Mai Thảo


Mai Thảo tên thật là Nguyễn Ðăng Quý, bút hiệu khác: Nguyễn Ðăng, ông sinh ngày 8 tháng 6 năm 1927 tại chợ Cồn, xã Quần Phương Hạ, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Ðịnh.










Nhà văn Mai Thảo. (Hình: Nguyễn Bá Khanh)


Mai Thảo thích thơ, thuộc thơ, viết nhiều bài thơ dài từ năm 16, 17 tuổi, làm cả kịch thơ. Những tập thơ đầu đã thất lạc. Khi vào Nam viết văn, làm báo, ông bỏ thơ. Mười năm trước khi mất, Mai Thảo cho xuất bản tập thơ duy nhất: Ta thấy hình ta những miếu đền, cô đọng những cô đơn mất mát của một đời người. (Thụy Khuê)


****


 


Chỗ Ðặt


Ðặt tay vào chỗ không thể đặt


Vậy mà đặt được chẳng làm sao


Mười năm gặp lại trên hè phố


Cười tủm còn thương chỗ đặt nào


 


Dỗ Bệnh


Mỗi lần cơ thể gây thành chuyện


Ta lại cùng cơ thể chuyện trò


Dỗ nó chớ gây thành chuyện lớn


Nó nghĩ sao rồi nó lại cho


 


Bệnh ở trong người thành bệnh bạn


Bệnh ở lâu dài thành bệnh thân


Gối tay lên bệnh nằm thanh thản


Thành một đôi ta rất đá vàng


 


Không Hiểu


Thế giới có triệu điều không hiểu


Càng hiểu không ra lúc cuối đời


Chẳng sao khi đã nằm trong đất


Ðọc ở sao trời sẽ hiểu thôi

Sườn nấu ra-gu


Người hướng dẫn: 4ever1l0ver


 


* Nguyên liệu:


– 4 lbs sườn non


– 1 trái dừa tươi


– 4 trái cà chua


– Hành, ngò, tỏi, muối, tiêu, đường, bột nấm (thay bột ngọt).


– 1 bịch đậu, cà rốt, bắp (mixed)



 


* Cách thực hiện:


– Hành, tỏi băm hoặc xay nhỏ.


– Cà chua xắt nhỏ (để xốt)


– Sườn chặt miếng, ướp hành, tỏi, tiêu, muối, đường, bột nấm đề khoảng 20 phút cho thấm.


 


* Nấu sườn:


– Bắc chảo lên bếp, cho 2 muỗng canh dầu đợi sôi, cho hành tỏi băm nhỏ vào, hành tỏi vừa vàng, để thịt vào xào cho săn.


– Nước dừa + nước lạnh nấu sôi, cho sườn vào nấu gần mềm.


– Cho cà chua xốt dầu + tỏi cho vào. Sườn vừa mềm cho đậu, cà rốt, bắp vào, nêm nếm cho vừa ăn, nước sền sệt.


 


* Trình bày:


Múc sườn nấu ra-gu vào dĩa, rắc tiêu và ngò lên mặt. Món này dùng với bánh mì, muối tiêu chanh.

Khăn choàng mùa lạnh


Hình: fashionncare.com



Hình: fashionncare.com



Hình: abeautyclub.com



Hình: echodesign.com



Hình:fashionisers.com


 


 Khăn choàng cổ trong mùa lạnh không chỉ góp phần giữ ấm mà còn tôn thêm vẻ duyên dáng, quyến rũ cho những ai biết chọn và thắt khăn choàng.


Khi mua khăn quàng cổ, cần chú ý đến màu sắc, độ dài, độ rộng và chất liệu các loại vải. Bạn cũng có thể chọn những chiếc khăn dệt kim hoặc khăn len móc, khăn lông cừu hoặc len đan bản to trong mùa Ðông vừa giúp đủ ấm áp lại tạo được phong cách riêng biệt cho bạn nữa.


Thường thì những chiếc khăn quàng cổ dài sẽ dễ dàng để tạo kiểu và cho bạn ấm áp hơn những chiếc khăn quàng ngắn. Tuy nhiên, độ dài ngắn của một khăn quàng cổ phụ thuộc nhiều vào vóc dáng cao thấp của mỗi người.


Với những người có vóc dáng thấp, nên chọn những khăn quàng cổ ngắn và đơn giản. Những chiếc khăn dệt kim hoặc móc cũng khá linh hoạt để cho phép bạn tạo kiểu. Những chiếc khăn quàng cổ với chất liệu vải lụa, voan khá hoàn hảo nhưng chúng chỉ để buộc đơn giản là tốt nhất.


Khăn quàng chất liệu lụa hoặc tơ tằm có thể giúp bạn vừa tạo kiểu, vừa buộc. Và những chiếc khăn chất liệu len luôn đủ giữ cổ ấm áp trong mùa Ðông khi mặc bên trong một chiếc áo khoác hoặc bỏ ngoài áo khoác đều đẹp.


Nếu bạn có những chiếc khăn dệt kim hoặc khăn len thì bạn có thể gấp một nửa chiếc khăn lại với nhau và quàng quanh cổ một vòng. Kết thúc là bạn nên tạo một nút buộc cho chiếc khăn để một nửa khăn trên gọn gàng và hợp thời trang hơn.


Quấn một khăn quàng quanh cổ của bạn với cả hai đầu được treo trên vai của bạn. Thả một nửa còn lại của chiếc khăn quàng trên vai đối diện để cho một cái nhìn tinh tế hơn. Bạn có thể tạo kiểu quàng khăn này cho những chiếc khăn quàng cổ ngắn. Tuy nhiên phải bảo đảm hai đầu của khăn trên ngực của bạn. Chúng khá an toàn khi bạn để điểm nhấn gần phần xương ức. (N.L)

Chuyện ngày xưa


LGT:
Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]


 


Tom La


 


Chuyện ngày xưa, tức chuyện “tình đầu” của cuối năm học lớp 8, khi vào tuổi con nít đang trưởng thành muốn làm người lớn.


Tuổi 14, tui nhát gái lắm đâu dám lại bắt chuyện với con gái, lỡ em không thích mà nói cho cả lớp nghe là có nước tui đào cái hố chun qua bên Miên sống luôn. Mấy đứa bạn cùng lớp thì hay “làm mai ghép cặp.” Tui cũng là nạn nhân vụ làm mai mối này. Nhờ vậy mà tui có “bồ” năm mười bốn tuổi. Ðể giữ cho cuộc sống gia đình hiện tại của tui được êm đềm và bảo toàn tánh mạng của thằng viết truyện này, nên hãy cứ gọi nàng là HTK đi.


K có má lúm đồng tiền, nhưng hơi móm, rất có duyên. Ðó là những gì tui còn nhớ và dám viết ra. Những ngày đi lao động quét sân trường buổi trưa hay đi học thêm lớp toán, lý, hóa ban đêm, em học ở đâu, tui ghi danh học ở đó để được ngồi kế bên. Tui có chiếc xe đạp cũ rích để đạp đi học, từ ngày quen biết K tui đâm ra o bế chiếc xe đạp cho đàng hoàng hơn. Với sự giúp đỡ của mấy thằng bạn, tụi tui lấy phụ tùng tháo xe ra, đem nguyên cái sườn xe đi sơn lại cho mới. Gắn thêm mấy cái hiệu rồi chạy chỉ cho đẹp mắt. Tui mua giấy nhám về đánh từng chiếc căm một cho nó sáng loáng. Tui dựng xe ngược lên dòm từ nhiều góc cạnh cho nó óng ánh dưới ánh sáng. Còn thắng tay phải ngon và ăn cho ngọt. Khi thắng phải nghe ken két.


Nhiều lần tụm năm tụm bảy cùng đám bạn đạp xe ra xa xa ngoại ô ăn chè bưởi hay chạy lên sân đá banh dòm đèn sáng, đi đâu cũng được miễn là tui được chở K. Chở K trên chiếc xe đạp mới sửa sang lại, lòng tui vui sướng, nao nức nhiều đêm về ngủ không yên giấc.


Chuyện tình học trò tụi tui đến đó thì tui đi vượt biên, nhưng không có lời từ biệt. Bởi chuyện vượt biên là chuyện “quốc gia đại sự,” ở nhà đâu có cho tụi nhỏ biết, chỉ biết tới ngày ra đi thì xách giỏ lên đường thôi. Rồi ở nhà viết cái thơ vô trường cho cô giáo xin nghỉ học, nói là “bà ngoại ở dưới quê mất, phải về gấp.” Tui đã dùng lý do này hình như là 2-3 lần gì đó thì mới đi lọt ra khỏi nước. Có lần cô giáo hỏi là tui có mấy bà ngoại, sao cứ lâu lâu là thấy tui xin phép về quê cho kịp đám tang bà ngoại!


Ngày xuống tàu ra đi, tâm trạng đã buồn vì xa gia đình chòm xóm, lại thêm đám bạn học và mối tình vừa chớm nở với cô học trò lớp 8 tên K làm bước chân tui nặng chình chịt cả ngàn cân, dù thực ra cái nặng đó là do chân tui phải lội sình lầy tới gần đầu gối để đi ra ghe taxi.


Chuyến đi vội vã, và tránh bị để ý, hành trang của tui chỉ có cái giỏ đệm, một bộ quần áo, lận thêm trong lưng quần chỉ vàng để khi nào tới bên đó thì đánh điện tín về nhà cho biết tin liền. Tui coi lại cuốn lưu bút của K, có vài tấm hình tặng tui. Ở đằng sau có ghi mấy hàng chữ “Dù cho ảnh có phai màu, xin T hãy giữ…” Hình trắng đen mà sợ phai màu (?)tui cũng muốn biết nó sẽ đổi qua màu gì bây giờ. K khéo lấy 2 câu này của ai cho có vẻ thơ văn để tặng tui. Cẩn thận tui gói mấy tấm hình đem theo, còn quyển lưu bút tui ghi vài hàng rồi để lại. Nếu thấy tui không đi học vài hôm thế nào K cũng qua nhà tui đòi lại quyển LB thì lúc đó K sẽ biết vì sao tui ra đi không một lời tạ từ.


Những ngày trên tàu tui nắm giữ những bức hình bên mình để lúc buồn, nhớ K đem ra len lén coi. Hình ảnh của K đã theo tui suốt cuộc hành trình cho tới khi tàu gần đất liền Mã Lai. Khi tàu không thể vô thẳng bờ, tài công quyết định bỏ tàu, bà con xôn xao lên mũi tàu để nhảy xuống biển lội vô bờ. Với cái giỏ đệm cầm một bên tay, tui theo dòng người nhảy xuống, nước qua khỏi đầu, nước biển làm cái giỏ thêm nặng, sao tui bơi bằng một tay được?


Tui tiếc nuối buông cái giỏ với những tấm ảnh của K, tình đầu học trò của tui, lềnh bềnh trôi theo con sóng lúc đầu cách bờ tay tui không bao xa, nhưng rồi sóng đánh trôi ra xa cho tới khi tôi không còn cách nào nắm bắt lại được…

Nhớ chợ

 


Ngọc Lan/Người Việt


 


Không hiểu sao từ hổm rày cứ cảm thấy nhơ nhớ những ngày xách giỏ đi chợ. Nhớ cảnh chợ. Nhớ không gian chợ. Nhớ mùi chợ.










Hàng rau cải trong chợ Ðông Ba ở Huế. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Do những tình cờ, trong đời tôi có 3 dịp được ở ngay cạnh chợ, tức chỉ cần bước chân ra mở cửa nhà, đã nhìn ngay thấy chợ, nghe được mùi chợ, kề ngay bên mình.


Lần đầu ở gần chợ là lúc tôi còn nhỏ, nhỏ xíu, chắc chừng 4, 5, 6 tuổi. Nhà trong cư xá Phú Lâm C, gần Xa Cảng Miền Tây. Không biết lúc đó tại sao con đường ngay trước nhà tôi lại là cái chợ, hình như do chợ An Lạc đang xây hay sao, tôi không đủ lớn để quan tâm đến những điều như vậy. Tôi cũng không biết ngôi chợ tạm ngay trước nhà mình tên là gì, chỉ nhớ là nó cũng có sạp, có mái che. Những gì còn trong ký ức tôi về ngôi chợ nghèo này là mùi thịt, mùi mỡ heo, mùi sình, và màu tối, dường như lúc nào nó cũng tôi tối.


Tôi nhớ những buổi chiều chợ tan, mấy chị em tôi cùng những đứa trẻ hàng xóm kéo nhau đi lượm dây thun – món đồ chơi gần như duy nhất của chúng tôi lúc đó. Thun để thắt dây nhảy. Thun để chơi bắn thun. Thun để cột tóc. Thun để cá cược. Thun để bán… Cái gì cũng đều là những cọng dây thun. Những sợi dây thun đôi khi nằm trên sạp, đôi khi rơi dưới đất, có lúc chỉ một phần cọng thun nhô lên mặt đất, thò tay lôi lên, phủi phủi cho sạch rồi chơi, còn hơn lôi lên chỉ là cọng thun đứt.


Lần thứ hai tôi được ở gần chợ là khi tôi lần đầu tôi có nhà riêng. Có một cái chợ chồm hổm ngay trước cửa nhà, chỗ bến xe lam rất gần ngã tư Cây Da Sà. Chợ này nhóm họp ngay ngoài trời nên lúc nào cũng sáng trưng. Chợ chồm hổm bán buổi sáng và chỉ có thịt rau là chính.


Lần thứ ba là ngôi chợ Phú Lâm sát ngay bên trường tôi dạy, chỗ sau này là siêu thị Phú Lâm. Ðây là ngôi chợ gắn bó với tôi nhiều nhất. Chợ này cái gì cũng có từ hàng thịt đến hàng cá, từ hàng ăn đến hàng uống, từ hàng quần áo đến hàng vải vóc… Chợ Phú Lâm có cả đồng nghiệp tôi bán hàng lẫn học trò tôi theo mẹ kiếm cơm, và bạn tôi mưu sinh kiếm sống. Mà nhớ chợ Phú Lâm là tui lại nhớ mùi rau, nhớ tiếng lao xao của người, tiếng ầm ầm của xe. Lạ lắm.


***


Tôi nhớ khi đâu chừng lúc học lớp 7 lớp 8 là tôi đã biết đi chợ, nhưng đi theo giấy má ghi. Một tay xách cái giỏ nhựa, một tay nắm tiền. Ði chợ An Lạc. Mua ký cải ngọt. Mua 4 miếng tàu hủ. Thành món cải ngọt xào tàu hủ. Mua nửa ký thịt nạc. Ðể có món thịt kho tiêu. Mua ký mỡ heo, đem về thắng mỡ, có thêm chén tép mỡ nhai nhóp nhép. Mua chục trứng vịt, để có món trứng chiên. Có khi tôi xách giỏ lon ton đi theo má. Ðứng xem má lựa cá, rồi chờ người ta làm. Phải đứng chờ, để họ làm đúng con cá mình chọn, chứ không bắt con cá nhỏ hay cá chết thế vô. Ði chợ với má, có khi má cho ăn chè, ngồi chồm hổm chỗ gánh chè bà Sáu ngay đầu chợ, ăn chén chè đậu trắng, hay chén chè trôi nước.


Khi lấy chồng, mỗi tuần tôi theo chị chồng đi chợ Phú Nhuận. Cũng như đứa con theo má. Chị mua chị lựa, tôi chỉ việc cầm giỏ bỏ vô. Không ý kiến ý cò, không biết luôn trả giá.


Rồi tôi ra riêng. Tôi không có thói quen đi chợ sau giờ tan lớp. Tôi không mặc áo dài vô chợ được. Tôi đi chợ Phú Lâm mỗi sáng Chủ Nhật. Lúc thật sớm. Có khi đi một mình. Có khi ông xã chở và ngồi chờ nơi quán cà phê. Ði chợ tuần bao giờ cũng có hai cái giỏ, một giỏ nhựa, một giỏ lưới. Ði chợ lâu sẽ có những mối quen, cứ sà vào đó mà mua. Mà vì mối quen thành ra đôi khi muốn mua hàng sạp khác cũng đâm ngại. Vì người ta sẽ gọi, “Cô ơi cô ơi, không hôm nay bỏ tui!”


Tôi nhớ trong đời, tôi không mấy khi trả giá khi đi chợ mua thịt cá rau cỏ. Không nhớ vì lý do gì khiến tôi không trả giá. Duy nhất tôi trả giá là khi đi mua vải. Nhất là mua vải trong chợ An Ðông. Mà hình như mình trả giá như thế nào cũng “dính” hết. Cảm giác “sợ sợ” khi trả giá mua vải vẫn còn đến tận bây giờ, mỗi khi có dịp bước chân vào tiệm vải nào đó quanh khu Bolsa.


Tôi nhớ dạo tôi có đứa bạn học thời trung học bán hàng chạp phô trong chợ. Thế là trứng, đường, đậu, dầu ăn, linh tinh gì cũng đều ghé vào sạp của nó. Mỗi lần ghé là mỗi lần nó hỏi thăm tôi đủ chuyện, tôi đi dạy như thế nào, có thường gặp bạn bè cũ hay không,… Nó nói như thể tôi và nó là ở hai thế giới khác nhau.


Tôi nhớ tôi có sạp quen bán trái cây. Chị bán hàng cứ mỗi lần thấy tôi ghé lại là “măng cụt hôm nay hết sẩy, lấy một ký nghe” hay “bòn bon mới về nè, cân nghe!” Nhiều khi không mang đủ tiền thì chị nói “cứ để đó, hôm khác trả, ai sợ giựt đâu.”


Tôi nhớ cái sạp rau xanh ngút, có cô gái chừng tuổi tôi, thời gian đầu cô bán với bà má. Sau cô sang thêm sạp bên cạnh bán riêng. Mỗi lần ghé mua thứ gì cô không có, cô gọi với sang sạp bà má kế bên.


Có một điều tôi nhớ, hình như đi chợ không bao giờ phải mua hành, mua ớt, mua ngò. Những thứ đó bao giờ cũng là thứ cho thêm. “Cho thêm tép hành nêm canh, cho thêm cọng ngò nấu canh chua, cho trái ớt dằm nước mắm…”


Nhớ có những khi người ta không bán ký, mà bán mớ, bán chục, bán rổ. Một mớ so đũa. Một mớ thiên lý. Một chục đậu bắp. Một rổ rau má.










Quầy bán nón lá trong chợ Ðông Ba ở Huế. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Tôi lại nhớ bà già bán ngó sen, củ sen. Ngó sen bà chẻ, rồi bà quấy để lấy sơ. Củ sen bà phải thụt vào từng cái lỗ cho hết sình. Sạp của bà chỉ có chừng ấy. Một thau ngó sen và củ sen. Bà vừa làm vừa ăn trầu. Nhìn bà nghèo mà lại rất nhàn nhã. Chẳng khi nào thấy hấp tấp, vội vàng.


Tôi lại nhớ chị bán trứng gà trứng vịt. Tôi thành mối của chị từ thời tôi mới ra trường, còn làm bánh plan bỏ mối, và hay làm bánh sinh nhật cho người ta. Sau này hết làm, ghé mua trứng, chị cũng ‘tính em giá sỉ.”


Lần sau có về Sài Gòn, chắc phải một lần xách giỏ đi chợ. Cho nhớ mùi cuộc sống, quê hương.

Ði mua hàng ở Walmart, Target, hay Kmart?



Ngọc Lan (theo Cheapism.com)


 


Làm sao để trở thành “cửa hàng bán lẻ tốt nhất và rẻ nhất” là một trận chiến lâu năm giữa Walmart, Target, và Kmart. Trong trận chiến này, trang mạng Cheapism nhận ra rằng Walmart giành điểm chiến thắng với giá cả rẻ nhất, nhiều lựa chọn nhất, và nắm giữ nhiều lợi thế mà khách hàng cho là quan trọng như sự tiện lợi, môi trường mua sắm dễ chịu, và các sản phẩm có giá trị.










Hình: salon.com


Target đang bị áp lực từ đối thủ trên cơ của mình và Kmart, một trong ba hệ thống bán lẻ lớn nhất này, dường như không còn đủ sức cạnh tranh lâu dài được nữa.


So sánh chiều dài lịch sử 50 năm của cả Walmart, Target và Kmart, trang mạng Cheapism dùng phương pháp tiếp cận từ nhiều phía. Họ gửi chuyên gia đến mỗi cửa hàng để kiểm tra giá cả, và đánh giá kinh nghiệm mua sắm. Ðồng thời, họ cũng tiến hành các cuộc phỏng vấn người tiêu dùng và các chuyên gia, cũng như thực hiện luôn cuộc thăm dò trên Facebook và phân tích các đánh giá từ trên mạng trực tuyến.


 


Về giá cả


 


Chỉ riêng về giá cả, Walmart đứng đầu. Họ tính chung một xe hàng gồm có 30 món giống nhau, trong đó có quần áo, đồ điện tử, thực phẩm, hàng hóa mỹ phẩm, đồ dùng trong nhà, và đồ chơi, thì thấy số tiền phải trả khi mua ở Walmart là $1,776.15, ở Target là $1,866.10 và $2,092.82 nếu mua tại Kmart.


Hơn nữa, qui định về “chính sách giá phù hợp” (price-matching) của Walmart không đòi hỏi khách hàng phải đưa ra mẫu quảng cáo để chứng minh là cửa hàng nào đó bán giá thấp hơn. Tức là khách hàng chỉ cần nói rằng giá món hàng này tại Walmart cao hơn cửa tiệm kia thì họ sẽ lập tức điều chỉnh để khách chỉ phải trả bằng giá với nơi khách hàng nghe quảng cáo rẻ hơn.


 


Giá cả không phải là tất cả


 


Trong khi được xem là có giá cao hơn hết trên nhiều mặt hàng, nhưng “Tar-zhay” (một cách gọi Target) vẫn tạo được danh tiếng do chất lượng và mẫu mã thiết kế trong lãnh vực hàng may mặc và đồ dùng trong nhà. Khách hàng chú ý nhiều đến các sản phẩm thời trang may mặc tại Target bởi kiểu dáng và độ bền của nó. Trong khi Walmart lại chuyên bán các loại quần áo dành cho lao động nặng. Còn Kmart trưng bày vài nhãn hiệu nổi tiếng, tuy nhiên những nhãn hiệu này không nằm trong dữ liệu mà trang mạng Cheapism xem xét.


Walmart và Target có nhiều nhân viên thân thiện trong các gian hàng mua sắm để giúp đỡ khách mua hàng. Ngược lại, Kmart dường như thiếu người để có thể sẵn sàng giúp đỡ khi khách hàng cần đến. Tuy nhiên, có một điểm giống nhau ở cả ba hệ thống tiệm bán lẻ giá rẻ này là chờ lâu khi tính tiền.


 


Không khí mua sắm


 


Không khí mua sắm dĩ nhiên là mỗi nơi mỗi khác, nhưng nhìn chung khách hàng cảm thấy Target là nơi hàng hóa được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp và yên ả, không xô bồ. Trong khi đó, đến Walmart, lúc nào người ta cũng có cảm giác đông đúc, tấp nập, ồn ào, và thấy hàng hóa dường như cần phải được dọn lại cho nhanh chóng.


Kmart thì khiến người ta thất vọng với các kệ không đầy ắp các mặt hàng lại nhìn lộn xộn, trông nghèo nàn.


 


Hàng hóa và dịch vụ


 


Các sản phẩm bán tại 3 hệ thống siêu thị bán lẻ này đều rất đa dạng, nhiều chủng loại, từ thực phẩm đến văn phòng phẩm, cả nữ trang và nhiều hơn thế nữa. Mục tiêu lớn nhất là Target, đặc biệt là Walmart, trở thành nơi dừng chân duy nhất để có thể mua được tất cả mọi thứ mà người ta cần.










Hình: timkardashian.com


Với hàng ngàn cửa hàng rải rác trên khắp đất nước, họ đang có trong tầm tay sự thuận tiện để tiếp cận với khách hàng. Target đang mở rộng các dịch vụ hàng tạp hóa ở trên 200 cửa hàng trong năm nay nhưng vẫn phải còn trên đường đua để ráng bắt kịp với Walmart, nơi có đầy đủ các cửa hàng tạp hóa với cả tiệm bánh và các quầy bán thức ăn nhanh trong 3,000 cửa hàng loại “đại siêu thị” Walmart.


Kmart thì bị giới hạn trong một số sản phẩm, đặc biệt là hàng tạp hóa, có giá bán cao hơn.


Quầy thuốc tây trong cả ba điểm bán lẻ này đều bán các loại thuốc tây thông thường ở giá thấp. mặc dù Kmart yêu cầu đóng lệ phí hằng năm là $10 để được hưởng giá thấp. Một số cửa hàng Target và Walmart có cả nơi khám bệnh và khám mắt. Dịch vụ y tế nơi Kmart chỉ dừng lại ở chỗ chích ngừa cảm cúm và đôi khi có hội chợ y tế thì có thêm đo huyết áp chẳng hạn.


Walmart và Target còn có thêm quầy rửa hình.


Walmart cung cấp nhiều loại dịch vụ tài chánh, nhưng cả 3 hệ thống này đều phát hành thẻ tín dụng. Trang mạng Cheapism nhận thấy là “khách hàng thân thiết” của Target dùng thẻ RED được giảm 5% trên tất cả các mặt hàng mua sắm và được gửi hàng đến nhà miễn phí nếu như đặt mua trên mạng.


Walmart cũng có chương trình ưu đãi dành cho khách hàng trung thành, nhưng chương trình này chỉ diễn ra trong mùa lễ hội mua sắm cuối năm.


Ba hệ thống bán lẻ này cũng có nhiều mặt hàng bán trên mạng. Walmart.com có chương trình gửi hàng miễn phí đến tiệm Walmart gần nhà để khách đến đó nhận, một số mặt hàng thì được gửi thẳng đến nhà miễn phí nếu số tiền mua hàng nhiều hơn $45.


Với Target thì một số hàng hóa cũng được gửi đi miễn phí nếu tổng trị giá trên $50.


Kmart cũng có chương trình ưu đãi dành cho khách hàng thường xuyên, kèm theo việc gửi hàng miễn phí về nhà.


 


Xếp hạng


 


Căn cứ vào những thăm dò tìm hiểu của mình, trang mạng Cheapism xếp hàng 3 hệ thống siêu thị bán lẻ này như sau:


1. Walmart


-Giá thấp nhất, chính sách “phù hợp giá cả” (ad-matching prices) dễ dãi nhất.


-Hàng ngàn “đại siêu thị” với hàng hóa dồi dào, đặc biệt là hàng tạp hóa.


-Trang mạng bắt mắt, dễ sử dụng với vô số các dịch vụ và chuyển hàng miễn phí từ hàng mua trên mạng đến tiệm gần nhà.


– Có nhiều dịch vụ trọn gói để lựa chọn bao gồm cả chụp hình chân dung, phòng khám bệnh, phòng đo mắt, đến trả góp trong mùa lễ hội.


2. Target


– Quần áo thời trang và hàng gia dụng, danh tiếng về chất lượng.


– Giá vừa phải.










Hình: mlive.com


– Cửa hàng sạch sẽ, sắp xếp gọn gàng và nhân viên sẵn sàng giúp đỡ.


– Không khí yên tĩnh dễ dàng cho việc lựa chọn mua sắm.


3. Kmart


– Giá cao nhất.


– Hàng hóa giới hạn, đặc biệt là hàng tạp hóa.


– Nhân viên cáu kỉnh và không giúp ích gì cho người mua.


– Kệ trống và trình bày lôi thôi.

FOREVER LIFE – TP International Inc

Beyonce ký hợp đồng $50 triệu với công ty Pepsi


HOLLYWOOD (MSN ENTERTAINMENT) –
Ở đời có người đã giàu còn giàu thêm, như nữ ca sĩ nổi tiếng Beyonce, người ta nói chỗ đứng của cô trong ca nhạc của làng Hollywood dường như đã được đổ “xi-măng” cho chắc! bởi vì chuyện cô vừa ký hợp đồng trị giá khoảng $50 triệu đô la với hãng nước ngọt Pepsi, một hợp đồng làm chấn động “giang hồ.”










(Hình: James Devaney/Getty Images)


Người ta thấy cô ca sĩ ấy đã xuất hiện trong các quảng cáo của hãng nước ngọt này, nhưng bây giờ thì cô được bước thêm lên một bậc với vai trò của khuôn mặt đại diện cho nhãn hiệu của Pepsi.


Ðồng thời với chuyện ấy, cô cho phép Pepsi được quyền bảo trợ cho tất cả các album nhạc mới, những buổi hòa nhạc hay những lần chụp hình và “music video” của cô.


Theo báo New York Times, công ty Pepsi sẽ cung cấp nhiều triệu đô la cho ca sĩ Beyonce để cô tiện dùng vào nhiều dự án của riêng trong tương lai.


Trong một văn bản, Beyonce nói: “Công ty Pepsi đã thấu hiểu được tâm tình của người nghệ sĩ, và như một nữ doanh nhân, tôi tự cho phép mình được làm việc với danh nghĩa tương xứng như thế mà không cần phải ‘hòa điệu’ hay hy sinh bất cứ điều gì đối với những sự sáng tạo của tôi.”


Lee Anne Callahan-Longo, người được giao quyền quản lý công ty giải trí Beyonce’s Parkwood, đã cố gắng đòi hỏi thêm nhiều khoản khác từ bản hợp đồng bảo trợ thông thường ấy: “Thật là quá hay cho thương hiệu như Pepsi đã cho người nghệ sĩ đó khả năng tự mình được ‘tung hứng’, thay vì như sách vở trường học dạy rằng: ‘Bạn có muốn được quảng cáo không?’ thì ở đây sự việc ở một góc cạnh lớn hơn chứ, đó là: ‘Làm thế nào để chúng ta có thể sáng tạo ra điều gì đó tương xứng thật sự?’”


Beyonce sẽ hợp tác với công ty Pepsi tại Hoa Kỳ vào dịp nửa hiệp của “Super Bowl,” và gương mặt của cô sẽ được in ở một cạnh của những hộp lon nước Pepsi đặc biệt sẽ được gửi đến tay người tiêu dùng vào mùa Xuân này.


Tác phẩm CD mới sẽ được phát hành vào thời gian thu hình cho buổi nhạc hội vào Tháng Hai tới. (Ð.T.)

Ra mắt phim đoạt giải Oscar ‘Hobbit: Hành Trình Bất Ngờ’


(NV) –
Tập đầu của bộ phim ba tập, phóng tác theo kiệt tác nổi tiếng Hobbit của J.R.R Tolkien, sẽ ra mắt toàn quốc vào ngày 14 Tháng Mười Hai năm nay.










(Hình: IW Group Inc. cung cấp)


Cuốn phim do điện ảnh Peter Jackson thực hiện được giải thưởng Academy Award®, “Hobbit: Hành Trình Bất Ngờ,” tập đầu trong bộ phim ba tập phóng tác theo kiệt tác nổi tiếng kéo dài “Hobbit” của J.R.R. Tolkien.


Ba tập phim này kể câu chuyện liên tục trong bối cảnh ở Trung Ðịa 60 năm trước khi xảy ra chuyện “Chúa Tể của Những Chiếc Nhẫn,” truyện mà Jackson và nhóm làm phim của ông đã đưa lên màn hình với bộ ba phim nổi tiếng dẫn đến giải thưởng Oscar “Chúa Tể của Những Chiếc Nhẫn: Sự Trở Lại của Quốc Vương.”


Cuộc phiêu lưu theo sau hành trình của nhân vật chính Bilbo Baggins, người bị cuốn vào cuộc truy lùng mang tính sử thi để giành lại vương quốc người lùn Erebor từ rồng Smaug đáng gờm. Sau lần tiếp xúc bất ngờ với phù thủy Gandalf Xám, Bilbo tham gia một nhóm 13 người lùn, dẫn đầu bởi chiến sĩ huyền thoại Thorin Oakenshield. Hành trình này sẽ đưa họ vào miền hoang dã, ngang qua các vùng đất xảo trá lúc nhúc các yêu tinh Goblin, thủy quái Orc, và bọn Warg gây chết chóc, cũng như nhân vật bí ẩn và nham hiểm chỉ được biết đến như là kẻ gọi hồn.


Ian McKellen quay trở lại với vai diễn Gandaft Xám, nhân vật mà anh đã đóng trong bộ phim ba tập “Chúa Tể của Những Chiếc Nhẫn,” với Martin Freeman đóng vai chính Bilbo Baggins, và Richard Armitage đóng vai Thorin Oakenshield. Ngoài ra, những người lặp lại vai diễn của mình từ phim “Chúa Tể của Những Chiếc Nhẫn” trong bộ phim ba tập “Hobbit” là: Cate Blanchett đóng vai Galadriel; Ian Holm vai Old Bilbo; Christopher Lee vai Saruman; Hugo Weaving vai Elrond; Elijah Wood vai Frodo; và Andy Serkis vai Gollum.


Dưới sự chỉ đạo của Jackson, “Hobbit: Hành Trình Bất Ngờ” được quay với kỹ thuật 3D, 48 khung hình mỗi giây, và sẽ được phát hành dưới dạng HFR 3D (High Frame Rate 3D) ở một số rạp chiếu phim chọn lọc, dạng 2D và 3D khác, và IMAX®.


Sơ lược về bộ phim


Vào ngày 21 Tháng Chín, 1937, J.R.R. Tolkien xuất bản truyện trẻ em với tên gọi Hobbit, hay Quay Trở Lại. Từ khi mới xuất bản đến nay, quyển sách này đã được bán hơn 100 triệu bản và được dịch ra hơn 50 ngôn ngữ. Trong vòng 75 năm, quyển truyện này chưa bao giờ ngưng in. Hobbit, như sau đó được rộng rãi biết đến, xuất phát từ trí tưởng tượng của tác giả đáng nể, nhà thơ, giáo sư đại học, và nhà ngữ văn, như truyện kể trước khi đi ngủ cho trẻ em, nhưng văn phong nêu rõ tình yêu của tác giả đối với thiên nhiên và chuyện thần thoại, kinh nghiệm của ông trong chiến tranh, và ý thức về quan hệ máu mủ của ông với những tâm hồn khiêm tốn chiến thắng các trở ngại lớn lao.


Trong thập niên vừa qua, đạo diễn Peter Jackson khởi hành với cuộc truy lùng của chính mình để phóng tác tác phẩm của Tolkien thành bộ phim ba tập mang tính canh tân “Chúa Tể của Những Chiếc Nhẫn” – ba tập phim để lại dấu ấn không phai trong vốn từ vựng văn hóa. Mỗi phim là một thành công lớn lao, với nhiều khen ngợi và giải thưởng quan trọng, với tột đỉnh là cuốn phim sau cùng “Chúa Tể của Những Chiếc Nhẫn: Sự Trở Lại của Quốc Vương,” đoạt 11 giải Oscar, trong đó có giải Hình Ảnh Ðẹp Nhất, Ðạo Diễn Giỏi Nhất, và Kịch Bản Phim Hay Nhất.


Tolkien đã tiếp tục hành trình từ truyện Hobbit để viết tác phẩm ba tập Chúa Tể của Những Chiếc Nhẫn, nhưng hành trình của Jackson đi theo hướng ngược lại. Theo sau kinh nghiệm làm phim “Chúa Tể của Những Chiếc Nhẫn,” giờ đây ông quay ngược thời gian để kể về những gì thực sự là phần đầu của câu chuyện đó, kể về 60 năm trước đó, một bộ ba mới, bắt đầu với phim “Hobbit: Hành Trình Bất Ngờ.”


“Khi chúng tôi làm phim ‘Chúa Tể của Những Chiếc Nhẫn,’ tôi hoàn toàn chắc chắn đây sẽ trở thành kinh nghiệm chỉ có một lần trong đời,” Jackson nhận xét. “Ðó là khoảng thời gian tuyệt vời và rất đặc biệt, nhưng khi đã xong rồi, không ai trong số chúng tôi tin mình sẽ quay trở lại vùng Trung Ðịa một lần nữa. Tuy nhiên, kinh nghiệm làm bộ phim ba tập ‘Hobbit’ cũng trở nên đặc biệt như vậy đối với chúng tôi. Vì vậy, giờ đây tôi có hai lần kinh nghiệm chỉ một lần trong đời trong đời tôi.”










(Hình: IW Group Inc. cung cấp)


Ðể giúp khán giả hoàn toàn bị cuốn hút vào vùng Trung Ðịa, lần đầu tiên, Jackson dùng các máy quay phim digital tân tiến để quay hành động với kỹ thuật 3D ở tốc độ 48 khung hình mỗi giây (fps) để phát hành cho phim High Frame Rate 3D (HFR 3D), cũng như các dạng tiêu chuẩn khác. “Chúng tôi muốn phim ‘Hobbit’ mang lại một kinh nghiệm về hình ảnh vượt qua nhiều bậc so với phim ‘Chúa Tể của Những Chiếc Nhẫn,’” Jackson cho biết. “Mười năm trước, phim 3D chưa xuất hiện trong phim ảnh chính luồng với mức độ như hiện nay, và chúng tôi đã quay phim này với kỹ thuật 48 fps, khiến phim này trở thành phim truyện đầu tiên được quay với kỹ thuật High Frame Rate ngày nay.”

Giáng Sinh hỏi chuyện ca sĩ Ý Lan về ‘mẹ’ Thái Thanh


Ðức Tuấn/Người Việt


 


FOUNTAIN VALLEY (NV) – Cuối tuần vừa qua phóng viên Ðức Tuấn của nhật báo Người Việt có cơ hội nói chuyện với ca sĩ Ý Lan qua đường dây điện thoại.










(Hình: Ca sĩ cung cấp)


Chị cho biết vừa trở về sau chuyến đi diễn dài ngày tại một số quốc gia ngoài nước Mỹ, ca sĩ cũng chia sẻ chị rất bận rộn với những công việc ứ đọng sau thời gian dài vắng nhà…


Về lại “đất nhà” chị tâm sự sắp tới có một số chương trình ca nhạc được tổ chức tại địa phương, và chị sẽ góp mặt với họ.


Trong những câu chuyện tâm tình ấy, bằng một giọng rất vui chị chia sẻ về sự thành công của các con: “Tôi rất hãnh diện vì ít nhất các con tôi đã thành nhân, sống tử tế đàng hoàng trong xã hội.”


Chữ thành nhân và tử tế, đàng hoàng ở đây mà người mẹ có 6 người con ấy đang nói đến đó là thành quả của một bác sĩ nhi khoa hiện đang hành nghề tại bệnh viện CHOC (ca sĩ/bác sĩ Mai Linh), một luật sư đã hành nghề thực thụ tại quận Cam (Lan Anh), hai cô con gái: Thanh Hương & Ý Thy vừa tốt nghiệp 4 năm đại học và hiện đã có việc làm đầy đủ, còn người con trai thứ năm vừa được nhận vào trường dược USC…


“Tôi hạnh phúc vì sự thành đạt ấy của các con tôi, tuy nhiên điều mà tôi cảm thấy hạnh phúc hơn cả đó là sự sống chung, chăm sóc của tôi với mẹ tôi.” Ca sĩ Ý Lan nói mẹ cô (nữ danh ca Thái Thanh) năm nay đã 80 tuổi, nhưng bà vẫn minh mẫn, tỏ tường.


Người con hiếu thảo ấy chia sẻ tâm tình của cô về mẹ mình như sau: “Tôi muốn cảm tạ ơn trên đã cho tôi sự diễm phúc được chăm sóc mẹ tôi trong suốt hai năm nay tại nhà của tôi, vì tôi hay đi show xa nhà dài ngày nên tôi đã mướn riêng một người lo lắng cho mẹ tôi, người này không phải chỉ phục vụ những điều cần thiết cho bà trong cuộc sống hằng ngày mà cô còn phục vụ như một y tá chuyên nghiệp nữa.”


Chị nói thêm, “Ngày xưa mình cũng sống chung với mẹ nhưng để mẹ chăm sóc cho mình còn ngày nay mình sống chung với mẹ nhưng ngược lại con lo lắng cho mẹ nhiều hơn, mặc dù có lúc đi show xa nhưng tôi vẫn thường xuyên gọi về thăm hỏi, vấn an sức khỏe của bà.”


Ðược biết trong những ngày sắp tới, ca sĩ Ý Lan dự định sẽ thực hiện live show cho cô tại quận Cam và dĩ nhiên sẽ có sự hiện diện của nữ danh ca Thái Thanh như một sự ủng hộ tinh thần cho cô con gái.

Dạ tiệc ‘Kỷ Niệm 20 Năm Tiếng Hát Mai Ngọc Khánh’


Ðức Tuấn/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) – “Tôi tự hào là ca sĩ được nhận nhiều bằng tưởng lục cũng như ‘appreciation’ của nhiều hội đoàn và tổ chức cộng đồng tại quận Cam trao tặng do những đóng góp của tôi với họ trong mấy chục năm qua.” Ca sĩ Mai Ngọc Khánh trao đổi với phóng viên nhật báo Người Việt về những sinh hoạt ca hát của bà từ bấy lâu nay.



(Hình: Ca sĩ cung cấp)


“Do rất nhiều lần bạn bè thúc đẩy tôi thực hiện đêm nhạc cho riêng mình, nên cuối cùng tôi quyết định tổ chức một đêm ‘Kỷ Niệm 20 Năm Tiếng Hát Mai Ngọc Khánh’ vào đầu năm 2013,” ca sĩ Mai Ngọc Khánh nói với chúng tôi về buổi dạ tiệc, khiêu vũ nhằm kỷ niệm 20 năm tiếng hát của cô, sẽ được bắt đầu lúc 6 giờ chiều ngày Thứ Sáu, 18 Tháng Giêng tại nhà hàng Seafood Paracel, 15583 Brookhurst St., Westminster. CA 92683.


“Tôi bắt đầu đi hát năm 1958, khi đó tôi hát ở vũ trường Việt Long, sau đó tôi cộng tác với thêm một số vũ trường khác tại Sài Gòn thời bấy giờ,” cô Mai Ngọc Khánh cho biết nếu tính tất cả thời gian từ ngày đầu tiên cô bước lên sân khấu đến hôm nay có lẽ đã ngót 30 năm là ít. “Thật ra thời gian tôi đi hát cứ bị ngắt quãng, mà hình như cứ 6, 7 năm là tạm ngừng rồi sau đó một thời gian sau quay trở lại hát tiếp,” cô Mai Ngọc Khánh nói tiếp, “Năm 1985 tôi tới Mỹ, rồi chỉ một năm sau tôi đi hát lại và có thời gian tôi đã tạm nghỉ rồi quay lại hát cho đến bây giờ.”


Câu hỏi: “Tại sao 30 năm ca hát mà cô chỉ kỷ niệm 20 năm thôi?” cô Mai Ngọc Khánh cho biết 20 năm là cô tính thời gian cô đi hát tại hải ngoại mà thôi.


Cô nói hiện tại thường nhận lời đi hát hỗ trợ các chùa, nhà thờ hay hát giúp cho các hội đoàn của cộng đồng người Việt ở đây, “Tôi đã đến hát giúp cho những hội đoàn, tổ chức tôn giáo như thế nhiều lắm rồi, bởi vậy không thể nào nhớ xuể.”


Nói về thể loại nhạc người ca sĩ ấy theo đuổi cho đến bây giờ đó là những ca khúc như: Chuyến Ði Về Sáng, Tình Mưa Biên Giới, Hoa Soan Bên Thềm Cũ hay Hai Sắc Hoa Ti Gôn,…


“Tính cho đến nay tôi đã từng góp tiếng hát của mình trong hàng trăm băng đĩa CD, hát chung với nhiều ca sĩ khác, nhưng nếu hỏi có bao nhiêu CD của riêng tôi? Thì câu trả lời sẽ là 3 CD chính như: Cho Người Tình Lỡ, Tango Tuyệt Vời, Diễm Xưa và bên cạnh đó tôi có khoảng 10 DVD do trung tâm băng nhạc Mai Ngọc Khánh phát hành.”


Ca sĩ Mai Ngọc Khánh thố lộ thêm về ngày xưa khi cô còn làm chủ trung tâm băng nhạc Mai Ngọc Khánh, “Hồi đó mỗi khi tôi có CD hay DVD mới là tôi thường mời các ký giả, nhà báo hay các cơ quan truyền thông báo chí giúp tôi một tay quảng bá sản phẩm của tôi.”


Quay trở lại với chương trình dạ tiệc và khiêu vũ “Kỷ Niệm 20 Năm Tiếng Hát Mai Ngọc Khánh” trong poster thấy có rất nhiều những khuôn mặt ca sĩ cũ mới tham gia, góp tay chia vui với ca sĩ Mai Ngọc Khánh như Lilian, Tuấn Vũ, Hương Lan, Băng Châu, Hoàng Liêm, Trọng Nghĩa, Trường Minh Hoàng,…


MC: Thúy Anh, Mộng Lan, Như Hảo, Hồng Vân, Ðào Anh Tuấn.


“Dường như đây là chương trình dạ tiệc, khiêu vũ có nhiều MC nhất trong năm?” ca sĩ Mai Ngọc Khánh cười tươi, cho biết sở dĩ có nhiều MC như thế vì các bạn bè đồng nghiệp yêu mến, muốn đến giúp một tay trong chương trình.


Ban nhạc: Moon Flower.


Ngoài ra ca sĩ Mai Ngọc Khánh còn cho biết thêm phần ẩm thực sẽ gồm 7 món và free nước ngọt. “Ðặc biệt có nhiều ca sĩ tên tuổi trước cũng như sau 1975 tại hải ngoại hứa hẹn sẽ xuất hiện phút chót.” Ca sĩ Mai Ngọc Khánh tiết lộ tình tiết mới.


Giá vé: VIP $50; đồng hạng: $30


Vé bán tại: Mai Ngọc Khánh, Ðài Mẹ Việt Nam: (714) 260-8988; Bích Thu Vân: (714) 897-4519; Nhà hàng Paracel (714) 775-3077; Home Entertainment: (714) 893-7938.

Theo đuổi lối sống sạch cho môi trường


Chúng ta đang sống trong một xã hội phí phạm. Các sản phẩm trám đầy đời sống hàng ngày của chúng ta được sử dụng rồi vứt bỏ. Thói quen “dùng rồi bỏ” này không những làm hại túi tiền của chúng ta mà còn làm hại cả môi trường nữa.



Theo CleanAir.org, mỗi năm người Mỹ vứt đi một số lượng giấy, ly, nĩa, và muỗng nhựa đủ để bao quanh đường xích đạo 300 lần. Phải, 300 lần!


Ðây mới chỉ là mỏm của núi rác. Các cha mẹ trên toàn quốc thường sử dụng loại tã lót dùng một lần cho những con nhỏ, niềm vui của họ.


Theo Cleanair, “Chỉ riêng những chiếc tã dùng một lần cũng là món đồ tiêu thụ lớn hàng thứ ba trên các bãi rác, và chiếm khoảng 4% chất thải ở thể rắn. Trong một nhà với một đứa trẻ còn quấn tã, những món sử dụng một lần chiếm tới 50% chất thải trong gia đình.” Ngoài ra, việc sử dụng những chiếc tã này tốn kém hàng ngàn đô la và phải mất hàng trăm năm để chúng phân hủy.


Hơn nữa, lượng dầu hỏa được sử dụng để sản xuất những sản phẩm sang trọng dùng một lần này nhiều hơn lượng dầu hỏa được sử dụng cho cả đời chiếc xe hơi của bạn!


Theo báo cáo của Cơ Quan Bảo Vệ Môi Sinh EPA (Environmental Protection Agency), người Mỹ thải ra khoảng 250 triệu tấn rác, với một tỉ lệ tái chế biến khoảng 34.1%. Những gì đang bị vứt bỏ có thể được sử dụng vào những mục tiêu khác, được tái sử dụng, hoặc được sửa chữa lại?


Biết cách giảm bớt, sử dụng lại, và tái chế biến là một đường lối tuyệt hảo để cắt giảm các chi phí trong gia đình, điều mà nhiều chủ nhà đang tìm cách thực hiện.


Có một phong trào đang lan rộng trên toàn quốc nhắm vào việc tiết kiệm tiền bạc và bảo vệ môi trường.


Cuốn sách mới có tựa là “Make it Last: Prolonging and Preserving What We Love” (Duy trì việc kéo dài và bảo tồn những gì chúng ta yêu quý) nối khoảng cách giữa đời sống trong một nền văn hóa sử dụng một lần và các kỹ năng căn bản cần thiết để tiết kiệm tiền bạc và sống trong một môi trường có thể kéo dài hơn. Tác giả của cuốn sách này, bà Raleigh Briggs, hướng dẫn độc giả cách kéo dài đời sống của những đồ vật mà họ yêu thích như sửa quần áo, lưu giữ thực phẩm trồng tại nhà, và ngay cả việc sửa chữa bồn rửa chén tại nhà bếp của bạn.


Bà Raleigh Briggs, từ lâu vẫn hết lòng xây dựng cộng đồng, đã vận động phong trào DIY (Do It Yourself: tự làm lấy) và chia sẻ kinh nghiệm quý báu của bà với độc giả qua một phong cách đối thoại với sự hướng dẫn bằng hình vẽ tay và minh họa.


Bà nói: “Người ta bắt đầu nhận thức rằng không những họ có thể làm công việc này, mà đó còn là niềm vui và hãnh diện. Mỗi khi bạn nghĩ về những lựa chọn mà bạn đang thực hiện, bạn đang làm một điều tốt.”


Tạp chí Verbicide Magazine mô tả nó như một cuốn cẩm nang giống như Kinh Thánh và nên được phổ biến rộng rãi tới những người chỉ đủ phương tiện để sống qua ngày. “Ðường lối thực dụng của bà để lấy lại căn nhà của bạn là những gì làm cho cuốn sách này trở nên hấp dẫn.”


Hãy tiết kiệm tiền bạc trong khi cứu vớt hành tinh. Ðó là một việc làm cao quý! (nn)

Năm lý do khiến giá nhà đang tăng


Giá nhà tăng khoảng 0.1% trong Tháng Chín so với tháng trước và tăng khoảng 3.6% so với một năm trước nếu kể chung cho cả nước. Ðó là mức tăng lớn nhất trong sáu năm nay, theo một báo cáo của công ty Lender Processing Services (LPS), được công bố hôm Thứ Hai tuần trước.



Ði vào chi tiết về giá nhà riêng từng khu vực, người ta thấy so với một năm trước, giá nhà tăng khoảng 17.7% ở Phoenix. Ðó là mức tăng lớn nhất trong số 40 vùng đô thị lớn nhất trong nước. Những thành phố khác với những mức tăng đáng kể khi so sánh theo năm gồm có Detroit (11.7%), Las Vegas (11.5%), San Jose ở California (11.3%), San Francisco (10%), và Sacramento (8.3%).


Trong số 40 vùng đô thị lớn nhất, chỉ có một vài vùng đã báo cáo những sụt giảm theo năm, đứng đầu là St. Louis, nơi giá nhà giảm khoảng 4.1%. Bridgeport, Connecticut, giảm khoảng 2.3%, trong khi Chicago và Cincinnati cũng báo cáo những sụt giảm, lần lượt 0.5% và 0.1%.


Các con số của LPS cho thấy rằng vẫn khó đi tới một nhận định tổng quát về thị trường nhà đất hiện nay. Vài thị trường tăng mạnh giữa lúc con số những vụ mua bán nhà bị túng quẫn giảm bớt, cả về giá nhà, trong khi những thị trường khác vẫn yếu kém. Tuy nhiên, nói chung, ít nhất có năm lý do chính đưa tới việc tăng giá nhà:


1. Nhà hợp với túi tiền đang hấp dẫn: Nhận định này được căn cứ vào những đo lường cổ điển như giá nhà so với phí tổn thuê nhà và giá nhà so với lợi tức, phần lớn vì giá nhà hiện nay đã sụt giảm. Nhà cửa hiện nay dễ mua hơn vì lãi suất thế chấp nhà thấp. Nhiều người mua cân nhắc quyết định của họ căn cứ vào tiền thanh toán thế chấp hàng tháng. Mức thanh toán trung bình (average payment) đối với một căn nhà có giá ở giữa (median price) vào tháng trước, giả sử được đặt cọc 10% và không bao gồm các khoản thuế hoặc tiền bảo hiểm, giảm còn $720 với lãi suất đang thịnh hành, so với gần $1,270 vào cuối năm 2005.


2. Việc thành lập gia đình đang tăng: Hoa Kỳ được dự đoán sẽ tăng thêm 1 triệu gia đình mới trong năm nay, so với 630,000 vào năm ngoái và một con số trung bình 570,000 trong năm năm qua, theo các nhà kinh tế tại Merrill Lynch thuộc Bank of America. Căn cứ vào sự gia tăng dân số bình thường, nhịp độ đó gần bằng 1.2 triệu gia đình. Kết quả là vài nhu cầu bị đè nén đang được giải phóng, một phần vì việc làm đã khởi sự tăng.


3. Tiền thuê đang tăng: Lãi suất thế chấp sụt giảm và sự phát triển việc làm cải thiện không giúp ích gì nhiều cho thị trường địa ốc vào năm ngoái, một phần vì người mua đã không tin tưởng nhiều hoặc họ không cảm thấy bị thúc bách. Tiền thuê nhà tăng đã thay đổi điều đó. Lúc đầu, chúng thúc đẩy giới đầu tư mua các bất động sản để cho mướn lại. Gần đây hơn, chúng tạo một lý do để người mua có hành động.


4. Giảm những vụ mua bán nhà bị túng quẫn: Tại nhiều thị trường ở miền Tây, con số những vụ mua bán nhà bị xiết đã sụt giảm đáng kể trong năm vừa qua.


Tại sao những vụ mua bán nhà bị túng quẫn giảm bớt? Một lý do là những vụ không trả nợ thế chấp nhà đã lên tới mức cao nhất khoảng hai năm rưỡi trước đây. Các ngân hàng cũng đang giảm những vụ xiết nhà vì vụ tai tiếng “ký như máy,” và họ đã gia tăng những biện pháp thay thế cho việc xiết nhà, bằng cách gia tốc những vụ short sales (bán dưới mức nợ). Xét về phương diện lịch sử, con số những vụ mua bán nhà bị túng quẫn vẫn còn cao, nhưng vì chúng đã giảm từ mức đỉnh trên nhiều thị trường, giá cả đã ổn định trở lại.


Những tiểu bang đòi hỏi việc xiết nhà phải qua tòa án, như Illinois, New York, và Florida, vẫn còn phải đương đầu với những ứ đọng lớn về những vụ có thể đi tới xiết nhà. Nhưng những tiểu bang như California và Arizona, nơi không đòi hỏi các ngân hàng phải xúc tiến những vụ xiết nhà bằng cách đưa ra tòa, đã chứng kiến những sụt giảm lớn về khối nợ xấu chưa giải quyết.


5. Số nhà bán đã giảm mạnh: Số nhà mới xây dựng được rao bán hiện ở mức thấp nhất trong gần 50 năm nay, giữa lúc giới xây dựng cắt giảm đáng kể việc xây dựng trong ba năm qua. Số nhà hiện hữu được rao bán đang ở mức thấp trong 10 năm nay, và giảm khoảng một phần ba trong hai năm qua. Nhiều chủ nhà đã trì hoãn việc bán nhà bởi vì họ nợ nhiều hơn trị giá của căn nhà của họ, và ngay cả những người có equity cũng không muốn chấp nhận những sụt giảm lớn về giá cả.


Kho dự trữ thấp đã đưa tới tình trạng một căn nhà được nhiều người trả giá, giữa lúc nhu cầu gia tăng khiến nhiều người mua phải chạy theo số nhà bán ít hơn. Trong vài thị trường, việc mua nhà bị xiết cũng không còn được giảm giá nữa.


Ðiều này không có nghĩa thị trường địa ốc, với tính cách con bệnh, đã ra khỏi khu hồi sức. Các tiêu chuẩn vay tiền đang khó khăn. Hàng triệu chủ nhà đang ở trong một giai đoạn nào đó trong thủ tục xiết nhà hoặc không trả nợ thế chấp, và hàng triệu những người khác vẫn nợ nhiều hơn trị giá căn nhà của họ. Nếu nền kinh tế suy yếu một lần nữa, căn bệnh của thị trường nhà đất có thể lại tái phát.


Nhưng năm 2012 đã cho chúng ta thấy rằng những luồng gió ngược đó đã không đủ để ngăn cản thị trường địa ốc hồi phục trở lại. (nn)

Thơ Thi-San


Quán Trọ Quan San


 


Ơn em dìu dịu cơn đau


Làm sao dằng dặc mối sầu thiên thu


Chìm cho men đắng sa mù


Tàn canh tỉnh rượu giọt thu cúi đầu


Ngẩng lên ngăn ngắt trăng thâu


Trên sông khói sóng mối sầu hương quan


Người ngàn thu lớp sương màn


Từng cơn lốc xoáy giọng khan bẽ bàng


Ơn ai dù có muộn màng


Vết thương cầm máu ngơi hàng lệ chan


Biết mai là bóng quan san


Lại từng giông bão đẫm tràn mắt môi


Khi về hiu quạnh cõi tôi


Một đi quán lú cháo đời đắng cay


Tiền thân đổ rượu mềm say


Ngày xưa chếnh choáng hôm nay giọt tình


Khói sương tiền kiếp lênh đênh


Trăng sao hẹn giữa đêm thanh ngỡ ngàng


Gặp nhau quán trọ bàng hoàng


Cũng đành tiếng gọi vô ngàn xót xa


(Nguồn: [email protected])

Thơ Phan Nghĩa


Chơi vơi nỗi nhớ


(Tặng trường Luật Sài Gòn)


 


Bên ly rượu ngồi buồn nhớ bạn


Bao năm rồi ly tán phương xa


Nhớ buổi học trưa nắng đổ sau trường


Hoa sứ rụng mùi hương vương lớp học.


 


Ngày thơ mộng sao mơ về ngắn ngủi


Áo ai dài lướt thướt trong mưa


Mắt ai xanh tô biếc hiên trường


Tay hờ hững trắng hồng như ngọc.


 


Tiếng ai nói nay còn hồi vọng


Tiếc cả đời ngơ ngẩn dấu ai đi


Giữa tuổi thanh xuân mây trắng cao trời


Bao thay đổi bao cuồng điên nước lũ.


 


Ngụm rượu cay say lòng quá đỗi


Mái tóc giờ bạc trắng như trăng


Còn đâu xưa những ước mơ thề


Cả giấc mộng cũng tan hòa bọt nước.


——–


 


Hận ly hương


 


Ba mươi năm xa xứ


Không một ngày trở lại.


 


Nhớ dốc cầu Sài Gòn mờ sương


Ngã sáu Hàng Xanh đèn vàng vọt


Ðường Thống Nhất chiều hạ mưa rào


Nhìn lá vàng me rơi đầy kỷ niệm


Còn đâu những chiều ngồi uống 33 trong hẻm Thanh Lễ


Chờ em đến, áo dài loang nắng.


 


Nhớ cố quốc nhưng lòng không trở lại


Quê hương chìm trong tay kẻ cướp vô lương


Bất lực nhìn đất nước quằn quại


Bao giờ ngục mở cho dân Việt


Thoát cảnh lầm than chốn đọa đày!

Thơ Luân Hoán


Quê Nhà


(thân gởi những bạn tôi nơi quê xa)


 


quê nhà, một tên gọi


bao trùm nhiều địa danh


tôi vẫn thường nhận, đọc


cuối nhiều tin nhắn nhanh


 


đến từ Hà Nguyên Dũng


Lại Quảng Nam, Thiếu Khanh,


Uyên Hà, Tùng, Phương Tấn…


những thương mến chân thành


 


xin biết ơn các bạn


nhắc tôi mãi nhớ ra


một đất nước xinh đẹp


một dân tộc hiền hòa


 


thật dễ dàng gặp lại:


những Truồi, Huế, Sài Gòn,


Bình Dương, Thủ Dầu Một


Phan Thiết, Cấp, Hóc Môn…


 


trời nào không mưa nắng


cho cỏ cây xanh màu


mây xám cùng mây trắng


chẳng dành riêng nơi đâu


 


Pleiku, Ðà Lạt,


Quảng Ngãi, Hiên, Tam Kỳ,


Cồn Dầu, Xịa, Quá Giáng,


Tiên Phước, Gằng, Trà My…


 


đất có thể khác biệt


một đôi chút, tùy vùng


nhưng tình người bám đất


chắc chắn có điểm chung


 


còn quá nhiều tên gọi


chợt ngậm ngùi nhớ ra


thấy rõ cả từng bước


một thời được đi qua


 


dẫu nhớ đầy kể đủ


vẫn chỉ nửa nước nhà


đời tôi sao nghèo quá


những luống tình cỏ hoa!


 


đâu Hải Phòng, Hà Nội,


Sơn La, Vinh, Bắc Ninh


vùng núi rừng Việt Bắc


những lãnh địa hữu tình


 


không còn kịp để đến


lâng lâng nhìn thoáng qua


(sức khỏe không cho phép


thêm những chuyện rầy rà)


 


một đời mơ được đứng


trên đất Trần Kế Xương


một đời ao ước thở


hương ngõ Hồ Xuân Hương


 


ví như ráng cố gắng


vọc được nước Hồ Gươm


có vui được thả bước


Ba Mươi Sáu Phố Phường?


 


qua nhiều năm thống nhất


vẫn chưa mấy đồng tâm


quê nhà đẹp hình thức


đầy vá víu trong lòng


 


hời hợt yêu tổ quốc


nhớ nghĩ về Việt Nam


loanh quanh vụn kỷ niệm


lụi tàn theo thời gian


 


nhiều đêm nghĩ lẩn thẩn


nếu đổi ngược màu cờ


quê nhà ra sao nhỉ


trong dân chủ tự do?


 


quê nhà một tên gọi


bao trùm nhiều địa danh


cảm ơn nỗi tha thiết


cưu mang niềm chân thành


 


quê nhà, giản dị quá


hai từ thật đậm đà


tôi nhìn không chớp mắt


nét chữ như thơ ta?


(13 tháng 2, 2012)

Thơ Dan Huynh


Ði tìm quê hương


 


Ði giữa đất trời tìm ngọn đèn đường soi sáng


Hơn năm mươi năm đời người ta cứ ngỡ cơn mơ


Bơ vơ mớ bọt lý tưởng nghẹn ngào


Dấu chân cát có được trời cao thấu tận?


 


Ta đứng giữa hai lằn ranh thù hận


Bên Lạc Long hay bên Âu Cơ?


Núi biển chập chùng thiên thu bao giờ hạnh ngộ


Khúc ruột xẻ chia…


Hàng triệu ánh mắt da vàng sao ngày càng vô cảm?


 


Giọt nước mắt đã khô in hằn sỏi đá


Câu ca dao mẹ tan nhòa trong cơn lốc kiêu sa


Ðêm đen lê lết qua những con hẻm ven đường


Bằng những bước chân chim tật nguyền gẫy gập


Ta vẫn hy vọng có ngày


Tìm được ánh sáng chập chờn nơi sâu thẳm


 


Bóng đêm của kẻ tật nguyền


Lê chiếc gậy khua khô hốc theo trang sử dài mạt vận


Tiếng khua như tiếng gõ mì


Tiếng rao khản cổ thều thào vô âm…


(Ðầu Thu 2012)


 


–––––––


 


Chốn lạ


(Riêng tặng anh Cao Bá Hưng)


 


Chốn lạ chùng bước lãng du


Hít hà một ngụm tự do vào lòng


Khề khà thỏa giấc trông mong


Ðạt Ma quắc mắt còn không chỗ thiền.

Thơ Chúc Anh


Mây Chủ Nhật


 


Bốn mùa xuân năm trước


Tình cờ mình quen nhau


Ðêm trăng mờ ảo khuyết


Như giấu cuộc tình đầu


 


Cuối tuần mình gặp gỡ


Góc vắng cạnh ven trời


Tiếng tiêu vờn hương tóc


Quấn chúng mình nên đôi


 


Chiều nay mây chủ nhật


Chứng kiến giờ chia tay,


Em gom chùm sợi nắng


Cột nhớ thương vơi đầy


 


Thời gian sao ngắn ngủi


Hoàng hôn phủ bên mình


Ta giã từ điểm hẹn


Ðôi bờ mắt lặng thinh


 


Con đường dài uốn khúc


Giấu bóng anh xa vời


Tim em dường đau nghẹn


Tưởng chừng như vỡ đôi


 


Anh xuôi về hướng bắc


Em phương nam trông chờ


Dải nắng vàng xuân tụ


Bước tình quyện nhạc thơ.


 


––––––


 


Hạ Vàng


 


Ngàn mây chiều lơ lửng


Giọt nắng chiếu lung linh


Phủ vàng khung trời hạ


Cành lá nghiêng lơi tình


 


Từ biển bờ cát mịn


Nhìn sóng vỗ du dương


Từng đợt lăn cao vút


Như vũ khúc nghê thường


 


Bên kia bờ biển ấm


Thái Bình Dương Việt Nam


Người hay chăng ta đã


Trải bao nỗi thăng trầm


 


Ta bên này biển Thái


Gom nhặt kỷ niệm xưa


Giăng đầy vùng ký ức


Dệt nỗi nhớ lặng thầm


 


Hạ vàng khơi tiềm thức


Dấu tình thuở tóc mây


Những chiều đan bước hẹn


Vòng tay hứng nắng đầy


 


Ta gom chùm sợi nắng


Gửi người chút dư hương


Hoài mong đôi bóng cũ


Bên nhau mỗi chặng đường.


(Nguồn: [email protected])

Thơ Ðinh Cường


Ðoạn ghi trên vỏ cây thuốc Marlboro


 


Sáng dậy sớm


ngồi góc bếp ấm


căn mobil home


của Nguyễn Ðình Thuần-Nhã Hương


đường McFadden, Cali.


ngọn đèn vàng im


tỏa xuống vuông khăn


trải bàn xanh dương cũ


làm nhớ chiếc bàn gỗ bằng ván thông


ở Lạc Lâm, Ðơn Dương


mây bay qua cửa sổ nhỏ


 


Sáng dậy sớm


nấu nước sôi pha ly trà xanh


chụm hai bàn tay ấm


tiếng xe sớm rộn, mất hút


ngoài trời chưa sáng tỏ


những ngày Cali trở lạnh


 


Giờ này trên ngọn đồi thông


bên chân cầu Ðại Lào


người bạn đã trở về


căn gác tối


trong căn nhà gỗ nhỏ


có ống khóa to


luôn khóa chặt


(cất giấu bao nhiêu bài thơ,


bao nhiêu hột-thì-le)


 


Sáng dậy sớm


đẩy cánh cửa


những cây cọ đứng im


mây xám một màu Cali và


những cánh chim


bay trong rét sớm…


Cali, 15 Nov. 2012


(Nguồn: sangtao@org)

Trà, thiền, nhân gian cõi tịnh

 


* Thích Tâm Mãn


 


Không biết từ bao giờ hình ảnh của trà đã in đậm vào cõi nhân gian, hương vị của trà đã thấm sâu vào trong cuộc sống thường nhật, vị chát rồi ngọt của trà đã thấm đậm vào tâm thức của bao lớp người trong kiếp nhân sinh. Rồi trà như cam lộ nhuận thắm cửa thiền sâu lắng, gợi lên khúc đại từ sắc sắc không không.



Trà thường có vị đắng, chát, rồi sau đó lẫn vào một chút ngọt ngào, cũng như cuộc đời ai cũng phải trải qua bao đắng cay chua chát, nhưng nếu vẫn bền gan vững chí thì cuối cùng rồi cũng gặt hái được những thành quả ngọt ngào của câu chữ “Khổ tận cam lai”; còn nếu như không có một chút gì hồi đáp, thì âu cũng là “duyên số” mà thôi.


Hương vị của trà hàm chứa đầy đủ các chất liệu hương vị của cuộc đời, cho nên thường thì khi còn niên thiếu rất ít có ai thích uống trà, vì vị của trà không ngọt ngào như tương lai và mơ ước của những người trẻ tuổi, nhưng khi trải qua hết thảy mọi xúc cảm thăng trầm vinh nhục, được mất có không của cuộc đời, đến tuổi xế chiều, ngồi thưởng thức một chén trà lại là cơ hội để bạn già ôn lại chuyện xưa, để người đi xa nhắc về những kỷ niệm, để bao cuộc đời bể dâu, thăng trầm trôi nổi nói lại duyên xưa.


Khách phong trần nhìn lại cuộc đời của mình, để rồi ăn năn hay tỉnh thức, hoặc giả tự mình vui với chính sự thành công của mình, hay tự an ủi mình trong những gì không được may mắn hay thất bại, người trong nhân gian thấm sâu vị đắng chát hay ngọt ngào của trà là như vậy đó, thưởng thức trà, hương trà trong được mất của thế nhân.


Trà pha với nước như người với cuộc đời, khi thả trà vào nước, lá trà lúc nào cũng trôi nổi bềnh bồng, chẳng khác gì ta khi bước vào đường đời nổi trôi chưa có nơi cố định, hoặc giả công việc thời thế chưa đến lúc hanh thông. Rồi màu của trà vị của trà, dần dần đậm lại, như màu sắc cuộc đời trải qua những thăng trầm thêm kinh nghiệm sống trong ta, vị trà đắng rồi lại ngọt, mách bảo cho ta hương vị của cuộc đời không bao giờ đắng mãi và cũng không có ngọt bùi khi không có sự nỗ lực của chính tự thân.


Trà khi pha nổi rồi chìm, đắng chát ngọt ngào không khác cuộc đời được mất hơn thua, vinh nhục, cay đắng, trà vẫn thế không thay hương vị, đời vẫn vậy chưa từng đổi thay, trà vị có chát hay ngọt cũng chỉ có người thưởng thức mới biết được, đời vui hay buồn, vinh hay nhục cũng chỉ có người trải qua rồi mới cảm nhận được thôi.


Trà được xưng là Trà Ðạo vì theo quan niệm của cổ nhân trong trà có ba điều đạo lý.


Ðiều thứ nhất: trà có vị đắng cay như cuộc đời.


Ðiều thứ hai: hương của trà thơm như ái tình của cuộc sống.


Ðiều thứ ba: đắng rồi lại ngọt, như cuộc khổ lại cam qua, trong trà gói trọn bao nhiêu triết lý của cuộc đời, biểu hiện hết thảy ngọn ngành cảnh giới của nhân sanh.


Cuộc đời chẳng khác gì trà khi trải qua ba giai đoạn, nếu được rèn giũa tôi luyện thì phần còn lại đó là trà sẽ là vị ngọt, còn cuộc đời sẽ là sự thành công hay trọn đầy bao ước nguyện.


Trà được người kính trọng bởi vì trà có đầy đủ những gì người muốn có, theo kinh nghiệm của người xưa uống trà có thể huân tập được 10 đức tính như: tán u uất, dưỡng sinh, dưỡng khí, trừ bịnh, lễ giáo, biểu kính, thưởng vị, dưỡng thân, hành đạo, nhã chí. Vì vậy trà được đưa vào Thiền môn vì những tính chất đặc hữu của mình, trải qua sự vận dụng của Thiền định trong trà, đạo của trà thâm nhập vào thế giới của Thiền tư thành Thiền Trà.


Trà vào cửa Thiền với tự thân vốn không có sự phân biệt quý hay tiện, cho nên khi thể nhập vào đạo Thiền đệ nhất nghĩa với “Phật tánh bình đẳng không nam bắc.” Khi thưởng thức trà tâm phải tịnh để cảm nhận được hương vị của trà, ý niệm sống trong hiện tại của thiền lắng đọng trong từng làn hương thoảng của trà. Nếu ngộ được niệm tịnh trong trà, tinh thần của trà, ý chân của trà thì người uống trà cùng Thiền sư trong một cảnh giới, không còn niệm nào sai khác “Bổn lai vô nhất vật” thì còn việc gì “hà xứ nhạ trần ai.”


Nói đến trà, ta liền chợt nghĩ đến hình ảnh của cuộc sống thường ngày, việc uống chén trà dường như đã quen thuộc lắm, dùng ý niệm của nhị đế để hiểu trà thì trà thuộc về tục đế, thế giới trần gian;còn thiền thì lại không có lời thắc mắc là tục hay chân, là trần hay cảnh, chỉ có một niệm hiện tiền, uống trà và cũng chưa bao giờ nhớ hay quên. Bởi vì Trà chưa từng rời bỏ Thiền một bước vì “Trà tức là lìa ngôn từ, hết chư tướng, ly tứ cú, tuyệt thị phi,” nên trà chỉ còn lại nguyên ý là đệ nhất nghĩa đế mà thôi.


Người thế gian uống trà trong niệm “nhàn hạ thanh cao,” kẻ học Phật uống trà trong liễu ngộ pháp “đệ nhất nghĩa đế.” Chấp có chấp không, hay tất cả đều không hay có, rồi chẳng có Thiền cũng không có cảnh trần gian; nếu như vậy, thì pháp giải thoát không còn cách nào để tự mình chứng ngộ, và cảnh của cuộc đời không có gì để nhàn hạ thanh cao.


Người uống trà trong tâm niệm tục đế, thì trong trà không có phẩm chất của thiền tư, nhưng nếu lại nhất niệm hướng trà về với chân đế, thì trà thật là vô vị, không còn ngọt ngào hương vị của nhân gian. Trà và Thiền phải là một vị, như câu “Nhị đế dung thông” trà thế gian hay trà thiền cảnh thì cũng viên tròn trong ý “Chân tục không hai”; nếu có thể dùng được tâm và ý này để thưởng thức trà thì đây là người biết uống trà vậy.


Trà hiện “bình thường tâm” là trà phổ biến khắp các thứ tầng của cuộc sống, cũng là thú vui tao nhã của cuộc đời, nhưng là mang theo trong đó một ý niệm dung nhập vào cảnh Thiền, từ tục đạt đến chân, từ sắc đến vô sắc, thưởng thức trà như vậy thật là đang tu tập thiền định và đang hành trì một trong vô lượng pháp môn tu vậy. Cho nên Lục Tổ Huệ Năng nói: “Phật Pháp tại thế gian, không lìa thế gian giác, lìa thế gian để tìm đến Bồ đề, cũng không khác đi tìm sừng của con thỏ vậy.”


Thiền sư đem trà cúng dường Phật, với tâm trọn thành trong niệm cúng dường cảm ân, lấy trà để mời khách là nguyện niệm lân mẫn cúng dường, hai pháp cúng dường, nhưng chỉ trong một niệm hoan hỷ, Phật hay chúng sanh cũng chỉ trong tâm bình đẳng. Lấy trà để cúng dường, ý diễn trà cũng là sắc thân, dùng trà để bổ trợ cho sắc thân đầy đủ thắng duyên tu hành thành Phật. Trong bài Ẩm Trà Ca của Thầy Hiểu Nhiên đời Ðường có câu: “Uống trà một ngụm điều dứt hôn trầm, tinh thần sảng khoái mãn trần gian, uống thêm ngụm nữa tâm thanh ý tịnh thần tự tại, bỗng thấy lòng mình mát rượi như hạt mưa bay, đang sái gội trần gian.”


Trà Thiền chỉ trong chén trà mà ta đang thưởng thức, đây là một câu ngạn ngữ trong cửa Thiền khi nói đến đạo của Trà và Thiền. Thiền sư uống trà, trà trở thành “Thiền”, thế nhân uống trà, trà trở thành “Lễ.” Lễ trong ý kính, Thiền trong niệm tịnh, kính và tịnh hợp nhất thành tâm thanh tịnh; mà tâm thanh tịnh rồi trần cảnh không hai, thế gian và cõi thiền là một. Thiền sư là khách, khách cũng là thiền; như trà chỉ một vị, khách thiền cảm nhận như nhau, không sai không khác. Như vậy là “Trà Thiền một vị, Tăng Tục không hai.”


(Nguồn: chua, qua [email protected])

Tin mới cập nhật