Khai thác bauxite tại Việt Nam: Tương lai bất định



HÀ NỘI (NV) – Chưa có khách hàng nhất định và không biết bán cho ai với giá nào trong khi cảng biển không có, đường vận chuyển vẫn chưa đâu vào với đâu, biết chắc chắn là lỗ, kế hoạch khai thác bauxite của nhà cầm quyền Việt Nam đang đối diện với tương lai bất định.










Nhà máy alumin Tân Rai chuẩn bị xuất mẻ hàng đầu tiên. (Hình: Người Lao Ðộng)

 


Ông nói gà, bà nói vịt


 


Theo tin của báo Người Lao Ðộng hôm Thứ Tư, “Cuối tháng 12, 2012, nhà máy Bauxite Tân Rai đã cho ra lò mẻ alumin đầu tiên và dự kiến trong 6 tháng đầu năm 2013, nhà máy sẽ đi vào vận hành ổn định.”


Nguồn tin thuật lời ông Trần Văn Chiều, phó chủ tịch Tập Ðoàn Than Khoáng Sản Việt Nam (TKV hay Vinacomin) thì cả năm 2013, nhà máy Tân Rai sẽ sản xuất được khoảng 300,000 tấn alumin, “trong đó dành phần lớn để xuất khẩu và khách hàng chủ yếu là Trung Quốc, Malaysia.”


Nhưng với cái giá đàm phán để bán là 340 USD/tấn thì “Vinacomin vẫn chưa có lãi.”


Nhóm từ “chưa có lãi” dùng để tránh né phải nói “lỗ vốn.” Không những vậy, hiện vẫn chưa có hợp đồng xuất cảng gì cả vì còn đang “trong quá trình đàm phán” như lời ông Lê Minh Chuẩn, tổng giám đốc TKV nói với báo Người Lao Ðộng.


Còn ông Nguyễn Thanh Liêm, trưởng Ban Nhôm-Titan của Vinacomin thì lại nói, “Hiện Vinacomin ký hợp đồng bán hàng qua các nhà thương mại, sau đó họ bán cho khách hàng sử dụng nhưng không nắm rõ là ai, ngoài ra có bán cho một số khách hàng Trung Quốc. Hiện giá xuất khẩu là 330 USD-340 USD/tấn. Mức giá này nhìn nhận là lãi hay lỗ còn căn cứ trên cơ chế, chính sách…”


Trong khi đó ông Nguyễn Thành Sơn, giám đốc công ty năng lượng Sông Hồng (thuộc Vinacomin), chuyên gia kỳ cựu của Vinacomin, cho rằng, “với giá bán 340 USD/tấn alumin thì không đạt mục tiêu ban đầu đề ra và giá này thì Vinacomin nắm chắc lỗ lớn. Trung Quốc là khách hàng lớn mua alumin, còn Malaysia thì sức mua có hạn.”


“Với giá 340 USD/tấn là ở cửa nhà máy hay tại cảng biển thì sẽ rất khác nhau vì nếu ở cửa nhà máy thì giá đó còn lỗ ít nhưng nếu ở cảng thì lỗ rất nhiều vì chi phí vận chuyển quãng đường 260 km là không nhỏ, chưa kể nhà máy hoạt động dưới công suất 600,000/tấn năm thì thua lỗ là cái chắc. Nếu dành phần lớn để xuất khẩu trong năm nay mà tập đoàn tuyên bố cũng khó khả thi.”


Hai dự án khai thác bauxite tại Việt Nam tại Tân Rai (Lâm Ðồng) và Nhân Cơ (Ðắc Nông) đã bị giới chuyên viên tại Việt Nam khuyến cáo hủy bỏ vì vừa lỗ vốn vừa tàn hại môi trường ảnh hưởng đến mạng sống hàng triệu người không những gần khu vực khai thác, mà còn cả ở hạ du các con sông.


Hàng ngàn người ký kiến nghị kêu gọi chế độ Hà Nội hủy bỏ dự án vì lợi bất cập hại.


Nhưng trong cuộc họp báo ngày 4 tháng 2, 2009, ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng cả quyết trong cuộc họp báo dầu năm này là “khai thác bauxite là chủ trương lớn của đảng và nhà nước” CSVN. Dịp này, ông tuyên bố khai thác “nguồn tài nguyên to lớn này một cách bền vững, hiệu quả, đảm bảo môi trường sinh thái và an ninh quốc gia.”


Với cái lỗ cầm chắc như đám quan chức nhà nước đang đàm phán, lời cam kết của ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng về “hiệu quả” không thấy ai nhắc đến.


Việt Nam không có nhu cầu sử dụng nhôm trong kỹ nghệ nên chỉ dừng ở giai đoạn khai thác tinh lọc quặng thành một thứ bột dạng thô là bauxite rồi xuất cảng.


Lập nhà máy sản xuất bauxite tại Việt Nam, theo dự tính ban đầu, là từ ông Tổng Bí Thư Nông Ðức Mạnh khi sang Bắc Kinh cam kết phục vụ kỹ nghệ chế tạo cần nhiều đến nhôm của Trung Quốc. Một số lò sản xuất bauxite ở Trung Quốc đã phải đóng cửa vì tàn hại môi trường.


Những năm gần đây, chế độ Hà Nội đối diện với những khó khăn kinh tế tài chính với lạm phát cao, xuất cảng sụt giảm, tiền bạc mất giá, dân chúng oán than. Rất nhiều dự án đã bị bãi bỏ vì không có ngân khoản thực hiện và cũng phải tập trung vào đối phó với lạm phát.


 


Dẹp dự án Nhân Cơ?


 


Ngày 18 tháng 2, 2013 vừa qua, ông Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng đã đến họp với các chức sắc cao cấp của tỉnh Bình Thuận. Theo bản tin của tờ Pháp Luật Thành Phố thì “Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng chính thức tuyên bố ngưng không xây dựng cảng Kê Gà tại xã Tân Thành, huyện Hàm Thuận Nam, Bình Thuận.”


Ông Dũng được báo Sống Mới Online tường thuật nhìn nhận xây dựng cảng này “không mang lại hiệu quả.”


Như vậy, sau gần năm năm với bốn lần tuyên bố khởi công rồi dừng lại vì các khó khăn tài chính cũng như hiệu quả của đầu tư, dự án cảng Kê Gà (do Tập Ðoàn Than Khoáng Sản Việt Nam-Vinacomin làm chủ đầu tư vốn dự trù khoảng $1 tỉ USD) “đã chính thức bị ngưng.”


Rất nhiều người đã đổ tiền với “hàng ngàn cây vàng” lập các khu nghỉ dưỡng ở mũi Kê Gà phong cảnh hữu tình, đã bị mất nghiệp vì nhà nước “thu hồi đất” rồi đền bù bằng những số tiền tượng trưng.


Từ tháng 9 năm ngoái, báo Thanh Niên cho biết TKV không xoay được vốn để xây cảng nước sâu Kê Gà mà mục đích chính chỉ để lấy chỗ xuất cảng bauxite.


Khi cảng này bị dẹp, tương lai của dự án nhà máy bauxite tại Nhân Cơ sẽ bế tắc theo. Nói khác, nhà máy tinh lọc quặng bauxite tại Nhân Cơ bắt đầu xây dựng từ tháng 3, 2010 nhưng đến nay chưa biết bao giờ xong.


Trong khi đó, Kỹ Sư Nguyễn Thành Sơn cho rằng trong khi nhà máy Tân Rai “trầy trật” như hiện nay, cảng không có thì “dự án nhà máy Nhân Cơ nên đóng cửa hẳn dù đã đầu tư cũng phải chịu.”


Ông cho hay, “Mới đây, Viện CODE-Liên Hiệp Các Hội Khoa Học Kỹ Thuật Việt Nam, sau khi khảo sát sản xuất alumin tại Tây Nguyên mà tôi có trực tiếp tham gia, đã khuyến cáo Vinacomin cần đề nghị chính phủ cho dừng triển khai dự án Nhân Cơ cho đến khi kết thúc việc thí điểm Tân Rai.”


Cái “chủ trương lớn” của Ðảng và nhà nước CSVN rõ ràng đang có tương lai bất định. (TN)

CalOptima tiếp tục hỗ trợ chương trình ‘Children’s Breathmobile’


ORANGE, CA. (NV) –
Cơ Quan CalOptima ra thông cáo báo chí, cho biết sẽ tiếp tục hỗ trợ chương trình di động chăm sóc bệnh nhi bị suyễn – “Children’s Breathmobile” – cho trẻ em thuộc gia đình có thu nhập thấp tại Quận Cam.


Chương trình “CHOC Children’s Breathmobile” (thuộc bệnh viện nhi khoa CHOC) cung cấp dịch vụ chăm sóc toàn diện cho trẻ em bệnh suyễn thuộc lứa tuổi còn đi học nhưng chưa nhận được sự chăm sóc đúng mức. Chương trình này bao gồm trẻ em trong chương trình Medi-Cal do CalOptima quản lý.


Thông cáo báo chí của CalOptima cho biết, trong hai năm liên tục, cơ quan này hỗ trợ cho chương trình chăm sóc di động dành cho bệnh nhân bị suyễn, nhằm gia tăng dịch vụ chăm sóc cho trẻ em thuộc gia đình có thu nhập thấp trong Quận Cam.


Gần đây, CalOptima cung cấp $300,000 yểm trợ cho chương trình này, và sẽ giúp được thêm 50% trẻ em có Medi-Cal nhận được dịch vụ chăm sóc bệnh suyễn tại 24 trường học và các trung tâm trong cộng đồng.


“Việc tiếp tục duy trì mối quan hệ hợp tác giữa CalOptima và bệnh viện nhi khoa CHOC giúp gia tăng số thành viên của chúng tôi tham gia vào chương trình này. Các bậc phụ huynh sẽ giảm đi được phần nào sự lo lắng về bệnh suyễn của con em mình,” Bác Sĩ Himmet Dajee, Giám Ðốc Trưởng tạm thời về Y Khoa tại CalOptima cho biết.


“Suyễn là một trong mười căn bệnh kinh niên thường thấy nhất nơi bệnh nhân của chúng tôi. Bệnh suyễn có thể được kiềm chế với chương trình chăm sóc và kiểm soát một cách toàn diện, bao gồm việc theo dõi, uống thuốc đúng mức độ, và giáo dục chăm sóc sức khỏe.”


Vẫn theo thông cáo báo chí, một cuộc nghiên cứu kéo dài 4 năm, hoàn tất trong năm 2010, cho thấy có sự giảm thiểu đáng kể số trường hợp phải vào cấp cứu, nhập viện, hay bỏ học vì bệnh suyễn nơi các thành viên CalOptima tham gia trong chương trình “Breathmobile.”


“Giảm thiểu số lần phải vào phòng cấp cứu là cải thiện phẩm chất cuộc sống cho trẻ em bị bệnh suyễn,” Bác Sĩ Stanley Galant, một chuyên viên nhi khoa tại bệnh viện CHOC, đồng thời là giám đốc y tế của chương trình CHOC Breathmobile, phát biểu.


Bác sĩ này nói: “Trẻ em bị suyễn, nếu được chăm sóc đúng, có thể tham gia tốt hơn vào các sinh hoạt trường lớp, và cũng sẽ trở nên năng động hơn.”


CalOptima là hệ thống quản trị y tế được tổ chức bởi quận hạt, chuyên cung cấp các chương trình bảo hiểm y tế do chính phủ tài trợ đến gia đình có thu nhập thấp, đến giới cao niên và người tàn tật trong địa bàn Quận Cam.


CalOptima hiện phục vụ cho hơn 416,000 thành viên với mạng lưới y tế có hơn 6,000 bác sĩ, chuyên viên, và 27 bệnh viện trong vùng. (Ð.B.)

Việt kiều Nga đụng xe, bị bắt quỳ lạy giữa đường


HÀ NỘI (NV) –
Một Việt kiều Nga vừa trở thành nạn nhân “bất đắc dĩ” của một nhóm thanh niên côn đồ ở Hà Nội sau vụ va chạm xe trên đường phố.










Một vụ xe hơi đụng xe gắn máy ở Hà Nội. (Hình: Sài Gòn Tiếp Thị)


Ông Trần Quốc Ðạt, 42 tuổi, Việt kiều Nga, bị một nhóm thanh niên bắt quỳ sụp lạy họ trên đường phố, trước mặt nhiều người qua lại. Không chỉ vậy, họ còn giật luôn sợi dây chuyền vàng trị giá đến 8,000 đô của nạn nhân.


Báo Tiền Phong cho biết, khoảng 10 giờ đêm 19 tháng 2, ông Trần Quốc Ðạt lái chiếc xe hơi Chevrolet chạy trên phố Ðịnh Công, Hà Nội. Không may, xe của ông này chạm nhẹ vào chiếc xe gắn máy của một thanh niên chạy song song. Hai bên cự cãi dữ dội vì ai cũng giành phần phải.


Cuối cùng, thanh niên nọ gọi đồng bọn đến bằng xe taxi, đánh đập và ép ông Ðạt xuống xe, quỳ sụp xuống đường lạy họ như “tế sao” mới chịu bỏ qua mọi chuyện. Sự việc diễn ra trước mắt nhiều người nhưng không ai dám can thiệp, cũng không ai dám báo công an. Chưa hết, họ còn giật của nạn nhân một sợi dây chuyền mà theo ông Ðạt, trị giá khoảng 8,000 đôla.


Sau khi nhóm người nọ bỏ đi, ông Ðạt lếch thếch đến đồn công an trình cớ. Theo cuộc điều tra sơ khởi, thanh niên cỡi xe gắn máy va chạm với xe của ông Ðạt là Trương Văn Chính 29 tuổi, cư dân huyện Thanh Trì, Hà Nội. Sau cú va chạm, ông Ðạt lái xe bỏ đi, bị Chính rượt theo chửi thề. Chính gọi thêm bốn thanh niên khác tên Ninh Xuân Trường, Dũng “mít,” Trần Anh Tùng đón đường ông Ðạt để làm nhục. Cả ba người đều đã bị bắt, trừ Dũng “mít.”


Công an tìm thấy trong người của Trần Anh Tùng một khẩu súng bắn đạn hoa cải, một khẩu súng bắn bi sắt và một chiếc hộp quẹt có hình quả lựu đạn. (PL)

Trung Quốc định dùng phi cơ không người lái giết trùm ma túy Myanmar


BẮC KINH (NYT) –
Trung Quốc định dùng phi cơ không người lái tấn công khu vực rừng núi ở Ðông Nam Á nhằm tiêu diệt một trùm ma túy Myanmar bị tình nghi là dính líu trong vụ hạ sát 13 thủy thủ Trung Quốc, nhưng sau đó đổi ý và bắt sống người này, theo một tờ báo nhà nước.


Kế hoạch sử dụng phi cơ không người lái, do một giới chức an ninh cao cấp tiết lộ với tờ Global Times, cho thấy khả năng ngày càng tăng của Trung Quốc trong chiến tranh phi cơ không người lái, một lãnh vực hiện do Mỹ đứng đầu và thường xuyên được chính phủ Obama sử dụng trong hành quân chống khủng bố.


Liu Yuejin, giám đốc cơ quan chống ma túy của Bộ Công An Trung Quốc, cho tờ báo hay rằng họ dự định đưa phi cơ không người lái oanh kích vùng Tam Giác Vàng, phía nằm trong lãnh thổ Myanmar. (V.Giang)

Los Angeles: Tìm thấy xác người trong bồn chứa nước

 


LOS ANGELES (Reuters) – Một xác chết tìm thấy trong bồn chứa nước nằm trên mái một khách sạn ở thành phố Los Angeles hôm Thứ Ba có thể là của nữ du khách Canada 21 tuổi, mất tích trong hoàn cảnh đáng nghi ngờ khi trọ ở nơi này hồi cuối tháng qua.









Một nhân công đứng trên bồn chứa nước ở nóc khách sạn Cecil, Los Angeles, nơi tìm thấy thi thể của nữ du khách Canada, Elisa Lam. (Hình: Robyn Beck/AFP/Getty Images)


Cô Elisa Lam, một sinh viên sống ở thành phố Vancouver, British Columbia, một mình đến thăm vùng Nam California, lần sau cùng nhìn thấy ở khách sạn Cecil Hotel vào ngày 31 Tháng Giêng. Các thám tử Sở Cảnh Sát Los Angeles cho hay trường hợp mất tích của cô Lam rất đáng ngờ.


Ðoạn video an ninh thu được trong thang máy khách sạn cho thấy cô Lam có hành động lạ lùng, nấp vào góc và thường xuyên thò đầu khỏi thang máy để nhìn vào hành lang.


Một xác người được tìm thấy trong một của bốn bồn chứa nước lớn đặt trên nóc khách sạn Cecil Hotel vào sáng ngày Thứ Ba sau khi nhân viên khách sạn lên tìm hiểu lý do vì khách trọ than phiền là nước chảy quá yếu. (V.Giang)

Bulgaria: Dân biểu tình phản đối, chính phủ từ chức


SOFIA (Reuters) –
Chính phủ Bulgaria từ chức hôm Thứ Tư sau khi xảy ra các vụ biểu tình rầm rộ nhằm phản đối giá năng lượng tăng cao và mức sống ngày càng sút giảm, trở thành chính phủ mới nhất trong số hàng loạt chính phủ ở Âu Châu phải từ chức trong cuộc khủng hoảng nợ công xảy ra đã bốn năm nay.









Cảnh sát chống bạo động Bulgaria canh gác trước tòa nhà Quốc Hội ngày 18 Tháng Hai, 2013. (Hình: Dimitar Dilkoff/AFP/Getty Images)


Thủ Tướng Boiko Borisov, người lên cầm quyền năm 2009 với lời hứa sẽ diệt trừ tham nhũng và tăng lợi tức dân chúng trong quốc gia thành viên nghèo nhất EU này.


Việc ngưng tăng lương cùng tiền hưu trí trong khi tăng thuế đã làm cho đời sống dân chúng, vốn có mức lợi tức chỉ bằng một nửa mức trung bình của EU trở nên cơ cực hơn. Hàng chục ngàn người xuống đường biểu tình gây bạo động, hò hét phản đối chế độ và đòi phải từ chức.


Các cuộc biểu tình bùng ra hồi Tháng Bảy năm ngoái sau khi chính phủ Bulgaria tăng giá điện thêm 13%. (V.Giang)

Kansas City: Nổ nhà hàng, 1 chết, 15 bị thương


KANSAS CITY, Missouri (Reuters) –
Lính cứu hỏa hôm Thứ Tư tìm thấy xác một phụ nữ trong đống gạch vụn của một nhà hàng nổi tiếng tại thành phố Kansas City bị phá hủy do nổ khí đốt, vốn cũng làm 15 người khác bị thương, theo giới hữu trách.










Lính cứu hỏa tại hiện trường vụ nổ nhà hàng JJ’s, Kansas City, 20 Tháng Hai, 2013. (Hình: AP Photo/Ed Zurga)


Thị trưởng Kansas City, ông Sly James, cho hay lính cứu hỏa vẫn còn tìm kiếm xem có còn nạn nhân nào khác hay không, sau vụ nổ và hỏa hoạn thiêu hủy nhà hàng JJ’s và khu thương xá sang trọng Country Club Plaza.


“Chúng tôi không biết chắc 100% là đã tìm thấy hết những người có mặt nơi đây vào lúc xảy ra vụ nổ tối qua,” ông James cho hay trong cuộc họp báo.


Ông nói rằng lính cứu hỏa tìm thấy xác một phụ nữ trẻ ở khu vực quầy rượu. Có 15 người khác được đưa vào bệnh viện điều trị và đến sáng ngày Thứ Tư có 9 người được cho về nhà.


Trước lúc xảy ra vụ nổ khoảng một giờ đồng hồ, có người gọi sở cung cấp khí đốt để báo cáo có mùi gas nồng nặc. Giới chức cứu hỏa cho hay trong trường hợp này nhân viên sở gas phải quyết định là có ra lệnh di tản hay không và họ đã không làm việc này. (V.Giang)

Dân Trung Quốc thách quan chức bơi trên sông ô nhiễm


BẮC KINH (AP) –
Một doanh gia Trung Quốc vì bực bội với tình trạng ô nhiễm trầm trọng trên con sông nơi sinh sống đã thách đố giới chức trách nhiệm bảo vệ môi trường địa phương rằng sẽ trả $32,000 nếu người này dám bơi trên sông.









Công nhân Trung Quốc dọn dẹp vệ sinh trên một dòng sông đầy rác tại Guiyang, Tây Nam Trung Quốc. Hình minh họa. (Hình: STR/AFP/Getty Images)


Ông Jin Zengmin đăng tải trên blog của mình hình ảnh con sông đầy rác rưởi ở thành phố Rui’an thuộc tỉnh Zhejiang ở miền Ðông Trung Quốc. Ông thách đố giám đốc Sở Môi Trường thành phố, Bao Zhenming, nếu dám bơi trên sông này, ông sẽ chịu mất 200,000 yuan.


Lời thách đố này, được đưa ra hôm Thứ Bảy tuần qua, phản ánh sự bực bội của dân chúng Trung Quốc về tình trạng ô nhiễm khắp nơi cũng như việc chính quyền không có biện pháp đối phó.


Một viên chức chính quyền thành phố Rui’an hôm Thứ Tư cho hay đã liên lạc với ông Jin và sẽ có một số biện pháp nhằm giảm bớt ô nhiễm, kể cả việc vớt rác trên sông và gắn bảng cấm đổ rác xuống sông.


Hu Siyi, thứ trưởng đặc trách tài nguyên nước, hồi năm ngoái cho hay khoảng 20% các con sông ở Trung Quốc bị ô nhiễm trầm trọng đến nỗi người dân được khuyến cáo là không dùng vì quá độc hại. (V.Giang)

NATO và Afghanistan hạ sát 25 phiến quân


KABUL, Afghanistan (AP) –
Lực lượng NATO và chính phủ Afghanistan hạ sát ít nhất 25 phiến quân Taliban cùng 3 cấp chỉ huy trong các cuộc hành quân trên toàn quốc.









Sĩ quan quân đội Afghanistan tại buổi đọc diễn văn của Tổng Thống Karzai, Kabul, ngày 16 Tháng Hai, 2013. (Hình: AP Photo/Ahmad Jamshid)


Mức độ hành quân và đụng độ này là chỉ dấu cho thấy cuộc chiến Afghanistan chưa đi vào giai đoạn tàn lụi và sẽ còn tăng cao hơn nữa trong mùa Xuân tới đây, sau khi tuyết tan ở vùng Bắc và Ðông quốc gia này.


Lực lượng Quốc Tế Trợ Giúp An Ninh (ISF) do Mỹ chỉ huy hiện có khoảng 100,000 người tại Afghanistan, với khoảng 66,000 trong số này là các binh sĩ Mỹ. Washington dự trù sẽ rút khoảng 34,000 quân khỏi Afghanistan trong vòng một năm sắp tới và các đồng minh của Mỹ cũng dự trù rút về đa số lực lượng của họ. Quân đội chính phủ Afghanistan sẽ nhận lãnh trách nhiệm bảo vệ an ninh quốc gia vào mùa Xuân này, sớm hơn nhiều tháng so với dự liệu.


Một cuộc hành quân của lực lượng an ninh chính phủ Afghanistan hôm Thứ Ba tại Mehterlam, thủ phủ tỉnh Laghman, hạ sát 15 phiến quân, theo Bộ Nội Vụ hôm Thứ Tư. Nguồn tin này cho hay cấp chỉ huy phiến quân tại địa phương, Qari Almas, cũng bị giết.


Trong cùng ngày Thứ Ba, các cuộc hành quân hỗn hợp của quân chính phủ Afghanistan và đồng minh hạ sát 10 phiến quân trong vùng Nam và Ðông quốc gia này. (V.Giang)

Bằng hữu cuối trời: nhà thơ Hoài Khanh


Viên Linh


 


Cuối năm 2012, trang Văn Học này đã có hai bài “Bằng hữu cuối trời:” thi sĩ Sa Giang Trần Tuấn Kiệt (Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012) và nhà thơ thiền giả Tuệ Sỹ (Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012).


  










Nhà thơ Hoài Khanh, Giáng Sinh 1968.


Kỳ này người bạn thơ ở nửa vòng trái đất phía Ðông xa vời vợi kia hiện ra trong tâm trí người viết là nhà thơ Hoài Khanh, người bạn từ thuở cho tôi xem bản thảo “Dâng Rừng,” sau này năm 1957 trở thành thi phẩm đầu tay của anh.


Còn nhớ Dâng Rừng có cái tranh cắt giấy mầu tím của Phạm Hoán in trên bìa giấy trắng, và những bài thơ của thuở vào đời, mặc dù anh hơn tôi tới bốn năm tuổi. Không chỉ là nhà thơ, bảy tám năm sau Hoài Khanh là thư ký tòa soạn tạp chí Giữ Thơm Quê Mẹ của Sư Ông Nhất Hạnh. Lúc ấy, 1965, Văn Học Phật Giáo lên như diều, báo văn học mà in khổ lớn, ngang dọc 7 inch x 9 inch 1/2 (18cm x 25 cm), cỡ lớn nhất, bìa in nền màu trên giấy trắng (thay vì dùng giấy màu), dầy hơn một trăm trang (nói cách khác, dầy gấp đôi các tạp chí văn nghệ bình thường, vì cũng hơn một trăm trang nhưng khổ nhỏ – nhỏ bằng nửa – cỡ phổ thông của nhà thơ Nguyễn Vỹ hay tạp chí Văn xuất bản năm trước, của Nguyễn Ðình Vượng). Ðã thế, tờ Giữ Thơm Quê Mẹ lại qui tụ những tác giả lớn viết thường xuyên, hầu như số nào cũng có bài, là Nhất Hạnh, Hồ Hữu Tường, Tam Ích, Phạm Duy, Bình Nguyên Lộc, Sơn Nam, Bùi Giáng, và tiếp theo là Dương Nghiễm Mậu, Trụ Vũ, Nguyễn Ðức Sơn, Thành Tôn, Phạm Công Thiện. Tới số 5 mới có bài của Viên Linh, Trần Tuấn Kiệt, Hữu Phương. Mặc dầu chủ nhiệm Nhất Hạnh có ảnh hưởng rõ rệt, song Hoài Khanh quen rộng, nên tờ báo gây tiếng vang đáng kể.


Xuất hiện rất sớm, trong vòng 10 năm Hoài Khanh Võ Văn Quế in bốn năm tập thơ, dịch sách thiền, chủ trương nhà xuất bản Ca Dao, song con người thơ của Cà Ty Phan Thiết không được đón nhận đúng mức. Ðiều ghi nhận đầu tiên là khuôn mặt anh buồn bã quá, không phải nét buồn của lãng mạn hoài tình, mà nét âm u khắc khổ của nhịn nhục. Nó hiện ra với vẻ chủ bại rõ rệt, chẳng thế mà khi 29 tuổi anh cho xuất bản thi phẩm thứ hai mang nhan đề Thân Phận.


Bài đầu tiên anh xác nhận chỗ đứng bị bỏ lại phía sau của mình, ngay ở nhan đề:


 


Sau Lưng Ngày Tháng


Rồi mai gió núi mưa trời


Tôi đi cho lạnh hồn tôi một mình


Ðời lê thê bước lênh thênh


Lối âm u mãi buồn tênh mắt nào


Lóng tay muôn thuở còn đau


Trái tim nguyên thỉ vẫn nhầu nhớ thương


(Hoài Khanh, Thân Phận, trang 11)


 


Cũng có lúc chàng lộ vẻ quả quyết, nhưng không quả quyết sống hay quả quyết làm một cái gì, mà chỉ quả quyết sẽ buồn:


 


Lạnh rồi tự buổi xanh non


Búp măng tơ ấy đã tròn gió sương


Con sông nào đã xa nguồn


Thì con sông đó sẽ buồn với tôi


(Hoài Khanh, Dòng sông của tôi)


 


Người bạn thân nhất của Hoài Khanh là Phạm Công Thiện cũng tỏ ra bất mãn vì cái vẻ buồn bã cố hữu của bạn. Xa nhau rất lâu, một ngày tác giả Thân Phận từ Biên Hòa lên Ðà Lạt thăm bạn, gặp nhau bất ngờ, Phạm Công Thiết kể lại: “Vừa bước về nhà, chợt thấy Khanh, tôi rưng rưng ôm anh mà hôn… Chúng tôi dẫn nhau lang thang trên những đường phố tối tăm nhất, lắng nghe tiếng chó sủa và lắng nghe tiếng lòng mình rạo rực đau khổ vì quá bơ vơ, vì quá lạc lõng giữa sa mạc loài người. […]Mấy ngày anh ăn Tết với tôi ở Ðà Lạt, anh chỉ im lặng và ít nói. Chúng tôi thương nhau lắm. Thế mà chỉ nhìn nét mặt của anh và chỉ nghe sự im lặng của anh, tôi kinh hoàng đi. Tôi muốn đuổi anh đi ngay, tôi muốn đuổi một hình ảnh hãi hùng… Nhìn nét mặt Khanh, tôi thấy sự chết, tôi thấy bệnh hoạn, đau khổ, quằn quại, khắc khoải,…” (Phạm Công Thiện, Nỗi Cô Ðơn của Hoài Khanh & thay lời Tựa).


Không gặp nhau bốn chục năm, song từ xa xưa còn nhớ Hoài Khanh không phải là con người của thành phố. Anh quá thận trọng, hay quá rụt rè. Anh xa lạ với tất cả xung quanh, ít ra là người ta cảm thấy thế. Ðoạn văn sau đây của Phạm Công Thiện đã cho người đọc thấy một khía cạnh mông lung mờ nhạt của người bạn thi sĩ:


“Thế rồi cách đây một tuần, lúc về Sài Gòn, tôi có ghé lại Biên Hòa để gặp Khanh. Khanh chỉ ở một mình, trong một căn nhà tồi tàn, tôi nhìn lên vách và gặp những bức tranh của Michel Ange, của Van Gogh và Picasso, những bức ảnh của Pasternak, Evtushenko, Salinger, Hemingway và Camus, rồi tôi nhìn Khanh. Bỗng nhiên tôi thấy tất cả sự vật ngừng lại, cả thế giới đứng lặng lờ và Hoài Khanh cũng đứng lặng lờ như một bức ảnh treo tường.” (bài trên)


Nhưng Trần Tuấn Kiệt mô tả Hoài Khanh xác thực hơn, cụ thể hơn: “Viết đến Hoài Khanh, tôi lại nghĩ đến một người muốn an phận, không chịu đựng nổi cái đời sống văn… nghệ quá hỗn tạp. Anh sống trong một nông trại, nuôi gia súc, ở Biên Hòa. Thỉnh thoảng về Sài Gòn thăm bè bạn. Gặp Hoài Khanh, nhìn gương mặt khắc khổ của anh, nghe anh khuyên nên về vườn lập nông trại. Tôi rất ước ao một cuộc đời bình dị như vậy.” (Trần Tuấn Kiệt, Thi Ca Việt Nam Hiện Ðại, 1880-1965, Khai Trí, Sài Gòn, 1967)


Nhà thơ thiền giả Tuệ Sỹ phát hiện Hoài Khanh vừa đẹp, vừa vang vọng bi kịch của lịch sử:


“Tình cờ, những câu thơ lục bát của Hoài Khanh chợt khuấy động. Nó ngân vang từ phương trời đồng vọng của Nguyễn Du, ngay giữa dòng lịch sử cuồn cuộn sóng, hay bên lề cuộc lữ tồn sinh. Ấy là âm vang đồng vọng trên những bước chân:


 


Ngược xuôi bao kẻ đi về


Tấm thân bé mọn bên lề tồn vong


Chuyện đời có có không không


Phù vân một áng bụi hồng xa xa


Cớ sao thiên hạ người ta


Vẫn chưa tròn một Quê-nhà-bao-dung?


Vẫn chưa tỉnh giấc hãi hùng?


Trong cơn-trường-mộng-hãi-hùng-thời-gian.


(Hoài Khanh, Lục Bát & Tựa của Tuệ Sỹ, Phương Ðông xuất bản, Sài Gòn 2010)


VL, đêm 19 tháng 2, 2013.

Sách ‘Quyền Bính’ của Huy Ðức: những cận cảnh tình hình kinh tế Việt Nam hiện tại


Tiến Sĩ Ðinh Xuân Quân


 


LTS: TS Ðinh Xuân Quân là một kinh tế gia về phát triển và tổ chức cơ chế (governance). Ông đã sống tại Việt Nam sau 1975, đã bị tù cải tạo, vượt biển tìm tự do. Và đặc biệt đã có dịp về làm việc tại Việt Nam trong chương trình phát triển của Liên Hiệp Quốc (UNDP) nhằm giúp cải tổ hành chánh và kinh tế từ năm 1994 đến 1997. Ðó là một dịp rất tốt để TS Quân hiểu bối cảnh và tư duy của lãnh đạo CSVN vào lúc đó.


Trước 1975 ông làm cho Quỹ Phát Triển Kinh Tế Quốc Gia và tham gia vào Nhóm Kinh Tế Hậu Chiến thuộc Bộ Kế Hoạch của VNCH. Ông là GS kinh tế tại Ðại Học Luật Saigon và ÐH Minh Ðức.


Cho đến nay ông đã làm chuyên gia cố vấn cho trên 20 nước trên thế giới, kể cả gần đây làm cố vấn kinh tế-hành chính cho Phủ TT Iraq và Phó TT tại Afghanistan dưới sự bảo trợ của World Bank, UNDP và USAID. Ông cũng tiếp tục làm GS tại nhiều ÐH mà ông có nhiệm sở.


 


“Bên Thắng Cuộc-Quyền Bính” của Huy Ðức Smashword Edition gồm 760 trang và 11 chương. Quyển này gồm những phân tích khía cạnh kinh tế và quản lý kinh tế của Việt Nam thời hậu 1975.


Những chương 20, 21 và 22 của quyển “Quyền Bính” nói nhiều về các thế hệ lãnh đạo mới trong thời kỳ gần đây. Chúng tôi thấy các chương này có nhiều liên hệ với các chuyện đang xẩy ra hiện nay tại VN. Với chuyên môn của mình là về kinh tế, người viết bài này sẽ chú trọng về khía cạnh kinh tế được trình bày trong cuốn Quyền Bính như “các tranh chấp nội bộ, về kinh tế thị trường – các tập đoàn kinh tế – kinh tế thị trường theo định hướng XHCN” và những lý do đưa đến khủng hoảng, các tai hại kinh tế còn kéo đến ngày nay, năm 2013.


Ngoài các chương trước nói về kinh tế, chương 22 nói về các thế hệ mới trong đó TT Nguyễn Tấn Dũng và cách làm kinh tế của ông qua kinh tế tập đoàn được đưa ra. “Theo ông Phan Văn Khải thì chính tôi quyết định đầu tư cho Vinashin khoản tiền bán trái phiếu chính phủ hơn 700 triệu USD. Sau đó không chỉ Vinashin mà nhiều tập đoàn khác cũng phát triển ồ ạt nhiều loại ngành nghề, ở đâu cũng thấy đất đai của Vinashin và của các tập đoàn nhà nước”… “Từ 2007, ông Dũng cho đầu tư ồ ạt, tiền đổ ra từ ngân sách, từ ngân hàng, thậm chí, dự trữ quốc gia, dự trữ ngoại tệ cũng được đưa ra. Bội chi ngân sách lớn, bất ổn vĩ mô bắt đầu.” “Từ cuối năm 2008, khuynh hướng quay trở lại nền kinh tế chỉ huy càng tăng. Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng vẫn liên tục ban hành các mệnh lệnh hành chánh hòng kiểm soát trần lãi suất, kiểm soát thị trường ngoại tệ, thị trường vàng. TT Nguyễn Tấn Dũng đã đưa GDP tăng trưởng tới mức kỷ lục: 8.5% vào tháng 12, 2007; đồng thời cũng đã đưa lạm phát vào tháng 8, 2008 lên tới 28.2%. Trong sáu năm ông Nguyễn Tấn Dũng giữ chức thủ tướng, mức tăng trưởng kinh tế luôn thấp hơn rất nhiều so với mức lạm phát. Năm 2010 GDP tăng đạt mức 6.78% nhưng lạm phát tăng lên 11.75%. Năm 2011 tăng trưởng GDP giảm còn 5.89% trong khi lạm phát lên tới 18.13%. Năm 2012, nền kinh tế gần như ngưng trệ, lạm phát ở mức 6.81% nhưng GDP cũng xuống tới 5.03% thấp kỷ lục kể từ năm 1999.”


Hậu quả của chính sách được mô tả trong “Quyền Bính” như thế là nền kinh tế rơi vào tình trạng gần như không lối thoát. Bài “Khối quốc doanh Việt Nam là khối ung thư của nền kinh tế” (1), nhận xét các doanh nghiệp nhà nước hiện nay là lý do của sự chỉ trích từ công chúng về khủng hoảng hệ thống mà đảng cầm quyền không thể sửa chữa. Theo số liệu của từ Bộ Kế Hoạch-Ðầu Tư trích dẫn bởi AFP thì các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) chiếm 45% vốn đầu tư, 60% vốn vay từ ngân hàng thương mại, 70% tiền tài trợ phát triển và chiếm 70% nền kinh tế nhưng chỉ đóng góp 30% trong tăng trưởng GDP. Khối DNNN còn chịu trách nhiệm cho khối nợ khổng lồ là 61 tỷ đôla (bằng một nửa số nợ công của Việt Nam hiện tại và nửa Tổng sản lượng VN). Theo Bộ Kế Hoạch-Ðầu Tư, 30 trong số 85 các doanh nghiệp nhà nước cỡ lớn có nợ gấp ba tới 10 lần số vốn. Theo báo chí thì EVN và Vinacomin là hai doanh nghiệp nhà nước có nguy cơ sụp đổ, sau Vinalines và Vinashin, và đang tồn tại nhờ ưu đãi của nhà nước. Các tập đoàn nhà nước, do chính phủ bảo kê về nguồn vốn, nên đã lao vào đầu tư không tính toán và bất chấp chuyên môn. Chẳng hạn như một tập đoàn Vinashin lại đầu tư trong ngành xây dựng/nhà đất hay ngân hàng khi thấy lĩnh vực bất động sản đang ăn nên làm ra, hay trong lĩnh vực ngân hàng, v.v… Cách đầu tư này không hiệu quả, gây thất thoát cho ngân sách nhà nước, và làm phương hại đến lĩnh vực tư nhân bởi sự độc quyền và cạnh tranh không lành mạnh của khu vực nhà nước.


Theo Thời Báo Kinh Tế Saigon Online và các con số của Tổng Cục Thống Kê công bố hôm 4 tháng 1, 2013 và các số liệu Bộ Kế Hoạch-Ðầu Tư báo cáo Quốc Hội thì tính đến cuối 2011 tổng số doanh nghiệp có đăng ký là 624,000. Trong năm 2012 có 55,000 doanh nghiệp đóng cửa và nếu tính từ 2011 thì đã có hơn 360,000 doanh nghiệp (DN) giải thể – ngừng hoạt động trong 24 tháng. Phần đông các DN ngưng hoạt động vì lãi suất ngân hàng trong giai đoạn đó quá cao trên dưới 20%, chi phí sản xuất cao làm ăn thua lỗ. Khi lãi suất hạ giảm bớt thì nợ xấu khiến ngân hàng thắt chặt cho vay, những doanh nghiệp đang khó khăn càng thêm khó khăn do thiếu vốn và đi đến chỗ chết.


Vì các DN phá sản cho nên số liệu của Tổng Cục Thống Kê cho thấy trong 9 tháng đầu năm, Việt Nam có khoảng 984 nghìn-1 triệu người thất nghiệp và gần 1.37 triệu người thiếu việc làm (2). Ðứng đầu về tỷ lệ thất nghiệp là TP HCM ở mức 3.9%, sau đó là khu vực đồng bằng Sông Cửu Long và Hà Nội ở vị trí thứ hai và ba. Trong thành phần người thất nghiệp, độ tuổi từ 15-24 tuổi chiếm tỷ lệ cao nhất, chiếm 46.8%. Trong đó 38.1% là ở khu vực thành thị và 56.2% ở khu vực nông thôn.


Nói tóm là hiện nay tình trạng là “các ngân hàng không cho vay, các doanh nghiệp không đầu tư, các gia đình không còn mua nhà nữa và các DNNN tiếp tục lãng phí.” Nguyên nhân của tình trạng này là chính sách ưu tiên cho DNNN của TT NTDũng.


Chương này cũng nêu lên liên hệ chặt chẽ giữa TT NTDũng và phe công an. “Lần đầu tiên trong nền chính trị Hà Nội, mối quan hệ giữa thủ tướng và công an thực sự có ảnh hưởng qua lại. Ngoài BT Lê Hồng Anh xuất thân từ Kiên Giang, bên cạnh TT luôn là tướng an ninh Nguyễn Văn Hưởng. Trong suốt thời gian này hơn hai mươi lăm phóng viên của gần như đủ các tờ báo quan trọng nhất bị điều tra. Phóng viên Nguyễn Văn Hải của báo Tuổi Trẻ và Nguyễn Việt Chiến của báo Thanh Niên bị bắt. Tướng Nguyễn Xuân Quắc, cục trưởng Cục Cảnh Sát Hình Sự bị TT Nguyễn Tấn Dũng cho nghỉ hưu và ông Quắc còn bị khởi tố… Báo chí trong nhiệm kỳ đầu tiên của ông Nguyễn Tấn Dũng gần như không còn nhuệ khí để phản biện các chính sách và đề cập đến các thông tin liên quan đến tham nhũng.”


Hậu quả của liên hệ chặt chẽ công an-TT NTDũng trong thời gian gần đây, Việt Nam thường xuyên gia tăng đàn áp bất đồng chính kiến với việc tội danh “Âm mưu lật đổ” được mang ra sử dụng trong nhiều trường hợp thay cho tội danh “Tuyên truyền chống nhà nước.” Hơn nữa Internet bị kiểm soát qua các “tường lửa.” Các blogger bị bắt bỏ tù, vào các trại tâm thần như anh Lê Anh Hùng đã bị đưa vào một trại tâm thần ở Hà Nội (3). Do áp lực của quốc tế và dư luận trong nước Việt Nam đã trả tự do cho blogger này nhưng việc đưa vào trại tâm thần là một hình thức đàn áp mới. Gần đây blogger Ðiếu Cày bị chuyển trại và giam cách ly (4) mà gia đình hoàn toàn không được thông báo và hiện ông Ðiếu Cày đang bị giam riêng không được tiếp xúc với những tù nhân khác.


Ví dụ khác là vụ án Bia Sơn (4 tháng 2, 2013) khi tòa án Phú Yên xử tù chung thân đối với người bị coi là cầm đầu và những người còn lại lĩnh từ 10 đến 17 năm tù, và tất cả phải chịu quản thúc tại địa phương 5 năm sau khi mãn tù. Ta không lạ gì dưới triều TT NTDũng, vụ “Chương trình Táo Quân” (5) trên TV tại Việt Nam bị đặt dưới sự kiểm duyệt vì bị đánh giá là “phản cảm,” hay các vụ công an đánh chết người dân, mang lại sợ hãi của các chế độ toàn trị và việc bỏ tù các người bất đồng chính kiến gia tăng.


Hơn nữa khi đọc “Quyền Bính” người Việt phải bực mình nếu không nói là phẫn nộ trước những lỗi lầm, những tranh chấp nội bộ, những hành động đê tiện, những cơ hội đã mất, và nhờ vậy cũng biết những người nào đã mang tròng cái “16 chữ vàng” của Trung Quốc lên VN?


Quyển “Quyền Bính” nói khá nhiều về các lãnh đạo đã và đang quản lý đất nước. Các cuộc “đấu đá-tranh giành ảnh hưởng hay các cố gắng giảm bớt ‘ý thức hệ’ trong việc quản lý Việt Nam” giữa các người này. Quyển “Quyền Bính” cho thấy các lãnh đạo trong ÐCSVN được quản lý bởi một số người rất nhỏ, quyết đoán, dư về “ý thức hệ” nhưng ít về “chuyên môn và ít tham nhũng” như Lê Duẩn, Nguyễn Văn Linh, Ðỗ Mười. Phe “cởi mở” gồm những những người như Trường Chinh, Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải, v.v… và VVKiệt được coi như đầu tàu về phe “cởi mở” và được nhiều người thương tiếc. Trường Chinh được mô tả như là kiến trúc sư của “đổi mới,” dùng những trợ lý giỏi nhưng sau đó cũng phải “tự” rút. Cuộc chiến NVLinh-Trần Xuân Bách là do thù cá nhân và cả ý thức hệ. Nhiều đòn hiểm được tung ra diệt Trần Xuân Bách và NVLinh cũng còn muốn hạ Võ Văn Kiệt. Việc ông NVLinh thù dai ông VVKiệt đã dẫn tới việc ông Ðỗ Mười được bầu làm thủ tướng thay ông Phạm Hùng, v.v… NVLinh mà nhiều người tưởng là “cởi mở” nhưng thật là một người thủ đoạn, thành kiến, nặng về ý thức hệ và bảo thủ.


Nó cho thấy một ông VVKiệt hay PVKhải tìm các lời khuyên từ Singapore qua các chuyến viếng thăm – như việc vào năm, 1991 Lý Quang Diệu đã chỉ trích VN: “Việc chọn đi theo mô hình Liên Xô đã làm cho nền kinh tế Việt Nam lạc hậu mất hai mươi năm.” Nó cũng nói về nhiều những cố gắng của các chuyên viên, và họ đã gặp những khó khăn nào từ phe bảo thủ. Phe cởi mở còn chịu sức ép từ các nước CS, như ngoài TQ còn có Bắc Hàn cố ngăn cản Việt Nam có quan hệ với Nam Hàn.


Quyển “Quyền Bính” nói về các lãnh đạo trong ÐCSVN, một tổ chức được quản lý bởi một số người rất nhỏ, quyết đoán, dư về “ý thức hệ” nhưng ít về “chuyên môn” và càng kém cỏi về kiến thức. Hậu quả là đảng đã phạm các lỗi lầm (quản lý kinh tế kém, tự mang cái tròng 16 chữ vàng của TQ, lấy đất của dân, v.v…) do sự kém hiểu biết về chuyên môn, thù cá nhân, ít biết về thế giới bên ngoài, đã mang lại biết bao nhiêu tai họa cho Việt Nam.


Quyển sách còn cho thấy các thế hệ lãnh đạo mới ít “ý thức hệ hơn” nhưng tham nhũng nhiều hơn vì cách làm kinh tế qua các tập đoàn gây quá nhiều nợ, và nhiều nợ chẳng qua vì vốn chạy vào những cái túi tham nhũng không đáy. Nó cho thấy là “phe bảo thủ-ý thức hệ” đã cản đà tiến của Việt Nam và số người “ít bảo thủ” về sau thì lại tham nhũng quá táo tợn. Hậu quả của việc quản lý đất nước từ 1975 đến nay cho thấy là một thất bại so với những khả năng của VN. Ðảng cộng sản đã liên tiếp lỡ mấy chuyến tàu đưa Việt Nam tiến đến chỗ phú cường sau khi đất nước đã hòa bình và thống nhất. Ðảng CS đã phạm các lỗi lầm do sự kém hiểu biết của họ về thế giới bên ngoài, đã mang lại biết bao nhiêu tai họa cho Việt Nam.


Quyển sách này sẽ giúp người VN tái xác định về cái gọi là Xã Hội Chủ Nghĩa, về cách quản lý đất nước và đánh thức người đọc tìm cách tiếp tục “Ðổi Mới” theo kinh tế thị trường, nhà nước đối xử bình đẳng với mọi thành phần kinh tế, chấm dứt việc ưu đãi quốc doanh thối nát kém hiệu quả, và những nhóm tư bản bè phái (crony capitalism). Phải có quyền bình đẳng kinh tế trong việc sở hữu các phương tiện sản xuất, nhất là đất đai (nói là do dân làm chủ, nhưng trong thực tế các quan trong bộ máy nhà nước được giữ quyền quản lý, có thể đòi lại đất từ người nông dân bất cứ lúc nào để bán cho những tập đoàn giàu có khác).


Quyển “Quyền Bính” đang giúp mọi người trong và ngoài nước thấy sự thật về các lãnh đạo cộng sản, mà bộ máy tuyên truyền của đảng đã dựng lên nhiều huyền thoại để che giấu. Sự thật đã có sức mạnh “đánh thức” mọi tầng lớp dân chúng. Nhờ đụng chạm với thực tế đất nước mà nhiều trí thức tham gia vào các kiến nghị, chẳng hạn hiện nay đã lên đến trên 4,300 người đòi hỏi sửa đổi Hiến Pháp 1992, là một bản Hiến Pháp chỉ nhằm bảo vệ quyền lợi của ÐCSVN, đi ngược lại quyền lợi của toàn dân; hy sinh quyền người cày có ruộng; chà đạp quyền lợi của dân lao động. Bản Hiến Pháp đó chỉ có mục đích áp đặt một chế độ chuyên chính độc đảng; độc tài và cảnh sát trị như ở Liên Xô và Ðông Âu trước đây. Sau nhiều thập niên bị nhấn chìm trong sợ hãi trước một chế độ toàn trị độc ác, giới trí thức trong nước ngày nay đang “hóa giải” được cái sợ và dấn thân vào những hành động cụ thể nhằm xây dựng đất nước. Hiện nay cả nước đang tiến tới chỗ Nam-Bắc một lòng, Trong-Ngoài một lòng, nhiều thành phần trong đảng đang vươn ra kết hợp vớiádòng ngoài đảng để tiến tới thay đổi cho đất nước. Tài liệu nghiên cứu của GS Archie Brown về tác động của giới trí thức đến cải cách ở Liên Xô và Ðông Âu trước đây cho thấy là “Ở Liên Xô và Trung Quốc, cải tổ từ trong đảng có tính quyết định hơn hẳn sức ép từ bên ngoài hàng ngũ đảng.” (6)


Theo chúng tôi, quyển “Quyền Bính” cần được đọc nhiều lần vì nó giúp người đọc có một cái nhìn về chính trường-XHCN từ tháng 4 năm 1975. Dù đối với các chuyên gia thì còn rất nhiều sự kiện lịch sử VN quan trọng chưa được tác giả đề cập, quyển Quyền Bính vẫn giúp chúng ta có cái nhìn bao quát và hiểu rõ hơn rất nhiều chuyện mà nhà nước CS chỉ muốn giấu đi để trong bao nhiêu năm chỉ trình bày một tầng lớp lãnh đạo được thần thánh hóa. Huy Ðức đã mang lại sự “giải hoặc” rất lớn cho độc giả, chỉ với Sự Thật mà trong 20 năm tác giả đã một mình cặm cụi thu thập đã có khả năng đánh bạt đi biết bao nhiêu dối trá mà qua nhiều thập niên đảng CS đã cố dựng nên. Một khi đã đứng về phía Sự Thật, người Việt Nam sẽ có khả năng tự mình đánh giá công hay tội của đảng cộng sản, trước tình hình trì trệ của đất nước hiện nay.


Tuy nói về chuyện đã qua, quyển sách này rõ rệt là nhằm vào tương lai. Nó như một làn gió mùa Xuân mang lại thức tỉnh cho nhiều người và nhắc nhở rằng công cuộc “Ðổi Mới” chỉ đang ở chỗ nửa vời, cần tiếp tục một cách căn bản hơn nữa, quyết liệt hơn nữa. Quyển sách cho thấy nhu cầu thay đổi tại VN đã chín mùi. Nó mang theo nhiều câu hỏi – theo chiều hướng nghiên cứu của GS Archie Brown – tác động của giới trí thức cho thấy là “Ở Liên Xô và TQ, cải tổ từ trong đảng có tính quyết định hơn hẳn sức ép từ bên ngoài”? (7) Liệu TQ có can thiệp nhiều hơn không trong công việc cải tổ đất nước? Liệu VN có theo mô hình Miến Ðiện hay không? Dù sao vào đầu năm chúng ta hy vọng có thể nhìn một hình ảnh VN đang chuyển mình.


 


Chú thích


(1) “Khối quốc doanh Việt Nam là khối ung thư của nền kinh tế” AFP ngày 30 tháng 1, 2013.


(2) BBC ngày 21 tháng 12, 2012.


(3) RFI ngày 8 tháng 2, 2013.


(4) RFI ngày 8 tháng 2, 2013.


(5) RFI ngày 9 tháng 2, 2013.


(6) BBC, 5 tháng 2, 2013 “Nhóm nhân sĩ trí thức gồm 15 vị, đại diện cho những người ký kiến nghị về sửa đổi Hiến Pháp 1992.”


(7) BBC “Thay đổi từ bên trong đảng cộng sản” Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012.

Hội Quán Lạc Hồng

Ngoại trưởng Kerry: Quốc Hội là thách thức lớn nhất


CHARLOTESVILLE, VA. (AP) –
Ngoại Trưởng John Kerry cho rằng thách thức lớn nhất đối với chính sách ngoại giao không phải sự nổi lên của Trung Quốc hay bất ổn ở Trung Ðông, mà là Quốc Hội Hoa Kỳ.









Ngoại Trưởng John Kerry nói chuyện lần đầu tiên về chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ, tại Old Cabel Hall, Ðại Học Virginia ở Charlottesville hôm 20 Tháng Hai. (Hình: AP/Steve Helber)


Ông nói: “Chúng ta không thể mạnh trên thế giới nếu ở quốc nội không mạnh.” Theo ông bế tắc ngân sách là mối đe dọa chính.


Ngoại Trưởng John Kerry đã đưa ra những nhận định như vậy hôm Thứ Tư, trong bài diễn từ đầu tiên trong loạt bài nói chuyện về vấn đề đối ngoại của Hoa Kỳ kể từ khi ông chính thúc nhận chức vụ ngoại trưởng. Nói chuyện trước các sinh viên trường Ðại Học Virginia ở Charlottesville, Ngoại Trưởng Kerry nhấn mạnh đến tầm quan trọng của một đường lối ngoại giao vững mạnh mà Hoa Kỳ cần phải theo đuổi trên thế giới và mối liên hệ giữa các vấn đề đối ngoại với đời sống của mọi người dân Mỹ.


Ông giải thích cho các sinh viên về những lợi ích mà dân chúng Mỹ thụ hưởng từ đầu tư của chính quyền vào công tác ở hải ngoại. Bộ Ngoại Giao trước đây đã cho biết kế hoạch tự động cắt giảm ngân sách sẽ tác động nặng nề đến ngân khoản $2.6 tỷ ngoại viện, hỗ trợ an ninh và các chương trình quốc tế khác.


Theo ông các nhà lập pháp cần phải tìm ra cách tránh khỏi việc “cắt giảm vô nghĩa như thế.” Và ông nhìn nhận là điều ấy sẽ làm thương tổn uy tín của một nhà ngoại giao như ông. Ông nói: “Hãy thử nghĩ xem, khó có thể nói với giới lãnh đạo bất cứ quốc gia nào khác rằng họ phải giải quyết các vấn đề kinh tế của họ nếu như chúng ta không giải quyết được chuyện của chính mình.”


Ngoại Trưởng John Kerry đang chuẩn bị chuyến công du đầu tiên đến 9 nước Âu Châu và Trung Ðông. (HC)

Khám phá hành tinh nhỏ nhất ngoài Thái Dương Hệ


LOS ANGELES, CA. (AP) –
Các nhà thiên văn, bằng viễn kính không gian Kepler của NASA tìm kiếm những hành tinh ngoài hệ Mặt Trời, đã tìm thấy hành tinh nhỏ nhất được biết, cho đến nay.









Hình do NASA cung cấp mô tả hành tinh Kepler-37b theo sự mường tượng. (Hình: AP/NASA/Ames/JPL-Caltech)


Tạp chí Nature số ra ngày Thứ Năm, 21 Tháng Hai, 2013, loan báo tin khoa học này.


Hành tinh được đặt tên là Kepler-37b chỉ lớn bằng Mặt Trăng, quay xung quanh một ngôi sao trong chùm sao Lyra, ở cách xa chúng ta 210 năm ánh sáng.


Tuy nhiên quỹ đạo của hành tinh Kepler-37b ở quá gần ngôi sao mẹ và nhiệt độ trên bề mặt khoảng 700 độ F, cũng như không có nước và khí quyển, nên được coi là không thể hợp cho sự sống.


Geoff Marcey, giáo sư thiên văn học UC Berkeley, một trong những nhà tiền phong trong công cuộc tìm kiếm các hành tinh xa lạ, nhưng không thuộc toán tìm ra hành tinh mới, nói rằng: “Khám phá này cho thấy vũ trụ đông nghẹt các thiên thể, giống như những hạt đậu bỏ trong bình, với nhiều hành tinh bằng hay nhỏ hơn cả Trái Ðất.” (HC)

Vụ nổ súng ở Quận Cam: 1 giờ, 6 vụ, cách nhau 25 dặm


TUSTIN, CA. (AP) –
Toàn bộ vụ bạo hành xảy ra sáng sớm Thứ Ba chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ nhưng trải ra ở 6 nơi cách xa 25 dặm. Do đó những tin tức rời rạc nhận được đầu tiên đã không cho người ta hiểu mọi chuyện có liên quan với nhau như thế nào.









Cảnh sát trưởng Tustin, Scott Jordan, trong cuộc họp báo về vụ cướp xe và bắn chết người hôm Thứ Ba. (Hình: AP/Damian Dovarganes)


Cảnh sát trưởng Scott Jordan thành phố Tustin trong một buổi họp báo chiều Thứ Ba đã cho biết thêm nhiều chi tiết.


Theo Jordan, hung phạm duy nhất đã hành động một mình là Ali Syed, 20 tuổi, sinh viên bán thời gian Saddleback College. Cho đến bây giờ chưa biết vì lý do gì, Syed đã bắn chết một phụ nữ lúc 4.45 giờ sáng tại căn nhà anh sống cùng bố mẹ ở Ladera Ranch phía Nam Mission Viejo, Orange County. Người phụ nữ tuổi ngoài 20 này không có liên hệ gia đình với Syed bị bắn chết bằng nhiều phát đạn. Bố mẹ của Syed nghe tiếng súng nổ chạy khỏi nhà và gọi báo cảnh sát.


Ladera Ranch nằm về phía Ðông xa lộ liên bang số 5 từ Orange County đi San Diego. Sau khi bắn người phụ nữ, Syed lái một chiếc xe SUV ra đường 5 chạy về hướng Bắc nhưng khoảng 20 dặm thì một bánh xe bị xẹp, phải rời khỏi xa lộ ra ra Red Hill Avenue vào một bãi đậu xe. Một người đàn ông đi cùng con, đứng ở bãi nhìn thấy Syed bước tới đang nạp đạn vào khẩu shotgun trên tay, lên xe lái chạy đi và bị Syed đuổi theo nổ súng. Ðạn xuyên qua kính sau trúng đầu người lái nhưng ông ta chỉ bị thương và chạy thoát.


Tiếp đó Syed băng qua đường vào trạm xăng Mobil, đến gần một người lái chiếc xe pickup đang đổ xăng. Theo lời người chủ xe, Syed nói: “Tôi mới giết một người. Hôm nay là ngày cuối cùng của đời tôi. Tôi không muốn đụng tới ông. Hãy đưa chìa khóa xe cho tôi.”


Sau khi nhận được chìa khóa, Syed lái chiếc pickup lên lại đường 5 và ngừng lại ở giao lộ I-5 và xa lộ 55 đông xe cộ qua lại. Syed nổ súng vào những xe đi ngang, ít nhất 3 xe bị trúng đạn nhưng chỉ có một người bị thương. Người lái xe bị thương không có cellphone đã lái được về đến nhà và gọi báo cảnh sát.


Sau khoảng một phút bắn trên xa lộ, Syed lái xe rời khỏi xa lộ 55 xuống đường McFadden, có lẽ vì gần hết xăng, chiếc pickup đụng lề và Syed bước ra ngoài, đến bên một chiếc BMW dí súng uy hiếp người lái. Ông Melvin Lee Edwards, 69 tuổi ở Laguna Hills trên đường đến Santa Ana làm việc, phải rời khỏi xe và trong lúc bước qua đường đã bị Syed bắn chết bằng 3 phát đạn từ phía sau. Những người lái xe đi làm ngang qua chứng kiến sự hãi hùng ấy đều không dám ngừng lại và phải cố chạy xa rồi báo cảnh sát.


Syed lên chiếc BMW chạy tới Micro Center một khu thương mại ở Tustin, tại đây bắn chết công nhân xây dựng Jeremy Lewis cư ngụ tại Fullerton. Người bạn của Lewis chạy tới định can thiệp bị bắn trúng tay. Syed cướp chiếc xe truck của họ và lái qua Orange, thành phố kế cận cách khoảng 3 dặm. Nhưng lúc này các xe cảnh sát đã rượt theo phía sau. Tới một ngã tư kẹt lại và xe cảnh sát đến gần, Syed xuống xe nổ súng vào đầu tự sát. Theo lời Jordan, không có đối đầu nào xảy ra giữa Syed và các cảnh sát, chuyện diễn ra bất ngờ và quá nhanh.


Các cơ quan công lực còn đang tiếp tục cuộc điều tra và chưa công bố một tin tức gì khác về nguyên nhân vụ bạo hành, các nạn nhân cũng như bố mẹ của Syed. (HC)

‘Quang Diệu Trung Hoa’

Hùng Tâm/Người Việt


 


Trung Quốc là mối nguy hay nỗi sợ?


Mọi sự có thể đã khởi đầu đúng năm năm về trước – mà chưa dứt. Tất cả mới chỉ là sự khởi đầu. “Hồ Sơ Người Việt” sẽ nói về sự khởi đầu ấy, với sức mạnh kỳ lạ của Trung Quốc và sự thờ ơ đáng sợ của thế giới.


 


Năm 2008 là điểm lật


Năm năm về trước, một biến cố “hoành tráng” đã mở đầu cho một kỷ nguyên mới.


Tám giờ tối ngày tám tháng tám năm linh tám, Thế Vận Hội Bắc Kinh khai mạc với màu sắc huy hoàng trong tiếng pháo hoa tại một vận động trường tân kỳ có cái dạng của một ổ chim. Rồi thế vận hội kết thúc 18 ngày sau với sự hào nhoáng còn vĩ đại hơn lễ khai mạc. Một đại cường Châu Á đã xuất hiện, được ghi nhận qua số huy chương của Trung Quốc đã vượt kỷ lục của Hoa Kỳ.


Hai chục năm trước đấy, khi Thế Vận Hội Hán Thành được Nam Hàn tổ chức vào năm 1988, người ta thấy một cường quốc kinh tế Á Châu xuất hiện. Cường quốc này đang bắt kịp Nhật Bản là quốc gia đã vươn lên từ những đổ nát của chiến tranh và hoàn thành nhiệm vụ văn minh với Thế Vận Hội Bắc Kinh, tổ chức vào năm 1964.


Cũng từ Thế Vận Hội 1988, Nam Hàn đã có thay đổi lớn về chính trị để trở thành quốc gia phú cường và dân chủ, do sự khao khát của dân chúng ở bên trong và sự chuyển hóa thành công của giới lãnh đạo ở bên trên. Chế độ độc tài từ thời Tổng Thống Phác Chính Hy đã cáo chung, nhưng sự kỳ diệu kinh tế do lãnh tụ này tạo ra vẫn được các thế hệ sau tiếp tục.


Từ những gì đã thấy tại Nhật Bản rồi Nam Hàn, người ta đặt nhiều kỳ vọng vào Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008: Trung Quốc cũng sẽ chuyển hóa.


Hai chục năm sau vụ khủng hoảng Thiên An Môn năm 1989 khiến mấy ngàn người bị tàn sát, Trung Quốc đã rửa mối nhục chậm tiến và dồn sức vào công cuộc phát triển cho sự thịnh vượng chung của toàn thế giới. Sự lạc quan ấy khiến hầu hết các quốc gia lẫn truyền thông báo chí đã đánh chữ “đại xá” cho những gì xảy ra tại Tây Tạng và mấy nơi sinh sống của người Tây Tạng trong lãnh thổ Trung Quốc.


Từ hôm mùng 4 tháng 3 năm 2008, dân Tây Tạng ở khắp nơi đã biểu tình phản đối sự hà khắc của chính quyền Bắc Kinh. Ở những nơi Trung Quốc kiểm soát được thì họ bị đàn áp nặng nề. Mấy trăm hay mấy ngàn người chết, không ai biết mà cũng chẳng muốn đếm nữa. Người ta đếm số huy chương vàng của Trung Quốc.


Cũng tinh thần lạc quan khiến dư luận khi ấy chẳng thấy bàng hoàng khi Thế Vận Hội Bắc Kinh khai mạc cũng là lúc Liên Bang Nga xua quân vào Cộng Hòa Georgia (Gruzia) trong vùng Caucasus với lý do bảo vệ hai vùng tự trị trong lãnh thổ của quốc gia này là Nam Ossetia và Abkhazia. Mải theo dõi thế vận, thời sự thế giới không tìm hiểu thêm nguyên nhân sâu xa của vụ xung đột.


Với nhiều nhà bình luận thì dù sao, đấy chỉ là chuyện một cường quốc dụng binh để kéo một nước chư hầu vào quỹ đạo truyền thống của mình. Khi ấy, cũng ít ai để ý đến phản ứng thiếu quyết liệt của Hoa Kỳ, hoặc nỗ lực hòa dịu của hai nước Tây Âu là Ðức, Pháp. Cuộc cách mạng dân chủ hóa của một nước Georgia độc lập (“Cách Mạng Hoa Hồng”) cuối năm 2003 bị đẩy lui và sau đó bị lãng quên.


Người ta có lý do chính đáng để lãng quên vì chỉ ba tuần sau khi Thế Vận Bắc Kinh hạ màn, ngày 15 tháng 9 năm 2008, tổ hợp đầu tư Lehman Brothers của Hoa Kỳ bị phá sản, kéo theo hàng loạt cơ sở lớn lao khác trong một vụ khủng hoảng tài chánh hy hữu. Năm đó, Hoa Kỳ lại có tổng tuyển cử và sẽ bầu lại tổng thống.


Khủng hoảng tài chánh tại Mỹ đã châm ngòi cho một cơn địa chấn kinh tế của tất cả các nước dân chủ Tây phương, từ Âu Châu đến Hoa Kỳ và cả Nhật Bản, một quốc gia chưa thoát ra khỏi sự đình đọng từ năm 1991. Người ta gọi cơn địa chấn này là Tổng Suy Trầm (Global Recession) và đấy là bối cảnh dù chẳng là nguyên nhân của vụ khủng hoảng đồng Euro lẫn sự rạn nứt trong cơ chế Liên Hiệp Âu Châu.


Cuộc bầu cử tại Hoa Kỳ trong cơn hốt hoảng chung của cả nước còn dẫn đến một chu kỳ bao cấp với biện pháp chống đỡ cổ điển là tăng chi để kích cầu. Nước Mỹ bị bội chi nặng và mắc nợ còn nặng hơn xưa. Ngày nay, tuần này, Hoa Kỳ vẫn chưa ra khỏi tình trạng ấy. Chuyện nợ nần của Hoa Kỳ, “Hồ Sơ Người Việt” đã tổng hợp lại cách đây hai tuần nên xin khỏi nhắc đến.


Bây giờ mới đến kết luận của phần đầu: năm 2008 là “điểm lật” của toàn cầu, khi một cường quốc mới là Trung Quốc hiên ngang xuất hiện trước sự suy sụp của các cường quốc tiên tiến Tây phương, kể cả Hoa Kỳ.


 


Kỷ nguyên Trung Hoa


Cuối năm 2009, công ty phân tách truyền thông tại Hoa Kỳ là Global Language Monitor thông báo một kết quả khảo sát trong năm. Họ kiểm điểm xem biến cố nào của thế giới được báo chí, truyền hình, đài phát thanh và Internet theo dõi nhiều nhất kể từ năm 2000. Kết quả khảo sát là người ta để ý nhất đến “sự quang phục của Trung Hoa”, còn nhiều hơn vụ khủng bố 9-11 vào năm 2001 tại Mỹ, hay việc một người da đen đã đắc cử tổng thống Hoa Kỳ.


Mà cũng chính đáng thôi.


Sau khi thi triển kỹ thuật, nghệ thuật và thủ thuật siêu hạng để biểu diễn sự xán lạn của Trung Hoa trong thế vận hội, dưới sự lãnh đạo của một đảng Cộng sản, Trung Quốc lập tức bơm tiền cứu nguy kinh tế từ tháng 11 năm 2008. Tổng số tiền bơm ra trong mấy năm sau đó đã lên tới hơn bốn ngàn tỷ đô la cho một nền kinh tế chỉ có sản lượng ở khoảng sáu ngàn tỷ. Với lực đẩy vĩ đại như vậy thì trong khi Hoa Kỳ, Âu Châu và Nhật Bản còn bần thần bải hoải, kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng mạnh và vượt qua Nhật Bản vào năm 2010.


“Hồ Sơ Người Việt” xin tạm gác một bên những số liệu kinh tế trừu tượng này mà nói về nền văn hóa thần bí của Trung Hoa.


Người Trung Hoa hay lưu truyền giai thoại hay thần thoại về sự thông tuệ của nhân vật Khổng Minh Gia Cát Lượng. Là người thượng thông thiên văn hạ thuộc địa lý, ông ta có thể xủ quẻ bấm độn mà đoán trước mọi việc như thần, vì vậy ta mới gọi là “thần thoại”!


Trong các giai thoại, có chuyện “Mã Tiền Khóa,” bói quẻ trước đầu ngựa. Khổng Minh để lại 14 quẻ bói cho thấy trước những chuyện vị lai, chưa xảy ra. Chỉ sau khi xảy ra rồi thì đời sau mới kiểm chứng được, mà còn phân vân y như dân ta nói về Sấm Trạng Trình. Mỗi quẻ bói lại ứng vào một sự đổi thay lớn của Trung Quốc từ đời Tấn trở về sau, từ thế kỷ thứ hai cho đến sau này…


Quẻ thứ 13 nói đến thời kỳ gọi là “Quang diệu Trung Hoa,” sự xuất hiện chói lòa của Trung Quốc. Nó có thể ứng vào năm 1949 khi Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc ra đời. Hay vào năm 2008 vừa qua khi Trung Quốc lên tới đỉnh cao chói lòa của toàn cầu giữa những lầm than hậm hực của các nước phương Tây đã từng coi Trung Quốc là con bệnh của Ðông Á. Nó cũng có thể là năm 2016 hay 2030, khi kinh tế Trung Quốc sẽ vượt Hoa Kỳ để dẫn đầu thế giới. Sự sai chệch về thời điểm nằm trong cách đếm Tổng sản lượng theo tỷ giá mãi lực PPP (là sức mua của đồng bạc tại Trung Quốc là lớn hơn nếu so với đồng bạc đó tại Mỹ) hay trên mệnh giá face value…


Dù sao mặc lòng, với nhiều người Trung Hoa, sự xuất hiện kỳ diệu của Trung Quốc là một thực tế tâm lý. Dù không hoàn toàn đồng ý với lãnh đạo Bắc Kinh về từng chuyện, nhiều người Hoa thời nay cũng thấy hả dạ. Mà hả dạ thật.


Người ta quên hẳn là Hoa Kỳ dưới thời Tổng Thống George W. Bush đã tung tiền đẩy lui bệnh Liệt Kháng (AIDS) và đẩy mạnh việc diệt trừ vi khuẩn HIV tại Phi Châu, một thành tích hãn hữu của ông tổng thống bị chê trách nhiều nhất. Người ta ca tụng là Trung Quốc đã tung tiền đầu tư vào mọi lục địa trên thế giới và giúp các nước cứu đói giảm nghèo.


Giữa cơn địa chấn kinh tế của các nước giàu có nhất, năm 2010, Trung Quốc đã cung cấp tín dụng nhiều hơn Ngân Hàng Thế Giới, là định chế được lập ra từ sau Thế Chiến II để tái thiết và phát triển các nước nghèo – và đã từng cho Bắc Kinh vay tiền lẫn những khuyến cáo về cải cách.


Trung Quốc đã viện trợ cho nhiều nước Phi Châu, Á Châu, Trung và Nam Mỹ Châu mà chẳng đòi hỏi điều kiện gì về xã hội hay chính trị. Doanh nghiệp Trung Quốc đã mua đất và đem kỹ sư khai thác tài nguyên ở mọi nơi để tạo ra sự thịnh vượng cho nhiều nước và nhất là cho chính quyền sở tại. Quốc gia nào bị chê trách về ách độc tài, như Cuba, Venezuela, Iran, hay Bắc Hàn, đều có thể được Bắc Kinh trợ giúp…


Trong 450 tỷ đô la mà Trung Quốc đã đầu tư ra ngoài, có 74% là vào các nước đang phát triển – nghĩa là đang thiếu tiền đầu tư! Với hơn ba ngàn tỷ đô la trong khối dự trữ ngoại tệ, Trung Quốc là quốc gia chủ nợ số một của Hoa Kỳ vì nắm trong tay cả ngàn tỷ tài sản công khố phiếu của Mỹ. Và ngàn tỷ cũng là số bội chi hàng năm của nước Mỹ kể từ năm 2009.


Hơn hẳn lực đẩy của Hoa Kỳ, lời khuyên dạy của Âu Châu, hoặc những nghị quyết vô hiệu của Liên Hiệp Quốc, Trung Quốc ngày nay mới là quốc gia đang làm thay đổi bộ mặt của thế giới…


 


An ninh và thịnh vượng, nguyên nhân và lý do


Ngày xưa, lấy lại câu phát biểu của một thuộc cấp về quân sự, Ðặng Tiểu Bình đã chỉ ra một phương châm thực dụng, rằng “mèo trắng mèo đen gì cũng tốt cả nếu biết bắt chuột.” Ý thức hệ không là yếu tố quyết định.


Cũng chính Ðặng Tiểu Bình đã để lại lời khuyên cho thế hệ lãnh đạo về sau là nên “thao quang dưỡng hối,” là tỏa ra cái sáng mà che giấu những gì đen tối ở bên trong. Cái sáng là sức mạnh kinh tế và tiềm năng phát triển. Phần đen tối là giấc mơ của Ðế quốc Ðại Hán, với khả năng quân sự vượt bậc.


Theo tinh thần thực dụng của họ Ðặng, các nước trên thế giới đều biết cái mặt xấu xa của Trung Quốc ở bên trong: độc tài chính trị, bất công xã hội, gây ô nhiễm môi sinh, chà đạp nhân quyền, đàn áp dân thiểu số, ủng hộ các chế độ hung đồ quái quỷ, v.v… Biết mà bỏ qua vì mối lợi rất lớn của hợp tác kinh tế. Các nước Á Châu còn đi xa hơn vậy: giao kết với Trung Quốc để tìm ra sự thịnh vượng cho mình, còn an ninh của mình thì đã có Hoa Kỳ đảm nhiệm.


Ðấy là một mâu thuẫn hay nghịch lý rất hợp lý.


Nhưng trên đỉnh “Quang diệu Trung Hoa,” giới lãnh đạo Bắc Kinh ngày nay đã bỏ lời khuyên của họ Ðặng về sự khiêm cung nhũn nhặn. Họ phát huy sức mạnh quân sự mở rộng từ Pakistan qua Ấn Ðộ Dương, trùm lên Ðông Hải và miền Tây biển Thái Bình lên tới bán đảo Triều Tiên. Không chỉ phát huy, họ còn cổ xúy và bênh vực thái độ bành trướng ngang ngược, bất chấp sự phản đối của Ấn Ðộ, Nhật Bản, Hoa Kỳ, Úc và nhiều nước Ðông Nam Á.


Khi thế giới có chuyện thay bậc đổi ngôi (một cường quốc trẻ xuất hiện và đe dọa quyền lợi của một cường quốc về già), chiến tranh thường dễ xảy ra. Mà chiến tranh bùng nổ vì hai chuyện hoàn toàn khác biệt.


Lý do có thể chỉ là một tai nạn bất ngờ chẳng ai lường được trước. Nguyên nhân mới là những động lực sâu xa khiến bất cứ lý do nào cũng có thể gây ra chiến tranh. Chuyện thay bậc đổi ngôi có thể là nguyên nhân, còn lý do có thể là một sự đụng độ rất nhỏ vì điều vu vơ không đáng kể.


Chiến tranh là mối lo ngày nay của thế giới sau những chuyển động được ghi dấu từ năm 2008, loại chuyển động mà ta gọi là nguyên nhân. Nhưng mà nhìn trên bản đồ thế giới, những nơi nào có thể bật ra tia lửa mà ta gọi là lý do của chiến tranh?


Thưa rằng không phải là Trung Ðông với quyết định tự sát của Iran hay Israel. Từ năm 1948, khu vực này đã có nhiều tia lửa có thể châm ngòi cho đại chiến thế giới mà sau cùng các nước đều biết tự chế. Thật ra, năm nơi có thể châm ngòi cho chiến tranh chính là Châu Á.


Biển Ðông Nam Á là một; quần đảo Senkaku của Nhật Bản mà Trung Quốc gọi là Ðiếu Ngư Ðài là hai; bán đảo Triều Tiên với trò đùa của Bắc Hàn là ba; dưới chân Hy Mã Lạp Sơn và biên giới giữa Ấn Ðộ với Pakistan là bốn. Bốn nơi đó đều có quan hệ với Trung Quốc, thậm chí là có bàn tay tối ám của Bắc Kinh. Nơi thứ năm chính là Trung Quốc.


Xứ này bị động loạn từ bên trong khiến lãnh đạo có phản ứng tự vệ là gây ra chiến tranh để nhờ lý cớ là giặc ngoài mà diệt kẻ thù ở bên trong. Mà nguyên nhân của động loạn thì có rất nhiều. Ðấy là mặt trái ít ai nói tới của chuyện “Quang diệu Trung Hoa.”


 


Kết luận ở đây là gì?


Như trong một màn “múa đôi,” muốn có chiến tranh thì ít nhất cũng phải hai người. Trung Quốc có thể là ngoại lệ!


Vì vậy, chúng ta nên tạm quên chuyện thăng giáng theo mùa của Tổng sản lượng hay cổ phiếu Trung Quốc mà nhìn sâu vào nguy cơ loạn lạc ở bên trong xứ này!

Báo ngoại quốc chê quán phở ở Hà Nội là ‘thô lỗ’


HÀ NỘI (NV) –
Lần đầu tiên, một quán phở nổi tiếng ở phố Lò Ðúc, thành phố Hà Nội được nêu tên trên báo ngoại quốc, nhưng lại không làm ai vui.










Một quán phở vỉa hè ở Hà Nội. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)


Những người làm việc tại quán phở này bị ký giả hãng AFP chê là “ăn nói cộc cằn, thô lỗ.”


Báo mạng Việt Nam Plus dẫn lời một nhân chứng, cư dân Hà Nội là ông Trần Văn Hưng 39 tuổi nói rằng ông đã ăn phở Lò Ðúc suốt 20 năm qua. Ông cho biết: “Những người bán hàng ở đây luôn cộc cằn với tôi. Nhưng tôi quen rồi. Tôi không quan tâm.”


Còn theo ký giả AFP, món phở nay đã trở thành món ăn truyền thống không thể thiếu của người dân Việt, kể cả du khách ngoại quốc. Vì vậy, theo báo này, mặc dù người bán hàng lúc nào cũng ăn nói “kém nhẹ nhàng,” quán phở vẫn đông nghịt.


Từ trước, Hà Nội còn nổi tiếng có nhiều quán thuộc loại “bún mắng, cháo chửi.” Ðiều lạ là các quán loại này vẫn… đông khách. Có người lại còn tỏ ra thú vị, cho rằng “có lẽ không nghe chửi thì lại… ăn chẳng ngon.”


Tại Sài Gòn hiện nay cũng không ít quán thuộc “phong cách” trên. Có quán ở quận 3, Sài Gòn, người tính tiền sẵn sàng ném tiền vô mặt thực khách chỉ vì họ giành nhau trả tiền. Còn nhan nhãn khắp nơi ở Việt Nam, từ Bắc chí Nam, không dễ gì thực khách tìm thấy nụ cười ở nhân viên bán quán.


Có lẽ “phong cách mắng chửi, không thích cười” đã trở thành quen thuộc và thông dụng đến nỗi không ai còn thấy lạ, trừ những người ngoại quốc.


Một số cư dân khác cho biết đã ngay lập tức nhận ra “điều bất thường” này khi ông từ quê ở miền Trung đến Hà Nội. Ông còn kể, đã được giải thích rằng có nhiều quán ăn “cha truyền con nối” cũng có nhân viên, chủ quán mang thái độ “thiếu thanh lịch” đối xử với khách hàng.


Có người còn thú nhận, dân Hà Nội hàng chục năm đã quen “ăn chửi” nên không còn thấy lạ. (PL)

‘Ly Rượu Mừng,’ xuân-khúc ‘kinh điển’ của tân nhạc Việt


Du Tử Lê


(Tiếp theo và hết)


 


“Xuân Ca” của Phạm Duy và, “Anh Cho Em Mùa Xuân” của Kim Tuấn/Nguyễn Hiền là hai trong số những xuân-khúc tiêu biểu của nền tân nhạc miền Nam 20 năm.










Nhạc Sĩ Phạm Ðình Chương. (Hình: phamdinhchuong.com)


Nhưng nếu phải tìm một xuân-khúc đại diện cho mọi tầng lớp của xã hội việt Nam, đồng thời phản ảnh tâm cảnh của mọi lứa tuổi thì, ứng hợp nhất với đòi hỏi này, theo tôi, là xuân-khúc “Ly Rượu Mừng” của cố nhạc sĩ Phạm Ðình Chương. (4)


Tôi vẫn nghĩ chẳng phải ngẫu nhiên mà “Ly Rượu Mừng” không những đã trở thành “ly rượu” không thể thiếu trong mùa Xuân của người Việt Nam mà, “ly rượu” ấy còn được nâng cao trong những họp mặt, lễ lạt ở bất cứ thời điểm nào của một năm. Nếu ta nhìn mỗi hội ngộ tự thân cũng là một mùa Xuân tinh thần, ấm áp.


Tôi muốn gọi “Ly Rượu Mừng” là xuân-khúc “kinh điển” nhất của nền tân nhạc Việt Nam. Tính chất “kinh điển” hiểu theo nghĩa không một thành phần nào của xã hội bị bỏ quên. Và, một cách ý thức, tác giả, đã sắp lại bậc thang giá trị của các thành phần xã hội, với lòng trân trọng, biết ơn của mình. (5)


Thực vậy, ngay phần mở đầu của ca khúc, cố nhạc sĩ Phạm Ðình Chương đã chọn ba thành phần nòng cốt là: Nông phu, thương gia, công nhân để gửi lời chúc mừng tới họ:


“Ngày xuân nâng chén ta chúc nơi nơi / Mừng anh nông phu vui lúa thơm hơi / Người thương gia lợi tức / Người công nhân ấm no / Thoát ly đời gian lao nghèo khó //


Á a a a / Nhấp chén đầy vơi / Chúc người người vui / Á a a a / Muôn lòng xao xuyến duyên đời…”


Tầng lớp nông dân kể trên vốn không được coi trọng lắm, theo quan niệm cổ xưa, căn cứ vào khẩu truyền của dân gian: “Sĩ, nông, công, thương, binh.”


Nhưng khi phải đối đầu với thực tế, cũng chính dân gian đã “sửa sai” bằng khẩu truyền: “Nhất sĩ, nhì nông, hết gạo chạy rông, nhất nông nhì sĩ!”


Lại nữa, xã hội Việt Nam vốn là xã hội nông nghiệp, nên sự trả lại vị trí hàng đầu cho nông dân của họ Phạm là một trả lại hợp lý, xứng đáng.


Cũng vậy, tầng lớp binh sĩ, theo sắp xếp có tính cách biểu kiến, hời hợt thuở trước, vốn đứng hạng chót trong nấc thang gia trị xã hội – Nhưng, với “Ly Rượu Mừng,” tác giả đã dành nguyên khổ thứ 2 của ca khúc, để chúc mừng họ, những người hy sinh mạng sống của mình cho ấm no, giầu có của dân tộc:


“Rót thêm tràn đầy chén quan san / Chúc người binh sĩ lên đàng / Chiến đấu công thành / Sáng cuộc đời lành / Mừng người vì Nước quên thân mình…”


Khi đề cập tới những hy sinh của người lính, họ Phạm cũng không quên những hy sinh thầm lặng, nhưng lớn lao không kém của những bà mẹ:


“Kìa nơi xa xa có bà mẹ già / Từ lâu mong con mắt vương lệ nhòa / Chúc bà một sớm quê hương / Bước con về hòa nỗi yêu thương / Á a a a / Hát khúc hoan ca thắm tươi đời lính / Á a a a / Chúc mẹ hiền dứt u tình…”


Kế tiếp, tác giả mới đề cập tới những đóng góp khác:


“Rượu hân hoan mừng đôi uyên ương / Xây tổ ấm trên cành yêu đương / Nào cạn ly, mừng người nghệ sĩ / Tiếng thi ca nét chấm phá tô thêm đời mới…”


Cuối cùng là chung khúc rực rỡ hy vọng, tin yêu nơi tương lai đất nước:


“Bạn hỡi, vang lên / Lời ước thiêng liêng / Chúc non sông hòa bình, hòa bình / Ngày máu xương thôi tuôn rơi / Ngày ấy quê hương yên vui / đợi anh về trong chén tình đầy vơi //


Nhấc cao ly này / Hãy chúc ngày mai sáng trời tự do / Nước non thanh bình / Muôn người hạnh phúc chan hòa // Ước mơ hạnh phúc nơi nơi / Hương thanh bình dâng phơi phới.” (Theo dactrung.com)


Và, mỗi khi cùng nhau nâng “Ly Rượu Mừng” dù ở thời điểm nào của vòng quay trái đất, cũng chính là lúc chúng ta cùng với tác giả, hân hoan cầu chúc “…Nước non thanh bình / Muôn người hạnh phúc chan hòa…”


Tôi nghĩ, đó là một cầu nguyện đời kiếp của dân tộc ta. Như sự hiện diện bất biến của tác giả ca khúc vậy.


Du Tử Lê


(Tháng 2, 2013)


 


Chú thích:


(4) Phạm Ðình Chương sinh ngày 14 tháng 11 năm 1929 tại Bạch Mai, Hà Nội. Quê nội ông ở Hà Nội và quê ngoại ở Sơn Tây. Xuất thân trong một gia đình truyền thống âm nhạc, cả hai thân sinh ra ông đều chơi nhạc cổ truyền. Thân phụ của nhạc sĩ Phạm Ðình Chương là ông Phạm Ðình Phụng. Người vợ đầu của ông Phụng sinh được 2 người con trai: Phạm Ðình Sỹ và Phạm Ðình Viêm. Phạm Ðình Sỹ lập gia đình với nữ kịch sĩ Kiều Hạnh và có con gái là ca sĩ Mai Hương. Còn Phạm Ðình Viêm là ca sĩ Hoài Trung của ban hợp ca Thăng Long.


Người vợ sau của ông Phạm Ðình Phụng có 3 người con: trưởng nữ là Phạm Thị Quang Thái, tức ca sĩ Thái Hằng, vợ nhạc sĩ Phạm Duy. Con trai thứ là nhạc sĩ Phạm Ðình Chương và cô con gái út Phạm Thị Băng Thanh, tức ca sĩ Thái Thanh.


Ông được nhiều người chỉ dẫn nhạc lý nhưng phần lớn vẫn là tự học. Trong những năm đầu kháng chiến, Phạm Ðình Chương cùng các anh em Phạm Ðình Viêm, Phạm Thị Quang Thái và Phạm Thị Băng Thanh gia nhập ban văn nghệ quân đội ở Liên Khu IV. Phạm Ðình Chương bắt đầu sáng tác vào năm 1947, khi 18 tuổi, với tác phẩm đầu tay là ca khúc “Ra Ði Khi Trời Vừa Sáng.” Năm 1951, ông và gia đình chuyển vào miền Nam. Với các anh em Hoài Trung, Thái Thanh, Thái Hằng ông thành lập ban hợp ca Thăng Long danh tiếng. Trong thập niên 50, ông đã viết những tác phẩm thành công và để đời như Ly Rượu Mừng, Xuân Tha Hương, Thủa Ban Ðầu, Tiếng Dân Chài, v.v… Ðáng kể nhất là trường ca bất hủ Hội Trùng Dương mà ông viết về đất nước Việt Nam hoa gấm, qua ba bài ca nói về con sông Hồng, sông Hương và sông Cửu Long. Theo như lời ông đã nói với gia đình, trường ca này đã phải tốn mất 4 năm để hoàn tất. (phamdinhchuong.com)


(5) Trước tháng 4, 1975, khi cho in “Ly Rượu Mừng” hình thức một bản nhạc lẻ, cố nhạc sĩ Phạm Ðình Chương đã ghi chú nguyên văn như sau: “Viết tại Sài Gòn năm 1955 để đăng trên số báo Tết, báo Ðời Mới, thể theo lời yêu cầu của cụ Trần Văn Ân và nhà văn quá cố Nguyễn Ðức Quỳnh, là hai người chủ trương tờ báo này.”

Khu Rừng Lau (Kỳ 78)


Mẹ Uy chợt bị một cơn đau nặng, mê sảng. Ba ngày sau bà mất, trước khi chết một giờ, bà tỉnh hẳn, rất sáng suốt, khi chết còn giữ vẻ hỷ hả vì cha mẹ con cái được sống đoàn tụ.


Ba Uy vẫn như có linh tính báo cho biết là ông còn ở tình trạng bất an lắm, ông ưng cho Uy cùng Ðồng đi nhận công tác xa.


Thời này nhiều địa phương nổi tiếng về những vụ thủ tiêu khủng khiếp do những hung thần khát máu gặp thời nắm được quyền sinh sát trong tay.


Liên Khu Ba, tại quán Âm Hồn giữa cánh đồng chiêm mênh mông thuộc Phủ Lý, đêm đêm cán bộ ra xử án Việt gian. Một tên ngồi giữa cầm quyển sổ ghi tên những người chúng cho là Việt gian, hai tên đứng hầu hai bên, một cầm thanh long đao, một cầm kiếm. Cách bố trí ngồi và đứng như vậy là do chúng khiển hứng theo bức tranh Quan Công ngồi xem binh thư, Quan Bình và Châu Xương đứng hầu hai bên.


Sau một tiếng cồng rùng rợn, “Việt gian” được điệu ra trước “ba tòa quan lớn.” Lẽ cố nhiên những người khốn nạn này chỉ được hỏi vài câu chiếu lệ, sau đó kiếm của “Quan Bình” hoặc thanh long đao của “Châu Xương” được uống máu. Ðau đớn thay, phần lớn nạn nhân thuộc thành phần trí thức ưu tú của dân tộc.


Tại Liên Khu Mười cũng vậy, khúc quành con sông Thao bên trên ga Thanh Ba một chút có khoảng nước xoáy sâu hoắm thành vực, bờ sông chỗ này cao vòi vọi và dựng đứng như bức tường, nhìn xuống thấy chóng mặt. Cả một mảng rừng cổ thụ từ bờ sông ăn lấn vào chân đồi gần đấy; trên một cây đa cổ thụ giữa rừng có tổ quạ khoang. Hễ đêm nào dân chúng xung quanh nghe tiếng quạ kêu bất thường ấy là đêm tên chủ tịch tỉnh cho đốt đuốc xử trảm “Việt gian” rồi quăng xác xuống khoảng vực sông. Tên này chủ trương “phòng bệnh còn hơn chữa bệnh.” Phòng bệnh có nghĩa là xử trảm những người đương bị tình nghi hoặc trước đây đã bị tình nghi.


Sau chiến thắng Sông Lô và Bông Lau của ta, quân Pháp mở chiến dịch càn quét miền đồng bằng Thái Bình, Nam Ðịnh, để trả thù, rồi lại có tin chúng sửa soạn vượt Việt Trì lên càn quét Phú Thọ. Dân chúng hốt hoảng chuẩn bị tản cư. Ðồng, Uy đã về tới huyện Yên Thế (Bắc Giang) nhận công tác liên lạc viên cho ủy ban huyện sở tại, Uy vẫn hy vọng có ngày trở lại Phú Thọ gặp ba, Uy đâu có ngờ… dân chúng rục rịch tản cư… “Phòng bệnh còn hơn chữa bệnh”… Ánh đuốc bập bùng trong khu rừng cổ thụ… Có tiếng quạ khoang kêu bất thường… Và ba Uy, đêm đó, đã là một trong số mười nạn nhân bị quăng xác xuống vực.


 


V


 


Cơ quan hành chính huyện Yên Thế ở ngay xóm nhà lá thuộc đồn điền bến Trăm, bên bờ sông Thương. Thời Pháp thuộc, bến Trăm là nơi buôn gỗ khá sầm uất. Gỗ từ trong rừng đóng bè chở ra chất cao như núi ở bến Trăm. Các thầy đội kiểm lâm từ ngoài đồn Bố Hạ vào đây kiểm soát, bổng lộc kiếm ra trò. Ðã có nhà tư bản trù tính đặt máy cưa ở đây để xẻ gỗ thành ván rồi vẫn theo đường thủy trở về Bắc Giang. Dự định đó chưa thành thì tác chiến.


Nếu thời bình, bến Trăm sầm uất về buôn gỗ thì thời chiến bến Trăm sầm uất về các cơ quan hành chính. Nguyên do vùng này đã bắt đầu chuyển mình vào miền rừng núi, lại thêm là đầu mối của các đường giao thông giữa Yên Thế thượng và Yên Thế hạ, giữa Yên Thế và Lạng Giang; có đường xuôi qua chợ Bằng đến ga Kép về Bắc Giang; có đường ngược qua chợ Phổng gặp quốc lộ số Một đi Lạng Sơn. Ðồng, Uy đến nhận công tác nơi đây khi đó đương vào mùa mưa, con sông Thương cuồn cuộn sóng, đêm ngày táp nước vào ven bờ phá hủy các bụi cây. Những dòng suối đổ ra sông Thương thì thật là thất thường, những ngày nắng ráo nước lội đến bắp chân, nhưng sau một trận mưa lớn lập tức nước tự dãy núi bên trong chợ Phổng đổ ra ào ạt, suối sâu ngập nửa ngọn tre, nhiều khi cuốn phăng cả cầu dây.


Ðồng làm liên lạc viên giữa ủy ban huyện với Ty Thông Tin tỉnh Bắc Giang, trụ sở đặt ở Vi Sơn, tức là dãy đồi đất ngay cuối rặng Kai-Kinh, đường đi qua Ðồi Hồng.


Uy làm liên lạc viên giữa ủy ban huyện với cấp hành chánh tỉnh, trụ sở đặt ở phía trong gần chợ Phổng, đường đi qua đồn điền Mai Chỉ Nam. Ban ngày làm đầy đủ bổn phận, ban đêm Ðồng, Uy ưa nhất những đêm mưa. Thoạt tiếng mưa rơi hấp tấp lộn xộn trên mái lá như một khúc dạo vô tổ chức sau đó là âm thanh rào rào đều đặn, hơi ấm của Ðồng, Uy cũng vừa kịp tỏa ra dưới làn chăn mỏng. Những lúc đó Uy thường nói với Ðồng:


– Anh em mình khi vui khi buồn có nhau nhỉ?

TIN LUOT

 


Việt Nam


 


Một đoàn xe lửa chạy tuyến Hà Nội-Sài Gòn bị trật bánh ở gần ga Nha Trang khiến hơn 500 hành khách bị kẹt lại tại ga này.


 


Ông Trần Thọ tạm thời phụ trách Thành Ủy thành phố Ðà Nẵng thay cho ông Nguyễn Bá Thanh làm trưởng ban Nội Chính của đảng CSVN.


 


Không đủ tài chính để đến các quốc gia Mỹ, Anh, hay Úc, nhiều sinh viên tại Việt Nam chọn các trường đại học của Thái Lan làm nơi du học.


 


Nhiều người trồng cây thanh long ở Việt Nam lo ngại bị cạnh tranh, sau khi Trung Quốc khuyến khích dân chúng hai tỉnh Quảng Ðông và Quảng Tây trồng loại cây này với diện tích lớn.


 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 


Cơ quan OC Animal Care cho biết số chó mèo hoang được giam giữ ở Orange County Animal Shelter giảm 4.3% trong vòng hai năm qua nhưng số bị giết giảm 10.8%. Số mèo bị giết nhiều hơn chó.


 


Sở tiên đoán thời tiết National Weather Service cho biết Orange County bắt đầu mưa nhỏ và gió lạnh hôm Thứ Ba nhưng sẽ mưa lớn và gió mạnh đến 30 dặm một giờ về chiều và đêm lạnh đến 40-50 độ F.


 


Chánh án tòa liên bang David O. Carter tuyên án cấm ông Roy M. Cox ở Orange sử dụng điện thoại (robotcalls) gọi những người có tên trong danh sách “Do Not Call” của liên bang vì ông này bị FTC kiện.


 


Hoa Kỳ


 


Tử tù hai tội sát nhân ở Georgia được ngưng xử tử vào phút chót vì lý do bị tâm thần.


 


Nguyệt san Reader’s Digest nộp đơn khai phá sản theo Chapter 11 lần thứ nhì trong bốn năm.


 


Giá cổ phiếu của Google vượt mức $800 lần đầu tiên, trong khi Dell báo cáo thu nhập giảm 31% trong tam cá nguyệt thứ tư.


 


Số người thiệt mạng vì uống thuốc quá liều gia tăng trong 11 năm liên tiếp ở Mỹ, hầu hết liên hệ đến việc sử dụng thuốc chống đau.


 


Một xe húc vỡ đường dẫn khí đốt chính tại khu thương mãi và mua sắm ở Kansas City, gây nên hỏa hoạn lớn và năm người bị thương nặng.


 


Thế Giới


 


Tình hình chính trị của Tunisia trở nên rối ren sau khi vị thủ tướng phe Hồi Giáo trung dung từ chức.


 


Quân nổi dậy Syria dọa tấn công vào lực lượng dân quân Hồi Giáo Hezbollah ngay bên trong lãnh thổ Lebanon.


 


Hơn hai chục người, phần đông là trẻ em bị thiệt mạng khi quân chính phủ oanh tạc khu ngoại ô thành phố đang giao tranh Aleppo.


 


NASA mất liên lạc với trạm không gian quốc tế trong suốt nhiều giờ khi cập nhật một nhu liệu trên trạm, trước khi được phục hồi lại như cũ.

Tin mới cập nhật