Cựu tổng thống độc tài Mubarak lâm trọng bệnh

 


CAIRO (AP) – Sức khỏe của ông Hosni Mubarak bước vào thời kỳ “nguy hiểm,” các bác sĩ phải tiếp oxy để trợ thở cho ông đến năm lần, theo báo cáo của giới chức an ninh nơi ông bị cầm tù.









Hosni Mubarak lúc bị đẩy ra tòa ở Cairo hồi Tháng Giêng 2012. (Hình: AP/Mohammed al-Law)


Sức khỏe ông Mubarak, 84 tuổi, trở nên tồi tệ chỉ vài ngày sau khi ông bị tuyên án chung thân về tội không ngăn chận những cuộc đàn áp sát hại người chống đối, trong cuộc nổi dậy khiến ông bị mất chức hồi năm ngoái.


Giới chức nhà tù Torah ở phía Nam thủ đô Cairo nói rằng, sức khỏe ông Mubarak suy sụp do kích sốc, cao máu và khó thở. Ông được các bác sĩ chuyên môn coi sóc và chuyển sang một bệnh viện quân y để chữa trị.


Ông Mubarak lãnh án tù chung thân từ hôm Thứ Bảy nhưng cùng hai con trai được tha bổng tội tham nhũng. Hai người này hiện bị nhốt ở Torah, chờ xử một phiên khác về tội mua bán cổ phiếu qua thông tin nội bộ. (T.P.)

Cử tri California thuận cắt giảm tiền hưu quan chức

 


 


LOS ANGELES (NYT) – Trong lúc cử tri ở Wisconsin hôm Thứ Ba bác bỏ việc bãi nhiệm Thống Ðốc Scott Walker, người trở thành kẻ thù của nghiệp đoàn lao động toàn quốc, cử tri hai thành phố ở California cũng có biện pháp cắt giảm quyền lợi của các nhân viên chính quyền địa phương.


Với khoảng 80% số phiếu ở San Jose được kiểm, có khoảng 70% cử tri San Jose đồng ý việc cải cách hưu trí. Tại San Diego, với hơn 65% phiếu kiểm, có 67% cử tri đồng ý với biện pháp cải cách tương tự.


“Ðiều này rất quan trọng cho người dân trả thuế,” theo lời ông Chuck Reed, thị trưởng San Jose, cho hay tối ngày Thứ Ba. “Chúng tôi sẽ kiểm soát được tình trạng tiền hưu tăng vọt và đồng thời cung cấp được các dịch vụ mà người dân trông đợi.”


Trên toàn tiểu bang California, các kết quả kiểm phiếu cho thấy số cử tri ủng hộ hoặc chống dự luật tăng thuế thêm $1 cho mỗi bao thuốc lá vẫn ngang ngửa với nhau, dù rằng phía chống vẫn tiếp tục dẫn đầu. Nếu dự luật được thông qua thì đây sẽ là lần đầu tiên có việc tăng thuế thuốc lá tại California từ 14 năm nay và tiền thu được sẽ không dùng cho chi tiêu của tiểu bang mà cho việc nghiên cứu trị bệnh ung thư.


Những người phía chống hút thuốc lá gọi dự luật tăng thuế này là cách tốt nhất để giảm mức hút thuốc, đã bị phía chống, có sự hỗ trợ của kỹ nghệ thuốc lá, chi tiền quảng cáo nhiều gấp bốn lần để thuyết phục cử tri.


Phía nghiệp đoàn nhân viên chính phủ trong khi đó cũng có nỗ lực ráo riết chống lại hai dự luật cải cách hưu trí.


Hiệp Hội Nhân Viên Thành Phố San Diego thất bại khi đưa đơn kiện để dự luật này không được đưa ra cho cử tri bỏ phiếu.


Khi phát biểu với một đài truyền hình địa phương hồi tháng qua, Giám Ðốc Hiệp Hội, ông Michael Zucchet, nói rằng dự luật “không tiết kiệm được gì”.


Tuy nhiên cả hai thị trưởng San Jose và San Diego đều mạnh mẽ ủng hộ việc cải cách, nói rằng phải thay đổi hệ thống hưu trí để không bị vỡ nợ.


Jon Coupal, chủ tịch Hiệp Hội Người Trả Thuế Howard Jarvis, nói rằng ông hy vọng hai dự luật này sẽ là kiểu mẫu cho các thành phố khác cũng như cho chính quyền tiểu bang, nơi các nỗ lực cải cách đang bị trì trệ. “Nhu cầu phải có cải cách hưu trí ở California hiện rất lớn,” ông Coupal cho hay.

Pháp giảm tuổi hưởng tiền hưu, EU lo ngại

 


PARIS (Reuters) – Chính phủ Pháp vừa đồng ý giảm tuổi được hưởng tiền hưu xuống còn 60 tuổi cho một số người, thực hiện lời hứa trong thời gian tranh cử của Tổng Thống Hollande nhưng lại làm cho khối EU phải lo ngại, cảnh cáo rằng điều này sẽ tạo thêm gánh nặng cho hệ thống an ninh xã hội đang quá tải.









Quyết định giảm tuổi hưu là một phần lời hứa lúc tranh cử của ông Francois Hollande. (Hình: CHARLY TRIBALLEAU/AFP/GettyImages)


Tổng Thống Francois Hollande, người lên cầm quyền hồi giữa Tháng Năm với lập trường thúc đẩy tăng trưởng kinh tế, đã rút lại phần nào biện pháp cải tổ hưu trí mà người tiền nhiệm, ông Nicolas Sarkozy, đã đưa ra trước đây.


Quyết định hôm Thứ Tư của ông Hollande là điều từng được trông đợi nhưng vẫn gây nên một số chỉ trích nặng nề từ phía đối lập bảo thủ.


Sự thay đổi này, bắt đầu có hiệu lực từ Tháng Mười Một và thay đổi quyết định cải cách của ông Sarkozy hồi năm 2010 nhằm nâng tuổi hưởng tiền hưu từ 60 lên 62 tuổi, ảnh hưởng đến những người làm việc lao động ít nhất đã 41 năm.


Bộ Trưởng Xã Hội Marisol Touraine cho báo chí hay biện pháp này sẽ khiến chính phủ phải chi thêm 1.1 tỉ Euro mỗi năm cho tới năm 2017 và 3 tỉ Euro mỗi năm sau đó.


Ủy Ban Âu Châu (EC+) hồi tuần qua cảnh cáo rằng Pháp sẽ gặp khó khăn trong việc giảm thâm thủng ngân sách nếu không có các biện pháp cắt giảm chi tiêu và việc tài trợ thêm cho hệ thống hưu trí phải được tiến hành cẩn thận. (V.Giang)

Ông Mai Trung Hoa

Ngô Thị Minh Oanh

Bà Đinh Huynh Quát

Ông Cố Antôn Vũ Ngọc Tín

TT Putin xác quyết quan hệ quân sự với Trung Quốc

 


BẮC KINH (AP) – Tổng Thống Nga Vladimir Putin hôm Thứ Tư nhấn mạnh đến mối quan hệ quân sự đang phát triển nhanh chóng với Trung Quốc trong ngày thứ nhì của chuyến viếng thăm quốc gia láng giềng phía Ðông nước Nga.









Tổng thống Nga, Vladimir Putin, và chủ tịch Trung Quốc, Hồ Cẩm Ðào, trong một buổi hòa nhạc tại Bắc Kinh, 6 Tháng Sáu, 2012. (Hình: ALEXEY DRUZHININ/AFP/GettyImages)


Ông Putin nói với Phó Chủ Tịch Nước Tập Cận Bình (Xi Jinping) rằng ông và Chủ Tịch Hồ Cẩm Ðào (Hu Jintao) cùng quyết tâm là sẽ mở rộng việc trao đổi quân sự và cũng nhắc đến cuộc tập trận chung mới đây giữa Nga và Trung Quốc trên biển Hoàng Hải.


Các trao đổi quân sự giữa Moscow và Bắc Kinh đã gia tăng nhanh chóng trong một liên minh an ninh vùng thường mở ra các cuộc tập dượt bảo vệ biên giới và chống khủng bố.


Trung Quốc là một khách hàng quan trọng của các loại võ khí Nga như phi cơ chiến đấu, tàu ngầm, khu trục hạm trang bị hỏa tiễn, cùng các loại võ khí tối tân khác, tuy nhiên vẫn còn nhiều nghi ngại giữa hai bên tồn tại từ thời Chiến Tranh Lạnh.


Mối quan hệ này đã dần cải thiện sau một thập niên nắm quyền của ông Putin ở Nga.


Ðây là chuyến viếng thăm Trung Quốc đầu tiên của ông Putin từ khi trở lại chức vụ tổng thống Nga hồi tháng qua và diễn ra trước chuyến công du Mỹ, một hành động được coi là cho thấy sự thay đổi hướng về Ðông phương của chính sách ngoại giao Nga.


Tại Bắc Kinh, ông Putin tái khẳng định mục tiêu nâng tổng trị giá trao đổi thương mại giữa hai nước lên tới $100 tỉ vào năm 2015 từ con số $83.5 tỉ năm ngoái và $200 tỉ vào năm 2020. (V.Giang)

‘Làm rõ’ vụ người Trung Quốc nuôi cá trên vịnh Cam Ranh

 


Quan chức: ‘Hậu quả chưa nghiêm trọng’


CAM RANH (NV) –Cả nước xôn xao về người Trung Quốc nuôi cá bè sát khu vực ‘nhạy cảm’ quân sự, nay nhà cầm quyền Cam Ranh mới bắt đầu “làm rõ trách nhiệm”.









Bè nuôi, thu mua cá của các lao động Trung Quốc tại vịnh Cam Ranh, phía sau là tàu thuyền đậu tại cảng. (Hình: VNExpress)


Một số báo chí ở Việt Nam liên tiếp đưa tin về vụ việc này từ đầu Tháng Sáu đến nay. Theo những tiết lộ ban đầu, một số người Trung Quốc nuôi cá lậu ở vịnh Cam Ranh, chỉ cách quân cảng Cam Ranh có 300 mét. Sau đó, các tin tức tiếp theo cho thấy người Trung Quốc còn nuôi hải sản lậu ở cả vịnh Vân Phong (Khánh Hòa) và cả vịnh Vũng Rô (Phú Yên).


Một đại biểu Quốc Hội, phó chủ nhiệm Ủy Ban Quốc Phòng-An Ninh, Trần Ðình Nhã, kêu gọi cần phải tổng kiểm tra người nước ngoài nuôi trồng thủy sản ở khu vực biên giới, biển đảo trên toàn quốc.


Ngày 6 Tháng Sáu 2012, Nguyễn Khiêm, chánh văn phòng UBND thành phố Cam Ranh nhìn nhận nhà cầm quyền địa phương đã biết có tình trạng người Trung Quốc nuôi tôm nuôi cá bè bất hợp pháp trong vịnh Cam Ranh từ năm 2009 đã “không đến nơi đến chốn” theo “chỉ đạo kiểm tra và xử lý” theo lệnh của tỉnh Khánh Hòa.


Thời gian đó, Cam Ranh đã lập một đoàn liên ngành kiểm tra và “phát hiện những sai phạm ở công ty TNHH Song Phong và đã xử phạt 5 triệu đồng, đồng thời yêu cầu doanh nghiệp này trả lại nguyên trạng môi trường. Sau đó, doanh nghiệp vi phạm nộp phạt nhưng không trả lại nguyên trạng mặt nước.”


Theo tin tức được tờ Người Lao Ðộng thuật lại từ thông tin do ông Nguyễn Khia đưa ra, có 7 người Trung Quốc nuôi cá ở vịnh Cam Ranh “vi phạm thủ tục xuất cảnh, nhập cảnh, đăng ký tạm trú; trong đó có 5 người không có giấy phép lao động”.


Công an tỉnh Khánh Hòa đã xử phạt 7 người vi phạm 82 triệu đồng. Tuy nhiên, khi thấy “động ổ” họ “đã xuất cảnh về nước, chứ không phải trục xuất” – ông Khiêm nói.


Theo VNExpress, có khoảng 23 người Trung Quốc hoạt động “nuôi trồng và thu mua hải sản trên các vùng biển trong đó có 4 người bị lực lượng biên phòng phát hiện tại vùng biển Nha Trang”.


Trong vịnh Cam Ranh, có tới 11,000 lồng cá bè được kinh doanh suốt từ nhiều năm qua dù nhà cầm quyền địa phương nói là “trái phép” nhưng vẫn không hề có hành động gì cấm đoán trừ một vài lần phạt cho tồn tại.


 


* ‘Hậu quả chưa nghiêm trọng’


 


Trước những lời chỉ trích nhà cầm quyền Cam Ranh “thiếu trách nhiệm” trong việc quản lý kinh tế nhưng lại liên quan nhiều đến an ninh quốc phòng của đất nước có thể bị truy cứu trách nhiệm, ông Nguyễn Khiêm chỉ cho biết “đoàn kiểm tra mới đây kiến nghị cần rút kinh nghiệm trong việc tăng cường công tác kiểm tra mặt nước, quản lý lao động, đặc biệt là lao động nước ngoài. Tỉnh Khánh Hòa cũng cần tăng cường sự phối hợp giữa các ngành chức năng của tỉnh và TP. Cam Ranh để quản lý chặt chẽ hơn trong lĩnh vực này.”


Ông Nguyễn Tấn Tuân, phó bí thư tỉnh ủy Khánh Hòa tuy nhìn nhận là việc để người Trung Quốc nuôi cá tôm lậu ở vịnh Cam Ranh là “đáng lo ngại” nhưng vẫn cho đây chỉ là “sơ suất” của tỉnh và “hậu quả của vụ việc chưa nghiêm trọng”.


Ông Trần Ðình Nhã cho rằng để người Trung Quốc nuôi cá lậu ở Cam Ranh, sát địa điểm quân sự quan trọng, thì “chủ tịch tỉnh phải chịu trách nhiệm” về hoạt động trái phép ở những nơi “nhạy cảm”, theo Người Lao Ðộng.


Theo VNExpress, một số người Trung Quốc là chủ thật sự của những bè nuôi cá to nhất ở vịnh Cam Ranh nhưng lại núp dưới tên của các người Việt gốc Hoa. Nhà lồng gần nhất của họ chỉ cách cảng quân sự Cam Ranh khoảng 300 mét. Từ đây, người ta có thể quan sát, theo dõi toàn bộ tàu quân sự ra vào cả ngày lẫn đêm.


Họ đã hoạt động ở đây có thể cả chục năm, có người đã lấy vợ Việt. “Những người này sống trên bè và ở khách sạn” tại phường Cam Phú “đối diện công an phường” như VNExpress mô tả thì không thể có chuyện những người này ở lậu, kinh doanh lậu mà công an không biết.


Người Trung Quốc ở lậu, kinh doanh lậu sờ sờ trước mặt công an mà suốt nhiều năm trời, vẫn thoải mái hoạt động cho tới khi bị báo chí phanh phui.


VNExpress ngày 6 Tháng Sáu 2012 đặt nghi vấn “không hiểu vì sao họ vẫn ‘lọt sổ’ quản lý và vẫn ung dung hoạt động trên địa bản?” Có thể họ rất quen thuộc với “thủ tục đầu tiên” của các quan chức, công an?


Cách đối xử với các người Trung Quốc kinh doanh lậu (có thể là bình phong cho hoạt động gián điệp nhòm ngó hoạt động của cảng quân sự Cam Ranh) hoàn toàn trái ngược với cách công an đối phó với những người vận động dân chủ hóa đất nước. Hàng chục công an CSVN được chỉ định canh giữ ngày đêm chung quanh nhà, bám sát khi người ta ra khỏi nhà, đánh đập, thẩm vấn, tông xe, đe dọa, lục soát tịch thu computer, máy hình, điện thoại, tiền bạc của những người sử dụng Internet viết blog để tranh đấu chống bất công xã hội, đòi nhân quyền.


Tháng Hai 2010, Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh, tố cáo quan chức ít nhất tại 10 tỉnh từ Bắc chí Nam đã cho người Trung Quốc thuê hơn 300,000 ha rừng, gồm cả rừng đầu nguồn và rất gần các căn cứ quân sự nhạy cảm, quan trọng. Ông còn cho hay dù bị ngăn cản, quan chức các tỉnh cũng vẫn cứ cho thuê.


Trong khi theo luật đất đai, người dân ở Việt Nam chỉ được thuê đất tối đa 20 năm mà người Trung Quốc lại được ưu ái cho thuế tới 50 năm với giá “rẻ như cho không” mà báo chí ở Việt Nam mô tả là “rẻ gấp nhiều chục lần một điếu thuốc lá bán lẻ”.


Ông Nguyễn Minh Thuyết, một đại biểu Quốc Hội Hà Nội từng mô tả hành vi cho người Trung Quốc thuê đất trồng rừng ở các địa điểm nhậy cảm là “nuôi ong tay áo”. Nay chuyện lại xảy ra cả ở vịnh Cam Ranh. (T.N.)

Những bài báo sáo rỗng

 


 


Bùi Tín (Blog VOA)


 


Thỉnh thoảng tôi mở mạng đọc “Nhân Dân online” để biết thêm chút ít tình hình các mặt trong nước, để so sánh báo lề phải với báo lề trái.


Do đã từng làm việc hàng chục năm ở báo Nhân Dân, tham gia lên lớp đào tạo nhiều khóa nhà báo trẻ, tôi luôn bị dị ứng về văn phong của báo đảng CS, từ báo Pravda của đảng CS Liên Xô, cho đến Nhân Dân Nhật Báo Bắc Kinh của đảng CS Trung Quốc, rồi đến báo Nhân Dân của đảng CS Việt Nam. Báo chí CS đã hô hào tự đổi mới mấy chục năm, nhưng càng đổi mới lại càng… vẫn thế, vẫn là ông Vũ Như Cẩn, lắm tin sáo, tin rỗng, tin không có nội dung. Thật đáng ghê sợ.


Ðó là một thứ văn phong theo lối thông báo của văn kiện nhà nước, tràng giang đại hải, theo lối công thức quan liêu, nội dung thông tin rất nghèo nàn, đọc đoạn trước đã đoán ra đoạn sau, thậm chí có những tin tức rỗng ruột, nghĩa là không có một nội dung nào có giá trị cả.


Vừa qua tôi đọc trên Nhân Dân online ngày 27 tháng 5 năm 2012, bị một hạt sạn vỡ răng, rùng mình.


Xin kể lại với các bạn và chia sẻ với cả làng báo ở trong nước.


Ðó là tin đầu vị, được coi là quan trọng nhất của cả số báo, tường thuật “Lễ trao giải thưởng nhà nước về văn học nghệ thuật lần thứ 3 và trao danh hiệu nghệ sĩ ưu tú lần thứ 7 cho các tác phẩm, cụm tác phẩm, cụm công trình và cho các văn nghệ sĩ trong cả nước”.


Ðọc tin quan trọng này, dài cả một trang báo lớn, cả hàng ngàn chữ, người đọc báo được biết những gì? Ðược biết rằng lễ trao rất trọng thể, vừa qua, tại Nhà Hát Lớn thủ đô Hà Nội, do ông Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang chủ tọa, với diễn văn mở đầu của ông bộ trưởng Bộ Văn Hóa-Thông Tin và Du Lịch Hoàng Tuấn Anh và huấn thị của ông chủ tịch nước.


Cả bài diễn văn và bài huấn thị đều nhắc đi nhắc lại rất là chung chung, theo công thức, đến “công sức, thành tích của đông đảo văn nghệ sĩ nước ta đã lao động cần cù và sáng tạo”, “phản ánh cuộc sống lao động và chiến đấu anh hùng của nhân dân ta”, do đó đã có được “nhiều tác phẩm có giá trị cao, đậm đà bản chất dân tộc”…


Người đọc báo chỉ muốn biết những tác phẩm, cụm tác phẩm, cụm công trình văn hóa nghệ thuật được Giải thưởng Nhà Nước đó là những tác phẩm, công trình gì, của những ai? Mang tên gì? Theo thể loại gì? thì chịu, không có lấy tên một người, không có đầu đề của một tác phẩm nào cả. Cũng không biết đó là tiểu thuyết, truyện ngắn, hồi ký hay phim truyện, phim thời sự, phim lịch sử, phim phóng sự, hay sách phê bình văn học, hay tác phẩm hội họa, điêu khắc hay nhiếp ảnh. Chỉ có vẻn vẹn 2 con số, “là đã có 129 tác phẩm, cụm tác phẩm, cụm công trình được Giải thưởng Nhà Nước và 356 nghệ sĩ được danh hiệu Nghệ sỹ Ưu tú”. Cả trang tin, chỉ có một dòng gồm 30 chữ trên đây là có giá trị.


Không một tên nghệ sĩ nào, không một tên tác phẩm nào trong bản tin hệ trọng này, ngoài tên của 2 ông Trương Tấn Sang và Hoàng Tuấn Anh được nhắc đi nhắc lại 2 lần. Cái mà người đọc muốn biết nhất thì lại hoàn toàn không có gì. Những ai được thưởng? Thưởng về những tác phẩm gì?


Cả một làng báo, từ tổng biên tập, phó tổng biên tập, ban biên tập chuyên ngành (chính trị, quốc tế, kinh tế, văn hóa nghệ thuật, thể thao…) ban thư ký tòa soạn, qua bao nhiêu năm đổi mới, quan hệ với làng báo quốc tế, vậy mà vẫn thủ cựu, lạc hậu như xưa, không được huấn luyện lại, để dọn ra những món ăn hợp khẩu vị của khách hàng là bạn đọc, dự đoán trước người đọc thường muốn biết điều gì để phục vụ cho sát mong chờ của khách.


Trong tin trên đây, người đọc bình thường nhất cũng chỉ mong biết có những tác phẩm nào của những văn nghệ sĩ nào, thuộc ngành nào, tên là gì, hay ở chỗ nào để rồi tìm hiểu tiếp.


Tất cả đều không thấy đâu, đều ẩn dấu, đều như chuyện cơ mật, hay đánh đố người đọc báo.


Mở đầu buổi học về làm tin, viết tin, tường thuật, ở đâu người ta cũng dạy người viết báo phải tự đặt ra câu hỏi: Ai? Ở đâu? Chuyện gì? Bao giờ? – Who? Where? What? When? theo tiếng Anh. Những ai được thưởng? Về những tác phẩm gì? Bản tin này rỗng ruột.


Ðây là thói quan liêu, tệ độc đoán, là cái bệnh cố hữu coi thường nhân dân, khinh thường bạn đọc đã thâm căn cố đế, không sao tháo gỡ, mãi mãi xa rời, bất cần, vô lễ với người đọc là nhân dân.


Ðó là những tin dài lê thê nhưng trống rỗng, không có nội dung, vô hồn, tốn giấy mực, tốn công in, tốn tiền, tốn thời gian của người mua, người đọc báo.


Chẳng lẽ trong số 129 tác phẩm, công trình được Giải Thưởng Nhà Nước lần này lại không có lấy mươi công trình hay chí ít là vài ba công trình đáng kể nhất để thông báo cho bạn đọc hay sao? Và trong 356 nghệ sĩ tiêu biểu được tặng danh hiệu nghệ sĩ ưu tú lần này lại không có thể kể ra một vài tên tiêu biểu cho mỗi thể loại hay sao?


Ðây là nét điển hình của làng báo Việt Nam tuy theo kinh tế thị trường nhưng còn cái đuôi định hướng xã hội chủ nghĩa không giống ai, không giống ở đâu trên thế gian này.

Hai trận đầu tiên Euro 2012: Ai sẽ thắng?

 


Hà Tường Cát/Người Việt


 


Ngày Thứ Sáu 8 tháng 6, giải UEFA Euro 2012 khởi đầu với 2 trận đấu: Ba Lan-Hy Lạp và Nga-Czech.









Tiền đạo Ba Lan Robert Lewandowski trong buổi tập dượt trên sân Polonia ở Warsaw, chuẩn bị đá trận khai mạc Euro 2012. (Hình: Janek Skarzynski/AFP/Getty Images)


Theo những nhận định phổ biến thì người ta không chờ đợi một trong bốn đội này sẽ đoạt chức vô địch Âu Châu năm nay, sự chú ý chung đều nhắm tới Ðức, Tây Ban Nha, Hòa Lan, Hy Lạp hay Ý, Bồ Ðào Nha, Pháp, Anh, Thụy Ðiển… Mặc dầu vậy, có những yếu tố để nghĩ là Euro 2012 sẽ đem đến nhiều bất ngờ hào hứng trong ba tuần lễ sắp tới. Vả lại chuyện ấy còn xa, trước mắt hãy xem những gì đang sắp xảy ra.


Ðặc điểm của Bảng A là 4 đội đều tự xem là ngang sức với đối thủ, không có mặc cảm tâm lý khi gặp nhau, vì vậy toàn thể các trận đấu sẽ rất ngang ngửa. Khác với trường hợp Bảng B được coi là một “bảng tử thần”, thua một trận đầu đã có nguy cơ bị loại. Các trận trong bảng A chưa có tính cách quyết liệt như thế và ít nhất mỗi đội phải qua hai trận đấu mới biết là còn bao nhiêu hy vọng lọt vào vòng tứ kết.


 


Trận Ba Lan-Hy Lạp


 


Tất nhiên cả hai đội đều rất muốn đạt thắng lợi trong trận khai mạc. Mỗi đội có những căn cứ riêng để tin tưởng.


Ba Lan chưa bao giờ đoạt một giải lớn và không có thành tích quốc tế đáng kể từ 30 năm nay. Theo nhận định của giới chuyên môn, Ba Lan là đội yếu nhất trong bảng A. Vì là một trong hai nước đứng tổ chức, Ba Lan được miễn vòng đấu loại khu vực và do đó rất khó lượng giá khả năng của đội tuyển trong những trận tranh đấu quốc tế, ngoài một số trận giao hữu không phải là cơ sở để xét đoán trình độ thật.


Niềm tin tưởng của Ba Lan hoàn toàn dựa trên những yếu tố tâm lý, đầu tiên là lợi thế đá trên sân nhà. Trước gần 60,000 khán giả ở sân vận động quốc gia thủ đô Warsaw mà ít nhất hơn phân nửa là ủng hộ viên, đội tuyển Ba Lan có lý do để an tâm với sự cổ vũ nhưng đồng thời cũng chịu áp lực tâm lý về sự chờ mong của khán giả. Ngoài ra Ba Lan cũng có thêm niềm tin là từ trước đến nay gặp Hy Lạp, Ba Lan thắng nhiều hơn thua và chưa bao giờ Hy Lạp thắng họ trên đất Ba Lan.


Dưới sự dìu dắt của huấn luyện viên Franciszek Smuda, đội Ba Lan trong hai năm gần đây có nhiều tiến bộ tốt, giúp hun đúc ý chí tạo được một thành tích nào đó trong giải Euro này, cụ thể là vào tới tứ kết. Huấn luyện viên Smuda tin tưởng khả năng của các cầu thủ trẻ, và đội tuyển Ba Lan có tuổi trung bình 25.13, trẻ đứng hàng thứ nhì, sau Ðức. Trong khi đó thì Hy Lạp là đội già dặn hơn nhiều, tuổi trung bình 27.17.


Có lẽ huấn luyện viên Smuda sẽ xếp đội hình 4-2-3-1, nhưng chắc rằng ông sẽ để đội của mình chơi với chiến thuật phản công nhanh, trông cậy vào sáng tạo đột phá của một vài cá nhân hơn là một đội hình chặt chẽ. Hy vọng chính của ông để có bàn thắng là do sự phối hợp của cặp tiền đạo (9) Robert Lewandowski và tiền vệ (16) Jakuib Blaszczykowski, hai cầu thủ chơi cho câu lạc bộ Ðức Borussia Dortmund. Chỗ yếu của Ba Lan là ở hàng phòng thủ, tuy nhiên thủ môn (1) Wojciech Szczesny chơi cho câu lạc bộ Anh Arsenal là ngôi sao sáng nhất của đội tuyển này.


Hy Lạp tin tưởng họ đã từng một lần đoạt cúp Euro năm 2004, tuy rằng trước và sau kỳ công ấy đội tuyển này chẳng có thành tích quốc tế nào khác.


Lối chơi của Hy Lạp thiên về phòng thủ vững, thể hiện ở vòng đấu loại khu vực, Hy Lạp không thua một trận nào và chỉ để lọt lưới 5 bàn. Hy Lạp khó có thể tái tạo thành tích Euro 2004 nhất là đội này kém về khả năng ghi bàn. Một thành tích khác của Hy Lạp năm 2004 là đã thắng trên sân của đội chủ nhà Bồ Ðào Nha, và vì thế hy vọng thắng Ba Lan ngay trong trận mở màn để con đường đi đến tứ kết sẽ gần hơn. Ngược lại nếu chỉ hòa hay thua, triển vọng của Hy Lạp sẽ giảm sút nhiều với hai trận khó khăn sau đó khi gặp Nga và Czech.


Ðội tuyển Hy Lạp, tính về tuổi trung bình, tương đối già, nhưng có lẽ huấn luyện viên người Bồ Ðào Nha Fernando Santos trông cậy vào kinh nghiệm của các cầu thủ. Sự chọn lựa tiền đạo (9) Nikos Liberopoulos, 36 tuổi, chứng tỏ quan niệm ấy. Thủ môn (1) Kostas Chalkias 38 tuổi là cầu thủ lớn tuổi nhất ở Euro 2012, nhưng có thể chưa nằm trong số ra sân từ phút đầu. Tiền đạo (7) Georgios Samaras là hy vọng ghi bàn của đội. Tiền vệ trung (10) Giorgos Karagounis và hậu vệ (5) Kyriakos Papadopoulos giữ vai trò chính cho thế trận phòng vệ. Bằng chiến thuật an toàn nặng về phòng thủ vững, huấn luyện viên Santos có lẽ sẽ xếp đội hình 4-3-2-1.


Với những hoàn cảnh nói trên, dự đoán Ba Lan có thể thắng hay thủ hòa Hy Lạp với tỷ số 2-1 hay 1-1.


 


Trận Nga-Czech


 


Nga được coi là đội mạnh nhất trong Bảng A nhưng từ trước đến nay đội này thường chơi thất thường, trong khi đó Czech chưa chứng tỏ được là một đội mạnh ở Trung Âu như thời kỳ còn Liên Bang Tiệp Khắc.


Nga chắc chắn sẽ đặt mục tiêu tối thiểu là đi đến bán kết như điều họ đã thực hiện được ở Euro 2004. Thật ra ba trận ở Bảng A không có trận nào được coi là dễ dàng hay khó khăn đối với Nga nhưng để tạo được động năng này, huấn luyện viên Hòa Lan Dick Advocaat sẽ tính toán cho đội của ông thắng ngay từ trận đầu. Ở vòng loại khu vực, Nga đứng đầu nhóm và chỉ thua một trận.


Sự thận trọng của Advocaat ở chỗ ông lựa chọn vào đội tuyển những cầu thủ đã có nhiều kinh nghiệm và vì vậy tuổi trung bình của đội Nga là cao nhất ngang với đội Ireland. Người trẻ nhất (17) Alan Zagoev, 23 tuổi, giữ vị trí tiền vệ hữu và phối hợp với tiền đạo (10) Andrei Arshavin, trung tâm của đội tuyển Nga trong các pha tấn công. Tuy nhiên với chấn thương có thể chưa hoàn toàn bình phục, Zagoev có lẽ chưa ra sân ngay trong trận đầu.


Then chốt trong tuyến phòng thủ ở hai hậu vệ (4) Sergei Ignashevich và (12) Alexey Berezutsky. Thủ môn (1) Igor Akinfeev đã giữ khung thành cho đội tuyển Nga từ năm 2004.


Huấn luyện viên Advocaat thường dùng đội hình 4-3-3 quen thuộc của Hòa Lan với tiền vệ trung (23) Igor Semshov có vai trò tăng cường cho tuyến phòng thủ.


Czech là đội tuyển qua vòng đấu loại khu vực chật vật mới đi đến vòng chung kết Euro 2012 nhưng họ có nhiều may mắn cũng như khi rút thăm chia bảng không lọt vào một bảng quá khó khăn.


Trận khó khăn nhất của Czech là trận đầu tiên gặp Nga và nếu thắng hay thủ hòa, đội này sẽ có triển vọng cao để đi tới vòng tứ kết, mục tiêu tối thiểu đối với họ.


Nhiều cầu thủ Czech đang đá cho các câu lạc bộ Tây Âu cũng như Ðông Âu và đó là một lợi thế về kinh nghiệm giao đấu quốc tế so với Nga. Huấn luyện viên Michal Bilek từng đá trong đội tuyển Tiệp Khắc ở Wold Cup Ý 1990 và cũng đã là huấn luyện viên cho đội U-19 tin tưởng nơi kinh nghiệm của cầu thủ nên ông chỉ chọn một số ít cầu thủ trẻ. Ðội Czech tuổi trung bình 27.26 ở trong số 10 đội Euro 2012 có tuổi trung bình trên 27.


Ngôi sao của đội tuyển Czech là tiền vệ (10) Tomas Rosicky, đã chơi cho nhiều câu lạc bộ Tây Âu trong đó có Arsenal ở Anh, được huấn luyện viên kỳ cựu Arsene Wenger đánh giá là có tầm nhìn và phản ứng nhạy bén đặc biệt. Sau một thời gian dài từ 2008 phải nghỉ vì chấn thương, Rosicky đã trở lại sân bóng, lấy lại phong độ và hiện nay vẫn giữ vai trò then chốt trong thế trận của đội Czech.


Huấn luyện viên Bilek thường dùng đội hình 4-2-3-1, đội hình dung hòa giữa tấn công nhanh và phòng thủ, quen thuộc của các đội Tây Ban Nha, Ðức, Pháp, Ba Lan. Tiền đạo (15) Milan Baros là mũi tấn công hiệu quả và thủ môn 30 tuổi nhiều kinh nghiệm (1) Petr Cech đang chơi cho câu lạc bộ Chelsea, đem lại niềm tin tưởng cho đội tuyển Czech.


Nếu mọi diễn tiến như dự đoán, Nga có thể thắng Czech với tỷ số 3-1 hoặc 3-2.

Congo: 200 lính nổi loạn bị giết

 


 


KINSHASA, Congo (AP) – Một phát ngôn viên chính phủ Congo hôm Thứ Tư cho hay quân đội đã hạ sát khoảng 200 lính tham dự cuộc nổi loạn ở phía Ðông quốc gia này.


Phát ngôn viên Lambert Mende nói rằng trong nỗ lực dẹp loạn, quân đội chính phủ tịch thu được nhiều kho chứa võ khí của lực lượng do tướng khởi loạn Bosco Ntaganda chỉ huy.


Tòa Tội Phạm Quốc Tế (ICC) đã tìm cách bắt giam Ntaganda từ mấy năm nay về tội ác chiến tranh và hiện chưa rõ ông ta đang ở đâu.


Ntaganda từng là một sứ quân với lực lượng võ trang hùng hậu nhưng sau đó tham gia vào hàng ngũ quân chính phủ năm 2009 tiếp theo việc ký kết một thỏa ước hòa bình, mở đường cho ông ta và các binh sĩ dưới quyền được sát nhập vào quân đội chính phủ Congo.


Hồi Tháng Tư vừa qua, Tướng Ntaganda và một số binh sĩ tuyên bố bỏ ngũ. Tuy nhiên, một nhóm nổi dậy hoạt động trong vùng nói rằng Ntaganda không thuộc vào nhóm của họ. (V.Giang)

Xe bom nổ sớm, 5 al-Qaeda Yemen thiệt mạng


SANA’A (AFP) –
Năm phiến quân al-Qaeda thiệt mạng ở vùng Nam Yemen hôm Thứ Ba sau khi chiếc xe bom của họ phát nổ sớm hơn dự định, theo một giới chức địa phương.


“Vụ nổ xảy ra ở Shaqra, thuộc tỉnh Abyan, và làm thiệt mạng năm phiến quân,” theo giới chức này.


Lực lượng chính phủ Yemen mở cuộc phản công toàn diện hôm 12 Tháng Năm để chiếm lại thủ phủ Zinjibar và các thành phố cũng như thị trấn khác từng lọt vào tay al-Qaeda trong năm qua.


Thành phần al-Qaeda thường sử dụng xe bom để tấn công quân đội chính phủ cũng như thành phần dân quân hậu thuẫn chính quyền Sana’a.


Hôm Thứ Hai, một tay nổ bom tự sát đã kích hỏa chiếc xe bom ở một trạm kiểm soát trong tỉnh Abyan, làm thiệt mạng bốn dân quân thân chính quyền. (V.Giang)

Tài xế taxi New York “bắt cóc” khách, 6 tháng tù

 


NEW YORK (AP) – Một tài xế xe tắc xi ở thành phố New York bị truy tố trong vụ giành khách bất hợp pháp tại phi trường Kennedy Airport vừa bị tuyên án sáu tháng tù.



Một quan tòa đã ra phán quyết này sau khi tài xế Bhupinder Singh nhận tội giam giữ người bất hợp pháp hồi tháng qua.


Biện lý quận Quens, ông Richard Brown, nói rằng hai cảnh sát viên khi đang đi tuần nhìn thấy một gia đình gồm bốn người từ Panama bước vào trong một chiếc xe tắc xi đón khách bất hợp pháp ở phi trường hồi Tháng Hai vừa qua.


Họ nhận ra tài xế là người chuyên lừa gạt người ở xa tới thành phố này bằng cách đòi giá thật cao cho mỗi chuyến từ phi trường Kennedy vào khu Manhattan, vốn chỉ vào khoảng $45.


Các cảnh sát viên cho hay khi họ tìm cách thông báo với hành khách về việc này thì người tài xế khóa cửa xe rồi phóng chạy nhưng sau đó gây tai nạn khiến hai người trên xe bị trầy sướt.


Ông Singh bị tuyên án hôm Thứ Hai tuần này. (V.Giang)

Tương tác giữa thi ca và hội họa nơi tài năng Lê Thánh Thư




Du Tử Lê


 


Nhà xuất bản Giấy Vụn, Saigon, trong những ngày qua, đã ấn hành thi phẩm “viết trong bóng tối. Amen” của nhà thơ và, cũng là họa sĩ nổi tiếng Lê Thánh Thư.


Có thể nhiều người quên rằng trước khi trở thành họa sĩ nổi tiếng, có tranh được trưng bày tại nhiều bảo tàng viện quốc tế, họ Lê vốn là một nhà thơ. Chính thi ca là một bệ phóng cao vời huy hoắc, để tác giả “viết trong bóng tối. Amen” (vtbt.A) ném mình vào thế giới hình tượng và, màu sắc.


Từ nền tảng thi ca giàu có của mình, họ Lê đã có được cho tranh của ông những dung lượng thơ mộng, lãng mạn và, luôn cả độ trầm sâu của những game màu, đưa ông tới được những quảng trường hội họa thế giới.


Trong cảm nhận của tôi, sự tương tác giữa thi ca và hội họa nơi tài năng Lê Thánh Thư, là một tương tác hữu cơ máu, thịt. Như sự tương tác bất khả phân giữa nắng, gió đất trời, giữa tài năng và những xúc chạm siêu hình, hư ảo.


Cũng nhờ tương tác có tính máu, thịt kể trên mà, tài hoa Lê Thánh Thư, mỗi thời kỳ, mỗi giai đoạn, như một thân mộc lớn, xuôi thuận thời gian, trổ thêm nhiều cành, nhánh sáng tạo sum suê hoa, trái…


Ngay nhan đề “viết trong bóng tối. Amen” của họ Lê, tôi cho rằng, nó cũng đã là một thực chứng cho những tựu thành, những kết tủa đẹp đẽ, ý nghĩa nằm trong nỗ lực không ngừng đi tới, của tác giả này.


Viết hay vẽ trong “bóng tối” là gì? Nếu không phải là một chỉ rõ, một xác nhận những dòng thơ (hay những sắc màu, đường nét, hình tượng) vốn đi ra từ vô thức hoặc tiềm thức? Tâm lý học nhập môn từng giải thích đại để sinh hoạt ý thức của con người có hai phần. Phần hiện ra rõ trên mặt nước của một dòng sông, là phần ý thức. Phần chìm khuất dưới mặt nước là vô thức hoặc tiềm thức. Nói cách khác, tiềm thức là một thứ “tàng kinh các,” một kho chứa những cảm nghiệm, những thành/bại, buồn/vui, khổ đau hay hoan lạc của con người.


Là người có đôi chút kinh nghiệm trong lãnh vực chữ, nghĩa, tôi thấy có dễ cũng nên đề cập tới sự hiện ra bất ngờ của những con chữ nơi trang viết. Bất ngờ hiểu theo nghĩa không một chút dự báo, những con chữ ở cõi thinh không nào đó, thình lình hiện ra, rớt xuống và, ở lại trong một câu, một khổ thơ. Chúng nằm ngoài chủ tâm kiếm tìm, kiến tạo của tác giả.


Ðó là những con chữ vẫn theo tôi, như được một bàn tay bí nhiệm nào, cầm lấy những ngón tay thi sĩ, để sai khiển thi sĩ viết xuống. Dù cường điệu tới đâu, trước những con chữ bất ngờ, “đắc địa,” mang ánh sáng chói lòa về cho nguyên cả một khổ hay một bài thơ, tôi nghĩ, tác giả cũng không thể xác quyết rằng ông ta đã có ý thức, chủ tâm từ trước rằng, tới câu thơ kia, con chữ đó sẽ xuất hiện ở vị trí ấy!!!


Ở một cấp độ khác, thi ca còn mang lại cho tác giả, cho người đọc những con chữ tuy không mang tính tương thông huyền bí giữa thinh không và con người; nhưng nếu nó có được tính dữ dội thì, những con chữ đó, cũng có khả năng nâng cấp bài thơ. Chúng cũng chứng tỏ được phần nào, mức độ tài hoa của tác giả.


Sự có mặt của những con chữ như thế, (cũng như sự có mặt của một tảng mầu, một đường nét, một hình tượng trong một họa phẩm,) thường tạo những cơn địa chân nhỏ về phương diện mỹ học hoặc tu từ học.


Khả năng gây mê người đọc (người xem tranh) của loại con chữ vừa kể, theo tôi là một tương tác mang tính siêu hình. Tôi nghĩ, khó ai có thể lý giải một cách tường tận, rốt ráo. Cũng như người ta không thể thuật lại một cách minh bạch sự tương quan giữa thần linh và những trang thơ, bức tranh, bản nhạc… của nhiều tác giả nổi danh trong lãnh văn học và nghệ thuật.


Thay vì theo thứ tự, đi từ bài thơ đầu tiên của thi phẩm “vtbt.A,” tôi mở đọc bài cuối. Bài thơ nhan đề “Mọi ngày, ghi…” của Lê Thánh Thư:


“Ngày cả gió


em về


nụ cười phủ bóng đèn


đỏ cái nhìn trai tân


phồn hoa


bần thần


kẻ mộng


ngậm bùa ăn ngải


đêm mê


giấc đàn bà…”


(vtbt.A. trang 128.)


Tôi hiểu, hai chữ “bóng đèn” dẫn tác giả tới tĩnh từ “đỏ” (màu sắc hay cường độ dòng điện.) Tĩnh từ “đỏ” lại gọi, mời tác giả đi qua phần thị lực là “cái nhìn”. Nhưng hai chữ “trai tân,” định danh cho một người thanh niên còn ngây thơ, trong trắng trong vấn đề nữ giới, thì tôi không nghĩ nó đã được chuẩn bị từ trước. Tôi cho nó có mặt tình cờ. Nó bật ra, ở lại cuối câu thơ, như một thú nhận vội-vàng-hân-hoan của một cảm xúc đột biến. Nó nâng, đẩy cả khổ thơ vào không gian bất ngờ, mới mẻ.


Cũng thế, ở bài thơ thứ ba (vẫn tính từ cuối sách, tính ngược lên,) nhan đề “Blue trên cánh đồng”:


“Người đàn ông trở về đứng trên thành cầu


nghe tiếng tù và tan trên cánh đồng nắng hạn


đôi mắt màu tro


ứa ra những hồi niệm nhiều năm mê sảng.


 


Tiếng tù và loang kín mặt sông con


người đàn ông ném đốm lửa chưa tàn


cánh đồng rạn vỡ chân chim


nơi này


cỏ không thể xanh.


 


Nơi đây người thức bên kia sông


bao dáng hình củi mục tưởng trọn đời không thể sống


vẫn hom hem nụ cười góa bụa


vẫn hồn quê thanh khiết sáng cả sân nhà


vẫn thân cò lặn lội qua sông


bàn chân cắm xuống mặt đất nhếch nhác mùa màng


người mắt màu tro


lặng lẽ


tẩm mình trong nhang khói.”


(vtbt.A. trang 125).


Ðó là ba khổ thơ đầu của bài “Blue trên cánh đồng”. Cả ba khổ thơ đều mang tính mô tả cảm nhận, hành động của người đàn ông có “đôi mắt màu tro,” “đứng hát trên cầu,” “nghe tiếng tù và” – Cùng những con đường mà, tiếng tù và vẽ ra, dẫn người đàn ông tới những cảnh vật (thiên nhiên), tới những phần số bấp bênh, bèo bọt (con người)…


Ðó là những bức tranh mà, chúng ta có thể đặt kề bên nhau, thành những “bộ tam,” “bộ tứ” có cùng một tông màu xám, hợp.


Qua gần 20 chục câu thơ, cá nhân tôi, không cảm nhận được một con chữ nào mang tính bất ngờ hiện ra, rớt xuống dọc trên lộ trình vận hành chữ nghĩa của bài thơ. Phải đợi tới khổ thơ thứ tư, khổ thơ chót:


“Tiếng tù và cày xới hoàng hôn


trên cánh đồng tràn ngập mộ chí


đâu đây vẳng tiếng kêu


phải tiếng linh hồn gọi nhau từ làng dưới ngược lên


níu ngày chậm lại


chậm lại tàn hương.”


(vtbt.A. trang 126.)


Khi họ Lê dùng động từ “cày xới,” tuy là một dạng của kỹ thuật nhân cách hóa và, độ nóng của hai chữ “cày xới” chưa tới mức như hai hòn than hồng, có thể làm “phỏng” mắt người đọc – Nhưng, với tôi, tự thân, nó cũng đã có được cho nó, tính dữ dội của con chữ! Khi đi theo ngay sau nó là hai chữ “hoàng hôn”.


Du Tử Lê


(Còn tiếp một kỳ)

Chữ “non nước” trong thơ Tản Ðà

 


 


Viên Linh


 


Các nhà văn nhà thơ thường vô tình hay nhắc đi nhắc lại một số từ ngữ mà họ đã dùng, hay rất vô tình dùng một vài chữ sẽ được gắn liền với họ, không còn gột bỏ được, dù đời không có ác ý. Mai Thảo bị gắn liền với hai chữ “vỡ òa”. Nắng vỡ òa. Thanh Tâm Tuyền được nhắc nhở với mấy chữ “đạn nổ nhịp ba không chết”.










Tản Ðà, hình vẽ vào ngày giỗ thứ 31, tháng 6 năm 1970, Sài Gòn. (Hình: Tài liệu Viên Linh)


Tại Miền Nam có thi sĩ được gọi là thi sĩ “rong rêu,” vì chữ này hiện lên liên tục trong nhiều bài thơ của ông. Có thi sĩ “liên tồn,” ai cũng biết là nhà thơ không vợ Bùi Giáng. Ngược đường xuân thu, Nguyễn Du hay dùng chữ số phận, “phận sao phận bạc như vôi,” Cao Bá Quát văng tục vào mặt lịch sử “Ðù ảo trần gian,” Nguyễn Khuyến quanh quẩn với “ao thu,” “gió thu;” và tháng 6 này, ngày 7 năm 1939, nhà thơ Tản Ðà Nguyễn Khắc Hiếu ra đi, chúng ta hãy nhớ lại xem những chữ ông hay dùng.


Các thi sĩ làm thơ, mỗi người có một thi ngữ riêng, dù người thi sĩ đó không tuyên bố thi ngữ của họ như thế nào. Thi ngữ của một thi sĩ ví như bửu bối của một hiệp khách, có người rành về trường kiếm, có kẻ giỏi về đoản đao, hay nói một cách khác, về hình thái chẳng hạn, có người xuất sắc về lục bát, có kẻ thiện nghệ về thất ngôn. Làm một ngàn bài thơ có khi không phải là thi sĩ giỏi, nếu thơ như máy nước, vặn xuôi thì nước chảy ào ào, vặn ngược thì nước đóng lại ngay, không nhỏ một giọt, tựa như vòi phông-tên được tiện khéo mà thôi. Sau này vòi nước không phải là vặn xuôi hay vặn ngược nữa, mà nhấc lên, ấn xuống, thì có nước nóng, nước lạnh, vặn trái hay phải thì đóng hay mở, đó chỉ là vòi nước tân hình thức, hậu hiện đại, công dụng vẫn là có nước hay không, khiến người ta dơ hay sạch dễ hay khó mà thôi. Trở về với Tản Ðà, thi hào của Văn chương Việt Nam thế kỷ hai mươi, ông hay dùng hai chữ, ngoài thơ và rượu, là chữ ‘non nước’.


Ðây là bài thơ Tản Ðà thích nhất:


 


Non xanh xanh


Nước xanh xanh


Nước non như vẽ bức tranh tình


Non nước tan tành


Giọt lụy chàn [tràn] năm canh!


 


Ðêm năm canh


Lụy năm canh


Nỗi niềm non nước


Ðố ai quên cho đành?


 


Quên sao đành?


Nhớ sao đành?


Trần hoàn xa cách


Bồng lai non nước xanh xanh!


 


Bài này chính thi sĩ ngâm lên sau câu hỏi của nhà biên khảo Trương Tửu Nguyễn Bách Khoa: “Một lần nói chuyện với tiên sinh [Tản Ðà], tôi có hỏi: ‘Thưa cụ, trong các bài thơ cụ đã làm, cụ có thể cho biết cụ thích bài nào nhất?’ Không suy nghĩ, thi sĩ trả lời ngay: ‘Tôi thích nhất bài ca làm trong tập Giấc Mộng Con thứ hai đề Tây Thi hát.’” Rồi tiên sinh ngâm, sảng khoái. (1) [1. Trương Tửu, Uống rượu với Tản Ðà, Ðại Ðồng Thư Xã, Hà Nội, 1939, trang 25.] Tản Ðà mất ngày 7 tháng 6 năm 1939, mà bài viết của Trương Tửu ghi ở dưới “Viết trong tháng Janvier 1939,” nghĩa là viết trước đó 5 tháng. Nhà thơ tên thật là Nguyễn Khắc Hiếu, sinh ngày 19 tháng 5 năm 1889, hưởng dương 50 tuổi.


Trong quãng đời ngắn ngủi ấy, trải qua những ngày tháng phong trần, vào Nam ra Bắc chỉ để làm báo, thơ ông lồng lộng nắng gió, mênh mông núi sông, ngào ngạt mùi vị rau ngải rau tần, và những lúc lắng đọng, người ta nghe ông ngâm thơ về non nước:


 


Dưới bóng trăng tròn, tán lá xanh,


Nhớ chăng? Chăng nhớ? Hỡi cô mình?


Trăm năm ghi nguyện cùng non nước


Nước biếc non xanh một chữ tình!


(Tản Ðà, Lưu tình)


 


Kìa bức dư đồ thử đứng coi


Sông sông núi núi khéo bia cười.


(Vịnh bức dư đồ rách)


 


Mơ màng đâu đó bao dân chúng


Tô điểm nào ai với núi sông!


(Ðêm Tối)


 


Lo nước, thương đời đêm chẳng ngủ


(Tháng ba không mưa)


 


Còn non, còn nước, còn trăng gió


Còn có thơ ca bán phố phường


(Ðề Khối Tình Con thứ nhất)


 


Bôn mặt non sông một mái chèo


(Sông cái, chiếc thuyền nan – đề báo An Nam Tạp Chí số 1)


 


Mặt nước khói tan chìm vía cá


Ðầu non sương phủ dạn thân tùng


(Hủ nho lo mùa đông)


 


Ai rằng Nam Bắc cách đôi nơi


Cũng một non sông một giống nòi


(Thơ tặng Phụ Nữ Tân Văn xuất bản ở Sài gòn)


 


Mặt nước sông Ðà tim róc rách


Ngàn mây non Tản mắt lơ mơ


(Ngày Xuân thơ rượu)


 


Và bài thơ nổi tiếng nhất của Tản Ðà trong nhiều sách Giáo Khoa, là bài


 


Thề non nước


 


Nước non nặng một nhời thề


Nước đi đi mãi không về cùng non


Nhớ nhời “nguyện nước thề non”


Nước đi chưa lại, non còn đứng không


Non cao những ngóng cùng trông


Suối khô dòng lệ chờ mong tháng ngày


 


Trích dẫn từng ấy cũng đủ để thấy rằng lòng Tản Ðà ở với nước non, thơ Tản Ðà sống cùng non nước. Làm thi sĩ như ông, thi ngữ quê hương tự tại bẩm sinh trong dòng máu, thơ ông tự bản chất là thơ của thi bá thi hào dân tộc thế kỷ XX, và mãi mãi. (VL, 6 tháng 6.2012, ngày giỗ thứ 73 của người Núi Tản Sông Ðà.)

Rải truyền đơn chống chế độ, một người bị 5 năm tù

 


PHAN RANG (NV) –Một người bị kết án 5 năm tù và 3 năm quản chế trong một phiên tòa ở thành phố Phan Rang, tỉnh Ninh Thuận vào hôm 6 tháng 6, 2012 vì bị vu cho tội “tuyên truyền chống nhà nước”.









Truyền đơn chống độc tài đảng trị của đảng CSVN dán tại một gốc cây Hà Nội do nhóm “Tuổi Trẻ Yêu Nước” phổ biến ngày Thứ Sáu 10 tháng 2, 2012. (Hình minh họa từ web Hẹn Nhau Sài Gòn 2015)


Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN) nói rằng, ông Phan Ngọc Tuấn, 53 tuổi, đã bị kết tội trong một phiên tòa ngắn ngủi mà “do bị cáo Tuấn không chịu trả lời, khai nhận hành vi phạm tội của mình nên chủ tọa phiên tòa quyết định không xét hỏi, chuyển qua công bố bản tự khai của bị cáo khi bị cáo bị cơ quan điều tra bắt giữ”. Rồi sau đó đưa ra bản án nặng hơn dù viện kiểm sát (công tố) chỉ đề nghị từ 3 năm tới 3 năm rưỡi tù.


Ông Tuấn bị vu cho là đã “rải truyền đơn bôi nhọ, chống phá chế độ Việt Nam”.


TTXVN nói ông đã đưa các tài liệu, đơn tố cáo chế độ tới thành phố Nha Trang (Khánh Hòa) để photocoppy. Sau đó, “đưa rải truyền đơn khắp địa bàn thành phố Phan Rang-Tháp Chàm (Ninh Thuận), thành phố Sài Gòn và một số nơi ở thành phố Hà Nội ‘với nội dung bôi nhọ, phỉ báng cho rằng chính quyền Việt Nam đàn áp tôn giáo, cô lập con em chế độ cũ.’”


Ông cũng bị cáo buộc là nhận tiền từ một số tổ chức và cá nhân người Việt ở nước ngoài cho công tác đánh phá chế độ.


Ông Tuấn bị bắt ngày 10 tháng 8, 2011. Những tài liệu mà công an thu được, theo TTXVN, là “Các đơn tố cáo, băng rôn, khẩu hiệu, phim ảnh, thơ ca, hò vè chống đối nhà nước Việt Nam được bị cáo Tuấn phát tán, gửi về các cơ quan công quyền trong nước, các cơ quan đại sứ, lãnh sự quán trong và ngoài nước, kể cả cơ quan nhân quyền của Liên Hiệp Quốc nhằm bôi nhọ, chống phá chế độ nhà nước Việt Nam.”


Tháng trước, ngày 4 tháng 5 năm 2012, ông Nguyễn Ngọc Cường, 56 tuổi đã bị kết y án sơ thẩm 7 năm tù ở tỉnh Ðồng Nai cũng về tội rải truyền đơn chống phá chế độ. Con trai ông Cường bị kết án 1 năm rưỡi tù và con dâu bị 1 năm rưỡi tù treo.


Chế độ Hà Nội dùng điều 88 của luật hình sự “tuyên truyền chống nhà nước” để bỏ tù các người bất đồng chính kiến, hoặc kêu gọi nhân quyền, tự do tôn giáo.


Một cộng sự viên của Linh Mục Nguyễn Văn Lý và 4 sinh viên Công Giáo ở Giáo phận Vinh cũng đã bị kết án tù trong tháng 5 vừa qua cũng theo điều 88 vừa kể.









Truyền đơn chống bầu cử Quốc Hội CSVN 22 tháng 5, 2011 dán tại một địa điểm trong thành phố Nha Trang hồi năm ngoái. (Hình minh họa: Internet)


Cùng một ngày chế độ Hà Nội kết án tù 4 sinh viên Công Giáo tại Nghệ An, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ công bố bản phúc trình thường niên về nhân quyền thế giới. Trong đó, tình hình nhân quyền tại Việt Nam được mô tả là khá tồi tệ, từ đàn áp các người sử dụng Internet để phát biểu chính kiến đến các người sắc tộc thiểu số muốn tự do tôn giáo.


Hoa Kỳ, Liên Âu thường xuyên thúc hối Hà Nội trả tự do cho tất cả các người vận động dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam nhưng không có bao nhiêu tác dụng.


Ngày 4 tháng 6 năm 2012, tin tức cho hay bộ trưởng quốc phòng và thủ tướng CSVN đã yêu cầu Mỹ bỏ cấm vận bán võ khí sát thương nhưng Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Leon Panetta cho hay nó còn tùy thuộc vào sự cải thiện nhân quyền và các điều kiện tiến bộ khác. (T.N.)

Hoa Kỳ và Cam Ranh

 


Trần Bình Nam


 


Ông Leon Panetta, bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ sau khi tham dự Hội nghị Shangri-La tại Singapore với 27 bộ trưởng quốc phòng trên thế giới (1) hôm Chủ Nhật 3 tháng 6, 2012 đã đến viếng căn cứ Cam Ranh mở đầu chuyến công du Việt Nam 3 ngày.



 Ðây là chuyến thăm viếng căn cứ Cam Ranh đầu tiên của một bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ kể từ khi Hoa Kỳ rút quân ra khỏi căn cứ sau Hiệp Ðịnh Paris 1973.


Công bố chính thức của cuộc công du Việt Nam là để thúc đẩy việc tìm kiếm tung tích của 1,200 binh sĩ Mỹ đã chết trong cuộc chiến Việt Nam nhưng chưa tìm được hài cốt. Và đồng thời thăm chiến hạm Richard E. Byrd, một chiến hạm chuyên chở binh sĩ của Hải quân Hoa Kỳ đang neo để sửa chữa tại Cam Ranh. Chuyên viên sửa tàu của Việt Nam đã được gởi đến giúp chuyên viên Hoa Kỳ trong việc sửa chữa.


Dù được công bố mục đích của chuyến thăm viếng là gì, và các lời tuyên bố rào trược đón sau của Hà Nội cũng như của Hoa Kỳ để làm yên lòng Trung Quốc, sự hiện diện của ông Bộ Trưởng Panetta là một thông điệp không thể nhầm lẫn của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc.


Tại Hội nghị Shangri-La ở Singapore ông Panetta đã cảnh giác Trung Quốc rằng nếu Hoa Kỳ đưa sức mạnh quân sự trở lại Tây Thái Bình Dương Hoa Kỳ không có mục đích đe dọa quyền lợi của Trung Quốc. Và ông Panetta thuyết phục Trung Quốc rằng nói chuyện với nhau tốt hơn là cãi vã nhau.


Tại Singapore, ông Panetta không nói gì đến việc ông sắp thăm viếng Cam Ranh, và chỉ nói rằng Trung Quốc đừng ngạc nhiên nếu trong tương lai Hoa Kỳ đưa thêm nhân sự và tàu chiến vào vùng Á Châu Thái Bình Dương. Ông cũng không ngần ngại tiết lộ rằng vào năm 2020, 60% trong số 285 tàu chiến của Hoa Kỳ sẽ hiện diện tại vùng Á Châu Thái Bình Dương và ông cũng cho biết 6 trong số 11 mẫu hạm của Hoa Kỳ cũng sẽ thường trực tại Á Châu. Ông Panetta nói kế hoạch bố trí dài hạn 8 năm trước mắt của Hải quân Hoa Kỳ đã được dự liệu dù ngân sách quốc phòng được cắt giảm.


Căn cứ Cam Ranh là một quân cảng quan trọng, và có thể nói ai quản lý Cam Ranh là người kiểm soát biển Ðông và con đường thông thương huyết mạch từ Ấn Ðộ Dương lên phía Bắc Thái Bình Dương.


Năm 1964 Hải quân Hoa Kỳ bắt đầu nghiên cứu địa hình cảng Cam Ranh chuẩn bị mở rộng cuộc chiến bảo vệ miền Nam Việt Nam ra miền Bắc. Và đầu năm 1965 sau khi Hải quân Hoa Kỳ và Hải quân Việt Nam Cộng Hòa phát hiện và đánh đắm một chiếc tàu trọng tải 100 tấn của Bắc Việt chở vũ khí tiếp tế cho bộ đội cộng sản ở miền Nam tại Vũng Rô (trong vùng Ðèo Cả thuộc tỉnh Phú Yên) Hoa Kỳ quyết định xây dựng Cam Ranh thành một căn cứ Hải Không quân.


Từ năm 1965 đến năm 1973 Cam Ranh là một cứ điểm quan trọng của Hoa Kỳ. Quân đội và tiếp liệu cho toàn cuộc chiến đều ra vào qua cảng Cam Ranh. Sau Hiệp Ðịnh Paris 1973 Hoa Kỳ rút các lực lượng ra khỏi Cam Ranh, và giao lại cho quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Việt Nam Cộng Hòa không có phương tiện duy trì Cam Ranh như một căn cứ và chỉ sử dụng phi trường Cam Ranh một cách giới hạn.


Vào đầu tháng 4, 1975 cảng Cam Ranh còn được sử dụng để tiếp người tị nạn từ miền Trung. Ngày 3 tháng 4, 1975 Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa rút khỏi Cam Ranh.


Sau khi chiếm miền Nam, Hải quân Bắc Việt một phần không có nhu cầu, một phần không có khả năng nên căn cứ Cam Ranh bỏ trống. Năm 1979, sau cuộc chiến biên giới với Trung Quốc, Việt Nam cho Nga thuê Cam Ranh trong 25 năm. Mục đích chính yếu là dùng sự hiện diện của Nga ngăn ngừa một cuộc xâm lăng Việt Nam của Trung Quốc. Nga đã biến cải Cam Ranh thành một căn cứ hải quân lớn ngoài lãnh thổ Nga. Nga cho xây thêm tại Cam Ranh 5 cầu tàu, 2 bãi đưa tàu lên cạn để bảo trì và sửa chữa, xây thêm cơ sở cho tàu ngầm ẩn núp, kho chứa dầu, nhà máy điện, doanh trại và kéo dài phi đạo. Năm 1991 Liên Bang Xô Viết sụp đổ, quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc thay đổi. Giữa năm 2002, Nga rút khỏi Cam Ranh. Sau khi Nga rút đi, Trung Quốc ve vãn Hà Nội để thuê cảng Cam Ranh, nhưng Hà Nội vẫn còn đủ tỉnh táo để không “bán” Cam Ranh cho Trung Quốc dù căn cứ được bỏ trống.


Những năm gần đây Hà Nội cho chuyển phi trường dân sự Nha Trang vào Cam Ranh dùng cho các chuyến bay nội địa. Người ta đoán Hà Nội có ý dân sự hóa hải cảng Cam Ranh, và sau đó quốc tế hóa Cam Ranh để giải tỏa áp lực đòi thuê bao sử dụng của Trung Quốc.


Quyết định đó của Hà Nội là một quyết định có tính chiến lược đúng đắn chừng nào Trung Quốc còn biết tự chế trong việc đòi quyền làm chủ biển Ðông và giành quyền kiểm soát con đường biển quan trọng của thế giới.


Thời gian cho thấy Trung Quốc dường như đặt mục tiêu “trở thành siêu cường” là một nhiệm vụ lịch sử và bước đầu là bung ra biển Ðông, biến biển Ðông thành cái “hồ nhà” của mình để dọn đường đi bốn biển năm châu. Trung Quốc biết rằng sức mạnh của Hoa Kỳ đang đi xuống nhưng còn mạnh hơn mình nhiều và Trung Quốc sẽ chờ đợi: 10 năm, 15 năm, trước khi đọ sức với Hoa Kỳ.


Nhưng với các nước nhỏ trong vùng Trung Quốc không cần chờ đợi. Trung Quốc dùng chính sách o ép bằng kinh tế và chính trị. Riêng với Việt Nam ngoài áp lực kinh tế Trung Quốc còn dùng nợ nần và ơn nghĩa cũ để làm áp lực. Ðối với Trung Quốc, Việt Nam là quốc gia có tiềm năng nhất nên nếu trị được Việt Nam, các nước khác trong khối Asean sẽ phải cúi đầu thuần phục. Cho nên trong những năm qua Trung Quốc đã triển khai một chính sách “lấn ép” Việt Nam trên biển Ðông. Và năm 2011 là năm Trung Quốc làm những hành động bắt nạt Việt Nam lộ liễu nhất.


Giữa năm 2011 chính quyền đảo Hải Nam công bố lệnh ngưng đánh cá trong biển Ðông và gởi hằng trăm tàu hải giám để chặn bắt ngư dân Việt Nam. Ngày 1 tháng 6 Trung Quốc dọa bắn một ngư thuyền Việt Nam gần Trường Sa và ngày 5 tháng 7 nhân viên Hải giám Trung Quốc đánh đập một chủ thuyền khác trước khi dùng vũ lực đuổi ra khỏi vùng biển “cấm” tại Hoàng Sa.


Trung Quốc cũng còn tìm cách ngăn cản việc khai thác dầu khí của Việt Nam trong vùng Ðặc quyền Kinh tế (Exclusive Economic Zone – EEZ). Ngày 26 tháng 5 Trung Quốc cho 3 tàu Hải giám đến lén cắt dây cáp dò tìm dầu khí của tàu Bình Minh 2 của Cục Dầu khí PetroVietnam. Ðây là lần đầu tiên Trung Quốc xâm phạm một cách lộ liễu vùng EEZ của Việt Nam.


Trong hai ngày liên tiếp 29 & 30 tháng 5 trong khi tàu khảo sát Viking II do PetroVietnam thuê tìm dầu khí trong bãi Tư Chính (Vanguard Bank), một tàu hải giám Trung Quốc đến cắt dây kéo dụng cụ tìm dầu. Lực lượng bảo vệ Viking II của Việt Nam đã ngăn cản đuổi tàu hải giám của Trung Quốc đi và hai bên xuýt đụng đô nhau bằng vũ lực. Chưa hết, ngày 9 tháng 6 Trung Quốc lại cho tàu đánh cá đến cắt dây cáp của Viking II. Và cuối tháng 6 một vụ cắt dây cáp khác lại diễn ra chung quanh bãi Tư Chính.


Trước các hành động khiêu khích và lần lướt của Trung Quốc, Việt Nam đã áp dụng đối sách phản ứng nhiều mặt: (1) đối đầu (không dùng vũ khí) trên thực địa, (2) Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ Tịch Nước Nguyễn Minh Triết tuyên bố mạnh mẽ Việt Nam sẽ hy sinh tất cả để bảo vệ chủ quyền biển đảo của quốc gia, (3) làm ngơ để nhân dân Hà Nội và Sài gòn biểu tình trong các ngày Chủ Nhật trong suốt 12 tuần từ đầu tháng 6, và sau cùng (4) không quên mặt ngoại giao gởi giới chức cao cấp đi Trung Quốc nói chuyện hơn thiệt.


Nhưng các hành động của Trung Quốc trên biển Ðông không phải là những đụng chạm ngoài ý muốn, mà là các hành động trong chính sách nên các đối sách đáp ứng của Việt Nam không còn thích hợp. Việt Nam cần phải có một chọn lựa khác.


Có nhiều dấu hiệu năm 2012 là năm căng thẳng. Ðầu tháng 3, 2012 Trung Quốc bắt giữ 21 ngư dân Việt Nam và hai thuyền đánh cá trong vùng biển Hoàng Sa (Trung Quốc đã chiếm bằng vũ lực đầu năm 1974) đòi tiền chuộc. Và Việt Nam cũng chỉ có thể phản ứng bằng nước bọt. Giữa tháng 4 Trung Quốc gây hấn với Phi Luật Tân tại bãi cạn Scarborough của Phi, và với lời lẽ “dao to búa lớn” của Trung Quốc người ta chờ đợi những bước lấn tới trong chính sách đã được hoạch định của Trung Quốc. Dường như Trung Quốc muốn khiêu khích để Việt Nam chịu không nổi phải đánh trả và họ có cớ để ra tay đẩy cuộc tranh chấp sang một tầng cao khác có lợi cho họ.


Trong tình hình hiện nay Cam Ranh trở thành một cái chìa khóa giải quyết cuộc tranh chấp biển Ðông. Nếu trong 10 năm qua (từ 2002 khi Nga rút ra khỏi Cam Ranh) Việt Nam đã từ chối mọi ve vãn quốc tế sử dụng cảng Cam Ranh và nhắm quốc tế hóa cảng này là một chính sách khéo léo thì với các chuyển biến càng lúc càng tăng cường độ của Trung Quốc có thể buộc Việt Nam phải có một chọn lựa khác.



Ðồng minh và quan hệ an ninh có văn bản đối với Hoa Kỳ có lẽ còn quá sớm. Nhưng nếu có giao kèo để Hoa Kỳ sử dụng Cam Ranh thì có lẽ cũng là một thế bài giải nước bí của Việt Nam. Trước đây người ta vẫn đặt câu hỏi: Hoa Kỳ có muốn sử dụng lại Cam Ranh hay không. Và không ai có câu trả lời dứt khoát. Chuyến thăm viếng Cam Ranh của Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Leon Panetta và sự tiếp đón nồng hậu của Việt Nam là một câu trả lời từ hai phía không nhầm lẫn được.


Tín hiệu chuyển đổi chính sách của Hoa Kỳ và Việt Nam sẽ làm Trung Qquốc rà soát và điều chỉnh lại chiến thuật tiến ra biển Ðông của họ. Và lịch trình Hoa Kỳ thuê bao Cam Ranh để làm căn cứ tiếp vận cho Hạm đội 7 còn tùy thuộc vào sự điều chỉnh này.


Có thể còn rất lâu. Nhưng chuyến thăm Cam Ranh của ông Panetta sẽ làm cho tính cách bè bạn giữa Hoa Kỳ và Việt Nam thay đổi, và quan hệ giữa Trung Quốc và Việt Nam sẽ không còn như trước. Nếu giữa Việt Nam và Trung Quốc còn đồng sáng với 16 giữ vàng giả dối thì “mộng” cũng đã khác nhau nhiều.


Trần Bình Nam


[email protected]


www.tranbinhnam.com


 


(1) Hội nghị Tổng trưởng quốc phòng của 27 nước Australia, Brunei, Burma, Cambodia, Canada, France, Germany, India, Indonesia, Japan, Laos, Malaysia, Mongolia, New Zealand, Pakistan, People’s Republic of China, Philippines, Russia, South Korea, Sri Lanka, Singapore, Thailand, East Timor, United Kingdom, United States và Vietnam họp hằng năm tại khách sạn Shangri-La ở Singapore bắt đầu từ năm 2002 do sáng kiến và tổ chức bởi Viện Nghiên Cứu Chiến Lược Quốc Tế (International Institute for Strategic Studies). Do đó hội nghị này có tên là Hội nghị Shangri-La (Shangri-La dialogue).

Lễ hội huy hoàng làm quên đi chút sự thực não nùng

 


Lê Mạnh Hùng


 


Dưới thời Nữ Hoàng Victoria, người Anh tự phụ là mặt trời không bao giờ lặn trên đế quốc Anh vốn trải dài từ Canada đến Úc Ðại Lợi, từ Phi Châu cho tới Ấn Ðộ. Ðế quốc Anh nay đã đi vào lịch sử, nhưng khi nữ hoàng hiện nay, Elizabeth II đi vào năm thứ 60 của triều đại bà, một sự kiện được biết dưới tên “Diamond Jubilee” và cũng là điều xảy ra lần đầu tiên kể từ thời Nữ Hoàng Victoria, thì dân chúng Anh cũng ăn mừng một cách hăng say không kém gì vào năm 1897.


Sự kiện là trời mưa tầm tã trong hai ngày kỷ niệm này cũng không làm cho ai mất vui và những người đi dự được hỏi đều nói một cách khẳng khái “We love the rain”.


Tự nhận là thích bị mưa và lạnh trong lúc đứng đợi ngoài trời có vẻ là quá cường điệu, nhưng quả thật là dân chúng Anh rất yêu mến nữ hoàng và hoàng gia của họ vào lúc này. Các cuộc khảo sát ý kiến thực hiện trước ngày lễ hội cho thấy sự ủng hộ của quần chúng cho vương triều ở một mức cao lịch sử. Trong vòng 40 năm qua, luôn luôn có khoảng 18% dân chúng Anh ủng hộ việc bỏ vương triều để thành lập một nước cộng hòa. Nhưng một cuộc khảo sát của tổ chức Ipsos-Mori nay cho thấy sự ủng hộ thành lập chế độ Cộng Hòa xuống chỉ còn 13%.


Có thể rằng hôn lễ của Hoàng Tử Williams vào năm ngoái và sự xuất hiện của một vài nhân vật hoàng gia trẻ đẹp đã đóng vai trò thúc đẩy sự ủng hộ đối với vương triều. Nhưng từ ngữ xuất hiện nhiều nhất trong vô số những bài văn ca tụng nữ hoàng vào cuối tuần qua là từ ngữ “liên tục” (continuity).


Kinh tế Anh hiện đang ở trong tình trạng tồi tệ, và người ta biết rằng nó có thể còn trở thành tồi tệ hơn. Các nhà chính trị hiện đang hốt hoảng về những chuyện đang xảy ra tại Châu Âu lục địa và một số những hốt hoảng đó đã truyền qua cho quần chúng. Thành ra, vào một thời điểm như hiện nay, vương triều và những nghi thức đi theo nó là một biểu tượng có tính cách trấn an về một sự ổn định đặc biệt vốn đã giúp nước Anh tồn tại giữa biết bao nhiêu biến động xảy ra tại bên kia eo biển ngăn cách nước Anh với lục địa Châu Âu. Gần một ngàn năm liên tục của một vương triều – ngoại trừ một giai đoạn ngắn dưới thời Oliver Cromwell – quả thật là một biểu tượng đáng chú ý về sự liên tục. Cứ tưởng tượng một triều đại ở Việt Nam tồn tại từ thời nhà Lý đến nay thì ta mới hiểu sự bền vững của hoàng gia Anh.


Ngay cả cuộc đời và triều đại của Nữ Hoàng Elizabeth II hiện nay cũng cho thấy nước Anh đã phải trải qua những giai đoạn khó khăn hơn nhiều. Như cuốn phim vừa được giải Oscar, The King’s Speech, cho thấy bà là một cô thiếu nữ trong Thế Chiến Thứ Hai. Bà lên ngôi vào năm 1952 trong giai đoạn nước Anh còn phải “thắt lưng buộc bụng” thực sự với chế độ tem phiếu cung cấp lương thực còn được áp dụng. Buổi lễ hội “Diamond Jubilee” này của bà là một lời nhắc rằng nước Anh đã phải chịu và đã vượt qua những hoàn cảnh khó khăn hơn hiện nay nhiều.


Việc liên hệ vận mệnh của một quân vương với vận mệnh của một đất nước đòi hỏi phải làm một sự cân đối khó khăn. Hoàng gia không thể nào quá xa rời, nhưng cũng không thể nào quá mỵ dân. Một vị nữ hoàng tại một nước dân chủ như nước Anh phải được người dân coi như là có một sự cảm thông với người dân bình thường nhưng không thể bị coi như là một người tầm thường. Ðã có nhiều lúc ngay trong triều đại của Nữ Hoàng hiện nay sự cân đối đó đã thực hiện một cách hơi lệch lạc và hoàng gia chịu một phản ứng ngược lại. Chẳng hạn khi nữ hoàng đã không tỏ ra có cảm tình trong việc quần chúng ào ạt xót thương cái chết của Diana, hoàng tức xứ Wales thì bà đã bị chỉ trích mạnh mẽ là xa rời quần chúng.


Chắc chắn là trong tương lai sẽ có một lúc nào đó hoàng gia sẽ lại phải đi qua một giai đoạn khó khăn mới. Nếu và khi nào người con trai lớn của bà, Hoàng Tử Charles lên ngôi vua, rất có thể tinh thần Cộng Hòa tại Anh sẽ có lại một cuộc phục sinh nho nhỏ. Nhưng những người ủng hộ vương triều cũng không nên thất vọng về triển vọng đó. Vương triều Anh có một lịch sử huy hoàng lâu đời; và nhiều khi chính những vị vua tồi tệ nhất lại được người ta nhớ đến nhiều nhất.


Sự bền vững của vương triều tại Anh là một điều khiến cho những người Anh ủng hộ chế độ Cộng Hòa cực kỳ thất vọng. Họ cho rằng vương triều đã củng cố tất cả những cái gì làm cho nước Anh trì trệ, một cơ cấu giai cấp cứng ngắc, các định chế chính trị lỗi thời và một sự ham chuộng những nghi thức bề ngoài thay vì nội dung bên trong. Nhưng đó là vì những người Cộng Hòa đã lẫn lộn thực tế quyền lực với biểu tượng quyền lực.


Phân chia giai cấp trong xã hội là một hiện tượng phức tạp và có từ lâu đời tại Anh. Và Nữ Hoàng Elizabeth được coi như là con người “quý tộc nhất nước Anh”. Nhưng muốn cải tổ được cơ cấu giai cấp Anh thì cải cách hệ thống giáo dục có tác dụng tốt hơn nhiều so với hủy bỏ vương triều. Sự ủng hộ của dân chúng đối với vương triều không phải chỉ giới hạn trong giới quý tộc mà còn mạnh cả trong giới bình dân. Một người Mác Xít có thể nói đó là vì dân chúng Anh thiếu tinh thần giai cấp, nhưng người ta cũng có thể giải thích rằng đó là vì những người bình dân tại Anh hiểu rằng nữ hoàng không phải là nguyên nhân tạo ra vấn đề của họ.


Ðối với đại đa số người Anh, vương triều là một định chế về căn bản là đáng được họ ủng hộ. Cùng với Thế Vận Hội mà tháng 8 này sẽ được tổ chức tại Luân Ðôn, buổi lễ hội chào mừng năm thứ 60 ngày lên ngôi của Nữ Hoàng Elizabeth II – Diamond Jubilee – đã cho phép đất nước đảo quốc này có một hội lễ ăn mừng, tuy rằng ướt át, trước khi phải quay về với thực tại kinh tế khắc khổ trong những ngày tới.

Tin mới cập nhật