Bài học đấu tranh dân chủ của ông Aryyeh Neier



Từ vụ xử bloggers ở Việt Nam


Một khúc quanh cho nhân quyền


 


 Việt Nguyên


 


LTS: Từ Bàn Viết Houston là cột mục bàn về các vấn đề thời sự từ chính trị tới kinh tế, văn hóa… do nhà báo Việt Nguyên trong ban biên tập Ngày Nay phụ trách. Ông cũng là một bác sĩ làm việc tại Houston.


***



Dạo này mắt tôi kém theo số tuổi đã cao nên ngày 24 tháng 9 năm 2012 sau một đêm làm việc, mắt kèm nhèm lên mạng đọc tin đài BBC tôi giật mình. Ngày xử 3 người viết blog, Ðiếu Cày, Tạ Phong Tần, AnhBaSaigon với bản án nặng tổng cộng 26 năm tù cho 3 nhà đấu tranh nhân quyền, Trung tá Công an Vũ Văn Hiển văng tục: TD cái con c…

Tôi tự hỏi tại sao tự do như vậy khi ông trung tá công an có thể mạ lị ông thủ tướng gốc công an Tấn Dũng, từ một người lãnh đạo ở trên cao sao ông có thể đưa xuống dưới và tại sao cộng sản Việt Nam ngày nay có thể tự do đến thế sau khi ông Nguyễn Tấn Dũng đã có những biện pháp chống tự do dân chủ như cấm công nhân viên đọc và loan truyền tin tức của các mạng Dân Làm Báo, Quan Làm Báo và Biển Ðông. Nhưng đọc lại khi mắt không còn kèm nhèm sau một đêm không ngủ, tôi mới thấy rõ là: Tự do cái con c… Người ta không thể trách ông Trung tá Vũ Văn Hiển. Ở chế độ cộng sản càng thất học càng làm lớn. Người yêu tự do thường nói: Tự do là quý, ông Hồ Chí Minh nói: “Không có gì quý hơn độc lập tự do,” ông Hiển cũng như ông Nguyễn Tấn Dũng thiếu chữ nghĩa nên phát biểu: Tự do là của quý, nó cũng là châm ngôn của đảng cộng sản Việt Nam, cũng như sau ngày bà Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton đến thăm Việt Nam thì các nhà lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam đã cho thấy chính sách nô lệ Trung Cộng, chính sách 3 chữ L (Liếm mặt, Lạy Thiên Triều, Lấp liếm tội bán nước.)


 


Aryyeh Neier và hội Quan Sát Nhân Quyền


Trước những biện pháp đàn áp tàn bạo gần đây của Trung Cộng và Việt Cộng, người bi quan đã xem phong trào nhân quyền ở Trung Hoa và Việt Nam thất bại nhưng theo dõi tổ chức Quan Sát Nhân Quyền (Human Rights Watch), một tổ chức có trên năm mươi năm, người ta đã thấy tổ chức đang bước vào một khúc quanh mới sau khi người sáng lập tổ chức, ông Aryyeh Neier, từ chức vào tháng 6 năm 2012. Ông Neier là cánh tay mặt của nhà tỷ phú gốc Hung Gia Lợi George Soros, ngoài chức giám đốc sáng lập tổ chức Quan Sát Nhân Quyền, ông còn là chủ tịch cơ quan Xã Hội Cởi Mở (Open Society Foundation). Với hai cơ quan này ông Neier và ông Soros đã xây dựng hạ tầng kiến trúc cho các hoạt động nhân quyền ở Ðông Âu, Xô Viết, Phi Châu và Á Châu.


Những thử thách mà hội Quan Sát Nhân Quyền phải đương đầu tập trung vào: Kỳ thị, bất công, độc tài dưới bất cứ hình thức nào và những phương pháp đàn áp của các chính quyền độc tài: bỏ tù, đàn áp, tra tấn v.v.. Thời kỳ vàng son của hội Quan Sát Nhân Quyền trong 50 năm qua là thời kỳ thế giới phải đương đầu với ý thức hệ Cộng Sản Quốc Tế. Hội đã góp phần vào việc chấm dứt chiến tranh lạnh giữa khối Tự Do và Cộng Sản với sự sụp đổ của Xô Viết đưa đến việc xây dựng dân chủ của các quốc gia Ðông Âu, cũng như dân chủ của các nước Châu Mỹ Latin. Những thành công của hội trong quá khứ nhờ sự can đảm của những nhà đấu tranh nhân quyền ở Ðông Âu và Xô Viết. Cuộc chiến đấu giữa Thiện và Ác không bao giờ chấm dứt trong năm ngàn năm lịch sử thế giới, cuộc chiến đấu chống vi phạm nhân quyền cần có một ý chí cương quyết phát xuất từ đáy lòng của những con người sống trong xã hội bị đàn áp và hội của ông Neier góp phần giúp đỡ các nạn nhân của các chế độ độc tài phi nhân bản.


Lịch sử trong năm mươi năm qua đã cho thấy bạo lực, khủng bố, tàn nhẫn của các chế độ độc tài cuối cùng đã gặp đối thủ. Chính quyền sử dụng côn đồ “nhân dân tự phát” của đảng Cộng Sản Trung Quốc đánh đập đối lập đã bó tay nhìn Trần Quang Thành nhà tranh đấu mù đào tường đào hầm trốn ra khỏi nhà, được bạn bè giúp đến tòa Ðại Sứ Mỹ và đi qua Hoa Kỳ. Chính quyền quân phiệt Miến Ðiện đã chịu thua trước đối thủ cương quyết, bà Aung San Suu Kyi, thay đổi chế độ, tổ chức bầu cử tự do và quay mặt lại với Trung Cộng. Bà Suu Kyi trở thành tiếng nói cho một nước Miến Ðiện mới có ảnh hưởng lớn đến nền ngoại giao Á Châu của các chính quyền Cộng Hòa và Dân Chủ của Hoa Kỳ.


Nhân quyền trở thành sức mạnh nhờ sức mạnh của toàn cầu hóa và sức mạnh tổ chức. Với sức mạnh toàn cầu hóa kinh tế, tổ chức nhân quyền phát triển mạnh cùng với các tổ chức có cùng một mục đích cải thiện nhân quyền như tổ chức Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International foundation) tổ chức được thành lập từ năm 1961 gồm các luật sư tài tử bào chữa cho các “tù nhân lương tâm” (Prisoner of conscience), tổ chức đặt trụ sở ở Luân Ðôn. Ông Neier tự hào với Hội Ân Xá Quốc Tế là một “hình thức chính trị mới.” Hội A.I. phát triển khắp thế giới với số hội viên càng ngày càng tăng và tôn chỉ vượt qua tôn chỉ lúc ban đầu ra ngoài các trường hợp người tù lương tâm. Hội viên A.I. viết thư đến các chính quyền yêu cầu can thiệp từng trường hợp, từng cá nhân trong mỗi thời gian khác nhau. Tôn chỉ của hội A.I. dựa trên nguyên tắc bất bạo động vì vậy hội đã không ủng hộ và không kêu gọi chính quyền Nam Phi trả tự do cho ông Nelson Mandela khi ông bị chính quyền Nam Phi giam ở đảo Robbin, Nam Phi.


Hội Quan Sát Hiệp Ðịnh Helsinski được thành lập ở Nữu Ước bởi ông Neier và ông Bob Benstein ủng hộ các thành phần đối kháng ở Ðông Âu trong thời kỳ chiến tranh lạnh cũng như quyền tự do di dân của người Do Thái trên thế giới về lại Do Thái. Hội Quan Sát Nhân Quyền, với các hội nghị thế giới, không chỉ bảo vệ nhân quyền mà còn lấn qua Dân quyền như quyền đồng tình luyến ái ở Phi Châu, tù nhân chiến tranh chống khủng bố bị giam ở Guantanamo và nạn nhân ở Do Thái gây ra do cuộc đụng độ giữa chánh quyền Do Thái và các tổ chức Hamas và Hezbollah.


Thập niên 1960 và 1970 là những ngọn lửa cho tổ chức Quan Sát Nhân Quyền. Thập niên 1960 là thập niên chống lại đế quốc, chống thực dân và chống chủ nghĩa Cộng Sản Marx. Hội HRW chủ trương bảo vệ quyền làm cách mạng, quyền được tranh đấu chống độc tài. Thập niên 1970 là thập niên “lương tâm của thế giới” nhắm vào các quốc gia sau màn sắt chứ không phải là lương tâm thế giới của phong trào phản chiến chống chiến tranh Việt Nam. Tổ chức đã ủng hộ những người biểu tình Nga ở công trường Pushkin, Moscow ngày 5 tháng 12 năm 1965 đòi chính quyền Xô Viết thả hai nhà văn bị cầm tù Yuli Daniel và Andrei Sinyavsly. Năm 1968, hội HRW đứng sau lưng những người biểu tình ở Tiệp Khắc chống quân xâm lăng Xô Viết tràn vào thủ đô Prague nhờ đó đến năm 1970 các nhà tranh đấu nổi tiếng như nhà văn đoạt giải Nobel Văn Chương Aleksandr Solzhenitsyn, Yuri Orlov, Sergei Kovalv, Pavel Litvinov và nhà bác học Andrei Sakkharov đã thuyết phục được các chính quyền Tây Phương ngưng ủng hộ chính quyền độc tài Xô Viết.


Tổng Thống Jimmy Carter là tổng thống Hoa Kỳ đầu tiên đã đặt nhân quyền vào chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ sau 12 năm hoạt động nhân quyền ở Ðông Âu. Hội HRW nhờ hiệp định Helsinski (do Henry Kissinger thương thảo) đã thiết lập được chi nhánh ở Ðông Âu và Xô Viết từ đó đưa đến Hiến Chương 77 với nhà tranh đấu nhân quyền nổi tiếng, cựu tổng thống Tiệp, nhà văn Vaclev Havel với “Chính trị của những người không quyền lực.” Bị bỏ tù nhưng người tù có “sức mạnh của những người không quyền lực” Vaclev Havel đã giúp đánh đổ đế quốc quỷ. Hội Helsinski Watch thành lập ở Nữu Ước năm 1978 đã ủng hộ những “nhà chính trị không có sức mạnh” cùng với hội Quan Sát Nhân Quyền, ông Neier cho thấy sự độc lập, (không phải như sự tuyên truyền của các chính quyền cộng sản Việt Nam và Trung Hoa: hội HRW là công cụ của Hoa Kỳ) ông chống lại Hoa Kỳ và Tổng Thống Carter khi Hoa Kỳ ủng hộ các chính quyền quân nhân ở Chí Lợi, sự sụp đổ của các chính quyền quân phiệt dẫn đến dân chủ ở các nước Châu Mỹ Latin lan đến Ðại Hàn và Indonesia. Năm 1989, “Chính trị của những người không sức mạnh” đã giải phóng các quốc gia cộng sản Ðông Âu.


 


Giai đoạn mới, thử thách mới


Hội Quan Sát Nhân Quyền đã phát triển mạnh, độc lập với chính phủ Hoa Kỳ và được các cơ quan khác mạnh về tài chính ủng hộ tích cực như cơ quan Ford đã đóng góp cho ngân quỹ cơ quan quan sát Helsinski, hội Quan Sát Nhân Quyền ở Á Châu và Mỹ Châu. Từ năm 1979 đến 2010 chính ông George Soros đã đóng vào các hội địa phương ở Ðông Âu, Á Châu và Phi Châu tổng cộng đến 8 tỷ Mỹ kim. Những nhà tranh đấu nhân quyền lúc đầu hoạt động tài tử nay trở nên chuyên nghiệp. Họ đã giám sát chính sách ngoại giao và quân sự của chính quyền Hoa Kỳ trên khắp thế giới cũng như Hội Nghị Genève, giúp thành lập tòa án quốc tế xử tội ác chiến tranh diệt chủng ở Rawanda, Yugosvlavia và Cambodia. Tòa án hình sự quốc tế (International Criminal Court) được thành lập cũng nhờ tổ chức HRW. Các nhà đấu tranh nhân quyền chuyên nghiệp đã học được bài học của ông Aryyeh Neier: kỷ luật, cứng rắn và giữ danh dự khi đối phó với các chính quyền độc tài. Các nhà độc tài vi phạm nhân quyền khi đối phó với sự cương quyết bền bỉ của hội viên HRW họ như đang phải đối phó với một cành cây oằn xuống, có lúc cành cây như cây cung đập ngược vào mặt chế độ.


Cuộc đấu tranh nhân quyền trong năm mươi năm qua có lúc mỏi mệt nhưng thời gian lịch sử này đã cho thấy một người “đơn thương độc mã” đã làm chính quyền độc tài mất mặt với thế giới, cá nhân nhà bác học Andrei Sakkharov đã làm chế độ Cộng Sản Xô Viết yếu dần, nhà văn phản kháng Aleksandr Solzhenitzyn với ngòi bút sắc bén qua “quần đảo ngục tù” đã biến đế quốc Xô Viết trở thành một quần đảo cô lập trước thế giới tự do.


Ý tưởng nhân quyền không phải là ý tưởng của nền văn minh Tây Phương như các đảng Cộng Sản Trung Quốc và Cộng Sản Việt Nam tuyên truyền. Thời Xô Viết, nhân quyền đến từ các nước Ðông Âu, đến từ Xô Viết với Solzhenitzyn bất tử với lời tuyên bố, “trong thời đại này, không có một vấn đề nào còn là vấn đề nội bộ của quốc gia.” Bức tường Dân chủ ở Bắc Kinh năm 1978 do những nhà đấu tranh dân chủ Trung Hoa, không phải là ý kiến Tây Phương. Một Trung Hoa với chữ “Nhân” trên năm ngàn năm triết học, một Trung Hoa với ý niệm Dân Chủ của Khổng Tử và một Trung Hoa với Mạnh Tử xem dân là trọng. Giản dị, ý tưởng nhân quyền trong nền văn minh Trung Hoa: nuôi dân, giáo dục dân không phải như nuôi súc vật chỉ cho ăn và đánh đập.


Trung Cộng bây giờ là Xô Viết trong thời Chiến Tranh Lạnh với chiến thuật mới nhất được Nguyễn Tấn Dũng học hỏi: cấm mạng lưới nhân quyền, cấm tự do ngôn luận, tự do phát biểu trong Hiến Chương Liên Hiệp Quốc. Họ đi ngược ngọn sóng cách mạng truyền thông. Hội Quan Sát Nhân Quyền và các nhà đấu tranh bước qua giai đoạn mới, ông Neier có vẻ như từ chức kịp thời để cho những người tiếp nối ông phải đối phó với hai quốc gia trong thời gian sắp tới: Nga và Trung Cộng. Hai quốc gia độc tài độc đảng, hai quốc gia với chế độ ngụy tư bản hoàn hảo, hai quốc gia có cùng chế độ xây trên căn bản tham nhũng và giai cấp đặc quyền đặc lợi. Nga với chế độ độc tài với Tổng Thống Vladimir Putin không đối thủ với các công ty năng lượng và dầu hỏa đứng sau lưng. Trung Cộng nguy hiểm hơn, giàu có hơn, một Trung Cộng đang thay thế chủ nghĩa Cộng Sản bằng chủ nghĩa tăng trưởng kinh tế mà đảng Cộng Sản Trung Quốc tuyên truyền mạnh từ ngày thế giới bị lâm vào khủng hoảng tài chính năm 2008. Một mô hình trái ngược hẳn sự tưởng tượng của Hoa Kỳ và các nước kỹ nghệ Tây Phương: tự do chính trị sẽ đi đôi với tự do kinh tế. Mô hình chính trị Trung Cộng nguy hiểm, lan tràn qua các nước Á Châu với cùng một phương pháp đàn áp công an, cảnh sát, côn đồ du đãng, lưu manh đỏ (danh từ của blogger thương phế binh Huỳnh Xuân Long) chiếm đất, đuổi dân, đàn áp biểu tình. Chính quyền “ngụy dân chủ” đóng bộ mặt tiến bộ, đối thoại nhân quyền với thế giới. Chính quyền “ngụy tư bản” Trung Cộng nguy hiểm tạo ra giai cấp trung lưu mới chỉ biết có tiền và quyền lợi đang phải đối đầu với hội HRW.


Ngày nhà đấu tranh nhân quyền Trần Quang Thành từ Trung Hoa bước qua Nữu Ước vào tháng 5, 2012, thế giới đã reo vui như ngày Anatoly Scharansky bước qua cây cầu Glienecke bắc liền Ðông và Tây Bá Linh năm 1986. Những nhà đấu tranh nhân quyền Việt Nam chưa có niềm vui ấy đối với thế giới. Ðảng Cộng Sản Việt Nam đang đứng dưới bóng của đảng Cộng Sản Trung Quốc và các nhà đấu tranh dân chủ can đảm của Việt Nam chẳng may cũng đang đứng sau cái bóng của những nhà đấu tranh dân chủ Trung Quốc. Năm 1979 khi nhà thơ Nguyễn Chí Thiện cảnh báo thế giới với tập thơ Hoa Ðịa Ngục đưa ra nước ngoài qua tòa Ðại Sứ Anh, Hoa Kỳ đã quay mặt với nhân quyền, muốn quên hẳn chiến tranh Việt Nam. Những năm sau, khi Hoa Kỳ đặt chính sách nhân quyền đi đôi với tự do mậu dịch, các nhà tranh đấu nhân quyền Việt Nam không tìm thấy những tiếng nói liêm sỉ của các nhà lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam. Việt Nam thiếu một Aung San Suu Kyi nhảy cùng một điệu vũ với Tổng Thống Miến Ðiện Thein Sein. Việt Nam thiếu cái nhìn xa của ông cố vấn tổng thống Miến Ðiện, Nay Zin Lah: “Chúng tôi không muốn mùa Xuân Á Rập xảy ra” và sở dĩ Miến Ðiện quay mặt lại với Trung Cộng là vì “trong năm mươi năm nữa chúng tôi biết Hoa Kỳ vẫn mạnh còn Trung Cộng???”


(Ngày 2 tháng 10, 2012)

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 77)

Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 77


 


Bám vào những thanh sắt ở bao lơn, họ nói quang quác như một đàn quạ. Họ say sưa nói về nước Anh, Venizelos, vua. Thế giới đã khu trục họ, nhưng họ không khu trục thế giới. Mắt họ đầy những kinh đô lớn, cửa tiệm buôn, đàn bà, báo chí…


Một tu sĩ to béo lông lá đứng lên và hít mạnh.


– Tôi có cái này muốn cho ông xem, ông ta bảo tôi. Ông có thể cho tôi biết ý kiến của ông. Ðể tôi đi lấy.


Ông ta đi, hai bàn tay lông lá ngắn ngủi đan vào nhau đặt trên bụng, lết đôi giầy păng-túp dạ lệt xệt và biến dạng sau cánh cửa.


Cả bọn tu sĩ cười ngạo một cách độc ác.


– Cha Demetrios lại mang dì phước bằng đất sét của cha tới, ông cha phụ trách tiếp khách nói. Ma quỉ chôn tượng ấy dưới đất để đặc biệt dành cho mình và một hôm Demetrios tìm thấy khi đang cuốc vườn. Cha mang về phòng và, từ đó, cha mất ngủ. Cha gần mất cả trí khôn nữa.


Zorba đứng dậy. Hắn nhột.


Chúng tôi tới gặp tu viện trưởng để ký giấy tờ, hắn nói:


– Ngài tu viện trưởng không có đây, cha phụ trách tiếp khách đáp, sáng nay ngài xuống làng. Hãy kiên nhẫn.


Cha Demetrios lại hiện ra, hai bàn tay siết lại với nhau và vươn ra như cha đang mang bình rượu lễ.


– Ðây này! Cha vừa nói vừa cẩn thận mở tay ra.


Tôi lại gần. Một pho tượng Tanagra nhỏ xíu, mình trần, lẳng lơ, mỉm cười với tôi trong lòng bàn tay mập mạp của gã thầy tu. Nàng ôm đầu bằng một bàn tay còn lại.


– Nàng nghiêng đầu như vậy có nghĩa là nàng có một viên ngọc, có thể là một viên kim cương hay một viên ngọc trai. Ông nghĩ sao? Demetrios hỏi.


– Tôi cho rằng ả ta bị nhức đầu, một gã thầy tu châm chọc xen vào.


Nhưng Demetrios to lớn, môi chẩu ra như môi dê, nhìn tôi và chờ đợi một cách nóng nẩy:


– Tôi nghĩ có lẽ phải đập ra để xem. Ban đêm tôi không sao ngủ được… Có thể có một viên kim cương bên trong…


Tôi nhìn thiếu nữ duyên dáng với cặp vú săn chắc, bị lưu đầy ở đây trong trầm hương và giữa những vị thần khổ hạnh nguyền rủa xác thịt, tiếng cười và nụ hôn.


A! Ước chi tôi có thể cứu được nàng.


Zorba cầm lấy pho tượng, sờ mó tấm thân thể đàn bà mảnh mai, và ngón tay hắn run run dừng lại trên đôi vú rắn chắc, nhọn hoắt.


– Nhưng cha không thấy rằng đó là quỉ sao? Hắn hỏi. Ðó chính là quỉ, không thể sai lầm được. Ðừng lo, tôi biết rõ gã, tên trời đánh đó. Nhìn ngực nó đây, cha Demetrios – tròn, rắn chắc, tươi mát. Ngực ma quỉ giống hệt như vậy, tôi biết rõ quá mà.


Một gã thầy tu nhỏ hiện ra trên ngưỡng cửa. Mặt trời chiếu sáng trên mớ tóc vàng và khuôn mặt tròn, măng tơ.


Gã thầy tu miệng lưỡi đầy nọc độc nháy cha tiếp khách. Cả hai cùng cười một cách tinh quái. Họ nói:


– Cha Demetrios, Gavrill, chủ tiểu của cha kìa.


Gã thầy tu nắm chặt lấy pho tượng mỹ nhân nhỏ xíu bằng đất sét lập tức và lăn như cái thùng ton-nô ra phía cửa. Tên đệ tử đẹp trai lặng lẽ đi trước, chân bước nhún nhẩy. Họ khuất dạng sau cái hành lang rộng, đổ nát.


Tôi ra hiệu cho Zorba và chúng tôi ra sân. Trời ấm áp bên ngoài. Giữa sân một cây cam đơm hoa dâng hương ngát không gian. Gần bên, nước chảy róc rách từ một cái đầu trừu cẩm thạch thượng cổ. Tôi kề đầu phía dưới đầu trừu và cảm thấy tỉnh táo.


– Không hiểu cái lũ này thuộc loại gì? Zorba ghê tởm hỏi. Không phải đàn ông cũng chẳng phải đàn bà, chúng là con la. Khiếp! Treo cổ chúng lên cho rồi.


Hắn lao đầu dưới dòng nước mát mẻ và phá lên cười:


– Khiếp! Treo cổ chúng lên! Hắn nhắc lại. Cả lũ tên nào cũng có một con quỉ trong mình. Tên thì thèm muốn đàn bà, tên muốn cá thu, tên muốn tiền, tên muốn báo… Thật là một bọn đần độn! Tại sao chúng ta không ra đời, để thỏa mãn chán chê tất cả những thứ đó và tẩy sạch đầu óc nhỉ?


Hắn châm một điếu thuốc và ngồi xuống ghế dài dưới cây cam trổ hoa. Hắn nói:


– Khi tôi khao khát một điều gì ông có biết tôi làm chi không? Tôi nhồi nhét cho đến khi chán mứa để trừ khử nó và không bao giờ nghĩ đến nó nữa. Hay buồn nôn khi nghĩ đến nó. Khi còn nhỏ, tôi thèm anh đào như điên cuồng. Tôi không có nhiều tiền, nên mỗi lần mua không được bao nhiêu, vì thế sau khi ăn xong, tôi vẫn còn thòm thèm. Ngày đêm tôi chỉ mơ tưởng tới anh đào. Tôi thèm rỏ rãi, đúng là một cực hình! Nhưng một hôm tôi phát điên hay tôi xấu hổ, tôi không rõ. Dẫu sao tôi cũng cảm thấy rằng anh đào đã biến tôi thành một đồ chơi trong tay chúng muốn vần thế nào thì vần và điều đó khiến tôi trở thành lố bịch. Thế rồi tôi làm gì ông có biết không? Ðang đêm tôi rón rén thức dậy, lục túi cha tôi. Tôi thấy một đồng medjdie bạc và tôi chớp luôn. Sáng sớm hôm sau tôi tới nhà người chủ vườn và mua một thúng anh đào. Tôi chui xuống một cái hố và bắt đầu ăn. Tôi nhồi nhét, tọng cho đến khi bụng căng lên như một cái trống. Lát sau bụng tôi quặn đau và tôi mửa. Tôi mửa, tôi mửa tháo ra hết và kể từ hôm đó tôi đoạn tuyệt với anh đào. Tôi không thể chịu nổi ngay cả hình ảnh của chúng. Tôi được giải thoát. Tôi nhìn chúng và bảo: “Ta không cần các ngươi nữa!” Sau này tôi cũng làm vậy đối với rượu và thuốc lá. Tôi vẫn còn uống, tôi vẫn còn hút. Nhưng nếu tôi muốn, húp! Tôi bỏ liền. Tôi không bị chế ngự bởi đam mê. Ðối với tổ quốc cũng vậy. Tôi đã nghĩ quá nhiều đến tổ quốc, nên tôi đã ngán nó đến tận mang tai, tôi mửa và tôi thoát khỏi nó.


– Thế còn đối với đàn bà? Tôi hỏi.


– Sẽ đến lượt bọn chúng, mấy con đĩ, sẽ đến lượt bọn chúng! Nhưng khi nào tôi bẩy mươi tuổi đã.

Nổ súng tại biên giới Canada-Mỹ, một người bị chết


BLAINE, Washington (Reuters) –
Một người đàn ông lái xe van bắn bị thương một cảnh sát biên giới người Canada hôm Thứ Ba, tại cửa biên giới với tiểu bang Washington, Hoa Kỳ, và tỉnh bang British Columbia, sau đó tự tử, giới chức Canada cho biết.









Cảnh sát xem xét chiếc xe van của nghi can trong vụ bắn súng tại biên giới Hoa Kỳ-Canada. (Hình: AP Photo/The Canadian Press, Jonathan Hayward)


Hung thủ, lái xe mang bảng số tiểu bang Washington, lái xe đến trạm kiểm soát biên giới Peace Arch, trạm bận rộn nhất trong khu vực, và bắn vào cổ viên cảnh sát.


Nữ cảnh sát viên này sau đó được trực thăng đưa vào bệnh viện trong tình trạng nguy kịch, trong khi tay súng được xác định chết tại chỗ, ông Bert Paquet, phát ngôn viên cảnh sát Canada, nói.


Giới chức an ninh cho biết có thẩm vấn một số nhân chứng để xem tại sao xảy ra vụ bắn súng.


Nhân viên điều tra giăng dây màu vàng xung quanh chiếc xe van, sau đó kéo xe tới một trạm điều tra, ông Paquet nói.


Ông Vic Towes, bộ trưởng An Ninh Công Cộng Canada, nói “vô cùng lo lắng khi biết tin vụ bắn súng.”


“Tôi chia sẻ sự thông cảm với gia đình và nhân viên bảo vệ biên giới,” ông Towes nói qua một bản thông cáo.


Bà Chris Gregoire, thống đốc tiểu bang Washington, nói qua một thông cáo báo chí rằng bà đã nói chuyện với thống đốc của British Columbia và hứa hợp tác toàn diện để điều tra sự việc.


“Làm việc chặt chẽ với giới chức British Columbia là để bảo vệ biên giới chúng ta, và tôi coi nhân viên an ninh biên giới Canada chẳng khác nào người thân của mình,” bà nói.


Ông Brian White, một công dân Canada, trên đường lái xe qua tiểu bang Washington mua xăng và rượu, trong lúc chờ qua trạm kiểm soát thì vụ nổ súng xảy ra và nghe tiếng súng bắn.


“Nó giống như một tiếng nổ nhỏ, không lớn lắm,” ông nói với phóng viên báo chí, và thêm rằng nhân viên bảo vệ biên giới bao vây chiếc xe van sau khi có tiếng súng.


Lưu thông từ hướng Hoa Kỳ sang Canada sau đó bị chặn lại sau khi sự việc xảy ra, bà Jennifer Bourque, phát ngôn viên Cơ Quan Bảo Vệ Biên Giới Canada, nói. Hướng từ Canada sang Hoa Kỳ không bị ảnh hưởng.


Trạm biên giới này nối hai thành phố Blaine, Washington, và Surrey, British Columbia, và là trục lộ chính giữa hai đô thị lớn Seattle và Vancouver. Trạm này còn có tên “Douglas Crossing,” và là trạm biên giới bận rộn thứ ba giữa Hoa Kỳ và Canada. (Ð.D.)

Nhiều người bị khỉ tấn công trong nội ô Tòa Thánh Tây Ninh


TÂY NINH (NV) –
Trong khu vực rừng thiên nhiên ở nội ô của Tòa thánh Cao Ðài Tây Ninh có rất nhiều khỉ hoang dã và thời gian gần đây rất nhiều người bị khỉ cắn.










Bầy khỉ bên ngoài khuôn viên rừng thiên nhiên. (Hình: Báo Tây Ninh)


Theo báo Tây Ninh, “Ðàn khỉ đang ngày một tỏ ra hung hãn. Một học sinh đi học ngang qua nội ô tòa thánh Tây Ninh đã bị một con khỉ to trên cây nhảy xuống cắn vào bụng. Chưa hết, có người còn bị khỉ ‘nhớ mặt’ cắn đến… 4 lần.”


Báo này dẫn lời bà Lê Kim Hoàng, 58 tuổi, ngụ khu phố 4, thị trấn Hòa Thành, huyện Hòa Thành, nói rằng cháu của bà là Nguyễn Phan Minh Mẫn (học sinh lớp 6D, Trường THCS Mạc Ðỉnh Chi, tọa lạc trong khuôn viên nội ô Tòa thánh) bị khỉ cắn khi trên đường đến trường.


Em Mẫn kể với báo Tây Ninh: “Nhà em ở gần cửa số 4 Tòa thánh, lúc 14 giờ 30 phút ngày 2 tháng 10, em đang trên đường đi bộ vào trường, thì một con khỉ to trên cây cao su nhảy xuống cắn vào bụng em. Em Mẫn giãy giụa la hét, kêu cứu. Một vài người dân đi đường thấy vậy chạy đến xua đuổi, con khỉ mới bỏ đi. Vết thương ra máu nhiều, nên mọi người đưa em đến trung tâm y tế huyện Hòa Thành cấp cứu.”


Vẫn theo lời tờ báo, “Không chỉ học sinh bị khỉ tấn công, mà ngay cả nhân viên bảo vệ của trường cũng là nạn nhân của đàn khỉ sống ở khu vực này.”


Anh Trương Thanh Cang, nhân viên bảo vệ của trường THCS Mạc Ðỉnh Chi, kể, một hôm anh thấy có một con khỉ to cỡ 4-5 kg xuống nhà xe ăn thức ăn của con chó nhà anh. Xua đuổi nhưng con khỉ không đi, mà còn nhào vô ôm chân anh cắn lia lịa. Anh phải đến trung tâm y tế huyện Hòa Thành chích ngừa. Hai tháng sau vết thương mới lành.


Anh Cang còn cho biết thêm, thỉnh thoảng anh còn thấy chúng đi thành từng tốp vào khuôn viên trường. Chúng lẻn vào lớp học, khiến học sinh và giáo viên hoảng sợ. Chúng vào nhà kho, sân cầu lông cắn phá đồ đạc. Có lần anh tận mắt thấy khỉ cắn một người phụ nữ rách áo dài.


Ngoài việc cắn phá ở trường học, bầy khỉ này còn tấn công một người làm công quả trong nội ô Tòa Thánh. Nạn nhân là ông Phan Văn Nhóm, 59 tuổi, bảo vệ cửa Hòa Viện Tòa thánh. Ông Nhóm bị khỉ cắn đến… 4 lần. Trên vai, tay, chân ông hiện còn in hằn những vết thương. Có vết đã lành, chỉ còn để lại sẹo, nhưng có vết thương ngày càng loét rộng ra.










Vết thương do khỉ cắn trên bụng em Mẫn. (Hình: Báo Tây Ninh)


Vẫn theo báo Tây Ninh, “đàn khỉ trong rừng thiên nhiên nội ô Tòa Thánh cũng góp phần làm ‘vui mắt’ cho người dân địa phương và du khách. Tuy nhiên, phải nhìn nhận một thực tế là trong rừng thiên nhiên chỉ gồm những loại cây không có trái để khỉ ăn được như cây sao, dầu, gõ,…”


“Khu rừng này cũng không có nguồn nước cho khỉ uống. Ðàn động vật hoang dã này sống được hoàn toàn nhờ vào nguồn bánh, trái của du khách bố thí. Nguồn thức ăn này không có thường xuyên, nên khỉ thường bị đói khát. Những lúc thiếu thức ăn, đàn khỉ thường trèo qua hàng rào, đi ra nhiều nơi để kiếm ăn. Những lúc như thế, chúng trở nên liều lĩnh, hung dữ và hay tấn công người khác.”

Hai bộ trưởng Nhật thăm đền tử sĩ đầy tranh cãi


TOKYO (Reuters) –
Hai bộ trưởng nội các Nhật vừa viếng thăm một ngôi đền tử sĩ thường gây tranh cãi với các quốc gia láng giềng hôm Thứ Năm, một hành động chắc chắn làm Trung Quốc và Nam Bắc Hàn phẫn nộ, trong lúc có tranh chấp chủ quyền biển đảo trong vùng.









Thủ Lãnh Shinzo Abe (trái) rời ngôi đền Yasukuni Shrine hôm Thứ Tư. Một ngày sau, hai bộ trưởng nội các Nhật đến thăm ngôi đền đầy tranh cãi. (Hình: AP Photo/Shizuo Kambayashi)


Hai vị bộ trưởng này đến thăm ngôi đền Yasukuni Shrine, nơi bị các quốc gia khác trong vùng coi là một biểu tượng của chế độ quân phiệt Nhật trong thời chiến tranh, một ngày sau khi lãnh tụ đảng đối lập, và có thể là thủ tướng sắp tới của Nhật, ông Shinzo Abe, đến thăm trước đó.


Bộ Trưởng Ðiền Ðịa Yuichiro Hata và Bộ Trưởng Bưu Ðiện Mikio Shimoji cùng đi với một số nhà lập pháp không đảng phái đến thăm ngôi đền.


Có tổng cộng 14 lãnh đạo thời chiến của Nhật bị Ðồng Minh kết tội là tội phạm Chiến Tranh Thế Chiến 2 được vinh danh tại ngôi đền này cùng với các tử sĩ khác.


Ông Hata nói với báo giới rằng sự thăm viếng này là “riêng tư.”


“Tôi đến thăm với tư cách là tổng thư ký của đảng Nhân Dân Mới. Ðây không phải là vấn đề gì lớn lao về mặt ngoại giao,” ông Shimoji được hãng thông tấn Kyodo trích lời nói.


Quan hệ Nhật-Trung trong những tháng qua rất căng thẳng, sau khi Tokyo mua một hòn đảo đang có tranh chấp chủ quyền với Bắc Kinh. Sự kiện mua đảo làm dấy lên một làn sống chống Nhật tại Trung Quốc và làm ảnh hưởng quan hệ thương mại giữa hai cường quốc Châu Á. (Ð.D.)

Sài Gòn lụt nặng, đường biến thành sông


SÀI GÒN (NV) –
Nhiều khu vực ở thành phố Sài Gòn bị ngập lụt nặng trong ngày 17 tháng 10 vì nước sông dâng cao và tràn ồ ạt lên đường.










Ðường ngập nước thành sông, nhiều phụ huynh phải cõng con đến trường. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)


Báo Tuổi Trẻ cho hay, tại khu vực quận 8 nhiều con đường bị nhấn chìm trong nước. Hàng trăm người dân trên đường đi làm về phải bì bõm lội trong nước sâu hơn nửa mét. Nhiều mảng bèo từ sông trôi dạt vào lòng đường khiến xe cộ đi lại càng khó khăn.


Báo này tường thuật, “Hàng loạt con đường như Bến Bình Ðông (quận 8), Dương Tử Giang (quận 5), Lương Ðịnh Của (quận 2), Kha Vạn Cân (quận Thủ Ðức), Huỳnh Tấn Phát (quận 7)… cũng bị ngập sâu trong nước.”


Ngoài ra nước lụt cũng biến quốc lộ 1 (quận Bình Tân kéo dài đến huyện Bình Chánh) thành sông. Có nơi nước ngập gần đến yên xe máy khiến hàng ngàn xe cộ nối đuôi nhau ùn ứ kéo dài khoảng 2km.


Báo Tuổi Trẻ dẫn lời ông Hồ Long Phi – giám đốc Trung Tâm Quản Lý Nước và Biến Ðổi Khí Hậu, Ðại Học Quốc gia Sài Gòn cho rằng, “Việc xả nước hồ Dầu Tiếng, thủy điện Trị An và tác động của gió mùa Ðông Bắc chỉ ảnh hưởng một phần đến đỉnh triều tại Sài Gòn.”


Ông này cho biết thêm, “Nguyên nhân chủ yếu vẫn là do san lấp quá nhiều trong thời gian qua. Việc san lấp đã lấy đi diện tích khổng lồ để chứa nước. Nhiều nơi đã xây bờ bao kiên cố nên hết ngập nhưng việc này đã góp phần làm đỉnh triều trên sông rạch cao hơn, những khu vực còn ngập sẽ bị ngập nặng hơn.”

Huawei và ZTE của Trung Quốc làm ‘trùm’ tại Việt Nam

HÀ NỘI (NV) – Hai tập đoàn sản xuất trang bị viễn thông lớn hàng đầu Trung Quốc Huawei (Hoa Vi) và ZTE (Trung Hưng Thiết Bị) làm trùm cung cấp trang bị điện tử viễn thông tại Việt Nam từ mấy năm qua. Ðáng chú ý là hai tập đoàn này bị cả Mỹ và Canada từ chối vì sợ bị ăn cắp kỹ thuật.









Nhân viên và khách hàng đi ngang hành lang trụ sở trung ương của công ty Hoa Vi (Huawei) tại thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc. Trong khi Mỹ và một số nước sợ trang bị điện tử của Huawei và ZTE “cài mật mã” làm gián điệp ăn cắp thông tin thì hai đại công ty này của Trung Quốc làm trùm ở Việt Nam. (Hình: STR/AFP/GettyImages)


Một bài viết trên báo VNEconomy hôm Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012 cho hay như vậy và cho biết lý do là nhà nước CSVN ham rẻ và cũng là tại “cơ chế đấu thầu.”


Ngày 8 tháng 10, 2012, Ủy Ban Tình Báo của Quốc Hội Hoa Kỳ khuyến cáo nên cấm các công ty Huawei và ZTE tham gia vào các cuộc đấu thầu của chính phủ cũng như không cho phép mua lại hoặc liên doanh với các công ty điện tử lớn của Mỹ.


Lý do được nêu ra là các công ty Trung Quốc vừa kể có liên quan chặt chẽ với nhà cầm quyền Bắc Kinh và rất có thể các trang bị đó được cài cắm các bộ phận ăn cắp thông tin, tức làm gián điệp điện tử cho nhà cầm quyền Bắc Kinh.


Một ngày sau tức 9 tháng 10, 2012, chính phủ Canada cũng viện dẫn lý do an ninh để loại bỏ công ty Huawei trong việc giúp xây dựng “mạng thông tin siêu bảo mật” cho nước Canada.


Tháng 3 vừa qua, chính phủ Úc cũng đã từ chối cho Huawei tham gia đấu thầu cung cấp mạng lưới truyền thông tốc độ cao cũng vì quan ngại an ninh quốc phòng.


Sau khi Quốc Hội Mỹ khuyến cáo, công ty Cisco Systems đã chấm dứt hợp tác với ZTE trong các kế hoạch hợp tác chiến lược, lấy cớ ZTE bán hàng cho Iran, một kẻ thù đang bị Mỹ cấm vận.


Trong khi đó, tại Việt Nam, báo VNEconomy thuật lời một viên chức cao cấp của một công ty viễn thông quốc doanh CSVN nói, “Phần lớn sử dụng các thiết bị hạ tầng mạng của hai nhà cung cấp Huawei và ZTE (Trung Quốc) để xây dựng, phát triển hệ thống mạng lưới viễn thông của mình.”


Lý do chính được nêu ra là “giá bỏ thầu của họ cạnh tranh nhất, thiết bị quá rẻ, các nhà cung cấp khác không đấu lại được, trong khi, cơ chế đấu thầu của mình thì không chọn họ không được.”


Trước kia, các công ty viễn thông (đều là quốc doanh hay của quân đội) tại Việt Nam sử dụng trang thiết bị của các nước Tây phương. Nhưng tới khi Huawei và ZTE đủ lông cánh, chen vào bỏ thầu thì cướp hết mối thầu tại Việt Nam.


“Các tập đoàn trên thế giới đã không thể cạnh tranh được với giá bỏ thầu của các nhà cung cấp của Trung Quốc, giá thiết bị của họ quá cạnh tranh, chỉ bằng 40-50% so với giá trên thị trường.” Ông lãnh đạo nhà mạng được giấu tên giải thích lý do tại sao mua thiết bị hạ tầng mạng của Huawei và ZTE.


Bên cạnh giá rẻ phân nửa, ông này còn nói, “…với cơ chế đấu thầu của mình, chúng tôi không chọn họ không được.” Tức là phải chọn công ty nào bỏ thầu thấp nhất, chứ không phải phối hợp giữa nhiều tiêu chuẩn khác nhau.


Khi cả thế giới bày tỏ sự âu lo Trung Quốc dùng “gián điệp điện tử,” VNEconomy thuật ý kiến của nhiều công ty viễn thông trong nước cho rằng “hiện chưa có bằng chứng cụ thể khẳng định sử dụng các thiết bị điện tử cũng như các linh kiện của Huawei hay ZTE có khả năng bị lộ thông tin cá nhân hay liên quan đến vấn đề an ninh.”


Tuy nhiên, một ông phó giám đốc một công ty quốc doanh mạng thừa nhận, tuy rẻ nhưng “vấn đề an ninh bên trong thì doanh nghiệp không thể biết được và cũng không dám chắc là tuyệt đối không sao, vì những yếu tố này chưa thể hiện ra bên ngoài.”


Huawei là công ty do Nhiệm Chánh Phi, một cựu sĩ quan Trung Quốc thành lập năm 1987, có nhiều mối quan hệ với nhà cầm quyền Bắc Kinh, hiện trở thành một trong những nhà cung cấp viễn thông hàng đầu thế giới.


ZTE là công ty, trụ sở ở Thẩm Quyến tỉnh Quảng Ðông, sản xuất trang bị viễn thông và điện thoại di động lớn hàng thứ tư thế giới, tính trên số lượng sản xuất. (TN)

Trương Tấn Sang gọi Nguyễn Tấn Dũng là ‘đồng chí X’


SÀI GÒN (NV) –
Trong một cuộc họp “tiếp xúc cử tri” ở Sài Gòn hôm 17 tháng 10, ông Trương Tấn Sang, chủ tịch nước CSVN, đã gọi “một ủy viên Bộ Chính Trị” không bị kỷ luật tại hội nghị trung ương 6 là “đồng chí X,” mà ai cũng hiểu đó là Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.










Chủ tịch nước Trương Tấn Sang (giữa) tại buổi tiếp xúc cử tri quận 1 sáng 17/10. (Hình: VNExpress)


Sau khi kết thúc cuộc họp Trung Ương Ðảng CSVN lần thứ 6, khóa 11, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang mà cũng là các “đại biểu Quốc Hội” về các đơn vị của mình thông báo kết quả phiên họp đảng và nghe ý kiến cử tri.


Những cử tri này đều được chọn lọc trong số các đảng viên và cán bộ ở địa phương, không phải bất cứ cử tri nào cũng có thể đến dự.


Hầu như các bản tin tường thuật của truyền thông nhà nước nêu ra các thắc mắc và đề nghị của cử tri là chính, còn phần giải đáp thắc mắc, trả lời của các ông “đại biểu nhân dân” chủ tịch nước và tổng bí thư đảng ít được thuật lại.


Khi ông Trương Tấn sang gặp “cử tri” ở Sài Gòn ngày 17 tháng 10, 2012, báo chí thuật lại những lời mạnh mẽ hơn của ông này với vấn đề tham nhũng mà một cử tri gọi là “tập đoàn tham nhũng” do hậu quả của tình trạng chống tham nhũng chiếu lệ, “quyết tâm” bằng mồm.


Ông Sang, ngoài sự nhìn nhận tình trạng tham nhũng nghiêm trọng, còn đẩy trách nhiệm cho “bà con” là “sợ trù úm” nên không dám mạnh mẽ tố cáo tham nhũng.


“Người ta có thể trù úm một người, một nhóm người nhưng không thể trù úm cả dân tộc này.” Ông Sang được tường thuật nói như thế.


Dịp này, báo chí tuyên truyền mạng của chế độ Hà Nội không đề cập đến, nhưng phần video clip được đài VTV1 thuật lại về cuộc tiếp xúc của ông Trương Tấn Sang ở Sài Gòn cho người ta nghe thấy ông đề cập tới chuyện không kỷ luật một ông ủy viên Bộ Chính Trị mà ông gọi là “Ðồng chí X.” Ông cũng đổ tội cho Trung Ương Ðảng về lý do không kỷ luật này, hiểu ngầm là kỷ luật ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.


“Cả Trung Ương không ai phản đối cái khuyết điểm của Bộ Chính Trị và cá nhân đồng chí đó. Không ai phản đối…”


Tuy nhiên ông cho biết thêm cái lý do chính yếu dẫn đến việc “không kỷ luật” là “cân nhắc tình hình hiện nay, cân nhắc lợi hại thì quyết định không thi hành kỷ luật.”


Cuộc họp Trung Ương Ðảng CSVN kỳ 6 kéo dài hai tuần lễ, từ mùng 1 đến 15 tháng 10, 2012, được dư luận chú ý rất nhiều đến số phận của ông Nguyễn Tấn Dũng (một trong 14 ủy viên Bộ Chính Trị, cơ quan chóp bu của đảng CSVN).


Nắm quyền điều hành quốc gia, ông Dũng đã lờ cho thuộc cấp quốc doanh làm bậy dẫn đến thua lỗ nghiêm trọng ở Vinashin, Vinalines và nhiều tập đoàn, tổng công ty khác.


Những gì được hé lộ qua bản thông báo kết quả Hội Nghị Trung Ương Ðảng kỳ 6 nói rằng “Bộ Chính Trị đã thống nhất 100% đề nghị Ban Chấp Hành Trung Ương cho được nhận một hình thức kỷ luật và xem xét kỷ luật với một đồng chí Ủy Viên Bộ Chính Trị.”


Tuy nhiên, Ban Chấp Hành Trung Ương (trên nguyên tắc là cơ quan quyền lực cao nhất đảng CSVN mà 14 ủy viên Bộ Chính Trị là những kẻ thừa hành) lại đi đến quyết định “sau khi thảo luận, cân nhắc nhiều mặt, Ban Chấp Hành Trung Ương đã bỏ phiếu quyết định không kỷ luật Bộ Chính Trị và một đồng chí trong Bộ Chính Trị.”


Ông Trọng khi đọc diễn văn bế mạc hội nghị, nói một cách nhẹ nhàng cho hiểu những kẻ nắm vận mệnh đảng và cũng là vận mệnh cả nước chọn giải pháp “đóng cửa dạy nhau” chứ không trừng phạt gì cả.


Khi gặp mặt cử tri ở Hà Nội, ông Nguyễn Phú Trọng được báo điện tử VNExpress thuật lại là “Bộ Chính Trị xin nhận khuyết điểm” và “xin lỗi dân và sửa đổi.”


Trên Blog ‘Nghệ nhân huyện Quỳnh’ nêu ra “Nguyên lý mâm thịt chó” để giải thích lý do không kỷ luật ai của Hội nghị Trung Ương Ðảng CSVN kỳ 6 vừa kết thúc.


“Có một hội bạn bè thân thiết với nhau, nhưng giữa họ vẫn có mâu thuẫn; thậm chí họ có thể khinh ghét nhau, nhưng khi tất cả những người này ngồi vào một mâm thịt chó thì dù họ có cãi nhau gay gắt đến mấy, họ cũng biết tự kiềm chế để không xẩy ra chuyện có người tức khí, hất đổ mâm thịt chó. Hất đổ thì mất ăn, mà tất cả mọi người đều muốn ăn.” (TN)

TIN LŨỚT

Việt Nam


 



  • Chùa Một Cột ở Hà Nội được Tổ chức Kỷ lục Châu Á xếp hạng là ngôi chùa có kiến trúc độc đáo nhất. Chùa xây năm 1049, đời vua Lý Thái Tông.

 



  • Hải Quan Sài Gòn tìm thấy 310 viên đạn súng hơi trong một gói quà gửi từ Mỹ về cho một người ở quận Tám.

 



  • Việt Nam cho phép một chiếc tàu Trung Quốc tải trọng 384 tấn vào cảng Cam Ranh và Vân Phong, Khánh Hòa, để vận chuyển hải sản.

 



  • Con cá sấu nặng 80kg sổng chuồng, bò vào chùa Bửu Hương, Cà Mau, làm nhiều người hoảng loạn.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • Một thiếu niên 14 tuổi bị bắn chết ở Anaheim, được cảnh sát nhận diện là Jose Perez. Vụ thảm sát được coi là do băng đảng thanh toán nhau.

 



  • Học Khu Newport Beach-Mesa xét lại chính sách về nước chai, sau khi một học sinh đem vào trường chai nước trà kombucha có chứa 0.5% chất rượu.

 



  • Sẽ có thực tập phòng chống động đất vào Thứ Năm, tại chợ Target trên đường 17th, Santa Ana, và nhiều cơ sở khác.

 



  • Văn phòng biện lý Orange County quyết định không truy tố Jason Buchea, 33 tuổi, vì anh này không cố ý để con gái 11 tháng tuổi trong xe.

 


 Hoa Kỳ


 



  • Cháy 25 mẫu rừng tại Santa Barbara, 40 hộ gia đình di tản cùng gia súc lớn; 60 căn nhà trong tình trạng bị đe dọa.

 



  • Cuốn tự truyện của tay đua Lance Armstrong bị một nhà sách ở Scotland đưa vào khu “tiểu thuyết tưởng tượng.”

 



  • George McGovern, 90 tuổi, cựu ƯCV tổng thống Dân Chủ năm 1972, cựu TNS South Dakota, được gia đình đưa vào bệnh viện chờ qua đời.

 



  • Khám xét công ty dược phẩm NECC ở Massachusetts, liên quan đến cái chết của 16 người bị bệnh viêm màng não.

 


Thế Giới


 



  • Hành tinh Alpha Centauri Bb, vừa được khám phá, gần Trái Ðất nhất, nhưng còn xa tới 25,000 tỷ dặm. Phi thuyền phải mất 40,000 năm mới đi tới.

 



  • Lần đầu tiên chiến binh Hồi Giáo quá khích ở Gaza bắn 3 hỏa tiễn phòng không vác trên vai kiểu Strela lên một trực thăng của Israel. Trật mục tiêu.

 



  • Ông Ramajit Raghav, 96 tuổi, ở Ấn Ðộ, có đứa con thứ hai với bà vợ 52 tuổi, sau đứa con đầu 2 năm trước.

 



  • Cô bé Malala Yousufzai, 14 tuổi, bị Taliban bắn, hiện đang được chữa trị tại London, bắt đầu cử động được chân tay.

 



  • Hai bộ trưởng Nhật Bản thăm đền tử sĩ Yasukuni, khiến Trung Quốc và Nam Hàn nổi giận.

Tranh cử tổng thống Hoa Kỳ trở lại cân bằng



HEMPSTEAD, New York (TH) –
Tổng Thống Obama đã thành công và hồi phục được vị thế trong cuộc tranh luận lần thứ nhì, tối Thứ Ba 16 tháng 10 ở Hempstead, New York.










Một ngày sau thắng thế ở cuộc tranh luận với Thống Ðốc Mitt Romney. Tổng Thống Obama đến vận động tranh cử tại Mount Vernon, tiểu bang Iowa. (Hình: David Greedy/Getty Images)


Ngoại trừ FoxNews, vẫn có lập trường thiên hẳn về Cộng Hòa, nói rằng Romney thắng cuộc tranh luận thứ nhì, hầu hết các cơ quan truyền thông khác đều đồng thuận là Obama khống chế Romney, nắm chủ động tấn công cũng như phản công.


Nhưng hậu quả của sự việc này đối với cuộc bầu cử ba tuần lễ nữa như thế nào thì chưa thể nào xác định được. Không ai có thể khẳng định là Romney sẽ vào tòa Bạch Ốc hay Obama rời khỏi tòa Bạch Ốc ngày 20 tháng 1 năm 2013. Bởi vì kết quả bầu cử sẽ phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố và những biến số sẽ còn xuất hiện trong thời gian sắp tới chứ không thể chỉ dừng lại ở một số sự kiện đã qua chẳng hạn như một cuộc tranh luận.


Jeff Greenfield, bình luận viên của Yahoo! News, viết: “Buổi tối Thứ Ba, tôi mang ám ảnh là nếu Tổng Thống Obama tranh luận như ở Denver, cuộc bầu cử coi như chấm dứt. Ðến đêm thì tôi lại có một suy nghĩ khác, rằng nếu Obama như vậy ngay ở lần tranh luận đầu tiên thì có lẽ cuộc bầu cử đã là xong rồi.” Và sau khi trình bày lại một số chi tiết về cuộc tranh luận, ông đi đến kết luận rằng mặc dầu rõ ràng thành tích của Obama là tái tạo được niềm hứng khởi cho người ủng hộ, khó có thể sẽ tác động đến những người vừa đã tin vào Romney để họ xét lại. “Giống như trong nghệ thuật sân khấu, đúng lúc là tất cả.”


William J. Bennett, cựu bộ trưởng Giáo Dục và giám đốc Kế Hoạch Bài Trừ Ma Túy thời Tổng Thống George W. Bush, hiện nay là cộng tác viên của CNN, lập luận theo một chiều hướng tương tự cho rằng, “Obama cần một chiến thắng quyết định trong cuộc tranh luận thứ nhì nhưng đã không có được.” Theo ông, “Cuộc tranh luận ở Denver là sự chuyển đổi cục diện, còn tối Thứ Ba vừa qua thì không được như vậy. Tổng Thống Obama cần một chiến thắng có tính thuyết phục nhưng ông ta không đạt tới.” Sau những phân tích dù tỏ ra khách quan nhưng thiên về phía Cộng Hòa, Bennett kết luận là “ấn tượng mà Romney đã tạo ra ở Denver vẩn được duy trì để cho Obama sẽ cần phải khá hơn trong cuộc tranh luận thứ ba và cuối cùng tại Florida.”


Tất nhiên tranh luận về tranh luận kéo dài vô tận, hàng ngàn ý kiến khác nhau, khách quan có mà thiên vị cũng không ít tràn ngập trên các blogs và Internet, cho chúng ta thấy được mặt tích cực cũng như tiêu cực của sinh hoạt dân chủ và thực tế của một xã hội dân chủ như Hoa Kỳ.


Một sự kiện không thể phủ nhận là Romney đã nhờ một tình huống bất ngờ do vì một lý do nào đó của Obama để nổi lên nhanh hơn sự mong đợi. Từ đầu mùa bầu cử, Romney không phải là “con ngựa chiến” như ý của người Cộng Hòa, nói một cách khác ông vượt qua giai đoạn bầu cử sơ bộ và trở thành ứng cử viên chính thức của đảng nhưng vẫn còn nhiều người không tin tưởng ông. Cuộc tranh luận ở Denver đột nhiên đem may mắn cho Romney cơ hội để chứng tỏ mình có thể là người xứng đáng với vị trí tranh ngôi vị lãnh đạo nước Mỹ. Ðiều ấy thể hiện qua những kết quả thăm dò dư luận cho cho thấy ông tiến lên ngang ngửa với Obama. Ðó là sự kiện đặc biệt trong cuộc bầu cử tổng thống năm nay, bởi vì theo kinh nghiệm lịch sử một cuộc tranh luận chỉ có ảnh hưởng rất ít đối với cử tri – mức ủng hộ chỉ lên xuống tối đa một vài điểm.


Như vậy cuộc tranh luận thứ nhì hay thứ ba, theo nguyên tắc bình thường, không thể cho rằng sẽ đem đến chuyển hướng đáng kể. Obama đã hoàn thành điều cần, hay bắt buộc phải làm được, là củng cố vị trí và tạo niềm tin vững tin cho người ủng hộ. Romney, tuy có sút kém chút ít nhưng không quá nặng đến mức làm mất động năng đã lập nên. Người Dân Chủ hay người Cộng Hòa, dù có lạc quan cách mấy cũng không thể mong đợi nhiều hơn và phải chấp nhận rằng đây là một cuộc tranh cử rất gay go với kết quả chưa thể chắc chắn.


Nhiều nhận định về cuộc tranh luận thứ nhì đáng được chúng ta xem xét. Giáo Sư Alan Schroeder phân khoa báo chí đại học Northeastern University, nói rằng Obama hay ở Hempstead chừng nào thì dở tại Denver chừng ấy và cái may mắn cho ông ta là đã có được một cuộc tranh luận xuất sắc đúng vào lúc cần thiết nhất, Obama tỏ rõ khả năng giao lưu và thuyết phục quần chúng bằng phong cách tự tin, tích cực và đầy nghị lực, tất cả những đức tính mà ông hoàn toàn thiếu tại Denver. Lập luận của ông thật ra nhiều lúc không súc tích hay đi thẳng vào vấn đề như cần thiết nhưng thích ứng trong khuôn khổ tranh luận hội trường.


 


Về Romney, Giáo Sư Schroeder cho rằng đã mất đi hiện thân của một nhà tranh luận giỏi hai tuần trước, tỏ ra tiêu cực vào những thời điểm quan trọng. Ông đã nhiều lần tìm cách mạnh mẽ tấn công đối phương, nhưng đã không thể hiện được theo phương cách mà lẽ ra phải có như khi tập dượt. Theo Schroeder thì Romney tạo cho người ta cái cảm nghĩ rằng ông ta phản ứng theo bản năng hơn là chứng tỏ đức tính lãnh đạo và điều này có thể là chỗ yếu kém nhất để hy vọng đi đến chiến thắng cuối cùng.


Paul Begala của CNN nhận xét Obama đã khai thác được nhiều sơ hở vấp váp của Romney trong khi Romney không làm được như thế, Có một lúc Romney đã phàn nàn là 2 phút để nói theo quy định khiến ông không thể trình bày đủ. Tuy nhiên trong cuộc tranh luận, nhiều khi lập luận hữu lý rất khó đưa ra và vô số những sự kiện nêu lên chưa chắc đã hoàn toàn chính xác.


Todd Graham, giám đốc khoa tranh luận tại Southern Illinois University, đánh giá Tổng Thống Obama là ngôi sao trong cuộc tranh luận ở Hempstead, tuy chưa phải đã hoàn hảo. Ông giải thích có hai kỹ thuật chính yếu về tranh luận mà Obama đã áp dụng đúng. Thứ nhất là tác dụng tiên khởi, những điều gì nói ra đầu tiên có sức thuyết phục hơn là những gì tiếp theo, triển khai thêm. Thứ hai là dùng chính lời của đối phương để chống lại đối phương. Obama đã nhiều lần dựa theo lời của Romney để tấn công hoặc phản công.


Cuối cùng, nhưng không phải là sau hết, có một số tình huống bất ngờ trong cuộc tranh luận.


Thống Ðốc Romney vốn thường có những vấp váp và ngay ít phút đầu cuộc tranh luận đã bị rơi vào bẫy của đối thủ. Khi Obama trả lời một câu hỏi của cử tọa, nêu ra vụ ông Romney đã chống biện pháp cứu nguy của liên bang trước đây cho kỹ nghệ xe hơi ở Detroit, thay vì để qua chuyện này đến câu hỏi khác, ông Romney đã cố tìm cách giải thích. Trong tranh luận, phải giải thích luôn luôn bất lợi. Hơn nữa Ohio là nơi có nhiều công nhân làm việc cho các hãng xe, chống lại sự trợ giúp Chrysler và General Motors là đi ngược lại nguyện vọng cử tri tại tiểu bang tranh chấp gay go này.


Gần cuối cuộc tranh luận, Romney tuyên bố: “Tôi muốn lo cho 100% dân Mỹ có một tương lai sáng sủa và thịnh vượng.” Nói tới phần trăm là tạo cơ hội cho Obama nhắc lại chuyện 47%, một điều mà người ta không hiểu vì sao Obama đã không đề cập đến trước đó mặc dầu ban tranh cử của ông đã dùng đề tài ấy tấn công có hiệu quả, và theo dự đoán chắc chắn Obama phải nói ra không bỏ qua như ở cuộc tranh luận đầu tiên.


Ðề cập tới Libya là một sai lầm khác vì Romney không nắm vững sự kiện và cả điều hợp viên Candy Crowley cũng phải xác nhận là Tổng Thống Obama ngay sau vụ Benghazi đã nói coi đây là hành động của khủng bố.


Romney cũng vướng mắc vào việc phàn nàn điều hợp viên Crowley về thủ tục tranh luận, thứ tự câu hỏi và thời gian quy định, tất cả đều không phải là những điều nên nói vì sẽ gây ấn tượng không hay với cử tọa, đồng thời như là nhắc nhở cho Obama nên tỏ ra mềm mỏng hơn Biden trong cuộc tranh luận ở Danville tuần trước.


Có lúc hai đối thủ trao đổi gần như đấu khẩu và trong những trường hợp này luôn luôn Obama tỏ ra lanh lợi và phản ứng bén nhạy hơn, chứng tỏ được là ông khống chế cuộc tranh cãi.


Trong một vài ngày nữa mới có thể biết ảnh hưởng cuộc tranh luận thứ nhì đối với ý kiến cử tri, nhưng có thể tin rằng nếu Romney không bị sụt điểm thì cũng sẽ không vượt hơn được thế cân bằng hiện nay. (HC)

Vẫn chưa thấy bóng dáng ‘ông tổng’ nhiệm kỳ tới

 


Nguyễn Văn Khanh


 


“Không ai nghĩ vòng tranh luận thứ nhì giữa Tổng Thống Obama và ông Mitt Romney sẽ giống như vòng thứ nhất,” nhà báo Dan Balz của tờ The Washington Post nói với tôi ở New York trước khi hai ứng viên Dân Chủ và Cộng Hòa xuất hiện ở Ðại Học Hofstra, New York.


Ðiều đó đã xảy ra đúng như ông đồng nghiệp giàu kinh nghiệm theo sát các cuộc tranh cử tổng thống – và hàng ngàn nhà báo khác, tiên đoán. Cuộc tranh luận cho thấy, ông Obama thắng. Nhưng điều người ta thắc mắc là: Phần thắng nghiêng về ông Barack Obama có đủ để vị tổng thống đương nhiệm tin tưởng sẽ ở lại Tòa Bạch Ốc thêm bốn năm nữa hay không?


Qua màn ảnh truyền hình, hàng chục triệu cử tri Hoa Kỳ đã thấy những hình ảnh hoàn toàn khác biệt với những gì họ từng được xem ở Denver, Colorado. Tại New York lần này, cả hai không ai chịu nhượng bộ ai, đưa ra những lý lẽ đi kèm với bằng chứng cho thấy các chính sách đối thủ của họ đã thực hiện hay sẽ thực hiện đều không giúp giải quyết tình huống của quốc gia. Họ càng tấn công nhau bao nhiêu, càng to tiếng với nhau chừng nào, thì càng lộ cho cử tri thấy điều hai ông và dàn cố vấn chính trị đã nói với nhau trước khi lâm trận: bằng mọi giá không cho đối phương cơ hội thủ huề.


Phương châm chính trị đó được hai chính trị gia hàng đầu của nước Mỹ thể hiện dưới nhiều hình thức khác nhau. Cả hai chẳng ngần ngại đưa ra những chứng cớ không hoàn toàn đúng với sự thật để bao vây hay kết án đối thủ, sẵn sàng vi phạm những nguyên tắc căn bản của cuộc tranh luận là chỉ được lên tiếng sau khi người khác đã kết thúc phần phát biểu – hai ông đều vi phạm trắng trợn tới độ đồng nghiệp Võ Thành Nhân của SBTN-DC vừa cười, vừa lắc đầu bảo hai ông này “tranh cãi” chứ không phải “tranh luận.”


Cũng về mặt nguyên tắc, cuộc tranh luận dưới hình thức “tiếp xúc với cử tri” (town-hall) là cơ hội để cho cả hai ứng viên nghe và trả lời câu hỏi cử tri đặt ra, nhưng rõ ràng hai người chỉ gay gắt tìm cách cấu xé nhau, thay vì phải trả lời cặn kẽ những điểm cử tri muốn biết, thỉnh thoảng lại khéo léo nở nụ cười mãn nguyện khi thấy mình chọc giận được đối phương. Tình trạng tệ đến mức không ít người trong cánh nhà báo nhìn nhau, thầm nghĩ giả sử đây là cuộc đôi co giữa đường, chắc chắn thế nào cũng có đánh nhau.


Nhưng bên cạnh những điểm tiêu cực nêu trên, cuộc tranh luận vòng nhì mới kết thúc ở New York tối Thứ Ba cho mọi người thấy rõ một điều: cuộc đua dẫn về Tòa Bạch Ốc vẫn chưa ngã ngũ, không thể biết giữa ông Obama và ông Romney, ai là người sẽ được cử tri tín nhiệm để lãnh đạo quốc gia trong bốn năm tới. Tức khắc, câu hỏi được đặt ra cho cả hai phía: bên ông Obama phải làm gì để có thể chận đứng làn sóng ủng hộ đang nghiêng về phía ông Romney trong hai tuần qua, bên ông Romney phải làm gì để tiếp tục duy trì khí thế đang có?


“Trả lời câu hỏi này chẳng dễ đâu,” quan sát viên độc lập Ted Starr đang cộng tác với Gallup Poll trả lời. “Lịch sử tranh cử tổng thống Mỹ cho thấy xưa nay chưa từng có một cuộc tranh luận nào gây ảnh hưởng lớn như cuộc tranh luận đầu tiên giữa ông Obama và ông Romney ở Denver cả.” Ảnh hưởng lớn tới mức “dù dư luận cho rằng ông Obama thắng thế ở Hofstra, nhưng vẫn không ngăn cản được làn sóng người đang đổ xô về phía ông Romney.”


Dẫn chứng ông Starr đưa ra là kết quả cuộc thăm do dò Viện Gallup thực hiện hàng ngày và công bố vào trưa Thứ Tư cho thấy 51% cử tri Hoa Kỳ nói sẽ chọn ông Romney làm tổng thống cho nhiệm kỳ tới, trong khi vị tổng thống Dân Chủ đương nhiệm chỉ được có 45%. Các cuộc thăm dò khác cũng do Viện Gallup thực hiện cho thấy hôm Thứ Hai đầu tuần này ông Romney dẫn 49%-47% và đến ngày Thứ Ba trước khi cuộc tranh luận bắt đầu, ông Romney cũng tiếp tục dẫn trước 50%-46%.


Những con số do Gallup Poll đưa ra cũng cho thấy lần đầu tiên có cuộc thăm dò nói ông Romney không chỉ vượt lên dẫn đầu mà còn bỏ xa ông Obama (tới 6% tổng số phiếu), đồng thời khác hẳn những cuộc thăm dò – hầu như cũng hàng ngày – do giới truyền thông Hoa Kỳ thực hiện. Theo Washington Post/ABC, ông Obama đang dẫn đầu với 49% số phiếu so với 46% cử tri nói ủng hộ ông Romney; thăm dò của tờ POLITICO phối hợp chung với Ðại Học George Washington thì nói tỷ lệ phiếu của hai ông khít khao với nhau trong suốt hai tuần vừa rồi: ông Obama được 49%, ông Romney có 48%.


Cuộc thăm dò nào đúng? “Theo tôi, tất cả đều đúng ở điểm ông Obama mới chiến thắng nhưng vẫn chưa nâng được tinh thần người ủng hộ cho ông bằng Romney,” nhà bỉnh bút Matt Miller trả lời, nhưng theo ông, trận chiến tranh giành giải thưởng Tòa Bạch Ốc “vẫn chưa kết thúc,” hai bên vẫn ngang ngửa với nhau.


“Vấn đề còn lại trong 20 ngày tới là tùy vào cái nhìn của cử tri,” ông Miller bảo tiếp. “Ông Obama đưa ra cho mọi người thấy ly nước chỉ đầy có một nửa, ông Romney cho cử tri thấy cái ly vơi một nửa. Ông Obama nghĩ mình sẽ thắng vì cho cử tri thấy sự khác biệt giữa chính sách của ông ta và chính sách của ông Romney mà không cần phải trình bày rõ những gì sẽ làm trong bốn năm tới, ông Romney thì nghĩ mình sẽ thắng vì vạch ra được những sai trái trong chính sách kinh tế của ông Obama, đi kèm với lời hứa hẹn sẽ làm cho tốt hơn mà cũng chẳng nói sẽ làm tốt hay làm thế nào cho tốt ở những điểm nào.”


Ngay cả bên ông Obama và ông Romney cũng nghĩ phải chờ đến ngày bầu cử mới biết thắng thua.


Thượng Nghị Sĩ Rob Portman, người đóng vai Obama trong các cuộc tập dượt tranh luận cho ông Romney, nói với báo chí rằng “theo tính toán của chúng tôi, ngay lúc này chưa thể nói ai thắng, ai bại” nhưng cử tri Cộng Hòa vững tâm hơn “ngay từ sau ngày tranh luận tại Denver, giúp chúng tôi vượt qua một khoảng cách thật lớn.” Thượng Nghị Sĩ Dân Chủ John Kerry, người đóng vai Romney trong các cuộc tập dượt tranh luận cho ông Obama, cũng nhìn nhận cuộc đua ngày một gay go hơn, “nhưng chúng tôi có nhiều ngả đường để lấy được 270 phiếu cử tri đoàn hơn phía ông Romney.” Vị nghị sĩ từng đại diện cho đảng Dân Chủ tranh cử tổng thống hồi 2004 bảo thêm “đó là sự thật, bên ông Romney biết sự thật đó nhưng họ không dám nhìn nhận.”


Ngay chính ông bạn đồng nghiệp Dan Balz cũng tin phải đợi đến ngày bầu cử “mới biết chuyện gì xảy ra.” Trước khi chia tay nhau để về chỗ ngồi làm việc ở Hofstra, ông bảo “ông Khanh nhớ không, ngay từ lúc đầu tôi đã nói là 50-50, khó đoán lắm.” Nói xong, ông thêm câu “tối Thứ Hai tuần tới là cuộc tranh luận cuối cùng sẽ tổ chức tại Florida,” kèm theo cái nhún vai như muốn bảo sau cuộc tranh luận đó, chưa chắc đã nhìn thấy bóng dáng ông tổng thống Mỹ cho nhiệm kỳ kế tiếp.

Coroner rules overdose caused student’s death


Kiet Nguyen. Photo courtesy of www.tumblr.com


 


Texas police continue to investigate the death of high school football player Kiet Nguyen, who was found dead last month at his home.


            The 17-year-old, who played football at Carrollton Creekview High School, died from an overdose of heroin, the Tarrant County Medical Examiner’s office announced this week.


            A spokesman for the Carrollton Police Department said police investigators have not yet ruled how the heroin got into Nguyen’s system, as no drug paraphernalia or needles were found near his body.


 


 

Khuynh hướng ‘liberal’ là gì tại Hoa Kỳ?

 


Hùng Tâm/Người Việt


 


Cùng một chữ mà có nhiều nghĩa trái ngược


Trong chính trường Hoa Kỳ, trước và sau cuộc bầu cử, có một chữ một từ thường được báo chí sử dụng, đó là “liberal” hay “liberalism.” Người ta hiểu từ này và dịch sát nguyên ngữ là “tự do” hoặc “chủ nghĩa tự do.” Nhưng nếu để nói về một khuynh hướng chính trị thì sự thể sẽ hơi khác.


Tại Hoa Kỳ, đấy là trào lưu thiên tả, cấp tiến hay xã hội, tức là trái ngược với xu hướng bảo thủ hay hữu khuynh. Chứ tại Âu Châu và hầu hết các nước khác trên thế giới thì “liberal” lại là khuynh hướng bảo thủ. “Hồ Sơ Người-Việt” sẽ tìm hiểu về nghịch lý ấy để chúng ta cùng thận trọng khi lọc tin, dịch tin hoặc khi đọc báo về cuộc bầu cử năm nay của nước Mỹ.


 


Những định nghĩa của “liberalism”


Theo bộ Stanford Encyclopedia of Philosophy thì “liberalism” có thể gồm ba nghĩa khác nhau. Một là trào lưu chính trị; hai là triết lý chính trị; và ba là một trào lưu tư tưởng triết học bao hàm 1) lý luận về giá trị xấu hay tốt, 2) nhân sinh quan về cá nhân trong xã hội, và 3) lý luận về đạo đức lẫn triết lý về chính trị. Nghĩa là chỉ một từ đã có nhiều nghĩa khác biệt.


Khi hiểu “liberalism” là “trào lưu chính trị” hay chủ nghĩa tự do thì mỗi nơi lại có một định nghĩa khác.


Tại Anh quốc, có lẽ là cái nôi chủ nghĩa này, chủ nghĩa tự do về chính trị hàm ý hòa đồng tôn giáo, tôn trọng pháp quyền do người dân lập ra và đề cao quyền tự do cá nhân lẫn tự do kinh tế của công dân. Dân Pháp thì tin rằng họ mới phát minh ra chủ nghĩa này và hàm ý đề cao quyền lực thế tục đối lập với giáo quyền (chủ yếu là của Tòa Thánh Vatican) và tự do kinh tế đối lập với sự can thiệp của nhà nước. Tại nước Úc, do ảnh hưởng của Anh, chủ nghĩa tự do hàm ý đề cao chủ nghĩa tư bản, nhưng người ta dè dặt hơn với đòi hỏi về dân quyền của cánh tả.


Ngược lại và đây là chi tiết đáng chú ý, tại Hoa Kỳ, chủ nghĩa tự do lại có ý đề cao quyền tự do của người dân và có ác cảm hoặc nghi ngờ chủ nghĩa tư bản. Cho nên, riêng ở tại Mỹ, “liberalism” hay chủ nghĩa tự do có ý nghĩa là trào lưu giới hạn quyền tự do kinh tế của chủ nghĩa tư bản, của kinh tế thị trường, và vì vậy mới được gọi là thiên tả, khuynh tả hay cấp tiến…


Trong khi ấy, khuynh hướng tự do như ta hiểu ở Âu Châu thì tại Mỹ lại được gọi là “libertarian,” hoặc trào lưu tư tưởng tự do tuyệt đối, một trào lưu đối lập với cả hai xu hướng tả và hữu trên chính trường. Sở dĩ rắc rối như vậy là vì chủ nghĩa tự do còn là một triết lý chính trị.


 


Nội dung và kích thước của tự do


Vì là một triết lý chính trị, sự khác biệt về nội dung tự do không chỉ có tính cách khách quan, (như tôi gọi màu này là màu xanh, màu kia là màu đỏ) mà còn hàm nghĩa chủ quan (vì màu xanh của tôi lại khác với màu xanh của bạn). “Hồ Sơ Người-Việt” xin nói theo lối khó hiểu để độc giả suy ngẫm thêm: cái chủ thể là người xét đoán lại chi phối khách thể là đối tượng được xét đoán. Người tự gán cho mình chữ tự do có khi đề cao một số khía cạnh hoặc tiêu chuẩn họ cho là quan trọng nhất trong ý niệm tự do, dù rằng quan niệm đó của họ lại khác với quan niệm chung.


Ðể hiểu rõ những kích thước khác biệt của tự do như một triết lý chính trị (đặc biệt tại Hoa Kỳ là nơi chúng ta sinh sống và là xuất xứ của nhiều tin tức nói tới từ “liberal”), ta cần nhắc lại lịch sử lập quốc Hoa Kỳ: Thời đó, các di dân đầu tiên đã rời bỏ Âu Châu vì thiếu tự do và bị bách hại nên tự phát triển trên một lục địa bát ngát, có khi đi trước chính quyền, với sức mạnh tinh thần là ý chí tìm tự do, với lòng tự tin và sự sùng tín tôn giáo. Từ nguyên thủy, tinh thần tôn giáo chi phối xã hội Mỹ nhiều hơn những gì chúng ta nghĩ sau này, trong thế kỷ 20. Trên tờ giấy bạc, một biểu tượng của kinh tế hay vật chất, ta thấy câu “In God We Trust,” tiêu biểu cho tâm linh.


Có lẽ, cả hai xu hướng tả và hữu của nước Mỹ đều công nhận quyền tự do và vì vậy đều có thể tự xưng là “liberal” trong ý nghĩa giải thoát khỏi sự độc đoán của chính quyền thuộc địa là Ðế Quốc Anh và của chính quyền liên bang về sau.


 


Nhưng thật ra đấy chỉ là quyền tự do trong các địa hạt mà hai khuynh hướng đó không coi là quan trọng nhất. Còn lại, chủ yếu và quan trọng nhất chính là quyền tự do kinh tế và tự do luân lý nên “Hồ Sơ Người-Việt” mới tìm hiểu thêm.


 


Tự do kinh tế và tự do luân lý


Ðầu tiên, cánh hữu tại Hoa Kỳ vốn coi luân lý và tôn giáo là quan trọng – họ là những người duy tâm – chủ trương là nhà nước phải tôn trọng quyền tự do kinh tế của công dân, nhưng chính họ lại muốn đặt để ra một số tiêu chuẩn về đạo lý. Họ chống phá thai, không đồng ý với chế độ hôn nhân giữa những người cùng tính phái, ủng hộ quyền kiểm soát thông tin để ngăn ngừa nạn phổ biến tác phẩm khiêu dâm cho trẻ em và đề cao việc cầu nguyện trong học đường. Rất vô vi phóng túng về kinh tế, họ lại cổ xúy kỷ cương luân lý trong gia đình và xã hội.


Trào lưu đó chủ trương tự do kinh tế, cũng tương tự như phe “liberal” tại Âu Châu nên họ được gọi là “classical liberal” về kinh tế. Nhưng lại bảo thủ về đạo đức xã hội nên được gọi là “social conservative” và đôi khi cực đoan về tôn giáo nên được gọi là “fundamentalist,” “integrist” hoặc đơn giản là “extremist” như phe tả vẫn gán cho các hệ phái thủ cựu của Thiên Chúa Giáo.


Từ mấy chục năm nay, khi xuất hiện trào lưu Hồi Giáo cực đoan với hành vi khủng bố, người ta gọi trào lưu quá khích đó là “fundamentalist” – chủ trương đề cao giáo lý nguyên thủy. Nhiều nhà báo thiên tả Hoa Kỳ nhân đó phiên dịch với hàm ý là phe thủ cựu của Thiên Chúa Giáo cũng cực đoan như vậy. Chúng ta nên thận trọng vì sự thật thì các mục sư hay giám mục Thiên Chúa Giáo bảo thủ tại Mỹ cũng chưa hẳn là nghiệt ngã như một số giáo chủ Hồi Giáo, loại Ayatollah Khomeini của xứ Iran!


Có một tiêu chuẩn dễ hiểu và dễ nhớ: cánh hữu tại Hoa Kỳ chủ trương là phải cho người dân được tự do trong loại vấn đề mà họ không đem xuống mồ được. Ðó là tài sản, là quyền tự do kinh tế. Nhưng xu hướng này lại quan tâm đến loại vấn đề tâm linh và luân lý.


Ngược lại, cánh tả tại Hoa Kỳ chẳng mấy quan tâm đến đức tin hay luân lý cá nhân mà họ cho là thuộc quyền tự do của từng người và chính quyền không được hạn chế hay xâm phạm. Nhưng họ lại coi trọng công bằng xã hội mà họ đánh giá như một luân lý xã hội, khác biệt với luân lý tôn giáo. Cho nên họ vừa chủ trương quyền tự do tuyệt đối của cá nhân (đến độ bị phe bảo thủ công kích là phóng túng buông thả) và vừa đòi hỏi giới hạn quyền tự do kinh tế bằng cách tăng cường vai trò của nhà nước, tăng cường ngân sách xã hội và giới hạn tác động của thị trường.


Cũng vì quan điểm kinh tế này mà họ được coi là gần với xu hướng xã hội cổ điển (như đảng Xã Hội tại Pháp hay đảng Lao Ðộng tại Anh và Úc) và trái ngược với xu hướng tự do của Âu Châu.


Xét như vậy, ý niệm tự do cứ tưởng là dễ hiểu và phổ biến lại cần được xác định trong tinh thần đối lập với vài ý niệm quan trọng khác, như Thượng Ðế, Chính quyền, cá nhân, thị trường và xã hội. Và chủ trương tự do cần được hiểu ít nhất từ hai hướng là tự do kinh tế và tự do luân lý. Tại Hoa Kỳ, từ “liberal” được dành cho khuynh hướng bảo vệ tự do cá nhân, trong khi xu hướng bảo vệ tự do kinh tế lại được gọi là “bảo thủ.”


Mà chữ “bảo thủ” hay “thủ cựu” này không có ý nghĩa tiêu cực xấu xa như đa số thường nghĩ – và nhiều nhà báo thường dịch – do ảnh hưởng của văn hóa chính trị Âu Châu.


 


Hậu quả cụ thể của sự khác biệt


Từ phương pháp bổ dọc khái niệm tự do trên lằn ranh kinh tế và luân lý, người ta suy ra nhiều sự khác biệt trong hai triết lý tả hữu của chính trị Hoa Kỳ.


Nhưng trước hết, xin hãy nêu câu hỏi sơ đẳng tại sao lại có hai chữ “tả” và “hữu” đó?


Trong cuộc Cách Mạng Pháp năm 1789, loại “Quốc Hội” (États Généraux hay Estates-General) đầu tiên đã thành hình gồm ba phe đại diện cho ba thành phần xã hội và chính trị khi đó là tăng lữ, quý tộc và quần chúng. Ðại biểu cho quần chúng (được gọi là Tiers État, Ðệ tam Ðẳng cấp hay Nghị hội) gồm thành phần tư sản và dân lao động thì ngồi ở bên trái. Họ chủ trương phải thay đổi theo hướng cách mạng để thiết lập một chế độ mới, với nội dung công bằng và bình đẳng hơn. Phe thủ cựu, muốn duy trì quyền lực quý tộc trong chế độ cũ, thì ngồi ở bên phải.


Từ đó, hai hướng trái phải trở thành cách phân biệt giữa hai hướng tiến bộ và bảo thủ, với hàm ý phê phán xấu tốt: trái là tiến bộ, cấp tiến, là hợp với trào lưu lịch sử và phải là phản động, lạc hậu, chậm tiến. Thế giới đã quen với cách nhìn đó, chúng ta cũng vậy.


Nhưng báo chí thì không nên mà quên rằng cuộc Cách Mạng Pháp đã thủ tiêu chế độ quân chủ, chặt đầu vua Louis XVI rồi dựng lên đế chế còn tập quyền hơn của Hoàng Ðế Napoléon và đế quốc Pháp mở ra mấy chục năm đại chiến tại Âu Châu. Người ta cũng đã quên nhiều thành tích “cách mạng” của cánh tả, tại Nga Xô, Trung Quốc hay Việt Nam cùng nhiều xứ cộng sản khác.


Quan trọng nhất, người ta còn quên rằng chế độ Ðức Quốc Xã của Adolf Hitler cũng khởi đi từ khái niệm “xã hội chủ nghĩa” cấp tiến và rồi tiến quá xa về cánh tả mà trở thành cực hữu chẳng khác gì chế độ của Stalin và Mao Trạch Ðông. “Hồ Sơ Người-Việt” sẽ còn trở lại chuyện phân biệt này vì khá cần thiết cho nhận thức của chúng ta khi phân biệt bốn hướng phát triển của ý niệm tự do.


Xin trở lại vài chuyện cụ thể tại Hoa Kỳ.


Cánh hữu chủ trương phát huy quyền tự do của công dân đối lập với nhà nước và đòi thu hẹp vai trò của nhà nước, từ đó mới tranh đấu cho quyền tự do kinh tế, giảm thuế và giản lược hóa luật lệ hành chánh. Cánh tả nhân danh một thứ tự do khác, không chỉ là quyền tự do tích cực (như quyền được làm việc này việc khác, “to be free to”) mà còn là tự do tiêu cực (thí dụ như quyền được bảo vệ khỏi sự chèn ép thúc bách chỉ vì đói khổ, “to be free from”). Vì vậy họ đòi hỏi công bằng xã hội và hạn chế tự do thị trường, nhiều khi đối lập với chủ nghĩa tư bản, còn cánh hữu thì tin vào quy luật thị trường và quyền tư hữu và giảm thiểu vai trò ôm đồm của nhà nước.


Nhưng chủ nghĩa tự do ấy không chỉ thu hẹp trong lãnh vực nội chính bên trong nước Mỹ. Xin hãy nói riêng và rất ngắn về đối ngoại.


Trong thời Chiến Tranh Lạnh, phe tả nhân danh dân chủ và nhân quyền mà đẩy mạnh việc be bờ ngăn chặn cộng sản bành trướng và có chủ trương chống Cộng mãnh liệt y như cánh hữu. Nhiều tổ chức nghiệp đoàn (theo định nghĩa là tả khuynh) sẵn sàng hợp tác với cơ quan CIA để yểm trợ các chính quyền chống cộng trong Ðệ Tam Thế Giới, các nước nghèo đang bị khối cộng sản khuynh đảo. Tất cả đều nhân danh lý tưởng tự do.


Ngay trong nội bộ hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa đều có sự khác biệt tả/hữu đó. Thí dụ có ảnh hưởng nhất từ xa xưa và cho đến sau này là chủ trương đối ngoại cứng rắn đầy chất hữu khuynh của Nghị Sĩ Henry “Scoop” Jackson trong đảng Dân Chủ. Chủ trương này được sự ủng hộ của nhiều nhân vật Cộng Hòa. Nhiều thành phần trí thức Dân Chủ của phe này đã bỏ đảng mà ngả theo đảng Cộng Hòa. Sau này, ngày nay, họ còn được gọi là “Tân Bảo Thủ” với chủ trương phát huy quyền tự do và dân chủ trên toàn cầu để bảo vệ quyền lợi của nước Mỹ. Họ đều là các nhà lý luận xuất chúng từ cánh tả, và đề cao chủ nghĩa tự do theo định nghĩa riêng.


Và bảo rằng đảng Cộng Hòa thì hiếu chiến hoặc đảng Dân Chủ lại chủ hòa là… chưa hiểu gì cả!


 


Kết luận gì?


Hoa Kỳ là một quốc gia rộng lớn có một xã hội độc đáo và phức tạp với những đặc tính riêng, có thể nói là “không giống ai.”


Khi theo dõi, nhận xét hoặc tường thuật cái thực tế Hoa Kỳ đó, chúng ta dùng kiến thức đã thu nhận chủ yếu từ Âu Châu. Kiến thức đó cũng hàm ý thành kiến.


“Chủ nghĩa tự do” là khái niệm khá tiêu biểu cho cái đặc tính độc đáo và khác biệt của nước Mỹ. Nếu tìm hiểu thêm, độc giả có thể thấy ra nhiều điều hữu ích và hấp dẫn khi theo dõi tin tức về cuộc bầu cử năm nay của Hoa Kỳ.

CIA to discuss careers with Vietnamese-American community

CIA to discuss careers with Vietnamese-American community


 


            GARDEN GROVE, Calif. ― Representatives from the CIA will be on hand Thursday to discuss potential career and internship opportunities, as well as the agency’s national security mission.


            Michael Mau, the Asian and Pacific Islander American program manager, and other Asian Pacific American CIA officers will take part in the panel program. The panel members will represent the agency’s core mission areas (clandestine operations, science and technology, analysis and support) and will discuss their careers and experiences at CIA.


            The meeting will be held from 2 to 4 p.m. at the Cal State Fullerton Garden Grove Campus, 12901 Euclid St., Garden Grove.


            Following the panel presentation, attendees are invited to a professional networking exchange hosted by the CIA. Appetizers and beverages will be served. That event will be held from 4:40 to 5:30 p.m. at AnQi Bistro, 3333 S. Bristol St., in Costa Mesa.

Teacher accused of bullying student with scented candle

By DYLAN STABLEFORD, Yahoo! News


 


            A high-school Spanish teacher in Hiawassee, Ga., is being accused of “bullying” one of her students, who suffers from a severe nut allergy, by burning a scented candle containing nut oil and apparently triggering an allergic reaction.


            The teen’s mother, Shannon Baldwin-Nguyen, says the teacher, Lynn Swanson, knew about her daughter’s allergy and was warned by the school nurse not to burn the candle in the classroom, but did so anyway.


            According to CBS Atlanta, 16-year-old Danielle Nguyen saw the nurse seven times during Swanson’s Spanish class last semester for what her mother described as allergic reactions, and was treated with Benadryl. When it was determined the classroom candle was causing them, Baldwin-Nguyen told the network, Swanson agreed to remove the candle. But her daughter kept breaking out and wound up failing the class. Baldwin-Nguyen filed a complaint, alleging Swanson “later admitted to lighting the candle all semester but blew it out” before her daughter entered the room.


            “I feel that Lynn Swanson knew what she was doing,” Baldwin-Nguyen said. “But she repeatedly burned the candle, day after day after day.”


            “I never thought I’d be bullied by a teacher,” the daughter told CBS Atlanta.


            The school district issued a statement to CBS Atlanta, saying it had taken additional steps to protect students with severe food allergies and had “removed all candles from classrooms.”


            About 3.3 million Americans suffer from nut allergies, according to the Centers for Disease Control and Prevention. And according to the American Academy of Dermatology, fragrances from air fresheners and scented candles are the leading cause of “cosmetic contact dermatitis,” an increasingly common condition that affects more than 2 million people.


 

GGUSD to host seminar on bullying, cyberbullying

Parents of students enrolled in the Garden Grove Unified School District can learn effective methods for keeping children safe from bullying and cyberbullying at a free parenting seminar scheduled for Oct. 30. The workshop takes place at 6 p.m. in the gymnasium at Garden Grove High School, 11271 Stanford Ave., Garden Grove.


The program, titled “The Power of Parents: Bullying and Cyberbullying,” features guest speaker Christine Laehle, program specialist for school safety and violence prevention from the Orange County Department of Education. She will explore the common forms of bullying and cyberbullying, the impact of social networking websites, and strategies for protecting children from threatening peers.


All presentations are in English with interpretation in Vietnamese, Spanish and Korean. The community and all family members are invited.


Information and resources will be available from representatives of partner community agencies including the Boys & Girls Clubs of Garden Grove, Community Services Program, Garden Grove Police Department, and local family resource centers. A district administrator, a clinical psychologist, and a representative from Garden Grove police will also be attending to answer questions.


Free child care is being provided for children ages 2 to12.


Call the district Parent and Community Outreach office at (714) 663-6084 for additional information.


 

Gangster tourism


Photo courtesy of www.vietnamtravelblog.com


 


 


From WIRE REPORTS


 


            Tour guide Tran Tri Dung decided his customers would enjoy a stop at the Da Lat Market to pick up some souvenirs.


            The decision meant his group would pass up several popular shops outside the market that are known for selling home-style jams, one of the city’s specialties.


            For that, Dung was severely beaten in the street. Twice.


            Many specialty shops have unwritten agreements with local tour guides that the guides will bring their tour groups to the shops for a commission of up to 30 percent.


            Dung refused to do so, and so he was beaten. When he refused a second time in one day, he was beaten again.


            A source told Vietweek that Dung asked for police protection following the beatings. The police said they could not have someone follow him all the time and that he should tell them again if it happened again.


            The story reveals the persistent problem that tourists are often taken to shops that sell low-quality products because tour guides are on the take, and a culture of shadowy virtual gangsterism governs the show.


            “[This kind of] brokering is a common phenomenon at tourist spots in Viet Nam,” Do Thi Hong Xoan, deputy chairman of the Viet Nam Tourism Association, told Vietweek without commenting further on the issue.


 


 


Da Lat ‘specialties’


            Dung was assaulted twice on Sept. 29 while he led a group of 140 tourists from Ha Noi through Da Lat in Lam Dong Province.


            Located on the Langbiang plateau Viet Nam’s famous resort town of Da Lat is famous for its temperate climate, beautiful flowers and fruits.


            Among its specialties are preserved fruits, sugared fruits, jams and jellies.


            Dung was assaulted by men who worked for Bao Khanh and Hoai Nam, two shops that sell such specialties on Nguyen Tu Luc Street, near the Thung Lung Tinh Yeu (Love Valley), and at several other nearby destinations.


            Soon after Dung dropped his tour group off at the Sammy Hotel in Da Lat, three men approached and told him to take his tourists to the two shops. When he said he would take them to the Da Lat Market instead, the men began to beat him to the ground with their motorbike helmets.


            At around 2 p.m. the same day, he was beaten again by a man in front of the Da Lat Flower Garden. He escaped by running into the garden.


            According to Nguyen Van My, chairman of the Sai Gon City Tour Guide Association, a leader of Dung’s travel agency, Sai Gon -based Vietravel Company, had to call a senior government official in Lam Dong before police took any action.


            Da Lat police now say they have identified the people who assaulted Dung: Tran Van Quang and two other men, identified only as Hoang and Tam. They said Quang had admitted to the crime and confessed that the three worked as brokers for Hoai Nam and Bao Khanh.


            Pham Thi Lan Huong, owner of Bao Khanh, told Tuoi Tre (Youth) newspaper that the shop does not hire “employees to work outside the shop.”


            The paper reported that tour guides in Da Lat often are threatened by shops.


            The shops pay up to 30 percent of their sales for every group of tourists that visits. The sum is shared between the “broker,” the tour guide and the driver, the paper reported.


            Even without the work of brokers, many of these shops are raking in huge profits by selling low-quality products from China that are re-labeled as their own.


            On Aug. 23, Da Lat police dumped 2.3 tons of low-quality jams of Chinese origin. They had inspected 95 specialties shops and found 91 of them violating labeling regulations or selling smuggled products.


 


 


Slaps on the wrist


            On Oct. 1, a spokesperson from the Lam Dong People’s Committee, the provincial government, said “jam brokers” are a stubborn problem that has damaged the province’s reputation in many ways and that the committee had instructed authorities to take action.


            Also on that day, Da Lat Town police force said they had identified 20 jam brokers and asked them to write and sign a statement that they would not force tourists into their shops by colluding with drivers and tour guides.


            The town’s deputy chief of police Phan Van Thong said the coercive jam brokers “have been operating in Da Lat for many years despite the fact that relevant agencies have carried out many measures.”


            He said his agency would take “strong action” in the near future to put an end to the problem.


            But Thong did not elaborate on what would actually be done.


            In fact, the police made a similar promise back in 2006, after several fights between jam brokers in Da Lat.


            However, in February 2011, three brokers were arrested and are still under investigation for allegedly killing a competitor.


            Phung Quy Ngoc, chairman of the Lam Dong Province Tourism Association, told Vietweek that the problem was difficult to fix because tourism authorities had only a limited ability to investigate the shops.


 


           


‘Tourism mafia’


            My, the chairman of the Sai Gon Tour Guide Association, said two of the three brokers who assaulted Dung had been fined for similar behavior last year.


            He said many tour guides have been assaulted for trying to protect their customers from such rip-off schemes. He said most of them work for small companies and they feared retribution for speaking out.


            My himself was assaulted two years ago by a man hired by a local tourism agency after he told the media that several companies had made a pact to sell a specific package tour at 10 times its actual cost.


            “I’m tired and frustrated of fighting the mafia alone,” he told Vietweek.


            “Now there’s another one, Vietravel, to fight [against the problem]. And the preliminary result was that the tour guide was assaulted.”


            He said Da Lat is where the “jam shop prison” model was born and that it has been duplicated at specialty shops in Nha Trang, Phan Rang, Phan Thiet, Dong Nai and Ha Long.


            “Buying local specialties is what tourists like to do. Other countries also promote this and pay commissions to tour guides, but it is controlled to maintain reasonable prices,” he said.


            Dung, the tour guide who was assaulted recently, said he was still afraid of being attacked again.


            “I would not mind if my assault helped improve Viet Nam tourism,” he said. “But we are waiting for strict punishment against the jam brokers for their brutality.”


 


 

Cháy 25 mẫu rừng ở Santa Barbara


SANTA BARBARA, CA (AP) –
Một vụ cháy rừng xảy ra tại Los Oadres National Forest ở Santa Barbara hôm Thứ Tư đe dọa nhiều chục căn nhà và hàng trăm dân chúng phải di tản.










Cháy rừng ở Santa Barbara. (Hình: AP/NewsChopper 4)


Cơ quan lâm viên quốc gia cho biết 25 mẫu rừng bị cháy, 40 hộ gia đình đã được lệnh di tản cùng với nhiều gia súc lớn và 60 căn nhà khác trong tình trạng bị đe dọa.


Tuy nhiên cho đến buổi chiều đã khống chế được 45% trận hỏa hoạn và một số dân chúng được phép trở về nhà sau 5 giờ.


Nhờ không có gió mạnh, chỉ với vận tốc từ 5 đến 10 dặm giờ, và không khí có độ ẩm cao, đám cháy không lan rộng thêm. Người ta hy vọng đến sáng Thứ Năm có thể dập tắt hoàn toàn ngọn lửa.


Khu vực bị cháy là vùng đồi núi và nông trại gần đèo San Marcos, cách Santa Barbara 12 dặm về phía Bắc và cách hồ Cachuma 20 dặm hướng Ðông Nam. Ðám cháy khởi đầu khoảng 8 giờ sáng.


Los Padres National Forest là một vùng rộng từ nhiều năm nay đã từng xảy ra những vụ hỏa hoạn lớn, năm 2007 vụ hỏa hoạn Zaca Fire thiêu rụi 240,000 acres là trận hỏa hoạn lớn thứ nhì trong lịch sử tiểu bang California. (HC)

Nike chấm dứt hợp đồng với Lance Armstrong


PORTLAND, OR. (CNN) –
Công ty giầy Nike trụ sở ở Oregon hôm Thứ Ba loan báo chấm dứt hợp đồng bảo trợ Lance Armstrong, một tuần lễ sau khi USADA, cơ quan chống doping Hoa Kỳ, công bố những bằng chứng cho thấy tay đua xe đạp này đã sử dụng thuốc kích thích để đạt thành tích 7 lần vô địch Vòng Pháp Quốc.










Một tấm bảng quảng cáo cao 80 feet ở góc đường 34th Street và 7th Avenue, Manhattan, New York. Lance Armstrong và Nike thách thức dân New York “chạy được như Lance.” Tấm bảng dựng lên năm 2006 khi Nike còn hợp đồng thương mại với Armstrong. (Hình: PRNewsFoto/NIKE, Inc., File)


Tiếp theo, ngày Thứ Tư, Armstrong cho biết sẽ từ chức chủ tịch Livestrong, tổ chức bác ái trụ sở tại Texas, trợ giúp các bệnh nhân ung thư do anh sáng lập năm 1997. Theo Livestrong, từ đó đến nay Armstrong đã giúp gây quỹ được gần $500 triệu cho việc nghiên cứu và chữa trị ung thư.


Armstrong trước kia mắc chứng ung thư dịch hoàn phát triển lan tới phổi và não nhưng đã chữa khỏi bệnh rồi sau đó đoạt chức Vô địch Vòng Pháp Quốc lần đầu và sáu lần khác nữa.


Tuần trước, USADA công bố đã tìm được những bằng cớ thuyết phục chứng tỏ Armstrong tham gia vào một chương trình doping có hệ thống khi là tay đua xe đạp nhà nghề và đề nghị Liên Ðoàn Xe Ðạp Quốc Tế thu hồi tất cả các giải mà Armstrong đã thắng, đồng thời phạt treo giò suốt đời. Qua nhiều năm Armstrong vẫn phủ nhận hành động doping và khẳng định rằng qua các lần thử nghiệm chưa bao giờ bị phát hiện có vi phạm. (HC)

Tìm thấy 5 thi thể trong một quán ăn bị cháy ở Denver

DENVER, Colorado (AP) – Cảnh sát tìm thấy 5 người chết, 4 phụ nữ và 1 đàn ông, trong quán rượu Fero’s Bar & Grill gần khu thương mại cách trung tâm thành phố Denver, Colorado, khoảng 5 dặm về phía Nam.










Cảnh sát đang điều tra tại Fero’s Bar and Grill hôm Thứ Tư, 17 tháng 10. (Hình: AP/Ed Andrieski)


Quán bị cháy lúc 2 giờ sáng Thứ Tư nhưng trận hỏa hoạn không lớn lắm chỉ gây thiệt hại phía bên trong và cảnh sát tin là có sự cố tình đốt nhằm phi tang vụ giết người xảy ra trước đó. Một số dấu tích như vết máu còn lại trên hè phía trước quán ăn.


Khách hàng lui tới quán này thuộc đủ mọi giới từ những kẻ trông có vẻ như dân vô gia cư cho đến những người mặc đồ bộ thắt cà vạt đàng hoàng. Bình thường quán đóng cửa rất trễ, có khi là khuya sau nửa đêm.


Lý lịch các nạn nhân còn đang chờ kết quả giảo nghiệm để xác định. Người ta không rõ chủ nhân quán này, bà Young Fero, có phải là một trong số ấy hay không. Cảnh sát cho biết chưa có nghi can nào bị bắt giữ. Khu thương mại vẫn sinh hoạt như bình thường ngày Thứ Tư vì nhìn từ ngoài, quán Fero’s Bar & Grill không có vẻ gì là vừa xảy ra một thảm kịch. (HC)

Tin mới cập nhật