Hà Nội: Mãi dâm ‘đa dạng,’ coi mặt chọn ‘đào’


HÀ NỘI (NV)
– Hoạt động của các ổ mãi dâm ở Hà Nội ngày càng “đa dạng,” thêm hình thức “dàn hàng ngang” hàng chục cô gái để khách hàng tha hồ lựa chọn. Cũng nhờ “chiêu” này, mỗi cô gái bán dâm có cớ tăng tiền “thù lao,” ít nhất 400,000 đồng, tương đương 20 đô sau khoảng 30 phút “phục vụ quý khách.”

 
 Căn nhà lầu 4 tầng giữa phố Hà Nội là ổ mãi dâm, có cả sòng bài mini. (Hình: VNExpress)

Theo báo mạng VNExpress, một ổ mãi dâm hoạt động lén lút trong một căn nhà 4 tầng giữa phố Nghi Tàm, phường Yên Phụ, Hà Nội, do “tú bà” Nguyễn Thị Chẵn Tá 43 tuổi điều hành. Ổ mãi dâm này ngụy trang dưới hình thức cắt tóc, gội đầu, tầm quất còn có cả một “casino mini” ở tầng hầm.
 
VNExpress cho biết thêm, khách hàng đến tiệm cắt tóc, xoa bóp xong ở tầng trệt, thường được mời xuống tầng hầm ở phía dưới. Một nhóm các nữ tiếp viên trong độ tuổi 20 được lệnh của bà Chẵn Tá đứng xếp hàng dài để khách “tha hồ lựa chọn.” Sau đó, khách tự tiện đưa “đào” lên các phòng trên nữa để hành lạc.
 
Cuộc đột kích của công an Hà Nội hôm 25 tháng 3 bắt được quả tang hai đôi nam nữ đang hành lạc ở tầng lầu hai và ba. Bà Chẵn Tá khai, mỗi khách mua dâm theo kiểu “xem mặt chọn đào” phải trả “thù lao” 500,000 đồng, tương đương 25 đô. “Cô đào” được hưởng 400,000 đồng, tương đương 20 đô. Các cô không “lọt vào mắt xanh” của khách thì phải trở lại tầng hầm chờ… đón khách mới.
 
Báo Dân Trí còn cho biết, ổ mãi dâm do bà Chẵn Tá điều hành còn hoạt động táo bạo hơn qua việc đăng báo “tuyển nhân viên,” núp bóng hoạt động cắt tóc, gội đầu, massage…
 
Một số cô gái thú nhận rằng, vì sinh kế nên mới sa vào bẫy của tú bà Chẵn Tá, buộc phải bán dâm cho khách. (P.L.)

Cũng tại em, anh muốn có con mà em không chịu


LTS
: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]



Thưa cô, vợ chồng con lấy nhau khi còn rất trẻ, lúc đó con mới 18 tuổi, chồng con mới 17 tuổi. Hai năm sau tụi con có con và năm sau nữa có thêm đứa nữa. Hiện nay hai đứa đã vào đại học. Con gái lớn của con đã có bạn trai, nhiều khi nghe bạn trai của con gọi mình bằng ‘bác” con mất hồn.


Vợ chồng con hiện nay công việc làm ổn định, hai đứa con đã đi làm thêm không nhờ gì vào cha mẹ. Con làm lương chỉ trả tiền xe và tiền ăn uống sơ sơ trong nhà. Chồng con làm khá nên lo tất cả tiền còn lại. Vì thế chúng con sống rất thoải mái không lo lắng gì nhiều.


Mấy năm sau này chồng con cứ muốn có thêm đứa nữa, nhưng con không chịu, vì con nghỉ sinh lâu quá rồi, giờ nghe nói có bầu rồi sinh nữa sao ớn quá. Vì cũng thoải mái về tài chánh nên vợ chồng con cũng hay về Việt Nam thăm gia đình đôi bên. Tụi con đi khi nào cũng có đôi có cặp nên con cũng an tâm chuyện vợ bé vợ lẻ của chồng con.


Mới đây mẹ chồng con đau nặng, con vì bận đi làm nên chỉ để chồng con về. Anh về được một tuần thì gia đình con bên Việt Nam gọi sang báo rằng chồng con đã có con ở Việt Nam. Thật là tin động trời, con không tin nhưng rồi phải tin vì hình ảnh bên Việt Nam gửi qua, em con còn qua nhà cô kia thấy tận mặt đứa nhỏ. Con thấy như trời đất sập trước mắt, lúc tỉnh lại thì nhớ ra, mới thấy kỳ này chồng con về mang rất nhiều sữa và tả, con có hỏi thì nói để cho mẹ đang đau nặng. Con quá rối trí, không biết phải xử trí thế nào. Con có gọi về cho chồng hỏi cho ra lẽ thì ảnh nói: “Anh không muốn mà con này nó gài anh có con, giờ anh không biết làm sao, anh không bao giờ bỏ em đâu, em yên tâm. Gia đình của anh là ở bên Mỹ chứ không phải bên Việt Nam. Em yên tâm! Cũng tại em, anh muốn có con mà em cứ không chịu”. Con có hỏi ý hai đứa con, thì chúng nó bảo, tuỳ mẹ, mẹ quyết định sao mẹ vui là được, tụi con sao cũng OK cả.


Qua đây một thân một mình, con chẳng biết dựa vào đâu, thật ra từ xưa đến nay, con chỉ có mình chồng con là người thân thiết. Anh là người lo mọi chuyện trong nhà, anh giỏi lắm, hầu như mọi việc trong nhà từ lớn đến bé ảnh đều lo, tiền bạc, sửa sang nhà cửa, lo cho hai con học hành v.v… Không có ảnh thật con rất bơ vơ. Con tức mình là đi về lúc nào cũng có con bên cạnh mà không biết sẩy ra lúc nào mà khiến nông nỗi này?


Thưa cô Nguyệt Nga, con không biết phải làm sao bây giờ đây?


Loan Nguyễn



Cô Nguyệt Nga góp ý:


Cô hiểu tâm trạng rối bời của cháu hiện nay lắm! Tức vì đã đề phòng mà vẫn bị, tức vì tưởng chồng nói muốn có con là nói giỡn chơi…


Dù sao thì mọi chuyện cũng đã xong, bây giờ cháu chỉ nên suy nghĩ về những ngày trước mắt, đừng dày vò mình những điều đã xảy ra mà thêm rối trí. Vợ chồng cháu lấy nhau quá trẻ, có con quá sớm, khi tuổi vẫn còn trẻ thì con cái đã lớn khôn. Trong khi đó bạn bè ở lứa tuổi cháu, bây giờ họ mới sinh con. Hình ảnh bạn bè cùng trang lứa với những baby xinh đẹp chung quanh, đã phần nào làm chồng cháu chạnh lòng, anh ấy muốn có thêm một baby trong căn nhà mà bây giờ thì thường xuyên chỉ còn hai vợ chồng trẻ.


Khi anh ấy nói: “Con này nó gài anh…”, có thể được hiểu: – Anh ấy sợ cháu mà đổ cho bị “gài”. – Gọi cô kia bằng “nó” chứng tỏ sự thiếu tôn trọng… Dù hiểu cách nào thì anh ấy vẫn rất tôn trọng và yêu thương cháu.


Chuyện anh ấy bỏ cháu để về ở hẳn Việt Nam là điều khó xảy ra, huống chi anh ấy là người rất lo cho gia đình, có công ăn việc làm vững chải ở Mỹ. Khoảng cách Việt Nam-Mỹ quá xa và chuyến đi quá tốn kém, anh ấy sẽ không thể một năm về nhiều lần. Trong trường hợp anh ấy không về thường xuyên thì sẽ có nhiều cơ hội xảy ra sự bất mãn, đay nghiến… ở cô kia. Đó là chưa kể nếu tình trạng xa nhau như vậy, chuyện cô ấy có người khác là điều rất dễ xảy ra.


Bây giờ chồng cháu sắp qua, điều anh sợ nhất hiện nay là phải đối đầu với cháu, với hai con. Anh ấy tưởng tượng sẽ có một trận lôi đình, có thể cháu sẽ vứt áo quần anh ra khỏi nhà, các con sẽ không nhìn mặt bố… Cô biết khuyên cháu điều này rất khó cho cháu, và chưa chắc cô trong trường hợp cháu đã làm được như lời khuyên mà chính cô đưa ra.


Cháu cố gắng không làm những điều mà cô gái ở Việt Nam mong xảy ra giữa vợ chồng cháu. Cô ấy mong gì? Có phải cô ấy mong vợ chồng cháu gây nhau? Có phải cô ấy mong cháu đuổi chồng cháu ra khỏi nhà, có phải cô ấy mong anh ấy chán chê cảnh sống bên Mỹ để sớm về Việt Nam. Và điều cô ấy mong muốn hơn cả là cháu ly hôn để anh ấy có thể bảo lãnh mẹ con cô ấy qua.


Tại sao mình đưa thêm kiếm cho giặc? Phải không nào?

Cyprus đạt thỏa thuận tài chánh, thoát vỡ nợ phút chót


BRUSSELS (AP)
– Cyprus có được sự trợ giúp trị giá 10 tỉ euros (khoảng $13 tỉ) sau khi đạt thỏa thuận vào giờ chót lúc sáng sớm ngày Thứ Hai, cứu quốc gia này khỏi tình trạng sụp đổ hệ thống ngân hàng và võ nợ có thể tạo bất ổn cho toàn khu vực sử dụng đồng euro.

 
 Tổng hành dinh Laiki Bank – Ngân Hàng Nhân Dân. (Hình: Milos Bicanski/Getty Images)

“Chúng ta chấm dứt sự bất ổn ở Cyprus và cả khu vực đồng euro vốn kéo dài cả tuần qua,” theo lời Jeroen Dijsseolbloem, người chủ tọa cuộc họp của các bộ trưởng tài chánh thuộc 17 quốc gia sử dụng đồng euro.
Đổi lấy sự trợ giúp, Cyprus phải thu hẹp khu vực ngân hàng, cắt giảm ngân sách, tiến hành các biện pháp cải tổ cơ cấu và tư sản hóa một số tài sản nhà nước. Ngân hàng lớn thứ nhì ở Cyprus cũng sẽ phải đóng cửa tức thì, trong khi những người mua trái phiếu cùng những ai có trương mục ký thác với hơn 100,000 euros sẽ bị thiệt hại tài chánh lớn lao, dù chưa biết rõ ràng là bao nhiêu. Trước đây, từng có đề nghị là lấy “thuế đặc biệt” 10% các trương mục lớn này. Các biện pháp này nhiều phần sẽ làm tình trạng suy thoái kinh tế ở Cyprus trầm trọng hơn và làm mức thất nghiệp tăng cao hơn nữa.
Các ngân hàng ở Cyprus vốn đóng cửa cả tuần qua sẽ mở cửa lại vào ngày Thứ Ba, trong khi các máy ATM sẽ chỉ cho lấy ra tối đa là 100 euros (khoảng $130). (V.Giang)

Mỹ, Nam Hàn ký thỏa thuận đối phó Bắc Hàn


SEOUL, Nam Hàn (NYT)
— Chứng tỏ sự hỗ trợ dành cho đồng minh thân thiết, quân đội Mỹ hôm Thứ Hai cho hay đã ký một thỏa thuận được thương thảo trong hơn hai năm qua, theo đó xác định những hành động sẽ được thi hành trong trường hợp Bắc Hàn khiêu khích Nam Hàn.
 
 Quân nhân Nam Hàn tại khu vực phi quân sự, phân chia hai vùng Nam và Bắc Hàn. (Hình: Gettyimages)

Theo thỏa thuận phòng thủ song phương hiện có giữa Mỹ và Nam Hàn thì quân đội Mỹ có bổn phận phải giúp bảo vệ đồng minh trong trường hợp có chiến tranh trên Bán Đảo Triều Tiên. Thỏa thuận mới ký hôm Thứ Sáu tuần trước ấn định rõ ràng vai trò của Mỹ trong trường hợp mà các giới chức quân sự Nam Hàn gọi là “các khiêu khích có tính cách địa phương” từ phía Bắc Hàn, như việc bắn phá một hòn đảo ở ngoài khơi Nam Hàn năm 2010, làm bốn người thiệt mạng.
Hai bên gọi kế hoạch chuẩn bị phương cách đối phó này là “Nam Hàn chỉ huy-Mỹ hỗ trợ”. Thỏa thuận đưa ra một số trường hợp xảy ra khiêu khích và cách phản ứng chung của Mỹ cùng Nam Hàn trong các trường hợp này.
Tuy nhiên, hai đồng minh từ chối không đi vào chi tiết các trường hợp có tính cách nhạy cảm như liệu quân đội Mỹ có cùng quân Nam Hàn mở cuộc phản công nếu phía Bắc Hàn khiêu khích hay không.
Thỏa thuận này do Tướng James D. Thurman, tư lệnh quân đội Mỹ ở Nam Hàn, ký với Tướng Jung Seung-jo, Tham Mưu Trưởng quân đội Nam Hàn. (V.Giang)

Vụ Dorner: Muốn bắt sống, không muốn giết chết


Người đóng góp muốn rút tiền lại 

LOS ANGELESKhi Nam California mở cuộc lùng bắt Christopher Dorner hồi tháng trước, Thị Trưởng Antonio Villaraigosa loan báo thưởng $1 triệu cho ai giúp bắt được viên cựu cảnh sát bị sa thải này, theo tin báo LA Times.

Chiếc xe tải của hai mẹ con đi bỏ báo ở Torrance, California bị cảnh sát bắn hôm 7 Tháng Hai, vì lầm xe của Christopher Dorner. Người mẹ bị trúng hai viên đạn vào lưng trong khi người kia chỉ bị thương nhẹ vì kính vỡ. Họ từ chối được bồi thường chiếc xe khác. (Hình: AP/Chris Carlson)

Hơn 25 cá nhân và tổ chức tình nguyện đóng góp cho số tiền thưởng, trong đó có nhiều nghiệp đoàn cảnh sát tiểu bang và địa phương, cùng các tổ chức dân sự. Nhưng nay phần đông đều muốn rút lại lời hứa đó. Họ lý luận rằng phần thưởng đưa ra dành cho ai cung cấp thông tin dẫn đến việc bắt giữ và truy tố Dorner, tuy nhiên hai sự kiện ấy đều không xảy ra. Dorner đã tự sát khi cabin đương sự ẩn nấp ở vùng núi tuyết Big Bear bị bao vây và bốc cháy.

Ron Cottingham, chủ tịch nghiệp đoàn Peace Officers Research Association of California với 64,000 hội viên cho biết, ông vừa tiếp xúc với vài nhóm nay đòi rút lại lời hứa và ngay cả hội ông cũng ngưng lại quyết định đóng góp cho đến khi có thêm thông tin mới. Ông nói: “Ai cũng nói là phần thưởng không phù hợp với tiêu chí đề ra.”

Kể từ khi Dorner qua đời vào hôm 12 Tháng Hai đến nay đã có ít nhất hai trường hợp đòi nhận số tiền thưởng. Một cặp bị Dorner trói rồi lấy xe của họ trốn đi, và một người đàn ông có chiếc pickup truck bị Dorner cướp ngay sau đó.

Sở cảnh sát Los Angeles, LAPD, cho biết, mặc dù nhiều nơi đòi rút lại lời hứa đóng góp cho số tiền thưởng, họ vẫn có đủ $1 triệu để trả sau khi điều tra cá nhân nào hay nhiều cá nhân hợp lệ để cùng chia sẻ phần thưởng. (TP)

Nghiên cứu: Nhiều trẻ sơ sinh Mỹ ăn đồ cứng quá sớm

WASHINGTON (NYT) – Dù ngày càng có nhiều lời khuyên từ các bác sĩ nhi khoa là chớ cho trẻ sơ sinh ăn đồ cứng quá sớm, mà chỉ giới hạn vào sữa mẹ hoặc sữa bột, nhiều bà mẹ vẫn cho trẻ ăn đồ ăn cứng trước khi cơ thể chúng có thể tiếp nhận loại thực phẩm này, theo kết quả một cuộc nghiên cứu được đăng tải trên tạp chí Pediatrics hôm Thứ Hai.

 
 Hình minh họa. (Hình: Gettyimages)

Trong một cuộc thăm dò 1,334 bà mẹ do Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Bệnh (CDC) thực hiện trên toàn quốc, có 40% bà mẹ cho hay họ cho con ăn đồ ăn cứng trước khi chúng được 4 tháng, và có khỏang 9% nói rằng đã khởi sự khi con chỉ mới được 4 tuần. Các bác sĩ nay khuyến cáo rằng các bà mẹ phải đợi cho đến khi đứa bé được ít nhất 6 tháng mới cho ăn món gì khác ngoài sữa.
Trong ít nhất 20 năm qua, Hàn Lâm Viện Nhi Khoa Mỹ đã khuyến cáo là không nên cho trẻ sơ sinh ăn đồ ăn cứng trước khi được ít nhất là 4 tháng.
Năm ngoái, trước những bằng chứng cho thấy về ảnh hưởng tốt của sữa mẹ đối với sức khỏe của đứa trẻ, tổ chức này nâng lên thành sáu tháng và cho hay nếu sữa mẹ không đủ thì có thể thay thế bằng sữa bột.
Cuộc nghiên cứu cho rằng vấn đề tài chánh có thể là một lý do khiến các bà mẹ cho con ăn đồ ăn cứng quá sớm vì giá sữa bột quá mắc. Các bác sĩ nói rằng cho trẻ sơ sinh ăn đồ cứng quá sớm sẽ dẫn đến nhiều rủi ro về bệnh tật, kể cả bệnh tiểu đường và các bệnh tiêu hóa. (V.Giang)

Cánh Gà Chiên Sốt Cay (Hot Wings)



Người hướng dẫn: Ngọc Vân












*Nguyên liệu:


-2 pounds cánh gà (có thể mua trong Costco)


-1 cup bột mì


-1/2 cup hot sauce (không phải tương ớt ăn phở). Có thể thay thế bằng hot sauce dùng để ăn fried chickens.


-2 tablespoons bơ lạt (1 muỗng tablespoon bằng khoảng 1 muỗng canh loại vừa)


-2 tablespoons cup ketchup


-Muối, đường, bột nêm, tiêu, tỏi bột, dầu ăn


 


*Cách ướp gà:




Cánh gà rửa sạch, để ráo, ướp với 1 1/2 muỗng cà phê muối, 3 muỗng cà phê đường, 1 muỗng cà phê bột nêm, 1/3 muỗng cà phê tiêu, 1 muỗng cà phê bột tỏi. Để qua đêm cho gia vị thấm vào cánh gà.


-Vớt cánh gà đã thấm gia vị ra một cái tô lớn, nước ướp gà còn dư thì bỏ đi. Cho vào 1 cup bột mì, trộn đều, để khoảng 90 phút.




*Cách làm nước sốt:








Cho hot sauce, bơ lạt, ketchup vào một cái nồi nhỏ, nêm thêm 3 muỗng cà phê đường, 1/2 muỗng cà phê muối cho vừa ăn. Nấu sôi. Tắt lửa.




*Cách chiên gà:









Cho dầu ăn vào nồi vừa đủ để khi chiên, dầu vừa ngập cánh gà. Dầu nóng, cho cánh gà vào, hạ lửa vừa, chiên vàng, khoảng 10 tới 15 phút, tùy theo cánh gà to hay nhỏ. Khi cánh gà vàng, vớt ra dĩa có lót giấy cho thấm dầu.


Trước khi ăn, trộn cánh gà với nước sốt. Món này ăn nóng.


*Lưu ý:


Nước sốt nên để hơi nguội trước khi trộn vào cánh gà. Nước sốt quá nóng sẽ làm cánh gà không được dòn. Có thể bỏ qua ketchup nếu muốn ăn cay.

Bỉ phát hành tem thư có mùi vị chocolate

BRUSSELS, Bỉ (AP) Cơ quan bưu điện Bỉ,  hôm Thứ Hai mới phát hành 538,000 con tem có vị chocolate nhân dịp lễ Phục Sinh sắp tới là mùa chocolate, Easter eggs và Easter bunnies (trứng và thỏ cho trẻ con chơi).







Một nhân viên bưu điện dùng kính ‘lúp’ kiểm tra một tờ các tem thư có mùi chocolate. (Hình: AP/Geert Vanden Wijngaert)


Mặt trước tem là hình chocolate nhưng trong lớp keo dính ở mặt sau có mùi vị chocolate, khi dùng lưỡi liếm trước khi dán tem lên bao thư sẽ cảm nhận và thưởng thức  được điều ấy. 


Nhà sưu tầm tem thư Marie-Claire Verstichel nói rằng mùi vị chưa đạt mức cao nhưng cũng tốt.

Một bộ 5 con tem bán với giá 6.2 euros ($8)  và hy vọng sẽ còn làm cho khách hàng tìm mua thêm chocolate vì Bỉ là quốc gia nổi tiếng về sản xuất, chocolate bán ở khắp nơi. (HC)

Ũu tiên là cái rốn

Vấn đề là tầm nhìn quá ngắn


 

Nguyễn-Xuân Nghĩa


 


Sau khi đắc cử nhiệm kỳ hai, và với một nội các mới, chính quyền Barack Obama vẫn loanh quanh trong vòng tròn như vành chén.


Nhiều người chờ đợi sự chuyển hướng đối ngoại về Châu Á để khai thông những gai góc trong quan hệ với Trung Quốc. Nhưng chuyến công du đầu tiên của tân ngoại trưởng vẫn là Trung Ðông, chuẩn bị cho chuyến công du của tổng thống, nơi mà cuộc gặp gỡ thủ tướng Israel và bài diễn văn ông Obama đọc trước công chúng Do Thái mang nhiều ấn tượng hơn nội dung. Người ta có thể thông cảm: Cả tổng thống Mỹ lẫn Thủ Tướng Binyamin Netanyahu đều ưu tiên tìm hậu thuẫn chính trị bên trong hơn là giải pháp lâu dài cho một khu vực đang có quá nhiều vấn đề, từ võ khí hạch tâm của Iran qua tình hình Syria và vai trò đáng ngại của chính quyền Iran tại Iraq.


Trong hoàn cảnh ấy, ít ai chú ý đến chuyến thăm viếng Bắc Kinh của tân Tổng Trưởng Ngân Khố Jacob Lew. Nhiều vấn đề có được nêu ra trong cuộc gặp gỡ đầu tiên của một giới chức cao cấp Hoa Kỳ với lãnh tụ mới của Trung Quốc là chủ tịch kiêm tổng bí thư Tập Cận Bình: quan hệ kinh tế Mỹ-Hoa, việc “hắc khách” Trung Quốc xâm nhập các cơ sở điện toán công và tư của Mỹ hay an ninh Ðông Bắc Á do sự hung hăng của Bắc Hàn, v.v… Nhưng cũng vẫn chỉ là đề mục của nghị trình thảo luận, chưa thể hứa hẹn giải pháp khai thông.


Người ta có thể tự an ủi rằng hoàn cảnh của Chủ Tịch Tập Cận Bình cũng chẳng khá hơn.


Trong chuyến công du đầu tiên với tư cách là lãnh tụ mới, họ Tập thực tế là đi chữa cháy: Cải thiện quan hệ với Liên Bang Nga và tạo ra hình ảnh hiếu hòa và lương thiện hơn của Bắc Kinh với các nước Phi Châu. Hội nghị của bốn nước “đang lên”, gọi là nhóm BRIC (Brazil, Russia, India và China), để thành lực đối trọng mới với các nước công nghiệp hóa Tây phương và qua đó lãnh đạo các quốc gia đang phát triển chỉ là trò vui không kết quả: Bốn nước ở bốn nơi đều có nhiều vấn đề riêng nên nhìn qua bốn hướng khác nhau. Mà từng nước đều muốn cải thiện chuyện làm ăn với Mỹ.


Nhưng Hoa Kỳ lại bận chuyện khác.


Trong năm năm qua, nước Mỹ chưa ra khỏi nỗi khó khăn bắt nguồn từ mấy chục năm chi nhiều hơn thu nên mắc nợ ngập đầu và đến hồi trả nợ. Nhưng kết quả của năm năm xoay trở đó là khả năng đấu tranh cao độ của giới chính trị thủ đô liên bang: Cực giỏi về chiến thuật để tranh thủ thành phần cử tri của mình hầu tái đắc cử. Họ không thể – và tệ nhất, không muốn – nghĩ đến một chiến lược hồi phục và phát triển quốc gia trong trường kỳ.


Ðảng Cộng Hòa thất cử thì nhìn vào quá khứ, tranh cãi và đổ lỗi về trách nhiệm của thất bại. Ðảng Dân Chủ đang có ưu thế thì ưu tiên lo cho cái rốn. Tấm lịch của họ là 2014 và 2016.


Hoa Kỳ cần chiến lược trường kỳ có khả năng tận dụng tiềm lực của kinh tế, tự do của người dân, thịnh vượng và thăng tiến của xã hội, và an ninh cho quốc gia. Chiến lược lâu dài ấy mới chỉ đạo các chính sách ngắn hạn. Thực tế ngày nay là chính sách ngắn hạn làm lệch hướng chiến lược trường kỳ và gây ra bài toán cho tương lai.


Nơi kết tinh các tính toán về chính sách, hay thủ thuật chính trị, là ngân sách liên bang. Ðấy là cơ sở xác định ưu tiên của đất nước qua tiến trình chuẩn chi. Từ bốn năm nay, việc thảo luận về ngân sách quốc gia lại phơi bày sự phá sản chính trị và dẫn đến những phản ứng cấp cứu có tính chất chắp vá. Mối nguy về vực thẳm tài chánh “fiscal cliff” rồi cái họa ngang xương cắt giảm ngân sách gọi là “sequestration”, hoặc nỗi lo về công quỹ hết tiền trả lương nên sẽ sa thải công chức, v.v… đều là hậu quả của sự dàn xếp phi lý về công chi thu từ năm 2011.


Nên vài tháng một lần lại gây ra khủng hoảng chính trị trên thượng tầng.


Một thí dụ là trong khi lãnh đạo ồn ào tranh luận về việc kiểm soát quyền mang súng, ngân sách quốc phòng bị cắt một cách máy móc – mục tiêu hù dọa của thủ thuật “sequestration” để giới hữu trách phải giải quyết vấn đề chi thu ngân sách. Ít ai ngờ là sự hăm dọa ấy cũng vô hiệu khiến cho, nhìn từ bên ngoài, đồng minh thì không dám tin mà đối thủ cũng chẳng cần sợ đệ nhất siêu cường dân chủ.


Then chốt ở đây là thủ tục chuẩn chi ngân sách theo nguyên tắc mà gia đình nào cũng phải biết: Chỉ chi ra trong giới hạn của số thu vào để khỏi mắc nợ quá sức trả.


Trong nhiều năm liền, hành pháp không thể đệ nạp một dự luật ngân sách cho Quốc Hội phê chuẩn. Phê duyệt và theo đó mà chuẩn chi để thi hành các ưu tiên của quốc gia. Dự luật ngân sách của tài khóa năm nay cũng thế: Chưa có. Vì vậy, việc chi thu hàng năm trở thành nơi mà các ủy ban chuẩn chi và thanh toán của Quốc Hội mặc tình ráp nối.


Nghệ thuật chính trị của giới dân cử liên bang là đưa ra những chỉ tiêu mơ hồ và khó hiểu cho cả chục năm tới và lên đến nhiều ngàn tỷ đô la mà đa số người dân không hiểu được. Trong khi đó, họ lặng lẽ kiếm phiếu bằng cách tăng chi để phân bố quyền lợi cho thành phần cử tri của mình, và tăng cường vai trò bao cấp của nhà nước với thành tích được nêu ra là mấy chục triệu người dân đã được trợ cấp.


Không có chiến lược phát triển ra cái bánh to hơn, người ta tận dụng chiến thuật tranh thủ một phần lớn hơn của cái bánh. Và giải quyết việc chuẩn chi bằng khẩu hiệu đấu tranh giai cấp, chính quyền của dân nghèo sẽ tróc nã tiền thuế của bọn nhà giàu.


Về trường kỳ, ba mục chi cho An Sinh Xã Hội (Social Security) và Y Tế (Mediare và Medicaid) không thể gia tăng và sẽ phá sản như người ta dự phóng từ lâu. Khi tiếp tục chi nhiều hơn thu và mắc nợ, khoản nợ của ba chương trình xã hội này đang vượt số công trái và sẽ gây ra cảnh núi lở trong vài thập niên tới. Có khi còn sớm hơn nếu lạm phát lại tái phát – ta sẽ tìm hiểu trong tuần tới, khi nói về kinh tế cũng là chính trị.


Dù mọi người đều biết vậy, ít ai dám đề nghị điều chỉnh vì sợ mất phiếu của người thụ hưởng.


Lãnh đạo phải hiểu nguyện vọng của quần chúng nhưng cũng thấy ra chiều hướng lâu dài của quốc gia mà thuyết phục quần chúng đi theo hướng đó. Với biệt tài lấy ngắn nuôi dài và dùng chiến thuật chỉ đạo chiến lược, lãnh đạo chính quyền liên bang đang dẫn nước Mỹ vào bế tắc.


May là Hoa Kỳ có thể chế liên bang và nhiều tiểu bang đã tự động tìm ra hướng khác. May ra từ đó mà người ta có thể trắc nghiệm giá trị của giải pháp khác, từ ngân sách đến giáo dục, xã hội đến y tế. Riêng có chuyện an ninh và đối ngoại thì đấy là thẩm quyền của thủ đô. Vì vậy mới đáng lo.


 

“Chỉ có tại nước Mỹ”:


Chúng ta dễ đồng ý với định nghĩa “ăn chay cũng là một tôn giáo”, mà hơi giật mình về cách áp dụng tại Mỹ. Sakile Chenzira kiện một nhà thương ở Cincinnati vì bị mất việc khi từ chối tiêm chủng thuốc ngừa cảm nên có thể lây bệnh trong nhà thương. Lý do từ chối là vì thuốc có trứng gà, mà bà lại là người ăn chay. Một tòa án liên bang cho bà thắng kiện vì “chủ nghĩa ăn chay của nguyên đơn có sự tâm thành của một đức tin tôn giáo”.

2012: Hoa Kỳ chi $3.7 triệu cho bốn cựu tổng thống

 

WASHINGTON (AP)Trong năm 2012 vừa qua, chính phủ Mỹ chi tổng cộng gần $3.7 triệu cho các vị cựu tổng thống, theo một bản phân tích do tổ chức phi đảng phái Congressional Research Service vừa mới công bố.

Cựu Tổng Thống George W Bush hồi còn ở Oval Office vào Tháng Ba, 2003. Cựu Cố Vấn An Ninh Quốc Gia Condoleezza Rice đứng ở góc bên phải. (Hình: AP/Pablo Martinez Monsivais)

Những chi phí này gồm lương hưu, tiền bù trừ, và tiền phụ cấp dành cho nhân viên chính phủ. Ngoài ra còn thêm chi phí cho những cuộc du hành, phòng ốc làm việc và bưu phí.

George W Bush là cựu tổng thống tốn kém nhất cho chính phủ với chi phí trên $1.3 triệu.

Theo đạo luật Former Presidents Act, những ai trước đây từng làm việc tại Văn Phòng Hình Bầu Dục (Oval Office), tiền cấp dưỡng hằng năm tương đương với lương của một thứ trưởng nội các chính phủ, tức khoảng $200,000 vào năm ngoái, cộng thêm $96,000 cho nhân viên tham mưu cấp thấp.

Vị tổng thống vừa mới rời chức vụ cũng được giúp đỡ thêm trong những năm đầu tiên, đó là lý do vì sao chính phủ phải tốn cho cựu TT Bush nhiều hơn các cựu tổng thống còn sống khác. Ông được cấp $400,000 để trả cho văn phòng rộng 8,000 sqft ở Dallas, cộng thêm $85,000 cho chi phí điện thoại. Ngoài ra $60,000 khác cho chi phí du hành.

Cựu TT Bill Clinton đứng nhì với xấp xỉ $1 triệu, tiếp đến là George HW Bush với gần $850,000, và cuối cùng là ông Jimmy Carter với khoảng $500,000. (TP)

Tác giả Võ Ý ra mắt sách “Tổ Ấm Bay Về”


Thiên An/Người Việt




SANTA ANA (NV) – Tác giả Võ Ý, người viết cuốn sách “Lý Lịch Dọc Ngang Của Thảo” vào 2003, vừa tổ chức buổi ra mắt sách mới “Tổ Ấm Bay Về,” vào trưa Chủ Nhật, 24 Tháng Ba, thỏa lòng chờ đợi gần 10 năm qua của giới mộ sách và thân hữu.










Tác giả Võ Ý ký tên lên cuốn sách đầu tiên được bán. (Hình: Thiên An/Người Việt)




“Không gian, thời gian thì vô hạn, cánh chim bay mãi rồi cũng thấm mệt, mong tìm về tổ ấm,” ông Võ Ý nói về cái tên cho cuốn sách mới nhất. Theo lời ông, “tổ ấm” là nơi ủ ấp tâm hồn ta, có thể là lý tưởng tự do, là đức tin tôn giáo, là quê hương Việt Nam ngàn đời yêu dấu…, tuỳ theo cảm nghiệm bản thân mỗi người.




Ở cái tuổi 73, người “cựu chiến sĩ không quân, đấu tranh bằng ngòi bút” này có biết bao nỗi niềm mà ông nhắn gửi qua từng câu chữ, xuyên suốt gần bốn trăm trang sách.




Cũng như “Lý Lịch Dọc Ngang Của Thảo”, cuốn “Tổ Ấm Bay Về” là những câu truyện về Không Quân, những thăng trầm của đất nước, và về đời người lính trước và sau biến cố 30 Tháng Tư. Sách được chia thành ba chương: Chương 1- Không Quân Ngoại Truyện- tổng hợp những câu truyện cảm động của người lính không quân và gia đình, Chương 2- Vài Nhận Thức Thô Thiển – bao gồm cái bài bình luận nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về lòng yêu nước của người Việt tại hải ngoại, Chương 3- Truyện/Ký/Tùy Bút- ghi lại những vẻ đẹp của tình thân trong gia đình, trong đời sống thường ngày.




Lối văn giản dị, hóm hỉnh khiến độc giả cười ngặt nghẽo cũng không ít lần làm họ phải rơi nước mắt qua những câu truyện thương tâm thời chiến, thời người cựu chiến binh phải đi tù chính trị, hay những phút “chân ướt chân ráo” tị nạn tại Hoa Kỳ.




Có hơn 100 khách đến mua những cuốn sách đầu tiên. Nhiều khách phải vất vả tìm chỗ đỗ xe vì đến trễ vài phút sau giờ khai mạc. Không bỏ công người mộ sách lặn lội đường xa, từ Little Saigon có, từ San Jose có, tác giả Võ Ý đón chào người tham dự ngay cổng. Ông ký tặng từng cuốn sách trước khi trao tận tay độc giả.










Một độc giả  chìm đắm trong một đoạn sách (Hình: Thiên An/Người Việt)



Người tham dự, có người đến để có cho được một cuốn sách của tác giả Võ Ý, xin chữ ký của ông, có người đến chỉ để chia vui với người đồng đội quý trong ngày ra mắt sách. Nếu như Cựu đại tá bộ binh Lê Bá Khiếu vừa cười vừa chia sẻ với phóng viên nhật báo Người Việt: “Giờ già mắt yếu rồi, không đọc được bao nhiêu nữa, nhưng Võ Ý viết sách là phải đến mừng,” thì nhiều người tham dự khác vừa có sách trong tay là vội đọc say sưa, mặc kệ các tiết mục văn nghệ trên sân khấu.




Luôn là một nhà binh trước khi là người cấm viết, tác giả bắt đầu buổi ra mắt sách bằng phần chào quốc kỳ và tưởng niệm các chiến sĩ QLVNCH đã hy sinh cho Tổ Quốc. Ban tổ chức, Hội Thân Hữu Phố Núi Pleiku và Nhà Xuất Bản Cội Nguồn, chào đón quan khách. Tiếp đó, Nhà văn Song Nhị, người đã đọc qua toàn bộ cuốn Tổ Ấm Bay Về, giới thiệu tác phẩm đến người đọc. Theo sau là phần ông Lê Văn Hải, chủ bút một tuần báo ở tận San Jose, và cựu Phi Công QLVNCH, Trần Dật, từ Los Angeles, lần lượt kể về những kỷ niệm quý giá với người đồng đội, cựu Trung tá Võ Ý.




“Từng sự kiện được viết bằng lối văn giản dị, chân thật mà hóm hỉnh khiến người đọc dễ đem lòng cảm mến,” nhà văn Song Nghị nhận xét. “Và tôi tin ‘Tổ Ấm Bay Về’ sẽ được bạn đọc đón nhận bằng tất cả nhiệt tình cảm mến.”




Trong phần giới thiệu tác giả, khán giả có dịp đắm chìm vào những câu chuyện thuở xưa của ông Võ Ý khi còn ở Việt Nam qua lời kể của hai đồng đội, ông Lê Văn Hải và ông Trần Dật. Lối kể chuyện mộc mạc, hài hước của họ giúp khán giả biết thêm về một tác giả Võ Ý, khi lãng mạn, khi phóng khoáng, và luôn có tâm với đồng đội, đất nước.




Xuyên suốt chương trình là các tiết mục ca hát, ngâm thơ, thổi sáo qua phần trình diễn điêu luyện của các ca nghệ sĩ tên tuổi. Khán giả như được xem một câu truyện tình cảm động qua tiếng sáo mê đắm lòng người của nghệ sĩ Ngọc Nôi trong tiết mục ngâm thơ Sáng Tim Ta Ngọc Ngà. Bài hát Xanh Đêm Diệu Kỳ, thơ Võ ý, do nhạc sĩ Trần Duy Đức phổ nhạc là một ví dụ tiêu biểu khác.









Tác giả Võ Ý (ngoài cùng bên phải) từ hàng ghế thứ 3 lặng lẽ theo dõi ca sĩ trình bày bài hát được phổ nhạc từ thơ của ông. (Hình: Thiên An/Người Việt)



Từ hàng ghế sau hay trong góc phòng, khán giả có thể nhìn thấy tác giả Võ Ý lặng lẽ mỉm cười cảm kích sự trình diễn xuất sắc của các nghệ sĩ, cũng là bạn thơ, bạn văn của ông. Thỉnh thoảng ông lại gật gù khi từng ý thơ được người ca sĩ, nhạc sĩ thấu hiểu để truyền đạt đến khán giả. Tác giả gửi lời cảm tạ đến các nhân vật bảo trợ, gia đình, bạn bè và những bạn đọc đã đến tham gia, góp phần vào sự thành công của chương trình, trước lúc kết thúc buổi ra mắt sách.




Khán giả ra về, đau đáu lòng một hình ảnh “cánh chim bỏ xứ”, thật xót xa đến mức ám ảnh, từ nhửng câu thơ Võ Ý:




“Ta thân chim hơn nửa đời cánh mỏi
Khát khao nay một tổ ấm bay về
Mà cõi không kia vẫn âm thầm vẫy gọi
Cháy bỏng lòng ta tình nghĩa đó sơn khê”…


Tác giả Võ Ý sinh năm 1940 tại Đà Nẵng, là cựu sinh viên sĩ quan Khóa 17 Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt. Ông nguyên là Trung Tá Phi Đoàn Trưởng Phi Đoàn 118 Bắc Đẩu KĐ72CT/SĐ6KQ/Pleiku; từng bị cộng sản cầm tù từ năm 1975 đến 1988. Ông sang Hoa Kỳ năm 1992, và hiện định cư tại Nam California.



Liên lạc tác giả: [email protected]

Hủ tiếu sa tế Chợ Lớn vừa lạ vừa ngon



Trần Tiến Dũng/Người Việt


 


SÀI GÒN – Với nhiều người lớn tuổi, Chợ Lớn ngày này ít còn không khí như ngày xưa. Người đàn ông tuổi khoảng sáu mươi, đến từ Vĩnh Long nói. “Hồi trước bảy lăm đi Chợ Lớn trước là để coi đèn màu sau là để ăn ngon; cứ nhìn đèn màu sáng trưng suốt từ đường Trần Hưng Ðạo kéo đến đường Ðồng Khánh là thấy đã con mắt, còn món ăn thì chỉ riêng các món hủ tiếu thôi thì cũng đã đời.”









Hủ tiếu sa tế.


Về đèn màu trang trí-quảng cáo ở các nhà hàng cửa hiệu của Chợ Lớn thì phải kể đến đèn lồng, đèn kéo quân… nhưng thời gian gần đây khi Trung Quốc thè ra đường lưỡi bò chiếm biển Ðông thì nhiều người Việt không còn thích đèn lồng-chữ Tàu nhấp nháy nữa, việc bài bác quá đáng này có khi làm mất vui; Nhưng để bù lại các món hủ tiếu ở Chợ Lớn ngày càng khiến mọi người ưa ăn, nhất là giới trẻ. Có một chàng thanh niên nói kể rằng. “Cháu mỗi khi so bì các món ăn ngon của từng vùng miền, cháu đưa ra món hủ tiếu là được xếp đồng hạng nhất với món phở.”


Kể về sự da dạng của hủ tiếu thì có lẽ chưa có món nào bì được. Chỉ từ sợi bánh bột gạo mà người Triều Châu gọi là cổ chéo, vậy là chế ra gần chục món hủ tiếu khác nhau như hủ tiếu bò viên, hủ tiếu bò kho, hủ tiếu gân viên bò đậu hũ, hủ tiếu xá xíu, hủ tiếu thập cẩm, hủ tiếu cá… Nhưng trong đó món hủ tiếu ngon lạ miệng mà ít phổ biến là hủ tiếu hồ và hủ tiếu sa tế. Về hủ tiếu hồ thì nấu bằng những miếng bột cán mỏng như bánh ướt, ăn với phá lấu lòng heo.


Riêng hủ tiếu sa tế Chợ Lớn gồm có hủ tiếu sa tế bò và sa tế nai. Cái quán hủ tiếu sa tế lâu đời nhất ở Chợ Lớn trước chùa Nam Sơn, quận 5 chuyên nấu sa tế thịt bò, ở khu Dương Ðình Nghệ-Hàn Hải Nguyên, quận 11 có mấy quán nấu hủ tiếu sa tế thịt nai; nấu ngon miệng hơn là cái quán nằm trên đường Phạm Văn Chí, quận 6, nhưng dù là sa tế thịt nai hay thị bò thì món này cũng đúng là kỳ công của nghề nấu hủ tiếu ở Chợ Lớn.


Theo nhiều người thì món hủ tiếu sa tế do chính người Hoa ở Chợ Lớn sáng tạo, chớ không hề tìm thấy món này ở bất cứ phố Tàu nào trên thế giới, kể cả ở Trung Quốc. Hương Cảng hay Ðài Loan; thật hư chuyện này chưa thể xác minh, nhưng đã lưu truyền cái tích về một người đàn ông Triều Châu – Chợ Lớn tên là Tiết Nhân Quảng chế ra món này rồi mở tiệm Quảng Ký trên đường Triệu Quang Phục, quận 5. Ngày nay gia đình họ Tiết tiếp tục giữ và truyền nghề; nghề nấu hủ tiếu sa tế tuy không thành tuồng tích cải lương như chuyện Tiết Ðinh Sang-Phàn Lê Huê như cũng có gốc có cội mà kể với đời.


Chúng tôi đã ăn món hủ tiếu sa tế này không biết bao nhiêu lần, lần nào cũng thấy ngon miệng đến nỗi phải thắc mắc về xuất xứ văn hóa ẩm thực của nó. Khi biết món này nấu với cả hai chục loại gia vị thì suy rằng: Ðây là món có gốc Ấn Ðộ; rồi thấy người nấu nói tiếng Hoa, dùng sợi hủ tiếu Chợ Lớn thì lại suy rằng: Ðây là kiểu ăn của người Chà Và Chợ Lớn lai trộn với kiểu ăn người Minh Hương Chợ Lớn. Thôi thì kiểu gì kiểu, miễn là dân Sài Gòn-Chợ Lớn ta có được món ăn, kiểu ăn đến từ hai nền văn hóa ẩm thực hàng đầu thế giới là bảnh rồi.


Ðể nấu hủ tiếu sa tế trước tiên phải có sa tế. Sa tế là ớt tươi và ớt khô xào với các loại dầu ăn cùng một số gia vị khác; làm sa tế chỉ có người nắm bí quyết mới thứ chế được sa tế ngon, còn sa tế làm bán sẵn ở tiệm chạp phô thì không đủ ngon để mở tiệm nấu hủ tiếu sa tế được. Về nồi nước dùng, theo tìm hiểu thì hủ tiếu sa tế nai ninh xương heo, hủ tiếu sa tế bò ninh xương bò. Gia vị gần hai mươi loại như: Gừng, tỏi, sả, hành tím, hành tây, ớt bột, quế, mè, đại hồi… và đậu phộng rang vàng giã nhuyễn; hỗn hợp gia vị này được trộn xào chung với dầu mè, sau đó là xào với sa tế.


Một tô hủ tiếu sa tế vừa nấu xong có hai mùi nổi bật là mùi sa tế thơm nồng và mùi đậu phộng béo lừng. Trong tô hủ tiếu sa tế, thịt bò hoặc thịt nai được trụng tái, sau đó cho thêm ít lát cà chua, ít lát dưa leo và rau quế, ngò gai. Phải nói là món hủ tiếu sa tế là món kích thích khẩu vị hàng đầu, khó mà không chảy nước miếng trong họng khi hửi khói thơm ngào ngạt từ món ăn độc đáo này, đến khi đưa vô miệng thì đậm đà vị cay, chua béo, bùi, ngọt, mặn… vừa ngon miệng, đã thèm lại vừa ấm cái bụng.


Dù thời gian gần đây món hủ tiếu sa tế có được các báo quảng cáo nhưng xem ra nhiều người sống ở Sài Gòn cũng ít có dịp ăn, còn những người ở các địa phương khác thì gần như chưa từng được nếm qua. Sài Gòn-Chợ Lớn có một món ngon cỡ như hủ tiếu sa tế mà ít được biết thì kể cũng có cái hay riêng, bởi nếu thiên hạ ưa ăn quá dễ khiến cho mấy tay nấu bếp tồi nhào vô quậy kiểu bậy bạ như nấu món phở khô thì loạn.


Trở lại với hủ tiếu sa tế, nếu quí vị Việt kiều có dịp về Sài Gòn chơi thì nên ăn qua, nếu có con dâu con rể đa quốc tịch thì cũng nên mời thưởng thức cho biết món hủ tiếu có một không hai ở xứ Sài Gòn-Chợ Lớn. Chỉ xin nhắc quí vị là ai không ăn cay được, hoặc ăn ít cay thì nhớ nói trước để với mấy ông mấy bà người Triều Châu-Chợ Lớn gia giảm. Chúc quí vị có dịp ngon miệng với món hủ tiếu sa tế-Chợ Lớn.

Kịch bản chính trị nào cho tương lai Việt Nam



Lê Diễn Ðức


 


Hãng tư vấn Business Monitor International (BMI) ở London vừa có bản phúc trình, công bố cho quý hai năm 2013, theo BBC Việt ngữ, đưa ra ba kịch bản chính trị Việt Nam:


 


Kịch bản một: Chế độ kỹ trị



“Theo kịch bản này, đảng Cộng Sản Việt Nam (ÐCSVN) biến chuyển thành một chế độ kỹ trị, theo đó đảng sẽ chuyển hướng để chính phủ nhắm vào việc duy trì mức tăng trưởng kinh tế cao và đảm bảo phân phối của cải một cách tương đối hợp lý cho toàn bộ dân chúng.


Với hướng đi này, nhiều thanh niên vào đảng nhằm thăng tiến trong sự nghiệp và phục vụ đất nước chứ không phải vì lý tưởng Cộng Sản. Do vậy, các cải cách kinh tế sẽ được tiếp tục, bất chấp những lời chỉ trích từ các thành viên lớn tuổi, bảo thủ trong đảng”.


 


Kịch bản hai: Từng bước tự do hóa chính trị



“Ðây sẽ là tình huống tốt nhất, với việc ÐCS áp dụng những chuyển biến nêu trong kịch bản một, đồng thời kết hợp với việc dần dần tiến tới tự do hóa chính trị, như mở rộng vai trò của Quốc Hội, chấp nhận một cách dễ dàng hơn những ý kiến khác ở ngay trong cùng đảng, tăng tính cạnh tranh chính trị trong các kỳ bầu cử, và cho truyền thông hoạt động cởi mở hơn.


Theo kịch bản này, Việt Nam sẽ đi từ hệ thống độc đảng sang hệ thống một đảng nắm quyền chi phối tương tự như mô hình ở các nước láng giềng Campuchia, Malaysia và Singapore, nơi chỉ có đảng cầm quyền là có cơ hội thực sự để chiến thắng trong các kỳ bầu cử.


Nếu nhìn xa hơn, thì những gì đã xảy ra ở Nam Hàn, Ðài Loan và Nhật Bản cho thấy mô hình hệ thống một đảng nắm quyền chi phối rốt cuộc cũng sẽ mở đường cho phe đối lập. Tuy nhiên, trong trường hợp Việt Nam thì con đường này có lẽ chỉ xảy ra sau hơn một thập niên nữa”.


 


Kịch bản ba: Bạo loạn và đàn áp bạo lực



“Là khả năng xấu nhất, với những bước đi sai lầm nghiêm trọng về mặt chính sách, dẫn tới một giai đoạn biến động kinh tế kéo dài, tỷ lệ thất nghiệp cao và mức lạm phát chóng mặt khiến mức độ sung túc bị xói mòn.


Tình hình này sẽ thúc đẩy mạnh việc thay đổi thể chế, nhưng trước các cuộc biểu tình rộng khắp trên đường phố và sự thách thức toàn diện về cơ chế độc đảng lãnh đạo, một bộ phận trong đảng sẽ ủng hộ việc dùng các lực lượng an ninh đàn áp người biểu tình để tiếp tục níu giữ quyền lực. Tuy nhiên, việc đàn áp bạo lực các cuộc biểu tình đường phố như từng xảy ra như tại Bắc Kinh hồi 1989 hay tại Miến Ðiện hồi 2007 sẽ dễ khiến nhiều người thiệt mạng, và dẫn tới việc bị cộng đồng quốc tế áp lệnh trừng phạt”.


Tôi thử làm phép giải phẫu.


Trước hết, kịch bản một sẽ được thực hiện, tuy có rất nhiều khó khăn, vì trong tình trạng kinh tế hiện nay, nợ của doanh nghiệp nhà nước tới 60 tỷ USD, nợ của các công ty bất động sản khoảng 4 tỷ USD, hệ thống ngân hàng phải tái cơ cấu, không dễ dàng “duy trì mức tăng trưởng kinh tế cao và đảm bảo phân phối của cải một cách tương đối hợp lý cho toàn bộ dân chúng”.


Thứ đến, theo tôi, Việt Nam không có khả năng làm một cuộc cách mạnh đường phố, dù có những biến động lớn và xấu về kinh tế, cùng sự bất công, phẫn uất cao độ trong chính sách thu hồi đất đai và sự lộng hành, lạm quyền của công an.


Vòng qua một số nước ta có thể làm phép so sánh.


Ở Ba Lan, ngày 13 Tháng Mười Hai 1981, tình trạng thiết quân luật được ban hành. 70 ngàn binh sĩ quân đội, hàng chục ngàn lính dự bị đặt trong thế sẵn sàng, 30 ngàn viên chức thuộc Bộ Nội Vụ, 1,750 xe tăng và 1,400 xe bọc thép, 500 chiến xa, 9,000 xe ô tô, một số phi đội máy bay trực thăng và máy bay vận tải, đã được huy động cho đợt đàn áp. Liên lạc điện thoại bị vô hiệu hóa, giới nghiêm từ 19 giờ đến 6 giờ sáng, cấm công dân thay đổi nơi cư trú, đình chỉ công dân xuất cảnh… Chỉ riêng trong tuần đầu tiên của thiết quân luật, trong các nhà tù và trại giam đã có khoảng 5 ngàn người. Trong thời kỳ thiết quân luật (12/1981-7/1983), có khoảng 10 ngàn người bị bắt giữ trong 49 trại giam trên cả nước, đa số gồm các nhà lãnh đạo của Công Ðoàn Ðoàn Kết, trí thức liên kết với họ và nhà các hoạt động đối lập dân chủ. Bốn ngàn người trong số này đã bị buộc tội và có án tù, hàng ngàn công nhân bị sa thải, gần 2,900 người tự tử trong năm 1981, hàng trăm ngàn người dưới 35 tuổi đã bỏ chạy khỏi Ba Lan sang các nước phương Tây, không khác gì cuộc vượt biên tị nạn Cộng Sản của người miền Nam Việt Nam sau 1975. Tám năm sau, kể từ thiết quân luật, Ba Lan giành được tự do.


Quy mô đàn áp và hàng ngàn người đồng loạt bị bắt giam trong một thời gian rất ngắn, cho ta thấy rằng, từ hơn hai thập niên này, sự hy sinh cho dân chủ, tự do của người Việt chưa thấm vào đâu so với người Ba Lan. Sự bắt bớ, giam cầm và đàn áp của nhà cầm quyền CSVN đối với những người bất đồng chính kiến cũng chưa nhằm nhò gì so với nhà cầm quyền Cộng Sản Ba Lan trong giai đoạn thiết quân luật, về quy mô cũng như số lượng.


Nhiều người mơ ước về một lộ trình dân chủ cho Việt Nam như Myanmar. Ðiều này quá lãng mạn và siêu thực. Nếu hàng ngàn nhà sư, thanh thiếu niên, sinh viên đại học không bị dìm trong biển máu trong các cuộc biểu tình năm 1988 thì đã không có sự xuất hiện của bà Aung San Suu Kyi và đảng Dân Chủ của bà.


Các nước ở Bắc Phi như Tunisia, Ai Cập, Libya, các cuộc biểu tình quy tụ hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn người, có lúc cả triệu người, đã bị đàn áp dã man, nhiều người bị chết, hàng ngàn người bị thương.


Giới trí thức trong nước, những người gánh trách nhiệm tiên phong trong thay đổi xã hội, đã không tạo ra được nền tảng chủ chốt. Mới chỉ có những người bất đồng chính kiến đơn lẻ, thiếu vắng sự nối kết có tổ chức, để rồi từng người kết thúc sự dấn thân của mình trong nhà tù với những bản án nặng nề.


Nếu như trí thức trong nước biết kết hợp với các nhân tố tích cực từ các tầng lớp xã hội khác như công nhân, nông dân, sinh viên đại học, giáo dân, v.v… tuyên bố phát động một phong trào, đúng nghĩa, với mục tiêu tranh đấu cho dân chủ, tự do và bảo vệ chủ quyền dân tộc, tựa như mô hình phong trào “Ðoàn Kết” ở Ba Lan, “Hiến chương 77” tại Tiệp Khắc (cũ), “Otpor” của Nam Tư (cũ) hay “Mồng 6 Tháng Tư ở Ai Cập… thì kết quả sẽ khác. Tuy nhiên, họ đã không làm được như thế, đa số họ là đảng viên, vẫn chưa thoát ra khỏi cảnh kiến nghị, mong con sói đừng ăn thịt, vẫn là “đối lập trung thành” của đảng, mong muốn đảng thay đổi và tiến bộ hơn là đấu tranh trực diện với đảng và chế độ.


Những cuộc tập hợp, chủ yếu của dân oan trong nước, lên tới hàng triệu lượt, thậm chí là những cuộc biểu tình chống Trung Cộng xâm lược, thường là những cuộc tranh đấu tự phát, nửa vời, với tinh thần xin-cho, chưa cuốn hút đông đảo quần chúng, vẫn tin vào sự giải quyết của cấp trên, ít khi mang tính phản kháng, chống lại đảng và chế độ vốn là nguyên nhân chính.


Một cuộc cách mạng lại ít tổn thất nhất, tối ưu hiện nay cho Việt Nam, chỉ có thể là cuộc cách mạng đường phố song song với một cuộc cách mạng nổ ra ngay từ trong lòng chế độ.


Ðiều kiện tiên quyết cần và đủ cho sự xuất hiện một “Jeltsin Việt Nam” là một cao trào xuống đường làm rung động ý thức xã hội, đủ thuyết phục để những người lính tuân theo lệnh vị chỉ huy rằng, họ cầm súng là đứng về phía nhân dân, nhắm vào những kẻ phản bội.


Nhưng điều này có vẻ ảo tưởng. Chưa có một phong trào xã hội, thì kinh tế, dẫu suy thoái, nhưng sẽ không tới mức dân chúng ào ạt xuống đường, cùng lắm cũng giới hạn ở kêu ca, oán trách.


Nhà cầm quyền sẽ đàn áp biểu tình thô bạo, nếu có, và sẽ dứt điểm từng vụ việc trong từng địa phương, không để lan tỏa.


Tuy nhiên, bối cảnh này có thể thúc đẩy sự thay đổi do có sức ép. ÐCSVN từ kịch bản một, sẽ thay đổi tiệm tiến theo kịch bản hai. Sẽ hình thành đa đảng nhưng ÐCSVN vẫn là đảng chi phối các hoạt động xã hội. Ðược tồn tại lực lượng đối lập, một số sinh hoạt dân chủ được nới lỏng như biểu tình, báo chí tư nhân, nhưng mang tính hình thức. Mô hình Việt Nam sẽ tựa như của nước Nga dưới thời Putin, nhưng nguy hiểm hơn vì lệ thuộc vào Trung Cộng. Các phe nhóm “đại gia” sẽ lũng đoạn chính trị và nắm các ngành kinh tế quốc dân chủ lực. Và như vậy, kịch bản này nếu xảy ra thì có lẽ sau khoảng một thập niên nữa.


Ðây là một bất hạnh cho dân tộc, từ chế độ toàn trị Cộng Sản, chuyển sang chế độ độc đoán, chuyên quyền. Nhưng tình hình này không duy trì lâu dài, do tính cạnh tranh vì đố kị của người Việt, các lực lượng đối lập sẽ lớn mạnh trong vòng một hai thập niên và lộ trình dân chủ sẽ có cơ hội tiến triển.


Kịch bản hai cũng phù hợp với chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ với Việt Nam. Việt Nam phụ thuộc Trung Cộng, nhưng không phải hoàn toàn. Việt Nam vẫn đánh đu với Hoa Kỳ, chủ yếu vì quyền lợi kinh tế, nhưng dựa Mỹ để không bị Trung Cộng hiếp đáp quá đáng. Hoa Kỳ, một mặt không thể bỏ Việt Nam, con bài chiến lược lâu dài về địa chính trị, quân cờ cơ bản trong cuộc chơi với Trung Cộng, nhưng mặt khác, chơi cầm chừng, có khoảng cách, không để Việt Nam suy sụp, ngả hẳn vào lòng Trung Cộng. Các đòi hỏi về nhân quyền được nói tới với mức độ vừa phải, trong khi vẫn hỗ trợ về kinh tế.


Hoa Kỳ theo đuổi chính sách chấp nhận sự thay đổi nội bộ của ÐCSVN, hơn là một cuộc cách mạng mang tính lật đổ.


Trong một tình huống khác, có thể đột biến nếu tình hình tại Trung Cộng thay đổi, nhưng thập kỷ tới với Tập Cận Bình không cho thấy một bức tranh khả dĩ nào về dân chủ của Trung Cộng.

Bé gái chín tuổi lần mò trong đêm tìm người cứu cha

 

ACTON, California (AP)Một bé gái chín tuổi sống sót sau tai nạn xe vào sáng sớm Chủ Nhật, đã lần mò trong đêm tối lạnh lẽo, kể cả leo lên một vực cao để tìm người cứu cha.

Hình chụp lại từ video cho thấy tình trạng chiếc SUV sau khi lộn vòng xuống vực sâu cách mặt đường 200 ft vào hôm 24 Tháng Ba, 2013. Tài xế qua đời khi bé gái chín tuổi lần mò trong đêm tối tìm người cứu cha. (Hình: AP/KABC TV)

Theo nguồn tin của cảnh sát, ông Alejandro Renteria, 35 tuổi, trong lúc đang lái chiếc Ford Escape đời 2010 đổ dốc trên xa lộ Sierra Highway, gần Acton, nằm về phía Bắc Los Angeles County, vào khoảng một giờ sáng, thì bị mất tay lái và xe lăn nhào xuống một vực sâu 200 ft.

Bé Celia Renteria bò ra khỏi xe, mò mẫm qua nhiều địa thế gập ghềnh dưới thời tiết khoảng 40 độ để tìm đến một ngôi nhà gần đó. Sau khi gõ cửa mà không thấy ai trả lời, bé đi quành trở lại xem tình trạng của cha, trước khi trèo lên một triền dốc dựng đứng để kiếm người giúp đỡ.

Một tài xế chạy qua, trông thấy em lúc 2 giờ rưỡi sáng và lập tức báo cho cảnh sát. Khi nhân viên cấp cứu đến nơi thì người cha đã qua đời. Theo cảnh sát, bé Celia đi bộ được tổng cộng gần hai dặm.

Cảnh sát tuần tra xa lộ Gil Hernandez nói: “Celia là một bé gái can đảm vì dám đi bộ trong đêm tối, băng qua bụi rậm và địa thế hiểm trở để tìm người cứu cha. Nếu em ngồi lại trong xe thì chắc ngày hôm sau chúng tôi mới hy vọng tìm thấy để cứu em.” Ông Hernandez thêm rằng vùng này thường hay xuất hiện chó sói.

Nhân viên công lực nghi rượu bia có thể là nguyên nhân của tai nạn vì theo lời kể của bé gái, hai cha con trên đường về sau khi đến dự một buổi tiệc.

Bé gái hiện đang được điều trị các vết trầy sướt nhẹ và vết cắt trên má tại Bệnh Viện Nhi Đồng Los Angeles trong tình trạng sức khỏe khả quan. (TP)

Máy bay Boeing 787 bay thử trở lại

SEATTLE, WA. (Reuters)Một máy bay Boeng 787 cất cánh hôm Thứ Hai ti72 phi trường Paine Field ở Everett, Washington, trong một chuyến bay thử nghiệm lâu 2 giờ để xác định sự đáp ứng đủ quy định an toàn của bình điện lithium-ion mới.








Chiếc Boeing 787 ra phi đạo Paine Field ở Everett, Washington, chuẩn bị cất cánh trong chuyến bay thử nghiệm dùng bình điện lithium-ion mới. (Hình: Stephen Brashear/Getty Images)


Toàn thể 50 chiếc Boeing 787 đang được dùng trên thế giới đã bị cấm bay từ tháng 1 vì trục trặc xảy ra ở bình điện. Bình điện bốc khói trên một máy bay của JAL bốc khói sau khi từ Nhật đến và đang đậu trên sân ở phi cảng quốc tế Lohan, Boston. Một máy bay khác của ANA phải đáp khẩn cấp sau khi mới cất cánh ở Nhật trong chuyến bay nội địa.

Chiếc Boeing 787 được cho bay thử nghiệm hôm Thứ Hai là số 86, được làm cho công ty hàng không LOT ở Ba Lan. Sau khi nghiên cứu các dữ kiện, Boeing sẽ thực hiện cuộc biểu diễn dưới đất và khi bay để xin FAA (Cơ quan Hàng không Liên Bang) chấp thuận cho các máy bay 787 được hoạt động trở lại.

Ủy ban An toàn Giao thông Vận tải hôm Thứ Hai cho biết sẽ tổ chức một diễn đàn công cộng trong  hai ngày 11 và 12 tháng 4 để thảo luận về việc phát triển các kiểu bình điện lithium-ion, cách sử dụng và những quy định,  sự an toàn trên các phương tiện vận chuyển khác nhau. (HC)

Con Vua ra chợ Trời



Huy Phương/Người Việt


 


Một cơn mưa gió đổi đời


Con Vua lăn lóc Chợ Trời kiếm ăn


 


“Họa vô đơn chí!”


 


“Mệ” Bảo Ân đã trao cho chúng tôi những trang nhật ký viết về cuộc sống của ông sau ngày 30 Tháng Tư 1975:


Ngày 30 Tháng Tư, nóng lòng vì không có tin tức gì của Ðức Bà Từ Cung ở Huế, tôi ở lại Sài Gòn để ngóng tin nên đã bỏ lỡ chuyến bay ra Hạm Ðội 7. Sau vài tuần đi ‘học tập cải tạo’ trở về, Ủy Ban Quân Quản đến nhà tôi ở 213 Công Lý Q.1 yêu cầu chị Phương Minh và tôi phải dọn ra trong vòng 24 tiếng đồng hồ vì họ nói nhà này của tướng cảnh sát ‘ngụy’ Nguyễn Ngọc Loan.









Bức hình giống phụ hoàng nhất của “Mệ Bửu Ân”. (Hình: Tư liệu của gia đình)


Tôi không biết Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan có ở đây không? Thật ra biệt thự này ngày xưa là của Ðức Bà Từ Cung (mẹ Vua Bảo Ðại), ngài mua để khi vào Sài Gòn có nơi trú ngụ. Năm 1957 sau khi truất phế Vua Bảo Ðại, chánh quyền Ðệ Nhất Cộng Hòa đã tịch thu và sau này được Quốc Hội Ðệ Nhị Cộng Hòa với sự vận động tích cực của Trung Tướng TNS. Tôn Thất Ðính, chính quyền đã giao trả lại cho Ðức Bà Từ Cung và ngài ra lệnh lấy căn nhà trước lập bàn thờ Ðức Gia Long và văn phòng liên lạc bà con Nguyễn Phước Tộc, còn căn phía sau thì cho chị em chúng tôi ở.


Giấy tờ nhà đất chưa hoàn tất thì biến cố 1975 xảy ra nên không có cái gì để chứng minh là nhà này của gia đình chúng tôi. Vậy là hai chị em mau mau thu xếp đồ đạc, những gì có thể mang được gì thì mang, còn những gì nặng nề không thể mang được thì bỏ lại như tủ lạnh, bàn ghế tủ giường và nhiều thứ khác. Chị em chúng tôi về nhà Me chúng tôi ở nhờ.


Vào một buổi sáng thức dậy xuống nhà lấy vài vật dụng để xài, tôi không thấy cái vali quần áo mà tôi đã đem ra được khỏi nhà 213 Công Lý để về đây, đó là cái vali độc nhất của tôi còn lại, nay không cánh mà bay. Cuối cùng tôi tìm thấy một cái thư của chị giúp việc cho Me tôi để lại, đại ý trong thư chị ta viết, trong hoàn cảnh này, chị cần một số vốn để buôn bán nuôi con nên đã lấy cái vali trốn đi, và mong tôi tha thứ cho chị. Thế là tay trắng hoàn trắng tay, đành phải đi mua thêm quần áo để mặc.


Sống ở nhà Me tôi cho đến năm 1978 thì Me tôi bị quy vào diện tư sản, bị cưỡng chế ra khỏi nhà và buộc phải đi kinh tế mới trên cao nguyên. Vì không thể sống ở nơi rừng thiêng nước độc nên cả nhà đều bỏ trốn về Sài Gòn, mỗi người đi mỗi nơi, trốn chui trốn nhủi, không hộ khẩu, không chứng minh nhân dân, sống như những kẻ bất hợp pháp. Me và chị Phương Minh thì sống lén lút trong nhà dì Phi Hoa (vợ ông cựu Thủ Hiến Phan Văn Giáo), còn tôi thì ở nhờ nhà mẹ vợ, mỗi tháng đều phải chi tiền cho công an khu vực nhưng vẫn lo sợ bị bắt, nên ban ngày thì ngủ còn ban đêm thì mở mắt trao tráo để canh chừng công an gõ cửa xét hộ khẩu thì lo leo sang nhà bên cạnh trốn cho mau.


Me tôi rất lo lắng sợ tôi bị bắt, bà nói “Me và chị Phương Minh là đàn bà con gái, chắc không ai bắt đâu, còn con là con trai, mà là con Vua Bảo Ðại nữa, ở đây nguy hiểm lắm.” (Lúc đó chánh quyền đang tuyên truyền nói xấu nhà Nguyễn.) Me tôi ép tôi phải ra đi, bà gom góp, vay mượn cho chúng tôi vàng để tìm đường vượt biên.


Tôi đi vượt biên tổng cộng ba lần, cả ba lần đều bị lừa, hai lần vợ chồng con cái cùng đi, sau cùng hết tiền, Me tôi chỉ còn đủ cho một mình tôi đi thôi, nhưng cũng bị lừa luôn, tuy nhiên cũng còn may mắn vì chỉ bị mất vàng chứ không bị bắt vào tù.


Hết tiền, bà và chị Phương Minh đem nhẫn kim cương đi bán thì bị cướp lấy mất, chúng còn xô chị Minh té trầy cả mình mẩy. Tôi không dám làm phiền Me tôi nữa, vợ chồng tôi bàn với nhau coi ra chợ trời xem thử có thể buôn bán gì được không? Thế là tôi bán luôn hai chiếc nhẫn vàng, đó là quà kỷ niệm của Me tôi tặng khi tôi tốt nghiệp trung học và một chiếc khi tôi vào đại học.


 


Gian nan chốn chợ Trời


 


Vợ chồng tôi bắt đầu ra chợ trời kiếm sống bằng cách mua đi bán lại, các bạn hàng ngoài chợ trời thấy hai khuôn mặt ngơ ngơ ngác ngác, họ biết hai con nai này mới ra giàn, nên họ có những món hàng mua cả năm rồi mà không bán được, dân Chợ Trời gọi là “hàng ngậm,” họ giả dạng cho người khác đem đến bán cho chúng tôi, ham rẻ chúng tôi mua vô và sau đó có những món hàng chúng tôi “ngậm” cho đến ngày đi Mỹ vẫn còn trong nhà.









Gia đình “Mệ” Bảo Ân trong thời gian lăn lóc Chợ Trời. (Hình: Tư liệu của gia đình)


Thấy coi bộ bán Chợ Trời không khá, một dịp đi thăm người bà con ở Q.11, được biết người bà con này có phần hùn trong một xưởng sản xuất nước tương, vợ tôi mới bàn với tôi đổi cách làm bằng nghề đi bỏ mối ở chợ Bến Thành. Thế là vợ chồng tôi lại chuyển qua nghề bỏ mối nước tương, chúng tôi mua nước tương rồi thuê xe ba bánh chở từ Phú Thọ Hòa đến chợ Bến Thành.


Tôi đứng ở ngoài giữ hàng, còn vợ tôi thì đẩy hàng vào chợ giao cho khách hàng, cô ấy không cho tôi vô chợ vì sợ gặp người quen. Bỏ mối nước tương một thời gian, chính quyền không cho xe ba bánh lưu thông những con đường chính trong trung tâm thành phố, vả lại tôi thấy vợ tôi khiêng nặng và cực nhọc quá mà chẳng kiếm được bao nhiêu nên vợ chồng tôi bàn nhau đổi nghề một lần nữa.


Số là khi đi lấy nước tương bỏ mối, chúng tôi thấy trong khu vực này có vài xưởng làm dép cao su, bỏ mối dép cao su nhẹ nhàng hơn, thế là vợ chồng tôi đến nói chuyện và xin mua về để bán. Lúc đầu họ bảo chúng tôi phải đợi đến khi nào họ giao cho khách hàng cũ của họ xong, nếu còn dư họ sẽ bán cho chúng tôi. Cả tháng trời, mỗi ngày chúng tôi phải chờ đợi 3-4 tiếng đồng hồ mà chỉ lấy được vài lố (12 đôi) dép, rồi chúng tôi đem những lố dép đó giao lại cho các tiệm bán dép ở chợ Ðại Quang Minh, Chợ lớn.


Sau một thời gian quen rồi, chủ hãng giao cho chúng tôi nhiều hơn và bạn hàng ở chợ, họ cũng đặt hàng nhiều hơn. Có hôm chúng tôi bán được hơn năm mươi lố dép. Những người lấy mối dép như chúng tôi thấy chúng tôi được chủ hãng giao cho một số lớn, họ ganh tỵ, kiếm chuyện gây sự và dọa đánh chúng tôi, bọn họ thì đông, còn chúng tôi chỉ có hai vợ chồng. Bán dép thì nhẹ nhàng hơn nước tương, cũng kiếm tiền khá hơn nhưng bây giờ chúng tôi cảm thấy không còn an toàn nữa, mỗi lần đi lấy hàng phải nhìn trước ngó sau xem có ai phục kích mình không?


Tôi thì lo cho vợ tôi, nhưng ngược lại nàng nói nàng không sợ mà chỉ sợ cho tôi. Cô ấy nói nếu tôi có mệnh hệ nào thì Me tôi sẽ oán trách cô ấy, vì ngay cả chuyện đi bán Chợ Trời, bỏ mối nước tương hay dép chúng tôi đều giấu mẹ tôi. Nghĩ mình đang sống bất hợp pháp, không có một tờ giấy lận lưng, nay đi gây chuyện với người ta, công an mà bắt được thì đi tù là cái chắc, nên vẫn trông có dịp kiếm cách khác làm ăn.


Trong một dịp tình cờ đi ngang qua đường Nguyễn Thái Bình, Q.1, tôi gặp lại anh bạn thương phế binh tên Quân, con Ðại Úy Hải, trưởng ban an ninh trong Quân Trấn, mà chúng tôi quen nhau trước 1975. Nhà anh ở trong Quân Trấn, Sài Gòn-Chợ Lớn, nơi trước kia tôi làm việc. Hiện nay, anh đang mua bán đĩa nhạc trên lề đường Nguyễn Thái Bình. Kỳ này tôi nói vợ tôi ở nhà chăm sóc con cái, để tôi ra gặp và hùn vốn với Quân.


Sáng chúng tôi đứng ở Nguyễn Thái Bình để thu mua đĩa, chúng tôi chỉ mua nhạc hòa tấu thôi, buổi chiều thì chúng tôi đi xe bus đến các quán cafe nhạc ở Sài Gòn-Chợ Lớn-Gia Ðịnh để bán. Thời gian này, nhà nước chỉ cho phép các quán cafe mở nhạc không lời mà thôi, nên các đĩa nhạc hòa tấu càng ngày càng khan hiếm khó mua. Chúng tôi lại xoay qua buôn bán đủ thứ, cái gì có lời là chúng tôi mua vào.









“Công Chúa” Phương Minh và “Hoàng Tử” Bảo Ân bên cạnh mẹ trong thời gian thơ ấu ở Ðà Lạt. (Hình: Gia đình cung cấp)


Tôi có một kỷ niệm không bao giờ quên được là, có một lần con trai tôi là Quý Khang đòi theo cha ra chợ Trời chơi, lúc đó Quý Khang mới ba tuổi, đến trưa Quý Khang buồn ngủ, tôi đang bận coi hàng nên không thể chở Khang về, nên trải tạm tờ báo ra lề đường cạnh chỗ tôi ngồi bán hàng để cháu nằm ngủ. Nhưng xui xẻo làm sao, đúng lúc đó công an và quản lý thị trường đem xe đến hốt những người chiếm lòng lề đường để buôn bán, thương binh Quân thì tàn tật không chạy nhanh được nên tôi phải phụ Quân gom hàng chạy cho nhanh, nếu họ bắt được thì hàng mất, còn tôi chắc cuộc sống của tôi cũng bi đát luôn, quýnh quáng quá lo chạy, nên bỏ quên thằng con đang nằm ngủ ngon lành trên lề đường. Lúc đó đường Nguyễn Thái Bình vắng tanh không còn một bóng người, chỉ còn Quý Khang đang nằm ngủ trên tờ báo, đúng như thành ngữ “đem con bỏ chợ!”


Quân theo gia đình đi Mỹ theo diện H.O. trước chúng tôi. Sau này qua Mỹ gặp lại anh ở Garden Grove, Quân nhỏ tuổi hơn tôi, chưa lập gia đình vẫn ở với cha mẹ, anh bị tàn tật nên cũng khó lấy vợ, còn gia đình tôi ở Westminster, lâu lâu Quân đến nhà tôi ăn cơm, ngồi ôn lại những ngày tháng vui buồn chợ Trời. Tiếc là ngày nay Quân đã ra người thiên cổ.


 


Kỳ sau: Xây mộ cho Phụ Hoàng

Khu Rừng Lau (Kỳ 111)


– Tôi sẽ đưa các bác đến một gia đình người quen, sớm mai tôi sẽ đích thân đưa các bác ra bến xe về Hà Nội. Khi tới Gia Lâm các bác nhớ xuống trình diện với ty công an, xin giấy thông hành tạm thời, rồi tìm người thân làm chứng bảo đảm để được cấp thẻ căn cước. Như vậy là ‘chu’ rồi, các bác khỏi phải đến trình diện tại ty công an ở đây để rồi bị giữ lại qua đêm như tù.


Kha nói mấy lời cám ơn Luận, nhưng Luận hầu như bỏ ngoài tai mấy lời khách sáo đó, và tiếp tục câu chuyện với riêng Kha:


– Thằng cha Trưởng Ty trước làm ở bên Kiểm Tục, dùng thuốc cường dương như cơm bữa; qua đêm ở đấy, em gái mày có thể bị nguy (Luận tưởng Miên là em gái Kha), mày nên nhớ ở tỉnh nhỏ thì kiểm tục, công an, hiến binh là vua, đó là dịch hạch, dịch tả và thương hàn, mấy hôm trước đây tao mới chửi cho chúng nó một trận.


Luận cho xe chạy dọc theo phố chợ, rồi rẽ vào một đường phố khác, hai bên là nhà ở chứ không phải là cửa hàng. Chiếc Dodge4 còn rẽ vào một đường phố hẹp nữa, không khí yên tĩnh như giữa miền quê dừng lại trước một căn nhà có hàng rào duối gai trước cửa, một chút sân rải đá cuội phía trước, vây xung quanh có cây ăn quả mới lớn, trông còn khẳng khiu lắm. Luận đưa Hiển, Kha, Miên vào giới thiệu với cụ chủ nhà trạc sáu mươi tuổi, xin cụ cho ở nhờ đến sớm mai sẽ ra xe hàng hồi cư về Hà Nội. Cụ vui vẻ nhận lời, giới thiệu Miên với cô con dâu đứng gần đấy: Người con trai vừa đi chơi quanh lối xóm về, cụ giới thiệu với Hiển, Kha. Những người đàn ông bắt tay nhau hỉ hả. Luận to béo bao nhiêu thì Ðản (tên người con trai cụ chủ) gầy nhom bấy nhiêu, nhất là mái tóc anh lại cố tình để dài, nghệ sĩ. Thấy tay anh cầm quyển Tản Ðà vận văn, Luận nói giỡn thân mật:


– Thời đại nguyên tử rồi mà còn đọc kinh Thi!


(Ý Luận chỉ muốn nói là đọc thơ.)


Lập tức Ðản giơ tay lên vuốt mái tóc dài, nước da trắng trên khuôn mặt gầy càng xanh lướt thêm để phản đối và anh đáp:


– Ô hay, chính bom nguyên tử được làm ra để bảo vệ Kinh Thi chứ.


Cụ chủ xếp cho bọn Hiển lên ở căn gác xép, phía sau. Dưới bếp gia nhân đương bận rộn làm gà, thái su hào, cà rốt. Cụ chủ nói với Luận:


– Chả hôm nay nhà tôi có kỵ, chiều mời trung úy bớt chút thì giờ đến xơi cơm với chúng tôi.


– Dạ cám ơn cụ, nếu có thì giờ thế nào cháu cũng lại – Luận đáp.


Một năm trước đây, cô con gái mười chín xuân xanh của cụ lọt vào cặp mắt diều hâu cú vọ của tên trưởng ty kiểm tục (mà hiện là trưởng ty công an). Ngày đó Luận cũng vừa được cử đến đóng đồn ở đây, ngẫu nhiên gặp ông cụ đứng trước cửa, đôi bên bắt chuyện, ông cụ kể lại sự tình, Luận nổi cơn anh hùng “giữa đường thấy sự bất bằng mà tha”, đến gặp phăng tên trưởng ty kiểm tục, báo cho hắn biết người con gái mười chín tuổi kia là em nuôi của Luận. Cô gái thoát, năm sau lấy chồng, Luận được gia đình này coi như ân nhân. Ðản cũng mới lấy vợ được hai tháng nay.


Luận từ biệt mọi người trở về đồn và giao hẹn chiều sẽ lại. Kha, Hiển, Miên lần lượt vào buồng tắm. Họ định tắm xong thì thủng thẳng ra chợ ăn trưa, nhưng cụ chủ đã kêu dọn cơm và mời cả ba lên ngồi cùng bàn, từ chối làm sao cũng không được. Ðiều Miên còn nhớ trong bữa cơm đầu tiên miền quốc gia đó là mặc dầu đã cố giữ ý mà ba người vẫn ăn nhanh và ăn khỏe nhất, đúng tác phong kháng chiến! Tắm rửa xong thay bộ đồ mới sạch sẽ (tuy vẫn nâu sồng) trông họ không đến nỗi nào.


Sau bữa ăn, Ðản nói chuyện với Hiển, Kha, Uyển, vợ Ðản, thủ thỉ nói chuyện với Miên ở góc hiên. Ðàn bà làm quen nhau hơi chậm, nhưng khi đã quen thì tâm sự liền. Thì ra Ðản và vợ đương giận nhau. Ðản hiện làm thư ký tại một quận cách tỉnh lỵ hai mươi nhăm cây số. Quận lỵ này có hai thư ký, hai người thỏa thuận dàn xếp với sự ưng ý thông cảm của quận trưởng là mỗi người trong một tuần có thể về với gia đình được ba ngày, Ðản về vào những ngày Thứ Sáu, Thứ Bảy và Chủ Nhật. Cặp vợ chồng mới này âu yếm nhau lắm. Thứ Sáu vừa rồi, về tới nhà, Ðản thấy vợ từ buồng tắm ra, đã mặc coóc sê nhưng chưa mặc áo, chỉ khoác ngoài có chiếc khăn bông lớn, chàng bất bình nói mỉa: “Mới đi vắng có bốn ngày mà đã ăn mặc hở hang thế, đi vắng hàng tháng có lẽ khỏa thân mất”, tức thì Uyển công phẫn đáp lại cũng có đôi phần trắng trợn. Thế là hai vợ chồng giận mát nhau. Hai ngày qua rồi, chỉ còn một hôm nữa thôi (mai thứ hai Ðản đã phải đến quận lỵ). Ngắm thân thể đẫy đà của vợ Ðản, Miên mỉm cười nghĩ thầm: “Rồi tất đêm nay hai anh chị phải làm lành nhau.”


Mãi tới một giờ, những người bạn trẻ mới giải tán để đi ngủ trưa một tí. Miên nằm trên giường nhỏ, Hiển và Kha trải chiếu xuống sàn vào một góc, Miên đã chợp ngủ, nàng mệt lắm rồi, nàng không ngờ khi Kha cũng đã ngáy khẽ, Hiển còn lắng nghe Ðản từ một căn phòng bên dưới rên rỉ ngâm bài “Cảm thu tiễn thu” của Tản Ðà:


Từ vào thu đến nay.


Gió thu hiu hắt,


Sương thu lạnh,


Trăng thu bạch,


Khói thu xây thành


Lá thu rơi rụng đầu ghềnh


Sông thu đưa lá bao ngành biệt ly.

Nấm mồ trên ngực phải


LGT: Trang Ng. là một phụ nữ mới ngoài 30. Cô tốt nghiệp thạc sĩ tại Hoa Kỳ và trở về Việt Nam làm việc. Cuộc sống của cô là niềm mơ ước của nhiều bạn bè đồng trang lứa và mọi người xung quanh. Đùng một cái, cô cảm thấy đau buốt bên hông mình trong một lần bồng đứa cháu lên tạm biệt trước khi lên đường đi du lịch…
Cô vào bệnh viện, bác sĩ chẩn đoán cô bị ung thư vú và cắt bỏ chúng đi. Thế nhưng trớ trêu một điều là sau đó cô không phải bị ung thư vú, mà là ung thư hạch bạch huyết.
Mục Viết Cho Nhau xin được phép đăng tải những bài viết ngắn ghi lại những gì diễn ra xung quanh Trang Ng. khi cô đang từng ngày đối diện với căn bệnh này.


Mọi chia sẻ của quý độc giả đến với Trang Ng. có thể gửi về tòa soạn theo email: [email protected]




Trang Ng.



February 23, 2012


Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng rao “cháo trắng đây, cháo trắng đây” lúc khoảng 4-5 giờ gì đó. mọi người trong phòng cũng bị đánh thức như vậy. họ lục đục chuẩn bị ăn sáng, người thì ăn mì gói, người thì ăn cháo, người thì ăn xôi… tôi không ăn gì cả nên cứ trùm mền ngủ. mùi thức ăn đủ loại sực khắp phòng, rất khó chịu.


Tôi nằm chung với một cô tuổi trung niên. cả phòng có khoảng 9 cái giường đơn. mỗi giường nằm 2 người, rất là chật chội. lúc tôi nhập phòng, khu của tôi có 2 cái giường đơn nhập lại, mới chỉ có 3 người nằm. thấy cũng không đến nỗi nào. nhưng, chẳng để tôi yên dạ bao lâu, liền sau đó, có y tá thông-báo bệnh nhân nằm gọn vào để cho bệnh nhân mới nhập phòng. cô Hồng phải “thủ thỉ” để đảm bảo bố-cục 2 giường 3 người cho tôi bớt cực.


Các bệnh nhân trong phòng đều phẫu thuật ngực. bình nhựa đeo bên cạnh của người nào cũng nhìn đỏ lòm, thấy ghê ghê. nhìn xuống bình của mình cũng vậy. ở đây, có người cắt u ác tính, có người cắt u lành, có người phẫu thuật lại do u tái phát. tôi thấy mình còn may mắn, chỉ phẫu thuật bướu diệp thể rồi về. cô trung niên nằm bên cạnh ngày nào cũng than: bao nhiêu cái bệnh viện không vào mà ông trời lại cho vào cái bệnh viện này.


Đến khoảng 8-9 giờ thì các bác sĩ đi thăm bệnh và các y tá sẽ đến thay băng cho từng người, từng phòng. bác sĩ Trường, khi đến thăm bệnh bên giường nhìn thấy tôi, ông đã nói ngay: từ nay có bất cứ khối u nào trên người, dù to hay nhỏ, bất cứ chỗ nào đều phải lên đây xét nghiệm ngay. tôi gật nhẹ đầu. sợ tôi nghe chưa tỏ, ông còn hỏi lại: nghe rõ chưa?


Sau khi các bác sĩ đi ra, các y tá đẩy cái xe công cụ và bông băng thuốc đỏ ở giữa phòng. ra hiệu cho tất cả người nhà đi ra ngoài và đóng cửa phòng lại.


Từng người một đến chỗ xe công cụ để thay băng. đến phiên tôi, tôi không thể di chuyển về phía xe thay băng, chỉ ngồi chết “dzí” trên giường. các y tá rất khó chịu vì điều này khiến họ phải đẩy xe đến chỗ của tôi. nhưng tôi không đi được nên họ chẳng có cách nào khác. họ nói: chị chỉ phẫu thuật cắt bướu lành thôi, chị không có bị làm sao hết mà đau. tôi cáu quá, quát lên: em đi cắt ngực đi rồi xuống đây nói với chị là không đau?


Họ nói tôi ngồi chờ đến người cuối cùng rồi đùn đẩy cho một cô bé thực tập của trung tâm đào tạo cán bộ y tế đẩy xe công cụ về phía tôi. cô bé rất ân cần, có phần dè dặt, tháo kim truyền kháng sinh vào vein và lau chùi vết thương, thay băng cho tôi rất gọn gàng. không có vẻ gì là bực bội, khó chịu.


Khi cô ở giường bên cạnh (đoạn nhũ, tái tạo) cởi áo để y tá thay băng, đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy ngực con người ta sau khi đoạn nhũ được tái tạo với phần thịt còn lại đắp lên chỗ lồi chỗ lõm. ngực của tôi, sau khi cắt rộng nhìn cũng không khác gì mấy, sao mà chúng giống như một nấm mồ mới đắp cẩu thả trên cơ thể của chính mình!

Trang điểm cho da bị nám

 
1. Kem nền



Đây là bước rất quan trọng nhằm giúp bạn che đậy những nốt tàn nhang và nám một cách tự nhiên và hoàn hảo nhất. Dùng tay sạch hoặc một miếng bọt biển để tán đều kem nền trên toàn bộ khuôn mặt. Chú ý tán đều kem nền lên hai bên gò má và sống mũi vì đó là nơi thường xuyên xuất hiện tàn nhang và nám nhất.










Hình: healthyskinsolutions.com



Nhớ chọn màu kem nền phù hợp với màu da mặt và da cổ để tạo một cái nhìn tự nhiên.










Hình: arabia.msn.com




2. Kem che khuyết điểm


Vì những nơi xuất hiện nám và tàn nhang là nơi huyết sắc tố trên da của bạn đậm màu nhất, nên cần sử dụng thêm kem che khuyết điểm.


Lấy một lượng nhỏ kem che khuyết điểm chấm lên khu vực xuất hiện tàn nhang và nám, dùng ngón tay dặm đều để kem ngấm vào da.


Lưu ý:


– Chọn kem che khuyết điểm có màu nhạt hơn màu kem nền của bạn để làm sáng hơn vùng da cần che.


– Lựa chọn kem che khuyết điểm có tông màu vàng sẽ có tác dụng che đậy tốt hơn thay vì loại kem theo tông màu hồng.










Hình: beautystat.com




3. Tạo điểm nhấn trên khuôn mặt


Các bước trang điểm có thể làm nhạt đi những nốt tàn nhang và nám nhưng không thể xóa bỏ chúng hoàn toàn trên khuôn mặt bạn. Vì vậy hãy hướng ánh nhìn của người đối diện vào điểm nhấn trên mắt hay môi.




*Phương pháp giúp cải thiện cho làn da bị nám và tàn nhang




– Pha một ít nước cốt chanh với vài giọt nước, dùng bông gòn bôi chúng lên vùng da bị nám và tàn nhang, để chừng 10 -15 phút, sau đó rửa sạch với nước. Bạn có thể trang điểm sau khi rửa mặt, chanh sẽ tự nhiên làm sáng các vết xấu xí trên khuôn mặt bạn.


– Dùng yogurt (sữa chua) làm mặt nạ đắp lên da vào buổi tối cũng có tác dụng đẩy lùi một phần những vết nám và tàn nhang.


– Tạo hỗn hợp nước ép dưa leo, mật ong và một thìa nước cốt chanh để làm mặt nạ, để 20 phút rồi rửa mặt và sau đó tiến hành trang điểm.


– Sử dụng kem dưỡng ẩm có chứa SPF cũng có tác dụng làm mờ các dấu hiệu tăng sắc tố. (N.L.)


 

Hoa Kỳ nhờ các nước Á Rập thúc đẩy hòa đàm Palestine-Israel

RAMALLAH, Lãnh thổ Tây ngạn Jordan (AP) Một giới chức cao cấp Palestine hôm Thứ Hai cho biết Hoa Kỳ đã nhờ các nước Á Rập trợ lực trong nỗ lực thúc đẩy tái lập cuộc hòa đàm Israel-Palestine đã bị gián đoạn từ 4 năm nay.









Cảnh sát biên phòng Do Thái bắt một người Palestine dựng lều tại khu E1 gần Jerusalem tối Chủ Nhật để phản đối việc Israel xây dựng các khu định cư mới ở khu vực này. (Hình: AP/Nasser Shiyoukhi)


Ông Yasser Abed-Rabbo, một giới chức cao cấp PLO (Tổ chức Giải phóng Palestine) nói với đài phát thanh Vice o Palestine rằng “Những nỗ lực của Hoa Kỳ sẽ gia tăng trong ít tuần lễ sắp tới với sự tham gia của các quốc gia Á Rập khác như Jordan và Ai Cập”.

Cũng trong ngày Thứ Hai, chính quyền Israel loan báo sẽ tiếp tục trở lại bình thường việc giải tỏa hàng triệu dollars đã thay mặt chính quyền tự trị Palestine để thu góp trước đây. Việc này xảy ra chỉ ít ngày sau khi Tổng thống Obama họp bàn với Thủ tướng Netanyahu.  Tổng thống Obama đã cho biết việc ổn định hoạt động của chính quyền tự trị Palestine đang thiếu thốn ngân khoản trầm trọng, được Hoa Kỳ xem là nỗ lực then chốt.

Tuy nhiên hãy còn sự cách biệt lớn trong điều kiện tái tục hòa đàm. Palestine đòi hỏi điều kiện tiên quyết là Israel phải ngưng việc lập những khu định cư cho dân Do Thái trên các lãnh thổ chiếm đóng trong cuộc chiến tranh 1967. Israel cho rằng vấn đề này sẽ được thảo luận trong cuộc hòa đàm. Tổng thống Obama đồng ý với quan điểm của Israel và người ta không hiểu bằng cách nào Hoa Kỳ có thể đưa Palestine trở lại bàn hòa đàm.

Palestine muốn thành lập một quốc gia có lãnh thổ bao gồm Tây ngạn sông Jordan, dải Gaza và thành phố Jerusalem, nhưng cũng đồng ý là ranh giới có thể sửa đổi. Tuy nhiên họ khẳng định lập trường không nhượng bộ về vấn đề lập các khu định cư dân Do Thái.

Theo lời ông Abed-Rabbo: “Chúng tôi lo ngại là Israel sẽ kéo dài thời gian bằng cách lôi kéo chúng tôi vào những chi tiết phức tạp trong quá trình thương thuyết, trong khi họ tiếp tục xây dựng các khu định cư, và chờ đợi tới khi Hoa Kỳ có một chính quyền khác”.
Thủ tướng Benjamin Netanyahu tuyên bố sẵn sàng tái tục hòa đàm tức khắc, nhưng nói rằng sẽ không từ bỏ sự kiểm soát khu Đông  thành phố Jerusalem và không đồng ý chấp nhận đường ranh giới trước cuộc chiến tranh 1967 làm căn bản thương thuyết.

Với thỏa hiệp hòa bình Oslo ký kết năm 1993 do Tổng thống Bill Cinton đứng vai trò điều giải, Tổng thống Itzhak Rabin và Ngoại trưởng Shimon Peres của Israel đã đồng ý để Chủ tịch Yasser Arafat của Palestine thành lập một chính quyền tự trị trên lãnh thổ Tây ngạn sông Jordan,  vùng đất mà Israel đánh chiếm trong cuộc chiến tranh năm 1967. Nhưng Israel không trao trả dải Gaza, một phần nhỏ lãnh thổ Tây ngạn và khu Đông thành phố Jerusalem. Các chính quyền Israel kế tiếp đã xây dựng nhiều khu định cư cho khoảng hơn ½ triệu dân Do Thái trên những vùng đất đó. Năm 2005, Israel đồng ý rút khỏi Gaza và phá hủy hơn 20 khu định cư tại đây nhưng thi hành việc phong tỏa dải đất này.

Đại biểu thương thuyết Sareb  Erekat của Palestine hôm Chủ Nhật nói sẽ đợi vài ba tháng nữa xem việc Hoa Kỳ thúc đẩy nỗ lực hòa đàm có thể đi đến kết quả với những nhượng bộ giá trị hay không.

Trong khi đó Thủ tướng Netanyahu chỉ thị cho Bộ trưởng Tài chính Yair Lapid tiếp tục giải ngân hàng tháng khoảng $100 triệu trong những tiền đã thu nhận thay mặt chính quyền tự trị Palestine. Israel ngưng việc giải ngân từ tháng 11 khi Palestine vận động được Liên Hiệp Quốc chấp nhận quy chế tự trị. (HC)

Tin mới cập nhật