Kinh tế vẫn cần tiếp máu

Ngô Nhân Dụng


 


Fed tức là Hệ Thống Dự Trữ Liên Bang, tức Ngân Hàng Trung Ương của nước Mỹ. Làm chủ tịch Fed cũng giống như làm dâu của hai mẹ chồng; có thể nhiều hơn nữa. Ông Ben Bernanke đã trải qua kinh nghiệm đó.


Hai bà mẹ chồng đầu tiên là Hành pháp và Lập pháp. Ông Ben Bernanke được cựu Tổng Thống George W. Bush đề nghị vào chức vụ này năm 2006, sau khi đã làm chủ tịch ủy ban cố vấn kinh tế của ông Bush hai năm. Nhưng lúc muốn ngồi vào ghế Fed, ông vẫn phải được Thượng Viện thông qua. Ðến nay, trong một năm bầu cử, hai bà mẹ chồng là hai đảng chính trị. Họ luôn luôn soi mói xem các quyết định của ông có làm lợi cho ứng cử viên đảng bên kia hay không. Bất cứ nhà chính trị nào trong mỗi đảng cũng có thể lên tiếng chỉ trích. Thống Ðốc Texas Rick Perry năm ngoái mới dọa: Trong năm 2012 này mà ông in thêm tiền thì phải gọi ông là đồ “phản bội!” (Ông Perry dùng cả hai tiếng, treacherous và treasonous).


Từ Thứ Năm vừa qua, ông Ben Bernanke đang bị chỉ trích nặng nề, sau khi công bố một chương trình mới bơm thêm tiền vào nền kinh tế Mỹ. Bơm tiền vô tức là cho tiếp thêm máu cho cơ thể kinh tế chạy lẹ hơn; cũng giống như chích thuốc cho thân thể bớt bệnh. Thúc đẩy kinh tế chạy nhanh tức là có lợi cho ông Barack Obama, ông sẽ dễ thắng cử hơn. Vì ứng cử viên Cộng Hòa Mitt Romney đang đưa đề tài kinh tế trì trệ để kêu gọi cử tri bãi chức ông tổng thống đương nhiệm. Cho nên, trong mấy ngày qua không thiếu gì người thuộc đảng Cộng Hòa chỉ trích ông Ben Bernanke thiên vị ông Barack Obama. Mà lại thiên vị trong 52 ngày chót của mùa tranh cử.


Nhưng liệu kinh tế có hồi phục trong vài tháng tới hay không? Ðiều này thì không chắc. Một biện pháp tiền tệ của Ngân Hàng Trung Ương không gây hậu quả trong vài tháng. Kết quả sẽ từ từ, chậm chạp; và đến lúc thấy chút kết quả thì phòng phiếu đã đóng cửa từ lâu rồi.


Hôm nay Thứ Sáu, 14 Tháng Chín 2012, Fed bắt đầu mua các trái phiếu địa ốc (MBS, mortgage-backed secutities) với nhịp độ 40 tỷ đô la trong một tháng. Trong 50 ngày tới, sẽ có thêm từ 60 đến 70 tỷ đô la chạy dần dần vào trong túi các ngân hàng thương mại. Những khi tiền vào rồi, các ngân hàng phải mất cả tháng mới đem cho vay được. Người tiêu thụ không ai vội vã đi vay tiền mua xe hơi, mua tủ lạnh, máy giặt ngay trong một hai tháng. Các xí nghiệp khi vay được tiền, cũng phải mất cả tháng mới tuyển dụng thêm nhân viên và công nhân. Phải đợi mấy tuần sau, khi lãnh lương quý vị nhân viên này mới đem tiền ra chi tiêu thêm, giúp cho các cửa hàng và các nhà sản xuất hoạt động hơn trước. Lúc đó kinh tế mới bắt đầu phục hồi. Và cũng chỉ mới chớm hồi phục thôi. Tính nhẩm cũng thấy ngay là từ lúc Fed tuyên bố in thêm tiền cho tới lúc người dân bình thường nhìn thấy kinh tế nhúc nhích trước mắt, cũng phải mất bốn tháng đến nửa năm. Lúc đó thì cuộc bầu cử đã chấm dứt từ lâu rồi.


Tính nhẩm sáu tháng cũng còn hơi lạc quan. Vì đã giả thiết là người tiêu thụ sẽ phản ứng nhanh chóng sau khi có thêm tiền, sẽ đi vay và mua sắm để cứu cho kinh tế đứng dậy. Trong thực tế, người tiêu thụ ở Mỹ bây giờ khác hồi mươi năm trước. Họ tiết kiệm nhiều hơn, vì từ mấy năm nay bỗng đâm ra dè dặt! Một lý do giản dị là rất nhiều người còn mang nợ, nhất là nợ những món vay để mua nhà. Những người ôm món nợ cao hơn trị giá căn nhà mình làm chủ thì cũng lo trả nợ hơn là tiêu xài. Thị trường địa ốc suy sụp là nguyên nhân chính dẫn tới cuộc khủng hoảng hiên nay; cho nên số người này còn đông lắm.


Một cuộc nghiên cứu của Giáo Sư Amir Sufi, Ðại Học Chicago, cho biết là những người đang nợ nhiều quá thì không muốn hoặc không thể chi tiêu. Bằng chứng ông đưa ra là trong mấy năm qua ở những tiểu bang dân mang nợ nhiều số xe hơi và hàng bán lẻ được tiêu thụ rất thấp; còn ở những nơi dân ít mang nợ thì số bán xe hơi và hàng tiêu thụ đã phục hồi nhanh. Bài nghiên cứu của ông Sufi mới được trình bày trong cuộc hội thảo ở Jackson Hole, tiểu bang Wyoming, trong tuần trước. Ðây là một cuộc gặp gỡ của các chủ tịch Ngân Hàng Trung Ương những nước kinh tế mạnh nhất thế giới, do đồng nghiệp Mỹ của ông Ben Bernanke mời.


Từ nửa năm nay thị trường chứng khoán vẫn chờ bao giờ Fed sẽ bơm thêm tiền vào nền kinh tế Mỹ. Nếu trước đây 6 tháng, hay 4 tháng thôi mà Fed hành động, thì chắc trong Tháng Tám, Tháng Chín vừa rồi số công việc làm ở Mỹ đã tăng lên nhiều hơn, người thất nghiệp đã giảm nhiều hơn, và ông Obama chắc chắn được lợi. Chờ cho tới 53 ngày trước khi dân Mỹ bỏ phiếu mới đưa ra quyết định bơm tiền, có lẽ ông Bernanke cũng muốn tránh tiếng gây ảnh hưởng đến cuộc bầu cử. Vả lại Hội Ðồng Tiền Tệ (Open Market Committee) có nhiều người, đủ cả hai đảng, một ông Ben Bernanke không tự quyết đoán được. Ông thuộc đảng Cộng Hòa, do Tổng Thống Bush bổ nhiệm, rồi được Tổng Thống Obama lưu nhiệm, không thể nói ông lại thiên vị một đảng nào.


Cũng trong cuộc hội thảo Jackson Hole trên, hai giáo sư Markus Brunnermeier và Yuliy Sannikov, Ðại Học Princeton, nhấn mạnh là khi Ngân Hàng Trung Ương bán các trái phiếu ngắn hạn dưới một năm, mua trái phiếu dài hạn trên 10 năm, thì hậu quả là người gửi tiền vào các ngân hàng sẽ bị thiệt; còn các ngân hàng thương mại sẽ được lợi. Vì trả lãi suất rất thấp cho người gửi tiền, cho vay lãi cao. Hành động của Ngân Hàng Trung Ương thế nào cũng sẽ gây hậu quả “tái phân bố lợi tức” (redistributive effects). Cho nên, muốn đạt hậu quả mong muốn thì Ben Bernanke phải lựa chọn mục tiêu. Phải nhắm bơm tiền vào lãnh vực nào sinh hậu quả tạo ích lợi chung lớn nhất. Quyết định của ông trong tuần này có vẻ đáp ứng đúng những khuyến cáo của các nhà kinh tế trên: Chọn bơm tiền, và bơm vào lãnh vực vay nợ về địa ốc.


Hiện nay chỗ yếu nhất trong kinh tế Mỹ là địa ốc. Sau khi dân Mỹ vay thả cửa, ngân hàng cho vay thả giàn để mua nhà từ 2003, 2004, đến năm 2007 và 2008 giá nhà cửa ở Mỹ sụt thảm hại vì nhiều con nợ thiếu tiền trả. Cho đến nay cơn khủng hoảng địa ốc vẫn chưa qua. Ngân Hàng Trung Ương mua các giấy nợ địa ốc MBS sẽ giúp thị trường có thêm tiền cho vay, giá nhà sẽ lên và nhiều con nợ sẽ có thêm tiền đi mua sắm các thứ khác.


Theo chương trình gọi là QE3 này thì Ngân Hàng Trung Ương Mỹ sẽ mua các trái khoán nợ địa ốc MBS, 40 tỷ trong một tháng, và không nói bao giờ sẽ ngưng. Có thể nửa năm, một năm không chừng! Ðây là một cách nuôi niềm tin cho cả giới tiêu thụ lẫn các xí nghiệp, niềm tin tăng lên thì kinh tế sẽ khá.


Nhưng người ta vẫn hỏi: Tại sao lại thêm cái QE3 làm gì, sau khi những đợt QE1 và QE2 chưa giúp cho kinh tế hồi phục lại như cũ? Bà Sarah Palin vừa mới nhắc lại, hai năm trước đây bà đã phản đối QE2, với câu hỏi: “Nếu QE2 không làm cho kinh tế chạy nhanh hơn thì rồi sao? Lại in thêm tiền nữa, cứ thêm QE3, QE4 mãi hay sao?” Ông Lanhee Chen, cố vấn về chính sách trong ban vận động tranh cử của Thống Ðốc Mitt Romney, cũng nói: “Ðiều quan trọng là tạo ra thêm của cải, chứ không phải là cứ in thêm tiền!”


Nhưng đối với các người đã nghiên cứu kinh tế thì việc in thêm tiền có thể đưa tới hành động tạo thêm của cải. Vì tiền cho người tiêu thụ vay và các xí nghiệp vay sẽ giúp tạo thêm việc làm và của cải. Ông Ben Bernanke từng chuyên nghiên cứu về cơn Ðại Khủng Hoảng thời 1930 ở Mỹ và khắp thế giới. Một sai lầm lớn nhất thời đó là khi cơn khủng hoảng chớm bắt đầu thì Ngân Hàng Trung Ương Mỹ lại hạn chế số tiền các ngân hàng thương mại được cho vay, tức là “thắt chặt” số lượng tiền đang lưu hành. Thế là không riêng các ngân hàng sập mà bao nhiêu xí nghiệp cũng sập luôn; một cơn suy thoái biến thành đại khủng hoảng.


Vì vậy, ngay cuối năm 2008, sau khi Lehman Brothers phá sản, Ngân Hàng Trung Ương Mỹ đã in thêm tiền, bỏ ra mua 600 tỷ đô la trái phiếu dài hạn trong thị trường, gọi là QE. Chữ hai QE là viết tắt của “quantitative easing,” nghĩa là thả thêm tiền vào nền kinh tế (easing), bằng cách mua trái phiếu dài hạn theo số lượng mình chọn (quantitative). Khi các ngân hàng thương mại bán trái phiếu, họ sẽ có thêm tiền trong túi để cho vay; từ đó cả khối tiền được bơm vô mạch máu, chuyền đi khắp cơ thể. Ông Bernanke lại tiếp tục thêm đợt QE2 vào Tháng Tám năm 2010. Tổng cộng hai đợt QE trước đã in thêm 2,300 tỷ đô la. Fed đã mua các trái phiếu dài hạn, do chính phủ Mỹ phát hành hay do các ngân hàng địa ốc cho vay; QE1 tiếp máu 1,700 tỷ, QE2 thêm 500 tỷ đô la nữa. Mà vẫn chưa đâu vào đâu cả.


Tại sao 2,300 tỷ đô la đó chưa giúp cho kinh tế phục hồi? Cũng trong cuộc hội thảo tại Jackson Hole tuần trước, nhà kinh tế Adam Posen, từng làm cho Ngân Hàng Trung Ương Anh, nêu ra một lý do khiến các biện pháp bơm thêm tiền (ở Anh và ở Mỹ) trong mấy năm qua không đưa tới kết quả nhanh: Vì cả hệ thống ngân hàng và thị trường tài chánh đang “đang mắc bệnh” (dysfunctional). Bơm tiền vô, giống như chích máu vào để chữa bệnh, nhưng chính hệ thống tuần hoàn không chạy thì máu vô quá chậm, không gây hiệu quả nhanh được. Chính ông Posen cũng khuyến cáo Fed nên chữa bệnh bằng cách chích máu vào đúng nơi đang bị bế nặng nhất, là thị trường các trái khoán nợ địa ốc.


Quyết định ngày Thứ Năm của Ngân Hàng Trung Ương Mỹ có vẻ theo đúng những khuyến cáo của các kinh tế gia trong cuộc hội thảo ở Jackson Hole tuần trước. Ðó là điều mà thị trường đang sốt ruột chờ từ mấy tháng nay. Sở dĩ thị trường chưa sụp trong nửa năm qua là nhờ người ta hy vọng, đoán trước rằng sớm muộn Ngân Hàng Trung Ương Mỹ cũng sẽ bơm thêm tiền vào. Trong ngày Thứ Năm, thị trường chứng khoán New York đã lên đến mức cao nhất kể từ cuối năm 2007. Giới chuyên gia đã sửa đổi các tiên đoán về thị trường nhân dụng: Trước đây người ta ước tính cuối năm 2014 tỷ lệ thất nghiệp sẽ nằm trong khoảng “7% đến 7.7%.” Nay với QE3, chắc sẽ xuống trong khoảng “6.7% đến 7.3%.”


Nghe nói trong hai năm nữa mà tỷ lệ thất nghiệp vẫn còn gần 7% thì cũng thấy nản thật! Ðúng là không thể vội. Vì bơm tiền vào kinh tế ảnh hưởng rất chậm chạp. Khó khăn chính vẫn là do hệ thống tài chánh, ngân hàng. Một cuộc suy thoái kinh tế do hệ thống ngân hàng gây ra bao giờ cũng hồi phục chậm chạp. Nhìn vào các số tiên đoán trên, nếu cuối năm 2014 dân Mỹ mới bỏ phiếu bầu tổng thống, thì chắc ông Obama sẽ nhiều hy vọng; vì lúc đó QE3 mới có ảnh hưởng rõ rệt! Chỉ 52 ngày nữa đã bỏ phiếu thì chưa thể nào thấy ảnh hưởng. Cho nên kết tội ông Ben Bernanke đang can thiệp vào cuộc bầu cử năm nay là hơi bị hấp tấp.


Riêng ông Mitt Romney thì rất khôn ngoan, ông không phê bình Ben Bernanke một lời nào về vụ QE3 cả. Ngược lại Mitt Romney còn biến một điều mà nhiều người nghĩ là bất lợi, thành một dấu hiệu có lợi cho ông trong cuộc tranh cử. Ông giải thích rằng quyết định QE3 của Bernanke chỉ chứng tỏ Tổng Thống Barack Obama đã thất bại: “Ðây nhé, ông Obama cứ nói rằng kinh tế đang tiến triển, đang hồi phục. Nhưng ông Bernanke bảo: Không phải vậy, tôi đang phải in thêm tiền đây này!”


Ðúng là một nhà làm chính trị biết cách nói!

Lệ phí xe buýt OCTA có thể tăng trong năm 2013

 


ORANGE COUNTY (NV) – Cơ quan Giao Thông Orange County (OCTA) đang đề nghị thay đổi lệ phí xe buýt cho năm 2013, để thích ứng với phí tổn hoạt động ngày càng cao, trong khi doanh thu ngày càng giảm do mức thất nghiệp tăng và công việc làm phục hồi chậm.


Trong thông cáo báo chí gửi đi ngày 11 Tháng Chín, OCTA giải thích rằng nếu không tăng lệ phí, cơ quan này sẽ không đạt được yêu cầu hành khách trả tối thiểu là 20% phí tổn hoạt động của xe buýt, chiếu theo đạo luật Transportation Development Act (TDA).


Ðộc giả muốn đóng góp ý kiến về đề nghị thay đổi lệ phí của OCTA, xin vui lòng đến tham dự một trong những buổi họp cộng đồng sau đây:


Thứ Năm, 20 Tháng Chín


6 PM – 8 PM


Southwest Senior Center


2201 West McFadden Avenue


Santa Ana, CA 92704


Ði xe buýt số 47, 66, 145.


 


Thứ Sáu, 21 Tháng Chín


6 PM – 8 PM


Laguna Hills Community Center


Heritage Room B&C


25555 Alicia Parkway


Laguna Hills, CA 92653


Ði xe buýt số 91.


 


Thứ Năm, 27 Tháng Chín


6 PM – 8 PM


Fullerton Library, Community Room


353 W. Commenwealth Avenue


Fullerton, CA 92832


Ði xe buýt số 24, 26, 43.


 


Thứ Ba, 2 Tháng Mười


6 PM – 8 PM (nói tiếng Việt)


St. Anselm’s Cross-Cultural Community Center


3707 West Garden Grove Blvd


Orange, CA 92868


Ði xe buýt số 56, 57.


 


Thứ Năm, 4 Tháng Mười


6 PM – 8 PM


Los Alamitos Community Center


10911 Oak Street


Los Alamitos, CA 92720


Ði xe buýt số 42, 50.


 


Những ai không thể tham dự các buổi họp cộng đồng này có thể đến thẳng trụ sở OCTA trong buổi điều trần công cộng, được tổ chức vào lúc 9 giờ sáng Thứ Hai, 22 Tháng Mười, tại 600 South Main Street, Room 154, Orange, CA 92683. Ði xe buýt số 53, 56, 83.


Muốn biết thêm chi tiết, xin gọi cho OCTA ở số (714) 636-7433 hoặc vào website: www.octa.net/2013fareadjustment. (H.G.)

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 46)

 


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


 Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 46


 


Mụ Hortense xúc động, xiêu xiêu, cất tiếng khóc và tựa vào vai Zorba.


– Ông sẽ thấy, ông chủ, Zorba thì thầm với tôi, tôi sắp gặp nhiều cái phiền nhiễu vì lời nói mật ngọt của tôi. Con đĩ, mụ không buông tha tôi tối nay đâu. Nhưng, ông muốn gì, tôi thương hại những kẻ đáng thương này, vâng, tôi thương hại họ!


“Chúa đã ra đời! Hắn la to với ngư nhân mỹ nữ của hắn. Mừng cho sức khỏe của chúng ta!”


Hắn luồn cánh tay dưới cánh tay mụ và cả hai cùng uống cạn ly, tay choàng lấy nhau, và nhìn nhau say đắm.


Bình minh chắc cũng chẳng còn bao lâu khi tôi rời căn buồng ngủ ấm áp với cái giường rộng và một mình cất bước trở về nhà. Cả làng đều ăn uống no say, và bây giờ yên ngủ, cửa ra vào và cửa sổ khép kín dưới những vì sao vĩ đại Mùa Ðông.


Trời lạnh, biển xô ầm, sao mai treo ở phương đông, nhấp nháy lấp lánh. Tôi đi dọc theo bờ nước, chơi đùa với sóng. Chúng cố trào lên để làm ướt tôi và tôi lảng tránh. Tôi sung sướng và tôi tự nhủ:


“Ðây là chân hạnh phúc: Không có bất cứ một tham vọng nào và làm việc quần quật như trâu ngựa như thể mình có tất cả mọi tham vọng. Sống xa cách con người, không cần họ, tuy nhiên thương yêu họ. Dự lễ Giáng Sinh và, sau khi ăn uống say sưa, một mình tránh xa mọi cạm bẫy, có tinh tú ở trên đầu, đất bên tay trái, biển bên phải mình; và, hốt nhiên trực ngộ rằng, trong tâm ta cuộc đời đã viên thành cái phép lạ tối hậu của nó: Nó đã trở thành một truyện thần tiên.”


Ngày qua ngày. Tôi cố gắng làm bộ gan dạ cứng cỏi, tôi la hét vang lừng, giả ngây giả ngô, nhưng trong những nếp gấp cuối cùng của hồn tôi, tôi biết tôi buồn. Trong suốt tuần lễ hoan lạc này, những kỷ niệm dâng lên và dồn đầy ngực tôi với âm nhạc xa vắng và người thân yêu. Hơn một lần, tôi lại thấy thần thoại cổ xưa này có vẻ đúng: Lòng người ta là một cái hố đầy máu me. Những kẻ thân yêu đã chết nằm trên miệng hố cúi xuống để uống máu và hồi sinh; và họ càng thân yêu với mình bao nhiêu, họ càng uống máu mình nhiều bấy nhiêu.


Ngày cuối năm. Một đám trẻ trong làng, mang một con tầu giấy lớn, kéo nhau đến tận lều chúng tôi cất tiếng hát những khúc kalanda (*) bằng giọng chát chúa và vui vẻ của chúng:


(*) Bài hát năm mới.


Thánh Basil đã đến từ Caesarea, đô thị cố hương…


Ngài đã đứng ở đây, trên bãi biển Crete nhỏ hẹp này bên biển xanh chàm. Ngài tỳ mình trên gậy và cây gậy của ngài bỗng phủ đầy hoa lá, và bài hát năm mới vang lên:


Chúc dân Cơ Ðốc Giáo một năm hạnh phúc!


Gia chủ, chúc nhà ngài đầy lúa gạo, dầu ô-liu và rượu vang


Chúc vợ ngài chống đỡ mái nhà ngài như một cột trụ cẩm thạch;


Chúc con gái lấy chồng sinh hạ chín trai một gái;


Chúc những đứa cháu ngài giải phóng Constantinople, kinh đô của những vua ta!


Zorba say sưa nghe. Hắn chụp lấy cái trống cơm của bọn trẻ và đánh như điên cuồng.


Tôi ngắm nhìn và lẳng lặng nghe. Tôi cảm thấy một phiến lá nữa lìa khỏi tim tôi, một năm nữa qua. Tôi bước thêm một bước nữa về phía cái hố tối tăm.


– Ông làm sao thế, ông chủ? Zorba hỏi trong lúc hát vang lên và đập trống cơm cùng lũ trẻ, ông già đi một tuổi. Tôi, trong những ngày như hôm nay, tôi lại trở thành một đứa trẻ con; tôi tái sinh, như Ðấng Christ. Không phải ngài sinh ra mỗi năm một lần sao? Tôi cũng vậy.


Tôi nằm dài trên giường và nhắm mắt lại. Tâm hồn tôi tối nay man rợ, tôi không muốn nói.


Tôi không thể ngủ. Tôi cảm thấy cần phải kiểm điểm lại những việc làm của tôi ngay đêm nay. Toàn thể đời tôi hiện ra, vụt nhanh, rời rạc và bất định như mộng huyễn. Tôi chiêm ngắm nó và thất vọng. Tựa một áng mây nõn bị tấn công tới tấp bởi gió đỉnh cao, đời tôi thường xuyên thay hình đổi dạng. Nó tan tác, kết tụ lại và hóa thân – thiên nga, chó, quỉ sứ, bọ cạp, khỉ – và mây không ngừng xơ xác tả tơi, gió cuốn bay cầu vồng pha sắc.


Ngày rạng. Tôi không mở mắt. Tôi cố gắng tập trung vào ước vọng mãnh liệt đập vỡ cái vỏ của trí óc và đi sâu vào dòng khe mù mịt nguy hiểm nơi mỗi một giọt nhân loại rơi xuống bị cuộn đi ngay hòa trộn với đại dương. Tôi nóng nảy muốn xé rách tấm màn và xem năm mới sẽ mang lại điều gì cho tôi…


– Chào ông chủ, chúc ông chủ một năm mới hạnh phúc!


Tiếng nói của Zorba tàn bạo xô tôi xuống đất. Tôi mở mắt và đủ thì giờ nhìn thấy Zorba ném một trái thạch lựu lớn vào ngưỡng cửa. Hạt nó như những viên hồng ngọc trong suốt bắn vào đến tận giường tôi. Tôi lượm vài hạt ăn và cổ họng tôi mát lạnh.


– Tôi hy vọng chúng ta kiếm được nhiều tiền và bị các cô mỹ miều cướp đi! Zorba vui vẻ kêu lên.


Hắn rửa mặt cạo râu, mặc bộ quần áo đẹp nhất – quần dạ xanh, áo ngoài bằng vải len thô mầu nâu, trên đó khoác một tấm áo ấm da, dê cạo nửa lông. Hắn đội mũ trùm đầu Nga làm bằng da cừu con ở Astrakhan, vuốt ria lên và nói:


– Ông chủ, tôi sắp làm một cuộc ra mắt ở nhà thờ như một đại diện của công ty. Không phải vì lợi ích của hầm mỏ mà họ coi chúng ta như những hội viên hội tam điển. Tôi không mất mát gì! Và tôi làm thế để tiêu khiển.

Medicare Hỏi và Ðáp: Bảo hiểm hưu trí và Medicare

 


Yến Tuyết


 


Hỏi: Tôi 68 tuổi, mới vừa nghỉ việc hôm 1 tháng 8 vừa qua và tiếp tục được bảo hiểm hưu trí do sở làm cung cấp qua chương trình CALPERS dành cho cựu giáo chức. Mỗi tháng tôi phải trả lệ phí cho bảo hiểm hưu trí này là $250.


Tôi cũng nhận được thẻ Medicare A và B và đã bắt đầu bị trừ $99.90 cho lệ phí phần B kể từ tháng 8, 2012.


Vợ tôi khuyên tôi nên lấy bảo hiểm hưu trí của bà ấy vì không có lệ phí hàng tháng.


Tôi không biết nên giữ bảo hiểm hưu trí của tôi hay đổi qua lấy BH của vợ để tiết kiệm lệ phí hàng?


Nếu lấy bảo hiểm hưu trí của vợ, tôi có cần giữ Medicare phần B không? Xin hướng dẫn.


Ông D. Trần (Fullerton)


 


Ðáp: Bảo hiểm hưu trí của mỗi công ty đều khác nhau về phúc lợi y tế mà họ cung cấp. Bên cạnh chuyện ông muốn đổi qua BH hưu trí của bà vì muốn tiết kiệm lệ phí hàng tháng, ông cần chú ý so sánh từng phúc lợi khác mà hai BH hưu trí cung cấp, thí dụ như phần phụ chi của từng dịch vụ y tế, phụ chi của thuốc men…


Thông thường, trừ khi BH hưu trí là một bảo hiểm có giá trị cả đời, hay không đòi hỏi ông lấy Medicare phần B thì ông mới từ chối phần B. Còn không, ông nên giữ phần B để khỏi bị phạt sau này vì xin phần B trễ, sau 65 tuổi.


Xin gọi HICAP để được hướng dẫn chi tiết hơn.


 


Hỏi: Tôi có Medicare từ 5 năm nay nhưng không ghi tên vào chương trình thuốc phần D vì không đau ốm gì cả.


Trong tháng 8 vừa qua, tôi bị té và sau khi giải phẫu chân, tôi nhận giấy đòi tiền của nhà thương lên đến $20,000.


Sau đó, khi về nhà và bác sĩ cho toa mua thuốc, tôi cũng phải trả nguyên giá thuốc cả vài trăm đồng mỗi tháng vì không có Medicare phần D.


Xin hỏi có cách gì giúp tôi trả tiền thuốc ít hơn, cũng như trả lệ phí còn lại ít hơn 20% sau khi Medicare căn bản trả 80% của nó?


Ông X. Vũ (Garden Grove)


 


Ðáp: Nhờ đạo luật Affordable Care Act nên năm nay 2012, những người có Medicare, nhưng chưa bao giờ ghi tên vào phần D như ông, đặc biệt có cơ hội được hưởng chương trình thuốc Medicare phần D bằng cách ghi tên vào chương trình Kaiser Medicare Seniority bất cứ lúc nào, vì chương trình này là một CT Medicare quản lý tư có bao gồm CT Thuốc phần D (Medicare Advantage with Prescription Drug Plan- MAPD) duy nhất được Medicare xếp hạng 5 sao (5 stars) nhờ vào những dịch vụ y tế khá tốt của nó.


Nếu ghi tên vào CT này trong tháng 9 này, bắt đầu từ 1 tháng 10, 2012, ông có thể được giúp trả khoảng 70% tiền thuốc và phần lớn 20% chi phí y tế cộng vào với 80% do Medicare trả.


Còn nếu ông chỉ muốn được giúp đỡ phần lớn 20% chi phí mà Medicare căn bản không trả, ông có thể ghi tên vào hai chương trình Medicare Advantage không có CT thuốc phần D của hai công ty MD Care (Advance Select MA) và United Health Care (Medicare Complete Essential Plan)


Nếu không chọn một trong hai giải pháp nói trên, ông sẽ phải chờ đến giai đoạn ghi tên hàng năm, bắt đầu từ 15 tháng 10, kéo dài tới 7 tháng 12 để ghi danh vào một Chương trình MAPD khác, nhưng phải đến 1 tháng 1, 2013, CT đó mới có hiệu lực.


 


* Yến Tuyết là cố vấn có đăng ký với Bộ Cao Niên của tiểu bang California thuộc Chương trình Cố vấn và Hỗ trợ Bảo hiểm Y tế HICAP – Health Insurance Counseling and Advocacy Program – của cơ quan tư nhân, vô vụ lợi Council On Aging of Orange County. Những câu trả lời của chúng tôi trong mục này chỉ có tính cách tổng quát vì mỗi trường hợp cá nhân đều khác biệt. Nếu cần sự hướng dẫn chi tiết hơn, xin gọi HICAP ở đường dây điện thoại tiếng Việt (714) 560-0035.


Việc cố vấn về bảo hiểm y tế này của HICAP chỉ dành riêng cho quí vị cao niên 65 tuổi, hay những người dưới 65 tuổi với nhu cầu đặc biệt có Medicare, cư ngụ tại Orange County hay quận San Bernardino mà thôi. Nếu quí độc giả sống ở các vùng hay tiểu bang khác, xin gọi các cơ quan cố vấn bảo hiểm y tế có tên là State Health Insurance Program – SHIP – ở địa phương mình cư ngụ.
ac

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 45)

 


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


 Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 45


 


Zorba quay sang tôi:


– Ông có tin điều đó không, ông chủ? Tin rằng Thượng Ðế trở thành người ta, sinh ra trong chuồng bò? Ông tin điều đó hay là ông cóc cần đời?


– Khó nói lắm, Zorba, tôi nói. Tôi không thể nói là tôi tin cũng có thể nói là không tin. Còn bác?


– Tôi cũng vậy. Tôi không hiểu ra sao nữa. Khi còn nhỏ xíu, tôi không tin những truyện thần tiên bà tôi kể, tôi không tin một mảy may. Tuy nhiên tôi run lên vì xúc động, tôi cười, khóc như thể tôi tin lắm. Khi cằm lún phún râu, tôi gạt những truyện ấy đi và đôi khi chế nhạo. Nhưng bây giờ, lúc về già – hình như tôi đang trở nên nhu nhược, phải không ông chủ? – một cách nào đó tôi lại tin vào những điều đó trở lại… Ðầu óc con người thật kỳ cục!


Chúng tôi lên đường tới nhà mụ Hortense và chúng tôi sải như những chú ngựa đói đánh hơi thấy tầu ngựa.


– Những giáo phụ ma lanh ác! Zorba nói. Họ nắm lấy bụng mình thì làm sao chúng ta có thể thoát khỏi họ? Trong bốn mươi ngày, họ nói chúng ta không được ăn thịt, không được uống rượu chay tịnh. Tại sao? Ðể chúng ta khao khát thèm thuồng rượu thịt. A! Mấy con heo thiến mập mạp họ biết tất cả những mánh khóe bịp bợm!


Hắn cố gắng đi mau hơn nữa.


– Nhanh lên, ông chủ, hắn nói, con gà tây chắc phải chín tới nơi rồi.


Khi bước vào căn phòng nhỏ của mụ già với cái giường lớn cám dỗ, chúng tôi thấy bàn ăn được phủ bằng một tấm khăn trắng và trên đó chú gà tây nghi ngút khói nằm ngửa và hai chân dang ra; từ lò than hồng tỏa ra một hơi ấm rất dịu dàng.


Mụ Hortense đã cuộn tóc xong và mụ mặc một cái áo mặc trong nhà dài màu hồng lợt với hai ống tay áo rộng và những đường ren tua. Một giải băng rộng bằng hai đầu ngón tay, mầu vàng tối nay, thắt quanh khuôn cổ nhăn nheo của mụ. Mụ đã xịt nước hoa cam đẫm người.


“Mọi sự trùng hợp với nhau hoàn hảo làm sao trên trần gian này! Tôi nghĩ. Trần gian này tương hợp tốt đẹp làm sao với tâm hồn con người. Ðây là một ca kỹ già đã sống một cuộc đời phóng đãng; bây giờ trôi giạt lên bờ biển cô liêu này, mụ đã gói ghém trong gian phòng tồi tàn này tất cả mọi ân cần thiêng liêng và sự ấm áp của đàn bà”.


Bữa ăn, thịnh soạn và cầu kỳ, lò than hồng, tấm thân trang điểm, chưng diện, mùa hoa cam – với xiết bao nhanh chóng và xiết bao đơn giản, tất cả những lạc thú xác thịt nhỏ bé rất con người này biến đổi thành một nỗi hân hoan vĩ đại của tâm hồn!


Hốt nhiên, mắt tôi đầm đìa lệ. Tôi cảm thấy tôi không hoàn toàn cô đơn, ở đây, trên bãi biển tịch liêu, trong buổi tối thiêng này. Một sinh vật đầy tận tâm, dịu dàng và nhẫn nại đàn bà đang lại gần tôi: Ðó là người mẹ, người chị, người vợ. Và tôi, tôi tưởng mình không cần gì hết, đột nhiên cảm thấy mình cần tất cả mọi sự.


Zorba chắc cũng có một cảm xúc tương tự bởi chúng tôi vừa đến hắn đã lao tới mụ ca kỹ tô lục chuốt hồng và ghì chặt lấy mụ.


– Chúa đã ra đời! Hắn kêu lên. Xin chào em, giống cái!


Hắn quay sang tôi vừa cười:


– Thấy chưa, ông chủ, đàn bà thật là một sinh vật gian giảo! Ðến Thượng Ðế mà mụ cũng dỗ ngon dỗ ngọt được!


Chúng tôi ngồi vào bàn, chúng tôi ngấu nghiến ăn uống; thân thể chúng tôi thỏa mãn và linh hồn chúng tôi run lên vì khoái cảm. Zorba lại trở nên linh hoạt.


– Ăn và uống, hắn tiếp tục kêu to. Ăn và uống, ông chủ, và phấn khởi lên. Hát lên đi, ông bạn cũng hát lên đi, như những kẻ chăn chiên: “Vinh danh thay Ðấng Vô Cùng…!” Chúa đã ra đời, đó là một điều ghê gớm lắm. Hát lên đi để Chúa Trời nghe thấy và vui vẻ!


Hắn đã phục hồi niềm yêu đời, và không có gì ngăn trở được hắn.


– Chúa đã ra đời, ông Salomon khôn ngoan, ông bác học cạo giấy của tôi. Ðừng chi ly vụn vặt, ngài đã ra đời hay chưa ra đời! Bạn ơi, ngài đã ra đời, đừng có gàn dở! Nếu ông lấy một cái kính hiển vi nhìn nước mình uống – một ông kỹ sư đã nói với tôi điều đó – ông sẽ thấy nước đầy vi trùng, rất nhỏ mà mắt trần không thấy. Ông sẽ không uống và ông sẽ chết khát. Ðập vỡ cái kính hiển vi, ông chủ đập vỡ nó đi, và những con vi trùng sẽ biến mất ngay lập tức, ông có thể uống và giải khát!


Hắn quay sang người bạn đồng hành lòe loẹt của chúng tôi, và nâng cái ly đầy ắp của hắn lên:


– Bouboulina yêu quí của tôi, cựu chiến hữu của tôi, tôi sẽ uống ly rượu này mừng em! Trong đời tôi, tôi đã thấy nhiều mặt gỗ khắc: Chúng bị đóng đinh vào mũi tầu thuyền, tay ôm ngực, mà và môi son đỏ. Chúng đi qua khắp các mặt biển, ghé vào tất cả các bến, và khi con tàu hư nát, chúng trở lại đất liền và cho đến giây phút cuối cùng của đời chúng, chúng dựa vào vách một quán rượu của ngư phủ, nơi những thuyền trưởng tới.


“Bouboulina của tôi, tối nay thấy em trên bờ biển này, khi đã no say, mắt mở rộng, tôi thấy em giống như khắc diện của một con tàu. Và tôi là cái bến cuối cùng của em, tôi là quán rượu mà những thuyền trưởng tới. Lại đây, dựa vào tôi, hạ buồm xuống! Tôi uống ly rượu Crete này mừng em, ngư nhân của tôi!”

Bạo hành gia đình, chuyện không thể xem thường

 


Ngọc Lan/Người Việt


 


LTS: Theo trang mạng domesticviolencestatistics.org, tại Hoa Kỳ, cứ mỗi 9 giây trôi qua là có một phụ nữ bị hành hung, đánh đập hay cưỡng hiếp, và mỗi ngày tại Mỹ có hơn ba phụ nữ bị người chồng hay bạn trai giết hại.


Theo số liệu của tổ chức Hãy Chấm Dứt Bạo Hành Gia Ðình California (California Partnership to End Domestic Violence), cứ trong bốn phụ nữ thì có một người cho biết họ bị chồng hay bạn trai đánh, đá hoặc tấn công hung bạo. Và cứ trong số 33 người đàn ông, hay trong số 6 người phụ nữ, lại có một người từng bị xâm phạm hay cưỡng hiếp.


Một năm trước đây, không chỉ cộng đồng Việt Nam mà cả người dân nước Mỹ bàng hoàng trước vụ thảm sát xảy ra cho gia đình họ Tạ tại khu vui chơi Roller World, thuộc thành phố Grand Prairie, tiểu bang Texas. Trong vụ thảm sát này, hung thủ Ðỗ Quốc Tân, 35 tuổi, không chỉ bắn chết vợ mình là bà Trini Tạ Ðỗ, 29 tuổi, mà còn bắn chết ba người em vợ, một người chị dâu của vợ, làm bị thương nhiều người trước khi quay súng tự sát. Ði sâu vào tìm hiểu bi kịch gia đình họ Tạ, người ta lại khám phá ra rằng bà Trini từng là nạn nhân của nạn bạo hành gia đình trong suốt một thời gian dài trước khi bị chồng bắn chết ngay trong tiệc sinh nhật con trai mình.


Tìm hiểu một số câu chuyện liên quan đến vấn đề bạo hành gia đình xảy ra trong các gia đình người Mỹ gốc Việt tại đây cũng phần nào minh chứng cho thực trạng đáng được quan tâm này.


Do tính chất nhạy cảm của đề tài, chúng tôi đổi tên một vài nhân vật cũng như thành phố diễn ra câu chuyện.


 


Các hình thức bạo hành


 


Bạo hành gia đình không chỉ đơn giản là sự đánh đập như nhiều người vẫn nghĩ mà nó diễn ra dưới nhiều hình thức.









Thượng Nghị Sĩ Patrick Leahy (Dân Chủ-Vermont) nói về chuyện chấm dứt bạo hành gia đình, tại một cuộc tập hợp ở Washington, DC, hồi Tháng Sáu. (Hình minh họa: Chip Somodevilla/Getty Images)


Ðó có thể là hành động bạo lực như “thượng cẳng tay hạ cẳng chân,” gây thương tích cho nạn nhân bằng cách đánh, đấm, xô đạp, tát tai, nắm tóc, đâm bằng dao, đe dọa bằng súng,…


Ðó có thể là lạm dụng tinh thần bằng những lời chửi bới, nhục mạ, giễu cợt, nói nặng lời để hạ uy tín, nhân phẩm, làm mất đi lòng tự trọng, hoặc khiến nạn nhân cảm thấy tâm thần bị hoảng loạn. Bạo hành tinh thần là một trong những nguyên nhân chính gây nên bệnh trầm cảm đối với nhiều phụ nữ.


Bạo hành gia đình còn thể hiện ở sự bao vây kinh tế bằng cách khiến cho nạn nhân phải bị lệ thuộc về tiền bạc theo kiểu “đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành” hay bất cứ mọi chuyện chi tiêu mua sắm từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng phải ngửa tay xin.


Lạm dụng tình dục cũng là một hình thức bạo hành gia đình. Ðây là vấn đề tế nhị, ít được nạn nhân kể ra, nhất là theo quan niệm văn hóa người Á Ðông, “chuyện phòng the là chuyện riêng tư.” Việc cưỡng bách làm tình, không cho uống thuốc ngừa thai, cưỡng hiếp nạn nhân khi ngủ, đau ốm, coi vợ như một thứ đồ chơi, đi với vợ mà để ý hay nói đến người đàn bà khác… đều được xem là hình thức lạm dụng tình dục.


Ngoài ra, những việc như cấm đoán, cô lập sự giao du, di chuyển, thăm viếng của người phối ngẫu đối với họ hàng, bạn bè; hăm dọa bằng những lời nói kiểu “đánh chó chửi mèo,” đập phá đồ đạc khiến người phối ngẫu sợ hãi; gia trưởng, độc tài kiểu chồng chúa vợ tôi,… cũng đều được xem là những hình thức bạo hành gia đình.


 


Chuyện người phụ nữ bị bạo hành từ tinh thần đến thể xác


 


“Nó là con điếm nhưng nó ngon hơn mày. Mày hãy tự nhìn lại mày đi. Chứ tao nhìn mày là tao muốn ói rồi.” Gần năm năm đã trôi qua, nhưng câu nói ngày nào của người chồng mắng thẳng vào mặt bà vợ ngay tại tiệm phở, trước mặt nhân viên và khách, vẫn còn văng vẳng bên tai bà, đau đớn, và nhục nhã.


Người vợ vẫn cay đắng với câu nói trên tên là Nhu Nguyễn, ngoài 55 tuổi, sống tại thành phố Los Angeles.


Bằng giọng kể khi đau khổ, khi sôi sục sự căm hận, lúc lại đẫm nước mắt tủi hờn, người phụ nữ đã ly dị chồng được hơn hai năm kể lại những điều bà từng trải qua.


Theo lời bà Nhu, năm 1989, bà cùng chồng và đứa con trai ba tuổi sang Mỹ, bắt đầu cuộc sống mới bằng việc bà nhận đồ về may tại nhà, còn ông thì đi phụ việc cho một tiệm ăn Việt Nam.


Hơn 10 năm sau, với số tiền dành dụm được, vợ chồng bà Nhu sang lại một tiệm phở ở thành phố El Monte, thuộc Los Angeles County. Bỏ nghề may, bà Nhu ra tiệm phở phụ chồng coi sóc việc kinh doanh.


“Trong mắt mọi người, chúng tôi là một gia đình thành công và hạnh phúc. Mấy người phụ việc cũng nói nhìn chúng tôi hạnh phúc quá.” Bà Nhu kể.


Cuộc sống cứ vậy trôi qua đến gần cuối năm 2007, khi mà bà Nhu không cần phải mỗi ngày mỗi ra tiệm, thì tiệm phở của bà có thêm một cô nhân viên mới, tên Thủy Trần, 24 tuổi, từ Texas chuyển về California sinh sống.


Vào làm việc không bao lâu thì cô gái này “cặp bồ” với một anh nhân viên cũ của tiệm, họ cùng thuê nhà sống chung. Tuy nhiên, chỉ trong một thời gian rất ngắn, những nhân viên khác trong tiệm nghe anh chàng này kể rằng, “Không hiểu sao tối tối cứ khoảng 11 giờ đêm là ông chủ lại gọi điện thoại cho Thủy, rồi thấy cổ ra sân nói chuyện. Hỏi thì cổ nói ông chủ kêu dặn dò chuyện này chuyện kia khi đi làm.”


Mọi người trong tiệm cũng nhận ra là ông chủ tiệm phở không còn mặc quần áo xuề xòa, luộm thuộm, nhìn “dơ dơ” như trước mà giờ “chỉ diện áo thun polo, quần jean ‘Ông Ðịa’” mà thôi. Sau một thời gian, anh nhân viên cũ tự động xin nghỉ việc tiệm phở, chia tay luôn với Thủy.


Lời ra tiếng vào về chuyện “giữa ông chủ và cô Thủy có quan hệ gì đó” đến tai bà Nhu.


Một ngày ngay tại tiệm, hai vợ chồng bà Nhu từ nói chuyện chuyển sang “chửi lộn” xoay quanh chuyện cô nhân viên tên Thủy.


Bà Nhu yêu cầu cho cô gái đó nghỉ việc với lý do “đó là một con điếm, cặp hết người này đến người khác.”


Tuy nhiên, ông chồng đã chỉ thẳng mặt bà Nhu mà hét, “Nó là con điếm nhưng nó ngon hơn mày. Mày hãy tự nhìn lại mày đi. Chứ tao nhìn mày là tao muốn ói rồi.” Và ông kiên quyết, “Nghỉ là mày nghỉ ở nhà chứ không phải là nó.”


“Lúc đó trong tiệm có cả con Thủy, có hết mọi người, cả khách khứa cũng đều nghe thấy.” Bà Nhu nói cay đắng.


Từ “anh, em” ngày nào, trong phút chốc cách xưng hô của hai người chỉ còn lại là “mày, tao.”


Ðó là lần khởi sự cho những trận chửi bới và đánh đập của người chồng lên bà Nhu, lúc ở nhà, khi ở ngay tại tiệm. Theo lời bà Nhu, chuyện bà bị chồng tát liên tục lên mặt, hay xô ngã vào tường là chuyện thường xuyên.


“Tại sao những khi đó bà không gọi cảnh sát?” Tôi hỏi.


Bà Nhu lắc đầu, “Chưa bao giờ tôi nghĩ đến chuyện gọi cảnh sát, bởi vì tôi nghĩ đó là chuyện trong gia đình.”


Tuy vậy, theo lời tâm sự của bà Nhu, nỗi đau thể xác không khiến bà cảm thấy khó chịu bằng nỗi đau về tinh thần.


“Cứ tưởng tượng sáng sáng nó đợi ổng ra tiệm thì nó gọi điện thoại đến kêu làm món này món kia mang đến cho nó. Rồi ổng kêu bếp nấu để mang đi hầu nó. Chịu nổi không?”


Chưa hết, chuyện chứng kiến những lúc cô gái đó đến trước tiệm hẹn hò với chồng bà Nhu, rồi hai người đứng nói chuyện nắm tay tình tứ với nhau ngay trước mắt bà, mới là điều khiến bà cảm thấy bị “sỉ nhục” hơn.


“Tình trạng đó kéo dài hai năm. Tôi hầu như không ngủ được. Cứ nhớ lời ổng chửi tôi, nhớ những lời ổng sỉ nhục tôi trước mặt mọi người, cho dù không muốn nghĩ tới nhưng nó cứ văng vẳng trong đầu, nó không khác gì như muối chà xát vào vết thương chưa lành, nó khiến mình cảm thấy mất tự tin, và suy sụp dễ sợ lắm.” Bà Nhu khóc, nhớ lại “cuộc sống nặng nề như địa ngục” lúc đó.


***


Nhiều người tỏ ra khá ngạc nhiên khi thấy chuyện bạo hành tương tự diễn ra tại đất nước tự do này. Tuy nhiên, những người rơi vào tình cảnh như bà Nhu Nguyễn không phải là hiếm. Theo California Women’s Health Survey 1, có gần 40% phụ nữ California bị chồng hay bạn trai hành hạ trong suốt cuộc đời họ.


Bạo hành gia đình không phải là một vấn đề mới nhưng là một thực trạng mà các tổ chức xã hội quan tâm từ nhiều năm qua. Ða số các trường hợp bạo hành không được đưa ra ánh sáng vì nạn nhân không dám nói lên sự thật và người hành hung đương nhiên phủ nhận các việc làm của họ.


Nhiều nạn nhân bị đe dọa đến tính mệnh cũng như mạng sống của con cái, hoặc thân nhân. Nhiều phụ nữ sợ bị chồng hành hạ, sợ sẽ bị trả thù nặng hơn, sợ bị đuổi ra khỏi nhà, hoặc bị phụ thuộc tài chánh, nên đành cắn răng chịu đựng và không dứt khoát lánh xa người hành hạ mình.


Quan trọng hơn, giống như bà Nhu Nguyễn, nhiều người không biết mình là nạn nhân của việc bạo hành gia đình và mình có quyền đòi hỏi sự bảo vệ từ các tổ chức của chính phủ.


Tuy nhiên, may mắn hơn một số người cam chịu cuộc sống bị bạo hành gần như suốt cuộc đời, bà Nhu Nguyễn quyết định ly thân rồi ly dị với người chồng sau gần 30 năm chung sống.


“Ly dị xong, hầu như tài sản chẳng còn gì để mà chia. Vì trong suốt thời gian trước đó, ổng đã lén lút lấy tiền nhà, bán xe, mượn tiền từ căn nhà đang ở, để cung phụng cho ‘con kia.’ Sau 23 năm đến Mỹ, tôi lại trở lại đi nhận đồ về may như hồi đó. Thằng con cũng chán cảnh ba má nó gây gổ, chửi bới, đánh đập nên mướn nhà ở luôn gần trường, chẳng mấy khi về.” Bà Nhu chua xót.


“Giờ hình như ổng cũng đi phụ bếp cho người ta thì phải. Con nhỏ kia cũng ‘đá’ ổng rồi vì ổng có còn gì nữa mà cho nó.” Bà Nhu cho biết thêm.


Nhiều người quen biết nghe chuyện bà Nhu vừa thương xót nhưng cũng thầm mừng cho bà thoát khỏi sự hành hạ, bởi lẽ, có những người phải trả giá cho sự ngần ngại, không tố giác kẻ hành hạ mình, bằng chính mạng sống của mình.



Thành viên tổ chức “National Organization for Women” (NOW) tuần hành trước Quốc Hội kêu gọi chấm dứt bạo hành đối với phụ nữ. (Hình minh họa: Chip Somodevilla/Getty Images)


 


Bạo hành giết người

Trở lại vụ thảm sát gia đình họ Tạ, theo Reuters, ông John Brimmer, đại diện cảnh sát thành phố Grand Prairie, nơi gia đình nạn nhân sinh sống, cho biết vợ chồng cô thường xuyên xảy ra những trận cãi vã.


Tháng Chín 2008, cô Trini nộp đơn xin ly dị, nhưng chỉ bốn tháng sau cô xin rút đơn với lý do “muốn chồng có cơ hội sửa đổi”.

Cơ hội mà người phụ nữ mới 29 tuổi này muốn giúp chồng sửa đổi chưa biết ra sao, nhưng điều mà mọi người chung quanh đều biết đó là cô bắt đầu bị người “đầu ấp tay gối” của mình hành hạ.

Qua lời kể của bạn bè Trini, cô đã giúp đỡ tiền bạc cho gia đình ba mẹ và các em cô rất nhiều, và đó chính là nguyên nhân đưa đến xung đột giữa hai vợ chồng cô.

Theo những gì người phụ nữ xấu số này kể lại trong đơn nộp tòa án Tarrant County khi xin phát lệnh bảo vệ cô vào cuối Tháng Mười Một 2010, người chồng từng lôi cô vào nhà kho, rút súng bắn lên trần nhà và dọa tự tử nếu như cô Trini tiếp tục đòi ly dị.

Chuyện ông Tân, chồng Trini, lôi tên từng người trong gia đình cô ra chửi bới và nguyền rủa, rồi đánh cô trước mặt hai đứa con nhỏ cũng được cô kể lại trong đơn.
Nhưng trong hoàn cảnh đó, thay vì bấm số 9-1-1 gọi cảnh sát, cô lại chỉ “giả vờ gọi” bằng cách bấm lộn số khác, “vì sợ chồng bị cảnh sát bắt”.

Tưởng rằng làm như vậy cho chồng sợ, không ngờ người chồng trong cơn cuồng nộ lôi cô vào bếp, và mang tất cả súng ra rồi kẹp đầu cô vào giữa đầu gối, dọa bắn bất cứ ai vào nhà.

Khi đó, thấy hai con khóc lóc thảm thiết, vì muốn bảo vệ con, người mẹ trẻ này xuống nước van xin chồng muốn gì cũng được, miễn đừng làm con trẻ phát hoảng.

Cũng trong đơn nộp tại tòa án, cô Trini kể, có đêm, ông Tân không cho vợ ngủ bằng cách đổ nước vào mặt cô mỗi khi cô nhắm mắt.

Sau ngày 20 Tháng Mười Một, 2010, nghe Trini hăm ly dị, ông chồng kéo cô vào phòng ngủ, lấy gối đè lên mặt cô và đòi bắn cô. Trini chỉ được buông tha sau khi hứa không trình báo với cảnh sát.

Một ngày trước Giáng Sinh, 2010, tòa án phát lệnh bảo vệ cô Trini trong tình trạng ly thân, cấm người chồng đến gần cô.

Tuy nhiên, chỉ ba tháng sau, cô lại yêu cầu bãi bỏ lệnh bảo vệ này, bất chấp lời can gián của mọi người, với lý do “cho chồng thêm một cơ hội sửa đổi”.

Thiện chí của Trini, từng tốt nghiệp đại học Arlington ở Texas, đã không được đền bù. Trái lại, ông Ðỗ Quốc Tân âm thầm chuẩn bị cho cuộc giết người đẫm máu bằng súng vào ngay buổi tiệc sinh nhật lần thứ 11 của con trai họ, ngày 23 Tháng Bảy, 2011. Kết quả cuộc thảm sát này, ông Tân không chỉ bắn chết vợ mình là bà Trini, mà còn bắn chết ba người em vợ, một người chị dâu của vợ, làm bị thương nhiều người trước khi quay súng tự sát.
 
Bạo hành ‘êm ái’
 
Không phải chỉ có phụ nữ bị bạo hành, mà một số người đàn ông cũng bị rơi vào tình trạng này.

Một cuộc nghiên cứu thăm dò hồi cuối năm 2011 vừa qua của chính quyền Hoa Kỳ liên quan đến vấn đề bạo hành gia đình cho thấy cứ trong bốn phụ nữ thì có một người cho biết họ bị chồng hay bạn trai đánh, đá hoặc tấn công hung bạo. Và cứ trong số 33 người đàn ông, lại có một ông bị vợ hay bạn gái thực hiện các hành vi cưỡng hiếp.

“Có lúc đang ngủ, giật mình dậy, thấy vợ cũ đang ngồi nhìn ngắm và vuốt ve trên người tôi, tôi cảm thấy sợ như con chuột bị nhúng nước vậy.” Ðó là lời tâm sự của một người đàn ông Mỹ gốc Việt, nạn nhân của sự bạo hành “êm ái” bởi chính vợ cũ của mình.

Ông tên là Tom Trần, ngoài 50 tuổi, đang sống tại Costa Mesa.

Một mình vượt biên sang Mỹ, năm 26 tuổi, ông Tom lập gia đình với một cô gái “rất đẹp,” theo lời ông nói, làm việc trong một quán bar mà ông thường lui tới ở vùng Los Angeles.

Một năm sau, vợ ông sinh cho ông một đứa con gái. Cũng năm đó, ông Tom mở một hãng tiện nhỏ ở Temple City. Ông đi làm, vợ chỉ ở nhà chăm sóc con. Khi con gái ông được 19 tuổi, vào đại học, thì cũng là lúc ông Tom dứt khoát ly dị vợ sau hơn 10 năm chịu đựng cuộc tình vụng trộm của vợ với một người đàn ông khác, “chỉ vì thương con, nó không muốn tôi ly dị má nó”.

Tuy nhiên, chưa đầy hai năm sau, tức khoảng năm 2007, người tình của vợ cũ ông Tom “do mâu thuẫn làm ăn gì đó bị người ta dàn cảnh giết chết”. “Kể từ lúc đó, bả trở thành ác mộng với tôi.” Ông Tom lắc đầu, chán ngán.

“Ác mộng là bởi bả muốn quay trở lại trong khi tôi không còn chút tình cảm gì với bả, ngoại trừ chuyện bả là má của con tôi, mà con tôi lại rất thương má nó.” Người đàn ông kể tiếp.

Không được chồng cũ cho “nối lại tình xưa,” người phụ nữ này bắt đầu “giở chiêu”.

Theo lời ông Tom, vợ cũ ông “tấn công” ông bằng cách “tôi xuất hiện ở đâu thì bả có ở đó. Tôi đi coi football, bả cũng đi. Tôi đi nhậu với đám bạn, bả cũng tới. Mà những người đó cũng đều quen biết với bả trước giờ nên chẳng lẽ đuổi bả. Rồi bả cứ gọi điện thoại giả bộ hỏi cái này cái kia hoài.”

“Mỗi lần nhậu xong thì bả mượn rượu để kể chuyện ngày xưa, rồi bả khóc, nói bả vẫn còn thương tôi, nếu tôi không cho bả quay lại bả sẽ tự tử. Bà cứ làm như vậy thành ra có những người phụ nữ tôi quen, tôi đưa đến đó, nhìn cảnh như vậy, ai cũng bỏ chạy hết.” Ông Tom lại lắc đầu ngao ngán.

Ông cũng nhìn nhận “tôi là người không có thích ồn ào, cãi vã, tôi không còn cảm giác gì với bả, nhưng tôi cũng không thể cấm bả tới nhà thăm con. Nhưng mỗi lần bả tới là lại bày ra chuyện này chuyện kia. Khi thì bả tháo hết mấy bức tranh tôi treo trong nhà xuống, rồi treo hình đám cưới hồi xưa lên. Rồi có khi tôi ở trong phòng ngủ, bả vào làm những cử chỉ mà tôi thấy sợ, tôi bỏ đi ra ngoài. Rồi bả lại khóc lóc. Nói chung là tôi cảm thấy sợ lắm.”

Cũng theo lời ông Tom, vợ cũ ông cũng từng tự tử thiệt nhưng không chết, khi ông cố tình lánh mặt, không nghe điện thoại.

“Từ ngày ly dị bả đến giờ, tôi cũng quen vài người nhưng chẳng đi đến đâu hết, vì bả làm cho người ta ngại. Tôi cũng chưa biết nên làm gì bây giờ để thoát khỏi cảnh này.”

Người đàn ông bị bạo hành một cách “êm ái” nói.

Một trường hợp khác không bị bạo hành bằng những lời chửi mắng, đánh đập, mà vẫn được yêu thương, chăm sóc, nhưng với điều kiện “đừng bao giờ nhắc tới bất kỳ ai trong gia đình bên ngoại, chứ đừng nói đến chuyện được tiếp xúc, thăm viếng”. Ðó là trường hợp của chị Hạnh Nguyễn, đang sống tại thành phố Anaheim, Orange County.

Lớn lên trong một gia đình được giáo dục theo kiểu “lễ giáo phong kiến, chồng chúa vợ tôi” từ những ngày còn ở Việt Nam, nên sau khi lập gia đình năm 1985, nghe chồng “thủ thỉ,” “Gái xuất gia phải theo chồng,” chị Hạnh cảm thấy không có gì là ngạc nhiên.

“Thời gian đầu, hai tuần một tháng, những ngày cuối tuần ổng cũng chở tôi về thăm ba mẹ và các anh chị em tôi. Nhưng rồi những đợt thăm đó cứ ít đi, khi thì ổng nói bận chuyện này, khi thì bận chuyện kia, mà tôi nói đi một mình thì ổng không cho, có lúc lại làm dữ hỏi ‘bộ có hẹn với ai sao đòi đi một mình.’” Chị Hạnh nhớ lại.

Ba mẹ chị sang nhà thăm, chồng chị cũng tỏ thái độ không vui, không thích, với lý do “mỗi gia đình đều có cuộc sống riêng, đi tới đi lui, nói này nói nọ rồi vợ chồng sinh chuyện”.

“Ðến khi đứa con trai đầu lòng của tôi được 3 tuổi thì chuyện qua lại thăm viếng gia đình tôi hầu như không còn nữa. Bởi vì mỗi lần tôi đi về là ổng kiếm chuyện ổng gây, ổng làm dữ, đập cái này liệng cái kia, nhìn thấy ghê lắm. Có nói gì ổng cũng không nghe, chỉ hứa là không đi nữa thì ổng mới nguôi.” Chị Hạnh kể tiếp.

Không những vậy, cả việc gọi điện thoại hỏi thăm gia đình, chị cũng bị theo dõi, hạn chế. “Ồng cứ nhìn điện thoại tôi có số gọi về nhà thì ổng hỏi gọi làm chi, tại sao phải gọi. Ổng nói gọi điện thoại chỉ là nói xấu ổng hay nói xấu người này người kia thôi.”

Cuối cùng, để cho nhà cửa êm ấm, chị Hạnh quyết định “thì thôi coi như mình không liên lạc với gia đình nữa, chỉ trừ những lúc có chuyện gì thật quan trọng thì tôi mới về nhà ba mẹ tôi, còn ổng thì không đi rồi, vì nhà tôi cũng không muốn người như ổng tới”.

Dù rất buồn lòng, phiền muộn về chuyện đó, nhưng chị Hạnh Nguyễn vẫn không hề có trong đầu mình suy nghĩ đó là một hình thức bạo hành gia đình. Với chị, mọi việc chỉ đơn giản là “gái có chồng phải theo chồng, trong nhờ đục chịu, cho dù là ở Việt Nam hay ở Mỹ gì cũng là như vậy thôi”.
 
Phải biết tự bảo vệ mình thoát khỏi nạn bạo hành gia đình
 
Ða số trường hợp bị bạo hành đều không được đưa ra ánh sáng vì nạn nhân muốn giấu giếm với lý do sợ sẽ bị chồng hành hạ nhiều hơn, hay vẫn giữ nếp nghĩ “xấu chàng hổ thiếp,” không muốn người khác biết sẽ “đàm tiếu dị nghị kiểu có lẽ cổ phải làm gì nên mới bị chồng đánh như vậy…” Về phía kẻ hành hung thì dĩ nhiên họ luôn phủ nhận chuyện họ làm.

Lời khuyên của hầu hết các tổ chức bảo vệ nạn nhân của việc bạo hành gia đình là phải giữ bình tĩnh, tránh cãi cọ với kẻ bạo hành, cũng như luôn nghĩ phương cách và đường thoát thân cho bản thân và cả con cái khi sự việc xảy ra. Nếu cảm thấy thân thể bị đe dọa, có thể gọi cảnh sát để được che chở. Khi bạo hành liên tục xảy ra, hãy xin tòa ban hành án lệnh tạm thời cấm chỉ kẻ hành hung tới gần.

Hầu hết các thành phố đều có nhà tạm trú ngắn hạn cho nạn nhân trong khi chờ giải quyết khó khăn.

Khi cần thiết, hãy gọi Ðường Dây Nóng Quốc Gia 1-800-799-SAFE (7233) (The National Domestic Violence Hotline) để kêu gọi sự giúp đỡ suốt 24/24. Riêng với người dân ở California, có thể liên lạc với tổ chức chấm dứt nạn bạo hành gia đình (CPEDV-California Partnership to End Domestic Violence) qua số 1-888-524-4765.
––
Liên lạc tác giả:
[email protected]

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 44)

 


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


 


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 44


 


Dường như, và ý nghĩ này khiến tôi thêm can đảm, tôi cũng tuân theo một nhịp điệu phổ quát vĩ đại trong khi chiến thắng chống lại góa phụ. Vật chất gian giảo đã lựa chọn thân thể này, tôi nghĩ, để làm tắt nguội dần ngọn lửa tự do chập chờn trong tôi.


Tôi thầm nhủ: “Thiêng liêng hay sức mạnh bất diệt biến đổi vật chất thành tinh thần. Mỗi người đều có trong mình một phân tử của cơn lốc thần thánh này chính vì thế hắn thành công trong việc biến cải cơm nước và thịt cá thành tư tưởng và hành động. Zorba có lý: “Hãy nói cho tôi biết anh làm gì với cái anh ăn, tôi sẽ nói cho anh biết anh là ai!”


Cho nên tôi tinh tấn biến đổi cái khát vọng xác thịt mãnh liệt này thành Ðức Phật một cách đau đớn.


– Ông nghĩ gì đó, ông chủ? Ông có vẻ tâm thần bất định, Zorba nói với tôi như vậy vào đêm áp lễ Giáng Sinh. Hắn có một ý tưởng sắc bén về con quỉ nào tôi đang chiến đấu.


Tôi giả vờ không nghe thấy. Nhưng Zorba không chịu bỏ cuộc một cách dễ dàng như thế.


– Ông còn trẻ quá, ông chủ, hắn nói.


Và đột nhiên giọng hắn có một âm điệu cay đắng và tức tối:


– Ông còn trai trẻ và cường tráng, ông ăn uống được, ông hút thở không khí tốt lành của biển, ông tích lũy sức mạnh – nhưng ông làm gì với tất cả những sức mạnh ấy? Ông ngủ một mình, như thế rất hại cho sinh lực! Ông tới đó ngay đêm nay đi – phải đấy, đừng lôi thôi mất thì giờ! Mọi sự trên đời này đều đơn giản, ông chủ. Tôi phải nhắc lại với ông điều đó bao nhiêu lần nữa? Ðừng phức tạp hóa mọi sự!


Tập bản thảo “Ðức Phật” mở rộng trước mặt, tôi lần giở từng trang trong khi nghe Zorba nói và tôi biết rằng những lời nói đó mở ra cho tôi một con đường chắc chắn, quyến rũ và rất nhân loại để noi theo. Và cùng với những lời nói đó, Ma vương, tên môi giới xảo trá cũng đang lên tiếng gọi.


Tôi lẳng lặng nghe, cương quyết chống lại và lần giở những trang bản thảo. Tôi huýt gió để che giấu cảm xúc. Nhưng Zorba, thấy tôi vẫn im lặng, la lên:


– Ðêm nay là đêm Giáng Sinh, ông bạn, mau lên, tới kiếm mụ trước khi mụ đi lễ nhà thờ. Ðêm nay Chúa sinh ra đời, ông chủ, ông cũng phải ban phép lạ nữa chứ!


Tôi giận dữ đứng dậy:


– Thế đủ rồi, Zorba, tôi nói. Mỗi người đi theo con dốc riêng của mình. Người ta tựa như một cái cây. Có bao giờ bác gây lộn với cây vả vì nó không tạo ra trái anh đào không? Vậy thì đừng nói nữa! Gần nửa đêm rồi. Thôi chúng ta cũng tới nhà thờ để xem Chúa sinh ra đời.


Zorba chụp cái mũ trùm đầu Mùa Ðông dầy cộm lên đầu:


– Ðược rồi! Hắn nói một cách chán nản, chúng ta đi! Nhưng tôi muốn ông phải biết rằng Ðức Chúa Trời hẳn sẽ hài lòng hơn nhiều nếu tối nay ông tới nhà mụ góa như thượng đẳng thiên sứ Gabriel. Nếu Ðức Chúa Trời cùng đi theo con đường như ông, ông chủ, ngài không bao giờ tới nhà Ðức Mẹ Mary thì Chúa đã chẳng bao giờ giáng sinh. Nếu ông hỏi tôi Ðức Chúa Trời đi theo con đường nào, tôi xin thưa: Con đường dẫn tới Ðức Mẹ Mary. Mary chính là góa phụ.


Hắn nín lặng và chờ đợi câu trả lời uổng công. Hắn xô mạnh cửa và đi ra. Hắn lấy đầu gậy đập những viên sỏi một cách bực tức.


– Ðúng, đúng, hắn bướng bỉnh nhắc lại, Mary chính là góa phụ!


– Thôi, lên đường! Tôi nói. Ðừng có la lối!


Chúng tôi bước đi vững vàng trong đêm đông. Bầu trời thật thanh tịnh, những vì sao long lanh, lớn, thấp, trông như những quả cầu lửa treo ở trên không. Vì chúng tôi đi dọc theo bờ biển, đêm tựa như một con thú lớn màu đen nằm dài bên mé nước.


“Từ đêm nay, tôi tự nhủ, ánh sáng mà Mùa Ðông đã đẩy lui bắt đầu thắng thế. Như thể nó được sinh ra hôm nay cùng với Ðức Chúa Con”.


Tất cả dân làng tụ họp trong cái vòm ấm áp và thơm ngát của nhà thờ. Ðàn ông đứng phía trước và đàn bà tay khoanh trước ngực, đứng sau. Cha Stephanos, cao lớn, điên tiết vì bốn mươi ngày chay tịnh trong tấm áo hai vạt bằng vàng nặng, xoặc cẳng chạy hết chỗ này đến chỗ kia, lúc lắc bình hương, hát vang lên và hấp tấp muốn thấy Chúa ra đời để trở về nhà lăn xả vào đĩa súp béo, xúc xích thơm ngon và những miếng thịt bốc khói…


Nếu Kinh Thánh nói: “Hôm nay ánh sáng ra đời”, điều đó không làm cho tâm hồn con người xúc động; ý tưởng không thể trở thành thần thoại và không thể chinh phục thế giới. Nó chỉ diễn tả một hiện tượng vật lý thông thường và không kích thích óc tưởng tượng của chúng ta – tôi muốn nói linh hồn của chúng ta. Nhưng ánh sáng, sinh ra giữa Mùa Ðông đó trở thành một hài nhi, hài nhi đã trở thành Chúa Trời, và đã hai mươi thế kỷ nay, linh hồn chúng ta ôm ấp nó trong lòng và cho nó bú…


Nghi lễ thần bí chấm dứt vào lúc quá nửa đêm một chút. Chúa đã giáng sinh. Dân làng, đói meo, sung sướng chạy về nhà để ăn tiệc và cảm thấy tận đáy lòng sự huyền bí của Giáng Sinh. Bụng là nền móng vững chắc; bánh, rượu và thịt là những cái cốt yếu đầu tiên; chỉ với bánh, rượu và thịt người ta mới có thể tạo ra Thượng Ðế.


Tinh tú long lanh, vĩ đại như những thiên thần trên nóc nhà thờ trắng toát. Giải Ngân Hà, tựa một dòng sông, chảy từ đầu đến cuối trời. Một vì sao xanh lấp lánh trên đầu chúng tôi như một viên ngọc bích. Tôi thở dài, xao xuyến.

Lại nói về sự thỏa hiệp chính trị

Huỳnh Thục Vy (Viết riêng cho Người Việt)


LTS – Nhật báo Người Việt trân trọng giới thiệu bài viết của Huỳnh Thục Vy đăng trên số báo hôm nay, bắt đầu cho “cột báo” thường xuyên của tác giả trên Người Việt. Huỳnh Thục Vy là cây bút chính luận trẻ ở Việt Nam, thường xuyên phổ biến các bài viết về thực trạng chính trị và xã hội, đăng trên các blogs trong và ngoài nước.


***


Cuộc đấu tranh để đạt được một thể chế chính trị tốt đẹp hơn, bản thân nó là một cuộc đấu tranh chính trị.


Dù những người đấu tranh không phải là những người làm chính trị đúng nghĩa; họ thuộc đủ mọi thành phần xã hội, từ sinh viên, những người hoạt động xã hội thiện nguyện, nghệ sĩ, trí thức khoa bảng, nhà văn, nhà báo, luật sư,… với những ưu thế sẵn có, họ lên tiếng cho dân chủ tự do, nhưng với một thái độ chính trị nhất định và với sự phản kháng chính trị dành cho nhà cầm quyền độc tài. Cuộc đấu tranh ấy của họ là một cuộc đấu tranh chính trị và mang đầy đủ tính chất của sự đấu tranh chính trị.


Trong những người đấu tranh cho tự do dân chủ hôm nay, có nhiều khuynh hướng chính trị khác nhau. Có một nhóm người chủ trương không đối thoại với cộng sản; còn số khác thì ngược lại, lại cổ vũ cho một sự thỏa hiệp mà họ tự cho là nhân bản và thích đáng trong một thế giới văn minh hôm nay.


Bản thân người viết dù chỉ là một người thiếu kinh nghiệm, với tất cả những khiếm khuyết của mình, tôi thiết nghĩ, một cách nhìn nhận trung dung là thỏa đáng hơn cả. Cả Ðức Phật, Khổng Tử của Ðông Phương đến Socrates của văn minh Hy Lạp Tây phương đều cổ vũ cho một sự trung dung cần thiết. Bởi bất cứ sự cực đoan nào cũng dẫn ta tới thái cực kia, theo chiều ngược lại. Tôi không cổ vũ cho sự thỏa hiệp chính trị với nhà cầm quyền độc tài nhưng cũng không phủ nhận hoàn toàn cái gọi là “sự thỏa hiệp” trong chính trị (miễn sao nó có lợi). Tha thiết xin quý độc giả kiên nhẫn lắng nghe những chia sẻ của một người trẻ như tôi.


Ðiều mà hôm nay tôi muốn lạm bàn trong giới hạn tri thức của mình, đó là sự đối thoại và thỏa hiệp chính trị, cũng như tính cần thiết nếu có của chúng.


Sự thỏa hiệp chính trị theo nghĩa đơn giản nhất của nó là sự tiến lại gần nhau, đứng cùng nhau trong một sự đồng ý chung giữa hai phe đối lập về lập trường tư tưởng chính trị. Ðã nói đến thỏa hiệp là nói đến một khế ước về ý chí giữa hai phía khác biệt quan điểm hoặc thậm chí là đối lập, thù nghịch. Mà nhắc đến khế ước thì phải có một điều kiện tất yếu để đảm bảo tính chất của nó, đó là cả hai bên cùng tiến đến một điểm ở giữa, để chính ở đó, họ chấp nhận được nhau như trong bất cứ khế ước dân sự nào.


Thế nhưng, đấu tranh chính trị không đơn giản như hoạt động kinh tế-dân sự. Các hoạt động kinh tế dân sự được điều chỉnh và chế tài trong những định chế luật pháp minh bạch, sẵn có và được thông báo trước. Dù hoạt động đó diễn ra trên phạm vi quốc tế thì tư pháp quốc tế vẫn điều chỉnh được hoạt động này. Ðấu tranh chính trị quốc gia và quốc tế thì phức tạp và hàm ẩn nhiều bất trắc hơn gấp bội. Chúng ta có bao giờ tự hỏi, sự thỏa hiệp trong chính trị có thể đạt được hay không, mà dù có đạt được thì việc thực hiện nó có hiệu quả hay không?


Trong thế giới liên lập và cởi mở ngày hôm nay, những thỏa hiệp chính trị có vẻ minh bạch và ít bất trắc hơn. Vì tư duy chính trị hôm nay là “cùng thắng” (win-win) là hai bên cùng có lợi. Nhưng điều đó không có nghĩa là khả năng win-win là hoàn toàn chắc chắn và không thể đảo ngược. Các mâu thuẫn chính trị càng lớn, khả năng “cùng thắng” này càng nhỏ; hai phía càng đối lập sâu sắc về quyền lợi thì hy vọng “cùng có lợi” lại càng hiếm. Thế giới hôm nay không phải là nơi “cá lớn nuốt cá bé” nữa, nhưng mọi ưu thế trong đàm phán và thỏa hiệp chính trị luôn thuộc về kẻ có sức mạnh về quân sự, kinh tế, chính trị trên trường quốc tế.


Thỏa hiệp là phía này cho phía bên kia một thứ, để đổi lại, sẽ nhận được một thứ có giá trị tương đương. Trong những khó khăn riêng về nội bộ và về thế lực của phe nhóm mình, thiển nghĩ một sự nhượng bộ thích đáng trong từng tình hình cụ thể là có khả năng được đặt ra. Nhưng nhượng bộ là để tiến về phía trước để đạt được mục đích chính, để tiếp tục đấu tranh; chứ không phải nhượng bộ đánh mất quan điểm chính trị cố hữu, để hòa tan và tự làm mình biến mất. Giữa sự thỏa hiệp và đầu hàng có biên giới rất mong manh mà chỉ cần sự bất cẩn và không giữ được thăng bằng, tất cả những giá trị đấu tranh mà mình đang cổ vũ sẽ là vô nghĩa. Vì thế, thỏa hiệp với phe đối địch là một trò chơi nguy hiểm của những người có “cold head,” không phải là những toan tính ngây thơ của những người chỉ có trái tim nóng nhưng thiếu kinh nghiệm. Bởi vậy, quan điểm của tôi, với tất cả những cẩn trọng cần thiết của một người thiếu kinh nghiệm, tôi chưa bao giờ nghĩ đến đối thoại hay thỏa hiệp với chính quyền cộng sản Việt Nam, bởi điều đó là quá nguy hiểm.


Trong đấu tranh chính trị nói chung, không phải là hoàn toàn không có khả năng đối thoại hay thỏa hiệp. Một sự đấu tranh không có sự ngừng lại và nhượng bộ sẽ là cứng nhắc mà không tận dụng những điều kiện thuận lợi bên ngoài như một cây cao không biết uốn mình trong gió bão sẽ khó có thể vươn cao, nếu không muốn nói là sẽ bị bẻ gãy. Cả thực tế lẫn lý luận đều cho thấy, thỏa hiệp chính trị là không thể không có, nhưng đồng thời nó cũng không thể là chân thật. Hiệp Ðịnh Geneve, Hiệp Ðịnh Paris, Mao Trạch Ðông thỏa hiệp với Tưởng Giới Thạch để kháng Nhật… và tất cả những sự thỏa hiệp chính trị khác, không thể nào mang lại cho chúng ta một cảm quan tin tưởng khả dĩ về tính chân thật và hiệu quả của các thỏa hiệp. Thỏa hiệp trong đấu tranh chính trị vì thế, không thể là thỏa hiệp chân thật, bởi ngay từ khi thỏa hiệp chưa hình thành, những âm mưu và khả năng xóa bỏ nó đã tồn tại và tất nhiên được giấu trong bí mật. Chúng ta đều có thể thấy, hai phía có quyền lợi đối lập, không thể nào có những đồng ý thực sự với nhau về một điểm nào đó. Những ai trông mong vào sự thỏa hiệp thật trong cuộc đấu tranh hôm nay sẽ sớm nhận thấy nguy cơ và thiệt thòi cho mình.


Hơn nữa, không phải lúc nào cũng có thể thỏa hiệp, ngay cả thỏa hiệp giả. Vậy khi nào thì hai phía đối lập (ví dụ như hai bên: những người đấu tranh cho dân chủ và chính quyền cộng sản) có thể thỏa hiệp? Ðương nhiên, ngay từ đầu, chúng ta có thể nhận thấy: thỏa hiệp là cùng dừng lại ở một điểm cân bằng, rồi cho và nhận. Vậy thì chúng ta phải có thứ gì đó mới có thể mang ra mà trao đổi, nên phải có thực lực mới có thể thỏa hiệp. Thứ nữa, khi cả hai bên đều tiến vào tình trạng “giẫm chân tại chỗ” trong một điều kiện cụ thể nào đó, cả hai không thể tiếp tục chiếm thêm bất cứ ưu thế nào nữa, thì người ta sẽ cùng ngồi lại với nhau để có một sự đồng ý chung về một câu chuyện cụ thể.


Vậy trong tình thế hiện nay, khó có thể, nếu không muốn nói là không thể có sự đối thoại hay thỏa hiệp giữa những người đấu tranh cho tự do và chính quyền cộng sản. Bởi lẽ những người đấu tranh chưa thực sự tập trung được thành một lực lượng chính trị đủ mạnh có đủ thế và lực để cạnh tranh với chính quyền cộng sản. Nhà cầm quyền cộng sản lại đang nắm trong tay tất cả quyền lực chính trị, kinh tế, xã hội và kể cả bạo lực nhà nước. Trong khi lực lượng đối lập chỉ là những nhóm người chưa có sự phối hợp hoạt động và chưa có người lãnh đạo, chưa có được vị thế vững vàng trong xã hội. Có chăng là chúng ta đang thủ đắc chính nghĩa đấu tranh phù hợp với các giá trị mà nhân loại đang hướng tới, nói khác hơn chúng ta có được “công đạo.” Nếu chúng ta không có gì để trao đổi với chính quyền thì không bao giờ có thể thỏa hiệp với họ, vì họ không có nhu cầu phải đối thoại và thỏa hiệp với một lực lượng mà họ đang có khả năng chặn đứng và đàn áp bất cứ lúc nào.


Sự thỏa hiệp trong điều kiện này, không khác hơn là sự tự đánh mất lập trường và giá trị của mình, tạo ra khả năng bị lợi dụng và gia tăng sự chính danh cho nhà cầm quyền. Còn nếu khi chúng ta có đủ sức mạnh như một lực lượng đối trọng với họ thì không có lý do gì để chúng ta phải thỏa hiệp với họ khi điều này đồng nghĩa với việc phải từ bỏ một ưu thế vốn có của mình.


Cũng phải nói thêm một điều, khi xảy ra một trường hợp, cả hai phe phải đương đầu với một lực lượng thứ ba, mà lực lượng này là kẻ thù chung của hai phía, là trở ngại khiến hai phía chẳng thể tiến lên thêm một bước nào nữa thì có khả năng dẫn đến sự thỏa hiệp. Nhưng trong tình hình Việt Nam hiện nay, khả năng này khó xảy ra, vì ngay đối với ngoại xâm (lực lượng thứ 3 nguy hiểm) những người cộng sản Việt Nam cũng chỉ muốn hợp tác, ngược lại, họ lại coi những người đối lập là kẻ thù không đội trời chung. Thậm chí, họ còn dựa vào ngoại bang để có ưu thế và thời gian đàn áp lực lượng dân chủ.


Nói chung, sự thỏa hiệp nằm trong trạng thái cân bằng động mà một động thái nhỏ cũng có thể phá vỡ sự cân bằng này. Trong đấu tranh chính trị, một là ưu thế thuộc về phe này, hai là thuộc về phe kia và khi một phía vẫn chiếm thế thượng phong không ai dại gì thỏa hiệp. Thỏa hiệp là một câu chuyện ở xa phía trước, nên đặt ra vấn đề đó lúc lực lượng dân chủ còn yếu hôm nay là không phù hợp. Còn trong tương lai có nhiều biến chuyển không thể nói trước, rất khó để có thể đưa ra dự phóng. Nhưng có một điều quan trọng là, với những gì người cộng sản đã gây ra đối với dân tộc này, bất cứ sự thỏa hiệp nào với họ cũng dễ dẫn đến sự giảm sút uy tín của những người đấu tranh dân chủ. Ấy là chưa kể đến khả năng chúng ta tặng họ sự chính danh để rồi sau đó họ đẩy chúng ta ra bên lề. Thỏa hiệp giữa Hồ Chí Minh và những người quốc gia trong chính phủ liên hiệp là một ví dụ sáng giá mà những người đấu tranh chính trị cần nhớ mãi.


Trong thời gian này, quả thực khi nói đến sự thỏa hiệp, tôi luôn nghĩ đến một cụm từ ”bình mới rượu cũ.” Kẻ yếu thỏa hiệp với kẻ mạnh thì chỉ có một cách là làm cho mình tan biến đi thôi; mà dù là giữa hai kẻ có sức mạnh ngang nhau thì cũng không có gì đảm bảo là một trong hai phía, thậm chí là cả hai vi phạm thỏa hiệp.


Là một người luôn mong muốn một sự đổi thay với kịch bản tốt nhất cho đất nước, tôi luôn đề cao một sự hòa giải trong lòng người, hòa giải văn hóa, hòa giải lịch sử. Nhưng muốn có hòa giải thực sự phải có công lý. Vì bản thân công lý là một giá trị mang lại sự hài hòa trong mọi mối quan hệ, đặc biệt là quan hệ chính trị-xã hội. Công lý chưa được thực thi, tội ác chưa bị trừng phạt, công lao chưa được vinh danh, hòa giải chỉ là giả.


Ðối thoại cũng được, thỏa hiệp cũng chẳng sao, nhưng trước tiên cả hai phía phải cùng đứng trên một võ đài trong vị thế bình đẳng cùng với sự tương xứng về thực lực; và những ai muốn đối thoại phải bảo đảm mình đủ sáng suốt và khôn ngoan để không bị đưa vào bẫy, bị đẩy vào tình thế “thả con rô bắt con tép.”


Lại nói một lần nữa, thiết nghĩ cũng không thừa, đối thoại hay thỏa hiệp là một trò chơi nguy hiểm không dành cho những người thiếu tư duy chiến lược và thiếu khả năng nhạy bén vượt trội về chính trị.

Quá nhiều football trên TV?

 


Football


 


 


Nguyễn Văn Khanh


 


Từ cuối Mùa Hè năm 2000 đến giờ, mỗi năm, khán giả Hoa Kỳ thấy có thêm khá nhiều chương trình chuyên về football được chiếu trên TV.









Tay running back Matt Forte số 22 của Chicago Bears ôm bóng chạy trước sự truy cản của các đấu thủ phòng vệ đội Green Bay Packers trong trận đấu giải NFL diễn ra trên sân Lambeau Field, Green Bay, Wisconsin, ngày 13 tháng 9, 2012. (Hình: Jonathan Daniel/Getty Images)


Những chương trình này có thể là các trận banh nhà nghề lẫn đại học hay các buổi bình luận, dự đoán kết quả… với những nhà báo, bình luận gia thể thao và các cựu cầu thủ nổi tiếng. Cũng trong khoảng thời gian gần đây, sự xuất hiện của các ông cựu huấn luyện viên trên TV cũng ngày một nhiều, chứng tỏ môn banh cà na của Mỹ chính là môn thể thao ăn khách nhất, đài TV nào cũng tìm cách có thêm các chương trình đặc biệt chuyên về football để câu khán giả.


Câu hỏi được đặt ra: Có nhiều quá hay không? Khán giả yêu chuộng thể thao Hoa Kỳ có “mệt mỏi” khi thấy đài nào cũng chiếu các chương trình chuyên nói về football hay không?


“Câu trả lời của tôi là không”, ông Phó Chủ Tịch Artie Bulgrin của đài ESPN trả lời. “Tất cả các chương trình được chiếu trên TV đều nhằm mục đích phục vụ khán giả, nên khi số lượng người xem càng đông, càng phải có thêm nhiều chương trình để đáp ứng đòi hỏi của người xem”. Cũng chính vì thế, ông Bulgrin nói thêm, “Chúng tôi phải điều đình với Tổng Hội Football Nhà Nghề NFL để ký giao kèo mới kéo dài 10 năm”, mỗi năm trả 1 tỷ 800 triệu dollars để độc quyền thu hình các trận banh cà na vào tối Thứ Hai hàng tuần, cộng với khoảng 500 tiếng đồng hồ với các chương trình được gọi là “đặc biệt”, chuyên bàn về football trong suốt mùa banh kéo dài từ đầu tháng 8 cho tới khoảng cuối tháng 2 năm sau.


Không chỉ gửi đến khán giả những trận banh nhà nghề, đài ESPN chuyên về thể thao còn tăng số trận banh đại học và những chương trình thảo luận về làng banh cà na đại học chiếu trên TV. Năm ngoái tổng cộng có khoảng 400 trận banh đại học được chiếu trên ESPN, ông Bulgrin cho biết năm nay “ít nhất, chúng tôi sẽ chiếu 450 trận” và đang hướng tới mức “chiếu trực tiếp 500 trận vào năm tới”.


Những con số ESPN đưa ra chứng tỏ người dân Mỹ “càng ngày càng nghiện football”, theo lời anh Cris Collinsworth, nhà bình luận thể thao nổi tiếng nhất nhì của nước Mỹ. “Có bao nhiêu cũng chưa đủ”, anh cựu QB của đội Cincinnati Bengals bảo tiếp, “khán giả thể thao Hoa Kỳ lúc nào cũng đòi hỏi các đài TV phải có thêm chương trình cho họ xem, cung cấp thêm những chi tiết mà họ muốn biết về cầu thủ, đội banh, đi kèm với những nhận xét mà các bình luận gia thể thao đưa ra mỗi giờ, mỗi ngày, trước cũng như sau các trận banh”.


Không chỉ xem trên TV -hay nghe qua radio-, khán giả Hoa Kỳ còn sử dụng những phương tiện kỹ thuật mới để xem các chương trình bàn về football cũng như các trận banh nhà nghề lẫn đại học. Mới đây, tổ chức Harris Intreactive/IMRE Resaerch cho thấy 65% khán giả trẻ tuổi ở Mỹ sử dụng Ipad hay Iphone để xem football (về nhì là basketball với 42%). Cuộc thăm dò này được thực hiện trước khi đài ESPN cho biết mỗi ngày Thứ Bảy sẽ chiếu 43 trận banh đại học, trong đó có 29 trận có thể xem qua Ipad, Iphone. Riêng với NFL, cuộc thăm dò cho biết “trong 25 show truyền hình ăn khách nhất của nước Mỹ, các trận banh chiếm tới 23” gọi đó là bằng chứng xác thực nhất “xác nhận khán giả thích xem football”, hơn hẳn những chương trình truyền hình, “kể cả chương trình nổi tiếng American Idol”.


Người đưa ra so sánh này là ông Sean McManus, chủ tịch điều hành phần thể thao của đài CBS. “Sức cạnh tranh của các trận football với những chương trình giải trí khác được chiếu trên TV rất mạnh, mạnh tới mức không ai có thể ngờ được”. Ông McManus đưa thí dụ: “Năm vừa rồi bất ngờ có sự kiện QB Tim Tebow của đội Denver Broncos, khán giả ai ai cũng muốn biết anh này là ai, phải xem TV để nhìn anh ta trổ tài, sau đó bàn tán về khả năng của anh ta, về những đường banh chẳng khác gì phép lạ anh ta làm được trên sân”. Nên nhớ: Chỉ mỗi “sự kiện Tebow” không thôi đã gây ồn ào khắp cả nước Mỹ, vượt trội hẳn vòng chung kết của American Idol, “chưa kể đến chuyện đội N.Y Giants trông rất xoàng ở 16 trận trong banh nhưng lại tài ba xuất chúng ở playoff và đoạt Super Bowl”.


Chính những bất ngờ, hào hứng đó khiến khán giả ngồi dán mắt vào màn ảnh TV mỗi cuối tuần, bắt đầu từ trưa Thứ Bảy và kết thúc vào tối khuya ngày Thứ Hai. Hồi 2005 khi đài ABC thông báo sẽ dành 4 tối Thứ Bảy để chiếu 4 trận banh đại học, mọi người -kể cả những chuyên gia hoạt động trong lãnh vực truyền thông- đều chê bai, bảo rằng ABC “sai lầm, không có người xem, khó kiếm quảng cáo”. Chẳng ai tin ABC thành công tới mức không ngờ: Trong vòng 5 năm số khán giả tăng hơn 70%. Hai đài ESPN và ESPN2 đã đi theo con đường của ABC, năm nay lại có thêm đài FOX và đài NBC nhập cuộc.


Sự việc khán giả thích football cũng đẩy NFL và các trường đại học phải nghĩ đến chuyện thay đổi lịch trình tranh tài. Trước đây cuộc tuyển chọn cầu thủ hàng năm của NFL được tổ chức vào buổi trưa, chỉ là 1 tin không nhỏ nhưng cũng chẳng to, bây giờ đã được chuyển sang buổi tối để chiếu trên TV cho mọi người xem, trở thành một tin lớn vì trước cũng như sau mỗi một cầu thủ được chọn là có những phần giải thích, bình luận đi kèm. Ngay giờ giấc những trận banh đại học quan trọng cũng thay đổi, thí dụ như trận tranh tài giữa 2 trường đại học LSU và Alabama thường diễn ra vào buổi chiều, bây giờ được đưa về buổi tối để có số khán giả xem TV đông hơn. Theo CBS, điều này “có lợi đôi đàng”: Ðài TV kiếm được nhiều quảng cáo, số tiền trả cho 2 đội banh tranh tài cũng cao hơn so với tiền trả cho trận banh chiếu buổi trưa hay buổi chiều.


Chuyện TV chiếu nhiều chương trình chỉ nói về football còn giúp cho nước Mỹ phát triển thêm về kinh tế. Trước đây, thị trường quan trọng nhất của NFL nằm ở các thành phố lớn như New York, Los Angeles, v.v. và ở những thành phố có đội banh (mỗi ngày Chủ Nhật 40% dân chúng vặn TV xem đội nhà ra sân thi đấu). Từ năm 2000 đến giờ các chương trình football bắt đầu giữ vị trí quan trọng ở những thị trường nhỏ hơn, như Birmingham, Alabama, Columbus, Ohio, Oklahoma City, và ngay cả ở Knoxville, Tennessee cũng như tại Greenville, S. Carolina… những thị trường mà các đài từng lo âu, không biết phải làm cách nào để khai thác.


Chính vì những thành công và vì đòi hỏi của khán giả nên tất cả các đài truyền hình Mỹ đều chú tâm vào việc phải có thêm những chương trình chuyên về football để phục vụ khán giả. Trả lời phỏng vấn nhật báo USA Today, Giáo Sư Paul Swangard đang giảng dậy môn kinh tế và thể thao của Ðại Học Oregon ví von các đài TV đều lên kế hoạch “all you can eat buffet” cho khán giả thưởng thức. Ðiều đó được hiểu là: Chương trình về banh cà na càng nhiều, càng có đông người xem, và khi xem, khán giả Mỹ sẽ “ăn” nhiều hơn, “uống” nhiều hơn, góp phần “giúp kinh tế quốc gia phát triển trong giai đoạn khó khăn hiện tại”.

Giới thiệu toàn bộ Nam Phong Tạp Chí

 


Khai trương Thư Viện Ðiện Tử Người Việt


 


Phạm Phú Minh


 


LTS – Nhân dịp khai trương Thư Viện Ðiện Tử Người Việt, chúng tôi xin mở đầu bằng việc giới thiệu toàn bộ Tập Chí Nam Phong, đã được điện toán hóa. Chúng tôi đăng bài viết sau đây như một lời giới thiệu sơ lược và tổng quát về đường hướng của tờ tạp chí này, mà số đầu tiên đã được thực hiện cách nay gần một thế kỷ. Ðể xem toàn bộ Nam Phong Tạp Chí trên Internet qua Thư Viện Ðiện Tử Người Việt, quý độc giả có thể vào www.thuviennguoiviet.comhoặc www.nguoi-viet.com.


***


Nhìn lại bối cảnh văn hóa của nước ta vào đầu thế kỷ 20, chúng ta sẽ rất ngạc nhiên vì có những cái ngày nay chúng ta coi là tất nhiên thì ngày đó hầu như còn chưa có gì cả. Chẳng hạn như ngôn ngữ viết.










Di ảnh học giả Phạm Quỳnh.


Từ đầu công nguyên nước ta đã bị Tàu đô hộ suốt một ngàn năm, sự học vấn hoàn toàn theo Tàu, chữ nho là chữ viết chính thức. Ðến khi nước ta được tự chủ kể từ thời Ngô Quyền, về chính trị thì độc lập, nhưng về văn hóa thì vẫn chịu ảnh hưởng của Trung Hoa, chữ Nho lại tiếp tục dùng như ngôn ngữ chính trong việc học hành và trong guồng máy hành chánh của đất nước, mặc dù càng về các thế kỷ sau chúng ta đã chế ra được chữ Nôm, và đã có những tác phẩm bằng tiếng Việt, viết bằng chữ Nôm. Thế nhưng chữ Nho vẫn ngự trị như một thứ chữ viết chính thống, và chữ Nôm vẫn bị coi thường. Thứ chữ viết bằng mẫu tự La tinh mà các giáo sĩ Tây phương sáng chế ra từ thế kỷ 16 mà sau này chúng ta gọi là chữ quốc ngữ chỉ bắt đầu được dạy trong các trường kể từ khi người Pháp đến cai trị nước ta, nhưng trong thời gian đầu ảnh hưởng của nó vẫn còn hạn chế, vì nền Hán học vẫn còn ngự trị trong triều đình và giới có học trong nước. Vào thời điểm đầu thế kỷ 20 thì chữ quốc ngữ hãy còn lép vế so với tiếng Pháp đã được dạy rộng rãi và chữ Nho vốn đã được sử dụng từ hai ngàn năm trước.


Trong tình hình như vậy, chính sách văn hóa của người Pháp rõ ràng là muốn dùng chữ quốc ngữ thay thế chữ Nho làm ngôn ngữ viết chính thức cho người Việt Nam, bên cạnh tiếng Pháp là ngôn ngữ chính trong hành chánh và học thuật. Họ đã nhìn báo chí như là công cụ trong việc phổ biến chữ quốc ngữ, với tờ Gia Ðịnh Báo xuất bản đầu tiên ở Sài Gòn năm 1865, rồi đến Nông Cổ Mín Ðàm, Sài Gòn 1901; mãi đến năm 1905 tờ báo đầu tiên mới xuất hiện ở Hà Nội, đó là Ðại Việt Tân Báo; rồi đến Lục Tỉnh Tân Văn tại Sài Gòn 1909; rồi đến nhật báo Ðăng Cổ Tùng Báo, Hà Nội 1907, Trung Bắc Tân Văn Hà Nội 1913; rồi đến một cái mốc quan trọng khác, Ðông Dương Tạp Chí, Hà Nội, 1913. Ðặc điểm của tất cả các tờ báo vừa kể là người sáng lập luôn luôn là người Pháp, nhưng chủ bút là người Việt Nam. Vào thời ấy việc làm báo còn xa lạ với người mình, cho nên người Pháp phải đứng ra tổ chức, vừa giữ gìn đường lối, vừa bày vẽ người mình làm báo. Ðến mãi thập niên 1930 mới bắt đầu có những tờ báo do người Việt làm chủ.


Ðến Nam Phong ra đời năm 1917 thì có ba người đồng sáng lập, là Phạm Quỳnh, Louis Marty và Nguyễn Bá Trác. Ngay số đầu, về mục tiêu của tờ báo, chúng ta đọc thấy những dòng này:


“Mục đích của Nam Phong là thể hiện cái chủ nghĩa khai hóa của Nhà nước, biên tập những bài bằng quốc văn, Hán văn, Pháp văn, để giúp sự mở mang trí thức, giữ gìn đạo đức trong quốc dân An Nam, truyền bá các khoa học của Thái Tây, nhất là học thuật tư tưởng Ðại Pháp, bảo tồn cái quốc túy của nước Việt Nam ta, cùng bênh vực quyền lợi người Pháp, người Nam trong trường kinh tế.


Báo Nam Phong lại chú ý riêng về sự luyện tập văn quốc ngữ cho thành một nền quốc văn An Nam…”


Chúng ta thấy bên cạnh việc mang những nguồn tư tưởng mới và tinh thần khoa học của Tây phương đến cho một dân tộc từ nhiều thế kỷ chỉ biết học văn hóa Trung Hoa, báo Nam Phong còn đề ra cho mình một nhiệm vụ khác, là “chú ý riêng về sự tập luyện văn quốc ngữ cho thành một nền quốc văn An Nam.” Ðiều này chứng tỏ vào thời điểm bấy giờ – cuối thập niên thứ hai của thế kỷ 20 – nước ta chưa có một nền quốc văn trưởng thành. Từ ít ra khoảng hơn một trăm năm trước, Việt Nam đã có những tác phẩm quốc âm điêu luyện, như Truyện Kiều, Cung Oán Ngâm Khúc, Chinh Phụ Ngâm, nhưng đều là những tác phẩm văn vần. Về văn xuôi, tổ tiên chúng ta viết toàn bằng chữ Hán. Nay Nam Phong thấy ngay chỗ thiếu sót ấy và cố làm sao luyện tập cho quốc dân một nền tản văn viết bằng chữ quốc ngữ.


Ðể hiểu rõ hơn tình hình ấy, chúng ta hãy đọc đoạn văn sau đây của Phạm Quỳnh trong bài Làm Văn đăng trên Nam Phong số 67, năm 1923:


“Tôi còn nhớ năm sáu năm về trước, hồi tôi mới lập ra báo Nam Phong này, ngoài mấy anh em làm báo, không thấy mấy người làm văn quốc ngữ. Có lẽ không ai nghĩ đến rằng chữ quốc ngữ có thể làm thành văn chương được. Trước tôi, ông Nguyễn Văn Vĩnh từ hồi báo Ðăng Cổ đã hết sức hô hào, ông thường nói: ‘Hậu vận nước Nam hay dở thế nào là ở chữ quốc ngữ.’ Vì ông với tôi trước sau vẫn có một chủ nghĩa là biết rằng ở nước ta chữ Nho không thể giữ được hết, chữ Tây không thể học được khắp, muốn dùng để phổ thông giáo dục cho quốc dân, duy chỉ có chữ quốc ngữ, nhưng muốn cho chữ quốc ngữ dùng được việc thì phải rèn tập cho mỗi ngày mỗi hay hơn lên. Bởi thế nên chúng tôi gia công gắng sức trong bao nhiêu năm, không quản công phu khó nhọc, không quản có kẻ chê bai, chỉ ước ao có một điều là có ngày người mình cũng ‘làm văn’ được như người, nghĩa là làm văn bằng tiếng mình, không phải mượn tiếng người. Ngày ấy có lẽ đã tới đây…”


Chúng ta thấy tình hình năm 1923, nền quốc văn của Việt Nam còn như thế, và đã có những người như Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Quỳnh lo âu việc vun bồi, bằng phương tiện báo chí, để đưa nền quốc văn ấy từ chỗ còn vụng về chập chững tiến dần đến chỗ trưởng thành. Nhờ viễn kiến, tài năng và sự quyết tâm của quý vị thúc đẩy mà nền quốc văn của Việt Nam đã trưởng thành rất nhanh, chỉ 10 năm sau, vào đầu thập niên 1930 Khái Hưng đã viết Hồn Bướm Mơ Tiên, rồi tiểu thuyết Tự Lực Văn Ðoàn ra đời, bên cạnh các tác giả lừng danh khác cùng thời như Nguyễn Tuân, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Công Hoan, Lan Khai, Vi Huyền Ðắc, v.v… nền văn học Việt Nam từ thập niên 1930 đã trưởng thành một cách rực rỡ.


Ngày nay chúng ta coi việc viết văn quốc ngữ là việc rất tự nhiên như ăn cơm, uống nước, nhưng không ngờ cách chúng ta chỉ gần một trăm năm thôi, tình hình còn khó khăn, chữ quốc ngữ còn ở vị trí thứ yếu so với chữ Nho và chữ Pháp. Và phải có những vị như Phạm Quỳnh, phải có những cơ quan ngôn luận như Nam Phong đi tiên phong khai phá, mở đường dẫn lối với biết bao khó khăn, nước Việt Nam mới có một nền chữ viết như ngày nay. Báo Nam Phong thể hiện sự “đào luyện quốc văn” ấy bằng chính những bài viết của mình về đủ loại thể tài: khảo luận, dịch thuật; nghiên cứu về tư tưởng, tôn giáo, triết học, khoa học; sáng tác văn học,… Ðể đối phó với tình trạng tiếng nước ta còn thiếu từ ngữ trong rất nhiều lãnh vực, Nam Phong đã lập ra một loại từ điển tiếng mới để diễn đạt các khái niệm còn mới mẻ đối với dân ta. Ngày nay nhìn vào các từ ngữ này, chúng ta thấy nó vẫn có thể còn hữu ích, nhất là cho các cộng đồng Việt Nam xa xứ.


Chúng ta phải hiểu thấu các cố gắng đó để biết ơn tiền nhân. Và cách biết ơn thiết thực nhất là chúng ta phải đọc lại báo Nam Phong để cảm nhận, để hiểu biết tấm lòng, tài năng và tình yêu nước chan chứa của cả một lớp người trước, đã khó nhọc dọn đường để chúng ta có thể có những bước chân thong dong trong nền văn hóa của ngày hôm nay.

Thủ môn Brazil giết rồi cắt thịt người tình cho chó ăn

 


TỔNG HỢP – Thủ môn Bruno Fernandes de Souza, 27 tuổi, ngôi sao đang lên và có thể trở thành thủ môn chính của đội tuyển Brazil tại World Cup 2014, đã từng bị án tù bốn năm rưỡi về tội tấn công, bắt cóc và đánh đập mẹ của đứa con yêu của mình, người mẫu Eliza Samudio, 25 tuổi.










Người mẫu Eliza Samudio. (Hình: Yahoo/Sports)


Và mặc dù đang thi hành án tù sau khi bị kết tội nói trên, nhưng thủ môn này vẫn phải ra tòa án lần nữa về tội giết chết người tình của mình vào cuối năm nay.


Các công tố viên đã cáo buộc Bruno từng lập mưu cùng với tám người khác để bắt cóc và giết chết người mẫu Eliza Samudio. Trong số tám người có liên can vụ này bao gồm Dayane, vợ Bruno, cậu em họ tuổi vị thành niên, và cựu thám tử Luiz Santos, tất cả đều bị truy tố tội giết người, âm mưu giết người và bắt cóc.


Theo các lời cung khai, Bruno là thủ môn của đội bóng câu lạc bộ Flamengo của Brazil, đã chứng kiến cảnh Santos “đánh đập dã man” Samudio trước khi giúp cựu thám tử này chặt người mẫu này ra từng khúc và đem cho các con chó của Bruno ăn. Phần còn lại của thân thể Samudio được chôn trong khối bê tông để phi tang.


Bruno bị cáo buộc ra lệnh cho vợ mình nói với mọi người là con trai bốn tháng tuổi vào thời điểm Samudio bị giết chết, là đứa con nhận nuôi từ một gia đình bà con nghèo.


Một nhật báo Brazil loan tin các công tố viên tại phiên tòa sẽ cáo buộc Bruno thêm tội tấn công một cổ động viên, hút cần sa ma túy và tham dự các cuộc ăn chơi thác loạn với các đồng đội của mình.


Ông Edson Moreira, một thám tử đặc trách điều tra vụ án này, nói với tờ báo Sunday Express: “Một thần tượng như Bruno, thi đấu cho một đội bóng nổi tiếng như thế, đã trở thành một người tàn bạo xấu xa. Chúng tôi có những nhân chứng sẽ đứng ra khai chính Bruno đã đánh đập giết chết cô gái này như là một người tế thần để bảo vệ danh tiếng của mình.”










Thủ môn Bruno Fernandes de Souza của đội Flamengo, Brazil bị bắt về tội giết chết người tình Samudio. (Hình: DailyMail.co.uk)


Bruno gặp gỡ Samulio tại một buổi tiệc do đồng đội tổ chức. Theo ông Moreira: “Ðiều không may mắn cho Samudio, sau đêm ngủ chung với nhau, đã phát hiện mình có thai. Khi cô ấy gặp lại Bruno và cho biết anh ta là cha của đứa bé thì Bruno trở nên rất tức giận.”


Các công tố viên cũng cáo buộc Bruno dự định giết chết Samudio sau khi được cô này cho biết sẽ sử dụng hành động luật pháp để chứng tỏ Bruno là cha của đứa bé. Trong một tuyên bố của cảnh sát, người em họ tuổi vị thành niên khai rằng, dưới sự chỉ dẫn của Santos, họ bắt cóc người mẫu Samudio từ một khách sạn ở Rio de Janeiro vào ngày 4 Tháng Sáu, 2010.


Sau đó họ đưa Samudio đến một ngôi nhà ở Belo Horizonte cách xa khoảng 220 dặm, nơi mà vợ chồng Bruno thường đến nghỉ ngơi cuối tuần. Tại đây, Samudio bị đánh đập tra tấn dã man và Santos phải vặn nhạc thật to để át tiếng la hét của nạn nhân.










Thủ môn Bruno bị bắt và người tình Samudio (ảnh bên phải trong hình). (Hình: Dailymail.co.uk)


Bruno giữ khung thành cho Flamengo vào năm 2006 lúc mới 20 tuổi. Trong thời điểm vừa mới ký hợp đồng, vì thủ môn chính của Flamenge là Diego bị chấn thương nên Bruno có cơ hội thay thế và những màn trình diễn xuất sắc cả mùa giải 2006-2007 đã đưa Bruno trở thành thủ môn chính thức của đội bóng câu lạc bộ này. Tài năng của Bruno khiến cho mọi người kỳ vọng anh sẽ là người chính thức trấn giữ khung thành đội tuyển Brazil tại World Cup 2014.


Nhưng hiện thời đội Flamengo đã ngưng hợp đồng với Bruno và tên sát nhân dã man này đang chờ ngày ra tòa lãnh án về những hành động âm mưu bắt cóc, đánh đập tra tấn dã man và giết người dù Bruno cho rằng mình vô tội… (TD)

Chelsea, đội bóng câu lạc bộ xuất sắc nhất trong năm

 


Bóng tròn: Nhờ vô địch Champions League 2012


 


TỔNG HỢP – Ðội bóng câu lạc bộ Chelsea của giải vô địch bóng tròn nhà nghề Anh Quốc Premier League, được Hiệp Hội Các Ðội bóng Câu Lạc Bộ Châu Âu (European Club Association) bình chọn là đội bóng xuất sắc nhất trong năm nhờ đoạt chức vô địch Champions League vừa qua.









Ðội bóng câu lạc bộ Chelsea trước trận đấu Siêu Cúp Châu Âu với Atletico Madrid diễn ra trên sân Louis II Stadium, Monaco ngày 31 tháng 8, 2012. (Hình: Chris Brunskill/Getty Images)


Huấn luyện viên Roberto Di Matteo, lúc bấy giờ tạm thời dẫn dắt đội bóng này cùng với các cầu thủ của mình có được chiến thắng đáng kinh ngạc 4-3 bằng những quả đá phạt đền luân lưu sau khi hai đội hòa nhau 1-1 trong suốt 120 phút trước đội mạnh nhất của League Ðức là Bayern Munich trong trận chung kết diễn ra trên sân Allianz Arena tại Munich, Ðức vào ngày 19 tháng 5, 2012.


Trước khi có mặt ở trận chung kết, Bayern Munich lần lượt loại các đối thủ của mình là Basel, Marseille và Real Madrid. Còn Chelsea cũng vượt qua Napoli, Benfica rồi cho đương kim vô địch Barcelona trở thành khán giả sau đó ở bán kết.


Bayern Munich dẫn trước ở phút 83 do Thomas Muller ghi bàn nhưng Didier Drogba quân bình tỷ số về cho Chelsea phút 88. Hòa nhau 1-1 trong 90 phút cả hai phải đá thêm hai hiệp phụ 30 vẫn không bên nào ghi thêm tỉ số và cuối cùng Chelsea giơ cao chiếc cúp vô địch sau khi đá bại Bayern Munich 4-3 với những quả phạt đền luân lưu.


Ngày Thứ Hai vừa qua, đội The Blus được trao tặng giải thưởng đội câu lạc bộ hay nhất trong năm trong cuộc bình chọn của đại hội European Club Association diễn ra tại Geneva, Thụy Sĩ. Ðây là giải thưởng năm thứ ba của tổ chức này.


Mặc dù thành công ở Champions League, nhưng đội bóng Chelsea của Di Matteo trong mùa bóng vừa rồi của Premier League lại khiến cho những người ủng hộ đội này thất vọng khi chỉ đứng thứ sáu trong bảng xếp hạng chung cuộc mùa giải và buộc phải tranh giải câu lạc bộ cúp C2 (Europa League) năm nay nếu không nhờ trận thắng chung kết lịch sử trước Bayern Munich.


Theo bảng thông báo của Hiệp Hội cho biết, đội bóng Chelsea được công nhận đã thể hiện các màn thi đấu tuyệt vời trong mùa bóng 2011-12 ở các giải Châu Âu cũng như trong nước Anh.


Ðội câu lạc bộ Chelsea là một trong những đội nằm trong tổ chức ECA (Eurpean Club Association), một tổ chức độc lập thay thế cho hai tổ chức cũ – G14 Group and The European Club Forum – khi cả hai bị giải tán trong năm 2008.


Giải thưởng đầu tiên của ECA được trao tặng vào năm 2010 dành cho đội bóng câu lạc bộ thi đấu xuất sắc và thành công nhất trong năm.


Và mặc dù thất vọng với trận thua 4-1 trước Atletico Madrid (vô địch Europa League mùa rồi) tại giải Siêu Cúp Châu Âu nhưng Chelsea vẫn có nhiều lạc quan sẽ trở lại thế mạnh mẽ của mình trong mùa bóng này. (TD)

Hãng dĩa hát Asia chèn ép dĩa Hoành Sơn

 


Ngành Mai


 


Nếu như nói về sự hình thành và phát triển nền cổ nhạc nước nhà, người ta phải nhìn nhận rằng hãng dĩa hát Hoành Sơn đã đóng góp rất nhiều vào kho tàng văn hóa dân tộc, mà trong lịch sử cổ nhạc trước cũng như sau đó chưa một hãng dĩa nào có thực lực và được bà con ta mến chuộng đến như thế.










Dĩa hát Asia sản xuất tại Việt Nam thời thập niên 1930. (Hình: Bộ sưu tập của Ngành Mai)

 


 Dĩa hát Hoành Sơn đầu tiên xuất hiện vào đầu thập niên 1950 đã làm chấn động một thế hệ của những người yêu thích cổ nhạc thời bấy giờ.


Thế nhưng, lúc mới ra đời dĩa hát Hoành Sơn đã phải trải qua một giai đoạn đầy cam go, một thực tế phũ phàng, bất ngờ mà không ai có thể tiên đoán trước được. Thật vậy, nếu như chủ hãng dĩa hát Hoành Sơn không phải là ông Ba Bản, một nhà tư bản vừa có nhiều tiền, lại vừa quyết tâm không nản lòng vượt mọi trở ngại, chắc rằng dĩa Hoành Sơn đã chết ngay trong giai đoạn đầu rồi, làm gì có mặt để đi vào lịch sử cải lương. Nói một cách khác, nếu như ai đó mà dấn thân vào địa hạt đĩa hát để làm ăn ở thời kỳ này thì từ chết tới bị thương, chắc rằng sẽ bỏ cuộc, tiêu tan sự nghiệp một cách dễ dàng.


Khoảng năm 1947-1948 ông Ba Bản trúng thầu mở con đường Quốc Lộ 14 từ Bến Cát, Thủ Dầu Một, đi Ban Mê Thuột. Theo lời ông Ba Bản, khi con đường làm xong, ông lời hơn 200 triệu đồng tiền Ðông Dương. Một người đang có tiếng là giàu có với ruộng đất cò bay thẳng cánh, mà lại lời số tiền quá lớn vào thời điểm đó. Tiền vô nhiều quá chưa biết làm gì, sẵn có máu cải lương trong người, ông quyết định đem kịch bản do ông sáng tác với tên “Ngày Về Cố Quận” thực hiện dĩa hát. Ông gởi mua từ bên Nhựt một máy thu thanh đời mới nên âm thanh rất tốt, tiếng ca trong trẻo. Ðồng thời bỏ tiền ra cho Út Trà Ôn ký giao kèo để độc quyền thu thanh tiếng ca của Cậu Mười.


Thế nhưng, mới vừa bước vào nghề đã gặp phải cam go, chớ đâu có dễ dàng như trong ý nghĩ của một nhà đại tư bản, nhưng lại chưa từng làm thương mại. Trở ngại đầu tiên là sau khi cho Út Trà Ôn và Kim Anh thu thanh xong, ông Ba Bản đến gặp ông Ngô Văn Mạnh, chủ nhân hãng dĩa Asia ở đường mé sông Chợ Quán, mà về sau mang tên Bến Hàm Tử. Ông thương lượng đặt làm dĩa hát, bởi lúc bấy giờ toàn cõi Ðông Dương chỉ duy nhứt có hãng Asia là có máy làm dĩa hát mà thôi. Ông Mạnh trả lời: “Vậy là ông đạp trên chân của tôi rồi”! Và dĩ nhiên là từ chối hợp tác.


Thế là ông Ba Bản chỉ có cách gởi qua Pháp mướn in dĩa mà thôi, chớ không còn cách nào khác. Ðợt đầu một ngàn bộ dĩa “Ngày Về Cố Quận,” tức 3,000 dĩa hát gởi về thì một bất ngờ xảy ra, ông Ba Bản đến các nhà buôn dĩa hát gởi bán thì chẳng nhà buôn nào chịu nhận bán, đi các tỉnh cũng thế, đến đỗi lên tới Nam Vang bên Miên gởi bán cũng bị từ chối luôn. Tại sao vậy? Duyên cớ nào mà hầu hết các tiệm buôn đã nhứt nhứt khước từ?


Vấn đề xin nói rõ một chút để quí vị cùng hiểu sơ qua về sự buôn bán dĩa hát khi xưa diễn ra như thế nào, mà bà con ta từ thành thị đến thôn quê cũng đều được nghe máy hát dĩa.


Số là ông Ngô Văn Mạnh nguyên là thợ làm nghề ép giày cao su, ông có người em rể từng học nghề làm dĩa hát tại Pháp, đã khuyến khích hướng dẫn ông mua lại máy thu thanh và khuôn ép dĩa đồ cũ của hãng Pathé bên Ðức loại ra, rồi mang về Việt Nam dựng lên một hãng dĩa lấy tên Asia. Tuy rằng dụng cụ máy móc mua đồ cũ, nhưng “cũ của người ta, mới của mình,” hãng dĩa Asia của ông Năm Mạnh một mình một chợ khỏi phải cạnh tranh, sản xuất dĩa hát bán ra đều đều.


Vào thời thập niên 1930-1940 ở Chợ Lớn, đường Huỳnh Thoại Yến ở trước chợ Bình Tây là bến xe đò, nơi đây có khoảng 5, 6 tiệm buôn chuyên bán máy hát quay dây thiều và dĩa hát. Và hầu hết các tỉnh trên cả nước, tỉnh nào cũng có một tiệm tạp hóa kiêm luôn mặt hàng dĩa hát. Những tiệm buôn này là đại lý dĩa hát Asia, khi một bộ dĩa hát mới được ra đời, thì hãng Asia phân phối cho tất cả các tiệm buôn nói trên.


Ông Ngô Văn Mạnh sau khi từ chối hợp tác in dĩa hát cho ông Ba Bản thì âm thầm theo dõi và biết rõ phần thu thanh của Hoành Sơn đã được gởi sang Pháp làm dĩa. Biết gặp phải một địch thủ nặng ký, vượt trội hơn mình về âm thanh, do bởi máy thu thanh của Hoành Sơn là loại mới, mà máy thu thanh Asia của ông là mua “ve chai” lại trải qua hơn cả chục năm rồi. Nếu như dĩa Hoành Sơn mà được tung ra thị trường thì sẽ “ăn bứt” dĩa Asia về âm thanh của bản vọng cổ, tức nhiên sẽ được bà con ủng hộ hơn. Do vậy nên ông Mạnh đã đối phó bằng cách cảnh báo tất cả các nhà buôn dĩa hát thuộc hệ thống phân phối của Asia rằng: “Nếu như nhà buôn nào mà nhận bán dĩa hát Hoành Sơn thì sẽ bị cúp phân phối dĩa hát Asia.” Do đó mà tiệm buôn nào cũng từ chối bán dĩa Hoành Sơn mới chào đời.

Nỗi hãi hùng của Tippi Hedren

 


Tạp Ghi Quỳnh Giao


 


 


Những người mê loại phim nghẹt thở của Alfred Hitchcock thì khó quên được tác phẩm có tên là “The Birds” được nhà đạo diễn thiên tài này thực hiện cách đây nửa thế kỷ.


Cuốn phim khiến người mẫu khả ái Tippi Hedren trở thành minh tinh màn bạc trong một sự nghiệp điện ảnh quá ngắn ngủi. Hình ảnh hãi hùng mà khán giả nhớ mãi trong phim “The Birds” là bầy chim độc ác đã từ biển ùa vào tấn công cư dân của một thị trấn ven biển tại California.


Sau này chúng ta mới biết đến chuyện hậu trường của bầy chim điên dại.


Mùa Thu năm 1961, báo chí trong Vịnh Monterey của California loan tin là nhiều loài chim biển như phát điên mà bay tứ tán vào đất liền rồi chết cả bầy. Ðạo diễn Hitchcock bắt được tin ấy thì nhớ đến một truyện ngắn của nữ văn sĩ người Anh là Daphne du Maurier có tên là “The Birds.” Ông nghĩ ngay ra cách hòa văn chương với thời sự vào một cuốn phim kinh dị tại ven biển Cali.


Trong khi các nghệ sĩ điện ảnh thực hiện cuốn phim thì giới khoa học Hoa Kỳ tìm hiểu hiện tượng lạ. Họ suy đoán rằng bầy chim trúng độc từ một tầu dầu gặp nạn trước đó, khi chúng ăn phải nghêu sò bị nhiễm hóa chất từ dầu. Não bộ của chim bị tê liệt làm chúng mê hoảng lao vào chỗ chết. Dường như là đầu năm nay, Quỳnh Giao đã kể lại câu chuyện ly kỳ ấy xoay quanh cuốn phim về bầy chim.


Nhưng sự thật lại còn ly kỳ hơn vậy.


Sinh năm 1930 tại Minnesota, Tippi Hedren là một phụ nữ khả ái và nhỏ nhắn gốc Bắc Âu, sớm nổi tiếng là người mẫu có đôi mắt rạng rỡ dưới mái tóc óng ánh sắc vàng. Sau một đoạn phim quảng cáo, nàng lọt mắt xanh của Alfred Hitchcock nên được ông đích thân gọi điện thoại mời làm diễn viên chính cho cuốn phim. Nhà đạo diễn thời danh ra tận cửa phim trường Universal để đón nàng, và từ đấy Tippi Hedren bước lên đài danh vọng.


Nhưng nàng không ngờ đạo diễn thiên tài này cũng là một bạo chúa trên sàn quay.


Ông không dùng xảo thuật điện ảnh như đã hứa hẹn mà thuê chim thật để thu hình những màn tấn công dữ dội nhất. Trong cảnh bão táp ở phòng ngủ trên lầu mà khán giả khó quên được, Tippi Hedren phải đeo găng tay, quấn vải hộ thân mà vẫn hết hồn vì bị bầy quạ ập xuống đầu. Chuyên viên nuôi chim được thuê cho cuốn phim đã cột chân quạ quanh dải áo, trên đầu trên vai của nữ diễn viên. Dù mỏ của bầy chim được buộc dây cao su, nàng vẫn hoảng loạn, kiệt sức và khóc òa vì có lúc chỉ còn tơ tóc là bị quạ mổ trúng mắt!


Ðến thăm phim trường khi quay cảnh này, Cary Grant phát biểu rằng Tippi Hedren là vị nữ lưu can trường nhất mà ông đã gặp! Sự thật ấy vẫn chưa đáng sợ bằng một chi tiết khác do chính Tippi Hedren kể lại năm ngoái.


Chẳng biết là Alfred Hitchcock có mắc bệnh như loài chim điên hay không, nhưng hình như ông bị mê loạn vì Tippi Hedren.


Cứ như một Thượng đế, ông coi nàng là tác phẩm của mình, ngay năm sau, đưa nàng vào cuốn “Marnie” cũng nổi tiếng với tài tử Sean Connery. Chi tiết bất ngờ với Tippi Hedren là ông còn nhiều lần tỏ tình đến mức quá trớn và có hành vi mà ngày nay người ta gọi là sách nhiễu tình dục. Nhiều người ở chung quanh, kể cả bà vợ của nhà đạo diễn, cũng thấp thoáng thấy ra sự bất thường. Nhưng mấy ai dám làm thiên tài phật ý?


Khi bị Tippi Hedren cự tuyệt nhiều lần, Alfred Hitchcock bèn trả thù, với uy tín, thế lực và sự độc ác bất ngờ.


Sau phim “Marnie,” trong bảy năm liền Tippi Hedren là con chim bị nhốt trong lồng son của một giao kèo độc quyền mà Hitchcock nhất định không chịu nhả. Các đạo diễn khác, kể cả Francois Truffaut nổi tiếng của Pháp, mà tìm đến Tippi đều được Alfred Hitchcock trả lời là “vắng mặt”!


Trở thành người thất nghiệp tại chỗ ở tuổi ba chục vì một chuyện tình si biến ra tình hận, Tippi Hedren lặng lẽ bước xuống ngai vàng điện ảnh với những vai phụ và mờ nhạt dần.


Nhưng bản thân nàng thì đã tìm ra một thế giới khác. Người ta kể rằng trong cổ thư của Phật giáo, Shambala là tên một vương quốc huyền bí, như một cõi an nhiên dưới thế.


Năm 1972, ở tuổi 42, Tippi Hedren mở nông trại của mình gần Los Angeles để bắt đầu nhận các loài hổ báo, sư tử hay sơn miêu từ nhiều phim trường về nuôi nấng và chăm sóc! Sau này, nàng đặt tên cái vùng hoang dại đó là “Cõi Ẩn Shambala,” nơi mà các loại súc vật thuộc họ mèo vẫn có thể sống với thiên nhiên. Ðấy là chốn dung thân của súc vật và niềm vui của người ở ẩn.


Nhưng Tippi Hedren chẳng thể ẩn náu được lâu.


Biến cố 1975 của Việt Nam khiến người nghệ sĩ có tấm lòng bác ái phải chú ý. Là bạn thân của Kiều Chinh, bà vận động cho nữ diễn viên của chúng ta được vào Mỹ. Nhìn thấy thảm cảnh của người tỵ nạn từ Việt Nam, bà lên tận thủ phủ Sacramento của tiểu bang California tìm cách giúp đỡ những nạn nhân đầu tiên. Bà mở ra chương trình huấn luyện các thiếu nữ của mình về nghề làm “nail” mà nhiều người thành công sau này vẫn không quên được. Khi làn sóng thuyền nhân túa ra ngoài Ðông Hải và gặp nạn, Tippi Hedren cũng có mặt trên con tầu vớt người trên biển cả. Các phóng viên chạy theo minh tinh thì chụp hình được thảm cảnh thuyền nhân và đánh động lương tâm thế giới.


Ðược quốc tế vinh danh hơn 30 lần với các giải thưởng cao quý về nghệ thuật lẫn nhân ái, Tippi Hedren là một ân nhân của người vượt biển.


Alfred Hitchcock thì tạ thế từ năm 1980. Nhưng mà hình như khuôn mặt vĩ đại này của điện ảnh có nhiều mảng tối đang được ống kính rọi đến. Hệ thống BBC của Anh vừa hoàn tất cuốn phim tài liệu về Hitchcock có tên là “The Girl.”


Nội dung tác phẩm chú trọng đến sự mê đắm, săn đuổi và bao vây của nhà đạo diễn với Tippi Hedren. Tháng tới đây, đài HBO sẽ trình chiếu cuốn phim này cho khán giả Hoa Kỳ. Nếu được xem, có lẽ chúng ta thấy ra sự hãi hùng của Tippi Hedren về một thảm kịch của con người.


Ðược phỏng vấn về cuốn phim và Alfred Hitchcock, Tippi Hedren ôn tồn trả lời: “Ông ta làm tan nát sự nghiệp điện ảnh của tôi như đã hăm dọa, nhưng không thể làm tan nát cuộc đời của tôi.” Rất độ lượng, người phụ nữ đã 82 mà vẫn đẹp còn nói thêm rằng nhờ nổi danh từ hai cuốn phim của Hitchcock, bà đã dùng cái danh đó cho nhiều việc khác!


Lời cuối đẹp nhất vẫn là một lời cám ơn.

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 43)

 


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 43


 


Hình như tôi thét lớn, nhưng sau đó tôi hiểu rằng tiếng thét không thoát ra khỏi cổ họng. Sự sợ hãi đã bóp nghẹt giọng tôi.


Tôi xấu hổ cùng mình. Tôi lao về phía hắn hai cánh tay mở rộng, Zorba đã chống chắc cây trụ đỡ trượt trong bùn, và đang chạy về phía lối ra. Trong bóng tối theo đà lôi cuốn, hắn đâm sầm vào tôi và chúng tôi ngã vào tay nhau ngoài ý muốn.


– Chạy mau! Hắn la bằng giọng tắc nghẹn. Chạy mau lên!


Chúng tôi chạy và ra tới ngoài ánh sáng. Bọn thợ bị một phen sợ mất mật, đang tụm lại tại cửa hầm và nhìn vào trong, mặt xanh như chàm đổ.


Chúng tôi nghe thấy một tiếng gẫy thứ ba, lớn hơn, như cây bị đánh gẫy trong một trận bão. Rồi thình lình, một tiếng gầm kinh khủng nổi lên như một tiếng sấm, rung chuyển cả triền núi và hầm sụp xuống.


– Lạy Chúa! Họ vừa lẩm bẩm vừa làm dấu.


– Các người đã để cả cuốc ở trong đó rồi phải không? Zorba tức giận hỏi.


Bọn thợ nín khe.


– Tại sao không mang nó theo? Hắn lại giận dữ quát lên! Can đảm thật, các người đã vãi đái cả ra quần rồi, ta biết! Thế là đi đời dụng cụ!


– Bây giờ không phải là lúc lo lắng cho mấy cái cuốc, Zorba, tôi can thiệp. Chúng ta hãy sung sướng vì tất cả đều bình yên vô sự! Xin cảm tạ bác, Zorba nhờ bác tất cả mới còn sống sót.


– Tôi đói! Zorba nói. Nó nạo ruột tôi.


Hắn lấy cái túi dết đựng đồ ăn sáng hắn đã đặt trên một tảng đá, mở ra, lấy ra bánh, ô-liu, hành, một củ khoai tây luộc và một bầu rượu nhỏ.


– Ăn thôi! Hắn nói miệng đầy đồ ăn.


Hắn ngốn rất nhanh, như thể hắn đột nhiên bị mất rất nhiều sức mạnh và bây giờ muốn bồi bổ lại.


Hắn lặng lẽ cúi xuống ăn. Hắn lấy bầu rượu, ngửa cổ ra và để rượu òng ọc chảy xuống cổ họng khô khát.


Thợ thuyền cũng lấy lại can đảm, mở túi dết của họ và bắt đầu ăn. Họ ngồi xếp bằng xung quanh Zorba, và vừa ăn vừa nhìn hắn. Họ muốn quì xuống chân hắn và hôn tay hắn, nhưng họ biết hắn cộc cằn và kỳ cục, nên không ai dám làm trước.


Cuối cùng Michelis, người trọng tuổi nhất, có bộ ria rậm, xám, quyết định, nói:


– Nếu không có thầy ở đấy, thầy Alexis, con cái chúng tôi giờ đây đã là những trẻ mồ côi.


– Câm đi! Zorba nói, miệng đầy đồ ăn và không một người nào dám hó hé một lời nào nữa.


 


10


 


“Vậy thì ai đã tạo ra cái mê lộ của do dự này, cái đền của kiêu mạn này, cái bình tội lỗi này, cái cánh đồng gieo rắc muôn ngàn giả trá này, cái cánh cửa Ðịa Ngục này, cái lẵng hoa đầy xảo quyệt này, cái thuốc độc giống như mật ngọt này, cái dây xích trói buộc vào chúng sinh trần gian này: đàn bà?”


Ngồi trên mặt đất gần lò than hồng tôi lặng lẽ, chậm rãi chép ca khúc Phật giáo này. Tôi cố gắng chồng chất thần chú này lên thần chú khác để xua đuổi khỏi tâm trí hình ảnh một tấm thân đàn bà đẫm nước mưa mà trong suốt những đêm đông lạnh ẩm đã đi đi lại lại trước mắt tôi với hông háng đong đưa. Tôi không biết tại sao ngay sau khi hầm mỏ bị sụp đổ, khi đời tôi gần như bị chặn đứng lại, tôi cảm thấy góa phụ nổi lên trong máu tôi; nàng kêu gọi tôi như một con dã thú, khẩn khoản và trách móc.


– Hãy đến, hãy đến mau! Nàng kêu. Ðời qua như một tia chớp. Mau lên chứ, vội vàng lên mấy chứ, trước khi quá muộn màng!


Tôi biết rõ rằng đó là Mara, Ma vương trong hình thể một người đàn bà đùi và hông mạnh mẽ. Tôi chiến đấu chống lại. Tôi chuyên chú viết “Ðức Phật” như những người man rợ trong hang động khắc với một miếng đá nhọn hay vẽ bằng mầu đỏ và trắng những mãnh thú đói khát rình mò quanh họ. Họ cũng cố gắng, bằng cách khắc vẽ những con thú này, đóng chặt chúng trên vách đá. Nếu họ không làm vậy, chúng sẽ lao vào.


Từ ngày tôi thiếu chút nữa bị đè bẹp, góa phụ không ngừng lởn vởn trong bầu không khí cô đơn thiêu đốt của tôi, mời mọc tôi và đong đưa hông háng một cách khêu gợi. Ban ngày, tôi khỏe, tâm trí tôi tỉnh thức, nào Ma Vương hiện ra trước Ðức Phật, nó mặc hình thức đàn bà ra sao, nó tỳ bộ ngực rắn chắc lên đầu gối khổ hạnh sư như thế nào, cuối cùng, Ðức Phật thấy nỗi hiểm nguy, huy động tất cả sức mạnh và đuổi Ma Vương chạy tán loạn ra sao. Và tôi cũng đuổi được nó chạy tán loạn nữa.


Mỗi dòng chữ viết mang lại cho tôi tin tưởng mới, tôi lấy can đảm, tôi cảm thấy Ma Vương rút lui, bị diệt trừ bởi phép mầu phù thủy của ngôn ngữ. Ban ngày tôi chiến đấu với tất cả sức mạnh, nhưng ban đêm, tâm trí tôi buông rơi khí giới, cửa lòng mở ngỏ và sương phụ bước vào.


Buổi sáng, tôi thức dậy, mệt lả vì chiến bại và cuộc chiến lại bắt đầu. Khi tôi ngẩng đầu lên thì đã xế chiều; ánh sáng bị rượt đuổi, đã chạy trốn, bóng tối thình lình chụp xuống tôi. Ngày thâu ngắn dần, lễ Giáng Sinh sắp tới. Tôi lao mình vào cuộc chiến. Tôi tự nhủ: “Ta không đơn độc. Một sức mạnh vĩ đại, ánh sáng, cũng chiến đấu. Nó cũng khi thất bại, khi chiến thắng. Nhưng nó không tuyệt vọng. Ta chiến đấu và hy vọng với ánh sáng!”

Điếu Cày, Tạ Phong Tần, và Anhbasaigon sẽ ra tòa ngày 24 tháng 9

 


Nam Phương/Người Việt


 


SÀI GÒN (NV) .- Ba nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải (tức blogger Điếu Cày), Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải (tức blogger Anhbasaigon) sẽ bị đưa ra tòa ở Sài Gòn vào ngày 24 tháng Chín tới đây.


 


Vự án đã bị hoãn xử ba lần từ tháng Tư đến nay. Luật sư Hà Huy Sơn, người bảo vệ pháp lý cho ông Nguyễn Văn Hải cho báo Người Việt hay như vậy qua cuộc phỏng vấn điện thoại.


 


 “Tôi đã được họ gọi điện thoại thông báo rồi gửi văn bản ngày 13/9/2012 về phiên tòa vào ngày 24/9/2012.” Ông nói.


 



 


Ba nhà báo tự do Tạ Phong Tần (trái), Điếu Cày (giữa) và Anhbasaigon trong một cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Sài Gòn. (Hình: Internet)


 


Ông cho hay ông mới gặp ông Hải vào ngày 5/9/2012 vừa qua thấy tinh thần của ông rất vững nhưng sức khỏe thì không tốt lắm.


 


Được hỏi ông có thấy nhà báo tự do nhìn nhận là ông có vi phạm pháp luật gì không, LS Sơn cho hay ông Hải hoàn toàn phủ nhận các cáo buộc vì cho rằng ông chỉ hành động theo những gì hiến pháp cho phép về các quyền tự do của công dân.


 


 Tuy nhiên, cả ông Nguyễn Văn Hải , bà Tạ Phong Tần và ông Phan Thanh Hải đều bị quy vào khoản 2 điều 88 của Luật Hình sự mà khung hình phạt sẽ từ 10 năm đến 20 năm tù. Khung hình phạt này nặng gấp đôi những người khác từng bị cáo buộc trước đây theo điều 88 Luật Hình Sự.


 


“Sau khi nghiên cứu hồ sơ vụ án, quan điểm của tôi là ông Nguyễn Văn Hải không có tội chứ không phải là tội nặng hay nhẹ”. LS Sơn, người bào chữa cho ông Hải, nói.


 


Mới ngày 11/9/2012 vừa qua, Hạ nghị viện Hoa Kỳ thông qua Dự Luật Nhân Quyền Việt Nam do nhiều dân biểu thuộc cả hai đảng dân Chủ và Cộng Hòa đồng bảo trợ. Phát biểu trước khi bỏ phiếu, các dân biểu đã tố cáo nhà cầm quyền Việt Nam không hề cải thiện nhân quyền mà còn gia tăng đàn áp, bò tù các người bất đồng chính kiến, những ai đòi quyền tự do tôn giáo.


 


Bản phúc trình hàng năm về nhân quyền Việt Nam cũng nêu ra rất nhiều trường hợp vi phạm nhân quyền điển hình ở Việt Nam.


 


Nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải bị vu cho tội “trốn thuế” với bản án 30 tháng tù, thực chất là trừng phạt ông về tội biểu tình bày tỏ lòng yêu nước và chống Trung quốc bá quyền. Ông đã hai lần biểu tình với biểu ngữ “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam trên thềm nhà hát thành phố Sài Gòn. Ông cũng chống rước đuốc thế vận hội tổ chức tại Bắc Kinh ghé ngang qua Sài Gòn.


 


Ông hết hạn tù ngày 20/10/2010 nhưng không được thả mà bị giam tiếp để cáo buộc tội khác trước đó không hề nêu ra trong lần xử án đó. Thân nhân của ông không hề được cho gặp mặt mãi cho tới gần đây dù đã khiếu nại hàng tháng.


 


Bà Tạ Phong Tần bị bắt ngày 5/9/2011 trong khi Phan Thanh Hải tức blogger anhbasaigon bị bắt ngày 18/10/2010 tức 2 ngày trước khi blogger Điếu Cày hết hạn tù của bản án trước.


 


Cả ba bị ghép vào trong một vụ án là thành lập tổ chức “Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do” để viết bài hoặc phổ biến bài viết của những người khác, và từ báo đài ngoại quốc như RFI, RFA, BBC và cả  Người Việt Online,… vạch ra những cái sai trái của chế độ độc tài đảng trị tại Hà Nội, cổ võ dân chủ, nhân quyền thật sự cho Việt Nam.


 


Ông Nguyễn Văn Hải và bà Tạ Phong Tần đã tuyệt thực nhiều lần để phản đối sự giam giữ mà họ gọi là trái luật pháp.


 


Nhiều viên chức cao cấp của chính phủ và nghị sĩ Hoa Kỳ lập đi lập lại sự đòi hỏi chế độ Hà Nội phải cải thiện nhân quyền mới bãi bỏ lệnh cấm vận bán võ khí cho Việt Nam.


 


Nhưng Hà Nội lại khép 3 người nói trên với các bản án theo điều khoản nặng hơn những vụ án trước như một thái độ đáp lại các đòi hỏi của Hoa Thịnh Đốn.


 


Bà Đặng Thị Kim Liêng (mẹ bà Tạ Phong Tần), sầu muộn vì con gái tù tội, mình thì bị Công an áp lực, khủng bố tinh thần thường xuyên. Đã vậy, bà đã kiện cáo nhà bên cạnh cưỡng đoạt đất của bà rất nhiều lần nhưng nhà cầm quyền địa phương không cứu xét.


 


Trước các nỗi khó khăn và uất ức chồng chất, bà đã tự thiêu ngày 30/7/2012 trước trụ sở UBND thành phố Bạc Liêu.


 


Nhân cái chết đau thương của bà Đặng Thị Kim Liêng, chính phủ Hoa Kỳ qua tòa đại sứ tại Hà Nội kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do tức khắc cho những người nói trên. Họ chỉ dùng quyền tự do ngôn luận mà hiến pháp CSVN công nhận cũng như trong Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị mà CSVN đã ký cam kết tôn trọng.  Dù vậy, họ vẫn bị đưa ra tòa có thể với những bản án rất nặng.

Trung Quốc điều thêm 6 tàu hải giám đến Senkaku

TOKYO/BẮC KINH (Reuters) – Trung Quốc vừa điều thêm sáu tàu hải giám vào vùng biển gần quần đảo Senkaku/Ðiếu Ngư Ðài đang có tranh chấp chủ quyền giữa Tokyo và Bắc Kinh hôm Thứ Sáu, làm cho tình hình đã căng thẳng lại căng thẳng hơn giữa hai nền kinh tế lớn nhất Châu Á.









Tấm hình do tuần duyên Nhật cung cấp cho thấy một trong sáu tàu hải giám Trung Quốc, có tên Haijian Số 51, đậu cách đảo Senkaku/Ðiếu Ngư Ðài khoảng 15 km hôm Thứ Sáu. (Hình: AP Photo/Japan Coast Guard)


Bộ Ngoại Giao Trung Quốc nói rằng những tàu này đi vào vùng biển tranh chấp là để “nghiên cứu hải dương” và đây là lần đầu tiên Trung Quốc thực hiện nhiệm vụ “áp dụng quyền hàng hải” của mình.


“Nó phản ảnh quyền tài phán của chính quyền chúng tôi đối với đảo Ðiếu Ngư,” tuyên bố của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc cho biết. Trong quá khứ, cơ quan ngoại giao này của Bắc Kinh vẫn thường tuyên bố như vậy.


Trung Quốc gọi quần đảo này là Ðiếu Ngư Ðài, trong khi Nhật gọi là Senkaku, một nơi có tiềm năng khí đốt và dầu hỏa dồi dào.


Quần đảo này là trọng tâm của một cuộc va chạm hồi năm 2010, khi một tàu Trung Quốc đâm vào tàu tuần duyên Nhật.


Tuần duyên Nhật cho biết đã yêu cầu những tàu này rời khỏi khu vực, nhưng chỉ có hai chiếc tuân lệnh. Bốn chiếc khác vẫn còn trong vùng biển tranh chấp.


Nhật sẽ không dùng bất cứ hình thức nào ép tàu Trung Quốc rời khu vực, một giới chức tuần duyên Nhật nói.


“Chúng tôi cố gắng theo dõi tình hình chặt chẽ,” Thủ Tướng Yoshihiko Noda của Nhật nói khi được hỏi về phản ứng cửa Tokyo.


Trước đây vài hôm, Nhật thông báo chính thức mua lại quần đảo này của một người dân với giá $26 triệu để “không làm gì cả.”


Vụ mua đảo làm Bắc Kinh giận dữ, điều hai tàu hải giám ra vùng biển tranh chấp mà cũng “không làm gì luôn,” có vẻ như để đỡ mất mặt, theo một số nhà phân tích tình hình chính trị thế giới.


Tuy nhiên, tại Trung Quốc, đã có một số cuộc biểu tình chống Nhật xảy ra, nhưng không có thiệt hại gì đáng kể.


Hôm Thứ Năm, Trung Quốc cảnh cáo là thương mại giữa hai quốc gia có thể bị ảnh hưởng vì tình hình căng thẳng tại Senkaku/Ðiếu Ngư Ðài.


Trung Quốc, nền kinh tế lớn thứ nhì trên thế giới, là bạn hàng lớn nhất của Nhật, với doanh số buôn bán giữa hai bên lên đến $345 tỉ trong năm 2011. (Ð.D.)

Tin lướt

Việt Nam


 



  • Chỉ trong Tháng Tám, tài sản của 10 người giàu nhất thị trường chứng khoán Việt Nam đã mất gần 3,000 tỷ đồng, khoảng $150 triệu.

 



  • Ngân Hàng Thế Giới (WB) cho Việt Nam vay $449 triệu để thực hiện “dự án phân phối điện hiệu quả.”

 



  • Lực lượng “Tìm Kiếm Cứu Nạn Hàng Hải Việt Nam” cứu được 11 ngư dân tỉnh Bình Ðịnh trên một tàu đánh cá gặp nạn.

 



  • Một thanh niên ở Tiền Giang dùng dao chém chết mẹ rồi mang xác ra đồng chôn để phi tang.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • Nhà máy điện nguyên tử San Onofre chưa tái hoạt động trong thời gian tới, Ủy Ban Kiểm Soát Nguyên Tử Hoa Kỳ cho biết.

 



  • Cảnh sát Santa Ana vừa bắt một thanh niên sau khi người này định dùng dao cướp ngân hàng Bank of the West, cướp ba chiếc xe hơi, ăn cắp một chiếc xe đạp và đánh nhau với chủ chiếc xe này.

 



  • Cảnh sát Buena Park bắt bảy người bị tình nghi liên quan đến một đường dây buôn lậu và bán ma túy.

 


Hoa Kỳ


 



  • Lễ truy điệu phi hành gia Neil Armstrong, người đầu tiên bước lên cung trăng, được tổ chức tại nhà thờ chánh tòa ở Washington, DC.

 



  • Hạ Viện Mỹ thông qua quỹ chi tiêu tạm thời hiệu lực sáu tháng, trước khi ngân quỹ năm nay hết hiệu lực vào cuối Tháng Chín.

 



  • Bắt đầu từ tuần tới, ông Mitt Romney và ông Paul Ryan, ứng cử viên tổng thống và phó tổng thống đảng Cộng Hòa, sẽ thường xuyên được tóm tắt thông tin tình báo liên bang.

 


Thế Giới


 



  • Trung Quốc vừa điều thêm sáu tàu hải giám vào vùng biển gần đảo Senkaku/Ðiếu Ngư Ðài đang có tranh chấp với Nhật và Ðài Loan.

 



  • 33,000 người dân của 17 ngôi làng tại Escuintla, Guatemala chạy lánh nạn, sau khi núi lửa Volcan del Fuego phun trở lại.

 



  • Nông dân Pakistan ở vùng bộ tộc phản đối chính phủ cắt nguồn phân bón để tránh bị dân quân sử dụng làm bom.

Tạc thành công tượng Phật bằng gốc cây gõ lớn nhất Việt Nam

TIỀN GIANG (NV) – Một chủ trại mộc Thành Hưng ở ấp Cửu Hòa, xã Thân Cửu, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang, vừa tạc thành công tượng Phật Thích Ca bằng gốc cây gõ đỏ lớn nhất Việt Nam.










Pho tượng Phật bằng gõ đỏ nặng 6 tấn. (Hình: Báo Lao Ðộng)


Chủ trại mộc này là ông Trương Ðình Thành cho báo Lao Ðộng biết là trước đó ông đã may mắn mua được một gốc cây gõ đỏ còn nguyên vẹn từ Lào.


“Cây này có tuổi thọ trên 1,000 năm. Sau đó ông tìm thuê 5 nghệ nhân điêu khắc chuyên nghiệp từ miền Trung về chạm, khắc trong 5 tháng mới thành pho tượng Phật.”


Theo mô tả của báo Lao Ðộng, “Pho tượng có chiều ngang 1.9 mét, cao 3.2 mét, nặng khoảng 6 tấn. Ngoài tượng Phật, ông còn chạm khắc phần bệ để tượng, 2 bình hoa và bát nhang cũng làm bằng gỗ quý.”


Tác phẩm nghệ thuật này rất độc đáo được đông đảo người dân xa gần đến tham quan, chiêm ngưỡng. Có du khách tham quan trả giá hàng tỉ đồng để thỉnh tượng Phật này nhưng chủ nhân không đồng ý.


Vẫn theo báo Lao Ðộng, ông Trương Ðình Thành làm trong nghề gỗ từ trước đến nay ông mới mua được gốc cây gõ đỏ còn nguyên và to có thể tạc tượng Phật.


Thời gian qua, nhờ nghề gỗ mà gia đình ông mới làm nên sự nghiệp. Do đó, ông đã có ý định sẽ cúng dường tượng Phật quý giá này cho chùa Giác Hạnh ở thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang để thể hiện lòng thành kính.

‘The Innocence of Muslims,’ cuốn phim giết người

 


Tài tử: ‘Bị lừa!’ – Nhà sản xuất: ‘Không ân hận!’


 


Hà Giang/Người Việt


 


Cuốn phim có tên “The Innocence of Muslims” (Sự ngây thơ của tín đồ Hồi Giáo), với nội dung xúc phạm đến Muhammed, vị tiên tri của Hồi Giáo, được cho là nguyên nhân gây ra vụ tấn công vào Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Benghazi, Libya, giết chết Ðại Sứ Chris Stevens cùng với ba công dân Mỹ khác.









Nữ tài tử Cindy Lee Garcia trong phim “The Innocence of Muslims” cho biết bà và các diễn viên hoàn toàn bị lừa. (Hình: AP)


Thế nhưng nguồn gốc của cuốn phim này cho đến giờ vẫn còn nhiều bí ẩn. Không ai biết rõ ai là người tài trợ, chủ trương của người làm phim, ngay cả những tài tử và nhóm làm phim cũng rất bất ngờ.


“The Innocence of Muslims” thật được trình chiếu tại Hollywood trong nhiều tháng trời, mà chẳng thu hút được sự chú ý của mấy ai, cho đến đoạn giới thiệu dài 14 phút được tải lên YouTube vào Tháng Bẩy, cũng vẫn chưa được ai quan tâm.


 


Hoàn toàn bị lừa


 


Ký giả Tom Watkins của đài CNN, trích lời nhà phê bình phim kiêm người dẫn chương trình phát thanh Michael Medved, mô tả rằng đây là một cuốn phim “rất xoàng” có chất lượng “còn kém hơn phim do học sinh trung học thực hiện,” và vì thế chẳng lọt vào tầm nhìn của bất kỳ ai.


Thế nhưng, vào tuần trước, sau khi đoạn giới thiệu được dịch ra tiếng Ả Rập thì số người vào YouTube để xem lên đến hàng ngàn, rồi chục ngàn. Rồi đùng một cái, bạo động xẩy ra, cuốn phim bị cho là nguyên nhân của những bi kịch chết người.


Ðể thực hiện cuốn phim, nhà làm phim phải dùng đến 60 tài tử và nhóm sản xuất 45 người để thực hiện cuốn phim miêu tả Tiên Tri Mohammed của Hồi Giáo như là một người mê gái, một kẻ lạm dụng tình dục và sát hại trẻ em, chuyên bẻ cong triết lý sống để thỏa mãn dục vọng.


Theo AP, bà Cindy Lee Garcia, cư dân California, một nữ tài tử của phim, nói với báo giới là bà “hoàn toàn bị lừa” và không hề biết cuốn phim mà bà thủ một vai, có dính dáng gì đến Tiên Tri Muhammad.


Trong khi đó, một bài báo của Reuters tường thuật lời kể của nữ tài tử Cindy Lee Garcia rằng năm ngoái khi thấy công ty Backstage.com quảng cáo cần tuyển tài tử, bà nộp đơn, được tuyển và nhận lời đóng trong bộ phim có tên “Desert Warrior” (Chiến Sĩ Sa Mạc). Bà Garcia kể tỉ mỉ là “Chiến Sĩ Sa Mạc” quay trong một thánh đường ở Los Angeles mùa Hè năm 2011, trong đó khoảng 50 tài tử đứng diễn trước phông màu xanh lá cây thường được dùng thay bối cảnh.


Phóng viên của Reuters lục các thông báo cũ của Backstage.com thì quả thực có tìm thấy một quảng cáo tuyển người cho phim “Desert Warrior,” mô tả rằng đây là một cuốn phim ngân quỹ thấp, có tính cách lịch sử, kể lại việc phiêu lưu trong sa mạc của Ả Rập, kể lại chuyện xẩy ra cách đây đã 2,000 năm.


Trả lời phỏng vấn của Reuters qua điện thoại, tài tử Garcia nói khi xem lại đoạn giới thiệu trên YouTube, bà thấy nó “hoàn toàn xa lạ” chẳng giống bộ phim mà bà đã diễn xuất tí nào.


Cũng vẫn theo CNN, một nhân viên chịu trách nhiệm trực tiếp cho việc sản xuất phim, muốn được giấu tên, hiện còn giữ bản sao kịch bản gốc của “Desert Warrior,” xác nhận lời tuyên bố của tài tử Garcia là đúng, và nói thêm rằng “cả cuộn phim không hề đề cập đến ‘Muhammed’ hay nhắc tới ‘Hồi Giáo’ gì cả.”


Sáng Thứ Tư, sau vụ tấn công vào Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Benghazi, không chỉ riêng tài tử Garcia, mà toàn thể các diễn viên và thành viên sản xuất của phim “Desert Warrior” cùng gửi một bản công bố chung đến đài CNN, bày tỏ sự đau buồn về bạo lực mà cuốn phim họ vô tình góp phần thực hiện gây ra. Mặt khác, họ cùng khẳng định là hoàn toàn “bị lừa dối.”


Một đoạn trong bản công bố viết: “Toàn bộ diễn viên và nhân viên sản xuất vô cùng phẫn uất và cảm thấy bị nhà sản xuất phim lợi dụng.”


Và họ khẳng định: “Chúng tôi 100% không hề ủng hộ cuốn phim này và hiển nhiên đã bị lừa về mục đích cũng như ý định của người làm phim. Chúng tôi thực sự bị sốc vì toàn bộ kịch bản đã được viết lại, vì những lời dối trá của nhà sản xuất, và vô cùng đau buồn vì những thảm kịch đã xẩy ra.”


 


Không ân hận


 


Diễn viên và chuyên viên kỹ thuật thì tuyên bố là bị lừa. Còn người chủ trương sản xuất cuốn phim thì sao?


Ðể trả lời câu hỏi này, các cơ quan truyền thông lớn như CNN, Reuters, AP, và cả tờ Wall Street Journal đều đổ xô nhau cử ký giả đi điều tra.


Tờ Wall Street Journal cho biết họ đã tìm ra được người làm phim có tên Sam Bacile, một nhà thầu bất động sản người Mỹ gốc Israel, và tường trình là khi trả lời phỏng vấn của Wall Street, ông Bacile nói cuốn phim là một nỗ lực “lật mặt cái đạo đức giả của Hồi Giáo.”


“Hồi Giáo là một chứng ung thư.” Tờ Wall Street Journal trích lời của ông Sam Bacile.


Theo AP, ông Sam Bacile kể cho phóng viên của họ là cuốn phim “The Innocence of Muslims” được thực hiện với ngân quỹ $5,000,000, số tiền mà ông đã quyên được của một số người Israel.










Một cảnh trong phim “The Innocence of Muslims” được tải lên YouTube. (Hình: AP)


Ðài CNN cho biết không tiếp xúc được với ông Sam Bacile, nhưng tìm được ông Steve Klein, một người bán bảo hiểm cư ngụ ở Hemet, California. Ông Klein cho CNN biết ông là người cố vấn cho cuốn phim, nhận rằng có làm việc chung với ông Sam Bacile, rằng ông Sam Bacile không phải là tên thật, và hiện ông Sam Bacile đã trốn mất.


Trả lời câu hỏi là ông có ân hận không khi cuốn phim gây ra nhiều bạo động ở Cairo, ông Klein trả lời: “Không! Tôi không xúi giục họ. Bản chất của họ là như thế!”


Ông Steve Klein còn nói là ông cũng chẳng lo lắng về hậu quả của việc mình làm.


“Có những lúc mình phải làm những gì mình cần phải làm.” Ông khẳng định.

Tin mới cập nhật