Thơ Trang Y Hạ

 


Hồn em bội thực thơ


Bài thơ tình đậm đặc những lời yêu
yêu bội thực, thành ra thừa mứa
và mỗi ngày không còn nhớ bữa
từ: sáng, trưa – kể cả bữa chiều


anh mần thơ cho em chi mà quá nhiều
trong phòng em không còn chỗ trống
xưa lang thang bụng em trống rỗng
rồi bỗng nhiên lum lúp thơ anh


sao anh không mần thơ yêu màu xanh
yêu màu xanh trên quê hương mình đó
sao anh không chia thơ cho mẹ già nghèo khó
cho các em thơ vất vưởng ngoài đường


những phận người bệnh hoạn thân thương
những con người tù đày – vô lý
sao anh không chia thơ cho cô em làm đĩ
cô gái quê lấy chồng ngoại, chồng xa
những cô gái bị đem bán cho người ta
bán cho bọn người không cùng dòng giống


sao anh không chia thơ cho người muốn sống
sống đời Tự Do
được quyền: ăn nói, được đi lại – không phải lo
lo bị bắt tù đày trong ngục tối
sao anh không chia thơ cho người có tội
tội: yêu nước, tội chống xâm lăng…


những mảnh đời nghèo đói – thiếu chăn
lê thân trên con đường lầy lội
trên dòng sông chưa có cây cầu
trẻ thơ từng ngày lội nước qua sông sâu
đi tìm cái chữ
sao anh không chia thơ cho đất ruộng vậy hử
những dân oan cõng đơn nặng trĩu tháng năm
sao anh không dẫn thơ về thăm
những ngôi mộ chết oan
tiếng kêu khóc ngút ngàn
sao anh không dẫn thơ về thăm
ải Nam Quan
Hoàng Sa tổ quốc


anh ơi – em cảm ơn anh, nhưng em nói thực
anh làm thơ ẩn dụ vào tình em quá sâu:
em quíu chân, quíu tay
lẫn lộn ở trong đầu
những lời thơ cao siêu em chẳng hiểu chi cả
không hiểu nổi thơ – em trở thành kẻ xa lạ
thế nào rồi em cũng mất anh


hằng ngày anh ở tận mây xanh
anh quên mất từng: củ khoai củ sắn
anh quên hết những tháng ngày cay đắng
quê hương lửa đạn oan khiên
không hiểu thơ anh, có ngày em cũng hóa điên
hay bội thực – ói không ra mà chết
thơ tình anh chơi vơi lượn lờ con diều biếc
không nhớ nổi tuổi mình còn hay không
con diều bay vui chơi trên cánh đồng
vẫn còn mang nợ
nợ người chơi diều với một sợi dây


dù không hiểu thơ anh – trong lòng em ngất ngây
bội thực thơ, bụng em bự-choảng
anh tỉnh giấc: nhìn tình người nứt rạn
anh tỉnh giấc: nhìn dân tộc lâm nguy.

Thơ Nhược Thu

 


Cánh Chim


Em ngắm mây bay bước giữa đời
Còn ta ngắm nước vẫn đang trôi
Trôi đâu hay chảy về vô tận?
Mà chẳng giây nào biết nghỉ ngơi


Em ước là cơn gió mấy mùa?
Mùa đi mùa đến, thắng và thua
Làm sao ta biết mùa đang nắng
Mà vẫn âm thầm tim đổ mưa


Ta biết đời như một cánh chim
Bao la trời rộng biết đâu tìm
Giữa mùa đông giá hay xuân ấm
Xoải cánh bao giờ mộng lắng im..?
____


Biệt Khúc Tháng Tư


Em có nỗi buồn của Tháng Ba
Chìm sâu hun hút tuổi thơ ngà
Người đi in dấu chân vào Hạ
Tình ngỡ như gần sao rất xa


Ta có nỗi buồn của Tháng Tư
Như cơn nước xoáy giữa ao tù
Hoa rơi gió cuốn bao ngày đó
Nào biết dừng đâu bước viễn du


Em có nỗi buồn vương tiếng ve
Như con châu chấu nhớ trưa hè
Bàn chân dò dẫm đời muôn ngả
Mỗi bước xa dần bóng lũy tre


Ta có nỗi buồn như đạn nổ
Vẫn nghe ầm ĩ chốn xa xôi
Quê hương ngào ngạt như cơm vắt
Ta vắt mang theo trọn cuộc đời


Em rửa nỗi buồn trong mắt ướt
Làm mưa thành phố cũng ghen hờn
Làm ta nơi chốn muôn trùng lạnh
Then cửa tim gài gió trống trơn


Ta ủ nỗi buồn trong nệm ấm
Nỗi buồn bỗng mọc những thân gai
Cào thơ rách sướt đời bao mảnh
Làm cả trời xuân cũng thở dài ….
(23 tháng 3, 2013)

(Nguồn: www.bentrang-nhuocthu.com)

Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

 


Mầu đỏ trong nhớ


 


Tôi không thể nối kết lành lặn những hình ảnh trong ký ức


Khi nhắm mắt lại


Li ti mạch máu đỏ


Những con đường ngõ hẹp không tên… 


… Một đường chỉ thêu màu đỏ bị lỗi trên vuông vải trắng


Cô mắng. Ngày đó tôi thường hay khóc. Sân trường tôi có cột cờ, tôi hay nhìn ba đường đỏ lượn phần phật trong gió. Gió Nha Trang ươm mùi muối. Ba đường đỏ lênh đênh sóng mặn.


… Thềm nhà tôi gạch đỏ, hung nóng những buổi trưa ngóng mẹ, bỏng bàn chân 8 tuổi.


… Thềm nhà tôi gạch đỏ, thẫm lên những chiều mưa, tim con bé đập rền tiếng xe lửa, mưa ẩn hiện một toa tầu thường chở cha đi xa.


… Ngày đó tôi hay đứng một mình. Với cô bạn búp bê, áo đầm cài nơ đỏ, phần thưởng một bài thơ thiếu nhi đăng báo, làm tôi nhớ ông bác nhà văn, ngày ấy chiếc khăn tay của bác có vài giọt máu đỏ. Tôi sợ. Nhưng bác không chết vì bệnh. Bác đã đi về biển xanh vào một Tháng Tư phượng đỏ, trước khi tôi có thể viết tặng bác một bài thơ.


… Tôi nhớ mảnh giấy vở học trò ghi số tiền để mua cho anh tôi một chiếc xe goebel*. Anh nói, phải màu đỏ, chiếc xe anh mơ suốt thời học trò, bảo, để chở em đi trên đường biển Nha Trang lộng gió. Anh ơi, bởi tiền bánh vẽ nên chiếc xe được mua trong mơ, và, mãi mãi, anh chở em đi trên biển bờ giấc mộng.


… Tôi nhớ giọng đọc chính tả buồn buồn. Mỗi buổi chiều. Thầy Hòa đi chiếc xe đạp màu đỏ, và trên túi thầy luôn có một cây Bic** đỏ. Không hiểu sao ngày đó tôi đã không ưa màu đỏ những điểm chấm bài. Thầy hay kể chuyện ma, ngày đó tôi sợ những hồn lân tinh đỏ bay đêm.


… Trong giấc ngủ tôi thường giật mình bước hụt, như bị ai kéo chân đi, ngày đó trước khi ngủ tôi vẫn cẩn thận cài đôi chân mình dưới tấm chăn in hình hoa đỏ. Hoa giấy đỏ ngoài thềm lung linh giấc ngủ, ngôi nhà trắng bập bùng bếp lửa, chuông nhà thờ đánh đu lễ hội mộng du, trang cổ tích cô bé lọ lem nhàu trong bàn tay mớ ngủ… 


Nỗi sợ rất đỏ


Một mầu hoa


Lửa Tháng Tư. Tràn trưa.


Ngày như một cái lò nướng


Ai vặn quá lửa một tin dữ


Thành phố và người


Bỏng. Khát. Khô. Ngơ ngác.


Nhà cửa và cây và những con đường và hai hàng lá đỏ. Ứa đỏ mùa phượng vĩ, bạn tôi khóc rằng, huyết phượng*


Trưa Tháng Tư cong vòng lưng em tôi ôm con chó nhỏ mới qua đời, con chó nhỏ thổ mầu huyết phượng. Trời trồng đứng bóng.


Dòng sông chảy từ mắt người trôi về bao la biển, mầu xanh một thời âm vang huyết biển…*** 


Tôi không thể nối lại êm đềm


Ôi, khi tôi nhắm mắt.


Những đường hoa mắt li ti đỏ…


Những con đường tôi đã biết gọi tên.


___ 


*Tên một loại xe gắn máy của Ðức, thông dụng vào những năm 60′


**Tên một hiệu bút vào những năm 60′, hồi đó gọi là viết nguyên tử.


***chữ Nguyễn Lương Vỵ

Thơ Ðồng Thị Chúc

 


Lỗi lầm


Chỉ vì tay giở nhầm trang
Nên giờ em chịu muôn vàn đắng cay
Trời thì cao đất thì dày
Kêu đâu thấu được nỗi này, ngoài em.


Muốn ăn sung rụng: ngồi thềm
Em tìm sung rụng khắp triền núi non.
Mải đi tìm mặt trời con
Thấy vành trăng khuyết ngỡ tròn, lạ thay


Sương mù lại tưởng mưa rây
Ðang đem khăn dội lại bày nón che
Mò thuyền dưới đáy lòng khe
Gặp cây gỗ mục sắt se nỗi lòng.


Những mơ lặng bể mênh mông
Nào hay đen bạc bão giông tình người
Ngờ đâu nghịch cảnh nghịch đời:
Dòng sông quặt ngược, ngọn đồi quay ngang.


Mỗi lầm lỗi mỗi bàng hoàng
Nhận ra lọn tóc bạc ngang mái đầu.

(Nguồn: Son Ng.; [email protected])

Thơ Cao Thị Nguyệt Lãng

 


Trắng buốt một linh hồn


Lang thang ta đi trên đồng khô
xuân non run rẩy giữa đôi bờ
không mây, có thật trời không mây
mà sao trắng buốt một linh hồn


mà sao vời vợi tình quê đó
mỗi xuân rêm nhức vết thương trầm
tháng tư chảy thành dòng máu đỏ
đất khóc hờn gò mộ oan khiên


Gió cuồng quét phận người tan tác
mười phương. Bụi ám khúc hận ca
Bước đi mãi với bao lần nhật nguyệt
tìm đâu ra ngõ về nhà ta


Ðã nhiều lúc chong mắt đêm lạnh
nâng niu một bóng lửa nhỏ nhoi
ngọn lửa thật xa, có lúc rất gần
vọng ước ngày thắm tươi đến thật


Trưa nay chợt nắng màu nhiệt đới
thảng thốt gà đâu gáy rã rời
trắng xóa nắng tràn lên tóc mẹ
gửi theo mây trôi về nơi đây


Thôi hãy khép lại miền đau thương ấy
ngồi xuống đây ngắm hoa cỏ đang về.
Bao mùa hoa thong thả trở về
Nhưng lại có giọt lệ, lăn, đôi mắt tối.

(Nguồn: Tác giả gửi qua sangtao@org)

Chuyện các cậu bé con

Trangđài Glassey-Trầnguyễn
(Riêng tặng “cậu bé con” của tôi)


Học ăn, học nói, học gói, học mở
Hỡi các cậu bé con
Tuổi các cậu còn son
Các cậu hãy chăm học
Có học mới nên khôn


Có hai cái học khác nhau: học ở trường đời, và học ở trường lớp. Có những điều, thầy cô và phụ huynh có cố công hướng dẫn đi nữa, nhưng chính các thiếu niên phải trải qua những kinh nghiệm tùy theo lứa tuổi của mình để thành nhân. Trong xã hội hôm nay, bài học nhân bản đôi khi phải đi ăn mày trên một mảnh đất thu hẹp vì thế giới tuổi thơ hiện đại đã bị máy móc hóa nhiều. Nhiều trường hợp báo động về trẻ em nghiện ngập Internet và trò chơi điện tử đã khiến cho các bậc phụ huynh lo sợ cho tình trạng sức khỏe tinh thần và tâm trí của con em. Một phương cách để dung hòa sự xung khắc ‘mới cũ’ trong đời sống tân tiến của thế kỷ 21 là khuyến khích và hướng dẫn con em đi vào những phương cách và đề tài giải trí khác. Chúng ta cùng tìm hiểu hai tác phẩm dành cho thiếu nhi ở hai lục địa và hai thời điểm khác nhau, để thử xem ngoài các trò chơi công nghệ hóa, những sinh hoạt nào có thể đóng góp cho quá trình phát triển hài hòa và lành mạnh của thanh thiếu niên.








Giấc mơ hải tặc


Tom Sawyer, 1876, là một sách truyện trẻ em kinh điển của văn hào Mark Twain, và được tác giả ưu ái gọi là “hymn’ to boyhood” (xin dịch: ‘bài thánh ca’ cho tuổi nam ấu). Tuy chỉ là tác phẩm thứ hai của Twain,nhưng ông đã rất nổi tiếng vào thời điểm ấy,đặc biệt là vì lối hành văn dí dỏm và tài kể chuyện rất thu hút của mình. Tom Sawyer được nhiều độc giả thuộc mọi lứa tuổi ưa thích qua nhiều thời đại, và có mặt ở mọi thư viện tại Mỹ.

Câu chuyện xoay quanh đời sống của một cậu bé mồ côi lớn lên cùng dì Polly trên sông nước của vùng Mississippi. Tom nghịch ngợm, ngổ ngáo, ngang ngược, và rất bạo gan. Không có chuyện gì Tom không dám làm, và kiên trì làm đến nơi đến chốn. Mark Twain có tài giữ độc giả bằng những câu chuyện đan chéo nhau: chuyện mê tín dị đoan, chuyện cậu bé hỉ mũi chưa sạch tỏ tình, chuyện ‘anh hùng cứu mỹ nhân’ (Tom chịu đòn thay cho Becky khi cô bé lỡ tay xé rách sách vần của thầy giáo), chuyện bầy con nít học làm hải tặc. Một thế giới trẻ con nhộn nhịp, hào hứng, đáng yêu, và đong đầy những chuyện đáng kể của tuổi mới lớn.

Một điều rất đáng chú ý là mỗi lần có một đứa trẻ đi lạc, cả làng lo lắng đổ xô đi tìm. Trong cái hoang dã của một miền đất mới phôi thai, tình người gắn bó, ấm áp, và cao cả. Ngay cả hai cậu bé Tom và Huck, tuy ham chơi và không biết vâng lời, nhưng vẫn có một lòng thương người và lòng biết ơn mạnh mẽ. Huck đã liều mình cứu bà góa Douglas vì bà cụ đã nhiều lần quan tâm săn sóc cho cậu, và Tom lúc nào cũng quý mến và nghĩ đến bạn bè.Tình làng xóm, tình gia đình, và tình bạn quyện vào nhau giữa những câu chuyện đáng bật cười của tuổi thiếu thời.

Tuy nhiên, một tác phẩm ra đời cách đây hơn một thế kỷ phải có những giới hạn tất yếu về hoàn cảnh lịch sử của nó. Chúng ta dĩ nhiên không muốn con em tập tành hút thuốc như Tom, hay bỏ nhà đi làm hải tặc như lý tưởng của các cậu bé trong bầu trời tưởng tượng của một Mỹ Quốc thời hồng hoang. Lại càng không muốn con cái mạo hiểm bám sát tên tội phạm Injun Joe, cho dù có thu được ngàn vàng. Thời ấy, Missouri vừa được sáp nhập vào liên bang, và vẫn còn theo chế độ chiếm hữu nô lệ. Trong câu chuyện có những cái nhìn sai lệch về vấn đề quan hệ sắc tộc và quyền bình đẳng. Ðây là những điều chúng ta cần giải thích cho con em khi chúng đọc tác phẩm này tại trường hay tại nhà.


Chắp cánh âm nhạc


“Les Choristes,” tác phẩm đầu tay của đạo diễn Christophe Barratier (2004, thực hiện tại Thụy Sĩ/Pháp/Ðức), là một câu chuyện gối đầu của các nhà giáo dục. Tuy những câu chuyện về các nhà giáo dùng tình thương và sự nhẫn nại để cảm hóa các học trò ngỗ nghịch trước nay không thiếu, ông thầy Clément Mathieu vẫn làm cho trái tim người xem đánh trống. Giữa một môi trường nồng nặc sự thù ghét và đối nghịch của những nam sinh bị kỷ luật và ‘không còn hy vọng,’ ông giáo Mathieu đã trói bỏ kỷ luật và thắp lên hy vọng. Trong hoàn cảnh hậu chiến của nước Pháp lúc bấy giờ (1949), hy vọng có lẽ là một món quà quý nhưng rất hiếm hoi, chưa nói đến cái tối tăm của những con cá mắc cạn tại ngôi trường oan nghiệt Fond de l’Étang.

Mặc cho đám trẻ bày đủ trò để phá phách và thách thức ông, ông giáo Mathieu đã nhẫn nại mang đến cho chúng những điều mà chúng chưa được biết đến: tự do và niềm hạnh phúc trong âm nhạc. Các ca viên đã được phóng thích để trở lại tuổi thơ của mình qua những lời ca điệu hát.Và những thắc thỏm trong câu chuyện sẽ đưa người xem về với chính mình: những hy vọng, những hoài bão, những suy tư, những phút giây thư thả nhẹ nhàng. ‘Con quỷ râu xanh,’ tức là ông giáo đầu của trường, Rachin, cũng bị cảm hóa lúc nào không biết, và tuy ngoài mặt vẫn đăm đăm nghiêm khắc, ông bí mật xếp máy bay giấy và trèo lên ghế phóng đi trong văn phòng.

Với nhiều giải thưởng điện ảnh, “Les Choristes” chắc chắn sẽ đứng vào hàng ngũ những tác phẩm phim có giá trị lâu dài, đặc biệt là với những khúc nhạc tuyệt vời trong phim. Và khi gặp gỡ một Clément Mathieu qua màn hình, chính người xem cũng sẽ cảm thấy được niềm hạnh phúc của những cậu bé được ông đổi đời kia. (Xin cảm ơn Cưng đã đưa tôi vào thế giới của “Les Choristes.”)


Trường học, trường đời

“Tom Sawyer” và “Ban Hợp Xướng” là những tác phẩm thích hợp cho tuổi mới lớn với những giá trị nhất định của chúng. Mỗi tác phẩm đều mang theo những âm hưởng của giai đoạn lịch sử và khung cảnh xã hội thời đó. Hai tác phẩm mang hai phong thái hoàn toàn trái ngược nhau. Ban Hợp Xướng thì như xuất thần trong những giai điệu âm thanh mượt mà, lồng giữa những bạo lực và sự dã man của ông hiệu trưởng. Tom Sawyer thì đầy sự mạo hiểm và những bóng đen của những điều bí mật và những tên tội phạm.

Ngoài ra, Tom Sawyer là dạng học đường đời, vì cậu lém lỉnh và ứng xử rất khôn lanh trong mọi hoàn cảnh, ‘có gan làm giàu.’ Pierre Morhrange, một trong những vai quan trọng trong phim, là hình ảnh của một thư sinh nho nhã, có hoài bão,có tài năng phú bẩm, và ‘có chí làm quan.’ Dĩ nhiên, là nữ giới, tôi không có kinh nghiệm thực tế của một thời bắt dế bắn bi như các bậc mày râu. Thuở nhỏ, tôi không được cưỡi trâu như anh và anh em họ của tôi, và rất sợ bị trâu đá. Thế nhưng hai tác phẩm trên đều tạo cho tôi những rung động về một tuổi thơ hồn nhiên, có lúc ngỗ nghịch, nhưng chan hòa tình làng xóm và tình thầy trò. Là những tác phẩm văn học và điện ảnh có giá trị, chúng mang đến cho tôi những giây phút giải trí thoải mái, cho tôi hồi tưởng về chính tuổi thơ của mình qua những sự khôi hài, hấp dẫn ly kỳ, qua những chuyến đi, những sự trưởng thành, những hồi hộp lo toan,…

Những chuyến đi không chỉ là những chuyến đi khám phá như kiểu Tom Sawyer. Những cậu học trò tại Fond de l’Étang không được vượt ra khỏi những bức tường. Nhưng âm nhạc đã là một cuộc hành trình kỳ thú, và mối quan hệ với thầy giáo Mathieu và sự đối xử đầy tính nhân bản của ông đã cho những thành viên bị đẩy ra ngoài lề xã hội và những đứa trẻ mồ côi được tìm thấy chính mình và bắt đầu một cuộc sống mới.


Chung khúc


Nhân vật tôi thích nhất trong phim là Pépinot. Cậu bé ấy thật sự tin và nài nỉ quyết liệt với định mệnh của mình: “Tôi đứng đây chờ Bố. Bố tôi đến vào ngày Thứ Bảy.” Cậu từ chối không chấp nhận sự thật cha mình đã tử trận trong Ðệ Nhị Thế Chiến. Và mỗi ngày, Pépinot ra cổng trường, dõi mắt về xa, chờ đợi. Và cậu đã nói đúng.

Thầy Mathieu bị đuổi việc cũng vào một ngày Thứ Bảy. Khi Mathiew đã lên xe buýt để trở về làng cũ, chợt có tiếng kêu thất thanh trên con đường đất phía sau, “Monsieur Mathieu! Monsieur Mathieu!” Xe dừng, và ông thầy Mathieu thấy một Pépinot đứng giữa cánh rừng hoang vắng, trong chiếc quần cộc, tay cầm chiếc túi vải tí tẹo, “Con làm gì ở đây?” “Thầy dắt con theo Thầy nghe!” cả người thằng bé tóe lên hy vọng. Ứa nước mắt, nhưng Mathiew bảo, “Không được! Con trở lại trường đi!” Mặt trời vụt tắt, và xe buýt lại lăn bánh. Nhưng trong cái hun hút xa mà Pépinot đang lọt thỏm vào ấy, là một sự đổi đời, bởi bình minh đã mọc trên khuôn mặt cậu lần đầu tiên. Xe buýt dừng lại. Pépinot chạy băng băng về phía trước, và gieo mình vào vòng tay yêu thương của Mathieu.

Pépinot là hình ảnh của bao thiếu nhi, mong mỏi và khát khao tình thương của cha mẹ. Ðứng ở cổng trường từ ngày này sang ngày khác, cậu bé mồ côi ấy nhất định không tin là mình không cha không mẹ. Và Pépinot chờ. Với hết niềm tin. Trời đã không phụ lòng cậu. Tuy Pépinot không hề được học lấy một bài hát nào trong cuộc đời thơ dại của mình, cậu lại được may mắn tìm được một người cha không chỉ là một thiên tài âm nhạc, mà quan trọng hơn hết, có một tấm lòng yêu thương vô bờ. Tình phụ tử ấy, đối với Pepinot, có lẽ du dương và ngọt ngào hơn bất cứ một giai điệu âm nhạc nào.

(Nguồn: Tác giả gửi qua Thư viện Sáng tạo)

Lời tỏ tình

 


Phạm Thành Châu


Tác giả sinh quán tại Hội An, Quảng Nam, tốt nghiệp Ðốc Sự Học Viện Quốc Gia Hành Chánh Việt Nam Cộng Hòa, hiện là cư dân Virginia. Nhà văn Phạm Thành Châu đã cộng tác với các báo Văn, Thế Kỷ 21 và có ba tập truyện ngắn đã xuất bản. (luuvu44@yahoo. com)








Sau khi chiếm được nam Việt Nam, năm 1975, Cộng Sản miền Bắc lùa số lớn công chức, quân nhân, đảng viên các đảng phái quốc gia, các nhà tu hành của các tôn giáo miền Nam, ra Bắc “khổ sai biệt xứ.” Liên Xô có Xi-bê-ri thì Việt Nam có vùng núi non Tây Bắc khắc nghiệt, tuy không lạnh bằng Xi-bê-ri nhưng cũng đủ cho tù chết dần. Chết vì lạnh, vì đói, vì lao động kiệt sức và vì bịnh mà không có thuốc chữa.

Thông thường, tù phải tự đốn cây, cắt tranh làm lán cho mình ở, phải phá rừng, làm rẫy trồng trọt khoai củ nuôi thân. Nhà nước Cộng Sản không phải tốn phí nuôi tù cải tạo. Ban ngày tù vào rừng lao động, chiều về, vào lán, cán bộ coi tù khóa cửa lại, sáng hôm sau, mở cửa cho tù đi lao động tiếp.

Mấy năm đầu, tù chết quá nhiều nên chính quyền Cộng Sản Việt Nam cho thân nhân tù được gửi thuốc, áo quần (giới hạn) bằng đường bưu điện, về sau được thăm nuôi, nghĩa là được gặp mặt tù và tiếp tế lương thực, mùng mền, thuốc men… giúp tù chịu đựng, tiếp tục khai phá núi rừng và chết chậm hơn.

Trong chuyện nầy, tôi không kể về những sinh hoạt trong nhà tù mà kể về một anh bạn tù nằm cạnh tôi.

Anh Hùng, nằm cạnh tôi, là người ít nói nhưng thường quan tâm đến người khác. Buổi tối, vào lán, thấy ai có vẻ trầm tư, suy nghĩ, là anh sà đến, nói huyên thuyên những chuyện trên trời dưới đất, chuyện nào cũng khiến người nghe bật cười. Thế là người bạn đó bớt buồn. Khi quay về, anh bảo tôi:

– Khá rồi! Lo buồn làm mình suy sụp nhanh nhất. Nhanh hơn cả bịnh hoạn. Chỉ cần mất ngủ vài ba đêm là không đủ sức gượng dậy.

Ai cũng biết điều đó, nhưng rất khó vượt qua, nhất là những người không được thăm nuôi, thậm chí không nhận được thư của thân nhân gửi vào. Họ được gọi là“con bà xơ” (nữ tu), ý nói là con hoang trong trại mồ côi do các bà xơ (soeurs) nuôi dưỡng.

Các tù nhân con bà xơ nầy, mỗi khi thấy người nào ra thăm thân nhân, đem đồ tiếp tế vào là họ tránh chỗ khác, tìm những người cùng hoàn cảnh (không có thăm nuôi) mà chuyện trò, ăn mấy củ khoai, củ sắn với nhau. Ðược tặng thức ăn (thăm nuôi) họ có thể nhận một lần, lần sau thì từ chối:

– Xin cám ơn anh, tôi nhận thì không có gì tặng lại. Anh thông cảm cho tôi. Xin giữ lấy.

Trong tù, chỉ nghĩ đến miếng thịt, cây kẹo cũng đủ chảy nước miếng, vì cơ thể quá cần, nhưng nhận chút thực phẩm của bạn cho, lấy gì trả lại?

Tôi với anh Hùng, may mắn, được vợ thăm nuôi, dù cả năm chỉ được một lần và chỉ được một xách nhỏ. Một gói đường tán đen, gói cá khô, ít đậu và gạo, ít thuốc men, chỉ vậy thôi, vì tiền xe cộ đi hàng nghìn cây số (từ miền Nam ra núi rừng Tây Bắc), ăn uống dọc đường… hết cả!

Chúng tôi nghèo quá, nhưng vợ chồng gặp mặt nhau là may rồi. Tôi mừng, nhưng anh Hùng lại mừng hơn. Lần thăm nuôi nào anh cũng bảo:

– Ðây là lần chót!

Thế nên, mỗi khi được gọi tên ra gặp thân nhân thì anh ngạc nhiên:

– Ai thăm tôi? Bà cụ thì quá yếu, không đi nổi!

Tôi cười bảo:

– Không phải vợ thì ai vào đây?

Theo vợ tôi kể, trong một lá thư gửi cho tôi, chỉ một lần vợ tôi cùng đi thăm nuôi với vợ anh Hùng mà hai người thành bạn thân. Cả hai đều ở trong một con hẻm vùng Ða Kao lại có chồng là bạn nằm cạnh nhau trong tù, cùng hoàn cảnh nên hai người đàn bà thương nhau, thường giúp đỡ nhau trong việc buôn bán mưu sinh.

Vì thấy anh vui hơi quá đáng mỗi khi được thăm nuôi nên tôi tò mò, cố tìm hiểu vì sao? Ðúng ra, trong tù không nên biết chuyện gia đình người khác, nếu người đó không tự ý kể ra. Tôi không nhớ mình đã gợi ý cách nào khiến cho anh Hùng kể chuyện vợ con của anh.

Sau đây là câu chuyện theo lời anh kể.

– Tôi là con trai độc nhất của bà cụ tôi. Ðúng hơn, tôi là độc đinh của cả dòng họ nhà tôi. Nếu mẹ tôi không sinh ra tôi thì coi như họ Hoàng Ðắc của tôi tuyệt tự.

Mẹ tôi săn sóc, chăm lo cho tôi, vì tình thương mà cũng vì trách nhiệm bên nhà chồng giao phó, là phải có người thừa tự, lo nhang khói, cúng giỗ để vong linh ông bà, tổ tiên khỏi bơ vơ, thành ma đói, ma khát, vất vưởng trong cõi u minh.

Thế nên, khi tôi vừa xong tú tài là mẹ tôi lo tìm vợ cho tôi, vì bà sợ tôi vào quân đội, không biết chết lúc nào, sẽ không kịp có con trai để nối dõi tông đường.


Tôi thì không để ý đến chuyện đó. Ngay trong thời đi học, bạn bè yêu cô nầy, cô kia, tôi chỉ biết bài vở và các môn thể thao như đá banh, học võ…

Ðến khi thi xong tú tài một, tôi tình nguyện đi sĩ quan Thủ Ðức. Mẹ tôi, thời trẻ là đảng viên một đảng phái Quốc Gia, thông hiểu tình hình đất nước, bà cụ bảo tôi “Khi tổ quốc lâm nguy, làm con dân phải có bổn phận cùng với mọi người bảo vệ đất nước, bảo vệ đồng bào. Những tên trốn lính, sống chui, sống nhủi chỉ thêm nhục. Nhưng con phải lấy vợ, sinh con trai để sau nầy lo nhang khói cho ông bà, tổ tiên.” Mẹ tôi hỏi tôi có để ý cô nào chưa? Tôi thưa rằng, “Mẹ xem cô nào vừa ý mẹ thì cưới cho con chứ con không có người yêu.” Mẹ tôi đến nhà các bà bạn, ngắm nghía cô nầy, dọ hỏi cô kia, cuối cùng bà chọn được một cô. Mẹ tôi nhờ người mai mối, gia đình cô ta đồng ý ngay. Ðể tôi được gặp cô gái, mẹ tôi mua một ít trái cây, sai tôi đem đến biếu gia đình cô ta.

Hình như cô gái không biết có sự xếp đặt giữa hai gia đình nên cô ta tiếp tôi rất hồn nhiên, vô tư như với bạn bè. Tôi thấy cô cũng xinh, hiền lành, vui vẻ nên về thưa với mẹ tôi rằng, “Mẹ thấy vừa ý thì con xin vâng lời.” Quả thật, cô gái hoàn toàn không biết gì về việc cô sẽ là vợ tôi. Trước ngày tôi vào quân trường, hai gia đình muốn tổ chức lễ hỏi, cưới luôn một lần. Lúc đó, cô gái mới được thông báo. Cô ta phản đối quyết liệt. Hóa ra cô đã có người yêu.

Sau nầy tôi mới biết, người cô yêu là một nhà thơ. Anh chàng có dị tật ở chân nên anh ta khỏi phải đi lính. Nhờ thế anh ta yên tâm vui chơi và ăn bám gia đình. Hết làm thơ đăng báo tán tỉnh cô nầy, cô kia thì la cà các quán cà phê, quán nhậu. Con gái mới lớn, cô nào cũng mơ mộng. Anh chàng thi sĩ nầy làm thơ ca tụng, tỏ tình với cô vợ tương lai của tôi thì chẳng khác gì bỏ bùa cô ta. Cô ta yêu mê mệt chàng thi sĩ, quyết cùng chàng “Một túp lều tranh hai quả tim vàng.” Bất ngờ cô bị ép phải lấy tôi làm chồng. Cô tuyên bố thẳng thừng với cha mẹ rằng cô ta sẽ trốn đi với chàng thi sĩ, nếu không trốn được mà bị ép duyên, cô ta sẽ uống thuốc rầy tự tử.

Gia đình cô ta hình như có xích mích gì đó với gia đình “nhà thơ” nên không muốn làm sui gia với họ. Thế nên bà mẹ mới bảo với con gái rằng, “Mầy muốn trốn theo trai thì cứ trốn đi, nhưng không được theo thằng chó chết của nhà đó. Nếu mầy theo nó, thì nhớ ba ngày sau quay về dự đám ma tao. Còn mầy muốn tự tử thì tao mua cho mầy chai thuốc rầy, nhưng uống nửa chai thôi, để một nửa cho tao. Nuôi mầy khôn lớn để mầy làm nhục cha mẹ…”

Lời tuyên bố đó khiến cô gái không còn lựa chọn nào khác. Thế nên, trước ngày cưới, cô ta hẹn tôi ra một quán nước.

Sáng đó, chúng tôi gặp nhau. Tôi ngồi đối diện. Quán vắng người nên cô ta chẳng cần giữ lời, tấn công tôi ngay, “Tôi và anh không hề quen biết nhau, không thù oán nhau, tại sao anh cố tình phá vỡ tình yêu của chúng tôi? Anh có biết, vợ chồng không có tình yêu mà sống với nhau là sống trong địa ngục không?”

Tôi trả lời, “Ðây là chuyện hai gia đình với nhau. Cô không bằng lòng lấy tôi thì cứ nói thẳng với ba mẹ cô hoặc nói với mẹ tôi. Tôi không có ý kiến. Tôi không cần vợ, nhưng mẹ tôi cần có cháu nội trai để nối dõi tông đường. Tôi sẽ vào quân đội. Chiến tranh rất ác liệt. Ðời lính chiến, hành quân liên miên, cưới cô về, được bao nhiêu lần chúng ta gặp nhau? Ðể có con, còn khó hơn. Và có thể một ngày, một tuần, một tháng sau đó, tôi tử trận. Cô sẽ thành quả phụ. Nhanh lắm. Tôi nói sự thật để cô đủ lý do từ chối việc cầu hôn của tôi.” Cô yên lặng lắng nghe. Tôi cũng suy nghĩ, lựa lời một lúc mới nói tiếp: “Nếu bị ép duyên, và nếu không còn con đường nào khác để làm vui lòng cha mẹ cô, cô nên lấy tôi. Vì sau khi ra trường sĩ quan, tôi sẽ chọn binh chủng tác chiến, tôi sẽ leo lên bàn thờ nhanh lắm. Khi tôi chết rồi, gia đình cô không còn quyền cấm cô về sống với người cô yêu. Mà dù tôi chưa tử trận, khó khăn của tôi vẫn là phải có con trai cho mẹ tôi an tâm. Tôi đề nghị thế nầy. Sau khi là vợ tôi, dĩ nhiên là tôi đi hành quân, đâu có về nhà thường xuyên được… Cô cứ hẹn hò với người yêu, miễn sao đừng cho thiên hạ biết, khi nào có bầu, cô ra đơn vị tìm tôi rồi quay về nhà. Mục đích để hợp thức hóa đứa bé trong bụng cô. Tôi sẽ không ghen tương gì mà mẹ tôi lại mừng vì đã làm tròn bổn phận đối với gia tộc tôi…”

Chưa nghe hết câu, cô chồm qua bàn, thẳng tay tát tôi một tát tai, nảy đom đóm mắt, “Tôi cấm anh không được nhục mạ tôi theo lối nói vô học đó. Anh xem tôi là hạng người gì?… ” Rồi cô ôm mặt, gục xuống bàn khóc nức nở. Cô khóc to, như rống lên rồi lấy khăn bịt miệng mình lại để tự kềm chế.

Tôi kinh hoàng, vội qua ngồi cạnh cô, lắp bắp: “Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Cô tha thứ cho tôi.” Tôi định choàng tay qua vai cô để vỗ về thì cô xô mạnh tôi ra, khiến tôi suýt ngã ngửa. Cô cứ cúi đầu thút thít mãi. Tôi chán nản, nghĩ rằng, tốt nhất về thưa với mẹ tôi rút lui vụ cưới hỏi nầy để khỏi rắc rối, có khi gây oán thù với cô ta và cả người tình của cô nữa.

Tôi đứng lên, đến quày trả tiền. Cô chủ quán hỏi tôi, “Có chuyện gì vậy?” Tôi lắc đầu, quay lại bàn nước, ngồi cạnh cô để tránh tia mắt cô đang nhìn đăm đăm phía trước như người xuất hồn. Tôi nói, “Tôi đã hiểu cô, đã biết mối tình của cô. Xin cô yên tâm. Tôi sẽ báo cho mẹ tôi hủy bỏ vụ nầy. Cô được tự do.” Tôi định đứng lên thì cô ra dấu tôi ngồi xuống. Cô nói mà không nhìn tôi, “Anh chẳng có lỗi gì trong chuyện nầy. Gia đình tôi nhất quyết gả tôi cho người khác. Ai cũng được, ngoại trừ người tôi yêu.” Rồi cô quay nhìn tôi, mắt long lên, môi mím lại, “Tôi đồng ý lấy anh. Nhưng tôi cho anh biết. Anh chiếm đoạt được trinh tiết của tôi, chiếm đoạt được thân xác tôi nhưng không thể chiếm đoạt được trái tim tôi. Ðừng hy vọng tôi sẽ thương yêu anh. Tôi không thù anh, nhưng tôi không thể yêu thương ai ngoài người tôi yêu. Tôi cũng cho anh biết trước rằng, về làm vợ anh, dù đến mãn đời, tôi thề sẽ không bao giờ nói tiếng yêu thương với anh, không bao giờ hôn anh. Mong anh cũng làm như thế.” Tôi giận sôi gan, nhưng cố bình tĩnh, “Tôi sẽ giữ lời. Tôi thề sẽ không nói thương yêu với cô, không hôn cô, vì tôi biết chúng ta chẳng hề yêu thương nhau. Tôi cũng yêu cầu cô nhớ lời thề đó. Sau nầy, nếu tôi tử trận, xin cô đừng giả vờ khóc, vì tôi biết đó là ngày vui của cô, ngày cô được giải thoát để về với người cô yêu. Không cưới cô thì mẹ tôi cũng tìm một cô khác cho tôi. Từ hôm nay cho đến tuần sau, cô có thể báo cho mẹ tôi biết quyết định của cô. Mà dù đã là vợ tôi, cô vẫn tự do. Cô có thể gặp người yêu của cô bất cứ lúc nào, chỉ mong cô cố gắng cho mẹ tôi một đứa cháu trai. Xin cô giúp tôi.”

Kể đến đấy anh Hùng hỏi tôi, “Nếu vào trường hợp tôi, anh sẽ nghĩ sao? Chúng tôi đã có ba mặt con với nhau, nhưng không bao giờ tôi nghĩ rằng cô ta còn lưu lại trong gia đình tôi cho đến ngày tôi vô tù như hôm nay.” Anh quay ra sau, lục trong xách nhỏ, lấy ra mấy tấm hình, trao cho tôi, “Anh nhìn xem, mấy đứa nhỏ nầy giống ai?” Tôi nhìn và nói ngay, “Giống anh chứ giống ai? Con anh phải không? Hai thằng nhỏ nầy là anh em sinh đôi?”

Anh trầm tư, “Ðể tôi dài dòng một chút. Trước khi vào quân trường, tôi cưới vợ. Khi còn đang thụ huấn trong Thủ Ðức, được tin vợ sinh, tôi về phép, vào nhà bảo sanh.”

“Vợ tôi sinh con gái. Tôi ôm đứa bé vào lòng. Lúc đó, tôi không thắc mắc, ai là tác giả của sinh vật bé bỏng đó, nhưng không hiểu sao, tôi thương nó quá. Tôi ngắm nghía nó, hôn nó, thì thầm với nó mà quên cả chung quanh. Lúc đặt con xuống bên cạnh vợ, cô ta nắm lấy bàn tay tôi, nhìn tôi, nước mắt ứa ra. Cô ta khóc. Tôi hiểu ý nên nói, “Xin lỗi! Nhưng tôi thương nó. Lần sau, cố giúp tôi một thằng con trai…”

Tôi ngắt lời anh, “Bộ hai người xưng tôi chứ không anh em gì cả sao?” “Cô thì xưng em với tôi, còn tôi, khi chán nản hoặc chỉ có hai người, tôi xưng “tôi” và nói trống không. Khi có người thứ ba thì tôi “anh, em” như vợ chồng bình thường… Sau đó, cô sinh đôi, hai thằng con trai. Khi tôi đi tù thì hai thằng con được gần hai tuổi.

– Hai anh chị thề thốt với nhau rằng sẽ không hôn, không nói tiếng yêu thương với nhau, rồi có giữ lời không?

– Tôi có vợ mà tâm lý không giống những ông khác. Tôi chỉ làm bổn phận. Tôi đâu cần tình yêu mới làm chuyện vợ chồng được. Khi cô ta vừa sinh hai thằng con trai, tôi dự định, hễ hai đứa nhỏ cứng cáp thì tôi sẽ nói với cô rằng muốn li dị thì tôi ký tên ngay để cô được tự do, nhưng tôi chưa kịp nói thì đi tù… Thế nên, mỗi khi tôi được gọi ra thăm nuôi, anh thường nghe tôi tự hỏi “Ai thăm nuôi mình?” vì tôi cứ đinh ninh là cô ta đã bỏ tôi để về với người tình, để khỏi nuôi mấy đứa nhỏ, khỏi nuôi mẹ tôi, khỏi thăm nuôi tôi.

– Anh có thể nói thật tình cảm của anh đối với vợ anh cho tôi nghe được không? Anh có thương vợ không?

Anh trầm ngâm:

– Chỉ sau nầy, khi tôi vào tù, cô ta không bỏ chúng tôi, lại phải vất vả, bươn chải để nuôi sống bao nhiêu người trong gia đình tôi, tôi mới nghĩ rằng cô là vợ tôi.

Nếu chúng tôi có yêu nhau trước đó thì sự hy sinh của cô ta còn có chút ý nghĩa. Ðằng nầy… Không ai có thể bắt cô phải cưu mang chúng tôi.

Ðó là sự bất công. Trước kia, tôi không màng đến ý nghĩ, tình cảm của vợ tôi. Chúng tôi ít nói chuyện với nhau.

Ðúng ra là không có dịp. Tôi hành quân liên miên, vài ba tháng về phép một lần. Hai mươi bốn giờ phép mà gần tối mới về đến nhà, sáng sớm lại phải ra đơn vị. Vả lại, tôi thương các con tôi lắm.

Vừa bước vô nhà, chào mẹ tôi xong là tôi quấn quít với con, hôn hít đứa nầy, bồng ẵm đứa kia, đưa chúng ra đường mua quà, kẹo bánh.

Lần nào về phép tôi cũng ôm con mà cứ nghĩ rằng, đây là lần cuối mình được gần các con. Ra trận, đạn như vãi trấu, bạn bè, đồng đội tôi ngã xuống ngay bên cạnh. Trước sau gì cũng đến lượt mình. Còn vợ tôi, tôi cảm tưởng như giữa hai đứa có một bức tường vô hình ngăn cách, và cô ta, sinh con xong, bồng nó, đưa qua bức tường vô hình đó, trao cho tôi.

Chúng là con tôi. Vì ám ảnh đó mà mọi sự săn sóc, lo lắng của cô dành cho tôi, tôi tưởng như của một cô bạn gái cùng lớp giúp bạn trong một buổi đi chơi chung ngoài trời, vậy thôi.

Mỗi khi tôi về phép, thấy tôi bước vào nhà là cô vội lo nước nôi, khăn tắm, áo quần để sẵn đó rồi chạy ra chợ mua thức ăn, chạy về, chui vào bếp, nấu nướng, dọn lên. Ăn xong, lại dọn rửa, rồi giặt giũ áo quần cho tôi, phơi phóng, sắp xếp, chuẩn bị mọi thứ trong xách để sáng sớm là tôi chỉ việc đeo lên vai, về đơn vị.

Cô xoay tròn như chong chóng. Tôi thì tắm con, đút cơm cho chúng, rồi chơi đùa, kể chuyện cho chúng nghe, ru chúng ngủ, không màng đến vợ, không nhìn đến mẹ.

Người ngoài nhìn vô, đó là một gia đình bình thường. Mẹ tôi thì vui lắm, cứ khen con dâu ngoan hiền. Bà cụ không biết dĩ vãng của cô, cũng không thấy những đợt sóng ngầm đang kiên trì, thì thầm gọi cô thoát ly.

Bây giờ, ở tù kiểu nầy thì chỉ có chết hoặc mục xương trong tù vì chẳng ai biết ngày về. Cái chết đối với thằng lính chiến như tôi thì sá gì, nhưng tôi thương các con quá, chỉ mong được về để lo cho chúng và săn sóc vợ tôi để đền đáp bao khổ nhọc mà cô ta đã phải chịu đựng.

Từ khi nghe anh Hùng kể chuyện gia đình, tôi cũng đâm ra hồi hộp mỗi khi nghe tên anh ta được gọi ra thăm nuôi. Tôi tưởng tượng mẹ anh Hùng hoặc bà cụ nhờ một người nào đó gặp anh và báo tin rằng vợ anh đã bỏ đi lấy chồng rồi.

Nhưng lần nào cũng là chị ta. Lần đầu được giới thiệu là vợ anh Hùng, tôi thấy chị ta, tuy đen và ốm, xác xơ vì sinh kế nhưng còn phảng phất những nét thanh tú và quí phái. Chị ta, thời trẻ, ắt đã làm bao trái tim bọn con trai xao xuyến.

Mỗi lần ra thăm nuôi, anh Hùng, tôi và vài người tù ngồi một bên chiếc bàn dài, đối diện (bên kia bàn) là thân nhân của tù. Ðầu bàn có một công an ngồi theo dõi, lắng nghe tù và thân nhân chuyện trò. Tù chỉ có 15 phút gặp người thân nên ai cũng cố nói thật nhiều, hỏi thật nhiều những điều cần thiết.

Tôi cũng gấp rút chuyện trò với vợ nhưng cũng để ý xem vợ chồng anh Hùng có gì khác thường không? Hình như anh Hùng không nhìn vợ mà hơi cúi xuống vẻ đắn đo, suy nghĩ.

Trái lại chị vợ ngồi nhìn chồng đăm đăm như thôi miên anh ta.

Thông thường, trong lúc gặp gỡ, người vợ để bàn tay bên cạnh cai giỏ quà thăm nuôi, phía khuất tia nhìn của công an, người chồng biết ý sẽ để bàn tay mình lên bàn tay vợ, bóp nhẹ.

Bao nhiêu năm xa cách, chỉ cần chạm nhẹ hai bàn tay với nhau cũng đủ cho vợ chồng ngây ngất, rung động cả thể xác và tâm hồn.

Giây phút đó quí giá hơn bao nhiêu lần ôm ấp nhau mà vợ chồng đã trải qua. Vợ anh Hùng cũng để tay bên giỏ thăm nuôi. Anh Hùng chỉ đụng rất nhẹ vào tay vợ, như vô tình rồi rút tay về. Chị ta vẫn để yên bàn tay và chờ đợi.

Anh Hùng lại đụng nhẹ tay vợ lần nữa, rồi lại rút về. Cả hai yên lặng. Rồi hình như anh nói nho nhỏ gì đó với vợ.
Thời gian thăm gặp qua rất nhanh. Lúc chia tay, anh Hùng xách gói quà thăm nuôi đi thẳng mà không ngoái nhìn người thân như các tù nhân khác.

Chúng tôi ở tù trên 10 năm nhưng chỉ ở chung lán trại hơn 3 năm, sau đó bị phân tán đi các trại tù khác. Dù vậy, tình bạn giữa chúng tôi đã như ruột thịt.

Bảy năm sau, chúng tôi mới gặp lại nhau ở trại tù Z 30, Xuân Lộc. Sau đó, chúng tôi cùng ra tù một lần, vào năm 1986.

Chúng tôi, hai thằng tù trung niên mà trông đã hom hem. Tóc đã có sợi bạc, chân tay như những khúc xương khô. Vợ tôi và vợ anh Hùng, sau mười năm vất vả, cũng đã là hai chị nạ dòng đen thui, đầu tóc, áo quần tả tơi vì suốt ngày lê lết đầu đường xó chợ. Hai người mua đi bán lại từng đôi giày cũ, áo quần cũ, răng vàng bạc vụn, đồng hồ hư, radio hư… Nghĩa là ai bán gì cũng mua, ai mua gì cũng có.

Thời bấy giờ, tù về xã hội chỉ làm được các nghề chân tay như đạp xích lô, bán vé số, vá xe đạp… Tôi và anh Hùng, mỗi người một chiếc bàn con, mỗi cạnh hai gang tay, đặt bên lề đường, ngồi bán vé số, kiếm tiền phụ với vợ mua gạo. Lúc đó vợ tôi và vợ anh Hùng mới lấy lại chút bình tĩnh, không còn lo thất sắc mỗi ngày vì lũ con đói.
Ðầu thập niên 1990, có chương trình tù cải tạo được đi Mỹ. Gia đình tôi và gia đình anh Hùng đến cùng tiểu bang Virginia nhưng khác thành phố, cách nhau hơn hai giờ lái xe.

Bước chân đến xứ người với hai bàn tay trắng, chúng tôi phải làm gấp đôi người khác, vì lao động chân tay, lương hướng chẳng bao nhiêu. Sáng sớm đã ra khỏi nhà, khuya mới về. Chúng tôi chỉ gọi điện thoại trò chuyện, hỏi han nhau mà thôi.

Tôi không còn để ý đến chuyện xưa của vợ chồng anh Hùng, cũng không bao giờ kể cho vợ tôi nghe. Ðàn bà bép xép, một chuyện kỳ lạ như thế thì không bà nào để yên trong bụng được.

Hơn bảy năm ở xứ Mỹ, vài đứa con của gia đình tôi và gia đình anh Hùng đã tốt nghiệp đại học, có việc làm, phụ với cha mẹ lo cho các em nên chúng tôi đã bớt giờ làm việc, có dịp thăm viếng nhau.

Bao nhiêu năm mới gặp lại, thấy anh Hùng khỏe mạnh, hồng hào hơn trước, chị vợ cũng mập tròn, mặt mũi tươi rói, gặp lại vợ tôi như gặp cố nhân, hai người tíu tít hỏi han, chuyện trò vui vẻ. Nơi xứ người bơ vơ nên chúng tôi coi nhau như anh em một nhà.

Ðột nhiên, một buổi tối, khoảng mười giờ, điện thoại reo, vợ tôi bắt máy rồi la lên:

– Sao? Chị nói sao? Anh Hùng bị gì mà đưa vô bịnh viện cấp cứu? Chị nói chuyện với ông xã em. Em run quá!

Vợ tôi đưa điện thoại cho tôi:

– A lô! Anh Hùng bị gì vậy chị?

Bên kia đầu dây, giọng vợ anh Hùng hốt hoảng:

– Không hiểu sao. Ăn tối xong ảnh ngồi xem TV. Thình lình, ảnh kêu “Ðau đầu quá!” rồi gục xuống bất tỉnh. Em gọi xe cứu thương đến đưa vô bịnh viện. Hiện em đang ở phòng cấp cứu. Ảnh chưa tỉnh. Em rối trí quá! Không biết mình phải làm gì đây?

– Chị báo cho sắp nhỏ biết chưa?

– Dạ rồi. Nhưng đứa gần nhất cũng phải 5 giờ lái xe, đứa ở xa, sáng mai mới đi máy bay về.

– Ảnh không sao đâu. Chị bình tĩnh. Ðưa vô bịnh viện là yên tâm. Tụi tôi sẽ đến ngay bây giờ. Lên xe, chúng tôi sẽ nói chuyện sau. Nhớ là phải bình tĩnh. Hai giờ nữa chúng tôi sẽ đến bịnh viện.

Ban đêm, xa lộ 95 không đến nỗi kẹt xe. Từ Richmond hướng về thành phố Falls Church, phía bắc tiểu bang, gần hai giờ, chúng tôi đã có mặt tại bịnh viện. Bịnh viện về đêm thật yên tĩnh. Theo sự hướng dẫn của nhân viên trực, chúng tôi đi rất nhẹ dọc hành lang để tìm phòng hồi sức.


Anh Hùng nằm trên giường với đủ thứ dây nhợ, ống trợ thở nối với dàn máy sát tường. Một cái máy điện tâm đồ với lằn sóng xanh chạy đều đều, yếu ớt. Chị Hùng quì bên cạnh, nắm tay chồng, thì thầm:

– Anh cố gắng nghe em nói. Em chỉ nói một câu thôi. Em không nói được cho anh nghe thì em đau khổ suốt đời, ân hận suốt đời. Anh có thương em không? Thương em thì nghe em nói. Nghe anh! Tội nghiệp em mà anh…

Chúng tôi đứng bên cạnh mà chị vẫn không hay biết. Vợ tôi cúi xuống vỗ nhẹ vai chị, chị quay lại, đứng lên, ôm vợ tôi, nước mắt trào ra.

– Ảnh không nghe em nói! Ảnh không biết gì nữa. Sao em ngu quá? Không nói khi ảnh còn khỏe mạnh. Mà thình lình, ảnh bị như vầy…

Chị nói lảm nhảm như người mất trí. Vợ tôi không hiểu gì cả nhưng vẫn vỗ về, nhỏ nhẹ:- Ảnh không sao đâu. Em biết, nhiều người bị như vậy, sẽ tỉnh lại. Chị đừng lo. Bác sĩ nói sao?

– Bác sĩ nói ảnh bị xuất huyết não, đang chuẩn bị, sẽ mổ ngay. Em sợ, người ta mổ rồi ảnh đi luôn. Em mà không nói được cho ảnh nghe, chắc em chết theo để linh hồn em được gặp ảnh, nói mấy lời…


Vợ tôi lại nhìn tôi, không hiểu chuyện gì quan trọng, khẩn cấp đến độ phải nói ra cho người sắp chết nghe. Ðáng ra, chính người bịnh mới cần trăng trối trước khi từ giã cõi đời. Vợ tôi, biết rằng chuyện gia đình người ta, không nên tò mò, chỉ trấn an:

– Sáng mai, mổ xong là ảnh tỉnh dậy, sẽ nghe chị nói. Chị yên tâm. Bình tĩnh mà chuẩn bị tinh thần, cầu xin Trời Phật phù hộ ảnh tai qua nạn khỏi.

Nhưng chị ta như không nghe, cứ lảm nhảm:

– Bao yêu thương, săn sóc ảnh dành cho em, em hiểu, em đón nhận, nhưng sao em ngu quá, không nói cho ảnh biết em cũng yêu thương ảnh…

Vợ tôi ngớ ra, tưởng chị điên thật rồi. Vợ chồng yêu thương nhau, đâu cần phải nói ra mới hiểu?

Chỉ mình tôi biết điều đó. Tôi nói với chị ta:

– Xin chị bình tĩnh. Tôi sẽ cố giúp chị xem sao. Tôi với anh Hùng thân thiết còn hơn ruột thịt. Hy vọng tôi nói ảnh sẽ nghe.

Nhìn điện tâm đồ, thấy những gợn sóng rất yếu ớt, tôi biết, có mổ cũng rất ít hy vọng, nhưng tôi tin, sự sống trong anh ta vẫn còn. Tôi ra dấu cho chị Hùng đến bên cạnh rồi cúi sát tai anh, nói chậm rãi:

– Tôi là Nguyễn Văn Chánh, bạn anh đây. Chúng ta ở tù chung, khi còn ở bên Việt Nam, anh còn nhớ không? Anh cố gắng nghe tôi nói, một điều rất quan trọng… Nếu anh nghe được, anh chấp nhận, xin anh chuyển động mi mắt hoặc con ngươi của mắt anh. Vợ anh đang đứng bên anh đây. Vợ anh nói rằng, chị chỉ yêu thương một người duy nhất trong đời là anh mà thôi. Anh có nghe không, có chấp nhận không?

Mọi người im lặng, chăm chú nhìn đôi mắt đang nhắm nghiền của anh Hùng. Ðột nhiên, đôi mi của anh Hùng chuyển động như muốn mở ra rồi nhắm lại.

Tuy rất nhẹ nhưng mọi người đều thấy rõ. Chị Hùng ôm chồng khóc òa lên. Tin rằng anh Hùng có nghe tiếng khóc của vợ nên một lúc sau tôi mới ra dấu cho chị yên lặng, rồi nói vào tai anh Hùng:

– Bây giờ, vợ anh, chị Hùng sẽ nói cho anh nghe. Chị yêu thương anh từ lúc nào. Anh cố gắng nghe vợ anh nói.

Tôi bước lùi cho chị Hùng quì xuống, cúi sát tai chồng và nói, từng tiếng một:

– Anh Hùng. Anh là chồng em. Em yêu thương chỉ một mình anh. Em yêu thương anh từ ngày đầu, từ đêm đầu, từ giây phút đầu em trở thành vợ anh… Em lạy anh. Ðừng giận em nghe anh! Xin anh thương em. Em là vợ anh. Tội nghiệp em. Nghe anh!

Nói đến đó thì nghẹn lời, chị đứng lên lùi lại, hai tay để lên ngực, nhưng mắt vẫn không rời đôi mắt chồng. Mọi người nín thở chờ đợi. Rồi đôi con ngươi dưới hai mi mắt nhắm nghiền của anh Hùng chuyển động nhẹ, hướng về phía chị Hùng và dừng lại.

Tôi nói với chị:

– Anh Hùng đã hiểu chị, đã chấp nhận lời yêu thương của chị.

Bỗng chị Hùng lảo đảo, níu tay vợ tôi rồi ngã quị xuống, bất tỉnh. Vợ tôi đỡ lấy chị, ngồi bệt xuống sàn, ôm chị vào lòng. Tôi bảo vợ:


– Không sao đâu. Bị xúc động mạnh. Ðể anh đi gọi y tá…

Thật ra, là chị ấy đã trăng trối với chồng.

(Nguồn: [email protected])

Tang lễ bà Margaret Thatcher tổ chức ngày Thứ Tư tuần tới

 


LONDON (BBC)Phủ Thủ Tướng Anh loan báo tang lễ nữ Nam Tước Thatcher sẽ được tổ chức vào ngày Thứ Tư 17 tháng 4.










Báo chí Anh ở London viết về bà Margaret Thatcher  (Hình: Peter Macdiarmid/Getty Images)



Bà Thatcher không được quốc táng, nhưng tang lễ sẽ có đầy đủ nghi thức trang trọng tại thánh đường St Paul thủ đô London, sau khi linh cữu được rước từ điện Westminster, trụ sở Quốc Hội, tới đây.

Điện Buckingham cho biết Nữ Hoàng Elizabeth II và Hoàng Tế Philip, Quận Công Edinburgh, sẽ tham dự tang lễ.

Bà Margaret Thatcher được nhiều sự ca tụng cũng như chống đối trong 11 năm cầm quyền và cả cho đến sau khi đã rời khỏi chức vụ Thủ Tướng năm 1990.

Nhiều người phái tả thù ghét bà Thủ Tướng bảo thủ về việc giải tư  nhiều ngành công nghiệp quốc doanh và sự đối đầu lâu dài vói các công đoàn, đăc biệt là thời kỳ đình công của thợ mỏ năm 184-1985.

Liên đoàn bóng đá Anh nói rằng sẽ không yêu cầu các câu lạc bộ dành một phút tưởng niệm vào dịp tang lễ của bà.

Tối Thứ Hai một số vụ lộn xộn xảy ra ở London, Bristol, Glasgow,  khi có những nhóm tổ chức ăn mừng cái chết của “Bà Đầm Thép”. Nhiều cảnh sát bị thương trong cuộc xô xát tại Bristol.

Cựu Thủ tướng Tony Blair, người cũng đã thắng ba  kỳ tổng tuyển cử như bà Thatcher, phàn nàn  hành động thiếu ý thức của những người đón mừng  cái chết của bà và cho rằng phải nên bày tỏ sự tôn trọng trong dịp này.

Một nhân vật thuộc đảng Lao Động cho biết “Ông chủ tịch Ed Miliband nghiêm khắc phê phán mọi sự đón mừng. Như ông đã công khai tuyên bố hôm qua, bà Thatcher là một bộ mặt vĩ đại trong chính trị nước Anh và trên thế giới. Dù đảng Lao Động bất đồng ý kiến với nhiều việc bà đã làm, chúng ta phải ngưỡng mộ những thành tích của cá nhân bà”..


Quốc Hội Anh gọi các thành viên đang còn nghỉ lễ Phục Sinh trở lại họp và nhiều đảng viên đảng Lao Động sẽ đến dự tang lễ. Tuy nhiên cũng có những người phản đối. Dân Biểu John Mann nói: “Tôi không biết tại sao tốn tiền của dân đóng thuế cho một khóa họp ngoài nghị trình”.

Thủ tướng David Cameron gọi bà Thatcher là người Anh vĩ đại và nhiều nhà lãnh đạo quốc gia trên thế giới bày tỏ sự ngưỡng phục bà về vai trò quốc tế, bao gồm Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama và Thủ Tướng Đức, bà Angela Merkel. (HC)

Gần 80% công chức Việt Nam ‘thu nhập ngoài lương’



VIỆT NAM (NV) – Gần 80% công chức Việt Nam đang sống bằng các khoản “lợi tức phụ,” con số đủ để xác định tính chất tham nhũng quá mức trầm trọng tại quốc gia này.









Phần lớn thu nhập của công chức ở Việt Nam không phải là tiền lương. (Hình: Internet)


Trong khi đó, các biện pháp ngăn chận và đẩy lùi nạn tham nhũng khả dĩ được tung ra bấy lâu đều rất “hời hợt,” nói cách khác là không khả thi. Đây cũng là nhận định của ông Jairo Acuna Alfaro, ‘cố vấn chính sách của Liên Hiệp Quốc về cải cách hành chánh và chống tham nhũng.’


Theo báo Người Lao động, các dẫn chứng nói rằng xấp xỉ 80% công chức Việt Nam hiện nay không sống bằng lương, dựa theo kết quả cuộc khảo sát do Tổ chức Thanh tra của nhà nước Việt Nam và Ngân hàng Thế giới thực hiện. Cuộc khảo sát này được thực hiện trong năm qua, thông qua việc phỏng vấn 2,000 cán bộ, công chức nhà nước ở mười tỉnh của Việt Nam.


Tám mươi phần trăm số người được hỏi cho biết, cơ cấu “gói tiền thu nhập ngoài lương” đó bao gồm: tiền khoán (65%), tiền được bồi dưỡng tại các cuộc họp (55%), tiền huê hồng được chia, tiền được biếu từ các “quỹ đen” của các đơn vị kinh doanh…


Kết quả cuộc khảo sát này cũng cho thấy, đa số công chức, cán bộ “có lợi tức ngoài lương” nói trên đều là những người có chức vụ chủ yếu trong bộ máy nhà nước, hoặc có thẩm quyền trong một lĩnh vực nào đó.


Kết quả của cuộc khảo sát này có vẻ “chân thật” hơn so với con số thu thập được từ một cuộc khảo sát do trường đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội thực hiện khoảng 7 năm về trước. Lần đó, số cán bộ, công chức tham dự cuộc khảo sát chỉ nhìn nhận rằng gần 54% lợi tức mà họ thu được thuộc “các hoạt động khác,” tức không phải từ công việc đang làm.

Báo Người Lao động dẫn lời một cán bộ cao cấp về tiền lương của Việt Nam nói rằng các khoản “được chia” từ các công trình, dự án, quỹ riêng; tiền được tặng, được biếu thường rất lớn và không thể kiểm soát được. Cũng vì các khoản tiền nói trên được “chung, chi” bằng tiền mặt, việc kiểm soát thu nhập lại càng xa tầm với của “các tổ chức có thẩm quyền.”


Còn theo ông Ngô Mạnh Hùng, Phó cục trưởng Cục Chống tham nhũng Việt Nam, tất cả các quy định cấm công chức, cán bộ nhận “quà cáp, biếu xén” của nhà nước Việt Nam hầu như không khả thi.


Mới đây, theo ông Jairo Acuna Alfaro, ‘cố vấn chính sách của Liên Hiệp Quốc về cải cách hành chánh và chống tham nhũng,’ thì việc kê khai tài sản, một trong những biện pháp ngăn ngừa tham nhũng, tại Việt Nam vẫn còn rất hời hợt.


Báo Người Lao Động dẫn lời ông Jairo Acuna Alfaro cho rằng, những ai nói việc sử dụng tiền mặt đã “làm khó” việc kê khai tài sản một cách trung thực là ngụy biện.


Ông nói: “Việc sử dụng tiền mặt chỉ gây khó khăn, chứ không cản trở việc kê khai tài sản. Bản chất của tham nhũng ở mọi nơi đều giống nhau: đó là sự lạm dụng quyền lực vì lợi ích cá nhân. Một viên chức sống xa hoa phải giải thích nguồn gốc các tài sản mà mình có được. Nếu không, ông ta phải được coi là tội phạm.”


Cuối cùng, theo ông Jairo Acuna Alfaro, không thể chấp nhận tính chất tự giác của người kê khai tài sản. Ông này nói rằng, Việt Nam cần có một bộ máy giám sát ở bên ngoài bộ máy nhà nước, với đầy đủ quyền lực để có thể mở các cuộc điều tra và truy tố những kẻ nghi tham nhũng một cách độc lập.


Có thể chính vì nạn tham nhũng đã ăn sâu tận gốc rể bộ máy nhà nước, nên Việt Nam khó có được một tổ chức giám sát để ngăn chận, theo kiểu phác họa của ông Jairo Acuna Alfaro nêu trên. (PL)

Khu Rừng Lau (Kỳ 126)

Kỳ 126


Miên mỉm cười kín đáo. Có lẽ vì yên chí mình sẽ là vợ Kha nên thái độ của nàng càng điềm đạm, nhiều khi nàng tự thu nhỏ lại, tê liệt bất động dưới cái nhìn của Kha.

Hai giờ chiều, cùng với giờ mọi người đi làm, Miên đi bộ ra Bờ Hồ lên chuyến xe điện Kim Liên để về làng Ðịnh Quyết. Năm giờ chiều Miên trở lại, ông Hạo – chú Kha – theo sau.

Ông Hạo dựng ô vào góc nhà, chưa kịp ngồi xuống ghế đã kể lể ngay với Kha:

– Nào chú có biết đâu là anh được ra từ ba hôm nay. Dạo này anh bị giữ ở Gia Lâm, cô Miên đây có về báo cho chú thím. Chú thím lo quá mà chẳng biết làm thế nào. Anh ra được chóng thế ngày là may lắm. Có người chạy bạc nghìn mà vẫn bị nhốt năm bẩy tháng mới được ra. Có người bị lừa (ông Hạo lắc đầu) thời buổi ma quái này chúng nó nhiều mánh khóe lừa lắm anh ạ. Có thằng nghiện thuốc phiện chuyên nhận lời nói giúp cho người mới hồi cư bị bắt được tha, nhưng hắn quen ai mà nói. Người ta đến hỏi, hắn khất lần là sắp được, rồi năm bữa nửa tháng sau… hai ba tháng sau… nạn nhân được thả, hắn điềm nhiên đòi lễ. Kẻ nào không nộp đủ khoản tiền đã hứa, hắn dọa sẽ tìm cách bắt giam lại. “Nhất nhật tại tù” ai mà chẳng ngại?

Ông Hạo lắc đầu chép miệng làm cả chòm râu cằm lưa thưa của ông rung lên:

– Thời buổi ma quái này chúng nó có nhiều mánh khỏe làm tiền quá!

Kha hỏi thăm về việc mẹ chết hơn hai năm trước đây, về việc chôn cất mẹ, về tin tức làng. Ông Hạo thuật lại tường tận. Ông nhấn mạnh về việc chôn bà giáo cùng một thửa ruộng với ông giáo là sáng kiến của ông.

Sau ngày bà giáo mất, ông Hạo vốn nghèo và hiếm hoi bán khu đất nhỏ của mình để về ở hẳn nhà ông bà giáo mà trong nom dương cơ cho cháu còn ở hậu phương.

Ông bà Hạo đồng niên với nhau năm nay cùng bốn mươi tám tuổi – chỉ sinh hạ được một gái đặt tên là Hĩm đã đi ở riêng. Ông Hạo không lấy vợ lẽ, ông thường nói với mọi người cùng làng:

– Chà, con nào mà chẳng là con, miễn có hiếu là được.

Nhưng cả làng ai cũng biết là ông sợ bà Hạo mà không dám tính chuyện lấy vợ bé.

Bà Hạo nhanh nhảu, hiền lành dễ dãi với mọi người nhưng rất cả ghen và đanh thép với ông.

Khi cái Hĩm còn nhỏ thường lấy áo bọc chày giã cua giả làm em rồi ru:

Con cò trắng bạch như vôi
Có ai lấy lẽ bố tôi thì về.
Mẹ tôi chẳng đánh chẳng chê,
Mài dao cho sắc móc mề mà xem.

Bài hát ru đó người ta bảo chính bà Hạo dạy con để gián tiếp cảnh cáo ông Hạo. Co người kể rành mạch hơn là mỗi lần cái Hĩm hát bài đó, bà Hạo lại nhai cho giập miếng trầu vừa đủ nát bét, mầu còn trắng lờ lờ chưa chuyển sang đỏ hẳn, rồi nhổ xuống khoảng chênh chếch gần chỗ ông Hạo như có ý nói: “Tôi thì nghiền xác nó ra như thế này này.”

Kha bảo ông Hạo cởi áo dài để chàng treo trên mắc rồi hỏi:

– À quên chú cho cháu biết cô Hĩm đi ở riêng đã có cháu nào chưa?

Ông Hạo thở dài:

– Ấy lẽ ra thì được một đứa con trai đầu lòng rồi, nhưng tội nghiệp Tháng Ba năm ngoái thằng bé bị cảm nặng rủi gặp hôm Tây về vây làng để kiểm soát, chúng không cho ai ở nhà cả, thành thử mẹ phải bế con ốm ra đầu đình tập trung. Ðến gần chiều cuộc kiểm soát xong, bố nó vội phóng xe ra phố mua thuốc, nhưng muộn quá, hôm sau thằng bé chết.

Ông Hạo ngừng lại một giây như nghẹn ngào nhưng khuôn mặt vẫn nhẫn nại:

– Thực rõ hoài, thằng bé kháu quá đi mất, giời để làm người bây giờ nó đã biết nói đủ điều rồi đấy!

Hai chú cháu hàn huyên mãi đến khi Miên dọn cơm chiều. Hiển cũng vừa đi dạy học về. Trong bữa ăn ông Hạo luôn luôn khen mừng Kha tốt số:

– Làm sao mà gặp được những người bạn tốt đến thế! (Ông ám chỉ Hiển và Miên).

Một trăm bạc Miên đưa cho ngày nào ở Gia Lâm, Kha may được chiếc quần tropical, còn lại mấy chục, tối hôm đó Kha mời chú đi xem chèo cổ ở rạp Lạc Việt (Kha còn nhớ tính chú thích chèo cổ).

Giữa hai màn hát ông Hạo chợt nhớ ra điều gì, nói:

-À anh Hãng con ông phán Nghị cũng đã về Hà Nội được ba bốn tháng nay rồi đấy, anh biết chưa?


Kha giật mình:

– Anh Hãng về rồi ư hở chú? May quá nhỉ. Hình như một năm trước đây bà phán Nghị có mang cô Thi về Hà Nội chữa bệnh.

Ông Hạo gật đầu:

-Nay thêm anh Hãng về nữa, chỉ thiệt có ông Phán.

-Sao lại thiệt ông Phán hở chú?

-Ông tự tử ở đồn điền Phú Thọ!

-Ông Phán tự tử?

Thì chính anh Hãng trốn về Hà Nội báo tin đó cho bà Phán mới hay. Úi chà, được tin dữ, bà nhất định ra hậu phương để mua áo quan chôn cất lại cho chồng “chúng nó có cấm thì hãy giết bà trước đi” bà nói thế. Ông Phán chết trần truồng không có cả bó chiếu!

Làm đẹp bằng cà chua


Một trong những loại hoa quả mang lại lợi ích nhiều nhất cho sức khỏe và sắc đẹp là trái cà chua.

1. Chống lão hóa


Trong cà chua có chất chống oxy hóa vì thế rất tốt cho sức khỏe cũng như ngăn chặn quá trình lão hóa của cơ thể. Những chất chống ôxy hóa này giúp cà chua có màu đỏ đẹp mắt.


2. Giảm cân


Lượng calo trong cà chua rất thấp vì thế nó là loại quả được yêu thích đặc biệt với những người muốn giảm cân.


3. Giàu vitamin và chất khoáng


Trong cà chua còn có rất nhiều chất xơ, vitamin C, E, K, B1, B6, B2, B3, chất sắt, mangan, kali và rất nhiều chất khác có tác dụng rất tốt tới sức khỏe và vẻ đẹp của cơ thể.









Hình: Hồng Nguyễn


4. Chăm sóc da


Các công thức chăm sóc da từ cà chua:


* Da rám nắng: trộn 2 muỗng canh nước ép cà chua với 4 muỗng canh sữa không bơ. Thoa lên da mặt và rửa lại mặt sau 30 phút.


Trộn hỗn hợp nước ép cà chua và dưa leo bôi lên những vùng da bị rám nắng, giữ trong khoảng 10 phút sau đó rửa sạch lại mặt bằng nước sạch. Bạn sẽ thấy được sự khác biệt so với làn da trước khi sử dụng hỗn hợp này.


* Da nổi mụn: Với những người bị phát ban hay nổi mụn thì nên ăn nhiều cà chua cùng các loại rau và quả khác.


* Làm sáng da: Làm hỗn hợp nước ép cà chua và mật ong rồi bôi lên vùng da mặt và cổ. Rửa sạch lại những vùng này sau 15 phút và chỉ vài phút thôi bạn sẽ thấy một làn da sáng rạng rỡ trước gương.


* Da dầu, mụn đầu đen và lỗ chân lông to: Cà chua có tính acid trong đó chứa kali và vitamin C giúp làm sạch da mặt. Chà xát một miếng cà chua lên da mặt rồi để khoảng 15 phút. Sau đó rửa lại mặt bằng nước sạch.


Bạn có thể làm nhỏ lỗ chân lông bằng công thức: dùng nước ép cà chua với 2 hoặc 3 giọt nước cốt chanh. Bôi hỗn hợp này lên mặt và rửa lại mặt bằng nước sạch sau 15 phút.


Cà chua nghiền nát, đắp lên lên mặt hàng ngày và để khoảng 1 giờ, sau đó rửa mặt bằng nước ấm. Nếu bạn làm đều đặn thì sẽ có kết quả mà nhiều khi bạn không ngờ tới.

Hẹn hò ở Mỹ: phụ nữ ‘không thể có ria mép’

WASHINGTON (Reuters) – Màu da và tôn giáo có vẻ không còn là vấn đề khi giới nam nữ ở Mỹ tính chuyện cặp bồ. Tuy nhiên mùi hôi trên ngừơi và ria trên mặt phụ nữ lại là những cản trở lớn, theo kết quả một cuộc thăm dò về giới độc thân được công bố hôm Thứ Ba.








Khỏang 53% người độc thân ở Mỹ được thăm dò cho hay họ sử dụng các trang hẹn hò trên mạng để tìm bạn khác phái. (Hình: Getty Images)
Cho thấy sự phổ biến ngày càng rộng rãi của các trang mạng xã hội và Internet, khỏang 53% người độc thân ở Mỹ được thăm dò cho hay họ sử dụng các trang hẹn hò trên mạng, và chừng 56% nói rằng họ dựa vào Internet để tìm sự cố vấn thay vì hỏi bạn thân hoặc một người tin cẩn.

Kết quả cuộc thăm dò này, do công ty Oxygen Media đưa ra, cùng lúc với buổi phát hình đầu tiên của chương trình “Find Me My Man”, cũng cho thấy có tới 57% trong phái nam, so với chỉ 28% trong phái nữ, nói rằng họ sẽ tìm cách hẹn hò lần thứ nhì nếu có sex trong lần gặp gỡ đầu tiên.

Tuy nhiên, điều đáng chủ ý nhất trong cuộc thăm dò này là có tới 90% phái nữ gốc Latino và người Mỹ da đen, cùng 85% người da trắng, nói rằng họ không thấy có trở ngại gì nếu bạn tình là người khác màu da.

Về vấn đề tôn giáo, có 80% trong số người được hỏi trong cuộc thăm dò do công ty Research Now thực hiện cho hay họ không phiền hà gì nếu bạn tình tương lai có tôn giáo khác với họ.

Tuy sự thành thật vẫn là đức tính quan trọng hàng đầu cho những người độc thân đi tìm mối liên hệ, có 87% phái nữ nói rằng họ không thể chấp nhận mùi hôi từ thân người đàn ông.

Đối với phái nam, điều kỵ nhất với họ là nhìn thấy ria mép trên mặt một phụ nữ, với khoảng 68% nói rằng họ sẽ không chọn người này cho cuộc hẹn. (V.Giang)

Tổng thống Obama thúc giục Quốc hội đưa ra luật súng đạn

 


HARTFORD, Connecticut (AP) Tổng thống Obama nói ràng Quốc Hội đừng nên trì hoãn việc đưa ra đạo luật mới về hạn chế súng đạn và tuyên bố là ông “quyết tâm hơn bao giờ hết để có được đạo luật”.









Một số gia đình nạn nhân Sandy Hook lên máy bay Air Force One cùng Tổng thống về Washington. (Hình: AP/Josh Reynolds)


Để thúc đẩy nỗ lực này, hôm Thứ Hai, Tổng thống đã đến Newtown, Connecticut, tiếp xúc với  gia đình các nạn nhân vụ nổ súng ở trường tiểu học Sandy Hook.

Sau cuộc nói chuyện tại giảng đường University of  Hartford, ông đã đưa 12 thành viên trong số họ đi cùng máy bay Air Force One về Washington để gặp các Thượng nghị sĩ Liên bang.

Trong lời phát biểu tại University of Hartford, trước một cử tọa đầy nghẹt hội trường, Tổng thống Obama nói: “Phải bảo đảm rằng Quốc hội sẽ tiến tới ngay trong tuần này chứ không chỉ là điều trần. Đây không phải là chuyện chính trị. Đây là điều đúng đắn cần làm cho những gia định đang hiện diện nơi đây đã bị tan vỡ vì bạo hành bằng súng”.  Tổng thống cho rằng Quốc Hội có nghĩa vụ phải hình thành một đạo luật mới, kiểm soát chặt chẽ việc sử dụng súng đạn.

Sandy Hook Promise,  tổ chức bất vụ lợi được thành lập sau thảm kịch ở trường tiểu học thành phố Newtown, nói rằng các thành viên của họ đến Washington sẽ vận động các Thượng nghị sĩ về dự luật mới trong khi vẫn tôn trọng quyền của người dân Mỹ được giữ vũ khí như quy định ở Tu Chính Án số 2 của Hiến Pháp. (HC)

Bắc Hàn khuyến cáo người ngoại quốc di tản khỏi Nam Hàn

SEOUL (Reuters) – Bắc Hàn hôm Thứ Ba gia tăng mức độ đe dọa có cuộc chiến mới ở bán đảo Triều Tiên nhắm vào Mỹ và Nam Hàn, khuyến cáo người ngoại quốc hãy sớm di tản khỏi Nam Hàn để tránh bị kẹt trong cuộc chiến trả đũa “không khoan nhượng.”








Một người lính Nam Hàn hôm thứ Ba, 9 tháng Tư, 2013 di chuyển chướng ngại vật để giới truyền thông tiến vào cầu Thống nhất gần ngôi làng Panmunjom tại biên  tách hai phần đất nước Bắc và Nam Hàn sau Chiến tranh Triều Tiên. (Hình: Lee Jin-man/AP)

Thủ đô Seoul của Nam Hàn trong khi đó vẫn họat động bình thường và người dân có vẻ không quan tâm nhiều về những lời đe dọa ngày càng dữ dằn hơn của chính quyền Bình Nhưỡng.

Bắc Hàn cũng không cho thấy có sự chuẩn bị nào đối với đạo quân gồm 1.2 triệu người của họ trong tình trạng chiến tranh cận kề, tạo nhận định rằng lời đe dọa chỉ nhằm gia tăng uy thế của Kim Chính Vân, nhà lãnh đạo 30 tuổi, lên cầm quyền kế nghiệp ông nội và cha mình.

Các tòa đại sứ ngoại quốc ở Seoul hiện chưa đưa ra lời khuyến cáo nào kêu gọi kiều dân họ hãy rời khỏi Nam Hàn và các hãng hàng không cho biết không có thay đổi gì trong lịch bay của họ. Các trường quốc tế dành cho học sinh ngoại quốc vẫn hoạt động bình thường, không bị gián đoạn.

Lời cảnh cáo, được đọc trên hệ thống truyền hình nhà nước Bắc Hàn sau khi cắt ngang chương trình phát hình thường lệ, là đe dọa mới nhất của Bình Nhưỡng từ khi Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc đưa ra các biện pháp trừng phạt Bắc Hàn vì cho nổ nguyên tử. (V.Giang)

Duyệt lại dự án khai thác dầu khí ở miền Trung California

 


SAN FRANCISCO (Reuters)Một thẩm phán liên bang  hôm Thứ Hai  đã phán quyết rằng chính quyền Obama vi phạm luật lệ khi cấp phép khai thác dầu khí tại miền Trung California mà chưa nghiên cứu đầy đủ ảnh hưởng về môi trường.










Một giàn khoan ngang dùng phương pháp ‘fracking’ khai thác khí đốt từ khu mỏ Marcellus Shale ở Pennsylvania. (Hình: Mladen Antonov/AFP/Getty Images)


Thẩm phán Paul Grewal tòa án liên bang khu vực 9 ở San Jose không ra lệnh hủy bỏ giấy phép nhưng đòi hỏi phải duyệt xét lại toàn bộ vấn đề.

Văn phòng Quản lý Đất đai thuộc bộ Nội Vụ ở Monterey County năm 2011 đã chấp thuận cấp nhượng địa 2,500 acres cho một công ty để khai thác loại dầu khí nằm trong tầng thủy tra thạch dưới lòng đất. Theo ước tính của bộ Năng lượng, khu vực này có dự trữ trên 15 tỷ thùng dầu,  nghĩa là 64% trữ lượng  dầu lửa cùng loại trên toàn quốc.Hoa Kỳ.

Loại dầu khí này chứa trong các ngăn đá có tên là “shale”, danh từ địa chất là ‘diệp thạch’ hay ‘đá phiến sét’, một loại đá mềm dễ vỡ thành những phiến mỏng. Phương pháp khai thác gọi là “fracking”, nghĩa là bẽ gẫy bằng thủy lực, dùng cách bơm dung dịch nước trộn lẫn cát và hóa chất dưới áp suất mạnh, để phá vỡ các ngăn đá ngầm. Dầu khí  giải thoát từ những mỏ này sẽ được hút lên mặt đất.

Phương pháp “fracking” bắt đầu được dùng để khai thác dầu khí từ sau Thế Chiến II,  và với tiến bộ kỹ thuật mới trong thế kỷ này hiện nay có thể khoan ngang thay vì chỉ khoan giếng dầu theo chiều thẳng đứng. Nhưng bằng cách này, nước và hóa chất bơm xuống đất  có thể gây nên ô nhiễm cho các mạch nước ngầm, đồng thời theo một giả thuyết gần đây người ta nghi ngờ rằng có thể ảnh hưởng tạo ra những trận động đất nhỏ như đã thấy ở Colorado và New Mexico.


Vì vậy “fracking” bị các giới bảo vệ môi trường vận động quần chúng chống đối ở khắp nơi, không chỉ Hoa Kỳ mà còn tại nhiều nước Âu Châu, Nam Mỹ.  (HC)

Pandora đạt mức 2 triệu thành viên

WESTMINSTER (NV) – Công ty Pandora, chuyên cung ứng dịch vụ nghe nhạc qua internet Pandora công bố vừa tiến đến một chặng quan trọng, là có được 2 triệu người mở tài khoản để nghe nhạc tại Hoa Kỳ.








Logo của công ty Pandora. (Hình: Người Việt)
Pandora ra đời cách đây tám năm, đạt được 1 triệu thành viên trong vòng 6 năm đầu, nhưng trong thời gian 2 năm qua đã nhanh chóng có thêm 1 triệu thành viên nữa. Công ty cho biết khoảng 70% thành viên là những người nghe nhạc thường xuyên.








Người xử dụng có thể nghe nhạc qua Pandora bằng các loại smartphones như iPhone hay tablets. (Hình: Getty Images)


Pandora cung cấp cho người nghe qua mạng lưới internet, iphone hay các loại smartphone khác, mỗi tháng 1.5 tỷ giờ nhạc, và hàng ngày phát qua mạng lưới internet hơn 200 bài hát trước 10 giờ sáng. Điều này cho thấy nhiều người nghe nhạc qua Pandora trong lúc lái xe đi làm mỗi buổi sáng.


Muốn nghe nhạc qua interet với Pandora, người dùng chỉ việc vào trang mạng http://www.pandora.com/, mở tài khoản miễn phí, rồi truy cập nhạc mình thích nghe bằng tên bài hát, ca sĩ, hay nhạc sĩ. Pandora từ đó liên tục chọn và tải lên internet những bài hát tương tự như bài hát hay ca sĩ vừa được yêu cầu. (H.G.)

Chủ tiệm phở nói về phở

Gia đình Mũ đỏ Orange County

Gia đình Mũ đỏ Orange County

Tin mới cập nhật