Better Fortune, Inc. khuếch trương thêm dịch vụ địa ốc & tài chánh


* “Tammy’s Nails Show” do Better Fortune, Inc. tổ chức


* Kho hàng mới: 1514 N. Susan St., #B, Santa Ana, CA 92703; Ðiện thoại (714) 638-1610


 


Bài: Việt Linh


Hình: Better Fortune, Inc.


 


Phát triển là một dấu hiệu tốt cho một doanh nghiệp. Ðiều này đúng với công ty Better Fortune, Inc. do chủ nhân, cô Tammy Trần làm chủ.


 









Cô Tammy Trần, chủ nhân và giám đốc Better Fortune, Inc.


Better Fortune: Giai đoạn phát triển Ðịa Ốc & Tài Chánh


 


Nay đã đến lúc công ty phát triển thêm một bước nữa, người chủ nhân khả ái nói với phóng viên nhật báo Người Việt:


“Tammy trân trọng thông báo cùng khách hàng ủng hộ Tammy trong nhiều năm qua, công ty Better Fortune, Inc. sẽ khuếch trương thêm một phần vụ mới về các dịch vụ địa ốc, mua bán nhà cửa và cơ sở thương mại. Thêm vào đó là dịch vụ tài chánh, làm ‘loan’ cho vay tiền tạo mãi, tái tài trợ các bất động sản và cơ sở thương mại.”


Trong quá khứ, ngoài show room trưng bày các sản phẩm giá trị về nails, ghế spa đủ hiệu danh tiếng, Better Fortune đã có thêm trung tâm luật pháp Law Center & Help You Keep Home.


Ngoài việc cập nhật hóa về kỹ thuật chuyên môn của ngành móng tay, Tammy còn nghĩ đến đời sống thực tế làm sao giúp đồng nghiệp khi gặp khó khăn mất nhà bằng cách hợp tác với tổ hợp Luật Sư Empire Law & Help You Keep Home. Việc này đã được thực hiện.


 









Các mặt hàng nails Supplies tại Better Fortune, Inc.


 


Thêm địa điểm kho hàng mới: 1514 N. Susan St., #B, Santa Ana, CA 92703; Ðiện thoại (714) 638-1610


 


Sắp tới đây, Tammy muốn dùng diện tích của cơ sở hiện tại để khuếch trương và đáp ứng nhu cầu của thị trường địa ốc đang hồi phục nên các mặt hàng nail supplies phục vụ khách sẽ được dời về địa chỉ 1514 N. Susan St., #B, Santa Ana, CA 92703. Ðiện thoại (714) 638-1610. Ðịa điểm này vẫn là kho hàng của Better Fortune từ lâu. Mọi dịch vụ cung cấp cho khách hàng chuyên ngành nails không hề thay đổi. Giá cả vẫn như cũ và Tammy vẫn có mặt tại cả hai địa điểm và không ngừng tìm kiếm thêm các sản phẩm mới.


Như thế, quý khách không phải lo ngại gì khi cần đến Nails Supplies. Xin quý khách thường ủng hộ liên lạc với chúng tôi tại địa chỉ của kho hàng ở Santa Ana.


Về Tammy’s Nails Show, Tammy vẫn một lòng với nghề nghiệp là cung ứng Hội Chợ Nails lần này vào hai ngày Chủ Nhật 7 và Thứ Hai 8 Tháng Tư, từ 9AM-8PM tại địa chỉ hiện tại là 16045 Brookhurst St., Fountain Valley, CA 92708. Nhiều mặt hàng được giảm giá đến 50% trước khi dọn sang show room mới.


 









Nail show Chủ Nhật 7 và Thứ Hai 8 Tháng Tư, từ 9AM-8PM.


Các sản phẩm Spa Chair đặc biệt nổi tiếng của hãng Gulfstream uy tín trên 20 năm, được cơ quan UL chuẩn thuận, an toàn, không sợ bị phạt. Có quà tặng và nhiều mặt hàng được giảm giá, như Super Relax, Gulfstream, Young Nails, KDS, KUPA, Christrio, AquaSpas, Mariposa Gel, Nutrition Depot… Ghế Spa cũng sẽ được giảm giá đặc biệt.


Tammy say sưa và vui vẻ nói: “Các kỹ thuật mới như nghệ thuật vẽ móng Hand Painted Nail Art, Extreme Stiletto Design, Sculptured Nail Enhancements, Soak Off Gel Manicure, 3D Nails Art. Các mặt hàng mới và giá hạ đặc biệt cũng sẽ là trọng điểm mà khách sẽ thấy thích thú khi tham dự. Vừa được cập nhật với trào lưu, vừa tiết kiệm được tài chánh cho việc làm đẹp cho chính mình và cho cả khách hàng của mình nữa!”


 







Better fortune, Inc.


“Tammy’s Nails Show”


16045 Brookhurst St.,


Fountain Valley, CA 92708


(714) 534-4100/(714) 548-8775


Website: www.betterfortuneproducts.com


Email: [email protected]

Nhà khoa học gốc Việt dùng ngòi bút chống lại doping


Ban Việt Ngữ Ðài VOA
(Nguồn: VOA)



Cha mẹ là người Việt Nam, nhưng chị Caroline Hatton được sinh ra và lớn lên tại Normandy, Pháp. Cả cha lẫn mẹ đều là dược sĩ, và dòng máu yêu khoa học đã ngấm vào chị ngay từ nhỏ.










Nhà khoc học kiêm nhà viết truyện thiếu nhi Caroline Hatton.


Dành 10 năm học tập, trở thành tiến sĩ hóa học, và dành khoảng 29 năm làm việc trong lĩnh vực chống doping, chị Caroline Hatton luôn cảm thấy thôi thúc cần phải truyền lại những điều mà chị cảm thấy tuyệt vời nhất khi làm khoa học cho trẻ em, để chúng có thể dựa vào đó mà làm những điều tốt đẹp cho chính cuộc sống của chúng. Vì vậy, ngoài những công trình nghiên cứu khoa học mà chị viết cho người lớn, chị còn viết thêm sách cho thiếu nhi. Một trong những cuốn sách của chị viết cho thiếu nhi có tên Vero và Philippe, kể một câu chuyện về một đứa bé Việt Nam nhưng lớn lên tại Pháp, đã trở thành một trong những cuốn sách cho trẻ em bán chạy nhất của Los Angeles Times. Sau đây xin mời quý vị cùng lắng nghe cuộc trò chuyện mà chị Caroline Hatton dành cho VOA ban Việt ngữ.


VOA: Chị bắt đầu quan tâm, hứng thú về khoa học từ khi nào?

Chị Caroline Hatton: Khoa học trở thành một phần trong cuộc sống của tôi kể từ giây phút tôi chào đời, bởi vì tôi là con gái của hai dược sĩ. Tôi sinh ra trong một gia đình mà ai cũng quan tâm tới việc giúp đỡ người khác về mặt chăm sóc sức khỏe. Khi tôi đi học tiểu học tại một ngôi trường ở Paris, trên đường đi học hàng ngày, tôi luôn đi qua một tòa nhà có một phiến đá màu đen khắc chữ: “Tại đây, Marie Curie đã khám phá ra chất radium (rađi).” Ðiều này khiến tôi luôn nghĩ rằng, khoa học là một phần của cuộc sống, và phụ nữ khi trưởng thành sẽ trở thành nhà khoa học. Vào lúc đó tôi cũng biết rất nhiều phụ nữ là dược sĩ, nha sĩ, bác sĩ hay thậm chí là những nhà nghiên cứu vật lý. Còn ở nhà, khoa học luôn là đề tài mà gia đình tôi hay thảo luận. Tôi thường cùng gia đình xem những cuốn phim tài liệu về khoa học. Và nhà tôi cũng đăng ký đặt mua một tạp chí của Pháp chuyên viết về những ngành khoa học phổ biến. Rất tự nhiên, tôi cảm thấy hứng thú với khoa học và cảm thấy nó là một điều tuyệt vời nhất, khiến tôi cảm thấy phấn khích nhất trong cuộc sống.

VOA: Vào thời điểm khi chị còn là một sinh viên theo học khoa học, theo chị, những thách thức mà phụ nữ khi đó phải đối mặt là gì?

Chị Caroline Hatton: Lúc trước, tôi học dược ở một ngôi trường ở Pháp, nơi mà thậm chí vào những năm 1970, đã có rất nhiều phụ nữ làm việc trong ngành khoa học. Theo tôi nhớ thì hình như số lượng phụ nữ còn cao hơn cả đàn ông theo học dược. Rồi sau đó, tôi tới UCLA tiếp tục học lấy bằng tiến sĩ ngành hóa học. Lại một lần nữa, số lượng sinh viên nữ cũng rất nhiều. Bắt đầu từ năm 1984, khi Thế Vận Hội Olympic diễn ra, tôi đã làm việc tại phòng thí nghiệm Olympic tại trường UCLA. Nhóm làm việc của tôi khi đó cũng có rất nhiều thành viên là phái nữ.

Rồi hiện giờ, nếu tôi nghĩ đến những phòng thí nghiệm trên khắp thế giới mà công việc liên quan tới thể thao, chống doping, chuyên về làm xét nghiệm cho các vận động viên thể thao, thì ngay lập tức, trong đầu tôi hiện lên bốn phòng thí nghiệm được trực tiếp điều hành bởi phụ nữ. Những phòng thí nghiệm này đều là những phòng thí nghiệm lớn và được thành lập lâu đời. Một phòng ở Montreal, một phòng ở Paris, phòng khác ở Sydney, và một phòng nữa ở Ba Lan, tất cả những phòng này đều được điều hành bởi phụ nữ. Và tôi chắc chắn còn rất nhiều nơi nữa mà hiện giờ tôi chưa thể nhớ ra hết.

Ngoài ra, còn có rất nhiều vai trò lãnh đạo khác được nắm giữ bởi phụ nữ. Tôi lấy ví dụ chủ tịch của Cơ quan Chống Doping Quốc Gia của Ðức là một phụ nữ. Vì thế, tôi cảm thấy mình rất may mắn khi trong suốt cuộc đời của mình, khi đi học hay trong sự nghiệp, vây quanh tôi có rất nhiều phụ nữ có năng lực và thông minh. Hơn thế, khi tôi làm việc trong lĩnh vực này, tôi cảm thấy việc là một người phụ nữ thì có vẻ không có thử thách nào hết cả. Dĩ nhiên về chuyện cá nhân thì có thể có những thử thách trong việc cân bằng cuộc sống gia đình và những khía cạnh khác; nhưng theo những gì tôi thấy, những người giỏi trong công việc mà họ làm, cộng thêm tinh thần làm việc chăm chỉ, thì họ đều đạt được những giải thưởng nghiên cứu chứng nhận thành quả của họ trong lĩnh vực này.

VOA: Chị làm việc trong lĩnh vực này bao lâu rồi?

Chị Caroline Hatton: Tôi bắt đầu bước vào lĩnh vực nghiên cứu chống doping kể từ năm 1984, khi Thế Vận Hội Olympic diễn ra tại Los Angeles. Nhưng thực ra lĩnh vực nghiên cứu xét nghiệm doping đã bắt đầu trước đó vài thập kỷ rồi. Khi đó, việc xét nghiệm các vận động viên là để đảm bảo họ không sử dụng các loại chất cấm, bởi vì đó đều là các chất cải thiện khả năng thi đấu. Ðiều này là vi phạm luật thi đấu thể thao và có nghĩa họ đang gian lận, rất không công bằng cho các vận động viên khác. Thêm nữa, những loại thuốc này rất nguy hiểm cho sức khỏe và đi ngược lại với tinh thần thể thao chân chính. Có thể nói, tính tới thời điểm bây giờ, tôi đã làm việc trong lĩnh vực này 29 năm rồi.

VOA: Theo thông tin trên trang LinkedIn của chị, chị đã xuất bản hai bài nghiên cứu khoa học có tên là “Performance-enhancing drugs in sports: how chemists catch users” (Tạm dịch: Các chất cải thiện khả năng thi đấu trong thể thao: cách các nhà hóa học tìm ra kẻ sử dụng) và “We’re winning the fight against drugs in sports” (Chúng ta sẽ chiến thắng cuộc chiến chống lại các thuốc cấm trong thể thao). Chị có thể chia sẻ thêm một chút về hai bài nghiên cứu này được không?

Chị Caroline Hatton: Bài nghiên cứu đầu tiên mà em vừa đề cập tới đó là công trình mà tôi cộng tác với giáo sư hóa học Werner giảng dạy tại New York. Bài nghiên cứu này được viết nhằm hướng tới những nhà làm giáo dục, giúp họ dùng đề tài về thể thao, doping, để các sinh viên quan tâm hơn tới hóa học phân tích. Bài nghiên cứu này đã được xuất bản trong Tạp chí Giáo dục Hóa học (Journal of Chemical Education). Bài nghiên cứu thứ hai mà em nhắc tới cũng là một bài nghiên cứu. Thực ra đó là một bài viết ý kiến cá nhân được đăng trên Christian Science Monitor mà tôi được yêu cầu viết.

Ngoài hai bài này, tôi có viết một cuốn sách về lĩnh vực khoa học mà tôi làm việc đó là The Night Olympic Team-Fighting to Keep Drugs Out of the Games. Cuốn sách đó là một cuộc phiêu lưu khoa học không giả tưởng. Cuốn sách này dành cho độc giả bắt đầu từ độ tuổi 10 cho tới tận 110 tuổi. Rất phù hợp cho các độc giả trẻ tuổi và người lớn cũng có thể đọc. Cuốn sách này viết về những nhà khoa học làm việc cho Thế Vận Hội Olympics, bao gồm cả bản thân tôi, làm thí nghiệm để tìm ra những ai dùng thuốc cấm có mục đích cải thiện khả năng thi đấu. Tôi viết cuốn sách này bởi vì tôi là người đã có mặt cùng với những nhà khoa học khác từ khắp thế giới tại kỳ Thế Vận Hội Mùa Ðông Olympics 2002 ở thành phố Salt Lake. Tôi sẽ không bao giờ quên một đêm, trong một buổi thảo luận nhóm, rất nhiều ý tưởng thi nhau nảy ra trong đầu tôi. Tôi cảm thấy rất phấn khích đến mức nhảy dựng lên, chạy khắp phòng. Vào cái giây phút đó, tôi đã nghĩ trong đầu rằng, sẽ có ngày tôi kể câu chuyện này cho các độc giả trẻ.

VOA: Ðây có phải là điều khiến chị cảm thấy hứng thú với việc viết truyện cho thiếu nhi và do đó, nó đã trở thành một phần trong sự nghiệp của chị?

Chị Caroline Hatton: Ðúng vậy. Trong suốt cuộc đời của mình, tôi luôn yêu thích đọc và viết. Tôi luôn mơ tới một ngày tôi có thể viết truyện cho thiếu nhi bởi vì đây là một cơ hội tuyệt vời, đưa một điều gì đó đặc biệt làm cuộc sống của mỗi đứa trẻ trở nên đẹp hơn, đồng thời có thể khơi nguồn cảm hứng cho tâm hồn trẻ thơ, khiến chúng có động lực làm được một điều gì đó đặc biệt cho cuộc đời này. Khi tôi khoảng 40 tuổi, tôi tự hỏi bản thân rằng còn chờ tới khi nào nữa. Chính vì thế, tôi đã làm mới cuộc sống mình bằng việc sắp xếp lại thời gian, đủ cho công việc viết lách. Tôi đã tham gia một vài khóa học dạy viết cho thiếu nhi, và viết cho thiếu nhi khác viết cho người lớn rất nhiều.

VOA: Có một điều khiến em cảm thấy khá buồn cười và thú vị đó là trên trang LinkedIn của chị, chị giới thiệu mình viết sách cho độc giả trẻ trong độ tuổi từ 5 cho tới trên 100. Tại sao chị lại phân loại đối tượng độc giả như vậy?

Chị Caroline Hatton: Nói đơn giản, tôi viết sách cho thiếu nhi nhưng cũng phù hợp cho người lớn đọc. Rất nhiều những thứ tôi viết mà người lớn khi đọc sẽ cảm thấy vui. The Night Olympic Team là một ví dụ. Một cuốn tiểu thuyết khác mà tôi viết cho các thiếu nhi về một đứa bé gốc Việt lớn lên ở Paris cũng được nhiều người lớn thích và đón nhận.

VOA: Một trong những cuốn sách chị viết cho thiếu nhi mà chị vừa nhắc đến có lẽ là cuốn Vero and Philippe, nằm trong danh sách những cuốn sách bán chạy nhất của Los Angeles Times đúng không chị?

Chị Caroline Hatton: Ðúng vậy.

VOA: Theo như phần giới thiệu trong cuốn sách này thì “cuốn sách này đưa ra một cái nhìn độc đáo về việc hòa nhập hai nền văn hóa vào với nhau – một là cuộc sống của giai cấp trung-thượng lưu ở Pháp nhiều năm trước đấy, và một là cuộc sống của một gia đình người Việt.” Như vậy, theo em hiểu, chị có lẽ phải có một vốn hiểu biết rất tốt về cả hai nền văn hóa. Tuy nhiên, chị nói là chị sinh ra ở Normandy, Pháp, vậy chị biết về nền văn hóa Việt Nam bằng cách nào?

Chị Caroline Hatton: Cha mẹ của tôi đều là người Việt. Những hoạt động gia đình một phần nào đó khiến tôi có thêm ý tưởng cho cuốn sách. Trong quá trình khi tôi lớn lên, cha mẹ tôi không phải lúc nào cũng giải thích cái này là văn hóa Việt Nam, hay cái kia là văn hóa Pháp. Nói chung không hề có những lời thuyết minh đi kèm, nhưng trong thời gian sống bên gia đình, tôi biết được những phong tục tập quán lối sống nào là của người Việt Nam. Có lẽ việc được cha mẹ người Việt nuôi dạy từ nhỏ mà tôi tự khắc nhận thức được những điều đó.

VOA: Ngoài công việc là một nhà khoa học, một người viết truyện, chị còn biên dịch sách về doping hay khoa học nói chung từ tiếng Pháp sang tiếng Anh và ngược lại. Trong số những công việc này, công việc nào theo chị là có tính thách thức lớn nhất?

Chị Caroline Hatton: Tôi nghĩ mỗi công việc đều có một tính chất thách thức khác nhau. Bề ngoài thì chúng có vẻ hoàn toàn khác nhau nhưng thực ra làm khoa học, viết lách, và biên dịch không hoàn toàn khác biệt hay tách rời, bởi vì chúng đều là công việc mà mình có thể giúp đỡ người khác, đặc biệt giúp đỡ mọi người có thể hiểu được mọi thứ xoay quanh họ trong thế giới này một cách tốt hơn.

Về công việc làm khoa học, có thể nói doping sẽ không thể bị loại bỏ trong một sớm một chiều. Một điều đáng buồn đó là có những người chọn cách gian lận để sống. Tôi thực sự hy vọng một ngày nào đó, họ sẽ không còn gian lận nữa, vì tôi nghĩ rằng họ đang lừa dối chính cuộc sống của họ. Trong lĩnh vực chống doping, hàng ngày luôn có những tiến bộ trong y học, nhưng dẫn theo đó lại là những chiêu mới để dùng doping, cho nên những người làm khoa học như chúng tôi cũng luôn phải tìm ra cách mới để phát hiện ra chúng. Ðây là một thách thức rất lớn.

Về việc viết lách, có lẽ thử thách lớn nhất là làm sao sách hay những tác phẩm của mình được xuất bản. Ðây là một việc khó bởi vì trước khi sách của mình được một ai đó yêu thích và quyết định xuất bản, thì cũng có thể nó đã nhận phải rất nhiều lời từ chối trước đó rồi. Do đó, mình cần phải kiên nhẫn và luôn không ngừng hy vọng.

Còn về việc dịch sách, tôi nghĩ nó khá là đơn giản và thực tế. Thử thách lớn nhất đó là làm sao phải luôn chạy kịp hạn chót khi có một dự án lớn nào đó. Nói đơn giản, mình luôn phải dịch sao cho hay. Thực ra đôi khi còn tùy thuộc vào thể loại mà mình đang dịch là gì, có những thể loại chỉ cần tính chính xác mà không cần quá hoa mỹ, cho nên mình sẽ chỉ cần tập trung dịch sao cho chuẩn và đúng mà thôi.

VOA: Tham gia vào nhiều công việc như vậy, chị cân bằng sự nghiệp với cuộc sống cá nhân như thế nào?

Chị Caroline Hatton: Tôi luôn cố gắng dành đủ thời gian để chăm lo cho sức khỏe bản thân, rồi phải đảm bảo mình luôn trong tâm trạng vui vẻ, hạnh phúc, thanh thản; có như vậy mới có thể lo những công việc khác được.

Luật di trú: Diện đầu tư di dân – EB5

Darren Nguyen Ngoc Chuong, Esq.

Luật di trú Hoa Kỳ là loại luật rất phức tạp, do đó, theo yêu cầu của đa số bạn đọc cần am tường và thấu hiểu về luật này, tòa soạn nhật báo Người Việt mời Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong phụ trách mục “Tìm Hiểu Luật Di Trú,” đăng hàng tuần trên Người Việt. Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong là người Việt Nam đầu tiên và duy nhất tại Orange County, California được Luật Sư Ðoàn tiểu bang California công nhận chuyên môn về ngành Luật Di Trú Hoa Kỳ. Hiện nay California có trên 238,000 luật sư nhưng chỉ có 161 luật sư có bằng chuyên môn về Luật Di Trú. Ngoài ra, Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong từng phục vụ lâu năm tại Sở Di Trú Hoa Kỳ (INS) nên rất có kinh nghiệm trong việc thiết lập hồ sơ và thường đại diện thân chủ trước các tòa án di trú. Ông là một luật sư đầy kinh nghiệm và uy tín, chuyên trách giải quyết và phục vụ đồng hương Việt Nam về lãnh vực di trú nhiều năm tại California và khắp các tiểu bang Hoa Kỳ.


Diện đầu tư di dân EB5 – Employment Based 5th Preference (tức là diện nghề nghiệp ưu tiên 5) và cũng được gọi là Employment Creation (tức là diện tạo việc làm ở Hoa Kỳ). Diện này có hai điều kiện. Ðiều kiện thứ nhất là người muốn đầu tư phải có số vốn ít nhất là 500,000 Mỹ kim hoặc 1,000,000 kỹ Kim. Nếu số vốn là 500,000 kỹ Kim thì phải có thêm một điều kiện phụ nữa là khu vực mở cơ sở thương mại phải ở trong vùng được xem là vùng mục tiêu.

Vùng mục tiêu là vùng nông thôn có ít hơn 20,000 dân cư hoặc vùng có số lượng người thất nghiệp ít nhất 150% chỉ số trung bình quốc gia. Những khu vực mở cơ sở phải có số lượng người thất nghiệp cao không có nghĩa là phải mở cơ sở thương mại tại một nơi hẻo lánh ít dân số. Có những thành phố trong quận Los Angeles hoặc Riverside có thể hội đủ điều kiện phụ, có số lượng người thất nghiệp cao. Ðiều kiện thứ hai là người đầu tư phải mướn ít nhất là 10 nhân viên và những người này phải là công dân Hoa Kỳ hoặc thường trú nhân (tức những người đã có thẻ xanh). Nếu nhân viên là gia đình của người muốn đầu tư thì những nhân viên đó sẽ không được tính vào số 10 nhân viên.

Khi quí vị nhập cảnh Hoa Kỳ với diện này, thẻ xanh của quí vị chỉ có giá trị 2 năm (tức là thẻ xanh có điều kiện). Sau 2 năm, quí vị phải chứng minh rằng cơ sở thương mại vẫn còn đang hoạt động và vẫn còn mướn ít nhất là 10 nhân viên thì điều kiện của thẻ xanh sẽ được bỏ. Gia đình (Vợ hoặc Chồng và những người con dưới 21 tuổi) của người muốn đầu tư được đi theo và cũng sẽ được thường trú theo người đầu tư.

Có người đầu tư muốn tự mình thành lập và tự mình quản trị công ty. Nhưng có người đầu tư chỉ muốn trở thành thường trú nhân nhưng không muốn sự phiền phức về vấn đề thành lập và quản trị công ty. Vì lý do đó có những công ty (đã được Sở Di Trú Hoa Kỳ chấp thuận) lập kế hoạch đầu tư nhằm tuyển những người nước ngoài đầu tư để làm thẻ xanh.

Mỗi chương trình đầu tư có giá trị từ 3 triệu dollars đến 50 triệu dollars. Theo chương trình đầu tư, người đầu tư có thể đầu tư $500,000.00 để mua một cổ phần và công ty sẽ cung cấp những giấy tờ cần thiết để người đầu tư có thể làm giấy tờ xin thẻ xanh. Người đầu tư sẽ không cần phải lo về vấn đề quản trị công ty hoặc vấn đề phải mướn 10 người nhân viên. Chương trình này thích hợp cho những người đầu tư để được thẻ xanh và không cần phải lo về quản trị, nhưng ngược lại, những người muốn chính mình quản trị thì những chương trình đầu tư này lại không thích hợp. Quí vị nên lưu ý, đầu tư làm thẻ xanh cũng như những đầu tư khác đều có sự rủi ro. Do đó quí vị nên tìm hiểu rõ ràng mỗi chương trình trước khi bỏ tiền ra để đầu tư.

Bản tin chiếu khán

Theo sự yêu cầu của quí bạn đọc, sau đây là bản thông tin chiếu khán cho tháng 4 năm 2013.

Ưu Tiên 1 – priority date là ngày 8 tháng 3 năm 2006, tức là Ưu Tiên được dành cho những người con trên 21 tuổi chưa có gia đình của công dân Hoa Kỳ.

Ưu Tiên 2A – priority date là ngày 15 tháng 12 năm 2010, tức là Ưu Tiên được dành cho Vợ, Chồng, hoặc Con độc thân dưới 21 tuổi của thường trú nhân.

Ưu Tiên 2B – priority date là ngày 8 tháng 4 năm 2005, tức là Ưu Tiên được dành cho Con độc thân trên 21 tuổi của thường trú nhân.

Ưu Tiên 3 – priority date là ngày 22 tháng 7 năm 2002, tức là Ưu Tiên được dành cho Con đã có gia đình của công dân Hoa Kỳ.

Ưu Tiên 4 – priority date là ngày 1 tháng 5 năm 2001, tức là Ưu Tiên được dành cho Anh, Chị hoặc Em của công dân Hoa Kỳ.

Quí vị có thể tự theo dõi bản thông tin chiếu khán cho hàng tháng tại website của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP tại: http://www.nguyenluu.com/vn/vnbulletin/2013-4%20luatditru_banchieukhan_dienthannhan.html

Ghi chú: Ðể am tường về việc nhập cảnh Hoa Kỳ đầy phức tạp, mời Quý Vị đón đọc mỗi tuần mục “Tìm hiểu luật di trú” và mục “Giải đáp thắc mắc” trên nhật báo Người Việt phát hành ngày Chủ Nhật ở trang Ðịa Phương, do Luật Sư Di Trú Darren Nguyen Ngoc Chuong phụ trách.

Mọi thắc mắc xin liên lạc: Luật Sư Darren C. N. Nguyen hoặc Luật Sư Thuong T.C. Luu của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP địa chỉ số 1120 Roosevelt, Irvine, CA 92620. Website www.NguyenLuu.com. Ðiện thoại (949) 878-9888.

Cụ Ông Lữ Mộng Chi

Tiếng Việt dấu yêu

 

Tâm tình thầy cô

 

Ngây thơ

 Huyền Trúc

 

Tôi dạy lớp Hai (tiếng Việt), học sinh của tôi đa số từ 7 đến 9 tuổi, các em rất hồn nhiên, dễ thương. Sau giờ học, các em thường nói huyên thuyên với tôi trong lúc chờ cha, mẹ đón. Và đôi lúc tôi cười nhưng mếu vì những câu hỏi của các em, chẳng hạn như:

Cô ơi, tuần nào em cũng nghe quý thầy giảng: Phải biết giúp đỡ người nghèo, phải tập hạnh bố thí. (Mẹ em cũng có nghe), nhưng em cho tiền mấy người xin tiền ngoài đường, mẹ la em: Không biết tiết kiệm.

Thầy cô dạy em không nên phân biệt màu da, nhưng má em không cho em làm bạn với người Mỹ Ðen và người Mexico.

Má em nói em phải nói chuyện nhỏ nhẹ (vì em là con gái), không được la lớn, nhưng má em la lớn với em và chị em nhiều lần trong ngày. Má em cũng là con gái mà!

Bà nội nói em đi học đừng gây lộn với bạn vì hay gây lộn thì không tốt. Nhưng bà nội và má em gây lộn với nhau tối ngày.

Hoặc:

Cô ơi, sao em phải nói chữ THƯA: Thưa cô, thưa thầy, thưa ba, má, thưa ông bà. Mỹ họ đâu cần nói thêm chữ thưa.

Tôi giải thích, nhưng em vẫn không chịu và cho là văn hóa Việt Nam rắc rối, làm phiền các em vì các em không biết khi nào cần phải thưa.

Thí dụ: Khi chỉ cần nói: Ba ơi, mua viết chì cho con, lúc thì nói: Thưa ba, con đi học. Hoặc: Ông nội ơi, cho con 5 đồng. Lúc phải nói: Thưa bà nội, Bà Sáu đến&Tôi đã khản cổ để giải thích lúc nào cần “thưa”, lúc nào không cần, các em vẫn không hiểu, v.v… và v.v&

Xin quý phụ huynh tiếp tay giúp đỡ chúng tôi.

 

 *******************

 

Em viết văn Việt

 

Những bài viết của học sinh các trường Việt ngữ

 Nhằm tạo một diễn đàn cho các em tập viết tiếng Việt, Ban Biên Tập trang Tiếng Việt Dấu Yêu kêu gọi quý phụ huynh và quý thầy cô khuyến khích các em viết văn, diễn tả bằng tiếng Việt những cảm nghĩ và ước vọng trong đời sống của các em. Ước mong nơi đây một sân chơi được mở ra và khu vườn văn hóa Việt sẽ được quý phụ huynh và quý thầy cô góp tay vun trồng, khuyến khích.

Trong các bài nhận được và chọn để đăng, chúng tôi cố ý giữ nguyên văn những gì các em viết. Vì thế, khi đọc đến những ngôn từ, lỗi chính tả và sai văn phạm, chúng tôi mong được phụ huynh và thầy cô chia sẻ và sửa chữa cho các em tại nhà hay trong lớp học.

Tất cả các bài viết dưới dạng MSWord, font Unicode; và hình ảnh dạng .jpg, xin gởi về địa chỉ email: [email protected] (Xin đừng gởi dạng .pdf vì không tiện cho việc layout).

Trân trọng cảm ơn quý vị.

Nguyễn Việt Linh

 

Ðặt câu với các từ cho sẵn

 

1. Em là người Việt Nam vì ba mẹ em là người Việt Nam.

2. Cô giáo em nói: cao nguyên là vùng đất cao, còn đồng bằng là vùng đất thấp.

3. Cháo được nấu bằng gạo và có nhiều nướt.

4. Trái cây ăn rất tốt, nhưng em khôn thít ăn nó.

5. Tuần nào cô củn bắc viết chin tã, em khôn thít viết vì em thườn có điễm sấu.

6. Em khôn thít man cơm ăn trưa vì em thít ăn đồ ăn Mỹ.

7. Em giỏi môn toán và tiến Mỹ.

8. Em thít đi học vì ở nhà buồng và khôn có bạn.

9. Mưa đem nước xuốn cho thành phố để má em khõi mắc côn tưới cây.

10. Em thít học tiến Việt vì em vì em giỏi.

Nguyễn Yên Ðan

Lớp Hai của cô Châu

 

*****************

Hình ảnh sinh hoạt

*****************

 

Ngày “Ða Văn Hóa” tại Warner Intermediate School

 

Nguyễn Việt Linh

 

Hàng năm trường Warner tổ chức ngày “Ða Văn Hóa” để học sinh có cơ hội học hỏi vẻ đẹp của các nền văn hóa khác qua các phần trình diễn văn nghệ và thực phẩm truyền thống.

Cô Thúy Anh, một phụ huynh biểu diễn bài múa nón và em Ðức Khang, con của cô, trình diễn bài “Cây trúc xinh” cũng được bạn bè hưởng ứng nhiệt liệt qua những tiếng reo hò vang dội. Ðặc biệt năm nay, thầy Bảo Khang, giáo viên môn Khoa Học tại Westminster H.S., đã hướng dẫn đoàn lân tham dự, gồm các học sinh Westminster của câu lạc bộ văn hóa Việt Mỹ (VACC). Thầy Khang từng theo học trường Warner khi còn học trung học cấp I trước khi theo học Ðại Học UCI.

Ngoài ra, còn có các màn múa váy xòe của học sinh gốc Hispanic; màn biểu diễn trống kim loại Jamaica và các màn trình diễn của học sinh gốc Việt.

Các gian hàng thực phẩm đặc trưng như Taco, chả giò, phở gà, yogurt, kẹo bông gòn… được các cơ sở thương mại bảo trợ. Chính các em học sinh đã tình nguyện phụ đứng bán hàng một cách say mê.

“Chúng tôi rất vui và tổ chức để các em có dịp vui chơi và học hỏi văn hóa của bạn bè mình,” ông Art Hidrogo, chủ tịch hội thầy cô và phụ huynh phát biểu. Ngày hội đa văn hóa cũng có sự hiện diện của bà Amy Walsh, ủy viên HÐGD Học Khu Westminster tham dự.

Lối vào sân trường Warner trong ngày “Ða Văn Hóa”.

Các nữ sinh khoe áo dài tứ thân và chén yogurt.

Em Stephanie và đội lân VACC của Westminster H.S.

Thầy Bảo Khang trước buổi lễ.

Em Ðức Khang trình diễn bài “Cây trúc xinh”.

Một màn múa váy xòe Hispanic.

(Từ trái) Bà Amy Walsh (ủy viên HÐGD HK Westminster), ông Art Hidrogo (chủ tịch Hội PHHS); và bà Tree S. Hill, điều phối viên.

Các em thưởng thức các món ăn khác nhau.

Ông Đỗ Văn Thành

Nạn phong bì và nụ cười của nhân viên y tế

 


Song Chi/Người Việt


 


Báo Người Lao Động đưa tin “Ngày 27.3, lần đầu tiên Bộ Y tế đã tổ chức tập huấn về kỹ năng giao tiếp, thực hiện các quy tắc ứng xử, nâng cao đạo đức nghề nghiệp cho hàng trăm lãnh đạo, điều dưỡng các bệnh viện, sở y tế, trong đó có cam kết nói không với phong bì “trước và trong điều trị”. (Bài “Mở cửa sau cho…phong bì”). Cũng theo bài báo, việc nhận quà sau khi điều trị thì lại cho phép vì đó là…quà nghĩa tình.










Nhiều bệnh nhân nằm cả dưới gầm giường vì bệnh viện quá đông. (Hình: Internet)


Cùng một nội dung thông tin, báo Thanh Niên giật tít lời bà Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến: “Bộ trưởng Y tế: Không thể cấm bác sĩ nhận quà sau khi điều trị xong” và cho biết:


“Bộ trưởng Bộ Y tế yêu cầu, các cơ sở y tế công phải ký cam kết “nói không với phong bì” từ giám đốc BV đến trưởng phó khoa và nhân viên. Người nhà bệnh nhân cũng phải ký cam kết không đưa phong bì cho bác sĩ trước và trong khi điều trị còn sau khi điều trị lại là vấn đề khác.”


Đọc xong mấy bài báo mà thấy quá nhiều điều phải băn khoăn. Thứ nhất, là chuyện vẫn cho phép nhận quà hay phong bì sau khi điều trị, vì như báo Người Lao Động đã phân tích, làm như thế chả khác nào “mở cửa sau” hay “bật đèn xanh”, thỏa hiệp với tệ phong bì. Chỉ có điều là không được nhận trước và trong khi điều trị mà thôi.


Còn sau khi được điều trị, chuyện đưa quà hay phong bì lại được che đậy bằng những từ ngữ là “quà nghĩa tình”, “thể hiện tình cảm, sự biết ơn của bệnh nhân với người thầy thuốc” như lời giải thích của bà Bộ trưởng.


Lại nhớ mới năm ngoái, tại kỳ họp thứ 4 Quốc hội khóa XIII, tháng 11.2012, đại biểu quốc hội Nguyễn Sĩ Cương đã gọi nạn tiêu cực, phong bì trong ngành y là “căn bệnh trầm kha” và đặt câu hỏi chất vấn bà Bộ trưởng Y tế:


“Thưa Bộ trưởng, cứ hô hào chống tiêu cực là không phong bì nhưng hết khóa Bộ trưởng này đến khóa Bộ trưởng khác chúng tôi thấy tình trạng này không giảm, Bộ trưởng nhận trách nhiệm như thế nào của ngành y tế?”. (“Bộ trưởng Y tế không muốn “vừa đá bóng vừa thổi còi”, VNExpress).


Lúc đó, bà Bộ trưởng đã rất mạnh miệng, ví cuộc đấu tranh với nạn phong bì là cuộc đấu tranh giữa cái thiện, cái ác và đưa ra giải pháp: “Bệnh nhân và người nhà hãy dứt khoát không đưa phong bì và nếu thấy bác sĩ, điều dưỡng nào nhận thì chụp ảnh, gửi cho chúng tôi”. (“Bộ trưởng Y tế: Hãy gửi ảnh bác sĩ nhận phong bì cho tôi”, VNExpress).


Vào thời điểm đó, câu nói của bà Bộ trưởng bị nhiều người cho là…thiếu thực tế, không thể thực hiện được bởi tệ nạn phong bì đã trở thành chuyện thường ngày, là “luật bất thành văn” tại hầu hết các bệnh viện công lớn, nhỏ ở VN.


Hơn nữa, tâm lý ai cũng vậy, khi đưa người nhà vào bệnh viện là đều muốn cho người nhà được chữa trị nhanh chóng và tốt nhất. Nếu không đưa tiền thì phải chờ dài cổ mới đến lượt, phải chịu đau đớn kéo dài, rồi còn bị cáu gắt, quát mắng, tiêm thuốc thì đau, chăm sóc không tử tế, tốt nhất là dúi ít tiền cho xong chuyện.


Tâm lý đó của mọi người cũng giống như khi chạy xe phạm lỗi giao thông, bị công an huýt còi cứ tặc lưỡi: Thà dúi cho “nó” ít tiền để “nó” cho đi, còn hơn là bị hoạnh họe, biên giấy phạt tiền gấp đôi gấp ba, hoặc giam xe mấy ngày mất công đi lấy …


Đi làm bất cứ việc gì, từ chuyện nhỏ như làm giấy tờ ở phường, chạy chỗ học cho con cho đến ký hợp đồng làm ăn, chỉ thấy bị khó dễ đủ chuyện, thành ra người Việt hay tặc lưỡi “đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn”. Riết rồi cả xã hội quen với nạn đút lót, hối lộ trong hầu hết mọi ngành nghề, mọi trường hợp. Chả trách gì nạn tham nhũng cứ tồn tại, hoành hành trong xã hội.


Trở lại chuyện ngành y thì tệ nạn phong bì đã tồn tại suốt bao lâu nay, người dân kêu ca, báo chí lên tiếng rất nhiều lần, đâu vẫn vào đó. Nói thẳng ra tệ phong bì trong ngành y chỉ có thể chấm dứt với hai điều kiện: thứ nhất, thu nhập đủ sống để nhân viên y tế không nghĩ đến chuyện trông chờ vào những món tiền, quà từ bệnh nhân. Thứ hai, cả xã hội không còn nạn hối lộ, tham nhũng, chứ yêu cầu mỗi một ngành y trong sạch trong khi cả xã hội nhìn đâu cũng thấy hối lộ thì quả là khó.


Không chỉ nỗi khổ phải có tiền đút lót mới được thăm khám tử tế, mà khi đi vào các cơ sở khám bệnh, các bệnh viện ở VN, người bệnh còn thường xuyên gặp phải thái độ ứng xử không vui vẻ, hòa nhã, rất thiếu tinh thần y đức của rất nhiều bác sĩ, y tá, điều dưỡng. Nhẹ thì mặt mũi lạnh lùng, hỏi không thèm trả lời, nặng hơn là quát mắng nếu người bệnh chậm hiểu, hỏi tới hỏi lui v.v…


Người đi khám bệnh, chữa bệnh phải bỏ tiền ra mà cứ có cảm giác như mang ơn, còn nhân viên y tế chả bao giờ buồn nhớ ra chính tiền lương, thu nhập của mình là từ bệnh nhân. Cái thái độ đứng trên bệnh nhân ấy rất bình thường, đến nỗi chẳng ai buồn than phiền nữa.


Nay báo chí đưa tin Bộ Y tế đã tổ chức tập huấn về “kỹ năng giao tiếp, thực hiện quy tắc ứng xử, năng cao đạo đức nghề nghiệp” cho cán  bộ công nhân viên của ngành. Nghe thì cũng hay nhưng chẳng biết kết quả thay đổi được mấy ngày hay rồi sau một thời gian ngắn lại đâu vào đó.


Lý giải nguyên nhân đưa đến tình trạng ứng xử khác xa với câu “lương y như từ mẫu” này, người ta hay đỗ lỗi cho thu nhập của ngành y nói chung quá thấp. Bên cạnh đó, các bệnh viện lớn trong các thành phố thì thường xuyên bị quá tải, cơ sở chật chội, bệnh nhân quá đông, nhân viên y tế phải làm việc căng thẳng, mệt mỏi thường xuyên nên đâm ra cáu gắt, kém hòa nhã…Rằng nếu được trả lương cao, xứng với công việc, mọi chuyện sẽ khác.


Như ở các bệnh viện tư, phòng khám tư, làm gì có tình trạng này, bác sĩ, nhân viên phải hết sức vui vẻ, chiều chuộng người bệnh, không thì mất khách, và bị đuổi việc. Ngay chính bà Bộ trưởng trong phiên họp quốc hội nói trên cũng “trần tình hoàn cảnh” kiểu như vậy.


Thật ra đó cũng là một lý do quan trọng. Đúng là khi lương cao, người ta cũng có tâm trạng thoải mái hơn, đi kèm với mức lương cao là yêu cầu cao về công việc, đạo đức nghề nghiệp. Người nào không có y đức, đối xử không tốt với bệnh nhân sẽ lập tức bị sa thải, như thế ai cũng phải cố mà làm việc, cư xử cho đàng hoàng.


Nhưng quan trọng hơn, sự thay đổi đó phải đến từ trong giáo dục, từ trong mối quan hệ giữa người với người trong một xã hội.


Tại sao ở các nước phát triển, khi đi đến mọi cơ quan nhà nước từ tòa thị chính, sở xã hội, sở cảnh sát cho đến bệnh viện, trường học, thư viện…đâu đâu người dân cũng nhận được một thái độ cư xử rất lịch sự, hòa nhã, tôn trọng của những người làm công cho nhà nước và cũng là người lãnh lương từ tiền thuế của nhân dân?


Bởi vì họ không chỉ luôn luôn ý thức rằng đồng lương của mình là từ tiền thuế và tiền chi trả trực tiếp của người dân, mà còn vì đã được giáo dục, dạy dỗ từ bé về mối quan hệ bình đẳng, nhân văn giữa con người với con người.


Còn ở nước mình thì đi đâu, làm bất cứ việc gì cũng cứ như phải chầu chực, xin xỏ. Một cô nhân viên ở phường, một tay công an quận hay một cô điều dưỡng trong bệnh viện cũng có thể hoạnh họe, quát mắng người dân đáng tuổi cha mẹ, ông bà mình. Để thay đổi cái não trạng đó không phải ngày một ngày hai, cũng chẳng dễ gì hơn đấu tranh với nạn tham nhũng hay tệ phong bì!


 


 

Ông Vũ Quang Ninh

Khu Rừng Lau (Kỳ 113)


Khách đã lác đác đến, trong nhà đèn nến sáng choang, không khí tấp nập nhưng nghiêm nghỉnh. Ba người bạn trẻ lén thẳng lên gác xép để đứng ngồi thoải mái. Kha lục ba lô tìm cuốn sổ tay. Ðã từ lâu chàng có thói quen ghi chép những cảm nghĩ.


Tiếng Luận:


– Kha này!


– Gì?


– Mày còn nhớ dạo chúng mình đóng kịch?


– Còn.


– Dạo đó chúng mình trẻ quá nhỉ?


– Ừ.


– Thời đó tao theo riết em nào, em đó phải chết. Ðủ mánh lới. Rồi khi đã “biết” em hai ba lần rồi, a lê hấp, đá! Giờ đây trông nét mặt mày còn đẹp, mày còn giữ được vẻ cao thon, thì thì “xí” trai quá rồi, bụng thấy một ngày một to, đít một ngày một xệ xuống.


Kha, Hiển cùng bật cười.


Kha nói:


– Cậu cứ nói vậy chứ trông costaud như cậu con gái nó mới dễ mê.


Luận vung tay ý muốn tìm lời phản đối, tay chàng quơ xuống chiếu đụng phải tập giấy có bìa ngoài mà Kha sắp xếp vào ba lô.


Chiếc bìa tung ra, Luận nhìn vào và reo:


– A, mày làm thơ đấy à?


Kha chặc lưỡi:


– Thôi đôi khi buồn, làm chút ít.


Luận đọc, chăm chú đọc, vỗ đùi đen đét:


– Ðược, được lắm! tao cũng làm thơ đấy nhé, viết cả truyện ngắn nữa, vẫn đăng đều ở tờ Quân Ðội, bán nguyệt san của Nha Chiến Tranh Tâm Lý.


– Giỏi đấy!


– Ðể tao giữ tập thơ này của mày rồi cho đăng dần vào bán nguyệt san Quân Ðội và một vài tờ civil khác tao quen.


– Cũng được, miễn là bố đừng đánh mất của con, và cũng chỉ nên lấy một số ít thôi, bao giờ đăng hết hãy lấy sau.


– Cậu về Hà Nội đã biết sẽ ở địa chỉ nào chưa?


Hiển đỡ lời Kha:


– Chúng tôi sẽ ở nhà số 78 phố Chợ Hôm, anh ghi cho để nếu tiện dịp mời anh tới liên lạc với chúng tôi cho vui.


Luận giữ chừng chục bài thơ và ghi địa chỉ trên vào sổ tay, Kha cất tập thơ còn lại vào ba lô.


Hiển ra nằm khoèo trên chiếc chiếu giải ở góc nhà.


Luận nói với Kha:


– Tụi nhà văn trong báo Quân Ðội già có, trẻ có. Tụi trẻ vào đấy để tránh ra trận chết cho thực dân, nếu tao gặp chúng trước thì giờ này cũng đã ở trong ban biên tập đó rồi. Tuy thế nhưng khi lâm trận mới thấy rằng mình chẳng bao giờ chết cho thực dân hết, mình hết để xây dựng một cái gì… một cái gì tốt đẹp và bền vững cho đất nước. Có lẽ vì đã từng ra trận và trực tiếp linh cảm thấy cái gì tốt đẹp và bền vững ấy nên đôi khi nhàn rỗi tao đâm ra tí toáy muốn làm thơ, làm văn. Cũng không đến nỗi dở đâu, để rồi có dịp tao gửi đến cho mày những tờ báo đó.


Suy nghĩ một phút Luận tiếp:


– Tao ưng tập thơ này của mày lắm, đó là tập thơ đầu tay chứ gì. Trong văn chương tao tin và yêu những tác phẩm đầu tay vì đây là tiếng nói tinh khiết nhất của tình cảm ban dầu, càng những tác phẩm về sau ngoài bút càng… điếm đi (Luận cất tiếng cười lớn). Ðúng thế, người ta thì bảo là “già giặn hơn,” tao thì cho là “điếm hơn,” vẫn những tình cảm cũ nhưng nặng về kỹ thuật để dễ ngụy trang, làm ra vẻ mới lạ, nhiều khi tác phẩm chỉ thuần túy là vấn đề kỹ thuật! Cho nên tự rút kinh nghiệm, với bất cứ tác giả nào quốc tế hay quốc nội tao cũng chỉ đọc ba bốn tác phẩm đầu, còn thì… (Luận làm điệu bằng tay) lướt, lướt!


Kha cười chậc lưỡi:


– Cũng có lý!


– Thế còn mày – Luận hỏi – Mày viết lách vào trường hợp nào, nhớ không?

Bác sĩ ‘tử thần’ giết nhiều người ở Brazil


BRAZIL (Reuters) –
Một bác sĩ ở Brazil bị truy tố tội giết 7 bệnh nhân để lấy chỗ trống trong phòng cấp cứu của bệnh viện và có thể đã giết khoảng 300 bệnh nhân khác.











Bác sĩ Virginia Helena Soares de Souza được dẫn giải từ một nơi tạm giam ở Curitiba, Parana, Brazil. (Hình: AP Photo/Henry Milleo, Gazeta do Povo, Agencia O Dia)


Bệnh viện này mang tên Evangelical Hospital ở thành phố Curitiba, nằm về phía nam Brazil.


Các công tố viên cho hay nữ bác sĩ Virginia Soares de Souza và toán cấp cứu của bà đã chích thuốc làm mềm các bắp thịt của bệnh nhân rồi sau đó giảm lượng oxygen cung cấp khiến họ bị nghạt thở mà chết.


Bác sĩ De Souza bị bắt hồi cuối tháng qua và bị truy tố tội gây nên cái chết của bảy bệnh nhân. Có ba bác sĩ, ba điều dưỡng và một chuyên viên phục hồi thể lực khác dưới quyền bác sĩ De Souza nay cũng bị truy tố tội sát nhân.


Các điều tra viên cho hay, sẽ có thêm nhiều bệnh nhân bị giết chết sau khi hoàn tất việc duyệt xét khoảng 1,700 hồ sơ.


Công tố viện tại tiểu bang Parana nói rằng các đoạn băng ghi âm nói chuyện bằng điện thoại của bác sĩ De Souza cho thấy bà muốn làm trống giường bệnh để lấy chỗ cho các bệnh nhân khác.


“Tôi muốn dọn bớt khu bệnh cấp cứu, tôi thấy ngứa ngáy lắm” bà cho hay trong đoạn băng ghi âm phổ biến cho báo chí.


Nếu các công tố viên chứng minh được rằng bác sĩ De Souza giết 300 bệnh nhân thì đây sẽ là vụ giết người hàng lọat lớn nhất thế giới, hơn cả vụ bác sĩ ngừoi Anh, Harold Shipman, từng giết ít nhất 215 bệnh nhân. (V.Giang)



 

Khu Rừng Lau (Kỳ 115)


Tối hôm đó đã khuya lắm, Miên nằm trên giường còn nghe tiếng Hiển trằn trọc đằng góc phòng, rồi tiếng chàng thở dài, kế đó là tiếng Kha sực thức giấc hỏi:


– Anh chưa ngủ ạ, Hiển?


– Chưa – Hiển đáp.


Vừa lức trời đổ mưa, chỉ một phút sau tiếng mưa rơi dìu dịu rất đều trên mái ngói, Hiển phát biểu cảm tưởng:


– Nghe mưa rơi nhớ Việt Bắc ghe,. nếu chúng nó không phản bội kháng chiến, sau này đất nước hoàn toàn độc lập, những kỷ niệm đó với mình quý giá biết chừng nào.


– Cảnh vùng quốc gia ngộ nghĩnh đấy chứ?


– Kha hỏi lại.


Hiển ừ hử và tiếng Kha tiếp:


– Ðương ở thế giới ngoài kia con người giống như những đồng xu, nói theo kiểu Maxim Gorki, vào đến đây tôi có cảm tưởng mình vào một khu rừng già…


Miên mỉm cười trong bóng tối, nàng rất ưng và thông cảm với Kha ở hình ảnh “khu rừng già”, rồi nàng chợp ngủ.


Sớm hôm sau Miên thức dậy trước nhất ra giếng vục nước, rửa mặt đánh răng. Vợ chồng Ðản còn dậy sớm hơn vì hôm nay đã tới phiên Ðản tới quận làm việc. Quả như Miên tiên đoán, họ đã làm lành với nhau, và tuy họ chỉ thì thầm sợ kinh động giấc ngủ của người khác, nhưng dáng điệu họ thật là ríu rít; họ vừa bước xuống thềm thì gặp Miên từ giếng vào, đôi bên thân mật chào nhau và Uyển nói khẽ với Miên:


– Em tiễn nhà em ra xe.


– Vâng – Miên đáp – lát nữa chúng ta sẽ gặp nhau. Chúc anh Ðản đi làm việc vui vẻ, Thứ Sáu lại về với chị.


Miên toan nói thêm vài lời cám ơn và từ biệt Ðản vì lát nữa bọn nàng đã xuôi Hà Nội, nhưng nàng thấy rõ rằng lời nàng sẽ vô ích và nhạt nhẽo không để đâu cho hết đối với cặp uyên ương bịn rịn đó và nàng chỉ còn biết dừng lại ngắm họ ra cổng. Tuy sớm nay chẳng lấy gì làm lạnh, Uyển cũng khoác thêm chiếc áo len bên ngoài, chiếc áo len mầu nâu không hợp với nước da hơi xỉn của nàng, Uyển cố giữ vẻ khép nép để thu gọn hơn thân hình hơi sồ sề của nàng trong lần len. Người Uyển còn muốn chun lại hơn nữa khi nàng ngả đầu lên vai Ðản. Ðó cũng là cách “điệu” cho thêm phần quyến rũ – với trực giác của giới phụ nữ, Miên hiểu ngay thế. Nhưng nàng có hiểu đâu câu chuyện tình của hai người, nó thật lý thú, như chất hương của hoa nở, chất mật rừng man rợ vừa lên men, cứ thế mà tỏa ra, mà bốc lên, quyên lấy nhau, làm say lòng nhau.


Ðản được bổ tới làm thư ký cho quận lỵ đó thì Uyển cũng vừa được nghỉ hè, từ trường tỉnh về trông nom giúp mẹ cửa hàng xén ngay sát nơi Ðản trọ. Ðây là lần đầu tiên Ðản xa nhà, và cũng như hầu hết các chàng trai khác trong cùng trường hợp, anh cảm thấy tâm hồn vừa bâng khuâng vì tới chốn lạ, vừa ngây ngất vì hương vị tự do. Giá như Ðản gặp Uyển ở ngay tỉnh lỵ Vĩnh Yên thì Uyển cũng đến bị lẫn ngay trong đám hương sắc trung bình của những cô gái tỉnh, nhưng Ðản vốn thích ngâm thơ và thường cũng biết mình thuộc nòi đa tình. Các bạn công chức trẻ cùng trọ đều suy tôn Ðản là thi sĩ. Uyển từ tỉnh về bất ngờ, nàng về quận lỵ sau Ðản chừng ba hay bốn hôm là cùng vào một buổi chiều tà, giờ gà lên chuồng. Lúc đó Ðản vừa bỏ kính trắng, từ căn gác trọ, đôi mắt hấp háy của chàng chợt nhìn xuống miếng sân vuông vắn bên nhà Uyển, khoảng giữa nhà trên và bếp, chàng bất chợt thấy bóng một thiếu nữ – bóng Uyển – đang vơ vội mấy chiếc quần áo trên giây. Khi chàng mang kính lên thì nàng đã vào nhà. Lòng bồi hồi chàng buột miệng ngâm bài “Cảm thu tiễn thu” của Tản Ðà. Một anh bạn trẻ thấy thế bèn tưới dầu thêm vào lửa:


– Nàng học đệ tứ trường tỉnh đấy, chiều nay mình vừa gặp, xinh lắm.


Sự thực anh bạn đó có gặp ghiếc gì đâu. Sớm hôm sau vào giờ đi làm, qua cửa hàng, Ðản có đưa mắt nhìn vào thấy nàng cũng vừa từ quầy nhìn ra, dường như nàng đã hiểu chính chàng là người ngâm thơ chiều hôm qua. Thật ra chàng có thấy nước da nàng hơi xỉn và thân hình nàng hơi sồ sề, nhưng người con gái nào đến tuổi dậy thì mà chẳng tỏa ra một cái gì mê hoặc và thiết tha? Buổi trưa tan sở về, chàng tạt vào cửa hàng nàng mua một hộp Gibb đánh răng, các bạn trẻ đứng ngoài kẻ thì dặng hắng, kẻ thì khúc khích cười làm nàng cứ phải cúi gầm mặt, hai tay luống cuống mãi mới gói xong cho chàng hộp Gibb. Ôi, tiếng dặng hắng đó, tiếng cười khúc khích đó đã là những dây dợ vô hình nhưng vô cùng kiên cố buộc trói lấy chàng và nàng ngay từ buổi sơ ngộ. Trong buổi sơ ngộ này, chàng đặc biệt chú ý đến mái tóc nàng cố ý chải xõa xuống che một chút đuôi mắt lim dim bên trái.

Cầu đường lún, sụt vì thiết kế sai, thi công ẩu


SÀI GÒN (NV).-
Lần đầu tiên, tại một hội nghị, đại diện chính quyền Sài Gòn nhìn nhận nguyên nhân “chủ quan” gây nên tình trạng lún, sụt, hư hại nặng nề ở nhiều công trình xây dựng cầu, đường thuộc địa phận mình.
 










Đại lộ Đông Tây tốn ngàn tỉ bị lún nặng sau ba lần sửa chữa. (Hình: VNExpress)


Ông Ngô Quang Tám, trưởng phòng xây dựng thuộc Sở Giao thông – vận tải Sài Gòn, tham dự hội nghị “Quản lý chất lượng công trình giao thông” do Sở ông tổ chức sáng 29 tháng 3, thú nhận rằng sự thiếu sót trong giai đoạn từ thiết kế đến thi công khiến hàng loạt công trình xây dựng không đạt phẩm chất.
 
Ông này cũng nói rằng, mặc dù hầu hết các dự án công trình xây dựng đều đã được tăng thêm 15% so với vốn dự tính ban đầu, nhưng hầu như vừa làm xong thì lại bị hư nặng. Cũng theo ông Tám, tình trạng này đã xảy ra và kéo dài nhiều năm nay. Ông nói: “Việc khảo sát và lập hồ sơ thiết kế không hợp tiêu chuẩn định mức; sai sót nhiều, không được cập nhật quy hoạch nên phải sửa đổi liên tiếp; không giám sát thường xuyên…”
 
Báo mạng VNExpress dẫn lời ông Bùi Xuân Cường, phó Giám đốc Sở Giao thông – vận tải còn lên án phần lớn chuyên viên “không đi thực tế để thẩm định dự án theo nhiệm vụ đã được giao và không biết tốt xấu ra sao mà vẫn trình cho cấp trên ký duyệt.”


Tuy nhiên, ông này – với tư cách là cấp trên của những người phạm lỗi nói trên, lại đổ thừa cho “lương tâm” của những người đó. Ông Cường tuyên bố: “Nếu họ cố tình làm sai thì không thể tránh khỏi công trình kém phẩm chất.”
 
Báo mạng VNExpress còn cho biết, một loạt công trình cầu đường được xây dựng tại địa phận Sài Gòn bị hư ngay sau ngày khánh thành một thời gian ngắn. Trong đó, có hai công trình lớn là đường cao tốc Sài Gòn – Trung Lương và cầu vượt Thủ Đức, được coi là chiếc cầu vượt bằng thép đầu tiên của Sài Gòn. Hai công trình này hiện đang bị lún, sụt, buộc chính quyền Sài Gòn phải vốc ngân quỹ ra chi để sửa chữa.
 
Riêng đại lộ Đông Tây, công trình xây dựng dài 6.5 cây số nối liền hầm Thủ Thiêm và cầu vượt Cát Lái đã ngốn hàng ngàn tỉ đồng đang tiếp tục bị lún nặng nề sau ba lần sửa chữa. (PL)
 


 

Quảng Trường Ðỏ, Moscow

 


Trần Nguyên Thắng/ATNT Tours & Travel



Ở các thành phố lớn Âu Châu, nhất là tại các thủ đô, kiến trúc quảng trường là một tiêu chuẩn bắt buộc phải có. London có Trafagar Square, New York có Time Square, Paric có Place of Concord nối dài đến Arc de Triomphe, Berlin có Brandenburg Gate, Madrid có Plaza Mayor, Washington D.C có hành lang chính trị National Mall và Moscow có Red Square mà người Việt Nam biết đến qua cái tên Quảng trường Ðỏ.










Bảo tàng lịch sử Russia và Kremkin Tower tại Red Square. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Quảng trường Ðỏ là một khu vực rộng lớn nối liền các kiến trúc văn hóa từ các thế kỷ trước lại với nhau và được xem như là tâm điểm “cây số 0” của thành phố Moscow. Từ đây người ta vẽ ra độ lớn của thành phố, từ Ðông qua Tây dài có đến 40km và chiều dài từ Bắc xuống Nam 52km. Chung quanh quảng trường là những thắng cảnh văn hóa, chính trị và thương mại đang được thành phố Moscow ra sức trùng tu sửa sang nhằm tạo sức hấp dẫn du khách từ mọi nơi trên thế giới.

Qua những bức họa tranh còn được giữ lại trong viện bảo tàng thành phố, người ta cho rằng Quảng trường Ðỏ được hình thành vào khoảng cuối thế kỷ 15 và đã phải trải qua biết bao thăng trầm theo năm tháng. Quảng trường này đã đổi tên đổi họ nhiều lần theo thời gian, khi có tên là Quảng trường Thương Mại nói theo nghĩa bóng bẩy, còn bình dân hơn thì gọi là “Chợ Lớn”; khi có tên là “Chợ Cháy” vì chợ được sửa sang lại sau khi đã cháy rụi, có khi có tên là Quảng trường Thánh Ba Ngôi và sau cùng đến thế kỷ 17 thì quảng trường đổi tên là Quảng trường Krasnaya (Ðỏ) cho đến ngày nay. Chữ Ðỏ ở đây không có nghĩa hoàn toàn là màu đỏ, mà trong ngôn ngữ của nước Nga “krasnaya” còn có nghĩa là “Ðẹp”. Vì thế Red Square còn có nghĩa là Quảng trường Ðẹp chứ không phải tên “Red Square, quảng trường Ðỏ” có từ thời Cộng sản. Trong lịch sử cận đại dưới thời Xô Viết, Quảng trường Ðỏ là nơi hằng năm diễn ra các buổi diễn binh vĩ đại vào các ngày lễ Cách Mạng Tháng Mười, lễ Lao Ðộng 01 Tháng Năm.









Ðại giáo đường St. Basil về đêm tại Red Square. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Thông thường du khách có thể đi vào Quảng trường Ðỏ bằng hai lối khác nhau. Bạn có thể đi vào từ cổng trước, phía viện bảo tàng lịch sử. Ðây là hướng Bắc và cũng là lối chính đi vào Red Square của các đoàn thể tham dự duyệt binh vào các ngày lễ lớn của Liên Bang Xô Viết xưa kia. Viện bảo tàng lịch sử này mang dáng dấp kiến trúc cổ thế kỷ 17-18 của Nga với tường màu đỏ thẫm và nóc nhà màu trắng làm nổi bật nét kiến trúc khác hẳn ngôi nhà thờ St. Basil, tháp tường thành điện Kremlin và building GUM Shop.

Du khách cũng có thể đi vào từ phía sau lưng của ngôi Ðại giáo đường St. Basil. Ðây là ngôi nhà thờ nằm về hướng Nam quảng trường, được thiết kế có 9 mái vòm màu sắc khác nhau và có hình dáng như những “giọt nước mắt đang rơi” là một công trình kiến trúc văn hóa nổi tiếng từ thế kỷ 16. Ðây là ngôi nhà thờ được người dân Moskva (tên Russia của thành phố Moscow) xây dựng vào những năm 1555-1561 để cám ơn Thượng đế đã giúp họ đánh đuổi được kẻ thù ra khỏi đất nước của họ. Ngày nay St. Basil’s Cathedral trở thành biểu tượng của thành phố Moscow nói riêng và cho cả đất nước Russia nói chung.










Ðại giáo đường St. Basil ban ngày. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Phía Tây quảng trường là bức tường màu đỏ gạch của điện Kremlin, bức tường tượng trưng cho uy lực phân chia khu vực chính trị và nơi thị dân tụ họp. Nhưng ngay khoảng giữa và sát với tường thành là lăng Lenin ngự trị. Ngôi lăng mộ này màu đỏ thẫm, thiết kế theo hình kim tự tháp 3 tầng hình vuông. Thoạt nhìn, ít ai nhận ra được đó là lăng mộ vì màu của lăng cũng gần như tiệp với màu của bức tường Kremlin. Ngoài ra phía sau lăng, sát bờ tường thành Kremlin là những ngôi mộ của các tổng bí thư đảng Cộng sản Liên Bang Xô Viết đều được chôn cất ở đây. Ngày nay các nhân vật này và chủ nghĩa cộng sản đã trở thành một quá khứ trong lịch sử Russia. Dưới thời Liên Bang Xô Viết, người ta đã cho trình diễn màn “Lính đổi gác” tại lăng Lenin xem như một vinh dự cho nhân vật này, nhưng mục đích chính có lẽ là một sự tuyên truyền về chủ nghĩa và chính trị và cũng tạo ra một điểm thu hút khách du lịch. Nhưng từ sau 1993 thì chương trình “Lính đổi gác” cho ông Lenin cũng sụp đổ như những bức tượng ông sụp đổ theo sự giải thể của Liên Bang Xô Viết. Xác ướp ông Lenin vẫn còn trong đó nhưng hình như không biết còn mấy ai quan tâm đến ông nữa hay không? Nhưng chắn chắn một điều ở khu Quảng trường Ðỏ này đã có những Lenin và Stalin giả mạo trông cũng giống lắm, đứng đợi mời mọc du khách chụp hình kỷ niệm với giá vài dollars. Nhưng bạn nhớ trả giá trước khi chụp ảnh, kẻo không bị hớ!










Lăng Lenin và Kremlin về đêm. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Sau bức tường thành màu đỏ là khu vực Ðiện Kremlin, đây là nơi làm việc của tổng thống Liên Bang Nga. Ðiện Kremlin không những chỉ là trung tâm của thành phố Moskva mà còn là biểu tượng và trung tâm quyền lực chính trị văn hóa kinh tế của Liên Bang Nga. Mặt chính của điện Kremlin nhìn ra Quảng trường Ðỏ và một phần tường nằm dọc theo sông Moskva với những tháp canh kiến trúc rất đẹp.










Màn thao diễn trước sân nhà thờ trong khu vực điện Kremlin. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Ðối diện vối điện Kremlin, phía Tây Bắc quảng trường Ðỏ là khu Shopping GUM rộng lớn đang được chuyển thành một shopping Mall sang trọng và đắt đỏ nhất ở Moskva. Có vào đây người ta mới nhận thấy được chủ nghĩa kinh tế cộng sản đã bị chết hẳn ngay trong lòng đất nước đã khai sinh ra nó. Tội nghiệp Marx, tội nghiệp Lenin, tội nghiệp Mao, tội nghiệp Castro, tội nghiệp cho các bộ óc cộng sản chủ nghĩa của quê hương Việt Nam. Liên Bang Nga đã và đang vất bỏ mọi thứ cũ kỹ để tăng tốc độ đuổi theo kinh tế thị trường buôn bán và trao đổi vũ khí và năng lượng.










Shopping GUM Mall về đêm. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Ngày xưa dưới thời Liên Bang Xô Viết, shopping GUM (từ thời Nga Sa hoàng) đã bị trưng dụng để làm nơi hội họp của các ông viên chức cộng sản cao cấp Xô Viết. Ngày nay, bạn không cần phải sang Paris để mua các món hàng như Louis Vutton hay Channel nữa, bạn cũng không cần phải sang New York để tìm kiếm Coach, Gucci hay bất cứ hàng hiệu nào của Hoa Kỳ. Còn bạn muốn tìm bất cứ loại đồng hồ Thụy Sĩ, các gian hàng điện tử nổi tiếng, bạn cũng đều có thể tìm thấy trong shopping Mall GUM. Các cửa hàng fast food cũng khuôn rập theo các nước Tây Âu và Mỹ. Từ cái thời 1990 các cửa hàng quốc doanh không có gì để bán để mua so với hàng hóa thực phẩm mua bán như bây giờ thì đương nhiên chủ nghĩa cộng sản đi vào phế thải.

Gần đó những khách sạn 5 sao đã được xây cất, thay thế những khách sạn nghèo nàn kiến trúc theo phong thái Stalin của những thập niên 1950-60. Moskva đã vươn mình lên qua các kiến trúc mới hiện đại.










Bên trong Shopping GUM nhìn từ tầng 3. (Hình: ATNT Tours & Travel)



Quảng trường Ðỏ không phải chỉ đẹp về ban ngày mà du khách còn phải trở lại đây vào ban đêm! Có như thế người ta mới nhìn thấy thực sự cái rực rỡ của quảng trường này. Ánh đèn và màu sắc của ngôi đại giáo đường St. Basil, tháp Ðồng hồ tiêu chuẩn Spasskaya, cổng tháp Phục Sinh, viện bảo tàng lịch sử, shopping mall GUM. Màu sắc ánh đèn trộn lẫn vào nhau, biến không gian quảng trường Ðỏ thành một không gian văn hóa Russia hoàn toàn mà người du khách có thể cảm nhận được. Ở đây người ta mới thực sự thấy quảng trường Ðỏ rất Ðẹp!










Ðổi gác trước mộ chiến sĩ vô danh tại Alexander Garden. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Red Square đẹp với tất cả mọi mùa trong năm. Mỗi mùa đẹp một vẻ cho dù mùa Ðông buốt giá nhưng nó vẫn có nét đẹp riêng biệt của nó. Tháng Sáu, Bảy, Tám thường thì thời tiết trong xanh mây trắng, bớt đi được những cơn mưa và gió lạnh bất chợt để du khách thưởng ngoạn không gian dễ chịu của các thắng cảnh Quảng trường Ðỏ, điện Cẩm Linh, ngôi đại giáo đường St. Basil, GUM Shoping Mall, Alexander Garden với nơi kỷ niệm Chiến sĩ Vô danh của họ. Ðến Moskva mà không thưởng ngoạn quảng trường Ðỏ thì quả thật chưa biết gì về Moskva.







ATNT Tours & Travel tổ chức và hướng dẫn:

=> Xin quí khách gọi cho văn phòng ANTN Tours để biết thêm các lịch trình và chi tiết về các chuyến tour năm 2013.


=> Escorted Tour 2013: Tour Văn Hóa – Lịch Sử Cuba
Havana – Vinales Valley – Varadero Beach – Trinidad – Cienfugos – Sora

Tour: May 08 – May 15, 2013


=> Escorted Tour Nam Phi (South Affrica): Captown – Johanesburg – Safari &Victoria Falls. Du ngoạn SAFARI hoang dã của Phi Châu.

Tour Safari Phi Châu 2013: Tour #1: Jun. 06 – Jun. 19, 2013

Tour #2: Sep. 11 – Sep. 24, 2013

Tour #3: Dec. 06 – Dec. 19, 2013


=> Các tour Âu Châu khởi hành từ tháng 5, tháng 6, tháng 7, tháng 8, tháng 9, tháng 10: discount $60.00/người nếu ghi danh trước ngày khởi hành 4 tháng.


=> Escorted Tour: Pháp – Tây Ban Nha (Spain) – Bồ Ðào Nha (Portugal)
Paris – Lourdes – Barcelona – Madrid -Toledo-Avila El Escorial-Evora-Fatima-Lisbon

Tour: Sept. 10 – Sept. 23, 2013


=> Escorted Tour: Ý – Pháp – Tây Ban Nha (Spain) – Bồ Ðào Nha (Portugal)
Rome – Vatican – Paris – Lourdes – Barcelona – Madrid – Toledo – Avila El Escorial – Evora – Fatima – Lisbon

Tour #1: Sept. 08 – Sept. 23, 2013


=> Escorted Tour: Western Europe Anh – Pháp – Monaco – Thụy Sĩ – Ý
London – Paris – Zurich – Lucerne – Nice – Monaco – Pisa – Venic e- Florence – Rome – Vatican

Tour #1: May 26 – June 09, 2013

Tour #2: July 06 – July 20, 2013

Tour #3: Aug. 12 – Aug. 24, 2012

 
=> Escorted Tour: Russisa – Finland – Sweden – Norway – Denmark
Moscow – St. Petersburg – Helsinki – Stockholm – Oslo – Copenhagen

Tour #1: June 23 – July 05, 2013 * white night

Tour #2: Aug. 16 – Aug. 28, 2013


=> Escorted Tour: Highlight of Eastern Europe: Ukraine – Balan – Hungary – Áo – Slovenia – Croatia – Tiệp.
Kiev – Warsaw – Krakow – Salt Mine Wieliczka – Budapest – Zagreb – Ljubljana – Postojna – Vienna – Prague

Tour #1: June 02 – June 16, 2013

Tour #2: Aug. 29 – Sep. 12, 2013


=> Escorted Tour: Ðông Âu Luxury Balan – Hungary – Tiệp – Áo – Slovenia – Croatia – Ðức.
Warsaw – Krakow – Salt Mine Wieliczka – Budapest – Zagreb – Ljubljana – Postojna – Vienna – Prague – Dresden – Berlin

Tour #1: July 29 – Aug. 12, 2013

Tour #2: Oct. 19 – Nov. 03, 2013


=> Tour Việt Nam: tổ chức mỗi tháng cho gia đình hoặc group.

=> Tổ chức “Private Tour” đi khắp mọi nơi trên thế giới.

=> Nhận làm VISA nhập cảnh Miến Ðiện, Ấn Ðộ, Việt Nam, Russia, Brazil, Úc.

=> Renew passport Mỹ khẩn cấp và passport Việt Nam.

ATNT Tours & Travel chuyên nghiệp về bán vé máy bay & tổ chức và hướng dẫn tours.

Xin liên lạc ATNT Tours & Travel

9106 Edinger Ave., Fountain Valley, CA 92708.

Tel: (714) 841-2868 / (888) 811-8988

Website:
www.atnttravel.comhay www.atnttour.com



Thống Đốc Brown thành lập Hội Đồng Quân Sự

 

SAN DIEGO (AP)Thống Đốc Jerry Brown hôm Thứ Năm vừa thành lập một hội đồng quân sự, gồm các cựu tướng và đô đốc, nhằm đẩy mạnh ngành kỹ nghệ quốc phòng lẫn các cơ sở quân sự của California.

Thống Đốc Jerry Brown loan báo việc thành lập hội đồng quân sự hôm 28 Tháng Ba. (Hình: Max Whittaker/Getty Images)

Quyết định này được đưa ra vào lúc tiểu bang đang bị cắt giảm ngân sách liên bang ảnh hưởng.

Hội đồng “Governor’s Military Council” gồm 18 thành viên, do cựu Dân Biểu Ellen Tauscher, hiện là phụ tá bộ trưởng hành chánh tiểu bang, dẫn dắt. Hội đồng gồm các cựu chỉ huy quân đội cao cấp từ nhiều binh chủng khác nhau, ngoài ra còn có các luật gia tiểu bang và nhà lãnh đạo doanh nghiệp.

California là nơi có đến 29 cơ sở quân sự của liên bang và Ngũ Giác Đài mướn 236,000 người làm việc, trực tiếp từ tiểu bang.

Thống Đốc Brown nói hội đồng sẽ làm việc để bảo vệ những gì đang hiện hữu, đồng thời để san bằng những thay đổi trong chiến lược quân sự của chính phủ Obama, nhằm bảo đảm vị trí của California như là một lực lượng dẫn đạo của quân đội, cùng những ngành kinh doanh liên hệ.

Hội đồng sẽ nhóm họp mỗi năm một lần để phác thảo những đề nghị lên thống đốc và cơ quan Lập Pháp tiểu bang. (TP)

Ngân hàng nhà nước bị tố đẩy giá vàng lên


SÀI GÒN (NV).-
Mở phiên đấu thầu để tung bán 26,000 lượng vàng lá, – lần đầu tiên tại Việt Nam, sáng ngày 29 tháng 3, để gọi là “bình ổn thị trường vàng,” Ngân hàng nhà nước CSVN bị tố là thủ phạm đẩy giá vàng lên cao hơn giá thị trường.











Mười lăm công ty bỏ phiếu trắng, trong tổng số 17 công ty tham dự tại phiên đấu thầu. (Hình: báo Tuổi Trẻ)


Báo Tuổi Trẻ cho biết, chỉ có hai trong số 21 đơn vị ghi danh tham dự phiên đấu thầu đã mua 2,000 lượng vàng lá đúng giá “sàn” 43,810,000 đồng, tương đương 2,190 đô/lượng. Tại phiên đấu thầu, 17 đơn vị có mặt, trong đó tới 15 đơn vị bỏ phiếu trắng. Cuối cùng, Ngân hàng Á Châu và Công ty vàng Phú Quý trúng thầu sát giá sàn, mỗi đơn vị trúng thầu 1,000 lượng.



Tính ra số vàng bị “ế” trong phiên đấu thầu lên tới 24,000 lượng vì phần lớn các công ty kinh doanh vàng đều lo lỗ nặng nếu mua vàng vào lúc này.



Trong khi đó theo một số chuyên viên kinh tế, giá “sàn” mà Ngân hàng nhà nước đưa ra tại phiên đấu thầu nói trên, cao hơn giá thế giới đến 3 triệu đồng, tương đương 150 đô và cao hơn giá thị trường Việt Nam 100,000 đồng, tương đương 5 đô/lượng. Theo ông này, Ngân hàng nhà nước là thủ phạm đẩy giá vàng lên, qua việc đưa giá sàn cao trong phiên đấu giá.



Báo Tuổi Trẻ dẫn lời ông Vũ Đình Ánh, chuyên viên kinh tế cho rằng, qua phiên đấu giá nói trên, Ngân hàng nhà nước không hề thực hiện mục đích kéo giá vàng xuống bằng giá vàng thế giới hiện nay, như đã từng hô hào. Báo Tuổi Trẻ cũng nói rằng phần lớn công ty kinh doanh vàng tham dự phiên đấu thầu cũng hụt hẫng, vì không ngờ giá “sàn” của Ngân hàng nhà nước cộng sản Việt Nam đưa ra cao quá, nhiều hơn 150 đô/lượng so với giá thị trường thế giới.



Tổng giám đốc một công ty kinh doanh vàng tại Sài Gòn nói với báo Tuổi Trẻ rằng thông qua phiên đấu thầu nói trên, Ngân hàng nhà nước chẳng những “không can thiệp mà còn tạo sóng cho thị trường vàng.” (PL)







Thái Lan định tống xuất một thủ lãnh kháng chiến Hmong về Lào


BANGKOK (AP)
Các nhà hoạt động bênh vực nhân quyền đang quan tâm về việc Thái Lan có thể trục xuất một cựu lãnh tụ kháng chiến Hmong trở về Lào.










Bức hình do phóng viên Philip Blenkinsop chụp thủ lãnh kháng chiến Hmong, ông Moua Toua Ter, tại mật khu 10 năm trước. (Hình: AP/Philip Blenkinsop)


Ông Moua Toua Ter trong thời chiến tranh Việt Nam là dân quân biệt kích trong đạo quân bí mật người Hmong được CIA trợ giúp để chiến đấu chống Cộng Sản Việt Nam và Lào.

Từ năm 1975 Moua cầm đầu nhóm đồng đội còn lại, tiếp tục hoạt động trong vùng rừng núi xa xôi hẻo lánh ở Thượng Lào. Mãi gần 30 năm sau, năm 2003, phóng viên Philip Blenkinsop mới vào tới mật khu gặp được ông cùng một số dân chúng đói khổ thiếu thốn lương thực và những quân kháng chiến chỉ có võ trang kém cỏi.

Năm 2005 Moua thương thuyết  với phía chính quyền cho 173 phụ nữ, trẻ em và người già trở về,  rồi trốn qua miền Bắc Thái Lan, Ở đây Moua bị truy tố tội ám sát một phụ nữ Lào và lãnh án tù. Khi mãn hạn tù, Moua bị nhà cầm quyền Thái Lan coi là nhập cảnh trái phép và  đưa vào trại giam giữ di dân bất hợp pháp ở Bangkok để chờ tống xuất về Lào.

Phóng viên Blenkinsop trên Facebook hôm Thứ Ba đưa ra lời kêu gọi trợ giúp cho Moua Toua Ter. Phó giám đốc Á Châu vụ của Human Rights Watch, ông Phil Robertson, nói: “Chính phủ Thái Lan phải nhìn nhận rằng nếu đưa Moua trở về Lào, ông ta sẽ bị khủng bố ngược đãi, và nên dành cho ông quyền tạm dung để đi tới Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc”.

Một giới chức bộ ngoại giao Hoa Kỳ, yêu cầu không nêu danh tánh, cho biết “Hoa Kỳ đã nhấn mạnh với chính phủ Thái Lan rằng nên để cho những đương sự dễ bị nguy hiểm được tiếp cận với UNHCR để cơ quan này quyết định về yêu cầu tị nạn của họ”. (HC)


 

Sẽ có 8 luật sư biện hộ cho anh em ông Đoàn Văn Vươn


HẢI PHÒNG (NV).- Phiên tòa xử 6 thành viên của gia đình ông Đoàn Văn Vươn, trong một vụ án gây chấn động dư luận Việt Nam hơn một năm nay, dự tính sẽ diễn ra vào đầu tháng 4.


Như vậy là khoảng vài ngày nữa, có thể hai anh em ruột: ông Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý cùng 4 người nữa sẽ bị đưa ra xử về tội “Giết người, chống người thi hành công vụ.”








Bà Hiền, trái, làm thủ tục mời thêm luật sư biện hộ. (Hình: báo Người Lao Động)
 
Ở ngoài nhà giam, thay chồng chống đỡ gia đình, nuôi nấng con thơ, hai bà vợ của hai anh em nhà họ Đoàn tiếp tục tìm thuê luật sư biện hộ.


Theo báo Người Lao Động, đã có 8 luật sư được thuê để bào chữa cho 6 thành viên gia đình ông Vươn tại phiên tòa.
 
Vụ án gây chấn động dư luận chưa từng có, xảy ra ngày 5 tháng Giêng, 2012 vì lần đầu tiên, một gia đình nông dân mạnh mẽ vùng lên kháng cự trước sự đàn áp của bạo quyền.
 
Gia đình ông Đoàn Văn Vươn từ năm 1993 đã được chính quyền địa phương giao 20 ha đất ở xã Vinh Quang, thuộc huyện Tiên Lãng để làm đê lấn biển, mở đầm nuôi tôm… trong thời hạn 14 năm. Hai năm sau, ông Vươn xây một con đê làm bờ bao, mở đất rộng gấp đôi để trồng hàng ngàn cây sú, cây vẹt, và đầm nuôi tôm, nuôi cá. Năm 1997, ông Vươn xin chính quyền giao thêm gần 20 ha mà ông đã lấn biển, mở rộng đất đai để nuôi tôm, cá.
 
Mười sáu năm sau, năm 2009, chính quyền huyện Tiên Lãng ra lệnh thu hồi toàn bộ 40.3 ha của ông Đoàn Văn Vươn. Ông này không đồng ý, kiện chính quyền huyện ra tòa.


Sau nhiều lần xử, kháng cáo, tranh chấp, ngày 5 tháng Giêng, 2012, chính quyền huyện Tiên Lãng đưa hơn 100 bộ đội, công an bao vây, ép buộc gia đình ông Vươn phải giao nộp đất. Anh em nhà họ Đoàn đã dùng mìn tự chế và súng hoa cải kháng cự, làm 6 công an, bộ đội bị thương.
 
Sau khi khởi tố vụ án, chính quyền huyện Tiên Lãng bắt giữ 6 người gồm ông Đoàn Văn Vươn, sinh năm 1963; Đoàn Văn Quý, sinh năm 1966; Đoàn Văn Sinh, sinh năm 1957; và Đoàn Văn Vệ, sinh năm 1974 cùng với hai người khác nữa. Liền sau đó, ngôi nhà hai tầng của anh em ông Vươn bị phá sập mà chính quyền giải thích là người dân nổi giận phá hủy.
 
Tuy nhiên, sự phản ứng kịch liệt của dư luận ở Việt Nam khiến chính quyền Hải Phòng chùn bước. Thủ tướng cộng sản Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng đã phải nhúng tay can thiệp, yêu cầu chính quyền địa phương để gia đình ông Vươn tiếp tục sử dụng đất đã giao. Mặt khác, một loạt cán bộ bị lột chức, như Chủ tịch và bí thư xã Vinh Quang, Chủ tịch và phó Chủ tịch chính quyền huyện Tiên Lãng.
 
Nhiều nguồn tin khá tin cậy nói rằng phiên tòa xử anh em nhà họ Đoàn sẽ diễn ra tại Tiên Lãng, Hải Phòng trong ba ngày, từ 2 đến 4 tháng 4, 2013.


Tin tức còn nói rằng người nhà của ông Đoàn Văn Vươn tiếp tục gửi thư kêu cứu và đòi được xét xử công bằng. Theo họ, các tội danh “Giết người và chống người thi hành công vụ” dành cho anh em ông Vươn là quá nặng và bất công.
 
Hôm 26 tháng 3, 2013, bà Nguyễn Thị Thương, vợ của ông Đoàn Văn Vươn, và bà Phạm Thị Hiền, vợ của ông Đoàn Văn Quý đã gửi thư đến Hội đồng Giám mục Việt Nam xin cử người đến giám sát phiên tòa và trợ giúp việc mang lại công lý cho gia đình.
 
Theo cáo trạng, hai bà Nguyễn Thị Thương và Phạm Thị Hiền cũng bị truy tố về tội “Chống người thi hành công vụ” nhưng được tại ngoại tạm thời. Theo luật Hình Sự Việt Nam, nghi can có thể lãnh mức án từ 12 năm tù giam đến tử hình nếu bị buộc tội giết người.
 
Theo báo Người Lao Động, sáng ngày 29 tháng 3, bà Phạm Thị Hiền cho hay đã nhận được sự ủy quyền của chồng để mời thêm luật sư bào chữa.


Cũng theo Người Lao Động, ngày 8 tháng 4 sẽ có thêm một phiên tòa xử vụ “Hủy hoại tài sản công dân, thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng.”


Năm bị can trong vụ này đều là cán bộ huyện Tiên Lãng, gồm Chủ tịch huyện Lê Văn Hiền; phó Chủ tịch huyện Nguyễn Văn Khanh; trưởng phòng Tài nguyên – môi trường Phạm Xuân Hoa; Chủ tịch xã Vinh Quang – Lê Thanh Liêm và bí thư xã này, Phạm Đăng Hoan.


Báo Người Lao Động dẫn lời đại diện nhóm luật sư biện hộ cho biết vừa vào thăm anh em ông Vươn, nhận thấy sức khỏe và tinh thần của họ đều khá ổn định. (PL)

Đà Nẵng khánh thành hai chiếc cầu qua sông Hàn


 ĐÀ NẴNG (NV) –
Trong cùng ngày 29 tháng 3, chính quyền thành phố Đà Nẵng khai trương một loạt hai chiếc cầu bắc qua sông Hàn.










Cầu Rồng vừa được khánh thành. (Hình: Báo Thanh Niên)


Theo báo Thanh Niên, cầu Rồng có chiều dài 666m, chiều ngang rộng 6m, được xây dựng từ tháng 7 năm 2009 với tổng kinh phí lên tới 85 triệu đô. Chiếc cầu này nối liền quận Hải Châu và quận Sơn Trà, có hình con rồng vàng kiểu thời Lý “bay bổng, tạo điểm nhấn kiến trúc uy nghi.”


Phúc trình của Sở Giao thông – vận tải thành phố Đà Nẵng cho biết vòm thép tạo dáng rồng bay nặng tới 1,063 tấn. Riêng đầu rồng cũng đã nặng 45 tấn. Trong dịp khánh thành, theo chính quyền thành phố Đà Nẵng, rồng sẽ phun lửa, phun nước trong ba đêm cuối tháng 3, mỗi đêm khoảng 3 phút đồng hồ.


Tuy vậy, theo dư luận, rồng được xây dựng bằng thép lại có hình dạng không đúng với mô hình giới thiệu trước đây. Trong sơ đồ thiết kế trước đó, rồng có hình bay bổng, và đầu rồng ngẩng cao, khác hẳn với rồng được xây dựng có dáng vẻ nặng nề, như thể bị ai đè đầu cỡi cổ.


Chiếc cầu dây văng bắc qua sông Hàn được khánh thành đồng thời với cầu Rồng mang tên Trần Thị Lý dài 732m, rộng 34.5m, có sáu làn xe. Chi phí xây dựng cầu này tốn tới 90 triệu đô la.










Cầu Rồng theo thiết kế. (Hình: Internet)


Người ta cũng chưa quên, khoảng tháng 4 năm rồi, một nhóm 4 công nhân của đơn vị xây dựng cầu Rồng bị bắt về tội trộm 338 kg sắt bán ra ngoài. Liệu có bao nhiêu vụ trộm trót lọt và liệu phẩm chất chiếc cầu có đáng tin cậy theo thời gian hay không. (PL)
 

Nghĩa cử thiêng liêng của tình đồng đội


Vũ Ánh


Tôi dùng cái đề tựa cho bài viết vì trên thế giới ảo hiện nay xuất hiện khá nhiều ý kiến liên quan đến việc trùng tu Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa mà người chủ xướng là cựu Thiếu Tá Nguyễn Ðạc Thành, chủ tịch một tổ chức bất vụ lợi – Vietnamese American Foundation, gọi tắt là VAF.

Nội dung cuộc phỏng vấn ông Thành ngay trên nhật báo Người Việt với phần audio đã có những điểm khá rõ ràng về dự án, trong đó cựu Thiếu Tá Nguyễn Ðạc Thành khẳng định một điều mà tôi cho là rất quan trọng để từ đó nhìn vào vấn đề này: đây là dự án mang tính nhân đạo như dự án tìm hài cốt người Mỹ mất tích trong chiến tranh. Thế nhưng vẫn có khá nhiều ý kiến liên hệ vấn đề nhân đạo này qua lăng kính chính trị xuất nguồn từ việc miền Nam Việt rơi vào tay Cộng sản từ ngày 30 tháng Tư 1975. Một trong những ý kiến trên mạng về dự án trùng tu khu Nghĩa trang Quân Ðội Biên Hòa hướng trọng tâm về việc đổi tên khu nghĩa trang, xin trích:

“Nghĩa trang Quân-đội VNCH tại Biên Hòa nay CSVN đã chính thức lấy tên là Nghĩa Trang Nhân Dân Dĩ An, có nghĩa đây là nghĩa trang thuộc về nhân dân (thành phố hay xã, huyện, làng Dĩ An). Vì thế khẩn xin ông chủ tịch hội Vietnamese American Foundation Nguyễn Ðạc Thành nên làm sáng tỏ thêm vấn đề, hòng tránh được mai sau khi người Việt Nam tỵ nạn cộng sản góp công của trùng tu nghĩa trang xong, CSVN đem cả tụi VC vào đó chôn làm mất đi ý nghĩa và công sức đóng góp của những người yêu chuộng tự do muốn đóng góp một chút gì để bù đắp lại phần nào cho những anh linh quí chiến sĩ VNCH đã hy sinh cho chúng ta sống còn. Ðây chỉ là ý kiến đóng góp trong tinh thần xây dựng. Mong quý vị thông cảm.”

Và một ý kiến khác trong thế giới ảo, xin trích:

“Tôi rất đồng ý như vậy, và tôi cũng đã nêu hỏi: Ai, tài liệu nào xác nhận ngôi mộ tập thể 200 người là chiến sĩ QLVNCH? Nếu khai quật lên mà lính VC thì sao? Tại NTQÐBH, bây giờ không còn (VC đã đập bỏ rồi) để chữ Nghĩa Trang Nhân Dân Dĩ An, làm sao VC chấp nhận để bảng NTQÐBH. Mơ hồ quá. Còn VC ngồi đó, chúng ta chỉ có việc làm duy nhất: Phối hợp, yểm trợ đồng bào trong nước đứng lên giải thể chế độ CS, còn các việc khác chỉ sẽ mắc mưu CSVN mà thôi.”

Ông Nguyễn Ðạc Thành trả lời những ý kiến trên một cách tổng quát qua một trích đoạn trong đó ông trình kỹ thuật và thủ tục pháp lý mà chính quyền Việt Nam đòi hỏi khi VAF muốn di dời các hài cốt nói trên về Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa như sau:

“…Chúng tôi muốn dời hài cốt anh em vào trong nghĩa trang vì họ là đồng đội của chúng tôi… Và nghĩa trang vẫn là Nghĩa Trang Quân Ðội muôn đời trong lòng của chúng tôi. Mặc dù bảng tên nghĩa trang thay đổi. Về câu hỏi 1 và 2: việc cho phép là do chánh phủ Việt Nam và thực hiện việc bốc mộ do VAF. Ông Hiếu có liên quan gì để điều tra có hay không có giấy phép? VAF vì những) người đã hy sinh và thân nhân người quá cố mà hành xử trong Tình Ðồng Ðội. Câu 3: Trong lòng chúng tôi nghĩa trang vẫn là NTQDBH, cho dù bảng đã thay tên cũng như thành phố Sài Gòn đã (bị) đổi tên…”

Tôi tạm gác phần nội dung của những ý kiến xung đột nhau về vụ trùng tu Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa do hội cơ quan VAF chủ trương. Ðiều mà tôi muốn đề cập tới là một số những lập luận làm nền cho những ý kiến như trên, nhất là những lập luận này quá cũ lại được lập đi lập lại trong vài thập vào những ngày cuối Tháng Ba, tháng mà cách đây 38 năm là thời điểm khởi sự cho những biến cố nhanh chóng đưa miền Nam Việt Nam vào tay người Cộng sản. Mất miền Nam Việt Nam thì hàng chục triệu người miền Nam khổ, những người lính nào không chịu bỏ ngũ để theo chân đoàn người tháo chạy tán loạn ra ngoài Việt Nam thì bị đẩy vào những cánh cổng nhà tù Cộng sản, các thương phế binh VNCH bị kỳ thị và cả những tử sĩ cũng nằm không yên dưới các nấm mồ, trong rất nhiều năm dài gia đình họ bị cấm vào săn sóc mộ phần cho thân nhân trong Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa. Nhưng cho đến thời gian gần đây đã xuất hiện chiều hướng thay đổi như mọi người đã được thông tin. Ba mươi tám (38) năm qua, khi khu nghĩa trang còn là nơi hoang phế bị cấm đoán, nhiều người Việt Nam ở hải ngoại và nhất là ở Mỹ cũng đã từng được nghe thấy những khẩu hiệu “Còn Việt Cộng ngồi đó, chúng ta chỉ có một việc làm duy nhất: phối hợp, yểm trợ đồng bào trong nước đứng lên giải thể chế độ Cộng sản, còn các việc khác sẽ chỉ mắc mưu CSVN mà thôi.”

Hay thật, viết khẩu hiệu như vậy là không chê vào đâu được. Nhưng oái oăm thay, nó lại chỉ là khẩu hiệu, không đúng về mặt thực tế. Yểm trợ đồng bào trong nước đứng lên giải thể chế độ Cộng sản? Ðiều này ai cũng biết, biết từ lâu rồi nhưng làm như thế nào, làm ra sao, có mẫu mực nào không thì quả thật chưa ai trong chúng ta được nói cho biết một kế hoạch nhất quán. Ngược lại, những điều mà người ta được nghe, được nhìn thấy từ những người tự nhận là những nhà tranh đấu bán thời gian, toàn thời gian dùng chiêu bài giải thể chế độ Cộng sản để tạo áp lực chính trị đối với người nào đi ngược lại những việc làm thiếu thuyết phục của họ. Việc làm này tạo ra sự chia năm xẻ bẩy trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Cho đến bây, tôi vẫn cho rằng việc làm sao để có một cộng đồng người Việt duy nhất ở Little Saigon không thôi cũng đã khó, đã chưa làm được nói chi đến chuyện đoàn kết yểm trợ để người trong nước đứng lên lật đổ Cộng sản?

Nhưng cứ cho là thời cơ chưa đến đi, cứ trường kỳ mai phục chờ khi nào thời cơ đến thì yểm trợ cho đồng bào trong nước nổi dậy. Ðiều này cũng cần làm lắm chứ, tôi ủng hộ ý kiến này từ lâu rồi qua bài học Ba Lan. Tuy nhiên, có một vấn đề mà tôi nghĩ là những người hô hào những người trong nước đứng lên giải thể Cộng sản như tôi trích dẫn ở trên cần phải giải thích: tại sao các quí vị không ở lại trong nước để vận động và yểm trợ đồng bào trong nước nổi dậy cho dễ điều động mà lại phải cố gắng sang định cư ở Mỹ cho an toàn rồi mới lại đứng ra phối hợp yểm trợ đồng bào trong nước đứng lên giải thể chế độ Cộng sản? Phải chăng khi sang đến đất Mỹ này, không sợ bị Cộng sản bắt nữa thì mới có điều kiện để hô hào hay sao? Nếu đặt những quí vị vào hoàn cảnh những đồng bào trong nước đang sống dưới chế độ độc tài Công sản thì liệu quí có dễ tin những lời kêu gọi đại loại như thế của một chính trị gia nào đó ở hải ngoại không? Hãy nhìn vào cuộc tranh đấu đẫm máu của dân chúng ở Ai Cập, Lybia, Syria để thấy cái giá cho một cuộc cách mạng lật đổ chế độ độc tài như thế nào và để tự tìm ra câu trả lời riêng cho mình chứ không dễ dàng như những thúc giục của những người chỉ đứng bên này bờ Thái Bình Dương mà lên tiếng đâu!

Tôi nhớ lại thời hơn 3 thập niên trước đây, vợ con những người tù cải tạo như chúng tôi đã từng phải ngậm đắng nuốt cay, chạy vạy mới được cái giấy phép đi thăm nuôi chồng con thân nhân họ đang phải sống thân phận lưu đày. Mà tới được nhà thăm nuôi rồi trong nhiều trường hợp cũng phải nhún nhường trước bọn cán bộ trại giam để được gặp mặt thân nhân ruột thịt, gởi chút quà để với hy vọng mong manh là giúp chồng tìm lại những ký thịt của trọng lượng thân thể đã mất đi trong lao động khổ sai hay biệt giam. Họ làm như vậy vì thương chồng, thương con, thương cháu chứ không ai nhìn đó là chuyện hòa giải hay chính trị. Có nói đến chuyện chính trị thì cũng chỉ biết cầm tay nhau ra dấu những “hot news” để nuôi hy vọng vượt qua cái khổ một cách đàng hoàng, giữ được nhân cách, hoặc cùng lắm cũng chỉ nhắn nhủ nhau bằng một hàm ý đến đứt ruột: “Thôi em liệu cùng con ra khơi đi, anh không biết ngày nào về đâu.” Thân phận của những người vợ, người con, người mẹ tù cải tạo là như thế, tình cảm của họ chan hòa là như thế. Có ai mà nghĩ đến chuyện chờ ngày người quốc ngoại yểm trợ để chồng con họ đứng lên tự giải phóng mình?

Chuyện làm của VAF nếu nhìn thì cũng chỉ là hình thức đi thăm nuôi gia đình các đồng đội tử sĩ của chúng ta, vốn là những cử chỉ cần thiết để cho gia đình họ tìm lại hơi ấm của tình đồng đội, nghĩa cử huynh đệ chi binh. Không nên lo lắng thái quá về việc VAF dùng dự án chỉnh trang để hòa giải. Việt Nam hiện có bói cũng chưa ra một người lãnh đạo nào như vua Trần Nhân Tôn đâu, mà ngay đến cả hạng nhàng nhàng giống như Mikhail Gorbachev cũng còn chưa thấy tăm hơi đâu nữa là! Trong 38 năm qua, những người chủ mới của phần đất của VNCH trước đây biến khu NTQÐBH thành khu cấm, người hải ngoại đã hăng hái tấn công vào điểm hẹp hòi và thiếu nhân đạo của họ đối với cả người chết. Nay họ cho phép, một tổ chức người Việt hải ngoại về làm công việc trùng tu, chỉnh trang khu nghĩa trang quân đội cũ cho bớt hoang phế, di dời hài cốt của những tử sĩ nằm ngoài khu nghĩa trang này vào bên trong để có chút nhang đèn cho những đồng đội đã nằm xuống, có tội vạ gì mà chỉ trích người ta với những lời lẽ to lớn như thế chứ?

Còn vấn đề đổi tên Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa là chuyện đương nhiên. Họ còn đổi tên cả thủ đô cũ của miền Nam là Saigon. Họ là người thắng trận, làm chủ đất nước Việt Nam làm gì mà chẳng được. Nhưng điều quan trọng là người dân miền Nam không bao giờ quên tên Saigon, những gia đình và các cựu chiến binh VNCH có bao giờ mất được hình ảnh khu Nghĩa Trang của 16,000 tử sĩ, những đồng đội đã nằm xuống? Cho nên, tôi vẫn nghĩ rằng dù có phải chịu nhục để làm một điều gì đó cho những đồng đội của mình khi miền Nam đã mất, chúng ta cũng phải làm. Nếu vợ con chúng ta đã chịu muôn ngàn đắng cay để chúng ta không chết đói, chết bệnh trong tù Cộng sản thì ngày nay nghĩa vụ đối với gia đình 16,000 tử sĩ trong khu nghĩa trang đó quan trọng hơn nhiều. Gia tình tử sĩ, cô nhi quả phụ VNCH đã chờ đợi nghĩa cử của chúng ta trong 38 năm, thời gian bằng cả hai thế hệ lớn lên và những người ở thế hệ thứ nhất sau 30-4-1975 đã ra người thiên cổ nhiều rồi. Chờ đến bao giờ nữa?

Còn những người ở hải ngoại lo sợ mình bỏ tiền ra chỉnh trang rồi một ngày nào đó chính quyền Cộng sản Việt Nam có thể thay đổi ý kiến bắt di dời. Ðiều lo sợ này đúng vì chính quyền Cộng sản đã giải tỏa nhiều khu nghĩa trang trong thành phố chẳng hạn như nghĩa trang Mạc Ðĩnh Chi để lấy đất làm công viên Lê Văn Tám. Nhưng thiết nghĩ chúng ta cũng cần nhìn vào yếu tố này để phán đoán: khu đất nghĩa trang quân đội Biên Hòa là khu đất của vàng, của kim cương đối với cơ quan quản lý trước đây là Quân Khu 7. Họ có đầy đủ quyền hành và thế lực để di dời 16,000 ngôi mộ tử sĩ của chúng ta lấy đất này buôn bán kiếm lời, nhưng tại sao họ lại không dám làm chuyện này 38 năm đã qua? Cho nên, nói đi thì cũng phải nói lại, đây là xứ tự do, mọi người đều có quyền đông đoài những ý kiến của riêng mình, nhưng chỉ xin với những lời lẽ vừa phải và đừng dùng việc chỉnh trang khu Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa như một thứ lợi khí chính trị để tranh cãi nhau ở hải ngoại. Thời chinh chiến, người chỉ huy đơn vị ở mặt trận thường phải ra lệnh giành lại thi thể đồng đội tử trận bằng bất cứ giá nào, có khi đơn vị phải hy sinh thêm vài người nữa. Biết như vậy nhưng họ vẫn phải làm vì đó nghĩa cử thiêng liêng của tình đồng đội.

Sinh viên ghi danh đại học cộng đồng California giảm

 

SACRAMENTOSố ghi danh vào đại học cộng đồng ở California giảm 485,000 sinh viên trong ba năm. Theo báo LA Times, tình trạng này tệ hại hơn nếu cuộc khủng hoảng ngân sách của tiểu bang vẫn còn tiếp tục.

Sinh viên trường CSU Los Angeles hô khẩu hiệu phản đối nhà trường “thiếu nỗ lực hầu ngăn chận sự cắt giảm ngân sách.” (Hình: Frederic J Brown/AFP/Getty Images)

2.9 triệu sinh viên trong niên khóa 2008-09 giảm xuống còn 2.4 triệu trong niên học 2011-12, tức sụt 17%, mà theo ông Jack Scott, tổng quản trị các đại học cộng đồng, thì đây là một sự kiện lịch sử. Các giới chức cho biết mức thấp hồi thập niên trước đây chỉ dưới 2.5 triệu sinh viên vào niên khóa 2004-05.  

Số sinh viên ghi danh giảm đi khi hệ thống gồm 112 trường cắt bớt lớp để thích ứng với tình trạng tiểu bang cắt giảm ngân sách nghiêm trọng. Trong cùng thời kỳ ba năm, số lớp học giảm đi gần 24%.

Giới lãnh đạo đại học cộng đồng cho biết, họ đang chuẩn bị cắt giảm thêm nếu cử tri bác bỏ một đạo luật về thuế được Thống Đốc Jerry Brown ủng hộ trong cuộc bỏ phiếu vào Tháng Mười Một tới. (TP)

Tin mới cập nhật