(realtytimes.com) – Nhiều người thắc mắc không hiểu tại sao công ty thế chấp của họ lại bán món vay. Chủ nhà đó đã sử dụng cùng một ngân hàng trong gần 20 năm vậy mà bây giờ món vay bị bán đi. Vậy điều này như thế nào?
Đối với một người đã thực hiện hầu hết các giao dịch ngân hàng với một định chế tài chánh, điều đó có thể nêu lên một vài câu hỏi. Một chủ nhà có thể có một món thế chấp, thẻ tín dụng, món vay mua xe và trương mục vãng lai tại cùng ngân hàng.
Sự thật là nếu không có khả năng bán những món thế chấp, kỹ nghệ cho vay chính yếu sẽ co quắp và chết! Tại sao? Hãy nghĩ chuyện đó như thế này, thí dụ một ngân hàng đã thực hiện 10 vụ cho vay, mỗi vụ $1 triệu, ngân hàng đó không còn tiền để cho vay nữa. Nếu không bán món vay, ngân hàng sẽ lấy lại tiền của họ bằng cách thu những khoản thanh toán tiền lời mỗi tháng, nhưng điều đó có thể mất một thời gian rất dài để lấy lại các ngân khoản đã xuất ra.
Thay vào đó, các ngân hàng và công ty thế chấp thường điều hành từ một khoản tín dụng được cấp cho họ. Thủ tục này giúp nhà cho vay tiếp tục công việc cho vay và cung cấp khả năng thanh toán cần thiết trong các thị trường “thứ cấp.” Thị trường thứ cấp là nơi các món thế chấp được mua và bán giữa các thực thể khác nhau.
Hầu hết các món vay thông thường được bán và cuối cùng đi tới Fannie Mae hoặc Freddie Mac. Điều đó vẫn không có nghĩa bạn sẽ gởi những kỳ thanh toán món thế chấp của bạn cho Fannie hoặc Freddie: Họ chỉ làm chủ trên giấy tờ. Nếu có người gởi một công ty thế chấp tới ngân hàng, ngân hàng sẽ đóng vai một nhà cung cấp dịch vụ và thu một lệ phí để quản trị món vay cho chủ nhân của giấy chủ quyền.

Khi những nhà cho vay sơ khởi nhận một đơn vay tiền mua nhà, có một số giấy tờ được trao đổi. Ngoài đơn vay tiền và các tài liệu hỗ trợ, như các tờ khai thuế và các cuống phiếu lương, nhiều bản tiết lộ được cung cấp cho người vay giải thích những phần khác nhau của thủ tục vay tiền. Một phần như vậy là liệu nhà cho vay có ý định bán món vay hay không đồng thời cung cấp các thông tin cho biết từ trước tới nay có bao nhiêu món vay đã được bán, chẳng hạn 0%-25% hoặc 25%-50%, hoặc ngay cả 100%. Hầu hết các món thế chấp thông thường sẽ cho thấy phần lớn mọi món cho vay đều được bán. Những món vay không được bán sẽ rơi vào loại “tiền vốn,” được gọi như vậy bởi vì nhà cho vay không có ý định bán món vay mà sẽ giữ lại trong công ty, hoặc trong vốn liếng của công ty.
Việc bán món vay không ảnh hưởng tới chủ nhà về bất cứ phương diện nào, chỉ khác là những khoản thanh toán hằng tháng có thể sẽ được gởi tới một công ty dịch vụ mới. Không có gì thay đổi trong món vay và bên mua món thế chấp không thể thay đổi bất cứ khía cạnh nào về giấy tờ chủ quyền. Các điều khoản vẫn được gắn liền với hồ sơ, sự khác biệt duy nhất là nơi những khoản thanh toán hằng tháng sẽ được gởi tới mỗi tháng. Khi người vay nhận được một bức thư “từ giã,” nó chỉ có nghĩa có người đã mua món thế chấp hiện hữu. (N.N.) [qd]















































































