thầu cũng chưa có thư báo chủ đầu tư xét duyệt nên dẫn đến sự cố,” ông Hòe nhận định.


Vụ sập dầm cầu trên đang ảnh hưởng đến tiến độ thi công dự án và khiến dư luận đặt câu hỏi về chất lượng công trình có bảo đảm một khi đã được xây xong.


Ðể xoa dịu dư luận, cùng ngày ủy ban huyện Bình Liêu đã quyết định tạm dừng thi công cầu và thành lập tổ công tác xác định nguyên nhân sự cố để điều tra làm rõ vụ việc. (Tr.N)

Công an sách nhiễu nhà giáo Phạm Minh Hoàng

SÀI GÒN (NV)Công an CSVN tới phá buổi trao đổi về lịch sử, luật pháp và kỹ năng sống của ông Phạm Minh Hoàng rồi bắt ông cùng các sinh viên tham dự.


Theo tin trên facebook Huỳnh Công Thuận và các nguồn thông tin Internet, ông Phạm Minh Hoàng và một nhóm sinh viên khoảng 13 tới 14 người đã bị công an bắt về trụ sở thẩm vấn khi họ gặp nhau trao đổi tìm hiểu chia sẻ về kỹ năng mềm và lịch sử mấy ngàn năm luật pháp Việt Nam tại một quán cà phê thuộc Quận 3, Sài Gòn.








Thầy giáo Phạm Minh Hoàng (góc phải) bị công an ép đi “làm việc.” (Hình: FB Huỳnh Công Thuận)


Theo tường thuật của facebooker Huỳnh Công Thuận, khi “lực lượng công an và côn đồ ập vào, trong số đó có một người mặc áo đỏ đã từng hù dọa người dân lại ‘tự nhận, tự xưng’ là an ninh nhưng hoàn toàn không hề xuất trình được bất kỳ giấy tờ gì chứng minh là người thi hành công vụ. Bọn họ quay phim, anh em quay phim lại thì bọn nó xông vào hành hung đánh người, thấy vậy có người vào can ngăn thì bị đá…”


Sau đó, tất cả đã bị bắt về trụ sở công an địa phương để “làm việc” tới khoảng nửa đêm mới thả. Có người bị giữ tới 2 giờ đêm.Theo lời kể của bà Lê Thị Kiều Oanh, vợ ông Phạm Minh Hoàng, ông đã bị công an buộc tới trụ sở thẩm vấn ngày 21 tháng 3 và cả ngày hôm sau tức ngày 22 tháng 3, 2016.


Theo lời bà cho biết, ông Hoàng giảng dạy kỹ năng mềm cho các bạn trẻ trong khóa học gồm ba buổi mà Chủ Nhật ngày 20 tháng 3 là buổi cuối cùng. Nội dung khóa học, theo bà Oanh, bao gồm lịch sử các cuộc đấu tranh ở Việt Nam qua các thời kỳ và lý do của nó.


Ông Phạm Minh Hoàng từng là giảng viên đại học Bách Khoa ở Sài Gòn. Ông viết blog vận động dân chủ hóa Việt Nam. Ông ừng bị bắt năm 2011 với cáo buộc vi phạm điều 79 BLHS “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.”


Ông Hoàng bị kết án 3 năm tù giam, 3 năm quản chế trong phiên tòa sơ thẩm ngày 10 tháng 8, 2011 tại Sài Gòn nhưng tại phiên tòa phúc thẩm ngày 29 tháng 12, 2011, bản án đã giảm xuống còn 17 tháng tù giam và 3 năm quản chế trước áp lực của chính phủ Pháp. Ông mang song tịch Việt-Pháp.


Ông Hoàng ra tù ngày 13 tháng 1, 2012 và vẫn tiếp tục đấu tranh đòi dân chủ cho Việt Nam kể từ ngày ra tù đến nay. (TN)

Bị xâm phạm hải phận, Indonesia triệu tập đại sứ Trung Quốc

JAKARTA (NV) Indonesia đã triệu tập đại sứ Trung Quốc tại quốc gia này để yêu cầu trả lời tại sao tuần dương hạm của Trung Quốc ngăn cản việc bắt giữ tàu đánh cá Trung Quốc xâm phạm hải phận Indonesia.


Theo bà Susi Pudjiastuti, bộ trưởng Ngư Nghiệp Indonesia thì Indonesia muốn Trung Quốc giải thích, tại sao Trung Quốc đã xác nhận vùng biển Natuna nằm ngoài yêu sách của Trung Quốc về chủ quyền tại Biển Ðông mà tàu đánh cá của Trung Quốc vẫn xâm nhập khu vực này để đánh bắt trái phép và Hải Quân Trung Quốc lại đứng đàng sau, hỗ trợ những hoạt động bất hợp pháp đó (?).








Không ảnh chụp quần đảo Natuna của Indonesia tại Biển Ðông. Yêu sách chủ quyền của Trung Quốc lấn vào vùng biển quanh quần đảo này. (Hình: DR)


Hồi cuối năm ngoái, Indonesia liên tục dọa sẽ đưa Trung Quốc ra tòa nếu Trung Quốc không rút lại yêu sách về chủ quyền đối với quần đảo Natuna của Indonesia.


Trước đây, yêu sách của Trung Quốc về chủ quyền tại Biển Ðông chỉ được xem là xâm hại đến chủ quyền của Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Ðài Loan nhưng sau đó, có thêm Indonesia phản đối yêu sách này.


Indonesia khẳng định, đường chín đoạn mà Trung Quốc tự vạch để đòi chủ quyền tại Biển Ðông đã lấn một phần vào vùng biển quanh quần đảo Natuna của Indonesia.


Ngày 24 tháng 10 năm ngoái, khi trao đổi với The Wall Street Journal (WSJ), ông Luhut Pandjaitan, bộ trưởng đặc trách chính trị-pháp lý-an ninh của Indonesia, từng nhấn mạnh, Indonesia không công nhận đường chín đoạn, không chấp nhận yêu sách của Trung Quốc về chủ quyền tại Biển Ðông. Ðường chín đoạn mà Trung Quốc đơn phương vạch ra để đòi chủ quyền tại Biển Ðông là sản phẩm của trí tưởng tượng.


Cũng vì vậy, ông Pandjaitan khẳng định, Indonesia sẽ tham gia tích cực hơn vào việc giải quyết tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc ở Biển Ðông. Ông nói thêm với WSJ rằng, kế hoạch của Hoa Kỳ đưa chiến hạm đến tuần tra tại Biển Ðông. Thậm chí tiến sâu vào khu vực 12 hải lý bao quanh các đảo nhân tạo mà Trung Quốc vừa bồi đắp tại quần đảo Trường Sa là chính đáng. Hoa Kỳ có quyền làm như vậy vì đó là là vùng biển quốc tế.


Bộ trưởng đặc trách chính trị-pháp lý-an ninh của Indonesia còn bày tỏ hy vọng sẽ nhận được sự giúp đỡ của Hoa Kỳ để phát triển lực lượng tuần duyên, gia tăng tuần tra tại các vùng biển của Indonesia.


Lúc đó, Trung Quốc im lặng, không bình luận về các nhận định, tuyên bố của Indonesia.


Ðến cuối tháng 10, cả bộ trưởng đặc trách chính trị-pháp lý-an ninh của Indonesia lẫn ngoại trưởng Indonesia lần lượt khẳng định sẽ kiện Trung Quốc ra tòa hình sự quốc tế nếu Trung Quốc khăng khăng giữ yêu sách về chủ quyền đối với quần đảo Natuna của Indonesia.


Dường như sự cương quyết của Indonesia khiến Trung Quốc vừa phải cân nhắc thiệt hơn, vừa phải hành động ngay lập tức: Xác định chủ quyền quần đảo Natuna thuộc về Indonesia… Giữa tháng 11 năm ngoái, ông Hồng Lỗi, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Quốc xác định, chủ quyền quần đảo Natuna thuộc về Indonesia.


Việc từ bỏ yêu sách chủ quyền đối với một phần vùng biển quanh quần đảo Natuna của Indonesia có thể giúp Trung Quốc không phải đối mặt với một vụ kiện mới, liên quan tới yêu sách của Trung Quốc về chủ quyền tại Biển Ðông nhưng tuyên bố đó chẳng khác gì việc hứa vẽ lại đường chín đoạn.


Nếu Trung Quốc không vẽ lại đường chín đoạn thì quần đảo Natuna của Indonesia vẫn thuộc phạm vi yêu sách của Trung Quốc mà vẽ lại để đường chín đoạn không xâm hại đến chủ quyền của Indonesia thì “những bằng chứng vững chắc, bất khả tranh biện về chủ quyền của Trung Quốc tại Biển Ðông” lại bị chính Trung Quốc làm cho lung lay. (G.Ð)

Úc khẳng định vẫn tiếp tục tuần tra tại Biển Ðông

MELBOURNE (NV) Bà Marise Payne, bộ trưởng Quốc Phòng Úc, tái khẳng định, Úc sẽ tiếp tục cử chiến hạm và phi cơ tuần tra tại Biển Ðông để duy trì tự do lưu thông tại vùng biển này.


Trong cuộc hội đàm với ông Hishammuddin Hussein, bộ trưởng Quốc Phòng Malaysia, bà Payne nhấn mạnh, việc tuần tra ở Biển Ðông là phù hợp với luật pháp quốc tế, Úc không bao giờ thay đổi quan điểm và bảo đảm rằng Úc sẽ rất nhất quán trong hành động.








Tàu hải cảnh của Trung Quốc sấn tới, áp sát tàu tuần duyên của Malaysia trong vùng đặc quyền kinh tế của Malaysia. (Hình Getty Images)


Tuần trước ông Hussein loan báo ông sẽ sớm thảo luận với cả Úc, Philippines lẫn Việt Nam về tình hình Biển Ðông. Bộ trưởng Quốc Phòng Úc bảo rằng, nếu đúng là Trung Quốc đang gia tăng sự hiện diện quân sự tại Biển Ðông và đang ráo riết quân sự hóa vùng biển này thì Malaysia buộc phải có hành động đáp trả.


Tuy là một trong bốn quốc gia Ðông Nam Á có tranh chấp với Trung Quốc về chủ quyền tại Biển Ðông nhưng trước nay, Malaysia rất dè dặt đối với Trung Quốc. Lần này, ông Hussein tuyên bố, ông muốn thảo luận với Úc, Philippines và Việt Nam về những vấn đề liên quan tới sự hiện diện và hoạt động quân sự của Trung Quốc tại Biển Ðông, nhằm tìm giải pháp buộc Trung Quốc phải tuân thủ cam kết không quân sự hóa Biển Ðông.


Ông Hussein giải thích, Malaysia không thể đơn độc ngăn chặn những “hành động hung hăng” mà cần hợp tác để nhận hỗ trợ từ các quốc gia khác, đặc biệt là khối ASEAN. Theo ông, có như thế mới kiềm chế được hành động của các cường quốc, duy trì được sự cân bằng trong khu vực.


Sau cuộc gặp bộ trưởng Quốc Phòng Úc, ông Hussein loan báo ông chưa thể sắp xếp để gặp gỡ Philippines và Việt Nam ngay lập tức như dự kiến nhằm thảo luận về những vấn đề đã kể vì Philippines đang bầu tổng thống, còn Việt Nam thì sẽ thay bộ trưởng Quốc Phòng.


Thời điểm này năm ngoái, tại cuộc gặp gỡ giữa tư lệnh Hải Quân nhiều quốc gia nhân dịp Triển lãm Hàng hải và Hàng không-Không gian Quốc tế ở Malaysia, sau khi Robert, tư lệnh Hạm Ðội 7 của Hải Quân Hoa Kỳ nêu việc hợp tác của hải quân nhiều quốc gia tại vịnh Aden nhằm chống cướp biển như một dẫn chứng minh họa cho tính hiệu quả của việc thành lập lực lượng tuần tra chung tại Biển Ðông.


Ông Hussein từng đề nghị ASEAN thành lập lực lượng gìn giữ hòa bình để cùng đối phó với các tranh chấp có liên quan tới những thành viên của ASEAN. Lúc đó, ông Hussein nói trước rằng, việc xúc tiến để thành lập lực lượng gìn giữ hòa bình của ASEAN sẽ là ưu tiên hàng đầu của Malaysia và Malaysia sẽ cố gắng thảo luận với các thành viên trong khối ASEAN để xác định quy mô, hình thức hoạt động của lực lượng này để ASEAN có thể triển khai tại những điểm nóng trong khu vực.


Tuy nhiên sau đó, giới quan sát thời sự không thấy Malaysia làm gì thêm. Gần đây, sau khi các loại tàu của Trung Quốc (đánh cá, hải giám, hải cảnh) thường xuyên xâm nhập vùng đặc quyền kinh tế của Malaysia. Thậm chí còn xua đuổi các tàu đánh cá của Malaysia ra khỏi vùng biển phía Nam bãi Luconia, Malaysia đột nhiên tỏ ra cứng rắn trở lại. (G.Ð)

Lee Seung Gi, ngôi sao của quốc dân Hàn


Trần Lãm Vi


Bản tin tổng hợp này vì Lee Seung Gi là một “ngôi sao quốc dân,” được dân chúng Hàn quốc tặng cho danh hiệu là “người đàn ông trẻ tuổi đáng tin cậy của quốc dân” và anh vừa thi hành nghĩa vụ quân dịch. Xin khái quát về tiểu sử ngôi sao này theo tài liệu của Wikipedia:


Lee Seung Gi sinh ngày 13 tháng 1 năm 1987, hiện là một ca sĩ Hàn Quốc. Lee Seung Gi có khuôn mặt dễ thương, cao ráo, sở hữu một giọng ca trầm ấm, đi theo dòng nhạc pop ballad trữ tình được gọi là hoàng tử ballad. Năm 2008, được giải thưởng dành cho ca sĩ Ballad xuất sắc nhất tại Korea Art and Entertainment Awards lần thứ 15. Lee Seung Gi là 1 trong 6 thành viên của chương trình giải trí “2 ngày 1 đêm (KBS)” được yêu thích nhất hiện nay (cùng với Kang Ho Dong, Lee Seun Gun, Eun Ji Won, Kim Jong Min).








Lee Seung Gi đến với điện ảnh từ năm 2005 (MBC) qua bộ phim sitcom Non stop 5. Bắt đầu nổi tiếng trong lĩnh vực phim điện ảnh và màn ảnh nhỏ với bộ phim truyền hình Những Nàng Công Chúa Nổi Tiếng (2006, KBS2), Người Thừa Kế Sáng Giá (SBS,2009), Bạn Gái Tôi Là Hồ Ly 9 Ðuôi (SBS, 2010), The King 2 Heart (MBC, 2012), Gu Family Book (MBC, 2013), You’re All Surrounded (SBS, 2014) Today’s Love (2014). Không chỉ là ca sĩ, Lee Seung Gi còn với vai trò MC trong chương trình Strong Heart của đài SBS (dẫn cùng Kang Ho Dong).


***


Lee Seung Gi chu toàn mọi công việc trong 10 ngày trước khi nhập ngũ


Dù phải lên đường nhập ngũ vào ngày 1 tháng 2, 2016 để hoàn thành 2 năm nghĩa vụ quân sự bắt buộc, nhưng cho đến ngày cuối cùng trước khi nhập ngũ, Lee Seung Gi vẫn không ngừng tất bật công việc. Ðể rút ngắn khoảng thời gian vắng bóng do nghĩa vụ quân sự, Lee Seung Gi đã thực hiện lịch trình một cách tỉ mỉ và chu toàn. Từ phim điện ảnh cho đến thu âm bài hát mới, kể cả chụp quảng cáo, Lee Seung Gi đều chuẩn bị không chút thiếu sót bất kỳ việc gì. Kể cả chụp áp phích quảng bá phim điện ảnh “Goonghap” cũng hoàn thành.


Vào ngày thứ 4 trước khi nhập ngũ, Lee Seung Gi đã có mặt tại studio ở Seoul để chụp áp phích quảng bá cho bộ phim điện ảnh “Goonghap” mà Lee Seung Gi đóng chính (dự kiến ra mắt nửa cuối năm 2016). Trong lĩnh vực làm phim điện ảnh Hàn Quốc, thông thường đoàn phim sẽ chỉ tiến hành chụp áp phích quảng bá vào 1 hoặc 2 tháng trước khi phim công chiếu. Tuy nhiên, vì lịch nhập ngũ của Lee Seung Gi đã được thông báo, đoàn phim “Goonghap” phải tiến hành gấp rút chụp áp phích quảng bá trước thời điểm phim được công chiếu từ 4 đến 5 tháng. Mặc dù vậy nhưng các diễn viên của “Goonghap” như Shim Eun Kyung, Kim Sang Kyung,… vẫn sẵn lòng điều chỉnh lại lịch trình cho phù hợp với Lee Seung Gi để cùng tham gia chụp áp phích cho phim. Sau một thời gian kể từ khi quá trình quay phim kết thúc (23.12.2015), đoàn phim “Goonghap” đã tụ họp tại buổi chụp áp phích và cùng nhau chúc tiễn Lee Seung Gi nhập ngũ thật tốt và quay trở về bình an.


Song song trong khoảng thời gian một vài ngày còn lại này, tức chỉ trước 10 ngày, Lee Seung Gi tranh thủ hoàn thành buổi chụp quảng cáo cho Ngân hàng Kookmin/Tập đoàn Tài chính KB. Ðây là năm thứ 8 Lee Seung Gi và Kim Yuna cùng song hành là cặp đôi người mẫu đại diện chính của KB, Lee Seung Gi trở thành người mẫu của KB kể từ năm 2009 và Kim Yuna từ năm 2006. Tại buổi quay, đại diện KB đã tặng Lee Seung Gi bó hoa màu vàng cảm ơn Lee Seung Gi trong những năm qua cũng như chúc tiễn anh lên đường nhập ngũ thật tốt đẹp. Lee Seung Gi đã quay quảng cáo mới trong kiểu tóc đinh quân nhân. Thông thường, các ngôi sao nam thường tranh thủ quay quảng cáo trước thời gian nhập ngũ, tuy nhiên trong kiểu tóc húi cua thì hầu như là không.


Bên cạnh đó, trong ngày cuối cùng trước khi nhập ngũ, Lee Seung Gi còn hoàn thành xong cả việc thu âm bài hát mới do chính Psy sáng tác gửi tặng làm món quà tiễn Lee Seung Gi lên đường tòng quân. Là người sản xuất album đầu tay của Lee Seung Gi năm 2004 – “Dream Of A Month,” với bài hát chủ đề đình đám “Chị là người phụ nữ của em/ Because You’re My Woman,” Psy đã từng chia sẻ tại buổi hòa nhạc cuối năm “Psy All Night Stand 2015” vào ngày 26 tháng 12, 2015 với sự tham gia biểu diễn với tư cách khách mời của Lee Seung Gi, về ý định sáng tác bài hát trước khi Lee Seung Gi nhập ngũ.


Hook Entertainment cho biết, Lee Seung Gi cũng sẽ phát hành một ca khúc tạm biệt với người hâm mộ vào trưa ngày hôm 21 tháng 1, 2016, với tiêu đề “I’m going to the army/ Tôi sẽ lên đường nhập ngũ,” do nhạc sĩ, nhà sản xuất âm nhạc Kim Do Hoon sáng tác và sản xuất, từng sáng tác những nhạc phẩm nổi tiếng của Lee Seung Gi trước đây như: “Will You Marry Me?,” “Unfinished Story,” “Shape Of Your Lips,” “And Goodbye”…


Về việc phát hành ca khúc tạm biệt, Lee Seung Gi chia sẻ: “Vì không thể nói lời tạm biệt và cảm ơn đến từng người một nên tôi muốn phát hành một ca khúc gởi đến những người hâm mộ đã luôn yêu quý và ủng hộ tôi, thay cho lời tạ lỗi và biết ơn sâu sắc của tôi. Mặc dù ca khúc là câu chuyện của riêng tôi, nhưng hy vọng rằng ca khúc này cũng sẽ cổ vũ phần nào đến những người lính đang phục vụ trong quân đội và gia đình, bè bạn của họ.”


Dù chỉ phát hành bất ngờ không có bất kỳ thông báo trước nào, bài hát “Tôi Sẽ Lên Ðường Nhập Ngũ” của Lee Seung Gi nhận được sự đón nhận nồng nhiệt, chỉ sau vài giờ sau khi phát hành chính thức vào trưa ngày 21 tháng 1, 2016, “I’m going to the army” đã đạt được kết quả “all-kill” toàn bộ các bảng xếp hạng nhạc số với vị trí #1 tại 8/8 bảng xếp hạng âm nhạc Melon, Mnet, Bugs, Naver, Soribada, Olleh, Monkey3 và Genie.


Ngân hàng Kookmin KB tái ký hợp đồng năm thứ 8 với Lee Seung Gi


Vào cuối tháng 1, thời điểm ngay trước khi Lee Seung Gi lên đường nhập ngũ 1 tháng 2, 2016, Ngân hàng Kookmin KB và Tập đoàn Tài chính KB đã hoàn thành việc tái ký hợp đồng người mẫu đại diện độc quyền với Lee Seung Gi trong năm 2016, đánh dấu năm thứ 8 liên tiếp Lee Seung Gi làm người mẫu đại diện độc quyền của KB kể từ 2009 đến nay. Buổi quay chụp quảng cáo KB của Lee Seung Gi đã được thực hiện xong trước ngày Lee Seung Gi nhập ngũ, 31 tháng 1, 2016. Lee Seung Gi vẫn sẽ là người mẫu đại diện độc quyền của KB cho đến hết tháng 1, 2017.








Hợp đồng quảng cáo giữa KB và Lee Seung Gi trước thời điểm nhập ngũ có vi phạm quy định cấm “2 việc cùng lúc” của Bộ Quốc Phòng về hoạt động của quân nhân tại ngũ không? KB cho biết, “Hợp đồng quảng cáo giữa KB và Lee Seung Gi hoàn toàn nằm trong sự cho phép của Bộ Quốc Phòng Hàn Quốc. Những hình ảnh về Lee Seung Gi được sử dụng trong vai trò là người mẫu của KB đến hết hiệu lực hợp đồng (cuối tháng 1, 2017) chỉ hoàn toàn là hình ảnh cũ được thực hiện trước ngày Lee Seung Gi nhập ngũ chính thức 1 tháng 2, 2016, cũng như sẽ không xuất hiện ngoài Hàn Quốc.”


Không như các lĩnh vực quảng cáo tiêu dùng thông thường, ký kết hợp đồng người mẫu quảng cáo ở mức 1 năm, đối với lĩnh vực quảng cáo tài chính-ngân hàng, hợp đồng quảng cáo được ký kết với hiệu lực dao động từ 3 đến 6 tháng, trừ có trường hợp đặc biệt. Ðiều này được lý giải vì đây là lĩnh vực kinh doanh đặc biệt dựa trên lòng tin. Mặc dù sức tác động tốt từ phía người mẫu quảng cáo đến khách hàng đầu tư tài chính-tiền tệ không có tính đột biến như những lĩnh vực tiêu dùng thông thường, mà có tính ổn định dựa trên sự tin tưởng lâu dài, tuy nhiên mức rủi ro từ ảnh hưởng xấu thì theo chiều hướng ngược lại. Chỉ cần hình ảnh của người mẫu quảng cáo bị sứt mẻ trong mắt công chúng, phía tổ chức tài chính-ngân hàng sẽ rất dễ gặp phải rủi ro khó kiểm soát.


Hiệu lực hợp đồng quảng cáo thường được các tổ chức tài chính-ngân hàng rút ngắn nhất có thể, tùy theo điểm đánh giá, thẩm định của giới chuyên gia quảng cáo tài chính-ngân hàng về khả năng duy trì ổn định hình ảnh đáng tin cậy của người mẫu quảng cáo trong mắt công chúng. Hợp đồng ngắn nhằm mục đích để phía tổ chức tài chính-ngân hàng có thể linh hoạt kiểm soát rủi ro và củng cố sự dao động lòng tin từ phía khách hàng, bằng cách chấm dứt hợp đồng quảng cáo kịp thời ngay từ thời điểm người mẫu quảng cáo được chuyên gia quảng cáo tài chính-ngân hàng đánh giá báo động “hình ảnh đẹp có dấu hiệu bị mai một.”


Ðó là lý do trong lĩnh vực tài chính-ngân hàng, người mẫu đại diện được chọn đều là những ngôi sao quốc dân, những người được đại chúng yêu quý trong thời gian dài và có hình ảnh sạch đẹp mang tính ổn định cao, như: Ngân hàng Kookmin KB và Tập đoàn Tài chính KB với người mẫu đại diện chính Lee Seung Gi-Kim Yuna, cùng hàng loạt ngôi sao thể thao khác trong vai trò người mẫu quảng cáo KB như Park In Bi, Son Yeon Jae… hay Ngân hàng Nông Nghiệp Nonghyup với người mẫu đại diện vừa mới ký kết gần đây là nữ ca sĩ Lee Sun Hee (aka cô giáo của Lee Seung Gi) thay thế cho ngôi sao bóng chày Ryu Hyun Jin, hay như Ngân hàng Woori sau 5 năm không sử dụng nghệ sĩ làm người mẫu đại diện kể từ sau khi kết thúc hợp đồng với Jang Dong Gun năm 2011, cũng vừa ký kết hợp đồng người mẫu đại diện mới với MC Yoo Jae Suk, Ngân hàng IBK với MC 90-tuổi Song Hae, Ngân hàng KEB-Hana với Ha Ji Won-Kim Soo Hyun…


Ðáng nói hơn cả, hợp đồng tái ký kết lần này giữa KB và Lee Seung Gi được thực hiện trong trường hợp hoàn toàn ngoài dự đoán, một trường hợp mà trước đó vốn đã được giới quảng cáo tài chính-ngân hàng đồng loạt dự đoán 99% sẽ phải kết thúc, muộn nhất là vào đầu năm 2016, vì thực tế Lee Seung Gi sẽ lên đường nhập ngũ trong năm 2016.


Sự tái ký kết hợp đồng người mẫu đại diện chính giữa Lee Seung Gi với KB lần này đã tạo nên cú sốc bất ngờ trong giới quảng cáo tài chính-ngân hàng. Vì khoảng thời gian phục vụ trong quân đội của các ngôi sao nam được đánh giá là tiềm ẩn rủi ro về mặt thể chất lẫn hình tượng cao hơn hẳn so với rủi ro về chấn thương lớn hay phong độ giảm sút của các ngôi sao thể thao, trong vai trò người mẫu của bất kỳ tổ chức tài chính hoặc ngân hàng nào. Ðây được xem là một trong những nguyên tắc trọng yếu mà giới quảng cáo tài chính-ngân hàng vẫn luôn cân nhắc hàng đầu.








Từ việc tái ký hợp đồng năm thứ 8 với KB thành công, và nhất là trong trường hợp vượt ngoài cả nguyên tắc vàng của giới quảng cáo tài chính-ngân hàng, có thể dễ dàng nhận thấy ngoài “tem bảo hành” là điểm thẩm định hình tượng đẹp đáng tin cậy thuộc hàng cao nhất từ các chuyên gia quảng cáo tài chính-ngân hàng, ắt hẳn Lee Seung Gi còn giành được sự yêu quý và tín nhiệm rất lớn từ phía KB – một tập đoàn tài chính và ngân hàng hàng đầu quốc dân vốn được biết đến là cái nôi sàng lọc, dung dưỡng, chỉ dành cho số ít các nhân tài thể thao nước nhà và quốc tế.


Thù lao quảng cáo của Lee Seung Gi trong vai trò người mẫu đại diện độc quyền của Tập đoàn Tài chính KB và Ngân hàng Kookmin KB năm 2016 theo hợp đồng là bao nhiêu? Ðại diện KB cho biết, “Thù lao quảng cáo ở mức thỏa thuận giữa đôi bên. Nhưng lời đề nghị ‘công khai thù lao’ thì rất tiếc chúng tôi không thể làm điều này.” Mặc dù vậy, theo thông tin hé lộ từ những người trong lĩnh vực quảng cáo tài chính-ngân hàng, so với mức lương cơ bản hàng tháng được lĩnh của quân nhân Hàn Quốc ở cấp bậc hạ sĩ hiện nay (khoảng 1 năm sau khi nhập ngũ) từ 170,000 won/tháng đến 180,000 won/tháng, thì thù lao quảng cáo cho KB của Lee Seung Gi ở mức ít nhất cũng gấp nghìn lần. Lee Seung Gi hiện đang làm người mẫu đại diện chính cho cả Tập đoàn Tài chính KB và Ngân hàng Kookmin KB, cùng hợp đồng phụ kèm sử dụng quyền chân dung làm gương mặt đại diện của tổ chức con dưới trướng Tập đoàn Tài chính KB là Bảo hiểm Nhân thọ KB và Ngân hàng Tiết kiệm KB. Theo ước tính chung, hợp đồng quảng cáo của Lee Seung Gi với Tập đoàn Tài chính KB và Ngân hàng Kookmin KB trong năm 2016 có giá trị trung bình 1.1 tỷ won mỗi hợp đồng.


Tuy vậy, Lee Seung Gi sẽ vẫn còn phục vụ quân đội Hàn Quốc với vai trò là quân nhân tại ngũ vào thời điểm tháng 1, 2017, theo quy định của Bộ Quốc Phòng Hàn Quốc, trong khoảng thời gian còn phục vụ trong quân ngũ, quân nhân không được phép thực hiện bất kỳ hợp đồng kinh tế/thương mại sinh lợi riêng nào, kể cả trong thời gian được nghỉ phép. Ðại diện phía KB chia sẻ thêm về “tình yêu KB với Lee Seung Gi”: “Kể cả sau thời điểm hết hạn hợp đồng quảng cáo lần này với Lee Seung Gi – tức vào cuối tháng 1, 2017 năm sau, dù không thể tiếp tục tái ký hợp đồng mới với Lee Seung Gi vào đầu năm 2017, nhưng KB chúng tôi cũng vẫn chưa vội lên kế hoạch tìm kiếm ngôi sao nam mới nào khác để thay thế cả.”


Sự tái ký kết “đại hợp đồng quảng cáo” lần này giữa Ngân hàng Kookmin KB và Tập đoàn Tài chính KB với Lee Seung Gi bất kể sự vắng mặt vì nhập ngũ, một lần nữa khẳng định nguyên tắc bất di bất dịch và trên hết trong giới quảng cáo tài chính-ngân hàng trong lựa chọn người mẫu đại diện, “không gì có thể đắt giá bằng hình ảnh chuẩn mực và đáng tin cậy bền vững theo thời gian của chính ngôi sao quảng cáo trong mắt công chúng.” Như tên gọi “người đàn ông trẻ tuổi đáng tin cậy quốc dân,” dù đã 12 năm trôi qua kể từ khi bước chân vào làng giải trí và trở thành ngôi sao được nhà nhà yêu quý, từ một cậu bé ca sĩ học sinh cho đến một người đàn ông trẻ tuổi bước vào ngưỡng cửa 30, Lee Seung Gi vẫn luôn giữ vững được hình ảnh tươi sáng và lành mạnh ở mức độ chuẩn mực, kể cả trong đời sống thường nhật. Trong số các “ngôi sao quốc dân” tuổi trẻ tài cao, đến nay, tên gọi “thanh niên đáng tin cậy điển hình” vẫn luôn thuộc về Lee Seung Gi. Có lẽ đây cũng chính là lý do giải thích tại sao Ngân hàng Kookmin KB và Tập đoàn Tài chính KB đánh giá cao và quyết định gắn bó cùng Lee Seung Gi trong một thời gian dài như vậy.


Lee Seung Gi nhập ngũ tại trung tâm huấn luyện quân sự Nonsan, Nam Chungcheong-do


Chiều ngày 1 tháng 2.2016, Lee Seung Gi có mặt tại trung tâm huấn luyện quân sự Hàn Quốc tại Nonsan, tỉnh Nam Chungcheong để chuẩn bị tham gia lễ nhập ngũ tại đây vào lúc 14h00 KST. Trước lễ nhập ngũ diễn ra chính thức, mặc dù không tổ chức sự kiện họp báo tạm biệt chính thức nhưng Lee Seung Gi cũng dành một ít phút để tạm biệt người hâm mộ đã đến trung tâm Nonsan chúc tiễn.








Lee Seung Gi sẽ tham gia khóa huấn luyện cơ bản tại trung tâm Nonsan trong 5 tuần, sau đó sẽ chuyển về phục vụ tại đơn vị chính thức như một người lính tại ngũ. Theo dự kiến, Lee Seung Gi sẽ phục vụ quân đội trong 21 tháng.


Trung tâm huấn luyện quân sự Nonsan tiết lộ hình ảnh tập thể đầu tiên với nụ cười tươi sáng của tân binh 136 Lee Seung Gi


Sáng 11 tháng 2, 2016, trang web của trung tâm huấn luyện quân sự Nonsan, Nam Chungcheong đã cho đăng tải hình ảnh tập thể được chụp ngày 6 tháng 2, 2016 của các tân binh thuộc Tiểu đội 3, Trung đội 2, Ðại đội 30, trong đó gồm hình ảnh tân binh Lee Seung Gi mang số hiệu 136 với “nụ cười thương hiệu” tươi sáng quen thuộc.


Lee Seung Gi hiện đang tham gia khóa huấn luyện cơ bản 5 tuần tại trung tâm huấn luyện quân sự Nonsan. Vì nhập ngũ rơi vào dịp Tết Nguyên Ðán Bính Thân 2016 nên Lee Seung Gi đã cùng các đồng đội tân binh ăn Tết trong doanh trại. Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, Lee Seung Gi sẽ xuất ngũ vào ngày 31 tháng 10, 2017.


Theo quy định, tất cả nam công dân Hàn Quốc có đủ sức khỏe và tư cách pháp lý thì đều phải có 2 năm phục vụ quân ngũ trong độ tuổi từ 18-35. Việc thi hành nghĩa vụ quân sự đối với một công dân của Hàn Quốc cho thấy tất cả người dân chấp hành nghiêm chỉnh, không phân biệt dù thuộc thành phần giai cấp hay tầng lớp giàu nghèo nào của xã hội, không nghe nói tới việc “chạy chọt” hay lo lót để tránh khỏi việc thi hành bổn phận công dân, đó là ý thức và thể hiện mức độ dân trí của một quốc gia hùng mạnh vậy.

Indonesia dọa kiện Trung Quốc vi phạm lãnh hải


JAKARTA, Indonesia (NV)
Indonesia “cảm thấy bị phá hoại” trong nỗ lực gìn giữ hòa bình ở vùng Biển Đông tranh chấp và dọa mang vụ đụng độ gần đây với Trung Quốc về lãnh hải ra tòa án quốc tế.

 
 Tàu đánh cá bằng lưới rà của Trung Quốc. (Hình: Getty Images/Issouf Sanogo)

Reuters trích dẫn lời một bộ trưởng Indonesia đưa ra hôm Thứ Hai.

Indonesia không có những tranh chấp ở Biển Đông với Trung Quốc và tự xem mình như là một “người môi giới lương thiện” trong những tranh chấp giữa Trung Quốc với Philippines, Malaysia và Brunei.

Nhưng biến cố mới xảy ra hồi cuối tuần liên hệ đến một tàu tuần của Indonesia với một tàu tuần duyên và tàu đánh cá Trung Quốc, tại vùng biển mà Indonesia nói là thuộc hải phận họ, khiến Indonesia nổi giận.

“Chúng tôi cảm thấy nỗ lực của chúng tôi bị cản trở và phá hoại,” Bộ Trưởng Ngư Nghiệp Susi Pudjiastuti của Indonesia nói, sau khi gặp gỡ giới chức tòa đại sứ Trung Quốc về biến cố trên biển Natuna, nằm giữa Bán Đảo Malaysia và tỉnh Sarawak của Maylaysia trên đảo Borneo.

Bộ Trưởng Pudjiastuti nói: “Chúng tôi có thể sẽ đưa vấn đề này ra trước tòa án quốc tế về luật biển.”

Theo giới chức này, tàu tuần Indonesia đã bắn nhiều phát cảnh cáo khi tiến gần chiếc tàu đánh cá bằng lưới rà của Trung Quốc.

Đồng thời phó chỉ huy trưởng hải quân Indonesia là Arie Henrycus Sembiring, nói rằng hải quân Indonesia sẽ gửi đến khu vực các tàu lớn để hỗ trợ cho các tàu tuần.

Theo lời Indonesia, một tàu tuần của họ tìm cách chận một tàu đánh cá Trung Quốc đánh cá bất hợp pháp trong vùng biển của họ.

Tám thuyền viên tàu đánh cá bị bắt nhưng tàu tuần duyên Trung Quốc can thiệp, không cho Indonesia tịch thu chiếc tàu đánh cá.

Hôm Thứ Hai, ngoại trưởng Trung Quốc lập lại rằng tàu đánh cá Trung Quốc hoạt động trong “vùng đánh cá truyền thống của Trung Quốc,” và một lần nữa đòi hỏi Indonesia thả các ngư phủ của họ và thêm rằng tàu tuần duyên của Trung Quốc không hề đi vào lãnh hải của Indonesia.

Trong khi Indonesia và Trung Quốc không có tranh chấp về Biển Đông, nhưng giữa họ thỉnh thoảng có căng thẳng về hoạt động của những thuyền đánh cá Trung Quốc.

Theo báo Jakarta
Post, hôm Thứ Năm 20/5/2015, Hải Quân Indonesia đã đánh chìm tại nhiều
địa điểm khác nhau tổng cộng 41 tàu đánh cá nước ngoài từng bị bắt giữ
những năm qua trong vùng biển đặc quyền kinh tế của họ.

Trong số đó có 5 tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam, 2 tàu của Thái Lan
và 11 tàu của ngư dân Philippines. Chiếc tàu đánh cá lớn nhất bị đánh
chìm vào dịp này là tàu Gui Xei Yu 12661 trọng tải 300 tấn của Trung
Quốc đã bị bắt giữ từ năm 2009 tại một khu vực gần với Biển Đông.

Hồi Tháng Ba 2013, các tàu vũ trang Trung Quốc đối đầu với một tàu tuần ngư nghiệp Indonesia và yêu cầu Indonesia phải thả những ngư phủ của họ bị bắt giữ ở vùng biển Natuna.

Tương tự, vào năm 2010, một tàu hải cảnh Trung Quốc đối đầu với một tàu tuần của Indonesia, đòi phải trả lại một chiếc tàu đánh cá bất hợp pháp của Trung Quốc bị Indonesia tịch thu. (TP)

Giải phóng Cuba


Kinh tế phải đi đôi cùng chính trị





Nguyễn-Xuân Nghĩa


Khi thăm viếng Cuba, Tổng Thống Barack Obama vừa có hành động vô ích nhưng được truyền thông gọi là “lịch sử.”


Lịch sử vì đây là vị nguyên thủ đầu tiên chính thức đặt chân tới xứ này từ khi hai nước đoạn giao vào tháng 10 năm 1960 – 56 năm rồi. Mà còn lịch sử hơn nữa vì là lần đầu tiên kể từ Tổng Thống Calvin Coolidge đến Cuba vào năm 1928: 88 năm. Trước khi nói về “kinh tế cũng là chính trị” xin nhìn vào chuyện gọi là lịch sử ấy…








Tổng Thống Obama được chào đón tại Havana. (Hình: Getty Images)


Suốt bốn năm cầm quyền, Tổng Thống Coolidge chỉ có một lần chính thức thăm viếng xứ khác vì khi ấy Hoa Kỳ còn tự cô lập và chính quyền của ông cố hàn gắn những tai tiếng xảy ra từ thời của vị tiền nhiệm là Warren Harding. Thật ra khi ấy Hoa Kỳ sắp vươn thành siêu cường khi thế giới còn vất vả tái thiết sau Thế Chiến I và trôi vào tổng khủng hoảng kinh tế 1929-1933. Ngày nay, cho dù vị nguyên thủ Mỹ có muốn thì cũng chẳng thể đóng cửa ngồi nhà, huống hồ Barack Obama lại là người muốn vái tứ phương để xin yên bình hầu có thể tiến hành cải tạo xã hội ở bên trong.


Nhưng sự yên bình ấy là bất khả và thế giới đang bị chấn động lớn ở nhiều nơi. Ngay tại Cuba, trong cuộc họp báo với lãnh tụ Raul Castro vào buổi trưa Thứ Hai, tổng thống Mỹ vẫn phải nhắc tới việc một thượng sĩ Thủy Quân Lục Chiến vừa hy sinh tại Makmour của xứ Iraq, là nơi Hoa Kỳ vẫn kín đáo đổ quân chứ chưa triệt thoái như ông Obama đã hứa hẹn từ 2008.


Thế thì tại sao lại đi Cuba? Bao giờ lại ghé Iran để làm tròn sự nghiệp hòa giải hòa hợp trước khi hết nhiệm kỳ?


Vì lý do ý thức hệ, Obama muốn hàn gắn quan hệ với các quốc gia đối thủ của Mỹ theo lối “thêm bạn bớt thù,” chúng ta có thể đồng ý hay không với đặc tính ấy của vị tổng thống thứ 44 của Hoa Kỳ. Ðấy là chính trị. Vì lý do tự mê và tự mãn, một đặc tính khác của Obama, ông muốn cải thiện bang giao với Cuba, bất chấp phản ứng của Lập pháp với các đạo luật phong tỏa kinh tế năm 1962 dưới chính quyền John Kennedy và đạo luật trừng phạt vì vi phạm nhân quyền và đàn áp dân chủ năm 1996 dưới chính quyền Bill Clinton – cả hai đều được ban hành thời đảng Dân Chủ cầm đầu Hành pháp. Vì vậy, ta mới chứng kiến chuyến thăm lịch sử này.


Nhưng đấy chỉ là một hành động chính trị không có cái đuôi kinh tế. Và chưa thể giải phóng người dân Cuba nếu như tổng thống Mỹ đôi khi nghĩ tới. Dân Cuba phải chờ tổng thống thứ 45, may ra!


Chúng ta trở lại “chuyện kinh tế cũng là chính trị”…


***


Trước hết, sau khi lật đổ chế độ Fulgencio Batista vào năm 1959 và tiến hành cách mạng Cộng Sản, chế độ Fidel Castro đã quốc hữu hóa doanh nghiệp ngoại quốc – và tăng thuế suất hàng nhập nội – nên gây thiệt hại cho doanh nghiệp Hoa Kỳ. Khoản thiệt hại ấy là bao nhiêu tính theo lãi kép trong gần 60 năm (!) và làm sao thanh toán? Quốc Hội Hoa Kỳ chứ không phải tổng thống Mỹ mới có tiếng nói về hồ sơ rắc rối này.


Thứ hai, đạo luật Helms-Burton năm 1996 (Cuban Liberty and Democratic Solidarity Act) còn nâng tiêu chuẩn cấm vận kinh tế lên mức khó vượt hơn vì nạn vi phạm nhân quyền và đàn áp dân chủ của anh em Castro. Ngày nay, sau khi là bộ trưởng Quốc Phòng Cuba từ thời cách mạng cho đến khi lên làm chủ tịch thay Fidel từ năm 2008, Raul Castro còn vi phạm nặng hơn nên chẳng giúp gì cho Tổng Thống Obama và một số dân cử thuộc cánh tả.


Trong khi ấy, vì sự phá sản của nước chi viện là Venezuela khi dầu thô sụt giá, Chế độ Castro II phải cải cách kinh tế mà vẫn muốn nắm dao đằng chuôi. Có “đổi mới” kinh tế nhưng đổi mới nửa vời, với hệ thống doanh nghiệp nhà nước vẫn giữ vai trò chủ đạo và với hai hối suất song hành của đồng peso. Thực tế thì phải 23 peso mới ăn một Mỹ kim, nhưng chính thức vẫn là một đổi một.


Nếu áp dụng quy luật thị trường để giải phóng kinh tế và thu hút đầu tư ngoại quốc sau khi Hoa Kỳ thiết lập bang giao và dần dần tháo gỡ việc cấm vận thì hai nước sẽ phải làm những gì? Câu hỏi ấy dẫn đến hai chuyện thực tế cho thấy chính quyền Obama chỉ muốn tìm một thắng lợi biểu kiến, một bông hoa nhựa gắn lên cái mão chính trị của mình.


Làm sao định giá tài sản của doanh nghiệp nhà nước, đôi khi thành hình từ việc trưng thu tài sản ngoại quốc sau khi Castro I tiến hành cách mạng? Theo hối suất nào? Nếu áp dụng hối suất thực tế là 23/1 thì kinh tế bị lạm phát, hàng nhập cảng vọt giá lên trời và gánh nợ phải thanh toán cho việc bồi thường tất nhiên vượt khỏi khả năng của xứ này. Người dân sẽ khổ! Cho nên, quan hệ kinh tế giữa hai nước và tình hình sinh hoạt của Cuba chỉ có thể cải tiến từng bước khi hai hối suất nhập một, theo áp lực đa chiều từ cả hai phía.


Chuyện rắc rối ấy không thể giải quyết qua tài hùng biện của Barack Obama khi đọc diễn văn ngoại giao.


Chuyện thứ hai là trên bước đường giải tỏa tiệm tiến ấy, chính thức thì các phủ bộ và chuyên gia của Cuba có thẩm quyền quyết định, có thể là với sự viện trợ ngầm về kỹ thuật của chính quyền Obama, nhưng thực tế “xã hội chủ nghĩa với màu sắc Cuba” lại khác hẳn. Các công thần của chế độ Castro II – giới tướng lãnh đang dương danh ái quốc và độc lập – mới thực sự nắm quyền và nắm tiền. Trên cùng là Tướng Luis Rodriguez, con rể của Raul Castro. Rất chu đáo, một đạo luật “Cải Cách Doanh Nghiệp” năm 2014 đã quy định việc ấy.


Quy luật kinh tế cũng là chính trị theo định hướng xã hội chủ nghĩa có nghĩa là đám quân phiệt Cuba vẫn giữ vai trò quan trọng về độ “xiết mở” kinh tế và kinh tài. Ðấy là hiện tượng “cộng sản thân tộc,” mặt trái của đồng bạc “tư bản thân tộc.”


Nghĩa là doanh nghiệp Mỹ nào mà muốn qua ải Rodriguez thì phải ngã giá chè lá. Nhưng tham gia việc tham ô như vậy lại phạm luật Chống Tham Nhũng tại Ngoại Quốc (Foreign Corrupt Practices Act) do chính quyền Jimmy Carter ban hành năm 1977. Nhiều phần thì họ phải quay về vận động Quốc Hội khóa 115 sẽ nhậm chức đầu năm tới.


Nhìn rộng ra ngoài, đời sống của dân Cuba chưa có cải tiến khi Hoa Kỳ chưa gây áp lực cải cách mạnh hơn về cả hai mặt kinh tế lẫn chính trị.


***


Ðáng lẽ, ta trở lại chuyện Obama, chính quyền ông nên từng bước giải tỏa độ mở về chính trị tại Cuba sau khi chế độ Castro giải tỏa hệ thống kinh tế. Việc ấy có lợi cho dân Cuba lẫn dân Mỹ và chứng minh giá trị tinh thần của Hoa Kỳ khi kết hợp dân chủ với thị trường và phần nào tháo gỡ được mạng lưới tham nhũng. Khi ấy, người dân Cuba hiểu ra giá trị thiết thực của dân chủ và thành phần đấu tranh cho dân chủ tại Cuba – và người Cuba lưu vong tại Hoa Kỳ – cũng ủng hộ lệnh cấm vận. Quốc Hội Hoa Kỳ sẽ mau chóng giải tỏa lệnh phong tỏa kinh tế vì cả hai động lực đạo đức và lý tài.


Ðáng lẽ, Obama phải nhấn mạnh tới ưu tiên cải cách kinh tế trong lộ trình giải tỏa chính trị để huy động hậu thuẫn của Quốc Hội lẫn doanh nghiệp và gây sức ép với chế độ Castro. Nhưng vì không quan tâm đến kinh tế và hoài nghi vai trò của doanh nghiệp – tinh thần tiêu biểu của trí thức thiên tả – ông đi ngược. Dù có đòi tiếp xúc với các nhà bất đồng chính kiến tại Cuba, ông khiến họ bị đàn áp mạnh hơn khi phi cơ của mình sắp hạ cánh tại thủ đô Havana.


Nhìn vào tương lai, chế độ độc tài lại dùng người bất đồng chính kiến làm vật đổi chác. Raul sớm hiểu việc đó khi thách thức Hoa Kỳ nêu ra danh sách tù nhân chính trị của Cuba sau khi quạt ngược rằng chính xã hội Mỹ cũng có nạn vi phạm nhân quyền và kỳ thị, lại chưa có chế độ bảo hiểm y tế cho mọi người dân như Cuba!


Barack Obama lại xỏ chân vào đôi giày của Bill Clinton sau khi bang giao với Việt Nam năm 1995 và mau ký cho xong Hiệp Ðịnh Thương Mại Song Phương với Hà Nội vào năm 2000 trước khi mãn nhiệm để có thành tích lịch sử. Thành tích hơi ngắn ngủi trong nỗi trầm luân kéo dài của người dân trong chế độ độc tài.

Hai cuộc bầu cử quan trọng với Cộng Hòa ngày 22 tháng Ba

 

SALT LAKE CITY (AP) Trong bầu cử sơ bộ ngày Thứ Ba 22 tháng Ba, theo dự đoán ông Donald Trump và bà Hillary Clinton là hai người thắng ở Arizona nhưng tại Utah có lẽ TNS Ted Cruz và TNS Bernie Sanders sẽ thắng.

TNS Texas Ted Cruz, trái,  nói chuyện trong một cuộc vận động tranh cử tại Draper, Utah, hôm Thứ Bảy vừa qua. (Hình: AP/John Locher)

Trong cả hai đảng, hai cuộc bầu cử đều là kín nghĩa là chỉ dành cho cử tri ghi danh theo đảng. Arizona theo hình thức primary, phổ thông đầu phiếu do chính quyền tổ chức, còn Utah theo hình thức caucus, bầu cử nội bộ do đảng tổ chức.

Kết quả ấy sẽ không tác động gì đến cục diện tranh cử bên đảng Dân Chủ vì bà Clinton sẽ tiếp tục củng cố thêm cách biệt với ông Sanders. Với sự phân chia căn cứ theo tỷ lệ phiếu cử tri, bà có thể chỉ chịu phần kém chút ít trong số 37 đại biểu ở Utah, nhưng bù lại sẽ chiếm được đa số trong 85 đại biểu ở Arizona.

Nhưng bên đảng Cộng Hòa, hai cuộc bầu cử này quan trọng hơn do phương cách phân phối đại biểu và tình hình tranh cử gay go giữa Donald Trump với hai ứng cử viên khác.

Đảng Dân Chủ ở hai tiểu bang này quy định cách phân phối đại biểu như sau:

Tại Arizona, có 10 siêu đại biểu, không cam kết phải ủng hộ ứng cử viên nào. 75 đại biểu cam kết bao gồm 16 đại biểu của toàn tiểu bang (at large) và 50 đại biểu của 9 địa hạt dân biểu liên bang (số đại biểu mỗi địa hạt khác nhau) chia căn cứ theo tỷ lệ nếu ứng cử viên được tối thiểu 15% phiếu. Còn lại 9 đại biểu do đàng bộ tiểu bang bầu và chỉ định.

Tại Utah, 11 đại biểu của toàn tiểu bang (at large) và 22 đại biểu của 4 địa hạt dân biểu liên bang được phân phối căn cứ theo tỷ lệ nếu ứng cử viên được tối thiểu 15% phiếu, thêm 4 đại biểu do đảng bộ tiểu bang bầu và chỉ định.

Phương pháp phân phối đại biểu của đảng Cộng Hòa:

Arizona là một trong số tám tiểu bang trên toàn quốc phân phối đại biểu theo thể thức “winner-take-all”, ứng cử viên thắng chiếm hết 58 đại biểu. Bảy tiểu bang kia là Florida, Ohio (đã bầu), và Delaware. Nebraska, Montana, New Jersey, South Dakota (sẽ bầu trong tháng Tư, Năm, Sáu). Trong số sau này, Arizona là tiểu bang có nhiều đại biểu nhất, do đó kết quả sẽ đem đến chênh lêch lớn giữa người thắng và hai người không thắng.

Tại Utah, nếu có một ứng cử viên chiếm được trên 50% phiếu cử tri, sẽ được toàn thể 40 đại biểu ở tiểu bang. Nếu không ai được trên 50% phiếu, sẽ phân chia căn cứ theo tỷ lệ cho các ứng cử viên có trên 15% phiếu.

Arizona bầu cử theo hình thức quen thuộc, cử tri đến phòng bỏ phiếu từ 8 giờ sáng cho đến 8 giờ tối, Arizona cùng giờ với California nên kết quả sẽ chỉ biết khá trễ. Tuy nhiên, tiểu bang này coi đây không hẳn là một cuộc bầu cử sơ bộ, vì chì bỏ phiếu chọn ứng cử viên tổng thống chứ không chọn ứng cử viên các chức vụ dân cử khác như quốc hội, chính quyền liên bang, trưng cầu ý kiến về các dự luật… Những việc này tới tháng Tám mới làm.

Tại Utah, cả hai đảng đều tổ chức bầu nội bộ (caucus), cử tri được chia thành nhiều nhóm tới họp bầu ở các địa điểm chỉ định sẵn, vào buổi chiều tối trong khoảng hơn hai tiếng đồng hồ từ 6 đến 11 giờ và cũng có thể bỏ phiếu online.

Tại Arizona, những người chống đối hôm Thứ Bảy chặn con đường đi tới Fountain Hills, gần Scottsdale, nơi ông  Donald Trump dự định có một cuộc tập họp ngoài trời để vân động tranh cử. Cảnh sát sau đó tới can thiệp mở dường và “tow” đi một số xe của họ. 

Một ngày trước, Ted Cruz cũng đã đến vận động ở Phoenix, Arizona, đi thăm một vùng hẻo lánh tại biên giới phía Nam tiểu bang và phê phán Trump về quan điểm đối với di dân.

Trong khi đó Arizona Republic, tờ báo lớn có nhiều ảnh hưởng ở Phoenix, loan báo quyết định ủng hộ thống đốc John Kasich. Tuy nhiên các thăm dò dư luận cho biết Kasich không hy vọng thắng tại Arizona hay Utah. (HC)

Truyện ngắn: Theo Ngọn Mây Tần


 Saroyan Vann Phan


“Are you Vietnamese?” Trâm hỏi người đàn ông mới quen lúc hai người đang đứng đối diện nhau sau cánh cửa bằng gỗ sồi đã khép lại và khóa chặt.


Người đàn ông, có dáng vẻ của một dân gốc Á Ðông, hơi sửng sốt, ngập ngừng trong giây lát rồi buộc miệng:


“Vâng. Mà sao cô lại biết tôi là người Việt Nam?”


“Thì em cứ đoán đại như vậy,” cô gái nói sau khi đã cởi hết lớp áo ngoài. Vy cảm thấy hoàn toàn bị chinh phục.


“Tôi tới Mỹ du học năm 1971 rồi ở lại làm việc cho hãng Honeywell luôn cho tới bây giờ. Tôi tới thăm viếng Thái Lan cho đỡ nhớ mấy cô gái Việt Nam, vì tôi vẫn còn sợ Việt Cộng, chưa dám về thăm quê hương! Mà tôi xin lỗi, cô tên là gì vậy?” Vy vừa nói vừa tiến tới ôm lấy Trâm.


Người con gái đưa bàn tay thon, nhỏ của cô đẩy nhẹ Vy ra. Vy bước lùi một bước rồi lại bước tới, cặp mắt cứ bám riết theo đôi chân thon, dài, mịn màng và trắng trẻo của cô gái.


Người kỹ nữ nhoẻn miệng cười khả ái, đưa một bàn tay lên bá lấy cổ Vy, bàn tay kia thì nắm lấy cánh tay người đàn ông, dìu chàng ngồi xuống.


***


Trâm bị đẩy vào nhà chứa này ở một khu ngoại ô xô bồ của thủ đô Băng-cốc bên Thái Lan để tiếp khách làng chơi vào một ngày sau Lễ Giáng Sinh năm 1984. Là xứ Phật, nhưng có lẽ vì ảnh hưởng khá sâu đậm nền văn hóa Tây phương đang ngày càng chi phối mạnh mẽ đời sống xã hội của Thái Lan, đa số dân chúng nơi đây đón mừng Lễ Giáng Sinh rất kỹ. Các hải tặc Thái, những người từng đánh chìm chiếc thuyền vượt biên bốn “lốc” của Trâm rồi hãm hiếp khoảng ba chục phụ nữ vừa trẻ, vừa già trên thuyền, đã bắt Trâm và sáu thiếu nữ xinh đẹp khác trong bọn thuyền nhân đem lên bờ bán vào các nhà chứa mà mấy năm trở lại đây, theo với đà phát triển nhanh như gió của ngành du lịch Thái, đang mọc lên như nấm trên đất nước Xiêm La ngàn năm văn hiến.


Trong cái đêm mừng Giáng Sinh tập thể của các hải tặc Thái trên chiếc tàu cướp biển bỏ neo ngoài khơi đảo Kra, riêng một mình Trâm thôi, vì đẹp nhứt trong đám nữ nô, đã phải tiếp một hơi đến 18 tên hải tặc hôi hám tới vui chơi và dự tiệc nhậu mà thực đơn gồm đủ các loại đồ biển và rượu mạnh Ðông, Tây. Thanh và Quế, bạn đồng hội, đồng thuyền với Trâm, thì “tiếp khách” ít hơn, nhưng mỗi người cũng xấp xỉ được cả chục mạng “heo nọc” Xiêm La chiếu cố, một số trong bọn đã thiệt sự không “làm ăn” gì được vì quá say, nhưng chỉ sau khi họ đã ói mửa tùm lum trên ngực, trên bụng các cô mà bọn người này đã không ngừng hôn hít và mân mó bằng động tác của đám trẻ thơ!


Xế trưa ngày hôm sau, tức ngày 25 Tháng Mười Hai Dương lịch, toàn bộ “thất cô nương” bỗng dưng được viên chỉ huy tàu cho gọi lên boong, và được thông báo rằng các cô sẽ được trả lại tự do.


“Chừng một giờ nữa, một chiếc thuyền máy sẽ cặp vào tàu và đưa tất cả lên bờ!” người thuyền trưởng tàu Thái Lan đầy những râu rìa, lông ngực, nói.


“Họ đưa mình đi đâu vậy?” Thanh hỏi lớn, mong có được một câu giải đáp hợp lý và thỏa đáng từ phía mấy chị em từng cùng là nạn nhân trong cái đêm hành lạc của bọn Thái vừa qua.


Vân, cô nữ sinh trường Thoại Ngọc Hầu, Long Xuyên, người trẻ nhứt trong đám, trả lời một cách thơ ngây:


“Thì họ đưa tụi mình lên trại tỵ nạn để được đi định cư, chớ còn đi đâu nữa bây giờ?”


“Ðừng có hy vọng hão huyền, Vân ơi!” Quế đáp. “Tao nghĩ là bọn chúng sẽ đưa mình tới một chỗ đày ải mới, không biết sẽ đỡ hơn hay là khổ hơn đây? Không khi nào mà hải tặc lại tử tế với thuyền nhân Việt Nam mình như vậy đâu, mấy bà ơi!”


Trong bọn, chỉ có Trâm là đoán đúng nơi đến của nhóm phụ nữ khốn khổ này. Trước ngày từ giã anh em, họ hàng vượt biên để tìm tự do, Trâm đã nghe nói nhiều đến thân phận của các cô gái như mấy chị em đây một khi đã bị bọn Thái hãm hiếp và bắt đi. Hầu hết các nạn nhân, sau vài ba tuần, hay cao lắm là một tháng, bị giam giữ và hành hạ xác thịt dưới tàu, cuối cùng cũng được cho lên bờ, nhưng chỉ để bị đem bán vào các ổ mại dâm trên đất Thái để tiếp tục dùng tấm thân trắng trẻo của mình phục vụ cho đám đàn ông Thái đen đủi, hôi hám, nhưng có chút đỉnh tiền bạc, bỏ ra chơi bời.


Ðó là cái giá phải trả của một số lớn những phụ nữ đã chấp nhận chịu đựng mọi gian khổ, rủi ro, lên đường đi vượt biên bằng đường biển, với hy vọng trốn thoát khỏi chế độ ngục tù của Cộng Sản Việt Nam mà đến các nước tự do trong những năm đầu thập niên 1980. Ngoài những thảm họa như lạc đường, chìm thuyền, trôi giạt vì bão tố, đói khát, kiệt sức… các thuyền nhân rời bỏ quê hương, tổ quốc ra đi, nhứt là phụ nữ, lúc nào cũng có nguy cơ phải đối diện với một trong những tai họa khủng khiếp nhứt trên biển cả là nạn cướp biển, tức là những cuộc tấn công, cướp của, hãm hiếp và giết tróc của hải tặc Thái Lan.


Các thuyền nhân dùng tàu, thuyền vượt biên vào Vịnh Thái Lan, vùng biển ngoài khơi duyên hải phía Tây Nam Việt Nam và Bắc Mã Lai Á, thường gặp phải hải tặc. Hầu hết những tên cướp biển này là người Thái, nhưng một số khác lại là những dân dữ tợn sống bằng nghề biển gồm nhiều quốc tịch khác nhau từ các hải đảo nhỏ gần duyên hải Thái Lan là nơi có một lịch sử cướp biển lâu đời, mãi từ các thế kỷ 16 và 17.


Trước khi có bóng dáng các thuyền nhân Việt Nam xuất hiện trong vùng, các tên cướp biển này vẫn thường hay tấn công các thuyền máy lẻ loi hay tàu buôn nhỏ, cướp lấy tiền bạc và hàng hóa rồi chạy mất. Khi con số người Việt Nam vượt biển gia tăng, chẳng mấy chốc những người này trở thành nạn nhân mới của hải tặc. Thông thường, nếu các tàu, thuyền nào chạy lạc khỏi vùng “thủy lộ an toàn” thì đều trở thành mồi ngon cho những cuộc tấn công của cướp biển.


Vì biết rằng hầu hết những dân đi tàu, thuyền loại vượt biển tìm tự do này thường có vàng, bạc hay đồ trang sức quý giá mang theo, bọn cướp tấn công các tàu, thuyền của họ để tìm các thứ đó. Thấy phần nhiều các phụ nữ người Việt trên tàu, thuyền đều xinh đẹp, trắng trẻo hơn đa số phụ nữ Thái, đám cướp biển lấy làm thích thú ra tay hãm hiếp họ, có khi hưởng dâm tập thể và trắng trợn ngay trước mắt các thuyền nhân khác. Trong cuộc hãm hiếp, những hành khách đàn ông nào chống cự lại họ hay bị nghi là đe dọa tới sự an toàn của họ thường bị giết chết và ném xác xuống biển. Các hải tặc khác thì lại chỉ thích lên tàu lùng sục tiền bạc, vòng vàng, nhẫn, đồng hồ… xong mới bắt hết những đàn bà, con gái nào còn trẻ đem xuống tàu, thuyền của họ rồi chạy đi. Một số những đàn bà, con gái bất hạnh này đã bị giết chết sau khi bị hành hạ sinh lý cả mấy tháng trời. Có khi, những cuộc hãm hiếp này xảy ra chỉ vì các thuyền nhân nghèo quá và không có vàng bạc hay quý kim hối lộ cho cướp biển.


***


Trước lúc chia tay, Trâm nắm lấy tay Vy, nói như van lơn qua làn nước mắt đầm đìa:


“Anh Vy ơi! Anh là người Việt Nam duy nhứt mà em gặp được tại chỗ này từ gần một năm qua đó anh! Em đã tâm sự với anh tất cả những chuyện buồn đau nhứt trong đời em, và anh cũng hiểu rõ là hy vọng em được giải cứu ra khỏi chốn này thiệt là hết sức mong manh…”


Ngừng một lát để lau hết những giọt nước mắt tuôn trào làm nhạt nhòa đôi má phấn, Trâm ghé sát bên tai Vy, nói nhỏ như sợ có người nào nghe thấy:


“Em muốn nhờ anh một việc mà em nghĩ là anh không nỡ lòng nào từ chối với em… Ðó là nhờ anh đem giùm về Mỹ mấy trang nhựt ký của em viết về số phận hiện nay của em nơi đất khách và về chuyến vượt biên thê thảm của em và 77 người khác hai năm về trước… Anh chỉ làm có một việc là trước khi gởi tất cả bản chính về cho gia đình em ở Việt Nam theo địa chỉ ghi ngoài bì, xin anh chịu khó sao lại mấy trang nhựt ký này rồi cất giùm để đề phòng khi bản chính gởi đi bị thất lạc. Nếu gia đình em vẫn còn ở nguyên chỗ cũ – mà em tin chắc là mọi người vẫn còn ở đó, chớ không thể nào dọn đi nơi khác – thì gia đình sẽ biết rõ là em hiện còn sống nơi đây, và hy vọng rằng một ngày nào đó Trời, Phật sẽ dun rủi cho em được gặp lại cha mẹ và chị em của em…”


Người con gái, không kìm nổi cơn xúc động, nghẹn ngào khóc khi nói tới hai tiếng “gia đình” mà theo cô dường như là một nỗi niềm riêng đớn đau, canh cánh bên lòng cô đã từ hai năm qua…


Vy thấy như anh cũng nghẹn lời trước tình cảnh hiện tại của người con gái vừa mới bán thân cho mình, không hẳn là vì tiền nhưng là vì hiện đang phải sống dưới xích xiềng của bọn lái buôn tình dục tại một xứ mà chuyện khai thác thân xác đàn bà để kiếm tiền được coi là một kỹ nghệ đem lại nhiều lợi nhuận nhứt cho bọn chủ chứa và cả cho các cấp chính quyền cực kỳ tham nhũng của Vương Quốc Thái Lan. Ðiều mỉa mai ở đây là cũng chính trên đất nước có vẻ như vô đạo này lại có những đền đài và chùa chiền mạ bạc, thếp vàng lộng lẫy vào bực nhứt Á Châu, với muôn vạn tín đồ kẻ quỳ, người xá trước các am, miếu khói hương nghi ngút tại nhiều góc phố…


Vy cầm lấy bàn tay Trâm:


“Anh sẽ cố gắng hết sức để giúp em. Em hãy vững tin là câu chuyện đau thương của em sẽ được gia đình em, và nếu cần, cả thế giới chia sẻ, để đánh động lương tâm của loài người trước nạn hải tặc hoành hành trong vùng Vịnh Thái Lan. Anh nghĩ rằng ngay cả cái chuyện em bị bọn hải tặc và bọn buôn thịt người Thái Lan giam giữ làm nô lệ tình dục cho mọi người nơi nay, chẳng sớm thì muộn, cũng sẽ được đưa ra ánh sáng… Và cuối cùng rồi em cũng sẽ được trả lại tự do để về sum họp với gia đình nơi quê nhà hoặc là được một nước thứ ba nhận cho làm dân tỵ nạn.”


***


Ngày 21 Tháng Giêng năm 1984


Mẹ yêu quý của con,


Có lẽ Mẹ cũng không ngờ rằng những dòng thơ mà Mẹ đang đọc đây là của con Thùy Trâm viết về cho Mẹ, phải vậy không hả Mẹ? Ðứa con gái cưng mà Mẹ vẫn nghĩ là đã chết thảm trên đường vượt biển để đi tìm tự do từ mấy năm trời nay thiệt ra vẫn còn sống và đang tìm đường về với Mẹ, với các chị và các em đây! Mẹ ơi! Ðời con sao lắm tủi nhục, đau thương!!! Không biết kiếp trước con có làm điều gì ác hay không mà kiếp này con phải trả báo nặng nề quá như vậy, hả Mẹ?


Bởi vì con tuy còn sống nhưng không biết ngày nào mới trở về với Mẹ, với gia đình được đây? Mẹ ơi! Nơi bốn bức tường hoa lạnh lẽo này, con của Mẹ đang chôn vùi tuổi xuân xanh trong kiếp nô lệ đi làm… để phục vụ cho người ta. Không có ai để nói chuyện và để hiểu được tâm sự của con trong những tháng ngày dài lạnh lẽo, bơ vơ nơi xứ người, con đành lén viết những dòng thơ này cho Mẹ, nguyện cầu cho những dòng chữ của con một ngày kia sẽ tới tay Mẹ, để Mẹ và các chị, các em mà con thương yêu đến suốt đời biết cho là con không bị chết trên biển như người ta đồn đại mà trái lại con vẫn còn sống đây… Nhưng con đang ở một nơi cách xa Mẹ và gia đình tới hằng mấy ngàn cây số, đang bị người ta giam giữ, dày vò thân xác hằng ngày, hằng đêm tại nước Thái Lan này! Biết tới ngày nào con mới thoát khỏi cảnh cá chậu, chim lồng để về với Mẹ và gia đình, hả Mẹ?


Thôi con khổ quá rồi Mẹ ơi! Viết cho Mẹ mấy hàng này mà nước mắt tuôn trào ướt hết giấy. Nếu đọc thơ mà Mẹ thấy những chỗ bị nhòe nhoẹt thì đó là là vì nước mắt đau thương của con khóc cho thân phận mình đó, Mẹ ơi!


Con nhờ người quen gởi về cho Mẹ, các chị và các em những trang nhật ký đau buồn của đời con, kể lại cho Mẹ hay những khổ đau, tủi nhục mà con phải gánh chịu trong cái đêm kinh hoàng 23 Tháng Mười Một đó trên biển Thái Lan, cùng những ê chề, nhục nhã của con và ba mươi mấy chị em bạn khác, kẻ còn, kẻ mất trong bàn tay vấy máu của lũ hải tặc tham dâm, tàn ác Thái Lan… cùng những điều tủi nhục của con trong kiếp đời làm nô lệ hiện nay trên đất Thái mà dù người ta có cho con ăn vàng đi nữa con cũng chẳng màng, Mẹ ơi! Tâm trạng của con lúc này đâu có khác gì tâm trạng của nàng Kiều lúc bị nhốt ở thanh lâu từ mấy trăm năm trước: “Mặc người gió Sở, mưa Tần… Riêng mình nào biết có Xuân là gì”?


Ngay bây giờ, con chỉ biết cầu xin Phật Bà Quan Âm phù hộ cho con được tháo cũi, sổ lồng mà về với Mẹ và các chị em, hay được đi tới một nước nào đó đặng sống quãng đời còn lại trong tự do, để ít ra con còn có thể liên lạc với gia đình mà con ngày đêm luôn thương nhớ…


Xin Mẹ tha tội cho đứa con bất hiếu này đã bỏ Mẹ mà ra đi, tưởng rằng sẽ có ngày huy hoàng nơi xứ lạ để đi làm kiếm tiền gởi về nuôi Mẹ và các chị, các em cho đỡ những ngày cơ cực trong chế độ tham tàn. Nhưng ngờ đâu Trời xui, Ðất khiến con của Mẹ phải sa cơ như vầy!!!


Xin Mẹ hãy cầu Phật Bà Quan Âm cứu độ cho con, để con sớm được trở về bên Mẹ mà hầu hạ Mẹ trong lúc tuổi già như ước nguyện suốt đời của con! Cầu chúc Mẹ và các chị, các em luôn bình an và được Phật Bà che chở. Nơi xứ người con vẫn son sắt một niềm tin là sẽ có ngày Mẹ con mình sum họp bên nhau…


Những trang nhựt ký này là những kỷ niệm đau thương của đời con. Xin Mẹ hãy giữ lấy những dòng chữ đầy nước mắt mà con viết ra để mọi người và cả thế giới cùng chứng giám và hiểu hết được tội ác tày trời của bọn cướp biển Thái Lan, bọn người lúc nào cũng đeo tượng Phật bên mình, nhưng là bọn người lòng lang, dạ thú và không hề biết tới tình người!


Mẹ yêu ơi! Con lại khóc ngất đi rồi, Mẹ ơi! Con xin dứt lời ở đây để Mẹ còn có thì giờ đọc những trang nhựt ký của con, những dòng chữ do chính tay con, bên ánh đèn hắt hiu trong căn phòng tanh tưởi những nhục hình này… viết về cho Mẹ, cho các chị, các em thương, và cho cả anh Văn yêu dấu mà không biết cho tới bao giờ con mới gặp lại!!!


Con yêu của Mẹ.


Thùy Trâm.


T.B.: Mẹ đừng kể cho ai hay là con đang bị bắt đi làm… tại Thái Lan, kể cả bên phía gia đình anh Văn, nghe Mẹ! Con nhục nhã quá rồi nên không muốn ai ngoài Mẹ và gia đình biết rõ sự thực của đời mình! Chỉ cho họ biết vắn tắt là con vẫn còn sống nhưng không biết đang trôi nổi phương trời nào, nghe Mẹ! Con hôn mẹ một ngàn cái, Mẹ ơi!


***


Ngày 27 Tháng Ba năm 1984


Chị Ba ơi!


Lúc trời vừa mới rạng sáng thì chiếc ghe của bọn em bị ba chiếc thuyền máy của bọn hải tặc Thái Lan tấn công tại một nơi gần đảo Kra trong Vịnh Thái Lan. Ở xa mà nhìn thì mấy chiếc thuyền máy đó không có vẻ gì là đang đe dọa mình hết. Nhưng khi tụi nó tới gần thì người ta mới nhận ra rằng thuyền của mình thế nào cũng bị chúng tấn công. Mọi người trên thuyền đều vô cùng sợ hãi, nhưng vào lúc đó thì không ai có thể làm gì để thoát khỏi cuộc tấn công sắp tới. Linh cảm báo cho tất cả đàn bà, con gái trên thuyền biết rằng một thảm họa kinh hoàng sắp sửa giáng lên đầu họ. Tụi em trong lòng ai cũng lo âu, sợ hãi, và trên thực tế thì không ai dám nhúc nhích, la hay khóc gì cả.


Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần để đối phó với bọn mặt người, dạ thú này trong chuyến vượt biển, tụi em không thể nào kềm chế được nỗi lo sợ khi thoạt trông thấy chúng. Bọn hải tặc Thái hét lớn về phía thuyền em bằng thứ ngôn ngữ lạ hoắc của họ, rồi ra dấu buộc tụi em phải tới gần. Khi người tài công bắt đầu giảm tốc độ thì thuyền của em bị một trong các thuyền Thái tông phải bên mạn trái. Chiếc thuyền bị chấn động mạnh, nhưng sau cùng cũng ngừng lại được ngay giữa hai chiếc thuyền của cướp biển Thái. Một số bọn Thái vung mã tấu và các thanh sắt lên rồi la hét, lần này với một giọng đe dọa, cho thấy là bọn họ muốn lên thuyền của em. Một người bạn cùng đi với em trên thuyền, một người đàn ông to lớn, khỏe mạnh chừng độ bốn mươi tuổi, vung nắm tay về phía bọn hải tặc để tỏ dấu phản đối, nhưng số người còn lại thì vì quá sợ hãi nên cứ nín im thin thít…


Một, hai, ba, rồi hằng chục tên cướp biển Thái hùng hổ nhảy lên thuyền của tụi em làm nó lắc lư dữ dội dưới mỗi bước chưn của chúng. Dùng các thanh sắt, mã tấu, dao găm và cả súng trường cầm tay, bọn Thái ra lịnh tất cả tụi em phải đứng yên và đưa tay lên. Một tên hải tặc nhận ra bộ mặt căm thù của người bạn đồng hành của em nên nó lập tức dùng một thanh sắt đánh vào đầu anh ta. Sau khi bị đánh bốn, năm cú gì đó, người đàn ông bất hạnh này ngã sóng soài xuống sàn thuyền bất tỉnh, trong khi đó mấy người còn lại trong bọn em thì sợ xanh mặt, ngồi vừa ngó vừa run như cầy sấy!


Có tất cả gần 80 mạng gồm đàn ông, đàn bà, con gái, và trẻ em trên thuyền, đó là tính luôn cả em cùng với đứa con gái 16 tuổi của người bạn thân gởi gắm cho em lúc xuống thuyền. Bọn hải tặc ra lệnh cho mọi người phải ở lại trên sàn thuyền, và từ cả ba chiếc thuyền, chúng hè nhau kéo lên lục lọi, cướp bóc, lục từ buồng máy xuống dưới khoang tàu rồi lên sàn thuyền. Chúng trói tay chưn và nhét giẻ vào miệng tài công và hai tài phụ, rồi đánh đập họ thẳng tay, làm cho thân thể mấy người này đầy máu!


Khoảng 50 người đàn bà, con gái và trẻ con trên thuyền bắt đầu cất tiếng khóc như ri trước cảnh tượng hãi hùng. Bọn chúng em nhìn thấy tụi hải tặc ra dấu phải cởi hết quần áo ra, hình như là để cho chúng lục lọi, sờ mó. Một số đàn bà, con gái mắc cỡ quá không tuân lệnh thì liền bị chúng đánh đập tàn nhẫn. Sau khi vơ vét hết mọi thứ quý giá trong người chúng em và trên thuyền, kể cả vàng lá, nhẫn, ngọc và đồng hồ, bọn hải tặc Thái đẩy tất cả đàn ông và trẻ con xuống dưới buồng máy và khoang thuyền. Có một người đàn ông chống cự lại thì ngay lập tức bị chúng bắn chết trong khoang.


Tất cả đàn bà và con gái bị buộc phải ở lại trên sàn thuyền và cởi hết mọi thứ quần áo còn dính trên người. Mọi người tức thì hiểu ra bọn cướp biển này muốn cái gì rồi! Nhưng không một ai trong tụi em dám cưỡng lịnh chúng. Ðứa con gái 16 tuổi của bạn em thì hầu như là chết điếng dưới chưn em khi bị một tên hải tặc nắm tóc kéo đi. Tên này cười lên rất man rợ và bắt đầu cởi tuột chiếc quần xì-líp của đứa con gái ra. Ðàn bà, con gái bắt đầu kêu khóc và la hét to hơn khi thấy bọn hải tặc cởi quần áo của chúng ra để bắt đầu hành động man rợ… Một đứa trong bọn nhảy xổ lên người em, và chẳng ấy chốc em và một số những người khác đã biến thành nạn nhân của một cuộc hãm hiếp tập thể như bầy súc vật. Vì giờ đây tất cả các tên cướp biển trên cả ba chiếc thuyền Thái đã leo hết lên thuyền em, mỗi phụ nữ trên tàu ít nhứt cũng bị hiếp tới hai, ba lần, hay có khi còn nhiều hơn nữa. Một số tên cướp biển hình như hãm hiếp tới hai lần. Mọi người chỉ biết kêu khóc, chưởi bới và nghiến răng trong căm hận. Một vài cô gái lần đầu tiên trong đời bị hành hạ tình dục kiểu này đã la hét, giẫy giụa và lăn lộn. Vì quá đau đớn, tủi nhục, có vài người đã nhảy xuống biển, nhưng một người đã được bọn hải tặc vớt lên…


Sau chừng một tiếng đồng hồ, cảnh tượng hỗn loạn và nhục nhã đó lắng dịu đi. Riêng sáu phụ nữ còn trẻ khác cùng với em thì bị chúng ra lịnh phải di chuyển xuống một chiếc thuyền của bọn chúng, và bọn này bắt đầu rút lui. Thêm hai người đàn ông nữa bị bắn chết hoặc bị đánh chết khi xung đột với tụi cướp biển vì họ không dằn nổi cơn uất hận trước cảnh vợ, em hoặc con gái họ bị bọn người man rợ này hãm hiếp. Lúc tất cả bọn hải tặc đã rút lui cùng với nhóm đàn bà, con gái tụi em trong tay họ, những người còn lại trên thuyền vẫn còn đấm ngực kêu trời và khóc lóc thê thảm trước cảnh chết chóc, chia lìa và máu đổ, thịt rơi do bọn hải tặc Thái uống máu người không biết tanh miệng gây ra…


Chị Ba ơi!


Những đớn đau, bất hạnh trong đời vẫn không hề lìa xa em, bởi vì vừa khi chấm dứt một khổ nạn này thì một khổ nạn khác lại đến với em và mấy người bạn gái cùng chung số phận. Tất cả tụi em, bảy người, đều được bọn hải tặc đưa lên bờ và đem nhốt kín vào một căn gác tối âm u với hai lần cửa khóa để chờ ngày bị bọn chúng đem bán như súc vật vào các nhà chứa tanh tưởi trên đất Thái mà em nghĩ những hương, những hoa trên khắp các cung, đền và đồng nội của đất nước này cũng không thể nào làm cho thơm tho trở lại được…


Không thân nhân, không bạn bè, và không có ai là đồng bào, đồng chủng nói cùng một thứ tiếng với mình để đứng ra binh vực, che chở hay cứu giúp, những tháng ngày còn lại của em chỉ là những giờ khắc ê chề, nhục nhã, đớn đau nơi đất khách, quê người với tấm thân cá chậu, chim lồng mà chẳng hề thấy đâu là bến bờ hy vọng! Quê huong ơi! Thấm thoắt đó mà đã hơn một trăm ngày biền biệt cách xa, chẳng biết tới bao giờ em mới thấy lại quê hương! Bây giờ em mới thấm thía ý nghĩa của hai câu sau đây trong truyện Kiều của Nguyễn Du, lúc nói tới tâm trạng nhớ nhà của nàng Kiều, những câu thơ mà em nghĩ chỉ có khi nào mình thiệt sự sống trong cảnh đó thì mình mới đủ sức cảm nhận hết những ray rức của người trong cuộc cũng như những ý tình sâu sắc mà tác giả đã gởi vào trong thơ:


“Ðoái trông muôn dặm tử phần,
Hồn quê theo ngọn mây Tần xa xa”…


***


Ngày 18 Tháng Năm năm 1984
Anh Văn yêu thương của em,


Biết viết gì cho anh đây khi hồn em đang vất vưởng nơi góc biển, chân trời vô định, và lòng em thì đang tan nát, tơi bời vì cuộc đổi đời quá bi thảm, sầu thương mà chính em là nạn nhân trong bàn tay định mệnh khắt khe? Anh yêu có bao giờ nghĩ rằng chẳng phải riêng anh mới chịu cảnh cá chậu, chim lồng nơi đất Bắc xa xăm sau ngày Cộng Sản chiếm được Miền Nam mà chính em đây, người em yêu dấu của anh, giờ này cũng đang nằm trong những gông cùm, xiềng xích, tuy vô hình nhưng ngày đêm đang kìm kẹp, dày xéo lên cả thân xác lẫn tâm hồn em, không biết cho tới bao giờ em mới tháo cũi, sổ lồng ra được? Thùy Trâm của anh tuy thoát chết ngoài biển khơi lúc vượt biên, nhưng lại bị bọn hải tặc Thái dày xéo rồi đem bán vào các nhà chứa trên bờ để mua vui cho các khách làng chơi mà hầu hết là những người mang cùng dòng máu và nói cùng tiếng nói của kẻ thù của em!


Anh ơi! Kể làm sao xiết nỗi kinh hoàng, đớn đau, nhục nhã, ê chề của em qua hơn mấy tháng trời lâm nạn? Em nghĩ giờ đây chỉ có cái chết mới giúp cho em được giải thoát khỏi kiếp đời trầm luân, khổ ải này mà thôi… Ðức Phật đã dạy rằng cuộc đời là bể khổ, nhưng em còn thấy rằng cuộc đời này là một biển nước mắt mênh mông, không bao giờ tát cạn nổi… Mỗi khi nhớ tới anh cùng những kỷ niệm vui ít, buồn nhiều của đôi mình, của mối tình mình từng nổi trôi theo vận nước lênh đênh từ một cuộc chiến tranh tàn khốc sang một nền hòa bình tù ngục, lòng em càng thêm tê tái!


Anh yêu có biết chăng, em đã dự trù một chuyến đi ra Bắc, vào tận nơi tập trung cải tạo của anh, để thăm anh cho vơi đi những nhớ thương và để mang cho anh một ít đồ ăn và thuốc men đặng giữ cho anh được sống còn mà về với gia đình và với em?


Anh có biết rằng chính em đã dại dột bỏ ngang chuyến đi đó để đột ngột lên đường vượt biên mà, theo chủ tàu, là cơ hội ngàn năm một thuở để cho em thoát khỏi cảnh lầm than trên đất nước mình và tìm được tự do, no ấm nơi xứ người, đặng từ đó cứu giúp gia đình, người yêu và người thân một cách cụ thể? Bây giờ em mới thấy là em quá điên rồ! Em hối hận quá rồi anh ơi! Bởi em đâu có ngờ rằng cuộc đời của em, từ hồi nhỏ đến giờ, chẳng gặp được chút gì gọi là may mắn, mà chỉ gặp toàn là đớn đau, tủi nhục như thế này?


Bọn hải tặc đã hành hạ thể xác em và các bạn đồng hội, đồng thuyền đến rã rời, ê ẩm trước khi đẩy tụi em vào những nhà chứa tanh hôi kiểu này… Ngày cũng như đêm, tim em khô héo, lòng em tan nát, và linh hồn em đắm chìm trong niềm đau tủi nhục của một con người vừa đánh mất tự do vừa đánh mất cả thơ ngây và tuổi thanh xuân. Em vẫn nghĩ rằng nếu đất nước mình không bị bọn quỷ đỏ dày xéo thì mọi sự đâu đến nông nỗi này, và cả anh và em cũng đâu có phải chịu cảnh khổ ải, chia xa?


Những cơn mưa rả rích trên đất Thái Lan làm buồn lòng người lắm, anh ơi! Mỗi lúc đêm về, bên ngọn đèn khuya hắt hiu niềm nhớ, nằm nghe tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài và tiếng gió lùa thở than qua song cửa, bên trong lòng em lại thổn thức, bồi hồi, với bao niềm thương yêu ray rứt và bao nỗi nhớ nhung ngập tràn về quê cha, đất tổ, về mẹ, về anh yêu, về các chị, các em của em nơi xa xăm phương trời ấy… Anh Văn ơi! Biết đến bao giờ… anh ơi!


Anh còn nhớ đêm tiễn đưa anh đi trình diện học tập cải tạo trên Trường Chu Văn An [ở Sài Gòn] hay không? Bây giờ hồi tưởng lại, em thấy sao em ngu dại quá đi, anh ơi! Mà em thấy lúc đó anh cũng làm sao ấy, hả anh? Phải chi anh mạnh bạo hơn chút nữa, quyết liệt hơn chút nữa, và không cao thượng quá với em như vậy, thì tấm thân ngàn vàng của em đã thuộc về anh rồi, dù chỉ trong giây chốc… rồi thôi! Bây giờ không phải là lúc em đủ tâm trí để ôn lại truyện Kiều với anh, nhưng em cũng không thể nào cưỡng nổi cái cám dỗ muốn cùng anh chia sẻ hai câu thơ sau đây mà đời đời, kiếp kiếp mai sau em vẫn thấy thấm thía, xót xa, vì dường như hai câu này đã được cụ Nguyễn Du viết ra từ ba trăm năm trước để vận vào thân phận của em ba trăm năm sau:


“Biết thân đến bước lạc loài,
Nhị đào thà bẻ cho người tình chung!”


Xin anh tha tội cho em! Bên xứ người biền biệt, mịt mờ non nước thẳm và xa cách đến muôn trùng, em luôn cầu Trời, Phật độ trì cho anh trên bước đường chông gai, hoạn nạn. Nơi quê nhà vạn dặm, anh hãy nhớ cầu nguyện cho em, người em khốn khổ của đời anh… Em nghĩ thôi chắc tới kiếp sau mình mới gặp lại nhau quá, bởi vì bây giờ thì đã muộn màng, chỉ biết lỡ làng, anh ơi! Anh biết không anh, em đang khổ đây anh… và em đang khóc đây anh?

Chương trình bớt giá xe chạy điện cho người lợi tức cao sắp hết hạn


SACRAMENTO, California (AP)
Chương trình bớt giá đối với xe chạy điện cho người mua có lợi tức cao của tiểu bang California sắp sửa hết hạn.

 
 Một xe van điện hiệu Ford chạy trên đường phố ở San Francisco. (Hình: Getty Images/Kim White)

Khác với trước đây, bắt đầu từ ngày 29 Tháng Ba, chương trình chỉ còn hiệu lực đối với người có thu nhập tới một mức tối đa nhất định.

Người thọ thuế độc thân kiếm được từ $250,000 trở lên không còn hợp lệ để được bớt giá (rebate) đối với xe hybrid và xe chạy bằng bình điện.

Ngoài ra mức thu nhập tối đa $340,000 áp dụng đối với chủ hộ một gia đình và $500,000 cho người khai thuế chung.

Sự thay đổi được đưa ra sau khi gặp nhiều chỉ trích, cáo buộc rằng chương trình bớt giá giúp thêm cho người giàu.

Người có thu nhập từ thấp đến trung bình nay sẽ hợp lệ để được bớt thêm $1,500.

Bà Mary Nichols, chủ tịch hội đồng California Air Resources Board, nói, sự tăng tiền rebate giúp bảo đảm rằng sẽ có thêm nhiều tài xế ở những cộng đồng có ô nhiễm không khí cao, được hưởng lợi từ xe sạch.

Bà nói thêm: “Càng có thêm xe sạch và xe không phát ra khí thải lưu hành, bầu không khí càng trong sạch hơn cho người dân California.”

Để được bớt giá thêm $1,500, ứng viên phải có thu nhập của cả hộ gia đình ít hơn hoặc bằng với 300 phần trăm của mức nghèo do liên bang qui định.

Đối với cá nhân, tổng thu nhập hằng năm phải giới hạn ở dưới $34,640.

Đối với hộ gia đình bốn người, con số sẽ là $72,900.

Kể từ năm 2010, chương trình Clean Vehicle Rebate Project đã gởi rebate tổng cộng hơn $291 triệu cho hơn 137,000 chiếc xe. (TP)

Tết bên bờ biên giới

Thanh Huy


Tết đến quê người không én liệng
Ta đi, đi mãi, ngày một xa
Ngùi trông cố quận mây vần vũ
Dằng dặc niềm đau nỗi nhớ nhà.


Biên giới mênh mang ngày một lạ
Lòng nghe quặn thắt đến xương da!
Bạn bè từ buổi tan hoang ấy
Sinh tử còn ai vẫy gọi ta.


Ai gọi ai mà đi đi mãi
Chuyến xe đời dằng dặc phong ba
Xuân này, xuân nữa, xuân nào nữa
Biên giới nào ngăn nỗi xót xa.


Ta về phương đó theo tiếng gọi,
Bỏ lại đằng sau những bạn bè
Trên chuyến xe đời trong bão táp
Bụi đường mưa nắng đất trời che.


(Trích trong tuyển tập thơ “Tâm Trong” của nhiều tác giả)

Lạp Xưởng Mai Quế Lộ

 

Người hướng dẫn: Ngọc Vân





Nguyên Liệu:


-5 pounds thịt nạc vai


-1 pound mỡ heo


-375 g đường cát trắng


-2.5 muỗng cà phê muối diêm


-4 muỗng cà phê muối


-3 muỗng canh nước tương


-150 g rượu mai quế lộ


-1 muỗng cà phê tiêu


-5 khúc ruột heo tươi đông đá đã làm sạch, mỗi khúc dài khoảng 40 inches






Cách Làm:


-Ruột heo ngâm trong nước ấm khoảng nửa giờ đồng hồ. Xả nước rửa sạch phần trong ruột heo.


-Thịt nạc vai và mỡ heo xay vừa nhuyễn hoặc xắt nhỏ như hạt lựu


-Cho tất cả gia vị vào trộn đều


-Dồn hỗn hợp thịt vào ruột heo, sử dụng dụng cụ dồn thịt hoặc máy xay thịt





-Sấy lạp xưởng ở lửa vừa khoảng 12 tiếng đồng hồ


-Lạp xưởng có thể giữ trong tủ lạnh hai tuần, trường hợp muốn giữ lâu hơn, cho vào ngăn đá.

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH
(Disabled Veterans aND. Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 590-8534, (714) 371-7967, (714) 530-3853, (714) 721-0758
Email:
[email protected]; [email protected]; [email protected]
Website: http: www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH



Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:

(tính đến ngày 13 tháng 3, 2016)


Vien Floyd, Tacoma, WA $240
Châu Nguyễn & T. Nhi Trần, Richmond, VA $1,000
Cô Thiên Hương, Garden Grove, CA $100
Kim Dung Nguyễn, c/o Hạnh Nguyễn, Fountain Valley, CA $100
Ðức Trần & Hang Ðỗ, Bloomington, IN $100
Phan Kế Thiện, Covina, CA $100
Hanh Ðào, Salem, OR $50
Mr. Út V. Lê, Richmond, TX $50
Nguyễn Thị Ngọc Hội, Reseda, CA $50
Lơi Thanh Tạ, Long Beach, CA $50
Anh Ngọc Trần, Anaheim, CA $30
Minh Trương, Orange Park, FL $20
 
Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 8:
  
Ô.B. Lê Tấn Ðức, Jacksonville, FL $200
Bà Phan Chanh Thái, Arlington, TX $200
Từ Thị Anh Ðào, Lawrenceville, GA $200
Ô.B. Phạm Giàu, Boise, ID $200
Ô.B. Nguyễn Ðức Hồng, Lafayette, CO $200
Nguyễn Văn Ðức, S. Seattle, WA $200
Cô Ðặng Kế Thân, Minneapolis, MN $200
Ô.B. Phan Minh Trang, Everett, WA $300
Trần Văn Bảy, Rockville, MD $300
Boston Vietnamese Media, West Bridgeway, MA $300
Cô Nguyễn Kim Dung, Duluth, GA $100
Bà Lê Thị Lộc, Hayward, CA $100
Ô.B. Lý H. Kiệt, Danbury, CT $100
Ô.B. Trần Quang, Brockton, MA $100
Ðặng Minh, Denver, CO $100
Ô.B. Lê Văn Lăng, Tigard, OR $100
Ô.B. Trần Văn A, Grand Prairie, TX $100
Ô. Nguyễn Tùng Sơn, Lawrenceville, GA $100
Cô Nguyễn Thị Kim Chi, Morton Grove, IL $100
Châu L. Uyên, Dorchester, MA, $100
Ô.B. Quý Linh, Bronx, NY, $100
Phạm Vinh, Houston, TX $100
Ðinh V. Nhu, Rochester, NY, $100
Võ D Tuyết, San Jose, CA $100
Bà Nguyễn Bay, Greenboro, NC $100
Nguyễn Mười, El Sobrante, CA $100
 Nguyễn T. Loan, Burke, VA $100
Ðỗ Ðăng Ðãi Don, Minneapolis, MN, $100
Võ D. Minh, Paducah, KY, $100
Pham Hạnh, W. Babylon, NY, $100
Ô.B. Nguyễn Hữu Huyền, Saint Cloud, MN, $100
Ô.B. Nguyễn T. Hồng, Belmont, NC $100
Ô.B. Nguyễn Tài Chính, Milwakee, WI, $100
Ô. Từ Văn Xin, Silver Spring, MD, $100
Nguyễn Duy Thanh, Arlington, TX $100
Ô.B. Vương Q. Nhuận, Hampton, VA $100
Ô. Nguyễn Thế Duy Hữu, Palatine, IL, $100
Huỳnh Ðỗ Sơn & Con gái tên Trang, Doraville, GA $100
Hồ Văn Quan, Richland, WA $100
Bà Mai Thị Trang, Hixson, TN, $100
Ô.B. Nguyễn Thanh Cảnh, FairFax, VA $100
Bà Nguyễn Thị Ngọc Dzung, Nashville, TN, $100
Ô.B. Trần Khắc Biên, Sterling, VA $100
Ô.B. Vũ Hồng Huynh, Allston, MA, $100
Ô.B. Trần Thanh Sang, Waltham, MA, $100
Ô.B. Nguyễn T. Học, Garden Grove, CA $100 (còn tiếp)
  
Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 9:
 
Hội Ái Hữu Quảng Trị Vùng Tây Bắc, $300
T.T. Châu Văn Hiền, $100
Dương Minh Hóa, $50
Dương Thị Tâm, $50
Cúc Lê, $100
Vinh Hồ, $50
Chị nuôi Việt Dzũng, $200
Ô.B. Vũ Văn Thanh, San Antonio, TX $300
Lê Thị Thiên Nga, $100
Nguyễn Vui, San Jose, CA $150
GÐ QP. Nguyễn Bảo Châu, San Jose, CA $200
Trương Thị Hường, $300
Bà Bùi Phụng, Fairfax, VA $200
GÐ Nguyễn Thành, PA $1,000
Phạm Dung, NJ $100
GÐ Nguyễn Mạnh Cẩm (c/o con trai lớn Nguyễn Cường), Fountain Valley, CA $500
Ðặng Bình Quốc, $100
Nguyễn Nguyên, Muskogee, OK $100
Allen Ðào, NC SC $100
Dân Tống, San Jose, CA $50
Ngọc Hậu Phan, San Jose, CA $50
Hoàng Châu, Coon Rapids, MN $100
Nguyễn, GA $100
Võ Thị Thúy Nga, WA $100
Nguyễn Anh Kim, $100
Liên Nguyễn, $100
Thủy Nguyễn, $50
Trang Lê, $50
GÐ Phan Hữu Lộc, Tracy Phan, $150
Ðại Huệ, $100
Nguyễn Kim Hùng Duy Nhan, Fairfax, VA $100
Kim Anh Nguyễn, San Leandro, CA $200
Ðặng Hồng Ngọc, $100
Hoa Ðoàn, $100
Bửu Chức, $100
Nguyễn Hồng, $100
Trung Học Tân-An, Bắc CA, c/o Xuan Le, Mountain View, CA $1,000
Vina Nguyễn, $200
Võ Ngân, $50
Văn Ngô, VA $100
Thomas Bùi, PA $100
Trần Thị Lục Sinh, CA $100
Trần Kim Ðôn, CA $200
Phạm Thị Phú, ???
Trương Thu Thủy, Fremont, CA $200
Trương Ðoàn, $200
Phan T. Nguyễn, $100
Thái Văn Dũng, Garden Grove, CA $200
Nguyễn Văn Khanh, $100
Tim Ngô, VA $100
Ô. Nguyễn Việt Cường, Kim Thoa Catherine, CA $500
Phạm Duy, $200 (còn tiếp)


Danh sách Thương Phế Binh VNCH đã được giúp đỡ:


Nguyễn Ngưng, Quảng Nam, SQ:74/220916/HS/CLQ. Cụt chân trái.
Trần Ngọc, Quảng Nam, SQ:32/296537/HS/ÐPQ. Gãy tay trái.
Nguyễn Tân, Quảng Ngãi, SQ:54/645328/B1/ÐPQ. Gãy 2 chân.
Phạm Tấn Văn, Quảng Ngãi, SQ:123545/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Chưa, Ðà Nẵng, SQ:59/212711/B2 /TÐ36/CLQ. Cụt chân trái.
Lê Văn Thạch, Cần Thơ, SQ:M03648/NQ. Cụt chân trái.
Trần Văn Quang, Tiền Giang, SQ:70/001292/HS/CLQ. Cụt bàn chân phải.
Phạm Văn Tiền, Vĩnh Long, SQ:418900/NQ Cụt chân trái.
Nguyễn Hữu Phùng, Cà Mau, SQ:60/205609/TSI/CLQ. Gẫy liệt tay phải.
Nguyễn Văn Cư, Bến Tre, SQ:201814/XDNT. Cụt chân trái.
Trần Văn Ba, Bến Tre, SQ:140182/XDNT. Bị thương ở chân trái.
Huỳnh Văn Khá, Tiền Giang, SQ:43/253357/TS/ÐPQ. Gẫy chân phải.
Nguyễn Văn Ngành, Sóc Trăng, SQ:454835/NQ. Cụt 1/2 bàn chân trái.
Ðoàn Văn Hoành, Tiền Giang, SQ:70/002016/TS/CLQ. Nghèo.
Trịnh Văn Leo, Bến Tre, SQ:51/474291/B1/ÐPQ. Bị thương ở mắt.
Trần Rực, Trà Vinh, SQ:56/100372/HSI/CLQ. Liệt tay phải.
Nguyễn My Sên, Tiền Giang SQ:72/140008/HS1/CLQ. Cụt chân phải.
Lê Văn Tính, Tiền Giang, SQ:49/492644/HS/ÐPQ. Gẫy liệt tay trái.
Nguyễn Duy Linh, Tiền Giang, SQ:38/318854/HS1/ÐPQ. Bị thương ở chân trái.
Lê Văn Tư, Tiền Giang, SQ:473003/NQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Thanh (Của), Long An SQ:57/636048/B2/CLQ. Gẫy chân trái.
Võ Văn Chí, Tiền Giang, SQ:57/636048/B2/CLQ. Gẫy chân trái.
Văn Công Bá, Tiền Giang, SQ:69/004148/B2/ÐPQ. Cụt chân trái.
Lê Văn Cho, Tiền Giang, SQ:50/393725/HS/ÐPQ. Gẫy tay phải.
Nguyễn Văn Nhứt, Tiền Giang, SQ:67/000158/B2/CLQ. Cụt chân trái, gẫy bàn chân phải.
Lê Văn Nở, Long An, SQ:55/E02222/NQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Sáu (tự Tít), Vĩnh Long, NQ/849924 cụt chân phải.
Trần Văn Bổn, Saigon, SQ:60/188482/B1/ND. Gẫy 2 chân, tay trái.
Nguyễn Hữu Tình, Ðồng Tháp, SQ:71/103278/TS/CLQ. Liệt bán thân trái.
Phạm Công Ban, Saigon, SQ:65/145836/TS/CLQ. Bị thương bụng.
Hoàng Văn Hải, Saigon, SQ:74/124765/CLQ. Cụt chân trái.
Trần Bắp, Saigon, SQ:66/159676/HS/CLQ. Bị thương sọ não.
Nguyễn Hiệp, Saigon, SQ:68/134313/HS1/CLQ. Bị thương ở ruột.
Cao Thế Linh, Saigon, SQ:69/133921/TS/CLQ. Cụt chân phải.
Phạm Văn Diêm, Vĩnh Long, SQ:37/330016/HSI/ÐPQ. Cụt tay trái, bị thương tay phải.
Nguyễn Văn Thức, Saigon, SQ:64/141077/B2/CLQ. Mù mắt trái.
Ðặng Văn Mười, Vĩnh Long, SQ:67/503192/HS/CLQ. Cụt ngón cái bàn tay phải.
Ðặng Văn Sang, Ðồng Tháp, SQ:58/203704/TSI/CLQ. Mù 1 mắt.
Lê Minh Sơn, SG, SQ:55/810851/TS/BÐQ. Gẫy liệt chân trái.
Kim Um, Trà Vinh, SQ:34/616639/B1/ÐPQ. Mù mắt phải, tai biến não.
Dương Văn Phận, Trà Vinh, SQ:417328/HS/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Ba, Trà Vinh, SQ:55/681920/B2/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Phú, Saigon, SQ:71/144613/TU/ND. Cụt chân trái.
Trương Văn Hùng, Cần Thơ, SQ:66/515787/HS/BÐQ Cụt chân phải.
Nguyễn Hồng Ðơn, Ðồng Tháp, SQ:416563/NQ Cụt chân phải.
Ðáo Báng (Banne), Cần Thơ, SQ:61/195207/B1/CLQ. Cụt 1/3 tay trái.
Phạm Thái Hòa, Cà Mau, SQ:51/399036/B1/ÐPQ. Cụt chân phải.
Ngô Vĩnh Quan, Saigon, SQ:41/193928/CU/CLQ. Gẫy tay trái.
Võ Ðức Hảo, Saigon SQ:67/102748/TS/ND. Gẫy vai trái. Bị thương ở mặt.
Lê Văn Ðặng, Saigon, SQ:59/195228/B1/CLQ. Gẫy tay trái. (còn tiếp)

Tin mới cập nhật