Một tay chôn biết mấy cành phù dung! (*)


LTS:
“Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email:
[email protected]


 


 


 


Kính chào cô chú


Cô chú khỏe không? Con có chuyện đáng buồn và không biết phải làm sao? Con tên Th.Tr. Quen với anh T.H.Ng. gần 2 năm rồi.


Con 28 tuổi, anh ta gần 40 tuổi. Tính tình anh ấy rất nóng nẩy, bắt buộc con phải làm theo ý ảnh, nếu không nghe anh ta chưởi bới và nói nặng lời với con. Cho dù biết sai nhưng không bao giờ anh nhận lỗi, còn đòi bỏ con. Con biết con cũng có lỗi, nên con cũng xin lỗi nhưng anh ta cứ trách móc con hoài làm con thật khổ.


Lúc con find out mình có thai thì anh ta nói, một là phải phá thai thì tụi mình sẽ sống với nhau vui vẻ, hạnh phúc. Anh ta nói nếu nghe lời thì sẽ không bao giờ bỏ con. Con nói với ảnh, chuyện phá thai là chuyện giết người, mình là người đạo Chúa giết người là một tội nặng và em sẽ hối hận suốt đời. Anh ấy nói đó là chuyện bình thường, mình không có khả năng nuôi đứa bé thì phải phá đâu có tội. Khi con không chịu thì ảnh nói: “OK, tao nói với mày lần cuối cùng, mày muốn mình vui vẻ tốt đẹp, mày phải nghe tao, nếu mày không nghe tao sẽ bỏ mày, không có nói nhiều, nếu mày không phá thì đừng bao giờ gọi tao.” Con nghe vậy nên đau khổ vô cùng.


Hiện tại con mới sinh đứa bé đầu tháng 5, và anh con là linh mục Công Giáo, nói nếu con không có khả năng thì anh con sẽ lo cho đứa bé bằng cách gửi đứa bé vào cô nhi viện rồi hàng tháng con đến thăm.


Con muốn cho anh ta xem giấy tờ, thử máu cùng ultra sound, hình chụp con nằm trong nhà thương với đứa bé mà anh ta không chịu. Khi con mang thai, con nói anh có muốn xem bụng bầu của em không, anh ta nói rất giận dữ: “Tao không care, mặc kệ mày OK.”


Con sinh đứa bé phải mổ rất đau đớn, ban đầu tưởng đứa bé mất trong bụng mẹ nhưng nhờ đến bệnh viện kịp nên mẹ con mới được bình an. Anh ta chạy xe bảng số 5K___. Giờ con rất là đau buồn, ba mẹ con nói hãy gọi cho anh ta nói về đứa bé. Con gọi thì anh ấy nói: “Ba mẹ mày là cái quái gì.”


Con mong cô chú cho con ý kiến giờ con phải làm sao? Con có nên cho anh ta biết con đã sinh rồi không? Hôm Thứ Bảy vừa qua con đi công chuyện thì thấy anh ta đi với một cô gái trên đường Westminster và Euclid. Con có nên file child support hay không? Vì con sẽ gửi đứa bé vào cô nhi viện. Hiện tại con ở San Diego con đang đau nhưng thấy email của cô chú trong báo Người Việt Online nên con hỏi ý kiến cô chú.


Con Th.Tr.


 


Cô Nguyệt Nga góp ý:


Th.T. ơi! Cô biết là con muốn nghe những điều khác hơn là điều cô sắp nói. Cô biết con mong được nghe lời khuyên hãy bỏ qua, hãy làm lành với T. Hãy tin lời T. hứa là đúng… Nhưng cô đành phải nói với con, con đã gặp phải một tay Sở Khanh, lừa gạt rồi. Cô hiểu, hiện nay lập đi lập lại trong đầu con là những câu nói bạc tình của T. và chen vào đó là nhưng câu hứa hẹn mà con cố nhớ, để bào chữa cho T.


Nhưng con ơi, mình đành phải chấp nhận coi T như một ung nhọt trong thân thể. Cách chữa trị hiệu quả nhất là con phải chịu đau một lần cắt bỏ nó đi, để sau đó thân thể lành lặn lại mà vui sống. Nếu con vẫn liên lạc, tức là con đã cho T. có cơ hội nói thêm với con những lời lỗ mãng, vô giáo dục nữa, mà có phải chỉ lỗ mãng với mình con, T. còn hỗn láo với cả ba má của con.


Trong thời gian này con nên gần gũi gia đình, ba mẹ, anh và cháu bé mới sinh. Cô hy vọng thời gian sẽ nảy nở trong con tình mẫu tử để baby có thể được sống bên mẹ mãi mãi.


 


Vân Tiên trả lời:


Th.Tr. thân mến: Quyền được cha mẹ nuôi, là quyền của em bé. Em bé có quyền được cha mẹ nuôi em bé. Cho nên, Th.Tr. bắt buộc, có nhiệm vụ, phải đòi child support.


Sống ở đời, ai cũng biết là đầy rẫy những đàn ông Sở Khanh. Nếu Th.Tr. đi gặp bất cứ ai từng gặp nhiều cặp bỏ nhau (như các luật sư, các cán sự xã hội, các nhà tâm lý, hay anh Vân Tiên), họ sẽ đều nói cho Th.Tr. biết, “ở đời đầy rẫy những đàn ông Sở Khanh.”


Cho nên, Th.Tr. cũng đừng mặc cảm là tại sao mình lại rơi phải vào vòng tay một kẻ Sở Khanh như vậy. Giống như chạy xe ngoài đường, không bao giờ bị ngừng đèn đỏ, mới là lạ, chứ lâu lâu trúng một vật chướng, là bình thường.


Xứ Mỹ 300 triệu dân, luật pháp Mỹ cũng không lạ gì hạng Sở Khanh. Mà luật pháp Mỹ thì rất rõ ràng. Vân Tiên không phải luật sư nên có thể nói không chính xác, nhưng đại khái ý là như vầy: Lừa tình thì luật pháp không ngăn được, nhưng đã đẻ con ra, thì phải nuôi nó.


Nhắc lại, quyền được nuôi, được cả cha lẫn mẹ đều nuôi, là quyền của em bé, không phải quyền của riêng Th.Tr. Mà vì không phải quyền của riêng Th.Tr., nên Th.Tr. không được phép tự tiện “tha” hay “bỏ qua” hay “thôi không đòi.” Làm như vậy là có lỗi với em bé.


Th.Tr. bắt buộc phải đòi tiền child support, không phải cho Th.Tr., mà là cho em bé.


Còn chuyện người đó là ai, lái xe màu gì và bảng số gì, anh Vân Tiên cho là chuyện đó không cần thiết phải la lên mặt báo.


(*) Truyện Kiều

Xôi xoài

 


 


Người hướng dẫn: 4ever1nl0ve


 


*Vật liệu:


– 4 cups gạo nếp


– đường (1/2 cup nấu xôi + 3 muỗng cafe để làm nước dừa).



– 1/2 cup mè: rang vàng.


– 4 trái xoài (Thanh Ca) chín: gọt vỏ, cắt miếng vừa ăn.


– 1 gói bột dừa (1.7oz) hiệu Kara (coconut cream powder).


– 1 lon nước cốt dừa hiệu Savoy (14oz).


– 1/4 muỗng cafe muối.


– 4 muỗng cafe bột bắp (hoặc bột năng).


 



* Cách làm:


– Nếp ngâm qua đêm, đổ ra rá cho thật ráo nước. Bỏ nếp vô ngăn xửng có lỗ nhỏ.


– Bắc xửng đổ 2/3 nước vào. Chờ nước sôi, cho ngăn xửng lên đậy nắp lại, hong nếp khoảng 15, 20 phút (để lửa lớn).


– Sau đó mở nắp ra xới xôi lên và trộn đều với gói bột dừa + 1/2 cup đường. Hong thêm khoảng 30 phút. Tắt bếp.


– Làm nước cốt dừa: đổ lon nước cốt dừa vào xoong, cho 4 muỗng cafe bột bắp + 3 muỗng cafe đường + 1/4 muỗng cafe muối, khuấy thật đều trên lửa nhỏ, cho đến khi sôi.


– Khi ăn, múc xôi ra dĩa, bày xoài bên cạnh hoặc trên mặt, chan nước cốt dừa, rắc chút mè lên mặt.

Phấn nền, phần không thể thiếu khi trang điểm

 


Một trong những bí quyết để trang điểm đẹp là phải dùng phấn nền. Rất nhiều bạn không có thói quen dùng phấn nền (foundation) mà chỉ dùng phấn phủ (powder) mà thôi. Hãy tập dùng phấn nền thích hợp với màu da, bạn sẽ thấy mình đẹp lên hơn như thế nào.


 


Các loại phấn nền:


 



Hình: demeterclarc.com


 


Phấn nền dạng thỏi: thường được dùng cho làn da không hoàn hảo như bị rỗ, sần, thô ráp…



Hình: athensblvd.com


 


Phấn nền dạng lỏng: Ðây là sự lựa chọn rất tốt vì loại phấn này giúp làm đều màu da của bạn, giúp da giữ ẩm, mang đến vẻ tự nhiên, rạng rỡ cho làn da.


 



Hình: all-about-hair-style.blogspot.com


 


Phấn nền dạng kem: loại phấn này cung cấp đủ độ ẩm để làm dịu làn da khô. Những nghệ sĩ phải trang điểm nhiều thường chọn loại phấn này, bởi nó có khả năng phủ bề mặt da khá tốt, mang đến sự mượt mà, hoàn hảo.


 



Hình: hellobeautyblog.com


 


Phấn phủ dạng bột: Phấn loại này làm da không bị sáng bóng, giúp phấn nền bám lâu hơn. Trước khi sử dụng phấn bột, nên đợi khoảng 5 phút để phấn nền thật khô, se lại. Như vậy, hiệu quả trang điểm sẽ cao hơn.


 


Chọn phấn đúng loại da:


Da dầu: Phấn nền phù hợp với da dầu là loại phấn dạng nén dành riêng cho da dầu có chức năng kiểm soát chất nhờn, lâu trôi, giúp da thoáng mát. Hạn chế dùng phấn nền dạng kem.


Da khô: dễ bị mốc khi trang điểm, nên chọn loại phấn nền dạng lỏng có chứa chất dưỡng ẩm để tránh da bị “mốc.” Phấn nền dạng bột không thích hợp với những người da khô, vì thế dễ bị nổi mốc, không đẹp.


Da hỗn hợp: là loại da có kết cấu bề mặt không mịn màng, không dễ “ăn” phấn, da không đều màu. Với da hỗn hợp, bạn có thể dùng thêm phấn phủ.


Loại da thường: chỉ nên sử dụng các loại kem dưỡng ẩm dịu nhẹ và phấn nền dạng lỏng, thỏi…


Lưu ý: Trước khi dùng phấn nền nên thoa một lớp kem lót dưỡng da. (NL)

Bên ni bên nớ


LGT:
Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St. Westminster , CA 92683 , hay email:
[email protected]


 


 


 


Thiện Thanh


 


Nhớ Saigon quá! Nghe bài hát “Bên ni bên nớ” lại càng nhớ.


Nhớ anh Quảng, Quang, Tùng, anh Thắng… và một vài người trong nhóm thợ hồ ở con hẻm đường Ðiện Biên Phủ.


Mình và Bằng, hai thằng chỉ biết vỏn vẹn một thông tin rất mỏng về anh Quảng và Quang: Ðang xây căn nhà của ai đó ở con hẻm trên đường ÐBP gần ngã tư Hàng Xanh. Vậy là hai đứa lọc cọc trên chiếc xe đạp đi từng con hẻm, thấy căn nhà nào đang xây lỡ dở là chạy đến hỏi. Nhà nhỏ thì đứng ngoài nhìn người, hỏi loanh quanh một vài người thợ. Không phải thì bỏ đi. Nhà lớn thì đấm cửa. Xin lỗi. Rồi cũng bỏ đi. Hỏi nhiều quá đâm ngại và nản nên cả hai thằng thay nhau kêu tên anh Quảng và Quang. Thằng này: Anh Quảng ơi! Thằng kia: Quang ơi!


Chồm người qua hàng rào, ghé mắt qua lỗ khóa cửa sắt rồi gào tên thằng bạn, tên của ông anh thằng bạn.


Rồi cũng gặp. Quang nhào ra. Ôm chầm nhau mừng húm. Mình từ bỏ đời may công nghiệp ở Tân Bình. Nhận kiếp phụ hồ quận Bình Thạnh từ ngày đó.


Vất vả. Cực. Nhưng mà vui. Sống nhàu nát. Nhưng rất đã. Suốt ngày vật lộn với xi-măng, cát đá, sắt thép. Ðêm về thư thái cùng nhau bên chai rượu, két bia, chuyền nhau cây guitare và hát cho nhau nghe. Hát. Giống như kể cho nhau thân phận của riêng mình.


Tất cả đều là dân miền Trung. Kẻ Huế, người Quảng, lưu lạc xứ người chẳng có gì ngoài cái giọng trọ trẹ ni nớ mô tê.


Bài này đoạn đầu giúc giắc hơi khó hát. Mấy anh em thường gào đoạn điệp khúc.


 


…Em có nghe bi ai tình ai ấp úng


Thương ai lạc loài, ăn mày xán lạn ngày mai


Ðêm ni ai say đất lở, em ơi có nghe rạn vỡ


Vạn mảnh ly tan theo chuỗi cười


Bên tê thành phố tráng lệ


Giai nhân nằm khoe lõa thể


Bên ni phố vắng ôi lòng ngoại ô…


 


Ðêm nay ở Little Saigon lại nhớ về Saigon. Nhớ anh em bạn bè. Nhớ cái quãng thời gian làm phụ hồ.


Chao ôi là tình!

Ðàn ông lừa dối vợ dễ chết vì bị đứng tim

 


Triệu Phong sưu tầm


 


FLORENCE, Ý – Theo một bài viết đăng trong mục Vitals của trang mạng MSNBC, các nhà nghiên cứu ở Ý khi khảo sát nơi đàn ông có đời sống một vợ một chồng với những người hay sống lang chạ, nhận thấy người thuộc nhóm sau có nhiều nguy cơ bị chết vì suy tim.









Amnuaiporn Maneewan, thám tử tư cho một công ty luật pháp ở Thái Lan, trưng ra cây bút quay phim dùng để thu thập chứng cớ của người ngoại tình. (Hình: Pornchai Kittiwongsakul/AFP/Getty Images)


Quả không sai, một người đàn ông tuổi trung niên có quan hệ tình dục với phụ nữ, mà người đó không phải là vợ mình, thường có khuynh hướng “chết trên lưng ngựa.”


Bác sĩ Marc Gillinov, không tham gia vào cuộc nghiên cứu này, là y sĩ giải phẫu tim tại bệnh viện Cleveland Clinic và cũng là đồng tác giả cuốn “Heart 411,” khảo sát về cái chết bất đắc kỳ tử trong khi giao cấu, trong số những trường hợp về tim mạch khác và xác nhận điều như nói trên.


Các nhà nghiên cứu thuộc trường Ðại Học Florence xem xét tài liệu y khoa liên hệ đến những sự dối gạt như “thiếu chung thủy,” “ngoại tình,” và “phản bội.” Tuy nhiên khó có thể tìm thấy thống kê đáng tin cậy vì hầu hết đàn ông đều tránh không muốn nói đến chuyện này với các nhà khoa học.


Các tác giả báo cáo rằng có từ 15% đến 25%, thậm chí lên đến từ 30% đến 50% đàn ông từng lừa phỉnh vợ ít nhất một lần trong đời. Kế đó các nhà nghiên cứu xét đến những yếu tố khác biệt về sức khỏe thể chất lẫn tinh thần, và mức độ nơi đàn ông sống một vợ một chồng với đàn ông sống lang chạ.


Từ lâu các bác sĩ được biết đàn ông sống thọ hơn nếu họ duy trì đời sống sinh lý đến tuổi già, nhưng điều đó chỉ xảy ra khi sự quan hệ đó xảy ra giữa vợ chồng và trong cùng một không khí gia đình. Ðột tử thường xảy ra nhiều nhất khi người đàn ông có quan hệ tình dục với một người đàn bà không phải là người bạn trăm năm của mình.


Trong khi các bà vợ bị phỉnh gạt tin đây là kết quả của nghiệp báo, thì các tác giả của nghiên cứu cho đây là điều bất ngờ. Thông thường các ông lừa dối vợ đều có thân thể cường tráng và nhiều kích thích tố nam hơn, có nghĩa là họ trông mạnh khỏe hơn đàn ông sống chung thủy với vợ mình. Tuy nhiên, các tác giả tin rằng cái hành động cố giữ kín chuyện tình ái lăng nhăng của mình có thể dẫn đến nguy cơ bị đứng tim mà chết.


BS Gillinov nói: “Khi cố giữ bí mật chuyện ngoại tình người ta phải sống trong trạng thái căng thẳng nhiều hơn. Quí vị phải làm thêm điều mà bình thường bạn không phải làm.”


Ðàn ông ngoại tình thường có quan hệ với phụ nữ trẻ tuổi hơn và họ cảm thấy cần phải hút thuốc, uống rượu và ăn nhiều hơn để theo kịp với đào nhí. Những thứ đó hợp lại đủ gia tăng nguy cơ bị cao máu, tim đập nhanh hơn và sống phập phồng lo âu, mà kết quả là dễ dẫn đến suy tim.


Nghiên cứu này được đăng trên tập san The Journal of Sexual Medicine. (TP)

Mặt tốt mặt xấu của smartphone

 


 


Cho con xài điện thoại xịn? Vài điều nên cẩn thận


 


 


Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt


 


Thời buổi này, “smartphone” – điện thoại di động thông minh – là món hàng rất nhiều trẻ em có. Ðánh một vòng Little Saigon, vô những nơi nhiều học sinh (Volcano Tea, Teabo, Seven Leaves, …), nhìn các em đứng xếp hàng, gần như em nào cũng cầm một cái smartphone và texting qua lại với ai đó. Em thì iPhone, em thì Android, em thì Blackberry, em thì HTC.









Smartphone tiện lợi và văn minh nhưng cũng có những mặt trái, và phụ huynh cần biết những mặt trái này. (Hình: Bay Ismoyo/AFP/Getty Images)


Ðiều đó không có gì lạ. Phụ huynh Việt Nam vốn khuyến khích trẻ em xài kỹ thuật cao, các hãng điện thoại trong vùng Little Saigon cũng quảng cáo khuyến khích khách hàng mua đồ mới nhất. Thống kê của trung tâm Pew cho thấy gần 1/4 trẻ em từ 14 tới 17 tuổi ở Mỹ là có smartphone rồi.


Ừ thì smartphone tốt chứ sao? Không hẳn vậy. Bất cứ cái gì cũng có mặt trái của nó, và phụ huynh cần biết những điều này.


Nội chuyện tiền bạc thôi, là có vấn đề. Trẻ em tuổi trung học kém về giữ gìn chi tiêu, điều này rất nhiều nghiên cứu đã kết luận. Và chi tiêu trong smartphone cũng vậy – tiền dùng Internet trên smartphone, nếu các em không biết giới hạn, thì cha mẹ sẽ phải trả cho hợp đồng “unlimited” đắt hơn hẳn.


Chưa kể tới chuyện an toàn. Trước hết là an toàn khi lái xe: Rất nhiều thiếu niên vẫn vừa lái vừa texting, một chuyện vừa phạm luật vừa cực kỳ nguy hiểm. Sau đó là an toàn cho bản thân các em: Smartphone có chức năng “check-in” – các em tới đâu thì khoe mình đang ở đó. Thử hỏi điều đó có an toàn không, khi kẻ lạ có thể dễ dàng theo dõi coi các em đang ở đâu?


Brad Spirrison, một nhà báo chuyên về kỹ thuật cao, viết trên trang Appolicious và có những lời khuyên này cho cha mẹ, khi mua cho con một điện thoại thông minh.


 


Ðừng để kẻ lạ biết con mình ở đâu


 


Một trong những điều cha mẹ nên làm là cấm con cái không được dùng những chức năng “check in” như của Facebook, của foursquare, của yelp, v.v… Check in là gì? Là khi các em tới ăn ở Lee’s Sandwich chẳng hạn, các em “check in” và cả thế giới biết các em đang ở đó.


Ðiều này có vẻ bình thường, nhưng thực tế là nguy hiểm nếu kẻ gian theo dõi các em để bắt cóc, để cướp, hay đơn giản là biết ở nhà không có ai (vì các em đi ăn ở đâu khác rồi) và vào trộm nhà.


Ðể cấm có hiệu quả, cha mẹ nên theo dõi trang Facebook và Twitter của các em. Cũng có thể các em check-in kín đáo theo “privacy setting” và chỉ có bạn bè mới biết, còn cha mẹ thì không. Tuy các em giấu cha mẹ, nhưng thật ra đó là một điều tốt – vì nếu cha mẹ rà soát trang Facebook và Twitter mà không thấy, thì cũng có nghĩa kẻ lạ cũng không thấy luôn.


 


Cha mẹ theo dõi con thì được


 


Ngược lại, check-in cũng có mặt tốt, là cha mẹ biết con cái mình đang ở đâu. Nếu cấm các con check-in, thì làm sao biết? Có những dịch vụ để theo dõi điện thoại thông minh xem điện thoại đang ở đâu – và điện thoại ở đâu thì con mình ở đó!


Tất cả bốn công ty điện thoại di động lớn – AT&T, Verizon, Sprint, T-Mobile – đều có dịch vụ này. Họ tính tiền mỗi tháng khoảng $5 tới $10.


Ngoài ra, có những “app” miễn phí cũng giúp cha mẹ theo dõi điện thoại của con. Brad Spirrison đánh giá app tốt nhất là “Glympse,” có thể tải về miễn phí cho các loại smartphone: iPhone, Android, Blackberry, cũng như các loại smartphone dùng Windows như smartphone của Samsung. Glympse có trang mạng ở địa chỉ glympse.com.


 


Chặn không cho vừa texting vừa lái xe


 


Ai cũng biết vừa texting vừa lái xe là vô cùng nguy hiểm, nguy hiểm gấp nhiều lần vừa cầm phone nói chuyện vừa texting. Nhất là với smartphone – bàn phím của smartphone thường là touchscreen, phải nhìn mới bấm được chứ không thể rờ rờ như phone cổ điển.


Vì vậy, khi texting, sẽ phải chú tâm nhìn vào một màn hình ở gần, không thể thấy được những gì xảy ra trước mặt, trên đường đi. Nghiên cứu của Ðại Học Virginia Tech cho thấy texting tăng nguy cơ tai nạn lên tới gấp 23 lần! Và tai nạn xe cộ là nguyên nhân giết người số 1 đối với thiếu niên.


Dù nguy hiểm vậy, thống kê mới đây của Consumer Reports cho thấy khoảng 30% trẻ tuổi teen thú nhận đã từng vừa texting vừa lái xe trong vòng một tháng trước đó. Mà đó chỉ mới là những em chịu thú nhận với người làm thăm dò.


Ðiều này có nghĩa là gì? Ðiều này có nghĩa là bất kể luật lệ ra sao, bất kể cha mẹ dặn dò thế nào, nếu các em text được là các em sẽ text, và có nghĩa là các em sẽ gây tai nạn và bị tai nạn.


Làm cha mẹ, mình biết có những lúc mình “bảo không nghe” thì phải có biện pháp khác.


Consumer Report đề nghị hai giải pháp. Một giải pháp là gài “app” để không thể texting được khi đang di chuyển với tốc độ xe hơi. Giải pháp thứ nhì là dùng “app” để đọc text thành tiếng, để các em không có nhu cầu phải nhìn màn hình khi nhận được text.


Với giải pháp thứ nhất, dịch vụ như tXtBlocker ($6.99 một tháng, txtblocker.com) cho phép phụ huynh chặn texting khi điện thoại đang chạy trên một tốc độ nào đó, thí dụ 10mph chẳng hạn. TxtBlocker cũng có thêm chức năng để phụ huynh theo dõi điện thoại (tức con em mình) đang ở đâu.


Các em có thể khiếu nại là cha mẹ làm vậy, lúc con ngồi trong xe của bạn, con cũng không text được luôn. Thôi thì thà bắt lầm còn hơn bỏ sót vậy.


Giải pháp thứ nhì là giải pháp dung hòa: Không được texting nhưng nếu lỡ có ai text tới thì cho các em nghe text nói gì, còn đỡ hơn đang lái xe cầm điện thoại lên đọc text. Một app cho việc này là DriveSafe.ly (drivesave.ly).


 


Dùng family plan thay vì prepaid


 


Ðể phụ huynh có nắm quyền điều khiển điện thoại của con, cách tốt nhất là đừng mua prepaid cho con. Hợp đồng prepaid là trả tiền một lần rồi xài hết mua tiếp. Ðó có thể là một cách tiết kiệm tiền, nhưng cha mẹ không nắm được nhiều quyền điều khiển điện thoại.


Hợp đồng dài hạn, tuy có thể tốn hơn nếu con cái phí phạm, nhưng cha mẹ “nắm đằng chuôi” vì là người đứng tên trong hợp đồng. Cha mẹ có thể dễ dàng theo dõi con cái, các hãng điện thoại cũng cung cấp nhiều thông tin cho người đứng tên – cha mẹ dễ dàng biết con cái làm gì với cái điện thoại đó.


 


Dùng smartphone vào mục đích tốt hơn


 


Quan trọng hơn hết, là thay vì để cho con cái dùng điện thoại cho những việc phí thời giờ như chơi game, tán dóc, cha mẹ nên khuyến khích con cái dùng điện thoại thông minh cho những chuyện thông minh hơn. Có những app cho con học thi SAT, xem kịch Shakespeare, học nhạc, tập vẽ, có rất nhiều app cho các môn văn sử địa toán lý hóa. Gài một đống app có lợi cho các em, cũng là một cách khuyến khích các em học mà không bị chán.

Nam Hưng ra mắt 2 CD ‘Tình Trăng Hoa’ và ‘Về Với Phật’

 


Ðức Tuấn/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) –Thời gian gần đây, làng ca nhạc hải ngoại nổi lên một số ca nghệ sĩ, nhạc sĩ thực hiện các sản phẩm nhạc đạo, như ca sĩ Gia Huy, Quang Lê, nhạc sĩ Nghiêm Phú Phát, và trong bài viết này, chúng tôi xin giới thiệu đến quý độc giả một người nhạc sĩ nữa – tác giả của những ca khúc nhạc đạo và tự nhận mình là “nhạc sĩ tâm linh” – nhạc sĩ Nam Hưng.










Nhac sĩ Nam Hưng. (Hình: Dan Huỳnh/Người Việt)


Tên thật là Tăng Hưng, nhưng anh đã đổi nghệ danh từ ngày sang Mỹ, vì “nhớ Việt Nam.”


Nhạc sĩ Nam Hưng sẽ có buổi ra mắt hai tác phẩm CD “Tình Trăng Hoa” và “Về Với Phật” vào lúc 6:00 chiều ngày Chủ Nhật, 1 Tháng Sáu, tại hội trường phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, 14772 Moran St., Westminster, CA 92683.


“Tại sao lại là một buổi ra mắt cùng một lúc hai tác phẩm vừa nhạc đạo và nhạc đời?” rất nhanh, nhạc sĩ Nam Hưng trả lời: “Ðối với tôi, hai chữ Ðạo và Ðời bổ sung cho nhau. Có đời mà không có đạo cũng không tốt, mà có đạo không có đời cũng chẳng xong, vì thế cả hai hỗ trợ cho nhau.”


Anh nói tiếp: “Thật ra CD ‘Về Với Phật’ đã hoàn tất từ lâu nhưng vì tôi cứ e dè, cũng như tự cảm thấy mình chưa đủ điều kiện để cho ra mắt tác phẩm ‘tâm huyết’ này nên cứ để đó, đến khi có cơ hội làm việc với anh Việt Dũng, được anh khuyến khích nên ‘Tính toán ra mắt các tác phẩm ‘con tinh thần’ của mình.’”


Ðịnh cư Hoa Kỳ từ năm 1991, thời gian đầu khi mới bước chân đến Mỹ anh làm việc giúp cho nhà thờ Tin Lành. Ðược khoảng 4, 5 năm “một lần tôi ghé đến chùa Việt Nam của thầy Thích Pháp Châu để xin một cây xâm Phật Bà, khi thầy bàn ý nghĩa của cây xâm trong đó nói rằng ‘câu niệm 6 chữ Di Ðà con đừng bỏ quên’ và tôi ngộ ra đó là lời nhắc nhở của Phật Bà Quan Âm khuyên tôi hãy trở về với cội nguồn ngày xưa, tức là đạo Phật.”


“Ðó cũng là lý do tại sao tôi sáng tác ca khúc ‘Về Với Phật’, cũng là bài hát chính trong tác phẩm CD tôi trình làng ngày Chủ Nhật, mùng 1 Tháng Sáu.”


Anh kể sau khi định cư Hoa Kỳ một thời gian, anh bắt đầu ghi danh đi học lại, và ngành nghề dự định theo đuổi lúc ấy là ngành xây dựng, nhưng rồi chỉ một thời gian ngắn chàng sinh viên chợt nhận ra đó không phải là ngành nghề anh muốn. Ngay sau đó anh chuyển sang học trở lại ngành âm nhạc và sau thời gian dồi mài “kinh sử” anh tốt nghiệp 4 năm ngành âm nhạc tại đại học Cal State Fullerton.


Hai CD “Tình Trăng Hoa” và “Về Với Phật,” theo lời nhạc sĩ Nam Hưng, là hai sản phẩm “được viết ra từ tim óc.”


“Tình Trăng Hoa” gồm 12 ca khúc: Mẹ Âu Cơ, Tình Trăng Hoa, Mừng Ngày Tân Hôn, Lệ Viễn Phương, Cám Ơn Cô Bé, Lại Một Mùa Xuân, Mừng Ðón Xuân Sang, Yêu Anh Từ Kiếp Nào, Nhỏ, Giọt Ðàn Bầu, Với Những Tàn Phai, Còn Một Lời Ru.


Riêng CD “Về Với Phật,” nhạc sĩ Nam Hưng cho biết ca khúc anh yêu thích nhất cũng chính là chủ đề của CD. “Về Với Phật” có lời nhạc diễn đạt tư tưởng của một người đang quay về với ánh đạo vàng, “Về Với Phật” nói lên tâm tình của chính tác giả sau thời gian anh rời xa Phật pháp.


“Khi tôi gọi điện thoại về nói chuyện với cha tôi về chuyện tôi làm việc cho nhà thờ Tin Lành, Cha tôi nói: ‘Con cứ làm việc cho hội thánh Tin Lành, không sao cả, miễn là con đừng bỏ đạo Phật vì ngày xưa con đã từng quy y tam bảo và có pháp danh rồi.’”


CD “Về Với Phật” gồm 12 nhạc phẩm: Về Với Phật, Tuổi Trẻ Theo Bước Ngài, Lạy Ðấng Mẹ Hiền, Chân Dung Tình Mẹ, Ðiệp Khúc Mừng Vu Lan, Phật Giáo: Sứ Mệnh Hòa Bình, Mùa Vu Lan Nhớ Mẹ, Ðóa Hoa Tâm, Thuyền Ðời, Cuộc Hành Trình, Hạnh Phúc Thiền Quán, Hạt Nắng Rơi Rơi, (và bài “Bonus” Cờ Phật Giáo Thế Giới).


Nói về phần chương trình của buổi ra mắt hai CD, nhạc sĩ Nam Hưng cho biết anh đã soạn thảo một chương trình ca nhạc với đủ thể loại từ ca cổ nhạc đến tân nhạc, trong đó nhạc đời và nhạc đạo xen lẫn nhau.


Hiện nay nhạc sĩ Nam Hưng vẫn còn làm việc giúp đỡ cho chùa Bảo Quang, và đang hướng dẫn cho dàn hợp xướng Hoa Từ Bi.

‘Tiếng Gọi Tình Thương’ tổ chức đại nhạc hội kỳ 7

 


SANTA ANA (NV) – Ca sĩ, bầu show, nhà từ thiện Huy Cường cho biết chương trình đại nhạc hội“Tiếng Gọi Tình Thương Kỳ 7” sẽ được mở màn vào lúc 7:00 tối Thứ Bảy, ngày 7 Tháng Bảy, tại Santa Ana High School Auditorium, 520 W. Walnut St., Santa Ana, CA 92701.










Ca sĩ Huy Cường và những hoạt động thiện nguyện tại Việt Nam. (Hình: Huy Cường cung cấp)


“Ðây là chương trình đại nhạc hội gồm đủ các tiết mục từ cổ nhạc, tân nhạc đến hài đều do những anh chị em nghệ sĩ tên tuổi đảm trách,” ca sĩ Huy Cường giới thiệu đêm đại nhạc hội gây quỹ do Hội Thiện Nguyện Tiếng Gọi Tình Thương tổ chức.


Nhắc đến tên tuổi của Huy Cường, có lẽ có rất nhiều người trong cộng đồng Việt Nam cũng như giới thương gia, ca nghệ sĩ đều biết anh là người sáng lập kiêm chủ tịch hội Tiếng Gọi Tình Thương từ nhiều năm nay. Huy Cường kể rằng, “ngày xưa gia đình tôi rất khổ cực, miếng cơm manh áo là vấn đề luôn luôn lúc nào cũng nơm nớp lo lắng trong nhà, bởi vậy ngày hôm nay khi mình có đầy đủ, tôi muốn chia sẻ sự ấm no mình đang có đến với những em bé mồ côi, những gia đình nghèo khó và neo đơn.”


“Công việc chính của tôi mỗi ngày là đi làm ở hãng, tôi có công việc đó cũng được vài năm rồi, bởi vậy tôi lái xe tốt, ăn mặc đẹp là từ tín dụng tôi có được nhờ mình đi làm đàng hoàng.” Anh tâm sự, trong cuộc sống anh không làm điều gì trái với lương tâm, tiền xin được anh mang về chia sẻ cho những em khuyết tật, nghèo đói, mồ côi, và các gia đình khó khăn chứ không bỏ túi xài riêng như nhiều người vẫn nghĩ.


“Mỗi ngày, sau khi đi làm về, tôi đi thẳng xuống khu Little Saigon để bắt đầu đi dán poster, hay gõ cửa từng cơ sở thương mại xin bảo trợ.” Huy Cường làm việc thiện nhưng cũng giống như làm business, lúc nào anh cũng mang theo một cặp hồ sơ với đầy đủ giấy tờ cần thiết như bản đồ sắp xếp ghế của rạp, các biên nhận sau khi nhận được tiền bảo trợ…


Khi bài viết này lên khuôn Huy Cường cho biết thêm anh dự định sẽ dành khoảng trên dưới 100 vé để mời các cụ già đến xem, đồng thời anh mướn một chiếc xe bus đến đón các cụ cao niên và có chuẩn bị thức ăn nhẹ cũng như thức uống nữa.


“Ðó cũng là một hoạt động từ thiện, tôi muốn mang niềm vui cũng như sự chăm sóc đến các cụ cao niên ngay tại nơi tôi đang sinh sống.” Huy Cường trải lòng.


“Dĩ nhiên lồng trong chương trình tôi sẽ công bố minh bạch phần tiền quyên góp được của đợt vừa rồi, và hình ảnh tôi đi về Việt Nam đến từng nơi gửi tiền, quà cáp, gạo, mì, quần áo và nhiều thứ linh tinh khác cho các viện mồ côi, viện dưỡng lão, bệnh viện… cùng những chi thu để mọi người không còn thắc mắc tiền bạc, hoạt động của hội thiện nguyện Tiếng Gọi Tình Thương ra sao.”


Danh sách các ca nghệ sĩ tham gia gồm có: Tuấn Vũ, Carol Kim, Ngọc Huyền, Ngọc Ðáng, Ðặng Thế Luân, Linh Tâm, Calvin Hiệp, Bảo Lộc, Hồng Loan, Tâm Phương Anh, Vân Khanh, Thắm Bebe, Bích Thảo, Như Mai, Lưu Việt Hùng, Ðan Vy, Khánh Chi, Giáng Ngọc, MC Quốc Thái.


Ban nhạc Moon Flower Band.


Ðặc biệt có phần trình diễn fashion show do nhà thiết kế Jacky Tài và Lý Ngọc Thu đảm trách.


Giá vé: Bảo trợ: $100, VIP: $50, đồng hạng: $30


Vé bán trước tại: Văn phòng Hội Tiếng Gọi Tình Thương: (714) 757-9889; Tú Quỳnh: (714) 531-4284; Bích Thu Vân: (714) 897-4519; Bolsa Ticket.com: (714) 418-2499; Chí Tâm Production: (714) 596-8638.


Mọi đóng góp xin gửi về: “Tiếng Gọi Tình Thương,” 10131 Westminster Ave, Suite 207, Garden Grove CA 92843.


Liên lạc ban tổ chức: Huy Cường: (714) 757-9889; Quỳnh Dung: (714) 782-8424; Ngọc Dung: (714) 936-6692; Tuyết Nguyễn: (714) 331-7681; Ngoan Nguyễn: (714) 613-2524. (Ð.T.)

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


(Disabled Veterans and Widows Relief Association)


A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492


P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799


Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967


Email: [email protected]; [email protected]


Website: http://www.camonanhtb.com


Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu trợ TPB&QPVNCH


 


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ


Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh


 


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:


(Tính đến ngày 20 tháng 5, 2012)


 


Nhạc Hội ‘Cám ơn Anh’ kỳ 3 tại Indianapolis, IN (ngày 6-5-2012): $11,868, gồm:


Thảo Văn Nguyễn, Indianapolis, IN $1,000 + $6,323 (2 lần)


Jennifer Mai, Fishers, IN $600


Vietnamese American Community of Illinois, Chicago, IL $200


Society of the Divine Word – Joseph D. Vũ, SVD, Memphis, TN $200


Helen Hong Nguyễn (Show Hand Nails), Terre Haute, IN $200


Bay Le Zhu, Indianapolis, IN $200


Khanh Thuat Vu, Fishers, IN $200


Bau Nguyễn, Brownsburg, IN $200


Loan Ho, Indianapolis, IN $200


Thong T. Nguyễn, Fishers, IN $150


Vivian Thuy Anh Thieu, Zionsville, IN $150


Helen T. Phan, Carmel, IN $100


Hoàng M. Le, Carmel, IN $100


Nam D. Thai, Carmel, IN $100


Hung D. & Thao T. Thai, Carmel, IN $100


Lacey Nails, Indianapolis, IN $100


Ðao Minh Ngo, Indianapolis, IN $100


Chùa An Lạc (Vietnamese American Buddhist Assn. Corp.), Indianapolis, IN $100


Phong Văn Le, Carmel, IN $100


Hanh Kim Trần, Columbus, IN $100


Giao Ha Ngọc, Brownsburg, IN $100


Trang Dang Ho, Indianapolis, IN $100


Lương D. Khương, M.D., Bloomington, IN $100


Lan Trần, Zionsville, IN $100


Mau V. Phan, Avon, IN $100


Hoa Văn Trần, Fort Wayne, IN $100


BMP Nail Supply Corp., Indianapolis, IN $100


Luot Thị Nguyễn, Indianapolis, IN $50


Hong Trương, Mooresville, IN $50


Nhon T. Nguyễn, Carmel, IN $50


Ty Nguyễn, Indianapolis, IN $50


Do Duc Ngo, Urbana, IL $50


Trương C. Hoàng, Indianapolis, IN $50


Hieu Trung Nguyễn, Indianapolis, IN $50


Minh T. Nguyễn, Indianapolis, IN $50


Lac Hữu Nguyễn, Urbana, IL $50


Cau Văn Trần, Noblesville, IN $40


Phước Gia Lieu, Urbana, IL $30


Diep D. Trần, Brownsburg, IN $25


Bà Huỳnh Quế Chi, Los Angels, CA $500


ÔB. Bùi T. Huỳnh, Anaheim, CA $102


Hội Cứu Trợ TPB Washigton (Disabled Veterans of South Vietnam Assn.)Renton, WA $8,000


Ô. Vũ Thiên Tường, Garden Grove, CA $500


Thuan V. Le, Houston, TX $100


Sơn Ðỗ, Chicago, IL $100


Thanh Mai Ðỗ Trần, Salem, OR $100


Ðôn Cao (Wealthy Investments Inc.), Pearland, TX $500


Julie Nguyễn, San Jose, CA $2,000


Philip Hồ, Brockton, MA $100


Bà Nhung Bũi, Rockford, IL $50


Thu & Ngọc Hung Ly, Westminster, CA $30


Dinh Nguyễn, Midway City, CA $20


Thuan Dương, Houston, TX $5


Khanh Kim Trần, Fountain Valley, CA $50


Bà Ðào Mỹ Phụng và Lữ Anh Kim, c/o Thanh Duy Võ, Westminster, CA $40


Joseph Cao, Chelmsford, MA $50


Cô Anh Phạm, Moreno Valley, CA $50


 


Danh sách mạnh thường quân ủng hộ ÐNH “Cám Ơn Anh” Kỳ V:


 


Cháu Bảo 9 tuổi, $20


Cháu Cát Liên, 7 tuổi, $20


Ô. Nguyễn Văn Long, Redondo Beach, CA $300


Thảo, Westminster, CA $500


Mai Ðình Yên, Santa Ana, CA $50


GÐ Trương Bảo, Santa Ana, CA $100


Bead Canada, CAN $100


ÔB. Lê Văn Thường, Fountain Valley, CA $150


Vị Ẩn danh, $20


Vị Ẩn danh, $10


Vị Ẩn danh, $20


Vị Ẩn danh, $100


Lê Thị Lân, $100


ÔB. Võ Thìn, Rosemead, CA $100


Ngô Anthony, Burbank, CA $60


Vị Ẩn danh, $100


Anh Nam, Asia Nail Supply, Harrisburg, PA $500


Medical Clinic, Rosemead, CA $100


ÔB. Hân N. Lợi, Rosemead, CA $100


Phạm Jimmy LÐ Người Nhái, $100


Lê Thi & Bạn Hữu, San Diego, CA $100


Vị Ẩn danh, $70


Lý Ðại Nguyên, Westminster, CA $100


Hà Văn Nghĩa, Westminster, CA $200


Phạm Kara, Fountain Valley, CA $100


ÔB. Ðỗ Nguyên Giai, San Diego, CA $100


Huỳnh Ðạt, Canada, $100


Nguyễn Vanessa, Garden Grove, CA $100


Người Việt Auto Body Center, Westminster, CA $1,000


Cựu Th.Tá Trần Ngọc Bích, Anaheim, CA $3,000


Nha Sĩ Khâu Tuyết Lan, Westminster, CA $200


Ðồng Ðế, Alhambra, CA $300


Bắc Cô Bay Phan Thiết, Irvine, CA $300


Chĩnh, Westminster, CA $200


Hoàng Ðức Hậu, Santa Ana, CA $100


Long Tất, Santa Ana, CA $100


Nguyễn Ngọt, San Diego, CA $100


Cô Newton Ann (NQN), Westminster, CA $50


Sư Bà Diệu Từ Chùa Diệu Quang, Santa Ana, CA $1,000


ÔB. Hồng, Santa Ana, CA $200


 


Danh sách TPB/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Lý Chiến, Vĩnh Long, HS CLQ Sq:152.442. Liệt tay trái.


Trần Văn Mừng, Vĩnh Long, TS BÐQ Sq: 180.692. Bị thương ở chân trái.


Lâm Hữu Phước, Vĩnh Long, B2 CLQ Sq: 511.166. Cụt Ệ bàn chân trái.


Hà Hữu Sanh, Cần Thơ, B2 BÐQ Sq:515.647. Cụt chân trái.


Châu Thành, Kiên Giang, HS Thiết Giáp Sq:504.140. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Tùng, Vĩnh Long, NQ Sq:M02.026. Cụt chân phải.


Trương Văn Anh, Vĩnh Long, NQ Sq:867.220. Cụt chân phải.


Ðỗ Hiếu Liêm, Trà Vinh, NQ Sq:908.362. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Ngô, Hậu Giang, HS ÐPQ Sq:506.568. Cụt chân phải.


Ðặng Hoàng Thái, Hậu Giang, NQ Sq:448.766. Cụt chân phải.


Huỳnh Kim Sơn, Vĩnh Long, HS ÐPQ Sq:797.608. Bị thương ở đầu.


Nguyễn Ðình Chiến, Vĩnh Long, B2 CLQ Sq:514.096. Bị thương ở mặt.


Nguyễn Văn Lệch, Cần Thơ, B2 CLQ Sq:502.563. Gãy chân phải.


Võ Ngọc Riêm, Cần Thơ, TU CLQ Sq:100.343. Bị thương ở chân phải.


Nguyễn Văn Nhạn, Cà Mau, HS1 CLQ Sq:103.860. Liệt tay phải.


Lê Hoàng Vân, Vĩnh Long, HS ÐPQ Sq:538.136. Bị B40, cháy 1.2 thân. Ðiếc.


Huỳnh Văn Phát, Cần Thơ, NQ Sq:443.776. Mù mắt phải. Bị thương ở bụng.


Nguyễn Văn Năm, Trà Vinh, TS ÐPQ Sq:207.472. Mất hàm dưới.


Lê Hữu Hùng, Vĩnh Long, HS1 ÐPQ Sq:257.461. Cắt phổi trái.


Nguyễn Văn Dày, Vĩnh Long, B2 ÐPQ Sq:446.502. Cụt chân trái.


Ngô Văn Hào, Vĩnh Long, NQ Sq:447.605. Cụt tay trái.


Trương Văn Hai, An Giang, HS CLQ Sq:678.350. Cụt tay trái.


Phạm Văn Chuyên, An Giang, B2 CLQ Sq:575.291. Cụt chân trái.


Lê Văn Chẩn, Vĩnh Long, HS Nhảy Dù Sq:123.393. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Lành, Trà Vinh, NQ Sq:427.429. Cụt chân trái.


Nguyễn Phước Hưng, Vĩnh Long, NQ Sq:423.592. Cụt tay trái.


Văn Thành Sang, Vĩnh Long, HS CLQ Sq:116.448. Cụt chân phải.


Hồ Văn Hinh, An Giang, HS ÐPQ Sq:619.938. Cụt tay trái.


Nguyễn Tấn Phương, Ðồng Tháp, TU ÐPQ Sq:161.817. Cụt chân trái.


Trần Văn Nhương, An Giang, B2 CLQ Sq:511.494. Gãy chân phải.


Lâm Văn Hương, Kiên Giang, NQ Sq:M06.733. Gãy tay phải.


Nguyễn Văn Ðược, Vĩnh Long, NQ Sq:823.833. Cụt chân trái.


Nguyễn Hữu Phước, Cần Thơ, HS CLQ Sq:103.884. Cụt chân phải.


Lê Văn Sơn, Vĩnh Long, B1 CLQ Sq:750.562. Teo 2 chân.


Nguyễn Thành Quới, Vĩnh Long, NQ Sq:480.569. Cụt bàn chân phải.


 


Danh sách QP/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Nguyễn Thị Mười, Tiền Giang, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Văn Bảy. Từ trần năm 1974.


Từ Thị Gia, Bình Thuận, Quả phụ Cố HS1 Võ Văn Nghĩa. Từ trần năm 1969.


Thân Thị Liêu, Saigon, Quả phụ Cố NQ Vũ Ðình Sốc. Từ trần năm 1964.


Nguyễn Thị Cúc, Saigon, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Ðình Mộc. Từ trần năm 1968.


Nguyễn Thị Ðược, Saigon, Quả phụ Cố NQ Phạm Văn Lực. Từ trần năm 1971.


Lê Thị Thiu, Bình Phước, Quả phụ Cố B2 Nguyễn Khanh. Từ trần năm 1962.


Nguyễn Thị Hương, Saigon, Quả phụ Cố HS Nguyễn Sơn. Từ trần năm 1968.


Nguyễn Thị Bốn, Saigon, Quả phụ Cố HS Ðỗ Văn Quyên. Từ trần năm 1970.


Võ Thị Phiên, Quảng Nam, Quả phụ Cố CSQG Nguyễn Phiên. Từ trần năm 1968.


Trần Thị Ưng, Ðồng Tháp, Quả phụ Cố NQ Võ Văn Trực. Từ trần năm 1999.


Trần Thị Dâng, Kiên Giang, Quả phụ Cố B1 Lương Quang Tuyến. Từ trần năm 1969.


Nguyễn Thị Gái, Thừa Thiên, Con Cố TS Nguyễn Văn Quang. Tử trận năm 1970.


Lê Thị Thông, Phú Yên, Quả phụ Cố B1 Trần Dinh. Từ trần năm 1967.


Lê Thị Tám, Vĩnh Long, Quả phụ Cố NQ Trần Văn Thuận. Từ trần năm 1967.


Nguyễn Thị Rấp, Long An, Quả phụ Cố TS Lê Văn Ơn. Từ trần năm 1974.


Nguyễn Thị Tâm, Khánh Hòa, Quả phụ Cố TS Nguyễn Mười. Từ trần năm 1969.


Phạm Thị Triệu, Ðồng Tháp, Quả phụ Cố HS CLQ Hồ Ngọc Lũy. Tử trận năm 1974.


Nguyễn Thị Sẻ, Khánh Hòa, Quả phụ Cố B2 Lê Hằng. Mất năm 1963.


Trần Thị Dua, Vĩnh Long, Quả phụ Cố NQ Ðỗ Văn Lễ. Tử trận năm 1967.


Nguyễn Thị Hoàng, Tiền Giang, Quả phụ Cố B2 CLQ Trần Văn Diêu. Tử trận năm 1975.


Ung Thị Dương, Cần Thơ, Quả phụ Cố HS1 CLQ Nguyễn Văn Lượng. Tử trận năm 194.


Châu Thị Lọt, Vĩnh Long, Quả phụ Cố TS CLQ Trương Văn Quán. Tử trận năm 1970.


Voong Nhitcu, Saigon, Quả phụ Cố CLQ Lý Mậu Vàng. Tử trận năm 1971.


Nguyễn Văn Phổ, Ðồng Tháp, Tổ phụ Cố NQ Nguyễn Văn Quang. Tử trận năm 1974.


Ðặng Thị Tâu, Ðồng Nai, Quả phụ Cố TU CLQ Trương Nhơn. Tử trận năm 1968.


Nguyễn Thị Tý, Ðồng Nai, Quả phụ Cố B1 Ðỗ Hữu Quân. Từ trần năm 1996.


Huỳnh Thị Xuân, An Giang, Quả phụ Cố ChU Châu Quang Hồng. Từ trần năm 1973.


Ðoàn Thị Thọ, Ðồng Nai, Quả phụ Cố HS1 Ðỗ Văn Tham. Tử trận năm 1971.

Sài Gòn và BTL/CSQG, giờ thứ 25

 


 


Toàn Như


 


Sàigòn những ngày tháng 4, 1975 không khí thật là ngột ngạt căng thẳng. Chiến sự đã lan dần đến cửa ngõ Sàigòn. Kể từ sau cuộc di tản chiến thuật khỏi Pleiku vào giữa tháng Ba đầy hỗn loạn đả dẫn đến những cuộc bỏ ngỏ hàng loạt những tỉnh miền Trung dọn đường cho VC tiến quân xuống phía Nam, hướng về Saigon. Cùng với cuộc di tản Pleiku, dân chúng cũng hoảng loạn chạy theo hướng di tản của các đơn vị QLVNCH.


Từ tháng 3, dân chúng khắp nơi từ miền Trung trong đó có cả các nhân viên cảnh sát đã ồ ạt kéo về Sàigòn đã làm cho tình hình thủ đô càng thêm bất an. Những tin đồn rằng, đã có một giải pháp chính trị cho Miền Nam đã được xếp đặt trước từ những cuộc mật đàm giữa Kissinger và Lê Ðức Thọ nay đang được thi hành. Lãnh thổ VNCH theo cuộc mật đàm chỉ từ nam vĩ tuyến 12, khoảng từ Long Khánh xuống phía Nam, còn phần phía Bắc thuộc MTDTGPMN, dù VNCH không chịu nhưng nay cũng đành phải chấp nhận. Tuy đó chỉ là tin đồn nhưng vẫn được nhiều người tin và rỉ tai nhau nên đã làm cho nhiều người trốn chạy từ miền Trung về Sàigòn, đi về phần đất của VNCH. Nhiều người đã tìm cách đi ra nước ngoài để trốn chạy hiểm họa cộng sản đang đến gần. Tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Sàigòn đã có kế hoạch di tản không chỉ cho những nhân viên người Mỹ mà còn cả cho những gia đình nhân viên người Việt làm việc cho họ. Ngay từ tháng Ba, đã có nhiều chuyến bay âm thầm mang số nhân viên sở Mỹ rời khỏi Việt Nam. Chị tôi đang làm thư ký cho tòa đại sứ Mỹ đã lập danh sách tất cả các anh chị em trong đó có cả gia đình tôi và gia đình bên chồng chị nộp cho giới chức thẩm quyền của tòa đại sứ cứu xét. Tuy nhiên vì tình hình diễn tiến quá nhanh và có thể vì không đủ ngân sách nên cuối cùng người Mỹ chỉ chấp thuận cho vợ chồng cùng con cái và tứ thân phụ mẫu của người nhân viên sứ quán được phép ra đi mà thôi. Vì thế gia đình tôi và các chị em khác đành bùi ngùi ở lại đi tiễn gia đình chị tôi ra đi vào chiều ngày Chủ Nhật, 27 tháng 4, 1975. Nơi chia tay gia đình chị tôi là một tòa nhà của MACV nằm trên đường Trương Quốc Dung, Phú Nhuận, nơi được dùng làm địa điểm tập trung các nhân viên sở Mỹ di tản. Ðây có lẽ là chuyến bay chót còn ra đi bằng máy bay phản lực C-5A Galaxy từ phi trường Tân Sơn Nhất vì sau đó phi trường bị pháo kích nên các chuyến bay khác từ đây đã bị hủy bỏ.


Trong lúc các nhân viên sở Mỹ di tản thì tại các công sở người Việt, con số người đi làm mỗi ngày cũng vắng hẳn đi, số còn lại cũng chẳng thể yên tâm làm việc. Ngoài ra còn có tin đồn về một chiếc tàu do dòng họ Lee bên Ðại Hàn vốn là hậu duệ thuộc dòng dõi của Hoàng tử Lý Long Tường đời nhà Lý phiêu bạt sang Ðại Hàn gần một ngàn năm trước, đang có mặt tại Sàigòn. Chiếc tàu Ðại Hàn này được phái sang Việt Nam để tìm cách di tản cứu những người Việt thuộc dòng dõi con cháu nhà Lý đem về Ðại Hàn lánh nạn cộng sản. Ðược biết, Hoàng tử Lý Long Tường là vị hoàng tử duy nhất của nhà Lý sống sót sau khi nhà Lý bị Trần Thủ Ðộ âm mưu soán ngôi đã phải trốn chạy sang Ðại Hàn định cư từ thế kỷ thứ 12.


Trước những tin tức dồn dập như vậy, số người đổ về Sàigòn mỗi ngày mỗi đông. Tại Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát, hàng ngày có cả trăm nhân viên từ miền Trung di tản về Sàigòn trình diện. Một ban tiếp nhận trực thuộc Khối Nhân Viên đã được gấp rút thành lập để giải quyết tình trạng thặng số nhân viên này. Hầu hết các nhân viên này sau đó đã được phân bổ về các bộ chỉ huy tỉnh vùng IV theo nguyện vọng của họ, hoặc theo sự tái phối trí của Bộ Tư Lệnh.


Tình hình mỗi ngày mỗi căng thẳng. Ngày 8 tháng 4, 1975, một chiếc máy bay A-37 của KQVN bất thần bay đến giội bom Dinh Ðộc Lập tuy không gây thiệt hại gì đáng kể nhưng đã làm cho mọi người thêm hoang mang. Lúc đầu mọi người tưởng rằng có đảo chánh vì trước đó đã có nhiều tin đồn về việc này, nhưng sau được biết đó là chiếc phi cơ của KQVN do tên phi công phản loạn nằm vùng Nguyễn Thành Trung xuất kích từ Biên Hòa bay về bỏ bom Dinh Ðộc Lập, nhưng có lẽ do vội vã nên mấy quả bom thả xuống đã không trúng mục tiêu, hoặc không nổ, chỉ có một quả sớt qua dinh. Ðể trấn an, Bộ Tư Lệnh CSQG sau đó đã ra thông tư giải thích đây chỉ là hành động phản nghịch, bất mãn đơn thuần của một cá nhân riêng lẻ trong quân đội, và kêu gọi mọi người hãy bình tĩnh sát cánh cùng toàn quân, toàn dân và đoàn kết, sẵn sàng chiến đấu trước hiểm họa xâm lăng của cộng sản.


Chiều 20 tháng 4, không khí Sàigòn càng thêm căng thẳng sau khi có những tin tức không mấy tốt lành cho sự tồn tại của VNCH về việc Long Khánh đã thất thủ sau hơn mười ngày cầm cự tại mặt trận Xuân Lộc. Tại mặt trận này, Sư Ðoàn 18 Bộ Binh dưới quyền chỉ huy của Tướng Lê Minh Ðảo đã đánh một trận cuối cùng oanh liệt từ ngày 9 đến ngày 20 tháng 4 gây tổn thất nặng nề cho địch trước khi rút lui về Sàigòn. Sau khi mặt trận Xuân Lộc tan vỡ, hầu như chiến trường không còn một trận đánh lớn nào.


Tiếp theo tin Long Khánh thất thủ, trước những áp lực từ nhiều phía, tối ngày 21 tháng 4, 1975, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã tuyên bố từ chức trong một bài diễn văn đọc trực tiếp trên đài truyền hình, trao quyền lại cho Phó Tổng Thống Trần Văn Hương. Biến cố này lại càng gây hoang mang thêm trong dân chúng. Người ta không biết tình hình rồi sẽ diễn tiến ra sao? Sự hoang mang đến không chỉ từ tình hình chiến sự không mấy tốt đẹp, mà còn hoang mang cả trong tình hình chính trị trong nước. Trong lúc dầu sôi lửa bỏng như vậy, nhóm đón gió thành phần thứ ba vẫn còn đang chạy cờ vào ra Dinh Hoa Lan của Tướng Dương Văn Minh với hy vọng được chia chác quyền lực trên ảo tưởng về một giải pháp chính trị sắp đến.


Tại Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát, ngày 22 tháng 4, 1975, trong một buổi họp nhân viên dưới quyền tại Sở Tổng Quản Trị/Khối Nhân Viên, Trung tá H., Chánh sở, đã trấn an mọi người về những tình hình chiến sự đang diễn tiến. Ông nói, mọi việc rồi sẽ ổn thỏa và chiến sự rồi sẽ có giải pháp chấm dứt; nhưng nay, trước hết mọi người cần phải bình tĩnh, không nên hốt hoảng có thể dẫn đến tình trạng hỗn loạn như đã xảy ra ở Ðà Nẵng vào tháng trước. Ông cũng khuyên mọi người không nên tìm đường chạy ra nước ngoài, để đến một xứ sở hoàn toàn xa lạ về văn hóa, ngôn ngữ, phong tục, chưa kể còn bị kỳ thị vì màu da; hơn nữa rất khó kiếm việc làm vì khác tiếng nói và trình độ. Ông còn nói, “Mọi người chúng ta chỉ là những người dân và cấp thừa hành, không có gì phải lo sợ một mai khi có sự thay đổi chế độ hay chính thể.” Thật đáng tiếc, đây không chỉ là một suy nghĩ sai lầm của Trung tá H. mà có lẽ còn là suy nghĩ của khá nhiều người trước ngày Miền Nam được “giải phóng” bởi những người cộng sản. Phải đợi sau ngày Miền Nam thực sự bị “phỏng giái” mọi người mới nghiệm ra được sự sai lầm của mình thì đã quá muộn.


Sau buổi họp ngày 22 tháng 4, Trung Tá H. nhắc nhở mọi người tiếp tục công việc của mình, đồng thời loan báo sẽ có một buổi họp khác vào 9 giờ sáng hôm sau 23 tháng 4 để có những phân công mới. Ðúng 9 giờ sáng hôm sau, mọi người đã có mặt ngồi đợi trong phòng hội của Sở Tổng Quản Trị để chờ Trung tá H. đến họp nhưng chờ mãi mà không thấy ông đến. Khoảng 9 giờ 30, có chuông điện thoại reo từ văn phòng của Trung tá H., Thiếu úy L., trưởng văn phòng Chánh sở, sau đó đã trả lời điện thoại và cho biết, chính Trung tá H. vừa điện thoại báo cho biết, ông không thể đến họp được vì con đường từ nhà ông ở cư xá Phú Lâm đến Bộ Tư Lệnh đã bị ngăn chận trên đường Hậu Giang dẫn về trung tâm Sàigòn. Do vậy, cuộc họp phải hủy bỏ, tuy nhiên ông nói, mọi người cứ tiếp tục làm việc như thường lệ, ông sẽ tìm cách đến Bộ Tư Lệnh sau. Tin này làm mọi người xôn xao bàn tán. Có thật Trung Tá H. không đến được vì con đường bị ngăn chận đóng chốt không? Với cấp bậc trung tá như ông lại sử dụng công xa cảnh sát, không ai nghĩ ông lại bị ngăn cản không cho đi vào thành phố.


Mấy ngày tiếp theo vẫn vắng mặt Trung Tá H., cũng không ai nghe tin tức gì về ông. Mặc dù số nhân viên đi làm đã vắng đi nhiều, nhưng số còn lại vẫn làm công việc thường nhật một cách đầy trách nhiệm. Lệnh cấm trại 100% tại Bộ Tư Lệnh đã có từ đầu tháng 4 vẫn được mọi người chấp hành nghiêm túc. Hàng đêm, các liên đội ứng chiến của Bộ Tư Lệnh vẫn làm nhiệm vụ ứng trực bảo vệ vành đai an ninh phòng thủ xung quanh Bộ Tư Lệnh và các địa điểm trọng yếu trong thành phố.


Sáng ngày 29 tháng 4, 1975, tôi vào Khối Nhân Viên BTL để gặp gỡ bạn bè, đồng nghiệp để hỏi thăm tình hình và công việc, thấy vẫn còn khá đông nhân viên cảnh sát các cấp có mặt tại các phòng, sở Bộ Tư Lệnh chờ lệnh mặc dù mọi người đều biết rằng tướng tư lệnh và ban tham mưu của ông đã đi ra ngoại quốc từ tuần trước rồi. Tôi và những người đang có mặt tại BTL, tất cả được lệnh, không rõ từ đâu, phải ở lại ứng chiến, không ai được phép ra khỏi cổng Bộ Tư Lệnh. Mọi người vừa làm việc, vừa bàn tán về các tin tức thời sự đang diễn tiến. Lúc đó, từ phía tòa nhà văn phòng làm việc của tư lệnh mọi người thấy có nhiều xe hơi dân sự và cảnh sát đậu ở phía trước. Nghe nói đang có người của Tướng Minh cử đến để tiếp nhận BTL/CSQG. Ngày hôm trước, Quốc Hội đã biểu quyết chấp thuận cho Tổng Thống Trần Văn Hương, người vừa kế nhiệm Tổng Thống Thiệu từ chức một tuần trước đó, trao quyền tổng thống lại cho Ðại Tướng Dương Văn Minh với hy vọng Tướng Minh có thể mang lại một giải pháp hòa bình cho Việt Nam. Thế nhưng hy vọng đó cũng chỉ là vô vọng và quá trễ. Cũng buổi sáng đó, mọi người nhìn thấy một chiếc máy bay cánh quạt bay thấp ngang qua không phận Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát phát ra lời kêu gọi của tân thủ tướng Vũ Văn Mẫu do Tướng Minh vừa chỉ định, yêu cầu người Mỹ rút hết ra khỏi Việt Nam trong vòng 24 giờ kể từ 5 giờ sáng ngày 29 tháng 4, 1975. Ai cũng tự hỏi, liệu đó có phải là cách chấm dứt chiến tranh và Thủ Tướng Mẫu cần phải ra lệnh như vậy hay không? Bởi vì được biết trước đó, đài phát thanh FM của quân đội Mỹ ở VN đã phát thanh bản nhạc “White Christmas” (Giáng Sinh Trắng). Ðang là cuối tháng 4, giữa mùa Hè, vì lý do gì đài phát thanh quân đội Mỹ lại phát thanh một bản nhạc Giáng Sinh như vậy vào lúc này nếu không phải là một ám hiệu cho người Mỹ? Ám hiệu đó là gì nếu không phải là lệnh di tản các kiều dân Mỹ ra khỏi Việt Nam như đang diễn ra. Cho nên lời yêu cầu của thủ tướng Mẫu có lẽ chỉ là cách làm cho người Mỹ khỏi mất mặt khi rút ra khỏi Việt Nam?


Khoảng 7 giờ tối cùng ngày, trong lúc các liên đội ứng chiến của Bộ Tư Lệnh đang chuẩn bị xếp hàng ở sân cờ để được di chuyển đến những vị trí ứng chiến chỉ định thì một trái đạn pháo kích nổ ở gần đâu đó, có thể ở phía sân Ủy Hội Quốc Tế cũ bên cạnh Bộ Tư Lệnh làm cho một số miểng vụn văng bay ra xa rơi xuống các mái nhà xung quanh nghe rào rào. Mọi người vội vàng chạy túa vào khu nhà Khối Tiếp Vận và những mái hiên nhà xung quanh sân cờ để tạm trú, nhưng chỉ một lát sau khi đã yên tĩnh họ lại tiếp tục trở ra sân để lên xe đi đến những địa điểm ứng chiến. Các liên đội ứng chiến như thường lệ đặt bộ chỉ huy tại các trường xung quanh Bộ Tư Lệnh như Pétrus Ký, Nguyễn Bá Tòng, Bác Ái,… Thật là một tinh thần trách nhiệm cao độ của những người chiến sĩ cảnh sát vào những giờ phút cuối cùng của cuộc chiến.


Suốt trong đêm 29 rạng 30 tháng 4, 1975, liên đội 5 của chúng tôi được bố trí ứng chiến tại Trường Trung Học Bác Ái (của người Hoa) nằm trên đường Nguyễn Trãi gần BTL/CSQG. Trung tá Nguyễn Nhựt Châu (Chánh Sở Chưởng Pháp/KNV), Liên đội trưởng, và tôi cùng cả ban chỉ huy liên đội hầu như ai cũng thức. Tin tức về cuộc di tản đang diễn ra trên nóc tòa đại sứ Mỹ và nhiều địa điểm khác trong thành phố làm cho mọi người đứng ngồi không yên nhưng không biết làm sao vì thành phố đang giới nghiêm. Nghe nói từ sáng đến giờ cả ngàn người đã tràn vào bên trong tòa đại sứ này để leo lên những chiếc trực thăng Mỹ bay ra Ðệ thất hạm đội Mỹ đang đón đợi ngoài Biển Ðông. Trong khi đó, những báo cáo trên những máy truyền tin liên hợp PRC-25 cho biết đặc công VC đã xâm nhập có mặt tại một số nơi ở ngoại ô Sàigòn. Lệnh trên máy truyền tin yêu cầu các nơi cần đề cao cảnh giác với những tên đặc công này vì chúng đang giả trang thành những binh sĩ QLVNCH rã ngũ mang băng đỏ cố ý gây náo loạn ngoài đường phố.


Sáng sớm ngày 30 tháng 4, mặc dù vẫn còn giới nghiêm nhưng đường phố xe cộ đã nhộn nhịp, mọi người như đang hối hả đi tìm nơi an toàn lánh nạn. Một số người đang lắng nghe từ những chiếc radio transitor phát đi phát lại nhật lệnh của Trung Tướng Vĩnh Lộc, tân tổng tham mưu trưởng QLVNCH vừa được chỉ định, kêu gọi quân nhân các cấp giữ vững tay súng và ở yên vị trí sẵn sàng chờ lệnh, không hèn nhát trốn chạy như người tiền nhiệm của ông và nhiều người khác. Thế nhưng chỉ vài giờ sau, Tướng Vĩnh Lộc cũng biến mất và radio lại phát thanh Nhật lệnh của Chuẩn Tướng Nguyễn Hữu Hạnh, người được Tướng Minh cử làm Quyền tổng tham mưu trưởng thay thế Tướng Vĩnh Lộc. (Sau ngày 30/4/75, Tướng Nguyễn Hữu Hạnh đã hiện nguyên hình là một tên cách mạng ba mươi, được VC tuyên dương là đã góp phần làm rã ngũ QLVNCH vào giờ thứ 25 của lịch sử). Tin tức dồn dập biến đổi từng giờ. Lệnh cử Tướng Nguyễn Hữu Hạnh làm Quyền tổng tham mưu trưởng chưa được bao lâu thì vào khoảng 10 giờ hơn có lệnh của Tướng Dương Văn Minh kêu gọi quân nhân các đơn vị không được nổ súng và chuẩn bị bàn giao cho đối phương. Sau khi nghe lệnh này, Trung Tá Châu nói với tôi và mọi người: “Thôi đi về! Việc bàn giao để mấy ông lớn lo, không phải việc của mình.” Thế rồi, không ai bảo ai, mọi người đều tự động rời bỏ địa điểm ứng chiến trở về Bộ Tư Lệnh. Cùng lúc đó cũng có lệnh từ Tổng Hành Dinh BTL/CSQG kêu gọi các đơn vị ứng chiến tiếp tục ổn định vị trí và cử đại diện trở về Tổng hành dinh nhận lãnh lương khô để tiếp tục làm nhiệm vụ nhưng chẳng ai quan tâm đến lệnh này và không biết có ai thi hành lệnh này hay không. Khi chiếc xe jeep của chúng tôi về đến cổng Bộ Tư Lệnh, người lính gác trong cảnh phục CSDC vẫn còn đứng trong vọng gác ngơ ngác nhìn chúng tôi mà không hiểu vì sao mọi người trở về BTL cùng một lúc đông như thế. Có lẽ đêm qua anh không nghe radio hay máy truyền tin? Cá nhân tôi cùng một số bạn trong liên đội 5 sau đó đã bịn rịn chia tay nhau sau khi về lại trước sân Khối Nhân Viên. Mọi người bùi ngùi bắt tay nhau mà không biết bao giờ sẽ gặp lại.


Trên đường phố trở về nhà, bầu trời âm u không có nắng tôi đã thấy bọn VC nằm vùng và những tên “cách mạng ba mươi” đeo băng đỏ bắt đầu xuất hiện đây đó lăng xăng đi tới đi lui. Về gần đến nhà ở chung cư Minh Mạng gần Ngã Sáu Sàigòn, Quận 10, tôi thấy có một chiếc xe “pickup” hiệu Daihatsu bên hông có mang một tấm biểu ngữ đỏ có hàng chữ trắng gì đó tôi cũng chẳng buồn đọc, trên xe có một số thanh niên đang bắc loa kêu gọi mọi người chuẩn bị “chào mừng cách mạng thành công”! Khi tôi về đến nhà, vợ tôi vội vã đưa cho tôi một túi xách quần áo đã soạn sẵn nói tôi tạm lánh mặt về nhà chị tôi ở Tân Ðịnh vì ở chung cư đã có khá nhiều bọn nằm vùng xuất hiện mang băng đỏ đi phát truyền đơn trong xóm. Ngay trước nhà tôi, một tấm biểu ngữ đỏ dài chăng ngang đường nối liền hai tòa nhà chung cư viết cái gì trên đó tôi cũng không để ý.


Một giờ sau khi về đến nhà chị tôi ở Tân Ðịnh, khoảng 11 giờ 30 sáng, tôi nghe tin từ radio phát ra lời đầu hàng của Tướng Dương Văn Minh, cùng lúc đó, ngoài đường nhiều tiếng súng AK chát chúa vang lên từng chập, có lẽ bọn cách mạng ba mươi, nằm vùng đang nổ súng để ăn mừng! Vừa nghe tin đó, tôi bỗng dưng ứa nước mắt nhìn chị tôi cũng đang khóc một cách tự nhiên mà không nói được lời nào.


Khoảng 1 giờ trưa, đứa em trai tôi tên Tiến từ ngoài cửa lếch thếch bước vào nhà. Em tôi mới 18 tuổi, mới nhập ngũ được gần hai tháng đang thụ huấn tại Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung. Nó nói, hôm nay sau khi có lệnh đầu hàng, các sĩ quan cán bộ đã tập họp các khóa sinh và tuyên bố cho họ được tan hàng về nhà. Tất cả các khóa sinh trong đó có em tôi sau đó đã tự động tìm cách đi về nhà. Bộ đồ thường phục mà em tôi mặc là do một người ở trong cư xá gia binh ở Quang Trung đã cho nó. Từ Quang Trung, nó đã vừa đi bộ vừa quá giang xe để đi về nhà. Trong khi đó, tôi và chị tôi cũng lo lắng cho một đứa em trai nữa đang phục vụ trong Sư Ðoàn 21 BB ở Chương Thiện không biết số phận ra sao, nhưng may mắn hai ngày sau nó đã về được Sài Gòn.


Khoảng 1 giờ 30 chiều, từ cái radio trong nhà từ sáng đến giờ vẫn mở nhưng hầu như chẳng ai buồn nghe từ sau khi có lệnh đầu hàng của ông Minh bỗng có tiếng một người giọng Huế tự nhận là nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nói đại ý rằng: “Tôi, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, rất vui mừng và cảm động…, tôi xin hát bài Nối vòng tay lớn.” Ngay sau đó, ông nhạc sĩ này đã hát bài hát Nối vòng tay lớn của ông được một số người phụ họa hát theo. Tôi thật buồn và thất vọng với tên nhạc sĩ phản chiến này. Tôi không thể ngờ tên này lại có thể trở cờ thành một tên “cách mạng ba mươi” nhanh đến như thế. Trước đây, nhiều người – nhất là những ai trong ngành an ninh, cảnh sát – đều biết Sơn là một tên nhạc sĩ phản chiến, trốn quân dịch được một số sĩ quan cao cấp của VNCH vì yêu thích văn nghệ và mến mộ tài năng của y nên đã che chở cho y khỏi bị cảnh sát lùng bắt. Vậy mà khi cái chế độ từng nuôi dưỡng, cưu mang y vừa sụp đổ chỉ mới vài giờ, y đã vội vã ngoảnh mặt, quay ra xun xoe nịnh bợ những người chiến thắng!


Tới lúc đó, cả ba chị em cũng chả thiết gì đến ăn uống mà trong nhà cũng chẳng có gì để nấu nướng ngoài cái khạp gạo. Ðến chiều tối, vì nhà chị tôi nằm trong một con hẻm ở cuối đường Pasteur, nơi nổi tiếng có nhiều tiệm phở, nên mấy chị em đã rủ nhau đi ra đó để kiếm cái gì ăn lót bụng vì suốt một ngày chưa ai ăn gì cả. Suốt con đường Pasteur hôm nay không có một tiệm phở nào mở cửa, nhưng cũng may có một nhà bán cháo gà nên ba chị em đã ghé lại ăn. Mặc dù đang đói bụng mà chẳng ai ăn hết nổi tô cháo của mình.


Sáng hôm sau 1 tháng 5, 1975, tôi trở về nhà thăm vợ và con tôi (mới 7 tháng tuổi) một lát rồi vội vã đi ngay vì không biết bọn nằm vùng và “cách mạng ba mươi” sẽ có những hành động gì. Lúc quay trở lại nhà chị tôi, tôi thấy có khoảng một tiểu đội lính bộ đội Bắc Việt đang lố nhố trong sân nhà chị tôi. Bọn bộ đội Bắc Việt đã mượn sân nhà chị tôi và nhiều nhà khác trong xóm làm nơi đóng quân để đề phòng bất trắc trong những ngày đầu mới chiếm đóng. Tôi hơi chột dạ chẳng lẽ tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa? Tôi sợ chúng khám phá ra tôi là một sĩ quan cảnh sát cấp bậc đại úy thì thật là nguy hiểm, khó toàn mạng với chúng. Tôi đã nghe có câu ca dao mới, “Lính ngụy bắt được thì tha, Cảnh sát bắt được làm ma không đầu.” Vì vậy tôi phải nói tôi là một nhà giáo đến thăm chị và em tôi một lát rồi vội vã đi ngay. Tôi chạy xe loanh quanh ngoài đường, định ghé nhà mấy người bạn xem ai còn, ai đã ra đi, nhưng cuối cùng tôi lại thôi, quay trở về nhà mình.


Những ngày tiếp theo là những ngày đầy căng thẳng lo âu không biết số phận mình sẽ ra sao với những người vừa chiến thắng. Tôi cũng như các quân cán chính khác đều phải ra trình diện với các ủy ban quân quản ở phường, quận, và thành phố. Mấy ngày sau, tôi gặp V.H.A., một người bạn văn nghệ, người đã có một số sách viết về tình yêu và tuổi trẻ khá ăn khách trong đó có tập truyện đầu tay “Dễ Thương” mà tôi có viết lời giới thiệu. Anh rủ tôi đến Hội Văn Nghệ Sĩ Yêu Nước (hay Giải Phóng?) có trụ sở đặt tại tòa nhà tòa đại sứ Ðại Hàn trên đường Nguyễn Du để ghi danh. Tôi nghĩ, mặc dù thỉnh thoảng cũng có thơ văn in trên báo, nhưng tôi chỉ viết lách tài tử, không chuyên nghiệp, chẳng ai biết đến tên tuổi mà lại ghi danh vào hội này trong khi mình lại là một sĩ quan cảnh sát bị liệt vào loại ác ôn thì dễ bị nghi ngờ lắm. Nghĩ vậy nên tôi đã từ chối lời đề nghị của bạn. Sau đó, khoảng vài tuần sau, V.H.A. lại rủ tôi và một người bạn khác, mỗi người góp $100.000 làm vốn chung để mua bán phụ tùng xe đạp trên lề đường Minh Mạng, Quận 10. Lúc đó, sau ngày 30 tháng 4, 1975, xe đạp bỗng trở thành cái mốt thịnh hành thay cho xe gắn máy nên chợ trời phụ tùng xe đạp cũng bắt đầu xuất hiện đầy con đường Minh Mạng. Thế là cả ba chúng tôi bỗng chốc trở thành những tên buôn bán chợ trời rất sớm một cách bất đắc dĩ. Nhưng tôi chưa có dịp trổ tài buôn bán cũng như chưa nhìn thấy được đồng lời lãi nào từ việc bán buôn này thì ngày 25 tháng 6, 1975, đúng như sự lo sợ của vợ tôi, tôi đã bị bọn “cách mạng ba mươi” chỉ điểm dẫn công an đến nhà bắt. Tôi bị buộc tội “trốn trình diện học tập” vì mang cấp bậc đại úy cảnh sát mà giờ này còn ở nhà không đi trình diện học tập. Mặc dù tôi có giải thích, ngày trình diện dành cho cấp đại úy cảnh sát khác với ngày dành cho đại úy quân đội nhưng tôi vẫn bị chúng bắt giải vào giam trong khám Chí Hòa.


Khi được giải vào đến khám Chí Hòa thì tôi đã hiểu rằng, dù bị bắt hay đi trình diện thì cũng một nghĩa như nhau, bởi vì cùng bị bắt giam vào Chí Hòa với tôi còn có hàng trăm quân cán chính khác đủ mọi cấp bậc. Có người bị bắt ở nhà như tôi, cũng có người bị bắt trên đường đi đến địa điểm trình diện. Dù có giải thích thế nào thì mọi người vẫn bị bắt vì đó là chủ trương “thà bắt lầm còn hơn bỏ sót” của những người chiến thắng. Trong số những người bị bắt giam ở Chí Hòa có rất nhiều giới chức cao cấp trong quân đội cũng như cảnh sát và hành chánh của VNCH. Như: về phía cảnh sát có Ðại Tá Ðàm Trung Mộc, cựu Viện Trưởng Học Viện CSQG; Ðại Tá Cao Xuân Hồng, cựu Giám Ðốc Nha CSQG Khu II, Trung Tá Trần Thanh Bền, cựu Tổng Giám Ðốc CSQG, …. Còn bên phía quân đội có Chuẩn Tướng Lê Văn Thân, Ðại Tá Trần Vĩnh Ðắt, Thiếu Tá Ðặng Sĩ (vụ Phật Giáo Huế 1963), Trung Tá Trần Ngọc Thức (vụ vũ nữ Cẩm Nhung),… Về phía dân sự có Bác sĩ Hồ Văn Châm (bộ trưởng Chiêu Hồi… Cựu Chiến Binh), cựu Thủ Tướng BS Phan Huy Quát, ký giả lão thành Nguyễn Tú, tỷ phú Nguyễn Ðình Quát (cựu ứng cử viên Tổng Thống Ðệ Nhất Cộng Hòa),… Và còn nhiều nữa tôi không nhớ hết. Những người này, một số sau đó được chuyển đi các trại khác, có người bị đưa ra miền Bắc như Ðại Tá Ðàm Trung Mộc (sau đó đã chết trong trại tù Hà Sơn Bình năm 1982); nhưng cũng có một số bị giam ở Chí Hòa cho đến khi được trả tự do. Tôi là một trong số những người “may mắn” đó. Trong cái rủi (bị bắt) cũng có cái may là tôi không bị đưa vào rừng, lên núi lao động vinh quang; cho nên, nếu không rủi ro vào giờ thứ 25 như vậy biết tôi có còn sống để viết những hồi ức này hay không?


(Tháng Tư 2012)

Về những ca khúc viết trong tù

 


T.Vấn


 


Chúng tôi đã sống qua một thời, mà giờ đây khi ngoảnh lại nhìn, không ai trong chúng tôi không ngạc nhiên khi thấy mình vẫn còn sống sót. Và càng ngạc nhiên hơn nữa, khi quẩn quanh giữa những kỷ niệm còn tươi rói trong mớ hồi ức già nua của chúng tôi về những ngày tháng ấy, chúng tôi có cảm tưởng chúng đáng nhớ không chỉ vì sự khắc nghiệt mà đã có rất nhiều người nói đến, mà còn là vì cái lãng mạn, vừa hào hùng vừa bi thảm, của một lớp người tuổi vừa trên 20 xấp xỉ 30, bị bắt buộc ra khỏi cuộc chiến tàn khốc để chỉ bước vào một cuộc chiến khác với hai tay bị trói, với bàn chân trần lê khắp mọi nẻo đường đất nước và trên vai là bộ quân phục của chính mình nhưng không phù hiệu, không cấp bậc.


Những ngày tháng ấy, thoáng ẩn thoáng hiện như đã xẩy ra hàng trăm năm về trước, như vừa mới xẩy ra hôm qua, như đã và sẽ xẩy ra trong những giấc mơ nửa đêm về sáng, ở những đời người nổi trôi như vận nước nổi trôi, ở những mảnh hồn chưa bao giờ biết đến một giây phút an bình.


Những ngày tháng ấy là những ngày tháng khốc liệt nhất của một giai đoạn lịch sử đầy biến động của đất nước. Sự khốc liệt không phải chỉ ở những tàn phá của chiến tranh mà còn ở chính nỗi tuyệt vọng của hòa bình, ở lòng hận thù từ phía những người anh em cùng máu đỏ da vàng, ở sự đau đớn do những chia lìa ruột thịt không biết đến bao giờ được gặp lại, ở sự phá sản mọi giá trị cao quý nhất mà con người có thể tin tưởng.


Trong hoàn cảnh đó, những tù khúc – những ca khúc viết ở trong tù loại hình nghệ thuật (trong tù) được ưa chuộng nhất, dễ được phổ biến nhất, ra đời.


Âm nhạc, do chức năng đặc biệt của nó, không bao giờ tách rời khỏi những biến động lịch sử. Càng gian nan khốn khổ, càng uất ức chịu đựng, người ta càng cần đến âm nhạc. Thế nên, ở giai đoạn lịch sử khốc liệt mà đất nước đã trải qua trong mấy chục năm nay, âm nhạc đã nghiễm nhiêm đóng vai trò chứng nhân cho nhiều thế hệ tương lai vì nó phản ánh trung thực thời đại.


Chúng ta đã nghe và biết đến rất nhiều những tác phẩm âm nhạc nói về những cuộc vượt biển tìm tự do (hay là chết), về tâm tư những người sống lưu vong xứ người lúc nào cũng nhớ đến thân nhân, bạn bè, đồng đội còn kẹt lại quê nhà được phổ biến rộng rãi nhất trong khoảng nửa sau của thập niên 1970s và nửa đầu của thập niên 1980s. Giá trị lớn nhất của những tác phẩm âm nhạc ấy, dù được sáng tác bởi những nhạc sĩ chuyên nghiệp hay không chuyên nghiệp chính là giá trị chứng nhân lịch sử. Tiên khởi, chúng ra đời là để đáp ứng nhu cầu của người thưởng ngoạn, chính xác hơn, những nạn nhân của cơn biến động lịch sử. Ðối với những thế hệ tương lai, âm nhạc – cùng với những bộ môn nghệ thuật khác – trở thành chứng nhân.


Có thể 20 năm sau, người ta nghe bài hát “Chút quà cho quê hương” của nhạc sĩ Việt Dzũng không phải với sự xúc động chảy nước mắt như người đương thời, nhưng sẽ với tấm lòng đầy thương cảm cho một thế hệ cha anh đã sống qua những tháng năm khốn khó, nhọc nhằn như thế và một hình dung rất cụ thể về những tháng năm ấy. Vì những lý do đó, chúng ta trân quý và gìn giữ những tác phẩm nghệ thuật – trong đó có âm nhạc – ra đời trong giai đoạn này


Còn những tác phẩm âm nhạc – những tù khúc – được viết trong những nhà tù, phổ biến rộng rãi trong các nhà tù, của những người tù cải tạo thì sao?


Nếu xét về khía cạnh nghệ thuật, có thể những bản tù khúc này không thể sánh được với những tác phẩm được sáng tác bởi những nhạc sĩ chuyên nghiệp, vì hầu hết chúng được viết bởi những người chỉ có vừa đủ kiến thức âm nhạc để ghi lại cảm xúc của mình. Ðó cũng là lý do khiến cho những nỗ lực nhằm phổ biến tù khúc đến nhiều người của một số cựu tù cải tạo khi vừa được đặt chân đến bến bờ tự do vào những năm 1990s đã không đạt được kết quả như mong muốn. Mặt khác, tâm tư người thưởng ngoạn không còn ở trạng thái dễ xúc động như thời 70s , 80s nên những tác phẩm nghệ thuật không chuyên càng khó hơn nữa để chinh phục lòng người.


Nhưng về khía cạnh chứng nhân lịch sử của những tác phẩm tù khúc, chúng không hề thua kém bất cứ một tác phẩm nghệ thuật chuyên nghiệp nào. Thậm chí, chúng đa dạng hơn, đặc thù hơn, cụ thể hơn. Chúng ra đời ở khắp mọi nhà tù từ Nam ra đến Bắc, từ lúc khởi đầu cho đến khi chỉ còn một số nhỏ tiếp tục bị giam giữ, phản ánh mọi hoàn cảnh, mọi tâm trạng, mọi điều kiện sống của người tù cải tạo. Tác giả của chúng vừa là nạn nhân, vừa là chứng nhân của giai đoạn lịch sử ấy. Rồi đây, khi các thế hệ tương lai nhìn lại giai đoạn này, chắc chắn họ không thể bỏ sót hay coi nhẹ sự tồn tại của những nhà tù cải tạo cùng với những tù nhân mà tội danh duy nhất là chiến đấu cho tự do, cho dân tộc. Lúc ấy, tù khúc, cùng với các loại loại hình nghệ thuật khác viết về nhà tù, bởi những cựu tù nhân, sẽ chứng tỏ giá trị lịch sử của mình.


Ðứng trước một thực tế thiếu vắng sự biết đến của công chúng thưởng ngoạn, thiếu vắng sự hiện hữu trong các trang lưu trữ âm nhạc, hoặc nếu có, cũng không được đầy đủ những tù khúc đã từng một thời “giữ cho chúng tôi đứng thẳng và sống còn, những ca khúc chứng nhân cho cái lãng mạn vừa hào hùng vừa bi thảm của một thời không thể quên, không muốn quên. Vì chúng đã từng được cất lên trong những nhà tù khổng lồ từ Bắc vào Nam, trên những chuyến xe chuyển tù xếp cá hộp với từng cổ tay gầy giơ xương bị còng chung một cái còng số 8… ( T.Vấn – Những tình khúc một thời nhiễu nhương – 15 tình khúc Trần Lê Việt ) “cá nhân chúng tôi, trên Trang T.Vấn & Bạn Hữu, và được sự hợp tác của nhiều anh em cựu tù, của những tác giả tù khúc, sẽ cố gắng tập hợp, giới thiệu và lưu trữ những tác phẩm tù khúc, chứng nhân của một thời rất nhiễu nhương mà hầu hết anh em chúng tôi cho đến hôm nay vẫn còn những giấc mơ nửa tỉnh nửa mê thấy mình đang nằm trên manh chiếu rộng 3 gang tay lổn nhổn những rệp ở một nhà tù nào đó vùng thượng du Bắc Việt.”


Mười năm trong tù dài lê thê tưởng chừng như không bao giờ dứt.


Nhưng 10 năm, 20 năm nơi xứ người qua nhanh đến độ không kịp làm bất cứ điều gì, kể cả việc chuẩn bị dọn mình… đi xuống. Người trẻ nhất trong anh em chúng tôi khi bước chân vào trại tù chưa kịp có một mảnh tình vắt vai thì nay cũng đã xấp xỉ 60. Có nghĩa là cả một thế hệ oan khiên nhất lịch sử sắp sửa ra khỏi cõi đời này. Ðến bây giờ mới bắt tay vào việc thu vén quá khứ kể ra cũng hơi muộn, nhưng muộn còn hơn không làm gì cả.


Theo sự hiểu biết của chúng tôi và dựa vào trí nhớ của mình sau gần 9 năm lê la khắp các nhà tù từ Nam chí Bắc, quen thuộc với những địa danh Trảng Lớn, Long Giao, Yên Bái, Lào Kai, Phong Quang, Vĩnh Quang, Z30A, v.v… phải có hàng trăm bài tù khúc được viết và hát lên trong những năm dài đằng đẵng ấy. Ðó là chưa kể những tù khúc ở những trại tù khác như Gia Trung, Phú Quốc, Ái Tử, Nam Hà, Thanh Phong và rất nhiều những trại tù khác ở miền Trung, miền Nam đất nước.


Hiện nay, chúng tôi chỉ có trong tay vẻn vẹn chưa tới 30 bài tù khúc.


Trang T.Vấn & Bạn Hữu sẽ dành một chuyên mục riêng cho Tù Khúc, tọa lạc trong Góc Nhạc. Lần lượt, những bài tù khúc mà chúng tôi có trong tay sẽ được giới thiệu bằng hình thức Audio (MP3), lời bài hát và mỗi bài hát sẽ kèm một bức tranh minh họa của Trần Thanh Châu, người bạn tù của chúng tôi sẽ vận dụng trí nhớ để vẽ ra những hình ảnh có thật mà bài tù khúc ấy gợi lại. Như tên gọi đầy đủ của Tù Khúc, tức Những Ca Khúc Viết Trong Tù, chúng tôi xin được tự giới hạn chỉ giới thiệu những ca khúc thực sự được viết trong thời gian tác giả còn ở trong tù. Còn những tác phẩm khác, tuy mang nội dung nói về cảnh tù đầy, của cùng những tác giả đã từng ở tù nhưng viết sau khi đã ra tù, hay của những nhạc sĩ thời danh cám cảnh anh em cựu VNCH lâm nạn mà viết lên, chúng tôi xin phép không giới thiệu lại ở chuyên mục này. Cũng cần được nói thêm, do những thông tin có thể chưa chính xác, nên việc giới thiệu tác phẩm tù khúc của chúng tôi không xẩy ra đúng như mong muốn, hoặc thiếu sót, hoặc lầm lẫn tên người, tên bài hát, xin quý anh em cựu tù bổ túc để chúng ta có một gia tài đúng đắn để lại cho các thế hệ mai sau.


Mỗi một bức tranh minh họa của Trần Thanh Châu sẽ là một tác phẩm hội họa đúng nghĩa (xấu đẹp tùy người xem). Do đó, anh cần thời gian, để suy tưởng, để phác họa, và để thực hiện. Công việc thu gom này, coi vậy cũng không thể xong trong một thời gian ngắn. Do đó, chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu trong khả năng thực hiện của mình.


Ðể đón lễ Chiến Sĩ Trận Vong sắp tới (Memorial Day), chúng tôi đặc biệt giới thiệu tuyển tập 13 bài Tù Khúc của Vũ Cao Hiến, một trong những người viết và hát tù khúc hay nhất trong các trại Vĩnh Quang, Nam Hà, Z30 Xuân Lộc, người mà theo anh Ðỗ Xuân Tê, một cựu tù đã nhận xét “là một khuôn mặt được anh em nhắc nhớ nhiều với niềm ưu ái khi người cựu sinh viên Võ Bị Ðà Lạt tuy là lính tác chiến nhưng khi vô tù người sĩ quan có dáng dấp thư sinh ấy lại có một giọng ca khá truyền cảm, và điều không ai ngờ là anh có một tiềm năng âm nhạc phong phú, đã sáng tác nhũng bản tù khúc mang âm hưởng vừa bồi hồi ray rứt vừa réo rắt khó quên…” (Ðỗ Xuân Tê: Vũ Cao Hiến với 13 Tù khúc khó quên). Chúng tôi chọn dịp này, vì Vũ Cao Hiến đã không may mắn đến được miền đất tự do sau gần 10 năm tù đày. Anh đã mất tích trên đường vượt biên ngay trước khi chương trình HO được chính thức công bố. Người trình bày và thực hiện tuyển tập 13 tù khúc này ở hải ngoại là anh Ðinh Quốc Trực, một bạn tù Vĩnh Quang, cũng đã qua đời tại Pháp mấy năm trước đây vì bạo bệnh.


Công trình Tù Khúc được thực hiện còn là nén hương thắp muộn gởi chung đến những cựu tù đã nằm xuống, trong tù cũng sau khi ra tù.


Chúng tôi hy vọng sẽ nhận được sự góp sức, hợp tác, giới thiệu của nhiều anh em cựu tù trong nỗ lực giữ gìn và phát huy một trong những di sản quý nhất của chúng ta: Tù Khúc – Những ca khúc viết trong tù.


Xin anh em liên lạc về địa chỉ: [email protected] (Phần Subject, xin ghi: Tù Khúc)

‘Xiết nhà không qua tòa án’ giúp địa ốc hồi phục nhanh hơn

 


HOA KỲ – Theo công ty nghiên cứu kinh tế Capital Economics, giá nhà và hoạt động địa ốc trong một thị trường địa phương hồi phục nhanh chậm như thế nào có thể tùy thuộc vào vấn đề thị trường đó nằm trong một tiểu bang mà việc xiết nhà có cần sự can thiệp của tòa án hay không.



Trong các tiểu bang mà việc xiết nhà cần thông qua tòa án, các chủ nợ phải lo liệu những vụ không trả nợ trong phạm vi một tòa án chính thức, trong khi các tiểu bang xiết nhà không cần tòa án cung cấp một bộ quy tắc và thủ tục được giản lược và diễn ra bên ngoài tòa án.


Ông Paul Diggle, kinh tế gia về bất động sản cho Capital Economics, hôm Thứ Sáu nêu lên các dữ kiện từ chỉ số của Cơ Quan Tài Trợ Gia Cư Liên Bang, cho thấy giá nhà trong tam cá nguyệt thứ tư của năm 2011 sụt giảm 0.3% so với tam cá nguyệt trước đó trong các tiểu bang đòi hỏi việc xiết nhà phải qua tòa án, và giảm 2.3% so với những mức của năm trước. Mặt khác, giá nhà tăng 0.3% tại các tiểu bang mà việc xiết nhà không cần tòa án khi so sánh theo tam cá nguyệt, trong khi giảm nhẹ 1.6% khi so sánh với năm trước.


Ðiểm then chốt của báo cáo là thị trường nhà bị tịch thu không qua tòa án đang tiến triển tốt đẹp hơn về phương diện ổn định giá cả.


“Chúng tôi nghĩ rằng những khác biệt trong thủ tục xiết nhà sẽ tiếp tục ảnh hưởng đến chiều hướng giá nhà ở cấp tiểu bang, với các tiểu bang không cần tòa án thành đạt tốt hơn,” ông Diggle nói. “Cuối cùng, giữa lúc lưu lượng xiết nhà giảm tới những mức lành mạnh hơn tại các tiểu bang không qua tòa án, công việc được hoàn tất với số lượng cao, số cung có thể thu hẹp một cách nhanh chóng tới mức mà chúng có thể hỗ trợ việc tăng giá.”


Ông tin rằng nhịp độ hoàn tất thấp trong các tiểu bang mà việc xiết nhà phải qua thủ tục tòa án làm cho nhà nằm trên thị trường lâu hơn, đẩy giá nhà xuống.


Trong khi báo cáo của Capital Economics cho rằng các tiểu bang xiết nhà không qua tòa án giúp nền kinh tế địa phương ổn định hóa các thị trường một cách hiệu quả, ông Tom Feltner, phó chủ tịch của Viện Woodstock, nói có nhiều yếu tố tác động đến giá nhà tại địa phương ngoài vấn đề tiểu bang xiết nhà theo cách nào. Những yếu tố đó bao gồm số cầu, tín dụng được cung cấp và niềm tin của địa phương đặt vào thị trường.


Ông Feltner không công nhận phương pháp xiết nhà này hiệu quả hơn hoặc có lợi hơn cho thị trường so với phương pháp kia. “Theo quan điểm của chúng tôi, tôi nghĩ rằng rõ ràng có nhiều thách đố liên quan tới việc di chuyển bất động sản qua thủ tục tư pháp. Nó mất nhiều thời gian hơn, nhưng tôi nghĩ với tính cách một phần trong tiến trình đó, có nhiều trạm can thiệp nằm sẵn trong thủ tục xiết nhà để các chủ nhà cố gắng cứu căn nhà của họ,” ông Feltner nói.


“Tôi nghĩ khi xét vấn đề nên hay không nên xúc tiến thủ tục nhanh hơn hay chậm hơn, điều quan trọng hơn cả là phải bảo đảm người vay có mọi cơ hội để cứu vãn căn nhà của họ.”


Ông Feltner nói với việc dàn xếp vụ tai tiếng “ký như máy” đã qua, có thể các tiểu bang xiết nhà qua tòa án hay ngoài tòa án sẽ thấy thời gian xiết nhà nhanh hơn.


Ông Diggle tại Capital Economics dự đoán một chiều hướng tương tự và lo ngại về ảnh hưởng của một loạt nhà bị tịch thu ập tới các tiểu bang xiết nhà qua tòa án cùng một lúc. Ông nói: “Nguy cơ vụ dàn xếp ký như máy thúc đẩy việc chuyển nhanh chóng những căn nhà bị tịch thu thành nguồn cung cấp cụ thể chắc chắn là một mối đe dọa lớn hơn cho triển vọng giá nhà ở các tiểu bang đòi hỏi thủ tục tòa án, nơi con số ứ đọng về nhà bị tịch thu lớn hơn nhiều.” (nn)

Người bán sẵn sàng sửa sang nhà để hấp dẫn người mua

 


HOA KỲ – Hiện nay, những người bán nhà sẵn sàng sửa sang căn nhà của họ để làm cho nó dễ cạnh tranh hơn trên thị trường và hấp dẫn hơn đối với những người có ý định mua nhà, theo một cuộc khảo sát mới của công ty địa ốc Coldwell Banker với 700 trong số các văn phòng chi nhánh của công ty trên toàn quốc.



Vậy những người bán sẵn sàng làm gì để trưng bày căn nhà của họ tốt hơn?


Cuộc khảo sát thấy rằng:


– 94% các đại lý được khảo sát cho biết những người bán của họ đang loại bỏ sự bừa bộn và thực hiện những cải thiện về mặt thẩm mỹ, bao gồm những sửa chữa nhỏ và sơn mới.


– 76% người bán tại Mỹ sẵn sàng làm cho căn nhà của họ bớt tính cách “cá nhân” hơn. (60% các đại lý tại Canada nói những người bán của họ sẵn sàng làm như vậy)


– 59% người bán còn trang trí hoặc sắm đồ đạc mới để làm cho căn nhà hấp dẫn hơn.


“Khi quảng cáo căn nhà của bạn, điều quan trọng là phải giúp người mua tưởng tượng chính họ sống trong căn nhà. Dọn dẹp sự bừa bộn và bỏ đi những thứ có tính cách cá nhân là điều quan trọng cho tiến trình này,” theo bà Susanita de Diego, chuyên viên về người tiêu thụ ở Canada của Coldwell Banker. Nhà cửa đang cạnh tranh để thu hút người mua, do đó những căn nhà “được trưng bày với một mức bừa bộn tối thiểu và những món cá nhân làm mất tập trung sẽ thu hút người mua và cải thiện cơ hội bán nhà.”


Cuộc khảo sát thấy rằng người bán hiện giờ cũng muốn cạnh tranh về giá cả. Khoảng 51% các đại lý được khảo sát cho biết họ đã thấy người bán nhà của họ sẵn sàng hơn so với năm ngoái trong việc định giá căn nhà của họ để có thể cạnh tranh trên thị trường.


 


Người mua muốn gì?


 


Cuộc khảo sát cũng tiết lộ những gì đang hướng dẫn người mua trong cuộc tìm kiếm nhà của họ. Khoảng 33% các đại lý địa ốc được khảo sát nói rằng các nhà bếp mới hoặc được cải tiến là đặc điểm quan trọng nhất đối với những người mua nhà. Trong khi đó, 14% nói một sơ đồ nhà thông thoáng và 12% nói một phòng tắm mới hoặc được cải tiến là các đặc điểm quan trọng nhất đối với người mua nhà ngày nay.


Cuộc khảo sát thấy rằng chỉ có 1% các đại lý địa ốc nói rằng những người mua của họ coi những phòng giải trí hoặc tầng hầm đã hoàn tất như đặc điểm quan trọng nhất của căn nhà.


Ðộng cơ thông thường nhất làm cho người mua tiến tới: Một gia đình có thêm em bé hoặc đang mở rộng, theo cuộc khảo sát. Các yếu tố khác về lối sống như kết hôn, ly dị, hoặc nghỉ hưu cũng là các động lực lớn để họ muốn tìm một căn nhà mới. (nn)

Tiếp tục ý kiến về ‘giúp đỡ Diane Trần’

Về Làm gì để giúp Diana Trần?


 


***


 


https://www.facebook.com/HelpDianeTran


https://anedot.com/campaigns/cd2deb6f3c4/donations/new


 


Ký tên ủng hộ xóa án tại đây:


http://www.change.org/petitions/honor-student-jailed-for-missing-school-ask-the-judge-to-cancel-her-fine-and-sentencing


 


Ðây là việc làm thiết thực ủng hộ em Diane Tran, mong em được cộng đồng Việt Nam giúp đỡ.


Không Gia Ðình


 


 


***


Luật Texas nghiêng về bảo thủ từ lâu, nếu nói về luật phạt cháu Diana Tran thì cũng nằm chung trong luật ngăn cản học sinh bỏ học. Tuy nhiên hoàn cảnh cháu đáng thương, những cụ thể như làm 2 jobs lại nằm ngoài điều mà người Mỹ có thể tin kể cả ông tòa, vì thế mà mắc tội. Tuy nhiên nhà trường là nguyên nhân dẫn tới cháu bị tù vì không xét hoàn cảnh cháu, ghi hồ sơ nhưng có với ghi chú thực tại để giúp cháu học hành và làm việc, công bằng trong ghi nhận nhưng nhân đạo trong ghi chú thì làm gì ông tòa không tha. Xin cộng đồng Texas hãy giúp cháu. Mong lắm thay.


Nguyen Dau Thuong


****



Nên nặng tay với những người mượn cớ đi làm để trốn học. Nếu như phụ giúp anh và em thì tại sao hai người kia không đi làm part time để giúp cho em mình và chị mình??? Cha mẹ ly dị không lẽ hai người đều bỏ đi nơi khác à? Hy vọng tòa án nên nặng tay với người đang học giỏi để mượn cớ là bận này bận nọ để kiếm tiền không lo học vấn.


NV


***


Dear Editor,


I am so appalled at the decision Judge Moriarty made regarding Mss Diane Tran. She’s merely a child and having so much responsibilities on her shoulders. Instead of extending any help to this child, this judge unsympathetically punished her further. When reading this story, I can’t help, but wondered, “Is this happening in America? The land where my family and her family had come for refuge, for freedom, for hope of a brighter future?”


I am also wondering if this child was black, which black leaders including President Obama would step out first to help raise concerns and awareness and help draw attention to a very unfortunate situation in need of rectifying. Is there a Vietnamese leader who would stand up and support this child? Can we, the Vietnamese community stand together to speak on this child’s behalf? And to help ensure this Judge’s decision is not going to derail this courageous child from a bright future?


What can we do?


Sincerely,


Triet kieu


***


Chúng ta nên lập quỹ để tài trợ cho Diana Trần, đây là cách duy nhất giúp một người học sinh trên thế giới tự do này. Xin tòa báo hãy phổ biến tin tức và địa chỉ về vấn đề quyên góp giúp cho em Diana Trần trên con đường học vấn. Tôi sẽ là người đầu tiên đóng góp cho Phong Trào Giúp Diana Trần. Rất cám ơn tòa báo.


Pham Công Ngôn


***


Quan tòa phải biết rõ ràng: Bỏ học (có lý đó chính đáng) và (trốn học). Ngay cả cảnh sát cũng không phạt mà trái lại, lại tạo điều kiện cho những xe mà có chở bịnh nhân đến phòng cấp cứu. Người đáng bỏ tù là cặp vợ chồng vô trách nhiệm.


tim vu


***


Thay vì làm việc “cứu trợ, thiện nguyện” cho Việt Nam Cộng Sản, giúp cho cô nữ sinh này là việc làm thiết thực nhất. Tôi cũng xin địa chỉ để gởi một đóng góp nhỏ. Kính.


Nguyên Nguyễn


***


Cần phải tìm hiểu rõ ràng trước khi quyết định giúp em học sinh này. Tôi thấy có nhiều chi tiết không rõ ràng gì hết. Tại sao anh trai của Diana không biết đi làm để kiếm tiền hay sao? Cho dù ba mẹ của Diana ly dị rồi nhưng tôi nghĩ là tòa án cũng phán quyết bắt ba mẹ phải chu cấp cho những đứa con dưới 18 tuổi, vậy tại sao em Diana phải lo cho em trai của mình đến như vậy???


ThuDiep


***


Quỳnh đồng ý với đọc giả Nguyễn Quan Hà, xin tòa soạn cho biết thêm chi tiết.


Phương Quỳnh


***


Tôi đồng ý với đề nghị của độc giả Nguyễn Quan Hà.


Cựu lính KQVNCH


***


Yêu cầu tòa xử lại và tha cho cô, và bắt cha mẹ các em lãnh tội thế vì họ đã bỏ rơi các em. Cộng đồng nên có hành động tích cực giúp đỡ cho em gái đáng thương này. Ðó là viên ngọc sáng trong cộng đồng. Nếu cần chúng ta nên vận động các vị dân cử vào cuộc hoặc kháng án vì tội danh sẽ lưu giữ trong hồ sơ của em, không thể chấp nhận được. Các quan tòa nên hành xử sự việc trên tình và lý.


dan bolsa


***


Tôi đồng ý lập quỹ giúp em và tôi rất sẵn sàng. Nhưng việc trước tiên là hãy ký TNT để có tiếng nói và bày tỏ thái độ. Những người bạn vốn không phải là VN đã vào cuộc bằng cách mở đường link, thì ta là VN tại sao lại dửng dưng??? Mặc dù muộn, nhưng có còn hơn không!


Thạch


***


Ông Thẩm Phán Moriarty nói là: “Tha một học sinh trốn học, rồi những học sinh trốn học khác thì sao? Tha hết à?” Ông ta nói thật kỳ cục và lãng nhách. Ðâu phải gia đình nào ba mẹ cũng bỏ nhau hết đâu và đâu phải ai cũng đi làm giống như cô Diana Trần hết đâu. Phải không quý vị?


Trần Ngọc

TT Myanmar hoãn thăm Thái Lan, tránh Aung San Suu Kyi

 


BANGKOK (AFP) Tổng Thống Myanmar đã hoãn chuyến viếng thăm Thái Lan dự trù sẽ diễn ra trong tuần này vì sự hiện diện của bà Aung San Suu Kyi ở Bangkok trong cùng thời gian, theo giới chức chính phủ Bangkok.


Tổng Thống Thein Sein dự trù sẽ tham dự Diễn Ðàn Kinh Tế Thế Giới về Ðông Á, vốn cũng sẽ đón tiếp nhà tranh đấu từng đoạt giải Nobel Hòa Bình là Aung San Suu Kyi trong chương trình công du ngoại quốc lần đầu tiên từ 24 năm nay của bà.


“Thái Lan và Myanmar quyết định đình hoãn chuyến viếng thăm của Tổng Thống Thein Sein cho đến ngày 4 và 5 Tháng Sáu,” theo lời phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Thái Lan Thani Thongpakdi, nói thêm rằng bà Suu Kyi “vẫn sẽ đến như dự trù.”


Bà Suu Kyi, người đắc cử vào Quốc Hội Myanmar trong cuộc bầu cử bổ túc hồi Tháng Tư, dự trù sẽ đọc bài diễn văn trong cuộc thảo luận mở rộng với người sáng lập Diễn Ðàn Kinh Tế Thế Giới, ông Klaus Schwab và trong một cuộc hội thảo về vai trò của phụ nữ Á Châu.


Tổng Thống Thein Sein được coi là người đưa ra các biện pháp cải cách lịch sử ở Myanmar, vốn được sự hoan nghênh của cộng đồng quốc tế và khiến Tây phương có quyết định tháo gỡ các biện pháp trừng phạt quốc gia này. (V.Giang)

Hỏa tiễn Đài Loan nhắm vào Trung Quốc

 


ÐÀI BẮC (AFP) Ðài Loan lần đầu tiên bố trí hỏa tiễn bình phi (cruise missles) có khả năng bắn tới các căn cứ quân sự quan trọng dọc theo bờ biển phía Nam của Trung Quốc, theo nguồn tin từ giới truyền thông địa phương hôm Thứ Hai.







Hỏa tiễn Hsiungfeng II bắn lên từ tàu chiến Ðài Loan. Dựa trên hỏa tiễn này, Ðài Loan thiết kế hỏa tiễn Hsiungfeng 2E có khả năng bắn vào các mục tiêu trên đất liền Trung Quốc. (Hình: Sam Yeh/AFP/Getty Images)


Việc sản xuất hàng loạt loại hỏa tiễn Hsiungfeng 2E (Hùng Phong), với tầm hoạt động xa 500 km, đã hoàn tất và các hỏa tiễn này được đưa vào hoạt động, theo tờ Liberty Times, trích thuật nguồn tin từ giới quân sự Ðài Loan.


Bộ Quốc Phòng Ðài Loan từ chối không bình luận gì về nguồn tin này nhưng tờ báo cho hay kế hoạch mang tên Chichun (Lance Hawk), có chi phí tổng cộng khoảng $30 tỉ dollar Ðài Loan (khoảng $1.02 tỉ).


Các chuyên gia quốc phòng Ðài Loan ước lượng quân đội Trung Quốc hiện có khoảng 1,600 hỏa tiễn nhắm vào Ðài Loan.


“Trên phương diện nào đó, loai võ khí này cũng có khả năng phòng ngừa,” theo lời Kevin Cheng, chủ biên tạp chí quân sự Asia-Pacific Defense Magazine, có trụ sở đặt tại Ðài Bắc.


“Trong trường hợp xảy ra chiến tranh ở eo biển Ðài Loan, các hỏa tiễn này có thể được dùng để tấn công phi trường và các căn cứ quân sự khác của quân đội Trung Quốc.”


Ông Cheng ước tính Ðài Loan hiện có hơn 100 hỏa tiễn Hsiungfeng 2E nhắm vào lục địa Trung Quốc. (V.Giang)

Indonesia bắt phụ nữ Anh với ma túy trị giá $2.6 triệu

 


BALI, Indonesia (CNN) Nhà cầm quyền Indonesia cho hay họ vừa bắt giữ năm người, sau khi tìm thấy số lượng ma túy trị giá $2.6 triệu trong hành lý một phụ nữ người Anh, theo tin của CNN.









Quan thuế Indonesia xem xét chứng cớ ma túy tịch thu, trong khi bà Lindsay Sandiford
che mặt, trong cuộc họp báo tai Kuta, Bali, Indonesia, hôm Thứ Hai.
Bà Sandiford bị bắt từ ngày 19 tháng 5 khi vừa đáp xuống Bali.
(Hình: AP/Firdia Lisnawati)


Bà Lindsay June Sandiford bị khám phá thấy có nhiều bịch cocaine trong hành lý, sau khi vừa đáp xuống Bali từ chuyến bay của Thai Airways. Bà Sandiford che mặt khi bị dẫn đi ngang qua trước báo chí hôm Thứ Hai, đã không lên tiếng gì công khai.


Phát biểu với cơ quan thông tấn chính phủ Antara, Made Wijaya, trưởng phòng quan thuế phi trường nói: “Cocaine bị phác giác thuộc loại rất hiếm thấy.” Theo ông, tổng trọng lượng ma túy tịch thu là 4.8 kí. Với giá bán trên thị trường chợ đen là $533 mỗi gram, tổng giá trị số ma túy này lên đến $2.6 triệu.


Trong tiến trình điều tra, 3 người khác từ Anh cũng bị bắt, cùng với một người từ Ấn, được cho là có liên hệ đến việc vận chuyển ma túy.


Văn Phòng Ngoại Giao Anh cho biết họ “có biết” về việc bắt giữ và đã “sẵn sàng cung cấp sự giúp đỡ của tòa lãnh sự.” (TP)

Hai nhà sư Tây Tạng tự thiêu trước cổng chùa Lhasa

 


BẮC KINH (AFP)Hai nhà sư Tây Tạng tự thiêu bên ngoài một ngôi chùa nổi tiếng ở Lhasa và một người đã thiệt mạng, theo các nguồn tin thông thạo hôm Thứ Hai, lần đầu tiên làn sóng tự thiêu gần đây, ở các khu vực có đông đảo người Tây Tạng sinh sống nay lan tới thành phố được canh chừng gắt gao này.








Một chú tiểu đứng gác khánh kinh ở chua Jokhang, thủ phủ Lhasa, Tây Tạng, trong tấm hình chụp năm 2004. Hai nhà sư Tây Tạng tự thiêu ngay trước địa điểm hành hương nổi tiếng này, đánh dấu làn sóng tự thiêu phản kháng của người Tây Tạng đã lan tới thành phố thủ phủ bị chính quyền canh chừng rất gắt gao này. (Hình: AP Photo/Eugene Hoshiko, File)


Vụ tự thiêu xảy ra hôm Chủ Nhật đánh dấu lần đầu tiên hành động phản kháng này đối với chính sách cai trị của Trung Quốc xảy ra tại thủ phủ Tây Tạng, vốn bị canh chừng nghiêm ngặt kể từ khi có các cuộc biểu tình bạo động chống chính quyền vào năm 2008.


Ðài Á Châu Tự Do (RFA) cho hay hai nhà sư này tham gia một cuộc biểu tình chống sự cai trị của Trung Quốc bên ngoài chùa Jokhang, một địa điểm hành hương nổi tiếng ở ngay trung tâm Lhasa, trước khi khởi sự tự thiêu.


Tân Hoa Xã, cơ quan thông tấn nhà nước Trung Quốc, nói rằng công an dập tắt ngọn lửa “chỉ trong ít phút” và một trong hai người, Dargye, sống sót và trong tình trạng sức khỏe ổn định.


Tân Hoa Xã không cho biết hai người này là nhà sư, nói rằng Dargye quê quán ở quận Aba thuộc tỉnh Tứ Xuyên nằm về phía Tây Nam Trung Quốc, nơi có nhiều vụ tự thiêu thời gian gần đây.


Aba là nơi có chùa Kirti, hiện đang bị chính quyền Trung Quốc phong tỏa kể từ khi xảy ra việc một nhà sư trẻ tên Phuntsog tự thiêu và qua đời hồi Tháng Ba năm 2011, gây ra các cuộc biểu tình phản đối lớn lao nơi này.


Tân Hoa Xã cho hay người chết trong vụ tự thiêu mới đây là Tobgye Tseten, thuộc tỉnh Gansu, nằm sát Tứ Xuyên và cũng có đông đảo dân Tây Tạng sinh sống.


Dân chúng Lhasa cho biết công an tăng cường kiểm soát an ninh chặt chẽ hơn nữa sau vụ tự thiêu của hai nhà sư này, với các đơn vị cảnh sát và công an võ trang liên tục tuần tiễu trên đường phố. (V.Giang)

Cháy thương xá sang trọng ở Qatar, 19 người chết


 


DOHA, Qatar (AP)Có 13 trẻ em thiệt mạng trong số 19 người chết, do hỏa hoạn bên trong một thương xá cao tầng và tráng lệ nhất nước Qatar. Tai nạn xảy ra vào sáng Thứ Hai khiến người ta phải đặt lại vấn đề về an toàn ở quốc gia vùng Vịnh đang phát triển mạnh này.







Khói bốc lên cao ở khu thương xá Villaggio, tại thủ đô Doha, Qatar, nơi có 19 người chết và 17 bị thương. (Hình: AP/Osama Faisal)


Bộ Trưởng Nội Vụ Sheik Abdullah bin Nasser Al Thani cho biết, nhiều trẻ em chết trước khi lính cứu hỏa vào đến khu nhà trẻ nằm bên trong thương xá Villaggio của thủ đô Doha. Trong số các em chết có 4 em người Tây Ban Nha và một Pháp. Nạn nhân cũng gồm 4 giáo viên và 2 công chức quốc phòng.


Ông al Thani nói: “Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng khi đến nơi thì các em bị kẹt ở bên trong. Rất tiếc về những gì xảy ra. Chúng tôi đã làm đủ mọi cách để cứu những người này.”


Ngoài ra còn có thêm 17 người bị thương, đa số đều là lính cứu hỏa, ngoại trừ 4 trẻ em.


Theo nhân chứng, khói bốc lên từ bên trong vào khoảng giữa trưa và trận hỏa hoạn được dập tắt sau 4 tiếng. Nguyên nhân đang được điều tra.


Thương xá Villaggio khai trương từ năm 2006, trở thành nơi mua sắm và giải trí được ưa chuộng nhất. Bên trong ngoài các cửa tiệm quốc tế còn có một sân trượt băng, khu cỡi xe nhào lộn, rạp chiếu bóng và đi thuyền gondola kiểu Venice. (TP)

Anh trai bác sĩ Pakistan giúp tìm bin Laden phản đối án tù em mình

 


PESHAWAR, Pakistan (CNN) Anh trai Bác Sĩ Afridi, người giúp CIA xác nhận nơi ẩn núp của bin Laden, vừa lên tiếng trong cuộc họp báo ở Peshawar, rằng em ông vô tội, đồng thời kêu gọi chống lại bản án 33 năm tù.







Jamil Afridi, anh trai Bác Sĩ Shakeel Afridi, người bị kết tội phản quốc và lãnh án 33 năm tù, tuyên bố trong cuộc họp báo ở Peshawar, rằng ông sẽ chống án. (Hình: A Majeed/AFP/Getty Images)


Bác Sĩ Shakeel Afridi bị kết tội phản quốc trong phiên xử kín của tòa bộ tộc ở Khyber và bị tuyên án hồi tuần rồi, nhưng gia đình ông cho biết tiến trình chống án phải tạm hoãn vì đang chờ chính quyền công bố bản sao của bản án.


Trong cuộc họp báo ở Peshawar, anh trai của bác sĩ Afridi nói: “Tôi đòi hỏi được cung cấp sự an ninh và giúp đỡ thực hiện quyền kháng cáo.” Ông thêm:


“Em tôi là người vô tội, yêu nước chứ không phải là kẻ phản quốc. Bản án này là một chiều. Chúng tôi sẽ kháng cáo lại bản án bất hợp pháp này.”


Ông tố cáo cơ quan hành chánh bộ tộc không chịu cung cấp bản sao lệnh tòa cần thiết cho việc kháng cáo, cũng như không cho phép thăm Bác Sĩ Afridi.


Sau khi Pakistan tuyên án Bác Sĩ Afridi, một Ủy Ban Chuẩn Chi Ngân Sách Thượng Viện Mỹ biểu quyết cắt bớt $33 triệu viện trợ cho Pakistan, tương đương $1 triệu cho mỗi năm Bác Sĩ Afridi bị tù.


Hôm Thứ Năm, giới chức trại giam nói ông Afridi rất suy yếu, xuống tinh thần và bị đau bao tử. Ông được khám hai lần và được cấp thuốc uống. Nhưng phát ngôn viên chính quyền địa phương hôm Thứ Hai khẳng định rằng sức khỏe của tù nhân là “tốt.” (TP)

Tin mới cập nhật