Thầy giáo vô trường nên được vũ trang không?

Ngô Nhân Dụng

Năm 2012, sau cuộc thảm sát 20 học sinh và sáu người lớn trong trường tiểu học Sandy Hook, tại Newtown, Connecticutt, ông Wayne LaPierre, người đứng đầu Hội Súng NRA, nói: “Phương cách duy nhất để ngăn cản một kẻ ác cầm súng là một người tốt cầm súng.”

Lời tuyên bố này không những giản dị, dễ hiểu, mà còn có sức thuyết phục mạnh mẽ đối với những người hay coi “phim cao bồi.” Họ từng chứng kiến những cảnh vào đoạn cuối phim, có hai tay thiện xạ đấu súng, một bên thiện, một bên ác, mà bao giờ kẻ ác cũng phải đền tội, người thiện tất nhiên phải thắng.

Điện ảnh Hollywood đã đưa cao bồi bắn súng lên thành huyền thoại. Hội Súng NRA có thể dùng huyền thoại đó cổ động cho càng nhiều người mua súng càng tốt.

Nhưng sự thật có thể ngăn chặn những vụ tàn sát học sinh như ở Sandy Hook và ở Marjory Stoneman Douglas High School tại Parkland, Florida bằng cách cho các thầy cô giáo được mang súng giấu trong mình, như Tổng Thống Donald Trump đề nghị hay không?

Trong một cuộc họp báo ở Tòa Bạch Ốc, ông Trump nói rằng nếu ông Aaron Feis, huấn luyện viên bóng bầu dục (football coach) ở trường Douglas mà có súng thì ông ta đã có thể cứu được nhiều học sinh, kể cả mạng sống của ông ta. Bởi vì, ông Trump nghĩ, nếu được vũ trang thì ông Feis không chỉ lo lấy thân che chở cho các học sinh, ông có thể rút súng ra giết tên sát thủ, chấm dứt cuộc tàn sát!

Ông Trump đã vẽ ra một cảnh hào hứng giống như trong phim cao bồi. Nhưng đó chỉ là cảnh tưởng tượng.

Thứ nhất, nếu huấn luyện viên Aaron Feis được vũ trang với một khẩu súng từ trước, thì ông ta có mang khẩu súng đó bên mình trong lúc mặc đồ thể thao ra tập với học sinh hay không? Chắc không, và ông Feis sẽ phải chạy tới cái tủ nơi ông cất khẩu súng, mở khóa tủ, rút súng ra, tìm băng đạn, rồi nạp đạn, vân vân. Khi ông quay trở lại để đối đầu với hung thủ, thì nó đã biến mất rồi. Cuộc tàn sát chỉ diễn ra trong sáu phút.

Giả thử ông Feis đeo súng bên mình thì sau khi rút súng ra, ông có địch nổi khẩu súng bán tự động AR-15 của hung thủ, bắn hàng trăm viên đạn trong mấy phút hay không? Các huấn luyện viên bóng rổ, bóng chày, nhu đạo, chạy, nhảy, có nên đeo súng khi ra sân hay vào phòng vận động hướng dẫn học sinh hay không? Họ đem súng bên mình cách nào? Đeo trên vai, trước ngực, hay giấu trong túi quần? Có gì bảo đảm những phát súng ông Feis bắn không bao giờ chạm vô một em trong đám học sinh đang chạy náo loạn hay không? Ngay các cảnh sát viên được huấn luyện dùng súng qua hàng trăm giờ thực tập, cũng chỉ hy vọng bắn trúng 50%, một nửa là bắn lạc ra ngoài.

Tổng Thống Donald Trump không chỉ muốn các huấn luyện viên thể thao trong trường học có súng. Ông muốn càng nhiều nhân viên, thầy giáo, cô giáo, giám thị, lao công được vũ trang càng tốt, để bảo đảm an toàn cho các học sinh. Đây là giấc mơ của Hội Súng NRA, của các nhà sản xuất súng và buôn bán súng. Khi đó, mỗi trường học sẽ là một pháo đài, những tên sát nhân sẽ không dám bén mảng!

Nhưng chính những kẻ sát nhân đó, họ có sợ súng hay không? Năm 2009, có người lính đã tấn công Fort Hood, Texas, giết chết 13 quân nhân đồng đội trong đó, biết trước rằng họ sẽ phản công. Năm 2013, một anh bị bệnh tâm thần 34 tuổi tấn công trại hải quân ở phía Đông Nam thủ đô Washington, giết chết 12 người. Các hung thủ biết trước rằng sẽ bị giết, chúng không có vẻ lo lắng sẽ bị giết; và có khi chính bọn chúng đang đi tìm cái chết “vinh quang!”

Nhiều tiểu bang ở Mỹ, trong đó có Texas, đã chấp thuận cho người ta mang súng vào trong trường, mà không cần phơi bày súng cho người khác thấy. Có 40 tiểu bang vẫn cấm không cho ai mang súng vô trường học, kể cả những nhân viên có sẵn giấy phép mang súng che giấu, trừ một số trường hợp đặc biệt.

Khi thầy giáo được phép mang súng vô trường, sẽ nảy ra nhiều vấn đề thực tế. Trong lúc bình thường, cất súng ở chỗ nào? Súng nạp đạn sẵn hay không? Ngay trong quân trường, các tân binh hoặc sinh viên sĩ quan cũng không được mang súng nạp đạn, chờ tới khi tới sân tập bắn nới được phát đạn.

Khi các thầy, cô giáo, phải viết ra các luật lệ rõ ràng xác định khi nào họ được phép rút súng ra, nếu không thì loạn. Họ cũng phải chịu trách nhiệm nếu có người sử dụng súng của họ vào việc bất hợp pháp. Họ phải bảo đảm súng của họ không bị lạm dụng. Khi cảnh sát đến trường vì một vụ nổ súng, làm sao họ phân biệt được một thầy giáo đang bắn súng khác với hung thủ?

Cho phép thầy cô giáo và nhân viên nhà trường mang súng sẽ gây ra rất nhiều điều rắc rối. Một thứ rắc rối là bảo hiểm. Các công ty bảo hiểm phải xem xét mức rủi ro khi có người đem súng tới gần!

Năm 2012, sau vụ tàn sát ở trường Sandy Hook, tiểu bang Kansas cho phép các học khu được quyền cho các nhân viên và thầy giáo, cô giáo mang súng vô trường. Sau đó, công ty bảo hiểm EMC thông báo cho các học khu theo chính sách đó biết rằng họ sẽ phải ngưng bảo hiểm cho các trường học có súng, kể từ năm 2013. EMC đang bảo hiểm cho 85% các trường học học tại Texas. Công ty này viết: “Mang vũ khí che giấu vào trường sẽ gia tăng mức rủi ro khiến chúng tôi phải bồi thường nhiều hơn. Chúng tôi quyết định sẽ không bán bảo hiểm cho những trường nào cho phép nhân viên mang súng che giấu vào trong trường.”

Sau kinh nghiệm tại Kansas, nhiều học khu khác trong nước Mỹ cũng thấy không thể cho phép thầy, cô giáo mang súng vô trường được. Tại tiểu bang Indiana, một công ty bảo hiểm cũng từ chối các trường có súng. Tại Oregon, công ty bảo hiểm báo tin họ sẽ tăng giá mỗi lần có thêm một nhân viên được phép mang súng vô trong trường. Thế là ý kiến vũ trang thầy cô giáo bị hủy bỏ.

Những người tưởng tượng rằng có thêm súng bên trong sẽ giúp cho các trường học an toàn hơn đã sống trong phim ảnh thời Viễn Tây. Hoặc họ là những dư luận viên phục vụ cho các hãng chế súng, bán súng, hoặc Hội Súng NRA, cơ quan vận động hành lang chính trị cho các nhà buôn này. Các cảnh sát viên cũng không hoan nghênh ý kiến vũ trang trong trường học. Cảnh sát là những người được huấn luyện để dùng súng, bảo vệ an ninh cho dân thường. Họ khó lòng chấp nhận một số thường dân, không được huấn luyện đầy đủ, đứng ra thay thế vai trò của những chuyên gia như cảnh sát, trong khi có thể chỉ làm gia tăng mối rủi ro gây thêm số người bị thương hay chết, như các hãng bảo hiểm lo ngại.

Những người đã chạm chán với súng đạn thì biết súng đạn rủi ro thế nào. Chúa Giê Su dạy: Kẻ nào dùng gươm sẽ chết vì gươm. Ông Donald Trump đã được hoãn dịch ba bốn lần, không phải đi lính trong thời chiến tranh Việt Nam. Ông không có kinh nghiệm nào với súng đạn, với chiến trường, cho nên đã chê Thượng Nghị Sĩ John McCain “không đáng gọi là anh hùng” vì lý do ông McCain đã bị địch quân bắn trúng máy bay, nhảy dù xuống thì bị quân địch bắt. Ông Trump mới tuyên bố rằng nếu ông có mặt ở trường Marjory Stoneman Douglas ngày hôm đó thì ông đã chạy thẳng vô trường ngăn cản tên sát nhân, “dù trong tay tôi không có vũ khí.”

Nếu vậy thì ông Donald Trump quả là một tay anh hùng. Ít nhất, trong trí tưởng tượng của ông. Nhưng ai nghe lời ông nói cũng phải nhận ra rằng ông tổng thống chưa từng được huấn luyện về súng và không có chút kinh nghiệm nào về chiến tranh! (Ngô Nhân Dụng)

Mời độc giả xem chương trình “Con Yêu” với đề tài “Điều khó diễn đạt của vết thương lòng nơi trẻ em”(Phần 2)


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

  • Hoa Nguyen

    Bài viết này thật đầy đủ những lá trái lá phải về việc kiểm soát súng đạn tại Mỹ. Cho phép đưa súng vào trường học chưa chắc đã là biện pháp tốt. Mong rằng tt Trump và ông “NRA” hoặc các vị DB Mỹ sau khi đọc bài viết này có thể thay đổi được chút ít tư duy về súng đạn ở Mỹ ?!.

  • Hai lúa

    Chỉ cần giải quyết câu : ” Súng không giết người ” là mọi việc sẽ dể dàng thảo luận hơn . Bởi vì câu trả lời nằm ở câu : ” Không có súng sao giết được người ” . Nếu ai cũng có súng cả thì việc giết người càng dể xảy ra .
    NRA có quyền rao bán súng nhưng không có quyền bán loại súng giết người hàng loạt . Tu chánh án số 2 là để bảo vệ cá nhân cứ không phải tấn công tập thể .
    Những ông bà trong quốc hội ủng hộ súng lại chính là những người sợ ám sát nhất . Họ sợ súng bắn vào họ hơn là người dân thường .
    Hãy dùng lá phiếu để tự bảo vệ chính mình chứ không phải nhờ ai cả !!!
    Chính xác hơn là : Những vị dân cử nào yêu súng thì nên cho ra khỏi ngoài khu vực mình đang sống . Thế mới thực sự an toàn !!!

  • Hoa

    Trump nói McCain ko phải “war hero”; nghĩa là anh hùng trong chiến đấu. McCain vẫn là anh hùng, nhưng ko phải anh hùng trong chiến đấu mà thôi. Có thể nói là “anh hùng khi bị bắt.” 🙂

    VỀ VIỆC TRANG BỊ SÚNG TRONG TRƯỜNG HỌC

    Mỹ là đất nước của những tư tưởng mới. Tốt nhất là thảo luận í kiến của Trump, sau đó sẽ xem xét áp dụng ở qui mô nhỏ rồi để cho các tiểu bang quyết định nên hay ko nên. Thời gian và thực tế sẽ trả lời cho chúng ta.

    Trước đây đã có nhiều nơi cho phép đưa súng vào trường học chứ ko phải là í kiến mới mẻ gì cho lắm. Điển hình là một số học khu ở South Dakota, Texas, Utah …

    1. South Dakota: Since a state law passed in 2013, at least two school districts in the South Dakota allowed the arming of school employees, security guards or volunteers.

    Before carrying a firearm on campus, staff members undergo at least 80 hours of use of force, weapons proficiency, legal aspects and first aid classes.

    And if parents are against the program, they can put the issue to a voter referendum. So far, there have been no complaints.

    2. Texas: Callisburg Independent School District, started what’s known as the “guardian” program: A small force of volunteer school staff allowed to carry a concealed firearm on school grounds. Callisburg is among at least 70 public school districts in Texas that let teachers and administrators carry concealed weapons on school grounds. There are more than 1,000 school districts in the state.

    3. Utah: educators have been able to bring their guns to schools. The state’s concealed weapons law allows any person with a permit to have a weapon inside a school.

  • Hoa

    Hope Hicks hầu như chẳng nói gì công khai với báo chí hay truyền hình. Thua xa sự đắc lực của Hoa nên Trump có mời Hoa

    Chí là Hoa chưa nhận lời nhé! 🙂

  • Tran Vu

    Kính thưa tác giả, xin lưu ý là chữ “chạm trán” viết với “tr” chứ không phải “ch” ạ. Cám ơn ông đã có bài viết với lập luận rất thực tiễn. Dù gì đi nữa, Tu Chính Án 2 vẫn phải được tôn trọng. Tuy nhiên phương án nào cần được đề ra hầu bảo vệ người dân khỏi những trường hợp giết người như vậy thì cần được bàn kỹ hơn. Ở đâu cũng thế, khi kẻ gian ác muốn làm ác thì họ vẫn có thể tìm được cách để mua súng. Chẳng hạn như ma túy, dù bị cấm, dân Mỹ vẫn có thể mua được một cách dễ dàng. Số người chết vì lậm ma túy ở Mỹ chắc hẳn không ít nhưng mình lại ít thấy có sự phản ứng dữ dội như vụ nổ súng ở trường học. Ngoài ra, ở Do Thái, thầy giáo đeo súng trong lớp học nhưng có mấy khi ta thấy có chuyện xả súng giết người như ở Mỹ. Nhưng tất cả công dăn Do Thái đều phải phục vụ trong quân đội và được huấn luyện cách dùng súng cũng như ứng biến khi tình huống nguy hiểm xảy ra. Giải pháp vũ trang cho thầy giáo ở Mỹ còn phải trải qua rất nhiều sự chuẩn bị nếu nó thực sự được áp dụng.

Tưởng nhớ Trần Văn Thạch và các đồng chí của ông

Ông Trần Văn Tự kể “Một đêm cuối năm 1946,” (năm đó ông 18 tuổi), một người khách lạ đến thăm gia đình, thì thào nói chuyện với Dì Ba, người mẹ kế của ông, bà vừa nghe vừa “lấy khăn lau nước mắt.”

Vì sao CSVN cấp tập xử án nhân quyền đầu 2018?

Vì sao nhà cầm quyền CSVN lại cấp tập tổ chức các vụ xử án người hoạt động nhân quyền trong hai Tháng Ba và Tư, 2018? Phải chăng là “xử nhanh để bắt tiếp” như nhận định của một số người đấu tranh nhân quyền?

Câu chuyện về tử tế

Sự việc cô bé Maile được mẹ bế đến Thượng Viện là một cảnh chưa từng có. Em bé mới 11 ngày này đã làm nên lịch sử.

Donald Trump nên nhớ lời Nguyễn Văn Thiệu

Đến lúc chúng ta phải nhắc nhở ông Trump lời khuyên của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu: Đừng nghe những gì Cộng Sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm.

TPP ra dễ vào… hơi khó

Chưa ai biết chắc cuối cùng Tổng Thống Trump có muốn trở lại TPP thực sự hay không. Ông có quyết tâm hay không? Nhưng dù chính phủ Mỹ có muốn trở lại, việc trở lại cũng không dễ dàng.

Về đâu những ‘cánh tay nối dài của đảng?’

Bộ Công An - được biệt danh là “thanh kiếm và lá chắn” và thực chất là “cánh tay gắn liền của đảng” - mà còn phải sa vào cơn xáo trộn.

Chiến tranh tin học?

Đó là kết luận của hai chuyên gia về Internet khi bàn về cuộc điều trần ở Quốc Hội của Tổng Giám Đốc Mark Zuckerberg của Facebook.

Trump sẽ làm gì với Assad?

Nga chối bỏ việc Assad dùng vũ khí hóa học, còn dọa sẽ bắn rơi các hỏa tiễn mà Mỹ và Pháp nếu đánh vào Syria.

Vì sao Trump và Tập khó tránh được một cuộc chiến mậu dịch

Trong mấy tuần qua cả thế giới chăm chú theo dõi và đặt câu hỏi một cuộc chiến mậu dịch giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới sẽ làm sao xảy ra.

Bỏ tù một tổng thống

Một vị cựu tổng thống Brazil mới vào ngủ trong tù, ngôi nhà tù mà chính ông tới cắt băng khánh thành vào năm 2007.