Thầy giáo vô trường nên được vũ trang không?

Ngô Nhân Dụng

Năm 2012, sau cuộc thảm sát 20 học sinh và sáu người lớn trong trường tiểu học Sandy Hook, tại Newtown, Connecticutt, ông Wayne LaPierre, người đứng đầu Hội Súng NRA, nói: “Phương cách duy nhất để ngăn cản một kẻ ác cầm súng là một người tốt cầm súng.”

Lời tuyên bố này không những giản dị, dễ hiểu, mà còn có sức thuyết phục mạnh mẽ đối với những người hay coi “phim cao bồi.” Họ từng chứng kiến những cảnh vào đoạn cuối phim, có hai tay thiện xạ đấu súng, một bên thiện, một bên ác, mà bao giờ kẻ ác cũng phải đền tội, người thiện tất nhiên phải thắng.

Điện ảnh Hollywood đã đưa cao bồi bắn súng lên thành huyền thoại. Hội Súng NRA có thể dùng huyền thoại đó cổ động cho càng nhiều người mua súng càng tốt.

Nhưng sự thật có thể ngăn chặn những vụ tàn sát học sinh như ở Sandy Hook và ở Marjory Stoneman Douglas High School tại Parkland, Florida bằng cách cho các thầy cô giáo được mang súng giấu trong mình, như Tổng Thống Donald Trump đề nghị hay không?

Trong một cuộc họp báo ở Tòa Bạch Ốc, ông Trump nói rằng nếu ông Aaron Feis, huấn luyện viên bóng bầu dục (football coach) ở trường Douglas mà có súng thì ông ta đã có thể cứu được nhiều học sinh, kể cả mạng sống của ông ta. Bởi vì, ông Trump nghĩ, nếu được vũ trang thì ông Feis không chỉ lo lấy thân che chở cho các học sinh, ông có thể rút súng ra giết tên sát thủ, chấm dứt cuộc tàn sát!

Ông Trump đã vẽ ra một cảnh hào hứng giống như trong phim cao bồi. Nhưng đó chỉ là cảnh tưởng tượng.

Thứ nhất, nếu huấn luyện viên Aaron Feis được vũ trang với một khẩu súng từ trước, thì ông ta có mang khẩu súng đó bên mình trong lúc mặc đồ thể thao ra tập với học sinh hay không? Chắc không, và ông Feis sẽ phải chạy tới cái tủ nơi ông cất khẩu súng, mở khóa tủ, rút súng ra, tìm băng đạn, rồi nạp đạn, vân vân. Khi ông quay trở lại để đối đầu với hung thủ, thì nó đã biến mất rồi. Cuộc tàn sát chỉ diễn ra trong sáu phút.

Giả thử ông Feis đeo súng bên mình thì sau khi rút súng ra, ông có địch nổi khẩu súng bán tự động AR-15 của hung thủ, bắn hàng trăm viên đạn trong mấy phút hay không? Các huấn luyện viên bóng rổ, bóng chày, nhu đạo, chạy, nhảy, có nên đeo súng khi ra sân hay vào phòng vận động hướng dẫn học sinh hay không? Họ đem súng bên mình cách nào? Đeo trên vai, trước ngực, hay giấu trong túi quần? Có gì bảo đảm những phát súng ông Feis bắn không bao giờ chạm vô một em trong đám học sinh đang chạy náo loạn hay không? Ngay các cảnh sát viên được huấn luyện dùng súng qua hàng trăm giờ thực tập, cũng chỉ hy vọng bắn trúng 50%, một nửa là bắn lạc ra ngoài.

Tổng Thống Donald Trump không chỉ muốn các huấn luyện viên thể thao trong trường học có súng. Ông muốn càng nhiều nhân viên, thầy giáo, cô giáo, giám thị, lao công được vũ trang càng tốt, để bảo đảm an toàn cho các học sinh. Đây là giấc mơ của Hội Súng NRA, của các nhà sản xuất súng và buôn bán súng. Khi đó, mỗi trường học sẽ là một pháo đài, những tên sát nhân sẽ không dám bén mảng!

Nhưng chính những kẻ sát nhân đó, họ có sợ súng hay không? Năm 2009, có người lính đã tấn công Fort Hood, Texas, giết chết 13 quân nhân đồng đội trong đó, biết trước rằng họ sẽ phản công. Năm 2013, một anh bị bệnh tâm thần 34 tuổi tấn công trại hải quân ở phía Đông Nam thủ đô Washington, giết chết 12 người. Các hung thủ biết trước rằng sẽ bị giết, chúng không có vẻ lo lắng sẽ bị giết; và có khi chính bọn chúng đang đi tìm cái chết “vinh quang!”

Nhiều tiểu bang ở Mỹ, trong đó có Texas, đã chấp thuận cho người ta mang súng vào trong trường, mà không cần phơi bày súng cho người khác thấy. Có 40 tiểu bang vẫn cấm không cho ai mang súng vô trường học, kể cả những nhân viên có sẵn giấy phép mang súng che giấu, trừ một số trường hợp đặc biệt.

Khi thầy giáo được phép mang súng vô trường, sẽ nảy ra nhiều vấn đề thực tế. Trong lúc bình thường, cất súng ở chỗ nào? Súng nạp đạn sẵn hay không? Ngay trong quân trường, các tân binh hoặc sinh viên sĩ quan cũng không được mang súng nạp đạn, chờ tới khi tới sân tập bắn nới được phát đạn.

Khi các thầy, cô giáo, phải viết ra các luật lệ rõ ràng xác định khi nào họ được phép rút súng ra, nếu không thì loạn. Họ cũng phải chịu trách nhiệm nếu có người sử dụng súng của họ vào việc bất hợp pháp. Họ phải bảo đảm súng của họ không bị lạm dụng. Khi cảnh sát đến trường vì một vụ nổ súng, làm sao họ phân biệt được một thầy giáo đang bắn súng khác với hung thủ?

Cho phép thầy cô giáo và nhân viên nhà trường mang súng sẽ gây ra rất nhiều điều rắc rối. Một thứ rắc rối là bảo hiểm. Các công ty bảo hiểm phải xem xét mức rủi ro khi có người đem súng tới gần!

Năm 2012, sau vụ tàn sát ở trường Sandy Hook, tiểu bang Kansas cho phép các học khu được quyền cho các nhân viên và thầy giáo, cô giáo mang súng vô trường. Sau đó, công ty bảo hiểm EMC thông báo cho các học khu theo chính sách đó biết rằng họ sẽ phải ngưng bảo hiểm cho các trường học có súng, kể từ năm 2013. EMC đang bảo hiểm cho 85% các trường học học tại Texas. Công ty này viết: “Mang vũ khí che giấu vào trường sẽ gia tăng mức rủi ro khiến chúng tôi phải bồi thường nhiều hơn. Chúng tôi quyết định sẽ không bán bảo hiểm cho những trường nào cho phép nhân viên mang súng che giấu vào trong trường.”

Sau kinh nghiệm tại Kansas, nhiều học khu khác trong nước Mỹ cũng thấy không thể cho phép thầy, cô giáo mang súng vô trường được. Tại tiểu bang Indiana, một công ty bảo hiểm cũng từ chối các trường có súng. Tại Oregon, công ty bảo hiểm báo tin họ sẽ tăng giá mỗi lần có thêm một nhân viên được phép mang súng vô trong trường. Thế là ý kiến vũ trang thầy cô giáo bị hủy bỏ.

Những người tưởng tượng rằng có thêm súng bên trong sẽ giúp cho các trường học an toàn hơn đã sống trong phim ảnh thời Viễn Tây. Hoặc họ là những dư luận viên phục vụ cho các hãng chế súng, bán súng, hoặc Hội Súng NRA, cơ quan vận động hành lang chính trị cho các nhà buôn này. Các cảnh sát viên cũng không hoan nghênh ý kiến vũ trang trong trường học. Cảnh sát là những người được huấn luyện để dùng súng, bảo vệ an ninh cho dân thường. Họ khó lòng chấp nhận một số thường dân, không được huấn luyện đầy đủ, đứng ra thay thế vai trò của những chuyên gia như cảnh sát, trong khi có thể chỉ làm gia tăng mối rủi ro gây thêm số người bị thương hay chết, như các hãng bảo hiểm lo ngại.

Những người đã chạm chán với súng đạn thì biết súng đạn rủi ro thế nào. Chúa Giê Su dạy: Kẻ nào dùng gươm sẽ chết vì gươm. Ông Donald Trump đã được hoãn dịch ba bốn lần, không phải đi lính trong thời chiến tranh Việt Nam. Ông không có kinh nghiệm nào với súng đạn, với chiến trường, cho nên đã chê Thượng Nghị Sĩ John McCain “không đáng gọi là anh hùng” vì lý do ông McCain đã bị địch quân bắn trúng máy bay, nhảy dù xuống thì bị quân địch bắt. Ông Trump mới tuyên bố rằng nếu ông có mặt ở trường Marjory Stoneman Douglas ngày hôm đó thì ông đã chạy thẳng vô trường ngăn cản tên sát nhân, “dù trong tay tôi không có vũ khí.”

Nếu vậy thì ông Donald Trump quả là một tay anh hùng. Ít nhất, trong trí tưởng tượng của ông. Nhưng ai nghe lời ông nói cũng phải nhận ra rằng ông tổng thống chưa từng được huấn luyện về súng và không có chút kinh nghiệm nào về chiến tranh! (Ngô Nhân Dụng)

Mời độc giả xem chương trình “Con Yêu” với đề tài “Điều khó diễn đạt của vết thương lòng nơi trẻ em”(Phần 2)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Mặt trận gián điệp kỹ thuật Mỹ-Trung Cộng

Câu chuyện bà giám đốc tài chánh, phó chủ tịch công ty Huawei, bị Canada bắt giam, là một chuyện gián điệp thật!

Có mấy Bộ Công An từ vụ bắt Trần Bắc Hà?

Không biết hay không được biết thông tin về những vụ mà cả thiên hạ đều biết, những quan chức như Thiếu tướng Lương Tam Quang thuộc về ‘bộ công an’ nào?

Âu Châu và vị tổng thống thứ 41 của Hoa Kỳ

Khi Hoa Kỳ tổ chức quốc tang cho cố Tổng Thống George H. W. Bush, thủ tướng Đức và tổng thống Ba Lan bay đến Washington để tham dự.

Đức can đảm của George H. W. Bush

Tổng Thống George Herbert Walker Bush đã an nghỉ dưới lòng đất. Ít có người nào khi qua đời được nhiều người bày tỏ lòng ngưỡng mộ như ông.

Liên Hiệp Âu Châu tìm cách chống lại tham vọng của Trung Quốc

Trung Quốc mua càng ngày càng nhiều các công ty gọi là Mittelstand - công ty cỡ trung vốn là cột xương sống của công nghiệp Đức.

Ai đáng bị vả vào mặt?

Thầy cô giáo, học sinh đều là nạn nhân. Chế độ Cộng Sản là thủ phạm. Đảng Cộng Sản mới đáng cho cả nước vả vào mặt!

Vì sao Nguyễn Phú Trọng không còn ‘chống tham nhũng cần nhân văn?’

Dù đằng sau cái tên Nguyễn Phú Trọng đã dần mất đi biệt danh “lú” nhưng cách nói năng của ông ta vẫn giữ nguyên phong cách chân phương dân dã.

Tại sao tổng thống Hoa Kỳ muốn thủ tướng Anh thất bại?

Mọi sự trên đời này đều có thể xảy ra, kể cả việc Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đang tìm cách lật đổ Thủ Tướng Anh Theresa May.

Trump và Tập có thể thỏa hiệp không?

Ai cũng chờ coi hai ông Donald Trump và Tập Cận Bình gặp nhau sẽ như thế nào kể từ lúc cuộc “chiến tranh mậu dịch” bắt đầu.

Từ California tới Tòa Bạch Ốc 2020

Đảng Cộng Hòa, sau 80 năm độc quyền ở “thành trì bảo thủ Orange County,” sẽ không còn một đại diện nào trong Hạ Viện hai năm 2019 và 2020.