Khi người dân Sài Gòn làm ‘công trình’ giao thông

 


Văn Lang/Người Việt


 


“Công trình” của người dân Sài Gòn mà chúng tôi muốn nói tới ở đây là những việc làm tuy nhỏ, thậm chí “rất nhỏ” nhưng lại mang ý nghĩa rất lớn. Nó mang tấm lòng “thơm thảo” của người Sài Gòn với cộng đồng, với xã hội, trong một xã hội vừa quan liêu, vừa bất trắc, vừa nhiễu nhương, nên những “việc nhỏ” đó xứng đáng là những “công trình xã hội.”









Bảng hiệu chỉ đường của bác tài xế honda ôm trước khu phi trường Tân Sơn Nhất. (Hình: Văn Lang/Người Việt)


Năm nào cũng vậy, khi mùa mưa tới, nhất là những đợt sửa sang đường sá là báo chí Sài Gòn lại đưa tin về những “hầm,” “hố tử thần” trên đường phố không được rào chắn, treo biển cảnh báo (có đèn hiệu đi kèm) do vậy nhiều em nhỏ, cụ già rớt xuống thiệt mạng.


Báo chí lên án gắt gao, giới chức thẩm quyền lại lên tiếng hứa hẹn (hão) là sẽ đôn đốc, kiểm tra, chỉnh đốn,… nhưng rồi lại đâu hoàn đấy. Hố hầm cứ xuất hiện và người dân cứ thiệt mạng giữa lòng của một đô thị được xem là văn minh, hiện đại nhất Việt Nam.


Mỗi lúc như thế, người dân lại phải ra tay. Khi có “hố tử thần” xuất hiện trên đường, người dân tự đem vật liệu thô sơ mà họ có được ra làm rào chắn và cảnh báo cho người đi đường biết mà tránh xa.


Nếu như chính quyền thay vì “hứa hão” thì chỉ việc truy tố mấy tay giám đốc, đội trưởng thi công theo điều luật: “Thiếu tinh thần trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng,” thì người dân đã đỡ khổ biết bao nhiêu.


Không chỉ làm biển cảnh báo hố tử thần, mà mỗi khi người đi đường gặp nạn là người dân Sài Gòn có mặt đều hết sức giúp đỡ, đó là truyền thống hào hiệp, thương người như thể thương thân.


Nhưng lại chính cái cơ chế quan liêu, mỗi chuyện đầu tiên đều hỏi tiền đâu? Do vậy người dân bắt đầu ngại đưa người đi cấp cứu vì những hệ lụy phiền phức, còn những bệnh nhân “vô chủ” thì không được chữa chạy kịp thời, vì ai trả tiền?


Do vậy mới có chuyện một người cha quê miền Trung mất con trong một tai nạn giao thông ở Sài Gòn, cứ thẫn thờ lập đi lập lại mãi câu nói: “Phải chi có ai đưa hắn vô bệnh viện thì hắn đâu có chết!”


Vẫn còn đó những tấm lòng thơm thảo của người Sài Gòn, đó là khi chúng tôi bắt gặp trên đường phố Sài Gòn một cụ già bán vé số ở vỉa hè.


Bà cụ già mang theo một bình trà lớn để khi khát thì uống, và cũng để giúp cho khách qua đường ai khát thì dùng, miễn phí. Cái hay của bà cụ này, tuy không nói ra nhưng chúng tôi cảm nhận được tấm lòng và sự tinh tế của cụ, đó là cụ để bình nước khá xa bàn vé số của mình, như vậy khách qua đường hiểu ngay là nước miễn phí, không thuộc “sở hữu chủ” của ai.


Một bình trà đá tuy không phải là cái gì lớn lao, nhưng nó rất có nhiều ý nghĩa với dân nghèo, với những người bán vé số dạo trên đường, em bé bán báo, anh phu xích-lô, người dân nghèo ở quê ra…


Bởi vì, ngày nay quán xá ở Sài Gòn hầu như không còn nơi nào bán trà đá nữa, trừ các… nhà hàng. Mà quán xá ở Sài Gòn thì đều là “máy chém” so với túi tiền của dân nghèo, chưa kể ba cái nước ngọt càng uống càng… khát, nhất là với cái nóng như đổ lửa ở Sài Gòn.


Trên đường ra phi trường Tân Sơn Nhất, đoạn gần một ngã ba với những ngả rẽ mà người chạy xe trên đường không biết đi vô đường nào cho đúng, nên thường dừng xe hỏi một bác chạy xe Honda ôm gần đó.


Có lẽ phải trả lời riết bác Honda ôm cũng cảm thấy mệt, hơn nữa để tiện cho người đi đường bác Honda ôm về nhà vẽ ngay một tấm bảng chỉ đường “thật to” rồi đem ra treo trên đường cho những ai không biết đường “nhìn đó” để “cứ thế mà đi.”


Mới đây, khi chúng tôi ra khu phi trường để “ngắm” lại “công trình” của bác Honda ôm tốt bụng, thì thấy tấm bảng của bác đã được “người nhà nước” thay bằng một bảng điện tử và một bảng kẻ tay, to hơn, rõ hơn, đẹp hơn.










Cụ bà bán vé số vỉa hè và bình trà đá giúp khách qua đường giải khát. (Hình: Văn Lang/Người Việt)


Hy vọng, việc cảnh báo những hầm, hố tắc trách trong lúc thi công được xử lý rốt ráo, quy trách nhiệm cụ thể cho những đơn vị thi công để tránh những cái chết oan uổng, tức tưởi cho người dân. Ðồng thời có quy chế rõ ràng cho những trường hợp bệnh nhân cấp cứu, do người đi đường mang vô bệnh viện để những người cha, những người mẹ không kể Nam, Trung, Bắc phải thẫn thờ lập đi lập lại mãi câu nói: “Phải chi có ai mang hắn vô bệnh viện thì hắn đâu có chết!”


Một chính quyền có thể, thờ ơ, vô cảm với những nỗi đau xé lòng, oan khuất, tức tưởi của người dân giữa phố xá, giữa “thanh thiên, bạch nhật” thì trừ khi chính quyền đó không tồn tại.

Lack of paid sick days for immigrant caregivers risky for U.S. economy


Photo courtesy of www.123rf.com


 


 


By Elisa Batista, via New America Media and MomsRising.org


 


 


SAN CARLOS, Calif. ― Considering that Paula Osorio has multiple jobs and no paid sick days, the nosebleed could not have come at a worse time: right before her shift caring for an elderly woman in a private home.


In a nursing home or hospital, she would be able to lean on other caregivers. But the patient in her care, 91-year-old Elda Frank, has just her – Osorio, an immigrant from El Salvador.


Thankfully the two women, who have spent a lot of time together for five years, share a deep bond. Osorio cooks Frank’s favorite meals, bathes her and reminds her to take her medicine. Sometimes Osorio even visits Frank on her evenings off because she knows Frank is alone and needs help.


It is this tight-knit relationship that made her feel comfortable to call Frank’s son to suggest that Osorio’s partner, Roberto, go in her place. She then took the day off to go to the doctor.


“I think it’s fine because Roberto is very nice to my mom, too,” said Frank’s son Bruce, a 57-year-old computer engineer and father of three in Foster City. “I told Paula ‘to take the time that you need,’ that if she can’t make it, I can find someone or go myself.”


Osorio has two jobs: she works in Frank’s home during the week and cleans other houses on the weekends. In neither of these jobs is she able to earn paid sick days. When she is sick, she has to choose between going to work ill – and potentially putting the people she works with at risk — or taking the time off to go to the doctor and lose a much-needed paycheck.


In 145 countries, businesses provide workers with paid sick days. But the United States isn’t one of them. Nearly 40 percent of U.S. workers lack access to paid leave to care for themselves or a sick family member.


 


 


Not enough caregivers


America is suffering from a shortage of caregivers. And of the existing caregivers, many have no basic worker protections like paid sick days.


About one in every eight Americans is 65 or older, a rate that is expected to almost double by 2030 as baby boomers and Generation Xers age, according to the U.S. Administration on Aging. The number of adults requiring care is expected to balloon from 13 million in 2000 to 27 million in 2050, according to Caring Across Generations, a growing national movement anchored by the Domestic Workers Alliance and Jobs With Justice that has a coalition of more than 200 organizations.


Already, many families are scrambling behind closed doors to care or find care for their loved ones while balancing jobs, other dependents – such as children in the home – and other responsibilities. As for the caregivers themselves, they are almost always an afterthought. No one considers what happens to them or their children when they become sick.


A whopping 62 percent of personal care and service workers lack a single paid sick day, according to the Institute for Women’s Policy Research. Besides the emotional and physical costs to caregivers’ families, the lack of a national paid sick days policy has been costly to all U.S. workers and the economy.


Federal legislation called the Healthy Families Act would require employers with 15 or more employees to earn up to seven paid sick days a year. If passed, the Healthy Families Act would expand access to paid sick days to 90 percent of private sector workers. But the bill has stalled in Congress.


Only one state (Connecticut) and a handful of cities (San Francisco, Seattle and Washington, D.C.) guarantee paid sick days to workers. These state and local laws allow workers to accrue paid sick time, typically an hour for every 30 hours worked. A study of the paid sick days law in San Francisco found that after the enactment of the legislation the city had a healthier workforce and actually experienced job growth compared to surrounding areas – including San Mateo County where Osorio works – that don’t have a similar law in place.


These findings contradict that of the U.S. Chamber of Commerce and other business interests that claimed employees would “abuse the system.” Employees ended up using less than half of the days they had accrued, according to the report.


Yet, these same business interests continue to fight paid sick days laws both on the national and local levels. Their effects have been felt in every U.S. household requiring a caregiver.


“I knew a caregiver who needed a hysterectomy,” said Myrla Baldonado, a Filipina caregiver in the Chicago area. “She had to find and pay someone else out of her own pocket so that she could still have a job when she got out of the hospital….This situation of paying somebody to fill in especially when somebody is sick happens all the time. Caregivers keep it a secret that they are going for medical consultations or procedures that might make it appear that they have a serious illness which might cause them to lose their jobs.”


After much soul-searching, Baldonado recently cut back on caregiving to focus on advocating on behalf of caregivers. She is now on staff at the Latino Union of Chicago, although she still fills in for caregiving friends who need time off.


Baldonado said that caregivers are not only vulnerable to exploitive labor conditions but also illnesses in nursing homes and private homes that have sick residents. Due to the physical demands of the job – lifting an elderly person in and out of the bathtub, bed or wheelchair – these workers are also prone to injury.


Every year, employees who come to work sick – many because they lack paid sick days – cost the United States $160 billion. Low-income workers who don’t want to miss a day of pay are very likely to go to work sick, get injured or infect their co-workers and those in their care, which in turn affects other families, too. This is especially true during flu season.


Three years ago, the H1N1 flu pandemic swept through the nation, claiming at least 11,000 lives. What is especially astonishing is that according to research by the University of Pittsburgh, 5 million cases of the flu could have been prevented that year if the United States had simply had a paid sick days policy.


 


 


Who is caring for Mom?


Osorio is a spry 66-year-old woman, who, even though she is smaller than Frank, has no problem helping her out of bed or off the couch, or bathing her. No matter how unpleasant the task at hand is, Osorio is forever winking, smiling and joking with Frank. “What party are you going to this Sunday?” asked Osorio, who very well knew that Frank had her 91st birthday party coming up.


Osorio was born and raised in the small town of San Ildefonso in San Vicente, El Salvador, a region known for its breathtaking views of the volcanic peaks of Chichontepec. It is also an area of extreme poverty, dotted by multigenerational families living in shacks, barefoot and undernourished children playing with equally skinny and undernourished dogs, and it is not uncommon for poor single mothers to seek work in the country’s capitol San Salvador or the United States.


Osorio herself was raised by a beloved grandmother named Maria. Osorio said she spent her childhood days alongside her abuelita Maria, washing clothes in a river, making their own tortillas and soaps and sleeping outside in a hammock as her abuelita, a midwife, delivered babies.


“She was my mother and father,” Osorio said of her grandmother. “Even after her death, I still feel her in my heart.”


Maria Osorio delivered all four of her granddaughter’s babies and helped raise them until she died before the start of the country’s civil war in 1980. Between 1980 and 1992, the country was entrenched in a bloody civil war that claimed 100,000 lives in a country of 6 million. During this time, Osorio made tortillas to sell and provide for her four children. She was constantly worried that her daughters would be kidnapped by guerrilla soldiers.


Osorio recalled running home with an armload of wet laundry every time the guerrillas approached the river. Her daughters hid under their beds whenever unknown men came to their home. At times, guerrillas would ask that Osorio feed them. She refused. “I wouldn’t give them anything because I had to pay to make the tortillas!” she said.


It may sound like a gutsy move, but Osorio was very afraid, especially for her oldest daughter, Blanca, who she sent to live with other family members in San Vicente. Blanca would eventually make her way to the United States and send for her mother in 1992. To be with her daughter in California, Osorio would leave behind her three other children, including her youngest, a 12-year-old son named Rene.


“It’s hard,” Osorio said of having to leave behind her children. “I got here and I cried.”


 


 


An opportunity


“Paula has been a blessing,” Frank’s son, Bruce, said. “She has done so much for my mom. She will come over to see my mom at night out of her own free will. It is amazing what she does. We can’t ask for a better person for my mom.”


Prior to Osorio’s arrival, Frank said his mother went through at least two caregivers provided by the county. In between caregivers, it fell on him to care for his mother, who suffers from dementia, near blindness due to macular degeneration, a heart condition and limited mobility.


The thought of Osorio ever becoming ill troubles him deeply.


“Of course, we always worry,” he said. “If she doesn’t come in, who’s going to take care of my mom? In my mom’s case, she has me. But there are people who don’t have anybody.”


For Jodeen Olguin-Tayler, field director for Caring Across Generations, the aging of the baby boomers presents an opportunity to help both families and caregivers as well as strengthen the U.S. economy.


“Home care workers are sometimes the only support and care that elderly and people with disabilities can rely on to allow them to live at home with dignity and respect,” Olguin-Tayler said. “Ensuring that home care workers have dignified working conditions, including paid sick days, will create stability in the home care industry, and formalize the industry so that it can grow to meet the needs of our country and create the jobs our economy needs to get back on track.”


The U.S. taxpayer is already feeling the pinch of not putting in place basic worker protections like paid sick days. Research shows that paid sick days would decrease the number of stomach flu cases in nursing homes. In California, for example, between 30 and 45 fewer nursing homes would have norovirus outbreaks each year under a paid sick day policy – and these are the homes that are forthcoming about such outbreaks. In Denver, which failed to pass a paid sick days policy earlier this year, there were 526 cases of norovirus stomach flu infections in nursing homes in 18 months. Five of these cases led to hospitalizations.


Considering that many of these seniors are covered by public insurance programs like Medicare and Medicaid, the taxpayer should feel leery.


 


 


Making a difference


When Osorio first arrived in California in 1992, she cared for two girls in Hayward. The girls’ mother was a nurse who not only paid Osorio when she was sick, but also took her to her clinic for treatment.


“They treated me so well,” Osorio said of the family. “We still keep in touch.”


Eventually, the girls would grow up and it was time for Osorio to find another job. For 10 years, she worked at an industrial Laundromat where she had full benefits, including health insurance. It came in handy. During that time, she contracted uterine cancer and had to miss six months of work for a hysterectomy and 28 treatment sessions.


“I have never dyed my hair,” Osorio said with a grin, as she parted the roots of her dark curly hair to prove it. “Even when I was treated for cancer, I didn’t lose my hair or go gray.”


Osorio credits her faith, relationship with Roberto and love of work that have kept her young during the most arduous moments of her life. Roberto has helped her over the years, whether emotionally or financially. Work has allowed her to sustain herself and send money to her children and grandchildren in El Salvador.


Recently, in Frank’s one-bedroom apartment in San Carlos, Osorio revealed a photo of the plaid-skirted and olive-skinned 11-year-old girl that keeps her going: Rene’s daughter — her granddaughter — Nicole.


Thanks in part to cash remittances from her grandmother, Nicole is attending a private school in San Salvador and not only learning how to read and write in Spanish – but in English, too. “Nicole tells me, ‘I am going to make something of myself,’” Osorio says assuredly.


With that, Osorio flashes her signature smile, tends to Frank and says a little prayer that she won’t get sick. “If something happens to me, who will take care of her?” she wonders aloud.


To learn more and take action on federal legislation for paid sick days, click here. To ensure that domestic workers, including immigrant caregivers, receive basic job protections, learn more about the Caring Across Generations campaign.


This story was made possible by a grant from Atlantic Philanthropies, and was produced as part of New America Media’s Women Immigrants Fellowship Program.


 


 

Ý kiến về chữ ‘đâm’

 


Về “Cụ ông 100 tuổi lái xe đâm 11 người bị thương”


Tự Ðiển Phổ Thông Việt Anh của ông Nguyễn Văn Tạo, xuất bản năm 1992 (bỏ qua động từ “đâm” chỉ những việc không liên quan đến bài nầy như, đâm chém, đâm bị thóc thọc bị gạo, đâm họng (nói đâm họng), đâm lén (đâm trộm), đâm lủng (thủng), đâm nghi, đâm lo, đâm hoảng, đâm cuồng, đâm hoa, đâm rễ…) nơi trang 404, ông Nguyễn Văn Tạo viết, “Ðâm: to run into, against. Thí dụ: hai chiếc xe đâm vào nhau, the two cars collided, hai chiếc tàu đâm phải nhau, the two ships ran foul of one another, đâm đầu vào tường, to knock, run, one’s head against a wall (to run into the wall, the head first, cái nầy của Cậu Ba Xạo thêm vào).” Ngoài ra, còn có, “đâm bổ vào, to dash, to make a rush, đâm sầm vào, to run (slap) into (s.o.).”


Cậu Ba Xạo

Los Amigos High School bị trộm

Lấy hết trang bị baseball


 


FOUNTAIN VALLEY – Kẻ trộm đột nhập và lấy đi toàn bộ trang bị của đội bóng chày (baseball) của trường trung học Los Amigos High School.


Thông báo của Học Khu Giáo Dục Garden Grove cho biết, đạo chích lẻn vào kho chứa đồ của đội baseball, đặt gần sân vận động của trường, vào khoảng khuya Thứ Bảy, 1 Tháng Chín, đến sáng hôm sau, và lấy đi mọi dụng cụ của các em học sinh.


Cảnh sát Fountain Valley đang điều tra vụ này.


Kẻ trộm lấy đi gậy, bóng, bao tay, nón bảo hộ và các thiết bị luyện tập.


Theo lời hiệu trưởng của trường, bà Robin Patterson, trường không có điều kiện tài chánh để mua dụng cụ, thiết bị, trang bị mới, trong khi 84% học sinh của trường thuộc các gia đình có thu nhập thấp.


Bà hiệu trưởng cho biết: “Học sinh của trường ngày càng thành công ở các cấp cao hơn, và tham gia các hoạt động ngoại khóa nhiều hơn.” Và nay, vụ mất cắp khiến trường rơi vào tình huống khó khăn để giúp học sinh chuẩn bị cho mùa baseball 2013.


Học Khu Giáo Dục Garden Grove gởi thông báo đến tất các trường thuộc học khu, để mượn trang thiết bị từ các trường bạn.


Thông báo cũng kêu gọi sự trợ giúp của cộng đồng. Mọi đóng góp cho trường có thể được gởi đến địa chỉ 16566 Newhope St., Fountain Valley, CA 92708. Ngân phiếu xin đề “Los Amigos High School Baseball.”


Ðể biết thêm thông tin, hoặc để đóng góp cho đội baseball của trường, độc giả có thể gọi số (714) 663-6288. (Ð.B.)

Tư thục Bethany Christian Academy: Nơi giáo dục con em đáng tin cậy

Lớp học nhỏ – Thầy cô có bằng cấp chuyên nghiệp


 


Bài và hình: Ðức Tuấn/Người Việt


 


Ở Mỹ chuyện thu xếp cho con đi học là một chuyện tuy đơn giản nhưng phụ huynh cần phải chuẩn bị. Ðơn giản vì tùy theo khả năng của mỗi gia đình, nếu như bạn không đủ tiền để trang trải cho con theo học trường tư thì chắc chắn bạn phải xin cho con mình vào các trường công (Public School). Ngược lại, nếu tình hình tài chính rộng rãi, tiền bạc dư dả, thì chuyện cho con vào học trường tư (Private school) không có gì thắc mắc!










Bà Trish Harnish, hiệu trưởng trường Bethany Christian Academy và những trophies khen tặng.


Giới hạn trong bài viết này, chúng tôi xin giới thiệu trường Bethany Christian Academy. Tọa lạc tại 13431 Edwards St., Westminster, CA 92683, Bethany Christian Academy là một trong những trường tư (private school) được rất nhiều bà con đồng hương trong cộng đồng Việt Nam biết đến.


Dưới đây là cuộc nói chuyện giữa phóng viên nhật báo Người Việt và bà Trish Harnish, hiệu trưởng (principal) của trường Bethany Christian Academy về cấu trúc và những sinh hoạt của trường như thế nào?










Nhân viên văn phòng của trường.


“Năm nay là năm thứ 32 kể từ ngày trường chúng tôi được thành lập. Tôi còn nhớ năm đầu tiên khi bắt đầu mở trường, lúc đó chúng tôi chỉ có một giáo viên thôi, và bây giờ chúng tôi có 6 thầy cô giáo, trong đó có một giáo viên phụ trách lớp cho các em cần giúp đỡ đặc biệt (Special Education), một giáo viên dạy về âm nhạc (music teacher), một giáo viên hướng dẫn về máy điện toán (Computer teacher).” Ngoài ra, trường còn có thêm nhà trẻ trông coi các em trong giờ làm việc cũng như sau giờ làm việc (before and after school day care). Nhà trẻ bắt đầu mở cửa từ 6 giờ 30 sáng và buổi chiều bắt đầu từ 3 giờ trưa đến 6 giờ chiều.


Hầu hết các thầy cô giáo đều có văn bằng cử nhân về giáo dục (BA of Education), đồng thời một vài giáo viên của chúng tôi có cả bằng cao học về giáo dục (Master of Education). Hai trong số các giáo viên có bằng sư phạm của tiểu bang California (California State Credential), đồng thời họ cũng có thêm chứng chỉ CBAS (chứng chỉ được phép dạy học của tiểu bang California).


Nói về phần học sinh, bà Trish cho biết hầu hết các học sinh của trường đều được đánh giá rất cao về khả năng học vấn “Khi các em học sinh học hết lớp 8 và chuyển từ trường chúng tôi để đi vào hệ thống trung học công lập thì đều đậu cuộc thi ‘high school exit’ để chuẩn bị vào năm sophomore. Các em đã qua khỏi cuộc thi này ngay từ vòng đầu. Riêng về khả năng toán, các em học sinh do chúng tôi đào tạo để đi vào các trường trung học công lập đều có khả năng rất cao về các môn toán đại số (Algebra) và hình học (Geometry).” Bà Trish nói thêm, “Trường Bethany Christian Academy có các lớp từ mẫu giáo đến lớp 8 (from Kindergarten to 8 grade), nhưng trường cũng có thêm lớp nhà trẻ. Lớp này là một bộ phận khác, do một giám đốc riêng biệt phụ trách vì cần phải có giấy phép hành nghề đặc biệt và trình độ huấn luyện để chăm sóc các em cũng phải đặc biệt.”










Phòng Computer Lab.


Bà Trish nhấn mạnh trung bình con số học sinh trong mỗi lớp học hiện nay của trường này chỉ từ 15 đến 20 học sinh mà thôi. Riêng đối với những lớp học có số học sinh là 20 em sẽ được tăng cường thêm 1 giáo viên phụ tá (instructional aid) cho nửa ngày học của các em, và con số này được duy trì như thế từ lớp mẫu giáo đến lớp 4.


Ðây là một cơ sở giáo dục gắn liền với nhà thờ Tin Lành, bà Trish cho biết, “Trường Bethany Christian Academy là một phần hoạt động của nhà thờ Bethany chứ không phải nhà trường chỉ là mướn chỗ để dạy học mà thôi,” tuy nhiên nhà trường đón chào tất cả các em học sinh với nhiều tôn giáo khác nhau, “Dĩ nhiên chúng tôi có các buổi học về Kinh Thánh mỗi ngày, nếu các em không muốn tham dự các giờ học Kinh Thánh cũng được. Nhưng vì các giờ học Kinh Thánh ấy thuộc về phần chính, cốt lõi trong chương trình học. Vả lại vào mùa Xuân, mùa Giáng Sinh chúng tôi đều có những chương trình đặc biệt để cho các em sinh hoạt về âm nhạc. Bởi thế, nếu không tham gia các lớp học Kinh Thánh tôi nghĩ đó sẽ là sự thiệt thòi cho các học sinh đang học trong trường.”


Bà Trish nói thêm về chương trình học tại trường Bethany Christian Academy đều theo sát và “đạt” những yêu cầu của các chương trình giáo dục tại tiểu bang California cũng như trên toàn quốc, “Tuy vậy, đôi khi các học sinh của chúng tôi khi vào học các trường trung học đã có trình độ hiểu biết cao hơn các học sinh khác.”










Bên ngoài của trường Bethany Christian Academy.


Vấn đề tiền học cũng được vị hiệu trưởng trường bàn đến, bà cho biết “thí dụ như các em học sinh của nhà trẻ chẳng hạn: mỗi năm các bậc cha mẹ phải đóng khoảng $3,500 một năm, và tổng số tiền này được chia ra làm 10 tháng học phí. Các em từ lớp 1 đến lớp 5 sẽ có học phí từ $5,100 một năm, còn các em học từ lớp 6 trở lên thì học phí là $5,300 một năm.”


Các học sinh học trường Bethany Christian Academy sẽ phải mặc đồng phục, nhưng chỉ là áo đồng phục mà thôi, và có thể mặc quần dài hay ngắn tùy ý.


Giờ giấc hoạt động của trường được chia ra như sau: các lớp mẫu giáo học từ 8 giờ 30 sáng đến 2 giờ 30 chiều, các lớp từ lớp 1 đến lớp 5 học từ 8 giờ 30 sáng đến 2 giờ 45 chiều, và từ lớp 6 đến lớp 8 sẽ bắt đầu từ 8 giờ sáng đến 3 giờ 05 chiều.


“Mỗi năm trường có một hai ngày gọi là học ít giờ hơn, đó là ngày trước Lễ Giáng Sinh và ngày ‘open house’ (10 tháng 5). Trong hai ngày này, các phụ huynh sẽ đến để thăm trường, cũng như xem những hoạt động về học vấn, sinh hoạt trong lớp… của con em mình trong suốt cả năm.”


Ngoài ra, trường cũng cung cấp thực phẩm cho các học sinh ăn trưa, nhưng phụ huynh phải trả thêm tiền cho các phần ăn của con em mình.


Bên cạnh chương trình học chính thức, trường Bethany Christian Academy còn có những hoạt động khác cho học sinh như các lớp về Arts, Music (cho các lớp từ mẫu giáo đến lớp 6). Ðặc biệt các lớp 4 và 5 sẽ được học về căn bản keyboard và piano, lớp 2, 3 được học căn bản về sáo (flute), bên cạnh đó còn có lớp dạy học hát (vocal music) và nhạc lý căn bản (music theory). Các em cũng có thể tham gia những hoạt động thể thao khác như các bộ môn bóng đá, bóng chuyền, bóng rổ.


Tuy là trường tư nhưng theo vị hiệu trưởng cho biết “trường cũng có hầu hết những ngày nghỉ lễ như các trường công lập khác. Tổng cộng số ngày đi học chính thức của trường là 175 ngày, bắt đầu từ đầu Tháng Chín đến Tháng Sáu năm sau. Trong khi đó, ở trường công, các em có khoảng 180 ngày đi học. Nhưng nếu tính tổng số giờ dạy học của các giáo viên trường chúng tôi thì tương đương với 180 ngày đi học của các trường công lập.”


Mọi chi tiết, xin liên lạc Bethany Christian Academy, điện thoại (714) 891-9783, hoặc vào trang nhà của trường là www.bethanychristianacademy.org. Số điện thoại cho nhà trẻ (Preschool) là (714) 894-0144.


 





Bethany Christian Academy


13431 Edwards St.,


Westminster, CA 92683


* Mẫu giáo đến lớp 8


Ðiện thoại: (714) 891-9783


www.bethanychristianacademy.org


* Nhà trẻ (Preschool): (714) 894-0144.



 

Pháp luật nên xử đúng người đúng tội.

 


 Về “Hà Nội khởi tố 4 công an tra tấn dân đến chết”


Pháp luật nên xử đúng người đúng tội. Dân sai thì dân chịu, cán bộ sai thì cán bộ chịu, pháp luật không nghiêm thì không có một xã hội công minh và vững chắc được.


vu ngoc ngoc


***



Công an đánh chết người như vậy mà các báo tại Việt Nam lại xưng bằng anh này anh nọ, bị khởi tố thì chỉ là “cố ý gây thương tích,” nếu là người dân đánh chết người, cho dù người đó là người trộm chó, thì cũng “khởi tố vụ án giết người.” Ðúng là làm trò cười cho thiên hạ. Dân thời nay có tri thức rồi, không phải như thời xưa nữa đâu mấy “ông” ơi.


Batbinhtangau


 


***


“Ðánh người đến chết”! Phải chăng đó là cố ý gây thương tích không?


hung lemin


 


 

‘Hài hước mà thâm thúy, cay độc, nhưng chính xác’

 


Về “Ðại gia, đại bá, hay đại điếm?”



Ông Nghĩa là tác giả mà tôi thích nhất từ trước đến giờ, bất cứ bài nào ông viết đều hay và sắc bén, hài hước mà thâm thúy, cay độc, nhưng chính xác.


hunglus


 


 

Móng vuốt Trung Quốc

 


Nguyễn Hưng Quốc (Blog VOA)


 


Thông báo của Bộ Ngoại Giao Mỹ vào cuối tháng 8 vừa qua cho biết, ngày 30 tháng 8, Ngoại Trưởng Hillary Clinton bắt đầu chuyến công du đến sáu nơi: quần đảo Cook, Indonesia, Trung Quốc, Timor-Leste (còn gọi là East Timor hay Ðông Timor), Brunei (ở Việt Nam gọi là Bru-nây) và Nga.


Ðọc bản thông báo ấy, một số nhà bình luận chính trị không khỏi ngạc nhiên: Ủa, sao lại ghé thăm quần đảo Cook? Tất cả những nơi khác thì không sao. Người ta có thể hiểu được. Nhưng còn quần đảo Cook? Nó ở đâu nhỉ? Mà đến đó để làm gì nhỉ? Chi tiết phía dưới bản thông báo cho biết thêm: Bà đến dự cuộc hội nghị lần thứ 43 của Diễn Ðàn Nam Thái Bình Dương (South Pacific Forum). Ðến đây, lại thêm một ngạc nhiên nữa: Ủa, nhưng Diễn Ðàn Nam Thái Dương là gì vậy cà?


Tôi sống ở Úc, vẫn thường nghe tên quần đảo Cook cũng như diễn đàn ấy nhiều lần, nhưng thú thực, tôi cũng không quan tâm mấy. Chỉ biết đó là một vùng đất và một tổ chức rất nhỏ. Mà chúng nhỏ thật. Là một tổ chức liên chính phủ, được thành lập từ năm 1971, Diễn Ðàn Nam Thái Bình Dương bao gồm các nước: Úc, Tân Tây Lan, quần đảo Cook, quần đảo Marshall, quần đảo Solomon, Micronesia, Niue, Kiribati, Nauru, Samoa, Palau, Papua New Guinea, Vanuatu, Tonga, Tuvalu (không kể Fiji đã bị tạm đuổi ra khỏi diễn đàn vào năm 2009).


Ngoài Úc và Tân Tây Lan, tất cả các nước còn lại đều vô danh. Ðược biết nhiều, may ra, có Papua New Guinea. Ði máy bay từ Úc sang Mỹ, nếu chăm chú nhìn vào bản đồ trên màn ảnh trước mặt, người ta cũng có thể nhận ra được quần đảo Solomon. Hết. Mà thật. Trong số các nước ấy, chỉ có Papua New Guinea là tương đối lớn, với dân số 6 triệu người, trên một diện tích khá rộng, 462,840 cây số vuông. Nó được xem là quốc gia đa dạng về phương diện chủng tộc cũng như về phương diện văn hóa nhất trên hành tinh: có hàng trăm sắc tộc và có đến 841 ngôn ngữ khác nhau. Tuy nhiên, đó cũng là một quốc gia rất nghèo, thuộc loại nghèo nhất trên thế giới: Khoảng một phần ba dân số chỉ có thu nhập khoảng trên 1 đô la một ngày.


Ngoài Papua New Guinea, có năm quốc gia khác có trên 100,000 dân. Thứ nhất, quần đảo Solomon, tự trị từ năm 1976 và độc lập từ năm 1978, bao gồm cả hàng chục hòn đảo nhỏ, có dân số trên nửa triệu người. Thứ hai, Vanuatu gồm 82 hòn đảo với tổng diện tích trên 12,000 cây số vuông, có dân số trên 200,000 người. Thứ ba, Samoa, trước là thuộc địa của Tân Tây Lan, được độc lập từ năm 1962, chỉ có diện tích khoảng gần 3000 cây số vuông với dân số khoảng trên 180,000 người. Thứ tư, Tonga gồm 176 hòn đảo, nhưng chỉ có 52 hòn đảo là có cư dân; dân số chỉ khoảng trên 100,000 người. Thứ năm, Kiribati, với dân số khoảng trên 100,000 người, là quốc gia đầu tiên có nguy cơ biến mất trên trái đất do hiện tượng biến đổi khí hậu: tất cả các hòn đảo hiện nay họ đang sống có thể sẽ bị chìm dưới đáy biển. Tháng 6 năm 2008, chính phủ Kiribati đã chính thức xin Úc cho toàn bộ công dân của họ được quyền tị nạn nếu hiện tượng ấy xảy ra. Năm nay, họ bắt đầu thương lượng mua một số hòn đảo của Fiji để chuyển dân của họ đến ở.


Còn lại, các quốc gia khác đều có dưới 100,000 dân. Như quần đảo Marshall vốn bao gồm 1156 hòn đảo nhưng dân số chỉ có dưới 70,000 người. Quần đảo Cook, gồm 15 hòn đảo với tổng diện tích khoảng 240 cây số vuông nhưng dân số chỉ chưa tới 20,000 người (không kể khoảng gần 60,000 tự xưng là hậu duệ của người Maori thuộc quần đảo Cook hiện sống tại Tân Tây Lan). Nauru, với dân số dưới 10,000 người, được xem là quốc gia ít dân đứng hàng thứ nhì trên thế giới, chỉ sau Vatican. Tuvalu thì có trên 10,000 dân, chỉ nhiều hơn dân số Vatican và Nauru, trên một diện tích khoảng 26 cây số vuông, chỉ lớn hơn Vatican, Monaco và Nauru. Ðây cũng là một trong sáu quốc gia có nguy cơ bị nước biển nhấn chìm nhất. Niue chỉ có 260 cây số vuông với 1400 cư dân. Phần lớn dân Niue sống ở Tân Tây Lan. Tất cả các công dân Niue sống trên nước họ cũng mang quốc tịch Tân Tây Lan.


Nói chung, trong tổ chức Diễn Ðàn Nam Thái Bình Dương, Úc và Tân Tây Lan là hai quốc gia lớn mạnh nhất. Dân số Úc, dù thuộc loại rất ít trên thế giới (khoảng 22 triệu), đông gấp đôi tổng dân số của 15 quốc gia còn lại. Về kinh tế thì Úc lớn gấp năm lần các quốc gia ấy. Trừ quần đảo Marshall vốn dựa vào Mỹ, tất cả các quốc gia đảo còn lại trong Diễn Ðàn Nam Thái Bình Dương đều lệ thuộc vào nguồn viện trợ của Úc hoặc Tân Tây Lan. Rất nhiều nước thậm chí không có cả quân đội riêng. Mọi công việc quốc phòng cũng như ngoại giao, họ đều ủy thác cho Úc và Tân Tây Lan đảm nhiệm. Có khi ngay cả cảnh sát họ cũng không có đủ. Một số lần xảy ra biến loạn, họ đều nhờ cảnh sát Úc hoặc Tân Tây Lan can thiệp giùm.


Lâu nay, Úc và Tân Tây Lan vẫn xem các quốc gia đảo ở Nam Thái Bình Dương như là sân sau của mình. Mỹ chấp nhận điều đó. Hơn nữa, rất an tâm về điều đó. Với Mỹ, Úc và Tân Tây Lan bao giờ cũng là những đồng minh rất đáng tin cậy. Nhưng tại sao bây giờ ngoại trưởng Mỹ lại đến tham dự hội nghị của Diễn Ðàn Nam Thái Bình Dương?


Xin lưu ý: Ðây là lần đầu tiên, từ năm 1971 đến nay, mới có sự hiện diện của một ngoại trưởng Mỹ trong diễn đàn này. Cũng xin lưu ý điều nữa: Bà Hillary Clinton, với cương vị ngoại trưởng Mỹ, vô cùng bận rộn. Bà mới phá kỷ lục công du ra ngoại quốc nhiều nhất trong tất cả các ngoại trưởng Mỹ từ trước đến nay. Dĩ nhiên, không phải vì bà muốn đi nước ngoài. Mà vì cần. Mà thế giới hiện nay dường như ở đâu cũng cần sự có mặt của bà. Ở đâu cũng dầu sôi lửa bỏng. Ở đâu cũng đầy những vấn đề nhức nhối và khẩn cấp.


Vậy tại sao bà lại đến Diễn Ðàn Nam Thái Bình Dương? Tại sao bà phải đến quần đảo Cook, một nơi nghèo nàn, có thể coi như khỉ ho cò gáy. Nó nghèo đến độ chính phủ ở đó không có đủ xe hơi và chỗ ở cho phái đoàn của bà. Xe hơi, họ phải mượn thêm của tư nhân. Chỗ ở thì phải nhồi nhét mấy người vào một phòng. Tiện nghi thiếu thốn đủ điều.


Lý do chính, không được công khai nói ra, là: Trung Quốc.


Từ hơn mười năm nay, Trung Quốc đã thò tay đến các đảo quốc nhỏ nhoi và xa xôi này. Họ tung cả hàng trăm triệu đô la để viện trợ cho các nước ấy. Họ mua chuộc các chính khách cũng như dân chúng vốn còn rất chất phác ở đó. Trước đây, mục đích của những sự mua chuộc ấy là để cô lập Ðài Loan: yêu cầu các đảo quốc ấy không nhìn nhận Ðài Loan, không làm ăn buôn bán với Ðài Loan. Về sau, họ còn gây chia rẽ giữa các nước hoặc trong nội bộ từng nước, gây nhiều sự bất ổn trong khu vực. Ði xa hơn, họ muốn thuyết phục các đảo quốc ấy tách ra khỏi quỹ đạo của Úc, Tân Tây Lan và Mỹ. Nói cách khác, Trung Quốc muốn xem Nam Thái Bình Dương như là nơi tranh chấp quyền lực với Úc, Tân Tây Lan, và sau hai nước này, là với Mỹ. Ngoài sự tranh chấp ấy, họ còn nhắm đến hai mục tiêu khác. Về phương diện ngoại giao, tuy các đảo quốc này rất nhỏ, rất nghèo và rất yếu, nhưng dù sao họ cũng đều là thành viên của Liên Hiệp Quốc: mỗi nước có một lá phiếu riêng, bình đẳng với tất cả các nước khác. Trong các cuộc bầu cử, sự ủng hộ của họ cũng cần thiết như sự ủng hộ của bất cứ một quốc gia giàu mạnh nào khác. Về phương diện quân sự, các đảo quốc này nằm rải rác trên Thái Bình Dương: Tất cả đều có thể được biến thành những căn cứ quân sự cho một cuộc tranh chấp quốc tế về sau.


Úc và Tân Tây Lan từ lâu biết rõ điều đó. Mỹ, khi quyết định trở lại Châu Á-Thái Bình Dương, cũng biết rõ điều đó.


Ðiều họ biết rõ ấy có thể nói tóm gọn lại: móng vuốt của Trung Quốc đã bắt đầu giương ra khắp nơi.


Kể cả những nơi người ta ít chú ý nhất.


Bởi vậy Ngoại Trưởng Hillary Clinton mới đến tham dự cuộc hội nghị ở quần đảo Cook.

‘K21’ Võ Bị Ðà Lạt hội ngộ, mừng sinh nhật

 


Linh Nguyễn/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) – Sau hai ngày “tiền đại hội,” các cựu sinh viên sĩ quan (SVSQ) Khóa 21, Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam hân hoan gặp lại nhau vào tối 1 Tháng Chín, tại nhà hàng Seafood Paradise, Westminster, để mừng 48 năm hội ngộ và sinh nhật 70.









Niên trưởng và niên đệ cùng nâng ly vui mừng kỷ niệm 48 năm sau ngày nhập trường của Khóa 21 Võ Bị Quốc Gia Việt Nam. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)


Sau nghi thức chào cờ và phần lễ truy điệu truyền thống của Trường Võ Bị Quốc Gia, cựu sinh viên sĩ quan Nguyễn Trung Việt, trưởng ban tổ chức, xúc động chào mừng quan khách gồm đại diện Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam California, Hội Võ Bị Nam California, Tổng Hội Thiếu Sinh Quân… các hội đoàn thân hữu và các cựu SVSQ đại diện các khóa tham dự.


“Chúng tôi rất vui mừng trước sự hiện diện của quan khách, quý niên trưởng và đại diện các khóa đàn em. Mong tinh thần Võ Bị mãi trường tồn,” vị trưởng ban tổ chức tuyên bố. Ông giới thiệu người hướng dẫn chương trình là cựu SVSQ Trần Quang Duật và chương trình mở đầu bằng màn hợp ca “Võ Bị Hành Khúc.”









Cựu SVSQ Lê Tấn Tài (trái), MC Trần Quang Duật, và cựu SVSQ Trần Ngọc Lình, tân đại diện Khóa 21. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)


“Ta đoàn sinh viên Võ Bị Việt Nam, đồng hát khúc ca quân hành. Ðoàn sinh viên ta siết chặt dây thân ái, gieo khắp đó đây những mầm sống vui…” Ðó là lời hát của các cựu SVSQ khóa 21, bốn mươi tám năm, sau ngày rời trường Mẹ.


Phía trái của sân khấu gồm hai chiếc bánh. Một là quà tặng hội ngộ 48 năm của niên trưởng Lý Văn Mẹo, Khóa 15, tặng. Niên trưởng Mẹo được các cựu SVSQ Khóa 21 quý mến gọi là “Ông Thầy.” Một chiếc bánh khác, đẹp mắt, đặt ở bên cạnh để mừng Sinh Nhật 48 của Khóa 21 và Mừng Thọ 70 tuổi của tập thể khóa 21, và một banner ghi “Chúc Mừng Thọ Thất Thập Khóa 21/TVBQGVN.”


Trong buổi hội ngộ, màu áo trận rằn ri oai hùng và những chiếc mũ beret màu xanh Thủy Quân Lục Chiến, màu nâu Biệt Ðộng Quân, màu đỏ Sư Ðoàn Nhảy Dù hay Biệt Kích Dù, vẫn dính liền với những người sĩ quan xuất thân từ quân trường Ðà Lạt.










Thành phần tân ban chấp hành Khóa 21. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)


Họ vẫn giữ được vẻ oai phong dù mái tóc đã bạc. Buổi hội ngộ cũng để mừng lễ sinh nhật tập thể Khóa 21. Trung bình tuổi đời của các cựu SVSQ khóa này là từ 69 đến 72 tuổi.


Sau phần bàn giao đại diện khóa, ban tổ chức giới thiệu thành phần tân ban chấp hành do kết quả bầu phiếu trong hai ngày tiền đại hội.


Cựu SVSQ Trần Ngọc Lình được bầu là tân đại diện Khóa 21 và là chủ tịch Tân Ban Chấp Hành. Các thành viên được tín nhiệm, lần lượt được vị chủ tịch giới thiệu trước sân khấu, gồm các cựu SVSQ Ðổng Duy Hùng, Nguyễn Trung Việt, Trần Quang Dực, Trần Văn Khiết… Bà Trần Ngọc Lình, vợ của tân đại diện Khóa 21 được bầu vào vai trò Thủ Quỹ của Khóa 21. Ðây là một trong những đặc điểm của Khóa 21.










Các chị K21 nhận hoa hồng tri ân tình nghĩa từ các chàng trai Võ Bị K21. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)


Niên trưởng Lê Tấn Tài, đại diện Khóa 20, trao tặng một bản lưu niệm cho tân đại diện Khóa 21. Ông được nhiều cựu SVSQ quý mến qua những cái bắt tay rắn chắc, những ly rượu cùng cụng ly; hết đầy lại vơi…


Một phần khác của chương trình khiến các chị vui và xúc động là màn tặng hoa hồng do ban tổ chức cung cấp. Mỗi cựu SVSQ Khóa 21 tặng một đóa hồng cho người bạn đời của mình. Ở tuổi 70 mà có những người dám ôm và tỏ vẻ thân thiện bằng những chiếc hôn nồng nàn, không thua gì thời còn trai trẻ!


Xen kẽ trong chương trình là những tiếng hát của Khóa 21.


Cựu SVSQ Nguyễn Ðức Bông, từ Milpitas miền Bắc California về tham dự, cho biết: “Tôi là người đầu tiên hát bài ‘Tôi Ðưa Em Sang Sông’ của nhạc sĩ Nhật Ngân thuở chúng tôi học chung trường Phan Chu Trinh ở Ðà Nẵng.” Ông nói tiếp: “Tôi từng là đội trưởng đội bóng rổ và trưởng ban báo chí của Khóa 21 và bị Việt Cộng bỏ tù 10 năm.”










“K21” – Bác Sĩ Phạm Gia Cổn, biểu diễn Trompet. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)


Cựu SVSQ Phạm Ngọc Ðăng lên hát bài “Anh Không Chết Ðâu Em” của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Một hai chị đâu đó cũng đã đưa tay kín đáo chùi nước mắt với tâm sự riêng tư.


Cựu SVSQ Nguyễn Xuân Hợp đến từ New York, hãnh diện là “người cầm đèn đỏ lèo lái” con thuyền Khóa 21.


Ông kể về những điểm đặc biệt của Khóa 21: “Thủ khoa của khóa là Mai Văn Hóa. Ra trường và phục vụ Sư Ðoàn 1 Bộ Binh, anh dũng hy sinh ở Quảng Trị.”


Ông cho biết, một sinh viên Khóa 21 khác, cựu SVSQ Bùi Bồn, phục vụ binh chủng Thủy Quân Lục Chiến và gốc Thiếu Sinh Quân, em của Ðại Tá Bùi Vinh. Anh rất thẳng thắn, nhưng phải cái tội “ba gai” nên cấp bậc sau cùng chỉ là đại úy, nhưng từng được Ðệ Ngũ Ðẳng Bảo Quốc Huân Chương.”


Một trong những sĩ quan lên lon nhanh nhất của Khóa 21 là Lê Văn Ngôn, mang lon trung tá khi mới 28 tuổi, trấn thủ Tống Lê Chân. Ngoài ra còn có Trung Tá Lê Tuấn Trí, trung đoàn trưởng Trung Ðoàn 40.


MC Trần Quang Duật giới thiệu cựu SVSQ Võ Minh Hòa, biệt phái về Phủ Tổng Thống để làm phi công trực thăng cho cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, sau khi rời Phi Ðoàn 215 ở Nha Trang.


Cũng theo cựu SVSQ Nguyễn Xuân Hợp, một chuyện vui kể trong bữa ăn sáng chia tay tại nhà hàng Hà Nội Phố hôm Thứ Hai Lễ Labor Day, người nổi tiếng lãng mạn được anh em đặt cho biệt danh rất dài theo một nhân vật trong tiểu thuyết kiếm hiệp Lục Mạch Thần Kiếm của tác giả Kim Dung, là “Ðoàn Chính Thuần-Hoàng Ðế-Vua nước Ðại Lý- Ðại Ðạo hái hoa Vạn Lý Ðộc Hành Ðiền Bá Quang” Hồ Ðăng Xứng!



Tuy nhiên, điểm lý thú nhất mà ông Hợp mãn nguyện và mọi người cười lăn lộn là “tìm ra được người ra trường, xếp hạng cao hơn ông – người cầm đèn đỏ. Ðó là cựu SVSQ… (Ông nói và chỉ tay vào một người bạn mặc đồ bay tối hôm trước).


“Tao biết rồi! Có gì thì tao sẽ trao đèn đỏ cho mày!”


Trên 240 người gia nhập Khóa 21 trường Võ Bị ngày 26 tháng 11 năm 1964, có 236 sĩ quan tốt nghiệp, và một người ra trường với cấp bậc trung sĩ. Khóa 21 có tên là khóa “Chiến Thắng Nông Thôn.” Hiện nay Khóa 21 có khoảng 110 người sinh sống tại Hoa Kỳ. Trước năm 1975, các sĩ quan Khóa 21 trung bình từng giữ chức vụ tiểu đoàn trưởng.


 


–-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Sau bão Isaac, hàng chục ngàn chuột chết dạt vào Misissippi

TUPELO, Mississippi (Reuters) – Xác hàng chục ngàn con chuột chết trong trận bão Isaac nay dạt vào bờ biển tiểu bang Mississippi, gây cảnh tượng gớm ghiếc đầy mùi hôi thối mà theo giới hữu trách phải mất mấy ngày nữa mới dẹp xong.


Khi bão kéo tới làm thủy triều dâng cao, nước tràn vào khu vực đầm lầy quanh tiểu bang Louisiana, nơi sinh sống của loài chuột đồng, và khiến chúng phải theo làn sóng cuốn vào tiểu bang Mississippi cho đến khi chúng kiệt sức và chết chìm, theo lời David Yarborough, một giám sát viên quận Hancock County.


Các đợt sóng sau đó đưa xác các con chuột này vào khắp nơi dọc theo bờ biển Mississippi, ông Yaborough cho hay.


Cho đến ngày Thứ Ba, có khoảng 16,000 xác chuột được thu nhặt tại quận Hancock County, nơi một nhà thầu dọn dẹp nói rằng sẽ phải mất thêm một tuần lễ nữa mới xong, theo giới hữu trách.


Tại quận Harrison County cạnh đó, giới chức nơi này nói rằng họ quyết định sẽ tự dọn dẹp. Các nhân viên quận dùng xẻng và chĩa ba đã thu thập được 16 tấn chuột chết từ bờ biển kể từ hôm Thứ Bảy đến nay và đem đi chôn ở bãi rác.


“Chúng tôi có ngày gọi là ‘Cruisin’ The Coast’ trong tuần lễ thứ nhì của Tháng Mười với khoảng từ 30,000 đến 40,000 người tham dự, và không muốn đợi đến lúc đó mới dọn dẹp,” theo lời Kim Savant, chủ tịch Hội Ðồng Giám Sát quận.


Tuy xác các chuột chết này hôi thối và coi gớm ghiếc, chúng không là mối đe dọa cho sức khỏe người dân, theo giới chức trách nhiệm y tế.


Tiểu bang Mississippi trước đây từng phải đương đầu với vấn đề chuột chết sau bão Katrina và Gustav nhưng lần này đặc biệt trầm trọng hơn.


Ngoài chuột, nhân viên thu dọn còn tìm thấy xác heo, nai, chó rừng, rắn và thỏ trên bờ biển. (V.Giang)

Tranh cãi về vũ thoát y ở New York

ALBANY, New York (AP) – Vũ, cho dù là vũ thoát y, cũng là một hình thức nghệ thuật và phải được miễn đóng thuế tiểu bang, theo chủ nhân một quán rượu có mục vũ thoát y ở New York.


Tuy vậy, Sở Thuế tiểu bang New York và một tòa sơ thẩm không đồng ý với lập luận này và đòi quán rượu Nite Moves ở thành phố Albany phải trả số thuế còn thiếu là $124,000.


Giới chức sở thuế cho hay tiệm rượu thiếu thuế đánh vào tiền thu khách vào cửa cũng như khi các vũ công đến bàn khách để múa riêng cho họ xem.


Quán Nite Moves nói rằng các màn trình diễn này phải được miễn thuế theo luật tiểu bang vì là “các màn trình diễn âm nhạc nghệ thuật sống.” Các nơi như sân khấu trình diễn hay vũ ballet đều được miễn thuế này.


Trước đó, một phán quyết tòa dưới đồng ý với quán Nite Moves, nói rằng “sự kiện vũ công lột bỏ một phần hay toàn phần y phục của họ không làm giảm đi tính trình diễn được tập luyện này.”


Tòa Thượng Thẩm New York khởi sự xử vụ kiện hôm Thứ Tư và dự trù sẽ có phán quyết trong một tháng. (V.Giang)

Yemen: Phi cơ không người lái Mỹ hạ 5 phiến quân

 


SANAA, Yemen (AP) – Một giới chức quân sự Yemen cho hay hỏa tiễn bắn đi từ một phi cơ không người lái Mỹ trúng vào căn nhà của một thành viên cao cấp al-Qaeda, làm thiệt mạng năm phiến quân.


Nguồn tin này nói rằng căn nhà bị trúng hỏa tiễn hôm Thứ Tư nằm ở khu ngoại ô thành phố Hadramawt. Ông nói rằng chủ nhà, thành viên cao cấp al-Qaeda Murad Ben Salem, bị giết cùng bốn người khác.


Tình báo Mỹ đang ngày càng sử dụng phi cơ không người lái nhiều hơn tại Yemen vì có các chỉ dấu cho thấy al-Qaeda đang tìm cách xây dựng và phát triển cơ sở hoạt động nơi này. (V.Giang)

Cựu giám đốc công an Trùng Khánh bị truy tố

BEIJING (AP) – Vương Lập Quân, đầu mối của bão tố chính trị tại Trùng Khánh trong vụ Bạc Hy Lai, bị truy tố tội âm mưu đào thoát, lạm dụng quyền hành và nhận hối lộ, theo nguồn tin từ giới truyền thông nhà nước Trung Quốc hôm Thứ Tư.









Vương Lập Quân, hình chụp Tháng Ba, 2011, lúc chưa xảy ra vụ khủng hoảng chính trị Bạc Hy Lai. (Hình: Feng Li/Getty Images)


Ðiều này cũng cho thấy vụ tai tiếng đang đi vào kết cuộc trước ngày quốc gia này khởi sự cuộc chuyển tiếp sang một thế hệ lãnh đạo mới vào cuối năm nay.


Tân Hoa Xã, cơ quan thông tấn nhà nước Trung Quốc, hôm Thứ Tư không cho biết thêm chi tiết về việc truy tố Vương Lập Quân (Wang Lijun), cựu giám đốc công an và cũng là phó thị trưởng Trùng Khánh.


Ông Vương làm sự việc bùng nổ khi lén vào tòa Lãnh Sự Mỹ ở Thành Ðô hồi đầu Tháng Hai sau khi bị bí thư Thành Ủy Trùng Khánh lúc đó là Bạc Hy Lai giáng chức.


Việc loan báo truy tố Vương Lập Quân xảy ra vào cuối chuyến viếng thăm ngắn ngủi của Bộ Trưởng Ngoại Giao Mỹ Hillary Rodham Clinton tại Bắc Kinh và chắc chắn sẽ được nhiều người coi là để gửi lời nhắn tới Washington rằng Trung Quốc chống lại mọi can thiệp của ngoại quốc vào việc nội bộ của họ. (V.Giang)

Nợ quốc gia của Mỹ lên tới 16 ngàn tỉ đô la

 WASHINGTON (AP) Bộ Tài Chánh Mỹ hôm Thứ Ba cho hay tổng số nợ quốc gia nay lên tới $16 ngàn tỉ, nghĩa là mỗi người dân quốc gia này, từ trẻ đến già, đều phải lãnh số nợ hơn $50,000.










Tấm bản điện tử về tổng số nợ quốc gia của Mỹ, treo tại Ðại Hội Ðảng Cộng Hòa hôm 29 Tháng Tám, 2012. (Hình: Chip Somodevilla/Getty Images)


Thông cáo của Bộ Tài Chánh gặp ngay phản ứng gay gắt của phía đảng Cộng Hòa, chỉ trích Tổng Thống Barack Obama không chịu kiểm soát chi tiêu trong 3 năm rưỡi cầm quyền vừa qua.


“Chúng ta không còn có thể trì hoãn các quyết định khó khăn,” theo lời nhân vật lãnh đạo thứ nhì của đảng Cộng Hòa tại Hạ Viện, ông Eric Cantor. “Ðã đến lúc chúng ta giải quyết các thử thách ngân sách và ngưng việc chi tiêu những món tiền mà chúng ta không có.”


Sự kiện tiền nợ lên đến mức kỷ lục này cũng có nghĩa rằng các nhà lập pháp và bất cứ người nào thắng cử tổng thống Mỹ cuối năm nay cũng sẽ phải thông qua một đạo luật vào đầu năm tới để nâng mức trần nợ.


Nghị Sĩ Rob Portman, thuộc đảng Cộng Hòa, tiểu bang Ohio, nói rằng “số nợ này không chỉ là gánh nặng cho con cháu chúng ta, mà theo các kinh tế gia, cũng sẽ giới hạn mức phát triển kinh tế, cản trở việc tạo ra hàng triệu công việc lúc này và trong tương lai.”


Ðể giảm bớt nợ công, Tổng Thống Obama đề nghị giải pháp hỗn hợp gồm cắt giảm ngân sách và tăng thuế. Tuy nhiên, đề nghị tăng thuế của ông liên tiếp bị phía Cộng Hòa bác bỏ. (V.Giang)

Người nông dân vẫn bị đối xử tệ mạt

 


Về “Việt Nam có nguy cơ tụt hạng xuất cảng gạo”



Nông nghiệp VN không thể nào vươn lên vì người nông dân vẫn bị đối xử tệ mạt. Hạt gạo do họ làm ra nhưng họ vẫn nghèo vì lợi nhuận lọt vào tay bọn trung gian mua bán gạo. Bọn này là ai? Là cán bộ nhà nước cấu kết với gian thương Tàu. Kỹ thuật chế biến gạo của VN rất lạc hậu. Gạo Thái Lan không bao giờ có sạn. Gạo VN thì có sạn, vì nông dân phơi lúa trên quốc lộ, còn Thái Lan họ có nhà máy sấy. Nông dân nai lưng ra làm cho lũ gian thương chơi xe khủng. Còn lâu mới khá. Buồn 5 phút.


Thang Nguyên


 


 

Trường Tráng Niên Huntington Beach (HBAS)

 


 


Khai giảng từ ngày 4 Tháng Chín


Học Anh ngữ (ESL) – Các lớp học nghề cho người lớn


‘Học phí một giờ chỉ bằng tiền một ly cà phê!’


 


Linh Nguyễn/Người Việt


 


Trường tráng niên Huntington Beach (HBAS) là một cơ sở giáo dục, cung cấp các lớp học Anh ngữ như một ngoại ngữ thứ hai (ESL) và các môn học ngắn hạn, nhằm giúp người lớn có thể tiếp tục trau dồi kiến thức căn bản hay học một nghề chuyên môn. Trụ sở chính tại địa chỉ 17231 Gothard St., Huntington Beach, CA 92647.


 


Lớp ESL


 


Thật vậy, khả năng thông thạo Anh ngữ là một nhu cầu của đời sống và rất cần thiết để tìm một việc làm. Trong hoàn cảnh tị nạn của người Việt, nói riêng, việc học Anh ngữ thường là bước đầu để hội nhập với đời sống mới. Trường tráng niên HBAS là một nơi học Anh ngữ quen thuộc đối với rất nhiều người Việt trong khu vực Little Saigon đã từ lâu.










Học viên lớp ESL.


“Mùa Thu năm nay, trường tráng niên HBAS có 10 địa điểm khác nhau, đặt tại các trường học, nhà thờ hay trung tâm cao niên, bao bọc bởi các đường Springdale, Trask, Brookhurst và Warner trong các thành phố Westminster, Midway City, và Fountain Valley. Giờ và ngày học khác nhau tùy theo địa điểm,” ông Steve Curiel, hiệu trưởng, vừa giải thích, vừa chỉ tay trên bản đồ. Ông tiếp: “Cha mẹ trong thời gian theo học tại lớp, nếu có con nhỏ, có thể gởi giữ con. Chỉ có hai địa điểm cung cấp dịch vụ chăm sóc trẻ em là trường tiểu học Finley và lớp tối của trường Ray Shmitt ở Westminster.”


Học viên ghi danh lớp Anh ngữ sẽ phải làm một bài khảo sát ngắn để được xếp vào các lớp đúng với trình độ. “Giáo sư của trường có trình độ cao và rất chú trọng đến việc giúp học sinh phát triển khả năng nói và viết tiếng Anh,” ông Steve Curiel nói.










Ông Steve Curiel, hiệu trưởng trường tráng niên HBAS.


Về học phí, học viên phải đóng lệ phí ghi danh là $50. Văn phòng chỉ nhận đủ số tiền lệ phí bằng tiền mặt.


Học viên chọn địa điểm trường trong cuốn chương trình các lớp học do trường gởi về nhà, hay xem địa chỉ trong trang quảng cáo trên nhật báo Người Việt. Ðích thân tới trường điền đơn và làm bài trắc nghiệm ngắn để biết trình độ và được xếp lớp tùy theo trình độ, hoàn tất thủ tục ghi danh nội trong ngày.


 


Các lớp huấn nghệ ngắn hạn


 


Ngoài các lớp ESL, trường tráng niên còn cung cấp các khóa học nghề ngắn hạn. Các điều kiện theo học và thời gian dài, ngắn khác nhau. Có khóa 5 tuần, có khóa học ban ngày 12 tuần và có lớp vào buổi tối kéo dài 16 tuần lễ. Học phí cũng thay đổi tùy theo khóa học và học viên được cấp chứng chỉ sau khi tốt nghiệp.


Chẳng hạn như Khóa Phụ Tá Văn Phòng (Adminstrative Assistant Program) kéo dài 5 tuần, chỉ cần đi học một tuần hai ngày.


Khóa Nhân Viên Bán Thuốc Tây (Pharmacy Technician Program) có thể hoàn tất từ 12 đến 16 tuần lễ.


Nếu có điều kiện theo học từ 6 đến 9 tháng, học viên có thể ghi danh khóa Phụ Tá Văn phòng Y Khoa (Medical Assistant Program), chương trình được dự đoán là việc làm phát triển nhanh nhất trong những năm 2010-2018.










Phòng học ESL khang trang.


Ngoài ra, trường tráng niên HBAS cũng có các khóa học ngắn hạn từ hai ngày rưỡi đến 5 tuần lễ, hoặc các lớp học để lấy bằng Trung Học Phổ Thông (GED).


“Các lớp căn bản về máy điện toán, cách sử dụng các nhu liệu dùng cho văn phòng, như Microsoft Office, và các lớp dạy nguyên tắc về kế toán, Quickbooks và các ứng dụng Internet, emails, thiết kế trang Web,” ông hiệu trưởng liệt kê những lớp học rất hữu ích khi cần để tìm việc làm.










Học viên lớp Computer.


Tóm lại, trường tráng niên Huntington Beach là một cơ sở giáo dục công lập, uy tín và ít tốn kém để người Việt có thể học Anh ngữ, học một nghề trong thời gian ngắn hạn, hoặc muốn mở mang kiến thức mà không phải đi xa.


Ông hiệu trưởng Steve Curiel nhấn mạnh về chi phí nhẹ nhàng tại trường tráng niên: “Người ta thường ví giá tiền một gallon xăng tương đương với một gallon sữa. Theo tính toán của chúng tôi, phí tổn một giờ học, chỉ có $3/giờ mà bạn có thầy giỏi, lớp học khang trang và được học môn mình chọn. Học phí một giờ chỉ bằng tiền một ly cà phê! Bạn còn đợi gì?”










Ông hiệu trưởng trình bày về các lớp dạy nghề.


Ngày giờ khai giảng tùy địa điểm, xin xem trang quảng cáo trên nhật báo Người Việt.


Mọi chi tiết, xin liên lạc với văn phòng của trường tráng niên Huntington Beach tại điện thoại số (714) 842-4227, địa chỉ: 17231 Gothard St., Huntington Beach, CA 92647, hay vào thăm trang nhà www.hbas.edu





Trường Tráng Niên Huntington Beach (HBAS)


17231 Gothard St.


Huntington Beach, CA 92647


(714) 842-4227


www.hbas.edu


 

Sự xoay chuyển chậm rãi của Hoa Kỳ


Giới Thiệu:
Thời sự dồn dập hàng ngày trên Ðịa cầu có thể giúp chúng ta biết được rằng chuyện gì đang xảy ra trên thế giới. Tuy nhiên, nhiều khi chúng ta không hiểu được vì sao lại xảy ra một biến cố như vậy, và hậu quả sau này sẽ ra sao…. Cũng vì lý do ấy, nhật báo Người Việt mở thêm một tiết mục và lưu trữ trên trang mạng Người Việt Online để quý độc giả tham khảo. Ðó là mục “Hồ Sơ Người-Việt”, xuất hiện ngày Thứ Năm mỗi tuần, với nội dung trình bày khung cảnh khách quan của một vấn đề và, nếu có thể, một số dự báo về tương lai hầu độc giả khỏi ngỡ ngàng khi sự biến xảy ra. Xin trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả…


 


Hillary Clinton trở lại Ðông Á


 


 


Hùng Tâm/Người Việt


 


Nếu tháng 6 năm 2008, khuynh hướng thiên tả của đảng Dân Chủ không bất ngờ bỏ rơi Nghị Sĩ Hillary Clinton để ủng hộ Nghị Sĩ Barack Obama thì có lẽ giờ này, Tổng Thống Hillary Clinton đang tái tranh cử và bận rộn tại đại hội đảng Dân Chủ ở thành phố Charlotte của tiểu bang North Carolina.


  Nhưng thay vì có một nữ tổng thống đầu tiên, Hoa Kỳ có một tổng thống đầu tiên gốc Phi Châu và tuần này, Ngoại Trưởng Hillary Clinton hoàn toàn vắng mặt trên chính trường Mỹ.


Bà quay về Châu Á. “Hồ Sơ Người-Việt” theo dõi chuyến đi vì nó phản ảnh một sự xoay chuyển chậm rãi mà đa diện của Hoa Kỳ…. Chậm rãi vì khởi sự từ đã lâu và sẽ chỉ có kết quả trong vài năm tới và đa diện vì gồm cả khía cạnh an ninh lẫn kinh tế. Xin bắt đầu từ Ngoại Trưởng Clinton.


 


Ngoại Trưởng Clinton và Châu Á


 


Không đứng phó cho liên danh Dân Chủ trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2008, bà Clinton nhận lời làm ngoại trưởng cho Tổng Thống Obama và mở đầu sự nghiệp ngoại giao của mình bằng chuyến Á du đầu tiên vào tháng 2 năm 2009 để thăm Nhật Bản, Nam Dương (Indonesia), Nam Hàn và Trung Quốc. Ðấy là một sự lạ vì thông thường, các ngoại trưởng Mỹ đều bắt đầu sự nghiệp ngoại giao qua chuyến viếng thăm các nước đồng minh tại Âu Châu.


Có hai lý do giải thích sự hãn hữu này. Thứ nhất là về nội tình chính trị Hoa Kỳ.


Sau khi chấp chánh từ đầu năm 2009, Tổng Thống Obama muốn trực tiếp giám sát chính sách đối ngoại của Mỹ tại những điểm nóng nhất qua việc bổ nhiệm các đặc sứ làm đại diện trực tiếp của ông và báo cáo thẳng cho ban tham mưu về an ninh và đối ngoại tại Tòa Bạch Cung. Các hồ sơ nóng, liên quan đến thế giới Hồi Giáo, đến chiến trường Iraq hay Afghanistan, đến Trung Ðông và Israel, được ông trao cho người khác, như George Mitchell hay Richard Holbrook, chứ không nằm trong phạm vi giải quyết của ngoại trưởng. Với Liên Bang Nga thì đó là trách nhiệm của Phó Tổng Thống Joe Biden. Vì vậy, bà Clinton đành nhận phần vụ thu hẹp tại Á Châu.


Lý do thứ hai là bề nào thì Hoa Kỳ cũng đang tìm cách giải kết khỏi hai chiến trường nóng và mối quan tâm kéo dài cả chục năm về thế giới Hồi Giáo để trở lại khu vực trọng yếu hơn cho kinh tế và an ninh của nước Mỹ. Khu vực đó hết là Tây Âu như trong thế kỷ 20 mà là Ðông Á. Chính quyền George W. Bush cũng đã trù tính việc đó mà không kịp trở tay vì vụ khủng bố Hồi Giáo vào tháng 9 năm 2001.


Vì vậy, Ngoại Trưởng Clinton chuẩn bị cho việc Hoa Kỳ trở về Ðông Á.


Do chủ trương hòa hoãn của tổng thống Mỹ, trong chuyến Á du đầu tiên vào tháng 2 năm 2009, bà Clinton đưa ra lập luận quá ôn hòa với Bắc Kinh (“không nên để vấn đề nhân quyền chi phối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc”). Sau đó bà đã nhiều lần trở lại Ðông Á và thăm viếng mọi quốc gia trong khu vực, kể cả Việt Nam, ngoại trừ bốn nước là Bắc Hàn, Brunei, Ðông Timor và Ðài Loan, nhưng nêu lên những nhận xét cứng rắn hơn với Trung Quốc.


Trong các phiên họp định kỳ, hai năm một lần, của Diễn đàn Ðối thoại về Kinh tế và Chiến lược với Trung Quốc, bà Clinton là trưởng đoàn của phái bộ Mỹ và nói chuyện trực tiếp với Ủy Viên Quốc Vụ Viện Ðới Bỉnh Quốc, người chỉ đạo chánh sách ngoại giao của Trung Ương Ðảng Cộng Sản Trung Hoa. Tin tức từ các buổi tiếp xúc này cho thấy Ngoại Trưởng Clinton có lời phát biểu thẳng thắn hơn chứ không còn ngoại giao như trong lần đầu tiên viếng thăm Bắc Kinh.


Tuần này, bà Clinton ghé Cook Islands để tham dự Diễn đàn Hải đảo Thái Bình Dương rồi bay qua Indonesia, Trung Quốc, Ðông Timor, Brunei trước khi kết thúc 12 ngày Á du bằng hội nghị cấp ngoại trưởng của Diễn đàn Hợp tác Á Châu Thái Bình Dương APEC, năm nay được Liên Bang Nga tổ chức tại Vladivostok, một thành phố Viễn Ðông của Nga.


Trong các ngoại trưởng Hoa Kỳ, từ Thomas Jefferson cho đến nay, Hillary Clinton là người chú ý nhiều nhất đến Châu Á, có lẽ còn hơn Ngoại Trưởng Henry Kissinger cách đây 40 năm. Tháng 11 năm ngoái bà còn viết bài tiểu luận trên tạp chí Foreign Policy với tựa đề Thế Kỷ Thái Bình Dương của Hoa Kỳ (America’s Pacific Century) có nội dung tái khẳng định sự quan tâm rất chính đáng của nước Mỹ về khu vực chiến lược này.


Vì vậy, nếu theo dõi kỹ, người ta có thể thấy ra hai ba chuyện tại thủ đô Hoa Kỳ.


Thứ nhất, Ngoại Trưởng Clinton đón đầu lịch sử mà đưa hồ sơ Á Châu lên hạng ưu tiên và trở thành chuyên gia Châu Á trong hàng ngũ những người làm chính sách đối ngoại của nước Mỹ. Thứ hai, các đại tổ hợp Hoa Kỳ thì vẫn muốn duy trì một chính sách hòa hoãn với Bắc Kinh và tác động mạnh vào chính quyền Obama, nhất là trong một năm tranh cử rất cần tiền vận động như năm nay. Nhưng trong nỗ lực chuyển hướng, Ngoại Trưởng Clinton được giới chức quân sự và an ninh hậu thuẫn vì họ thấy ra vị trí quan trọng của Châu Á cho quyền lợi lâu dài của Hoa Kỳ. Từng ở trong Ủy Ban Quân Vụ Thượng Viện khi còn là nghị sĩ, bà Clinton đã có quan hệ khắng khít với các tướng lãnh và được họ nể trọng.


Nhưng vấn đề không chỉ là cá nhân của Hillary Clinton vì nhìn trong trường kỳ thì nước Mỹ phải chuyển hướng quan tâm về Châu Á. Lý do đơn giản chính là sự lớn mạnh và quá hung hăng của Trung Quốc.


 


Một sự xoay chuyển 360 độ


 


Về đại lược, chính quyền Obama vẫn nói giọng ôn hòa với Bắc Kinh và duy trì cách giải quyết đầy tính chất thỏa hiệp của Tổng Trưởng Ngân Khố Timothy Geithner. Có thể là do sự vận động của doanh gia tài phiệt đang kiếm lời nhờ thị trường Trung Quốc. Nhưng trong thực tế thì Ngoại Trưởng Hillary Clinton đã lặng lẽ đóng chốt ở các trung tâm nhạy cảm nhất của khu vực Ðông Á.


Chúng ta nên chú ý đến các trung tâm này.


Thí dụ như vì sao bà lại đi mãi tới phía cực Nam của Thái Bình Dương để dự hội nghị của Diễn đàn Hải đảo Thái Bình Dương ở Cook Islands? Khu vực hẻo lánh ấy tiếp giáp với New Zealand (Tân Tây Lan) và Úc nhưng lại được Trung Quốc kín đáo chiếu cố từ nhiều năm nay với các dự án đầu tư và viện trợ tại Fiji hay Solomon Islands và thậm chí Cộng Hòa Ðông Timor.


Sau vụ khủng hoảng Ðông Á và sự sụp đổ của chế độ Suharto tại Indonesia vào năm 1999, quan hệ giữa Úc và các quốc gia hải đảo nhỏ xíu tại Nam Thái Bình Dương đã có lúc nguội lạnh và tạo cơ hội cho Bắc Kinh nhấn tới. Vì vậy, chính quyền Úc mới tìm cách cải thiện mối bang giao với các quốc gia này và sau khi ký kết hiệp ước quân sự Darwin với Hoa Kỳ để sẽ nhận 2,500 binh lính Thủy Quân Lục Chiến trong những năm tới, việc mở ra Diễn đàn Hải đảo Thái Bình Dương là một nỗ lực kết hợp với Hoa Kỳ.


Ngoại Trưởng Clinton đến dự hội nghị tại Cook Islands là trong chiều hướng đó.


Một trung tâm khác đã được bà thăm viếng và thắt chặt quan hệ hợp tác là Hiệp Hội ASEAN của 10 quốc gia Ðông Nam Á. Bên trong ASEAN có năm nước dưới hạ nguồn sông Mekong, thành viên của Ủy Ban Tiểu Vùng Mekong, là Miến Ðiện, Thái Lan, Lào, Cam Bốt và Việt Nam. Clinton là ngoại trưởng đầu tiên của Mỹ đã dự hội nghị Tiểu Vùng Mekong và đưa ra nhiều sáng kiến hợp tác cùng viện trợ.


Lần này, bà đến Indonesia và Brunei cũng trong ý hướng đó vì Brunei sẽ làm chủ tịch luân phiên của Hiệp Hội ASEAN trong niên khóa 2013. Sau khi Cambodia nói ngang giở bướng về lập trường chung của khối ASEAN với Bắc Kinh, Hoa Kỳ không để tái diễn tình trạng thiếu thống nhất đó. Nhất là khi Ngoại Trưởng Dương Khiết Trì của Trung Quốc cũng đã tới Brunei hồi đầu năm để tìm một đòn bẩy khác nhằm ly gián khối này.


Ngẫm lại thì việc yểm trợ sự chuyển hóa của Miến Ðiện qua thể chế dân chủ cùng với nỗ lực tăng cường hợp tác với Lào và Cambodia vẫn nằm trong một chiến lược chung là tranh thủ niềm tin của các nước ASEAN, để từng nước khỏi bị Bắc Kinh lung lạc và gây rạn nứt bên trong tổ chức. Người ta cũng không quên rằng sau khi chính quyền Phnom Penh cản trở một bản thông cáo chung của ASEAN, Ngoại trưởng Indonesia có phản ứng rất mạnh. Lần này gặp gỡ bà Clinton, tất nhiên là ông sẽ nhắc đến nhu cầu củng cố sự thống nhất ý kiến của ASEAN.


Không phải ngẫu nhiên mà thông tấn xã Kyodo của Nhật loan tin là một sĩ quan Hải Quân Philippines đã cho biết hôm mùng 4 rằng Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ đang dự tính thiết lập một tiền trạm trên đảo Palawan của Philippines, đối diện với vùng quần đảo Spratly (Trường Sa). Dự án đó của Hoa Kỳ tất nhiên là phải có sự thỏa thuận, hoặc yêu cầu, của chính quyền Manila.


Nhưng sự chuyển hướng của Hoa Kỳ còn đa dạng hơn vậy.


 


Vòng đai xuyên Thái Bình Dương


 


Khi kiểm lại một vòng đối ngoại của Hillary Clinton, giới quan sát có thể thấy ra một điểm là Hoa Kỳ xoay đủ 360 độ và không để một kẽ hở nào ở chung quanh Trung Quốc.


Từ việc hợp tác và tập trận với Nam Hàn đến việc nâng tầm phòng thủ chiến lược cho Nhật Bản, Hoa Kỳ đã lặng lẽ củng cố thêm sức mạnh cho các cường quốc Ðông Bắc Á đang đối diện với Trung Quốc. Mối quan tâm đáng chú ý hơn thế chính là các nước Ðông Nam Á. Ngoại Trưởng Clinton nhấn mạnh như vậy trong chuyến Á du kỳ này và cũng để chuẩn bị cho Tổng Thống Obama xuất hiện tại Cambodia vào tháng 11 tới đây.


Trước những động thái mở rộng của Hoa Kỳ, lãnh đạo Bắc Kinh và nhiều chiến lược gia quốc tế có thể nghĩ đến không khí Chiến Tranh Lạnh trước năm 1991, khi Hoa Kỳ phải be bờ ngăn chặn Liên Bang Xô Viết. Nhưng hình như điều ấy không còn đúng với thực tế của thế kỷ 21.


Kinh tế thế giới ngày nay đã “nhất thể hóa” vì các nước đều tấp nập buôn bán với nhau trong luồng giao dịch thống nhất và toàn cầu. Hoa Kỳ không thể phong tỏa kinh tế Iran chứ đừng nói đến kinh tế Trung Quốc, một đối tác mậu dịch và đầu tư quan trọng của Mỹ. Nói cách khác, kinh tế toàn cầu hóa đã khiến các nước đều phải buôn bán và thực tế là cần nhau.


Nhưng lãnh đạo Trung Quốc lại không nghĩ như vậy vì chính họ mới bị sức hút của quá khứ nên nhìn mọi chuyện như một cuộc đấu tranh theo lối mất còn.


Khi ấy, ta mới trở lại sáng kiến thành lập hệ thống Ðối tác Kinh tế Chiến lược Xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement) do Tổng Thống Bush khơi mào từ đầu năm 2008 để tiến dần tới Hiệp định Ðối tác Kinh tế Chiến lược xuyên Thái Bình Dương hay TPP. Ðây là diễn đàn hợp tác chiến lược về tự do mậu dịch giữa 12 quốc gia trong khu vực Thái Bình Dương và sẽ còn mở rộng cho nhiều nước khác mà không có Trung Quốc.


Nỗ lực kết hợp ấy của Hoa Kỳ khiến Bắc Kinh cực kỳ khó chịu nhưng khó phản ứng vì cái tội căn bản: không tôn trọng luật lệ bảo vệ tác quyền mà còn bảo vệ hệ thống kinh tế nhà nước.


Ðầu tháng tháng 9 sẽ có kỳ họp thứ 14 do Hoa Kỳ triệu tập tại thành phố Leesburg bên Virginia để hy vọng hoàn tất bản hiệp định TPP nội năm nay như Tổng Thống Obama đề nghị. Chỉ tiêu ấy có khi là quá lạc quan. Trong bối cảnh tranh cử, với thất nghiệp quá cao và việc bảo vệ tác quyền không được tôn trọng, chính hiệp định TPP lại thành đề mục tranh cãi giữa hai đảng về đối sách với Trung Quốc.


Phía Dân Chủ sẽ lúng túng trước áp lực Cộng Hòa nếu tiếp tục bỏ qua nhiều vi phạm và nhất là nạn ăn cắp tác quyền của Trung Quốc. Trong một kỳ khác, “Hồ Sơ Người-Việt” sẽ trình bày chuyện ăn cắp này, xin quý độc giả đón xem.


 


Kết luận ở đây là gì?


 


Vòng liên hoàn đang được đan kết chung quanh Trung Quốc vẫn nhắm vào một nhược điểm sinh tử của Bắc Kinh: họ không tôn trọng luật chơi của quốc tế. Ngoại Trưởng Hillary Clinton có đi khắp vùng Châu Á để nói về vai trò Thái Bình Dương của Mỹ thì vẫn dẫn đến lập luận là Trung Quốc phải tôn trọng luật chơi của thế giới và không thể xâm phạm quyền lợi của Hoa Kỳ.


Quan điểm của bà cũng là quan điểm của phe Cộng Hòa trong đối sách cứng rắn hơn với bắc Kinh!


Trung Quốc lâm thế kẹt vì Hoa Kỳ xây dựng vành đai phòng thủ mà vẫn mở cánh cửa hợp tác kinh tế miễn là Bắc Kinh chấp nhận quy luật hành xử của các nước trên thế giới. Bảo rằng Mỹ nói nước đôi cũng đúng, mong là Hoa Kỳ sẽ tích cực bảo vệ các nước khác thì chưa chắc. Nhưng Bắc Kinh khó tự tung tự tác và sẽ càng khó hơn kể từ năm tới, dù Hillary Clinton hết làm ngoại trưởng như bà đã nói nhiều lần.

Để lại gia tài nhân nghĩa cho con

 







Một người làm quan cả họ được nhờ”, ông bà xưa nói thế, nhưng với trường hợp của ông Lý Kim Mã, phải nói: Một người khá giả cả làng được nhờ. Nơi ông ở, Bạc Liêu, nói tên ông ai cũng biết. Bởi những láng giềng xa gần, ai cũng nhận từ ông không nhiều thì ít, sự giúp công, giúp của. Thời đó ông buôn bán khá, nên có dịp là chia sẻ với những người thân quen thiếu thốn. Ai cần, ông luôn vui vẻ không từ nan. Biết lòng ông rộng mở, tiếng lành đồn xa, nên những người ông từng giúp đỡ, đã đưa thêm tới những người cần giúp khác. Mà nào ông có nhớ gì đến những điều mình làm. Cứ ăn ở với Trời, ông luôn dạy các con như thế.


Bầy con ông tuy không giàu có tiền bạc, nhưng lòng nhân ái nhận đủ từ người cha thân yêu. Ông nằm xuống yên lòng với phần gia tài nhân nghĩa to lớn để lại cho các con.


Mồ côi từ những ngày còn rất nhỏ, do có những vướng mắc trong gia đình, ông đã bỏ nhà ra đi lúc mới 9 tuổi. Một thân một mình, không bà con thân thuộc, vậy mà sống vững, sống tốt không sa ngã vào đường xấu. Làm thuê làm mướn, tự kiếm sống, ông học trường đời nhiều hơn trường lớp. Bao nhiêu điều xấu cám dỗ, ông cứ vững lòng tìm đường ngay lẽ phải mà đi.


Kết hôn năm 1952, bảy năm sau vợ mất, để lại ba con, mà đứa nhỏ nhất còn đỏ hỏn trên tay. Tội nghiệp người ở lại, nỗi đau mất vợ canh cánh, lại phải nén lòng làm vui để an lòng các con. Những đứa bé hỏng chân mẹ chỉ biết bám lấy cha. Phần ông, không thân thuộc, chỉ có một mình, vậy mà vẫn xoay xở, vừa làm cha vừa làm mẹ chu toàn, ra ngoài kiếm tiền nuôi con, về nhà tất bật xoay vòng với con dại. Cũng may, ít năm sau ông tục huyền với người vợ mới, họ có thêm 4 con nữa, nhà đã bắt đầu có thêm tiếng cười nói của con trẻ. Nhà đã bắt đầu bớt cảnh ảm đạm lạnh lẽo. Mâm cơm đã đông vui, những ngày lễ tết không còn đơn chiết mấy cha con với nhau nữa, đã chồng chồng, vợ vợ, con con một nhà.


Thuở thiếu thời ông đã trải qua những ngày tối tăm nên không muốn các con dẫm phải bước chân mình. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông lo cho những đứa con lớn trốn ra nước ngoài. Từ đó gia đình ông lần lượt định cư tại Mỹ.




Ngày ông mất, không chỉ gia đình, thân thuộc đau buồn, mà nơi quê nhà, bà con xóm giềng khóc thương ông. Họ biết rằng từ nay, hằng năm ông sẽ chẳng còn về thăm, cơ hội gặp lại ông, người ơn từ ái, rộng rãi, chân tình, chu đáo…sẽ chẳng bao giờ còn xảy ra. Suốt 80 năm nơi trần thế, ông đã sống tốt, không những với vợ con mà cả với xóm giềng, bè bạn. Gia đình tuy có buồn đau khi mất một người chồng chung thủy, người cha tốt lành, nhưng gia đình cũng rất vui khi tin rằng từ nay ông đang hưởng bình an nơi cõi Niết Bàn. Ông không còn ở thế gian này nữa. Nhưng với lòng quấn quít gia đình, thương con, yêu vợ như thế. Chắc chắn ông vẫn còn quẩn quanh đâu đó, để giúp cho những người thân yêu đang châng lâng, lạc lỏng trong căn nhà nhỏ, nơi ông đã hiện diện như một bóng râm bao tháng ngày.


tp

Lòng nhân ái của thầy thuốc Nguyễn Ý Ðức

 


Du Tử Lê


 


Tập thể của chúng ta ngày càng có thêm rất nhiều bác sĩ y khoa. Những người chọn ngành này là những người ôm ấp, đeo đuổi lý tưởng phục vụ đồng bào, phục vụ tha nhân. Hoặc dùng cụm từ quen thuộc là lý tưởng “cứu nhân độ thế.”










Bác sĩ Nguyễn Ý Ðức


Cộng đồng của chúng ta ở quê người cũng có khá nhiều bác sĩ y khoa xứng đáng với thiên chức “Lương y như từ mẫu.”


Nhưng vì công việc đa đoan, hay vì không có nhiều thì giờ cho nên tới hôm nay, chúng ta không có nhiều bác sĩ y khoa dành thời gian để viết về những gì liên quan tới các chứng bệnh từ thông thường tới nan y. Như một thứ cẩm nang phòng ngừa… Ðể mỗi gia đình có thể lưu giữ trong nhà, bên cạnh những tủ thuốc phải có.


Tôi thăm hỏi một bác sĩ y khoa, một người hiện hành nghề “cứu nhân độ thế” thỉnh thoảng cũng nhín chút thời gian quý báu để viết xuống những giải thích, lưu ý về những căn bệnh thông thường mà chúng ta thường gặp. Vị này cho hay, viết lách không phải là nghề của ông… như các nhà báo hay nhà văn… Vì thế mỗi khi muốn viết một bài thuộc loại “bệnh thường thức,” ông đã mất từ 4 tới 5 tiếng đồng hồ. Chưa kể số giờ dành cho việc truy cứu tài liệu, hầu có thể lấy những con số thống kê chính xác và mới nhất.


Vị bác sĩ y khoa này nói đùa với tôi rằng, với 5, 6 tiếng để hoàn tất một bài viết lưu ý độc giả về bệnh này, bệnh kia xuất hiện theo mùa, hay hậu quả của sự ăn uống, thiếu vận động cơ thể dài lâu… có thể đưa tới những hậu quả nào đó, về phương diện sức khỏe… là một việc làm khá “gay go” đối với ông.


Vị bác sĩ này nhấn mạnh:


“Mục đích của tôi khi bỏ thì giờ viết một bài gì đó về các loại bệnh thường thức, có tính chất phòng ngừa, không hề vì nhu cầu tiền nhuận nhuận bút. Bởi vì với số thời gian tôi bỏ ra để viết bài, tôi khám được biết bao bệnh nhân. Và, dĩ nhiên, số tiền tôi kiếm được cũng sẽ rất nhiều lần, hơn tiền nhuận bút mà một tờ báo có thể trả tôi. Tóm lại, tôi viết chỉ vì muốn viết. Chỉ vì muốn phục vụ nhiều người cùng một lúc. Nó khác hơn việc tôi khám bệnh, chỉ hữu ích cho một người. Một bệnh nhân mà thôi…”


Lời nói thật hay tâm sự của người bạn bác sĩ y khoa vừa kể, khiến tôi liên tưởng ngay tới một bác sĩ y khoa, mà tên tuổi của ông từ nhiều năm qua, đã trở thành quen thuộc với cộng đồng Việt của chúng ta ở khắp nơi trên thế giới. Luôn cả đồng bào ở Việt Nam. Ðó là Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức.


Tôi không biết khi đặt tên cho con mình là Nguyễn Ý Ðức, đấng sinh thành ra người con trai sau này trở thành một bác sĩ y khoa từ đầu thập niên 1960 ở Saigon đã nghĩ gì? Muốn gửi gấm điều gì cho đứa con yêu quý của mình? Nhưng căn cứ vào sự theo dõi hành trình “cứu nhân độ thế” của mình, tôi thấy ông không chỉ là một bác sĩ y khoa xứng đáng với cụm từ “Lương y như từ mẫu,” mà cái “đức” dường như luôn là một trong những “ý” thức hàng đầu của ông.


Hơn thế nữa, dù công việc bề bộn, dù thì giờ dành riêng cho cá nhân và cho gia đình mình không được bao nhiêu, vậy mà ông vẫn cặm cụi viết liên tục từ mấy chục năm qua…


Những bài viết có tính cách “y khoa thường thức” hay “y khoa phòng ngừa” của ông, tôi thấy chúng xuất hiện thường xuyên hàng tuần, hàng tháng trên rất nhiều mặt báo, cũng như trên rất nhiều trang mạng Việt ngữ của chúng ta.


Ðiểm đặc biệt của ngòi bút mang tên Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức, không chỉ là tính chính xác với những tài liệu được cập nhật, và những chỉ dẫn chi tiết về nguyên nhân căn bệnh, cách phòng ngừa bệnh… Mà những bài viết của ông, theo tôi còn có tính cách thủ thỉ như một nhà văn kể chuyện đời thường (The Story Teller). Ông cũng luôn cho thấy tính chất dịu dàng, nhỏ nhẹ trong các bài viết của mình, như thể ông đang nói chuyện, hay dỗ dành một người bạn ngang chướng mà ông yêu quý, quan tâm.


Tôi cũng rất thích, và tôi cho là vô cùng đặc biệt khi ông đem được vào trong hàng chục cuốn sách thuộc loại “y khoa phòng ngừa” của ông, phần văn học quá khứ. Ðó là những bài học ngụ ý sâu sắc. Ðồng thời, ông cũng cho người đọc cơ hội được sống lại những kỷ niệm của một thời vang bóng.


Như trước khi mời độc giả bước vào tác phẩm “Cẩm nang sức khỏe cao niên,” ông đã trích dẫn “Quốc Văn Giáo Khoa Thư” như sau:


“Một ông thầy thuốc già, chữa bệnh giỏi có tiếng. Phải khi ông ốm nặng, các học trò đến chầu chực thuốc thang bên cạnh ông. Ông cố gượng nói rằng: ‘Lão biết mình đã đến ngày tận số rồi nhưng lão có nhắm mắt cũng cam lòng, vì lão có để lại ba thầy thuốc rất hay.’ Ông nói tới đây, nhọc quá phải nghỉ. Các thầy thuốc học trò thấy ông nói thế, đều lắng nghe, ai cũng nghĩ bụng trong ba người ấy thế nào chả có tên mình. Ông nghỉ một lúc rồi lại nói: ‘Trong ba thầy thuốc ấy thì hay nhất là thầy Sạch Sẽ, thứ nhì là thầy Ðiều Ðộ, thứ ba là thầy Thể Thao. Sau khi lão mất rồi, nếu các anh biết theo ba thầy ấy mà chữa cho người ta, thì thiên hạ khỏi được bao nhiêu là bệnh tật.’…”


Ðoạn trích dẫn ở trên, tự thân đã cho thấy tính chất… “ý” và “đức” trong con người thầy thuốc Nguyễn Ý Ðức.


Khi đang viết bài này, tình cờ chúng tôi lại được đọc một bài viết có tính cách báo động cho tất cả chúng ta về sự trở lại “Vi khuẩn West Nile,” của Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức.


Mở đầu bài viết về “Vi khuẩn West Nile,” người bác sĩ họ Nguyễn của chúng ta viết:


“Ngày 1 Tháng Tám vừa qua, Bộ Y Tế tiểu bang Texas đã đưa ra lời báo động cho dân chúng là phải đề phòng bệnh do vi khuẩn West Nile gây ra. Theo bộ này, kể từ đầu năm cho tới cuối Tháng Bảy, đã có 111 trường hợp bệnh với một tử vong ở miền Bắc Texas, đặc biệt là tại các quận hạt Dallas, Collin, Tarrant và Denton. Cơ quan y khoa phòng ngừa đang ráo riết phun thuốc diệt trừ muỗi tại một số vùng có nhiều muỗi để phòng ngừa bệnh dịch (…).


“…Bệnh thường xuất hiện khi thời tiết nóng ẩm và thường thấy ở miền Ðông Bắc Louisiana, miền Trung và Nam California, các vùng phụ cận Dallas, Houston, Chicago và Phoenix…”



Sau đó, tác giả đi vào phần nguồn gốc bệnh. Cách truyền bệnh. Những rủi ro đưa tới nhiễm vi khuẩn West Nile. Có thuốc chủng ngừa chưa? Phòng ngừa bệnh. Cách dùng thuốc đuổi muỗi…


Nghĩa là tác giả không để một chút thiếu sót nào trong bài viết của mình, khiến độc giả phải hoang mang vì không có câu trả lời.


Tôi muốn kết luận bài viết này của mình, bằng một câu nói bình thường thôi, nhưng không thể chân tình hơn trước những đóng góp ý nghĩa của Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức cho đời sống này là:


“Cảm ơn người thầy thuốc của tôi. Và, cũng xin được cảm ơn đấng sinh thành ra ông. Dù các đấng sinh thành này, còn tại thế hay đã qua đời.”


Du Tử Lê


(31 tháng 8, 2012)


 

Thiên nhiên của Kim Tuấn

 


Viên Linh


 


Có một nhà thơ đến và đi cùng mưa nắng, vui và buồn cùng gió sương, cười như hoa nở, khóc như lá úa, thấy cuộc đời tươi đẹp hồn nhiên; khi yêu thì viết “Thời của trái tim hồng;” lúc lang thang trên đường phố lẻ loi vẫn thấy “dấu bụi hồng;” nhà thơ ấy sống suốt một đời với thiên nhiên, ở đâu yêu thiên nhiên đó, viết về bãi cỏ dòng sông con đường hè phố nơi đó: đó là nhà thơ Kim Tuấn (Huế, 10.1940 – Sài Gòn, 9.2003). Cho nên nhắc đến Kim Tuấn là nhắc đến không gian và thời khí xung quanh anh, đọc Kim Tuấn là đọc về bối cảnh đời anh.










Trong đám cưới thi sĩ và chị Hải Phương (đứng) ở Sài Gòn hồi thập niên 60s. Hàng ngồi, từ trái qua là tài tử xi nê Huy Cường, nhà thơ Viên Linh, họa sĩ Ðinh Cường và nhà thơ Kim Tuấn. Hình do anh chị Hải Phương San Jose cung cấp.


Tron bài thơ “Khi Tôi Về” nổi tiếng của anh do Phạm Duy phổ nhạc, tả người lính trở về, anh không tả ngay những người thân yêu, mà tả không gian bối cảnh cái đã:


Khi tôi về, con chim sâu nằm trong tổ ấm, dây thép gai đã hết rào quanh đồn phòng ngự, và người lính đã trở về cày đám ruộng xưa.


Là một nhà giáo từng dạy học đó đây, nơi nào cũng được anh nhắc nhở trong những vần thơ để lại, không phải bút ký du lịch mà trong cảm thức tự nhiên, không có mục đích gì ngoài điều anh quyến luyến với thiên nhiên và cuộc sống quanh mình:


 Ngày anh về thăm Cù lao Phố


Chiều lửng lơ dòng sông uốn quanh


Chiều lửng lơ âm vang tiếng sóng


Chiều Biên Hòa và nỗi nhớ trong anh


Chiều Biên Hòa nhà ai cuối xóm


Lao xao hoa bưởi trắng trên cành


(Kim Tuấn, Chiều ở Biên Hòa)


 


Không cứ phải cư ngụ nơi đó anh mới viết về nơi đó, chỉ đi qua thôi cũng đủ để Kim Tuấn viết rồi:


Chiều qua rừng cao su / Gió lạnh và sương mù


Bụi đường xa áo đỏ / Gió quanh đèo vi vu


Chiều qua rừng cao su / Lá vàng bay trong nắng


Hoa vàng ven lối đi / Chân đồi con suối vắng


(Kim Tuấn, Tạ Tình Phương Nam, 31)


 


Kim Tuấn buồn đến đâu, thiên nhiên buồn đến đó, bài thơ “Kỷ Niệm” của anh đã từng bước len lỏi vào lòng người, qua nhạc phổ của Y Vân:


Từng bước từng bước thầm / hoa vông rừng tuyết trắng


Rặng thông già lặng câm / “Em yêu gì xa vắng?”


 


[Câu hỏi trong hai dấu ngoặc là do nhạc sĩ Y Vân thêm vào, chính ra đó là câu “Hai đứa nhiều hối tiếc,” ở đây câu của Y Vân đắc địa hơn, song hồn của bài thơ và hồn của nhà thơ, cùng hồn của thiên nhiên, đã bốc lên thân mật và đằm thắm biết nhường nào, và đó chính là tâm cảm và nhạc điệu của thi sĩ.]


Có một độc giả đã đặt ra cho Kim Tuấn vấn đề này, và anh đã trả lời thật xác đáng.


Hỏi: Thơ nếu muốn dễ đi vào lòng người, có lẽ nhờ vào âm nhạc, bằng chứng là hai bài hát phổ thơ của chú là “Anh Cho Em Mùa Xuân” và Những Bước Chân Âm Thầm.” Vậy chú nghĩ sao?” Kim Tuấn đã trả lời: “Quan niệm nhờ âm nhạc để đi vào lòng người, e không đúng. Bằng chứng là trước khi nhạc sĩ phổ thành ca khúc, thơ đã đi vào lòng người nhạc sĩ.” (Theo tạp chí Áo Trắng của SV Ðại Học Y Khoa Huế, tr. 50)


Trong các thành phố từng in dấu chân, có lẽ Pleiku là nơi nhà thơ Kim Tuấn đã nặng lòng nhiều nhất. Anh đã dạy học nơi đó, là thông dịch viên Anh ngữ cho Quân Ðoàn II ở đó, và đã tổ chức Tuần Lễ Văn Hóa Pleiku thành công rực rỡ với mỗi đêm có khoảng 2000 người tham dự tại hội trường Trung Học Tuyên Ðức và song song với Phòng Triển Lãm Tranh thường trực của ba họa sĩ Ðinh Cường, Hạ Quốc Huy và Nguyễn Thanh Hiền. Tạp chí Văn tường thuật: “Tuần Lễ Văn Hóa Pleiku được khai mạc ngày 23 và bế mạc ngày 26 tháng 7, 1973 vừa qua đã gặt hái được những thành quả rực rỡ. Ngoài giới chức văn hóa địa phương còn có sự tham dự của một số nhà văn, nhạc sĩ, học giả tiếng tăm tại thủ đô như Giáo sư Nguyễn Khắc Ngữ, Nhạc sĩ Phạm Duy, Lê Uyên và Phương, các nhà văn Mai Thảo, Duyên Anh, Du Tử Lê, Ngô Xuân Hậu, Hạ Quốc Huy, Ðinh Cường… Nhà thơ Kim Tuấn (có công tổ chức – cùng với Sở Học Chánh Pleiku) đã xuất thần khi diễn đọc bài thơ ‘Roma, Italia’ của thi sĩ Cao Tiêu và được toàn thể vỗ tay tán thưởng nồng nhiệt.”


Cảm thức Kim Tuấn còn bộc lộ rộn ràng và thắm thiết với thành phố anh yêu qua những đoạn thơ sau đây:


Buổi chiều ở Pleiku những cây thông già đứng lên cùng bụi mù


Tiếng phi cơ, tiếng xe và tiếng súng


Anh còn phút nào để nói yêu em.


 


Buổi chiều ở Pleiku không có mặt trời


Chỉ có mưa bay trên đầu ngọn núi


Những đứa bạn về từ mặt trận xa


Những đứa bạn đi áo đường bụi đỏ


Những ngày mưa nghe bỗng lìa nhà


Những ngày mưa âm thầm nhỏ giọt


Những ngày mưa âm thầm đã qua.


 


Buổi chiều ở Pleiku có bữa cơm ăn vội


Có tập hợp 7 giờ


Có cấm trại, cấm quân hàng tháng…


Buổi chiều ở Pleiku có cà phê và bạn hiền…


Buổi chiều ở Pleiku có gì đâu hở em? […]


 


(Viên Linh, viết để nhớ bạn cũ, mất tháng 9, năm 2003. Cảm ơn họa sĩ Ðinh Cường cho thêm tài liệu.)

Tin mới cập nhật