
Shark ‘finners’ barred from La. waters for life, fined, still face federal charges

Rick Nguyen and Hung Anh Tiet were arrested for going over the limit of sharks taken commercially as well as shark
“finning”. Photo courtesy of www.wlf.louisiana.gov
Two men who admitted to
catching nearly 500 sharks more than they were allowed no longer will be able
to fish in Louisiana
waters. Rick Nguyen, 37, or Buras, La., and Hung Anh Tiet, 29, of Dallas must pay a fine. They also face
federal charges. Read the story
from Zachary Today.
Vietnamese American woman wins $14 million
A Milpitas woman has been holding a $14 million
California SuperLotto Plus jackpot ticket since September and has just come
forward to turn it in. Read the story
by Katie Nelson from the Contra Costa Times.
Diocese removes two Vietnamese American priests from parish

Parishioners gather around Father Rafael Xuan Nguyen, left, and Father
Michael Mai Khai Hoan during a farewell celebration at St. Barbara’s
Catholic Church in Santa Ana. Hanh Kieu Pham, right, greets Father Hoan. Photo courtesy of Francine Orr/Los Angeles Times
Members of the congregation at St. Barbara’s in Santa Ana are confused and angry; some have stopped going
to church as their beloved priests are being sent to other Orange County
parishes. Read the story
by Anh Do in the Los Angeles Times.
Serena Williams: xuất sắc nhất của WTA 2012
TỔNG HỢP – Nữ danh thủ quần vợt Hoa Kỳ, Serena Williams được vinh danh là nữ đấu thủ xuất sắc nhất của làng quần vợt nữ thế giới WTA trong năm nay vì có một mùa thi đấu thành công trong sự nghiệp quần vợt của mình.
Serena Williams ra sân so tài với cô chị Venus Williams trong trận đấu biểu diễn tại Ellis Park Indoor Arena, Johannesburg, Nam Phi ngày 4 tháng 11, 2012. (Hình: AFP/Getty Images)
Tay vợt 31 tuổi năm nay từng đoạt vô địch hai giải quần vợt Grand Slam là Wimbledon và US Open đưa con số danh hiệu vô địch Grand Slam lên đến 15 đồng thời Serena cũng đoạt luôn huy chương vàng quần vợt đơn nữ và đôi nữ (cùng với cô chị Venus Williams) Thế Vận Hội London 2012.
Sau thời gian bị chấn thương và bệnh tật, Serena Williams đã trở lại sân đấu tuy có khởi đầu khá chậm với thất bại tại giải Australian Open nhưng sau đó từ tháng Tư đến tháng 10 cô thi đấu mạnh mẽ và chói sáng thắng 48 trận trong số 50 lần ra sân tranh tài. Xen vào đó là cô đã đánh bại cựu nữ hoàng quần vợt Nga Sharapova 6-0, 6-1 trong trận tranh chung kết quần vợt đơn nữ Thế Vận Hội London 2012 để bảo vệ thành công chiếc huy chương vàng của mình. Cuối cùng mới đây nhất là giơ cao chiếc cúp vô địch WTA Championships ở Istanbul.
Hai thất bại của Serena trong thời gian này là ở giải Roland Garros và Cincinnati.
Tuy hiện thời không đoạt ngôi vị số một trên bảng xếp hàng quần vợt nữ thế giới, chỉ xếp hàng thứ ba, nhưng Williams đã chứng tỏ là một nữ đấu thủ ngoại hạng xuất sắc, và giờ đây đoạt được giải thưởng WTA lần thứ tư dành cho nữ đấu thủ thành công nhất, xuất sắc nhất. Trước đây Serena từng có được giải thưởng này vào những năm 2002, 2008 và 2009.
Giải thưởng được giới truyền thông quần vợt quốc tế bỏ phiếu bình chọn.
Quá thể, quá đáng, quá chừng, rồi gì nữa
Bùi Tín
(Nguồn: VOA)
Ðọc các blog tự do trong nước gần đây, tôi hay gặp những lời nhận định, nhận xét “quá thể,” “quá chừng,” “quá đáng”…

Công an và người biểu tình ở Hà Nội chống chính sách bành trướng của Trung Quốc. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/GettyImages)
Một bạn trẻ nhận định việc tuyên án Luật Sư Cù Huy Hà Vũ 7 năm tù giam, rồi nhà báo Ðiếu Cày 12 năm tù giam, cô Tạ Phong Tần 10 năm tù giam… – trong khi viên công an giết ông Trịnh Xuân Tùng chỉ bị 4 năm tù giam – là những “sự trả thù không thể tưởng tượng nổi,” là “quá thể, là phi lý,” từ một chính quyền tự cho là chính đáng, theo chế độ pháp quyền, nghiêm chỉnh theo pháp luật.
“Quá thể” ở đây có nghĩa là vượt qua giới hạn cao nhất của sự phi lý, của sự chà đạp luật pháp có khả năng xảy ra, bình thường rất ít ai nghĩ đến, rất ít ai dám làm.
Việc đối xử với sinh viên trẻ Nguyễn Phương Uyên cũng được mạng Dân Làm Báo cho là “quá đáng.” Nguyễn Phương Uyên bị lực lượng công an bắt cóc không có lệnh bắt giữ, không báo cho gia đình, đưa lên tỉnh Long An, biệt tích một tuần lễ rồi mới gửi lệnh truy tố. Công an không cho cô gặp mẹ, gặp luật sư, bạn bè khi tạm giam, còn dọa sẽ bị xét xử về tội tham gia “âm mưu khủng bố bằng thuốc nổ.” Quả là “quá đáng” khi cả một bộ máy nhà nước đàn áp thô bạo một cô gái tay không, khiến cô phải bỏ dở học hành, chỉ vì cô tham gia nhóm tuổi trẻ yêu nước chống bành trướng Trung Quốc. Trường hợp cô Nguyễn Hoàng Vy cũng “quá đáng” không kém. Cô bị công an phối hợp với các phần tử thuộc xã hội đen đe dọa, quấy rối, cố tình đụng xe, làm gãy một lúc 7 chiếc răng, rồi bị đuổi việc, chỉ vì cô tỏ ý chí chống bành trướng Trung Quốc.
Tệ tham nhũng của các quan chức gần đây bị đông đảo dư luận cho là “quá chừng”! Tham cũng phải có hạn, có chừng thôi chứ. Ðã ăn cắp vài nghìn đôla, lại muốn vài vạn, vài vạn được rồi lại thèm vài chục vạn, hồi hàng triệu đô; có hàng triệu đô lại cố cuỗm thêm đến hàng tỷ đôla. Có quan đầu tỉnh ở Ninh Bình, Hải Dương, Bình Thuận, Long An có đến 5, 6 nhà và biệt thự cho mình, con trai, con gái và con rể, còn cho vợ hờ, tình nhân. Các nhà giàu xưa ở Bạc Liêu phải gọi họ bằng Cụ. Tiền ở đâu ra vậy? Tất nhiên là từ ngân sách, tiền thuế, tiền ăn bẩn, chia chác nhau, từ các sân sau các bộ là các tập đoàn quốc doanh lãi thật lỗ giả. Họ ăn hết phần do phát triển đất nước đem lại.
Quá chừng tham lam thối nát là việc ăn chia 20 triệu đôla đút lót từ công ty in bạc giấy Úc Securency qua môi giới của Ðại tá Công an Lương Ngọc Anh. Vụ tham nhũng này đã bị phía Úc khám phá, điều tra và công bố tường tận, vậy mà cả Bộ Chính Trị vẫn im như thóc, cả Quốc Hội vẫn tảng lờ, để rồi lại đua nhau hứa hẹn, thề thốt ra tay chống tham nhũng, “không bênh che, không chừa một ai.” Thật quá chừng là tham, quá chừng là lừa bịp, đến mức nhà văn Nguyễn Quang Lập phải thốt lên là họ chơi trò đánh trận giả, quân ta giả vờ đánh quân mình, rồi lại liên hoan chia chác nhau hàng núi tiền của dân.
Ở Việt Nam đã có hơn 10 chủ nhật liên tiếp xuống đường trong năm 2011 chống tình hình của lãnh đạo trở nên tệ hại, “quá thể,” “quá đáng,” “quá chừng.” Chắc chắn cuộc đấu tranh nhằm thay đổi cả hệ thống chính trị mục nát theo hướng dân chủ, tự do, có nhân quyền và pháp quyền, hội nhập với thế giới dân chủ văn minh sẽ bền bỉ và ngày càng mạnh mẽ hơn, dựa trên những kinh nghiệm rất quý của tuổi trẻ, trí thức, các doanh nhân vừa và nhỏ quốc tế.
Các chiến sĩ dân chủ, các nhà trí thức chân chính, mọi người dân lương thiện thật lòng yêu nước thương dân cùng với các đảng viên CS từ trẻ tuổi đến lão thành chưa bị bả vật chất quật ngã đang cùng nhau kết hợp trong cuộc đấu tranh chống thối nát, độc tài, đòi tự do, dân chủ, công lý và công bằng xã hội. Các lực lượng khỏe khoắn, trong sáng ấy của nhân dân sẽ tự tìm ra ẩn số x – lượng biến thành chất – để tìm ra những giải pháp thích hợp có thể là chìa khóa tháo gỡ bế tắc, mở cửa cho tương lai.
Những măng và tre
Tạp Ghi Quỳnh Giao
Khi nhìn đứa cháu thoăn thoắt mấy ngón tay trên cái iPhone như một diệu thủ dương cầm, chúng ta thấy ra sự đổi thay của xã hội.
Nửa thế kỷ về trước, trẻ em không được giải trí như vậy. Với sợi len và mười ngón đan lượn, lũ con gái bày ra cả trăm cách kéo thành cái cầu, mái nhà hay nhiều hình thù ngộ nghĩnh. Một trái bóng và mấy cái que cũng là cơ hội thi thố tài năng trên nền xi măng ở sau nhà. Lũ con trai thì đánh khăng, đánh đáo, mấy đứa may mắn nhất ở thành phố thì tạt hình.
Chiến lợi phẩm đem về là các tấm hình to bằng bao diêm. Ðêm về, chúng nằm mơ thấy thế giới của rừng xanh. Chúng ta làm quen với truyện Tarzan là từ mấy tấm hình đó. Mỗi tấm là truyện ngắn và nhờ đó mà trẻ em say mê một Tarzan đu dây giữa các thổ dân da đen trong rừng già, in trên hình nhòe nhoẹt ra màu tím ngắt.
Khi trưởng thành sau này, lũ trẻ được dạy lại rằng đó là truyện có tinh thần thực dân! Người ta “xét lại” nội dung nhiều tác phẩm và phê phán nhiều tác giả đã được coi là thần tượng.
Trong số này, có một cây bút người Anh rất nổi tiếng là Rudyard Kipling.
Sinh tại Ấn Ðộ vào năm 1865, ông viết truyện ngắn, làm thơ và sáng tác tiểu thuyết về đời sống của cõi lạ là Ấn Ðộ, khi nước Anh là một đế quốc cai trị cả khu vực rộng lớn của Châu Á. Hai cuốn “Truyện Của Rừng Xanh” là tập truyện ngắn đã để lại hình ảnh khó phai lạt của Mowgli, đứa trẻ lạc trong rừng thẳm và được bầy sói nuôi nấng thành siêu nhân có thể đối thoại với súc vật.
Có lẽ Mowgli là tiền thân của nhân vật Tarzan, cũng là dã nhân da trắng siêu phàm trong cõi mộng mơ của trẻ em. Tarzan là một người Anh, có người tình là nàng Jane người Mỹ và đu dây giữa các bộ lạc da đen, cho nên không thể tồn tại khi chế độ thực dân đã cáo chung!
Là nhà văn Anh ngữ đầu tiên lãnh giải Nobel và ở tuổi trẻ nhất vào năm 1907, Rudyard Kipling được ca tụng là cây bút thiên tài trước khi bị những người tiến bộ hơn đả kích là văn sĩ thực dân! Bài thơ nổi tiếng của ông, “Gánh Nặng Của Người Da Trắng” viết cho sứ mạng cao cả của Hoa Kỳ tại Phi Luật Tân đã bị chê là có tinh thần đế quốc. Nhiều sinh hoạt của hướng đạo, kể cả trò chơi ngợi ca thiên nhiên và óc tháo vát của thanh niên xuất phát từ một tác phẩm của Kipling, cũng bị trách móc là phát huy chủ nghĩa thực dân đế quốc.
Mặc cảm phạm tội khiến nhiều người da trắng còn coi da màu mới là nhất. Họ tô màu tất cả như trẻ thơ năm xưa vậy. Phim ảnh Hollywood có nhiều trường hợp thái quá như vậy.
Hãy trở lại chuyện Rudyard Kipling.
Năm 1889, ở tuổi 23 mà đạo mạo như một người tứ tuần, ông đi tầu thủy từ Nhật qua Mỹ thăm thú khắp nơi và thấy ra nhiều điều lạ mắt. Chủ đích là xin diện kiến văn hào Mark Twain, bậc tiền bối hơn ông ba chục tuổi. Rudyard Kipling đã toại nguyện.
Một nhà văn người Anh chưa thành danh mà được đàm đạo với thần tượng trên văn đàn thì đấy là một vinh dự hiếm hoi. Kipling kể lại rằng trong hai tiếng đồng hồ hàn huyên, ông được hút xì gà của người đã dựng ra nhân vật Tom Sawyer. Rồi còn luận bàn xem khi về già, chú bé Tom Sawyer này sẽ là gì, có lấy cô bé Becky Thatcher hay chăng. Ðây là câu trả lời của Mark Twain:
“Tôi chưa tính đến vụ đó. Có thể sẽ cho Tom Sawyer lên đỉnh danh vọng và vào Quốc Hội. Có khi phải treo cổ nó. Rồi để độc giả tha hồ chọn lựa.”
Cứ như hai ông Nam Tào Bắc Ðẩu đang bàn nhau trên thiên đình về lẽ sống chết của một con người nào đó dưới thế gian!
Giai thoại ấy khiến độc giả của Kim Dung có thể nhớ đến nhân vật A Tử trong tập “Thiên Long Bát Bộ.” Có lần ông phải đi xa và nhờ một bạn văn viết đỡ cho vài chương trên nhật báo. Bạn văn đó là vị tiền bối Lương Vũ Sinh trong loại truyện võ hiệp. Quá ghét nàng A Tử độc ác, Lương Vũ Sinh cho nàng mù mắt! Từ Anh quốc trở về Hong Kong, Kim Dung đành bó tay mà không cứu nổi!
Gần hai chục năm sau, Rudward Kipling đã khét tiếng trong khi Mark Twain là cây cổ thụ sắp ngả trong rừng văn. Nhưng từng ngày đều tìm đọc Kipling và năm nào cũng đọc lại cuốn truyện “Kim” và trầm trồ khen ngợi thần tượng của mình.
Khác với thời xưa, ông kịch liệt đả phá việc Hoa Kỳ chiếm Phi Luật Tân làm thuộc địa, như chính Kipling đã đề cao. Nhưng nhớ lại nhà văn trẻ mà mình đã tiếp năm xưa, Mark Twain kính cẩn ngả nón: “Rudyard Kipling biết hết về những gì cần biết. Tôi thì biết về mọi chuyện còn lại.”
Chỉ những cây bút siêu hạng mới đối xử với nhau như vậy.
Những danh ca vang bóng một thời trên làn sóng phát thanh
Ngành Mai
Khi xưa thời thập niên 1940-1950 có những danh ca mà người ta không thấy mặt, nhưng lại nghe tiếng rất nhiều, có thể nói rằng mỗi khi nghe họ hát trong radio thì thính giả nhận ra ngay là giọng ca của người nào, khỏi cần nghe giới thiệu cũng biết.
Danh ca Sáu Thoàng. (Hình: Bộ sưu tập của Ngành Mai)

Qua làn sóng phát thanh, tiếng hát của các tài tử, danh ca đã có dịp bay cao, lan xa hơn vào tận cùng các thôn xóm, đem niềm vui lại cho thính giả nông thôn và khẳng định cuộc sống nghệ thuật của mình trong cộng đồng, bảo tồn và phát triển dòng nhạc truyền thống của dân tộc.
Làn hơi những danh ca như Thành Công, Bạch Huệ, Mỵ Lan, Kim Nguyên, Hoài Vĩnh Phúc, Sáu Thoàng… đã quá quen thuộc với thính giả thời đó. Trong bài này tôi đề cập riêng về danh ca Sáu Thoàng, từng nổi tiếng trên làn sóng phát thanh đài Pháp Á, đài Sài Gòn và trong dĩa hát.
Sáu Thoàng có lối ca vọng cổ có pha hài hước trong đó nhưng mùi, với đặc điểm riêng của ông chớ không giống với Hề Minh, Văn Hường. Thời oanh liệt của danh ca Sáu Thoàng là suốt một thập niên 1950. Bước sang 1960 thì người ta không thấy ông xuất hiện, chỉ thỉnh thoảng ca ở ban Thành Công của đài phát thanh Sài Gòn.
Sáu Thoàng tên thật là Nguyễn Văn Thàng, sinh năm 1922 tại Gia Ðịnh, ông sớm bước vào đời năm 13 tuổi, làm thợ sắp chữ tại nhà in “Thạnh Mậu.” Thời gian nầy Sáu Thoàng học ca và đi chơi tài tử tại các quán Thanh Long ở Tân Ðịnh, bar Mỹ Linh đường Cô Giang, Việt Nam tửu quán ở Cầu Ông Lãnh. Giọng ca của ông “nhiễm nặng” tiếng ca của tài tử Năm Nghĩa và Hồng Châu. Âm vang rất rõ, đưa hơi dứt câu không uốn éo ủy mỵ, gây cảm xúc dài lâu cho người nghe.
Năm 1946, Sáu Thoàng được giới thiệu ca đài Pháp Á, bài vọng cổ đầu tiên “Trên Dòng Nguyệt Tử Giang” đã gây được sự chú ý nơi thính giả. Chủ quán bar Mỹ Linh mời ông về làm ca sĩ thường trực, cạnh cô Ba Bến Tre, cô Ba Trà Vinh và các ca sĩ Hoàng Lang, Văn Ðê. Năm 1948, Sáu Thoàng được nhiều hãng dĩa mời thu thanh, đa số là các bài ca hài hước như: Ông Trượng Tiên Bửu, Tâm Sự Chàng Dốt, Tâm Sự Chàng Cờ Bạc, Mọc Sừng, Nghiệp Ve Chai, Ăn Trộm Hết Thời.
Trên đài phát thanh, Sáu Thoàng nổi tiếng với hai bài vọng cổ “Bớ Ngọc Hoàng” và “Sức Mạnh Ðồng Tiền.” Về sau ông vẫn ca đài và đi hát chầu, hát đại nhạc hội. Lúc tuổi ngoài thất thập nhưng thỉnh thoảng có liên hoan sân khấu ông vẫn tham gia, và từng được thưởng khích lệ giải đặc biệt dành cho người cao tuổi nhất.
Những năm đầu thập niên 1990, thỉnh thoảng người ta thấy Sáu Thoàng có mặt ở chùa nghệ sĩ tham dự lễ hội chớ không còn ca hát, vì đã già.
Khi xưa các đại nhạc hội không hề có cổ nhạc, nhưng vào năm 1958 người tổ chức đã mời Sáu Thoàng tham gia ca vọng cổ hài hước, và tờ chương trình được ghi là “Ðại Nhạc Hội Tân Cổ,” nhờ thế mà rất đông khán giả đi coi.
Thừa thắng xông lên, sau khi thành công ở Sài Gòn, nhà tổ chức tiếp tục đi các tỉnh và cũng thành công luôn. Coi như Sàu Thoàng là danh ca cổ nhạc đầu tiên tham gia đại nhạc hỏi. Rồi từ đó về sau các nhà tổ chức đã không quên thêm màn cổ nhạc vào.
Trong dĩa hát “Ăn Trộm Hết Thời,” Sáu Thoàng đóng vai tên ăn trộm làm cho thính giả cười nghiêng ngửa. Lúc vào nhà người ta ăn trộm bị chủ nhà bắt được nắm đầu.
Tên trộm kêu cứu Thầy (Ba Vân) ở bên ngoài:
Thầy ơi! Cứu con, con bị chủ nhà nắm đầu rồi.
Trò đừng sợ, chừng nào nắm mũi mới lo.
Chủ nhà chuyển sang nắm mũi. Tên trộm lại kêu:
Thầy ơi! Con bị chủ nhà nắm mũi rồi!
Thì giựt ra chạy. Ðồ ngu…
Không biết ngày nay ông có con mạnh giỏi, vì tính ra thì đã 90 mùa Thu rồi!
Trung Quốc ‘lục soát, đuổi tàu nước ngoài trên biển Ðông sẽ dẫn đến xung đột’
Tổng thư ký ASEAN cảnh cáo
JAKARTA (NV) –Một trò mới của Bắc Kinh được thi hành qua một quyết định của tỉnh Hải Nam cho phép lục soát và xua đuổi tàu các nước khác mà họ gọi là “xâm nhập bất hợp pháp” vào “vùng biển chủ quyền” của họ trên biển Ðông đang tranh chấp có thể dẫn đến xung đột võ trang và ảnh hưởng đến kinh tế của khu vực.

Ðoàn tàu đánh cá Trung Quốc từ Hải Nam được lùa xuống khu vực Trường Sa giữa Tháng Bảy 2012 biểu diễn “chủ quyền” khi chạy ngang bãi đá ngầm cướp của Việt Nam năm 1988 mà Bắc Kinh đặt tên lại là đảo Chử Bích. (Hình: AP photo)
Ông Surin Pitsuwan, tổng thư ký sắp mãn nhiệm của tổ chức ASEAN, cảnh cáo như thế hôm Thứ Sáu 30 tháng 11, 2012. Ông nói quyết định của Bắc Kinh là “bước ngoặc rất nghiêm trọng”.
Tờ Trung Quốc Nhật Báo, bản Anh ngữ, hôm Thứ Tư 28 tháng 11, 2012 đưa tin cảnh sát biên phòng tỉnh Hải Nam được lệnh lên tàu và khám xét các tàu bị coi là “xâm nhập bất hợp pháp” vào vùng biển thuộc thẩm quyền tỉnh này.
Quyết định, có hiệu từ đầu tháng 1 năm 2013, đã được nhà cầm quyền tỉnh Hải Nam thông qua hôm Thứ Ba 27 tháng 11 năm 2012 cho quyền cảnh sát biên phòng leo lên tàu nước ngoài “xâm phạm bất hợp pháp vùng biển chủ quyền” hoặc ra lệnh cho những tàu đó “hoặc đổi hướng hoặc ngừng chạy”.
Theo sự nhận định của ông Pitsuwan, hành động của Bắc Kinh “chắc chắn gia tăng mức độ quan ngại và mức bất an lớn lao cho tất cả các bên, đặc biệt là những nước cần tiếp cận, đi qua và tự do hải hành” trên biển Ðông. Ông Pitsuwan nói như thế với hãng thông tấn Reuters qua điện thoại từ Thái Lan.
Những lời cảnh cáo khá mạnh khác với sự nhẹ nhàng thường thấy của ông suốt 5 năm qua trên ghế tổng thư ký ASEAN. Theo ông, quyết định đó sẽ tạo ra những biến cố nghiêm trọng ảnh hưởng đến niềm tin vào khu vực Ðông Á, một vùng quan trọng trong nền kinh tế thế giới.
Ít ngày qua, cả Việt Nam, Ấn Ðộ và Philippines đã phản ứng đối với cái bản đồ “Lưỡi Bò” và các vùng tranh chấp in trong quyển hộ chiếu của Trung Quốc. Trước sự chống đối của các nước, Bắc Kinh lại còn gia tăng khiêu khích khi cho tỉnh Hải Nam ra quyết định lục soát và xua đuổi tàu nước ngoài trên biển Ðông.
Một số chuyên viên phân tích chính trị quốc tế từng cho rằng khu vực biển Ðông sẽ là điểm nóng của thế giới vì sự tranh chấp chủ quyền biển đảo của nhiều nước trước tham vọng bá quyền của Bắc Kinh muốn nuốt cả.
Trong khi in hộ chiếu có “Lưỡi Bò” và ra nghị định ngang ngược như vậy, Hồng Lỗi, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Bắc Kinh lại thanh minh trong cuộc họp báo hôm Thứ Sáu là “Tất cả các quốc gia đều có quyền tự do đi trên biển Ðông theo như luật biển quốc tế… Tại thời điểm này thì không có vấn đề gì…”
Hồng Lỗi vẫn thòng thêm cái đuôi thường lệ là Bắc Kinh sẵn sàng đàm phán với các nước để giải quyết tranh chấp. Tuy nhiên, khi bị hỏi về cái quyết định lục soát tàu và xua đuổi tàu nước ngoài, Hồng Lỗi vẫn chỉ nói mơ hồ là sự quản lý các vùng biển theo luật lệ là thi hành “chủ quyền hợp pháp của quốc gia”.
Lời tuyên truyền và hành động của Bắc Kinh thường không đi đôi với nhau.
Tại Hoa Thịnh Ðốn, một phát ngôn viên quân sự cho rằng những gì thấy nói trên báo chí chỉ liên quan đến cảnh sát biển của tỉnh Hải Nam chứ không phải lực lượng quân sự nên cái chủ trương này vẫn chưa được họ xác định rõ.
Ðồng thời, bà Victoria Nuland, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Mỹ nói trong cuộc họp báo ở Hoa Thịnh Ðốn hôm Thứ Năm là chính phủ Hoa Kỳ sẽ đòi Bắc Kinh giải thích. Theo bà, hành động của Bắc Kinh làm “gia tăng căng thẳng”.
Vẫn không thấy Hà Nội đưa ra phản ứng gì về quyết định ngang ngược của tỉnh Hải Nam lục soát xua đuổi tàu nước ngoài trên biển Ðông, nhưng tổng thống Philippines cho hay ông đã chỉ thị cho Bộ Ngoại Giao kiểm chứng với Bắc Kinh về cái trò nói trên. Nếu được xác nhận, Philippines sẽ gửi công hàm phản đối chính thức.
Theo Tổng Thống Philippines Benigno Aquino, quyết định đó của Bắc Kinh sẽ khó thi hành vì nó đi ngược lại Công Ước Quốc Tế về Luật Biển (UNCLOS).
“Chúng tôi sẽ tiến hành nhanh việc đem vấn đề ra trước tòa án quốc tế để giải quyết vấn đề cho xong hay ít nhất khởi đầu một tiến trình giải quyết vấn đề một cách hợp pháp và cụ thể”. Ông Aquino nói. (T.N.)
Berlin, bước chân lịch sử (Bài 1)
Trần Nguyên Thắng/ATNT Tours & Travel
Nước Mỹ có ngày 11 tháng 9, nước Ðức có ngày 9 tháng 11! Cả hai ngày này trùng với nhau nếu viết theo lối Mỹ (tháng ngày) và lối Việt Nam (ngày tháng) đều là 911 cả. Ở Mỹ thì chúng ta ai cũng biết 911 của 2001, tòa nhà World Trade Center ở New York bị cảm tử quân khủng bố dùng máy bay đâm đổ hai tòa nhà chọc trời này.
Brandenburg Gate nhìn từ phía Ðông Ðức cũ (phía sau Gate). (Hình: ATNT Tours & Travel)

Còn 911 của 1989 bên Ðức là ngày bức tường ô nhục Bá Linh phân chia Tây-Ðông Bá Linh đã được người dân Ðông Ðức bước qua lằn ranh giới cộng sản đạp đổ chế độ cộng sản Ðông Ðức làm nên lịch sử vĩ đại của nhân loại cuối thể kỷ 20. Berlin bây giờ trở thành thủ đô của Cộng Hòa Liên Bang Ðức, thành phố này đã quên đi hay vẫn còn nhớ về một vết thương xưa cũ mà dường như vẫn còn nhức nhối trong đời sống nước Ðức hiện nay.
Sau 28 năm được chính quyền cộng sản Ðông Ðức xây lên để ngăn chia nước Ðức, bức tường ngày nay chỉ còn lại một đống gạch vụn, làm những cục đá kỷ niệm cho nhân loại. Hai mươi ba năm sau ngày bức tường Bá Linh sụp đổ, tôi mới có dịp đến du ngoạn thành phố Berlin (cho dù tôi đã đến nước Ðức nhiều lần). Trước đó, có thể Berlin chưa đủ hấp dẫn lôi cuốn tôi như các thành phố Munich, Nuremberg, Frankfurt, Stuttgart hoặc ngôi lâu đài thần tiên Neuschwanstein ở miền Nam bang Barvaria. Còn nhớ, khi chuyến bay hạ cánh xuống phi trường Tegel của Berlin, một phi trường tương đối nhỏ bé và nghèo nàn khiến tôi ngỡ ngàng. Phi trường quốc tế của thủ đô Berlin đây ư! Tôi không thể nào tin được vào đôi mắt của mình. Các chuyến bay tôi đến Ðức thường đáp xuống ở Frankfurt hay Munich, đó là các phi trường lớn có cả một guồng máy tổ chức tiện nghi cho các chuyến bay quốc tế và nội địa. Tôi đã quen như thế nên cứ ngỡ phi trường thủ đô Berlin sẽ rất là “tiện nghi hiện đại,” nhưng sự thật thấy buồn. Hai mươi ba năm trôi qua mà sân bay ngày nay còn như thế thì chắc ngày xưa phi trường Berlin u uất lắm. Nghe nói một hai năm nữa, một phi trường mới toanh (sau nhiều lần Berlin thất hứa với người dân vì thành phố không đủ tiền để hoàn thành phi trường đúng hẹn) sẽ được khai trương để đón chào du khách. Chờ xem vậy! Người dân Berlin chắc không chịu để thua thiệt lâu hơn nữa.
Thạch trụ Victory Column tại Berlin. (Hình: ATNT Tours & Travel)

Trên đường về trung tâm thành phố, tôi đã chứng kiến cảnh một bà cụ đi xe bus công cộng vào phi trường nhặt những đồ phế thải để bán recycle. Tôi cũng đã thấy những hình ảnh như thế tại khu trạm nhà ga lớn Zoologischer Garten, một khu nổi tiếng sầm uất của Berlin. Những người này ngày xưa ở bên nao! Ðông hay Tây Ðức.
Nhưng thắc mắc vậy thôi chứ có lẽ không còn quan trọng lắm ở thời điểm bây giờ vì những hình ảnh đó ám chỉ cho tôi biết Berlin không phải là một thành phố giàu có như các thành phố khác của Ðức mà tôi đã có dịp đi qua. Những tòa nhà cũ kỹ thiếu phần sửa sang, những bảng tên đường gần như mờ chữ, những bức tường khói bám đen không được lau chùi tạo cho thành phố có một dáng vẻ nghèo nàn. Phía bên Tây Ðức nhà cửa tương đối gọn gàng hơn phần Ðông Ðức nơi mà thành phố Berlin đã phải chi tiêu rất nhiều tốn kém cho các công trình kiến trúc và sửa sang trợ cấp mọi lãnh vực cho khu vực phía bên đông. Người dân Tây Ðức vẫn còn phải chịu đóng thêm phần thuế để giúp vực dậy các lĩnh vực yếu kém bên Ðông Ðức. Có đến khu nhà ga Alexanderplatz thuộc về Ðông Ðức cũ mới thấy được sự tốn kém của Berlin để “nâng cấp” nơi đây. Vì thế người Tây Ðức vẫn có một cái nhìn không vui, vẫn có một khoảng cách nào đó về người miền phía Ðông. Người dân hai miền Ðông Tây làm sao giống nhau được khi sự suy tư về đời sống, về cách sống của họ hoàn toàn khác nhau. Những người đã sống lâu năm dưới chế độ cộng sản luôn có những cách suy nghĩ, cách sống, cách buôn bán khác hẳn những người chưa bao giờ sống dưới chế độ cộng sản. Những điều đó dường như tạo ra một khoảng kiêng dè xa cách giữa mọi người. Người dân sống dưới chế độ cộng sản không còn ngây thơ về chủ nghĩa cộng sản nữa; để sống còn trong chế độ chuyên chính vô sản người ta phải biết tiến thoái và hiểu biết luân lý phục tùng cộng sản để thích ứng với những gì chế độ muốn. Những người dân chưa bao giờ chung sống với chế độ cộng sản thì luôn luôn bị ngây thơ với những chiêu bài của chính quyền cộng sản, những chiêu bài này vẽ ra đầy sức quyến rũ và tạo cho con người ngây thơ tưởng mình là những anh hùng, là những người yêu nước yêu nòi, là những người biết yêu nhân loại.
Di tích bức tường ô nhục Berlin lịch sử. (Hình: ATNT Tours & Travel).

Tôi đến cổng Brandenburg lịch sử vào buổi chiều hơi nhạt nắng. Ngày xưa đây là biểu tượng cho nước Ðức nhớ về thời oai hùng của thế kỷ 18. Sau Thế Chiến II, Brandenburg Gate hầu như bị phá hủy, chỉ còn lại khung cổng tiều tụy và sự đổ nát chung quanh. Cổng Gate đã được trùng tu lại vào năm 1961 và trở thành cánh cổng phân chia Ðông Tây Berlin. Nhưng cũng chính tại nơi đây người dân Ðông Ðức vào đêm ngày 9 tháng 11 của 1989 đã “dám” bước qua ranh giới cấm kỵ, họ đi vội về bên phần đất tự do Tây Ðức. Những bước chân “dám bước qua ranh giới cộng sản” hướng về phía tự do này không những chỉ làm sụp đổ chính quyền cộng sản Ðông Ðức mà tiếp theo đó kéo theo sự sụp đổ toàn bộ chủ nghĩa cộng sản Âu Châu vào những tháng ngày sau đó. Có lẽ không ai ngờ được chế độ cộng sản Âu Châu “đi” nhanh như vậy, căn bệnh ung thư cộng sản của họ không thể chữa được nữa, đã đến ngày đến giờ thì đành “đi” thôi. Chỉ có điều, “Ði mà vội quá, không kịp bảo gì nhau” nên các chế độ cộng sản Á Châu vội vàng biến thể để tự cứu mình. Con mèo đỏ vội nhuộm trắng bộ lông mình, vất đi nền kinh tế bao cấp và vội vã “đổi mới” học tập kinh tế thị trường và tạo ra nhiều cơ hội cho đảng viên cán bộ tham nhũng hối lộ và trở thành những “tư bản đỏ,” đồng thời hiện rõ nguyên hình giai cấp thống trị của mình! Nghe qua bản tin đài RFI trích từ báo New York Time, ông Ôn Gia Bảo sau 8 năm làm thủ tướng Trung Cộng gia tài chỉ có 2.7 tỉ dollars. Nhưng nghĩ cho kỹ, nước Trung Cộng có hơn 1.3 tỉ dân, ông thủ tướng có “thu” mỗi đầu dân 2 dollars cho 8 năm làm việc thì đâu có gì nhiều. Mấy anh nhà báo Mỹ này chẳng hiểu gì cả! Chỉ có điều đất nước Trung Cộng đâu phải chỉ có một ông Ôn Gia Bảo.
Trạm canh Checkpoint Charlie nổi tiếng, nơi Liên Xô-Mỹ đối đầu nhau thời chiến tranh lạnh. (Hình: ATNT Tours & Travel)

Ngồi trong quán Starburg Coffee hiện hữu bên một góc tòa building của phần Ðông Ðức xưa, nhìn sự nô đùa hồn nhiên của các đứa trẻ nhỏ, sự ngây ngô của đám thanh niên hình như họ chẳng biết gì một quá khứ vừa mới xảy ra cho họ. Tôi xem lại những tấm hình lịch sử ghi lại hình ảnh một Brandenburg Gate ngày xưa đổ nát và một Brandenburg ngày nay huy hoàng, không còn phân chia Ðông Tây. Dù không là người Ðức nhưng sao tôi cũng thấy lòng nao nao ngẫm nghĩ về một thời chủ nghĩa vô nhân tính trong đời sống con người. Tôi gặp một người bán hàng rong, anh ta bán hotdog theo phương cách mới mà tôi chưa thấy bao giờ, một “bếp ga” đeo ngay trước ngực, có khoảng chục hotdog trên bếp. Tay cầm đồ gắp, bên hông đeo túi giấy và hotdog, đầu đội dù che nắng, đi loanh quanh nhà ga chào đón mời khách mua hotdog. Cung cách buôn bán cũng khá ngộ nghĩnh và lạ. Nụ cười và giọng nói chào mời của anh ta cho tôi cảm nhận được ý nghĩ cuộc đời này mọi chuyện rồi sẽ qua.

Những hình ảnh ghi lại dấu tích “ô nhục” trên bức tường East Side Gallery (bên Ðông Ðức cũ). (Hình: ATNT Tours & Travel)
Thời gian sẽ giúp người dân Ðức nối liền tâm tư họ lại với nhau. Bây giờ Berlin đang bỏ công sức xây những building kiến trúc mới thay thế dần dần những kiến trúc cũ kỹ thời cộng sản, có những ngôi chung cư cũ kỹ làm tôi liên tưởng ngay đến kiểu dáng kiến trúc Stalin bên nước Nga mà chính người Nga bây giờ cũng đang dần dần phá đi để xây dựng lại kiến trúc mới hiện đại hơn.
(Còn tiếp)
ATNT Tours & Travel thông báo
Triển lãm nhiếp ảnh “Gặp Gỡ 3, Theo Dòng Thời Gian”
Theo thông lệ hàng năm, cuộc triển lãm nhiếp ảnh “Gặp Gỡ 3” sẽ được tổ chức, qua sự bảo trợ của công ty du lịch ATNT Tours & Travel. Năm nay cuộc triển lãm với chủ đề: “Photography” sẽ hội tụ các nhà nhiếp ảnh với các chủ đề khác nhau. Cuộc triển lãm “Gặp Gỡ 3” còn có hội thảo về nhiếp ảnh và du lịch, năm nay còn có chương trình nhạc nhẹ, triển lãm máy ảnh cổ theo dòng lịch sử nhiếp ảnh, cơ hội gặp gỡ với các người yêu thích về nhiếp ảnh, chắc chắn sẽ hứa hẹn thật nhiều nét độc đáo của nhiếp ảnh.
Cuộc triển lãm sẽ diễn ra hai ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật ngày 22 & 23 tháng 12 tại hội trường Nhật báo Người Việt, từ 10 AM đến 5 PM. Ngoài ra ATNT Tours & Travel tặng 500 lịch treo tường và brochure du lịch 2013 cho khách đến thưởng lãm.
Trân trọng báo tin, kính mời đến quí khách, các bạn hữu, và những ai yêu thích nhiếp ảnh.
Ban Tổ Chức Nhiếp Ảnh Gặp Gỡ và ATNT Tours &Travel
ATNT Tours & Travel tổ chức và hướng dẫn du lịch
=> Xin quí khách gọi cho văn phòng ANTN Tours để biết thêm các lịch trình và chi tiết về các chuyến tour năm 2013.
=> Escorted Tour Nam Phi (South Affrica): Captown – Johanesburg – Safari &Victoria Falls. Du ngoạn Safari hoang dã của Phi Châu.
Tour Safari Phi Châu 2013: Tour #1: Mar. 09 – Mar. 22, 2013
Tour #2: Jun. 06 – Jun. 19, 2013
Tour #3: Sep. 11 – Sep. 24, 2013
Tour #4: Dec. 06 – Dec. 19, 2013
=> Escorted Tour Turkey + Greece 12 ngày
Greece: Athens – Patmos – Rhodes – Heraklion – Santorini
Turkey: Istanbul – Cappadocia – Pamukkale – Ephasus – Kusadasi
Tour #1: Mar. 13 – 24, 2013
Tour #2: Oct. 10 – 21, 2013
=> Escorted Tour Ðài Loan – Nhật Bản Mùa Hoa Anh Ðào 2013
(Chú ý: Xin quí khách giữ chỗ ngay từ bây giờ)
Nhật Bản: Tokyo – Nagoya – Nara – Kyoto – Kobe – Osaka
Ðài Loan: Ðài Bắc – Nhật Nguyệt Ðàm – Lukang – Ðài Trung – Ðài Nam
Tour #1: Mar. 26 – Apr. 09, 2013
Tour #2: Apr. 07 – Apr. 21, 2013
=> Escorted Tour: Nhật Bản – Ðài Loan – Nam Hàn Hoa Anh Ðào 2013
(Chú ý: Xin quí khách giữ chỗ ngay từ bây giờ)
Nhật Bản: Tokyo – Nagoya – Nara – Kyoto – Kobe – Osaka
Ðài Loan: Ðài Bắc – Nhật Nguyệt Ðàm – Lukang – Ðài Trung – Ðài Nam
Nam Hàn: Seoul – Phim Trường “Bản Tình Ca Mùa Ðông” – Vùng Phi Quân Sự “DMZ” – Gyeongbok Palace – Dongdeamun Market
Tour: Apr. 07 – Apr. 23, 2013
=> Escorted Tour: Nhật Bản – Nam Hàn (bao gồm Seoul & đảo Jeju)
(Chú ý: Xin quí khách giữ chỗ ngay từ bây giờ)
Nhật Bản: Tokyo – Nagoya – Nara – Kyoto – Kobe – Osaka
Nam Hàn: Seoul – Phim Trường “Bản Tình Ca Mùa Ðông” – Vùng Phi Quân Sự “DMZ” – Cung Ðiện Gyeongbok – Dongdeamun Market – Ðảo Jeju nơi rất nhiều bộ phim lớn của Hàn Quốc được quay tại hải đảo này.
Tour: Apr. 07 – Apr. 22, 2013
=> Escorted Tour: South America Brazil – Argentina – Chile – Peru (17 ngày)
Rio De Janeiro – Brazil Iguassu Falls – Argentina Iguassu Falls – Buenos Aires – Santiago – Valparaiso – Lima – Cusco – Sacred Valley – Machu Picchu
Tour #1: Apr. 14 – Apr. 30, 2013
Tour #2: May. 19 – Jun. 04, 2013
Tour #3: Oct. 02 – Oct. 18, 2013
Tour #4: Nov. 24 – Dec. 10, 2013
=> Tour Việt Nam: tổ chức mỗi tháng cho gia đình hoặc group.
=> Tổ chức “Private Tour” đi khắp mọi nơi trên thế giới.
ATNT Tours & Travel chuyên nghiệp về bán vé máy bay & tổ chức và hướng dẫn tours.
Xin liên lạc ATNT Tours & Travel
9126 Edinger Ave., Fountain Valley, CA 92708.
Tel: (714) 841-2868 / (888) 811-8988
Website: www.atnttravel.comhay www.atnttour.com
Ði cruise vùng Ðịa Trung Hải
Bài 1
Bài và ảnh: Minh Tâm
Lẩn quẩn ở Bắc Mỹ đã lâu, nay chúng tôi quyết định đi xa một chuyến. Ðịa Trung Hải là điểm đến mà chúng tôi từng mơ ước nhưng chưa thực hiện được vì hai lý do: Một là Euro lên giá, đô la mất giá nên chuyến đi xa qua Châu Âu sẽ tốn khá bộn tiền; hai là chúng tôi có mẹ già phải lo nên cũng hơi bận rộn, đi xa thì phải chơi lâu, mà đi lâu thì lo là không có ai săn sóc bà cụ.
Lộ trình chuyến đi Ðịa Trung Hải bằng du thuyền.

Chờ hoài không thấy đô la lên giá, mà triển vọng sụt giá càng nhiều hơn trước. Thêm vào đó, giá xăng dầu ngày càng tăng, trong tương lai có thể vé máy bay sẽ cao hơn nữa. Bà cụ thì cũng có thể tìm người phụ giúp tạm thời, nên chúng tôi quyết định sẽ đi cruise thăm vùng Ðịa Trung Hải vào tháng 9 năm 2011.
Ðầu tiên cũng nên tìm hiểu sơ qua về vùng biển Ðịa Trung Hải.
Ðịa Trung Hải và những thành phố du lịch
Một công viên xinh đẹp ở Barcelona.
Ðịa Trung Hải (Mediterranean Sea) là vùng biển nằm ở phía Nam Châu Âu tức là phía Bắc Châu Phi. Diện tích vùng biển này khoảng 2.5 triệu km2. Bề rộng theo hướng Ðông Tây khoảng 4,000 km, Bắc Nam khoảng 800 km. Ðịa Trung Hải thông với Ðại Tây Dương nhờ eo biển Gibralta với bề rộng chỉ 14 km. Ở phía Ðông, biển này thông vào Hắc Hải nhờ sông Bophorus và thông vào Hồng Hải nhờ kinh đào Suez. Biển sâu trung bình 1,500 mét và có nhiều đảo. 21 nước có bờ biển ven Ðịa Trung Hải từ Tây Ban Nha đến vùng Trung Ðông. Những nước này có các thành phố du lịch nổi tiếng ở Châu Âu như Barcelona, Marseille, Nice, Monaco, Naples, Athens, Istanbul… Trong khi đó ở Bắc Phi có các thành phố Alexandria, Benghazi, Tangier…
Monaco, viên ngọc vùng Ðịa Trung Hải.
Những hải đảo trong vùng Ðịa Trung Hải, đặc biệt là các đảo của Hy Lạp như Mykonos, Santonini, Rhodes… là nơi du khách Âu Châu hay đến nghỉ ngơi. Ðịa Trung Hải có khí hậu nóng là khô trong Mùa Hè, lạnh và mưa trong Mùa Ðông. Nhờ có nhiều thuận lợi như khí hậu tốt, phong cảnh đẹp, lịch sử và văn hóa lâu đời… mà Ðịa Trung Hải là nơi thu hút 1/3 lượng khách du lịch trên thế giới hàng năm. Rất nhiều du khách đến đây theo tua của các du thuyền.
Các chuyến cruise vùng Ðịa Trung Hải và kế hoạch của chúng tôi
Ðể thực hiện chuyến du lịch này, chúng tôi nghiên cứu các chuyến cruise trong vùng của các hãng tàu như: Carnival, Princess, Royal Caribbean, Holland America, MSC… Họ tổ chức nhiều chuyến du hành khác nhau qua các vùng phía Ðông và Tây Ðịa Trung Hải. Có tàu còn cặp vào các bến tàu của các nước ở Phi Châu như Ai Cập, Tunisie… Sau khi nghiên cứu, chúng tôi quyết định chọn chuyến cruise 12 ngày khởi hành từ Barcelona theo tàu Star Princess. Chuyến cruise sẽ khởi hành ngày 27 tháng 9, 2011 từ Barcelona (Tây Ban Nha) qua các cảng Monte Carlo (Monaco), Livorno (Pisa, Florence), Civitavecchia (Rome), Naples (Capri, Sorrento), Mykonos (Hy Lạp), Istanbul (Thổ Nhĩ Kỳ), Ephesus/Kusadasi (Thổ Nhĩ Kỳ), Athens (Hy Lạp), và kết thúc ở Venice (Ý) ngày 9 tháng 10, 2011. Chúng tôi sẽ bay đến Barcelona trước hai ngày để vui chơi và tìm hiểu một thành phố đẹp của Tây Ban Nha. Chúng tôi mua vé trực tiếp trên mạng của hãng tàu Princess theo website www.princess.com. Giá cruise theo quảng cáo là $1,400/người, nhưng nếu chịu ghi tên (register) vào danh sách du khách của website thì sẽ được bớt chút đỉnh. Tôi mua phòng bên ở trong lầu 10 (Caribbe) với chi phí là $1,250/người (kể cả thuế). Chỉ cần đặt cọc $500. Trước ngày khởi hành 75 ngày, vào tháng 7 năm 2011, sẽ thanh toán hết tiền vé.
Thánh đường Hồi Giáo ở Istanbul.
Chúng tôi sẽ bay đến Barcelona trước hai ngày để vui chơi và tìm hiểu một thành phố đẹp của Tây Ban Nha. Vé bay mua ở www.priceline.com. Chúng tôi sẽ khởi hành ngày 24 tháng 9 từ Los Angeles theo hãng hàng không Ý là Air Italia. Chuyến bay sẽ từ Los Angeles qua Rome, sau đó đổi máy bay đi Barcelona. Thời gian chuyển đổi là 90 phút, hơi ngắn, nhưng đó là chương trình của hãng máy bay thực hiện, nếu trễ thì hãng sẽ lo. Chúng tôi có tới hai ngày ở Barcelona nên không sợ trễ.
Chuyến về, sẽ bay từ Venice lúc 12 giờ trưa ngày 10 tháng 10 tới Los Angeles lúc 7 giờ tối cùng ngày. Giá vé máy bay là 1,300 đô la một người (kể cả thuế và bảo hiểm chuyến bay: 50 đô/người). Chúng tôi còn phải mua hai đêm khách sạn ở Barcelona và một đêm khách sạn ở Venice nữa. Chúng tôi chọn khách sạn ở gần khu trung tâm là Rambla – Barcelona nên giá cũng hơi cao, khoảng 220 đô la cho một phòng hai người. Khách sạn ở Barcelona hơi khó tìm, nếu bạn muốn thăm viếng nơi đây thì cần chuẩn bị sớm trước vài tháng. Còn ở Venice thì chọn khách sạn ở gần phi trường để tiện cho hai người chị ra phi trường lúc sáng sớm.
Chi phí toàn bộ phần máy bay, tua, khách sạn … khoảng $2,800/người. Ðó là chưa kể típ, và các chi phí ăn chơi khi xuống tàu để thăm các đảo hay bến tàu, chắc cũng khoảng $500-$700 nữa. Ði Âu Châu thì tiền ra như nước!!! Về chi phí dọc đường, xin kể bằng Euro (hối suất lúc này – năm 2011- là 1 Euro tương đương $1.35).
Chuyến đi này ngoài vợ chồng chúng tôi còn có bảy anh chị em bên vợ và hai người bạn là dược sĩ. Tổng số người trong nhóm là 9 người. Ði chơi đông thì vui nhưng chắc cũng có nhiều ý kiến không giống nhau. Từ từ bạn sẽ rõ khi đọc tiếp phần sau.
Chuyến bay
Theo chương trình, trưa ngày Thứ Bảy 24 tháng 9, 2011 chúng tôi mới lên đường nhưng tối ngày hôm trước, tôi đã vào website của hãng máy bay để check-in. Ngày nay với kỹ thuật tin học tiến bộ, chúng ta có thể làm việc này ở nhà. Nếu check-in sớm, chúng ta có thể chọn chỗ ngồi theo ý muốn (nên chọn chỗ ngồi ở phía trước để vào ra máy bay dễ dàng và nhanh chóng hơn). Ngày hôm sau, chúng tôi đến phi trường lúc 12 giờ trưa để gởi hành lý. Cô nhân viên cân hành lý ký gởi thấy vừa đủ (50 pound – 23 kg) nên cho qua dễ dàng, nhưng mấy người chị đi cùng chuyến thì bị làm khó dễ đôi chút vì hành lý gởi theo máy bay bị dư ra có vài pounds. Họ phải lấy đồ ra, chuyển qua xách tay hay chuyển qua cho người đi cùng. Còn hành lý xách tay lên máy bay cũng vậy, không được quá 11 pound. Bây giờ họ cân đo kỹ lắm, dư một chút cũng rắc rối. Lúc 3 giờ chiều, người ta đã bắt đầu cho khách lên máy bay để chuẩn bị cất cánh lúc 3:30. Thế nhưng lên máy bay ngồi hoài không thấy động tĩnh gì. Hỏi ra thì mới biết có một bà khách bị xỉu khi vừa ngồi vào ghế. Nhân viên hãng máy bay phải gọi cấp cứu, sau đó chuyển bà cụ ra khỏi máy bay. Do đó mãi 45 phút sau máy bay mới khởi hành đi Rome. Như vậy, chúng tôi chỉ còn có 45 phút để chuyển tiếp ở Rome. Ðiệu này trễ chuyến bay về Barcelona là cái chắc. Mấy bà chị lo lắng cầu kinh với hy vọng máy bay tới kịp chuyến. Còn tôi thì thây kệ, ra sao thì ra, tới đâu thì tới, có lo cũng không làm gì được. Sau khi ăn tối và uống một viên thuốc ngủ, tôi ngủ một giấc tới khi máy bay về gần tới Rome thì mới tỉnh dậy.
Một kiến trúc lạ ở Barcelona.
Máy bay bay cũng nhanh nên tới sớm được 15 phút. Hầu như 60% hành khách đều trễ nên ai cũng phải gấp rút ra khỏi máy bay. Phi trường Rome rất lớn và khi chuyển tiếp phi cơ từ Mỹ qua thì thủ tục rất rắc rối như phải qua hải quan, xét an ninh, coi giấy tờ… Tuy nhiên, hãng máy bay Air Italia biết phái đoàn từ Los Angeles qua khá đông (6 người của đoàn chúng tôi và 6 người Hoa khác cũng đi cùng chuyến) nên họ cho người đón chúng tôi rồi dẫn qua các khu khám xét một cách ưu tiên. Do đó, tới cổng máy bay đi Barcelona cũng kịp giờ. Rút kinh nghiệm chuyến này, kỳ sau sẽ mua vé hai chuyến bay cách xa nhau một chút, lúc đó phải đợi lâu hơn nhưng an tâm hơn. Chuyến bay này tương đối gấp gáp, chỉ chuyển tiếp có 75 phút mà máy bay lại trễ nên phải đi nhanh, mệt quá. Do cứ lo đi nhanh cho kịp cô dẫn đường nên chúng tôi không có thì giờ để xem coi phi trường quốc tế ở Rome buôn bán thứ gì, chỉ thấy có rất nhiều cửa hàng sang trọng, chắc cũng chỉ bán rượu, dầu thơm, thuốc lá, kẹo chocolate mà thôi.
Phi trường Rome tuy rất lớn nhưng cũ nên không có những “ống” dẫn để đưa hành khách ra thẳng máy bay đi Barcelona. Sau khi qua khỏi cửa check-in, hành khách phải lên xe buýt để được chở ra máy bay. Tới cửa lên máy bay lại phải leo cầu thang nên nếu ai xách hành lý nhiều thì cũng hơi cực một chút. Lúc này là khoảng 2:30 giờ chiều. Ngoài trời nắng ấm, thời tiết hơi nóng khoảng 85-90 độ F nên cũng đổ chút mồ hôi. Yên vị xong lại phải ngồi chờ hơn 30 phút sau máy bay mới cất cánh. Có lẽ họ chờ hành lý chuyển từ máy bay lớn ở bên Los Angeles qua. Từ Rome bay qua Barcelona chỉ gần hai giờ là tới.
Máy bay bay dọc biển theo hướng Ðông Bắc-Tây Nam. Từ trên cao nhìn xuống, thành phố Barcelona thật đẹp. Lúc này trời quang mây tạnh nên tôi thấy rõ Làng Thế Vận dọc biển với hai tòa nhà thật cao. Tiếp theo là hải cảng Barcelona với ba chiếc du thuyền thật to đang cặp bến. Xa hơn là thành phố Barcelona rộng lớn với những căn nhà ngói đỏ kéo dài tới tận chân trời. Xa hơn nữa là một dãy núi thấp. Về phía Nam có một ngọn đồi. Trên đồi thấy rõ một kiến trúc thật cao. Ðó là cây đuốc Thế Vận Hội được xây từ năm 1992. Qua khỏi thành phố là khu cảng công nghiệp với thật nhiều cần cẩu to lớn và những bãi chứa container vĩ đại. Barcelona đã tạo ấn tượng đầu tiên thật hào hứng và đang chờ chúng tôi khám phá.
Máy bay đáp nhẹ nhàng xuống phi trường Barcelona ở phía Nam thành phố. Phi trường này cũng lớn quá cỡ. Chúng tôi phải đi rất xa khoảng gần một cây số từ nơi máy bay dừng mới ra tới cổng. Ðặc biệt là không thấy ai xét hỏi gì cả. Ngày nay Châu Âu không còn biên giới nữa. Từ Rome qua đây coi như cùng một nhà, cứ đi ra thong thả, khỏi cần xét hỏi giấy tờ.
Ra tới ngoài thì thấy một cô gái người Tây Ban Nha cầm bảng tên của mình đứng đón. Chúng tôi đã mua dịch vụ xe đưa đón từ phi trường về khách sạn từ trên Internet với giá 60 Euro một chuyến (đi nhiều người cũng có lợi vì chia ra chỉ 10 Euro một người). Nếu đi taxi thì vào khoảng cũng 30-35 Euro một chuyến nhưng chỉ chở tối đa 4 người. Còn nếu bạn đi một mình thì nên đi xe buýt Aerobus chỉ khoảng 5 Euro mà thôi. Xe sẽ ngừng ở trạm Catalunia là một quảng trường lớn của thành phố. Từ đó bạn dễ dàng lấy taxi về khách sạn.
Ấn tượng đầu tiên về Barcelona
Từ phi trường về Barcelona đường không xa lắm lại rộng rãi nên chỉ chạy chừng 25-30 phút là tới. Khi xe vào ngoại ô thành phố, ta có cảm giác đường phố nơi đây giống như ở Paris vì có nhiều cây cối. Nhưng kiến trúc, nhà cửa ở Barcelona có vẻ cũ kỹ hơn và hơi lai phong cách Á Rập. Càng vào trung tâm, xe cộ càng đông và vui hơn. Qua khỏi quảng trường Espanya, anh tài xế chỉ cho chúng tôi xem một kiến trúc khá đẹp, đó là sân đấu bò Barcelona. Sân hình tròn, xây bằng gạch đỏ với các cửa hình vòm cuốn làm bằng gạch trắng trông cũng lạ và đẹp. Chừng 10 phút sau, xe đã về tới khách sạn Rambla trên đường La Rambla. Ðây là một đường lớn, hai bên dành cho xe chạy, nhưng ở giữa đường lại là khu có nhiều cây xanh, nơi có các kiosk để buôn bán và chỉ dành riêng cho người đi bộ.
Khách sạn Rambla
Phố đi bộ Ramblas, Barcelona.
Khách sạn chúng tôi cư ngụ trong hai tối ở Barcelona nằm trên con đường lớn và vui nhứt Barcelona. Ðó là đường Rambla nổi tiếng. Khách sạn loại ba sao nhưng vì có vị trí tốt nên giá phòng khá mắc, khoảng $220/đêm. Tiện nghi của khách sạn không nhiều, ngay cả nước uống cũng phải mua chớ không có hai chai nước miễn phí như các nơi khác. Trong phòng có TV, tủ lạnh. TV thì không có đài tiếng Anh mà lại có đài tiếng Việt của Hà Nội nên cũng không có gì để coi. Chỉ được một điều là ở đây sạch sẽ và có tủ an toàn (nhưng phải trả một số tiền nhỏ khoảng 5 Euro để sử dụng dịch vụ này). Chúng tôi ở tầng bảy mà thang máy rất nhỏ, mỗi lần chỉ đứng được 4-5 người mà thôi, còn nếu có hành lý thì chỉ hai người là hết chỗ.
Không thấy người phụ giúp nên hai vợ chồng phải tự đem hành lý lên phòng. Như vậy cũng không sao, khỏi mất công chờ đợi. Nhận phòng, tắm rửa, nằm nghỉ một chút cho khỏe, chúng tôi xuống đường khám phá Barcelona liền. Lúc này vào khoảng 7 giờ nhưng trời còn sáng.
(Còn tiếp)
Minh Tâm
Cùng một tác giả: Tác phẩm mới xuất bản: Ði Cruise Bắc Mỹ kể về các chuyến du lịch bằng du thuyền qua Caribbean, Alaska, Mexico, Canada, New England. Sách dày trên 300 trang. Giá 15 đô la (kể cả cước phí). Muốn có sách có chữ ký của tác giả gởi tận nhà qua bưu điện, xin liên lạc về: Tam Tu 17634 Fonthill Ave. Torrance, CA 90504. Ðiện thoại: (310) 523-1857 Email: [email protected]
Từ Sông Tranh 2 đến điện hạt nhân Ninh Thuận
Ninh Bình/Người Việt
Ở Việt Nam có những công trình, dự án sau vài năm đi vào hiệu lực sẽ “bỗng dưng nóng” dư luận. Cả yếu tố khách quan lẫn chủ quan đều được đem ra “đánh lận con đen” hòng phủi trách nhiệm.
Những người dân sống xung quanh khu vực thủy điện Sông Tranh vẫn ngập chìm trong nghèo khó và hiểm nguy rình rập hàng ngày. (Hình: Phương Ngạn/Người Việt)
Người dân thấp cổ bé họng họ biết tỏng, nhưng đành “ngậm bồ hòn làm ngọt.” Ðến nỗi điều này tạo nên một tiền lệ phổ biến, ậm ờ dung túng và cam đành sống chung với lãng phí cố tình, tâm thực dụng nhỏ nhen…
Cuối cùng chỉ mỗi nhóm nhỏ là được hưởng lợi lớn, còn cộng đồng lớn khó khăn thì hoàn khó khăn, “ngậm ngùi” gồng gánh nỗi buồn cộng sinh và nợ nần khổng lồ từ những kẻ cầm quyền đẩy xuống.
Từ thủy điện Sông Tranh 2
Thời gian qua, thủy điện Sông Tranh 2 “nổi sóng” dư luận về phía nó vì khả năng ảnh hưởng đến hơn 40,000 tính mạng người dân đang sinh sống chung quanh. Ðó thực sự là chuyện lớn nhất trong chuỗi chuyện lớn liên quan, xứng đáng phải đem lên bàn “giải phẫu.”
Trong khi động đất, thời gian tới chắc chắn còn và có thể mạnh hơn, vì không ai dám đảm bảo những lần động đất vừa qua là cực đại cả. Ðến giờ phút này đập Sông Tranh 2, vẫn còn “đứng vững” trước nhiều cường độ, dư chấn liên tiếp xảy ra, thực sự là một phép màu.
Việc ông bộ trưởng Bộ Xây Dựng trả lời cử tri cả nước nói chung và cử tri tỉnh Quảng Nam nói riêng trong phiên chất vấn ở nghị trường Quốc Hội vừa rồi là cách cư xử mang dáng dấp truyện cổ tích.
Giả dụ trong một mô típ cổ tích Việt Nam, có đưa ra và hóa giải tình huống: “Khi nhân vật chính lâm vào khó khăn, phiền muộn thì sẽ xuất hiện ông Bụt đến bên cạnh và hỏi: ‘Tại sao con khóc?’; sau đó với phép màu nhiệm của đấng thần thánh, Bụt đã đem lại nhiều niềm vui, may mắn và hạnh phúc trong cuộc sống tương lai.”
Còn ông bộ trưởng chỉ là người phàm mắt thịt, cho nên hơn 40,000 nhân vật chính chung quanh đập, mở nguyện chay trường cầu xin cho lời “ông Bụt” bộ trưởng linh ứng lạ thường, đừng có động đất cường độ nhiều hơn, kẻo cỏ cây bé nhỏ đi tong hết.
Chợt nhớ, người ta đã huy động tiền của to lớn nhường nào của nhân dân để xây thủy điện tràn lan. Người ta cũng dùng lời ngon ngọt biết bao để dân đen hiến đất làm thủy điện.
Ở Sông Tranh 2, người ta tích nước trái tự nhiên, thu tiền điện gần hai năm với khoản lợi nhuận kếch xù. Nhưng khi động đất liên tục xảy ra, tài sản người dân bị hư hỏng nặng, họ yêu cầu được đền bù để khắc phục hậu quả do thủy điện gây ra thì người ta lại đi so đo từng vết nứt, tính toán từng đồng từng cắc với ân nhân mình. Mặc dù mức đền bù chẳng là bao nhiêu, chỉ đáng một, hai ngày thu tiền điện mà thôi.
Lỗi ở thủy điện Sông Tranh 2 đã quá rõ ràng. Nhất là ở khâu khảo sát, thăm dò địa chất. Cách đây chưa lâu, Viện Vật Lý Ðịa Cầu đưa ra kết luận, trước khi xây thủy điện, nơi đây chỉ có vài trận động đất nhỏ, đến nay tầng suất động đất liên tục. Nó gây hoảng loạn và căng thẳng thần kinh liên miên cho người dân sống bên cạnh.
Cách khắc phục lỗi đập không đơn giản một chút nào. Và việc xác định trách nhiệm, chắc cũng gian nan, vất vả không kém. Ông bộ trưởng vội vã khẳng định “Sông tranh 2 vẫn rất an toàn” là đang cố vớt vát và trấn an địa vị chính mình thì đúng hơn, chứ người dân không dại dột gì mà nghe theo lời ‘người lạ,’” vì ai biết được chuyện gì sẽ xảy đến dưới lòng đất đang bất ổn kia nay mai.
Nhìn về điện hạt nhân Ninh Thuận
Hiện trạng Việt Nam là hiện trạng chấp vá cộng với các giải pháp “mì ăn liền,” từ thượng tầng ngang dọc, chồng chéo xuống hạ tầng. Ðiều đó dễ gây nguy hại và tác động lớn lao đến mọi thành quả đã đạt được trong quá khứ. Ðất nước cần nhìn thấy lúc này là sự xuất hiện của các bậc thầy kiến trúc cho tổng thể lĩnh vực, hài hòa, hội nhập và phát triển.
Nhưng từ lâu, Việt Nam đã tạo đòn bẩy lợi ích nhóm vô đối, khuyến khích một xã hội bằng cấp và hướng người dân chạy theo đồng tiền một cách bạt mạng.
Lợi ích nhóm thì sừng sững đó, ý tưởng gì đem lại lợi nhuận thì họ “vẽ” ra thôi, hậu quả gần xa chỉ đất nước đáng thương tự giải quyết. Bằng cấp trong một xã hội đầy rẫy vấn nạn giáo dục là tấn bi kịch trệu trạo của quốc gia, nhiều hoài nghi và gây cô đơn mặc cảm với mặt bằng tri thức nhân loại. Thực trạng đồng tiền trở thành đích ngắm tuyệt đỉnh, uy quyền tuyệt đối, khiến xã hội rơi vào bong bóng quỹ đạo vô cực trong một đất nước teo tóp ngân sách và ảm đạm nhân tình.
Ở Việt Nam, họa sĩ là những nghệ sĩ vẽ bằng cây cọ, đã trở thành khái niệm cũ. Ðương thời, có sự xuất hiện của các “họa sĩ” chuyên vẽ bằng tiền, thân cận và bôi trơn bộ máy chính quyền các cấp cũng bằng tiền.
Dự án nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận (ÐHN Ninh Thuận) là một trong những câu trả lời hoàn mỹ.
Ninh Thuận xưa nay nổi tiếng là vùng nắng gió bậc nhất cả nước, địa chất cũng bất ổn so với Sông Tranh 2. Thủy điện này là dự án được đáp xuống nhẹ nhàng và êm xuôi, chỉ khi xuất hiện vết rỉ, lưu lượng nước lớn tuôn xối xả ở thân đập thì dư luận cả nước mới chú trọng nó. ÐHN Ninh Thuận ngược lại, luôn luôn nóng. Vì sao vậy?
Tình trạng chung của Việt Nam là làm việc gì bất kể, không chóng thì chày cũng xảy ra chuyện. Con đường vài năm lại vá víu. Chiếc cầu vài năm lại nứt nẻ. Hầm cống vài trận mưa là ngập lụt. Huống hồ là ÐHN. Ngay cả đội ngũ đảm trách xây dựng ÐHN Ninh Thuận, đất nước họ cũng đã từng không an toàn, di sản vẫn đó còn lăm le chết chóc đến ngày nay. Có thể kinh nghiệm họ có, nhưng không ai nói trước được điều gì. Thêm nữa, chuyện rút ruột ở công ty con của Rosatom lại đánh động nỗi niềm của chúng ta.
Mặt khác, xây dựng ÐHN Ninh Thuận là đụng chạm vấn đề dân tộc-tôn giáo nhạy cảm. Người Chăm, tộc người bản địa, với hệ thống đền tháp tôn giáo tín ngưỡng và cộng đồng tập trung đông đúc sẽ nghĩ ngợi gì?
Thôn Vĩnh Trường, tỉnh Ninh Thuận, nơi sẽ lập nhà máy điện hạt nhân số 1. (Hình: Ninh Bình/Người Việt)
Một cái thủy điện nhỏ, cách hành xử đã rất kém. 40,000 tính mạng người dân ngày đêm phấp phỏng ăn không ngon, ngủ không yên. Huống hồ là ÐHN.
Loại trừ cái thủy điện gây nguy hiểm cho “quyền được sống, quyền được mưu cầu hạnh phúc” của người dân là quyết sách tối cao vào lúc này.
Loại trừ ÐHN Ninh Thuận còn là quyết sách an dân nhất, tiết kiệm nhất và đón nhận cái nhìn thiện cảm nhất từ dư luận thế giới.
Chủ quyền mất dần, nhục cũng thành quen
Song Chi/Người Việt
Việc in chìm tấm bản đồ hình “lưỡi bò” trên hộ chiếu mới của nhà cầm quyền Trung Quốc chỉ là một diễn biến tiếp theo sau hàng loạt hành động trước đó của Bắc Kinh nhằm hợp pháp hóa bản đồ phi pháp này.

Trong lúc nhà cầm quyền Việt Nam cấm dân chúng biểu tình chống Trung Quốc thì người dân Philippines được biểu tình phản đối ‘hộ chiếu lưỡi bò’. (Hình: Dondi Tawatao/Getty Images)
Và khi các nước có liên quan hoặc đang có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc trên biển Ðông còn đang tức giận và tìm cách đối phó với những tấm hộ chiếu “lưỡi bò”, thì Trung Quốc đã lại có thêm một bước đi khiêu khích nữa:
Báo chí trong và ngoài nước dẫn nguồn tin từ truyền thông nhà nước Trung Quốc nói rằng bắt đầu từ năm 2013, các quy định mới sẽ cho phép cảnh sát tỉnh Hải Nam lên tàu và lục soát các tàu nước ngoài bị xem là xâm nhập trái phép trong vùng biển mà Trung Quốc tự cho là lãnh hải của mình ở biển Ðông.
Trên thực tế từ nhiều năm qua, tàu Trung Quốc đã từng nhiều lần bắt giữ các tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam. Nhẹ nhất thì cũng là tịch thu ngư cụ, hải sản… rồi thả cho về, nặng hơn thì đánh đập, bắt giam, đòi tiền chuộc, cũng có khi tông chìm tàu…
Nhưng tất cả những hành động này chỉ là “không chính thức”.
Còn nay thì cảnh sát biển của Trung Quốc sẽ chính thức được quyền lục soát, tịch thu và trục xuất tàu nước ngoài xâm nhập khu vực đường “lưỡi bò”!
Ðiều này cho thấy Bắc Kinh ngày càng tự tin không cần giấu diếm mưu đồ độc chiếm biển Ðông, bất chấp sự lo ngại và phản đối của các nước trong khu vực và quốc tế.
Các nhà bình luận chính trị đã nói nhiều về chiến lược của nhà cầm quyền Trung Quốc trên biển Ðông: Ðó là cứ lấn dần, từng bước thiết lập quyền kiểm soát khu vực biển Ðông cho đến khi Trung Quốc có thể thâu tóm toàn bộ khu vực theo đúng như tham vọng của họ.
Với các nước khác như thế nào không biết, nhưng trước bước đi mới này của Trung Quốc, nhà cầm quyền Việt Nam sẽ làm gì để bảo vệ ngư dân và khẳng định chủ quyền của mình?
Liệu Việt Nam có dám cho tàu cảnh sát đi bảo vệ ngư dân mà nếu có, thì liệu có thể đối phó với lực lượng tàu hải giám, tàu ngư chính, cảnh sát biển… đồ sộ, đông đảo các loại của Trung Quốc?
Hay là cứ mặc cho tàu cá của ngư dân bị tàu Trung Quốc công khai chặn bắt, lục soát, tịch thu và trục xuất ngay trên chính vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam? Ðể rồi cùng lắm, người phát ngôn Bộ Ngoại Giao lại xuất hiện, “phát lại” cuộn băng với những lời phản đối cũ mèm?
Và nếu tình hình cứ tiếp diễn một thời gian thì ngư dân Việt Nam dù có muốn cũng không thể tiếp tục ra khơi để rồi lại mất trắng tài sản, chưa kể có thể còn bị cảnh sát Trung Quốc đánh đập, lăng nhục, bắt giam.
Trong khi đó, tàu cá của ngư dân Trung Quốc, như thực tế đã xảy ra, ngang nhiên vào ra trên khu vực biển Ðông, đánh bắt cá dưới sự yểm trợ của những tàu hải giám.
Thế là dần dần người Việt đành bỏ trống biển khơi cho Trung Quốc. Nói cách khác, biển Ðông, hay ít nhất là khu vực thuộc chủ quyền của Việt Nam từ xưa đến nay, trở thành của Trung Quốc mà họ không cần phải gây chiến tranh. Vừa tốn kém vừa tạo điều kiện cho các nước khác có dịp “tọa sơn quan hổ đấu”, một điều mà nhà cầm quyền Trung Quốc tối kỵ.
Chưa hết, trên bản tin Thứ Sáu 30 tháng 11, 2012 của trang Nhật báo Ba Sàm lại có thêm “hung tin” từ một số blogger và một nguồn tin từ báo giới cho hay: Vào lúc gần 8 giờ ngày 30 tháng 1 năm 2012, tàu Trung Quốc lại vừa xâm nhập lãnh hải Việt Nam, cắt cáp thăm dò của tàu Bình Minh 02 nằm sâu trong lãnh hải Việt Nam!
Còn nhớ, khi tàu Trung Quốc cắt cáp tàu Bình Minh 02 vào tháng 5 năm 2011, Việt Nam đã phản đối khá mạnh, tổ chức họp báo đưa tin, báo chí được phép lên án mạnh mẽ. Liệu bây giờ Việt nam sẽ có phản ứng gì mạnh hơn nữa không?
Một ví dụ khác trước đó nữa, khi lần đầu tiên Bắc Kinh tuyên bố lập thành phố đô thị cấp huyện thuộc tỉnh Hải Nam lấy tên là Tam Sa nhằm quản lý 3 quần đảo Hoàng Sa, Trung Sa và Trường Sa vào cuối năm 2007, người dân Việt Nam đã giận dữ xuống đường tại Sài Gòn, Hà Nội.
Những cuộc biểu tình hiếm hoi đầu tiên phản đối Trung Quốc trong một chế độ mà biểu tình là chuyện cấm kỵ quả thật đã gây tiếng vang lớn, thế giới cũng phải lưu ý.
Tiếp theo là hàng loạt cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa-Trường Sa của cộng đồng người Việt ở nước ngoài, tại các thành phố thuộc các quốc gia khác nhau.
Sức ép của lòng dân buộc nhà nước Việt Nam cũng phải lên tiếng phản đối mạnh mẽ. Kết quả là Trung Quốc buộc phải tuyên bố tạm dừng kế hoạch này.
Thế nhưng sau một thời gian, cái “thành phố Tam Sa”, trung tâm hành chính Tam Sa lại được đường hoàng thành lập, phát triển.
Trung Quốc đã lập cục cấp điện, đã bắt đầu xây dựng các cơ sở xử lý rác thải và nhà máy xử lý nước thải ở đây (“TQ lập cục cấp điện trái phép tại Hoàng Sa”, báo VNExpress).
Trung Quốc đã tổ chức lễ thành lập “thành phố Tam Sa”, bầu thị trưởng, thành lập bộ chỉ huy quân đồn trú (”Trung Quốc ngang nhiên tổ chức lễ thành lập “thành phố Tam Sa”, báo Thanh Niên), phát hành bản đồ “thành phố Tam Sa,” v.v… và v.v…
Việt Nam đã làm gì? Một bên cứ phản đối, một bên cứ việc ta ta làm, đường ta ta cứ đi. Còn người dân? Chán ngán và không buồn phản đối nữa.
Thế là Trung Quốc thắng.
Vụ cắt dây cáp tàu, cấp hộ chiếu, cho cảnh sát biển được phép lục soát, trục xuất tàu cá của ngư dân Việt Nam… tất cả đều theo một lộ trình như vậy.
Trước đây khá lâu người viết bài này đã từng viết về tình trạng biển Ðông ngày càng trở nên chật hẹp với Việt Nam, nay thực tế đã quá rõ ràng, nghiêm trọng.
Mà nhà cầm quyền Việt Nam thì vẫn không cho thấy sẽ có một phương sách đối phó nào theo hướng mạnh mẽ tăng dần cho xứng tầm với mức độ ngang ngược ngày càng tăng từ phía Bắc Kinh, nếu không muốn nói là ngược lại.
Nhưng điều chua xót hơn là chính người dân Việt Nam chúng ta dường như cũng chẳng có cách gì khác ngoài việc giận dữ, tuyên bố phản đối.
Kinh nghiệm cay đắng của những cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc trước đây bị chính nhà nước Việt Nam gây khó dễ, ngăn chặn đủ kiểu, thậm chí thẳng tay đàn áp khiến cho những cuộc biểu tình khó có thể nổ ra nữa.
Mà nếu có nổ ra thì vài trăm người, thậm chí vài ngàn người cũng chưa đủ gây sức ép lên nhà cầm quyền Trung Quốc nếu chúng ta thử làm vài so sánh:
Cuộc biểu tình của khoảng 400 nghìn người Hong Kong chống lại bàn tay xâm lấn của chính phủ trung ương Trung Quốc đối với các vấn đề nội bộ của Hong Kong, nhân ngày kỷ niệm thứ 15 Hồng Kông được trao trả lại cho Trung Quốc -ngày 1 tháng 7 năm 2012.
Cuộc biểu tình của hàng chục nghìn người Hồng Kông đòi chính quyền Trung Quốc hủy bỏ việc áp đặt môn học “yêu nước Trung Quốc” đối với học sinh phổ thông ngày 1 tháng 9 năm 2912.
Hay những cuộc biểu tình của chính người Trung Quốc phản đối việc Nhật Bản quốc hữu hóa quần đảo Ðiếu Ngư/Sensaku. Xảy ra vào ngày 15, 16 tháng 9 năm 2012 tại nhiều thành phố khác nhau, lên đến hơn 60,000 người, một số cuộc biểu tình còn biến thành bạo lực, v.v…
Chỉ riêng Việt Nam, nhà cầm quyền đã thành công khi ra sức dập tắt mọi cuộc biểu tình, mọi hành động phản đối Trung Quốc, làm nguội lạnh lòng yêu nước và sự quan tâm đến tình hình chính trị, vận mệnh đất nước trong đa số người dân.
Trong khi chính họ ngày càng tự quen dần với nỗi nhục bị Trung Quốc lấn lướt, coi không ra gì, thì đến lượt họ cũng tập cho người dân quen với điều này.
Cũng như chuyện tham nhũng, càng ngày số vụ tham nhũng càng nhiều, mức độ tham nhũng càng lớn, nhưng người dân đã bị quen dần đến mức không còn thấy kinh ngạc. Thì chuyện Việt Nam bị Trung Quốc lấn dần trên biển Ðông đến lúc không còn chỗ mà lùi, cũng không làm ai hoảng hốt nữa.
Câu hỏi bây giờ không còn là liệu có mất nước hay không mà bao giờ thì mất?
Và thời gian không còn tính theo đơn vị năm nữa mà là tháng, ngày.
Du khách ngoại quốc ra đường lo bị cướp
VIỆT NAM (NV) – Biết bọn cướp giật đang hoành hành và đang là “đối tượng tấn công chính,” hầu hết du khách ngoại quốc đến Việt Nam hiện nay đều thấp thỏm lo… rình kẻ hại mình.
Du khách ở Sài Gòn lúc nào cũng lo gặp… cướp. (Hình: báo Thanh Niên)
Báo mạng VNExpress cho biết, hầu hết các khách sạn trung tâm Sài Gòn mấy ngày qua đều khuyến cáo du khách “hãy thận trọng” mỗi khi bước chân ra đường. Lời cảnh cáo này khiến du khách ngoại quốc nơm nớp lo sợ, mãi lo đối phó với người chung quanh mình.
Một số du khách cho biết không dám đeo nữ trang mỗi khi rời khỏi phòng, dù đó là… đồ giả. Ði trên lề đường, họ ép túi vào nách, thủ sẵn … cùi chỏ, và nhất là không mang theo bất kỳ thứ gì ngoài một chiếc máy ảnh hay máy quay phim nhỏ xíu giữ chặt trong tay.
Cách nay vài hôm, tin một du khách người Hồng Kong bị giật điện thoại di động tại đường Lý Thường Kiệt, quận 11 đã gây xôn xao dư luận.
Một du khách đến Sài Gòn từ Châu Âu cho biết: “Tôi đã đi nhiều nơi trên thế giới và biết rằng những gì đã xảy ra ở những nơi khác đều có thể xảy ra tại Việt Nam. Vì vậy, tôi không để mình nổi bật, và rời khách sạn thì không mang theo gì hết trong người, trừ một ít tiền.”
Nạn cướp giật tăng vọt tại Sài Gòn thời gian gần đây khiến một số giám đốc công ty du lịch cho rằng công việc làm ăn của họ đang có nguy cơ sa sút trầm trọng.
Ông Nguyễn Ðông Hòa, phó tổng giám đốc khách sạn Caravelle ở quận 1, Sài Gòn xác nhận tình trạng cướp giật nhắm vào du khách ngoại quốc giữa phố Sài Gòn đã đến mức báo động đỏ. Ông Hòa cho biết, riêng trong năm 2010 có 35 du khách ngoại quốc, khách hàng của khách sạn ông bị cướp “hỏi thăm sức khỏe.”
Năm 2011, số khách hàng của Caravelle bị cướp giật lên đến 50 người. Còn chỉ riêng 11 tháng đầu năm 2012 đã có 44 người bị cướp. Ðó là số “khổ chủ” bị cướp gia tăng đều đặn hằng năm, mà theo ông Nguyễn Ðông Hòa, khiến du khách hoảng sợ, không còn dám đến viếng thăm Sài Gòn.
Ông Hòa cũng cho hay, chỉ có những du khách bị cướp ví đựng tiền bạc, passport, visa… mới chịu đến đồn công an khai báo. Còn những người bị cướp vặt thì hầu như không muốn gặp công an. Vì vậy, số vụ cướp giật xảy ra trong thực tế, mà du khách ngoại quốc trú ngụ tại Caravelle là nạn nhân, là “không thể kể hết.”
Theo VNExpress, du khách ngoại quốc thường bị giật máy chụp hình, máy quay phim. Có người bị bọn cướp kéo lê trên mặt đường mang thương tích, phải vào bệnh viện chữa trị.
Còn theo ông Nguyễn Ðức Chí, cán bộ Sở Văn Hóa-Du Lịch Sài Gòn, các băng cướp đang nhắm vào các khách sạn năm sao để “săn mồi.” Ông này cũng cho biết thời gian qua có nhiều người Philippines, Indonesia… giả dạng hướng dẫn viên du lịch, chiêu dụ du khách vào các quán karaoke, sòng bạc… lột sạch tiền bạc, tư trang rồi mới… thả về. (PL)
Trực tiếp truyền hình bóng tròn trong hai ngày 01 và 02 tháng 12, 2012
Sau đây là lịch trình trực tiếp hoặc chiếu lại một số trận bóng tròn của các đài truyền hình Hoa Kỳ vào hai ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật 01 và 02 tháng 12, 2012. Tất cả đều tính theo giờ California:
Ngày Thứ Bảy, 01 tháng 12:
FOX Soccer: Truyền hình hai trận:
– Manchester City vs Everton (Premier League) vào lúc 7 giờ sáng
– Reading vs Manchester United (Premier League) lúc 9:30 sáng
Cả hai trận này cũng được trực tiếp truyền hình trên đài Fox Deportes (nói tiếng Spanish)
GolTV: Truyền hình ba trận:
– Schalke 04 vs Borussia Monchengladbach (Ðức) lúc 6:30 sáng
– Bayern Munich vs Borussia Dortmund (Ðức): 8:30 sáng
– La Piedad vs Dorados lúc 1:00 trưa.
ESPN2/ESPN Deportes: Cả hai đài sẽ trực tiếp trận West Ham vs Chelsea (Premier League) lúc 4:30 sáng.
ESPN: Trực tiếp trận chung kết MLS Cup 2012 giữa Los Angeles Galaxy và Houston Dynamo vào lúc 1:30 trưa.
Trận này cũng được chiếu trên đài TeleFutura và Univision Deportes (cả hai đài đều nói tiếng Spanish)
Ngày Chủ Nhật, 02 tháng 12:
FOX Soccer: Truyền hình trận Norwich City vs Sunderland (Premier League) lúc 8 giờ sáng.
GolTV: Truyền hình 4 trận:
– 1899 Hoffenheim vs Werder Bremen (Ðức) lúc 6:30 sáng
– Wolfsburg vs Hamburg (Ðức) lúc 9:30 sáng.
– River Plate vs Lanus (Argentina) lúc 1:00 trưa.
– Penarol vs Juventud lúc 2:00 trưa.
Xin quý độc giả luôn kiểm tra lại lịch trình chiếu trực tiếp cũng như các trận chiếu lại của các đài FOX Soccer, FOX Soccer Plus, GolTV, ESPN, ESPN2,… với băng tần các đài này tại địa phương quý vị và cũng có thể vào trang mạng ATDHENET.TV để xem trực tiếp các trận đấu trên computer. (TD)
Bóng tròn nữ Hoa Kỳ: Tổ chức lại giải league vào mùa Xuân
Tom Sermanni: Tân huấn luyện viên tuyển nữ Hoa Kỳ
Từ chiếc huy chương vàng mà đội tuyển bóng tròn nữ Hoa Kỳ đoạt được tại Thế Vận Hội London 2012, Liên Ðoàn Bóng Tròn Hoa Kỳ hy vọng sẽ đưa bóng tròn nữ đến với quần chúng trở lại, đồng thời giữ phong độ thi đấu của đội tuyển cho kỳ World Cup sắp tới khi tuyên bố giải đấu league nữ trong nước sẽ bắt đầu vào mùa Xuân tới đây.
Cựu huấn luyện viên đội tuyển nữ Australia, Tom Sermanni sẽ dẫn dắt đội tuyển nữ Hoa Kỳ kể từ tháng Giêng, 2013. (Hình: Friedemann Vogel/Getty Images)
Giải League bóng tròn nữ sẽ bao gồm tám đội ở Boston, Chicago, Kansas City, New Jersey, Portland (Oregon), Seattle, Washington và Western New York.
Liên Ðoàn Bóng Tròn Hoa Kỳ dự định điều hành giải đấu này, và sẽ trả lương tối đa cho 24 nữ cầu thủ của đội tuyển quốc gia thi đấu cho các câu lạc bộ.
Trong khi đó Liên Ðoàn Bóng Tròn Canada sẽ trả lương tối đa 16 cầu thủ của mình và Liên Ðoàn Bóng Tròn Mexico sẽ trả lương tối đa cho 12 cầu thủ của họ.
Ðội bóng câu lạc bộ Portland Timbers của giải MLS sẽ đồng hành với Liên Ðoàn Bóng Tròn Hoa Kỳ điều hành đội bóng tròn nữ tại địa phương.
Trước đây, giải bóng tròn nhà nghề league nữ cao nhất là giải Women’s Professional Soccer (WPS) đã bị “đóng băng” trong năm 2012 sau khi hoạt động được ba mùa bóng. Trước đó nữa, trong cố gắng đưa bóng tròn nữ đến với người hâm mộ, Hiệp Hội Bóng Tròn Nữ Hoa Kỳ- Women’s United Soccer Association (WUSA) cũng chỉ tồn tại được ba mùa từ năm 2001 đến 2003.
Ông Sunil Gulari, chủ tịch Liên Ðoàn Bóng Tròn Hoa Kỳ trong cuộc họp báo qua điện thoại cho biết: “Kiểu mẫu thi đấu sắp tới hoàn toàn khác hẳn, trong các điều khoản mà các nữ cầu thủ có thể tiến triển hơn để tham dự vào đội tuyển với các trận đấu quốc tế, đồng thời kết hợp với việc quảng bá thi trường cùng với việc sử dụng các sân vận động cho phù hợp. Ðiều mà chúng tôi cần là một kiểu mẫu duy trì sự hoạt động của môn thể thao này: ít phô trương phóng đại, thi đấu tốt hơn. Sự phô trương được biết nhiều sẽ đến nếu chúng ta chơi tốt và hay hơn.”
Hiện thời đội tuyển nữ Hoa Kỳ giữ ngôi hàng đầu thế giới. Huy chương vàng Thế Vận Hội London 2012 là huy chương vàng thứ ba liên tiếp của đội tuyển Hoa Kỳ và trước đó đội tuyển này cũng vào đến chung kết Women’s World Cup 2011 diễn ra tại Ðức, chỉ thua tức tưởi trước Nhật bằng những quả đá phạt đền luân lưu sau 120 phút thi đấu (hai hiệp chính thức 90 phút + 2 hiệp phụ 30 phút).
Hiện đội tuyển Hoa Kỳ có những ngôi sao sáng chói không những trong nước mà trên cả thế giới như thủ môn Hope Solo, tiền đạo Alex Morgan và nữ cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất Abbey Wambach.
Tuy nhiên, trước đây mặc dù có sự hiện diện của các nữ cầu thủ danh tiếng trong đội tuyển nữ Hoa Kỳ cũng không cứu vãn được hoạt động của hai giải league thuộc WUSA và WPS cho nên hiện giờ mọi người vẫn chưa biết là các trận đấu sắp tới của league mới sắp tới đây có thu hút được sự trở lại khán đài của các cổ động viên bóng tròn nữ hay không.
Ông Sermanni: tân huấn luyện viên tuyển nữ Hoa Kỳ
Liên Ðoàn Bóng Tròn Hoa Kỳ trong tuần qua đã chính thức đề cử ông Tom Sermanni, thay thế cho bà Pia Sundhage giữ chức vụ huấn luyện viên đội tuyển nữ Hoa Kỳ.
Pia Sundhage chính thức rời khỏi chiếc ghế này từ ngày 1 tháng 9, để về nắm giữ đội tuyển nữ quê hương mình là Thụy Ðiển sau khi đưa đội tuyển nữ Hoa Kỳ hai lần liên tiếp đoạt huy chương vàng Thế Vận Hội và lần đầu tiên vào chung kết giải vô địch bóng tròn nữ thế giới sau 12 năm vắng bóng.
Thành tích của bà Pia Sundhage trong suốt thời gian làm huấn luyện viên tuyển nữ Hoa Kỳ là 91 trận thắng, 6 trận hòa và 10 trận thua. Riêng trong năm 2012 là 23 trận thắng, một hòa và một thua.
Ông Sermanni đã có tám năm làm huấn luyện viên đội tuyển nữ Australia và đưa đội này vào đến tứ kết trong hai kỳ Women’s World Cup vừa qua.
Chủ tịch Liên Ðoàn Bóng Tròn Hoa Kỳ, Sunil Gulati cho biết: “Sermanni là huấn luyện viên có nhiều kinh nghiệm, có tầm nhìn và hiểu biết rộng rãi trong các trận thi đấu giữ cho đội tuyển Hoa Kỳ tiếp tục đứng hàng đầu thế giới. Ông ấy rất hiểu biết các nữ cầu thủ Hoa Kỳ, hiểu biết hệ thống của chúng ta và biết rõ tiến trình chuẩn bị cho đội tuyển tham dự giải vô địch bóng tròn nữ thế giới.”
Sermanni, 58 tuổi, gốc Glasgow, Scotland, đã có 20 năm sinh sống tại Australia, góp công lớn trong việc đưa đội tuyển nữ Australia hai lần vào đến tứ kết World Cup nữ 2007 và 2011 đồng thời đoạt chức vô địch bóng tròn nữ Á Châu 2010. Ông từng là một trong 10 người được đề cử là huấn luyện viên đội tuyển nữ xuất sắc nhất trong năm 2011 của FIFA.
Ðội tuyển nữ Australia hiện xếp thứ 9 trên thế giới.
Các nữ tuyển thủ hiện tại của Hoa Kỳ cho biết họ không quan tâm đến vị huấn luyện viên là người bản xứ Hoa Kỳ hay là người ngoại quốc, nam hay nữ miễn là vị huấn luyện viên giỏi, mang về cho Hoa Kỳ chiếc cúp vô địch bóng tròn nữ thế giới lần tới là được.
Hiện thời cả hai đội tuyển nam và nữ Hoa Kỳ đều có huấn luyện viên ngoại quốc. Huấn luyện viên đội tuyển nam Hoa Kỳ là Jurgen Klinsmann, từng là tuyển thủ kiêm huấn luyện viên đội tuyển Ðức trước đây. (TD)
Lee Nguyễn lọt vào danh sách có bàn thắng đẹp nhất MLS 2012
– Robbie Keane và Henry có mặt đội hình tiểu biểu MLS 2012
– HLV Frank Yallop: huấn luyện viên xuất sắc nhất
– Eddie Johnson đoạt giải cầu thủ trở lại hay nhất
TỔNG HỢP – Tiền vệ đội bóng câu lạc bộ New England Revolution, Lee Nguyễn, 25 tuổi, là một trong cầu thủ được các cổ động viên bóng tròn Hoa Kỳ bình chọn có bàn thắng đẹp nhất ở giải vô địch bóng tròn nhà nghề Hoa Kỳ MLS 2012 trong số bốn cầu thủ được bình chọn.
Lee Nguyễn số 24 của đội New England Revolution dẫn banh trong trận đấu với New York Red Bulls diễn ra trên sân Gillette Stadium, Foxboro, Massachusetts, ngày 22 tháng 9, 2012. (Hình: Gail Oskin/Getty Images)
Bàn thắng này là bàn thắng thứ hai của Lee Nguyễn diễn ra trong trận đấu với đội Vancouver Whitecaps, từng từ chối nhận anh trước đây, vào ngày 12 tháng 5, 2012 vừa qua. Trong tuần lễ này, Lee Nguyễn được vinh danh là cầu thủ xuất sắc nhất của MLS trong tuần với hai bàn thắng và một đường chuyền cho đồng đội ghi bàn.
Trong trận đấu, từ quả ném biên của Chris Tierney, tiền vệ Lee Nguyễn dùng chân hãm banh và tung ngay cú volley cực mạnh với khoảng cách xa từ 28 yards, banh đi vào góc thượng phải trong khi thủ môn Joe Cannon của Whitecaps chỉ biết đứng nhìn.
Lee Nguyễn ghi được 5 bàn thắng, 2 trợ giúp đồng đội ghi bàn trong 27 lần ra sân năm 2012 và là cầu thủ duy nhất của đội Revolution xuất hiện tất cả 30 trận đấu trước khi bị thương ở bả vai vào cuối tháng 9 vừa rồi. Tiền vệ này phải chịu cuộc giải phẫu ở vai vào ngày 24 tháng 9 và buộc ngồi làm khán giả trong suốt thời gian còn lại của mùa bóng 2012. Mọi người hy vọng Lee Nguyễn sẽ ra sân tập trở lại vào cuối tháng 1, 2013.
Robbie Keane số 7 của Los Angeles Galaxy giơ cao chiếc cúp vô địch bảng Miền Tây (Western Conference) sau trận đấu chung kết bảng lượt về diễn ra trên sân CenturyLink Field, Seattle, Washington ngày 18 tháng 11, 2012. (Hình: Otto Greule Jr/Getty Images)
Ðội Revolution đã có được Lee Nguyễn qua buổi tuyển chọn MLS Waiver Draft sau khi tiền vệ gốc Việt này bị đội Whitecaps từ chối thu nhận và Lee Nguyễn đã ký kết hợp đồng với MLS vào tháng 12 năm 2011.
Trước khi đến MLS, Lee Nguyễn đã từng chơi cho giải V-League của Việt Nam và là cầu thủ Hoa Kỳ đầu tiên thi đấu tại giải bóng tròn ngoại hạng Việt Nam. Trong năm 2009, Lee Nguyễn mang màu áo Hoàng Anh Gia Lai và từ 2010 đến 2011 anh về đầu quân cho đội Becamex Bình Dương FC, ghi được 14 bàn trong 29 lần ra sân tất cả.
Trong thời gian nghỉ ngơi của mùa bóng giữa 2009 và 2010, Lee Nguyễn được sang tập luyện với đội Arsenal của giải Premier League, Anh quốc.
Trở lại với giải cầu thủ ghi bàn thắng đẹp nhất, hay nhất trong năm, Lee Nguyễn cùng với ba cầu thủ khác là Patrick Ianni và Fredy Montero của Seattle Sounders và Darlington Nagbe của Portland Timbers.
Kết quả sẽ được công bố cầu thủ nào thắng giải này qua cuộc bình chọn của các cổ động viên trên online và text.
Robbie Keane và Thierry Henry có mặt trong đội hình tiêu biểu MLS 2012
Thủ quân đội tuyển Ireland, Robbie Keane cùng với cựu tiền đạo đội tuyển Pháp, Thierry Henry được chọn vào danh sách đội hình tiêu biểu nhất của MLS mùa bóng 2012 (MLS Best XI 2012).
Robbie Keane, hiện thi đấu cùng với cựu siêu sao David Beckham cho đội Los Angeles Galaxy, lần đầu tiên được chọn vào danh sách 11 cầu thủ hay nhất, tiêu biểu nhất của Major League Soccer mùa bóng 2012 trong khi lần này là lần thứ hai tiền đạo Thierry Henry của New York Red Bulls, có mặt.
Thierry Henry số 14 của New York Red Bulls giơ tay chào khán giả sau khi trận đấu với DC United bị hoãn lại vì lý do thời tiết xấu tại sân Red Bull Arena, Harrison, New Jersey, ngày 7 tháng 11, 2012. (Hình: Mike Stobe/Getty Images)
Ngoài ra tiền đạo Henry cũng là một trong ba cầu thủ cuối cùng được đề cử giải thưởng Cầu Thủ Xuất Sắc Nhất của MLS (MLS Most Valuable Player).
Hai cầu thủ khác, Graham Zusi của Kansas City và Chris Wondolowski của San Jose cũng được nằm trong danh sách 11 cầu thủ đội hình tiêu biểu nhất MLS 2012 do ủy viên Liên Ðoàn Bóng Tròn Hoa Kỳ, Don Garber công bố vào ngày Thứ Hai vừa qua.
Trong khi đó, danh thủ Beckham, sẽ rời khỏi giải MLS sau trận chung kết với Houston Dynamo diễn ra vào ngày Thứ Bảy tới đây, lại không được chọn.
Riêng cầu thủ Landon Donovan đây là lần thứ năm liên tiếp trong tất cả sáu lần có mặt trong đội hình tiêu biểu MLS.
Danh sách tiểu biểu MLS 2012:
Thủ môn: Jimmy Nielsen (Sporting Kansas City)
Hậu vệ: Victor Bernadez (San Jose Earthquakes), Matt Besler (Sporting Kansas City), Aurelien Collin (Sporting Kansas City)
Tiền vệ: Osvaldo Alonson (Seattle Sounders), Landon Donovan (LA Galaxy), Chris Pontius (DC United), Graham Zusi (Sporting Kansas City).
Tiền đạo: Thierry Henry (New York Red Bulls), Robbie Keane (LA Galaxy), Chris Wondoloswki (San Jose Earthquakes).
HLV Frank Yallop và Eddie Johnson đoạt giải thưởng MLS
Huấn luyện viên Frank Yallop của đội bóng câu lạc bộ San Jose Earthquakes được giải thưởng là huấn luyện viên hay nhất của Major League Soccer năm 2012 và tiền đạo Eddie Johnson của đội Seattle Sounders được giải thưởng cầu thủ trở lại hay nhất của MLS 2012.
Sau khi đội San Jose hoàn tất với trận thắng thứ 14 trong số 18 trận của năm 20122, trong mùa này đội này cũng lập kỷ lục với 19 trận thắng, 6 thua và 9 hòa giúp cho huấn luyện viên Yallop dễ dàng vượt qua hai đối thủ đồng nghiệp mình là Ben Olsen của DC United và Peter Vermes của Sporting Kansas City để thắng giải trong cuộc bình chọn của giới truyền thông, cầu thủ MLS và các huấn luyện viên các câu lạc bộ.
Eddie Johnson số 7 của Seattle Sounders sau khi ghi bàn thắng vào lưới Real Salt Lake trong trận tranh playoff với Real Salt Lake diễn ra tại Rio Tinto Stadium, Sandy, Utah ngày 8 tháng 11, 2012. (Hình: George Frey/Getty Images)
Còn Eddie Johnson sau khi mất ba năm chơi không thành công với các đội bóng tại Châu Âu, Johnson quay trở lại MLS mùa này và đầu quân cho đội Seattle Sounders ghi được 14 bàn thắng trong 28 trận đấu. Tiền đạo này cũng từng đoạt giải thưởng cầu thủ trở lại hay nhất năm 2007.
Johnson thắng khít khao trước Chris Pontius của DC United. Cầu thủ thứ ba trong danh sách bình chọn này là Alan Gordon của San Jose Earthquakes.
Ban hành, rồi yêu cầu coi lại luật xe ‘không chính chủ’
VIỆT NAM (NV) – Ðã có hiệu lực, nhưng bị dư luận phản đối mạnh, nghị định 71 cho phép phạt người đi xe “không chính chủ” có thể bị tạm hoãn thi hành.
Công an giao thông đổ ra đường lo phạt xe “không chính chủ.” (Hình: VNExpress)
Báo mạng VNExpress cho biết, tại cuộc họp báo chiều ngày 29 tháng 11, Bộ trưởng-Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Vũ Ðức Ðam tuyên bố rằng “cơ quan chức năng tạm thời chưa xử phạt người dân chưa sang tên xe.”
Ông này cũng cho biết, người đứng đầu chính quyền cộng sản Việt Nam đã yêu cầu ba bộ Tư Pháp, Giao Thông-Vận Tải và Công An xem xét lại việc ban hành và thực hiện nghị định phạt xe “không chính chủ.”
Trước phản ứng mạnh mẽ của dư luận khắp nơi, ông Vũ Ðức Ðam nói rằng người đứng đầu nhà nước Việt Nam đã chỉ thị thuộc cấp phải làm sao “thực hiện nghị định 71 mà không gây phiền phức cho người dân.” Ông Vũ Ðức Ðam cũng cho biết đã yêu cầu Bộ Tài Chính xem lại lệ phí chuyển quyền sở hữu, sang tên xe cộ hiện nay bị dư luận chỉ trích “chưa phù hợp.”
Trong khi đó, theo bà phó chủ nhiệm Ủy Ban Tư Pháp Quốc Hội cộng sản Việt Nam, Lê Thị Nga, nghị định 71 mang nội dung sai và không khả thi. Bà này tố cán bộ soạn thảo nghị định 71 đề mức phạt quá cao nên mới gặp phải sự chống đối kịch liệt của người dân.
Trước đây, Viện trưởng Viện nghiên cứu Lập pháp Ðinh Xuân Thảo cũng đã đề nghị hoãn thi hành nghị định 71 trong thời gian từ 6 tháng đến một năm.
Còn theo dư luận, không ai từ chối việc đứng tên vật sở hữu của mình. Tuy nhiên, thủ tục quá rắc rối, phức tạp lại tốn lệ phí cao, chưa kể tiền hối lộ cán bộ khiến người dân e dè, thoái thoát việc sang tên xe. (PL)
Trộm không xong, nhân viên khách sạn đánh gục du khách
HÀ NỘI (NV) – Tại một khách sạn giữa trung tâm Hà Nội, nhân viên tiếp tân lẻn vào phòng du khách để trộm. Thấy khổ chủ thức giấc giữa chừng, ông nhân viên này ra tay đánh gục luôn người khách.
Du khách ngoại quốc trên đường phố Hà Nội. Nhiều du khách bị chính nhân viên tại khách sạn trộm đồ hay cướp của. (Hình: Hoang Dinh Nam/Getty Images)
Ðó là khách sạn Sivel ở số 45 đường Phan Chu Trinh thuộc quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Nạn nhân là ông Takha Shi Ioshiro 63 tuổi, quốc tịch Nhật Bản. Kẻ đạo tặc là ông Lê Duy Hùng 24 tuổi, cư dân Hải Phòng, đang là nhân viên lễ tân của khách sạn Sivel.
Theo báo Dân Trí, ông Takha Shi Ioshiro đã đến khách sạn Sivel, thuê phòng số 601 trọ ngụ. Khoảng 4 giờ rưỡi sáng ngày 29 tháng 11, thừa cơ hội ông Takha Shi Ioshiro đang say ngủ, ông Lê Duy Hùng mở cửa vào phòng của ông để trộm.
Trong lúc ông Hùng đang sục sạo trong phòng, ông Takha Shi Ioshiro giật mình thức giấc định tri hô cầu cứu. Ông Lê Duy Hùng dùng một số vật dụng trưng bày trong phòng ném vào đầu và mặt khiến ông Takha Shi Ioshiro gục tại chỗ.
Tuy nhiên, nội vụ sau đó bị phát giác, Lê Duy Hùng bị bắt về tội âm mưu giết người để cướp của. Còn ông Takha Shi Ioshiro được đưa vào bệnh viện cấp cứu.
Theo báo Dân Trí, bệnh tình của ông Takha Shi Ioshiro rất trầm trọng. (PL)






