Về “Ngoại Trưởng Clinton sẽ thảo luận tranh chấp Biển Ðông,”

 


Thư độc giả


 


 Về “Ngoại Trưởng Clinton sẽ thảo luận tranh chấp Biển Ðông,”



Rất vui khi được tin Bà Hillary Clinton – bộ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ – sắp có chuyến công du sang Trung Quốc. Ðây là chuyến công du đặc biệt của một nhà ngoại giao tài giỏi của Hoa Kỳ – như tôi được biết – để bàn về những vấn đề đang nóng bỏng của thế giới hiện nay như vấn đề tranh chấp lãnh hải ở biển Ðông, vấn đề Nhật – Trung Quốc và nhiều vấn đề khác liên quan đến an ninh khu vực và thế giới. Ðã đến lúc Hoa Kỳ và tất cả các quốc gia Asian không thể ngồi chờ “tên bành trướng đầy mưu mô, gian xảo” ban phát hòa bình, hợp tác toàn diện, v.v như những gì Trung Quốc đã luôn luôn mở miệng, mà đã đến lúc chúng ta buộc Trung Quốc nghiêm chỉnh chấp hành luật lệ quốc tế, tôn trọng chủ quyền độc lập của các nước khác. Trung Quốc không thể láo xược áp dụng chính sách “Ðại Hán” như chính Trung Quốc đã làm từ hơn mấy nghìn năm qua. Hy vọng chuyến đi của bà Hillary Clinton thành công và dạy cho Trung Quốc một bài học.


Phan Lac Dong Quan


 


 

Về “Cụ ông 100 tuổi lái xe đâm 11 người bị thương,”

 


Thư độc giả


 


Về “Cụ ông 100 tuổi lái xe đâm 11 người bị thương,”



Lái xe “đâm” 11 người? Tại sao không phải là “đụng” 11 người, con tôi hỏi tại sao một người lái xe có thể sử dụng xe để “đâm” người khác, tôi cũng không biết giải thích ra sao nữa. Tôi nghĩ chắc các con tôi sống ở Việt Nam mới hiểu lái xe “đâm” là gì thôi! Ngao ngán cho việc sử dụng từ ngữ bây giờ.


Dan


Tòa Soạn: Rất cám ơn ý kiến của độc giả “Dan”. Ðúng là phải dùng động từ “đụng” chứ không phải “đâm”. Trên thực tế, có người dùng chữ “đâm” để nói về tai nạn “đụng” xe. Nhưng chính xác phải là “đụng”.


 


 

Viết cho ngày Father’s Day

 


Nguyễn Hưng Quốc (Blog VOA)


 


Những năm gần đây, không hiểu sao, tôi lại hay nhớ đến ba mẹ tôi. Mẹ tôi qua đời đã hơn 10 năm rồi. Ba tôi vẫn ở Việt Nam với gia đình đứa em út. Nỗi nhớ người mất khác nỗi nhớ người còn sống.


 Nhớ người đã mất, buồn thì có buồn, nhưng chỉ là một nỗi buồn an phận, nhẹ nhàng và hiu hắt; nhớ người còn sống, ở xa và không có hy vọng gì gặp lại được, ngược lại, có lúc thấy như xót xa, cồn cào, lòng cứ chùng xuống. Nặng trĩu.


Ba tôi sinh năm 1920, nếu tính theo tuổi ta, như cách ông thường tính, năm nay đã 93. Từ đầu năm 2005, tôi chưa gặp ba tôi lần nào cả. Nhớ ba, tôi chỉ còn một cách duy nhất: Ðiện thoại. Nhưng ba tôi lại khá nặng tai. Có lúc nghe được, có lúc không. Nhiều khi, ở Úc, tôi nói chuyện như gào thét, ba tôi vẫn hử hử, không nghe gì cả. Tội nghiệp nhất là nhiều lúc, không nghe được, nhưng ông vẫn thích nói, thích bày tỏ tình cảm với đứa con trai ở xa. Nhiều nhất là câu “Ba nhớ con lắm”. Rồi nghẹn. Có khi, sau câu nói ấy, ông đọc câu ca dao “Nhỏ thì nhớ mẹ, nhớ cha / Lớn lên nhớ vợ, về già nhớ con.” Rồi lại nghẹn.


Mỗi lần nghe như thế, tôi vừa cảm động lại vừa ngạc nhiên. Bình thường, ba tôi ít nói, thậm chí, vụng nói. Ông hiếm khi bày tỏ tình cảm với con cái bằng lời. Anh em chúng tôi biết ba thương mình chủ yếu qua sự chăm sóc hay cách nhường nhịn thức ăn trên bàn cũng như qua ánh mắt hiền lành và trìu mến của ông. Chứ không phải qua ngôn ngữ. Chỉ mấy năm gần đây, sau khi tôi bị cấm về Việt Nam, không còn cơ hội gặp nhau nữa, qua điện thoại, ông mới nói những câu như “Ba nhớ con lắm” như thế. Tôi biết, nói thế, trong lòng ông không những chỉ có tình thương mà còn có cả sự tuyệt vọng.


Nhớ, cuối năm 2005, khi dẫn một nhóm sinh viên Úc về Việt Nam nghiên cứu, lúc máy bay mới hạ cánh, tôi đã gọi điện thoại ngay cho ba tôi, bảo tôi đã đến Tân Sơn Nhất và đang chờ chuyển máy bay ra Hà Nội; khoảng ba tuần sau sẽ vào Sài Gòn và sẽ gặp ba. Ba tôi mừng lắm, nói tíu tít. Khoảng một tiếng sau, tôi gọi lại, bảo tôi bị cấm nhập cảnh và phải quay lại Úc ngay, ba tôi, thoạt đầu, ngạc nhiên, sau, giận dữ, và cuối cùng, khuyên tôi như lúc tôi còn nhỏ dại: “Con thử năn nỉ mấy ổng xem sao. Con nói con đâu có làm chính trị. Ông Nguyễn Cao Kỳ mà còn về Việt Nam được mà! Con lại nói với mấy ổng đi!”


Ba tôi thuộc loại đàn ông hiền lành và chất phác. Cả đời, ông cần cù đi làm để nuôi gia đình chứ không biết gì về đời sống xã hội cả. Trong các buổi họp mặt bạn bè trong nhà, đụng đến đề tài chính trị, người nói nhiều, có kiến thức và có chủ kiến nhất, nói năng mạch lạc và hùng hồn nhất, là mẹ tôi chứ không phải ba tôi. Dường như cả đời ba tôi cảm thấy hạnh phúc trong việc tự lùi ra phía sau để mẹ tôi đương đầu với xã hội bên ngoài. Tôi hiếm thấy người nào phục vợ như ông. Lúc mẹ tôi còn sống, mọi chuyện lớn nhỏ trong gia đình, ông đều giao hết cho mẹ tôi quyết định. Ở nhà tôi, mỗi lần có ai khen ngợi con cái về chuyện này chuyện nọ, bao giờ ông cũng nói: “Tụi nó giống mẹ!” Hiền lành và chất phác như thế, tôi có cảm tưởng, cho đến nay, ông vẫn không hiểu được tại sao tôi lại bị cấm về Việt Nam. Ông vẫn tin tưởng một ngày nào đó mấy “ổng” sẽ nghĩ lại. Và tôi sẽ lại được về nước. Bố con tôi sẽ được gặp nhau.


Tôi thì tôi biết đó chỉ là một ảo tưởng. Bởi thế, mỗi lần nghĩ đến ba, người tôi sẽ không bao giờ gặp lại được – dù chỉ cách có tám giờ bay, lòng tôi bao giờ cũng se thắt lại. Trước, tôi ít quan tâm đến tuổi tác của người thân trong gia đình. Tôi cứ tưởng mọi người dù sao cũng sống với nhau mãi. Ðến lúc, cách đây 12 năm, bất ngờ nhận được tin từ Việt Nam là mẹ tôi đã qua đời sau một cơn tai biến mạch máu não, tôi mới bàng hoàng thấy sự sống thật mong manh. Những người thân ở bên mình có thể ra đi bất cứ lúc nào. Nhất là những người, như ba tôi, đã 93 tuổi, vượt quá cái mốc “cổ lai hy” đến hơn hai chục năm. Bởi vậy, lần nào nói chuyện với ba tôi – nếu nói chuyện được – bao giờ tôi cũng có cảm giác đó là lần cuối cùng.


Cái cảm giác ấy vừa buồn rầu vừa xót xa. Cộng thêm ý nghĩ mình sẽ không về được, dù để chỉ chào lần cuối, nó trở thành một cảm giác vừa áy náy lại vừa uất ức. Những cảm giác ấy cứ dày vò tôi mãi. Trong sự dày vò ấy, hình ảnh của ba tôi không phải chỉ là một nỗi nhớ. Mà là một ám ảnh.


Ám ảnh đến nghẹn ngào.


Liên quan đến chuyện tình cảm, có điều này tôi mới nhận ra: Nhân loại, từ xưa đến nay, vẫn trọng lý hơn tình. Về lý, người ta muốn đi đến tận cùng. Càng xa càng tốt. Về tình, người ta hay đặt ra những hàng rào và những cột mốc. Yêu vợ/chồng hay tình nhân quá, người ta có thể bị chê cười. Yêu con cái quá, người ta cũng có thể bị trách móc. Với cả hai loại tình cảm ấy, mọi người, một cách có ý thức hay từ trong vô thức, đều muốn có một chút giới hạn nào đó. (Sực nhớ câu thơ của Tố Hữu khi nhắc đến chuyện Mỵ Châu và Trọng Thủy: “Trái tim lầm chỗ để trên đầu.”) Chỉ với tình yêu dành cho bố mẹ là không ai nói đến các giới hạn. Không ai bị chê trách là yêu bố mẹ quá mức. Mà thật ra, có lẽ không ai nghĩ là mình yêu bố mẹ quá mức, thậm chí, đúng mức. Bao giờ trong tình thương dành cho bố mẹ cũng thấp thoáng có chút gì như ân hận: Mình chưa làm hết những gì mình cần làm. Có một món nợ nào đó chưa trả. Có một bổn phận nào đó chưa hoàn tất.


Gắn liền với ân hận, tình thương trở thành một sự day dứt. Cũng nặng trĩu như nỗi nhớ.


***


Chú thích: Ngày Father’s Day mỗi nước một khác. Ở Mỹ cũng như nhiều nước khác (kể cả Việt Nam), ngày Father’s Day được tổ chức vào ngày Chủ Nhật thứ ba của Tháng Sáu (năm 2012 là ngày 17 Tháng Sáu); ở Úc, cũng như New Zealand, người ta tổ chức vào ngày Chủ Nhật đầu tiên của Tháng Chín (như vậy, năm nay sẽ rơi vào ngày 2 Tháng Chín).

Tin Luot

Việt Nam


 



  • Bà Diệu Hiền, chủ nhân công ty Bianfishco, sang Mỹ chữa bệnh ung thư hết gần nửa triệu Mỹ kim. Theo báo Việt Nam.

 



  • Các tay có tiền ở Hà Nội tung tiền “thu gom” biệt thự sau khi thành phố này có luật cho phép tư nhân sở hữu.

 



  • Hai mẹ con, 21 và 48 tuổi, cùng chết đuối trong một hố nước sâu ở Thanh Hóa.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • Nhiệt độ lên 100 độ F, khát nước, khoảng 150 chú chim hummingbird đổ xô vào uống nước đường tại một trạm “tiếp liệu” ở Fullerton.

 



  • Một thanh niên tại Irvine, 21 tuổi, bị bắt vì liên quan đến cái chết của người cha, 60 tuổi.

 


Hoa Kỳ


 



  • Hai quân nhân Mỹ thiệt mạng trong một cuộc tấn công bất ngờ tại tỉnh Ghazni, miền Ðông Afghanistan.

 



  • Huấn luyện viên trưởng đội tuyển bóng đá nữ Hoa Kỳ, Pia Sundhage, chia tay với các học trò để trở về Thụy Ðiển.

 



  • Khí hậu khô, nóng, gió mạnh tạo ra nhiều vụ cháy rừng tại Colorado, Nebraska, Dakota, Wyoming, Montana…

 



  • Chủ tịch Fed, Ben Bernanke, nói rằng thất nghiệp còn cao, và vì vậy Fed còn khả năng, và sẽ, thúc đẩy kinh tế hơn nữa.

 


Thế Giới


 



  • Hải tặc Somali bắn chết một con tin Syria sau gần hai năm cầm giữ vì tiền chuộc bị trả trễ.

 



  • Quân nổi dậy tại Syria chiếm được một cơ sở phòng không, đồng thời tấn công một phi trường quân sự của quân chính phủ.

 



  • Phong trào nữ quyền tại Togo kêu gọi các bà vợ “cấm vận” chồng trong một tuần nhằm tạo áp lực để đòi tổng thống đương nhiệm từ chức.

 



  • Ðộng đất 7.6 độ ngoài khơi Philippines, làm hư đường sá, cầu cống. Nhiều người di tản lên vùng cao vì sợ sóng thần.

 



  • 19 người chết, 28 bị thương, trong một vụ nổ mỏ than ở Trung Quốc.

 



  • Một du khách bị mất tích ở Iceland, trở về, tham gia một vụ tìm kiếm người mất tích, không biết rằng người đang được đi tìm chính là… cô ta.

Câu chuyện chính quyền

 


Lê Phan


 


Có một cuộc tranh luận muôn thuở, đặc biệt ở Hoa Kỳ, về “big government vs. small government,” chính quyền nên lớn hay nên nhỏ.


Cuộc tranh luận này ngày nay là giữa bên Cộng Hòa, muốn “starve the beast”, muốn làm cho con quái vật tức là bộ máy công quyền chết đói bằng cách cắt giảm ngân sách, bởi chỉ có cách đó thì mới làm nhỏ chính quyền lại và giải quyết được vấn đề. Bên Dân Chủ lý luận ngược lại là cách duy nhất để giải quyết sự bế tắc của chính trị Hoa Kỳ là giới hạn doanh nghiệp vốn đã gây nên cuộc khủng hoảng tài chánh năm 2008.


Ứng cử viên phó tổng thống của đảng Cộng Hòa, Dân Biểu Paul Ryan, là một đệ tử chân thành của trường phái chính quyền nhỏ. Ông lý luận hủy bỏ mọi chương trình công ích của chính quyền (hệ thống y tế quốc gia, chăm sóc sức khỏe cho người già…), sau đó cắt giảm thuế thật mạnh để bỏ tiền vào túi của những chủ nhân để họ có thể dùng tiền đó kích thích nền kinh tế đang gặp khó khăn.


Ở Anh này, hình thức chính quyền nhỏ được mặc cho cái áo “big society”, công thức của ông David Cameron, với giả định là nếu xã hội lớn thì chính quyền đương nhiên phải nhỏ. Và chính sách tương đương là “giải tư” các tài sản quốc gia, với một giả định là “khu vực tư” sẽ điều hành hữu hiệu hơn. Mặc dầu kinh nghiệm của thời bà Thatcher cho thấy chuyện đó chưa chắc đã là đúng.


Theo một cuộc thăm dò mới đây của tờ Washington Post, 55% người Mỹ thích “chính quyền nhỏ” và ủng hộ “ít dịch vụ công hơn”. Dĩ nhiên bên phe Tea Party chẳng hạn, số ủng hộ cho chính quyền nhỏ lên đến 98%, trong khi nhóm cấp tiến thành thị thì chỉ có 9%. Nói cách khác đa số người Cộng Hòa và độc lập ủng hộ một chính phủ nhỏ và do đó hoạt động ít hơn. Ðó chính là nghị trình của đảng Cộng Hòa và nó là nền tảng của ngân sách họ đề ra.


Nhìn từ đại thể, nhiều người Mỹ hẳn tin là chính quyền lớn có những chính sách xâm phạm đến tự do của mình, đánh thuế cao, tạo thâm thủng ngân sách, tất cả đều vô cùng tiêu cực. Nhưng khi đi vào chi tiết, hỏi những việc cụ thể, về Medicare, đầu cơ vào hạ tầng cơ sở, giáo dục, nghiên cứu khoa học, công chi cho quốc phòng, trợ cấp cho cựu quân nhân, và ngay cả đến những biện pháp an sinh xã hội khác, câu trả lời lại khác hẳn. Hôm Tháng Giêng năm nay, 63% người theo đảng Cộng hòa và 74% độc lập nói là cắt giảm food stamps là cách sai để cắt giảm công chi. Một cuộc thăm dò khác cho thấy 70% phe Tea Party chống lại cắt giảm Medicare.


Cái khổ của cắt giảm ngân sách như Anh Quốc đang trải qua là nó tạo nên một vòng xoắn ốc đi xuống. Khi chính phủ cắt giảm ngân sách thì công chức bị sa thải, công chức bị sa thải, không có tiền, doanh nghiệp cũng giảm hoạt động, phải sa thải nhân công. Dân chúng không có tiền, mất việc làm, doanh nghiệp giảm làm ăn, tất cả đều có nghĩa là công thu qua thuế cũng giảm. Kết quả là sau ba năm thắt lưng buộc bụng, chính phủ Anh mới phải công nhận là thâm thủng ngân sách tiếp tục tăng.


Vả lại ở một khía cạnh nào đó, cuộc tranh luận về chính quyền lớn với chính quyền nhỏ có vẻ đã là đặt vấn đề sai. Mà nó cũng không phải là cuộc tranh luận giữa chính quyền lớn và “big business,” như lý luận của bên Dân Chủ.


Như Giáo Sư Allison Stanger giải thích trên website của đài CNN, vấn đề là hầu hết chúng ta hiểu nhầm về hình dạng của chính quyền trong thế kỷ thứ 21 ở Hoa Kỳ. Khi bên cánh hữu chỉ trích Tổng Thống Obama là “đã làm chính quyền bành trướng ở một mức độ kỷ lục”, thì thực ra họ chỉ nói đến ngân sách của chính phủ. Chính quyền thật sự của Hoa Kỳ, hiểu theo nghĩa số công chức đang làm việc cho chính phủ hiện nay vẫn chỉ bằng năm 1966, nhưng ngân sách chính quyền liên bang trên thực tế đã tăng gấp ba.


Vậy nếu chúng ta hỏi ai đang làm công việc của chính quyền thì câu trả lời là những nhà thầu tức là doanh nghiệp.


Trong một tiến trình mà cả bên Cộng Hòa lẫn bên Dân Chủ đều theo đuổi, chính quyền Hoa Kỳ bây giờ ngày càng “rỗng ruột”, với chính phủ trao các nhiệm vụ phân tích, đánh giá và thực thi cho khu vực tư ở bất cứ nơi nào có thể được. Và cả hai bên đều coi đó là những phương tiện nhằm giảm chi phí và tăng hiệu năng. Niềm tin mù quáng vào khả năng tốt hơn của giải pháp thị trường đã có một hậu quả không lường. Chính phủ nay hoàn toàn tùy thuộc vào khu vực tư để thực hiện công việc hàng ngày, làm lu mờ lằn ranh rõ ràng trước kia giữa doanh nghiệp và chính quyền.


Những chuyện mà hồi xưa không bao giờ có thể trao cho tư nhân bây giờ đã đương nhiên là việc của tư nhân. Hồi chiến tranh Việt Nam chẳng hạn, canh giữ các cơ sở của Hoa Kỳ ở Sài Gòn và các nơi khác là các binh sĩ Thủy Quân Lục Chiến. Ngày nay, nhiều cơ sở của các nhiệm sở ngoại giao Hoa Kỳ được bảo vệ bởi những công ty an ninh tư.


Ấy là chưa kể sự thay đổi vị trí ngày càng nhanh chóng giữa doanh nghiệp của Wall Street và chính quyền ở K Street. Cứ lấy thí dụ Ngân hàng Goldman Sachs chẳng hạn. Cựu Bộ Trưởng Tài Chánh Henry Paulson cũng như đương kim Bộ Trưởng Tài Chánh Timothy Geithner đều đã từng là viên chức của ngân hàng.


Trình bày những điều này ra không phải để chỉ trích chính quyền hay doanh nghiệp.


Một trong những nguyên lý căn bản của chính trị học là khi con người tập hợp thành cộng đồng, một cá nhân, vì những lợi ích được sống trong cộng đồng, đã đồng ý nhượng lại một số tự do cá nhân của mình. Nếu chúng ta không chấp nhận nguyên tắc này thì một cộng đồng chính trị, một polity, không thể tồn tại được.


Khi những người cực đoan từ tả sang hữu, từ nhóm “Chiếm đóng Wall Street” ở bên cực tả đến nhóm Tea Party ở bên cực hữu đòi phá bỏ chính quyền, họ đều sai. Chúng ta không thể tiếp tục sống trong cộng đồng mà không chấp nhận luật chơi của cộng đồng, nhất là trong một chính thể dân chủ.


Thái độ của nhóm cực hữu từ chối chấp nhận Tổng Thống Barack Obama, tìm đủ mọi cách để chối bỏ sự việc là đa số người Mỹ đã bỏ phiếu chọn ông làm tổng thống, cũng vô lý không kém gì thái độ của những người cực tả muốn bác bỏ Hạ Viện Cộng Hòa vì không đồng ý lập trường với các vị dân cử đó.


Một nền chính trị dân chủ đặt trên một định đề là những công dân tham gia vào hoạt động chính trị của cộng đồng qua lá phiếu và một khi cuộc bỏ phiếu đã hoàn tất thì tất cả mọi người đồng ý chấp nhận quyết định của đa số. Nếu không có sự chấp thuận đó thì cộng đồng đổ vỡ. Ngày hôm nay có những người Mỹ nói là họ không chấp nhận ông Obama là tổng thống của họ. Ngày mai, nếu ông Romney thắng cử, sẽ có những người Mỹ nói họ không chấp nhận ông Romney làm tổng thống của mình.


Lúc đó cuộc tranh luận sẽ không còn là giữa chính quyền lớn hay chính quyền nhỏ nữa mà sẽ là chiến tranh. Liệu chúng ta có muốn đi vào con đường đó hay không?

Ngũ Giác Ðài có thể truy tố tác giả kể việc giết bin Laden

 


WASHINGTON (AP) – Ngũ Giác Ðài hiện đang tính đến việc đi kiện một cựu Hải Kích vì viết một cuốn sách kể lại các chi tiết bí mật trong chuyến công tác giết Osama bin Laden, tuy nhiên, vẫn chưa có xác định rõ ràng là những bí mật nào bị tiết lộ.










Hình bìa cuốn “No Easy Day,” kể vụ giết Osama bin Laden. (Hình: (AP Photo/Dutton, File)


Phát ngôn viên Ngũ Giác Ðài, ông George Little, hôm Thứ Sáu cho hay tác giả Matt Bissonnette có vẻ đã vi phạm hai thỏa thuận không tiết lộ mà ông từng ký năm 2007, khi không chịu giao nạp bản thảo cho giới hữu trách duyệt xét trước khi đem đi in.


Ông Little không cho biết Ngũ Giác Ðài đang xem xét hành động pháp lý nào hoặc lúc nào sẽ khởi sự vụ kiện.


Ông Little cũng cho rằng nếu ông Bissonnette ngăn việc chính thức phát hành cuốn sách trong tuần tới thì đây có thể được coi là một hành động tuân thủ các thỏa thuận với quân đội trước đây.


Việc có thể truy tố ông Bissonnette đã được luật sư Ngũ Giác Ðài, ông Jeh Johnson, viết trong bức thư gửi qua nhà xuất bản Penguin Group (USA) ở New York. (V.Giang)

Hải quân Trung Quốc chưa đáng ngại ở biển Ðông

 


 


Hà Tường Cát/Người Việt (tổng hợp)


 


HOA KỲ –Người ta đã nói nhiều đến nỗ lực phát triển hải quân của Trung Quốc trong hai thập kỷ vừa qua và hiện nay tình trạng căng thẳng trên biển Ðông do những hành động gây hấn của nước lớn này khiến có sự lo ngại xung đột có thể xảy ra trong khu vực.


Tuy nhiên, theo phân tích và nhận định của nhiều quan sát viên quốc tế, mặc dầu với lực lượng áp đảo, khả năng dùng vũ lực để thực hiện ý đồ bành trướng có nhiều giới hạn về chính trị, ngoại giao cũng như thực lực của Trung Quốc.


Các chuyên gia quân sự thế giới đánh giá hải quân Trung Quốc vẫn còn ở chừng mực “hạm đội duyên hải,” chưa đủ khả năng hoạt động viễn dương. Hiện nay, hải quân Trung Quốc có khoảng 70 tàu chiến thuộc hạng khu trục hạm hay hộ tống hạm và 60 tàu ngầm trong đó có 10 tàu ngầm nguyên tử. Tàu dân sự hay bán quân sự, kiểu như các tàu hải giám, có thể hỗ trợ khi có chiến tranh, ngoài ra hàng chục ngàn tàu đánh cá là một thứ “dân quân trên biển” thi hành được nhiều công tác, nhưng tất nhiên cũng chỉ trong phạm vi cận duyên hay nhiều lắm là ở một phần biển Ðông.


Chiếc hàng không mẫu hạm Variag cũ của Liên Xô hạ thủy từ năm 1988 mà Trung Quốc mua lại của Ukraine 10 năm sau trong tình trạng giải giới hoàn toàn chỉ còn là một thân tàu trống, được kéo về và sau đó tân trang hoàn toàn tại quân cảng Ðại Liên. Năm ngoái, Variag – tên mới chưa chính thức là Thi Lang – đã bắt đầu chạy thử chuyến đầu tiên. Cuối Tháng Tám vừa qua, báo chí Trung Quốc ồn ào loan tin Thi Lang chuẩn bị bước vào đợt thử nghiệm thứ 10.


Nhưng phóng viên David Lague của hãng thông tấn Reuters cho rằng chiếc hàng không mẫu hạm Trung Quốc chỉ “hữu danh vô thực”. Theo ông, Thi Lang chưa có phi đội máy bay chiến đấu, trang bị vũ khí và thiết bị điện tử cần thiết cho hoạt động chiến đấu và nhất là còn thiếu việc huấn luyện nhân sự cũng như khả năng yểm trợ từ tiếp vận. Hơn nữa, một hàng không mẫu hạm không thể hoạt động đơn lẻ mà phải ở trong một hải đội bao gồm các chiến hạm hộ tống và tàu tiếp tế.


Trung Quốc muốn mua máy bay Su-33 của Nga để trang bị cho mẫu hạm, nhưng chỉ đồng ý điều kiện mua một số ít trong khi Nga đòi hỏi phải mua toàn thể một phi đội vì hiểu rằng Trung Quốc sẽ sao chép kiểu mẫu để tự chế tạo. Thỏa thuận không đạt được và Trung Quốc cho biết sẽ dùng máy bay chiến đấu J-15 do xưởng Shenyang sản xuất, dựa theo mẫu từ một chiếc Su-33 chưa hoàn hảo đã mua lại được của Ukraine.


Trước sự quan tâm của Tây phương đối với chương trình bành trướng hải quân, Trung Quốc nói rằng mẫu hạm của họ chỉ nhằm sử dụng vào mục tiêu huấn luyện. Lời giải thích ấy có thể là đúng vì cho đến nay hải quân Trung Quốc hoàn toàn chưa có kiến thức nào về lãnh vực vũ khí này.


Vả lại, mẫu hạm Thi Lang, trọng tải 60,000 tấn, nguyên thủy theo quan niệm chế tạo của Liên Xô là một tuần dương hạm mang máy bay (aircraft-carrying cruiser) với sứ mạng chiến lược không hoàn toàn giống như tàu sân bay kiểu Mỹ (aircraft carrier). Thi Lang chỉ có thể trang bị khoảng 20 máy bay chiến đấu, đường cất cánh kiểu “ski jump” cong lên ở mũi tàu không có hệ thống máy phóng (catapult) nên máy bay không thể mang theo nhiều bom đạn nặng.


Ông Scott Cooper, một chuyên gia quân sự thuộc Bộ Quốc Phòng Úc, không tin rằng Trung Quốc có chương trình phát triển hàng không mẫu hạm như Hải Quân Hoa Kỳ, dù rằng họ có dự án tự đóng thêm ít nhất hai hàng không mẫu hạm khác. Theo ông, Trung Quốc chưa đủ khả năng chế tạo những siêu mẫu hạm nguyên tử thế hệ Nimitz như Hoa Kỳ đang sử dụng hiện nay và phải nhiều chục năm nữa hải quân Trung Quốc mới có thể sử dụng đủ hiệu quả những hệ thống vũ khí này. Ông cũng cho là Trung Quốc sẽ chưa có tham vọng cạnh tranh quyền bá chủ đại dương trong tương lai gần, và nếu phải đụng độ với Hải quân Hoa Kỳ, chỉ cần dùng tàu ngầm và hỏa tiễn.


Do đó, ông Cooper cho rằng hàng không mẫu hạm của Trung Quốc vào lúc này nhắm đến mục tiêu chính trị hơn là quân sự và là sự biểu dương đối với các nước láng giềng Châu Á. Ngay cả chiến tranh với Ðài Loan cũng không cần tới hàng không mẫu hạm vì máy bay đặt căn cứ ở lục địa có thể là đủ. Nhưng nếu xung đột trên biển Ðông ở Hoàng Sa hay Trường Sa thì máy bay từ mẫu hạm sẽ có thể hoạt động hiệu quả hơn vì tầm hoạt động quá xa, máy bay từ đất liền không thể yểm trợ chiến trận trong một thời gian dài được.


Tuy vậy, Hải Quân Trung Quốc sẽ không dễ dàng trong những xung đột trên biển Ðông. Nếu Philippines đến bây giờ chưa đủ lực lượng đương đầu với Trung Quốc dù là chỉ xung đột nhỏ trong thời gian ngắn thì từ 5 năm nay, tiềm lực quân sự của Việt Nam đã gia tăng rất nhiều. Tờ China Review News ở Trung Quốc nhận định rằng trong năm quốc gia Ðông Nam Á ở biển Ðông – Việt Nam, Philippines, Malaysia, Indonesia, Brunei – thì lực lượng quân sự của Việt Nam, đặc biệt là hải quân, có khả năng công cũng như thủ toàn diện và mạnh nhất. Nga đã bán cho Việt Nam nhiều hệ thống vũ khí phòng thủ cũng như tấn công hiện đại, bao gồm chiến hạm gắn hỏa tiễn loại Gepard, Molnya, và sắp tới là tàu ngầm lớp Kilo. Tầm hoạt động của máy bay chiến đấu đặt căn cứ ở các sân bay Biên Hòa, Phan Rang, Cam Ranh… bao trùm biển Ðông, với Su-30MKV là loại máy bay chuyên dụng chiến đấu trên biển cũng như hỏa tiễn chống chiến hạm Yakhont từ bờ biển Phan Thiết có tầm bắn tới Hoàng Sa và Trường Sa.


Trong những điều kiện ấy, Hải Quân Trung Quốc không sẵn sàng để có thể lấn chiếm một số đảo như ở Hoàng Sa năm 1974 và Trường Sa năm 1988. Vả lại, Hải Quân Trung Quốc không có lực lượng thủy quân lục chiến và chiến hạm đổ bộ sẵn sàng. Các trang mạng chuyên về quân sự quốc tế cho biết Trung Quốc đang cố gắng phát triển loại tàu đổ bộ chạy trên đệm khí LCAC. Việc chiếm các đảo nhỏ và bãi đá ở Trường Sa không thể sử dụng loại tàu đổ bộ kiểu cổ điển dễ bị mắc cạn, nên cần đến tàu chạy trên đệm khí hoặc sử dụng trực thăng. Nhưng Trung Quốc hiểu rõ rủi ro khi đụng độ với Việt Nam, vì vậy những thái độ khiêu khích và gây hấn cho đến nay chưa hẳn là một dấu hiệu phát triển tới xung đột, trong khi về phía các nước Ðông Nam Á như Việt Nam và Philippines vẫn luôn luôn kềm chế phản ứng tránh hành động khơi mào cho chiến tranh.


Cuối cùng thì dù với hệ thống vũ khí nào và số lượng bao nhiêu, yếu tố căn bản vẫn là con người, sử dụng như thế nào và kết quả ra sao không ai có thể dự đoán chính xác. Có lẽ Trung Quốc cũng như các nước Ðông Nam Á ý thức được thực tế ấy, và xung đột không phải là giải pháp hiệu quả nhất để chắc chắn giải quyết dứt khoát các tranh chấp.

Tại sao không lên tiếng bênh vực Lance Armstrong?

 


Nguyễn Văn Khanh


 


1


Tôi chỉ gặp anh có một lần.


Cách đây chừng 5 năm khi thủ đô Washington D.C. đang vận động để dược Ủy Ban Olympic Hoa Kỳ (USOC) chọn làm địa điểm tổ chức Olympic 2016, anh lên D.C. tham dự một chương trình cổ võ cho thể thao và anh em nhà báo chúng tôi được mời tham dự cuộc phỏng vấn nói về một trong những chương trình thiện nguyện do anh thành lập.









Lance Armstrong, chủ tịch kiêm sáng lập cơ quan Livestrong, tại Ðại Hội Ung Thư Thế Giới (World Cancer Congress) tại Montreal, Quebec, Canada, ngày 29 Tháng Tám, 2012. (Hình: Rogerio Barbosa/AFP/Getty Images)


Tổ chức đó chuyên quyên tiền giúp những nhà khoa học nghiên cứu về bệnh ung thư, chứng bệnh anh đã từng mang và vượt khỏi trong lúc vẫn gò lưng đạp con ngựa sắt trên đường đua quốc nội lẫn quốc tế. Cuối buổi họp báo, anh tặng cho mỗi anh em nhà báo chúng tôi một chiếc vòng nhựa đeo tay màu vàng có in hàng chữ “Live Strong”, đại ý nhắc nhở mọi người đừng nản chí, phải vượt qua mọi khó khăn như anh đã và đang cố gắng vượt qua mỗi ngày.


Lúc Armstrong đến thủ đô Washington cũng là lúc Cơ Quan Chống Doping Hoa Kỳ (U.S. Anti Doping Agency, gọi tắt là USADA) bắt đầu mở một cuộc điều tra liên quan đến cáo buộc nói anh sử dụng những hình thức trợ lực khác nhau khi dự cuộc đua Tour de France nổi tiếng thế giới. Tin tức nói về chuyện này hầu như được loan tải hàng tuần -nếu không muốn nói là hàng ngày- trên mặt báo cũng như qua các bản tin truyền thanh và truyền hình. Ðại để có ít nhất 10 người khai báo “từng nhìn thấy anh sử dụng các phương thức trợ lực”, từ thay máu, nằm thở oxygen cho tới uống thuốc, tất cả đều là những điều cấm kỵ.


Tin từ USADA tiết lộ với giới truyền thông nói rất rõ: Armstrong làm chuyện xấu xa này trong những năm anh thành công ở cuộc đua Tour de France, điều đó có nghĩa là anh đã “gian lận” khi tranh tài, và danh hiệu “lực sĩ tài ba nhất thế giới” lẫn 7 chiếc cúp vô địch anh cầm trên tay sau những lần thắng giải là kết quả của “một cuộc gian lận thể thao lớn nhất thế giới”. Trách nhiệm của USADA là phải điều tra để tìm hiểu sự thật, để đem lại sự trong sáng cho thể thao.


Ðó trách nhiệm cao quý, và trong một bài viết trước đây, tôi công khai ủng hộ mục tiêu USADA đặt ra.


2


Phải nói thật: Tôi cũng từng nghi ngờ về thành tích Lance Armstrong đạt được. Nói cho đúng: Không phải một mình tôi mà ngay chính một số đồng nghiệp khi ngồi với nhau cũng hay bảo “nghi ngờ một điều gì đó” khi nghĩ đến chuyện anh 7 lần thắng giải, đặc biệt có cả giải anh thắng sau khi đã giải nghệ, một vài năm sau mới nhớ lại đường đua, mới leo lên chiếc xe đạp trở lại.


Tôi còn nhớ một nhà báo Pháp viết cho tờ L’Equippe mà tôi gặp ở Copenhagen cách đây 2 năm bảo rằng “thành tích của thằng cha này còn dữ dằn hơn Superman nữa”, ý muốn nói ngay “siêu nhân” cũng không thể 7 lần chiếm vô địch Tour de France huống chi là Lance Armstrong, kể thêm cho tôi nghe là người dân Pháp, báo chí Pháp và ngay chính ban tổ chức giải cũng “nghi ngờ” nhưng chưa tìm ra bằng chứng. Nói cách khác: Anh thành công, và một số không ít người nghĩ rằng “phải có một điều gì đó” nên anh mới thành công ở mức “vĩ đại” đến thế. Ðể chứng tỏ mình là con người văn minh, lịch sự, những người nghi ngờ -trong đó phải nhắc lại là có tôi- không ai lên tiếng bảo “thằng cha này gian lận”, nhưng tất cả đều trông chờ ngày Lance Armstrong bị lột mặt nạ. Trong số đó, đương nhiên cũng có tôi.


Ngày tôi chờ chẳng bao giờ đến. Tối Thứ Năm tuần trước, chúng tôi nhận được lá thư anh gửi qua email, cho hay không theo đuổi vụ kiện tụng nữa, mặc kệ USADA muốn làm gì thì làm. Trong thư, có một đoạn anh viết như thế này: “Trong cuộc đời của mỗi người chúng ta, thế nào cũng có lúc chúng ta tự nhủ rằng đủ rồi”, ý muốn bảo chẳng cần phải theo đuổi chuyện tranh tụng -dù để bảo vệ danh dự- làm gì nữa. Với anh thời điểm nói câu “đủ rồi” đã đến, và anh chấp nhận điều đó. Lá thư email không dài nhưng đủ để cho tôi hiểu anh “mệt mỏi” về những vụ kiện tụng như thế này hơn cả những “mệt mỏi” mà anh đã phải trải qua lúc chống cự với căn bệnh hiểm nghèo cũng như lúc gò lưng trên con ngựa sắt ở đường leo núi dài cả trăm cây số bên Pháp.


Ngay ngày hôm sau, USADA thông báo quyết định cuối cùng: Bỏ vụ kiện có nghĩa chấp nhận thua cuộc, gián tiếp nhìn nhận có gian lận trong những kỳ tranh tài. Biện pháp được đưa ra: Lấy lại 7 chiếc cúp vô địch, cấm Lance Armstrong không được dự thi bất kỳ cuộc đua nào khác.


Ðọc xong bản tin, tôi mới bừng tỉnh, biết mình sai! Tôi sai ở chỗ ủng hộ trách nhiệm “phải trong sạch hóa thể thao” của USADA, nhưng không lên tiếng phản đối việc cơ quan này đã dùng danh nghĩa “trong sạch” để đi quá đà, đối xử quá tệ với Armstrong.


3


Tại sao hôm nay tôi lại nói điều đó?


Cứ nhìn vào thủ tục USADA làm trong vụ điều tra Lance Armstrong thì thấy ngay: Rõ ràng cơ quan này nhất quyết “không tha” cho anh ta, bằng mọi cách muốn “giết” anh qua những cuộc điều tra mang danh nghĩa “trong sạch hóa thể thao”. Trong cuộc đời của một lực sĩ, có lẽ chưa ai bị bắt thử nghiệm máu và nước tiểu như Armstrong, kết quả hàng trăm cuộc thử nghiệm đó xác nhận rõ một điều: Không có một bằng chứng, hay dấu hiệu nào để kết luận Armstrong dùng các phương thức trợ lực hay thuốc kích thích trong những cuộc đua anh đã dự.


Kết quả đó vẫn chưa làm hài lòng các thành viên của USADA, chỉ vì cũng như tôi, họ nghi rằng “phải có một cái gì đó” mới giúp anh thành công nhiều đến thế. Và nhân danh sự trong sáng của thể thao, họ tìm đủ mọi cách với hy vọng sẽ tìm được điểm mà họ nghĩ sẵn trong đầu -hay có sẵn thành kiến- là anh “ăn gian”, không tin vào những kết quả khoa học mà tin vào lời khai của những “nhân chứng” nói đã từng nhìn thấy anh gian lận. Những lời khai này được các thành viên trong ủy ban điều tra coi trọng hơn kết quả hàng trăm cuộc thử nghiệm khoa học, trong khi tất cả chúng ta đều biết rõ: Con người có thể gian dối, khoa học thì không!


Khi nhìn lại việc làm của USADA, tự nhiên tôi đặt câu hỏi cho chính mình: Nếu đã không tin vào kết quả khoa học, tại sao mỗi năm phải bỏ ra cả trăm triệu dollars bắt các lực sĩ, cầu thủ phải thử máu, thử nước tiểu, để rồi sau đó lại nói thử nghiệm là một chuyện, chúng tôi vẫn tin vào lời khai của các nhân chứng hơn? Có thể USADA và những tổ chức, cơ quan chống doping khác sẽ đưa ra lập luận “bọn gian bây giờ nó ma quái lắm, thử nghiệm khoa học cũng không tìm thấy được bằng chứng đâu”. Nếu thế, câu hỏi tôi thấy cần phải đặt lại: Bắt thử nghiệm để làm gì, rồi sau đó lại bảo với nhau “chúng nó ma quái lắm”, và đi tìm “nhân chứng” để buộc tội chúng?









Tay đua Lance Armstrong hoàn tất cuộc đua Power of Four Mountain Bike Race tại Aspen, Colorado ngày 25 Tháng Tám, 2012. (Hình: Riccardo S. Savi/Getty Images)


Tôi không biết Lance Amstrong có sử dụng thuốc kích thích hay không và tôi tin ngay cả ban điều tra cũng không biết điều đó. Tôi cũng không rõ những “nhân chứng” của USADA có khai báo sự thật hay không và tôi tin ngay cả ban điều tra cũng không đảm bảo được điều đó. Tôi chỉ biết một điều mà cả thế giới đều biết: Armstrong đã phải thử nghiệm cả trăm lần, không tìm được một bằng chứng nào kết lỗi anh ta được cả. Như vậy chưa đủ sao? Chưa kể đến chuyện giả sử một lực sĩ thử máu và bị phát hiện doping, liệu lực sĩ này có quyền đưa một chục nhân chứng ra khai là mình vô tội không? Lúc đó, USADA có chấp nhận “lời khai của con người” chính xác hơn kết quả thử nghiệm khoa học không?


Ðã đến lúc chúng ta phải lên tiếng bênh vực cho những người như Lance Armstrong, đừng để những cơ quan, tổ chức như USADA tiếp tục đi quá đà, đừng để những trường hợp như trường hợp Armstrong xảy ra trong tương lai.


Tự nhiên tôi mong gặp lại anh một lần nữa. Nếu cơ hội đó đến, tôi sẽ bảo với anh rằng tôi nợ anh một lời xin lỗi, vì đã không lên tiếng phản đối việc cơ quan có trách nhiệm “trong sạch hóa thể thao” tự ý muốn làm gì thì làm, muốn hành hạ tinh thần ai thì hành hạ, và chính hành động không thượng võ này, vô tình, là hành động bôi nhọ chữ “trong sạch” mà USADA vẫn thường nói tới.

Chính trị gia Ấn Ðộ tù chung thân vì xúi giục bạo loạn

 


NEW DELHI (AFP) –Một tòa án Ấn Ðộ hôm Thứ Sáu tuyên án tù chung thân một cựu bộ trưởng tiểu bang vì bị coi là có tội xúi giục gây bạo loạn dẫn đến cuộc thảm sát ghê gớm nhất liên quan đến tôn giáo ở Gujarat năm 2002.










Bà Maya Kodnani (giữa, đeo kính) được cảnh sát áp tải vào tòa án. (Hình: Sam Panthaky/AFP/GettyImages)


Bà Maya Kodnani, người từng là một bộ trưởng ở tiểu bang Gujarat, nơi có đông đảo dân theo đạo Hindu, sẽ phải ở tù tối thiểu là 28 năm trước khi được cứu xét ân xá.


Vụ bạo loạn năm 2002 làm cho 97 người theo Hồi Giáo bị giết tại khu ngoại ô Naroda Patiya ở thành phố Ahmedabad.


Chánh án Jyotsna Yagnik gọi bà Kodnani là “kẻ đầu sỏ trong các cuộc bạo loạn vì lý do tôn giáo”.


Bà Kodnani nằm trong số 32 người bị kết tội sát nhân hôm Thứ Tư cũng như tham gia vào các cuộc bạo loạn. Trong số này có bảy người bị bản án tối thiểu là 31 năm tù, trong khi những người khác bị bản án 14 năm. (V.Giang)

Phía nổi dậy Syria mở cuộc tấn công mới tại Aleppo

 


BEIRUT (AP) –Lực lượng nổi dậy ở Syria vừa mở ra một cuộc tấn công mới ở phía Bắc, nhắm vào các trụ sở an ninh và căn cứ quân sự quanh Aleppo, thành phố lớn nhất Syria, theo giới tranh đấu hôm Thứ Sáu.










Quân đội nổi dậy Syria tại Aleppo. (Hình: Aris Messinis/AFP/GettyImages)


Các cuộc tấn công được phối hợp diễn ra hai ngày sau khi Tổng Thống Bashar Assad thú nhận rằng quân đội của chế độ không dẹp được cuộc nổi dậy kéo dài đã 17 tháng nay.


Mấy tuần lễ liên tục oanh kích bắn phá của quân đội Syria đã không đẩy được thành phần võ trang của phía nổi dậy ra khỏi thành phố này. Ngược lại phía chống Assad nay trở nên táo bạo hơn và cuộc chiến không có chỉ dấu nào sẽ chấm dứt sớm sủa.


Cuộc phản công của phía nổi dậy tại Aleppo, vốn khởi sự ngay sau nửa đêm ngày Thứ Năm và tiếp tục trong suốt ngày Thứ Sáu, với mũi dùi chính là một lữ đoàn gồm đa số là các quân nhân bỏ ngũ, chuyên sử dụng pháo binh và chiến xa, theo lời Mohammed Saeed, một nhà tranh đấu tại thành phố này. (V.Giang)

Liên Hiệp Quốc tạo thêm áp lực với Iran về vấn đề nguyên tử

 


TEHRAN (AFP) – Iran tiếp tục gặp các áp lực ngoại giao hôm Thứ Sáu sau khi một ủy ban của Liên Hiệp Quốc đưa ra tường trình cho hay quốc gia này mở rộng chương trình nguyên tử và ngăn cản việc thanh tra. Các giới chức lãnh đạo Liên Hiệp Quốc và Ai Cập cũng cùng lúc lên tiếng chỉ trích Syria, một đồng minh thân cận của Iran.









Tổng Thư Ký LHQ Ban Ki-moon (phải) và Tổng Thống Iran Mahmoud Ahmadinejad tại cuộc họp thượng đỉnh của khối Các Quốc Gia Không Liên Kết ở Tehran. (Hình: Behrouz Mehri/AFP/GettyImages)


Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc, ông Ban Ki-moon, khi đến Tehran để tham dự cuộc họp thượng đỉnh của khối Các Quốc Gia Không Liên Kết (NAM), cũng kêu gọi Iran hãy thả “thành phần lãnh đạo đối lập, những người bảo vệ nhân quyền, nhà báo và các nhà tranh đấu xã hội”.


Giới chức Iran đáp trả bản báo cáo của Cơ Quan Nguyên Tử Lực Quốc Tế (IAEA) bằng cách bác bỏ cáo buộc cho rằng họ đang tìm cách xóa dấu tích nghiên cứu nguyên tử ở một căn cứ quân sự và cho rằng bản báo cáo được đưa ra để dư luận không chú ý đến cuộc họp của khối Không Liên Kết.


Giáo chủ tối cao Ayatollah Ali Khamenei của Iran khai mạc cuộc họp kéo dài 2 ngày của khối NAM, chỉ trích Mỹ, Israel và Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, vốn đang dẫn đầu các nỗ lực tạo thêm áp lực nhắm vào Iran. (V.Giang)

Hai nhân viên CIA bị cảnh sát Mexico bắn về đến Mỹ

 


MEXICO CITY (AP) – Các giới chức chính phủ Mexico tuần này cho hay hai người Mỹ bị thương trong vụ cảnh sát liên bang Mexico bắn vào một xe của tòa đại sứ Mỹ hồi cuối tuần trước là nhân viên cơ quan tình báo CIA, xác nhận rằng họ đã trở về Mỹ.










Giới chức Mỹ và Mexico xem xét hiện trường vụ xe của CIA bị bắn. (Hình: AP Photo/Tony Valdivia)


Các giới chức Mỹ không cho biết là hai người nói trên làm việc cho cơ quan an ninh nào và cũng không nói họ làm công tác gì ở Mexico.


Hôm Thứ Ba, Hải Quân Mexico đưa ra bản thông cáo nói rằng hai người Mỹ nói trên đến thăm một khóa huấn luyện đang diễn ra ở vùng rừng núi ở phía Nam thủ đô Mexico City. Một số cơ quan truyền thông địa phương nói rằng hai người này là huấn luyện viên.


Bộ trưởng tư pháp Mexico, bà Marisela Morales, khi được hỏi hôm Thứ Tư là tại sao hai người Mỹ này được về nước trong lúc cuộc điều tra tiến hành, nói rằng đó là để cho họ “có thể được điều trị ở nơi an toàn nhất”.


Hôm Thứ Ba, Tổng Thống Felipe Calderon hứa sẽ có cuộc điều tra kỹ càng để tìm hiểu xem vụ nổ súng là do lầm lẫn hay cố ý.


Hai người Mỹ nói trên đang trên đường đến khu vực huấn luyện, có một đại tá hải quân Mexico đi cùng, trên chiếc xe của tòa đại sứ Mỹ, mang bảng số ngoại giao, thì bị bốn chiếc xe chở cảnh sát liên bang Mexico đuổi theo và nổ súng khiến hai người Mỹ bị thương nhưng viên đại tá hải quân Mexico vô sự. (V.Giang)

Bão Isaac đi qua, đồng ruộng bớt khô cằn, dân chúng khởi sự dọn dẹp

 


NEW ORLEANS (Reuters) – Ảnh hưởng còn sót lại của bão Issac tiếp tục làm khổ dân chúng vùng Mississippi Valley hôm Thứ Sáu, do các trận mưa lớn tầm tã và mối đe dọa lụt lội, trong khi dân ở vùng Gulf Coast dọc theo bờ biển khởi sự nỗ lực dọn dẹp.









Cư dân ở Cown Point, bên ngoài New Orleans, trở về nhà sau khi bão Isaac đi qua. (Hình: Frederic J. Brown/AFP/GettyImages)


Bão Issac, trận bão đầu tiên thổi vào Mỹ năm nay, sẽ được nhớ đến chỉ vì đổ bộ vào New Orleans đúng vào ngày kỷ niệm trận bão Katrina gây thiệt hại lớn lao năm 2005 và cũng là dịp để thử nghiệm hệ thống kiểm soát lụt lội mới xây trị giá $14.5 tỉ của thành phố này.


Bão Issac nay đi qua các tiểu bang vùng Trung Tây Mỹ, theo cơ quan theo dõi tình hình bão tố của liên bang.


Nếu có điều gì được coi là tốt đẹp ở trận bão này thì đó là món quà trời cho giới nông gia ở vùng Trung Tây phải chịu trận hạn hán khủng khiếp nhất từ hơn 50 năm qua, nay được các cơn mưa lớn và dai dẳng tưới khắp ruộng đồng – dù có thể đã quá trễ đối với một số nơi.


Bão Issac gây lụt lội và thiệt hại tài sản trong khu vực rộng lớn ở vùng Gulf Coast, phần lớn vì mưa nhiều. Bão lẩn quẩn quanh khu vực gần New Orleans trong suốt hai ngày, di chuyển với vận tốc chậm chạp vào khoảng 8 km/giờ. Thành phố New Orleans chỉ bị những thiệt hại rất nhẹ như cây đổ và đèn đường bị hư hại.


Ðời sống khởi sự trở lại bình thường ở New Orleans hôm Thứ Sáu, dù rằng phần lớn thành phố vẫn còn bị mất điện. (V.Giang)

British Airways muốn sát nhập với American Airlines

 


NEW YORK (AP) – International Airlines Group, công ty mẹ của British Airway, cho hay họ vừa ký một thỏa thuận với American Airlines, được phép xem sổ sách của hãng hàng không của Mỹ.









Máy bay hãng American Airlines lên xuống ở phi trường Miami International Airport. British Airways đang có ý định mua cổ phần của hãng này. (Hình: Joe Raedle/Getty Images)


Theo luật Hoa Kỳ, nước ngoài không được phép đầu tư trên 25% vào một công ty hàng không của Mỹ. Ðôi bên hiện đang cùng hợp tác trên các đường bay xuyên Ðại Tây Dương và cùng là thành viên sáng lập của liên minh OneWorld Frequent Flier, theo đó hành khách thường xuyên đi bay với một trong hai hãng sẽ được hưởng sự giá giảm đặc biệt.


Hôm Thứ Sáu, US Airways và AMR Corp., tức công ty mẹ của American Airlines, cùng loan báo đôi bên vừa ký một thỏa thuận tương tự, đưa họ đến gần khả năng có thể nhập chung với nhau.


Hồi Tháng Mười Một, 2011, AMR Corp. từng nộp đơn khai phá sản theo Chapter 11. Tổng giám đốc American Airlines, ông Tom Horton, nói rằng hãng ông đang cân nhắc với nhiều lựa chọn, hoặc vẫn giữ vị thế độc lập hay nhập chung với một hãng hàng không nào đó. (T.P.)

Phụ nữ chết khi bị bắt giữ, năm cảnh sát Los Angeles bị điều tra

 


LOS ANGELES (AP) – Ít nhất năm cảnh sát bị đem ra điều tra, sau khi một phụ nữ bị chết trong lúc vây bắt bằng võ lực.









Video gắn trên xe tuần tra của cảnh sát cho thấy một cảnh sát đứng canh chừng trong khi một cảnh sát đè lên nghi can, đang nằm trên mặt đất. (Hình: ABC7’s video)


Cảnh Sát Trưởng Charlie Beck cho biết, trong tiến trình bắt bớ, có lúc phụ nữ này bị đạp vào chỗ kín. Ông nói: “Tôi xem vụ bắt người gây nên tử vong là chuyện nghiêm trọng và tôi tin là sẽ tìm ra sự thật cho dù đi đến đâu.”


Phó Cảnh Sát Trưởng Bob Green cho hay, bà Alesia Thomas mới đầu để lại hai bé con 3 tuổi và 12 tuổi tại trạm cảnh sát, bảo rằng bà nghiện ma túy không thể chăm sóc nổi, rồi bỏ đi.


Cảnh sát tìm đến nơi cư ngụ của người phụ nữ ở ngoại ô phía Nam và bắt bà về tội tình nghi gây nguy hiểm cho trẻ con.


Một cảnh sát dùng chân quét ngang khiến bà Thomas té nhào xuống đất, trong khi hai cảnh sát khác sấn vào còng tay ra phía sau. Vì là một người lớn con nên thêm hai cảnh sát nữa hiệp lực để đưa vào xe.


Theo ông Green, trong khi giằng co, một nữ cảnh sát đã đạp vào chỗ kín của bà.


Khi đưa vào được bên trong xe rồi, máy quay phim gắn sẵn trong xe cho thấy bà Thomas đã tắt thở.


Ông Green cho biết, hôm Thứ Tư ông có cho thuyên chuyển một đội trưởng cảnh sát nhân biến cố này. (T.P.)

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 30)

 


Kỳ 30


 


Zorba cười vang. Hắn nhắm mắt trái và nhìn tôi bằng mắt kia.


– Ông thứ lỗi cho tôi, ông chủ, hắn nói, nhưng tôi giống ông nội tôi, quan ba Alexis. Thượng Ðế đã rước linh hồn người rồi! Khi được trăm tuổi thọ, chiều chiều ông tôi thường ngồi trước cổng dòm trộm mấy cô ả gánh nước. Mắt cụ đã yếu nên cụ không còn phân biệt được rõ, cụ bèn gọi các cô lại: “Cháu là đứa nào nhỉ? – Xenio, con gái Mastrandoni – Lại gần đây chút nữa cho già rờ một tí nào! Ðến đây đừng sợ mà! Cô ta nén cười và giữ vẻ nghiêm trang bước lại gần. Thế là ông tôi đưa tay lên mặt cô gái rờ rẫm một cách chậm rãi, dịu dàng và thèm khát. Và nước mắt cụ tuôn rơi. “Tại sao nội khóc thế hở nội?” Một lần nọ, tôi hỏi cụ.


“Hừ! Con tin rằng không có gì đáng khóc hở con, khi ta đang chết dần và để lại sau ta bao nhiêu là gái đẹp?”


Zorba thở dài.


– Ôi, tội nghiệp tôi, hắn nói, bây giờ cháu hiểu ông rồi! Tôi thường tự nhủ: “Chao ôi! Khốn khổ quá! Ước sao tất cả đàn bà đẹp cùng chết một lượt với ta!” Nhưng những con đĩ đó sẽ tiếp tục sống; chúng nó sẽ sống cuộc đời tươi đẹp, đàn ông sẽ ôm chúng vào lòng và hôn chúng, và Zorba nay sẽ trở thành cát bụi để bọn chúng giẫm lên.


Hắn khều mấy trái lật ở bếp ra, bóc vỏ và chúng tôi cụng ly. Chúng tôi ngồi như vậy một lúc lâu, nhậu nhẹt và thong thả nhai tóp tép như hai con thỏ lớn, và chúng tôi nghe thấy biển đang gầm thét ngoài kia.


 


7


 


Chúng tôi ngồi im lặng bên lò than hồng cho tới khuya. Một lần nữa tôi lại cảm thấy hạnh phúc là một điều giản dị và đạm bạc vô cùng: Một ly rượu nho, một trái lật nướng, một cái lò sưởi tồi tàn, tiếng sóng rì rào. Không có gì khác nữa. Và cảm thấy rằng đó là điều hạnh phúc, chỉ cần có một tấm lòng đơn giản và thanh đạm.


– Bác đã lấy vợ bao nhiêu lần rồi, Zorba? Tôi hỏi. Cả hai chúng tôi đều hơi ngà ngà say, không phải quá chén cho bằng vì cái hạnh phúc khó tả kia trong chúng tôi. Mỗi người theo cách riêng, chúng tôi đều thâm cản rằng chúng tôi chỉ là hai con côn trùng phù du bé nhỏ bám riết vào vỏ địa cầu, chúng tôi đã tìm ra một xó thuận tiện bên bờ biển, sau đám lau sậy, gỗ ván, và thùng dầu hỏa không, nơi đó chúng tôi ôm lấy nhau, chúng tôi có trước mặt mình vài điều thú vị và thực phẩm và trong mình sự thanh thản, tình thương yêu và sự an bình.


Zorba không nghe tôi hỏi. Ai biết tâm trí hắn đang phiêu lãng trên đại dương nào mà tiếng nói của tôi không đạt tới. Tôi vươn tay ra và mấy đầu ngón tay chạm vào hắn.


– Bác đã lấy vợ bao nhiêu lần rồi, Zorba? Tôi gạn hỏi.


Hắn giật mình. Lần này hắn nghe thấy. Vừa khua bàn tay hộ pháp hắn vừa trả lời.


– Ồ! Bây giờ ông muốn tìm kiếm cái gì nào! Rốt cục, tôi cũng chỉ là một thằng đàn ông. Như tất cả mọi người tôi đã phạm phải điều Xuẩn Ngốc Vĩ Ðại. Ðó là tên tôi đặt cho việc hôn nhân. Mong rằng những ai đã lập gia đình thứ lỗi cho tôi. Vâng, tôi đã phạm phải điều Xuẩn Ngốc Vĩ Ðại, tôi đã cưới vợ!


– Ðược rồi, nhưng bao nhiêu lần mới được chứ?


Zorba bứt rứt gãi đầu. Hắn suy nghĩ một lát.


– Bao nhiêu lần nhỉ? Cuối cùng hắn nói: Ðoan chính chỉ có một lần, một lần mà thôi. Nửa đoan chính hai lần. Bất chính một ngàn, hai ngàn, ba ngàn lần không chừng. Ông muốn tôi tính sổ cách nào?


– Kể sơ qua về những cuộc hôn nhân của bác, Zorba. Ngày mai Chủ Nhật, chúng ta sẽ cạo râu, mặc quần áo đẹp nhất của chúng ta và mình đến mụ Bouboulina. Chúng ta sẽ không có việc gì làm vậy thì chúng ta có thể thức suốt đêm nay. Kể đi!


– Kể gì chứ? Ðó không phải là những điều người ta đem ra kể, ông chủ! Những vụ kết hôn hợp pháp đều vô vị, đó là một món ăn thiếu mắm muối. Kể gì chứ? Thật không còn chút thú vị nào khi người ta hôn nhau mà từ trên thánh tượng có các vị thánh dòm xuống và ban phúc lành. Trong làng chúng tôi, người ta bảo: “Chỉ có miếng thịt ăn trộm mới có hương vị”. Vợ ông không phải là miếng thịt ăn trộm. Bây giờ, những vụ kết hợp bất chính làm sao mà nhớ hết được? Con gà trống có ghi sổ không? Ông nghĩ coi! Và tại sao nó phải làm vậy? Tuy nhiên, khi tôi còn trẻ, tôi có tật lấy một lọn tóc của mỗi người đàn bà ăn nằm với tôi. Do đó, luôn luôn tôi có cây kéo trong mình. Ngay cả khi tôi đi lễ nhà thờ, cây kéo cũng ở trong túi tôi! Chúng ta là đàn ông chúng ta không bao giờ biết được cái gì sẽ xảy đến cho chúng ta phải không?


“Thế rồi cứ như thế, tôi làm được một sưu tập các lọn tóc: Ðen có, hoe vàng có, đỏ hung có, đôi khi cũng có vài lọn tóc bạc. Nhờ gom góp lâu ngày, tôi nhồi đầy được một cái gối. Vâng, một cái gối, và tôi gối đầu lên ngủ; nhưng chỉ về Mùa Ðông thôi. Mùa Hè nó nóng lắm. Rồi, sau đó ít lâu, tôi đâm ra chán ngấy: Nó bắt đầu có mùi, bởi thế tôi đốt đi”.


Zorba phá lên cười:


– Ðó là cuốn sổ kế toán của tôi, ông chủ, hắn nói. Và nó đã cháy rụi. Tôi đã ngán thứ đó đến cỡ rồi. Tôi đã tưởng không có nhiều như vậy, và rồi tôi lại thấy thứ đó không chấm dứt cho nên tôi ném cây kéo.

Nhà nước có tiền trả không?

Về “Hoa Kỳ tận thế tài chánh?”



Nhà nước paid quá nhiều, nhà nước có tiền trả không? Ðồng lương tối thiểu cho một người làm công là bao nhiêu? Trung bình là 1,500 một tháng. Họ có sống được không? Tài sao nhiều người làm việc cho nhà nước, lương quá cao? Một trong những chuyện tiêu xài nầy của nhà nước,chi tiêu quá cao. Vậy ta phải làm gì trong vấn đề nầy? Chuyện nầy, chủ nghĩa Tư Bản, họ biết cách giải quyết mà. Họ đã làm rất nhiều và rất thường trong xã hội tư bản. Tắt đèn làm lại.


freedoom

Một chế độ rẻ rúng mạng người

 


Bùi Tín


(Nguồn: VOA)


 


Ngày 30 tháng 8 là đúng một tháng sau cái chết bi thảm của cụ Ðặng Kim Liêng. Sáng sớm ngày 30 tháng 7 năm 2012, trước trụ sở tỉnh ủy CS tỉnh Bạc Liêu, một bà cụ tóc bạc tự đổ can dầu vào người rồi châm lửa tự thiêu, áo quần và da bị cháy đen từng mảng, cụ bất tỉnh.


Khi xe cấp cứu đưa cụ đến bệnh viện tỉnh gần đó, rồi chuyển cụ lên bệnh viện Chợ Rẫy-Sài Gòn thì cụ tắt thở ở giữa đường.


Cụ Ðặng Thị Kim Liêng, 64 tuổi, công dân tỉnh Bạc Liêu, là thân mẫu cô Tạ Phong Tần, một chiến sĩ dân chủ can trường, nổi tiếng với blog Công Lý và Sự Thật, từng cùng Blogger Ðiếu Cày – Nguyễn Văn Hải và Blogger Phan Thanh Hải – Anh Ba Sài Gòn lập nên Câu lạc bộ các Nhà Báo Tự Do, cả 3 đều đang ở trong nhà tù, chờ sẽ ra tòa vào ngày 7 tháng 8, 2012 tại quận I – Sài Gòn. Sau cuộc tự thiêu nói trên, chính quyền hoãn phiên tòa, không đưa ra lý do.


Ngay sau khi cụ Ðặng Thị Kim Liên tắt thở, cô Tạ Khởi Phụng, em gái cô Tạ Phong Tần và em trai Tạ Hòa Phú cùng toàn gia đình đứng ra chăm lo việc tang lễ và an táng cho Mẹ.


Cô Phụng cho các nhà báo và bà con biết rõ lý do tự thiêu của bà Mẹ. Một là đã mấy năm nay, láng giềng của gia đình đã cậy thế thân quen chính quyền lấn chiếm một dải đất của gia đình vốn đã rất chật hẹp, cản trở sinh hoạt gia đình. Cụ đã mang đơn rất nhiều lần đến tận trụ sở chính quyền quận và tỉnh, nhưng không hề có hồi âm. Nỗi buồn lớn hơn là cô Tạ Phong Tần bị bắt giam gần 1 năm, từ tháng 9 năm 2011 mà cụ không được đến thăm. Họ còn dọa dẫm là cô sắp ra tòa và có thể lãnh án hàng chục năm tù vì tội “âm mưu lật đổ chế độ”.


Cụ từng nói với con gái út và bà con trong họ hàng gần là cụ chỉ muốn tự thiêu để dùng mạng sống của mình nói lên nỗi oan ức và tận cùng phẫn uất của mình, may ra sẽ có thể mang lại công lý cho vụ án phi lý này, cứu cô con gái yêu và các bạn cô ra khỏi vòng lao lý, thức tỉnh kẻ cầm quyền tàn bạo, báo động cho xã hội về cuộc sống tận cùng oan ức và bế tắc của người dân.


Là một người đàn bà chất phác, ngay thật, ngoan đạo, cụ nói là làm. Cụ đã âm thầm mang can dầu đến trước trụ sở cường quyền và quyên sinh vì “Công lý và Sự thật”, như con gái cụ coi là phương châm sống của mình.


Chính quyền trung ương và địa phương đã có thái độ ra sao trước cái chết bi thảm của cụ Ðặng Thị Kim Liêng?


Ðể so sánh ta hãy xem trước hết bà con ta ở trong nước và công luận quốc tế đã có thái độ ra sao trước sự kiện cương nghị mà bi thảm này của một bà mẹ Việt Nam đáng kính.


Một loạt blog tự do trong nước như Dân Làm Báo, Anh Ba Sàm, Trí Nhân Média, Dân Luận… lập tức loan tin này từ tối 30 tháng 7, trang trọng lập bàn thờ cụ với di ảnh màu phóng to đóng khung, có bát hương, hoa quả viếng người đã khuất.


Các chiến sĩ dân chủ từ Hà Nội, Sài Gòn, Ðà Nẵng vào ngay Bạc Liêu để viếng và dự lễ an táng cụ. Ðúng ngày 7 tháng 8 – ngày tòa án từng dự định mở phiên xét xử rồi lại hoãn – anh chị em vẫn tập họp ngay trước tòa án Quận I Sài Gòn, mặc toàn đồ đen tỏ thái độ đòi tự do ngay cho 3 blogger của câu lạc bộ các Nhà Báo Tự Do và chia buồn cùng cô Tạ Phong Tần, còn đòi chính quyền cho phép cô về dự lễ an táng mẹ.


Các đài truyền thanh quốc tế tiếng Việt như VOA, BBC, RFI, RFA đều bình luận về cuộc tự thiêu của cụ Kim Liêng, coi cụ là nạn nhân bi thảm của bất công xã hội dưới chế độ phi dân chủ coi thường tính mạng và quyền sống của người dân. Các tổ chức nhân quyền quốc tế Amnesty International, Human Rights Watch, Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới từ Paris và ủy viên phụ trách nhân quyền quốc tế của Liên Hợp Quốc từ Thụy Sỹ cũng ra tuyên bố chia buồn sâu sắc với gia đình cụ Kim Liêng và đòi chính quyền Hà Nội trả tự do ngay cho 3 bloggers nói trên, đặc biệt là đòi họ phải cho cô Tạ Phong Tần về nhà dự lễ tang mẹ.


Ðáng chú ý là sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ở Washington D.C. cùng nữ Dân Biểu Loretta Sanchez từ Quốc Hội Hoa Kỳ đều ra tuyên bố về sự kiện bi thảm này, tỏ rõ sự đau buồn sâu sắc trước cái chết của cụ Kim Liêng và yêu cầu công lý và sự thật phải được làm sáng tỏ, các tuyên bố đều nhấn mạnh các blogger chỉ phát biểu chính kiến và thái độ chính trị của mình phải được tự do ngay. Huống gì tất cả đều là người yêu nước chống mọi hành động bành trướng xâm phạm lãnh thổ nước mình. Họ không hề phạm tội.


Thái độ của chính quyền từ trung ương đến cơ sở ra sao? Họ ngăn cản việc đưa thi hài cụ Kim Liêng về nhà. Họ bao vây gia đình cụ suốt mấy ngày đêm, ngăn cản bà con đến viếng thăm, phiền nhiễu mọi người đến phải khai báo lý lịch, ngăn nhiều bà con từ xa vào gặp gia đình. Chính quyền phường quận không một ai đến viếng, chia buồn, mặc dù cô Tạ Phong Tần vốn là một sĩ quan công an, một cán bộ của địa phương và cụ Kim Liêng từng đóng góp công sức cho nhiều công tác xã hội. Họ coi đây như là một gia đình thù địch của chính quyền.


Ở trung ương, thái độ của lãnh đạo, của Bộ Công An, ban tuyên huấn, báo chí, đài phát thanh còn tệ hơn nữa. Trước cái chết bi thảm của một bà mẹ 64 tuổi, bị dồn nén đến bước đường cùng do bất công của nhà đương quyền, người phát ngôn của Bộ Ngoại Giao Lương Thanh Nghị lạnh lùng, ráo hoảnh nói chỉ một câu là: “Cái chết của bà Liêng đang được điều tra”. Chấm hết.


Không một xúc động. Không một lời chia buồn. Thậm chí không một lời tỏ ra tiếc rằng một sự kiện bi thảm đã xảy ra, một mạng người đã mất, không có cách gì cứu vãn nổi. Họ cũng không hé nửa lời về lý do vì sao hoãn phiên tòa và hoãn đến bao giờ. Câm như hến.


Tin từ trại giam cho biết, 4 ngày sau đó, cô Tạ Phong Tần mới biết tin mẹ mình đã qua đời. Cô gào khóc thảm thiết, vang động ra cả vùng xung quanh, yêu cầu được về nhà nhìn thấy mẹ một lần cuối. Nhưng cả hệ thống cầm quyền độc ác mất hết nhân tính, vẫn làm ngơ, giả điếc.


Còn Bộ Công An, cục quản lý trại giam, còn ngành tòa án, còn viện kiểm sát các cấp, còn hội Liên Hiệp Phụ Nữ… tất cả đều im re, câm như hến, coi như không có gì xảy ra. Và bà phó chủ tịch nước từng huênh hoang sẽ chú ý đến thân phận của người phụ nữ Việt Nam để không ai bị phân biệt đối xử. Cô Tạ Phong Tần là phụ nữ bị đối xử bất công đó, bà cụ Ðặng Thị Kim Liêng bị đối xử cực kỳ bất công đó, ý kiến bà phó chủ tịch nước nhận định ra sao? Sẽ làm gì để bênh vực họ? Hay chỉ nói mép, và quay mặt đi nơi khác?


Tất cả bộ sậu chính quyền đều vô cảm, bất nhân không cho cô Tạ Phong Tần về dự tang mẹ. Người ta có quyền hỏi ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, hay ông Thủ Tướng Dũng, hay ông Sang chủ tịch nước? Chỉ cần một tiếng nói của một trong những người này là đủ cho cô Tạ Phong Tần về nhìn thấy mặt bà Mẹ kính yêu một lần cuối. Người với người ít ra, bình thường ra là phải thế.


Cả một chế độ chính trị độc đảng tàn bạo với dân, thâm thù các nhà báo, đàn áp các blogger tự do dám nói lên sự thật, coi mạng sống của người dân như cỏ rác, một chế độ vô cảm, bất nhân đến như vậy – trước toàn dân và trước toàn thế giới – đã tự mình đánh rơi hoàn toàn tính chính đáng cầm quyền của mình vậy.

Hết tiền, đi bòn của người già!

Về “Học theo cách chữa của ông Võ Hoàng Yên”



Ông có biết là Obamacare sẽ rút ra hơn 700 triệu từ Medicare của người già để dùng cho Obamacare không? Tiêu pha hoang phi tài sản quốc gia, bây giờ hết tiền đi bòn của người già!


Việt-Garden Grove


 


 

Tinh thần tự trọng.

Về “Không thấy bóng dáng ông ’41’ và ’43’”



Tinh thần tự trọng. Có lẽ người dân không nhớ cuộc chiến chống khủng bố, để bảo vệ an ninh cho toàn nước Mỹ và thế giới nhưng lại không bỏ qua cuộc chiến Iraq, hoặc chỉ vì Read My Lip, No New Tax, đơn giản ông Bush (bố) và ông W. Do đó hai ông đã rút vào sống âm thầm, còn can dự thế sự chắc cũng có trong bóng tối. Kỳ đại hội Cộng Hòa này mời hai ông nhưng từ chối, cái lẽ mời cũng trăm ngàn lý do, nhưng hình như những lỗi lầm trong quá khứ chẳng những gần 4 năm phanh phui quá đủ và không còn chỗ để phanh phui thêm, hơn thế nữa hiện tại còn cả trăm lần hơn lỗi lầm người quá khứ. Ông phó Dan Q. vì spell Potato (e) có thế thôi nhưng so sánh thì dù đã đi bỏ phiếu hơn hai thập niên mà chưa biết nước Mỹ có bao nhiêu tiểu bang 50 hay hơn, cũng vậy trước khi có quyền bỏ phiếu phải tới hội trường cùng nhiều di dân khác giơ tay nói I Do. Còn chuyện con tin Iran cũng cũ quá, mới thì cũng không nên quan tâm. Kinh tế chẳng biết ra sao nhưng thông thường thi con số lớn vẫn là con số mong đợi, thí dụ bài vở được 7 điểm đương nhiên hơn bài 5 điểm, người viết u mê nên con số thất nghiệp > 8% phải tốt hơn thất nghiệp năm 2008 > 7%. Nhân vô thập toàn, có khác nhau chút đỉnh đó là tinh thần tự trọng. Hẳn nhiên chuyện chính trị cũng như bầu cử là chuyện nói lấy được, thế thôi. Nếu là người già lớn tuổi trong những trường hợp này rất đắc ý vì thường lãng tai hoặc điếc nên coi TV để coi chớ không phải coi để bỏ lá phiếu rơi tõm xuống thùng phiếu. Cũng vui.


Nguyễn Già Nua


 


 

Tin mới cập nhật