Về “Nhưng chống Trung Quốc bằng cách nào?”

 


Về “Nhưng chống Trung Quốc bằng cách nào?”


Tôi nghĩ chữ “Nhập Tống” viết bởi Trần Nhật Hiệu hay bị giải thích một cách gượng ép là Trần Nhật Hiệu muốn đầu hàng. Tôi chưa thấy ai giải thích thỏa đáng tại sao “vào nước Tống” lại có nghĩa là đầu hàng Mông Cổ.


Tôi nghĩ rằng hồi ấy, nhà Trần và nhà Tống cùng một phe, cùng chung chiến tuyến chống người Mông Cổ. Thái úy Trần Nhật Hiệu đề ra chiến lược là chạy lên phía Bắc, vào nước Tàu, để liên minh cùng với nhà Tống chống lại Mông Cổ. Sau này người Việt không phân biệt Mông Cổ và Tàu, cứ gộp chung 2 nước lại cho tiện. Mãi sau này Mông Cổ mới trở thành vua nước Tàu, lập nên triều đại nhà Nguyên của Tàu. Các chiến tướng chỉ huy 3 cuộc xâm lăng toàn là người Mông Cổ. Người Tàu chỉ được làm lính, chăn ngựa, nấu ăn, phu khuân vác thôi.


Như sử đã cho biết, nhà vua không theo chiến lược chạy lên phía Bắc, mà theo kế sách của Trần Hưng Ðạo, không liên minh với nhà Tống để chống Mông Cổ, mà liên minh với Chiêm Thành ở phía Nam. (Chuyện này càng rõ rệt hơn nữa ở lần xâm lăng của Mông Cổ lần thứ hai, Ðại Việt liên kết với Chiêm Thành chặt chẽ để chống mặt trận của Toa Ðô đánh vào Chiêm Thành, khi đánh không nổi, Toa Ðô đổ bộ vào đánh Nghệ An.)


Những lần các vua Trần không giữ nổi Thăng Long, thì các ngài đều rút về Thanh Hóa, không chạy lên phía Bắc để “nhập Tống.”


Sử cũng chép sau khi bình Mông Cổ xong, Trần Nhật Hiệu xin từ chức. Nhưng vua Trần Thái Tông không cho, vẫn để ông giữ chức vụ. Thật ra Trần Nhật Hiệu không xin từ chức vì chữ “Nhập Tống.” Ông từ chức vì không tổ chức nổi việc ngăn chặn quân Mông Cổ tràn vào Hà Nội mà lúc ấy ông là tư lệnh chiến trường Thăng Long, bảo vệ Thăng Long. Ông tuy làm chức thái úy, tương đương với bộ trưởng quốc phòng, nhưng chỉ được chỉ huy mặt trận nhỏ vì trên ông còn có có Thái Sư Trần Thủ Ðộ, và người tiết chế điều binh khiển tướng lại là vị tướng trẻ tuổi Trần Quốc Tuấn.


Enqdudq



 

Utah hồi âm

 


 


Tác giả: Cao Mỵ Nhân/Người Việt Utah


 


Bài thơ đăng báo, đã hồi âm


Người Việt Utah, núi lửa thầm


Bỗng thắp lên tình thơ diễm tuyệt


Hỏi rằng Khánh có thực trong tâm


 


Thực, hư trang trải nỗi gì đây


Hoang hóa tâm tư ở chốn này


Lửa trại bâng khuâng thời Hướng Ðạo


Sáng đời binh nghiệp lúc chia tay


 


Trở về đô thị, nhớ Nha Trang


Thơ tới, thơ lui, cũng lỡ làng


Hẹn trước, hẹn sau, đều lỡ dở


Mỗi người qua một chuyến đò ngang


 


Ðường ra Ninh Chữ buồn ghê nơi


Khánh vẫn chờ em ở cuối trời


Nhưng, biết bao điều xưa khó nói


Giờ càng khó nói bởi xa khơi


 


Thì thôi, quên hết để Utah


Trọn vẹn cô liêu giống biển nhà


Sẽ khiến ta vui đời tị nạn


Cuốn vào dĩ vãng mối tơ sa.

Những trang nhật ký rơi

 


Tác giả: Cao Mỵ Nhân/Người Việt Utah


 


Tại sao Ton Ton tôi không viết hồi ký cả một thời dài, từ 30 tháng 4 năm 1975 tới ngày ông rời khởi Chốn Bụi Hồng này, có quá nhiều thì giờ, để ông chỉ cần ghi lại một trang, rằng sao miền Nam Việt Nam bị bức tử, hoặc giả vì sao ông phải ra đi, khi thực sự Việt Cộng chưa vô hẳn Sài Gòn.


Thôi thì Ton Ton không muốn viết hồi ký cũng được, chẳng lẽ nêu ra những điều cay đắng, nhục nhã mà ông phải bắt buộc bôn tẩu, không thì sẽ như cụ cố Ngô Ðình Diệm. và cụ cố vấn Ngô Ðình Nhu, đã bị chết trong xe bọc thép, tức xe tăng, hay sang trọng hơn là xe thiết giáp, vì một phút nào đó, người dân quên phứt cái lễ nghĩa liêm sỉ, bởi ly nước đã tràn tay, không cách nào giữ cho… yên lắng được. Ton Ton tôi không viết hồi ký, với tôi, thật là một điều đáng tiếc vô cùng, nhân dân miền Nam chỉ muốn an tâm tị nạn, hay là vớt vát nỗi ưu tư, lạ quá, mình mạnh chứ có yếu đâu mà… thua, mà bỏ cuộc chơi thì đúng hơn. Cứ một trăm người, khi cố ý hay vô tình được hỏi tới về ông UNO, tức Ton Ton tôi, đều có ý chờ một ngày nào, truyền thông báo chí, thông tin mời quý đồng hương, đến địa điểm N., giờ G. để dự buổi ra mắt Hồi Ký Ton Ton UNO, sẽ biết vì sao tác giả bỏ miền Nam, vì sao trao quyền cho cụ giáo già, và vì sao cụ giáo già trao lại quyền lần thứ Phó Bản cho đại tướng Big Minh của đại tộc Kaki chúng tôi. Rồi thì chúng nó tiến về Saigon, như bài hát chúng nó bắt anh chị em quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa phải tập, trong hàng vạn trại tù cải tạo lớn nhỏ từ Nam ra Bắc: “Tiến Về Sàigòn”. Tiến Về Sài Gòn, chao ôi, giống y cái bài Tiến Về Thủ Ðô Hà Nội, chúng nó đã la hét lên năm 1954, thế mà, vẫn có các ca sĩ thượng thặng hát ngay khi cái gọi là ban quân quản tiếp thu đô thành Saigon Chợ Lớn của ta, Việt Nam Cộng Hòa, nên mới có hiện tượng:


Thương nữ bất tri vong quốc hận


Cách giang do xướng hậu đình hoa


Tức là sự kiện người ca kỹ nữ không biết cái hận mất nước, bên sông vẫn hát xướng khúc hậu đình trác táng. Tất nhiên đó là điều suy luận của bất cứ ai không thấy cảnh liêm chính, hát ca, khi giặc thù đã đến sát bên lưng… Ðể tránh điều sỉ nhục, có thể Ton Ton tôi đã thoát thân, nếu như muốn ra đi, để nuôi chí phục hận tức tưởi.


Thì ông phải hứng lệ hòa mực viết lại Những Ðiều Trông Thấy mà đau đớn lòng trải ra hàng ngàn, hàng ngàn trang giấy chứ.


Tại sao ông không viết Hồi Ký Ông UNO, tôi tức giận quá, khi tâm sự với vị trung tá tên K., nguyên xa xưa là một trung úy, trưởng phòng Nhì… Bót Catinat, tức cái cơ sở khét tiếng tra tấn tù binh của Pháp, sau cải tổ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, vị trung úy này lên tới cấp trung tá ngày tan hàng, cũng vì quá tin tưởng vào chế độ có quân đội mạnh nhất Ðông Nam Á thời trước 30 tháng 4 năm 1975, là Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, nên ông chưa có ý di tản, thì chúng nó vô Dinh Ðộc Lập, và tất cả thay áo lính, cùng nhau đi tù.


– Từ ngày quy Mã, ông năm đã gặp Ton Ton tôi chưa? (chuyện năm 1992)


– Có điện thoại ổng nhắc lại câu: “Ðừng nghe những gì cộng sản nói. Mà hãy nhìn những gì cộng sản làm.”


Vậy anh đi tù, ảnh thấy chúng quá xá chớ gì?


– Dạ, đó là phần tụi này phải chịu, còn ông UNO, ông chưa bạch hóa chuyện phe ta năm 1975, cho dân chúng lấy lại Niềm Tin mất mát.


– Có gì mà bạch hóa, nó trắng như ban ngày, nó là sự việc thời cuộc, tôi có nói ra, cũng bảo là ngụy biện. Thôi số phận miền Nam vậy.


– Ông UNO ạ, số phận là của Ton Ton thôi, chúng tôi còn nhiều ưu tư lắm.


– Anh mới lạ, trung tá K. thân mến, anh làm tình báo là cung cấp tin tức cho tui, chứ tui đưa ra tin tức à. 17 năm mới nghe lại tiếng nhau, tôi nghĩ phần nào chúng ta nên mừng sức khỏe là tốt nhất đó. Phần sau của cuộc điện thoại chào mừng kẻ đến muộn, không cần thiết cho việc tôi muốn đề cập tới: Hồi Ký của ông UNO, nên tôi đổi… lập trường.


– Thế thì ông Big Minh, tại sao ông đại tướng không viết hồi ký, có lẽ hồi ký của Dương Ðại Tướng, một vị tổng thống không có thuốc trong cơn hấp hối, chắc còn hay hơn hồi ký của ông UNO.


– Này cô, cô chỉ nên thái cá, thái rau ở trong bếp thôi, được lên tới chức Thái… thái trong hàng ngũ nữ Quân Nhân Việt Nam Cộng Hòa, mà không hiểu được là Hồi Ký Dương Văn Minh nếu có của Big Minh, chỉ để cho Cộng Kiều (tiếng của nhà thơ Lê Giang Trần, báo Hồn Việt) hay quần chúng trong nước Việt Nam Cộng Sản đọc, vì bọn họ muốn hiểu xã hội Việt Nam Cộng Hòa quanh mốc Tự Rút Quân (tiếng của Mũ Xanh Bác Sĩ Phạm Vũ Bằng), chứ nhân dân trăm họ vượt biển, vượt biên, vượt mây sau này, có ai cần biết những điều mình đã biết rồi đâu.


– Trung tá K., ông mới là lạ hơn nữa, các tướng tá của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã viết khá nhiều hồi ký, Trung tướng Nguyễn Chánh Thi, Thiếu Tướng Ðỗ Mậu, v.v. và v.v. Rồi cựu thủ tướng, cựu phó tổng thống, thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ viết bằng English cho Mỹ đọc, chứ đâu muốn cho… ta đọc. Thì cứ mỗi người trong phạm vi và cách nghĩ của mình cứ viết, để mai sau, những người chép sử lấy đó làm tài liệu biên soạn, chứ cần chi phải quý ông lãnh đạo quốc gia, lãnh tụ đảng phái, chủ tịch cơ quan hội đoàn, mới có trách nhiệm viết hồi ký đâu, nên nhớ là ta viết cho tương lai, chứ ai chẳng hiểu hiện tại này nó rõ như ban ngày, xưa như cổ tích.


– Hiểu rồi, mai mốt cô sẽ nhận được thiệp mời của tôi, trung tá K., cô nhớ mời bạn bè tới dự nhé: Những Trang Nhật Ký Rơi Quanh Dinh Ðộc Lập.


– Ông năm (trung tá K.) có thu nhặt được à, tại sao có tựa sách dài dòng thế, khó nhớ!


– Trời ơi, bây giờ tựa sách dài là cái mốt đó nghe. Cô không cập nhật hóa gì cả. Cô có thấy tập thơ với tên sách là hai câu lục bát chưa:


Một thời binh lửa đã tan


Một thời hương lửa đã tàn lạnh tanh.


– Ủa, sách gì… cầu kỳ thế.

Lá thư chủ nhiệm

 


Sinh viên và cộng đồng


 


Năm nay tiểu bang Minnesota có cơ hội  tiếp đón nhiều sinh viên từ khắp nơi cả Hoa Kỳ và Gia Nã Ðại. Trại lên đường lần thứ 15 tại Maple Lake/MN vào tháng 5 năm 2012 của Hội Văn Hóa Khoa Học đã thu hút khoảng 300 sinh viên và giới trẻ.


Ðại Hội Liên Hội Sinh Viên Việt Nam Bắc Mỹ kỳ 9 trong 4 ngày 26-29 tháng 7 năm 2012 tại Bloomington/MN cũng tập trung xấp xỉ 300 người. Cả hai chương trình đều chú trọng đến việc hướng dẫn lãnh đạo. Ngoài ra khóa huấn luyện tuổi trẻ lần thứ 12 của Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt tại Hoa kỳ cũng được tổ chức thành công tốt đẹp tại vùng thủ đô Hoa Thịnh Ðốn vào các ngày 20-22 tháng 7 năm 2012. Sinh viên và giới trẻ đang cố gắng dấn thân, cần sự hướng dẫn tiếp tay và hỗ trợ của cộng đồng.


“Tre già măng mọc”, những bậc cao niên dày kinh nghiệm phục vụ cộng đồng quê hương đất nước nên tìm cách chuyển giao cho giới trẻ những bó đuốc trong sáng để họ tiếp nối và phát huy dựa vào kiến thức kỹ thuật tân tiến. Muốn làm được điều này cả hai bên cần vượt qua các trở ngại về ngôn ngữ (tiếng Anh và tiếng Việt), tuổi tác (cha mẹ thường cho mình đúng trong khi cho con cái không kinh nghiệm), hoàn cảnh xã hội (người lớn tuổi thường đặt lý luận dựa trên nền tảng xã hội Việt Nam trong khi giới sinh viên đặt nhiều vào môi trường xã hội mới nước ngoài). Lãnh đạo cộng đồng cần chịu khó hòa hợp và giới trẻ cần đắn đo tiếp nhận để tạo sự đả thông lâu dài.


Sinh viên, giới trẻ đã có nhiều thiện chí dấn thân. Người lớn, cộng đồng cũng sẵn sàng muốn giúp các em. Chúng tôi mong rằng quý vị độc giả, quý đồng hương gợi ý thêm những phương cách hữu hiệu cho sự chuyển tiếp cần thiết này.


Trân trọng,


Huỳnh Sĩ Nghị


Chủ nhiệm

Từ California qua New York


Tản mạn thơ văn


 


Hoàng Thân Vinh


 


Sau khi thăm viếng gia đình vợ chồng con gái út ở thành phố Mason tiểu bang Ohio hơn 3 tuần lễ (từ 24 tháng 3 đến 18 tháng 4, 2010), tôi trở về lại Minnesota để vợ tôi về Việt Nam có công chuyện.


Ở nhà có bà xã thường hay nghe cằn nhằn việc này việc nọ, không có bà hóa ra tự do quá cũng nhàm chán, và cảm thấy như thiếu thốn cái gì (phải rồi vợ chồng sống với nhau cả 46 năm trời “1964-2010” chứ có ít đâu!), và cũng vì sự trống vắng đó tôi lại làm 1 cuộc du hành sang thăm gia đình vợ chồng con gái đầu của tôi ở thành phố Carlsbad quận hạt San Diego tiểu bang California. Con gái đón tôi ở phi trường San Diego, sau gần 4 giờ ngồi trên máy bay hãng Delta, vì bây giờ trên máy bay hạng economy không có cho hành khách ăn mà chỉ được uống nước giải khát. Thế là trước khi về nhà, con gái đưa tôi vào tiệm phở lót lòng cho chắc dạ, việc ăn uống món phở thuần túy Việt Nam này tôi ít khi từ chối! Cạnh tiệm phở là chợ VN, tôi mua 2 tờ nhật báo Việt Báo và Người Việt, mở trang 2 tờ Việt Báo ngày 26 tháng 5, 2010 thấy có đăng bài mình trong lòng cũng thấy vui vui, dù đây là lần thứ 4 Việt Báo đăng bài của tôi (bài tựa: “Từ Việt Nam qua Hoa Kỳ”), nói chung tôi nghỉ tâm lý ai cũng như vậy thôi.


Con gái đầu của tôi vượt biên năm 1981 (khi cháu chỉ mới 15 tuổi), và định cư ở Hoa Kỳ vào năm 1982, đầu tiên cháu ở Minnesota, học xong 4 đại học ở U of M, sau đó lấy chồng, chồng cháu làm việc ở hãng IBM Austin TX nên cũng về theo, gia đình chúng tôi qua Mỹ tháng 6 năm 1992 do chính cháu bảo lãnh, Mùa Hè năm đó chỉ sau 1-2 tháng đến Mỹ, chúng tôi dự lễ ra trường tiến sĩ kỹ sư điện (Ph D Electric) của trường đại học University of Minnesota của cậu con rể. Về sau vợ chồng cháu đổi qua Pennsylvania, và nay thì định cư ở San Diego CA, từ cả gần 10 năm nay rồi, sau vụ khủng bố 911 xảy ra ở Tòa tháp đôi New York, những người có lương trên 100 ngàn/năm, một số bị mất việc “lay off”, trong đó không may có con rể tôi, không đi làm việc hãng thì cháu đã mở sản xuất riêng để tự nuôi sống gia đình. Vợ chồng cháu có 4 con gồm 3 gái và 1 cháu trai, đứa gái lớn nhất chưa được 13 tuổi, và đứa gái bé nhất đâu gần 6 tuổi. Căn nhà này tôi đã đến đâu 4-5 lần trước, và lần liền trước đây chừng gần 2 năm (7-8/2008), sau khi lãnh vực địa ốc Hoa Kỳ vừa bắt đầu đi xuống, (nói chung nhà cửa ở Mỹ tùy theo thành phố, tiểu bang bị sụt giá từ 15-40%). Gia đình vợ chồng cháu sống gần như người Mỹ, nhưng thức ăn thì tới 90% là Việt Nam, con cái nhỏ không nói được tiếng Việt, chỉ 2 cháu lớn là nói được đôi chút tiếng Việt, sinh hoạt vui chơi giải trí cũng y như người Mỹ, gia đình cháu có mua thẻ hội viên cả đời “membership” nên cả gia đình gần như chiều nào cũng đi hồ tắm, câu lạc bộ thể dục thể thao thỏa thích! (Tiền mua đâu hơn 20 ngàn, và mỗi năm chỉ trả lệ phí service chừng $1,200-$1,500 cho cả gia đình).


Ở chơi chừng 5 ngày, tôi lại lấy vé xe đò Hoàng lên Bắc CA thăm thành phố San Jose, có em gái tôi định cư ở đây từ hơn 2 năm qua, ngoài ra cũng có vài người bà con cô cậu ruột, hay bạn bè củ thời trung học ở Huế của tôi. San Jose là thành phố có đông người Việt cư ngụ, được mệnh danh là Thung Lũng Hoa Vàng “Valley Silicon”, là một trung tâm điện tử (high technology) mà nhờ vào đó nhiều người Việt mình đã trở thành triệu phú trong nhiều năm qua. Em gái tôi có 3 cháu, 2 gái 1 trai, 2 gái đều đã có chồng và cho em tôi 5 đứa cháu ngoại, riêng cậu con trai chừng 38 tuổi làm việc trong ngành Nails ở New York đang còn độc thân. Thung Lũng Hoa Vàng (San Jose) đây là lần thăm viếng đầu tiên của tôi, anh Trần Phước Th. người anh em cậu cô ruột, bằng tuổi với tôi, trước 1975 ở trong ngành Hải Quân VNCH, sau 1975 vợ mất vì bệnh, anh đã phải vất vả chăm sóc một bầy con 7 đứa còn thơ dại, nhà ở trong đường hẻm Tô Hiến Thành, Quận 10, Saigon, may mắn nhờ vào 14 năm trong ngành hải quân VNCH, anh đã được cho làm tài công được đi miễn phí trên con tàu đó và anh đã vượt biên thành công đầu năm 1983-1984, qua đảo anh gặp một cô giáo trẻ, sau đó 1-2 năm anh tục huyền với cô giáo này và có được 2 con 1 gái và 1 trai nay đều đã trưởng thành, tất cả các con của người vợ trước với anh, đều được anh bảo lãnh qua Mỹ sum họp, đợt đầu tiên là 5 cháu còn độc thân qua Mỹ trước, sau đó một số đã lập gia đình ra riêng, riêng 2 cháu có gia đình bảo lãnh đi sau, hiện nay tất cả 7 người con và 5 cháu nội ngoại đều đã định cư ở Mỹ, không một người nào còn ở lại Việt Nam, qua Mỹ tất cả con cái anh đều có công ăn việc làm ổn định, ngoài ra anh còn có cô con gái hiện là dâu của cựu Ðại Tướng Nguyễn Khánh, anh đã mời tôi ăn trưa BBQ tại nhà, sau đó nghỉ trưa, rồi chở tôi thăm viếng thành phố trong đó có khu thương mại người Việt ở đường Story, việc đặt tên cho khu thương mại này cũng đã tốn nhiều bút mực cho nhiều tờ báo ở CA, (vì nghe đâu cô Nghị Viên Madison Nguyễn với cư dân San Jose đã không đồng thuận trong việc đặt tên khu thương mại mới này). Hiện khu thương mại này cũng đang được tiếp tục xây dựng (chưa hoàn tất). Tôi lại gặp anh Lê Bá Tiếp cùng tuổi học chung 4 năm ở Nguyễn Tri Phương Huế, anh tốt nghiệp khóa sư phạm cấp tốc 1 năm ở Huế, đi dạy học ở Quảng Ngãi và cưới vợ trong đó, sau anh đổi về dạy ở Huế, rồi anh động viên đi khóa 26 Thủ Ðức với tôi cùng chung trung đội 2 đại đội 1 tiểu đoàn 1 khóa sinh, cuối giai đoạn 1 tôi đi học chuyên ngành công binh ở Bình Dương, còn anh học hết giai đoạn 2 cho tới mãn khóa ngày 8 tháng 6 năm 1968, anh chọn về tiểu khu Quảng Ngãi, hơn 1 năm sau anh được biệt phái về dạy ở Huế, anh đã tự học để lấy văn bằng cử nhân văn khoa, năm 1972 anh làm giám học trường phổ thông cấp 3 Hương Thủy Thừa Thiên, qua năm 1973 anh được làm hiệu trưởng trường này, sau 1975 anh đi “tù cải tạo đâu hơn 4 năm”, anh Tiếp và gia đình đi HO 6, qua Mỹ đâu giữa năm 1991, vợ chồng anh có 4 con, 2 trai và 2 gái tất cả đều đã có gia đình vợ con, gia đình người con gái lớn vẫn còn ở Việt Nam, vợ chồng anh thành đạt trong cuộc sống, và nhất là sự thành đạt của con cái anh, (cụ thể con trai trưởng anh là bác sĩ chuyên khoa “specialixe” về não bộ, lương hàng năm cả nửa triệu “500 ngàn” ), mới qua Mỹ vợ chồng anh đầu tiên còn mượn tiền người bạn quen kinh doanh tiệm liquor, từ 1 rồi lên 2 tiệm, thật ra đó là tiệm bán bia rượu và cả thực phẩm (market food), hiện anh lái chiếc xe Lexus 460 màu đen đời 2008, nghe đâu giá hơn 80K, nhà cửa cũng mới đẹp đẽ không nợ gì của nhà bank, ngoài ra còn có vài ba apartment cho sinh viên thuê ở thành phố Chicago IL, và vợ chồng anh hiện nay xem như nghỉ hưu sống riêng biệt với 1 đứa cháu ngoại trai (qua Mỹ theo diện du học sinh), vợ chồng anh sống không nhờ vả gì vào đứa con nào cả! Anh Trương Ngọc T. trẻ hơn tôi 1 tuổi (Khóa 20 Sĩ quan Võ Bị Ðàlạt), vừa bạn học cùng lớp vừa ở gần cạnh nhà tôi, đi HO 1 hay HO 2 gì đó, con cái anh cũng thành đạt, nay hình như ăn trường chay và tu thiền thì phải. Rồi anh Mỹ (em ruột anh Toàn) trước là thiếu tá Cảnh sát đi HO 19. Ngoài ra còn gặp anh Nguyễn Quang Thùy là cựu sinh viên khóa 2 trường Chiến Tranh Chính Trị Ðàlạt (bạn cùng khóa với Vĩnh Tường em ruột tôi “đã mất 7 tháng 7, 11972 tại Huế”), không biết tại sao tôi lại có cảm tình nhiều với những người khóa 2/CTCT Ðàlạt, phải chăng họ là hình ảnh của em ruột tôi trong quá khứ? Rồi tôi lại được anh Thùy cho số điện thoại của anh Trần Yên Hòa (nhà văn và cũng là thi sĩ có xuất bản một số sách), anh Hòa tuy chưa gặp mặt nhưng lại gởi tặng tôi 1 tập truyện ngắn (Net Em) và 1 tập thơ (Uyên ương, Phượng hề và Khát vọng). Có được thêm bạn bè chiến hữu thì tốt chứ sao! Ðâu đây vẳng lên lời khuyên của một triết gia mà tôi quên mất tên: “Có một ngàn người bạn không phải là nhiều, nhưng có một người thù là quá nhiều!”


Ở chơi San Jose 4 ngày kể cả 2 ngày đi và về, trở lại nhà con gái tôi, ngày hôm sau cùng vợ chồng và các cháu ngoại đi Orange County (khu Phước Lộc Thọ) chơi, tôi nhận được điện thoại của Giáo Sư Nguyễn Thanh Liêm (người phụ trách mục “Người Ðẹp Việc Ðẹp” của đài TV Việt Hải Ngoại) mời phỏng vấn, tôi nói trưa ngày 9 tháng 6 đã về lại MN, thế là ông hẹn tôi phỏng vấn (thu hình trước vào lúc 6 giờ chiều 8 tháng 6). Tôi nói chuyện về 2 đề tài trong chừng 30 phút: Thứ nhất chương trình Cải Cách Ðiền Ðịa VNCH “Người Cày Có Ruộng”, và thứ hai là Các Vị Chúa Nguyễn ở Ðàng Trong đã mở mang bờ cõi về phương Nam như thế nào? (cuộc phỏng vấn này đã được phát hình 5 lần trên đài TV/VHN vào các ngày 23/6, 28/6, 30/6, 05/7 và 07/7/2010 vào lúc 7:30-8:00 AM giờ CA). Con gái lớn tôi cũng vui lây nói: Ba qua thăm gia đình chúng con lần này, mọi việc đều suôn sẻ, vừa xuống phi trường đã được đọc bài của ba đăng trên Việt Báo, đi San Jose thăm em ruột ba cùng bạn bè thời niên thiếu của ba, đồng thời lại được phỏng vấn trên đài TV Việt Hải Ngoại! (Nhất ba rồi còn gì!)


Về lại Minnesota, tôi lại ghi danh cùng Cộng đồng người Việt tham dự ngày Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế lần thứ 25 ở New York, khởi hành bằng xe Bus trưa ngày 22 tháng 6, 2010 ở trước nhà hàng Hoa Biển đường University thành phố Saint Paul. Lần này là lần thứ 11 mà cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ mình tham dự, còn đối với Cộng đồng MN thì đây là lần thứ 3 (trước đó đã có lần cộng đồng người Việt thắng giải quán quân hạng nhất). Ðược biết chủ đề năm nay của Cộng Ðồng người Việt là: Saigon Hòn Ngọc Viễn Ðông, đây là 1 trong 3 chủ đề đã được ban tổ chức cân nhắc lựa chọn, 2 chủ đề đã không được chọn đó là Nguyễn Trãi, Hoàng Sa & Trường Sa.


Ðoàn của cộng đồng Minnesota gồm 60 thành viên, đủ mọi lứa tuổi nam cũng như nữ (chừng 2/3 trên 50 tuổi) 50 người đi trên xe bus của hãng “Reading bus lines” do ban tổ chức thuê bao đi New York tham dự ngày diễn hành. Anh Sĩ Nguyễn phụ trách tuần báo Little Saigon new MN) và bà Nguyễn Thị Xuân (phó CT/CÐVN/MN) hướng dẫn. Xe bus có 2 tài xế người Mỹ thay phiên nhau lái (mỗi ca lái 4 giờ rồi đổi người lái, tài xế nghỉ ca có thể nằm ngủ trên 1 cái giường rộng rãi đặt ngay sau lưng tài xế chiếm 6 chỗ ngồi hành khách), ngoài ra còn 10 người khác (trong đó 7 người đi máy bay và 3 người đi xe nhà). Sau 4 giờ chúng tôi nghỉ ở rest area Wisconsin, trạm nghỉ thứ 2 ở Indiana, trạm thứ 3 ở Ohio, trạm thứ 4 ở Virginia, lúc này đã hơn 5 giờ sáng, trạm này nghỉ lâu hơn cả chừng 1 tiếng đồng hồ, được ban tổ chức phát bánh mì thịt nguội ăn sáng giải lao. Sau đó trực chỉ Washington DC, địa điểm thăm viếng đầu tiên là bức tường đá đen lúc này vào khoảng gần 10 giờ trưa (Bức tường đá đen này đã được ghi khắc tên của hơn 58 ngàn chiến binh Mỹ đã hy sinh trong chiến trận Việt Nam [Vietnam war] để bảo vệ miền Nam Việt Nam tự do, khỏi rơi vào bàn tay Cộng Sản), nhưng rồi người Mỹ đã không đủ kiên nhẫn, tham chiến nhiều năm quá mệt mỏi, quá tốn kém (nhân mạng cũng như tiền bạc) và cũng do thành phần phản chiến Mỹ lúc đó quá mạnh, Mỹ đã bỏ rơi đồng minh của mình (VNCH) cho CSBV cưỡng chiếm miền Nam vào ngày 30 tháng 4, 1975 (ngày VNCH bị bức tử). Hành động phản bội cuối cùng đó là vào tháng 3/1975 Quốc Hội Mỹ đã thẳng thừng cắt bỏ viện trợ khẩn cấp 300 triệu USD cho VNCH, hành động này vào thời điểm đó không khác nào một người đang khát nước giữa sa mạc cháy bỏng, mà người đang cầm bình nước trên tay (Quốc Hội Mỹ) đành đoạn đổ nước xuống cát, không cho một giọt nước hồi sinh nào vậy! Phái đoàn được xe bus chở đi vòng quanh tham quan nào là Tòa Bạch Cung (White House), tháp bút cao, hồ nước trước Bạch Cung, tòa nhà Lincohn cũng màu trắng, đi vòng qua các trụ sở cơ quan cấp bộ của Liên Bang Hoa Kỳ, v.v… Sau đó chừng gần 3 giờ chiều, đoàn xe chúng tôi đi về thành phố New York, đến thẳng khách sạn Carter 24 tầng, số 250 W. 43 rd St. New York của nhà tỷ phú Trần Ðình Trường, người vẫn thường cho CÐVN trú ngụ Free những ngày về dự ngày lễ Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế (DHVHQT) New York. Ðoàn chúng tôi đến gần 9 giờ tối, sau khi phân phối phòng ngủ cho mọi người, tắm rửa xong xuôi cũng vừa là giờ nghỉ ngơi vì hành trình trên xe bus tính ra cả 24-25 giờ, ai ai cũng có vẻ mệt mỏi! Sáng mai ngày 24 tháng 6 thức dậy đâu chừng hơn 8 giờ sáng, xuống phòng khách lớn (lobby) của khách sạn, nhiều đồng hương của các tiểu bang khác cũng đã có mặt. Có nhóm hội đồng Liên tôn, dự định cầu nguyện & biểu tình trước tòa nhà Liên Hiệp Quốc đòi hỏi tư do tôn giáo, nhân quyền đồng thời toàn vẹn lãnh thổ cho Việt Nam. Còn có nhóm “Phong trào quốc dân đòi trả lại tên Saigon” do Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ chủ trương, đồng thời cha Lễ cũng cho phổ biến băng video “Sự thật về HCM” tiếng Việt và tiếng Mỹ. Có nhạc sĩ Hồ Văn Sinh người Quảng Nam, chừng 50 tuổi, talk show đài TV/VHN với cựu Th/tướng Nguyễn Văn Chức nguyên cục trưởng Cục Công Binh về việc CP/VNCH. Ông Nguyễn Trung Châu trong kỳ đại hội lần thứ XI ngày 23/6/10 được bầu làm chủ tịch Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị nhiệm kỳ 3. Ông Nguyễn Ngọc Tánh chủ tịch CÐVN/NY, cô Tara Thu Trần, phó chủ tịch nội vụ CÐVN/NY.


Ngoài ra còn một số văn nhân thi sĩ (như cô Nguyễn Ninh Thuận người Huế thuyết trình về tác phẩm “những mảnh đời 3” của mình và bán băng DVD luôn thể, nói là tiền bán sẽ được gởi về Việt Nam giúp cho các trung tâm nuôi trẻ mồ côi, hay các trại phong cùi, v.v…)


Ðoàn chúng tôi theo lịch trình qui định sẵn, lúc hơn 9 giờ sáng lên xe bus đến tham quan địa điểm thứ 2, đó là tượng Nữ Thần Tự Do (statue of liberty) nằm trên đảo nhỏ Ellis Island, đi phà (loại 3 tầng), trước khi lên phà mua vé mỗi người $12 đồng, mọi khách tham quan đều được kiểm tra an ninh nghiêm ngặt như cách kiểm tra ở phi trường trước khi lên máy bay (gồm cả thảy 6 bàn kiểm tra vì khách tham quan đông). Ðược biết Tượng Nữ Thần Tự Do được Pháp Quốc trao tặng Hoa Kỳ vào cuối thế kỷ thứ XIX (14, Jul, 1884) nhân ngày lễ độc lập của Pháp. Bức tượng nặng 229 tấn, cao 46 mét (lưng rộng 10.6 mét, miệng rộng 91cm, tay phải giơ ngọn đuốc lửa cao 12.8 mét, chỉ riêng ngón tay trỏ dài 2.4 mét), tay trái cầm bản tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ. Trong ruột Tượng có cầu thang xoáy trôn ốc, giúp du khách leo lên được vùng đầu (tương đương với nhà lầu cao 12 tầng). Bệ đặt tượng do kiến trúc sư Mỹ thiết kế cao 47 mét, khiến cho chỏm ngọn đuốc cao hơn mặt đất: 93 mét (46m + 47m = 93 mét). Tượng đặt tại cửa sông Hudson nhìn ra cảng New York, tượng và đế hoàn thành năm 1886 và là một trong những cảnh đầu tiên mà người nhập cư nhìn thấy từ hướng Ðông Hoa Kỳ. Bức Tượng Nữ Thần Tự Do là biểu tượng của Hoa Kỳ, với cánh tay phải cầm ngọn đuốc giơ lên cao hứa hẹn sự tự do, công bằng, bác ái và một đời sống tốt lành hơn cho những kẻ bị áp bức, người di dân đến Hoa Kỳ có nhiều nguồn gốc và sắc dân khác nhau, khiến cho Hoa Kỳ trở thành “mảnh đất của người di dân”, hiện những kẻ bị áp bức trên thế giới đã ghi khắc hình ảnh Tượng Nữ Thần Tự Do nằm trong trái tim của chính họ!


Khoảng gần 2 giờ chiều, chúng tôi viếng phố Tàu (China town), đến nơi chừng 2:30 PM, lúc này ai ai cũng đói bụng, anh trưởng đoàn cho biết ở đây có tiệm phở Quân ăn ngon miệng, đi chơi mua sắm lặt vặt, China town này việc mua bán không khác phố Tàu ở Los Angeles CA. bao nhiêu, nhưng được cái là lớn hơn nhiều. Khoảng 4 giờ chiều đoàn về lại khách sạn, nghỉ ngơi thoải mái tự do. Tối hôm đó 24/6 từng toán nhỏ chúng tôi thăm thành phố New York vào ban đêm, vì ở gần Times squarres (góc đại lộ số 7 ave và đường 43) quả đúng như lời đồn, càng về đêm càng náo nhiệt, nhất là đèn màu chạy nhảy tô điểm muôn màu muôn sắc, trông cứ hoa cả mắt lên. Về khách sạn hơn 10 giờ đêm để nghỉ ngơi, ngày mai đi tham quan tiếp.


Thành phố New York, với dân số vùng đô thị theo số liệu năm 2007 có 18.8 triệu người (trên 17,405 km2), đông dân nhất của Liên Bang Hoa Kỳ. Thành phố nằm Vùng Ðông Bắc Hoa Kỳ và ở miền Nam tiểu bang New York (ở vào khoảng trung điểm của TP Boston “MA” và Washington DC.), thành phố có bến cảng tự nhiên kín và ở bên cạnh Ðại Tây Dương đã giúp New York nổi bậc trong vai trò là 1 thành phố thương mãi. Ngoài ra còn có những điểm đặc biệt sau đây:


– Là thành phố có ngôi nhà chung thế giới (trụ sở Liên Hiệp Quốc), là nơi hội họp của các vị nguyên thủ quốc gia trên thế giới.


– Là thành phố có tầm ảnh hưởng mạnh về nhiều mặt: Thương mại, tài chánh, văn hóa, thời trang, giải trí toàn cầu, v.v.


– Là thành phố còn có tên gọi là “thành phố không bao giờ ngủ”, bởi vì ban đêm cũng sinh hoạt giống như ban ngày.


– Là thành phố sử dụng nhiều phương tiện công cộng nhất, loại taxi màu vàng chiếm 60% các xe du lịch khác, và có giá tương đối rẻ so với các loại xe taxi khác.


– Là thành phố có nhiều ngôi nhà cao tầng nhất.


– Trung tâm tài chánh, chứng khoán được gọi là Phố Wall nằm trong Vùng Hạ Manhattan.


– Nơi có tòa tháp đôi đã bị bọn khủng bố quốc tế dùng phi cơ dân sự đâm vào phá sập ngày 11/9/2001 (gọi là vụ khủng bố 911), làm cho hơn 2,600 nạn nhân bị thiệt mạng, (nghe nói gia đình của mỗi nạn nhân tử nạn đều được bồi thường đâu khoảng $1.6-$1.7 triệu USD), và cũng từ vụ khủng bố này Tổng Thống George W. Bush đã đưa quân đội Mỹ vào Afghanistan, rồi sau đó là Iraq, mà kinh phí chiến tranh tiêu tốn hơn 100 tỷ dollar mỗi năm (tính trung bình mỗi tháng là 10 tỷ, “mỗi ngày tiêu tốn tiền thuế của nhân dân là 300 triệu/ngày”).


Sáng Thứ Sáu 25 tháng 6 theo chương trình ấn định sẵn, chúng tôi viếng thăm tiền đình trụ sở Liên Hiệp Quốc (đứng ở ngoài), và nhân phái đoàn Liên tôn (hình như do ông Lai Thế Hùng phối hợp tổ chức) có buổi cầu nguyện… và đòi hỏi nhà cầm quyền CS tôn trọng tự do, dân chủ, nhân quyền đồng thời sự toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam, thấy đây cũng là ước vọng chung của người Việt Quốc Gia ở Hải Ngoại, nên đoàn chúng tôi cũng tham gia chung cùng với họ, sau đó hơn 10 giờ đoàn chúng tôi rời địa điểm để tham quan Hàng Không Mẫu Hạm (HKMH) INTREPID Sea, Air và đồng thời viếng thăm tàu ngầm quân sự Hoa Kỳ mang số hiệu 577, giá vé đâu $18 đồng, kiểm tra an ninh cũng nghiêm ngặt như lúc tham quan Tượng Nữ Thần Tự Do, là quân nhân VNCH nhưng đây là lần đầu tiên được may mắn trông thấy và đặt chân lên chiếc HKMH Intrepid, xem trong tàu rồi xem đường băng phi đạo trên tàu, cùng các loại máy bay ném bom, hay các loại máy bay trực thăng, thấy rất là qui củ. Xem xong HKMH đoàn chúng tôi lại vào trong tham quan chiếc tàu ngầm mang số hiệu 577, phải nói là trong tàu ngầm rất chật chội, nhưng rất qui củ và ngăn nắp, hình dung những quân nhân phải sống hàng tháng trường trong tàu ngầm và ở sâu dưới đại dương thật là khâm phục họ, cá nhân tôi tự nghỉ nếu cho tôi lãnh lương gấp 5-7 lần (so với lương SQ Công Binh VNCH trước 1975) xin lỗi chắc tôi cũng chịu thôi! (Nhớ lại đâu năm 2000, sau khi Liên Xô bị sụp đổ, hải quân liên bang Nga thời TT Nga Vladimir Pultin mới lên cầm quyền, 1 chiếc tàu ngầm nguyên tử Kurst bị trục trặc kỹ thuật gì đó làm cho đâu 118 quân nhân Nga phải bị chết oan!). Khi tàu ngầm đang trong tình trạng nguy ngập vì thiếu oxy, một số tàu Tây phương và Mỹ ở gần đó đề nghị cấp cứu để giải nguy, nhưng Nga khi đó lấy lý do bảo mật quân sự đã không đồng ý, chỉ khi gần như sự sống trong tàu ngầm không còn nửa, nước Nga đồng ý cho giải cứu thì mọi sự xem ra đã trễ rồi! Do hiến pháp Nga qui định tổng thống chỉ được làm 2 nhiệm kỳ liên tiếp, nên sau 8 năm làm Tổng thống Putin đã đưa ông Dmitry Medvedev thân hữu trẻ tuổi ra thay mình (dĩ nhiên là qua cuộc bầu cử) và Putin xuống nắm chức Thủ tướng (2008-2012), cũng do đảng của Putin nắm đa số ở Quốc Hội nên đã sửa đổi nhiệm kỳ Tổng Thống từ 4 lên 6 năm, để trong tương lai năm 2012 Putin lại ra ứng cử tiếp Tổng Thống và có thể nắm thêm 2 nhiệm kỳ tức 12 năm từ 2012-2024. Ở nước Nga ngày nay, nếu so với thời tam quốc chí bên Tàu (Ngô Thục Ngụy) ngày trước, thì quyền hành của Thủ tướng Putin cũng như tể tướng Tào Tháo bao trùm vua Ngụy hồi xưa, hay như nước Việt ta thời xưa Vua Lê Chúa Trịnh, chúa Trịnh quyền hành bao trùm cả Vua Lê vậy! (Vua Lê chỉ là hư vị quyền hành đều nằm trong tay Chúa Trịnh). Tuy Liên bang Nga ngày nay không còn Cộng Sản nửa, nhưng độc tài lãnh đạo thì quá thừa!


Sau đó chừng gần 2 giờ chiều chúng tôi tham quan ground zero, nơi 2 tòa tháp đôi bị khủng bố quốc tế cho 2 phi cơ dân sự chở đầy hành khách đâm vào bốc cháy và phá sập (vụ 911 năm 2001), hiện nơi này đang thi công xây dựng lại, tuy chỉ mới phần móng, nhưng công nhân làm việc rất khẩn trương! Trung Tâm thương mại số 1 Thế giới (1 world trade) với cái tên là Tháp Tự Do, cùng với đài tưởng niệm, 3 tháp văn phòng khác sẽ được xây dựng trên nền của Tòa tháp đôi và dự tính sẽ hoàn thành vào năm 2013. Ðặc biệt đoàn chúng tôi cũng viếng thăm ngôi nhà thờ cổ, rất gần Tòa tháp đôi bị đánh sập trong vụ 911 là nhà thờ cổ Historic St. Paul’s Chapel established in 1766 (nằm giữa 2 con đường Church và Broadway nhưng nhà thờ đã không bị hư hại 1 tí nào trong biến cố 911, nhà thờ này có cả hơn 100 ngôi mộ cổ bao bọc chung quanh nhà thờ).


Chúng tôi về lại khách sạn vào khoảng gần 5 giờ chiều, mọi người được tự do nghỉ ngơi để cho sáng ngày mai Thứ Bảy 26/6 là ngày chính “Ngày Văn Hóa Quốc Tế New York”. Ngay từ chiều khi về đến khách sạn chúng tôi đã chưng hửng khi thấy thông cáo của ban tổ chức ngày diễn hành: “Tổ chức đơn giản, không xe hoa, không biểu ngữ, không loa phóng thanh, không mặc quân phục, chỉ cho mang theo cờ”. Tuy thế theo ban tổ chức cho biết có chừng hơn 25 cộng đồng tham gia, kể cả CÐ Canada, và số người Việt chừng hơn một ngàn người tham dự! Chiều tối Thứ Bảy 26/6 lúc 7:00PM lại có buổi liên hoan tiệc mừng ngày Diễn hành văn hóa Quốc tế (DHVHQT) ở nhà hàng Tàu (khu China town), mỗi người tham gia tiệc là $60 đồng, có MC Ðỗ Thanh (đài TV/VHN) và 1 số ca sĩ như Y Phụng ở CA, hay ca sĩ Thanh Hương ở MN qua. Nhưng thôi ta hãy nói việc chính đó là DHVHQT đã: Mọi người Việt thấy thông cáo của ban tổ chức, đã chán nản vô cùng, sự hăng hái ban đầu là 100 thì nay trong lòng mọi người chỉ còn 15-25% mà thôi, nhưng chẳng lẻ bỏ công qua đây rồi nay lại không tham dự, tuy rằng việc này hoàn toàn ngoài ý muốn của ban tổ chức CÐVN/NY, mà phải nói mọi việc do cơ quan di trú (INS New York) quyết định.


Trước đây tôi đã từng được xem 1 số Video, DVD về ngày DHVHQT New York tổ chức hằng năm, với vài chục sắc dân tham dự, với khán đài trung ương, ban nhạc, xe hoa diễn hành, đi hàng 4 hay hàng 6 trên đại lộ chính rộng thênh thang, tùy cộng đồng tham gia ít hay nhiều người, biểu ngữ cờ quạt khi đi ngang qua khán đài chính được giới thiệu từng bản sắc cộng đồng dân tộc, ý nghĩa của biểu tượng đang diễn hành, v.v… (khi tham gia ngày DHQTVH này tôi nghỉ 70% cho ngày đó, còn lại 30% là tham quan các nơi đã nói trên, nhưng sau vụ gọi là “diễn hành” này rồi thì tôi lại phải đánh giá lại như sau: 90% là tham quan, còn chỉ có 10% là DHVHQT mà thôi, thật ra nói 10% là đã rộng rãi và cao rồi đấy, đúng ra là phải 0% [zero %], hay nếu cho được số âm thì lại càng hay! Nhưng thôi dù có phải đi bộ trên lề đường đầy chướng ngại vật đi chăng nửa, mà được mang cờ tổ quốc thân yêu màu vàng 3 sọc đỏ, thì cũng đáng được 10% lắm chứ! Ngoài CÐVN với trên mấy chục tiểu bang với hơn 1 ngàn người tham gia (dù chỉ đi trên lề đường của đại lộ 6 Ave từ đường số 46-57 St.), tôi không rõ còn 1 vài CÐ sắc dân nào khác tham gia hay không, nếu có thì cũng không quá con số 2-3 CÐ, và mỗi CÐ đó cũng chỉ từ 10-20 người! Kỳ diễn hành này (26/6/2010) thật ra phải nói là bôi bác quá sức tưởng tượng! Tại sao phải đi trên lề đường (vì đại lộ để dành cho xe cộ lưu thông, không có khán đài gì cả, như không có ngày DHVHQT vậy đó!).


Buổi chiểu Thứ Bảy 26/6 chừng hơn 6 giờ, chừng hơn 30 người CÐMN có tham gia liên hoan tiệc DHVHTG lên xe bus đến nhà hàng Tàu (Khu China town) ở đây có chừng hơn 30 bàn tiệc với chừng hơn 300 khách tham dự, tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị VN (Ðại hội lần thứ XI ngày 23/6/2010) cũng cùng chung vui tham dự, và ông chủ tịch Hội CTNCT/VN cũng ra mắt ban chấp hành với toàn thể hơn 300 người Việt có mặt trong buổi tiệc liên hoan này. Nói chung CÐ người Việt khắp các tiểu bang Hoa Kỳ, kể cả CÐ Canada gặp nhau tay bắt mặt mừng, trong dịp này tôi gặp được 2 người quen đó là Th/tá Lê Văn Sanh người Huế ở TP Houston TX, và Tr/úy Nguyễn Thế Tòng định cư ở Nam CA phi công trực thăng VNCH, (sau tù cải tạo về vượt biên đâu năm 79-80, cháu vợ của nhà tôi dễ chừng hơn cả 30 năm mới gặp lại nhau), buổi tiệc rất nhiều món ăn ngon rất no bụng, văn nghệ giúp vui thì cũng hào hứng!


Về lại khách sạn cũng gần 11 giờ đêm, ai cũng chuẩn bị hành trang để sáng mai trả phòng lên đường về lại Minnesota. Không vui vì việc diễn hành, nhưng bù lại ai cũng thích thú trong việc tham quan nhiều nơi. Hơn 9 giờ sáng Chủ Nhật (27/6) mọi người lên xe bus, và lần này đi thẳng không qua ngả Washington DC nên thời gian về rút lại chỉ chừng 19-20 tiếng, nghĩa là 5 giờ sáng 28/6 đã về lại nhà hàng Hoa Biển (tan hàng).


Riêng cá nhân tôi, không về theo lộ trình của đoàn, vì tôi có người con trai đầu ở Virginia, vượt biên đầu năm 1983, hơn 42 tuổi, nó đã mua sẵn vé xe bus hãng Paradise tralways chạy thẳng từ NY về Wasinngton DC, rồi nó đón tôi ở trạm xe bus và đưa tôi về gia đình của cháu (chừng 1 tiếng lái xe). Con trai tôi và con dâu đã cho tôi đứa cháu nội đích tôn nay đã gần 9 tuổi, rất lễ phép và ngoan nặng tới 81 Lbs, đang kỳ nghỉ hè nên cháu học đàn piano, võ thuật và bơi lội, cái tôi thích nhất là cháu nội tôi nói nghe và hiểu tiếng Việt tới 85% (có lẽ nhờ vào sự dạy dỗ của 2 ông bà ngoại của cháu vẫn ở chung trong gia đình). Cuối tháng 8 năm 2010 này vợ chồng nó sẽ cho vợ chồng tôi đứa cháu nội gái (trai có gái có thế là đề huề). Tôi ở chơi với gia đình chúng nó đúng 1 tuần, ngày lễ độc lập 4 tháng 7 năm 2010 vào lúc hơn 6 giờ tối vợ chồng nó chở tôi ra phi trường về lại MN.


Còn chuyện này tôi quên mất, đó là đã tới Washington DC, tại sao đoàn lại không viếng thăm Ðài Tưởng Niệm 100 triệu nạn nhân thuộc nhiều quốc gia đã bị sát hại (chết oan) bởi các chế độ Cộng Sản khác nhau trên thế giới, đài tưởng niệm này đã được chính Tổng Thống George W. Bush khánh thành ngày 12 tháng 6, 2007. Tôi thiết nghĩ đã là người Việt Quốc Gia ở trên đất nước Hoa Kỳ có dịp viếng Washington DC, thì cũng nên viếng thăm đài tưởng niệm nạn nhân Cộng Sản này. Về tội ác của CS nên để cho những chóp bu của CS nói ra thì hay hơn! Sau sự sụp đổ của CS Ðông Âu, rồi tiếp theo là Liên Bang Xô Viết tan rã. Năm 1997 nhân kỷ niệm 80 năm cách Mạng Bonshevik, vị TT thứ nhất Liên Bang Nga Boris Yeltsin đã lên tiếng xin lỗi về những sai lầm do cuộc cách mạng này đã gây ra cho chính nhân dân Liên Xô cũ. Rồi vị TT Nga thứ 2 Vladimir Putin đã phải thừa nhận: “Những người bị thảm sát, khủng bố là những con người ưu tú nhất, có trí tuệ nhất và là những người can đảm nhất của nước Nga và Liên Xô thời đó!” Còn vị TT thứ 3 của liên bang Nga Dmitry Medvedev ngày 7 tháng 5, 2010 sau 2 năm cầm quyền với 45 tuổi đời đã trả lời tờ nhật báo Nga Isvestiai rằng: “Chế độ cầm quyền của Liên Xô trước kia không thể diễn tả bằng cách nào khác hơn là một chế độ độc tài toàn trị, thực không may đây là một chế độ đàn áp các quyền tự do cơ bản không chỉ người dân của nước mình mà còn nhân dân của các nước khác nằn trong khối Cộng Sản, tôi muốn nói các nước XHCN khác trong gần 1/2 thế kỷ nay, và vết nhơ này không thể bôi xóa trong lịch sử”, lời tuyên bố này đã gây chấn động hệ thống truyền thông Nga và thế giới!


Ngày 25 tháng 6, 2010 bức tượng đá Joseph Stalin cao 6 mét nằm ở trung tâm thành phố Gori, Georgia đã bất ngờ bị dở bỏ, (quê hương của chính Joseph Stalin) và thay vào vị trí đó sẽ là tượng đài kỷ niệm nạn nhân chiến cuộc Nga-Georgia năm 2008. Cũng nên nói thêm rằng nước Nga đã “khai tử” cho nhà độc tài này vào dịp kỷ niệm 65 năm ngày chiến thắng phát xít Ðức hồi tháng 5/2010 và chính TT Nga Dmitry Medvedev trong phát biểu liên quan đến Stalin đã tuyên bố rằng: Stalin là tên giết người, cái bóng của Stalin đã trùm lên dân tộc Liên Xô trong hơn 1/2 nửa thế kỷ qua, đã bị chính thức vứt bỏ, và ông cũng chỉ trích các tổ chức Cộng Sản vẫn còn tôn thờ Stalin, muốn treo hình Stalin nhân 65 năm ngày chiến thắng phát xít Ðức, rồi ông khẳng định Ðiện Kremlin sẽ không sử dụng các biểu tượng như vậy. Sự trở lại của chủ nghĩa Stalin đã hoàn toàn bị loại trừ”, và ông kết luận: Tôi đã phải chờ đợi quá lâu để nói lên sự thật này!” Lời tố cáo của TT Dmitry Medvedev, tờ báo Novaya Gazeta và đài phát thanh Echo Moskvy đã trưng ra tài liệu về mật lệnh giết người của Stalin, trong đó ngay cả các trẻ em từ 12 tuổi cũng phải chịu tử hình. Lịch sử Nga đang mở lại những trang sử đen tối nhất, những trại tù Gulag khủng khiếp gây kinh hoàng cho dân chúng. Các cuộc cưỡng ép di dân và nạn đói năm 1932-1933 đã gây thiệt mạng cho 6 triệu người dân Ukraine! Hay như 70 năm trước đây (1940) 22 ngàn Sĩ quan Ba Lan đã bị Stalin ra lệnh thảm sát tại rừng Katyn mà cơ quan an ninh Liên Xô đã bưng bít và bóp méo sự thật về vụ việc này. Mãi về sau này, chính quyền Ba Lan mới đưa vụ thảm sát này ra trước tòa án nhân quyền Âu Châu tại Strasbourg cùng với những bằng chứng, thân nhân những nạn nhân bị thảm sát đã đòi chính phủ Nga phải bồi thường! Tháng 3 năm 2010 viện công tố quân sự Nga đã trả lời: “Vụ thảm sát xảy ra từ năm 1940, tới nay đã vượt qua thời hiệu pháp lý! Nước Nga ngày hôm nay không thể chịu trách nhiệm cho một chính quyền 70 năm về trước!” Tuy nhiên quan điểm của TT Nga Dmitry Medvedev thì ngược lại, ông nói: “Nếu ngày hôm nay, nhắm mắt trước những tội ác này, thì trong tương lai, những tội ác như vậy sẽ còn lập lại, ở dạng này hay dạng khác, ở nước này hay nước kia, vì vậy thời gian khiếu nại tuy khá xa, những tội ác tày trời như vậy không bao giờ mất thời hiệu! Những người gây tội ác, bất cứ là ai, bất kể thời gian lâu bao nhiêu năm, cũng phải gánh trách nhiệm! Ðây là vấn đề trách nhiệm và đạo đức, một sự kiện đáng để cho thế hệ tương lai rút kinh nghiệm!” Hãy chờ xem lời nói của TT Nga có đi đôi với việc làm hay không???


Xứ Vạn Hồ, Minnesota, tháng 7 năm 2010


Hoàng Thân Vinh

Dạo Bến Sông Trăng (Thơ)

 


Giới thiệu sách


Trăng Vàng phụ trách


 


Dạo Bến Sông Trăng (Thơ)


Hoàng Duy


 


Hoàng Duy tên thật là Lê Văn Ba.


Sinh quán An Nhơn, Bình Ðịnh.


Là cử nhân Giáo khoa Triết học Ðông Phương, Ðại Học Văn Khoa Saigon 1967. Tốt nghiệp khóa 13 Thủ Ðức.


Là giáo chức Cường Ðể Sư Phạm Quy Nhơn.


Nguyên giám đốc sáng lập Trung Kinh Nghĩa Thục Quy Nhơn 1972-1975.


Tù nhân chính trị trại Kim Sơn 1975.


Thuyền nhân 1985 tại Galang. Ðịnh cư Hoa Kỳ 1986.


Trưởng đoàn Thi Văn Ðàn Hương Việt Nam Cali.


Ông góp mặt trên báo chí Việt Nam như Bình Ðịnh, Tiếng Dân, Sóng Thần… Ở hải ngoại như Hoa Sen, Pháp Duyên, Pháp Âm, Phố Nhỏ… và các tuần báo khác.


Hoàng Duy đã xuất bản nhiều tác phẩm, thường là thi ca.


Thơ văn ông nặng phần cứu quốc, là một trường thiên chiến đấu ca trữ tình hùng tráng, thắm đượm tình người, chí khí hào hùng đấu tranh sinh tồn vinh quang phục Việt, cho nước Việt tươi sáng…


Trăng Vàng xin hân hạnh giới thiệu đến quý độc giả tác phẩm thi ca của Hoàng Duy với nhan đề Dạo Bến Sông Trăng – Hoàng Duy – Nguồn Sống 1999.


Sách dày 230 trang, in trong khổ giấy vừa cầm tay. Có thơ của Hoàng Duy phổ nhạc.


Ấn phí 12 Mỹ kim.


Muốn mua sách hoặc biết thêm chi tiết, xin liên lạc với:


Mr. Lê Văn Ba


9361 Bolsa Avenue # 201


Westminster, CA 92683


Tel: (714) 531 2934; (714) 556 7344

Khóa huấn luyện tuổi trẻ của Nghị Hội vừa kết thúc

 


Tâm Việt


 


Khóa huấn luyện tuổi trẻ của Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt tại Hoa Kỳ, thường được biết dưới tên vắn tắt là VAYLC (Vietnamese American Youth Leadership Conference), vừa kết thúc sau ba ngày sinh hoạt khá sôi động tại Quốc Hội Hoa Kỳ, Bộ Ngoại Giao và khuôn viên trường Luật Viện Ðại Học George Mason ở Arlington, Virginia.


 


Khai mạc sáng Thứ Sáu 20 tháng 7 ở SBTN


 


Bởi tổ chức hàng năm ở vùng thủ đô Hoa Thịnh Ðốn (và đây là lần thứ 12 khóa huấn luyện này đã được Nghị Hội bảo trợ) nên một trong những đặc điểm chính yếu của VAYLC là các tham dự viên có dịp sinh hoạt với các cơ quan lập pháp và hành pháp của Hoa Kỳ.










Ban tổ chức VAYLC 2012.


Như năm nay là có cuộc họp trên Quốc Hội ở bin đinh văn phòng Hạ Viện mang tên Longworth và sau đó thì đến nghe thuyết trình ở Bộ Ngoại Giao.


Sáng Thứ Sáu, 20 tháng 7, các tham dự viên VAYLC 2012 đã tề tựu từ sáng sớm ở trụ sở SBTN Hoa Thịnh Ðốn cho mượn họp để: Trước hết làm thân với nhau, sau đó nghe những lời dặn dò mở đầu cho khóa huấn luyện. Sau lời chào mừng của ban tổ chức mà hầu hết là cựu tham dự viên của những khóa VAYLC trước, G.S. Nguyễn Ngọc Bích đã ân cần chào đón các em dự khóa năm nay và giải thích về liên hệ giữa Nghị Hội và VAYLC.


Theo ông Bích, Nghị Hội, một tổ chức vô vị lợi hoạt động trên toàn quốc trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt được thành lập từ tháng 8 năm 1986, đã sớm nhìn ra nhu cầu cần phải có sự tiếp nối thế hệ để cho người Việt ở trên đất Mỹ có tiếng nói ở quốc gia rộng lớn này. Do vậy mà anh Bùi Vũ Ðức, lúc bấy giờ còn là một thành viên trẻ của Nghị Hội, vào năm 1999 đã nảy ra cái ý tổ chức khóa huấn luyện tuổi trẻ đầu tiên của Nghị Hội. Thời gian đó, dược sĩ Nguyễn Mậu Trinh là chủ tịch chấp hành của Nghị Hội, đã hoàn toàn tán thành ý kiến của anh Ðức. Từ đó, Nghị Hội đã yểm trợ sinh hoạt VAYLC, lúc đầu còn là 2 năm một lần song chỉ ít lâu sau thành một khóa huấn luyện hằng niên.


Tiếp sau ông Bích là anh Nguyễn Quốc Hùng, một chuyên viên trẻ và cũng đã có thời làm chủ tịch chấp hành của Nghị Hội trong 4 năm (2002 2006). Trong thời gian tại chức, anh Hùng cũng đã có thêm nhiều ý kiến làm cho VAYLC trở thành một sinh hoạt được nhiều người chú ý như một lò đào tạo các lãnh đạo trẻ trong cộng đồng. Bằng chứng là ít năm sau đó, Nghị hội đã cho thực hiện một cuộc thăm dò và được biết là cứ 4 em dự VAYLC thì 3 em đã trở về địa phương hay cộng đồng mình và đi vào những sinh hoạt từ thiện hay có ích cho cộng đồng mình.


 


Giáp mặt với bên Lập pháp


 


Sau khi nghe anh Nguyễn Quốc Hùng trình bày về “networking,” tức những kỹ thuật lập mạng khi ra đời, cũng như nghe anh gợi ý về những câu hỏi mình có thể đặt ra khi lên Quốc Hội, mọi người đã lên xe buýt đến tòa nhà Longworth để vào họp trong phòng 1320. Tại đây đã đợi sẵn anh Ricky Lê, phụ tá lập pháp của nữ Dân Biểu Zoe Lofgren (đảng Dân Chủ, Bắc Cali), một người đã có dịp sinh hoạt với Nghị Hội trong nhiều năm. Anh giới thiệu một số bạn đồng sự của anh trên Quốc Hội như anh Gene Kim, một người gốc Ðại Hàn, anh Gene Phan, một giáo sư đại học về ngành Giáo dục hiện đang tu nghiệp ở Quốc Hội, v.v. Vì lớp tuổi các vị phụ tá này cũng không lớn hơn các em dự VAYLC năm nay nên sự trao đổi tỏ ra rất sôi nổi và hào hứng.


Ðang khi đó thì Dân Biểu Frank Wolf (đảng Cộng Hòa, Bắc Virginia) xuất hiện. Ông được biết như một nhà tranh đấu kiên trì và lâu năm cho tự do tôn giáo và nhân quyền ở Việt Nam. Lần này ông đã tỏ ra phẫn nộ trước những điều mà ông cho là thiếu sót của chính quyền Obama về vấn đề nhân quyền ở Việt Nam. Ông đặc biệt phiền lòng về sự thất hứa của Ðại Sứ David Shear của Hoa Kỳ ở Hà Nội. Theo ông, ông Shear đã hứa trong một buổi điều trần trên Quốc Hội là ngày 4 tháng 7 năm nay ông sẽ mời một số nhà tranh đấu cho nhân quyền ở Việt Nam đến ăn mừng lễ Ðộc Lập của Mỹ ở sứ quán Hà Nội. Ông Shear cũng còn hứa là sẽ gặp bà Nguyễn Quốc Quân là một công dân Mỹ bị bắt khi vào Việt Nam. Nhưng ngày 4 tháng 7 đến và đi, khi ông Wolf gọi ông Shear đòi xem danh sách những người đã được mời thì ông Shear đã không cung cấp nổi danh sách đó. Nộ khí xung thiên, ông Wolf la: “Quý bạn có thể tưởng tượng được không? Một ông đại sứ Mỹ mà không dám gặp một công dân Mỹ như bà Nguyễn Quốc Quân thì bây giờ phải gọi là gì? Liệu các anh chị có dám đi Việt Nam nữa không khi biết rằng ông đại sứ sẽ không chịu can thiệp cho các anh chị?” “Một tòa đại sứ Mỹ ở xứ người,” ông Wolf khẳng định, “phải là một ốc đảo tự do (an island of freedom) trong một nước độc tài!”


Ông nhắc, “hồi thời ông Gorbachev, Tòa Ðại Sứ ở Mạc Tư Khoa mở cửa đón tiếp những người tranh đấu cho tự do như Sharansky, như Solzhenitsyn… Tổng Thống Reagan sang Berlin nói, “Ông Gorbachev, ông hãy đạp bỏ bức tường này đi!’ (‘Mr. Gorbachev, tear down this wall!’) Thế mà đến khi Tổng Thống Reagan mất, quý vị biết ai sang dự đám tang của ông Reagan không? Chính ông Gorbachev!”


Rồi ông cho cô phụ tá của ông phát ra mấy lá thư ông và một số dân biểu đồng viện viết cho Tổng Thống Obama và bà Ngoại Trưởng Clinton đòi phải sa thải ông David Shear. Ông nói: “Cứ xem ông Gary Lock làm đại sứ ở Bắc Kinh. Là người gốc Trung Hoa, ông hiểu rõ tâm lý của Bắc Kinh, và khi ông nhà báo mù Trần Quang Thành vào tòa đại sứ Mỹ ở Bắc Kinh thì ông Lock đã can thiệp để cho ông ta được đi chữa bệnh và rồi sang Mỹ. Vì thế nên tôi cho chúng ta cũng phải có một ông đại sứ người Mỹ gốc Việt ở Hà Nội. Chỉ có thế Hà Nội mới không thể làm trận làm thượng được với chúng ta.”


Sau ông Wolf, Dân Biểu Gerry Connolly (DC, Fairfax, VA) cũng cử một phụ tá tới chúc cho VAYLC thành công.


 


Vào Bộ Ngoại Giao


 


Sau khi ăn trưa ở cafeteria ở Longworth, mọi người lại ra xe buýt đi đến Bộ Ngoại Giao để nghe “đoản thuyết” (a briefing) về chính sách của Mỹ đối với Việt Nam. Vì đây là một buổi trao đổi không được phổ biến ra bên ngoài (“off the record”) nên phái viên chúng tôi chỉ có thể nói là có 4 phụ nữ thuyết trình cho phái đoàn nghe về: Thứ nhất là chính sách nói chung của Mỹ đối với Việt Nam, thứ hai là vấn đề nhân quyền và thứ ba là vấn đề buôn người, nhất là các phụ nữ Việt Nam bị bán sang các nước láng giềng. Một người gốc Việt, cô Jessica Phạm, đã tỏ ra rất sốt sắng trong việc thu xếp cho buổi “đoản thuyết” khá đầy đủ này và các em trong phái đoàn cũng đã có thời giờ đặt ra một số câu hỏi được trả lời khá cặn kẽ.


Chiều cùng ngày, trong một bữa cơm thân mật ở tiệm Present, các em đã có dịp vui chơi với nhau và gặp gỡ một số người trong cộng đồng.


 


Thứ Bảy, 21 tháng 7, thăm dò nghề nghiệp và thiện nguyện


 


Mở đầu ngày thứ hai là một màn trình bày do Vel Hernandez trong ban tổ chức nói về những cách ăn nói trước công chúng, làm sao cho ngắn gọn, dễ hiểu (dù là đề tài có thể hắc búa), giữ được sự chú ý của cử tọa và hấp dẫn, đánh vào tình cảm của người nghe. Ðể minh họa, cô đưa ra trường hợp một nữ bác sĩ Việt Nam ở San Diego đã tìm được ra cách đưa màu vào những tế bào ung thư để có thể cắt được chúng một cách dễ dàng một đề tài khoa học không dễ chút nào nhưng vì trình bày khéo nên ai cũng có thể hiểu được.


Sau đó các tham dự viên được chia làm bốn nhóm để thử thi những câu hỏi đặt ra trong các bài thi để vào ngành ngoại giao ở Mỹ. Những câu hỏi coi tưởng dễ này đã làm cho không ít em bị khựng, gây nên những tràng cười khá vui nhộn.


Phần trình bày về nạn buôn người và tổ chức CAMSA (“Liên Minh Chống Nô Lệ Thời Nay ở Á Châu”) là do hai nhân viên của Boat People S.O.S., cô Annie Durkin và cô Hồng Lương, đảm trách. Song diễn giả thu hút gần như trọn sự chú ý theo dõi của mọi người là ông Mark Keam, dân biểu tiểu bang Virginia gốc Ðại Hàn sinh đẻ ở Sài Gòn. Ông đã mở rộng được tầm nhìn của các tham dự viên dựa trên những con số thống kê, những trường hợp cụ thể mà ông nêu ra trong cuộc sống của chúng ta ở Mỹ. Trong phần này cũng còn có phần nói chuyện của bà Grace Han Wolf, người Á Ðông đầu tiên trong hội đồng hành chánh quận Herndon, Virginia, một phụ nữ gốc Ðại Hàn ăn nói khá duyên dáng.


Nói về sự an toàn trong ngành Nails là cô Diana Bùi. Cô cho biết có nhiều loại độc tố trong các chất hóa học người ta dùng trong ngành làm móng chân, móng tay, và những ai ở trong ngành này có thể tự bảo vệ nếu hiểu biết về những chất độc đó. Chúng ta cũng còn có thể tìm sự giúp đỡ với văn phòng OSHA, cơ quan đặc trách về bảo vệ sức khỏe và an toàn lao động.


Cuối ngày là phần trình bày thật thu hút của bà Giao Phan, một nhân viên cao cấp trong Vệ Binh Duyên Hải (“Coast Guard”) của Hoa Kỳ. Bà cho biết bà tốt nghiệp kỹ sư ở Virginia Tech rồi sau đó đi vào làm nhân viên mua tàu bè, máy bay cho Hải quân, dần dần leo lên những chức vụ khá cao cấp. Sau khi chuyển sang Vệ Binh Duyên Hải, bà hiện lo một chương trình mua quân bị quân trang lên đến 27 tỷ đô la. Câu chuyện của bà đã hoàn toàn thu hút các em khi bà tả từ lúc bà mua cái máy bay hay cái tàu biển đầu tiên cho đến khi bà được giao trọng trách trông coi việc mua cái hàng không mẫu hạm George W. Bush, chứng tỏ là một phụ nữ người Mỹ gốc Việt có thể lên rất cao ngay trong một ngành mà người ta tưởng chỉ dành cho đàn ông hay quân nhân cấp tướng tá. Trình bày cùng với bà Giao Phan là Trung Tá Tùng Lý, ông nói đến những cơ hội mở rộng trong ngành Vệ Binh Duyên Hải cho nhiều ngành chuyên môn khác nhau.


 


Chủ Nhật, 22 tháng 7, mở rộng tầm nhìn


 


Sang ngày thứ ba của khóa huấn luyện, cô Lan Anh Nguyễn của công ty State Farm nói về cách quản lý đồng tiền và thu xếp tài chánh để làm sao cho cuộc sống của ta được ổn định và đảm bảo. Rồi thầy Ðạt (Tristan Nguyễn), một trưởng phòng nghiên cứu cho Không quân Mỹ, nói về những nhu cầu trong thế kỷ 21, viết tắt là STEM, gồm khoa học (Science), Kỹ thuật (Technology), Giáo dục (Education) và Kỹ năng các loại (Skills). Ðây là những hướng phát triển mà không những nước Mỹ cần thúc đẩy mà ngay chúng ta là những cá nhân cũng phải nhắm đi vào thì mới sinh tồn được.










Một số tham dự viên VAYLC 2012 ở nhà hàng Present tối 20 tháng 7.


Sang các lãnh vực hoạt động xã hội, cô Trinh Nguyễn nói đến tầm quan trọng của các phương tiện truyền thông xã hội (“social media” như Facebook, Twitter hay các Blog) và việc đấu tranh cho những lý tưởng của ta dựa trên những phát triển ngày càng mạnh của máy điện toán, như Youtube, E- mail, Skype, v.v.


Sau một phần bàn về “Căn cước văn hóa” của mỗi người trong chúng ta, cuối ngày các tham dự viên được hướng dẫn bởi cô Christina Wadhwani và anh Nguyễn Ðạt vào một số trò chơi rất vui nhộn nói về cách tổ chức cộng đồng (“Community organizing”). Ðể kết thúc, anh Eric Nguyễn nói về kinh nghiệm của anh với tổ chức Catalyst Foundation là một tổ chức xây trường ở Việt Nam và tìm bố mẹ nuôi người Mỹ cho một số cô nhi ở Việt Nam.


 


Ban tổ chức hoàn toàn do các cựu VAYLC


 


Cuối ngày, các tham dự viên được yêu cầu đánh giá ba ngày hội thảo. Rồi các em được trao bằng hoàn tất khóa huấn luyện. Trước khi chia tay, ông Nguyễn Ngọc Bích nhấn mạnh đến sự kiện toàn bộ ban tổ chức năm nay là những cựu tham dự viên các khóa huấn luyện VAYLC của những năm trước: Các anh Long Nguyễn, Bình Lý và các chị Bảo Ngọc, Vel, Vân Anh và Yến Ðinh, thậm chí đến cả một số thuyết trình viên cũng là cựu VAYLC (như Lan Anh Nguyễn hay Christina Wadhwani). Ðiều này, theo ông Bích, chứng tỏ là những khóa huấn luyện tuổi trẻ hàng năm của Nghị Hội đã đào tạo được một số các anh chị có lý tưởng và muốn trở lại giúp hay phục vụ cộng đồng.

Phòng khám mắt Modern Eyewear

 


Thương mại đó đây


 


Kha Lê


 


Mục cơ sở thương mại Việt lần này sẽ giới thiệu tới quí độc giả về một dịch vụ y tế do người Việt làm chủ: Phòng khám nhãn khoa Modern Eyewear của Bác Sĩ Tạ Xuân Mai ở thành phố Minnetonka.


Bác Sĩ Xuân Mai tốt nghiệp Doctorate of Optometry trường Illinois College of Optometry, thành phố Chicago, tiểu bang Illinois. Sau đó Bác Sĩ Mai thực tập và nghiên cứu tại Veteran Affairs Medical Center thành phố Kansas City, tiểu bang Missouri.



Bác Sĩ Mai được đào tạo chuyên sâu các bệnh mắt liên quan tới bệnh tiểu đường, bệnh tăng nhãn áp do huyết áp cao, bệnh cườm mắt, quán gà, rối loạn cơ mắt. Bác sĩ cũng tham gia các chương trình nghiên cứu về kĩ thuật mổ mắt bằng laser hay còn gọi là Lasik, phẫu thuật và phục hồi thị giác. Phòng khám Modern Eyewear với đầy đủ trang thiết bị tối tân cung cấp các dịch vụ sau: Khám nha khoa tổng quát, kiểm tra thị lực và làm kiếng cũng như kính áp tròng (contact lenses). Khám và chẩn đoán các bệnh gây ảnh hưởng đến thị lực như đau mắt, mắt khô, chảy nước mắt liên tục, và tiểu phẫu phục hồi chức năng do chấn thương vùng mắt. Modern Eyewear cung cấp tròng kính cũng như gọng kính cho các loại kiếng cận, kiếng mát, và kính áp tròng với đầy đủ nhãn hiệu nổi tiếng từ Ray-Ban cho tới Armani hay Gucci. Phòng khám cũng đảm nhận các giấy tờ liên quan tới bảo hiểm cộng với dịch vụ tư vấn miễn phí (free consultation).



Nói thêm về Bác Sĩ Tạ Xuân Mai. Bác sĩ là một người rất năng nổ trong các hoạt động cộng đồng của người Việt không chỉ ở vùng Song Thành mà còn có liên hệ với các tổ chức ở California. Bác Sĩ Mai cũng chính là đồng sáng lập viên, chủ tịch tổ chức phi lợi nhuận Project Health International (viết tắt là P.H.I). Tổ chức P.H.I cung cấp các dịch vụ y tế miễn phí tới người nghèo ở các nước khu vực Ðông Nam Á và Châu Phi.


Tới phòng khám Modern Eyewear, quí đồng hương sẽ được bác sĩ người Việt với các kĩ thuật và dụng cụ tối tân nhất, với đầy đủ các dịch vụ nhãn khoa chăm sóc đôi mắt.


Ðịa chỉ: 4713 Country Road 101, Minnetonka, Minnesota 55345


Phone: (952) 949-2020


Fax: (952) 949-8820


Email: [email protected]


WebSite: http://moderneyewearmn.com


Giờ mở cửa: Thứ Hai-Thứ Sáu 10 am-7:00pm; Thứ Bảy 12:00pm-4:00pm; Chủ Nhật đóng cửa.

Anh em xâu xé, nhà tất sụp!

 


‘A House Divided Against Itself Cannot Stand’ –  (Abraham Lincoln, 1858)


 


Ngày 22 tháng 7 vừa qua tại St. Paul, Minnesota tôi đọc một bài tham luận với đề tài: “Tự Do Ngôn Luận và Tự Do Báo Chí trong đời sống quốc gia và sinh hoạt cộng đồng”.


Bài nói chuyện được đọc nhân dịp kỷ niệm một năm phát hành báo Người Việt Minnesota và Ngày Truyền Thông Báo Chí Việt Ngữ tại Minnesota. Bài nói chuyện được phổ biến rộng rãi trên báo chí và các trang mạng Việt ngữ, gây nên nhiều phản ứng. Những phản ứng chống đối cho rằng bài viết của tôi nhằm mục đích bênh vực báo Người Việt California sau khi báo này chọn đăng một lá thư của một độc giả trong đó có đoạn viết: “Ngày 30 tháng 4, 1975 là một ngày vui mừng của dân tộc, và VNCH là bè lũ tay sai của giặc Mỹ”. Trong số phản ứng trên hệ thống trang mạng Việt ngữ có 2 bài gởi đích danh cho tôi là của Bác Sĩ Trần Văn Tích và Bác Sĩ Nguyễn Ngọc Khôi. Tôi đã liên lạc với hai vị trên qua điện thư và hứa sẽ có bài trả lời. Ðây là lý do của bài viết này, vừa trả lời hai vị bác sĩ, vừa trả lời chung cho những quý vị đã lên tiếng về vấn đề này. Tôi sẽ đề cập đến hai vấn đề: (1) Nói rõ thêm về tự do ngôn luận và tự do báo chí trong Tu Chính Án Thứ Nhất và (2) Trả lời câu hỏi phải chăng sự có mặt của tôi tại St. Paul, Minnesota cũng như bài nói chuyện của tôi nhằm mục đích bênh vực cho báo Người Việt California hay không?


 


Tự Do Ngôn Luận và Tự Do Báo Chí trong Tu Chính Án Thứ Nhất


 


Bản Hiến Pháp Hoa Kỳ được đại biểu của 13 tiểu bang biểu quyết chấp thuận ngày 17 tháng 9 năm 1787 tại Philadelphia. Toàn bộ Hiến Pháp thực ra không dài lắm, chỉ gồm 7 điều khoản. Bản văn chỉ quy định mà không giải thích. Bản văn cũng chẳng đưa ra một lý thuyết hay nguyên tắc căn bản nào như kiểm soát và cân bằng (checks and balances), phân quyền (separate powers), hay vai trò phán xét của tư pháp (judicial review). Muốn tìm hiểu ý nghĩa và giải thích thẩm quyền (authoritative interpretation) bản Hiến Pháp Hoa Kỳ và 10 tu chính án đầu tiên, người ta cần phải đọc 85 bài khảo luận được viết bởi ba cây viết: James Madison, Alexander Hamilton và John Jay cùng viết chung dưới một bút hiệu là “Publius”. Bài đầu tiên được viết ngày 27 tháng 10, 1787. Bài thứ 85 được viết ngày 28 tháng 5, 1788. Họ viết đều đặn, liên tục, các bài viết xuất hiện 4 lần một tuần. Tất cả các bài viết này được gọi chung là The Federalist Papers.


Tu Chính Án Thứ Nhất nói về tự do báo chí và tự do ngôn luận nằm trong 10 Tu Chính Án gọi chung là Bill of Rights được biểu quyết thông qua ngày 15 tháng 12, 1791 tức là hơn 3 năm sau khi Hiến Pháp Hoa Kỳ được ban hành.


Muốn tìm lời giải thích về tự do ngôn luận và tự do báo chí trong Tu Chính Án Thứ Nhất, người ta phải trở về với bài Federalist số 84 viết vào ngày 28 tháng 5, 1788, tức 3 năm trước đó, mà tác giả là Alexander Hamilton.


Hamilton viết như sau:


”Why, for instance, should it be said, that the liberty of the press shall not be restrained, when no power is given by which restrictions may be imposed?….


What is the liberty of the press? Who can give it any definition which would not leave the utmost latitude for evasion? I hold it to be impracticable; and from this, I infer, that its security, whatever fine declarations may be inserted in any constitution respecting it, must altogether depend on public opinion, and on the general spirit of the people and of the government. And here, after all, as intimated upon another occasion, must we seek for the only solid basis of all our rights. (Gạch dưới là do tác giả thêm vào).


“Tại sao, chẳng hạn, lại nên nói rằng tự do báo chí sẽ không được kềm chế khi không có quyền lực nào được tạo ra để có thể dùng vào việc kiềm chế đó?…


Tự do báo chí là gì? Liệu ai có thể định nghĩa được nó mà không để hở ra một không gian tối đa cho sự chạy thoát. [Bởi thế mà] tôi cho điều đó là bất khả; và từ đó tôi rút ra kết luận rằng sự an toàn về mặt tự do báo chí là, dù bạn có thể đưa những lời lẽ đẹp đẽ nhất vào trong một hiến pháp tôn trọng nó, sẽ bắt buộc phải tùy thuộc vào công luận cũng như vào tinh thần chung của người dân và của chính quyền. Và, cuối cùng thì như tôi đã ngụ ý trong một dịp khác, chính ở đây là nơi ta phải tìm cơ sở độc nhất cho tất cả mọi quyền của chúng ta.” (Gạch dưới do tác giả thêm vào)


Hóa ra là như vậy!! 224 năm trước đây một tác giả lỗi lạc nhất của Bản Hiến Pháp Hoa Kỳ, của Tu Chính Án Thứ Nhất, đã viết trong lá thư Federalist paper thứ 84 là tìm cách định nghĩa tự do báo chí là một điều không thực tế, và mọi cố gắng để mang lại một ý nghĩa cho ý niệm tự do báo chí đều phải tùy thuộc vào công luận (public opinion) và dân trí (general spirit of the people). Và theo Hamilton, đây mới là nơi chúng ta cần phải dựa vào để tìm căn bản vững chắc duy nhất cho mọi thứ dân quyền.


Không những thế, làm sao có thể quy định rằng tự do ngôn luận không bị hạn chế trong khi không có bất cứ một điều khoản nào quy định quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí là gì?? Và suy ra từ những câu hỏi và phương cách đặt vấn đề của Hamilton thì câu trả lời là ý dân và dân trí. Quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí bắt nguồn từ ý dân, và giới hạn của hai quyền này cũng lại là… ý dân. Và vì thế mới có Tu Chính Án Thứ Nhất:


“Congress shall make no law… abridging the freedom of speech, or of the press!!”


“Quốc hội sẽ không làm ra luật nào… giới hạn tự do ngôn luận hay tự do báo chí!!”


 


Bênh vực một tờ báo hay bênh vực quyền tự do ngôn luận?


 


Vị trí đúng nhất của lá thư của độc giả Sơn Hà là sọt rác. Tờ Người Việt California đăng lên mới thành có chuyện. Và gây công phẫn. Mới đầu còn nhỏ, sau lan rộng. Có nhiều buổi họp được triệu tập. Có tuyên cáo chung. Có kêu gọi tẩy chay, biểu tình. Có áp lực đòi sa thải nhân viên đã chọn đăng lá thư. Có áp lực đòi tờ báo phải công bố lý lịch của độc giả Sơn Hà trong khi đây chính là điều tối kỵ trong ngành báo chí luôn luôn giữ kín nguồn tin. Có ý kiến lập ủy ban theo dõi phân tách các bài của báo Người Việt. Nói cách khác cần lập ngay một ban kiểm duyệt ngay giữa lòng cộng đồng người tỵ nạn Cộng Sản đi tìm tự do! Vậy có nên lập luôn một ủy ban kiểm soát và chỉ đạo tư tưởng hay không? Cộng đồng có nên thành lập một ủy ban quy định những điều mọi người tỵ nạn phải tuân theo trong những sinh hoạt của cộng đồng như chào cờ, phủ cờ, hát quốc ca VNCH, hay đặt bàn thờ tổ quốc. Và khi quy định những điều khoản này thì phải lập ra những đoàn cảnh sát để kiểm soát việc thi hành. Ðây có phải là điều chúng ta muốn cho cộng đồng dân Việt tỵ nạn trở thành hay không?


Báo Người Việt California, hay bất cứ tờ báo nào khác, không những là một cơ quan ngôn luận mà còn là một cơ sở thương mại, cung cấp công ăn việc làm cho nhân viên, và nhờ đó những nhân viên này nuôi sống gia đình, đóng thuế, đóng góp vào ổn cố và thịnh vượng của cộng đồng chúng ta nói chung. Nhân danh điều gì, lý tưởng nào, để cắt nguồn sống của bao gia đình?


Và sau khi đóng cửa được báo Người Việt California rồi thì đến phiên báo nào? Cơ sở thương mại nào? Phòng thuốc nào? Phòng mạch nào? Tiệm ăn nào? Chợ nào? Quán cà phê nào? Tiệm phở nào? Tiệm hủ tíu nào? Tiệm bánh mì nào? Tiệm làm móng tay, cắt tóc nào? Có phải đây là điều chúng ta muốn cộng đồng dân Việt trở thành không?


George Orwell là một nhà văn Anh Quốc của đầu thế kỷ 20. Ông căm thù cộng sản và nổi tiếng qua hai tác phẩm Animal Farm (Trại Gia Súc) và “1984”. Trại Gia Súc là một truyện giả tưởng về một cuộc nổi loạn của các gia súc. Sau khi chiếm được trại, hai con heo lãnh đạo, Napoleon và Snowball, đã họp toàn thể các gia súc trong trại và đưa ra Bảy Ðiều Răn (The Seven Commandments) cho mọi gia súc phải tuân theo, Bảy Ðiều Răn (The Seven Commandments) như sau:


1. Whatever goes upon two legs is an enemy.


2. Whatever goes upon four legs, or has wings, is a friend.


3. No animal shall wear clothes.


4. No animal shall sleep in a bed.


5. No animal shall drink alcohol.


6. No animal shall kill any other animal.


7. All animals are equal.


(1. Bất cứ cái gì đi trên hai chân đều là kẻ thù.


2. Bất cứ cái gì đi trên bốn chân, hay có cánh, đều là bạn.


3. Không súc vật nào được ăn mặc quần áo.


4. Không súc vật nào được ngủ trên giường.


5. Không súc vật nào được uống rượu.


6. Không súc vật nào được giết một súc vật khác.


8. Mọi súc vật đều bình đẳng.)


Thời gian qua, các khẩu hiệu và 7 điều răn thay đổi. Khẩu hiệu hai chân, bốn chân được đổi như sau: “Four legs good, two legs better! Four legs good, two legs better”! (“Bốn chân tốt, hai chân tốt hơn! Bốn chân tốt, hai chân tốt hơn!”)


Và 7 điều răn chỉ còn lại một điều thứ 7 được sửa lại như sau:


“All animals are equal


But some animals are more equal than others!!”


“Mọi súc vật đều bình đẳng


Nhưng cũng có vài con bình đẳng hơn những con khác!”


Nghe đâu giống như “Kinh Tế Thị Trường theo Xã Hội Chủ Nghĩa” của Cộng Sản Việt Nam ngày nay!


Tất cả mọi người đều quen với một bức ảnh ô nhục nói lên bộ mặt áp bức của chế độ Cộng Sản. Ðó là bức ảnh một tên công an bịt mồm Linh Mục Nguyễn Văn Lý. Ai trong chúng ta muốn làm bàn tay bịt miệng quyền tự do phát biểu của người khác?


Mục đích bài nói chuyện của tôi ở St. Paul, Minnesota không nhằm bênh vực báo Người Việt California hay bất cứ báo nào khác. Mục đích và ý nghĩa bài nói chuyện là để nhắc nhở về sự cần thiết bảo vệ quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của tất cả mọi người dân Việt yêu chuộng tự do.


Rudyard Kipling là một nhà văn, nhà thơ Anh Quốc đầu thế kỷ thứ 19. Ông là nhà văn Anh Quốc đầu tiên được giải Nobel về văn chương. Tôi biết đến Kipling qua một bài thơ mà thân phụ tôi đã gửi cho tôi khi tôi còn là một thiếu niên mới bắt đầu vào ngưỡng cửa trung học. Thân phụ tôi giờ đã qua đời, và tôi cũng đã trên 70, nhưng bài thơ này luôn là một ngôi sao Bắc Ðẩu làm kim chỉ nam đối với tôi. Tựa bài thơ là “If”, bài thơ nổi tiếng nhất của Kipling, xuất hiện vào năm 1910. Tôi muốn trích dẫn vài đoạn để làm kết luận cho bài viết này.


“If you can keep your head when all about you


Are losing theirs and blaming it on you,


If you can trust yourself when all men doubt you,


But make allowance for their doubting too;



If you can bear to hear the truth you’ve spoken


Twisted by Knaves to make a trap for fools,



Yours is the Earth and everything that’s in it,


And, which is more, you’ll be a Man, my son.”


“Nếu con giữ được cái đầu bình thản


Trong khi mọi người đã mất mà còn trách móc con,


Nếu con vẫn tin được ở mình dù bị mọi người ngờ vực


Mà vẫn không chấp điều người ta ngờ vực;



Nếu con chịu đựng được những sự thật mà con đã nói ra


Bị vặn vẹo bởi những kẻ tồi tàn để bẫy những thằng điên,



Thì, con ạ, Trái Ðất thuộc về con và tất cả trên Ðất ấy,


Và hơn nữa, con ạ, bởi con đã thành Người.”


Quý vị cùng thế hệ với tôi chắc rất quen thuộc với những bài học trong ngụ ngôn của La Fontaine, một nhà thơ Pháp thế kỷ thứ 17. Trong bài vịnh về cái bị có hai túi (la besace), có đoạn thơ như sau:


“Nous nous pardonnous tout, et rien aux autres hommes



Le fabricateur souverain,


Nous créa besaciers tout de même manière,


Tant ceux du temps passé que du temps d’aujourd’hui:


It fit pour nos défauts la poche de derrière,


Et celle de devant pour les défauts d’autrui.”


“Chúng ta tự tha thứ cho nhau hết cả, trừ tha cho người khác



Ðấng Tạo Hóa tối cao


Dựng ra tất cả chúng ta cùng một kiểu,


Từ trong quá khứ xa xưa đến tận hôm nay:


Cho bao sai trái của ta vào túi sau


Và để hết sai trái của người vào túi trước.”


Một nhà báo Anh Quốc, John Morley, đã viết: “You have not converted a man because you have silenced him!” (“Bạn chưa thuyết phục được tôi chỉ vì bạn cấm được tôi nói.”)


Tôi muốn kết thúc bài này với một niềm hy vọng. Thứ sáu vừa qua Thế Vận Hội Mùa Hè 2012 đã long trọng và tưng bừng khai mạc tại Luân Ðôn. Có 204 quốc gia tham dự. Sau những nghi thức khai mạc cả vận động trường im lặng và từ trên khán đài giọng ca của Paul McCarney của ban nhạc The Beatles cất lên. Giọng ca không còn mạnh như xưa. Nhưng lời ca đã đưa tâm hồn tôi trở về những năm 60. Trở về một không gian của tuổi thanh niên mới vào đời, của những giấc mơ không những cho đời mình mà còn cho cả một bầu trời quê hương yêu dấu. Lời ca giản dị đến mộc mạc. Hai câu đầu của bài hát như sau:


“Hey Jude, don’t let me down


Take a sad song and make it better!!”


“Ê Jude, đừng bỏ rơi anh


Hãy lấy một bài hát buồn mà làm thành lạc quan hơn!!”


Có thể nào tất cả chúng ta nhận lấy bài ca buồn và cùng nhau biến bài ca buồn thành khúc hoan ca cho những thế hệ mai sau??


Phan Quang Tuệ


Danville, California


Ngày 1 tháng 8, 2012


 


Chú thích: Những phần dịch các câu trích dẫn trong tiếng Anh, tiếng Pháp là do NNB.

Trung Quốc xâm chiếm kinh tế Việt Nam

 


Nguyễn Bá Lộc


 


Tương quan kinh tế giữa hai nước thường là phức tạp. Tình trạng bang giao kinh tế giữa Việt Nam (VN) và Trung Quốc (TQ) trong vòng 10 năm trở lại đây trở thành một mối lo lớn cho đất nước.


Bởi vì sự cấu kết đó trên căn bản không bình thường. Quyền lợi kinh tế chánh yếu của hai dân tộc bị xem nhẹ hơn quyền lợi của đảng. Trong mối tương quan kinh tế giữa hai nước phần thiệt thòi lớn lại là Việt Nam.


Từ khi bang giao lại (1991), VN và TQ xúc tiến nhanh chóng nhiều thương ước và thực hiện nhiều chương trình hợp tác với nhau. Nhứt là từ khi TQ muốn và thực hiện được mộng ước siêu cường kinh tế, khi Liên Xô và Ðông Âu sụp đổ, và khi Hoa Kỳ chánh thức bang giao với VN. Tiến trình hợp tác đó được ký kết long trọng bằng những thỏa ước trong đó có hai lần quan trọng: Vào tháng 7 năm 2005 chủ tịch nước Trần Ðức Lương ký với lãnh đạo TQ nhiều chương trình kinh tế với trị giá 1,071 tỷ Mỹ kim (theo Asia Times 21 tháng 7, 2005). Và thỏa ước ký giữa Hồ cẩm Ðào và Nông Ðức Mạnh tại Hà Nội vào tháng 11 năm 2006 khi dự Hội nghị APEC, nhiều dự án với trị giá 1.6 tỷ Mỹ kim (trong đó có dự án khai thác bauxite).


Tương quan kinh tế giữa hai nước, nhịp độ tiến nhanh đó đưa đến mức khá bất lợi và khá nguy hiểm cho VN. Chúng tôi xin tóm tắt dưới đây một số hoạt động cho thấy sự xâm chiếm kinh tế của Trung Quốc đối với Việt Nam.


Vấn đề này được xem xét qua các lãnh vực chánh yếu:


1. Xuất nhập cảng.


2. Thầu thực hiện các dự án lớn.


3. Viện trợ kinh tế & Ðầu tư trực tiếp.


4. Kế hoạch hợp tác rộng lớn và lâu dài.


 


1. Tình trạng xuất nhập cảng:


 


Trong 10 năm đầu sau 1991, giao thương giữa hai nước dù có gia tăng nhưng không đáng kể. Sau đó thì nhịp độ gia tăng rất nhanh, đến 2004, TQ trở thành một bạn hàng lớn của VN. Giao thương hai chiều của hai nước tăng từ 1991 đến 2009 như sau:


 


Năm                      1991          2001        2008            2009        2010


Trị giá (triệu US $)  32             1,500        17,800         21,500     27,000


(Nguồn: Tuần báo Kinh tế Saigon tháng 5, 2011)


 


Như vậy chỉ trong 10 năm gần đây trị giá ngoại thương hai bên tăng 18 lần. Hàng VN qua TQ thì giảm hay tăng không đáng kể, nhưng hàng TQ qua VN thì tăng quá nhanh. Trong đó VN nhập siêu hàng TQ lên rất cao, như năm: Năm 2007: 9 tỷ Mỹ kim; năm 2011: 11.5 tỷ; năm 2010: 12 tỷ.


Nghĩa là VN mua hàng của TQ gần ba lần TQ mua của VN. Trị gia nhập siêu từ TQ chiếm 80-90 % tổng nhập siêu của VN.


Các món chánh TQ nhập của VN là than đá, cao su, dầu thô. Chỉ ba món nầy chiếm trên 60%. Gần đây có thêm khoáng sản, như vậy VN là nơi cung cấp nguyên liệu và năng lượng cho nền kỹ nghệ TQ. Từ năm 2001 TQ là nước nhập cảng dầu thô lớn nhứt của VN (theo China Foreign Economic Policy towards Vietnam, đại học University of Glasgow, UK). VN lấy dầu đổi hàng TQ kể cả lấy dầu lọc rồi. Tình trạng giống như thực dân ngày xưa đi khai thác thuộc địa.


Còn VN thì nhập từ TQ rất nhiều thứ. Nhiều nhứt là phân bón thuốc sát trùng (gần 2 tỷ Mỹ kim/năm), dầu xăng, ciment, vải, đồ gia dụng đủ thứ. Hàng vài, máy móc trang bị…


Riêng về máy móc tăng từ 103.7 triệu Mỹ kim (1999) lên 1,200 triệu (2006), tăng hơn 10 lần trong vòng 7 năm.


Số lượng sắt thép VN cũng nhập từ TQ khá lớn: 42.8 triệu Mỹ kim (1999) lên 1,296 triệu (2006).


Về nhập hàng trang thiết bị từ TQ đều qua công ty quốc doanh của hai nước, mà quốc doanh thì chiếm ưu thế tuyệt đối. Cho nên việc định giá trên hóa đơn cao hơn nhiều so với giá thực tế là chuyên dễ làm, để rồi chia chác lợi lộc cho cả hai bên mua và bán. Nói chung là hàng TQ giá khá rẻ, phẩm chất hơn hàng VN, người tiêu thụ VN ưa thích vì lợi tức thấp. Nhưng hàng vào VN ào ạt như vậy gây tai hại cho nền kỹ nghệ non yếu và nông nghiệp của VN.


Ngoài ra trong giao thương với TQ, VN bị nạn rất lớn là hàng lậu từ TQ tràn ngập ở VN với đủ thứ, nhiều nhứt là hàng gia dụng và thực phẩm. Tổng số hàng lậu nầy ước tính trên một tỷ Mỹ kim/một năm. Hàng lậu nầy có giá khá rẻ mà dân chúng thì nghèo, nên có số lượng hàng tiêu thụ lớn. Mặt khác, thương gia TQ qua VN gần như không có phép tắc nào cả. Chúng gom mua nhiều thứ nông sản hay gia cầm với giá cao lúc đầu để nông dân thấy lợi trước mắt trồng trọt nhiều, sau đó thương gia TQ ngưng mua hay ép giá xuống. Nhà nông VN điêu đứng.


 


2. Thầu xây dụng những công trình lớn


 


Trong khoảng gần 5 năm trở lại đây, TQ tiến thêm một bước khác khá nhanh là “trúng thầu” một số dự án công trình hay kỹ nghệ lớn, mỗi dự án trị giá hàng trăm triệu Mỹ kim. Nói là trúng thầu nhưng thực sự là TQ ép VN giao cho các dự án lớn, trong khi các công ty rất tốt của những nước khác không đấu lại. Chánh quyền VN thì nói sở dĩ TQ được nhiều là do họ bỏ thầu với giá rẻ. Nhưng như chúng ta biết khoa học kỹ thuật TQ hãy còn yếu nên tất cả các dự án thực hiện rất chậm trễ hay phẩm chất rất kém. Một số dự án lớn mà TQ đã trúng thầu có thể kể ra như sau:


-Dự án xây nhà máy chế biến quặng nhôm (bauxite) ở Tân Rai, thuộc tỉnh Lâm Ðồng và ở Gia Nghĩa, tỉnh Dak Nông.


TQ trúng thầu hai dự án nầy lên tới 980 triệu Mỹ kim vào năm 2008. Ðiều làm cho nhiều người ngạc nhiên là công ty quốc doanh trúng thầu của TQ Chalieco, trình độ công ty nầy rất kém so với nhiều công ty lớn và nổi tiếng của Mỹ, Anh, Úc mà bị rớt thầu. Trong gói thầu nầy TQ đem qua bán cho VN phần lớn máy móc trang bị cũ bị phế bỏ, nay đem qua VN. Công ty trúng thầu chỉ mua ít máy móc tối tân của Nhựt để che mắt.


-Cung cấp tàu bè và trang thiết bị cho Tập Ðoàn Kinh Tế Vinashin. Chúng ta có biết tập đoàn Vinashin bị lỗ lã đến 4.2 tỷ Mỹ kim, gần như phá sản vào năm 2010 chỉ sau có 4 năm hoạt động. Qua điều tra sơ khởi Vinashin đã mua của TQ nhiều tàu cũ trị giá hàng trăm triệu Mỹ kim, về sửa chữa lại và sau khi sử dụng chưa được một năm thì bị nằm ụ.


-Xây cất các nhà máy điện và hạ tầng cơ sở. Từ mấy năm qua, tổng công ty điện lực VN (EVN) đã cho TQ trúng nhiều thầu dự án to lớn xây cất một số nhà máy điện.


-Xây nhà máy điện Trà Vinh (Duyên hải 3): Chủ đầu tư dự án là Tổng công ty điện lực VN đã thuận ngày 5 tháng 8 năm 2011 cho Trung Quốc trúng thầu xây nhà máy điện cho vùng duyên hải, đặt tại Trà Vinh. Trị giá món thầu nầy tới 1.3 tỷ Mỹ kim (theo bản tin của Reuter).


TQ cho VN vay 85% số vố đầu tư dự án nói trên, và 20% do EVN cung ứng.


-Xây nhà máy nhiệt điện Duyên hải 1: Nhà máy nầy cũng do TQ trúng thầu và bắt đầu xây dựng từ tháng 9 năm 2010. Trị giá công trình nầy lên tới 5 tỷ Mỹ kim. Chủ đầu tư là EVN và công ty trúng thầu là Tập đoàn Ðông Phương của TQ.


Có tất cả 5 nhà máy nhiệt điện và thủy điện đều do TQ trúng thầu hết. Nhà thầu TQ rất chậm trễ trong việc hoàn thành các nhà máy điện từ một đến 3 năm (theo báo Saigon Tiếp Thị 17-11-2010), cũng như sử dụng máy móc xấu cũ kỹ.


Dù có bê bối như vậy nhưng TQ vẫn được trúng thầu tiếp chẳng những về điện lực mà còn nhiều dự án xây cất đường sá, cầu cống, bến cảng… Ví dụ: TQ trúng thầu xây dụng xa lộ Long Thành-Dầu Giây (51 km) trị giá 800 triệu Mỹ kim.


Trong các dự án đầu tư của TQ tại VN, các công ty TQ mang theo rất nhiều công nhân mà đa số không có tay nghề chuyên môn. Ðiều này sai luật đầu tư ngoại quốc của VN, theo luật VN chỉ cho phép các công ty ngoại quốc được đem qua nhân viên chuyên môn mà thôi. Theo báo cáo của Bộ Lao Ðộng thì có tới 74,000 công nhân TQ đang làm việc tại VN (2010) trong đó có rất ít người có chuyên môn, và chưa kể những công nhân không khai báo.


 


3. Viện trợ kinh tế của TQ và đầu tư trực tiếp


 


Một trong những cách mà TQ muốn dụ dỗ các nước nghèo là cho các nước nầy vay. Có nhiều trường hợp cho vay không lấy lời. Nhu cầu vay mượn của VN rất lớn (vì vay được nhiều thì mới có nhiều dự án, có nhiều dự án thì mới có tham nhũng lớn). Cái may của VN là trong hơn chục năm qua được nhiều định chế tài chánh quốc tế như Ngân Hàng Thế Giới, Ngân Hàng Á Châu, Quỹ Tiền Tệ Thế Giới cùng một số quốc gia cung cấp cho một số viện trợ kinh tế khá lớn (từ 4-6 tỷ Mỹ kim/năm). Cho nên VN chưa phải năn nỉ xin viện trợ TQ nhiều. Trong năm 2000 TQ cho VN vay lập nhà máy thép Thái Nguyên 55.2 triệu Mỹ kim và nhà máy phân bón Hà Bác 32.38 triệu Mỹ kim. Các món tiền này không phải hoàn trả. Năm 2007, TQ cho vay 2.6 tỷ Mỹ kim lập công ty điện thoại.


Cũng như các cường quốc kinh tế khác, TQ có quỹ viện trợ cho thế giới rất lớn. Thông thường lúc nào và ở đâu viện trợ luôn có điều kiện, nhứt là điều kiện về chánh trị.


Trong 10 năm nay viện trợ quốc tế cấp nhiều cho VN là vì VN đã thay đổi chánh sách kinh tế cam đoan theo nền kinh tế thị trường. Ðối với TQ thì điều nầy không quan trọng vì VN đi theo những nét chánh, bài bản và mánh khóe của TQ. Cái mà TQ muốn áp đảo kinh tế VN là muốn VN (Cộng sản) luôn là tay sai của bá quyền kinh tế TQ và VN là nơi thuận tiện nhứt để khai thác tài nguyên kinh tế phong phú của VN. Vì vậy trong tương lai TQ sẽ còn cấp nhiều viện trợ với điều kiện dễ dãi.


Về đầu tư trực tiếp của TQ tại VN cho tới giờ hãy còn yếu, nhưng có đà gia tăng. Nhìn chung đầu tư trực tiếp của TQ ở VN, rất khác các nhà đầu tư trực tiếp đến từ các nước khác như Nhựt, Nam Hàn, Pháp, Hoa Kỳ. Những công ty đầu tư TQ hầu hết là quốc doanh, mục đích là khai thác tài nguyên.


 


Ðầu tư trực tiếp của TQ tại VN


Năm                      1998            2004            2006            2008


Số dự án                61                391              71                628


Trị giá (triệu US$ )  220              774.9           401.3           2,198


(Nguồn: Tổng cục Thống kê VN)


 


TQ sẽ đẩy mạnh đầu tư trực tiếp tại VN về khai thác khoáng sản, lâm sản và ngay cả các đại siêu thị.


TQ coi việc mở rộng đầu tư trực tiếp, có thể vốn 100% (hay liên doanh với công ty quốc doanh với nhau thì dễ chia chác) hoặc với người Hoa hải ngoại.


Ngoài việc xâm chiếm kinh tế qua kinh doanh, TQ còn đưa qua VN nhiều công nhân viên. Họ xây dựng các khu “China town” như ở Bình Dương hiện nay. Dần dần như là đợt di dân âm thầm ngụy tạo dưới danh nghĩa làm ăn.


 


4. Kế hoạch họp tác rộng lớn và lâu dài


 


Kể từ khi nối lại bang giao (1991), hai đảng và chánh quyền hai nước VN và TQ rất gần gũi, chia sẻ quyền lợi và cộng tác càng ngày càng chặt chẽ. Trong 20 năm qua có 58 hiệp ước kinh tế lớn. VN luôn luôn bị ép, không cưỡng lại nổi áp lực TQ.


CSTQ có những tham vọng và âm mưu với CSVN cái gọi là “hợp tác toàn diện”.


Những mục tiêu và kế hoạch mà TQ đang và nhắm tới trong một số kế hoạch rộng lớn có thể kể:


-Khai thác khoáng sản của VN. Sau khi giao hai nhà máy chế biến, có lẽ xong vào năm tới khi thầu thì nói năm nay xong, TQ sẽ trực tiếp trong giai đoạn kế là chế biến và nhập nhôm về TQ mà hiện TQ thiếu nguyên liệu này. Sau đó TQ sẽ khai thác nhiều loại khoáng sản quan trọng của VN, mà kỹ nghệ TQ rất cần, và VN có như sắt, than, và kể cả “đất hiếm” mà trong vòng 10 năm qua TQ đi khai thác khắp thế giới. Cách thức và kỹ thuật của TQ đưa đến ít nhứt hai hậu quả tai hại trầm trọng cho VN: Năng suất kém vì kỹ thuật yếu, giá bán tài nguyên sơ chế cho TQ thấp, và tai hai cho môi trường.


-Khai thác lâm sản. VN có nhiều rừng ở miền Bắc cũng như miền Trung. TQ đã và sẽ nhắm tới. Hoặc dưới hình thức thu mua lâm sản hoặc dưới hình thức thuê rẽ trồng rừng. Chương trình nấy có phần nguy hiểm cho an ninh quốc gia. Công nhân và cán bộ TQ đông đảo ở lẫn lộn trong dân, nhứt là dân thiểu số, sẽ dụ dỗ tiến tới khu tự trị.


-Khai thác tài nguyên dưới biển vùng biển Ðông rộng lớn và có nhiều đảo thuộc chủ quyền nhiều quốc gia, đã và đang tranh chấp ác liệt. Như chúng ta biết sự tranh chấp rất phức tạp và có tính cách quốc tế. TQ muốn chiếm phần lớn dầu và hải sản trong vùng này. Theo tin tức có được thì tiềm năng dầu khí ước lượng ở đây rất lớn. Tranh chấp gần đây trở nên gây cấn vì TQ đưa ra bản đồ vùng biển thuộc TQ rất lớn, rất vô lý, không có căn cứ pháp lý. Các nước trong vùng phản đối trong đó có VN. TQ càng làm mạnh tới như đe dọa công ty tìm kiếm dầu lửa của Mỹ, Úc, Ấn Ðộ đã có hợp đồng với VN. Tình trạng TQ muốn làm chủ vùng biển này đã khiến Hoa Kỳ can thiệp vào, vì đây là vùng có nhiều dầu mà còn là con đường biển qua đại dương rất quan trọng. Hoa Kỳ đã khẳng định không thể bỏ vùng này. Ðiều này làm cho VN và các nước có tranh chấp với TQ có phần bớt sợ TQ. Nhưng CSVN trong điều kiện chủ quan và khách quan khó thoát khỏi gọng kềm của TQ.


Ngoài dầu lửa, vùng này còn là ngư trường khá, nên có nhiều đụng chạm vì tranh giành đánh cá. TQ đã nhiều lần bắt ngư dân VN cách ngang nhiên và sai luật.


-Dự án xa lộ Ðông Nam Á. TQ chủ đạo kế hoạch xây xa lộ qua các nước từ Malaysia, Thái Lan, Cambodia, Lào và Việt Nam đến TQ tạo một vành đai lớn có lợi cho TQ nhiều hơn. TQ còn hợp tác với VN xây một số xa lộ từ Vân Nam xuống Bắc VN.


-Tiếp tục thầu lớn xây dựng hạ tầng. VN có nhu cầu lớn xây dựng hạ tầng cơ sở, cầu cống, cảng. Nhu cầu này còn nhiều trong tương lai. Một phần lớn viện trợ quốc tế đổ vô xây dụng hạ tầng. Và cũng phần lớn các dự án xây dựng lọt vào tay TQ một cách không chánh đáng.


Với phần tóm lược trên đây chúng tôi muốn đóng góp số dữ kiện kinh tế trong mối bang giao và cấu kết giữa hai nước Cộng sản trong hai thập niên qua. Sự xâm chiếm kinh tế của TQ rất đáng lo ngại vì nằm trong bá quyền của một cường quốc gian ác và một bên là đàn em vừa sợ vừa không dám làm phật lòng đại ca, vừa có nhiều quyền lợi riêng tư. Xâm chiếm kinh tế tự nó là sự áp đảo, sự cưỡng đoạt. Một sự cưỡng chiếm từ từ, không có võ lực, và khó khiếu kiện. Người bị mất mát là dân chúng Việt Nam. Sức khỏe kinh tế bị suy mòn. Từ đó có thể đưa tới nhiều loại tai họa khác. Khi đã kẹt vào vòng vây kinh tế thì khó thoát ra.


Qua diễn trình xâm chiếm kinh tế của TQ, chúng ta thấy rõ thêm là chuẩn mực bang giao “bốn tốt” mà TQ và VN đặt ra (láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt) khi thực thi thì phương châm đó trở thành “bốn xấu”.


Cali, tháng 4 năm 2012



 

Trần Khải Thanh Thủy đến Philadelphia

 


Trần Ðông Ðức


 


Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy đến Philadelphia trong chuyến đi giới thiệu các tác phẩm chị xuất bản tại Hoa Kỳ sau khi bị nhà cầm quyền Việt Nam tống xuất (chữ của Trần Khải Thanh Thủy nói về sự kiện này) ra khỏi Việt Nam vào năm 2011.









“Ở Tù Cộng Sản – Ðố Ai Không Cười” và “Hồ Chí Minh – Nhân Vật Trăm Tên Ngìn Mặt” là hai cuốn sách của chị Trần Khải Thanh Thủy viết khi đến Hoa Kỳ.


Ðây là lần đầu tiên chị đến thành phố này trong sự tiếp đón nồng ấm của các giới nhân sĩ trong cộng đồng và đảng Việt Tân.


Hai cuốn sách mà chị đem đến để ra mắt ở Philadelphia là “Ở Tù Cộng Sản – Ðố Ai Không Cười” và “Hồ Chí Minh – Nhân Vật Trăm Tên Nghìn Mặt.” Ðây cũng là tư liệu mới để người Việt hải ngoại thấy rõ hoàn cảnh sống của những người tù, các blogger đang lâm vào tình thế hiện nay.


Sử dụng bút pháp lạc quan, cười trên số phận, chị Trần Khải Thanh Thủy đã vẽ lại những bức tranh gian nan tù đày mà chị đã trải qua. Tất cả đều như cơn ác mộng.


Hiện nay chị đang sống những chuỗi ngày thử thách trên đất mới Hoa Kỳ hoàn toàn hội nhập với văn hóa Việt Nam Cộng Hòa nối dài ở vị trí của một người hoàn toàn lớn lên từ miền Bắc.


Cho dù, một người làm cách mạng như chị thì gắn chặt vào quê hương hơn là điều tốt hơn là thoát ly ra hải ngoại nhưng theo thông tin của tổ chức Việt Tân, nhà cầm quyền Việt Nam đã bịt hết các con đường sống cho những người như chị. Họ đã dùng đến những biện pháp có nguy cơ tới an toàn tính mạng. Ðảng Việt Tân đã phải đấu tranh rất vất vả để đưa chị ra được hải ngoại và việc này cũng coi như cũng là kỳ tích trong việc giúp người chiến hữu của họ.


Chị cho biết đời sống ở Hoa Kỳ vừa tạm đủ về mọi thứ theo chương trình tỵ nạn chính trị. Lúc ở trong nước, cũng với bút pháp này thì có số lượng độc giả rất lớn từ hải ngoại. “Bây giờ mình cũng trở thành người hải ngoại rồi thì sự thu hút không còn đặc biệt như trước.” Tuy nhiên chị cũng kêu gọi mọi người thấy trường hợp của chị là một nhân chứng sống mà cảm thông với những người đang bị tù đày.









Chị Trần Khải Thanh Thủy nhận hoa sau buổi ra mắt sách và nói chuyện về hiện tình đất nước Việt Nam tại Philadelphia.


Nhân tiện, chị cũng cám ơn nhật báo Người Việt ở California đã giúp đỡ và cổ vũ chị rất nhiều trong thời gian ở Việt Nam về vật chất cũng như tinh thần. Qua Mỹ, vì chị đứng trong hàng ngũ Việt Tân cho nên sự viết lách cũng có phần giới hạn về mặt phổ thông có nhiều xu hướng đảng phái khác nhau.


Tuy nhiên, Trần Khải Thanh Thủy vẫn coi Việt Tân là một diễn đàn lý tưởng cho những người tranh đấu như chị.


Chị Trần Khải Thanh Thủy hiện đang sống tại Sacramento, California với cô con gái 15 tuổi.

Lại nan giải chuyện Ðàm Vĩnh Hưng đến Mỹ

 


Trần Ðông Ðức


 


Trong lúc Lý Tống đang thọ án tù tại California về vụ xịt hơi cay vào Ðàm Vĩnh Hưng vào năm 2010 thì chương trình Ðàm Vĩnh Hưng trở lại Hoa Kỳ lưu diễn lại gây nên một làn sóng phẫn nộ mới.









Cũng là sân khấu này, vợ chồng bà Hoàng Lan sẽ chuyển từ người khiêu vũ trở thành người biểu tình.


Những người ủng hộ Lý Tống và các lực lượng chống cộng đang ráo riết tổ chức các cuộc biểu tình nhằm ngăn chặn các chương trình ca nhạc này mà họ cho là sự xúc phạm trầm trọng.


Chương trình ca nhạc có ca sĩ Ðàm Vĩnh Hưng tại Philadelphia gặp phải sóng phản đối mạnh mẽ khiến các chương trình biểu diễn này gặp nhiều khó khăn về mặt quảng bá.


Philadelphia trở thành tiền đồn chống văn hóa vận và nghị quyết 36 mới khi đại diện các cộng đồng khắp nơi đổ về quyết tâm ngăn chặn chương trình này xảy ra vào ngày 18 tháng 8, 2012.


 


“Hồ sơ” khác nhau


 


Cho dù có ý kiến cho rằng chương trình ca nhạc có Ðàm Vĩnh Hưng có tầm vóc quá nhỏ bé để cộng đồng phải phản ứng. Hơn nữa, chương trình này được tổ chức trong một sòng bài mang chú trọng vào tính chất khuyến mãi giữa sòng bài và người đánh bài ở hội trường sâu hun hút. Tuy nhiên, ý kiến này không thuyết phục được số đông áp đảo. Người trong cộng đồng cho rằng “hồ sơ” Ðàm Vĩnh Hưng có vấn đề vì “Ðàm Vĩnh Hưng đang nắm một chức vụ trong đoàn thanh niên cộng sản,” ông Nguyễn Văn Tánh, chủ tịch ban chấp hành cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ cho biết và ra quyết định: “Biểu tình.”


Tuy nhiên, theo đạo diễn Trần Nhật Phong ở California, Ðàm Vĩnh Hưng qua Mỹ bằng thẻ xanh chứ không còn là một văn công Việt Nam thuần túy. Trần Nhật Phong, người vừa làm cuốn phim tài liệu về Trường Sa nhận xét, thế giới nghệ sĩ thật muôn màu và có ý chờ đợi xem những diễn tiến gì sắp xảy ra tại Philadelphia.


Cộng đồng Việt Nam ở đây cũng tìm cách thương lượng và gây một số áp lực tinh thần lên những người tổ chức để show này không xảy ra.


Bà Hoàng Lan, một thương gia hoạt động trong cộng đồng Việt Nam tại New York cho biết “đáng lẽ không có Ðàm Vĩnh Hưng thì tôi mặc áo đẹp đi nhảy đầm với chồng tôi, bây giờ có Ðàm Vĩnh Hưng tôi buộc phải mặc áo biểu tình. Tôi hâm mộ anh Lý Tống. Dù thế nào đi chăng nữa, Ðàm Vĩnh Hưng đến lúc này là sai thời điểm.”


Bà Hoàng Lan cũng hy vọng cộng đồng Việt Nam không xáo trộn qua vụ việc này vì các chương trình văn nghệ ở vùng này vừa đang phát triển.


Quyết liệt hơn bà Hoàng Lan là bà Nguyễn Thị Thương có chồng là phi công tử trận và là người cuồng nhiệt ủng hộ Lý Tống. Bà Nguyễn Thị Thương tuyên bố đêm 18 tháng 8, 2012 bà sẽ bỏ cả đám cưới người thân để tham gia cuộc biểu tình chống Ðàm Vĩnh Hưng. Lúc cao điểm để kêu gọi mọi người, bà Thương đã rút trong túi ra $1000 để trang trải cho quỹ biểu tình chống văn hóa vận. Tinh thần chống cộng dâng cao và quyết liệt khiến các ý kiến dung hòa hơn về trường hợp Ðàm Vĩnh Hưng không còn sức thuyết phục.


Trong lúc đó điều tra về chương trình ca nhạc này tại Philadelphia, cũng đã xảy ra những chuyện tế nhị rằng người bầu show và các nhân sự liên quan đến việc tổ chức này lại là người quen biết và có vị trí trong cộng đồng, từng được các hội đoàn chúc mừng về các thành tích hoạt động với chính quyền tiểu bang trước đây.


Mọi người cố tìm một giải pháp tế nhị nhất để kết cục không quá nghiệt ngã tạo nên sự rạn vỡ lâu dài trong cộng đồng Việt Nam ở đây.










Ðại diện các cộng đồng hội đoàn cân nhắc mọi góc cạnh đi đến quyết định biểu tình.


Một đặc điểm khác trong diễn biến này thì chính giới ca sĩ Việt Nam cũng không thích Ðàm Vĩnh Hưng đến Mỹ. Trên sân khấu, Ðàm Vĩnh Hưng cũng có sức thu hút cho nên đã lấy hết ánh sáng của những ca sĩ khác.


Ðàm Vĩnh Hưng cũng là người tạo nên tranh cãi về thế hệ. Những người trẻ đi coi thì thích nhưng những người lớn tuổi thì “ghét cay ghét đắng” vì hình ảnh Ðàm Vĩnh Hưng tự hào khi đứng trong hàng ngũ đoàn thanh niên cộng sản trên mặt báo chí ở Việt Nam.


Có lẽ đây là nghịch cảnh cho mọi diễn biến chống đối sau này. Có trường hợp gia đình hai chú cháu phải cãi nhau về Ðàm Vĩnh Hưng rồi từ nhau vì bên bênh bên chống trở thành quan điểm chính trị của lằn ranh quốc cộng.


Cựu phi công Lý Tống đang chịu án tù 53 ngày về tội xịt hơi cay vào ca sĩ Ðàm Vĩnh Hưng. Theo lịch, ông Lý Tống sẽ ra tù vào ngày 21 tháng 8, 2012.

Remax College Park Realty

Decor Bath & Tile, Inc

Huấn luyện viên đội tuyển nữ Nhật thú nhận về dàn xếp tỷ số

 


Ðể hòa trận gặp Nam Phi vì không muốn di chuyển xa


 


– Tuyển nữ Hoa Kỳ gặp Tân Tây Lan ở tứ kết


 


TỔNG HỢP – Cuộc tranh luận về vụ dàn xếp tỷ số tại Thế Vận Hội bùng nổ với môn cầu lông kết quả là tám nữ đấu thủ của Trung Quốc, Nam Hàn, Indonesia bị loại khỏi cuộc tranh tài Thế Vận Hội lần này vì thi đấu không có tính công bằng, thiếu tinh thần thể thao và dàn xếp tỷ số để hưởng lợi thế khi gặp đối thủ ở trận kế tiếp.










Huấn luyện viên đội tuyển nữ Nhật, Norio Sasaki. (Hình: David Rogers/Getty Images)


Ngoài môn cầu lông (badminton) vấn đề này lại xảy ra ở môn bóng tròn nữ khi đội tuyển nữ Nhật lại hòa với đội tuyển nữ Nam Phi, được xem như đội yếu nhất bảng và cả trong số các đội tuyển nữ tham dự Olympic lần này, ở trận đấu cuối cùng bảng F.


Với kết quả hòa 0-0, như được dự định từ trước, đội tuyển Nhật đứng thứ nhì bảng này và sẽ gặp đội tuyển ứng cử viên huy chương vàng là Brazil ở trận tứ kết nhưng lại thi đấu trên sân hiện tại, không phải di chuyển xa.


Sau trận đấu này, trước nghi vấn dàn xếp tỷ số được đặt ra, huấn luyện viên đội tuyển nữ Nhật, ông Norio Sasaki thú nhận là chính ông ra lệnh cho các học trò của ông phải thủ hòa với Nam Phi để tránh phải di chuyển xa 300km đến tận Newcastle để thi đấu trận tứ kết có thể làm ảnh hưởng sức khỏe của cầu thủ cho trận tứ kết hôm nay.


Sasaki cho biết: “Tôi càm thấy xin lỗi vì chúng tôi đã ra sân thi đấu một trận không được mong đợi, đây là trách nhiệm của tôi, không phải là của các nữ cầu thủ. Có thể có phương cách khác để thi đấu so với trận đấu bình thường, nhưng các nữ cầu thủ của tôi đã thi đấu như tôi chỉ thị. Tất cả chỉ nhằm mục đích là không phải di chuyển xa mà thôi.”


Với sự giải thích này, dù Liên Ðoàn Bóng Tròn Thế Giới FIFA tuyên bố bỏ qua không đưa ra biện pháp trừng phạt nào nhưng nhiều người vẫn nghi ngờ ý đồ dàn xếp tỷ số của huấn luyện viên đội tuyển nữ Nhật không phải chỉ thuần nhất là tránh di chuyển xa mà thôi.


Thật ra ở trận đấu cuối cùng của tất cả các đội trong các bảng đều diễn ra cùng giờ nghĩa là vào ngày 31 Tháng Bảy bảng E Anh gặp Brazil trong khi ở bảng F Nhật gặp Nam Phi.









Ðội tuyển nữ Hoa Kỳ trước trận đấu với đội tuyển nữ Bắc Hàn bảng G diễn ra trên sân Old Trafford, Manchester, England ngày 31 Tháng Bảy, 2012. (Hình: Stanley Chou/Getty Images)


Có thể huấn luyện viên Sasaki nghĩ rằng Brazil chắc chắn sẽ thắng Anh và đứng đầu bảng E do đó chỉ cần Nhật thủ hòa với Nam Phi là đứng nhì bảng F vừa tránh gặp Brazil vừa không phải di chuyển xa, nhất cử lưỡng lợi bởi vì ở trận tứ kết đội đứng nhì bảng E sẽ gặp đội đứng nhì bảng F trên sân Millennium Stadium, Cardiff.


Ðiều mà huấn luyện viên Sasaki không ngờ tới là đội tuyển Anh lại đá bại Brazil ở trận đấu cuối cùng bảng E với tỷ số 1-0 nên đứng đầu bảng còn Brazil xếp thứ nhì gặp Nhật. Thật là người tính không bằng Trời tính.


Trong khi đó ở bảng G đội tuyển nữ Hoa Kỳ sau hai trận thắng giòn giã trước đội tuyển nữ Pháp với tỷ số 4-2 và trước Colombia 1-0, đã đạt thành tích hoàn hảo với ba trận thắng sau khi đá bại đội tuyển nữ Bắc Hàn với tỷ số 1-0 trong trận đấu diễn ra vào ngày Thứ Ba vừa qua trên sân Old Trafford, Manchester trước sự chứng kiến của 29,522 khán giả nhiệt tình cổ vũ.


Ðội tuyển Hoa Kỳ đã làm chủ tình hình và kiểm soát bóng hầu hết trong suốt trận đấu, và bàn thắng duy nhất xảy ra ở phút 25 khi Morgan chuyền banh cho Wambach ngay trước khung thành dễ dàng sửa banh qua khỏi tay thủ môn Bắc Hàn vào lưới.


Ngay sau bàn thắng này, các nữ cầu thủ Hoa kỳ đã nắm tay nhau cùng cử động uốn éo giống như rồng rắn trong thật đẹp mắt và rất dễ thương.


Ðược 9 điểm qua ba trận toàn thắng, tuyển nữ Hoa Kỳ đứng đầu bảng G và sẽ gặp đội thứ ba bảng E là Tân Tây Lan ở trận tứ kết diễn ra trên sân Newcastle vào ngày hôm nay Thứ Sáu được hệ thống truyền hình NBC Sports Network (hệ thống Direct TV là số 603) trực tiếp truyền hình lúc 6 giờ 30 sáng (giờ California).


Còn đội tuyển nữ Bắc Hàn với ba trận thua không được điểm nào nên bị loại vì đội tuyển nữ Tân Tây Lan vào được tứ kết sau khi đá bại Cameroon.


Ðội tuyển nữ Bắc Hàn xếp thứ 10 thế giới, nhưng ít người biết đến đội tuyển này và việc giới hạn giao tiếp bên ngoài. Tham dự Olympic lần này, Bắc Hàn đã gởi đội tuyển nữ thật trẻ với tuổi trung bình là 19 tuổi 11 tháng so với tuổi trung bình của tuyển nữ Hoa Kỳ là 28 tuổi 1 tháng.









Các nữ tuyển thủ Hoa Kỳ nắm tay nhau chaò khán giả sau khi thắng Bắc Hàn trong trận đấu cuối cùng bảng G diễn ra trên sân Old Trafford, Manchester, England ngày 31 Tháng Bảy, 2012. (Hình: Stanley Chou/Getty Images)


Huấn luyện viên Sin Ui Gun của Bắc Hàn cho biết: “Ðội chúng tôi là những nữ cầu thủ trẻ tuổi vì thế sẽ không ai có thể đổ trách nhiệm lên họ về việc không thi đấu tốt và tham dự Olympic lần này là học hỏi rất nhiều kinh nghiệm đối với các nữ cầu thủ chúng tôi.”


Trong khi đó huấn luyện viên tuyển nữ Hoa Kỳ, Pia Sundhage tuyên bố là bà tuyệt đối không để cho các nữ cầu thủ của mình thi đấu thiếu tinh thần thể thao như trường hợp của nữ Nhật Bản.


Bà cho biết ở trận đấu với Bắc Hàn, trong hiệp nhì, bà có ra lệnh cho các học trò của mình thi đấu chậm lại, không cần phải cố gắng nhiều với mục đích dưỡng chân cho trận tứ kết có tính chất thắng đi tiếp thua về nước khi đụng với Tân Tây Lan. (TD)

Olympic: Hoa Kỳ lần đầu tiên đoạt huy chương vàng Gymnastics nữ, kể từ 1996

TỔNG HỢP – Hoa Kỳ đoạt huy chương vàng về bộ môn thể dục dụng cụ đồng đội (gymnastics team) nữ khi chiến thắng ngoạn mục với số điểm 183.597 so với đội Nga được 178.530 điểm vào ngày Thứ Ba vừa qua.










Ðội tuyển Gymnastic nữ Hoa Kỳ đoạt huy chương vàng môn thể dục dụng cụ sau khi hơn điểm đội tuyển nữ Nga trong đợt thi đấu chung kết diễn ra tại North Greenwich Arena, London, ngày 31 Tháng Bảy, 2012. (Hình: Jamie Squire/Getty Images)


Ðây là lần đầu tiên đội thể dục dụng cụ nữ Hoa Kỳ đoạt huy chương vàng kể từ 1996 và là lần thứ hai từ trước đến nay.


Huấn luyện viên chính của đội nữ Hoa Kỳ, Martha Karolyi tuyên bố: “Tôi nói đội nữ Hoa Kỳ này là đội xuất sắc nhất từ trước đến nay. Vào năm 1996, Hoa Kỳ cũng đoạt huy chương vàng nhưng lần đó thi đấu trên sân nhà Hoa Kỳ.”


Ðội nữ Mỹ đã đạt đến chiến thắng chung cuộc, khi chỉ cần các màn trình diễn không sai sót ở vòng thi đấu cuối cùng, biểu diễn trên sàn. Sau khi nữ vận động viên Aly Raisman hoàn tất lần trình diễn cuối cùng – quá đủ với số điểm 15.300 – toàn thể đội nữ lẫn khán giả ủng hộ đội Hoa Kỳ đều nhảy lên vui mừng, hoan hô và ôm lẫn nhau với những giọt nước mắt lăn dài trên má khi biết mình đã chiến thắng trước đội nữ Nga.


Ðây cũng là một ngày chứng tỏ lại tài năng của mình đối với Jordyn Wieber, đương kim vô địch thế giới, mà cuối tuần qua, đã không lọt vào vòng thi đấu cuối cùng.


Nữ vận động viên này đã trở lại nơi thi đấu môn thể dục dụng cụ đồng đội nữ và đã có màn trình diễn thật đẹp mắt, ngoạn mục với những cố gắng không ngừng để bảo đảm thực hiện ước mơ đem về chiếc huy chương vàng đầu tiên kể từ sau năm 1996.


Wieber cho biết: “Tôi biết chính tôi phải lấy lại niềm tin từ sự thất vọng đã xảy ra vài ngày trước đây. Tuy nhiên, tận cùng, đây là mục tiêu của tôi – thắng giải cùng với toàn đội.”


Ðội gymnastics nữ Hoa Kỳ với năm nữ vận động viên rất trẻ tuổi – Raisman, Wieber, Gabby Douglas, Kyla Ross và McKayla Maroney – đã dẫn điểm và thi đấu hoàn hảo trong suốt cuộc tranh tài, dẫn điểm rất sớm trước đội tuyển nữ Nga và không hề bị đánh bại.


Mỗi thành viên nữ của đội đều có những khoảnh khắc thi đấu tuyệt vời. Maroney với số điểm không thể nào ngờ được 16.233 với màn nhảy theo điệu nhạc trên sàn của mình. Ðây là màn thi đấu duy nhất của Maroney trong ngày nhưng lại là khoảnh khắc tuyệt vời. Còn Kyla Ross lại là một ngoại lệ về môn thi “balance beam.” Và Douglas, nữ vận động viên duy nhất dự tranh cả bốn môn thi của gymnastic, không bao giờ bị điểm tệ hại.


Sau cuộc thi, chính Douglas cho biết: “Thật là tuyệt vời, tôi rất hãnh diện về các đồng đội của tôi đã tranh tài với tất cả niềm tin không thể nào tưởng tượng được.”


Các đội nữ Nga, Trung Quốc và những đối thủ khác lần lượt rơi rụng với những lỗi lầm phạm phải khi tranh tài cũng như với những màn trình diễn nghèo nàn.


Các nữ vận động viên tuyển Nga chỉ còn biết khóc dù cuối cùng có được huy chương bạc và Romania huy chương đồng.


Về đội tuyển nữ Nga, thất bại lần này, theo Karolyi cho biết: “Theo tôi nghĩ, họ có những vấn đề về mức độ niềm tin. Chúng tôi tập trung rất nhiều vào việc chuẩn bị tinh thần thi đấu. Và họ biết họ có thể làm được điều đó nhưng không may là gặp vấn đề.” (TD)

Serena Williams vào bán kết gặp Azarenka

 


Tennis Olympic London: Ðánh bại Wozniacki 6-0, 6-3


 


– Venus William bị loại ở vòng ba


– Federer cũng có mặt tứ kết đơn nam


 


TỔNG HỢP – Ðương kim vô địch Wimbledon, Serena Williams, tay vợt xếp hạng 4 thế giới của Hoa Kỳ, có mặt ở trận bán kết vào ngày hôm nay sau khi đánh bại đối thủ của mình là cựu số một thế giới Caroline Wozniacki của Ðan Mạch với tỷ số 6-0, 6-3 vào ngày hôm qua, Thứ Năm, để gặp tay vợt hiện xếp hàng đầu làng quần vợt nữ là Victoria Azarenka của Belarus để tìm một vé vào chung kết quần vợt đơn nữ Thế Vận Hội London.









Tay vợt nữ Hoa Kỳ Serena Williams đánh trả banh trong trận đấu tứ kết với nữ đấu thủ Caroline Wozniacki của Ðan Mạch diễn ra tại Wimbledon, London ngày 2 Tháng Tám, 2012. (Hình: Clive Brunskill/Getty Images)


Thi đấu trên sân số 1 dưới ánh nắng tốt, Serena thắng liền một mạch bảy game trước tay vợt xếp hạt giống thứ 8 Wozniacki.


Tay vợt nữ họ Wiliams cho biết: “Tôi không tập dượt nhiều vài tháng nay, tôi muốn tôi có thể chơi tốt hơn nữa. Nhưng hiện tại tôi vui mừng có mặt ở trận bán kết sắp tới.”


Serena chỉ thua 9 lần giao bóng, không bao giờ đối diện với điểm thắng và 30 lần thắng điểm so với bảy đối với Wozniacki.


Serena Williams đã thắng 11 trận liên tiếp trong mùa Hè này tất cả tại sân đấu All England Club, bao gồm lần thứ năm đoạt vô địch Wimbledon cách đây một tháng.


Trước đó vào sáng ngày Thứ Tư, Serena Williams với 12 cú giao banh như vũ bão cùng với những cú đập như hỏa tiễn dễ dàng đánh bại tay vợt nữ hạng 13 là Vera Zvonareva với tỷ số 6-1, 6-0. Ðánh thắng trận này Serena chỉ mất vỏn vẹn 51 phút.


Ở một trận tứ kết đơn nữ khác diễn ra trên sân có mái che, Azarenka đánh bại tay vợt nữ số 7 Angelique Kerber của Ðức 6-4, 7-5 để vào bán kết.


Còn Venus Williams do phải ra sân hai trận liên tiếp trong một ngày quả là quá nhiều đối với ngôi sao quần vợt nữ Hoa Kỳ này, và bây giờ gánh nặng trên vai nhẹ bổng đi rất nhiều vì trong trận đấu vòng thứ ba của môn quần vợt đơn nữ cô đã gác vợt khít khao trước tay vợt nữ xếp hạt giống thứ bảy là Angelique Kerber của Ðức với tỷ số 7-6 (5), 7-6 (5).


Hy vọng có được chiếc huy chương vàng thứ tư của môn quần vợt Olympic, Venus Williams vẫn còn một cơ hội là đứng chung với cô em Serena Williams ở các trận đánh đôi. Và họ đã thi đấu trận tứ kết vào ngày Thứ Năm vừa qua.


Venus trông rất khỏe mạnh ở hai trận đánh đơn đầu tiên trong tuần này. Nhưng với bệnh tật trong năm vừa qua, khiến cho Venus trông mệt mỏi khi ra sân thi đấu với Kerber.


Trong ván đầu tiên, Venus đã thất bại trong ba lần thắng điểm chung cuộc của ván này, rồi ở ván thứ hai dẫn trước 3-1 lại bị khựng lại để cho Kerber có cơ hội vươn lên lần thứ hai và cuối cùng thắng luôn trận đấu.


Sau trận đấu, Venus thú nhận: “Tôi đã phạm vài lỗi lầm và cô ta đã lợi dụng được những cơ hội tốt để chiến thắng. Tất cả mọi việc diễn ra thật nhanh ở quần vợt. Cô ấy thi đấu rất tốt trong năm nay và đạt được kết quả tốt.”


Kerber, từng có mặt ở bán kết giải Grand Slam Wimbledon trong tháng vừa qua và ở giải US Open năm rồi, đứng vị trí thứ 7 trên bảng xếp hạng thế giới. Cô vào tứ kết sẽ gặp tay vợt nữ hàng đầu Victoria Azarenka của Belarus, trước đó đã đánh bại tay vợt nữ hạng 16 là Nadia Petrova của Nga.


Venus Williams, bốn lần tham dự Thế Vận Hội, với tuổi 32 chỉ một lần đoạt huy chương vàng vào năm 2000. Bị loại, Venus ngẩng đầu nhìn lên trời không tin sự thất bại lại xảy đến với mình chỉ còn biết nói: “Hy vọng ở kỳ 2016.” Nhưng liệu lúc đó, cô còn đủ phong độ và tài năng để có mặt trong đội tuyển quần vợt Hoa Kỳ hay không vẫn còn là dấu chấm hỏi.









Serena Williams (trái) của Hoa Kỳ bắt tay với Caroline Wozniacki (phải) của Ðan Mạch sau khi kết thúc trận tứ kết giữa hai nữ đấu thủ này diễn ra tại Wimbledon, London ngày 2 Tháng Tám, 2012. (Hình: Clive Brunskill/Getty Images)


Tương tự như Venus Williams, Roger Federer mất đi một cơ hội có thêm huy chương vàng. Tay vợt nam Thụy Sĩ có mặt ở tứ kết đơn nam nhưng lại bị loại trong trận đánh đôi khi đứng chung với đồng hương của mình là Stanislas Wawrinka.


Federer, hạt giống số 1 đánh bại Denis Istomin của Uzbekistan 7-5, 6-3. Tay vợt bốn lần dự Olympic này chưa từng có trong tay chiếc huy chương vàng nào.


Ðứng chung với Wawrinka trong trận đánh đôi, cả hai đã thua trước hai đối thủ không được xếp hạt giống là Jonathan Erlich và Andy Ram của Do Thái với tỷ số 1-6, 7-6, 6-3.


Federer và Wawrinka từng đoạt huy chương vàng đánh đôi tại Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008.

Ricki Lake muốn giảm cân 10 pounds

 


HOLLYWOOD (YAHOO!TV) –“Tôi phải giảm xuống 10 lbs,” đó là mục tiêu của Ricki Lake, bên cạnh đó cô cũng đang bắt đầu một chương trình mới: “The Ricki Lake Show” và một người đàn ông mới (ông chính là cha của bé Christian Evan mới vừa 3 tháng tuổi).









Người dẫn chương trình Ricki Lake muốn giảm bớt trọng lượng cơ thể. (Hình: Frederick M. Brown/Getty Images)


Nói với tạp chí People, người đàn bà 43 tuổi, cho biết: “Tôi đâu có mập đâu, kích thước của tôi không phải là số 4,” hiện tại số đo của cô nằm giữa size 6 và size 8. “Tôi vẫn đang tập luyện mỗi ngày để đạt đến con số lý tưởng mà tôi muốn”


Trong chương trình “Dancing With The Star,” cô đã tự đặt ra cho mình con số giảm cân 20 lbs, chính những thí sinh tham dự cuộc thi đó đã tiết lộ cô ta đã “co lại” 15 inch, các bộ trang phục của cô đã bắt đầu giảm xuống số 4, trong khi lúc bắt đầu là số 8.


Vào thời điểm ấy, bà tự cho điểm tốt trong chuyện giảm cân dựa trên các “menu” của cách pha chế món ăn cho côợ, thật sự côợ đã vất vả lắm trong việc tự đấu tranh với chính mình để ăn kiêng và giảm cân.


Kể từ khi chương trình “Dancing With The Star” kết thúc, cô thú nhận rằng cô không còn kiên nhẫn để kiêng cữ nữa, bởi lẽ: “Tôi đã không còn phải nhảy đầm 7 tiếng suốt trong một ngày.”


Bà mẹ của hai đứa bé 11 tuổi và 15 tuổi đã bắt đầu lên cân trở lại, cô nói: “Tôi rất muốn giảm cân được 10 lbs như mọi người.” Người ta nói chương trình của cô lần này sẽ ghi lại quá trình giảm cân của cô, một sự đấu tranh mà sẽ có nhiều khán giả cũng có tình trạng tương tự như cô.


Số cân cao nhất của côợ là 260lbs, côợ từng tuyên bố tăng thêm giờ đi tập thể dục nhưng đồng thời cũng thú nhận là trong ngày đi làm đầu tiên côợ đã “order” một chiếc xe truck chở đầy kem cho nhân viên làm với côợ.


Côợ nói thêm: “Tôi hy vọng tôi sẽ ‘teo’ lại ngay mùa đầu tiên của show,” “The Ricki Lake Show!”


Và nếu như vậy thì chắc phải đánh bụi ra khỏi những đôi giầy nhảy đầm để chuẩn bị cho cô. (Ð.T.)

Ðoàn kịch Dân Nam Thúy Uyển giới thiệu kịch bản mới ‘Số Ðào Hoa’

 


Ðức Tuấn/Người Việt


 


LA MIRADA (NV) “Số Ðào HSau sự thành công của kịch Lôi Vũ, bà bầu Thúy Uyển vừa cho nhật báo Người Việt biết kịch đoàn Dân Nam Thúy Uyển sẽ mở màn vở kịch oa” lúc 1 giờ 30 trưa và 7 giờ tối Chủ Nhật, 23 Tháng Chín, tại rạp Saigon Performing Arts Center, 16149 Brookhurt St., Fountain Valley, CA 92708.










Những diễn viên trong “Số Ðào Hoa.” (Hình: Trúc Uyển cung cấp)


“Số Ðào Hoa là vở kịch có bối cảnh là xã hội thời nay, đây là kịch bản hoàn toàn mới do đạo diễn Nguyễn Minh Phương biên soạn” bà bầu Thúy Uyển giới thiệu sơ qua về nội dung của kịch bản.


Lần này đội ngũ diễn viên vẫn là các tài tử trẻ tên tuổi đã từng được giới thưởng ngoạn yêu thích, họ đã từng có mặt trong Lôi Vũ và sẽ trở lại thêm một lần nữa để đóng góp cho kịch “Số Ðào Hoa” như Lương Thế Thành, Bá Thắng, Kha Ly, Quỳnh Giang, Hòa Hiệp, Hồng Loan…


“Ðặc biệt lần này có thêm mảng cải lương do các nghệ sĩ như Hồng Nga, Bảo Quốc, Ngọc Giàu, Phượng Liên đảm nhận, bên cạnh đó có phần ca nhạc với sự góp mặt của các ca sĩ như Quang Thành, Huy Du, Hoàng Bảo Phương, Dương Ðình Trí…” cô Thúy Uyển nói thêm.


Nhắc lại một chút về kịch Lôi Vũ vừa qua, gần 1,200 khán giả của cả hai suất hát đã hết lời khen ngợi cả về phần nội dung lẫn các vai diễn của mỗi nghệ sĩ, phải nói đạo diễn Nguyễn Minh Phương đã khéo léo đưa Lôi Vũ phần nào trở lại bối cảnh của thời đại mới, đồng thời những cách diễn xuất, các câu thoại được biên soạn rất kỹ càng nên đã mua nước mắt người xem cũng như lồng vào đó những tiếng cười ý nhị.


Trở lại với “Số Ðào Hoa” theo cô Thúy Uyển cho biết lần này đạo diễn Nguyễn Minh Phương sẽ gửi đến khán giả một kịch bản nhộn tiếng cười bởi những tình tiết khôi hài, tuy nhiên vẫn có xen vào ý nghĩa sâu sắc, làm cho khán giả phải suy gẫm về thân phận của những nhân vật trong câu chuyện.


Ðặc biệt phụ tá đạo diễn lần này là ái nữ của đạo diễn Nguyễn Minh Phương và bà bầu Thúy Uyển: Nguyễn Minh Trúc Uyển, cô là một nhân tài trẻ, tuy ở Mỹ lâu, nhưng vẫn không quên tiếng Việt.


Giá vé: VIP $100, $65, $50, $35.


Vé hiện bán tại: Chí Tâm Production (714) 596-8638, Bích Thu Vân (714) 897-4519, Bolsa Tickets (714) 418-2499, bà bầu Thúy Uyển (714) 715-5864.

DVD ‘Ðường Cong’ chuẩn bị trình làng

 


VANCOUVER, BC (NV) –Ông bầu Tuấn Hiền của Trung Tâm Mưa Rừng vừa gửi đến nhật báo Người Việt thông tin về tác phẩm DVD số hai mang chủ đề “Ðường Cong” sẽ được phát hành ngày 8 Tháng Tám sắp tới trên toàn cầu.










Ca sĩ Tuấn Anh. (Hình: Ca sĩ cung cấp)


“Sau hơn nửa năm edit hình ảnh, âm thanh, ánh sáng, cuối cùng công đoạn chót để hoàn chỉnh tác phẩm DVD Mưa Rừng cũng đã xong và chúng tôi đang chuẩn bị phát hành đầu Tháng Tám,” ca sĩ Tuấn Hiền cũng là giám đốc Trung Tâm Mưa Rừng giới thiệu về tác phẩm DVD số hai của anh.


Quay trở lại thời gian cuối năm của 2012, “lúc đó là ngày 12 Tháng Mười Hai show Ðường Cong được trình diễn và thu hình tại Boulevard Casino, thành phố Vancouver, Canada,” anh Calvin Trần, một khán giả của Trung Tâm Mưa Rừng, nói.


Nhìn vào poster giới thiệu DVD này, người ta thấy có cả một đội ngũ ca nghệ sĩ hùng hậu như Ý Lan, Tuấn Anh, Carol Kim, Trúc Lam, Trúc Linh, Minh Hiếu, Linda Trang Ðài, Tommy Ngô, Trang Thanh Lan, Nhật Lâm, Lưu Việt Hùng, Giáng Ngọc, Phượng Mai, Thảo Sương…


“Chương trình chúng tôi có sáu nghệ sĩ hài như Lê Huỳnh, Kiều Oanh, Calvin Hiệp, Lê Tín, Minh Phượng, Don Nguyễn,” Tuấn Hiền chia sẻ.


Có tổng cộng trên dưới 20 tiết mục bao gồm ca nhạc và ít nhất ba phần hài.


Ði song song với chương trình ca nhạc còn có vũ đoàn Ðại Hàn đóng góp phần minh họa.


MC của chương trình: Ái Liên, Thu Thảo, Lê Ánh Chín, Anh Thu.


Ban nhạc phụ họa là Sài Gòn B.C.


Tác phẩm DVD Mưa Rừng sẽ được chính thức trình làng ngày 8 Tháng Tám sắp tới. (Ð.T.)

Tin mới cập nhật