Sông Tranh 2, đập thủy điện hay ‘con quái vật’? (Kỳ 1)

 


Liêu Thái/Người Việt


 


LTS: Thời gian vừa qua, cái tên Sông Tranh 2 gây xôn xao dư luận cả trong lẫn ngoài nước bởi các vụ động đất liên tục xảy ra xung quanh đập thủy điện Sông Tranh 2, thuộc huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam, vốn dĩ bị rò rỉ nước từ trước đó. Dư luận lo ngại nếu đập thủy điện này vỡ, sẽ nhấn chìm sinh mạng hàng triệu người ở vùng hạ lưu. Cộng tác viên Liêu Thái của Người Việt đã tìm đến khu vực Sông Tranh 2 ghi nhận về đời sống và nỗi lo của người dân vùng này. Bài đăng hai kỳ.


 


QUẢNG NAM (NV) – Một người đàn ông dân tộc K. Dong, ở huyện Bắc Trà My nói rằng: “Người dân sống ở núi, thở cùng núi rừng, đêm nằm nghe tiếng thầm thì của đại ngàn mà ngẫm ra nguồn cội, ngẫm ra tương lai. Gần đây, đại ngàn gầm gào đe dọa, như vậy nghĩa là rừng thiêng đã nổi giận trước sự man trá của con người… Ðộng đất, rồi con người phải trả giá nặng nề!”









Phía trên khu nhà dân lúp xúp là thân đập thủy điện Sông Tranh, hay nói đúng hơn là cái túi nước có mức từ 140m trở lên với hàng tỉ mét khối. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)


Chiều tà, nhìn ra công trình thủy điện Sông Tranh 2, xa xa trông giống như một một bức tranh vẽ vụng, phía trên là thân đập bê tông cao chót vót, phía dưới là lúp xúp nhà dân, liu phiu khói… cùng rất nhiều tâm trạng lẫn lộn trong một ngày dài ngồi nghe tiếng gầm thét của núi đồi bên những con người có đôi mắt sâu thẳm, mở to vì mất ngủ, một cảm giác bất an tràn qua…


 


Ở làng tái định cư


 


“Thủy điện mọc lên, mặt đất chùng xuống”… Ðó là nhận xét của cô H., một người dân xã Trà Ðốc, huyện Trà My, Quảng Nam, khi nói về động đất và nỗi khổ của người dân ở đây.


Chúng tôi đến thôn 4 xã Trà Ðốc lúc 9 giờ sáng, vừa bước xuống xe là nghe tiếng ầm ầm liên tục nổ, mặt đất rung chuyển, cảm giác chao đảo thoáng qua. Người bạn K. Dong đón chúng tôi tái mặt nói: “Nó đến rồi!”


Ðối với dân tộc thiểu số, sự xuất hiện của động đất giống như một con quái vật biết di chuyển, đầu tiên là ở Trà Linh, sau đó di chuyển dần đến Trà Bui, Trà Ðốc. Và con quái vật đó nổi giận khi có ai đó đánh vào lưng nó, thủy điện Sông Tranh là đòn giáng trí mạng vào lưng con quái vật nên nó vùng vẫy, cuồng nộ.


Ông A. Luy Sau, dân thôn 3, Trà Ðốc, kể: “Chúng tôi sống ở đây đã hơn một trăm năm, chưa bao giờ kinh khủng như lúc này, từ ngày xây dựng cái thủy điện này, con quái vật càng lúc càng mạnh lên, càng đến gần bà con, mặt đất chẳng còn bình yên, nhà thì bị nứt tường”.


“Trước đây chúng tôi sống trong vùng đất dưới lòng hồ của bây giờ, rất bình yên, rừng của chúng tôi xanh mướt, toàn cây cổ thụ, trong đó có cả gỗ huỳnh đàn. Từ ngày người ta giải tỏa đền bù, chúng tôi về nhà mới và được cấp mỗi gia đình mười lăm triệu đồng (tương đương $750). Về đây chẳng biết làm gì, thanh niên thì thất nghiệp, người già thì đói ăn, nhà mới xây vậy chứ không dám ở…”


Chúng tôi tiếp tục theo chân những người K. Dong vào làng định cư, càng vào sâu trong làng của họ, cảm giác bất an càng dâng lên cao.


Ngay con đường vào làng, toàn đá lởm chởm, không có mặt bằng, uốn éo như một sườn núi đá vôi hiểm trở, nếu có sự cố xảy ra, chỉ mỗi việc thoát ra khỏi con đường hiểm trở này không thôi cũng tốn mất nửa giờ đồng hồ.


Làng tái định cư không có nước, không có điện ổn định, không có trạm y tế đàng hoàng, không có trường học cho ra trường học. Ðó là những cảm nhận đầu tiên khi bước vào ngôi làng này.


Trong lúc chúng tôi lang thang từ nhà này sang nhà khác để tìm hiểu đời sống của người dân ở đây, thêm một lần nữa, tiếng nổ vang rền làm rung chuyển mặt đất. Những người thợ đào giếng của dân làng nháo nhào chạy khỏi vị trí vì sợ mặt đất nứt toác, họ sẽ bị rơi xuống giếng.


Người đàn ông K. Dong tên A. Lì cho biết: “Gần hai tháng nay, ngày nào cũng có vài trận động đất nổ đùng đùng, mặt đất rung chuyển, con quái vật đã mạnh hẳn lên và nó sẽ hất bà con xuống lòng hồ hoặc đẩy hòn núi thiêng này xuống âm phủ không sớm thì muộn thôi!”


“Ban đêm, có khi đang ngủ thì nghe nổ cái ầm, mái nhà rùng rùng nghe như có bom, sau đó bà con chạy tán loạn ra ngoài vì sợ sập nhà, đè chết. Dân làng ở đây sợ lắm, sợ nhà sập một phần, sợ con quái vật nó mở mặt đất, nhận chìm bà con xuống âm phủ. Chẳng đêm nào ngủ được!”









Ðể khỏi phải chết vì nhà sập đè mất xác, người ta làm thêm nhà lá để che mưa nắng, sống qua ngày. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)


Nói xong, anh chỉ vào căn nhà cấp 4 của anh, nói rằng nhà do ban tái định cư xây cho gia đình anh, dân làng ở đây đều ở chung một kiểu nhà như anh. Nhà rộng chừng 40 hoặc 60 mét vuông, một phòng ngủ, một phòng khách và một phòng bếp, ngồi ở nhà bếp thì thấy tất tần tật nơi phòng ngủ, ngồi ở phòng khách thì thấy mọi thứ từ bếp đến phòng ngủ.


Ðó là chưa nói đến tất cả mẫu nhà đều giống nhau, cửa cũng giống nhau, vẻ tạm bợ cũng giống nhau và mức độ nứt nẻ của tường nhà cũng tương tự nhau.


 


Trẻ em nhút nhát, người lớn nát rượu


 


Tiếp tục đi theo những người bạn K. Dong, chúng tôi đến thăm ngôi trường mầm non và trường tiểu học của làng. Trường nằm trên đồi cao, chúng tôi loay hoay tìm đường vào, còn những người bạn K. Dong thì leo lên một con dốc hẹp cao thoai thoải, vịn mấy cành ổi xẻ mà bước lên dốc đi vào trường.


Thấy chúng tôi loay hoay phía dưới, mấy đứa bé học sinh cũng leo lên con dốc những người lớn vừa leo, chúng vừa leo vừa cười, nói vơi nhau chuyện gì đó bằng ngôn ngữ K. Dong. Chúng tôi không hiểu tiếng nhưng nghe ra, đoán rằng chúng đang cười giễu những người Kinh khờ khạo, loay hoay…


Mà cũng đúng như phỏng đoán của chúng tôi, những người bạn K. Dong quay xuống lại, hỏi sao chúng tôi không leo lên, chúng tôi giải thích là đang tìm đường lên trường. Họ cười lớn, nói rằng cái dốc hẹp này là con đường duy nhất để kiếm cái chữ. Chúng tôi chỉ còn biết thở dài và cố gắng leo lên theo họ.


Lúc này trường không có ai, học sinh và thầy cô giáo đã nghỉ trưa, những người bạn K. Dong chỉ cho chúng tôi các vết nứt trên tường mà theo họ nói là trước đây nó nứt toác ra kia, nhưng gần đây có ai đó bí mật nhém xi măng lại và quét vôi màu lên để che mắt cánh nhà báo rồi. Họ tỏ ra bực tức.


Họ nói với chúng tôi rằng con em họ học ở đây, động đất, tường sụp xuống, con em của họ sẽ chết, rất nguy hiểm. Họ không muốn thế, nhưng không ai giúp họ hết, và cũng không có ai lắng nghe nỗi khổ của họ ngoài Giàng (Trời). Nhưng Giàng dạo này bận ngủ quên hay sao đó nên con quái vật càng lúc càng quậy phá dữ dội, khiến cho dân làng mất ngủ, con nít thì nhút nhát, người lớn thì nát rượu.










Những vết nứt trên tường nhà người dân đang rộng mở sau mỗi lần động đất. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)


Lúc này, nghe đến chữ “nát rượu” chúng tôi mới để ý thấy những người bạn này khi nói ra, mùi rượu nồng nặc. Họ tiếp tục dắt chúng tôi vào một căn nhà vách lá che tạm, bên trong là một người đàn ông say rượu. Hỏi gì cũng xua tay, ngáy khò khò. Một người đàn ông trong nhóm nói: “Thằng này nó sợ chết nên mượn rượu để quên chuyện. Nó nói thà chết vì rượu sướng hơn nhiều so với chết vì động đất…”


Một người khác nói chen vào: “Thật ra, do thất nghiệp cộng với động đất mà ra vậy, đất thì bị lấy làm thủy điện, tiền thì không có, mà đi làm thì đâu phải lúc nào người ta cũng thuê, làm ở đây cả ngày chưa tới một trăm ngàn đồng, đi chợ thì xa cả chục cây số, thứ gì cũng khó, sinh ra túng quẫn thôi!”


(Còn tiếp)

Hội nghị đầu heo đuôi chuột

 


Ngô Nhân Dụng


 


Hội nghị Trung Ương Ðảng Cộng Sản Việt Nam vừa kết thúc có thể gọi là một hội nghị “đầu heo, đuôi chuột.” Ðầu heo, vì trước khi mở màn chỉ thấy cảnh “các cụ” họp ở “đình làng” đang giành nhau “cái thủ lợn,” người miền Nam gọi thủ lợn là cái đầu heo. Nhưng sau cùng hội nghị kết thúc, cái đuôi lòi ra thì nhìn rõ là “đuôi chuột.”


Những tay nịnh thần, chạy cờ vẫn dâng những lời xưng tụng: Thắng lợi! Thành công! Bản lĩnh chính trị cao! Khôn khéo và nhất quán! Vân vân. Nhưng cả cuộc họp bí mật suốt 15 ngày cuối cùng chẳng đưa ra kết quả nào cụ thể mà chỉ hô lại những khẩu hiệu trống rỗng và những đề nghị vô hiệu lực. Chỉ một người sung sướng toại nguyện, là Nguyễn Tấn Dũng. Riêng chuyện Ba Dũng vẫn ngồi yên tại chỗ, không ai dám chỉ mặt, gọi tên mà kể tội, đã là một thắng lợi rồi. Trong trận đấu đá này, Ba Dũng vượt trên những đối thủ đang đòi chia phần xôi thịt.


Ngay từ đầu, nhìn từ bên ngoài thì cả cuộc hội nghị này chỉ được mở ra với một mục đích là hạch tội Ba Dũng. Và lật đổ Dũng, nếu kiếm được đủ số phiếu. Ðó lý do chính khiến “các cụ” phải vội vàng “họp đình,” mà lại họp thật nhiều ngày. Bằng cớ là cái hội nghị được tổ chức ngay sau khi mới bắt giam Nguyễn Ðức Kiên, Dương Chí Dũng và hạch tội những Trần Xuân Giá, Lý Xuân Hải – toàn là những tay chân, đồng lõa, từng được Nguyễn Tấn Dũng chia phần?


Cảm tưởng của người ngoài cuộc là những cuộc họp “tự phê” của tất cả các cơ quan, bộ phận, chỉ là màn trình diễn giáo đầu trong chiến dịch đánh Dũng. Nhưng phải chờ màn chót là hội nghị kỳ sáu, tiêu điểm sau cùng vẫn là phê phán Ba Dũng. Cuộc giành giựt đầu heo còn diễn ra trên các mạng lưới Internet, với các màn chửi nhau qua lại giữa Ba Dũng với Tư Sang; phải nói là chửi rủa tục tĩu đến mức cạn tàu ráo máng. Và cuộc hội nghị Trung Ương Ðảng lần thứ sáu sẽ là màn chót của vở tuồng “đàn hặc” Ba Dũng; tương tự như hồi Hạ Viện Mỹ họp nhau để đàn hặc ông Bill Clinton bên Mỹ! Nhưng ở nước Mỹ thì Tổng Thống Bill Clinton đã bị Hạ Viện truy tố tội khai man, chuyển hồ sơ lên Thượng Viện xét xử; Clinton không bị truất phế chỉ vì không đủ hai phần ba số phiếu kết tội. Cả quá trình đàn hặc dựa trên bản Hiến Pháp của nước Mỹ; các buổi họp đều công khai; báo chí tha hồ loan tin và bình luận; các đại biểu Quốc Hội nói những gì và bỏ phiếu thế nào dân được biết hết. Còn tại nước Việt Nam ta thì khác. Cuộc họp Trung Ương diễn ra trong 15 ngày nhưng hoàn toàn đóng kín cửa! Người dân chỉ được biết tin sau cùng qua bản tin chính thức của đảng cộng sản!


Khi đọc bản tin thì thấy lòi ra là một cái đuôi chuột: Mục đích kể tội Ba Dũng không đạt được. Cái đầu heo vẫn nằm trong tay Ba Dũng để chia phần cho đám đàn em y như cũ. Phe chống Dũng không làm gì được bèn trở lại dùng sở trường độc đáo của đảng ta: Nói ba hoa. Toàn là những lời trống rỗng và những đề nghị mà đọc kỹ thì thấy làm cũng được, không làm cũng chẳng sao! Tất cả những đề nghị, khuyến cáo mà không cho biết có quyền lực nào để bắt buộc thi hành thì đều vô hiệu lực! Vì vậy cái đuôi hội nghị là đuôi chuột, vì nó giống hệt một hội đồng chuột!


Thành tích kinh tế của Nguyễn Tấn Dũng sau hơn hai nhiệm kỳ là tỷ lệ tăng trưởng kinh tế mỗi năm lại xuống thấp; lạm phát gia tăng; tham nhũng hoành tráng và oanh liệt hơn; những “tập đoàn kinh tế” thất bại hàng loạt. Nhưng sau cuộc họp 15 ngày, mấy trăm ủy viên Trung Ương Ðảng đã kết luận: “Trung ương tiếp tục khẳng định vai trò nòng cốt và những kết quả quan trọng đã đạt được của doanh nghiệp nhà nước!” Thế nào là “Kết quả quan trọng đã đạt được?” Bộ ai cũng mù hết cả hay sao mà không trông thấy những khoản thua lỗ khổng lồ và những vụ thất thoát, tham ô nhục quốc thể như Vinashin, Vinalines; những “của nợ” nợ đến ngập đầu mà không trả được như Tập đoàn Dầu khí (PVN-72,300 tỷ đồng), Ðiện lực (EVN-62,800 tỷ đồng), Than và Khoáng Sản (Vinacomin-19,600 tỷ đồng).


Ðể vuốt mặt cho Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang, bản thông cáo nêu lên một loạt những thứ gọi là “biện pháp, khuyến cáo” phải thay đổi. Nhưng nhìn kỹ, người ta chỉ thấy toàn là “từ chương,” nói nghe cho vui. Chúng hoàn toàn vô hiệu lực, vì không có gì bắt buộc Ba Dũng phải thi hành cả! Tất cả rỗng tuếch, vì nếu nhìn kỹ những “đề nghị biện pháp mới” chỉ là những điều đương nhiên Ba Dũng phải làm, không cần ai nhắc vẫn phải làm từ trong những năm qua! Họp hành suốt 15 ngày, chỉ để nhắc lại cho Ba Dũng nghe những điều đáng lẽ ra Ba Dũng phải thi hành từ mười năm nay rồi! Như vậy không gọi hội đồng chuột thì gọi là gì?


Chẳng hạn Trung Ương Ðảng dạy: “Các doanh nghiệp nhà nước phải được tổ chức lại theo mô hình công ty cổ phần, công ty trách nhiệm hữu hạn phù hợp với Luật Doanh Nghiệp.” Các doanh nghiệp nhà nước thì dù theo hình thức cổ phần hay trách nhiệm hữu hạn cũng do nhà nước kiểm soát vì nắm đa số. Ðã kiểm soát hoàn toàn thì thay đổi hình thức cũng thế thôi; đâu cần phải nhắc nhở như dạy trẻ con làm tính cộng trừ làm chi? Hơn nữa, ai mà chẳng biết các doanh nghiệp thì phải làm việc phù hợp với Luật Doanh Nghiệp? Nếu lâu nay chúng làm sai luật thì phải truy tố ra tòa; không ai cần nhắc lại một điều đương nhiên như thế làm gì!


Bản tin lại viết: “Các tập đoàn kinh tế, các tổng công ty nhà nước lớn phải được cấu trúc lại theo mô hình công ty mẹ – công ty con; được kiểm toán hằng năm.” Nghe giống như dạy trẻ con học ABC! Các công ty lớn bao gồm nhiều công ty nhỏ trên khắp thế giới tự nhiên đều phân biệt “công ty mẹ – công ty con;” đâu cần nhắc lại chuyện hiển nhiên đó làm gì? Lại còn nhắc nhở “được kiểm toán hằng năm” nữa! Trên khắp mặt trái đất tất cả các công ty lớn nhỏ, tư cũng như công; không những phải được kiểm toán hằng năm mà còn kiểm toán từng ba tháng một lần nữa! Không trường nào dạy, ai cũng phải biết điều đó! Nếu có những đứa không làm là tại vì chúng bất chấp, chứ không phải vì chúng không biết! Chúng bất chấp vì cả hệ thống được lập ra để chúng chia phần xôi thịt, chứ không phải vì chúng đạo đức thấp hay lầm lỗi kỹ thuật! Khi chúng đã bất chấp thì bắt chúng kiểm toán hàng ngày cũng vậy thôi. Vì không hề có một cơ chế kiểm soát chuyên nghiệp và độc lập thì trò kiểm toán cũng giả dối y như các chính sách của đảng vậy thôi!


Tại sao các ông bà Trung Ương phải họp suốt 15 ngày chỉ để nhắc nhở những chuyện đương nhiên như vậy? Chỉ vì sau cùng tất cả đều thấy phải bảo vệ cái hệ thống xôi thịt đang có sẵn, cho chính họ được hưởng! Bản tin sau cùng cho thấy quyết tâm bảo vệ xôi thịt của họ khi yêu cầu “thực hiện việc chủ tịch hội đồng quản trị, chủ tịch hội đồng thành viên kiêm bí thư đảng ủy doanh nghiệp.” Căn bản của điều này là: Hồng trên, Chuyên dưới. Muốn làm chủ tịch công ty thì phải là bí thư. Muốn leo lên đến bí thư đảng ủy thì phải luồn lọt, chui qua được tất cả các ngõ ngách trong nội bộ đảng. Do đó, dù anh có kinh doanh tài giỏi đến đâu mà không chui vô được trong đảng thì cái tài của anh cũng vứt đi! Ðây là một bước tiến đi thẳng trở về thời Mao Trạch Ðông hoặc Brezhnev!


Họ còn viết: “Chuẩn bị nguồn quy hoạch dồi dào, mỗi chức danh có thể quy hoạch vài ba người, một người có thể quy hoạch vào vài ba chức danh. Lấy quy hoạch lãnh đạo chủ chốt ở các cấp làm cơ sở cho quy hoạch cấp chiến lược. Lấy quy hoạch cấp chiến lược thúc đẩy quy hoạch chủ chốt cấp dưới.” Tất cả câu văn dài lòng thòng đó chỉ nhắm một điều: Anh Ba Dũng, anh muốn “quy hoạch” thằng nào vào chức nào, anh phải hỏi ý kiến chúng tôi để thêm vài ứng viên khác!


Nhưng đây cũng là một lời dặn dò trống rỗng. Bởi vì đó là một nguyên tắc đã có từ thời Hồ Chí Minh: Nhà nước phải nghe lệnh của đảng. Không phải Ba Dũng không biết quy tắc đó. Biết cả đấy, nhưng không muốn thì không theo. Bây giờ bắt Ba Dũng làm theo, nhưng ép buộc bằng cách nào? Nếu các anh có sức bắt ép được, thì đã ép hắn phải theo quy tắc này từ cả chục năm nay rồi, khỏi cần họp hành 15 ngày nữa làm gì cả! Hắn đã không theo, chỉ vì hắn bất chấp, đã biết các anh có ghen tức cũng không làm gì được! Ngay đến việc kể tội hắn ra cũng không nêu đích danh được thì thấy! Thử hỏi sau này họp hành xong rồi, ai về nhà nấy chăm lo chuyện chia xôi xẻ thịt, các anh còn làm gì được hắn nữa? Cái đuôi chuột ló ra ở chỗ đó.


Ðiều đáng tức cười nhất là trong suốt hội nghị 15 ngày chắc chắn phe Tư Sang và Trọng Lú đã chỉ vào mặt Ba Dũng kể tội và đòi phải có biện pháp kỷ luật; nhưng bản thông cáo sau cùng lại không dám nhắc đến cái tên Nguyễn Tấn Dũng! Nghĩa là phe Ba Dũng vẫn mua được đủ số phiếu áp đảo; cho các cậu muốn nói gì thì nói, chó sủa thì cứ sủa, người đi vẫn đi qua!


Ðể quý vị độc giả nhìn rõ tính chất bi hài kịch của hội nghị 15 ngày, xin trích dẫn nguyên văn bản tin sau cùng này: “Ðể giữ nghiêm kỷ luật trong đảng, góp phần giữ gìn uy tín, hình ảnh thiêng liêng của đảng và làm gương trong toàn đảng, Bộ Chính Trị đã thống nhất 100% đề nghị Ban Chấp Hành Trung Ương cho được nhận một hình thức kỷ luật và xem xét kỷ luật đối với một đồng chí ủy viên Bộ Chính Trị.”


Ðã nói đến “một đồng chí ủy viên Bộ Chính Trị” nhưng tại sao lại không dám nói tên hắn ra? Sợ cái gì mà không dám nói? Ðiều tức cười hơn nữa: Bộ Chính Trị “đã thống nhất 100%” nhưng chỉ “thống nhất 100% trong quyết định không làm gì cả!”


Tại sao phải “đề nghị” để chuyển trái banh sang cho “Ban Chấp Hành Trung Ương” đá? Nhưng hai chữ “đề nghị” này nghĩa là gì? Ðề nghị là đề nghị làm cái gì, tại sao không có được một động từ? Lại thêm những câu khó hiểu như “cho được nhận một hình thức kỷ luật,” và “xem xét kỷ luật đối với một đồng chí ủy viên Bộ Chính Trị;” cả câu đó nghĩa là phải làm gì? Ðúng là một cái hội đồng chuột, với một quyết định hoàn toàn rỗng tuếch! Hơn nữa, chính cái Ban Chấp Hành Trung Ương đó đang có mặt tại chỗ, đã cãi sùi bọt mép với nhau trong suốt 15 ngày, tại sao không “đề nghị” để chúng cho ý kiến ngay lập tức, mà lại chỉ để chúng nghe “đề nghị” trống trơn, không xác định thời gian “xem xét kỷ luật?”


Nhưng ngay sau khi “đề nghị,” bản thông cáo lại viết là “Ban Chấp Hành Trung Ương đã thảo luận rất kỹ, cân nhắc toàn diện các mặt ở thời điểm hiện nay và đi đến quyết định không thi hành kỷ luật đối với tập thể Bộ Chính Trị và một đồng chí trong Bộ Chính Trị!” Như vậy nghĩa là đã “quyết định không thi hành kỷ luật” rồi! Ðúng là Ba Dũng đã thắng trong keo này, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng hoàn toàn thất bại.


Cuối cùng, đây chỉ là một cuộc hưu chiến. Ðiều duy nhất đạt được trong cuộc họp 15 ngày là họ kết luận phải bám chặt lấy nhau, không thể bỏ nhau, không thể chống phá nhau đến cùng được. Nhưng cuộc tranh chấp giữa Ba Dũng, Nguyễn Phú Trọng và Tư Sang chưa thể chấm dứt. Bằng cớ là trước khi cuộc họp bế mạc, trên mạng lưới đã phơi bày những lời tố cáo Ba Dũng bỏ tiền mua phiếu của 120 ủy viên Ban Chấp Hành Trung Ương (trong số gần 300 người) với giá tối thiểu là một trăm ngàn đô la Mỹ; còn các ủy viên Bộ Chính Trị được trả giá hàng chục triệu đô la! Cuộc tranh chấp nội bộ không phải chỉ là tranh chấp về quyền lợi giữa mấy tay lãnh đạo. Nguyên nhân sâu xa là cuộc khủng hoảng trong hệ thống sớm muộn cũng diễn ra. Ðây cũng không phải là một cuộc tranh chấp “giữa đảng và nhà nước” như nhiều nhà bình luận nghĩ. Ðây là một cuộc khủng hoảng giữa chính trị và kinh tế, thế tất phải xẩy ra sau khi các đảng cộng sản chỉ “đổi mới” về kinh tế, không biết thay đổi chính trị thích ứng với cách làm kinh tế mới. Ðây là cơn khủng hoảng sẽ đưa tới sự tan rã của các đảng cộng sản, ở Việt Nam cũng như ở Trung Quốc.

Lễ chào cờ tại TTVH Việt Nam

 


Chủ Nhật 14 Tháng Mười



Thầy Văn Tường điều khiển lễ chào cờ tại TTVH Việt Nam.



Các em lắng nghe thầy cô dặn dò.



Trong phần chào quốc kỳ Mỹ, các em nghiêm trang và để tay trên ngực như thầy cô dặn.



Cô Ngọc Diệu đọc tên các em lên lãnh thưởng do thầy Huỳnh Phổ trao.



Cô Hoàng Lan và kỹ sư Phát Bùi mừng các em lãnh thưởng.



Thầy Huỳnh Phổ (trái), cô Cao Minh Châu và hai ứng cử viên Phát Bùi và Khải Ðào chụp hình lưu niệm cùng học sinh.


 ******************************


 


Em viết văn Việt


Những bài viết của học sinh các trường Việt ngữ


 


Nhằm tạo một diễn đàn cho các em tập viết tiếng Việt, Ban Biên Tập trang Tiếng Việt Dấu Yêu kêu gọi quý phụ huynh và quý thầy cô khuyến khích các em viết văn, diễn tả bằng tiếng Việt những cảm nghĩ và ước vọng trong đời sống của các em. Ước mong nơi đây một sân chơi được mở ra và khu vườn văn hóa Việt sẽ được quý phụ huynh và quý thầy cô góp tay vun trồng, khuyến khích.


Trong các bài nhận được và chọn để đăng, chúng tôi cố ý giữ nguyên văn những gì các em viết. Vì thế, khi đọc đến những ngôn từ, lỗi chính tả và sai văn phạm, chúng tôi mong được phụ huynh và thầy cô chia sẻ và sửa chữa cho các em tại nhà hay trong lớp học.


Tất cả các bài viết dưới dạng MSWord, font Unicode; và hình ảnh dạng .jpg, xin gởi về địa chỉ email: [email protected] (xin đừng gởi dạng .pdf vì không tiện cho việc layout).


Trân trọng cảm ơn quý vị.


Nguyễn Việt Linh


 


Ðề tài:


Ðặt câu với các từ cho sẵn


 


1. Em thích đọc báo Nguời Việt vì em tập đọc tiếng Việt.


2. Hôm nay, em đi thăm ông bà nội vơi ba mẹ em ở thành phố Covina.


3. Hè này em được về thăm Tổ Quốc Việt Nam với gia đình em.


4. Mẹ Khoe em vì em được phần thưởng trong cuộc thi chính tả.


5.Trứơc khi được lì xì,em chúc bà ngoại hạnh phúc và khỏe mạnh.


6. Ở trường Việt Ngữ, em được phần thưởng xuất sắc.


7. Em gặp bạn cũ và mới ở đầu năm học.


8. Ông nội phải đi nhà thương vì ông bị đau ruột non.


9. Em thích ăn mãng cầu vì trái này vừa chua vừa ngọt.


10. Vùng Biển Ðông có nhiều thuyền buôn bán của nhiều quốc gia đi qua.


Trần Hồng Ân Anna Marie


Thí sinh lớp Bốn Giải Khuyến Học Viet Olympiad- 2012


 


********************************


 


Tâm tình thầy cô


 


Trung Tâm Việt Ngữ Văn Hóa Việt Nam


 


Cao Minh Châu


 


TTVN Văn Hóa Việt Nam hôm nay làm lễ chào cờ hàng tháng, và khen ngợi các em đã được phần thưởng trong kỳ thi do Giải Khuyến Học kỳ thứ 24, 2012 tổ chức, trong Mùa Hè vừa qua, mà tôi là một trong số khách mời danh dự.


Tôi loanh quanh mãi trong bãi đậu xe, mặc dù bãi đậu xe rất rộng, nhưng vẫn chật cứng vì trường rất đông học sinh (gần 800 em). Một phụ huynh ra về, sau khi đưa cháu bé vào trường, tôi vội trám chỗ, và thật may, tôi vừa kịp để dự Lễ Chào Cờ.


Các em rất trật tự, nghiêm chỉnh làm Lễ Chào Quốc Kỳ Mỹ-Việt. Nhìn các em đa số 6 , 7 tuổi, tay phải trên ngực trái khi quốc ca Mỹ trỗi nên, rồi thật nghiêm trang, hát Quốc ca Việt Nam, tôi thật cảm động. Thật không thể ngờ! Một tập thể gồm mấy trăm em mà không một tiếng xì xào, không một xáo trộn nhỏ (dù chỉ quay qua quay lại). Kỷ luật của trường thật nghiêm minh. Cũng có thể một phần vì sự tổ chức của trường rất hay, tôi đã thấy các thầy, cô giáo phụ trách lớp đứng cùng với học sinh của mình.


Quan khách gồm có các ứng cử viên như ông Phát Bùi thuộc thành phố Garden Grove và ông Khải Ðào ở Westminster, và tôi, được mời phát biểu cảm tưởng.


Sau nghi thức khai mạc là phần phát thưởng. Các em tách rời hàng, lần lượt lên lãnh thưởng với một trật tự đáng khen. Nhìn thấy những khuôn mặt, sáng ngời, rạng rỡ, với phần thưởng trên tay, tôi thấy lòng mình thật ấm trong buổi sáng đầu Thu.


Rời TTVN Văn Hóa Việt Nam với niềm hân hoan, tôi biết rằng nước Việt Nam sẽ mãi mãi trường tồn trong tương lai muôn vàn năm sau vì “Tiếng Việt còn thì nước Việt còn”. Mà với tinh thần cho các em học tiếng mẹ đẻ của quý phụ huynh, với sự ham học, chuyên cần trong việc học tiếng Việt của các em, với đội ngũ giáo viên giỏi, nhiệt tâm trong việc dạy tiếng Việt, với các Trung Tâm Việt Ngữ, ngày càng lớn, mạnh, không thể nào tiếng Việt không còn.


Một bài hát quen thuộc đang được phát trên đài phát thanh: “Tôi yêu tiếng nước tôi… từ khi mới ra đời…”


 


*************


 


Thông tin về giáo dục


V/v: Điểm API của trường trong Học Khu Garden Grove và Westminster


 


Các giới chức học khu Garden Grove và Westminster khuyên “Phụ huynh nên thăm trường của con em, nói chuyện với nhân viên học khu và các thầy cô giáo để biết về các mục tiêu giáo dục của học khu và những chương trình cần thiết được thay đổi để giúp học sinh đạt được các tiêu chuẩn của tiểu bang về môn đọc và toán. Ðiểm API theo tiêu chuẩn tiểu bang California cho các trường là 800 điểm”.


Năm nay “Thống kê của Học Khu Westminster cho biết với tổng số điểm API trung bình của học khu là 838, tăng 17 điểm, so với năm ngoái là 821,” ông Andrew Nguyễn, ủy viên giáo dục Học Khu Westminster, nói dựa theo một báo cáo của học khu. Trong khi đó, Học Khu Garden Grove được 821 điểm, theo ông Alan Trudell, phát ngôn nhân.


Học Khu Garden Grove:


– Vào phần “School quality snapshot” để xem thành quả hoạt động của con em mình bằng cách đánh máy tên của trường các em đang theo học tại http://www6.cde.ca.gov/schoolqualitysnapshot/


– Muốn tìm hiểu thêm về những yêu cầu mới của đạo luật No Child Left Behind của liên bang, phụ huynh có thể vào trang mạng của Bộ Giáo Dục California: www.cde.ca.gov/sp/sw/t1/titleaparta.aspwww.cde.ca.gov/ta/ac/ay/tidetermine.asp hoặc trang mạng của Bộ Giáo Dục Hoa Kỳ: www.ed.govwww.ed.gov/parents/landing.jhtml


Học Khu Westminster:


-Muốn tham khảo báo cáo toàn tiểu bang của Bộ Giáo Dục California tại http://ayp.cde.ca.gov/reports/Acnt2012/2012APRStAYPReport.aspx và báo cáo của Orange County: http://ayp.cde.ca.gov/reports/Acnt2012/2012AYPco.aspx?cYear=&cSelect=30,ORANGE&cChoice=AYP2012


Phụ huynh cũng có thể liên lạc với các văn phòng học khu để biết điểm API của trường con em đang theo học. Học Khu Garden Grove tại số điện thoại (714) 663-6143, hoặc Học Khu Westminster số (714) 894-7311.

Barcelona từ chối thi đấu giải Super Cup tại Trung Quốc

 


Ðội bóng câu lạc bộ Tây Ban Nha nổi tiếng là Barcelona sẽ từ chối thi đấu giải Spanish Super Cup ở Bắc Kinh trong năm tới mặc dù đã có hợp đồng sơ khởi giữa Liên Ðoàn Bóng Tròn Tây Ban Nha (RFEF) và một công ty quảng bá thể thao quốc tế Trung Quốc.









Ðội bóng câu lạc bộ Barcelona trước trận đấu lượt về giải Super Cup với Real Madrid diễn ra trên sân Estadio Santiago Bernabeu, Madrid, Tây Ban Nha ngày 29 Tháng Tám, 2012. (Hình: David Ramos/Getty Images)


Liên Ðoàn Bóng Tròn Tây Ban Nha cho biết vào Tháng Sáu vừa qua là họ đã đóng lại cuộc thương lượng hợp đồng với công ty quảng bá United Vansen International Sport của Trung Quốc về hai trận đấu, một trận mở mùa giữa hai đội vô địch La Liga và vô địch King’s Cup, diễn ra trên sân Bird’s Nest Stadium ở Bắc Kinh.


Tuy không đề cập đến chi tiết về tình trạng tài chính, nhưng giới truyền thông Tây Ban Nha loan tin là cuộc thương lượng hợp đồng này kéo dài 7 năm sẽ đem đến cho Liên Ðoàn Bóng Tròn Tây Ban Nha số tiền vào khoảng 40 triệu euros.


Phát ngôn viên Barcelona, ông Toni Freixa cho biết: “Chúng tôi không đề cập đến phương cách chia sẻ tiền bạc, nhưng mọi thứ có thể cho thấy là nếu chúng tôi đến Trung Quốc thi đấu, chúng tôi sẽ mất tiền bạc, nhưng đó không phải là lý do.”


Ông thêm: “Chúng tôi không muốn Super Cup diễn ra ngoài phạm vi các đội bóng câu lạc bộ, nhưng chúng tôi hiểu rằng liên đoàn bóng tròn muốn kinh doanh trong thị trường đầy lôi cuốn và hấp dẫn này.”


“Barca không muốn thi đấu giải Super Cup ở Trung Quốc vì lý do xã hội và thể thao, bởi vì các nhân viên kỹ thuật của chúng tôi không muốn điều này xảy ra.”


Giới truyền thông Tây Ban Nha cũng đăng tải đội bóng Real Madrid cũng chống đối thi đấu Super Cup tại Trung Quốc. (TD)

Khán giả đốt lửa, ném chai lọ xuống sân và trận đấu hủy bỏ



 


TỔNG HỢP – Hai bàn thắng của tiền đạo Didier Drogba của đội tuyển Ivory Coast trong trận đấu lượt về vòng loại giải vô địch Châu Phi (Africa Cup of Nations) với đội tuyển Senegal, đã khiến cho những khán giả ủng hộ đội nhà Senegal trở nên thất vọng khi biết không còn cơ hội đi tiếp đã biến thành bạo động, đốt lửa tạo nhiều đám cháy trên khán đài.









Cảnh sát Senegal hộ tống các cầu thủ đội tuyển Ivory Coast và khán giả rời khỏi sân vận động Léopold Sédar Senghor tại Dakar khi trận đấu vòng loại giải vô địch Africa Cup giữa Senegal và Ivory Coast bị hủy bỏ vì một số khán giả đốt lửa trên khán đài và ném vật dụng như chai lọ xuống sân sau khi tiền đạo Didier Drogba ghi bàn thắng thứ hai cho đội Ivory Coast. (Hình: Seyllow/AFP/Getty Images)


Khi quả đá phạt đền của Drogba ở phút 71 của trận đấu đưa đội tuyển Ivory Coast dẫn trước 6-2 trong tổng số hai trận, các cổ động viên quá khích ở Dakar hiểu rằng đội tuyển nhà của họ chắc chắn bị loại và họ đã không chờ đợi tiếng còi kết thúc trận đấu của trọng tài để khởi đầu trút cơn thịnh nộ không kềm chế nổi của họ.


Theo đài BBC cho biết:


Các cổ động viên bắt đầu đốt lửa trên các khán đài và ném các vật dụng như chai lọ xuống sân cỏ khi đội Senegal thua 2-0 và gần như chắc chắn bị loại. Khi sự việc xảy ra khiến cho nhiều khán giả phải vội vàng nhảy xuống sân cỏ để tránh bạo động.


Các khán giả và cầu thủ Ivory Coast được cảnh sát bảo vệ hộ tống rời khỏi sân đồng thời xịt nước vào những khán giả tập trung trên khán đài.


Theo tin tức cho biết vào khoảng 10 người gồm cả bộ trưởng Thể Thao Senegal là Hadji Malich Gakou bị thương trong vụ bạo động diễn ra trên sân Stade Leopold Sedar Senghor này.


Mặc dù trận đấu được hủy bỏ nhưng kết quả hầu như sẽ công nhận Ivory Coast thắng trận và đội tuyển Senegal bị cấm thi đấu và loại khỏi cuộc tranh tài giải đấu này.


Trong đó, đội bóng nhà giàu tại thành phố Manchester Anh quốc là Manchester City vừa đưa ra bảng tuyên bố cho biết hai cầu thủ của họ về thi đấu cho đội tuyển quê hương mình là Yaya và Kolo Toure đều bình yên. (TD)

Từ Trần Trịnh đến Trịnh Lâm Ngân


Tạp ghi Quỳnh Giao


 


Tháng vừa qua có nhiều cái tang cho giới văn học nghệ thuật. Ðầu tiên là nam danh ca Andy Williams của Hoa Kỳ vào cuối Tháng Chín, rồi chúng ta mất nhà thơ bị cầm tù Nguyễn Chí Thiện và gần đây là nhạc sĩ Trần Trịnh.


Không là người chuyên viết “điếu tang”, người viết chỉ có vài ghi nhận về nhạc sĩ Trần Trịnh cùng một số ít tác giả khác của nền tân nhạc Việt Nam trước năm 1975.


Như nhiều lần Quỳnh Giao đã viết, cho đến nay tân nhạc Việt chỉ có khoảng 70 năm mà thôi.


Trong mấy chục năm của thuở ban đầu, các nhạc sĩ của chúng ta có nhiều khuynh hướng sáng tác và mỗi người một cá tính riêng. Nhưng rất hiếm thành phần soạn ra các tác phẩm nghệ thuật, loại nhạc kén người hòa âm, người hát và kén người thưởng ngoạn. Ðứng đầu nhóm là Dương Thiệu Tước, Vũ Thành, Nguyễn Văn Quỳ, một vài bài của Văn Cao (như Thiên Thai, hay Trương Chi) hay của Phạm Duy (như Chiều Về Trên Sông, Ðường Chiều Lá Rụng), Cung Tiến (trừ mấy bài đầu tay như Thu Vàng và Hoài Cảm). Trong số nhạc sĩ xuất hiện về sau thì có Lê Văn Khoa và Hoàng Quốc Bảo.


Họ sáng tác cho giới tri âm, có hiểu biết về âm nhạc và nhạc thuật. Họ không nhắm vào đa số nên dù ca khúc đạt cao điểm về nghệ thuật mà lại hiếm người thưởng thức vì ít người phổ biến.


Ngược với nhóm nhạc sĩ khó tính ấy, một số đông đảo các tác giả đã viết cho nhiều thành phần thính giả hơn. Nhạc của họ cũng giá trị về nghệ thuật, nhưng trình bày không quá khó, dễ nghe và được nhiều người biết hơn. Nếu kể từ ngày đầu thì chúng ta có tác phẩm của Văn Cao, Phạm Duy, Lê Thương, Nguyễn Xuân Khoát, Thẩm Oánh, Võ Ðức Thu, Phạm Ðình Chương Lương Ngọc Châu, Tô Vũ, Hoàng Giác, Hoàng Quý, Nguyễn Văn Khánh, Nguyễn Thiện Tơ, Văn Chung, Ðặng Thế Phong, Hoàng Trọng. Sau 1954 chúng ta có Văn Phụng, Nhật Bằng, Nguyễn Hiền, Ðan Thọ, Xuân Lôi, Xuân Tiên, Châu Kỳ, Y Vân, Tuấn Khanh, Minh Kỳ, Phó Quốc Thăng, Phó Quốc Lân, Anh Hoa, Thanh Bình, Anh Bằng, Hoàng Lang, Hoàng Thi Thơ, Lam Phương, Trần Trịnh, Nhật Ngân, Trịnh Công Sơn, Từ Công Phụng, Vũ Thành An, Ngô Thụy Miên, Trần Thiện Thanh, Anh Việt Thu, Trầm Tử Thiêng và sau này là Ðức Huy, Trúc Hồ, v.v.


Người viết chỉ đơn cử thôi chứ không thể ghi hết ra đây, nên xin độc giả thứ lỗi nếu còn thiếu sót nhiều tên tuổi. Chỉ lưu ý độc giả là mình kể về những nhạc sĩ của miền Nam sau 1954 mà thôi.


Sau 1954, không khí sáng tác trong Nam mở ra nhiều chân trời mới, với các nhạc sĩ tham gia đông đảo và lại có phương tiện phổ biến rộng lớn hơn từ đài phát thanh. Ra khỏi thời “cải cách”, tân nhạc Việt Nam cũng hết thu vào thành phố mà lan tỏa khắp nơi nhờ làn sóng điện. Chúng ta khó quên được thời kỳ hưng phấn ấy, nó cũng trùng với nền Ðệ Nhất Cộng Hòa.


Nhưng chỉ mươi năm sau Genève 54, chiến tranh bùng nổ và một thế hệ khác lại lên đường bảo vệ miền Nam tự do. Nhiều thanh niên được động viên ra chiến trường và trong quân đội cũng có các nhà văn, nhạc sĩ. Ðã có người lính thì phải có em gái hậu phương. Rồi thôn quê thiếu an ninh khiến nhiều người rời tỉnh đi vào thành phố, họ đem theo tâm tư, cảm nghĩ và cả sự thưởng thức âm nhạc rất bình dân, có âm hưởng chân quê mà nhiều người trong thành phố cứ gọi là “Nhạc Sến”! Y như các đài phát thanh trước đó chục năm, phong trào sản xuất đĩa nhạc, băng nhạc cũng góp phần phổ biến các tác phẩm này trong quần chúng.


Bây giờ, mấy chục năm sau mà nghe lại, chúng ta vẫn thấy thương yêu gần gũi với loại nhạc ấy, và phải nói là còn ưa thích hơn những sáng tác thời nay!


Thực ra, nghệ sĩ nào cũng có thể muốn hai điều hơi trái ngược.


Là phải có tác phẩm cao sang về nghệ thuật mà cũng muốn có tác phẩm phổ thông cho đám đông và thành công về thương mại. Loại nhạc quá cao sang về nghệ thuật thường khó nuôi nổi tác giả nếu người nhạc sĩ không có một nghề khác. Loại nhạc kia thì đã từ làn sóng điện tràn ngập mọi khu phố cho mọi người cùng thưởng thức và được nhiều nghệ sĩ khai thác hơn. Nét chung của các ca khúc này là theo tiết điệu Boléro dễ nghe dễ hát, trên âm giai Thứ khá lâm ly ủ dột.


Có lẽ đứng đầu loại nhạc này là Trúc Phương. Anh nổi tiếng như cồn. Từ đầu sân đến cuối ngõ, radio và trẻ con đều hát theo “Buồn vào hồn không tên, thức giấc nửa đêm…” Thấy sự thành công của loại nhạc này, nhiều nhạc sĩ cũng sáng tác theo. Trong đài phát thanh, đám nghệ sĩ chúng tôi không gọi là “Nhạc Sến” như giới thính giả mà gọi là nhạc thương mại vì sức bán của các ca khúc này.


Những nhạc sĩ như Mạnh Phát, Hoài Linh, Minh Kỳ, Tuấn Khanh, Trần Thiện Thanh, Duy Khánh, Dzũng Chinh, Anh Thy, Thanh Sơn, Châu Kỳ, v.v. đều có sáng tác đứng đầu danh mục bán chạy.


Tuy nhiên, dù viết loại nhạc phổ thông này để mà sống, các nhạc sĩ không “bỏ” loại sáng tác nghệ thuật kia. Khi viết “Biệt Kinh Kỳ”, Minh Kỳ vẫn có “Nha Trang” hay “Giòng Thời Gian”. Tuấn Khanh vẫn soạn “Chiếc Lá Cuối Cùng”, hay “Mộng Ðêm Xuân” cùng với bài “Quán Nửa Khuya”. Trần Thiện Thanh vẫn viết “Chân Trời Tím”, “Người Yêu Tôi Khóc” khi đã ăn khách với những ca khúc như “Rừng Lá Thấp” hay “Hoa Trinh Nữ”…


Riêng có hai nhạc sĩ lại phân thân, là soạn ca khúc nghệ thuật với tên tuổi chính và viết ca khúc thương mại với biệt hiệu mới! Ðó là Trần Trịnh và Nhật Ngân.


Trần Trịnh đã có những sáng tác bất hủ như “Lệ Ðá” hay “Những Nụ Gai Mòn”, với lời từ rất đẹp của nhà thơ Hà Huyền Chi. Anh cũng có bài “Tiếng Hát Nửa Vời” thật cao sang và thanh thoát.


Ở ngoài đời và trong nhà Nhật Ngân là cậu họ của người viết, theo cách gọi của người Mỹ là “second cousin” đấy. Cậu Ngân có những tuyệt tác như “Tôi Ðưa Em Sang Sông”, “Hai Màu Tóc Ðợi” hay “Ðêm Nay Ai Ðưa Em Về”, v.v. Thế rồi khi cùng làm việc trong Cục Tâm Lý Chiến, Trần Trịnh cùng Nhật Ngân ráp lại, người soạn nhạc, người viết lời, và người thứ ba là Lâm Ðệ làm công việc thu thanh và phát hành. Cả ba lấy tên chung là Trịnh Lâm Ngân.


Bộ ba này có những nhạc phẩm rất thành công, như Cảm Ơn, Mùa Xuân Của Mẹ, Mùa Phượng Tím, Người Tình và Quê Hương, Xuân Này Con Không Về, Yêu Một Mình, và nhất là “Qua Cơn Mê”…


Nhạc sĩ Nhật Ngân tạ thế vào Tháng Giêng năm nay. Chưa đầy một năm, đến lượt Trần Trịnh cũng giã từ chúng ta vào Tháng Mười. Một năm có quá nhiều mất mát…

Amy Walsh & Jamison Power


Ứng cử viên ưu tú Hội Ðồng Giáo Dục học khu Westminster


 


Bài: Chinh Nguyễn


 


“Vừa là một người mẹ của hai đứa con hiện đang theo học tại học khu Westminster, vừa là một thành viên tích cực cho những chương trình giáo dục đặc biệt cho trẻ bên cạnh tham gia những sinh hoạt của cộng đồng, và cũng là một tiểu thương của cơ sở thương mại trong khu vực Westminster, tôi nhận thấy sự quan trọng của việc hình thành một hệ thống giáo dục công cộng là điều cần làm trước tiên cho cộng đồng của chúng ta, bởi vì giáo dục đóng một vai trò quan trọng trong đời sống con người, đặc biệt là đối với các thế hệ tương lai.” Ðó là tâm sự của ứng cử viên Amy Walsh cho chức vụ ủy viên Hội Ðồng Giáo Dục học khu Westminster.


 


Ứng cử viên Amy Walsh


 










Amy Walsh, ứng cử viên Hội Ðồng Giáo Dục học khu Westminster.


Cô Amy Walsh đã rất tự hào được tốt nghiệp từ Los Alamitos School District, nơi mà sau đó cô đã thực sự trưởng thành qua nhiều năm cống hiến khả năng, tâm trí và hoài bão làm việc trong lĩnh vực giáo dục. Bởi vì, đối với cô, việc dành nhiều thời gian vào việc chăm sóc con cái và tham dự vào những sinh hoạt tại các trường học của con cái mình là điều vô cùng quan trọng và cần thiết. Ðối với cô, việc hiểu rõ những điều con cái cần, để giúp chúng học giỏi và sống tốt hơn trong môi trường giáo dục, là điều cô luôn tâm đắc và quan tâm đến. Cô Amy Walsh hiện là chủ tịch Hội Phụ Huynh Học Sinh và Giáo Chức Westminster. Ngoài ra, mẹ của cô cũng đã từng làm việc cho học khu Los Alamitos trong suốt 23 năm. Cô được bố mẹ hun đúc về sự quan trọng của giáo dục, nên cô cũng muốn đóng một vai trò quan trọng trong việc học của con cái. Cô đã lớn lên tại Quận Cam và phục vụ trong nhiều tiểu ban cũng như tại các trường học của học khu Westminster.


Khi hỏi về những dự tính tương lai cô sẽ làm nếu như cô được thắng cử, cô Amy Walsh đã cho chúng tôi biết: “Tôi sẽ quan tâm đến những nhu cầu thiết thực cho các em về vấn đề sử dụng công quỹ một cách hợp tình hợp lý cho các sinh hoạt và chương trình học bổ ích. Tôi sẽ cùng sát cánh cùng với phụ huynh, các đồng sự và các em tìm ra những biện pháp giáo dục và hướng dẫn có hiệu quả cho từng hoàn cảnh và trường hợp của mỗi học sinh và mỗi gia đình. Việc kêu gọi phụ huynh kết hợp chặt chẽ với trường học và thầy cô giáo để hiểu rõ những tâm tư và khó khăn về mọi mặt của từng em là điều vô cùng quan trọng và cần thiết. Ngoài ra, tôi đã, đang và sẽ tiếp tục nghiên cứu và tìm kiếm ra nhiều phương thức để làm sao đưa công việc giảng dạy và giáo dục các em được tốt hơn. Giáo dục và đức dục phải luôn được nhà trường chú ý và quan tâm, để các em không chỉ có cơ hội trở thành những học trò giỏi, mà còn là những đứa con ngoan trong gia đình và những thành viên tích cực cho xã hội!”


 


Ứng cử viên Jamison Power


 


Cũng trong tâm tình và cùng chí hướng sống và làm việc cho thế hệ tương lai, một người bạn của cô Amy Walsh, và cũng là người đồng ứng cử ủy viên giáo dục học khu Westminster, ông Jamison Power, đã tâm sự với ký giả Người Việt như sau: “Một nền tảng giáo dục tốt là con đường rộng lớn dẫn đến sự thành công!” đây là phương châm làm việc và niềm tin trong cuộc sống của ứng cử viên Jamison Power, người đã cống hiến thời gian rảnh cho những công việc thiện nguyện để giúp đỡ các gia đình có thu nhập thấp trong những sinh hoạt gây quỹ cho ngành giáo dục và những chương trình bổ ích liên quan đến công việc giảng dạy và đào tạo các em về kiến thức căn bản và khả năng chuyên môn cho các em học sinh. Ngoài ra, ông cũng là thành viên của chương trình gây quỹ cho hệ thống thư viện tại Quận Cam và đại diện cho các chương trình giáo dục cộng đồng thuộc hệ thống Coast Community College District. Là một thường trú dân lâu năm tại Quận Cam, có vợ là người Việt Nam và cả hai vợ chồng đã tham dự rất nhiều sinh hoạt trong cộng đồng Việt qua nhiều năm liền, Jamison Power hiểu rõ phong tục tập quán và thái độ tích cực của phụ huynh Mỹ gốc Việt luôn muốn quan tâm và đầu tư tuyệt đối vào việc học vấn của con cái mình. Bản thân của Jamison đã tốt nghiệp bằng cử nhân về ngành chính trị học tại Ðại Học UC Irvine vào năm 2003, và trở thành một luật sư tại tại Ðại Học UCLA vào năm 2008. Ông đã giúp rất nhiều các học sinh trong những trường hợp pháp lý nhằm tạo điều kiện cho các em được đi học và được đối xử bình đẳng như các em học sinh khác.










Jamison Power, ứng cử viên Hội Ðồng Giáo Dục học khu Westminster.


Xuất thân từ một gia đình mà bà ngoại và mẹ của ông đều làm việc trong ngành giáo dục, và với thâm niên 30 năm trong nghề nhà giáo. Do đó, ông Jamison luôn coi trọng sự dấn thân vào những hoạt động và chương trình giáo dục là điều tối cần thiết để thúc đẩy nền giáo dục Mỹ ngày càng phát triển tốt về cả hai mặt: Giáo dục và Ðức dục cho những thế hệ con trẻ của chúng ta. Với sự đam mê về việc làm sao có thể giúp các em có cơ hội học hỏi và tích lũy kiến thức từ cơ bản đến nâng cao, từ 2 tuổi trở lên là điều vô cùng quan trọng. Ông Jamison từng theo học chương trình “Head Start,” một chương trình học dành cho các em thuộc các gia đình có thu nhập thấp mà ông đã từng theo học với tất cả sự tự tin: “Tôi tin tưởng vào việc cho các em đi học, ở lứa tuổi từ hai trở đi, sẽ có hiệu quả rất cao. Các em sẽ có cơ hội phát triển về khả năng học hỏi và trí nhớ của các em sẽ nhạy hơn. Các em sẽ có cơ hội làm quen với môi trường học sớm sẽ giúp các em có khái niệm về những điều xẩy ra xung quanh với một thái độ tích cực và ham học hơn. Do đó, tôi rất hài lòng về chương trình học full-time cho các em tuổi mẫu giáo. Nếu được đắc cử, tôi sẽ tiếp tục tranh đấu và bảo vệ những quyền lợi căn bản và công bằng trong lĩnh vực giáo dục cho các em bằng cách tôi sẽ tìm một văn phòng nhỏ, nơi mà tôi sẽ sẵn lòng đón tiếp để trả lời những câu hỏi và giúp đỡ cho bất cứ ai kể cả học sinh, phụ huynh hoặc thầy cô giáo cần đến trợ giúp của tôi.”


Hội Giáo Chức Westminster mạnh dạn khuyến khích quý vị tham gia bầu cử đông và bỏ phiếu cho Amy Walsh và Jamison Power vào các chức vụ của Hội Ðồng Giáo Dục Westminster như sau: “Chúng tôi nhiệt liệt ủng hộ hai thành viên này vì tinh thần dấn thân cao độ trong cộng đồng. Amy và Jamison luôn tin tưởng mạnh mẽ vào các chương trình hiệu quả cho người học Anh Ngữ, chương trình GATE cho học sinh cấp cao, và học sinh có nhu cầu đặc biệt. Amy và Jamison tranh đấu cho tất cả học sinh có thành tích học tập cao, bao gồm sử dụng kỹ thuật để chuẩn bị cho các em thành công ở đại học, và một sự nghiệp được lựa chọn. Xin bầu cho Amy Walsh và Jamison Power để con của quý vị sẽ có một tương lai xán lạn nhất!”


Mọi chi tiết về hai ứng cử viên hội đồng giáo dục học khu Westminster, xin liên lạc trực tiếp với văn phòng tranh cử của ứng cử viên: Amy Walsh tại điện thoại số (714) 472-0892 và Jamison Power qua email: [email protected]





AMY WALSH


13751 Edwards St. #24A Westminster, CA 92683


Website: http://www.amywalshforwestminsterschoolboard.com


E-mail: [email protected]


Phone: (714) 472-0892


 


JAMISON POWER


P.O. BOX #11081 Westminster, CA 92683


Website: http://www.jamisonpower.com


Email: [email protected]



 

Cựu SVSQ Thủ Ðức OC và Phụ Cận kỷ niệm 10 năm thành lập


Nguyên Huy/Người Việt


 


WESTMINSTER – Hội Ái Hữu Cựu SVSQ Trừ Bị Thủ Ðức Orange County và Phụ Cận vào Chủ Nhật, 21 Tháng Mười tới đây, sẽ có cuộc đại hội để kỷ niệm 10 năm thành lập hội. Nhân dịp họp mặt này hội cũng làm lễ kỷ niệm 61 năm ngày trường Bộ Binh Thủ Ðức được thành lập.









Cựu SVSQ Thủ Ðức vùng OC & Phụ Cận tham dự lễ diễn hành đầu năm của thành phố Westminster Nam California. (Hình: Ban Tổ Chức cung cấp)


Ðịa điểm được lựa chọn vẫn là nhà hàng Hoàng Sa Paracel Seafood trên đường Brookhurst trong thành phố Westminster.


Ðã từ mười năm nay, cứ vào Tháng Mười là những anh em cựu SVSQ Trừ Bị Thủ Ðức tại Orange County và Phụ Cận lại nô nức tìm nhau theo tiếng gọi của “Thủ Ðức gọi ta về” để có dịp gặp lai nhau “chén chú chén anh” trong một dạ tiệc mà mọi câu chuyện thường xoay quanh những ngày bước qua cổng quân trường Thủ Ðức, rũ bỏ lại sau lưng những ngày tháng miệt mài với những kỳ thi trung học, đại học để vào một tương lai “ra đi không vướng thê nhi” trên khắp bốn vùng chiến thuật.


Ðặc biệt năm nay, theo Hội Trưởng Nguyễn Văn Chuyên và Trưởng Ban Tổ Chức Vũ Ðình Trung cho biết thì hội đã mời được nhiều anh em sáng hội lập hội đến tham dự như các cựu SVSQ Nguyễn Ngọc Chấn, Ðặng Quế, Lê Tâm Vân, Hồ Minh Ðức, Hoàng Sĩ, Ðỗ Xuân Hiệp, Ðỗ Xuân Hòa, Vương Hồng Anh, Phạm Trung Du… để hội ghi nhận công lao đóng góp.


Việc thành lập được hội Thủ Ðức, không như nhiều hội đoàn khác vì tập thể SVSQ Thủ Ðức, mỗi khóa, từ khóa 12 trở đi, sĩ số ít ra là cũng vài ba ngàn người. Ðó là vì sau khi cộng sản Bắc Việt thành lập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam vào Tháng Mười Hai năm 1960, chính phủ Ðệ I Cộng Hòa đã phải ban hành lệnh “động viên từng phần” khiến quân trường Thủ Ðức và Ðà Lạt phải gia tăng sĩ số. Rồi sau đó kể từ năm 1968, sau vụ phản bội ngưng bắn Tết Mậu Thân của Việt Cộng, miền Nam đã phải tổng động viên khiến hầu hết thanh niên trong tuổi quân dịch 18 đến 35 tuổi không ai là không ở trong quân ngũ. Với số lượng như thế, nay ở hải ngoại lại ở rải rác khắp nơi, nên sau nhiều kỳ họp bàn thảo luận, những anh em đầu tiên của hội đã chỉ ấn định trong Quận Cam và Vùng Phụ Cận mà thôi. Do đó mới có danh xưng là Hội Ái Hữu Cựu SVSQ Trừ Bị Thủ Ðức O.C. & Phụ Cận. Vì thế mà chúng ta thấy cũng còn nhiều hội Thủ Ðức khác được thành lập theo từng khóa, từ khóa 4 cho đến những khóa sau này.


Vẫn theo đương kim hội trưởng Nguyễn Văn Chuyên thì Hội Ái Hữu Thủ Ðức O.C. & Phụ Cận không nằm trong một tổ chức cựu quân nhân nào, hoạt động hoàn toàn độc lập nhưng vẫn sát cánh cùng các hội đoàn cựu quân nhân khác trong mọi công cuộc tranh đấu chống cộng sản.


Ðến nay là năm thứ 10, Hội Ái Hữu SVSQ Trừ Bị Thủ Ðức O.C. & Phụ Cận “có được trên 200 hội viên chính thức (không kể các hội viên tán trợ) có đóng niên liễm hàng năm cho hoạt động quan hôn tang tế của hội,” Tổng Thư Ký Vũ Ðình Trung cho biết như vậy. Nhưng năm nào Ðại Hội Thủ Ðức cũng thu hút cả trên năm, sáu trăm cựu SVSQ Thủ Ðức đến tham dự. Vào những năm sau này, một tiết mục “điểm danh quân số” được coi như một tiết mục chính trong đại hội. Ngày xưa điểm danh quân số khi trả phép cuối tuần không có được cái không khí vui mừng nhộn nhịp như những buổi điểm danh ngày nay. Ðó là vì thời gian cứ mỗi năm mỗi nhặt đi một vài anh em trong khóa nên những người còn lại khi được ban tổ chức gọi đến tên khóa mình là tiếng reo lại rộ lên. Nghe tiếng reo là biết khóa ấy có mặt nhiều hay ít để mà mừng cho nhau vẫn còn phải nặng nợ với núi sông, với nhân quần xã hội chưa rũ bỏ mà ra đi được.


Theo cựu SVSQ Vũ Ðình Trung trưởng ban tổ chức năm nay thì vào năm ngoái, anh em cựu SVSQ Thủ Ðức ở Louisiana đã tổ chức được một đại hội Thủ Ðức toàn thế giới, được 17 phái đoàn Thủ Ðức từ khắp nơi về tham dự. Nói về tổ chức hậu duệ của Thủ Ðức, cả hai anh Trung và anh Chuyên cho biết lúc đầu hội có tổ chức được đoàn Hậu Duệ Thủ Ðức, nhưng khi các em ra trường, đi làm việc ở khắp nơi nên tổ chức hậu duệ đã không còn nữa. Anh Nguyễn Văn Chuyên còn cho biết: “Nay thì con em của Thủ Ðức hầu hết đều hiểu tiếng Anh nhiều hơn tiếng Việt nên sách báo và những giải thích cho con em về thời chinh chiến xưa của phụ huynh thường gặp khó khăn trở ngại khiến các em cứ một ngày một ít quan tâm hơn, chỉ còn tôn trọng những sinh hoạt hội đoàn của cha anh mình mà thôi.”


Một năm một lần được mặc lại bộ quân phục số hai đi phép với chiếc Al Pha trên cầu vai và anh si Thủ Ðức “Cư An Tư Nguy” bên cánh tay áo từng là niềm kiêu hãnh của tuổi trẻ một thời, lại được ở bên nhau ôn lại những ngày “huấn nhục,” với “đêm di hành cuối khóa” và những dự đoán tương lai đáo nhậm đơn vị với cả một tâm trạng bồi hồi xao xuyến tưởng nhu đã qua đi mất hút sau Tháng Tư đau buồn, thì, với những cựu SVSQ Thủ Ðức Trừ Bị quả là một niềm vui không tiền bạc nào mua được.


––––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Yemen: Al-Qaeda tấn công căn cứ quân đội, 26 thiệt mạng


ADEN, Yemen (Reuters) –
Ít nhất 13 lính chính phủ và 13 tay súng al-Qaeda thiệt mạng trong cuộc tấn công trại lính ở tỉnh Abyan, nằm về phía Nam Yemen, hôm Thứ Sáu, theo giới hữu trách.









Lính cứu hỏa phun nước vào một đám cháy lớn sau hàng loạt vụ nổ tại các căn cứ quân sự của Yemen, 18 tháng 10, 2012. (Hình: AP Photo/Hani Mohammed)


Tình trạng bạo động đã trở nên trầm trọng hơn ở Yemen trong vài tuần trở lại đây. Chính phủ Mỹ, lo ngại về sự bành trướng ảnh hưởng của al-Qaeda, đã tăng cường các cuộc tấn công bằng phi cơ không người lái nhắm vào các vị trí của phiến quân và phía phiến quân gia tăng tấn công các trại lính cùng cơ quan chính quyền.


Có hai phiến quân mặc quân phục chính phủ, lái xe chở đầy chất nổ đâm vào một căn cứ quân sự, khiến cả hai đều chết cùng với 10 binh sĩ chính phủ, đồng thời làm bị thương 15 người khác.


Ít phút sau đó, một nhóm phiến quân từ biển tiến vào tấn công căn cứ này, khiến 11 phiến quân và 3 binh sĩ chính phủ thiệt mạng trong cuộc giao tranh.


Hôm Thứ Năm, có 9 phiến quân al-Qaeda bị giết trong cuộc tấn công vào trang trại ở bên ngoài một thị trấn nằm về phía Nam Yemen từng do phiến quân nắm giữ từ năm ngoái. Nguồn tin từ giới an ninh nói rằng đây là do phi cơ không người lái của Mỹ thực hiện. (V.Giang)

Phá đường dây chuyển súng lậu từ Mỹ sang Úc


SYDNEY, Úc (AFP News) –
Một đường dây chuyển súng lậu từ thủ phủ Nashville thuộc tiểu bang Tennessee sang Sydney, Úc, nơi xảy ra hàng loạt các vụ nổ súng thời gian gần đây, vừa bị phá vỡ, theo tin cảnh sát hôm Thứ Sáu.


Trong cuộc điều tra hỗn hợp giữa giới chức công lực Úc và Mỹ, có ba người đàn ông bị bắt tại Nashville hôm Thứ Tư về tội tình nghi mua súng ở Tennessee rồi gởi sang Úc.


“Trong mấy tháng qua, các cơ quan công lực đã điều tra việc nhập cảng lậu võ khí vào Úc từ thành phố Nashville,” theo sở cảnh sát New South Wales trong bản thông cáo gửi báo chí.


“Có khoảng 20 khẩu súng mua tại Nashville được chuyển bất hợp pháp sang Sydney.”


Một số nơi ở khu vực Tây và Tây Nam thành phố Sydney trong thời gian vừa qua đã xảy ra một loạt các vụ nổ súng, với vụ mới nhất là tối hôm Thứ Năm khi một người đàn ông bị bắn vào đùi.


Ða số các vụ nổ súng này liên hệ đến băng đảng tranh giành khu vực kiểm soát và ma túy.


Hồi đầu năm nay, một băng đảng khác nhập cảng lậu súng lục từ Ðức về Sydney cũng bị phá vỡ. (V.Giang)

Nữ nghệ sĩ Thanh Nga nổi tiếng do trận cầu thể thao


Ngành Mai


 


Nếu nói về Thanh Nga thì biết bao nhiêu là chuyện để nói, nhưng trong bài này tôi chỉ nêu lên một sự kiện không có liên quan gì đến cải lương, đã làm cho đào cải lương Thanh Nga nổi tiếng vang lừng khắp nước.









Thanh Nga chạy đá banh? Không phải, mà là một cảnh trong phim “Ðôi Mắt Người Xưa” do hãng Liêm Film thực hiện năm 1961. (Hình: Bộ sưu tập của Ngành Mai)


Số là vào năm 1959, thời kỳ mà văn nghệ và thể thao có điều kiện để phát triển, đặc biệt là môn bóng tròn, tức đá banh, được coi như phát triển mạnh nhứt.


Tại thủ đô Sài Gòn, Bộ Thanh Niên Thể Dục và Thể Thao được cấp ngân khoản sửa chữa, xây dựng lại sân banh Renaul ở vùng Máy Ðá, trên đường Nguyễn Kim, Chợ Lớn, thuộc khu Nguyễn Tri Phương gần trường đua ngựa Phú Thọ, để thay thế cho sân Tao Ðàn trong vườn Bờ Rô không còn thích hợp để đón các đội banh nước ngoài. Sân Renaul được xây cất lại theo tiêu chuẩn quốc tế lúc đó, khán đài xây nới rộng thêm nhiều, có sức chứa khoảng 30,000 người và đổi tên là sân vận động Cộng Hòa.


Tới hôm lễ khánh thành khán giả với con số kỷ lục ngồi đứng chật hết vận động trường, nhứt là khán đài bình dân bị nhét không còn chỗ đứng, người ta ước lượng hôm bữa đó không dưới 40,000 người coi, và nếu ai để ý sẽ thấy ở bên khán đài danh dự có Thanh Nga, bà bầu Thơ cùng một số nghệ sĩ của đoàn Thanh Minh. Thế nhưng, nếu Thanh Nga đi coi đá banh bình thường thì cũng như mọi người thôi, thì có gì đâu phải nói và cũng đâu có gì để nổi tiếng, nhưng cái đặc biệt của trận cầu này là Thanh Nga vừa đi coi lại vừa đá banh mới là có chuyện để nói chứ! Có chuyện để cho thiên hạ bàn tán nhiều, tạo thêm uy tín làm nổi tiếng tên tuổi Thanh Nga.


Vì là khánh thành sân vận động mới, nên hôm đó có rất nhiều viên chức cấp lớn trong chính phủ tham dự, và sau khi cắt băng khánh thành, quan khách được mời lên khán đài danh dự xong là trận banh mở màn cho sân mới bắt đầu. Người ta thấy từ hai đầu sân, hai đội banh Quan Thuế và AJS của cảnh sát cùng chạy ra giữa sân chào khán giả hai bên, và sau tiếng còi của trọng tài, hai đội lui về vị trí thì ban tổ chức nói lớn trong máy: “Hai đội cầu đã sẵn sàng, xin mời nữ nghệ sĩ Thanh Nga ra sân đá quả banh đầu tiên.” Câu nói trên của vừa dứt, tức thì tiếng ồn vang động cầu trường, và Thanh Nga rời khán đài danh dự bước ra sân trong tiếng vỗ tay hoan hô vang dội.


Hôm bữa đó đài phát thanh Sài Gòn trực tiếp truyền thanh, những người hâm mộ môn bóng tròn trên cả nước đã bao quanh chiếc máy radio để nghe xướng ngôn viên Huyền Vũ tường thuật tại chỗ trận đầu, và dĩ nhiên lời mời Thanh Nga đá quả banh đầu tiên cũng được Huyền Vũ lập lại trên máy.


Lúc Thanh Nga đưa chân đá quả banh thì hình ảnh đó được thu vào ống kính của các phóng viên, và hôm sau thì tấm hình “đưa chân” của Thanh Nga cùng quả banh như không muốn chạy được lên trang nhứt các báo để đồng bào khắp nước cùng thấy (lúc bấy giờ có người làm bài thơ “Quả Banh Không Muốn Chạy” mà rất tiếc chúng tôi không nhớ nội dung lời thơ). Việc này đối với các quốc gia phương Tây thì rất thường, chẳng có gì lạ, nhưng đại đa số người Việt Nam lúc bấy giờ thì đó là một hiện tượng khá lạ lùng, để rồi khi ra về là câu chuyện bàn tán với nhiều lập luận khác nhau trong vấn đề Thanh Nga đá banh. Do đó mà từ buổi chiều hôm ấy thiên hạ trên cả nước bàn tán về Thanh Nga, và tên tuổi cô bắt đầu sáng rực từ hôm ấy.


Qua sự việc trên chúng ta thấy rằng cái cơ duyên đưa đến trong đời đã tạo nên nguồn dư luận làm nổi tiếng nữ nghệ sĩ Thanh Nga, chứ chưa chắc gì ca diễn trên sân khấu mà được hoan nghinh quảng bá đến như thế. Cái may mắn của Thanh Nga là vừa lớn lên, lại gặp lúc mà hai môn văn nghệ, thể thao phát triển, nên mới có được cảnh đặc biệt hiếm có như trên.

‘Ngọn Nến Yêu Thương’ được thắp sáng

 


Nguyên Huy/Người Việt


 


WESTMINSTER –“Ngọn Nến Yêu Thương” là tên gọi của một chương trình nhân đạo do hội “Bạn Người Nghèo, Mồ Côi và Khuyết Tật” thắp lên từ chín năm nay để mang tình thương yêu của những người may mắn sống ở hải ngoại đem về trợ giúp cho đồng bào của mình ở trong nước.









Vào chiều Chủ Nhật tuần này, một buổi ca nhạc lại được tổ chức để gây quỹ cho chuyến đi sắp tới dự trù vào đầu tháng 11.


Nói chuyện với nhật báo Người Việt, ông Nguyễn Phan hội trưởng hội “Bạn Người Nghèo, Mồ Côi và Khuyết Tật” cho biết: “Chúng tôi là một số anh chị em đã nghỉ hưu nên đã hội nhau lại để cố gắng làm xoa dịu những đau khổ, thiếu thốn của những đồng bào của mình chẳng may phải lâm vào những cảnh khốn cùng. Ban thường vụ của chúng tôi chỉ có 5 người nhưng mỗi khi tổ chức lại có cả mấy chục anh chị em bạn trẻ cùng giúp tay vào. Hàng năm chúng tôi tổ chức gây quỹ một lần. Nhưng mỗi khi có thiên tai bão lụt là chúng tôi lại đứng ra quyên góp từ những tấm lòng nhân đạo khắp nơi để đáp ứng kịp thời cứu giúp nạn nhân. Tính chung, mỗi lần gây quỹ trừ chi phí đi rồi cũng còn được cả ba bốn chục ngàn. Năm vừa rồi chúng tôi gây quỹ cứu trợ bão lụt vùng đồng bằng sông Cửu Long và miền Trung, đồng hương hải ngoại đã đóng góp lên tới gần cả trăm ngàn. Trước những tấm tình quí hóa trên, chúng tôi đã dành nguyên vẹn số tiền mà đồng hương đóng góp để mang về Việt Nam trực tiếp cứu trợ. Mọi phí khoản cho phái đoàn trong những chuyến đi cứu trợ hoàn toàn do hội đảm trách từ quỹ riêng của hội do anh chị em và mạnh thường quân đóng góp.”


Kể về những chuyến đi cứu trợ trong suốt chín năm qua, ông Nguyễn Phan cho biết hội đã đến nhiều nơi khắp từ Nam ra Trung. Năm ngoái, phái đoàn của hội đã đến Ðồng Tháp cứu trợ bão lụt rồi ra Quảng Nam, Ðà Nẵng. Tại những nơi vừa chịu thiên tai bão lụt này, phái đoàn đã tổ chức được nhiều buổi khám bệnh và phát thuốc cho đồng bào nạn nhân. Công tác y tế nhân đạo này phái đoàn của hội đã được các bác sĩ và dược sĩ của bệnh viện Ða Khoa Tân Ðịnh cộng tác do chính giám đốc của bệnh viện đứng ra xin phép theo đề nghị của hội. Ðây là việc làm mà theo ông Nguyễn Phan nhận xét thì “rất là hữu ích vì ở Việt Nam hiện nay, số bệnh nhân tìm đến bệnh viện xin khám bệnh quá đông nên chuyện được khám bệnh cho thuốc của các bệnh viện không thể nào đáp ứng được. Ðó là những người ở thành phố lớn. Còn đồng bào ở thôn quê thì lại càng khó hơn. Bệnh viện thì xa mà xin được khám cũng phải chờ đợi mất công lắm nên có người đành phải chịu sống với bệnh.”


Trong những chuyến công tác nhân đạo này, ông Nguyễn Phan kể lại một cuộc gặp gỡ rất thương tâm và đáng kính phục. Ông kể, phái đoàn được gặp một người có tên là Tống Phước Phúc ở Nha Trang. Một vài lần ông Phúc bắt gặp được các thai nhi bị vất trong đống rác. Ông không đành tâm nên đã mang đi chôn cất. Gặp thai nhi nào còn sống, ông đã đem về nuôi hoặc nhờ các Sơ trong các tu viện nuôi nấng giúp. Ông Tống Phước Phúc kể và đã chỉ nơi ông chôn cất đến cả chục ngàn thai nhi. Hiện trong nhà ông, ông đang nuôi dưỡng 25 em là số em mà chính quyền địa phương cho phép. Ngoài ra còn 40 chục em nữa ông đã gửi đến cho các Sơ cứu giúp. Công việc như thế mà ông Phúc không được sự trợ giúp của một tổ chức nào ở trong nước ngoài một số người bán rong trong vùng, chiều về có đem cho một số thức ăn bán ế. Xúc động trước người và việc, phái đoàn hội đã hứa với ông Phúc là nhận lãnh trợ giúp quanh năm về gạo, đường và sữa.


Nhân dịp này, ông Phan cũng cho biết trong những lần tổ chức gây quỹ, hội đã nhiều lần được các dược phòng (Pharmacy) ở nhiều nơi gửi đến cho xe lăn hoặc thuốc men. Riêng về thuốc trụ sinh thì phải mua ở trong nước vì không được đem vào.


Hội “Bạn Người Nghèo, Mồ Côi và Khuyết Tật” là một tổ chức vô vụ lợi có giấy phép hoạt động của liên bang và tiểu bang. Hiện hội đang được điều hành bởi ông Nguyễn Phan, hội trưởng, ông Nguyễn Hùng, hội phó nội vụ, Bác Sĩ Hồ Anh Vũ, hội phó ngoại vụ, cô Hương Thu, tổng thư ký, bà Nguyễn Kim Tính, thủ quỹ. Ngoài ra còn có khoảng hai chục hội viên nữa.


Ðêm gây quỹ lần chín cho hội vào chiều 21 tháng 10 tại nhà hàng Seafood Palace trên đường Westminster thuộc thành phố Westminster sẽ là một đêm ca nhạc tưng bừng với những ca sĩ tên tuổi Tâm Ðoan, Diễm Liên, Thúy Anh, Hoài Phương, Tiến Dũng, Trần Ngọc, Khánh Hoàng. Bốn MC duyên dáng dễ mến là Thụy Trinh, Ngọc Ân, Khánh Hoàng, Ðỗ Tân Khoa sẽ thay nhau làm cho sân khấu luôn sôi động. Ban vũ Fountai Valley Dance sẽ cống hiến những màn vũ mướt mắt tuyệt vời của nghệ thuật vũ dân tộc. Ngoài ra còn có sự xuất hiện của 4 Hoa Hậu Cathy, Tuyết Lê, cô Ngọc, Phương Thảo cùng phụ trách màn đấu giá một món trang sức quí giá để đặc biệt giúp cho Nghĩa Trang Thai Nhi ở Nha Trang và ông Tống Phước Phúc.


Quý độc giả cần biết thêm chi tiết về đêm gây quỹ này xin liên lạc với ông Nguyễn Phan (714) 501-6550 hay (714) 553-6658.

Cố đô Inca-Cusco, Peru


Trần Nguyên Thắng/ATNT Tours & Travel


 


Theo thần thoại của người Inca, ngày xa xưa Thần Mặt Trời (Inti) truyền lệnh cho người con trai là Manco Capac xuống trần gian vùng hồ Titicaca (biên giới Peru và Bolivia bây giờ) để tìm lập ra một vùng đất thảo nguyên.










Nhà thờ thành phố Cusco. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Cùng lúc đó Thần Mặt Trăng cũng cho phép người con gái mình là Mama Oqllo cũng xuống trần kết hợp và phụ giúp với Manco Capac trong việc dẫn dắt, truyền dạy văn hóa và kiến thức cho con người. Tuân theo chỉ dẫn của vua cha, Manco Capac đã chọn Cusco làm trung tâm thế giới của bộ tộc người Inca. Dựa theo câu chuyện cổ tích đó, thành phố Cusco được chọn làm kinh đô của đế quốc Inca từ thế kỷ 13.


Thời thịnh trị của đế quốc Inca kéo dài gần hơn một trăm năm vào giữa thế kỷ 15-16, đế chế Inca đã thống trị một lãnh thổ vô cùng rộng lớn, bao gồm các phần đất của Peru, Ecuador, Bolivia, Colombia, Brazil, Chile, và Argentina ngày nay. Ðế chế Inca bắt đầu suy tàn vào triều đại Manci Inca năm 1536 khi quân đội hoàng gia Tây Ban Nha dưới sự chỉ huy của Francisco Pizzaro tiến chiếm Cusco. Một đế chế hùng mạnh, thống trị một lãnh thổ rộng lớn gần hai triệu cây số vuông suốt hơn 120 năm trong một sớm một chiều cáo chung chỉ vì sự tranh giành ngôi báu giữa hai anh em. Ðọc lịch sử của Inca vào thời khởi đầu của chủ nghĩa thực dân Âu Châu đi xâm chiếm các lục địa khác, người ta không khỏi ngậm ngùi nhớ đến lịch sử của đất nước Việt Nam dưới thời Pháp thuộc. Nhưng có lẽ thực dân Pháp vẫn còn “nhân đạo” hơn so với thực dân Tây Ban Nha. Tây Ban Nha đã tiêu diệt đế chế Inca, nhưng không chỉ tiêu diệt một triều đại, không chỉ tiến chiếm một lãnh thổ mà họ còn có cả một chính sách để tiêu diệt cả nền văn hóa và tôn giáo đặc thù của Inca. Di tích đền đài đá Machu Picchu may mắn ở khuất nơi xa, thực dân Tây Ban Nha không nhìn thấy nên còn nguyên vẹn, còn kinh đô Cusco thịnh trị một thời của dân tộc Inca đã gần như bị phá hủy toàn diện. Thực dân Tây Ban Nha đã cố gắng xóa sổ các di tích của kinh đô Inca-Cusco để người Inca không còn nhìn lại được những biểu tượng của họ và quên hẳn đi các nghi lễ tôn giáo của họ. Tây Ban Nha thành lập một thành phố mới nhưng lại dựa vào các nền móng cũ của kiến trúc Inca và được đặt tên là Colonial Cusco.










Tượng Chúa Cứu Rỗi dang tay nhìn xuống Cusco. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Colonial Cusco mà ngày nay thường gọi tắt là thành phố Cusco tưởng chừng như chỉ là một thành phố bé nhỏ trên cao nguyên của dãy núi Andes, đế chế Inca tưởng chừng như chỉ là một câu chuyện lịch sử đi vào quên lãng của con người. Nhưng cả hai, Cusco và Inca, đều sống lại nhờ công lao của Hiram Bingham, một nhà sử học của Ðại Học Yale, người bỏ công sức đi tìm “một thành phố đã mất trong lịch sử Peru.” Ông không tìm được thành phố ông muốn mà bù lại ông tìm được di tích đền đài đá Machu Picchu còn nguyên vẹn vào năm 1911. Từ cuối thế kỷ 20, thành phố Cusco được hồi sinh và văn hóa Inca sống dậy nhờ vào sự hiếu kỳ tò mò của du khách khắp nơi trên thế giới đến thăm kỳ quan đền đài Machu Picchu. Những ai muốn đến du ngoạn di tích Machu Picchu thì đều phải ghé qua Cusco nghỉ đêm ở đây và dùng phương tiện xe điện đi vào Machu Picchu, nhờ đó cố đô Inca-Cusco vươn vai thức dậy.










Plaza De Armas (Main Square). (Hình: ATNT Tours & Travel)


Tôi đã đến Cusco nhiều lần, lần nào cũng cảm thấy lấn cấn trong tâm tư về thành phố này. Cusco còn nghèo, không có các tòa nhà cao lớn; đường sá chật hẹp và đầy ô nhiễm khói xe. Người Tây Ban Nha đã xây dựng các thành phố bên mẫu quốc rất đẹp và đường sá rộng rãi, chẳng bù cho thành phố Cusco này. Mãi sau này tôi mới chợt hiểu lý do tại sao Cusco không thể nào sửa đổi kiến trúc làm cho đường sá lớn rộng hơn được. Sài Gòn thuở còn thực dân Pháp chỉ là một thành phố nhỏ bùn lầy bên cạnh một con sông chảy tuôn ra Nhà Bè, cửa Cần Giờ. Sài Gòn thuở đó tôi nghĩ chẳng có công trình văn hóa hay di tích nào mang tính biểu tượng cho dân tộc Việt Nam khiến cho người Pháp phải lo sợ và tìm cách phá hủy các di tích lịch sử biểu tượng đó. Thực dân lúc nào cũng lo sợ sự thức giấc của dân tộc mà họ xâm lăng. Cusco, kinh đô của đế quốc Inca thì không như thế. Những đền đài thành quách với một kiến trúc vô cùng vững chắc, những tảng đá to lớn chồng chéo xếp đặt lên nhau khít khao, không cần chất keo vữa dính lại và thiết kế theo một hệ thống chống động đất vô cùng hữu hiệu (di tích Ollantaytampo và Machu Picchu vẫn còn khá nguyên vẹn cho đến ngày được khám phá). Những đền đài Inca đó là mối lo cho thực dân Tây Ban Nha vì đó là những biểu tượng tôn giáo Inca, là những biểu tượng sống chết cho người dân Inca. Thực dân Spain đã phá hủy đi gần 80% các di tích đó, những phiến đá của di tích Sacsayhuaman, biểu tượng cho niềm tự hào và tôn giáo của Inca, đã bị đục phá và thực dân đem về xây ngôi nhà thờ Chính Tòa Thành Phố. Thực dân cũng bất chấp mọi thủ đoạn tàn phá những công trình tôn giáo văn hóa khác của Inca. Ðiều trớ trêu là thực dân đã cho xây những ngôi nhà thờ ngay trên nền móng của những ngôi đền đài Inca cũ. Những tường thành bằng đá của đền đài Inca được thực dân Tây Ban Nha thời đó cho xây bức tường mỏng trá hình bên ngoài để người ta ngộ nhận là kiến trúc xây cất của Tây Ban Nha, nhưng thực ra là che giấu trình độ yếu kém về kiến trúc của họ. Những trận động đất lớn xảy ra vào giữa thế kỷ 17 đã chứng minh điều đó. Có lẽ đây là lý do làm tôi lấn cấn tâm tư khi nhìn thấy kiến trúc Baroque của Tây Ban Nha tại Cusco phải dựa vào nền móng kiến trúc Inca. Hơn thế nữa, người Inca đã bị thực dân Tây Ban Nha của thế kỷ 16 tàn sát không thương tiếc, họ đã bị cơn dịch bệnh đậu mùa do thực dân đem đến vùng Cusco làm dân số Inca giảm đi nhanh chóng. Nghĩ đến ngày xưa oai dũng của Inca, ngẫm đến thời tàn lụi của họ mà hình dung ra cái điểm cực đại (oai dũng) và cực tiểu (tàn lụi) của tham vọng tranh giành danh lợi của vua chúa Inca.










Di tích tường thành Sacsayhuaman. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Khu vực downtown Cusco có khá nhiều quảng trường gần kề sát bên nhau, chỉ cần đi vài trăm mét là du khách đã đến một quảng trường khác. Trung tâm chính của Cusco là khu quảng trường chính (Main Square) với hai ngôi nhà thờ lớn vây quanh, ngôi nhà thờ Chính Tòa Thành Phố và ngôi nhà thờ The Compania de Jesu. Lịch sử của Colonial Cusco ngày nay in đậm nét trong các ngôi nhà thờ này. Main Square không lớn lắm, mỗi cạnh chỉ chừng khoảng 300m, những dãy cửa tiệm có kiến trúc theo kiểu Spain hai tầng, buôn bán gift shop, nữ trang, quần áo thời trang. Có cả các nhà hàng sang trọng xen kẽ với các tiệm cafeteria mà mặt tiền hướng trông ra phía quảng trường, Mc Donald và Starbuck cũng có mặt hiện diện ở Main Square. Ðây là nơi thoải mái cho du khách ngồi nghỉ chân, ăn trưa và quan sát sinh hoạt của các con phố chính. Vào những ngày lễ hội, người dân Cusco đều chọn Main Square và Nhà Thờ Thành Phố là nơi tụ về vui chơi với những điểm văn hóa riêng biệt của họ. Còn vào ngày thường, quảng trường này có lẽ chỉ dành cho du khách đi lại hơn là người dân địa phương.


Muốn biết một chút về sinh hoạt của người dân địa phương, du khách có thể tìm đến khu chợ Petro Market cách đó cũng không xa lắm. Thôi thì có đủ cả! Vào chợ, tôi cảm thấy nhớ về ngôi chợ Bến Thành Sài Gòn ngày xưa trong ký ức, nhưng Petro Market có đường đi rộng rãi hơn, khang trang hơn và ít huyên náo hơn. Ở đây hình như thiếu tiếng rao hàng, thiếu tiếng ồn ào của chợ. Có một điểm làm tôi ngạc nhiên là ở khu chợ trái cây, người ta để những “bàn cân công cộng” để cho người mua lẫn người bán có thể cân ký món hàng mình mua, không ai có thể gian lận cân dư hay cân thiếu được. Kể ra cũng là một điểm hay để tránh bớt được chuyện cãi nhau trong chợ. Một ngạc nhiên khác là người ta bán cuộn cây “bloody tree-cây máu,” cây được cuộn lại và có chất nhựa đỏ, chất nhựa này rỉ ra như máu chảy được người bán hàng vớt vào tô chén, sau đó “máu cây” này thì được đổ vào chai nhỏ và bán cho khách hàng với công dụng giúp cho sạch da, làm vết thương trên da mau lành, và có thể chữa bệnh đau bụng. Tôi không biết có bao nhiêu phần trăm tin được nhưng thấy có người bản xứ mua dùng. Các quán hàng ăn tạo thành từng khu trong chợ, từ những quán thịt gà đến thịt heo ngồi san sát nhau. À! Có cả quán bán thịt chuột lang (Guinea-pig), bạn muốn thử không! Nhiều người khen ngon lắm, nhất là phần đầu chuột lang. Tôi thì xin chịu thua món này.










Bên trong chợ Petro Market. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Nhưng đã ở Cusco thì không thể nào không đến thăm Koricancha và Sacsayhuaman. Ðây là những di tích còn sót lại của đế quốc Inca. Koricancha chỉ cách Main Square chừng 8 phút đi bộ và là một di tích rất quan trọng của Inca. Temple of the Sun, Temple of the Moon, Temple of the Stars, Temple of the Rainbow vẫn còn lưu lại dấu vết nơi đây. Người ta kinh ngạc khi nhìn thấy tận mắt cách thiết kế các “mộng” đá nối kết lại với nhau làm thành bức tường đền và tin rằng bức tường của các ngôi đền này đã được bao bọc bằng một lớp vàng hay bạc. Một bức tranh bằng vàng điêu khắc các biểu tượng tôn thờ của Inca được copy lại để du khách có thể biết thêm văn hóa Inca ngày xưa, riêng bức tranh nguyên thủy đã được thực dân nấu chảy thành vàng khối và “cất giữ” hộ người Inca.


Còn di tích Sacsayhuaman của Inca cách trung tâm Cusco khoảng hơn 2 cây số là một di tích vĩ đại của đế quốc Inca bao gồm những tháp canh và đền đài. Vị vua Inca IX Pachacutec đã dùng hơn 20,000 nhân công và xây Sacsayhuaman trong khoảng 50 năm.










“Bloody Tree” (Cây Máu) bán trong chợ Petro Market. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Ba lớp tường thành bằng những tảng đá to lớn được xếp theo hình Zig-Zags tựa như những tia chớp nhằm bảo vệ tháp và đền. Có lẽ nếu còn nguyên vẹn, di tích này không thua kém gì Ðế Thiên Ðế Thích của Cambodia. Người Inca (nếu còn) không khỏi ngậm ngùi nhớ về thời oanh liệt của tổ tiên mình, ngày nay chỉ còn trơ lại những tảng đá tường thành. Người ta đã phá hủy đi các tháp canh, các đền đài để lấy đá đem về xây nhà thờ thành phố Cusco. Bây giờ Sacsayhuaman chỉ còn trơ lại nền đá trên đỉnh đồi cao thành phố, còn duy nhất bức tường thành với những tảng đá quá lớn mà có lẽ thực dân Spain chưa kịp phá bỏ để dùng vào một công trình nào đó của họ. Bây giờ trên một đỉnh đồi bên cạnh di tích Sacsayhuaman, người ta mới cho xây một tượng Chúa Cứu Rỗi dang hai tay nhìn xuống thành phố Cusco, có lẽ Cusco hiện tại bắt chước theo tượng Chúa Cứu Rỗi đứng trên đỉnh đồi Corcovado của Rio De Janeiro (Brazil). Chúa Cứu Rỗi cho những người dân nghèo Cusco hiện tại hay Chúa Cứu Rỗi cho những lỗi lầm mà phương Tây đã đem đến cho Inca-Cusco.


Colonial Cosco đã được thực dân Tây Ban Nha xây dựng suốt từ năm 1536 đến năm 1650 thì xảy ra một trận động đất lớn tại Cusco, phần lớn các kiến trúc xây dựng của Tây Ban Nha đều bị phá hủy, chỉ trừ những tường thành Inca vẫn ngang nhiên sừng sững còn đứng yên nguyên vẹn. Ai chiến thắng! Ai chiến bại! Xin nhường lại phần kết cho độc giả.





ATNT Tours & Travel tổ chức và hướng dẫn:


 


Tour Á Châu:


-Tour Singapore-Thái Lan-Campuchia-Việt Nam


Khởi hành: từ Nov. 15 – 29, 2012


-Tour Miến Ðiện-Tam Giác Vàng: Bắc Thái Lan-Miến Ðiện-Lào


Cities: Chiangmai-Chiangrai-Luang Brapang-Yangoon-Bagan-Mandalay-


Inle Lakes-Katiktiyo


Khởi hành: từ Nov. 01 – 16, 2012


Tour Phi Châu:


-Tour Nam Phi (South Affrica) tổ chức vào Dec. 06 – 19, 2012 du


ngoạn Safari hoang dã của Phi Châu.


Tour Việt Nam: tổ chức mỗi tháng cho gia đình hoặc group.


Tổ chức “Private Tour” đi khắp mọi nơi trên thế giới.


ATNT Tours & Travel chuyên nghiệp về bán vé máy bay & tổ chức và hướng dẫn tours. Xin liên lạc ATNT Tours & Travel


9126 Edinger Ave., Fountain Valley, CA 92708.


Tel: (714) 841-2868 / (888) 811-8988


Website: www.atnttravel.comhay www.atnttour.com



 

Cùng lên tiếng ‘Chúng tôi là nhân dân’



Bùi Tín (Blog VOA)


 


Ðây là sáng kiến của một nhóm bạn trẻ hiện sống ở thành phố Munchen-Munich, phía Tây Nam của Cộng Hòa Liên Bang Ðức, kêu gọi bà con anh chị em người gốc Việt Nam tại Ðức tập họp vào ngày Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012 tới, tham gia cuộc tập trung và tuần hành với khẩu hiệu “Một ngày cho Tổ Quốc Việt Nam.”


Tối đó sẽ chiếu bộ phim thời sự “Hoàng Sa, Trường Sa, nỗi đau mất mát” với sự có mặt của ông André Menras, người tham gia làm bộ phim này, một bạn quý của Việt Nam từ Pháp sang.


Nhóm nảy ra sáng kiến này thuộc nhiều nguồn người gốc Việt Nam khác nhau, từ miền Nam và miền Bắc Việt Nam, từ du học sinh, người xuất khẩu lao động, thuyền nhân, từ chế độ Tây Ðức và Ðông Ðức cũ, người Việt đã hoặc chưa nhập quốc tịch Ðức, có chung một ý tưởng yêu nước mình, thương dân tộc mình, quyết tỏ thái độ bảo vệ nền độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc, trước âm mưu bành trướng và xâm lược dai dẳng và rõ ràng của chính quyền Trung Quốc. Phần lớn người đề xuất sáng kiến này là giới trẻ, dưới 40 tuổi, gặp nhau ở niềm thao thức với vận mệnh dân tộc đang bị lâm nguy, cùng chung lòng thức tỉnh nhằm thực hiện một đồng thuận dân tộc sâu rộng cứu nước cấp bách.


Cảm hứng tạo nên sáng kiến này là sự kiện lịch sử ngày 9 tháng 10, 1989 vừa đúng 23 năm trước, khi nhân dân Ðức ở các thành phố lớn thuộc Cộng Hòa Dân Chủ Ðức là Leipzig và Dresden dồn dập xuống đường, giương cao biểu ngữ: “Chúng tôi là nhân dân!” Họ phản đối các cuộc bầu cử giả dối “đảng chọn dân bầu,” đòi dân chủ, chống đàn áp, cầu nguyện trước nhà thờ rồi tuần hành hòa bình. Số người xuống đường chỉ một đêm ở Leipzig lên đến 70,000 người thắp nến tuần hành, quân đội và công an cộng sản có cả xe tăng được dàn trận đông đảo, nhưng trước hàng vạn nhân dân hừng hực khí thế, bộ máy đàn áp tê liệt hoàn toàn. Biểu tình lan rộng, đến Posdam, Rostock, Berlin, buộc chủ tịch nước kiêm thủ lĩnh đảng CS (mang tên đảng Xã Hội Thống Nhất) Honecker từ chức, dẫn đến ngày 9 tháng 11, 1989 bức tường Berlin sụp đổ tan hoang, cả chế độ CS tan rã như một chồng giấy bản gặp mưa, không một tiếng nổ, trong niềm vui hòa bình thống nhất chan hòa trong pháo và hoa, nụ cười và nước mắt, hát ca và nhảy múa, nhân dân ôm nhau, mở hội như không thể dứt.


Các bạn trẻ ở Munchen kêu gọi tuổi trẻ ở Ðức hãy thông tin gấp cho nhau, ngày 20 tháng 10 này kéo về Munchen thật đông, dự tập trung, tuần hành, dưới các khẩu hiệu: “Chúng tôi là nhân dân!,” “Một ngày cho Tổ Quốc Việt Nam,” “Trường Sa Hoàng Sa là của Việt Nam,” trương bản đồ Tổ Quốc gạch xóa hình lưỡi bò do Bắc Kinh tạo nên. Bản đồ Tổ Quốc được coi là biểu tượng ý chí bảo vệ Tổ Quốc, nghĩa vụ thiêng liêng của mỗi công dân Việt Nam. Ngoài ra ban tổ chức yêu cầu miễn mang cờ, ảnh, khẩu hiệu, biểu ngữ gì khác để tạo nên một đồng thuận cao, tập trung vào ý chí đoàn kết thống nhất bảo vệ Tổ Quốc chống bành trướng. Và mời các bạn Ðức và người các nước khác tham dự.


Ban tổ chức mong rằng ở các thành phố khác ở CHLB Ðức cũng như ở các nước Trung và Ðông Âu gần đó có đông người Việt Nam cư trú sẽ cùng ngày hoặc sau đó cũng tổ chức những cuộc tập trung tuần hành tương tự.


Mong ước sắp tới của nhóm sáng kiến ở Munchen là sẽ vận động rộng rãi lấy ngày 20 tháng 10 hàng năm thành một ngày đấu tranh bảo vệ Tổ Quốc kết hợp với đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền, ở các tỉnh thành trong nước, từ Hà Nội, Nam Ðịnh, Hải Phòng, vào Thanh Hóa, Vinh, Huế, Ðà Nẵng, rồi Sài Gòn, Cần Thơ, phối hợp cùng người Việt ở nước ngoài, từ Ðức, Pháp, Anh, Ba Lan, Tiệp, Ba Lan đến Hoa Kỳ, Canađa, sang Úc, Tân Tây Lan… Các bạn trẻ có tâm huyết với Tổ Quốc, sẵn có phương tiện thông tin bén nhạy qua mạng Internet rất có thể kết hợp chặt chẽ trên quy mô toàn cầu, thu hẹp xa cách trong không gian và thời gian, để tìm đến với nhau, nhân sức và hiệu quả đấu tranh lên gấp bội.


Qua bài báo này, tôi rất vui lòng thông tin những nội dung trên đây theo yêu cầu khẩn thiết của các bạn Việt Nam ở Munchen, do cô Thục Quyên trong ban tổ chức ngày 20 tháng 10 đại diện.


Ban tổ chức hiểu rất rõ tác dụng các cuộc đấu tranh ôn hòa, có trật tự, khi lôi cuốn được hàng vạn người có tổ chức, có chính nghĩa, chung một ý chí, vượt qua sợ hãi cường quyền, nhất định sẽ làm tê liệt bộ máy đàn áp và tham nhũng, dẫn đến thất bại triệt để của mọi chế độ đã tự làm mất niềm tin của nhân dân và mất tính chính đáng khi phơi bày rõ sự ươn hèn trước bành trướng.

Một khía cạnh trong nền dân chủ ở Mỹ


Nguyễn Hưng Quốc (Blog VOA)


 


Bầu cử tổng thống ở Mỹ có ba đặc điểm nổi bật: minh bạch, kéo dài và vô cùng tốn kém. Chuyện minh bạch thì đã rõ: các đảng phái tha hồ bới móc nhau; giới truyền thông cũng vào cuộc săm soi từng li từng tí, từ chuyện đời tư đến sự nghiệp và chính sách, không những chỉ trong thời gian tranh cử mà có khi mấy chục năm trước đó nữa.








Ứng cử viên Mitt Romney và đương kim Tổng Thống Barack Obama bắt tay trong một lần gặp gỡ tại New York, 18 tháng 10, 2012. (Hình: Brendan Smialowski/AFP/Getty Images)


Từng chuyện tình nhăng nhít thời trẻ, từng bài phát biểu đây đó, từng lá phiếu bầu trong Quốc Hội hay lúc nắm giữ vai trò nào đó trong chính quyền cấp tiểu bang… Tất cả đều được phanh phui. Dài: Ở các nước khác, các cuộc tranh cử thường kéo dài một tháng, hay nhiều lắm, hai ba tháng; ở Mỹ, gần như cả năm. Và cuối cùng, tốn kém: Ví dụ, trong cuộc tranh cử tổng thống năm 2008, tổng chi phí của các đảng phái và ứng cử viên độc lập lên đến khoảng 2.4 tỉ; riêng hai ứng cử viên chính, Barack Obama và John McCain, ngốn hết trên một tỉ (Obama: 730 triệu và McCain: 333 triệu).


Số tiền ấy từ đâu ra?


Từ ba nguồn chính: Một, từ tiền túi (chủ yếu với các ứng cử viên giàu có); hai, từ các hoạt động kinh tài của đảng mà họ đại diện; và ba, từ sự quyên góp. Thuộc loại thứ ba, người ta chia thành hai nhóm: những người đóng góp nhỏ (dưới 200 đô la) và những người đóng góp lớn (trên 200 đô la).


Trong ba nguồn tài chính trên, nguồn thứ ba, từ sự quyên góp, có vị trí quan trọng nhất. Có thể nói, một cách đơn giản, một ứng cử viên giỏi, trước hết, phải là một người quyên góp giỏi. Thứ nhất, đó cũng là một phần trong kỹ năng chính trị của một người lãnh đạo: thuyết phục và chinh phục quần chúng; thứ hai, một phần trong khả năng tổ chức mạng lưới những người phục vụ cho mình và cho nhóm của mình. Thứ hai, đó là điều kiện thiết yếu để tiến hành vận động tranh cử vốn đòi hỏi rất nhiều tiền: tiền lương cho nhân viên, tiền di chuyển, và đặc biệt, tiền quảng cáo.


Cho đến nay, người được xem là có khả năng quyên góp (từ quần chúng) giỏi nhất là Barack Obama. Chỉ riêng tháng 9 vừa qua, số tiền ông quyên góp được lên đến 181 triệu Mỹ kim. Ðó chưa phải là kỷ lục. Cách đây bốn năm, tháng 9 năm 2008, trong cuộc tranh cử đầu tiên, ông quyên góp được 193 triệu.


Ðiều khiến tôi chú ý nhất không phải là tổng số tiền quyên góp được. Mà là số người hiến tặng. Các bản tin báo chí cho biết số tiền 181 triệu đô la quyên góp được trong tháng 9 vừa qua là do sự hiến tặng của 1,825,813 người trên khắp nước Mỹ. Ðó chỉ là trong một tháng. Tổng cộng, trong năm 2012 này, có trên 10 triệu người tặng một số tiền lên đến một tỉ đô la cho cuộc tranh cử của ông Obama.


Rất nhiều người trong con số 10 triệu ấy không phải là những người giàu có. Nhiều người nghèo nữa là khác: Có thể họ là những công nhân khá lam lũ hoặc là những người thất nghiệp sống bằng trợ cấp xã hội hoặc bằng số tiền mình tự dành dụm được. Mà số tiền họ đóng góp cũng không cần nhiều. Theo quy định, tối thiểu là 8 đô la. Khá giả, người ta có thể tặng nhiều hơn. Còn không thì 8 hay 10 đô la. Vậy thôi.


Vấn đề là: Tại sao những người dân bình thường, thậm chí, nghèo khó ấy, lại sốt sắng hiến tặng tiền bạc, dù là ít ỏi, của mình để người khác lên làm… tổng thống, chức vụ được xem là quyền uy nhất không những của nước Mỹ mà còn của thế giới nói chung?


Câu trả lời, rất đơn giản, là:


Thứ nhất, họ đang tranh đấu cho chính quyền lợi của họ. Mỗi ứng cử viên có những chính sách riêng liên quan đến nhiều khía cạnh trong cuộc sống, từ xã hội, giáo dục đến kinh tế, thương mại và quốc phòng. Mỗi chính sách sẽ có những tác động cụ thể đến từng thành phần trong xã hội. Một ứng cử viên chủ trương cắt giảm các trợ cấp xã hội, nếu thắng cử và lên làm tổng thống, hẳn sẽ ảnh hưởng không ít đến đời sống của những người thất nghiệp hay nghèo khổ.


Thứ hai, ngoài quyền lợi, còn có vấn đề lý tưởng: Người ta ủng hộ một ứng cử viên, thật ra, là ủng hộ cho chính lý tưởng mà mình mong ước. Lý tưởng ấy có thể là sự công bằng trong xã hội nhưng cũng có thể là sức mạnh của nước Mỹ trên bàn cờ chính trị thế giới.


Nhưng lý do cuối cùng này là quan trọng nhất: người ta đóng góp vì người ta xem đó là bổn phận của một công dân. Ở mỗi người như có một cái gì thôi thúc tham gia. Người thì đóng góp tiền bạc. Người thì bỏ công sức vận động cho ứng cử viên mình ái mộ bằng cách hoặc đến từng nhà, từng nhà bỏ các tờ rơi vào thùng thư hoặc điện thoại đến từng người, từng người để thuyết phục họ bỏ phiếu cho phe mình. Ðằng sau ứng cử viên nào cũng có cả hàng triệu người làm việc tự nguyện như vậy. Người ta hiểu một điều: Tự do không được cho không.


Nhiều nhà nghiên cứu cho yếu tố chính để duy trì nền dân chủ ở Mỹ không phải chỉ là cơ chế hay thiết chế mà, trước hết, chính là thái độ tích cực của quần chúng Mỹ trong các sinh hoạt chính trị như thế.

Ẩm thực đêm Sài Gòn (kỳ chót)



Pao Lâm (sưu tầm)


 


Khám phá Sài Gòn đêm theo cách truyền thống như đi bar, cà phê, là một điều quen thuộc và dường như ai cũng biết đến. Tuy nhiên, khám phá hương vị cuộc sống thực sự của Sài Gòn một cách riêng biệt, đầy chất sáng tạo thì không phải ai cũng nghĩ đến.










Quang cảnh Sài Gòn về đêm. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Một Sài Gòn thật như vốn có sẽ được tái hiện như thước phim quay chậm với từng thời kỳ lịch sử từ xưa đến nay, từ truyền thống đến hiện đại qua một chương trình khám phá mang tên “Saigon Night Gourmet Adventure.”


Chỉ với thời lượng khoảng từ 5 giờ 30 chiều đến 10 giờ tối, Saigon Gourmet Night Tour mang đến nhiều cung bậc cảm xúc với góc nhìn toàn cảnh về một Sài Gòn lộng lẫy trong đêm, một Sài Gòn gần gũi, thân quen, một Sài Gòn thân thiện với những món ăn đường phố ngon nhất thế giới.


 


Sài Gòn hiện đại










Ẩm thực lề đường Sài Gòn. (Hình: Ciao Travel cung cấp)

 


Không sử dụng xe hơi, chương trình khám phá bắt đầu với hướng dẫn viên lái xe gắn máy hòa cùng dòng người trên những con phố tấp nập, những dòng người ngược xuôi như từng đợt sóng chiều đến tòa nhà cao nhất Sài Gòn, Bitexco Financial Tower, để ngắm toàn cảnh hoàng hôn trên sông Sài Gòn từ độ cao 178m so với mặt đất. Trên đài quan sát được trang bị hệ thống ống nhòm tầm xa để có thể chiêm ngưỡng những quang cảnh chi tiết, từ xa mà mắt thường không nhìn thấy được. Từ trên cao ngắm nhìn khung cảnh thơ mộng của dòng sông và sự nhộn nhịp phố phường, Sài Gòn dường như trở thành nhỏ bé, tưởng như có thể ôm trọn vào lòng cả thành phố đang vươn lên mạnh mẽ, đầy kiêu hãnh nhưng vẫn giữ trong lòng nét lắng dịu rất riêng.


 


Sài Gòn thân quen










Khu phố cũ Hải Thượng Lãn Ông. (Hình: Ciao Travel cung cấp)

 


Dường như ai cũng quen với tên gọi Phố Cổ Hà Nội, nhưng ít ai biết Sài Gòn cũng có một khu phố cổ (phố cũ) ở Hải Thượng Lãn Ông được xây dựng từ cuối thế kỷ 19, thuộc khu vực quận 5, cũng là khu vực sầm uất và là nơi sinh sống chủ yếu của người Hoa (Chinatown). Theo hành trình tour để hòa cùng không khí sôi động và rực rỡ ở Chinatown, một chút lắng đọng ở khu phố cổ, hoài niệm bên khói hương thoang thoảng nơi chùa bà Thiên Hậu, ánh mắt đượm thời gian của các bà, các mẹ… tất cả khiến Sài Gòn không còn xa lạ nữa. Một thành phố thân quen, gần gũi của hàng trăm năm trước vẫn còn đây, rất gần để có thể chạm vào thật nhẹ.


 


Sài Gòn lung linh










Hồ Bán Nguyệt ở Phú Mỹ Hưng. (Hình: Ciao Travel cung cấp)

 


Nhiều ý kiến cho rằng, về đêm Sài Gòn thường đẹp hơn và thật hơn với những nét tinh túy nhất của thành phố. Quả không sai, thành phố về đêm đẹp lộng lẫy và đầy hào nhoáng như sự phóng khoáng vốn có của người Sài Gòn. Sau những phút hoài niệm ở khu Chinatown, hành trình tiếp tục đến với khu Phú Mỹ Hưng hiện đại và lung linh bậc nhất của thành phố. Phú Mỹ Hưng là biểu tượng của thành phố trẻ, sầm uất, phồn vinh với Hồ Bán Nguyệt, kênh đào, những con đường mát rượi bóng cây, cầu Ánh Sao lung linh bảy sắc cầu vồng… Sài Gòn lúc này vừa quen vừa lạ. Quen bởi tiếng cười, tiếng nói ấm cúng, lạ bởi sự sang trọng và hiện đại đến ngỡ ngàng. Tiếp tục rong ruổi đến cầu Thủ Thiêm, thả hồn vào làn gió lộng mát từ sông rồi lơ đãng ngắm Sài Gòn đang rực rỡ xa xa: huyền ảo, thân thương như hơi thở. Khoảnh khắc sâu lắng ấy chợt liên tưởng đến câu thơ của thi nhân Chế Lan Viên:


“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở


Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn.”


 


Sài Gòn giản dị










Hoàng hôn trên sông Sài Gòn. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Với tên gọi “Saigon Night Gourmet Adventure” nên trong hành trình khám phá những nét tinh túy nhất của thành phố, quý vị sẽ được thưởng thức đan xen những món ăn đường phố (street food) ngon nhất đất Sài Thành. Từ món bánh xèo ăn là ghiền, món gỏi cuốn tươi rói, món hủ tiếu đặc sản, cơ man nào là ốc xào, ốc hấp, ốc chiên… đến món chè xôi dẻo ngọt hay món chè khoai của nhà đèn 70 năm tuổi, nhâm nhi ly cà phê bên đường.


Sài Gòn nổi danh thế giới là thiên đường của những người mê ẩm thực, mà những món ăn ngon nhất lại là những món ăn hè phố và nhiều món ăn chỉ được bán vào buổi tối. Ðể cảm nhận và khám phá Sài Gòn trọn vẹn không thể thiếu những món ăn đặc sản của thành phố. Ẩm thực ở đâu cũng vậy, luôn là nơi lưu giữ nét tinh hoa và linh hồn của người địa phương.










Cầu Thủ Thiêm về đêm. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Khám phá những nét đẹp nhất của Sài Gòn, thưởng thức những món ăn ngon nhất, hòa chung không khí thân thiện cùng người địa phương, đó là những kinh nghiệm có được sau hành trình với “Saigon Night Gourmet Adventure.”





Ciao Travel


Add: 1st Floor, 3 Phan Huy Ich Street, Hanoi, Vietnam


Tel: 84-4-39290270; Fax: 84-4-39290271


E-mail: [email protected]


Website: www.ciaotravels.com



 

Medicare Hỏi và Ðáp

 


Bảo hiểm tư và Medicare


 


Yến Tuyết


 


Hỏi: Tôi 67 tuổi và đang đi làm một công việc tự do ở Mỹ trên 20 năm. Trong khoảng thời gian hơn 10 năm trước đó, tôi làm việc cho một công ty tư nhân và có đóng tiền An Sinh Xã Hội Social Security.


Tôi hiện đang mua một bảo hiểm y tế tư giá $800/tháng vì không biết mình có thể xin Medicare khi còn đang đi làm việc.


Xin cho biết nếu tôi về hưu vào tháng 11 năm nay 2012, tôi có thể xin Medicare được ngay không và có bị phạt hay không?


Bà M. Vũ (Cypress)


 


Ðáp: Nếu có đi làm ở Mỹ trên 10 năm và có đóng tiền An Sinh Xã Hội Social Security, bà đương nhiên hội đủ điều kiện để hưởng Medicare phần A và B kể từ ngày bà 65 tuổi hai năm trước đây.


Rất tiếc, không ai cố vấn cho bà biết là cho dù vẫn còn đi làm việc, nhưng nếu bà không có bảo hiểm từ sở làm cung cấp vì làm công việc tự do, bà có thể xin hưởng Medicare phần A và B khi đủ 65 tuổi.


Bà đã bỏ lỡ cơ hội 7 tháng đầu tiên để xin Medicare gồm 3 tháng trước tháng Sinh Nhật 65 tuổi, tháng SN 65 tuổi và 3 tháng sau tháng SN 65 tuổi của bà.


Bà cũng lại bỏ lỡ cơ hội ghi tên vào Medicare Tổng Quát hàng năm dành cho những người ghi tên trễ hơn 65 tuổi như bà, kéo dài từ 1 tháng 1, 2012 đến 31 tháng 3, 2012.


Bà chỉ có một hy vọng là xin hưởng phần Medicare phần A ngay từ bây giờ, chứ không cần đợi đến tháng 11 này khi về hưu vì Medicare phần A đã có hiệu lực kể từ ngày bà 65 tuổi.


Ít ra, nếu chỉ có Medicare phần A ngày từ tháng 11 năm nay, bà có thể ghi danh vào chương trình Thuốc Medicare phần D trong giai đoạn Ghi Danh Mở Rộng (Open Enrollment Period) hiện đang xảy ra từ 15 tháng 10 đến 7 tháng 12 năm 2012.


Và nhờ đó, bà có thể được chương trình Medicare phần D giúp trả đến 70% tiền thuốc.


Ngoài ra, nếu lợi tức thấp vì về hưu, bà có thể xin hưởng thêm CT phụ giúp trả thêm tiền thuốc Extra Help Low Incone Subsidy.


Riêng Medicare phần B, bà sẽ phải chờ đến giai đoạn ghi tên tổng quát hàng năm, bắt đầu từ 1 tháng 1, 2013 kéo dài đến 31 tháng 3, 2013 để ghi tên, và phần B của bà mãi đến 1 tháng 7, 2013 mới sẽ có hiệu lực.


Bà sẽ phải trả lệ phí hàng tháng của phần B cộng với 20% tiền phạt vì ghi danh trễ vào phần B.


Khi có Medicare phần A, bà có thể liên lạc lại với HICAP để chúng tôi giải thích về các chương trình thuốc phần D hầu giúp bà chọn một CT thuốc hợp với nhu cầu dùng thuốc của bà.


Lúc đó, bà có thể chấm dứt CT Bảo Hiểm Tư vì có Medicare phần A trả lệ phí nhà thương và phần D giúp phụ trả tiền mua thuốc.


 


Yến Tuyết là cố vấn về Medicare có đăng ký với Bộ Cao Niên của tiểu bang California. Bà làm việc cho chương trình HICAP (Health Insurance Counseling and Advocacy Program) thuộc Cơ quan Tư nhân Vô vụ lợi Council On Aging of Orange County.


Những câu trả lời trong mục này chỉ có tính cách tổng quát. Xin gọi HICAP về trường hợp cá biệt của mình để được cố vấn và hướng dẫn chính xác hơn. Số điện thoại (714) 560-0035.


Rất tiếc, văn phòng HICAP chỉ ưu tiên phục vụ cư dân quận Cam, quận Riverside và quận San Bernardino mà thôi. Nếu quí độc giả ở ngoài 3 quận nói trên, xin gọi Medicare ở số 1-800-633-4227 hay gọi số 1-800-434-0222 để tìm văn phòng SHIP (State Health Insurance Program), cố vấn Medicare, tại địa phương mình cư ngụ.


 


Lưu ý:


Từ 15 tháng 10 đến 7 tháng 12, 2012 sẽ là thời gian ghi danh hay chuyển đổi chương trình Thuốc phần D dành cho những ai chỉ có Medicare mà thôi.


HICAP sẽ tổ chức các buổi so sánh và ghi danh vào CT Thuốc phần D, vào các ngày:


1. Ngày 20 tháng 10, 2012 tại Viện Việt Học, số 15355 Brookhurst St. Suite # 222, Westminster, CA 92683.


2. Ngày 30 tháng 10, 2012 tại St. Anselm’s Center, số 3707 Garden Grove Blvd, Orange, CA 92856.


3. Ngày 18 tháng 11, 2012 tại Westminster Community Center, 8200 Westminster Blvd., Westminster, CA 92683.


Xin quí vị gọi HICAP ở số (714) 560-0035 để ghi tên trước cho các ngày ghi danh hay chuyển đổi chương trình Thuốc part D nói trên.

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 78)

 


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 78


 


Hắn suy nghĩ một lát, hình như thấy rằng thời hạn đó có vẻ cấp bách quá, hắn chữa:


– Tám mươi. Ðiều đó làm ông tức cười, ông chủ, nhưng ông cứ cười đi! Con người tự giải thoát cách đó!


Chú ý nghe điều tôi nói; con người tự giải thoát bằng cách đó: bằng cách nhồi nhét cho đến khi chán mứa đến tận cổ họng chứ không phải bằng cách tuyệt dục khổ hạnh. Bạn ơi, làm cách nào bạn hy vọng diệt trừ được con quỉ nếu chính bạn không trở thành một con quỉ?


Demetrios hổn hển đi vào trong sân, theo sau là tiểu tu sĩ tóc vàng.


– Người ta có thể nói đó là một thiên thần trong cơn thịnh nộ, Zorba lẩm bẩm, thán phục vẻ bẽn lẽn và duyên dáng thanh xuân của gã.


Họ hướng về cầu thang đá dẫn lên tầng trên. Demetrios quay lại, nhìn chú tiểu và nói điều gì với gã. Gã thầy tu nhỏ lắc đầu như từ chối. Nhưng gã ngoan ngoãn gật đầu ngay. Gã vòng tay ôm ngang lưng lão thầy tu già và họ cùng chậm rãi bước lên thang.


Zorba hỏi tôi:


– Ông hiểu không? Ông hiểu không? Sodom và Momorrah!


Hai gã thầy tu thò mặt ra. Họ nháy nhau, thì thầm điều gì và cười.


– Thật là độc ác! Zorba càu nhàu. Lang sói không bao giờ ăn thịt lẫn nhau, nhưng thầy tu ăn thịt nhau! Hãy nhìn chúng cắn xé lẫn nhau.


– Lẫn nhau, tôi vừa nói vừa cười.


– Bạn ơi, ở đây cũng thế chứ có khác chi đâu, đừng choáng váng! Những con la, tôi xin nói với ông, ông chủ! Ông có thể nói theo tính tình ông, Gavrillis hay Gavrila, Demetrios hay Demetria. Chúng ta đi thôi, ông chủ, cấp tốc ký giấy tờ và đi ngay. Nói thực với ông, ở đây, thế nào rồi cuối cùng cũng sẽ ghê tởm cả đàn ông lẫn đàn bà.


Hắn hạ thấp giọng:


– Tôi cũng có một kế hoạch…


– Lại một chuyện điên cuồng gì nữa, Zorba. Bác chưa thấy chán hay sao? Nào, nói kế hoạch của bác đi coi nào.


Zorba nhún vai:


– Làm sao nói với ông điều đó, ông chủ! Ông thứ lỗi cho, ông là một người trung hậu, ông ân cần với bất kỳ một người nào. Mùa Ðông, giá ông thấy một con bọ chét cạnh chăn bông của ông, chắc thế nào ông cũng đặt nó dưới chăn để nó đừng cảm lạnh. Làm sao ông có thể hiểu nỗi một tên cướp lão luyện như tôi! Tôi, nếu tôi mà thấy một con bọ chét! Sát! Tôi dí nó chết bẹp liền. Nếu tôi thấy một con cừu, hấp! Tôi cắt tiết nó, xâu nướng và mời bồ bịch ăn liền. Ông sẽ bảo tôi: con cừu này không phải của bác! Tôi biết điều đó. Nhưng cứ để đó, ông bạn, ăn trước hết, rồi sau đó sẽ nói chuyện hay bàn cãi một cách hết sức bình tĩnh về cái “của anh” và cái “của tôi”. Ông tha hồ nói sướng miệng trong khi tôi chà xát răng bằng cây quẹt.


Có tiếng cười ồn ào trong sân. Zaharia sợ hãi hiện ra. Gã đặt một ngón tay lên môi và nhón chân bước lại gần:


Suỵt! Ðừng cười! Trông kìa, đằng sau cửa sổ nhỏ kia, đức giám mục đang làm việc. Ðó là thư viện. Ông ấy viết. Ông ấy viết suốt ngày, con người thánh thiện, đừng cười!


– Kìa, tôi đang muốn gặp bạn, cha Joseph! Zorba vừa nói vừa nắm lấy cánh tay gã thầy tu. Vào phòng bạn, chúng ta nói chuyện một chút.


Và, quay sang tôi, hắn nói:


– Trong khi đó, ông đi thăm viếng nhà thờ và ngắm những thánh tượng cổ kính đi. Tôi chờ tu viện trưởng, không nên để chậm trễ. Nhất là đừng xen vào bất cứ việc gì hết, ông sẽ làm rối beng hết! Cứ để tôi, tôi có kế hoạch.


Hắn cúi xuống nói rỉ tai tôi:


– Chúng ta sẽ mua cánh rừng với nửa giá tiền… Ðừng nói gì cả!


Hắn vội vã chạy đi, đưa tay khoác tay gã thầy tu điên.


 


18


 


Tôi bước qua ngưỡng cửa nhà thờ và đi sâu vào bóng tối mát và thơm ngát bên trong.


Giáo đường vắng lặng. Giá đèn đồng sáng một cách yếu ớt, bức bình phong có thánh tượng làm một cách tỉ mỉ chiếm hết phần cuối giáo đường, trên có hình vẽ một cây nho bằng vàng trĩu trái. Bốn bên tường, từ trên xuống dưới, phủ đầy bích họa đã bị xóa đi một nửa: những tu sĩ khổ hạnh sợ hãi gầy trơ xương, những giáo phụ, hình khổ lâu dài của Chúa; những thiên thần khỏe mạnh và dữ tợn, tóc buộc bằng những giải băng đã bạc màu vì ẩm thấp.


Trên vòm cao, Ðức Mẹ Ðồng Trinh tay mở rộng, khẩn cầu. Ánh sáng lung linh từ một ngọn đèn chầu bằng bạc nặng nề thắp trước ngài, chập chờn và vuốt ve khuôn mặt gầy gò của ngài. Tôi sẽ không bao giờ quên được cặp mắt đau khổ, cái miệng tròn mím lại và cái cằm mạnh mẽ và cương quyết. Tôi nghĩ: “Ðây là bà mẹ hoàn toàn sung sướng và mãn nguyện, dẫu trong cơn đau đớn dày vò nhất, bởi bà cảm thấy từ trong bụng dạ không bền của mình đã phát sinh ra một cái gì bất tử.”

CIA muốn có thêm phi cơ không người lái


WASHINGTON (Washington Post) –
Cơ Quan Tình Báo Trung Ương Mỹ (CIA) đang tìm cách thuyết phục Tòa Bạch Ốc chấp thuận đề nghị tăng cường đội phi cơ không người lái võ trang hỏa tiễn của họ, một điều sẽ mở rộng khả năng tấn công của cơ quan này, theo giới hữu trách Mỹ.









Một phi cơ không người lái của Mỹ, có tên “Predator,” bay ngang bầu trời Kandahar, Afghanistan. (Hình: JOEL SAGET/AFP/GettyImages)


Ðề nghị của giám đốc CIA, ông David H. Petraeus, sẽ giúp tăng cường khả năng duy trì áp lực lên các nhóm khủng bố quá khích ở Pakistan và Yemen cũng như đối phó với các mối đe dọa bắt đầu xuất hiện ở Bắc Phi cùng các nơi khác trên thế giới.


Nếu được chấp thuận, CIA có thể nhận thêm khoảng 10 phi cơ không người lái, tăng khoảng 30% so với con số đang có là từ 30 đến 35 phi cơ.


Ðiều này cũng có thể ảnh hưởng lớn đến chính sách chống khủng bố của chính phủ Mỹ cũng như vai trò của cơ quan tình báo CIA là nên tập trung nỗ lực vào việc thu thập tin tức hay là tiêu diệt những kẻ bị nghi ngờ là khủng bố ở ngoại quốc. (V.Giang)

Trung Quốc biểu dương hải lực tại Hoa Ðông


BẮC KINH (AP) –
Trung Quốc hôm Thứ Sáu lại có hành động biểu dương hải lực trong cuộc tranh chấp với Nhật về một chuỗi các hòn đảo không người ở, mở cuộc thao diễn hải quân ở vùng biển Ðông Trung Quốc nhằm cho thấy khả năng kiểm soát những nơi ngoài biển khơi được coi là thuộc về họ.










Hàng không mẫu hạm đầu tiên của Trung Quốc, được tân trang từ một tàu cũ mua lại của Liên Xô (cũ). (Hình: STR/AFP/GettyImages)


Cả Nhật và Trung Quốc đều có hành động biểu dương hải lực sau khi bất ngờ bùng ra cuộc tranh chấp quần đảo Nhật gọi là Senkaku và phía Trung Quốc gọi là Ðiếu Ngư.


Cuộc thao dượt của Trung Quốc hôm Thứ Sáu có sự tham dự của 11 chiến hạm thuộc hạm đội biển Ðông Trung Quốc và các tàu hải giám cùng sở ngư nghiệp, theo bản tin Tân Hoa Xã. Có tám phi cơ cũng tham dự cuộc thao dượt này.


Tân Hoa Xã cho hay cuộc thao dượt nhắm vào các chiến thuật tuần phòng và đối phó với tình trạng khẩn cấp “đe dọa lãnh thổ Trung Quốc”. Hình ảnh chiếu trên đài truyền hình nhà nước cho thấy một hộ tống hạm, một phi cơ phản lực chiến đấu và một số trực thăng tham dự.


Hôm Thứ Ba tuần này, phi cơ tuần thám của Nhật thấy có bảy chiến hạm Trung Quốc ở khu vực không xa các hòn đảo tranh chấp. Phía Trung Quốc nói rằng các chiến hạm này đang trong công tác huấn luyện bình thường, dù rằng việc tàu Trung Quốc di chuyển ngang qua hai đảo trong vùng Yaeyama của Nhật là điều lần đầu tiên xảy ra. (V.Giang)

Tin mới cập nhật