LTS: Tác giả là vợ một người tù cải tạo, năm nay đã gần 80 tuổi vừa gửi cho trang Cựu Chiến Binh/Người Việt bài thơ rất cảm động sau đây. Trang Cựu Chiến Binh xin được chuyển đến quí chiến hữu.
Riêng tặng các gia đình HO. Tặng các chị “Cùng một lứa ‘Bên trời lận đận… ’ ’” (thơ Vũ Hoàng Chương)
Tin truyền: “Chuẩn bị mươi ngày!
Ở ăn học tập cả ngày lẫn đêm!”
Tập trung ở Don Bosco (1)
“Em ơi, gắng nhé trông con ở nhà!”
Thế rồi, đã mười ngày qua,
Mười năm vẫn đợi, vẫn chờ từng đêm!
Từ Long Giao đến Biên Hòa
Yên Bái, Phú Thọ qua Hà Nam Ninh
Núi Chứa Chan, đồi phượng Vĩ ngày nào (2)
Anh đi biền biệt, chẳng mong ngày về.
Thăm nuôi lội suối, băng ngàn
Chân mòn, gối mỏi, chẳng sờn lòng son.
Nuôi chồng ở tận phương xa
Muối vừng cơm độn, vợ con dành phần
Xa xôi cách núi ngăn sông,
Thân cò lặn lội thay chồng nuôi con
Ngày ngày buôn bán tảo tần
“Sáng ra chợ sáng, chiều qua chợ chiều”
Mỗi năm con mỗi lớn khôn,
Nhớ cha thương mẹ, chăm lo học hành
Anh đi mấy dặm non ngàn
Sống đời khổ hận, tù đày đắng cay
Vợ con mòn mỏi ngóng trông
Quê nhà vẫn đợi, vẫn mong ngày về
Xa xôi biền biệt bao năm
Ngậm ngùi giọt ngắn giọt dài xót xa
Lắng nghe tiếng chó sủa đêm
Ru con khản tiếng ví dầu ầu ơ
Cha con dù ở nơi đâu,
Thân tù cơ cực, một lòng bền gan
Dù cho trăm đắng ngàn cay
Chí cao chôn chặt, tấc lòng khôn nguôi
Mong ngày rửa hận phục thù
Dành từng tấc đất, giữ thơm quê mình.
Trải qua bao dặm sơn khê,
Một lòng gắn bó đôi bờ cách ngăn
Quê xưa một mảnh trăng thề,
Một lòng chung thủy, không hề phôi pha
Diệu Minh 2012
Ghi chú:
(1) Long Giao, Suối Máu Biên Hòa, Yên Bái, Tân Lập, Vĩnh Phú, Núi Chứa Chan (Gia Ray) là những nơi mà chồng tôi đã bị cầm tù.
(2) Ðồi Phượng Vĩ, núi Gia Ray là hậu cứ của Trung Ðoàn 52 do Ðại Tá Trung Ðoàn Trưởng Ngô Kỳ Dũng đóng quân, về sau chính anh Dũng cùng nhà tôi đã chuyển trại về đây cùng ngày.



























































































