Tác giả “Tiếng thời gian,” Lâm Tuyền, bằng chứng khác của định mệnh nghiệt ngã

 


Du Tử Lê


Tôi vẫn nghĩ, người lạc quan, rộng lượng cách mấy, cũng không thể không nhận ra, trong lãnh vực văn học, nghệ thuật, nếu có những tên tuổi được biết đến, nhắc nhở nhiều, không hề vì tài năng thật thì, chúng ta cũng có không ít, những tài hoa lớn, bị định mệnh hàm hồ, đố kỵ đẩy vào quên lãng.


 Tính đố kỵ hay bản chất nghiệt ngã của định mệnh trước những tài hoa ngoại khổ, dường không bỏ sót một vùng đất, một thời đại nào.

Lịch sử văn học, nghệ thuật thế giới ghi nhận, có những tài hoa xuất chúng, khi sống bị lãng quên, bằn bặt. Nhưng cuối cùng, trên nấm mồ của họ, khi cỏ đã xanh, những vồng hoa rực rỡ nhất, đã được nhân gian biết ơn. Ngợi ca. Tưởng tiếc. Dẫu muộn màng.

Nói vậy, không có nghĩa tài năng ngoại khổ nào, cuối cùng, khi đã nằm xuống, cũng được định mệnh tỵ hiềm, ganh ghét hồi tâm, buông tha! Thực tế, vẫn có những tài năng lớn, cuối cùng, khi nấm mồ được lấp thì, nó lại như một tầng lãng quên khác, phủ thêm lãng quên lên di hài người quá cố!

Cũng thế, đành hanh định mệnh kia, không quên Việt Nam.

Tôi muốn nói giai đoạn văn học, nghệ thuật miền Nam, 20 năm, dù ngắn ngủi, nhưng chẳng vì thế mà được định mệnh miễn trừ.

Một trong những tài hoa rất mực của văn học, nghệ thuật miền Nam, 20 năm, theo tôi, là cố nhạc sĩ Lâm Tuyền.

Ông là tác giả của những ca khúc từng được những người cùng giới coi như kinh điển. Ðó là những tình khúc còn lưu truyền tới hôm nay, với nhịp đập của trái tim rực rỡ tài hoa trong tác phẩm, không vì thời gian mà giảm sút phần rưng rưng. Thổn thức.

Có thể chúng ta không biết tên những ca khúc như “Tiếng thời gian,” “Hình ảnh một buổi chiều” “Tơ Sầu, hay “Khúc nhạc ly hương,” “Nhắn người viễn xứ” hay “Lặng lẽ,” “Trở về dĩ vãng”… Nhưng tình cờ, đâu đó, chí ít cũng một lần, chúng ta đã nghe:


“Ðàn chim tung cánh xa khuất mờ
Chiều thu lưu luyến màu thương nhớ
Nhớ mái đầu ai nhuộm nắng vàng
Buồn biết bao giờ cho hết nguôi…” (1)

(Theo Wikipedia, Bách khoa toàn thư mở)


Ðó là đoạn mở đầu của ca khúc “Hình ảnh một buổi chiều.”

Vẫn với ca khúc “Hình ảnh một buổi chiều” nhạc Lâm Tuyền, lời Dạ Chung (bút hiệu một thời của đạo diễn Hoàng Vĩnh Lộc,” những người yêu nhạc ở thập niên (19), (19)60, nhiều người chưa (nếu không muốn nó là sẽ) khó quên câu:

“Anh không giữ trong tay một kho tàng hay một danh vọng nào cả! Anh chỉ giữ hình ảnh một buổi chiều, khi nắng vàng nhuộm thắm mái tóc em” in đậm đầu ca khúc. (1)


Hoặc:

“Chiều chiều ngùi trông xa khơi mờ sóng
Từng đàn chim bay trong hoàng hôn
Chơi vơi hồn ai tới chốn xa xôi
Khuất bóng Kim-Ô, chiều tàn lâm ly
Mây trời bao la!
Lòng buồn sầu ước, như lũ chim quyết tung cánh trời mây
Bao nhiêu giông tố hề chi
Bao nhiêu mưa gió biệt ly
Thề quyết ra đi từ đây…”

Ðó là đoạn đầu của “Khúc nhạc ly hương.” (2)


Hoặc nữa:

“Với ánh tơ sầu, sắc thắm muôn màu
Làm cho tim ta tê tái thương đau
Với ánh tơ sầu, ném xuống nhân loại
Làm cho bao giống người sầu đau.
Người nhạc sĩ kia ơi
Buồn thương, tương tư chờ ai?
Ðời người tươi thắm, sáng như ngàn sao
Nguồn nhạc tinh túy, xướng trong hồn người
Không bao giờ phai
Là suối rừng mai…”
(3)

Ðó là “Tơ sầu.” Tình khúc được ghi nhận là đầu tay của tài hoa âm nhạc Lâm Tuyền, xuất thân từ cố đô Huế.

Ca sĩ Quỳnh Giao (cũng là giáo sư dương cầm), trong bài viết nhan đề “Lâm Tuyền và giấc mơ sông hồ,” có đoạn:

“…Toàn thể tác phẩm của Lâm Tuyền quả là ít, nhưng rất nghệ thuật và độc đáo. Vào thập niên 50, tân nhạc Việt Nam mới tiến qua ngưỡng cửa ‘phôi thai’, mà với nhạc thuật vững vàng, câu cú có hệ thống rành mạch như Lâm Tuyền thì thật ra rất hiếm. Nghe nhạc mình nhận ra trình độ của người sáng tác. Có học nhạc pháp, hòa âm mới viết được như thế.

Các nhạc trưởng có tài năng như Vũ Thành, Hoàng Trọng, Văn Phụng, Nghiêm Phú Phi đều công nhận giá trị nhạc thuật Lâm Tuyền và thích thú khi viết hòa âm cho các tác phẩm của ông…”
(4)

Phải chăng, chính vì tài hoa Lâm Tuyền được những tên tuổi lừng lẫy trong giới, cùng thời công nhận mà ông đã bị định mệnh vùi dập, tàn nhẫn như ghi nhận sau đây của Trần Áng Sơn, trong tác phẩm nhan đề “Những trang khép mở”:

“Sau 1975, tôi gặp lại nhạc sĩ Lâm Tuyền mấy lần – ông già đi là lẽ dĩ nhiên – nhưng nỗi buồn ẩn hiện trong những nét khắc khổ trên gương mặt, khiến làm tôi nao lòng! Ðã từng biết ông, từng được ông truyền những kỹ thuật solo, làm sao tôi có thể thản nhiên!!!

“Ðã bước sang năm thứ 2 của thế kỷ XXI, Lâm Tuyền không còn nữa, ông mất cách đây mấy năm, ra đi âm thầm, đúng theo cách mà người ta đối xử với ông…”
(Nhà XB Trẻ, Saigon. Tập 2. Tr. 141-146) (5)

Tôi cố tình in đậm cụm từ “…đúng theo cách mà người ta đối xử với ông” của tác giả họ Trần!

Du Tử Lê

(Kỳ sau tiếp)


_____


Chú thích:
(1) , (2), (3), (4), (5): Nđd.

Ðất nước cựa mình làm nên lịch sử


Bùi Tín
(Nguồn: VOA)


38 năm đã qua kể từ ngày 30 Tháng Tư năm 1975 lịch sử, “ngày hàng triệu người vui, hàng triệu người buồn”, như nhiều người thường nói và thường nghĩ.

Ðất nước bước vào thế kỷ mới – thế kỷ XXI – được hơn mười năm.

Tình hình hiện nay của đất nước ra sao? Ðáng vui hay đáng buồn? Rất nên là vấn đề giao lưu, tranh luận, đối thoại. Nhất là với các anh chị em tự khẳng định là “những công dân tự do” đang vẫy gọi nhau đến dự cuộc họp dã ngoại công khai ngày 5 Tháng Năm tới ở Hà Nội, Sài Gòn, Nha Trang, có thể cả ở Ðà Nẵng và Huế.

Với bài viết này, tôi xin được góp phần nhỏ bé của mình vào cuộc họp dã ngoại ấy ở trong nước, rất mong được các bạn trẻ bên nhà giúp phát tán và nếu có thể cho một vài hồi âm.

Ðảng Cộng Sản Việt Nam năm nay đang ở trong trạng thái nào? Ðây là vấn đề rất nên luận bàn cho ra lẽ vì đảng Cộng Sản tự nhận là lực lượng duy nhất cầm quyền hiện nay, và đang cố giữ khư khư điều 4 của Hiến pháp như lá bùa hộ mệnh của mình, khi chính họ thừa nhận rằng niềm tin của nhân dân đối với đảng đã sa sút tệ hại do toàn đảng đã suy thoái một cách thảm hại không sao kìm hãm nỗi.

Ðiều trên đây, ai cũng thấy, và thấy quá rõ. Trong chiến tranh, do bị cách ly với thế giới, lại do bị tuyên truyền kiểu nhồi nhét một chiều, người dân thường bị đảng mê hoặc, coi đảng Cộng Sản là “đảng ta”, coi chế độ độc đảng là “chế độ ta”, đồng hóa đảng Cộng Sản với nhân dân và dân tộc. Nay thì không còn gì như trước nữa. Người dân thường nay gọi đảng Cộng Sản là “họ”, là “các ổng”, có khi “là bọn chúng”, “bọn họ”, là ‘chúng nó”, khác hẳn thời nhẹ dạ cả tin ngày xưa. Mà chính lãnh đạo đảng Cộng Sản cũng xa rời nhân dân, coi nhân dân là kẻ thù, cắt cầu rút ván với trí thức, với nông dân, với tuổi trẻ, với lao động, với bà con các tôn giáo, không thèm giao lưu, đối thoại.

Thật ra đảng Cộng Sản còn mất đi nhiều điều lắm, không phải chỉ mất có niềm tin mà còn là sự tin yêu, yêu thương, quý trọng, thân thiết, tin tưởng tuyệt đối. Cũng không phải là tâm lý sợ hãi, mà còn là sự tin cậy, tình cảm mến thương cao quý đến độ thiêng liêng. Xưa kia do bộ máy tuyên huấn với hệ thống loa phường ra rả rót mật vào tai mỗi người dân từ mờ sáng đến nửa đêm, cổ vũ tệ sùng bái cá nhân, sùng bái đảng.

Ngày nay, thay vào đó là sự giận dữ pha đậm sự khinh bỉ. Giận dữ vì biết rõ đó là những con sâu, bầy sâu ăn bẩn tài sản của nhà nước, ăn cắp của mỗi người dân, của chính gia đình và bản thân mình. Khinh bỉ vì nhân cách thấp, thiếu tự trọng của họ do họ tự phơi bày. Ở cấp lãnh đạo cao nhất, các nhân vật tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch Quốc Hội cũng kình địch nhau, lườm nguýt nhau, dùng các chữ X, Y, Z để gọi, ám chỉ nhau, chơi xấu nhau bằng các đòn ngầm… đều là những hiện tượng cực hiếm xưa nay.

38 năm sau cái gọi là “Toàn thắng, Giải phóng và Thống nhất” trong say sưa ngây ngất của đảng Cộng Sản, nay chỉ còn lại niềm chua chát về sự suy thoái của đảng, về tình trạng mất niềm tin của nhân dân, nỗi lo sợ được thổ lộ công khai về sự tồn vong của chế độ xã hội chủ nghĩa trước sự thức tỉnh và phẫn nộ của đông đảo nhân dân.

Trong và ngoài nước đều có những nhận định mới, chưa từng có, về tình trạng hiện tại của đảng Cộng Sản. Nào là đảng Cộng Sản Việt Nam đang cố tồn tại. Ðảng Cộng Sản không tự lột xác thì sẽ bị lột xác. Ðảng Cộng Sản đang phá sản về mọi mặt. Chỉ riêng việc tạo nên núi nợ khổng lồ hơn 120 tỷ đôla để chia chác với nhau, để các đời con cháu è cổ ra trả, các quan chức cao nhất hiện nay rồi sẽ phải trả lời trước tòa án tối cao của dân tộc một ngày không xa. Ðảng Cộng Sản Việt Nam đang đứng trước nguy cơ sụp đổ, nguy cơ phá sản, nguy cơ giải thể không sao tránh khỏi. Ðảng CSVN đang đi đến bước đường cùng, đi theo số phận của đảng Cộng Sản Liên Xô, các đảng cộng sản Ba Lan, Tiệp Khắc, Hung, Rumania, Bulgaria, Nam Tư, Mông Cổ, CHDC Ðức, để nằm chung một nghĩa địa Cộng Sản quốc tế.

Ngược với đà đi xuống không sao gắng gượng nổi của đảng Cộng Sản, cuộc đấu tranh đòi tự do, dân chủ, nhân quyền của nhân dân ta đang phát triển bất chấp sự đàn áp khốc liệt của Bộ Chính Trị với công cụ là bộ máy cảnh sát được hưởng nhiều bổng lộc kết hợp với các nhóm xã hội đen.

Nhiều hiện tượng và sự kiện chưa từng có đã liên tiếp xuất hiện, nói lên sự phát triển không gì kìm hãm nổi của lực lượng đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền. Trước kia có người cho rằng hãy chờ cho có đời sống kinh tế khá lên đã rồi sẽ đòi tự do dân chủ sau. Rằng lúc ấy đảng Cộng Sản sẽ có lòng tốt trả lại tự do cho dân theo kiểu xin-cho. Trước đây, nhiều người cho rằng ký kiến nghị, ký tuyên ngôn, tuyên bố làm gì, không có tác dụng khi chính quyền độc đảng tỏ ra ù lỳ, ngoan cố. Nay đã có đồng thuận, phải đấu tranh ôn hòa nhưng kiên trì, quyết liệt, phải bằng nhiều biện pháp khác nhau, không bỏ sót một biện pháp nào, phối hợp trong và ngoài nước, phối hợp trong nước và các thế lực dân chủ nhân quyền quốc tế, coi các hình thức ra tuyên bố, tuyên ngôn, kiến nghị là những hình thức tập hợp lực lượng, liên kết phong trào, đoàn kết nội bộ, bảo vệ lẫn nhau, rất có hiệu quả và tác dụng, làm thế lực độc đoán rất e ngại.

Từng lực lượng, từng khu vực, từng giới, từng địa phương đang liên kết trong một mặt trận rộng lớn gồm từ cụ già 95 tuổi như lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh cho đến các cô sinh viên Nguyễn Phương Uyên, Nguyễn Trang Nhung, Ðỗ Thúy Hường; từ nhà báo dân chủ Phạm Chí Dũng của lề phải đến nhà báo Ðặng Chí Hùng trên lề trái; từ đảng viên bỏ đảng Nguyễn Chí Ðức đến cựu nhân sĩ mặt trận giải phóng Lê Hiếu Ðằng; từ các luật sư và luật gia hiểu rõ luật pháp và chế độ pháp trị dân chủ đến các nhà kinh doanh vừa và nhỏ bị kinh tế quốc doanh của đảng Cộng Sản chèn ép và bóp chết hàng loạt – rõ ràng lực luợng đấu tranh đang phát triển khá nhanh, khá rộng khắp, không còn lẻ tẻ như mươi năm trước.

Khi kiến nghị về Bô-xít đạt hơn 3 ngàn chữ ký đã là khá đông thì tuyên bố về sửa đổi hiến pháp gần đây vọt lên đến 16 ngàn. Yêu cầu then chốt nhất, được coi là nhạy cảm nhất là yêu cầu chuyển toàn hệ thống từ độc quyền đảng trị sang hệ thống pháp trị đa đảng đa nguyên đang lan rộng, thu hút cả đông đảo đảng viên Cộng Sản, trong đó có cả nhiều đảng viên lão thành, trí thức có uy tín và ảnh hưởng lớn, am hiểu thời thế, thật lòng yêu nước, thương dân.

Vậy thì làm sao năm nay nhân ngày 30 Tháng Tư các chiến sĩ dân chủ, những công dân tự do lại cho phép mình buồn được. Hãy nhường hẳn cái buồn ấy cho những người như ông Nguyễn Khoa Ðiềm, từng qua 2 khóa Bộ Chính Trị, nay nghỉ hưu, vừa gửi cho mạng Quê Choa mà ông từng đe nẹt, bài thơ nhan đề là “Những năm tháng buồn”. Bài thơ là một tiếng thở dài não nề từ một nhân vật từng thét ra lửa, 1 trong 14 vị vua tập thể ngự trị hơn 10 năm, từng bịt miệng báo, đài, blogger, Internet, từng tống ngục hành hạ lên án tướng Trần Ðộ, các ông Vi Ðức Hồi, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Khắc Toàn, Phạm Hồng Sơn.
Cái nỗi sợ cường quyền lưu cữu như một nghiệp chướng truyền đời nay đã đổi ngôi. Các ngài nguyên ủy viên Bộ Chính Trị, nguyên ủy viên trung ương nay đã biết sợ. Họ sợ ai? Họ sợ lớp lớp dân oan, lớp lớp nông dân vốn trong hàng ngũ liên minh công nông của họ bị họ phản bội; họ sợ từng từng lớp lớp trí thức sinh viên tỉnh dậy đòi phế bỏ cái dự thảo hiến pháp vô duyên “thay hàng trăm chỗ để không thay gì cả”; họ sợ các cô gái Nguyễn Hoàng Vy, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Phan Thanh Nghiên vẫy gọi bạn bè gặp gỡ nhau trong các cuộc dã ngoại để trao đổi tự do về mọi chuyện trên đời; họ hoảng lên khi thấy các kiến nghị, tuyên bố của các nhóm trí thức tự do đã vượt xa 2 ngàn, 3 ngàn, để vọt lên 8 ngàn, 10 ngàn, nay là 16 ngàn. Vậy thì phải cần bao nhiêu công an để triệu tập số người ấy tới để làm việc, và cần xây thêm bao nhiêu buồng giam, trại giam để nhốt và cách ly số “phần tử nguy hiểm” ấy?

Vậy thì 30 Tháng Tư năm nay, mỗi người dân Việt nặng lòng với độc lập, với quyền làm Người, với quyền tự do, dân chủ của nhân dân không có một lý do gì để buồn rầu cả.

Theo tôi ngày 30 Tháng Tư năm nay là ngày vui, rất đáng vui, ngày để lạc quan, hướng đến tương lai, một tương lai tươi sáng do dấn thân của mọi tiềm lực của dân tộc, của trí thức, của tuổi trẻ, của phụ nữ nước ta, của bà con các tôn giáo luôn lấy cái thiện, cái cao cả, lẽ phải làm tôn chỉ. Một cuộc xếp sắp lại lực lượng phá và lực lượng xây đang diễn ra trên quy mô cả nước.
Bạn có nghe thấy tiếng cựa mình của đất nước đang làm nên lịch sử mới hay không. Xin lắng nghe và vào cuộc bạn nhé.

Ðó là kết quả của 38 năm bền bỉ đấu tranh, phơi bày sự tráo trở, mỉa mai, hỗn xược của mỹ từ “giải phóng”, để cuối cùng “người thắng cuộc” cuối cùng không phải là đảng Cộng Sản với cái học thuyết Mác-Lê đã phá sản tuyệt đối trước lịch sử loài người, đảng đã đổ đốn đang tàn phá quê hương, sắp bị đào thải. Người thắng cuộc cuối cùng là nhân dân, là dân tộc Việt Nam chúng ta.

Ðến Athens xem các di tích cổ xưa

 


Ði Cruise Ðịa Trung Hải (Bài 19)


Bài và ảnh: Minh Tâm


Sáng ngày Thứ Năm, 6 Tháng Mười, 2011 tôi dậy hơi sớm. Mở TV lên coi thì thấy họ báo tin ông Steve Jobs, cựu giám đốc của công ty Apple đã qua đời. Ông này là một thiên tài về tin học. Ông đã giúp sáng chế ra rất nhiều máy móc hiện đại phục vụ cho con người như iPhone, iPad… Thế nhưng ông lại mất quá sớm do bịnh ung thư tụy tạng.

Trông người mà nghĩ đến ta. Ở trên đời này, người giàu sang cũng như người nghèo khó, tất cả đều phải chết, nhưng sự ra đi quá sớm của một người giàu có lại còn trẻ cũng là một điều để chúng ta suy nghĩ về cuộc sống và sự chết.

Do đó, nếu có tiền thì nên dành thì giờ đi đây đi đó, nếu lỡ có bịnh nặng bất ngờ thì cũng không tiếc là mình chưa có dịp du lịch đó đây.

Sáng nay tàu cặp bến Pireaus của nước Hy Lạp. Trước khi xuống tàu ta hãy tìm hiểu sơ qua về một đất nước đang được nhắc đến rất nhiều hiện nay:


Hy Lạp, văn hóa lâu đời và nợ nần chồng chất










Cảng Pireaus nhìn từ tàu Princess (terminal B).


Hy Lạp nằm ở vùng Ðông Nam Châu Âu, đất nước này gồm phần đất liền nằm trên bán đảo Balkan và khoảng 3,000 hòn đảo. Bắc giáp Albania, Macedonia, Bulgaria, đông giáp Thổ Nhĩ Kỳ, Tây và Nam giáp các biển Iona, Ðịa Trung Hải và biển Aegean. Diện tích tổng cộng: 131,904 km2, dân số 10.7 triệu người. Tuy diện tích nhỏ nhưng vì có nhiều đảo nên chiều dài bờ biển của Hy Lạp rất lớn là 130,800 km (đứng thứ 10 trên thế giới).

Hy Lạp có một lịch sử dài hàng ngàn năm. Từ thời đồ đồng đã có người cư ngụ tại đây. Ðất nước này rộng nhứt là vào thời của Alexandre Ðại Ðế (333 TCN) lúc đó lãnh thổ chiếm đóng của họ lan rộng đến Ai Cập, Ba Tư, Ấn Ðộ. Lúc này văn hóa Hy Lạp được truyền bá rộng rãi.

Khi đế quốc Hy Lạp suy tàn, đế quốc La Mã nổi lên thì Hy Lạp là một tỉnh của La Mã. Tuy nhiên người La Mã rất ngưỡng mộ văn minh Hy Lạp nên những thành tựu về văn hóa, khoa học của Hy Lạp vẫn được tiếp tục phát triển.

Cuối thế kỷ thứ 3, Ðế quốc La Mã chia làm hai: Tây La Mã và Ðông La Mã (Ðế Quốc Byzantine – thủ đô là thành phố Constantinople). Hy Lạp là một phần của Ðế Quốc Byzantine mà đa số người dân theo Chính Thống Giáo. Sau này Ðế quốc Tây La Mã bị những người rợ từ phương bắc tràn xuống làm cho sụp đổ thì Ðông La Mã vẫn tồn tại một thời gian rất lâu trước khi suy tàn.

Ðến năm 1453, thành phố Constantinople rơi vào tay người Hồi Giáo và Ðế Quốc Ottoman được thành lập. Nhiều người Hy Lạp phải lưu vong chạy về phía Tây. Từ đó họ góp phần rất lớn trong phong trào Phục Hưng ở Châu Âu thời Trung cổ. Dưới chế độ Ottoman, người Hy Lạp đã có những cuộc khởi nghĩa chống lại nhưng bị đàn áp thẳng tay. Mãi tới năm 1821, Ypsilantis lãnh đạo một phong trào cách mạng bí mật chống lại ách cai trị của Ottoman.

Một cuộc chiến tranh chống lại Ottoman đã bùng nổ và kéo dài đến năm 1830 thì Hy Lạp mới được độc lập khỏi sự cai trị của người Hồi giáo. Năm 1896, Thế Vận Hội hiện đại được tổ chức lần đầu tiên ở Hy Lạp.

Trong Thế Chiến Thứ Hai, Hy Lạp bị Ðức chiếm đóng tới năm 1944 mới được quân Ðồng Minh giải phóng. Sau đó lại xảy ra một cuộc nội chiến giữa hai phe Bảo Hoàng và Cộng Sản. Ðến năm 1949 thì phe tả bị bại trận và Hy Lạp được sự viện trợ của Mỹ qua kế hoạch Marshall.

Năm 1967 một cuộc đảo chánh ở Hy Lạp đã nổ ra và một chánh quyền độc tài được thành lập. Chánh quyền này tồn tại được 7 năm. Tới năm 1974 thì sụp đổ và Hy Lạp trở lại chế độ dân sự, Hiến Pháp Cộng Hòa được thông qua.

Năm 1981, Hy Lạp gia nhập Liên Minh Châu Âu sau đó sử dụng đồng tiền chung Euro. Kinh tế lúc này phát triển tốt. Năm 2004, Hy Lạp tổ chức thành công Thế Vận Hội lần thứ 28 tại Athens.

Cuộc suy thoái về tài chánh toàn cầu đã làm cho Hy Lạp mang công mắc nợ rất nhiều. Gần đây, chánh phủ không có ngân sách phải cầu cứu các nước phương Tây. Chánh sách thắt lưng buộc bụng, tăng thuế, đã làm cho người dân nổi loạn. Nhiều cuộc biểu tình đã nổ ra khắp Athens trong mùa Hè năm 2011. Kinh tế của Hy Lạp có đứng vững hay không còn là một câu hỏi lớn.


Văn hóa, khoa học, kinh tế










Ðường phố Athens.


Hy Lạp là nơi phát sinh ra những truyền thuyết về các vị thần nổi tiếng trên thế giới. Hình ảnh của những vị thần này được các họa sĩ sáng tác hay các điêu khắc gia tạc lại có ở khắp Châu Âu. Văn học Hy Lạp thời cổ đại đã có những tác phẩm nổi tiếng như thiên sử thi Illiad và Odyssey. Trong thời hiện đại lại có hai nhà văn đoạt giải Nobel văn học. Về triết học, những nhà hiền triết như Platon, Aristote. Toán học thì có Thales, Pythagore… những người đã tìm ra những định lý mà chúng ta đã học hồi trung học. Kiến trúc Hy Lạp có nhiều thành tựu và mang sắc thái riêng như các công trình nổi tiếng như đền Parthenon, các đền đài, quảng trường, nhà hát.

Về kinh tế, tuy gần đây có những xáo trộn về nợ nần, Hy Lạp vẫn là một nước có nền kinh tế cao. Thu nhập bình quân của con người vào khoảng 23,500 đô la/năm. Trong cơ cấu kinh tế thì ngành dịch vụ chiếm tỉ trọng khá cao, nhứt là ngành du lịch đem lại nguồn thu khoảng 15% GDP. Năm 2005, có 18 triệu du khách đã đến thăm Hy Lạp.

Ngoài du lịch, các ngành khác như ngân hàng, tài chánh, viễn thông, công nghệ cao cũng phát triển. Công nghiệp có ngành dệt, hóa chất, hầm mỏ, chế biến thực phẩm. Kỹ nghệ đóng tàu rất mạnh. Nông nghiệp chỉ chiếm tỉ trọng nhỏ, họ sản xuất lúa mì, dầu ô liu, hoa hướng dương, cà chua, cam, chanh. Vấn đề là hiện nay chánh phủ Hy Lạp mang nợ rất nhiều. Nếu không được khối Cộng Ðồng Chung Âu Châu giúp đỡ thì họ có thể bị vỡ nợ. Lúc đó kinh tế Châu Âu và toàn cầu không biết sẽ ra thế nào do ảnh hưởng dây chuyền.


Hải cảng Pireaus nhìn từ tàu Star Princess










Một trong những di tích thu hút du khách ở Athens.


Chúng tôi lên tầng 14 để ăn sáng và từ đây ngắm cảnh hải cảng nơi tàu cặp bến là Pireaus. Tàu cặp vào cầu tàu ở Terminal B nằm tận ngoài xa gần cửa biển nên chúng tôi chỉ thấy khu cảng ở phía dưới và những tàu lớn nhỏ đang ra vào. Bên tay phải là một hải đăng không cao lắm. Từ đây chỉ thấy nhiều tàu bè, cần cẩu. Nhìn xa xa thì thấy nhà cửa mờ mờ ở chân trời là vài ngọn núi thấp. Thành phố Pireaus nằm cách đây cũng xa. Còn thủ đô Athens còn xa hơn nữa, cách đây khoảng mười mấy cây số. Chúng ta phải đi xe buýt hay xe điện ngầm mới tới.

Hải cảng Pireaus là cảng chính của Hy Lạp. Thành phố cảng này có 466,000 dân, chiếm diện tích 50 cây số vuông. Hải cảng này là cảng du khách lớn nhứt không những của Hy Lạp mà cả Châu Âu nữa. Hàng năm có khoảng 20 triệu du khách đã đi qua cảng này. Nếu so với thế giới thì đây là cảng lớn thứ ba. (Lớn nhứt thế giới về số lượng hành khách là cảng Dover (Anh Quốc). Lớn nhứt về số hàng hóa chở bằng container lại là Thượng Hải).


Athens, cái nôi của nền dân chủ










Ðông đảo du khách đến xem đồi Acropolis.


Hy Lạp là một đất nước có nhiều biển và đảo. Thủ đô Athens của Hy Lạp nằm ở phía Nam bán đảo Balkan, nhưng lại gần như ở giữa trung tâm của đất nước thuộc bình nguyên Attica. Vùng đất Athens bị bao bọc bởi bốn ngọn núi Aagaleo ở phía Tây, Parnitha ở phía Bắc, Penteli ở phía Ðông Bắc và Hymettus ở phía Ðông. Phía Tây Nam là vịnh Saronic. Trong thành phố Athens có nhiều ngọn đồi, cao nhứt là đồi Lycabettus nhưng nổi tiếng nhứt là đồi Acropolis nơi có di tích ngôi đền Parthenon. Diện tích Athens kể cả khu ngoại ô là 2,900 km2, dân số toàn vùng khoảng 3.7 triệu người (trên tổng số khoảng 10 triệu dân Hy Lạp).

Thành phố lấy theo tên của nữ thần Athena. Theo truyền thuyết, hai vị thần Athena và Poseidon đều muốn là thần bảo hộ cho thành phố. Thần Poseidon dùng cây quyền trượng của mình dộng vào đất để tạo ra một dòng suối nước mặn, tượng trưng cho quyền lực về hải quân. Trong khi đó thần Athena lại tạo ra cây ô liu tượng trưng cho sự hòa bình và phồn thịnh. Người dân Athens dưới sự lãnh đạo của Cecrops đã quyết định chọn cây ô liu và đặt tên cho thành phố của mình là Athena (Athens).

Theo dòng lịch sử, Athens là một thành phố thuộc loại cổ nhứt thế giới. Ðã có người tới định cư ở đây từ khoảng 7000 năm trước. Thời kỳ hoàng kim nhứt của Athens là khoảng thế kỷ thứ 5 trước Công nguyên. Lúc đó đền Parthenon trên đồi Acropolis được xây dựng. Athens là một thành bang với lực lượng hải quân hùng mạnh đã làm chủ vùng biển Aegea và lãnh đạo các thành bang lân cận đột kích vào lãnh thổ Ba Tư. Ở Athens, người dân được tham gia việc nước. Chế độ dân chủ ở Athens lúc đó còn tốt đẹp hơn nhiều nước độc tài hiện nay. Nhiều nhân vật nổi tiếng của Hy Lạp sống vào thời kỳ này như triết gia Socrate, Bác Sĩ Hippocrates, sử gia Herodotus.

Ðến năm 405 TCN, Athens thất thủ dưới sự tấn công của người Sparta từ phương Nam đến. Sau đó, Athens có lúc thăng (dưới thời Byzantine), có lúc trầm (từ năm 1453 dưới sự cai trị của đế quốc Ottoman). Sau cuộc chiến tranh giành độc lập, năm 1834 nước Hy Lạp được thành lập thì Athens trở thành thủ đô của nước này.










Thủ đô Athens nhìn từ đồi Acropolis.


Năm 1896, Thế Vận Hội đầu tiên được tổ chức ở Athens. Dân số Athens tăng dần sau các cuộc chiến tranh với Thổ Nhĩ Kỳ (1919-1920) hay sau Thế Chiến Thứ Hai (1945). Năm 2004 Thế Vận Hội lại được tổ chức tại Athens với 10,000 lực sĩ từ 202 nước tới tham dự.

Vấn nạn của Athens là dân đông, hay bị kẹt xe và ô nhiễm trầm trọng. Gần đây, chánh quyền tìm cách giải quyết bằng cách phát triển hạ tầng cơ sở như xây thêm sân bay mới, hệ thống xe điện ngầm mới…  Năm 2011, khủng hoảng tài chánh đã buộc chánh phủ Hy Lạp phải giảm chi tăng thu và giảm các phúc lợi xã hội. Hy Lạp phải thắt lưng buộc bụng để tránh vỡ nợ. Ðiều này đã khiến người dân, nhứt là giới trẻ bất mãn và xảy ra nhiều cuộc biểu tình bạo động.


Du lịch Athens


Tàu Star Princess có bán tour du ngoạn một vòng Athens. Họ sẽ đưa du khách đến thăm đồi Acropolis, sau đó viếng Plaka là khu thương mại ăn uống nằm dưới chân đồi Acropolis, đồng thời xe cũng chạy một vòng thành phố để mọi người có dịp xem một nơi đô hội thuộc loại xưa nhứt thế giới. Mấy chị của chúng tôi sẽ tham gia tua này với giá khoảng 80 đô la/người. Riêng tôi do đã nghiên cứu từ trước thì thấy các điểm du lịch ở gần nhau nên sẽ tự đi lấy, do đó tôi cần phải tìm hiểu về xe cộ và phương tiện giao thông ở Athens.

Phương tiện di chuyển










Di tích một sân khấu lộ thiên thời cổ.


Từ bến tàu Pireaus vào trung tâm thành phố dễ nhứt là đi taxi nhưng nghe nói mấy ông tài xế taxi ở Athens cũng hơi ma giáo có thể tính giá “trời ơi đất hỡi” với bạn. Cách thứ hai là đi xe điện ngầm. Bến xe cách bến tàu khoảng 20-30 phút đi bộ. Tiền vé xe điện thì rất rẻ chỉ 1 Euro cho mỗi chuyến. Cách thứ ba dễ nhứt là đi xe buýt. Có xe số 40 đi thẳng từ bến tàu về trung tâm thành phố. Vé mua ở các tiệm bán sách báo ven đường. Giá vé cũng 1 Euro. Với vé này ta có thể đi bao nhiêu lần cũng được miễn là thời gian dưới 90 phút. Ðể biết trạm xe buýt và đường đi chúng ta cần có một bản đồ thành phố Athens. Bản đồ này có thể lấy xuống từ Internet.


Chuyến đi của chúng tôi


Lúc 8 giờ sáng, chúng tôi ra khỏi tàu. Do đổi giờ nên lúc này trời cũng mới tảng sáng mà thôi. Tàu cặp bến ở Trạm B (Terminal B) du khách phải lên xe buýt (miễn phí) để được chở ra cổng ở Terminal A. Ở đây, chúng tôi mua 4 vé xe buýt tại quầy bán sách báo đồng thời hỏi thăm người bán coi trạm xe buýt ở đâu. Thật ra, tôi đã coi trước bản đồ rồi nhưng hỏi lại cho chắc mà thôi. Ra khỏi bến tàu, chúng tôi phải đi dọc theo một đường lớn, sau đó băng qua ngã tư và đi thêm một đoạn ngắn thì mới tới trạm xe buýt. Nó ở khuất sau một con đường song song với con đường lớn chạy ngang bến tàu. Lúc này tôi thấy có một hành khách đang đón xe ở đây. Ðọc trên bảng hướng dẫn ở trạm xe buýt thì thấy có xe số 40 đi ngang qua đây thì cũng vững bụng rồi. Trong khi đứng chờ xe thì ngó quanh quẩn coi nơi đây ra sao thì thấy khu này ít dân nhưng nhà cửa, tiệm quán cũng đẹp đẽ. Có điều các đống rác ven đường thì không được hốt sạch do đó coi hơi dơ dáy, bẩn thỉu. So với Thổ Nhĩ Kỳ thì Hy Lạp không được sạch sẽ bằng. 

Minh Tâm





-Cùng một tác giả: Tác phẩm mới xuất bản: Ði Cruise Bắc Mỹ kể về các chuyến du lịch bằng du thuyền qua Caribbean, Alaska, Mexico, Canada, New England. Sách dầy trên 300 trang. Giá 15 đô la (kể cả cước phí). Muốn có sách có chữ ký của tác giả gởi tận nhà qua bưu điện, xin gởi chi phiếu về: Tam Tu 17634 Fonthill Ave. Torrance, CA 90504. Ðiện thoại (310) 523-1857. Email: [email protected].

-Sách du lịch Trịnh Hảo Tâm đã xuất bản 8 quyển ký sự du lịch: 1. Trên Những Nẻo Ðường Việt Nam 2. Miền Tây Hoa Kỳ 3. Ký Sự Du Lịch Trung Quốc 4. Mùa Thu Ðông Âu 5. Tây Âu Cổ Kính 6. Miền Ðông Nước Mỹ Và Canada 7. Hành Hương Thánh Ðịa Do Thái 8. Nhật Bản, Hồng Kông – Macau, Thái Lan. Mỗi quyển đồng giá 15 USD xin hỏi ở các nhà sách VN hay liên lạc tác giả: Trịnh Hảo Tâm 3683 Hawks Dr. Brea, CA 92823. Ðiện thoại (714) 528-1413. Email:
[email protected].

Hơn nửa thế kỷ trước người Việt từng diễn xuất ở Boston

 


Ngành Mai



Boston từ trước vẫn được coi là thủ đô văn hóa của Hoa Kỳ. Vì lẽ đó, một gánh hát phải có tiếng lắm mới được mời trình diễn ở tỉnh này và một kịch sĩ cũng phải có một tài nghệ vững chắc hơn mức trung bình.









Hình chụp France Nguyễn (phải) lúc tới phi trường New York đã được tài tử John Kerr ra đón tận máy bay. Trước mặt các nhiếp ảnh viên, hai người đã đóng lại một cảnh trong phim South Pacific: Uống nước dừa. (Hình: Bộ sưu tập của Ngành Mai)

Thế mà cô France Nguyễn đã được danh dự đó. Năm 1958 France Nguyễn đến Boston thủ vai chính trong Kịch Thế Giới Của Cô Suzie Wong (The World of Suzie Wong) với cốt truyện rút ở tiểu thuyết cùng tên của văn hào Richard Mason, và dưới sự điều khiển của đạo diễn Josh Logan.

Ðây là câu chuyện kể lại trường hợp một thanh niên Ấn gặp rồi yêu một thiếu phụ Trung Hoa ở Hương Cảng. Tuy yêu nhưng chàng không chịu kết hôn với nàng vì không muốn phải nuôi đứa con riêng của nàng, và vì thế nên bị nàng cự tuyệt. Nhưng một trận động đất xảy ra làm đứa nhỏ tử nạn Nhân dịp này, chàng an ủi nàng và hai người yêu nhau…

Với một cốt truyện không lấy gì làm hấp dẫn như thế, đáng lẽ vở kịch phải thất bại mới phải. Nhưng France Nguyễn với vẻ đẹp kiều diễm thuần túy Á Ðông, với lối diễn xuất độc đáo và với một khuôn hình khêu gợi, đã quyến rũ được toàn thể khán giả suốt thời gian cô xuất hiện dưới ánh đêm muôn màu của sân khấu.

Trước cách diễn xuất vững chắc của nữ tài tử đóng vai chính, đạo diễn Josh Logan đã tuyên bố: “Kịch này là thứ kịch mà ngay những người không ưa cũng phải tới coi.” Trước đó France Nguyễn đã đóng một vai quan trọng trong phim South Pacific (Nam Thái Bình Dương).

Tổng Thống Bolivia tuyên bố trục xuất cơ quan USAID

 


La Paz, Bolivia (CSMonitor) – Trong bài diễn văn thường niên đọc vào dịp lễ Quốc Tế Lao Động, tổng Thống Bolivia Evo Morales hôm Thứ Tư tuần này loan báo rằng chính phủ ông sẽ trục xuất đại diện cơ quan Phát Triển Quốc Tế Mỹ (USAID) khỏi Bolivia.









Tổng thống Evo Morales. (Hình: AIZAR RALDES/AFP/Getty Images)

Đây là một chỉ dấu quan trọng vì từ trước đến nay, ông Morales chỉ dùng dịp này để loan báo những quyết định lớn như quốc hữu hóa công ty dầu hỏa và khí đốt.


“Họ vẫn nghĩ là còn có thể khuynh đảo được tình hình kinh tế và chính trị trong nước này nhưng thời đại đó đã đi qua,” ông Morales nói. Ông sau đó cáo buộc USAID, cơ quan viện trợ của chính phủ Mỹ, là tìm cách ảnh hưởng giới chức chính quyền địa phương qua các chương trình của mình.

Ông cũng bày tỏ sự không đồng ý với lời phát biểu của Ngoại Trưởng Mỹ John Kerry mới đây khi gọi vùng Mỹ Châu La Tinh là “sân sau” của Mỹ.


Đây không phải là lần đầu tiên có sự căng thẳng giữa hai quốc gia. Bolivia trục xuất đại sứ Mỹ năm 2008, nói rằng có sự thông đồng giữa tòa đại sứ và phía đối lập ở vùng Đông Bolivia.

Mỹ sau đó trả đũa bằng cách trục xuất đại sứ Bolivia. Cùng năm đó, ông Morales chấm dứt sự hiện diện đã có từ nhiều thập niên của cơ quan bài trừ ma túy Mỹ DEA tại Bolivia.


Cơ quan USAID lên tiếng tỏ ý tiếc về hành động của ông Morales và bác bỏ lời tố cáo rằng USAID muốn khuynh loát nội tình Bolivia. (V.Giang)

Ông Chu Bá Thư

Trung Quốc phá vỡ đường dây ‘treo đầu cừu bán thịt chuột’

 


THƯỢNG HẢI (Fox News)Công an Trung Quốc vừa phá vỡ một đường dây tội phạm chuyên “treo đầu cừu bán thịt chuột,” vụ này khiến dư luận trong nước tỏ vẻ kinh tởm và đòi hỏi phải có sự kiểm soát an toàn thực phẩm chặt chẽ hơn.








Một nông dân Trung Quốc ở tỉnh Hồ Nam khoe số chuột chết bắt được ở trong ruộng bắp của bà. Hồi Tháng Bảy 2007, lụt lội khiến hai tỉ chuột lan tràn khắp 20 quận, phá hoại mùa màng và gây hại đến sức khỏe. (Hình: Mark Ralston/AFP/Getty Images)


Bộ An Ninh Công Cộng hôm Thứ Năm tường trình rằng, đường dây lừa đảo với 60 thành viên đã kiếm được hơn $1 triệu, và kể từ cuối Tháng Giêng, số người bị bắt lên đến gần 1,000. Bộ này nói mặc dù việc lùng bắt tội phạm lừa đảo đang tiến hành, “tội phạm an toàn thực phẩm vẫn tiếp tục hoành hành dưới muôn ngàn hình thái.” Bộ cho biết công an tịch thu được hơn 20,000 tấn trong cuộc bố ráp trên khắp toàn quốc.


Theo Reuters, một nghi can quảng cáo bán thịt cừu nhưng làm từ thịt chuột, chồn hương, và sử dụng chất phụ gia cùng phẩm màu để bắt mắt người mua ở Thượng Hải và trong tỉnh Giang Tô.


An toàn thực phẩm là vấn đề lớn ở Trung Quốc, nơi dân chúng tỏ ra lo lắng trước việc thực phẩm giả mạo hoặc nhiễm độc lan tràn khắp nơi.


Hồi Tháng Tư, người dân trong nước ngại ăn thịt gà khi bùng phát nạn dịch cúm gia cầm H7N9. Trong khi vào Tháng Ba, hơn 16,000 xác heo sình thối bị thả trôi trên một con sông, vốn là nguồn cung cấp nước chính của thành phố Thượng Hải. (TP)

Ban giám khảo giải Phụng Hoàng năm nay gồm những ai?


Trong những năm có cuộc thi cổ nhạc giải Phụng Hoàng, khi thể lệ được phổ biến thì rất nhiều người, hoặc thí sinh gọi về ban tổ chức yêu cầu giải đáp thắc mắc, mà một trong những vấn đề được hỏi nhiều nhứt là thành phần ban giám khảo.

Ða số muốn biết thành phần ban giám khảo gồm những ai, có đủ khả năng chấm điểm, cũng như thành tích có đáng được tín nhiệm, và làm thế nào để công cuộc chấm điểm được công bình, v.v…

Ban tổ chức cho biết, ban giám khảo được thành lập với sự tham gia của những người am hiểu về cổ nhạc, nghệ thuật sân khấu cải lương. Việc thành lập ban giám khảo dựa theo tiêu chuẩn thành lập ban tuyển chọn giải Thanh Tâm ngày xưa ở trong nước, tức ba thành phần: Nghệ sĩ, nhạc sĩ kỳ cựu – Soạn giả cải lương – Ký giả kịch trường.

Ðể bảo đảm công bình cho cuộc thi, nên chỉ những có trách nhiệm là được biết mà thôi, và danh tánh các vị giám khảo chỉ được ông bố trước khi cuộc thi được bắt đầu. Thời gian qua các vị được mời vào thành phần ban giám khảo chỉ liên lạc thẳng với ban tổ chức, do đó mà ngay cả quý vị giám khảo người này cũng không biết người kia.

Thành viên được mời vào ban giám khảo phải giữ kín cho đến giờ chót trước khi cuộc thi được bắt đầu, nếu tiết lộ (dù vô tình) coi như vi phạm nguyên tắc về thi cử và không đủ tư cách để tiếp tục chấm điểm. Ban tổ chức được quyền từ chối không mời vào bàn chấm thi.

Hội Cổ Nhạc Miền Nam Việt Nam Hải Ngoại chủ trương mời các vị giám khảo từ xa về chấm điểm, chẳng hạn như cuộc thi chung kết giải Phụng Hoàng 2002, ban giám khảo có 7 vị gồm: Ba vị ở Nam California, ba vị ở miền Bắc California và một từ bên Pháp về: Giáo Sư Nguyễn Xuân Phong, nguyên giám đốc trường Quốc Gia Âm Nhạc Huế. Năm 2003 mời hai nghệ sĩ Minh Ðức và Kiều Lệ Mai (từng là diễn viên đoàn hát Thủ Ðô) cũng từ Pháp sang chấm thi.

Tóm lại việc thành lập ban giám khảo rất quan trọng, là vấn đề then chốt liên quan đến vận mạng của giải Phụng Hoàng, liên quan đến sự sống còn của hội cổ nhạc. Nói cách khác, vấn đề thành lập ban giám khảo, nếu để mất uy tín thì hội cổ nhạc rất khó mà tiếp tục hoạt động, do đó mà trong nhiều năm qua người có trách nhiệm đã hết sức thận trọng, luôn đặt nặng vấn đề trên.

Khu Rừng Lau (Kỳ 152)

 


Kỳ 152


Khiết từng chứng kiến nhiều cảnh nhận họ của người Tàu đổi với người Việt, thật hồn nhiên: “Ủa ông họ Lý à, tôi cũng họ Lý đây, chúng ta là anh em cả mà.” “Tốt lắm tiên sinh họ Trần, tôi cũng họ Trần, tưởng ai xa lạ!”

Ðiều đáng quý và lý thú là sau khi nhận họ như vậy người Tàu có bổn phận mời người bà con tự phương xa lại về nhà chè chén phè phỡn. Chúng ta hãy tưởng tượng trong đám thanh niên xuất ngoại làm cách mạng kia, vào đúng lúc phải “nhậm xà” với lạc rang trừ bữa mà được ông Tàu nhận họ như vậy để rồi mình có thể kéo thêm một vài anh bạn đến dự tiệc nhận họ thì còn gì bằng. Câu chuyện kéo nhau đi ăn gỡ như vậy, nhìn bằng con mắt nghiêm trang thực chẳng có gì đáng hãnh diện, khốn nhưng người Việt mình ưa trào phúng, nhất là vào những lúc thất vọng ê chề buồn nản nặng trĩu, thì thái độ trào phúng không những là lối thoát mà còn là phương pháp mầu nhiệm để bồi đắp lại những sinh lực đã mất.

Khiết ưa tìm hiểu đến nơi đến chốn, thấy rằng thái độ nhận họ một cách chí tình của người Tàu chẳng phải vì người Tàu quá ngây thơ. Nguyên do thuở nhỏ họ cắp sách đến trường, thì môn địa lý dạy ở nơi này vẫn mặc nhiên coi cái mẩu đất nhỏ bé dính liền với nước Tàu ở miền cực Nam kia là của nước Tàu, rồi cả những người không cắp sách đến trường cũng bị lây cái quan niệm lờ mờ đó và coi cái tên “Dệ Nàm” (tiếng Quan Hỏa) hay Dịt Nàm (tiếng Quảng Ðông) là tên một quận huyện nào đó của nước Tàu.

Nhưng chẳng biết lần này sẽ ra sao vì là trường hợp người vợ “Dệ Nàm” nhận họ.

Khiết đã theo bà Ðô về tới nhà. Bà giới thiệu Khiết với chú Nìn, giọng thao thao bất tuyệt. Khiết tuy đã nghe và nói khá sõi tiếng Quan Hỏa mà chỉ hiểu được lõm bõm, hình như đó là tiếng nói của tình cảm mà người nghe cần trực giác nhiều hơn cần lý trí. Chú Nìn chắc cũng chẳng hiểu gì hơn Khiết, nhưng chú nghe bằng trực giác, chú thong thả vuốt râu mép gật gù, miệng bập bập ống điếu thuốc lào, phun khói từng đợt nhịp với tiếng “ừ ừ” như để chấm câu. Khi bà Ðô vừa dứt, chú thân ái ngẩng nhìn Khiết… Bà Ðô sung sướng ứa nước mắt khi thấy chú Nìn ra nắm lấy hai cổ tay Khiết lắc lắc mấy cái mà rằng:

– Hẳn hỏ, ủa mán ta tchya tú shử sấn síi! (Tốt lắm, chúng ta đều là thân thích cả mà!)


VIII


Theo ông Hải dời Vientiane, rời mái học đường – Collège Pavie – nơi niên khóa cuối cùng vừa qua. Khóa lĩnh phần thưởng hạng ưu, về đến Hà Nội Khóa gặp kỳ nộp đơn thi vào hai nơi: Tòa Sứ và Sở Quan Thuế. Trong khi chờ kết quả, Khóa theo đúng lời mẹ dạy, thoạt về quê nội – làng Liên Phú – rồi quê ngoại – miền Ninh Tiếp – nhận họ hàng cả hai bên.

Sản xuất muối nấu vẫn là “nghề tay mặt” của quê ngoại, Khóa gặp một ông cậu khá vui tính, buổi chiều, chỉ đoàn người nhà đi chặt củi về nấu muối, ông nói:

– Cây xú, cây vẹt thổ sản của miền đồng lầy này lại được dùng làm củi đun nước biển của vùng. Rõ thật “nồi da nấu thịt.”

Trở lại Hà Nội, Khóa về thăm quê vị hôn thê ở Văn Lý (Nam Ðịnh). Nhạc phụ Khóa có ruộng muối ở đây Khóa không ngờ quê mẹ đã làm muối, đến quê vợ cũng làm muối nốt. Vì nhớ đến mẹ nhiều mà Khóa thích chú ý đến muối. Khóa so sánh thấy muối nấu hai miền Ðồng Bài Ninh Tiếp (Quảng Yên) khác với muối Văn Lý, phương pháp làm cũng khác. Ruộng muối là những vùng đất tháp phẳng không cao hơn mặt biển bao nhiêu, có những con ngòi dẫn nước biển vào. Khóa đã cùng nhạc gia cho gánh cát trải phẳng thành một lớp mỏng trên mặt ruộng muối, xung quanh luôn luôn có nước biền thấm qua đất. Buổi chiều Khóa cùng gia nhân vun cát lại thành đống, xúc lên phên, giội nước chất muối lọc theo mương chảy dồn về một cái hố xa, hôm sau láy gầu vục lên đổ vào một cái sân lát xi măng hay vôi gạch, xung quanh có gờ nhỏ cao chừng năm phân để giữ nước. Dưới sức nóng mặt trời nước bốc hơi còn lại muối, một thứ muối kết tinh thành từng hạt khá lớ màu ửng hồng – phải chăng vì có nước sông Hồng chảy ra cửa bể Văn Lý? Muối Văn Lý nổi tiếng hơn cả, chính thứ muối này mới đủ độ mặn để muối dưa, muối cà, là những món ăn nghèo, thuần túy dân tộc.

Rồi Khóa cũng đã từng theo gia nhân xe muối đến kho có rào xung quanh, một phó đoan ngồi kiểm soát, ra lệnh người phụ việc phát rổ, muối được xúc vào rổ cho có ngọn rồi đội vào đổ trong kho. Những người dân chuyên đội thường cạo đầu nhẵn thín (để về nhà dễ gội), thêm nước da người miền biển rám hồng, trông chẳng khác những vị sư hổ mang loại Lỗ Trí Thâm. Kho muối lợp tuyền bằng cói, hai chân mái chấm sát mặt đất, bên trong muối đổ đầy sát nóc. Mỗi lần đổ xong rổ muối ra, tên phó đoan người Pháp lại vứt vào rổ cho một jeton, sau này đổi thành tiền.

Khóa hỏi:

– Thưa thầy về mùa lạnh thì vùng ta nghỉ làm muối?

Cụ đáp:

– Mùa lạnh cũng có làm nhưng số thu hoạch rất ít, gọi là mùa chiêm.

Gia đình nghi can khủng bố Boston từng hưởng trợ cấp $100,000

BOSTON (AP) – Việc gia đình Tsarnaev lãnh các trợ cấp xã hội, lên tới $100,000 đang được quốc hội tiểu bang Massachusetts điều tra.









Cha và mẹ của hai nghi can khủng bố trong cuộc họp báo hôm 25 tháng Tư. (Hình: Sergey Rassulov/Getty Images)

Hai anh em nghi can trong vụ khủng bố ở Boston được nhận trợ cấp khi còn nhỏ lúc gia đình Tsarnaev sống ở Mỹ, và nghi can khủng bố đã thiệt mạng, Tamerlan Tsarnaev, cùng vợ và con nhỏ nhận welfare cho đến năm ngoái.

Ủy ban thanh tra quốc hội tiểu bang Massachusetts hồi đầu tuần này cho hay đang duyệt xét hồ sơ dầy hơn 400 trang để tìm hiểu xem gia đình Tsanaev nhận những trợ cấp nào từ năm 2002 đến nay.

“Đây chỉ là bước đầu của cuộc điều tra,” theo lời chủ tịch ủy ban, ông David Paul Linsky, từ chối không cho biết là đã tìm ra điều gì sai trái hay không.

Ông nói rằng người dân trả thuế có quyền được biết công qũy được dùng đúng hay “được dùng hỗ trợ cuộc khủng bố ghê gớm xảy ra ở đây.”

Sở Xã Hội tiểu bang Massachusetts hồi tuần qua xác nhận rằng Tamerlan Tsarnaev, vợ anh ta cùng con gái nhỏ đã nhận welfare cho đến năm ngoái.

Tsarnaev bị bắn chết trong cuộc rượt đuổi của cảnh sát trong tuần xảy ra vụ nổ bom trong khi người em 19 tuổi, Dzhohkar Tsarnaev bị bắt.

Tiểu bang Massachusetts nói rằng hai anh em cũng nhận tiền trợ cấp xã hội theo diện con vị thành niên khi cha mẹ họ sống ở tiểu bang này. Giới hữu trách cũng xác nhận là cả hai anh em đều không còn nhận trợ cấp nào vào thời điểm xảy ra vụ nổ bom. (V.Giang)

Khu Rừng Lau (Kỳ 151)

 


Kỳ 151


Khiết giật mình quay lại, chết chưa, chàng mải suy nghĩ làm sao mà có người theo sát mình phía sau một quãng đường không biết. Người hỏi là cô gái khuôn mặt tròn phúc hậu đôi mắt mở rộng thơ ngây, Cam. Chàng gật đầu:

– Vâng, tôi là người Việt Nam, sao em biết?

– Thưa ông mẹ cháu đoán vậy nên sai cháu theo ông hỏi.

Khiết càng ngạc nhiên, hỏi:

– Thế mẹ em đâu?

Cô gái chỉ về một cái quán có hàng cột sơn đỏ đằng xa và nói:

– Mẹ cháu dặn nếu quả ông là người Việt Nam thì mời ông lại đằng quán.

– Thì chúng ta lại!

Khiết nói vậy rồi cùng cô gái quay gót, trong bụng đoán thầm mẹ cô hẳn người Việt lấy Tàu và mở ngôi hàng ở đó.

Khiết chỉ đoán đúng đại thể, sự thực không hoàn toàn như vậy. Hôm đó bà Ðô hết giờ làm việc đương trên con đường từ nhà thương Nam-Kinh về nhà, bà chợt dừng lại trên vỉa hè chú ý nhìn theo một khuôn mặt hơi cúi xuống và đăm chiêu đi ngược chiều ở bên kia đường sát bờ sông Tân-Hoài. “Ðúng là khuôn mặt người Việt-Nam mình” bà tự nhủ. Bà có quay lại bước theo mấy bước ngập ngừng toan đích thân sang hỏi. “Mẹ!” tiếng Cam đã từ nhà đi đón như thường lệ. Bà gật đầu cười lại với con, nhưng óc vẫn suy nghĩ lung lắm chưa biết tìm cách nào để hỏi người đó cho khỏi đường đột vô lễ. Bà chợt tìm ra, chỉ người khách vẫn lững thững tiến bảo Cam: “Mẹ trông người kia ngờ ngợ là người đồng hương, con hãy chạy lại hỏi nếu phải là người Việt Nam thì con mời ông ta lại, mẹ ngồi đợi ở quán ăn này đây.” Thấy Cam ngần ngại, Cam vốn rụt rè như vậy bà nói luôn: “Mau lên con, không có người đó đi mất.”

Khiết lại, bà Ðô gọi trà bánh thết, bà có hỏi qua vì sao Khiết có mặt ở đây rồi bà tự giới thiệu hoàn cảnh bà. Bà nói vắn tắt nhưng đầy đủ, bà giới thiệu Cam với Khiết và bày tỏ nỗi lo âu vô cùng của bà về nỗi Cam đã không được sống ở nước mà lại không có một bóng gia đình Việt nào ở đây rồi thì ra sao?

Khiết hiểu ý bà Ðô muốn tuy ở đất Tàu nhưng luôn luôn phải có “làn gió Việt” thổi qua để người con gái lớn lên ở đất Tàu kia của bà khỏi mất gốc vì – lời bà luôn luôn nhắc tới trong câu chuyện – “Cây có gốc, nước có nguồn, con người mà gốc chẳng biết nguồn không hay thì còn ra cái gì!”

Bà Ðô chép miệng lắc đầu ngừng nói khi câu chuyện tâm sự với người đồng hương đã hết.

Bà còn biết nói gì hơn? Bà bịn rịn còn muốn kéo dài giây phút họp mặt thêm chút nữa, bà hỏi:

– Dạ thưa, ở bên nhà quê ông ở đâu đấy ạ?

– Thưa bà – Khiết đáp – tôi quê ở Sơn Tây, huyện Thạch Thất!

– Quý hóa quá!

– Thế ông cùng các bạn hữu còn ở đây bao lâu nữa ạ?

– Thưa, chúng tôi cũng không rõ, còn tùy ở công việc và cấp trên.

– Thưa a a…

….

Bà Ðô ngừng lại, bà muốn mời cả bọn đồng hương đó đến nhà ăn cơm lắm nhưng bà biết chú Nìn sẽ phật ý lớn (tuy chú ưng chịu) bà không muốn vậy.

– Thưa a a…

ông cho biết quý danh để lỡ lần sau có gặp tôi thưa tên cho tiện.

– Thưa tôi là Khiết, Lê Tịnh Khiết!

Ðôi mắt bà Ðô chợt sáng lên. Tuổi tác không hề làm cùn nhụt trí thông minh của bà, bà thấy ngay cơ hội:

– Ông họ Lê? Trời ơi, ông cùng họ với tôi, quý hóa quá, tôi quê ở Quảng Yên. Thôi thế này ông nhé… nhưng chẳng hay hiện giờ ông có bận việc gì cần đi ngay không ạ.

– Thưa sớm mai tôi mới phải đi.

– Vâng nếu vậy thì mời ông về nhà tôi bây giờ, tôi giới thiệu ông với nhà tôi. Vâng… tôi giới thiệu., xin ông thứ lỗi cho… tôi giới thiệu ông là em họ tôi mới ở bên nước nhà sang đây hoạt động cách mạng… chúng ta há chẳng đồng tộc với nhau là gì… vâng xin ông cho phép tôi được nhận ông là em.

– Thưa bà sang đến đây được bà nhận họ coi là em, thật hân hạnh cho tôi!

– Con ơi – bà Ðô run run nắm lấy tay Cam đặt lên tay Khiết – từ nay con phải gọi ông Khiết đây là “cậu Khiết” nghe không, vai “cậu” là “em mẹ” con nhớ chứ?

Cam gật đậu, bà Ðô rơm rớm nước mắt, vội đứng dậy để giấu sự đó, bà tiến ra quầy giả tiền rồi quay lại mỉm cười – bà đã giữ lại bình tĩnh – nói với Khiết:

– Nào mời ông theo tôi!

Trực tiếp truyền hình trận bóng tròn trong hai ngày 4 và 5 Tháng Năm, 2013

 


Sau đây là lịch trình trực tiếp hoặc chiếu lại một số trận bóng tròn của các đài truyền hình Hoa Kỳ vào hai ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật, 4 và 5 Tháng Năm, 2013. Tất cả đều tính theo giờ California:


Ngày Thứ Bảy, 4 Tháng Năm:

FOX Soccer: Truyền hình các trận Premier League:

– Norwich City vs Aston Villa lúc 7 giờ sáng.
– Queens Park Rangers vs Arsenal lúc 9 giờ 30 sáng.

FOX Soccer Plus: Trực tiếp West Brom vs Wigan lúc 6 giờ 53 sáng.

FOX Deportes: (nói tiếng Spanish) trực tiếp hai trận:

– Manchester City vs Swansea City lúc 7 giờ sáng.
– Queens Park Rangers vs Arsenal lúc 9 giờ 30 sáng.

GolTV: Trực tiếp trận Bayer Leverkusen vs Nuremberg lúc 6:30 sáng.

ESPN2/ESPN Deportes: Trực tiếp Tottenham vs Southampton lúc 6:55 sáng.

NBC Sports Network: Trực tiếp Columbus Crew vs New York Red Bulls (MLS) lúc 1:00 pm.


Ngày Chủ Nhật, 5 Tháng Năm:

FOX Soccer: Truyền hình các trận:

– Liverpool vs Everton lúc 5:30 sáng.
– Manchester United vs Chelsea lúc 8:00 sáng. Hai trận này cũng được chiếu trên đài FOX Deportes.

ESPN2: Trực tiếp LA Galaxy vs Houston Dynamo lúc 8 giờ tối. Trận này cũng được chiếu trên đài ESPN Deportes.


Xin quý độc giả luôn kiểm tra lại lịch trình chiếu trực tiếp cũng như các trận chiếu lại của các đài FOX Soccer, FOX Soccer Plus, GolTV, ESPN, ESPN2… với băng tần các đài này tại địa phương quý vị. (TD)

CONCACAF Champions League: Monterrey đoạt chức vô địch

 


Ðội bóng câu lạc bộ Mexico, Monterrey sẽ đại diện vùng CONCACAF tham dự giải Club World Cup sau khi đoạt chức vô địch giải CONCACAF Champions League vào ngày Thứ Tư vừa qua.









Jose Maria Basanta (trái) của Monterrey tranh bóng cùng với Oribe Peralta (phải) của Santos trong trận chung kết CONCACAF Champions League giữa hai đội diễn ra trên sân Technologico, Monterrey, Nuevo Leon, Mexico ngày 1 Tháng Năm, 2013. (Hình: Victor Straffon/AFP/Getty Images)
Ðây là lần tái diễn trận chung kết năm rồi giữa hai đội Monterrey và Santos Laguna và các cầu thủ Monterrey giơ cao chiếc cúp với tổng tỷ số 4-2 qua hai trận đấu. Lượt đi tuần rồi, trên sân tại Torreon, Mexico, cả hai Moterry và Santos Laguna hòa nhau 0-0.

Ðây là lần thứ ba liên tiếp mà Monterry làm bá chủ vùng CONCACAF. Trước đây, chỉ có đội Cruz Azul là có được ba danh hiệu trong ba năm liên tiếp, từ 1969 đến 1971, lúc đó giải này được gọi là CONCACAF Champion’s Cup.

Trong trận đấu vào ngày Thứ Tư vừa qua, Santos đã dẫn trước trong hiệp đầu khi Jorge Estrada chuyền banh ngang cho Carlos Quintero ở vị trí việt vị nhưng banh trúng vào người Leobardo Lopez dội trở lại đến chân Edgar Lugo.

Cầu thủ này thay vì sút banh lại chuyền banh cho Quintero chỉ còn việc làm duy nhất là đưa banh vào lưới.

Những phút đầu tiên của hiệp hai, Santos có cơ hội nâng tỷ số lên 2-0 với quả đánh đầu vào lưới của Osmar Mars từ quả phạt góc của Felipe Baloy.

Khi thời gian chỉ còn 30 phút, Monterry vùng lên tấn công dữ dội, và De Nigris từ đường chuyền của Jesus Corona đã tung cú đá volley thu ngắn khoảng cách đem hy vọng đến cho giới ủng hộ Monterry.

Và chỉ trong vòng 10 phút sau cùng, Monterry có ba lần tung lưới Santos. Phút 84, Neri Cardozo vào thay thế, ghi bàn thắng quân bình tỷ số 2-2. Ba phút sau đó, đến lượt Humberto Suazo đá phạt trực tiếp tung lưới thắng ngược trở lại 3-2 và cuối cùng lại De Nigris ấn định chiến thắng chung cuộc 4-2 về cho đội nhà Monterry. (TTC)

Gareth Bale, cầu thủ xuất sắc nhất trong năm của Premier League

 


LONDON Tiền vệ trẻ tuổi Gareth Bale của đội Tottenham Hotspur trở nên cầu thủ thứ ba được Hiệp Hội Cầu Thủ Nhà Nghề Anh Quốc (English Professional Footballers’ Association – PFA) vào ngày Chủ Nhật vừa qua vinh danh là cầu thủ xuất sắc nhất trong năm và cũng là cầu thủ trẻ tuổi nhất hay nhất trong năm nay.









Tiền vệ xứ Wales, Gareth Bale của đội Tottenham Hotspurs vui mừng khi ghi bàn thắng thứ ba trong trận đấu giải Premier League giữa Tottenham và Manchester City diễn ra trên sân White Hart Line, London ngày 21 Tháng Tư, 2013. (Hình: Ian Kington/AFP/Getty Images)
Cầu thủ quốc tế xứ Wales, 23 tuổi, từng đoạt giải thưởng chính trong năm 2011, ghi 19 bàn thắng ở Premier League trong mùa này – chỉ kém tiền đạo đội Manchester United, Robin van Persie với 25 bàn thắng và tiền đạo Liverpool Luis Suarez 23 bàn thắng.

Bale thắng giải trước các đối thủ khác là Van Persie, Suarez, Michael Carrick (Manchester United) và cặp đôi của Chelsea là Eden Hazard và Juan Mata.

Tay chạy cánh gia nhập cùng với Cristian Ronaldo, Thierry Henry, Alan Shearer và Mark Hughes khi hai lần đoạt giải thưởng quan trọng này. Ronaldo trong năm 2007, Andy Gray năm 1977 đều đoạt hai giải thưởng cùng năm.
Bale, cầu thủ có tốc độ đáng sợ nhất cho bất cứ đội nào tại Premier League và cả Châu Âu. Huấn luyện viên Andre Villas Boas cho biết cầu thủ xứ Wales này có khả năng đá những quả phạt trực tiếp rất nguy hiểm không kém gì Cristiano Ronaldo của Real Madrid.

Trong khi đó cầu thủ Suarez của Liverpool bị cấm thi đấu 10 trận vì cắn vào tay hậu vệ Branislav Ivanovic của Chelsea trong trận đấu trên sân Anfield vào tuần qua. Mùa bóng năm rồi, cầu thủ này cũng bị cấm thi đấu tám trận vì có hành động kỳ thị chủng tộc đối với Patrice Evra của Manchester United.

PFA cũng tuyên bố đội hình lý tưởng của Premier League gồm:

Thủ môn: David de Gea (Manchester United)

Hậu vệ: Pablo Zabaleta (Manchester City), Rio Ferdinand (Manchester United), Jan Vertonghen (Tottenham), Leighton Baines (Everton)

Tiền vệ: Eden Hazard (Chelsea), Juan Mata (Chelsea), Michael Carrick (Manchester United), Gareth Bale (Tottenham)

Tiền đạo: Luis Suarez (Liverpool), Robin Van Persie (Manchester United). (TD)

Cristiano Ronaldo phủ nhận lừa dối bạn gái

 


Siêu sao bóng tròn thế giới Cristiano Ronaldo vừa thẳng thừng lên tiếng phủ nhận những tin đồn cho rằng anh đã lừa dối cô bạn gái Irina Shayk khi giao du thân mật với người mẫu xinh đẹp Brazil, Andressa Urach, cũng nổi tiếng với biệt danh “Miss BumBum.”










Siêu sao bóng tròn thế giới Ronaldo (phải) và người đẹp Brazil Andressa Urach. (Hình: Yahoo/Images)


Ngày Chủ Nhật vừa qua, Urach tiết lộ với tờ báo The Sun là cô từng ngủ với ngôi sao Real Madrid tại khách sạn Villa Magna chỉ 48 tiếng đồng hồ trước khi trận bán kết lượt đi giải UEFA Champions League giữa Real Madrid và Borussia Dortmund diễn ra trên sân Signal Iduna Park, Ðức, nhưng cầu thủ này khẳng định những lời tuyên bố của người đẹp Brazil là không có thật, bịa chuyện.

Ronaldo viết trên trang Twitter chính thức của mình là: “Tôi được cho biết là tờ The Sun, sẽ đăng tin này với lời nói được cho là của Andressa.”

Anh thêm: “Một số người tìm kiếm tin tức này. Và tôi tự hỏi tại sao điều này xảy ra một ngày trước một trận đấu rất quan trọng đối với đội bóng của tôi. Tin tức này đã ảnh hưởng không ít đến đời sống cá nhân của tôi, thế nên tôi chỉ muốn làm rõ chuyện này…”

“Sự thật, tôi có mặt tại khách sạn Villa Magna vào ngày 22 Tháng Tư là có cuộc phỏng vấn với Manu Sainz, và chính phóng viên này có thể chứng minh sự việc. Mọi việc khác chỉ là tưởng tượng và giả mạo.” (TTC)

Saudi Arabia mở chiến dịch chống bạo hành phụ nữ

RIYADH (CSMonitor) – Vương quốc Saudi Arabia vừa mở chíên dịch vận động đầu tiên nhằm chống bạo hành phụ nữ, khuyến khích các nữ nạn nhân mạnh dạn khai báo, một chỉ dấu khích lệ về sự thay đổi ở vương quốc này.







 Phụ nữ Saudi Arabia vẫn phải che kín mặt khi ra đường. (Hình: FAYEZ NURELDINE/AFP/Getty Images)

Hình ảnh quảng cáo chiến dịch cho thấy một phụ nữ mặc áo choàng kín từ đầu đến chân (niqab), nhưng một bên mắt của bà bị thâm tím.

Dưới bức hình là hàng chữ: “Có những điều không thể che dấu—hãy cùng nhau chống bạo hành phụ nữ.”

Chiến dịch này là sự phối hợp giữa tổ chức King Khalid’s Foundation (KKF), một tổ chức thiện nguyện của hoàng gia, và văn phòng công ty quảng cáo Memac Ogilvy ở Riyadh.

“Bạo hành phụ nữ là đề tài cấm kỵ chẳng ai muốn nói tới ở vương quốc Saudi Arabia,” theo bản thông cáo đưa ra. “Không ai có dữ kiện rõ ràng, vì chẳng bao giờ đuợc nói tới.”

Mới đây, Vua Abdullah đã chủ tọa buổi tuyên thệ các nữ thành viên đầu tiên vào Hội Đồng Shura, và Bộ Tư Pháp cũng chấp nhận có nữ luật sư đầu tiên hành nghề ở Saudi Arabia.

Phụ nữ ở nơi đây cũng được cho phép lái xe đạp và xe gắn máy, cho thấy sự chuyển đổi về chiều hướng tự do hơn, nhưng phụ nữ vẫn chưa được lái xe hơi và vẫn còn phải có thân nhân nam giới đi cùng mỗi khi ra đường. (V.Giang)

Việt Nam vẫn “đội sổ” về tự do báo chí


PARIS (NV) .- Việt Nam vẫn ở vị trí 182/197 trong bảng xếp hạng về tự do báo chí thế giới do tổ chức Freedom House khảo sát trong khi bảng xếp hạng của RSF cũng đặt Việt Nam ở gần chót. 







 


 Hình ảnh Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải), Tạ Phong Tần, Anh Ba Sài Gòn (Phan Thanh Hải) được ghép và đặt trang trọng tại một số blog, diễn đàn điện tử Việt ngữ như cách phản kháng việc chính quyền kết buộc họ “tuyên truyền chống nhà nước”. Bắt giữ, xét xử, kết án những người như ba bloggers này được xem là các bằng chứng cho thấy Việt Nam xâm hại nhân quyền. (Hình từ Internet) 



Freedom House là tên của một tổ chức nhân quyền có trụ sở ở Hoa Kỳ còn tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới RSF (Reporters Sans Frontieres) có trụ sở chính tại Paris, Pháp. 



Hàng năm  Freedom House cũng như RSF cũng thực hiện một cuộc khảo sát về tự do báo chí trên toàn cầu và đưa kết quả cuộc khảo sát đó vào báo cáo thường niên của họ. Khi công bố bảng xếp hạng năm nay về chỉ số tự do báo chí trên thế giới, RSF cho biết, Việt Nam tụt 6 bậc so với bảng xếp hạng năm ngoái. Năm nay, Việt Nam xếp hạng 172 trên tổng số 179 nước và lãnh thổ được RSF khảo sát.


Trong bảng xếp hạng tự do báo chí của RSF, Việt Nam cùng một nhóm chót bảng với Cuba, Trung quốc, Iran, Bắc Hàn, Turkmenestan, Eritrea, tức những nước hoặc độc tài đảng trị kiểu Cộng sản, tôn giáo cuồng tín hay quân phiệt.


Chủ tịch của Freedom House giải thích rằng, tổ chức này xếp một quốc gia vào nhóm “không có tự do báo chí” nếu quốc gia đó không đáp ứng những tiêu chuẩn về tự do pháp lý, tự do chính trị, tự do kinh tế, không cho phép các nhà báo và tổ chức truyền thông có thể hoạt động tự do. 

Hiện có nhiều quốc gia bị xếp vào nhóm “không có tự do báo chí” và tệ nhất trong nhóm này là: Belarus, Cuba, Equatorial Guinea, Eritrea, Iran, Bắc Triều Tiên, Turkmenistan và Uzbekistan.


Fredom House nhận định, trong vòng mười năm qua, số người sống trong các xã hội thật sự có tự do báo chí đã giảm xuống mức thấp nhất.

Riêng với Việt Nam, khi được Đài Tiếng nói Hoa Kỳ đề nghị so sánh giữa “tự do báo chí” tại Việt Nam với “tự do báo chí” ở Campuchia, bà Karin Deutsch, một chuyên viên của Freedom House, chuyên nghiên cứu về Châu Á, cho biết: Môi trường làm việc của giới truyền thông ở Campuchia cởi mở hơn so với Việt Nam, hoặc với Miến Điện. Năm vừa qua, các vụ bắt giữ, giam cầm, truy tố các nhà báo, các blogger tại Việt Nam không ngừng gia tăng, cùng với sự sách nhiễu những người cầm bút. Những yếu tố đó cho thấy, xu hướng giới hạn quyền tự do báo chí tại Việt Nam không chỉ vẫn còn tiếp diễn mà có dấu hiệu tệ hơn.


Trước nữa, khi trả lời Đài Tiếng nói Hoa Kỳ, ông Shawn Crispin, một đại diện của Ủy ban Bảo vệ Nhà báo (CPJ), đồng thời là tác giả của một báo cáo về tự do báo chí tại Việt Nam, cũng nêu những nhận định tương tự về tự do báo chí tại Việt Nam trong năm 2012.


Ông Crispin nhận xét, tình hình tự do báo chí ở Việt Nam xuống dốc rất nhanh. Rõ ràng, chế độ Hà Nội đang gia tăng đàn áp các bloggers độc lập, các nhà báo có bài đăng trên mạng. Có những bằng chứng cho thấy Hà Nội đang nỗ lực để xiết chặt sinh hoạt trên Internet, vốn tương đối cởi mở khi cung cấp các quan điểm và tin tức đa dạng song song với sự tồn tại của hệ thống truyền thông do chính quyền chi phối. 


Lý do dẫn tới Việt Nam đứng hạng sáu trong “Danh sách nguy hiểm” do CPJ bình chọn là dấu hiệu cho thấy, nhà cầm quyền CSVN càng ngày càng mạnh tay trong việc trấn áp tự do Internet. Ông Crispin lo ngại là tự do Internet tại Việt Nam sẽ tồi tệ hơn khi Việt Nam gặp nhiều khó khăn về kinh tế và quan hệ giữa các nhóm quyền lực trong nội bộ Đảng CSVN xấu hơn.


Ngoài việc góp mặt trong “Danh sách nguy hiểm” do CPJ bình chọn, Việt Nam còn bị Tổ chức Phóng viên không Biên giới (RSF), xếp vào nhóm năm quốc gia là “Kẻ thù của Internet”, vì theo dõi Internet nghiêm ngặt nhất. 


Gần đây, bên cạnh việc công bố những báo cáo thường niên, cảnh báo rằng Việt Nam tiếp tục xâm hại các quyền cơ bản của con người, những tổ chức bảo vệ nhân quyền, bảo vệ tự do tôn giáo còn lên tiếng hối thúc cộng đồng quốc tế phải sớm có những biện pháp rõ ràng, mạnh mẽ hơn để buộc chính quyền CSVN phải thực thi các cam kết về nhân quyền, trong đó có tự do báo chí, tự do tôn giáo.


Lãnh tụ đảng CSVN từng được tổ chức RSF gọi là “Ác thú sát hại báo chí”. (G.Đ) 

Khu Rừng Lau (Kỳ 150)

 


Kỳ 150


Bà có nhớ ngày quân Nhật bất thần giội bom xuống hạm đội Hoa Kỳ ở Trân Châu Cảng không phải vì chính biến cố đó, mà thư từ liên lạc giữa Nam Kinh với nước nhà bỗng xáo trộn hẳn, một tháng trời qua bà không nhân được lá thư nào của Khóa.

Rồi thư Khóa tới, Khóa vẫn làm ở đoan, bé Thanh, cháu nội của bà, đã sắp lên năm. Vào năm 1943 bà được Khóa thư cho hay là Khóa không chịu được đời sống công chức, đã xin nghỉ dài hạn ở đoạn sau năm năm phục vụ ngành này. Sở dĩ Khóa phải xin nghỉ dài hạn không lương để rồi sẽ tìm cách xin thôi sau vì thiên hạ còn ở trong tình trạng chiến tranh, công chức đâu được quyền xin thôi. Bà sung sướng không thể tả được khi đọc những bức thư dài Khóa thuật lại những chuyến buôn lỗ lãi. Khóa lại tả cảnh Lào, nếp sống Lào trầm tĩnh hiền hòa khác hẳn nếp sống ào ạt hỗn độn của Tàu. Ðã tám năm giời bà không gặp Khóa, bà không thể mường tượng nổi thằng con giai độc nhất của bà bây giờ vẻ mặt dáng người ra sao. Bà còn giữ nguyên vẻ mặt dáng người của “nó” năm nào ở Lào Kay nhưng chắc chắn “nó” bây giờ khác xưa nhiều. Nhưng cứ đọc thư không thôi, bà cũng tin rằng Khóa khôn ngoan lanh lợi và ăn nói có duyên lắm.

Chú Nìn thuở còn ở Lao Kay, sau ngày người vợ cả mất, hay đi tìm khuây ở ca lâu và một lần mắc bệnh tình, vì vậy mà khi tục huyền với bà Ðô chú không thể có con được nữa. Ðó là cái phúc lớn cho bà Ðô, bà vẫn cám ơn thầm Trời Phật về điều này, một mình bà trả nợ đủ thôi, nợ chẳng nên thành dây thành rễ mà làm gì!

Tháng Tám 1945 Nhật đầu hàng đồng minh vô điều kiện, nước Trung Hoa bước lên hàng cường quốc thứ năm trong hàng ngũ đồng minh, vinh hạnh đó bà chẳng hề xơ múi của chú Nìn. Tại nước nhà Cách Mạng Tháng Tám thành công, nghe nói có lộn xộn nội bộ, nhưng bà vẫn nhận được thư đều của Khóa, thế là được! Nhưng rồi sang năm sau phòng quan rút về Tàu, nghe chừng nội bộ lộn xộn dữ, thư Khóa không tới, rồi kháng chiến toàn quốc… bà Ðô có cảm tưởng bà rơi chìm nghỉm xuống một vực sâu. Thêm một tin sét đánh: gia đình ông Kiển nhất định dời đi Hồng Kông, “thật là con người bất nhân, chỉ nghĩ đến tiền” – bà nghĩ thầm thế, nhưng rồi bà hồi tâm thấy rằng mình đã ích kỷ, trách cứ ông Kiển vô lý chỉ vì thương và lo cho Cam không còn một hình bóng nào của đất tổ để mà bấu víu cho khỏi mất gốc.

Cam đã mười sáu. Có phải đây là xứ lạnh, con gái dậy thì muộn, hay vì xa đất tổ thân yêu thích hợp cho sự nảy nở cơ thể cũng như tâm hồn, Cam tuy tới tuổi đôi tám mà còn ngây ngô như đứa nít mới lớn. Nước da Cam trắng hồng và rất mịn, khuôn mặt tròn phúc hậu, mái tóc mềm, đen, cắt ngắn ngang vai, đôi mắt to đen lúc nào cũng như ngạc nhiên hết từ vật này đến vật nọ, hết từ chuyện này đến chuyện nọ. Cam chính là hình ảnh xinh đẹp phúc hậu của bà Ðô xưa hồi còn con gái, nhưng kém sắc sảo hơn nhiều. Nhìn Cam người ta có thể liên tưởng đến một đức trẻ chỉ có cơ thể lớn bồng lên một cách bất thường. Bà Ðô cũng hiểu thế lắm, bà muốn phát điên lên, trời ơi, rồi đây không còn một gia đình Việt Nam nào nữa ở đây, thì Cam sẽ ra sao, Tàu không ra Tàu, Việt không ra Việt!

Chỉ còn một điều làm bà yên lòng đôi chút là Cam nói tiếng Việt rất sõi, rất trôi chảy. Ðiều này bà phải nhớ ơn gia đình ông Kiển, nhớ ơn nhiều, nhiều lắm.

Vừa may lúc đó Khiết tới.

Lạy giời, lạy Phật!


VII


Như chúng ta biết, Khiết cùng một số bạn cách mạng trẻ sang đây hoạt động tìm thế liên minh các lực lượng quốc gia để chống lại đoàn thể Việt Minh Cộng Sản hiện đương nắm chính quyền. Khiết hoạt động mạnh, đi đi lại lại như mắc cửi trên con đường xe hỏa nối Nam Kinh với Thượng Hải, nhưng vào dịp phải đợi, hoặc đợi tổ chức hội nghị sắp tới, hoặc đợi đại biểu đoàn thể bạn sắp tới… thì Khiết hết sức lợi dụng những ngày giờ được nghỉ xả hơi đó mà vãn cảnh Nam Kinh, đi thăm và tìm hiểu những sử tích Nam Kinh. Khiết mua một bản đồ Nam Kinh có kèm một quyển chỉ nam sơ lược, nhiều khi Khiết phải lật mở cuốn Trung Quốc Sử lược để tra cứu thêm về một vài nhân danh, địa danh…

Hôm đó vừa ở Thượng Hải về Nam Kinh, Khiết đã tới gặp vị lão thành cách mạng, xin người đứng làm trưởng phái đoàn dẫn anh em đến yết kiến Thống Chế Tưởng Giới Thạch tại Trùng Khánh để giành lấy sự ủng hộ tích cực hơn của Quốc Dân Ðảng Tàu, vị lão thành cách mạng quyết định hôm sau phái đoàn sẽ lên đường. Thế là Khiết được dịp nghỉ xả hơi từ trưa hôm đó đến sáng hôm sau. Chàng thủng thẳng đi ngược dòng sông Tần Hoài lên phía trên, nhìn bãi cát trắng phau với hàng liễu rủ, cái soi ở giữa sông tràn ngập ánh nắng trưa, trông tưởng như có nhích lại gần bờ hơn chút đỉnh. Chàng vừa tựa vai vào một thân liễu thì có tiếng hỏi rụt rè nhưng trong trẻo, ngay phía sau:

– Xin lỗi ông, ông có phải là người Việt Nam không ạ.

Trung Quốc theo sát Mỹ về sức mạnh quân sự ở Á Châu

TOKYO (NYT) — Khả năng kỹ nghệ ngày càng lớn mạnh của Trung Quốc có thể cho phép quốc gia này gia tăng nỗ lực để có sức mạnh quân sự ngang với Mỹ, để đưa ra thách đố trên vùng biển quanh Trung Quốc, kể cả Nhật và Đài Loan, dù rằng sẽ tránh có đụng độ trực tiếp, theo một bản báo cáo đưa ra mới đây.









Xe vận tải chở máy bay không người lái ASN-207 của Trung Quốc tham gia cuộc diễu hành quân sự gần Thiên An Môn, Bắc Kinh, đầu tháng Mười, 2009 trong dịp kỷ niệm sinh nhật thứ 60 của nước này. Giới phân tích cho rằng chỉ trong hai thập niên tới Trung Quốc sẽ thu ngắn khoảng cách sức mạnh quân sự với Mỹ, trong các lãnh vực như đóng hàng không mẫu hạm, chế tạo phi cơ chiến đấu tàng hình. (Hình: AP Photo/Vincent Thian)


Bản báo cáo của chín nhà nghiên cứu, do viện Carnegie Endowment for International Peace phổ biến, nói rằng chỉ trong hai thập niên tới Trung Quốc sẽ thu ngắn khoảng cách sức mạnh quân sự với Mỹ, trong các lãnh vực như đóng hàng không mẫu hạm, chế tạo phi cơ chiến đấu tàng hình.

Tuy nhiên, bản báo cáo cũng cho hay vì nền kinh tế Trung Quốc cũng liên hệ đến nền kinh tế của Mỹ và các quốc gia Á Châu khác nên họ sẽ không để xảy ra cuộc chiến toàn diện hay dùng sức mạnh quân sự để đẩy Mỹ ra khỏi khu vực này.

Một trong những tác giả cuộc nghiên cứu, ông Michael D. Swaine, một chuyên gia về chính sách quốc phòng Trung Quốc, nói rằng khả năng quân sự vượt trội của Mỹ sẽ không duy trì được lâu nữa.

“Mỹ sẽ phải đối phó như thế nào với tình hình này? Liệu nước Mỹ có thể tiếp tục hành xử như bình thường hay phải bắt đầu nghĩ đến các giải pháp khác để trấn an các quốc gia trong khu vực về vấn đề an ninh?” ông Swaine cho hay.

Bản báo cáo cũng cho rằng sự nghi ngờ về khả năng hoặc ý chí của Mỹ trong việc bảo vệ an ninh khu vực có thể sẽ buộc Nhật phải tái võ trang. (V.Giang)


 


 


 


 

Máy bay quân sự Mỹ rớt ở Trung Á

 


MOSCOW (CNN) Một máy bay tiếp tế nhiên liệu KC-135 của Không Quân Hoa Kỳ hôm Thứ Sáu rớt ít phút sau khi cất cánh ở Kyrgyzstan, nước Cộng Hòa Trung Á trong Liên Bang Xô Viết cũ giáp Trung Quốc.









Một binh sĩ Kyrgyz đứng cạnh những mảnh vỡ từ chiếc máy bay tiếp tế nhiên liệu KC-135 của Không Quân Hoa Kỳ rớt hôm Thứ Sáu 3 tháng 5 gần thủ đô Bishkek, Kyrgyzstan. (Hình: STRINGER/AFP/Getty Images)


Nhà chức trách Kyrgyzstan cho biết trên máy bay có 3 người,  nhưng  giới quân sự Hoa Kỳ không xác nhận số nhân viên phi hành đoàn và nói rằng chưa rõ vận mạng của họ cũng như nguyên nhân tai nạn. 

Máy bay thuộc phi đoàn viễn chinh 376 biệt phái đồn trú tại sân bay Manas gần thủ đô Bishkek, Kygyzstan, một  căn cứ không quân Liên Xô cũ,  do Hoa Kỳ sử dụng từ năm 2001 để tiếp liệu cho chiến trường Afghanistan và đã được thương lượng nhiều lần để tiếp tục thuê.  Tuy nhiên, kể từ sau tái đắc cử hồi cuối năm ngoái, Tổng Thống Kyrgyzstan, ông Almazbek Atambayev, đã khẳng định quyết tâm đóng cửa căn cứ này.

Chiếc KC-135 lâm nạn rớt xuống khu vực giữa hai ngôi làng trong vùng núi  đồi cách Bishkek 110 dặm về phia Bắc. Phát ngôn viên Bolot Sharshenaliev của bộ công tác khẩn cấp Kyrgyzstan nói các mảnh vỡ của máy bay rải rác trên một diện tích bán kính 1 km.  Theo lời các nhân chứng họ nghe có tiếng nổ và nhìn thấy một chiếc dù khi máy bay rớt.  (HC)


 

Tin mới cập nhật