Xấu và đẹp

 Nguyễn Hưng Quốc (VOA)


 


Theo báo cáo của Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội, trong chín tháng vừa qua, đã có 178 đoàn đông người đi khiếu kiện, chủ yếu về đất đai, trên địa bàn thành phố. Có đoàn gồm cả hai trăm người (huyện Ðông Anh), có đoàn khoảng 160 người (thị xã Tân Mai); có đoàn khoảng 150 người (chợ Nghĩa Tân, Cầu Giấy), v.v… Bí thư Thành ủy Phạm Quang Nghị thừa nhận là ngày nào cũng có người đến khiếu nại.


Báo VNExpress ngày 27 tháng 9 tường thuật: “Buổi sáng ông mở cửa đã thấy người dân đứng chờ đưa đơn, 19 giờ trở về nhà cũng có người chờ đưa đơn, chưa kể ở cơ quan cũng thường nhận đơn khiếu nại.”


Xin lưu ý nhóm từ “đoàn đông người” ở trên. Tức là người ta đã loại trừ những vụ khiếu kiện lẻ tẻ, mang tính chất cá nhân, chỉ có một, hai người. Mà con số này thì rất nhiều. Cũng trong bài báo nêu trên, ông Nguyễn Thế Thảo, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội cho biết là các cơ quan chức năng ở thành phố, trong chín tháng qua, đã tiếp 15,000 lượt người và xử lý 21,500 đơn thư. Ở đây, chúng ta chỉ tập trung vào các cuộc khiếu kiện đông người và tạm tin những con số do Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội đưa ra (178 vụ; mỗi vụ có khoảng từ vài chục đến khoảng 200 người). Nhưng như vậy cũng đã là nhiều. Trung bình mỗi tháng có 20 cuộc khiếu kiện đông người. Hay, nói cách khác: cứ ba ngày thì có hai vụ khiếu kiện tập thể.


Trên một số blog ở trong nước, nhiều người đã loan tin và đăng tải hình ảnh về các cuộc khiếu kiện ấy. Ở đây, tôi chỉ chú ý đến một khía cạnh khác: phản ứng của chính quyền. Chủ yếu là lời phát biểu của ông Nguyễn Thế Thảo vào ngày 27 tháng 9:


“Việc làm của bà con là bày tỏ nguyện vọng của mình, nhưng mặc áo màu Quốc kỳ, mang theo khẩu hiệu đòi đất đã làm xấu hình ảnh thủ đô, ảnh hưởng đến ngoại giao.”


Lời phát biểu ấy, thú thực, làm tôi rất ngạc nhiên. Tôi nghĩ đó là lý do chính khiến ông ra lệnh cho công an dẹp đuổi, đôi khi với những biện pháp rất nặng tay, những người đi khiếu kiện tập thể như vậy. Nhưng ở đây lại có hai vấn đề: Một, sự kiện những người khiếu kiện mặc áo màu quốc kỳ có thực sự “làm xấu hình ảnh thủ đô và ảnh hưởng đến ngoại giao” không? Hai, giữa sự kiện những người khiếu kiện mặc áo màu quốc kỳ và sự kiện công an nhào đến đánh đập và xua đuổi những người khiếu kiện ấy, sự kiện nào “làm xấu hình ảnh thủ đô” và “ảnh hưởng đến ngoại giao” hơn?


Nếu ông Nguyễn Thế Thảo chịu khó đọc báo chí nước ngoài, ông sẽ thấy sự kiện “làm xấu hình ảnh” không những thủ đô Hà Nội mà còn cả nước Việt Nam nữa không phải là sự kiện dân chúng xuống đường khiếu kiện hay biểu tình mà chính là sự kiện những con người yếu ớt vô tội ấy đã bị đàn áp một cách dã man từ đường phố đến tòa án. Nguyên nhân khiến nhiều tổ chức quốc tế cũng như nhiều quốc gia trên thế giới lên tiếng phê phán Việt Nam, nghĩa là, nói theo chữ của ông Nguyễn Thế Thảo, gây “ảnh hưởng đến ngoại giao” đều liên quan đến phản ứng của chính quyền chứ không dính dáng gì đến màu áo hay các khẩu hiệu ghi trên áo của những người khiếu kiện và biểu tình. Chính những phản ứng độc tài và hung bạo của chính quyền mới “làm xấu hình ảnh” Việt Nam và “ảnh hưởng đến ngoại giao.”


Còn chuyện dân chúng xuống đường khiếu kiện hay biểu tình, thật ra, không hề “làm xấu hình ảnh” của đất nước. Có khi ngược lại. Nó chứng tỏ, một mặt, nước ấy có vấn đề khiến dân chúng bất mãn; nhưng mặt khác, nó lại chứng tỏ những người bất mãn ấy được quyền bày tỏ nguyện vọng và thái độ của mình một cách công khai. Chuyện bất mãn, ở đâu mà chả có? Ở các nước tự do và dân chủ trên thế giới, không ở đâu không có khiếu kiện và biểu tình.


Ở thành phố Melbourne, Úc, nơi tôi đang sống, lâu lâu lại bùng nổ các cuộc biểu tình có khi lên đến mấy chục ngàn người. Còn các cuộc biểu tình nho nhỏ thì khá thường xuyên. Những ngày cuối tuần, rảnh, lang thang trên phố xá, tôi hay bắt gặp những cuộc biểu tình nho nhỏ như thế. Nhỏ, có khi vài ba chục người; có khi, ít hơn nữa, chỉ năm mười người; thậm chí, có khi, họa hoằn hơn, chỉ có một người, thường là đàn ông, một tay cầm bảng hiệu trên đó có biểu ngữ phản đối một chính sách gì đó của chính phủ, và một tay cầm loa phóng thanh, miệng cứ nói thao thao về quan điểm của mình. Khách qua đường, đã quá quen thuộc với những hình ảnh ấy, cứ thản nhiên đi qua; một số người khác, tò mò dừng lại lắng nghe. Rồi lại đi. Người phản đối cứ một mình cầm biểu ngữ và cầm loa tiếp tục phản đối đến khi khan cổ hay mệt mỏi thì cắm cúi thu dọn “đồ nghề” rồi đi về.


Không ai cho những chuyện như vậy là “làm xấu hình ảnh” thành phố cả.


Ngược lại.


Nhớ, lần đầu tiên sống ở nước ngoài, thấy những hình ảnh như thế, tôi rất ngạc nhiên. Bao giờ tôi cũng dừng lại thật lâu và kín đáo quan sát. Quan sát người (hoặc những người) phản đối và biểu tình. Quan sát phản ứng của những khách qua đường. Và, đặc biệt, quan sát sự hiện diện và thái độ của cảnh sát. Thường, ở các cuộc biểu tình, bao giờ cũng có cảnh sát. Biểu tình lớn: cảnh sát đông. Biểu tình nhỏ: cảnh sát ít. Biểu tình một hai người: có khi không thấy bóng dáng một cảnh sát nào cả. Trong mọi trường hợp, nhiệm vụ chính của cảnh sát chỉ là bảo vệ trật tự và an ninh. Vậy thôi. Họ chỉ can thiệp khi xảy ra bạo động. Còn không, họ chỉ thản nhiên đứng nhìn. Người biểu tình hô khẩu hiệu đả đảo ai, họ cũng mặc kệ.


Tôi – mà không phải chỉ có tôi – hầu hết người dân sống ở Tây phương chấp nhận, có khi, thích các cuộc biểu tình bất bạo động như thế. Chúng là biểu hiện của sự sống. Của nhân quyền. Và của dân chủ. Nó chứng tỏ trong xã hội tự do, mọi người đều có quyền cất lên tiếng nói của họ, trình bày các nguyện vọng và quan điểm của họ, nhất là khi quyền lợi của họ bị xâm phạm.


Chỉ có việc bóp miệng (Linh Mục Nguyễn Văn Lý, trong một phiên tòa ở Huế), đạp vào mặt (Nguyễn Chí Ðức, trong một cuộc biểu tình ở Hà Nội), đánh đập (hai nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hàn Phi Long ở Văn Giang, Hưng Yên), vu khống và xét xử dựa trên những bằng chứng vu khống ấy (hai cái bao cao su với Cù Huy Hà Vũ, tội trốn thuế với Ðiếu Cày Nguyễn Văn Hải) hoặc đánh chết trong nhà giam (ông Trịnh Văn Tùng và nhiều người khác)… những người vô tội mới “làm xấu hình ảnh” của đất nước.


Dưới mắt nhân loại ở thời đại hiện nay, không có hình ảnh nào đáng xấu hổ và đáng ghê tởm cho bằng hình ảnh trấn áp quần chúng của những tên độc tài.


Ðó mới là điều cần tránh. Chứ không phải là màu áo của những nạn nhân xuống đường kêu cứu.

Bàng Bá Lân, chỉ một bài thơ

 


Viên Linh


 


Mỗi khi ta nhắc đến tên một thi sĩ, người nghe thường hỏi lại, hay nói thêm, về sự đặc biệt của thi sĩ ấy, hay một điển hình nào đó, một tiêu biểu nào đó, để sự nhắc nhở có thêm ý nghĩa, thêm đậm đà.










Thi sĩ Bàng Bá Lân (1913-10.1988).


Chẳng hạn có người nhắc đến nhà thơ Tú Xương, người ta thường nói “Ông tú Vị Xuyên,” hay “Tác giả bài thơ trào phúng Chúc Tết phải không: Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau.” Nhắc đến Tản Ðà, người ta nhắc đến nhà thơ “Núi Tản sông Ðà,” hay bài “Thề Non Nước,” bài dịch “Hoàng Hạc Lâu,” vì đó là bài lục bát nổi tiếng nhất của ông, và bài dịch kiệt xuất của sự dịch thơ Ðường sang tiếng Việt. Gần chúng ta hơn, nói tới Vũ Hoàng Chương, người ta nhắc đến Thơ Say, đến “Mười Hai Tháng Sáu;” nói đến Nguyễn Bính, người ta nhắc đến “Lỡ Bước Sang Ngang,” đến “Em ơi em ở lại nhà, vườn dâu em hái mẹ già em thương.”


Thuở đất nước phân ly, Thơ hai miền của Việt Nam là hai thái cực, còn hằn đọng tới cả nửa thế kỷ sau. Miền Nam sau 54, nói đến Thanh Tâm Tuyền là có thể nhắc đến “Tôi không còn cô độc,” hay đọc vài câu thơ tự do điển hình của ông về tình yêu và thành phố: “Anh sợ những cột đèn đổ xuống, Rồi dây điện cuốn lấy chúng ta, Bóp chết mọi hy vọng, Nên anh dìu em đi xa.” Nhắc đến thi sĩ Quách Thoại người ta nhớ đến “Như Băng trường tình” hay có thể đọc ngay thơ ông: “Mặt trời mọc! Mặt trời mọc! Rưng rưng màu hoa gạo, Lỡ một ngày mai tôi chết trần truồng không cơm áo!” (Còn sáng tạo ta hãy còn sáng tạo).


Có một hai trường hợp lạ thường là có những câu thơ cả trăm người thuộc, mà không ai biết hai câu đó xuất xứ từ bài nào, không ai trưng dẫn được tên bài thơ, đó là hai câu nổi tiếng:


 


Hỡi cô tát nước bên đàng


Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi?


 


Có người nghĩ đó là hai câu ca dao, tức là thơ do người dân vô danh làm ra, người dân ở đây không phải là một cá nhân, mà là nhiều người, mỗi người thêm thắt một ý, một chữ, cho đến khi nó trở thành toàn bích, nghĩa là không một ai là tác giả, mà tác giả là đám đông.


Nhưng có một thi sĩ nổi danh nhận rằng hai câu ấy là do ông làm, đó là thi sĩ Bàng Bá Lân. Tôi tin ông, vì ông vốn là một người không vướng mắc gì vào những chuyện tầm phào. Ông lại từng có những bài thơ xuất sắc.


Thi sĩ Bàng Bá Lân vốn họ Nguyễn – xuân, sinh tháng 11 Nhâm Tý (1913) tại Phủ Lạng Thương, song chính quán tại huyện Bình Lục, Hà Nam, nổi tiếng từ thời Tiền Chiến là một nhà thơ nồng nàn tình yêu đồng ruộng, mà thi phẩm đầu tay là Tiếng Thông Reo, xuất bản từ 1934 tại Hà Nội. Thơ ông mộc mạc, chất phác như tâm tình chân thật của ông với cuộc sống, bởi ông làm thơ từ cảnh từ tình trong cuộc sống của chính mình.


Nếu nói về toàn thể, sự nghiệp thơ ông không đồ sộ, song nếu có thi sĩ chỉ cần một bài mà lưu danh hậu thế, thì ông chỉ cần bài “Ðói.” Bàng Bá Lân – và chỉ có ông, làm bài thơ cảm xúc nhất, dài nhất, kỹ nhất, về nạn đói năm Ất Dậu 1945. Bản thân người viết có nhiều kinh nghiệm về nạn đói năm Ất Dậu 45, khi còn là một đứa trẻ 7 tuổi. Một buổi trưa, đang đứng trước nhà ở Ga Ðồng Văn, vừa đưa chiếc bánh nếp lên miệng, thì vèo một cái như con quạ đen từ giữa đường cái quan, một thiếu niên cỡ 14, 15 đã bay xẹt qua tôi và trở lại chỗ cũ, miệng nó đang nhai nuốt cái bánh của tôi, còn vướng một mảnh lá bọc bánh trên miệng, hai hàm răng trắng nhởn, hai tròng mắt trắng nhởn nhìn tôi trừng trừng, còn tôi thì tay phải vẫn giơ lên trong cử chỉ đưa chiếc bánh vào miệng mình. Tôi không buồn tiếc gì vì trong nhà còn cả rổ bánh nghi ngút trên nồi nước mà mẹ tôi vừa nấu xong, nhưng tất cả đã làm tôi ngơ ngẩn. Sau này trưởng thành, nghe nói và đọc sách báo, dường như trận đói ấy đã giết cả “hai triệu người” miền Bắc? Tôi chưa được đọc một tài liệu chính thức nào, nên chưa thể gọi là biết đúng sự việc ra sao, ngoài vài tấm hình.


Chỉ một bài thơ Ðói, Bàng Bá Lân trên phương diện một tác giả, đã để lại cho đời sau ý thức về xã hội mà ông, một kẻ cầm bút, đã là một chứng nhân.


 


ÐÓI


 


Năm Ất Dậu tháng ba, còn nhớ mãi


Giống Lạc Hồng cực trải lắm đau thương!


Những thây ma thất thểu đầy đường


Rồi ngã gục, không đứng lên, vì đói!


Ðói tự Bắc Giang đói về Hà Nội,


Ðói ở Thái Bình đói tới Gia Lâm.


Khắp đường xa những xác đói rên nằm


Trong nắng lửa, trong bụi lầm, co quắp.


Giữa đống giẻ chỉ còn là hố mắt


Ðọng chút hồn sắp tắt của thây ma.


Những cánh tay gầy quờ quạng khua khoa


Như muốn bắt những gì vô ảnh


Dưới mớ tóc rối bù và kết bánh


Một làn da đen sạm bọc xương đầu


Răng nhe ra như những chiếc đầu lâu.



Chết!


Chết! Chết! Hai triệu người đã chết!










Xương người chết đói năm Ất Dậu, 1945, trong một trại ở ngoại ô Hà Nội. Loạt ảnh của Võ An Ninh.

 


Ðể nhớ thi sĩ, mất vào 21 tháng 10, 1988, xin chọn bài trên (dù chỉ vài đoạn vì bài thơ rất dài, đúng ra là một bài Trường Thi), như một điển hình cho Bàng Bá Lân, và một tiêu biểu trong Thơ Miền Nam, bài thơ mà ông làm sau khi đã vào Sài Gòn, hoàn tất vào tháng 5, 1957. Thế hệ cha anh chúng tôi và thế hệ chúng tôi chưa một ai viết được sự thật về nạn đói này. Chỉ nói chung chung là do quân Nhật gây ra. Tin tức kiểu truyền miệng, tệ hơn nữa là tin tức tuyên truyền có tính chính trị. Tôi hoàn toàn không tin. Thời đó nước ta ở dưới sự thao túng của ít ra là bốn thế lực: Pháp, Nhật, Việt Minh, Tầu, chứ không phải chỉ có Nhật. Và Mỹ, thế lực kết thúc Thế Chiến Thứ Hai, trong vòng vài chục ngày, đã đánh chìm hai trăm tầu bè của Nhật ngoài khơi Việt Nam, dĩ nhiên trong đó có chở lương thực cho quân Nhật ở Ðông Dương. Quân chiếm đóng đói, thì dân phải chết. (VL, trích đoạn Hồi Ký 60 Năm Làm Thơ Viết Văn Làm Báo)

Ngọc Hoài Phương, những ngày bắt đầu nghề báo

 


Du Tử Lê


(Tiếp theo và hết)


 


DTL: Tôi nghe kể, dường như đầu thập niên (19)60, ông và các bạn từng tổ chức một cuộc họp mặt tại Câu Lạc Bộ Báo Chí, Saigon, ở đường Lê Lợi? Tôi nhớ đó là nơi hội họp của những sinh hoạt có tính cách quan trọng, quy mô lớn của các cơ quan chính phủ, đoàn thể, tổ chức lớn… Thời gian đó, ông còn là học sinh, làm sao ông có thể thuê mướn được? Tôi muốn hỏi, có ai “chống lưng” cho ông và các bạn không?


NHP: Có. Không phải chỉ một lần, mà nhiều lần chúng tôi đã có dịp tụ tập tại Câu Lạc Bộ Báo Chí, số 15 đường Lê Lợi, Saigon do nhà văn Phạm Cao Củng chủ xướng, được gọi bằng cái tên dễ thương là “Gia Ðình Trẻ Việt.”









Ngọc Hoài Phương trong buổi sinh hoạt Văn Nghệ Học Sinh tại Câu Lạc Bộ Báo Chí Sài Gòn (ngày 4 tháng 12 năm 1960).


Câu Lạc Bộ Báo Chí là cơ sở trực thuộc Bộ Thông Tin của chính phủ nên chuyện lâu lâu “mượn đỡ” một buổi để họp hành bàn chuyện văn nghệ, ca hát, ngâm thơ… chẳng có gì khó khăn và, cũng không tốn kém tiền bạc gì cả. Còn vấn đề bánh, nước… đã có nhật báo Ngôn Luận đài thọ. Tưởng cũng nên nói thêm, hồi đó tôi được chỉ định là “Trưởng Ban Tổ Chức” những buổi họp mặt văn nghệ học sinh do báo Ngôn Luận bảo trợ, quy tụ nhiều nhóm, nhiều thi văn đoàn. Có lẽ vì vậy nên những năm sau này, nhiều người tôi hoàn toàn không còn nhớ tên, cũng chẳng nhớ mặt nữa trong khi hầu hết mọi người vẫn còn nhớ đến tôi qua hỗn danh “Phương Kều.”


DTL: Lần đầu tiên, ông được giao trách nhiệm phụ trách một phụ trương văn nghệ học sinh cho một nhật báo trong trường hợp nào?


NHP: Ðó là mùa Hè năm 1964, tôi chính thức gia nhập làng báo Saigon trong một trường hợp hết sức tình cờ, không hề có tính toán, sắp xếp gì trước cả. Thời gian đó tôi đang hoạt động trong hội Thanh Niên Thiện Chí và là thành viên trẻ nhất trong Ban Chấp Hành Trung Ương Hội Thanh Niên Thiện Chí Việt Nam từ 1962 với chức vụ Phụ tá Ủy Viên Công Tác (Ủy viên Công Tác là anh Hà Tường Cát). Qua năm 1963, Thư Ký BCH Trung Ương của hội là Nguyễn Ðức Minh được học bổng tu nghiệp tại Tân Tây Lan nên anh em “đun” tôi lên thay thế. Ðến cuối năm 1963, đầu năm 1964 (khởi đầu Ðệ Nhị Cộng Hòa VN), hội chúng tôi có được ngân khoản viện trợ (trực tiếp chứ không phải qua “trung gian” cơ quan nào của chính phủ) để thành lập “Ðoàn Thanh Niên Chí Nguyện Việt Nam”… Ðây cũng là giai đoạn khá lý thú trong đời tôi, nhưng nằm ngoài phạm vi bài này nên xin miễn kể lể, hẹn trong một dịp khác.


Bây giờ xin nói tiếp về mùa Hè năm 1964, một người bạn học cũ của tôi là anh Nguyễn Ngọc Chấn (theo ngành sư phạm) sắp phải đổi về Vĩnh Long nên đã tìm gặp tôi để bàn giao trang “Văn Nghệ Sinh Viên Học Sinh” (tuần 2 lần) của nhật báo Thời Luận do ông Nghiêm Xuân Thiện (cựu tổng trấn Bắc Kỳ) làm chủ nhiệm. Trang văn nghệ này không ký tên người phụ trách là “Cậu Trời” Nguyễn Ngọc Chấn mà lại được đặt dưới cái tên “Chị Ngọc Anh.” Và, tôi vẫn tiếp tục dùng bút hiệu “Chị Ngọc Anh,” coi như không có chuyện gì thay đổi cả. Mới nhập cuộc được ít ngày, bác chủ nhiệm Nghiêm Xuân Thiện đã gọi tôi vào phòng riêng nói chuyện. Theo lời bác Thiện thì tờ báo hiện chỉ có hai ký giả thường trực là các anh Sao Biển (cậu của Linh Mục Nam Hải) và Tâm Chung (nguyên SVSQ Khóa 9 Võ Bị Ðà Ðạt), do đó tờ báo cần thêm ít nhất một ký giả thường trực và, tôi là người được chọn. Ngoài ra, tờ báo còn cần một người phụ tá cho nhà báo Ký Ninh trong vai trò của một Phụ Tá Tổng Thư Ký Tòa Soạn, bác Thiện muốn tôi đảm trách luôn cái phần vụ này. Tài cán chẳng bằng ai nhưng, tuổi trẻ nhiều nhiệt huyết, tôi nhận lời tuốt luốt những phần vụ được trao phó. Như vậy, tờ báo mỗi ngày có 8 trang thì ông Tổng thư ký Ký Ninh phụ trách bài vở tin tức thuộc các trang 1, 8 và trang 3, 6; còn “bài nằm” thuộc các trang 2, 7 và 4, 5 do tôi “lãnh cái búa.”


DTL: Tính tới năm 1965, cách đây gần 50 năm, là thời gian ông trở thành nhà báo chuyên nghiệp, thì, những chuyện gì ông nhớ nhất, trong những năm tháng đầu tiên trở thành chuyên nghiệp đó?


NHP: Ngay từ những ngày đầu gia nhập “Làng Báo Saigon” tôi đã gặp nhiều may mắn và học hỏi được nhiều điều bổ ích với một số nhà văn, nhà báo lớn tuổi như các bác Hải Âu Tử, Phan Huy Chiêm, Anh Ðộ (Ðỗ Cẩm Khê), Nguyễn Thạch Kiên… Quý vị này cung cấp bài vở (đa số là các tài liệu dịch từ báo ngoại quốc) cho các trang báo do tôi chịu trách nhiệm. Quý vị này không lãnh lương cố định hàng tháng mà tiền nhuận bút tính theo bài, tháng nào có nhiều bài được chọn đăng thì lãnh tiền nhiều, đăng ít thì lãnh ít… Có lẽ vì vậy nên ngay trong buổi trao trách nhiệm cho tôi, ông chủ nhiệm nhắc nhở: “Cậu nên ‘nâng đỡ’ ông Anh Ðộ vì ông này nghèo hơn mấy ông kia.” (Nghe nói nhà thơ Anh Ðộ-Ðỗ Cẩm Khê từng là trung úy trong quân đội Pháp, sau khi Tây đã về Tây rồi, ông chuyển qua nghề báo). Như vậy, ngoài công việc của một ký giả thường trực cộng thêm trang “Văn Nghệ” (tuần 2 lần qua bút hiệu “Chị Ngọc Anh” phụ trách), tôi còn phải dành khá nhiều thì giờ mỗi ngày để sắp xếp “bài nằm” cho các trang trong, đưa thợ xếp chữ trước… Cũng nhờ phải gánh vác nhiều tiết mục linh tinh như vậy nên tôi có cơ hội để đăng một số bài vở của các thân hữu như truyện ngắn, biên khảo, ký sự… Ðặc biệt là những “Ký sự chiến trường” của Vũ Ngự Chiêu (bút hiệu Nguyên Vũ)…


DTL: Hiện tại, riêng ở hải ngoại, những thành viên nào của thời văn nghệ học sinh cùng hoạt động với ông, vẫn còn sinh hoạt trong lãnh vực văn học, nghệ thuật?


NHP: Dĩ nhiên còn khá đông. Chỉ nói riêng một số bạn học cũ cùng lớp thời trung học với tôi hiện cũng có một số tên tuổi khá quen thuộc với những người hằng quan tâm đến sinh hoạt thơ văn, chẳng hạn như nhà văn Ðào Văn Bình, nhà thơ Vũ Khang, nhạc sĩ Vũ Thành An với những bài “Không Tên”… Còn các bạn trẻ thường gửi bài về đăng trên trang văn nghệ học sinh của báo Thời Luận ngày xưa, bây giờ cũng có một số gửi bài đóng góp với tạp chí Hồn Việt. Người có thơ đăng thường xuyên nhất là nhà thơ Thy Lan Thảo (Nguyễn Sơn) thuộc nhóm văn nghệ trẻ nổi tiếng của tỉnh Gò Công thuở nào. Qua thời văn nghệ học sinh, Thy Lan Thảo là một sĩ quan trong ngành Chiến Tranh Chính Trị. Sau biến cố tháng 4, 1975, ông kẹt lại và đi tù cải tạo, rồi sang Hoa Kỳ qua diện HO, sau khi đã ổn định đời sống, ông cũng dành khá nhiều thì giờ để tiếp tục sáng tác…


DTL: Ông còn thấy cần phải nói thêm câu gì với quý độc giả theo dõi cuộc nói chuyện ngày hôm nay của chúng ta?


NHP: Nhớ lại 37 năm trước, khi mới đặt chân đến Hoa Kỳ, còn tạm trú tại trại Pendleton, một số anh em từng liên hệ với sinh hoạt báo chí tại Sài Gòn thường gặp gỡ nhau để cùng “mơ” về sự hình thành của một tờ báo Việt ngữ trên xứ người. Thứ nhất là để “nuôi dưỡng tiếng Mẹ đẻ”; tiếp đó là tạo nhịp cầu cho bà con ta – rồi sẽ tản mác khắp nơi – có dịp liên lạc lại với nhau… Ngày nay, như mọi người đều đã thấy, các bộ môn sách, báo, CD ca nhạc, DVD, phát thanh, truyền hình tiếng Việt phát triển đến mức độ ngoài sức tưởng tượng. Cá nhân tôi rất vui khi được kể là một trong những “viên gạch lót đường” của lãnh vực này…


DTL: Trân trọng cám ơn nhà báo và, cũng là nhà thơ Ngọc Hoài Phương.

Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

 


Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh


 


Dấu hỏi nặng


Tưởng nhớ Lễ Nghi Học Sĩ Nguyễn Thị Lộ


bị hành quyết ngày 19/9/1442 bởi triều Lê


trong bản án mập mờ, oan khuất Lệ Chi Viên


 


Dấu hỏi chập chờn ma chơi


Dồn tôi chân tường nỗi sợ


Bóng tôi, hiu hắt bóng lời


 


Tiếng khóc nấc trong tiếng gió


Mở đêm thăm thẳm vực sâu


Hồn ai lân tinh bay đỏ


 


Ðỏ thẫm bản án tru di


Ngậm oan nghìn năm mây trắng


Ngậm đau nghìn thu sử thi


 


Vọng về ngàn xưa âm âm


Nghe buốt trong đầu tiếng búa


Trang sử máu chảy quầng thâm


 


Gió kêu những lời cầu kinh


Ai ngồi mênh mông bóng tối


Thôi đừng mơ nữa, trời xanh


 


Mà sao đất cũng ngậm tăm


Dây trời buộc hoài không mở


Dao trời cứa buốt ngàn năm


 


Người đâu tìm đâu để nói


Dập đầu tứa máu nỗi đau


Nghìn sau còn oằn dấu hỏi


 


Dấu hỏi nặng, dấu hỏi nặng


Nghìn cân ai buộc trong đầu


Thương nỗi độc hành lẳng lặng


 


Dấu hỏi cong trời nối đất


Sống chết ngó nhau bằn bặt


Thôi đừng mong nữa, trời xanh


–––––––-


 


Ðộc hành


Tặng nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ


 


Nhịp một lời. Phong ba


Nghe đất trời trĩu nặng


Nghe trần gian nhẹ bẫng


Cô liêu cõi Người Ma*


 


Nhịp một lời. Vực sâu


Nghe trùng dương dậy sóng


Nghe núi cao cúi đầu


Thâm u. Hình với bóng


 


Nhịp một nhịp máu xương


Nghe con sông nằm khóc


Nghe trời xanh vừa mọc


Thổ huyết một đêm trường…


 


Ðêm nở hạt máu mầm


Trổ thơm hơi bụng mẹ


Hạt máu rền huyết âm*


Hạt máu đau huyết lệ


 


Bi thương hạt tinh cha


Trổ ngàn lời thống thiết


Cười một tiếng. Ngu ngơ


Ðộng ngàn lau xanh biếc


 


Nhịp một nhịp hòa âm*


Lặng một cõi thinh không


Khóc một tiếng. Dại khờ


Ðau lòng trời xanh thẳm…


 


Nén ngàn hơi tinh âm*


Òa đất trời tiếng thở


Người đi đi về đâu


Trăng tan. Và nước vỡ.


 


Vỡ


bảy hạt huyền âm*


 


[*] Chữ và tên những tập thơ NLV


(Nguồn: Tác giả gửi qua sangtao@org)

Thơ Hoàng Xuân Sơn

 


Thơ Hoàng Xuân Sơn


 


Nàng


nàng vuốt một nhón tóc đen vẻ mặt yêu kiều


trong đám đông tôi nhìn ra gió lận


 


Giết buổi chiều


chiều ngồi


bới tóc tìm ngâu


nắng trên son


nhạt


kẻ mầu tím


rêu


hương bay


từ thuở ngưng kiều


những chân mày nguyệt


tự thiêu non ngàn.


 


Còn đâu


chiếc áo dài đau cật lực


người con gái vừa đi vừa gãi mông


ngoài khơi con tàu chết sảng


ơi hỡi trường xuân em thiếu nữ quần bó chẽn


giày bốt ống cao giẫm gót nhọn trăng 16


chiếc vòng khoen nhảy cà tưng


15 phừng phừng nguyên tạng


dec.10


(Nguồn: Tác giả gửi qua sangtao@org)

Ông Đôminicô Nguyễn Khắc Trữ

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 62)

 


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 62


 


14


 


Chiều Thứ Bảy, mồng một Tháng Ba. Tôi tỳ trên một tảng đá trông ra biển, viết. Ngày hôm đó, tôi trông thấy con én đầu tiên và tôi hân hoan. Lễ yểm trừ Ðức Phật vẫn tiếp tục trên giấy không gặp một trở ngại nào, cuộc chiến đấu chống lại Ngài dịu dần, tôi không còn hấp tấp nữa và tôi tin chắc vào sự giải thoát của tôi.


Ðột nhiên tôi nghe thấy tiếng chân trên sỏi.


Tôi ngẩng đầu lên và thấy mụ ngư nữ già đang lần như trái banh trên bờ biển, chưng diện như một cái tầu buồm cổ xưa. Mụ nóng hổi và thở hổn hển. Mụ có vẻ có điều gì lo lắng.


– Có thư phải không? Mụ lo âu hỏi.


– Vâng! Tôi vừa cười vừa trả lời, và tôi đứng lên đón mụ. Hắn hỏi thăm bà, hắn nói đêm ngày hắn nghĩ đến bà. Hắn không thể ăn ngủ được và hắn không thể chịu được sự cách biệt này.


– Anh ấy chỉ viết có thế thôi sao? Mụ đàn bà bất hạnh hổn hển hỏi.


Tôi thương hại mụ. Tôi móc túi lấy lá thư và giả vờ đọc. Mụ ngư nữ già há hốc cái miệng móm mém, đôi mắt ti hí của mụ chớp chớp và mụ nín thở nghe.


Tôi làm bộ đọc, và vì tôi bối rối, tôi làm như chữ viết khó đọc: “Ông chủ, hôm qua tôi vào ăn tại một quán ăn bình dân. Tôi đói. Tôi thấy một thiếu nữ rất đẹp đi vào, đúng là một nữ thần… Lạy Chúa! Nàng giống Bouboulina của tôi làm sao! Thế là lập tức nước mắt tôi trào ra như suối, tôi nghẹn ngào, không tài nào nuốt nổi! Tôi đứng dậy, trả tiền và bước ra. Và tôi, kẻ năm thì mười họa mới nghĩ đến thần thánh thế mà tôi bị xúc động đến nỗi tôi chạy ngay tới nhà thờ Thánh Minas thắp một cây nến, ông chủ. Tôi khấn: ‘Thánh Minas, cho con nhận được tin lành của thiên thần con yêu. Cho cánh chúng con sớm liền nhau!’”


– Hi! Hi! Hi! Mụ Hortense cười, khuôn mặt rạng rỡ.


– Tại sao bà cười? Tôi vừa hỏi vừa dừng lại để lấy hơi và bịa những câu nói dối mới. Tại sao bà cười? Ðiều đó khiến tôi phát khóc.


– Nếu ông biết… nếu ông biết… mụ phì cười.


– Biết gì?


– Cánh… là cái lão đểu giả đó gọi là chân. Hắn gọi như vậy khi chúng tôi ở một mình với nhau. Cho cánh chúng tôi sớm liền nhau, hắn nói… Hi! Hi! Hi!


– Nghe tiếp đây đã, bà còn ngạc nhiên hơn nữa…


Tôi lật sang trang và lại giả vờ đọc:


“Và hôm nay, tôi đi ngang một tiệm hớt tóc. Ngay lúc đó, người thợ hớt tóc đem đổ chậu xà phòng ngay trước cửa tiệm. Cả phố thơm nức. Tôi lại nghĩ đến Bouboulina của tôi và tôi bắt đầu khóc. Tôi không thể xa nàng lâu hơn nữa, ông chủ… Tôi sắp phát điên. Xem đây, tôi còn làm thơ nữa đây này. Hôm kia, tôi không ngủ được và tôi làm một bài thơ tặng nàng. Phiền ông chủ đọc cho nàng nghe để nàng thấy tôi đau khổ đến mức nào:


A! Nếu chúng ta có thể gặp nhau trên một đường mòn.


Con đường đủ rộng chứa vừa nhớ thương!


Dù thân anh nát như tương.


Thịt xương rời rã vẫn lên đường kiếm em!”


Mụ Hortense, mắt lờ đờ lim dim, sung sướng, hết sức chăm chú lắng nghe. Mụ còn gỡ giải băng vướng cổ để cho những nét nhăn tự do một lát.


Mụ mỉm cười yên lặng. Sung sướng và mãn nguyện tâm hồn mụ dường như bay bổng tới tận trời xanh.


Tháng Ba, cỏ non, hoa đỏ, vàng, tía đua chen nước trong vắt nơi thiên nga trắng và đen vừa giao hợp vừa ca hát líu lo. Con cái trắng, con đực đen, mỏ hồng hé mở. Những con cá chình xanh lóng lánh, chồi lên khỏi mặt nước quấn quanh những con rắn vàng. Mụ Hortense trở lại tuổi mười bốn, nhảy múa trên những tấm thảm Ðông Phương ở Alexandria, Beirut, Smyrna, Constanople, và rồi ở Crete, trên những boong tầu bóng lộn… Mụ không thể nhớ rõ. Tất cả pha trộn với nhau, ngực mụ rướn lên, bờ biển rạn nứt.


Rồi thình lình, trong khi mụ nhảy múa, biển tràn ngập những thuyền mũi bằng vàng, trên boong đầy những lều muôn màu và soái kỳ bằng lụa. Một đoàn quan Thổ Nhĩ Kỳ ra khỏi lều với những búp bằng vàng trên mũ fez, một đoàn quan Tổng Ðốc Thổ Nhĩ Kỳ giàu có, tay đầy quà tặng đắt tiền với những cậu con trai mặt mày ủ rũ của họ. Có cả những thủy sư đô đốc, mũ ba góc bóng loáng và những thủy binh với cổ áo trắng tinh và quần rộng phất phới, theo sau là những thanh niên Crete, quần cụt phồng bằng dạ xanh tươi, giầy ống vàng, và khăn tay đen chit quanh đầu. Cuối cùng là Zorba, vĩ đại hơi gầy đi một chút vì làm ái tình nhiều, một cái nhẫn hỏi lớn ở ngón tay, một vòng hoa cam trên mái tóc hoa râm…


Trên tầu không thiếu một người nào mụ quen trong suốt cuộc đời trôi nổi phiêu bạt của mụ, ngay cả cái lão lái đò răng thưa, lưng còng một đêm đã đưa mụ dạo trên sông nước Constantinople. Ðêm xuống và không ai nhìn thấy họ. Tất cả, tất cả đều đi ra, trong khi đàng sau họ, những con cá chình, rắn, thiên nga đang giao hợp với nhau.

TIN LUOT

Việt Nam


 



  • Bão số 7 xuất hiện ở Biển Ðông và hiện đang cách quần đảo Hoàng Sa khoảng 290 km về phía Ðông.

 



  • Tại Việt Nam xuất hiện loại tiền giả mệnh giá 200 ngàn đồng (tương đương $10) được làm giả “một cách rất tinh vi.”

 



  • Gia cầm lậu đang ồ ạt nhập vào Việt Nam, chỉ riêng tại một ngôi chợ ở Hà Nội mỗi ngày có khoảng khoảng 20 tấn.

 



  • Một thanh niên 18 tuổi ở huyện Ðan Phượng, Hà Nội, bị công an phạt gần 7 triệu đồng vì “lái xe gắn máy bằng chân, chở bạn gái ngồi sau.”

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • Trong Tháng Chín, 132 cơ sở thương mại ở Orange County đổi chủ, tăng 13.8% so với một năm trước và tăng 46% so với Tháng Tám. Tuy nhiên, số lượng cơ sở sang tay giảm 16.4% trong 3 quý đầu năm 2012.

 



  • Cảnh sát Santa Ana cho biết hôm Thứ Ba cơ quan kiểm soát thú vật đã bắt đi 23 con mèo, một con chó và một con két từ một căn nhà hai phòng ngủ, nơi có hai phụ nữ và 8 trẻ em sinh sống trong môi trường hôi hám khiến lối xóm than phiền.

 



  • Một cuộc thống kê, do tổ chức David Binder Research for the Friends of the Earth ở San Francisco vận động đóng cửa vĩnh viễn trạm biến điện dùng nguyên tử năng ở San Onofre, cho biết 700 cử tri, có ghi danh và sống trong khu vực hãng điện Edison phục vụ, đồng ý việc đóng cửa và dùng nguyên liệu khác.

 


Hoa Kỳ


 



  • Mức gia tăng liên tục của các cơ sở thương mại do giới di dân làm chủ trong sáu năm qua hiện đang bị suy giảm, và có nguy cơ đe dọa khả năng cạnh tranh của Hoa Kỳ.

 



  • Ngành sản xuất của Mỹ mở rộng trong Tháng Chín, bỏ lại con số yếu ớt của ba tháng liên tiếp nhờ số đơn đặt hàng mới tăng lên, tạo thêm công ăn việc làm, theo một tường trình về công nghiệp hôm Thứ Ba.

 



  • Cảnh sát New York điều tra hai băng đảng có tên Very Crispy Gangsters và Rockstarz hiện không cần phải quốc bộ trên các vỉa hè, thay vào đó họ ngồi trước máy điện toán để theo dõi dấu vết của tội phạm trên trang mạng xã hội Facebook.

 



  • Nhận định rằng quyết định của cử tri Mỹ trong ngày bầu cử sẽ ảnh hưởng rất nhiều về giáo dục của trẻ em Mỹ, Bộ trưởng Bộ Giáo Dục Hoa Kỳ Arne Duncan nói: “Tôi tin rằng chúng ta đang đứng ở một ngã ba đường, và giáo dục là sự đầu tư tốt nhất.”

 


Thế Giới


 



  • Hàng trăm dân Tunisia phẫn uất xuống đường hôm Thứ ba, giận dữ phản đối việc một phụ nữ bị cảnh sát hãm hiếp và sau đó bị buộc tội trang phục khiếm nhã công cộng, khi bà đệ đơn khiếu nại.

 



  • Một cuộc tấn công vào trường Ðại Học Federal Polytechnic, ở Mubi, Nigeria hôm qua, giết chết 25 người, đa số là sinh viên, được cho biết là do các tay nội gián tạo ra, trong đó những tay súng kêu tên từng nạn nhân trước khi nã súng.

 



  • Thị trường chứng khoán Nhật Bản dập dềnh giữa lên và xuống sau khi Thủ Tướng Tây Ban Nha Mariano Rajoy bác bỏ lập luận là Nhật đang nỗ lực tìm kiếm một gói cứu trợ. Hãng xe Toyota Motor Corp dẫn đầu các nhà sản xuất ô tô trong việc bán số xe cao hơn dự đoán tại Hoa Kỳ.

Thơ Viên Dung

 


Thơ Viên Dung


 


Bóng tình không


 


Khi hai ta qua cổng tình


Là qua một cửa trời xinh


Tình cờ em thấy bóng mình trong mơ


 


Thấy em cởi áo tuổi thơ


Ðường cong thiên phú bao giờ


Nào hay duyên phận đứng ngồi dáng thơm


 


Tim còn hồi hộp mấy hôm


Sờ môi hỏi mới nụ hôn


Ðột nhiên anh hái anh đơm sững sờ


 


Có đêm mộng bén dại khờ


Lễ nghi đón ngõ tiểu thơ


Bâng khuâng trầu rượu hẹn chờ qua sông


 


Biết làm sao em nói không


Anh tần ngần chỗ tấm chồng


Ðò ngang gió lộng tình không chập chùng


 


Hai bờ lất phất nhớ nhung


Cổng tình phiêu bạt mịt mùng


Bóng yêu diễm tuyệt nạm vùng chiêm bao.


(26/viii/2012)


 ________


 


Hồn đề lá bay


 


Ai đâu đặt để


luyến ái nẩy mầm


bóng em bắt rễ


mầm bén trăm năm


 


Ðường yêu hoang dại


dắt ngang cổng tình


đôi lòng ngây dại


mặc tình gió lay


 


Nhân gian bày đặt


tình thắt phật lòng


gió vàng phó mặc


lặt lìa trông mong


 


Trăm năm tình chẳng


ngồi lại với thu


níu nhau lẳng lặng


hơi thu chạnh lòng


 


Tịnh thiên từ dặn


trách chi an bài


hễ thu vàng hái


hồn đề lá bay!

Thơ Tuệ Sỹ

 


Thơ Tuệ Sỹ


 


Một thoáng chiêm bao


 


Người mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn


Khóe môi cười nắng quái cũng gầy hao


Như cò trắng giữa đồng xanh bất tận


Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao


(Rừng Vạn Giã 1976)


___________


 


Mưa cao nguyên


 


Một con én một đoạn đường lây lất


Một đêm dài nghe thác đổ trên cao


Ta bước vội qua dòng sông biền biệt


Ðợi mưa dầm trong cánh bướm xôn xao


 


Bóng ma gọi tên người mỗi sáng


Từng ngày qua từng tiếng vu vơ


Mưa xanh lên tóc huyền sương nặng


Trong giấc mơ lá dạt xa bờ


 


Người đứng mãi giữa lòng sông nhuộm nắng


Kể chuyện gì nơi ngày cũ xa xưa


Con bướm nhỏ đi về trong cánh mỏng


Nhưng về đâu một chiếc lá xa mùa


 


Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng


Người mãi đi như nước chảy xa nguồn


Bờ bến lạ chút tự tình với bóng


Mây lạc loài ôi tóc cũ ngàn năm.


(Giấc mơ Trường Sơn,


An Tiêm California, 2002.)


_________


 


Ta biết


 


Ta biết mi bọ rùa


Gặm nhắm tàn dây bí


Ta vì đời tranh đua


Khổ nhọc mòn tâm trí


 


Ta biết mi là dế


Cắn đứt chân cà non


Ta vì đời đổ lệ


Nên phong kín nỗi hờn


 


Ta biết mi là giun


Chui dưới tầng đất thẳm


Ta vì đời thiệt hơn


Ðêm nằm mơ tóc trắng.


Rừng Vạn Giã 76


 


(Nguồn: [email protected])

Tài sản của các ‘đại gia’ ở Việt Nam ‘bốc hơi’ hàng triệu đô la

 


VIỆT NAM (NV) – Những người được tặng cho biệt hiệu “Giàu nhất thị trường chứng khoán Việt Nam” đang sốt vó: giá trị tài sản bằng cổ phiếu mà họ sở hữu “bốc hơi” mạnh.










Ngân hàng Á Châu ở Việt Nam bị Moody hạ điểm tín dụng. (Hình: VNEpress)


Theo báo mạng TTVN, trị giá cổ phiếu của công ty Hoàng Anh-Gia Lai giảm đến 23.6% trong tháng 9, 2012. Trị giá cổ phiếu của ông Ðoàn Nguyên Ðức, biệt danh “bầu Ðức” giảm đến 1,635 tỉ đồng, tương đương 81.7 triệu đôla.


Còn trị giá chứng khoán của ông Ðặng Thành Tâm mất 14.5 triệu đô, từ 1,177 tỉ xuống còn 887 tỉ đồng. Trị giá cổ phiếu bị “bốc hơi” của ông Ðặng Thành Tâm khiến công ty phát triển đô thị Kinh Bắc của ông này bị lỗ khoảng 102 tỉ đồng, tương đương 5.1 triệu đô la.


Một số ông bà khác như Hà Văn Thắm, chủ tịch Ocean Group; Trần Ðình Long của công ty Hòa Phát; Dương Ngọc Minh của công ty thủy sản Hùng Vương… cũng đang sốt vó vì tài sản “bốc hơi” từ 142 tỉ, tương đương 7.1 triệu đô đến 246 tỉ đồng, tương đương 12.3 triệu đô la.


Sự sa sút của các đại gia nói trên đã làm thay đổi danh sách “những người giàu nhất thị trường chứng khoán Việt Nam” tính đến cuối tháng 9 qua. Một số người biến mất như ông bầu Kiên, và lại có thêm một số người nữa mà e chừng sự xuất hiện của họ sẽ không bền.


Trước đó, theo báo Sài Gòn Tiếp Thị, tổ chức quốc tế Moody’s thông báo đã hạ bậc tín nhiệm của tám ngân hàng thương mại của Việt Nam. Số ngân hàng này bao gồm: Á Châu (ACB); Ðầu tư và Phát triển Việt Nam (BIDV); Quân đội (MB); Sài Gòn-Hà Nội (SHB); Sài Gòn Thương Tín (Sacombank); Kỹ Thương Việt Nam (Techcombank); Công Thương Việt Nam (Vietinbank); Quốc Tế Việt Nam (VIB). (PL)

Ham của lạ bị sập bẫy cướp của mỹ nhân

 


SÀI GÒN (NV) –Túng tiền, một nhóm năm người dùng chiêu lừa người “ham của lạ” vào bẫy để cướp của. “Mánh” này tương đối mới và nhờ vậy mà nhóm người này đã bẫy được một con mồi kha khá.










Nghi can dùng “mỹ nhân kế” tên Loan sau khi bị bắt. (Hình: VNN)


Theo VietNamNet, “Người bị sập bẫy mỹ nhân kế là ông VDM 30 tuổi, cư dân quận Gò Vấp cho biết đã bị cướp một ví tiền cất trong túi quần và một chiếc ba lô. Trong ba lô này chứa một laptop, một máy ảnh, nhẫn vàng và cả tiền mặt.”


“Theo lời của ông VDM, hồi đầu tháng qua, ông vô tình nhận được một cú điện thoại của một phụ nữ lạ nói tên Loan. Bà này sau đó xin lỗi ông vì ‘đã gọi nhầm,’ nhưng rồi lại ngọt ngào nói ‘muốn làm quen.’ Nghe giọng nói nhỏ nhẹ, ‘dễ thương,’ ông VDM thỉnh thoảng gọi điện thoại ‘hỏi thăm.’ Nhiều ngày sau, hai bên liên lạc thường xuyên hơn, và còn ra giọng tán tỉnh nhau.”


Hôm 23 tháng 9 vừa qua, ông VDM nhận được điện thoại của bà Loan hẹn gặp nhau ở một nơi vắng vẻ thuộc địa phận quận 2 để “tâm sự.” Ông VDM đồng ý liền, sau đó được bà Loan đến tận nhà đón bằng xe gắn máy.


Khi còn đang trên đường nhắm đến quận 2, xe của bà Loan và ông VDM bị nhóm bốn người đàn ông lạ mặt chận đường. Họ vờ không biết bà Loan, đuổi bà này đi nơi khác. Ông VDM ở lại một mình bị cả bốn thanh niên lạ mặt đánh “hội đồng” và giật ba lô, ví tiền rồi tẩu thoát. Kết cuộc, ông VDM đành đi báo công an để nhờ can thiệp, thú nhận bị cướp vì “ham của lạ.”










Băng nhóm cướp mỹ nhân kế bị bắt. (Hình: Vietnam Net)


Cho đến chiều ngày 2 tháng 10, cả bốn người trong băng cướp mỹ nhân kế gồm Quách Thị Cẩm Loan 25 tuổi; Trần Trọng Vỹ 33 tuổi, ngụ tại quận Bình Thạnh; Ðoàn Nam 21 tuổi, cư dân quận Gò Vấp và Ðỗ Phúc Tài 22 tuổi, cư dân tỉnh Ðồng Tháp. Một người nữa trong băng nhóm đã nhanh chân trốn chạy hiện đang tại đào.


Cũng còn may, một số tài sản của ông VDM đã thu hồi lại được gồm laptop, máy ảnh, nhẫn vàng… Còn khoảng 1 triệu đồng tiền mặt, tương đương 50 đôla thì không còn. (PL)

Denver chuẩn bị cho cuộc tranh luận tổng thống đầu tiên

 


DENVER, CO – Chuyên viên kỹ thuật xem xét kỹ lưỡng mọi chi tiết vào những phút cuối cùng trước cuộc tranh luận tổng thống đầu tiên tại Ðại Học Denver tối ngày 2 Tháng Mười, tại Denver, Colorado.


  



Thứ Tư đánh dấu cuộc tranh luận tổng thống đầu tiên giữa hai ứng cử viên, lúc chỉ còn hơn một tháng trước cử tri Mỹ đi bầu, chọn lựa vị tổng thống cho nhiệm kỳ bốn năm tới.(Hình: Justin Sullivan/ Getty Images)

Ðấu đá nội bộ đảng CSVN: Nguyễn Tấn Dũng sẽ bị cách chức?

Hà Giang/Người Việt


 


LTS: Hội Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương lần thứ 6 của đảng CSVN vừa khai mạc trước bối cảnh phe nhóm và bản thân Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đang liên tục bị tấn công là lạm quyền, gây nạn tham nhũng lan tràn và tạo bất ổn cho nền kinh tế Việt Nam, khiến dư luận xôn xao về những dự đoán sẽ xẩy ra trong hội nghị này. Nhiều người đưa ra giả thuyết rằng đây có thể là dịp Nguyễn Tấn Dũng sẽ bị cách chức.


Trong một bài viết gửi cho nhật báo Người Việt, hôm 2 Tháng Mười, một ngày sau khi hội nghị mở màn, Giáo Sư Carl Thayer, chuyên viên nghiên cứu Việt Nam của Học Viện Quốc Phòng Hoàng Gia Úc, cũng đặt câu hỏi lớn là:


“Liệu phe chỉ trích Nguyễn Tấn Dũng sẽ vận động để bãi nhiệm ông ta không?”









Hàng loạt vụ tai tiếng trong hệ thống ngân hàng Việt Nam thời gian vừa qua và các công ty quốc doanh trước đó, cho thấy chính phủ ông Nguyễn Tấn Dũng hoạt động không hiệu quả. (Hình: Hoang Dinh Nam/Getty Images)


Trước khi trả lời câu hỏi, Giáo Sư Carl đưa ra nhận xét là các ký giả nước ngoài khi nhận định và tường trình về sự tranh giành quyền lực bên trong nội bộ đảng, đa số đều tập trung vào các nhà lãnh đạo hàng đầu – như thủ tướng, chủ tịch nước và tổng bí thư, “trong khi đó Trung Ương đảng, bộ phận nắm nhiều quyền lực nhất nước, lại ít nhận được sự chú ý.”


Ông giải thích thêm rằng Hội Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương có thẩm quyền cách chức bất kỳ thành viên nào, cũng như khai trừ họ ra khỏi Bộ Chính Trị. Ngược lại, hội nghị cũng có quyền đưa thêm người vào và bổ nhiệm thành viên mới vào Bộ Chính Trị. Luật của đảng buộc Ban Chấp Hành Trung Ương phải họp ít nhất hai lần một năm. Các phiên họp này được tiến hành trong “bí mật.”


Về tính cách “bí mật” của các cuộc họp kín này, Giáo Sư Carl Thayer cho rằng giới truyền thông Việt Nam phần lớn sẽ im lìm không đưa tin về cuộc thảo luận của Ủy Ban Trung Ương trong hai tuần lễ kế tiếp. Nếu có đưa tin thì cùng lắm báo chí lề phải cũng chỉ tóm lược các bài diễn văn khai hay bế mạc, viết về một vài nghị quyết được thông qua, và thông cáo báo chí kết thúc buổi họp. Không những thế, nhiều phần là các bài phát biểu và tài liệu đã được soạn trước, còn các nghị quyết quan trọng có thể không được phát hành trong một thời gian dài. Nói tóm lại, nếu chờ vào báo chí trong nước thì người dân thực sự có lẽ không biết gì về những diễn tiến của hội nghị.


Giáo Sư Carl Thayer nhận định:


“Hội nghị lần thứ sáu của Ban Chấp Hành Trung Ương hứa hẹn sẽ là một cuộc họp bất thường.”


Lý do, theo ông Thayer, là vì hội nghị không những đã được triệu tập tại một thời điểm “khi guồng máy phê bình kiểm thảo đang được xoay.” mà còn ở thời điểm căng thẳng, khi đấu đá nội bộ đang gay cấn nhất về việc ai phải chịu trách nhiệm cho nạn tham nhũng tràn lan trong các tập đoàn, doanh nghiệp nhà nước, lĩnh vực ngân hàng và hoạt động kinh tế èo uột.


Một đoạn trong bài bình luận viết:


“Cái ‘lưng bẩn’ của Việt Nam đã được các trang blogs cung cấp những chi tiết tỉ mỉ về nạn tham nhũng gây ra bởi một mạng lưới gồm toàn tay chân và thân hữu lạm quyền của Nguyễn Tấn Dũng. Trong khi tính cách xác thực của các cáo buộc trên chưa kiểm chứng được, dư luận cho rằng với những chi tiết cụ thể được dẫn chứng trên các blog này, thì chắc chắn những tin này phải do nội bộ đảng xì ra. Nhiều người suy đoán rằng những dữ kiện này đến từ tài liệu của Bộ Công An.”


Giáo Sư Carl Thayer vạch ra rằng để phản pháo những bài viết trên các trang web nổi tiếng đã làm giảm uy tín và thẩm quyền của mình, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng phát hành một nghị định cấm các trang web liên quan như Dân Làm Báo, Quan Làm Báo và Biển Ðông, và khẳng định:


“Có nhiều xác suất cao là Hội Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương lần thứ 6 sẽ chứng kiến một trận đấu giữa thủ tướng chính phủ và những người chỉ trích ông.”


Dẫn chứng cụ thể, bài diễn văn khai mạc của Nguyễn Phú Trọng đề cập đến việc tái lập bộ kinh tế trực tiếp dưới quyền Ủy Ban Trung Ương, Giáo Sư Thayer dự đoán rằng có thể đảng CSVN sẽ giảm thiểu quyền lực bao la đã được tích lũy nhiều năm bởi ông Nguyễn Tấn Dũng và bộ sậu.


Trở lại câu hỏi lớn là liệu những người chỉ trích Nguyễn Tấn Dũng sẽ vận động để bãi nhiệm ông ta không, Giáo Sư Carl Thayer cho rằng:


“Câu trả lời KHÔNG tùy thuộc vào hai yếu tố. Thứ nhất, các thành viên Bộ Chính Trị (BTC) phải vừa được thuyết phục rằng lời tự kiểm thảo của ông Dũng là chân thành, và thêm vào đó, họ phải chấp nhận những giải pháp ông đưa ra.”


Tuy nhiên, vẫn theo Thayer, trong quá khứ, Nguyễn Tấn Dũng đã tỏ ra rất “chuyên nghiệp” khi vừa nhận trách nhiệm có các vụ tham nhũng quanh công ty Vinashin, vừa biến những người mà chính ông bổ nhiệm thành những con vật tế thần.


Theo nhận xét của Giáo Sư Thayer, việc Nguyễn Tấn Dũng bị cách chức, nếu có, là điều chưa từng xẩy ra. Nó cũng sẽ gây bất ổn cho nền kinh tế Việt Nam, và phản tác dụng với mục tiêu của những người phê bình ông.


Trong phần cuối của bài bình luận, Giáo Sư Thayer nhắc đến tin đồn là nếu Nguyễn Tấn Dũng bị cách chức, có thể cựu phó thủ tướng và hiện là chủ tịch Quốc Hội, ủy viên Bộ Chính Trị, ông Nguyễn Sinh Hùng, có thể được bổ nhiệm làm thủ tướng.


Trả lời phỏng vấn của phóng viên nhật báo Người Việt, Giáo Sư Carl Thayer nói:


“Tôi không nghĩ rằng Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ bị cách chức. Có thể đảng CSVN sẽ giám sát công việc của ông chặt chẽ hơn và giảm bớt một số quyền hành mà ông đang có.”


Tuy nhiên, ông trình bày thêm:


“Trong trường hợp Nguyễn Tấn Dũng bị cách chức, người kế vị ông sẽ là thuộc hàng phó thủ tướng. Bổ nhiệm ông Nguyễn Sinh Hùng vào chức thủ tướng sẽ khiến chiếc ghế chủ tịch Quốc Hội bị bỏ trống, và cần tìm người thay thế.”


Cũng cần nhắc lại là hội nghị này sẽ chấm dứt vào 15 Tháng Mười, và kỳ họp Quốc Hội sẽ bắt đầu một tuần sau đó. Nếu Việt Nam muốn thay đổi lãnh đạo, đây là thời điểm thuận lợi nhất, vì sau đó quyết định của đảng sẽ được Quốc Hội thực thi.”


Hãy chờ xem!


––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Michelle Obama: ‘Cuộc tranh luận làm tôi căng thẳng’

DENVER (CNN) – Chứng kiến chồng mình trong cuộc tranh luận cho cuộc chạy đua vào ghế tổng thống cho nhiệm kỳ tới, Ðệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama nói về cái cảm giác căng thẳng “như một bà mẹ đang lo” trong một cuộc phỏng vấn với đài CNN.









Bà Michelle Obama cùng chồng trong một buổi phỏng vấn với đài truyền hình. (Hình: Brendan Smialowski/ Gettyimages)


“Những cuộc tranh luận này làm tôi căng thẳng,” bà Obama cười và nói với trưởng phóng viên của Ban Tòa Bạch Ốc của đài CNN. “Tôi cảm giác như những bậc cha mẹ đang nhìn con mình giữ thăng bằng trên những thanh dụng cụ thể thao. Bạn chỉ có thể đứng đó mà nhìn thôi, và bạn biết đó, cố gắng để không bộc lộ cảm xúc.”


Về việc phải chứng kiến chồng mình, Tổng Thống Barrack Obama, chiến đấu trên bục tranh luận, bà Obama cho biết đã đưa ra nhiều góp ý trước buổi hôm đó. Bà nói “toàn những góp ý để động viên thôi!”


“Ông ấy không cần lời khuyên nhiều, ”bà Obama cho biết. “Ông ta là một nhà tranh luận giỏi. Tôi chỉ nhắc ông ấy hãy thư giãn và cứ là chính mình.”


Một số cố vấn của tổng thống cho biết ông Obama không ngừng luyện tập để cho các câu trả lời của ông thật rõ ràng và ngắn gọn hơn, so với thói quen của ông khi trả lời trong các buổi họp báo tại Tòa Bạch Ốc.


Hỏi về những trở ngại mà ông Barrack Obama có thể phải đối mặt trong buổi tranh luận sắp tới, bà Obama nói, “Ông ấy giỏi trong những việc này. Ông ấy sẽ cố gắng hết sức để thành công.”


Cuộc phỏng vấn với bà Obama sẽ được đài CNN chiếu trên đài vào lúc 7 giờ Thứ Tư, ngày 3 tháng 10 năm 2012. (T.A.)

Từ khi trăng thôi là nguyệt

 


Nghiêu Minh


 


Từ khi trăng thôi là nguyệt


Ðêm còn đóm lửa thiêu thân


Vì những đêm dài trăng khuyết


Tìm đâu đóa hồng thanh xuân?


 


Giờ trăng không còn là nguyệt


Quận buồn đèn úa chợ khuya


Vì em không còn là nguyệt


Như nước xa bờ bãi chia!


 


Tôi vẫn đi trên con đường đó


Nhìn áo trắng bay, tóc vẫn bay


Nhưng có chút gì trong mắt đỏ


Một chút gì cầm lòng hôm nay!


 


Giờ trăng không-bao-giờ-là-nguyệt


Ðêm sẽ tàn… tôi đợi bình minh


Và nơi đó nguyệt trầm trong tuyết


Xin chào nhau một thuở thanh niên!


(Nguồn: [email protected])

Ðêm đồng chung

 


Dan Huynh


 


Tiếng siêu âm sao ngàn thanh thoát


Ngõ ngách ban sơ bỗng chạm lòng


Hôm về một chút thăm cõi mộng


Tĩnh lặng nhìn nhau hiểu hư không


 


Chạm tay hơi thở vẫn như còn


Yêu thương thinh lặng vẫn như son


Trăng sao vẫn ngóng câu thề thốt


Buổi hẹn ban sơ bỗng lạ thường


 


Tóc bạc nay quyện trong gió sương


Cõi thực cõi hư khẽ ngại ngùng


Tiếng xưa nhắn nhủ trùng dương khóc


Ðêm biển đồng chung bỏ quê hương…


(Cali, Hè 2012)

Những dòng sông tranh đấu

 


Thơ Ðiếu Cày


 


Ðêm đêm trong lao tù,


Tôi bỗng mơ thấy những dòng sông lạ.










Ðiếu Cày Nguyễn Văn Hải


Những dòng sông cuộn sôi hối hả,


Trên những nẻo đường đổ về trung tâm,


Những dòng sông lại gặp những dòng sông,


Hòa thành biển lũ.


Sóng biển trào dâng đòi Tự do Dân chủ,


Sóng cuốn phăng đi – thành lũy lũ độc tài,


Những dòng sông chảy mãi tới tương lai,


Chúng tôi đi, hòa cùng dòng sông,


Như những hạt phù sa, một phần bé nhỏ,


Cuộc đời tôi từ nay gắn bó,


Với dòng sông tranh đấu của quê hương,


Những dòng sông sinh viên xuống đường,


Chống quân Bắc triều xâm lược


Những dòng sông công nhân


Hàng triệu người nhịp bước,


Ðòi tăng lương, đòi tự lập công đoàn.


Những dòng sông của hàng triệu dân oan,


Ðòi lại đất đai ruộng vườn bị mất.


Những dòng sông giáo dân,


Nguyện cầu đòi đất,


Tòa Khâm Sứ, La Vang, Giáo xứ Thái Hà…


Khơi dòng sông tâm linh tuôn chảy đến mọi ngã,


Thắp nến hiệp thông cùng chung lời nguyện ước


Chống bất công, chống tham nhũng độc tài,


Như Lê Thị Công Nhân như Nguyễn Văn Ðài


Nay giúp dân oan, mai hướng dẫn sinh viên hiểu biết về dân chủ,


Chúng tôi đi vì quyền dân chưa đủ,


Dù bị bắt giam trong lao ngục đọa đầy


Những dòng sông vẫn không nghỉ một ngày


Chạy về phía TỰ DO DÂN CHỦ.


 


(Nguồn: Dân Làm Báo, qua sangtao@org)

Có vẻ dân chúng Hoa Kỳ không hài lòng với cả hai ông

Nguyễn Văn Khanh


 


“Denver bây giờ khác lắm rồi,” anh Vũ Hùng vừa lái xe vừa nói. Bốn năm trước đây cũng anh bạn trẻ này đón tôi ở phi trưởng, sau đó 2 anh em cùng nhau quan sát những biến chuyển của Ðại Hội Ðảng Dân Chủ 2008.


Lần này cũng vẫn anh, dáng người vẫn trẻ dù hơi mập hơn 4 năm trước, đón tôi và sẽ cùng tôi ngồi trong thính đường của Ðại Học Denver để nghe ông Barack Obama và ông Mitt Romeny tranh luận lần đầu tiên.


Khác biệt ở chỗ nào, tôi hỏi thật nhanh. “Bốn năm trước đây nước Mỹ có ứng viên Barack Obama, bây giờ chúng ta có Tổng Thống Obama. Giả sử Tổng Thống Obama ra tranh cử với ứng viên Obama mà chúng ta đã được gặp 4 năm trước đây thì ông tổng thống thua là cái chắc. Khác biệt thứ nhì là 4 năm trước khi em đón anh, tỷ lệ người Hispanic sinh sống trong thành phố và những vùng phụ cận chỉ có 14%, bây giờ đã lên tới 21%. Khác biệt thứ ba là 4 năm trước đây đa số dân chúng Denver náo nức đi bầu, bỏ phiếu cho ông Obama, bây giờ rõ ràng náo nức đó không còn nữa.”


Những khác biệt đó không chỉ có ở Denver, mà phải nói là trên toàn nước Mỹ.


“Bốn năm trước đây tôi kêu gọi bạn bè ủng hộ ông Obama, tối bầu cử còn tổ chức party để mừng chiến thắng, nhưng hôm nay tôi không dám bảo họ tiếp tục ủng hộ ông Obama nữa,” cô Liz Henderson làm việc cho một hãng bảo hiểm ở thủ đô kể chuyện. “Tôi ủng hộ ông Obama vì tôi tin ông sẽ thay đổi được nền kinh tế khó khăn của quốc gia, tôi nghĩ ông đã làm được phần nào điều ông hứa, nhưng mấy đứa bạn của tôi không nghĩ như thế, họ gọi ổng là thằng cha hứa cuội,” cô vừa cười vừa nói.


“Không chỉ mình ông Obama hứa hẹn đâu,” anh sinh viên Joe Saluzzi đang học năm cuối cùng ban cử nhân của Ðại Học George Mason thuộc tiểu bang Virginia chia sẻ cảm nghĩ của mình, “tôi nghĩ rằng dường như làm chính trị là phải biết hứa cái đã, làm được hay không thì tính sau.” Anh kể tiếp, “4 năm trước đây tôi đi bỏ phiếu lần đầu tiên, háo hức cùng bạn bè ủng hộ ông Obama vì ông hứa sẽ tạo thêm việc làm cho nước Mỹ, giảm bớt tỷ lệ thất nghiệp. Kết quả là ông ta đắc cử vẻ vang, nhưng khi thấy nhiều sinh viên ra trường năm ngoái và năm trước đó đến giờ vẫn không có việc làm thì chính tôi cũng phải âu lo, không biết mùa Hè năm tới đến phiên mình liệu có kiếm được việc hay không.”


Như vậy chắc anh bạn sẽ bỏ phiếu cho ông Romney? “Thật tình tôi cũng chưa biết mình sẽ bỏ phiếu cho ai.” Nên nhớ ông Romney có hứa sẽ tạo được 12 triệu việc làm trong 4 năm đầu tiên, tôi góp chuyện. “Nhưng tôi chưa nghe ông nói chi tiết sẽ làm gì để tạo được con số đó. Ðến giờ ông ta cũng chỉ hứa, tôi sợ rồi cũng chẳng khác gì ông Obama đã hứa 4 năm trước đây,” anh Joe trả lời.


Hai tập thể gặp trở ngại nhất trong 4 năm vừa qua “là tập thể người da màu và tập thể Hispanic,” theo trình bày của ông Jose Martinez, một thành viên của Ban Ðại Diện Cộng Ðồng Thiểu Số Denver. “Tôi nghe những người bạn da màu nói là từ ngày lên làm tổng thống đến giờ, ông Obama bỏ rơi họ và ông ta cũng bỏ rơi cả chúng tôi nữa.”


Sao hai tập thể từng góp phần đưa ông Obama vào Tòa Bạch Ốc lại có ý nghĩ lạ lùng như thế? “Trong 4 năm qua, tỷ lệ người da màu và người Hispanic thất nghiệp cao nhất nước, từ ngày làm tổng thống đến giờ ông Obama chỉ ghé thăm cộng đồng da đen có một vài lần, ngay cả buổi gặp gỡ với các vị dân cử da đen đang làm việc ở D.C. cũng liên tục bị hủy bỏ.” Còn với cộng đồng Hispanic thì sao? “Ông ta hứa với chúng tôi là sẽ sửa đổi luật di trú nhưng không thấy làm gì cả, mãi đến hồi đầu năm nay mới ký sắc lịnh cho một thiểu số người đi theo cha mẹ trốn vào Mỹ từ lúc còn bé được quyền đi làm.”


Nhưng điều đó “không có nghĩa là chúng tôi sẽ quay sang ủng hộ ông Romney đâu,” ông Martinez nhanh miệng nói ngay trước khi tôi kịp đặt câu hỏi, nhắc lại kết quả cuộc thăm dò của đài CNN thực hiện cho thấy hơn 70% cử tri Hispanic nói sẽ bỏ phiếu cho ông Obama, chỉ có 26% ủng hộ ông Romney.


Tại sao không hài lòng với ông Obama nhưng lại không muốn ủng hộ ông Romney? “Ông Romney có nói là sẽ chấp thuận một số điều kiện để giải quyết phần nào số phận của cả triệu người đang cư trú bất hợp pháp ở Mỹ, nhưng ông ta lại lên tiếng chê bai thành phần nghèo là không lo tự lập, sống nhờ vào trợ cấp của chính phủ, khiến chúng tôi lo âu không hiểu nếu ông Romney lên lãnh đạo quốc gia thì liệu ông có cắt giảm các chương trình phúc lợi xã hội hay không.”


Vừa nói, ông bạn gốc Nicaragua vừa đưa tay lên trời, than thở “các cộng đồng thiểu số không sống nhờ trợ cấp của chính phủ thì làm sao có cơ hội để vươn lên?” và kết thúc câu chuyện bằng lời than thở “chúng tôi bỏ phiếu cho ông Obama chưa hẳn vì ủng hộ ông ta, mà chỉ vì sợ ông Romney thay đổi chính sách y tế và xã hội.”

Family là gì?

 


Sương Lam


 


Mỗi tối, người viết cùng ngồi xem phim với “người tình già trên đầu non” của tôi cho có chút vui vẻ “tình già” một tí.










Nguồn Google.


Chúng tôi đang xem bộ phim dài nhiều tập “Cuộc sống tuyệt vời” của Ðại Hàn trên đài truyền hình SBTN. Theo thiển ý của tôi, bộ phim này phản ảnh đúng đời sống thực tế của chúng ta, vì dù sao đi nữa, văn hóa của Ðại Hàn có nhiều điểm giống văn hóa Việt Nam, vì cùng chịu ảnh hưởng của văn hóa Á Ðông. Tâm tánh, lối suy nghĩ, phương cách giải quyết những xung đột trong gia đình, quan niệm về tình yêu, về đời sống, vai trò và sinh hoạt của các nhân vật của một gia đình Ðại Hàn trong truyện phim có nhiều điểm tương tợ gia đình Việt Nam chúng ta. Phụ nữ Ðại Hàn cũng giống như phụ nữ Việt Nam quán xuyến mọi việc trong gia đình, có lòng khoan dung, tha thứ, thương yêu chồng con, dù chồng con có phạm lỗi lầm. Người chồng vẫn là người gia trưởng quan trọng trong gia đình, làm việc vất vả, chăm sóc cha mẹ già, thương yêu vợ con, lo lắng cho các em. Có thể đạo diễn muốn trình bày những nét hay, nét đẹp của đời sống gia đình vào thập niên 60 trở về trước; và muốn nói lên rằng, gia đình là nơi chốn thể hiện sự thương yêu của con người nơi trần thế. Người viết nghĩ thế.


Người Mỹ đã dùng danh từ Family, trong khi người Việt chúng ta gọi là Gia Ðình. Mời bạn đọc xem một mẩu chuyện dưới đây để tìm hiểu giá trị của Family như thế nào nhé!


Family là gì? Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. “Ồ! xin lỗi,” tôi nói. Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn thấy cô.” Chúng tôi rất lịch sự với nhau. Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác. Tối nọ, lúc tôi đang nấu bếp thì cậu con trai đến đứng sau lưng. Tôi quay người và đụng vào thằng bé, làm nó ngã chúi xuống sàn nhà. “Tránh ra chỗ khác” – tôi cau mày nói. Con trai tôi bước đi, trái tim bé nhỏ của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận ra là mình quá nóng nảy.


Khi đã lên giường, tôi nghe một giọng nói thì thầm: “Khi đối xử với người lạ, con rất lịch sự; nhưng với con mình, con đã không làm được như vậy. Hãy đến tìm trên sàn nhà bếp, có những bông hoa đang nằm ở cửa! Ðó là những bông hoa mà con trai con muốn mang đến tặng con. Tự nó hái lấy những bông hoa này: nào hoa hồng, màu vàng và cả màu xanh. Nó đã yên lặng đứng đó để mang lại cho con điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ thấy những giọt nước mắt đã chảy đẫm lên trái tim bé nhỏ của nó.”


Lúc này thì tôi bật khóc. Tôi lặng lẽ đến bên giường con trai và quì xuống: “Dậy đi, con trai bé nhỏ, dậy đi! Có phải những bông hoa này con hái cho mẹ không?” Thằng bé mỉm cười: “Con tìm thấy chúng ở trên cây kia. Con hái cho mẹ vì chúng đẹp như mẹ. Con biết là mẹ thích lắm, đặc biệt là bông hoa màu xanh.” Thế bạn có biết từ family có nghĩa là gì không? FAMILY = Father And Mother, I Love You (Nguồn: sưu tầm trên internet)


Bạn có cảm động không, khi đọc xong mẩu chuyện nói trên? Chắc hẳn là phải có rồi. Tôi nghĩ thế! Mời bạn đọc thêm một câu chuyện khá cảm động khác dưới đây, do một người bạn chuyển đến người viết:


 


Hãy đọc và suy ngẫm! (Ðây là câu chuyện có thật)


Một người đàn ông, trong lúc đang chùi cho láng chiếc xe hơi của anh ta, đứa con trai 4 tuổi của anh ta nhặt một hòn đá và rạch vào bên hông xe. Trong cơn tức giận, anh ta chụp lấy tay đứa con trai và đánh vào tay nó nhiều lần, mà không nhận ra rằng anh ta đang đánh bằng cái mỏ lết. Tại bệnh viện, đứa bé mất hết các ngón tay vì xương thịt giập nát. Khi đứa trẻ thấy bố nó… với đôi mắt đau buồn, nó hỏi: “Bố ơi, các ngón tay con đâu rồi?” Anh ta rất đau lòng, không nói nên lời và trở lại bên xe, đá vào chiếc xe nhiều lần. Suy sụp bởi hành động vô ý thức của mình… ngồi trước chiếc xe hơi, anh ta nhìn vào vết xước trên hông xe… thằng bé đã viết: “Con yêu bố, bố ơi!” Ngày hôm sau, người đàn ông tự tử…


Giận dữ và yêu thương không có giới hạn, hãy chọn cái thứ hai! Yêu Thương để có một cuộc sống xinh tươi và đẹp đẽ. Ðồ vật sinh ra là để Sử Dụng và con người sinh ra là để Yêu Thương… Vấn nạn của thế giới hôm nay lại là… Con người bị Sử Dụng, còn đồ vật thì được Yêu Thương!*


(Nguồn: [email protected])

Tin mới cập nhật