Từ San Diego đến Harvard (kỳ chót)

 


 


Trịnh Hội (Nguồn: VOA)


 


Vì chỉ có ba ngày ở Washington, DC, và hai ngày ở Boston nên tôi nghĩ tốt nhất là các bạn nên tranh thủ đi chơi liền ngay sau khi đến ga xe lửa Union Station ở DC. Nếu có bạn ở DC, Virginia hay Maryland đến rước chở về nhà nghỉ ngơi thì không nói làm gì. Còn không thì tốt nhất bạn nên chọn cho mình một khách sạn hạng xoàng ở gần khu Dupont Circle hoặc Adams Morgan nằm về phía Bắc của khu downtown.


Có hai lý do bạn nên ở vùng này. Thứ nhất vì giá phòng sẽ tương đối rẻ hơn một tí nếu so với những khách sạn năm sao nằm trong khu downtown. Thứ hai, quan trọng hơn vì đây là khu có nhiều trò để chơi, để ăn uống, tụ họp khi đêm về. Khác xa với khu downtown sau giờ làm việc sẽ “vắng như chùa Bà Ðanh,” không có chi để làm, để ngắm, để hưởng thụ.


Ðồng ý là nếu chịu khó lái xe sang tiểu bang Virginia hay tiểu bang Maryland nằm sát bên cạnh DC thì giá khách sạn có thể sẽ rẻ hơn nữa, nhưng tôi nghĩ khi chúng ta đi chơi thì nhất định có cái phải tốn và đáng chi. Không thể nào vì tiết kiệm tí tiền mà cuối cùng cuộc chơi không đạt đến cái “đỉnh” và chúng ta không cảm nhận được không gian cũng như văn hóa địa phương của nơi mà mình đến thăm.


Vì vậy nơi bạn chọn ở rất quan trọng. Nhất là tại DC vì ở đây, nếu chịu khó một tí, bạn có thể tự đi bộ khắp mọi nơi hoặc bắt xe điện metro đến những nơi mà bạn muốn đến. Từ những viện bảo tàng to lớn, cổ kính cho đến các tượng đài tưởng niệm Washington, Lincoln, Jefferson và ngôi mộ đơn sơ nhưng đầy ấn tượng của cố Tổng Thống John F. Kennedy nằm trên sườn đồi xanh ngắt một màu, trong khu nghĩa trang quốc gia Arlington mà nhất định bạn phải đến một lần cho biết.


Ðúng vậy. Ðối với nhiều người có thể việc đi chơi không thể nào lẫn lộn với việc đi vào nghĩa địa. Nhưng đối với riêng tôi, nghĩa trang, nhất là khu nghĩa trang Arlington, là nơi mà mọi du khách nên ghé qua. Ngay cả khi bạn chẳng ưa gì “đế quốc” Mỹ.


Tại sao thế? Xin thưa đó là vì mỗi khi tôi bước vào nghĩa trang là tôi lại có dịp tĩnh tâm, suy lại những điều đã xảy ra trong quá khứ để hiểu rõ hơn hiện tại và những toan tính trong tương lai. Không có nơi nào buộc mình phải nghĩ xa về những người đã mất và nghĩ sâu về sự hiện hữu của chính mình bằng ở nghĩa trang. Cũng không có nơi nào có thể chứng minh một cách đơn giản nhất nhưng cũng hùng hồn nhất về bản sắc và văn hóa của cả một dân tộc bằng khu nghĩa trang quốc gia. Nơi họ chọn vinh danh những vị anh hùng dân tộc.


Nếu bạn có dịp ghé thăm khu nghĩa trang Arlington nằm ngay bên cạnh bờ sông Potomac hướng thẳng về thủ đô, chắc chắn một điều là bạn sẽ “thấm” được những gì có thể nói là đẹp nhất và đáng học nhất ở nước Mỹ. Họ không hời hợt như chúng ta tưởng. Và họ cũng không ồn ào, phô trương như mọi người thường nghĩ.


Từ những câu nói được khắc ghi trên đá, ngọn lửa âm ỉ cháy mãi không nguôi trước ngôi mộ đơn sơ của cố Tổng Thống Kennedy. Và vợ ông. Và con ông. Và em ông. Tất cả, kể cả vị trí của ngôi mộ và hàng hàng lớp lớp chỉ một màu trắng duy nhất của những cây thánh giá chạy dài đến cuối chân đồi nói lên rất nhiều, rất rõ về cái nhìn của người Mỹ. Về những gì họ cho là chân lý. Là mãi mãi. Là đáng để bảo tồn, trân trọng.


Bạn nên đến thăm khu nghĩa trang Arlington sau giờ ăn trưa. Và đợi đến tối, càng khuya càng tốt, bạn hãy đến thăm khu Lincoln Monument, Jefferson Monument. Trong đêm vắng ít người qua lại, đọc những lời tuyên bố mạnh mẽ nhưng đầy tình người được khắc ghi trên những thành đá cao, chắc chắn bạn sẽ chiêm nghiệm ra nhiều điều. Kể cả việc so sánh cái lăng to đùng ở Ba Ðình và lấy phiến đá nhỏ để làm nấm mộ cho cố Tổng Thống Kennedy.


Không phải cái chi trong văn hóa Việt Nam cũng đáng chiêm ngưỡng đâu bạn ạ.


Sang ngày kế tiếp, tôi nghĩ vì thời gian có hạn nên bạn cần phải chọn. Một là đi thăm những viện bảo tàng lớn nhất nhì nước Mỹ. Có rất nhiều loại, nhiều cỡ, cho nhiều vấn đề khác nhau như lịch sử, nghệ thuật, máy bay, truyền thông, nạn diệt chủng Holocaust,…


Nơi nào cũng sẽ đáng đi. Ðể biết, để học.


Hai là bạn chọn đi thăm khu Capitol Hill, là nơi Quốc Hội Hoa Kỳ nhóm họp. Bao gồm cả Hạ Viện và Thượng Viện. Nơi bạn không cần đặt vé trước. Cũng chẳng cần xin phép ai. Bạn có thể tự động, tự vào tham quan mà không ai sẽ quấy rầy bạn. Ðó là cái hay, sự minh bạch trong văn hóa chính trị của nước Mỹ. Hơn hẳn Úc nơi mà bạn muốn vào văn phòng của một ông lớn nào đó thì phải có hẹn trước.


Cũng nằm trên khu đồi này là Thư Viện Quốc Hội (Library of Congress) mà nếu còn thời gian bạn cũng nên ghé vào thăm. Nếu kiến trúc đồ sộ bên ngoài của nó đã làm cho bạn bị khá ngộp thì khi bước vào bên trong bạn sẽ càng ngạc nhiên hơn. Vì ngoài số lượng và chất lượng của số sách khổng lồ được sưu tầm, đây cũng là nơi mà tôi cho là có kiến trúc bên trong cầu kỳ, rực rỡ và đẹp nhất ở Washington, DC.


Cách đây vài năm chính thư viện này là nơi đã hỏi xin toàn bộ giấy tờ của văn phòng tôi liên quan đến nhóm thuyền nhân tỵ nạn Việt Nam cuối cùng ở Philippines được sang Mỹ định cư để làm tài liệu sưu tầm.


Và vì vậy không lần nào đến đây để làm việc với các nhân viên của thư viện mà tôi không cảm thấy vinh dự, hãnh diện là tâm huyết của mình mãi mãi sẽ được yên nghỉ nơi đẹp nhất ngay thủ đô Washington, DC.


Ðêm cuối cùng ở Washington, DC, tôi nghĩ bạn nên ghé thăm bức tường đá tưởng niệm trên 58,000 binh sĩ Mỹ tử trận trên chiến trường Việt Nam. Ngay bên cạnh đó là khu tưởng niệm Thế Chiến Thứ Hai và Martin Luther King. Trước khi bạn băng qua đường để ghé thăm Tòa Bạch Ốc của đương kim Tổng Thống Obama.


Nếu bạn thấy lá cờ Mỹ đang bay phấp phới trên nóc nhà, điều đó có nghĩa là ông đang ở bên trong. Vì vậy xin đừng vội. Bạn hãy thủng thẳng đi vòng qua phía sau để có thể chụp hình làm kỷ niệm. Biết đâu ông thấy được (vì bạn đến được gần hơn ở phía sau thay vì phía trước) sẽ mời bạn ngay vào nhà để trà đàm trước khi cho bạn về khách sạn để nghỉ ngơi còn sức ngày mai bay lên Boston chơi tiếp.


Bạn phải bay lên Boston thôi bạn ạ. Vì tự lái xe, đi xe lửa hay xe bus đều sẽ làm cho bạn mất ít nhất là một ngày. Từ 7 cho đến 10 tiếng bạn mới đến đích.


Có hai nơi tôi nghĩ bạn nên ghé thăm ở Boston. Ðó là khu downtown cổ nằm ngay trung tâm thành phố không xa quá Ðại Học Harvard là bao. Và khu vực Plymouth Bay nơi nhóm di dân người Anh đầu tiên đặt chân đến nước Mỹ vào năm 1620 trên chiếc thuyền huyền thoại Mayflower.


Vì Boston là một trong những thành phố cổ nhất nước Mỹ nên đặt chân đến đây bạn sẽ thấy nó hoàn toàn khác hẳn với những thành phố bên miền Tây như Los Angeles, Las Vegas. Có một chút gì đó rất từ tốn, hơi giữ kẽ, biết người biết ta ở người dân xứ này. Họ không ồn ào, náo nhiệt. Ngược lại họ rất chuộng nghệ thuật, yêu cái học, những cái hay mà một nền giáo dục căn bản có thể tạo ra.


Bởi thế không phải đương nhiên mà hai trường đại học nổi tiếng nhất nhì ở Mỹ là Harvard và MIT đều nằm ngay thành phố Boston. Và chỉ cách đó trên hai giờ lái xe là trường đại học Yale cổ kính, rất chọn lọc.


Trong một dịp khác tôi sẽ chia sẻ với các bạn về một số khía cạnh khác nhau giữa các trường đại học nổi tiếng trên thế giới mà tôi đã từng có dịp ghé qua. Kể cả ở những trường mà tôi đã học. Trường Ðại Học Melbourne ở Úc. Trường Ðại Học Oxford ở Anh.


Mỗi trường chọn một cách dạy học khác nhau. Mỗi nơi là một trải nghiệm riêng biệt. Cũng như mỗi thành phố, mỗi nơi mà ta đi qua sẽ để lại trong ta những dấu ấn mạnh mẽ, những kỷ niệm khó quên.


Ðể từ đó chính ta cũng thay đổi.

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 32)

 


 





Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.
Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969. – Nguyễn Hữu Hiệu




 


Kỳ 32


 


Người đàn bà, quả thực là một dòng suối mát.


– Rồi sau đó, bác có bỏ ra đi không?


– Vậy ông muốn tôi phải làm gì chứ? Ðó là một dòng suối, tôi đã nói với ông như thế, và tôi một kẻ qua đường: tôi lại ra đi. Tôi lại ở lại với nàng ba tháng. Cầu Thượng Ðế phò trợ cho nàng, tôi không có gì ta thán nàng hết! Nhưng sau đó ba tháng, tôi nhớ ra là tôi đang đi tìm hầm mỏ. “Sophinka, tôi nói với nàng vào một buổi sáng, anh, anh có công việc, anh phải ra đi.” “Ðược rồi,” Sophinka bảo, “Anh đi đi. Em sẽ đợi anh trong một tháng, và nếu sau một tháng anh không trở lại, em tự do. Anh cũng thế. Cầu Thượng Ðế ban phước lành cho anh!” Tôi ra đi.


– Và sau một tháng bác có trở lại…?


– Ông ngốc quá, ông chủ, xin ông thứ lỗi cho! Zorba la lên. Làm sao mà trở lại được? Mấy con đĩ có bao giờ để mình yên đâu? Mười ngày sau, ở Kuban, tôi gặp Noussa.


– Kể đi! Kể đi!


– Ðể lần khác, ông chủ. Không nên trộn lẫn họ, những kẻ đáng thương! Chúc em khỏe mạnh, Sophinka.


Hắn nốc một hơi cạn ly. Rồi tựa lưng vào tường và nói:


– Ðược rồi, tôi sẽ kể ông nghe về Noussa. Tối nay đầu óc tôi đầy Nga. Hàng đi! Chúng ta sẽ làm cạn mấy cái hầm tầu!


Hắn chùi bộ ria mép và quạt than.


– Vâng như tôi đã nói với ông, tôi đã quen biết với cô ta ở làng Kuban. Lúc đó vào mùa Hạ. Hàng núi dưa hấu và dưa gang. Tôi cúi xuống lượm một trái và không ai nói gì cả. Tôi bổ nó ra làm đôi và úp mặt vào.


“Tất cả đều dồi dào ở Nga, ông chủ, tất cả đều đầy đống. Hãy lựa chọn và lấy! Và không chỉ có dưa hấu dưa gang mà cả cám bơ, và đàn bà. Qua đường, ông thấy một trái dưa hấu, ông lấy đi. Ông thấy một người đàn bà, ông cũng lấy đi. Không phải như ở đây, ở Hy Lạp, nơi ông nhón một miếng vỏ dưa gang nhỏ xíu họ sẽ lôi ông ra tòa, và khi ông chạm vào một người đàn bà, anh em nàng sẽ xô tới, rút dao ra băm vằm thịt ông nát như tương. Khiếp! Bọn đê tiện bủn xỉn… Hãy tự treo cổ lên đi! Hỡi bọn nhớp nhúa! Hãy đến Nga một chút nếu bay muốn thấy bay có thể sống như những đại lãnh chúa như thế nào!


“Tôi đi qua làng Kuban và tôi thấy một người đàn bà trong vườn rau. Tôi thích nàng. Ông nên biết rằng, ông chủ, người đàn bà Slave họ không giống những cô ả Hy Lạp ốm o, tham lam, bán xẻ ái tình bằng ống nhỏ giọt và tìm đủ mọi cách để bòn rút và cân thiếu lường gạt ông.”


“Người đàn bà Slave, ông chủ, họ cân già cho mình. Trong giấc ngủ, trong tình yêu, trong việc ăn uống; họ rất gần với thú vật với đồng ruộng và với đất đai. Họ cho, họ cho một cách rộng rãi, họ không như mấy cô ả Hy Lạp gùn ghè, keo kiệt ấy đâu! Tôi hỏi nàng: ‘Cô tên gì?’ Với đàn bà ông thấy không, tôi đã học được một ít chút tiếng Nga.’Noussa, còn anh?’ ‘Alexis. Tôi thích cô lắm, Noussas. Nàng chăm chú nhìn tôi như người ta ngắm nghía một con ngựa trước khi mua. ‘Anh cũng vậy, anh không có vẻ một thằng con trai khờ khạo,’ nàng bảo tôi thế. ‘Anh có hàm răng chắc chắn bộ ria mép rậm, lưng rộng, hai cánh tay khỏe mạnh. Tôi thích anh.’ Chúng tôi không nói gì nhiều hơn nữa, không cần thiết. Chúng tôi thỏa thuận với nhau trong nháy mắt. Tôi phải đi ngay đêm đó về nhà nàng trong bộ quần áo diện nhất. ‘Anh có áo khoác bằng lông thú không?’ Nàng hỏi tôi. ‘Có, nhưng với sức nóng này…’’ ‘Không sao. Mang nó theo, như thế trông có vẻ sang trọng.’”


“Thế rồi đêm hôm đó tôi ăn mặc như một chú rể, tôi cầm áo lông thú trên tay, tôi cũng mang theo một cây gậy đầu bịt bạc và tôi ra đi. Nhà nàng là một ngôi nhà kiểu quê rộng lớn, với những nhà phụ, bò cái, máy ép nho, hai đống lửa nhóm trong sân, những nồi niêu bắc trên bếp lửa. ‘Cái gì đang sôi đấy?’ Tôi hỏi. ‘Ðấy là nước dưa hấu.’ ‘Và đây?’ ‘Nước dưa gang.’ Xứ lạ quá! Tôi tự bảo mình, mi nghe chứ! Nước dưa hấu và nước dưa gang; đó là Ðất Hứa! Vĩnh biệt cái nghèo! Về phần mi đó, Zorba ơi, mi rơi trúng chỗ rồi, như chuột sa chĩnh gạo.”


“Tôi leo lên cầu thang, một cầu thang gỗ thật to kêu ken két. Trên bậc đầu cầu thang cha mẹ Noussa ngồi. Họ mặc loại quần cụt xanh lá cây và đeo thắt lưng đỏ có búp tua; họ đội mũ trùm đầu lớn. Họ thực giầu sang. Họ dang tay và ôm tôi hôn lấy, hôn để. Tôi bị thấm đầy nước bọt. Họ nói với tôi thực nhanh và tôi không hiểu gì cả, nhưng qua nét mặt họ, tôi thấy rằng họ không muốn điều xấu cho tôi.”


“Tôi bước vào phòng và tôi thấy gì? Các bàn ăn la liệt thức ăn và rượu nặng trĩu như những cái thuyền buồm. Mọi người đều đứng – họ hàng đàn ông, đàn bà và trước mặt là Noussa trang điểm, ăn mặc chỉnh tề với bộ ngực nhô ra như mỏm thuyền. Rực rỡ tuổi trẻ và sắc đẹp. Nàng thắt một cái khăn đỏ quanh đầu và ở giữa có thêu một cái lưỡi liềm và cái búa. ‘Hỡi tên Zorba số đỏ tội lỗi lút đầu, tôi thì thầm với mình, phần thịt đó của mi đó ư? Phải chăng đó là cái thân xác mi sắp ôm trong tay đêm nay? Thượng Ðế tha thứ cho cha mẹ mi, người đã mang mi vào thế gian này!’”


“Tất cả chúng ta nhào vào yến tiệc ăn uống ngon lành, đàn bà cũng như đàn ông. Chúng tôi ăn như lợn và uống như hũ chìm. ‘Còn mục sư đâu?’ Tôi hỏi cha Noussa đang ngồi bên cạnh tôi và dường như ông ta sắp nổ tung vì nhồi nhét quá nhiều. ‘Mục sư ban phúc lành cho chúng tôi đâu?’ ‘Không có mục sư, ông trả lời tôi, phun cả nước bọt ra, không có mục sư. Tôn giáo là thuốc phiện của quần chúng.’”

Ðóng và mở cửa ngày Labor Day tại Orange County

Hôm nay, Thứ Hai, 3 Tháng Chín, là ngày “Labor Day,” ngày nghỉ tại Hoa Kỳ. Hầu hết các cơ quan chính quyền sẽ đóng cửa, tuy nhiên, một số cửa hàng tư nhân có thể mở cửa.


 


Văn phòng chính phủ


Văn phòng liên bang, tiểu bang, quận hạt, thành phố và thư viện quận hạt và thành phố đều đóng cửa.


 


Ngân hàng


Các chi nhánh chính đóng cửa, tuy nhiên, các chi nhánh bên trong khu thương mại có thể mở.


 


Khu thương mại


Tất cả mở cửa, mặc dù giờ mở và đóng cửa có thể khác nhau.


 


Trường học


Tất cả trường học đều đóng cửa.


 


Chợ bán thực phẩm


Tất cả đều mở cửa.


 


Thu gom rác và quét đường


Dịch vụ này sẽ được hoãn lại một ngày tại hầu hết các thành phố. Muốn biết chi tiết thì phải liên lạc với công ty thu gom rác và thành phố. Có thể vào trang web oclandfills.com để biết công ty nào thu gom rác tại khu vực mình cư ngụ.


 


Bưu điện


Tất cả đều đóng cửa.


 


Xe bus OCTA và xe điện Metrolink


Xe bus OCTA sẽ chạy theo thời khóa biểu của ngày lễ. Xe điện Metrolink chỉ hoạt động ở vùng Antelope Valley.

Pakistan bắt người ‘gài’ thiếu nữ tội báng bổ tôn giáo

 


 


ISLAMABAD (AP) Cảnh sát Pakistan cho hay giới hữu trách vừa bắt giữ một thày giảng Hồi Giáo (imam) tội gian trá sau khi ông này cáo buộc một thiếu nữ theo đạo Thiên Chúa là có hành vi báng bổ Hồi Giáo.







Ông Khalid Chishti (bịt mắt) được cảnh sát đưa vào tòa án ở Islamabad, Pakistan. (Hình: AP Photo/Anjum Naveed)


Thanh tra cảnh sát Munir Jaffery hôm Chủ Nhật cho hay ông Khalid Chishti bị bắt tối ngày Thứ Bảy với lý do tình nghi bỏ các trang kinh Quran vào giỏ xách trong đó có chứa tro và các trang giấy bị đốt mà cô gái này thường mang theo.


Cô gái 14 tuổi sau đó bị cáo buộc tội đốt kinh Quran, một trọng tội ở Pakistan có thể đưa đến hình phạt tù chung thân.


Biến chuyển mới nhất trong vụ án tôn giáo này có thể giúp cô gái được thả khỏi tù và giải tỏa cuộc tranh cãi gay gắt ở Pakistan hiện nay.


Vụ này đặc biệt được sự chú ý của dư luận vì tuổi của thiếu nữ kia và vấn đề khả năng trí tuệ của cô. (V.Giang)

Alexis Zorba con người chịu chơi) Kỳ 31

 





Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.
Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969. – Nguyễn Hữu Hiệu




 


Kỳ 31


 


– Còn những vụ kết hợp nửa đoan chính, Zorba?


– À những vụ đó à, những vụ đó không kém phần quyến rũ, hắn thở dài. Ôi chao! Những người đàn bà tư-lạp tuyệt vời, ước chi các em sống ngàn năm! Tự do làm sao! Không có những câu: “Anh đi đâu? Tại sao anh về vậy? Anh ngủ ở đâu?” Họ không hỏi ông câu nào cả và ông cũng không hỏi họ gì cả. Tự do mà!


Hắn với tay lấy cái ly, nốc cạn, bóc vỏ một trái lật. Hắn vừa nhai vừa nói:


– Có một nàng tên là Sophinka, và nàng nữa tên Noussa. Tôi quen với Sophinka tại một thôn lớn gần Novo Rossisk. Lúc ấy vào mùa Ðông, tuyết rơi, tôi đi tìm việc làm ở một hầm mỏ, và khi ngang qua làng đó, tôi dừng lại.


Hôm đó, là ngày phiên chợ, và từ khắp các làng vùng lân cận, đàn ông đàn bà đều đổ về mua bán. Một nạn đói kinh khủng, trời rét như cắt, dân làng đem bán tất cả những gì họ có, cho đến cả những thánh tượng, để mua bánh mì.


“Tôi len lỏi vào chợ khi tôi thấy một thôn nữ cao độ hai thước với đôi mắt mầu xanh nước biển, và đùi với mông đó… một con ngựa cái, thực thế!… Tôi chết đứng.


“Này, Zorba đáng thương ơi! Tôi tự nhủ, đời mày tàn rồi!”


“Tôi bắt đầu đi theo nàng. Và tôi nhìn nàng không chán… không thể nào dời mắt đi chỗ khác được! Ông phải thấy đôi mông nàng đong đưa qua lại như chuông nhà thờ ngày lễ Phục Sinh! “Tại sao lại đi tìm những hầm mỏ, hở ngốc tử? Tôi tự nhủ. Mi đã lầm đường rồi. Tại sao lại phí thì giờ quí báu ở đó, quân thay đổi ý kiến như chong chóng! Kia mới là hầm mỏ thực cho mi: Hãy chui mình vào đó và đào những đường hầm!”


“Cô gái dừng lại, mặc cả, mua một mớ củi, khuân lên – Jesus, hai cánh tay! Và ném hết lên xe ngựa. Cô mua một ít bánh mì và năm sáu con cá sấy. “Bao nhiêu tất cả?” Nàng hỏi “Dữ vậy…?” Nàng gỡ hoa tai bằng vàng để trả tiền. Vì nàng hoảng kinh. Ðể cho một người đàn bà thế hoa tai của mình, những món trang sức của họ, những miếng xà phòng thơm, những lọ nước hoa… Nếu nàng bỏ tất cả những thứ ấy thì đời không còn gì nữa! Cũng như thể ông nhổ lông một con công đi. Ông có tâm địa nào nhổ lông một con công không? Không bao giờ! Không, chừng nào Zorba còn sống, tôi tự bảo, việc ấy không thể xẩy ra. Tôi mở túi bạc và trả tiền. Ðó là vào thời kỳ mà đồng rouble (*) đã trở thành mớ giấy lộn. Với một trăm drachma (**) người ta có thể mua được một con la, và với mười drachma, được một người đàn bà.”


“Thế là tôi trả. Con đĩ rạc quay lại, liếc nhìn tôi. Ả cầm tay hôn. Nhưng tôi, tôi rút tay lại. Sao, nàng cho tôi là một cụ già à? ‘Spassibla! Spassibla!’ ả nói với tôi như thế; thế có nghĩa là: ‘Cám ơn! Cám ơn!’ Và ả nhảy lên xe ngựa; nàng cầm dây cương và dơ cao chiếc roi. ‘Zorba, lúc ấy tôi tự nhủ kìa, ông bạn, nàng sắp lọt khỏi tay mi rồi đó!’ Phóc một cái, tôi ở bên cạnh nàng trên xe ngựa. Nàng không nói gì. Nàng cũng không quay lại nhìn tôi. Một roi ngựa và thế là chúng tôi lên đường.”


“Trên đường nàng đã hiểu rằng tôi muốn lấy nàng. Tôi ấp úng dăm ba câu tiếng Nga, nhưng đối với những chuyện này, không cần phải nói nhiều. Người ta nói với nhau bằng mắt, bằng tay, bằng đầu gối. Sau cùng, chúng tôi về đến làng và dừng lại trước isba của nàng. Chúng tôi xuống xe. Lấy vai đẩy một cái, thiếu nữ mở cổng và chúng tôi bước vào. Chúng tôi quăng củi xuống sân, lấy cá và bánh mì rồi chúng tôi chui vào phòng. Có một bà lão nhỏ thó ngồi bên lò sưởi nguội lạnh. Bà lão run cầm cập. Bà ta quấn mình trong những cái bị, những tấm giẻ rách, những tấm da cừu, nhưng bà cũng vẫn run như thường. Trời lạnh như cắt, mẹ kiếp! Tôi khom mình, lấy một ôm củi bỏ vào lò sưởi và nhóm lửa. Bà lão mỉm cười nhìn tôi. Cô con gái bà đã nói với bà điều gì, nhưng tôi không hiểu. Tôi gầy lửa, bà lão đã được sưởi ấm và bà hồi sinh dần.”


“Trong lúc đó, thiếu nữ dọn bàn ăn. Nàng mang ra một ít rượu Vodka, và chúng tôi uống. Nàng châm lửa cái samovar và pha trà, chúng tôi ăn và chia phần ăn cho bà lão. Ðoạn nàng nhanh nhẹn dọn giường trải drap sạch, đốt ngọn đèn chong trước thánh tượng Ðức Mẹ Ðồng Trinh và làm dấu Thánh giá ba lần. Và nàng ra dấu gọi tôi; chúng tôi quì trước bà lão và hôn tay bà. Bà lão đặt đôi bàn tay xương xẩu lên đầu chúng tôi vừa thì thầm điều gì. Có lẽ bà ban phúc lành cho chúng tôi. ‘Spassibla! Spassibla!’ Tôi la, và, phóc một cái, tôi đã ở trên giường với con đĩ non.”


Zorba nín lặng. Hắn ngẩng đầu lên và nhìn về phía biển xa.


– Nàng tên Sophinka…, lát sau hắn nói, và lại rơi vào im lặng.


– Sao nữa? Tôi sốt ruột hỏi hắn. Sao nữa?


– Không có “sao nữa” gì hết! Ông có cái tật “sao nữa” với “tại sao” kỳ quá, ông chủ! Những điều đó không kể lại được mà! Ông thấy không! Người đàn bà là một dòng suối mát: người ta nghiêng xuống thấy bóng mình, và người ta uống; người ta uống cho đến khi xương kêu răng rắc. Rồi, kẻ khác lại đến và y cũng khát: y cúi xuống thấy bóng mình và y uống. Rồi một kẻ khác nữa…


(*) Ðơn vị tiền Nga.
(**) Ðơn vị tiền Hy Lạp – G.c.D.

Nam Phi ngưng truy tố 270 thợ mỏ tội sát nhân

 


 


JOHANNESBURG (AP)Trưởng công tố Nam Phi hôm Chủ Nhật loan báo quyết định ngưng truy tố 270 thợ mỏ tội sát nhân, đối với 34 đồng nghiệp đã cùng họ đình công và bị cảnh sát bắn chết khi tìm cách giải tán cách đây hai tuần.







Thợ mỏ Nam Phi làm lễ truy điệu tại mỏ Lonmin Platinum hôm Thứ Năm. Trong khi giải tán cuộc đình công đòi tăng lương hai tuần trước đây, cảnh sát bắn chết 34 thợ mỏ và làm bị thương 78 người khác. (Hình: AP/Themba Hadebe)


Loan báo này được đưa ra sau một loạt chỉ trích từ các đảng phái chính trị, nghiệp đoàn lao động, đến các nhà chuyên môn về pháp lý và về vấn đề xã hội dân sự. Ngay bộ trưởng tư pháp cũng không thừa nhận quyết định của công tố viện vì đã áp dụng luật có từ kỷ nguyên của chế độ phân biệt chủng tộc “apartheid,” khiến chính phủ Tổng Thống Jacob Zuma bị xem có hành động tàn ác chẳng khác gì người cai trị da trắng trước đây.


Ðồng thời Nghiệp Ðoàn Thợ Mỏ Kim Loại Quốc Gia cũng đòi hỏi ngưng công tác những nhân viên công lực chịu trách nhiệm về vụ nổ súng.


Trưởng công tố Nomqcobo Jiba không cho biết vì sao bà lại rút lại quyết định truy tố tội sát nhân, đổ lỗi cho các thợ mỏ, thay vì cảnh sát. Bà chỉ tuyên bố trong cuộc họp báo: “Lệnh khởi tố 270 nghi can sẽ được chính thức rút lại…” Tuy nhiên, bà thêm rằng các thợ mỏ sẽ được cho về sau khi được cảnh cáo và cảnh sát xác nhận địa chỉ cư trú của họ. (TP)

An ninh Indonesia bắn chết hai nghi can khủng bố

 


 


SOLO (AFP) Lực lượng chống khủng bố của Indonesia vừa bắn chết hai người tình nghi phiến quân trong cuộc hành quân bố ráp, đưa đến cuộc chạm súng khiến một cảnh sát viên thiệt mạng, theo giới hữu trách hôm Thứ Bảy.







An ninh Indonesia canh gác tại một bệnh viện. Tin cho biết an ninh quốc gia này vừa bắn chết hai nghi can khủng bố. (Hình: Sonny Tumbelaka/AFP/Getty Images)


“Hai nghi can khủng bố bị giết ở Solo, trung bộ Java, vào tối ngày Thứ Sáu trong cuộc hành quân do đơn vị cảnh sát đặc nhiệm chống khủng bố số 88 thực hiện. Một người khác cũng bị bắt,” theo lời phát ngôn viên cảnh sát quốc gia Indonesia, ông Boy Rafli Amar.


“Những người này đều võ trang và một cảnh sát viên bị thiệt mạng.”


Cảnh sát được tin báo rằng các nghi can có liên hệ đến vụ bắn chết một cảnh sát viên tối Thứ Năm và đang chuẩn bị mở thêm các cuộc tấn công, theo lời tư lệnh cảnh sát quốc gia Timur Pradopo.


Hai tuần trước đây, một bót cảnh sát ở Solo cũng bị ném lựu đạn. (V.Giang)

Cụ Bà Maria Lê Thị Quy

Vận động tranh cử trong dịp Lễ Lao Ðộng

 


SIOUX CITY, Iowa – Tổng Thống Barack Obama và ủng hộ viên tại phi trường Sioux Gateway Airport, Sioux City, Iowa, ngày 1 Tháng Chín, 2012.



Ðến nay thì đảng Cộng Hòa đã chính thức đề cử ông Mitt Romney đại diện đảng tranh cử tổng thống với ông Obama. Tổng Thống Obama đến đại học Morningside College, Iowa, trong chương trình vận động tranh cử cho ngày bầu cử đang đến gần. (Hình: AP Photo/Jerry Mennenga)

Phát âm đúng tiếng Anh, “chuyện lớn” ở đại học Mỹ

 


HOA KỲ – Hàng trăm sinh viên cao học và tiến sĩ tại đại học Ohio University đang phải dành ra mỗi ngày khoảng 2 tiếng đồng hồ để… học cách phát âm cho đúng, nhằm giúp những người chung quanh, từ các bạn cùng nghiên cứu học hành cho đến các sinh viên trong lớp họ giảng dạy trong vai trò phụ giảng. Theo tin của tờ New York Times (NYT).










Hình minh họa. (Hình: FRED DUFOUR/AFP/GettyImages)


Nhiều người trong số này phải mất hơn một năm mới được coi là đáp ứng đủ tiêu chuẩn, và họ sẽ không được phép đứng lớp cho đến khi các giáo sư Anh ngữ của họ chứng nhận rằng đã sẵn sàng.


Vẫn theo bài báo của NYT, đây là điều than phiền thường thấy trong hàng triệu sinh viên tốt nghiệp từ các trường có các chương trình nghiên cứu: Các sinh viên ngoại quốc học bậc cao học hay tiến sĩ được nhà trường mướn làm phụ giảng (Teaching Assistant – TA), có lối phát âm quá cứng, khiến sinh viên rất khó theo được những gì họ muốn trình bày. Và đây là vấn đề mà nhiều trường đại học nay có nhiều nỗ lực giải quyết và với những phương cách hiệu quả hơn so với những năm trước.


“Các sinh viên này thường có khả năng đọc và viết tiếng Anh rất giỏi, nhưng các sinh viên Mỹ lại gặp khó khăn khi theo dõi bài giảng của họ trong lớp,” theo lời Dawn Bikowski, giám đốc chương trình Cải Thiện Anh Ngữ tại Ohio University.


Bài báo cho biết, các trường đại học Mỹ có tới khoảng 1/6 sinh viên bậc cao học trở lên là người ngoại quốc – vào khoảng 300,000 người, có một nửa trong số này đến từ Trung Quốc, Ấn Ðộ, theo thống kê của cơ quan Institute of International Education (IIE). Trong lãnh vực khoa học và kỹ thuật, sinh viên ngoại quốc chiếm gần một nửa trong tổng số các sinh viên bậc cao học trở lên.


Các sinh viên đến từ Trung Quốc cũng như các quốc gia Ðông Á khác được học Anh văn hầu như trong suốt cả đời học tập của họ, nhưng chỉ học đọc và viết-để chọn đúng câu trả lời cho bài thi. Nhiều sinh viên Ấn Ðộ và Phi Châu học chương trình tiếng Anh từ nhỏ, nhưng cách phát âm nặng nề của họ khiến các sinh viên Mỹ không thể nào hiểu.


“Ðây là điều đang được chú ý rất nhiều tại các trường học trên toàn quốc,” theo lời James Tierney, giám đốc Chương Trình Anh Ngữ tại đại học Yale University. Các đại học Mỹ không chỉ phải lo lắng cho khả năng của các sinh viên ngoại quốc trong việc học tập và giảng dạy, nhưng còn là để “có thể tranh đua ngang bằng khi ra trường và đi kiếm việc làm”.


Giới chức trách nhiệm đại học Mỹ cho rằng các sinh viên ngoại quốc bậc trên cử nhân đặc biệt cần phải được chú ý nhiều hơn vì họ không có hoàn cảnh tiếp xúc nhiều với nền văn hóa và giáo dục Mỹ.


Bà Julia Moore, giám đốc Chương Trình Anh Ngữ tại đại học Northwestern University cho hay có nhiều trường hợp “bạn bè, các đồng nghiệp nghiên cứu, các bạn ở cùng nhà và ngay cả các giáo sư hướng dẫn” đều nói cùng ngôn ngữ.


Bên cạnh việc đòi hỏi các sinh viên bậc trên cử nhân phải được chỉ dẫn cách nói cho đúng, trường Northwestern còn yêu cầu họ phải học một khóa Mùa Hè dài chừng một tháng về ngôn ngữ và văn hóa Mỹ.


Ở một số tiểu bang như Louisiana, Oklahoma, Pennsylvania và Washington, có luật bắt buộc các giảng viên phải có khả năng nói sao cho sinh viên hiểu được. (L.T.)

Nhiều học sinh Texas không đủ khả năng học đại học

 


TEXAS – Nhiều học sinh tiểu bang Texas khi tốt nghiệp trung học không đủ khả năng theo học đại học. Theo bản tin của nhật báo New York Times (NYT).










Hình minh họa. (Hình: FREDERICK FLORIN/AFP/GettyImages)


Chưa tới 50% học sinh nơi đây đáp ứng được các tiêu chuẩn để “sẵn sàng theo học đại học” theo kết quả các kỳ thi ACT, SAT và TAKS trong năm 2010.


Theo bài báo trên NYT, tuy điểm trung bình SAT trong cả hai lãnh vực toán và đọc hiểu giảm sút trong thời gian từ năm 2007 và 2010, một chiều hướng mà các giới chức giáo dục tiểu bang cho là do có thêm nhiều học sinh đi thi – con số học sinh trong cùng thời gian này đáp ứng đủ tiêu chuẩn của tiểu bang cũng có tăng lên. Dù vậy, số tăng lên này cũng còn quá thấp, theo Dominic Chavez, một phát ngôn viên Ủy Ban Ðiều Hợp Ðại Học Tiểu Bang Texas.


Ðể có được mức điểm có thể làm hài lòng các nhà giáo dục cũng như phụ huynh và giới doanh nghiệp cần nhân viên đủ khả năng là điều mà giới trách nhiệm đã khổ công tìm mọi biện pháp từ bao lâu nay.


Vẫn theo NYT, cuộc tranh luận về sự yếu kém khả năng học vấn của các sinh viên, ở cả đại học cộng đồng và đại học bốn năm, nay đang có khả năng trở thành sự đổ lỗi lẫn nhau giữa giới chức đại học và trung học ở Texas.


Một số chuyên gia nói rằng vì các đại học không có khả năng đo lường để có thể cung cấp những lớp ôn tập cho đại học mà các tân sinh viên cần có, nhiều sinh viên đã bị rơi rớt dọc đường, tiêu tan hy vọng hoàn tất đại học, bởi vì không thấy có hy vọng theo đuổi được các lớp phải lấy.


Nhưng cũng có các người khác nói rằng tình trạng giảng dạy yếu kém ở bậc trung học đẻ ra nhu cầu cần phải có các lớp ôn tập ở đại học.


Trong nỗ lực thu thập đủ dữ kiện chính xác cho cuộc thảo luận và tìm hướng đi đúng, tiểu bang Texas hồi Tháng Sáu đã chấp thuận một giao kèo với cơ quan College Board để đưa ra một chương trình thẩm định việc sắp lớp theo khả năng của các tân sinh viên năm đầu đại học. Ðây là điều, theo luật tiểu bang Texas, các trường đại học nơi đây phải làm đối với các sinh viên không đủ điểm trong các kỳ thi chuẩn mực của tiểu bang hay của các kỳ thi thu nhận vào đại học như SAT và ACT.


Việc lượng định lại nhằm mục tiêu có được sự hiểu biết rõ ràng hơn về những điểm yếu kém của người học sinh khi tốt nghiệp trung học và cho các đại học biết cách đưa ra các giải pháp thực tế, thí dụ như một khóa học ôn tập ba tuần chuyên chú về một lãnh vực nào đó của môn toán thay vì phải học lại cả năm.


“Tôi không nghĩ trong quá khứ chúng tôi nhận định được rõ ràng về khả năng của người sinh viên, vì bài thi không giúp cho việc phân tích,” theo Richard Rhodes, chủ tịch trường đại học cộng đồng Austin Community College.


Cũng có những người khác, như bà Pamela Burdman, một phân tích gia về chính sách giáo dục cho tổ chức bất vụ lợi Jobs for the Future ở Boston, nói rằng cách thức đo lường hay nhất là sự tổng hợp các điểm trung bình trong học bạ trung học và điểm trong các kỳ thi chuẩn mực.


Nỗ lực cải cách hiện nay đang đưa Texas lên hàng đầu của các tiểu bang đang cố gắng tìm cách tốt nhất để lượng định khả năng của các tân sinh viên khi họ bước chân vào trường. Và nếu tiểu bang Texas có được sự nhận định chính xác hơn thì điều này cũng giúp các trường trung học cải thiện chương trình giảng dạy của mình. (L.T.)

Hòa Thượng Thích Minh Châu viên tịch, thọ 95 tuổi

 


SÀI GÒN – Trưởng lão Hòa Thượng Thích Minh Châu, nguyên viện trưởng Viện Ðại Học Vạn Hạnh, đã viên tịch lúc 9 giờ 5 phút sáng (giờ Việt Nam), ngày 01 Tháng Chín, 2012, tại Sài Gòn, thọ tuế 95 tuổi.










Di ảnh Hòa Thượng Thích Minh Châu.


Hòa thượng sinh năm 1918 tại Quảng Nam, thế danh là Ðinh Văn Nam; năm 1946 xuất gia với Hòa Thượng Thích Tịnh Khiết, Ðệ Nhất Tăng Thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, tại chùa Tường Vân, Huế.


Từ năm 1952 đến năm 1961, hòa thượng xuất dương du học, đậu bằng tiến sĩ Phật Học với luận án “So sánh Tạng Pàli Trung Bộ Kinh với Tạng Hán A Hàm” (The Chinese Madhyama Agama and the Pàli Majjhima Nikàya a comparative Study) tại Ðại Học Phật Giáo Nalanda, Sri Lanka, Ấn Ðộ.


Từ năm 1964 đến 1975, hòa thượng giữ chức vụ viện trưởng Viện Ðại Học Vạn Hạnh, là đại học tư thục ở Sài Gòn do Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất thành lập vào năm 1964. Viện Ðại Học Vạn Hạnh bị giải thể từ năm 1975.


Cuộc đời và đạo nghiệp của hòa thượng phần lớn chuyên tâm lo cho sự nghiệp giáo dục và phiên dịch Kinh Tạng Pàli, chú mục đào tạo Tăng tài cho Phật Giáo Việt Nam. Ngoài những Phật sự của tăng đoàn và giáo dục, hòa thượng luôn dành thời gian nhất định để dịch thuật và biên soạn kinh sách nhằm xiểng dương và truyền bá giáo lý Phật Giáo.


Ðã có trên 30 tác phẩm được hòa thượng phiên dịch và biên soạn, hầu hết là những bộ kinh tiêu biểu cho nền văn hóa Phật Giáo, xuyên suốt ba bộ phái lớn: Thượng Tọa Bộ, Nhất Thiết Hữu Bộ và Ðại Thừa. Ðặc biệt hòa thượng thường nghĩ đến phần giáo lý Phật Giáo căn bản chung cho các bộ phái để thiết lập cơ sở thống nhất về mặt tư tưởng Phật học.


Riêng đặc biệt đối với hàng hậu duệ Phật Giáo, Hòa Thượng Thích Minh Châu là sáng lập viên của phong trào Gia Ðình Phật Tử Việt Nam, khởi từ những ngày phôi thai 1938-1945, mà cho đến nay di cảo của hòa thượng còn để lại cho tổ chức giáo dục thanh thiêu niên Phật tử này là quyển “Phật Pháp bốn cấp,” do hòa thượng và các pháp hữu cùng thời biên soạn. (T.T.)

Về “Cây trái rau cỏ Việt Nam trên đất Mỹ (Kỳ 3),”

 


Thư độc giả


 


 Về “Cây trái rau cỏ Việt Nam trên đất Mỹ (Kỳ 3),”



Kính gửi nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, nơi tôi ở là thành phố Wilmington, North Carolina, mùa Ðông chỉ có tuyết khoảng 3-4 ngày, tức là cũng ít lạnh. Tôi có trồng một cây Bò cạp vàng, hột do tôi đem từ Việt Nam sang. Tôi trồng vào Mùa Hè năm ngoái tức là đến nay được một năm, trồng trong chậu, vì tôi nghĩ là đến Mùa Ðông tôi sẽ chuyển vào trong. Nó đã sống qua được một Mùa Ðông rồi, tuy nhiên vào Mùa Hè nó mới có vẻ tươi tốt, còn Mùa Ðông thì giống như nó chỉ ngủ thôi. Ðiều tôi muốn hỏi là liệu tôi trồng như vậy có đúng cách không, và khi nó lớn tôi có nên trồng ra ngoài không, và bao lâu thì cây có hoa, và nếu nó sống mà không có hoa thì phải làm sao. Mong hồi âm, kính chào.


Thap Vu


Tòa Soạn: Tòa soạn sẽ chuyển thư của độc giả “Thap Vu” đến nhà văn Nguyễn Dũng Tiến. Cám ơn.



 

Về “Ngoại Trưởng Clinton sẽ thảo luận tranh chấp Biển Ðông,”

 


Thư độc giả


 


 Về “Ngoại Trưởng Clinton sẽ thảo luận tranh chấp Biển Ðông,”



Rất vui khi được tin Bà Hillary Clinton – bộ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ – sắp có chuyến công du sang Trung Quốc. Ðây là chuyến công du đặc biệt của một nhà ngoại giao tài giỏi của Hoa Kỳ – như tôi được biết – để bàn về những vấn đề đang nóng bỏng của thế giới hiện nay như vấn đề tranh chấp lãnh hải ở biển Ðông, vấn đề Nhật – Trung Quốc và nhiều vấn đề khác liên quan đến an ninh khu vực và thế giới. Ðã đến lúc Hoa Kỳ và tất cả các quốc gia Asian không thể ngồi chờ “tên bành trướng đầy mưu mô, gian xảo” ban phát hòa bình, hợp tác toàn diện, v.v như những gì Trung Quốc đã luôn luôn mở miệng, mà đã đến lúc chúng ta buộc Trung Quốc nghiêm chỉnh chấp hành luật lệ quốc tế, tôn trọng chủ quyền độc lập của các nước khác. Trung Quốc không thể láo xược áp dụng chính sách “Ðại Hán” như chính Trung Quốc đã làm từ hơn mấy nghìn năm qua. Hy vọng chuyến đi của bà Hillary Clinton thành công và dạy cho Trung Quốc một bài học.


Phan Lac Dong Quan


 


 

Về “Cụ ông 100 tuổi lái xe đâm 11 người bị thương,”

 


Thư độc giả


 


Về “Cụ ông 100 tuổi lái xe đâm 11 người bị thương,”



Lái xe “đâm” 11 người? Tại sao không phải là “đụng” 11 người, con tôi hỏi tại sao một người lái xe có thể sử dụng xe để “đâm” người khác, tôi cũng không biết giải thích ra sao nữa. Tôi nghĩ chắc các con tôi sống ở Việt Nam mới hiểu lái xe “đâm” là gì thôi! Ngao ngán cho việc sử dụng từ ngữ bây giờ.


Dan


Tòa Soạn: Rất cám ơn ý kiến của độc giả “Dan”. Ðúng là phải dùng động từ “đụng” chứ không phải “đâm”. Trên thực tế, có người dùng chữ “đâm” để nói về tai nạn “đụng” xe. Nhưng chính xác phải là “đụng”.


 


 

Viết cho ngày Father’s Day

 


Nguyễn Hưng Quốc (Blog VOA)


 


Những năm gần đây, không hiểu sao, tôi lại hay nhớ đến ba mẹ tôi. Mẹ tôi qua đời đã hơn 10 năm rồi. Ba tôi vẫn ở Việt Nam với gia đình đứa em út. Nỗi nhớ người mất khác nỗi nhớ người còn sống.


 Nhớ người đã mất, buồn thì có buồn, nhưng chỉ là một nỗi buồn an phận, nhẹ nhàng và hiu hắt; nhớ người còn sống, ở xa và không có hy vọng gì gặp lại được, ngược lại, có lúc thấy như xót xa, cồn cào, lòng cứ chùng xuống. Nặng trĩu.


Ba tôi sinh năm 1920, nếu tính theo tuổi ta, như cách ông thường tính, năm nay đã 93. Từ đầu năm 2005, tôi chưa gặp ba tôi lần nào cả. Nhớ ba, tôi chỉ còn một cách duy nhất: Ðiện thoại. Nhưng ba tôi lại khá nặng tai. Có lúc nghe được, có lúc không. Nhiều khi, ở Úc, tôi nói chuyện như gào thét, ba tôi vẫn hử hử, không nghe gì cả. Tội nghiệp nhất là nhiều lúc, không nghe được, nhưng ông vẫn thích nói, thích bày tỏ tình cảm với đứa con trai ở xa. Nhiều nhất là câu “Ba nhớ con lắm”. Rồi nghẹn. Có khi, sau câu nói ấy, ông đọc câu ca dao “Nhỏ thì nhớ mẹ, nhớ cha / Lớn lên nhớ vợ, về già nhớ con.” Rồi lại nghẹn.


Mỗi lần nghe như thế, tôi vừa cảm động lại vừa ngạc nhiên. Bình thường, ba tôi ít nói, thậm chí, vụng nói. Ông hiếm khi bày tỏ tình cảm với con cái bằng lời. Anh em chúng tôi biết ba thương mình chủ yếu qua sự chăm sóc hay cách nhường nhịn thức ăn trên bàn cũng như qua ánh mắt hiền lành và trìu mến của ông. Chứ không phải qua ngôn ngữ. Chỉ mấy năm gần đây, sau khi tôi bị cấm về Việt Nam, không còn cơ hội gặp nhau nữa, qua điện thoại, ông mới nói những câu như “Ba nhớ con lắm” như thế. Tôi biết, nói thế, trong lòng ông không những chỉ có tình thương mà còn có cả sự tuyệt vọng.


Nhớ, cuối năm 2005, khi dẫn một nhóm sinh viên Úc về Việt Nam nghiên cứu, lúc máy bay mới hạ cánh, tôi đã gọi điện thoại ngay cho ba tôi, bảo tôi đã đến Tân Sơn Nhất và đang chờ chuyển máy bay ra Hà Nội; khoảng ba tuần sau sẽ vào Sài Gòn và sẽ gặp ba. Ba tôi mừng lắm, nói tíu tít. Khoảng một tiếng sau, tôi gọi lại, bảo tôi bị cấm nhập cảnh và phải quay lại Úc ngay, ba tôi, thoạt đầu, ngạc nhiên, sau, giận dữ, và cuối cùng, khuyên tôi như lúc tôi còn nhỏ dại: “Con thử năn nỉ mấy ổng xem sao. Con nói con đâu có làm chính trị. Ông Nguyễn Cao Kỳ mà còn về Việt Nam được mà! Con lại nói với mấy ổng đi!”


Ba tôi thuộc loại đàn ông hiền lành và chất phác. Cả đời, ông cần cù đi làm để nuôi gia đình chứ không biết gì về đời sống xã hội cả. Trong các buổi họp mặt bạn bè trong nhà, đụng đến đề tài chính trị, người nói nhiều, có kiến thức và có chủ kiến nhất, nói năng mạch lạc và hùng hồn nhất, là mẹ tôi chứ không phải ba tôi. Dường như cả đời ba tôi cảm thấy hạnh phúc trong việc tự lùi ra phía sau để mẹ tôi đương đầu với xã hội bên ngoài. Tôi hiếm thấy người nào phục vợ như ông. Lúc mẹ tôi còn sống, mọi chuyện lớn nhỏ trong gia đình, ông đều giao hết cho mẹ tôi quyết định. Ở nhà tôi, mỗi lần có ai khen ngợi con cái về chuyện này chuyện nọ, bao giờ ông cũng nói: “Tụi nó giống mẹ!” Hiền lành và chất phác như thế, tôi có cảm tưởng, cho đến nay, ông vẫn không hiểu được tại sao tôi lại bị cấm về Việt Nam. Ông vẫn tin tưởng một ngày nào đó mấy “ổng” sẽ nghĩ lại. Và tôi sẽ lại được về nước. Bố con tôi sẽ được gặp nhau.


Tôi thì tôi biết đó chỉ là một ảo tưởng. Bởi thế, mỗi lần nghĩ đến ba, người tôi sẽ không bao giờ gặp lại được – dù chỉ cách có tám giờ bay, lòng tôi bao giờ cũng se thắt lại. Trước, tôi ít quan tâm đến tuổi tác của người thân trong gia đình. Tôi cứ tưởng mọi người dù sao cũng sống với nhau mãi. Ðến lúc, cách đây 12 năm, bất ngờ nhận được tin từ Việt Nam là mẹ tôi đã qua đời sau một cơn tai biến mạch máu não, tôi mới bàng hoàng thấy sự sống thật mong manh. Những người thân ở bên mình có thể ra đi bất cứ lúc nào. Nhất là những người, như ba tôi, đã 93 tuổi, vượt quá cái mốc “cổ lai hy” đến hơn hai chục năm. Bởi vậy, lần nào nói chuyện với ba tôi – nếu nói chuyện được – bao giờ tôi cũng có cảm giác đó là lần cuối cùng.


Cái cảm giác ấy vừa buồn rầu vừa xót xa. Cộng thêm ý nghĩ mình sẽ không về được, dù để chỉ chào lần cuối, nó trở thành một cảm giác vừa áy náy lại vừa uất ức. Những cảm giác ấy cứ dày vò tôi mãi. Trong sự dày vò ấy, hình ảnh của ba tôi không phải chỉ là một nỗi nhớ. Mà là một ám ảnh.


Ám ảnh đến nghẹn ngào.


Liên quan đến chuyện tình cảm, có điều này tôi mới nhận ra: Nhân loại, từ xưa đến nay, vẫn trọng lý hơn tình. Về lý, người ta muốn đi đến tận cùng. Càng xa càng tốt. Về tình, người ta hay đặt ra những hàng rào và những cột mốc. Yêu vợ/chồng hay tình nhân quá, người ta có thể bị chê cười. Yêu con cái quá, người ta cũng có thể bị trách móc. Với cả hai loại tình cảm ấy, mọi người, một cách có ý thức hay từ trong vô thức, đều muốn có một chút giới hạn nào đó. (Sực nhớ câu thơ của Tố Hữu khi nhắc đến chuyện Mỵ Châu và Trọng Thủy: “Trái tim lầm chỗ để trên đầu.”) Chỉ với tình yêu dành cho bố mẹ là không ai nói đến các giới hạn. Không ai bị chê trách là yêu bố mẹ quá mức. Mà thật ra, có lẽ không ai nghĩ là mình yêu bố mẹ quá mức, thậm chí, đúng mức. Bao giờ trong tình thương dành cho bố mẹ cũng thấp thoáng có chút gì như ân hận: Mình chưa làm hết những gì mình cần làm. Có một món nợ nào đó chưa trả. Có một bổn phận nào đó chưa hoàn tất.


Gắn liền với ân hận, tình thương trở thành một sự day dứt. Cũng nặng trĩu như nỗi nhớ.


***


Chú thích: Ngày Father’s Day mỗi nước một khác. Ở Mỹ cũng như nhiều nước khác (kể cả Việt Nam), ngày Father’s Day được tổ chức vào ngày Chủ Nhật thứ ba của Tháng Sáu (năm 2012 là ngày 17 Tháng Sáu); ở Úc, cũng như New Zealand, người ta tổ chức vào ngày Chủ Nhật đầu tiên của Tháng Chín (như vậy, năm nay sẽ rơi vào ngày 2 Tháng Chín).

Tin Luot

Việt Nam


 



  • Bà Diệu Hiền, chủ nhân công ty Bianfishco, sang Mỹ chữa bệnh ung thư hết gần nửa triệu Mỹ kim. Theo báo Việt Nam.

 



  • Các tay có tiền ở Hà Nội tung tiền “thu gom” biệt thự sau khi thành phố này có luật cho phép tư nhân sở hữu.

 



  • Hai mẹ con, 21 và 48 tuổi, cùng chết đuối trong một hố nước sâu ở Thanh Hóa.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • Nhiệt độ lên 100 độ F, khát nước, khoảng 150 chú chim hummingbird đổ xô vào uống nước đường tại một trạm “tiếp liệu” ở Fullerton.

 



  • Một thanh niên tại Irvine, 21 tuổi, bị bắt vì liên quan đến cái chết của người cha, 60 tuổi.

 


Hoa Kỳ


 



  • Hai quân nhân Mỹ thiệt mạng trong một cuộc tấn công bất ngờ tại tỉnh Ghazni, miền Ðông Afghanistan.

 



  • Huấn luyện viên trưởng đội tuyển bóng đá nữ Hoa Kỳ, Pia Sundhage, chia tay với các học trò để trở về Thụy Ðiển.

 



  • Khí hậu khô, nóng, gió mạnh tạo ra nhiều vụ cháy rừng tại Colorado, Nebraska, Dakota, Wyoming, Montana…

 



  • Chủ tịch Fed, Ben Bernanke, nói rằng thất nghiệp còn cao, và vì vậy Fed còn khả năng, và sẽ, thúc đẩy kinh tế hơn nữa.

 


Thế Giới


 



  • Hải tặc Somali bắn chết một con tin Syria sau gần hai năm cầm giữ vì tiền chuộc bị trả trễ.

 



  • Quân nổi dậy tại Syria chiếm được một cơ sở phòng không, đồng thời tấn công một phi trường quân sự của quân chính phủ.

 



  • Phong trào nữ quyền tại Togo kêu gọi các bà vợ “cấm vận” chồng trong một tuần nhằm tạo áp lực để đòi tổng thống đương nhiệm từ chức.

 



  • Ðộng đất 7.6 độ ngoài khơi Philippines, làm hư đường sá, cầu cống. Nhiều người di tản lên vùng cao vì sợ sóng thần.

 



  • 19 người chết, 28 bị thương, trong một vụ nổ mỏ than ở Trung Quốc.

 



  • Một du khách bị mất tích ở Iceland, trở về, tham gia một vụ tìm kiếm người mất tích, không biết rằng người đang được đi tìm chính là… cô ta.

Câu chuyện chính quyền

 


Lê Phan


 


Có một cuộc tranh luận muôn thuở, đặc biệt ở Hoa Kỳ, về “big government vs. small government,” chính quyền nên lớn hay nên nhỏ.


Cuộc tranh luận này ngày nay là giữa bên Cộng Hòa, muốn “starve the beast”, muốn làm cho con quái vật tức là bộ máy công quyền chết đói bằng cách cắt giảm ngân sách, bởi chỉ có cách đó thì mới làm nhỏ chính quyền lại và giải quyết được vấn đề. Bên Dân Chủ lý luận ngược lại là cách duy nhất để giải quyết sự bế tắc của chính trị Hoa Kỳ là giới hạn doanh nghiệp vốn đã gây nên cuộc khủng hoảng tài chánh năm 2008.


Ứng cử viên phó tổng thống của đảng Cộng Hòa, Dân Biểu Paul Ryan, là một đệ tử chân thành của trường phái chính quyền nhỏ. Ông lý luận hủy bỏ mọi chương trình công ích của chính quyền (hệ thống y tế quốc gia, chăm sóc sức khỏe cho người già…), sau đó cắt giảm thuế thật mạnh để bỏ tiền vào túi của những chủ nhân để họ có thể dùng tiền đó kích thích nền kinh tế đang gặp khó khăn.


Ở Anh này, hình thức chính quyền nhỏ được mặc cho cái áo “big society”, công thức của ông David Cameron, với giả định là nếu xã hội lớn thì chính quyền đương nhiên phải nhỏ. Và chính sách tương đương là “giải tư” các tài sản quốc gia, với một giả định là “khu vực tư” sẽ điều hành hữu hiệu hơn. Mặc dầu kinh nghiệm của thời bà Thatcher cho thấy chuyện đó chưa chắc đã là đúng.


Theo một cuộc thăm dò mới đây của tờ Washington Post, 55% người Mỹ thích “chính quyền nhỏ” và ủng hộ “ít dịch vụ công hơn”. Dĩ nhiên bên phe Tea Party chẳng hạn, số ủng hộ cho chính quyền nhỏ lên đến 98%, trong khi nhóm cấp tiến thành thị thì chỉ có 9%. Nói cách khác đa số người Cộng Hòa và độc lập ủng hộ một chính phủ nhỏ và do đó hoạt động ít hơn. Ðó chính là nghị trình của đảng Cộng Hòa và nó là nền tảng của ngân sách họ đề ra.


Nhìn từ đại thể, nhiều người Mỹ hẳn tin là chính quyền lớn có những chính sách xâm phạm đến tự do của mình, đánh thuế cao, tạo thâm thủng ngân sách, tất cả đều vô cùng tiêu cực. Nhưng khi đi vào chi tiết, hỏi những việc cụ thể, về Medicare, đầu cơ vào hạ tầng cơ sở, giáo dục, nghiên cứu khoa học, công chi cho quốc phòng, trợ cấp cho cựu quân nhân, và ngay cả đến những biện pháp an sinh xã hội khác, câu trả lời lại khác hẳn. Hôm Tháng Giêng năm nay, 63% người theo đảng Cộng hòa và 74% độc lập nói là cắt giảm food stamps là cách sai để cắt giảm công chi. Một cuộc thăm dò khác cho thấy 70% phe Tea Party chống lại cắt giảm Medicare.


Cái khổ của cắt giảm ngân sách như Anh Quốc đang trải qua là nó tạo nên một vòng xoắn ốc đi xuống. Khi chính phủ cắt giảm ngân sách thì công chức bị sa thải, công chức bị sa thải, không có tiền, doanh nghiệp cũng giảm hoạt động, phải sa thải nhân công. Dân chúng không có tiền, mất việc làm, doanh nghiệp giảm làm ăn, tất cả đều có nghĩa là công thu qua thuế cũng giảm. Kết quả là sau ba năm thắt lưng buộc bụng, chính phủ Anh mới phải công nhận là thâm thủng ngân sách tiếp tục tăng.


Vả lại ở một khía cạnh nào đó, cuộc tranh luận về chính quyền lớn với chính quyền nhỏ có vẻ đã là đặt vấn đề sai. Mà nó cũng không phải là cuộc tranh luận giữa chính quyền lớn và “big business,” như lý luận của bên Dân Chủ.


Như Giáo Sư Allison Stanger giải thích trên website của đài CNN, vấn đề là hầu hết chúng ta hiểu nhầm về hình dạng của chính quyền trong thế kỷ thứ 21 ở Hoa Kỳ. Khi bên cánh hữu chỉ trích Tổng Thống Obama là “đã làm chính quyền bành trướng ở một mức độ kỷ lục”, thì thực ra họ chỉ nói đến ngân sách của chính phủ. Chính quyền thật sự của Hoa Kỳ, hiểu theo nghĩa số công chức đang làm việc cho chính phủ hiện nay vẫn chỉ bằng năm 1966, nhưng ngân sách chính quyền liên bang trên thực tế đã tăng gấp ba.


Vậy nếu chúng ta hỏi ai đang làm công việc của chính quyền thì câu trả lời là những nhà thầu tức là doanh nghiệp.


Trong một tiến trình mà cả bên Cộng Hòa lẫn bên Dân Chủ đều theo đuổi, chính quyền Hoa Kỳ bây giờ ngày càng “rỗng ruột”, với chính phủ trao các nhiệm vụ phân tích, đánh giá và thực thi cho khu vực tư ở bất cứ nơi nào có thể được. Và cả hai bên đều coi đó là những phương tiện nhằm giảm chi phí và tăng hiệu năng. Niềm tin mù quáng vào khả năng tốt hơn của giải pháp thị trường đã có một hậu quả không lường. Chính phủ nay hoàn toàn tùy thuộc vào khu vực tư để thực hiện công việc hàng ngày, làm lu mờ lằn ranh rõ ràng trước kia giữa doanh nghiệp và chính quyền.


Những chuyện mà hồi xưa không bao giờ có thể trao cho tư nhân bây giờ đã đương nhiên là việc của tư nhân. Hồi chiến tranh Việt Nam chẳng hạn, canh giữ các cơ sở của Hoa Kỳ ở Sài Gòn và các nơi khác là các binh sĩ Thủy Quân Lục Chiến. Ngày nay, nhiều cơ sở của các nhiệm sở ngoại giao Hoa Kỳ được bảo vệ bởi những công ty an ninh tư.


Ấy là chưa kể sự thay đổi vị trí ngày càng nhanh chóng giữa doanh nghiệp của Wall Street và chính quyền ở K Street. Cứ lấy thí dụ Ngân hàng Goldman Sachs chẳng hạn. Cựu Bộ Trưởng Tài Chánh Henry Paulson cũng như đương kim Bộ Trưởng Tài Chánh Timothy Geithner đều đã từng là viên chức của ngân hàng.


Trình bày những điều này ra không phải để chỉ trích chính quyền hay doanh nghiệp.


Một trong những nguyên lý căn bản của chính trị học là khi con người tập hợp thành cộng đồng, một cá nhân, vì những lợi ích được sống trong cộng đồng, đã đồng ý nhượng lại một số tự do cá nhân của mình. Nếu chúng ta không chấp nhận nguyên tắc này thì một cộng đồng chính trị, một polity, không thể tồn tại được.


Khi những người cực đoan từ tả sang hữu, từ nhóm “Chiếm đóng Wall Street” ở bên cực tả đến nhóm Tea Party ở bên cực hữu đòi phá bỏ chính quyền, họ đều sai. Chúng ta không thể tiếp tục sống trong cộng đồng mà không chấp nhận luật chơi của cộng đồng, nhất là trong một chính thể dân chủ.


Thái độ của nhóm cực hữu từ chối chấp nhận Tổng Thống Barack Obama, tìm đủ mọi cách để chối bỏ sự việc là đa số người Mỹ đã bỏ phiếu chọn ông làm tổng thống, cũng vô lý không kém gì thái độ của những người cực tả muốn bác bỏ Hạ Viện Cộng Hòa vì không đồng ý lập trường với các vị dân cử đó.


Một nền chính trị dân chủ đặt trên một định đề là những công dân tham gia vào hoạt động chính trị của cộng đồng qua lá phiếu và một khi cuộc bỏ phiếu đã hoàn tất thì tất cả mọi người đồng ý chấp nhận quyết định của đa số. Nếu không có sự chấp thuận đó thì cộng đồng đổ vỡ. Ngày hôm nay có những người Mỹ nói là họ không chấp nhận ông Obama là tổng thống của họ. Ngày mai, nếu ông Romney thắng cử, sẽ có những người Mỹ nói họ không chấp nhận ông Romney làm tổng thống của mình.


Lúc đó cuộc tranh luận sẽ không còn là giữa chính quyền lớn hay chính quyền nhỏ nữa mà sẽ là chiến tranh. Liệu chúng ta có muốn đi vào con đường đó hay không?

Ngũ Giác Ðài có thể truy tố tác giả kể việc giết bin Laden

 


WASHINGTON (AP) – Ngũ Giác Ðài hiện đang tính đến việc đi kiện một cựu Hải Kích vì viết một cuốn sách kể lại các chi tiết bí mật trong chuyến công tác giết Osama bin Laden, tuy nhiên, vẫn chưa có xác định rõ ràng là những bí mật nào bị tiết lộ.










Hình bìa cuốn “No Easy Day,” kể vụ giết Osama bin Laden. (Hình: (AP Photo/Dutton, File)


Phát ngôn viên Ngũ Giác Ðài, ông George Little, hôm Thứ Sáu cho hay tác giả Matt Bissonnette có vẻ đã vi phạm hai thỏa thuận không tiết lộ mà ông từng ký năm 2007, khi không chịu giao nạp bản thảo cho giới hữu trách duyệt xét trước khi đem đi in.


Ông Little không cho biết Ngũ Giác Ðài đang xem xét hành động pháp lý nào hoặc lúc nào sẽ khởi sự vụ kiện.


Ông Little cũng cho rằng nếu ông Bissonnette ngăn việc chính thức phát hành cuốn sách trong tuần tới thì đây có thể được coi là một hành động tuân thủ các thỏa thuận với quân đội trước đây.


Việc có thể truy tố ông Bissonnette đã được luật sư Ngũ Giác Ðài, ông Jeh Johnson, viết trong bức thư gửi qua nhà xuất bản Penguin Group (USA) ở New York. (V.Giang)

Hải quân Trung Quốc chưa đáng ngại ở biển Ðông

 


 


Hà Tường Cát/Người Việt (tổng hợp)


 


HOA KỲ –Người ta đã nói nhiều đến nỗ lực phát triển hải quân của Trung Quốc trong hai thập kỷ vừa qua và hiện nay tình trạng căng thẳng trên biển Ðông do những hành động gây hấn của nước lớn này khiến có sự lo ngại xung đột có thể xảy ra trong khu vực.


Tuy nhiên, theo phân tích và nhận định của nhiều quan sát viên quốc tế, mặc dầu với lực lượng áp đảo, khả năng dùng vũ lực để thực hiện ý đồ bành trướng có nhiều giới hạn về chính trị, ngoại giao cũng như thực lực của Trung Quốc.


Các chuyên gia quân sự thế giới đánh giá hải quân Trung Quốc vẫn còn ở chừng mực “hạm đội duyên hải,” chưa đủ khả năng hoạt động viễn dương. Hiện nay, hải quân Trung Quốc có khoảng 70 tàu chiến thuộc hạng khu trục hạm hay hộ tống hạm và 60 tàu ngầm trong đó có 10 tàu ngầm nguyên tử. Tàu dân sự hay bán quân sự, kiểu như các tàu hải giám, có thể hỗ trợ khi có chiến tranh, ngoài ra hàng chục ngàn tàu đánh cá là một thứ “dân quân trên biển” thi hành được nhiều công tác, nhưng tất nhiên cũng chỉ trong phạm vi cận duyên hay nhiều lắm là ở một phần biển Ðông.


Chiếc hàng không mẫu hạm Variag cũ của Liên Xô hạ thủy từ năm 1988 mà Trung Quốc mua lại của Ukraine 10 năm sau trong tình trạng giải giới hoàn toàn chỉ còn là một thân tàu trống, được kéo về và sau đó tân trang hoàn toàn tại quân cảng Ðại Liên. Năm ngoái, Variag – tên mới chưa chính thức là Thi Lang – đã bắt đầu chạy thử chuyến đầu tiên. Cuối Tháng Tám vừa qua, báo chí Trung Quốc ồn ào loan tin Thi Lang chuẩn bị bước vào đợt thử nghiệm thứ 10.


Nhưng phóng viên David Lague của hãng thông tấn Reuters cho rằng chiếc hàng không mẫu hạm Trung Quốc chỉ “hữu danh vô thực”. Theo ông, Thi Lang chưa có phi đội máy bay chiến đấu, trang bị vũ khí và thiết bị điện tử cần thiết cho hoạt động chiến đấu và nhất là còn thiếu việc huấn luyện nhân sự cũng như khả năng yểm trợ từ tiếp vận. Hơn nữa, một hàng không mẫu hạm không thể hoạt động đơn lẻ mà phải ở trong một hải đội bao gồm các chiến hạm hộ tống và tàu tiếp tế.


Trung Quốc muốn mua máy bay Su-33 của Nga để trang bị cho mẫu hạm, nhưng chỉ đồng ý điều kiện mua một số ít trong khi Nga đòi hỏi phải mua toàn thể một phi đội vì hiểu rằng Trung Quốc sẽ sao chép kiểu mẫu để tự chế tạo. Thỏa thuận không đạt được và Trung Quốc cho biết sẽ dùng máy bay chiến đấu J-15 do xưởng Shenyang sản xuất, dựa theo mẫu từ một chiếc Su-33 chưa hoàn hảo đã mua lại được của Ukraine.


Trước sự quan tâm của Tây phương đối với chương trình bành trướng hải quân, Trung Quốc nói rằng mẫu hạm của họ chỉ nhằm sử dụng vào mục tiêu huấn luyện. Lời giải thích ấy có thể là đúng vì cho đến nay hải quân Trung Quốc hoàn toàn chưa có kiến thức nào về lãnh vực vũ khí này.


Vả lại, mẫu hạm Thi Lang, trọng tải 60,000 tấn, nguyên thủy theo quan niệm chế tạo của Liên Xô là một tuần dương hạm mang máy bay (aircraft-carrying cruiser) với sứ mạng chiến lược không hoàn toàn giống như tàu sân bay kiểu Mỹ (aircraft carrier). Thi Lang chỉ có thể trang bị khoảng 20 máy bay chiến đấu, đường cất cánh kiểu “ski jump” cong lên ở mũi tàu không có hệ thống máy phóng (catapult) nên máy bay không thể mang theo nhiều bom đạn nặng.


Ông Scott Cooper, một chuyên gia quân sự thuộc Bộ Quốc Phòng Úc, không tin rằng Trung Quốc có chương trình phát triển hàng không mẫu hạm như Hải Quân Hoa Kỳ, dù rằng họ có dự án tự đóng thêm ít nhất hai hàng không mẫu hạm khác. Theo ông, Trung Quốc chưa đủ khả năng chế tạo những siêu mẫu hạm nguyên tử thế hệ Nimitz như Hoa Kỳ đang sử dụng hiện nay và phải nhiều chục năm nữa hải quân Trung Quốc mới có thể sử dụng đủ hiệu quả những hệ thống vũ khí này. Ông cũng cho là Trung Quốc sẽ chưa có tham vọng cạnh tranh quyền bá chủ đại dương trong tương lai gần, và nếu phải đụng độ với Hải quân Hoa Kỳ, chỉ cần dùng tàu ngầm và hỏa tiễn.


Do đó, ông Cooper cho rằng hàng không mẫu hạm của Trung Quốc vào lúc này nhắm đến mục tiêu chính trị hơn là quân sự và là sự biểu dương đối với các nước láng giềng Châu Á. Ngay cả chiến tranh với Ðài Loan cũng không cần tới hàng không mẫu hạm vì máy bay đặt căn cứ ở lục địa có thể là đủ. Nhưng nếu xung đột trên biển Ðông ở Hoàng Sa hay Trường Sa thì máy bay từ mẫu hạm sẽ có thể hoạt động hiệu quả hơn vì tầm hoạt động quá xa, máy bay từ đất liền không thể yểm trợ chiến trận trong một thời gian dài được.


Tuy vậy, Hải Quân Trung Quốc sẽ không dễ dàng trong những xung đột trên biển Ðông. Nếu Philippines đến bây giờ chưa đủ lực lượng đương đầu với Trung Quốc dù là chỉ xung đột nhỏ trong thời gian ngắn thì từ 5 năm nay, tiềm lực quân sự của Việt Nam đã gia tăng rất nhiều. Tờ China Review News ở Trung Quốc nhận định rằng trong năm quốc gia Ðông Nam Á ở biển Ðông – Việt Nam, Philippines, Malaysia, Indonesia, Brunei – thì lực lượng quân sự của Việt Nam, đặc biệt là hải quân, có khả năng công cũng như thủ toàn diện và mạnh nhất. Nga đã bán cho Việt Nam nhiều hệ thống vũ khí phòng thủ cũng như tấn công hiện đại, bao gồm chiến hạm gắn hỏa tiễn loại Gepard, Molnya, và sắp tới là tàu ngầm lớp Kilo. Tầm hoạt động của máy bay chiến đấu đặt căn cứ ở các sân bay Biên Hòa, Phan Rang, Cam Ranh… bao trùm biển Ðông, với Su-30MKV là loại máy bay chuyên dụng chiến đấu trên biển cũng như hỏa tiễn chống chiến hạm Yakhont từ bờ biển Phan Thiết có tầm bắn tới Hoàng Sa và Trường Sa.


Trong những điều kiện ấy, Hải Quân Trung Quốc không sẵn sàng để có thể lấn chiếm một số đảo như ở Hoàng Sa năm 1974 và Trường Sa năm 1988. Vả lại, Hải Quân Trung Quốc không có lực lượng thủy quân lục chiến và chiến hạm đổ bộ sẵn sàng. Các trang mạng chuyên về quân sự quốc tế cho biết Trung Quốc đang cố gắng phát triển loại tàu đổ bộ chạy trên đệm khí LCAC. Việc chiếm các đảo nhỏ và bãi đá ở Trường Sa không thể sử dụng loại tàu đổ bộ kiểu cổ điển dễ bị mắc cạn, nên cần đến tàu chạy trên đệm khí hoặc sử dụng trực thăng. Nhưng Trung Quốc hiểu rõ rủi ro khi đụng độ với Việt Nam, vì vậy những thái độ khiêu khích và gây hấn cho đến nay chưa hẳn là một dấu hiệu phát triển tới xung đột, trong khi về phía các nước Ðông Nam Á như Việt Nam và Philippines vẫn luôn luôn kềm chế phản ứng tránh hành động khơi mào cho chiến tranh.


Cuối cùng thì dù với hệ thống vũ khí nào và số lượng bao nhiêu, yếu tố căn bản vẫn là con người, sử dụng như thế nào và kết quả ra sao không ai có thể dự đoán chính xác. Có lẽ Trung Quốc cũng như các nước Ðông Nam Á ý thức được thực tế ấy, và xung đột không phải là giải pháp hiệu quả nhất để chắc chắn giải quyết dứt khoát các tranh chấp.

Tin mới cập nhật